Trang

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2026

12.01.2026: THỨ HAI TUẦN I THƯỜNG NIÊN

 12/01/2026

Thứ Hai tuần 1 thường niên

 


Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Sm 1, 1-8

“Anna buồn sầu, vì Chúa đã để bà phải son sẻ”.

Khởi đầu sách Samuel quyển thứ nhất.

Khi ấy, có một người quê ở Rama-Sôphim, miền núi Ephraim, tên là Elcana, con của Giêrôha, Giêrôha con của Êlihu, Êlihu con của Thôhu, Thôhu con của Súp, người Ephratha. Elcana có hai người vợ: một tên là Anna, người kia tên là Phênenna. Và Phênenna có nhiều con, còn Anna thì không có con. Vào những ngày luật quy định, ông này thường rời quê mình lên Silô để thờ lạy Chúa các đạo binh và hiến dâng của lễ. Tại Silô, có hai người con của Hêli là Ophni và Phêni, cả hai đều là tư tế của Chúa. Ngày kia Elcana đi tế lễ, ông chia phần cho bà vợ Phênenna và tất cả các con trai con gái của bà. Ông buồn sầu chia cho Anna có một phần, mặc dầu ông yêu bà: vì Thiên Chúa để cho bà phải son sẻ. Cả đối thủ của bà cũng làm cho bà buồn phiền và nhục mạ bà, vì Chúa đã để bà phải son sẻ. Hằng năm, mỗi lần đến ngày lên đền thờ Chúa, Elcana đều chia phần như thế, và Anna cũng đều bị khiêu khích như vậy. Bà than khóc và không ăn uống gì. Vậy Elcana, chồng bà, đã nói với bà rằng: “Hỡi Anna, sao bà khóc, và không ăn uống gì? Sao bà buồn như vậy? Tôi đây chẳng quý hơn mười đứa con sao?”

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 115, 12-13. 14 và 17. 18-19

Ðáp: Lạy Chúa, con sẽ hiến dâng Chúa lời ca ngợi làm sinh lễ 

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: Con lấy gì dâng lại cho Chúa, để đền đáp những điều Ngài ban tặng cho con? Con sẽ lãnh chén cứu độ, và con sẽ kêu cầu danh Chúa. 

Xướng: Con sẽ giữ trọn lời khấn xin cùng Chúa, trước mặt toàn thể dân Ngài. Con sẽ hiến dâng Chúa lời ca ngợi làm sinh lễ, và con sẽ kêu cầu danh Chúa.

Xướng: Con sẽ giữ trọn lời khấn xin cùng Chúa, trước mặt toàn thể dân Ngài, trong nơi hành lang nhà Chúa, ở giữa lòng ngươi, Giê-ru-sa-lem hỡi! 

 

Alleluia: 1 Sm 3, 9

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe; Chúa có lời ban sự sống đời đời. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mc 1, 14-20

“Anh em hãy ăn năn sám hối và tin vào Tin Mừng”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mác-cô.

Sau khi Gio-an bị bắt, Chúa Giê-su sang xứ Ga-li-lê-a, rao giảng Tin Mừng của nước Thiên Chúa, Người nói: “Thời giờ đã mãn và nước Thiên Chúa đã gần đến; anh em hãy ăn năn sám hối và tin vào Tin Mừng”.

Ðang lúc đi dọc theo bờ biển Ga-li-lê-a, Người thấy Si-mon và em là An-rê đang thả lưới xuống biển, vì các ông là những người đánh cá. Chúa Giê-su bảo các ông: “Hãy theo Ta, Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những kẻ chài lưới người”. Lập tức bỏ lưới, các ông theo Người. Ði xa hơn một chút nữa, Người thấy Gia-cô-bê con ông Giê-bê-đê và em là Gio-an đang xếp lưới trong thuyền, Người liền gọi các ông. Hai ông bỏ cha là Giê-bê-đê ở lại trên thuyền cùng với các người làm công, và đi theo Người.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về 1 Sa-mu-ên 1,1-8

Chúng ta bắt đầu Bài đọc Thứ nhất Mùa Thường Niên năm mới này với Sách Sa-mu-ên thứ nhất. Sách mở đầu bằng việc giới thiệu cho chúng ta về Ên-ca-na, một người đàn ông tốt lành và mộ đạo đến từ Ra-ma-tha-gim Xô-phim. Nơi này cũng được biết đến với tên là Ramah. Có thể đó là Ramah của Bên-gia-min (xem Giô-suê 18,25), nằm ở vùng đồi núi cách Giê-ru-sa-lem khoảng 8 km về phía bắc, gần biên giới giữa lãnh thổ của Ép-raim và Bên-gia-min.

Ên-ca-na được gọi là người Ép-raim, nhưng nhiều khả năng ông là người Lê-vi, gia đình ông thuộc về các chi tộc Cô-ha-thít, những người được phân chia các thị trấn ở Ép-raim. Ép-raim nằm phía bắc Giu-đa và ngay phía tây bắc Biển Chết. Giê-ru-sa-lem nằm trong lãnh thổ của Bên-gia-min (xem bất kỳ bản đồ Cựu Ước nào).

 

Theo tục lệ thời đó, ông có hai vợ, Pơ-nín-na và An-na. Chúng ta lần đầu tiên thấy chế độ đa thê xuất hiện trong Cựu Ước với La-méc (Sáng thế  4,19). Mặc dù sự kết hợp giữa Adam và Eva (Sáng thế  2,23-44) dường như ủng hộ chế độ một vợ một chồng như là ý muốn của Chúa, chúng ta biết rằng nhiều tộc trưởng thời đó theo chế độ đa thê và không chung thủy, nếu không muốn nói là lăng nhăng. Chúng ta nhớ lại cách Sarai (Sarah), người vợ hiếm muộn của Abram, bảo chồng mình ngủ với người hầu gái của bà để có con trai. Sau này, tất nhiên, Sarah đã có một con trai—Isaac, người sẽ trở thành tộc trưởng của dân Chúa. Trong Sáng thế  (25,6) có nhắc đến các thê thiếp của Abraham.

Pơ-nín-na đã sinh được vài đứa con cho chồng mình, nhưng An-na thì hiếm muộn, có lẽ là trải nghiệm đau đớn nhất mà bất kỳ người phụ nữ đã kết hôn nào thời đó có thể gặp phải. Đó là một nền văn hóa mà sự thành công của người phụ nữ được đo bằng khả năng sinh con, đặc biệt là con trai, cho chồng và gia đình chồng, từ đó đảm bảo sự tiếp nối dòng dõi gia đình. Đôi khi, tất nhiên, chính người chồng mới là người hiếm muộn, nhưng rõ ràng đây không phải là trường hợp đó.

Hàng năm, En-ca-na cùng gia đình hành hương đến đền thờ ở Si-lô và dâng lễ vật tại đó. Khu di tích khảo cổ Tel-Shiloh nằm cách Nablus khoảng 19 km về phía nam, giữa Bethel và Shechem. Đây là nơi cất giữ Hòm Giao Ước vào thời Giô-suê, nhưng đền thờ ở đó có lẽ đã bị người Philistine phá hủy sau thất bại được đề cập trong chương 4 của sách 1 Samuel.

Ba lần một năm, mỗi người đàn ông Israel đều phải đến trình diện trước Chúa tại đền thờ trung tâm. Thuật ngữ được sử dụng ở đây là “Chúa của các đạo binh” (hoặc trong một số bản dịch là “Yahweh của các đạo quân”). Điều này không chỉ ám chỉ dân Israel, mà còn bao gồm các vì sao và các thế lực trên trời khác, các thiên thần và tất cả các lực lượng vũ trụ—tất cả đều được coi là nằm dưới sự chỉ huy của Chúa. Danh hiệu cổ xưa này gắn liền với Hòm Giao Ước (xem 1 Samuel 4,3), biểu tượng thiêng liêng bảo vệ Israel bất cứ khi nào Yahweh cùng dân Ngài gây chiến với kẻ thù của họ.

Với sự thiết lập chế độ quân chủ ở Israel, thuật ngữ "Chúa tể các đạo binh" trở nên đặc biệt thích hợp để chỉ Đức Chúa Trời là "Đức Chúa Trời của các đạo quân" - cả đạo quân trên trời lẫn đạo quân của Israel. Mặc dù đây là lần đầu tiên danh hiệu này được ghi nhận trong Cựu Ước, nhưng nó được sử dụng rộng rãi trong các sách tiên tri lớn (ngoại trừ Ê-dê-ki-ên) và trong Thánh Vịnh.

Lễ hội được nhắc đến ở đây có lẽ là Lễ Lều Tạm, không chỉ tưởng nhớ sự chăm sóc của Đức Chúa Trời dành cho dân Ngài trong suốt cuộc hành trình sa mạc đến Ca-na-an, mà đặc biệt hơn là ăn mừng, với niềm vui và tiệc tùng, phước lành của Đức Chúa Trời dành cho mùa màng trong năm. Trong những dịp lễ hội như vậy, nỗi buồn sâu sắc của An-na vì sự hiếm muộn của chính mình càng trở nên xót xa hơn.

Vào ngày dâng lễ vật, En-ca-na sẽ chia phần cho Pơ-nín-na và những đứa con bà đã sinh, nhưng chia gấp đôi cho An-na*:

…vì ông yêu thương bà hơn, mặc dù Chúa đã làm cho bà không sinh sản được (dịch sát: đã đóng kín tử cung của bà.)

Con cái được xem chủ yếu là một món quà từ Chúa. “Lễ vật” ở đây đề cập đến một lễ vật được kết hợp với một bữa ăn long trọng, tượng trưng cho sự hiệp thông và giao hảo với Chúa và lòng biết ơn đối với lòng thương xót của Ngài.

Pơ-nín-na thường chế giễu và nhạo báng sự hiếm muộn của An-na và tình trạng này cứ tiếp diễn năm này qua năm khác. Đau khổ và xấu hổ, An-na từ chối ăn. En-ca-na, rõ ràng là một người tốt bụng và giàu lòng thương xót, đã cố gắng an ủi bà bằng cách nhắc nhở bà rằng bà có một người chồng yêu thương, và chẳng phải ông ấy:

…đáng giá hơn mười người con trai đối với bà sao?

Như chúng ta sẽ thấy, Chúa sẽ không bỏ rơi hai người tốt như vậy. Và vì vậy, bối cảnh đã được thiết lập cho một điều rất đặc biệt xảy ra.

Đôi khi chúng ta dễ hối tiếc rằng Chúa đã không ban cho chúng ta một món quà nào đó mà chúng ta rất muốn có. Có lẽ, chúng ta cũng đã trở thành đối tượng bị người khác chế giễu hoặc chỉ trích và tự hỏi: “Tại sao Chúa lại làm thế với tôi?” Tuy nhiên, Chúa vẫn đang hành động trong cuộc sống của chúng ta và chúng ta cần cầu xin Ngài giúp chúng ta nhận ra, ngay cả trong những thiếu sót của mình, tình yêu và ân điển của Ngài vẫn đang hiện diện trong chúng ta. Chúng ta có thể sẽ nhận được một vài điều bất ngờ.

 

Vậy thì, chúng ta hãy học cách thắp một ngọn nến thay vì nguyền rủa bóng tối.

 

_____________

*Có sự khác biệt giữa các bản dịch Kinh Thánh khác nhau về đoạn này. Ví dụ, Kinh Thánh Jerusalem nói rằng En-ca-na đã chia nhiều phần cho vợ mình là Pơ-nín-na và các con của bà, nhưng chỉ chia một phần cho An-na, vì Chúa đã khiến bà son sẻ. Tuy nhiên, bản cập nhật Kinh Thánh New Revised Standard Version (NRSVue) và Kinh Thánh New American Bible đều nói rằng En-ca-na đã chia gấp đôi phần cho An-na, mặc dù bà son sẻ, “vì ông yêu thương bà” hơn. Tuy nhiên, cả hai bản đều nhất trí rằng En-ca-na yêu thương An-na hơn Pơ-nín-na.

Các tên riêng về người và địa điểm dịch theo Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ (VN)

 

 


Chú giải về Mác-cô 1,14-20

Bây giờ chúng ta bắt đầu đọc Phúc Âm Mác-cô và sẽ theo dõi ông trong vài tuần tới. Bài đọc hôm nay tiếp nối ngay sau những đoạn ngắn về phép rửa của Chúa Giêsu và những cám dỗ trong sa mạc mà Mác-cô thuật lại. Đó là sự khởi đầu của sứ vụ công khai của Ngài. Bài đọc gồm hai phần chính—tóm tắt giáo huấn của Chúa Giêsu và sự đáp lại đầu tiên đối với giáo huấn đó.

Khi đoạn Kinh Thánh bắt đầu, chúng ta được biết rằng Gioan (Tẩy-Giả) đã bị bắt (lý do bị bắt sẽ được nêu sau). Từ “bắt” theo nghĩa đen là “bị giao nộp”, một từ khóa quan trọng sẽ được sử dụng sau này để chỉ chính Chúa Giêsu, các môn đệ của Ngài, và thực sự là nhiều người khác trong suốt các thế kỷ. Thuật ngữ này cũng được sử dụng trong Thánh Thể của chúng ta khi vị chủ tế trong nghi thức thánh hiến nói:

Đây là Mình Ta, sẽ được hiến dâng vì các con.

Bản dịch của chúng ta về “hiến dâng” thể hiện từ tiếng Latinh tradetur, nghĩa đen là “được giao nộp”. Chúa Giê-su hằng ngày được trao cho chúng ta, hay đúng hơn, Ngài tự hiến mình cho chúng ta và mong muốn chúng ta cũng làm điều tương tự cho anh chị em mình.

Chúa Giê-su bắt đầu chức vụ của Ngài bằng việc rao giảng phúc âm, tin mừng của Đức Chúa Trời. Điều đó được tóm tắt trong những lời này:

Thời kỳ đã trọn, và Nước Đức Chúa Trời đã đến gần; hãy ăn năn và tin vào tin mừng.

 

Đó là một tuyên bố tưởng chừng đơn giản nhưng thực chất lại giàu ý nghĩa. Có thể nói rằng toàn bộ thông điệp phúc âm được chứa đựng trong hai câu đó.

Những từ sau đây cần được chú giải:

• thời kỳ

• vương quốc

• ăn năn

• tin vào

Thời kỳ đã trọn

Trong Kinh Thánh, từ ‘thời kỳ’ được dịch bằng từ kairos trong tiếng Hy Lạp. Cụ thể, kairos đề cập đến một thời điểm khi điều gì đó chín muồi để xảy ra, một khoảnh khắc tình cờ. Và điều đó mô tả chính xác sự xuất hiện của Chúa Giê-su, một sự xuất hiện mà toàn bộ Giao Ước Cũ đã chuẩn bị và dẫn đến. Nước Thiên Chúa đã đến gần

Toàn bộ thông điệp của Chúa Giê-su xoay quanh ý tưởng về ‘Nước Thiên Chúa’. Ngài đã loan báo về sự đến của Nước Thiên Chúa; đó là cốt lõi trong giáo huấn của Ngài. Vì Mát-thêu sử dụng thuật ngữ ‘Nước Trời’, nên có khả năng chúng ta nghĩ rằng ‘Nước Thiên Chúa’ chỉ thuộc về đời sống sau khi chết. Điều đó hoàn toàn sai lầm.

Từ ‘Nước Thiên Chúa’ dịch từ tiếng Hy Lạp basileia, một danh từ trừu tượng, được dịch chính xác hơn là ‘vương quyền’ hoặc ‘trị vì’. Ở đây, ‘Nước Thiên Chúa’ không đề cập đến một địa điểm. Nó chỉ đến quyền lực cai trị của Thiên Chúa, một quyền lực trên hết dựa trên tình yêu thương. Bất cứ nơi nào tình yêu của Thiên Chúa ngự trị trong thế giới này, chúng ta có thể nói rằng Nước Thiên Chúa ở đó. Tình yêu thương về bản chất liên quan đến con người, vì vậy Nước Thiên Chúa không phải là một địa điểm hay một hành động, mà là một tập hợp các mối quan hệ hài hòa và tương tác. Chúa Giê-su đến để kêu gọi mỗi người thuộc về một thế giới như vậy.

Chúng ta cần nhấn mạnh rằng Nước Thiên Chúa và Giáo Hội, hay Nước Thiên Chúa và Ki-tô giáo, không trùng khớp. Vai trò của Giáo hội là trở thành một bí tích của Nước Trời. Giáo hội hoàn thành vai trò đó với mức độ thành công khác nhau. Có những người thuộc về Nước Trời ở khắp mọi nơi, nghĩa là những người xây dựng cuộc sống của họ trên tình yêu thương và công lý, trên hòa bình và tự do, những người hoàn toàn không phải là Kitô hữu—nhưng họ là những người thuộc về Nước Trời, bởi vì cuộc sống của họ phản ánh tinh thần của Thiên Chúa. Chỉ cần là thành viên của một nhóm Kitô giáo không đảm bảo một người là người thuộc về Nước Trời.

Ăn năn hối cải

Đây là những bước cơ bản cần thiết để trở thành một người hoàn toàn thuộc về Nước Trời. Trước hết, chúng ta cần ăn năn hối cải. Đây là bản dịch phổ biến nhất của động từ Hy Lạp cho danh từ metanoia. Đó không phải là một bản dịch tích cực. Đối với hầu hết mọi người, ‘ăn năn hối cải’ có nghĩa là hối tiếc về điều gì đó đã làm trong quá khứ. Điều đó không bị loại trừ ở đây; thay vào đó, metanoia hướng đến tương lai nhiều hơn. Metanoia thực sự có nghĩa là một sự thay đổi triệt để trong suy nghĩ của một người, trong trường hợp này, về ý nghĩa và mục đích của cuộc sống, và cách sống cuộc sống đó. Chúa Giê-su đang kêu gọi ở đây một sự hoán cải triệt để, và để chúng ta ghi nhớ tầm nhìn của Ngài về cuộc sống.

Tin vào tin mừng

Và làm thế nào để đạt được metanoia đó? Nó sẽ đến bằng cách chúng ta tin vào “tin mừng”, tức là phúc âm. Đối với nhiều Ki tô hữu, ‘niềm tin’ có nghĩa là sự chấp nhận hoàn toàn những lời dạy của Chúa Kitô như được Giáo hội giải thích cho chúng ta. Nhưng ở đây, chúng ta được yêu cầu nhiều hơn thế. Chúng ta được yêu cầu không chỉ tin, mà còn phải tin tưởng. Tin rằng điều gì đó là đúng là một chuyện, nhưng niềm tin đó có thể không ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của chúng ta. Khi kêu gọi chúng ta tin vào thông điệp mà Phúc Âm mang đến, chúng ta được yêu cầu đầu tư toàn bộ bản thân mình, chứ không chỉ đơn thuần là chấp nhận các giáo lý là đúng. Chúng ta được kêu gọi sống cuộc đời mình và noi theo gương mẫu của chính Chúa Giê-su. Một lần nữa, chúng ta sẽ thấy điều đó bao gồm những gì khi chúng ta cùng nhau tìm hiểu Phúc Âm trong những tuần tới.

Phần thứ hai của bài đọc cho chúng ta một ví dụ sinh động về một số người đã làm đúng như những gì Chúa Giê-su yêu cầu. Khi Chúa Giê-su đi dọc bờ biển Ga-li-lê, Ngài thấy Si-môn và em trai ông là An-rê, là những ngư dân, đang thả lưới xuống biển. Họ đang làm công việc thường nhật của mình. Chúa Giê-su nói với họ:

Hãy theo Ta, và Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những người đánh cá người.

Ngay lập tức, họ bỏ lưới, toàn bộ kế sinh nhai của mình, và đi theo Chúa Giê-su. Đi xa hơn một chút, Chúa Giê-su thấy hai con trai của Dê-bê-đê, là Gia-cô-bê và Gio-an, đang vá lưới. Chúa Giê-su cũng gọi hai người này. Họ nhanh chóng bỏ cha mình lại trên thuyền cùng những người làm thuê và đi theo Chúa Giê-su. Sau này, Chúa Giê-su sẽ nói:

Ai đến với Ta mà không ghét cha mẹ, vợ con, anh chị em, thậm chí cả mạng sống mình, thì không thể làm môn đệ Ta. (Lu-ca 14,26)

Ở đây, chúng ta thấy sự thay đổi tận gốc rễ trong cuộc sống. Họ đi theo Chúa Giê-su với lòng tin tuyệt đối. Khi ra đi, họ không hề biết mình sẽ đi đâu hay điều gì sẽ xảy ra. Họ tin vào Chúa Giê-su, đặt trọn niềm tin nơi Ngài. Họ sẽ gặp nhiều thử thách và gian truân trên đường đi, nhưng họ không bao giờ hối hận về quyết định của mình. Chỉ khi noi theo gương của họ, chúng ta mới có được kinh nghiệm tương tự. Điều chắc chắn duy nhất chúng ta có là những ai nghiêm túc đón nhận lời kêu gọi của Chúa Giê-su và sống trọn vẹn theo đó, biết rằng họ đã lựa chọn đúng đắn.

Cuối cùng, chúng ta có thể nói rằng câu chuyện này nên được đọc như một dụ ngôn. Chúng ta nói điều này bởi vì chúng ta biết rằng sau này, các môn đệ vẫn sẽ giữ liên lạc với gia đình và những chiếc thuyền đó sẽ xuất hiện nhiều lần trong câu chuyện Phúc Âm. Điều được nhấn mạnh ở đây là sự tận tâm tuyệt đối với Con đường và tầm nhìn của Chúa Giê-su, được tượng trưng bằng việc hoàn toàn từ bỏ thuyền bè và các thành viên trong gia đình.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/o2012g/

 

 


Suy Niệm: Sám hối và tin vào Tin Mừng

Trong sưu tập về các thánh ẩn tu trong sa mạc, có kể giai thoại như sau: Có hai tội nhân quyết tâm vào sa mạc để ăn chay đền tội. Nguyên một năm ròng rã, mỗi người giam mình trong một túp lều riêng, ngày đêm ăn chay, cầu nguyện và đánh tội. Ngày ngày các tu sĩ của cộng đoàn nọ đem thức ăn đến tận căn lều riêng cho từng người. Sau đúng một năm thử thách, các tu sĩ nhận thấy có sự khác biệt giữa hai người: một người thì vui vẻ, khỏe mạnh; một người thì ốm o buồn phiền. Cả hai đến trình diện trước Bề Trên cộng đoàn để chờ xem họ có xứng đáng được gia nhập cộng đoàn hay không. Khi được hỏi suốt một năm qua, họ đã suy niệm về những gì.

Người ốm o buồn sầu cho biết:

- Trong năm qua, ngày ngày tôi nhớ lại những tội đã phạm, từng giây từng phút tôi nhớ đến những hình phạt sẽ gánh chịu, tôi sợ hãi đến mất ăn mất ngủ.

Ðến lượt mình, người vui vẻ khỏe mạnh trả lời:

- Suốt một năm qua, từng giây từng phút, tôi hằng cảm tạ Chúa vì đã tha thứ cho tôi: tôi luôn nghĩ tới tình yêu của Ngài.

Các tu sĩ trong cộng đoàn rất cảm kích trước tâm tình của người vui tươi khỏe mạnh vì lòng sám hối của anh đã biến thành lời ca cảm tạ tri ân tình yêu Chúa.

Sám hối là khởi đầu của sự nên thánh. Dĩ nhiên, không phải tất cả những vị thánh đều bắt buộc phải là những tội nhân, nhưng tất cả đều phải bắt đầu với ý thức về tội lỗi và sự yếu hèn của mình. Càng ý thức về con người tội lỗi, bất toàn của mình, con người càng cảm nhận được tình yêu của Chúa. Ðó là cảm nhận của vua Ðavít, của thánh Phêrô, của thánh Augustinô và của tất cả các vị đại thánh trong lịch sử Giáo Hội.

Lời đầu tiên Chúa Giêsu dùng để khai mạc sứ mệnh của Ngài chính là: "Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng". Chúa Giêsu đã nối kết sám hối với Tin Mừng. Tin Mừng là gì, nếu không phải là tình yêu Thiên Chúa được thể hiện qua con người Chúa Giêsu Kitô. Sám hối không chỉ là ý thức và hồi tưởng về tội lỗi của mình; sám hối đích thực không dừng lại ở buồn phiền, sợ hãi và thất vọng, mà là ngõ tất yếu dẫn đến Tin Mừng, nghĩa là vui mừng, hoan lạc.

Thiên Chúa mà Chúa Giêsu mạc khải qua cuộc sống và nhất là qua cái chết của Ngài, là một người Cha muốn được con cái yêu mến hơn là sợ hãi. Ðạo mà Chúa Giêsu thiết lập không phải là đạo của buồn phiền, của khổ đau, nhưng là đạo của Tin Mừng, của tình yêu, của hân hoan và hy vọng. Ðành rằng Thập giá là biểu tượng của Kitô giáo, nhưng người Kitô hữu không dừng lại ở chết chóc, khổ đau, buồn phiền; trái lại họ luôn được mời gọi để nhìn thấy ánh sáng, hy vọng, tin yêu và sự sống bên kia Thập giá.

Ước gì Lời Chúa hôm nay ban sức sống để chúng ta không bị đè bẹp dưới sức nặng của tội lỗi, của yếu hèn. Xin cho chúng ta luôn tiến bước trong hân hoan và tin tưởng, vì biết rằng Thiên Chúa là Cha yêu thương, không ngừng nâng đỡ và tha thứ cho chúng ta.

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét