Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017

Pope: still today Christians face trials and persecutions

Pope: still today Christians face trials and persecutions

(Vatican Radio) Pope Francis on Sunday urged Christians not to be afraid to proclaim the Gospel message, to expect failure and even persecutions, but to always live in the knowledge that the Lord is on their side.
Speaking to the faithful gathered in St. Peter’s Square for the Angelus prayer, the Pope reflected on the liturgical reading of the day in which Jesus said to his disciples “Fear no one” but instructed them and prepared them to face the trials and persecutions the would suffer.
“Jesus’ mission, he said, did not guarantee the disciples success, nor did it shield them from failure or suffering.”
Likewise, the Pope said, Christians must consider the possibility of rejection and persecution: “this is a bit scary, but it is the truth.”
In fact, he explained, the disciple is called to conform his life to Christ, who was persecuted, rejected and abandoned to die on the cross.
“There is no Christian mission in the name of tranquility, the Pope said, difficulties and tribulations are part and package of evangelization” he said.
The Pope also explained that challenges are occasions in which “to verify the authenticity of our faith and of our relationship with Jesus” always within the knowledge that “God does not abandon his children during the storm”.
"In the difficulties of Christian witness in the world, we are never forgotten, but always assisted by the Father's thoughtful solicitude" he said.
Pope Francis also pointed out that even in our day persecution against Christians still exists.
“Let us pray for our brothers and sisters who are persecuted and praise the Lord because, in spite of this, they continue to witness their faith with courage and fidelity” he said.

Another test of faith - Francis continued - may even be the absence of hostility and tribulation.
"In addition to being ‘sheep in the midst of wolves’, the Lord also sends us forth as sentinels in the midst of people who do not want to be awakened from a worldly numbness, who ignore the truth of the Gospel message and build their own ephemeral truth" he said.
Hence, Pope Francis concluded, always heed Jesus’ encouragement not to fear those who mock and abuse, or those who ignore or appear to honor the Gospel but in reality go against it.
"Jesus does not leave us alone because we are precious to Him" he said.
After the recitation of the Angelus prayer, Pope Francis prayed for the victims of a landslide in southwestern China, he greeted the Lithuanian people who on Sunday celebrate the Blessed Theofilius Matulonius – the first Soviet-era Blessed of the nation, and he remembered the faithful of the Greek-Catholic Ukrainian Church who mark the 150th anniversary of the canonization of St. Josaphat.
  


Pope prays for victims of landslide tragedy in China

Pope prays for victims of landslide tragedy in China

(Vatican Radio) Pope Francis has expressed his closeness and grief for the victims of a landslide that engulfed a village in Sichuan province in south-western China.
Speaking on Sunday after the recitation of the Angelus in St. Peters’ Square, the Pope said “I am close to the population of the Chinese village of Xinmo that was struck yesterday morning by a landslide caused by heavy rains”.
“I pray for the dead and for the injured, he said, and for those who have lost their homes. May God comfort affected families and sustain rescuers.”
Meanwhile almost 100 people remain missing after the huge landslide buried homes in Xinmo and hopes of finding survivors are fading.
The bodies of fifteen people have so far been recovered, but many more are feared trapped beneath the rubble.
Thousands of rescuers were deployed after some 40 homes were destroyed in Xinmo village in Maoxian county.
Emergency workers have been digging through earth and rocks for a second day, with rescue dogs scouring the debris for some 93 people who remain unaccounted for.

Pope Francis salutes Lithuania’s first Soviet-era martyr

Pope Francis salutes Lithuania’s first Soviet-era martyr

(Vatican Radio) Pope Francis sent special greetings to Lithuanian Catholics on Sunday as he recalled the Beatification, in Vilnius, of the nation’s first Soviet-era martyr.
“Today in Vilnius, Bishop Teofilius Matulionis, who was murdered because of hatred towards the faith in 1962 when he was almost 90-years-old, will be Beatified” the  Pope said to the pilgrims gathered in St. Peter’s Square for the Angelus.
“Let us give thanks to the Lord for the witness of this courageous defender of the faith and of human dignity. Let us pay our respects to him and to the entire Lithuanian people with applause” he said.
Bishop Matulionis was a priest and bishop who continually defied communist rule and spent much of his ministry in prison. He was declared a martyr by Pope Francis on December 16, clearing the way for his beatification.


Ơn gọi của Tara Clemens, một luật sư trẻ trở thành nữ tu dòng kín Đaminh

Ơn gi ca Tara Clemens, mt lut sư tr tr thành n tu dòng kín Đaminh

Trong một thế giới mà ơn gọi tu trì ngày càng giảm sút, đời sống tu trì, đối với nhiều người, có vẻ buồn chán, khác người, cực khổ, đi ngược với mong ước sống tự do, hưởng thụ của thế giới hiện đại, thì vẫn luôn có những ơn gọi thật đẹp, là dấu chứng của tình yêu Thiên Chúa dành cho con người, là bằng chứng của sự tin yêu, đáp lại tiếng Chúa mời gọi, và cũng là chứng tá của những tấm lòng quảng đại, hy sinh, dưới mọi hình thức, để vun trồng ơn gọi tu trì. Ơn gọi của Tara Clemens, hiện nay là sơ Maria Đaminh Nhập thể, cũng là một ơn gọi “khác người” nhưng thật đẹp; từ một luật sư trẻ, Clemens đã nghe theo tiếng Chúa gọi, tận hiến cho Ngài trong đời tu và đặc biệt hơn nữa, cô đã chọn đời sống đan tu, chuyên lo việc chiêm niệm cầu nguyện.
Tara Clemens là một luật sư ở thành phố Anchorage, bang Alaska, Hoa kỳ. Clemens nguyên là một tín hữu Tin lành và chỉ vài tháng trước khi tốt nghiệp trường luật, cô đã gia nhập Giáo hội Công giáo. Việc trở thành tín hữu Công giáo xảy ra khá là bất ngờ với Clemens. Chỉ vài tháng trước khi tốt nghiệp đại học luật Lewis và Clark ở thành phố Portland, bang Oregon, Clemens đi cùng một người bạn tham dự Thánh lễ thứ sáu mùa Chay và ngày hôm đó là môt bước ngoặt trong cuộc đời của cô; Clemens đã quyết định trở lại Công giáo. 3 tháng sau đó, dù phải làm việc toàn thời gian, mỗi chiều tối, Clemens theo học về Công giáo. Một ít tháng sau, vào dịp lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống năm 2007, Clemens hoàn toàn tin vào chân lý của Công giáo. Clemens đã được gia nhập Giáo hội Công giáo vào dịp lễ Vọng Phục sinh năm 2008. Và vài tháng sau đó, dù chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ trở thành nữ tu, cô luật sư trẻ Clemens đã đến thăm đan viện Thánh Thể. Clemens đã sống hai năm rưỡi tại đan viện, trước tiên là thỉnh sinh và sau đó vào nhà tập. Ngày 28 tháng 5 vừa qua (năm 2017), Clemens được tuyên khấn lần đầu tại đan viện Thánh Thể của các nữ tu Đaminh ở Menlo Park, bang California, Hoa kỳ, với tên dòng là Maria Đaminh Nhập thể.
Ngày sơ Maria Đaminh được đội chiếc lúp đen trên đầu thay cho chiếc lúp trắng khi vào nhà Tập cách đây  hơn một năm, vị linh mục chủ tế đã nói: “Hãy nhận lấy tấm lúp thánh này, qua đó con có thể được nhận ra như ngôi nhà cầu nguyện dành cho Chúa và đền thờ cầu nguyện cho mọi người.” Sơ Maria Đaminh ý thức được rằng trung tâm của đời sống chiêm niệm của các nữ đan sĩ Đaminh là tình yêu Chúa. Dù là một đan sĩ sống giam mình trong đan viên, không bao giờ đi ra ngoài, sơ vẫn có thể ôm trọn thế giới với tình yêu và cầu nguyện cho thế giới.
Được hỏi về việc trở thành một đan sĩ, sơ Maria Đaminh xác định: “Khi Thiên Chúa gọi chúng ta, Ngài rất kiên định”. Điều này được chứng thực trong hành trình ơn gọi của sơ Maria Đaminh. Khi luật sư Clemens có ý định đi tu, nhưng vì số tiền hơn 100 ngàn đô la cô mượn để đi học quá lớn và cô chưa thể thanh toán để vào nhà dòng, cô hầu như thất vọng trước khó khăn thách đố này. Chính khi đó, hội Laboure đã giúp cho Clemens giải quyết vấn đề nợ sinh viên để có thể đi tu. Laboure là một hội có trụ sở ở Minnesota, giúp đỡ cho những người có ơn gọi tu trì trả nợ, điều cản trở họ gia nhập đời tu. Hội Laboure mở một lớp khoảng từ 10 đến 25 người, những người tin là mình có ơn gọi, và tổ chức chiến dịch quyên góp giúp họ. Clemens tham dự chương trình này 2 năm. Vào cuối khóa, tưởng rằng cô phải đợi thêm một năm nữa vì không nhận được đủ tiền quyên góp để trả nợ học. Nhưng rồi đã có hai vị ân nhân đóng góp số tiền lớn và Clemens đã được giúp trả nợ tiền học. Như John Flanagan, giám đốc điều hành hội Laboure đã nói: “Tara Clemens đã không thực hiện hành trình ơn gọi một mình, nhưng nhiều người khắp nơi biết là họ đã làm điều gì đó để giúp Tara Clemens trở thành nữ tu Maria Đaminh.” Và ông nhận xét rằng: “Cô ta đã gập phải những khó khăn trên hành trình theo đuổi ơn gôi, nhưng cô đã đón nhận chúng với niềm tin tưởng lớn lao vào Thiên Chúa.” (CNS 13/06/2017)
Hồng Thủy


Chương trình viếng thăm của Đức Thánh Cha tại Colombia

Chương trình viếng thăm ca Đc Thánh Cha ti Colombia

VATICAN. Hôm 23-6-2016, Phòng Báo Chí Tòa Thánh đã công bố chương trình chi tiết chuyến viếng thăm của ĐTC tại Colombia vào thượng tuần tháng 9 tới đây.
 - Ngài sẽ rời Roma sáng thứ tư, 6-9, lúc 11 giờ sáng và đến khu vực quân sự (Catam) thuộc phi trường thủ đô Bogotà vào lúc 4 giờ rưỡi chiều cùng ngày. Sau nghi thức tiếp đón, ngài về Tòa Sứ Thần Tòa Thánh.
 - Lúc 9 giờ sáng hôm sau, thứ năm, 7-9, ĐTC sẽ gặp chính quyền và viếng thăm tổng thống Colombia, sau đó, ngài sẽ viếng Nhà Thờ chính tòa lúc 10 giờ 20, trước khi lên bao lơn của dinh Hồng Y để chào thăm và ban phép lành cho các tín hữu, trước khi gặp các GM Colombia cũng tại dinh này.
 Ban chiều, lúc 3 giờ, ĐTC sẽ gặp Ban Lãnh Đạo Liên HĐGM Mỹ châu la tinh (Celam) rồi đến công viên Simon Bolivar để cử hành thánh lễ cho các tín hữu vào lúc 4 giờ rưỡi.
 - Sáng thứ sáu, 8-9, ĐTC sẽ đáp máy bay đến Villavicencio cách đó 40 phút bay, để cử hành thánh lễ cho các tín hữu lúc 9 giờ rưỡi tại căn cứ không quân Apiay.
 Ban chiều lúc gần 4 giờ, ngài sẽ chủ sự cuộc gặp gỡ lớn tại Công viên Las Malocas, để cầu nguyện cho sự hòa giải đất nước Colombia sau nửa thế kỷ nội chiến. Sau thánh lễ, ngài sẽ dừng lại tại Thánh Giá hòa giải tại Công viên các vị lập quốc, rồi bay trở về thủ đô Bogotà.
 - Sáng thứ bẩy, 9-9, ĐTC sẽ viếng thăm Medellín, thành phố lớn thứ hai của Colombia, và cử hành thánh lễ lúc 10 giờ 15 tại Sân Bay Enrique Olaya Herrera của thành phố này. Ban chiều lúc 3 giờ, ngài sẽ viếng thăm Nhà dưỡng lão Thánh Giuse, trước khi gặp các LM, tu sĩ nam nữ, chủng sinh và gia đình họ tại Sân vận động La Macarena vào lúc 4 giờ, rồi trở lại thủ đô.
 -Chúa nhật 10-9, ĐTC sẽ viếng thăm thành phố cảng Cartegena cách Bogotà 90 phút bay. Lúc 10 giờ rưỡi, tại Quảng trường Thánh Phanxicô Assisi, ngài sẽ làm phép viên đá đầu tiên để xây các nhà cho những người vô gia cư, và Trung tâm ”Talitha Qum”, con hãy trỗi dậy, chuyên nâng đỡ các nạn nhân nạn buôn người. Lúc 12 giờ trưa, ĐTC chủ sự kinh Truyền Tin trước nhà thờ thánh Phêrô Claver, rồi viếng Đền thánh tại đây.
 Ban chiều, ngài đáp trực thăng đến khu cảng Contecar để cử hành thánh lễ cho các tín hữu lúc 4 giờ rưỡi. Sau đó lúc 7 giờ có nghi thức tiễn biệt ĐTC tại phi trường thành Cartegena trước khi ngài lên đường trở về Roma, dự kiến vào lúc gần 1 giờ trưa tại phi trường Ciampino.
 Tổng cộng trong chuyến đi này, cũng là lần thứ 5 viếng thăm Mỹ châu la tinh, ĐTC sẽ di chuyển gần 21.200 cây số, trong đó có 1.530 cây số trong nội địa Colombia. Ngài sẽ đọc 5 diễn văn, 4 bài giảng, 2 lời chào và một kinh Truyền Tin. (SD 23-6-2017)
 G. Trần Đức Anh OP


Kinh Truyền Tin với Đức Thánh Cha: 25-6-2017

Kinh Truyn Tin vi Đc Thánh Cha: 25-6-2017

VATICAN. Trong buổi đọc kinh Truyền Tin trưa chúa nhật 25-6-2017, ĐTC mời gọi các tín hữu tín thác nơi Chúa trong mọi thử thách và can đảm làm chứng tá đức tin.
 Trong bài huấn dụ ngắn trước sự hiện diện của hàng chục ngàn tín hữu ở Quảng trường, mặc dù trời nóng khác thường từ nhiều ngày nay ở Italia, ĐTC đã quảng diễn bài Tin Mừng theo thánh Mathêu (10, 26-33) chúa nhật thứ 12 thường niên năm A.
 Bài huấn dụ của ĐTC
 ”Trong Tin Mừng hôm nay (Xc Mt 10,26-33), Chúa Giêsu sau gọi và sai các môn đệ đi truyền giáo, Ngài dặn dò và chuẩn bị họ đương đầu với những thử thách và bách hại họ sẽ gặp. Chúa khuyên các môn đệ: ”Các con đừng sợ người đời, vì không có gì che đậy mà sẽ không bị tỏ lộ [...]. Điều Thầy nói với các con trong bóng tối các con hãy nói ra trong ánh sáng [...]. Và các con đừng sợ những người giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn” (vv.26-28). Việc Chúa Giêsu sai đi thi hành sứ mạng không đảm bảo cho các môn đệ được thành công, và cũng không làm cho họ tránh được những thất bại và đau khổ. Các môn đệ phải sẵn sàng đối phó với sự kiện họ có thể bị phủ nhận, hoặc bị bách hại.
 Người môn đệ được kêu gọi làm cho cuộc sống của mình phù hợp với Chúa Kitô là Đấng đã bị loài người bách hại, đã từng bị phủ nhận, bỏ rơi và chịu chết trên thập giá. Không có sứ mạng Kitô nào dưới ngọn cờ yên hàn; những khó khăn và sầu muộn là điều thuộc về công việc loan báo Tin Mừng và chúng ta được kêu gọi tìm thấy trong đó cơ hội để kiểm chứng xem đức tin và tương quan của chúng ta với Chúa Giêsu có chân thực hay không. Chúng ta phải xét những khó khăn ấy như một cơ hội để có thể có tinh thần thừa sai hơn nữa và để tăng trưởng trong sự tín thác nơi Thiên Chúa là Cha chúng ta, Đấng không bỏ rơi con cái Ngài trong giờ bão tố.
 Trong những khó khăn khi làm chứng tá Kitô trên thế giới, chúng ta không bao giờ bị lãng quên, nhưng luôn luôn được sự ân cần của Chúa Cha nâng đỡ. Vì thế, trong Tin Mừng hôm nay, 3 lần Chúa Giêsu trấn an các môn đệ và nói rằng: ”Các con đừng sợ!”.
 Ngày nay cũng có bách hại chống các tín hữu Kitô. Chúng ta hãy cầu nguyện cho cách anh chị em chúng ta đang bị bách hại và chúc tụng Thiên Chúa vì, dù có tình trạng như thế, họ vẫn tiếp tục can đảm và trung thành làm chứng về đức tin. Tấm gương của họ giúp chúng ta đừng do dự có lập trường đứng về Chúa Kitô, can đảm làm chứng cho Chúa trong những hoàn cảnh mỗi ngày, cử trong những môi trường không yên hàn. thưc vậy, một hình thức thử thách cũng có thể là không có đố kỵ và sầu muộn. Ngoài việc sai đi như ”chiên giữa sói”, cả thời nay, Chúa cũng gửi chúng ta đi như những ngươi canh phu giữa những người không muốn được thức tỉnh để ra khỏi tình trạng mơ mơ màng màng trần tục, cố tình không biết đến những lời Chân Lý của Tin Mừng, kiến tạo cho mình những chân lý phù du.
 Nhưng trong tất cả những điều ấy, Chúa tiếp tục nói với chúng ta như Ngài đã nói với các môn đệ thời đại của Ngài: ”Các con đừng sợ!”. Đứng sợ những người chế nhạo và ngược đãi các con, đừng sợ những người cố tình không biết đến các con, trước mặt thì tôn kính nhưng đằng sau thì bài trừ Tin Mừng. Chúa Giêsu không để chúng ta lẻ loi vì chúng ta quí giá đối với Ngài.
 Và ĐTC kết luận rằng: ”Xin Đức Trinh Nữ Maria, mầu gương khiêm nhường và can đảm gắn bó với Lời Chúa, giúp chúng ta hiểu rằng trong việc làm chứng cho đức tin, thành công không đáng kể, nhưng là lòng trung thành với Chúa Kitô, nhìn nhận trong mọi hoàn cảnh, cả những hoàn cảnh khó khăn nhất, hồng ân không lường là được làm môn đệ thừa sai của Chúa”.
 Chào thăm
 Sau khi ban phép lành, ĐTC bày tỏ sự gần gũi với dân chúng tại làng Tân Ma (Xinmo), tỉnh Tứ Xuyên, bên Trung Quốc bị đất lở sáng ngày 24-6 vừa qua vì mưa lũ. Ngài nói: 'Tôi cầu nguyện cho những người bị thiệt mạng và bị thương, cũng như cho tất cả những người bị mất nhà cửa. Xin Chúa an ủi các gia đình và nâng đỡ những người cứu cấp.”
 Tin sơ khởi cho biết có 15 người chết và 120 người mất tích.
 ĐTC nói thêm rằng: “Hôm nay, tại Vilnius, Lituani, có lễ phong chân phước cho Đức GM Teofilo Matulionis, tử đạo năm 1962, khi đã gần 80 tuổi. Chúng ta hãy chúc tụng Chúa vì chứng tá của vị can trường bênh vực Giáo Hội và phẩm giá con người.
 Tôi chào thăm tất cả anh chị em, các tín hữu Roma và các tín hữu hành hương! Đặc biệt tôi chào Đức TGM Trưởng, các GM, các linh mục và tín hữu thuộc Giáo Hội Công giáo Đông Phương Ucraina, cũng như các tín hữu hành hương từ Bạch Nga, kỷ niệm 150 năm phong thánh Giosaphat. Tôi hiệp ý với thánh lễ anh chị em sắp cử hành tại Đền thờ thánh Phêrô, và cầu xin Chúa cho mỗi người được ơn can đảm làm chứng tá Kitô và ơn hòa bình cho đất nước Ucraina yêu quí của anh chị em.
 Sau cùng, ĐTC chào thăm các trẻ giúp lễ từ Komorow và các tín hữu khác người Ba Lan, và nghĩ đến cách tín hữu hành hương tại Đền thánh Mẹ Thiên Chúa ở Gietrzwal, các tín hữu Chile từ vùng thủ đô nước này và các đoàn tín hữu từ các nơi khác.
 G. Trần Đức Anh OP _


Đức Thánh Cha tiếp Tổng tu nghị Dòng Chúa Phục Sinh

Đc Thánh Cha tiếp Tng tu ngh Dòng Chúa Phc Sinh

VATICAN. ĐTC mời gọi các tu sĩ dòng Chúa Phục Sinh ra đi mang Tin Mừng cho những người sầu khổ, đồng thời quan tâm xây dựng đời sống huynh đệ cộng đoàn.
 Ngài đưa ra lời nhắn nhủ trên đây trong buổi tiếp kiến sáng 24-6-2017 dành cho 30 thành viên tổng tu nghị dòng Chúa Phục Sinh. Dòng này do cha Bogdan Janski, tông đồ người Ba Lan di cư tại Pháp, thành lập năm 1836, để làm chứng sự phục sinh của Chúa Kitô là căn bản đời sống Kitô, và kêu gọi sự sống lại bản thân và nâng đỡ cộng đoàn trong việc phục vụ Nước Chúa. Dòng hiện có 335 tu sĩ thuộc 54 cộng đoàn, trong đó có gần 300 linh mục.
 Nhắc đến chủ đề Tổng tu nghị là ”Chứng nhân sự hiện diện của Chúa Phục sinh: từ cộng đoàn tới thế giới”, ĐTC mời gọi các tu sĩ của dòng ”hãy đi ra ngoài”, rời bỏ những ”tổ ấm” của mình, đi tới những vùng ngoại biên của cuộc sống, để mang ánh sáng Tin Mừng cho tha nhân. Ngài cầu mong rằng sự nhớ lại thời kỳ ơn gọi phong phú không ngăn cản anh em nhìn thấy sự sống mà Chúa đang làm nẩy mầm cạnh anh em hiện nay. Anh em đừng là những người hoài tưởng, nhưng là những người được niềm tin nơi Chúa tể của lịch sử và của sự sống thúc đẩy, loan báo rạng đông, kể cả giữa đêm khuya.
 Về đời sống cộng đoàn, ĐTC nhắc nhở các tu sĩ dòng Chúa Phục sinh hãy đón nhận các anh em mà Chúa ban cho, biết nhìn họ như một món quà của Chúa. Ngài nói: ”Tôi nhắn nhủ anh em hãy trở thành những người xây dựng các cộng đoàn theo Tin Mừng, chứ không phải chỉ là ”những người tiêu thụ” các cộng đoàn ấy, hãy đảm nhận đời sống huynh đệ trong cộng đoàn như một hình thức đầu tiên để loan báo Tin Mừng”. (SD 24-6-2017)
 G. Trần Đức Anh OP


Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017

JUNE 25, 2017 : TWELFTH SUNDAY IN ORDINARY TIME

Twelfth Sunday in Ordinary Time
Lectionary: 94

Reading 1JER 20:10-13
Jeremiah said:
"I hear the whisperings of many:
'Terror on every side!
Denounce! let us denounce him!'
All those who were my friends
are on the watch for any misstep of mine.
'Perhaps he will be trapped; then we can prevail,
and take our vengeance on him.'
But the LORD is with me, like a mighty champion:
my persecutors will stumble, they will not triumph.
In their failure they will be put to utter shame,
to lasting, unforgettable confusion.
O LORD of hosts, you who test the just,
who probe mind and heart,
let me witness the vengeance you take on them,
for to you I have entrusted my cause.
Sing to the LORD,
praise the LORD,
for he has rescued the life of the poor
from the power of the wicked!"

Responsorial PsalmPS 69:8-10, 14, 17, 33-35
R. (14c) Lord, in your great love, answer me.
For your sake I bear insult,
and shame covers my face.
I have become an outcast to my brothers,
a stranger to my children,
Because zeal for your house consumes me,
and the insults of those who blaspheme you fall upon me.
R. Lord, in your great love, answer me.
I pray to you, O LORD,
for the time of your favor, O God!
In your great kindness answer me
with your constant help.
Answer me, O LORD, for bounteous is your kindness;
in your great mercy turn toward me.
R. Lord, in your great love, answer me.
"See, you lowly ones, and be glad;
you who seek God, may your hearts revive!
For the LORD hears the poor,
and his own who are in bonds he spurns not.
Let the heavens and the earth praise him,
the seas and whatever moves in them!''
R. Lord, in your great love, answer me.

Reading 2ROM 5:12-15
Brothers and sisters:
Through one man sin entered the world,
and through sin, death,
and thus death came to all men, inasmuch as all sinned—
for up to the time of the law, sin was in the world,
though sin is not accounted when there is no law.
But death reigned from Adam to Moses,
even over those who did not sin
after the pattern of the trespass of Adam,
who is the type of the one who was to come.

But the gift is not like the transgression.
For if by the transgression of the one the many died,
how much more did the grace of God
and the gracious gift of the one man Jesus Christ
overflow for the many.

R. Alleluia, alleluia.
The Spirit of truth will testify to me, says the Lord;
and you also will testify.
R. Alleluia, alleluia.

Jesus said to the Twelve:
"Fear no one.
Nothing is concealed that will not be revealed,
nor secret that will not be known.
What I say to you in the darkness, speak in the light;
what you hear whispered, proclaim on the housetops.
And do not be afraid of those who kill the body but cannot kill the soul;
rather, be afraid of the one who can destroy
both soul and body in Gehenna.
Are not two sparrows sold for a small coin?
Yet not one of them falls to the ground without your Father's knowledge.
Even all the hairs of your head are counted.
So do not be afraid; you are worth more than many sparrows.
Everyone who acknowledges me before others
I will acknowledge before my heavenly Father.
But whoever denies me before others,
I will deny before my heavenly Father."


12th Sunday in Ordinary Time – Cycle A

Note: Where a Scripture text is underlined in the body of this discussion, it is recommended that the reader look up and read that passage.

1st Reading - Jeremiah 20:10-13

Jeremiah’s prophetic career extended from his youth in 626 B.C. to a date considerably later than the ruin of Jerusalem in 586 B.C. Thus he witnessed the brief renewal of the covenant people under Josiah; the latter’s death in 609 at Megiddo; the obstinate, weak, and futile resistance of Josiah’s successors to Babylon; and the continued intrigues by those left behind in the land after the mass deportations in 605, 597, and 586, these intrigues culminating in the murder of Gedaliah, Babylon’s representative. After this episode the assassins forced Jeremiah to accompany them on their flight to Egypt.

More than any other prophet, Jeremiah not merely preached his inspired message but lived it too; incurring the hatred and persecution of the anti-Babylonian party throughout his life, and suffering intense personal anguish and conflicts from the part he was forced by Yahweh to play in these events.

Jeremiah’s message as a whole is dominated by a four-fold opposition: First, between Yahweh as true God and the false gods; Second, between Jeremiah as the true prophet and the false prophets; Third, between the transforming power of the true religion of mind and heart and the ineffective externalism of the official cult; and Fourth, between Babylon, designated by Yahweh to be his “servant” and Egypt, the beguiler and deceiver. Yahweh is consistently thought of as dwelling not in the Temple at Zion (as He is in Isaiah) but transcendently in heaven, looking down upon the world and presiding over all that it contains from the vast cosmic forces to the most interior thoughts and dispositions of its inhabitants.

Today we hear Jeremiah despairing about his situation.

10 I hear the whisperings of many: “Terror on every side!

This was the cry of Jeremiah to the officer in charge of the Temple in Jeremiah 20:4. This cry resulted in Jeremiah being flogged and set in the stocks. The cry is now turned against the prophet in derision and mockery.

Denounce! let us denounce him!” All those who were my friends are on the watch for any misstep of mine. “Perhaps he will be trapped; then we can prevail, and take our vengeance on him. 11 But the LORD is with me, like a mighty champion:  my persecutors will stumble, they will not triumph. In their failure they will be put to utter shame, to lasting, unforgettable confusion.

This confidence has its foundation in Yahweh’s promise (Jeremiah 1:8, 19), which the prophet often recalled. In the midst of strong contradictions he keeps his faith in Yahweh’s loyalty.

12 O LORD of hosts, you who test the just, who probe mind and heart, Let me witness the vengeance you take on them, for to you I have entrusted my cause. 13 Sing to the LORD, praise the LORD, For he has rescued the life of the poor from the power of the wicked!

This verse has often been rejected by scholars as a late doxology but the closing words “from the power of the wicked” is found only in Jeremiah’s writings (Jeremiah 15:21; 21:12; 23:14). The Hebrew word ebyôn , translated here as “the poor” has meaning other than sociological; it refers to a pious man, the one who does Yahweh’s bidding.

2nd Reading - Romans 5:12-15

Our reading continues from where we left off last week. Recall that Saint Paul approaches his discussions from the perspective of family covenant, not the legal courtroom. To gain a better understanding of the context of this reading, we will continue on through Romans 6:1.

12 [T]hrough one person

This refers to Adam. As a result of original sin we are born spiritually dead which leads to sin.

sin entered the world, and through sin, death, and thus death came to all, inasmuch as all sinned 13 for up to the time of the law, sin was in the world, though sin is not accounted when there is no law.

See Romans 4:14-15.

14 But death reigned from Adam to Moses,

Saint Paul now begins to discusses three ages: Adam to Moses is the natural period which is represented by the fallen, unhappy family; Moses to Christ is the legal period in which one nation is the example; and from Christ onward is the period of international blessing where all nations are blessed and freed from the Law through the grace of Christ

even over those who did not sin after the pattern of the trespass of Adam, who is the type of the one who was to come.

Typology plays an important role in the writings of Saint Paul. Here, he talks about how Christ, the “last Adam” (1 Corinthians 15:45), was prefigured by Adam.

“Although through one man’s sin death has passed to all men, Him whom we do not refuse to acknowledge as the father of the human race we cannot refuse to acknowledge as also the author of death. ... In Adam I fell, in Adam I was cast out of paradise, in Adam I died. How shall God call me back, except He find me in Adam? For just as in Adam I am guilty of sin and owe a debt to death, so in Christ I am justified.” [Saint Ambrose of Milan (A.D. 378), On The Death Of His Brother Satyrus 2,6]
15 But the gift is not like the transgression.

Lest the comparison with Adam should seem like an affront to Christ, Saint Paul stresses the surpassing quality of Christ’s influence on humanity. The first mode of expressing that superabundance is the manifestation of God’s favor far in excess of any mercy that sin might have otherwise evoked.

For if by that one person’s transgression the many died, how much more did the grace of God and the gracious gift of the one person Jesus Christ overflow for the many.

“These words clearly teach that original sin is common to all men, regardless of the personal sins of each one.” [Saint Augustine of Hippo (ca. A.D. 421), Against Julian, Defender of the Pelagian Heresy 20,63]

“As infants cannot help being descended from Adam, so they cannot help being touched by the same sin, unless they are set free from its guilt by the baptism of Christ.” [Saint Augustine of Hippo (A.D. 414) Letter to the Sicilian Layman Hilary 157]

16 And the gift is not like the result of the one person’s sinning. For after one sin there was the judgment that brought condemnation; but the gift, after many transgressions, brought acquittal. 17 For if, by the transgression of one person, death came to reign through that one, how much more will those who receive the abundance of grace and of the gift of justification come to reign in life through the one person Jesus Christ. 18 In conclusion, just as through one transgression condemnation came upon all, so through one righteous act acquittal and life came to all. 19 For just as through the disobedience of one person the many were made sinners, so through the obedience of one the many will be made righteous.

From Adam we get a sinful nature, but from Christ we gain a righteous nature.

20 The law entered in so that transgression might increase but, where sin increased, grace overflowed all the more, 21 so that, as sin reigned in death, grace also might reign through justification for eternal life through Jesus Christ our Lord. 6:1 What then shall we say? Shall we persist in sin that grace may abound? Of course not!

Gospel - Matthew 10:26-33

We rejoin Jesus this week during the first year of His public ministry. He has just commissioned the twelve and is instructing them as they are sent out.

[Jesus said to the Twelve:] 26 “Fear no one.

The ministry of preaching is intrinsically frightening. Only faith in a revealing and judging God can overcome that fear.

Nothing is concealed that will not be revealed, nor secret that will not be known. 27 What I say to you in the darkness, speak in the light; what you hear whispered, proclaim on the housetops. 28 And do not be afraid of those who kill the body but cannot kill the soul; rather, be afraid of the one who can destroy both soul and body in Gehenna.

Gehenna is the term which Jesus uses to refer to the place of eternal destruction. It is also the valley which runs along the southern edge of Jerusalem at the time of Christ.  The Hebrew word ge-hinnom means “valley of the son of Hinnom.” The name is probably that of the original Jebusite owner of the property. It became a cultic shrine where human sacrifice was offered (2 Kings 23:10; 2 Chronicles 28:3; 33:6; Jeremiah 7:31; 19:2ff; 32:35). Because of this cult Jeremiah cursed the place and predicted that it would be a place of death and corruption.

29    Are not two sparrows sold for a small coin? Yet not one of them falls to the ground without your Father’s knowledge.

The cheapest life in the market is cited; yet God’s providential care extends to it. God knows even when a small bird dies, He is aware of the death of one of His own and He will save the life that endures forever.

30    Even all the hairs of your head are counted. 31 So do not be afraid; you are worth more than many sparrows.

A rabbinic argument technique which compares a light matter to a heavy one. It is used here to overcome fear and encourage the disciples to trust God.

32 Everyone who acknowledges me before others I will acknowledge before my heavenly Father. 33 But whoever denies me before others, I will deny before my heavenly Father.

With the assurance of confidence that God knows and cares what happens, the disciples are urged to confess “in Jesus.” The confession would be the typical confession of the primitive Church that “Jesus is Messiah and Lord.” The reward of confession or denial is that Jesus will accept or disown according to one’s fidelity. 

St. Charles Borromeo Catholic Church, Picayune, MS http://www.scborromeo.org


Meditation: "Fear not - you are of more value than many sparrows"
What does fear have to do with the kingdom of God? Fear is a powerful force. It can lead us to panic and flight or it can spur us to faith and action. The fear of God is the antidote to the fear of losing one's life. I sought the Lord, and he answered me, and delivered me from all my fears.O fear the Lord, you his saints, for those who fear him have no want! Come, O sons, listen to me, I will teach you the fear of the Lord.(Psalm 34:4,9,11)  

What is godly fear? It is reverence for the One who made us in love and who sustains us in mercy and kindness. The greatest injury or loss which we can experience is not physical but spiritual - the loss of one's soul to the power of hell. A healthy fear of God leads to spiritual maturity, wisdom and right judgment and it frees us from the tyranny of sinful pride, cowardice - especially in the face of evil, and spiritual deception. Do you trust in God's grace and mercy and submit to his word?
When Jesus proclaimed the kingdom of God he met opposition and hostility. He tells  his disciples that they must expect the same treatment if they are to live and to proclaim the reign of God. There is both a warning and a privilege in his statement. Just as Jesus had to carry his cross, so the disciples must carry their cross and not try to evade it. To suffer for the faith is to share in the work of Christ. As one hymn states: Lift high the Cross of Christ!  Tread where his feet have trod. The Holy Spirit gives us power and grace to live as disciples of Jesus Christ. Do you trust in God’s grace to carry your cross for Jesus' sake?
"Lord Jesus, it is my joy and privilege to your disciple. Give me strength and courage to bear any hardship and suffering which may come my way in your service. May I witness to others the joy of the Gospel."

A Daily Quote for the early church fathersFear not, you are of more value than many sparrows, by John Chrysostom, 344-407 A.D.
"What do you see in creation of less value than a tiny sparrow? But even the sparrow will not fall without God's knowledge. Jesus does not mean that the sparrow falls by God’s direct will because it is unworthy but that nothing that occurs is hidden from God. If then God is not ignorant of anything that happens in creation, and if God loves us more truly than the best human father, and if God loves us so as to have numbered our very hairs, then we need not be afraid. Jesus said this not to indicate that God literally has a number placed on the very hairs of our head but rather to show that God has perfect knowledge of everything about us and providentially cares for everything about us. Therefore, if God both knows all things that happen to us and is able to save us and willing to do so, then whatever we may be suffering, we need not think that God has forsaken us in our suffering. For it is not God's will to keep us wholly separated from that which elicits dread but rather to persuade us not to make an idol out of whatever we dread. It is this, more than anything else, that constitutes deliverance from dread. 'Therefore, don’t be afraid. You are of more value than many sparrows.' Don’t you see that God views your fear with more concern than the lives of many sparrows? He already knows the secrets of your heart. Hence Jesus adds, 'Do not fear.' For even if that which you dread prevails, it prevails only over your body; this is the limited part of yourself, which nature will surely take in due time and bring to an end." (excerpt from The Gospel of Matthew, Homily 34, 2-3) 


TWELFTH SUNDAY IN ORDINARY TIME
SUNDAY, JUNE 25, MATTHEW 10:26-33

(Jeremiah 20:10-13; Psalm 69; Romans 5:12-15)

KEY VERSE: "And do not be afraid of those who kill the body but cannot kill the soul" (v 28).
TO KNOW: Jesus instructed his twelve apostles to be courageous as they shared his mission of announcing God's reign. Despite the coming darkness and opposition, they should be fearless in proclaiming the light and truth of the gospel. Fear of persecution and death should not deter them. They should be more afraid of the evil one who could lead them to eternal destruction. Jesus encouraged his followers by reminding them of their worth before God. He gives the example of the sparrow—a small bird that his audience deemed quite unimportant. If God, who is in absolute control of every event in the entire universe, cares for the lowly sparrows, then how
 much more were God's children valued? No ill-treatment on earth could compare with the ultimate fate of one who had been guilty of infidelity to God. If the apostles remained faithful to their witness, Jesus would testify to their fidelity at the final judgment.
TO LOVE: Lord Jesus, help me to recognize my worth in God's sight
TO SERVE: Do I defend the faith when I am opposed?


Sunday 25 June 2017

12th Sunday in Ordinary Time. Week IV Psalter 
Jeremiah 20:10-13. Psalms 68(69):8-10, 14, 17, 33-35. Romans 5:12-15. Matthew 10:26-33.
Lord, in your great love, answer me — Psalms 68(69):8-10, 14, 17, 33-35.
‘What you hear whispered, proclaim from the housetops.’
Jeremiah’s prophetic mission is met with opposition on all sides. Imprisoned for speaking the word of God, his lament soon turns to a beautiful proclamation of hope and trust in God, who will help him stay faithful to his calling.
The Gospel today sees Jesus implore us to follow Jeremiah’s example, and to proclaim the love of God ever louder in the public sphere. He reminds us that it is not the might of this world that should frighten us, but the invisible powers and principalities that influence our lives and turn us away from God.
It is when we can identify the dispositions and habits that erode our souls that we can ready ourselves to listen to the whisper in our hearts urging us to love.
Allowing the presence of Christ to grow within us frees us from our fears and makes us courageous witnesses to the Good News.


ST. WILLIAM OF VERCELLI

William was born in 11th-century Italy to a noble family. He was orphaned as an infant and raised by relatives. At the young age of 14, he made a pilgrimage to Santiago de Compostela in Spain, and decided to devote his life to God as a hermit.
He returned to Italy and lived as a hermit for two years at Monte Solicoli, where he was credited with healing a blind man. At Monte Vergiliano, his reputation for holiness attracted many disciples, and in 1119, he established a monastery with a Rule based on the Benedictines.
Five other houses were formed during his lifetime, but only the original survives today. He died June 25, 1142 of natural causes.



LECTIO DIVINA: 12TH SUNDAY OF ORDINARY TIME (A)
Lectio Divina: 
 Sunday, June 25, 2017 - 14
Witness to the Gospel without fear
Matthew 10, 26-33

1. OPENING PRAYER

In the darkness of a starless night,
a night of no sense,
you, the Word of life,
like lightning in the storm of forgetfulness,
entered within the bounds of doubt
under cover of the limits of precariousness
to hide the light.
Words made of silence and of the ordinary,
your human words, heralds of the secrets of the Most High:
like hooks cast into the waters of death
to find man once more, immersed in his anxious follies,
and reclaim him, plundered,
through the attractive radiance of forgiveness.
To you, Ocean of Peace and shadow of eternal Glory,
I render thanks:
Calm waters on my shore that awaits the wave, I wish to seek you!
And may the friendship of the brothers protect me
when night falls on my desire for you. Amen.
2. READING
a) The text:
26 'So do not be afraid of them. Everything now covered up will be uncovered, and everything now hidden will be made clear. 27 What I say to you in the dark, tell in the daylight; what you hear in whispers, proclaim from the housetops. 28 'Do not be afraid of those who kill the body but cannot kill the soul; fear him rather who can destroy both body and soul in hell. 29 Can you not buy two sparrows for a penny? And yet not one falls to the ground without your Father knowing. 30 Why, every hair on your head has been counted. 31 So there is no need to be afraid; you are worth more than many sparrows. 32 'So if anyone declares himself for me in the presence of human beings, I will declare myself for him in the presence of my Father in heaven. 33 But the one who disowns me in the presence of human beings, I will disown in the presence of my Father in heaven.
b) A moment of silence:
Let us allow the voice of the Word to resonate within us.
3. MEDITATION
a) Questions for reflection:
There is nothing hidden which will not be revealed: the truth under the veil of silence is spread more than if it is exposed in the avid or greedy hands of men who are deaf to the breath of the Spirit. Where do you place the Word of God that you listen to? In the power of your adventurous thoughts or in the sacrarium of your profound acceptance?
That which I tell you in the dark, tell it in the daylight: Christ speaks in the dark, in the secret of the heart. To offer his words to the light, these must go though your thought, within your feelings, in your entrails before they come to your lips. The words which you habitually say to others are they words said in the secret of Him or rather syllables of thoughts which just come to mind?
And do not be afraid of those who kill the body: nothing nor nobody can do you harm if God is with you. They can make you a prisoner, but they cannot take away liberty and dignity from you because these are unseizable by anybody. Fears, worry, suspicions, anxieties... can become a souvenir which is far away. When will you leave all this aside, trusting that God will not abandon you ever and will take care of you?
Can you not buy two sparrows for a penny? And yet not one falls to the ground without your Father knowing. God’s Providence can be similar to destiny, but it is something different. Sparrows which fall to the ground. It is not God who throws them down, but when they fall the Father is there. It is not God who sends sickness, but when man becomes ill, the Father is there with him. Our things belong to him. Solitude, which frequently presses on us is not abandonment. Will we look around to encounter the eyes of Christ who lives with us in that moment of desolation?
If anyone declares himself to be for me in the presence of human beings, I will declare myself for him in the presence of my Father: Give Christ the courage of our faith in him... this is a requirement of life in which God is not an accessory, but daily bread and the identity card of himself. Does this challenge you or does it remain only a hidden desire? Even among the heads or leaders, says John, many believed in him, but did not recognize him openly because of the Pharisees, so as not to be expelled from the Synagogue. Would you risk your name for him?
b) Key for the reading:
Do not fear! This is a key word which, repeated three times, gives unity to the passage.
Probably is it a literary unity which joins together four isolated sayings. Faith requires as a basic disposition, not to fear. The themes which emerge: public proclamation of the Gospel (vv. 26-27), the availability to face martyrdom sacrificing physical life to attain eternal life (v. 28), images of trust in Providence (vv. 29-31), the courageous profession of faith in Christ (vv. 32-33).
The counter-positions are of a remarkable efficacy: veiled/unveiled, or covered/uncovered, hidden/known, darkness/light, body/soul, acknowledge/deny... which make evident the shore of a life lived evangelically. The veils of knowledge open themselves in the light and on the roofs of the universe the word heard in secret goes forth. The whole man is present to the heart of God, and if the creatures of the earth arouse tenderness, how much more the life of a creature-son. Belonging makes the difference in the witness. One who lives the divine sonship of God cannot deny the paternal roots!
v. 26. Do not be afraid of them, for everything now covered up will be uncovered, and everything now hidden will be made clear. That which is covered is not reserved for few but it is simply kept waiting that it be manifested. There is a time to keep hidden and a time to make manifest, as Qohelet would say... to know how to keep the truth in the secret of the days that go by: this is what forges the credibility of the manifestation. A seed cannot be thrown into the air, it is put into the furrow of the heart, it is left to itself while it is transformed in dying, and it is attentively followed until it germinates and comes to light, until the spike will be ripe and ready to be harvested. Every word of God requires that it passes through the furrow of one’s own history in order to bear abundant fruit in due time.
v. 27. What I say to you in the dark, tell it in the daylight, and what you hear in whispers, proclaim from the housetops. Jesus speaks in secret, we speak in the light. God speaks, we listen and we become his mouth for others. The darkness of the listening, of putting it in, of assimilation, precede the dawn of every proclamation. And when from the housetops the good news will be heard, men will be obliged to look up. A treasure of glory is enclosed in every moment of listening, it is a moment of waiting which prepares to the birth of light.
v. 28. Do not be afraid of those who kill the body, but cannot kill the soul; fear him rather who can destroy both body and soul in hell. One can be afraid of those who can strike that which is not man in fullness: to stop earthly life is not equal to death. The only really fearful is God. But God also after death preserves the life for man, that is why we should not fear. Whatever can happen, God is with man. This is a certainty which permits us to sail on even in the midst of the most devastating storms, because the treasures of man are taken care of in God, and from the hands of God nobody can snatch the elect.
v. 29. Can you not buy two sparrow for a penny? And yet not one falls to the ground without your Father knowing. Two sparrows, one penny. A minimum value but which is in the thought of the Father. Where life beats, there God is, completely. This attentive care enchants and consoles... and invites to listen to all that vibrates and presents holy images of the Eternal splendour. Two sparrows: two very small creatures, of a brief life. The value of things is not given to them because of the greatness or the strength, but from that which animates, that which is “body”. Therefore, every space where there is life which accepts the print of the Creator is a place of encounter with Him, it witnesses of his solicitude.
v. 30. Why every hair on your head has been counted. The solicitude or thoughtfulness of God extends itself even to count the hair on our head. It is absurd, the way the Lord loves! When desolation and abandonment become the word s of our today, it will be enough to count some of our hair to remember the presence of God with us. The protection of the Heavenly Father will not be lacking for the disciples of Jesus. The Mystery which embraces all cannot be less towards those who have chosen to follow His Son, leaving the earth of their human securities.
v. 31. So there is no need to be afraid ; you are worth more than many sparrows! If God uses his thought for two sparrows how much more will he not think of us! Fear disappears before this living image of human and religious sensibility of Christ. God is in favour of man, not against him. And if he keeps silence it is not because of lack of care, but because his thoughts on us have broader perspectives which go beyond the horizons of earthly temporality.
v. 32. If anyone declares himself for me in the presence of human beings, I will declare myself for him in the presence of my Father in Heaven. To acknowledge oneself. When you find yourself in a square crowded to the full among unknown faces, you have the experience of being a foreigner. But as soon as you see a familiar face, your heart expands and you make your way until you get close to him. This recognizing others allows to manifest oneself before others and to expose oneself. Christ in the midst of the crowd is the familiar face to recognize him as the Master and Lord of our life. And what fear can we have if we think that he will declare us before his Father in Heaven?
v. 33. But the one who disowns me in the presence of human beings, I will disown in the presence of my Father in Heaven. Could we think of a revengeful God? this is not a discourse to “put wood into the fire”, but a discourse which comes from an existential encounter. Christ will not be able to recognize as his own the one who will have chosen everything outside of him, it is a discourse of fidelity and of respect for the human liberty. God respects the creature to the point of not interfering in the space of his error. The Gospel demands belonging, not words and actions. The heart lives in heaven, when Christ is its beating of life!

4. PRAYER (Psalm 22,22-31)
I shall proclaim your name to my brothers, 
praise you in full assembly:
'You who fear Yahweh, praise him! 
All the race of Jacob, 
honour him! Revere him, 
all the race of Israel!'
For he has not despised nor disregarded 
the poverty of the poor, 
has not turned away his face, 
but has listened to the cry for help.
Of you is my praise in the thronged assembly, 
I will perform my vows before all who fear him.
The poor will eat and be filled, 
those who seek Yahweh will praise him, 
'May your heart live for ever.'
The whole wide world will remember 
and return to Yahweh, 
all the families of nations bow down before him.
For to Yahweh, ruler of the nations, 
belongs kingly power!
All who prosper on earth will bow before him, 
all who go down to the dust will do reverence before him.
And those who are dead,
their descendants will serve him, 
will proclaim his name to generations
still to come; 
and these will tell of his saving justice 
to a people yet unborn: 
he has fulfilled it.
5. CONTEMPLATION
Lord, among the veils of what I have received and have not given, may I be able to meditate and to accept everything from you. Let not my proclamation be an unconscious repeater, but rather a word possessed in so far as it has indwelling and digested for a long time. May the beauty of your presence be unveiled to my senses, and in the mystery of your unceasing giving may the veil of the encounter descend bringing you closer. The treasure hidden for centuries is now known, and from darkness to light, the dawn has raised for centuries, in a day without sunset which, shining on that which love has created and the sin being broken, it makes all things new. I will recognize you, my God, before my brothers because it will be impossible for me to hide the lamp that you have lit in my life. Who will give me the words which create me and make of my limitations a marvellous definition of that which I am, I, in particular, like nobody else? Only you, Lord have words of eternal life. And I will eat them and will offer them, at the cost of being devoured with them. It will be sufficient for me to feel that I am a sparrow to find again the hope when the tempest will fall on me, because the pennies that you give for the sparrows are not counted in your knapsack. Amen.