Thứ Năm, 19 tháng 4, 2018


Friday of the Third Week of Easter
Lectionary: 277

Reading 1ACTS 9:1-20
Saul, still breathing murderous threats against the disciples of the Lord,
went to the high priest and asked him
for letters to the synagogues in Damascus, that,
if he should find any men or women who belonged to the Way,
he might bring them back to Jerusalem in chains. 
On his journey, as he was nearing Damascus,
a light from the sky suddenly flashed around him. 
He fell to the ground and heard a voice saying to him,
"Saul, Saul, why are you persecuting me?"
He said, "Who are you, sir?" 
The reply came, "I am Jesus, whom you are persecuting. 
Now get up and go into the city and you will be told what you must do." 
The men who were traveling with him stood speechless,
for they heard the voice but could see no one.
Saul got up from the ground,
but when he opened his eyes he could see nothing;
so they led him by the hand and brought him to Damascus.
For three days he was unable to see, and he neither ate nor drank.

There was a disciple in Damascus named Ananias,
and the Lord said to him in a vision, "Ananias." 
He answered, "Here I am, Lord." 
The Lord said to him, "Get up and go to the street called Straight
and ask at the house of Judas for a man from Tarsus named Saul.
He is there praying,
and in a vision he has seen a man named Ananias
come in and lay his hands on him,
that he may regain his sight."
But Ananias replied,
"Lord, I have heard from many sources about this man,
what evil things he has done to your holy ones in Jerusalem.
And here he has authority from the chief priests
to imprison all who call upon your name." 
But the Lord said to him,
"Go, for this man is a chosen instrument of mine
to carry my name before Gentiles, kings, and children of Israel,
and I will show him what he will have to suffer for my name." 
So Ananias went and entered the house;
laying his hands on him, he said,
"Saul, my brother, the Lord has sent me,
Jesus who appeared to you on the way by which you came,
that you may regain your sight and be filled with the Holy Spirit." 
Immediately things like scales fell from his eyes
and he regained his sight. 
He got up and was baptized,
and when he had eaten, he recovered his strength.

He stayed some days with the disciples in Damascus,
and he began at once to proclaim Jesus in the synagogues,
that he is the Son of God.
Responsorial PsalmPS 117:1BC, 2
R. (Mark 16:15) Go out to all the world and tell the Good News.
R. Alleluia.
Praise the LORD, all you nations;
glorify him, all you peoples!
R. Go out to all the world and tell the Good News.
R. Alleluia.
For steadfast is his kindness toward us,
and the fidelity of the LORD endures forever.
R. Go out to all the world and tell the Good News.
R. Alleluia.

AlleluiaJN 6:56
R. Alleluia, alleluia.
Whoever eats my Flesh and drinks my Blood,
remains in me and I in him, says the Lord.
R. Alleluia, alleluia.
GospelJN 6:52-59
The Jews quarreled among themselves, saying,
"How can this man give us his Flesh to eat?" 
Jesus said to them,
"Amen, amen, I say to you,
unless you eat the Flesh of the Son of Man and drink his Blood,
you do not have life within you. 
Whoever eats my Flesh and drinks my Blood
has eternal life,
and I will raise him on the last day.
For my Flesh is true food,
and my Blood is true drink. 
Whoever eats my Flesh and drinks my Blood
remains in me and I in him.
Just as the living Father sent me
and I have life because of the Father,
so also the one who feeds on me will have life because of me. 
This is the bread that came down from heaven. 
Unlike your ancestors who ate and still died,
whoever eats this bread will live forever." 
These things he said while teaching in the synagogue in Capernaum.

Meditation: "He who eats this bread will live forever"
Why did Jesus offer himself as "food and drink"? The Jews were scandalized and the disciples were divided when Jesus said "unless you eat my flesh and drink my blood, you have no life in you." What a hard saying, unless you understand who Jesus is and why he calls himself the bread of life. The miracle of the multiplication of the loaves (John 6:3-13), when Jesus said the blessing, broke and distributed the loaves through his disciples to feed the multitude, is a sign that prefigured the superabundance of the unique bread of the Eucharist, or Lord's Supper. The Gospel of John has no account of the Last Supper meal (just the foot washing ceremony and Jesus' farewell discourse). Instead, John quotes extensively from Jesus' teaching on the bread of life.
In the Old Covenant bread and wine were offered in a thanksgiving sacrifice as a sign of grateful acknowledgment to the Creator as the giver and sustainer of life. Melchizedek, who was both a priest and king (Genesis 14:18; Hebrews 7:1-4), offered a sacrifice of bread and wine. His offering prefigured the offering made by Jesus, our high priest and king (Hebrews 7:26; 9:11; 10:12). The remembrance of the manna in the wilderness recalled to the people of Israel that they live - not by earthly bread alone - but by the bread of the Word of God (Deuteronomy 8:3).
Jesus made himself a perfect offering and sacrifice to God on our behalf
At the last supper when Jesus blessed the cup of wine, he gave it to his disciples saying, "Drink of it, all of you, for this is my blood of the covenant, poured out for many for the forgiveness of sins" (Matthew 26:28). Jesus was pointing to the sacrifice he was about to make on the cross, when he would shed his blood for us - thus pouring himself out and giving himself to us - as an atoning sacrifice for our sins and the sins of the world. His death on the cross fulfilled the sacrifice of the paschal (passover) lamb whose blood spared the Israelites from death in Egypt.
Paul the Apostle tells us that "Christ, our paschal lamb, has been sacrificed" (1 Corinthians 5:7). Paul echoes the words of John the Baptist who called Jesus the "Lamb of God who takes away the sins of the world" (John 1:29). Jesus made himself an offering and sacrifice, a gift that was truly pleasing to the Father. He "offered himself without blemish to God" (Hebrews 9:14) and "gave himself as a sacrifice to God" (Ephesians 5:2).
The Lord Jesus sustains us with the life-giving bread of heaven
Jesus chose the time of the Jewish Feast of Passover to fulfill what he had announced at Capernaum - giving his disciples his body and his blood as the true bread of heaven. Jesus' passing over to his Father by his death and resurrection - the new passover - is anticipated in the Last Supper and celebrated in the Eucharist or Lord's Supper, which fulfills the Jewish Passover and anticipates the final Passover of the church in the glory of God's kingdom. When the Lord Jesus commands his disciples to eat his flesh and drink his blood, he invites us to take his life into the very center of our being. That life which he offers is the very life of God himself. Do you hunger for the bread of life?
"Lord Jesus, you nourish and sustain us with your very own presence and life-giving word. You are the bread of life - the heavenly food that sustains us now and that produces everlasting life within us. May I always hunger for you and be satisfied in you alone."
Daily Quote from the early church fathersAbiding in Christ, by Augustine of Hippo, 354-430 A.D.
" Jesus recommended to us His Body and Blood in bread and wine, elements that are reduced into one out of many constituents. What is meant by eating that food and taking that drink is this: to remain in Christ and have Him remaining in us." (excerpt from Sermon on John 26,112)

FRIDAY, APRIL 20, JOHN 6:52-59
Easter Weekday

(Acts 9:1-20; Psalm 117)

KEY VERSE: "Whoever eats my flesh and drinks my blood has eternal life, and I will raise him on the last day" (v.54).
TO KNOW: In the sixth chapter of John's Gospel, there are two important elements in Jesus' pronouncement that he was the "bread of life" (v.35). He is both word and sacrament. In John 6:35-50, the "bread of life" is a figure of God's revelation in Jesus: the "word made flesh" (1:14). Beginning in verse 51, the sacramental theme comes to the fore. Jesus plainly says that his flesh is "true food" and his blood is "true drink" (v.55). The Greek word that John used was not merely symbolic (phago means to "eat" or "devour"). He speaks of the reality of Jesus' flesh and blood in his Eucharistic presence. Through word and sacrament, Jesus continues to feed us spiritually, transforming and uniting us to him so that we can worthily enter God's eternal reign.
TO LOVE: Am I aware of Christ's true presence when I participate in the Eucharist?
TO SERVE: Risen Lord, feed me at your table of eternal life.

Friday 20 April 2018

Day of Penance.
Acts 9:1-20. Psalm 116(117). John 6:52-59.
Go out to all the world, and tell the Good News—Psalm 116(117).
He is an instrument whom I have chosen.
Paul was a Hebrew and a Pharisee. No one could accuse him of indifference or failure to set a standard. He studied under Gamaliel, so no Jew would consider him ignorant of the scriptures. 
He grew up in Tarsus, which gave him his Roman citizenship and acquainted him with the ways of the world. 
He was an articulate communicator, making him perfect as a writer for the New Testament. 
He hotly pursued righteousness, a passion that helped him to reach Asia Minor.
God knew that Saul, while on the road to Damascus, was perfectly suited to the task which became the work of Paul the Apostle. God looks at our gifts and calls us to lead others in the ways of the Spirit.

Saint Conrad of Parzham
Saint of the Day for April 20
(December 22, 1818 – April 21, 1894)
Sculpture of Saint Conrad of Parzham | photo by Andreas Praefcke
Saint Conrad of Parzham’s Story
Conrad spent most of his life as porter in Altoetting, Bavaria, letting people into the friary and indirectly encouraging them to let God into their lives.
His parents, Bartholomew and Gertrude Birndorfer, lived near Parzham, Bavaria. In those days, this region was recovering from the Napoleonic wars. A lover of solitary prayer and a peacemaker as a young man, Conrad joined the Capuchins as a brother. He made his profession in 1852 and was assigned to the friary in Altoetting. That city’s shrine to Mary was very popular; at the nearby Capuchin friary there was a lot of work for the porter, a job Conrad held for 41 years.
At first, some of the other friars were jealous that such a young friar held this important job. Conrad’s patience and holy life overcame their doubts. As porter, he dealt with many people, obtaining many of the friary supplies and generously providing for the poor who came to the door. He treated them all with the courtesy Francis expected of his followers.
Conrad’s helpfulness was sometimes unnerving. Once Father Vincent, seeking quiet to prepare a sermon, went up the belltower of the church. Conrad tracked him down when someone wanting to go to confession specifically requested Father Vincent.
Conrad also developed a special rapport with the children of the area. He enthusiastically promoted the Seraphic Work of Charity, which aided neglected children.
Conrad spent hours in prayer before the Blessed Sacrament. He regularly asked the Blessed Mother to intercede for him and for the many people he included in his prayers. The ever-patient Conrad was canonized in 1934. His Liturgical Feast Day is April 21.

As we can see from his life as well as his words, Conrad of Parzham lived a life that attracted others because of a special quality, something Chesterton alluded to when he wrote, “The moment we have a fixed heart we have a free hand.” If we want to understand Conrad, we have to know where he fixed his heart. Because he was united to God in prayer, everyone felt at ease in Conrad’s presence.

Lectio Divina: 
 Friday, April 20, 2018
Easter Time

Our living and loving God,
how could we know the depth of your love 
if your Son had not become flesh of our flesh
and blood of our blood?
How could we ever have the courage
to live for one another and if necessary to die
if he had not given up his body
and shed his blood for us?
Thank you for letting him stay in the eucharist with us
and making himself our daily bread.
Let this bread be the food that empowers us 
to live and die as he did, 
for one another and for you,
our living God, for ever and ever.
Then the Jews started arguing among themselves, 'How can this man give us his flesh to eat?'
Jesus replied to them: In all truth I tell you, if you do not eat the flesh of the Son of man and drink his blood, you have no life in you. Anyone who does eat my flesh and drink my blood has eternal life, and I shall raise that person up on the last day. For my flesh is real food and my blood is real drink. Whoever eats my flesh and drinks my blood lives in me and I live in that person. As the living Father sent me and I draw life from the Father, so whoever eats me will also draw life from me. This is the bread which has come down from heaven; it is not like the bread our ancestors ate: they are dead, but anyone who eats this bread will live for ever.
This is what he taught at Capernaum in the synagogue.
• We are almost at the end of the Discourse of the Bread of Life. Here begins the part of the greatest polemic. The Jews close themselves and begin to discuss on the affirmations of Jesus.
• John 6, 52-55: Flesh and Blood: the expression of life and of the total gift. The Jews react: “How can this man give us his flesh to eat?” The feast of the Passover was close at hand. After a few days everybody would have eaten the meat of the paschal lamb in the celebration of the night of the Passover. They did not understand the words of Jesus, because they took them literally. But Jesus does not diminish the exigencies, he does not withdraw or take away anything of what he has said and he insists: “In all truth I tell you, if you do not eat the flesh of the Son of man and drink his blood, you have no life in you. Anyone who does eat my flesh and drink my blood has eternal life, and I shall raise that person up on the last day. For my flesh is real food and my blood is real drink. Whoever eats my flesh and drinks my blood lives in me and I live in that person”. (a) To eat the flesh of Jesus means to accept Jesus as the new Paschal Lamb, whose blood liberates us from slavery. The Law of the Old Testament, out of respect for life, prohibited to eat the blood (Dt 12, 16.23; Acts 15.29). The blood was the sign of life. (b) To drink the Blood of Jesus means to assimilate the same way of life which marked the life of Jesus. What gives life is not to celebrate the manna of the past, but rather to eat this new bread which is Jesus, his flesh and his blood. Participating in the Eucharistic Supper, we assimilate his life, his surrender, his gift of self. “If you do not eat the flesh of the Son of Man and you do not drink his Blood you will not have life in you”. They should accept Jesus as the Crucified Messiah, whose blood will be poured out.
• John 6, 56-58: Whoever eats my flesh, will live in me. The last phrases of the discourse of the Bread of Life are of the greatest depth and try to summarize everything which has been said. They recall the mystical dimension which surrounds the participation in the Eucharist. They express what Paul says in the letter to the Galatians: “It is no longer I, but Christ living in me (Ga 2, 20). And what the Apocalypse of John says: “If one of you hears me calling and opens the door, I will come in to share a meal at that person’s side” (Rev 3, 20). And John himself in the Gospel: “Anyone who loves me will keep my word, and my Father will love him and we shall come to him and make a home in him” (Jn 14, 23). And it ends with the promise of life which marks the difference with the ancient Exodus: “This is the bread which has come down from heaven. It is not like the bread our ancestors ate, they are dead, but anyone who eats this bread will live for ever.”
• John 6, 59: The discourse in the Synagogue ends. The conversation between Jesus and the people and the Jews in the Synagogue of Capernaum ends here. As it has been said before, the Discourse of the Bread of Life offers us an image of how the catechesis of that time was, at the end of the first century, in the Christian communities of Asia Minor. The questions of the people and of the Jews show the difficulties of the members of the communities. And the answer of Jesus represents the clarifications to help them to overcome the difficulties, to deepen their faith and to live more intensely the Eucharist which was celebrated above all in the night between Saturday and Sunday, the Day of the Lord.
• Beginning with the Discourse on the Bread of Life, the celebration of the Eucharist receives a very strong light and an enormous deepening. Which is the light that I see and which helps me to advance?
• To eat the flesh and blood of Jesus is the commandment that he leaves. How do I live the Eucharist in my life? Even if I cannot go to Mass every day or every Sunday, my life should be Eucharistic. How do I try to attain this objective?
Praise Yahweh, all nations,
extol him, all peoples,
for his faithful love is strong
and his constancy never-ending. (Ps 117,1-2)


Thứ Sáu tuần 3 Phục Sinh

Bài Ðọc I: Cv 9, 1-20
"Người này là lợi khí Ta chọn, để mang danh Ta đến trước mặt các dân tộc".
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Trong những ngày ấy, Saolô còn mải say mê hăm doạ giết các môn đồ Chúa, ông đến thượng tế, xin chứng minh thư gởi đến hội đường ở Ðamas, để nếu gặp ai theo đạo ấy bất luận nam nữ, ông trói đem về Giêrusalem. Ðang khi đi đường lúc đến gần Ðamas, bỗng nhiên một luồng ánh sáng từ trời chiếu xuống bao phủ lấy ông, ông ngã xuống đất và nghe tiếng phán rằng: "Saolô, Saolô, sao ngươi bắt bớ Ta?" Ông thưa: "Lạy Ngài, Ngài là ai?" Chúa đáp: "Ta là Giêsu mà ngươi đang bắt bớ; giơ chân đạp mũi nhọn thì khổ cho ngươi". Saolô run sợ và kinh hoàng hỏi rằng: "Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì?" Chúa phán: "Hãy chỗi dậy, vào thành, và ở đó người ta sẽ nói cho ngươi phải làm gì". Những kẻ đồng hành với ông đứng lại, hoảng hốt; họ nghe rõ tiếng mà không thấy ai. Saolô chỗi dậy khỏi đất, mắt ông vẫn mở, mà không trông thấy gì. Người ta cầm tay dẫn ông vào thành Ðamas; ông ở lại đấy ba ngày mà không thấy, không ăn, cũng không uống.
Bấy giờ ở Ðamas, có một môn đồ tên là Anania; trong một thị kiến, Chúa gọi ông rằng: "Anania". Ông thưa: "Lạy Chúa, này con đây". Chúa phán: "Hãy chỗi dậy và đến phố kia gọi là phố "Thẳng", và tìm tại nhà Giuđa một người tên là Saolô, quê ở Tarsê; ông ta đang cầu nguyện". (Saolô cũng thấy một người tên Anania bước vào, và đặt tay trên ông để ông được sáng mắt). Anania thưa: "Lạy Chúa, con đã nghe nhiều người nói về người này rằng: ông đã gây nhiều tai ác cho các thánh của Chúa tại Giêrusalem; tại đây, ông đã được các vị thượng tế cho phép bắt trói tất cả những ai kêu cầu danh Chúa". Nhưng Chúa phán: "Cứ đi, vì người này là lợi khí Ta đã chọn, để mang danh Ta đến trước dân ngoại, vua quan và con cái Israel. Ta sẽ tỏ cho nó biết phải chịu nhiều đau khổ vì danh Ta". Anania ra đi, bước vào nhà, và đặt tay trên Saolô mà nói: "Anh Saolô, Chúa Giêsu, Ðấng hiện ra với anh trên đường đi đến đây, sai tôi đến cùng anh, để anh được thấy và được tràn đầy Thánh Thần". Tức thì có thứ gì như những cái vảy rơi khỏi mắt ông, và ông được sáng mắt; ông chỗi dậy chịu phép rửa, và sau khi ăn uống, ông được lại sức. Ông ở lại ít ngày cùng với các môn đồ thành Ðamas. Và lập tức ông rao giảng trong các hội đường rằng: Ðức Giêsu là Con Thiên Chúa.
Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 116, 1. 2
Ðáp: Hãy đi rao giảng Tin Mừng khắp thế gian (Mc 16, 15).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: 1) Toàn thể chư dân, hãy khen ngợi Chúa! Hết thảy các nước, hãy chúc tụng Người. - Ðáp.
2) Vì tình thương Chúa dành cho chúng tôi thực là mãnh liệt, và lòng trung thành của Chúa tồn tại muôn đời. - Ðáp.

Alleluia: Ga 14, 16
Alleluia, alleluia! - Thầy sẽ xin Chúa Cha, và Người sẽ ban cho các con một Ðấng Phù Trợ khác, để ở cùng các con luôn mãi. - Alleluia.

Phúc Âm: Ga 6, 53-60
"Thịt Ta thật là của ăn, Máu Ta thật là của uống".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, những người Do-thái tranh luận với nhau rằng: "Làm sao ông này có thể lấy thịt mình mà cho chúng ta ăn được?"
Bấy giờ Chúa Giêsu nói với họ: "Thật, Ta bảo thật các ngươi: Nếu các ngươi không ăn thịt Con Người và uống máu Ngài, các ngươi sẽ không có sự sống trong các ngươi. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì có sự sống đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày sau hết. Vì thịt Ta thật là của ăn, và máu Ta thật là của uống. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy. Cũng như Cha là Ðấng hằng sống đã sai Ta, nên Ta sống nhờ Cha, thì kẻ ăn Ta, chính người ấy cũng sẽ sống nhờ Ta. Ðây là bánh bởi trời xuống, không phải như cha ông các ngươi đã ăn manna và đã chết. Ai ăn bánh này sẽ sống đời đời".
Người giảng dạy những điều này tại Hội đường Caphar-naum.
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm: Lương Thực Linh Hồn

Anh chị em thân mến!
Có một thương gia Công giáo người Ðức sang đảo Greenland, Bắc cực vào thời gian đạo Công giáo còn bị cấm đoán ở đây. Vì công việc làm ăn, ông phải lưu lại đảo cả mùa Giáng Sinh. Biết được ông là người Công giáo, một gia đình mời ông tham dự giờ cầu nguyện lén lút của họ vào đêm Giáng Sinh.
Không quản ngại cái lạnh giá của khí hậu Bắc Cực, họ âm thầm lần mò trong đêm tối đến tụ họp trong nhà của một bô lão tuổi khoảng thất tuần. Sau lời chào chúc, và một vài lời nguyện qua Kinh Thánh, ông lão kéo hộc bàn và lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Trong hộp có chiếc khăn thánh đã vàng úa theo thời gian. Vừa nâng chiếc khăn thánh lên, ông lão vừa run rẩy cất giọng:
"Anh chị em thân mến! Cách đây 50 năm, Thánh lễ cuối cùng trên mảnh đất của chúng ta được dâng tiến trên chiếc khăn thánh này. Lúc ấy, tôi là cậu bé giúp lễ và chiếc khăn này là vật duy nhất còn lại khi ngôi thánh đường bị thiêu rụi. Mình Thánh và Máu Thánh của Chúa Giêsu đã ngự trên chiếc khăn này. Ðoạn ông mời gọi mọi người quì gối và cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho chúng con được thông phần vào Mình Máu Thánh Chúa".
Lời cầu của ông bị cắt ngay bởi tiếng nức nở, chẳng một ai cầm được nước mắt. Và đôi mắt của người thương gia người Ðức cũng đã ngấn lệ chẳng biết từ bao giờ. Lòng ông bồi hồi cảm xúc với ước muốn tha thiết được nhận lãnh Thánh Thể. Một sự khao khát mà trước đây ông chưa hề có, dù hằng ngày ông vẫn đến nhà thờ dâng Thánh Lễ.
Anh chị em thân mến!
Có lẽ phần đông chúng ta hoặc chính mình hoặc được nghe kể lại kinh nghiệm về cảm giác trống vắng phải xa bàn tiệc Thánh Thể. Như thương gia người Ðức ở trên, có lẽ vì quá gần gũi hằng ngày, chúng ta chẳng lưu tâm để ý tới. Chỉ khi nào xa cách, chúng ta sẽ hiểu được giá trị: "Mình Ta thật là của ăn, Máu Ta thật là của uống. Ai ăn Mình Ta và uống Máu Ta thì sẽ ở trong Ta và Ta ở trong kẻ ấy".
Nhiều người hoài nghi cho rằng Lời Chúa Giêsu không mang ý nghĩa thực mà chỉ là một hình ảnh diễn tả hy tế Thập Giá. Ðây cũng là phản ứng của đám đông Do Thái: "Làm sao ông này có thể lấy Thịt Mình cho chúng ta ăn được?"
Chúng ta không phủ nhận ý nghĩa về Thánh Lễ trên Thập Giá của đoạn Tin Mừng hôm nay, vì Thánh Lễ cũng là một hy tế tái diễn hy tế Thập Giá. Trong lễ hy tế, vật hy tế chính Thịt và Máu Chúa. Trong Thánh Lễ, bánh và rượu - hay nói cách khác - Thịt và Máu Chúa Giêsu được dùng của lễ.
Tuy nhiên, nếu hy tế Thập Giá có giá trị cứu rỗi đặc biệt thì đòi hỏi người tham dự có một thái độ đặc biệt: "Ai không ăn Thịt Ta và uống Máu Ta thì sẽ không có sự sống". Lệnh truyền này còn được nhắc lại rất trang trọng trong nghi thức thiết lập phép Thánh Thể ở Nhà Tiệc Ly: "Hãy cầm lấy mà ăn... Hãy cầm lấy mà uống". Ăn uống bây giờ không còn là ăn bánh uống rượu để kỷ niệm mà là đón nhận chính Mình Máu Chúa Giêsu.
Vì thế, thánh Phaolô đã nhắc nhở: "Hễ ai ăn uống cách bất xứng, chẳng phân biệt thân thể Chúa, thì người ấy ăn uống án phạt cho mình". Sự sống đời đời đã trở nên hình phạt vì thái độ bất xứng của kẻ lãnh nhận. Bởi thế, lãnh nhận Thánh Thể không đơn thuần là việc ăn uống để có được sức mạnh, nhưng còn đòi hỏi con người phải biết hiến dâng qua việc chuẩn bị tâm hồn để đón nhận.
Theo ngôn ngữ của Phúc Âm Gioan, giờ của Ngài tức là lúc Ðức Kitô được treo lên, lúc Ngài trở thành hiến vật để cứu sống muôn người. Trong cuộc sống mỗi người Kitô hữu cũng sẽ có những giờ đòi buộc họ là chịu khổ đau Thập Giá. Ðây sẽ là cơ hội quí báu để họ góp phần vào hy tế của Chúa Giêsu được tái diễn mỗi ngày qua Thánh Lễ.
Lạy Chúa, không ít lần vì thiếu chuẩn bị con đã đón rước Chúa một cách hững hờ, bất xứng, khiến cho sự sống đời đời chẳng sinh hậu quả hoặc đã trở nên hình phạt. Xin cho con biết dùng những đau khổ trong cuộc sống là con đường dẫn đến Núi Sọ, để một khi đã góp phần vào hy tế Thập Giá con cũng được hưởng nhờ hiệu quả do hy tế Thập Giá mang lại. Amen. 
Veritas Asia

Lời Chúa Mỗi Ngày
Thứ Sáu Tuần III PS
Bài đọcActs 9:1-20; Jn 6:52-59.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Thiên Chúa có thể làm chuyện không thể đối với con người.
Con người thường lấy những gì mình suy nghĩ để áp dụng cho Thiên Chúa. Họ quan niệm Thiên Chúa cũng giống như họ: nếu họ không thể làm được, Thiên Chúa cũng không thể làm được. Họ quên đi một điều là Thiên Chúa khác và vượt xa con người: Ngài làm được mọi sự và không có điều gì là không thể đối với Ngài. Tiên-tri Isaiah nhắc nhở con người phải luôn nhớ điều này: “Trời cao hơn đất chừng nào, thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối các ngươi, và tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng các ngươi chừng ấy” (Isa 55:9).
Các Bài Đọc hôm nay mở mắt cho chúng ta thấy những kỳ công Chúa thực hiện. Trong Bài Đọc I, Chúa biến đổi ông Saul từ một người Pharisees dữ dằn và khốc liệt truy tố các tín hữu, trở thành một người hăng say rao giảng Tin Mừng và sẵn sàng chết để làm chứng cho Ngài; một điều không thể xảy ra với sức con người. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu tuyên bố: Tất cả những ai ăn thịt và uống máu Ngài sẽ được sống muôn đời; người Do-thái ngạc nhiên thắc mắc: “Làm sao ông ấy có thể lấy thịt cho chúng ta ăn được?”

1/ Bài đọc I: Thiên Chúa tạo cơ hội cho Saul ăn năn trở lại.
1.1/ Xung đột ý kiến giữa Thiên Chúa và Saul.
(1) Ý của ông Saul: Ông đi Damascus với mục đích là để đi bắt các tín hữu theo Đạo mới về để trị tội, như Sách CVTĐ tường trình: “Ông Saul vẫn còn hằm hằm đe doạ giết các môn đệ Chúa, nên đã tới gặp thượng tế xin thư giới thiệu đến các hội đường ở Damascus, để nếu thấy những người theo Đạo, bất luận đàn ông hay đàn bà, thì bắt trói giải về Jerusalem.”
(2) Ý của Thiên Chúa: Ngài không ghét Saul đến nỗi phải tiêu diệt ông như thói quen của con người thường làm; nhưng Ngài muốn dùng lòng nhiệt thành của ông để rao giảng Tin Mừng của Ngài cho Dân Ngoại. Vậy đang khi ông đi đường và đến gần Damascus, thì bỗng nhiên có một luồng ánh sáng từ trời chiếu xuống bao phủ lấy ông. Ông ngã xuống đất và nghe có tiếng nói với ông: "Saul, Saul, tại sao ngươi bắt bớ Ta?" Ông nói: "Thưa Ngài, Ngài là ai?" Người đáp: "Ta là Giêsu mà ngươi đang bắt bớ. Nhưng ngươi hãy đứng dậy, vào thành, và người ta sẽ nói cho ngươi biết ngươi phải làm gì."
“Những người cùng đi với ông dừng lại, sững sờ: họ nghe có tiếng nói, nhưng không trông thấy ai. Ông Saul từ dưới đất đứng dậy, mắt thì mở nhưng không thấy gì. Người ta phải cầm tay dắt ông vào Damascus. Suốt ba ngày, ông không nhìn thấy, cũng chẳng ăn, chẳng uống.” Biến cố này được lặp lại 3 lần trong Sách CVTĐ vì là một biến cố quan trọng không những cho bản thân Saul, mà còn cho tất cả mọi người.
1.2/ Không ai có thể cưỡng lại ý muốn của Thiên Chúa.
(1) Làm sao một người bắt đạo như thế có thể ăn năn trở lại: “Bấy giờ ở Damascus có một môn đệ tên là Hananiah. Trong một thị kiến, Chúa phán với ông: "Hananiah!" Ông thưa: "Dạ, lạy Chúa, con đây." Chúa bảo ông: "Đứng lên, đi tới phố gọi là Phố Thẳng, đến nhà Judah tìm một người tên là Saul quê ở Tarsus: người ấy đang cầu nguyện.” Ông Hananiah thưa: "Lạy Chúa, con đã nghe lắm kẻ nói về người ấy, về tất cả những điều ác người ấy đã làm cho dân thánh Chúa tại Jerusalem. Còn ở đây, người ấy được các thượng tế cho quyền bắt trói tất cả những ai kêu cầu danh Chúa."
(2) Kế họach của Thiên Chúa cho Saul: Nhưng Chúa phán với ông: "Cứ đi, vì người ấy là lợi khí Ta chọn để mang danh Ta đến trước mặt các dân ngoại, các vua chúa và con cái Israel. Thật vậy, chính Ta sẽ chỉ cho người ấy thấy tất cả những đau khổ người ấy phải chịu vì danh Ta."
Ông Hananiah liền đi; ông vào nhà, đặt tay trên ông Saul và nói: "Anh Saul, Chúa đã sai tôi đến đây, Người là Đức Giêsu, Đấng đã hiện ra với anh trên đường anh tới đây. Người sai tôi đến để anh lại thấy được và để anh được đầy Thánh Thần."
Lập tức có những cái gì như vảy bong ra khỏi mắt ông Saul, và ông lại thấy được. Ông đứng dậy và chịu Phép Rửa. Rồi ông ăn và khoẻ lại. Lập tức ông bắt đầu rao giảng Đức Giêsu trong các hội đường rằng Người là Con Thiên Chúa.
Saul đi Damascus với mục đích để bắt các tín hữu; khi ông trở lại Jerusalem là để rao giảng Tin Mừng và làm chứng cho Đấng ông đã không nương tay bắt bớ. Điều này chứng minh: Chẳng có chuyện gì là không thể đối với Thiên Chúa!
2/ Phúc Âm: Chúa Giêsu có thể nuôi dưỡng con người bằng Mình Ngài.
2.1/ Chuyện không thể đối với con người: Người Do-thái có thể hiểu “bánh từ trời xuống,” vì cha ông họ đã từng ăn Manna trong sa mạc; nhưng khi Chúa Giêsu đồng hóa “bánh từ trời xuống” với thịt của Ngài (sárk), họ liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói: "Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được?"
Chúa Giêsu cắt nghĩa chi tiết hơn: "Thật, tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống.” Không những chỉ dùng hai danh từ thịt (sárk) và máu (aima), Ngài dùng hai động từ nhai (trogein) và uống (piein), như khi con người ăn và uống lương thực phần xác. Điều này chứng tỏ Chúa Giêsu muốn nói tới nghĩa đen, chứ không còn là nghĩa biểu tượng nữa. Con người qua mọi thời vẫn chối bỏ sự hiện diện sống động và đích thực của Chúa Giêsu qua Bí-tích Thánh Thể: có người cho Bánh đây là Lời Chúa, có người cho sự hiện diện chỉ có tính cách thiêng liêng; đơn giản vì họ cho việc nuôi dưỡng bằng thịt và máu Chúa là điều không thể!
2.2/ Phải ăn Mình Chúa mới có thể sống muôn đời: Chúa Giêsu tiếp tục nhấn mạnh tới sự cần thiết của Bí-tích Thánh Thể: “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy. Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời." Sự sống Chúa Giêsu muốn đề cập tới ở đây không chỉ là sự sống thể lý (psyche), nhưng là sự sống thần linh và muôn đời (zoe). Điều khác biệt giữa hai lương thực: lương thực phần xác chỉ có thể đem lại sự sống thể lý; nhưng Mình và Máu Chúa sẽ mang lại cho con người sự sống thần linh, và họ sẽ được sống muôn đời.

- Chúng ta đừng bao giờ giới hạn Thiên Chúa vào sự hạn hẹp của con người. Khi nào chưa hiểu những điều Thiên Chúa làm, hãy lấy đức tin bù lại.
- Chúng ta phải luôn tin tưởng Thiên Chúa có thể làm mọi sự. Hãy mau mắn thi hành những gì Ngài truyền; nhất là năng lãnh nhận Bí-tích Thánh Thể.
- Những ai chống lại Thiên Chúa thì cũng giống như người đưa chân đạp mũi nhọn: chân sẽ rách nát chảy máu mà mũi nhọn chẳng hề hấn gì!
Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP

20/04/2018 - THỨ SÁU TUẦN 3 PS
Ga 6,52-59

“Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì sẽ được sống muôn đời.” (Ga 6,54)
Suy niệm: Chàng Rô-bin-sơn trong câu chuyện “Trên Hoang Đảo” của Daniel Defoe đã lấy làm kinh tởm khi thấy người thổ dân moi tim kẻ thù để ăn. Nhưng đối với chàng thổ dân này thì “ăn gì bổ nấy”: ăn cá thì giỏi bơi lội, ăn tim người thì thêm dũng cảm. Chả trách gì mà người Do Thái bị “xốc” khi Chúa Giê-su tuyên bố Thịt Máu Chúa là của ăn nuôi sống con người. Đúng là có lãnh nhận chính Đấng là nguồn mạch sự sống thì mới có thể có sự sống đời đời nơi mình. Nhưng để có thể chấp nhận “ăn Thịt và uống Máu Chúa” - dù là dưới dạng Bánh và Rượu của bí tích - thì phải được ơn ban đức tin. Vì thế, cần có lòng tin mạnh mẽ, mới có thể nhận ra sự hiện diện thật sự của Ngài trong bí tích Thánh Thể. Và hơn nữa cần có lòng mến để có thể tiếp rước Ngài làm của ăn thiêng liêng nuôi sống linh hồn.
Mời Bạn: Mỗi lần bạn lên rước Chúa, bạn có cảm nhận Chúa Giê-su ở trong linh hồn bạn hay không? Bạn có tin rằng, bạn được Ngài yêu mến, bạn được ở trong Ngài hay không? Bạn nhớ rằng nhờ sự kết hợp mật thiết với Chúa Giê-su trong bí tích Thánh Thể, mà Ngài ở trong bạn như một người bạn thân tình và đầy yêu mến.
Sống Lời Chúa: Chuẩn bị tâm hồn trong sạch để có đủ điều kiện rước lễ mỗi khi đi tham dự Thánh lễ. Cầu nguyện với Chúa Giê-su cách thân tình, mỗi khi tiếp rước Ngài.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể, chúng con cảm tạ Chúa đã yêu thương lấy Mình Máu Chúa làm của ăn nuôi sống chúng con. Xin cho mọi người chúng con khi tiếp nhận sự sống thần linh của Chúa cũng biết hiệp nhất yêu thương để hy sinh và phục vụ lẫn nhau.
(5 Phút Lời Chúa)

Nh tôi mà được sng (20.4.2018 – Th sáu Tun 3 Phc sinh)
Bí tích Thánh Th không phi là mt th bùa chú hay đũa thn. Ai càng m lòng mình ra đ trao đi, thì càng thy mình được biến đi và được giàu có muôn ơn.

Suy nim:
Tin Mừng theo thánh Gioan không viết về việc Chúa lập bí tích Thánh Thể,
nhưng lại giải thích cách sâu xa cho chúng ta về ý nghĩa của bí tích ấy
đặc biệt trong bài Tin Mừng hôm nay.
Câu 51 là một bước chuyển quan trọng
trong bài giảng của Đức Giêsu về Bánh hằng sống ở chương 6:
“Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống.
Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.
Và bánh tôi sẽ ban tặng chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.”
Lần đầu tiên thịt được nhắc đến trong bài giảng này.
Thịt của Đức Giêsu chính là bánh từ trời được ban cho thế gian.
Ngôi Lời đã vào đời làm người, đã thành thịt (Ga 1, 14).
Bây giờ chính thịt ấy lại được trao ban cho con người như bánh hằng sống.
Đức Giêsu không bằng lòng với chuyện nuôi một số người bằng bánh và cá.
Điều đó chỉ làm giảm cơn đói thân xác trong một thời gian.
Ngài muốn nuôi cả thế giới bằng chính sự sống thần linh ở nơi Ngài,
nuôi bằng trọn cả con người Ngài, nuôi bằng chính thịt và máu Ngài.
“Ai ăn thịt tôi và uống máu tôi thì có sự sống vĩnh cửu.
Và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết” (c. 54).
Ăn thịt và uống máu một người là điều làm người Do thái ghê sợ.
Chúng ta chỉ hiểu được những lời trên đây trong bối cảnh của Bữa Tiệc Ly,
khi Đức Giêsu mời các môn đệ ăn bánh và uống rượu Ngài trao
mà Ngài lại nói: Đây là mình Thầy, đây là máu Thầy.
Đức Giêsu muốn trao cho nhân loại sự sống của Ngài
qua thức ăn, thức uống bình thường của con người là bánh và rượu.
Sự sống vĩnh cửu đã hé nở ngay từ đời này và sẽ viên mãn ở đời sau.
Hãy đến ăn và uống lương thực thần linh Ngài dọn cho ta.
Hãy đến với lòng tin và sự trân trọng trước món quà quý giá.
Nhưng dự tiệc Thánh Thể không phải chỉ là đến với thịt và máu Chúa,
mà còn là gặp gỡ tiếp xúc với một ngôi vị là chính Đức Giêsu.
“Ai ăn thịt tôi và uống máu tôi
thì ở lại trong tôi và tôi ở lại trong người ấy” (c. 56).
Một sự ở lại hai chiều, một sự hiệp thông sâu thẳm giữa hai ngôi vị.
“Tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào,
thì kẻ ăn tôi cũng sẽ sống nhờ tôi như vậy” (c. 57).
Rốt cuộc, qua việc ăn uống mình máu Chúa,
chúng ta được tham dự vào mối tương quan thân tình giữa Cha và Con.
Chúng ta được sống bằng cùng một dòng sự sống xuất phát từ Cha.
Chúng ta được diễm phúc chia sẻ sự sống của chính Thiên Chúa.
Bí tích Thánh Thể không phải là một thứ bùa chú hay đũa thần.
Ai càng mở lòng mình ra để trao đi, càng thoát ra khỏi thái độ chiếm đoạt,
thì càng thấy mình được biến đổi và được giàu có muôn ơn.
Trong mỗi thánh lễ, chúng ta được mời gọi đón lấy Bánh hằng sống,
Tấm Bánh Lời Chúa và Tấm Bánh Mình Chúa.
Cầu nguyn:

Lạy Chúa,
Chúa là thức ăn, thức uống của con.
Càng ăn, con càng đói;
càng uống, con càng khát;
càng sở hữu, con lại càng ước ao.
Chúa ngọt ngào trong cổ họng con
hơn cả tầng mật ong,
vượt quá mọi thứ ngọt ngào khác trên đời.
Lúc nào con cũng thấy đói khát và ước ao,
vì con không sao múc cạn được Chúa.
Ngài nghiền nát con hay con nghiền nát Ngài?
Con chẳng rõ; vì ở thẳm sâu lòng con,
con cảm thấy cả hai.
Chúa đòi con nên một với Ngài,
đòi hỏi đó làm cho con đau đớn,
vì con không muốn từ bỏ
những thói quen của con
để ngủ yên trong tay Chúa.
Con chỉ biết tạ ơn Chúa,
ca ngợi và tôn vinh Chúa,
bởi đó là sự sống đời đời cho con.
(Ruy Broeck)

Lm Antôn Nguyn Cao Siêu, SJ

Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
Sự Sống Tiềm Tàng Với Đức Kitô Trong Thiên Chúa
“Anh em hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới” (Cl 3,1). Chúng ta mừng cuộc Phục Sinh của Chúa. Người cất lên lời kêu gọi ấy là Tông Đồ Phao-lô. Một cách đặc biệt, thánh nhân đã kinh nghiệm được sức mạnh của Đấng Phục Sinh: “Nếu… anh em đã được sống lại cùng với Đức Kitô, thì anh em hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới… Hãy để lòng trí mình nơi những gì thuộc thượng giới, chứ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới… Vì sự sống của anh em được tiềm tàng với Đức Kitô trong Thiên Chúa” (Cl 3,1-3).
Sứ điệp Phục Sinh là một lời chứng. Những người đưa ra lời chứng là những người đã gặp thấy ngôi mộ trống rỗng. Họ là những người đã kinh nghiệm sự hiện diện của Chúa Phục Sinh. “Điều mắt chúng tôi đã xem thấy, điều tay chúng tôi đã sờ thấy” (1Ga 1,1) – như đôi bàn tay của Tô-ma cứng lòng – “chúng tôi… công bố cho anh em” (1Ga 1,3). “Sự sống đã được tỏ bày; chúng tôi đã thấy và làm chứng” (1Ga 1,2). Sự sống được tỏ bày, khi mà tất cả mọi sự dường như đã chìm ngập trong bóng tối của sự chết.
Một tảng đá lớn đã được lăn tới lấp kín cửa mộ. Người ta đóng chặt và niêm kín. Nhưng sự sống lại tỏ hiện! Vâng, sứ điệp Phục Sinh là một lời chứng và là một thách đố. Đức Kitô đã đến trần gian vì chúng ta. Người đã bị đóng đanh thập giá. Nhưng qua cái chết của Người, Người trao ban cho chúng ta sự sống. Và như vậy có nghĩa rằng sự sống của chúng ta giờ đây được tiềm tàng với Đức Kitô trong Thiên Chúa. (Cl 3,3)
- suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II -
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
Daily Meditations by Pope John Paul II

Lời Chúa Trong Gia Đình
NGÀY 20/4
Cv 9, 1-20; Ga 6, 52-59.

LỜI SUY NIỆM: “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà sống như vậy.”
Chúa Giêsu nói một cách rõ ràng cho từng người trong chúng ta biết về sự sống khi mình rước Mình Thánh Chúa, là máu thịt của mình cùng với máu thịt Chúa Giêsu trở thành nên một, sự sống này hoàn toàn giống sự sống của Người trong Chúa Cha.
Lạy Chúa Giêsu, chính những lúc chúng con rước Mình Thánh Chúa, là chúng con đang được Chúa nuôi dưỡng bằng sự sống, sức mạnh và sự sinh động do Chúa ban. Xin cho chúng con luôn biết dọn mình để được rước Chúa vào lòng giúp cho chúng con nhận được ân huệ Chúa ban, nuôi sống hằng ngày và ngày sau chúng con có được sự sống lại trong Nước Chúa.
Mạnh Phương

20 Tháng Tư
Hãy Thắp Lên Một Que Diêm
Một bữa nọ, ông John Keller, một diễn giả nổi tiếng được mời thuyết trình trước khoảng 100 ngàn người tại vận động trường Los Angeles bên Hoa Kỳ. Ðang diễn thuyết ông bỗng dừng lại và nói: "Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận động này".
Ðèn tắt, sân vận động chìm sâu trong bóng tối dày đặc, ông John Keller nói tiếp: "Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. Những ai nhìn thấy ánh lửa của que diêm tôi đốt thì hãy kêu lớn lên: Ðã thấy!". Một que diêm được bật lên, cả vận động trường vang lên những tiếng kêu: "Ðã thấy!".
Sau khi đèn được bật sáng lên, ông John Keller giải thích: "Ánh sáng của một hành động nhân ái dù bé nhỏ như một que diêm sẽ chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy".
Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại tắt. Một giọng nói vang lên ra lệnh: "Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hãy đốt cháy lên!". Bỗng chốc cả vận động trường rực sáng.
Ông John Keller kết luận: "Tất cả chúng ta hợp lực cùng nhau, cóthể chiến thắng bóng tối, sự dữ và oán thù bằng những đóm sáng nhỏ của tình thương và lòng tốt của chúng ta".
Hòa bình không chỉ là môi trường sống vắng bóng chiến tranh. Hòa bình không chỉ là cuộc sống chung im tiếng súng. Vì trong sự giao tiếp giữa người với người, đôi khi con người giết hại nhau mà không cần súng đạn, đôi khi con người làm khổ nhau, đàn áp và bóc lột nhau mà không cần chiến tranh.
Ngoài ra, hòa bình không chỉ được xây dựng trong những văn phòng của các nhà lãnh đạo. Hòa bình không chỉ được xây dựng qua những cuộc họp, qua những buổi thảo luận, mặc cả của các nhà chính trị. Mọi người chúng ta phải trở thành những người thợ xây dựng hòa bình. Bởi lẽ nguồn gốc của hòa bình xuất phát từ phẩm chất của các mối liên lạc giữa người với người.
Người biết yêu mến là người thợ xây dựng hòa bình. Kẻ biết giúp đỡ là kẻ xây đắp hòa bình. Những ai biết tha thứ, những ai biết phục vụ tha nhân, những ai biết luôn khước từ hận thù, bạo lực là những người thợ xây dựng hòa bình. Những ai biết chia sớt của cải mình cho người túng thiếu hơn, những ai có lòng nhân từ, có lòng khoan dung và thông cảm đều là những kẻ giúp cho hòa bình nảy nở giữa loài người.
Tóm lại, cách thức tốt nhất để xây dựng hòa bình là tăng thêm cho thật nhiều những hành động yêu thương và hảo tâm đối với đồng loại. Những hành động yêu thương xuất phát từ lòng nhân hậu sẽ như những ánh sáng nho nhỏ của một que diêm. Nhưng nếu mọi người cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ, những hành động yêu thương sẽ có đủ sức mạnh để xua đuổi bóng tối của những đau khổ và sự dữ.
(Lẽ Sống)