HỌC HỎI PHÚC ÂM CHÚA NHẬT 4 MÙA CHAY NĂM C (LC
15,1-3.11-32)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
WHĐ (25/3/2025) - Đọc cả bài Phúc âm, cho biết đâu là những
hành vi thương xót, tha thứ của người cha đối với con thứ và con cả? Bạn nghĩ
gì về người cha trong dụ ngôn này? Ông có phải là người nhu nhược, nuông chiều
các con không?
PHÚC ÂM: Lc 15,1-3.11-32
1 Các người thu thuế và các
người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. 2 Những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với
nhau : "Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng." 3 Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này :
11 Rồi Đức Giê-su nói tiếp :
"Một người kia có hai con trai. 12 Người
con thứ nói với cha rằng : 'Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng.'
Và người cha đã chia của cải cho hai con. 13 Ít
ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống
phóng đãng, phung phí tài sản của mình.
14 "Khi anh ta đã ăn
tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta
bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, 15 nên phải đi ở đợ
cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. 16 Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy
bụng, nhưng chẳng ai cho. 17 Bấy giờ anh ta hồi
tâm và tự nhủ : 'Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa,
mà ta ở đây lại chết đói ! 18 Thôi, ta đứng lên,
đi về cùng cha và thưa với người : 'Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với
cha, 19 chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin
coi con như một người làm công cho cha vậy.' 20
Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.
"Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông
chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để. 21 Bấy giờ người con nói rằng : 'Thưa cha, con thật đắc
tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa ...' 22 Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng : 'Mau đem
áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, 23 rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở
tiệc ăn mừng ! 24 Vì con ta đây đã chết mà nay sống
lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.' Và họ bắt đầu ăn mừng.
25 "Lúc ấy người con cả
của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy
múa, 26 liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có
chuyện gì. 27 Người ấy trả lời : 'Em cậu đã về,
và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ.' 28 Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà.
Nhưng cha cậu ra năn nỉ. 29 Cậu trả lời cha :
'Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế
mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. 30 Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải
của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng !'
31 "Nhưng người cha nói
với anh ta : 'Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là
của con. 32 Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải
vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy.'"
CÂU HỎI TÌM HIỂU
1. Nhân vật chính của dụ ngôn này là ai? Trong hai đứa con,
đứa con nào là nhân vật mà ta cần để ý hơn? Đọc Lc 15,1-3.
2. Người con thứ được chia mấy phần sản nghiệp của người
cha? Đọc Đnl 21,15-17. Đâu là những hành vi bất hiếu của người con thứ? Tội bất
hiếu bị xử như thế nào? Đọc Đnl 21,18-21.
3. Đâu là tình cảnh khốn cùng nhục nhã ê chề của người con
thứ sau khi bỏ nhà ra đi? Người Do-thái coi heo là con vật như thế nào? Đọc
Lêvi 11,7; 1 Mcb 1,47-49.
4. Đọc Lc 15,17-20a. Bạn có tin người con thứ ăn năn
thật sự không, hay anh ta trở về chỉ vì sắp chết đói?
5. Đọc Lc 15,17-21. Đâu là những điều người con thứ định
làm và đã làm để chứng tỏ anh muốn hối cải trở về với cha? Bạn có thấy
những bước chính của Bí Tích Giải Tội (Hòa Giải) ở đây không?
6. Đọc Lc 15,25-30. Đâu là tội của người con cả? Tội người
con cả có giống với tội người con thứ không?
7. Người con thứ trở về nhà cha có dễ
không? Đâu là những điều anh có thể phải hứng chịu? Người con cả chấp nhận vào nhà
cha có dễ không? Để vào nhà, anh phải thay đổi điều gì?
GỢI Ý SUY NIỆM
Đọc cả bài Phúc âm, cho biết đâu là những hành vi
thương xót, tha thứ của người cha đối với con thứ và con cả? Bạn nghĩ
gì về người cha trong dụ ngôn này? Ông có phải là người nhu nhược, nuông chiều
các con không?
PHẦN
TRẢ LỜI
1. Trước đây người ta hay gọi dụ ngôn này là dụ ngôn Người
Con hoang đàng. Nhưng dần dần người ta thấy nhân vật chính là Người Cha giàu
lòng xót thương, tha thứ. Trong hai đứa con, người ta thường để ý hơn đến đứa
con thứ và ít chú ý đến con cả. Thật ra, con cả mới là nhân vật cần được chú ý
hơn. Nếu đọc Lc 15,1-3, ta sẽ thấy Đức Giêsu kể dụ ngôn này nhằm đáp trả những
người Pharisêu và các kinh sư. Họ xầm xì với nhau về chuyện những người thu thuế
và tội lỗi đến gần để nghe Đức Giêsu (Lc 15,1) và Ngài đã đón tiếp và ăn uống với
họ (Lc 15,2). Đức Giêsu kể dụ ngôn Người Cha nhân hậu để biện minh cho thái độ
đón tiếp người tội lỗi của mình. Có thể nói Người Cha là hình ảnh của Đức
Giêsu, đứa con thứ là hình ảnh của những người tội lỗi, còn anh con cả tiêu biểu
cho những người Pharisêu và các kinh sư.
2. Người con thứ bị coi là bất hiếu vì anh ta đã đòi cha phải
chia gia tài cho mình, ngay khi cha còn sống. Thường chỉ chia gia tài sau khi
cha qua đời. Con thứ được hưởng một phần ba gia tài của người cha, và con cả được
gấp đôi (x. Đnl 21,15-17). Tuy nhiên, sau khi được chia, con thứ đã bỏ nhà ra
đi, đến một vùng xa, ăn chơi phung phí và cuối cùng trắng tay. Theo sách Đệ nhị
luật, đứa con phạm tội bất hiếu có thể bị trừng phạt bằng cách bị mọi người
trong thành ném đá cho chết (Đnl 21,18-21).
3. Sau khi rời bỏ nhà cha, người con thứ từ từ đi xuống con
đường không lối thoát (Lc 15,13-16). Lúc đầu, anh ta hưởng thụ khoái lạc ăn
chơi, vì có nhiều tiền. Nhưng tiền nhiều cũng có lúc hết. Chẳng may vùng ấy lại
xảy ra nạn đói lớn nên anh phải đi làm thuê cho một người dân trong vùng để có
miếng mà ăn. Chủ của anh hẳn là dân ngoại, nuôi heo, nên sai anh đi chăn heo
ngoài đồng. Đối với người Do-thái, heo là con vật bị coi là ô uế (Lêvi 11,7; 1
Mcb 1,47-49), nên chăn heo là công việc hết sức tồi tệ đối với anh. Tuy có việc
làm, nhưng anh vẫn không thoát được cái đói giày vò. Anh đói đến mức thèm ăn đồ
ăn của heo, nhưng ngay cả chuyện đó cũng không được. Anh thấy mình có nguy cơ
chết vì đói ở vùng xa này, cái vùng mà anh tưởng là vùng của no đủ hạnh phúc.
4. Chính khi cái chết đói lơ lửng trên đầu mà anh con thứ
“quay về với chính mình” để làm một cuộc hồi tâm nghiêm túc. Khi đọc Lc
15,17-20a có người nghĩ rằng anh này trở về với cha chỉ vì sắp
chết đói, chứ không vì thật lòng ăn năn hối cải. Nếu thế, câu anh định nói với
cha chỉ là lời giả dối trên môi mép (Lc 15,18-19). Thật ra khi ở trong vòng tay
cha, cảm nhận tình thương tha thứ của cha, anh vẫn muốn nói lời xin lỗi đã được
chuẩn bị trước (Lc 15,18-19.21). Vậy đây phải là một lời hối lỗi thật lòng! Dĩ
nhiên cái đói là nguyên nhân đầu tiên thúc đẩy anh trở về (Lc 15,17), nhưng
chuyện anh có lòng sám hối thực sự là điều không thể chối cãi. Sám hối là một
chủ đề lớn của Tin Mừng Luca. Thiên Chúa vui mừng không phải vì một người phạm
tội, nhưng vì “một người tội lỗi hối cải” (Lc 15,7.10).
5. Điều anh con thứ định làm là: đứng lên, đi về với cha,
nói với cha một lời ăn năn và đưa ra một yêu cầu (Lc 15,18-19). Những điều anh
định làm thì anh đã làm ngay sau đó (Lc 15,20-21). Ta có thể thấy một số nét của
Bí tích Hòa giải nơi thái độ của anh. Anh đã hồi tâm xét mình (c. 17), đã có
lòng thống hối thật sự về tội mình đã phạm (cc. 18-19, “con đã phạm tội với trời
và với cha, chẳng còn xứng đáng được gọi là con”). Sau đó anh đã đi gặp cha để
xưng tội (c. 21). Anh định nói lên việc đền tội của anh là “xin cha xử với con
như một trong những kẻ làm thuê của cha” (Lc 15,19), nhưng cha anh đã không để
anh nói câu đó. Người cha đã “giải tội” cho anh trước khi anh xưng tội. Ông giải
tội cho anh bằng cái ôm và những nụ hôn (c.20). Ông không đọc lời xá giải cho
anh, nhưng ông trả lại cương vị làm con cho anh bằng việc bảo gia nhân đem cho
anh những thứ của người con như áo đẹp, nhẫn, dép (c. 22). Kết thúc là một đại
tiệc để ăn mừng, có bê béo và đoàn ca vũ nhạc trình diễn. Mỗi bí tích Hòa giải
cũng kết thúc trong niềm vui.
6. Ít khi chúng ta nghĩ đến tội của con cả. Thật ra tội của
người anh cũng giống tội của em. Đúng là anh đã không bỏ nhà ra đi, và đã chăm
chỉ làm việc cho cha ở ngoài đồng. Nhưng anh giống em ở chỗ không chịu vào nhà,
cứ đứng ngoài nhà (còn em thì đã bỏ nhà, nhưng bây giờ đã về nhà, vào nhà). Anh
ở gần cha, nhưng thật ra lòng thì xa cha: anh nổi giận và không vui được với niềm
vui của cha. Anh nói hỗn với cha và gọi em mình là “thằng con cha đó,” coi cha
đối xử bất công với anh (Lc 15,29-30).
7. Cả con thứ và con cả đều khó trở về với cha. Con thứ phải
chấp nhận xấu hổ khi trở về với thân tàn ma dại, phải liều chấp nhận chịu cha
phạt hay từ chối, chịu mọi người và gia nhân cười chê. Còn người con cả phải hết
giận mà vào dự tiệc, chung vui với cha và chấp nhận đón nhận người em, phải chịu
sống chung với đứa em đã tiêu sạch phần gia tài của nó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét