18/08/2018
Thứ bảy tuần 19 thường niên
BÀI ĐỌC I: Ed 18, 1-10.
13b. 30. 32
“Ta sẽ xét xử mỗi người theo
cách nó sống”.
Trích sách Tiên tri
Êdêkiel.
Có lời Chúa phán cùng
tôi rằng: Tại sao giữa các ngươi trong Israel có câu tục ngữ rằng: “Cha ông ăn
nho chua thì con cháu ghê răng”?
Chúa là Thiên Chúa
phán, Ta lấy sự sống Ta mà thề không lặp lại câu tục ngữ ấy ở Israel nữa. Này tất
cả mọi sinh mạng đều thuộc về Ta; sinh mạng người cha cũng như sinh mạng người
con, đều thuộc về Ta. Ai phạm tội, người ấy sẽ chết. Ai công chính, giữ lề luật
và đức công bình, không ăn (của cúng) trên núi và không ngước mắt nhìn các thần
tượng của nhà Israel, không xúc phạm đến vợ người khác, không gần gũi đàn bà
khi họ không được sạch, không áp bức người ta, trả đồ cầm cố cho người mắc nợ,
không cưỡng đoạt của ai, đem bánh cho người đói khát, đem áo mặc cho người trần
trụi, không cho vay ăn lời, không lấy thêm của người, giữ tay không làm điều
gian ác, xét đoán công minh giữa hai người, ăn ở theo luật lệ của Ta, và giữ
các giới răn của Ta để thực hiện chân lý, người đó mới là công chính, nó sẽ được
sống, Chúa là Thiên Chúa phán.
Nhưng nếu người đó
sinh ra một đứa con trộm cướp, khát máu, phạm tội trong những lỗi nói trên, thì
đứa con ấy không đáng sống, vì đã làm những điều đáng ghét, nó sẽ chết, và máu
nó sẽ đổ trên đầu nó.
Vì vậy, hỡi nhà
Israel, Ta sẽ xét xử mỗi người theo cách nó sống: Chúa là Thiên Chúa phán. Các
ngươi hãy trở lại và hãy hối cải tất cả những điều gian ác, thì sự gian ác sẽ
không huỷ diệt các ngươi. Hãy dứt bỏ hết mọi tội lỗi các ngươi đã phạm, và hãy
tạo cho các ngươi một tâm hồn và một tinh thần mới. Hỡi nhà Israel, tại sao các
ngươi muốn chết. Ta không thích cho ai phải chết: Chúa là Thiên Chúa phán. Hãy
trở lại để được sống. Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 50, 12-13.
14-15. 18-19
Đáp: Ôi lạy Chúa,
xin tạo cho con quả tim trong sạch (c. 12a).
Xướng: 1) Ôi lạy Chúa,
xin tạo cho con quả tim trong sạch, và canh tân tinh thần cương nghị trong người
con. Xin đừng loại con khỏi thiên nhan Chúa, chớ thu hồi Thánh Thần Chúa ra khỏi
con. – Đáp.
2)Xin ban lại cho con
niềm vui ơn cứu độ; với tinh thần quảng đại, Chúa đỡ nâng con. Con sẽ dạy kẻ bất
nhân đường nẻo Chúa, và người tội lỗi sẽ trở về với Ngài. – Đáp.
3)Bởi vì Chúa chẳng ưa
gì sinh lễ, nếu con dâng lễ toàn thiêu, Chúa sẽ không ưng. Của lễ con dâng, lạy
Chúa, là tâm hồn tan nát; lạy Chúa, xin đừng chê tấm lòng tan nát khiêm cung. –
Đáp.
ALLELUIA: Tv 118, 18
Alleluia, alleluia!
– Lạy Chúa, xin mở rộng tầm con mắt con, để con tuân cứ luật pháp của Chúa và để
con hết lòng vâng theo luật đó. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Mt 19, 13-15
“Đừng ngăn cấm các trẻ nhỏ đến
với Ta, vì Nước Trời là của những người giống như chúng”.
Tin Mừng Chúa Giêsu
Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, người ta đem
những trẻ nhỏ đến cho Chúa Giêsu để Người đặt tay và cầu nguyện cho chúng. Các
môn đệ liền quở trách chúng, nhưng chúa Giêsu bảo: “Hãy để các trẻ nhỏ đến với
Ta, và đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những người giống như chúng”.
Sau khi Người đặt tay trên chúng, thì Người đi khỏi nơi đó. Đó là lời Chúa.
SUY NIỆM : Chúa Giêsu Với
Trẻ Nhỏ
Các trẻ nhỏ được Chúa
Giêsu yêu thương và đưa ra làm mẫu mực cho những ai muốn bước vào Nước Trời:
"Nếu các con không hóa nên như trẻ nhỏ, các con không được vào Nước Trời.
Ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ, đó là kẻ lớn nhất trong Nước Trời". Tinh thần
tu đức trẻ thơ là đơn sơ, phó thác, không cậy dựa vào sức riêng, nhưng đặt trọn
tin tưởng vào Chúa.
Tin Mừng Giáo Hội cho
chúng ta lắng nghe hôm nay đề cập đến trẻ nhỏ trong một hoàn cảnh khác, với những
lời của Chúa Giêsu: "Cứ để trẻ nhỏ đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì
những ai giống như chúng mới được vào Nước Trời". Người ta dẫn các trẻ em
đến với Chúa Giêsu để Ngài đặt tay và cầu nguyện cho chúng. Ðặt tay và cầu nguyện
cho một người là nghi thức tôn giáo quen thuộc trong Do thái giáo thời Chúa
Giêsu. Những vị lãnh đạo tôn giáo và các Rabbi thường đặt tay và cầu nguyện cho
những ai đến xin được chúc lành; họ cũng đặt tay trên trẻ nhỏ và cầu nguyện cho
chúng, mặc dù theo phong tục người Do thái thời đó, những trẻ nhỏ không có địa
vị, không có giá trị gì, chỉ khi nào trẻ đến tuổi 12, nó mới được nhìn nhận có
chỗ đứng trong cộng đoàn. Các môn đệ Chúa Giêsu lúc đó chưa thay đổi tâm thức,
họ còn ngăn cản không cho người ta đem các trẻ nhỏ đến với Chúa.
Thái độ và lời dạy của
Chúa Giêsu nhắc cho các môn đệ lúc đó và cho chúng ta ngày hôm nay rằng trong cộng
đoàn Giáo Hội, mọi người không tùy thuộc hạng tuổi, đều có quyền đến với Chúa để
Chúa đặt tay, cầu nguyện và chúc lành cho; không ai bị loại khỏi tình yêu và ân
sủng của Chúa, dù là một đức trẻ. Các nhà chú giải đã xem đoạn Tin Mừng này như
là căn bản cho việc rửa tội trẻ nhỏ được cộng đoàn tiên khởi thực hiện.
"Cứ để trẻ nhỏ đến
với Thầy, đừng ngăn cấm chúng". Chúng ta có thái độ kỳ thị, ngăn cản các
trẻ nhỏ đến với Chúa không? Có những người lớn, những bậc cha mẹ rơi vào tâm thức
của các môn đệ ngày xưa: họ không đem con cái đến với Chúa Giêsu, họ không nêu
gương sống đức tin cho con cái, cũng không muốn cho con cái lãnh nhận Bí tích Rửa
tội, nại lý do tôn trọng tự do của con cái, đợi chúng lớn lên và tự quyết định
muốn rửa tội hay không. Ðây là thái độ sai lầm về ơn cứu rỗi của Chúa: Ơn Chúa
được ban nhưng không cho mọi người, chúng ta là ai mà dám xét đoán về điều kiện
tuổi tác để được Chúa chúc lành và ban ơn cứu rỗi.
Hãy để các trẻ nhỏ đến
với Chúa Giêsu, đừng ngăn cản chúng. Xin Chúa giúp chúng ta chu toàn trách nhiệm
cao cả này, với ý thức rằng ân sủng và chúc lành của Chúa là kho tàng quí giá
mà chúng ta có thể trao lại cho con cái chúng ta.
(Trích trong ‘Mỗi Ngày
Một Tin Vui’)
Lời Chúa Mỗi Ngày
Thứ Bảy Tuần 19 TN2, Năm Chẵn
Bài đọc: Eze
18:1-10, 13, 30-32; Mt 19:13-15.
GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Mỗi người phải
chịu trách nhiệm về hành động của mình.
Theo thuyết Nhân Quả của
nhà Phật thì nhân nào quả đó: quả tốt nhân tốt, quả xấu nhân xấu hay “đời cha
ăn mặn đời con khát nước.” Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu cũng nói một câu tương tự:
xem quả biết cây, cây xấu không thể sinh quả tốt, và ngược lại, cây tốt không
thể sinh quả xấu. Vì thế, nếu con cái tốt là bởi cha mẹ tốt và con cái xấu là
do bởi cha mẹ xấu, và cứ thế truyền đi hết thế hệ này qua thế hệ khác. Nếu hiểu
như thế, một khi đã rơi vào vòng xấu là cứ xấu mãi và không có hy vọng gì thoát
ra khỏi vòng xấu xa này?
Trong bài đọc I, ngôn
sứ Ezekiel tường thuật Thiên Chúa lên án niềm tin này và Ngài truyền cho Israel
không được truyền bá niềm tin này nữa. Nguyên tắc trên (nhân quả) chỉ là nguyên
nhân phụ (secondary cause); nguyên nhân chính (primary cause) là tùy thuộc nơi
con người làm. Trong sự quan phòng của Thiên Chúa, mỗi người phải chịu trách
nhiệm về các hành động của mình; tuy nhiên, việc lành hay điều ác của một người
cũng đều có ảnh hưởng trên người khác. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu la rầy các môn
đệ vì họ ngăn cản các trẻ nhỏ không cho chúng đến với Ngài.
KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:
1/ Bài đọc I: Trách nhiệm của mỗi người về hành động mình làm.
Không phải chỉ ở Việt-Nam
mới có câu tục ngữ “Đời cha ăn mặn đời con khát nước,” người Do Thái cũng có
câu tục ngữ tương đương lan tràn trong dân chúng “Đời cha ăn nho xanh, đời con
phải ê răng.” Thiên Chúa cực lực phản đối niềm tin này khi Ngài nói: “Ta lấy mạng
sống Ta mà thề, các ngươi sẽ không còn truyền cho nhau câu ngạn ngữ đó trong
Israel nữa. Này, mạng sống nào cũng thuộc về Ta; mạng sống của cha cũng như mạng
sống của con đều thuộc về Ta. Ai phạm tội, kẻ ấy phải chết.” Mỗi cá nhân phải
chịu trách nhiệm về các hành vi của mình, chứ không được đổ tội cho ai cả.
Nguy hiểm của niềm
tin: tội lỗi và hình phạt truyền từ đời cha qua đời con là một khi đã lâm vào
vòng dây chuyền này sẽ không còn hy vọng gì nữa! Nhưng Thiên Chúa cho con người
niềm hy vọng để ra khỏi vòng này: Ngay từ đời cha, ông đã có thể ăn năn trở lại
để được Chúa xóa tội; nếu ông không ăn năn và hư mất, con ông vẫn có thể bỏ đường
tội lỗi nếu đã trót lâm vào. Tóm lại, theo kế họach tha thứ của của Thiên Chúa,
sẽ chẳng còn một chướng ngại nào cản trở sự trở lại của con người trừ sự cứng
lòng của họ. Lý do đơn giản Chúa đưa ra hôm nay: “Quả thật, Ta không vui thích
gì về cái chết của kẻ phải chết, nhưng muốn nó ăn năn trở lại và được sống.”
2/ Phúc Âm: Nước Trời là của những người giống như con trẻ?
Tại sao các môn đệ la
rầy trẻ nhỏ? Trẻ em thường ồn ào và chạy nhảy lung tung làm chia trí cuộc đàm
thọai hay cần được nghỉ ngơi của người lớn. Các môn đệ thấy Thầy mình bận rộn tối
ngày, hết giảng dạy rồi lại chữa bệnh, xuất hiện ở đâu cũng kéo theo một đám
đông ồn ào chen lấn, nên các ông có lý do để la rầy và ngăn cản không cho chúng
đến. Hiểu ý hướng tốt lành của họ nên Chúa Giêsu không trách các ông, Ngài chỉ
nói: Cứ để trẻ em đến với Thầy! Đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những
ai giống như chúng.” Người đặt tay trên chúng, rồi đi khỏi nơi đó.
Qua bài học này, Chúa
Giêsu dạy cho những người lãnh đạo một bài học quan trọng để có thể đối đầu với
đòi hỏi của đám đông. Khi chọn xuất hiện nơi công cộng là chọn để cho đám đông
đến với mình, đừng khinh thường và trốn tránh họ vì sứ vụ và thành công của
mình phần lớn cũng liên quan tới họ. Có những người sau khi đã nổi tiếng tìm
cách bảo vệ mình và xa lánh đám đông nên họ cũng từ từ rơi vào quên lãng. Tuy
nhiên, Chúa cũng không dạy dành hết thời giờ cho đám đông mà quên đi việc nghỉ
ngơi bồi dưỡng. Chúa đã từng nhắc nhở các môn đệ: “Các con hãy lui vào nơi
thanh vắng mà nghỉ ngơi” (Mk 6:31); hay Chúa bảo các ông xuống thuyền và chèo
qua bờ bên kia trong khi Chúa giải tán đám đông đang muốn tuyên xưng Chúa làm
vua cai trị họ (Mt 14:22). Và rất nhiều lần, Ngài đã bỏ đám đông và các môn đệ
để lên núi cầu nguyện một mình (Mt 14:23, Lk 9:18, Jn 6:15). Chúa biết cách làm
chủ thời gian và xử thế trong mọi trạng huống xảy ra cho Ngài.
Người lớn cần trở nên
giống trẻ về phương diện nào? Chắc chắn Chúa không đòi chúng ta trở nên trẻ nhỏ
về mọi phương diện vì chúng cũng có những điều cần phải học để trưởng thành
hơn, nhưng một số các đặc tính của trẻ rất cần cho mối liên hệ giữa chúng ta với
Thiên Chúa như: (1) Trẻ thơ tuyệt đối tin tưởng nơi cha mẹ chứ không nơi chúng
hay người ngòai, chúng ta cũng phải tuyệt đối tin tưởng nơi Thiên Chúa chứ
không nơi bất cứ quyền lực nào khác, ngay cả chính mình.
(2) Cha mẹ dạy sao
nghe vậy, chúng chưa biết bướng bỉnh cãi lại; chúng ta cũng cần có thái độ như
vậy khi tiếp cận các giới răn của Chúa, đừng lý sự để tìm cách biện minh cho
các hành động sai trái của mình.
(3) Trẻ thơ cần gì xin
đấy, hết rồi lại xin thêm, chúng không biết tích trữ phòng hờ; Chúa cũng đòi
chúng ta như thế, lương thực này nào đủ cho ngày đó chứ không lo tích trữ cho cả
một đời trong khi biết bao người cần có của ăn hằng ngày.
ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:
– Mỗi người phải chịu
trách nhiệm về các hành động và cuộc đời mình. Chúng ta đừng đổ tội cho tiền
nhân cũng đừng tùy thuộc vào công đức của hậu thế.
– Chúng ta cần có một
niềm tin vững vàng nơi Thiên Chúa như con trẻ tin vào cha mẹ chúng; đừng để những
bon chen của cuộc sống làm chúng ta mất đi niềm tin này.
Linh mục Anthony
Đinh Minh Tiên, OP
18/08/2018 – THỨ BẢY TUẦN 19 TN
Mt 19,13-15
DẪN TRẺ EM ĐẾN VỚI CHÚA
Đức Giê-su nói : “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm
chúng, vì Nước Trời thuộc về những ai giống như chúng.” (Mt 19,14)
Suy niệm: Mỗi khi phải đón tiếp những
nhân vật quan trọng, người ta thiết lập những hàng rào an ninh nghiêm mật nhằm
bảo vệ an toàn tuyệt đối cho các VIP đó. Những việc lớn lao như thế đương nhiên
là việc “người lớn”, còn “con nít thì đi chỗ khác chơi”! Các môn đệ Chúa cũng dễ
sa vào cơn cám dỗ “kẻ cả” đó: biến Thầy mình thành VIP để vai trò của mình được
quan trọng hoá lên. Và họ cho rằng việc đầu tiên phải làm ngay là cấm chỉ không
cho lũ trẻ nít bén mảng đến gần Thầy mình. Kể ra cũng các môn đệ cũng “hơi bị
quê độ” khi Đức Giê-su sửa lưng các ngài ngay tức khắc: “Cứ để trẻ em đến với
Thầy, đừng xua đuổi chúng.”
Mời Bạn chiêm ngắm Thầy Giê-su. Thầy của chúng ta thật bình dị và
dễ mến, phải không bạn? Dù bạn là ai, có nhỏ bé nghèo hèn cỡ nào đi nữa, bạn cứ
chắc một điều là bạn có một chỗ bên cạnh lòng Thầy Giê-su đó. Và là một chỗ ưu
tiên nữa cơ, nếu bạn có một tâm hồn của trẻ thơ “vì Nước Trời thuộc về ai giống
như chúng”. Và bạn cũng phải tự hỏi lòng mình: Có khi nào tôi đã vô tình hay cố
ý xua đuổi, ngăn cản người khác, nhất là các bạn trẻ, không cho họ đến với Thầy
Giê-su hay không?
Sống Lời Chúa: – dành cho người lớn: bớt
chút thì giờ mỗi ngày để chăm sóc cho con em về mặt tinh thần; – cách riêng cho
các bạn trẻ: dành riêng 5 phút/ngày để tâm sự với Chúa vì Chúa yêu các bạn lắm
đấy.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin
giúp con giữ gìn trong con một tâm hồn trong trắng đơn sơ và luôn phó thác như
một trẻ thơ để con được gần Chúa luôn mãi.
(5 Phút Lời Chúa)
Để trẻ em đến với Thầy (18.8.2018 – Thứ bảy Tuần 19
Thường niên)
Suy niệm:
Bàn tay con người thật là cao quý.
Trong Cựu Ước, Đức Chúa muốn ông Môsê đặt tay trên ông Giosuê
để chia sẻ cho ông này quyền lãnh đạo dân (Ds 27, 18. 23).
Cụ Giacóp đã chúc phúc cho hai đứa cháu là Épraim và Mơnase
bằng cách đưa hai tay đặt trên đầu chúng (St 48, 14).
Cử chỉ đặt tay trên cũng thường thấy trong Giáo Hội thuở ban đầu.
Chúa Thánh Thần được trao ban qua việc đặt tay (Cv 8, 17-19; 19, 6).
Qua đặt tay, bảy phó tế đầu tiên lãnh nhận sứ vụ (Cv 6, 6).
Bácnaba và Saolô cũng được đặt tay sai để sai đi truyền giáo (Cv 13, 3).
Trong Cựu Ước, Đức Chúa muốn ông Môsê đặt tay trên ông Giosuê
để chia sẻ cho ông này quyền lãnh đạo dân (Ds 27, 18. 23).
Cụ Giacóp đã chúc phúc cho hai đứa cháu là Épraim và Mơnase
bằng cách đưa hai tay đặt trên đầu chúng (St 48, 14).
Cử chỉ đặt tay trên cũng thường thấy trong Giáo Hội thuở ban đầu.
Chúa Thánh Thần được trao ban qua việc đặt tay (Cv 8, 17-19; 19, 6).
Qua đặt tay, bảy phó tế đầu tiên lãnh nhận sứ vụ (Cv 6, 6).
Bácnaba và Saolô cũng được đặt tay sai để sai đi truyền giáo (Cv 13, 3).
Bàn tay Thiên Chúa là khí cụ che chở, đỡ nâng.
“Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước,
bàn tay của Ngài, Ngài đặt trên con (Tv 138, 5).
“Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước,
bàn tay của Ngài, Ngài đặt trên con (Tv 138, 5).
Bàn tay của Đức Giêsu đóng vai trò lớn trong sứ vụ.
Ngài chữa anh mù bằng cách đặt tay trên mắt anh (Mc 8, 25).
Ngài cũng chữa bà còng lưng theo cách tương tự (Lc 13, 13).
Người ta xin Ngài đặt tay để chữa một anh điếc và ngọng (Mc 7, 32),
thậm chí đặt tay để hoàn sinh một em gái mới chết (Mt 9, 18).
Trong bài Tin Mừng hôm nay,
Cha mẹ của các em đã đưa các em đến với Đức Giêsu,
để được Ngài đặt tay trên chúng và cầu nguyện (c. 13).
Họ tin phúc lành đến với con cái họ qua cử chỉ ấy.
Cuối cùng, Đức Giêsu đã đặt tay trên các em nhỏ và cầu nguyện,
trước khi tiến về Giêrusalem để chịu khổ nạn (c. 15).
Ngài chữa anh mù bằng cách đặt tay trên mắt anh (Mc 8, 25).
Ngài cũng chữa bà còng lưng theo cách tương tự (Lc 13, 13).
Người ta xin Ngài đặt tay để chữa một anh điếc và ngọng (Mc 7, 32),
thậm chí đặt tay để hoàn sinh một em gái mới chết (Mt 9, 18).
Trong bài Tin Mừng hôm nay,
Cha mẹ của các em đã đưa các em đến với Đức Giêsu,
để được Ngài đặt tay trên chúng và cầu nguyện (c. 13).
Họ tin phúc lành đến với con cái họ qua cử chỉ ấy.
Cuối cùng, Đức Giêsu đã đặt tay trên các em nhỏ và cầu nguyện,
trước khi tiến về Giêrusalem để chịu khổ nạn (c. 15).
Nhưng các môn đệ lại bực bội và la rầy cha mẹ của các em.
Có lẽ đối với họ, Thầy Giêsu còn nhiều việc lớn lao để làm
hơn là mất thì giờ để chúc lành cho mấy em bé.
Đức Giêsu hoàn toàn không đồng ý với thái độ coi thường này.
Ngài nói thẳng: “Hãy để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng.”
Đến với Thầy Giêsu là quyền lợi của mọi trẻ em,
người lớn không được phép xâm phạm.
Ngài đưa ra lý do khiến các môn đệ phải tôn trọng trẻ em:
“vì Nước Trời là của những ai giống như chúng” (c. 14).
Như thế trẻ em, tuy không có chỗ cao trong xã hội,
nhưng lại có chỗ vững chãi trong Nước Trời.
Trẻ em có chỗ vì chúng hồn nhiên sống lệ thuộc vào cha mẹ,
và đón nhận mọi sự từ người khác với lòng biết ơn.
Những người lớn muốn vào Nước Trời phải nên giống chúng.
Đây là một tiến trình khó khăn và lâu dài,
vì người lớn phải quay lại, phải hoán cải để trở nên đơn sơ như trẻ thơ,
phải tự hạ mình xuống, bỏ đi những tự hào, tự mãn về mình (Mt 18, 3-4).
mở lòng đón lấy Nước Trời như quà tặng nhưng không.
Như thế trẻ thơ lại là mẫu mực cho các môn đệ của Thầy Giêsu.
Nước Trời dành cho trẻ thơ và những ai trở nên giống chúng.
Có lẽ đối với họ, Thầy Giêsu còn nhiều việc lớn lao để làm
hơn là mất thì giờ để chúc lành cho mấy em bé.
Đức Giêsu hoàn toàn không đồng ý với thái độ coi thường này.
Ngài nói thẳng: “Hãy để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng.”
Đến với Thầy Giêsu là quyền lợi của mọi trẻ em,
người lớn không được phép xâm phạm.
Ngài đưa ra lý do khiến các môn đệ phải tôn trọng trẻ em:
“vì Nước Trời là của những ai giống như chúng” (c. 14).
Như thế trẻ em, tuy không có chỗ cao trong xã hội,
nhưng lại có chỗ vững chãi trong Nước Trời.
Trẻ em có chỗ vì chúng hồn nhiên sống lệ thuộc vào cha mẹ,
và đón nhận mọi sự từ người khác với lòng biết ơn.
Những người lớn muốn vào Nước Trời phải nên giống chúng.
Đây là một tiến trình khó khăn và lâu dài,
vì người lớn phải quay lại, phải hoán cải để trở nên đơn sơ như trẻ thơ,
phải tự hạ mình xuống, bỏ đi những tự hào, tự mãn về mình (Mt 18, 3-4).
mở lòng đón lấy Nước Trời như quà tặng nhưng không.
Như thế trẻ thơ lại là mẫu mực cho các môn đệ của Thầy Giêsu.
Nước Trời dành cho trẻ thơ và những ai trở nên giống chúng.
Trẻ em có chỗ trong Nước Trời và trong Giáo Hội tại thế.
Các em cũng là thành viên trong cộng đoàn đức tin.
Lời dạy của Đức Giêsu vẫn mãi âm vang nơi chúng ta:
“Hãy để trẻ em đến với tôi, đừng ngăn cấm chúng.”
Chúng ta đã làm gì để đưa các em đến với Giêsu?
Các em cũng là thành viên trong cộng đoàn đức tin.
Lời dạy của Đức Giêsu vẫn mãi âm vang nơi chúng ta:
“Hãy để trẻ em đến với tôi, đừng ngăn cấm chúng.”
Chúng ta đã làm gì để đưa các em đến với Giêsu?
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, vì con bé nhỏ,
nên xin yêu ngài bằng khả năng bé nhỏ của con.
nên xin yêu ngài bằng khả năng bé nhỏ của con.
Cho con biết yêu
những công việc bé nhỏ mỗi ngày,
những công việc bé nhỏ mỗi ngày,
những công việc âm thầm,
những bổn phận mà con làm vì yêu mến.
những bổn phận mà con làm vì yêu mến.
Cho con biết yêu những hy sinh bé nhỏ mỗi ngày,
vui lòng đón nhận những thánh giá tuy nhỏ,
nhưng làm tim con đau đớn.
vui lòng đón nhận những thánh giá tuy nhỏ,
nhưng làm tim con đau đớn.
Cho con biết yêu tinh thần bé nhỏ của trẻ thơ,
đơn sơ thú nhận mình yếu đuối và bất lực,
sung sướng nương tựa vào duy một mình Chúa.
đơn sơ thú nhận mình yếu đuối và bất lực,
sung sướng nương tựa vào duy một mình Chúa.
Hơn nữa, xin cho con can đảm,
dám chọn những gì giúp con trở nên bé nhỏ hơn,
nhờ đó con vui tuoi phục vụ mọi người
và hạnh phúc khi thấy Chúa lớn lên trong con.
dám chọn những gì giúp con trở nên bé nhỏ hơn,
nhờ đó con vui tuoi phục vụ mọi người
và hạnh phúc khi thấy Chúa lớn lên trong con.
Mỗi lần bị cám dỗ tự cao,
xin cho con biết ngắm nhìn con đường Chúa đã đi,
con đường bé nhỏ và khiêm hạ.
xin cho con biết ngắm nhìn con đường Chúa đã đi,
con đường bé nhỏ và khiêm hạ.
Ước gì con được làm bạn của Chúa
trên đường từ Bêlem đến Núi Sọ,
và được ở bên Chúa trong Nước Trời. Amen.
trên đường từ Bêlem đến Núi Sọ,
và được ở bên Chúa trong Nước Trời. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
18 THÁNG TÁM
Thiên Chúa Sử Dụng
Chúng Ta Để Xây Dựng Công Cuộc Sáng Tạo Mới
Con người hiện đại chắc
chắn ý thức về vai trò của mình. Nhưng “nếu … sự độc lập của các thực tại trần
thế có nghĩa là các tạo vật không lệ thuộc Thiên Chúa và con người có thể sử dụng
chúng mà không cần qui hướng về Đấng Tạo Hóa thì không một ai nhìn nhận Thiên
Chúa lại không thấy rằng lập trường đó hết sức sai lầm. Thực vậy, không có Tạo
Hóa, tạo vật đều tiêu tan… Quên mất Thiên Chúa, mọi tạo vật đều trở nên mờ tối”
(MV 36).
Chúng ta nhớ lại một bản
văn cho phép chúng ta nắm bắt khía cạnh khác của sự phát triển thế giới bởi con
người. Công Đồng nói: “Thánh Thần Chúa, Đấng điều khiển những biến chuyển thời
gian và canh tân bộ mặt trái đất với sự quan phòng kỳ diệu, đang hiện diện
trong cuộc tiến hóa này” (MV 26). Thánh Thần sử dụng chúng ta để xây dựng cuộc
sáng tạo mới bằng cách giúp chúng ta vượt qua tội lỗi và những sự dữ khác trong
cuộc sống chúng ta. Rồi chúng ta có thể tái tạo bộ mặt trái đất và hoàn thành định
mệnh của chúng ta. Nhờ Thánh Thần Chúa để vượt qua sự dữ, điều đó có nghĩa là
chọn lựa sự tiến bộ luân lý của con người, chứ không chỉ là những tiến bộ vật
chất và thể lý. Khi ấy phẩm giá của con người có thể được bảo vệ. Con người có
thể đưa ra một câu trả lời cho những đòi hỏi thiết yếu nhất của một thế giới
đích thực có nhân tính. Bằng cách này, Nước Thiên Chúa sẽ dần dần lớn lên trong
lịch sử của con người, tìm thấy bản sắc tâm linh của mình và cho con người thấy
những dấu hiệu của sự hiện diện của Thiên Chúa.
– suy tư 366 ngày của
Đức Gioan Phaolô II –
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
LIFT UP YOUR HEARTS
Daily Meditations
by Pope John Paul II
Lời Chúa Trong Gia Đình
NGÀY 18/8
Ed 18,
1-10.13b.30-32; Mt 19, 13-15
LỜI SUY NIỆM: “Cứ để trẻ em
đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những ai giống như
chúng. Người đặt tay trên chúng, rồi đi khỏi nơi đó.”
Đối với Chúa Giêsu, tất cả mọi người đều quan trọng đối với Người, Người không
cảm thấy phiền toái bất cứ ai khi đến gặp Người; bởi vì Người hằng đi tìm kiếm
họ để gặp được họ, nhất là đối với những người ngheo khổ và người tội lỗi, bởi
vì Người yêu thương và muốn phục vụ họ. Nên khi các trẻ nhỏ đến với Người là cả
một niềm vui của Người, vì nơi trẻ nhỏ chúng đến với Người hoàn toàn vô tư, đơn
sơ, trong trắng và chân thật để được Người yêu và chúng được yêu mến Người.
Lạy Chúa Giêsu. Xin cho các bà mẹ Công Giáo ngày hôm nay, đặc biệt trong hoàn cảnh
xã hội này, biết năng đem các trẻ nhỏ đến với Chúa trong mọi Thánh Lễ, mọi giờ
chầu, đặc biệt quan tâm đến việc học hỏi giáo lý, để các con cái mình được gần
Chúa và Lời Chúa để ngày càng vững vàng trong đức tin, đức cậy và đức mến.
Mạnh Phương
18 Tháng Tám
Ngài Là Sự Bình An Của Chúng Ta
Năm 1899, cuộc xung
đột biên giới giữa hai nước Chile và Argentina suýt đưa tới một cuộc chiến
tranh khốc liệt… Mùa Phục Sinh năm 1900, quân đội của hai bên đã sẵn sàng giao
tranh với nhau.
Trong suốt tuần
thánh năm đó, vị tổng giám mục Buenos Aires của Argentina đã đưa ra một lời kêu
gọi tha thiết về Hòa Bình. Sứ điệp của ngài đã không mấy chốc được truyền sang Chile.
Các giám mục của nước này cũng hưởng ứng nhiệt liệt lời kêu gọi. Giáo hội của
hai bên đã làm áp lực để hai chính phủ ngồi vào bàn hội nghị với nhau qua trung
gian của vua Edward thứ 7 của Anh quốc.
Không mấy chốc, một
hòa ước đã được hai nước ký kết. Ðể nói lên thiện chí xây dựng hòa bình, quân đội
Argentina đã gom góp lại một số khí giới và nung lên để rồi đúc thành một tượng
Chúa Giêsu. Bức tượng đã được đặt tên là “Ðức Kitô của dãy núi Andes”. Andes là
dãy núi nơi đã có cuộc xung đột giữa hai quốc gia. Cánh tay phải của bức tượng
được mở rộng để ban phép lành, còn cánh tay trái cầm thánh giá.
Chính phủ Argentina
đã quyết định đưa bức tượng lên đỉnh núi ở cao độ gần 4 ngàn thước. Xe lửa di
chuyển bức tượng đến chân núi. Sau đó, người ta dùng chính các chiến xa do lừa
kéo để đưa bức tượng lên núi. Và cuối cùng, khi đến gần đỉnh núi, chính các
quân nhân là những người hoàn thành công tác còn lại.
Sau khi đã dựng bức
tượng, người ta viết dưới bệ của bức tượng như sau: “Những ngọn núi này sẽ sụp
xuống và biến thành cát bụi nếu nhân dân của Chile và Argentina quên đi lời
giao hòa mà họ đã long trọng ký kết dưới chân Ðức Kitô”. Trên mặt khác của chân
tượng, người ta cũng đọc thấy câu trích từ thư của thánh Ephesô như sau: “Chính
Ngài là sự bình an của chúng ta. Ngài đã làm cho đôi bên bị chia rẽ nên một”.
Giải thưởng Nobel Hòa
Bình năm 1990 đã được quyết định trao tặng cho tổng thống Gorbachov của Liên
Xô. Cả thế giới đã nhìn nhận vai trò của ông trong việc đạp đổ bức tường ô nhục
Bá Linh và các chế độ cộng sản tại Ðông Âu, cũng như góp phần dập tắt cuộc chiến
tranh giữa hai khối cộng sản và tư bản.
Hòa bình mà tổng thống
Gorbachov góp phần kiến tạo phải chăng không là kết quả của một sự “đạp đổ”: chỉ
khi nào những bức tường của kỳ thị, của bách hại, của hận thù, của độc tôn bị đạp
đổ thì Hòa Bình mới thực sự chớm nở…
Người La Mã ngày xưa
thường nói: Nếu muốn Hòa Bình, hãy chuẩn bị chiến tranh. Còn cuộc chiến nào gay
go, khốc liệt cho bằng cuộc chiến để đạp đổ những bức tường của hận thù, của bạo
động, của bất khoan dung trong tâm hồn của mỗi người chúng ta. Chúng ta chỉ thực
sự có bình an trong tâm hồn và người người mới thực sự có Hòa Bình khi những bức
tường ấy được đạp đổ trong chúng ta.
(Lẽ Sống)






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét