Đức Giáo Hoàng Leo XIV: Vâng, các vị Chiêm tinh Gia vẫn còn hiện hữu ngày nay,
Vũ Văn An 06/Jan/2026
pope-leo-xiv-epiphany-closes-holy-door-jubilee2025.
Antoine Mekary | ALETEIA
Kathleen N. Hattrup, trong bản tin ngày 06/01/26 của
Aleteia, cho hay, trong Thánh Lễ Chúa Hiển Linh, Đức Leo XIV đã dạy rằng: Thật
đáng ngạc nhiên khi Giêrusalem, một thành phố đã chứng kiến nhiều khởi đầu mới,
lại gặp khó khăn... Phản ứng này cũng đặt ra thách thức cho chúng ta với tư
cách là một Giáo Hội.
Sau nghi thức đóng cửa Thánh tại Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, kết thúc
Năm Thánh thường lệ năm 2025, Đức Giáo Hoàng Leo XIV đã cử hành Thánh lễ tại
Vương cung thánh đường Thánh Phêrô nhân dịp Lễ Hiển Linh.
Đức Thánh Cha đã ví hàng triệu người đã bước qua Cửa Thánh với các vị Chiêm tin
gia đến Bêlem: "Vâng, các vị Chiêm tin gia vẫn còn hiện hữu ngày
nay."
Hàng triệu người trong số họ đã bước qua ngưỡng cửa của Giáo Hội. Họ đã tìm thấy
gì? Điều gì ẩn chứa trong trái tim, những câu hỏi và cảm xúc của họ?
Đức Leo suy gẫm về việc phản ứng "lo lắng" của Giêrusalem và của
Herod là một thách thức đối với Giáo hội ngày nay.
Sau năm nay, liệu chúng ta có thể nhận ra rõ hơn một người hành hương nơi du
khách, một người tìm kiếm nơi người lạ, một người láng giềng nơi người ngoại quốc
và những người bạn đồng hành nơi những người khác biệt?
Theo thông lệ sau Tin Mừng Lễ Hiển Linh, một phó tế đã công bố các ngày lễ
"di động" quan trọng trong năm phụng vụ Công Giáo, chẳng hạn như Thứ
Tư Lễ Tro (18 tháng 2), Lễ Phục Sinh (5 tháng 4), Lễ Thăng Thiên (14 tháng 5),
Lễ Ngũ Tuần (24 tháng 5), Lễ Chúa Ba Ngôi (4 tháng 6) và Chúa Nhật đầu tiên của
Mùa Vọng (29 tháng 11).
Sau đây là bản dịch đầy đủ bài giảng của Đức Giáo Hoàng Leo:
~
Anh chị em thân mến,
Tin Mừng (xem Mt 2:1-12) đã mô tả cho chúng ta niềm vui lớn
lao mà các nhà thông thái đã trải nghiệm khi họ lại nhìn thấy ngôi sao (xem câu
10), và đồng thời, Hê-rốt và tất cả mọi người ở Giêrusalem đã lo lắng như thế
nào vì sự tìm kiếm của họ (xem câu 3). Thật vậy, mỗi khi Kinh Thánh nói về việc
Thiên Chúa tỏ mình ra, Kinh Thánh không giấu giếm những phản ứng trái ngược,
như niềm vui và sự bối rối, sự chống đối và sự vâng phục, nỗi sợ hãi và sự khao
khát. Hôm nay chúng ta cử hành Lễ Hiển Linh của Chúa, nhận thức rằng trước sự
hiện diện của Người, không có gì là không thay đổi. Điều này đánh dấu sự khởi đầu
của niềm hy vọng, vì Thiên Chúa tỏ mình ra và không có gì là không thay đổi. Sự
hiện diện của Người chấm dứt kiểu tự mãn u sầu khiến người ta không ngừng nói rằng:
“Chẳng có gì mới dưới ánh mặt trời” (Huấn ca 1:9). Một điều mới mẻ
bắt đầu, điều đó sẽ quyết định hiện tại và tương lai, như lời tiên tri đã loan
báo: “Hãy trỗi dậy, hãy tỏa sáng; vì ánh sáng của ngươi đã đến, và vinh quang của
Chúa đã chiếu rọi trên ngươi” (I-sai-a 60:1).
Thật đáng ngạc nhiên khi Giêrusalem, một thành phố đã chứng kiến nhiều sự khởi
đầu mới, lại đang gặp khó khăn. Bên trong thành phố, những người nghiên cứu
Kinh Thánh và nghĩ rằng họ có tất cả các câu trả lời dường như đã đánh mất khả
năng đặt câu hỏi và nuôi dưỡng lòng khao khát. Thật vậy, thành phố sợ hãi những
người, được thúc đẩy bởi hy vọng, đến từ phương xa; thành phố dường như bị đe dọa
một cách đáng sợ bởi những điều lẽ ra phải mang lại niềm vui lớn lao. Phản ứng
này cũng đặt ra thách thức cho chúng ta với tư cách là một Giáo hội.
Cánh cửa Thánh của Vương cung thánh đường này, hôm nay là cánh cửa cuối cùng được
đóng lại, đã chứng kiến dòng người vô số, những người hành hương của hy vọng,
hành trình hướng về Giêrusalem mới, thành phố có những cánh cửa luôn rộng mở
(xem Khải Huyền 21:25).
Những người nam nữ này là ai, và điều gì đã thúc đẩy họ? Vào cuối năm Thánh
này, sự tìm kiếm tâm linh của những người đương thời, phong phú hơn nhiều so với
những gì chúng ta có thể hiểu, mời gọi chúng ta suy gẫm nghiêm túc. Hàng triệu
người đã bước qua ngưỡng cửa của Giáo hội. Họ đã tìm thấy gì? Điều gì ở trong
trái tim họ, những câu hỏi của họ, những cảm xúc của họ? Vâng, các nhà thông
thái vẫn còn hiện hữu ngày nay. Họ là những người cảm nhận được nhu cầu phải ra
đi và tìm kiếm, chấp nhận những rủi ro gắn liền với hành trình của mình, đặc biệt
là trong một thế giới đầy biến động như thế giới của chúng ta, một thế giới có
thể khó chịu và nguy hiểm theo nhiều cách.
Người xưa đã nói về homo viator (con người du hành), và quả thực
toàn bộ cuộc sống của chúng ta là một cuộc hành trình. Tin Mừng thách thức Giáo
hội không nên sợ hãi hiện tượng này, mà hãy trân trọng nó và hướng nó về Thiên
Chúa, Đấng nâng đỡ chúng ta. Người là một Thiên Chúa có thể làm chúng ta bất an
bởi vì Người không ở yên trong tay chúng ta như những thần tượng bằng bạc và
vàng; Thay vào đó, Người sống động và ban sự sống, giống như Hài nhi mà Đức Mẹ
Maria đã ôm trong vòng tay và được các nhà thông thái tôn thờ. Những nơi thánh
như nhà thờ chính tòa, vương cung thánh đường và đền thờ, những nơi đã trở
thành điểm đến hành hương trong Năm Thánh, phải lan tỏa hương thơm của sự sống,
nhận thức không thể nào quên rằng một thế giới khác đã bắt đầu.
Chúng ta hãy tự hỏi: Có sự sống trong Giáo hội của chúng ta không? Có chỗ cho
điều gì mới mẻ được sinh ra không? Chúng ta có yêu mến và loan truyền một Thiên
Chúa, Đấng dẫn dắt chúng ta trên một cuộc hành trình không?
Trong bài đọc Tin Mừng, Hê-rốt lo sợ cho ngai vàng của mình và bồn chồn về những
điều mà ông cảm thấy nằm ngoài tầm kiểm soát. Ông cố gắng lợi dụng ước muốn của
các nhà thông thái bằng cách thao túng cuộc tìm kiếm của họ. Ông sẵn sàng nói dối,
ông sẵn sàng làm bất cứ điều gì. Nỗi sợ hãi quả thật làm chúng ta mù quáng.
Ngược lại, niềm vui của Tin Mừng giải phóng chúng ta. Nó khiến chúng ta thận trọng,
đúng vậy, nhưng cũng táo bạo, chú ý và sáng tạo; nó mời gọi chúng ta lên những
nẻo đường khác với những nẻo đường chúng ta đã từng đi qua.
Các nhà thông thái mang đến Giêrusalem một câu hỏi đơn giản nhưng thiết yếu: “Đấng
vừa sinh ra ở đâu?” (Mt 2:2). Điều quan trọng biết bao khi những
người bước qua cánh cửa Giáo hội tri nhận ra rằng ở đó, Đấng Mê-xi-a vừa mới
sinh ra, rằng một cộng đồng quy tụ lại, nơi niềm hy vọng nảy nở, và rằng một
câu chuyện về sự sống đang được hé mở! Năm Thánh nhắc nhở chúng ta rằng chúng
ta có thể bắt đầu lại, quả thật, rằng chúng ta vẫn đang ở giai đoạn khởi đầu và
Chúa muốn sự hiện diện của Người lớn mạnh giữa chúng ta như là Thiên Chúa ở
cùng chúng ta. Vâng, Thiên Chúa thách thức trật tự hiện hữu, vì Người có những
kế hoạch truyền cảm hứng cho các tiên tri của Người ngay cả ngày nay. Thiên
Chúa quyết tâm giải cứu chúng ta khỏi cả những hình thức nô lệ cũ và mới. Người
bao gồm cả người trẻ và người già, người nghèo và người giàu, đàn ông và phụ nữ,
thánh nhân và tội nhân trong các công việc thương xót của Người, và trong những
kỳ công của sự công chính của Người. Mặc dù Chúa làm điều đó một cách lặng lẽ,
nhưng Người đã khiến Vương quốc của Người nảy mầm khắp mọi nơi trên thế giới.
Chúng ta đã được ban cho biết bao nhiêu sự mặc khải và biết bao nhiêu sự mặc khải
nữa có thể được ban cho chúng ta! Tuy nhiên, chúng phải dẫn chúng ta tránh xa
những ý định của Hê-rốt, khỏi những nỗi sợ hãi luôn sẵn sàng biến thành sự hung
hãn. “Từ thời Gioan Tẩy giả cho đến nay, Nước Trời đã bị bạo lực, và kẻ bạo lực
chiếm lấy nó bằng vũ lực” (Mt 11:12). Lời nói mầu nhiệm này của
Chúa Giêsu, được ghi lại trong Tin Mừng Mát-thêu, không thể không khiến chúng
ta suy nghĩ về nhiều cuộc xung đột mà con người dùng để chống lại và thậm chí
làm tổn hại những điều mới mẻ mà Thiên Chúa dành cho mỗi người. Yêu thương và
tìm kiếm hòa bình có nghĩa là bảo vệ những gì thánh thiện và, do đó, những gì mới
được sinh ra như một đứa trẻ nhỏ bé, dễ bị tổn thương và mong manh.
Xung quanh chúng ta, một nền kinh tế méo mó đang cố gắng kiếm lợi từ mọi thứ.
Chúng ta thấy thị trường có thể biến khát vọng tìm kiếm, du lịch và bắt đầu lại
của con người thành một hoạt động kinh doanh đơn thuần. Chúng ta hãy tự hỏi:
Năm Thánh đã dạy chúng ta tránh xa kiểu hiệu năng này, kiểu hiệu năng biến mọi
thứ thành sản phẩm và con người thành người tiêu dùng chưa? Sau năm nay, liệu
chúng ta có thể nhận ra rõ hơn một người hành hương nơi du khách, một người tìm
kiếm nơi người lạ, một người láng giềng nơi người ngoại quốc, và những người bạn
đồng hành nơi những người khác biệt?
Cách Chúa Giêsu gặp gỡ và cho phép mọi người đến gần Người dạy chúng ta trân trọng
những bí mật trong lòng người, điều mà chỉ Người mới có thể đọc được. Cùng với
Người, chúng ta học cách đón nhận những dấu hiệu của thời đại (xem Công đồng
Vatican II, Hiến chương Mục vụ về Giáo hội trong Thế giới Hiện đại, Gaudium
et Spes, 4). Không ai có thể bán điều này cho chúng ta. Đứa trẻ mà các nhà
thông thái tôn thờ là một Ân sủng vô giá và vô cùng lớn lao. Đó là sự hiển linh
của một hồng phúc. Nó không diễn ra ở một nơi danh giá, mà ở một nơi khiêm nhường.
“Hỡi Bê-lem, trong xứ Giu-đa, ngươi chẳng phải là nhỏ nhất trong các thành
Giu-đa sao?” (Mt 2:6). Biết bao thành phố, biết bao cộng đồng cần
được nghe câu nói: “Ngươi chẳng phải là nhỏ nhất sao”? Vâng, Chúa vẫn làm chúng
ta ngạc nhiên! Người tỏ mình ra và để cho mọi người tìm thấy mình. Đường lối của
Người không phải là đường lối của chúng ta, và những kẻ bạo lực không thể kiểm
soát được chúng, cũng như các thế lực trên thế gian không thể ngăn cản chúng.
Đó là niềm vui lớn lao của các vị Chiêm tinh gia, những người đã bỏ lại cung điện
và đền thờ để lên đường đến Bêlem; chỉ đến lúc đó họ mới nhìn thấy ngôi sao một
lần nữa!
Vì vậy, anh chị em thân yêu, thật tuyệt vời khi trở thành những người hành
hương của hy vọng. Thật tuyệt vời khi chúng ta tiếp tục cùng nhau hành trình!
Lòng trung tín của Chúa vẫn luôn làm chúng ta kinh ngạc. Nếu chúng ta không biến
nhà thờ của mình thành những tượng đài, nếu cộng đồng của chúng ta là những mái
ấm, nếu chúng ta đoàn kết và chống lại sự nịnh hót và cám dỗ của những kẻ nắm
quyền, thì chúng ta sẽ là thế hệ của một bình minh mới.
Đức Mẹ Maria, Ngôi Sao Mai, sẽ luôn dẫn đường cho chúng ta! Trong Con của Mẹ,
chúng ta sẽ chiêm nghiệm và phụng sự một nhân loại phi thường, được biến đổi
không phải bởi sự ảo tưởng của những kẻ toàn năng, mà bởi Thiên Chúa, Đấng đã
nhập thể vì tình yêu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét