Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2017

10-04-2017 : THỨ HAI TUẦN THÁNH

10/04/2017
Thứ Hai tuần thánh

Bài Ðọc I: Is 42, 1-7
"Người sẽ không lớn tiếng; không ai nghe tiếng người ở công trường".
Trích sách Tiên tri Isaia.
Này là tôi tớ Ta mà Ta nâng đỡ, là người Ta tuyển chọn, Ta hài lòng về người. Ta ban Thần trí Ta trên người. Người sẽ xét xử chư dân. Người sẽ không lớn tiếng, không thiên vị ai, không ai nghe tiếng người ở công trường. Người không bẻ gãy cây lau bị giập, không dập tắt tim đèn còn khói. Người sẽ xét xử trong công lý. Người sẽ không buồn phiền, không nao núng, cho đến khi đặt công lý trên mặt đất, vì các đảo mong đợi lề luật người.
Chúa là Thiên Chúa đã phán như thế, Người là Ðấng đã tác tạo và mở rộng các tầng trời, đã củng cố mặt đất và các sản phẩm của nó, đã ban hơi thở cho dân sống trên mặt đất và ban sức sống cho những kẻ trên đó. Ta là Chúa, Ta đã gọi con trong công lý, đã cầm lấy tay con, đã gìn giữ con, đã đặt con thành giao ước của dân, và nên ánh sáng của chư dân, để con mở mắt cho người mù, đưa ra khỏi tù những người bị xiềng xích, đưa ra khỏi ngục những người ngồi trong tối tăm.
Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 26, 1. 2. 3. 13-14
Ðáp: Chúa là sự sáng, và là Ðấng cứu độ tôi (c. 1a).
Xướng: 1) Chúa là sự sáng, là Ðấng cứu độ, tôi sợ chi ai? Chúa là Ðấng phù trợ đời tôi, tôi sợ gì ai? - Ðáp.
2) Khi những đứa ác xông vào để xả thịt tôi, bọn thù ghét tôi sẽ xiêu té và ngã gục. - Ðáp.
3) Nếu thiên hạ đồn binh hạ trại để hại tôi, lòng tôi sẽ không kinh hãi; nếu thiên hạ gây chiến với tôi, tôi vẫn tự tin. - Ðáp.
4) Tôi tin rằng tôi sẽ được nhìn xem những ơn lành của Chúa trong cõi nhân sinh. Hãy chờ đợi Chúa, hãy sống can trường, hãy phấn khởi tâm hồn và chờ đợi Chúa! - Ðáp.

Câu Xướng Trước Phúc Âm:
Kính chào Vua chúng con: Chỉ có nhà Vua là người thương hại đến những lỗi lầm của chúng con.

Phúc Âm: Ga 12, 1-11
"Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Sáu ngày trước Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu đến làng Bêtania, nơi Ladarô đã chết được Người cho sống lại. Tại đây người ta dọn bữa cho Người ăn. Martha hầu bàn. Còn Ladarô cũng là một trong những kẻ đồng bàn với Người. Bấy giờ Maria lấy một cân dầu thơm, dầu cam tùng hảo hạng, và xức chân Chúa Giêsu, rồi lấy tóc mình mà lau. Hương thơm toả đầy nhà. Một môn đệ là Giuđa Iscariô, kẻ sẽ phản nộp Người, liền nói: "Sao không bán dầu thơm đó lấy ba trăm đồng mà cho người nghèo khó?" Hắn nói thế không phải vì lo lắng cho người nghèo khó đâu, mà vì hắn là tên trộm cắp, lại được giữ túi tiền, nên bớt xén các khoản tiền người ta bỏ vào đó. Vậy Chúa Giêsu nói: "Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta. Vì các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi, còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu".
Có đám đông người Do-thái biết Người đang ở đó, nên tuôn đến, không những vì Chúa Giêsu, mà còn để thấy Ladarô, kẻ đã chết được Người cho sống lại. Thế là các Thượng tế quyết định giết luôn cả Ladarô, vì tại ông mà nhiều người Do-thái đã bỏ họ và tin theo Chúa Giêsu.
Ðó là lời Chúa.


Suy Niệm: Lời cảnh tỉnh của Chúa Giêsu
Ðoạn Tin Mừng trên gợi lên trong chúng ta nhiều ý nghĩ. Sự hiện diện của Chúa Giêsu luôn luôn là một dấu gây mâu thuẫn. Nhiều người tin Chúa, mến Chúa, thương Chúa, mà cũng có nhiều người khác dèm pha, chống đối và muốn loại trừ. Những kẻ thuộc nhóm ủng hộ Chúa trong đoạn Tin Mừng hôm nay là những người dọn tiệc đãi Chúa ở Bêtania là Lazarô, là Maria - người lấy dầu thơm xức chân Chúa. Những kẻ chống đối Chúa hay sắp đi vào con đường chống đối Ngài là các thượng tế ganh tị, là Giuđa Iscariốt - người thủ quĩ của nhóm môn đệ chung quanh Chúa Giêsu. Chúng ta hãy quan sát thêm thái độ của những kẻ chống đối Ngài, các thượng tế, những người lãnh đạo của dân Do Thái và là những kẻ được dân chúng kính nể như những trí thức và đạo đức. Nhưng phải chăng đây là cái vẻ bên ngoài, vì bên trong tâm hồn xem ra như chứa đầy những chuyện xấu xa, mưu mô, ganh tị, tham quyền, sợ dân bỏ họ mà theo Chúa Giêsu? Vì thế, họ có ý định giết luôn cả Lazarô, xóa bỏ luôn cả dấu chỉ hiển nhiên của Thiên Chúa quyền năng hiện diện giữa con người.
Quyền năng Thiên Chúa được thể hiện nơi dấu lạ cho Lazarô đã chết được sống lại. Ghét Chúa, những thượng tế kia muốn xóa bỏ cả những dấu chỉ, những chứng tá về Chúa để lương tâm họ được yên, không còn bị quấy rầy nữa. Chúng ta có hành xử giống như những vị thượng tế Do Thái này hay không, hay chúng ta hành xử giống như Giuđa Iscariốt. Giuđa chưa phản bội Chúa, nhưng đang trên đường phản bội Chúa với những hành động xấu được nhắc đến trong đoạn Tin Mừng hôm nay, ham mê tiền của, lấy của công để lo cho tư lợi riêng, lạm dụng danh nghĩa người nghèo, miệng nói lo cho người nghèo nhưng hành động ngược lại. Ðây là tội mà ngày nay có thể gọi là kinh doanh trên sự nghèo cùng của anh chị em.
Hơn nữa, khi phê bình hành động tốt lành của cô Maria, xức dầu thơm nơi chân Chúa như là một việc làm phí của, thì Giuđa cho thấy tâm địa hẹp hòi của mình, Giuđa xem đồng tiền lợi lộc vật chất trọng hơn chính Chúa Giêsu và mối tương quan thân thiện với Ngài. Thường tình, nếu là bạn tốt với nhau, thì khi một người sắp ra đi, kẻ ở lại phải làm vừa ý người ra đi, để nói lên lòng quí mến của mình, nhưng Giuđa đã không hành xử như vậy với Chúa Giêsu. Là một trong mười hai tông đồ sống bên cạnh Chúa, chắc chắn Giuđa đã nghe nói đến sự ra đi đầy đau thương của Ngài tại Giêrusalem, nhưng Giuđa xem ra lãnh đạm vô tâm, vô tình với biến cố, vả lại Giuđa đã công kích hành động tốt của Maria, cho đó là một việc làm phung phí, vô ích. Giuđa đã mất đi ý thức bén nhạy để phán đoán điều gì tốt, điều gì không. Giuđa xét đoán không theo sự việc khách quan mà theo tâm tình hèn hạ của mình. Tâm hồn Giuđa thì xấu, nên xét việc tốt cũng thành xấu. Chúng ta có hành xử đúng như vậy hay không.
Lạy Chúa, đoạn Tin Mừng hôm nay là lời cảnh tỉnh của Chúa Giêsu giúp chúng con xét mình. Xin cho con khiêm tốn đến cùng Chúa để Chúa giúp con từ bỏ tinh thần của con hiện tại và quyết chí canh tân. Xin cho con biết đặt Chúa vào chỗ đứng mà Chúa đáng được như vậy trong đời sống con. Xin Chúa giúp con hiểu và thực hành đời sống con.
(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)



