02/04/2026
THỨ NĂM TUẦN THÁNH.
THÁNH LỄ TIỆC LY.
Bài Ðọc I: Xh 12,
1-8. 11-14
“Những chỉ thị về bữa Tiệc Vượt qua”.
Trích
sách Xuất Hành.
Trong
những ngày ấy, Chúa phán cùng Mô-sê và A-ha-ron ở đất Ai-cập rằng: Tháng này
các ngươi phải kể là tháng đầu năm, tháng thứ nhất. Hãy nói với toàn thể cộng đồng
con cái Ít-ra-en rằng: “Mùng mười tháng này, ai nấy phải bắt một chiên con, mỗi
gia đình, mỗi nhà một con. Nếu nhà ít người, không ăn hết một con chiên, thì phải
mời người láng giềng đến nhà cho đủ số người để ăn một con chiên. Chiên đó
không được có tật gì, phải là chiên đực, được một năm. Có bắt dê con cũng phải
làm như thế. Vậy phải để dành cho đến ngày mười bốn tháng này, rồi vào lúc chập
tối, toàn thể cộng đồng con cái Israel sẽ giết nó, lấy máu bôi lên khung cửa những
nhà có ăn thịt chiên. Ðêm ấy sẽ ăn thịt nướng với bánh không men và rau đắng.
Phải ăn như thế này: Phải thắt lưng, chân đi dép, tay cầm gậy và ăn vội vã: vì
đó là ngày Vượt Qua của Chúa. Ðêm ấy Ta sẽ đi qua xứ Ai-cập, sẽ giết các con đầu
lòng trong xứ Ai-cập, từ loài người cho đến súc vật, và Ta sẽ trừng phạt chư thần
xứ Ai-cập: vì Ta là Chúa. Máu bôi trên nhà các ngươi ở, sẽ là dấu hiệu; và khi
thấy máu, Ta sẽ đi qua mà tha cho các ngươi, và các ngươi sẽ không bị tai ương
tác hại khi Ta giáng hoạ trên xứ Ai-cập. Các ngươi hãy ghi nhớ ngày ấy, làm lễ
tưởng niệm, và phải mừng ngày đó trọng thể kính Thiên Chúa. Các ngươi sẽ lập lễ
này để mừng vĩnh viễn muôn đời”.
Ðó
là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 115,
12-13. 15-16bc. 17-18
Ðáp: Chén chúc tụng là sự
thông hiệp Máu Chúa Ki-tô .
Xướng: Tôi lấy gì dâng lại
cho Chúa để đền đáp những điều Ngài ban tặng cho tôi? Tôi sẽ lãnh chén cứu độ,
và tôi sẽ kêu cầu danh Chúa.
Xướng: Trước mặt Chúa, thật
là quý hoá cái chết của những bậc thánh nhân Ngài. Con là tôi tớ Ngài, con trai
của nữ tỳ Ngài, Ngài đã bẽ gãy xiềng xích cho con.
Xướng: Con sẽ hiến dâng
Chúa lời ca ngợi làm sinh lễ, và con sẽ kêu cầu danh Chúa. Con sẽ giữ trọn lời
khấn xin cùng Chúa, trước mặt toàn thể dân Ngài.
Bài Ðọc II: 1 Cr 11,
23-26
“Mỗi khi anh em ăn và uống, anh em loan truyền việc Chúa chịu chết”.
Trích
thư thứ nhất của Thánh Phao-lô Tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô.
Anh
em thân mến, phần tôi, tôi đã lãnh nhận nơi Chúa điều mà tôi đã truyền lại cho
anh em, là Chúa Giê-su trong đêm bị nộp, Người cầm lấy bánh và tạ ơn, bẻ ra và
phán: “Các con hãy lãnh nhận mà ăn, này là Mình Ta, sẽ bị nộp vì các con: Các
con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta. Cùng một thể thức ấy, sau bữa ăn tối, Người
cầm lấy chén, và phán: “Chén này là Tân ước trong Máu Ta; mỗi khi các con uống,
các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta”. Vì mỗi khi anh em ăn bánh và uống chén
này, anh em loan truyền việc Chúa chịu chết, cho tới khi Chúa lại đến”.
Ðó
là lời Chúa.
Câu Xướng Trước Phúc
Âm
Chúa
phán: “Thầy ban cho các con một giới răn mới, là các con hãy yêu thương nhau,
như Thầy đã yêu thương các con”.
Phúc Âm: Ga 13, 1-15
“Ngài yêu thương họ đến cùng”.
Tin
Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.
Trước
ngày Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu biết đã đến giờ Mình phải bỏ thế gian mà về cùng
Chúa Cha, Người vốn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn đang ở thế gian, thì
đã yêu thương họ đến cùng. Sau bữa ăn tối, ma quỷ gieo vào lòng Giu-đa
Ít-ca-ri-ốt, con Si-môn, ý định nộp Người. Người biết rằng Chúa Cha đã trao phó
mọi sự trong tay mình, và vì Người bởi Thiên Chúa mà đến và sẽ trở về cùng
Thiên Chúa. Người chỗi dậy, cởi áo, lấy khăn thắt lưng, rồi đổ nước vào chậu;
Người liền rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau. Vậy Người đến
chỗ Si-môn Phê-rô, ông này thưa Người rằng: “Lạy Thầy, Thầy định rửa chân cho
con ư?” Chúa Giê-su đáp: “Việc Thầy làm bây giờ con chưa hiểu, nhưng sau sẽ hiểu”.
Phê-rô thưa lại: “Không đời nào Thầy sẽ rửa chân cho con”. Chúa Giê-su bảo: “Nếu
Thầy không rửa chân cho con, con sẽ không được dự phần với Thầy”. Phê-rô liền
thưa: “Vậy xin Thầy hãy rửa không những chân con, mà cả tay và đầu nữa”. Chúa
Giê-su nói: “Kẻ mới tắm rồi chỉ cần rửa chân, vì cả mình đã sạch. Tuy các con
đã sạch, nhưng không phải hết thảy đâu”. Vì Người biết ai sẽ nộp Người nên mới
nói: “Không phải tất cả các con đều sạch đâu”.
Sau
khi đã rửa chân cho các ông, Người mặc áo lại, và khi đã trở về chỗ cũ, Người
nói: “Các con có hiểu biết việc Thầy vừa làm cho các con chăng? Các con gọi Ta
là Thầy và là Chúa thì phải lắm, vì đúng thật Thầy như vậy. Vậy nếu Ta là Chúa
và là Thầy mà còn rửa chân cho các con, thì các con cũng phải rửa chân cho
nhau. Vì Thầy đã làm gương cho các con để các con cũng bắt chước mà làm như Thầy
đã làm cho các con”.
Ðó
là lời Chúa.
Chú giải về Xuất Hành 12,1-8. 11-14; 1 Cô-rinh-tô 11,23-26
Bài
đọc Kinh Thánh hôm nay bao quát toàn bộ ý nghĩa của lễ hôm nay. Bài đọc thứ nhất
mô tả Bữa Tiệc Vượt Qua của người Do Thái. Đó là sự tái hiện mang tính bí tích
của bữa ăn mà dân Ít-ra-en đã dùng trước khi họ chạy trốn qua Biển
Đỏ khỏi Ai Cập—một cuộc chạy trốn từ ách nô lệ đến tự do và giải phóng.
Lễ
kỷ niệm hàng năm này có thể được gọi là ‘Thánh Thể’ của người Do Thái—ngoại trừ
việc họ chỉ cử hành mỗi năm một lần, chứ không phải hàng tuần hay thậm chí hàng
ngày như chúng ta. Đó là sự tưởng nhớ thiêng liêng về hành động vĩ đại của Đức
Chúa Trời khi giải phóng họ khỏi ách nô lệ, và đó là sự khởi đầu của cuộc hành
trình dài đến Đất Hứa. Không phải ngẫu nhiên mà chính trong lễ cử hành bữa ăn
này, Chúa Giê-su đã thiết lập điều mà ngày nay chúng ta gọi là Bí tích Thánh Thể.
Đây là mối liên hệ giữa Giao ước Do Thái và Giao ước Kitô giáo.
Trong
Bài Đọc Thứ Hai, Thánh Phaolô thuật lại những gì Chúa Giêsu đã làm trong Bữa Tiệc
Ly – Bữa Tiệc Vượt Qua:
Vào đêm bị phản bội,
Chúa Giêsu cầm lấy một ổ bánh, và khi đã tạ ơn, Ngài bẻ ra và nói: “Đây là Mình
Ta, ban cho các con. Hãy làm điều này để tưởng nhớ đến Ta.”
Cũng vậy, sau bữa ăn
tối, Ngài cầm lấy chén, và nói: “Chén này là giao ước mới trong Máu Ta. Hãy làm
điều này, mỗi khi các con uống, để tưởng nhớ đến Ta.”
Những
hành động này phải được các môn đồ của Ngài lặp lại để tưởng nhớ đến sự giải
thoát mà chúng ta nhận được nhờ sự đau khổ, cái chết và sự phục sinh của Ngài.
Ba
sự kiện được kết hợp thành một mầu nhiệm mới:
•
Lễ Vượt Qua của người Do Thái và Bữa Tiệc Vượt Qua;
•
Toàn bộ Mầu Nhiệm Phục Sinh về sự đau khổ, cái chết và sự phục sinh của Chúa
Giêsu;
•
Sự liên kết giữa bánh và rượu và việc cùng nhau ăn uống với cái chết và sự phục
sinh của Chúa Giêsu.
Có
một sự giải phóng mới, không chỉ khỏi ách nô lệ thể xác, mà còn khỏi mọi loại
nô lệ, đặc biệt là nô lệ của tội lỗi và sự ác. Giờ đây có một Lễ Vượt Qua mới
và một Lễ Vượt Qua mới. Có một Con Chiên mới—Con Chiên của Thiên Chúa. Có một
bánh không men mới—Bánh là Thân Thể của Chúa Phục Sinh. Máu của con chiên giờ
đây được thay thế bằng Máu của Con Chiên, Chúa Giêsu, Đấng cất đi tội lỗi của
thế gian.
Chú giải về Gioan 13,1-15
Bài
đọc Tin Mừng liên kết tất cả những gì đã xảy ra trong ngày hôm đó với thực tại
cụ thể của cuộc sống chúng ta. Nó không nói gì về Lễ Vượt Qua hay Lễ Vượt Qua.
Nó không nói gì về Bí tích Thánh Thể, hay Mình và Máu Chúa Giêsu.
Thay
vào đó, nó nói về Chúa Giêsu, Chúa và Thầy, quỳ xuống và rửa chân các môn đệ của
Ngài. Chính tinh thần yêu thương và phục vụ anh chị em này phải là đặc điểm nổi
bật của người môn đệ Kitô giáo.
Và
đây là sự sống đích thực của việc cử hành Thánh Thể. Có cái này mà không có cái
kia thì không phải là sống Tin Mừng. Và vì vậy, lời của Bí tích Thánh Thể (“Hãy
làm điều này để tưởng nhớ đến Ta”) cũng được Chúa Giêsu nhắc lại ở đây khi Ngài
nói:
…Ta đã nêu gương cho
các con, để các con cũng làm như Ta đã làm cho các con.
Không
cử hành Thánh Thể trong cộng đồng, và không dành năng lượng của chúng ta cho
tình yêu thương và phục vụ lẫn nhau, là không sống Tin Mừng. Đời sống Kitô giáo
của chúng ta là một chiếc áo liền mạch, đan xen thông điệp Tin Mừng, phụng vụ,
và đời sống và sự tương tác hàng ngày.
https://livingspace.sacredspace.ie/l1065g/
Mẹ Têrêsa thành Calcutta có lần kể lại câu chuyện nầy:
Một hôm có một thiếu nữ tìm đến xin gia nhập Dòng Thừa Sai Bác
Ái của Mẹ. Theo luật dòng, ngày đầu tiên khi mới đến, tất cả những ai muốn sống
trong dòng, cũng đều được mời sang nhà hấp hối – tức là nhà tiếp đón những người
sắp chết. Vì thế, cô thiếu nữ nầy được mời sang nhà hấp hối. Mẹ Têrêsa nói với
cô ấy:
“Con đã nhìn thấy linh mục dâng Thánh lễ chứ? Con đã thấy ngài sờ
đến Thánh Thể với biết bao chăm chú và yêu thương. Con cũng hãy đi và làm như
thế tại nhà hấp hối, bởi vì con sẽ tìm thấy Chúa Giêsu trong thân thể những người
anh em khốn khổ đó”.
Cô thiếu nữ ra đi… Một thời gian sau, cô trở lại với một nụ cười
rạng rỡ có lẽ chưa bao giờ trông thấy. Cô vui vẻ thốt lên với Mẹ Têrêsa: “Thưa
Mẹ, con đã sờ được thân thể Chúa trong suốt ba tiếng đồng hồ”.
Mẹ Têrêsa mới hỏi lại sự thể đã diễn ra như thế nào? Cô ta đáp?
“Thưa Mẹ, con vừa đến nhà hấp hối thì thấy người ta mang đến một người vừa ngã
xuống một hố sâu, mình mẩy đầy những vết thương và bùn đất hôi thối… Con đã đến
và con đã tắm rửa cho anh ta. Con biết rằng làm như thế là chạm đến thân thể của
Đức Kitô”.
Thưa
anh chị em, Thánh lễ là trung tâm của cuộc sống và cuộc sống hằng ngày là một
Thánh lễ nối dài. Đức Kitô không chỉ muốn chúng ta gặp gỡ nhau trong Thánh lễ
mà còn muốn chúng ta gặp gỡ Ngài qua tất cả mọi sinh hoạt và gặp gỡ khác trong
cuộc sống. Từng cuộc gặp gỡ với tha nhân, nhất là những người nghèo hèn nhất,
phải là một cuộc gặp gỡ với Đức Kitô.
Ngay
trong bữa tối Thứ Năm Thánh nầy, trước khi lập Bí tích Thánh Thể, Chúa Giêsu đã
cúi xuống rửa chân cho các môn đệ. Việc nầy làm nổi bật một ý nghĩa lớn của Bí
tích Thánh Thể, đó là Thánh Thể là bí tích phục vụ. Thánh Thể là phương thế
Chúa Giêsu chọn để thể hiện ý muốn phục vụ của Ngài. Để phục vụ, Ngài phải trả
một giá rất đắt. Để phục vụ, Ngài đã tự hiến làm lễ vật giao hoà, làm Chiên Vượt
Qua chịu sát tế vì sự sống của thế giới. Để phục vụ, Ngài chấp nhận trở nên
lương thực cho loài người sử dụng. Thiên Chúa đã trở nên phương thế phục vụ sự
sống của con người. Vì “Ngài yêu thương chúng ta đến tận cùng”.
Anh
chị em thân mến, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta phục vụ như Ngài. Bởi vì, một khi
đã đồng hoá mình với Chúa Giêsu trong Thánh Thể, chúng ta phải sống như Ngài. Nếu
không sẵn lòng phục vụ thì đó là dấu chứng chúng ta không thực lòng tham dự
Thánh Thể. Không phục vụ là chưa gặp được Chúa Giêsu thật, chưa đón nhận Ngài,
chưa thật sự nên một với Ngài. Trái lại, phục vụ là dấu sự sống của Chúa Giêsu
Thánh Thể đã thực sự biến đổi chúng ta, làm cho chúng ta nên một con người mới.
Để
làm gương mẫu phục vụ cụ thể, Chúa Giêsu đã quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ
và mời gọi chúng ta hãy rửa chân cho nhau: “Nếu Thầy là Chúa, là Thầy mà con rửa
chân cho anh em, thì anh em phải rửa chân cho nhau. Thầy đã nêu gương cho anh
em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em”.
Trong
xã hội Do Thái, chỉ có đầy tớ, nô lệ rửa chân cho chủ. Ở đây, Thầy lại rửa chân
cho trò. Còn hơn thế nữa, Thiên Chúa đi rửa chân cho con người, mà lại là con
người tội lỗi. Chúa Giêsu đã quỳ xuống rửa chân cho Phêrô, kẻ chối Thầy; rửa
chân cho tất cả những người còn lại là “những kẻ sẽ bỏ Thầy mà trốn chạy hết”.
Ngài
làm như vậy để được gì? Không được gì cả! Chỉ để minh chứng một Thiên Chúa là
như thế đó: một Thiên Chúa “đến để phục vụ con người và hiến mạng sống để cứu
chuộc con người”. Một Thiên Chúa thay vì tiêu diệt bọn tội lỗi, lại quỳ xuống
trước mặt họ, hôn chân họ. Một Thiên Chúa thay vì trả thù, lại đã đổ máu để
minh chứng sự tha thứ yêu thương. Một Thiên Chúa thật lạ lùng! Một đạo lý ngược
đời, một con đường khó bước theo. Thế nhưng, Ngài đã làm và kêu gọi chúng ta
cũng làm y như vậy: “Ai muốn làm đầu thì phải hầu thiên hạ. Ai muốn làm lớn thì
phải làm tôi tớ mọi người”.
Ở
đời, người ta dễ dàng quỳ xuống trước người quyền quý, sang trọng, vì người ta
còn hy vọng ở một sự ban bố lợi lộc. Người ta dễ dàng quỳ xuống trước một người
đẹp để xin bố thí một chút tình yêu. Và quỳ xuống trước một người thánh thiện để
cầu mong một ân huệ. Tất cả những cái quỳ xuống đó là để van xin cho mình, để
có lợi cho mình. Nhưng mấy ai quỳ xuống trước kẻ thù, quỳ xuống trước người ốm
đau, bệnh tật, quỳ xuống rửa chân lở loét của những người phong cùi!
Còn
Chúa Giêsu, Ngài quỳ xuống trước tội nhân. Ngài muốn cái gì đây? Là Thiên Chúa,
có khi Ngài còn thiếu thốn gì chăng? Là kẻ ban phát tình yêu, không lẽ Ngài lại
thiếu thốn để độ phải van xin? Không, Ngài không van xin gì cả. Quỳ xuống trước
mặt con người chỉ vì Ngài quý trọng con người. Ngài yêu thương con người. Ngài
muốn cho con người được sống và sống thật hạnh phúc. Khi con người biết sống
cho người khác được hạnh phúc là họ đã theo gương rửa chân của Chúa. đây là bài
học sống cho người Kitô hữu. Nơi Chúa Giêsu, tình yêu đã chiến thắng tội lỗi của
con người, đã vượt lên trên tội lỗi, để phục vụ đến độ hy sinh mạng sống mình
cho chính tội nhân.
Anh
chị em thân mến, muốn phục vụ như Chúa Giêsu, chúng ta cũng phải hiến thân như
Ngài. Đây là điều khó, điều thường làm chúng ta hoảng sợ, chùn chân không dám
đi tới cùng. Nhất là hiến thân vì anh em, rửa chân cho anh em. Tuy nhiên, dù
chưa dám làm hoặc chưa làm được, ít nhất chúng ta cũng phải thừa nhận ra rằng;
phục vụ và hiến thân là những đòi hỏi không thể thiếu của Bí tích Thánh Thể.
Do
đó, trong cuộc sống mỗi ngày, nhất là những khi dự Tiệc Thánh Thể, chúng ta hãy
để cho những đòi hỏi đó day dứt trong lòng chúng ta, day dứt như một vết thương
không bao giờ lành, khiến cho chúng ta không bao giờ dám an tâm trong hững hờ vị
kỷ với mọi người anh em.
(St)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét