Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017


Feast of Our Lady of Guadalupe
Lectionary: 690A

Reading 1ZEC 2:14-17
Sing and rejoice, O daughter Zion! 
See, I am coming to dwell among you, says the LORD.
Many nations shall join themselves to the LORD on that day,
and they shall be his people,
and he will dwell among you,
and you shall know that the LORD of hosts has sent me to you.
The LORD will possess Judah as his portion in the holy land,
and he will again choose Jerusalem.
Silence, all mankind, in the presence of the LORD!
For he stirs forth from his holy dwelling.

God's temple in heaven was opened,
and the ark of his covenant could be seen in the temple.

A great sign appeared in the sky, a woman clothed with the sun,
with the moon under her feet,
and on her head a crown of twelve stars.
She was with child and wailed aloud in pain as she labored to give birth.
Then another sign appeared in the sky;
it was a huge red dragon, with seven heads and ten horns,
and on its heads were seven diadems.
Its tail swept away a third of the stars in the sky
and hurled them down to the earth.
Then the dragon stood before the woman about to give birth,
to devour her child when she gave birth. 
She gave birth to a son, a male child,
destined to rule all the nations with an iron rod.
Her child was caught up to God and his throne.
The woman herself fled into the desert
where she had a place prepared by God.

Then I heard a loud voice in heaven say:
"Now have salvation and power come,
and the Kingdom of our God
and the authority of his Anointed."
Responsorial PsalmJUDITH 13:18BCDE, 19
R. (15:9d) You are the highest honor of our race.
Blessed are you, daughter, by the Most High God,
above all the women on earth;
and blessed be the LORD God, 
the creator of heaven and earth.
R. You are the highest honor of our race.
Your deed of hope will never be forgotten
by those who tell of the might of God.
R. You are the highest honor of our race.

R. Alleluia, alleluia.
Blessed are you, holy Virgin Mary, deserving of all praise;
From you rose the sun of justice, Christ our Lord.
R. Alleluia, alleluia.
GospelLK 1:26-38
The angel Gabriel was sent from God
to a town of Galilee called Nazareth,
to a virgin betrothed to a man named Joseph,
of the house of David,
and the virgin's name was Mary.
And coming to her, he said,
"Hail, full of grace! The Lord is with you."
But she was greatly troubled at what was said
and pondered what sort of greeting this might be.
Then the angel said to her,
"Do not be afraid, Mary,
for you have found favor with God.
Behold, you will conceive in your womb and bear a son,
and you shall name him Jesus.
He will be great and will be called Son of the Most High,
and the Lord God will give him the throne of David his father,
and he will rule over the house of Jacob forever,
and of his Kingdom there will be no end."
But Mary said to the angel,
"How can this be,
since I have no relations with a man?"
And the angel said to her in reply,
"The Holy Spirit will come upon you,
and the power of the Most High will overshadow you.
Therefore the child to be born
will be called holy, the Son of God.
And behold, Elizabeth, your relative,
has also conceived a son in her old age,
and this is the sixth month for her who was called barren;
for nothing will be impossible for God."
Mary said, "Behold, I am the handmaid of the Lord.
May it be done to me according to your word."
Then the angel departed from her.

Mary set out
and traveled to the hill country in haste
to a town of Judah,
where she entered the house of Zechariah
and greeted Elizabeth.
When Elizabeth heard Mary's greeting,
the infant leaped in her womb,
and Elizabeth, filled with the Holy Spirit,
cried out in a loud voice and said,
"Most blessed are you among women,
and blessed is the fruit of your womb.
And how does this happen to me,
that the mother of my Lord should come to me?
For at the moment the sound of your greeting reached my ears,
the infant in my womb leaped for joy.
Blessed are you who believed
that what was spoken to you by the Lord
would be fulfilled."

And Mary said:

"My soul proclaims the greatness of the Lord;
my spirit rejoices in God my savior."

Meditation: "For with God nothing will be impossible"
Do you want to live a grace-filled life? The angel Gabriel salutes Mary as "full of grace". To become the mother of the Savior, Mary was enriched by God with gifts to enable her to assume this awesome role. There is a venerable tradition among many Christians, dating back to the early church, for honoring Mary as the spotless virgin who bore the Son of God in her womb. A number of early church fathers link Mary's obedience to this singular grace of God. "Being obedient she became the cause of salvation for herself and for the whole human race... The knot of Eve's disobedience was untied by Mary's obedience: what the virgin Eve bound through her disbelief, Mary loosened by her faith" (from Adv. haeres 3.22.4, by Irenaeus, bishop of Lyons, 130-200 AD).
Faith is the key that unlock's the power of God's kingdom in our lives
What is the key that can unlock the power and grace of God’s kingdom in our personal lives? Faith and obedience for sure! When Adam and Eve disobeyed God, they immediately experienced the consequence of their action - separation from the God who loved them. God in his mercy promised them a Redeemer who would pay the price for their sin and the sin of the world. We see the marvelous unfolding of God's plan of redemption in the events leading up to the Incarnation, the birth of the Messiah. Mary's prompt response of "yes" to the divine message is a model of faith for all believers. Mary believed God's promises even when they seemed impossible. She was full of grace because she trusted that what God said was true and would be fulfilled. She was willing and eager to do God's will, even if it seemed difficult or costly.
God gives us the grace to say "yes" to his will and to his transforming work in our lives
God gives us grace and he expects us to respond with the same willingness, obedience, and heart-felt trust as Mary did. When God commands he also gives the grace, strength, and means to respond. We can either yield to his grace or resist and go our own way. Do you believe in God's promises and do you yield to his grace?
"Heavenly Father, you offer us abundant grace, mercy, and forgiveness through your Son, Our Lord Jesus Christ. Help me to live a grace-filled life as Mary did by believing in your promises and by giving you my unqualified "yes" to your will and to your plan for my life."
Daily Quote from the early church fathers: Mary conceives the Creator of all things, by an anonymous early author from the Greek church
"Gabriel flew down from the vault of heaven and came to Nazareth; standing before the virgin Mary, he cried to her, 'Rejoice! You shall conceive a son more ancient than Adam, the Creator of all things and Savior of those who cry to you. Rejoice, pure virgin!' Gabriel brought from heaven good tidings to the Virgin, and he cried out to her, 'Rejoice! You shall conceive him whom the world cannot contain; he shall be contained within your womb. You shall bear him who shone forth from the Father before the morning star!' (Psalm 110:3).
"The co-eternal Word of the Father who has no beginning, not being parted from the things on high, has now descended here below, in his boundless love taking pity on fallen humankind. He has assumed the poverty of Adam, clothing himself in a form strange to him." (excerpt from  STICHERA OF THE ANNUNCIATION)


(Zechariah 2:14-17 or Revelation 11:19a, 12:1-6a, 10ab; Psalm: Luke 1)

KEY VERSE: "Do not be afraid, Mary, for you have found favor with God" (v 30).
TO KNOW: In Luke’s gospel, the announcement of the birth of John the Baptist is paralleled with that of the birth of Jesus. Gabriel proclaimed the divine message to Mary (Hebrew, Miryam, "the exalted one"), a young girl who lived in the insignificant village of Nazareth. Mary was told that she would bear the "Son of the Most High" (v 32) who would inherit the eternal reign promised to King David (2 Sm 7:16). The child was to be named Jesus (Hebrew, Yeshua), a name that implied his mission: "Yahweh saves." Mary was given a sign to prove that "nothing was impossible with God" (v 37). Her kinswoman Elizabeth had conceived a son in her old age. In her Magnifcat, Mary extoled God's mercy and her faith in God's promise. She was God's handmaid, accepting whatever God desired of her. However, the angel did not tell Mary that her son would suffer and die. Luke says, “Then the angel departed from her. (Lk 1:38c). Mary would have to live in faith, doing God’s will as her son would do.
TO LOVE: Can I say with Mary, "Be it done unto me according to your will"?
TO SERVE: Our Lady of Guadalupe, pray that my heart will be open to God's plan for my life.​

The Blessed Virgin Mary first appeared to a 55 year old man named Juan Diego on December 9, 1531. She sent him to Bishop Zumárraga asking that a chapel be built where she stood. The bishop did not immediately believe the messenger, and he finally told him to ask the lady for a sign. Juan Diego readily agreed. Mary, who said she was the mother of God, told Juan to gather roses, although he knew it was neither the time nor the place for roses. Placing the flowers in his tilma, a long cloak worn by Mexican Indians, he went to the Bishop. As he unfolded his cloak the roses fell to the ground. Juan was startled to see the bishop and his attendants kneeling before him. The life size figure of the Virgin Mother, just as Juan had described her, was glowing on the tilma. Pope Benedict XIV decreed that Our Lady of Guadalupe should be the national patron of Mexico, and made 12 December her feast. Pope John Paul II later named her the Patron of all the Americas.


The Jewish feast of Hanukkah begins on the 25 day of the month of Kislev on the Hebrew calendar, and lasts for eight days. Many people think of Hanukkah as "the Jewish Christmas," but the two holidays have nothing to do with each other, except that they're celebrated at roughly the same time of year.  The Hanukkah story involves a group of warriors led by Judas Maccabeus. In 164 BC they drove the Syrians out of Israel and reclaimed and purified the temple, which had been desecrated. According to a story in the Talmud, when the Maccabees retook the Temple, they found only enough oil to light the menorah (the eight branched candelabrum) for one night. Miraculously, the oil lasted for eight nights. The Temple was rededicated, and the Jews celebrated the miracle with an eight-day festival (1 Mc 4:36-59).​

Tuesday 12 December 2017

Advent Season of Creation. Our Lady of Guadalupe.
Isaiah 40:1-11. Psalm 95(96):1-3, 10-13. Matthew 18:12-14.
The Lord, our God, comes in strength — Psalm 95(96):1-3, 10-13.
The image of God as a shepherd is simple and yet profound.

Jesus talks about one sheep out of one hundred getting lost. These days we might be inclined to say that one percent of the livestock failed our expectations. But Jesus was never one for statistics. One sheep is an individual with a name and a history and a place in the world. One percent is a dot on a graph and possibly a point in an argument. Loving a percentage is hard.
When Pope Francis speaks about the environment in his encyclical, Laudato Si, he pays respect to all the wisdom and knowledge that comes to us from science. He asks us to love with our heads as well as our hearts. We might fall in love with a beautiful green garden, but if we know that it is taking water from people who need it for crops that keep them alive, we may think differently.
Even so, Francis asks us to follow the example of his patron, St Francis, and ‘transcend the language of mathematics and biology.’ He asks us to share the joyful living of ‘a mystic and pilgrim who lived in simplicity and wonderful harmony with God, with others, with nature and with himself.’ He believes all these things go hand in hand.
The readings today are about such harmony and connection. The prophet Isaiah is especially dramatic. He speaks of a voice coming in the wilderness, a highway opening through the desert, mountains being filled in and cliffs being levelled. And where does all this lead? It ends with the tender image of a God who doesn’t take pleasure in power for its own sake. Rather, he is like a shepherd who gathers lambs in his arms, ‘holding them against his breast’, creating a bond of heart to heart. He brings mother ewes to their rest.
Recently, I happened to be in a major hardware warehouse, one of the big green sheds that always sells sausages outside on a Saturday morning. I needed something from aisle 64. On the way, I noticed a middle-aged couple trying every type of chainsaw and powered brush cutter available. They were talking about trees that needed to be cut out of their way and bush trimmed down to size. I didn’t hang around long enough to hear the reasons. But soon I was in the garden section where a younger couple was looking at punnets of seedlings, gently touching their leaves, wondering if they’d get enough sun. There was a touch of Advent in that scene, the hope that growth comes from fragile beginnings and that we are called to work with the Creator.


In 1531 a "Lady from Heaven" appeared to Saint Juan Diego, a poor Indian from Tepeyac, a hill northwest of Mexico City. She identified herself as the Mother of the True God and instructed him to have the bishop build a church on the site and left an image of herself imprinted miraculously on his tilma, a poor quality cactus-cloth. The tilma should have deteriorated within 20 years but shows no sign of decay after over 470 years. To this day it defies all scientific explanations of its origin.

Apparently the tilma, in the eyes of Our Lady of Guadalupe, reflects what was in front of her in 1531!  Her message of love and compassion, and her universal promise of help and protection to all mankind, as well as the story of the apparitions, are described in the "Nican Mopohua," a 16th century document written in the native Nahuatl language.

There is reason to believe that at Tepeyac Mary came in her glorified body, and her actual physical hands rearranged the roses in Juan Diego’s tilma, which makes this apparition very special.

An incredible list of miracles, cures, and interventions are attributed to Our Lady of Guadalupe. Each year an estimated 10 million people visit her Basilica, making her Mexico City home the most popular Marian shrine in the world, and the most visited Catholic church in the world after Saint Peter’s Basilica in the Vatican.

Altogether 24 popes have officially honored Our Lady of Guadalupe. His Holiness Blessed John Paul II visited her Sanctuary four times: on his first apostolic trip outside Rome as Pope in 1979, and again in 1990, 1999 and 2002.

The Feast of Our Lady of Guadalupe is celebrated on December 12th. In 1999, Blessed John Paul II, in his homily given during the Solemn Mass at the Basilica of Our Lady of Guadalupe, his third visit to the sanctuary, declared the date of December the 12th as a Liturgical Holy Day for the whole continent. During the same visit Pope John Paul II entrusted the cause of life to her loving protection, and placed under her motherly care the innocent lives of children, especially those who are in danger of not being born.

Patronage: Americas, Central America, diocese of Colorado Springs Colorado, diocese of Corpus Christi Texas, diocese of Dodge City, Kansas, Estremadura Spain, diocese of Gallup New Mexico, Mexico, diocese of Nashville Tennessee, New Mexico, New World, diocese of Orange California, diocese of Phoenix Arizona, Puerto Vallarta, Mexico, diocese of Sacramento, California, diocese of Sioux City Iowa, Spain.


Lectio Divina: 
 Tuesday, December 12, 2017

1) Opening prayer
God of the poor and the humble,
we thank you today for choosing Mary
as the Virgin Mother of Jesus, your Son.
Her faith and willing service
opened the way to your new world.
Dispose us to seek your will
and to cooperate with your plans,
that we too, like Mary,
may give to the world its Saviour,
Jesus Christ, your Son and our Lord.
2) Gospel Reading – Luke 1, 26-38
In the sixth month the angel Gabriel was sent by God to a town in Galilee called Nazareth, to a virgin betrothed to a man named Joseph, of the House of David; and the virgin's name was Mary.
He went in and said to her, 'Rejoice, you who enjoy God's favour! The Lord is with you.' She was deeply disturbed by these words and asked herself what this greeting could mean, but the angel said to her, 'Mary, do not be afraid; you have won God's favour. Look! You are to conceive in your womb and bear a son, and you must name him Jesus. He will be great and will be called Son of the Most High. The Lord God will give him the throne of his ancestor David; he will rule over the House of Jacob for ever and his reign will have no end.'
Mary said to the angel, 'But how can this come about, since I have no knowledge of man?' The angel answered, 'The Holy Spirit will come upon you, and the power of the Most High will cover you with its shadow. And so the child will be holy and will be called Son of God. And I tell you this too: your cousin Elizabeth also, in her old age, has conceived a son, and she whom people called barren is now in her sixth month, for nothing is impossible to God.'
Mary said, 'You see before you the Lord's servant, let it happen to me as you have said.' And the angel left her.
3) Reflection
• The visit of the Angel to Mary reminds us of the visit of God to different women of the Old Testament: Sarah, mother of Isaac (Gen 18, 9-15), Anne, mother of Samuel (1 Sam 1, 9-18), the mother of Samson (Jg 13, 2-5). To all of them was announced the birth of a son with an important mission in the realization of God’s plan.
• The account begins with the expression “in the sixth month”. It is the sixth month of the pregnancy of Elizabeth. The concrete need of Elizabeth, a woman advanced in age who is expecting her first son with the risk of delivery, this is the background of all this episode. Elizabeth is mentioned at the beginning (Lk 1, 26) and at the end of the visit of the angel (Lk 1, 36.39).
• The angel says: “Rejoice, you who enjoy God’s favour, the Lord is with you”!. Similar words were said also to Moses (Ex 3, 12), to Jeremiah (Jer 1, 8), to Gideon (Jg 6, 12) and to other persons with an important mission in God’s plan. Mary is surprised at the greeting and tries to understand the significance of those words. She is realistic. She wants to understand. She does not accept just any inspiration.
• The angel answers: “Do not be afraid!” Just as it happened in the visit of the angel to Zechariah, here also the first greeting of God is always: “Do not be afraid!”. Immediately the angel recalls the promises of the past which will be fulfilled thanks to the son who will be born and who has to receive the name of Jesus. He will be called the Son of the Most High and in him will be realized the Kingdom of God. This is the explanation of the angel in such a way that Mary is not afraid.
• Mary is aware of, knows the mission which she is about to receive, but she continues to be realistic. She does not allow herself to be drawn by the greatness of the offer, and observes her condition. She analyses the offer according to certain criteria which she has available. Humanly speaking, it was not possible: “But how can this come about, I have no knowledge of man?”
• The angel explains that the Holy Spirit, present in God’s Word since the Creation (Genesis 1, 2), is capable to realize things which seem impossible. This is why, the Holy One who will be born from Mary will be called Son of God. The miracle repeats itself up until today. When the Word of God is accepted by the poor, something new happens, thanks to the force of the Holy Spirit! Something new and surprising such as a son is born of a virgin or a son is born to a woman of advanced age, like Elizabeth, of whom all said that she was barren, that she could not have children! And the angel adds: “See, your cousin Elizabeth also, in her old age, has conceived a son, and she whom people called barren is now in her sixth month, for nothing is impossible to God”.
• The response of the angel clarifies everything for Mary, and she surrenders: “Behold, I am the handmaid of the Lord, may it be done to me according to your word”. Mary uses for herself the title of Servant, Handmaid of the Lord. This title of Isaiah, which represents the mission of the people not as a privilege, but rather as a service to the other people (Is 42, 1-9; 49, 3-6). Later Jesus will define his mission as a service: “I have not come to be served, but to serve!” (Mt 20, 28). He learnt this from his Mother!
4) Reflection
• What struck you the most in the visit of the Angel Gabriel to Mary?
• Jesus praises his Mother when he says: “Blessed are those who hear the Word of God and keep it” (Lk 11, 28). How does Mary relate to the Word of God during the visit of the Angel?
5) Concluding Prayer
To Yahweh belong the earth and all it contains,
the world and all who live there;
it is he who laid its foundations on the seas,
on the flowing waters fixed it firm. (Ps 24,1-2)

12-12-2017 : THỨ BA - TUẦN II MÙA VỌNG

Thứ Ba tuần 2 mùa vọng

Bài Ðọc I: Is 40, 1-11
"Thiên Chúa an ủi dân Người".
Trích sách Tiên tri Isaia.
Chúa ngươi phán: Hỡi dân Ta, hãy an tâm, hãy an tâm! Hãy nói với Giêrusalem, và kêu gọi rằng: Thời nô lệ đã chấm dứt, tội lỗi đã được ân xá, Chúa đã ban ơn nhiều gấp hai lần tội lỗi.
Và có tiếng kêu trong hoang địa rằng: Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa chúng ta trong hoang địa cho ngay thẳng, hãy lấp mọi hố sâu và hãy bạt mọi núi đồi; con đường cong queo hãy làm cho ngay thẳng, con đường gồ ghề hãy san cho bằng. Và vinh quang Chúa sẽ xuất hiện, mọi người sẽ được thấy vinh quang Thiên Chúa, vì Ngài đã phán. Có tiếng bảo: "Hãy hô lên!", và tôi nói: "Tôi sẽ hô lên điều gì?" Mọi xác phàm như cỏ dại; mọi vinh quang của nó đều như hoa ngoài đồng. Cỏ dại đã khô, hoa đã tàn, vì hơi Chúa đã thổi trên chúng. Vì chưng, dân là cỏ dại: Cỏ dại đã khô, hoa đã tàn, mà lời Chúa chúng ta tồn tại đến muôn đời.
Hỡi ngươi là kẻ đem tin mừng cho Sion, hãy trèo lên núi cao. Hỡi ngươi là kẻ đưa tin mừng cho Giêrusalem, hãy mạnh dạn cất tiếng. Hãy cất tiếng cao, đừng sợ! Hãy nói cho các dân thành thuộc chi họ Giuđa rằng: Ðây Thiên Chúa các ngươi, đây Chúa là Thiên Chúa các ngươi sẽ đến trong quyền lực, và cánh tay Người sẽ thống trị. Người mang theo những phần thưởng chiến thắng, và đưa đi trước những chiến lợi phẩm. Người chăn dắt đoàn chiên Người như một mục tử. Người ẵm những chiên con trên cánh tay, ôm ấp chúng vào lòng, và nhẹ tay dẫn dắt những chiên mẹ.
Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 95, 1-2. 3 và 10ac. 11-12. 13
Ðáp: Thiên Chúa chúng ta sẽ đến trong uy quyền (Is 40, 9-10).
Xướng: 1) Hãy ca mừng Thiên Chúa bài ca mới, hãy ca mừng Thiên Chúa, hỡi toàn thể địa cầu. Hãy ca mừng Thiên Chúa, hãy chúc tụng danh Người. - Ðáp.
2) Hãy tường thuật vinh quang Chúa giữa chư dân, và phép lạ Người ở nơi vạn quốc. Hãy công bố giữa chư dân rằng: Thiên Chúa ngự trị, Người cai quản chư dân theo đường đoan chính. - Ðáp.
3) Trời xanh hãy vui mừng và địa cầu hãy hân hoan. Biển khơi và muôn vật trong đó hãy reo lên; đồng nội và muôn loài trong đó hãy mừng vui. - Ðáp.
4) Các rừng cây hãy vui tươi hớn hở, trước nhan Thiên Chúa: vì Người ngự tới, vì Người ngự tới cai quản địa cầu. Người sẽ cai quản địa cầu cách công minh và chư dân cách chân thành. - Ðáp.

Alleluia: Lc 3, 4. 6
Alleluia, alleluia! - Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng; và mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa. - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 18, 12-14
"Chúa không muốn những kẻ bé nhỏ phải hư đi".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con nghĩ sao? Nếu ai có một trăm con chiên mà lạc mất một con, thì người đó lại không bỏ chín mươi chín con trên núi, để đi tìm con chiên lạc sao? Nếu người đó tìm được, thì quả thật, Thầy bảo các con, người đó sẽ vui mừng vì con chiên đó hơn chín mươi chín con chiên không thất lạc. Cũng vậy, Cha các con ở trên trời không muốn để một trong những kẻ bé nhỏ này phải hư đi".
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm: Chiên lạc

Một nhà truyền giáo trong vùng Thái bình dương có kể lại sự kiện như sau: Ngày nọ có một người đàn bà bước vào lều của Ngìa với đôi bàn tay nắm chặt cát ướt. Bà hỏi ngài:
- Cha có biết cái gì trong tay con không?
Vị linh mục đáp:
- Hình như chị đang cầm cát trong tay thì phải?
Người đàn bà lại hỏi tiếp:
- Cha có biết tại sao con mang cát ấy đến đây không?
Nhà truyền giáo lắc đầu.
Người đàn bà liền giải thích:
- Thưa cha, đây là tội lỗi của con, tội con nhiều như cát biển, làm sao con có thể được tha thứ?
Lúc bấy giờ vị linh mục mới an ủi:
- Có phải chị lấy cát từ bờ biển không, vậy chị hãy quay trở lại bờ biển và giống như các em bé vẫn thường làm, chị hãy xây một núi cát, rồi chị ngồi đó và ngắm những đợt sóng biển, sóng biển sẽ vỗ vào bờ và cuốn đi ngọn núi cát của chị. Ơn tha thứ của Chúa cũng giống như thế, lòng nhân từ của Ngài bao la như đại dương, chị hãy thành tâm thống hối và Chúa sẽ tha thứ cho chị.
Một lần nữa, Giáo Hội lại tha thiết kêu gọi chúng ta quay trở về với Chúa. Với hình ảnh người mục tử bỏ 99 con chiên khỏe mạnh về tìm một con chiên lạc, trước hết Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta về lòng nhân từ bao la của Thiên Chúa đối với con người. Chúng ta chỉ có thể tin tưởng quay về với Chúa, nếu chúng ta ý thức được tình yêu và lòng tha thứ của Ngài.
Tuy nhiên, con người chỉ có thể cảm nhận được lòng tha thứ của Thiên Chúa khi biết tha thứ cho anh em mình mà thôi. Đó là điều Chúa Giêsu muôn nêu bật trong Tin Mừng hôm nay. Thật thế, dụ ngôn người mục tử bỏ 99 con chiên khỏe mạnh để tìm một con chiên lạc được nhắm trước tiên đến những người biệt phái. Họ khó chịu khi thấy Chúa Giêsu kết thân với những người tội lỗi. Đề ra những khoản luật nghiêm nhặt về sự thanh tẩy, đặc biệt là thanh tẩy trước khi ăn, những biệt phái đã loại trừ nhiều tội nhân và những người thu thuế. Qua cử chỉ này, Ngài không những muốn nói với các tội nhân rằng Thiên Chúa yêu thương họ, Thiên Chúa đi tìm kiếm họ, Thiên Chúa tha thứ cho họ, nhưng Ngài còn mời gọi chính những người biệt phái, tức là những kẻ tự cho mình là lành thánh cũng phải hoán cải. Hoán cải trong quan niệm của họ về lòng nhân từ của Thiên Chúa, nhất là hoán cải trong cái nhìn của họ đối với người tội lỗi. Con người chỉ cảm nhận được tình yêu Thiên Chúa khi họ biết cảm thông và tha thứ cho tha nhân. Điều đó cũng có nghĩa là lòng nhân từ của Thiên Chúa không hề làm cho con người ra vong thân, nhưng biến nó trở thành người hơn, có trách nhiệm và dấn thân hơn. Con người chỉ thực sự thống hối khi nó biết thực thi lòng nhân ái với tha nhân.
Mỗi lần bước ra khỏi tòa giải tội ai trong chúng ta cũng cảm thấy như trút được một gánh nặng và tìm được bình an và niềm vui. Quả thực, như đại dương, lòng nhân từ Chúa sẽ xóa sạch tội lỗi chúng ta. Tuy nhiên để được tắm gội trong đại dương của lòng nhân từ ấy, chúng ta được mời gọi sống lòng nhân từ đối với tha nhân. “Con hãy về và đừng phạm tội nữa”. Lời Chúa Giêsu nói với người phụ nữ ngoại tình cũng được lặp lại cho mỗi người chúng ta. Bước ra khỏi tòa giải tội là được sai đi để thể hiện lòng nhân từ với tha nhân. Và đó là món quà cao đẹp và ý nghĩa mà chúng ta có thể gửi cho nhau trong mùa vọng này.

Lời Chúa Mỗi Ngày
Thứ Ba Tuần II MV
Bài đọc: Isa 40:1-11; Mt 18:12-14.

Con người thường có khuynh hướng yêu những người đáng yêu và lọai bỏ những người đáng ghét; nhưng nếu con người cứ theo khuynh hướng này, thì chẳng mấy chốc con người sẽ hết người để yêu, vì người nào cũng là tập hợp của cả cái đáng yêu và cái đáng ghét. Một tình yêu chân thật đòi mọi người phải biết yêu thương tha thứ cho tha nhân như Thiên Chúa luôn yêu thương tha thứ cho con người.
Các Bài đọc hôm nay đều xoay quanh chủ đề yêu thương và tha thứ. Trong Bài đọc I, Tiên Tri Isaiah ví Thiên Chúa như Mục Tử: Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa, tập trung cả đoàn dưới cánh tay. Lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng, bầy chiên mẹ, cũng tận tình dẫn dắt. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu đặt câu hỏi cho khán giả: “Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao?” Một con chiên lạc có thể không gây sự quan tâm cho con người, nhưng là một quan tâm cho Thiên Chúa. Chúa Giêsu chính là Mục Tử Tốt Lành, Ngài xuống trần để tìm những chiên lạc về cho Thiên Chúa.

1/ Bài đọc I: Mọi người đã xúc phạm đến Thiên Chúa.
1.1/ Dân chúng bị lưu đày vì đã xúc phạm đến Thiên Chúa: Đền Thờ bị phá hủy, Thành Jerusalem bị san phẳng, vua quan và dân chúng bị lưu đày vì đã phạm tội và khinh thường những lời Chúa cảnh cáo qua các tiên tri. Chúa có quyền ngỏanh mặt để kẻ thù trừng trị đích đáng dân phản nghịch; nhưng Ngài không nỡ để dân phải chết, vì Ngài là Thiên Chúa yêu thương. Ngài phải sửa phạt để thanh luyện tội lỗi, nhưng luôn quan tâm và gởi các sứ giả đến khích lệ dân trong thời gian lưu đày, như trình thuật của Tiên Tri Isaiah hôm nay: “Thiên Chúa anh em phán: "Hãy an ủi, an ủi dân Ta: Hãy ngọt ngào khuyên bảo Jerusalem, và hô lên cho Thành: thời phục dịch của Thành đã mãn, tội của Thành đã đền xong, vì Thành đã bị tay Đức Chúa giáng phạt gấp hai lần tội phạm."” Thành ở đây là Jerusalem, được nhân cách hóa để chỉ Israel.
1.2/ Tội sẽ được tha nếu dân biết ăn năn xám hối:
(1) Dân phải chuẩn bị đường cho Chúa tới: Vì dân đã phạm tội nên Thiên Chúa rời xa họ. Để được Thiên Chúa trở lại, họ phải thanh tẩy mọi tội lỗi đã xúc phạm đến Ngài; vì Thiên Chúa là Đấng Thánh Thiện, Ngài không thể ở trong những tâm hồn tội lỗi. Thiên Chúa gởi sứ giả của Ngài tới tận nơi lưu đày để kêu gọi và giúp dân ăn năn trở lại. TT Isaiah tường thuật: “Có tiếng hô: "Trong sa mạc, hãy mở một con đường cho Đức Chúa, giữa đồng hoang, hãy vạch một con lộ thẳng băng cho Thiên Chúa chúng ta. Mọi thung lũng sẽ được lấp đầy, mọi núi đồi sẽ phải bạt xuống, nơi lồi lõm sẽ hoá thành đồng bằng, chốn gồ ghề nên vùng đất phẳng phiu. Bấy giờ vinh quang Đức Chúa sẽ tỏ hiện, và mọi người phàm sẽ cùng được thấy rằng miệng Đức Chúa đã tuyên phán."”
(2) Tội nặng nhất là tội không biết kính sợ Thiên Chúa: Trong hầu hết các Sách Khôn Ngoan, các tác giả đều tuyên xưng: “Kính sợ Đức Chúa là nguồn gốc mọi khôn ngoan.” Vì thế, không biết kính sợ Thiên Chúa là nguồn gốc của mọi điên rồ. Đọan văn kế tiếp nói lên sự rồ dại của con người: “Có tiếng nói: "Hãy hô lên!" Tôi thưa: "Phải hô lên điều gì?" "Người phàm nào cũng đều là cỏ, mọi vẻ đẹp của nó như hoa đồng nội. Cỏ héo, hoa tàn khi thần khí Đức Chúa thổi qua. Phải, dân là cỏ: cỏ héo, hoa tàn, nhưng lời của Thiên Chúa chúng ta đời đời bền vững."”
Con người là cỏ hoa mà nghĩ mình sống không cần đến Thiên Chúa. Ngay từ đầu Sách, Tiên Tri đã kết án sự rồ dại này, và coi dân phản nghịch còn thua lòai bò lừa: “Trời hãy nghe đây, đất lắng tai nào, vì Đức Chúa phán: "Ta đã nuôi nấng đàn con, cho chúng nên khôn lớn, nhưng chúng đã phản nghịch cùng Ta. Con bò còn biết chủ, con lừa còn biết cái máng cỏ nhà chủ nó. Nhưng Israel thì không biết, dân Ta chẳng hiểu gì” (Isa 1:2-3).
1.3/ Thiên Chúa sẽ đón nhận và chăn dắt dân nếu họ biết ăn năn trở lại: Thời gian Lưu Đày là thời gian thuận tiện để Israel biết ăn năn xét mình, và nhận ra họ không thể sống mà không có sự hiện diện của Thiên Chúa. Khi họ biết phục tùng Thiên Chúa, Ngài sẽ làm cho họ những điều mà họ không bao giờ ngờ tới; vì Ngài nắm trong tay mọi chủ quyền. Tiên Tri Isaiah nhìn thấy trước 2 điều sẽ xảy ra khi dân biết ăn năn trở lại:
(1) Tương lai gần: Chúa sẽ cho dân hồi hương để tái thiết lại Đền Thờ và xứ sở: “Hỡi kẻ loan tin mừng cho Sion, hãy trèo lên núi cao. Hỡi kẻ loan tin mừng cho Jerusalem, hãy cất tiếng lên cho thật mạnh. Cất tiếng lên, đừng sợ, hãy bảo các thành miền Judah rằng: “Kìa Thiên Chúa các ngươi!" Kìa Đức Chúa quang lâm hùng dũng, tay nắm trọn chủ quyền. Bên cạnh Người, này công lao lập được, trước mặt Người, đây sự nghiệp làm nên.”
(2) Tương lai xa: Chúa sẽ gởi Đấng Thiên Sai đến để cai trị dân Ngài: “Như mục tử, Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa, tập trung cả đoàn dưới cánh tay. Lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng, bầy chiên mẹ, cũng tận tình dẫn dắt.”
2/ Phúc Âm: Cha của anh em không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.
Con người có thể đặt câu hỏi: Làm sao Thiên Chúa có thể biết và quan tâm đến tất cả mọi người trong thế giới này? Chỉ trong 3 câu ngắn ngủi của Tin Mừng Matthêu, Chúa Giêsu cho chúng ta thấy quyền năng và sự quan tâm của Thiên Chúa đến tất cả mọi người.
2.1/ Thiên Chúa luôn tìm kiếm, dù chỉ một con chiên lạc: Chúa Giêsu đặt câu hỏi với con người: "Anh em nghĩ sao? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao?” Đối với con người, một con chiên lạc không đáng kể gì, vì vẫn còn 99 con chiên khác; nhất là đối với những con chiên không chịu vâng lời, cố tình đi lạc. Nhưng đối với Thiên Chúa, Ngài để 99 con chiên lại để đi tìm con chiên lạc, cho đến khi tìm được.
2.2/ Ngài vui mừng khi tìm thấy con chiên lạc: Không những đi tìm con chiên lạc, “và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc. Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”

- Thế giới hôm nay đề cao chủ nghĩa cá nhân: chỉ quan tâm đến những gì ích lợi cho mình, và gạt bỏ những gì gây gánh nặng cho cuộc sống: người già, bệnh nhân, kẻ thù. Nếu Thiên Chúa cũng lọai bỏ như con người, làm sao chúng ta có cơ hội được cứu độ?
- Như lời Kinh Lạy Cha chúng ta đọc hằng ngày: “Xin tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha cho những người có lỗi với chúng con;” chúng ta phải tha thứ cho nhau trước khi xứng đáng được Thiên Chúa tha thứ.
- Cách tốt nhất để dễ tha thứ cho tha nhân là năng lãnh nhận Bí-tích Hòa Giải. Mỗi khi xét mình trước khi xưng tội, chúng ta nhận ra rất nhiều cái đáng ghét nơi con người của mình. Điều này làm chúng ta nhìn lỗi lầm của tha nhân với lòng bao dung hơn, vì họ cũng yếu đuối tội lỗi như mình. Người không năng xét mình xưng tội rất dễ kết án tha nhân, vì họ tưởng mình không có tội.
Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP

Đức Mẹ Gua-đa-lu-pê
Mt 18,12-14


“Anh em nghĩ sao?” (Mt 18,12a)

Suy niệm: Chỉ bằng một câu hỏi ngắn gọn nhưng đủ ý, Thầy Giê-su yêu cầu các môn đệ phải xác định lập trường trước trường hợp mà Ngài đề ra: Có đàn chiên một trăm con mà chỉ có một con đi lạc, người chủ có cất công đi tìm con chiên lạc đó không? Tuy hỏi thế nhưng Thầy đã cho biết lập trường của chính Ngài: Với tấm lòng người mục tử đầy yêu thương và trách nhiệm, Chúa không nỡ bỏ rơi một ai, dù chỉ là một người trong muôn một. Vấn đề là các môn đệ có chọn theo lập trường của Thầy Giê-su hay không.

Mời Bạn: Đã là cha là mẹ, con nào mà chẳng thương?! Nhưng nếu có đứa con nào đau ốm bệnh tật, há lại không chăm chút cho nó hơn những đứa mạnh khoẻ hay sao? Hoặc có đứa con nào bỏ nhà ra đi, lại không bương bả đi tìm nó về cho bằng được sao? Tấm lòng cha mẹ nhân loại còn như thế huống chi là tình yêu Thiên Chúa đối với con người mà Ngài đã nâng lên làm con cái Chúa! Lời Chúa hôm nay mời gọn bạn hãy yêu thương và trân trọng những Chúa trao cho bạn trong trách nhiệm. Trong gia đình, trong cộng đoàn của bạn, có khi cũng có những thành viên bị quên lãng, bị bỏ rơi hoặc tự mình cách ly với người khác. Lúc đó bạn có nghe thấy tiếng Chúa hỏi bạn không: “Anh chị em nghĩ sao?” Bạn có tiếp tục xô đẩy họ ngày càng xa cách với cộng đoàn hay bạn tìm mọi cách để hàn gắn?

Sống Lời Chúa: Không vô cảm, thờ ơ nhưng sống yêu thương, chia sẻ chan hoà với anh chị em mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa đã yêu thương và trân trọng từng người chúng con, dù chúng con chỉ là tạo vật hèn mọn. Xin cho chúng con cũng biết yêu thương và trân trọng anh chị em mình bằng trái tim tinh tuyền nhất. Amen.

(5 phút Lời Chúa)

Không mun ai hư mt (12.12.2017 – Th ba Tun 2 Mùa Vng)
Chúng ta chng th mng L Giáng sinh nếu còn mt người đang lc đâu đó. Nếu chu mt công đi tìm v, chúng ta mi được hưởng nim vui trn vn.

Suy nim:
Chăn chiên là một nghề đã có từ lâu.
Nhiều nhà lãnh đạo dân Do Thái như Môsê, Đavít, đều làm nghề này.
Trên những đồng cỏ mênh mông, giữa trời và đất, chỉ có chiên và mục tử,
nên giữa đôi bên có một sự thân thiết và hiểu biết nhau thật gần gũi.
Chính vì thế trong Cựu Ước, Thiên Chúa hay ví mình với người chăn chiên.
Đàn chiên là dân Do Thái, là dân riêng Ngài rất mực quý yêu:
“Như mục tử, Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa…
Lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng,
bầy chiên mẹ cũng tận tình dẫn dắt” (Is 40,11).
Như Thiên Chúa, Đức Giêsu cũng ví mình với người mục tử tốt lành.
“Tôi biết chiên của tôi và chiên của tôi biết tôi” (Ga 10, 14).
Sự hiểu biết thân thương này mạnh đến độ
Ngài dám hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên (Ga 10, 15).
Sau khi chết và phục sinh, Đức Giêsu muốn Simon nhận sứ mạng mục tử.
Ngài mời ông chăm sóc và chăn dắt chiên của Ngài (Ga 21, 15-17).
Như thế đoàn chiên mới của Đức Giêsu lúc nào cũng được bảo vệ.
Qua bao thế kỷ Giáo Hội vẫn không ngừng có những mục tử mới,
nối gót Simon Phêrô để phục vụ và hiến mạng vì đoàn chiên.
Nhưng Đức Giêsu không dạy người mục tử chỉ lo cho cả đoàn,
mà quên chăm sóc cho từng con chiên một.
Ngài mời ta để ý đến tập thể lớn, nhưng không được quên từng cá nhân nhỏ.
Có khi chỉ một con chiên lạc lại khiến người mục tử bận tâm lo lắng
đến nỗi để chín mươi chín con trên núi mà đi tìm con bị mất (c. 12).
Không phải vì coi thường chín mươi chín con không bị lạc,
nhưng vì người mục tử không muốn mất con nào.
Con chiên lạc lại có chỗ đứng đặc biệt trong trái tim mục tử.
Chúng ta ai cũng có kinh nghiệm về chuyện tìm lại được điều đã mất.
Khi mất thì đứng ngồi không yên,
khi tìm thấy thì bình an và niềm vui òa vỡ.
Người mục tử lo âu, vất vả tìm kiếm con chiên lạc,
nhưng khi tìm được rồi thì niềm vui là vô bờ.
Có thể nói còn vui hơn chuyện chín mươi chín con không bị lạc (c. 13).
Dường như người ta bắt đầu quý một điều từ khi mất điều đó.
Có khi một người bắt đầu hiện diện từ khi người ấy vắng mặt và mất đi.
Cha không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất (c. 14).
Cha muốn cho mọi người được cứu độ và không muốn mất một ai (1 Tm 2, 4).
Mùa Vọng là thời gian chúng ta nhìn lại những người bé mọn quanh ta,
những người từ lâu đã bỏ nhà thờ, những người mất lòng tin vào Chúa.
Mỗi người chúng ta phải là mục tử cho nhau, chăm sóc nhau, quý nhau,
khởi đi từ những người trong gia đình, trong nhóm bạn thân quen.
Chúng ta quý nhau vì Thiên Chúa quý từng người chúng ta.
Chúng ta chẳng thể mừng Lễ Giáng sinh nếu còn một người đang lạc ở đâu đó.
Nếu chịu mất công đi tìm về, chúng ta mới được hưởng niềm vui trọn vẹn.
Cầu nguyn:
Lạy Chúa Giêsu,
Khi làm người, Chúa đã nhận trái đất này làm quê hương.
Chúa đã ban nó cho chúng con như một quà tặng tuyệt vời.
Nếu rừng không còn xanh, dòng suối không còn sạch,
và bầu trời vắng tiếng chim.
thì đó là lỗi của chúng con.
Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đã đến làm người để tôn vinh phận người,
vậy mà thế giới vẫn có một tỷ người đói,
bao trẻ sơ sinh bị giết mỗi ngày khi chưa chào đời,
bao kẻ sống không ra người, nhân phẩm bị chà đạp.
Đó là lỗi của chúng con.
Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đến đem bình an cho người Chúa thương,
vậy mà trái đất của chúng con chưa một ngày an bình.
Chiến tranh, khủng bố, xung đột, có mặt khắp nơi.
Người ta cứ tìm cách giết nhau bằng thứ vũ khí tối tân hơn mãi.
Đó là lỗi của chúng con.
Lạy Chúa Giêsu ở Belem,
Chúa đã cứu độ và chữa lành thế giới bằng tình yêu khiêm hạ,
nhưng bất công, ích kỷ và dối trá vẫn thống trị địa cầu.
Chúa đến đem ánh sáng, nhưng bóng tối vẫn tràn lan.
Chúa đến đem tự do, nhưng con người vẫn bị trói buộc.
Đó là lỗi của chúng con.
Vì lỗi của chúng con, chương trình cứu độ của Chúa bị chậm lại,
và giấc mơ của Chúa sau hai ngàn năm vẫn chưa thành tựu.
Mỗi lần đến gần máng cỏ Belem,
xin cho chúng con nghe được lời thì thầm gọi mời của Chúa
để yêu trái đất lạnh giá này hơn,
và xây dựng nó thành mái ấm cho mọi người.

Lm Antôn Nguyn Cao Siêu, SJ

Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
Emmanuel – Thiên Chúa Ở Với Chúng Ta
Thiên sứ thưa với Đức Maria: “Cô sẽ mang thai, sinh một con trai và cô sẽ đặt tên cho con trẻ là Giêsu” (Lc 1,31). Sự hoàn thành những lời này đang đến rất gần. Tất cả phụng vụ Mùa Vọng đều đầy ắp niềm mong đợi này.
Trong những ngày cuối cùng của mùa phụng vụ thánh này, chúng ta chào mừng Đấng sắp đến với những điệp ca Mùa Vọng tuyệt mỹ, những điệp ca tóm lược cả mầu nhiệm Nhập Thể. Giáo Hội thưa lên với Đấng sắp được sinh hạ bởi Đức Nữ Trinh và đặt tên Giêsu rằng:
Lạy Đấng Khôn Ngoan, xuất phát từ Đấng Tối Cao,
Lạy Đức Chúa, thủ lãnh nhà Israel,
Lạy Chồi Non gốc Giêsê, được dựng nên như cờ hiệu cho các dân tộc,
Lạy Chìa Khóa nhà Đavít, Ngài mở và không ai đóng lại được, Ngài khóa và không ai có thể mở ra,
Lạy Ánh Bình Minh Phương Đông, Ngài là vẻ huy hoàng của ánh sáng muôn thuở và là mặt trời công chính,
Lạy Vua muôn dân và là đá góc tường,
Lạy Đấng Emmanuel!
“Một trinh nữ sẽ mang thai, sinh một con trai và sẽ đặt tên là Emmanuel” (Is 7,14). Đó là những lời của Ngôn Sứ Isaia, được viết từ nhiều thế kỷ trước Đức Kitô.
Đức Maria, cùng với thánh Giuse, đang tiến gần tới Bê lem. Mùa Vọng Đấng Cứu Độ đang chạm đến tột điểm của nó. Và chính Đức Maria cũng là một món quà phúc ân trọn vẹn làm tràn ngập trong tâm hồn chúng ta niềm đợi trông và hy vọng.
- suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II -
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
Daily Meditations by Pope John Paul II

Lời Chúa Trong Gia Đình
NGÀY  12-12.
Is 40,1-11; Mt 18,12-14

LỜI SUY NIỆM“Anh em nghĩ sao? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc lại không để chín mươi chín con kia rên núi mà đi tìm con chiên lạc hay sao?”
Chúa Giêsu khi nói về tình yêu thương, chăm sóc và gìn giữ con người của Chúa Cha, Người đưa ra hình ảnh, người chăn chiên với một trăm con chiên, trong đó có một con đi lạc, và người chăn chiên đã ra công đi tìm kiếm con chiên lạc đó cho bằng được, chứ không phải tìm cách làm cho đủ số một trăm con. Đồng thời cho thấy nỗi vui mừng của người chăn chiên khi tìm được nó đem về nhà. Cho chúng ta thấy được tình thương quan tâm của Thiên Chúa. Ngài sẽ không an vui cho đến khi một kẻ hư mất cuối cùng được cứu chuộc.
Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa gìn giữ mọi thành viên trong gia đình chúng con, luôn được sống gần Chúa, bên cộng đoàn dân Chúa để chúng con vui hưởng mọi ơn lành của Chúa.
Mạnh Phương

Hạnh Các Thánh
12 Tháng Mười Hai

Lễ Ðức Mẹ Guadalupe

Một Thánh Lễ để vinh danh Ðức Mẹ Guadalupe đã có từ thế kỷ 16. Niên sử của thời đại đó kể cho chúng ta biết câu chuyện sau đây.

Một người thổ dân nghèo hèn tên Cuatitlatoatzin được rửa tội và lấy tên là Juan Diego. Ông 57 tuổi, goá vợ và sống trong một làng nhỏ gần Mexico City. Vào buổi sáng thứ Bảy, 9 tháng Mười Hai 1531, ông đến nhà nguyện gần đó để tham dự lễ kính Ðức Mẹ.

Khi đang đi trên ngọn đồi gọi là Tepeyac thì ông nghe có tiếng nhạc du dương như tiếng chim hót. Sau đó một đám mây sáng chói xuất hiện, đứng trên đám mây là một trinh nữ người thổ dân mặc y phục như công chúa của bộ lạc Aztec. Trinh nữ nói chuyện với ông bằng tiếng bản xứ và sai ông đến với Ðức Giám Mục của Mexico, là một tu sĩ dòng Phanxicô tên Juan de Zumarraga, và yêu cầu đức giám mục xây cất một nguyện đường nơi Trinh Nữ hiện ra.

Dĩ nhiên vị giám mục không tin, và bảo Juan Diego xin Trinh Nữ cho một dấu chỉ. Trong thời gian này, người chú của ông bị bệnh nặng. Ðiều đó khiến ông cố tránh né không muốn gặp Trinh Nữ. Tuy nhiên, đức trinh nữ tìm ông, đảm bảo với ông là người chú sẽ khỏi bệnh, và bảo ông hái các bông hồng quanh đó để làm bằng chứng với vị giám mục. Lúc ấy là mùa đông thì không thể có bông hoa nào mọc được, nhưng lạ lùng thay, gần chỗ Trinh Nữ hiện ra lại đầy dẫy những hoa hồng tuyệt đẹp. Và ông đã dùng chiếc áo tơi của mình để bọc lấy các bông hồng đem cho vị giám mục.

Trước sự hiện diện của đức giám mục, ông Juan Diego mở áo tơi ra và bông hồng đổ xuống tràn ngập khiến vị giám mục phải quỳ gối trước dấu chỉ lạ lùng ấy. Lạ lùng hơn nữa, trên chiếc áo tơi lại có in hình Ðức Trinh Nữ như ngài đã hiện ra với ông ở đồi Tepeyac. Ðó là ngày 12 tháng Mười Hai 1531.

Lời Bàn
Việc Ðức Maria hiện ra với Juan Diego dưới hình thức một người đồng hương của ông nhắc nhở cho chúng ta thấy, Ðức Maria và Thiên Chúa, là Ðấng đã sai ngài đến, chấp nhận mọi dân tộc. Trong hoàn cảnh thời bấy giờ, khi người Tây Ban Nha đối xử tệ hại và dã man với người thổ dân, việc hiện ra là lời khiển trách người Tây Ban Nha cũng như một biến cố trọng đại đối với người thổ dân Mỹ Châu. Trước khi có biến cố này, việc trở lại Kitô Giáo chỉ thưa thớt, nhưng sau đó họ trở lại cả đoàn. Theo một sử gia đương thời, có đến chín triệu người thổ dân trở lại đạo Công Giáo trong một thời gian rất ngắn. Ngày nay, chúng ta thường nghe là Thiên Chúa ưu đãi người nghèo, và Ðức Mẹ Guadalupe minh chứng rằng tình yêu Thiên Chúa dành cho người nghèo, và chính Mẹ đồng hóa với người nghèo là một chân lý đã có tự ngàn xưa, được phát xuất từ Phúc Âm.

Lời Trích
Ðức Maria nói với Juan Diego: "Hỡi con rất yêu dấu của Mẹ, ta là Trinh Nữ Maria, là Mẹ của Thiên Chúa thật, Người là Tác Giả của Sự Sống, là Tạo Hóa của muôn loài và là Chúa của Thiên Ðàng cũng như Trái Ðất... và điều ta mong muốn là một nhà thờ sẽ được xây cất ở đây cho ta, là nơi ta sẽ chứng tỏ lòng khoan dung và nhân hậu của ta đối với người thổ dân, và tất cả những ai yêu mến và tìm đến ta, như một người Mẹ đầy lòng thương xót của con và của mọi người dân của con..." (trích từ niên sử cổ).
Trích từ

12 Tháng Mười Hai

Thế Giới Sẽ Hết Nghèo Ðói

Mẹ Têrêxa thành Cacutta, người được giải thưởng Nobel Hòa Bình năm 1979 đã kể lại câu chuyện sau đây: ngày nọ, có một thiếu phụ và 8 đứa con dại đến gõ cửa xin gạo. Từ nhiều ngày qua, bà và các con của bà không có được một hạt cơm trong bao tử. Mẹ Têrêxa đã trao cho bà một túi gạo. Người đàn bà nhận gạo, cám ơn và chia ra làm hai phần... Ngạc nhiên về cử chỉ ấy, Mẹ Têrêxa hỏi bà tại sao lại phân làm hai. Người đàn bà nghèo khổ ấy trả lời: "Tôi dành lại một phần cho gia đình người Hồi Giáo bên cạnh nhà, vì đã mấy ngày qua họ cũng không có gì để ăn".

Mẹ Têrêxa kết luận như sau: Thế giới này sẽ hết nghèo đói nếu người ta biết chia sẻ cho nhau. Càng giàu có, chúng ta càng muốn tích lũy thêm, nhưng càng nghèo khổ, chúng ta càng dễ chia sẻ hơn.

Nghèo không là một điều xấu, giàu cũng không là một cái tội. Xấu hay không, tội hay không đó là lòng tham lam và ích kỷ của con người mà thôi. Giá trị và danh dự của con người tùy thuộc ở lòng quảng đại của mình.
Trích sách Lẽ Sống

Lectio Divina: Đức Me Guađalupê (Luca 1:26-38)

Thứ Ba, 12 Tháng 12, 2017

Tuần thứ hai Mùa Vọng    

1.  Lời nguyện mở đầu

Lạy Thiên Chúa của người nghèo khó và khiêm hạ,
Hôm nay chúng con cảm tạ Chúa vì Chúa đã chọn Đức Maria
Là Đức Trinh Nữ Mẹ Chúa Giêsu, Con Một Chúa.
Đức tin và sự sẵn lòng phục vụ của Mẹ
Đã mở đường cho thế giới mới của Chúa.
Xin Chúa hãy sắp xếp cho chúng con đi tìm kiếm ý muốn của Chúa
Và hợp tác với kế hoạch của Chúa,
Để cho chúng con cũng giống như Đức Maria,
Có thể đem đến cho thế giới Đấng Cứu Độ,
Đức Giêsu Kitô, Con của Chúa và là Chúa của chúng con.

2.  Phúc Âm – Luca 1:26-38

Vào tháng thứ sáu, thiên thần Gabriel được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nagiarét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Đavít, trinh nữ ấy tên là Maria.
Thiên thần vào nhà trinh nữ vào chào rằng:  “Kính chào Bà đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng Bà.”  Nghe lời đó, Bà bối rối và tự hỏi lời chào đó có ý nghĩa gì.  Thiên thần liền thưa:  “Maria đừng sợ, vì đã được nghĩa với Chúa.  Này Bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai và đặt tên là Giêsu.  Người sẽ nên cao trọng và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao.  Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Đavít tổ phụ Người.  Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp và triều đại Người sẽ vô tận.”  Nhưng Maria thưa với thiên thần:  “Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?”  Thiên Thần thưa:  “Chúa Thánh Thần sẽ đến với Bà và uy quyền Đấng Tối Cao sẽ bao trùm Bà.  Vì thế Đấng Bà sinh ra, sẽ là Đấng Thánh và được gọi là Con Thiên Chúa.  Và này, Êlisabéth chị họ Bà cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già và nay đã mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ gọi là son sẻ; vì không có việc gì mà Thiên Chúa không làm được.”
Maria liền thưa:  “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời thiên thần truyền.”  Và thiên thần cáo biệt bà.

3.  Suy Niệm 

-  Chuyến thăm viếng của Thiên Thần Gabriel với Đức Maria nhắc nhớ chúng ta cuộc thăm viếng của Thiên Chúa với những người phụ nữ khác trong Cựu Ước:  bà Sarah, mẹ của ông Isaác (St 18:9-15), bà Anna, mẹ của ông Samuel (1Sm 1:9-18), mẹ của ông Samson (Tl 13:2-5).  Đến với tất cả các bà để loan báo việc ra đời của một người con trai với một sứ mệnh quan trọng trong việc thực hiện kế hoạch của Thiên Chúa.

-  Câu chuyện bắt đầu với khái niệm “vào tháng thứ sáu”.  Đây là tháng thứ sáu của thai kỳ của bà Êlisabéth. Nhu cầu cụ thể của bà Êlisabéth, một phụ nữ luống tuổi lại có mang con so với nguy cơ khó khăn lúc sanh nở, đây là bối cảnh của cả câu chuyện này.  Bà Êlisabéth được nhắc đến tại đầu câu chuyện (Lc 1:26) và tại cuối chuyến thăm viếng của thiên thần (Lc 1:36,39).

-  Thiên thần chào rằng:  “Kính chào Bà đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng Bà!”  Những lời tương tự cũng đã được nói với ông Môisen (Xh 3:12), với tiên tri Giêrêmia (Gr 1:8), với ông Ghít-ôn (Tl 6:12) và với những người khác có một sứ vụ quan trọng trong kế hoạch của Thiên Chúa.  Đức Maria đã ngạc nhiên khi nghe lời chào và cố gắng để hiểu ý nghĩa của những lời ấy.  Bà là người thực tế.  Bà muốn hiểu rõ.  Bà không muốn chỉ chấp nhận bất kỳ một sự linh ứng nào.  

-  Thiên thần thưa:  “Đừng sợ!”  Cũng giống như đã xảy ra trong lần thiên thần đến viếng ông Giacaria, đây cũng luôn là lời chào đầu tiên của Thiên Chúa:  “Đừng sợ!”  Ngay lập tức thiên thần nhắc nhớ lại các lời hứa trong quá khứ sẽ được hoàn thành nhờ con trẻ sẽ được sinh ra và sẽ được đặt tên là Giêsu.  Người sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao và nơi Người, Vương Quốc Thiên Chúa sẽ được hiển trị.  Đây là lời giải thích của thiên thần Chúa trong một cách mà Đức Maria không sợ hãi.

-  Đức Maria nhận thức được về nhiệm vụ mà Bà sắp sửa nhận lãnh, nhưng Bà vẫn tiếp tục là người thực tiễn.  Bà không để cho mình bị lôi cuốn bởi sự cao trọng của lời đề nghị, và nhận xét tình trạng của mình.  Bà phân tích lời đề nghị theo một số tiêu chuẩn mà Bà sẵn có.  Nói một cách khiên nhường, việc đó không thể được:  “Nhưng việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?”

-  Thiên thần Chúa giải thích rằng Chúa Thánh Thần, hiện diện trong Lời Chúa kể từ khi Tạo Dựng (St 1:2), có khả năng thực hiện những việc mà dường như không thể nào.  Đây là lý do tại sao, Đấng Thánh sẽ được sinh ra bởi Đức Maria sẽ được gọi là Con Thiên Chúa.  Mầu nhiệm tự nó lặp lại cho đến cả ngày nay.   Khi Lời Chúa được chấp nhận bởi người nghèo khó, điều gì đó mới mẻ sẽ xảy ra, nhờ vào quyền năng của Chúa Thánh Thần!  Điều lạ lùng và ngạc nhiên như việc một bé trai được sinh ra bởi một trinh nữ hay một bé trai được sinh ra bởi một người phụ nữ luống tuổi, người mà thiên hạ gọi là son sẻ, rằng bà không thể nào có con!  Và thiên thần Chúa cho biết thêm:  “Và này, Êlisabéth chị họ Bà, cũng đã thụ thai con trai, trong lúc tuổi già, người mà thiên hạ gọi là son sẻ nay đã mang thai được sáu tháng, vì không có việc gì mà Thiên Chúa không làm được.”

-  Câu trả lời của thiên thần đã làm tỏ tường mọi việc cho Đức Maria, và Bà đã phục lệnh:  “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời thiên thần truyền.”  Đức Maria dùng danh xưng Nữ Tỳ, Tôi Tớ Chúa.  Danh xưng này của ngôn sứ Isaia, nó đại diện cho sứ vụ của người ta, không phải là một đặc quyền, mà đúng hơn là việc phục vụ cho những người khác (Is 42:1-9; 49:3-6).  Về sau này Chúa Giêsu sẽ xác định sứ vụ của mình như là việc phục vụ:  “Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ!” (Mt 20:28).  Chúa đã học được điều này từ Mẹ Người!  

4.  Một vài câu hỏi gợi ý cho việc suy gẫm cá nhân

-  Điều gì đã khiến bạn cảm động nhất trong chuyến thăm viếng của Thiên Thần Gabriel với Đức Maria? 
-  Chúa Giêsu đã ca ngợi Mẹ mình khi Người nói rằng:  “Phúc cho những ai lắng nghe và tuân giữ Lời Chúa” (Lc 11:28).  Đức Maria đã liên kết Lời Chúa trong chuyến thăm viếng của Thiên Thần như thế nào?  

5.  Lời nguyện kết

Chúa làm chủ trái đất cùng muôn vật muôn loài,
Làm chủ hoàn cầu với toàn thể dân cư.
Nền trái đất, Người dựng trên biển cả,
Đặt vững vàng trên làn nước mênh mông. 
(Tv 24:1-2)