Trang

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

MAY 8, 2026: FRIDAY OF THE FIFTH WEEK OF EASTER

 May 8, 2026

Friday of the Fifth Week of Easter

Lectionary: 289

 


Reading I

Acts 15:22-31

The Apostles and presbyters, in agreement with the whole Church,
decided to choose representatives
and to send them to Antioch with Paul and Barnabas.
The ones chosen were Judas, who was called Barsabbas,
and Silas, leaders among the brothers.
This is the letter delivered by them:
“The Apostles and the presbyters, your brothers,
to the brothers in Antioch, Syria, and Cilicia
of Gentile origin: greetings.
Since we have heard that some of our number
who went out without any mandate from us
have upset you with their teachings
and disturbed your peace of mind,
we have with one accord decided to choose representatives
and to send them to you along with our beloved Barnabas and Paul,
who have dedicated their lives to the name of our Lord Jesus Christ.
So we are sending Judas and Silas
who will also convey this same message by word of mouth:
‘It is the decision of the Holy Spirit and of us
not to place on you any burden beyond these necessities,
namely, to abstain from meat sacrificed to idols,
from blood, from meats of strangled animals,
and from unlawful marriage.
If you keep free of these,
you will be doing what is right. Farewell.’“

And so they were sent on their journey.
Upon their arrival in Antioch
they called the assembly together and delivered the letter.
When the people read it, they were delighted with the exhortation.
 

Responsorial Psalm

Psalm 57:8-9, 10 and 12

R.        (10a)  I will give you thanks among the peoples, O Lord.
or:
R.        Alleluia.
My heart is steadfast, O God; my heart is steadfast;
            I will sing and chant praise.
Awake, O my soul; awake, lyre and harp!
            I will wake the dawn.
R.        I will give you thanks among the peoples, O Lord.
or:
R.        Alleluia.
I will give thanks to you among the peoples, O LORD,
            I will chant your praise among the nations.
For your mercy towers to the heavens,
            and your faithfulness to the skies.
Be exalted above the heavens, O God;
            above all the earth be your glory!
R.        I will give you thanks among the peoples, O Lord.
or:
R.        Alleluia.

 

Alleluia

John 15:15b

R. Alleluia, alleluia.
I call you my friends, says the Lord,
for I have made known to you all that the Father has told me.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

John 15:12-17

Jesus said to his disciples:
“This is my commandment: love one another as I love you.
No one has greater love than this,
to lay down one’s life for one’s friends.
You are my friends if you do what I command you.
I no longer call you slaves,
because a slave does not know what his master is doing.
I have called you friends,
because I have told you everything I have heard from my Father.
It was not you who chose me, but I who chose you
and appointed you to go and bear fruit that will remain,
so that whatever you ask the Father in my name he may give you.
This I command you: love one another.”

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/050826.cfm

 

 


Commentary on Acts 15:22-31

Having decided that circumcision should no longer be imposed on non-Jewish converts, the community leaders together with the whole church gathered in Jerusalem to promulgate their decision to the wider Church. They sent a delegation to Antioch in Syria, which was effectively the centre of the Greek-speaking Christians (both Jews and Gentiles). Wisely, the delegation included representatives from the Jerusalem community.

Among those from Jerusalem two leaders are mentioned: Judas, also called Barsabbas, and Silas. It is not clear who Barsabbas is, but in the first chapter of Acts we are told that a Joseph Barsabbas was one of the two candidates chosen to replace Judas Iscariot. But as we know, “the lot fell on Matthias”. Silas became a missionary companion of Paul and we will meet him on the Second Missionary Journey. Silas is the same person known as Silvanus in some of the Pauline letters. At this time, he was a leader in the Jerusalem Church and called a ‘prophet’ (Acts 15:32) and, like Paul, was a Roman citizen (Acts 16:37).

But with them went Paul and Barnabas, who represented the outer limits of the Church, and who had raised the issue in the first place. Apparently there was unanimous agreement with both the choice of messengers and the contents of the letter which they carried.

The letter comes from the “apostles and the elders [Greek, presbyteroi]….leaders among the brothers” in Jerusalem and is addressed to the “the brothers and sisters of gentile origin in Antioch and Syria and Cilicia”. Antioch was the leading city of the combined and adjoining provinces of Syria and Cilicia. It is significant that the Jerusalem leaders call themselves “brothers” of the gentile converts, thus identifying all as belonging to the same family.

They speak apologetically of the Jewish Christians who had, apparently on their own initiative, gone to Antioch to complain about the non-circumcision of gentile converts. That is why they are sending a delegation from Jerusalem together with Paul and Barnabas, who have their full endorsement. They are men who:

…have risked their lives for the sake of our Lord Jesus Christ.

They then make a significant statement:

…it has seemed good to the Holy Spirit and to us…

Not only are they speaking unanimously in their own name, but they know they have the full endorsement of the Holy Spirit in their decision. They then list the four exceptions mentioned yesterday (Thursday of Week 5 of Easter)—Jewish practices which were still binding on all.

We should note the interesting process that is being described during the past three days’ readings. The Spirit is with the whole Church and communicates its faith with the centre. The centre then discerns and recognises where the Spirit is working and issues an authoritative statement giving confirmation under the guidance of that Spirit.

The Church still works this way. The Pope is not the one who tells the Church what to believe; he tells the Church what it believes after listening to the faith of the whole Church. This listening process on the part of Rome is crucial for the growth and development of the Church in so many different areas with very different needs and aspirations.

There is another element in today’s reading which at first sight seems to be contradictory. Having ruled out the obligation to be circumcised, they still forbid eating meat sacrificed to idols, and require abstaining from blood, the meat of strangled animals and “sexual immorality”.

Yet this shows the need for a sensitive balance between the feelings of the Gentiles and those of the Jews. Circumcision was a much more sensitive (in every sense!) issue, involving as it did mutilation of the body and in a particularly delicate area, relating to not only the body, but the whole area of sexuality and generation.

The other Jewish traditions which were still being imposed could be lived with without great difficulty. In the course of time they too would fall away. All of these issues concerning inviolable principles and acceptable areas of compromise are just as relevant in our Church today as they were at the beginning.

Comments Off

 


Commentary on John 15:12-17

Jesus, speaking to his disciples at the Last Supper, continues to talk about the centrality of love. He expresses it in a central commandment—and perhaps surprisingly to some—this commandment is not to love God, or to love Jesus, but to love one another. God does not need to be mentioned because that love is only possible when God is acting in and through us.

That is the touchstone of the genuineness of our love for God. And the measure of that love is that of Jesus for us. If that is not clear enough, he spells it out:

No one has greater love than this, to lay down one’s life for one’s friends.

That may mean dying for others, but it can also mean living for others; in either case, our primary concern is for the needs of the brother or sister. And this is the only path to demonstrate that we love God and that God’s love is in us.

Jesus shows that love by his own death for his friends. And who are his friends?

You are my friends if you do what I command you.

And what he commands is that we love each other to the same degree that he loves us.

Earlier, after washing their feet, Jesus told his disciples that he was their Lord and Master, but now he also calls them his friends and not servants. Jesus is our Lord, but he is also our Brother and our Friend. Because of that he has shared with us all he has received from his Father. Obviously, it is for us to share all we know about Jesus with others too.

Finally, he reminds them that they are his followers, because he has chosen them—they have not chosen him. We do not confer any favour on Jesus by following him. We are only answering a call that has already come from him. And the response to that call is to “bear fruit”, lasting fruit. Our lives must be productive in love, in caring, in justice, in compassion and in building up the world of the Kingdom. And we need have no fear. God is with us and everything we need will be given to us to become fruitful. Finally, once again, he repeats the core commandment:

I am giving you these commands so that you may love one another.

We need to ask ourselves, how much of all this is descriptive of our own lives?

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1056g/

 

 


Friday, May 8, 2026

Easter Weekday

Opening Prayer

Lord our God, loving Father,

you have given us your Son Jesus Christ as the true vine of life and our source of strength.

Help us to live his life as living branches attached to the vine, and to bear plenty of fruit of justice, goodness and love.

Let our union with him become visible in our openness to one another and in our unity as brothers and sisters, that he may be visibly present among us now and forever.

Gospel Reading - John 15: 12-17

Jesus said to his disciples: This is my commandment: love one another, as I have loved you. No one can have greater love than to lay down his life for his friends. You are my friends, if you do what I command you. I shall no longer call you servants, because a servant does not know the master's business; I call you friends, because I have made known to you everything I have learnt from my Father.

You did not choose me, no, I chose you; and I commissioned you to go out and to bear fruit, fruit that will last; so that the Father will give you anything you ask him in my name. My command to you is to love one another.

Reflection

Today’s Gospel of John 15: 12-17 was already been meditated on a few days ago

(or it

will be read again within a few days). Let us take some of the points considered that day.

           John 15: 12-13: To love one another as he has loved us. The commandment of

Jesus is only one: “to love one another as he has loved us!” (Jn 15: 12) Jesus exceeds the Old Testament. The ancient criterion was the following: “You shall love your neighbor as yourself” (Lv 18: 19). The new criterion is: “Love one another as I have loved you”. It is the phrase that we sing even today and which says: “There is no greater love than to give one’s life for one’s brother!”

           John 15: 14-15: Friends and not servants. You are my friends if you do what I command you”, that is, the practise of love up to the point of the total gift of oneself! Immediately Jesus presents a very high ideal for the life of his disciples. He says: “I shall no longer call you servants, because a servant does not know his master’s business. I call you friends because I have made known to you everything I have learnt from my Father!” Jesus no longer had any secrets for his disciples. He tells us everything that he has heard from the Father! Behold the wonderful ideal of life in community: to reach a total transparency, to the point of not having any secrets among us and to have full trust with one another, to be able to speak about the experience of God that we have and of life, and thus, be able to mutually enrich one another. The first Christians succeeded to reach this ideal after many years: “they had one only heart and one only soul” (Ac 4: 32; 1: 14; 2: 42-46).

           John 15: 16-17: Jesus has chosen us. We have not chosen Jesus. He met us, called us and entrusted a mission to us to go and bear fruit, and a fruit which lasts. We need him, but he also wants to need us and our work in order to be able to continue to do today, for the people what he did for the people of Galilee. The last recommendation: This is my commandment: to love one another!”

For Personal Confrontation

           To love our neighbor as Jesus has loved us. This is the ideal of every Christian. How do I live it?

           All that I have heard from the Father I make it known to you. This is the ideal of the community: to attain total transparency. How do I live this in my community?

Concluding Prayer

My heart is ready, God, my heart is ready; I will sing, and make music for you.

Awake, my glory, awake, lyre and harp, that I may awake the Dawn. (Ps 57: 7-8)

www.ocarm.org

08.05.2026: THỨ SÁU TUẦN V PHỤC SINH

 08/05/2026

 Thứ Sáu tuần 5 Phục Sinh

 


Bài Ðọc I: Cv 15, 22-31

“Thánh Thần và chúng tôi xét rằng không nên buộc thêm cho anh em gánh nặng nào khác”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, các Tông đồ, kỳ lão cùng toàn thể Hội Thánh, chấp thuận chọn ít người trong các ngài, và sai đi Antiôkia với Phaolô và Barnaba: đó là Giuđa, gọi là Barsaba, và Sila, những vị có uy thế giữa anh em. Các ngài nhờ tay hai ông chuyển bức thư viết như sau: “Anh em Tông đồ và kỳ lão chúng tôi kính chào các anh em thuộc dân ngoại ở Antiôkia, Syria và Cilicia. Chúng tôi nghe tin rằng có mấy người trong chúng tôi đã đến nói những lời gây hoang mang và làm cho tâm hồn anh em xao xuyến, chúng tôi không uỷ quyền cho họ, vì thế chúng tôi họp lại, đồng ý chọn một ít người và sai đến anh em làm một với Barnaba và Phaolô, những anh em yêu quý của chúng tôi, tức là những người đã liều mạng sống mình vì danh Ðức Giêsu, Chúa chúng tôi. Vậy chúng tôi đã sai Giuđa và Sila đến nói miệng với anh em cũng chính những lời này: Thánh Thần và chúng tôi xét rằng không nên đặt thêm cho anh em gánh nặng nào khác ngoài mấy điều cần kíp này là anh em hãy kiêng đồ cúng thần, huyết, thịt thú chết ngạt và gian dâm; giữ mình khỏi các điều đó, là anh em làm phải. Chúc anh em vạn an”.

Các ngài giã từ và đi xuống Antiôkia, triệu tập dân chúng lại và trao cho họ bức thư. Ðọc thư xong, họ vui mừng vì được an ủi.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 56, 8-9. 10-12

Ðáp: Lạy Chúa, con sẽ ngợi khen Chúa giữa chư dân

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: Lòng con bền vững, lạy Chúa, lòng con bền vững; con sẽ hát xướng, con sẽ đàn ca. Hãy thức dậy, linh hồn tôi ơi, hãy thức dậy, hỡi đàn sắt với đàn cầm, tôi sẽ làm cho bình minh thức giấc.

Xướng: Lạy Chúa, con sẽ ngợi khen Chúa giữa chư dân; con sẽ hát mừng Ngài trong các nước: vì đức từ bi Chúa cao tới cõi trời, và lòng trung tín Ngài chạm ngàn mây. Lạy Chúa, xin Ngài hiện ra cao cả trên trời, xin tỏ vinh quang Ngài trên toàn cõi đất!

 

Alleluia: Mt 28, 19 và 20

Alleluia, alleluia! – Các con hãy đi giảng dạy muôn dân: Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 15, 12-17

“Ðây là lệnh truyền của Thầy: Các con hãy yêu mến nhau”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Ðây là lệnh truyền của Thầy: Các con hãy yêu mến nhau, như Thầy đã yêu mến các con. Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng vì bạn hữu mình. Các con là bạn hữu của Thầy, nếu các con thi hành những điều Thầy truyền. Thầy không còn gọi các con là tôi tớ, vì tôi tớ không biết việc chủ làm; Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết. Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con, và đã cắt đặt, để các con đi, và mang lại hoa trái, và để hoa trái các con tồn tại, để những gì các con xin Cha nhân danh Thầy, Người sẽ ban cho các con. Thầy truyền cho các con điều này là: các con hãy yêu mến nhau”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Công vụ Tông đồ 15,22-31

Sau khi quyết định rằng phép cắt bì không còn bắt buộc đối với những người cải đạo không phải người Do Thái, các lãnh đạo cộng đồng cùng toàn thể hội thánh đã nhóm họp tại Giê-ru-sa-lem để công bố quyết định này cho toàn thể hội thánh. Họ đã cử một phái đoàn đến An-ti-ô-ki-a ở Sy-ri, nơi được coi là trung tâm của các tín hữu Ki tô nói tiếng Hy Lạp (cả người Do Thái và người ngoại). Thật khôn ngoan, phái đoàn này bao gồm các đại diện từ cộng đồng Giê-ru-sa-lem.

Trong số những người đến từ Giê-ru-sa-lem, có hai lãnh đạo được nhắc đến: Giu-đa, cũng gọi là Ba-sa-ba, và Si-la. Không rõ Ba-sa-ba là ai, nhưng trong chương đầu tiên của sách Công vụ Tông đồ, chúng ta được biết rằng Giô-sép Ba-sa-ba là một trong hai ứng cử viên được chọn để thay thế Giu-đa Íscariot. Nhưng như chúng ta biết, “việc bốc thăm rơi vào Ma-thi-át”. Si-la trở thành người bạn đồng hành truyền giáo của Phao-lô và chúng ta sẽ gặp ông trong Chuyến Truyền giáo thứ hai. Si-la chính là người được biết đến với tên Si-lê-nê trong một số thư của Phao-lô. Vào thời điểm đó, ông là một người lãnh đạo trong Hội Thánh Giê-ru-sa-lem và được gọi là “tiên tri” (Công vụ Tông Đồ 15,32) và, giống như Phao-lô, là công dân La Mã (Công vụ Tông Đồ 16,37).

Nhưng cùng với họ còn có Phao-lô và Ba-na-ba, những người đại diện cho vùng ngoại vi của Hội Thánh, và là những người đã nêu vấn đề này ngay từ đầu. Rõ ràng là có sự nhất trí hoàn toàn về cả việc lựa chọn sứ giả và nội dung bức thư mà họ mang theo.

Bức thư đến từ “các tông đồ và các trưởng lão [tiếng Hy Lạp, presbyteroi]….những người lãnh đạo giữa các anh em” ở Giê-ru-sa-lem và được gửi đến “các anh chị em gốc ngoại bang ở An-ti-ô-ki-a, Sy-ri và Si-li-cia”. An-ti-ô-ki-a là thành phố hàng đầu của hai tỉnh Sy-ri và Si-li-cia liền kề. Điều đáng chú ý là các nhà lãnh đạo Giê-ru-sa-lem tự gọi mình là “anh em” của những người cải đạo gốc ngoại bang, do đó xác định tất cả đều thuộc cùng một gia đình.

Họ nói lời xin lỗi về những người Kitô hữu gốc Do Thái, những người dường như tự ý đến Antioch để phàn nàn về việc những người cải đạo ngoại giáo không chịu phép cắt bì. Đó là lý do tại sao họ cử một phái đoàn từ Jerusalem cùng với Phaolô và Barnabas, những người được họ hoàn toàn ủng hộ. Họ là những người:

…đã liều mạng sống vì Chúa Giêsu Kitô.

Sau đó, họ đưa ra một tuyên bố quan trọng:

…điều đó dường như tốt lành đối với Chúa Thánh Thần và đối với chúng tôi…

Họ không chỉ nói nhất trí nhân danh chính mình, mà họ còn biết rằng họ được Chúa Thánh Thần hoàn toàn ủng hộ trong quyết định của mình. Sau đó, họ liệt kê bốn trường hợp ngoại lệ được đề cập hôm qua (Thứ Năm, Tuần thứ 5 Mùa Phục Sinh) — những tập tục của người Do Thái vẫn còn ràng buộc đối với tất cả mọi người.

Chúng ta nên lưu ý quá trình thú vị đang được mô tả trong các bài đọc ba ngày qua. Chúa Thánh Thần ở cùng toàn thể Giáo Hội và truyền đạt đức tin của Ngài đến trung tâm. Trung tâm sau đó phân định và nhận ra nơi Chúa Thánh Thần đang hoạt động và đưa ra một tuyên bố có thẩm quyền xác nhận dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.

Giáo Hội vẫn hoạt động theo cách này. Đức Giáo Hoàng không phải là người bảo Giáo Hội phải tin điều gì; ngài bảo Giáo Hội phải tin điều gì sau khi lắng nghe đức tin của toàn thể Giáo Hội. Quá trình lắng nghe này từ phía Rôma rất quan trọng đối với sự phát triển của Giáo Hội trong nhiều lĩnh vực khác nhau với những nhu cầu và khát vọng rất khác nhau.

Có một yếu tố khác trong bài đọc hôm nay thoạt nhìn có vẻ mâu thuẫn. Sau khi loại bỏ nghĩa vụ phải cắt bì, họ vẫn cấm ăn thịt cúng tế thần tượng, và yêu cầu kiêng huyết, thịt động vật bị siết cổ và “tình dục vô luân”.

Tuy nhiên, điều này cho thấy cần có sự cân bằng tinh tế giữa cảm xúc của người ngoại đạo và người Do Thái. Việc cắt bì là một vấn đề nhạy cảm hơn nhiều (theo mọi nghĩa!), vì nó liên quan đến việc cắt xén cơ thể và ở một khu vực đặc biệt nhạy cảm, liên quan không chỉ đến cơ thể mà còn đến toàn bộ lĩnh vực tình dục và sinh sản.

Các truyền thống Do Thái khác vẫn đang được áp đặt có thể được chấp nhận mà không gặp khó khăn lớn. Theo thời gian, chúng cũng sẽ biến mất. Tất cả những vấn đề liên quan đến các nguyên tắc bất khả xâm phạm và các lĩnh vực thỏa hiệp có thể chấp nhận được đều vẫn còn phù hợp trong Giáo hội của chúng ta ngày nay như thuở ban đầu.

 


Chú giải về Gioan 15,12-17

Trong Bữa Tiệc Ly, Chúa Giê-su nói chuyện với các môn đệ tiếp tục đề cập đến tầm quan trọng của tình yêu thương. Ngài diễn tả điều đó qua một điều răn trọng tâm—và có lẽ điều này sẽ gây ngạc nhiên cho một số người—điều răn này không phải là yêu mến Đức Chúa Trời, hay yêu mến Chúa Giê-su, mà là yêu thương nhau. Không cần phải nhắc đến Đức Chúa Trời vì tình yêu đó chỉ có thể tồn tại khi Đức Chúa Trời hành động trong và qua chúng ta.

 

Đó là thước đo cho sự chân thành của tình yêu chúng ta dành cho Đức Chúa Trời. Và mức độ của tình yêu đó chính là tình yêu của Chúa Giê-su dành cho chúng ta. Nếu điều đó chưa đủ rõ ràng, Ngài đã nói rõ hơn:

Không ai có tình yêu lớn hơn thế, là hi sinh mạng sống mình vì bạn hữu.

Điều đó có thể có nghĩa là chết vì người khác, nhưng cũng có thể có nghĩa là sống vì người khác; trong cả hai trường hợp, mối quan tâm chính của chúng ta là nhu cầu của anh chị em mình. Và đây là con đường duy nhất để chứng tỏ rằng chúng ta yêu mến Đức Chúa Trời và tình yêu của Đức Chúa Trời ở trong chúng ta.

Chúa Giê-su bày tỏ tình yêu đó bằng chính cái chết của Ngài vì bạn hữu Ngài. Và bạn hữu của Ngài là ai?

Các con là bạn Ta nếu các con làm theo những gì Ta truyền dạy.

Và điều Ngài truyền dạy là chúng ta phải yêu thương nhau với cùng mức độ như Ngài yêu thương chúng ta.

Trước đó, sau khi rửa chân cho các môn đệ, Chúa Giê-su nói với họ rằng Ngài là Chúa và là Thầy của họ, nhưng giờ đây Ngài cũng gọi họ là bạn hữu chứ không phải là tôi tớ. Chúa Giê-su là Chúa của chúng ta, nhưng Ngài cũng là Anh Em và là Bạn Hữu của chúng ta. Vì điều đó, Ngài đã chia sẻ với chúng ta tất cả những gì Ngài đã nhận được từ Cha Ngài. Rõ ràng, chúng ta cũng phải chia sẻ tất cả những gì chúng ta biết về Chúa Giê-su với người khác.

Cuối cùng, Ngài nhắc nhở họ rằng họ là những người theo Ngài, bởi vì Ngài đã chọn họ - chứ họ không chọn Ngài. Chúng ta không ban ơn gì cho Chúa Giê-su bằng cách theo Ngài. Chúng ta chỉ đang đáp lại lời kêu gọi đã đến từ Ngài. Và sự đáp lại lời kêu gọi đó là “sinh trái”, trái bền vững. Cuộc sống của chúng ta phải hữu ích trong tình yêu thương, trong sự quan tâm, trong công lý, trong lòng thương xót và trong việc xây dựng thế giới của Nước Trời. Và chúng ta không cần phải sợ hãi. Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta và mọi thứ chúng ta cần sẽ được ban cho chúng ta để trở nên hữu ích. Cuối cùng, một lần nữa, ông nhắc lại điều răn cốt lõi:

Ta ban cho các ngươi những điều răn này để các ngươi yêu thương nhau.

Chúng ta cần tự hỏi mình, bao nhiêu phần trong tất cả những điều này mô tả đúng cuộc sống của chính chúng ta?

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1056g/

 


 

Suy niệm: Như Thầy yêu thương

Đơn sơ, rõ ràng và cụ thể. Đó là Lời Chúa. Là Luật Chúa. Là Luật Mới: Yêu Thương. Đơn sơ vì vắn gọn và tập trung vào một điểm. Rõ ràng vì ai cũng hiểu được và làm được. Cụ thể vì chính Chúa đã thực hành trước khi truyền dạy cho ta. Yêu thương nhưng phải yêu thương như Chúa yêu thương. Có 3 điểm.

Chúa nâng ta lên. “Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết”. Tôi tớ được nâng lên ngang hàng với chủ nhân. Môn sinh được nâng lên thành bạn hữu của Thầy. Ở mức cao nhất. Vì được cùng Thầy chia sẻ tâm tư tình cảm. Kể cả chương trình hành động.

Chúa chết vì ta. “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình”. Chúa đã làm như vậy.

Chúa tuyển chọn và sai ta đi. “Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái”. Đó là tình bạn ở mức độ cao. Tin tưởng. Đồng hoá. Coi người bạn là đại diện cho mình. Cũng như Chúa Cha và Chúa Con là một.

Thật đáng mừng. Vì các môn đệ và các tín hữu đầu tiên đã thực hành Giới Luật Yêu Thương của Chúa. Đã coi nhau là bạn hữu. Kể cả người dân ngoại. “Thánh Thần và chúng tôi đã quyết định không đặt lên vai anh em một gánh nặng nào khác ngoài những điều cần thiết”. Đã hi sinh tính mạng cho nhau. “Ông Ba-na-ba và ông Phao-lô, những người đã cống hiến cuộc đời vì danh Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta”. Vì anh em mà chấp nhận hiểm nguy, kể cả hi sinh tính mạng. Đã tin tưởng, cắt đặt và sai đi. Cộng đoàn đặt tay sai Ba-na-ba và Phao-lô đi. “Vì thế, chúng tôi đã đồng tâm nhát trí quyết định chọn một số đại biểu, và phái họ đến với anh em”.

Các ngài đã thực hành Giới Răn Mới của Chúa. Vì thế cộng đoàn tràn đầy niềm vui: “họ vui mừng vì lời khích lệ đó”. Ta hãy Yêu Thương Như Chúa. Sẽ được niềm vui. Và đem niềm vui cho mọi người.

 

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

MAY 7, 2026: THURSDAY OF THE FIFTH WEEK OF EASTER

 May 7, 2026

Thursday of the Fifth Week of Easter

Lectionary: 288

 


Reading I

Acts 15:7-21

After much debate had taken place,
Peter got up and said to the Apostles and the presbyters,
“My brothers, you are well aware that from early days
God made his choice among you that through my mouth
the Gentiles would hear the word of the Gospel and believe.
And God, who knows the heart,
bore witness by granting them the Holy Spirit
just as he did us.
He made no distinction between us and them,
for by faith he purified their hearts.
Why, then, are you now putting God to the test
by placing on the shoulders of the disciples
a yoke that neither our ancestors nor we have been able to bear?
On the contrary, we believe that we are saved
through the grace of the Lord Jesus, in the same way as they.”
The whole assembly fell silent,
and they listened
while Paul and Barnabas described the signs and wonders
God had worked among the Gentiles through them.

After they had fallen silent, James responded,
“My brothers, listen to me.
Symeon has described how God first concerned himself
with acquiring from among the Gentiles a people for his name.
The words of the prophets agree with this, as is written:

            After this I shall return
                        and rebuild the fallen hut of David;
            from its ruins I shall rebuild it
                        and raise it up again,
            so that the rest of humanity may seek out the Lord,
                        even all the Gentiles on whom my name is invoked.
            Thus says the Lord who accomplishes these things,
                        known from of old.

It is my judgment, therefore,
that we ought to stop troubling the Gentiles who turn to God,
but tell them by letter to avoid pollution from idols,
unlawful marriage, the meat of strangled animals, and blood.
For Moses, for generations now,
has had those who proclaim him in every town,
as he has been read in the synagogues every sabbath.”

 

Responsorial Psalm

Psalm 96:1-2a, 2b-3, 10

R.        (3)  Proclaim God’s marvelous deeds to all the nations.
or:
R.        Alleluia.
Sing to the LORD a new song;
            sing to the LORD, all you lands.
Sing to the LORD; bless his name.
R.        Proclaim God’s marvelous deeds to all the nations.
or:
R.        Alleluia.
Announce his salvation, day after day.
Tell his glory among the nations;
            among all peoples, his wondrous deeds.
R.        Proclaim God’s marvelous deeds to all the nations.
or:
R.        Alleluia.
Say among the nations: The LORD is king.
He has made the world firm, not to be moved;
            he governs the peoples with equity.
R.        Proclaim God’s marvelous deeds to all the nations.
or:
R.        Alleluia.

 

Alleluia

John 10:27

R. Alleluia, alleluia.
My sheep hear my voice, says the Lord;
I know them, and they follow me.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

John 15:9-11

Jesus said to his disciples:
“As the Father loves me, so I also love you.
Remain in my love.
If you keep my commandments, you will remain in my love,
just as I have kept my Father’s commandments
and remain in his love.

“I have told you this so that
my joy might be in you and
your joy might be complete.”

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/050726.cfm

 

 


Commentary on Acts 15:7-21

Today we have the second and final part of the ‘Council of Jerusalem’. The issue at hand (see Acts 15:1-6) has been discussed in depth and we now are given the conclusions of the assembly. We will see the implementation of these conclusions in tomorrow’s reading.

The Council of Jerusalem can be said to be divided into three parts:

  1. the speech of Peter, head of the Apostles;
  2. the statement of James, the leader of the Jerusalem church;
  3. an ‘encyclical’ letter (the first of many!) sent to the churches, which we will see tomorrow.

First, Peter speaks up. This is significant. One would have expected Paul to do so. But Paul has had his say and presented his case. Peter now speaks, primarily as leader of the apostolic college, but also because of his personal experience in this sensitive issue.

It is now for him to make the final decision. He has special credentials for doing so as leader of the Apostles, the inner core of the Church’s leadership. But he was also the one to whom God had explicitly revealed that the Christian community should be opened to the Gentiles, and that many of the ritual obligations of the Jews, such as those involving unclean foods, were no longer relevant. This happened when Peter had the vision about all the different kinds of animals (see Acts 10:9-16). And it was Peter who had played a leading role in the baptism into the community of Cornelius, the first gentile Christian.

Peter now tells the assembly how God had chosen him to be the instrument for bringing Christ’s message to the Gentiles and how they had received the gift of the Spirit, just as the first Christians did. The receiving of the Holy Spirit was always taken as the irrefutable proof of being accepted by God. That was seen clearly in the case of Cornelius and his household. Peter says:

God, who knows the human heart, testified to them [the Gentiles] by giving them the Holy Spirit, just as he did to us.

Then, says Peter, isn’t it only provoking God’s anger to place:

…on the neck of the disciples a yoke that neither our ancestors nor we have been able to bear?

The ‘yoke’ here is the Mosaic law. Paul writes in his letter to the Galatians:

For freedom Christ has set us free. Stand firm, therefore, and do not submit again to a yoke of slavery. (Gal 5:1)

Paul has to say this because many Jewish converts were going back to full observance of the Mosaic law.

All that is needed is to “be saved through the grace of the Lord Jesus”. Again from Galatians:

…we know that a person is justified not by the works of the law but through the faith of Jesus Christ…no one will be justified by the works of the law. (Gal 2:15-16)

This ‘faith’ is not just an intellectual acceptance, but a total commitment of the self to the Way of Christ.

The Jewish way is not, says Peter, a specially privileged one, and circumcision, by itself, means nothing. Of course, for many Jews, circumcision represented their total dedication to God.

The assembly then fell silent after this presentation. Was that because they were overwhelmed by what Peter had said, or was it that there had been some loud disagreement from legalists while he spoke? In any case, Barnabas and Paul, on their part, confirmed all that Peter had said by describing their wonderful experience of evangelising the Gentiles and seeing God working so evidently among them (note that here Barnabas’ name comes before Paul’s, perhaps because he had more status in the Jerusalem community).

We now come to the second part of the Council’s discussions. James, the leader of the Jerusalem community and a relative of Jesus himself, speaks. He clearly represents the Jewish members of the Christian community and so, like Peter, but in a different way, his words carry special weight. He will contradict the demands of some of his fellow-Jews in the community.

He endorses the words of Peter, confirming them with a passage from the prophet Amos:

I will return, and I will rebuild the dwelling of David…so that all other peoples may seek the Lord… (Amos 9:11-12)

The text is quoted according to the Septuagint (the Greek version of the Old Testament), and the argument partly depends on variants peculiar to that version. It probably comes from Greek-speaking believers, although here it is ascribed to the leader of the Hebrew Christians.

In view of this statement that God wishes all to belong to him, James goes on to say that no unnecessary burdens should be put on Gentiles who wish to convert.

He does make a few exceptions, however, and says that a letter should be sent out to this effect. Although they are not bound by the Mosaic law in general—and especially circumcision—he lists four things gentile Christians should avoid. These are:

1. Pollution from idols
2. Unlawful marriage
3. Meat of strangled animals
4. Blood

The first point forbids the eating of food which had been offered to idols because it might imply some ambivalence about fidelity to one’s Christian beliefs. However, Paul, in writing to the Romans, says this does not bother him personally, as he does not believe in those idols anyway. Nevertheless, he would not eat such food if he was in the presence of a more scrupulous person who might misunderstand his action.

The second prohibition is given is because many Gentiles—like many people today—took sexual activity rather lightly. Temple worship, too, sometimes involved intimacy with temple prostitutes, male and female. Apart from the immorality involved, this could be a source of scandal.

The third and fourth conditions are presented because Jews only eat the meat of animals from which the blood has been drained and, as we see in the Gospels, contact with blood was seen as a form of religious contamination. This seems to contradict what has been said earlier, but it should really be seen as a plea at this stage in the church’s life to respect the sensitivities of the more traditional Jewish converts. It is a matter of compromise in non-essentials. For us, this would be like agreeing to eat fish on Fridays when with Catholics who cannot bring themselves to change their old ways. Or perhaps like not insisting that people take Communion in the hand.

Again, we can learn from this discussion. On the one hand, we have to be careful not to impose on people practices which are not central to our faith and, at the same time, to be willing to bend in areas which are not essential. This is a principle of mutual tolerance which should be observed by both conservatives and progressives alike in the church, and St Paul has many wise things to say about it (see especially his Letter to the Romans, chap 14).

Comments Off

 


Commentary on John 15:9-11

Jesus continues speaking to his disciples at the Last Supper. After giving them the parable of the vine, he now goes on to give its real meaning: the Father, the Son and his followers are all to be united in love. As the Father pours out his love on the Son, so the Son pours out his love on his disciples. They, in turn, are to pour out the same love on their brothers and sisters everywhere. That is how we keep the ‘commandments’ of Jesus; all his commandments can be summarised in that one word ‘love’ (Greek, agape).

As someone once described it, the love of Jesus is like an electric current. If the current does not pass through you, it cannot enter into you. Similarly, if the love of Jesus does not pour through us to others, it is a sign that his love is not really in us. The love of God has to be recognised, responded to and passed on. It is not just a ‘given’.

And the fruit of that love is joy, the same joy that Jesus himself experiences. The normal situation of the Christian disciple should be joy and consolation. After all, as St Teresa of Avila said, “A sad saint is a sorry saint”. It is a contradiction in terms. Some Christians are incredibly ‘serious’ about their faith. One might wonder if they have yet experienced the love of Jesus. If they did, wouldn’t that love be joyfully flowing out to others?

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1055g/

 

 


Thursday, May 7, 2026

Easter Time

Opening Prayer

Lord our God,

you want your Church to be open to all persons and all nations, for your Son was available to all and you love all people. God, give us open minds and open hearts.

Save us from our narrow prejudices and stop us from trying to create people in our own image and likeness.

We ask you this through Christ our Lord.

Gospel Reading - John 15: 9-11

Jesus said to his disciples: "I have loved you just as the Father has loved me. Remain in my love.

If you keep my commandments you will remain in my love, just as I have kept my Father's commandments and remain in his love.

I have told you this so that my own joy may be in you and your joy be complete.

Reflection

The reflection around the parable of the vine includes from verses 1 to 17. Today we will mediate on verses 9 to 11; Day after tomorrow, the Gospel skips verses 12 to 17 and begins with verse 18, which speaks about another theme. This is why, today, we include in a brief comment verses 12 to 17, because in them blossoms the flower and the parable of the vine shows all its beauty.

Today’s Gospel is formed only of three verses which continue on yesterday’s Gospel and give more light to be able to apply the comparison of the vine to the life of the community. The community is like a vine. It goes through difficult moments. It is the time of the pruning, a necessary moment in order to be able to bear more fruit.

           John 15: 9-11: Remain in my love, source of perfect joy. Jesus remains in the love of the Father, by observing the commandments which he receives from him. We remain in the love of Jesus by observing the commandments which he has left for us. And we should observe them in the same way in which he observed the commandments of the Father: “If you keep my commandments you will remain in my love, just as I have kept my Father’s commandments and remain in his love”. It is in this union of the love of the Father and of Jesus that the source of true joy is found: “I have told you this so that my joy may be in you and your joy be complete.”

           John 15: 12-13: Love one another as I have loved you. The commandment of Jesus is only one: “To love one another, as he has loved us!” (Jn 15: 12). Jesus goes beyond the Old Testament. The ancient criterion was: “You will love your neighbour as yourself” (Lev 18: 19). The new criterion is: “That you love one another, as I have loved you.” Here he says the phrase which we sing even until now: “Nobody has greater love than this: to give one’s life for one’s friends!”

           John 15: 14-15: Friends and not servants. “You are my friends if you do what I command you”, that is, the practice of love up to the total gift of self! Immediately after, Jesus adds a very high ideal for the life of the disciples. He says: “I shall no longer call you servants, because a servant does not know his master’s business. I call you friends, because I have made known to you everything I have learnt from my Father!” Jesus had no more secrets for his disciples. He has told us everything he heard from the Father! This is the splendid ideal of life in community: to attain a total transparency, to the point of not having any secrets among ourselves and of being able to have total trust in one another, to be able to share the experience of God and of life that we have, and in this way enrich one another reciprocally. The first Christians succeeded in attaining this ideal during several years. They were “one only heart and one soul” (Acts 4: 32; 1: 14: 2, 42, 46).

           John 15: 16-17: Jesus has chosen us. We have not chosen Jesus. He has chosen us, he has called us and has entrusted us the mission to go and bear fruit, fruit which will last. We need him, but he also needs us and our work in order to be able to continue to do today what he did for the people of Galilee. The last recommendation: “My command to you is to love one another!”

           The symbol of the vine in the Bible. The people of the Bible cultivated the vine and produced good wine. The harvest of the grapes was a feast with songs and dances. And this gave origin to the song of the vine, used by the prophet

Isaiah. He compares the people of Israel to the vine (Is 5: 1-7; 27: 2-5; Ps 80, 9: 19). Before him, the prophet Hosea had already compared Israel to an exuberant vine, the more fruit that it produced, the more it multiplied its idolatries (Ho 10: 1). This theme was used by Jeremiah, who compares Israel to a bastard vine (Jer 2: 21), from which the branches were uprooted (Jer 5: 10; 6: 9). Jeremiah uses these symbols because he himself had a vine which had been trampled on and devastated by the invaders (Jer 12: 10). During the slavery of Babylonia, Ezekiel used the symbol of the vine to denounce the infidelity of the people of Israel. He told three parables on the vine: 

           1) the vine which is burnt and is good for nothing (Ez 15: 1-8); 

           2) the false vine planted and protected by two waters, symbols of the kings of Babylonia and of Egypt, enemies of Israel. (Ez 17: 1-10). 

           3) The vine destroyed by the oriental wind, image of the slavery of Babylonia (Ez 19: 10-14). 

The comparison of the vine was used by Jesus in several parables: the laborers of the vineyard (Mt 21: 1-16); the two sons who have to work in the vineyard (Mt 21: 32-33); the parable of the wicked tenants, who did not pay the landowner, beat the servants and killed the son of the landowner (Mt 21: 33-45); the barren fig tree planted in the vineyard (Lk 13: 6-9); the vine and its branches (Jn 15: 1-

17).

Personal Questions

  We are friends and not servants. How do I consider this in my relationship with persons?

  To love as Jesus has loved us. How does this ideal of love grow in me?

Concluding Prayer

Proclaim his salvation day after day, declare his glory among the nations, his marvels to every people! (Ps 96: 2-3)

www.ocarm.org

 

07.05.2026: THỨ NĂM TUẦN V PHỤC SINH

 07/05/2026

 Thứ Năm tuần 5 Phục Sinh

 


Bài Ðọc I: Cv 15, 7-21

“Tôi xét là không nên làm khó dễ các người dân ngoại trở về với Thiên Chúa”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, khi đã cứu xét kỹ càng, Phêrô đứng lên nói: “Hỡi anh em, anh em biết rằng từ những ngày đầu, Thiên Chúa đã chọn tôi để dân ngoại được nghe lời Phúc Âm do miệng tôi và tin. Thiên Chúa đã thấu biết các tâm hồn và đã minh chứng bằng cách ban Thánh Thần cho họ, như đã ban cho chúng ta; Người không phân biệt chúng ta với họ, vì dùng đức tin thanh tẩy tâm hồn họ. Vậy giờ đây sao anh em thách thức Thiên Chúa khi anh em đặt lên cổ các môn đồ cái ách mà cả tổ phụ chúng ta lẫn chúng ta không sao mang nổi? Nhưng chúng ta tin rằng nhờ ơn của Chúa Giêsu Kitô mà chúng ta được cứu độ cùng một thể thức như họ”. Tất cả đám đông đều im lặng, rồi họ nghe Barnaba và Phaolô kể lại bao nhiêu phép lạ, và việc kỳ diệu Thiên Chúa đã nhờ các ngài mà thực hiện giữa các dân ngoại.

Khi hai ngài dứt lời, Giacôbê lên tiếng nói rằng: “Hỡi anh em, hãy nghe tôi. Simon đã thuật lại cách thức Thiên Chúa trước tiên đã thương chọn cho danh Người một dân giữa chư dân. Lời các tiên tri cũng phù hợp như vậy, như đã chép rằng: “Sau đó Ta sẽ trở lại và tái thiết lều của Ðavít đã sụp đổ. Ta sẽ tu bổ những chỗ hư hại và sẽ dựng nó lên, để các kẻ còn lại và tất cả dân ngoại kêu cầu danh Ta, sẽ tìm kiếm Chúa. Chúa phán và thực hành các việc đó. Từ đời đời Chúa biết các việc Chúa làm”. Vì vậy, tôi xét là không nên làm khó dễ các người dân ngoại trở về với Thiên Chúa, nhưng truyền cho họ kiêng những ô uế của tượng thần, đừng gian dâm, và kiêng thịt các con vật chết ngạt và kiêng máu. Vì chưng từ thời xưa người ta đã rao giảng Môsê trong mỗi thành, họ đọc sách của người mọi ngày Sabbat trong các hội đường”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 95, 1-2a. 2b-3. 10

Ðáp: Hãy tường thuật phép lạ Chúa giữa chư dân

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: Hãy ca mừng Chúa bài ca mới, hãy ca mừng Chúa đi, toàn thể địa cầu! Hãy ca mừng Chúa, hãy chúc tụng danh Người.

Xướng: Ngày ngày hãy loan truyền ơn Người cứu độ. Hãy tường thuật vinh quang Chúa giữa chư dân và phép lạ Người ở nơi vạn quốc.

Xướng:  Người giữ vững địa cầu cho nó khỏi lung lay; Người cai quản chư dân theo đường đoan chính.

 

Alleluia: Ga 16, 17 và 13

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy sẽ sai Thần Chân Lý đến, Người sẽ dạy các con biết tất cả sự thật”. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 15, 9-11

“Các con hãy ở trong tình yêu của Thầy, để niềm vui của các con được trọn vẹn”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Như Cha đã yêu mến Thầy, Thầy cũng yêu mến các con. Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy. Nếu các con tuân giữ lệnh Thầy truyền, các con sẽ ở trong tình yêu của Thầy, cũng như Thầy đã giữ lệnh truyền của Cha Thầy, nên Thầy ở lại trong tình yêu của Người. Thầy nói với các con điều đó, để niềm vui của Thầy ở trong các con, và niềm vui của các con được trọn vẹn”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Công vụ Tông Đồ 15,7-21

Hôm nay chúng ta có phần thứ hai và cũng là phần cuối cùng của “Công đồng Giê-ru-sa-lem”. Vấn đề đang được thảo luận (xem Công vụ Tông Đồ 15,1-6) đã được bàn bạc kỹ lưỡng và giờ đây chúng ta được biết kết luận của công đồng. Chúng ta sẽ thấy việc thực hiện những kết luận này trong bài đọc ngày mai.

Công đồng Giê-ru-sa-lem có thể được chia thành ba phần:

1. Bài phát biểu của Phê-rô, người đứng đầu các tông đồ;

2. Lời tuyên bố của Gia-cô-bê, người lãnh đạo hội thánh Giê-ru-sa-lem;

3. Một bức thư “thông điệp” (bức đầu tiên trong số nhiều bức thư!) gửi đến các hội thánh, mà chúng ta sẽ thấy vào ngày mai.

Trước hết, Phê-rô lên ​​tiếng. Điều này rất quan trọng. Người ta có thể mong đợi Phao-lô làm như vậy. Nhưng Phao-lô đã nói lên quan điểm của mình và trình bày lập luận của ông. Giờ đây, Phê-rô lên ​​tiếng, chủ yếu với tư cách là người lãnh đạo nhóm tông đồ, nhưng cũng vì kinh nghiệm cá nhân của ông trong vấn đề nhạy cảm này.

Giờ đây, ông phải đưa ra quyết định cuối cùng. Ông có đủ tư cách đặc biệt để làm điều đó với tư cách là người lãnh đạo các Tông đồ, nòng cốt trong ban lãnh đạo của Giáo hội. Nhưng ông cũng là người mà Đức Chúa Trời đã mặc khải rõ ràng rằng cộng đồng Kitô giáo nên mở lòng đón nhận dân ngoại, và nhiều nghĩa vụ nghi lễ của người Do Thái, chẳng hạn như những nghĩa vụ liên quan đến thức ăn ô uế, không còn phù hợp nữa. Điều này đã xảy ra khi Phê-rô có khải tượng về tất cả các loại động vật khác nhau (xem Công vụ Tông Đồ 10,9-16). Và chính Phê-rô là người đã đóng vai trò lãnh đạo trong việc làm phép rửa tội cho Cô-nê-li-ô, người Kitô hữu ngoại bang đầu tiên.

Giờ đây, Phê-rô kể cho hội chúng nghe về việc Đức Chúa Trời đã chọn ông làm công cụ để mang sứ điệp của Chúa Kitô đến cho dân ngoại và cách họ đã nhận được ân tứ của Đức Thánh Linh, giống như những người Kitô hữu đầu tiên. Việc nhận được Đức Thánh Linh luôn được coi là bằng chứng không thể chối cãi về việc được Đức Chúa Trời chấp nhận. Điều đó đã được thấy rõ ràng trong trường hợp của Co-nê-li-ô và gia đình ông. Phê-rô nói:

Đức Chúa Trời, Đấng thấu hiểu lòng người, đã làm chứng cho họ [dân ngoại] bằng cách ban cho họ Đức Thánh Linh, cũng như Ngài đã ban cho chúng ta.

Vậy thì, Phê-rô nói, chẳng phải chỉ đang chọc giận Đức Chúa Trời khi đặt lên cổ các môn đệ một cái ách mà cả tổ tiên chúng ta lẫn chúng ta đều không thể gánh nổi sao?

Cái ách ở đây là luật Môi-se. Phao-lô viết trong thư gửi tín hữu Ga-lát:

Vì sự tự do, Đấng Ki-tô đã giải phóng chúng ta. Vậy nên, hãy đứng vững, chớ để mình lại chịu ách nô lệ nữa. (Ga-lát 5,1)

Phao-lô phải nói điều này vì nhiều người Do Thái cải đạo đang quay trở lại tuân giữ trọn vẹn luật Môi-se.

Tất cả những gì cần thiết là “được cứu rỗi nhờ ân điển của Chúa Giê-su”. Lại từ thư Ga-lát:

…chúng ta biết rằng một người được xưng công chính không phải bởi các việc làm của luật pháp, nhưng bởi đức tin nơi Đức Chúa Giê-su Ki tô…không ai sẽ được xưng công chính bởi các việc làm của luật pháp. (Ga-lát 2,15-16)

Đức tin này không chỉ là sự chấp nhận về mặt trí tuệ, mà là sự tận hiến hoàn toàn bản thân cho Con đường của Đấng Ki tô. Phê-rô nói rằng, con đường của người Do Thái không phải là một con đường đặc ân, và phép cắt bì tự nó chẳng có ý nghĩa gì. Tất nhiên, đối với nhiều người Do Thái, phép cắt bì tượng trưng cho sự tận hiến hoàn toàn của họ cho Chúa.

Sau bài trình bày này, cả hội chúng im lặng. Phải chăng họ quá xúc động trước những điều Phê-rô nói, hay là do có những ý kiến ​​phản đối gay gắt từ những người theo chủ nghĩa luật lệ trong khi ông đang nói? Dù sao đi nữa, Ba-na-ba và Phao-lô đã xác nhận tất cả những gì Phê-rô nói bằng cách mô tả kinh nghiệm tuyệt vời của họ khi rao giảng Tin Mừng cho dân ngoại và chứng kiến ​​Chúa hành động rõ ràng giữa họ (lưu ý rằng ở đây tên của Ba-na-ba đứng trước tên của Phao-lô, có lẽ vì ông có địa vị cao hơn trong cộng đồng Giê-ru-sa-lem).

Giờ đây chúng ta đến với phần thứ hai của cuộc thảo luận của Công đồng. Gia-cô-bê, người lãnh đạo cộng đồng Giê-ru-sa-lem và là họ hàng của chính Chúa Giê-su, lên tiếng. Ông rõ ràng đại diện cho các thành viên Do Thái trong cộng đồng Ki tô giáo và vì vậy, giống như Phê-rô, nhưng theo một cách khác, lời nói của ông mang trọng lượng đặc biệt. Ông sẽ phản bác những yêu cầu của một số người Do Thái đồng hương trong cộng đồng.

Ông tán thành lời của Phê-rô, xác nhận chúng bằng một đoạn trích từ tiên tri A-mốt:

"Ta sẽ trở lại, và ta sẽ xây dựng lại nơi ở của Đa-vít… để tất cả các dân tộc khác tìm kiếm Chúa…" (A-mốt 9,11-12)

Văn bản được trích dẫn theo bản Septuagint (bản tiếng Hy Lạp của Cựu Ước), và lập luận một phần phụ thuộc vào các biến thể đặc thù của bản đó. Nó có lẽ đến từ các tín hữu nói tiếng Hy Lạp, mặc dù ở đây nó được gán cho người lãnh đạo của các tín hữu Ki tô gốc Do Thái.

Trước tuyên bố này rằng Đức Chúa Trời muốn tất cả thuộc về Ngài, Gia-cô-bê tiếp tục nói rằng không nên đặt gánh nặng không cần thiết lên những người ngoại bang muốn cải đạo. Tuy nhiên, ông cũng đưa ra một vài ngoại lệ và nói rằng cần phải gửi thư để thông báo về điều này. Mặc dù họ không bị ràng buộc bởi luật Môi-se nói chung—và đặc biệt là luật cắt bì—ông liệt kê bốn điều mà các tín đồ Ki tô giáo không phải người Do Thái nên tránh. Đó là:

1. Sự ô uế từ thần tượng

2. Hôn nhân bất hợp pháp

3. Thịt của động vật bị siết cổ chết

4. Máu

Điểm đầu tiên cấm ăn thức ăn đã được dâng cho thần tượng vì nó có thể hàm ý sự lưỡng lự về lòng trung thành với niềm tin Ki tô giáo của một người. Tuy nhiên, Phao-lô, khi viết thư cho người La Mã, nói rằng điều này không làm phiền ông cá nhân, vì dù sao ông cũng không tin vào những thần tượng đó. Tuy nhiên, ông sẽ không ăn thức ăn như vậy nếu ông ở trước mặt một người cẩn trọng hơn, người có thể hiểu sai hành động của ông.

Lệnh cấm thứ hai được đưa ra là vì nhiều người không phải người Do Thái—giống như nhiều người ngày nay—coi nhẹ hoạt động tình dục. Việc thờ phượng trong đền thờ đôi khi cũng liên quan đến sự thân mật với gái mại dâm trong đền thờ, cả nam và nữ. Ngoài sự vô đạo đức liên quan, điều này có thể là nguồn gốc của sự tai tiếng. Điều kiện thứ ba và thứ tư được đưa ra vì người Do Thái chỉ ăn thịt của những con vật đã được rút hết máu và, như chúng ta thấy trong Phúc Âm, tiếp xúc với máu được coi là một hình thức ô uế về mặt tôn giáo. Điều này dường như mâu thuẫn với những gì đã nói trước đó, nhưng thực ra nên được xem như một lời khẩn cầu ở giai đoạn này trong đời sống của Giáo hội để tôn trọng sự nhạy cảm của những người Do Thái cải đạo theo truyền thống hơn. Đó là vấn đề thỏa hiệp trong những điều không thiết yếu. Đối với chúng ta, điều này giống như việc đồng ý ăn cá vào thứ Sáu khi ở cùng với những người Công giáo không thể thay đổi cách thức cũ của họ. Hoặc có lẽ giống như việc không nhất quyết yêu cầu mọi người rước lễ bằng tay.

Một lần nữa, chúng ta có thể học hỏi từ cuộc thảo luận này. Một mặt, chúng ta phải cẩn thận không áp đặt lên mọi người những thực hành không phải là trọng tâm của đức tin chúng ta và, đồng thời, phải sẵn sàng nhượng bộ trong những lĩnh vực không thiết yếu. Đây là một nguyên tắc khoan dung lẫn nhau mà cả những người bảo thủ và những người tiến bộ trong Giáo hội đều nên tuân thủ, và Thánh Phaolô có nhiều điều khôn ngoan để nói về điều đó (xem đặc biệt Thư gửi tín hữu Rô ma, chương 14).

 


Chú giải về Gioan 15,9-11

Chúa Giê-su tiếp tục nói chuyện với các môn đệ trong Bữa Tiệc Ly. Sau khi kể cho họ dụ ngôn về cây nho, Ngài tiếp tục giải thích ý nghĩa thực sự của nó: Cha, Con và những người theo Ngài đều phải hiệp nhất trong tình yêu thương. Như Cha đã ban tình yêu thương cho Con, thì Con cũng ban tình yêu thương cho các môn đệ. Đến lượt họ, họ phải ban tình yêu thương ấy cho anh chị em mình ở khắp mọi nơi. Đó là cách chúng ta giữ các “giới răn” của Chúa Giê-su; tất cả các giới răn của Ngài có thể được tóm tắt trong một từ “tình yêu” (tiếng Hy Lạp, agape).

Như ai đó đã từng mô tả, tình yêu của Chúa Giê-su giống như một dòng điện. Nếu dòng điện không chạy qua bạn, nó không thể vào trong bạn. Tương tự, nếu tình yêu của Chúa Giê-su không tuôn chảy qua chúng ta đến người khác, đó là dấu hiệu cho thấy tình yêu của Ngài không thực sự ở trong chúng ta. Tình yêu của Đức Chúa Trời phải được nhận biết, đáp lại và truyền đạt. Nó không chỉ là một “sự ban cho”. Và kết quả của tình yêu ấy là niềm vui, chính niềm vui mà Chúa Giê-su đã trải nghiệm. Tình trạng bình thường của người môn đệ Kitô giáo phải là niềm vui và sự an ủi. Sau tất cả, như Thánh Teresa Avila đã nói, “Một vị thánh buồn bã là một vị thánh đáng thương”. Đó là một sự mâu thuẫn trong thuật ngữ. Một số Kitô hữu vô cùng “nghiêm túc” về đức tin của họ. Người ta có thể tự hỏi liệu họ đã trải nghiệm tình yêu của Chúa Giê-su chưa. Nếu họ đã trải nghiệm, chẳng phải tình yêu ấy sẽ tuôn chảy một cách vui vẻ đến với người khác sao?

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1055g/

 

 


Suy niệm: Niềm vui trong Chúa

Chúa Giêsu không bảo ta hãy yêu Chúa. Nhưng bảo ta hãy ở lại trong tình yêu của Chúa. Ở lại trong tình yêu là lời mời gọi tha thiết hơn nhiều, thân thiết hơn nhiều. Yêu ở đây không phải là một tình cảm, một thái độ, nhưng là một đời sống. Ở trong tình yêu là sống trong tình yêu. Sống nhờ tình yêu. Sống cho tình yêu. Tình yêu của Chúa là một bầu trời. Thiên Chúa ấp ủ ta trong tình yêu. Ta hít thở tình yêu. Ta hấp thụ tình yêu. Ta lớn lên trong tình yêu. Ta hạnh phúc trong tình yêu.

Chúa có kinh nghiệm vì đã ở lại trong tình yêu của Chúa Cha. Ở lại trong tình yêu của Chúa Cha làm cho Chúa được phong phú, được bình an và vui tươi vì tràn ngập hạnh phúc. Nên Chúa muốn ta cũng ở trong Chúa để được sống, được phong phú, được bình an và được vui tươi hạnh phúc như thế. “Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy. Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy… như Thầy ở lại trong tình thương của Cha”.

Ở lại là một kết hợp sâu xa. Kết hợp đó khiến ta nên một với Chúa. Chúa sống trong ta. Chúa biến đổi ta. Để ta suy nghĩ như Chúa. Nói năng như Chúa, Hành động như Chúa. Cũng như Chúa nên một với Chúa Cha. Nên không làm theo ý mình. Nhưng làm theo ý Cha. Người nói là nói lời đã nghe nơi Chúa Cha. Người làm là làm theo ý Chúa Cha.

Khi ta hoàn toàn ở lại trong Chúa, hoàn toàn kết hợp với Chúa, hoàn toàn nên một với Chúa, ta sẽ có niềm vui tràn đầy. Niềm vui đó chính Chúa đã cảm nghiệm khi ở trong Chúa Cha, nên Chúa truyền lại cho ta để ta cũng được hưởng niềm vui trong Chúa: “Các điều ấy, Thầy đã nói với anh em để anh emđược hưởng niềm vui của Thầy, và niềm vui của anh em được nên trọn vẹn”.

Ở trong tình yêu Chúa biến đổi ta cho ta được sống và được phong phú. Chứ không phải nhờ những nghi thức bên ngoài như phép cắt bì. Chính vì thế các Tông đồ đã quyết định bỏ phép cắt bì với những luật lệ của người Do thái. Chỉ trong tình yêu Chúa Kitô ta được biến đổi nên người mới. Được sống. Được hạnh phúc. Và tràn đầy niềm vui

 

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)