Lời Chúa Mỗi Ngày
Thứ Hai Tuần Thánh
Bài đọcIsa 42:1-7; Jn 12:1-11.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Người Tôi Trung thực thi sứ vụ tới cùng.
Chúng ta bước vào Tuần Thánh, Tuần cực trọng nhất của Năm Phụng Vụ. Các Bài Đọc tuần này tập trung hòan toàn vào Chúa Giêsu, Người Tôi Trung của Thiên Chúa. Chúng ta sẽ nghe tất cả Bốn Bài Ca về Người Tôi Trung của Thiên Chúa từ tiên tri Isaiah: Bài ca thứ nhất hôm nay, Bài ca thứ hai ngày mai, Bài ca thứ ba ngày thứ tư, và Bài ca thứ bốn trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh. Mỗi Bài ca cho chúng ta nhìn thấy những khía cạnh khác nhau của Người Tôi Trung; tổng kết tất cả bốn Bài ca cho chúng ta cái nhìn rõ ràng về con người và sứ vụ của Đức Kitô, Người Tôi Trung của Thiên Chúa. Chúng ta có thể đối chiếu những điều này với những gì xảy ra cho Ngài trong tuần cuối cùng trên trần thế để biết rằng: Tất cả đã được sắp xếp bởi Thiên Chúa, mặc khải bởi tiên-tri Isaiah 700 năm trước công nguyên, và hòan thành bởi Đức Kitô.
Trong Bài Đọc I, tiên tri Isaiah nói về mối liên hệ giữa Thiên Chúa và Người Tôi Trung, sứ vụ của Ngài là làm sáng tỏ đức công chính của Thiên Chúa, và cách Ngài đạt mục đích là qua thái độ khiêm nhường phục vụ, thương yêu mọi người, và trung thành đến cùng. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu thẳng thắn phê bình Judah để bảo vệ hành động yêu thương Chúa của Maria. Ngài không sợ âm mưu của bạo lực khi cho Lazarô sống lại từ cõi chết và dùng bữa với chị em ông tại Bethany.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:
1/ Bài đọc I: Bài ca thứ nhất về Người Tôi Trung của Thiên Chúa:
1.1/ Liên hệ giữa Thiên Chúa và Người Tôi Trung: Đây không phải là một người thường, nhưng là Người được Thiên Chúa tuyển chọn: “Đây là người tôi trung Ta nâng đỡ, là người Ta tuyển chọn và quý mến hết lòng, Ta cho Thần Khí Ta ngự trên nó; nó sẽ làm sáng tỏ công lý trước muôn dân.”
Thiên Chúa, Đấng sáng tạo mọi sự trong vũ trụ, Đấng trải rộng mặt đất với hoa màu tràn lan, Đấng ban hơi thở cho dân trên mặt đất, ban sinh khí cho toàn thể cư dân. Người phán thế này: "Ta là Đức Chúa, Ta đã gọi ngươi, vì muốn làm sáng tỏ đức công chính của Ta."
1.2/ Sứ vụ và cách đạt mục đích của Người Tôi Trung:
(1) Sứ vụ của Người Tôi Trung: làm sáng tỏ công lý của Thiên Chúa trước mặt muôn dân: “Ta đã nắm tay ngươi, đã gìn giữ ngươi và đặt làm giao ước với dân, làm ánh sáng chiếu soi muôn nước, để mở mắt cho những ai mù loà, đưa ra khỏi tù những người bị giam giữ, dẫn ra khỏi ngục những kẻ ngồi trong chốn tối tăm.”
(2) Cách thi hành sứ vụ: Rất khác với cách của con người thường. Những đức độ của Người Tôi Trung được tiên tri Isaiah mô tả như sau:
- Khiêm nhường: “Nó sẽ không kêu to, không nói lớn, không để ai nghe tiếng giữa phố phường.”
- Thương yêu: “Cây lau bị giập, nó không đành bẻ gẫy, tim đèn leo lét, cũng chẳng nỡ tắt đi.”
- Trung thành đến cùng: “Nó sẽ trung thành làm sáng tỏ công lý. Nó không yếu hèn, không chịu phục, cho đến khi thiết lập công lý trên địa cầu. Dân các hải đảo xa xăm đều mong được nó chỉ bảo.”
2/ Phúc Âm: Chúa Giêsu khiển trách Judah Iscariot và bảo vệ hành động của Maria.
Sáu ngày trước lễ Vượt Qua, Đức Giêsu đến làng Bethany, nơi anh Lazarô ở. Anh này đã được Người cho sống lại từ cõi chết. Ở đó, người ta dọn bữa ăn tối thết đãi Đức Giêsu; cô Martha lo hầu bàn, còn anh Lazarô là một trong những kẻ cùng dự tiệc với Người.
2.1/ Hai con người với hai thái độ ngược nhau:
(1) Maria yêu Chúa không tính tóan: “Cô Maria lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức chân Đức Giêsu, rồi lấy tóc mà lau. Cả nhà sực mùi thơm.” Đây là lần thứ hai Maria được tường thuật ngồi dưới chân Chúa Giêsu. Trong Tin Mừng Luca, cô được Chúa Giêsu khen, vì đã ngồi dưới dân Chúa để nghe lời Người trong khi chị Martha bận rộn để nấu ăn đãi khách. Cách cô tỏ tình yêu cho Chúa Giêsu cũng khác mọi người; điều này chứng tỏ khi con người sống trong tình yêu, họ có nhiều sáng tạo trong cách bày tỏ tình yêu của họ.
- Cô dám dùng tới một cân dầu thơm để xức chân Chúa Giêsu mà Judah uớc tính trị giá tới 300 quan tiền; thông thường người ta chỉ xức vài giọt nếu dầu thơm quí giá như vậy. Cô không tính toán với Chúa vì cô chắc chắn được Chúa cho biết sẽ không còn nhìn thấy Chúa trên cõi dương gian này nữa. Cô có lẽ là người yêu thương và hiểu biết Chúa hơn cả trong tuần lễ cuối cùng của Ngài trên dương gian.
- Tóc rất quí với phụ nữ và họ chăm sóc chải chuốt nó mỗi ngày; thế mà cô lại dùng tóc để lau chân Chúa thay vì dùng khăn như thói thường. Hành động này chứng tỏ tình yêu của cô dành cho Chúa. Thông thường người phụ nữ rất kín đáo khi tỏ tình yêu, cô Maria can đảm làm những điều này trước mặt mọi người.
(2) Judah Iscariot luôn tính tóan và phê bình: Thấy hành động của cô, một trong các môn đệ của Đức Giêsu là Judah Iscariot, liền nói: "Sao lại không bán dầu thơm đó lấy ba trăm quan tiền mà cho người nghèo?" Judah được Chúa và các tông đồ trao cho sứ vụ quản lý. Nếu cô Maria muốn giúp người nghèo, 300 quan tiền đó chắc chắn sẽ được trao cho hắn. Thánh sử Gioan có lẽ đã biết tính tình của Judah nên chú thích: “Y nói thế, không phải vì lo cho người nghèo, nhưng vì y là một tên ăn cắp: y giữ túi tiền và thường lấy cho mình những gì người ta bỏ vào quỹ chung.” Vì Judah không ở trong tình yêu nên không biết tình yêu là gì! Khi một người so sánh tình yêu với tiền bạc, người đó không hiểu giá trị của tình yêu.
2.2/ Phản ứng của Chúa Giêsu và các thượng tế:
(1) Phản ứng của Chúa Giêsu: Ngài nói: "Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ dầu thơm này là có ý dành cho ngày mai táng Thầy. Thật vậy, người nghèo thì bên cạnh anh em lúc nào cũng có; còn Thầy, anh em không có mãi đâu." Chúa biết ngày Ngài sắp chết đã gần kề và Ngài biết ý định của Maria khi cô làm những hành động này. Chỉ có ai ở trong tình yêu mới hiểu nổi ý tưởng của nhau mà người ngọai cuộc không bao giờ hiểu được. Chúa Giêsu trưng dẫn lý do xác đáng để bênh vực hành động của Maria: con người không có Chúa Giêsu mãi mãi.
(2) Phản ứng của các thượng tế: Biến cố hôm nay xảy ra sau khi Chúa Giêsu đã làm một phép lạ cả thể: cho Lazarô đã chết 3 ngày sống lại. Đó là lý do trình thuật kể: “Một đám đông người Do-thái biết Chúa Giêsu đang ở đó. Họ tuôn đến, không phải chỉ vì Chúa Giêsu, nhưng còn để nhìn thấy anh Lazarô, kẻ đã được Người cho sống lại từ cõi chết.” Khi nhìn thấy đám đông, các thượng tế quyết định giết cả Chúa Giêsu lẫn Lazarô, vì tại anh mà nhiều người Do-thái đã bỏ họ và tin vào Chúa Giêsu.

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:
- Giống như Chúa Giêsu được Thiên Chúa trao cho một sứ vụ khi vào cuộc trần này, mỗi người chúng ta cũng được Thiên Chúa trao cho một sứ vụ. Chúng ta hãy tìm ra sứ vụ đó để thi hành tới cùng.
- Cách thức của Thiên Chúa rất khác với cách thức của con người. Để thực thi sứ vụ, Ngài đòi chúng ta phải khiêm nhường phục vụ, trung thành yêu thương, và chấp nhận gian khổ.
Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP


10/04/17     TH HAI TUN THÁNH
                                                          Ga 12,1-11

KHI TÌNH YÊU LÊN TIẾNG


Ma-ri-a lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức chân Đức Giê-su, rồi lấy tóc mà lau…Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, kẻ nộp Người, liền nói: “Sao lại không bán dầu thơm đó lấy ba trăm quan tiền mà cho người nghèo?” (Ga 12,3-5)

Suy niệm: Suốt bữa ăn, Ma-ri-a đến nơi Chúa ngồi, đổ dầu thơm xức chân Chúa, thứ dầu thơm quý mà theo con mắt “nhà nghề” của Giu-đa, trị giá khoảng hơn 300 quan tiền, tức hơn một năm lương của người lao động phổ thông. Ma-ri-a không có ý “chơi ngông” hay lôi kéo sự chú ý của người khác. Bà không quan tâm đến những lời bàn tán giá trị loại dầu thơm này, bà đổ hết xuống chân Chúa và xức chân Ngài, mùi thơm sực cả nhà, chẳng khác gì bà đổ hết tình yêu của bà vào Chúa Giê-su. Đây là cử chỉ tuyệt vời của tình yêu và cả nhà thơm lây hương thơm của tình yêu ấy. Trong lúc đó, có những môn đệ tỏ ra khó chịu về hành động của bà. Thánh Gio-an chỉ đích danh Giu-đa là người đả kích hành động hào phóng của Ma-ri-a và cho biết ông là một tên ăn cắp. Hành động tình yêu của Ma-ri-a, ông qui ra tiền và ông tính toán số tiền không nhỏ nhờ bán dầu thơm sẽ làm túi tiền ông giữ căng phồng lên và cơ hội ông bớt xén sẽ càng nhiều. Bỉ ổi hơn, ông còn che dấu lòng tham lam của mình dưới chiêu bài bác ái bán dầu để bố thí cho người nghèo.

Mời Bạn: Bạn có kinh nghiệm gì khi nhiệt tình đóng góp cho công cuộc truyền giáo của Chúa mà vẫn bị người khác nói lời châm chích? Nơi bạn, tình yêu đối với Chúa và Hội Thánh có lớn đến mức vượt trên những bàn tán xì xèo chung quanh không?

Sống Lời Chúa: Tham gia đoàn thể trong giáo xứ.

Cầu nguyện: Hát “Kinh Hòa Bình”.
(5 phút lời Chúa)


Ngày mai táng Thy (10.4.2017 – Th hai Tun Thánh)
Giuđa phn bi Thy mình cũng vì đng tin (Mt 26, 15). Mong chúng ta biết dùng tin bc đ din t tình yêu như cô Maria.


Suy nim:
Việc Đức Giêsu làm cho anh Ladarô hoàn sinh đưa đến hai thái độ.
Thượng Hội Đồng họp nhau lại và quyết định về cái chết của Đức Giêsu.
Còn chị Maria, trong bài Tin Mừng này, lại như muốn chuẩn bị cho cái chết ấy.
Trong bữa tiệc tại nhà của chị em Mácta, Maria, Ladarô, tại Bêtania,
Đức Giêsu được mời như một vị khách, có cả môn đệ của Ngài nữa.
Bữa ăn tối này là một cử chỉ diễn tả lòng kính trọng, yêu mến, và biết ơn
của cả gia đình đang vui sướng trước sự trở lại từ nấm mồ của người thân yêu.
Ladarô hẳn sẽ được ngồi gần Thầy Giêsu, Đấng thương mến anh (Ga 11,3),
Đấng trả lại cho anh sự sống.
Chính trong bữa ăn do chị Mácta phục vụ này,
cô Maria đã làm một điều đặc biệt và rất bất ngờ.
Cô đã xức lên chân Thầy Giêsu một cân dầu thơm cam tùng hảo hạng,
khiến cả nhà sực nức mùi hương.
Chúng ta không hiểu tại sao cô xức chân Thầy thay vì đổ dầu thơm trên đầu.
Người ta không xức dầu thơm lên chân một người còn sống,
nhưng người ta có thể xức lên chân một người đã qua đời
để chuẩn bị cho việc mai táng người ấy.
Cô Maria không ngờ mình đã làm một hành vi có tính tiên tri về cái chết của Thầy,
như trước đây thượng tế Caipha đã vô tình nói tiên tri về cái chết ấy (Ga 11, 51).
Cô không ngờ việc xức dầu tối nay của mình là cử chỉ tượng trưng
cho việc liệm xác Thầy Giêsu sau này của ông Nicôđêmô
với một trăm cân mộc dược trộn với trầm hương (Ga 19, 39).
Nhìn cô Maria xức dầu, ta thấy cử chỉ trân trọng của cô đối với vị Thầy khả kính.
Cô chấp nhận sự phí phạm này, vì tình yêu của cô đối với Thầy,
hay đúng hơn, vì tình yêu quá lớn của Thầy đối với gia đình cô.
Cô xức dầu mà không so đo tính toán.
Lượng dầu quý giá được đổ ra chẳng là gì so với ân nghĩa của Thầy.
Nhưng có người thấy khó chịu, đó là Giuđa Ítcariốt, một môn đệ của Thầy.
Anh thấy tiếc vì lượng dầu thơm ấy thật đắt tiền,
có giá bằng lương gần một năm của một công nhân.
“Tại sao lại không bán dầu thơm ấy mà cho người nghèo?”
Thầy Giêsu bênh vực cho cô Maria khi nói lên ý nghĩa việc làm của cô.
Hành vi chuẩn bị mai táng phải được đặt trên hành vi bố thí giúp người nghèo.
Hơn nữa, “người nghèo thì lúc nào cũng có, còn Thầy, anh em không có mãi đâu.”
Đức Giêsu ám chỉ cái chết sắp đến của mình.
Giuđa có vẻ không hiểu được thế nào là tình yêu.
Anh là người giữ tiền của cả nhóm, nhưng lại thường ăn cắp để dùng riêng. (c. 6).
Có thể đồng tiền đối với anh là quá lớn, lớn hơn cả tình yêu.
Anh phản bội Thầy mình cũng vì đồng tiền (Mt 26, 15).
Mong chúng ta biết dùng tiền bạc để diễn tả tình yêu như cô Maria.
Cầu nguyn:

Chỉ mong tôi chẳng còn gì,
nhờ thế Người là tất cả của tôi.

Chỉ mong ý muốn trong tôi chẳng còn gì,
nhờ thế tôi cảm thấy Người ở mọi nơi,
đến với Người trong mọi sự,
và dâng Người tình yêu trong mọi lúc.

Chỉ mong tôi chẳng còn gì,
nhờ thế tôi không bao giờ muốn tránh gặp Người.

Chỉ mong mọi ràng buộc trong tôi chẳng còn gì,
nhờ đó tôi gắn bó với ý muốn của Người
và thực hiện ý Người trong suốt đời tôi.
(R. Tagore)

Lm Antôn Nguyn Cao Siêu, SJ

Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
10 THÁNG TƯ
Được Thánh Thần Làm Cho Can Đảm
Khi các Tông Đồ và các môn đệ của Chúa nhận lãnh Thánh Thần, họ bắt đầu lên tiếng nói công khai về Đức Kitô. Họ loan báo Tin Mừng cho người ta, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem. Trong lời loan báo của họ, họ qui chiếu đến một bố cục các dữ kiện mà ai cũng biết – đó chính là Kerygma, hay sứ điệp Tin Mừng căn bản.
“Anh em đã nộp Người và đã chối bỏ Người trước mặt quan Phi-la-tô, dù quan ấy xét là phải tha. Anh em đã chối bỏ Đấng Thánh và Đấng Công Chính, mà lại xin ân xá cho một tên sát nhân” (Cv 3,13-14). Đó là những lời của Phê-rô nói với cư dân Giê-ru-sa-lem.
Sau khi đề cập đến cuộc thương khó của Đức Kitô, Phê-rô bắt đầu mô tả cuộc Phục Sinh: “Anh em đã giết Đấng khơi nguồn sự sống, nhưng Thiên Chúa đã làm cho Người chỗi dậy từ cõi chết – về điều này, chúng tôi xin làm chứng” (c.15).
Phê-rô là người duy nhất lên tiếng nói. Nhưng ông nói không chỉ nhân danh chính mình mà là nhân danh toàn thể nhóm Tông Đồ. Ông nói với đám đông: “Chúng tôi là những chứng nhân”. Và ông thêm: “Giờ đây, thưa anh em, tôi biết rằng anh em đã hành động vì không hiểu biết – và những người lãnh đạo của anh em cũng vậy” (Cv 3,17).
Sau khi mô tả các biến cố và đưa lời chứng về cuộc Phục Sinh, Phê-rô bắt đầu giải thích một số điều trong Cựu Ước. Ông giải thích Đức Kitô trong tư cách là Đấng Mê-si-a đã hoàn thành những điều nói trong các Sách Luật và các Sách Ngôn Sứ như thế nào. Chính Đức Kitô đã chuẩn bị cho các môn đệ của Người đưa ra một sự giải thích như thế về cái chết và cuộc Phục Sinh của Người. Chúng ta có chứng cứ về điều này trong Tin Mừng Luca. Chúa Phục Sinh đã nói với các môn đệ: “Thầy đã nói những lời này với các anh em khi hầy còn ở với anh em: mọi sự đã được viết về Thầy trong luật Mô-sê, trong các ngôn sứ, và trong thánh vịnh đều phải được ứng nghiệm” (Lc 24,44).
“Có lời Kinh Thánh chép rằng Đấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại, và phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội. Chính anh em là chứng nhân của những điều này” (Lc 24,46-48).
- suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II -
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
LIFT UP YOUR HEARTS
Daily Meditations by Pope John Paul II



Lời Chúa Trong Gia Đình
NGÀY 10 – 4
Thứ Hai Tuần Thánh
Is 42, 1-7; Ga 12, 1-11.

LỜI SUY NIỆM: “Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ dầu thơm này là có ý dành cho ngày mai táng Thầy. Thật vậy, người nghèo thì bên cạnh anh em lúc nào cũng có; còn Thầy, anh em không có mãi đâu.”
Khởi đầu Tuần Thánh, Giáo Hội cho chúng ta nghe lại Lời Chúa về câu chuyện cô Maria lấy bình dầu thơm quý giá đã cất giữ từ lâu, thay vì để dùng riêng cho mình. Cô Maria đã lấy xức chân  Chúa Giêsu. Khi nhìn tháy như vậy; Thay vì cảm phuc cử chỉ yêu mến của cô Maria đối với Chúa Giêsu. Giuđa đã nhân danh người nghèo để chống lại cử chỉ của cô Maria. Thái độ vì người nghèo này, ngày nay cũng lắm người và lắm tổ chức của thế gian cũng đang trương biểu ngữ, đang hô hào lớn tiếng; nhưng tất cả những gì đã thu gom lại không đến được với người nghèo.
Lạy Chúa Giêsu. Giáo Hội Chúa đang dành mọi ưu tiên cho người nghèo. Xin cho mỗi người chúng con cùng cọng tác với Giáo Hội Chúa để chăm sóc người nghèo và những người đang bị xã hội bỏ rơi bên lề xã hội, để tất cả chúng con có cuộc sống xứng đáng là con của Chúa.
Mạnh Phương


10 Tháng Tư
Tấm Gương
Tại một ngôi làng nhỏ ở ven biển Ái Nhĩ Lan, có một cặp vợ chồng ngư phủ nghèo, nghèo đến độ trong nhà không có được một cái gương soi mặt.
Trong làng chỉ vỏn vẹn có một cái quán nhỏ cung cấp lương thức và những gì cần thiết cho việc đánh cá. Một ngày nọ, người chủquán ngạc nhiên vô cùng khi bắt gặp người ngư phủ già cầm lấy một vật gì đó trong tay, vừa xoay xung quanh, vừa thổn thức. Rồi từ đó, người chủ quán nhận thấy người đánh cá trở lại quán của mình thường xuyên hơn và cũng lập lại ngần ấy động tác. Ráng theo rình rập để lắng nghe những gì người ngư phủ già than thở, người chủ quán mới thấy ông già đưa cái gương soi mặt và thều thào: "Ba ơi, ba ơi".
Thì ra, cả đời người ngư phủ già chưa bao giờ nhìn thấy mặt mình trong gương. nhìn thấy mặt mình trong gương lần đầu tiên, ông ta tưởng đó là cha của mình.
Người chủ quán quá cảm động, đã tặng cho ông già tấm gương. lão hăm hở mang đi, và từ đó, cứ mỗi lần rảnh rỗi, lão đưa tấm gương ra, nhìn vào và nói chuyện với cha mình.
Tất cả chúng ta đều sống cho một gương mặt. Và gương mặt duy nhất mà chúng ta không bao giờ thấy đó là gương mặt của chính chúng ta. Chúng ta có thể hiểu biết tất cả, nhìn thấy tất cả trừ gương mặt của chúng ta. Và ngay cả trong một tấm gương, chúng ta chỉ nhìn thấy mình theo một hình ảnh đảo lộn. Chúng ta chỉ có thể biết mình, chúng ta chỉ có thể khám phá được chính mình nhờ những người khác vànhờ chính hình ảnh mà họ có thể cho chúng ta thấy.
Vậy đâu là tấm gương đích thực để chúng ta có thể biết mình hoặc biết mình phải như thế nào?
Chúng ta đừng vội vã cười hai vợ chồng ngư phủ trong câu chuyện trên đây... Kể từ khi Ngôi Hai nhập thể làm người, có lẽ họ là người có lý, bởi vì họ biết nhìn thấy trong gương một cái gì khác hơn chính mình. Nói như Thánh Phaolô: "Phần chúng ta, chúng ta không che mặt, chúng ta phản chiếu vinh quang của Chúa, như một tấm gương, vì chúng ta được thấy mình biến đổi nên giống hình ảnh ấy, mỗi lúc một rực rỡ hơn, bởi vì quyền phép Thánh Linh của Chúa".
Mỗi người Kitô phải là tấm gương phản chiếu chính hình ảnh của Ðức Kitô. Cuộc sống của họ phải là một phản ảnh của cuộc sống Ðức Kitô.
(Lẽ Sống)


Lectio Divina: Gioan 12:1-11
Thứ Hai, 10 Tháng 4, 2017


Thứ Hai Tuần Thánh




1.  Lời nguyện mở đầu



Lạy Chúa là Thiên Chúa của chúng con,

Chúa đã kêu gọi dân của Chúa

Hãy là tôi tớ cho nhau

Trong công lý và lòng xót thương.

Chúa đã chỉ cho chúng con thấy trong Đức Giêsu, Con Chúa,

Việc phục vụ có ý nghĩa ra sao

Và chúng ta sẽ phải trả giá như thế nào.

Xin Chúa hãy đổ đầy thần khí Chúa Giêsu trên chúng con,

Để chúng con cũng không chà đạp những kẻ yếu đuối

Cũng không trấn áp những ai đang lần mò trong bóng tối.

Xin Chúa hãy dạy cho chúng con biết phục vụ và biết thương yêu

Với lòng trắc ẩn đối với những kẻ không nơi nương tựa

Và tôn trọng những người cùng khốn và bé mọn nhất,

Chúng con cầu xin cùng với Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con. 



2.  Bài Tin Mừng theo thánh Gioan 12:1-11



Sáu ngày trước Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu đến làng Bêtania, nơi Lagiarô đã chết và được Người cho sống lại.  Tại đây người ta dọn bữa cho Người ăn.  Máctha hầu bàn.  Còn Lagiarô cũng là một trong những kẻ đồng bàn với Người.  Bấy giờ Maria lấy một cân dầu thơm, dầu cam tùng hảo hạng, và xức chân Chúa Giêsu, rồi lấy tóc mình mà lau.  Hương thơm tỏa đầy nhà.  Một môn đệ là Giuđa Iscariốt, kẻ sẽ phản nộp Người, liền nói:  “Sao không bán dầu thơm đó lấy ba trăm đồng mà cho người nghèo khó?”

Hắn nói thế không phải vì lo lắng cho người nghèo khó đâu, mà vì hắn là tên trộm cắp, lại được giữ túi tiền, nên bớt xén các khoản tiền người ta bỏ vào đó.  Vậy Chúa Giêsu nói:  “Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta.  Vì các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi, còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu.”

Có đám đông người Do Thái biết Người đang ở đó, nên tuôn đến, không những vì Chúa Giêsu, mà còn để thấy Lagiarô, kẻ đã chết được Người cho sống lại.  Thế là các thượng tế quyết định giết luôn cả Lagiarô, vì tại ông mà nhiều người Do Thái đã bỏ họ mà tin theo Chúa Giêsu.



3.  Suy gẫm



Chúng ta đã tiến vào Tuần Thánh, tuần lễ Vượt Qua của Chúa Giêsu, về việc Người phải bỏ thế gian này mà về với Chúa Cha (Ga 13:1).  Phần Phụng Vụ hôm nay đặt trước chúng ta đoạn mở đầu chương 12 của Tin Mừng theo thánh Gioan, được dùng như là một nối kết giữa Sách các Dấu Lạ (các chương 1-11) và Sách của sự Tôn Vinh (các chương 13-21).  Tại cuối của “Sách các Dấu Lạ” thấy có xuất hiện, rất rõ ràng sự căng thẳng giữa Chúa Giêsu và các chức sắc tôn giáo đương thời (Ga 10:19-21, 39) và sự nguy hiểm mà Chúa Giêsu đang phải đối mặt.  Nhiều lần họ đã cố gắng giết Chúa (Ga 10:31; 11:8,53; 12:10).  Đến nỗi mà hầu như Chúa Giêsu phải sống một cuộc sống bí mật, bởi vì Người có thể bị bắt bất cứ lúc nào (Ga 10:40; 11:54).
Ga 12:1-2:  Chúa Giêsu bị bức hại bởi người Do Thái, Chúa đi đến làng Bêtania.  Sáu ngày trước Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu đã đi đến làng Bêtania, đến nhà các bạn của Người là các bà Máctha và Maria và ông Lagiarô.  Bêtania có nghĩa là Nhà của Người Nghèo Khó.  Các thủ lãnh Do Thái đang lùng bắt Người (Ga 11:57).  Họ muốn giết Chúa (Ga 11:50).  Nhưng dù rằng giờ đây các thủ lãnh Do Thái đang đi lùng kiếm Chúa Giêsu, các bà Maria, Máctha và ông Lagiarô đã đón tiếp Chúa vào trong nhà của họ và mời Chúa dùng bữa.  Bởi vì tình yêu thì chiến thắng được sự sợ hãi.
Ga 12:3:  Bà Maria xức dầu chân Chúa Giêsu.  Trong bữa ăn, bà Maria xức chân Chúa Giêsu với một cân dầu thơm cam tùng hảo hạng (xem Lc 7:36-50).  Đó là một loại dầu thơm rất đắt tiền, đắt đến nỗi mà phải mất ba trăm đồng mới mua được.  Sau đó, bà lấy tóc mình mà lau chân cho Chúa.  Cả căn nhà ngào ngạt với hương của dầu thơm.  Bà Maria không nói điều gì trong toàn bộ câu chuyện này.  Bà chỉ hành động.  Cử chỉ đầy biểu tượng tự nó đã nói lên điều muốn nói.  Trong việc rửa chân, bà Maria trở thành người phục vụ.  Chúa Giêsu sẽ lặp lại cử chỉ này trong Bữa Tiệc Ly (Ga 13:5).
Ga 12:4-6:  Phản ứng của Giuđa.  Giuđa chỉ trích cử chỉ của bà Maria.  Hắn cho rằng đó là một sự lãng phí.  Trong thực tế, ba trăm đồng là tiền lương của ba trăm ngày làm việc!  Tiền lương của gần cả một năm được tiêu chỉ trong một lần!  Giuđa nghĩ rằng số tiền ấy nên đem cho người nghèo.  Thánh Sử chú giải rằng Giuđa không hề lo lắng cho người nghèo khó đâu, mà hắn ta là một tên trộm cắp.  Họ có một cái quỹ chung và hắn ta đã bớt xén tiền ở trong đó.  Một lời lên án mạnh mẽ về Giuđa.  Lời lên án không phải vì y không quan tâm đến người nghèo khó, mà là sự đạo đức giả lợi dụng người nghèo khó để tự quảng cáo và làm giàu cho chính mình.  Giuđa, trong lợi ích vị kỷ của hắn ta, chỉ nghĩ về tiền bạc.  Đây là lý do tại sao hắn ta đã không nhận thức được những gì bà Maria đang nghĩ ở trong lòng.  Chúa Giêsu đọc được điều này và bênh vực bà Maria.
Ga 12:7-8:  Chúa Giêsu bênh vực người phụ nữ, Giuđa thì chỉ nghĩ đến việc phí phạm và chỉ trích người phụ nữ.  Chúa Giêsu nghĩ đến cử chỉ và bênh vực người phụ nữ:  “Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta!”  Và Chúa Giêsu liền nói tiếp:  “Vì các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi, còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu!”  Trong hai người, ai là kẻ sống gần gũi với Chúa Giêsu nhiều hơn:  Giuđa hay bà Maria?  Giuđa, người môn đệ, đã sống cùng với Chúa Giêsu trong gần ba năm trời, hai mươi bốn giờ một ngày.  Y là một phần tử của nhóm.  Bà Maria chỉ gặp Chúa một hay hai lần một năm, vào dịp lễ lạc, khi Chúa Giêsu đi về Giêrusalem và ghé thăm gia đình bà.  Nhưng sống chung với nhau, mà không có tình yêu thương thì không giúp cho chúng ta hiểu biết được người khác.  Thay vào đó, nó làm cho người ta mù quáng.  Giuđa đã mù quáng.  Nhiều người sống chung với Đức Giêsu và thậm chí còn ca ngợi Người với nhiều bài thánh ca, nhưng không thực sự biết Người và không mặc khải về Người (xem Mt 7:21).  Hai điều khẳng định của Chúa Giêsu đáng được nhận một lời nhận xét tỉ mỉ hơn:  (a) “Các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi” và (b) “Hãy để cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta”.
(a)      “Các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi.”  Có lẽ Chúa Giêsu muốn nói rằng chúng ta không nên quan tâm đến người nghèo, có phải vì lý do trong thực tế người nghèo sẽ luôn hiện hữu không?  Hay phải chăng Người muốn nói rằng sự nghèo đói là định mệnh đã được an bài bởi Thiên Chúa?  Câu nói này phải được hiểu như thế nào?  Thời bấy giờ, người ta thuộc nằm lòng các sách Cựu Ước.  Chỉ cần Chúa Giêsu mới trích dẫn phần đầu một câu trong Cựu Ước và người ta đã biết phần còn lại.  Bắt đầu của câu như thế này:  “Trong đất nước của anh em sẽ không bao giờ thiếu người nghèo” (Đnl 15:11a).  Phần còn lại của câu mà người ta đã biết và Chúa Giêsu muốn nhắc nhở là như sau:  “Và đây là lý do tôi truyền cho anh em, hãy mở rộng tay giúp người anh em khốn khổ, nghèo khó của anh em, trong miền đất của anh em!” (Đnl 15:11b).  Chiếu theo Lề Luật này, cộng đoàn phải tiếp đón người nghèo khó và chia sẻ của cải của mình với họ.  Thế nhưng, Giuđa thay vì “mở rộng tay để giúp cho người nghèo” và chia sẻ của cải của hắn với người nghèo, thì hắn lại muốn làm việc bác ái bằng tiền của người khác!  Hắn muốn bán chai dầu thơm của bà Maria lấy ba trăm đồng và dùng tiền ấy cho người nghèo.  Chúa Giêsu trích dẫn Lề Luật Thiên Chúa mà dạy ngược lại.  Bất cứ ai, giống như Giuđa, phát động một chiến dịch lấy tiền bán từ các của cải của kẻ khác thì không bị làm phiền hoặc gặp rắc rối.  Nhưng, những ai, giống như Chúa Giêsu, khẳng định về bổn phận phải tiếp đón người nghèo và san sẻ của cải của mình với họ, thì bị gặp khó khăn và có nguy cơ bị kết án.

(b)      Ga 12:9-11:  Đám đông và chính quyền.  Là bạn của Chúa Giêsu có thể bị nguy hại.  Ông Lagiarô có nguy cơ bị tử vong vì đời sống mới nhận được từ Chúa Giêsu.  Người Do Thái đã quyết định ra tay giết ông.  Lagiarô còn sống là một bằng chứng sống động rằng Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế.  Đây là lý do tại sao đám đông đang lùng kiếm ông, bởi vì người ta muốn thử nghiệm chặt chẽ bằng chứng sống động về quyền năng của Chúa Giêsu.  Một cộng đoàn sống động có nguy cơ bị tiêu diệt bởi vì nó là bằng chứng sống của Tin Mừng Thiên Chúa!



4.  Một vài câu hỏi gợi ý



a)  Bà Maria đã bị Giuđa hiểu nhầm.  Bạn đã có bao giờ đôi khi bị hiểu nhầm chưa?    

b)  Đoạn Tin Mừng này về bà Maria dạy cho chúng ta điều gì?  Phản ứng của Giuđa nói cho chúng ta những điều gì?



5.  Lời Nguyện Kết



CHÚA là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi,

Tôi con sợ người nào?

CHÚA là thành lũy bảo vệ đời tôi,

Tôi khiếp gì ai nữa?

(Tv 27:1)