Trang

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2026

SEPTEMBER 1, 2026: TUESDAY OF THE TWENTY-SECOND WEEK IN ORDINARY TIME

 


September 1, 2026

Tuesday of the Twenty-second Week in Ordinary Time

Lectionary: 432

 

Reading 1

1 Corinthians 2:10b-16

Brothers and sisters:
The Spirit scrutinizes everything, even the depths of God.
Among men, who knows what pertains to the man
except his spirit that is within?
Similarly, no one knows what pertains to God except the Spirit of God.
We have not received the spirit of the world
but the Spirit who is from God,
so that we may understand the things freely given us by God.
And we speak about them not with words taught by human wisdom,
but with words taught by the Spirit,
describing spiritual realities in spiritual terms.

Now the natural man does not accept what pertains to the Spirit of God,
for to him it is foolishness, and he cannot understand it,
because it is judged spiritually.
The one who is spiritual, however, can judge everything
but is not subject to judgment by anyone.

For “who has known the mind of the Lord, so as to counsel him?”
But we have the mind of Christ.

 

Responsorial Psalm

Psalm 145:8-9, 10-11, 12-13ab, 13cd-14

R. (17) The Lord is just in all his ways.
The LORD is gracious and merciful,
slow to anger and of great kindness.
The LORD is good to all
and compassionate toward all his works.
R. The Lord is just in all his ways.
Let all your works give you thanks, O LORD,
and let your faithful ones bless you.
Let them discourse of the glory of your Kingdom
and speak of your might.
R. The Lord is just in all his ways.
Making known to men your might
and the glorious splendor of your Kingdom.
Your Kingdom is a Kingdom for all ages,
and your dominion endures through all generations.
R. The Lord is just in all his ways.
The LORD is faithful in all his words
and holy in all his works.
The LORD lifts up all who are falling
and raises up all who are bowed down.
R. The Lord is just in all his ways.

 

 

Alleluia

Luke 7:16

R. Alleluia, alleluia.
A great prophet has arisen in our midst
and God has visited his people.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Luke 4:31-37

Jesus went down to Capernaum, a town of Galilee.
He taught them on the sabbath,
and they were astonished at his teaching
because he spoke with authority.
In the synagogue there was a man with the spirit of an unclean demon, 
and he cried out in a loud voice,
“What have you to do with us, Jesus of Nazareth?
Have you come to destroy us?
I know who you are–the Holy One of God!”
Jesus rebuked him and said, “Be quiet! Come out of him!”
Then the demon threw the man down in front of them
and came out of him without doing him any harm.
They were all amazed and said to one another,
“What is there about his word?
For with authority and power he commands the unclean spirits,
and they come out.”
And news of him spread everywhere in the surrounding region.

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/090126.cfm

 

 


Commentary on 1 Corinthians 2:10-16

In today’s passage, Paul discusses the true nature of the genuinely spiritual person. Not surprisingly, the source of his spirituality is the Spirit of God:

…the Spirit searches everything, even the depths of God.

The Spirit does this, not in order to know them better—for the Spirit knows all things. But rather, he understands fully the depths of God’s nature and so is fully competent to reveal them to us. And just as only a person alone knows what is going on in the depths of his or her heart, so only the depths of God can be known by God’s own Spirit.

What distinguishes the true followers of Christ is that they are not imbued by the spirit of the world around them. The “spirit of the world” is that “wisdom of this age” which is alienated from God and all he stands for (1 Cor 2:6). It is the attitude of ‘sinful nature’ as described in the Letter to the Romans (8:6-7). Instead, true followers have received the gift of God’s Spirit which helps us to understand the gifts and the love that is constantly being showered on us. So Paul’s teaching is not, as he said before, based on philosophical speculations, but comes in the way the Spirit communicates, that is, straight to the heart and not just in the mind.

In the verses which follow (including some which are not part of today’s reading) Paul explains why many fail to grasp true wisdom. It is because such wisdom is perceived by the spiritual (i.e. mature) Christian. The Corinthians, however, were unspiritual, worldly (infant) believers (1 Cor 3:1-4), and the proof of their immaturity was their division over their human leaders (1 Cor 3:3-4).

The unspiritual person is described as one who is closed to the working of the Spirit. The Greek term here is psychikos, a person who depends on his own natural resources:

…who walk…according to the flesh… (Rom 8:4)

This person is dominated by the physical, worldly or natural life.

Such a person—and we have surely met such individuals often—rejects the gospel teaching as nonsense. In fact, he or she does not understand it because understanding only comes through being open to the promptings of the Spirit.

Persons who are spiritual, on the other hand:

…discern all things, and they are themselves subject to no one else’s scrutiny.

The Spirit gives the follower of Christ deep insights into the meaning of life, and a vision of what is really important. Paul himself, as a ‘spiritual’ man, is not to be judged by the Corinthians who are ‘sensual’ and immature, only able to be:

…fed…milk, not solid food, for you were not ready for solid food. (1 Cor 4:2)

Many a truly Spirit-guided person will, as Jesus and Paul were, be frequently criticised. Such individuals may be rejected and even removed altogether by exile or death. But as long as they remain true to the guidance of the Spirit, they do not feel effectively judged by such people.

Christians must never be arrogant or contemptuous of others. At the same time, they must not fear or hesitate to be in opposition to the conventional wisdom of their environment. In order to make sure of their integrity, they must constantly discern the voice and the leading of God in all that he says and does.

Paul ends by asking a question posed by Isaiah:

For who has known the mind of the Lord
so as to instruct him?

Paul answers by saying that, while we may not know the mind of God, and still less dare to teach him, he does claim that he and many of the baptised are those who have:

…the mind of Christ.

To have the “mind of Christ” is to see things the way Jesus sees them, to value things the way he values them, and to totally share his vision of the meaning and goal of our lives. What exactly that mind of Christ is can be found in the lovely hymn that Paul quotes in his letter to the Philippians (2:6-11). Let us pray today that we may be truly spiritual people who share and understand the mind of Christ.

 


Commentary on Luke 4:31-37

Immediately after his mixed reception in Nazareth, Jesus moves on to Capernaum, a town on the north shore of Galilee, which was to be the base from which Jesus did much of his missionary work. As in Nazareth, he taught the people in the synagogue on the Sabbath. Unlike in Nazareth:

They were astounded at his teaching because he spoke with authority.

He did not quote other authorities like the teachers of the law, because his authority was directly from God; it was his own.

At the same time, it was not the authority of domination. It was the authority of someone who has access to special knowledge, the authority of someone who speaks in his own name and not just on behalf of others, the authority of one who empowers others and makes them grow.

The word ‘authority’ comes from the Latin auctoritas, which in turn comes from the verb augere, meaning to increase or augment. And Jesus’ authority is not only in word and teaching. Right there in the synagogue as he speaks is a man possessed by a “spirit of an unclean demon”. The spirit, through the man, speaks in fear of the power of Jesus:

Have you come to destroy us? I know who you are, the Holy One of God.

This title seems to indicate that the spirit recognises Jesus’ divine origin, but not his Messiahship. There was a belief in those times that knowing the exact name of one’s opponent gave one power over him.

Jesus ordered the evil spirit to leave the man, who was thrown to the ground, but not hurt. The people are amazed. Exorcism was not new to them, but they had never seen it done with such speed and effectiveness. They are astounded again at the power and authority of Jesus. They realise they are in the presence of someone very special, in fact, the “Holy One of God”.

Each one of us is given authority of some kind—as a parent, a teacher or perhaps our job responsibility. Let us make sure that we use it in such a way as to enhance the abilities of others rather than diminish them.

 

https://sacredspace.com/commentary

 

 


Tuesday, September 1, 2026

Ordinary Time

Opening Prayer

Almighty God,

every good thing comes from You. Fill our hearts with love for You, increase our faith, and by Your constant care protect the good You have given us.

We ask this through our Lord Jesus Christ, Your Son, who lives and reigns with You and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Luke 4: 31-37

Jesus went down to Capernaum, a town of Galilee. He taught them on the sabbath, and they were astonished at his teaching because he spoke with authority. In the synagogue there was a man with the spirit of an unclean demon, and he cried out in a loud voice, "What have you to do with us, Jesus of

Nazareth? Have you come to destroy us? I know who you are–the Holy One of God!" Jesus rebuked him and said, "Be quiet! Come out of him!" Then the demon threw the man down in front of them and came out of him without doing him any harm. They were all amazed and said to one another, "What is there about his word? For with authority and power he commands the unclean spirits, and they come out." And news of him spread everywhere in the surrounding region.

Reflection

In today’s Gospel we can see the facts more closely: the admiration of the people because of the way Jesus taught and the cure of a man who was possessed by an unclean spirit. Not all the Evangelists give this account in the same way. For Luke, the first miracle is the peace with which Jesus liberates Himself from the threat of death on the part of the people of Nazareth (Lk 4: 2930) and the cure of the possessed man (Lk 4: 33-35). For Matthew, the first miracle is the cure of the sick and of the possessed (Mt 4: 23) or, more specifically, the cure of a leper (Mt 8: 1-4). For Mark, the first miracle was the expulsion of the devil (Mk 1: 23-26). For John, the first miracle was Cana, where Jesus changed the water into wine (Jn 2: 1-11). Thus, in the way of narrating things, each Evangelist indicates which was Jesus’ greatest concern.

Luke 4: 31: Jesus’ change in direction toward Capernaum: “Jesus went down to Capernaum, a city in Galilee, and on Saturday He taught the people.” Matthew says that Jesus went to live in Capernaum (Mt 4: 13). He changed His residence. Capernaum was a small city on the crossroad between two important routes: the one coming from Asia Minor and leading to Petra on the south of Transjordan, and the other one coming from the region of the two rivers, the Tigris and the Euphrates, and leading down toward Egypt. The change toward Capernaum facilitated contact with the people and the spreading of the Good News.

           Luke 4: 32: Amazement of the people at the teaching of Jesus. The first thing that people perceive is that Jesus teaches in a different way. It is not so much the content that strikes them, but rather His way of teaching: “Jesus speaks with authority.” Mark adds that because of His different way of teaching, Jesus created a critical conscience among the people in regard to the religious authority of His time. The people perceived and compared: “He teaches with authority, unlike the Scribes” (Mk 1: 22, 27). The Scribes taught quoting authority. Jesus does not quote any authority; rather He speaks from His experience of God and of His life.

           Luke 4: 33-35: Jesus fights against the power of evil. The first miracle is the expulsion of the devil. The power of evil took possession of people, alienating them. Jesus restores the people to be themselves again, giving them back consciousness and liberty. He does this thanks to the force of His word: “Be quiet! Come out of him!” And on another occasion, He says: “But if it is through the finger of God that I drive devils out, then the Kingdom of God has indeed caught you unawares” (Lk 11: 20). Today, also, many people live alienated from themselves, subjugated by means of communication, by the propaganda of the government and of business. They live as slaves of consumerism, oppressed by debts and threatened by creditors. People think that they do not live well if they do not have everything which the propaganda announces. It is not easy to expel this power, which today alienates many people.

           Luke 4: 36-37: The reaction of the people: He gives orders to the unclean spirits. Jesus not only has a different way of teaching the things of God, but another aspect which evokes admiration in the people is His power over unclean spirits: “What is it in His words? He gives orders to unclean spirits with authority and power and they come out.” Jesus opens a new path so that the people can place themselves before God to pray and to receive the blessings promised to Abraham. Before, they had to purify themselves. There were many laws and norms which made the life of the people difficult and marginalized many people who were considered impure. But now, purified by faith in Jesus, people could once again place themselves before God and pray to Him, without needing to have recourse to the complicated norms of purity, which were frequently expensive.

Personal Questions

           Jesus brings about admiration and astonishment among the people. Does the way of acting of our community draw admiration from the people of the neighborhood? What type of admiration? Are my personal actions also worthy of admiration?

           Jesus drives out the power of evil and restores people to be themselves again. Today many people live alienated from everything. How can we help them to recover and be themselves again?

Concluding Prayer

Yahweh is tenderness and pity, slow to anger, full of faithful love.

Yahweh is generous to all.

His tenderness embraces all His creatures. (Ps 145: 8-9)

www.ocarm.org

 

 

 

01.09.2026: THỨ BA TUẦN XXII THƯỜNG NIÊN

 


01/09/2026

 Thứ Ba tuần 22 thường niên

 

Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 2, 10b-16

“Con người xác thịt không hiểu được những sự thuộc về Thánh Thần của Thiên Chúa, còn con người thiêng liêng đoán xét được mọi sự”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, Thánh Thần thấu suốt mọi sự, cả những điều thâm sâu của Thiên Chúa. Vì ai trong loài người biết được những sự thuộc về con người, nếu không phải là thần trí của con người ở trong người ấy? Cũng vậy, không ai biết được những sự thuộc về Thiên Chúa, nếu không phải là Thánh Thần của Thiên Chúa? Phần chúng ta, chúng ta đã không nhận lãnh tinh thần thế tục, nhưng nhận lãnh Thánh Thần bởi Thiên Chúa, để chúng ta nhận biết những sự Thiên Chúa đã ban cho chúng ta. Những điều đó, chúng tôi giảng dạy không phải bằng những lời khôn ngoan của loài người, nhưng bằng giáo lý của Thánh Thần, giãi bày những điều thiêng liêng cho những người thiêng liêng. Con người xác thịt không hiểu được những sự thuộc về Thánh Thần của Thiên Chúa, bởi nó cho là điên rồ và không thể hiểu biết được, vì điều đó phải được xét đoán theo cách thiêng liêng. Còn con người thiêng liêng đoán xét được mọi sự, và kẻ ấy không bị ai đoán xét. Vì nào ai biết được tư tưởng của Chúa, để dạy dỗ Người? Nhưng phần chúng ta, chúng ta có tư tưởng của Ðức Kitô.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 144, 8-9. 10-11. 12-13ab. 13cd-14

Ðáp: Chúa công minh trong mọi đường lối (c. 17a).

Xướng: Chúa nhân ái và từ bi, chậm bất bình và giàu ân sủng. Chúa hảo tâm với hết mọi loài, và từ bi với mọi công cuộc của Chúa.

Xướng: Lạy Chúa, mọi công cuộc của Chúa hãy ca ngợi Chúa, và các thánh nhân của Ngài hãy chúc tụng Ngài. Thiên hạ hãy nói lên vinh quang nước Chúa, và hãy đề cao quyền năng của Ngài.

Xướng: Ðể con cái loài người nhận biết quyền năng, và vinh quang cao cả nước Chúa. Nước Ngài là nước vĩnh cửu muôn đời, chủ quyền Ngài tồn tại qua muôn thế hệ.

Xướng: Chúa trung thành trong mọi lời Ngài phán, và thánh thiện trong mọi việc Ngài làm. Chúa nâng đỡ hết thảy những ai sa ngã, và cho mọi kẻ khòm lưng đứng thẳng lên.

 

Alleluia: 1 Ga 2, 5

Alleluia, alleluia! – Ai giữ lời Chúa Kitô, thì quả thật tình yêu của Thiên Chúa đã tuyệt hảo nơi người ấy. – Alleluia.

(Hoặc đọc: Vị ngôn sứ vĩ đại đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người”)

 

Phúc Âm: Lc 4, 31-37

Tôi biết Ngài là ai rồi, là Ðấng Thánh của Thiên Chúa”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu xuống thành Capharnaum, xứ Galilêa, và ở đó Người giảng dạy họ trong các ngày Sabbat. Người ta bỡ ngỡ về giáo lý của Người, vì lời giảng dạy của Người có uy quyền. Bấy giờ trong hội đường, có một người bị quỷ ô uế ám, thét to lên rằng: “Hỡi Giêsu Nadarét, giữa chúng tôi và Ngài có chuyện chi đâu? Ngài đến tiêu diệt chúng tôi sao? Tôi biết Ngài là ai rồi, là Ðấng Thánh của Thiên Chúa”. Nhưng Chúa Giêsu trách mắng nó rằng: “Hãy câm đi và ra khỏi người này”. Và quỷ vật ngã người đó giữa hội đường và xuất khỏi nó, mà không làm hại gì nó. Mọi người kinh hãi và bảo nhau rằng: “Lời gì mà lạ lùng vậy? Vì Người dùng quyền năng mà ra lệnh cho các thần ô uế, và chúng phải xuất ra”. Danh tiếng Người đồn ra khắp nơi trong xứ.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về 1 Cô-rin-tô 2,10-16

Trong đoạn Kinh Thánh hôm nay, Phao-lô bàn về bản chất đích thực của người thực sự sống theo Thánh Linh. Không có gì ngạc nhiên khi nguồn gốc đời sống tâm linh của họ chính là Đức Thánh Linh của Đức Chúa Trời:

…Thánh Linh dò ​​xét mọi sự, cả những sự sâu nhiệm của Đức Chúa Trời.

Thánh Linh làm điều này không phải để hiểu biết thêm—vì Ngài vốn đã biết mọi sự. Thay vào đó, Ngài thấu hiểu trọn vẹn những điều sâu nhiệm trong bản tính Đức Chúa Trời và nhờ đó hoàn toàn có khả năng bày tỏ những điều ấy cho chúng ta. Cũng như chỉ chính con người mới biết được những gì diễn ra nơi sâu thẳm lòng mình, thì chỉ Thánh Linh của Đức Chúa Trời mới thấu hiểu được những điều sâu nhiệm của Ngài.

Điều phân biệt những môn đồ chân chính của Đấng Ki-tôt là họ không bị thấm nhiễm bởi tinh thần của thế gian xung quanh. "Tinh thần thế gian" chính là "sự khôn ngoan của đời này", vốn xa rời Đức Chúa Trời và mọi giá trị thuộc về Ngài (1 Cô-rin-tô 2,6). Đó là thái độ của "xác thịt" như được mô tả trong Thư gửi tín hữu Rô-ma (8,6-7). Trái lại, những môn đồ chân chính đã nhận lãnh ân tứ là Đức Thánh Linh; Ngài giúp chúng ta hiểu được những ân phước và tình yêu thương mà Đức Chúa Trời không ngừng tuôn đổ trên chúng ta. Vì vậy, như Phao-lô đã nói trước đó, sự dạy dỗ của ông không dựa trên những suy luận triết học, mà đến từ cách thức truyền đạt của Thánh Linh—tức là tác động trực tiếp vào tấm lòng chứ không chỉ dừng lại ở lý trí.

Trong những câu tiếp theo (bao gồm cả những phần không nằm trong bài đọc hôm nay), Phao-lô giải thích lý do tại sao nhiều người không nắm bắt được sự khôn ngoan đích thực. Đó là vì sự khôn ngoan ấy chỉ được cảm nhận bởi Ki tô hữu sống theo Thánh Linh (tức là người trưởng thành về tâm linh). Tuy nhiên, các tín hữu tại Cô-rin-tô lại là những người sống theo xác thịt, nặng lòng với thế gian (như trẻ thơ chưa trưởng thành) (1 Cô-rin-tô 3,1-4); bằng chứng cho sự thiếu trưởng thành của họ chính là sự chia rẽ vì những người lãnh đạo thuộc về con người (1 Cô-rin-tô 3,3-4).

Người không sống theo Thánh Linh được mô tả là người khép lòng trước sự vận hành của Ngài. Thuật ngữ Hy Lạp ở đây là *psychikos*, chỉ người chỉ dựa vào khả năng tự nhiên của chính mình:

…những người bước đi… theo xác thịt… (Rô-ma 8,4)

Người này bị chi phối bởi đời sống thuộc thể xác, thuộc thế gian hoặc thuộc bản tính tự nhiên. Một người như thế—và chắc hẳn chúng ta thường gặp những người như vậy—sẽ bác bỏ giáo huấn Tin Mừng và coi đó là điều vô lý. Thực ra, họ không hiểu được giáo huấn ấy vì sự hiểu biết chỉ đến khi ta cởi mở đón nhận sự thôi thúc của Chúa Thánh Thần.

Ngược lại, những người sống theo Thần Khí:

…có khả năng nhận định mọi sự, và chính họ lại không chịu sự xét đoán của bất kỳ ai khác.

Chúa Thánh Thần ban cho người môn đệ Đức Kitô sự hiểu biết sâu sắc về ý nghĩa cuộc sống và tầm nhìn về những điều thực sự quan trọng. Bản thân Phaolô, một người sống theo Thần Khí, không thể bị xét đoán bởi các tín hữu Côrintô—những người còn sống theo xác thịt và thiếu trưởng thành, chỉ có thể:

…được nuôi bằng sữa, chứ không phải thức ăn đặc, vì anh em chưa sẵn sàng cho thức ăn đặc. (1 Cr 4,2)

Nhiều người thực sự được Chúa Thánh Thần dẫn dắt sẽ thường xuyên bị chỉ trích, giống như Chúa Giêsu và Phaolô vậy. Họ có thể bị khước từ, thậm chí bị loại trừ hoàn toàn qua cảnh lưu đày hay cái chết. Tuy nhiên, chừng nào còn trung thành với sự dẫn dắt của Chúa Thánh Thần, họ sẽ không cảm thấy mình thực sự bị những người đó xét đoán.

Kitô hữu không bao giờ được phép kiêu ngạo hay coi thường người khác. Đồng thời, họ cũng không được sợ hãi hay do dự khi phải đi ngược lại với những quan niệm thông thường của môi trường xung quanh. Để giữ vững sự chính trực của mình, họ phải không ngừng nhận định tiếng nói và sự dẫn dắt của Thiên Chúa trong mọi lời Ngài phán và mọi việc Ngài làm.

Phaolô kết thúc bằng một câu hỏi mà ngôn sứ Isaia đã đặt ra:

Vì ai đã biết được tư tưởng của Chúa

để có thể dạy bảo Ngài?

Phaolô trả lời rằng, mặc dù chúng ta có thể không biết được tư tưởng của Thiên Chúa—và càng không dám dạy bảo Ngài—nhưng ông khẳng định rằng chính ông và nhiều người đã lãnh nhận phép rửa là những người có được:

…tư tưởng của Đức Kitô.

Có “tư tưởng của Đức Kitô” nghĩa là nhìn sự vật theo cách Chúa Giêsu nhìn, coi trọng mọi sự theo cách Ngài coi trọng, và hoàn toàn chia sẻ tầm nhìn của Ngài về ý nghĩa cũng như mục đích cuộc đời chúng ta. Bản chất của tư tưởng Đức Kitô ấy được thể hiện rõ trong bài thánh thi tuyệt đẹp mà Phaolô trích dẫn trong thư gửi tín hữu Philípphê (2,6-11). Hôm nay, chúng ta hãy cầu nguyện để trở thành những con người thực sự sống theo Thần Khí, biết thấu hiểu và chia sẻ tư tưởng của Đức Kitô.

 




Chú giải về đoạn Tin Mừng Luca 4,31-37

Ngay sau khi gặp thái độ đón nhận trái chiều tại Nazareth, Chúa Giêsu đi đến Capharnaum, một thị trấn nằm ở bờ phía bắc Biển Hồ Galilee; nơi đây đã trở thành căn cứ để Ngài thực hiện phần lớn công cuộc truyền giáo của mình. Cũng như tại Nazareth, Ngài giảng dạy dân chúng trong hội đường vào ngày Sabát. Tuy nhiên, có một điểm khác biệt so với ở Nazareth:

Họ kinh ngạc trước lời giảng dạy của Ngài vì Ngài nói với một uy quyền đặc biệt.

Ngài không trích dẫn các thẩm quyền khác như các kinh sư thường làm, bởi vì uy quyền của Ngài đến trực tiếp từ Thiên Chúa; đó là uy quyền của chính Ngài.

Đồng thời, đó không phải là uy quyền mang tính áp đặt hay thống trị. Đó là uy quyền của người nắm giữ tri thức đặc biệt, uy quyền của người nói nhân danh chính mình chứ không chỉ thay mặt người khác, uy quyền của người biết khơi dậy tiềm năng và giúp người khác phát triển.

Từ "uy quyền" (tiếng Anh: *authority*) bắt nguồn từ từ *auctoritas* trong tiếng Latinh, vốn xuất phát từ động từ *augere*, nghĩa là gia tăng hoặc làm cho lớn mạnh. Và uy quyền của Chúa Giêsu không chỉ thể hiện qua lời nói hay sự giảng dạy. Ngay tại hội đường, khi Ngài đang giảng, có một người bị "thần ô uế" ám. Thần dữ này, thông qua người đàn ông kia, đã lên tiếng vì sợ hãi trước quyền năng của Chúa Giêsu:

Ông đến để tiêu diệt chúng tôi sao? Tôi biết ông là ai: Đấng Thánh của Thiên Chúa.

Danh xưng này dường như cho thấy thần dữ nhận biết nguồn gốc thần linh của Chúa Giêsu, nhưng lại không nhận ra Ngài là Đấng Messiah (Đấng Cứu Thế). Vào thời đó, người ta tin rằng việc biết chính xác tên của đối thủ sẽ mang lại cho mình quyền kiểm soát đối với người đó.

Chúa Giêsu truyền lệnh cho thần dữ phải xuất khỏi người đàn ông; hắn quật ngã người này xuống đất nhưng không gây thương tích gì. Dân chúng vô cùng kinh ngạc. Việc trừ quỷ không phải là điều xa lạ với họ, nhưng họ chưa từng thấy việc này được thực hiện nhanh chóng và hiệu quả đến thế. Họ lại một lần nữa sửng sốt trước quyền năng và uy quyền của Chúa Giêsu. Họ nhận ra mình đang hiện diện trước một Đấng vô cùng đặc biệt—thực sự là "Đấng Thánh của Thiên Chúa".

Mỗi người chúng ta đều được ban cho một loại uy quyền nào đó—có thể là với tư cách cha mẹ, giáo viên, hay thông qua trách nhiệm công việc. Hãy đảm bảo rằng chúng ta sử dụng uy quyền ấy để phát huy khả năng của người khác thay vì kìm hãm hay làm suy giảm họ.

 

https://sacredspace.com/commentary

 

 


Suy niệm: Bộ mặt đích thực của Giáo Hội

Khi Giáo Hội sống đúng ơn gọi và sứ mệnh của mình, Giáo Hội là một sức mạnh tinh thần khiến cho các chế độ chính trị phải trọng nể hay lo sợ. Sức mạnh ấy không tới từ thế giới hay những phương tiện Giáo Hội có trong tay.

Giáo Hội múc lấy sức mạnh từ chính uy quyền của Ðấng sáng lập là Chúa Kitô. Thật thế, Chúa Kitô đã hứa ngay cả cửa hỏa ngục cũng không thắng nổi Giáo Hội. Chúa Giêsu đã phú bẩm cho Giáo Hội uy quyền của chính Ngài. Tin Mừng hôm nay ghi lại phản ứng của dân chúng khi họ lắng nghe lời giảng dạy của Ngài và nhất là khi Ngài trừ quỉ. Họ thán phục vì Ngài giảng dạy như Ðấng có uy quyền.

Trong cách đánh giá thông thường, một người xem là có uy tín khi tài năng hay đức độ của người đó được nhìn nhận, lời nói của một người có uy tín có sức thuyết phục người khác, việc làm có uy tín của một người có thể tạo được niềm tin nơi người khác. Nói chung, nơi một người có uy tín, lời nói và việc làm thường đi đôi với nhau, hoặc việc làm và cuộc sống có giá trị thuyết phục và lôi kéo. Chúa Giêsu giảng dạy như Ðấng có uy quyền là bởi vì Ngài chỉ giảng dạy những gì Ngài đã sống và sống những gì Ngài rao giảng. Lời nói của Ngài lại được củng cố bởi cuộc sống và những việc làm của Ngài. Ðây chính là uy quyền mà Chúa Giêsu đã mặc cho Giáo Hội của Ngài. Giáo Hội chỉ thực sự thể hiện được uy quyền của Chúa Giêsu khi Giáo Hội sống và rao giảng những gì Ngài đã sống và rao giảng. Giáo Hội chỉ thực sự thể hiện được bộ mặt đích thực của mình khi sống phục vụ mà thôi. Càng thể hiện được bộ mặt thật ấy, Giáo Hội càng tỏ ra là một sức mạnh có sức đạp đổ mọi thứ khí giới và sự dữ và trở thành chỗ dựa cho mọi người.

Là thành phần của Giáo Hội, mỗi người tín hữu có nghĩa vụ phải bày tỏ bộ mặt đích thực của Giáo Hội. Sức mạnh và uy quyền của Giáo Hội được thể hiện không phải qua con số các tín hữu hay qua các biểu dương của số đông mà thiết yếu qua cuộc sống có tính thuyết phục của các tín hữu. Giữa một xã hội trống rỗng những giá trị đạo đức, các tín hữu Kitô phải thể hiện một niềm tin có sức mang lại ý nghĩa cho cuộc sống. Giữa một xã hội băng giá về ích kỷ, các tín hữu Kitô cần phải sống một tình mến có sức sưởi ấm tâm hồn con người. Giữa một xã hội chao đảo về thiếu định hướng, các tín hữu Kitô phải bày tỏ một niềm hy vọng có sức soi rọi vào tăm tối của cuộc sống mọi người.

Nguyện xin Chúa Giêsu, Ðấng giảng dạy với uy quyền, củng cố niềm tin, gia tăng đức mến và bảo toàn niềm trông cậy nơi chúng ta.

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

 

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2026

AUGUST 31, 2026: MONDAY OF THE TWENTY-SECOND WEEK IN ORDINARY TIME

 


August 31, 2026

Monday of the Twenty-second Week in Ordinary Time

Lectionary: 431

 

Reading 1

1 Corinthians 2:1-5

When I came to you, brothers and sisters,
proclaiming the mystery of God,
I did not come with sublimity of words or of wisdom.
For I resolved to know nothing while I was with you
except Jesus Christ, and him crucified.
I came to you in weakness and fear and much trembling,
and my message and my proclamation
were not with persuasive words of wisdom,
but with a demonstration of spirit and power,
so that your faith might rest not on human wisdom
but on the power of God.

 

Responsorial Psalm

Psalm 119:97, 98, 99, 100, 101, 102 

R. (97) Lord, I love your commands.
How I love your law, O LORD!
It is my meditation all the day.
R. Lord, I love your commands.
Your command has made me wiser than my enemies,
 for it is ever with me.
R. Lord, I love your commands.
I have more understanding than all my teachers
when your decrees are my meditation.
R.  Lord, I love your commands.
I have more discernment than the elders,
because I observe your precepts.
R. Lord, I love your commands.
From every evil way I withhold my feet,
that I may keep your words.
R. Lord, I love your commands.
From your ordinances I turn not away,
for you have instructed me.
R. Lord, I love your commands.

 

 

Alleluia

Luke 4:18

R. Alleluia, alleluia.
The Spirit of the Lord is upon me;
he has sent me to bring glad tidings to the poor.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Luke 4:16-30

Jesus came to Nazareth, where he had grown up,
and went according to his custom
into the synagogue on the sabbath day.
He stood up to read and was handed a scroll of the prophet Isaiah.
He unrolled the scroll and found the passage where it was written:
The Spirit of the Lord is upon me,
because he has anointed me
to bring glad tidings to the poor.
He has sent me to proclaim liberty to captives
and recovery of sight to the blind,
to let the oppressed go free,
and to proclaim a year acceptable to the Lord.
Rolling up the scroll,
he handed it back to the attendant and sat down,
and the eyes of all in the synagogue looked intently at him.
He said to them,
“Today this Scripture passage is fulfilled in your hearing.”
And all spoke highly of him
and were amazed at the gracious words that came from his mouth.
They also asked, “Is this not the son of Joseph?”
He said to them, “Surely you will quote me this proverb,
‘Physician, cure yourself,’ and say, ‘Do here in your native place
the things that we heard were done in Capernaum.’”
And he said,
“Amen, I say to you, no prophet is accepted in his own native place.
Indeed, I tell you,
there were many widows in Israel in the days of Elijah
when the sky was closed for three and a half years
and a severe famine spread over the entire land.
It was to none of these that Elijah was sent,
but only to a widow in Zarephath in the land of Sidon.
Again, there were many lepers in Israel
during the time of Elisha the prophet;
yet not one of them was cleansed, but only Naaman the Syrian.”
When the people in the synagogue heard this,
they were all filled with fury.
They rose up, drove him out of the town,
and led him to the brow of the hill
on which their town had been built, to hurl him down headlong.
But he passed through the midst of them and went away.

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/083126.cfm

 


Commentary on 1 Corinthians 2:1-5

Paul continues to explain the basis on which he was proclaiming Christ to the people of Corinth. When he first arrived among them from Athens about the year 51 AD, he did not come as a polished orator with convincing arguments. Perhaps Apollos, a Jewish exile from the sophisticated society of Rome who became one of the leaders of the community, had led the Corinthians to place more emphasis on eloquence and intellectual arguments. Paul more than once acknowledges his weaknesses in this area. Was this the “thorn in the flesh” which distressed him so much?

The only message Paul had to bring was that of Jesus Christ and him crucified. On the face of it, it did not look like a very encouraging message. This was not a message crafted to attract followers in large numbers, especially given Paul’s acknowledged weakness as a persuasive speaker.

No wonder, then that he had come among them “in weakness and in fear and in much trembling” (a common biblical expression), for he had none of the eloquence which they might have expected and to which they were accustomed from the intellectuals of the day.

All Paul had to offer was the persuasiveness that came:

…with a demonstration of the Spirit and of power…

He came to proclaim to them the “mystery of God”. ‘Mystery’ here is not so much something that is difficult to understand as it is a truth which had previously been hidden but is now made known to those who are ready to hear it. Greece at the time had its ‘mystery religions’, where the beliefs of the religion were only made known to initiates, something akin to some secret societies today. The ‘mystery’ here was the revelation about what God did for us through the life, death and resurrection of God’s Son made man—something that could never be discovered by the most sophisticated philosophers.

As Paul discovered in time, his deficiency was, in fact, his strength. All he had to offer was his personal knowledge and experience of Jesus as his crucified Lord and that was all that was needed. Paul was only the fragile “vessel of clay” through whom God did his work. As a powerful orator, the focus would have been more on himself and his arguments. His message proclaimed that:

…your faith might rest not on human wisdom but on the power of God.

“The power of God” was clearly visible even in his weaknesses.

What Paul says here is of great importance to us in communicating our faith to others. There are those who try to convince non-believers or those who have fallen away by piling on apologetic arguments and proofs of God’s existence or the validity of the Church’s teaching. Ultimately, though, the only really effective way to lead people to Christ is by the sharing of our own experience of knowing him and by the witness of a life that is clearly influenced by the vision of the gospel.

It is also consoling for us to realise that the success of our evangelising does not depend on our own abilities. As Paul would say elsewhere:

…whenever I am weak, then I am strong. (2 Cor 12:10)

It is not a matter of intellectual power, but of our integrity, which allows God’s truth and love to shine through us.

At the same time, as one commentator reminds us, this does not give preachers a licence to neglect study and preparation. Paul’s letters reveal a great deal of knowledge in many areas of learning, and his eloquence is apparent in his address before the Areopagus in Athens (see Acts 17:22-31). Paul’s point is that unless the Holy Spirit works in a listener’s heart, the wisdom and eloquence of a preacher are ineffective. Paul’s confidence as a preacher did not rest on intellectual and oratorical ability, as did that of the Greek orators. Our communicating of Christ and his vision to others will also depend much more on the inner truth of our message than on our powers of persuasion.

 


Commentary on Luke 4:16-30

Today we begin the reading from Luke’s Gospel, which will bring us to the end of the Church year. We have already gone through Matthew’s and Mark’s, and John’s Gospel has been spread through various parts of the year, especially during the Advent, Christmas, Lent and Easter seasons.

Luke’s Gospel is a companion volume to the Acts of the Apostles, and the language and structure of these two books indicate that both were written by the same person. They are addressed to the same individual, Theophilus, and Acts refers to Luke’s Gospel. Luke’s Gospel and Acts could be considered as volume 1 and 2 of the same book.

Luke presents the works and teachings of Jesus that are especially important for understanding the way of salvation. Its scope is complete from the birth of Christ to his ascension and it appeals to both Jews and Gentiles.

Today, we take up Luke’s Gospel at the beginning of Jesus’ public life (chap 4). After his baptism by John the Baptist:

Jesus, in the power of the Spirit, returned to Galilee…
(Luke 4:14)

As we know, Galilee is the northern province of Palestine and his home province. Already people were talking about him everywhere.

Now, as our reading opens, we find him in Nazareth, the small town in Galilee where he grew up. From the verses immediately preceding, it does not seem that Jesus actually began his ministry in Nazareth. The event described here may not have taken place until a year later. One suggestion (NIV Bible) is that all that is described in John’s Gospel between 1:19 to 4:42 took place between the temptation in the desert and the moving north to Galilee (see Luke 4:13-14).

But Luke has arranged the structure of his Gospel so that Jesus will begin his public life in Nazareth, and will gradually proceed southwards towards his goal, Jerusalem, without turning back. In the other Synoptics, he moves around Galilee in all directions, and John suggests that he made a number of visits to Jerusalem during his public life.

The Jerusalem Bible suggests that our passage today actually combines three distinct parts:

  1. vv 16-22 Jesus is honoured: occurring at the time indicated by Matthew 4:13;
  2. vv 23-24 Jesus astonishing his audience: the visit of which Matthew and Mark speak;
  3. vv 25-30 the life of Jesus threatened: not mentioned by Matthew or Mark and to be placed towards the end of the Galilean ministry.

In this way Luke presents an introductory tableau which is a summary and symbol of Christ’s great offer and of its contemptuous rejection by his own people.

As the reading opens we find Jesus in the town synagogue. It is a Sabbath day. He gets up to read the Scripture and comments on it. The ruler of the synagogue could authorise any adult Jew to read the Scripture lesson. The passage he reads is full of significance. It comes from the prophet Isaiah, and Jesus’ reading of it amounts to a manifesto or what we might call today a ‘mission statement’. ‘Books’ in those days were in the form of scrolls, and the Scriptures were kept in a special place in the synagogue and given to the reader by an attendant. Jesus may have chosen the passage himself or it may have been assigned for that day.

But it is more than just a mission statement. As he reads, it becomes clear that the whole statement is about Jesus himself:

The Spirit of the Lord is upon me…

This has already been confirmed during his baptism in the river Jordan when “the Holy Spirit descended upon him in bodily form like a dove” and a voice was heard to say:

You are my Son, the Beloved; with you I am well pleased.
(Luke 3:22)

Next Jesus, still reading from Isaiah, says:

…because he has anointed me…

In saying this, he is making an unequivocal claim to be the Messiah or the Christ, the long-awaited liberating King of Israel. The word ‘Messiah’, translated into Greek as Christos, means someone who is anointed with oil (we call the oil in baptism and confirmation ‘chrism’). And a person was made king by having oil poured over his head (remember how David was anointed king). Jesus, of course, was not literally anointed, but had been figuratively ‘anointed’ by the coming of the Spirit on him during his baptism. ‘Anointing’ is our equivalent of ‘coronation’, symbolised by the putting of a crown on the new king.

Then comes the mission of this King:

-to bring good news to the poor,
-to proclaim release to the captives
-and recovery of sight to the blind,
-to set free those who are oppressed,
-to proclaim the year of the Lord’s favor.

There is nothing here of restoring the glories of Israel, nothing about conquering enemies and laying waste their lands. No, it is about letting the poor of this world hear the Good News of God’s love for them. It is about healing and reconciliation. It is about liberating those who are tied down by any form of enslavement. It is about helping people to see clearly the true meaning of life. It is about restoring wholeness to people’s lives and to societies. It is about the inauguration of the Kingdom by its King.

It is, in short, the whole picture of Jesus that will unfold in the pages of Luke, a Gospel which focuses on the poor and vulnerable, a Gospel of tenderness and compassion, a Gospel of the Spirit and of joy, a Gospel of prayer and healing.

It is about proclaiming “the year of the Lord’s favor”. This refers to the Messianic age when salvation would be proclaimed. Isaiah, in the original text, is alluding to the Year of Jubilee, when every 50 years slaves were set free, debts were cancelled and ancestral lands were returned to the original family. Isaiah was thinking mainly of freedom from Babylonian captivity, but Jesus was speaking of liberation across the board of human living.

As he finished the reading, Jesus put down the scroll and said:

Today this scripture has been fulfilled in your hearing.

And the townspeople who thought they knew him so well were overawed by the wisdom with which he spoke. This positive reaction to Jesus is a favourite theme in Luke.

Rhetorically they asked:

Is not this Joseph’s son?

But they were wrong. He was not Joseph’s son. He was the son of Mary and of the Father, the divine Word sharing our ‘flesh’ (as suggested above, this event may have occurred on a second visit).

And this in turn leads us to the third section of the reading, which provides an unexpected turn of events and is more in harmony with the later part of Jesus’ public life. Jesus’ hearers were surprised at the way he spoke, but they were not moved to change. After all, he was ‘just’ the son of Joseph, and someone they knew so well could have nothing to say to them. At the same time Jesus says they, his own townspeople, must be wondering why he is not doing the things in Nazareth that he was doing in places like Capernaum.

Capernaum, apparently a sizeable town, was where Peter lived and Jesus made his house, the centre out of which he did his missionary work in Galilee. A modern church now stands over the ruins of a 5th century basilica on the supposed site of Peter’s house and there is a 4th century synagogue nearby.

The reason for the townspeople’s non-acceptance of Jesus is that they do not really accept him for what he is. He reminds them that prophets are seldom accepted in their own place. Familiarity blinds people to their message. Their attitude was: “I know who he is and he has nothing to say to me.” Jesus then gives two rather provocative examples:

  • During a great famine in the time of the prophet Elijah, Elijah was sent to help, not his fellow Israelites, but a poor widow in Zarephath, near Sidon, in non-Jewish territory. Sidon was one of the oldest Phoenician cities on the Mediterranean coast and about 33 km north of Tyre. (Later, Jesus would heal the daughter of a gentile woman here.)
  • In the time of the prophet Elisha, there were many lepers in Israel, but Elisha was sent to cure Naaman, a gentile general from Syria.

God’s reaching out to Gentiles through his prophets sets the stage for the Gentiles to receive the message of the Prophet Jesus, which is so much a theme of Luke’s writings. These remarks so angered the people of Nazareth that they dragged Jesus to the brow of a hill with the intention of throwing him down, but:

…he passed through the midst of them and went on his way.

Whether he did this miraculously or from the sheer power of his personality is not clear. In any case, his time had not yet come.

Prophetic voices being rejected by their own is a phenomenon only too common in our own day. And it was something Jesus foretold would happen to his followers, simply for being his followers and proclaiming his vision of life. In the meantime, let us make Jesus’ mission statement our own. It is what being a Christian means.

 

https://sacredspace.com/commentary

 

 


Monday, August 31, 2026

Ordinary Time

Opening Prayer

Almighty God,

every good thing comes from you. Fill our hearts with love for you, increase our faith, and by your constant care protect the good you have given us.

We ask this through our Lord Jesus Christ, your Son, who lives and reigns with you and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Luke 4: 16-30

Jesus came to Nazareth, where he had been brought up, and went into the synagogue on the Sabbath day as he usually did. He stood up to read, and they handed him the scroll of the prophet Isaiah. Unrolling the scroll, he found the place where it is written: The spirit of the Lord is on me, for he has anointed me to bring the good news to the afflicted. He has sent me to proclaim liberty to captives, sight to the blind, to let the oppressed go free, to proclaim a year of favour from the Lord.

He then rolled up the scroll, gave it back to the assistant and sat down. And all eyes in the synagogue were fixed on him. Then he began to speak to them, ‘This text is being fulfilled today even while you are listening.’

And he won the approval of all, and they were astonished by the gracious words that came from his lips. They said, ‘This is Joseph’s son, surely?’

But he replied, ‘No doubt you will quote me the saying, “Physician, heal yourself,” and tell me, “We have heard all that happened in Capernaum, do the same here in your own country.” ‘And he went on, ‘In truth I tell you, no prophet is ever accepted in his own country. ‘There were many widows in Israel, I can assure you, in Elijah’s day, when heaven remained shut for three years and six months and a great famine raged throughout the land, but Elijah was not sent to any one of these: he was sent to a widow at Zarephath, a town in Sidonia.

And in the prophet Elisha’s time there were many suffering from virulent skin-diseases in Israel, but none of these was cured—only Naaman the Syrian.’ When they heard this everyone in the synagogue was enraged. They sprang to their feet and hustled him out of the town; and they took him up to the brow of the hill their town was built on, intending to throw him off the cliff, but he passed straight through the crowd and walked away.

Reflection

Today we begin the meditation on the Gospel of Luke, which will extend three months until the end of the liturgical year. Today’s Gospel speaks about Jesus’ visit to Nazareth and the presentation of his program to the people of the Synagogue. In the first moment the people were admired. But immediately, when they become aware that Jesus wants to accept all, without excluding anyone, people rebel and want to kill him.

            Luke 4: 16-19: The proposal of Jesus. Urged by the Holy Spirit, Jesus returned to Galilee (Lk 4: 14) and begins to announce the Good News of the Kingdom of God. He goes to the community, teaches in the Synagogue, and arrives to Nazareth, where he had grown. He was returning to the community, in which he had participated since he was small, and during thirty years. The following Saturday, as it was the custom, Jesus went to the Synagogue to participate in the celebration, and he stands up to read. He chooses the text of Isaiah which speaks about the poor, of the prisoners, of the blind and the oppressed (Is 61: 1-2). This text is an image of the situation of the people of Galilee at the time of Jesus. The experience which Jesus had of God, the Father of Love, gave him a new look to evaluate the reality. In the name of God, Jesus takes a stand to defend the life of his people, and, with the words of Isaiah, he defines his mission: 

            to announce the Good News to the poor, 

            to proclaim liberty to captives, 

            to give sight to the blind; 

            to release the oppressed, and taking the ancient tradition of the prophets, 

            to proclaim “a year of grace from the Lord”. He proclaims the Jubilee Year!

            In the Bible, the "Jubilee Year” was an important Law. Every seven years, at the beginning (Dt 15: 1; Lv 25: 3) it was necessary to restore the land to the clan of origin. All had to be able to return to their own property; and this way they prevented the formation of large estates and families were guaranteed their livelihood. It was also necessary to forgive their debts and to redeem the persons who were slaves. (Dt 15: 1-18). It was not easy to have the Jubilee Year every seven years (cf. Jr 34: 8-16). After the exile, it was decided to have it every fifty years (Lv 25: 8-12). The objective of the Jubilee was and continues to be to re-establish the rights of the poor, to accept the excluded and to re-integrate them into the society to live together with others. The Jubilee was a legal instrument to return to the original sense of the Law of God. This was an occasion offered by God to make a revision of the path being followed, to discover and to correct the errors and to start again from the beginning. Jesus begins his preaching proclaiming a Jubilee “A year of grace from the Lord”.

            Luke 4: 20-22: To unite the Bible and Life. Having finished the reading, Jesus updates the text of Isaiah and says: “This text is being fulfilled today even while you are listening!” Taking the words of Isaiah as his own, Jesus gives them a full and definitive sense, and he declares himself Messiah who comes to fulfil the prophecy. This way of updating the text provokes a reaction of discredit on the part of those who were in the Synagogue. They were scandalized and do not want to know anything about him. They do not accept that Jesus is the Messiah announced by Isaiah. They said: “Is he not the son of Joseph?” They were scandalized because Jesus speaks about accepting the poor, the blind and the oppressed. The people do not accept Jesus’ proposal. And, thus when he presents the project of accepting the excluded, he himself is excluded.

            Luke 4: 23-30: To overcome the limits of race. To help the community to overcome the scandal and to help them understand that his proposal formed part of tradition. Jesus tells two stories known in the Bible, the story of Elijah and the one of Elisha. Both stories criticize the mental closeness of the people of Nazareth. Elijah was sent to the widow of Zarephath (1 K 17: 7-16). Elisha was sent to take care of the foreigner of Syria (2 K 5: 14). Here arises the concern of Luke who wants to show that openness already comes from Jesus. Jesus had the same difficulty which the communities at the time of Luke were having. But the call of Jesus did not calm down people, all the contrary! The stories of Elijah and Elisha produced even greater anger. The community of Nazareth reaches the point of wanting to kill Jesus. But he keeps calm. The anger of others does not succeed in drawing him away from his own path. Luke tells us that it is difficult to overcome the mentality of privilege and of mental closeness.

            It is important to notice the details used in the Old Testament. Jesus quotes the text of Isaiah up to the point where it says: “to proclaim a year of grace from the Lord”. He does not quote the rest of the phrase which says: and a “day of vengeance from our God”. The people of Nazareth throw stones at Jesus because he pretends to be the Messiah, because he wants to accept the excluded and because he has omitted to read the phrase about vengeance. They wanted the day of Yahweh to be a day of vengeance against the oppressors of the people. In this case, the coming of the Kingdom would not have been a true change or conversion of the system. Jesus does not accept this way of thinking; he does not accept vengeance (cf. Mt 5: 44-48) His new experience of God Father/Mother helped him to understand better the sense of the prophecies.

Personal Questions

           The program of Jesus is to accept the excluded. Do we accept everybody, or do we exclude some? Which are the reasons which lead us to exclude certain persons?

           Is the program of Jesus truly our program, my program? Who are the excluded whom we should accept better in our community? Who or what thing gives us the strength to carry out the mission which is entrusted to us by Jesus?

Concluding Prayer

How I love your Law, Lord! I ponder it all day long.

You make me wiser than my enemies by your commandment which is mine for ever. (Ps 119: 97-78)

 

www.ocarm.org

 

31.08.2026: THỨ HAI TUẦN XXII THƯỜNG NIÊN

 


31/08/2026

Thứ Hai tuần 22 thường niên

 

Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 2, 1-5

“Tôi đã công bố cho anh em bằng chứng của Chúa Kitô chịu đóng đinh”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, phần tôi, khi tôi đến với anh em, tôi không đến với uy thế của tài hùng biện hoặc của sự khôn ngoan, tôi đến công bố bằng chứng của Thiên Chúa. Thật vậy, tôi không cho là tôi biết điều gì khác giữa anh em, ngoài Chúa Giêsu Kitô chịu đóng đinh. Phần tôi, chính trong sự yếu hèn, sợ hãi và run rẩy mà tôi đã đến với anh em; lời tôi nói và việc tôi rao giảng không dựa vào những lời quyến rũ của sự khôn ngoan loài người, nhưng dựa vào sự giãi bày của thần trí và quyền năng, để đức tin của anh em không dựa vào sự khôn ngoan loài người, nhưng dựa vào quyền năng của Thiên Chúa.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 118, 97. 99. 100. 101. 102

Ðáp: Lạy Chúa, con yêu chuộng luật pháp Chúa biết bao (c. 97a).

Xướng: Lạy Chúa, con yêu chuộng luật pháp Chúa biết bao, suốt ngày con mải suy gẫm về luật đó.

Xướng: Chỉ thị Chúa khiến con thành khôn ngoan hơn quân thù, vì muôn đời chỉ thị đó vẫn theo con.

Xướng: Con khôn ngoan hơn những bậc tôn sư, nhờ suy gẫm về những lời nghiêm huấn của Ngài.

Xướng: Con am hiểu hơn những bậc lão thành, vì huấn lệnh của Ngài con tuân giữ.

Xướng: Con kìm hãm chân con xa mọi đường gian ác, để con giữ trọn lời dạy của Ngài.

Xướng: Con không bước trật đường thánh dụ của Ngài, bởi vì chính Ngài đã dạy bảo con.

 

Alleluia: Tv 110, 8ab

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, mọi giới răn Chúa được lập ra cho tới muôn đời. – Alleluia.

(Hoặc đọc: Alleluia, alleluia! Thần Khí Chúa ngự trên tôi, sai tôi đi loan Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. – Alleluia.)

 

Phúc Âm: Lc 4, 16-30

“Người sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó… Không một tiên tri nào được đón tiếp tại quê hương mình”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu trở về Nadarét, nơi Người sinh trưởng, và theo thói quen của Người, thì ngày Sabbat, Người vào hội đường. Người đứng dậy để đọc sách. Người ta trao cho Người sách tiên tri Isaia. Mở sách ra, Người gặp ngay đoạn chép rằng: “Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, vì Ngài xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó, thuyên chữa những tâm hồn sám hối, loan truyền sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm, cho người mù được trông thấy, trả tự do cho những kẻ bị áp bức, công bố năm hồng ân và ngày khen thưởng”.

Người gấp sách lại, trao cho thừa tác viên, và ngồi xuống. Mọi người trong hội đường đều chăm chú nhìn Người. Người bắt đầu nói với họ: “Hôm nay ứng nghiệm đoạn Kinh Thánh mà tai các ngươi vừa nghe”. Mọi người đều làm chứng cho Người và thán phục Người về những lời từ miệng Người thốt ra, và họ nói: “Người này không phải là con ông Giuse sao?”

Và Người nói với họ: “Hẳn các ngươi sắp nói cho Ta nghe câu ngạn ngữ này: “Hỡi thầy thuốc, hãy chữa lấy chính mình”; “điều chúng tôi nghe xảy ra ở Capharnaum, ông hãy làm như vậy tại quê hương ông”. Người nói tiếp: “Ta bảo thật các ngươi, không một tiên tri nào được đón tiếp tại quê hương mình. Ta bảo thật các ngươi, đã có nhiều bà goá trong Israel thời Êlia, khi trời bị đóng lại trong ba năm sáu tháng, khi nạn đói lớn xảy ra khắp trong xứ; dầu vậy, Êlia không được sai đến cùng một người nào trong các bà đó, nhưng được sai đến bà goá tại Sarepta thuộc xứ Siđon. Cũng có nhiều người phong cùi trong Israel thời tiên tri Êlisêô, thế mà không người nào trong họ được lành sạch cả, ngoại trừ Naaman, người Syria”.

Khi nghe đến đó, mọi người trong hội đường đều đầy căm phẫn, họ chỗi dậy và trục xuất Người ra khỏi thành. Họ dẫn Người lên triền núi, nơi xây cất thành trì của họ, để xô Người xuống vực thẳm. Nhưng Người rẽ qua giữa họ mà đi.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về 1 Cô-rin-tô 2,1-5

Phao-lô tiếp tục giải thích cơ sở mà dựa vào đó ông rao giảng Đấng Ki-tô cho dân thành Cô-rin-tô. Khi mới đến với họ từ A-thên vào khoảng năm 51 SCN, ông không xuất hiện như một nhà hùng biện bóng bẩy với những lập luận đầy sức thuyết phục. Có lẽ A-pô-lô—một người Do Thái rời bỏ xã hội La Mã đầy tinh tế để trở thành một trong những nhà lãnh đạo cộng đồng—đã khiến người Cô-rin-tô chú trọng nhiều hơn đến tài hùng biện và các lập luận trí tuệ. Phao-lô đã không ít lần thừa nhận sự yếu kém của mình trong phương diện này. Liệu đây có phải là "cái dằm xóc vào thịt" từng khiến ông vô cùng khổ sở?

Thông điệp duy nhất mà Phao-lô mang đến là về Chúa Giê-su Ki-tô và sự kiện Ngài chịu đóng đinh trên thập tự giá. Thoạt nhìn, đó không phải là một thông điệp mang tính khích lệ hay đầy hứa hẹn. Đây không phải là thông điệp được trau chuốt để thu hút đông đảo tín đồ, nhất là khi xét đến sự yếu kém trong khả năng thuyết phục của Phao-lô.

Vì vậy, chẳng có gì ngạc nhiên khi ông đến với họ "trong sự yếu đuối, sợ hãi và run rẩy" (một cách diễn đạt quen thuộc trong Kinh Thánh), bởi ông không hề có tài hùng biện mà họ mong đợi hay đã quen thuộc từ các trí thức thời bấy giờ.

Tất cả những gì Phao-lô có thể mang lại là sức thuyết phục đến từ:

…sự bày tỏ của Đức Thánh Linh và quyền năng…

Ông đến để rao giảng cho họ về "mầu nhiệm của Đức Chúa Trời". Từ "mầu nhiệm" ở đây không hẳn ám chỉ điều gì đó khó hiểu, mà là một chân lý vốn bị che giấu nhưng nay được tỏ lộ cho những ai sẵn lòng lắng nghe. Vào thời đó, Hy Lạp có các "tôn giáo huyền bí" (mystery religions), nơi các tín lý chỉ được tiết lộ cho những người đã qua nghi thức nhập môn—tương tự như các hội kín ngày nay. "Mầu nhiệm" ở đây chính là sự mặc khải về những gì Đức Chúa Trời đã thực hiện cho chúng ta qua cuộc đời, sự chết và sự sống lại của Con Ngài—Đấng đã trở nên người thật—một điều mà ngay cả những triết gia uyên bác nhất cũng không thể tự mình khám phá ra.

Như Phao-lô dần nhận ra, sự yếu kém của ông thực chất lại chính là sức mạnh của ông. Tất cả những gì ông có thể chia sẻ là sự hiểu biết và kinh nghiệm cá nhân về Chúa Giê-su—Đấng chịu đóng đinh làm Chúa của ông—và đó là tất cả những gì cần thiết. Phao-lô chỉ là một "bình đất" mỏng manh mà qua đó Đức Chúa Trời thực hiện công việc của Ngài. Nếu là một nhà hùng biện tài ba, sự chú ý có lẽ đã dồn vào chính ông và những lập luận của ông thay vì vào Chúa. Thông điệp của ngài khẳng định rằng:

…đức tin của anh em không dựa vào sự khôn ngoan của loài người, mà dựa vào quyền năng của Thiên Chúa.

“Quyền năng của Thiên Chúa” được thể hiện rõ nét ngay cả trong những yếu đuối của ngài.

Những gì Phaolô nói ở đây có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với chúng ta khi chia sẻ đức tin cho người khác. Có những người cố gắng thuyết phục những ai chưa tin hoặc những người đã rời bỏ đức tin bằng cách đưa ra hàng loạt lập luận biện giáo cùng các bằng chứng về sự hiện hữu của Thiên Chúa hay tính xác thực trong giáo huấn của Giáo hội. Tuy nhiên, xét cho cùng, cách duy nhất thực sự hiệu quả để dẫn đưa mọi người đến với Đức Kitô chính là chia sẻ kinh nghiệm cá nhân khi biết Ngài và làm chứng bằng một cuộc sống chịu ảnh hưởng rõ rệt từ tinh thần Tin Mừng.

Chúng ta cũng được an ủi khi nhận ra rằng sự thành công trong công cuộc loan báo Tin Mừng không phụ thuộc vào năng lực của chính chúng ta. Như Phaolô đã nói ở một chỗ khác:

…khi tôi yếu đuối, chính là lúc tôi mạnh mẽ. (2 Cr 12,10)

Vấn đề không nằm ở trí tuệ hay tài hùng biện, mà ở sự chính trực của chúng ta—điều cho phép chân lý và tình yêu của Thiên Chúa tỏa sáng qua con người chúng ta.

Đồng thời, như một nhà chú giải đã nhắc nhở, điều này không cho phép người rao giảng lơ là việc học hỏi và chuẩn bị. Các thư của Phaolô cho thấy ngài có kiến ​​thức sâu rộng trong nhiều lĩnh vực, và tài hùng biện của ngài được thể hiện rõ qua bài diễn thuyết tại đồi Areopagus ở Athens (xem Cv 17,22-31). Ý của Phaolô là nếu Chúa Thánh Thần không tác động vào lòng người nghe, thì sự khôn ngoan và tài hùng biện của người rao giảng cũng trở nên vô ích. Sự tự tin của Phaolô trong vai trò người rao giảng không dựa vào năng lực trí tuệ hay tài hùng biện như các nhà diễn thuyết Hy Lạp. Việc chúng ta chia sẻ về Đức Kitô và tầm nhìn của Ngài cho người khác cũng sẽ phụ thuộc nhiều vào sự chân thực nội tại của thông điệp hơn là vào khả năng thuyết phục của chúng ta.

 


Chú giải về đoạn Tin Mừng Luca 4,16-30

Hôm nay, chúng ta bắt đầu đọc Tin Mừng theo thánh Luca; việc đọc này sẽ kéo dài cho đến cuối năm phụng vụ. Chúng ta đã hoàn tất việc đọc Tin Mừng theo thánh Mát-thêu và thánh Mác-cô, trong khi Tin Mừng theo thánh Gioan đã được phân bổ vào các giai đoạn khác nhau trong năm, đặc biệt là trong Mùa Vọng, Mùa Giáng Sinh, Mùa Chay và Mùa Phục Sinh.

Tin Mừng Luca là tác phẩm song hành với sách Công vụ Tông đồ; ngôn ngữ và cấu trúc của hai cuốn sách này cho thấy cả hai đều do cùng một tác giả viết. Cả hai đều được gửi cho cùng một người là ông Thê-ô-phi-lô, và sách Công vụ Tông đồ có nhắc đến Tin Mừng Luca. Có thể coi Tin Mừng Luca và sách Công vụ Tông đồ là tập một và tập hai của cùng một tác phẩm.

Thánh Luca trình bày những việc làm và lời giảng dạy của Chúa Giê-su, những điều đặc biệt quan trọng để hiểu về con đường cứu độ. Phạm vi của tác phẩm bao quát toàn bộ hành trình từ khi Chúa Kitô giáng sinh cho đến khi Người lên trời, và nội dung sách hướng đến cả người Do Thái lẫn dân ngoại.

Hôm nay, chúng ta bắt đầu đọc Tin Mừng Luca tại thời điểm khởi đầu sứ vụ công khai của Chúa Giê-su (chương 4). Sau khi chịu phép rửa bởi Gioan Tẩy Giả:

Được quyền năng Thần Khí thúc đẩy, Chúa Giê-su trở về miền Ga-li-lê... (Luca 4,14)

Như chúng ta đã biết, Ga-li-lê là tỉnh nằm ở phía bắc Pa-lét-tin và cũng là quê hương của Người. Lúc bấy giờ, danh tiếng của Người đã được người ta bàn tán ở khắp mọi nơi.

Mở đầu bài đọc hôm nay, chúng ta thấy Người đang ở Na-da-rét, thị trấn nhỏ thuộc vùng Ga-li-lê nơi Người đã lớn lên. Dựa vào các câu ngay trước đó, dường như Chúa Giê-su không thực sự bắt đầu sứ vụ của mình tại Na-da-rét. Sự kiện được mô tả ở đây có thể đã diễn ra muộn hơn, khoảng một năm sau đó. Một giả thuyết (theo Kinh Thánh bản NIV) cho rằng tất cả những gì được mô tả trong Tin Mừng Gioan từ chương 1, câu 19 đến chương 4, câu 42 đã diễn ra trong khoảng thời gian giữa sự kiện Người chịu cám dỗ trong hoang địa và việc Người di chuyển về phía bắc đến Ga-li-lê (xem Luca 4,13-14).

Tuy nhiên, thánh Luca đã sắp xếp cấu trúc Tin Mừng của mình theo cách để Chúa Giê-su bắt đầu sứ vụ công khai tại Na-da-rét, rồi dần dần tiến về phía nam hướng tới đích đến là Giê-ru-sa-lem mà không quay trở lại. Trong các sách Tin Mừng Nhất Lãm khác, Người di chuyển khắp vùng Ga-li-lê theo nhiều hướng, còn Tin Mừng Gioan lại cho thấy Người đã thực hiện một số chuyến đi đến Giê-ru-sa-lem trong suốt thời gian thi hành sứ vụ công khai. Bản dịch Kinh Thánh Jerusalem cho rằng đoạn văn hôm nay thực chất kết hợp ba phần riêng biệt:

1.            Các câu 16-22: Chúa Giê-su được tôn vinh – sự kiện diễn ra vào thời điểm được nhắc đến trong Mát-thêu 4,13;

2.            Các câu 23-24: Chúa Giê-su khiến thính giả kinh ngạc – chuyến thăm mà Mát-thêu và Mác-cô đã đề cập;

3.            Các câu 25-30: Mạng sống Chúa Giê-su bị đe dọa – chi tiết không được Mát-thêu hay Mác-cô nhắc tới và được xếp vào giai đoạn cuối của sứ vụ tại Ga-li-lê.

Theo cách này, Lu-ca trình bày một bức tranh mở đầu mang tính tóm tắt và tượng trưng cho lời mời gọi trọng đại của Đấng Ki-tô, cũng như sự khước từ đầy khinh miệt của chính dân tộc Ngài.

Khi đoạn văn bắt đầu, chúng ta thấy Chúa Giê-su đang ở trong hội đường của thị trấn. Đó là ngày Sa-bát. Ngài đứng lên đọc Kinh Thánh và giảng giải về đoạn văn đó. Người quản lý hội đường có quyền cho phép bất kỳ người Do Thái trưởng thành nào đọc bài đọc Kinh Thánh. Đoạn văn Ngài đọc mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc. Nó được trích từ sách tiên tri Isaia, và việc Chúa Giê-su đọc đoạn này tựa như một bản tuyên ngôn, hay điều mà ngày nay chúng ta gọi là "tuyên bố sứ mệnh". Vào thời đó, "sách" có dạng cuộn giấy; các bản Kinh Thánh được cất giữ tại một nơi đặc biệt trong hội đường và được người phục vụ trao cho người đọc. Có thể chính Chúa Giê-su đã chọn đoạn văn này, hoặc nó đã được chỉ định sẵn cho ngày hôm đó.

Nhưng đó không chỉ đơn thuần là một bản tuyên bố sứ mệnh. Khi Ngài đọc, mọi người nhận thấy rõ ràng rằng toàn bộ nội dung ấy đều nói về chính Chúa Giê-su:

Thánh Thần của Chúa ngự trên Ta…

Điều này đã được xác nhận khi Ngài chịu phép Rửa tại sông Giô-đan, lúc "Đức Thánh Linh ngự trên Ngài dưới hình dáng một chim bồ câu" và có tiếng phán rằng:

Con là Con yêu dấu của Ta; đẹp lòng Ta mọi đường. (Lu-ca 3,22)

Tiếp đó, Chúa Giêsu – vẫn đang đọc sách ngôn sứ Isaia – nói:

…bởi Người đã xức dầu cho tôi…

Khi nói những lời này, Ngài khẳng định một cách dứt khoát rằng mình chính là Đấng Messia (hay Đấng Kitô) – Vị Vua giải phóng mà dân Israel hằng mong đợi. Từ ‘Messia’ (được dịch sang tiếng Hy Lạp là *Christos*) có nghĩa là người được xức dầu (chúng ta gọi loại dầu dùng trong bí tích Rửa tội và Thêm sức là dầu thánh hay *chrism*). Theo tục lệ xưa, một người được phong vương bằng nghi thức đổ dầu lên đầu (hãy nhớ lại cảnh Đavít được xức dầu phong vương). Tất nhiên, Chúa Giêsu không được xức dầu theo nghĩa đen, nhưng Ngài đã được ‘xức dầu’ theo nghĩa bóng khi Chúa Thánh Thần ngự xuống trên Ngài lúc chịu phép rửa. ‘Xức dầu’ tương đương với nghi thức ‘đăng quang’ – vốn được tượng trưng bằng việc đặt vương miện lên đầu vị vua mới.

Tiếp đến là sứ mạng của Vị Vua này:

-rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó,

-công bố sự giải thoát cho những người bị giam cầm

-và trả lại thị giác cho người mù lòa,

-giải phóng những ai bị áp bức,

-công bố năm hồng ân của Chúa.

Ở đây không hề có chuyện khôi phục vinh quang cho Israel, cũng chẳng có chuyện chinh phạt kẻ thù hay tàn phá đất đai của chúng. Không, sứ mạng ấy là để người nghèo trên thế giới này được nghe Tin Mừng về tình yêu Thiên Chúa dành cho họ. Đó là sứ mạng chữa lành và hòa giải; là giải phóng những ai đang bị trói buộc bởi bất kỳ hình thức nô lệ nào; là giúp con người nhìn thấy rõ ý nghĩa đích thực của cuộc sống; là khôi phục sự trọn vẹn cho đời sống cá nhân và xã hội; và là sự khởi đầu Vương Quốc dưới sự trị vì của chính Vị Vua ấy.

Tóm lại, đó là bức tranh toàn cảnh về Chúa Giêsu sẽ được khắc họa qua các trang Tin Mừng Luca – một Tin Mừng hướng về người nghèo và những người yếu thế, một Tin Mừng của sự dịu dàng và lòng trắc ẩn, của Chúa Thánh Thần và niềm vui, của sự cầu nguyện và chữa lành.

Đó là việc công bố “năm hồng ân của Chúa”. Cụm từ này ám chỉ thời đại của Đấng Messia, thời điểm mà ơn cứu độ được loan báo. Trong nguyên văn, ngôn sứ Isaia đang ám chỉ đến Năm Thánh (Năm Hồng Ân) – dịp cứ mỗi 50 năm một lần, nô lệ được trả tự do, nợ nần được xóa bỏ và đất đai tổ tiên được hoàn trả cho gia đình chủ sở hữu ban đầu. Isaia chủ yếu nghĩ đến sự giải thoát khỏi cảnh lưu đày tại Babylon, nhưng Chúa Giêsu lại nói về sự giải phóng toàn diện trong mọi khía cạnh của đời sống con người. Khi đọc xong, Chúa Giê-su cuộn sách lại và nói:

Hôm nay, lời Kinh Thánh này đã được ứng nghiệm ngay khi các ngươi đang lắng nghe.

Dân làng – những người tưởng chừng hiểu rất rõ về Ngài – đã vô cùng kinh ngạc trước sự khôn ngoan trong lời nói của Ngài. Phản ứng tích cực này đối với Chúa Giê-su là một chủ đề thường thấy trong Tin Mừng Lu-ca.

Họ đặt câu hỏi đầy vẻ ngạc nhiên:

Chẳng phải đây là con trai ông Giu-se sao?

Nhưng họ đã lầm. Ngài không phải là con trai ông Giu-se. Ngài là Con của bà Ma-ri-a và của Chúa Cha, là Ngôi Lời thần linh mang lấy "xác thịt" con người chúng ta (như đã đề cập ở trên, sự kiện này có thể đã diễn ra trong một chuyến thăm lần thứ hai).

Điều này dẫn chúng ta đến phần thứ ba của bài đọc; phần này mang đến một diễn biến bất ngờ và phù hợp hơn với giai đoạn sau trong cuộc đời công khai của Chúa Giê-su. Những người nghe Chúa Giê-su đã ngạc nhiên trước cách Ngài nói, nhưng họ lại không hề thay đổi tâm tính. Suy cho cùng, Ngài "chỉ" là con trai ông Giu-se, và một người mà họ biết quá rõ thì làm sao có thể dạy bảo được họ điều gì. Đồng thời, Chúa Giê-su nói rằng chính họ – những người đồng hương của Ngài – hẳn đang thắc mắc tại sao Ngài không thực hiện tại Na-da-rét những việc mà Ngài đã làm ở những nơi như Ca-phác-na-um.

Ca-phác-na-um, vốn là một thị trấn khá lớn, là nơi cư trú của Phêrô và cũng là nơi Chúa Giêsu chọn làm "tổng hành dinh" để thực hiện sứ vụ loan báo Tin Mừng tại vùng Galilê. Ngày nay, một ngôi nhà thờ hiện đại được xây dựng ngay trên tàn tích của một vương cung thánh đường có từ thế kỷ thứ 5 – nơi được cho là vị trí ngôi nhà của Phêrô – và gần đó còn có một hội đường Do Thái giáo có từ thế kỷ thứ 4.

Lý do khiến người dân thị trấn không chấp nhận Chúa Giêsu là vì họ không thực sự nhìn nhận đúng con người Ngài. Ngài nhắc nhở họ rằng các ngôn sứ hiếm khi được đón nhận ngay tại quê hương mình; sự quen thuộc thường khiến người ta không còn nhận ra thông điệp mà các vị ấy mang đến. Thái độ của họ là: "Tôi biết rõ ông ta là ai và ông ta chẳng có gì để nói với tôi cả." Sau đó, Chúa Giêsu đưa ra hai ví dụ khá gây sốc:

             Trong nạn đói khủng khiếp vào thời ngôn sứ Êlia, ông được sai đến để giúp đỡ một góa phụ nghèo ở Sarepta (gần Sidon, thuộc vùng đất của dân ngoại), chứ không phải giúp đỡ đồng bào Israel của mình. Sidon là một trong những thành phố cổ xưa nhất của người Phoenicia nằm ven bờ Địa Trung Hải, cách Tyre khoảng 33 km về phía bắc. (Sau này, chính tại đây, Chúa Giêsu đã chữa lành cho con gái của một người phụ nữ ngoại giáo.)

             Vào thời ngôn sứ Êlisa, dù có nhiều người mắc bệnh phong tại Israel, nhưng ông lại được sai đi chữa lành cho Naaman – một vị tướng ngoại giáo đến từ Syria.

Việc Thiên Chúa mở rộng vòng tay đến với dân ngoại thông qua các ngôn sứ đã dọn đường cho họ đón nhận sứ điệp của Ngôn sứ Giêsu – một chủ đề xuyên suốt trong các tác phẩm của thánh Luca. Những lời này khiến người dân Nazareth vô cùng phẫn nộ; họ lôi Chúa Giêsu lên đỉnh đồi với ý định xô Ngài xuống vực, nhưng:

Ngài băng qua giữa đám đông và tiếp tục hành trình của mình.

Không rõ Ngài làm điều đó nhờ phép lạ hay nhờ uy lực từ chính nhân cách của mình. Dù thế nào đi nữa, thì thời khắc của Ngài vẫn chưa đến.

Việc những tiếng nói ngôn sứ bị chính người nhà chối bỏ là một hiện tượng quá đỗi phổ biến trong thời đại ngày nay. Đó cũng là điều Chúa Giêsu đã tiên báo sẽ xảy đến với các môn đệ của Ngài, chỉ vì họ là môn đệ và rao giảng tầm nhìn của Ngài về cuộc sống. Trong khi chờ đợi, chúng ta hãy biến sứ mệnh của Chúa Giêsu thành sứ mệnh của chính mình. Đó chính là ý nghĩa đích thực của việc trở thành Kitô hữu.

 

https://sacredspace.com/commentary

 

 


Suy niệm: Bụt Nhà Không Thiêng

Không thể làm tiên tri mà không trải qua bách hại, khổ đau thử thách. Ðó là số phận chung của các tiên tri từ Cựu Ước qua Tân Ước. Những kẻ không được sai đi, tự lấy danh mình mà nói, đó là những tiên tri giả; còn các tiên tri thật ý thức mình được Chúa sai đi và chỉ nói những gì Ngài muốn, một sứ mệnh như thế thường tạo ra nơi vị tiên tri một cuộc chiến nội tâm mãnh liệt. Môsê và Êlia trải qua khủng hoảng và ngay cả thất vọng khi phải trung thành với Lời Chúa; Yêrêmia đã nhiều lần ca thán và có lúc chỉ muốn đào thoát. Ðau khổ nhất cho các tiên tri là thấy lời nói của mình không được lắng nghe.

Chúa Giêsu không chỉ đến để làm cho lời các tiên tri được ứng nghiệm, Ngài cũng là vị tiên tri đúng nghĩa nhất. Nơi Ngài cũng có những đặc điểm của các tiên tri: đối đầu với những giá trị sẵn có, Ngài tỏ thái độ như các tiên tri: Ngài nghiêm khắc với những kẻ khóa Nước Trời không cho người khác vào. Ngài nổi giận trước sự giả hình của những người Biệt phái. Ngài đặt lại vấn đề tư cách là con cháu Tổ phụ Abraham mà người Do Thái vẫn tự hào. Nhất là Ngài rao giảng không chỉ bằng lời nói, mà còn bằng cả cuộc sống của Ngài; do đó, bị chống đối, bị bách hại là số phận tất yếu của Ngài.

Tin Mừng hôm nay là lời tiên báo về sự chống đối và bách hại mà Chúa Giêsu sẽ trải qua. Sau một thời gian rao giảng và làm nhiều phép lạ, danh tiếng Ngài được nhiều người biết đến. Thế nhưng, khi trở về quê hương, Ngài chỉ nhận được sự hững hờ và khinh rẻ của người đồng hương mà thôi. Quả thật, như Ngài đã trích dẫn câu tục ngữ quen thuộc: "Không tiên tri nào được đón tiếp nơi quê hương của mình", đó là định luật tâm lý mà chính Ngài cũng không thoát khỏi. Nhưng quê hương đối với Chúa Giêsu không chỉ là ngôi làng Nazaréth nhỏ bé, mà sẽ là toàn cõi Palestina. Ngài đã đến nơi nhà Ngài mà người nhà của Ngài đã không đón tiếp Ngài. Cái chết trên Thập giá là tuyệt đỉnh sứ mệnh tiên tri của Chúa Giêsu, là lời nói cuối cùng của Ngài như một vị tiên tri.

Là thân thể, là sự nối dài của Chúa Kitô, Giáo Hội cũng đang tiếp tục sứ mện tiên tri của Ngài trong trần thế, do đó, Giáo Hội không thoát khỏi số phận bị chống đối và bách hại. Một Giáo Hội không bị chống đối và bách hại là một Giáo Hội thỏa hiệp, nghĩa là đánh mất vai trò tiên tri của mình.

Nhờ phép Rửa, người Kitô hữu cũng được tham dự vào sứ mệnh tiên tri của Chúa Kitô: bằng lời nói, và nhất là chứng tá cuộc sống, chúng ta thực thi vai trò tiên tri của mình trong xã hội. Cũng như Chúa Giêsu, chúng ta được Thánh Thần xức dầu và sai vào trần thế. Ước gì chúng ta luôn kiên trì rao giảng Tin Mừng của Chúa dù gặp thời thuận tiện hay không thuận tiện, vì biết rằng mình đang sống ơn gọi tiên tri.

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)