Thứ Hai, 10 tháng 8, 2020



Memorial of Saint Clare, Virgin

Lectionary: 414

Reading 1

EZ 2:8—3:4

The Lord GOD said to me:
As for you, son of man, obey me when I speak to you:
be not rebellious like this house of rebellion,
but open your mouth and eat what I shall give you.

It was then I saw a hand stretched out to me,
in which was a written scroll which he unrolled before me.
It was covered with writing front and back,
and written on it was: 
Lamentation and wailing and woe!

He said to me: Son of man, eat what is before you;
eat this scroll, then go, speak to the house of Israel.
So I opened my mouth and he gave me the scroll to eat.
Son of man, he then said to me,
feed your belly and fill your stomach
with this scroll I am giving you.
I ate it, and it was as sweet as honey in my mouth.
He said: Son of man, go now to the house of Israel,
and speak my words to them.

Responsorial Psalm

PS 119:14, 24, 72, 103, 111, 131

R. (103a)  How sweet to my taste is your promise!
In the way of your decrees I rejoice,
as much as in all riches.
R. How sweet to my taste is your promise!
Yes, your decrees are my delight;
they are my counselors.
R. How sweet to my taste is your promise!
The law of your mouth is to me more precious
than thousands of gold and silver pieces.
R. How sweet to my taste is your promise!
How sweet to my palate are your promises,
sweeter than honey to my mouth!
R.  How sweet to my taste is your promise!
Your decrees are my inheritance forever;
the joy of my heart they are.
R.  How sweet to my taste is your promise!
I gasp with open mouth,
in my yearning for your commands.
R.  How sweet to my taste is your promise!




MT 11:29

R. Alleluia, alleluia.
Take my yoke upon you and learn from me,
for I am meek and humble of heart.
R. Alleluia, alleluia.


MT 18:1-5, 10, 12-14

The disciples approached Jesus and said,
“Who is the greatest in the Kingdom of heaven?”
He called a child over, placed it in their midst, and said,
“Amen, I say to you, unless you turn and become like children,
you will not enter the Kingdom of heaven.
Whoever becomes humble like this child
is the greatest in the Kingdom of heaven.
And whoever receives one child such as this in my name receives me.

“See that you do not despise one of these little ones,
for I say to you that their angels in heaven
always look upon the face of my heavenly Father.
What is your opinion?
If a man has a hundred sheep and one of them goes astray,
will he not leave the ninety-nine in the hills
and go in search of the stray?
And if he finds it, amen, I say to you, he rejoices more over it
than over the ninety-nine that did not stray. 
In just the same way, it is not the will of your heavenly Father
that one of these little ones be lost."


Meditation: Who Is the Greatest in the Kingdom of Heaven

Are you surprised to see the disciples discussing with Jesus who is the greatest? Don't we do the same thing? The appetite for glory and greatness seems to be inbred in us. Who doesn't cherish the ambition to be "somebody" whom others admire rather than a "nobody"? Even the Psalms speak about the glory God has destined for us. You have made them a little lower than God, and crowned them with glory and honor (Psalm 8:5).

Whose glory do you seek?
Jesus made a dramatic gesture by placing a child next to himself to show his disciples who really is the greatest in the kingdom of God. What can a little child possibly teach us about greatness? Children in the ancient world had no rights, position, or privileges of their own. They were socially at the "bottom of the rung" and at the service of their parents, much like the household staff and domestic servants. What is the significance of Jesus' gesture? Jesus elevated a little child in the presence of his disciples by placing the child in a privileged position of honor at his right side. It is customary, even today, to seat the guest of honor at the right side of the host.

The lowly of heart empty themselves of pride
Who is the greatest in God's kingdom? The one who is humble and lowly of heart - who instead of asserting their rights willingly empty themselves of pride and self-seeking glory by taking the lowly position of a servant and child before God. The simple of heart know that they belong to God - he is their father, teacher, and provider - the one who shows them the way of peace, joy, and life everlasting. They are content to recognize their total dependence on God who is the source of all goodness and every good gift.

Jesus restores us to the people he has made holy
What does Jesus' story about a lost sheep tell us about God and his kingdom? Shepherds normally counted their sheep at the end of the day to make sure all were accounted for. Since sheep by their very nature are very social, an isolated sheep can quickly become bewildered and even neurotic. The shepherd's grief and anxiety is turned to joy when he finds the lost sheep and restores it to the fold. What was new in Jesus' teaching was the insistence that sinners must be sought out and not merely mourned for. God does not rejoice in the loss of anyone, but desires that all be saved and restored to fellowship with him. That is why the whole community of heaven rejoices when one sinner is found and restored to fellowship with God (Luke 15:7). Seekers of the lost are much needed today. Do you pray and seek after those you know who have lost their way to God?

Lord Jesus, teach me your way of humility and simplicity of heart that I may find perfect joy in you. May your light shine through me that others may see your truth and love and find hope and peace in you.


Daily Quote from the Early Church Fathers: What it means to become a child a God, by Epiphanius the Latin (late 5th century)

"Here the Lord not only repressed the apostles' thoughts but also checked the ambition of believers throughout the whole world, so that he might be great who wanted to be least. For with this purpose Jesus used the example of the child, that what he had been through his nature, we through our holy living might become - innocent, like children innocent of every sin. For a child does not know how to hold resentment or to grow angry. He does not know how to repay evil for evil. He does not think base thoughts. He does not commit adultery or arson or murder. He is utterly ignorant of theft or brawling or all the things that will draw him to sin. He does not know how to disparage, how to blaspheme, how to hurt, how to lie. He believes what he hears. What he is ordered he does not analyze. He loves his parents with full affection. Therefore what children are in their simplicity, let us become through a holy way of life, as children innocent of sin. And quite rightly, one who has become a child innocent of sin in this way is greater in the kingdom of heaven. And whoever receives such a person will receive Christ." (excerpt from INTERPRETATION OF THE GOSPELS 27)



TUESDAY, AUGUST 11, MATTHEW 18:1-5, 10, 12-14
Memorial of Saint Clare, virgin

(Ezekiel 2:8--3:4; Psalm: 119)

KEY VERSE: "Whoever humbles himself like this child is the greatest in the kingdom of heaven" (v. 4).
TO KNOW: When one of Jesus' disciples asked him who was the greatest in God's reign, he answered with a living parable. He placed a small child in their midst to demonstrate that membership in God's kingdom was not measured by social status or power. The child represented those who trusted God for their needs in the way children depend upon their parents. Jesus' admonished his followers not to despise the insignificant members of the community as being unimportant. The angels in heaven intercede on behalf of God's little ones who are like lost sheep with no means to protect themselves. Jesus cautioned his disciples to be good shepherds who would watch over their flocks and guard them from every evil.
TO LOVE: Do I stand up for the rights of helpless children?
TO SERVE: Lord Jesus, help me to come to you with childlike confidence.


Memorial of Saint Clare, virgin

Clare was the eldest daughter of Favorino Scifi, a wealthy member of an ancient Roman family. From her earliest years Clare was devoted to prayer and to practices of mortification, and as she passed into girlhood her yearning for a more spiritual life increased. She was eighteen years of age when Saint Francis came to preach in the church of San Giorgio at Assisi. Francis kindled a flame in the heart of Clare, and she begged him to help her live "after the manner of the holy Gospel". By Francis's advice, Clare secretly left her father's house, and, accompanied by her aunt Bianca and another companion, proceeded to the chapel of the Porziuncula, where Francis and his disciples met her. Clare then laid aside her rich dress, and Francis cut off her hair and clothed her in a rough tunic and a thick veil, and in this way she vowed herself to the service of Jesus Christ. Eventually, Clare founded the Order of Poor Ladies (Poor Clares) at San Damiano, and led it for 40 years. Clare's mother and sisters later joined the order, and today there are thousands of members living lives of prayer in silence.


Tuesday 11 August 2020

St Clare

Ezekiel 2:8 – 3:4. How sweet to my taste is your promise – Psalm 118(119):14, 24, 72, 103, 111, 131. Matthew 18:1-5, 10, 12-14.

Anyone who welcomes a little child in my name welcomes me

‘. . . as little as this little child’. How are we to become as little as a little child?

What would that look like? Perhaps a word that captures such a character is ‘responsive’. The ideal child responds to God’s presence in his or her life, and responds to the present moment in the world.

Rather than mulling over the troubles of the past, or scheming about the future, the child is open to the kingdom of God right here and now.

This need not be a passive acceptance; the child responds without thinking too hard about it – reaching out to the one before worrying about the 99. To be little might seem to be naive or impulsive, but some of the wisest sages have had these qualities. Let us pray for the gift of ‘littleness’ today.



Saint Clare of Assisi

Saint of the Day for August 11

(July 16, 1194 – August 11, 1253)


Saint Clare | original painting for the Poor Clares in Cincinnati, OH

Saint Clare of Assisi’s Story

One of the more sugary movies made about Francis of Assisi pictures Clare as a golden-haired beauty floating through sun-drenched fields, a sort of one-woman counterpart to the new Franciscan Order.

The beginning of her religious life was indeed movie material. Having refused to marry at 15, Clare was moved by the dynamic preaching of Francis. He became her lifelong friend and spiritual guide.

At 18, Clare escaped from her father’s home one night, was met on the road by friars carrying torches, and in the poor little chapel called the Portiuncula received a rough woolen habit, exchanged her jeweled belt for a common rope with knots in it, and sacrificed her long tresses to Francis’ scissors. He placed her in a Benedictine convent, which her father and uncles immediately stormed in rage. Clare clung to the altar of the church, threw aside her veil to show her cropped hair, and remained adamant.

Sixteen days later her sister Agnes joined her. Others came. They lived a simple life of great poverty, austerity, and complete seclusion from the world, according to a Rule which Francis gave them as a Second Order. At age 21, Francis obliged Clare under obedience to accept the office of abbess, one she exercised until her death.

The Poor Ladies went barefoot, slept on the ground, ate no meat, and observed almost complete silence. Later Clare, like Francis, persuaded her sisters to moderate this rigor: “Our bodies are not made of brass.” The greatest emphasis, of course, was on gospel poverty. They possessed no property, even in common, subsisting on daily contributions. When even the pope tried to persuade Clare to mitigate this practice, she showed her characteristic firmness: “I need to be absolved from my sins, but I do not wish to be absolved from the obligation of following Jesus Christ.”

Contemporary accounts glow with admiration of Clare’s life in the convent of San Damiano in Assisi. She served the sick and washed the feet of the begging nuns. She came from prayer, it was said, with her face so shining it dazzled those about her. She suffered serious illness for the last 27 years of her life. Her influence was such that popes, cardinals, and bishops often came to consult her—Clare herself never left the walls of San Damiano.

Francis always remained her great friend and inspiration. Clare was always obedient to his will and to the great ideal of gospel life which he was making real.

A well-known story concerns her prayer and trust. Clare had the Blessed Sacrament placed on the walls of the convent when it faced attack by invading Saracens. “Does it please you, O God, to deliver into the hands of these beasts the defenseless children I have nourished with your love? I beseech you, dear Lord, protect these whom I am now unable to protect.” To her sisters she said, “Don’t be afraid. Trust in Jesus.” The Saracens fled.


The 41 years of Clare’s religious life are scenarios of sanctity: an indomitable resolve to lead the simple, literal gospel life as Francis taught her; courageous resistance to the ever-present pressure to dilute the ideal; a passion for poverty and humility; an ardent life of prayer; and a generous concern for her sisters.

Saint Clare is the Patron Saint of:

Eye disorders



Lectio Divina: Matthew 18:1-5,10,12-14

Lectio Divina

Tuesday, August 11, 2020

Ordinary Time

1) Opening prayer

Almighty and ever-living God,
Your Spirit made us Your children,
confident to call You Father.
Increase Your Spirit within us
and bring us to our promised inheritance.
We ask this through our Lord Jesus Christ, Your Son,
who lives and reigns with You and the Holy Spirit,
one God, for ever and ever. Amen.

2) Gospel Reading - Matthew 18:1-5, 10, 12-14

The disciples approached Jesus and said, “Who is the greatest in the Kingdom of heaven?” He called a child over, placed it in their midst, and said, “Amen, I say to you, unless you turn and become like children, you will not enter the Kingdom of heaven. Whoever becomes humble like this child is the greatest in the Kingdom of heaven. And whoever receives one child such as this in my name receives me. “See that you do not despise one of these little ones, for I say to you that their angels in heaven always look upon the face of my heavenly Father. What is your opinion? If a man has a hundred sheep and one of them goes astray, will he not leave the ninety-nine in the hills and go in search of the stray? And if he finds it, amen, I say to you, he rejoices more over it than over the ninety-nine that did not stray. In just the same way, it is not the will of your heavenly Father that one of these little ones be lost.”

3) Reflection

• Here, in Chapter 18 of the Gospel of Matthew begins the fourth great discourse on the New Law, the discourse on the community. As has already been said before (on Monday of the 10th week of the year), the Gospel of Matthew, written for the communities of the Christian Jews of Galilee and Syria, presents Jesus as the new Moses. In the Old Testament, the Law of Moses was codified in the five books of the Pentateuch. Imitating the ancient model, Matthew represents the New Law in five great discourses: (a) The Sermon on the Mount (Mt 5:1-7, 29); (b) the discourse on the mission (Mt 10:1-42); (c) The discourse on the parables (Mt 13:1-52); (d) The discourse on the community (Mt 18:1-35); (e) The discourse on the future of the Kingdom (Mt 24:1-25,46). The narrative parts which are inserted among the five discourses describe the practice of Jesus and show how He practiced and embodied the New Law in His life.
• The Gospel today gives the first part of the discourse on the community (Mt 18:1-14) which has as key word “the little ones”. The little ones are not only the children, but also the poor, those who are not important in society and in the community, and also the children. Jesus asks that these “little ones” should always be the center of the concern of the communities because “The Father in Heaven does not will that one of these little ones should be lost” (Mt 18:14).
• Matthew 18:1: The question of the disciples which provokes the teaching of Jesus. The disciples want to know who is greater in the Kingdom. The simple fact of this question reveals that they have not understood anything or very little of the message of Jesus. The whole discourse on the community is given in order to make them understand that among the followers of Jesus the spirit of service should prevail, the gift of self, of pardon, of reconciliation and of gratuitous love, without seeking one’s own interest and one’s own advancement.
• Matthew 18:2-5: The fundamental criterion: the little one and the greater one. The disciples ask for a criteria so as to be able to measure the importance of the people in the community: “Who is the greater in the Kingdom of Heaven?” Jesus answers that it is the little ones! The little ones are not socially important; they do not belong to the world of the powerful. The disciples have to become children. Instead of growing up, to the heights, they must grow down and toward the periphery, where the poor and the little ones live. In this way, they will be greater in the Kingdom! The reason is the following: “Anyone who receives one of these little ones receives Me”. Jesus identifies Himself with them. The love of Jesus for the little ones cannot be explained. Children have no merit. It is the complete gratuity of the love of God which manifests itself and asks to be imitated in the community of those who call themselves disciples of Jesus.
• Matthew 18:6-9: Do not scandalize the little ones. These four verses concerning the scandal to little ones are omitted from today’s Gospel. We give a brief commentary on them. To scandalize the little ones means this: to be the cause for them to lose their faith in God and to abandon the community. Matthew keeps a very hard saying of Jesus: “Anyone who scandalizes even one of these little ones who believe in Me, it would be better for him to have a mill stone tied around his neck and then be thrown into the sea”. It is a sign that at that time many little ones no longer identified themselves with the community and sought another refuge. And today, in Latin America, for example, every year approximately three million people abandon the historical Church and go to the Evangelical churches. This is a sign that they do not feel at home among us. What is lacking in us? What is the cause of this scandal to the little ones? In order to avoid the scandal, Jesus orders them to cut off their foot or take out their eye. This sentence cannot be taken literally. It means that we should be very firm, strict in fighting against any scandal which draws the little ones away. We cannot, in any way, allow that the little ones feel marginalized in our community, because in this case, the community would not be a sign of the Kingdom of God.
• Matthew 18:10-11: The angels of the little ones see the face of the Father. Jesus recalls Psalm 91. The little ones take Yahweh as their refuge and make the most High their fortress (Ps 91:9) and because of this, “No disaster can overtake you, no plague come near your tent; He has given angels orders about you to guard you wherever you go. They will carry you in their arms in case you trip over a stone” (Ps 91:10,12).
• Matthew 18:12-14: The parable of the one hundred sheep. According to Luke, this parable reveals the joy of God on the conversion of a sinner (Lk 15: 3-7). According to Matthew, it reveals that the Father does not want even one of the little ones to be lost. In other words, the little ones should be the pastoral priority of the community, of the Church. They should be in the center of the concern of all. Love for the little ones and the excluded should be the axis of the community of those who want to follow Jesus, because it is in this way that the community becomes the proof of the gratuitous love of God, who accepts all.

4) Personal questions

• Who are the poorest people of our neighborhood? Do they participate in our community? Do they feel at home or do they find in us a cause to withdraw?
• God the Father does not want any of the little ones to get lost. What does this mean for our community?
• Should the pastor of a community spend his time on the “little ones” in the community, the poor and neglected, or on the rich who might be able to provide for the economics of the community? Is there a balance, or is “balance” just another word for compromise – a compromise on Jesus’ instructions? Does your answer also apply to members of the community as well?
• Many who leave the Church do so because of disagreement over teachings, such as the Church’s stand on abortion or remarriage. Some believe that there is no such thing as sin. How could, or should, the community bring these “lost sheep” back, without sacrificing the truth?

5) Concluding Prayer

Your instructions are my eternal heritage,
they are the joy of my heart.
I devote myself to obeying Your statutes,
their recompense is eternal. (Ps 119:111-112)




 Thứ ba tuần 19 thường niên

 Thánh Cơlara, trinh nữ.

 Lễ nhớ.


 * Thánh nữ sinh năm 1193 tại Átxidi. Năm 18 tuổi, chị xin thánh Phanxicô cho được theo nếp sống khó nghèo. Thánh Phanxicô đã cho chị ở trong một căn nhà tồi tàn, gần nhà thờ thánh Đamianô ở cửa ngõ thành Átxidi. Em của thánh nữ tên là Anê và một số thiếu nữ khác gia nhập nếp sống của chị: sống thanh bần triệt để. Đó là những nữ tu Phanxicô tiên khởi. Chị qua đời năm 1253.


BÀI ĐỌC I: Ed 2, 8 – 3, 4

“Người ban cho tôi cuốn sách ấy làm lương thực: nó trở nên ngọt ngào như mật trong miệng tôi”.

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Chúa phán như thế này: “Phần ngươi, hỡi con người, hãy nghe các lời Ta sẽ phán cùng ngươi; ngươi chớ phản nghịch như loài phản nghịch kia. Hãy mở miệng mà ăn những sự Ta sẽ ban cho ngươi”. Tôi nhìn, thì có một bàn tay đưa về phía tôi, trong tay có cuốn sách cuộn lại. Người mở cuốn sách ra trước mặt tôi: sách viết cả mặt trong, mặt ngoài. Trong sách viết những lời than van, rên rỉ và kêu trách.

Người phán cùng tôi rằng: “Hỡi con người, ngươi hãy ăn sự ngươi tìm được. Hãy ăn cuốn sách này và đi nói với con cái Israel”. Tôi mở miệng và Người cho tôi ăn cuốn sách ấy và bảo tôi rằng: “Hỡi con người, hãy lấy cuốn sách Ta ban cho ngươi làm lương thực mà ăn cho no”. Tôi ăn và nó trở nên ngọt ngào như mật trong miệng tôi. Và Người phán cùng tôi rằng: “Hỡi con người, hãy đi đến nhà Israel và nói cho chúng nghe những lời của Ta”. Đó là lời Chúa.


ĐÁP CA: Tv 118, 14. 24. 72. 103. 111. 131

Đáp: Các lời sấm của Chúa ngọt ngào trong cổ họng con là dường nào (c. 103a).


1) Con vui vì đường lối lời Ngài nghiêm huấn, dường bằng được mọi thứ giàu sang. – Đáp.

2) Vì lời nghiêm huấn của Ngài là điều con ưa thích, các thánh chỉ của Ngài là những bậc cố vấn của con. – Đáp.

3) Đối với con, luật pháp do miệng Chúa đáng chuộng hơn vàng bạc châu báu muôn ngàn. – Đáp.

4) Các lời sấm của Ngài ngon ngọt thay cho cổ họng con, ngọt hơn cả mật ong đổ miệng con. – Đáp.

5) Lời Ngài nghiêm huấn là sản nghiệp của con muôn đời: vì những điều đó khiến cho lòng con hoan hỉ. – Đáp.

6) Con há miệng để hút nguồn sinh khí, vì con ham muốn những chỉ thị của Ngài. – Đáp. 


ALLELUIA: 1 Sm 3, 9

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe: Chúa có lời ban sự sống đời đời. – Alleluia. 


PHÚC ÂM: Mt 18, 1-5. 10. 12-14

“Các con hãy coi chừng, đừng khinh rẻ một ai trong những kẻ bé mọn này”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy các môn đệ đến bên Chúa Giêsu mà hỏi: “Chớ thì ai là kẻ lớn nhất trong Nước Trời?” Chúa Giêsu gọi một trẻ nhỏ lại, đặt nó giữa các ông mà phán rằng: “Thật, Thầy bảo thật các con: nếu các con không hoá nên như trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời. Vậy ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ này, người ấy là kẻ lớn nhất trong Nước Trời.

“Và kẻ nào đón nhận một trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy. Các con hãy coi chừng, đừng khinh rẻ một ai trong những kẻ bé mọn này, vì Thầy bảo các con, thiên thần của chúng trên trời hằng chiêm ngưỡng thánh nhan Cha Ta, Đấng ngự trên trời.

“Các con nghĩ sao? Nếu ai có một trăm con chiên mà lạc mất một con, thì người đó lại không bỏ chín mươi chín con trên núi, để đi tìm con chiên lạc sao? Nếu người đó tìm được, Thầy bảo thật các con, người đó sẽ vui mừng vì con chiên đó, hơn chín mươi chín con chiên không thất lạc. Cũng vậy, Cha các con trên trời không muốn để một trong những kẻ bé mọn này phải hư mất”. Đó là lời Chúa.


Suy niệm : Tinh Thần Trẻ Thơ

Tin Mừng Mátthêu được cấu trúc xoay quanh năm diễn từ dài của Chúa Giêsu, và diễn từ thứ tư bắt đầu với chương 18 nói về nếp sống của người môn đệ trong cộng đoàn. Tin Mừng hôm nay nhắc đến hai đặc điểm của nếp sống người môn đệ trong cộng đoàn.

Trước hết là thái độ sống trẻ thơ.

Một tiểu thuyết gia nọ đã đưa ra nhận định: "Khi người lớn chúng ta không còn giữ liên hệ nào với các trẻ nhỏ, thì chúng ta không còn giữ được tính người nữa, mà đã trở thành như những chiếc máy chỉ biết ăn uống và kiếm tiền".

Lòng tin tưởng của trẻ thơ gợi lên cho chúng ta về sự tin tưởng mà Chúa Giêsu đã dạy chúng ta phải có đối với Thiên Chúa Cha, Ðấng ngự trên trời. Thái độ trẻ thơ khâm phục trước vũ trụ và thiên nhiên nhắc nhớ sự khâm phục mà chúng ta cần có đối với vũ trụ do Thiên Chúa Cha chúng ta dựng nên. Thái độ đáp trả của trẻ nhỏ trước tình yêu thương nhắc chúng ta phải đáp trả đối với tình yêu thương của Thiên Chúa.

Nhận định trên đây giúp chúng ta hiểu tại sao Chúa Giêsu muốn các môn đệ trong cộng đoàn mà Ngài thiết lập phải trở nên như những trẻ nhỏ: đơn sơ, tin tưởng phó thác, không có thái độ kẻ cả.

Những đức tính tốt của tuổi thơ sẽ giúp cho các thành phần trong cộng đoàn chấp nhận và phục vụ nhau, không kỳ thị phân biệt. Cộng đoàn những con người cụ thể dĩ nhiên có những khuyết điểm, những bất toàn, tội lỗi. Chúa Giêsu biết rõ điều đó, nhưng Ngài không muốn môn đệ Ngài có thái độ sống kỳ thị tách biệt khỏi những người khác, nhất là những người tội lỗi. Trái lại, Chúa Giêsu đã mở ra một viễn tượng mới, Ngài mạc khải thái độ nhân từ thương xót của Thiên Chúa đối với những người tội lỗi, đến nỗi đã bỏ 99 con chiên để đi tìm một con chiên lạc, và vui mừng khi tìm được nó. Chúa Giêsu mời gọi con người ăn năn sám hối trở về với sự thật, với tình thương và với người anh em.

Xin Chúa cho chúng ta sống tinh thần trẻ thơ trước mặt Chúa và trong tương quan với người khác. Xin cho chúng ta sống tin tưởng, yêu thương phục vụ mọi người vì tình yêu Chúa.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)



Lời Chúa Mỗi Ngày

Thứ Ba Tuần 19 TN2, Năm Chẵn

Bài đọcEze 2:8-3:4; Mt 18:1-5, 10, 12-14

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Lãnh đạo theo kiểu của Thiên Chúa.

Nước mất nhà tan phần lớn là do tội của những nhà lãnh đạo không biết cách cai trị dân chúng. Thay vì phải cai trị dân chúng trong công bằng và thương yêu, họ đối xử bất công và gây chia rẽ trong mọi giới. Thay vì chú trọng đến việc phát triển quốc gia và nâng cao đời sống dân chúng, họ bằng lòng chỉ để ý đến lợi nhuận và hưởng thụ.

Các bài đọc hôm nay dạy cho con người biết cách lãnh đạo làm sao để mang lại hòa bình và cơm no áo ấm cho dân. Trong bài đọc I, Đức Chúa dạy cho ngôn sứ Ezekiel điều quan trọng nhất trong cách lãnh đạo là vâng lời Ngài. Cứng lòng và phản loạn chỉ chuốc lấy thiệt hại vào thân và mang đất nước đến chỗ thảm bại và lưu đày. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu dạy cho các môn đệ biết người lớn nhất trong Nước Trời là người biết khiêm nhường như trẻ nhỏ để biết lắng nghe Lời Chúa và để phục vụ mọi người. Ông cũng phải có lòng thương yêu để đi tìm con chiên lạc.


1/ Bài đọc I: Ngôn sứ phải biết vâng lời nói những gì Thiên Chúa muốn.

1.1/ Thị kiến về cuốn sách: Vì vua quan cũng như dân chúng không chịu thờ phượng Đức Chúa và tuân giữ những điều Ngài truyền, nên tất cả phải lãnh hậu quả là nước mất nhà tan, Đền Thờ bị phá hủy, và toàn dân bị đem đi lưu đày. Trong thời gian bị lưu đày bên Babylon, các ngôn sứ của Đức Chúa đã không ngừng loan báo cho dân biết Chúa sẽ cứu đám tàn dân còn lại, và cho họ hồi hương trở về kiến thiết xứ sở và xây dựng lại Đền Thờ. Để được như thế, họ phải nghe lời các ngôn sứ.

Liên tiếp các trình thuật về ơn gọi làm ngôn sứ, một người có thể thấy sự quan trọng của Lời Chúa trong sứ vụ ngôn sứ. Trong ơn gọi làm ngôn sứ của Isaiah, sứ thần của Đức Chúa đã thanh tẩy ông bằng cách gắp một cục than hồng cho chạm vào miệng để thanh tẩy ông. Trong Jeremiah, Chúa truyền cho ông ăn cuốn sách nhỏ. Và hôm nay trong Ezekiel, Chúa truyền cho ông ăn cả cuộn sách: “Còn ngươi, hỡi con người, hãy nghe điều Ta sắp nói với ngươi, đừng phản loạn như nòi phản loạn ấy! Mở miệng ra mà ăn cái Ta sắp ban cho ngươi.”

Trong cuộn sách Thiên Chúa trao có cả qúa khứ đau buồn lẫn tương lai hy vọng. Những trang viết mặt trước có thể là những gì sắp tới trong tương lai, những trang viết mặt sau có thể là những gì đã xảy ra trong quá khứ. Tiên tri tường thuật: “Tôi nhìn, thì kìa có bàn tay đưa về phía tôi, bàn tay đó cầm một cuộn sách rồi mở ra trước mặt tôi; sách được viết cả mặt trước lẫn mặt sau, trong đó có viết những khúc ai ca, những lời than vãn và những câu nguyền rủa.”

1.2/ Ezekiel vâng lời Thiên Chúa ăn cuốn sách: Thái độ của ngôn sứ Ezekiel vâng lời ăn cuốn sách ngược lại với giống nòi phản loạn không chịu nghe lời Thiên Chúa. Lời của Chúa đã trở thành lời của Ezekiel. Cuốn sách ngọt như mật có ý muốn nói đến sự dịu ngọt của Lời Chúa. Khi đã thấm nhuần Lời Chúa rồi, ngôn sứ Ezekiel mới có thể đi rao truyền Lời Chúa cho nhà Israel được.

2/ Phúc Âm: Ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời.

2.1/ Khiêm nhường là điều kiện để được vào Nước Trời.

(1) Tham vọng của con người: Các môn đệ lại gần hỏi Đức Giêsu rằng: “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời?” Các môn đệ hỏi câu hỏi này vì các ông đã quá quen với tiêu chuẩn và giá trị của thế gian: tiêu chuẩn của thế gian là địa vị, danh vọng, và quyền hành; người có giá trị là người có địa vị và quyền hành lớn nhất, chẳng hạn như vua hay một nguyên thủ của quốc gia. Có thể nói mục đích của các môn đệ khi theo Chúa lúc đầu là để được cùng thống trị với Chúa, khi Ngài khôi phục vương quốc Israel. Tham vọng này được chứng minh khi mẹ và hai anh em Giacôbê và Gioan đến xin Chúa cho một người ngồi bên phải và một người ngồi bên trái Chúa khi Ngài trị vì. Mười tông-đồ kia bất mãn với hai anh em về yêu cầu này.

(2) Điều kiện để được vào Nước Trời: Đức Giêsu liền gọi một em nhỏ (paidíon) đến, đặt vào giữa các ông và bảo: “Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời. Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời.” Hai tư tưởng chính Chúa Giêsu muốn các môn đệ hiểu ở đây: Thứ nhất, tiêu chuẩn và giá trị của Nước Trời hoàn toàn khác với tiêu chuẩn của thế gian. Thứ hai, để được vào Nước Trời, con người phải hạ mình và trở nên như một trẻ nhỏ.

2.2/ Người mục tử nhân lành: Vẫn trong chiều hướng dạy dỗ các môn đệ làm quen với tiêu chuẩn và giá trị của Nước Trời, Chúa Giêsu tiếp tục dạy các ông hai bài học:

(1) Đừng khinh thường kẻ bé mọn: “Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này; quả thật, Thầy nói cho anh em biết: các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.”

Thế gian chú trọng đến những người có địa vị, quyền thế, và giầu có; Chúa dạy các môn đệ phải thương xót và săn sóc những kẻ bé mọn (mikros). Tĩnh từ Hy-lạp dùng như danh từ ở đây khác với danh từ dùng cho trẻ nhỏ ở trên (paidíon), tĩnh từ này được dùng để chỉ:

– những người có thân hình nhỏ bé: trẻ thơ, người lùn;

– những người không quan trọng, không có địa vị trong xã hội, người nghèo khó, thất học.

Người môn đệ của Đức Kitô phải biết đứng về phía những kẻ cô thân cô thế để bênh vực và giúp đỡ họ như những con cái của Thiên Chúa. Mỗi người này đều có một thiên thần hộ thủ để bênh vực cho họ trước Thiên Chúa. Ai khinh thường và làm hại họ, thiên thần sẽ tường thuật cho Thiên Chúa (x/c Tob 3:8-9, 12:12-14).

(2) Phải đi tìm con chiên lạc: Chúa tiếp tục dạy các môn đệ: “Anh em nghĩ sao? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao? Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc.”

Người của thế gian chú trọng đến đám đông để được phổ thông và nổi tiếng; họ không thể hiểu nổi tại sao lại bỏ 99 con chiên trên núi để đi tìm con chiên lạc. Thiên Chúa như một người cha yêu thương chú trọng đến từng cá nhân một, nhất là những con chiên bị lạc đường. Ngài biết từng con chiên, yêu thương từng con chiên, không thỏa mãn cho đến khi tìm được con chiên lạc, và chỉ vui mừng khi thấy tất cả chiên được qui tụ về một đàn dưới quyền của một Chúa chiên.


– Nhà lãnh đạo thành công trước hết là người biết lắng nghe Lời Chúa, sau đó phải tìm mọi dịp để rao truyền và áp dụng những lời này trong cuộc sống để sinh ích cho mọi người.

– Trở nên như trẻ thơ không phải làm tất cả những gì chúng làm, nhưng biết khiêm nhường hạ mình trước mặt Thiên Chúa và tin tưởng hoàn toàn vào sự quan phòng của Ngài.

– Nhà lãnh đạo theo tiêu chuẩn của Thiên Chúa không phải là người đứng chỉ tay năm ngón, nhưng biết yêu thương và phục vụ mọi người, nhất là những người cô thân cô thế. 

Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP



11/08/2020 – THỨ BA TUẦN 19 TN

Th. Cla-ra, trinh nữ

Mt 18,1-5.10.12-14



“Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời.” (Mt 18,4)


Suy niệm: Câu hỏi của các môn đệ: “Ai là người lớn nhất trong Nước Trời?” có vẻ thật vô ý và vô lý, vì ngoài Chúa Giê-su ra thì còn ai khác nữa. Chúa Giê-su đã cố ý trả lời các ông bằng một câu càng vô lý hơn: “Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời.” Ngài đã chỉ cho các ông thấy giá trị của một người không hệ tại chức tước, địa vị mà người đó có, nhưng tuỳ thuộc những công việc người đó làm với tư cách một người bé mọn phục vụ tha nhân vì chức vụ là để phục vụ.

Mời Bạn: Là thành viên của một cộng đoàn (gia đình, hội đoàn, tổ chức, dòng tu… nào đó), chắc chắn rằng ít nhiều bạn đang giữ một địa vị với một công tác nào đó. Bạn được mời gọi là người phục vụ chứ không phải để được phục vụ. Bạn sẽ là người “lớn” thật sự khi bạn biết cách “nhỏ” đi trong việc chu toàn bổn phận và phục vụ người xung quanh.

Chia sẻ: Bạn đã từng có cảm nghiệm được lớn lên khi hạ mình xuống chưa? Bạn là người có quyền trong gia đình, trong cộng đoàn, nhóm…, bạn đã bao giờ làm cho mình “nhỏ” lại chưa? Mời bạn chia sẻ.

Sống Lời Chúa: Ngày hôm nay, tôi không đòi mọi người phải cư xử với tôi như với một “người lớn”; trái lại, tôi muốn làm “người nhỏ” để phục vụ những người xung quanh.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, cám dỗ muốn làm lớn luôn làm cho con có những suy nghĩ và hành động đi ngược lại tình thần Phúc Âm, gây bất an trong tâm hồn con, gây đau khổ cho anh em con. Xin giúp con biết sống theo Lời Ngài để con trở nên bé nhỏ thực sự khi phục vụ anh em con. Amen.

(5 Phút Lời Chúa)



Suy niệm : Em nhỏ và kẻ bé mọn

Suy niệm :

Làm lớn ở trong nhóm hay trong Giáo Hội,

đó vẫn là mối bận tâm gây tranh cãi giữa các môn đệ Thầy Giêsu.

Sau khi Thầy loan báo lần thứ hai về cuộc Khổ nạn (Mt 17, 22-23),

các môn đệ vẫn bị hút vào câu hỏi ai là người lớn nhất (c. 1).

Như một nhà sư phạm khéo léo, Thầy Giêsu đã gọi một em nhỏ lại,

đặt em đứng giữa các ông, và đưa ra câu trả lời.

Câu trả lời của Thầy chắc đã làm các môn đệ bị sốc.

Trong xã hội Do thái thời Đức Giêsu, trẻ em không có vai vế gì,

cũng chẳng có chút quyền hành hay sự độc lập.

Chúng không phải là biểu tượng cho sự trong trắng, ngây thơ,

cho bằng là biểu tượng cho sự tùy thuộc, lệ thuộc vào người lớn.

Khi đặt một em nhỏ bằng xương bằng thịt giữa các ông,

Thầy Giêsu đã đưa ra câu trả lời rồi.

Đối với Thầy, điều kiện để vào Nước Trời mai sau,

là phải trở nên như trẻ em (c. 3).

Muốn trở nên như trẻ em, cần phải trở lại, nghĩa là quay lại, hoán cải.

Chỉ người lớn nào dám đổi hướng sống, mới có thể trở nên trẻ thơ.

Chỉ ai dám rũ bỏ đam mê về quyền lực và tiếng tăm, về địa vị và chỗ đứng,

người ấy mới có thể vào Nước Trời.

Nước Trời là Nước của trẻ thơ,

và những ai trở nên giống trẻ thơ nhờ hoán cải.

Vậy ai là người lớn nhất trong Nước Trời?

Thầy Giêsu trả lời, đó là người tự hạ, thấp kém như một em nhỏ (c. 4).

Để vào được Nước Trời, để làm người lớn nhất trong Nước đó,

cần trở nên như trẻ thơ, tay trắng, không tự hào, tự mãn về mình,

không cậy dựa vào đạo đức của bản thân, nhưng vào tình thương của Chúa.

Như thế người lớn nhất trong Nước Trời lại là người nhỏ bé, khiêm nhu.

Thầy Giêsu không chỉ giúp môn đệ hiểu xem ai là người lớn nhất thực sự,

Ngài còn dạy họ biết quý giá trị của từng con người trong cộng đoàn.

Cộng đoàn tín hữu nào cũng có những môn đệ yếu kém mặt này, mặt khác.

Ở đây họ được gọi là những kẻ bé mọn.

Thầy Giêsu nhấn mạnh đến phẩm giá của những kẻ bé mọn này.

Không ai được phép khinh rẻ một người nào trong nhóm họ.

Họ được bảo trợ bởi các thiên thần riêng,

và các thiên thần của họ vẫn chiêm ngưỡng nhan Cha ở trên trời (c. 10).

Có những môn đệ bé mọn bị sa ngã, lạc lối.

Thái độ của người lãnh đạo là để lại chín mươi chín con chiên

để đi tìm một con chiên lạc.

Cả con chiên lạc cũng vẫn có giá trị khiến ta phải tốn công sức để tìm về.

“Thiên Chúa không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”

Chính vì thế từng con chiên lạc đều đáng chúng ta trân trọng.

Khi nhìn trẻ nhỏ và kẻ bé mọn trong cộng đoàn bằng cặp mắt của Chúa,

chúng ta sẽ biết cư xử tử tế và kính trọng họ hơn.


Cầu nguyện :

Lạy Chúa Giêsu,

xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ,

nhờ đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói,

dễ thấy Chúa hiện diện

và hoạt động trong đời con.

Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa,

xin cho con đừng trở nên cứng cỏi,

khép kín và nghi ngờ.

Xin dạy con sự hiền hậu

để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân.

Xin dạy con sự khiêm nhu

để con dám buông đời con cho Chúa.

Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm,

vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài,

hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen.

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.



Hãy Nâng Tâm Hồn Lên


Thiên Chúa Đã Yêu Thế Giới Đến Nỗi …

“Thế giới ở đây là thế giới của con người, thế giới ấy, người Kitôhữu tin là đã được tình yêu của Đấng Tạo Hóa tác thành và bảo trì. Thế giới ấy, đã rơi vào ách nô lệ tội lỗi, nhưng, nhờ Chúa Kitô chịu đóng đinh và sống lại mà bẻ gãy uy quyền của Thần Dữ, đã được giải thoát để thay hình đổi dạng theo dự định của Thiên Chúa mà tiến tới sự viên mãn” (MV 2).

Định nghĩa ấy gồm tóm toàn bộ giáo thuyết về sự quan phòng, hiểu như kế hoạch vĩnh cửu của Thiên Chúa trong công trình sáng tạo, hoặc hiểu như sự hoàn thành chung cục của vũ trụ. Điều này đặc biệt đúng đối với thế giới con người theo như “được tiền định trong Đức Kitô”, Đấng là trung tâm và là nguồn gốc của mọi sự.

Bằng cách này, Vatican II làm cho sắc bén giáo huấn tín lý của Công Đồng Vatican I: “Thiên Chúa gìn giữ và điều khiển mọi loài Ngài đã dựng nên với sự quan phòng của Ngài, từ chân trời này tới chân trời kia (Kn 8,1). ‘Tất cả đều trần trụi và phơi bày trước mặt Ngài’ (Dt 4,13), ngay cả những gì xảy ra thông qua sáng kiến tự do của tạo vật” (Dei Filius, DS 3003).

Ngay từ đầu, Hiến Chế Vui Mừng và Hy Vọng tập chú đến một vấn đề vừa liên quan với chủ đề của chúng ta ở đây vừa bức thiết với con người hiện đại: Bằng cách nào sự phát triển của Nuớc Thiên Chúa và sự phát triển của thế giới có thể hòa điệu với nhau?

– suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II –

Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác


Daily Meditations by Pope John Paul II



Lời Chúa Trong Gia Đình

NGÀY 11/8

Thánh Clara, trinh nữ

Ed 2, 8-3,4; Mt 18, 1-5.10.12-14.

LỜI SUY NIỆM: “Còn ai tiếp đón một em nhỏ như em này, là tiếp đón chính Thầy.” (c.5) “Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này’ (c10). “Cha của anh em. Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.” (c 14)

          Đây là những lời căn dặn của Chúa Giêsu, mỗi người tín hữu cần phải lắng nghe để giữ mình trước mặt Chúa và người đời.

          Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn nhớ đến những lời căn dặn của Chúa khi sống với người anh em đặc biệt đối với các trẻ nhỏ: phải biết nêu gương sáng, gương tốt, để không làm vẩn đục tâm hồn các em; và đối với những người nghèo khổ đang sống trong những hoàn cảnh phẩm giá bị coi thường; biết tôn trọng và năng đỡ, giúp họ tìm được niềm an ủi để vui sống.

Mạnh Phương



Gương Thánh Nhân

Ngày 11-08: Thánh CLARA

Đồng Trinh (1193 – 1253)

Thánh Clara sinh năm 1193 tại Assisi miền Umbria. Thuộc dòng họ danh gái Offreducciô. Người ta nói thánh nữ sinh ra với nụ cười trên môi và không bao giờ thấy Ngài khóc. Ngài dành nước mắt để tưới chân Chúa Giêsu chịu đóng dinh. Nghe biết một thanh niên giàu có đã trở nên người nghèo thành Assisi, người thiếu nữ danh giá cảm kích trước mẫu gương của thánh nhân. Trong khi gia đình nhắm cưới gả cho nàng, thì nàng chỉ nhắm đến cuộc sống sám hối khiêm hạ. Sau khi nghe bài giảng của thánh nhân, Ngài đã đi tới quyết định.

Khi ấy thánh Clara 18 tuổi. Vào ngày Lễ Lá, 18 tháng 3 năm 1212, thánh nữ ăn mặc sang trọng tới nhà thờ chính tòa dự lễ. Theo thói quen, các bà tiến lên nhận lá từ tay Đức giám mục. Hôm ấy Clara quá xúc động, khiến chính đức giám mục phải rồi ghế đưa lá đến cho Ngài. Chiều về, Ngài đã cùng với một người bạn lén bỏ nhà theo lối cửa hậu rồi theo ánh đuốc tới gặp thánh Phanxicô tại Porsiuncola…

Giai thoại thật cảm động, một cô gái 18 sang trọng đã bỏ tất cả những gì là quen thuộc và an toàn để đi theo Đấng vô hình, còn Phaxicô 30 tuổi không có lấy một xu dính túi đã nhận lấy trách nhiệm về cả tinh thần lẫn vật chất đối với cô. Giữa đêm xuân trong rừng cây và dưới ánh đuốc của đoàn anh em. Clara buông xõa mái tóc huyền trên bàn thờ cho Phanxicô cắt bỏ. Hành động hoàn toàn ngoại lệ và không với một chút quyền hạn theo giáo luật. Phanxicô đã lãnh bản ly dị của Clara đối với thế gian, rồi gởi đi vào một nữ tu viện Benedicto gần đó.

Biến cố nổ lớn làm cả thành phố xúc động. Thế gian kết án Clara. Ong Monaldo, cậu thánh nữ đến nhà dòng bắt thánh nữ về, nhưng Ngài ôm cứng chân bàn thờ quyết chọn Chúa mà thôi. Phanxicô dẫn thánh nữ tới một nữ tu tu viện Bênêdictô khác, cùng với em của mình là Anê. Sau cùng Phanxicô thiết lập cho Clara và cộng đoàn đã tăng số một tu viện tại San Damianô, nơi đây bà Ortolanta, mẹ của thánh nữ cũng nhập dòng. Trong một thời gian cộng đoàn độc lập như những người hành khất đầu tiên. Phanxicô viết cho cộng đoàn một bản luật sống vắn gọn, đòi kỷ luật gắt gao và chay tịnh khắc khổ.

Dầu vậy, Clara con người đi xa hơn cả ước muốn của thánh Phanxicô. Năm 1215 Phanxicô đặt Clara làm tu viện trưởng và có lẽ đã trao cho Ngài một bản luật dòng thánh Bênêdictô. Nhưng một mục chương nói rằng sự đơn sơ và nhiệt tình của chị em khiến cộng đoàn tăng số rất nhanh.

Vào những năm cuối đời thánh Phanxicô, mọi liên hệ với San Đômianô bị gián đoạn. Câu chuyện hay về bữa ăn tối với Clara không được chính xác lắm. Nhưng cơn đau cuối cùng Phanxicô đã được Clara cho trú ngụ trong một mái chòi bằng lá cây ở cổng tu viện Damianô, nơi Phaxicô trước tác bài ca mặt trời. Ngài ban phép lành cuối cho Clara rồi về Porziuncola và qua đời tại đó. Ngài cũng xin anh em đưa xác về Assisi qua ngã San Đamianô. Thánh Clara và chị em tiếp rước và có dịp chiêm ngưỡng các vết thương ở tay và chân Ngài.

Clara thực hiện đúng lý tưởng của người nghèo thành Assisi. Đức Innôcentê III đã đích thân ban phép cho Ngài được giữ đức nghèo khó tuyệt đối. Nhưng Đức Grêgôriô IX nguyên là hồng y Ugôlinô đã muốn cải sửa luật cho phép nhà dòng có đất đai nhà cửa. Clara cưỡng lại và năm 1228 đã được hưởng đặc ân như sở nguyện. Ngài đã thưa với Đức Grêgôriô: – Thưa Đức Cha, xin tha tội cho chúng con, nhưng đừng tha cho con khỏi theo lời Chúa.

Năm 1247, một lần nữa đức Innocentê IV kiểm soát lại luật thánh Phanxicô, muốn sống đời khó nghèo truyệt đối. Luật này được Đức Innocente chấp thuận vội vã, hai ngày trước khi thánh nữ qua đời. Năm 1893 người ta tìm thấy sắc chỉ nguyên thủy trong mộ thánh nữ.

Cuộc sống còn được ghi nhớ bởi cuộc tàn phá năm 1241 của vua Frêdêrico II, nhờ lời cầu nguyện đắc lực của Ngài. Trong cơn bệnh của Ngài, Đức hồng y Rainalđô, tức là đức giáo hoàng Alexandrô sau này, đã đến trao mình Chúa và khuyyên nhủ thánh nữ, thánh nữ trả lời: – Từ khi nếm thử chén đắng và cuộc tử nạn của Chúa, con thấy không còn gì làm con đau đớn nữa.

Sau khi chúc lành cho các nữ tu đến thăm, Ngài nói với mình: – Hãy an tâm, ngươi đã theo đúng đường, cứ tin tưởng vì Chúa tạo thành đã thánh hiến và không ngừng gìn giữ ngươi, đã yêu ngươi với tình mẹ thương con, ôi lạy Chúa xin chúc tụng Chúa vì đã dựng nên con.

Thánh nữ qua đời ngày 11 tháng năm 1253 và năm 1255 được tôn phong hiển thánh.




11 Tháng Tám

Cô Bạn Của Thánh Phanxicô Assisi

Một trong những cuốn phim có giá trị diễn tả về cuộc đời của thánh Phanxicô thành Assisi mới được thực hiện cách đây vài năm đa thi vị hóa vai trò của Clara, vị thánh Giáo Hội mừng kính hôm nay. Ðạo diễn của cuốn phim đã giới thiệu Clara qua hình ảnh một nữ tài tử trẻ đẹp với mái tóc vàng óng ả, thích tung tăng chạy nhảy giữa cánh đồng hoa hướng dương chạy dài mút mắt.

Trong thực tế, quãng đời thanh xuân của Clara đã cống hiến nhiều chi tiết có thể được sử dụng làm chất liệu để quay phim. Vào tuổi trăng tròn 15, Clara đã từ chối kết hôn vì tâm hồn của nàng bị xúc động mãnh liệt qua lời rao giảng có chiều sâu của Phanxicô. Từ đó cho đến lúc Clara trút hơi thở cuối cùng, Phanxicô là một người bạn tinh thần, một cha linh hướng của nàng.

Lúc lên 18 tuổi, Clara thoát ly gia đình và trong một buổi lễ đơn sơ cử hành vào đêm, nàng đã cởi bỏ những xiêm y đắt tiền để mặc lấy một chiếc áo dòng bằng vải thô, đã thay chiếc dây nịt quý giá bằng một sợi dây thắt lưng đơn sơ và đã để cho Phanxicô cắt mái tóc óng ả của mình tượng trưng cho tinh thần từ bỏ.

Khi một số thiếu nữ khác cùng một chí hướng, kể cả Agnes, em gái của Clara, theo chân nàng vào tu viện, họ đã bắt đầu một cuộc sống nghèo nàn, khổ hạnh và ẩn dật, cắt đứt mọi giao tiếp với thế giới bên ngoài. Họ đi chân không, ngủ trên nền nhà, không ăn thịt và giữ thinh lặng hầu như hoàn toàn. Ðó là những dấu hiệu bên ngoài biểu lộ ý hướng bên trong của họ muốn sống khó nghèo theo tinh thần Phúc Âm như Ðức Giêsu đã dạy.

Ðế sống cuộc đời từ bỏ, các nữ tu dòng thánh Clara khước từ quyền sở hữu của bất cứ của cải nào, kể cả với tính cách là của chung.

Nhu cầu lương thực hằng ngày được giải quyết bằng của bố thí. Khi Ðức Thánh Cha khuyên họ giảm bớt cách thực hành sống nghèo cách tuyệt đối như vậy, Clara đã khẳng khái trả lời: “Thưa Ðức Thánh Cha, chúng con cần cha tha tội, chứ chúng con không mong ước cha tha chúng con khỏi những bổn phận phải giữ để trung tín dõi theo chân Chúa Giêsu”.

Trong bốn bức tường tu viện tại San Ðamianô gần Assisi, Clara ân cần chăm sóc các bệnh nhân, khiêm nhượng hầu bàn và rửa chân cho các nữ tu sau khi họ đi cầu thực trở về và dành nhiều thời giờ để tâm hồn chìm sâu trong kinh nguyện. Các nữ tu đồng thời thuật lại rằng: Khi Clara cầu nguyện xong, mặt chị chiếu sáng làm chói mắt mọi người.

Trong 27 năm cuối đời, Clara bị đau ốm luôn, nhưng chị đã thu hút được nhiều Giám Mục, Hồng Y, kể cả các giáo chủ đến để tham khảo ý kiến của chị.

(Lẽ Sống)

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2020



Feast of Saint Lawrence, Deacon and Martyr

Lectionary: 618

Reading 1

2 COR 9:6-10

Brothers and sisters:
Whoever sows sparingly will also reap sparingly,
and whoever sows bountifully will also reap bountifully.
Each must do as already determined, without sadness or compulsion,
for God loves a cheerful giver.
Moreover, God is able to make every grace abundant for you,
so that in all things, always having all you need,
you may have an abundance for every good work.
As it is written:
He scatters abroad, he gives to the poor;
his righteousness endures forever.

The one who supplies seed to the sower and bread for food
will supply and multiply your seed
and increase the harvest of your righteousness.

Responsorial Psalm

PS 112:1-2, 5-6, 7-8, 9

R. (5) Blessed the man who is gracious and lends to those in need.
Blessed the man who fears the LORD,
who greatly delights in his commands.
His posterity shall be mighty upon the earth;
the upright generation shall be blessed.
R. Blessed the man who is gracious and lends to those in need.
Well for the man who is gracious and lends,
who conducts his affairs with justice;
He shall never be moved;
the just one shall be in everlasting remembrance.
R. Blessed the man who is gracious and lends to those in need.
An evil report he shall not fear;
his heart is firm, trusting in the LORD.
His heart is steadfast; he shall not fear
till he looks down upon his foes.
R. Blessed the man who is gracious and lends to those in need.
Lavishly he gives to the poor, 
his generosity shall endure forever;
his horn shall be exalted in glory.
R. Blessed the man who is gracious and lends to those in need.




JN 8:12

R. Alleluia, alleluia.
Whoever follows me will not walk in darkness
but will have the light of life, says the Lord.
R. Alleluia, alleluia.


JN 12:24-26

Jesus said to his disciples:
“Amen, amen, I say to you,
unless a grain of wheat falls to the ground and dies,
it remains just a grain of wheat;
but if it dies, it produces much fruit.
Whoever loves his life loses it,
and whoever hates his life in this world
will preserve it for eternal life.
Whoever serves me must follow me,
and where I am, there also will my servant be.
The Father will honor whoever serves me.”



Meditation: If It Dies, It Bears Much Fruit

What can a grain of wheat tell us about life and the kingdom of God? Jesus drew his parables from the common everyday circumstances of life. His audience, mostly rural folk in Palestine, could easily understand the principle of new life produced by dead seeds sown into the earth. What is the spiritual analogy which Jesus alludes to? Is this, perhaps, a veiled reference to his own impending death on the cross and his resurrection on the third day? Or does he have another kind of "death and rebirth" in mind for his disciples? Jesus, no doubt, had both meanings in mind for his disciples.

The image of the grain of wheat dying in the earth in order to grow and bear a harvest can be seen as a metaphor of Jesus' own death and burial in the tomb and his resurrection. Jesus knew that the only way to victory over the power of sin and death was through the cross. Jesus reversed the curse of our first parents' [Adam and Eve] disobedience through his obedience to the Father's will - his willingness to go to the cross to pay the just penalty for our sins and to defeat death once and for all. His obedience and death on the cross obtain for us freedom and new life in the Holy Spirit. His cross frees us from the tyranny of sin and death and shows us the way of perfect love. There is a great paradox here. Death leads to life. When we "die" to our selves, we "rise" to new life in Jesus Christ.

What does it mean to "die" to oneself? It certainly means that what is contrary to God's will must be "crucified" or "put to death". God gives us grace to say "yes" to his will and to reject whatever is contrary to his loving plan for our lives. Jesus also promises that we will bear much "fruit" for him, if we choose to deny ourselves for his sake. Jesus used forceful language to describe the kind of self-denial he had in mind for his disciples.

What did he mean when he said that one must hate himself? The expression to hate something often meant to prefer less. Jesus says that nothing should get in the way of our preferring him and the will of our Father in heaven. Our hope is in Paul's reminder that "What is sown in the earth is subject to decay, what rises is incorruptible" (1 Corinthians 15:42). Do you hope in the Lord and follow joyfully the path he has chosen for you?

Lord Jesus, let me be wheat sown in the earth, to be harvested for you. I want to follow wherever you lead me. Give me fresh hope and joy in serving you all the days of my life.


Daily Quote from the Early Church Fathers: The seed must die before being resurrected, by Irenaeus, 135-202 A.D.

"A cutting from the vine planted in the ground bears fruit in its season, or a kernel of wheat falling into the earth and becoming decomposed rises and is multiplied by the Spirit of God, who contains all things. And then, through the wisdom of God, it serves for our use when, after receiving the Word of God, it becomes the Eucharist, which is the body and blood of Christ. In the same way our bodies, being nourished by it, and deposited in the earth and suffering decomposition there, shall rise at their appointed time. The Word of God grants them resurrection to the glory of God, even the Father who freely gives to this mortal immortality, and to this corruptible incorruption (1 Corinthians 15:53). This is so because the strength of God is made perfect in weakness (1 Corinthians 15:43; 2 Corinthians 13:4) in order that we may never become puffed up, as if we had life from ourselves, or become exalted against God with ungrateful minds."(excerpt from AGAINST HERESIES 5.2.3)



MONDAY, AUGUST 10, JOHN 12:24-26

(2 Corinthians 9:6-10; Psalm 112)

KEY VERSE: "Unless a grain of wheat falls to the ground and dies, it remains just a grain of wheat" (v.24).
TO KNOW: Despite the many "signs" that Jesus performed, there were still those who refused to believe in him. Jesus' dying and rising would be the final sign that pointed to the saving mission of God at work in him. Jesus told his followers that the way to everlasting life was paradoxically through death. He wanted them to know that salvation would not be earned by extraordinary deeds, but through a willingness to sacrifice everything, even one's own life, for the sake of God's kingdom. Jesus used an illustration found in nature. A grain of wheat appeared lifeless when planted in the ground, but it would spring to life and bear fruit. Paul said "whoever sows bountifully will also reap bountifully" (2 Cor 9:6). Jesus' followers would be fruitful when they imitated his example of self-giving.
TO LOVE: Am I willing to sacrifice personal attachments in order to serve Jesus?
TO SERVE: Lord Jesus, I pray that my life will bear good fruit so that I might share eternal life with you.



Lawrence was one of the seven deacons of the Church of Rome and was martyred under the Emperor Valerian in August 258, four days after Pope Sixtus II and his companions were martyred. While awaiting execution Lawrence dispersed the material wealth of the church before the Roman authorities could lay their hands on it. When Lawrence was commanded to appear for his execution and bring the treasure with which he had been entrusted, he was accompanied by a multitude of Rome's crippled, blind, sick, and indigent. He announced that these were the true treasures of the Church. Lawrence's care for the poor, the ill, and the neglected led to his patronage of them. His work to save the material wealth of the Church, including its documents, brought librarians and those in related fields to see him as a patron, and to ask for his intercession. A basilica was built over his tomb fifty years after his death. By the sixth century, the Feast of Saint Lawrence was one of the most important feasts throughout much of western Christendom. His name occurs (with Sixtus) in the Roman Canon of the Mass (Eucharistic Prayer #1).



Monday 10 August 2020

St Lawrence. 2 Corinthians 9:6-10. Happy the merciful who give to those in need – Psalm 111(112):1-2, 5-9. John 12:24-26.

If a grain of what falls on the ground and dies, it yields a rich harvest

Will you let me be your servant

Let me be as Christ to you

Pray that I might have the grace

To let you be my servant too

‘Servant Song’ by David Haas was played at my wedding Mass. It’s a wedding sort of song. But the line I love the most is the request for a prayer. This is a prayer of humility to allow ourselves to be served. The service Jesus’ called us to is reciprocal. Jesus was a servant; he calls us to serve. Jesus gave his life, so he calls us to give ours.

The ability to participate in this reciprocity of service is from God’s grace. It takes humility to let someone help, assist and care for us. It’s much more comfortable for me to be ‘the doer’ and ‘the helper’. Accepting the role of ‘receiver’ is a stretch. It’s a call for me to let the illusion of self-sufficiency die and allow God and others in.

God, help me to serve Jesus and others. Please let me be humble enough to let others serve too.



Saint Lawrence

Saint of the Day for August 10

(c. 225 – August 10, 258)


Saint Lawrence | Bernardo Cavallino

Saint Lawrence’s Story

The esteem in which the Church holds Lawrence is seen in the fact that today’s celebration ranks as a feast. We know very little about his life. He is one of those whose martyrdom made a deep and lasting impression on the early Church. Celebration of his feast day spread rapidly.

He was a Roman deacon under Pope Saint Sixtus II. Four days after this pope was put to death, Lawrence and four clerics suffered martyrdom, probably during the persecution of the Emperor Valerian.

Legendary details of Lawrence’s death were known to Damasus, Prudentius, Ambrose, and Augustine. The church built over his tomb became one of the seven principal churches in Rome and a favorite place for Roman pilgrimages.

A well-known legend has persisted from earliest times. As deacon in Rome, Lawrence was charged with the responsibility for the material goods of the Church, and the distribution of alms to the poor. When Lawrence knew he would be arrested like the pope, he sought out the poor, widows, and orphans of Rome and gave them all the money he had on hand, selling even the sacred vessels of the altar to increase the sum. When the prefect of Rome heard of this, he imagined that the Christians must have considerable treasure. He sent for Lawrence and said, “You Christians say we are cruel to you, but that is not what I have in mind. I am told that your priests offer in gold, that the sacred blood is received in silver cups, that you have golden candlesticks at your evening services. Now, your doctrine says you must render to Caesar what is his. Bring these treasures—the emperor needs them to maintain his forces. God does not cause money to be counted: He brought none of it into the world with him—only words. Give me the money, therefore, and be rich in words.”

Lawrence replied that the Church was indeed rich. “I will show you a valuable part. But give me time to set everything in order and make an inventory.” After three days he gathered a great number of blind, lame, maimed, leprous, orphaned, and widowed persons and put them in rows. When the prefect arrived, Lawrence simply said, “These are the treasure of the Church.”

The prefect was so angry he told Lawrence that he would indeed have his wish to die—but it would be by inches. He had a great gridiron prepared with coals beneath it, and had Lawrence’s body placed on it. After the martyr had suffered the pain for a long time, the legend concludes, he made his famous cheerful remark, “It is well done. Turn me over!”


Once again we have a saint about whom almost nothing is known, yet one who has received extraordinary honor in the Church since the fourth century. Almost nothing—yet the greatest fact of his life is certain: He died for Christ. We who are hungry for details about the lives of the saints are again reminded that their holiness was after all, a total response to Christ, expressed perfectly by a death like this.

Saint Lawrence is the Patron Saint of:




Lectio: St. Lawrence, deacon and martyr - Jn. 12:24-26

Lectio Divina

Monday, August 10, 2020

Ordinary Time

1) Opening prayer

Almighty and ever-living God,
your Spirit made us Your children,
confident to call You Father.
Increase your Spirit within us
and bring us to our promised inheritance.
We ask this through our Lord Jesus Christ, Your Son,
who lives and reigns with You and the Holy Spirit,
one God, for ever and ever. Amen.

2) Gospel Reading - John 12:24-26

Jesus said to his disciples: "Amen, amen, I say to you, unless a grain of wheat falls to the ground and dies, it remains just a grain of wheat; but if it dies, it produces much fruit. Whoever loves his life loses it, and whoever hates his life in this world will preserve it for eternal life. Whoever serves me must follow me, and where I am, there also will my servant be. The Father will honor whoever serves me."

3) Reflection

• This passage contains solemn and crucial words concerning the method by which the mission of Jesus and His disciples “produces much fruit.” This solemn and central declaration of Jesus; “unless a wheat grain falls into the ground and dies, it remains only a single grain; but if it dies, it yields a large harvest” (v. 24), is inserted in the narrative of 12:12-36 where the encounter of Jesus as Messiah with Israel and the rejection by the Jews of His messianic proposal is told. What are the principal themes that describe the messianism of Jesus? The Jews expected a messiah who would be a powerful king, who would continue with the royal style of David and would restore to Israel its glorious past. Instead, Jesus, places in the center of His messianism the gift of His life and the possibility given to humanity of accepting God’s plan for His life.

• The story of a seed. The gift of His life, as a crucial characteristic of His messianism.  Jesus outlines it with a mini parable. He describes a central and decisive event of His life drawing from the agricultural environment, where He takes the images to render His parables interesting and immediate. It is the story of a seed: a small parable to communicate with the people in a simple and transparent way: a seed begins its course or journey in the dark matter of the earth, where it is suffocated and withers but in the spring it becomes a green stalk and in the summer a spike charged with grain. The focal points of the parable are both the production of much fruit and the finding of eternal life. The seed that breaks through the darkness of earth has been interpreted by the early Fathers of the Church as a symbolical reference to the Incarnation of the Son of God. In the ground it seems that the vital force of the seed is destined to get lost because the seed withers and dies. But then the surprise of nature: in the summer when the spikes turn golden, the profound secret of that death is revealed. Jesus knows that death is becoming imminent, threatens His person, even though he does not see it as a beast that devours. It is true that it has the characteristics of darkness and of being ripped, but for Jesus it contains the secret force typical of child birth, a mystery of fecundity and of life. In the light of this vision one can understand another expression used by Jesus: “Anyone who loves his life will lose it and anyone who hates his own life in this world will preserve it for eternal life.” Anyone who considers his own life as a cold property to be lived in egoism is like a seed enclosed in itself and without any hope for life. On the contrary, if one who “hates his life,” a very sharp semitic expression, it is only then that life becomes creative: it is a source of peace, of happiness and of life. It is the reality of the seed that sprouts. But the reader can also see in the mini parable of Jesus another dimension: that of the “Passover.” Jesus knows that in order to lead humanity to the threshold of divine love He has to go through the dark way of death on the cross. On the trail of this life the disciple also faces his own “hour”, that of death, with the certainty that it will lead to eternal life, that is to say, to full communion with God.

• In synthesis. The story of the seed is that of dying in order to multiply itself; its function is that of service to life. The annihilation of Jesus is comparable to the seed of life buried in the earth. In Jesus’ life, to love is to serve and to serve is to lose oneself in the life of others, to die to oneself in order to allow others to live. While His “hour” is approaching, the conclusion of His mission, Jesus assures His own with the promise of a consolation and of a joy without end, accompanied by every type of disturbance or trouble. He gives the example of the seed that has to wither and of the woman who has to endure the pangs of childbirth. Christ has chosen the cross for Himself and for His own: anyone who wants to be His disciple is called to share the same path. He always spoke to His disciples in a radical way: “Anyone who wants to save his life will lose it; but anyone who loses his life for My sake, will save it” (Lk 9: 24).

4) Personal questions

• Does your life express the gift of yourself? Is it a seed of love that makes love be born? Are you aware that in order to be a seed of joy, so that there will be joy in the wheat grain, the moment of sowing is necessary?
• Can you say that you have chosen the Lord if later you do not embrace the cross with Him? When the hard struggle breaks out in you between “yes” or “no,” between courage and fear, between faith and unbelief, between love and egotism, do you feel lost, thinking that such temptations are not suitable for those who follow Jesus?

5) Concluding Prayer

All goes well for one who lends generously,
who is honest in all his dealing;
for all time to come he will not stumble,
for all time to come the upright will be remembered. (Ps 112:5-6)