Trang

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

JUNE 02, 2026: TUESDAY OF THE NINTH WEEK IN ORDINARY TIME

 June 2, 2026

Tuesday of the Ninth Week in Ordinary Time

Lectionary: 354

 


Reading 1

2 Peter 3:12-15a, 17-18

Beloved:
Wait for and hasten the coming of the day of God,
because of which the heavens will be dissolved in flames
and the elements melted by fire.
But according to his promise
we await new heavens and a new earth
in which righteousness dwells.

Therefore, beloved, since you await these things,
be eager to be found without spot or blemish before him, at peace.
And consider the patience of our Lord as salvation.

Therefore, beloved, since you are forewarned,
be on your guard not to be led into the error of the unprincipled
and to fall from your own stability.
But grow in grace
and in the knowledge of our Lord and savior Jesus Christ.
To him be glory now and to the day of eternity. Amen.

 

Responsorial

Psalm 90:2, 3-4, 10, 14 and 16

R.    (1)  In every age, O Lord, you have been our refuge.
Before the mountains were begotten
and the earth and the world were brought forth,
from everlasting to everlasting you are God.
R.    In every age, O Lord, you have been our refuge.
You turn man back to dust,
saying, “Return, O children of men.”
For a thousand years in your sight
are as yesterday, now that it is past,
or as a watch of the night.
R.    In every age, O Lord, you have been our refuge.
Seventy is the sum of our years,
or eighty, if we are strong,
And most of them are fruitless toil,
for they pass quickly and we drift away.
R.    In every age, O Lord, you have been our refuge.
Fill us at daybreak with your kindness,
that we may shout for joy and gladness all our days.
Let your work be seen by your servants
and your glory by their children.
R.    In every age, O Lord, you have been our refuge.

 

Alleluia

Ephesians 1:17-18

R.    Alleluia, alleluia.
May the Father of our Lord Jesus Christ
enlighten the eyes of our hearts,
that we may know what is the hope
that belongs to his call.
R.    Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Mark 12:13-17

Some Pharisees and Herodians were sent
to Jesus to ensnare him in his speech.
They came and said to him,
“Teacher, we know that you are a truthful man
and that you are not concerned with anyone’s opinion.
You do not regard a person’s status
but teach the way of God in accordance with the truth.
Is it lawful to pay the census tax to Caesar or not?
Should we pay or should we not pay?”
Knowing their hypocrisy he said to them,
“Why are you testing me?
Bring me a denarius to look at.”
They brought one to him and he said to them,
“Whose image and inscription is this?”
They replied to him, “Caesar’s.”
So Jesus said to them,
“Repay to Caesar what belongs to Caesar
and to God what belongs to God.”
They were utterly amazed at him.

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/060226.cfm

 

 


Commentary on 2 Peter 3:11-15,17-18

The early Christians had high expectations that the Lord would come back to them very soon.  As time passed, they began to realise that it might not be as soon as they had first thought, namely in their own lifetime.  This is reflected in the way later books of the New Testament are written.

But even here in this relatively late book the anticipation is still there.  We are even urged to hasten that day.  How can we do this?  By working harder to bring more people to know the Way of Christ, to share his vision of life and thus realise the full establishment of the Kingdom.  We still have a long way to go!

The “Day of God”, the end of the world, is visualised as utter destruction of all we know now, but it will be replaced by “new heavens and a new earth”, words taken from Isaiah and also used in the book of Revelation (21:1).  This new world is “where righteousness is at home”.  There truth and goodness will dwell as unchanging and unchangeable elements. This will be a time when what we pray for in the Lord’s Prayer—”your Kingdom come, your will be done”—will be fully realised.

For each one us, it is a reminder to lead lives “without spot or blemish” (words applied to Jesus in 1 Peter) and at peace with God.  In this way, we are always prepared no matter what time the Lord decides to take us to himself.  We are told to “regard the patience of our Lord as salvation”. This echoes words of Jesus in John’s Gospel that he has come not to condemn, but to bring salvation.

We are told to:

…beware that you are not carried away with the error of the lawless and lose your own stability.

In this case, the warning is against Gnostic teachers who held ideas which were in conflict with the gospel. In our day too, there are many kinds of ‘error’ which can lead us far from the ways of truth, love and justice.

But we are also told to:

…grow in the grace and knowledge of our Lord and Savior Jesus Christ.

To grow in grace is to open ourselves more and more to the experience of being loved by God.  To grow in the knowledge of Jesus is not to know more about him, but to grow in a personal and intimate relationship of mutual love.

This kind of knowledge is on a different plane altogether from the esoteric knowledge that the Gnostics proclaimed. In our own day, some come pretty close to Gnosticism when they put an excessive emphasis on doctrinal orthodoxy. This is a modern version of Pharisaism.

Jesus said that people would know true Christians not by their theology, but by the love they show for each other, and especially for those in any kind of need:

By this everyone will know that you are my disciples, if you have love for one another. (John 13:35)

and

I in them and you in me, that they may become completely one, so that the world may know that you have sent me and have loved them even as you have loved me. (John 17:23)

Comments Off

 


Commentary on Mark 12:13-17

Possibly in response to the parable of the wicked tenants which we read yesterday, a delegation comes to confront Jesus. Their composition is rather unusual, but proves the ancient saying that “the enemy of my enemy is my friend”. It would be hard to find two groups more ideologically opposed than the Pharisees and the Herodians. The Pharisees set the highest standards in their observance of the Law. They were highly patriotic and strongly anti-Roman. The Herodians, on the other hand, were seen as rather lax and not particularly devout. And they had the reputation of being a little too cosy with the Roman colonial powers. In normal circumstances, these two groups would never be seen in each other’s company. But now they had a common opponent in Jesus. For Jesus was seen, depending on how he was interpreted, as challenging the Law on the one hand and as a potential rallying point for anti-Roman sentiment on the other.

The confrontation is carried out with a good deal of subtlety. It begins with shameless flattery:

Teacher, we know that you are sincere and show deference to no one, for you do not regard people with partiality but teach the way of God in accordance with truth.

In fact, every word of this is absolutely true and would that it could be said of every one of us! In their book, however, it means that Jesus is a very dangerous person and, indeed, people like Jesus have run into trouble all through history, not least in our own days.

Having, as they imagined, totally disarmed Jesus by their positive approach, they smoothly slip in the knife. One can almost hear the blandness and feigned innocence with which they ask their question:

Is it lawful to pay taxes to Caesar or not?

It sounds to us a very straightforward question, but it was, in fact, one of the most politically sensitive issues of the day. And of course, it was a trick question.

If Jesus said it was permissible, then he incurred the wrath of every Jewish patriot, most of all the powerful Pharisees, who deeply resented the presence of the Roman power on their land. If he said it was not permissible, then he could immediately be denounced by people like the Herodians to the Roman authorities for subversion. In either case, he would lose.

Jesus, of course, immediately sees through their deceit. He asks to be shown a denarius, a coin roughly equal to a day’s wage. It was a Roman coin and it carried the head of the emperor, Caesar Augustus. Pointing to the image, Jesus asks whose head it is and he is told it is that of the emperor. Jesus said,

Give to Caesar the things that are Caesar’s and to God the things that are God’s.

His enemies “were utterly amazed at him” and reduced to speechlessness with no comeback. It was an answer that said everything and said nothing. It said everything because no one could quarrel with it; it said nothing because it did not decide in any way what belonged to God and what to the emperor.

The whole scene, of course, reflects a serious problem besetting the early Church. How much allegiance did they owe, as Christians, to the temporal power, especially one where the emperor was seen as having divine prerogatives or was openly persecuting Christians? There were clearly limits to the allegiance they could give. This resulted in waves of persecutions and large numbers of martyrs dying rather than compromising their faith.

The problem of how much allegiance Christians owe to temporal powers is still a live issue for us today. It concerns the question of separation of Church and state and how that is to be interpreted. It concerns the way we—both electors and elected—vote when sensitive moral issues are at stake.

In one sense, God has a total claim on our allegiance. There is nothing which does not belong to him. Nevertheless, society, through its legitimate authorities, also has a claim on our allegiance. It can make demands on us in asking us to contribute, e.g. through taxation, to promoting the overall well-being of our whole community, especially of those who are in need.

As Christians, we cannot simply isolate ourselves from the political arena, that is, the area in which the interests of the citizenry are discussed and managed. The political arena is inseparable from issues of truth and justice, and there is no way that Christians, who are committed to building the Kingdom, cannot be concerned about the welfare of their fellow citizens. “The Church should not dabble in politics,” say some. No, it should not dabble; it should be deeply involved in every important moral and social issue.

Nevertheless, the words of Jesus remain our guiding principle: we give to God what belongs to him and we give to society what it has a right to ask of us—our cooperation in making it a place guided by the principles and values of the Kingdom. To do anything less is to fail to give everything to God.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/o2093g/

 

 


Tuesday, June 2, 2026

9th Week in Ordinary Time

Opening Prayer

Father, your love never fails. Hear our call.

Keep us from danger and provide for all our needs.

We ask this through our Lord Jesus Christ, your Son, who lives and reigns with you and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Mark 12: 13-17

Next, the priests, the scribes and the elders sent to Jesus some Pharisees and some Herodians to catch him out in what he said. These came and said to him, 'Master, we know that you are an honest man, that you are not afraid of anyone, because human rank means nothing to you, and that you teach the way of God in all honesty. Is it permissible to pay taxes to Caesar or not? Should we pay or not?' Recognizing their hypocrisy he said to them, 'Why are you putting me to the test? Hand me a denarius and let me see it.'

They handed him one and he said to them, 'Whose portrait is this? Whose title?' They said to him, 'Caesar's.' Jesus said to them, 'Pay Caesar what belongs to Caesar – and God what belongs to God.' And they were amazed at him.

Reflection

In today’s Gospel, the confrontation between Jesus and the authority continues. The priests and the Scribes had been criticized and denounced by Jesus in the parable of the vineyard (Mk 12: 1-12). Now, they themselves ask the Pharisees and the Herodians to set up a trap against Jesus to be able to condemn him. They ask questions to Jesus concerning the taxes to be paid to the Romans. This was a controversial theme which divided public opinion. The enemies of Jesus want, at all costs, to accuse him and diminish the influence that he had on the people. Groups, which before were enemies between them, now get together to fight against Jesus. This also happens today. Many times, persons or groups, enemies among themselves, get together to defend their privileges against those who inconvenience them with the announcement of truth and of justice.

            Mark 12: 13-14: The question of the Pharisees and the Herodians. The Pharisees and the Herodians were the local leaders in the villages of Galilee. It was a long time since they had decided to kill Jesus (Mk 3: 6). Now, because of the order of the priests and of the elders, they want to know if Jesus is in favor or against the payment of taxes to the Romans, to Caesar. An underhanded or sly question, full of malice! Under the appearance of fidelity to the Law of God, they look for reasons in order to be able to accuse him. If Jesus says “You should pay!”, they could accuse him of being a friend of the Romans. If he would say, “No, you do not have to pay!” they could accuse him to the authority of the Romans that he was subversive. This seemed to be a dead alley!

            Mark 12: 15-17: Jesus’ answer. Jesus perceives their hypocrisy. In his response he does not lose time in useless discussion, and goes straight to the centre of the question. Instead of responding and of discussing the affair of the tribute to Caesar, he asks to be shown a coin and he asks: “Whose portrait and inscription is this?” They answered: “Caesar’s!” The answer of Jesus: “Then pay Caesar what belongs to Caesar and to God what belongs to God”. In practice, they already recognized the authority of Caesar. They were already giving to Caesar what belonged to Caesar, because they used his currency, his money to buy and to sell and even to pay the taxes of the Temple! That which interested Jesus was that they “gave to God what belongs to God!, that is, that they restituted the people to God, from their deviation, because with their teaching they blocked the entrance into the Kingdom (Mk 23: 13). Others explained this phrase of Jesus in another way: “Give to God what belongs to God!”, that is, practice justice and honesty as the Law of God demands, because your hypocrisy denies to God what is due to him. The disciples have to be aware!

            Taxes, tributes, taxes and denarii. “In Jesus’ time, the people of Palestine paid many taxes, tributes and the tenth part of their income, both to the Romans as well as to the Temple. The Roman Empire had invaded Palestine in the year 63 A.D. and they imposed many taxes and tributes. According to the estimates made, half or even more of the family salaries were used to pay the tributes, taxes and the tenth part of their income. The taxes which the Romans demanded were of two types: direct and indirect.

            The Direct tax was on property and on persons. The tax on property (tributum soli): the fiscal officers of the government verified how large the property was, the production and the number of slaves and they fixed the amount to be paid. Periodically, there was a verification through the census. The tax on persons (tributum capitis): was for the poor class who owned no land. This included both men and women, between 12 and 65 years of age. It was a tax on the force of work; 20% of the income of every person was used to pay taxes.

            The Indirect tax was placed on transactions of different types: a Crown of gold: Originally, it was a question of a gift to the Emperor, but then it became an obligatory tax. This was paid on special occasions, for example: the feast and the visits of the Emperor. The tax on salt: The salt was the monopoly of the Emperor. It was necessary to pay the tribute on the salt for commercial use. For example, the salt used by fishermen to dry up the fish and to sell it. From this comes the word “salary”. A tax on buying and selling: for every commercial use 1% was paid. This money was paid to the fiscal officers during the holidays. When a slave was bought they demanded 4%. In every registered commercial contract, they demanded 2%. The tax for exercising a profession: There was need for everyone to have a license for everything. For example, a cobbler in the city of Palmira paid one denarius a month. A denarius was equivalent to the salary of one day. And even the prostitutes had to pay. A tax for the use of public utilities: Emperor Vespasiano introduced the tax in order to be able to use the public toilets in Rome. He would say: “Money does not stink!”

            Other taxes and obligations: toll or customs; forced work; special expenses for the army (to give hospitality to the soldiers; to pay for the food of the troops); taxes for the Temple and the worship.

Personal Questions

           Do you know some case of groups or of persons who were enemies between themselves, but who were then united to follow an honest person who bothered or inconvenienced and denounced them? Has this happened sometimes with you?

           What is the sense of this phrase today: “Give to Caesar what belongs to Caesar and to God what belongs to God”?

Concluding Prayer

Each morning fill us with your faithful love, we shall sing and be happy all our days; Show your servants the deeds you do, let their children enjoy your splendor! (Ps 90: 14,16)

 

www.ocarm.org

02.06.2026: THỨ BA TUẦN IX THƯỜNG NIÊN

 02/6/2026

 Thứ Ba tuần 9 thường niên

 




Bài Ðọc I: (Năm II) 2 Pr 3, 12-15a. 17-18

“Chúng ta mong đợi trời mới đất mới”.

Trích thư thứ hai của Thánh Phêrô Tông đồ.

Anh em thân mến, anh em hãy mong chờ và hối thúc ngày Chúa đến, ngày mà các tầng trời bốc cháy tiêu tan, và ngũ hành bị thiêu rụi. Nhưng theo lời Người hứa, chúng ta mong đợi trời mới đất mới, trong đó công lý sẽ ngự trị.

Anh em thân mến, bởi thế, trong lúc chờ đợi, (hãy gắng sao nên vô tì tích trước nhan Người, trong bình an). Và anh em hãy coi lòng khoan dung của Thiên Chúa như là phương thế cứu rỗi.

Vậy, anh em thân mến, được biết trước như thế, anh em hãy giữ mình, kẻo bị lôi cuốn theo sự lầm lạc của những kẻ vô luân mà sa đoạ, mất lòng trung kiên của anh em. Anh em hãy lớn lên trong ân sủng và trong sự hiểu biết Ðức Giêsu Kitô, Ðấng Cứu Rỗi và là Chúa chúng ta. Nguyện (chúc) vinh quang cho Người bây giờ và đến muôn đời. Amen!

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 89, 2. 3-4. 10. 14 và 16

Ðáp: Thân lạy Chúa, Chúa là chỗ chúng con dung thân, từ đời nọ trải qua đời kia

Xướng: Ôi Thiên Chúa, trước khi núi non sinh đẻ, trước khi địa cầu và vũ trụ nở ra, tự thuở này qua thuở kia, vẫn có Ngài.

Xướng: Thực ngàn năm ở trước thiên nhan, tựa hồ như ngày hôm qua đã khuất, như một đêm thức giấc cầm canh. Chúa khiến con người trở về bụi đất, Ngài phán: “Hãy trở về gốc, hỡi con người!”

Xướng: Thọ kỳ của chúng con số niên bảy chục, nếu khoẻ mạnh ra thì được tám mươi, nhưng đa số là những năm lầm than và phù phiếm, bởi chúng mau qua và chúng con cũng bay theo.

Xướng: Xin cho chúng con sớm được no phỉ ân tình của Chúa, để chúng con mừng rỡ hân hoan trọn đời sống chúng con. Xin cho các bầy tôi nhìn thấy sự nghiệp của Chúa, và cho con cháu họ được thấy vinh quang Ngài.

 

Alleluia

Alleluia alleluia! – Lời Chúa tồn tại muôn đời, đó là lời Tin Mừng đã rao giảng cho anh em. – Alleluia.

(Hoặc đọc: Alleluia alleluia! Xin Thân Phụ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, soi trí mở lòng cho chúng ta thấy rỗ, đâu là niềm hy vọng, mà ơn Người kêu gọi cho chúng ta. Alleluia.)

 

Phúc Âm: Mc 12, 13-17

“Các ông hãy trả cho Xê-da cái gì thuộc về Xê-da, và trả cho Thiên Chúa cái gì thuộc về Thiên Chúa”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mác-cô.

Khi ấy, người ta sai mấy người thuộc nhóm biệt phái và đảng Hê-rô-đê đến Chúa Giê-su để lập mưu bắt lỗi Người trong lời nói. Họ đến thưa Người rằng: “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật không vị nể ai, vì Thầy chẳng xem diện mạo, một giảng dạy đường lối Thiên Chúa cách rất ngay thẳng. Vậy chúng tôi có nên nộp thuế cho Xê-da không? Chúng tôi phải nộp hay là không?” Nhưng Người biết họ giả hình, nên bảo rằng: “Sao các ông lại thử Ta? Hãy đưa Ta xem một đồng tiền”. Họ đưa cho Người một đồng tiền và Người hỏi: “Hình và ký hiệu này là của ai?” Họ thưa: “Của Xê-da”. Người liền bảo họ: “Vậy thì của Xê-da, hãy trả cho Xê-da; của Thiên Chúa, hãy trả cho Thiên Chúa”. Và họ rất đỗi kinh ngạc về Người.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về 2 Phê-rô 3,11-15. 17-18

Những tín đồ Ki tô đầu tiên rất mong đợi Chúa sẽ sớm trở lại với họ. Thời gian trôi qua, họ bắt đầu nhận ra rằng điều đó có thể không xảy ra sớm như họ nghĩ ban đầu, cụ thể là trong suốt cuộc đời của họ. Điều này được phản ánh trong cách viết của các sách sau trong Tân Ước.

Nhưng ngay cả trong sách tương đối muộn này, sự mong đợi vẫn còn đó. Chúng ta thậm chí còn được khuyến khích đẩy nhanh ngày đó. Chúng ta có thể làm điều này bằng cách nào? Bằng cách nỗ lực hơn nữa để đưa nhiều người hơn đến biết Đường Lối của Đấng Ki tô, chia sẻ tầm nhìn của Ngài về cuộc sống và do đó hiện thực hóa sự thiết lập trọn vẹn của Nước Trời. Chúng ta vẫn còn một chặng đường dài phía trước!

“Ngày của Đức Chúa Trời”, ngày tận thế, được hình dung như sự hủy diệt hoàn toàn tất cả những gì chúng ta biết hiện nay, nhưng nó sẽ được thay thế bằng “trời mới và đất mới”, những lời được lấy từ sách I-sai-a và cũng được sử dụng trong sách Khải Huyền (21,1). Thế giới mới này là “nơi sự công chính ngự trị”. Ở đó, chân lý và sự tốt lành sẽ ngự trị như những yếu tố bất biến và không thể thay đổi. Đây sẽ là thời điểm mà những điều chúng ta cầu nguyện trong Kinh Lạy Cha – “Nước Cha đến, ý Cha được nên” – sẽ được hoàn toàn thành hiện thực.

Đối với mỗi người chúng ta, đó là lời nhắc nhở phải sống cuộc đời “không tì vết” (những lời được áp dụng cho Chúa Giê-su trong 1 Phê-rô) và bình an với Đức Chúa Trời. Bằng cách này, chúng ta luôn sẵn sàng bất kể khi nào Chúa quyết định đưa chúng ta về với Ngài. Chúng ta được bảo phải “coi sự kiên nhẫn của Chúa chúng ta như là sự cứu rỗi”. Điều này vang vọng lời của Chúa Giê-su trong Phúc Âm Gioan rằng Ngài đến không phải để lên án, mà để mang lại sự cứu rỗi.

Chúng ta được bảo phải:

…hãy cẩn thận đừng để bị cuốn theo sự sai lầm của kẻ vô luật và đánh mất sự vững vàng của chính mình.

Trong trường hợp này, lời cảnh báo là chống lại các thày dạy Ngộ Đạo, những người có những tư tưởng trái ngược với phúc âm. Ngày nay cũng vậy, có nhiều loại “sai lầm” có thể dẫn chúng ta đi xa khỏi con đường chân lý, tình yêu thương và công lý.

Nhưng chúng ta cũng được bảo phải:

…lớn lên trong ân điển và sự hiểu biết về Chúa và Đấng Cứu Thế Giê-su Ki-tô.

Trưởng thành trong ân điển nghĩa là mở lòng mình ra nhiều hơn để trải nghiệm tình yêu thương của Chúa. Trưởng thành trong sự hiểu biết về Chúa Giê-su không phải là biết nhiều hơn về Ngài, mà là trưởng thành trong mối quan hệ cá nhân và thân mật của tình yêu thương lẫn nhau.

Loại hiểu biết này hoàn toàn khác với hiểu biết bí truyền mà những người theo thuyết Ngộ Đạo tuyên bố. Ngày nay, một số người khá gần với thuyết Ngộ Đạo khi họ quá nhấn mạnh vào sự chính thống về giáo lý. Đây là một phiên bản hiện đại của chủ nghĩa Pha-ri-sêu.

Chúa Giê-su nói rằng người ta sẽ nhận biết những người Ki tô hữu chân chính không phải bởi thần học của họ, mà bởi tình yêu thương họ dành cho nhau, và đặc biệt là cho những người đang gặp khó khăn:

Bởi điều này mà mọi người sẽ biết rằng các ngươi là môn đệ của Ta, nếu các ngươi yêu thương nhau. (Gioan 13,35)

Ta ở trong họ và Cha ở trong Ta, để họ được nên một, hầu cho thế gian biết rằng Cha đã sai Ta đến và đã yêu thương họ như Cha đã yêu thương Ta. (Gioan 17,23)

 


Chú giải về Mác-cô 12,13-17

Có lẽ để đáp lại dụ ngôn về những người tá điền gian ác mà chúng ta đã đọc hôm qua, một phái đoàn đến đối chất với Chúa Giê-su. Thành phần của họ khá bất thường, nhưng chứng minh câu nói cổ xưa rằng “kẻ thù của kẻ thù tôi là bạn tôi”. Thật khó để tìm thấy hai nhóm người đối lập về tư tưởng hơn người Pha-ri-sêu và người phái Hê-rô-đê. Người Pha-ri-sêu đặt ra những tiêu chuẩn cao nhất trong việc tuân giữ Luật pháp. Họ rất yêu nước và chống La Mã mạnh mẽ. Mặt khác, người phái Hê-rô-đê bị coi là khá lỏng lẻo và không đặc biệt sùng đạo. Và họ có tiếng là quá thân thiết với chính quyền thuộc địa La Mã. Trong hoàn cảnh bình thường, hai nhóm này sẽ không bao giờ xuất hiện cùng nhau. Nhưng giờ đây họ có một đối thủ chung là Chúa Giê-su. Bởi vì Chúa Giê-su, tùy thuộc vào cách giải thích, được xem là người thách thức Luật pháp ở một mặt và là điểm tập hợp tiềm năng cho tình cảm chống La Mã ở mặt khác.

Cuộc đối đầu được thực hiện với khá nhiều sự tinh tế. Nó bắt đầu bằng lời nịnh hót trắng trợn:

Thưa Thầy, chúng con biết Thầy là người chân thành và không nể nang ai, vì Thầy không thiên vị ai mà dạy đường lối của Đức Chúa Trời theo lẽ thật.

Thật vậy, từng lời trong đó hoàn toàn đúng và ước gì điều đó có thể nói về mỗi người chúng ta! Tuy nhiên, trong cuốn sách của họ, điều đó có nghĩa là Chúa Giê-su là một người rất nguy hiểm và quả thực, những người như Chúa Giê-su đã gặp rắc rối trong suốt lịch sử, nhất là trong thời đại chúng ta.

Sau khi, như họ tưởng tượng, đã hoàn toàn làm cho Chúa Giê-su mất cảnh giác bằng cách tiếp cận tích cực, họ khéo léo đưa ra đòn hiểm. Người ta gần như có thể nghe thấy sự nhạt nhẽo và vẻ ngây thơ giả tạo mà họ dùng để đặt câu hỏi:

Có được phép nộp thuế cho Caesar hay không?

Đối với chúng ta, đó là một câu hỏi rất đơn giản, nhưng trên thực tế, đó là một trong những vấn đề nhạy cảm nhất về chính trị thời bấy giờ. Và tất nhiên, đó là một câu hỏi gài bẫy. Nếu Chúa Giê-su nói điều đó được phép, thì Ngài sẽ chuốc lấy sự phẫn nộ của mọi người Do Thái yêu nước, nhất là những người Pha-ri-sêu quyền lực, những người vô cùng bất bình trước sự hiện diện của quyền lực La Mã trên đất nước họ. Nếu Ngài nói điều đó không được phép, thì Ngài có thể ngay lập tức bị những người như Hê-rô-đê tố cáo với chính quyền La Mã vì tội lật đổ. Trong cả hai trường hợp, Ngài đều sẽ thua.

Tất nhiên, Chúa Giê-su ngay lập tức nhìn thấu sự lừa dối của họ. Ngài yêu cầu được xem một đồng denarius, một đồng tiền xấp xỉ bằng tiền công một ngày. Đó là một đồng tiền La Mã và nó mang hình đầu của hoàng đế Caesar Augustus. Chỉ vào hình ảnh, Chúa Giê-su hỏi đó là đầu của ai và Ngài được cho biết đó là đầu của hoàng đế. Chúa Giê-su nói,

Hãy trả cho Caesar những gì thuộc về Caesar và trả cho Đức Chúa Trời những gì thuộc về Đức Chúa Trời.

Kẻ thù của Ngài “vô cùng kinh ngạc về Ngài” và không nói nên lời, không có lời đáp trả. Đó là một câu trả lời nói lên tất cả và không nói lên điều gì. Nó nói lên tất cả bởi vì không ai có thể phản bác lại nó; Nó không nói gì vì nó không quyết định theo bất kỳ cách nào điều gì thuộc về Chúa và điều gì thuộc về hoàng đế.

Toàn bộ cảnh tượng, dĩ nhiên, phản ánh một vấn đề nghiêm trọng đang vây quanh Giáo hội sơ khai. Là những người Kitô hữu, họ nợ bao nhiêu lòng trung thành đối với quyền lực thế tục, đặc biệt là trong một xã hội mà hoàng đế được coi là có đặc quyền thần thánh hoặc công khai bức hại Kitô hữu? Rõ ràng là có những giới hạn đối với lòng trung thành mà họ có thể dành cho chính quyền. Điều này dẫn đến những làn sóng bức hại và rất nhiều người tử đạo thà chết chứ không chịu thỏa hiệp đức tin của mình.

Vấn đề về mức độ trung thành mà Kitô hữu nợ các thế lực thế tục vẫn là một vấn đề sống động đối với chúng ta ngày nay. Nó liên quan đến câu hỏi về sự phân tách giữa Giáo hội và nhà nước và cách giải thích điều đó. Nó liên quan đến cách chúng ta - cả cử tri và người được bầu - bỏ phiếu khi các vấn đề đạo đức nhạy cảm đang bị đe dọa.

Theo một nghĩa nào đó, Chúa có quyền đòi hỏi hoàn toàn lòng trung thành của chúng ta. Không có gì không thuộc về Ngài. Tuy nhiên, xã hội, thông qua các cơ quan có thẩm quyền hợp pháp, cũng có quyền đòi hỏi lòng trung thành của chúng ta. Nó có thể đưa ra những yêu cầu đối với chúng ta khi yêu cầu chúng ta đóng góp, ví dụ như... từ việc đánh thuế, đến việc thúc đẩy phúc lợi chung của toàn thể cộng đồng, đặc biệt là những người đang cần giúp đỡ.

Là những người Kitô hữu, chúng ta không thể đơn giản tách mình khỏi đấu trường chính trị, tức là lĩnh vực mà lợi ích của người dân được thảo luận và quản lý. Đấu trường chính trị không thể tách rời khỏi các vấn đề về chân lý và công lý, và không có cách nào mà những người Kitô hữu, những người cam kết xây dựng Nước Trời, lại không quan tâm đến phúc lợi của đồng bào mình. Một số người nói rằng: “Giáo hội không nên can thiệp vào chính trị”. Không, Giáo hội không nên can thiệp; Giáo hội nên tham gia sâu sắc vào mọi vấn đề đạo đức và xã hội quan trọng.

Tuy nhiên, lời của Chúa Giê-su vẫn là nguyên tắc hướng dẫn của chúng ta: chúng ta dâng cho Chúa những gì thuộc về Ngài và chúng ta dâng cho xã hội những gì xã hội có quyền yêu cầu chúng ta – sự hợp tác của chúng ta trong việc biến nó thành một nơi được hướng dẫn bởi các nguyên tắc và giá trị của Nước Trời. Làm bất cứ điều gì ít hơn thế là không dâng hiến tất cả cho Chúa.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/o2093g/

 

 


Suy Niệm: Một qui luật sống

Tin Mừng hôm nay ghi lại một cuộc tranh luận khác giữa Chúa Giêsu và các vị lãnh đạo Do thái. Ở đây, chúng ta lại thấy hai nhóm liên kết lại, kể từ khi họ bắt hụt Chúa Giêsu khi Ngài rao giảng ở Capharnaum (3,6). Phái Hêrôđê ủng hộ Hêrôđê Antipa, thủ hiến xứ Galilê thì dựa vào thế lực của Rôma, còn nhóm Biệt phái cũng khá hòa hoãn với giới thống trị.

Thái độ sống giả hình là thái độ của những kẻ đóng kịch, cố gắng làm sao cho người khác thấy sự tốt nơi mình, mà thực ra mình không có. Những người Biệt phái và những người thuộc phái Hêrôđê là những kẻ giả hình, bởi vì họ làm ra vẻ muốn tìm biết sự thật, mà kỳ thực chỉ là để tìm dịp bắt bẻ Chúa. Họ đến với Chúa, khen Ngài là người chân thật, cứ theo sự thật mà giảng dạy đường lối của Thiên Chúa. Nhưng rất tiếc lời nói khéo léo của họ lại che đậy một thủ đoạn, một âm mưu trả thù. Ðó là đường lối của con người, nhất là của hạng người vụ lợi, ích kỷ, tham quyền.

Thật thế, sau khi giả vờ khen Chúa, họ liền chất vấn Ngài: "Có được phép nộp thuế cho César không?". Vấn đề xem ra đơn giản, nhưng thực ra là một cạm bẫy. Theo họ, Chúa Giêsu là nhà cách mạng thuộc dòng tộc Ðavít, chắc hẳn Ngài sẽ bảo họ không nộp thuế cho César, và thế là sa bẫy họ, lúc đó, họ sẽ có lý do để bắt bớ, giải nộp và giết Ngài. Nhưng đối với Chúa Giêsu, cái bẫy của họ không có gì là nan giải, vì khôn ngoan của loài người chỉ là dại khờ trước mặt Thiên Chúa. Mặc dù biết rõ ý đồ của họ, Chúa Giêsu vẫn tỏ ra hết sức chân thật; Ngài còn nhân cơ hội này để đưa ra một bài học: Ngài bảo họ cho xem đồng tiền và sau khi được biết hình và dấu trên đồng tiền là của César, Ngài nói tiếp: "Của César, trả về César; của Thiên Chúa trả về Thiên Chúa". Nói khác đi, một khi đã được hưởng nhờ ơn lộc của ai, thì phải đền ơn đúng nghĩa, họ đã nhờ bổng lộc của César, thì có bổn phận đền đáp cho César; nhưng Chúa cũng nhắc thêm bổn phận của con người đối với Thiên Chúa: con người đã nhận lãnh nhiều ơn huệ của Thiên Chúa, nên cũng phải đền đáp ơn Ngài. Chúa Giêsu nhìn nhận vai trò đúng đắn của của quyền bính trần thế: "Của César, trả về César", nhưng Ngài thêm: "Của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa". Chúa nhắc nhở rằng quyền bính trần thế không phải là quyền bính duy nhất trên con người, mà còn có quyền bính của Thiên Chúa nữa. Có những điều con người phải trả cho Thiên Chúa, vì con người đã được tạo dựng theo và giống hình ảnh Ngài; con người mắc nợ Thiên Chúa sự sống, nên con người buộc phải dâng hiến mạng sống cho Ngài và để Ngài chiếm chỗ ưu tiên trong cuộc sống của mình.

Xin Chúa soi sáng để chúng ta biết phân biệt điều gì thuộc César, điều gì thuộc Thiên Chúa, để chu toàn bổn phận đối với trần thế và đối với Thiên Chúa.

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

JUNE 1, 2026: MEMORIAL OF SAINT JUSTIN, MARTYR

 June 1, 2026

Memorial of Saint Justin, Martyr

Lectionary: 353

 


Reading 1

2 Peter 1:2-7

Beloved:
May grace and peace be yours in abundance
through knowledge of God and of Jesus our Lord.

His divine power has bestowed on us
everything that makes for life and devotion,
through the knowledge of him
who called us by his own glory and power.
Through these, he has bestowed on us
the precious and very great promises,
so that through them you may come to share in the divine nature,
after escaping from the corruption that is in the world
because of evil desire.
For this very reason,
make every effort to supplement your faith with virtue,
virtue with knowledge, knowledge with self-control,
self-control with endurance, endurance with devotion,
devotion with mutual affection, mutual affection with love.
 

Responsorial Psalm

Psalm 91:1-2, 14-15b, 15c-16

R. (see 2b) In you, my God, I place my trust.
You who dwell in the shelter of the Most High,
who abide in the shadow of the Almighty,
Say to the LORD, "My refuge and my fortress,
my God, in whom I trust."
R. In you, my God, I place my trust.
Because he clings to me, I will deliver him;
I will set him on high because he acknowledges my name.
He shall call upon me, and I will answer him; 
I will be with him in distress.
R. In you, my God, I place my trust.
I will deliver him and glorify him;
with length of days I will gratify him
and will show him my salvation.
R. In you, my God, I place my trust.
 

Alleluia

See Revelation 1:5ab

R. Alleluia, alleluia.
Jesus Christ, you are the faithful witness,
the firstborn of the dead;
you have loved us and freed us from our sins by your Blood.
R. Alleluia, alleluia.
 

Gospel

Mark 12:1-12

Jesus began to speak to the chief priests, the scribes,
and the elders in parables.
"A man planted a vineyard, put a hedge around it,
dug a wine press, and built a tower.
Then he leased it to tenant farmers and left on a journey.
At the proper time he sent a servant to the tenants
to obtain from them some of the produce of the vineyard.
But they seized him, beat him,
and sent him away empty-handed.
Again he sent them another servant.
And that one they beat over the head and treated shamefully.
He sent yet another whom they killed.
So, too, many others; some they beat, others they killed.
He had one other to send, a beloved son.
He sent him to them last of all, thinking, 'They will respect my son.'
But those tenants said to one another, 'This is the heir.
Come, let us kill him, and the inheritance will be ours.'
So they seized him and killed him,
and threw him out of the vineyard.
What then will the owner of the vineyard do?
He will come, put the tenants to death,
and give the vineyard to others.
Have you not read this Scripture passage:

The stone that the builders rejected
has become the cornerstone;
by the Lord has this been done,
and it is wonderful in our eyes?"

They were seeking to arrest him, but they feared the crowd,
for they realized that he had addressed the parable to them.
So they left him and went away.
 

https://bible.usccb.org/bible/readings/060126.cfm

 

Commentary on 2 Peter 1:2-7


Today we begin reading from the Second Letter of Peter.  There will be just two readings, today and tomorrow.

According to the Vatican II Missal:

“Second Peter is one of the most interesting New Testament books.  Written perhaps by a later disciple of Peter, it may be the last written book of the Bible.”

The letter begins by asserting a theme which runs through it, namely, that the only knowledge we really need is a personal knowledge of God and his Son, Jesus.  The author is challenging the heretical teaching of the Gnostics, who said that the only thing needed was knowledge, independent of any behaviour.  Knowledge of God and Christ necessarily leads to following the Way of Jesus, a way of both knowing and doing.

God’s loving power has given us everything we need to live a life that is full and meaningful, which is a life in close relationship with him.  God has made available all that we need spiritually through our knowledge of him.  No special ‘secret’ knowledge, only accessible to initiates, is necessary for the Christian to achieve fulfilment of life.  The glory and power of God was manifest in the teaching and signs that Jesus gave, clearly indicating his divine origin.  Later in the letter, the author will mention specifically the experience of the Transfiguration, of which Peter was a witness.

The Gnostics, who followed a way of thinking which was a constant challenge to the early Christians, believed that salvation depended on having a knowledge of “mysteries”, secret revelations, only given to them.  They also tended to see evil in all material things, a kind of distorted Platonism.

God, in his love for us, has showered us with precious gifts, including material gifts.  And, provided we abandon a world corrupted by irrational and hedonistic desires (a false infatuation with the material), we can become sharers in the very life of God, that life of Truth, Goodness and Beauty.  Our whole Christian life is ordered to having that experience.

The rest of the reading lists the steps by which we develop a well-rounded and fruitful Christian life. The foundation of our inner goodness is our total faith and trust in God’s love and our commitment to the Way shown to us by Jesus. That faith is supplemented and fulfilled by virtuous behaviour which flows from it. Virtue must be accompanied by knowledge. This means that virtue is not a mere pious veneer, but rather comes from an ever deeper understanding and grasp of the way of life that Jesus proposes to us in the Gospel—a Message accessible to all.

This knowledge leads to self-control.  Many of those infected by Gnosticism, which put all emphasis on the acquisition of secret knowledge, believed that self-control was completely unnecessary.  Knowledge, not behaviour, was the source of salvation.  The Christian belief is quite different.  The deeper our knowledge of God and Jesus, the more our whole lives, including our behaviour, are affected.  We do good, not because we have to, or force ourselves to, but because we want to.  Our behaviour flows naturally from our insight into what is true and good.

Self-control, in turn, leads to endurance, to perseverance even in the face of either competing attractions or painful obstacles. Endurance in turn is supported by devotion, which implies a deep warm-hearted commitment and not just a dogged stubbornness. Devotion leads to mutual affection.  To be a Christian is not to go alone to God, but in companionship with others who share the same vision. This mutual affection then blossoms into love, that outgoing, unconditional desire for the well-being of the brother and sister.

This is a very different picture from the purely head-centred intellectualism of the Gnostic which can only end in a cold isolationism, with little regard for the well-being of the world in which we live. In contrast, we Christians are convinced our world is the place in which to find and love our God.

Among other things, the author here is warning us against any form of elitism, which is a constant threat to our understanding of the Christian life.  Such an elitism can lead to the formation of groups which lay claim to a higher level of Christian living and look down on ‘outsiders’.  The beauty of the gospel is that it can be grasped adequately by even the illiterate.  (Perhaps that message was brought home some years ago when the founder of Opus Dei and scholar, Fr Josemaría Escrivá, was beatified together with Canossian Sister Josephine Bakhita, who had formerly been a slave in Latin America and had no formal schooling whatever.)

That does not mean we should not do all we can to have a deeper understanding of our faith.  If we have the intellectual capacity to do so, we should.  A great scandal among us is the ignorance of many educated Catholics about Scripture, theology and spirituality. At the same time, we also have to affirm that the very highest levels of mystical prayer are accessible to those with no education at all.  Knowing Jesus is a lot more important than knowing a lot about him.

Comments Off

 


Commentary on Mark 12:1-12

This will be our last week of readings from Mark’s Gospel. We are now in chapter 12 and fast approaching the climax of Jesus’ life and mission. This chapter is marked by a growing conflict between Jesus and the religious and political leaders of his own people. The chapter begins today with a parable (or, more accurately, allegory) directed towards that leadership. Its meaning was very clear to those who heard it.

It tells the story of a man who planted a vineyard, fitted it out with all that was necessary and then let it out to tenants to cultivate. It is clear that the owner is God, the vineyard is Israel and the tenants the people of Israel. The words of Jesus echo very closely a similar image in a poem by the prophet Isaiah:

I will sing for my beloved
my love song concerning his vineyard:
My beloved had a vineyard
on a very fertile hill.

In Isaiah’s image the vines only produce sour grapes.

In Jesus’ story there are evidently good harvests. The problem arises when the owner sends his servants to collect what belongs to him of the harvests. One after the other, the servants are driven away, beaten up or even killed. It is a clear reference to the way that God’s people treated the many prophets which God had sent to them.

In exasperation, the owner decides to send his only son, expecting that they will at least respect him. But no, the tenants argue that by killing the only heir, the vineyard will inevitably become their property. When the son (Jesus) arrives, they seize him, kill him and throw him out of the vineyard (a reference to Jesus being crucified outside the walls of Jerusalem).

Jesus then says:

What then will the owner of the vineyard do? He will come and destroy the tenants and give the vineyard to others. Have you not read this scripture:

‘The stone that the builders rejected
has become the cornerstone;
this was the Lord’s doing,
and it is amazing in our eyes’?”

Jesus is rejected by the leaders and by many (but not all) of his own people. The Gentiles will be invited to take their place and will be more than happy to fill it.

The words Jesus quoted from Psalm 118 can apply either to himself or the Gentiles. Jesus, the rejected and crucified one, becomes the cornerstone. Or, the despised Gentiles become the recipients of God’s love and grace and the cornerstone of the new Christian communities.

Clearly, this story did nothing to endear Jesus to the leaders. They would have (as foretold by the story they had just heard) seized him, but they were afraid of the crowd (also Jews) who stood in awe of Jesus, his words and works.

This is one of those stories where we can be tempted to sit in judgement on those who rejected Jesus. But we are not reading it today for that purpose. Rather we are being asked whether we are listening to the word of God as it comes to us in the various people that God sends into our lives. How much better are we than the scribes and Pharisees? How often do we rationalise ourselves out of doing what God clearly wants us to do? What welcome do we give to God’s messengers? Do we even recognise them when they come? Maybe today—right now—would be a good time to listen more carefully than we normally do.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/o2092g/

 

 


Monday, June 1, 2026

9th Week in Ordinary Time

Opening Prayer

Father, your love never fails. Hear our call. 

Keep us from danger and provide for all our needs.

We ask this through our Lord Jesus Christ, your Son, who lives and reigns with you and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Mark 12:1-12

Jesus went on to speak to the priests, the scribes and the elders in parables, 'A man planted a vineyard; he fenced it round, dug out a trough for the winepress and built a tower; then he leased it to tenants and went abroad.

When the time came, he sent a servant to the tenants to collect from them his share of the produce of the vineyard. But they seized the man, thrashed him and sent him away empty handed. Next he sent another servant to them; him they beat about the head and treated shamefully. And he sent another and him they killed; then a number of others, and they thrashed some and killed the rest.

He had still someone left: his beloved son. He sent him to them last of all, thinking, "They will respect my son." But those tenants said to each other, "This is the heir. Come on, let us kill him, and the inheritance will be ours."

So they seized him and killed him and threw him out of the vineyard. Now what will the owner of the vineyard do? He will come and make an end of the tenants and give the vineyard to others. Have you not read this text of scripture: The stone which the builders rejected has become the cornerstone; this is the Lord's doing, and we marvel at it?'

And they would have liked to arrest him, because they realized that the parable was aimed at them, but they were afraid of the crowds. So they left him alone and went away.

Reflection

            Jesus is in Jerusalem. It is the last week of his life. He has returned to the portico of the Temple (Mk 11: 27), where he now begins the direct confrontation with the authority. Chapters 11 and 12 describe the diverse aspects of this confrontation: (a) with the men buying and selling in the Temple (Mk 12: 11-26), (b) with the priests, elders and the Scribes (Mk 11: 27 and 12: 12), (c) with the Pharisees and the Herodians (Mk 12: 13-17), (d) with the

Sadducees (Mk 12: 18-27), and (e) once again with the Scribes (Mk 12: 28-40). Finally at the end the confrontation with all of them, Jesus comments on the widow’s mite (Mk 12: 41-44). Today’s Gospel describes part of the conflict with the priests, elders and the Scribes (Mk 12: 1-12). All these confrontations make the disciples and us understand more clearly which is Jesus’ project and which is the intention of those who have power.

            Mark 12: 1-9: The parable of the vineyard: the direct response of Jesus to men of power. The parable of the vineyard is a summary of the history of Israel. A beautiful summary taken from the Prophet Isaiah (Is 5: 1-7). Through this story, Jesus gives an indirect response to the priests, Scribes and elders who had asked him: What authority have you for acting like this? Who gave you authority to act like this?" (Mk 11: 28). In this parable Jesus (a) reveals the origin of his authority: he is the Son, the heir (Mk 12: 6); (b) he denounces the abuse of the authority of the tenants, that is, of the priests and of the elders who were not concerned about the people of God (Mk 12: 3-8); (c) He defends the authority of the prophets, sent by God, but massacred by the tenants of the vineyard! (Mk 12: 2-5); (d) He unmasks the authority which manipulates religion and kills the son, because they do not want to lose the source of income which they have succeeded to accumulate for themselves, throughout the centuries (Mk 12: 7).

            Mark 12: 10-12: The decision of men of power confirms the denunciation made by God. The priests, the Scribes and the elders understood very well the meaning of the parable, but they were not converted. Rather, they maintained their own project to arrest Jesus (Mk 12: 12). They rejected “the corner stone” (Mk 12: 10), but they do not have the courage to do it openly, because they fear the people. Thus, the disciples have to know what awaits them if they follow Jesus!

            The men of power at the time of Jesus: In chapters 11 and 12 of the Gospel of Mark we see that there are some men today: priests, elders and Scribes (Mk 11, 27); not of tomorrow: Pharisees and Herodians (Mk 12: 13); not of day after tomorrow: Sadducees (Mk 12: 18).

            -Priests: They were the ones in charge of the worship in the Temple, where the tenth part of the income was collected. The High priest occupied a central place in the life of the people, especially after the exile. He was chosen among the families who had more power and who were richer.

            -Elders or Chiefs of the people: They were the local chiefs, in the villages and in the cities. Their origin was the heads of the ancient tribes.

            -Scribes or Doctors of the Law: they were those in charge of teaching. They dedicated their life to the study of the Law of God and taught the people how to observe the Law of God in all things. Not all the Scribes followed the same line. Some of them were with the Pharisees, others with the Sadducees.

            Pharisees: The word “pharisee” means “separated.” They fought in order that by means of the perfect observance of the Law of purity, people would succeed to be pure, separated, and holy as the Law and

Tradition demanded! By means of the exemplary witness of their life

within the norms of the time, they governed in almost all the villages of Galilee.

            -Herodians: this was a group bound to Herod Antipas of Galilee who governed from 4 BC until 39 AD. The Herodians formed part of an elite class who did not expect the Kingdom of God in the future, but who considered it already present in Herod’s kingdom.

            Sadducees: They were an elite aristocratic class of rich merchants or owners of large estates. They were conservative. They did not accept the changes defended by the Pharisees, for example, faith in the Resurrection and the existence of the angels.

            Synedrium: This was the Supreme Tribunal of the Jews with 71 members among high priests, elders, Pharisees and Scribes. It had the role of great power before the people and represented the nation before the Roman authority.

Personal Questions

           Sometimes, as it happened to Jesus, have you felt controlled by the authority of your country, at home, in your family, in your work or in the Church? Which was your reaction then?

           What does this parable teach us concerning the way of exercising authority? And you, how do you exercise your authority in the family, in the community and in your work?

Concluding Prayer

Integrity and generosity are marks of Yahweh for he brings sinners back to the path.

Judiciously he guides the humble, instructing the poor in his way. (Ps 25: 8-9)

www.ocarm.org

 

 


 

Saint Justin, Martyr

 

Justin (100-165) was an early Christian apologist (i.e. a defender of the Christian faith against heresies and false beliefs). His works represent the earliest surviving Christian apologies of significance. Most of what we know about the life of Justin comes from his own writings, although they have to be read with some caution.

He was born at Flavia Neapolis (ancient Shechem in Judaea and now modern-day Nablus). He called himself a Samaritan, but his father and grandfather were probably Greek or Roman and he was brought up a non-believer. It seems that Justin had property, studied philosophy, converted to Christianity about the age of 30, and devoted the rest of his life to teaching what he considered the true philosophy, still wearing his philosopher’s gown to indicate that he had attained the truth. It is thought he travelled widely and, having spent some time in Ephesus, ultimately settled in Rome as a Christian teacher.

The earliest mention of Justin is found in the Oratio ad Graecos by Tatian, who calls him “the most admirable Justin”. Irenaeus speaks of his martyrdom and of Tatian as his disciple. He quotes him twice. Tertullian, in his Adversus Valentinianos, calls him a philosopher and martyr and the earliest antagonist of heretics. Hippolytus and Methodius of Olympus also mention or quote him. Eusebius of Caesarea deals with him at some length and gives a list of his writings. Among his writings are the ‘apology’ (i.e. defence) Against Marcion and a Refutation of All Heresies. Both of these writings are now lost. Other writings are the Dialogue with Trypho, the First Apology and the Second Apology.

In the opening of the Dialogue, Justin relates his vain search among the Stoics, Peripatetics, and Pythagoreans for a satisfying knowledge of God; his finding in the ideas of Plato ways to attain the contemplation of the Godhead; and his meeting on the seashore with an elderly man who told him that only by divine revelation could blessedness be attained, that the prophets had conveyed this revelation to humanity, and that their words had been fulfilled. Through his own studies he became convinced of the truth of their teachings. And the daily life of Christians, and the courage of the martyrs, convinced him that the accusations thrown against them were false.

From him we have one of the earliest descriptions of how baptism was administered and of the rite of the Eucharist. According to church tradition, Justin suffered martyrdom with six others—five men and one woman—in Rome under the Emperor Marcus Aurelius, when Rusticus was prefect of the city (between 162 and 168).

His relics are said to be housed in the church of St John the Baptist in Sacrofano, a few kilometers north of Rome. Pope Leo XIII had a Mass and an Office composed in his honour and set his feast day on April 14. It is now celebrated on June 1.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/f0601s/

01.06.2026: THỨ HAI TUẦN IX THƯỜNG NIÊN - THÁNH JUSTINO, TỬ ĐẠO - Lễ Nhớ

 01/06/2026

 Thứ Hai tuần 9 thường niên.

Thánh Justino, tử đạo.

 Lễ nhớ

 


* Thánh nhân là một triết gia và là anh hùng tử đạo. Người sinh tại Phơ-la-vi-a Nê-a-pô-li, ở Samari, trong một gia đình ngoại giáo, đầu thế kỷ thứ 2. Sau khi tin Chúa Kitô, người đã viết nhiều tác phẩm bênh vực Kitô giáo. Trong số đó, còn lại hai tác phẩm “Minh giáo” gửi cho hoàng đế Antôniô và “Đối thoại với ông Triphông”, tranh luận với người Do thái.

Người cũng mở một trường dạy triết lý ở Rôma. Bị một đồng nghiệp tố cáo, người một lòng son sắt tuyên xưng đức tin trước mặt quan toà và đã được phúc tử đạo cùng với sáu Kitô hữu khác, quãng năm 165, thời hoàng đế Máccô Aurêliô.

 

Bài Ðọc I: (Năm II) 2 Pr 1, 1-7

“Người ban cho anh em những lời hứa quý báu, để nhờ đó anh em được thông dự vào bản tính Thiên Chúa”.

Khởi đầu thư thứ hai của Thánh Phêrô Tông đồ.

Tôi là Simon Phêrô, tôi tớ và tông đồ của Ðức Giêsu Kitô, kính gửi những người thừa hưởng một đức tin quý giá ngang hàng chúng tôi, nhờ sự công chính của Ðức Giêsu Kitô, là Thiên Chúa và là Cứu Chúa của chúng ta.? Nguyện (chúc) ân sủng và bình an đổ xuống tràn đầy cho anh em, trong ơn nhận biết Thiên Chúa và Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta!

Bởi chưng quyền năng linh thiêng của Người đã ban cho anh em mọi điều cần ích cho sự sống và lòng đạo đức, nhờ sự nhận biết Ðấng dùng vinh quang và quyền năng kêu gọi chúng ta; nhờ Người mà Thiên Chúa ban cho chúng ta những lời hứa cao trọng và quý báu, để nhờ đó, anh em được thông dự vào bản tính Thiên Chúa, thoát khỏi cảnh đồi bại dục tình thế tục.

Phần anh em, hãy gia tăng tất cả nhiệt thành và lo sao để nhờ lòng tin mà được thêm sức mạnh, nhờ sức mạnh được thêm thông biết, nhờ thông biết được thêm tiết độ, nhờ tiết độ được thêm kiên nhẫn, nhờ kiên nhẫn được thêm đạo đức, nhờ đạo đức được thêm tình huynh đệ, nhờ tình huynh đệ được thêm đức ái.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 90, 1-2. 14-15ab. 15c-16

Ðáp: Lạy Chúa con, con tin cậy ở Ngài (x. c. 2b).

Xướng: Bạn sống trong sự che chở của Ðấng Tối Cao; bạn cư ngụ dưới bóng của Ðấng Toàn Năng. Hãy thưa cùng Chúa: “Chúa là chiến lũy, là nơi con nương náu, lạy Chúa con, con tin cậy ở Ngài”.

Xướng: Vì người yêu mến Ta, Ta sẽ giải thoát cho, Ta sẽ che chở người bởi lẽ người nhìn biết danh Ta. Người sẽ kêu cầu Ta và Ta sẽ nhậm lời, Ta sẽ ở cùng người trong lúc gian truân.

Xướng: Ta sẽ cứu gỡ và làm vinh dự cho người. Ta sẽ làm cho người thoả mãn cuộc đời trường thọ, và cho người nhìn thấy ơn cứu độ của Ta.

 

Alleluia

Alleluia, alleluia! – Anh em hãy khiêm nhu nhận lãnh lời giao ước trong lòng, lời đó có thể cứu thoát linh hồn anh em. – Alleluia.

(Hoặc đọc: Alleluia, alleluia! Lạy Chúa Giê-su Ki-tô là Vị Chứng Nhân trung thành, là trưởng tử trong số những người từ cõi chết chỗi dậy, Chúa đã yêu mến chúng con, và đã lấy máu mình rửa sạch tội lỗi chúng con. Alleluia.)

 

Phúc Âm: Mc 12, 1-12

Chúng bắt cậu con trai giết đi và quăng xác ra vườn nho”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà nói với các thượng tế, luật sĩ và kỳ lão rằng: “Có người trồng một vườn nho, rào dậu xung quanh, đào bồn đạp nho và xây một tháp, đoạn cho tá điền thuê vườn nho và trẩy đi phương xa.

“Ðến kỳ hạn, ông sai đầy tớ đến với tá điền thu phần hoa lợi vườn nho. Nhưng những người này bắt tên đầy tớ đánh đập và đuổi về tay không. Ông lại sai đầy tớ khác đến với họ. Người này cũng bị chúng đánh vào đầu và làm sỉ nhục. Nhưng người thứ ba thì bị chúng giết. Ông còn sai nhiều người khác nữa, nhưng kẻ thì bị chúng đánh đập, người thì bị chúng giết chết.

“Ông chỉ còn lại một cậu con trai yêu quý cuối cùng, ông cũng sai đến với họ, (vì) ông nghĩ rằng: “Chúng sẽ kiêng nể con trai ta”. Nhưng những tá điền nói với nhau rằng: “Người thừa tự đây rồi, nào ta hãy giết nó và cơ nghiệp sẽ về ta”. Ðoạn chúng bắt cậu giết đi và quăng xác ra ngoài vườn nho. Chủ vườn nho sẽ xử thế nào? Ông sẽ đến tiêu diệt bọn tá điền và giao vườn nho cho người khác. Các ông đã chẳng đọc đoạn Thánh Kinh này sao: “Tảng đá những người thợ xây loại ra, trở thành đá góc tường. Ðó là việc Chúa làm, thật lạ lùng trước mắt chúng ta”.

Họ tìm bắt Người, nhưng họ lại sợ dân chúng. Vì họ đã quá hiểu Người nói dụ ngôn đó ám chỉ họ. Rồi họ bỏ Người mà đi.

Ðó là lời Chúa.

 


Chú giải về 2 Phê-rô 1,2-7

Hôm nay chúng ta bắt đầu đọc Thư thứ hai của Phê-rô. Sẽ chỉ có hai bài đọc, hôm nay và ngày mai.

Theo Sách Lễ của Công đồng Vatican II:

“Thư thứ hai của Phê-rô là một trong những sách thú vị nhất của Tân Ước. Có lẽ được viết bởi một môn đệ đời sau của Phê-rô, nó có thể là sách cuối cùng được viết trong Kinh Thánh.”

Bức thư bắt đầu bằng việc khẳng định một chủ đề xuyên suốt, đó là, kiến ​​thức duy nhất mà chúng ta thực sự cần là kiến ​​thức cá nhân về Thiên Chúa và Con Ngài, Chúa Giêsu. Tác giả đang thách thức giáo lý lạc giáo của phái Ngộ đạo, những người nói rằng điều duy nhất cần thiết là kiến ​​thức, độc lập với bất kỳ hành vi nào. Kiến thức về Thiên Chúa và Chúa Kitô nhất thiết dẫn đến việc đi theo Con đường của Chúa Giêsu, một con đường vừa biết vừa làm.

Quyền năng yêu thương của Thiên Chúa đã ban cho chúng ta mọi thứ chúng ta cần để sống một cuộc đời trọn vẹn và ý nghĩa, đó là một cuộc đời trong mối quan hệ mật thiết với Ngài. Thiên Chúa đã ban cho chúng ta tất cả những gì chúng ta cần về mặt tâm linh thông qua kiến ​​thức của chúng ta về Ngài. Không cần kiến ​​thức ‘bí mật’ đặc biệt nào, chỉ dành cho những người được khai tâm, để người Kitô hữu đạt được sự viên mãn trong cuộc sống. Vinh quang và quyền năng của Thiên Chúa được thể hiện rõ ràng trong lời dạy và những dấu hiệu mà Chúa Giê-su ban cho, cho thấy rõ nguồn gốc thần thánh của Ngài. Sau đó trong thư, tác giả sẽ đề cập cụ thể đến kinh nghiệm về Biến Hình, mà Phê-rô đã chứng kiến.

Những người theo thuyết Ngộ đạo, những người theo một lối tư duy luôn thách thức các Kitô hữu thời kỳ đầu, tin rằng sự cứu rỗi phụ thuộc vào việc có được kiến ​​thức về “mầu nhiệm”, những mặc khải bí mật, chỉ được ban cho họ. Họ cũng có xu hướng nhìn thấy điều ác trong mọi thứ vật chất, một dạng chủ nghĩa Platon bị bóp méo.

Thiên Chúa, trong tình yêu thương dành cho chúng ta, đã ban cho chúng ta những ân tứ quý giá, bao gồm cả những ân tứ vật chất. Và, miễn là chúng ta từ bỏ một thế giới bị tha hóa bởi những ham muốn phi lý và hưởng lạc (một sự say mê sai lầm với vật chất), chúng ta có thể trở thành người cùng chia sẻ sự sống của Thiên Chúa, sự sống của Chân Lý, Thiện Thiện và Mỹ Đẹp. Toàn bộ đời sống Kitô giáo của chúng ta được hướng đến việc có được kinh nghiệm đó.

Phần còn lại của bài đọc liệt kê các bước mà chúng ta phát triển một đời sống Kitô giáo toàn diện và hiệu quả. Nền tảng của sự tốt lành bên trong chúng ta là đức tin trọn vẹn và sự tin tưởng vào tình yêu của Chúa và sự cam kết với Con đường mà Chúa Giê-su đã chỉ cho chúng ta. Đức tin đó được bổ sung và hoàn thiện bởi hành vi đạo đức xuất phát từ đó. Đức hạnh phải đi kèm với tri thức. Điều này có nghĩa là đức hạnh không chỉ là một vẻ bề ngoài ngoan đạo, mà đến từ sự hiểu biết và nắm bắt sâu sắc hơn về lối sống mà Chúa Giê-su đề xuất cho chúng ta trong Phúc Âm – một Thông điệp dành cho tất cả mọi người.

Tri thức này dẫn đến sự tự chủ. Nhiều người bị ảnh hưởng bởi thuyết Ngộ đạo, vốn nhấn mạnh vào việc thu thập tri thức bí mật, tin rằng sự tự chủ là hoàn toàn không cần thiết. Tri thức, chứ không phải hành vi, là nguồn gốc của sự cứu rỗi. Niềm tin của Ki tô giáo thì hoàn toàn khác. Tri thức của chúng ta về Chúa và Chúa Giê-su càng sâu sắc, thì toàn bộ cuộc sống của chúng ta, bao gồm cả hành vi, càng bị ảnh hưởng. Chúng ta làm điều tốt, không phải vì chúng ta phải làm, hay ép buộc bản thân, mà vì chúng ta muốn làm. Hành vi của chúng ta xuất phát một cách tự nhiên từ sự hiểu biết của chúng ta về điều gì là chân thật và tốt lành.

Tự chủ, đến lượt nó, dẫn đến sức chịu đựng, sự kiên trì ngay cả khi đối mặt với những cám dỗ cạnh tranh hoặc những trở ngại đau đớn. Sức chịu đựng lại được hỗ trợ bởi lòng sùng kính, hàm ý một cam kết sâu sắc, ấm áp chứ không chỉ là sự ngoan cố. Lòng sùng kính dẫn đến tình yêu thương lẫn nhau. Trở thành một Kitô hữu không phải là đi đến với Chúa một mình, mà là trong sự đồng hành với những người khác cùng chia sẻ một tầm nhìn. Tình yêu thương lẫn nhau này sau đó nở rộ thành tình yêu thương, một khát vọng hướng ngoại, vô điều kiện đối với hạnh phúc của anh chị em mình.

Đây là một bức tranh rất khác so với chủ nghĩa trí thức thuần túy lấy đầu óc làm trung tâm của phái Ngộ đạo, vốn chỉ có thể kết thúc bằng chủ nghĩa biệt lập lạnh lùng, ít quan tâm đến hạnh phúc của thế giới mà chúng ta đang sống. Ngược lại, chúng ta là những Kitô hữu tin chắc rằng thế giới của chúng ta là nơi để tìm thấy và yêu thương Chúa.

Trong số những điều khác, tác giả ở đây đang cảnh báo chúng ta chống lại bất kỳ hình thức chủ nghĩa tinh hoa nào, vốn là mối đe dọa thường trực đối với sự hiểu biết của chúng ta về đời sống Kitô giáo. Chủ nghĩa tinh hoa như vậy có thể dẫn đến sự hình thành các nhóm tự cho mình ở một cấp độ cao hơn trong đời sống Kitô giáo và coi thường những người "ngoại đạo". Vẻ đẹp của Tin Mừng nằm ở chỗ ngay cả người mù chữ cũng có thể hiểu được một cách đầy đủ. (Có lẽ thông điệp đó đã được khẳng định cách đây vài năm khi người sáng lập Opus Dei và học giả, Cha Josemaría Escrivá, được phong chân phước cùng với Nữ tu Canossian Josephine Bakhita, người trước đây từng là nô lệ ở Mỹ Latinh và không được học hành chính quy.)

Điều đó không có nghĩa là chúng ta không nên làm tất cả những gì có thể để hiểu sâu sắc hơn về đức tin của mình. Nếu chúng ta có khả năng trí tuệ để làm như vậy, chúng ta nên làm. Một điều đáng xấu hổ lớn trong chúng ta là sự thiếu hiểu biết của nhiều người Công giáo có học thức về Kinh Thánh, thần học và tâm linh. Đồng thời, chúng ta cũng phải khẳng định rằng những cấp độ cao nhất của cầu nguyện huyền nhiệm đều có thể tiếp cận được đối với những người hoàn toàn không được giáo dục. Biết Chúa Giêsu quan trọng hơn nhiều so với việc biết nhiều về Ngài.

 

 


Chú giải về Mác-cô 12,1-12

Đây sẽ là tuần đọc Kinh Thánh cuối cùng của chúng ta từ Phúc Âm Mác-cô. Chúng ta hiện đang ở chương 12 và đang nhanh chóng tiến đến đỉnh điểm của cuộc đời và sứ mệnh của Chúa Giê-su. Chương này được đánh dấu bằng một cuộc xung đột ngày càng gia tăng giữa Chúa Giê-su và các nhà lãnh đạo tôn giáo và chính trị của chính dân Ngài. Chương này bắt đầu hôm nay với một dụ ngôn (hay chính xác hơn là một ngụ ngôn) hướng đến giới lãnh đạo đó. Ý nghĩa của nó rất rõ ràng đối với những người đã nghe.

Nó kể câu chuyện về một người đàn ông trồng một vườn nho, trang bị đầy đủ mọi thứ cần thiết rồi cho người ta thuê để canh tác. Rõ ràng chủ sở hữu là Đức Chúa Trời, vườn nho là Israel và người thuê là dân Israel. Lời của Chúa Giê-su vang vọng rất sát một hình ảnh tương tự trong một bài thơ của tiên tri I-sai-a:

Tôi sẽ hát cho người yêu dấu của tôi

bài ca tình yêu của tôi về vườn nho của người:

Người yêu dấu của tôi có một vườn nho

trên một ngọn đồi rất màu mỡ.

Trong hình ảnh của I-sai-a, những cây nho chỉ cho ra những quả nho chua.

Trong câu chuyện của Chúa Giê-su, rõ ràng là có những mùa màng bội thu. Vấn đề nảy sinh khi chủ vườn sai các đầy tớ đi thu gom phần mùa màng thuộc về mình. Lần lượt từng người đầy tớ bị đuổi đi, đánh đập hoặc thậm chí bị giết. Điều này rõ ràng ám chỉ cách dân Chúa đối xử với nhiều vị tiên tri mà Chúa đã sai đến với họ.

Trong sự tuyệt vọng, chủ vườn quyết định sai con trai duy nhất của mình đi, hy vọng rằng ít nhất họ sẽ tôn trọng anh ta. Nhưng không, những người làm thuê lập luận rằng bằng cách giết người thừa kế duy nhất, vườn nho chắc chắn sẽ trở thành tài sản của họ. Khi con trai (Chúa Giê-su) đến, họ bắt lấy Ngài, giết Ngài và ném Ngài ra khỏi vườn nho (ám chỉ việc Chúa Giê-su bị đóng đinh trên thập tự giá bên ngoài tường thành Giê-ru-sa-lem).

Chúa Giê-su sau đó nói:

Vậy chủ vườn nho sẽ làm gì? Ông ta sẽ đến và tiêu diệt những người làm thuê và giao vườn nho cho người khác. Các ngươi há chẳng đọc câu Kinh Thánh này sao:

“Hòn đá mà những người xây dựng đã loại bỏ,

đã trở thành hòn đá góc nhà;

đó là việc của Chúa,

và thật kỳ diệu trong mắt chúng ta”?”

 Chúa Giê-su bị các nhà lãnh đạo và nhiều người (nhưng không phải tất cả) trong dân Ngài từ chối. Người ngoại sẽ được mời thế chỗ họ và sẽ vui vẻ đảm nhận vị trí đó.

Những lời Chúa Giê-su trích dẫn từ Thánh Vịnh 118 có thể áp dụng cho chính Ngài hoặc cho người ngoại. Chúa Giê-su, người bị từ chối và bị đóng đinh trên thập tự giá, trở thành hòn đá góc nhà. Hoặc, những người ngoại bị khinh miệt trở thành những người nhận được tình yêu thương và ân điển của Chúa và là hòn đá góc nhà của các cộng đồng Ki tô mới.

Rõ ràng, câu chuyện này không làm cho các nhà lãnh đạo cảm mến Chúa Giê-su. Họ lẽ ra đã (như câu chuyện họ vừa nghe đã báo trước) bắt giữ Ngài, nhưng họ sợ đám đông (cũng là người Do Thái) đang kính sợ Chúa Giê-su, lời nói và việc làm của Ngài.

Đây là một trong những câu chuyện mà chúng ta có thể bị cám dỗ phán xét những người đã từ chối Chúa Giê-su. Nhưng hôm nay chúng ta không đọc câu chuyện này với mục đích đó. Thay vào đó, chúng ta được hỏi liệu chúng ta có đang lắng nghe lời Chúa khi nó đến với chúng ta qua những người khác nhau mà Chúa gửi đến trong cuộc đời chúng ta hay không. Chúng ta tốt hơn các thầy dạy luật và người Pha-ri-sêu đến mức nào? Chúng ta có thường tự biện minh cho việc không làm những gì Chúa rõ ràng muốn chúng ta làm không? Chúng ta đón tiếp các sứ giả của Chúa như thế nào? Chúng ta thậm chí có nhận ra họ khi họ đến không? Có lẽ hôm nay—ngay bây giờ—là thời điểm tốt để lắng nghe cẩn thận hơn bình thường.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/o2092g/

 


Suy Niệm: Ðá tảng góc tường

Tin Mừng hôm nay nói về vườn nho của Chúa được trao cho các tá điền để làm sinh lợi thêm những hoa trái mới. Vườn nho cũ là Israel đã được Thiên Chúa chọn làm dân riêng, nhưng những kẻ có trách nhiệm chăm sóc vườn nho ấy đã không chu toàn bổn phận của mình; còn vườn nho mới chính là Israel mới, tức Giáo Hội đã được Chúa Giêsu thiết lập và trao cho những tá điền mới. Qua dụ ngôn này, Chúa Giêsu muốn các vị lãnh đạo Do thái thời đó hiểu rằng giai đoạn mới trong lịch sử cứu độ đã bắt đầu và không còn ngược lại được nữa; lòng độc ác của những tá điền không thể phá hủy chương trình hành động của Thiên Chúa, Ðấng nhân từ, kiên nhẫn, nhưng cũng rất công bằng và đòi hỏi sự cộng tác của con người.

Những chi tiết trong dụ ngôn vườn nho gợi lên những giai đoạn của lịch sử cứu độ Thiên Chúa thực hiện cho nhân loại. Cái chết của người con của ông chủ vườn nho thoạt xem ra là kết quả của lòng thù ghét của con người đối với Thiên Chúa. Như những tá điền muốn giết người con được sai đến để cướp vườn nho khỏi tay ông chủ, những kẻ thù nghịch Thiên Chúa cũng muốn loại bỏ Chúa Giêsu, Con Một Thiên Chúa, để tự do làm chủ vận mệnh nhân loại. Qua hình ảnh tảng đá xây đã trở nên đá tảng góc tường, Chúa Giêsu mở ra chìa khóa để con người có thể hiểu được ý nghĩa sâu xa liên hệ đến việc cứu chuộc của Ngài.

Chúa Giêsu Phục Sinh sau biến cố Vượt Qua của Ngài đã trở thành nền tảng cho vườn nho mới là Giáo Hội. Giáo Hội và mỗi thành phần Giáo Hội đều thuộc về Chúa Kitô. Mỗi người phải xây dựng và phát triển đời sống mình trên nền tảng duy nhất là Chúa Kitô. "Tôi sống nhưng không phải tôi sống, mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi", đó là bí quyết của mỗi môn đệ Chúa Kitô ở mọi thời và mọi hoàn cảnh, đó là bí quyết duy nhất để Chúa Kitô trở thành đá tảng nâng đỡ đời sống người Kitô hữu.

Lời của Chúa hôm nay cảnh tỉnh chúng ta trước trách nhiệm phải làm sao để dung mạo của Chúa được chiếu tỏa trong đời sống chúng ta và trong Giáo Hội. Chúa Giêsu là Ðá Tảng góc tường, là nền tảng và là sức sống cho cuộc đời chúng ta, xin cho chúng ta đừng bao giờ lìa xa Chúa.

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

 


Ngày 1/6: Thánh Jus-ti-nô – Tử đạo (+ khoảng năm 165)

1. Ghi nhận lịch sử – Phụng Vụ

Vào năm 1874, vị thánh tử đạo này lần đầu tiên được đưa vào lịch Giáo triều Rôma. Từ nay, lễ nhớ ngài được mừng cùng ngày với các Giáo hội Byzantin và Maronite.

Justinô sinh tại Flavia Neapolis (Naplouse, vùng Samari) vào đầu thế kỷ II, dòng dõi ngoại đạo và có lẽ gốc Rôma. Niềm khao khát học hỏi thúc đẩy ngài đến với nhiều trường phái triết học (như trường phái khắc kỷ, phái tiêu dao -Péripatéticien, phái Pythagore, Platon). Vì thế ngài đã gặp tại Êphêsô một nhà hiền triết. Ông khuyên ngài nên nghiên cứu Cựu Ước và trách ngài: “Bạn yêu thích nghệ thuật hùng biện. Nhưng chắc chắn bạn không phải là người yêu thích hành động và công lý” (Đối thoại với Tryphon, người Do Thái, 3,3).

Sau khi gia nhập Kitô giáo, khoảng năm 130, ngài đi Rôma. Tại đây, ngài mở một trường học khá nổi tiếng, và trong đám thính giả có Tatien, sau này là Giáo phụ hộ giáo. Chúng ta chỉ giữ lại được ba trong tám tác phẩm của ngài: hai quyển Minh Giáo và tập Đối thoại với Tryphon là tác phẩm lưu giữ các cuộc thảo luận với người Do Thái này.

Về cái chết của ngài, chúng ta chỉ biết qua hạnh sử kể lại cuộc tử đạo của ngài: ngài bị Crescent, triết gia phái Khuyển Nho (Cynigne) tố cáo, và bị chém đầu với sáu môn đệ khác khoảng năm 165, dưới thời tổng trấn Junius Rusticus. “Như thế các thánh tử đạo … đã dùng cái chết anh dũng của mình để tuyên xưng Đấng Cứu độ của chúng ta” (Hạnh sử)

2. Thông điệp và tính thời sự

Các lời nguyện trong Thánh lễ được trích dẫn từ bản văn viết vào năm 1874, họa lại khuôn mặt của vị thánh mà Tertullien gọi là vị “Triết gia tử đạo” (Adv. Valentinianos, 5,1).

Lời nguyện trong Thánh lễ gợi lên hai chủ đề chính. Trước tiên là chủ đề tử đạo: “Lạy Chúa, Chúa đã ban cho thánh Justinô tử đạo ơn hiểu biết sâu xa về Đức Kitô, nhờ suy tưởng mầu nhiệm Thập giá mà thế gian coi là điên dại…” Chính sự điên dại của Thập giá được Hạnh sử nhắc lại và Bài đọc – Kinh sách đề xuất đoạn này cho chúng ta hôm nay. Nhân danh sáu người bạn của mình, Justinô trả lời trước sự đe dọa của tổng trấn Rusticus: “Nếu không tuân lệnh (tế thần), các ngươi sẽ phải chịu khổ hình không chút xót thương – Họ trả lời: Chúng tôi ao ước chịu khổ hình vì Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng tôi, để được cứu độ, vì điều ấy mang lại cho chúng tôi ơn cứu độ và làm cho chúng tôi vững tin trước tòa chung thẩm của Chúa là Thiên Chúa và Đấng Cứu độ chúng tôi.”

Trong lời nguyện, chúng ta cầu xin Chúa ban cho chúng ta, nhờ lời thánh tử đạo cầu thay nguyện giúp, “được thoát khỏi mọi tư tưởng sai lầm và cương quyết giữ vững niềm tin.” Thật thế thánh Justinô là mẫu mực cho người Kitô hữu trí thức. Ngài không ngừng tìm kiếm chân lý. Bởi lẽ nếu ngài được ơn trở lại, là nhờ cụ già hiền triết thành Êphêsô đã hướng ngài về với Đức Kitô ngang qua các ngôn sứ trong Cựu ước. Justinô đã viết trong quyển Đối thoại như sau: “Tình yêu Chúa bùng cháy trong tôi, đó là tình yêu đã từng nung nấu tâm hồn các ngôn sứ và các bạn bè của Đức Ki-tô” (tiền xướng kinh Magnificat).

Nét đặc sắc trong việc tìm kiếm chân lý của ngài là nền triết học mang lại nhiều thành quả đạo đức hơn là “duy lý”. Chính thánh nhân là người đầu tiên đã đặt mối tương quan giữa đức tin Kitô giáo và triết học ngoại giáo. Qua mối tương quan đó, những triết gia ngoại đạo Hy Lạp cổ cũng là Kitô hữu mà họ không hay, vì họ sống theo Logos germinal (chính là Đức Kitô), như Socrate và Heraclite (Minh giáo I, 46; II, 13). Justinô đề cao Kitô giáo qua tác phẩm Minh giáo được gửi đến hoàng đê Antonin le Pieux và hoàng đế Marc Aurèle, gửi đến thượng viện và dân tộc Rôma cũng như các kẻ ngoại đạo và các người Do Thái (Đối thoại với Tryphon) để chứng minh rằng, nhờ Logos (Ngôi lời) nhập thể, chúng ta nhận được toàn vẹn chân lý mạc khải.

Lời nguyện trên lễ vật gợi lại “mầu nhiệm lễ tế Tạ Ơn mà thánh Justinô đã bênh vực cách anh dũng”, trong khi lời nguyện hiệp lễ nhắc đến các “Bài học” ngài dạy. Thật vậy, chính trong tác phẩm của ngài mà chúng ta tìm thấy nét phác họa đầu tiên về các nghi thức dự tòng và nhất là Phụng Vụ Thánh Thể (Minh giáo I, 65). Tiền xướng thánh Ca Tin Mừng Benedictus là một trong những trường hợp điển hình và cho thấy yếu tố kết cấu mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi trong kinh thượng tiến: “Qua mọi lễ vật của chúng ta, chúng ta hãy tán tụng Đấng Tạo thành trời đất muôn vật nhờ Đức Giêsu Kitô Con Chúa và nhờ Chúa Thánh Thần.” Trong quyển Đối Thoại (chương 41 và 117), Thánh Thể được gọi là “Của lễ hy tế thiêng liêng”. Tác phẩm minh giáo của thánh Justinô là một “sự chuẩn bị cho Tin Mừng”, vì qua tác phẩm này, chúng ta học cách khám phá vô vàn “mầm mống của Ngôi Lời” hàm chứa trong các đạo ngoài Kitô giáo. “Các triết gia và nhà lập pháp đã khám phá và trình bày mọi nguyên tắc đúng đắn. Họ có được các nguyên tắc ấy là nhờ họ đã tìm thấy và chiêm ngưỡng phần nào Ngôi Lời”.

Endo Lozil