04/09/2025
Thứ Năm tuần 22
thường niên.
Bài Ðọc I: (Năm
I) Cl 1, 9-14
“Người đã cứu chúng ta thoát khỏi quyền lực u tối, và đem
chúng ta vào nước Con yêu dấu của Người”.
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.
Anh em thân mến, từ ngày chúng tôi nghe biết về anh em,
chúng tôi không ngừng cầu nguyện cho anh em, xin cho anh em được đầy sự hiểu biết
thánh ý Chúa, với tất cả sự khôn ngoan và sự thông hiểu thiêng liêng, để anh em
ăn ở xứng đáng đẹp lòng Thiên Chúa trong mọi sự, và sinh hoa kết quả trong mọi
việc lành, cùng phát triển trong sự nhận biết Thiên Chúa. Ðược củng cố bằng một
sức mạnh dồi dào, chiếu theo quyền năng cả sáng của Người, anh em nhẫn nại và
vui mừng khoan dung trong mọi sự. Anh em cảm tạ Chúa Cha, Ðấng đã làm cho anh
em xứng đáng lãnh phần gia nghiệp các thánh trong ánh sáng. Người đã cứu chúng
ta thoát khỏi quyền lực u tối, đem chúng ta về nước Con yêu dấu của Người,
trong Ngài chúng ta được ơn cứu rỗi nhờ máu Ngài, và được ơn tha tội.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 97, 2-3ab. 3cd-4. 5-6
Ðáp: Chúa đã công
bố ơn cứu độ của Người
Xướng: Chúa đã
công bố ơn cứu độ của Người, trước mặt chư dân Người tỏ rõ đức công minh. Người
nhớ lại lòng nhân hậu và trung thành để sủng ái nhà Israel.
Xướng: Khắp nơi bờ
cõi địa cầu đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. Toàn thể địa cầu
hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hỉ, mừng vui và đàn ca.
Xướng: Hãy ca mừng
Chúa với cây đàn cầm, với cây đàn cầm với điệu nhạc du dương, cùng với tiếng
kèn râm ran, tiếng tù và rúc, hãy hoan hô trước thiên nhan Chúa là Vua.
Alleluia: 2 Tx 2, 14
Alleluia, alleluia! – Thiên Chúa đã dùng Tin Mừng mà kêu gọi
chúng ta, để chúng ta được chiếm lấy vinh quang của Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng
ta. – Alleluia.
(Hoặc đọc:
Alleluia, alleluia! Chúa nói: Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh
thành những kẻ lưới người như lưới cá. – Alleluia.)
Phúc Âm: Lc 5, 1-11
“Các ông đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, dân chúng chen nhau lại gần Chúa Giêsu để nghe lời
Thiên Chúa, lúc đó Người đứng ở bờ hồ Ghênêsarét. Người trông thấy hai chiếc
thuyền đậu gần bờ; những người đánh cá đã ra khỏi thuyền và họ đang giặt lưới.
Người xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin ông đưa ra
khỏi bờ một chút. Rồi Người ngồi trên thuyền, giảng dạy dân chúng.
Vừa giảng xong, Người bảo ông Simon rằng: “Hãy đẩy thuyền ra
chỗ nước sâu và thả lưới bắt cá”. Ông Simon thưa Người rằng: “Thưa Thầy, chúng
con đã cực nhọc suốt đêm mà không được gì hết; nhưng vì lời Thầy, con sẽ thả lưới”.
Các ông đã thả lưới và bắt được rất nhiều cá; lưới các ông hầu như bị rách. Bấy
giờ các ông làm hiệu cho các bạn đồng nghiệp ở thuyền bên cạnh đến giúp đỡ các
ông. Những người này tới, họ đổ cá đầy hai chiếc thuyền, đến nỗi những thuyền
chở nặng gần chìm.
Thấy thế, ông Simon sụp lạy dưới chân Chúa Giêsu và thưa Người
rằng: “Lạy Chúa, xin Chúa hãy tránh xa con, vì con là người tội lỗi”. Ông kinh
ngạc và tất cả mọi người ở đó với ông cũng kinh ngạc trước mẻ cá mà các ông vừa
mới bắt được; cả ông Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, bạn đồng nghiệp với ông
Simon cũng thế. Nhưng Chúa Giêsu phán bảo ông Simon rằng: “Ðừng sợ hãi: từ đây
con sẽ là kẻ chinh phục người ta”. Bấy giờ các ông đưa thuyền vào bờ, và đã từ
bỏ mọi sự mà đi theo Người.
Ðó là lời Chúa.
Chú giải về Cô-lô-sê 1,9-14
Phao-lô tiếp tục bài đọc hôm qua với những lời ngợi khen và
khích lệ dành cho các tín hữu Cô-lô-sê. Được thúc đẩy bởi lời tường thuật của
Ê-páp-ra, Phao-lô đã tha thiết
cầu nguyện cho tín hữu Cô-lô-sê để sự đáp ứng của họ đối với Phúc Âm có thể
mang lại sự hiểu biết trọn vẹn nhất về ý muốn của Đức Chúa Trời, “trong mọi sự
khôn ngoan và hiểu biết thuộc linh”. Ông mong đợi một sự tương tác lẫn nhau giữa
đời sống của họ theo Phúc Âm và sự hiểu biết này, điều sẽ bày tỏ quyền năng của
sự hiện diện của Đức Chúa Trời giữa họ, củng cố lòng can đảm và sự quyết tâm
bình tĩnh của họ, và dẫn đến tình yêu biết ơn của họ đối với Chúa Cha vì những
món quà cứu rỗi của Ngài. Vì Chúa Cha chiến thắng quyền lực của sự dữ trên loài
người bằng cách ban cho họ quyền năng của Con Ngài, Đấng là tình yêu của Ngài
trong thân vị và đã tha thứ tội lỗi cho họ.
Tiếp theo những gì Phao-lô đã nghe từ Ê-páp-ra về đức tin mạnh mẽ của tín hữu
Cô-lô-sê, ông đã cầu nguyện một lời cầu nguyện tuyệt vời thay mặt họ. Lời cầu
nguyện này được trình bày ở đây theo cách giúp chúng ta dễ dàng hiểu được nội
dung của nó. Đó là một lời cầu nguyện mà chúng ta có thể cầu nguyện cho chính
mình và cho người khác. Chúng ta hãy cùng lắng nghe Phao-lô cầu nguyện cho mỗi
người chúng ta:
…Chúng tôi không ngừng
cầu nguyện cho anh em và xin Ngài ban cho anh em được đầy dẫy sự hiểu biết về ý
muốn của Đức Chúa Trời, trong mọi sự khôn ngoan và hiểu biết thuộc linh, để anh
em sống xứng đáng với Chúa, làm đẹp lòng Ngài hoàn toàn, sinh hoa trái trong mọi
việc lành và ngày càng hiểu biết Đức Chúa Trời. Xin Ngài ban cho anh em sức mạnh
bởi quyền năng vinh hiển của Ngài, để anh em có thể kiên trì và nhẫn nại trong
mọi sự, và vui mừng cảm tạ Đức Chúa Cha, là Đấng đã cho anh em được dự phần cơ
nghiệp của các thánh trong sự sáng. Ngài đã giải cứu chúng ta khỏi quyền lực của
bóng tối và đưa chúng ta vào vương quốc của Con yêu dấu Ngài, trong Người
Con ấy chúng ta có sự cứu chuộc, được tha tội.
Đây là lời cầu nguyện mà chúng ta nên thực hiện từng dòng một,
dừng lại ở bất kỳ từ hoặc cụm từ nào mà chúng ta thấy đặc biệt có ý nghĩa hoặc
liên quan đến cuộc sống của mình và dừng lại một lúc—hoặc thậm chí lấy từ hoặc
cụm từ đó làm chủ đề cho toàn bộ lời cầu nguyện của chúng ta.
Hãy cùng suy ngẫm về một số câu trong lời cầu nguyện:
...chúng tôi không ngừng
cầu nguyện cho anh em và xin cho anh em được đầy dẫy sự hiểu biết về ý muốn của
Đức Chúa Trời trong mọi sự khôn ngoan và hiểu biết thuộc linh.
Kiến thức Kinh Thánh không chỉ đơn thuần là nắm giữ các sự
kiện hay hiểu biết nhiều về Kinh Thánh. Thay vào đó, kiến thức và sự khôn
ngoan trong Kinh Thánh liên quan đến ý nghĩa bên trong của mỗi đoạn Kinh Thánh
và cách thức chúng chạm đến việc sống một cuộc đời tràn đầy ĐấngKi-tô.
Nguyện xin anh em được nên mạnh mẽ bởi tất cả sức mạnh đến từ
quyền năng vinh quang của Ngài, để anh em có thể kiên trì và nhẫn nại, vui mừng
cảm tạ Chúa Cha…
Đây là phần của dân thánh của Đức Chúa Trời (hagioi)—điều mà tất cả những người thánh
sẽ thừa hưởng, tức là ‘sự cứu rỗi’ mà ban đầu được cho là một di sản dành riêng
cho Dân được chọn là Israel.
Giờ đây, với sự giáng lâm của Chúa Giê-su, những người không
phải là người Do Thái được kêu gọi để chia sẻ:
...di sản của các
thánh trong sự sáng.
Điều này tượng trưng cho sự thánh khiết, chân lý, tình yêu,
vinh quang và sự sống. Theo đó, Đức Chúa Trời, Chúa Kitô và Ki-tô hữu đều được đặc trưng bởi ánh sáng.
“Vương quốc ánh sáng” trái ngược với “quyền thống trị của bóng tối”. “Vương quốc”
ở đây không ám chỉ một lãnh thổ, mà là thẩm quyền, sự cai trị hoặc quyền lực tối
cao của một vị vua (tiếng Hy Lạp, basileia,
nghĩa là “triều đại” hoặc “vương quyền”). Ở đây, điều đó có nghĩa là Ki-tô hữu không còn chịu sự thống
trị của ma quỷ (bóng tối), mà dưới sự cai trị đầy yêu thương của Con Đức Chúa
Trời.
Ở trong “Vương quốc” là được kết hợp mật thiết với Đức Chúa
Trời để trở thành con người mà Ngài muốn chúng ta trở thành, và được hiệp nhất
với những người khác cũng là con người như vậy. Chúng ta còn có thể cầu xin gì
hơn là sự hiểu biết đầy đủ về ý muốn của Đức Chúa Trời và được đầy dẫy sự khôn
ngoan và hiểu biết thuộc linh? Đó là lời cầu nguyện mà chúng ta cần thực hiện
dưới một hình thức nào đó mỗi ngày trong cuộc sống. Chỉ khi đó, chúng ta mới có
thể:
…bước đi xứng đáng với
Chúa, làm đẹp lòng Ngài hoàn toàn.
Vậy hôm nay, chúng ta hãy cảm tạ Chúa về tất cả những gì
Ngài đã làm cho chúng ta qua Chúa Giê-su Ki-tô và cộng đồng Ki-tô
mà chúng ta thuộc về. Chúng ta hãy cầu nguyện để chúng ta ngày càng hiểu biết,
khôn ngoan và sáng suốt hơn để có thể yêu mến và phục vụ Ngài ngày càng nhiều
hơn.
Chú giải về Luca 5,1-11
Hôm nay chúng ta đọc bản Luca về lần kêu gọi các môn đồ đầu
tiên của Chúa Giê-su. Bản này khác biệt đáng kể so với các bản song song trong
Mác-cô và Mát-thêu và là sự kết
hợp các đoạn văn từ Mác-cô và
Gioan.
Chúng ta được biết rằng Chúa Giê-su đang đứng bên bờ "Hồ
Ghen-nê-xa-rét". Các tác giả Phúc Âm khác gọi đó là Biển Ga-li-lê và Gioan
hai lần gọi đó là Biển Ti-bê-ri-a.
Vì đám đông chen chúc nhau để nghe lời Chúa, Chúa Giê-su buộc
phải mượn một trong hai chiếc thuyền neo gần bờ, nơi các chủ thuyền đang giặt
lưới:
Ngài lên một chiếc
thuyền, thuyền của Si-môn*, và xin ông chèo ra xa bờ một chút. Sau đó, Ngài ngồi
xuống và giảng dạy đám đông từ trên thuyền.
Như chúng ta đã thấy trong hội đường ở Na-da-rét (và cả
trong Bài giảng trên núi trong Phúc Âm Mát-thêu), ngồi là tư thế giảng dạy thông thường. Xét về mặt thực tế,
bằng cách rao giảng trên thuyền, Chúa Giê-su có thể tránh được áp lực của đám
đông mà vẫn đủ gần để nói chuyện với họ.
Đây là một câu nói đơn giản, thẳng thắn nhưng lại mang tính
biểu tượng. Chúa Giê-su bước lên thuyền của Si-môn và giảng dạy từ đó. Trong
Phúc Âm, thuyền thường là biểu tượng của cộng đồng Hội Thánh. Việc Chúa Giê-su
bước lên thuyền đó, đó là thuyền của Si-môn, và Ngài giảng dạy từ đó rất có ý
nghĩa. Đó là biểu tượng cho những gì sẽ xảy ra trong tương lai gần.
Giờ là bài học và sự mặc khải. Cuối bài giảng, Si-môn được bảo
ra khơi đánh cá. Si-môn đáp:
Thưa Thầy, chúng tôi
đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì. Vậy mà nếu Thầy bảo vậy, tôi sẽ thả lưới.
Có lẽ người ta có thể cảm nhận được phần nào sự hạ mình của
một chuyên gia đối với một người nghiệp dư trong câu trả lời của Si-môn, tức là
"chúng tôi biết ở đó không có cá, nhưng để làm Thầy vui lòng, chúng tôi sẽ
thả lưới."
Nhưng lưới của họ vừa mới chạm nước thì đã đầy cá đến nỗi gần
như rách. Họ (Simon và những người khác cùng ông trên thuyền) phải gọi bạn bè
trên thuyền kia đến giúp (dường như họ không bắt được cá nào; chỉ có thuyền của
Simon là bắt được). Cả hai chiếc thuyền giờ đây đầy cá đến mức gần như chìm.
Simon, trước đó, vốn kiêu ngạo và thông thái, giờ đây hoàn
toàn bị khuất phục. Ông biết rằng ở đó không có cá. Vậy nên chỉ có một lời giải
thích. Người đàn ông đứng trước mặt ông là một người rất đặc biệt:
Lạy Chúa, xin hãy
tránh xa con, vì con là người tội lỗi!
Đó là phản ứng của một người trước quyền năng và lòng nhân từ
vô biên của Chúa. Chúng ta thấy những phản ứng tương tự của Áp-ra-ham (Sáng thế
18,27), Gióp (42,6) và I-sai-a
(6,5).
Simon—“chuyên gia”—nhận ra mình chẳng là gì trước mặt người
này. Thay vào đó, ông nhận thức được những thiếu sót của mình. Nghịch lý thay,
chính các thánh mới là những người sẵn sàng thừa nhận tội lỗi của mình nhất. Và
các bạn đồng hành của ông, Giacôbê và Gioan, cũng kinh ngạc không kém. Phiên bản
này không đề cập đến Anrê vì ông sẽ ở trên thuyền của anh trai mình là Simon.
Đoạn văn cho thấy Simon không ở một mình trên thuyền (“chúng ta đã làm việc vất
vả suốt đêm…”).
Một số nhà bình luận cho rằng Luca có thể đã mượn câu chuyện
này từ lời tường thuật của Gioan về việc các môn đệ đi đánh cá vào cuối Phúc Âm
đó. Có ghi nhận rằng Simon gọi Chúa Giêsu là “Chúa”, một tước hiệu sau khi Ngài
phục sinh, và ám chỉ đến tội lỗi của Ngài, điều này càng hợp lý hơn sau khi
Ngài chối Chúa ba lần trong Cuộc Khổ Nạn. Câu chuyện cũng hướng đến sự lãnh đạo
của Phêrô (tên của ông đã được thay đổi vào thời điểm đó), điều này được xác nhận
trong cùng chương của Gioan.
Sau đó, Chúa Giêsu trấn an Simon và các bạn đồng hành của
ông:
Đừng sợ…
Đây là những lời họ sẽ được nghe lại vì Ngài đang kêu gọi họ
trở thành những người cộng tác với Ngài trong công việc xây dựng Vương quốc của
Ngài. Việc thuyền chở Chúa Giêsu và Simon đánh bắt được một mẻ cá khổng lồ là dấu
hiệu cho thấy cộng đồng mới, dưới sự dẫn dắt của Thánh Thần Chúa Giêsu và sự
lãnh đạo của Phêrô, sẽ đánh bắt được nhiều người hơn nữa.
Không giống như các sách Phúc Âm khác, Luca có một giai đoạn
giảng dạy và làm phép lạ trước khi các tông đồ được gọi. Điều này khiến cho phản
ứng không chút do dự của họ bớt ngạc nhiên và trở nên hợp lý hơn.
Họ đã nghe sứ điệp, họ đã chấp nhận lời gọi và:
Khi họ đưa thuyền vào
bờ, họ đã bỏ lại tất cả và đi theo Ngài.
Trong Mác-cô
và Mát-thêu, họ đã bỏ lại lưới và thuyền. Đặc biệt trong Phúc Âm Luca, việc
theo Chúa Giêsu được hiểu là tuyệt đối—người ta phải bỏ lại tất cả và phó thác
hoàn toàn số phận của mình cho Chúa Giêsu, bất cứ điều gì dẫn đến. Những chiếc
thuyền và lưới đó là sự bảo đảm cho mạng sống của Simon, các bạn đồng hành và
gia đình họ. Nhưng họ đã bỏ lại chúng và mọi thứ khác. Đây là đức tin; đây là sự
tin tưởng. Không có nó, sứ mệnh không thể thành công.
_______________________________________________
*Ông sẽ không được gọi là Phêrô cho đến chương tiếp theo của
Luca.
https://livingspace.sacredspace.ie/o1225g/
Suy niệm: Sự hiện diện và tác
động của Chúa
Ý nghĩa của mẻ cá và ơn gọi của các môn đệ đầu tiên được
Luca ghi lại trong Tin Mừng hôm nay sẽ được sáng tỏ, nếu chúng ta nắm bắt được
quan niệm của người Do thái về biểu tượng của nước, nhất là của biển cả. Người
Do thái tin rằng biển cả là nơi cư ngụ của Satan và những lực lượng chống đối
Thiên Chúa. Trong niềm mong đợi chung, người Do thái tin rằng chỉ có Ðấng Cứu
Thế được Thiên Chúa sai đến mới có đủ uy quyền để chế ngự biển cả và giải thoát
tất cả những ai đang bị chôn vùi trong đó.
Chúa Giêsu muốn cho các môn đệ thấy được quyền năng giải
thoát của Ngài khi thực hiện mẻ cá lạ lùng trước mặt các ông. Chiếc lưới được
thả vào lòng biển khơi để vớt cá lên, đó là hình ảnh của công cuộc cứu thoát mà
Ngài đang thực hiện. Ngài đến là để lôi kéo con người khỏi vực sâu của tội lỗi
và sự dữ. Chính trong ý nghĩa ấy, Chúa Giêsu dùng kiểu nói "đánh lưới người"
mà Ngài sẽ trao phó cho các môn đệ và Giáo Hội mà Ngài sẽ thiết lập; trở thành
ngư phủ đánh lưới người có nghĩa là tham dự vào công trình cứu rỗi của Chúa
Giêsu.
Qua mẻ cá lạ lùng, Chúa Giêsu muốn chứng tỏ cho các môn đệ
thấy rằng tự sức họ, họ không thể làm được gì. Thánh Phêrô đã ý thức được điều
đó: "Chúng con đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả". Thánh
Phêrô không chỉ nói lên cái giới hạn bất toàn của con người, mà còn nhận ra
thân phận tội lỗi yếu hèn của mình: "Lạy Thầy, xin tránh xa con, vì con là
kẻ tội lỗi". Ý thức về thân phận ấy và sống cho đến cùng thân phận ấy là cả
một cuộc chiến đấu cam go. Hơn ai hết, thánh Phêrô đã cảm nghiệm được sự yếu đuối
mỏng giòn của con người khi chối Thầy; cả cuộc đời ngư phủ đánh lưới người của
Phêrô chỉ trở thành hữu hiệu với ý thức ấy. Càng thấy mình yếu hèn, con người
càng sống gắn bó với Chúa; càng thấy mình vô dụng, con người càng trở nên hữu
hiệu trong quyền năng của Chúa. Ra đi tản mát khắp nơi để trở thành ngư phủ
đánh lưới người, tất cả các môn đệ đều nhớ lại bài học của mẻ cá lạ ấy và tâm
niệm lời Chúa Giêsu: "Không có Thầy, các con không làm được gì".
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta tin tưởng nhìn vào tác động
của Chúa qua Giáo Hội. Ngài vẫn hiện diện trong con thuyền Giáo Hội, và ngoài mọi
suy nghĩ, tính toán của chúng ta, Ngài vẫn tiếp tục thực hiện những điều cả thể,
ngay cả những lúc Giáo Hội tưởng mình bị bó tay không làm được gì. Lời nhắn nhủ
của Ðức Hồng Y Etchegaray đáng cho chúng ta suy nghĩ: Người ta dễ chú ý đến tiếng
động của cây rừng ngã đổ, mà lại quên đi âm thanh nhỏ bé của những mầm non đang
mọc lên.
Nguyện xin Chúa củng cố chúng ta trong niềm tin vững vào sự
hiện diện và tác động của Chúa trong Giáo Hội. Xin Ngài ban cho chúng ta đôi mắt
tinh tường bén nhạy để nhận ra biết bao điều cả thể Ngài đang thực hiện trong
những biến cố âm thầm, mất mát, thua thiệt của Giáo Hội.
(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét