Thứ Hai, 21 tháng 9, 2020



Tuesday of the Twenty-fifth Week in Ordinary Time

Lectionary: 450

Reading 1

PRV 21:1-6, 10-13

Like a stream is the king’s heart in the hand of the LORD;
wherever it pleases him, he directs it.

All the ways of a man may be right in his own eyes,
but it is the LORD who proves hearts.

To do what is right and just
is more acceptable to the LORD than sacrifice.

Haughty eyes and a proud heart–
the tillage of the wicked is sin.

The plans of the diligent are sure of profit,
but all rash haste leads certainly to poverty.

Whoever makes a fortune by a lying tongue
is chasing a bubble over deadly snares.

The soul of the wicked man desires evil;
his neighbor finds no pity in his eyes.

When the arrogant man is punished, the simple are the wiser;
when the wise man is instructed, he gains knowledge.

The just man appraises the house of the wicked:
there is one who brings down the wicked to ruin.

He who shuts his ear to the cry of the poor
will himself also call and not be heard.

Responsorial Psalm

PS 119:1, 27, 30, 34, 35, 44

R. (35) Guide me, Lord, in the way of your commands.
Blessed are they whose way is blameless,
who walk in the law of the LORD.
R. Guide me, Lord, in the way of your commands.
Make me understand the way of your precepts,
and I will meditate on your wondrous deeds.
R. Guide me, Lord, in the way of your commands.
The way of truth I have chosen;
I have set your ordinances before me.
R. Guide me, Lord, in the way of your commands.
Give me discernment, that I may observe your law
and keep it with all my heart.
R. Guide me, Lord, in the way of your commands.
Lead me in the path of your commands,
for in it I delight.
R. Guide me, Lord, in the way of your commands.
And I will keep your law continually,
forever and ever.
R. Guide me, Lord, in the way of your commands.




LK 11:28

R. Alleluia, alleluia.
Blessed are those who hear the word of God
and observe it.
R. Alleluia, alleluia.


LK 8:19-21

The mother of Jesus and his brothers came to him
but were unable to join him because of the crowd.
He was told, “Your mother and your brothers are standing outside
and they wish to see you.”
He said to them in reply, “My mother and my brothers 
are those who hear the word of God and act on it.”



Meditation: Hear the Word of God and Do It

Who do you love and cherish the most? God did not intend for us to be alone, but to be with others. He gives us many opportunities for developing relationships with family, friends, neighbors, and co-workers. Why does Jesus seem to ignore his own relatives when they pressed to see him? His love and respect for his mother and his relatives is unquestionable. Jesus never lost an opportunity to teach his disciples a spiritual lesson and truth about the kingdom of God. On this occasion when many gathered to hear Jesus he pointed to another higher reality of relationships, namely our relationship with God and with those who belong to God.

What is the essence of being a Christian? It is certainly more than doctrine, precepts, and commandments. It is first and foremost a relationship - a relationship of trust, affection, commitment, loyalty, faithfulness, kindness, thoughtfulness, compassion, mercy, helpfulness, encouragement, support, strength, protection, and so many other qualities that bind people together in mutual love and unity.

God seeks a personal intimate relationship with each one of us
God offers us the greatest of relationships - union of heart, mind, and spirit with himself, the very author and source of love (1 John 4:8,16). God's love never fails, never forgets, never compromises, never lies, never lets us down nor disappoints us. His love is consistent, unwavering, unconditional, unrelenting and unstoppable. There is no end to his love. Nothing in this world can make him leave us, ignore us, or withhold from us his merciful love and care (Romans 8:31-39). He will love us no matter what. It is his nature to love. That is why he created us - to be united with him and to share in his love (1 John 3:1).

God is a trinity of divine persons - one in being with the eternal Father, Son, and Holy Spirit - and a community of undivided love. God made us in his image and likeness (Genesis 1:26,27) to be a people who are free to choose what is good, loving, and just and to reject whatever is false and contrary to his love and righteousness (moral goodness). That is why Jesus challenged his followers, and even his own earthly relatives, to recognize that God is the true source of all relationships. God wants all of our relationships to be rooted in his love and goodness.

The heavenly Father's offer of friendship and adoption
Jesus Christ is God's love incarnate - God's love made visible in human flesh (1 John 4:9-10). That is why Jesus describes himself as the good shepherd who lays down his life for his sheep and the shepherd who seeks out the sheep who have strayed and lost their way. God is like the father who yearns for his prodigal son to return home and then throws a great party for his son when he has a change of heart and comes back (Luke 15:11-32).

Jesus offered up his life on the cross for our sake, so that we could be forgiven and restored to unity and friendship with God. It is through Jesus that we become the adopted children of God - his own sons and daughters. That is why Jesus told his disciples that they would have many new friends and family relationships in his kingdom. Whoever does the will of God is a friend of God and a member of his family - his sons and daughters who have been ransomed by the precious blood of Jesus Christ.

Through Jesus Christ we become brothers and sisters - members of God's family
Lucian of Antioch (240-312 AD), an early Christian martyr once said that "a Christian's only relatives are the saints"- namely those who have been redeemed by the blood of Christ and adopted as sons and daughters of God. Those who have been baptized into Jesus Christ and who live as his disciples enter into a new family, a family of "saints" here on earth and in heaven. Jesus changes the order of relationships and shows that true kinship is not just a matter of flesh and blood.

Our adoption as sons and daughters of God transforms all of our relationships and requires a new order of loyalty to God first and to his kingdom of righteousness and peace. Do you want to grow in love and friendship? Allow the Holy Spirit to transform your heart, mind, and will to enable you to love freely and generously as God has loved you.

Heavenly Father, you are the source of all true friendship and love. In all my relationships, may your love be my constant guide for choosing what is good and for rejecting what is contrary to your will.


Daily Quote from the Early Church Fathers: Those who listen and obey God's word become true children of God, by Cyril of Alexandria (376-444 AD)

"The present lesson teaches us that obedience and listening to God are the causes of every blessing. Some entered and spoke respectfully about Christ's holy mother and his brothers. He answered in these words, 'My mother and my brothers are they who hear the word of God and do it.' Now do not let any one imagine that Christ scorned the honor due to his mother or contemptuously disregarded the love owed to his brothers. He spoke the law by Moses and clearly said, 'Honor your father and your mother, that it may be well with you' (Deuteronomy 5:16). How, I ask, could he have rejected the love due to brothers, who even commanded us to love not merely our brothers but also those who are enemies to us? He says, 'Love your enemies' (Matthew 5:44).

"What does Christ want to teach? His object is to exalt highly his love toward those who are willing to bow the neck to his commands. I will explain the way he does this. The greatest honors and the most complete affection are what we all owe to our mothers and brothers. If he says that they who hear his word and do it are his mother and brothers, is it not plain to every one that he bestows on those who follow him a love thorough and worthy of their acceptance? He would make them readily embrace the desire of yielding themselves to his words and of submitting their mind to his yoke, by means of a complete obedience." (excerpt from COMMENTARY ON LUKE, HOMILY 42)




(Proverbs 21:1-6, 10-13; Psalm 119)

KEY VERSE: "My Mother and my brothers are those who hear the word of God and act on it" (v. 21).
TO KNOW: Jesus' mother and his relatives were concerned about his itinerant lifestyle. They wanted to restrain him because they thought he had gone out of his mind (3:21). They went to the house where he was teaching, but because of the large crowd they were unable to get through. When Jesus was informed that his family wanted to see him, he took the opportunity to teach his followers about the spiritual relationship that should exist between Christians. Blood ties do not constitute membership in the family of God. The tie that binds Christians together is their response to the word of God. The Hebrew word 'shema' means 'to hear’ (Deut. 6:4 - "Hear, O Israel, the Lord your God is one"). But it also has the connotation of obeying (Deut. 11:13 - "Listen obediently to my commandments"). Jesus' mother Mary was blessed because she heard the word of God and obeyed it (Lk 11:28). All who hear God's word and are obedient to it are brothers and sisters of Christ.
TO LOVE: In what ways can I imitate Mary's submission to God's word?
TO SERVE: Lord Jesus, help me to hear your word and act upon it.



Autumn (also known as Fall in North American English) is one of the four temperate seasons. Autumn is the period between summer and winter, usually in September (northern hemisphere) or March (southern hemisphere). In the temperate zones, autumn is the season during which most crops are harvested, and deciduous trees lose their leaves. It is also the season in which the days rapidly get shorter and cooler (especially in the northern latitudes), and of gradually increasing precipitation in some parts of the world.



Tuesday 22 September 2020

Proverbs 21:1-6, 10-13. Guide me, Lord, in the way of your commands – Psalm 118(119):1, 27, 30, 34-35, 44. Luke 8:19-21.

Guide me, Lord, in the way of your commands

It is human nature to want to belong, to be part of the ‘in crowd’. In today’s Gospel there is a simple formula for becoming part of the ‘innest’ crowd of them all – to become brothers and sisters to Jesus all we need to do is to hear the Word of God and put it into practice.

Today’s readings are all concerned with wickedness and virtue. If we follow the Lord’s command and keep God’s law we will find delight, but those who shut their ears to the cry of the poor shall themselves plead and not be heard.



Saint Lorenzo Ruiz and Companions

Saint of the Day for September 22

(1600 – September 29 or 30, 1637)


San Lorenzo Ruiz Parish Church | photo by Judgefloro

Saint Lorenzo Ruiz and Companions’ Story

Lorenzo was born in Manila of a Chinese father and a Filipino mother, both Christians. Thus he learned Chinese and Tagalog from them, and Spanish from the Dominicans whom he served as altar boy and sacristan. He became a professional calligrapher, transcribing documents in beautiful penmanship. He was a full member of the Confraternity of the Holy Rosary under Dominican auspices. He married and had two sons and a daughter.

Lorenzo’s life took an abrupt turn when he was accused of murder. Nothing further is known except the statement of two Dominicans that “he was sought by the authorities on account of a homicide to which he was present or which was attributed to him.”

At that time, three Dominican priests, Antonio Gonzalez, Guillermo Courtet, and Miguel de Aozaraza, were about to sail to Japan in spite of a violent persecution there. With them was a Japanese priest, Vicente Shiwozuka de la Cruz, and a layman named Lazaro, a leper. Lorenzo, having taken asylum with them, was allowed to accompany them. But only when they were at sea did he learn that they were going to Japan.

They landed at Okinawa. Lorenzo could have gone on to Formosa, but, he reported, “I decided to stay with the Fathers, because the Spaniards would hang me there.” In Japan they were soon found out, arrested, and taken to Nagasaki. The site of wholesale bloodshed when the atomic bomb was dropped had known tragedy before. The 50,000 Catholics who once lived there were dispersed or killed by persecution.

They were subjected to an unspeakable kind of torture: After huge quantities of water were forced down their throats, they were made to lie down. Long boards were placed on their stomachs and guards then stepped on the ends of the boards, forcing the water to spurt violently from mouth, nose and ears.

The superior, Fr. Gonzalez, died after some days. Both Fr. Shiwozuka and Lazaro broke under torture, which included the insertion of bamboo needles under their fingernails. But both were brought back to courage by their companions.

In Lorenzo’s moment of crisis, he asked the interpreter, “I would like to know if, by apostatizing, they will spare my life.” The interpreter was noncommittal, but in the ensuing hours Lorenzo felt his faith grow strong. He became bold, even audacious, with his interrogators.

The five were put to death by being hanged upside down in pits. Boards fitted with semi-circular holes were fitted around their waists and stones put on top to increase the pressure. They were tightly bound, to slow circulation and prevent a speedy death. They were allowed to hang for three days. By that time Lorenzo and Lazaro were dead. Still alive, the three priests were then beheaded.

In 1987, Pope John Paul II canonized these six and 10 others: Asians and Europeans, men and women, who spread the faith in the Philippines, Formosa, and Japan. Lorenzo Ruiz is the first canonized Filipino martyr. The Liturgical Feast of Saint Lorenzo Ruiz and Companions is September 28.


We ordinary Christians of today—how would we stand up in the circumstances these martyrs faced? We sympathize with the two who temporarily denied the faith. We understand Lorenzo’s terrible moment of temptation. But we see also the courage—inexplainable in human terms—which surged from their store of faith. Martyrdom, like ordinary life, is a miracle of grace.



Lectio Divina: Luke 8:19-21

Lectio Divina

Tuesday, September 22, 2020

1) Opening prayer

guide us, as You guide creation
according to Your law of love.
May we love one another
and come to perfection
in the eternal life prepared for us.
We ask this through our Lord Jesus Christ, Your Son,
who lives and reigns with You and the Holy Spirit,
one God, for ever and ever. Amen.

2) Gospel Reading - Luke 8:19-21

The mother of Jesus and his brothers came to him but were unable to join him because of the crowd. He was told, "Your mother and your brothers are standing outside and they wish to see you." He said to them in reply, "My mother and my brothers are those who hear the word of God and act on it."

3) Reflection

• The Gospel today presents the episode in which the relatives of Jesus and His mother want to speak with Him, but Jesus does not pay attention to them. Jesus had problems with His family. Sometimes the family helps one to live the Gospel and to participate in the community. Other times, the family prevents this. This is what happened to Jesus and this is what happens to us.

• Luke 8:19-20: The family looks for Jesus. The relatives reach the house where Jesus was staying.They had probably come from Nazareth. From there to Capernaum the distance is about 40 kilometers. His mother was with them. They probably did not enter because there were many people, but they sent somebody to tell Him: “Your mother and Your brothers are outside and want to see You”. According to the Gospel of Mark, the relatives do not want to see Jesus, they want to take Him back home (Mk 3:32). They thought that Jesus had lost His head (Mk 3:21). They were afraid, because according to what history says, the Romans watched very closely all that He did, in one way or other, with the people (cf. Ac 5:36-39). In Nazareth, up on the mountains He would have been safer than in Capernaum.

• Luke 8:21: The response of Jesus. The reaction of Jesus is clear: “My mother and My brothers are those who listen to the Word of God and put it into practice”. In Mark the reaction of Jesus is more concrete. Mark says: Looking around at those who were sitting there He said: “Look, My mother and My brothers! Anyone who does the will of God, he is My brother, sister and mother (Mk 3:34-35). Jesus extends His family! He does not permit the family to draw Him away from the mission: neither the family (Jn 7:3-6), nor Peter (Mk 8:33), nor the disciples (Mk 1:36-38), nor Herod (Lk 13:32), nor anybody else (Jn 10:18).

• It is the Word of God which creates a new family around Jesus: “My mother and My brothers are those who listen to the Word of God, and put it into practice.” A good commentary on this episode is what the Gospel of John says in the Prologue: “He was in the world that had come into being through Him and the world did not recognize Him. He came to His own and His own people did not accept Him”. But to those who did accept Him He gave them power to become children of God: to those who believed in His name, who were born not from human stock or human desire, or human will, but from God Himself. And the Word became flesh, He lived among us; and we saw His glory, the glory that He has from the Father as only Son of the Father, full of grace and truth. (Jn 1:10-14). The family, the relatives, do not understand Jesus (Jn 7:3-5; Mk 3:21), they do not form part of the new family. Only those who receive the Word, that is, who believe in Jesus, form part of the new family. These are born of God and form part of God’s Family.

• The situation of the family at the time of Jesus. In the time of Jesus, the political social and economic moment or the religious ideology, everything conspired in favor of weakening the central values of the clan, of the community. The concern for the problems of the family prevented persons from being united in the community. Rather, in order that the Kingdom of God could manifest itself anew, in the community life of the people, persons had to go beyond, to pass the narrow limits of the small family and open themselves to the large family, toward the community. Jesus gives the example. When His own family tried to take hold of Him, Jesus reacted and extended the family (Mk 3:33-35). He created the community.

• The brothers and the sisters of Jesus. The expression “brothers and sisters of Jesus” causes much polemics among Catholics and Protestants. Basing themselves on this and on other texts, the Protestants say that Jesus had more brothers and sisters and that Mary had more sons! The Catholics say that Mary did not have other sons. What should we think about this? In the first place, both positions: that of the Catholics as well as that of the Protestants, start from the arguments drawn from the bible and from the traditions of their respective Churches. Because of this, it is not convenient to discuss on this question with only intellectual arguments. Because here it is a question of the convictions that they have and which have to do with faith and sentiments. The intellectual argument alone does not succeed in changing a conviction of the heart! Rather, it irritates and draws away! And even if I do not agree with the opinion of the other person, I must respect it. In the second place, instead of discussing texts, both we Catholics, and the Protestants, should unite together to fight in defense of life, created by God, a life totally disfigured by poverty, injustice, by the lack of faith. We should recall some phrase of Jesus: “I have come so that they may have life and life in abundance” (Jn 10:10). “So that all may be one so that the world will believe that it was You who sent Me” (Jn 17:21). “Do not prevent them! Anyone who is not against us is for us” (Mk 9:39.40).

4) Personal questions

• Does your family help or make it difficult for you to participate in the Christian community?
• How do you assume your commitment in the Christian community without prejudice for the family or for the community?

5) Concluding Prayer

Teach me, Yahweh, the way of Your will,
and I will observe it.
Give me understanding and I will observe Your Law,
and keep it wholeheartedly. (Ps 119:33-34)




 Thứ Ba tuần 25 thường niên


BÀI ĐỌC I:    Cn 21, 1-6. 10-13

“Những câu Cách Ngôn khác nhau”.

Trích sách Châm Ngôn.

Lòng vua ở trong tay Chúa, như những dòng nước chảy, Người muốn hướng nó về đâu tuỳ ý Người. Mọi đường lối của người ta đối với họ là ngay thẳng, nhưng Chúa cân nhắc tâm can. Thực hành công bình và bác ái, thì đẹp lòng Chúa hơn là hy lễ. Mắt tự cao là lòng kiêu ngạo: đèn kẻ gian ác là tội lỗi. Toan tính người cần mẫn luôn dẫn tới sự dồi dào, còn mọi kẻ biếng nhác luôn gặp nghèo khó. Ai dùng lưỡi gian dối thu tích kho tàng, là người hư hốt vô tâm, nó sẽ rơi vào lưới sự chết.

Tâm hồn người tội ác mơ ước sự dữ, nó không thương xót người lân cận. Khi kẻ hung bạo bị sửa phạt thì người bé nhỏ sẽ khôn ngoan hơn, và nếu nó theo người khôn ngoan, nó sẽ được thông minh. Người công chính nhìn xem lòng kẻ tội ác, để cứu nó thoát khỏi tai hoạ. Ai bịt tai không nghe tiếng người nghèo khó, thì lúc chính nó kêu cầu, cũng chẳng ai nghe. Đó là lời Chúa.


ĐÁP CA: Tv 118, 1. 27. 30. 34. 35. 44

Đáp: Lạy Chúa, xin hướng dẫn con vào đường lối chỉ thị Ngài (c. 35a).


1) Phúc đức những ai theo đường lối tinh tuyền, họ tiến thân trong luật pháp của Chúa. – Đáp.

2) Xin cho con am hiểu đường lối huấn lệnh của Chúa, để con suy gẫm các điều kỳ diệu của Ngài. – Đáp.

3) Con đã chọn con đường chân lý, con quyết tâm theo các thánh chỉ của Ngài. – Đáp.

4) Xin dạy con, để con vâng theo luật pháp Ngài, và để con hết lòng vâng theo luật đó. – Đáp.

5) Xin hướng dẫn con vào đường lối chỉ thị Ngài, vì chính trong đường lối này con sung sướng. – Đáp.

6) Con sẽ tuân giữ luật Pháp Chúa luôn luôn, cho tới muôn ngàn đời và mãi mãi. – Đáp.


ALLELUIA: Tv 118, 18

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin giáo huấn con, để con tuân cứ luật pháp của Chúa và để con hết lòng vâng theo luật đó. – Alleluia. 


PHÚC ÂM: Lc 8, 19-21

“Mẹ và anh em Ta là những người nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, mẹ và anh em Chúa Giêsu đến tìm Người, nhưng vì đám đông, nên không thể đến gần Người được. Người ta báo tin cho Người rằng: “Có mẹ và anh em Thầy đứng ở ngoài muốn gặp Thầy”. Người trả lời với họ rằng: “Mẹ và anh em Ta là những người nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành”. Đó là lời Chúa.


SUY NIỆM : Lắng Nghe và Thực Hành Lời Chúa

Cả ba tác giả Nhất Lãm đều kể lại sự kiện Ðức Maria và các thân nhân Chúa Giêsu đi tìm Ngài, nhưng mỗi tác giả có một dụng ý riêng: Matthêu, Marcô xếp đoạn này lên trước phần Chúa Giêsu giảng dạy dụ ngôn người gieo giống, còn Luca thì đặt sau dụ ngôn ấy, liền sau dụ ngôn chiếc đèn cháy sáng. Luca không đề cập đến việc các thân nhân đến tìm Chúa Giêsu để đưa Ngài về Nazarét, nhưng nhấn mạnh đến điểm này: "Ai nghe Lời Chúa và đem ra thực hành, đó là người sống trong gia đình Thiên Chúa, là Mẹ, là anh em của Ngài.

Một điểm nữa cần ghi nhận là trong đời sống thực tế, nhiều khi người ta cảm thấy gần gũi thân thiết với những người cùng chung chí hướng, nguyện vọng, hơn là những người ruột thịt, nhất là khi những người ruột thịt ấy không cùng chí hướng, nguyện vọng. Như thế, mối liên hệ sâu xa giữa con người với nhau không phải là liên hệ huyết thống, mà còn là liên hệ của cả tư tưởng, ý chí, tình cảm.

Chúa Giêsu đến trần gian để xây dựng một gia đình duy nhất của Thiên Chúa, gia đình của những người cùng một mục đích là nguyện cho Danh Cha được cả sáng, Nước Cha trị đến, Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Ðể cho thấy sự duy nhất về cùng một gia đình đó, Chúa Giêsu đã cầu nguyện: "Lạy Cha, xin cho chúng nên một như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha". Ðó là hình ảnh Chúa Giêsu muốn diễn tả khi Ngài nói: "Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe Lời Thiên Chúa và đem ra thực hành".

Với ý nghĩa đó, Ðức Maria hai lần xứng đáng làm Mẹ Chúa Giêsu: Mẹ theo huyết thống và Mẹ của Thân mình mầu nhiệm của Ngài là Giáo Hội. Chẳng những là Mẹ thật vì đã sinh ra Chúa Giêsu, mà còn là Mẹ vì đã thực thi ý Cha trên trời. Trong biến cố truyền tin, Ðức Maria đã thưa với Sứ thần: "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng theo lời thiên thần truyền". Ðiều đó nói lên suốt đời Ðức Maria, người luôn làm theo ý Chúa.

Câu định nghĩa của Chúa Giêsu mở ra cho chúng ta con đường đi vào gia đình của Thiên Chúa, đó là làm theo thánh ý Chúa Cha. Xin cho chúng ta luôn biết thực thi thánh ý Chúa trong suốt cuộc sống chúng ta, để xứng đáng được thuộc về gia đình của Chúa.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)



Lời Chúa Mỗi Ngày

Thứ Ba Tuần 25 TN2

Bài đọcProv 21:1-6, 10-13; Lk 8:19-21.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Nghe và thực hành Lời Chúa.

Sống trong cuộc đời con người không chỉ sống cho mình, nhưng phải sống hài hòa với ba mối tương quan: con người với Thiên Chúa, với tha nhân, và với thế giới. Khi có xung đột giữa các tương quan, con người phải biết sống theo ý Thiên Chúa trước và trên hết, sau đó mới tới tương quan với tha nhân, và sau cùng là tương quan với thế giới. Nếu không chịu sống các mối tương quan và sống theo thứ tự ưu tiên của nó, con người sẽ phải lãnh nhận mọi hậu quả xấu dù có biết hay không. Các Bài đọc hôm nay xoay quanh trọng tâm này và chỉ cho con người thấy tại sao phải luôn tìm hiểu và thực hành thánh ý Chúa trong cuộc đời.


1/ Bài đọc I: Những lời khuyên thực tiễn trong cuộc sống

(1) Sống ngay thẳng và khiêm nhường trước thiên nhan Chúa: Khi nắm trong tay uy quyền, con người nghĩ mình muốn làm gì thì làm; nhưng họ không biết là họ đang bị điều khiển bởi chính Chúa. Chúa có thể dùng Nebuchadnezzar, vua Babylon như chiếc roi để đánh phạt Dân Chúa; hay dùng Cyrus, vua Ba-Tư như khí cụ để cho Dân Chúa được hồi hương và xây dựng lại Đền Thờ, như Sách Châm Ngôn nói: “Trong tay Đức Chúa, lòng vua tựa dòng nước chảy, Người lèo lái đi đâu tuỳ ý Người.”

(2) Sống bằng sự làm việc chăm chỉ của mình: Con người thường có khuynh hướng làm giầu nhanh chóng. Họ dám dùng bất cứ thủ đọan nào để đạt được mục đích của họ. Họ quên đi rằng của cải có được nhờ siêng năng làm việc sẽ tồn tại lâu dài, còn của có được nhờ thủ đọan sớm hay muộn rồi cũng tiêu tan. Không biết bao nhiêu người muốn làm triệu phú cách nhanh chóng nên vội vàng đem hết những gì mình đã dành giụm được để đầu tư vào những thứ mà họ nghĩ sẽ sinh lời nhanh như thị trường chứng khóan, vé số, nhà cửa. Rốt cuộc lời đâu chẳng thấy mà vốn cũng hết sạch. Những lời của Sách Khôn Ngoan báo trước những điều này: “Kế hoạch người siêng năng hẳn tạo ra lợi nhuận, ai vội vàng hấp tấp, ắt phải chịu đói nghèo. Kho tàng thu tích nhờ môi miệng điêu ngoa là hơi thở thoáng qua, là bẫy làm thiệt mạng.”

(3) Sống làm sao để được Chúa chúc lành: Điều khốn khổ nhất cho con người là sống như không có Chúa. Vì không tin “Trời cao có mắt,” nên họ cũng chẳng thương xót gì tha nhân. Họ sẵn sàng chà đạp quyền lợi tha nhân để đạt được điều họ mong muốn. Nhưng rồi Chúa sẽ mở mắt để họ nhìn thấy các việc làm của họ khi bắt họ chịu đựng đau khổ. Họ có kêu cầu cũng không được Ngài nhận lời vì họ đã không biết thương xót tha nhân. Sách Khôn Ngoan dạy: “Lòng ác nhân ước ao sự dữ, ngay bạn bè, nó chẳng để mắt thương… Đấng Công Chính xem xét nhà của ác nhân, bắt ác nhân lâm vòng tai hoạ. Kẻ bịt tai trước tiếng kêu của người cô thế, đến lúc nó kêu, sẽ chẳng được đáp lời.”

2/ Phúc Âm: Ai nghe và làm theo Lời Chúa trở nên mẹ và anh em của Chúa.

(1) Những người trong gia đình không luôn luôn là những người ủng hộ Chúa. Phúc Âm Marcô thuật lại việc họ tính đi bắt Chúa về vì nghĩ Chúa bị mất trí (Mk 3:21). Trong Phúc Âm Matthêu, Chúa cũng báo trước kẻ thù là người nhà mình (Mt 10:36). Kinh nghiệm thực tế cho thấy, những người hiểu và quí mến mình thường không phải những người trong gia đình mình. Bạn tâm giao là những người cùng nhắm chung một hướng đi, có cùng một sở thích, và có thể sẵn sàng chấp nhận mọi gian khổ để hy sinh cho nhau.

(2) Nghe và làm theo ý Thiên Chúa là trở nên Mẹ và anh em của Chúa. Chúa Giêsu không chỉ dạy hay đòi hỏi điều kiện này, nhưng chính Ngài đã sống làm gương trước cho mọi người. Ngài chấp nhận sứ vụ Nhập Thể – Cứu Độ là vì vâng lời Thiên Chúa và yêu thương con người khi Ngài nói: “Ta đến từ Trời không phải để làm theo ý Ta, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai Ta. Và đây là ý của Chúa Cha Đấng sai Ta là Ta không nên để mất bất cứ ai Ngài đã ban cho Ta, nhưng cho sống lại trong Ngày Tận Thế” (Jn 6:38-39). Để có thể làm được điều này đòi hỏi con người phải biết từ bỏ ý riêng và một niềm tin vững mạnh nơi Thiên Chúa.

(3) Khi nói những lời này, Chúa Giêsu không khinh thường Mẹ và các Tông Đồ của Ngài vì Đức Mẹ và các Tông Đồ là những người đã nghe và làm theo Lời Chúa. Trong biến cố Truyền Tin, Đức Mẹ đã từ bỏ ý riêng muốn sống đời độc thân để thưa “Xin Vâng” với kế họach cứu độ của Chúa, và sống lời “Xin Vâng” này suốt cuộc đời. Không những thế, chính Đức Mẹ còn khuyên những người giúp việc trong tiệc cưới Cana: “Hễ Người bảo gì, hãy làm như vậy.”

Các Tông Đồ cũng thế, các ngài đã mạnh dạn bỏ nghề nghiệp đi theo Chúa, làm việc cho Chúa, và đổ máu đào hy sinh cho Chúa. Đức Mẹ và các Tông Đồ đã trở nên Mẹ và những người anh em đầu tiên của Chúa.


– Con người chúng ta chỉ là tạo vật và khí cụ Chúa dùng mà thôi. Dẫu ý thức hay không ý thức, tất cả mọi người chúng ta đều làm theo ý định của Thiên Chúa. Vì Chúa là Người điều khiển cuộc đời nên chúng ta phải cố gắng tìm ra và làm theo ý Thiên Chúa.

– Điều bất hạnh nhất trong cuộc đời là con người sống như không có Thiên Chúa. Vì không tin có Ngài nên họ cũng chẳng thương gì đến tha nhân, ngay cả cha mẹ và những người trong gia đình. Do đó, điều quan trọng nhất cha mẹ cần phải dạy cho con mình là biết kính sợ Thiên Chúa; vì kính sợ Thiên Chúa là nguồn gốc của mọi khôn ngoan.

– Điều kiện không thể thiếu để trở nên người nhà của Thiên Chúa là biết lắng nghe và làm theo ý Thiên Chúa, chứ không phải chỉ cần mang danh hiệu là “Kitô hữu.” 

Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP



22/09/2020 – THỨ BA TUẦN 25 TN

Lc 8,19-21



“Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành.” (Lc 8,21)


Suy niệm: Đối với người Việt Nam nói riêng, và nhân loại nói chung, câu nói trên đây của Chúa Giê-su rất khó nghe khó hiểu. Quả thật, “một giọt máu đào hơn ao nước lã,” mối liên hệ huyết thống đối với chúng ta rất quan trọng và chặt chẽ. Lời Chúa nói có vẻ như phủ nhận mối tương quan ruột thịt, nhưng thực ra là mở cửa cho chúng ta bước vào một gia đình mới, gia đình của Thiên Chúa Ba Ngôi, nơi chúng ta hạnh phúc được nhận làm anh em, người nhà của Ngài: “Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành.” Thật vậy, qua bí tích Thánh tẩy, chúng ta được gọi Thiên Chúa là Cha, được nhận làm con cái, có Đức Giê-su là Anh Cả, “là Trưởng Tử giữa một đàn em đông đúc” (Rm 8,29).

Mời Bạn: Là Ki-tô hữu, nghĩa là người thuộc về Chúa Ki-tô, là người thân, họ hàng của Ngài: “Anh em không còn là người xa lạ… nhưng là người nhà của Thiên Chúa” (x. Ep 2,19); đó chẳng phải là Tin Mừng, là hạnh phúc cho ta sao? Trong cơn khó khăn thử thách như cơn đại dịch vi-rút Corona này, chúng ta có nhớ đến người Anh Cả quyền năng và dễ thương để thực hiện lời nhắn nhủ của người anh ấy là “nghe Lời Chúa và đem ra thực hành” không?

Sống Lời Chúa: Sống thân tình với Anh Cả Giê-su bằng việc ĐỌC LỜI CHÚA mỗi ngày, để có thể NGHE Chúa nói và đem ra thực hành.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa cho chúng con được là con cái trong gia đình của Chúa. Xin ban cho chúng con thêm lòng tin cậy mến, để chúng con luôn vững tâm trước mọi giông tố của cuộc đời. Amen.

(5 Phút Lời Chúa)



SUY NIỆM : Mẹ tôi và anh em tôi

Suy niệm :

Chẳng rõ Đức Giêsu đã xa gia đình ở Nadarét bao lâu,

mà hôm nay Mẹ và anh em Ngài mới đến gặp Ngài.

Có phải vì nhớ, hay vì lo lắng do nghe các lời đồn đại?

Để biết được Ngài đang ở đâu, thì phải hỏi thăm,

bởi hồi đó chưa có những phương tiện truyền thông như bây giờ.

Vì vậy chuyện Mẹ đến được chỗ của Con là một nỗ lực không nhỏ.

Tiếc là khi đã đến nơi Con đang giảng dạy,

thì Mẹ lại không làm sao vào được, vì người đông quá (c. 19).

Chắc Mẹ đã nhờ ai đó vào báo cho Đức Giêsu:

“Có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, muốn gặp Thầy” (c. 20).

Các sách Tin Mừng Nhất Lãm đều không cho biết

Đức Giêsu có ra ngoài để đón tiếp Mẹ và các anh em Ngài không.

Điều này khiến ta có cảm tưởng bầu khí đón tiếp hơi lạnh lùng.

Nhưng cả ba Tin Mừng đều kể lại câu nói gây sốc của Ngài:

“Mẹ tôi và anh em tôi chính là những ai nghe lời Thiên Chúa

và đem ra thực hành” (c. 21).

“Mẹ tôi và anh em tôi” là ai? Một câu hỏi quá dễ !

Hiển nhiên đó là những người đang đứng ở ngoài kia.

Mẹ của Ngài là bà Maria, người phụ nữ làng Nadarét,

người đã cưu mang, cho bú mớm, và chăm lo dưỡng dục Ngài.

Anh em là những người họ hàng gần gũi, tuy không phải là anh em ruột.

Mẹ và anh em của Đức Giêsu là những người đang đứng ngoài nhà.

Ngài không hề khinh họ, nhưng Ngài tập trung vào người trong nhà.

Những người ở trong nhà là những người đang ngồi nghe lời Đức Giêsu.

Họ được mời gọi không nghe suông, nhưng đem ra thực hành,

để trở thành mẹ và anh em của Ngài.

Như thế Đức Giêsu đã nới rộng gia đình của Ngài.

Ngài không bó hẹp trong gia đình ruột thịt, mà khai mở một gia đình mới.

Gia đình thiêng liêng thì rộng lớn hơn nhiều,

và mỗi Kitô hữu đều có chỗ trong gia đình đó.

Đức Giêsu có nhiều mẹ và nhiều anh chị em.

Ai nghe và thi hành lời Thiên Chúa thì trở nên mẹ của Ngài,

bởi vì, theo thánh Bêđa, qua gương sáng và lời nói của họ,

họ sinh ra Ngài trong trái tim tha nhân.

Đức Giêsu là Con, luôn nghe và thi hành lời Thiên Chúa Cha.

Bất cứ ai sống như Ngài cũng trở nên con Thiên Chúa,

nên lập tức trở nên anh chị em với Ngài.

Chúng ta ít khi nghĩ tới chuyện mình có họ hàng với Đức Giêsu.

Có một thứ liên hệ còn sâu nặng hơn cả liên hệ máu mủ nữa.

Chúng ta mang dòng máu của Đức Giêsu, dòng máu vâng nghe lời Chúa.

Chính Thiên Chúa nối kết Đức Giêsu và cả nhân loại thành một gia đình.

Trong gia đình đó có chỗ quan trọng cho Đức Maria,

vì hơn ai hết Mẹ là người đã lắng nghe và thi hành lời Thiên Chúa.


Cầu nguyện :

Lạy Chúa Giêsu,

con đường dài nhất là con đường từ tai đến tay.

Chúng con thường xây nhà trên cát,

vì chỉ biết thích thú nghe Lời Chúa dạy,

nhưng lại không dám đem ra thực hành.

Chính vì thế

Lời Chúa chẳng kết trái nơi chúng con.

Xin cho chúng con

đừng hời hợt khi nghe Lời Chúa,

đừng để nỗi đam mê làm Lời Chúa trở nên xa lạ.

Xin giúp chúng con dọn dẹp mảnh đất đời mình,

để hạt giống Lời Chúa được tự do tăng truởng.

Ước gì ngôi nhà đời chúng con

được xây trên nền tảng vững chắc,

đó là Lời Chúa,

Lời chi phối toàn bộ cuộc sống chúng con.

(Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.)



Hãy Nâng Tâm Hồn Lên


Được Vững Mạnh Nhờ Các Ân Huệ Phong Phú Của Ngài

“Nguyện xin Chúa Thánh Thần dùng các ân huệ dồi dào của Ngài mà làm cho con nên vững mạnh” (Nghi thức Thêm Sức).

Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô mở rộng cửa cho Chúa Ki-tô Đấng là “Chứng Nhân Trung Thành” (Kh 1,5) của Thiên Chúa vô hình, Đấng là “Mục Tử Tốt Lành” (Ga 10,11) của linh hồn chúng ta.

Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô mở rộng cửa cho Chúa Thánh Thần, Đấng được trao ban cho các Tông Đồ để họ có thể dũng cảm làm chứng cho Đức Kitô chịu đóng đinh và đã sống lại.

Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô hoan hỷ chào mừng tất cả những ai đến dự bàn tiệc của Chúa. Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô đặc biệt chào mừng tất cả các bạn trẻ đã lãnh nhận Bí Tích Thêm Sức. Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô chào mừng tất cả các con những người được nên vững mạnh nhờ ân huệ dồi dào của Chúa Thánh Thần. Các con đã được xức dầu thánh hiến. Cha chào tất cả các con với tình cảm dạt dào.

– suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II –

Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác


Daily Meditations by Pope John Paul II



Lời Chúa Trong Gia Đình

NGÀY 22/9

Cn 21, 1-6. 10-13; Lc 8, 19-21.

LỜI SUY NIỆM: “Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia muốn gặp Thầy” Người đáp lại: “Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe Lời Thiên Chúa và đem ra thực hành.”

       Đặc tính siêu việc của Chúa Giêsu là chính Người đã đồng nhất với ý muốn của Chúa Cha trong mọi sự. Vì thế tất cả những ai có chung một mục đích sống và làm việc theo thánh ý của Chúa Cha mới thật là họ hàng với Chúa Giêsu. Như thế trong lời nói của Chúa Giêsu hôm nay cho chúng ta nhận ra: Trong nhân loại mới chỉ có một mình Đức Mẹ là Đấng đã xin vâng, và luôn suy đi nghĩ lại trong lòng mọi sự mà Mẹ đã nhận thấy trong cuộc đời của Mẹ và Con của Mẹ.

       Lạy Chúa Giêsu. Thật hạnh phúc cho những ai đang lắng nghe Lời Chúa, suy niệm Lời Chúa và đem ra thực hành trong ngày sống của mình. Vì đây là dấu chỉ đã là thuộc người gia đình của Chúa Giêsu. Xin cho mỗi người chúng con luôn thực hiện mọi sự trong đời sống của mình. Xin cho ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.

Mạnh Phương



22 Tháng Chín

Người Lính Mù

Tại nhà ga Verona, bên Italia năm 1945, dân chúng đang chờ đợi các binh sĩ trở về từ các trại tập trung của Ðức Quốc Xã. Sự xuất hiện của chuyến xe lửa đã khơi dậy những tiếng reo vui tưởng chừng như không bao giờ dứt.

Từ trên xe lửa những tấm thân tiều tụy bắt đầu bước xuống sân ga giữa tiếng cười pha lẫn tiếng khóc của người thân. Cuối cùng, một người lính trẻ mò mẫm bước đi từng bước. Anh từ từ tiến về một người đàn bà già yếu và chỉ đủ sức để thốt lên tiếng “Mẹ”. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau… Người mẹ già xót xa: “Làm sao một người mù như con lại có thể tìm đến với mẹ?” Người lính mù ấy đáp: “Thưa mẹ, con không nhìn thấy mẹ bằng đôi mắt, nhưng trái tim con đã hướng dẫn con”.

Người ta không chỉ thấy bằng đôi mắt, nhưng còn bằng chính tâm hồn của mình. Người ta không chỉ hiểu biết bằng lý trí, nhưng còn bằng cả con tim của mình nữa.

Chúng ta không những hiểu được thế giới và con người bằng trí khôn của mình, nhưng còn bằng chính Ðức Tin nữa. Với ánh sáng Ðức Tin, chúng ta đi vào mầu nhiệm của sự vật bằng chính sự hiểu biết của Thiên Chúa. Hãy để cho ánh sáng của Thiên Chúa hướng dẫn chúng ta. Hãy nhìn vào con người và thế giới bằng chính cái nhìn của Thiên Chúa.

(Lẽ Sống)

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2020



Feast of Saint Matthew, Apostle and Evangelist

Lectionary: 643

Reading 1

EPH 4:1-7, 11-13

Brothers and sisters:
I, a prisoner for the Lord,
urge you to live in a manner worthy of the call you have received,
with all humility and gentleness, with patience,
bearing with one another through love,
striving to preserve the unity of the Spirit
through the bond of peace:
one Body and one Spirit,
as you were also called to the one hope of your call;
one Lord, one faith, one baptism;
one God and Father of all,
who is over all and through all and in all.

But grace was given to each of us
according to the measure of Christ’s gift. 

And he gave some as Apostles, others as prophets,
others as evangelists, others as pastors and teachers,
to equip the holy ones for the work of ministry,
for building up the Body of Christ,
until we all attain to the unity of faith
and knowledge of the Son of God, to mature manhood,
to the extent of the full stature of Christ. 

Responsorial Psalm

PS 19:2-3, 4-5

R. (5)  Their message goes out through all the earth.
The heavens declare the glory of God;
and the firmament proclaims his handiwork.
Day pours out the word to day,
and night to night imparts knowledge.
R. Their message goes out through all the earth.
Not a word nor a discourse
whose voice is not heard;
Through all the earth their voice resounds,
and to the ends of the world, their message.
R. Their message goes out through all the earth.




R. Alleluia, alleluia.
We praise you, O God,
we acclaim you as Lord;
the glorious company of Apostles praise you.
R. Alleluia, alleluia.


MT 9:9-13

As Jesus passed by,
he saw a man named Matthew sitting at the customs post.
He said to him, “Follow me.”
And he got up and followed him.
While he was at table in his house,
many tax collectors and sinners came
and sat with Jesus and his disciples.
The Pharisees saw this and said to his disciples,
“Why does your teacher eat with tax collectors and sinners?”
He heard this and said,
“Those who are well do not need a physician, but the sick do.
Go and learn the meaning of the words,
I desire mercy, not sacrifice.
I did not come to call the righteous but sinners.”


Meditation: I Desire Mercy - Not Sacrifice

What is God's call on your life? Jesus chose Matthew to be his follower and friend, not because Matthew was religious or learned, popular or saintly. Matthew appeared to be none of those. He chose to live a life of wealth and ease. His profession was probably the most corrupted and despised by everyone because tax collectors made themselves wealthy by over-charging and threatening people if they did not hand over their money to them.

God searches our heart
What did Jesus see in Matthew that others did not see? When the prophet Samuel came to the house of Jesse to anoint the future heir to the throne of Israel, he bypassed all the first seven sons and chose the last! "God looks at the heart and not at the appearance of a man" he declared (1 Samuel 16:7-13). David's heart was like a compass looking for true north - it pointed to God. Matthew's heart must have yearned for God, even though he dare not show his face in a synagogue - the Jewish house of prayer and the study of Torah - God's law. When Jesus saw Matthew sitting at his tax office - no doubt counting his day's profit - Jesus spoke only two words - "follow me". Those two words changed Matthew from a self-serving profiteer to a God-serving apostle who would bring the treasures of God's kingdom to the poor and needy.

John Chrysostom, the great 5th century church father, describes Matthew's calling:

"Why did Jesus not call Matthew at the same time as he called Peter and John and the rest? He came to each one at a particular time when he knew that they would respond to him. He came at a different time to call Matthew when he was assured that Matthew would surrender to his call. Similarly, he called Paul at a different time when he was vulnerable, after the resurrection, something like a hunter going after his quarry. For he who is acquainted with our inmost hearts and knows the secrets of our minds knows when each one of us is ready to respond fully. Therefore he did not call them all together at the beginning, when Matthew was still in a hardened condition. Rather, only after countless miracles, after his fame spread abroad, did he call Matthew. He knew Matthew had been softened for full responsiveness."

Jesus- the divine physician
When the Pharisees challenged Jesus' unorthodox behavior in eating with public sinners, Jesus' defense was quite simple. A doctor doesn't need to visit healthy people; instead he goes to those who are sick. Jesus likewise sought out those in the greatest need. A true physician seeks healing of the whole person - body, mind, and spirit. Jesus came as the divine physician and good shepherd to care for his people and to restore them to wholeness of life. The orthodox were so preoccupied with their own practice of religion that they neglected to help the very people who needed spiritual care. Their religion was selfish because they didn't want to have anything to do with people not like themselves. Jesus stated his mission in unequivocal terms: I came not to call the righteous, but to call sinners. Ironically the orthodox were as needy as those they despised. All have sinned and fall short of the glory of God (Romans 3:23).

On more than one occasion Jesus quoted the saying from the prophet Hosea:For I desire mercy and not sacrifice (Hosea 6:6). Do you thank the Lord Jesus for the great mercy he has shown to you? And do you show mercy to your neighbor as well?

Lord Jesus, our Savior, let us now come to you: Our hearts are cold; Lord, warm them with your selfless love. Our hearts are sinful; cleanse them with your precious blood. Our hearts are weak; strengthen them with your joyous Spirit. Our hearts are empty; fill them with your divine presence. Lord Jesus, our hearts are yours; possess them always and only for yourself. (Prayer of Augustine, 354-430)


Daily Quote from the Early Church Fathers: Matthew did not delay when called by Jesus, by Chromatius (died 406 AD)

"The Lord, about to give salvation to all sinners believing in him, willingly chose Matthew the former publican. The gift of his esteem for Matthew stands as an example for our salvation. Every sinner must be chosen by God and can receive the grace of eternal salvation if one is not without a religious mind and a devout heart. So Matthew was chosen willingly by God. And though he is immersed in worldly affairs, because of his sincere religious devotion he is judged worthy to be called forth by the Lord ("Follow me"), who by virtue of his divine nature knows the hidden recesses of the heart. From what follows, we know that Matthew was accepted by the Lord not by reason of his status but of his faith and devotion. As soon as the Lord says to him, "Follow me," he does not linger or delay, but thereupon "he arose and followed him." (excerpt from TRACTATE ON MATTHEW 45.1)

[Note: Chromatius was an early Christian scholar and bishop of Aquileia, Italy. He was a close friend of John Chrysostom and Jerome. He died in 406 AD. Jerome described him as a "most learned and most holy man."]





(Ephesians 4:1-7, 11-13; Psalm 19)
KEY VERSE: "He said to him, 'Follow me' (v. 13).

TO KNOW: Matthew, one of the Twelve apostles, is called Levi (perhaps a tribal designation) in Mark and Luke's gospel (Mk 2:14, Lk 5:27). Matthew was a collector of taxes, a "publican," so-called because he dealt with public funds. A tax collector purchased the right to collect taxes in a certain area, and was allowed to keep a commission on anything he collected over and above the agreed sum. Pious Jews looked upon tax collectors as sinners because they collaborated with the occupying Roman forces. Moreover, they were suspected of extorting money from their own people. Though aware of Matthew's reputation, Jesus invited him to be a disciple. In turn, Matthew invited Jesus to dine with him and some friends who were also social outcasts. The Pharisees were shocked at Jesus' apparent disregard for the law. They ask Jesus’ disciples, "Why does your teacher eat with tax collectors and sinners?" The answer is that Jesus loves sinners, and he doesn’t require perfection before he calls them.
TO LOVE Do I respond eagerly to Jesus' call to reform my life?
TO SERVE: St. Matthew, help me to answer Jesus' invitation as you did.


Feast of Saint Matthew, Apostle and Evangelist

Matthew, son of Alphaeus, lived at Capenaum on Lake Genesareth (Sea of Galilee). Matthew was a tax-collector and must have been hated by the Jews for having entered the civil service of their Roman conquerors. When Jesus called Matthew, as he sat at his customs post, Matthew rose up and followed him, leaving everything behind him except one thing--his pen. Matthew used his literary skill to compile an account of the teachings of Jesus. He wrote especially for members of the Jewish people to show them that the prophecies of the Old Testament were fulfilled in Jesus Christ Matthew's Gospel is given pride of place in the canon of the New Testament.



The United Nations General Assembly decided that, beginning in 2002, the International Day of Peace should be observed on 21 September each year. The Assembly declared that the day be observed as an invitation to all nations and people to honor a cessation of hostilities during the day. All Member States, organizations of the United Nations system, regional and non-governmental organizations and individuals were invited to commemorate the day in an appropriate manner, including education and public awareness, and to cooperate with the United Nations in establishing a global ceasefire.



Monday 21 September 2020

St Matthew

Ephesians 4:1-7, 11-13. Their message goes out through all the earth – Psalm 18(19):2-5. Matthew 9:9-13.

It is not the healthy who need the doctor, but the sick

The readings today remind us of the paradox of Christianity. St Paul encourages the Ephesians to be on their very best behaviour: ‘ . . . lead a life worthy of the calling to which you have been called . . .’ He names roles which connote excellence of character: ‘apostles, prophets, evangelists, teachers, the work of ministry’.

Christianity is imagined as a calling to the highest ideal of morality. But in Matthew’s Gospel, Jesus is depicted carousing with ‘sinners’ in the home of a detested social outsider, the tax collector. He responds to criticism, saying that he has come for the sake of the morally sick.

The paradox is resolved by recalling Paul’s own life: Saul, an enabler of the stoning of Stephen; Saul, the self-righteous nemesis of the followers of Christ; Saul, himself, was transformed by the Gospel of Jesus into Paul, the epitome of broken saintliness.

Lord, convert us daily to moral authenticity.



Saint Matthew

Saint of the Day for September 21

(c. 1st Century)


St. Matthew and the Angel | Guido Reni

Saint Matthew’s Story

Matthew was a Jew who worked for the occupying Roman forces, collecting taxes from other Jews. The Romans were not scrupulous about what the “tax farmers” got for themselves. Hence the latter, known as “publicans,” were generally hated as traitors by their fellow Jews. The Pharisees lumped them with “sinners” (see Matthew 9:11-13). So it was shocking to them to hear Jesus call such a man to be one of his intimate followers.

Matthew got Jesus in further trouble by having a sort of going-away party at his house. The Gospel tells us that many tax collectors and “those known as sinners” came to the dinner. The Pharisees were still more badly shocked. What business did the supposedly great teacher have associating with such immoral people? Jesus’ answer was, “Those who are well do not need a physician, but the sick do. Go and learn the meaning of the words, ‘I desire mercy, not sacrifice.’ I did not come to call the righteous but sinners” (Matthew 9:12b-13). Jesus is not setting aside ritual and worship; he is saying that loving others is even more important.

No other particular incidents about Matthew are found in the New Testament.


From such an unlikely situation, Jesus chose one of the foundations of the Church, a man others, judging from his job, thought was not holy enough for the position. But Matthew was honest enough to admit that he was one of the sinners Jesus came to call. He was open enough to recognize truth when he saw him. “And he got up and followed him” (Matthew 9:9b).

Saint Matthew is the Patron Saint of:

Tax collectors
Taxi Drivers



Lectio: St. Matthew, the Evangelist - Mt 9:9-13

Lectio Divina

Monday, September 21, 2020

St. Matthew, the Evangelist

Ordinary Time

1) Opening prayer

You call Your children
to walk in the light of Christ.
Free us from darkness
and keep us in the radiance of Your truth.
We ask this through our Lord Jesus Christ, Your Son,
who lives and reigns with You and the Holy Spirit,
one God, for ever and ever. Amen.

2) Gospel Reading - Matthew 9:9-13

As Jesus passed by, he saw a man named Matthew sitting at the customs post. He said to him, "Follow me." And he got up and followed him. While he was at table in his house, many tax collectors and sinners came and sat with Jesus and his disciples. The Pharisees saw this and said to his disciples, "Why does your teacher eat with tax collectors and sinners?" He heard this and said, "Those who are well do not need a physician, but the sick do. Go and learn the meaning of the words, I desire mercy, not sacrifice. I did not come to call the righteous but sinners."

3) Reflection

• The Sermon on the Mountain takes chapters 5, 6 and 7 of the Gospel of Matthew.   The purpose of the narrative part of chapters 8 and 9 is to show how Jesus put into practice what He had just taught.  In the Sermon on the Mountain, He teaches acceptance (Mt 5:23-25. 38-42.43).  Now He puts it into practice accepting the lepers (Mt 8:1-4), the foreigners (Mt 8:5-13), the women (Mt 8:14-15), the sick (Mt 8:16-17), the possessed (Mt 8:28-34), the paralytics (Mt 9:1-8), the tax collectors (Mt 9:9-13), the unclean persons (Mt 9:20-22), etc.  Jesus breaks the norms and the customs which excluded and divided persons, that is with the fear and the lack of faith (Mt 8:23-27) the laws on purity (9:14-17), and He clearly says which are the requirements for those who want to follow Him. They should have the courage to abandon many things (Mt 8:18-22).  In the same way in the attitudes and in the practice of Jesus we see in what the Kingdom and the perfect observance of the Law of God consists.
• Matthew 9:9: The call to follow Jesus.  The first people called to follow Jesus are four fishermen, all Jewish (Mt 4:18-22).  Now Jesus calls a tax collector, considered a sinner and treated as an unclean person by the community of the most observant of the Pharisees. In the other Gospels, this tax collector is called Levi. Here, his name is Matthew, which means gift of God or given by God.  The communities, instead of excluding the tax collector and of considering him unclean, should consider him a Gift of God for the community, because his presence makes the community become a sign of salvation for all!  Like the first four who were called, in the same way also Matthew, the tax collector, leaves everything that he has and follows Jesus.  The following of Jesus requires breaking away from many things.  Matthew leaves the tax office, his source of revenue and follows Jesus!
• Matthew 9:10: Jesus sits at table with sinners and tax collectors. At that time the Jews lived separated from the tax collectors and sinners and they did not eat with them at the same table. The Christian Jews should break away from this isolation and sit at table with the tax collectors and with the unclean, according to the teaching given by Jesus in the Sermon on the Mountain, the expression of the universal love of God the Father (Mt 5:44-48).  The mission of the communities was that of offering a place to those who did not have it. But this new law was not accepted by all.  In some communities, persons coming from paganism, even if they were Christians, were not accepted around the same table (cf. Ac 10:28; 11:3; Ga 2:12). The text of today’s Gospel shows us Jesus who sits at table with tax collectors and sinners in the same house, around the same table.
• Matthew 9:11: The question of the Pharisees. Jews were forbidden to sit at table with the tax collectors and with sinners, but Jesus does not follow this prohibition.  Rather He becomes a friend to them. The Pharisees seeing the attitude of Jesus, ask the disciples: “Why does your master eat with tax collectors and sinners?” This question may be interpreted as an expression of their desire to know why Jesus acts in that way.  Others interpret the question like a criticism of Jesus’ behavior, because for over five hundred years, from the time of the slavery in Babylon until the time of Jesus, the Jews had observed the laws of purity.  This secular observance became a strong sign of identity.  At the same time it was a factor of their separation in the midst of other peoples.  Thus, because of the laws on purity, they could not nor did they succeed to sit around the same table to eat with tax collectors.  To eat with tax collectors meant to get contaminated, to become unclean.  The precepts of legal purity were rigorously observed, in Palestine as well as in the Jewish communities of the Diaspora.  At the time of Jesus, there were more than five hundred precepts to keep purity.  In the years 70’s, at the time when Matthew wrote, this conflict was very actual.   
• Matthew 9:12-13: “Mercy is what pleases me, not sacrifice. Jesus hears the question of the Pharisees to the disciples and He answers with two clarifications: the first one is taken from common sense: “It is not the healthy who need the doctor, but the sick”. The second one is taken from the Bible: “Go and learn the meaning of the words: Mercy is what pleases Me, not sacrifice”. Through these clarifications, Jesus makes explicit and clarifies His mission among the people: “I have not come to call the upright but sinners”.  Jesus denies the criticism of the Pharisees; He does not accept their arguments, because they came from a false idea of the Law of God.  He Himself invokes the Bible: “Mercy is what pleases Me, not sacrifice”. For Jesus, mercy is more important than legal purity.  He refers to the prophetic tradition to say that mercy has greater value for God than all sacrifices (Ho 6:6; Is 1:10-17).  God has profound mercy, and is moved before the failures of His people (Ho 11:8-9).  

4) Personal questions

• Today, in our society, who is marginalized and excluded?  Why? In our community, do we have preconceptions or prejudices? Which? Which is the challenge which the words of Jesus present to our community?  
• Jesus asks the people to read and to understand the Old Testament which says: “Mercy is what pleases Me and not sacrifice”.  What does Jesus want to tell us with this today?

5) Concluding Prayer

Blessed are those who observe His instructions,
Blessed are those who observe His instructions,
who seek Him with all their hearts,
and, doing no evil, who walk in His ways. (Ps 119:2-3)