Trang

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2026

MAY 21, 2026: THURSDAY OF THE SEVENTH WEEK OF EASTER

 May 21, 2026

Thursday of the Seventh Week of Easter

Lectionary: 300

 


Reading 1

Acts 22:30; 23:6-11

Wishing to determine the truth
about why Paul was being accused by the Jews,
the commander freed him
and ordered the chief priests and the whole Sanhedrin to convene.
Then he brought Paul down and made him stand before them.

Paul was aware that some were Sadducees and some Pharisees,
so he called out before the Sanhedrin,
"My brothers, I am a Pharisee, the son of Pharisees;
I am on trial for hope in the resurrection of the dead."
When he said this,
a dispute broke out between the Pharisees and Sadducees,
and the group became divided.
For the Sadducees say that there is no resurrection
or angels or spirits,
while the Pharisees acknowledge all three.
A great uproar occurred,
and some scribes belonging to the Pharisee party
stood up and sharply argued,
"We find nothing wrong with this man.
Suppose a spirit or an angel has spoken to him?"
The dispute was so serious that the commander,
afraid that Paul would be torn to pieces by them,
ordered his troops to go down and rescue Paul from their midst
and take him into the compound.
The following night the Lord stood by him and said, "Take courage.
For just as you have borne witness to my cause in Jerusalem,
so you must also bear witness in Rome."
 

Responsorial Psalm

Psalm 16:1-2a and 5, 7-8, 9-10, 11

R. (1) Keep me safe, O God; you are my hope.
or:
R. Alleluia.
Keep me, O God, for in you I take refuge;
I say to the LORD, "My Lord are you."
O LORD, my allotted portion and my cup,
you it is who hold fast my lot. 
R. Keep me safe, O God; you are my hope.
or:
R. Alleluia.
I bless the LORD who counsels me;
even in the night my heart exhorts me.
I set the LORD ever before me;
with him at my right hand I shall not be disturbed.
R. Keep me safe, O God; you are my hope.
or:
R. Alleluia.
Therefore my heart is glad and my soul rejoices,
my body, too, abides in confidence;
Because you will not abandon my soul to the nether world,
nor will you suffer your faithful one to undergo corruption.
R. Keep me safe, O God; you are my hope.
or:
R. Alleluia.
You will show me the path to life,
fullness of joys in your presence,
the delights at your right hand forever.
R. Keep me safe, O God; you are my hope.
or:
R. Alleluia.
 

Alleluia

John 17:21

R. Alleluia, alleluia.
May they all be one as you, Father, are in me and I in you,
that the world may believe that you sent me, says the Lord.
R. Alleluia, alleluia.
 

Gospel

John 17:20-26

Lifting up his eyes to heaven, Jesus prayed saying:
"I pray not only for these,
but also for those who will believe in me through their word,
so that they may all be one,
as you, Father, are in me and I in you,
that they also may be in us,
that the world may believe that you sent me.
And I have given them the glory you gave me,
so that they may be one, as we are one,
I in them and you in me,
that they may be brought to perfection as one,
that the world may know that you sent me,
and that you loved them even as you loved me.
Father, they are your gift to me.
I wish that where I am they also may be with me,
that they may see my glory that you gave me,
because you loved me before the foundation of the world.
Righteous Father, the world also does not know you,
but I know you, and they know that you sent me.
I made known to them your name and I will make it known,
that the love with which you loved me
may be in them and I in them."
 

https://bible.usccb.org/bible/readings/052126.cfm

 


Commentary on Acts 22:30; 23:6-11

We are now coming to the end of Paul’s Third Missionary Journey. Events are moving very fast as we have to finish Acts in the next three days! And a great deal is happening, much of which will have to be passed over. To fully understand, it might be a very good idea to take up a New Testament and read the full text of the last eight chapters of Acts.

As we begin today’s reading let us be filled in a little on what has happened between yesterday’s reading and today’s. After bidding a tearful farewell to his fellow-Christians in Ephesus, Paul and his companions began their journey back to Palestine, making a number of brief stops on the way—Cos, Rhodes, Patara. They by-passed Cyprus and landed at Tyre in Phoenicia. They stayed there for a week, during which time the brethren begged Paul not to go on to Jerusalem. They knew there would be trouble. But there was no turning back for Paul and again there was an emotional parting on the beach.

As Paul moved south, there was a stop at Ptolemais, where they greeted the community. Then it was on to Caesarea where Paul stayed in the house of Philip, the deacon, now called “the evangelist” (earlier we saw him do great evangelising work in Samaria and he was the one who converted the Ethiopian eunuch). Here too there was an experience in which Paul was warned by a prophet in the community of coming suffering. Again they all begged him not to go on, but he replied:

…I am ready not only to be bound but even to die in Jerusalem for the name of the Lord Jesus.

This was accepted as God’s will, and they let him go.

When they arrived in Jerusalem they received a warm welcome from the community there and went to pay a formal visit to James, the leader in the Jerusalem church. They were very happy to hear of all that Paul had done, but they were also concerned (and their concern would seem to indicate that there were some in the city who had not fully accepted the non-application of Jewish law for Gentiles).

The local Jews (including, it seems, the Christians) would have heard how Paul, also a Jew, had been telling Jews in gentile territory to “abandon Moses”, that is, he was not requiring them to circumcise their children or observe other Jewish practices. Some suggested a tactic for Paul to assuage the feelings of these people. On behalf of four members of the Jerusalem community, he was to make the customary payment for the sacrifices offered at the termination of the Nazirite vow (see Numbers 6:1-24) in order to impress favourably the Jewish Christians in Jerusalem with his high regard for the Mosaic Law. Since Paul himself had once made such a vow (when he was leaving Corinth, Acts 18:18), his respect for the law would be publicly known. Paul agreed with this suggestion and did as he was asked.

However, as the seven days stipulated were coming to an end, Paul was spotted by some Jews who had known him in Ephesus. A mob rushed into the Temple and seized him, and might have harmed him, if the Roman commander had not seen the riot. He rescued Paul, then arrested him and put him in chains and thus out of the reach of those wanting to harm him.

It was only after the arrest that the commander realised the Greek-speaking Paul was not an Egyptian rebel. Paul then asked to be allowed to address the crowd and, in a longish speech, told the assembled Jews the story of his conversion on the road to Damascus (the second time the story is told in Acts; it will be told again in chapter 26). At the end of the speech, the crowd bayed for his blood and Paul was about to be flogged in order to find out why the Jews wanted him executed. At this point, Paul revealed to the centurion that he was a Roman citizen and that, unlike the garrison commander who had bought his citizenship, he had been born one. This created great alarm among his captors and he was released.

The Roman commander then ordered a meeting of the Sanhedrin to be convened so that Paul could address them. While those of the high priestly line were mainly Sadducees, the Sanhedrin also now included quite a number of Pharisees. This council was the ruling body of the Jews. Its court and decisions were respected by the Roman authorities. Roman approval was needed, however, in cases of capital punishment (as happened in the case of Jesus). Paul’s being brought before the Sanhedrin was already foretold by Jesus to his disciples (see Matt 10:17-18). Paul, in time, will appear before “councils, governors and kings”.

He began by telling them that everything he had done was with a perfectly clear conscience. On hearing this, the high priest Ananias ordered that Paul be struck in the mouth. It was not unlike his Master being struck on the face during his trial. Paul hit back verbally:

…God will strike you, you whitewashed wall. (Acts 23:2)

He said this because, although Ananias was supposedly sitting in judgement according to Mosaic Law, he was breaking the law by striking the accused. Josephus, the Jewish historian, tells us that Ananias was actually assassinated in AD 66 at the beginning of the First Jewish Revolt. When Paul is accused of reviling the high priest, he said he did not realise Ananias was the high priest and apologised.

It is at this point that today’s reading begins—and it is one of the most dramatic scenes in Acts. Paul knew his audience and he decided at the very beginning to make a preemptive strike. He professed loudly and with pride that he was a Pharisee, knowing that his audience consisted of both Pharisees and Sadducees.

Addressing his words specially to the Pharisees, he said:

I am on trial concerning the hope of the resurrection of the dead.

That was not quite the whole story, of course, as he made no mention of Christ, but it immediately put him on the side of his fellow-Pharisees. As Paul had told the Corinthians in one of his letters, if Christ was not risen from the dead, neither could we rise and there would be no basis for our faith. The hope of a future life was at the very heart of his Christian preaching.

That, of course, is not what the Pharisees heard. They immediately latched on to the fact that Paul, as a fellow-Pharisee held a belief that was denied by the Sadducees. The Sadducees only accepted as divine revelation the first five books of the Bible, what we call the Pentateuch. The resurrection of the body (in 2 Maccabees) and the doctrine of angels (in the book of Tobit) did not become part of Jewish teaching until a comparatively late date. On both these issues, however, Paul (a Pharisee himself) and the Pharisees were in full agreement.

In the first five books of the Old Testament, there is no mention of a future resurrection, nor spirits, nor angels. It was on the basis of this belief that the Sadducees had challenged Jesus about the fate of a woman who had married seven brothers (see Luke 20:27-38 and Matt 22:25-32). If there is a resurrection, which of the seven would be her husband? For those who did not believe in life after death, the question was nonsense.

Paul’s words on resurrection immediately diverted attention from him to this contentious dividing point between the Pharisees and the Sadducees.

All of a sudden the Pharisees made an about-turn saying:

We find nothing wrong with this man.

And, in a deliberate provocation to the Sadducees who also did not believe in angels, the Pharisees said:

What if a spirit or an angel has spoken to him?

This could be a reference to Paul’s account to them earlier of his experience on the road to Damascus.

All objectivity was forgotten and the Pharisees, despite their earlier protestations, sided with Paul, ‘their man’, and a brawl ensued. It got so serious—and, remember, these were all ‘religious’ men!—that the tribune, fearing Paul would be torn to pieces, came to his rescue and put him back in the fortress.

That night, Paul received a vision in which he was assured that he would be protected in Jerusalem because it was the Lord’s wish that he give witness to the gospel in Rome.

Perhaps Paul’s behaviour in this situation is a good example of Jesus’ advice to his disciples to be simple as doves and as wise as serpents! Paul was more than ready to suffer for his Lord, but he was no pushover.

While we, too, are to be prepared to give witness to our faith even with the sacrifice of our lives, and never to indulge in any form of violence against those who attack us, we are not asked to go out of our way to invite persecution or physical attacks. That is not the meaning of the injunction to carry our cross. Jesus himself often took steps to avoid trouble.

Joan of Arc defended herself as did Thomas More and, indeed as Jesus himself did during his trial:

If I have spoken wrongly, testify to the wrong. But if I have spoken rightly, why do you strike me? (John 18:23)

But, like them, we will try never to evade death or any other form of hostility by compromising the central teaching of our faith.

Comments Off

 


Commentary on John 17:20-26

In this final part of Jesus’ prayer during his discourse to his disciples at the Last Supper, Jesus now prays for all those who came to believe in Christ as Lord through the influence of these very disciples down through the ages. Each one of us is among those Jesus is praying for here.

In this prayer, Jesus prays above all for unity among his disciples as the most effective sign of witness. As he had told his disciples earlier on in the discourse:

By this everyone will know that you are my disciples, if you have love for one another. (John 13:35)

He now prays that we may display the same unity among ourselves and with Jesus as that which binds Jesus and the Father.  It is through the love that Christians, coming as they do from so many ethnic groups and all classes of people, show for each other that they give the most effective witness to the message of Christ. He asks:

…that they may become completely one, so that the world may know that you have sent me and have loved them even as you have loved me.

It is said that, in the early Church, people marvelled, “See those Christians, how they love each other.”  In a world divided along so many lines, people were amazed to see Jews and Greeks, men and women, slaves and freemen, rich and poor sharing a common community life in love and forgiveness and mutual support.  It clearly would lead people to ask what was the secret of this group.

Is that the witness that we are giving today? What do people see when they look at our parishes? What do they see when they look at our families? What are they to think of the painful divisions of so many groups who claim Jesus as their Lord?  How can we maintain such divisions in the face of these words of Jesus?

Obviously, we all have much to think and pray about regarding our ‘spiritual’ life and the impact we make in drawing people to Christ (and that includes bringing back many who have left in confusion and disillusionment).

So let us make our own the last words of Jesus’ prayer today:

I made your name known to them [his disciples], and I will make it known, so that the love with which you have loved me may be in them and I in them.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1075g/

 

 


 

Thursday, May 21, 2026

Easter Weekday

Opening Prayer

Father of our Lord Jesus Christ and Father of all people,

we believe in you and we know that you loved Jesus with a deep and trusting, lasting love. Let your Holy Spirit pour out this love into the hearts of all those who believe in Jesus, our Savior and shepherd.

Let this love unite us in one common bond of understanding and respect of one another and let that love dispose us to live for one another and to serve one another for the sake of Jesus Christ our Lord.

Gospel Reading - John 17: 20-26

Jesus raised his eyes to heaven and said: I pray not only for these but also for those who through their teaching will come to believe in me. May they all be one, just as, Father, you are in me and I am in you, so that they also may be in us, so that the world may believe it was you who sent me.

I have given them the glory you gave to me, that they may be one as we are one. With me in them and you in me, may they be so perfected in unity that the world will recognize that it was you who sent me and that you have loved them as you have loved me.

Father, I want those you have given me to be with me where I am, so that they may always see my glory which you have given me because you loved me before the foundation of the world. Father, Upright One, the world has not known you, but I have known you, and these have known that you have sent me.

I have made your name known to them and will continue to make it known, so that the love with which you loved me may be in them, and so that I may be in them.

Reflection

Today’s Gospel presents to us the third and last part of the Priestly Prayer, in which Jesus looks toward the future and manifests his great desire for unity among us, his disciples, and that all may remain in the love which unifies, because without love and without unity we do not deserve credibility.

           John 17: 20-23: So that the world may believe it was you who sent me. Jesus extends the horizon and prays to the Father: I pray not only for these but also for those who through their teaching will come to believe in me. May they all be one, just as, Father, you are in me and I am in you, so that they also may be in us, so that the world may believe it was you who sent me. Behold, here emerges the great concern of Jesus for unity which should exist in the communities. Unity does not mean uniformity, but rather to remain in love, in spite of tensions and conflicts. A love which unifies to the point of creating among all a profound unity, like the unity which exists between Jesus and the Father. The unity in love revealed in the Trinity is the model for the communities. For this, through love among persons, the communities reveal to the world the most profound message of Jesus. People said of the first Christians: “Look how they love one another!” The present-day division among the three religions which came from Abraham is really tragic: the Jews, the Christians and the Muslims. And even more tragic is the division among us Christians who say that we believe in Jesus. If we are divided, we do not deserve credibility. Ecumenism is in the centre of the last prayer of Jesus to the Father. It is his testament. To be a Christian and not be ecumenical is a contradiction. It means to contradict the last Will of Jesus.

           John 17: 24-26: So that the love with which you loved me may be in them. Jesus does not want to remain alone. He says: Father, I want those you have given me to be with me where I am so that they may always see my glory which you have given me, because you loved me before the foundation of the world. Jesus is happy when we are all together with him. He wants his disciples to have the same experience of the Father which he had. He wants us to know the Father and that he knows us. In the Bible, the word to know is not limited to a rational theoretic knowledge but presupposes the experience of the presence of God living in love with the persons of the community.

           That they may be one as we are one. (Unity and Trinity in the Gospel of John) The Gospel of John helps us to understand the mystery of the Trinity, the communion among the three Divine Persons: the Father, the Son and the Spirit. Of the four Gospels, John is the one who stresses more the profound unity among the Father, the Son and the Spirit. From the text of John (Jn 17: 6-8) we see that the mission of the Son is the supreme manifestation of the love of the Father. And this unity between the Father and the Son makes Jesus exclaim: The Father and I are one (Jn 10: 30). Between the Son and the Father there is such an intense unity that one who sees the face of one also sees the face of the other. And fulfilling this mission of unity received from the Father, Jesus reveals the Spirit. The spirit of Truth comes from the Father (Jn 15: 26). At the petition of the Son (Jn 14: 16), the Father sends the Spirit to each one of us in such a way that he will remain with us, encouraging us and giving us strength. The Spirit also comes to us from the Son (Jn 16: 7-8). Thus, the Spirit of Truth, who journeys with us, is the communication of the profound unity which exists between the Father and the Son (Jn 15: 26-27). The Spirit cannot communicate a truth which is different from the Truth of the Son. Everything which is in relationship with the mystery of the Son, the Spirit makes it known to us (Jn 16: 13-14). This experience of the unity in God was very strong in the communities of the Beloved Disciple. The love which unites the Divine Persons, Father, Son and Holy Spirit allows us to experience God through union with the persons in a community of love. This was also the proposal of the community, where love should be the sign of God’s presence in the midst of the community (Jn 13: 34-35). And this love constructs unity in the community (Jn 17: 21). They looked at the unity in God in order to understand the unity among them.

For Personal Confrontation

           Bishop Don Pedro Casaldáliga said: “The Trinity is truly the best community”. In the community of which you form part, can one perceive some human sign of the Divine Trinity?

           Ecumenism: Am I ecumenical?

Concluding Prayer

Lord, you will teach me the path of life, unbounded joy in your presence, at your right-hand delight forever. (Ps 16: 11)

www.ocarm.org

 

21.05.2026: THỨ NĂM TUẦN VII PHỤC SINH

 21/05/2026

 Thứ Năm tuần 7 Phục Sinh

 


Bài Ðọc I: Cv 22, 30; 23, 6-11

“Con phải làm chứng về Ta tại Rôma”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, toà án muốn biết đích xác người Do-thái tố cáo Phaolô về tội gì, nên cởi trói cho ngài, và truyền lệnh cho các thượng tế và toàn thể công nghị họp lại, rồi dẫn Phaolô đến đứng trước mặt họ. Phaolô biết có một số người thuộc phe Sađốc, và một số khác thuộc phe biệt phái, nên kêu lớn tiếng giữa công nghị rằng: “Thưa anh em, tôi là biệt phái, con của người biệt phái, tôi bị xét xử vì niềm hy vọng và vì sự sống lại của những người đã chết”. Ngài vừa nói thế, thì xảy ra sự bất đồng ý kiến giữa các người biệt phái và Sađốc, và hội đồng đâm ra chia rẽ. Vì các người Sađốc cho rằng không có sự sống lại, không có thiên thần và thần linh; còn các người biệt phái thì tin tất cả điều đó. Tiếng la lối inh ỏi, và có mấy người biệt phái đứng lên bênh vực rằng: “Chúng tôi không thấy người này có tội gì; và nếu thần linh hay thiên thần nói với người này thì sao?” Cuộc tranh luận đã đến hồi gây cấn, viên quản cơ sợ Phaolô bị phân thây, nên sai lính xuống kéo ngài ra khỏi họ và dẫn về đồn.

Ðêm sau, Chúa hiện đến cùng ngài và phán: “Hãy can đảm lên! Con đã làm chứng về Ta tại Giêrusalem thế nào, thì cũng phải làm chứng về Ta tại Rôma như vậy”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 15, 1-2a và 5. 7-8. 9-10. 11

Ðáp: Xin bảo toàn con, lạy Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng:  Xin bảo toàn con, lạy Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa. Con thưa cùng Chúa: Ngài là chúa tể con; Chúa là phần gia nghiệp và phần chén của con, chính Ngài nắm giữ vận mạng của con. – Ðáp.

Xướng: Con chúc tụng Chúa vì đã ban cho con lời khuyên bảo, đó là điều lòng con tự nhủ, cả những lúc đêm khuya. Con luôn luôn đặt Chúa ở trước mặt con, vì Chúa ngự bên hữu con, con sẽ không nao núng. – Ðáp.

Xướng: Bởi thế, lòng con vui mừng và linh hồn con hoan hỉ, ngay cả đến xác thịt của con cũng nằm nghỉ an toàn, vì Chúa chẳng bỏ rơi linh hồn con trong Âm phủ, cũng không để thánh nhân của Ngài thấy điều hư nát. – Ðáp.

Xướng: Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh, sự no đầy hoan hỉ ở trước thiên nhan, sự khoái lạc bên tay hữu Chúa, tới muôn muôn đời! – Ðáp.

 

Alleluia: Ga 14, 18

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy sẽ không bỏ các con mồ côi: Thầy sẽ đến với các con và lòng các con sẽ vui mừng”. – Alleluia.

(Hoặc đọc: Alleluia, alleluia! Chúa nói: “Lạy Cha, xin cho tất cả nên một, như Cha ở trong con và Con ở trong Cha, để thế gian tin rằng Cha đã sai con”. Alleluia

 

Phúc Âm: Ga 17, 20-26

“Xin cho chúng nên một”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời cầu nguyện rằng: “Con không cầu xin cho chúng mà thôi, nhưng còn cho tất cả những kẻ, nhờ lời chúng mà tin vào Con, để mọi người nên một, cũng như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha, để cả chúng cũng nên một trong Ta, để thế gian tin rằng Cha đã sai Con. Con đã ban cho chúng vinh hiển mà Cha đã ban cho Con, để chúng nên một như Chúng Ta là một. Con ở trong chúng, và Cha ở trong Con, để chúng được hoàn toàn nên một và để thế gian biết rằng Cha đã sai Con, và Con đã yêu mến chúng như Cha đã yêu mến Con. Lạy Cha, những kẻ Cha ban cho Con thì Con muốn rằng Con ở đâu, chúng cũng ở đấy với Con, để chúng chiêm ngưỡng vinh quang mà Cha đã ban cho Con, vì Cha đã yêu mến Con trước khi tạo thành thế gian. Lạy Cha công chính, thế gian đã không biết Cha, nhưng Con biết Cha, và những người này cũng biết rằng Cha đã sai Con. Con đã tỏ cho chúng biết danh Cha, và Con sẽ còn tỏ cho chúng nữa, để tình Cha yêu Con ở trong chúng, và Con cũng ở trong chúng nữa”.

Ðó là lời Chúa.

 


 

Chú giải về Công vụ Tông đồ 22,30; 23,6-11

Chúng ta đang đến gần cuối Chuyến Truyền giáo thứ ba của Phao-lô. Mọi việc đang diễn ra rất nhanh vì chúng ta phải hoàn thành sách Công vụ trong ba ngày tới! Và rất nhiều điều đang xảy ra, phần lớn trong số đó sẽ phải được bỏ qua. Để hiểu đầy đủ, có lẽ sẽ rất hữu ích nếu bạn cầm một cuốn Tân Ước và đọc toàn bộ tám chương cuối của sách Công vụ.

Khi bắt đầu bài đọc hôm nay, chúng ta hãy cùng tìm hiểu một chút về những gì đã xảy ra giữa bài đọc hôm qua và hôm nay. Sau khi nói lời tạm biệt đầy nước mắt với các anh chị em cùng đức tin ở Ê-phê-sô, Phao-lô và các bạn đồng hành bắt đầu cuộc hành trình trở về Palestine, dừng chân một số điểm ngắn trên đường đi—Đảo Cô, Đảo Rô-đô, Patara. Họ đi vòng qua Síp và cập bến tại Tya ở Phoenicia. Họ ở đó một tuần, trong thời gian đó các anh em nài xin Phao-lô đừng tiếp tục đến Giê-ru-sa-lem. Họ biết rằng sẽ có rắc rối. Nhưng Phaolô không còn đường quay lại và một lần nữa, họ lại có một cuộc chia tay đầy xúc động trên bãi biển.

Khi Phaolô di chuyển về phía nam, họ dừng chân tại Ptolêmai, nơi họ chào hỏi cộng đồng. Sau đó, họ đến Xê-da-rê, nơi Phaolô ở lại nhà của Philipphê, vị phó tế, người mà giờ đây được gọi là “nhà truyền giáo” (trước đó chúng ta đã thấy ông làm công việc truyền giáo vĩ đại ở Samaria và chính ông là người đã cải đạo hoạn quan người Ethiopia). Tại đây cũng có một trải nghiệm mà Phaolô được một nhà tiên tri trong cộng đồng cảnh báo về những đau khổ sắp đến. Một lần nữa, tất cả họ đều cầu xin ông đừng đi tiếp, nhưng ông trả lời:

…Tôi sẵn sàng không những bị trói buộc mà còn sẵn sàng chết tại Jerusalem vì danh Chúa Giê-su.

Điều này được chấp nhận là ý muốn của Chúa, và họ để ông đi.

Khi đến Jerusalem, họ được cộng đồng ở đó chào đón nồng nhiệt và đến thăm chính thức Gia-cô-bê, người lãnh đạo trong hội thánh Jerusalem. Họ rất vui mừng khi nghe về tất cả những việc mà Phao-lô đã làm, nhưng họ cũng lo lắng (và sự lo lắng của họ dường như cho thấy rằng có một số người trong thành phố chưa hoàn toàn chấp nhận việc luật Do Thái không áp dụng cho người ngoại).

Những người Do Thái địa phương (bao gồm cả, dường như, những người Ki tô) hẳn đã nghe nói về việc Phao-lô, cũng là người Do Thái, đã bảo những người Do Thái ở vùng đất của người ngoại hãy “từ bỏ Môi-se”, nghĩa là ông không yêu cầu họ phải cắt bì cho con cái hoặc tuân giữ các tập tục khác của người Do Thái. Một số người đề xuất một chiến thuật để Phao-lô xoa dịu tình cảm của những người này. Thay mặt cho bốn thành viên của cộng đồng Giê-ru-sa-lem, ông sẽ trả khoản tiền thông thường cho các lễ vật dâng lên khi kết thúc lời thề Na-xi-rít (xem Dân số  6,1-24) để gây ấn tượng tốt với những người Ki tô gốc Do Thái ở Giê-ru-sa-lem về sự tôn trọng cao cả của ông đối với Luật Môi-se. Vì chính Phao-lô đã từng lập lời thề như vậy (khi ông rời Cô-rin-tô, Công vụ Tông đồ 18,18), nên sự tôn trọng luật pháp của ông sẽ được công khai. Phao-lô đồng ý với đề xuất này và làm theo như yêu cầu.

Tuy nhiên, khi bảy ngày quy định sắp kết thúc, Phao-lô bị một số người Do Thái quen biết ông ở Ê-phê-sô phát hiện. Một đám đông xông vào Đền thờ và bắt giữ ông, và có thể đã làm hại ông nếu viên chỉ huy La Mã không nhìn thấy cuộc bạo loạn. Ông ta giải cứu Phao-lô, rồi bắt giữ ông và xiềng xích ông lại, nhờ đó ông không còn nằm trong tầm với của những kẻ muốn làm hại ông.

Chỉ sau khi bắt giữ, viên chỉ huy mới nhận ra Phao-lô, người nói tiếng Hy Lạp, không phải là một phiến quân Ai Cập. Phao-lô liền xin được phép nói chuyện với đám đông và, trong một bài diễn văn khá dài, kể cho những người Do Thái tụ tập ở đó câu chuyện về sự cải đạo của ông trên đường đến Đa-mát (đây là lần thứ hai câu chuyện được kể trong sách Công Vụ Tông Đồ; nó sẽ được kể lại một lần nữa trong chương 26). Cuối bài diễn văn, đám đông la hét đòi giết ông và Phao-lô sắp bị đánh đòn để tìm hiểu lý do tại sao người Do Thái muốn hành quyết ông. Lúc này, Phao-lô tiết lộ với viên đội trưởng rằng ông là công dân La Mã và không giống như viên chỉ huy đồn trú đã mua quyền công dân cho ông, ông sinh ra đã là công dân La Mã. Điều này gây ra sự hoảng sợ lớn trong số những người bắt giữ ông và ông được thả. Viên chỉ huy La Mã sau đó ra lệnh triệu tập Hội đồng Sanhedrin để Phao-lô có thể trình bày trước họ. Trong khi phần lớn các thành viên thuộc dòng thầy tế lễ thượng phẩm là người Sa-đốc, thì Hội đồng Sanhedrin lúc này cũng bao gồm khá nhiều người Pha-ri-sêu. Hội đồng này là cơ quan cai trị của người Do Thái. Tòa án và các quyết định của nó được chính quyền La Mã tôn trọng. Tuy nhiên, cần có sự chấp thuận của La Mã trong các trường hợp tử hình (như trường hợp của Chúa Giê-su). Việc Phao-lô bị đưa ra trước Hội đồng Sanhedrin đã được Chúa Giê-su báo trước cho các môn đệ của Ngài (xem Mát-thêu 10,17-18). Phao-lô, đến một thời điểm nào đó, sẽ phải ra trình diện trước “các hội đồng, các quan tổng đốc và các vua”.

Ông bắt đầu bằng cách nói với họ rằng mọi việc ông làm đều được thực hiện với lương tâm hoàn toàn trong sạch. Nghe vậy, thầy tế lễ thượng phẩm Ananias ra lệnh đánh vào miệng Phao-lô. Điều này không khác gì việc Thầy ông bị đánh vào mặt trong phiên tòa xét xử. Phao-lô đáp trả bằng lời nói:

…Đức Chúa Trời sẽ đánh ngươi, hỡi bức tường đã quét vôi trắng! (Công vụ Tông đồ 23,2)

Ông nói điều này bởi vì, mặc dù Ananias được cho là đang xét xử theo Luật Môi-se, nhưng ông ta đã vi phạm luật bằng cách đánh người bị buộc tội. Josephus, nhà sử học Do Thái, cho chúng ta biết rằng Ananias thực sự đã bị ám sát vào năm 66 sau Công nguyên, vào đầu cuộc Khởi nghĩa Do Thái lần thứ nhất. Khi Phao-lô bị buộc tội phỉ báng thầy tế lễ thượng phẩm, ông nói rằng ông không nhận ra Ananias là thầy tế lễ thượng phẩm và đã xin lỗi.

Chính tại điểm này mà bài đọc hôm nay bắt đầu—và đó là một trong những cảnh kịch tính nhất trong sách Công vụ. Phao-lô biết rõ đối tượng của mình và ngay từ đầu ông đã quyết định thực hiện một đòn phủ đầu. Ông ta lớn tiếng và đầy tự hào tuyên bố mình là người Pha-ri-sêu, biết rằng những người nghe ông nói gồm cả người Pha-ri-sêu và người Sa-đốc.

Nói riêng với người Pha-ri-sêu, ông nói:

Tôi đang bị xét xử về niềm hy vọng về sự sống lại của người chết.

Dĩ nhiên, đó không phải là toàn bộ câu chuyện, vì ông không hề nhắc đến Chúa Giê-su, nhưng điều đó ngay lập tức đặt ông vào phe của những người Pha-ri-sêu đồng nghiệp. Như Phao-lô đã nói với người Cô-rin-tô trong một trong những bức thư của mình, nếu Chúa Giê-su không sống lại từ cõi chết, thì chúng ta cũng không thể sống lại và sẽ không có cơ sở nào cho đức tin của chúng ta. Niềm hy vọng về một cuộc sống sau này là trọng tâm trong lời rao giảng Ki tô của ông.

Dĩ nhiên, đó không phải là điều mà người Pha-ri-sêu nghe được. Họ ngay lập tức bám vào việc Phao-lô, với tư cách là một người Pha-ri-sêu đồng nghiệp, lại có một niềm tin mà người Sa-đốc phủ nhận. Người Sa-đốc chỉ chấp nhận năm cuốn sách đầu tiên của Kinh Thánh, mà chúng ta gọi là Ngũ Kinh, là sự mặc khải thiêng liêng. Sự phục sinh của thân xác (trong sách 2 Maccabees) và giáo lý về các thiên thần (trong sách Tobia) chỉ trở thành một phần của giáo lý Do Thái khá muộn. Tuy nhiên, về cả hai vấn đề này, Phao-lô (bản thân ông là một người Pha-ri-sêu) và những người Pha-ri-sêu khác hoàn toàn đồng thuận.

Trong năm sách đầu tiên của Cựu Ước, không có đề cập đến sự phục sinh trong tương lai, cũng không có linh hồn hay thiên thần. Chính trên cơ sở niềm tin này mà những người Sa-đốc đã chất vấn Chúa Giê-su về số phận của một người phụ nữ đã kết hôn với bảy anh em (xem Lu-ca 20,27-38 và Mát-thêu 22,25-32). Nếu có sự phục sinh, thì trong số bảy người đó, ai sẽ là chồng của bà? Đối với những người không tin vào sự sống sau khi chết, câu hỏi đó thật vô lý.

Những lời của Phao-lô về sự phục sinh ngay lập tức chuyển sự chú ý từ ông sang điểm gây tranh cãi này giữa những người Pha-ri-sêu và những người Sa-đốc.

Đột nhiên, những người Pha-ri-sêu quay ngoắt lại và nói:

Chúng tôi không thấy có gì sai với người này cả.

Và, trong một hành động khiêu khích có chủ ý đối với những người Sa-đốc, những người cũng không tin vào thiên thần, những người Pha-ri-sêu nói:

Nếu một thần linh hoặc một thiên thần đã nói chuyện với ông ấy thì sao?

Điều này có thể là ám chỉ đến lời kể của Phao-lô với họ trước đó về kinh nghiệm của ông trên đường đến Đa-mát.

Mọi sự khách quan đều bị lãng quên và những người Pha-ri-sêu, bất chấp những lời phản đối trước đó, đã đứng về phía Phao-lô, “người của họ”, và một cuộc ẩu đả đã xảy ra. Mọi chuyện trở nên nghiêm trọng đến mức—và hãy nhớ rằng, tất cả những người này đều là những người “sùng đạo”!—viên quan trấn thủ, lo sợ Phao-lô sẽ bị xé xác, đã đến giải cứu ông và đưa ông trở lại pháo đài.

Đêm đó, Phao-lô nhận được một khải tượng trong đó ông được bảo đảm rằng ông sẽ được bảo vệ ở Giê-ru-sa-lem vì đó là ý muốn của Chúa rằng ông sẽ làm chứng cho phúc âm ở Rô-ma.

 

Có lẽ hành vi của Phao-lô trong tình huống này là một ví dụ điển hình về lời khuyên của Chúa Giê-su dành cho các môn đệ của Ngài: hãy giản dị như chim bồ câu và khôn ngoan như rắn! Phao-lô đã sẵn sàng chịu khổ vì Chúa của mình, nhưng ông không phải là người dễ bị bắt nạt.

Mặc dù chúng ta cũng phải sẵn sàng làm chứng cho đức tin của mình ngay cả khi phải hy sinh cả mạng sống, và không bao giờ được dùng bất kỳ hình thức bạo lực nào đối với những kẻ tấn công mình, nhưng chúng ta không được yêu cầu phải cố tình mời gọi sự bắt bớ hay tấn công thể xác. Đó không phải là ý nghĩa của lời răn dạy vác thập giá. Chính Chúa Giê-su cũng thường có những bước để tránh rắc rối.

Joan of Arc đã tự bảo vệ mình, cũng như Thomas More và, quả thực, chính Chúa Giê-su đã làm trong phiên tòa xét xử Ngài:

Nếu tôi nói sai, hãy làm chứng về điều sai trái đó. Nhưng nếu tôi nói đúng, tại sao các ngươi lại đánh tôi? (Gioan 18,23)

Nhưng, giống như họ, chúng ta sẽ cố gắng không bao giờ trốn tránh cái chết hay bất kỳ hình thức thù địch nào khác bằng cách thỏa hiệp với giáo lý cốt lõi của đức tin chúng ta.

 


 

Chú giải về Gioan 17,20-26

Trong phần cuối cùng của lời cầu nguyện của Chúa Giê-su trong bài giảng cho các môn đệ tại Bữa Tiệc Ly, Chúa Giê-su cầu nguyện cho tất cả những người đã tin vào Chúa Kitô là Chúa qua ảnh hưởng của chính các môn đệ này qua các thời đại. Mỗi người trong chúng ta đều nằm trong số những người mà Chúa Giê-su đang cầu nguyện ở đây.

Trong lời cầu nguyện này, trên hết, Chúa Giê-su cầu xin sự hiệp nhất giữa các môn đệ của Ngài như là dấu hiệu làm chứng hiệu quả nhất. Như Ngài đã nói với các môn đệ trước đó trong bài giảng:

“Bởi điều này mà mọi người sẽ biết rằng các con là môn đệ của Ta, nếu các con yêu thương nhau.” (Gioan 13,35)

Giờ đây, Ngài cầu nguyện rằng chúng ta có thể thể hiện cùng một sự hiệp nhất giữa chúng ta và với Chúa Giê-su như điều ràng buộc Chúa Giê-su và Đức Chúa Cha. Chính nhờ tình yêu thương mà các Kitô hữu, đến từ nhiều dân tộc và mọi tầng lớp xã hội, thể hiện cho nhau mà họ làm chứng hiệu quả nhất cho sứ điệp của Chúa Kitô. Ngài cầu xin:

…để họ được hiệp nhất trọn vẹn, hầu cho thế gian biết rằng Cha đã sai Con đến và đã yêu thương họ như Cha đã yêu thương Con.

Tương truyền rằng, trong Giáo hội sơ khai, mọi người đã kinh ngạc: “Hãy xem những người Kitô hữu ấy, họ yêu thương nhau biết bao.” Trong một thế giới bị chia rẽ bởi quá nhiều ranh giới, người ta đã kinh ngạc khi thấy người Do Thái và người Hy Lạp, đàn ông và phụ nữ, nô lệ và người tự do, giàu và nghèo cùng chia sẻ một cộng đồng sống chung trong tình yêu thương, sự tha thứ và sự hỗ trợ lẫn nhau. Điều đó rõ ràng khiến người ta tự hỏi bí quyết của nhóm người này là gì.

Liệu đó có phải là chứng nhân mà chúng ta đang thể hiện ngày nay? Mọi người nhìn thấy gì khi họ nhìn vào các giáo xứ của chúng ta? Họ nhìn thấy gì khi họ nhìn vào các gia đình của chúng ta? Họ nên nghĩ gì về những sự chia rẽ đau lòng của rất nhiều nhóm người cùng xưng nhận Chúa Giêsu là Chúa của họ? Làm sao chúng ta có thể duy trì những sự chia rẽ như vậy trước những lời dạy của Chúa Giêsu?

Rõ ràng, tất cả chúng ta đều có nhiều điều để suy nghĩ và cầu nguyện về đời sống “tâm linh” của mình và tác động mà chúng ta tạo ra trong việc thu hút mọi người đến với Chúa Kitô (và điều đó bao gồm việc đưa nhiều người đã rời bỏ Ngài trong sự hoang mang và thất vọng trở lại).

Vậy chúng ta hãy biến những lời cuối cùng trong lời cầu nguyện của Chúa Giê-su thành lời cầu nguyện của riêng mình hôm nay:

Con đã cho họ [các môn đệ] biết danh Cha, và con sẽ tiếp tục cho họ biết, để tình yêu mà Cha đã yêu con được ở trong họ và con ở trong họ.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1075g/

 

 


Suy niệm: Tình yêu và sự sống

Hợp nhất là sự sống trong tình yêu. Chúa Ba Ngôi chính là nguồn mạch tình yêu và sự sống trong sự hợp nhất trọn vẹn. “Cha ở trong Con và Con ở trong Cha”. “Cha và Con là Một”. “Ai thấy Thầy là thấy Cha”. Kết hợp sâu xa trong một tình yêu hoàn hảo được biểu lộ trong chuyển động dâng hiến trọn vẹn: “Mọi sự của Cha là của Con. Và mọi sự của Con là của Cha”. Sự dâng hiến làm nên sự sống. “Lương thực của Thầy là làm theo ý Đấng sai Thầy”. “Thầy sống nhờ Cha”. Cuộc trao đổi dâng hiến làm cho tình yêu không bao giờ vơi cạn. Và sự sống ngày càng sung mãn.

Tình yêu và sự sống đó lan tràn đến nhân loại. Nhưng để lãnh nhận con người phải hòa mình vào đời sống của Thiên Chúa Ba Ngôi. Hình ảnh rất đẹp mà Chúa Giê-su đã dùng là cây nho: “Thầy là cây nho. Anh em là nhành nho”. Như cành cây phải gắn liền với thân cây. Muốn nhận lãnh sự sống từ Thiên Chúa ta phải gắn liền vào Thiên Chúa. Muốn gắn liền vào Thiên Chúa ta phải có tình yêu. Tình yêu làm cho ta ở trong Chúa và Chúa ở trong ta. Khi ta ở trong Chúa Giêsu thì Chúa Cha ở trong ta: “Con ở trong chúng và Cha ở trong Con”. Tình yêu đó phất sinh sự sống trong ta. Một sự sống dồi dào sung mãn.

Khi hợp nhất với Thiên Chúa, người ta tự nhiên hợp nhát với nhau. Đó chính là hình ảnh của cộng đoàn tín hữu sơ khai. Yêu mến Thiên Chúa nên bỏ của cải làm của chung. Vì thế cộng đoàn có một sức sống mãnh liệt. Và đó là một cộng đoàn chứng nhân. Thế gian thấy họ mà tin vào Chúa: “Con ở trong họ và Cha ở trong Con, để họ được hoàn toàn nên một; như vậy thế gian sẽ nhận biết là chính Cha đã sai con”.

Thế gian tin và muốn gia nhập cộng đoàn tín hữu sơ khai. Vì từ thâm tâm ai cũng hướng về tình yêu và sự sống. Trong hợp nhất tình yêu và sự sống được biểu lộ. Trở thành sức hấp dẫn với mọi người.

Phao-lô có sức hấp dẫn vì ông luôn kết hợp với Chúa: “Tôi sống nhưng không còn là tôi, nhưng là chính Đức Kitô sống trong tôi”. Chúa hài lòng về điều đó nên mời gọi ông: “Con hãy tiếp tục làm chứng cho ta tại Rô-ma nữa

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2026

MAY 20, 2026: WEDNESDAY OF THE SEVENTH WEEK OF EASTER

 May 20, 2026

Wednesday of the Seventh Week of Easter

Lectionary: 299

 


Reading 1

Acts 20:28-38

At Miletus, Paul spoke to the presbyters of the Church of Ephesus:
“Keep watch over yourselves and over the whole flock
of which the Holy Spirit has appointed you overseers,
in which you tend the Church of God
that he acquired with his own Blood.
I know that after my departure savage wolves will come among you,
and they will not spare the flock.
And from your own group, men will come forward perverting the truth
to draw the disciples away after them.
So be vigilant and remember that for three years, night and day,
I unceasingly admonished each of you with tears.
And now I commend you to God
and to that gracious word of his that can build you up
and give you the inheritance among all who are consecrated.
I have never wanted anyone’s silver or gold or clothing.
You know well that these very hands
have served my needs and my companions.
In every way I have shown you that by hard work of that sort
we must help the weak,
and keep in mind the words of the Lord Jesus who himself said,
‘It is more blessed to give than to receive.’”

When he had finished speaking
he knelt down and prayed with them all.
They were all weeping loudly
as they threw their arms around Paul and kissed him,
for they were deeply distressed that he had said
that they would never see his face again.
Then they escorted him to the ship.

 

Responsorial Psalm

Psalm 68:29-30, 33-35a, 35bc-36ab

R.    (33a)  Sing to God, O kingdoms of the earth.
or:
R.    Alleluia.
Show forth, O God, your power,
the power, O God, with which you took our part;
For your temple in Jerusalem
let the kings bring you gifts.
R.    Sing to God, O Kingdoms of the earth.
or:
R.    Alleluia.
You kingdoms of the earth, sing to God,
chant praise to the Lord
who rides on the heights of the ancient heavens.
Behold, his voice resounds, the voice of power:
“Confess the power of God!”
R.    Sing to God, O kingdoms of the earth.
or:
R.    Alleluia.
Over Israel is his majesty;
his power is in the skies.
Awesome in his sanctuary is God, the God of Israel;
he gives power and strength to his people.
R.    Sing to God, O kingdoms of the earth.
or:
R.    Alleluia.

 

Alleluia

John 17:17b, 17a

R. Alleluia, alleluia.
Your word, O Lord, is truth;
consecrate us in the truth.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

John 17:11b-19

Lifting up his eyes to heaven, Jesus prayed, saying:
“Holy Father, keep them in your name
that you have given me,
so that they may be one just as we are one.
When I was with them I protected them in your name that you gave me,
and I guarded them, and none of them was lost
except the son of destruction,
in order that the Scripture might be fulfilled.
But now I am coming to you.
I speak this in the world
so that they may share my joy completely.
I gave them your word, and the world hated them,
because they do not belong to the world
any more than I belong to the world.
I do not ask that you take them out of the world
but that you keep them from the Evil One.
They do not belong to the world
any more than I belong to the world.
Consecrate them in the truth.
Your word is truth.
As you sent me into the world,
so I sent them into the world.
And I consecrate myself for them,
so that they also may be consecrated in truth.”

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/052026.cfm

 


Commentary on Acts 20:28-38

Just to remind ourselves, we are still with Paul on his Third Missionary Journey.  And today we have the second part of his farewell discourse to the elders of the church at Ephesus.  In the first part Paul had spoken mainly about himself.

In today’s reading, he begins by reminding them that they are to carry out the responsibility implied in their title.  As “elders” (Greek, presbyteroi) they are called to watch over the flock entrusted to them.  They have been appointed “overseers”.  The elders are called “overseers” (Greek, episkopoi, from which come words like ‘bishop’ and ‘episcopal’) and told to pastor (“shepherd”) the flock—demonstrating that the same men could be called “elders”, “overseers” or “pastors” depending on how their role in the church was seen. This community is the “church of God”, acquired with his own blood.  As God in himself does not spill blood, we can take it to mean that the work of the Father and of the Son are seen as one; what Jesus does, including the shedding of his blood, is an expression of everything his Father wills.

Paul envisages fierce attacks on the community after he has gone:

…savage wolves will come in among you, not sparing the flock.

Even from among themselves, people will arise who in “distorting the truth” will try to cause divisions among some of the Christians.  So he begs them to take to heart all the teachings he gave them over a period of three years.

Paul next reminds them that he is not in debt to them.  He never asked for money or clothing from anyone.  His needs and those of his companions were served by his own hands. This is something he has mentioned more than once with some pride and satisfaction.  On the contrary, his concerns have always been for those who are weak and in need. And he quotes the words of Jesus:

It is more blessed to give than to receive.

Incidentally, this saying is not quoted in any of the Gospels, but of course, there must be many of Jesus’ sayings which did not get recorded in writing.

The passage concludes with the highly emotional departure scene with prayers and tears and much kissing and embracing.  They believed they were never more to see the father of their church. In fact, they were to meet briefly once more.

There certainly is a good deal here for our own reflection.  We have to be ready for our Christian communities today to come under attack, even when—or specifically because—we are living out the gospel values. We have to admit, too, that there are often divisions among us and that we can twist the words of the gospel to suit ourselves and our own interests.

We need to ask to what extent we really do take care of the weaker ones among us.  We cannot separate the needs of the body from that of the spirit.

Comments Off

 


 

Commentary on John 17:11-19

Today Jesus continues his prayer for his disciples. He prays for their continued loyalty to the gospel message and for unity among them.  He has kept them true to his name. One was lost, although that was foreseen from all time.

They have accepted the message of Jesus and, because of that, they will be hated by the world as Jesus himself was hated.  Because, like Jesus, they do not identify with the values and priorities of the world.

At the same time, Jesus makes it very clear that he is not asking that they be removed from the world’s environment, only that they be protected from its evil influences. It is only by being in the world that they will be able to communicate the gospel message. Armed with truth and the integrity of Jesus himself, he is sending them into the midst of the world. That is where they are to do their work.  They were, as he said elsewhere, to be “the salt of the earth” and the “yeast in the dough”.

Jesus prays that they be consecrated in truth, the truth of God himself.  This truth does not consist of a set of dogmas.  Rather it consists in the living out lives of perfect integrity and wholeness, in perfect harmony with the will of the Father and the Way of Jesus, and dedicated to bringing that truthfulness and integrity to the world.  The disciples do this by living lives of love, a love expressed in service to the well-being of all. They have the full backing of Jesus, who says:

…I sanctify myself, so that they also may be sanctified in truth.

Let us then pray today:

  • for the unity among us which Jesus prayed for in his disciples;
  • that we may be ready for the hostility and the indifference of the world;
  • that we may realise, if we want to give witness to the gospel, we must be fully inserted into the world by which we are surrounded.  To be ‘holy’ is not to escape and distance ourselves physically from that world, which is what many are tempted to do or even think is the right thing to do*;
  • that we may be people of complete integrity, filled with truth and sincerity, so that what people see in us is what we truly are and wish to be: disciples of Jesus.

__________________________
*Notwithstanding this, there are cloistered and contemplative communities who, while physically separated from the ‘world’, devote their time and energy to pray for that world.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1074g/

 

 


Wednesday, May 20, 2026

Easter Weekday

Opening Prayer

Lord our God,

Your Son Jesus gave himself totally to those He loved - that is, to all.

Give us a share of His unselfish love that we too may learn from experience that there is more joy in giving ourselves than in receiving honors or favors. May the Spirit make us also so much one that we graciously share with one another our God-given riches and gifts as people. We ask You this through Christ our Lord.

Gospel Reading - John 17:11b-19

Lifting up his eyes to heaven, Jesus prayed, saying: "Holy Father, keep them in your name that you have given me, so that they may be one just as we are one. When I was with them, I protected them in your name that you gave me, and I guarded them, and none of them was lost except the son of destruction, in order that the Scripture might be fulfilled. But now I am coming to you. I speak this in the world so that they may share my joy completely. I gave them your word, and the world hated them, because they do not belong to the world any more than I belong to the world. I do not ask that you take them out of the world but that you keep them from the Evil One. They do not belong to the world any more than I belong to the world. Consecrate them in the truth. Your word is truth. As you sent me into the world, so I sent them into the world. And I

consecrate myself for them, so that they also may be consecrated in truth."

Reflection

We are now in the Novena of Pentecost, waiting for the coming of the Holy Spirit. Jesus says that the gift of the Holy Spirit is given only to those who ask for it in prayer (Lk 11: 13). In the Cenacle, for nine days, from the Ascension to Pentecost, the Apostles persevered in prayer together with Mary, the Mother of

Jesus (Acts 1: 14), and they obtained the abundance of the gift of the Holy Spirit

(Acts 2: 4). Today’s Gospel continues to place before us the Priestly Prayer of Jesus. It is a very opportune text to prepare ourselves during these days for the coming of the Holy Spirit in our life.

           John 17: 11b-12: Keep them in Your name! Jesus channels His concern into prayer: “Keep those You have given Me true to Your name, so that they may be one like Us!” Everything which Jesus does in His life, He does in the Name of God. Jesus is the manifestation of the Name of God. The Name of God is

Yahweh, JHWH. In the time of Jesus, this name was pronounced saying, “Adonai,”  “Kyrios,”  “Lord.” In the discourse of Pentecost, Peter says that Jesus, because of His Resurrection, was constituted Lord: “For this reason the whole House of Israel can be certain that the Lord and Christ whom God has made is this Jesus whom you crucified.” (Acts 2:36). And Paul says that this has been done so that “every tongue should acknowledge Jesus Christ as Lord to the glory of God, the Father” (Phil 2:11). It is the Name which is above all other names” (Phil 2:9). JHWH or Yahweh, the Name of God, took on a concrete face in Jesus of Nazareth! Unity has to form around this name: keep those you have given Me true to Your name so that they may be one like We are. Jesus wants the unity of the communities in such a way that they can resist the world which hates them and persecutes them. The people united around the name of Jesus will never be conquered!

           John 17: 13-16: That they may share My joy to the full. Jesus is bidding farewell. In a short time, He will go away. The disciples continue in the world. They will be persecuted and be afflicted. Because of this, they are sad. Jesus prays that their joy may be full. They want to continue to be in the world without being of, or belonging to, the world. This means to live in the system of the Empire, whether liberal or Roman, without allowing themselves to be contaminated. Like Jesus, and with Jesus, they should live in the opposite direction of the world.

           John 17: 17-19: As You sent Me into the world, I have sent them into the world. Jesus asks that they be consecrated in truth. That is, that they may be capable of dedicating their whole life to giving witness of their convictions concerning Jesus and God the Father. Jesus sanctified Himself in the measure in which, during His life, He revealed the Father. He asks that the disciples enter into the same process of sanctification. Their mission is the same as Jesus’ mission. They sanctify themselves in the measure in which, living in love, they reveal Jesus and the Father. To sanctify oneself means to become human like Jesus. Pope Leo the Great said, “Jesus was so human, but so human, as only God can be human.” For this reason, we should live in opposition to the world, because the system of the world dehumanizes human life and renders it contrary to the intentions of the Creator.

For Personal Consideration:

           Jesus lived in the world, but was not of the world. He lived contrary to the system, and because of this, He was persecuted and was condemned to death.  Do I live contrary to today’s system, or do I adapt my faith to the system?

           What words and actions do I show that I belong to the world or don’t belong to the world? Am I showing a little of both?

           Preparation for Pentecost. To invoke the gift of the Holy Spirit, the Spirit who gave courage to Jesus. In this Novena of preparation for Pentecost, it is good to dedicate some time to asking for the gift of the Spirit of Jesus.

Concluding Prayer

I bless Yahweh who is my counselor, even at night my heart instructs me. I keep Yahweh before me always, for with Him at my right hand, nothing can shake me. (Ps 16: 7-8)

www.ocarm.org

 

20.05.2026: THỨ TƯ TUẦN VII PHỤC SINH

 20/05/2026

 Thứ Tư tuần 7 Phục Sinh

 


Bài Ðọc I: Cv 20, 28-38

“Tôi xin ký thác các ông cho Thiên Chúa, Ðấng có quyền năng kiến tạo và ban cho các ông được dự phần gia nghiệp”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, Phaolô nói với các trưởng giáo đoàn Êphêxô rằng: “Các ông hãy thận trọng, và săn sóc đoàn chiên mà Thánh Thần đã đặt các ông làm giám quản điều khiển giáo đoàn của Chúa đã được Người cứu chuộc bằng máu. Phần tôi, tôi biết rằng sau khi tôi đi rồi, sẽ có những sói dữ đột nhập giữa các ông, chúng không dung tha đoàn chiên; và ngay giữa các ông sẽ có những kẻ ăn nói xảo trá nổi dậy để lôi kéo các môn đồ theo họ. Vì thế, các ông hãy tỉnh thức, và nhớ rằng trong ba năm trời, đêm ngày tôi không ngừng sa lệ mà khuyên bảo từng người. Và bây giờ, tôi xin ký thác các ông cho Thiên Chúa và cho lời ân sủng của Người, Người là Ðấng có quyền năng kiến tạo và ban cho các ông được dự phần gia nghiệp làm một với tất cả mọi người đã được thánh hoá. Tôi đã không ham muốn bạc, vàng, hay y phục của ai hết, như chính các ông đã biết. Những đồ gì tôi và những kẻ ở với tôi cần dùng, thì chính hai bàn tay này đã làm ra. Bằng mọi cách, tôi đã chỉ bảo cho các ông rằng phải làm việc như vậy, để nâng đỡ những người yếu đuối, và ghi nhớ lời Chúa Giêsu đã phán: “Cho thì có phúc hơn là nhận”.”

Nói xong, ngài quỳ xuống cầu nguyện với mọi người. Ai nấy đều khóc lớn tiếng, và ôm cổ Phaolô mà hôn, họ đau buồn nhất là vì lời ngài vừa nói rằng họ sẽ không còn thấy mặt ngài nữa. Rồi họ tiễn đưa ngài xuống tàu.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 67, 29-30. 33-35a. 35b-36c

Ðáp: Chư quốc trần ai, hãy ca khen Thiên Chúa (c. 33a).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: Ôi Thiên Chúa, xin tỏ ra quyền năng của Chúa. Ôi Thiên Chúa, xin củng cố sự việc Chúa đã làm cho chúng con! Vì thánh đài của Chúa ở Giêrusalem, các vua sẽ tiến dâng Ngài lễ vật.

Xướng: Chư quốc trần ai, hãy ca khen Thiên Chúa, hãy xướng lên bài ca mừng Chúa, mừng Ðấng ngự giá qua cõi trời, cõi trời ngàn thu! Kìa Ngài lên tiếng, tiếng nói quyền năng: “Các ngươi hãy nhìn biết quyền năng Thiên Chúa”.

Xướng: Oai nghiêm Ngài chiếu giãi trên Israel, và quyền năng Ngài trên cõi nước mây. Từ thánh điện của Ngài, Thiên Chúa đáng tôn sợ. Thiên Chúa của Israel, chính Ngài ban cho dân Ngài được quyền năng và mãnh lực.

 

Alleluia: Mt 28, 19 và 20

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Các con hãy đi giảng dạy muôn dân: Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 17, 11b-19

“Ðể chúng được nên một như Ta”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời cầu nguyện rằng: “Lạy Cha chí thánh, xin hãy gìn giữ trong danh Cha những kẻ Cha đã ban cho Con, để chúng được nên một như Ta. Khi Con còn ở với chúng, Con đã gìn giữ chúng trong Cha. Con đã gìn giữ những kẻ Cha đã giao phó cho Con, không một ai trong chúng bị mất, trừ ra con người hư vong, để lời Kinh Thánh được nên trọn. Bây giờ Con về cùng Cha, và Con nói những điều này khi Con còn dưới thế, để chúng được đầy sự vui mừng của Con trong lòng.

“Con đã ban lời Cha cho chúng, và thế gian đã ghét chúng, vì chúng không thuộc về thế gian, cũng như Con không thuộc về thế gian. Con không xin Cha đem chúng ra khỏi thế gian, nhưng xin gìn giữ chúng cho khỏi sự dữ. Chúng không thuộc về thế gian, cũng như Con không thuộc về thế gian. Xin hãy thánh hoá chúng trong chân lý: lời Cha là chân lý. Cũng như Cha đã sai Con vào thế gian, thì Con cũng sai chúng vào thế gian. Và vì chúng, Con đã tự thánh hoá, để cả chúng cũng được thánh hoá trong chân lý”.

Ðó là lời Chúa.

 


Chú giải về Công vụ Tông đồ 20,28-38

Để nhắc lại, chúng ta vẫn đang cùng Phao-lô trong Chuyến Truyền giáo thứ ba của ông. Và hôm nay chúng ta có phần thứ hai trong bài diễn thuyết chia tay của ông với các trưởng lão của hội thánh tại Ê-phê-sô. Trong phần đầu, Phao-lô chủ yếu nói về chính mình.

Trong bài đọc hôm nay, ông bắt đầu bằng việc nhắc nhở họ rằng họ phải thực hiện trách nhiệm được hàm chứa trong danh xưng của họ. Là “trưởng lão” (tiếng Hy Lạp, presbyteroi), họ được kêu gọi để trông coi bầy chiên đã được giao phó cho họ. Họ đã được bổ nhiệm làm “giám mục”. Các trưởng lão được gọi là “giám mục” (tiếng Hy Lạp, episkopoi, từ đó xuất phát các từ như ‘giám mục’ và ‘giám chức’) và được bảo phải chăn dắt (“chăn chiên”) bầy chiên—cho thấy rằng cùng một người có thể được gọi là “trưởng lão”, “giám mục” hoặc “mục tử” tùy thuộc vào cách nhìn nhận vai trò của họ trong hội thánh. Cộng đồng này là “hội thánh của Đức Chúa Trời”, được mua bằng chính huyết của Ngài. Vì chính Đức Chúa Trời không đổ máu, chúng ta có thể hiểu điều đó có nghĩa là công việc của Cha và của Con được xem là một; những gì Chúa Giê-su làm, bao gồm cả việc đổ máu của Ngài, là sự thể hiện của tất cả những gì Cha Ngài muốn.

Phao-lô hình dung những cuộc tấn công dữ dội vào cộng đồng sau khi ông ra đi:

…những con sói hung dữ sẽ đến giữa các ngươi, không tha cho bầy chiên.

Ngay cả trong số họ, sẽ có những người nổi lên, “bóp méo sự thật”, cố gắng gây chia rẽ giữa một số tín hữu. Vì vậy, ông cầu xin họ hãy ghi nhớ tất cả những lời dạy mà ông đã truyền dạy cho họ trong suốt ba năm.

Tiếp theo, Phao-lô nhắc nhở họ rằng ông không mắc nợ họ. Ông chưa bao giờ xin tiền bạc hay quần áo từ bất cứ ai. Nhu cầu của ông và của các bạn đồng hành đều do chính tay ông đáp ứng. Đây là điều ông đã nhắc đến nhiều lần với một chút tự hào và hài lòng. Ngược lại, mối quan tâm của ông luôn hướng về những người yếu đuối và thiếu thốn. Và ông trích dẫn lời của Chúa Giê-su:

Ban cho thì có phước hơn là nhận lãnh.

Nhân tiện, câu nói này không được trích dẫn trong bất kỳ sách Phúc Âm nào, nhưng dĩ nhiên, hẳn phải có nhiều lời dạy của Chúa Giê-su không được ghi lại bằng văn bản.

Đoạn văn kết thúc bằng cảnh chia tay đầy xúc động với những lời cầu nguyện, nước mắt, những nụ hôn và cái ôm. Họ tin rằng họ sẽ không bao giờ còn được gặp lại Cha của Giáo Hội mình nữa. Trên thực tế, họ đã gặp lại nhau trong chốc lát.

Chắc chắn có rất nhiều điều ở đây để chúng ta suy ngẫm. Chúng ta phải sẵn sàng cho việc cộng đồng Kitô giáo của chúng ta ngày nay bị tấn công, ngay cả khi—hoặc chính xác là vì—chúng ta đang sống theo các giá trị Phúc Âm. Chúng ta cũng phải thừa nhận rằng thường có sự chia rẽ giữa chúng ta và chúng ta có thể bóp méo lời Phúc Âm để phù hợp với bản thân và lợi ích của mình.

Chúng ta cần tự hỏi mình thực sự chăm sóc những người yếu đuối hơn trong chúng ta đến mức nào. Chúng ta không thể tách rời nhu cầu của thân thể khỏi nhu cầu của tâm linh.

 

 


Chú giải về Gioan 17,11-19

Hôm nay, Chúa Giê-su tiếp tục cầu nguyện cho các môn đồ của Ngài. Ngài cầu nguyện cho lòng trung thành của họ đối với sứ điệp Tin Mừng và cho sự hiệp nhất giữa họ. Ngài đã giữ họ trung thành với danh Ngài. Một người đã bị lạc mất, mặc dù điều đó đã được thấy trước từ muôn thuở.

Họ đã chấp nhận sứ điệp của Chúa Giê-su và vì điều đó, họ sẽ bị thế gian ghét bỏ như chính Chúa Giê-su đã bị ghét bỏ. Bởi vì, giống như Chúa Giê-su, họ không đồng nhất với các giá trị và ưu tiên của thế gian.

Đồng thời, Chúa Giê-su nói rõ rằng Ngài không yêu cầu họ bị tách rời khỏi môi trường thế gian, mà chỉ yêu cầu họ được bảo vệ khỏi những ảnh hưởng xấu xa của nó. Chỉ khi ở trong thế gian, họ mới có thể truyền bá sứ điệp Tin Mừng. Được trang bị lẽ thật và sự chính trực của chính Chúa Giê-su, Ngài sai họ vào giữa thế gian. Đó là nơi họ phải làm công việc của mình. Như Ngài đã nói ở nơi khác, họ phải là “muối của đất” và “men trong bột”.

Chúa Giê-su cầu nguyện rằng họ được thánh hiến trong lẽ thật, lẽ thật của chính Đức Chúa Trời. Chân lý này không bao gồm một tập hợp các giáo điều. Thay vào đó, nó bao gồm việc sống một cuộc đời trọn vẹn và chính trực, hòa hợp hoàn hảo với ý muốn của Chúa Cha và Con Đường của Chúa Giêsu, và tận hiến để mang sự chân thật và chính trực đó đến thế giới. Các môn đệ làm điều này bằng cách sống một cuộc đời yêu thương, một tình yêu được thể hiện qua việc phục vụ cho hạnh phúc của tất cả mọi người. Họ nhận được sự ủng hộ hoàn toàn của Chúa Giêsu, Đấng phán rằng:

…Ta tự thánh hóa mình, để họ cũng được thánh hóa trong chân lý.

 

Vậy hôm nay chúng ta hãy cầu nguyện:

• cho sự hiệp nhất giữa chúng ta mà Chúa Giêsu đã cầu nguyện nơi các môn đệ của Ngài;

• để chúng ta sẵn sàng đối mặt với sự thù địch và thờ ơ của thế gian;

• để chúng ta nhận ra rằng, nếu muốn làm chứng cho Tin Mừng, chúng ta phải hoàn toàn hòa nhập vào thế giới xung quanh. Trở nên “thánh thiện” không phải là trốn tránh và tách biệt bản thân về mặt thể chất khỏi thế giới đó, điều mà nhiều người bị cám dỗ hoặc thậm chí nghĩ là điều đúng đắn cần làm*;

• để chúng ta trở thành những người hoàn toàn chính trực, tràn đầy sự thật và thành thật, để những gì mọi người thấy ở chúng ta chính là con người thật sự của chúng ta và điều chúng ta muốn trở thành: môn đệ của Chúa Giê-su.

__________________________

*Tuy nhiên, vẫn có những cộng đồng tu kín và chiêm niệm, mặc dù tách biệt về mặt thể chất khỏi 'thế giới', nhưng họ dành thời gian và sức lực để cầu nguyện cho thế giới đó.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1074g/

 

 


Suy niệm: Niềm vui trọn ven

Chúa Giêsu yêu mến Chúa Cha. Tình yêu luôn khát khao kết hợp. Kết hợp tạo nên hạnh phúc. Hạnh phúc đem đến niềm vui. Nay Chúa hết thời hạn ở trần gian để trở về cùng Chúa Cha. Nên Chúa tràn đầy niềm vui, Đó là niềm vui trọn vẹn.

Vì yêu thương, Chúa muốn các môn đệ được tham dự vào tình yêu đó. Được hòa nhập trong tình yêu hiệp thông của Ba Ngôi. Được hưởng niềm vui trọn vẹn.

Tuy nhiên còn có khó khăn vì các môn đệ còn ở trần gian. Vì thế phải sống tất cả những mâu thuẫn của ơn gọi. Phải sống giữa thế gian nhưng không thuộc về thế gian. Phải thuộc về Thiên Chúa nhưng còn phải chịu xa cách Người. Phải làm chứng về Nước Trời cho trần gian. Phải sống đời siêu nhiên trong tự nhiên. Phải yêu mến nhưng lại phải dứt bỏ trần gian. Đó là những nghịch lý. Hóa giải và vượt qua những nghịch lý đó là nhiệm vụ của người môn đệ.

Chính Chúa Giêsu đã trải qua những khó khăn đó với tất cả những cám dỗ, những thử thách, những đau khổ. Chúa đã phải chiến đấu với chính mình đến toát mồ hôi máu ra. Nên Chúa cầu nguyện xin Chúa Cha gìn giữ môn đệ để tuy sống giữa thế gian nhưng họ không bị nô lệ cho ác thần.

Và Chúa xin Chúa Cha thánh hóa môn đệ bằng Lời Chân Lý. Lời Chân Lý vạch ra những giả trá của thế gian. Lời Chân Lý dẫn đưa đến sự thật và sự sống. Chính Chúa Giêsu đã dùng Lời Chân Lý mà chống lại lời giả trá của ma quỉ trong ba cuộc cám dỗ. Và Chúa làm gương cho các môn đệ khi tự hiến thân mình khi hoàn toàn dứt khoát từ chối trần gian. Chỉ sống theo thánh ý Chúa Cha.

Thánh Phao-lô là một môn đệ gương mẫu đã thực hành lời Chúa dạy. Ngài cảnh báo các kỳ mục Ê-phê-sô về sự giả trá và chia rẽ xuất phát từ chính nội bộ. Đó chính là thế gian với những lời lẽ giả trá. Phao-lô thuộc về Chúa nên từ chối thế gian. Không ham mê của cải danh vọng chức quyền thế gian. Trái lại ngài làm chứng cho Nước Trời bằng cuộc sống siêu thoát và cho đi. Và ngài hiến dâng đoàn chiên cho Thiên Chúa, cho lời ân sủng của Thiên Chúa. Phao-lô làm gương tự hiến mình để mọi người thấy chỉ có Chúa là sự sống, là sự thật và là hạnh phúc. Chỉ nơi Chúa niềm vui mới trọn vẹn.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)