Trang

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2025

14.09.2025: CHÚA NHẬT XXIV THƯỜNG NIÊN năm C - SUY TÔN THÁNH GIÁ

 14/09/2025

 CHÚA NHẬT TUẦN 24 THƯỜNG NIÊN năm C

 SUY TÔN THÁNH GIÁ

 


Bài Ðọc I: Ds 21, 4-9

“Kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng, thì được sống”.

Trích sách Dân số.

Trong những ngày ấy, dân chúng đi đường và mệt nhọc, nên nản chí, họ kêu trách Chúa và Môsê rằng: “Tại sao các người dẫn chúng tôi ra khỏi Ai-cập, cho chúng tôi chết trong hoang địa. Không bánh ăn, không nước uống, chúng tôi đã ngán thức ăn nhàm chán này”. Bởi đó Chúa cho rắn lửa bò ra cắn chết nhiều người. Họ chạy đến cùng Môsê và thưa rằng: “Chúng tôi đã phạm tội, vì chúng tôi nói những lời phản nghịch Chúa và phản nghịch ông. Xin ông cầu nguyện để Chúa cho chúng tôi khỏi rắn cắn”.

Môsê cầu nguyện cho dân. Và Chúa phán cùng Môsê rằng: “Ngươi hãy đúc một con rắn đồng và treo nó lên làm dấu; kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được sống”. Môsê đúc một con rắn đồng, treo nó lên làm dấu, và kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được chữa lành.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 77, 1-2. 34-35. 36-37. 38

Ðáp: Chúng ta đừng quên lãng những kỳ công của Chúa

Xướng: Hỡi dân tôi, hãy nghe lời huấn dụ, hãy lắng tai nhận lấy những lời miệng tôi. Tôi sẽ xuất khẩu nói ra lời ngạn ngữ, sẽ trình bày những điều bí nhiệm của thời xưa.

Xướng: Khi Người sát phạt họ, bấy giờ họ kiếm tìm Người, và họ trở lại kiếm tìm Thiên Chúa. Họ nhớ lại rằng Thiên Chúa là Ðá Tảng của họ, và Thiên Chúa Tối Cao là Ðấng cứu chuộc họ.

Xướng: Nhưng rồi miệng họ đã phỉnh phờ, và lưỡi họ ăn nói sai ngoa với Người. Ðối với Người, lòng họ không ngay thẳng; họ cũng không trung thành giữ lời minh ước của Người.

Xướng: Phần Người từ bi, tha lỗi và không huỷ diệt họ; nhiều khi Người đã tự kiềm chế căm hờn, và không để cho thịnh nộ hoàn toàn tuôn đổ.

 

Bài Ðọc II: Pl 2, 6-11

“Người đã tự hạ mình; vì thế Thiên Chúa đã tôn vinh Người”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philípphê.

Anh em thân mến, Chúa Giêsu Kitô, tuy là [thân phận] Thiên Chúa, đã không nghĩ phải giành cho được ngang hàng với Thiên Chúa; trái lại, Người huỷ bỏ chính mình mà nhận lấy thân phận tôi đòi, đã trở nên giống như loài người, với cách thức bề ngoài như một người phàm. Người đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu, để khi nghe tên Giêsu, mọi loài trên trời dưới đất và trong địa ngục phải quỳ gối xuống, và mọi miệng lưỡi phải tuyên xưng Ðức Giêsu Kitô là Chúa, để Thiên Chúa Cha được vinh quang.

Ðó là lời Chúa.

 

Alleluia:

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa Kitô, chúng con thờ lạy Chúa; chúng con chúc tụng Chúa, vì Chúa đã dùng cây Thập giá mà cứu chuộc thế gian. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 3, 13-17

“Con Người phải bị treo lên”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng Nicôđêmô rằng: “Không ai lên trời được, ngoài người đã từ trời xuống, tức là Con Người vốn ở trên trời. Cũng như Môsê treo con rắn nơi hoang địa thế nào, thì Con Người cũng phải bị treo lên như vậy, để những ai tin vào Người, thì không bị tiêu diệt muôn đời.

“Quả thật, Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người, để tất cả những ai tin vào Con của Người, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Người giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ”.

Ðó là lời Chúa.

 


Chú giải Dân số 21,4-9; Phi-líp-phê 2,6-11; Ga 3,13-17

Bài Tin Mừng được trích từ sách Gio-an. Thánh nhân so sánh việc Chúa Giê-su bị treo trên Thập giá với biến cố trong Sách Dân số (một trong những Bài đọc I hôm nay), khi một trận dịch rắn độc giáng xuống dân Do Thái vì họ liên tục than phiền với Thiên Chúa. Khi họ cầu xin Mô-sê giúp đỡ, Thiên Chúa bảo ông đặt một hình con rắn lên cây cột. Tất cả những ai nhìn lên con rắn đồng sẽ được chữa lành.

Theo một cách triệt để hơn nhiều, Chúa Giê-su cũng bị treo lên cao để:

...để bất cứ ai tin vào Người đều được sống đời đời.

Và sự sống này đến bởi vì việc Chúa Giê-su hiến mạng sống mình trên Thập giá là dấu chỉ tình yêu của Chúa Cha dành cho mỗi người chúng ta. Bởi vì, như Chúa Giê-su sẽ nói với các môn đệ trong Bữa Tiệc Ly:

Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người đã hy sinh mạng sống mình vì bạn hữu. (Ga 15,13)

Và trong bài đọc hôm nay, Người cũng nói:

Quả thật, Thiên Chúa đã sai Con đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian nhờ Người mà được cứu độ.

Từ “Tôn vinh” trong tên gọi của ngày lễ hôm nay có nghĩa là “nâng lên”, và trong Phúc Âm Gioan, Chúa Giêsu nói rằng, khi được “nâng lên”, Người sẽ kéo mọi người lên với Người. “Nâng lên” này không chỉ ám chỉ việc Chúa Giêsu được nâng lên về mặt thể xác trên Thập Giá. Trong trình bày của Gioan về Mầu nhiệm Vượt Qua, Chúa Giêsu chết trên Thập Giá, bước vào sự sống mới (Phục Sinh), trở về cùng Chúa Cha (Thăng Thiên), và thổi hơi Thánh Thần (Lễ Ngũ Tuần). Chúa Giêsu được “tôn vinh” hoàn toàn trên Thập Giá.

Bài đọc thứ hai được trích từ Thư của Thánh Phaolô gửi tín hữu Philipphê và chứa đựng bài thánh ca kenosis nổi tiếng về Chúa Giêsu. Kenosis có nghĩa là “trống rỗng”. Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa Nhập Thể và chia sẻ thiên tính với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần ở mức độ ngang bằng. Tuy nhiên, để mang đến cho chúng ta ơn cứu rỗi và sự sống đời đời, Chúa Giê-su đã:

…tự hạ mình xuống,

lấy hình tôi tớ,

mặc lấy hình hài loài người.

Ngài đã làm điều này để phục vụ chúng ta. Ngài đã hoàn toàn chấp nhận thân phận con người của chúng ta và thậm chí còn hạ mình xuống hơn nữa bằng cách chịu một trong những hình thức chết khủng khiếp nhất, cái chết trên thập tự giá. Và tất cả những điều này là để giúp chúng ta hiểu được mức độ tình yêu thương của Cha Ngài dành cho mỗi người chúng ta.

Chính vì sự hy sinh và tự hạ này:

Vì vậy, Đức Chúa Trời đã tôn Ngài lên rất cao

và ban cho Ngài danh

vượt trên hết mọi danh,

để khi nghe danh Chúa Giê-su

mọi đầu gối phải quỳ xuống,

trên trời, dưới đất và trong nơi âm phủ

và mọi lưỡi phải tuyên xưng

rằng Chúa Giê-su Ki-tô là Chúa,

để tôn vinh Đức Chúa Cha.

Vì vậy, Thập Giá là một biểu tượng rất được kính trọng đối với các Ki-tô hữu ở khắp mọi nơi và là một cách để họ thể hiện đức tin của mình. Chúng ta đặt một cây thập tự giá trong nhà thờ và nhà riêng, trong lớp học, trường học và trong các tổ chức Ki-tô giáo khác. Nhiều người đeo thánh giá như một phần trang phục.

Chúng ta nhớ lời Chúa Giêsu nói với các môn đệ:

...ai không vác thập giá mình mà theo Ta thì không xứng đáng với Ta. Ai giữ lấy mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai liều mất mạng sống mình vì Ta thì sẽ tìm thấy được. (Mt 10,38-39)

Như chúng ta thường hát sau phần Truyền Phép trong Thánh Lễ:

Khi chết, Chúa đã phá hủy sự chết của chúng con; khi sống lại, Chúa đã phục hồi sự sống cho chúng con.

https://livingspace.sacredspace.ie/f0914r/



Suy nghĩ về Thập giá trong đời sống...

Người Kitô hữu nào hẳn cũng được dạy làm dấu Thánh giá từ khi còn rất bé. Mẹ cầm tay ta làm dấu thánh giá đơn, rồi thánh giá kép, trên trán, trên miệng, trên ngực...

Từ đó, Thánh giá hiện diện mỗi ngày trong đời ta như dấu chỉ “ta là người có đạo”, như là bằng chứng đơn sơ và dễ thấy nhất của việc tuyên xưng niềm tin vào Đức Kitô.

Lớn lên một chút, được ba mẹ dắt đến nhà thờ, ta bắt gặp Thánh giá hiện diện khắp nơi: trên nóc nhà thờ, trên bàn thờ, quanh nhà thờ…

“Vì dấu Thánh giá, xin chữa chúng con cho khỏi sự dữ, nhân danh Cha và Con, và Thánh Thần…” Lời kinh giản dị ta nhẩm theo cộng đoàn trong lúc đưa tay cung kính làm dấu Thánh giá trên mình đã gói gọn chân lý này: Thánh giá, nơi đã từng treo Đấng Cứu Thế, là cây mang lại hoa trái tuyệt diệu, là cây sức mạnh, là gươm đánh đuổi mọi sự dữ và làm cho Sa tan - Kẻ Thù của Ơn Cứu độ - phải khiếp sợ. Việc ghi dấu Thánh Giá nhắc ta nhớ điều quan trọng nhất của đời ta: Ta thuộc về Đức Kitô.

Một Thánh phụ đã từng dạy: “…Thánh giá chính là dấu ấn Thiên Chúa đóng để giữ gìn ta khỏi tay Ma quỷ, là giá đỡ những ai mỏi bước, là gậy chỉ đường những ai lạc lối, là mục tiêu để ta nhắm đến, là sức khỏe của tâm hồn và thân xác, xua đuổi cái ác, đón nhận cái tốt, là cái chết của tội lỗi, là cây phục sinh và cây của sự sống muôn đời”. (Thánh Gioan Damascene, De fide ortodoxa, IV, 11)

“Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” (Mt 16, 24). Chúa Giêsu đã rất rõ ràng khi đề cập đến điều kiện để theo Ngài: Thập giá được báo trước sẽ không vắng bóng trong cuộc đời của người môn đệ theo Thầy Giêsu: bệnh tật, nghèo khó, mệt nhọc, đau khổ, cô đơn, thấp kém…

Nhiều lần, ta đã trốn chạy khỏi những thập giá trong đời mà không ngờ rằng ta đang trốn chạy một nguồn vui đích thực, đang quay lưng lại một cơ hội trưởng thành trong đức tin và đang bỏ qua một dịp thánh hóa bản thân; chúng ta đang chạy trốn chính Chúa Giêsu. Tuy nhiên cũng không ít lần ta đã vui vẻ đón nhận thập giá, không phàn nàn, không than thở, không nổi loạn, nhưng với tất cả tình yêu. Và khi ấy, một sự bình an lan tỏa trong tâm hồn…

Tình yêu dành cho Thánh giá đem lại hoa trái phong phú cho linh hồn. Nhiều lần, ta chợt nhận ra Chúa Giêsu đồng hành cùng ta và Ngài đang vác phần nặng hơn trên vai Ngài. Những đau khổ của ta, nếu kết hiệp với những đau khổ của Thầy, sẽ không còn là sự dữ làm cho âu sầu và tàn tạ, nhưng là cơ hội cho ta nên một với Chúa. Một nhà đạo đức đã khuyên: “Khi con đau khổ, hãy nhấn chìm nỗi đau của con vào nỗi đau của Chúa, hãy tham dự Thánh Lễ. Nếu thế gian không hiểu những nỗi đau của con, đừng lo lắng; chỉ cần Chúa Giêsu, Mẹ Maria và các Thánh hiểu con. Hãy sống với các Ngài và để máu con tuôn chảy vì ơn cứu độ cho thế gian: như Chúa của con!” (Ch. Lubich, Suy niệm)

Thánh giá mỗi ngày là một dịp thuận tiện để sám hối, từ bỏ và làm vinh danh Thiên Chúa. Thánh Phaolô thường dạy các tín hữu đầu tiên rằng những thử thách thì ngắn ngủi và có thể chịu đựng được, và những đau khổ ta chịu vì yêu Chúa sẽ mang lại phần thưởng lớn lao và vĩnh cửu. Chính vì thế mà Thánh nhân đã vui mừng trong gian lao và xác tín rằng không có nỗi khổ nào lớn hơn việc lìa xa Chúa trong đời. Mọi đau khổ đều là tạm thời, chóng qua và sẽ biến thành vui mừng và bình an, như lời của Thánh Josemaria Escriva trong suy niệm Đường Thánh giá:

“Chẳng phải khi con thôi sợ Thập giá, cái mà người ta gọi là Thập giá, và khi mà ý chí của con chấp nhận Thánh ý của Chúa, hẳn con cảm thấy hạnh phúc, và mọi lo âu, mọi khổ đau thể xác và tinh thần sẽ biến mất? Quả thật, Thập giá Đức Kitô thì dịu dàng và dễ mến. Với Thập giá, mọi vất vả đều không có gì quan trọng, chỉ còn lại niềm vui vì biết rằng mình được cộng tác vào công trình cứu độ của Đức Kitô.”

(Nguồn: Lược dịch từ 'Trò chuyện với Chúa' – Phanxicô Carvajal - Lễ Suy tôn Thánh Giá)

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét