Thứ Ba, 22 tháng 8, 2017


Wednesday of the Twentieth Week in Ordinary Time
Lectionary: 421

Reading 1JGS 9:6-15
All the citizens of Shechem and all Beth-millo came together
and proceeded to make Abimelech king
by the terebinth at the memorial pillar in Shechem.

When this was reported to him,
Jotham went to the top of Mount Gerizim and, standing there,
cried out to them in a loud voice:
"Hear me, citizens of Shechem, that God may then hear you!
Once the trees went to anoint a king over themselves.
So they said to the olive tree, 'Reign over us.'
But the olive tree answered them, 'Must I give up my rich oil,
whereby men and gods are honored,
and go to wave over the trees?'
Then the trees said to the fig tree, 'Come; you reign over us!'
But the fig tree answered them,
'Must I give up my sweetness and my good fruit,
and go to wave over the trees?'
Then the trees said to the vine, 'Come you, and reign over us.'
But the vine answered them,
'Must I give up my wine that cheers gods and men,
and go to wave over the trees?'
Then all the trees said to the buckthorn, 'Come; you reign over us!'
But the buckthorn replied to the trees,
'If you wish to anoint me king over you in good faith,
come and take refuge in my shadow.
Otherwise, let fire come from the buckthorn
and devour the cedars of Lebanon.'"

Responsorial PsalmPS 21:2-3, 4-5, 6-7
R. (2a) Lord, in your strength the king is glad.
O LORD, in your strength the king is glad;
in your victory how greatly he rejoices!
You have granted him his heart's desire;
you refused not the wish of his lips.
R. Lord, in your strength the king is glad.
For you welcomed him with goodly blessings,
you placed on his head a crown of pure gold.
He asked life of you: you gave him 
length of days forever and ever.
R. Lord, in your strength the king is glad.
Great is his glory in your victory;
majesty and splendor you conferred upon him.
You made him a blessing forever,
you gladdened him with the joy of your face.
R. Lord, in your strength the king is glad.

AlleluiaHEB 4:12
R. Alleluia, alleluia.
The word of God is living and effective,
able to discern the reflections and thoughts of the heart.
R. Alleluia, alleluia.

GospelMT 20:1-16
Jesus told his disciples this parable:
"The Kingdom of heaven is like a landowner
who went out at dawn to hire laborers for his vineyard.
After agreeing with them for the usual daily wage,
he sent them into his vineyard.
Going out about nine o'clock,
he saw others standing idle in the marketplace,
and he said to them, 'You too go into my vineyard,
and I will give you what is just.'
So they went off. 
And he went out again around noon,
and around three o'clock, and did likewise.
Going out about five o'clock,
he found others standing around, and said to them,
'Why do you stand here idle all day?'
They answered, 'Because no one has hired us.'
He said to them, 'You too go into my vineyard.'
When it was evening the owner of the vineyard said to his foreman,
'Summon the laborers and give them their pay,
beginning with the last and ending with the first.'
When those who had started about five o'clock came,
each received the usual daily wage.
So when the first came, they thought that they would receive more,
but each of them also got the usual wage.
And on receiving it they grumbled against the landowner, saying,
'These last ones worked only one hour,
and you have made them equal to us,
who bore the day's burden and the heat.'
He said to one of them in reply,
'My friend, I am not cheating you.
Did you not agree with me for the usual daily wage?
Take what is yours and go.
What if I wish to give this last one the same as you?
Or am I not free to do as I wish with my own money?
Are you envious because I am generous?'
Thus, the last will be first, and the first will be last."

Meditation: "Do you begrudge my generosity?"
What can work and wages, welfare and the unemployed tell us about the kingdom of God? In the parable of the laborers in the vineyard we see the extraordinary generosity and compassion of God (Matthew 20:1-16). There is great tragedy in unemployment, the loss of work, and the inability to earn enough to live and support oneself or one's family. In Jesus' times laborers had to wait each day in the marketplace until someone hired them for a day's job. No work that day usually meant no food on the family table. The laborers who worked all day and received their payment complain that the master pays the late afternoon laborers the same wage. The master, undoubtedly, hired them in the late afternoon so they wouldn't go home payless and hungry.
God is generous and gives us work for his kingdom
God is generous in opening the doors of his kingdom to all who will enter, both those who have labored a life-time for him and those who come at the last hour. While the reward is the same, the motive for one's labor can make all the difference. Some work only for reward. They will only put in as much effort as they think they will get back. Others labor out of love and joy for the opportunity to work and to serve others. The Lord Jesus calls each one of us to serve God and his kingdom with joy and zeal and to serve our neighbor with a generous spirit as well.
Empowered to serve with a joyful and generous spirit
The Lord Jesus wants to fill each one of us with the power and strength of the Holy Spirit so we can bear great fruit for God's kingdom (the fruit of peace, joy, righteousness, and love) and also bring the fruit of his kingdom to our neighbor as well. We labor for the Lord to bring him praise, honor, and glory. And we labor for our neighbor for their welfare with the same spirit of loving-kindness and compassion which the Lord has shown to us.
Paul the Apostle reminds us, "Whatever your task, work heartily, as serving the Lord and not others, knowing that from the Lord you will receive the inheritance as your reward - you are serving the Lord Christ" (Colossians 3:23-24). Do you perform your daily tasks and responsibilities with cheerfulness and diligence for the Lord's sake? And do you give generously to others, especially to those in need of your care and support?
"Lord Jesus,fill me with your Holy Spirit that I may serve you joyfully and serve my neighbor willingly with a generous heart, not looking for how much I can get, but rather looking for how much I can give."
Daily Quote from the early church fathersChrist our householder, author unknown, from the 5th century A.D.
"The householder [in Matthew's parable - chapter 20] is Christ, to whom the heavens and the earth are like a single house; the family is as it were the multitude of creatures both angelic and earthly. It is as if he built a three-storied house: hell, heaven and earth, so that those struggling may live upon the earth, those conquered below the earth, those conquering in heaven. We too, set in the middle, should strive not to descend to those who are in hell but ascend to those who are in heaven. And in case perhaps you do not know which one you ought to shun or which one you ought to aspire to, he has given you as it were a little taste of both while you live between light and darkness: night as a taste of hell, daylight as a taste of heaven." (excerpt from an incomplete Commentary on the Gospel of Matthew, HOMILY 34)


(Judges 9:6-15; Psalm 21)

KEY VERSE: "Thus, the last will be first, and the first will be last" (v 16).
TO KNOW: Jesus told his disciples a parable about divine justice for all who labored in God's service. God was compared to a landowner who called forth workers for his vineyard. The first to respond were promised the expected day's wages. Those who came later were only promised what was 'just.' When it was time to pay the workers, the owner began with the last and paid them a full day's wages. When those who worked all day were paid the same as those who worked only a few hours, they complained that they were being treated unfairly. The vineyard owner told them that he had done them no injustice by paying them equally. Whether a person responds first or last to God's call, the reward is identical. It is freely given and not merited by the laborer in God's service.
TO LOVE: Do I support justice in the marketplace?
TO SERVE: Lord Jesus, help me to follow your example of generosity toward all.

Optional Memorial of Saint Rose of Lima, virgin

Rose was born in Peru to Spanish immigrants to the New World. Her real name was Isabel, but she was such a beautiful baby that she was called Rose. As she grew older, she became more and more beautiful, and one day, her mother put a wreath of flowers on her head to show off her loveliness to friends. But Rose had no desire to be admired, for her heart had been given to Jesus. Rose worked hard to support her poor parents and she humbly obeyed them, except when they tried to get her to marry as she was devoted to her vow of chastity. Rose was a mystic, visionary, and received an invisible stigmata. She had many temptations and there were times when she suffered loneliness and sadness, for God seemed far away. Yet she cheerfully offered all these troubles to God. Many miracles followed her death. She was a lay member of the Dominican Order, and was canonized in 1671 by Clement X, the first person born in the Americas to be so honored by the Catholic Church. Rose of Lima is the patroness of Latin America and the Philippines and is represented wearing a crown of roses. 

Wednesday 23 August 2017

St Rose of Lima.
Judges 9:6-15. Psalm 20(21):2-7. Matthew 20:1-16.
Lord, your strength gives joy to the king — Psalm 20(21):2-7.
‘The first will be last, and the last, first.’
So often the pursuit of power leads to corruption. In the case of Abimelech, he murdered seventy brothers to achieve his ambition. But David, who in his plans and pursuits always put his trust in God, was ‘given his heart’s desire’.
We will keep in our prayers our Pope and all those in power in nations and communities that they will always rule with justice and compassion. Jesus gave us many parables including today’s to explain how God rewards all with a just response, though not always as the world sees it. Let us follow God’s laws and rely on his justice.


On August 23, the church celebrates the first saint of the New World, St. Rose of Lima. Isabel Flores de Oliva was born in Lima, Peru on April 30, 1586, daughter of Gaspar Flores and Maria de Oliva. She was baptized in the parish of San Sebastián in Lima by the priest, Fr. Antonio Polanco. She was confirmed in the village of Quives de Manos by the then Archbishop of Lima, St. Toribius de Mogrovejo. 

At a very young age, she chose to consecrate her life to God. She practiced very intense prayer and penance daily, sometimes depriving herself of food and sleep.

She joined the Third Order of St. Dominic and lived in a little hut in her parents' garden, working to help support them. She was ill for the last three years of her life, and was cared for by a government official and his wife. She diedat the age of 31 on August 24, 1617, feast of St. Bartholomew, as she herself prophesied. 

She was canonized by Pope Clement X in 1671, and was the first saint of the Americas. Her shrine, alongside those of her friends, St. Martin de Porres and St. John Masias, is located inside the convent of St. Dominic in Lima.

Lectio Divina: 
 Wednesday, August 23, 2017
Ordinary Time

1) Opening prayer
God our Father,
may we love you in all things and above all things
and reach the joy you have prepared for us
beyond all our imagining.
We ask this through our Lord Jesus Christ, your Son,
who lives and reigns with you and the Holy Spirit,
one God, for ever and ever. Amen.

2) Gospel Reading - Matthew 20,1-16
Jesus said to his disciples: 'Now the kingdom of Heaven is like a landowner going out at daybreak to hire workers for his vineyard. He made an agreement with the workers for one denarius a day and sent them to his vineyard.
Going out at about the third hour he saw others standing idle in the market place and said to them, "You go to my vineyard too and I will give you a fair wage." So they went. At about the sixth hour and again at about the ninth hour, he went out and did the same. Then at about the eleventh hour he went out and found more men standing around, and he said to them, "Why have you been standing here idle all day?" "Because no one has hired us," they answered. He said to them, "You go into my vineyard too."
In the evening, the owner of the vineyard said to his bailiff, "Call the workers and pay them their wages, starting with the last arrivals and ending with the first." So those who were hired at about the eleventh hour came forward and received one denarius each. When the first came, they expected to get more, but they too received one denarius each. They took it, but grumbled at the landowner saying, "The men who came last have done only one hour, and you have treated them the same as us, though we have done a heavy day's work in all the heat."
He answered one of them and said, "My friend, I am not being unjust to you; did we not agree on one denarius? Take your earnings and go. I choose to pay the last comer as much as I pay you. Have I no right to do what I like with my own? Why should you be envious because I am generous?"
Thus the last will be first, and the first, last.'

3) Reflection
• Today’s Gospel presents a parable which is found only in Matthew’s Gospel. It is not in the other Gospels. Like in all parables, Jesus tells a story about daily elements, daily things of the life of the people. He presents a picture of the social situation of his time, in which the listeners recognize themselves. But, at the same time, in the story of this parable, there are things which never take place in the reality of the life of the people. And this, because speaking about the master, Jesus thinks about God, about his Father. And this is why in the story of the parable; the master does things which are surprising which never take place in the daily life of the listeners. But, in this strange attitude of the master, it is necessary to find the key to understand the message of the parable.
• Matthew 20, 1-7: The five times that the landowner goes out to look for labourers. “The Kingdom of Heaven is like a landowner going out at daybreak to hire workers for his vineyard. He made an agreement with the workers for one denarius a day and sent them to his vineyard”. This is how the story begins and it speaks for itself and does not need too many comments. In what follows, the landowner goes out four times to call other workers to go and work in his vineyard. Jesus refers to the terrible lack of work at that time. Now some details of the story: (a) the landowner himself goes out personally five times to contract workers. (b) When he contracts the workers, he fixes the salary only for the first group: one denarius a day. To those of nine o’clock in the morning he says: I will give you what is just, fair. With the others, he does not fix anything. He contracted them only to work in the vineyard. (c) At the end of the day, when it was the time to pay the workers, the landowners orders the administrator to carry out this service.
• Matthew 20, 8-10: The strange way of fixing the accounts at the end of the day. When it was evening, the landowner of the vineyard told his administrator: Call the workers and pay them, beginning from the last ones to the first ones. Here, at the time of drawing the accounts, something strange takes place, which does not happen in normal life. It seems that things are inverted. The administrator begins to pay those who were contracted just an hour before. The salary is the same for all: one denarius as it was agreed with the first ones who were contracted at the beginning of the day. When the first came, they expected to get more but they too received one denarius each. Why does the landowner act like that? Would you do the same? It is precisely in this surprising gesture of the landowner that the key of understanding this parable is hidden.
• Matthew 20, 11-12: The normal reaction of the workers before the strange attitude of the landowner. The last ones also receive their salary as those who were contracted first. The story says that these began to grumble against the landowner and said: “The men who came last have done only one hour and you have treated them the same as us, though we have done a heavy day’s work in all the heat”. This is the normal reaction of a good sense. I think that all of us would have had the same reaction and would have said the same thing to the landowner. Would we have not?
• Matthew 20, 13-16: The surprising explanation of the landowner who gives the key of the parable. The response of the landowner is the following: “My friend, I am not being unjust to you. Did we not agree on one denarius? Take your earnings and go. I choose to pay the last comer as much as I pay you; have I no right to do what I like with my own? Why should you be envious because I am generous?” These words give the key which explains the attitude of the landowner and indicates the message which Jesus wants to communicate to us: (a) The landowner was not unjust, because he acts according to what he had agreed with the first group of workers: one denarius a day. (b) It is the sovereign decision of the landowner to give to the last ones the same amount that he had agreed upon with those of the first hour. These do not have the right to complain and claim anything. (c) Acting with justice, the landowner has the right to do the good that he wants with the things that belong to him. The worker, on his part has this same right. (d) The last question touches on the central point: Why should you be envious because I am generous? God is different and his thoughts are not our thoughts (Is 55, 8-9).
• The background of the parable is the circumstance of the time, for Jesus as well as for Matthew. The workers of the first hour are the Jewish People, called by God to work in his vineyard. They bear the weight of the day, from Abraham to Moses, for over one thousand years. Now at the eleventh hour, Jesus calls the pagans, the gentiles to work in his vineyard and they succeed in having the preference in the heart of God. “Thus the first ones will be last and the last will be first”.

4) Personal questions
• Those of the eleventh hour arrive, they have advantages and receive priority in regard to entrance into the Kingdom of God. When you wait in line for two hours, and a person arrives, and without saying anything she places herself before you. Would you accept this? Can these two situations be compared?
• God’s action surpasses our calculations and our human way of acting. He surprises us and some times is uncomfortable. Has this happened to you in your life? What lessons have you drawn from this?

5) Concluding Prayer
Kindness and faithful love pursue me every day of my life.
I make my home in the house of Yahweh
for all time to come. (Ps 23,6)


Thứ Tư tuần 20 thường niên

Bài Ðọc I: (Năm I) Tl 9, 6-15
"Ðang khi Chúa ngự trị giữa chúng tôi, các ngươi đã nói: "Xin cho một vua cai trị chúng tôi".
Trích sách Thủ Lãnh.
Khi ấy, mọi người Sikem và tất cả các gia tộc thành Mêllô tụ họp lại, rồi kéo nhau đến gần cây sồi ở Sikem, và tôn Abimêlech lên làm vua.
Khi ông Giotham nghe tin ấy, liền đi lên đứng trên đỉnh núi Garizim, lớn tiếng kêu lên rằng: "Hỡi người Sikem, hãy nghe ta, để Thiên Chúa cũng nghe các ngươi. Các cây cối đều đến xức dầu phong một vị vua cai trị chúng, và nói cùng cây ôliu rằng: "Hãy đi cai trị chúng tôi". Cây ôliu đáp lại rằng: "Chớ thì ta có thể bỏ việc sản xuất dầu mà các thần minh và loài người quen dùng, để được lên chức cai trị cây cối sao?" Các cây cối nói cùng cây vả rằng: "Hãy đến cầm quyền cai trị chúng tôi". Cây vả trả lời rằng: "Chớ thì ta có thể bỏ sự ngọt ngào của ta, bỏ hoa trái ngon lành của ta, để được lên chức cai trị các cây cối khác sao?" Các cây cối nói với cây nho rằng: "Hãy đến cai trị chúng tôi". Cây nho đáp rằng: "Chớ thì ta có thể bỏ việc cung cấp rượu, là thứ làm cho Thiên Chúa và loài người được vui mừng, để được lên chức cai trị các cây cối khác sao?" Tất cả những cây cối nói với bụi gai rằng: "Hãy đến cai trị chúng tôi". Bụi gai trả lời rằng: "Nếu các ngươi thật lòng đặt ta làm vua các ngươi, thì các ngươi hãy đến nghỉ dưới bóng ta. Nhưng nếu các ngươi không muốn thì sẽ có lửa từ bụi gai phát ra thiêu huỷ các cây hương nam núi Liban".
Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 20, 2-3. 4-5. 6-7
Ðáp: Lạy Chúa, do quyền năng Chúa mà vua vui mừng (c. 2a).
Xướng: 1) Lạy Chúa, do quyền năng Chúa mà vua vui mừng; do ơn Chúa phù trợ, vua xiết bao hân hoan! Chúa đã ban cho sự lòng vua ao ước, và điều môi miệng vua xin, Chúa chẳng chối từ.- Ðáp.
2) Chúa đã tiên liệu cho vua được phước lộc may mắn, đã đội triều thiên vàng ròng trên đầu vua. Nhờ Chúa giúp mà vua được vinh quang cao cả, Chúa khoác lên người vua, oai nghiêm với huy hoàng. - Ðáp.
3) Vua xin Chúa cho sống lâu, thì Chúa đã ban cho một chuỗi ngày dài tới muôn muôn thuở. Chúa đã khiến vua nên mục tiêu chúc phúc tới muôn đời, Chúa đã cho vua được hân hoan mừng rỡ trước thiên nhan. - Ðáp.

Alleluia: Tv 118, 135
Alleluia, alleluia! - Xin Chúa tỏ cho tôi tớ Chúa thấy long nhan hiền hậu, và dạy bảo con những thánh chỉ của Chúa. - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 20, 1-16a
"Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: "Nước Trời giống như chủ nhà kia sáng sớm ra thuê người làm vườn nho mình. Khi đã thoả thuận với những người làm thuê về tiền công nhật là một đồng, ông sai họ đến vườn của ông.
"Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác đứng không ngoài chợ, ông bảo họ rằng: "Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta, ta sẽ trả công cho các ngươi xứng đáng". Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu và thứ chín, ông cũng trở ra và làm như vậy.
"Ðến khoảng giờ thứ mười một ông lại trở ra, và thấy có kẻ đứng đó, thì bảo họ rằng: "Sao các ngươi đứng nhưng không ở đây suốt ngày như thế?" Họ thưa rằng: "Vì không có ai thuê chúng tôi". Ông bảo họ rằng: "Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta".
"Ðến chiều chủ vườn nho bảo người quản lý rằng: "Hãy gọi những kẻ làm thuê mà trả tiền công cho họ, từ người đến sau hết tới người đến trước hết". Vậy những người làm từ giờ thứ mười một đến, lãnh mỗi người một đồng. Tới phiên những người đến làm trước, họ tưởng sẽ lãnh được nhiều hơn; nhưng họ cũng chỉ lãnh mỗi người một đồng. Ðang khi lãnh tiền, họ lẩm bẩm trách chủ nhà rằng: "Những người đến sau hết chỉ làm có một giờ, chúng tôi chịu nắng nôi khó nhọc suốt ngày mà ông kể họ bằng chúng tôi sao?" Chủ nhà trả lời với một kẻ trong nhóm họ rằng: "Này bạn, tôi không làm thiệt hại bạn đâu, chớ thì bạn đã không thoả thuận với tôi một đồng sao? Bạn hãy lấy phần bạn mà đi về, tôi muốn trả cho người đến sau hết bằng bạn, nào tôi chẳng được phép làm như ý tôi muốn sao? Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng?"
"Như thế, kẻ sau hết sẽ nên trước hết, và kẻ trước hết sẽ nên sau hết".
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm: Lòng Quảng Ðại Của Thiên Chúa

Dụ ngôn Chúa Giêsu dùng để trình bày giáo lý của Ngài cho dân chúng được các nhà chú giải xếp thành hai loại: tỷ dụ và dụ ngôn. Loại tỷ dụ là thể văn mà toàn bộ những chi tiết đều mang ý nghĩa nòng cốt, còn các chi tiết phụ chỉ làm cho câu truyện thêm thú vị và khiến người đọc quan tâm chú ý đến ý chính mà thôi.
Câu truyện về những người thợ vào làm vườn nho của chủ là một dụ ngôn. Chủ đề chính của dụ ngôn là mối liên hệ của con người với Thiên Chúa trên bình diện ân sủng.
Trong lúc các Rabbi Do thái thường tính toán phần thưởng Thiên Chúa ban cho mọi việc lành, thì cách tính toán sòng phẳng theo công bình giao hoán này hoàn toàn bị dụ ngôn làm đảo lộn, vì nếu chúng ta tính với Chúa, Ngài sẽ tính với chúng ta, và chắc chắn số tội của chúng ta sẽ nhiều hơn công phúc và chúng ta sẽ là kẻ thiệt thòi.
Chúa Giêsu đã dùng dụ ngôn để cảnh cáo người Do thái không nên so đo, phân bì với người tội lỗi hay người ngoại giáo được ơn Chúa trở lại và thừa hưởng Nước Trời, bởi vì Nước Trời là phần thưởng nhưng không do lòng quảng đại của Chúa, chứ không do lòng đạo đức hay công nghiệp của con người. Câu trả lời của Chúa Giêsu cho những kẻ phàn nàn kêu trách nêu bật lòng quảng đại của Thiên Chúa: "Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thỏa thuận với tôi một quan sao; cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn, tôi không có quyền được tùy ý sử dụng của cải tôi sao?". Thiên Chúa đối xử tốt với mọi người, Ngài ban ơn cho mọi người chỉ vì lòng thương của Ngài mà thôi. Còn con người thì dễ bị cám dỗ, ghen tỵ, hẹp hòi, muốn giới hạn hành động yêu thương của Thiên Chúa.
Chúng ta hãy xét xem mình đã có thái độ nào đối với người khác, nhất là khi thấy họ được sự lành? Xin Chúa giải thoát chúng ta khỏi tính ghen tỵ và cho chúng ta sống quảng đại với mọi người.
Veritas Asia

Thứ Tư Tuần 20 TN1, Năm lẻ
Bài đọcJudg 9:6-15; Mt 20:1-16.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Sự khác biệt giữa Vua Trời và vua chúa trần gian
Vua chúa trần gian trước khi được lên ngôi hứa hẹn rất nhiều với dân chúng, nhưng một khi đã lên ngôi rồi, họ quên hết những gì đã hứa với dân chúng, hay nếu có thi hành, cũng chẳng được bao nhiêu. Trái lại, Thiên Chúa trung thành giữ tất cả những gì Ngài hứa với con người, cho dẫu con người không trung thành với những gì họ hứa. Hơn nữa, Ngài luôn tìm cách để giúp đỡ những người nghèo khó, tội lỗi, hay yếu kém hơn.
Các Bài Đọc hôm nay cho chúng ta thấy sự khác biệt giữa Thiên Chúa và các nhà lãnh đạo trần thế. Trong Bài Đọc I, Abimelech trở về quê hương để vận động những người đồng hương tôn mình lên làm vua, vì ông biết họ có khuynh hướng chọn những người đồng hương để có thể nhờ vả sau này. Một khi đã được làm vua, Abimelech quên hết ân nghĩa và thẳng tay trừng trị những người đã tôn ông lên làm vua. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu ví Nước Trời như một gia chủ mướn thợ vào làm vườn nho của mình. Ông thỏa thuận với thợ lương công nhật là một đồng một ngày. Sau đó, ông trở ra và kêu gọi nhiều thợ nữa vào làm vườn nho với những giờ khác nhau. Chiều đến, khi trả công, các người làm việc sớm than trách vì ông trả những người đến làm sau bằng họ. Gia chủ tuyên bố ông đã công bằng trả cho họ những gì ông và họ đã thỏa thuận; họ không có quyền ngăn cản ông thương xót và rộng lượng cho những người làm việc sau.
1/ Bài đọc I: Hãy nghe tôi đây, thì Thiên Chúa cũng sẽ nghe các người.
1.1/ Lý do dân chúng Shechem tôn Abimelech lên làm vua: Abimelech là con của Thủ Lãnh Gideon với một nàng hầu mà chúng ta đã đọc ngày hôm qua. Gideon có nhiều vợ nên có rất nhiều con, tất cả hơn 70 người. Mẹ của Abimelech sinh ra ở Shechem. Đó là lý do Abimelech trở về quê hương để thuyết phục những người đồng hương tôn ông nên làm vua, với những lời lẽ như sau: "Xin bà con hỏi các thân hào Shechem xem điều nào tốt cho các vị: để cho 70 người, tức là tất cả các con ông Gideon (Jerubbaal) cai trị các vị; hay để một người cai trị các vị mà thôi? Xin các vị nhớ cho tôi là anh em ruột thịt của quí vị."
Abimelech rất khôn lanh vì biết dân chúng sẽ vì tình đồng hương mà tôn ông nên làm vua với hy vọng sẽ được hưởng những lợi nhuận sau này. Bấy giờ tất cả thân hào Shechem cùng toàn dân Bethmillo họp lại, kéo đến tôn Abimelech lên làm vua, bên cạnh cây sồi trước bia đá ở Shechem. Abimelech dùng tiền thâu được của đồng hương Shechem, thuê du đãng đi giết các anh em cùng cha của mình tại Ophrah, tất cả là 70 người trên cùng một tảng đá; chỉ có Jotham là người con út của Gideon thoát khỏi.
1.2/ Ông Jotham vạch trần nguy hiểm của việc tấn phong này: Khi người ta báo tin ấy cho ông Jotham, ông liền lên đứng trên đỉnh núi Gerizim, cất tiếng gọi và nói với những người kia rằng: "Hỡi các thân hào Shechem! Hãy nghe tôi đây, thì Thiên Chúa cũng sẽ nghe các người." Sau đó, ông kể cho họ nghe một dụ ngôn về các cây cối đã lên đường đi xức dầu phong một vua cai trị chúng. Dụ ngôn được dùng để chỉ nói lên một điều quan trọng mà thôi. Trong dụ ngôn này, Jotham muốn ám chỉ vị vua đó chính là Abimelech, và cây cối chính là dân chúng ở Shechem. Abimelech được ví như một "bụi gai," có nghĩa là một người không xứng đáng và không tài đức, chỉ được tôn làm vua sau khi cây cối đã bị tất cả các cây khác từ chối lời mời làm vua. Jotham báo trước tai hại mà người Shechem sẽ phải lãnh nhận từ Abimelech, khi bụi gai nói với các cây cối: "Nếu quả thật các ngươi xức dầu phong ta làm vua cai trị các ngươi, thì hãy tới nương náu dưới bóng ta; bằng không, lửa sẽ bốc ra từ bụi gai và sẽ thiêu rụi các cây bá hương Lebanon!" Sau khi Abimelech lên làm vua, ông đã thẳng tay trừng trị dân thành Shechem và họ cũng toa rập với nhau để chống lại ông.
2/ Phúc Âm: Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn.
2.1/ Dụ ngôn các thợ làm vườn nho: Chúa Giêsu nói: "Nước Trời giống như chuyện gia chủ kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình."
(1) Lương công nhật là một đồng: Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc.
(2) Thợ vào làm những giờ khác nhau: Khoảng giờ thứ ba, ông lại trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ. Ông cũng bảo họ: "Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng." Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy.
(3) Lý do tại sao vào làm trễ: Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó, ông nói với họ: "Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết?" Họ đáp: "Vì không ai mướn chúng tôi." Ông bảo họ: "Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho!" Những người này chỉ làm có một tiếng đồng hồ mà thôi.
2.2/ Cách trả lương của gia chủ: Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý: "Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất." Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền.
(1) Phản ứng của các thợ làm trước nhất: Khi đến lượt những người vào làm trước nhất, họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền. Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn gia chủ: "Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt."
(2) Phản ứng của gia chủ: Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ: "Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao? Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?"
(3) Áp dụng của dụ ngôn: Nhiều nhà chú giải đã áp dụng dụ ngôn này cho:
+ Người Do-thái và Dân Ngoại: Mặc dù người Do-thái được Thiên Chúa chọn trước, nhưng ơn cứu độ được phân phối đồng đều cho cả người Do-thái lẫn Dân Ngoại.
+ Người đạo gốc và tân tòng: Người đạo gốc, cho dù đã theo Chúa lâu năm, cũng được Chúa thưởng đồng đều như người tân tòng mới trở lại đạo, dù chỉ một ngày.
- Thiên Chúa luôn trung thành với những gì Ngài hứa. Chúng ta hãy đặt trọn vẹn niềm tin tưởng nơi Ngài. Đừng tin tưởng nơi hàng quyền thế chẳng cứu nổi ai như Abimelech.
- Chúng ta đừng áp dụng tiêu chuẩn trần gian cho Chúa. Hãy để Chúa là Thiên Chúa khi Ngài rộng lượng thi ân cho tất cả mọi người.
- Thiên Chúa luôn công bằng, nhưng cũng rất nhân từ và khoan dung. Chúng ta trông cậy vào lòng nhân từ của Thiên Chúa hơn là đòi hỏi Ngài phải công bằng.

23/08/17     THỨ TƯ TUẦN 20 TN
Th. Rô-sa Li-ma, trinh nữ
Mt 20,1-16a


“Này bạn, tôi đâu có đối xử bất công với bạn…” (Mt 20,13)
Suy niệm: Một người phụ nữ được xem là thành công khi đã một tay nuôi dạy cả một gia đình đông con thành đạt. Các con bà đã trưởng thành, có nghề nghiệp tốt và sống hạnh phúc với gia đình của chúng. Khi được hỏi làm sao bà có thể yêu thương và đối xử với mọi đứa con một cách như nhau, bà trả lời: “Tôi yêu tất cả và mỗi đứa con của tôi, nhưng không như nhau. Tôi an ủi đứa đang buồn nản cho đến khi nó vui lại. Tôi chăm lo đứa yếu đau đến khi nó khỏe mạnh. Tôi yêu đứa bị tổn thương cho tới khi nó được chữa lành. Tôi yêu đứa lạc lối cho tới khi nó tìm được đường về”. Thiên Chúa như một người mẹ, luôn yêu thương tất cả mỗi người chúng ta. Ngài biết chúng ta cần gì và luôn ban những điều tốt nhất, dù chúng ta có biết và ý thức về điều đó hay không.
Mời Bạn: Chúng ta thường nói “tìm kiếm thánh ý Chúa” nhưng chúng ta lại hay phàn nàn những điều xảy đến không như ý mình muốn. Niềm xác tín trên đây sẽ giúp chúng ta vui vẻ đón nhận điều xảy đến với mình, dù nghịch cảnh hay đau khổ, và tin rằng đó là điều tốt nhất được ban cho. Điều này sẽ giúp chúng ta thêm tin tưởng vào Tình Yêu của Chúa và dám sống phó thác cuộc đời mình trong tay Ngài.
Sống Lời Chúa: “Không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Ngài đã thương yêu chúng ta trước, và đã sai Con Một Người đến hy sinh, đền thay vì tội lỗi chúng ta” (1Ga 4,10)
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn biết dám tin vào Tình yêu của Chúa, để giữa những khổ đau và nghịch cảnh, chúng con biết đón nhận với tất cả tình yêu và luôn biết sống phó thác cuộc đời mình trong tay Chúa. Amen.
(5 phút Lời Chúa)

Vì tôi tt bng (23.8.2017 – Th tư Tun 20 Thường niên)
Hnh phúc Nước Tri là mt ơn ban hơn là mt s tr công hay phn thưởng. Thiên Chúa vượt lên trên s sòng phng có tính mua bán ca con người. 

Suy nim:
Sau khi anh thanh niên giàu có từ chối lời mời của Đức Giêsu
ông Phêrô đã đại diện anh em hỏi Thầy:
“Chúng con đã bỏ mọi sự và theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì?”
Thầy Giêsu đã đáp lại bằng một câu trả lời khá dài.
Họ sẽ được xét xử các chi tộc Ítraen, được gấp trăm về mọi sự,
và nhất là được hưởng sự sống đời đời (Mt 19, 27-30).
Như thế ở đây Nước Trời được coi như một phần thưởng,
một sự trả công Chúa dành cho những ai dám từ bỏ hy sinh.
Các môn đệ cho đi, và rồi họ sẽ được lại.
Bài Tin Mừng hôm nay nằm ngay sau câu chuyện trên.
Dưới một góc độ nào đó thì cả hai có nội dung rất khác nhau,
nhưng bổ túc cho nhau, để ta có một cái nhìn quân bình về Thiên Chúa.
Thiên Chúa không phải chỉ là Đấng công bằng,
thưởng công cho những gì chúng ta đã vất vả cố gắng.
Người còn là Đấng quảng đại, tốt lành và giàu lòng xót thương.
Dụ ngôn về “người thợ giờ thứ mười một” cho thấy điều đó.
Thật ra phải gọi dụ ngôn này là dụ ngôn về “Ông chủ độ lượng”.
Trong thế giới thời Đức Giêsu, người ta mướn thợ buổi sáng
và trả công cho thợ buổi chiều theo lề luật (Lv 19,13; Đnl 24, 14-15).
Lương công nhật là một quan tiền (denarius),
tiền này tạm đủ để nuôi gia đình ở mức căn bản.
Dụ ngôn hôm nay có nhiều nét khác thường mà không có lời giải thích.
Ông chủ vườn nho tự mình ra chợ mướn người, thay vì viên quản lý.
Những người thợ đứng suốt ngày ngoài chợ (c.6)
lại không được ông chủ thấy và mướn từ đầu, dù ông ra chợ nhiều lần.
Chỉ nhóm thợ đầu tiên mới được thuê với tiền công rõ ràng,
còn ba nhóm sau chỉ được hứa sẽ trả “hợp lẽ công bằng” (c.4).
Cuối cùng ba nhóm giữa bị bỏ rơi, để chỉ tập trung vào nhóm đầu và cuối.
Dụ ngôn này trở nên hết sức khác thường
với việc ông chủ ra lệnh trả công cho người làm cuối trước.
Những người thợ giờ thứ mười một (5 giờ chiều)
cả ngày làm có một tiếng, được trả một quan tiền.
Điều này hẳn tạo ra niềm hy vọng cho những ai đã làm từ sáng sớm,
“đã làm việc nặng nhọc cả ngày, lại bị nắng nôi thiêu đốt” (c.12).
Nhưng rốt cuộc những người thợ đầu tiên cũng chỉ được một quan tiền.
Chúng ta cần phải đứng trong hoàn cảnh của họ
để xem họ sẽ sửng sốt, thất vọng, buồn bực, tức giận và cằn nhằn ra sao.
Có lẽ chúng ta cũng phản ứng tương tự khi gặp chuyện như vậy.
Phản ứng này cũng là phản ứng giận dữ của người anh cả
khi biết cha mình đã tiếp đón linh đình sự trở về của đứa con hư hỏng.
Đối với  những người thợ, đây rõ ràng là một sự bất công.
Bất công nằm ở chỗ làm nhiều, làm ít, nhận lương như nhau.
Nhưng ông chủ không cho đây là một sự bất công,
vì ông đã trả cho nhóm thợ làm sớm nhất đúng như đã thỏa thuận.
Những câu cuối của dụ ngôn là những câu đẹp nhất,
những câu nói lên bản chất sâu xa của tấm lòng Thiên Chúa.
Tôi muốn cho người làm cuối này như tôi cho anh” (c. 14).
Tôi muốn cho họ nhiều như tôi đã cho anh, tôi muốn họ bằng anh:
đó là ước muốn, là chọn lựa của Thiên Chúa.
Tình thương của Người phá vỡ sự phân biệt người đầu, người cuối,
người làm nhiều, làm ít, công nhiều, công ít.
Chẳng lẽ tôi không được phép làm điều tôi muốn
với tài sản của tôi sao?” (c. 15).
Thiên Chúa giàu sang nên có quyền rộng rãi thi ân cho kẻ Người muốn.
Chẳng ai có thể bắt Người phải đối xử công bình theo kiểu con người.
Chẳng ai có quyền hạch hỏi Người vì Người quá sức độ lượng (c.12).
Hay mắt của anh xấu xa vì tôi tốt lành” (c. 15).
Con mắt xấu xa là con mắt khó chịu vì kẻ khác bằng mình, dù không đáng,
ghen tỵ với may mắn và hạnh phúc bất ngờ của người khác.
Đức Giêsu khẳng định mình là người tốt lành,
đặc biệt  trong cách cư xử của Người đối với những tội nhân.
Anh trộm lành trên thập giá cũng là người thợ giờ thứ mười một.
Anh được hưởng những gì mà người khác phải nỗ lực cả đời.
Nói cho cùng, vấn đề không phải là đáng hay không đáng.
Chẳng ai xứng đáng để vào thiên đàng, kể cả các thánh.
Hạnh phúc Nước Trời là một ơn ban
hơn là một sự trả công hay phần thưởng.
Thiên Chúa vượt lên trên sự sòng phẳng có tính mua bán của con người.
Người không phải là nhà buôn, nhưng là người cha tốt lành.
Cha thương cả hai con, cả đứa ở nhà phục vụ lẫn đứa bỏ đi bụi đời.
Thậm chí đứa hư hỏng hay tật nguyền lại được quan tâm hơn.
Ông chủ vườn nho thương cả những người
đứng ngoài chợ suốt ngày mà không được ai mướn.
Có thể vì họ kém khả năng, kém may mắn hơn những người khác chăng?
Người thợ giờ thứ mười một đã làm được gì cho vườn nho của ông chủ?
Chắc chẳng được bao nhiêu.
Nhưng anh ấy đã đứng chờ suốt ngày.
Thế giới này lúc nào cũng có những người thợ giờ thứ mười một,
“những người không được ai mướn” (c.7),
những người cứ đứng chờ vậy thôi, suốt ngày, suốt đời,
những người được nhận trễ, chẳng biết mình sẽ được trả lương ra sao.
chỉ biết phó thác cho lòng tốt của ông chủ.
Những người này khác với những người làm từ sáng,
biết chắc mình sẽ được trả công một quan tiền.
Dụ ngôn không nói đến việc người làm cuối reo lên vì được trả công hậu hĩ.
Nhưng chắc là đã có những tiếng reo.
Thiên đàng đầy ắp những tiếng reo như thế,
kinh ngạc, ngỡ ngàng, thán phục, tri ân…
Chẳng có ai vào thiên đàng mà lại không reo lên
vì thấy những gì gọi là công đức của mình chỉ là chuyện nhỏ,
quá nhỏ để có thể mua được một vé vào thiên đàng.
Người ta cũng sẽ reo lên vì thấy sự có mặt của những người
mà ta tưởng chẳng bao giờ có thể lên thiên đàng được.
Thiên Chúa không chỉ thấy thời gian làm việc trong vườn nho.
Người còn thấy cả thời gian chờ.
Nhiều khi chờ còn mệt hơn làm việc.
Đừng cằn nhằn! hãy vui với niềm vui của Thiên Chúa,
Đấng hạnh phúc khi thấy người ta ngỡ ngàng vì những ơn bất ngờ,
vì lòng tốt của Ngài không sao hiểu được.
Hãy vui với những người được Chúa yêu, bất chấp quá khứ của họ.
Chúng ta không có quyền buồn như người con cả, khi cha đang vui.
Hãy đổi cái nhìn của mình về Thiên Chúa.
Như thế chúng ta cũng sẽ thay đổi cách cư xử với anh em.
Cầu nguyn:

Lạy Chúa Giêsu,
xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ,
nhờ đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói,
dễ thấy Chúa hiện diện
và hoạt động trong đời con.
Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa,
xin cho con đừng trở nên cứng cỏi,
khép kín và nghi ngờ.
Xin dạy con sự hiền hậu
để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân.
Xin dạy con sự khiêm nhu
để con dám buông đời con cho Chúa.
Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm,
vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài,
hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen.

Lm Antôn Nguyn Cao Siêu, SJ

Chúng Ta Đang Ở Giữa Một Trận Chiến
“Như lời Chúa phán (Mt 24,13), cả lịch sử nhân loại là một trận chiến cam go chống lại quyền lực bóng tối, khời đầu từ khi thế giới khai nguyên và sẽ kéo dài đến ngày cuối cùng. Dấn thân vào cuộc chiến này, con người phải luôn luôn chiến đấu để gắn bó với sự thiện và chỉ tìm được sự thống nhất trong chính mình sau khi hết sức cố gắng với sự trợ giúp của ơn Chúa” (MV 37).
Chúng ta có thể kết luận rằng mặc dù không được đồng hóa sự phát triển của Nước Thiên Chúa với sự phát triển và tiến bộ thế tục, song quả thực rằng Nước Thiên Chúa có mặt ngay nơi thế giới và, nhất là, nơi con người sống và hoạt động trong thế giới. Người Kitôhữu biết rằng xuyên qua những nỗ lực của chính mình cùng với sự giúp đỡ của ơn Chúa, mình đang làm cho Nước Thiên Chúa trở thành hiện thực. Công việc của mọi Kitôhữu dẫn đến sự hoàn thành của mọi sự trong Đức Kitô, theo kế hoạch quan phòng của Thiên Chúa.
- suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II -
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
Daily Meditations by Pope John Paul II

Gương Thánh Nhân
23 Tháng Tám
Thánh Rôsa ở Lima

Vị thánh đầu tiên của Tân Thế Giới này có cùng một đặc tính như tất cả các thánh khác -- đó là bị đau khổ vì sự chống đối -- và một đặc tính khác được khâm phục hơn là nên bắt chước -- đó là sự hãm mình đền tội cách quá đáng.

Thánh nữ sinh trong một gia đình Tây Ban Nha ở Lima, Peru, vào lúc Nam Mỹ đang trong thế kỷ truyền giáo đầu tiên. Dường như ngài muốn noi gương Thánh Catarina ở Siena, bất kể những chống đối và nhạo cười của cha mẹ, bạn hữu.

Vì lòng yêu mến Thiên Chúa mà các thánh có những hành động kỳ dị đối với chúng ta, và quả thật đôi khi thiếu khôn ngoan, nhưng đó chỉ để nói lên sự tin tưởng của các ngài là bất cứ điều gì làm nguy hại đến sự tương giao với Thiên Chúa đều bị tiêu trừ. Do đó, vì sắc đẹp của ngài được nhiều người ngưỡng mộ nên Thánh Rôsa đã dùng hạt tiêu chà sát lên mặt để tạo thành các vết sưng xấu xí. Sau này, ngài còn đội một vòng bạc dầy cộm trên đầu, bên trong nhét đinh giống như mão gai.

Khi cha mẹ ngài rơi vào tình trạng khủng hoảng tài chánh, ban ngày Thánh Rôsa phải làm việc nơi đồng áng và ban đêm phải khâu vá để giúp đỡ gia đình. Mười năm dài tranh đấu với gia đình được khởi đầu khi cha mẹ ép buộc ngài phải kết hôn. Cha mẹ ngài không cho đi tu, và vì vâng lời ngài tiếp tục đời sống cô độc và ăn chay hãm mình ngay tại nhà như một thành viên của Dòng Ba Ðaminh. Vì lòng ước ao muốn được trở nên giống như Ðức Kitô nên hầu hết khi ở nhà, ngài sống trong cô độc.

Trong những năm cuối đời, Thánh Rôsa lập một căn phòng ngay trong nhà để chăm sóc các trẻ em bụi đời, người già yếu và bệnh tật. Ðây là khởi đầu của dịch vụ xã hội ở Peru. Mặc dù có cuộc sống và sinh hoạt tách biệt, ngài cũng bị đưa ra trước Toà Thẩm Tra, nhưng các người thẩm vấn không tìm thấy lý do gì khác hơn là ngài bị ảnh hưởng bởi ơn sủng.

Ðiều chúng ta lầm tưởng rằng đó chỉ là một cuộc sống lập dị thì thực sự đã được biến đổi tự bên trong. Nếu chúng ta nhớ đến cách ăn năn đền tội bất thường của ngài thì chúng ta cũng phải nhớ một điều vĩ đại của Thánh Rôsa: tình yêu Thiên Chúa của ngài quá nồng nhiệt đến nỗi ngài sẵn sàng chịu đựng sự nhạo cười của người đời, chịu cám dỗ mãnh liệt và chịu đau bệnh lâu dài. Khi ngài từ trần năm 31 tuổi, cả thành phố đã tham dự tang lễ của ngài và các chức sắc trong xã hội đã thay phiên nhau khiêng quan tài của ngài.

Lời Bàn

Thật dễ để cho rằng sự ăn năn đền tội quá đáng của các thánh là hình thức bề ngoài của một vài nền văn hóa hay tính khí nào đó. Nhưng hình ảnh một phụ nữ đội mão gai rất có thể đã khích động lương tâm của chúng ta. Chúng ta đang vui hưởng một đời sống đầy đủ tiện nghi nhất trong lịch sử loài người. Chúng ta ăn uống thừa thãi, sử dụng biết bao đồ vật và chất chứa trong tai mắt chúng ta đủ mọi thứ âm thanh và hình ảnh. Giới thương mại vội vã chế tạo các vật dụng không cần thiết để chúng ta tiêu xài. Dường như khi chúng ta ngày càng nô lệ cho các phương tiện vật chất thì lúc ấy sự "tự do" trở nên vấn đề lớn lao. Chúng ta có sẵn sàng rèn luyện tâm linh trong một môi trường như thế hay không?

Lời Trích

"Nếu tay hoặc chân anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy chặt mà ném đi; thà cụt tay cụt chân mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai tay hai chân mà bị ném vào lửa đời đời. Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy móc mắt mà ném đi; thà chột mắt mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào lửa hoả ngục" (Mt. 18:8-9).

Trích từ

23 Tháng Tám
Hoa Ðầu Mùa Của Mỹ Châu

Hôm nay Giáo Hội kính nhớ thánh Rosa Lima, vị thánh đầu tiên của Châu Mỹ. Thánh nữ có hai đặc điểm mà dường như vị thánh nào cũng có, đó là: bị chống đối và sống khắc khổ.

Chọn thánh nữ Catarina Siena làm mẫu mực, Rosa quyết sống trọn vẹn cho Thiên Chúa. Sợ nhan sắc của mình có thể quyến rũ nhiều người cũng như làm cớ vấp phạm cho chính mình, Rosa đã lấy tiêu thoa lên mặt để biến mình thành một người xấu xí. Cô cũng lấy thép cuốn thành vòng gai nhọn đội trên đầu.

Nhưng Rosa không phải là một con người mơ mộng viển vông. Khi thấy gia đình gặp khó khăn về kinh tế, Rosa đã hy sinh làm lụng suốt ngày ngoài đồng và tối về may vá suốt đêm để kiếm tiền đắp đổi cho gia đình. Sống cho cha mẹ, lo cho gia đình, nhưng Rosa vẫn quyết tâm dâng hiến trọn đời cho Chúa. Cô đã mất mười năm để chống lại ý định của cha mẹ nhằm cưỡng bách cô phải lập gia đình. Và cuối cùng, vì cha mẹ cũng không chấp nhận cho cô vào dòng, Rosa đã gia nhập vào dòng ba thánh Ða Minh. Như thế cô vừa sống được lý tưởng tu dòng vừa sống thánh giữa đời.

Trong những năm cuối đời, Rosa dành một phòng trong nhà để đón tiếp trẻ em không nhà không cửa và những người già cả bệnh tật. Ðây là một trong những hình thức hoạt động xã hội đầu tiên tại Pêru.

Rosa qua đời năm 31 tuổi. Cả thành phố Lima thương khóc cô như một vị thánh trẻ đã kết hợp tinh thần chiêm niệm, khổ chế với hoạt động bác ái.

Thánh Rosa kể lại rằng trong một giấc mơ, ngài được Chúa dẫn đến một xưởng điêu khắc dành cho những người muốn nên thánh. Thánh nhân chứng kiến cảnh không biết bao nhiêu người đang ngồi trước các khối đá cẩm thạch. Có người sắp hoàn thành xong một tác phẩm nghệ thuật. Có người chỉ mới bắt đầu đục đẽo trên một phiến đá sần sù, cứng nhắc. Thánh nữ cũng được Chúa trao cho những đồ nghề cần thiết và đặt ngồi trước một phiến đá lớn. Người mẫu của tác phẩm chính là hình ảnh mà Thiên Chúa đã đặt để từ đời đời trong thánh nữ.

Mỗi ngày chúng ta kính nhớ một vị thánh. Mỗi một vị thánh là một nhắc nhở chúng ta về ơn gọi nên thánh của mỗi người chúng ta. Không một vị thánh nào giống vị thánh nào. Không ai bắt buộc phải sống khuôn dập theo bất cứ một mẫu mực nào. Mỗi người là một vị thánh cá biệt. Nhưng tất cả đều có một mẫu số chung: đó là họa lại hình ảnh của Thiên Chúa trong cuộc đời của mình.

Và hình ảnh mà Thiên Chúa muốn mỗi người chúng ta họa lại trong cuộc đời của chính mình là Ðức Giêsu Kitô. Nhưng người Kitô không chỉ sống như Ðức Kitô, mà còn sống bằng chính Ðức Kitô. Họa lại Ðức Kitô cũng có nghĩa là để cho Ðức Kitô uốn nắn, tạc vẽ cho đến khi nào chúng ta đạt được tầm mức của Ngài.

Trích sách Lẽ Sống