12/11/2017
Chúa Nhật 32 thường niên năm A.
(phần I)
Bài Ðọc I: Kn 6, 13-17
(Hl 12-16)
"Những ai tìm
kiếm sự khôn ngoan, sẽ gặp được nó".
Trích sách Khôn Ngoan.
Sự khôn ngoan sáng tỏ,
và không bao giờ lu mờ, những ai yêu mến nó, sẽ xem nó dễ dàng, và những ai tìm
kiếm nó, sẽ gặp được nó. Nó sẽ đón tiếp những ai khao khát nó, để tỏ mình ra
cho họ trước.
Từ sáng sớm, ai tỉnh
thức tiến lại gần nó, sẽ không lao nhọc, vì sẽ gặp nó ngồi nơi cửa nhà mình. Vậy
tưởng nhớ đến nó là được khôn sáng vẹn tuyền; và ai tỉnh thức vì nó, sẽ chóng
được an tâm. Vì nó chu du tìm kiếm những kẻ xứng đáng với mình, vui vẻ tỏ mình
ra cho những kẻ ấy trong các đường lối, và hết sức ân cần đón tiếp họ.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 62, 2. 3-4.
5-6. 7-8
Ðáp: Lạy Chúa là Thiên Chúa con, linh hồn con khao khát
Chúa (c. 2b).
Xướng: 1) Ôi lạy Chúa,
Chúa là Thiên Chúa của con, con thao thức chạy kiếm Ngài. Linh hồn con khát
khao, thể xác con mong đợi Chúa con, như đất héo khô, khát mong mà không gặp nước.-
Ðáp.
2) Con cũng mong được
chiêm ngưỡng thiên nhan ở thánh đài, để nhìn thấy quyền năng và vinh quanh của
Chúa. Vì ân tình của Ngài đáng chuộng hơn mạng sống, miệng con sẽ xướng ca ngợi
khen Ngài. - Ðáp.
3) Con sẽ chúc tụng
Ngài như thế trọn đời con, con sẽ giơ tay kêu cầu danh Chúa. Hồn con được no thỏa
dường như bởi mỹ vị cao lương, và miệng con ca ngợi Chúa với cặp môi hoan hỉ. -
Ðáp.
4) Trên giường ngủ,
khi con nhớ Chúa, con ngẫm suy về Chúa suốt năm canh. Vì Chúa đã ra tay trợ phù
con, để con được hoan hỉ núp trong bóng cánh của Ngài. - Ðáp.
Bài Ðọc II: 1 Tx 4,
13-14 {hoặc 13-18}
"Nhờ Ðức
Giêsu, Thiên Chúa sẽ đem những người đã chết đến làm một với Người".
Trích thư thứ nhất của
Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Thêxalônica.
Anh em thân mến, chúng
tôi chẳng muốn để anh em không biết gì về số phận những người đã an nghỉ, để
anh em khỏi buồn phiền như những người khác, là những kẻ không có niềm hy vọng.
Vì nếu chúng ta tin Ðức Giêsu đã chết và đã sống lại, thì cũng vậy, những người
đã chết nhờ Ðức Giêsu, Thiên Chúa sẽ đem họ đến làm một với Người.
{Bởi vậy, chúng tôi dựa vào lời Chúa để nói cùng anh em điều
này: chúng ta, những kẻ đang sống, những kẻ còn sót lại khi Chúa đến, thì chúng
ta không đi trước những người đã an nghỉ. Vì khi nghe lệnh và tiếng Tổng lãnh
Thiên thần, và tiếng loa Thiên Chúa, thì chính Chúa từ trời ngự xuống, và những
người đã chết trong Ðức Kitô sẽ sống lại trước hết, rồi đến chúng ta, những kẻ
đang sống, những kẻ còn sống sót, chúng ta sẽ được nhắc lên cùng với họ trên
các tầng mây, đi đón Ðức Kitô trên không trung, và như vậy, chúng ta sẽ được ở
cùng Chúa luôn mãi. Vì thế, anh em hãy dùng những lời đó mà an ủi nhau.}
Ðó là lời Chúa.
Alleluia: 1 Sm 3, 9
Alleluia, alleluia! -
Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe; Chúa có lời ban sự sống
đời đời. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt 25, 1-13
"Kia chàng rể
đến, hãy ra đón người".
Tin Mừng Chúa Giêsu
Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu
phán cùng các môn đệ dụ ngôn này: "Nước trời giống như mười trinh nữ cầm
đèn đi đón chàng rể. Trong số đó có năm cô khờ dại và năm cô khôn ngoan. Năm cô
khờ dại mang đèn mà không đem dầu theo; còn những cô khôn ngoan đã mang đèn lại
đem dầu đầy bình. Vì chàng rể đến chậm, nên các cô đều thiếp đi và ngủ cả.
"Nửa đêm có tiếng
hô to: Kìa chàng rể đến, hãy ra đón người. Bấy giờ các trinh nữ đều chỗi dậy, sửa
soạn đèn của mình. Những cô khờ dại nói với các cô khôn ngoan rằng: "Các
chị cho chúng em chút dầu, vì đèn của chúng em đã tắt cả". Các cô khôn
ngoan đáp lại rằng: "E không đủ cho chúng em và các chị, các chị ra (nhà)
hàng mà mua thì hơn". Song khi họ đang đi mua, thì chàng rể đến. Những
trinh nữ đã sẵn sàng thì theo chàng rể cùng vào tiệc cưới, và cửa đóng lại. Sau
cùng các trinh nữ kia cũng đến và nói: "Thưa Ngài, xin mở cửa cho chúng
tôi". Nhưng Người đáp lại: "Ta bảo thật các ngươi, ta không biết các
ngươi".
"Vậy hãy tỉnh thức,
vì các ngươi không biết ngày nào, giờ nào".
Ðó là lời Chúa.
Suy Niệm: Mến Chuộng Ðức
Khôn Ngoan
Sắp hết năm Phụng vụ,
Lời Chúa hôm nay hướng chúng ta về lúc cuối đời. Sẽ có sự chết nhưng cũng có sự
sống lại. Biết như vậy, chúng ta phải có nếp sống thế nào cho khôn ngoan? Ðấy
là những tư tưởng mà chúng ta có thể tìm thấy trong các bài đọc hôm nay.
Khác với mọi khi,
chúng ta thử bắt đầu tìm hiểu bài thư Phaolô trước. Chúng ta nhìn thẳng vào sự
chết, xem có gì đáng sợ không? Rồi từ đó, chúng ta sẽ lắng nghe Chúa dạy trong
bài Tin Mừng để thấy rõ ý nghĩa của bài sách Khôn ngoan.
A. Hãy Vịn Vào Lời
Chúa Mà An Ủi Nhau
Thánh Phaolô đã khuyên
nhủ giáo đoàn Thessalônikê như thế. Họ đang buồn và đang sợ. Họ buồn cho số phận
những anh em tín hữu đã qua đời. Và họ sợ cho bản thân họ cũng phải khổ như thế.
Là vì khi theo đạo, họ được biết rằng Chúa Yêsu sẽ trở lại. Hiện nay Người đã về
trời, nhưng chỉ để dọn chỗ cho các môn đệ của Người trong nhà Chúa Cha. Người sẽ
trở lại trong vinh quang và mau lẹ vì Người đã gọi thời gian này là thời gian
cuối cùng và căn dặn mọi người phải tỉnh thức vì Người sẽ trở lại bất thần như
kẻ trộm. Nếu thế thì tội lỗi quá cho các tín hữu đã an giấc ngàn thu. Họ phải
chết và không được nhìn thấy ngày Chúa quang lâm. Và như thế cũng sẽ tội nghiệp
cho chúng ta nếu phải chết trước ngày Chúa trở lại.
Ðó là nỗi buồn và nỗi
sợ của tín hữu ở Thessalônikê. Chúng ta khó hiểu được nỗi buồn và nỗi sợ thật sự
của họ vì chúng ta không được sống những giây phút như họ. Chúng ta bây giờ tin
rằng rồi đây Chúa sẽ trở lại, nhưng có lẽ không mấy ai nghĩ rằng Người sẽ trở lại
khi mình đang còn sống. Nhưng các tín hữu ngày xưa thì khác. Họ sống trong bầu
khí, tưởng rằng Chúa có thể trở lại nay mai. Nên họ có buồn và có sợ như tín hữu
ở Thessalônikê cũng là điều dễ hiểu. Và vì thế thánh Phaolô viết bức thư này.
Người trả lời cho giáo dân của người. Nhưng chúng ta cũng được lợi vì tư tưởng
của người cũng cần thiết cho chúng ta.
Mở đầu thánh Tông đồ
nói rằng: chúng ta phải hiểu rõ về số phận các tín hữu để đừng có buồn rầu, sợ
hãi như những người không có hy vọng. Người ám chỉ những người Hylạp thời bấy
giờ nghĩ rằng chết là hết và chẳng có đời sau. Nhưng tư tưởng của người cũng có
thể áp dụng cho những kẻ không có đức tin xác đáng về số phận những người đã chết.
Và luận lý căn bản của
thánh Phaolô là: tất cả những ai đã kết hợp với Ðức Kitô, thì Người thế nào họ
sẽ như thế. Vậy nếu chúng ta đã tin rằng Người đã chết và đã sống lại, thì
chúng ta phải nhớ những ai đã chết với Người thì cũng sẽ cùng Người sống lại.
Ðó là phần giáo lý
quan trọng nhất trong đoạn thư này. Nhiều thư Phaolô khác sẽ lặp lại điều ấy.
Và chúng ta phải tựa vào tư tưởng nòng cốt ấy để hiểu những lời Phaolô cắt
nghĩa về thứ tự những người sẽ được tham dự vào ngày Chúa quang lâm.
Chắc chắn mọi tín hữu
trung kiên của Chúa sẽ được tham dự. Người Thessalônikê lầm khi nghĩ rằng các
tín hữu đã chết không được nhìn thấy ngày vinh quang này. Ngược lại, họ sẽ có
ưu thế hơn. Bởi vì những kẻ đã an nghỉ trong Ðức Yêsu, thì Thiên Chúa sẽ đem họ
đi làm một với Ngài. Họ sẽ sống lại trước, rồi những tín hữu đang sống lúc đó mới
được biến đổi và được quyện lên các tầng mây làm một với họ và cùng nhau đi vào
vinh quang Thiên Chúa.
Chúng ta hãy để sang một
bên vấn đề trước-sau này. Thánh Phaolô chỉ nói đến có một lần ở đây. Trong các
thư khác, người chỉ nhấn mạnh niềm tin rằng hết mọi người an nghỉ trong Chúa sẽ
được sống lại vì Ðức Kitô là Ðầu của Thân thể, đã sống lại là để các chi thể của
Người sẽ được phục sinh. Ðó là niềm tin của chúng ta. Không tin như vậy, thì
theo lời Phaolô, chúng ta là những người dại nhất trên đời và lời rao giảng về
Chúa phục sinh trở nên hão huyền.
Vậy, đúng như lời
thánh Phaolô hôm nay kết luận, chúng ta hãy vịn vào Lời Chúa mà an ủi nhau mỗi
khi buồn phiền hoặc hoang mang về số phận những người đã chết, hay về chính việc
mình sẽ có ngày phải chết. Bởi vì chúng ta có niềm trông cậy: chết không phải
là hết, nhưng là biến đổi để được sống lại và sống mãi. Niềm tin này bó buộc
chúng ta phải biết sống. Và vì thế chúng ta hãy lắng nghe Lời Chúa dạy bảo
trong bài Tin Mừng.
B. Hãy Sống Sẵn Sàng
Chúng ta quen gọi đây
là dụ ngôn 10 trinh nữ. Nhưng chắc chắn ở nơi môi miệng Ðức Yêsu, thì đó chỉ là
10 cô thiếu nữ, 10 cô phù dâu như thói quen trong các đám cưới nơi các dân tộc.
Nhưng khi thánh Matthêô đọc lại dụ ngôn này và viết lại thành văn bản để lưu lại
cho hậu thế, thì lúc ấy ở trong Giáo hội đã có những người sống đồng trinh và
Giáo hội rất hãnh diện vì những người trinh nữ này. Matthêô dùng danh từ trinh
nữ như để chú ý đến sự hiện diện của họ ở trong Giáo hội và đồng thời cũng để
khuyên bảo đề phòng họ đừng mất cảnh giác. Ðàng khác, bấy giờ quan niệm Hội
Thánh là người Trinh Nữ vẹn tuyền dành cho tiệc cưới của Chiên Con cũng đã phổ
thông. Nên khi dùng danh từ trinh nữ, Matthêô muốn nói với Giáo hội và mọi người
ở trong, để đừng ai coi dụ ngôn này như không có hệ đến mình.
Và vì được viết trong
hoàn cảnh mới mẻ đó, dụ ngôn từ miệng Chúa Kitô đã được uốn nắn lại ít nhiều để
phù hợp với khung cảnh của Giáo hội. Có thể nói bây giờ nó nhằm phục vụ giáo lý
của Hội Thánh, thành ra nó có hơi gò bó những nét tả về mộc cuộc đón dâu.
Dù sao ở đây cũng nói
đến 10 cô thiếu nữ đang cùng với cô dâu chờ nhà trai đến xin rước dâu về. Có 5
cô khôn và 5 cô khờ. Nhờ trong một thái độ thôi, chứ không phải là những người
khờ thật sự về hết mọi mặt. Vì chắc chắn cô dâu đã không mời nhiều những con
người như thế để vây quanh mình. Phải nói đó là những cô được chọn lọc. Và nếu
không có việc các cô sơ suất quên đổ dầu vào đèn thì chắc chắn các cô cũng là
những thiếu nữ phù dâu lý tưởng như 5 cô kia.
Nhưng tại sao các cô lại
khờ đến thế?
Sắm sửa xiêm y hẳn hoi
và trang sức lộng lẫy mà lại quên đổ dầu vào đèn! Thật là xây nhà trên cát.
Matthêô gọi tất cả những hạng người như thế là khờ. Ở đây 5 cô lại khờ đến hết
chỗ nói. Ðã không có dầu thì chịu khó đi chung dưới ánh sáng của người khác, chứ
ai lại khờ đến nỗi lúc đó còn đi mua dầu. Ðã có 5 cô có đèn dầu hẳn hoi thì 5
cô kia cứ việc đi chung vào đi đã sao! Nhưng họ khờ.
Nói đúng hơn Matthêô
không chú trọng đến những chi tiết ấy. Người không quan tâm mô tả cuộc rước
dâu. Người muốn nói lên những bài học đạo đức, nên người có tả một đám cưới hơi
khác thường thì cũng chẳng sao.
Và quả thật, cuộc đưa
dâu này hơi khác thường. Có lý nào nhà trai chậm đến đến nỗi nửa đêm mới tới?
Và khi tới không có tiếng kèn tiếng hát, tiếng nói chuyện để làm cho nhà gái biết
đã đến giờ hay sao mà lại phải có tiếng kêu lên: "Kìa vị lang quân đến, hãy
ra mà đón". Và khi đã vào tiệc, người nhà ở đâu mà đến nỗi vị lang quân
như phải đứng coi cửa? Nếu chú trọng đến những chi tiết như thế, người ta sẽ thấy
dụng ý của Matthêô không phải là mô tả cuộc rước dâu, nhưng chỉ mượn khung cảnh
này để diễn tả thần học đạo đức. Và chính những nét khác thường trong cách mô tả
là những điểm giáo lý cần phải chú ý.
Chúng ta đã nói đến sự
khờ khạo của 5 cô thiếu nữ. Chúng ta phải lưu tâm đến việc chàng rể đến trễ, trễ
quá chừng, đến nỗi cả 10 cô phù dâu đều thiếp đi mà ngủ cả. Matthêô có ý nói đến
việc Ðức Kitô trở lại trễ. Cả Giáo hội không còn nóng lòng như buổi đầu và như
giáo dân ở Thessalônikê nữa. Nhưng nửa đêm chàng rể đã tới, vì việc Chúa trở lại
là một hành động đặc biệt, giống như việc Người giải phóng Dân ra khỏi Aicập,
như việc Người sống lại trong đêm phục sinh và như Người đã nói sẽ đến như kẻ
trộm. Người chọn hình ảnh đêm tối để nhấn mạnh đến tính cách đột xuất và đồng
thời cũng để nói lên ý nghĩa giải thoát cứu độ đem ánh sáng vào nơi tối tăm.
Người sẽ trở lại để làm ra một cuộc phục sinh mới, phục sinh toàn diện và phục
sinh đời đời. Chính tiếng kêu trong đêm tối cũng nói lên ý nghĩa đột xuất, và
nhất là gợi lên tiếng hô cánh chung lay tất cả tạo vật đang mê ngủ phải tỉnh dậy.
Ðiểm đáng chú ý hơn nữa
là thái độ của chàng rể. Chàng đứng ở cửa chờ lúc các cô khờ đến để nói vào mặt
các cô: "Ta không biết các ngươi". Câu này đưa chúng ta nhớ đến Mt
7,22-23 và Lc 13,24-25. Ở cả hai đoạn, trong ngày chung thẩm Chúa sẽ nói Người
không biết những kẻ chỉ kêu "Lạy Chúa! Lạy Chúa!" mà không thi hành
Thánh ý của Người, hoặc không chịu đi vào con đường hẹp là con đường các lệnh
truyền của Người.
Và như thế chúng ta đã
có thể nắm vững được chủ đề của bài Tin Mừng hôm nay. Thánh Matthêô dùng dụ
ngôn 10 cô thiếu nữ mà Ðức Yêsu đã giảng khi còn ở đời này để nói với Giáo hội
và các tín hữu rằng: Chúa sẽ trở lại đưa chúng ta vào tiệc cưới Nước Trời. Vào
giờ nào không ai biết vì Chúa là Chủ thời gian. Chắc chắn Người sẽ đến một cách
đột xuất, nên ai khôn thì phải sẵn sàng. Kẻ khờ không sẵn sàng sẽ bị từ chối bằng
câu rất đau đớn rằng: Ta không biết các ngươi! Thế nên đừng tưởng mình là Kitô
hữu mà yên trí, đừng tưởng mình đang ở với nàng dâu là Hội Thánh mà yên tâm. Chỉ
những ai ở trong Hội Thánh mà có thái độ và đời sống sẵn sàng mới được rước vào
Nước Trời sau này.
Nhưng thế nào là sẵn
sàng?
C. Hãy Mến Chuộng Ðức
Khôn Ngoan
Bài Tin Mừng kết thúc
bằng câu: "Hãy tỉnh thức vì các ngươi không biết ngày nào giờ nào".
Ðó là một câu ở nơi khác đã được đính vào bài dụ ngôn trên. Vì trong bài dụ
ngôn cả 5 cô khôn cũng đã thiếp đi mà ngủ cả. Do đó muốn hợp lý chúng ta phải
hiểu chữ "hãy tỉnh thức" ở đây chỉ có nghĩa là "hãy sẵn
sàng" như Matthêô đã viết một cách tương tự ở đoạn trên (24,44). Và nếu muốn
cắt nghĩa thế nào là sẵn sàng chúng ta có thể dựa ngay vào tư cách của 5 cô thiếu
nữ "khôn" mà nói. Khi ấy bài đọc I có thể soi sáng cho chúng ta.
Bài sách này nói: những
ai mến chuộng đức khôn ngoan, đức khôn ngoan sẵn sàng cho gặp; ai xứng đáng với
đức khôn ngoan, đức khôn ngoan sẽ rảo quanh tìm kiếm; trên các nẻo đi, khôn
ngoan đon đả hiện hình; mỗi ý xảy ra, khôn ngoan liền ra đón gặp.
Chúng ta cứ thử coi đức
khôn ngoan là Chúa thì chúng ta sẽ được một bài học rất cụ thể. Và chúng ta phải
làm như vậy, vì ở đây quả thật khi nói đến đức khôn ngoan, tác giả Kinh Thánh
muốn chúng ta hiểu về chính Thiên Chúa.
Người là sự khôn ngoan
sáng láng, không hề tàn úa như câu đầu của bài đọc hôm nay. Những ai tìm kiếm
Người tất sẽ được Người cho gặp vì chính Người đã phán: ai tìm sẽ gặp, ai gõ cửa
sẽ được mở cho. Người ở trên mọi nẻo đường ta đi...; và trong mọi ý tưởng của
ta đều đã có Người.
Như vậy muốn gặp Chúa
phải tìm kiếm; nhưng chỉ ai yêu mến Chúa mới tìm kiếm Người. Duy trì được lòng
yêu mến Chúa là có thái độ sẵn sàng; và ai làm như thế là người khôn. Vì để chỉ
người "khôn" thánh Matthêô đã dùng một từ ngữ phronimos, có nghĩa là
có lòng, có lòng đối với tha nhân, tức là có lòng yêu mến; còn kẻ khờ thiếu
lòng yêu mến nên không thi hành Ý Chúa (Tv 14,1; Mt 7,24). Vậy người khôn có
đèn cháy sáng trong tay để sẵn sàng đi gặp Chúa là người có đức mến đã được đốt
cháy khi chịu phép Rửa tội và đã nhận lấy một cây đèn cháy.
Với những tư tưởng
này, chúng ta có thể thấy mọi nét chính trong các bài Kinh Thánh hôm nay. Hội
Thánh khuyên nhủ chúng ta trong thời gian chờ ngày Chúa trở lại hãy giữ lòng mến
Chúa cháy mãi. Hãy luôn luôn tưởng nhớ và yêu mến Người. Nhất là hãy luôn luôn
thi hành giới răn Người để lại là thi hành lòng bác ái. Như thế, Người đến lúc
nào chúng ta vẫn sẵn sàng để vào dự tiệc đời đời với Người.
Giờ đây tiệc Thánh Thể
sắp khởi sự. Chúng ta hãy đốt lòng mến lên. Không những chúng ta phải giục lòng
mến Chúa mà còn phải muốn hòa hợp với anh em để cùng nhau dự tiệc bác ái này.
Và có tinh thần dự lễ như vậy và được đốt cháy lòng mến như thế, chúng ta phải
tiếp tục giữ mãi ngọn lửa bác ái trong đời sống để không lúc nào là không sẵn
sàng đón Chúa trở lại.
(Trích dẫn từ tập
sách Giải Nghĩa Lời Chúa
của Ðức cố Giám Mục
Bartôlômêô Nguyễn Sơn Lâm)
LỜI CHÚA MỖI NGÀY
Chủ Nhật 32 Thường Niên, Năm A
Bài đọc: Wis
6:12-16; I Thes 4:13-17; Mt 25:1-13.
GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Cần khôn ngoan, tỉnh thức, chờ đợi Ngày Chúa đến.
Không ai trong chúng
ta phủ nhận sự quan trọng của khôn ngoan trong cuộc sống. Người khôn ngoan thường
được xã hội kính trọng và được chọn làm những nhà lãnh đạo của dân. Đó là lý do
tại sao hầu hết các cha mẹ Việt Nam sẵn sàng hy sinh, làm lụng vất vả, để con
được ăn học tới nơi tới chốn. Họ hy vọng với vốn liếng học thức, con họ sẽ biết
cách đối chọi với đời và tìm được một công việc đỡ vất vả hơn họ. Nhưng sự khôn
ngoan này mới chỉ là khôn ngoan thế tục; có một khôn ngoan cao hơn và sự khôn
ngoan này mới thực sự được gọi là “sự khôn ngoan đích thực.” Sự khôn ngoan đích
thực là biết nguồn gốc và đích điểm của cuộc đời, cùng biết cách thức làm sao để
đạt tới đích điểm này. Các Bài đọc hôm nay đều xoay quanh sự khôn ngoan: Bài đọc
I nói lên tầm quan trọng của Đức Khôn Ngoan. Bài đọc II dạy khôn ngoan là biết
đích điểm của cuộc đời, là được đòan tụ với Đức Kitô trong Ngày Quang Lâm.
Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu dạy các môn đệ phải biết khôn ngoan chuẩn bị trong
khi chờ đợi Ngày Quang Lâm, vì không ai biết khi nào sẽ xảy ra.
KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:
1/ Bài đọc I: Ai tìm kiếm Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan cho gặp. Đức
Khôn Ngoan luôn sáng chói, và không bao giờ tàn tạ.
1.1/ Ba thái độ phải có
khi tìm kiếm khôn ngoan:
(1) Quí trọng Đức Khôn
Ngoan: Vô tri bất mộ, phải biết Đức Khôn Ngoan đáng quí trọng dường nào trước
khi yêu mến nó. Tiếng Hy-Lạp dùng danh từ rất hay để chỉ các triết gia, filovsofo~,
danh từ này ghép bởi động từ filevw = yêu, và danh từ sofiva = khôn ngoan. Như
thế, triết gia là người yêu mến sự khôn ngoan. Theo truyền thống Do-Thái và Hy
Lạp. Đức KN được nhân cách hóa (coi như một người); vì thế Đức KN chỉ tỏ mình
cho những ai yêu mến: “Ai mến chuộng Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan dễ dàng
cho chiêm ngưỡng.” Những ai coi thường KN, chẳng bao giờ có được nó.
(2) Tìm kiếm Đức Khôn
Ngoan: Không phải chỉ thụ động yêu mến mà còn phải chủ động đi tìm kiếm học hỏi.
Con người quí trọng khôn ngoan sẽ đi tìm bất cứ nơi nào có sự khôn ngoan (Nữ
Hòang Phương Nam đi tìm Vua Solomon). Tác giả của Bài đọc I bảo đảm: “Ai tìm kiếm
Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan cho gặp. Ai từ sáng sớm đã tìm Đức Khôn
Ngoan, thì không phải nhọc nhằn vất vả. Họ sẽ thấy Đức Khôn Ngoan ngồi ngay trước
cửa nhà.”
(3) Khao khát Đức Khôn Ngoan trên hết mọi sự: Truyền thống GH tin Sách Khôn Ngoan được viết bởi Vua Solomon, người khi được Thiên Chúa hỏi muốn xin bất cứ một điều gì, Ngài sẽ ban cho. Nhà Vua không xin bất cứ điều gì, chỉ xin cho có được Đức Khôn Ngoan. Thiên Chúa đã ban cho Vua một sự khôn ngoan thập tòan đến độ trước và sau Vua, không một ai được khôn ngoan như thế. Vì thế: “Ai khao khát Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan đi bước trước mà tỏ mình cho biết.” Như thế, Đức KN có mặt mọi nơi, chỉ chờ ai mở cửa tiếp nhận, vui vẻ đi vào gặp.
(3) Khao khát Đức Khôn Ngoan trên hết mọi sự: Truyền thống GH tin Sách Khôn Ngoan được viết bởi Vua Solomon, người khi được Thiên Chúa hỏi muốn xin bất cứ một điều gì, Ngài sẽ ban cho. Nhà Vua không xin bất cứ điều gì, chỉ xin cho có được Đức Khôn Ngoan. Thiên Chúa đã ban cho Vua một sự khôn ngoan thập tòan đến độ trước và sau Vua, không một ai được khôn ngoan như thế. Vì thế: “Ai khao khát Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan đi bước trước mà tỏ mình cho biết.” Như thế, Đức KN có mặt mọi nơi, chỉ chờ ai mở cửa tiếp nhận, vui vẻ đi vào gặp.
2.2/ Những lợi ích khi có
được Đức Khôn Ngoan: Không có gì trên đời có
thể so sánh với Đức KN, vì có được KN là:
(1) Sẽ không bao giờ mất:
Tất cả những gì ở ngòai con người đều có thể bị mất, nhưng những gì tích trữ ở
bên trong sẽ không bao giờ mất: “Đức Khôn Ngoan luôn sáng chói, và không bao giờ
hư mất.” Đức KN sẽ ở với con người tới muôn đời.
(2) Hiểu biết hòan
tòan: Khôn ngoan của vũ trụ thì bao la mà khả năng con người lại rất giới hạn;
làm sao có thể đạt tới sự hiểu biết hòan tòan? Tác giả Sách Khôn Ngoan hứa hẹn:
“Nếu để tâm suy niệm về Đức Khôn Ngoan là đạt được sự hiểu biết hòan tòan.”
Khôn ngoan của thế gian chỉ có thể giúp con người hiểu một số khía cạnh (tóan học,
xã hội, nhân văn, triết học, kinh tế…), nhưng khôn ngoan của Thiên Chúa sẽ giúp
hiểu tòan bộ cuộc đời.
(3) Trút được mọi lo
âu: Con người lo lắng là vì không biết sự việc sẽ xảy ra làm sao; nhưng nếu đã
đạt tới sự hiểu biết tòan bộ vế cuộc đời, họ sẽ không còn lo âu nữa.
(4) Biết cách giải quyết mọi vấn đề trong cuộc đời: Người đã hiểu biết hết mọi sự thì cũng biết cách gỉai quyết mọi vấn đề cách tốt đẹp: “Trên các nẻo đường họ đi, Đức Khôn Ngoan niềm nở xuất hiện. Mỗi khi họ suy tưởng điều gì, Đức Khôn Ngoan đều đến với họ.”
(4) Biết cách giải quyết mọi vấn đề trong cuộc đời: Người đã hiểu biết hết mọi sự thì cũng biết cách gỉai quyết mọi vấn đề cách tốt đẹp: “Trên các nẻo đường họ đi, Đức Khôn Ngoan niềm nở xuất hiện. Mỗi khi họ suy tưởng điều gì, Đức Khôn Ngoan đều đến với họ.”
2/ Bài đọc II: Chúng ta sẽ được ở cùng Chúa mãi mãi.
Sự khôn ngoan đích thực
là khôn ngoan theo truyền thống Kitô Giáo. Người khôn ngoan đích thực biết chỉ
có một Thiên Chúa trong vũ trụ này, và Ngài là nguồn gốc mọi khôn ngoan. Ngài tạo
dựng mọi sự trong vũ trụ và tiền định cho con người được chung hưởng hạnh phúc
với Ngài trong cuộc sống vĩnh cửu mai sau. Khôn Ngoan đích thực của Cựu Ước là
chính Đức Kitô của Tân Ước, là hiểu biết Mầu Nhiệm Cứu Độ được thực hiện qua Đức
Kitô, và cách đạt tới ơn cứu độ là đặt niềm tin hòan tòan nơi Đức Kitô, trong
khi chờ đợi Ngài ngự đến lần hai để mang con người về với Thiên Chúa. Nói tóm,
Đức Kitô chính là sự khôn ngoan của Thiên Chúa.
2.1/ Hai niềm tin khác
nhau: Khi bàn chuyện về đời sau, chúng ta thấy
có 2 lọai người:
(1) Những người không
tin có sự sống lại: Đối với họ, chết là hết. Họ sợ chết và buồn phiền khi giờ
chết đến. Thời của Thánh Phaolô cũng có hạng người này, vì thế, ngài cẩn thận đề
phòng niềm tin này nơi các tín hữu: “Thưa anh em, về những ai đã an giấc ngàn
thu, chúng tôi không muốn để anh em chẳng hay biết gì, hầu anh em khỏi buồn phiền
như những người khác, là những người không có niềm hy vọng.” Đây là thái độ của
những người thiếu khôn ngoan: Họ chỉ chú trọng đến cuộc sống đời này mà thôi!
(2) Những người tin có
sự sống lại: Chết không hết, nhưng bắt đầu một cuộc sống trường sinh bất tử với
Thiên Chúa. Lý do của niềm hy vọng này là: “Vì nếu chúng ta tin rằng Đức Giêsu
đã chết và đã sống lại, thì chúng ta cũng tin rằng những người đã an giấc trong
Đức Giêsu, sẽ được Thiên Chúa đưa về cùng Đức Giêsu.” Đây là thái độ của những
người khôn ngoan: Đang khi sống vui vẻ đời này, họ không quên chuẩn bị cho cuộc
sống vĩnh cửu mai sau.
2.2/ Những gì sẽ xảy đến
trong Ngày Chúa Quang Lâm: Thiên Chúa sẽ làm
cho xác lòai người sống lại, và sau đó, con người sẽ được ở với Thiên Chúa mãi
mãi.
(1) Những người đã chết
trong Đức Kitô sẽ sống lại trước tiên: “Khi hiệu lệnh ban ra, khi tiếng Tổng
Lãnh Thiên Thần và tiếng kèn của Thiên Chúa vang lên, thì chính Chúa sẽ từ trời
ngự xuống, và những người đã chết trong Đức Kitô sẽ sống lại trước tiên.”
(2) Sau đó, đến chúng
ta là những người đang sống: “Chúng ta sẽ được đem đi trên đám mây cùng với họ,
để nghênh đón Chúa trên không trung. Như thế, chúng ta sẽ được ở cùng Chúa mãi
mãi.”
3/ Phúc Âm: Anh em hãy tỉnh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ
nào.
Dụ ngôn là cách con
người dùng để diễn tả một thực tại. Thực tại mà Chúa Giêsu muốn dạy cho khán giả
hôm nay là: ngày Đức Kitô Quang Lâm chắc chắn sẽ đến, nhưng không ai biết ngày
nào hay giờ nào. Trong dụ ngôn: Đức Kitô được ví như chàng rể, cô dâu và các
phù dâu được ví như Giáo Hội và các tín hữu, Ngày Đức Kitô Quang Lâm được ví
như ngày chàng rể đến đón dâu.
3.1/ Dụ ngôn mười cô
trinh nữ cầm đèn đi đón chàng rể: Theo phong
tục của người Do-Thái, đám cưới thường xảy ra ban đêm; vì thế đèn và dầu là hai
thứ không thể thiếu cho các họat động xảy ra ban đêm. Bạn thân của cô dâu là những
người sẽ tháp tùng cô dâu trong suốt thời gian cưới. Chú rể sẽ không cho biết
thời giờ tới: có thể chập tối, có thể giữa đêm, hay hừng đông; vì thế tất cả mọi
sự phải sẵn sàng. Mười cô trinh nữ được xếp thành 2 hạng: khôn ngoan hay khờ dại
tùy thuộc vào việc có mang dầu dự bị theo hay không.
Các cô trinh nữ này chắc
chắn đã được nghe nói hay tự mình chứng kiến những đám cưới đã xảy ra trước và
biết: chàng rể có thể đến trễ, dầu đốt mãi rồi cũng hết, phải có đèn sáng để
đón chàng rể... Biết trước như thế nhưng không phải ai cũng biết chuẩn bị cho
tương xứng. Năm cô khôn ngoan biết phòng xa nên mang bình dầu dự trữ theo. Năm
cô khờ dại không mang dầu dự trữ theo có thể vì: (1) không tiên liệu trước; (2)
có thể đóan già đóan non chàng rể sẽ tới sớm; hay (3) nghĩ có thể mượn được người
khác nên mang làm gì cho phiền phức!
3.2/ Giờ chàng rể đến: Chầu lâu gối mỏi, “vì chú rể đến chậm, nên các cô thiếp
đi, rồi ngủ cả.” Và khi các cô đang ngủ thì đèn cũng tắt ngúm vì hết dầu. Nửa
đêm, có tiếng la lên: "Chú rể kia rồi, ra đón đi!"
(1) Sửa sọan đèn: Bấy
giờ tất cả các trinh nữ ấy đều thức dậy, và sửa soạn đèn. Nếu đã có đèn và dầu
sẵn, mọi sự đều dễ dàng để ra nghênh đón chàng rể.
(2) Mượn dầu: Các cô dại
nói với các cô khôn rằng: "Xin các chị cho chúng em chút dầu, vì đèn của
chúng em tắt mất rồi!" Các cô khôn đáp: "Sợ không đủ cho chúng em và
cho các chị đâu, các chị ra hàng mà mua lấy thì hơn." Điều giúp suy tư: Dầu
còn có thể cho được nếu dư thừa, nhưng có những thứ không thể cho và cũng không
thể mượn, mà tự cá nhân phải tập luyện: đức tin, tình yêu dành cho Thiên Chúa,
Đức Khôn Ngoan, các đức tính tốt, và những việc lành giúp ích người khác. Làm
sao có thể mượn tình yêu của người khác để yêu Chúa?
(3) Đi mua dầu giữa
ban đêm: Các cô dại không còn cách nào khác phải đi tìm mua dầu nhưng hàng quán
nào mở ban đêm? Khi nhận ra tình thế nguy ngập thì đã quá muộn. Đức Khôn Ngoan
dạy con người biết tiên liệu những gì sẽ xảy ra, nhưng các cô dại đã không tìm
học Đức Khôn Ngoan.
3.3/ Hậu quả phải lãnh nhận:
Không biết không có tội, nhưng vẫn phải chịu
hậu quả:
(1) Các cô khôn ngoan
đã sẵn sàng được đi theo chú rể vào dự tiệc cưới. Rồi người ta đóng cửa lại.
(2) Các cô khờ dại sau
cùng cũng đến gõ cửa và gọi: "Thưa Ngài, thưa Ngài! mở cửa cho chúng tôi với!"
Nhưng Người đáp: "Tôi bảo thật các cô, tôi không biết các cô là ai cả!"
Và Chúa Giêsu kết luận:
“Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.” Mặc dầu đã
được báo trước bởi chính Chúa Giêsu, và Giáo Hội đã lặp đi lặp lại mỗi năm vào
thời điểm này, thế mà vẫn có những người vẫn vô tư không chịu chuẩn bị. Chúng
ta không thể trách Chúa nếu bị tống ra ngòai. Điều nguy hiểm mà ma quỉ thường lợi
dụng để cám dỗ con người là Ngày ấy còn xa.
ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:
- Chúng ta phải có
lòng khao khát và chuyên tâm học hỏi để tìm ra sự khôn ngoan đích thực cho cuộc
đời. Đức Khôn Ngoan đích thực của Cựu Ước chính là Đức Kitô của Tân Ước.
- Chết không phải là hết,
nhưng bắt đầu một cuộc sống mới với Thiên Chúa. Vì thế, chúng ta không được sống
như những người không hy vọng có cuộc sống mai sau. Họ chỉ biết kiếm tiền và tận
hưởng những thú vui đời này.
- Chúng ta cần chuẩn bị
sẵn sàng mọi thứ hành trang cần thiết để nghênh đón Chúa: có những cái không thể
mua vào lúc cuối; có những cái không thể xin như: đức tin và tình yêu chúng ta
dành cho Đức Kitô, Đức Khôn Ngoan và các nhân đức, và những công việc lành
chúng ta làm cho người khác.
Lm. Anthony ĐINH MINH TIẺN, OP.
12/11/17 CHÚA NHẬT TUẦN 32 TN – A
Mt 25,1-13
SỰ KHÔN NGOAN CỦA
NGƯỜI MÔN ĐỆ CHÚA KI-TÔ
“Các cô dại mang
đèn mà không mang dầu theo. Còn các cô khôn thì vừa mang đèn vừa mang chai dầu
theo.” (Mt 25,3-4)
Suy niệm: Chúa Giê-su diễn tả cuộc hội ngộ cánh chung như cuộc hẹn
của các trinh nữ đi đón vị Lang Quân là chính Ngài. Thế nhưng trong cuộc hẹn
này, kẻ được gặp, người lại không! Yếu tố quyết định để gặp được Chàng Rể Giê-su
chính là thái độ sống của mỗi người. Các cô được gọi là khôn, vì họ biết dự trữ
dầu để giữ đèn sáng mãi. Thế nên cho dù Lang Quân có chậm đến, các cô vẫn sẵn
sàng dầu đèn để đến gặp Ngài. Đấy là cái khôn của người môn đệ Ki-tô. Bởi vì
cùng đích cuộc đời của mỗi chúng ta đều là được gặp Đức Lang Quân Giê-su. Đây
là Chân lý không thay đổi, nên “chúng ta không thể thay đổi cuộc đời, mà chỉ có
thể thay đổi được thái độ của ta đối với cuộc đời mà thôi”. (Thánh Tê-rê-sa
A-vi-la).
Mời Bạn: Tháng cuối năm Phụng vụ, Giáo Hội mời chúng ta suy nghĩ về
đích điểm đời mình, để biết thay đổi đời hiện tại. Chẳng ai có thể sống thay bạn,
nghĩ thay bạn, hành động thay bạn… vì mỗi người có vị trí không thể thay thế và
phải chịu trách nhiệm về chính cuộc đời mình. Đó là chất dầu được chiết xuất từ
chất sống của mỗi người trong từng ngày sống, bằng cách quảng đại, dấn thân thực
thi công bằng, sự thật, khiêm tốn, an hoà, yêu thương, tha thứ… Bạn đừng đi lại
vết xe cũ của các cô khờ, để rồi bị lỡ bữa tiệc hạnh phúc vĩnh cửu với Chàng Rể
Giê-su.
Chia sẻ: Để được sự khôn ngoan của môn đệ Ki-tô, chất dầu ban phải
tích luỹ, dự trữ là gì ?
Sống Lời Chúa: Quyết tâm làm một việc tốt mỗi ngày.
Cầu nguyện: Đọc kinh Sáng Soi.
(5 phút Lời Chúa)
VỪA MANG ĐÈN, VỪA MANG DẦU (12.11.2017 – Chúa nhật 32 Thường niên, Năm A)
Mang danh là Kitô hữu. Không đủ! Tham gia vào một số sinh hoạt tôn giáo. Không đủ! Cần phải sống hết mình những đòi hỏi của Chúa. Ðòi hỏi lớn nhất là yêu thương.
Suy niệm:
Chẳng ai nghĩ đi ăn sinh
nhật là để chết.
Chẳng ai nghĩ mình sẽ
chết vào ngày sinh nhật của mình.
Vụ chìm tàu du lịch Dìn
Ký tại Bình Dương hồi cuối tháng 5/2011
nhắc cho ta về sự bất ngờ
của cái chết.
Cái chết đến khi mọi
người đang vui vẻ chúc mừng nhau
trong bữa tiệc mừng sinh
nhật của cháu bé 3 tuổi.
16 người chết vì bị kẹt
lại trong chiếc tàu du lịch bị mưa to gió lớn đánh chìm.
Ðoạn Tin Mừng hôm nay
nhắc ta rằng Chúa đến bất ngờ,
như chú rể đến lúc nửa
đêm.
Chúng ta phải sẵn sàng
như năm cô phù dâu khôn ngoan,
hân hoan ra đón chú rể,
tay cầm đèn thắp sáng.
Thật ra năm cô dại chẳng
phải là hạng vô tích sự.
Chắc họ đã lo trang điểm
cho mình.
Khi biết mình hết dầu, họ
đã lo vay mượn.
Và khi bị từ chối, họ đã
đi mua dầu giữa đêm khuya.
Lúc có đèn sáng, họ đã gõ
cửa xin vào dự tiệc cưới.
Nhưng muộn quá!
“Tôi bảo thật các cô, tôi
không biết các cô!”
Chẳng nên đổ lỗi cho chú
rể đến chậm,
khiến đèn của mình hết
dầu.
Chẳng nên trách móc các
cô khôn ngoan,
vì họ cần có đủ dầu để
thắp sáng cho tiệc cưới giữa đêm khuya.
Chỉ nên nhận mình đã
chểnh mảng,
không mang dầu dự trữ.
Có đèn. Không đủ!
Ðèn cần phẳi sáng, sáng
lúc Chúa đến bất ngờ.
Như thế cũng có nghĩa là
phải luôn luôn sáng.
Mang danh là Kitô hữu.
Không đủ!
Tham gia vào một số sinh
hoạt tôn giáo. Không đủ!
Cần phải sống hết mình
những đòi hỏi của Chúa.
Ðòi hỏi lớn nhất là yêu
thương.
Trong Hội Thánh, vẫn có
những cô khôn và cô dại,
có những người đèn đã hết
dầu từ lâu...
Cần chăm chút cho ngọn
đèn đời mình.
Cần nuôi dưỡng nó bằng
thứ dầu của tình yêu bao dung,
của niềm hy vọng vững
vàng, của niềm tin sắt đá.
Cần châm thêm dầu mỗi
ngày...
Hãy tỉnh thức, vì anh em
không biết ngày nào, giờ nào.
Tỉnh thức không phải là
không ngủ...
Cả mười cô trinh nữ phù
dâu đều đã thiếp ngủ.
Tỉnh thức không phải là
suốt ngày đọc Lời Chúa,
nhưng là để Lời Chúa chi
phối mình suốt ngày.
Chẳng ai biết lúc nào tận
thế.
Chẳng ai biết giờ chết
của mình.
Chẳng ai biết hôm nay
Chúa hẹn mình ở đâu,
trong biến cố nào, nơi
con người nào.
Chính vì thế phải tỉnh
thức luôn, cả trong giấc ngủ.
Người ta biết mình bắt
đầu tỉnh thức,
khi nhận ra mình đã mê
muội.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
nếu ngày mai Chúa quang lâm,
chắc chúng con sẽ vô cùng lúng túng.
Thế giới này còn bao điều khiếm khuyết, dở dang,
còn bao điều nằm ngoài
vòng tay của Chúa.
Chúa đâu muốn đến để hủy diệt,
Chúa đâu muốn mất một
người nào...
Xin cho chúng con biết cộng tác với Chúa
xây dựng một thế giới yêu
thương và công bằng,
vui tươi và hạnh phúc,
để ngày Chúa đến thực là
một ngày vui trọn vẹn
cho mọi người và cho cả
vũ trụ.
Xin nuôi dưỡng nơi chúng con
niềm tin vững vàng
và niềm hy vọng nồng cháy,
để tất cả những gì chúng con làm
đều nhằm chuẩn bị cho ngày Chúa trở lại.
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
12 THÁNG MƯỜI MỘT
Xin Hãy Quan Tâm Đến
Thế Hệ Trẻ
Chúng ta đang càng
ngày càng phải khẩn trương hơn trong việc cổ võ một khát vọng mãnh liệt và thâm
sâu muốn bảo vệ con người và bảo vệ sự sống con người, nhất là giữa những người
trẻ. Chúng ta phải giáo dục và giúp các bạn trẻ trở thành những con người trưởng
thành để các bạn ấy có thể biểu dương tính thánh thiện của sự sống con người
trong thế giới chúng ta. Vâng, chúng ta phải làm thấm nhập trong họ một niềm
tôn trọng sâu xa đối với các giá trị Kitô giáo đích thực dựa trên những xác tín
mạnh mẽ của bản thân họ.
Bổn phận của chúng ta
là giúp các bạn trẻ và không ngăn trở họ trên con đường tiến tới trưởng thành
hoàn toàn trong Đức Kitô. Các bạn trẻ có quyền hưởng một nền giáo dục thích
đáng để họ có thể lèo lái thế giới này trong tương lai. Tôi tha thiết mời gọi
các bậc phụ huynh, các nhà giáo, nhà văn, ký giả, các nhà khoa học, các nghệ
sĩ, và mọi người … vâng, tôi mời gọi tất cả những ai tin vào phẩm giá con người
hãy đóng góp phần mình cho thế hệ trẻ hôm nay.
Thế hệ của ngàn năm thứ
ba phải tránh những nỗi kinh hoàng đã làm cho thế kỷ XX của chúng ta nhuộm đỏ
máu. Còn có vô số bước phát triển mà xã hội con người có thể thực hiện để phục
vụ cho chính con người. Khi chúng ta tiến bước đến tương lai, chúng ta có trong
tay những khả năng chưa từng có để xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn và nhân đạo
hơn theo tinh thần của Tin Mừng.
- suy tư 366 ngày của Đức Gioan
Phaolô II -
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
LIFT UP YOUR HEARTS
Daily Meditations by Pope John
Paul II
12 Tháng Mười Một
Tình Yêu Mạnh Hơn Thời Gian
Một hôm, vua Ai Cập
đang đứng chiêm ngưỡng những bia tháp mà ông đã cho dựng lên tại thành phố
Eliopolis. Bỗng nhiên có một cụ già râu tóc bạc phơ không biết từ đâu đến, đã
cười ngạo nghễ và thách thức với nhà vua như sau: Hãy bỏ tất cả và cút đi...
Nhà vua giận tím
gan, thế nhưng ông ta đã tự chủ và trả lời: "Hỡi người già, ngươi là ai mà
dám ra lệnh cho ta một cách hỗn láo như thế... Không lẽ ngươi có nhiều quyền thế
hơn ta?".
Lão ông tự giới thiệu:
"Ðúng thế, bởi vì ta là Thời Gian...".
Nghe đến tên Thời
Gian, vua Ai Cập tái mặt và té khỏi ngai vàng... Cùng với ông, cả đế quốc Ai Cập
cũng sụp đổ.
Lão già Thời Gian
cũng rảo qua khắp các đế quốc trên thế giới. Lão đi đến đâu, thì các đế quốc
rơi rụng như sung: Hôm nay tại Babylone, ngày mai tại Athène, ngày mốt tại
Ninive, tại Carthage...
Nhưng ngày kia, người
ta bỗng thấy xuất hiện tại đồi Vatican một cụ già khác. Cụ tuyên bố nghênh chiến
với lão già Thời Gian. Lão già Thời Gian tưởng mình có thể phá vỡ tất cả mọi
công trình của con người trên trần gian này. Cũng một giọng điệu vô cùng hách dịch,
lão ta cũng đến trước cửa Vatican và dõng dạc tuyên bố: "Ta là Thời Gian
đây". Tiếng gầm thét đó đã làm rung chuyển trái đất, thế nhưng đã không làm
cho bô lão trên ngọn đồi Vatican mảy may lo sợ. Cụ bình tĩnh đáp lại: "Còn
ta, ta chính là Vĩnh Cửu!... Xuyên qua các thế hệ, ta phải đại diện cho lòng
chung thủy của Thiên Chúa đối với loài người...".
Thời gian là liều thuốc
chữa được mọi khổ đau... Thời gian giúp chúng ta quên được dĩ vãng u buồn... Ðó
là những câu nói mà chúng ta thường dùng để tự an ủi mình hoặc người khác khi đứng
trước thất bại, hay bất cứ một nỗi bất hạnh nào...
Mà quả thật, thời gian
không những giúp chúng ta chữa lành được nhiều vết thương trong cuộc sống, thời
gian còn là một kẻ phá hoại tàn nhẫn. Cái chết xảy ra hằng ngày xung quanh
chúng ta là một chiến thắng của thời gian. Sự sụp đổ của không biết bao nhiêu đế
quốc trên cõi trần này cũng là một chiến thắng của thời gian...
Chỉ có một sức mạnh thời
gian phải nhượng bộ: đó là sức mạnh của Tình Yêu. Chúng ta thường nói: Tình Yêu
mạnh hơn sự chết. Ðúng hơn, chúng ta phải nói: Tình Yêu mạnh hơn Thời Gian, bởi
lẽ thời gian không bao giờ có thể xóa mờ được tình yêu.
Bất cứ một nghĩa cử
yêu thương nào mà con người làm cho tha nhân, đều trở thành bất diệt. Những
nghĩa cử yêu thương trở thành bất diệt là bởi vì nó tham dự vào tình yêu của
Thiên Chúa. Người sống cho kẻ khác là người sống cho Chúa. Và ai sống cho Chúa
tức là sống mãi trong Tình Yêu.
Chúng ta đang cầu nguyện
cho các đẳng linh hồn trong tháng 11 này. Chúng ta cầu nguyện vì chúng ta tin rằng
thời gian đã không đưa họ đi vào quên lãng. Trong tình yêu của Chúa mà chúng ta
đang san sẻ cho những người xung quanh, những người quá cố cũng sẽ được sống
mãi. Còn lời kinh nào hữu hiệu hơn cho những người quá cố cho bằng những nghĩa
cử yêu thương của chúng ta...
Lẽ Sống
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét