Trang

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2026

JULY 4, 2026: SATURDAY OF THE THIRTEENTH WEEK IN ORDINARY TIME

 July 4, 2026

Saturday of the Thirteenth Week in Ordinary Time

Lectionary: 382

 


Reading 1 

Amos 9:11-15

Thus says the LORD:
On that day I will raise up
the fallen hut of David;
I will wall up its breaches,
raise up its ruins,
and rebuild it as in the days of old,
That they may conquer what is left of Edom
and all the nations that shall bear my name,
say I, the LORD, who will do this.
Yes, days are coming,
says the LORD,
When the plowman shall overtake the reaper,
and the vintager, him who sows the seed;
The juice of grapes shall drip down the mountains,
and all the hills shall run with it.
I will bring about the restoration of my people Israel;
they shall rebuild and inhabit their ruined cities,
Plant vineyards and drink the wine,
set out gardens and eat the fruits.
I will plant them upon their own ground;
never again shall they be plucked
From the land I have given them,
say I, the LORD, your God.

 

Responsorial Psalm

Psalm 85:9 and 10, 11-12, 13-14

R. (see 9b) The Lord speaks of peace to his people.
I will hear what God proclaims;
the LORD–for he proclaims peace to his people.
Near indeed is his salvation to those who fear him,
glory dwelling in our land.
R. The Lord speaks of peace to his people.
Kindness and truth shall meet;
justice and peace shall kiss.
Truth shall spring out of the earth,
and justice shall look down from heaven. 
R. The Lord speaks of peace to his people.
The LORD himself will give his benefits;
our land shall yield its increase.
Justice shall walk before him,
and salvation, along the way of his steps.
R. The Lord speaks of peace to his people.

 

Alleluia

John 10:27

R. Alleluia, alleluia.
My sheep hear my voice, says the Lord;
I know them, and they follow me.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel 

Matthew 9:14-17

The disciples of John approached Jesus and said,
“Why do we and the Pharisees fast much,
but your disciples do not fast?”
Jesus answered them, “Can the wedding guests mourn
as long as the bridegroom is with them?
The days will come when the bridegroom is taken away from them,
and then they will fast.
No one patches an old cloak with a piece of unshrunken cloth,
for its fullness pulls away from the cloak and the tear gets worse.
People do not put new wine into old wineskins.
Otherwise the skins burst, the wine spills out, and the skins are ruined.
Rather, they pour new wine into fresh wineskins, and both are preserved.” 

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/070426.cfm

 

 


Commentary on Amos 9:11-15

Today we have our final reading from Amos. It deals with the happiness that messianic times will bring. It raises a hope underlying Amos’ words, one that runs through the whole Hebrew Testament from Genesis 3:15 onward—that God will bring blessing after judgement, and will not ultimately reject Israel.

After many denunciations of hypocritical religions and unjust treatment of the poor, the prophet concludes on an upbeat note of hope for the future. The promises for the future include the restoration of the Davidic kingdom, material prosperity and the homeland recovered forever. The day is coming when the Lord will raise up again the “booth of David that is fallen”, which had come on hard times and was continually being humiliated by outside conquerors while being unfaithful, idolatrous and corrupt within its own borders.

He says the “booth” (“hut” in some translations) rather than the “house” perhaps to remind us of the humble beginnings of David, the shepherd boy who was picked out by God to succeed Saul as king of God’s people. Or perhaps it is an image of a once proud dynasty fallen on sad times.

And he says God will:

…repair its breaches
and raise up its ruins
and rebuild it as in the days of old.

That is, it will be as it was in the glorious days of David and Solomon. Then they:

…will possess the remnant of Edom [i.e. what is left of Israel’s bitter enemy] and all the nations who are called by my name…

This will be the extent of the rule of Yahweh’s anointed future King, recalling the many nations surrounding Israel over which David reigned. Somewhere in the future, the ruins of Israel will be rebuilt, unfinished battles over enemies will be completed and former subjects will once again come under the rule of David’s house. It will be a time of prosperity and abundance.

The time is surely coming, says the Lord…

After all the forecasts of destruction, hardship and death, Amos’ final words picture a glorious prosperity like a new Eden, when the seasons will run together so that sowing and reaping are without interval, and there will be a continuous supply of fresh produce, and the hills will run with an abundance of wine, so unlike the times of suffering and invasion. God’s people will return to their own lands from which they will never again be taken.

There is no time scale given for this. It is really a statement of hope and confidence in God’s caring for his people and a call for them to behave in a way that shows they truly belong to him. It is a prophecy which was fulfilled—in a very different way—by the coming of Jesus, David’s descendant as King and Lord, whose Kingdom will never end.

Whatever the circumstances of our lives, we too, look forward to a time of a never-ending happiness when we are totally united with the God for whom we were made. Our hearts are restless until they can find rest in Him.

Comments Off

 


Commentary on Matthew 9:14-17

Today’s reading follows on yesterday’s challenge of Jesus by some Pharisees. On that occasion they asked why Jesus was eating with sinners and outcasts. Now they go one step further and ask why he is eating at all. They put forward the example of John the Baptist and his disciples who used to fast regularly. Jews were only required to fast one day in the year, on the feast of the Atonement. However, like the Pharisees, it seems that John’s disciples used to observe fasts which were not prescribed by the Law in the hope that their extra devotion would bring about an early coming of the Kingdom.

Jesus answers their question in two ways. First he says that people do not fast when they are in the company of the bridegroom. That is a time for celebration. By implication, of course, Jesus is the groom. As long as he is around, it would be inappropriate for his disciples to fast. However, he says a time will come when the groom is no longer with them, and then there will be reasons to fast.

His second answer is more profound and takes the form of two examples. It does not make sense to repair an old piece of clothing with a patch of new cloth. The new cloth, being much tougher, will, under stress, only cause the older cloth to tear. In the second example, he says that it is not wise to put new wine into old wineskins. Wine was kept in containers made of leather. Because new wine was still fermenting and expanding, it needed to be put in new leather bags which were still elastic and could expand with the wine. The old bags would be already stretched, and new wine would only cause them to burst. Then both the wine would be lost and the bags ruined.

What did Jesus mean by these images? He was giving a clear message to his critics. Jesus’ ideas were like new wine or new cloth. They could not be fitted into old containers. People like the Pharisees were trying to fit Jesus’ teaching and his ideas into their ways of thinking, but that would not work.

Clearly, the old garment and the old wineskins represent the elements of Mosaic Law that were to be reinterpreted and “fulfilled” by Jesus’ new teachings. The new cloth and the new wine, then, are the spirit of the Kingdom as proclaimed by Jesus—the new order that Jesus was initiating—what we would now call a paradigm shift, a radically new understanding of how God was to be loved and served.

So John’s disciples wanted to know, for example, why Jesus was not fasting—because in their book, a Jew fasted, and a pious Jew fasted more often. But Jesus did not measure religion by external actions like fasting or keeping other requirements of the Law (such as washing hands before eating). For him, religion was a matter of the inner spirit, as we saw in his deeper interpretations of the Law during the Sermon on the Mount.

Over the centuries the Church has moved its position in many areas as it reaches a deeper understanding of the faith and how it is to be lived in a changing world. Such a movement took place with the Second Vatican Council. It involved much more than external changes (like having the Mass in the vernacular instead of Latin). It involved a whole new way of seeing our faith and our place as Christians in the world.

Even today, there are still people who try to live in the post-Vatican II Church with a pre-Vatican II mentality. It is like trying to squeeze new wine into old wineskins. It is a source of much friction and misunderstanding in many Christian communities. We all have an obligation both to enter fully into the mind of Christ as presented in the New Testament, and to enter into the mind of the Church in this post-Vatican II era.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/o2137g/

 

 


Saturday, July 4, 2026

Ordinary Time

Opening Prayer

Father, you call your children to walk in the light of Christ.

Free us from darkness and keep us in the radiance of your truth.

We ask this through our Lord Jesus Christ, your Son, who lives and reigns with you and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Matthew 9: 14-17

Then John's disciples came to Jesus and said, 'Why is it that we and the Pharisees fast, but your disciples do not?'

Jesus replied, 'Surely the bridegroom's attendants cannot mourn as long as the bridegroom is still with them? But the time will come when the bridegroom is taken away from them, and then they will fast.

No one puts a piece of unshrunken cloth onto an old cloak, because the patch pulls away from the cloak and the tear gets worse. Nor do people put new wine into old wineskins; otherwise, the skins burst, the wine runs out, and the skins are lost. No; they put new wine in fresh skins and both are preserved.'

Reflection

           Matthew 9: 14: The question of the disciples of John concerning the practice of fasting. Fasting is quite an ancient use, practiced by almost all religions. Jesus himself practiced it during forty days (Mt 4: 2). But he does not insist with the disciples so that they do the same thing. He leaves them free. Because of this, the disciples of John the Baptist and of the Pharisees, who were obliged to fast, want to know why Jesus does not insist on fasting “Why is it that we and the Pharisees fast, but your disciples do not?”

           Matthew 9: 15: The answer of Jesus. Jesus answers with a comparison in the form of a question: “Surely the bridegroom’s attendants cannot mourn as long as the bridegroom is still with them?” Jesus associates fasting to mourning, and he considers himself the bridegroom. When the bridegroom is with his friends, that is, during the wedding feast, they have no need to fast. When Jesus is with them, with his disciples, it is a feast, the wedding feast. Therefore, they should not fast. But one day the bridegroom will go away. It will be a day of mourning. Then, if they want they can fast. Jesus refers to his death. He knows and feels that if he continues on this way of liberty, the authority will want to kill him.

           Matthew 9: 16-17: New wine in new skins! In these two verses, the Gospel of Matthew gives two separate phrases of Jesus on the patch of new cloth on an old cloak and of the new wine in new skins. These words throw light on the discussions and the conflicts of Jesus with religious authority of the time. A patch of new cloth is not put on an old cloak; because when washing it, the new piece of cloth shrinks and pulls on the old cloak and tears it and the tear becomes bigger. Nobody puts new wine in old skins, because when the new wine ferments, it tears the old skins. New wine in new skins! The religion defended by the religious authority was like a piece of old cloth, like an old skin. Both the disciples of John and the Pharisees, tried to renew the religion. In reality, they hardly put some patches and because of this, they ran the risk of compromising and harming both the novelty as well as the old uses. It is not necessary to want to change the novelty which Jesus brings to us for the old uses. Either one or the other! The new wine which Jesus brings to us tears the old skins. It is necessary to know how to separate things. Most probably, Matthew presents these words of Jesus to orientate the communities of the years 80’s. There was a group of Jew-Christians who wanted to reduce the novelty of Jesus to the Judaism of the time before the coming of Jesus. Jesus is not against what is “old.” He does not want that what is old be imposed on that which is new and, that it prevents it from manifesting itself. Vatican II cannot be reread with the mentality before the Council, like some try to do today.

Personal Questions

           Which are the conflicts around the religious practices which today make many persons suffer and are a reason for heated discussions and polemics? Which is the image of God which is behind all these preconceptions, these norms and these prohibitions?

           How is this phrase of Jesus to be understood: “Nobody puts a piece of new cloth on an old cloak? Which is the message which we can draw from all this for your community today?

Concluding Prayer

I am listening. What is God's message? Yahweh's message is peace for his people, for his faithful, if only they renounce their folly. (Ps 85: 8)

www.ocarm.org

 

04.07.2026: THỨ BẢY TUẦN XIII THƯỜNG NIÊN

 04/07/2026

 Thứ Bảy đầu tháng, tuần 13 thường niên

 


Bài Ðọc I: (Năm II) Am 9, 11-15

Ta sẽ đem dân Ta bị lưu đày trở về, và sẽ trồng họ trên đất của họ”.

Trích sách Tiên tri Amos.

Ðây Chúa phán: “Trong ngày ấy, Ta sẽ dựng lại nhà xếp của Ðavít đã xiêu đổ, Ta sẽ lấp những lỗ hổng nơi tường, trùng tu lại những gì đổ nát. Ta sẽ xây dựng lại như ngày xưa, để chúng chiếm hữu những gì còn sót của Êđom và tất cả các dân tộc, vì chúng đã xưng tụng danh Ta”.

Chúa hoàn thành những việc Chúa đã phán như thế. Và Chúa còn phán: “Ðây đã đến những ngày mà người cày ruộng tiếp nối người thợ gặt, kẻ ép nho tiếp nối người gieo giống. Từ các núi non, rượu nho mới sẽ chảy tuôn tràn, và từ các đồi, rượu sẽ vọt ra lai láng. Ta sẽ đem Israel dân Ta bị lưu đày trở về. Họ sẽ xây lại các thành phố bị bỏ hoang và cư ngụ tại đó. Họ sẽ trồng nho và sẽ uống rượu nho. Họ sẽ lập vườn, và sẽ ăn quả sinh ra ở nơi ấy. Ta sẽ trồng họ trên đất của họ, và không khi nào họ bị nhổ ra khỏi đất Ta đã ban cho họ. Chúa là Thiên Chúa của ngươi phán như thế”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 84, 9. 11-12. 13-14

Ðáp: Chúa phán bảo về sự bình an cho dân tộc của Người (c. 9).

Xướng: Tôi sẽ nghe Chúa là Thiên Chúa của tôi phán bảo điều chi? Chắc hẳn Người sẽ phán bảo về sự bình an, bình an cho dân tộc và các tín đồ của Chúa, và cho những ai thành tâm trở lại với Người.

Xướng: Lòng nhân hậu và trung thành gặp gỡ nhau; đức công minh và sự bình an hôn nhau âu yếm. Từ mặt đất, đức trung thành sẽ nở ra, và đức công minh tự trời nhìn xuống.

Xướng: Vâng, Chúa sẽ ban cho mọi điều thiện hảo, và đất nước chúng tôi sẽ sinh bông trái. Ðức công minh sẽ đi trước thiên nhan Chúa, và ơn cứu độ theo sau lối bước của Người.

 

Alleluia: Tv 24, 4c và 5a

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin dạy bảo con về lối bước của Chúa và xin hướng dẫn con trong chân lý của Ngài. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 9, 14-17

“Làm sao các phù rể có thể buồn rầu khi tân lang còn đang ở với họ”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, [Chúa Giêsu sang miền Giêsarênô,] các môn đệ Gioan đến gặp Người mà hỏi: “Tại sao chúng tôi và những người biệt phái thì giữ chay, còn môn đệ của Ngài lại không?” Chúa Giêsu nói với họ rằng: “Làm sao các khách dự tiệc cưới có thể buồn rầu khi tân lang đang còn ở với họ? Rồi sẽ có ngày tân lang ra đi, bấy giờ họ mới giữ chay. Không ai lấy vải mới mà vá vào áo cũ, vì miếng vải mới làm áo dúm lại, và chỗ rách lại càng tệ hơn. Người ta cũng không đổ rượu mới vào bầu da cũ, chẳng vậy, bầu da vỡ, rượu đổ ra, và bầu da hư mất. Nhưng rượu mới thì đổ vào bầu da mới, và cả hai được nguyên vẹn”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về A-mốt 9,11-15

Hôm nay chúng ta có bài đọc cuối cùng từ sách A-mốt. Đoạn này đề cập đến niềm hạnh phúc mà thời đại Đấng Mê-si-a sẽ mang lại. Nó nêu lên một niềm hy vọng ẩn sâu trong lời của A-mốt, một niềm hy vọng xuyên suốt toàn bộ Kinh Thánh Do Thái từ sách Sáng Thế 3:15 trở đi—rằng Đức Chúa Trời sẽ ban phước lành sau phán xét, và cuối cùng sẽ không từ bỏ Israel.

Sau nhiều lời lên án các tôn giáo giả hình và sự đối xử bất công với người nghèo, nhà tiên tri kết thúc bằng một giọng điệu lạc quan về niềm hy vọng cho tương lai. Những lời hứa cho tương lai bao gồm sự phục hồi vương quốc Đa-vít, sự thịnh vượng vật chất và quê hương được phục hồi mãi mãi. Ngày đó sẽ đến khi Chúa sẽ dựng lại “lều Đa-vít đã đổ nát”, vốn đã trải qua thời kỳ khó khăn và liên tục bị những kẻ chinh phục bên ngoài làm nhục trong khi bất trung, thờ thần tượng và tham nhũng trong chính biên giới của mình.

Ông nói “gian hàng” (“túp lều” trong một số bản dịch) thay vì “ngôi nhà”, có lẽ để nhắc nhở chúng ta về khởi đầu khiêm nhường của Đa-vít, cậu bé chăn cừu được Chúa chọn để kế vị Sa-un làm vua dân Chúa. Hoặc có lẽ đó là hình ảnh của một triều đại từng kiêu hãnh nay đã sa sút.

Và ông nói rằng Chúa sẽ:

…sửa chữa những chỗ đổ nát

và dựng lại những tàn tích

và xây dựng lại như thuở xưa.

Nghĩa là, nó sẽ như xưa trong thời kỳ huy hoàng của Đa-vít và Sa-lô-môn. Rồi họ:

…sẽ sở hữu phần còn lại của Ê-đôm [tức là những gì còn lại của kẻ thù không đội trời chung của Ít-ra-en] và tất cả các dân tộc được gọi bằng danh Ta…

Đây sẽ là phạm vi cai trị của vị Vua tương lai được xức dầu của Đức Chúa, gợi nhớ đến nhiều quốc gia xung quanh Ít-ra-en mà Đa-vít đã trị vì. Trong tương lai, những tàn tích của Ít-ra-en sẽ được xây dựng lại, những trận chiến dang dở với kẻ thù sẽ được hoàn thành và thần dân cũ sẽ một lần nữa nằm dưới sự cai trị của nhà Đa-vít. Đó sẽ là thời kỳ thịnh vượng và sung túc.

Thời điểm chắc chắn sẽ đến, Chúa phán…

Sau tất cả những lời tiên tri về sự hủy diệt, khó khăn và cái chết, những lời cuối cùng của A-mốt vẽ nên một sự thịnh vượng huy hoàng như một vườn Ê-đen mới, khi các mùa sẽ nối tiếp nhau đến nỗi gieo trồng và thu hoạch không có gián đoạn, và sẽ có nguồn cung cấp liên tục các sản vật tươi ngon, và các ngọn đồi sẽ tràn ngập rượu vang, hoàn toàn khác với thời kỳ đau khổ và xâm lược. Dân Chúa sẽ trở về đất nước của họ, nơi họ sẽ không bao giờ bị bắt đi nữa.

Không có mốc thời gian nào được đưa ra cho điều này. Đó thực sự là một lời tuyên bố về niềm hy vọng và sự tin tưởng vào sự chăm sóc của Chúa dành cho dân Ngài và một lời kêu gọi họ cư xử theo cách cho thấy họ thực sự thuộc về Ngài. Đó là một lời tiên tri đã được ứng nghiệm—theo một cách rất khác—bởi sự đến của Chúa Giê-su, hậu duệ của Đa-vít, với tư cách là Vua và Chúa, Vương quốc của Ngài sẽ không bao giờ chấm dứt.

Dù hoàn cảnh cuộc sống của chúng ta như thế nào, chúng ta cũng mong chờ một thời điểm hạnh phúc bất tận khi chúng ta hoàn toàn hiệp nhất với Đức Chúa Trời, Đấng mà chúng ta được tạo dựng nên. Lòng chúng ta bồn chồn cho đến khi tìm được sự bình an trong Ngài.

 


Chú giải về Mát-thêu 9,14-17

Bài đọc hôm nay tiếp nối thử thách của một số người Pha-ri-sêu đối với Chúa Giê-su hôm qua. Hôm đó, họ hỏi tại sao Chúa Giê-su lại ăn uống với những người tội lỗi và bị ruồng bỏ. Giờ đây, họ đi xa hơn một bước và hỏi tại sao Ngài lại ăn uống. Họ đưa ra ví dụ về Gioan Tẩy Giả và các môn đệ của ông, những người thường xuyên kiêng ăn. Người Do Thái chỉ phải kiêng ăn một ngày trong năm, vào lễ Chuộc Tội. Tuy nhiên, giống như người Pha-ri-sêu, dường như các môn đệ của Gioan cũng thường xuyên kiêng ăn những ngày không được luật pháp quy định, với hy vọng rằng sự tận tâm hơn mức của họ sẽ mang lại sự đến sớm của Nước Trời.

Chúa Giê-su trả lời câu hỏi của họ theo hai cách. Trước hết, Ngài nói rằng người ta không kiêng ăn khi đang ở cùng chú rể. Đó là thời gian để ăn mừng. Tất nhiên, ngụ ý là Chúa Giê-su chính là chú rể. Chừng nào Ngài còn ở bên cạnh, thì việc các môn đệ của Ngài kiêng ăn là không thích hợp. Tuy nhiên, Ngài nói rằng sẽ đến lúc chú rể không còn ở cùng họ nữa, và khi đó sẽ có lý do để kiêng ăn.

Câu trả lời thứ hai của ông sâu sắc hơn và được thể hiện qua hai ví dụ. Việc vá một mảnh quần áo cũ bằng một miếng vải mới là không hợp lý. Vải mới, vốn dai hơn nhiều, khi chịu lực sẽ chỉ làm cho vải cũ bị rách. Trong ví dụ thứ hai, ông nói rằng không nên đựng rượu mới vào da cũ. Rượu được đựng trong các thùng làm bằng da. Vì rượu mới vẫn đang lên men và nở ra, nên cần phải đựng trong những túi da mới vẫn còn đàn hồi và có thể giãn nở cùng với rượu. Những túi cũ đã bị giãn ra, và rượu mới chỉ làm cho chúng bị vỡ. Khi đó cả rượu sẽ bị mất và túi cũng bị hỏng.

 

Chúa Giê-su muốn nói gì qua những hình ảnh này? Ngài đang đưa ra một thông điệp rõ ràng cho những người chỉ trích Ngài. Tư tưởng của Chúa Giê-su giống như rượu mới hoặc vải mới. Chúng không thể vừa với những vật chứa cũ. Những người như người Pha-ri-sêu đang cố gắng áp đặt giáo huấn và tư tưởng của Chúa Giê-su vào cách suy nghĩ của họ, nhưng điều đó sẽ không hiệu quả. Rõ ràng, chiếc áo cũ và những bầu da cũ tượng trưng cho các yếu tố của Luật Môi-se cần được diễn giải lại và “hoàn thành” bởi những lời dạy mới của Chúa Giê-su. Chiếc áo mới và rượu mới, do đó, là tinh thần của Nước Trời như Chúa Giê-su đã rao giảng—trật tự mới mà Chúa Giê-su đang khởi xướng—điều mà ngày nay chúng ta gọi là một sự thay đổi mô hình, một sự hiểu biết hoàn toàn mới về cách yêu thương và phụng sự Đức Chúa Trời.

Vì vậy, các môn đệ của Gioan muốn biết, chẳng hạn, tại sao Chúa Giê-su không ăn chay—vì trong sách của họ, người Do Thái ăn chay, và người Do Thái ngoan đạo thì ăn chay thường xuyên hơn. Nhưng Chúa Giê-su không đo lường tôn giáo bằng những hành động bên ngoài như ăn chay hoặc tuân giữ các điều răn khác của Luật (chẳng hạn như rửa tay trước khi ăn). Đối với Ngài, tôn giáo là vấn đề của tâm linh bên trong, như chúng ta đã thấy trong những diễn giải sâu sắc hơn về Luật của Ngài trong Bài Giảng Trên Núi.

Qua nhiều thế kỷ, Giáo Hội đã thay đổi lập trường của mình trong nhiều lĩnh vực khi đạt được sự hiểu biết sâu sắc hơn về đức tin và cách sống đức tin trong một thế giới đang thay đổi. Một sự thay đổi như vậy đã diễn ra với Công đồng Vatican II. Nó bao gồm nhiều hơn những thay đổi bên ngoài (như việc cử hành Thánh lễ bằng tiếng bản địa thay vì tiếng Latinh). Nó bao gồm một cách nhìn hoàn toàn mới về đức tin của chúng ta và vị trí của chúng ta với tư cách là Kitô hữu trong thế giới.

Ngay cả ngày nay, vẫn còn những người cố gắng sống trong Giáo hội hậu Vatican II với tư duy tiền Vatican II. Điều đó giống như cố gắng vắt rượu mới vào bình da cũ. Đó là nguồn gốc của nhiều mâu thuẫn và hiểu lầm trong nhiều cộng đồng Kitô giáo. Tất cả chúng ta đều có nghĩa vụ phải thấu hiểu trọn vẹn tư tưởng của Chúa Kitô như được trình bày trong Tân Ước, và thấu hiểu tư tưởng của Giáo hội trong thời đại hậu Vatican II này.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/o2137g/

 


 

Suy Niệm: Thái độ dứt khoát

Phanxicô được mệnh danh là người nghèo của Thiên Chúa, đã làm một cuộc đoạn tuyệt với tất cả những gì thuộc về thế gian để nên giống Chúa Giêsu trong mọi sự.

Trên bước đường theo Ngài, Chúa Giêsu không chấp nhận bất cứ thỏa hiệp nào nơi người môn đệ: "Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình". Nếu chính bản thân mà còn phải từ bỏ, thì huống chi những gì thuộc về thế gian. Thái độ dứt khoát này được Chúa Giêsu làm nổi bật trong cách xử thế của Ngài đối với một số những luật lệ Cựu ước. Trong khi các môn đệ của Gioan Tẩy Giả và những người Biệt phái tuân giữ một số ngày chay tịnh, thì Chúa Giêsu và các môn đệ của Ngài tự miễn chước. Hành động như thế, Chúa Giêsu muốn nói lên sự độc lập của Ngài và của các môn đệ đối với một số truyền thống cũ. Chúa Giêsu đã minh định thái độ của Ngài khi tuyên bố về sự hiện diện của Tân lang. Ngài chính là Tân lang, là Ðấng Cứu Thế mà con người mong đợi.

Theo truyền thống Do thái giáo, việc giữ chay được liên kết chặt chẽ với việc chờ đợi Ðấng Cứu Thế. Ăn chay có nghĩa là nói lên niềm trông đợi Ðấng Cứu Thế. Căn cứ trên ý nghĩa và mục đích của việc giữ chay như thế, Chúa Giêsu muốn cho mọi người thấy rằng Ngài chính là Ðấng Cứu Thế, do đó các môn đệ không cần giữ chay, bởi vì họ không cần phải trông đợi nữa. Ðó là thái độ hợp thời và hợp lý: họ đang sống bên Chúa Giêsu: thái độ của họ không phải là thái độ buồn sầu, khóc lóc. Thời của Ðấng Cứu Thế không phải là thời của tang chế, ủ dột, mà là thời của hân hoan.

Làm môn đệ Chúa Giêsu, sống với Chúa Giêsu, thái độ của người theo Chúa phải là sống tất cả cho Ngài và vì Ngài. Ðưa ra dụ ngôn chiếc áo và bình rượu, Chúa Giêsu muốn nói rằng thái độ của người môn đệ phải là thái độ dứt khoát tận căn, một thái độ không pha lẫn Tin Mừng với tinh thần thế tục.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta xét lại tương quan của chúng ta với Chúa Giêsu. Mang danh hiệu của Ngài, làm môn đệ của Ngài có nghĩa là phải sống trọn cho Ngài. Nói như thánh Phaolô: "Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi".

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

 

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2026

BÀI GIẢNG CỦA ĐỨC HỒNG Y LUIS ANTONIO G. TAGLE, ĐẶC SỨ CỦA ĐỨC THÁNH CHA, TRONG THÁNH LỄ TUYÊN PHONG CHÂN PHƯỚC CHO CHA PHANXICÔ XAVIÊ TRƯƠNG BỬU DIỆP NGÀY 02/7/2026

BÀI GIẢNG CỦA ĐỨC HỒNG Y LUIS ANTONIO G. TAGLE, ĐẶC SỨ CỦA ĐỨC THÁNH CHA, TRONG THÁNH LỄ TUYÊN PHONG CHÂN PHƯỚC CHO CHA PHANXICÔ XAVIÊ TRƯƠNG BỬU DIỆP NGÀY 02/7/2026

 


WHĐ (02/7/2026) – Sau đây là toàn văn bản dịch Việt ngữ Bài giảng của Đức Hồng y Luis Antonio G. Tagle, Đặc sứ của Đức Thánh Cha, trong Thánh lễ Tuyên phong Chân phước cho Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp ngày 02/7/2026.

Anh chị em thân mến,

Chúng ta hãy ngợi khen Thiên Chúa, Đấng đã quy tụ chúng ta trong Thánh lễ Tuyên phong Chân phước Linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp, vị mục tử của Tắc Sậy, chứng nhân đức tin và là vị tử đạo của Giáo hội Công giáo. Qua ngài, Giáo hội tại Việt Nam được Thiên Chúa chúc lành. Ngài cũng là hồng ân của Chúa dành cho toàn thể Hội thánh và cho gia đình nhân loại.

Nhiều người, kể cả các tín hữu Công giáo, vẫn đặt câu hỏi: Vì sao cái chết của Linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp lại được Giáo hội tôn vinh là Chân phước? Có lẽ, theo cái nhìn của thế gian, người ta sẽ gọi những người như ngài là "những người xấu số" hơn là "chân phước". Tuy nhiên, chúng ta hãy cùng suy nghĩ dưới ánh sáng đức tin.

Thánh lễ hôm nay đưa chúng ta trở về với giáo huấn của Chúa Giêsu trong Tin mừng theo Thánh Matthêu, chương năm, về các mối phúc thật:

"Phúc thay ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa. Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ. Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa. Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao."

Như vậy, những ai bị bách hại vì Danh Chúa, bị thế gian khước từ nhưng được Thiên Chúa đón nhận, chính là những người có phúc. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng không phải mọi cuộc bách hại đều vì Danh Chúa. Chỉ khi một người chấp nhận đau khổ và thử thách vì Chúa Giêsu, người ấy mới thực sự làm chứng rằng mình thuộc về Thiên Chúa hơn là thuộc về thế gian.

Trong Tin mừng theo thánh Gioan, Chúa Giêsu khẳng định rằng Người đã chọn chúng ta để thuộc về Người, chứ không thuộc về sự dữ. Người mời gọi chúng ta sống theo lời Người dạy, sống trong sự thật, không giả dối và luôn kết hợp với Người, ngay cả giữa những hiểm nguy. Người môn đệ đích thực là người yêu mến Chúa, ở lại với Chúa và trung thành với Người ngay trong những lúc bị bách hại.

Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp mời gọi mỗi người chúng ta đáp lại tiếng gọi ấy: Hãy chọn Chúa và nương tựa vào Người mỗi ngày trong cuộc sống.

Giờ đây, tôi muốn hỏi anh chị em:

Anh chị em sẽ chọn điều gì?

Anh chị em sẽ làm giàu bằng những cách bất chính hay mưu sinh bằng sự chân thật?

Anh chị em sẽ chỉ tích trữ của cải cho bản thân hay biết quảng đại chia sẻ với những người nghèo khó?

Anh chị em sẽ chọn cuộc sống tiện nghi cho riêng mình hay sẵn sàng mang lấy đau khổ của tha nhân?

Nếu chọn Chúa Giêsu, anh chị em đã được chúc phúc.

Phúc thay những ai chọn sống theo gương Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp.

Giờ đây, chúng ta hãy cùng suy nghĩ về ý nghĩa của sự tử đạo.

Thông thường, người ta nghĩ tử đạo chỉ đơn thuần là cái chết. Nhưng ý nghĩa sâu xa của tử đạo chính là chấp nhận chết vì chân lý, vì Danh Chúa và để làm chứng cho Đức Giêsu Kitô.

Các vị tử đạo loan báo Tin mừng bằng chính lời nói, hành động và mối tương quan mật thiết với Chúa. Khi một người sẵn sàng hiến mạng sống vì Danh Chúa, chứng tá của họ trở nên đáng tin hơn bất cứ lời giảng dạy nào. Người tử đạo là một nhà truyền giáo tuyệt vời, bởi chính cuộc đời họ làm chứng cho Đức Kitô.

Vậy ai là người làm chứng cho Đức Giêsu?

Đó là những người sống trong sự thật vì Chúa.

Trong bài đọc thứ hai, trích thư thứ nhất của Thánh Phêrô, Tông đồ, chúng ta vừa nghe:

"Anh chị em thân mến, anh chị em hãy tôn thờ Đức Kitô là Chúa trong lòng mình; hãy luôn luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh chị em. Nhưng phải trả lời cách hiền hòa và với lòng kính cẩn; hãy giữ lương tâm ngay chính, để khi anh chị em bị vu khống thì những kẻ phỉ báng nếp sống tốt đẹp của anh chị em trong Đức Kitô phải xấu hổ." (1 Phêrô 3,15-16)

Người tử đạo là người luôn sống vui tươi, hiền hòa, đầy lòng nhân hậu và can đảm, ngay cả khi phải đối diện với sự chống đối.

Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp chưa bao giờ chần chừ trong việc sống đức ái và làm chứng cho chân lý. Ngài yêu thương người nghèo, tận tụy phục vụ tha nhân. Ngài sống tình yêu của Thiên Chúa bằng việc quan tâm, ôm lấy mọi người, kể cả những người chưa biết Chúa. Đặc biệt, ngài đã ở lại với đoàn chiên giữa lúc hiểm nguy thay vì tìm đường chạy trốn.

Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp mời gọi chúng ta hãy can đảm làm chứng cho tình yêu Thiên Chúa bằng chính đời sống của mình.

Tôi muốn hỏi anh chị em một lần nữa:

Anh chị em sẽ làm chứng cho Đức Kitô hay sẽ tiếp tục loan truyền những tin giả?

Anh chị em sẽ chọn sống theo gương Đức Giêsu trong đức ái hay sẽ chọn những con đường khác?

Anh chị em sẽ thỏa mãn với thành công và danh tiếng cá nhân hay sẽ hãnh diện vì được mang Danh Chúa?

Người tử đạo chân chính giúp mọi người biết phân định điều gì đáng để lựa chọn.

Thế giới hôm nay đang rất cần những con người dám làm chứng cho sự thật.

Chúng ta đừng sống cho bạo lực, thù hận, chia rẽ, kích động hay những điều sai sự thật.

Mối tương quan của người tử đạo với Thiên Chúa được thể hiện rõ qua niềm hy vọng mà họ luôn gìn giữ giữa những cuộc bách hại.

Thánh Phêrô nói rằng người ta có thể giết chết thân xác, nhưng sự sống trong Thần Khí thì không bao giờ bị hủy diệt.

Cuộc đời và sứ mạng của Đức Giêsu không kết thúc bằng khổ đau và cái chết, nhưng được hoàn tất trong ánh sáng Phục sinh vinh hiển.

Đức Kitô đã thực sự sống lại. Người đang hiển trị trong Nước của Người, ngự bên hữu Chúa Cha và không ngừng chuyển cầu cho chúng ta.

Chính niềm tin vào Đức Giêsu Phục Sinh đem lại cho chúng ta một niềm hy vọng vững chắc.

Vinh quang mà Thiên Chúa hứa ban sẽ không bao giờ phai tàn.

Chúng ta hãy nhớ đến người trộm lành bị đóng đinh bên cạnh Chúa Giêsu. Trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, ông tha thiết thưa với Chúa: "Xin Ngài nhớ đến tôi khi vào Nước của Ngài." Và Chúa Giêsu đã lập tức đáp lại lời cầu xin ấy.

Người trộm chỉ xin được Chúa nhớ đến, và Chúa đã ghi nhớ ông trong chính trái tim của Người.

Thế gian có thể quên lãng chúng ta, nhưng Đức Giêsu Phục Sinh sẽ không bao giờ quên những ai thuộc về Người.

Thánh Stêphanô, vị tử đạo tiên khởi, giữa lúc chịu đau khổ đã được thấy trời mở ra và Con Người ngự bên hữu Thiên Chúa.

Vinh quang Nước Trời đang chờ đợi phía trước.

Các vị tử đạo đã bước qua đau khổ, gươm giáo và cái chết để tiến vào vinh quang ấy.

Chúng ta tin rằng Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp đã gặp gỡ Đức Giêsu và đang sống trong hạnh phúc vĩnh cửu với Người.

Ngài mời gọi chúng ta đặt trọn niềm hy vọng nơi Đức Giêsu.

Chính Chúa sẽ làm cho cuộc đời và sứ mạng của chúng ta được bền vững, chứ không phải của cải vật chất.

Vì thế, tôi lại muốn hỏi anh chị em:

Anh chị em sẽ chọn đặt nền tảng cuộc đời trên sự giàu có của thế gian hay trên sự giàu có của Thiên Chúa?

Anh chị em sẽ tìm kiếm danh tiếng và những lượt thích, lượt chia sẻ trên mạng xã hội hay sẽ chọn nương tựa nơi Thiên Chúa?

Anh chị em sẽ chọn những vũ khí gây nên chiến tranh hay sẽ đón nhận món quà là chính Đức Kitô, Đấng đem lại bình an đích thực?

"Phúc thay ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.

Phúc thay ai bị bách hại vì Danh Chúa, vì Nước Trời là của họ."

Lạy Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Hòa Bình, xin chuyển cầu cho chúng con.

Xin Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp cầu bầu cùng Chú;a cho chúng con.

Amen.

 

Truyền thông HĐGMVN


Link xem trên Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=LCMn1DIS3Uo


 

JULY 3, 2026: FEAST OF SAINT THOMAS, APOSTLE

 July 3, 2026

Feast of Saint Thomas, Apostle

Lectionary: 593

 


Reading 1

Ephesians 2:19-22

Brothers and sisters:
You are no longer strangers and sojourners,
but you are fellow citizens with the holy ones
and members of the household of God,
built upon the foundation of the Apostles and prophets,
with Christ Jesus himself as the capstone.
Through him the whole structure is held together
and grows into a temple sacred in the Lord;
in him you also are being built together
into a dwelling place of God in the Spirit.

 

Responsorial Psalm

Psalm 117:1bc, 2

R. (Mark 16:15) Go out to all the world and tell the Good News.
Praise the LORD, all you nations;
glorify him, all you peoples!
R. Go out to all the world and tell the Good News.
For steadfast is his kindness for us,
and the fidelity of the LORD endures forever.
R. Go out to all the world and tell the Good News.

 

Alleluia

John 20:29

R. Alleluia, alleluia.
You believe in me, Thomas, because you have seen me, says the Lord;
blessed are those who have not seen, but still believe!
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

John 20:24-29

Thomas, called Didymus, one of the Twelve,
was not with them when Jesus came.
So the other disciples said to him, "We have seen the Lord."
But Thomas said to them,
"Unless I see the mark of the nails in his hands
and put my finger into the nailmarks
and put my hand into his side, I will not believe."
Now a week later his disciples were again inside
and Thomas was with them.
Jesus came, although the doors were locked,
and stood in their midst and said, "Peace be with you."
Then he said to Thomas, "Put your finger here and see my hands,
and bring your hand and put it into my side,
and do not be unbelieving, but believe."
Thomas answered and said to him, "My Lord and my God!"
Jesus said to him, "Have you come to believe because you have seen me?
Blessed are those who have not seen and have believed."

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/070326.cfm

 


Commentary on Ephesians 2:19-22; John 20:24-29

Today’s Gospel reading recalls the scene after Jesus’ resurrection when Jesus appeared to his disciples in the upper room. They first saw him on Easter Sunday, the day of the Resurrection, but for some reason, Thomas was not with them. When, later on, they told Thomas they had seen the Lord, he absolutely refused to believe them. He said that unless he saw with his own eyes the mark of the nails in Jesus’ hands and was able to put his hands into the wound in Jesus’ side, he would not believe.

Then, exactly a week later, when they were all gathered together again and Thomas was with them, Jesus suddenly appeared, although the doors were again locked. After giving them a greeting of peace, he immediately addressed Thomas:

Put your finger here and see my hands. Reach out your hand and put it in my side. Do not doubt but believe.

Thomas is clearly overwhelmed. He can only burst out:

My Lord and my God!

It is clearly a statement of deep faith. He is the only person in the Gospels to address Jesus directly as ‘God’. And it seems to have been made without his touching the body of his Risen Lord.

Jesus then says:

Have you believed because you have seen me? Blessed are those who have not seen and yet have come to believe.

Two comments can be made. First, Thomas in fact went beyond what he was seeing. He saw the Risen Jesus, but he addressed him as God. That was something which went beyond just seeing—it was a statement of faith.

Second, the rest of the statement is addressed to us. None of us has ever seen the Risen Jesus, but we firmly believe that he did rise from the dead and is in glory with the Father. It is on the basis of that act of faith that our Christian life is founded.

The First Reading from the Letter to the Ephesians reminds us that our membership in the Christian community is built on the foundation of the Apostles and prophets, with Jesus himself as the headstone. Thomas is part of that foundation. And it is through Jesus that the whole structure of the Christian community is held together and:

…grows into a holy temple in the Lord.

In the Risen Jesus, we:

…are built together spiritually into a dwelling place for God.

We, as Paul says elsewhere, are the Temple of the Lord, the Body of Christ, his visible presence on earth. This is both a huge privilege and a huge responsibility for each one of us. We remember that Jesus once said:

…whoever sees me sees him who sent me. (John 12:45)

But we also believe that whenever someone looks at us, they should also see Jesus. This is the faith that Jesus spoke of to Thomas. Are we really aware of this?

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/f0703r/

 

 


Friday, July 3, 2026

St. Thomas, Apostle

Opening Prayer

Father,

you call your children to walk in the light of Christ.

Free us from darkness and keep us in the radiance of your truth.

We ask this through our Lord Jesus Christ, your Son, who lives and reigns with you and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - John 20: 24-29

Thomas, called the Twin, who was one of the Twelve, was not with them when Jesus came. So the other disciples said to him, 'We have seen the Lord,' but he answered, 'Unless I can see the holes that the nails made in his hands and can put my finger into the holes they made, and unless I can put my hand into his side, I refuse to believe.'

Eight days later the disciples were in the house again and Thomas was with them. The doors were closed, but Jesus came in and stood among them. 'Peace be with you,' he said. Then he spoke to Thomas, 'Put your finger here; look, here are my hands. Give me your hand; put it into my side. Do not be unbelieving any more but believe.'

Thomas replied, 'My Lord and my God!' Jesus said to him: You believe because you can see me. Blessed are those who have not seen and yet believe.

Reflection

Today is the Feast of Saint Thomas and the Gospel speaks to us about the encounter of Jesus with Thomas, the apostle who wanted to see in order to believe. For this reason, many call him Thomas the incredulous. The message of this Gospel is very diverse. It is much more profound and actual.

           John 20: 24-25: The doubt of Thomas. Thomas, one of the twelve was not present when Jesus appeared to the disciples the week before. He did not believe in the witness of the others who said: “We have seen the Lord.” He gives some conditions: “Unless I can see the holes that the nails made in his hands and can put my finger into the holes they made, and unless I can put my hand into his side, I refuse to believe.” Thomas is very demanding. In order to believe he wants to see! He does not want a miracle in order to believe. No! He wants to see the signs on the hands, on the feet and on the side! He does not believe in the glorious Jesus, separated from the human Jesus who suffered on the Cross. When John writes, at the end of the first century, there were some persons who did not accept the coming of the Son of God in the flesh (2 Jn 7; 1 Jn 4: 2-3). They were the Gnostics who despised matter and the body. John presents this concern of Thomas to criticize the Gnostics: “To see in order to believe.” The doubt of Thomas also makes us see the difficulty of believing in the Resurrection!

           John 20: 26-27: Do not be unbelieving but believe. The text says “six days later.” That means that Thomas was capable of maintaining his opinion during a whole week against the witness of the other Apostles. Stubborn! Thank God, for us! Thus, six days later, during the community meeting, they once again had the profound experience of the presence of the risen Lord in their midst.

The closed doors could not prevent the presence of Jesus in the midst of those who believe in him. Today, it is also like this. When we are meeting, even when we are meeting with the doors closed, Jesus is in our midst. And up until today, the first word of Jesus is and will always be: “Peace be with you!” What impresses is the kindness of Jesus. He does not criticize, nor does he judge the unbelief of Thomas, but he accepts the challenge and says: “Thomas, put your finger in the hole of my hands!” Jesus confirms the conviction of Thomas and of the communities, that is, the glorious Risen One is the tortured crucified One! The Jesus who is in the community is not a glorious Jesus who has nothing in common with our life. He is the same Jesus who lived on this earth and on his body he has the signs of his Passion. The signs of the Passion are found today in the sufferings of people, in hunger, in the signs of torture, of injustice. And Jesus becomes present in our midst in the persons who react, who struggle for life and who do not allow themselves to be disheartened. Thomas believes in this Christ and so do we!

           John 20: 28-29: Blessed are those who have not seen and yet believe. Together with him we say: “My Lord and my God!” This gift of Thomas is the ideal attitude of faith. And Jesus completes with a final message: “You believe because you can see me. Blessed are those who have not seen and yet believe!” With this phrase, Jesus declares blessed all of us who find ourselves in the same condition: without having seen, we believe that Jesus, who is in our midst, is the same One who died crucified!

           The mandate: “As the Father sent me so I am sending you!” From this Jesus, who was crucified and rose from the dead, we receive the mission, the same one which he has received from the Father (Jn 20: 21). Here, in the second apparition, Jesus repeats: “Peace be with you!” This repetition stresses the importance of Peace. To construct peace forms part of the mission. Peace means much more than the absence of war. It means to construct a harmonious human living together in which persons can be themselves, having everything necessary to live, living happily together in peace. This was the mission of Jesus and also our own mission. Jesus breathed and said: “Receive the Holy Spirit” (Jn 20: 22). And with the help of the Holy Spirit we will be capable to fulfil the mission which he has entrusted to us. Then Jesus communicates the power to forgive sins: “If you forgive anyone’s sins, they are forgiven; if you retain anyone’s sins, they are retained!” The central point of the mission of peace is reconciliation, in the effort of trying to overcome barriers which separate us. This power of reconciling and of forgiving is given to the community (Jn 20: 23); Mt 18: 18). In the Gospel of Matthew, this power is also given to Peter (Mt 16: 19). Here we can perceive that a community without pardon and without reconciliation is not a Christian community. In one word, our mission is that of “forming community” according to the example of the community of the Father, of the Son and the Holy Spirit.

Personal Questions

           In society today the divergence and the tensions of race, social class, religion, gender and culture are enormous, and they continue to grow every day. How can the mission of reconciliation be carried out today?

           In your community and in your family is there some mustard seed, the sign of a reconciled society?

Concluding Prayer

Praise Yahweh, all nations, extol him, all peoples, for his faithful love is strong and his constancy never-ending. (Ps 117)

 

www.ocarm.org

 


Saint Thomas, Apostle

 

Thomas is listed in the Synoptic Gospels and in the Acts of the Apostles as one of the Twelve Apostles. His name in Aramaic, Te’oma, means ‘twin’, as does Didymus in Greek. What we know of Thomas comes mostly from the New Testament, although there are many other legends about him. He is mentioned just once in each of the Synoptic Gospels and always in the same context—as one of the Twelve Apostles chosen from among the disciples of Jesus. There is no other mention of him in these Gospels. He is also mentioned just once in the Acts of the Apostles, where he is simply listed among the Apostles who gather in the “upper room” immediately after the ascension of Jesus.

However, he is mentioned four times in John’s Gospel, where something of his character appears. He comes across as somewhat aggressive and argumentative. In chapter 11 of John’s Gospel, we are told that Jesus has just received word that his friend Lazarus, the brother of Mary and Martha, is seriously ill. But Jesus waits for two days before deciding to go to Bethany. The disciples are somewhat alarmed because there are people there who are threatening the life of Jesus, and so they try to dissuade him from going. But when it is clear that Jesus has made up his mind, Thomas says to his companions:

Let us also go, that we may die with him.

Was it just bravado or was it a statement of loyalty? Perhaps it was something of both.

Later, during the Last Supper, when Jesus speaks of leaving his disciples, but also says that he will come back to take them to himself, Jesus continues:

And you know the way to the place where I am going.

It is then that Thomas indignantly blurts out,

Lord, we do not know where you are going. How can we know the way?

And we can be thankful to Thomas for eliciting one of Jesus’ most beautiful and meaningful statements:

I am the way and the truth and the life…

We next meet Thomas in chapter 20 of John’s Gospel. Jesus is risen. He has already appeared to his disciples on Easter Sunday, but Thomas is not there and, when told of the meeting, refuses to believe.

Unless I see the mark of the nails in his hands and put my finger in the mark of the nails and my hand in his side, I will not believe.

On the following Sunday, Jesus appears again and tells Thomas to examine his hands and put his own hands in Jesus’ side:

Do not doubt but believe.

Again, the impulsive Thomas goes to the other extreme. He falls to his knees and exclaims:

My Lord and my God!

He is the only person in the Gospel to address Jesus as ‘God’. It was an expression of deep faith.

Thomas’ last appearance in this Gospel is in the final chapter when we are told that seven disciples, after the Resurrection, went fishing on the Sea of Galilee. Of the five disciples named, one is Thomas the Twin.

Apart from the Gospel narrative, there are many legends about Thomas. For instance, there is one that he was the only witness to the Assumption of Mary and that as she rose heavenwards she dropped her ‘girdle’—a knotted textile cord used as a belt. This story was frequently depicted in the art of Florence and the supposed original girdle is a relic belonging to Prato Cathedral in Tuscany.

There is also long tradition in Edessa, Mesopotamia, that Thomas was the Apostle of India. It is said that Thomas’ bones were brought from India to Edessa. The local church of Kerala State in South India has a tradition that Thomas sailed there to spread the Christian faith.

According to tradition, Thomas landed in Kodungallur in AD 52, in the company of a Jewish merchant, named Hebban. There were Jewish colonies in Kodungallur since ancient times, and Jews continue to reside in Kerala, tracing their ancient history. In the 13th century, Marco Polo, who visited South India, mentions the Syrian Christians of Quilon and also refers to a tomb of Thomas, confirming the tradition that Thomas died in South India.

While exploring the Malabar coast of Kerala, South India, after Vasco da Gama’s arrival in Calicut (now Kozhikode) in 1498, the Portuguese encountered Christians in South Western India, who traced their foundations to Thomas. On the isolated island of Socotra south of Yemen in the Arabian Sea, a community of Christians had been attested as early as 354 AD. They survived to be documented in 1542 by Saint Francis Xavier, and told him that their ancestors had been evangelized by Thomas. Francis Xavier was careful to station four Jesuits to guide the faithful in Socotra into orthodoxy. An attempt was made by the Portuguese in the 16th century to trace the original tomb of Thomas.

Finally, they settled on Mylapore, near Madras (Chennai) in south India, as the site of his martyrdom. Near Chennai stands a small hill called St Thomas Mount, where the Apostle is said to have been killed in 72 AD. Also to be found in Chennai is the Diocese of Saint Thomas of Mylapore to which his mortal remains were supposedly transferred.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/f0703s/

 

 

03.07.2026: THỨ SÁU TUẦN XIII THƯỜNG NIÊN - THÁNH TÔ-MA, TÔNG ĐỒ - LỄ KÍNH

 03/07/2026

Thứ Sáu đầu tháng, tuần 13 thường niên

 Thánh TÔMA, TÔNG ĐỒ.

 Lễ kính

 


* Vào lúc Đức Giêsu chịu thương khó và phục sinh, khuôn mặt của thánh Tôma nổi bật. Trong bữa ăn tối, đáp lại thắc mắc của Tôma, Đức Giêsu nói: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14,6). Khi nghe nói Đức Giêsu đã phục sinh, vị tông đồ này không tin ngay. Mãi tới lúc Đức Giêsu cho Tôma thấy tay và cạnh sườn bị đâm thủng, Tôma mới tuyên xưng: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con” (Ga 20,28).

Theo truyền khẩu thì thánh nhân đã đi loan báo Tin Mừng cho dân Ấn Độ. Từ thế kỷ 4, người ta mừng ngày rước hài cốt của ngài về Ê-đét-xa, tức là ngày 3 tháng 7.

 

Bài Ðọc I: Ep 2, 19-22

“Anh em được xây dựng trên nền tảng các tông đồ”.

Trích thư Thánh Phao-lô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô.

Anh em thân mến, anh em không còn là khách trọ và khách qua đường nữa, nhưng là người đồng hương với các Thánh và là người nhà của Thiên Chúa: anh em đã được xây dựng trên nền tảng các Tông đồ và các Tiên tri, có chính Ðức Giê-su Ki-tô làm Ðá góc tường. Trong Người, tất cả toà nhà được xây dựng cao lên thành đền thánh trong Chúa, trong Người, cả anh em cũng được xây dựng làm một với nhau, để trở thành nơi Thiên Chúa ngự trong Thánh Thần.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 116, 1. 2

Ðáp: Hãy đi rao giảng Tin Mừng khắp thế gian

Xướng: Hỡi muôn dân, hãy ngợi khen Chúa! Hỡi ngàn dân, hãy ca tụng Người. – Ðáp.

Xướng: Vì lòng từ bi Người vững bền trên chúng ta, và lòng trung kiên Người tồn tại đến muôn đời. – Ðáp.

 

Alleluia: Ga 20, 29

Alleluia, alleluia! – Tôma, vì con đã xem thấy Thầy nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 20, 24-29

“Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!”

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.

Bấy giờ trong Mười Hai Tông đồ, có ông Tô-ma gọi là Ði-đy-mô, không ở cùng với các ông, khi Chúa Giê-su hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: “Chúng tôi đã xem thấy Chúa”. Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: “Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người thì tôi không tin”. Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà, và có Tô-ma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giê-su hiện đến đứng giữa mà phán: “Bình an cho các con”. Ðoạn Người nói với Tô-ma: “Hãy xỏ ngón tay vào đây và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin”. Tô-ma thưa rằng: “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!” Chúa Giê-su nói với ông: “Tô-ma, vì con đã thấy Thầy nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin”.

Ðó là lời Chúa.

 

 




Chú giải về Ê-phê-sô 2,19-22; Gioan 20,24-29

Bài đọc Tin Mừng hôm nay thuật lại cảnh tượng sau khi Chúa Giê-su phục sinh, khi Ngài hiện ra với các môn đệ trong phòng trên lầu. Họ lần đầu tiên thấy Ngài vào Chúa nhật Phục Sinh, ngày Phục Sinh, nhưng vì lý do nào đó, Tô-ma không có mặt cùng họ. Sau đó, khi họ nói với Tô-ma rằng họ đã thấy Chúa, ông hoàn toàn không tin. Ông nói rằng trừ khi ông tận mắt nhìn thấy dấu đinh trên tay Chúa Giê-su và có thể đặt tay vào vết thương bên sườn Chúa Giê-su, ông sẽ không tin.

Rồi, đúng một tuần sau, khi tất cả họ lại tụ họp và Tô-ma có mặt cùng họ, Chúa Giê-su đột nhiên hiện ra, mặc dù các cửa lại bị khóa. Sau khi chào hỏi bình an, Ngài lập tức nói với Tô-ma:

Hãy đặt ngón tay ngươi vào đây và xem tay Ta. Hãy đưa tay ngươi ra và đặt vào bên sườn Ta. Đừng nghi ngờ, nhưng hãy tin.

Tô-ma rõ ràng rất xúc động. Ông chỉ có thể thốt lên:

Lạy Chúa tôi và Đức Chúa Trời tôi!

Đó rõ ràng là một lời tuyên bố về đức tin sâu sắc. Ông là người duy nhất trong các sách Phúc Âm gọi Chúa Giêsu trực tiếp là “Thiên Chúa”. Và dường như điều đó được thực hiện mà không cần ông chạm vào thi thể của Chúa Phục Sinh.

Chúa Giêsu sau đó nói:

Các ngươi tin vì đã thấy Ta chăng? Phúc cho những ai không thấy mà tin.

Có thể đưa ra hai nhận xét. Thứ nhất, Tôma thực sự đã vượt ra ngoài những gì ông nhìn thấy. Ông đã thấy Chúa Giêsu Phục Sinh, nhưng ông đã gọi Ngài là Thiên Chúa. Đó là điều vượt ra ngoài việc chỉ nhìn thấy—đó là một lời tuyên xưng đức tin.

Thứ hai, phần còn lại của lời tuyên xưng đó dành cho chúng ta. Không ai trong chúng ta từng thấy Chúa Giêsu Phục Sinh, nhưng chúng ta tin chắc rằng Ngài đã sống lại từ cõi chết và đang ở trong vinh quang với Chúa Cha. Chính trên cơ sở hành động đức tin đó mà đời sống Kitô giáo của chúng ta được xây dựng.

Bài đọc thứ nhất từ ​​Thư gửi tín hữu Êphêsô nhắc nhở chúng ta rằng tư cách thành viên của chúng ta trong cộng đồng Kitô giáo được xây dựng trên nền tảng của các Tông đồ và các tiên tri, với chính Chúa Giêsu là viên đá đầu. Tôma là một phần của nền tảng đó. Và chính nhờ Chúa Giê-su mà toàn bộ cấu trúc của cộng đồng Kitô giáo được giữ vững và:

…phát triển thành một đền thờ thánh trong Chúa.

Trong Chúa Giê-su Phục Sinh, chúng ta:

…được xây dựng cùng nhau về mặt tâm linh thành một nơi ở cho Đức Chúa Trời.

Chúng ta, như Phao-lô nói ở một nơi khác, là Đền thờ của Chúa, là Thân thể của Đấng Ki-tô, là sự hiện diện hữu hình của Ngài trên đất. Đây vừa là một đặc ân to lớn vừa là một trách nhiệm to lớn đối với mỗi người chúng ta. Chúng ta nhớ rằng Chúa Giê-su đã từng nói:

…ai thấy Ta thì thấy Đấng đã sai Ta đến. (Gioan 12,45)

Nhưng chúng ta cũng tin rằng bất cứ khi nào ai đó nhìn chúng ta, họ cũng nên thấy Chúa Giê-su. Đây là đức tin mà Chúa Giê-su đã nói với Tô-ma. Chúng ta có thực sự nhận thức được điều này không?

 

https://livingspace.sacredspace.ie/f0703r/

 

 


Vị tiên tri cô độc  

Người Ấn Ðộ có kể lại câu chuyện ngụ ngôn sau đây:

“Vì tội lỗi của loài người, Thượng đế doạ sẽ trừng trị họ bằng một trận động đất. Ðất sẽ nứt nẻ và nước sẽ rút hết vào trong lòng đất... Một thứ nước độc sẽ tràn ngập mặt đất. Ai uống vào sẽ trở nên bất bình thường.

Một vị tiên tri nọ đã không xem thường lời đe doạ của Thượng đế. Ông chuẩn bị đương đầu với biến cố bằng cách từng ngày đem nước lên một ngọn núi cao. Số nước dự trữ đủ cho ông sống đến ngày tàn của cuộc đời...

Ðộng đất đã xảy đến, bao nhiêu sông nước trên mặt đất đều bốc hơi, một thứ nước khác được thay thế vào.

Một tháng sau, vị tiên tri trở lại đất bằng để xem những gì đang xảy ra cho loài người. Ðúng như lời đe doạ của Thượng đế, mọi người sống trên mặt đất đều hoá ra điên dại. Nhưng kỳ lạ thay, loài người không ý thức được tình trạng điên dại của mình. Trái lại, ai cũng muốn ra đường để chế diễu vị tiên tri vì họ cho rằng ông mới là người điên dại...

Buồn tình, vị tiên tri trở lại chốn núi cao của mình. Ông sung sướng vì nước dự trữ vẫn còn và ông vẫn là người duy nhất còn có một tâm trí lành mạnh, bình thường...

Nhưng ngày qua ngày, ông cảm thấy không chịu nổi sự cô đơn của mình. Ông khao khát được sống một cách bình thường với những người đồng loại. Thế là một lần nữa, ông trở lại đồng bằng. Và một lần nữa, ông lại bị dân chúng ruồng rẫy, vì họ cho rằng ông không còn giống họ nữa.

Không còn chịu được sự hắt hủi của những người đồng loại, vị tiên tri đã đổ hết số nước dự trữ của mình và ông uống lấy nước mới của người đồng loại để cũng trở nên điên dại như họ...”

Con đường dẫn đến chân lý không phải là con đường rộng thênh thang. Người đi tìm chân lý thường là người cô độc...

Hôm nay chúng ta kính nhớ thánh tông đồ Toma. Ai cũng biết lời bất hủ của Toma khi tuyên bố về sự sống lại của Chúa: Nếu tôi không xỏ tay tôi vào lỗ đinh và cạnh sườn Ngài, tôi không tin... Theo phương pháp khoa học, nhiều người đã lấy câu nói của Toma làm châm ngôn cho việc đi tìm chân lý. Nghĩa là, nếu tôi không kiểm chứng được, nếu tôi không sờ mó được, tôi không chấp nhận điều đó là đúng...

Thái độ đó chưa hẳn là thái độ thực tiễn trong cuộc sống. Giá trị cao cả nhất trong cuộc sống: đó là sự tin tưởng, tín nhiệm đối với người khác. Ðau yếu, chúng ta đi mua thuốc, chúng ta buộc phải tin tưởng ở người bán thuốc. Lạc đường, chúng ta buộc phải tin tưởng ở lòng thành thật của người chỉ lối...

Thái độ đó càng đúng hơn trong lĩnh vực Ðức Tin... Chúng ta tin vào sự sống lại của Chúa Giêsu không phải vì chúng ta đã thấy Người hiện ra, nhưng chỉ vì lời chứng của các tông đồ, của các tiền nhân... Một thái độ như thế đòi hỏi rất nhiều phấn đấu của lý trí. Lắm khi, chúng ta chỉ là một thiểu số cô độc.

Chúng ta dễ dàng rơi vào nỗi cô độc của những người đang đi tìm chân lý. Người Kitô thường phải đi ngược dòng. Ðiều người đời cho là bất bình thường, có lẽ phải là cái bình thường đối với người Kitô. Ðiều người đời cho là yếu nhược, có khi phải là sức mạnh của người Kitô. Ðiều người đời cho là điên dại, có khi phải là lẽ khôn ngoan của người Kitô.

‘Mỗi Ngày Một Tin Vui'

 




 

Ngày 3/7: Thánh Tô-ma tông đồ

Lễ kính

1. Ghi nhận lịch sử – phụng vụ

Tại Tây Phương, từ các thế kỷ VII – VIII, Lễ Thánh Tôma Tông Đồ được kính vào ngày 21 tháng Mười Hai. Nhưng rồi đã được đổi sang ngày 3 tháng Bảy, và từ nay trùng với ngày chuyển hài cốt của thanh nhân về Edesse. Đây cũng là ngày lễ kính trọng thể của các giáo dân, theo nghi lễ Syro-madabar ở Ấn Độ (họ vẫn tự coi là con cái thiêng liêng của Thánh Tôma), và của nghi lễ Syro Phương Tây.

Vị Tông Đồ mà các sách Phúc Âm gọi một cách đơn sơ là Tôma (Mt 10, 9; Mc 3, 18; Lc 6, 15; Cv 1, 13) thì Thánh Gioan gọi tên là Điđymô Song Sinh (11, 16; 20, 24) và ta thấy Người đóng vai trò quan trọng (14, 5; 20, 24-29; 21, 2). Truyền thống Antiochia, về cuộc đời truyền giáo của Người ở Ba Tư, nhất là ở Ấn Độ, xuất phát từ các văn bản ngụy kinh trong đó có lẽ chứa đựng vài yếu tố lịch sử.

2. Thông điệp và tính thời sự

Các lời nguyện cũng như các điệp ca và ca vãn của phụng vụ giờ kinh nhìn Thánh Tôma dưới ánh sáng Phúc Âm.

Lời nguyện của ngày và điệp ca hiệp lễ nhắc lại mẩu chuyện Phúc Âm, trong đó, Thánh Tôma công nhận Đức Giêsu là Chúa (Ga 20, 24-27). Vị tông đồ cứng lòng tin đã phải công nhận bằng một lời tuyên xưng niềm tin nối kết hai tước vị Chúa và Thiên Chúa.

Lời nguyện sau hiệp lễ, cũng như ca vãn giờ kinh, cầu xin Chúa Cha, cho chúng ta “cùng với Thánh Tông đồ Tôma, biết tuyên xưng Người là Chúa và là Thiên Chúa” chúng ta. Niềm tin chúng ta vào sự phục sinh là vững chắc, và được dựa trên kinh nghiệm của các tông đồ, những kẻ đã tận mắt thấy và tận tay chạm vào Ngôi Lời của sự sống (xem 1 Ga 1, 1) và đã thấy Người sống lại.

Thánh Grêgoriô Cả mà Bài đọc trích dẫn có tuyên bố: “Câu nói, Phúc cho ai không thấy mà tin, thực sự đem lại cho chúng ta vui mừng. Vì câu nói đó chính để nói về chúng ta, những người bám víu bằng tinh thần vào Đấng mà chúng ta không thấy bằng xác thể” (xem điệp ca bài Ca vinh Giacaria).

Điệp ca thứ nhất giờ kinh mai, nhắc tới một khía cạnh khác trong nhân cách của Thánh Tôma: tính cách duy lý, bởi vì, trong bữa tiệc ly, Tôma đã thưa với Thầy: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao có thể biết được đường Thầy đi là đường nào?”

Enzo Lodi