Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017


Feast of Saint Mary Magdalene
Lectionary: 603

Reading 1SGS 3:1-4B
The Bride says:
On my bed at night I sought him
whom my heart loves–
I sought him but I did not find him.
I will rise then and go about the city;
in the streets and crossings I will seek
Him whom my heart loves.
I sought him but I did not find him.
The watchmen came upon me,
as they made their rounds of the city:
Have you seen him whom my heart loves?
I had hardly left them
when I found him whom my heart loves.

Brothers and sisters:
The love of Christ impels us,
once we have come to the conviction that one died for all;
therefore, all have died.
He indeed died for all,
so that those who live might no longer live for themselves
but for him who for their sake died and was raised.

Consequently, from now on we regard no one according to the flesh;
even if we once knew Christ according to the flesh,
yet now we know him so no longer.
So whoever is in Christ is a new creation:
the old things have passed away;
behold, new things have come.

Responsorial PsalmPS 63:2, 3-4, 5-6, 8-9
R. (2) My soul is thirsting for you, O Lord my God.
O God, you are my God whom I seek;
for you my flesh pines and my soul thirsts
like the earth, parched, lifeless and without water.
R. My soul is thirsting for you, O Lord my God.
Thus have I gazed toward you in the sanctuary
to see your power and your glory,
For your kindness is a greater good than life;
my lips shall glorify you.
R. My soul is thirsting for you, O Lord my God.
Thus will I bless you while I live;
lifting up my hands, I will call upon your name.
As with the riches of a banquet shall my soul be satisfied,
and with exultant lips my mouth shall praise you.
R. My soul is thirsting for you, O Lord my God.
You are my help,
and in the shadow of your wings I shout for joy.
My soul clings fast to you;
your right hand upholds me.
R. My soul is thirsting for you, O Lord my God.

R. Alleluia, alleluia.
Tell us, Mary, what did you see on the way?
I saw the glory of the risen Christ, I saw his empty tomb.
R. Alleluia, alleluia.

On the first day of the week,
Mary Magdalene came to the tomb early in the morning,
while it was still dark,
and saw the stone removed from the tomb.
So she ran and went to Simon Peter
and to the other disciple whom Jesus loved, and told them,
"They have taken the Lord from the tomb,
and we don't know where they put him." 

Mary stayed outside the tomb weeping.
And as she wept, she bent over into the tomb
and saw two angels in white sitting there,
one at the head and one at the feet
where the Body of Jesus had been.
And they said to her, "Woman, why are you weeping?"
She said to them, "They have taken my Lord,
and I don't know where they laid him."
When she had said this, she turned around and saw Jesus there,
but did not know it was Jesus.
Jesus said to her, "Woman, why are you weeping?
Whom are you looking for?"
She thought it was the gardener and said to him,
"Sir, if you carried him away,
tell me where you laid him,
and I will take him."
Jesus said to her, "Mary!"
She turned and said to him in Hebrew,
"Rabbouni," which means Teacher.
Jesus said to her,
"Stop holding on to me, for I have not yet ascended to the Father.
But go to my brothers and tell them,
'I am going to my Father and your Father,
to my God and your God.'"
Mary Magdalene went and announced to the disciples,
"I have seen the Lord,"
and then reported what he told her.

Meditation: "I have seen the Lord!"
Do you recognize the presence of the Lord Jesus when you hear his word? How easy it is to miss the Lord Jesus when our focus is on ourselves! Mary Magdalene did not at first recognize the Lord because her focus was on the empty tomb and on her own grief. It took only one word from the Master, when he called her by name, for Mary to recognize him. 
The Risen Lord Jesus reveals himself to us as we listen to his word
Mary Magdalene's message to the disciples, I have seen the Lord, is the very essence of Christianity. It is not enough that a Christian know about the Lord, but that we know him personally. It is not enough to argue about him, but to meet him. In the resurrection we encounter the living Lord Jesus who loves us personally and shares his glory with us. The Lord Jesus gives us "eyes of faith" to see the truth of his resurrection and his victory over sin and death (Ephesians 1:18). And he opens our ears to recognize his voice as we listen to the "good news" proclaimed in the Gospel message today.
The resurrection of Jesus Christ from the dead is the foundation of our hope - the hope that we, too, who believe in him will see the living God face to face and share in his everlasting glory and joy. "Without having seen him you love him; though you do not now see him you believe in him and rejoice with unutterable and exalted joy.  As the outcome of your faith you obtain the salvation of your souls" (1 Peter 1:8-9). Do you recognize the Lord's presence with you, in his word, in the "breaking of the bread," and in his church, the body of Christ?
"Lord Jesus, may I never fail to recognize your voice nor lose sight of your presence as you open the Scriptures for me and speak your life-giving word."
Daily Quote from the early church fathersThe love of Christ enflamed her, by Gregory the Great (540-604 AD)
"Mary Magdalene, who had been a sinner in the city (Luke 7:37), loved the Truth and so washed away with her tears the stains of wickedness (Luke 7:47). Her sins had kept her cold, but afterward she burned with an irresistible love... We must consider this woman's state of mind whose great force of love inflamed her. When even the disciples departed from the sepulcher, she did not depart. She looked for him whom she had not found... But it is not enough for a lover to have looked once, because the force of love intensifies the effort of the search. She looked for him a first time and found nothing. She persevered in seeking, and that is why she found him. As her unfulfilled desires increased, they took possession of what they found (Song of Songs 3:1-4)... Holy desires, as I have told you before, increase by delay in their fulfillment. If delay causes them to fail, they were not desires... This was Mary's kind of love as she turned a second time to the sepulcher she had already looked into. Let us see the result of her search, which had been redoubled by the power of love." (excerpt from FORTY GOSPEL HOMILIES 25)

SATURDAY, JULY 22, JOHN 20:1-2, 11-18
(Exodus 12:37-42; Psalm 136)

KEY VERSE: "I have seen the Lord" (v.18).
TO KNOW: Mary Magdalene came from the town of "Magdala" on the western shore of the Sea of Galilee. She was a devoted disciple of Jesus, and one of the women who ministered to Jesus "out of their resources" (Lk 8:2). Luke tells the story of an exorcism performed on Mary, which cast out seven demons (perhaps physical, mental or spiritual maladies). Mary accompanied Jesus on his last journey to Jerusalem (Matt 27:55; Mk 15:41; Lk 23:55), witnessed the crucifixion, and was the first witness of his resurrection. John tells us that at dawn on the first day of the week (Sunday) Mary Magdalene came to the sepulcher and found it empty. She ran to tell Peter and John, and then returned to the tomb and remained there weeping. When Jesus appeared to her, at first she did not recognize him, but when he spoke her name she cried, "Rabboni" (Hebrew, "Master" or "Teacher"). She wanted to cling to Jesus but he forbade her, telling her to go to his brothers and say to them, "I am ascending to my Father and your Father, to my God and your God" (Jn 20:17). After Jesus' ascension (Acts 1:14), she returned to Jerusalem, and was probably among the group of women who joined the Apostles in the Upper Room. Pope Francis raised the July 22 memorial of St. Mary Magdalene to a feast on the church's liturgical calendar.
TO LOVE: Do I give testimony to the Risen Lord in my life?
TO SERVE: St. Mary of Magdalene, help me to recognize our Savior in my sorrows and in my joys.

Memorial of Saint Mary Magdalene

Mary Magdalene was a significant leader of early Christianity, but many false ideas about her persist today. Early church fathers incorrectly identified her with the sinful woman who anointed Christ's feet at the house of Simon the Pharisee, but there is nothing in the Bible to support this view and much to dispute it. Others wrongly believed she was Mary of Bethany, sister of Martha and Lazarus. The Bible gives us clues about her importance. According to the Gospel of John, after Jesus’ resurrection, he first appeared to Mary Magdalene and not to Peter. The popular hymn, "I Come to the Garden," was inspired by the story. In other scriptures, her name is first in the list of witnesses (Mk. 16:1-11; Mt. 28:1; Lk. 24:10; Jn. 20:11-18; 1 Cor. 15:5-8). One tradition concerning Mary Magdalene says that following the death and resurrection of Jesus, she used her position to gain an invitation to a banquet given by Emperor Tiberius Caesar. When she met him, she held a plain egg in her hand and exclaimed "Christ is risen!" Caesar laughed, and said that Christ rising from the dead was as likely as the egg in her hand turning red. Before he finished speaking, the egg turned a bright red, and she continued proclaiming the Gospel to the entire imperial house. The Eastern Orthodox Church maintains that Mary Magdalene retired to Ephesus with Mary, the mother of Jesus, and died there. Her relics were transferred to Constantinople in 886 where they are preserved. Mary is called "The Apostle to the Apostles," and a "true and authentic evangelizer."

Saturday 22 July 2017

St Mary Magdalene.
Exodus 12:37-42. Psalm 135(136):1, 10-15, 23-24. Matthew 12:14-21.
His love is everlasting — Psalm 135(136):1, 10-15, 23-24.
‘And in his name the nations will put their hope.’
Lord, your word today is so encouraging. Thank you for a gentle reminder that your love is everlasting so that we trust in you no matter what happens. You brought your people safely out of Egypt after a night of prayer.
Although we constantly give thanks for your everlasting love we need to do more. Let us pray with love and trust, listen to you, and then go on to live life with you and in your way. If we honestly look we will see how often you ‘bring us out of Egypt’ in safety. Thank you for your everlasting love and help.


On July 22, the Church celebrates the Feast of St. Mary Magdelene, one of the most prominent women mentioned in the New Testament.
Her name comes from the town of Magdala in Galilee, where she originated. Scripture introduces her as a woman “who had been healed of evil spirits and infirmities: Mary, called Magdalene, from whom seven demons had gone out” (Lk. 8:2).
Some scholars identify Mary Magdalene with the sinful woman who anointed the feet of Christ with oil in the house of Simon the Pharisee (Lk. 7:36-50). Others associate her with Mary, the sister of Martha and Lazarus (Lk. 10:38-42, Jn. 11). Some believe the three figures to be one person, while others believe them to be three distinct individuals.
What the Scriptures make certain about Mary Magdalene is that she was a follower of Christ, who accompanied and ministered to him (Lk. 8:2-3). The Gospels record her as being one of the women present at Christ’s crucifixion.
In addition, she was the first recorded witness of the Resurrection. The Gospels all describe Mary Magdalene going to the tomb on Easter morning. When she saw that the tomb was empty, she stood outside, weeping. Jesus appeared to her and asked her, “Woman, why are you weeping? Whom are you looking for?” (Jn. 20:15)
She did not recognize him, however, and thought he was the gardener, until he said her name, “Mary!” (Jn. 20:16) Upon hearing this, Mary recognized him. She returned to the grieving disciples to announce to them the message of the Resurrection.
Pope Benedict XVI spoke about Mary Magdalene in his address before the Angelus on July 23, 2006. He referred to her as “a disciple of the Lord who plays a lead role in the Gospels.”
The Pope recalled Mary Magdalene’s presence “beneath the Cross” on Good Friday, as well as how “she was to be the one to discover the empty tomb” on Easter morning.
“The story of Mary of Magdala reminds us all of a fundamental truth,” Pope Benedict said. “A disciple of Christ is one who, in the experience of human weakness, has had the humility to ask for his help, has been healed by him and has set out following closely after him, becoming a witness of the power of his merciful love that is stronger than sin and death.”

On June 10, 2016, the liturgical celebration honoring St. Mary Magdalene was raisedfrom a memorial to a feast, putting her on par with the apostles.

Lectio Divina: 
Saturday, July 22, 2017
Ordinary Time

1) Opening prayer
be merciful to your people.
Fill us with your gifts
and make us always eager to serve you
in faith, hope and love.
You live and reign with the Father and the Holy Spirit,
one God, for ever and ever. Amen.

2) Gospel Reading - John 20,1-2.11-18
It was very early on the first day of the week and still dark, when Mary of Magdala came to the tomb. She saw that the stone had been moved away from the tomb
Mary was standing outside near the tomb, weeping. Then, as she wept, she stooped to look inside, and saw two angels in white sitting where the body of Jesus had been, one at the head, the other at the feet. They said, 'Woman, why are you weeping?' 'They have taken my Lord away,' she replied, 'and I don't know where they have put him.'
As she said this she turned round and saw Jesus standing there, though she did not realise that it was Jesus. Jesus said to her, 'Woman, why are you weeping? Who are you looking for?' Supposing him to be the gardener, she said, 'Sir, if you have taken him away, tell me where you have put him, and I will go and remove him.'
Jesus said, 'Mary!' She turned round then and said to him in Hebrew, 'Rabbuni!' -- which means Master. Jesus said to her, 'Do not cling to me, because I have not yet ascended to the Father. But go to the brothers, and tell them: I am ascending to my Father and your Father, to my God and your God.' So Mary of Magdala told the disciples, 'I have seen the Lord,' and that he had said these things to her.

3) Reflection
• The Gospel today presents the apparition of Jesus to Mary Magdalene, whose feast we celebrate today. The death of Jesus, her great friend, makes her lose the sense of life. But she does not cease to look for him. She goes to the tomb to encounter anew the one whom death had stolen. There are moments in life in which everything crumbles down. It seems that everything has come to an end. Death, disasters, pain, disillusionments, betrayals! There are so many things that can make one lose the earth under our feet and produce in us a profound crisis. But something diverse can also take place. Unexpectedly, the encounter with a friend can give us back the sense of life and make us discover that love is stronger than death and than defeat. In the way in which the apparition of Jesus to Mary Magdalene is described we distinguish the stages followed, from the painful seeking for the dead friend to the encounter of the risen Lord. These are also the stages that we all follow, along our life, seeking God and in living out the Gospel. It is the process of death and of resurrection which is prolonged day after day.
• John 20,1: Mary Magdalene goes to the tomb. There was a profound love between Jesus and Mary Magdalene. She was one of the few persons who had the courage to remain with Jesus until the hour of his death on the Cross. After the obligatory rest of the Sabbath, she returned to the tomb, to be in the place where she had met the Beloved for the last time. But, to her great surprise, the tomb was empty!
• John 20,11-13: Mary Magdalene weeps, but seeks. As she wept, she stooped to look inside, and saw two angels in white sitting where the body of Jesus had been, one at the head, the other at the feet. The angels asked: “Why are you weeping?” Response: “They have taken my Lord away, and I do not know where they have put him!” Mary Magdalene looks for the Jesus she had known, the same one with whom she had lived during three years.
• John 20,14-15: Mary Magdalene speaks with Jesus without recognizing him; the Disciples of Emmaus saw Jesus, but they did not recognize him (Lk 24,15-16). The same thing happens to Mary Magdalene. She sees Jesus, but does not recognize him. She thinks that it is the gardener. Jesus also asks, like the angels had done: “Why are you weeping?” And he adds “Who are you looking for?” Response: “If you have taken him away, tell me where you have put him, and I will go and remove him!” She is still looking for the Jesus of the past, the same one of three days before. The image of the past prevents her from recognizing the living Jesus, who is standing in front of her.
• John 20,16: Mary Magdalene recognizes Jesus. Jesus pronounces the name “Mary!” (Miriam). This is the sign of recognition: the same voice, the same way of pronouncing the name. She answers “Master!” (Rabbuni). Jesus turns. The first impression is that death has been only a painful accident on the way, but that now everything has turned back as it was in the beginning. Mary embraces Jesus intensely. He was the same Jesus who had died on the cross, the same one whom she had known and loved. Here takes place what Jesus had said in the Parable of the Good Shepherd: “He calls his by name and they know his voice”. “I know my sheep and my sheep know me!” (Jn 10,2.4.14).
• John 20,17: Mary Magdalene receives the mission to announce the resurrection to the Apostles. In fact, it is the same Jesus, but the way of being with her is not the same. Jesus tells her: “Do not cling to me because I have not yet ascended to the Father!” Jesus is going to be together with the Father. Mary Magdalene should not cling to him, but she has to assume her mission: “But go and find my brothers and tell them: I am ascending to my Father and your Father”. He calls the disciples “my brothers”. Ascending to the Father Jesus opens the way for us so that we can be close to God. “I want them to be with me where I am” (Jn 17,24; 14,3).
• John 20,18: The dignity and the mission of Magdalene and of the women. Mary Magdalene is called the disciple of Jesus (Lk 8,1-2); witness of his crucifixion (Mk 15,40-41; Mt 27,55-56; Jn 19, 25), of his burial (Mk 15, 47; Lk 23, 55; Mt 27, 61), and of his resurrection (Mk 16,1-8; Mt 28,1-10; Jn 20,1.11-18). And now she receives the order, she is ordered to go to the Twelve and to announce to them that Jesus is alive. Without this Good News of the Resurrection, the seven lamps of the Sacraments would extinguish (Mt 28,10); Jn 20,17-18).

4) Personal questions
• Have you ever had an experience that has produced in you an impression of loss and of death? What has given you new life and the hope and joy of living?
• Mary Magdalene looked for Jesus in a certain way and found him again in another way. How does this take place in our life today?

5) Concluding Prayer
God, you are my God, I pine for you;
My heart thirsts for you,
My body longs for you,
As a land parched, dreary and waterless. (Ps 63,1)


Thứ bảy tuần 15 thường niên
Thánh nữ Maria Mađalêna.

Vn là người ph n ti li đã được Chúa Giêsu ban ơn tha th, Maria Mađalêna đã hết tình phc v Người. Trong cuc thương khó, khi các Tông Đ mnh ai ny chy thì thánh n đã can đm đng dưới chân thp giá Đc Giêsu, cùng vi Đc Maria, tông đ Gioan và mt s ph n khác. Đc Giêsu đã tưởng thưởng lòng trung thành đơn sơ ca thánh n khi hin ra vi thánh n sáng ngày phc sinh và trao cho thánh n trách nhim loan báo Tin Mng phc sinh cho các môn đ ca Người. Chng phi vô c mà phng v Đông phương đã gi thánh n là “tông đ ca các tông đ”.

BÀI ĐỌC I: Dc 3, 1-4a
"Tôi đã gặp người tôi yêu".

Trích sách Diễm Ca.
Suốt đêm trên giường ngủ, tôi đã tìm kiếm người tôi yêu: Tôi đã tìm kiếm chàng, nhưng tôi không gặp được chàng. Tôi chỗi dậy, và đi quanh thành phố, đi qua các phố xá và công trường, tôi tìm kiếm người tôi yêu. Tôi đã tìm kiếm chàng, nhưng tôi không gặp được chàng. Các người lính canh gác thành phố gặp tôi và tôi hỏi họ: "Các anh có thấy người tôi yêu không?" Tôi vừa đi qua khỏi họ, thì gặp ngay người tôi yêu. Đó là lời Chúa.

Hoặc: 2 Cr 5, 14-17
"Từ nay chúng ta không biết Đức Kitô theo xác thịt nữa".
Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, lòng mến của Đức Kitô thúc bách chúng ta; chúng ta xác tín điều này là một người đã chết vì mọi người,
vậy mọi người đều đã chết. Và Đức Kitô đã chết thay cho mọi người, để những ai đang sống, thì không còn sống cho chính
mình nữa, mà là sống cho Đấng đã chết và sống lại vì họ. Vì thế, từ nay chúng ta không còn biết ai theo xác thịt nữa. Mặc dù nếu chúng ta đã biết Đức Kitô theo xác thịt, thì giờ đây chúng ta không còn biết như thế nữa. Vậy nếu ai đã trở nên một tạo vật mới trong Đức Kitô, thì những gì cũ đã qua rồi, vì đây mọi sự đều được trở nên mới. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 62, 2. 3-4. 5-6. 8-9
Đáp: Lạy Chúa là Thiên Chúa con, linh hồn con khao khát Chúa (c. 2b).

1) Ôi lạy Chúa, Chúa là Thiên Chúa của con, con thao thức chạy kiếm Ngài. Linh hồn con khát khao, thể xác con mong đợi Chúa như đất héo khô, khát mong mà không gặp nước! - Đáp.
2) Con cũng mong được chiêm ngưỡng thiên nhan ở thánh đài, để nhìn thấy quyền năng và vinh quang của Chúa. Vì ân tình của Ngài đáng chuộng hơn mạng sống; miệng con sẽ xướng ca ngợi khen Ngài. - Đáp.
3) Con sẽ chúc tụng Ngài như thế trọn đời con, con sẽ giơ tay kêu cầu danh Chúa. Hồn con được no thoả dường như mỹ vị cao lương, và miệng con ca ngợi Chúa với cặp môi hoan hỉ. - Đáp.
4) Vì Chúa đã ra tay trợ phù con, để con được hoan hỉ núp trong bóng cánh của Ngài. Linh hồn con bám thân vào Chúa, và tay hữu Chúa nâng đỡ người con. - Đáp.

Alleluia, alleluia! - Hỡi Maria, hãy nói cho chúng tôi biết bà đã thấy gì trên đường? -Tôi đã thấy mộ của Đức Kitô hằng sống và vinh quang của Đấng sống lại. - Alleluia.

PHÚC ÂM: Ga 20, 1. 11-18
"Bà kia, sao mà khóc? Bà tìm ai?"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối, và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ.
Bà liền chạy về tìm Simon Phêrô và người môn đệ khác được Chúa Giêsu yêu mến, bà nói với các ông rằng: "Người ta đã lấy xác Thầy khỏi mồ, và chúng tôi không biết người ta để Thầy ở đâu".

Bà Maria đang còn đứng gần mồ Chúa mà than khóc, nhìn vào trong mồ, bà thấy hai thiên thần mặc áo trắng đang ngồi nơi đã đặt xác Chúa Giêsu, một vị ngồi phía đàng đầu, một vị ngồi phía đàng chân. Hai vị hỏi: "Tại sao bà khóc?" Bà trả lời: "Người ta đã lấy mất xác Chúa tôi, và tôi không biết người ta đã để Người ở đâu?" Vừa nói xong, bà quay mặt lại, thì thấy Chúa Giêsu đã đứng đó. Nhưng bà chưa biết là Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu hỏi: "Bà kia, sao mà khóc? Bà tìm ai?" Tưởng là người giữ vườn, Maria thưa: "Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người". Chúa Giêsu gọi: "Maria". Quay mặt lại, bà thưa Người: "Rabboni", nghĩa là "Lạy Thầy". Chúa Giêsu bảo bà: "Đừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta. Nhưng hãy báo tin cho các anh em Ta hay và bảo họ rằng: "Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con; về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con".

Maria Mađalêna đi báo tin cho các môn đệ rằng: "Tôi đã trông thấy Chúa, và Chúa đã phán với tôi những điều ấy". Đó là lời Chúa.

Suy niệm : Nồng Nhiệt Ði Tìm Chúa
Maria Mađalêna là mẫu gương cho chúng ta, mẫu gương với tình yêu nồng nhiệt đi tìm Chúa, một tình yêu luôn thao thức muốn được sống gần bên Chúa. Và vì thế mà sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, Maria vội vàng lên đường đi tìm Chúa. Ðây là quan tâm đầu tiên, quan tâm có ưu tiên trong cuộc sống của Maria, và khi chưa tìm được đối tượng là Chúa Giêsu trong ngôi mộ đã an táng Chúa, Maria đứng ngoài và khóc.
Chúa Giêsu phục sinh đã không để cho Maria gặp thử thách lâu. Chúa đến với Maria và gọi đích danh bà, rồi biến đổi cuộc đời từ bên trong để sai bà đi làm người chứng đầu tiên cho Ðấng phục sinh nơi các môn đệ Chúa. Trong biến cố được ghi lại trong đoạn Phúc Âm chúng ta vừa đọc lại trên đây, chúng ta thấy rằng để gặp được Chúa Giêsu, những cố gắng riêng của con người không mà thôi thì chưa đủ. Chính Chúa Giêsu phục sinh là người đi bước đầu, Chúa hiện ra và gọi: Maria. Chúa đáp lại thiện ý và cố gắng của Maria. Chúa luôn làm như vậy với tất cả những ai thành tâm tìm Chúa.
Chúng ta hãy noi gương Maria luôn đi tìm Chúa. Tìm Chúa trong lời cầu nguyện ngõ hầu cuối cùng chính Chúa mạc khải chính mình ra cho kẻ tìm Ngài, ngõ hầu chúng ta có thể nhận ra Ngài và loan báo cho anh chị em chung quanh: tôi đã gặp Chúa, tôi đã nhìn thấy Chúa.
Lạy Chúa,
Xin cho con được gặp Chúa. Xin đừng để con phải rời xa Chúa là Thiên Chúa mãi mãi.
(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)


Lễ kính Thánh Mary Magdalena
Bài đọc: Sg 3:1-4b hay II Cor 5:14-17; Jn 10:1-2, 11-18

I. GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Đức tin và tình yêu cần thiết để nhận ra Chúa và làm theo ý Ngài.
            Con người thường muốn sống và biểu lộ tình yêu bằng cảm giác; Chúa muốn con người biểu lộ tình yêu qua đức tin bằng cách làm theo thánh ý Ngài. Hôm nay, Giáo Hội hoàn vũ mừng lễ thánh Maria Magdala, người đã được Đức Kitô diệt trừ bảy quỉ. Kể từ ngày đó, bà đã theo Ngài và trở thành “tông đồ của các tông đồ” vì là người đầu tiên theo Phúc Âm Gioan được nhìn thấy Đức Kitô Phục Sinh và loan truyền cho các tông đồ. Dòng Đa-minh đã nhận Bà là quan thầy thứ hai sau thánh Đa-minh vì đặc sủng của bà và của Dòng có những nét giống nhau.
            Bà yêu Đức Kitô vì Ngài đã cho bà cuộc sống mới, không còn bị làm nô lệ cho quỉ. Để đáp lại ơn giải thoát này, Bà đã can đảm yêu thương theo Ngài đến cùng. Khi Chúa Giêsu sinh thì trên Thập Giá, bà là một trong những người được Phúc Âm nêu tên đứng dưới chân Thập Giá. Sau khi hạ xác Chúa và chôn cất trong mồ, bà là người đầu tiên ra viếng huyệt mộ Chúa. Trong đoạn Phúc Âm theo thánh Gioan hôm nay, Bà muốn được nhìn thấy xác Chúa, được ướp xác Chúa với thuốc thơm và mộc dược, được giữ chặt Chúa Giêsu khi đã nhận ra Ngài; Chúa muốn bà đừng làm như thế, nhưng hãy đi và loan báo Tin Mừng Phục Sinh cho các tông đồ. Tại sao Đức Kitô không muốn bà dừng lại trong việc biểu lộ tình yêu hoàn toàn nhân loại? Vì tình yêu nhân loại có tính ích kỷ, đòi hỏi phải giữ người yêu cho riêng mình: được nhìn thấy, được yêu thương và chăm sóc… Tình yêu bác ái đòi chia sẻ niềm vui cho người khác, đòi lên đường ra đi để hát rong cho mọi người biết về tình Thiên Chúa yêu thương con người.
            Trong Bài đọc I, Sách Diễm Ca diễn tả tình yêu của một người con gái rất giống tình yêu Mary Magdala dành cho Đức Kitô trong Phúc Âm hôm nay, nôn nóng đi tìm kiếm người yêu nhưng không tìm được cho dù đã ngang qua khắp đầu đường cuối phố và cậy nhờ lính gác; nhưng một khi đã vượt qua tất cả những gì là giới hạn con người, cô đã tìm được người yêu.
            Bài đọc có thể dùng trong Thư II gởi tín hữu Corintô, thánh Phaolô cũng đã cảm nhận và khuyên tín hữu của ngài vượt lề trên thói thế gian, để biết Đức Kitô và tha nhân, không theo cách thức thông thường của con người; nhưng theo đức tin vì những cái cũ đã qua rồi và những cái mới đã xuất hiện.
1/ Bài đọc I: "Tôi đã gặp người tôi yêu."
1.1/ Tình yêu thế gian đòi phải có sự hiện diện hữu hình:
            Sách Diễm Ca được gọi là những bài tình ca hay nhất của một đôi uyên ương. Nhiều người thắc mắc tại sao những bài tình ca lãng mạn và ướt át như thế lại được cho vào sổ bộ Sách Thánh. Lý do là vì Sách diễn tả tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người, của Đức Kitô dành cho Hội Thánh. Mặc dù tình yêu này có khía cạnh và diễn tả những tâm tình của con người, nhưng nó cũng diễn tả những khía cạnh siêu nhiên vượt trên con người như bài đọc hôm nay diễn tả.
            Yêu thương là muốn ở gần người mình yêu từng giây từng phút. Sách Diễm Ca diễn tả khía cạnh này qua sự kiện người con gái nôn nóng đi tìm người yêu, như Mary Magdala thao thức suốt đêm trường, mong cho trời chóng sáng để đi ra mộ gặp Đức Kitô trong Phúc Âm. Cô ra khỏi nhà, lên đường đi tìm người yêu trong hết mọi nẻo đường dãy phố, ngay cả hỏi thăm lính gác xem có gặp người cô yêu không? Đây có thể là một câu hỏi ngớ ngẩn, nhưng đối với những kẻ đang ở trong tình yêu thì chẳng có gì ngớ ngẩn cả, họ hỏi tất cả những gì giúp cho họ tìm được người yêu!
1.2/ Tình yêu chân thật đòi con người vượt trên sự hiện diện hữu hình: Bài đọc kết thúc một cách hết sức đột ngột, “Tôi vừa đi qua khỏi họ, thì gặp ngay người tôi yêu.” Nhiều người thắc mắc đâu là lý do cho sự diện kiến đột ngột này?
            Chúng ta chỉ có thể suy đoán dựa trên Lời Chúa, “Ai tìm thì sẽ gặp.” Chúa biết những ai yêu người cách chân thành vì Người thấu suốt hết mọi sự, không phải chỉ những hành động biểu tỏ ra bên ngoài nhưng còn những tâm tình giấu kín trong tâm tư. Thiên Chúa thấu hiểu tình yêu của người con gái được diễn tả qua việc cô đi tìm Ngài khắp đầu đường cuối phố, bất chấp mọi trở ngại và nguy hiểm có thể gặp phải cho phận nữ nhi như cô; miễn là có thể tìm thấy Ngài. Là một người được yêu và có quyền năng, Ngài không nỡ lòng để cho cô phải thất vọng; nhưng đáp lại bằng sự diện kiến đột ngột: Sự diện kiến có thể chỉ trong trí óc, được nhận ra bởi đức tin như thánh Martinô nhìn thấy Đức Kitô trong các kẻ nghèo nàn khốn cực; hay trực tiếp trong thân xác con người và gọi tên “Mary” cách thân thương như Đức Kitô gọi Mary Magdala hôm nay. Điều này chứng minh: diện kiến cách thể lý không phải là cách duy nhất và đáng ao ước nhất mà Thiên Chúa muốn cho con người.
2/ Bài đọc II: “Từ nay chúng ta không còn biết ai theo xác thịt nữa.”
2.1/ Biết và yêu thương theo xác thịt: Theo cách thức thế gian, yêu ai là phải chiếm hữu được người ấy trong mọi khía cạnh: tâm tình cũng như trong hành động. Họ phải được sống chung trong cùng một mái nhà và sẽ không chia sẻ tình yêu này cho bất cứ một ai. Họ tức giận nếu thấy người yêu của họ nhìn, quan tâm tới hay chia sẻ tình yêu cho bất cứ ai ngoài họ.
2.2/ Biết theo đức tin và yêu thương theo Thần Khí: Saint Expury đã diễn tả điều này rất hay và phù hợp, “Yêu thương không phải là ngồi nhìn nhau, nhưng là cùng nhìn về một hướng.” Đây là thứ định nghĩa mà các bài đọc hôm nay nhắm tới. Yêu Chúa nồng nhiệt không phải là chỉ giữ Chúa cho mình, nhưng phải biết nhìn và lo cho những gì Chúa muốn. Nếu Chúa muốn ta phải đi ra để rao giảng cho mọi người biết tình thương Thiên Chúa dành cho mọi người, để mọi người cũng yêu Chúa như ta yêu Chúa vậy; thì ta phải tìm mọi cách để thực hiện điều này.
            Thánh Phaolô, sau khi đã được Đức Kitô kiếm tìm và yêu thương trên đường đi Damascus, ngài đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời cho phù hợp với tình yêu và thánh ý Chúa. Trong bài đọc hôm nay, ngài khuyên các tín hữu Corintô, “Vì thế, từ nay chúng ta không còn biết ai theo xác thịt nữa. Mặc dù nếu chúng ta đã biết Đức Kitô theo xác thịt, thì giờ đây chúng ta không còn biết như thế nữa. Vậy nếu ai đã trở nên một tạo vật mới trong Đức Kitô, thì những gì cũ đã qua rồi, vì đây mọi sự đều được trở nên mới.”
3/ Phúc Âm: "Tôi đã trông thấy Chúa, và Chúa đã phán với tôi những điều ấy."
3.1/ Maria muốn được nhìn thấy xác Thầy mình: Nhiều sự kiện lạ thường xảy ra chung quanh Ngôi Mộ Trống, nhưng Maria Magdala đã không nhận ra vì cô còn đang sống theo cảm xúc con người:
            (1) Tảng đá lớn bị lăn ra khỏi cửa mộ: Bà không hỏi, “Ai có thể lăn tảng đá này ra?” nhưng bà đã đồng nhất sự kiện này với sự kiện: “Người ta đã ăn cắp xác Chúa.”
            (2) Khi Maria trở lại lần thứ hai, bà thấy hai thiên thần ngồi trên giường để xác: Bà không thắc mắc: Họ là ai? Tại sao ngồi đó? Bà chỉ biết đứng gần mồ Chúa mà than khóc. Hai vị hỏi: "Tại sao bà khóc?" Bà trả lời: "Người ta đã lấy mất xác Chúa tôi, và tôi không biết người ta đã để Người ở đâu?" Vừa nói xong, bà quay mặt lại, thì thấy Chúa Giêsu đã đứng đó;nhưng bà chưa biết là Chúa Giêsu.
            (3) Chúa Giêsu hỏi: "Bà kia, sao mà khóc? Bà tìm ai?" Tưởng là người giữ vườn, Maria thưa: "Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người".
            - Hai lần bị chất vấn “Tại sao khóc?”: một lần bởi thiên thần, một lần bởi chính Chúa Giêsu. Sự kiện Phục Sinh là sự kiện vui mừng tuyệt đỉnh và đã được loan báo trước bởi Đức Kitô; họ không hiểu lý do tại sao bà khóc mà không vui mừng?
3.2/ Chúa Giêsu đòi Mary Magdala vượt qua giác cảm để loan báo Tin Mừng Phục Sinh:
            (1) Maria Magdala phải vượt qua tình yêu cảm xúc mới có thể nhận ra Đức Kitô: Vì tưởng là người giữ vườn, Maria thưa: "Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người".
            (2) Đức Kitô giúp Maria vượt qua bằng việc gọi đích danh tên cô: "Maria." Quay mặt lại, bà thưa Người: "Rabbouni," nghĩa là "Lạy Thầy."
            (3) Khi bà xà xuống ôm chân để giữ Ngài, Chúa Giêsu bảo bà: "Đừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta.”
            (4) Chúa Giêsu truyền cho bà loan báo tin mừng Phục Sinh: “Hãy báo tin cho các anh em Ta hay và bảo họ rằng: "Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con; về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con."
            (5) Maria Magdala đi báo tin cho các môn đệ rằng: "Tôi đã trông thấy Chúa, và Chúa đã phán với tôi những điều ấy."       
            - Thân xác con người chỉ là một phần của đời sống. Chúng ta cần để cho linh hồn tiếp cận với Thiên Chúa và hướng dẫn mọi khía cạnh của cuộc đời.
            - Sống theo tình cảm xác thịt làm con người chẳng khác chi súc vật và sẽ dẫn con người tới cái chết; nhưng sống theo sự hướng dẫn của linh hồn sẽ làm con người đạt tới chiều cao mà Thiên Chúa đã dự định cho con người trong Đức Kitô.
            - Yêu Chúa không phải là chỉ ngồi nhìn Ngài, nhưng còn đòi chúng ta làm theo ý Ngài mong muốn: Hãy đi rao truyền tình thương của Ngài dành cho mọi người khắp thế gian.

22/07/17    TH BY TUN 15 TN
Th. Ma-ri-a Mác-đa-la                    Ga 20,1-2.11-18


“Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ.” (Ga 20,11)

Suy niệm: “Này bà, sao bà khóc?” Câu hỏi ấy của Chúa Giê-su xem ra hơi thừa, bởi một người đang đau khổ vì Thầy mình chết, nay lại bị ai lấy mất xác, thử hỏi làm sao không khóc? Tuy nhiên, khi nêu lên thắc mắc như vậy, Chúa Giê-su không có ý muốn biết lý do tại sao Ma-ri-a Mác-đa-la khóc, mà chỉ muốn giúp chị phản tỉnh, để rồi thay cho những giọt nước mắt là niềm vui oà vỡ. Đã đành nước mắt, thứ ngôn ngữ không lời, cũng thật cần thiết: Chính Chúa Giê-su cũng từng khóc khi nghĩ đến ngày tàn của Đền thánh Giê-ru-sa-lem, hay khóc thương La-da-rô chôn trong mộ bốn ngày. Nhưng khác với Ma-ri-a, những giọt nước mắt của Chúa Giê-su chảy ra vì lòng xót thương, còn với Ma-ri-a, là những giọt nước mắt tuyệt vọng, mà nguyên nhân vì chưa lĩnh hội lời Chúa Giê-su từng phán lúc sinh thời: “Con Người phải chịu đau khổ nhiều .... bị loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sống lại” (Lc 9,22).

Mời Bạn: Khi vác thập giá lên Đồi Sọ, Chúa Giê-su khuyên những kẻ khóc thương Ngài rằng: “Đừng khóc thương Ta, nhưng hãy khóc thương các ngươi và con cháu của các ngươi” (Lc 23,28). Qua đó, Ngài khuyên ta hãy biết khóc cho tội lỗi của mình, bởi chúng là nguyên nhân dẫn đến cái chết. Và phúc cho ai biết khóc như vậy, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương (Mt 5,5).

Chia sẻ: Bạn thường tỏ ra đau đớn trong những trường hợp nào?

Sống Lời Chúa: Đừng vô cảm trước nỗi đau của người khác, cũng đừng thờ ơ khi chứng kiến tội lỗi lan tràn, hãy biết xót thương và hành động vì lòng mến.

Cầu nguyện: Đọc kinh Ăn Năn Tội.
(5 phút Lời Chúa)

H đ Người đâu? (22.7.2017 – Th by: Thánh Maria Mađalêna)
Ch mong chúng ta tìm kiếm Chúa vi rt nhiu tình yêu như ch Maria, vì biết mình s gp được điu quý hơn cái mình đã mt.

Suy nim:
Mối tương quan thân thiết giữa Đức Giêsu và Maria Mađalêna
đã được một vài tác giả khai thác và dựng thành truyện.
Từ tiếng nức nở của Maria Mađalêna bày tỏ tình yêu với Thầy Giêsu
trong vở nhạc kịch nổi tiếng Jesus Christ Superstar của thập niên 70,
đến chuyện Đức Giêsu bị đóng đinh mà còn mơ lấy Maria làm vợ, đẻ con,
trong truyện Cơn Cám Dỗ Cuối Cùng của Nikos Kazantzakis.
Gần đây nhất là cuốn Mật mã Da Vinci đã hấp dẫn cả triệu người,
dù câu chuyện giữa Đức Giêsu và Maria Mađalêna hoàn toàn hư cấu.
Theo các sách Tin Mừng, Maria Mađalêna không hề là gái gọi.
Chị không phải là cô Maria ngồi dưới chân Chúa mà nghe (Lc 10, 39),
hay là cô Maria xức chân Chúa ở Bêtania bằng dầu thơm hảo hạng (Ga 12, 3).
Chị cũng không phải là người phụ nữ tội lỗi ở nhà ông Pharisêu (Lc 7, 36).
Maria Mađalêna là người quê ở vùng Mácđala, gần bên hồ Galilê.
Chị đã được Đức Giêsu trừ bảy quỷ,
và đã đi theo Thầy từ Galilê cùng các bà khác (Lc 8, 1-3; 23, 49. 55).
Chị đã theo Thầy đến tận Núi Sọ và đứng bên Thầy bị đóng đinh (Ga 19, 25).
Chị là người đầu tiên ra viếng mộ buổi sáng ngày thứ nhất (c. 1).
Không thấy xác Thầy, chị hốt hoảng chạy về báo cho hai môn đệ khác (c. 2).
Sau đó chị lại đến mộ lần nữa để tìm xác Thầy (c. 11).
Nếu không mến Thầy, chị chẳng thể can đảm theo đến cùng như vậy.
Ngôi mộ tự nó là nơi buồn, buồn hơn vì xác Thầy cũng không còn đó.
Những giọt nước mắt của chị làm ai cũng phải mủi lòng.
Thiên thần và Đấng phục sinh đều hỏi một câu giống nhau: Sao chị khóc?
Maria khóc vì thấy mình mất đi một điều quý báu.
Bận tâm duy nhất ám ảnh chị là tìm lại được xác Thầy.
“Chúng tôi không biết họ để Người ở đâu?”
Ba lần chị đã nói lời tương tự như thế (cc. 2.13.15).
Đấng Phục sinh đến với chị với dáng dấp của một ông làm vườn.
Ngài chạm đến nỗi đau của chị: Sao chị khóc?
Ngài chạm đến khát vọng của chị: Chị tìm ai?
Ngài gọi tên của chị bằng tiếng gọi quen thuộc: Maria.
Với giọng nói ấy, chị nhận ngay ra Thầy và reo lên: Rabbouni.
Đức Giêsu đã lau khô những giọt lệ của chị và cho tim chị vui trở lại.
Chị chỉ mong tìm được xác Thầy, thì lại gặp được chính Thầy đang sống.
Maria Mađalêna là người phụ nữ được thấy Chúa đầu tiên (c. 18),
và được Chúa sai đi loan Tin Mừng phục sinh cho chính các tông đồ (c. 17).
Đời chúng ta nhiều khi như ngôi mộ, mất mát và trống vắng.
Chúng ta đau đớn vì mất Chúa, mất những gì mình yêu quý xưa nay.
Nhưng nếu ngôi mộ không trống thì làm sao có Tin Mừng phục sinh?
Chỉ mong chúng ta tìm kiếm Chúa với rất nhiều tình yêu như chị Maria,
vì biết mình sẽ gặp được điều quý hơn cái mình đã mất.
Cầu nguyn:

Lạy Chúa, Chúa đã chịu chết và sống lại,
xin dạy chúng con biết chiến đấu
trong cuộc chiến mỗi ngày
để được sống dồi dào hơn.

Chúa đã khiêm tốn và kiên trì
nhận lấy những thất bại trong cuộc đời
cũng như mọi đau khổ của thập giá,
xin biến mọi đau khổ cũng như mọi thử thách
chúng con phải gánh chịu mỗi ngày,
thành cơ hội giúp chúng con thăng tiến
và trở nên giống Chúa hơn.

Xin dạy chúng con biết rằng
chúng con không thể nên hoàn thiện
nếu như không biết từ bỏ chính mình
và những ước muốn ích kỷ.

Ước chi từ nay,
không gì có thể làm cho chúng con
khổ đau và khóc lóc
chỉ vì quên đi niềm vui ngày Chúa phục sinh.

Chúa là mặt trời tỏa sáng Tình Yêu Chúa Cha,
là hy vọng hạnh phúc bất diệt,
là ngọn lửa tình yêu nồng nàn;
xin lấy niềm vui của Người
mà làm cho chúng con nên mạnh mẽ
và trở thành mối dây yêu thương,
bình an và hiệp nhất giữa chúng con. Amen.
(Thánh Têrêxa Calcutta)

Lm Antôn Nguyn Cao Siêu, SJ

Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
Chính Thiên Chúa Chọn Chúng Ta Trước
Sự tiền định đi trước cả sự tạo thành vũ trụ. Bằng việc áp dụng những loại suy của ngôn ngữ con người vào sự sống thần linh, chúng ta có thể nói rằng trước hết Thiên Chúa muốn thông truyền chính Ngài – trong thần tính của Ngài – cho con người, bởi vì con người được mời gọi trở thành hình ảnh của Ngài và giống như Ngài trong thế giới thụ tạo. Tiên vàn, trong người Con Vĩnh Cửu của Ngài, Thiên Chúa chọn con người để con người tham dự vào chức phận làm con ấy nhờ ân sủng. Rồi, Thiên Chúa muốn thu họp tất cả thế giới thụ tạo về với chính Ngài trong Đức Kitô.
Như vậy, mầu nhiệm tiền định hoàn toàn hòa hợp với toàn bộ kế hoạch quan phòng của Thiên Chúa. Mạc khải về kế hoạch vĩ đại này vén mở trước mắt chúng ta viễn tượng về Vương Quốc của Thiên Chúa. Nó dẫn chúng ta đến chính trung tâm của Vương Quốc này – ở đó chúng ta khám phá ra mục đích tối hậu của công cuộc tạo dựng. Chúng ta hiểu Thiên Chúa muốn gì.

- suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II -
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
Daily Meditations by Pope John Paul II

22 Tháng Bảy

Người Bị Mạo Nhận

Ngoại trừ Mẹ Của Chúa Giêsu, trong các Phúc Âm ít có phụ nữ nào được viét đến nhiều và với đầy sự tôn kính bằng thánh nữ Maria Madalena mà Giáo Hội mừng lễ hôm nay.

Tuy nhiên, người ta có thể gọi Maria Madalena là thánh nữ của sự vu oan vì tuy các Phúc Âm nói đến ba phụ nữ cùng mang tên Maria, nhưng truyền thống trong Giáo hội Tây phương đồng hóa cả ba thành một người phụ nữ duy nhất. Bởi lẽ đó, Maria Madalena cũng được cho là người phụ nữ tội lỗi không được nêu tên trong đoạn 7 của Phúc Âm thánh Luca, người đã bất chợt đem bình dầu thơm xức chân Chúa Giêsu rồi lấy tóc lau và sau đó được Chúa Giêsu tha thứ mọi tội lỗi, vì bà đã yêu mến nhiều.

Ngày nay, người ta phân biệt ba thánh nữ mang cùng một tên Maria, mà từ lâu lịch phụng vụ của Giáo Hội Hy Lạp đã kính riêng rẽ. Ðó là Maria làng Batania, chị bà Martha và ông Lazarô. Rồi người phụ nữ đã được tha nhiều vì yêu mến nhiều và sau cùng là bà Maria Madalena, hoặc Maria làng Madala, người được Chúa chữa khỏi "7 quỷ dữ". Cách nói "7 quỷ dữ" này không thể hiểu là Maria Madalena đã sống một cuộc đời vô luân, nhưng chỉ có nghĩa là bà bị quỷ ám nặng nề.

Ðoạn 8 của Phúc Âm thánh Luca thuật lại hoạt động của thánh nữ Maria Madalena và một ít phụ nữ khác như sau: "Sau đó, Chúa rảo qua các thành, các làng mà rao giảng... Có nhóm Mười Hai đi với Ngài và ít phụ nữ đã được chữa lành khỏi quỷ dữ cùng bệnh hoạn: Maria gọi là người Madala, đã được đuổi khỏi 7 quỷ dữ và Gioanna... cùng nhiều bà khác: Họ đã lấy của cải mình mà trợ giúp Ngài".

Và con đường nối gót theo thầy Giêsu đã dẫn Maria Madalena từ Galilêa đến Giuđêa, cho tới chân thập giá và chính Marian Madalena cũng là người trước tiên tìm đến mộ Thầy, vào sáng tinh sương ngày thứ nhất trong tuần, để được thấy Chúa Giêsu Phục Sinh và được trao cho nhiệm vụ đi báo cho các tông đồ: "Hãy đi gặp anh em Ta và nói với họ: Ta lên cùng Cha ta và cũng là Cha anh em, Thiên Chúa của ta và Thiên Chúa của anh em".

Theo truyền thống Hy Lạp, sau này Maria Madalena đến sống tại Êphêsô cho đến khi qua đời.

Trải qua nhiều thế kỷ, thánh nữ Maria Madalena bị mạo nhận là người đàn bà tội lỗi. Nhưng thiết nghĩ: Thánh nữ chỉ mỉm cười và xác quyết rằng: "Sự mạo nhận này cũng không có gì là quá đáng, vì chúng ta tất cả là những người tội lỗi, cần thống hối ăn năn và cần ơn tha thứ của Thiên Chúa. Nhưng quan trọng hơn là chúng ta hãy chấp nhận sứ mệnh rao truyền Tin Mừng Phục Sinh qua cuộc sống chứng tá của chúng ta".

Trích sách Lẽ Sống

Lectio Divina: Thánh Maria Mađalêna
Thứ Bảy, 22 Tháng 7, 2017
Tuần XV Mùa Thường Niên            

1.  Lời nguyện mở đầu

Lạy Chúa là Chúa chúng con,
Xin thương xót dân Ngài,
Xin hãy đổ đầy chúng con với ân sủng của Chúa,
Và làm cho chúng con luôn sẵn lòng phục vụ Chúa
Trong đức tin, hy vọng và tình yêu thương.
Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị cùng với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần,
Một Thiên Chúa, đến muôn thuở muôn đời.  Amen.

2.  Bài Đọc Tin Mừng – Gioan 20:1, 11-18 

Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối, và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ. 
Bà Maria đang còn đứng gần mồ Chúa mà than khóc, nhìn vào trong mồ, bà thấy hai thiên thần mặc áo trắng đang ngồi nơi đã đặt xác Chúa Giêsu, một vị ngồi phía đàng đầu, một vị ngồi phía đàng chân.  Hai vị hỏi:  “Tại sao bà khóc?”  Bà trả lời:  “Người ta đã lấy mất xác Chúa tôi, và tôi không biết người ta đã để Người ở đâu?” 
Vừa nói xong, bà quay mặt lại, thì thấy Chúa Giêsu đã đứng đó.  Nhưng bà chưa biết là Chúa Giêsu.  Chúa Giêsu hỏi:  “Bà kia, sao mà khóc?  Bà tìm ai?”  Tưởng là người giữ vườn, Maria thưa:  “Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người”. 
Chúa Giêsu gọi:  “Maria!”  Quay mặt lại, bà thưa Người:  “Rabbuni!”, nghĩa là “Lạy Thầy”. Chúa Giêsu bảo bà:  “Đừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta.  Nhưng hãy báo tin cho các anh em Ta hay và bảo họ rằng:  ‘Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con; về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con’.”
Maria Mađalêna đi báo tin cho các môn đệ rằng:  “Tôi đã trông thấy Chúa, và Chúa đã phán với tôi những điều ấy”.

3.  Suy Niệm

-  Bài Tin Mừng hôm nay trình bày lần hiện ra của Chúa Giêsu với bà Maria Mađalêna, người mà chúng ta cử hành lễ Nhớ ngày hôm nay.  Cái chết của Chúa Giêsu, người bạn tuyệt vời của bà, làm cho bà mất đi ý nghĩa của cuộc sống.  Nhưng bà vẫn không ngừng đi tìm Người.  Bà đi ra mộ để gặp lại một lần nữa Đấng mà đã bị cái chết cướp mất.  Có những khoảnh khắc trong cuộc sống mà khi ấy mọi thứ đều sụp đổ.  Dường như mọi việc đã kết thúc.  Cái chết, thiên tai, nỗi đau đớn, sự vỡ mộng, sự phản bội!  Có rất nhiều thứ có thể khiến cho người ta cảm thấy hụt hẫng và tạo ra trong chúng ta một cuộc khủng hoảng sâu sắc.  Nhưng có một cái gì đó khác cũng có thể xảy ra.  Thật bất ngờ, cuộc gặp gỡ với một người bạn có thể đưa chúng ta trở lại ý nghĩa của cuộc sống và làm cho chúng ta khám phá ra rằng tình yêu thì mạnh mẽ hơn cái chết và sự thất bại.  Trong cách thức mà lần hiện ra của Chúa Giêsu với bà Maria Mađalêna được mô tả, chúng ta phân biệt được các giai đoạn tiếp theo, từ việc miệt mài tìm kiếm người bạn thân đã chết đến cuộc gặp gỡ với Chúa Phục Sinh.  Đây cũng là những giai đoạn mà tất cả chúng ta làm theo, trong cuộc sống của chúng ta, tìm kiếm Thiên Chúa và sống theo Tin Mừng.  Đó là tiến trình của cái chết và sự sống lại được được kéo dài từ ngày này qua ngày khác.
-  Ga 20:1:  Bà Maria Mađalêna đi ra mộ.  Đã có một tình yêu sâu sắc giữa Chúa Giêsu và bà Maria Mađalêna.  Bà là một trong số ít người đã có can đảm để ở lại với Chúa Giêsu cho đến giờ sau hết trên Thập Giá của Người.  Sau khi buộc phải nghỉ ngơi trong ngày Sabbát, bà đã trở lại mộ, đến nơi mà bà đã trông thấy Chúa Yêu Dấu lần cuối cùng.  Thế nhưng, trước sự ngỡ ngàng của bà, ngôi mộ đã trống không!
-  Ga 20:11-13:  Bà Maria Mađalêna than khóc, nhưng vẫn kiếm tìm.  Đang khi bà khóc, bà thấy hai thiên thần mặc áo trắng đang ngồi nơi đã đặt xác Chúa Giêsu, một vị ngồi phía đàng đầu, một vị ngồi phía đàng chân.  Hai vị hỏi:  “Tại sao bà khóc?”  Bà trả lời:  “Người ta đã lấy mất xác Chúa tôi, và tôi không biết người ta đã để Người ở đâu?”  Bà Maria Mađalêna tìm kiếm Chúa Giêsu mà bà đã biết, theo như Đấng mà bà đã được sống chung trong suốt ba năm.
-  Ga 20:14-15:  Bà Maria Mađalêna nói chuyện với Chúa Giêsu mà không nhận ra Người; các Môn Đệ trên đường Emmau đã thấy Chúa Giêsu, nhưng các ông đã không nhận ra Người (Lc 24:15-16).  Việc tương tự cũng xảy ra với bà Maria Mađalêna.  Bà trông thấy Chúa Giêsu, nhưng không biết đó là Người.  Bà tưởng đó là người giữ vườn.  Chúa Giêsu cũng hỏi bà, giống như các thiên thần đã làm:  “Bà kia, sao mà khóc?”  Và Người hỏi thêm:  “Bà tìm ai?”  Maria thưa:  “Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người!”  Bà vẫn còn đang tìm kiếm Chúa Giêsu của quá khứ, Đấng của ba ngày trước đó.  Hình ảnh của quá khứ đã ngăn trở bà không nhận ra được rằng người đang đứng trước mặt bà là Chúa Giêsu đang sống.
-  Ga 20:16:  Bà Maria Mađalêna nhận ra Chúa Giêsu.  Chúa Giêsu gọi:  “Maria!” (Miriam).  Đây là dấu hiệu nhận biết:  cùng một giọng nói, cùng một cách gọi tên.  Bà thưa Người:  “Lạy Thầy!” (Rabbuni).  Chúa Giêsu quay lại.  Ấn tượng đầu tiên là cái chết chỉ là một biến cố đau thương trên đường, rằng giờ đây mọi thứ đã trở lại như lúc ban đầu.  Bà Maria ôm chầm lấy Chúa Giêsu.  Người đúng là Đức Giêsu, Đấng đã chịu chết trên thập giá, cũng là người mà bà đã biết và yêu mến.  Ở đây ứng nghiệm những gì Chúa Giêsu đã nói trong Dụ Ngôn Người Mục Tử Nhân Lành:  “Anh ta gọi tên từng con và chúng nhận biết tiếng của anh ta”.  “Ta biết chiên của Ta và chiên của Ta biết Ta!” (Ga 10:2,4,14).
-  Ga 20:17:  Bà Maria Mađalêna nhận lãnh sứ vụ đi loan báo việc sống lại cho các Tông Đồ.  Trong thực tế, cùng là một Chúa Giêsu, nhưng cách Người cư xử với bà thì không như trước.  Chúa Giêsu bảo bà:  “Đừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta!”  Chúa Giêsu sắp về cùng Chúa Cha.  Bà Maria Mađalêna không nên níu bám vào Chúa, mà bà phải lãnh nhận sứ vụ của mình:  “Hãy đi báo tin cho các anh em Ta hay và bảo họ rằng:  ‘Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con’”.  Chúa gọi các môn đệ là “các anh em Ta”.  Về với Chúa Cha, Chúa Giêsu mở đường cho chúng ta để chúng ta có thể được gần gũi với Thiên Chúa.  “Con muốn rằng Con ở đâu thì những người Cha đã ban cho Con cũng ở đó” (Ga 17:24; 14:3).
-  Ga 20:18:  Phẩm giá và sứ vụ của bà Maria Mađalêna và của những người phụ nữ.  Bà Maria Mađalêna được gọi làm môn đệ của Chúa Giêsu (Lc 8:1-2); làm chứng nhân cho việc bị đóng đinh của Người (Mc 15:40-41; Mt 27:55-56; Ga 19:25), cho việc mai táng của Người (Mc 15:47; Lc 23:55; Mt 27:61), và việc phục sinh của Người (Mc 16:1-8; Mt 28:1-10; Ga 20:1, 11-18).  Và giờ đây bà nhận được lệnh truyền, bà được lệnh đi tìm Nhóm Mười Hai và báo tin cho các ông biết là Chúa Giêsu đang sống.  Nếu không có Tin Mừng Phục Sinh này, thì bảy ngọn đèn của các Phép Bí Tích sẽ bị dập tắt (Mt 28:10; Ga 20:17-18).   

4.  Một vài câu hỏi gợi ý cho việc suy gẫm cá nhân            

-  Bạn đã có bao giờ có kinh nghiệm mà tạo trong bạn một ấn tượng về sự mất mát và cái chết chưa?  Điều gì đã cho bạn cuộc sống mới và niềm hy vọng và niềm hân hoan của đời sống?
 Bà Maria Mađalêna đã đi tìm Chúa Giêsu theo một cách nào đó và đã tìm thấy Người trong một cách khác. Điều này xảy ra trong đời sống chúng ta ngày nay như thế nào?  

5.  Lời nguyện kết

Lạy Thiên Chúa, Ngài là Chúa con thờ,
Ngay từ rạng đông con tìm kiếm Chúa.
Linh hồn con đã khát khao Ngài,
Tấm thân này mòn mỏi đợi trông,
Như mảnh đất hoang khô cằn, không giọt nước.
(Tv 63:1)