24/02/2025
Thứ Hai tuần 7 thường niên
Bài Ðọc I: (Năm
I) Hc 1, 1-10
“Sự khôn ngoan được tác tạo trước mọi loài”.
Khởi đầu sách Huấn Ca.
Mọi sự khôn ngoan đều bởi Thiên Chúa, và luôn luôn đã ở với
Người và có từ trước muôn thuở.
Ai đếm được cát biển, giọt mưa và số ngày từ muôn đời? Ai đã
đo được trời cao, đất rộng và biển sâu? Ai có thể khám phá ra sự khôn ngoan của
Thiên Chúa có trước muôn vật?
Sự khôn ngoan được tác tạo trước muôn loài, và trí khôn được
dựng nên từ vạn kiếp. Nguồn mạch sự khôn ngoan là lời Thiên Chúa trên các tầng
trời, và lối vào sự khôn ngoan là các giới răn vĩnh cửu.
Căn nguyên sự khôn ngoan được mạc khải cho ai? Ai hiểu biết
được mưu toan của sự khôn ngoan? Luật lệ khôn ngoan đã được mạc khải và tiết lộ
cho ai? Và ai thấu triệt được trăm ngàn đường lối của nó?
Chỉ có một Ðấng Tối Cao là Ðấng Tạo Thành toàn năng, là Vua
uy quyền và rất đáng kính sợ, Người ngự trên toà sự khôn ngoan và là Thiên Chúa
thống trị.
Chính Người đã tạo thành sự khôn ngoan trong Thánh Thần, Người
đã nhìn xem, tính toán và đo lường. Người đã đặt nó trên mọi công trình của Người,
trên mọi sinh linh tuỳ lòng rộng rãi của Người, Người đã phân phát nó cho những
ai yêu mến Người.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 92, 1ab. 1c-2. 5
Ðáp: Chúa làm
vua, Ngài đã mặc thiên oai
Xướng: Chúa làm
vua, Ngài đã mặc thiên oai, Chúa đã vận uy quyền, Ngài đã thắt long đai.
Xướng: Và Ngài giữ
vững địa cầu, nó sẽ không còn lung lay. Ngai báu của Ngài thiết lập từ muôn thuở,
từ đời đời vẫn có Chúa.
Xướng: Lời chứng
bảo của Ngài rất đáng tin, lạy Chúa, sự thánh thiện là của riêng nhà Ngài, cho
tới muôn muôn ngàn thuở.
Alleluia
Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin dạy bảo con về lối bước
của Chúa và xin hướng dẫn con trong chân lý của Ngài. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Mc 9, 13-28 (Gr 14-29)
“Lạy Thầy, tôi tin, xin Thầy trợ giúp đức tin hèn kém của
tôi”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu (từ trên núi xuống) và đến cùng các môn đệ,
Người thấy một đám đông vây quanh các ông và những luật sĩ đang tranh luận với
các ông.
Vừa thấy Người, tất cả đám đông kinh ngạc, họ sợ hãi và chạy
đến chào Người. Và Người hỏi họ rằng: “Các ngươi tranh luận gì với nhau đó?” Một
người trong đám đông trả lời rằng: “Lạy Thầy, tôi đem đến cùng Thầy đứa con
trai tôi đang bị quỷ câm ám. Quỷ đột nhập vào nó bất kỳ ở đâu thì vật nó ngã xuống
đất và nó xùi bọt mép, nghiến răng, cứng đờ ra. Tôi đã xin các môn đệ Thầy trừ
quỷ, nhưng họ bất lực”. Người đáp lại: “Hỡi thế hệ cứng lòng tin, Ta còn ở giữa
các ngươi đến bao giờ? Ta phải chịu đựng các ngươi đến bao giờ nữa? Ðem nó lại
đây cho Ta”. Và người ta đem nó đến.
Vừa thấy Chúa Giêsu, quỷ liền dằn vặt đứa bé dữ dội, đứa bé
ngã ra, xùi bọt mép, lăn lộn trên đất. Chúa Giêsu hỏi cha nó rằng: “Nó bị như
thế từ bao giờ?” Ông ta đáp: “Thưa từ lúc bé! Quỷ thường xô nó vào lửa, vào nước
để giết nó. Nhưng nếu Thầy có thể làm được gì thì xin Thầy thương giúp chúng
tôi”. Chúa Giêsu nói với ông: “Sao lại nói: Nếu Thầy có thể? Với kẻ nào tin,
thì mọi sự đều có thể được”. Tức thì cha đứa bé khóc lóc kêu lên: “Thưa Thầy
tôi tin, xin Thầy trợ giúp lòng tin yếu kém của tôi”. Chúa Giêsu thấy đám đông
tuôn đến, Người nạt thần ô uế rằng: “Hỡi thần câm điếc, Ta truyền cho mi: hãy
xuất ra khỏi nó và không được nhập vào nó nữa”. Sau khi kêu thét và dằn vật đứa
trẻ dữ dội, quỷ xuất khỏi nó và đứa trẻ ra như chết, khiến đám đông nói: “Nó chết
rồi”. Nhưng Chúa Giêsu cầm tay nó nâng dậy và nó đứng lên.
Khi Chúa vào trong nhà, các môn đệ hỏi riêng Người: “Tại sao
chúng con lại không thể trừ được nó?” Người đáp: “Loại đó không thể trừ được, nếu
không cầu nguyện và ăn chay”.
Ðó là lời Chúa.
Chú giải về Mác-cô 9,14-29
Khi Chúa Giê-su
xuống núi sau việc
Biến hình cùng với Phê-rô,
Gia-cô-bê và Gio-an, họ thấy những tông đồ còn lại bị một đám đông vây quanh. Họ đang tranh luận gay gắt
với một số kinh sư, những chuyên gia về luật Do Thái. Chúa Giê-su muốn biết họ đang tranh luận về điều
gì.
Một người đàn ông tiến lên và mô tả một số triệu chứng khủng
khiếp mà con trai ông đang gặp phải. Ông đã yêu cầu các tông đồ của Chúa Giê-su trừ quỷ này, nhưng họ không thể làm
được. Đọc đoạn văn này bằng con mắt đương thời, chúng ta có thể thấy các triệu
chứng của cậu bé có lẽ là một dạng động kinh. Có thể hiểu được rằng mọi người
thời đó sẽ coi đó là một dạng quỷ ám. Một người mắc chứng động kinh có thể có vẻ
hành xử theo những cách rất kỳ lạ và thậm chí bị một thế lực bên ngoài nào đó
kiểm soát.
Chúa Giê-su
thốt lên:
Hỡi thế hệ vô tín, ta
còn phải ở với các ngươi đến bao giờ nữa? Ta còn phải chịu đựng các ngươi đến
bao giờ nữa?
Ngài yêu cầu người ta mang cậu bé đến cho Ngài. Ngay lập tức,
cậu bé lại lên cơn, nằm quằn quại trên mặt đất, sùi bọt mép—tất cả đều là những
triệu chứng điển hình của một cơn động kinh.
Người cha nói rằng cậu bé đã như vậy từ khi mới sinh ra và
sau đó ông đưa ra lời cầu xin đau lòng:
… nếu Ngài có thể làm
bất cứ điều gì, hãy giúp chúng tôi! Hãy thương xót chúng tôi!
Phản ứng của Chúa Giê-su là ngay lập tức:
Nếu Ngài có thể! Mọi
điều đều có thể được thực hiện cho người tin.
Chúa Giê-su
không chỉ giúp những người cầu xin. Họ phải có lòng tin và sự tự tin vững chắc
vào Chúa. Chúng ta đã được kể trước đó rằng ở Nazareth, Chúa Giê-su chỉ có thể chữa lành rất ít vì những
người ở đó không có đức tin hoặc lòng tin vào Ngài.
Người đàn ông trở lại với một phản ứng tuyệt vời,
Tôi tin; hãy giúp sự
vô tín của tôi!
Đó là nghịch lý của đức tin. Đó là điều chúng ta phải có để
có thể chịu được quyền năng của Chúa, nhưng đó cũng là điều Ngài phải ban cho
chúng ta trước.
Điều này đã đủ với Chúa Giê-su. Ngài ngay lập tức xua đuổi thế lực đang hành hạ cậu bé. Nó
bao gồm một cuộc tấn công cuối cùng nữa, khiến cậu bé nằm trên mặt đất như một
xác chết để những người chứng kiến nghĩ rằng cậu đã chết. Một người mắc chứng
rối loạn động kinh chắc chắn có thể trông như vậy vào cuối một cơn động kinh.
Sau đó, Chúa Giê-su nắm lấy tay cậu bé và nâng cậu lên:
… và cậu bé có thể đứng
dậy.
Như thường xảy ra trong Phúc âm, chữa lành và phục hồi sự
toàn vẹn có nghĩa là đứng lên, chia sẻ sự phục sinh, cuộc sống mới, của Chúa
Giê-su.
Sau đó, khi các môn đồ của Chúa Giê-su ở một mình với Người,
họ hỏi tại sao họ không thể chữa lành cho cậu bé. Chúa Giê-su nói với họ rằng
loại vấn đề này:
… chỉ có thể thoát ra
thông qua lời cầu nguyện.
Điều đó có nghĩa là họ đã cố gắng chữa lành cho cậu bé bằng
chính nỗ lực của họ không? Họ có bắt đầu nghĩ rằng sức mạnh đã được ban cho họ
là của riêng họ không? Họ có không nhận ra rằng họ chỉ là những kênh truyền sức
mạnh chữa lành của Chúa không? Chúa Giê-su đã dành nhiều giờ cầu nguyện trước
và sau khi giảng dạy và chữa lành. Chúng ta không thể mong đợi làm khác đi.
https://livingspace.sacredspace.ie/o1072g/
Suy Niệm: Quỷ vẫn còn ám
Có một người suốt đời chỉ biết chăm lo cho mình, vì thế
tuy là người giàu có nhưng anh cũng là người keo kiệt nhất. Ngày nọ, sau khi dự
đám tang của người thân trở về, anh quyết định đổi mới cuộc sống. Ít lâu sau
đó, một người láng giềng bị cháy sạch nhà cửa, đây là cơ hội tốt để anh học biết
cho đi. Thế nhưng, khi đứng trước kho lẫm, có tiếng nói thầm vào tai anh:
"Hãy cho ít thôi". Một lần nữa anh phải chiến đấu với tính keo kiệt của
mình, nhưng lòng quảng đại trong anh đã chiến thắng. Dù vậy, khi người láng giềng
cám ơn và ra về, lòng anh vẫn còn vọng lại dư âm như muốn chế nhạo anh:
"Chỉ có người điên mới làm như vậy, người láng giềng cũng có đôi tay để
làm việc, tội gì phải cho đi như thế, lúc ốm đau thì lấy đâu lo cho thân
mình".
Ngày nay, vẫn còn có nhiều người lưu tâm đến việc thờ ma quỷ,
không những trên báo chí, phim ảnh, mà còn cả phong trào tôn thờ ma quỷ nữa. Ðiều
này dễ làm con người lầm tưởng rằng ma quỷ ở đâu đâu hoặc ở trong một số người
nào đó. Kỳ thực, không có những hiện tượng bên ngoài, như bị vật ngã, xùi bọt
mép, nghiến răng, cứng đờ thân thể, mà Tin Mừng hôm nay ghi lại, nhưng thực tế
con người cũng bị ma quỷ ám ảnh tâm trí một cách nào đó. Những quỷ kiêu ngạo,
hà tiện, dâm dục, mê ăn uống... không hiện nguyên hình, nhưng ngụy trang thành
những bộ mặt đáng yêu để quyến rũ con người: với những lý luận đủ sức thuyết phục
con người, như: thu tích tiền của có gì là xấu, có tiền củ tại sao tôi không hưởng
thụ. Những ý tưởng đó dần dà chiếm hữu con người hoàn toàn, khiến họ bịt tai nhắm
mắt trước những khốn khổ của người khác.
Thật không dễ gì trị được hiện tượng quỷ ám này, nếu không
thực hiện Lời Chúa dạy là ăn chay và cầu nguyện. Ăn chay để nâng con người lên
khỏi sức nặng của thân xác và của cám dỗ vật chất; cầu nguyện để đón nhận sức mạnh
chiến thắng của Chúa Kitô, Ðấng đã đánh bại được quyền lực của Satan. Cầu nguyện
là để cho con người cũ của chúng ta chết đi và để cho Chúa Giêsu mỗi ngày một lớn
lên trong chúng ta.
Ước gì Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta thêm ý thức về thân phận
tội lỗi, yếu hèn của chúng ta, và trong mọi sự, chúng ta biết hướng nhìn lên
Chúa là sức mạnh, là lẽ sống duy nhất của chúng ta.
(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét