Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

16-07-2017: (phần I) CHÚA NHẬT XV THƯỜNG NIÊN năm A

16/07/2017
Chúa Nhật 15 thường niên năm A
(phần I)


Bài Ðọc I: Is 55, 10-11
"Chúng làm cho đất phì nhiêu".
Trích sách Tiên tri Isaia.
Ðây Chúa phán: "Như mưa tuyết từ trời rơi xuống và không trở lên trời nữa, nhưng chúng thấm xuống đất, làm cho đất phì nhiêu, cây cối sinh mầm, cho người gieo có hạt giống, cho người ta có cơm bánh ăn, cũng thế, lời từ miệng Ta phán ra sẽ không trở lại với Ta mà không sinh kết quả, nhưng nó thực hiện ý muốn của Ta, và làm tròn sứ mạng Ta uỷ thác".
Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 64, 10abcd. 10e-11. 12-13. 14
Ðáp: Hạt giống rơi vào đất tốt, và sinh hoa kết quả (Lc 8, 8).
Xướng: 1) Chúa đã viếng thăm ruộng đất và tưới giội: Ngài làm cho đất trở nên phong phú bội phần. Sông ngòi của Thiên Chúa tràn trề nước, Ngài đã chuẩn bị cho thiên hạ có lúa mì. - Ðáp.
2) Vì Ngài đã chuẩn bị như thế này cho ruộng đất: Ngài đã tưới giội nước vào những luống cày, và Ngài san bằng mô cao của ruộng đất. Ngài làm cho đất mềm bởi thấm nước mưa; Ngài chúc phúc cho mầm cây trong đất. - Ðáp.
3) Chúa đã ban cho một năm hồng ân, và lốt xe ngự giá của Ngài khơi nguồn phong phú. Ðống đất hoang vu có nước chảy đầm đìa, và các đồi núi vận xiêm-y hoan hỉ. - Ðáp.
4) Ðồng ruộng đông chật những đàn chiên dê, và các thung lũng được che lợp bằng ngũ cốc; muôn loài đều hát xướng và hoan ca. - Ðáp.

Bài Ðọc II: Rm 8, 18-23
"Các tạo vật ngóng trông sự mạc khải của con cái Thiên Chúa".
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, tôi nghĩ rằng những đau khổ ở đời này không thể sánh với vinh quang sắp tới sẽ được mạc khải cho chúng ta. Vì chưng các tạo vật ngóng trông sự mạc khải của con cái Thiên Chúa. Các tạo vật đã phải tùng phục cảnh hư ảo, không phải vì chúng muốn như vậy, nhưng vì Ðấng đã bắt nó phải tùng phục với hy vọng là các tạo vật sẽ được giải thoát khỏi vòng nô lệ sự hư nát, để được thông phần vào sự tự do vinh hiển của con cái Thiên Chúa. Vì chúng ta biết rằng cho đến bây giờ, mọi tạo vật đều rên siết và đau đớn như người đàn bà trong lúc sinh con. Nhưng không phải chỉ có các tạo vật, mà cả chúng ta là những kẻ hưởng ơn đầu mùa của Thánh Thần, chúng ta cũng rên siết trong khi ngóng chờ phúc làm nghĩa tử và ơn cứu độ thân xác chúng ta.
Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Ga 17, 17b và a
Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Lời Cha là chân lý; xin hãy thánh hoá chúng trong sự thật". - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 13, 1-9 {hoặc 1-23}
"Kìa, có người gieo giống đi gieo lúa".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Ngày ấy, Chúa Giêsu ra khỏi nhà và đi đến ngồi ở ven bờ biển. Dân chúng tụ tập quanh Người đông đảo đến nỗi Người phải xuống thuyền mà ngồi, còn tất cả dân chúng thì đứng trên bờ. Và Người dùng dụ ngôn mà nói với họ nhiều điều. Người nói:
"Này đây, có người gieo giống đi gieo lúa. Trong khi gieo, có hạt rơi xuống vệ đường, chim trời bay đến ăn mất. Có hạt rơi xuống trên đá sỏi, chỗ có ít đất, nó liền mọc lên, vì không có nhiều đất. Khi mặt trời mọc lên, bị nắng gắt, và vì không đâm rễ sâu, nên liền khô héo. Có hạt rơi vào bụi gai, gai mọc um tùm, nên nó chết nghẹt. Có hạt rơi xuống đất tốt và sinh hoa kết quả, có hạt được một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi. Ai có tai thì hãy nghe".
[Các môn đệ đến gần thưa Người rằng: "Tại sao Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ?" Người đáp lại: "Về phần các con, đã cho biết những mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không cho biết. Vì ai đã có, thì ban thêm cho họ được dư dật; còn kẻ không có, thì cái họ có cũng bị lấy đi. Bởi thế, Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ: vì họ nhìn mà không thấy, lắng tai mà không nghe và không hiểu chi hết. Thế mới ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói về họ rằng: "Các ngươi lắng tai nghe mà chẳng hiểu, trố mắt nhìn mà chẳng thấy gì. Vì lòng dân này đã ra chai đá, họ đã bịt tai nhắm mắt lại, kẻo mắt thấy được, tai nghe được, và lòng chúng hiểu được mà hối cải, và Ta lại chữa chúng cho lành". Phần các con, phúc cho mắt các con vì được thấy; và phúc cho tai các con vì được nghe. Quả thật, Thầy bảo các con: Nhiều vị tiên tri và nhiều đấng công chính đã ao ước trông thấy điều các con thấy, mà không được thấy; mong ước nghe điều các con nghe, mà không được nghe.
"Vậy, các con hãy nghe dụ ngôn về người gieo giống: Kẻ nào nghe lời giảng về Nước Trời mà không hiểu, thì quỷ dữ đến cướp lấy điều đã gieo trong lòng nó: đó là kẻ thuộc hạng gieo dọc đường. Hạt rơi trên đá sỏi là kẻ khi nghe lời giảng, thì tức khắc vui lòng chấp nhận, nhưng không đâm rễ sâu trong lòng nó, đó là kẻ nông nổi nhất thời, nên khi cuộc bách hại, gian nan xảy đến vì lời Chúa, thì lập tức nó vấp ngã. Hạt rơi vào bụi gai, là kẻ nghe lời giảng, nhưng lòng lo lắng việc đời, ham mê của cải, khiến lời giảng bị chết nghẹt mà không sinh hoa kết quả được. Hạt gieo trên đất tốt, là kẻ nghe lời giảng mà hiểu được, nên sinh hoa kết quả đến nỗi có hạt được một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi".]
Ðó là lời Chúa.


Suy Niệm: Những Ðòi Hỏi Của Ðức Tin
Lời Chúa bao giờ cũng cụ thể và nuôi sống con người. Nếu có khi nào chúng ta thấy Lời Chúa có vẻ xa vời không thiết thực, thì chẳng qua là tại chúng ta chưa lãnh hội được sức sống chứa đựng ở trong đó. Ðối với Lời Chúa mà chúng ta vừa nghe đọc trong thánh lễ hôm nay, ai đã không thấy cụ thể và sống động? Những bài Kinh Thánh ấy nêu lên một thắc mắc của mọi thời ở trong Dân Chúa; và dọi ánh sáng đức tin vào tâm trạng bất ổn của chúng ta, để thúc giục chúng ta càng tin tưởng nhiều hơn nữa.

A. Một Thắc Mắc Của Mọi Thế Hệ Tín Hữu
Quả vậy, niềm tin của mọi thời không ngớt bị thử thách. Nếu hiện tại chúng ta có những thắc mắc đối với đường lối của Chúa, thì trước chúng ta, dân Cựu Ước và các tín hữu tiên khởi thời các Tông đồ cũng đã bị dày vò trong chính những thắc mắc như vậy.
Bài sách Isaia hôm nay rõ ràng muốn giải tỏa một trong những thắc mắc như thế. Chúng ta biết Israel là Dân được Chúa chọn làm sở hữu. Ngài đã phải dùng cánh tay mạnh mẽ để đưa họ ra khỏi đất nô lệ. Ngài hứa sẽ đời đời trung tín với giao ước. Và chắc chắn trong giao ước có Lời Hứa cho dòng dõi Abraham sẽ nhiều như sao trên trời và như cát ngoài biển. Lại còn viễn tượng mọi dân tộc sẽ lấy số phận của Israel mà chúc phúc cho nhau nữa. Tức là mọi dân nước sẽ thèm số phận của Israel.
Thế mà miêu duệ Abraham hiện bị phân tán, lưu lạc ở mọi nơi. Ða số đang sống cuộc đời lưu đày khổ sở ở Babylon. Lời Chúa hứa đâu còn gì nữa? Ðền thờ cũng không còn nữa, mà tư tế với tiên tri cũng bị đuổi ra khỏi nước. Vua, đấng được xức dầu cũng đã bị giết. Không những không hơn được ai, mà Israel lại còn là dân "trâu ngựa" hơn hết thảy. Mà thử thách đâu có mau qua! Lần này, dân chịu cảnh lưu đày phương Bắc đã xấp xỉ 200 năm đối với Samari và 100 năm đối với Yuđa. Chẳng có một tia hy vọng nào.
Nghe nói ở xa xa có một tướng quân Cyrus nào đó đang chinh phạt thế giới. Nhưng ông ta không phải là miêu duệ Abraham. Ông ta có chiếm được đất Babylon này, thì Dân Chúa cũng thế thôi. Chúa có thật đã hứa với Tổ phụ Dân những điều tốt đẹp như Sách Thánh kể không? Ngài có thật là Ðấng trung tín sẽ đời đời giữ Lời giao ước không? Sao Ngài để Dân có Lời Hứa long trọng như vậy phải lầm than quá sức thế này? Có nên tiếp tục tin Lời Chúa nữa, hay là bắt đầu sống như dân ngoại cho xong?
Ðó là bối cảnh của bài sách Isaia hôm nay. Chúng ta thấy Lời Chúa không xa chúng ta tí nào. Nhưng trước khi xem Ngài trả lời cho những thắc mắc trên, chúng ta hãy tiếp tục lắng nghe nỗi lòng của thế hệ tín hữu tiên khởi.
Ðây không còn phải là dân Israel cũ nữa, nhưng là Dân mới được Ðức Kitô cứu chuộc nhờ cuộc khổ nạn-phục sinh của Người. Dân Kitô hữu mới lúc đầu cũng đầy hứa hẹn. Thánh Thần đã ban ơn chan hòa. Các Tông đồ giảng dạy dạn dĩ và đầy quyền năng. Các tín hữu sốt sắng và đồng tâm ý hợp. Chẳng bao giờ người ta thấy loài người thương mến nhau như vậy. Nhưng rồi mọi sự lại bắt đầu buồn chán. Người Dothái vẫn khăng khăng không chấp nhận đức tin mới. Dân ngoại muốn theo Chúa, nhưng vua quan lại bắt bớ. Ngay đến nội bộ Hội Thánh cũng bắt đầu chán nản: nhiều người tội lỗi và thậm chí có nhiều kẻ bỏ đức tin. Nước Thiên Chúa mà Ðức Kitô đã sáng lập có hơn gì những phong trào trước đây trong lịch sử loài người không? Lời Chúa nói với Con Một của Ngài trong thời kỳ sau hết có hiệu nghiệm hơn Lời mạc khải trong Cựu Ước không?
Chúng ta phải nhìn thấy những bối cảnh như vậy mới hiểu được bài Tin Mừng và bài sách Isaia hôm nay. Cả hai bài đều nói đến Lời Chúa, và hiệu năng của Lời Chúa. Dân Cựu Ước hỏi rằng: Lời Chúa đã mạc khải cho cha ông họ có đi đến đâu không? Và Dân Tân Ước cũng đặt nghi vấn, không hiểu Lời mạc khải nơi Ðức Yêsu Kitô có đem lại hạnh phúc thật như đã hứa không? Và chúng ta cũng phải nhớ một bối cảnh như thế để hiểu bài thơ Phaolô. Thánh Tông đồ không những cũng thắc mắc về số phận tương lai của dân tín hữu và của loài người, mà còn đặt thắc mắc về hạnh phúc của toàn thể vũ trụ nữa.
Chúng ta hãy xem đức tin dọi ánh sáng thế nào trên các khắc khoải ngàn đời ấy.

B. Giải Ðáp Của Ðức Tin
Bài sách Isaia thi vị nhưng không thiếu phần thiết thực. Nếu đọc những câu trước và sau đoạn trích hôm nay, chúng ta còn thấy rõ tư tưởng của tác giả hơn nữa. Ông tuyên sấm Lời của Chúa trong giai đoạn đen tối của lịch sử Dân Chúa. Dân đang ngao ngán và dường như đã tuyệt vọng. Thì này, Lời Chúa phán: Ngươi sẽ chiêu tập dân tộc người không biết; dân tộc không biết ngươi sẽ chạy đến với ngươi... Các ngươi sẽ ra đi mừng rỡ và được rước về bình an.
Lại những lời hứa suông nữa sao? Không, đây là lý do để Dân Chúa tin tưởng. Trời cao hơn đất thế nào, đường lối của Ngài cũng hơn ý nghĩ của loài người như vậy. Loài người thấy bi quan trong gian truân thử thách; Thiên Chúa thấy tất cả sẽ thành tựu theo ý nghĩ của Ngài. Vì mưa với tuyết từ trời sa xuống không lùi lại về trời nếu không thấm nhuần đất đai sinh sôi nảy nở thì Lời từ miệng Chúa phán ra cũng không trở về với Ngài nếu không thực hiện mọi điều Ngài muốn. Ðịnh luật trong thiên nhiên rõ ràng chắc chắn. Và những định luật ấy cũng là những ý định của Chúa. Thì tại sao loài người có thể hoài nghi về sự chắc chắn của những Lời Chúa hứa?
Lập luận của Isaia vững vàng. Và những ai chấp nhận vẫn tin vào Chúa và đã thấy lịch sử làm chứng Chúa luôn luôn trung tín với Lời giao ước. Tướng quân Cyrus đã đem lại cho dân lưu đày cơ hội trở về quê hương. Chúa đã thực thi lời hứa giải phóng. Và nhất là, cuối cùng Ngài đã sai Con Một Ngài xuống thế cứu dân khỏi tội lỗi và ban Thánh Thần quy tụ các dân tộc nên một. Ở nơi Chúa Yêsu Kitô, mọi lời hứa trong Cựu Ước đã nên trọn.
Nhưng còn nơi chính Hội Thánh của Chúa, nơi Nước Trời mà Ðức Yêsu Kitô đã thiết lập? Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy vấn đề và giải đáp được nêu lên cũng không khác thời Isaia là mấy. Tuy nhiên, nơi miệng Ðức Yêsu Kitô chân lý mặc hình thức vừa đơn sơ vừa sinh động hơn. Còn gì đơn sơ hơn hình ảnh và công việc của người gieo giống? Chúng ta chỉ cần nhìn. Trên đường đi có hạt rơi xuống chỗ này chỗ kia và không kết quả gì hết. Nói đúng hơn người đi gieo cũng như kẻ quan sát không hề để ý đến số hạt rơi mất dọc đường. Ðiều quan trọng là cuối cùng công việc gieo giống này sẽ kết quả ra sao. Thế mà thóc giống sẽ sinh hoa kết quả nơi đất tốt: hạt được 100, có hạt 60, có hạt 30. Chúa Yêsu trong chính bài dụ ngôn của Người, chỉ để ý đến câu kết luận đó. Và Người muốn nói: cuối cùng Nước Trời sẽ thành tựu; thành tựu một cách tất nhiên chắc chắn, như công việc tự nhiên của người gieo giống.
Người đã kể dụ ngôn đó về Nước Trời. Áp dụng vào chính công việc Người đang làm, các môn đệ đừng sợ Lời Giảng của Người không đem lại kết quả khi thấy công lao vất vả hàng ngày của Người không gặt hái được gì cụ thể. Khi người đi gieo giống đang gieo thì chưa phải là mùa gặt. Lúc hạt giống đã nằm xuống đất và nát ra, bấy giờ sẽ mọc lên cây. Thế thì tại sao các tín hữu thời các Tông đồ có thể quên bài học ấy? Tại sao họ bắt đầu nghi ngờ công hiệu của việc rao giảng Lời Chúa khi gặp phải những thái độ bịt tai chống đối bắt bẻ, bỏ tù hay nguội lạnh, tội lỗi? Hội Thánh đã quên mình đang lữ thứ trần gian rồi sao?
Thánh Phaolô trong bài thư hôm nay nhắc lại chân lý ấy. Người còn nói mạnh hơn: thời gian chúng ta đang sống hãy còn là giai đoạn thai nghén. Hơn nữa những khó khăn đau khổ hiện tại không phải là những cơn đau của người phụ nữ đang sinh con ư? Chúa Yêsu đã có lần gợi lên hình ảnh ấy để nhắc nhủ các môn đệ nhớ có lúc họ sẽ phải khóc lóc khi thế gian vui mừng; nhưng rồi không ai sẽ cất được sự vui mừng của họ, khác nào sự vui mừng của người mẹ sau khi sinh con.
Người tín hữu của Chúa ở mọi thời có thể thấy thắc mắc của mình đã được đức tin soi sáng. Họ có lý để tự hỏi vì sao Lời Chúa hứa ban hạnh phúc như không hiệu nghiệm. Nhưng nếu họ đã tin vào các định luật tự nhiên trong trời đất, thì họ cũng phải tin hơn nữa vào giao ước của Chúa. Hơn nữa Lời Chúa trong giao ước còn long trọng hơn nhiều vì là lời thề hứa. Họ phải có lòng tin vào đường lối hướng dẫn lịch sử của Chúa và chắc chắn kẻ tin vào Chúa sẽ không bị hổ ngươi, vì những đau khổ hiện tại không là gì sánh với vinh quang sẽ tới.
Như thế, không có nghĩa là họ thụ động chờ cho cơn giống tố qua đi và ngày mai trời bừng sáng. Ðức tin Kitô giáo phải làm việc. Như người đi gieo tin ở thành quả do công việc mình làm, người tín hữu cũng phải sống động trong đức tin. Và điều này, rõ ràng bài Tin Mừng muốn ám chỉ trong phần giải thích dụ ngôn.

C. Những Ðòi Hỏi Của Ðức Tin
Chỉ cần một phân tích đơn sơ cũng đủ để nhận ra có một sự chuyển hướng nào đó từ bài dụ ngôn sang phần giải thích. Tác giả sách Tin Mừng khéo léo đặt ra những câu sang ý. Ông cho các môn đệ đến xin Chúa cắt nghĩa bài dụ ngôn, và ông đã gói ghém phương hướng giải thích ngay trong câu Chúa trả lời: đã ban cho các con biết mầu nhiệm Nước Trời; còn không ban cho các kẻ ấy, vì kẻ có thì sẽ được thêm, còn kẻ không có thì điều có cũng bị giựt mất.
Chúng ta thấy ngay, Chúa đã phân biệt môn đệ với quần chúng. Và Người đề cao vinh dự cũng như hạnh phúc của môn đệ. Họ được biết các mầu nhiệm Nước Trời. Và sở dĩ như vậy, một phần vì họ có khả năng, có điều kiện để lĩnh hội. Họ biết xem biết nghe, chứ không như những kẻ khác có mắt có tai mà không thấy không nghe gì cả.
Thế rồi tác giả xây dựng phần giải thích dụ ngôn trên tiền đề đó. Tất cả không nhằm vào điểm chung cục nữa. Phần giải thích nhắm vào các hạt rơi mất đi. Nói đúng hơn, yếu tố được để ý là các thứ đất khác nhau đã đón nhận hạt gieo. Chúng đã làm hạt giống hư đi vì thiếu khả năng. Và theo Matthêô, khả năng ở đây là phải hiểu được Lời Chúa. Vì kẻ nào nghe Lời giảng về Nước Trời mà không hiểu thì quỷ dữ đến cướp lấy; trong khi kẻ nghe lời giảng mà hiểu được thì sinh hoa kết quả.
Nhưng hiểu ở đây là gì? Có lẽ thay vì dùng từ ngữ này, chúng ta hãy dùng chữ "lĩnh hội". Lĩnh hội cũng là hiểu; nhưng lĩnh hội gợi lên thái độ đón nhận, bao bọc lấy lời đã nghe, thành ra lời rao giảng không vào tai này ra tai khác, nhưng sẽ dừng lại, rơi vào lòng và gặp được suy nghĩ sẽ trở nên phong phú và phát xuất ra việc làm, khiến đức tin trở thành đức tin sống động.
Như vậy Lời Chúa nói với chúng ta hôm nay không những đã soi sáng một thắc mắt ngàn đời của các thế hệ tín hữu, mà còn đề ra con đường ánh sáng, để chúng ta đi vào trong những lúc gặp khó khăn. Nhiều lúc quả thật chúng ta như thấy mù mịt. Hiện tại nhiều thử thách đau thương, mà tương lai cũng tối tăm dầy đặc. Chúng ta bị cám dỗ hoài nghi cả đường lối của Chúa và không còn hy vọng vào Lời Người đã hứa. Nhưng nếu những định luật thiên nhiên kia còn chắc chắn, huống nữa là Lời Chúa! Lịch sử trong quá khứ không làm chứng Chúa trung tín tuyệt đối sao? Và thánh Phaolô bảo chúng ta là những kẻ hưởng khai ân của Thần khí, tức là đã nắm giữ được bảo chứng của vinh quang Nước Trời rồi. Những đau khổ hiện tại phải kích thích niềm tin tưởng chờ đợi ơn Chúa cứu độ. Không phải là một niềm tin lười biếng từ chối nỗ lực phấn đấu; nhưng là một niềm tin yêu mến đón nhận Lời Chúa vào lòng để suy nghĩ, trau dồi và phát sinh ra những công việc phù hợp với đức tin. Một cuộc đời như vậy sẽ chẳng khác nào đòi một người gieo giống, tha thiết với công việc làm vì tin vào thu hoạch sau này.
Chính Chúa Yêsu Kitô giờ đây cũng làm công việc ấy. Người đã gieo Lời của Người nơi cộng đồng chúng ta. Người còn muốn lấy Máu Thánh tưới trên Lời đã gieo. Và Người ban Thánh Thể kích thích chúng ta lĩnh hội Lời ấy. Nếu chúng ta đón nhận thật sự, không để Lời vào tai này ra tai kia, nhưng rơi vào lòng, được ấp ủ bằng suy nghĩ và cầu nguyện, rồi mọc thành cây nhiều công việc khác nhau, thì chắc chắn có hạt sẽ sinh 100, có hạt 60, có hạt 30.

(Trích dẫn từ tập sách Giải Nghĩa Lời Chúa
của Ðức cố Giám Mục Bartôlômêô Nguyễn Sơn Lâm)


Lời Chúa Mỗi Ngày
Chúa Nhật 15 Thường Niên, Năm A
Bài đọcIsa 55:10-11; Rom 8:18-23; Mt 13:1-23

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Hiệu quả và lợi ích của Lời Chúa.
Lời phát ra từ miệng của một người gây ra những hậu quả khác nhau nơi người nghe: có người chăm chú lắng nghe và ghi nhận trong tâm hồn, có người lắng nghe cho qua lần chiếu lệ hay nghe như “nước đổ đầu vịt,” có người tuy ngồi đó nhưng chẳng nghe gì cả vì trí óc còn bận tâm những chuyện khác, có người nghe để tìm sơ hở của người nói để bắt bẻ hay truy tố... Tùy vào cách lắng nghe, những lời của diễn giả nói sẽ sinh lợi ích hay thiệt hại cho khán giả.
Các bài đọc hôm nay dùng nhiều hình ảnh khác nhau để nhấn mạnh tới sự chuẩn bị con người cần có khi lắng nghe Lời Chúa. Trong bài đọc I, ngôn sứ Isaiah dùng hình ảnh của mưa và tuyết sa xuống từ trời. Mục đích của chúng là để thấm nhuần đất đai để cho hạt giống được nẩy mầm và tăng trưởng, để người gieo có hạt giống và người đói có bánh ăn. Lời Chúa cũng thế, một khi đã nói ra sẽ không trở về với Ngài sau khi đã thấm nhập vào trí óc và sinh ích lợi cho con người. Trong bài đọc II, Lời Chúa mặc khải cho con người biết Kế Hoạch Cứu Độ của Thiên Chúa, để con người hiểu biết tình trạng cuộc đời mình và giữ vững niềm hy vọng sẽ được sống lại với Thiên Chúa trong vinh quang. Trong Phúc Âm, Lời Chúa được ví như hạt giống mà một nông phu ra đi vãi gieo. Nó có thể rơi bên vệ đường, trong chỗ đá sỏi, trong bụi gai hay rơi vào đất tốt. Tùy chỗ rơi vào mà hạt giống sẽ cho những kết quả khác nhau.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:
1/ Bài đọc I: Ngôn sứ Isaiah chú trọng đến tính liên tục của Lời Chúa.
1.1/ Lời Chúa được so sánh như mưa và tuyết từ trời rơi xuống: Ngôn sứ Isaiah liệt kê 4 công dụng hay mục đích của mưa tuyết mà nhà nông nào cũng có thể hiểu cả.
(1) Thấm nhập và làm cho đất được phì nhiêu: Đất đai không có nước sẽ trở nên cằn cỗi và khô cứng như đá. Trước khi gieo hạt, nông phu phải cuốc hay cày bừa làm cho đất cứng vỡ ra, rồi đợi mưa hay tuyết rơi xuống làm cho đất xốp hay mềm. Không có nước chẳng hạt giống nào có thể nảy mầm được chứ đừng nói tới việc sinh trái.
(2) Giúp cây cối sinh hoa kết quả: Hạt giống được gieo vào miền đất đã chuẩn bị sẽ có cơ hội nảy mầm, mọc lên lớn mạnh, và sinh hoa kết trái. Tùy vào sự phì nhiêu của đất và nước, hạt giống sẽ cho những kết quả khác nhau: nhiều hay ít, ngọt ngào hay chua chát...
(3) Giúp nhà nông có hạt giống để trồng: Trong sự quan phòng của Thiên Chúa, hạt giống được gieo ra sẽ cho hàng trăm, ngàn những hạt giống khác từ hoa quả của nó. Nhà nông sẽ để dành những hạt giống tốt để tiếp tục gieo mùa sau.
(4) Mục đích tối hậu của hạt giống là giúp con người có lương thực: Trong sự quan phòng của Thiên Chúa, các hạt giống là để cho thú vật và con người có cơm bánh ăn. Nếu không có các hạt giống thì cũng chẳng có sự sống trên trái đất này.
Đó là tất cả mục đích của mưa và tuyết, chúng sẽ không trở lên trời và tiếp tục mưa xuống cho tới khi hoàn thành những mục đích đã tiên liệu cho chúng.
1.2/ Tính liên tục của Lời Chúa: Hạt giống không thể sinh hoa kết trái nếu vùng đất chỉ mưa tuyết một lần, chúng đòi lượng nước đủ để có thể lớn mạnh và sinh quả. Cũng vậy, Lời Chúa cần được gieo nhiều lần như mưa tuyết vào lòng con người. Trình thuật muốn nhấn mạnh tới sự liên tục quan tâm của Thiên Chúa trong việc tác động vào trí óc và trái tim con người để họ tin Thiên Chúa và hành động cách xứng hợp. Lời Chúa gieo ra có thể chưa có hiệu quả ngay lần đầu, nhưng cứ thấm nhập mỗi ngày một tí. Lời Chúa gieo ra có thể chưa sinh hoa kết quả ngay nhưng nhưng đã có những chồi non đợi ngày sẽ sinh hoa kết trái.
Lời ở đây có thể hiểu theo ý nghĩa sâu xa hơn là Ngôi Lời. Chúa Giêsu là Lời phát xuất từ Thiên Chúa ngay từ khi tạo dựng trời đất và sẽ không trở về với Thiên Chúa cho tới khi hoàn tất việc cứu chuộc con người.
2/ Bài đọc II: Những đau khổ chúng ta chịu bây giờ không sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta.
Trồng cấy là một tiến trình đòi nhiều thời gian, khổ đau, và kiên nhẫn. Nông phu phải vất vả đổ mồ hôi từ chỗ cày bừa, gieo hạt, bón phân, vun tưới, thì mới có ngày mùa thắng lợi vinh quang. Nếu một nông phu không qua tiến trình này, anh sẽ chẳng mùa gặt hái. Thánh Phaolô dùng một hình ảnh khác cho toàn bộ cuộc đời con người. Các tín hữu cũng phải trải qua một tiến trình tương tự, cũng đòi nhiều hy sinh, gian khổ, và kiên nhẫn còn hơn nhà nông trước khi đạt tới kết quả vinh quang là ơn cứu độ Thiên Chúa đã dành sẵn cho con người.
2.1/ Sự cần thiết của khổ đau: Vinh quang có được là phải đi qua con đường đau khổ, đường rộng rãi thênh thang chỉ dẫn đến chỗ diệt vong. Chính Đức Kitô đã mặc khải cho chúng ta chân lý này, và Ngài đã làm gương cho chúng ta bằng cách trải qua cùng tận đau khổ để mang ơn cứu độ đến cho muôn người.
Ai cũng nhận ra cuộc đời là bể khổ. Thánh Phaolô diễn tả cuộc đời đau khổ như sau: “Thật vậy, chúng ta biết rằng: cho đến bây giờ, muôn loài thọ tạo cùng rên siết và quằn quại như sắp sinh nở. Không phải muôn loài mà thôi, cả chúng ta cũng rên siết trong lòng.” Điều này xảy ra, “không phải vì chúng muốn, nhưng là vì Thiên Chúa bắt chịu vậy.” Vì thế, không ai có thể tránh được con đường đau khổ cả.
Nhưng đâu là ý nghĩa hay mục đích của đau khổ? Có rất nhiều, nhưng chúng ta chỉ có thể liệt kê những lợi ích chính trong khuôn khổ của bài viết: Thứ nhất, đau khổ giúp chúng ta cảm nhận được tình yêu của những người đã hy sinh cho chúng ta. Thứ hai, đau khổ giúp chúng ta định giá đúng giá trị của cuộc đời. Thứ ba, đau khổ thanh luyện con người, giúp chúng ta trở nên như những người con của Chúa. Ngài đã hy sinh cứu chuộc chúng ta, đến lượt chúng ta cũng phải hy sinh cho người khác được sống.
2.2/ Vinh quang con người nhận được sau đau khổ: Tuy nhiên, đau khổ chỉ tạm thời, chính thánh Phaolô đã quả quyết: “Thật vậy, tôi nghĩ rằng: những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta... Muôn loài thọ tạo những ngong ngóng đợi chờ ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người.” Đau khổ nhất của con người và của các loài thọ tạo là sự hủy diệt, nhưng ngay cả đau khổ này cũng chỉ tạm thời, vì tất cả “vẫn còn niềm trông cậy là có ngày cũng sẽ được giải thoát, không phải lệ thuộc vào cảnh hư nát, mà được cùng với con cái Thiên Chúa chung hưởng tự do và vinh quang.”
Con người không phải đợi đến Ngày Phán Xét mới nhận được vinh quang cứu độ từ Thiên Chúa, họ đã cảm nghiệm được điều đó ngay từ đời này. Thánh Phaolô diễn tả thực tại này như sau: “Chúng ta đã lãnh nhận Thần Khí như ân huệ mở đầu, nhưng còn trông đợi Thiên Chúa ban cho trọn quyền làm con, nghĩa là cứu chuộc thân xác chúng ta nữa.” Lãnh nhận Thánh Thần là xác nhận quyền làm con để chúng ta có thể gọi Thiên Chúa là Cha. Ngài đã gieo vào lòng chúng ta những ân huệ của Thánh Thần để chúng ta có thể sống nhân đức như những người con của Thiên Chúa ngay từ đời này.
3/ Phúc Âm: Matthêu chú trọng đặc biệt đến bốn mảnh đất mà Lời Chúa được gieo vào.
Chúa Giêsu đã cắt nghĩa rõ ràng ý nghĩa của dụ ngôn, chúng ta chỉ cần chú ý đến khía cạnh thực tế của đời sống của các tín hữu.
3.1/ Vệ đường: là những người nghe qua mà không hiểu nên quỷ dữ đến cướp đi cũng như hạt giống bị chim trời ăn mất. Để Lời Chúa sinh ích lợi, con người cần có sự chuẩn bị chu đáo trước khi nghe: thời gian để tâm hồn lắng đọng, cầu nguyện với Thánh Thần để xin ơn soi sáng cho hiểu được ý nghĩa thực sự của Lời Chúa. Đến nhà thờ khi thánh lễ đã bắt đầu có thể được ví như những người này.
3.2/ Đá sỏi: là những kẻ nghe qua thì vui vẻ đón nhận; nhưng không để cho Lời Chúa thấm sâu vào đời sống, giống như hạt giống rơi vào đá sỏi không thể đâm rễ sâu vì ít đất. Những kẻ này khi gặp gian nan khốn khó vì Lời Chúa sẽ vấp ngã ngay cũng như hạt giống sẽ bị khô héo khi mặt trời nóng lên. Để Lời Chúa sinh lợi ích không phải chỉ lắng nghe, nhưng còn đòi một người phải để tâm suy niệm và mang ra áp dụng trong đời sống. Lời Chúa có sức để làm cho đức tin tăng trưởng. Nếu đức tin không vững mạnh, làm sao một người có thể đứng vững trước những phong ba của cuộc đời!
3.3/ Bụi gai: những kẻ cũng để cho Lời Chúa lớn lên nhưng không sinh hoa kết quả được vì bị gai góc bóp nghẹt. Gai góc đây là những lo lắng ưu tư về cuộc đời phải ăn gì, uống gì và có gì. Lời Chúa đòi con người phải chọn lựa: hoặc hạnh phúc đời này hoặc hạnh phúc đời sau, chứ không thể bắt cá hai tay.
3.4/ Đất tốt: những kẻ nghe và hiểu Lời Chúa, đồng thời để cho Lời Chúa hướng dẫn cuộc đời họ; tùy theo mức độ tốt, họ sẽ sinh lời 30, 60, hay 100. Thửa ruộng tốt là những người biết bỏ nhiều thời gian để dọn dẹp tâm hồn cho Lời Chúa được gieo vào, không để những giá trị hào nhoáng của thế gian làm xao lãng việc học hỏi Lời Chúa, dành nhiều thời gian ưu tiên cho việc học hỏi Lời Chúa vì “vô tri bất mộ,” suy niệm Lời Chúa đêm ngày, và tìm mọi dịp áp dụng Lời Chúa trong cuộc đời.
Sau đây là kinh nghiệm sống của một chứng nhân trong Vietcatholic: Thật Chúa đã để cho hạt của tôi có lúc thì như:
(1) Kẻ thuộc hạng gieo dọc đường: Đây là thời gian tôi còn ở tuổi vị thành niên ham chơi và ưa tìm những thú vui vật chất. Chúa lúc này vắng bóng trong cuộc đời tôi vì tôi chưa biết Ngài.
(2) Kẻ thuộc hạng rơi trên đá sỏi: Đây là khoảng thời gian tôi còn bôn ba và rất vất vả để tự lực cánh sinh lo cho thân phận của tôi để đi vào đời trong cùng những lạc lõng, bơ vơ, vật vã lo toan cho hiện tại và tương lai của mình. Thời gian này tôi có cảm nhận được có Chúa trong đời nhưng tôi không có thời giờ dành cho Chúa.
(3) Kẻ thuộc hạng gieo trên đất tốt: Cách đây được vài năm cho đến bây giờ mới là khoảng thời gian mà thân tôi mới bớt gian khổ. Giờ thì cây tôi cũng ở được nửa đoạn đời và cũng bao mùa có cống hiến được cho đời trái ngon trái ngọt tuy không nhiều nhưng cũng tạm đủ để dâng lên cho Chúa tôi làm của Lễ Tạ Ơn.

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:
- Trở nên tốt và hữu ích là một tiến trình giống như tiến trình của hạt giống trước khi thành cây và sinh hoa kết quả. Hãy để cho Lời Chúa liên tục thấm nhập vào lòng mỗi ngày một chút cho tới khi thành thửa ruộng phì nhiêu.
- Tiến trình này đòi hỏi liên tục rất nhiều ơn thánh và Lời Chúa mỗi ngày cũng như sự cộng tác cá nhân.
- Bàn tiệc Lời Chúa và bàn tiệc Thánh Thể đều quan trọng như nhau. Lời Chúa chuẩn bị tâm hồn chúng ta để lãnh nhận chính Ngài. Nếu không biết chuẩn bị tâm hồn, Chúa có vào cũng chẳng sinh ích lợi gì. Vì thế, chúng ta đừng bao giờ đi lễ trễ, sau khi Lời Chúa đã bắt đầu công bố.
Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP

16/07/17    CHÚA NHT TUN 15 TN – A
Mt 13,1-23

SINH NHIỀU HOA QUẢ TỐT ĐẸP


“Có những hạt lại rơi trên đất tốt, nên sinh hoa kết quả: Hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục.” (Mt 13, 8)

Suy niệm: Hạt giống lời Chúa được tung gieo trên mọi loại đất, nhưng sinh hoa kết quả hay không, còn tùy thuộc vào lòng quảng đại và cộng tác với ân sủng Chúa của mỗi người. Quảng đại để đón nhận những “cơn mưa gió” mà người khác đã gây ra cho mình trong cuộc sống, đồng thời tạ ơn Chúa vì nhờ những “mưa gió” đó mà mình cứng cáp hơn, kiên nhẫn hơn và trưởng thành hơn. Quảng đại tha thứ để mình được thanh thoát, nhẹ nhàng, vươn lên đón lấy những tia nắng ân sủng Chúa để triển nở, hầu sinh hoa kết quả tốt đẹp cho mình và người khác, nhất là những người bé mọn, nghèo khó.

Mời Bạn: Tâm hồn bạn là mảnh đất tốt để Lời Chúa được sinh hoa kết quả. Chúa mời gọi bạn đón nhận những điều trái ý xảy ra mà không phàn nàn trách móc hay có cái nhìn thiếu thiện cảm với những người khác. Trái lại bạn không ngừng tạ ơn Chúa vì đó là những cơ hội để bạn trắc nghiệm tình yêu của bạn đối với Chúa.

Chia sẻ: Khi hồi tâm nhìn lại những biến cố xảy ra trong cuộc sống, bạn có dâng lời tạ ơn Chúa vì điều đó không?

Sống Lời Chúa: Mau mắn giúp đỡ người khác vì “Ai biết việc tốt mà không làm cũng mắc tội”(Gc 4,17).

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin cho con không ngừng triển nở và trổ sinh nhiều hoa trái tốt đẹp thánh thiện trong đời sống của con, qua những việc làm bác ái yêu thương những người xung quanh con, cách riêng là những người nghèo của Chúa, để Tin Mừng của Chúa được lan rộng qua chính cuộc sống của con. Amen.
(5 phút Lời Chúa)

Nghe và hiu (16.7.2017 – Chúa nht 15 Thường niên năm A)

Suy Nim
D ngôn người gieo ging đy tính lc quan, hy vng.
Ðc Giêsu gieo ht ging Li Chúa khp nơi.
Có ht b chim tri ăn mt, khi chưa kp ny mm.
Có ht b khô cháy khi chưa bám r.
Có ht đã thành cây, nhưng b gai làm chết ngt.
Thc tế đau bun y làm nn lòng nhiu người.
Ðc Giêsu đã gp biết bao chng đi và tht bi.
Ngài có tht là Ðng được Thiên Chúa sai đến
đ thiết lp Nước Tri trên trn gian không?
May thay có nhng ht rơi vào đt tt,
và đem li kết qu gp bi.
Nhìn vào khuôn mt ca Giáo Hi hôm nay,
nhiu người tht vng trước nhng khó khăn, khng hong.
Ðc Giêsu khuyên ta hãy vng lòng.
Li Chúa vn còn gp được mnh đt phì nhiêu.
D ngôn người gieo ging đòi chúng ta phi xét mình
Có bao ht Li Chúa được gieo vào lòng tôi?
Ðâu là s phn ca chúng?
Có ht rơi vào lòng tôi như rơi trên mt đường.
Tôi nghe mà không hiu.
Không hiu vì không mun hiu, vì c tình né tránh,
bi l Li Chúa đòi tôi hoán ci và t b mình.
Thế là Li Chúa trượt đi như nước đ lá khoai.
Có ht rơi vào lòng tôi như rơi trên đt đá.
Tôi vi vã, hn h đón ly ngay,
nhưng ch dng li b mt hi ht.
Li Chúa không đâm r sâu trong mnh đt đi tôi.
Khi th thách gay gt ca cuc sng p đến,
tôi té nhào và b cuc, chng dám sng Li Ngài.
Có ht rơi vào lòng tôi như rơi trong bi gai.
Bi gai là ni lo âu chuyn đi, là đam mê ca ci.
Bi gai bóp nght, làm cây Li Chúa không sinh trái.
Có ht rơi vào long tôi như rơi vào đt tt.
Tôi nghe và hiu.
Tôi hiu được là nh dám sng Li Chúa trong đi.
Ch ai hiu nh sng mi đem li mùa bi thu.
D ngôn trên đòi tôi xét li thái đ nghe Li Chúa,
đòi tôi ci to li mnh đt lòng mình.
Có biết bao gai góc, đá si trong mnh đt đi tôi.
Có bao ht ging b mt mát vì tôi t khước.
Nếu tôi dám đ cho mt câu Li Chúa t do ln lên
thì đi tôi s hoàn toàn thay đi.
Hôm nay, tôi được mi gi đi gieo ht.
Nhưng trước hết, tôi cn được Li Chúa biến đi,
cn hiu sâu nh dám sng Li Chúa tn căn.
Xin Chúa giúp tôi tìm ra nhng li gieo mi,
đ Li Chúa sai trái hơn trong thế gii hôm nay.
 Cầu Nguyện
Ly Chúa Giêsu,
con đường d
ài nht là con đường t tai đến tay.
Chúng con thường xây nhà trên cát,
vì chỉ biết th
ích thú nghe Li Chúa dy,
nhưng lại kh
ông dám đem ra thc hành.
Chính vì thế
Lời Ch
úa chng kết trái nơi chúng con.
Xin cho chúng con
đừng hời hợt khi nghe Lời Ch
úa,
đừng
đ ni đam mê làm Li Chúa tr nên xa l.
Xin giúp chúng con dn dp mnh đt đi mình,
để hạt giống Lời Ch
úa được t do tăng trưởng.
Ước gì ngôi nhà đi chúng con
được x
ây trên nn tng vng chc,
đó là Lời Ch
úa,
Lời chi phối to
àn b cuc sng chúng con.
Lm. Antôn Nguyn Cao Siêu, S.J.


Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
16 THÁNG BẢY
Thiên Chúa Trên Đường Đời Ta
Sự quan phòng của Thiên Chúa luôn luôn hiện diện trong cuộc đời của con người và trong lịch sử thế giới. Thiên Chúa có mặt đó: trong suy nghĩ của con người, trong tự do của con người, trong trái tim và trong lương tâm con người.
Nơi con người và cùng với con người, sự hiện diện đầy năng lực cứu độ của Thiên Chúa đạt được một chiều kích lịch sử. Sự quan phòng của Thiên Chúa đồng hành với cuộc sống con người và đi vào trong nhân tính. Tuy nhiên, sự quan phòng ấy cũng luôn luôn bất khả dò và bất biến.
Vâng, sự quan phòng của Thiên Chúa là một sự hiện diện vĩnh cửu trong lịch sử của con người – cả của các cá nhân lẫn của các cộng đồng. Lịch sử của các quốc gia và của toàn nhân loại diễn tiến dưới ánh nhìn đầy quan tâm của Thiên Chúa và trong hành động toàn năng của Ngài. Mọi tạo vật đều được bảo vệ và được cai quản bởi sự quan phòng đầy lòng từ phụ của Thiên Chúa. Ngài cũng hoàn toàn tôn trọng sự tự do của con người trong tư cách là những hữu thể có lý trí và tự do – được tạo dựng theo hình ảnh Ngài và giống như Ngài.
- suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II -
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
LIFT UP YOUR HEARTS
Daily Meditations by Pope John Paul II



Lời Chúa Trong Gia Đình
Ngày 16-7
Chúa Nhật XV Thường Niên
Is 55, 10-11; Rm 8, 18-23; Mt 13, 1-23.

Lời suy niệm: “Dân chúng tụ họp bên Người rất đông, nên Người phải xuống thuyền mà ngồi, còn tất cả dân chúng thì đứng trên bờ. Người dùng dụ ngôn mà nói với họ nhiều điều.”
Khởi đầu chương 13 Tin Mừng của Thánh Mátthêu cho chúng ta thấy được viêc Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà dạy cho dân chúng. Những câu chuyện dụ ngôn rất gần gủi với cuộc sống của từng hoàn cảnh sống của từng con người; giúp cho họ nhận ra ý định và sự trung tín yêu thương của Thiên Chúa đối với họ. Như trong dụ ngôn “Người đi gieo giống.”. Lời Chúa được vung vãi khắp nơi; tất cả đều được quyền đón nhận, nhưng tùy vào khả năng đón nhận của từng người; Hạt giống sẽ đem lại hoa trái cho cuộc sống của họ
Lạy Chúa Giêsu. Xin Chúa ban cho chúng con có những người đi gieo hạt giống Tin Mừng không giới hạn vào loại đất, nhưng biết làm cho những loại đất xấu trở thành đất tốt để hạt giống Tin Mừng được phát triển, giúp cho con người tìm được: “Niềm Vui Tin Mừng”.
Mạnh Phương


Gương Thánh Nhân
Ngày 16-07: ĐỨC TRINH NỮ MARIA NÚI CAMÊLÔ

Camêlô được coi như ngọn núi thánh. Hơn 700 năm trước khi Chúa Giêsu ra đời, Elia đã lên núi này để bảo vệ niềm tin của mình trong cơn bách hại, cũng như đã đào tạo những tâm hồn trung thành với Thiên Chúa. Khi Chúa Giêsu ra đời, nhiệt tình của Elia như vẫn còn cháy trong lòng các người khắc kỷ (Esseniô). Người ta nói rằng ngày lễ hiện xuống, những người này nhờ lời rao giảng và phép rửa của thánh Gioan Tẩy giả đã hợp lực với các tông đồ để truyền bá Tin Mừng.
Camêlô khi ấy vẫn còn là nơi tụ họp những tâm hồn muốn hiến thân cho Thiên Chúa. Camêlô lại chỉ cách Nazareth chừng một ngày đường, nên những người họp thành cộng đoàn ở núi này hướng về Mẹ Maria như mẫu gương sống và như nguồn ơn phù trợ. Thời thập tự quân, Camêlô là nơi đón tiếp nhiều vị ẩn tu. Tuy nhiên vào thế kỷ thứ XII, Đức Thượng phụ Giáo chủ Albertô thành Giêrusalem đã qui tụ tất cả thành một nhà dòng, ban hành cho họ một qui luật được Đức giáo hoàng chuẩn y năm 1226. Cũng năm ấy, Đức Giáo hoàng cho phép mừng trọng thể trong dòng lễ Đức Bà Camêlô.
Khi lên làm bề trên nhà dòng, thánh Simon Stock đã tha thiết xin Đức Mẹ một dấu chỉ tỏ lòng săn sóc ưu ái của Mẹ đối với nhà dòng. Sau nhiều lời cầu nguyện lâu dài, ngày 16 tháng 7 năm 1251, Đức Mẹ đã hiện ra trao cho thánh nhân bộ áo dòng mà nói:
- "Hãy nhận lấy bộ áo dòng này Mẹ ban cho dòng và cho tu sĩ như dấu chỉ của lòng ưu ái và sự săn sóc Mẹ dành cho các con. Đây là dấu hiệu cứu rỗi. Giải thoát mọi hiểm nguy. Ai chết mà mang biểu hiện bình an này, sẽ khỏi bị lửa thiêu đời dời và Mẹ sẽ cứu họ khỏi lửa luyện tội vào ngày thứ bảy sau khi họ qua đời".
Trước khi cử chỉ ưu ái này, không biết bao nhiêu người mọi thời đã xin lãnh "áo Đức bà" để được sống dưới sự chở che của Đức Mẹ. Người ta hướng về Đức Mẹ núi Camêlô như hướng về nguồn ơn phúc để tạ ơn. Vì thế lễ mừng Đức Trinh Nữ Maria núi Camêlô ngày càng lan rộng tới các nước có vua công giáo ngày 21 tháng 11 năm 1674 và năm sau tới các nước vương quốc Áo, Bồ Đào Nha mừng từ năm 1679, các nước thuộc quyền Đức giáo hoàng mừng năm 1725.
Đức giáo hoàng Bênêdictô XIII phổ biến lễ này trong toàn Giáo hội do sắc lệnh ban hành ngày 24 tháng 9 năm 1726. Ngày 15 tháng 5 năm 1892, Đức giáo hoàng Lêo XIII đã ban đặc ân "Portiuncula" (ơn đại xá cho ai viếng nhà thờ) trong lễ này.
(daminhvn.net)



16 Tháng Bảy
Không Gì Ðẹp Bằng...!
Trả lời cho một thanh niên mong mỏi được biết rõ về mình, một cụ già nọ đã kể một câu chuyện như sau:
Ngày nọ, từ một đỉnh núi cao, người ta thấy ở một chân trời xa tắp có hai bóng đen ôm lấy nhau. Một em bé thơ ngây buộc miệng nói: "Hai bóng đen đó là ba với má đang ôm nhau". Một chàng thanh niên đang mơ mộng phát biểu: "Ðó là hai tình nhân đang quấn quýt nhau". Người có tâm hồn cô đơn thì nhận xét: "Hẳn phải là hai người bạn gặp lại nhau sau hằng vạn thế kỷ xa nhau". Kẻ có lòng tham lam chỉ nghĩ đến tiền bạc thì lại quả quyết: "Ðây hẳn phải là hai thương gia vừa ký với nhau một giao kèo làm ăn". Một người đàn bà có quả tim trìu mến thì thào thốt lên: "Ðây là một người cha trở về từ chiến trận đang ôm lấy đứa con gái của mình". Một tên sát nhân đứng gần đó góp ý: "Ðây phải là hai người đàn ông đấm đá vật lộn nhau trong một cuộc giao chiến một mất một còn". Một người đàn ông không màng đến những gì đang xảy ra xung quanh mình lên giọng gắt gỏng: "Ai mà biết được họ ôm nhau hay cắn xé nhau".. Nhưng cuối cùng, một vị thánh có quả tim chứa đầy Thiên Chúa mới mỉm cười giảng hòa: "Không có gì đẹp bằng hai người ôm nhau".
Kể xong câu chuyện trên đây, cụ già kết luận: "Mỗi một tư tưởng của bạn để lộ bạn là ai. Bạn nên tự vấn lương tâm xem thử bạn thường tưởng nghĩ đến những gì. Hơn bất cứ một bậc thầy nào, những tư tưởng của bạn có thể nói cho bạn biết bạn là ai".
"Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ", chúng ta thường trích dẫn câu thơ này của cụ Nguyễn Du để nói lên hình ảnh của tư tưởng, của tâm cảnh đối với ngoại giới. Khi chúng ta vui, cảnh cũng vui lây, người cũng vui lây. Khi chúng ta buồn, cảnh cũng buồn, mà người cũng buồn lây. Khi chúng ta vui, chúng ta muốn cho mọi người cùng vui với chúng ta. Khi chúng ta buồn, chúng ta cũng cảm thấy khó chịu khi người khác vui.
Hãy chất đầy tâm hồn bằng những tư tưởng vui tươi, lạc quan: đó là một trong những bí quyết để được hạnh phúc trên đời này. Riêng đối với người Kitô hữu chúng ta, bí quyết sống hạnh phúc của chúng ta chính là: trở thành Ðền thờ sống động của Chúa. Có Chúa ngự trị trong tâm hồn, chúng ta sẽ nhìn đời, nhìn người bằng chính cái nhìn của Ngài.
(Lẽ Sống)