Trang

Thứ Năm, 3 tháng 4, 2025

APRIL 4, 2025: FRIDAY OF THE FOURTH WEEK OF LENT

 

April 4, 2025


 

Friday of the Fourth Week of Lent

Lectionary: 248

 

Reading 1

Wisdom 2:1a, 12-22

The wicked said among themselves,
thinking not aright:
"Let us beset the just one, because he is obnoxious to us;
he sets himself against our doings,
Reproaches us for transgressions of the law
and charges us with violations of our training.
He professes to have knowledge of God
and styles himself a child of the LORD.
To us he is the censure of our thoughts;
merely to see him is a hardship for us,
Because his life is not like that of others,
and different are his ways.
He judges us debased;
he holds aloof from our paths as from things impure.
He calls blest the destiny of the just
and boasts that God is his Father.
Let us see whether his words be true;
let us find out what will happen to him.
For if the just one be the son of God, he will defend him
and deliver him from the hand of his foes.
With revilement and torture let us put him to the test
that we may have proof of his gentleness
and try his patience.
Let us condemn him to a shameful death;
for according to his own words, God will take care of him."
These were their thoughts, but they erred;
for their wickedness blinded them,
and they knew not the hidden counsels of God;
neither did they count on a recompense of holiness
nor discern the innocent souls' reward.

 

Responsorial Psalm

Psalm 34:17-18, 19-20, 21 and 23

R. (19a)  The Lord is close to the brokenhearted.
The LORD confronts the evildoers,
to destroy remembrance of them from the earth.
When the just cry out, the LORD hears them,
and from all their distress he rescues them.
R. The Lord is close to the brokenhearted.
The LORD is close to the brokenhearted;
and those who are crushed in spirit he saves.
Many are the troubles of the just man,
but out of them all the LORD delivers him.
R. The Lord is close to the brokenhearted.
He watches over all his bones;
not one of them shall be broken.
The LORD redeems the lives of his servants;
no one incurs guilt who takes refuge in him.
R. The Lord is close to the brokenhearted.

 

Verse Before the Gospel

Matthew 4:4b

One does not live on bread alone,
but on every word that comes forth from the mouth of God.

 

Gospel

John 7:1-2, 10, 25-30

Jesus moved about within Galilee;
he did not wish to travel in Judea,
because the Jews were trying to kill him.
But the Jewish feast of Tabernacles was near.

But when his brothers had gone up to the feast,
he himself also went up, not openly but as it were in secret.

Some of the inhabitants of Jerusalem said,
"Is he not the one they are trying to kill?
And look, he is speaking openly and they say nothing to him.
Could the authorities have realized that he is the Christ?
But we know where he is from.
When the Christ comes, no one will know where he is from."
So Jesus cried out in the temple area as he was teaching and said,
"You know me and also know where I am from.
Yet I did not come on my own,
but the one who sent me, whom you do not know, is true.
I know him, because I am from him, and he sent me."
So they tried to arrest him,
but no one laid a hand upon him,
because his hour had not yet come.

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/040425.cfm

 


Commentary on Wisdom 2:1,12-22

Today’s reading comes from early on in the Book of Wisdom, in a passage describing life as seen by the godless (the “ungodly”, see chap 1). We often feel that if we are good and virtuous and, even more, because we are good and virtuous, people should be inspired to follow and imitate our good example. However, experience tells us that many times exactly the opposite happens, and people feel somehow threatened by or resentful of our good behavior.

The description of the animosity directed against those who live good and virtuous lives is well put in today’s reading, and it applies so perfectly to how Jesus was treated—so much so that some people see in this passage a prophecy about Jesus. However, it also applies to hundreds of others down the ages whose goodness has been resented, whose behaviour is seen as a condemnation and a threat to those with different values. Such individuals, as a result, have been persecuted and even killed.

In the passage, the “ungodly”, who are speaking about a prophet (called “the righteous man”) say:

Let us lie in wait for the righteous man, because he is inconvenient to us and opposes our actions.

It is because the prophet’s words are felt to be true that they create feelings of guilt in those against whom they are directed.

Again, the “ungodly” say:

He [the righteous man] reproaches us for sins against the law and accuses us of sins against our training.

The reproach is not denied, but it is strongly resented:

He professes to have knowledge of God,
and calls himself a child of the Lord.
He became to us a reproof of our thoughts;
the very sight of him is a burden to us…

Of course, “the righteous man” is the very person whom Scripture says should be respected and protected. And that claim is not denied by the “ungodly”, but such a one is seen as an obstruction to how they live.

And then there follows a good description of the “righteous man”:

…his manner of life is unlike that of others, and his ways are strange.

How true of Jesus and of many of his most faithful followers!

Subsequently comes the justification for violent action to remove the source of criticism. If the prophet is really a spokesperson for God, then surely God will protect him against any violent attack.

Let us test him with insult and torture,
so that we may find out how reasonable he is
and make trial of his forbearance.
Let us condemn him to a shameful death,
for, according to what he says, he will be protected.

It is exactly what happened to Jesus at the hands of his opponents as his enemies mocked him during his trial:

Some began to spit on him, to blindfold him, and to strike him, saying to him, “Prophesy!” The guards also took him and beat him. (Mark 14:65)

And again, on the cross:

In the same way the chief priests also, along with the scribes and elders, were mocking him…He trusts in God; let God deliver him now, if he wants to… (Matt 27:41-44)

This has happened to many down through the centuries and it will happen in our times as well—and for exactly the same reasons. We call such dedicated followers martyrs, from the Greek word for ‘witness’. They give striking witness to the values of the Kingdom.

Those who carry out these actions can convince themselves that what they are doing is right:

Thus they reasoned, but they were led astray, for their wickedness blinded them, and they did not know the secret purposes of God…

Their aim is to obliterate the source of their discomfort, but the result is often the very opposite. It is a very dangerous thing to create martyrs. We remember the early Christian saying from the writings of Tertullian:

The blood of martyrs is the seed of faith.

Jesus himself has told us not to be surprised that we too will be misunderstood and treated as he was. The following of Christ involves what is called a ‘counter-witness’ to the prevailing values in our societies. Such a counter-witness will often be deeply resented, attacked, rubbished and ridiculed, and it may invite even violence and death.

Of course, we also have to be very careful that our witness is based on truth, integrity and love; we have to be careful to avoid any taint of Pharisaism or superior elitism, which we can fall into so easily. It is God we are proclaiming, not ourselves.

As we approach Holy Week, we need to reflect on these things and see how they fit into our lives. Whose side am I on? If I had been on Calvary, with whom would I have been standing? In issues of truth and justice in my own society, where am I seen?

Comments Off

 


Commentary on John 7:1-2,10,25-30

In today’s Gospel we move to the 7th chapter of John, skipping chapter 6 on the Bread of Life, which will be read at another time in the liturgical cycle. We are told that Jesus was confining his activities to Galilee. He did not want to go to Judea and the vicinity of Jerusalem because there were people there who wanted to kill him. Jesus does not expose himself unnecessarily to danger. He knows that a time is coming when the final conflict will be inevitable, but that time is not yet.

It is the time of the Feast of Tabernacles and (though not contained in today’s reading) his family are urging him to go up to Jerusalem for the feast and show himself to the world. He tells them the time is not ripe for him to do this, but later on, after his family have left for the city, he goes privately and unbeknown to others. However, in Jerusalem, Jesus goes to the Temple area and begins to teach openly, to the amazement of his listeners:

How does this man have such learning, when he has never been taught? (John 5:15)

A marvelous example of Johannine irony—the Word does not need to study the Word!

Jesus is a source of some confusion in the minds of many people. On the one hand, the people are aware that Jesus has become a target of their religious leaders, and yet he goes about openly and speaking freely and without fear.

Jesus would not be Jesus if he were to keep his message to himself. The Word of God cannot remain silent. On the other hand, the people are also confused about the identity of Jesus. Is he allowed to speak freely because the leaders now believe he really is the Messiah-Christ? But everyone knows where Jesus comes from (Nazareth in Galilee). How, then, can he be the Messiah?

Jesus then tells them:

You know me, and you know where I am from.

That is only partially true; rather, they think they know.

I have not come on my own. But the one who sent me is true…I know him because I am from him, and he sent me.

And, if they do not know the Father, how can they know the Son? And vice versa.

This only angers his listeners who know what he is implying, but they cannot arrest him there and then because “his hour had not yet come.” The time of his arrest will only be in accordance with God’s plan.

Do we really know who Jesus is? There are many conflicting opinions out there. We can only know the real Jesus by reading the Scriptures under wise and perceptive guides who can help us penetrate the deeper meaning beneath the literal text. We can also learn a lot by prayer and contemplation. Lent is an excellent time for us to do both and, better still, to begin making it a practice that goes far beyond Lent.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1046g/

 


Friday, April 4, 2025

Season of Lent

Opening Prayer

Our God and Father,

we claim to be your sons and daughters, who know that you love us, and that you call us to live the life of Jesus, your Son. Give us the courage to live this life consistently

not to show off, not to reprove others, but simply because we know that you are our Father and we your sons and daughters, brothers and sisters of Jesus Christ, our Lord.

Gospel Reading - John 7: 1-2, 10, 25-30

After this Jesus travelled round Galilee; he could not travel round Judaea, because the Jews were seeking to kill him. As the Jewish feast of Shelters drew near, his brothers had left for the festival, he went up as well, not publicly but secretly.

Meanwhile some of the people of Jerusalem were saying, 'Isn't this the man they want to kill? And here he is, speaking openly, and they have nothing to say to him! Can it be true the authorities have recognized that he is the Christ? Yet we all know where he comes from, but when the Christ appears no one will know where he comes from.' Then, as Jesus was teaching in the Temple, he cried out: You know me and you know where I came from. Yet I have not come of my own accord: but he who sent me is true; You do not know him, but I know him because I have my being from him and it was he who sent me.

They wanted to arrest him then, but because his hour had not yet come no one laid a hand on him.

Reflection

Throughout the chapters from 1 to 12 of the Gospel of John, one discovers the progressive revelation which Jesus makes of himself to the disciples and to the people. At the same time and in the same proportion, the closing up and the opposition of the authority against Jesus increases, up to the point of deciding to condemn him to death (Jn 11: 45-54). Chapter 7, on which we are meditating in today’s Gospel, is a type of evaluation in the middle of the journey. It helps to foresee what will be the implication at the end.

           John 7: 1-2, 10: Jesus decides to go to the feast of the Tabernacles in Jerusalem. The geography of the life of Jesus in the Gospel of John is different from the geography in the other three Gospels. It is more complete. According to the other Gospels, Jesus went only once to Jerusalem, the time when he was taken and condemned to death. According to the Gospel of John he went there at least two or three times to Jerusalem for the feast of the Passover. This is why we know that the public life of Jesus lasted approximately three years. Today’s Gospel informs us that Jesus directed himself more than once to Jerusalem, but not publicly; hidden because in Judah the Jews wanted to kill him.

           In this chapter 7 as well as in the other chapters, John speaks about the “Jews” and of “you Jews,” as if he and Jesus were not Jews. This way of speaking shows the situation of a tragic breaking which took place at the end of the first century between the Jews (Synagogue) and the Christians (Ecclesia). Throughout the centuries, this way of speaking in the Gospel of John contributes to make anti-Semitism grow. Today, it is very important to keep away from this type of polemics so as not to foster anti-Semitism. We can never forget that Jesus is a Jew. He was born a Jew, lives as a Jew and dies as a Jew. He received all his formation from the Jewish religion and culture.

           John 7: 25-27: Doubts of the people of Jerusalem regarding Jesus. Jesus is in Jerusalem and he speaks publicly to those who want to listen to him. People remain confused. They know that the authorities want to kill Jesus and he does not hide from them. Would it be that the authorities have come to believe in him and recognize that he is the Messiah? But how could Jesus be the Messiah? Everybody knows that he comes from Nazareth, but nobody knows the origin of the Messiah, from where he comes.

           John 7, 28-29: Clarification on the part of Jesus. Jesus speaks about his origin. “You know me and you know where I come from.” But what people do not know is the vocation and the mission which Jesus received from God. He did not come on his own accord, but like any prophet he has come to obey a vocation, which is the secret of his life.” “Yet, I have not come of my own accord but he who sent me is true, and you do not know him. But I know him, because I have my being from him and it was he who sent me.”

           John 7: 30: His hour had not yet come. They wanted to arrest him, but no one laid a hand on him, “because his hour had not yet come.” In John’s Gospel the one who determines the hour and the events which will take place are not those who have the power, but it is Jesus. He is the one who determines the hour (cf. Jn 2: 4; 4: 23; 8: 20; 12: 23, 27; 13: 1; 17: 1). Even up to the time when he was nailed to the Cross, it is Jesus who determines the hour of his death (Jn 19: 29-30).

Personal Questions

           How do I live my relationship with the Jews? Have I discovered sometimes some anti-Semitism in me? Have I succeeded in eliminating it?

           Like in the time of Jesus, today also, there are many new ideas and opinions on things which refer to faith. What do I do? Am I attached firmly to the old ideas and close myself up in them, or do I try to understand the why, the reason for the novelty?

Concluding Prayer

Yahweh ransoms the lives of those who serve him, and there will be no penalty for those who take refuge in him. (Ps 34,24)

www.ocarm.org

 

 

04.04.2025: THỨ SÁU TUẦN IV MÙA CHAY

 

04/04/2025

 Thứ Sáu tuần 4 Mùa Chay

 


Bài Ðọc I: Kn 2, 1a. 12-22

“Chúng ta hãy kết án cho nó chết cách nhục nhã”.

Trích sách Khôn Ngoan.

Những kẻ gian ác suy nghĩ chín chắn, đã nói rằng: “Chúng ta hãy vây bắt kẻ công chính, vì nó không làm ích gì cho chúng ta, mà còn chống đối việc chúng ta làm, khiển trách chúng ta lỗi luật và tố cáo chúng ta vô kỷ luật. Nó tự hào mình biết Thiên Chúa và tự xưng là con Thiên Chúa. Chính nó là sự tố cáo những tư tưởng của chúng ta. Vì nguyên việc thấy nó, chúng ta cũng cáu, thấy bực mình, vì nếp sống của nó không giống như kẻ khác, và đường lối của nó thì lập dị. Nó kể chúng ta như rơm rác, nó xa lánh đường lối chúng ta như xa lánh những gì dơ nhớp, nó thích hạnh phúc cuối cùng của người công chính, nó tự hào có Thiên Chúa là Cha. Vậy chúng ta hãy xem coi điều nó nói có thật hay không, hãy nghiệm xét coi những gì sẽ xảy đến cho nó, và hãy chờ xem chung cuộc đời nó sẽ ra sao. Vì nếu nó thật là con Thiên Chúa, Chúa sẽ bênh vực nó, sẽ giải thoát nó khỏi tay những kẻ chống đối nó. Chúng ta hãy nhục mạ và làm khổ nó, để thử xem nó có hiền lành và nhẫn nại không. Chúng ta hãy kết án cho nó chết cách nhục nhã, vì theo lời nó nói, thì người ta sẽ cứu nó!” Chúng nghĩ như vậy, nhưng chúng lầm, vì tội ác của chúng đã làm cho chúng mù quáng. Và chúng không biết ý định mầu nhiệm của Thiên Chúa, nên cũng chẳng hy vọng phần thưởng công chính, và chúng cũng không ưa thích vinh dự của những tâm hồn thánh thiện.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 33, 17-18. 19-20. 21 và 23

Ðáp: Chúa gần gũi những kẻ đoạn trường

Xướng: Chúa ra mặt chống người làm ác, để tẩy trừ di tích chúng nơi trần ai. Người hiền đức kêu cầu và Chúa nghe lời họ, Ngài cứu họ khỏi mọi nỗi âu lo.

Xướng: Chúa gần gũi những kẻ đoạn trường, và cứu chữa những tâm hồn đau thương dập nát. Người hiền đức gặp nhiều bước gian truân, nhưng Chúa luôn luôn giải thoát.

Xướng: Ngài gìn giữ họ xương cốt vẹn toàn, không để cho một cái nào bị gãy. Chúa cứu chữa linh hồn tôi tớ của Ngài, và phàm ai tìm đến nương tựa nơi Ngài, người đó sẽ không phải đền bồi tội lỗi.

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm

Hôm nay, các ngươi đừng cứng lòng, nhưng hãy nghe tiếng Chúa phán.

 

Phúc Âm: Ga 7, 1-2. 10. 25-30

“Chúng tìm cách bắt Người, nhưng chưa tới giờ Người”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.

Khi ấy, Chúa Giê-su đi lại trong xứ Ga-li-lê-a; Người không muốn đi lại trong xứ Giu-đê-a, vì người Do-thái đang tìm giết Người. Lúc đó gần đến lễ Trại của người Do-thái. Nhưng khi anh em của Người lên dự lễ rồi, thì Người cũng đi, nhưng không đi cách công khai, mà lại đi cách kín đáo.

Có một số người ở Giê-ru-sa-lem nói: “Ðây không phải là người họ đang tìm giết sao? Kìa ông ta đang nói công khai mà không ai nói gì cả. Phải chăng các nhà chức trách đã nhận ra ông ta là Ðấng Ki-tô? Tuy nhiên, ông này thì chúng ta biết rõ đã xuất thân từ đâu. Còn khi Ðấng Ki-tô tới, thì chẳng có ai biết Người bởi đâu”.

Vậy lúc bấy giờ Chúa Giê-su đang giảng dạy trong đền thờ, Người lớn tiếng nói rằng: “Phải, các ngươi biết Ta, và biết Ta xuất thân từ đâu; Ta không tự Ta mà đến, nhưng thực ra, có Ðấng đã sai Ta mà các ngươi không biết Ngài. Riêng Ta, Ta biết Ngài, vì Ta bởi Ngài, và chính Ngài đã sai Ta”. Bởi thế họ tìm cách bắt Chúa Giê-su, nhưng không ai đụng tới Người, vì chưa tới giờ Người.

Ðó là lời Chúa.

 


Chú giải về Sách Khôn Ngoan 2,1.12-22

Bài đọc hôm nay trích từ đầu Sách Khôn Ngoan, trong một đoạn văn mô tả cuộc sống được nhìn nhận bởi những kẻ vô thần (những kẻ “vô đạo đức”, xem chương 1). Chúng ta thường cảm thấy rằng nếu chúng ta tốt và có đạo đức, và hơn thế nữa, chúng ta tốt và có đạo đức, mọi người nên được truyền cảm hứng để noi theo và bắt chước tấm gương tốt của chúng ta. Tuy nhiên, kinh nghiệm cho chúng ta biết rằng nhiều lần điều ngược lại xảy ra, và mọi người cảm thấy bị đe dọa hoặc phẫn nộ trước hành vi tốt của chúng ta.

Sự mô tả về sự thù địch hướng đến những người sống cuộc sống tốt và có đạo đức được nêu rõ trong bài đọc hôm nay, và nó áp dụng hoàn hảo cho cách Chúa Giê-su bị đối xử—đến nỗi một số người coi đoạn văn này là lời tiên tri về Chúa Giê-su. Tuy nhiên, nó cũng áp dụng cho hàng trăm người khác qua nhiều thời đại mà lòng tốt của họ bị oán hận, những người có hành vi bị coi là một sự lên án và là một mối đe dọa đối với những người có giá trị khác. Kết quả là, những cá nhân như vậy đã bị ngược đãi và thậm chí bị giết.

Trong đoạn văn, những kẻ “vô đạo đức”, những kẻ đang nói về một nhà tiên tri (được gọi là “người công chính”) nói rằng:

Chúng ta hãy rình rập người công chính, vì người đó gây bất tiện cho chúng ta và chống lại hành động của chúng ta.

Chính vì lời của nhà tiên tri được cho là đúng nên chúng tạo ra cảm giác tội lỗi ở những người mà chúng nhắm đến.

Một lần nữa, những kẻ “vô đạo đức” nói rằng:

Người đó [người công chính] khiển trách chúng ta về những tội lỗi chống lại luật pháp và cáo buộc chúng ta về những tội lỗi chống lại sự rèn luyện của chúng ta.

Sự khiển trách không bị phủ nhận, nhưng nó bị phẫn nộ mạnh mẽ:

Người đó tự nhận mình có kiến ​​thức về Chúa,

và tự gọi mình là con của Chúa.

Người đó đã trở thành sự khiển trách đối với chúng ta về những suy nghĩ của chúng ta;

chỉ cần nhìn thấy người đó thôi cũng là gánh nặng đối với chúng ta…

Tất nhiên, “người công chính” chính là người mà Kinh thánh nói rằng phải được tôn trọng và bảo vệ. Và tuyên bố đó không bị “kẻ vô đạo đức” phủ nhận, nhưng một người như vậy bị coi là trở ngại cho cách sống của họ.

Và sau đó là một mô tả hay về “người công chính”:

…cách sống của ông không giống những người khác, và cách sống của ông rất kỳ lạ.

Thật đúng với Chúa Jesus và nhiều môn đệ trung thành nhất của Ngài!

Sau đó là lý do biện minh cho hành động bạo lực để loại bỏ nguồn chỉ trích. Nếu nhà tiên tri thực sự là người phát ngôn cho Thiên Chúa, thì chắc chắn Thiên Chúa sẽ bảo vệ người đó khỏi mọi cuộc tấn công bạo lực.

Chúng ta hãy thử thách người ấy bằng sự sỉ nhục và tra tấn,

để chúng ta có thể tìm ra người ấy hợp lý đến mức nào

và thử thách lòng kiên nhẫn của người ấy.

Chúng ta hãy lên án người ấyphải chịu một cái chết nhục nhã,

vì, theo những gì người ấy nói, người ấy sẽ được bảo vệ.

Đây chính xác là những gì đã xảy ra với Chúa Jesus dưới bàn tay của những kẻ đối đầu khi kẻ thù chế giễu Ngài trong phiên tòa xét xử:

Một số người bắt đầu khạc nhổ vào Ngài, bịt mắt Ngài, và đánh Ngài, nói với Ngài rằng: "Hãy nói tiên tri đi!" Những tên lính cũng bắt Ngài và đánh Ngài. (Mác-cô 14,65)

Và một lần nữa, trên thập tự giá:

Cũng vậy, các thầy thượng tế, cùng với các luật sĩ và trưởng lão cũng chế giễu Ngài… Ngài tin cậy Đức Chúa Trời; hãy để Đức Chúa Trời giải cứu Ngài ngay bây giờ, nếu Ngài muốn… (Mát-thêu 27,41-44)

Điều này đã xảy ra với nhiều người qua nhiều thế kỷ và nó cũng sẽ xảy ra trong thời đại của chúng ta—và vì chính những lý do đó. Chúng ta gọi những người theo đạo tận tụy như vậy là những vị tử đạo, theo từ tiếng Hy Lạp có nghĩa là 'nhân chứng'. Họ làm chứng mạnh mẽ cho các giá trị của Nước Thiên Chúa.

Những người thực hiện những hành động này có thể tự thuyết phục mình rằng những gì họ đang làm là đúng:

Họ lý ​​luận như vậy, nhưng họ đã bị dẫn đi lạc, vì sự gian ác của họ đã làm họ mù quáng, và họ không biết mục đích bí mật của Chúa…

Mục đích của họ là xóa bỏ nguồn gốc của sự khó chịu của họ, nhưng kết quả thường hoàn toàn ngược lại. Đó là một điều rất nguy hiểm khi tạo ra những kẻ tử đạo. Chúng ta nhớ câu nói của những người theo đạo Thiên chúa thời kỳ đầu trong các tác phẩm của Téc-tu-li-a-nô.

Máu của những người tử vì đạo là hạt giống của đức tin.

Chính Chúa Giêsu đã nói với chúng ta rằng đừng ngạc nhiên khi chúng ta cũng sẽ bị hiểu lầm và đối xử như Người. Việc theo Chúa Kitô liên quan đến cái gọi là 'phản chứng' đối với các giá trị thịnh hành trong xã hội của chúng ta. Một phản chứng như vậy thường sẽ bị phẫn nộ sâu sắc, bị tấn công, bị chỉ trích và chế giễu, và thậm chí có thể dẫn đến bạo lực và cái chết.

Tất nhiên, chúng ta cũng phải rất cẩn thận rằng lời chứng của chúng ta phải dựa trên sự thật, sự chính trực và tình yêu thương; chúng ta phải cẩn thận để tránh bất kỳ vết nhơ nào của chủ nghĩa Pha-ri-siêu hay chủ nghĩa tinh hoa thượng lưu, mà chúng ta có thể dễ dàng sa vào. Chúng ta đang công bố về Thiên Chúa, chứ không phải về chính mình.

Khi chúng ta đến gần Tuần Thánh, chúng ta cần suy ngẫm về những điều này và xem chúng phù hợp với cuộc sống của chúng ta như thế nào. Tôi đang ở phe nào? Nếu tôi ở trên đồi Can-vê, tôi sẽ đứng cùng với ai? Trong các vấn đề về sự thật và công lý trong xã hội của chính tôi, tôi được nhìn thấy ở đâu?

 


Chú giải về Gio-an 7,1-2.10.25-30

Trong Tin Mừng hôm nay, chúng ta chuyển sang chương 7 của Gio-an, bỏ qua chương 6 về Bánh Sự Sống, sẽ được đọc vào một thời điểm khác trong chu kỳ phụng vụ. Chúng ta được cho biết rằng Chúa Giêsu đã giới hạn các hoạt động của mình ở Galilê. Ngài không muốn đến miền Giu-đa và vùng lân cận Giê-ru-sa-lem vì có những người ở đó muốn giết Ngài. Chúa Giêsu không tự đặt mình vào nguy hiểm một cách không cần thiết. Ngài biết rằng thời điểm sẽ đến khi cuộc xung đột cuối cùng sẽ là điều không thể tránh khỏi, nhưng thời điểm đó vẫn chưa đến.

Đó là thời điểm của Lễ Lều và (mặc dù không có trong bài đọc hôm nay) gia đình Ngài đang thúc giục Ngài lên Giê-ru-sa-lem để dự lễ và cho thế giới thấy Ngài. Ngài nói với họ rằng thời điểm chưa chín muồi để Ngài làm điều này, nhưng sau đó, sau khi gia đình Ngài rời đi thành phố, Ngài đã đi một cách riêng tư và không cho người khác biết. Tuy nhiên, tại Giê-ru-sa-lem, Chúa Giêsu đến khu vực Đền thờ và bắt đầu giảng dạy một cách công khai, khiến những người nghe Ngài kinh ngạc:

Người đàn ông này học được như vậy bằng cách nào, khi ông ta chưa bao giờ được dạy dỗ? (Gio-an 5,15)

Một ví dụ tuyệt vời về sự châm biếm của Gio-an - Lời không cần phải học Lời!

Chúa Giêsu là nguồn gốc gây ra một số bối rối trong tâm trí của nhiều người. Một mặt, mọi người biết rằng Chúa Giêsu đã trở thành mục tiêu của các nhà lãnh đạo tôn giáo của họ, nhưng Ngài vẫn đi lại một cách công khai và nói một cách tự do và không sợ hãi.

Chúa Giêsu sẽ không phải là Chúa Giêsu nếu Ngài giữ kín thông điệp của mình. Lời của Thiên Chúa không thể im lặng. Mặt khác, mọi người cũng bối rối về danh tính của Chúa Giêsu. Ngài có được phép nói một cách tự do không vì các nhà lãnh đạo hiện tin rằng Ngài thực sự là Đấng Me-si-a Ki-tô? Nhưng mọi người đều biết Chúa Giêsu đến từ đâu (Na-da-rét ở Ga-li-lê). Vậy thì làm sao Ngài có thể là Đấng Mê-si-a?

Sau đó, Chúa Giê-su nói với họ:

Các ngươi biết Ta và biết Ta đến từ đâu.

Điều đó chỉ đúng một phần; đúng hơn, họ nghĩ rằng họ biết.

Ta không tự mình đến. Nhưng Đấng đã sai ta là chân thật… Ta biết Người vì ta từ Người mà đến, và Người đã sai ta.

Và nếu họ không biết Chúa Cha, thì làm sao họ biết Chúa Con? Và ngược lại.

Điều này chỉ khiến những người nghe Người tức giận vì họ biết Người đang ám chỉ điều gì, nhưng họ không thể bắt Người ngay lúc đó vì “giờ của Người chưa đến”. Thời điểm Người bị bắt chỉ phù hợp với kế hoạch của Thiên Chúa.

Chúng ta có thực sự biết Chúa Giêsu là ai không? Có rất nhiều ý kiến ​​trái ngược nhau. Chúng ta chỉ có thể biết Chúa Giêsu thực sự bằng cách đọc Kinh thánh dưới sự hướng dẫn của những người thông thái và hiểu biết, những người có thể giúp chúng ta thâm nhập vào ý nghĩa sâu xa hơn bên dưới văn bản theo nghĩa đen. Chúng ta cũng có thể học được nhiều điều thông qua cầu nguyện và chiêm nghiệm. Mùa Chay là thời gian tuyệt vời để chúng ta thực hiện cả hai điều đó và tốt hơn nữa là bắt đầu biến nó thành một thói quen thực hành vượt xa Mùa Chay.

https://livingspace.sacredspace.ie/l1046g/

 


Suy Niệm: Âm mưu giết Chúa

Ma quỉ luôn muốn thống trị thế giới. Nó khuất phục kẻ ác để tăng thêm quân số. Và tiêu diệt người lành để giảm bớt chướng ngại.

Thiên Chúa là nguồn mạch sự lành. Chúa Giê-su là Đấng Cứu Thế được Chúa Cha sai đến để giải thoát nhân loại khỏi ách thống trị của thần dữ. Nên một cuộc đối đầu là không thể tránh khỏi. Cuộc chiến càng quyết liệt. Vì thần dữ cảm thấy bị lâm nguy nên càng gia tăng sự độc ác. Âm mưu giết Chúa. Sách Khôn ngoan cho thấy những lý do khiến kẻ ác muốn giết kẻ lành.

Lý do đầu tiên là kẻ lành cản trở kẻ dữ làm điều ác: “Ta hãy gài bẫy hại tên công chính, vì nó chỉ làm vướng chân ta, nó chống lại các việc ta làm, trách ta vi phạm lề luật, và tố cáo ta không tuân hành lễ giáo”.

Lý do thứ hai là vì đời sống của kẻ lành phê phán lối sống của kẻ dữ: “Nó như kẻ luôn chê trách tâm tưởng của ta,…lối cư xử của nó hoàn toàn lập dị. Nó coi ta như bọn lọc lừa, tránh đường ta đi như tránh đồ dơ bẩn”.

Lý do thứ ba là vì người lành thuộc về Thiên Chúa. Còn kẻ ác thuộc về ma quỉ. “Nó huênh hoang vì có Thiên Chúa là Cha. Ta hãy coi những lời nó nói có thật không, và nghiệm xem kết cục đời nó sẽ thế nào”.

Lý do thứ tư là vì muốn thử thách xem người lành có thật hiền lành không. “Ta hãy hạ nhục và tra tấn no, để biết nó hiền hoà làm sao, và thử xem nó nhẫn nhục đến mức nào”.

Nhiều phe nhóm toa rập với nhau để giết chết Chúa Giê-su. Tuy nhiên đó lại là ý định của Thiên Chúa. Chúa Giê-su tự nộp mình chịu chết để chuộc tội nhân loại. Vào âm phủ để chiến thắng tử thần. Chết đi để tiêu diệt cái chết. Vì là do ý định của Thiên Chúa. Nên dù kẻ ác mạnh thế. Và muốn giết Chúa. Nhưng bao lâu Chúa chưa cho phép. Chưa đến giờ thì họ chưa làm gì được. “Bấy giờ, họ tìm cách bắt Người; nhưng chẳng có ai tra tay bắt, vì giờ của Người chưa đến”.

Màu Chay là mùa chiến đấu chống lại cái ác. Tôi phải chống lại thế lực sự dữ ngay trong lòng tôi. Không có phương thế nào hiệu nghiệm hơn đi vào con đường của Chúa Giê-su. Chịu khổ để làm theo ý Chúa. Từ bỏ chính mình để thoát ảnh hưởng của thần dữ. Chịu chết cho bản thân. Để tiêu diệt sự chết.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2025

GIÁO HỘI HÀN QUỐC VÀ PHILIPPINES CAM KẾT CẦU NGUYỆN VÀ CỨU TRỢ CHO MYANMAR

 



Động đất tại Myanmar   (ANSA)

 

Giáo hội Hàn Quốc và Philippines cam kết cầu nguyện và cứu trợ cho Myanmar

Các lãnh đạo Giáo hội Hàn Quốc và Philippines đã bày tỏ sự đau buồn và liên đới, cam kết hỗ trợ về vật chất và tinh thần cho các cộng đồng bị ảnh hưởng bởi trận động đất mạnh xảy ra ở Myanmar và một số vùng của Thái Lan vào ngày 28/3/2025.

Hồng Thủy - Vatican News

Lời chia buồn của Tổng giám mục của Seoul 

Trong một tuyên bố đưa ra vài ngày sau trận động đất mạnh 7,7 độ richter tàn phá các thị trấn ở Myanmar, Đức Tổng giám mục Chung Soon-taick của Seoul đã gửi lời chia buồn sâu sắc nhất đến Myanmar.

Ngài nói: “Tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất tới người dân Myanmar, những người hẳn đang cảm thấy vô cùng sợ hãi và đau buồn sau khi mất đi những người thân yêu và nhà cửa chỉ sau một đêm. Tôi cầu xin Chúa chữa lành những người bị thương và một lần nữa chiếu rọi ánh sáng hy vọng vào đống đổ nát của cuộc sống họ”.

Cam kết hỗ trợ cả về vật chất và tinh thần

Cam kết hỗ trợ cả về vật chất và tinh thần, Đức Tổng giám mục Chung khẳng định cam kết của Giáo hội trong việc liên đới với người dân Myanmar khi họ phải chịu đựng nỗi đau và mất mát do thảm họa gây ra. Ngài bày tỏ hy vọng rằng sự đóng góp của Giáo hội, mặc dù khiêm tốn, sẽ mang lại sự an ủi và giúp những người sống sót tìm thấy sức mạnh để phục hồi.

Ngài cũng đảm bảo sẽ tiếp tục cầu nguyện cho những người bị ảnh hưởng cũng như những người ứng cứu đầu tiên và các nhóm nhân đạo quốc tế.

Trong một thông tư chính thức đề ngày 31/3/2025, Giáo hội tại Hàn Quốc đã kêu gọi các tín hữu “cầu nguyện cho những anh chị em đang đau khổ ở Myanmar do trận động đất và tiến hành đợt quyên góp thứ hai vào ngày 20/4/2025 (Chúa Nhật Phục sinh)”.

Trong khi đó, Phong trào Một Thân thể Một Tinh thần của Tổng giáo phận đã cam kết một quỹ cứu trợ khẩn cấp trị giá 100.000 đô la Mỹ cho tổ chức bác ái Caritas Internationalis của Giáo hội.

Các khoản quyên góp bổ sung sẽ được đón nhận cho đến ngày 30/4/2025 thông qua chiến dịch gây quỹ của tổng giáo phận, “Quỹ cứu trợ khẩn cấp cho nạn nhân động đất ở Myanmar”.

Lời chia buồn và kêu gọi cầu nguyện và liên đới của Giám mục của Antipolo

Tại Philippines, Đức Cha Ruperto Cruz Santos của Antipolo cũng đã cầu nguyện và gửi lời an ủi, nhấn mạnh đến nhu cầu về lòng trắc ẩn và tình đoàn kết.

Ngài viết: “Với trái tim nặng trĩu nhưng kiên định trong đức tin, chúng tôi xin gửi lời chia buồn và lời cầu nguyện sâu sắc nhất đến tất cả những người bị ảnh hưởng bởi trận động đất tàn khốc xảy ra ở Myanmar và Thái Lan. Trái tim chúng tôi hướng về những người Philippines đồng hương của chúng tôi, những người có thể đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi, mất mát và bất ổn ở nơi xa quê hương của họ”.

Đức Cha kêu gọi hành động hiệp nhất và liên đới không chỉ trong lời cầu nguyện mà còn trong hành động - cung cấp sự hỗ trợ, an ủi và hỗ trợ cho những người đang gặp khó khăn. Ngài kêu gọi các tín hữu cầu nguyện cho các nạn nhân, cầu xin Chúa “mang đến sự chữa lành cho nỗi đau của họ” và ban bình an “lấp đầy trái tim họ giữa sự hỗn loạn”. Ngài cũng xin tình yêu của Chúa gắn kết chúng ta lại với nhau như một gia đình trong đức tin, vươn tới sự chăm sóc và hỗ trợ. (LiCas 01/04/2025)

https://www.vaticannews.va/vi/church/news/2025-04/giao-hoi-han-quoc-philippines-cam-ket-cau-nguyen-cuu-tro-myanmar.html

 

ĐỨC GIÁO HOÀNG PHAN-XI-CÔ VẪN TRONG TÌNH TRẠNG ỔN ĐỊNH

 

Đức Giáo Hoàng Phanxicô vẫn trong tình trạng ổn định

Vũ Văn An  01/Apr/2025

 


Christopher Wells của Vatican News, trong bản tin ngày 1 tháng 4, cho hay: Đức Giáo Hoàng Phanxicô vẫn đang hồi phục sau căn bệnh viêm phổi ở cả hai bên tại dinh thự Casa Santa Marta của Vatican, theo thông tin cập nhật do Văn phòng Báo chí Tòa thánh cung cấp.

Theo thông tin mới nhất do Văn phòng Báo chí Tòa thánh cung cấp, Đức Giáo Hoàng Phanxicô vẫn giữ được tinh thần tốt và tình trạng sức khỏe tổng thể của ngài vẫn ổn định.

Cập nhật mới nhất về sức khỏe của Đức Giáo Hoàng, do Giám đốc Văn phòng Báo chí Tòa thánh, Matteo Bruni, trình bày, cho biết xét nghiệm máu của ngài bình thường, trong khi chụp X-quang ngực gần đây cho thấy phổi của ngài đã cải thiện.

Đức Giáo Hoàng đang tiếp tục áp dụng các liệu pháp khác nhau do bác sĩ kê đơn, ông Bruni cho biết. Các kỹ năng vận động, hơi thở và khả năng sử dụng giọng nói của ngài vẫn tiếp tục cho thấy sự cải thiện. Phương pháp oxy hóa lưu lượng cao chủ yếu được sử dụng vào ban đêm và khi cần thiết.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô vẫn tiếp tục làm việc tại bàn làm việc của mình.

Đức Thánh Cha đồng tế Thánh lễ mỗi sáng tại nhà nguyện ở tầng hai của dinh thự Casa Santa Marta, nơi ngài vẫn đang trong quá trình hồi phục.

Văn phòng Báo chí cho biết không có chuyến thăm đặc biệt nào tới Đức Giáo Hoàng, nhưng lưu ý rằng ngài vẫn tiếp tục gặp gỡ nhân viên y tế cũng như những cộng sự thân cận nhất của mình.

Ông Bruni thông báo sẽ không có Buổi tiếp kiến chung vào thứ Tư; tuy nhiên, giống như những tuần qua, Vatican sẽ công bố văn bản giáo lý được chuẩn bị cho Buổi tiếp kiến.

Đức Thánh Cha cũng sẽ chuẩn bị bài giảng cho Thánh lễ Chúa Nhật mừng Năm Thánh của Người bệnh và Nhân viên chăm sóc sức khỏe, và các sắp xếp cho Buổi đọc kinh Truyền tin vào Chúa Nhật dự kiến sẽ được thảo luận trong buổi họp báo tiếp theo, dự kiến diễn ra vào thứ Sáu, ngày 4 tháng 4.

Văn phòng Báo chí cho biết, hiện vẫn còn quá sớm để suy đoán về sự tham gia của Đức Giáo Hoàng vào các nghi lễ của Tuần Thánh.

 

http://vietcatholic.net/News/Html/294998.htm

CHÂN PHƯỚC CARLO?

 

Chân phước Carlo?

Vũ Văn An  01/Apr/2025

 

 


Lăng mộ của Chân phước Carlo Acutis. Nguồn: Vatican Media.

 

JD. Flynn, chủ bút The Pillar, ngày 1 tháng 4, cho hay: Tuần này, tờ The Economist đã khơi dậy một cuộc trò chuyện giữa những người Công Giáo về Chân phước Carlo Acutis và quá trình phong thánh của Giáo hội, sau khi nhà báo John Phipps nói chuyện với một số người bạn của Acutis, những người cho biết trải nghiệm của họ với Carlo giống "đứa trẻ bình thường" hơn là "vị thánh ngoan đạo".

Trước lễ phong thánh cho Acutis vào tháng này, tiểu luận dường như đặt câu hỏi về tính xác thực của quá trình phong thánh của Giáo hội, cho rằng động lực sau khi chết, chứ không phải sự thánh thiện thực sự, đã thúc đẩy Carlos tiến tới việc tôn vinh trên bàn thờ.

Bài báo cáo có thu phí, nhưng bạn có thể đọc phiên bản lưu trữ tại đây.

Tôi không sùng kính Carlo Acutis, và không tham gia vào cuộc chiến này, nhưng tôi có một vài suy nghĩ:

Hôm nọ, tôi đã nói chuyện với một người bạn về một người bạn chung của chúng tôi, một vị linh mục thánh thiện. Người bạn của tôi đã mô tả vị linh mục như thế này: "Ông ấy là người hòa nhập nhất mà tôi biết".

Tôi nghĩ đó là một cách tuyệt vời để mô tả sự thánh thiện — sự hòa nhập của Ki-tô giáo — theo đó chúng ta thực sự và thực sự là chính mình — là con trai và con gái của Chúa Cha — mọi lúc. Chúng ta sống như chính mình trong mọi khoảnh khắc. Và chúng ta làm điều đó bằng ân sủng.

Tuổi vị thành niên có lẽ là thời kỳ phát triển tan rã nhất trong cuộc đời của một người. Tôi không phải là thánh nhân — và nếu tôi chết ngày hôm nay thì sẽ không có lý do hay sự sùng bái nào — nhưng chắc chắn đó là trải nghiệm thời trẻ của riêng tôi khi hành động theo những cách khác nhau với những người khác nhau. Tôi đã sống như một Ki-tô hữu trong hầu hết cuộc đời mình. Nhưng trong số những người bạn trung học mà tôi đã uống Southern Comfort cùng vào tối thứ Sáu, khía cạnh đó trong bản sắc của tôi đã giảm đi phần nào — mặc dù, tạ ơn Chúa, không vượt quá sự ăn năn hay cải cách. Tuy nhiên, tôi đã không mở đầu bằng lời mời học Kinh thánh hoặc (giống như một đứa trẻ Tin lành ngoan đạo) nghe nhạc “rock” Ki-tô giáo của mình.

Tôi biết những thanh thiếu niên hòa nhập phi thường, và bạn cũng có thể, nhưng tôi nghĩ hầu hết trẻ em đều trải qua giai đoạn thử nghiệm những bản sắc khác nhau, hoặc ít nhất là những sắc thái hơi khác, cho đến khi chúng tìm ra chính xác mình là ai và mình muốn trở thành ai. Điều đó... bình thường. Vì vậy, nếu Carlos không có vẻ ngoài sùng đạo hoặc ngoan đạo giữa những người bạn thời trung học như khi ở bên gia đình, thì điều đó chắc chắn không có nghĩa là anh không có đức tin sống động và tích cực - hoặc anh có một "cuộc sống bí mật", như tờ Economist đã nói.

Lên khung như vậy là giật gân, và theo quan điểm của tôi, không tính đến sự phát triển cơ bản của con người, chứ đừng nói đến sự trưởng thành của Ki-tô giáo.

Nhưng "sự bình thường" của Carlos giữa những người bạn của anh có làm suy yếu tuyên bố về sự thánh thiện không?

À

Tường trình dường như không tính đến cái chết của Carlos. Khi tôi đọc câu chuyện của anh, Acutis, được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu nguyên bào tủy, đã trải qua 11 ngày cuối đời trong đau khổ phi thường, trong thời gian đó, anh ường như đã thể hiện sự thánh thiện thực sự — một cái chết khác thường, theo lời chứng của những người chăm sóc y tế của anh.

Đối với tôi, có vẻ như bạn không thể thực sự hiểu Acutis nếu không hiểu cách anh sống những ngày cuối đời. Rằng anh là một đứa trẻ Công Giáo có vẻ trung thành nhưng vẫn bình thường, người đã thể hiện đức tính anh hùng trong những ngày đau khổ và cái chết của mình, và đó là điều khiến anh xứng đáng được tôn kính và noi theo.

NHƯNG

Nếu tôi đúng về điều đó, tôi nghĩ điều đó cũng có nghĩa là mọi người không phải lúc nào cũng kể câu chuyện của anh một cách chính xác. Acutis thường được miêu tả như một kiểu thiên thần cầm máy chơi game, đối với anh, mỗi lời nói ra đều là một viên ngọc khôn ngoan tâm linh, người đã thực hiện các vụ trở lại ở mọi ngã rẽ và người dành mọi khoảnh khắc trên internet để cứu rỗi các linh hồn bằng cách lập danh mục các phép lạ Thánh Thể.

Câu chuyện đó đôi khi được kể với lòng đạo đức giả tạo đến mức khó tin. Về phần mình, tác giả bài viết trên tờ The Economist có xu hướng đổ lỗi cho mẹ của Acutis. Và thực sự, tôi đã nghe bà nói, bà có vẻ như có lòng tận tụy, lòng tự hào và tình cảm vô bờ bến của một người mẹ dành cho con trai mình. Không có gì sai với điều đó, nhưng tôi nghĩ rằng một lời kể thực tế hơn về cuộc đời của Carlo Acutis sẽ nhấn mạnh rằng anh dường như đã đi sâu hơn vào sự thánh thiện và trưởng thành của người Ki-tô hữu khi anh chuẩn bị và trải qua một cái chết tốt đẹp và thánh thiện.

CÙNG LÚC

Trước đây, phải mất nhiều thời gian hơn để được tuyên bố là một vị thánh, và tôi nghĩ điều đó là tốt. Thử nghiệm sức chịu đựng của một việc sùng kính mộ đạo là một điều tốt, và nó cho phép câu chuyện về cuộc đời của một vị thánh tương lai kết tinh và trưởng thành hơn một chút, để có thể nhìn nhận một cách tỉnh táo và trưởng thành. Nó cũng đảm bảo rằng một số ít người có nguồn lực tài chính (như gia đình Acutis) không thể thúc đẩy một nguyên nhân phong thánh một cách đơn lẻ, khi bản thân quá trình này kéo dài hơn một chút so với sự gia tăng năng lực sùng đạo giữa những người bạn và người thân của một vị thánh tiềm năng. Tóm lại, Carlo không biến mất, và Bộ có thể cân nhắc lý do thúc đẩy sự vội vã này.

VỚI TẤT CẢ NHỮNG ĐIỀU ĐÃ NÓI

Quy trình tại Bộ Phong thánh có tính toàn diện, và tôi không nghĩ là dễ dàng bị tiếp quản hoặc bị cưỡng ép — bất chấp những bất ổn về mặt hành chính và chính trị khác nhau xung quanh bộ. Những người bạn đã nói chuyện với The Economist cũng đã nói chuyện với thánh bộ. Những người chăm sóc y tế, giáo viên và có lẽ là cả cha xứ của ngài cũng vậy. Với tất cả những thông tin đó — không chỉ là sự nhiệt tình của một người mẹ yêu thương — thánh bộ đã tiến hành việc làm của họ. Điều đó không nên bị loại trừ hoàn toàn.

Hơn nữa, việc tuyên bố một vị thánh là một hành động của thẩm quyền giáo hoàng liên quan đến đức tin và đạo đức — và các nhà thần học đồng thuận rằng đó là một hành động ràng buộc lương tâm của người Công Giáo bằng đức tin. Vì vậy, tôi có xu hướng tin rằng hành động tuyên bố được Chúa Thánh Thần bảo vệ khỏi sai lầm, ngay cả khi có những câu hỏi hợp lý về sự thận trọng, quy trình hoặc thời điểm mà Giáo hội có thể đặt ra — những câu hỏi mà chính các tín hữu có thể đặt ra, theo tinh thần tính đồng nghị.

Một lần nữa, tôi không thực sự là người của Acutis. Và nếu cuộc trò chuyện tiếp tục, chúng tôi sẽ đưa tin nhiều hơn về ngài. Tôi không nghĩ có một loại "bằng chứng rõ ràng" nào trong tường trình của The Economist. Nhưng có thể hữu ích nếu nó giúp chúng ta suy nghĩ tỉnh táo hơn về việc Acutis là ai, và cách Chúa có thể đã hành động để bày tỏ chính mình trong cái chết tốt lành, thánh thiện và trung thành của chàng trai trẻ.

Một lưu ý cuối cùng về điều này: Tôi thấy thích thú khi thấy sự hiện diện của Đức ông Anthony Figueiredo, từng là một linh mục ở Newark, hiện đang được thụ phong trong một giáo phận nhỏ của Ý, trong câu chuyện về Carlo Acutis.

Theo tờ The Economist — dường như đã lấy thông tin từ chính Figueiredo — thì vài năm trước, Figueiredo dường như đã trở thành nhân vật trung tâm trong việc thúc đẩy sự sùng bái lòng sùng kính của Acutis.

Điều đó thật đáng chú ý đối với tôi, bởi vì trước đây Figueiredo đã tự nhận mình có mối quan hệ cá nhân thân thiết với Thánh Teresa thành Calcutta và là cộng sự thân cận của Đức Giáo Hoàng Thánh Gioan Phaolô II. Sau đó, khi vụ bê bối McCarrick nổ ra, ông đã trở thành tiêu đề khi nói rằng ông đã từng là người của McCarrick ở Rome, "thư ký riêng của Rome" của cựu Hồng Y - một sự thật mà trước đây ông chưa từng tiết lộ theo bất cứ cách nào.

Tôi hơi ngạc nhiên khi Figueiredo được The Economist ghi nhận công lao trong việc thúc đẩy và phổ biến việc sùng kính Acutis, vì Acutis đã được phong chân phước vào năm 2020, cùng năm vị linh mục chuyển đến Assisi và có liên lụy.

Trong cả hai trường hợp, Figueiredo hoặc có bình diện "Bước nhảy vọt" của chức linh mục may mắn tình cờ, hoặc đã bị người ta nói chuyện về trong suốt chặng đường. Vì vậy, khi The Economist dựa vào ông để làm nguồn tin, đủ để tôi cho rằng có lẽ cần đưa tin nhiều hơn.

 

http://vietcatholic.net/News/Html/294993.htm

 

"TINH THẦN CỦA TEILHARD DE CHARDIN' LƠ LỬNG TRÊN CUỘC HỌP TẠI VƯƠNG CUNG THÁNH ĐƯỜNG LATERANO

 


‘Tinh thần của Teilhard de Chardin’ lơ lửng trên cuộc họp tại Vương cung thánh đường Lateranô

Vũ Văn An  01/Apr/2025

 

Theo Catholic World News trong bản tin ngày 31 tháng 3 năm 2025, “Tinh thần của Teilhard de Chardin, tu sĩ Dòng Tên đa tài, mà lễ kỷ niệm 70 năm ngày mất đang diễn ra trong những ngày này, đã lơ lửng trên cuộc họp diễn ra sáng nay tại Vương cung thánh đường Thánh Gioan Lateranô, từ đầu đến cuối,” L’Osservatore Romano đưa tin trong ấn bản ngày 29 tháng 3.

Bài viết của nhà báo Guglielmo Gallone theo sau bài tri ân dài hai trang, gồm sáu bài viết dành cho nhà triết học và nhà cổ sinh vật học người Pháp trong ấn bản ngày 27 tháng 3 của tờ báo Vatican, bao gồm lời tựa cuốn sách của Hồng Y José Tolentino de Mendonça, Bộ trưởng Bộ Văn hóa và Giáo dục. Giống như các bài viết trước đó, bài viết của Gallone không đề cập đến quan điểm của Cha Teilhard về chủng tộc và thuyết ưu sinh, vốn đã thu hút sự chú ý ngày càng tăng của giới học giả trong thập niên qua.

Sự kiện ngày 29 tháng 3 tại Vương cung thánh đường Lateranô được tổ chức bởi CENSIS, một cơ quan nghiên cứu của Ý. Các diễn giả—bao gồm Hồng Y Baldassare Reina, tổng đại diện của Giáo phận Rome, và Cha Antonio Spadaro, SJ, phó thư ký của Bộ Văn hóa và Giáo dục—đã thảo luận về một phân tích của CENSIS về việc thực hành Công Giáo đang suy giảm ở Ý. Gallone báo cáo rằng Vương cung thánh đường, nhà thờ chính tòa của Giáo hoàng, đã chật kín người.

Nhắc đến Cha Teilhard (1881-1955)—người có những bài viết là chủ đề của một cảnh cáo của Văn phòng Thánh năm 1962—Gallone đã viết rằng “tài liệu CENSIS, cơ sở của cuộc thảo luận, báo cáo đáng kể về sự khẳng định của nhà thần học người Pháp, người có quan điểm ‘Giáo hội sẽ diệt vong nếu không thoát khỏi chủ nghĩa bí tích định lượng, để tái sinh trong những khát vọng cụ thể của con người.’”

“Người Công Giáo phải giúp thế giới ‘tiến lên và hướng lên’, như Teilhard đã nói,” Giuseppe De Rita, người sáng lập CENSIS 92 tuổi, nói với những người tham gia.

Cha Spadaro nói rằng người ta không nên “tạo ra sự phân cực giữa Chúa và thế giới, mà phải yêu thương và theo Chúa trên thế giới”—“nhận thức rằng, như Teilhard đã nhớ lại, ‘Mọi thứ vươn lên đều hội tụ’”, theo bản tóm tắt của Gallone về những nhận xét của Spadaro.

 

http://vietcatholic.net/News/Html/294994.htm

APRIL 3, 2025: THURSDAY OF THE FOURTH WEEK OF LENT

 

April 3, 2025


 

Thursday of the Fourth Week of Lent

Lectionary: 247

 

Reading 1

Exodus 32:7-14

The LORD said to Moses,
"Go down at once to your people
whom you brought out of the land of Egypt,
for they have become depraved.
They have soon turned aside from the way I pointed out to them,
making for themselves a molten calf and worshiping it,
sacrificing to it and crying out,
'This is your God, O Israel,
who brought you out of the land of Egypt!'
The LORD said to Moses,
"I see how stiff-necked this people is.
Let me alone, then,
that my wrath may blaze up against them to consume them.
Then I will make of you a great nation."

But Moses implored the LORD, his God, saying,
"Why, O LORD, should your wrath blaze up against your own people,
whom you brought out of the land of Egypt
with such great power and with so strong a hand?
Why should the Egyptians say,
'With evil intent he brought them out,
that he might kill them in the mountains
and exterminate them from the face of the earth'?
Let your blazing wrath die down;
relent in punishing your people.
Remember your servants Abraham, Isaac and Israel,
and how you swore to them by your own self, saying,
'I will make your descendants as numerous as the stars in the sky;
and all this land that I promised,
I will give your descendants as their perpetual heritage.'"
So the LORD relented in the punishment
he had threatened to inflict on his people.

 

Responsorial Psalm 

Psalm 106:19-20, 21-22, 23

R. (4a)  Remember us, O Lord, as you favor your people.
Our fathers made a calf in Horeb
and adored a molten image;
They exchanged their glory
for the image of a grass-eating bullock.
R. Remember us, O Lord, as you favor your people.
They forgot the God who had saved them,
who had done great deeds in Egypt,
Wondrous deeds in the land of Ham,
terrible things at the Red Sea.
R. Remember us, O Lord, as you favor your people.
Then he spoke of exterminating them,
but Moses, his chosen one,
Withstood him in the breach
to turn back his destructive wrath.
R. Remember us, O Lord, as you favor your people.

 

Verse Before the Gospel

John 3:16

God so loved the world that he gave his only-begotten Son,
so that everyone who believes in him might have eternal life.

 

Gospel

John 5:31-47

Jesus said to the Jews:
"If I testify on my own behalf, my testimony is not true.
But there is another who testifies on my behalf,
and I know that the testimony he gives on my behalf is true.
You sent emissaries to John, and he testified to the truth.
I do not accept human testimony,
but I say this so that you may be saved.
He was a burning and shining lamp,
and for a while you were content to rejoice in his light.
But I have testimony greater than John's.
The works that the Father gave me to accomplish,
these works that I perform testify on my behalf
that the Father has sent me.
Moreover, the Father who sent me has testified on my behalf.
But you have never heard his voice nor seen his form,
and you do not have his word remaining in you,
because you do not believe in the one whom he has sent.
You search the Scriptures,
because you think you have eternal life through them;
even they testify on my behalf.
But you do not want to come to me to have life.

"I do not accept human praise;
moreover, I know that you do not have the love of God in you.
I came in the name of my Father,
but you do not accept me;
yet if another comes in his own name,
you will accept him.
How can you believe, when you accept praise from one another
and do not seek the praise that comes from the only God?
Do not think that I will accuse you before the Father:
the one who will accuse you is Moses,
in whom you have placed your hope.
For if you had believed Moses,
you would have believed me,
because he wrote about me.
But if you do not believe his writings,
how will you believe my words?"

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/040325.cfm

 


Commentary on Exodus 32:7-14

While Moses was up on the mountain conversing with God and receiving the law from him, the people below became impatient. “That Moses, the man who brought us here from Egypt—we do not know what has become of him.” Aaron, the brother of Moses, then collected all the gold that the women and children wore and melted it down to make a ‘golden calf’.

The word ‘calf’ is somewhat derisive because it was in fact the statue of a bull, a common symbol of divinity in the ancient East. It seems that a group in competition with Moses’ followers (or perhaps a dissident faction within Moses’ group) wished to have the figure of a bull symbolise the presence of God. However, the God being worshipped was still Yahweh, who had brought them out of Egypt. The dissidents would also likely have viewed the Ark of the Covenant simply as a symbol of Yahweh, rather than recognize that the actual presence of God resided in it. So, they would have no problem substituting the familiar symbol of the golden bull for the Ark.

In paying worship to the bull, they saw the saviour who brought them out of slavery in Egypt. But they were worshipping a god of their own making—something people in all ages, including our own, tend to do.

God is portrayed as reacting very angrily to this and asks Moses, who is still in his presence, not to stand in his way:

Now let me alone so that my wrath may burn hot against them and I may consume them…

But Moses, while not denying their sin, pleads on behalf of his people. Later, he will plead on behalf of his sister, Miriam, and frequently on behalf of the people all during their journey through the desert. His intercession foreshadows that of Christ, who on the Cross won forgiveness for our sin.

Moses’ argument is that, if God destroys his people, he will become a laughing stock among the pagans for rescuing his people and then destroying them in the wilderness. In addition, Moses reminds God of the promises he made to Abraham, Isaac and Jacob of the great and unending future of their descendants. So God, seen here in very human terms, relents and withdraws his promise of vengeance.

Of course, this is not at all the kind of God the New Testament asks us to believe in. We should be careful about speaking of our God in such anthropomorphic terms. God does not get angry; he does not take revenge. Our sinfulness brings its own punishment because every sin is a denial of what we are meant to be and become.

As with most passages of Scripture, what we need to look at here is not what is being said and done, but at the underlying meaning of the passage. The emphasis here is on the thanklessness of God’s people and on God’s readiness to forgive again and give them another chance.

We are constantly in the same situation. Let us be aware at this time of the countless gifts God has given us and continues to shower on us. At the same time, we know that, when we fail, his mercy and compassion are there for us always. But let that compassion draw us closer to him and to Jesus, and help us to leave behind every lack of love in our lives.

Comments Off

 


Commentary on John 5:31-47

Today we continue with yesterday’s words of Jesus to the Jewish religious leaders. In four ways, John’s Gospel reaffirms that God himself is the witness to the truth of all that Jesus says:

  1. The testimony of John the Baptist gives witness, although that was only human testimony (vv 33-34).
  2. The works of Jesus give clear testimony of the divine origin of all that Jesus does:

The works that the Father has given me to complete, the very works that I am doing, testify on my behalf that the Father has sent me.

The leaders could not see this, but the crowds often testified to it with enthusiasm (v36).

  1. The Father himself has given testimony, although that has not been seen directly by some of the Jews:

And the Father who sent me has himself testified on my behalf. You have never heard his voice or seen his form…

Perhaps this is a reference to Jesus’ baptism or to the Transfiguration (vv 37-38).

  1. A careful reading of the Scriptures will show they give testimony to Jesus.

You search the Scriptures because you think that in them you have eternal life, and it is they that testify on my behalf. Yet you refuse to come to me to have life.

This is clearly shown later on by Jesus when explaining the Scriptures to the two disciples on the way to Emmaus (vv 39-40).

Although Jesus clearly comes in the name of his Father, he is not accepted or believed in. Yet some other individual will come in his own name, and they will accept him. Further, they keep looking to their own traditions, rather than looking further to someone who clearly comes from God.

Jesus will not accuse them before his Father. Moses, in whom they claim to believe, will be their accuser.

If you believed Moses, you would believe me, for he wrote about me. But if you do not believe what he wrote, how will you believe what I say?

By “Moses” is meant the first five books of the Bible, known as the Pentateuch. Their authorship is attributed to Moses, although we know now by the dating of the various parts that this could not be possible. It was common in ancient times to attribute the authorship of a work to a well-known personality.

How much of all this applies to us? Where do we ultimately put our faith—in the Christ of the New Testament, or in a Jesus we have tailored to our own wants? How familiar are we with the Word of God in the New (and Old) Testament? Where do we clearly see the Risen Jesus bringing God into our lives every single day?

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1045g/

 


Thursday, April 3, 2025

Season of Lent

Opening Prayer

Lord our God, we know, perhaps more in theory than in practice, that You are with us, that You are our God and we Your people. Forgive us, Lord, when we fashion our own gods made in our own image—honor, power, prestige, things to which we are attached and enslaved. 

Remind us again and again that You are our loyal God, who made us in Your own indelible image and who shows us Your perfect likeness in Jesus Christ, Your Son and our Lord.

Gospel Reading - John 5: 31-47

Jesus said to the Jews: "If I testify on my own behalf, my testimony is not true. But there is another who testifies on my behalf, and I know that the testimony he gives on my behalf is true. You sent emissaries to John, and he testified to the truth. I do not accept human testimony, but I say this so that you may be saved. He was a burning and shining lamp, and for a while you were content to rejoice in his light. But I have testimony greater than John's. The works that the Father gave me to accomplish, these works that I perform testify on my behalf that the Father has sent me. Moreover, the Father who sent me has testified on my behalf. But you have never heard his voice nor seen his form, and you do not have his word remaining in you, because you do not believe in the one whom he has sent. You search the Scriptures, because you think you have eternal life through them; even they testify on my behalf. But you do not want to come to me to have life. "I do not accept human praise; moreover, I know that you do not have the love of God in you. I came in the name of my Father, but you do not accept me; yet if another comes in his own name, you will accept him. How can you believe, when you accept praise from one another and do not seek the praise that comes from the only God? Do not think that I will accuse you before the Father: the one who will accuse you is Moses, in whom you have placed your hope. For if you had believed Moses, you would have believed me, because he wrote about me. But if you do not believe his writings, how will you believe my words?"

Reflection

John, interpreter of Jesus. John is a good interpreter of the words of Jesus. A good interpreter must have two-fold fidelity: fidelity to the words of the one who speaks, and fidelity to the language of the one who listens. In John’s Gospel, the words of Jesus are not transmitted materially or literally; rather they are translated and transferred to the language of the people of the Christian communities of the first century in Asia Minor. For this reason, the reflections in the Gospel of John are not always easy to understand, because in them are mixed the words of God and the words of the Evangelist himself, who mirrors the language of faith of the communities of Asia Minor. The scholarly or scientific study of Jesus is not sufficient for this. It is also necessary that we have the lived experience of faith in the community. Today’s Gospel is a typical example of the spiritual and mystical depth of the Gospel of the Beloved Disciple.

Reciprocal enlightenment between life and faith. Here it is well to repeat what John Cassian says regarding the discovery of the full and profound sense of the psalms: “Instructed by that which we ourselves feel, let us not consider the text as something which we have only heard, but rather like something which we have experienced and which we touch with our hands; not like a strange and unheard of story, but rather like something that we bring out to light from the deepest part of our heart, as if these were sentiments which form part of our being. Let us repeat them; it is not the reading (the study) what makes us penetrate into the sense or meaning of the words, but rather our own experience which has previously been acquired in the life of every day.”

(Collationes X, 11). Life enlightens the text; the text enlightens life. If, at times, the text says nothing, it is not because of lack of study or because of lack of prayer, but simply because of lack of depth in one’s own life.

           John 31-32: The value of the witness of Jesus. The witness of Jesus is true because He does not promote or exalt Himself. “There is another witness who speaks on My behalf,” that is,  the Father. And His witness is true and deserves to be believed.

           John 5: 33-36: The value of the witness of John the Baptist and of the works of Jesus. John the Baptist also gave witness to Jesus and presents Him to the people as the One sent by God who has to come to this world (cf. Jn 1: 29, 3334; 3: 28-34). For this reason, even if the witness of John the Baptist is very important, Jesus does not depend on him. He has a witness in His favor who is greater than the witness of John, that is, the works which the Father carries out through Him (Jn 14: 10-11).

           John 5: 37-38: The Father bears witness to Jesus. Previously, Jesus had said, “Whoever is from God listens to the words of God” (Jn 8: 47). The Jews who accused Jesus did not have a mind open to God. And for this reason, they do not  perceive the witness of the Father which reaches them through Jesus.

           John 5: 39-41: Scripture itself gives testimony of Jesus. The Jews say that they have faith in the Scriptures, but, in reality, they do not understand Scripture, because the Scripture speaks of Jesus (cf. Jn 5: 46; 12: 16, 41; 20:  9).

           John 5: 42-47: The Father does not judge but entrusts His judgment to the Son. The Jews say that they are faithful to the Scripture of Moses and, because of this, they condemn Jesus. In reality, Moses and the Scripture speak about Jesus and ask us to believe in Him.

Personal Questions

           Life enlightens the text; the text enlightens life. How does one use this to gain an authentic understanding of each?

           The Jews of the time were following their hardened beliefs and not open to Jesus’ teaching. What is the proper balance between keeping old beliefs and accepting new ones? How does one discern what to keep and what to adopt, and how does this apply to Church doctrine and ritual?

Concluding Prayer

Yahweh, Your kingship is a kingship forever; Your reign lasts from age to age. Yahweh is trustworthy in all His words, and upright in all His deeds. Yahweh supports all who stumble, lifts up those who are bowed down. (Ps 145: 13-14)

www.ocarm.org