Trang

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026

29.01.2026: THỨ NĂM TUẦN III THƯỜNG NIÊN

 29/01/2026

 Thứ Năm tuần 3 thường niên

 


Bài Ðọc I: (Năm II) 2 Sm 7, 18-19. 24-29

“Lạy Chúa là Thiên Chúa, tôi là ai và gia đình tôi là chi?”

Trích sách Sa-mu-en quyển thứ hai.

Sau khi Na-than nói với Ða-vít xong, vua Ða-vít đến ngồi trước Thiên Chúa mà nói rằng: “Lạy Chúa là Thiên Chúa, con là ai và gia đình con là chi mà Chúa dẫn con đến đây? Nhưng lạy Chúa là Thiên Chúa, như thế Chúa còn cho là ít, nên Chúa còn nói đến nhà tôi tớ Chúa trong tương lai lâu dài, vì lạy Chúa, đó là thường tình của loài người.

“Chúa đã thiết lập dân Ít-ra-en làm dân Chúa đến muôn đời, và lạy Chúa, chính Chúa trở thành Thiên Chúa của họ. Vậy giờ đây, lạy Chúa là Thiên Chúa, xin hãy thực hiện mãi mãi lời Chúa đã nói về tôi tớ và về nhà của nó, và hãy làm như Chúa đã phán, để danh Chúa được ca khen đến muôn đời, và được truyền tụng rằng: ‘Chúa các đạo binh là Thiên Chúa của Ít-ra-en’. Xin cho nhà tôi tớ Chúa được vững chắc trước nhan thánh Chúa. Lạy Chúa các đạo binh, Thiên Chúa của Ít-ra-en, vì Chúa đã mạc khải cho tôi tớ Chúa biết những lời này: ‘Ta sẽ xây dựng cho ngươi một ngôi nhà’, vì thế, tôi tớ Chúa vững tâm thốt lên lời khẩn nguyện trên đây. Vậy giờ đây, lạy Chúa là Thiên Chúa, và lời Chúa thì chân thật, vì Chúa đã tỏ ra cho tôi tớ Chúa những điều hạnh phúc ấy. Giờ đây, xin hãy khởi sự chúc phúc cho nhà tôi tớ Chúa, để nhà tôi tớ Chúa tồn tại trước mặt Chúa đến muôn đời, vì lạy Chúa là Thiên Chúa, Chúa đã phán và xin giáng phúc cho nhà tôi tớ Chúa đến muôn đời”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 131, 1-2. 3-5. 11. 12. 13-14

Ðáp: Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Ðavít tổ phụ Người (Lc 1, 32a).

Xướng: Lạy Chúa, để thương Ða-vít, xin Chúa nhớ đến mọi nỗi ưu tư của người: người đã thề như thế nào với Chúa, người đã khấn hứa cùng Ðấng toàn năng nhà Gia-cóp rằng:

Xướng: “Tôi sẽ không vào lều trại nhà tôi, tôi sẽ không bước lên giường nằm, tôi sẽ không nhắm mắt ngủ, không để cho mi mắt tôi được nghỉ an, cho tới khi tôi gặp được nơi ngự điện cho Chúa, gặp được cung lâu cho Ðấng Toàn năng nhà Gia-cóp”. 

Xướng: Chúa đã thề hứa cùng Ða-vít một lời hứa quả quyết mà Người sẽ chẳng rút lời, rằng: “Ta sẽ đặt lên ngai báu của ngươi một người con cháu thuộc dòng giống của ngươi”. 

Xướng: “Nếu các con ngươi tuân giữ điều ước của Ta và những luật lệ mà Ta ban ra dạy chúng, thì cả con cháu chúng cũng được muôn đời ngồi cai trị trên ngai báu của ngươi”.

Xướng: Bởi chưng Chúa đã kén chọn Si-on, đã thích lựa Si-on làm nơi cư ngụ cho mình. Ngài phán: “Ðây là nơi nghỉ ngơi của Ta tới muôn đời, Ta sẽ cư ngụ nơi đây, vì Ta ưa thích”. 

 

Alleluia: Tv 24, 4c và 5a

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin dạy bảo con về lối bước của Chúa, và xin hướng dẫn con trong chân lý của Ngài. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mc 4, 21-25

“Ðèn đốt lên là để đặt trên giá đèn. Các ngươi đong đấu nào, thì người ta sẽ đong đấu ấy cho các ngươi”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mác-cô.

Khi ấy, Chúa Giê-su phán cùng dân chúng rằng: “Có ai đem đèn sáng đặt trong thùng hay dưới gầm giường chăng? Chẳng phải là để đặt trên giá đèn sao? Vì chẳng có gì giấu kín mà chẳng tố lộ ra và chẳng có gì kín đáo mà không bị đưa ra ánh sáng. Ai có tai để nghe, thì hãy nghe”. Và Người bảo họ rằng: “Hãy coi chừng điều các ngươi nghe thấy. Các ngươi đong bằng đấu nào, thì người ta sẽ đong lại cho các ngươi bằng đấu ấy, và người ta còn thêm nữa. Vì ai có, sẽ được cho thêm; và ai không có, cả cái đang có cũng bị lấy mất”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về 2 Sa-mu-en 7,18-19. 24-29

Bài đọc hôm nay chứa đựng lời cầu nguyện của Đa-vít. Đa-vít lập tức đáp lại lời Chúa đã đến với ông qua tiên tri Na-than, cũng là bài đọc hôm qua.

Bài đọc không chứa toàn bộ lời cầu nguyện (xem các câu 18-29). Đó là lời cầu nguyện ca ngợi và tạ ơn vì những lời hứa thiết lập một triều đại vĩnh cửu qua Đa-vít. Lời cầu nguyện bày tỏ sự kinh ngạc rằng Chúa có thể đưa ra những cam kết như vậy với ông và con cháu ông. Nhưng ông cũng thừa nhận rằng những gì Chúa đã hứa với ông là vì lợi ích của Ít-ra-en; mục đích của nó là sự hoàn thành lời hứa giao ước của Chúa với dân Ngài—và hiệu quả cuối cùng của nó sẽ là vinh quang và lời ca ngợi Chúa trên khắp thế giới, bây giờ và mãi mãi.

Đa-vít “đi vào và ngồi trước mặt Chúa”. Điều này có lẽ có nghĩa là ông đã đi vào lều nơi cất giữ Hòm Giao Ước. Và Hòm Giao Ước là biểu tượng của sự hiện diện của Chúa giữa dân Ngài. Điều này rất giống với việc chúng ta cầu nguyện trước Bí tích Thánh Thể, sự hiện diện thực sự và bí tích của Chúa Giê-su giữa chúng ta.

Một mặt, Đa-vít lo lắng về ơn gọi mới của mình:

Lạy Chúa Trời, con là ai, và nhà con là gì mà Chúa lại đưa con đến đây?

Đa-vít, nhận thức sâu sắc về những thiếu sót của chính mình (sắp được làm rõ), cầu xin Chúa đảm bảo rằng điều Ngài đã báo trước sẽ được thực hiện, cầu nguyện:

Lạy Chúa Trời, về lời Ngài đã phán về tôi tớ Ngài và về nhà tôi tớ Ngài, xin hãy xác nhận lời ấy mãi mãi; xin hãy làm như Ngài đã hứa.

Đa-vít hoàn toàn nhận thức được rằng sự hoàn thành lời hứa của Chúa sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào Chúa và rằng ông, Đa-vít, là một công cụ rất dễ bị tổn thương trong quá trình này.

Hết lần này đến lần khác, chúng ta sẽ thấy đặc điểm tuyệt vời này của Đa-vít—sự khiêm nhường và thừa nhận điểm yếu của mình. Nhưng như Phao-lô sẽ chỉ ra sau này, chính trong và qua những điểm yếu của chúng ta mà công việc của Chúa được thực hiện. Và Đa-vít tự tin vì Chúa đã hứa long trọng:

Ta sẽ xây dựng cho ngươi một Nhà.

Vậy nên ông cầu nguyện:

…xin Chúa ban phước lành cho nhà tôi tớ Chúa, để nhà ấy được tồn tại mãi mãi trước mặt Chúa, vì Chúa Trời, Ngài đã phán, và nhờ phước lành của Ngài, nhà [tức là dòng dõi] của tôi tớ Chúa sẽ được chúc phúc mãi mãi.

Chúa tiếp tục xây dựng Vương quốc của Ngài thông qua sự hợp tác của những nỗ lực yếu đuối của chúng ta. Chúng ta hãy nhận ra rằng chính trong những lúc yếu đuối nhất, Ngài lại có thể đạt được nhiều nhất trong và qua chúng ta. Như Phao-lô đã nói:

Tôi có thể làm được mọi sự nhờ Đấng ban sức mạnh cho tôi.  (Phi-líp-phê 4,13)

 

 


Chú giải về Mác-cô 4,21-25

Chúng ta vẫn đang ở trong Phúc Âm Mác-cô, phần gồm các dụ ngôn và hình ảnh. Hôm nay, chúng ta thấy một số câu nói khác nhau.

Không ai thắp đèn rồi lại che giấu nó đi. Đức tin Kitô giáo của chúng ta là ánh sáng cho thế giới và không phải để giấu kín. Thông điệp của chúng ta không phải để giữ bí mật, mà là để loan truyền và chia sẻ. Có bao nhiêu người biết chúng ta là Kitô hữu? Có bao nhiêu người thấy chúng ta thực hành đức tin một cách công khai? Có bao nhiêu người bị ảnh hưởng bởi cách sống của chúng ta theo tầm nhìn Kitô giáo? Đức tin của chúng ta, sự hiểu biết của chúng ta về Chúa Giêsu và Phúc Âm của Ngài, không phải là điều riêng tư để giữ cho riêng mình.

 

Một người Công giáo ‘tốt’ không chỉ là người giữ tất cả các điều răn, thường xuyên đi lễ và sống trong ‘trạng thái ân sủng’, mà những người Công giáo ‘tốt’ là những người tỏa sáng đức tin của mình, chia sẻ đức tin cách quảng đại với người khác và rất muốn người khác có cùng kinh nghiệm yêu thương và được Chúa yêu thương như họ. Nếu chúng ta không được coi là Kitô hữu, thì bằng cách nào đó chúng ta đã thất bại, cho dù đời sống nội tâm của chúng ta có tốt đẹp đến đâu. Trở thành một người Kitô hữu không chỉ đơn thuần là sống tốt, mà còn là một tông đồ, một người truyền giáo, một người chia sẻ đức tin bằng lời nói và hành động.

Những gì chúng ta cho đi cho người khác sẽ là những gì chúng ta nhận lại – thậm chí còn hơn thế nữa:

Vì ai có thì sẽ được ban thêm, ai không có thì sẽ bị lấy đi.

Đó là điều đã xảy ra với người đàn ông chôn tiền của chủ mình xuống đất để khỏi bị mất. Những người đầu tư số tiền đó đã nhận lại được nhiều hơn. Trong đời sống Kitô hữu, chúng ta được lợi bằng cách cho đi, chứ không phải bằng cách nhận lấy. Chỉ khi cho đi, chúng ta mới có thể nhận được, và khi mọi người cùng cho đi, mọi người cùng nhận được.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/o2035g/

 

 


Suy Niệm: Hãy coi chừng!

Người nói với các ông: “Chẳng lẽ mang đèn tới để đặt dưới cái thùng hay dưới gầm giường? nào chẳng phải là để đặt trên đế sao? Vì chẳng có gì bí ẩn mà không phải là hiển hiện, chẳng có gì che giấu mà không phải là để đưa ra ánh sáng. Ai có tai thì nghe!” (Mc. 4, 21-23)

Khi ta nhắc nhở dặn dò ai điều gì thì lời ấy thường có hai ý nghĩa. Đôi khi ta muốn người ta phải dè chừng, có khi ta muốn họ phải cẩn thận, phải cân nhắc lời nói việc làm. Hai ý nghĩa này đều nằm trong những lời răn bảo của Chúa Giêsu. “Hãy coi chừng các người Pharisiêu, Người phán, vì họ nói mà không làm!” “Anh em hãy coi chừng, vì anh em không biết ngày nào giờ nào kẻ trộm đến!”. Đó là hai lời cảnh báo phải khôn ngoan và coi chừng.

Trái lại trong trích đoạn Phúc âm ta đọc sáng nay, lời răn bảo phải coi chừng có một tính cách tích cực, với nghĩa là “anh em hãy để ý đến điều anh em nghe”.

Thực vậy, trong trích đoạn này, những tiếng “điều anh em nghe, chính là mấu chốt điều Chúa Giêsu muốn giáo huấn ta. Vì thế, muón hiểu được giáo huấn này của Chúa, ta cần phải có một sự quan tâm để ý đặc biệt, nếu không ta sẽ chẳng lĩnh hội được gì. Nội dung lời giáo huấn của Chúa cũng gói ghém trong những câu sau: “Anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong cho anh em bằng đấu ấy và còn cho anh em hơn nữa”, có nghĩa là Lời Chúa chỉ đem lại hiệu quả tốt, tùy theo sự quan tâm chú ý của người nghe. Mức độ lắng nghe là thước đo hoạt động của Lời Chúa. Sau nữa chỉ có Lời Chúa mới có khả năng cho thêm, cho vượt cả mức lòng ta mong đợi nữa.

Ý nghĩa của câu sau cùng, giờ đây được sáng tỏ: “Ai đã có thì được cho thêm, còn ai không có, thì ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy mất” - hoặc nói khác đi: ai không chú ý lắng nghe, không mở lòng ra đón nhận, thì cái đã được gieo cũng sẽ mất đi, còn ai càng mở ra và càng cẩn thận thì càng nhận được hồng ân Thiên Chúa và giữ được cái đã được gieo vào lòng mình.

Ta có lắng nghe Lời Chúa không?

Nhiều người đã chịu phép Rửa tội, đã được học giáo lý đầy đủ: vỡ lòng, rước lễ, thêm sức, bao đồng v.v. Họ đã nghe đã học cả đấy. Vậy mà ngày nay họ chẳng giữ đạo, chẳng đi lễ, mà còn không tin nữa. Vì chểnh mảng, coi thường, họ chẳng còn gốc gác gì với cha ông họ là những người đạo dòng. Đức tin mai một như vậy đó. Chúng ta hãy coi chừng! Hãy coi chừng sự không quan tâm chú ý của ta. Lời Chúa không chịu cảnh người ta bịt tai hay lơ đãng. Ta không biết được rồi đây chính ta có thể trở thành con người không tin hay không? Nếu có, sẽ là bởi tại ta đã quá keo kiệt khi đong cho việc lắng nghe Lời Chúa vậy.

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét