Trang

Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2026

FEBRUARY 28, 2026: SATURDAY OF THE FIRST WEEK OF LENT

 February 28, 2026

Saturday of the First Week of Lent

Lectionary: 229

 


Reading 1

Deuteronomy 26:16-19

Moses spoke to the people, saying:
"This day the LORD, your God,
commands you to observe these statutes and decrees.
Be careful, then,
to observe them with all your heart and with all your soul.
Today you are making this agreement with the LORD:
he is to be your God and you are to walk in his ways
and observe his statutes, commandments and decrees,
and to hearken to his voice.
And today the LORD is making this agreement with you:
you are to be a people peculiarly his own, as he promised you;
and provided you keep all his commandments,
he will then raise you high in praise and renown and glory
above all other nations he has made,
and you will be a people sacred to the LORD, your God,
as he promised."
 

Responsorial Psalm

Psalm 119:1-2, 4-5, 7-8

R. (1b) Blessed are they who follow the law of the Lord!
Blessed are they whose way is blameless,
who walk in the law of the LORD.
Blessed are they who observe his decrees,
who seek him with all their heart.
R. Blessed are they who follow the law of the Lord!
You have commanded that your precepts
be diligently kept.
Oh, that I might be firm in the ways
of keeping your statutes!
R. Blessed are they who follow the law of the Lord!
I will give you thanks with an upright heart,
when I have learned your just ordinances.
I will keep your statutes;
do not utterly forsake me.
R. Blessed are they who follow the law of the Lord!
 

Verse Before the Gospel

2 Corinthians 6:2b

Behold, now is a very acceptable time;
behold, now is the day of salvation.
 

Gospel

Matthew 5:43-48

Jesus said to his disciples:
"You have heard that it was said,
You shall love your neighbor and hate your enemy.
But I say to you, love your enemies,
and pray for those who persecute you,
that you may be children of your heavenly Father,
for he makes his sun rise on the bad and the good,
and causes rain to fall on the just and the unjust.
For if you love those who love you, what recompense will you have?
Do not the tax collectors do the same?
And if you greet your brothers and sisters only,
what is unusual about that?
Do not the pagans do the same?
So be perfect, just as your heavenly Father is perfect."
 

https://bible.usccb.org/bible/readings/022826.cfm

 

 




Commentary on Deuteronomy 26:16-19

Today’s reading comes from the last part of the Book of Deuteronomy, which is also the last of the five books forming the Pentateuch. It contains the covenant laws by which the lives of observant Jews were guided.

Moses reminds the people of the solemn agreement that has been made between God and them:

Today you have obtained the Lord’s agreement…

And the declaration is that he will be their God and they are to:

…walk in his ways…keep his statutes, his commandments, and his ordinances…and to obey him.

It is a mutually binding contract. However, it does not mean that if the people fail, they will be abandoned by God. In fact the opposite is true: their subsequent back-sliding highlights the fidelity of God!

This is also evident everywhere in the New Testament and also in our liturgy. The Eucharistic Prayer for Reconciliation says:

Though time and again we have broken your covenant,
You have bound the human family to yourself
through Jesus Christ our redeemer
with a bond so tight that it can never be undone.

The reading has to be read in the later context of the gospel, which spells out more clearly just what are the commandments and statutes that really count. The emphasis in the Law of the Old Testament was very much on external observance of rules and regulations. The emphasis in the gospel is very much on our interior attitude and on the mutual relationships between God, other people and oneself. Today’s Gospel passage on loving even one’s enemies shows, in particular, how far God’s commands are to be observed.

Nevertheless, the basic message stands: he is our God and we are to walk in his ways and to listen to his voice. That is the covenant that has been made between God and his people.

Comments Off

 


Commentary on Matthew 5:43-48

Today’s passage, like yesterday’s, comes from the Sermon on the Mount. The two passages are related, as they both speak of dealing with people with whom we have difficulties.

Today’s is a passage which many find difficult, too idealistic, or just downright meaningless. The Mosaic Law said that one must love one’s neighbour. It does not actually say we should hate our enemies, but in practice such hatred was condoned. Jesus rejects that teaching outright for his followers. We are to love our enemies and pray for them. How can we possibly do that? It is important that we understand what ‘love’ here means.

In Greek, it is the word agape, a deep concern for the good of the other that reaches out, even if there is nothing in return. It is not sexual, physical love (eros), nor is it the mutual love of intimate friendship or that between marriage partners (philia).

“Enemy” here means those who do harm to us in some way. It does not include the people we turn into enemies because we don’t like them. The true Christian does not have this kind of enemy. The main reason Jesus gives for acting in a loving way is that this is what God himself does.

God has many friends and many who are opposed to him, yet he treats them all exactly the same. God’s agape-love reaches out to all indiscriminately, just as the welcome rain falls and the burning sun shines with equal impartiality on every single person.

Elsewhere we are told that God is love; it is his nature; he cannot do anything else. And that love is extended equally to every single person—to Our Lady, to St Teresa of Calcutta (Mother Teresa), to the murdering terrorist, the serial killer, the abusive husband, the paedophile—to everyone. The difference is not in God’s love for each of these people, but in their response to that love.

Jesus tells us that we must try to love people in the same way he does. It is important to note that he is not telling us to be in love with those who harm us, or even to like them, or to have them as our friends. That would be unrealistic and unreasonable to ask.

But if we just care for those who are nice to us, how are we different from others? Even people who murder, or have no religion or morals, may do the same. But we are called to imitate the God in whose image we have been made.

And is it so unreasonable to love, to care for, to have genuine concern for our enemies, and pray for them? One presumes, as we have said, they are enemies in the sense that they are hostile to us, even though we may not have provoked them in any way. True Christians, from their side, do not have enemies.

For someone to be my enemy, it means that person really hates me, and may wish to do harm to me or may already have harmed me in some way. What do I gain by hating that person back? Then there are two of us who hate. Why should I allow another person’s hate to influence my feelings towards them? A person who hates is a person who is suffering, a person who is doing more damage to himself or herself, rather than to the supposed enemy. As the Gospel says, another person can hurt my body, but not my inner self.

And if he or she does harm me, they harm themselves as well—even if they get twisted pleasure in the short term. If I have a true Christian spirit, I will reach out in compassion to that person. I will want that person to be healed, healed of their hatred, healed of their anger, and to learn how to love. Surely it is much better, and makes more sense, to pray for that person than to hate them back—to bring about healing and reconciliation, rather than deepen the wound on both sides.

What Jesus is asking us to do is not something impossible or unnatural. It is the only thing that makes sense, and will bring peace to me and hopefully, in time, to the person who is hostile to me. We can literally disarm a hating person by acting towards them in a positive and loving way, and refusing to be controlled by their negative attitudes:

Blessed are the peacemakers, for they will be called children of God. (Matt 5:9)

Jesus tells us today:

Be perfect, therefore, as your heavenly Father is perfect.

Obviously, this is an ideal that we can only reach for. But it is a call to do our utmost to imitate God in extending our goodwill impartially and unconditionally to every single person. This is not just a commandment. When we reflect on it, it is simply common sense and it is as much in our own interest as it benefits others.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1017g/

 

 


LECTIO DIVINA

Saturday, February 28, 2026

Season of Lent

 

Opening Prayer

Lord God, from You comes the initiative of love. You seek us out and You tell us: I am your God; you are my people. You love us in Jesus Christ, Your Son. God, may our response of love go far beyond the demands of any law. May we seek You and commune with You in the deepest of our being and may we express our gratitude to You by going to our neighbor with a love that is spontaneous like Yours. We ask You this through Christ our Lord.

Gospel Reading – Matthew 5: 43-48

Jesus said to his disciples: "You have heard that it was said, You shall love your neighbor and hate your enemy. But I say to you, love your enemies, and pray for those who persecute you, that you may be children of your heavenly Father, for he makes his sun rise on the bad and the good, and causes rain to fall on the just and the unjust. For if you love those who love you, what recompense will you have? Do not the tax collectors do the same? And if you greet your brothers and sisters only, what is unusual about that? Do not the pagans do the same? So be perfect, just as your heavenly Father is perfect."

Reflection

In today’s Gospel we see how Jesus has interpreted the commandment “You shall not kill” in such a way that its observance leads to the practice of love. Besides saying “You shall not kill” (Mt 5: 21), Jesus quoted four other commandments of the ancient law: you shall not commit adultery (Mt 5: 27), you shall not bear false witness (Mt 5: 33), eye for eye, and tooth for tooth (Mt 5: 38) and, in today s Gospel, you shall love your neighbor and will hate your enemy (Mt 5: 43), five times, Jesus criticizes and completes the ancient way of observing these commandments and indicates the new way to attain the objective of the law, which is the practice of love (Mt 5: 22-26; 5: 28-32; 5: 34-37; 5: 39-42; 5: 44-48). Love your enemies. In today s Gospel Jesus quotes the ancient law which says: You will love your neighbor and hate your enemy. This text is not found like this in the Old Testament. It is more a question of the mentality of the time, according to which there was no problem if a person hated his enemy. Jesus was not in agreement and says: But I tell you: if you love those who love you, what reward will you get? Do not even the tax collectors do as much? And if you save your greetings for your brothers, are you doing anything exceptional? Do not even the gentiles do as much? You must, therefore, set no bounds to your love, just as your heavenly Father sets none to His. And Jesus gives us the proof.

At the hour of His death He observed that which He preached.

Father, forgive them, they do not know what they are doing. A soldier takes the wrist of Jesus and places it on the arm of the cross, places a nail and begins to hammer it in. Several times. The blood was flowing down. The body of Jesus contorted with pain. The soldier, a mercenary, ignorant, far from knowing what he was doing, and of what was happening around him, continued to hammer as if it were a piece of the wall of his house and he had to put up a picture. At that moment Jesus prays for the soldier who tortures Him and addresses His prayer to the Father: Father, forgive them! They know not what they are doing! He loved the soldier who killed Him. Even wanting it with all their strength, the lack of humanity did not succeed to kill in Jesus His humanity and love! He will be imprisoned, they will spit on Him, will laugh and make fun of Him, they will make of Him a false king crowning Him with a crown of thorns, they will torture Him, will oblige Him to go through the streets like a criminal hearing the insults of the religious authority. On Calvary they will leave Him completely naked in the sight of all. But the poison of this lack of humanity did not succeed in suppressing the source of love and humanity which sprang from within Jesus. The water of the love which sprang from within was stronger than the poison of hatred which was coming from without. Looking at that soldier, Jesus felt sorrow and prayed for him and for all: Father, forgive them! They know not what they are doing! Jesus, in solidarity, almost excuses those who were ill-treating and torturing Him. He was like a brother who goes with his murderous brothers before the judge and he, the victim of his own brothers, says to the judge: They are my brothers, you know they are ignorant. Forgive them! They will become better! He loved the enemy!

Be perfect as is your Father who is in Heaven. Jesus does not want to frighten, because this would be useless. He wants to change the system of human living altogether. The notion which He constructs comes from the new experience He has from God the Father, full of tenderness and who accepts all! The words of threat against the rich cannot be an occasion of revenge on the part of the poor. Jesus orders that we have a contrary attitude: Love your enemies! True love cannot depend on what one receives from others. Love should want the good of others independently of what they do for me. This is the way God s love is for us.

Personal Questions

       Am I capable to love my enemies?

       Contemplate Jesus, in silence, who at the hour of His death, loved the enemy who killed Him.

Concluding Prayer

How blessed are those whose way is blameless, who walk in the Law of Yahweh! Blessed are those who observe His instructions, who seek Him with all their hearts (Ps 119: 1-2)

www.ocarm.org

28.02.2026: THỨ BẢY TUẦN I MÙA CHAY

 28/02/2026

 Thứ Bảy tuần 1 Mùa Chay

 


Bài Ðọc I: Ðnl 26, 16-19

“Ðể ngươi trở thành dân thánh của Chúa là Thiên Chúa ngươi”.

Trích sách Ðệ Nhị Luật.

Mô-sê đã nói với dân chúng rằng: “Hôm nay Chúa là Thiên Chúa truyền lệnh cho ngươi phải thi hành các lề luật và các huấn lệnh này; ngươi phải tuân giữ và thực thi các điều đó hết lòng và hết tâm hồn. Hôm nay ngươi đã chọn Chúa làm Thiên Chúa, thì hãy bước đi trong đường lối Người, tuân giữ các lề luật, giới răn và huấn lệnh của Người; hãy vâng lệnh Người. Hôm nay Chúa đã chọn ngươi làm dân riêng Chúa, như Người đã phán với ngươi, thì ngươi hãy tuân giữ mọi giới răn của Người. Người sẽ làm cho ngươi được vinh quang, thanh danh và huy hoàng hơn mọi dân tộc Người đã tạo dựng, để ngươi trở thành dân thánh của Chúa là Thiên Chúa ngươi, như Người đã phán”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 118, 1-2. 4-5. 7-8

Ðáp: Phúc cho những ai tiến thân trong Luật pháp của Chúa

Xướng: Phúc cho những ai theo đường lối tinh toàn, họ tiến thân trong Luật pháp của Chúa. Phúc cho những ai giữ lời Ngài nghiêm huấn, những người đó tận tâm kiếm tìm Ngài.

Xướng: Phần Chúa, Ngài ban bố những huấn lệnh, cốt để người ta tuân giữ hết sức ân cần. Nguyện cho đường lối của con vững chắc, để tuân giữ các thánh chỉ của Ngài.

Xướng: Con ca tụng Chúa với lòng đoan chính, khi học hỏi những thánh dụ của Ngài. Thánh chỉ của Chúa, con tuân giữ, xin Chúa đừng triệt để bỏ rơi con!

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm

Các ngươi hãy tìm điều lành, chớ đừng tìm điều dữ, để các ngươi được sống và Chúa sẽ ở cùng các ngươi.

 

Phúc Âm: Mt 5, 43-48

“Các ngươi hãy nên trọn lành như Cha các ngươi trên trời”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mát-thêu.

Khi ấy, Chúa phán cùng các môn đệ rằng: “Các con đã nghe dạy: Ngươi hãy yêu thân nhân, và hãy thù ghét địch thù. Còn Ta, Ta bảo các con: Hãy yêu thương thù địch và làm ơn cho những kẻ ghét các con; hãy cầu nguyện cho những ai bắt bớ và nguyền rủa các con, để như vậy các con nên con cái của Cha các con, Ðấng ngự trên trời: Người khiến mặt trời mọc lên cho người lành kẻ dữ, và cho mưa xuống trên người liêm khiết và kẻ bất lương. Vì nếu các con yêu thương những ai mến trọng các con, thì các con được công phúc gì? Các người thu thuế không làm như thế ư? Nếu các con chỉ chào hỏi anh em mình thôi, thì các con đâu có làm chi hơn? Những người ngoại giáo không làm thế ư? Vậy các con hãy nên hoàn hảo như Cha các con trên trời là Ðấng hoàn hảo”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về sách Đệ Nhị Luật 26,16-19

Bài đọc hôm nay đến từ phần cuối của sách Đệ Nhị Luật, cũng là sách cuối cùng trong năm sách tạo thành Ngũ Kinh. Sách này chứa đựng các luật lệ giao ước hướng dẫn đời sống của người Do Thái mộ đạo.

Môi-se nhắc nhở dân chúng về giao ước long trọng đã được lập giữa Đức Chúa Trời và họ:

Hôm nay các ngươi đã nhận được giao ước của Chúa…

Và lời tuyên bố là Ngài sẽ là Đức Chúa Trời của họ và họ phải:

…bước đi trong đường lối của Ngài…giữ các luật lệ, các điều răn và các quy định của Ngài…và vâng phục Ngài.

 

Đó là một giao ước ràng buộc lẫn nhau. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là nếu dân chúng phạm sai lầm, họ sẽ bị Đức Chúa Trời bỏ rơi. Thực tế, điều ngược lại mới đúng: sự sa ngã sau đó của họ càng làm nổi bật lòng trung thành của Đức Chúa Trời!

Điều này cũng hiển nhiên ở khắp mọi nơi trong Tân Ước và cả trong phụng vụ của chúng ta. Kinh nguyện Thánh Thể xin hòa giải nói rằng:

Mặc dù hết lần này đến lần khác chúng con đã phá vỡ giao ước của Chúa,

Chúa đã kết nối gia đình nhân loại với chính Ngài

qua Chúa Giêsu Kitô, Đấng Cứu Chuộc của chúng con

bằng một mối dây bền chặt đến nỗi không bao giờ có thể bị phá vỡ.

Bài đọc này cần được đọc trong bối cảnh sau của Tin Mừng, nơi làm rõ hơn những điều răn và luật lệ nào thực sự quan trọng. Luật pháp Cựu Ước nhấn mạnh vào việc tuân thủ bên ngoài các quy tắc và luật lệ. Tin Mừng nhấn mạnh vào thái độ bên trong của chúng ta và vào mối quan hệ tương hỗ giữa Thiên Chúa, người khác và chính mình. Đoạn Tin Mừng hôm nay về việc yêu thương ngay cả kẻ thù cho thấy, đặc biệt, các điều răn của Thiên Chúa phải được tuân giữ đến mức nào.

Tuy nhiên, thông điệp cơ bản vẫn đúng: Ngài là Thiên Chúa của chúng ta và chúng ta phải bước đi trong đường lối của Ngài và lắng nghe tiếng Ngài. Đó là giao ước đã được lập giữa Thiên Chúa và dân Ngài.

 


Chú giải về Mát-thêu 5,43-48

Đoạn Kinh Thánh hôm nay, cũng như hôm qua, đến từ Bài Giảng Trên Núi. Hai đoạn Kinh Thánh này có liên quan đến nhau, vì cả hai đều nói về việc đối phó với những người mà chúng ta gặp khó khăn.

Đây là một đoạn Kinh Thánh mà nhiều người thấy khó hiểu, quá lý tưởng, hoặc hoàn toàn vô nghĩa. Luật Môi-se nói rằng người ta phải yêu thương người lân cận. Luật không thực sự nói rằng chúng ta nên ghét kẻ thù của mình, nhưng trên thực tế, sự ghét bỏ như vậy đã được dung thứ. Chúa Giê-su bác bỏ hoàn toàn lời dạy đó đối với những người theo Ngài. Chúng ta phải yêu thương kẻ thù của mình và cầu nguyện cho họ. Làm thế nào chúng ta có thể làm được điều đó? Điều quan trọng là chúng ta phải hiểu “tình yêu” ở đây có nghĩa là gì.

Trong tiếng Hy Lạp, đó là từ agape, một sự quan tâm sâu sắc đến lợi ích của người khác, vươn ra ngoài, ngay cả khi không có gì đáp lại. Đó không phải là tình yêu thể xác (eros), cũng không phải là tình yêu tương hỗ của tình bạn thân thiết hoặc giữa vợ chồng (philia).

“Kẻ thù” ở đây có nghĩa là những người làm hại chúng ta bằng cách nào đó. Điều đó không bao gồm những người mà chúng ta biến thành kẻ thù chỉ vì chúng ta không thích họ. Người Kitô hữu chân chính không có loại kẻ thù này. Lý do chính mà Chúa Giê-su đưa ra để hành động một cách yêu thương là vì chính Đức Chúa Trời cũng làm như vậy.

Đức Chúa Trời có nhiều bạn hữu và nhiều người chống đối Ngài, nhưng Ngài đối xử với tất cả họ hoàn toàn như nhau. Tình yêu agape của Đức Chúa Trời trải rộng đến tất cả mọi người một cách không phân biệt đối xử, giống như cơn mưa chào đón rơi xuống và mặt trời thiêu đốt chiếu sáng một cách công bằng như nhau trên mọi người.

Ở một nơi khác, chúng ta được cho biết rằng Đức Chúa Trời là tình yêu; đó là bản chất của Ngài; Ngài không thể làm gì khác. Và tình yêu đó được mở rộng một cách bình đẳng cho mọi người—cho Đức Mẹ, cho Thánh Teresa thành Calcutta (Mẹ Teresa), cho tên khủng bố giết người, kẻ giết người hàng loạt, người chồng vũ phu, kẻ ấu dâm—cho tất cả mọi người. Sự khác biệt không nằm ở tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho mỗi người trong số họ, mà nằm ở phản ứng của họ đối với tình yêu đó.

Chúa Giê-su nói với chúng ta rằng chúng ta phải cố gắng yêu thương mọi người theo cách mà Ngài đã làm. Điều quan trọng cần lưu ý là Ngầi không bảo chúng ta phải yêu thương những người làm hại mình, hoặc thậm chí là thích họ, hay kết bạn với họ. Yêu cầu đó là phi thực tế và vô lý.

Nhưng nếu chúng ta chỉ quan tâm đến những người tốt với mình, thì chúng ta khác gì những người khác? Ngay cả những người giết người, hoặc không có tôn giáo hay đạo đức, cũng có thể làm điều tương tự. Nhưng chúng ta được kêu gọi noi gương Đức Chúa Trời, Đấng mà chúng ta được tạo dựng theo hình ảnh Ngài.

Và liệu có phải là vô lý khi yêu thương, quan tâm, có mối lo ngại chân thành đối với kẻ thù của mình, và cầu nguyện cho họ? Như chúng ta đã nói, người ta cho rằng họ là kẻ thù theo nghĩa là họ thù địch với chúng ta, ngay cả khi chúng ta không hề khiêu khích họ. Về phía mình, những người Kitô hữu chân chính không có kẻ thù.

Để một người là kẻ thù của tôi, điều đó có nghĩa là người đó thực sự ghét tôi, và có thể muốn làm hại tôi hoặc có thể đã làm hại tôi theo một cách nào đó. Tôi được lợi gì khi ghét lại người đó? Khi đó, có hai người trong chúng ta cùng ghét nhau. Tại sao tôi lại để lòng thù hận của người khác ảnh hưởng đến cảm xúc của mình đối với họ? Một người thù hận là một người đang đau khổ, một người đang tự gây hại cho chính mình nhiều hơn là cho kẻ thù được cho là của họ. Như Phúc Âm đã nói, người khác có thể làm tổn thương thân thể tôi, nhưng không thể làm tổn thương tâm hồn tôi.

Và nếu họ làm hại tôi, họ cũng đang tự làm hại chính mình – ngay cả khi họ có được niềm vui méo mó trong ngắn hạn. Nếu tôi có một tinh thần Kitô giáo chân chính, tôi sẽ dang rộng vòng tay thương xót đối với người đó. Tôi sẽ muốn người đó được chữa lành, được chữa lành khỏi lòng thù hận, được chữa lành khỏi sự giận dữ, và học cách yêu thương. Chắc chắn rằng việc cầu nguyện cho người đó tốt hơn và hợp lý hơn nhiều so với việc đáp trả bằng lòng thù hận – mang lại sự chữa lành và hòa giải, thay vì làm sâu thêm vết thương cho cả hai bên.

Điều Chúa Giê-su yêu cầu chúng ta làm không phải là điều bất khả thi hay trái tự nhiên. Đó là điều duy nhất hợp lý, và sẽ mang lại bình an cho tôi và hy vọng, theo thời gian, cho người đang thù địch với tôi. Chúng ta có thể thực sự vô hiệu hóa một người đầy thù hận bằng cách cư xử với họ một cách tích cực và yêu thương, và từ chối để bị chi phối bởi thái độ tiêu cực của họ:

Phúc cho những người hòa giải, vì họ sẽ được gọi là con cái của Đức Chúa Trời. (Mát-thêu 5,9)

Chúa Giê-su nói với chúng ta ngày nay:

Vậy, hãy nên trọn vẹn như Cha trên trời các ngươi là trọn vẹn.

Rõ ràng, đây là một lý tưởng mà chúng ta chỉ có thể hướng tới. Nhưng đó là lời kêu gọi chúng ta nỗ lực hết sức để bắt chước Chúa trong việc mở rộng lòng tốt của mình một cách công bằng và vô điều kiện đối với mọi người. Đây không chỉ là một điều răn. Khi chúng ta suy ngẫm về điều đó, nó đơn giản là lẽ thường và nó có lợi cho chính chúng ta cũng như cho người khác.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1017g/

 

 


Suy Niệm: Hoàn thiện như Cha trên trời

Chúa yêu thương ta biết bao. Vì yêu thương nên Chúa muốn ta là của riêng Chúa. Là dân riêng của Chúa. Là con riêng của Chúa. Cũng vì yêu thương mà Chúa đòi hỏi ta hơn người khác. Ta phải “trổi vượt mọi dân tộc, xẻt về vinh dự, danh tiếng và vinh quang…” Và vì thế ta phải trổi vượt cả về đức độ. Vì ta phải hoàn thiện như Chúa là Cha chúng ta ở trên trời là đấng hoàn thiện. Đó là phải yêu như Chúa.

Ai cũng cảm thấy hạnh phúc khi được yêu thương. Ai cũng cảm thấy đau buồn khi bị ghét bỏ. Nhưng lòng ghen ghét vẫn tồn tại. Và tình yêu vẫn thiếu thốn. Đó là vì chúng ta yêu thương theo cảm tính, theo liên hệ bình thường. Yêu những người dễ yêu. Yêu những ai yêu mình. Đó là cảm tính. Đó là vụ lợi. Đó chưa phải là tình yêu. Vì tình yêu như thế không tùy thuộc vào ta nhưng tùy thuộc vào đối tượng. Đối tượng đó quyết định tình yêu của ta. Như thế chưa phải là tình yêu. Như thế là tình yêu có điều kiện.

Chúa Giêsu dạy ta biết thế nào là tình yêu thực sự. Tình yêu thực sự không phải là cảm tính nhưng là lý trí. Tình yêu thực sự phát xuất từ trái tim mình chứ không bị điều kiện hóa bởi đối tượng. Tôi yêu vì tôi yêu chứ không phải vì đối tượng dễ yêu hay vì đáp lại tình yêu của người khác. Tình yêu như thế cứ bừng nở, dàn trải, tỏa lan, bất chấp đối tượng có đón nhận hay không, có dễ thương hay không, có đáp lại hay không.

Yêu thương đến bao phủ mọi người trong tình yêu. Yêu thương đến hoán cải mọi người nên tình yêu. Vì thế không phân biệt kẻ thân người sơ. Vì thế cầu nguyện cho những ai chưa yêu để họ được biết yêu.

Yêu thương như thế là nên giống Thiên Chúa, Đấng là Tình Yêu cho mặt trời mọc lên soi sáng tất cả mọi người, cho mưa xuống trên tất cả mọi người. Tình yêu như thế sẽ lan tỏa khắp nơi. Ai lấy tay che được mặt trời. Ai có thể ngăn chặn không cho mưa rơi. Hãy là mặt trời bừng sáng bất chấp quanh ta có bóng tối hận thù. Hãy là cơn mưa tràn trề để không một loài cỏ cây hoa lá nào, không một miền nào dù đất thịt hay cát sỏi, cũng đều được mưa nhuần thấm đượm.

Yêu thương như thế là tiến đến con đường hoàn thiện. Là mang trái tim Thiên Chúa bao phủ ấp ủ cả thế giới. Yêu thương như thế là biến đổi thế giới. Vì chẳng có cái ác nào có thể ngăn chặn được tình yêu ấy. Chẳng có chia rẽ hận thù nào có thể cản trở trái tim ấy mở ra.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2026

FEBRUARY 27, 2026: FRIDAY OF THE FIRST WEEK OF LENT

 February 27, 2026

Friday of the First Week of Lent

Lectionary: 228

 


Reading 1

Ezekiel 18:21-28

Thus says the Lord GOD:
If the wicked man turns away from all the sins he committed, 
if he keeps all my statutes and does what is right and just,
he shall surely live, he shall not die. 
None of the crimes he committed shall be remembered against him;
he shall live because of the virtue he has practiced. 
Do I indeed derive any pleasure from the death of the wicked?
says the Lord GOD. 
Do I not rather rejoice when he turns from his evil way
that he may live?

And if the virtuous man turns from the path of virtue to do evil,
the same kind of abominable things that the wicked man does,
can he do this and still live?
None of his virtuous deeds shall be remembered,
because he has broken faith and committed sin;
because of this, he shall die. 
You say, "The LORD's way is not fair!" 
Hear now, house of Israel:
Is it my way that is unfair, or rather, are not your ways unfair?
When someone virtuous turns away from virtue to commit iniquity, and dies,
it is because of the iniquity he committed that he must die.
But if the wicked, turning from the wickedness he has committed,
does what is right and just,
he shall preserve his life;
since he has turned away from all the sins that he committed, 
he shall surely live, he shall not die.
 

Responsorial Psalm

Psalm 130:1-2, 3-4, 5-7a, 7bc-8

R. (3) If you, O Lord, mark iniquities, who can stand?
Out of the depths I cry to you, O LORD;
LORD, hear my voice!
Let your ears be attentive
to my voice in supplication.
R. If you, O Lord, mark iniquities, who can stand?
If you, O LORD, mark iniquities,
LORD, who can stand?
But with you is forgiveness,
that you may be revered. 
R. If you, O Lord, mark iniquities, who can stand?
I trust in the LORD;
my soul trusts in his word.
My soul waits for the LORD
more than sentinels wait for the dawn.
Let Israel wait for the LORD.
R. If you, O Lord, mark iniquities, who can stand?
For with the LORD is kindness
and with him is plenteous redemption;
And he will redeem Israel
from all their iniquities.
R. If you, O Lord, mark iniquities, who can stand?
 

Verse Before the Gospel

Ezekiel 18:31

Cast away from you all the crimes you have committed, says the LORD,
And make for yourselves a new heart and a new spirit.
 

Gospel

Matthew 5:20-26

Jesus said to his disciples: 
"I tell you, 
unless your righteousness surpasses that
of the scribes and Pharisees,
you will not enter into the Kingdom of heaven.

"You have heard that it was said to your ancestors,
You shall not kill; and whoever kills will be liable to judgment.
But I say to you, whoever is angry with his brother
will be liable to judgment,
and whoever says to his brother, Raqa, 
will be answerable to the Sanhedrin,
and whoever says, 'You fool,' will be liable to fiery Gehenna.
Therefore, if you bring your gift to the altar,
and there recall that your brother
has anything against you,
leave your gift there at the altar,
go first and be reconciled with your brother,
and then come and offer your gift.
Settle with your opponent quickly while on the way to court.
Otherwise your opponent will hand you over to the judge,
and the judge will hand you over to the guard,
and you will be thrown into prison.
Amen, I say to you,
you will not be released until you have paid the last penny."
 

https://bible.usccb.org/bible/readings/022726.cfm

 

 


Commentary on Ezekiel 18:21-28

The prophet Ezekiel today makes a double point. On the one hand, if the man who has done evil genuinely repents of what he has done, he will be totally forgiven:

None of the transgressions that they have committed shall be remembered against them, for the righteousness that they have done they shall live.

This is because it is God’s desire that we should live rather than die.

On the other hand, if the formerly good man turns to a life of sin, he will die in his sin. Some may object that that is not fair. Why should he be punished when he did so much good in the past?

There was a tendency among the people of the Old Testament to believe that people were not only guilty of their past sins, but even of the sins of their parents. We remember in John’s Gospel, how Jesus was asked whether the man born blind was that way because of his own sin or the sin of his parents. Chronic disabilities—blindness, paralysis, deafness and the like—were often seen as punishment for sin. When the paralysed man let down through the roof came to the feet of Jesus, the first thing Jesus said to him was:

Friend, your sins are forgiven. (Luke 5:20)

And his subsequent healing was taken as proof that indeed his sins were really forgiven, because the cause had also been removed.

But here, Ezekiel is affirming that sin is something that belongs to the individual. And that it is a person’s present disposition, and only this, that determines God’s judgement.

One thing that comes out clearly in the Scriptures, especially the New Testament, is that God has a very short memory. Far from being a defect, it is a quality that very much favours us.

The person God sees is the person that I am now. What matters is my relationship with him now. The past, good or bad, is forgotten. There is not a divine account book with credits and debits that have to be balanced out at the end of the day.

Judas, a chosen Apostle, was lost because of the final choice he made in life. The murderous brigand on the cross with Jesus repents, and goes with Jesus to heaven.

Some may complain that what the Lord does is unjust. But the reading makes the situation clear:

When the righteous turn away from their righteousness and commit iniquity, they shall die for it; for the iniquity that they have committed, they shall die…when the wicked turn away from the wickedness they have committed and do what is lawful and right, they shall save their life.

It is not God who condemns us. It is we who make the choice to be with God or to alienate ourselves from him; and God recognises our choice.

So we too need not be anxious about our past. All that matters is how I relate to God today, and each day forward. And the choice to be with God, or away from him, is all ours. If today I reject God, directly or through the way I relate with those around me, then, however virtuous I have been in the past, I have put him out of my life. If, on the other hand, today I choose God, then I have nothing to fear, whatever I may have been guilty of in the past.

For our own reflection, we can be consoled that, no matter what we did in the past, it will have no effect on our relationship with God provided we reach out to him here and now. On the other hand, there is no room for complacency. Our past good record can be completely undone by our turning away at any time.

Comments Off

 


Commentary on Matthew 5:20-26

Today’s readings are about repentance for the wrongs we have done and the guarantee of God’s mercy. The Gospel passage comes from the Sermon on the Mount, and is the first of six so-called ‘antitheses’ where Jesus contrasts the demands of the Law with those of the Gospel.

Virtue, for the scribes and Pharisees, was largely measured by external observance of the law. For Jesus, that is not enough. For him, real virtue is in the heart. There was a commandment not to kill, but Jesus says that even hatred and anger (i.e. violence in the heart, often expressed by abusive language) must be avoided. Furthermore, we cannot have one set of relationships with God, and another set with people.

So, it is no use going to pray and make our offering to God if we have done harm to a brother or sister. I must leave my gift at the altar, and first go and be reconciled with my brother or sister. Only then may I come to offer my gift.

I cannot say I love God if I hate a brother or sister:

Those who say, “I love God,” and hate a brother or sister are liars… (1 John 4:20)

and

Truly I tell you, just as you did not do it to one of the least of these, you did not do it to me. (Matt 25:45)

Repentance has to be expressed both to God and the person I have hurt. It is not possible to be reconciled to one, and not to the other.

We have something like this in every celebration of the Eucharist, although in practice, it can be very superficially done. At the beginning of the Communion, we together recite the Lord’s Prayer in which we all say:

…forgive us our sins as we forgive those who sin against us…

How often are we conscious of saying those words, and how often do we really mean them?

Just after that, we are invited to share a sign of peace with those around us. Again, this can be done in a very perfunctory way. But the meaning of this gesture is that we want to be totally in a spirit of union and reconciliation with each other before we approach the Lord’s Table together to break the Bread—which is the sign of our unity as members of his Body.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1016g/

 


LECTIO DIVINA

Friday, February 27, 2026

Season of Lent

 

Opening Prayer

God of mercy and compassion, you challenge us to be responsible for the good and the evil we do and You call us to conversion.

God, help us to face ourselves that we may not use flimsy excuses for covering up our wrongs.

Make us honest with ourselves, and aware that we can always count on Jesus Christ to be our guide and strength on the road to You, now and forever.

Gospel Reading – Matthew 5: 20-26

Jesus said to his disciples: "I tell you, unless your righteousness surpasses that of the scribes and Pharisees, you will not enter into the Kingdom of heaven. "You have heard that it was said to your ancestors, You shall not kill; and whoever kills will be liable to judgment. But I say to you, whoever is angry with his brother will be liable to judgment, and whoever says to his brother, raqa, will be answerable to the Sanhedrin, and whoever says, 'You fool,' will be liable to fiery Gehenna. Therefore, if you bring your gift to the altar, and there recall that your brother has anything against you, leave your gift there at the altar, go first and be reconciled with your brother, and then come and offer your gift. Settle with your opponent quickly while on the way to court. Otherwise, your opponent will hand you over to the judge, and the judge will hand you over to the guard, and you will be thrown into prison. Amen, I say to you, you will not be released until you have paid the last penny."

Reflection

       The text of today s Gospel forms part of a broader or more extensive whole: Mt 5: 20 up to Mt 5: 48. In these passages Matthew tells us how Jesus interprets and explains the Law of God. Five times He repeats the phrase: You have heard how it was said to our ancestors, in truth I tell you! (Mt 5: 21, 27, 33, 38, 43). Before, He had said: Do not imagine that I have come to abolish the Law or the Prophets; no, I have come not to abolish, but to complete them (Mt 5: 17). The attitude of Jesus before the Law is, at the same time, one of breaking and of continuity. He breaks away from the erroneous interpretations but maintains firm the objective which the Law should attain: the practice of a greater justice, which is Love.

       Matthew 5: 20: An uprightness which surpasses that of the Pharisees. This first verse presents the general key of everything which follows in Matthew 5: 2048. The word Justice never appears in the Gospel of Mark, and it appears seven times in that of Matthew (Mt 3: 15; 5: 6,10, 20; 6: 1, 33; 21: 32). This has something to do with the situation of the communities for which Mark wrote. The religious ideal of the Jews of the time was to be just before God. The Pharisees taught: people attain justice before God when they succeed to observe all the norms of the law in all its details! This teaching generated a legalistic oppression and caused great anguish in the people because it was very difficult to be able to observe all the norms (cfr. Rm 7: 21-24). This is why Matthew takes the words of Jesus on justice to show that it has to surpass the justice of the Pharisees (Mt. 5: 20). According to Jesus, justice does not come from what I do for God in observing the law, but rather from what God does for me, accepting me as His son or as His daughter. The new ideal which Jesus proposes is the following: therefore, be perfect as is your Heavenly Father! (Mt 5: 48). That means: you will be just before God when you try to accept and forgive people as God accepts and pardons me, in spite of my defects and sins.

By means of these five very concrete examples, Jesus shows us what to do in order to attain this greater justice which surpasses the justice of the and the Pharisees. As we can see, today’s Gospel takes the example of the new interpretation of the fifth commandment: You shall not kill! Jesus has revealed what God wanted when He gave this commandment to Moses.

       Matthew 5: 21-22: The law says: You shall not kill! (Ex 20:13). In order to observe fully this commandment, it is not sufficient to avoid murdering. It is necessary to uproot from within everything which, in one way or another, can lead to murder, for example, anger, hatred, the desire to revenge, insult, and exploitation, etc.

       Matthew 5: 23-24. The perfect worship which God wants. In order to be accepted by God and to remain united to Him, it is necessary to reconcile oneself with brother and sister. Before the destruction of the Temple, in the year 70, when the Christian Jews participated in the pilgrimages in Jerusalem to present their offerings at the altar and to pay their promises, they always remembered this phrase of Jesus. In the year 80, at the time when Matthew wrote, the Temple and the Altar no longer existed. They had been destroyed by the Romans. The community and the communitarian celebration became the Temple and the Altar of God.

       Matthew 5: 25-26: To reconcile oneself. One of the points on which the Gospel of Matthew exists the most is reconciliation. That indicates that in the communities of that time, there were many tensions among the radical groups with diverse tendencies and sometimes even opposing ones. Nobody wanted to cede to the other. There was no dialogue. Matthew enlightens this situation with the words of Jesus on reconciliation which demands acceptance and understanding. The only sin that God does not forgive is our lack of pardon toward others (Mt 6: 14). That is why one should try to reconcile yourself before it is too late!

Personal Questions

       Today there are many people who cry out for justice! What meaning does evangelical justice have for me?

       How do I behave before those who do not accept me as I am? How did Jesus behave before those who did not accept Him?

Concluding Prayer

From the depths I call to You, Yahweh: Lord, hear my cry. Listen attentively to the sound of my pleading! (Ps 130: 1-2)

 

www.ocarm.org

 

27.02.2026: THỨ SÁU TUẦN I MÙA CHAY

 27/02/2026

 Thứ Sáu tuần 1 Mùa Chay.

 


Bài Ðọc I: Ed 18, 21-28

“Có phải Ta muốn kẻ gian ác phải chết, chớ không muốn nó bỏ đàng tội lỗi và được sống ư?”

Trích sách Tiên tri Ê-dê-ki-en.

Ðây Chúa là Thiên Chúa phán: “Nếu kẻ gian ác ăn năn sám hối mọi tội nó đã phạm, tuân giữ mọi giới răn của Ta, và thực thi công bình chính trực, nó sẽ sống chớ không phải chết. Ta sẽ không nhớ lại mọi tội ác nó đã phạm: nó sẽ sống nhờ việc công chính mà nó đã thực hành! Chúa là Thiên Chúa phán: “Có phải Ta muốn kẻ gian ác phải chết, chớ không muốn nó bỏ đàng tội lỗi và được sống ư?

Còn nếu kẻ công chính bỏ đàng công chính, và phạm tội ác cách ghê tởm như người gian ác quen phạm, có phải nó được sống ư? Chẳng ai còn nhớ đến mọi việc công chính nó đã thực hiện, vì sự bất trung nó đã làm và tội lỗi nó đã phạm, nó sẽ phải chết.

Các ngươi nói rằng: “Ðường lối của Chúa không chính trực”. Vậy hỡi nhà Ít-ra-en, hãy nghe đây: Có phải đường lối của Ta không chính trực ư? Hay trái lại đường lối của các ngươi không chính trực? Khi người công chính từ bỏ lẽ công chính và phạm tội ác, nó phải chết, chính vì tội ác nó phạm mà nó phải chết. Nếu kẻ gian ác bỏ đàng gian ác nó đã đi, và thực thi công bình chính trực, nó sẽ được sống. Nếu nó suy nghĩ và từ bỏ mọi tội ác nó đã phạm, nó sẽ sống chớ không phải chết”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 129, 1-2. 3-4ab. 4c-6. 7-8

Ðáp: Nếu Chúa con nhớ hoài sự lỗi, lạy Chúa, nào ai chịu nổi được ư?

Xướng: Từ vực sâu, lạy Chúa, con kêu lên Chúa. Lạy Chúa, xin nghe tiếng con cầu; dám xin Chúa hãy lắng tai, hầu nghe thấu tiếng van nài của con. .

Xướng: Nếu Chúa con nhớ hoài sự lỗi, lạy Chúa, nào ai chịu nổi được ư? Nhưng Chúa thường rộng lượng thứ tha, để cho thiên hạ tôn thờ kính yêu.

Xướng:Tôi hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn tôi trông cậy ở lời Ngài. Linh hồn tôi mong đợi Chúa tôi, hơn người lính gác mong trời rạng đông.

Xướng: Hơn lính gác mong hừng đông dậy, Ít-ra-en đang mong đợi Chúa tôi: Bởi vì Chúa rộng lượng từ bi, và Chúa rất giàu ơn cứu độ. Và chính Ngài sẽ giải thoát Ít-ra-en cho khỏi mọi điều gian ác.

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm

Chúa phán: “Ta là sự sống lại và là sự sống; ai tin Ta, sẽ không chết đời đời”.

 

PHÚC ÂM: Mt 5, 20-26

“Hãy đi làm hòa với người anh em ngươi trước đã”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mát-thêu.

Khi ấy, Chúa Giê-su phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu các con không công chính hơn các luật sĩ và biệt phái, thì các con chẳng được vào Nước Trời đâu. Các con đã nghe dạy người xưa rằng: Không được giết người. Ai giết người, sẽ bị luận phạt nơi tòa án. Còn Ta, Ta bảo các con: Bất cứ ai phẫn nộ với anh em mình, thì sẽ bị tòa án luận phạt. Ai bảo anh em là “ngốc”, thì bị phạt trước công nghị. Ai rủa anh em là “khùng”, thì sẽ bị vạ lửa địa ngục. Nếu con đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ người anh em đang có điều bất bình với con, thì con hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em con trước đã, rồi hãy trở lại dâng của lễ. Hãy liệu làm hòa với kẻ thù ngay lúc còn đi dọc đường với nó, kẻo kẻ thù sẽ đưa con ra trước mặt quan tòa, quan tòa lại trao con cho tên lính canh và con sẽ bị tống ngục. Ta bảo thật cho con biết: Con sẽ không thoát khỏi nơi ấy cho đến khi trả hết đồng bạc cuối cùng!”

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Ê-dê-ki-ên 18,21-28

Tiên tri Ê-dê-ki-ên hôm nay đưa ra hai luận điểm. Một mặt, nếu người đã làm điều ác thành tâm ăn năn về những gì mình đã làm, người đó sẽ được tha thứ hoàn toàn:

Không một tội lỗi nào họ đã phạm sẽ bị ghi nhớ chống lại họ, vì sự công chính họ đã làm, họ sẽ được sống.

Điều này là bởi vì Đức Chúa Trời muốn chúng ta sống hơn là chết.

Mặt khác, nếu người từng tốt lành quay sang đời sống tội lỗi, người đó sẽ chết trong tội lỗi của mình. Một số người có thể phản đối rằng điều đó không công bằng. Tại sao người đó lại bị trừng phạt khi trước đây đã làm rất nhiều điều tốt?

Trong Cựu Ước có một khuynh hướng tin rằng con người không chỉ có tội vì những tội lỗi trong quá khứ, mà còn vì tội lỗi của cha mẹ họ. Chúng ta nhớ trong Phúc Âm Gioan, Chúa Giê-su đã được hỏi liệu người mù bẩm sinh là do tội lỗi của chính mình hay do tội lỗi của cha mẹ mình. Những khuyết tật mãn tính—mù lòa, liệt, điếc và những bệnh tương tự—thường được xem là hình phạt cho tội lỗi. Khi người đàn ông bị liệt được thả xuống từ mái nhà đến chân Chúa Giê-su, điều đầu tiên Chúa Giê-su nói với ông là:

Này bạn, tội lỗi của bạn đã được tha. (Lu-ca 5,20)

Và sự chữa lành sau đó của ông được coi là bằng chứng cho thấy tội lỗi của ông thực sự đã được tha, bởi vì nguyên nhân cũng đã được loại bỏ.

Nhưng ở đây, Ê-dê-ki-ên khẳng định rằng tội lỗi là điều thuộc về cá nhân. Và chính thái độ hiện tại của một người, và chỉ điều này, mới quyết định sự phán xét của Đức Chúa Trời.

Một điều được nêu rõ ràng trong Kinh Thánh, đặc biệt là Tân Ước, là Đức Chúa Trời có trí nhớ rất ngắn. Thay vì là một khuyết điểm, đó lại là một phẩm chất rất có lợi cho chúng ta.

Người mà Đức Chúa Trời nhìn thấy là người mà tôi hiện tại. Điều quan trọng là mối quan hệ của tôi với Ngài hiện tại. Quá khứ, dù tốt hay xấu, đều bị lãng quên. Không có sổ sách kế toán thiêng liêng nào với các khoản tín dụng và nợ phải được cân bằng vào cuối ngày. Giu-đa, một sứ đồ được chọn, đã bị hư mất vì lựa chọn cuối cùng mà ông đã đưa ra trong đời. Tên cướp giết người trên thập tự giá cùng với Chúa Giê-su đã ăn năn và được lên thiên đàng cùng với Chúa Giê-su.

Một số người có thể phàn nàn rằng những gì Chúa làm là bất công. Nhưng đoạn Kinh Thánh đã làm rõ tình hình:

Khi người công chính lìa bỏ sự công chính của mình và phạm tội ác, họ sẽ phải chết vì điều đó; vì tội ác mà họ đã phạm, họ sẽ phải chết…khi kẻ ác lìa bỏ sự gian ác mà họ đã phạm và làm điều đúng đắn và công chính, họ sẽ được cứu mạng sống.

Không phải Đức Chúa Trời lên án chúng ta. Chính chúng ta lựa chọn ở bên Đức Chúa Trời hay xa cách Ngài; và Đức Chúa Trời nhận biết sự lựa chọn của chúng ta.

Vì vậy, chúng ta cũng không cần phải lo lắng về quá khứ của mình. Điều quan trọng là mối quan hệ của tôi với Đức Chúa Trời hôm nay và mỗi ngày về sau. Và sự lựa chọn ở bên Đức Chúa Trời hay xa cách Ngài hoàn toàn là của chúng ta. Nếu hôm nay tôi từ chối Chúa, trực tiếp hoặc thông qua cách tôi đối xử với những người xung quanh, thì dù trước đây tôi có đức hạnh đến đâu, tôi cũng đã loại bỏ Ngài ra khỏi cuộc đời mình. Ngược lại, nếu hôm nay tôi chọn Chúa, thì tôi không có gì phải sợ hãi, bất kể trước đây tôi có phạm lỗi gì.

Để tự suy ngẫm, chúng ta có thể được an ủi rằng, bất kể chúng ta đã làm gì trong quá khứ, điều đó sẽ không ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng ta với Chúa miễn là chúng ta tìm đến Ngài ngay bây giờ. Mặt khác, không được phép tự mãn. Những thành tích tốt đẹp trong quá khứ của chúng ta có thể bị xóa bỏ hoàn toàn nếu chúng ta quay lưng lại với Ngài bất cứ lúc nào.

 

 


Chú giải về Mát-thêu 5,20-26

Bài đọc hôm nay nói về sự ăn năn hối cải những lỗi lầm chúng ta đã phạm và sự bảo đảm về lòng thương xót của Chúa. Đoạn Tin Mừng này đến từ Bài Giảng Trên Núi, và là phần đầu tiên trong sáu phần được gọi là “phép đối lập”, nơi Chúa Giê-su đối chiếu những đòi hỏi của Luật pháp với những đòi hỏi của Tin Mừng.

Đối với các thầy dạy luật và người Pha-ri-sêu, đức hạnh chủ yếu được đo lường bằng việc tuân thủ luật pháp bên ngoài. Đối với Chúa Giê-su, điều đó là chưa đủ. Đối với Ngài, đức hạnh thực sự nằm trong lòng. Có một điều răn không được giết người, nhưng Chúa Giê-su nói rằng ngay cả sự thù hận và giận dữ (tức là bạo lực trong lòng, thường được thể hiện bằng lời lẽ lăng mạ) cũng phải tránh. Hơn nữa, chúng ta không thể có một mối quan hệ khác nhau với Chúa và với con người.

Vì vậy, không ích gì khi đi cầu nguyện và dâng lễ vật cho Chúa nếu chúng ta đã làm hại anh chị em mình. Tôi phải để lễ vật của mình ở bàn thờ, và trước hết phải đi làm hòa với anh chị em mình. Chỉ sau đó tôi mới có thể đến dâng lễ vật. Tôi không thể nói rằng tôi yêu Chúa nếu tôi ghét anh chị em mình:

Những ai nói: “Tôi yêu Chúa,” mà lại ghét anh chị em mình thì là kẻ nói dối… (1 Gioan 4,20)

Thật vậy, ta nói cùng các ngươi, hễ các ngươi không làm điều đó cho một trong những người bé nhỏ nhất này, thì các ngươi cũng chẳng làm điều đó cho ta. (Mát-thêu 25,45)

Sự ăn năn phải được bày tỏ cả với Chúa và với người mà tôi đã làm tổn thương. Không thể hòa giải với người này mà không hòa giải với người kia.

Chúng ta có điều tương tự như vậy trong mỗi lễ cử hành Thánh Thể, mặc dù trên thực tế, nó có thể được thực hiện rất hời hợt. Khi bắt đầu Rước Lễ, chúng ta cùng nhau đọc Kinh Lạy Cha, trong đó tất cả chúng ta đều nói:

…xin tha thứ tội lỗi cho chúng con, như chúng con tha thứ cho những người phạm tội nghịch cùng chúng con…

Chúng ta có thường ý thức được việc nói những lời đó không, và chúng ta có thực sự có ý đó không?

Ngay sau đó, chúng ta được mời chia sẻ dấu hiệu bình an với những người xung quanh. Một lần nữa, điều này có thể được thực hiện một cách rất qua loa. Nhưng ý nghĩa của cử chỉ này là chúng ta muốn hoàn toàn hòa hợp và gắn kết với nhau trước khi cùng nhau đến Bàn Tiệc Thánh để bẻ Bánh – dấu hiệu của sự hiệp nhất giữa chúng ta với tư cách là các thành viên trong Thân Thể Ngài.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1016g/

 

 


Suy Niệm: Thanh tẩy tâm hồn

Thiên Chúa là tình yêu. Tội lỗi đem đến chết chóc. Thiên Chúa không ngừng mong chờ, thúc giục con người từ bỏ tội lỗi, sống công chính để được sự sống.

Thiên Chúa mong muốn con cái Người công chính hơn người Biệt phái. Nếu người Biệt phái chỉ giữ lề luật theo hình thức, Thiên Chúa mong muốn con cái của Người giữ lề luật bằng tình yêu.

Theo luật thường, ai xúc phạm đến thân xác đồng loại mới bị trừng phạt. Nhưng Chúa dậy ta ai xúc phạm đồng loại chỉ bằng lời nói, thậm chí chỉ trong tư tưởng thôi cũng đã bị trừng phạt rồi.

Như thế Chúa không hài lòng với vẻ hài hòa bên ngoài. Chúa nhìn tận đáy sâu tâm hồn. Chúa đòi hỏi tình yêu thực sự phát xuất từ đáy lòng. Vì thế, không làm ác là chưa đủ. Vì nếu ta chất chứa lòng ghen ghét trong tâm hồn thì mầm mống chiến tranh hận thù vẫn còn đó. Sẽ có lúc bùng nổ. Không làm ác mới chỉ bằng người Biệt phái mà thôi. Chúa muốn con cái Chúa phải công chính hơn người Biệt phái. Phải có tình yêu từ đáy tâm hồn. Phải nghĩ tốt và nói tốt cho người khác.

Và ngạc nhiên chưa, Chúa còn đi một bước nhảy vọt. Buộc ta phải làm hòa với người bất bình với ta. Tại sao thế? Vì Chúa muốn thế giới sạch bóng thù hận ghen ghét để tình yêu thống trị. Dù ta không gây ra chia rẽ bất hòa, ta vẫn có nhiệm vụ hàn gắn chia rẽ bất hòa. Vì ta đã là duyên cớ dù vô tình cho người oán ghét. Vì ta có nhiệm vụ tiếp tay với Chúa làm cho thế giới sống hài hòa.

Chỉ sau khi làm hòa ta mới có thể dâng của lễ. Vì Chúa là tình yêu không thể nhận của lễ khi thế giới còn chia rẽ bất hòa. Vì của lễ ta dâng đẹp lòng Chúa không phải là lễ vật đắt tiền quí giá, nhưng là sự hi sinh kiến tạo hòa bình, xây dựng tình yêu. Điều đó buộc ta không chỉ thanh tẩy mình mà còn phải thanh tẩy cả thế giới. Không chỉ tắm rửa cho bản thân, nhưng con phải lau sạch cả căn nhà. Không chỉ không giận ai mà còn phải làm cho không ai giận mình. Lúc ấy thế giới mới thật sự tươi đẹp.

Nếu thế mùa chay này tôi còn rất nhiều việc phải làm để xứng đáng dâng lễ Chúa Phục Sinh.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)