Trang

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2026

15.05.2026: THỨ SÁU TUẦN VI PHỤC SINH

 15/05/2026

 Thứ Sáu tuần 6 Phục Sinh

 


Bài Ðọc I: Cv 18, 9-18

Trong thành này, Ta có một dân đông đảo“.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

(Khi Phaolô đang ở Côrintô), một đêm kia, Chúa hiện ra phán bảo Phaolô trong một thị kiến rằng: “Con đừng sợ, cứ giảng dạy, chứ đừng làm thinh; vì Ta ở cùng con, và không ai tra tay làm hại con, vì trong thành này, Ta có một dân đông đảo”. Phaolô ở lại đó một năm sáu tháng mà giảng dạy lời Chúa cho họ.

(Ðến) thời Galliô làm tổng trấn xứ Akaia, người Do-thái đồng lòng nổi lên chống Phaolô và điệu ngài đến toà án mà thưa rằng: “Người này xui dân tôn thờ Thiên Chúa trái luật”. Phaolô toan mở miệng, thì Galliô nói với người Do-thái rằng: “Hỡi người Do-thái, nếu quả thật là điều chi tội ác, ta sẽ có lý mà nghe các ngươi; nhược bằng chỉ là những tranh luận về đạo lý, danh từ và lề luật, thì các ngươi hãy liệu lấy; ta không muốn xử các việc ấy”. Rồi ông đuổi họ ra khỏi toà án. Mọi người liền bắt Sosthênê, trưởng hội đường, và đánh đập ông ta trước toà án, thế mà Galliô cũng chẳng lưu tâm gì đến. Còn Phaolô thì lưu lại đó nhiều ngày, rồi từ giã anh em, xuống tàu đi Syria (với Priscilla và Aquila); tại Cenchri, ngài cạo trọc đầu, vì ngài đã khấn như thế.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 46, 2-3. 4-5. 6-7

Ðáp: Thiên Chúa là Vua khắp cõi trần gian

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: Hết thảy chư dân, hãy vỗ tay, hãy reo mừng Thiên Chúa tiếng reo vui! Vì Chúa là Ðấng Tối cao, khả uý, Người là Ðại Ðế trên khắp trần gian.

Xướng: Người bắt các dân tùng phục chúng tôi, và đặt chư quốc dưới chân chúng tôi. Người đã chọn cho chúng tôi phần gia sản, vinh dự của Giacob mà Người sủng ái.

Xướng: Thiên Chúa ngự lên giữa tiếng tưng bừng, Chúa ngự lên trong tiếng kèn vang. Hãy ca mừng, ca mừng Thiên Chúa, hãy ca mừng, ca mừng Vua của chúng ta.

 

Alleluia: Cl 3, 1

Alleluia, alleluia! – Nếu anh em sống lại làm một với Ðức Kitô, thì anh em hãy tìm kiếm những sự cao siêu trên trời, nơi Ðức Kitô đang ngự bên hữu Thiên Chúa. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 16, 20-23a

“Niềm vui của các con không ai sẽ lấy mất được”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thật, Thầy bảo thật các con: các con sẽ than van khóc lóc, còn thế gian sẽ vui mừng. Các con sẽ buồn sầu, nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui. Người đàn bà khi sinh con thì lo buồn, vì giờ đã đến, nhưng khi đã sinh con rồi, thì bà mừng rỡ, không còn nhớ đến cơn đau, bởi vì đã có một người sinh ra đời. Các con cũng thế, bây giờ các con buồn phiền, nhưng Thầy sẽ gặp lại các con, và lòng các con sẽ vui mừng, và niềm vui của các con không ai sẽ lấy mất được. Và trong ngày đó các con sẽ không còn hỏi Thầy điều gì nữa”.

Ðó là lời Chúa.

 


Chú giải về Công vụ Tông đồ 18,9-18

Chúng ta tiếp tục bài đọc hôm qua và Phao-lô vẫn đang ở Cô-rin-tô. Công việc truyền giáo của ông đang tiến triển tốt. Ông nhận được sự khích lệ trong một khải tượng, trong đó Chúa bảo ông hãy tiếp tục rao giảng. Chúa ở cùng ông; ông có nhiều bạn hữu trong thành; và sẽ không có điều gì làm hại ông. Đây chỉ là một trong ba khải tượng về Chúa mà Phao-lô được cho là đã nhận được. Vì vậy, Phao-lô ở lại thành phố trong một năm rưỡi để rao giảng Tin Mừng. Có thể trong thời gian này, ông đã mở rộng công việc truyền giáo của mình đến các vùng khác của tỉnh A-chai-a, nơi Cô-rin-tô tọa lạc.

Tuy nhiên, như thường lệ, trong cùng thời gian này, một số người Do Thái trong thành chống đối ông đã đưa ông ra tòa án dân sự, buộc tội ông bảo mọi người thờ phượng theo những cách trái với luật pháp. Họ đã đưa vụ kiện của mình đến Gallio, quan tổng đốc của A-chai-a. A-chai-a là tỉnh La Mã ở miền nam Hy Lạp, nơi Cô-rin-tô tọa lạc.

Chúng ta biết khá nhiều về Gallio này, ông là anh trai của Seneca, nhà triết học La Mã nổi tiếng và là gia sư của hoàng đế Nero. Kinh Thánh phiên bản Quốc tế Mới ghi chú:

“Gallio được ngưỡng mộ như một người đàn ông công bằng và điềm tĩnh đặc biệt. Từ một dòng chữ khắc được tìm thấy ở Delphi, người ta biết rằng Gallio là quan tổng đốc của Achaia vào năm 51-52 sau Công nguyên. Thông tin này cho phép chúng ta xác định niên đại chuyến thăm của Phaolô đến Corinth trong chuyến đi thứ hai của ông cũng như việc ông viết các thư gửi tín hữu Thessalonica.”

Người Do Thái buộc tội Phaolô vi phạm luật, nhưng không nói rõ đó là luật Do Thái hay luật La Mã. Nhưng người Do Thái cho rằng Phaolô đang truyền bá một tôn giáo không được luật La Mã công nhận, như Do Thái giáo. Tuy nhiên, nếu được tạo cơ hội để nói, Phaolô có thể lập luận rằng thông điệp mà ông đang rao giảng xuất phát từ đức tin của những người Do Thái đồng bào ông và do đó thực sự nằm trong khuôn khổ luật La Mã.

Sau khi nghe những lập luận của họ, Gallio quyết định rằng họ đang tranh cãi về cách giải thích những vấn đề thuần túy tôn giáo mà cá nhân ông không có thẩm quyền hay hứng thú. Nếu đó là một vụ án hình sự hoặc gian lận ác ý, ông nói rằng ông sẽ xem xét nghiêm túc hơn. Thay vào đó, ông đã bác bỏ cáo buộc một cách nhanh chóng.

Những người khởi kiện thất vọng sau đó đã xông vào một người tên là Sosthenes, một người lãnh đạo trong hội đường, và đánh đập ông ta trước mặt tòa án. Không rõ liệu đó là đám đông nói chung đã chọn Sosthenes làm cái cớ để tấn công người Do Thái hay là chính người của ông ta đã đánh người lãnh đạo hội đường của họ vì thua kiện. Dù lý do là gì, Gallio tỏ ra không hề quan tâm đến những gì đang diễn ra.

Trong phần mở đầu của Thư thứ nhất gửi tín hữu Cô-rin-tô, Phao-lô nhắc đến “anh em chúng ta là Sosthenes” (1 Cô-rin-tô 1,1). Nếu đó là cùng một người, thì ông ta là người lãnh đạo hội đường thứ hai trở thành tín đồ Ki tô ở Cô-rin-tô nhờ sự rao giảng của Phao-lô.

Khi cảm thấy thời điểm thích hợp, Phao-lô, cùng với những người bạn và cộng sự của mình là Priscilla và Aquila, lên đường về Antioch ở Syria, trụ sở của hội thánh truyền giáo, nơi họ sẽ báo cáo về những trải nghiệm của mình. Tên của Priscilla được đặt trước, điều này có thể cho thấy vai trò nổi bật hơn của bà trong hội thánh hoặc địa vị xã hội cao hơn của bà.

Cuối cùng, trước khi lên tàu tại cảng Cenchreae, Phao-lô đã cạo đầu vì một lời thề mà ông đã hứa. Bản gốc tiếng Hy Lạp không rõ ràng và dường như chính Phao-lô chứ không phải Aquila đã hứa. Hứa nguyện có nghĩa là trở thành người Nazir trong khoảng thời gian đó, thường là 30 ngày, và trong số các nghĩa vụ khác, nó có nghĩa là không được cắt tóc trong thời gian đó. (Samson là một người Nazirite và chúng ta biết điều gì đã xảy ra khi Delilah cắt tóc cho ông ta!) Nhiều lời thề khác nhau thường được thực hiện để bày tỏ lòng biết ơn vì được giải thoát khỏi những nguy hiểm nghiêm trọng, và quả thực thời gian của Phao-lô ở Corintô tương đối yên bình. Không rõ liệu lời thề được Phaolô lập tại Cenchreae hay đã hết hạn tại đó. Sau này trong sách Công vụ Tông đồ, Phaolô sẽ lại thực hiện nghi lễ này cùng với bốn người Do Thái khác để hoàn thành một lời thề.

Có lẽ trái với kỳ vọng của Phaolô, 18 tháng đó đã vô cùng hiệu quả và nhiều người đã tìm đến Chúa Kitô. Giờ đây chúng ta có hai bức thư tuyệt vời, có lẽ là sự cô đọng của bốn bức thư mà Phaolô đã gửi cho những người cải đạo của ông trong thành phố – những bức thư vẫn còn nhiều điều để nói với chúng ta về việc theo Chúa Kitô. Đến thời điểm thích hợp, chúng ta sẽ đọc chúng trong các Thánh lễ Chúa Nhật và các ngày trong tuần.

 

 


Chú giải về Gioan 16,20-23

Bài Tin Mừng hôm nay lặp lại phần lớn nội dung của hôm qua về nỗi buồn mà các môn đệ sẽ trải qua khi Chúa Giêsu ra đi (trong sự đau khổ và cái chết của Ngài) và niềm vui mà họ sẽ trải nghiệm khi Ngài sớm trở lại (trong sự phục sinh của Ngài). Chúa Giêsu so sánh kinh nghiệm của họ với một người phụ nữ sắp sinh con:

Khi một người phụ nữ chuyển dạ, bà ấy đau đớn vì giờ của bà ấy đã đến. Nhưng khi con bà ấy được sinh ra, bà ấy không còn nhớ đến nỗi đau đớn nữa vì niềm vui đã mang một con người đến thế gian.

Niềm vui được nhìn thấy con mình sơ sinh mặt đối mặt đáng giá hơn bất kỳ nỗi đau nào. Các môn đệ sẽ phải trải qua một kinh nghiệm tương tự khi Chúa Giêsu mới, Đấng Kitô Phục Sinh, bước vào đời sống mới của Ngài và Dân Chúa mới, Thân Thể sau khi phục sinh của Ngài, được sinh ra.

Đoạn Kinh Thánh hôm nay thêm vào lời hứa rằng, khi Chúa Giêsu gặp lại họ:

 

…lòng các con sẽ vui mừng, và không ai có thể cướp mất niềm vui của các con.

Và họ sẽ không còn cần phải hỏi những câu hỏi mà họ đang hỏi bây giờ nữa. Điều đó không có nghĩa là sẽ không còn đau khổ trong tương lai. Sẽ có, và một số môn đệ sẽ hi sinh mạng sống vì lòng trung thành với Chúa Giê-su và Nước Trời. Nhưng đối với những người gần gũi với Chúa Giê-su, đau khổ và niềm vui không hề mâu thuẫn.

Chúng ta hãy cầu nguyện rằng, dù ở bất cứ đâu, chúng ta cũng là những người luôn có sự hiện diện thường trực của Chúa Giê-su Phục Sinh bên cạnh, trải nghiệm – bất chấp những thử thách và thất vọng không thể tránh khỏi – cùng một loại niềm vui. Thật vậy, chúng ta có lý do để lo lắng nếu không có niềm vui tiềm ẩn trong cuộc sống của mình. Điều đó nên khiến chúng ta tự hỏi mình thực sự gần gũi với Chúa Giê-su đến mức nào.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1066g/

 

 


Suy niệm: Tầm nhìn phục sinh

Chúa Giêsu phục sinh mở ra một thế giới mới và vì thế mở ra một tầm nhìn mới. Thế giới bị phân đôi thành thượng giới và hạ giới. Chúa Giêsu về trời hiển trị. Nhưng các môn đệ còn ở lại trần gian. Chúa như vắng mặt khỏi trần gian. Quyền lực thế gian thống trị thế giới. Sự ác lộng hành. Sự thiện bị áp chế. Thế gian reo cười đắc thắng. Các môn đệ Chúa phải khóc lóc than van.

Nhưng giữa tình trạng tồi tệ đến tuyệt vọng đó, Chúa lại nhóm lên niềm hi vọng. Ta hi vọng vì tuy Chúa vắng mặt nhưng vẫn ở với ta. Dù thế gian toàn quyền thống trị thế giới, nhưng Chúa vẫn âm thầm ở bên cạnh con cái của Người như lời Chúa nói với thánh Phaolô: “Đừng sợ! Cứ nói đi, đừng làm thinh, vì Thầy ở với anh”. Thế gian hung hăng nhưng Chúa dịu hiền. Thế gian ồn ào nhưng Chúa lặng lẽ. Thế gian tấn công nhưng Chúa che chở. Thế gian hủy diệt nhưng Chúa xây dựng. Thế gian giết chết nhưng Chúa cứu sống. Giữa những hỗn loạn ngay tại dinh quan thống đốc Ga-li-on, Phao-lô đã thoát đi bình an.

Ta còn hi vọng hơn nữa vì Chúa cho biết đau khổ chính là mảnh đất tốt cho cây sự sống mọc lên và kết trái hạnh phúc. Đau khổ là lưỡi cày cày xới ruộng đất cho phì nhiêu. Buồn phiền là phân bón cho cây sự sống lớn mạnh. Khóc lóc phát sinh nước mắt tưới cho hạnh phúc kết trái. Rồi đau khổ sẽ qua. Hạnh phúc sẽ đến. Bấy giờ “nỗi buồn biến thành niềm vui”. Tất cả những gian nan thử thách ở đời này giống như giây phút người phụ nữ sinh con. Khi đến giờ thì rên la đau đớn. Nhưng khi sinh con rồi thì hạnh phúc chứa chan. Sẽ đến ngày Chúa “xé bỏ chiếc khăn che phủ muôn dân… sẽ lau khô dòng lệ trên khuôn mặt mọi người,… sẽ xóa sạch nỗi ô nhục của dân Người”. Đau khổ là điều kiện phát sinh và là tường thành chắc chắn cất giấu kho tàng hạnh phúc, không ai có thể lấy mất được.

Khi ban cho ta niềm hi vọng hạnh phúc, Chúa mở ra một tầm nhìn mới về thế giới hôm nay. Đó là tầm nhìn phục sinh giúp ta nhìn thấy thế giới vô hình. Nhìn thấy tương lai tươi sáng qua hiện tại tăm tối. Nhìn thấy những hạt lúa vàng trên đống bùn đen lầy lội. Nhìn thấy hạnh phúc thiên đàng qua đau khổ trần gian.

Các thánh là những người có một tầm nhìn phục sinh sắc bén, nên có những thái độ ứng xử siêu thoát. Các thánh tử đạo đi ra pháp trường như đi dự tiệc. Các thánh tông đồ hân hoan vì đã bị đánh đập nhục mạ. Chân phước Mẹ Têrêxa Calcutta cám ơn người nghèo vì người nghèo cho Mẹ cơ hội phục vụ Chúa. Sống mầu nhiệm phục sinh ta hãy có tầm nhìn phục sinh. Sẽ thay đổi cuộc đời. Sẽ cho ta niềm hi vọng.

 

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét