Trang

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2026

AUGUST 8, 2026: MEMORIAL OF SAINT DOMINIC, PRIEST

 


August 8, 2026

Memorial of Saint Dominic, Priest

Lectionary: 412

 

Reading 1

Habakkuk 1:12—2:4

Are you not from eternity, O LORD,
my holy God, immortal?
O LORD, you have marked him for judgment,
O Rock, you have readied him punishment!
Too pure are your eyes to look upon evil,
and the sight of misery you cannot endure.
Why, then, do you gaze on the faithless in silence
while the wicked man devours
one more just than himself?
You have made man like the fish of the sea,
like creeping things without a ruler.
He brings them all up with his hook,
he hauls them away with his net,
He gathers them in his seine;
and so he rejoices and exults.
Therefore he sacrifices to his net,
and burns incense to his seine;
for thanks to them his portion is generous,
and his repast sumptuous.
Shall he, then, keep on brandishing his sword
to slay peoples without mercy?I will stand at my guard post,
and station myself upon the rampart,
And keep watch to see what he will say to me,
and what answer he will give to my complaint.

Then the LORD answered me and said:
Write down the vision
Clearly upon the tablets,
so that one can read it readily.
For the vision still has its time,
presses on to fulfillment, and will not disappoint;
If it delays, wait for it,
it will surely come, it will not be late.
The rash man has no integrity;
but the just man, because of his faith, shall live.

 

Responsorial Psalm

Psalm 9:8-9, 10-11, 12-13

R. (11b) You forsake not those who seek you, O Lord.
The LORD sits enthroned forever;
he has set up his throne for judgment.
He judges the world with justice;
he governs the peoples with equity.
R. You forsake not those who seek you, O Lord.
The LORD is a stronghold for the oppressed,
a stronghold in times of distress.
They trust in you who cherish your name,
for you forsake not those who seek you, O LORD.
R. You forsake not those who seek you, O Lord.
Sing praise to the LORD enthroned in Zion;
proclaim among the nations his deeds;
For the avenger of blood has remembered;
he has not forgotten the cry of the poor.
R. You forsake not those who seek you, O Lord.

 

 

Alleluia

2 Timothy 1:10

R. Alleluia, alleluia.
Our Savior Jesus Christ has destroyed death
and brought life to light through the Gospel.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Matthew 17:14-20

A man came up to Jesus, knelt down before him, and said,
“Lord, have pity on my son, who is a lunatic and suffers severely;
often he falls into fire, and often into water.
I brought him to your disciples, but they could not cure him.”
Jesus said in reply,
“O faithless and perverse generation, how long will I be with you?
How long will I endure you?  
Bring the boy here to me.”
Jesus rebuked him and the demon came out of him,
and from that hour the boy was cured.
Then the disciples approached Jesus in private and said,
“Why could we not drive it out?”
He said to them, “Because of your little faith.
Amen, I say to you, if you have faith the size of a mustard seed,
you will say to this mountain,
‘Move from here to there,’ and it will move.
Nothing will be impossible for you.”
 

https://bible.usccb.org/bible/readings/memorial-saint-dominic-priest

 

 


Commentary on Habakkuk 1:12—2:4

Today we have one reading from the Prophet Habakkuk. The book dates from the years 605-597 BC, i.e. between the great Babylonian victory at Carchemish and Nebuchadnezzar’s invasion of the southern kingdom of Judah which resulted in the capture and destruction of Jerusalem. In addition to the threat of invasion, the city itself was a hotbed of political intrigue and widespread idolatry.

The first two chapters, from which our readings are taken, consist of a dialogue between God and the prophet, and may be the only place in the Bible where someone questions the way God manages events.

The New American Bible comments:

“The third chapter [from which we will not be reading] is a magnificent religious lyric, filled with reminiscences of Israel’s past and rich in literary borrowings from the poetry of ancient Canaan, though still expressing authentic Israelite faith. God appears in all his majestic splendour and executes vengeance on Judah’s enemies. The prophecy ends with a joyous profession of confidence in the Lord, the Saviour.”

In today’s reading, the prophet complains to God about how he can tolerate the evil of those who cause so much suffering among his chosen people. The Jerusalem Bible summarises the prophet’s feelings thus:

“If it is true that the Chaldaean triumph is ultimately due to Yahweh, this only moves the problem back to Yahweh himself who must give the answer. How is it that a just and holy God, the custodian of justice, can treat nations thus, and the chosen people in particular? Will he allow the wicked to engulf the virtuous?”

As well, the New International Bible comments:

Habakkuk cannot see the justice in Judah’s being punished by an even more wicked nation, and thinks that the Babylonians surely would not be allowed to conquer Judah completely.

The prophet acknowledges God as the Holy One who lives in eternity from ancient times, i.e. from the time of the Exodus—the basis of the prophet’s hope for the future. He says to God:

O Lord, you have marked them for judgment,
and you, O Rock, have established them for punishment.

He calls God “O Rock!”—a title recognising God’s immutable power. But it is this God who has made Babylon his agent for the judgement of the chosen people.

At the same time, the prophet sees a contradiction here. He says to God:

Your eyes are too pure to behold evil,
and you cannot look on wrongdoing;
why do you look on the treacherous
and are silent when the wicked swallow
those more righteous than they?

It is the classic question, asked again and again: Why does evil seem to flourish unchecked by a just and holy God? It is a question often asked since September 11, 2001, October 7, 2023 and after so many other murderous attacks in our time.

God, says Habakkuk, treats people:

…like the fish of the sea…

The victims of Babylonia are as helpless as fish swimming into a net. In fact, Mesopotamian reliefs show conquering rulers symbolically catching their victims in fishnets. It seems that Babylonia is allowed to do anything they like and, in the end, “rejoices and exults.”The Babylonians offer celebratory sacrifices over their ‘catch’ and burn incense to the booty which rewards them with wealth and luxury.

The prophet wants to know if there is to be no end to all of this:

Is he [Babylon] then to keep on emptying his net
and destroying nations without mercy?

So the prophet goes on a long watch on Jerusalem’s city walls to see if the Lord has any answer at all to his complaints. The prophet keeps watch like a sentry on behalf of his people. He looks out from his “watchpost” expecting a response to his challenge.

Yahweh’s response comes in the second part of today’s reading:

Then the Lord answered me and said…

The prophet is told:

Write the vision;
make it plain on tablets,
so that a runner may read it.

This is so that it can easily be carried and read out by a messenger and delivered to all those meant to receive it. The word used here refers specifically to a prophet’s vision.

The message is “for the appointed time” only, without any specification of when it will happen. It will be fulfilled at the appointed time. In fact, it will deal with the fall of Babylon in 539 BC, 66 years after Habakkuk made his prophecy:

If it seems to tarry, wait for it…

It has an energy of its own, because it is the expression of Yahweh’s word moving to inevitable fulfilment. Our Advent liturgy uses this verse to express expectation of the Messiah.

The message, then, is to be patient. It may be slow in coming, but:

…it will surely come; it will not delay.

In conclusion, a contrast is made between two kinds of people. On the one hand there are “the proud” whose “spirit is not right in them”, and on the other, there are “the righteous”, those who “live by their faithfulness”. The king of Babylonia and his followers can be numbered among the first kind, as well as those people of Judah who have lost confidence in God. Others remain utterly faithful to God no matter what happens and how long he has to wait.

‘Faithfulness’ to God, i.e. to his word and to his will, is characteristic of the “righteous”, and assures them security and life here on earth. The wicked, who do not have this ‘righteousness’ run to ruin. The righteous and the wicked in this context are respectively Judah and the Chaldaeans—the former will live and the others perish.

In light of God’s revelation about how (and when) he is working, his people are to wait patiently and live by faith, trusting in their sovereign God. The last clause of the reading is quoted frequently in the New Testament to support the teaching that people are saved by grace through faith and should live by faith (see Heb 10:38-39). It also became the rallying cry of the Protestant Reformation in the 16th century.

There is a distinction to be made between ‘faith’ and ‘faithfulness’. ‘Faith’ implies a deep and unconditional trust in God’s love and care for us, even in our sinfulness. ‘Faithfulness’ or ‘fidelity’ suggests maintaining, through thick and thin and perhaps over a long period of time, the integrity of a relationship (as in marriage). Obviously both apply in this passage.

We all need to live by faith and faithfulness. This is one of the secrets of peace and happiness in our lives.

Comments Off

 

 


Commentary on Matthew 17:14-20

In today’s Gospel, we have the story of a father distraught over the erratic behaviour of his son. As usually is the case, Mark’s telling of this story is much more dramatic than Matthew’s. Nevertheless, Matthew keeps the main points.

There is the desperation of the father who feels helpless at the apparent uncontrollable behaviour of his son. The symptoms appear very similar to epilepsy, a condition which is quite well understood today and whose causes—at least in general—are known. But it must have been easy for people in those days to believe that some evil power had suddenly taken hold of an otherwise normal person to make them behave in such bizarre ways.

The man had at first approached the disciples, who were of no help. Jesus expresses dismay and disappointment at the people’s lack of faith, presumably including that of his own disciples, in his criticism:

You faithless and perverse generation, how much longer must I be with you? How much longer must I put up with you?

Jesus then drives out the demon plaguing the boy and he was made whole. The disciples, who had done their share of healing on their missionary excursions, wondered why they were not able to heal the boy. Jesus tells them:

Because of your little faith. For truly I tell you, if you have faith the size of a mustard seed, you will say to this mountain, ‘Move from here to there,’ and it will move, and nothing will be impossible for you.

How strong is my faith and trust in God’s care of me? Jesus’ words, of course, are not a carte blanche just to ask for anything that comes into our heads. It is not an invitation to manipulate God; on the contrary, it is a call to put all our trust in God knowing that, whatever happens to us, he has our best interests at heart. Such a faith, accompanied by a deep love, is what brings happiness and peace into our lives.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/o2187g/

 

 


Saturday, August 8, 2026

Ordinary Time

Prayer

Show us your continued kindness, Father, and watch your people, as we acknowledge your guide and your lead. renews the work of your creation and guard what you have renewed. Through our Lord Jesus Christ ...

Gospel Reading – Matthew 17: 14-20

At that time, when they came to the crowd a man approached, knelt down before Jesus, and said, "Lord, have pity on my son, for he is a lunatic and suffers severely; often he falls into fire, and often into water. I brought him to your disciples, but they could not cure him." Jesus said in reply, "O faithless and perverse generation, how long will I be with you? How long will I endure you? Bring him here to me." Jesus rebuked him and the demon came out of him, and from that hour the boy was cured. Then the disciples approached Jesus in private and said, "Why could we not drive it out?" He said to them, "Because of your little faith. Amen, I say to you, if you have faith the size of a mustard seed, you will say to this mountain, 'Move from here to there,' and it will move. Nothing will be impossible for you."

Reflection

           Context. Our passage has Jesus in his work of healing. After having stayed with the disciples alone in the region of Caesarea Philippi (16: 13-28) Jesus climbs a high mountain and is transfigured before three disciples (from 17: 1-10) and then reaches the crowd (17: 14-21) attempts a new approach to Galilee to regain (7: 22). What to think of these geographical shifts of Jesus? It is not excluded that they could have a value of geographical, but Matthew press submit their role of spiritual journey. In his journey of faith community is increasingly called upon to retrace that spiritual which marked the life of Jesus from Galilee of his public and that his resurrection by way of the cross. A spiritual journey in which the power of faith plays a crucial role.

           The power of faith. Jesus, after his transfiguration, with its small community of disciples returned from the crowd, before returning to Galilee (v. 22) and arrive in Capernaum (v. 24). And while in the crowd a man approached him and begged him to urgently intervene in the evil that keeps his imprisoned son. The description preceding the intervention of Jesus really clear: this is a case of epilepsy with all its pathological consequences on the psychic level. At the time of Jesus, this type of illness was traced to evil forces and specifically the action of Satan, enemy of God and man, and therefore the origin of evil and all evil. Faced with such a situation arise in which evil forces far beyond human capabilities to the disciples find themselves powerless to heal the child (vv. 16-19) and because of their lack of faith (V. 20). For the evangelist, this young epileptic is a symbol of those who devalue the power of faith (V. 20), not mindful of the presence of God in their midst (V. 17). The presence of God in Jesus, Emmanuel, is not recognized, the fact understands something of Jesus is not enough, we need the true faith. After Jesus rebuked the crowd, you bring the boy: "Bring him here" (V. 17), heals and frees it when rebuked the devil. Not simply the miracle of healing a single person "" you must also heal the weak and uncertain faith of the disciples. Jesus approaches them who are confused or dazed for their impotence: "Because we could not throw it out?" (V. 20). Jesus' answer is clear: "For your wavering faith". Jesus calls for faith that can move mountains of his heart to identify with his person, his mission, his divine power. It is true that the disciples have left everything to follow Jesus but have failed to heal the epileptic boy because of "little faith." It is not lack of faith, only that it is weak, vacillating for sure, with a predominance of mistrust and doubt. It is a faith that is rooted entirely in relationship with Christ. Jesus goes beyond the language when he says: "if you have faith like a mustard seed" can move mountains, is an exhortation to be guided by the power of faith in action, which becomes especially strong in times of trial and suffering and attains maturity when no offense most of the scandal of the cross. Faith can do anything, provided waivers to rely on their human capacity, can move mountains. The disciples, the early community have experienced that unbelief can not be won by prayer and fasting, but you must join the death and resurrection of Jesus

Personal Questions

           Through musical meditation we observed that the disciples are placed in relation to epileptic and Jesus himself. You also find your way relationship with Jesus and with others using the power of faith?

           On the cross Jesus gives witness to the Father and reveals completely. Jesus' words that you thought you asked the total membership: you feel every day committed to move the heart of the mountains that stand between your selfinterest and the will of God?

Final Prayer

The LORD is a stronghold for the oppressed, stronghold in times of trouble.

Those who honor your name trust in you; you never forsake those who seek you, LORD. (Psalm 9)

 

www.ocarm.org

 


Saint Dominic, Priest

 

Dominic Guzman was born in 1170 at Calaruega in Castile, Spain. He was the youngest of four children of the warden of the town. He was educated by his uncle, the archpriest of Gumiel d’Izan, and later at Palencia. He became an Augustinian canon of Osma Cathedral and led the normal life of a priest for seven years, marked by a devotion to prayer and penance.

In 1201, he was made prior of his community. In 1204, on his way to Denmark, Dominic first encountered Albigensian heretics at Toulouse, in the south of France. Albigensianism (also known as Catharism) was a form of gnosticism. It believed in two mutually exclusive powers—one purely spiritual and the other materialistic and evil. The reconciliation of the Albigensians with the Church would become the principal aim of Dominic’s apostolic work. For this he formed religious women in communities who lived lives as austere and devoted as those of the perfecti of the Cathars.

The first house was the convent at Prouille, founded in 1206. Nearby was another for preachers who by persuasion, simplicity of life and learning would win over the Cathars, while silently reproving the standards of the Cistercians sent to preach against them.

In 1208, the murder of the papal Legate, Peter of Castelnau, led to the declaration of a ‘crusade’ or holy war against the Albigensians. Dominic took no part in the violence and widespread killing, relying only on peaceful instruments of preaching and prayer. Three times he refused a bishopric, believing himself to be called to other work.

This work would be the foundation of the Friars Preachers (popularly called ‘Dominicans’), which occupied the last seven years of his life. Dominic’s plan was to set up communities which would be centres of sacred learning, whose members would be devoted to study, teaching, and preaching as well as prayer. He retained the monastic Divine Office, but it was chanted in a simpler form than the traditional mode of the monks. These members would be trained men whose contemplation would bear fruit in the communication of the gospel. They would be able to move around and lead a simple life, but in a less total and idealistic way than the Franciscans, although Dominic knew and had a deep respect for Francis. Unlike Francis, Dominic was an excellent organiser and a pioneer in shared responsibility.

His Order was also the first formally to abandon manual work, a major part of monastic life. Papal approval was given for the new congregation, but only on condition that it would follow an existing rule of life. Dominic chose the Augustinian rule which was short and left room for adjustments. He then made some additions for greater effectiveness and efficiency. The new Order spread all over Europe and was one of the leading missionary groups in Asia (especially in the Philippines, but also in China). Later, it would spread to North, Central and South America.

Dominic spent the last years of his life travelling between Italy, Spain and France. The first General Chapter was held at Bologna in Italy in 1220. Dominic died in the following year, 1221, after attempting to go on a preaching journey to Hungary. At his death, the Order included five provinces: Spain, Provence (France), Lombardy (Italy), Hungary and Rome.

Although the Dominicans’ preaching against the Albigensians met with limited success, their communities dedicated to theological learning and teaching filled a much-felt need in medieval Europe. Among the outstanding Dominican theologians were Albert the Great and Thomas Aquinas, whose influence has lasted into modern times. Popular devotion to Dominic sprang up soon after his death, and he was canonized in 1234.

His usual attributes in art are a lily and a black and white dog, a pun on the name of Dominic and the Dominicans (Domini canis, the Lord’s dog). The dog is shown holding a torch in his mouth as herald of the truth. There are also the well-known cycles of his life by Fra Angelico at Fiesole and Florence, based closely on the tomb-sculpture at Bologna. Later artists depicted him with a rosary, under the mistaken understanding that he was the originator of the devotion.

Comments Off

https://livingspace.sacredspace.ie/f0808s/

 

 

08.08.2026: THỨ BẢY TUẦN XVIII THƯỜNG NIÊN - THÁNH ĐA-MINH, LINH MỤC - Lễ Nhớ

 


08/08/2026

Thánh Đaminh, linh mục.

Lễ nhớ

 

Thánh nhân sinh quãng năm 1170, tại Ca-lê-ru-ê-ga, Tây Ban Nha. Người học thần học tại Pa-len-xi-a rồi làm kinh sĩ giáo phận Ốt-ma. Trước hết, người quy tụ một số phụ nữ về sống tại Pơ-rô-vin-lơ (Pháp), theo một tu luật, rồi sau người lập Dòng Anh Em Thuyết Giáo tại Tu-lu-dơ để đối lại lạc giáo Ca-tha.

Chính người đã chiến đấu với lạc giáo bằng lời giảng thuyết, bằng gương sáng và đã thu hoạch được kết quả khả quan. Người muốn các anh em trong Dòng phải sống khất thực, -------- và lời giảng dạy phải xuất phát và được nuôi dưỡng bằng chiêm niệm. Người đã đặt trung tâm Dòng ở Rôma trước khi qua đời ở Bô-lô-nha ngày 6 tháng 8 năm 1221.

 


Bài Ðọc I: (Năm II) Kb 1, 12 – 2, 4

Người công chính sống được nhờ trung tín”.

Trích sách Tiên tri Khabacúc.

Chớ thì ngàn xưa Chúa chẳng phải là Thiên Chúa, Chúa của tôi, là Ðấng Thánh của tôi? Vậy là chúng tôi không sao chết được. Lạy Chúa, Chúa đã đặt nó lên để xét xử, làm cho nó vững mạnh để trừng phạt. Mắt Chúa tinh sạch, không thể nhìn sự dữ, không thể xem sự gian ác. Tại sao Chúa lại nhìn những kẻ gian ác, và kẻ bất lương nuốt người công chính hơn nó, sao Chúa vẫn làm thinh?

Chúa để loài người như cá biển, như sâu bọ không có vua quan. Nó lấy lưỡi câu mà bắt hết, lấy chài mà kéo mọi sự, lấy lưới mà thu lượm: bởi thế nó hớn hở vui mừng. Vì vậy, nó cúng tế cho chài, nó dâng lễ vật cho lưới, vì bởi đấy nó được phần béo tốt và món ăn ngon. Lẽ nào nó cứ thả lưới không ngừng và luôn luôn tàn nhẫn sát hại các dân?

Tôi sẽ đứng ở vọng canh của tôi, đứng yên nơi thành lũy của tôi, tôi chờ xem Chúa dạy tôi thế nào, và trả lời ra sao cho điều tôi biện bạch? Chúa đáp lại tôi rằng: “Hãy chép điều ngươi thấy, hãy khắc nó vào tấm bảng để đọc được dễ dàng. Bởi hình lạ còn xa, nó sẽ xuất hiện trong thời sau hết và sẽ chẳng hư không. Nó kết duyên với ngươi, hãy chờ đợi nó, vì nó sẽ đến không trì hoãn. Chắc chắn nó sẽ đến, không sai. Người không có lòng ngay thì ngã gục, nhưng người công chính sẽ sống nhờ trung tín”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 9, 8-9. 10-11. 12-13

Ðáp: Lạy Chúa, Chúa không bỏ rơi kẻ kiếm tìm Chúa (c. 11b).

Xướng: Chúa ngự trị tới muôn đời, Người dựng vững ngai vàng ngõ hầu cai trị. Người công minh thống trị địa cầu, Người chính trực xét xử chư dân.

Xướng: Chúa là chỗ dung thân cho người bị ức, chỗ dung thân dành cho những lúc gian truân, để những ai nhìn biết uy danh, cậy trông vào Chúa, vì lạy Chúa, Chúa không bỏ rơi kẻ kiếm tìm Ngài.

Xướng: Hãy đàn ca Chúa, Người ngự ở Sion; hãy loan truyền công cuộc Chúa khắp chư dân: vì Ðấng đòi nợ máu, Người nhớ họ, Người không quên tiếng kêu của những kẻ cơ bần.

 

Alleluia: Tv 129, 5

Alleluia, alleluia! – Con hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn con trông cậy ở lời Chúa. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 17, 14-19

Nếu các con có lòng tin, thì chẳng có gì các con không làm được”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, có một người đến gần, quỳ gối trước mặt Chúa Giêsu mà nói rằng: “Lạy Ngài, xin thương xót con trai tôi vì nó mắc chứng kinh phong và rất trầm trọng: nó thường ngã vào lửa và lắm lúc nó ngã xuống nước. Tôi đã đem nó đến cùng môn đệ Ngài, nhưng các ông không thể chữa nó được”. Chúa Giêsu đáp: “Ôi thế hệ cứng lòng tin và hư hỏng! Ta phải ở với các ngươi đến bao giờ? Ta còn phải chịu đựng các ngươi đến bao giờ nữa? Hãy đem nó lại đây cho Ta”. Chúa Giêsu quát mắng quỷ và quỷ liền ra khỏi đứa bé. Và nó được lành ngay trong lúc ấy. Bấy giờ các môn đệ đến hỏi riêng Chúa Giêsu rằng: “Tại sao chúng con không thể trừ quỷ ấy được?” Chúa Giêsu bảo các ông rằng: “Vì các con yếu lòng tin! Thầy bảo thật các con: Nếu các con có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì các con có khiến núi này rằng: ‘Hãy rời khỏi đây mà sang nơi kia’, thì nó liền đi sang, và chẳng có gì các con không làm được”.

Đó là lời Chúa.

 


Chú giải về sách Kha-ba-cúc 1,12—2,4

Hôm nay, chúng ta có một bài đọc trích từ sách Tiên tri Kha-ba-cúc. Sách này có niên đại từ những năm 605-597 TCN, tức là khoảng thời gian giữa chiến thắng vang dội của người Babylon tại Carchemish và cuộc xâm lược của vua Na-bu-cô-đô-nô-xo vào vương quốc Giu-đa ở phương nam, dẫn đến việc chiếm đóng và tàn phá Giê-ru-sa-lem. Bên cạnh mối đe dọa xâm lược, chính thành phố này cũng là nơi đầy rẫy những âm mưu chính trị và nạn thờ ngẫu tượng lan tràn.

Hai chương đầu—nguồn trích dẫn cho bài đọc hôm nay—là cuộc đối thoại giữa Thiên Chúa và vị tiên tri; đây có lẽ là nơi duy nhất trong Kinh Thánh mà một người dám chất vấn cách Thiên Chúa điều hành các sự kiện.

Bản dịch *New American Bible* có lời bình như sau:

“Chương ba [phần không được đọc trong bài hôm nay] là một bài thơ tôn giáo tuyệt diệu, chứa đựng những hồi ức về quá khứ của Israel và mang đậm dấu ấn văn học vay mượn từ thơ ca Canaan cổ đại, nhưng vẫn thể hiện đức tin đích thực của dân Israel. Thiên Chúa hiện ra trong vẻ uy nghi lẫm liệt và thi hành sự báo oán lên kẻ thù của Giu-đa. Lời tiên tri kết thúc bằng lời tuyên xưng đầy hân hoan và tin tưởng vào Đức Chúa—Đấng Cứu Độ.”

Trong bài đọc hôm nay, vị tiên tri than trách với Thiên Chúa về việc Ngài có thể dung thứ cho sự gian ác của những kẻ gây ra biết bao đau khổ cho dân được Ngài tuyển chọn. Bản dịch *Jerusalem Bible* tóm tắt tâm trạng của vị tiên tri như sau:

“Nếu quả thực chiến thắng của người Can-đê (Chaldaean) rốt cuộc là do ý muốn của Gia-vê (Yahweh), thì vấn đề lại quy về chính Gia-vê—Đấng phải đưa ra câu trả lời. Làm sao một Thiên Chúa công chính và thánh thiện, Đấng gìn giữ công lý, lại có thể đối xử với các dân tộc—và đặc biệt là dân được tuyển chọn—như vậy? Liệu Ngài có để cho kẻ gian ác nuốt chửng người công chính?”

Ngoài ra, bản dịch *New International Bible* cũng có nhận định:

Kha-ba-cúc không thể nhìn thấy sự công chính trong việc Giu-đa bị trừng phạt bởi một dân tộc còn gian ác hơn, và ông cho rằng người Babylon chắc chắn sẽ không được phép chinh phục hoàn toàn vương quốc Giu-đa.

Vị tiên tri nhìn nhận Thiên Chúa là Đấng Thánh hằng sống từ thuở đời đời, tức là từ thời Xuất Hành—đây chính là nền tảng cho niềm hy vọng vào tương lai của ông. Ông thưa với Thiên Chúa:

Lạy Chúa, Ngài đã định họ để chịu phán xét,

và lạy Đấng là Tảng Đá, Ngài đã đặt họ để chịu hình phạt.

 Ông gọi Đức Chúa Trời là "Hòn Đá" — một danh xưng công nhận quyền năng bất biến của Ngài. Tuy nhiên, chính Đức Chúa Trời ấy lại dùng Babylon làm công cụ để phán xét dân tuyển của Ngài.

Đồng thời, vị tiên tri nhận thấy một sự mâu thuẫn ở đây. Ông thưa với Đức Chúa Trời rằng:

Mắt Ngài quá thanh sạch, chẳng thể nhìn điều ác,

và Ngài không thể dung thứ sự gian tà;

tại sao Ngài lại nhìn xem kẻ phản trắc

và im lặng khi kẻ gian ác nuốt chửng

những người công chính hơn chúng?

Đó là câu hỏi kinh điển, được đặt ra hết lần này đến lần khác: Tại sao cái ác dường như lại hoành hành mà không bị ngăn chặn bởi một Đức Chúa Trời công chính và thánh khiết? Đây là câu hỏi thường được đặt ra kể từ sự kiện ngày 11 tháng 9 năm 2001, ngày 7 tháng 10 năm 2023 và sau biết bao cuộc tấn công đẫm máu khác trong thời đại chúng ta.

Đức Chúa Trời, theo lời Kha-ba-cúc, đối xử với con người:

…như loài cá dưới biển…

Những nạn nhân của người Babylon bất lực như cá bơi vào lưới. Trên thực tế, các bức phù điêu của người Lưỡng Hà cho thấy những kẻ thống trị chinh phục tượng trưng cho việc bắt nạn nhân của họ bằng lưới đánh cá. Có vẻ như Người Babylon được phép làm bất cứ điều gì họ thích và cuối cùng là "vui mừng và hân hoan". Người Babylon dâng lễ vật ăn mừng khi 'bắt' được và thắp hương cho chiến lợi phẩm để thưởng cho họ sự giàu có và sang trọng.

Nhà tiên tri muốn biết liệu tất cả những điều này có kết thúc hay không:

Có phải người ấy [Babylon] sau đó sẽ tiếp tục làm trống lưới của mình

và tiêu diệt các quốc gia không thương tiếc?

Vì vậy, nhà tiên tri tiếp tục canh gác lâu dài các bức tường thành Giê-ru-sa-lem để xem Chúa có trả lời gì cho những lời phàn nàn của ông không. Nhà tiên tri canh giữ như người lính canh thay cho dân mình. Anh ấy nhìn ra từ “trạm canh gác” của mình để chờ đợi phản hồi cho thử thách của mình.

Câu trả lời của Đức Chúa đến trong phần thứ hai của bài đọc hôm nay:

Rồi Chúa trả lời tôi và nói…

Nhà tiên tri cho biết:

Viết lại thị kiến;

Khắc nó vào tấm bia,

để ai nấy đọc được trôi chảy.

Điều này là để nó có thể dễ dàng được người đưa tin mang đi và đọc ra và chuyển đến tất cả những người có ý định nhận nó. Từ được sử dụng ở đây đặc biệt đề cập đến khải tượng của một nhà tiên tri.

Thông báo chỉ “trong thời gian đã định” mà không có bất kỳ thông tin xác định nào về thời điểm nó sẽ xảy ra. Nó sẽ được thực hiện vào thời điểm được chỉ định. Trên thực tế, nó sẽ đề cập đến sự sụp đổ của Ba-by-lon vào năm 539 trước Công nguyên, 66 năm sau khi Kha-ba-cúc đưa ra lời tiên tri của mình:

Nếu nó có vẻ trì hoãn, hãy đợi nó…

Nó có sức mạnh riêng của nó, bởi vì nó là sự diễn đạt lời của Đức Chúa đang hướng đến sự thành tựu tất yếu. Phụng vụ Mùa Vọng của chúng ta sử dụng câu này để bày tỏ lòng mong đợi Đấng Thiên Sai.

Vậy thì thông điệp là hãy kiên nhẫn. Nó có thể đến chậm, nhưng:

…chắc chắn nó sẽ đến; nó sẽ không trì hoãn.

Tóm lại, có sự tương phản giữa hai loại người. Một bên có những “kẻ kiêu ngạo” có “tinh thần không ngay thẳng”, mặt khác có những “người công chính”, những người “sống theo sự chung thủy của mình”. Vua Ba-by-lon và những người theo ông có thể được xếp vào loại đầu tiên, cũng như những người dân Giu-đa đã mất niềm tin nơi Đức Chúa Trời. Những người khác vẫn hoàn toàn trung thành với Chúa cho dù điều gì xảy ra và người đó phải chờ đợi bao lâu.

‘Trung thành’ với Thiên Chúa, tức là với lời nói và ý muốn của Ngài, là đặc điểm của “người công chính”, và đảm bảo cho họ an ninh và cuộc sống ở đây trên trái đất. Kẻ ác không có ‘sự công bình’ này sẽ bị hủy hoại. Người công chính và kẻ ác trong bối cảnh này lần lượt là Giu-đa và người Can-đê—người trước sẽ sống còn người khác sẽ diệt vong.

Theo sự mặc khải của Đức Chúa Trời về cách thức (và thời điểm) Ngài làm việc, dân Ngài phải kiên nhẫn chờ đợi và sống bởi đức tin, tin cậy vào Đức Chúa Trời tối cao của họ. Mệnh đề cuối cùng của bài đọc được trích dẫn thường xuyên trong Tân Ước để hỗ trợ cho lời dạy rằng con người được cứu bởi ân sủng nhờ đức tin và phải sống bởi đức tin (xem Dt 10,38-39). Nó cũng trở thành lời kêu gọi tập hợp của cuộc Cải cách Tin lành vào thế kỷ 16.

Cần có sự phân biệt giữa ‘đức tin’ và ‘trung thành’. ‘Đức tin’ bao hàm sự tin tưởng sâu sắc và vô điều kiện vào tình yêu và sự chăm sóc của Chúa dành cho chúng ta, ngay cả khi chúng ta tội lỗi. 'Chung thủy' hay 'chung thủy' gợi ý việc duy trì, dù dày hay mỏng và có lẽ trong một thời gian dài, tính toàn vẹn của một mối quan hệ (như trong hôn nhân). Rõ ràng cả hai đều áp dụng trong đoạn văn này.

Tất cả chúng ta đều cần phải sống bằng đức tin và sự chung thủy. Đây là một trong những bí mật của hòa bình và hạnh phúc trong cuộc sống của chúng ta.

 


Chú giải về Tin Mừng Mát-thêu 17,14-20

Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta bắt gặp câu chuyện về một người cha đang đau khổ tột cùng trước những hành vi bất thường của con trai mình. Như thường thấy, cách kể chuyện của thánh Mác-cô về sự kiện này kịch tính hơn nhiều so với thánh Mát-thêu. Tuy nhiên, thánh Mát-thêu vẫn giữ lại được những điểm cốt yếu.

Ta thấy được nỗi tuyệt vọng của người cha khi cảm thấy bất lực trước những hành vi dường như không thể kiểm soát được của con mình. Các triệu chứng trông rất giống bệnh động kinh—một căn bệnh mà ngày nay người ta đã hiểu khá rõ và cũng biết được nguyên nhân, ít nhất là ở mức độ tổng quát. Thế nhưng, vào thời đó, người ta rất dễ tin rằng một thế lực tà ác nào đó đã đột ngột chiếm hữu một người vốn dĩ bình thường, khiến họ có những hành vi kỳ quặc như vậy.

Ban đầu, người đàn ông này đã tìm đến các môn đệ, nhưng họ không giúp được gì. Chúa Giê-su bày tỏ sự phiền muộn và thất vọng trước việc thiếu lòng tin của mọi người—có lẽ bao gồm cả các môn đệ của Ngài—qua lời quở trách:

"Hỡi thế hệ cứng lòng và thiếu đức tin, Ta còn phải ở với các ngươi bao lâu nữa? Ta còn phải chịu đựng các ngươi bao lâu nữa?"

Sau đó, Chúa Giê-su xua trừ tên quỷ đang hành hạ đứa trẻ và cậu bé được chữa lành hoàn toàn. Các môn đệ—những người từng thực hiện nhiều phép chữa lành trong các chuyến truyền giáo—đã thắc mắc tại sao họ lại không thể chữa lành cho cậu bé. Chúa Giê-su bảo họ:

"Tại vì các con thiếu đức tin. Thầy bảo thật các con: nếu các con có đức tin chỉ bằng hạt cải thôi, thì dù các con có bảo ngọn núi này: 'Hãy dời từ đây sang kia', nó cũng sẽ dời đi, và sẽ chẳng có gì là không thể đối với các con."

Đức tin và lòng tín thác của tôi vào sự quan phòng của Thiên Chúa mạnh mẽ đến mức nào? Tất nhiên, lời của Chúa Giê-su không phải là tấm giấy thông hành cho phép ta đòi hỏi bất cứ điều gì nảy ra trong đầu. Đó không phải là lời mời gọi để ta thao túng Thiên Chúa; trái lại, đó là lời kêu gọi hãy đặt trọn niềm tin vào Ngài, với xác tín rằng dù chuyện gì xảy ra, Ngài vẫn luôn quan tâm đến điều tốt đẹp nhất cho chúng ta. Chính đức tin ấy, hòa quyện cùng tình yêu sâu sắc, mới là điều mang lại hạnh phúc và bình an cho cuộc sống của chúng ta.

https://livingspace.sacredspace.ie/o2187g/

 


Suy Niệm: Ðức Tin Rất Cần Thiết

Thánh Augustinô nói: "Thiên Chúa dựng nên con người không cần con người, nhưng để cứu chuộc con người, thì Ngài cần đến sự cộng tác của con người". Sở dĩ như vậy là vì Thiên Chúa dựng nên con người có tự do, và tự do bao hàm sự lựa chọn tin nhận hoặc khước từ Thiên Chúa. Ðức tin cần thiết cho con người, không những để được cứu rỗi, mà còn để biết vui tươi đón nhận những biến cố trong đời sống theo thánh ý Chúa.

Tin Mừng hôm nay kể lại việc Chúa Giêsu chữa một đứa bé bị kinh phong. Có thể nói, không có gì đặc biệt, nếu phép lạ được thực hiện do Chúa Giêsu, bởi vì Ngài là Thiên Chúa toàn năng làm được mọi sự. Nhưng điều quan trọng là phép lạ có thể xẩy ra là do đức tin của con người. Thật thế, trong bất cứ phép lạ nào, Chúa Giêsu cũng đòi hỏi con người phải tin, hoặc chính đương sự hoặc cha mẹ hay người bảo trợ. Là Ðấng Cứu Thế, Chúa Giêsu yêu thương và muốn cứu chữa con người khỏi mọi tật bệnh; nhưng mỗi khi thực hiện phép lạ để cứu chữa một người nào, Ngài cũng đòi phải có đức tin. Nếu việc cứu chữa riêng lẻ đó chỉ là hình ảnh lu mờ của việc cứu chữa tối hậu mà Chúa còn đòi hỏi đức tin, thì để được cứu rỗi trong thời cứu độ viên mãn, đức tin còn cần thiết biết chừng nào.

Kết thúc bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói với các môn đệ: Nếu các con có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì chẳng có gì các con không làm được. Ðức tin làm cho chúng ta từ con người tội lỗi trở thành con cái Thiên Chúa; đức tin giúp cho những việc tầm thường trong đời sống trở thành có giá trị vĩnh cửu; đức tin cho chúng ta có cái nhìn lạc quan tin tưởng vào mọi biến cố cuộc sống; đức tin giúp con người làm được những điều mà người không có đức tin không hiểu nổi: các thánh tử đạo can đảm chấp nhận cái chết đau thương, các thánh hiển tu đã từ bỏ tất cả để hoàn toàn sống theo Chúa.

Nguyện xin Chúa củng cố đức tin của chúng ta để nhận ra bàn tay Chúa luôn dẫn dắt chúng ta và luôn sống trong bình an dưới sự chăm sóc của Ðấng Toàn Năng.

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

 


Ngày 8/8: Thánh Đa-minh – Linh mục (khoảng 1170-1221)

1. Ghi nhận lịch sử – phụng vụ

Lễ thánh Đa-minh được cử hành hai ngày sau ngày Ngài qua đời (6 tháng 8 năm 1221) ở Bologne. Ngài được Đức Grégoire IV phong thánh năm 1234.

Dominique de Guzman sinh tại Caleruega gần Burgos, Tây Ban Nha, vào khoảng năm 1170. Mẹ Người là chân phước Jeanne d’Aza. Sau khi học xong trường kinh sĩ ở Palencia, Dominique nhận chức thành viên kinh sĩ hội ở Osma. Năm hai mươi bốn tuổi, Dominique theo Đức giám mục Diego de Azevedo sang Rôma, nhưng Đức giáo hoàng Innocent III sai người sang miền Nam nước Pháp lúc đó đang bị các lạc giáo Albigeoir và Cathare gây rối. Tại đây Ngài tổ chức một đoàn truyền giáo, và trong nơi trú ngụ của mình tại Prouille, gần Toulouse, Ngài thành lập một tu viện nữ theo luật dòng thánh Augustin để các chị trợ giúp công việc truyền giáo. Cũng tại đây, năm 1215, gần nhà thờ Saint-Romain ở Toulouse, đã xuất hiện hạt nhân đầu tiên của cộng đoàn tu sĩ thuyết giáo, theo luật dòng thánh Augustin. Các tu sỹ đặc biệt chú trọng lời khấn khó nghèo và việc giảng thuyết, sau một thời gian chuẩn bị nghiêm túc về mặt trí thức. Đức Giáo Hoàng Honorius III chấp thuận dòng mới năm 1216.

Dòng thuyết giáo (hay còn gọi là dòng Đa minh) trước tiên phát triển tại các thành phố đại học như Paris, Roma và Bologne. Cũng tại Bologne này đã có cuộc tổng hội đầu tiên của dòng năm 1220-1221. Nhưng hao tổn do một cuộc sống căng thẳng lao động và đền tội, thánh Đa minh đã qua đời lúc mới năm mươi mốt tuổi, chỉ năm năm sau khi Dòng của ngài được chuẩn nhận. Di hài Người an nghỉ tại Bologne, trong đại thánh đường Saint-Nicôlas-des Vignes. Nữ chân phước Cécile d’Andalo, nữ tu Đa minh, tả về con người của thánh Đa minh: “Thánh nhân tầm thước trung bình, mình hơi dẹp, mắt đẹp, tay đẹp và dài, tiếng nói rổn rảng. Vành tóc của Người thật hoàn hảo, thỉnh thoảng có điểm sợi bạc. Nét mặt người lúc nào cũng tươi cười, vui vẻ, trừ khi bị xúc động trước nổi khổ nào đó của tha nhân”.

2. Thông điệp và tính thời sự

Lời nguyện trong ngày gọi thánh Đa minh là “Nhà giảng thuyết siêu việt của chân lí”. Ngài bắt đầu sứ mệnh tại Languedoc bằng một cách sống nghèo, đi bộ, không tiền bạc, giống như các tông đồ xưa. Trong mười năm, Ngài hoàn toàn việc “giảng thuyết thánh”, nghĩa là loan báo phúc âm và làm chứng bằng nếp sống nghèo của phúc âm. Dòng của Ngài đã có công đem tin mừng đến khắp các thành phố lớn bằng lời giảng thuyết và các trường đại học qua việc giảng huấn. Các trách nhiệm quản trị trong Dòng được trao phó qua việc bỏ phiếu bầu chọn với nhiệm kỳ ngắn hạn.

Lời nguyện trên lễ vật nhắc tới “những người chiến đấu cho đức tin”. Quả thế, thời nào cũng vậy, cũng có những sai lầm mà Kitô hữu được kêu gọi phải chiến đấu; khí giới chiến đấu cũng chính là những thứ thánh Đa minh sử dụng xưa là lấy sự tinh truyền của phúc âm chống lại lạc giáo, lấy tự nguyện nghèo khó chống lại của cải.

Lời nguyện tạ lễ cầu xin Chúa cho Giáo hội “được nâng đỡ nhờ lời cầu nguyện của đấng đã soi chiếu Giáo hội bằng lời giảng của mình”. Phụng vụ bài đọc trích dẫn một đoạn trong bản phong thánh cho thánh nhân, theo đó Ngài “chỉ nói với Chúa trong khi suy niệm, hoặc nói về Chúa, và Ngài thúc giục các tu sỹ của mình cũng làm như thế”. Lòng mộ mến việc suy niệm đó bắt nguồn từ tình yêu và việc học tập Kinh thánh: “Ngài luôn mang theo mình cuốn Phúc âm thánh Matthêu và các thư của thánh Phaolô, và ngài siêng năng nghiên cứu đến nỗi thuộc lòng những sách đó” (Phụng vụ bài đọc).

Họa sĩ Fra Angelico đã vẽ thánh Đa minh với một ngôi sao chiếu phía trên đầu. Ánh sáng của ngôi sao ban đầu hiểu là hình ảnh sự thánh thiện của đấng sáng lập dòng Đa minh, người mà Đức giáo hoàng Grégoire IV nói: “Tôi biết cha Đa minh là một người hoàn toàn tuân thủ qui luật các thánh tông đồ”. Nhưng ngôi sao đó cũng chính là hình ảnh ánh sáng lớn mà thánh Đa minh cùng các đệ tử đã chiếu giải lên thế giới qua các thế kỷ, bởi vì Dòng Thuyết giáo đã đem lại cho Giáo hội những vị thánh lớn, như thánh Albert Cả và Thomas Aquinô. Ngài cũng còn được trình bày với cổ chuỗi trên tay để nhắc nhớ lòng sùng kính của ngài với chuỗi Mân Côi mà Ngài thường giải thích các mầu nhiệm trong khi thuyết giảng.

Enzo Lodi

 

 

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2026

AUGUST 7, 2026: FRIDAY OF THE EIGHTEENTH WEEK IN ORDINARY TIME

 


August 7, 2026

Friday of the Eighteenth Week in Ordinary Time

Lectionary: 411

 

Reading 1

Nahum 2:1, 3; 3:1-3, 6-7

See, upon the mountains there advances
the bearer of good news, 
announcing peace!
Celebrate your feasts, O Judah,
fulfill your vows!
For nevermore shall you be invaded
by the scoundrel; he is completely destroyed.
The LORD will restore the vine of Jacob,
the pride of Israel,
Though ravagers have ravaged them 
and ruined the tendrils.Woe to the bloody city, all lies,
full of plunder, whose looting never stops!
The crack of the whip, the rumbling sounds of wheels;
horses a-gallop, chariots bounding, 
Cavalry charging, the flame of the sword, the flash of the spear,
the many slain, the heaping corpses,
the endless bodies to stumble upon!
I will cast filth upon you,
disgrace you and put you to shame;
Till everyone who sees you runs from you, saying,
“Nineveh is destroyed; who can pity her?
Where can one find any to console her?”

 

Responsorial Psalm

Deuteronomy 32:35cd-36ab, 39abcd, 41

R. (39c)  It is I who deal death and give life.
Close at hand is the day of their disaster,
and their doom is rushing upon them!
Surely, the LORD shall do justice for his people;
on his servants he shall have pity.
R. It is I who deal death and give life.
“Learn then that I, I alone, am God,
and there is no god besides me.
It is I who bring both death and life,
I who inflict wounds and heal them.”
R. It is I who deal death and give life.
I will sharpen my flashing sword,
and my hand shall lay hold of my quiver,
“With vengeance I will repay my foes
and requite those who hate me.”
R. It is I who deal death and give life.

 

 

 

Alleluia

Matthew 5:10

R. Alleluia, alleluia.
Blessed are they who are persecuted for the sake of righteousness;
for theirs is the Kingdom of heaven.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Matthew 16:24-28

Jesus said to his disciples,
“Whoever wishes to come after me must deny himself,
take up his cross, and follow me.
For whoever wishes to save his life will lose it,
but whoever loses his life for my sake will find it.
What profit would there be for one to gain the whole world
and forfeit his life?
Or what can one give in exchange for his life?
For the Son of Man will come with his angels in his Father’s glory,
and then he will repay each according to his conduct.
Amen, I say to you, there are some standing here
who will not taste death
until they see the Son of Man coming in his Kingdom.”

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/080726.cfm

 

 


Commentary on Nahum 2:1,3; 3:1-3,6-7

Today we have a single reading from the very short Book of Nahum (just three chapters). Nahum is one of the so-called ‘minor’ prophets, as opposed to ‘major’ prophets such as Isaiah, Jeremiah, Ezekiel and Daniel.

Nahum made his prophecy just before the fall of the Assyrian capital of Niniveh in 612 BC. His joy over the city’s and the empire’s downfall is understandable when one considers the savage cruelty for which it was notorious over nearly three centuries. Rightly he calls it a “city of bloodshed”.

Today’s reading speaks of the imminent collapse of Niniveh, overthrown by the new juggernaut—Babylon. It is a triumphant song of joy over the fall of a great city (remember how the Book of Jonah said it took three days to cross—mostly likely somewhat of an exaggeration).

The passage opens with the messenger coming across the mountains of Judah with a wonderful message of peace. Such good announcements of deliverance are common in Scripture—here it is deliverance from the threat of Assyria. Later there will be the deliverance from exile in Babylon, and even later Paul in the Letter to the Romans will speak of our deliverance from sin through the “good news” of Jesus Christ when he quotes from this passage:

How beautiful are the feet of those who bring good news! (Rom 10:15)

The people are now urged to “fulfil your vows”, that is, the promises made to God during the times of distress:

for never again shall the wicked invade you;
they are utterly cut off.
 (Nah 1:15 in NRSVue)

This statement was fulfilled when Niniveh fell to the Babylonians in 612 BC. The Assyrian invasion in the days of King Manasseh was to be the last—but there were, unfortunately, other invasions to come.

The Lord was now restoring the vineyard, that is, uniting the two kingdoms of Israel and Judah, which had been ravaged and ruined by the enemy.

Niniveh, on the other hand, is a “city of bloodshed”. It is a city:

…utterly deceitful, full of plunder—
no end to the prey!

There is a graphic description of the Assyrian war machine which resulted in:

…piles of dead,
heaps of corpses,
dead bodies without end…

The wholesale killings of its conquered victims was well known. The Assyrians were notorious for their ruthlessness, brutality and terrible atrocities. Many of their victims were beheaded, impaled or burned.

There is a graphic run of short phrases giving a vivid picture of a mighty army at war, over-running its weaker enemies—the crack of the whip, rumbling wheels, galloping horses, racing chariots, charging cavalry, flaming swords, flashing spears bringing death and destruction—heaped corpses and endless bodies to fall over.

We are told that the Assyrian king Shalmaneser III boasted of erecting a pyramid of chopped-off heads in front of an enemy’s city. Other Assyrian kings stacked corpses like cord wood by the gates of defeated cities. The prophet’s descriptions are no exaggeration.

In verses which are omitted from our reading, Nahum describes Assyria as a doomed harlot:

Because of the countless debaucheries of the prostitute,
gracefully alluring, mistress of sorcery,
who enslaves nations through her debaucheries
and peoples through her sorcery,
I am against you,
says the Lord of hosts,
and will lift up your skirts over your face,
and I will let nations look on your nakedness
and kingdoms on your shame.

So now Niniveh, the proud and arrogant city, is to be humiliated, pelted with “filth”. Like a disgraced harlot, she will be shamed and made a show of. She will be punished like a prostitute receiving punishment for her adulteries. She is being punished less for her idolatry or her practice of ritual prostitution—for she was a pagan city anyway—but for the terrible cruelties to her victims. Now she is utterly destroyed and there is not a shred of pity for her fate. She has received her just deserts.

There must have been times during the Assyrian conquests that God’s people wondered if their domination by foreigners would ever come to an end. But it did. The joy of that discovery pervades the reading. Evil can never last indefinitely. It has always within it the seeds of its own destruction.

Comments Off

 


Commentary on Matthew 16:24-28

Jesus has already shocked his disciples by telling them in advance what is going to happen to him as Messiah. Now he goes further and tells them that they too will have to have a part in his experience.

They are to follow in his footsteps. Like him, they are to be ready to take up their cross—whatever it may be—and carry it behind him. For some, it will mean dying for Christ and the Kingdom. For others, it will mean living totally for Christ and the Kingdom. Notice, Jesus tells them to take up their own cross, not his. That cross will be different for each person; it takes the form of some difficult thing which it is clear we must accept and not run away from. It is not to be sought for—that would not be a healthy thing to do. It will come, unmarked and unchosen, but clear.

The other way, to avoid all pain and seek only what brings pleasure and enjoyment, is to go down a cul-de-sac, a blind alley that leads nowhere. That is what we mean by trying ‘to save our life’. It is a sure way to lose it.

What is the use of gaining “the whole world”, becoming a multi-billionaire and being profoundly unhappy? Living for oneself only is to end up finding one’s self dying. Letting go of one’s life to live for others, to live for truth, love and justice is to live a full life, even if shortened by physical death.

Many of the saints died long before their time, but achieved in a few years what most of us cannot do in a long life. There is a scriptural phrase applied to some of the saints who died relatively young:

Consummatus in breve, explevit tempora multa.

It means that, although their life came to an early end, they had filled it with many good things.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/o2186g/

 


Friday, August 7, 2026

Ordinary Time

Opening Prayer

Father of everlasting goodness, our origin and guide, be close to us and hear the prayers of all who praise you. Forgive our sins and restore us to life. Keep us safe in your love.

We ask this through our Lord Jesus Christ, your Son, who lives and reigns with you and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Matthew 16: 24-28

Then Jesus said to his disciples, 'If anyone wants to be a follower of mine, let him renounce himself and take up his cross and follow me. Anyone who wants to save his life will lose it; but anyone who loses his life for my sake will find it. What, then, will anyone gain by winning the whole world and forfeiting his life? Or what can anyone offer in exchange for his life? 'For the Son of man is going to come in the glory of his Father with his angels, and then he will reward each one according to his behaviour. In truth I tell you, there are some standing here who will not taste death before they see the Son of man coming with his kingdom.'

Reflection

The five verses of today’s Gospel continue with the words of Jesus to Peter which we meditated on yesterday. Jesus does not hide nor lessen the demands of discipleship. He does not allow Peter to take the initiative and puts him in his place: “Far from me!” Today’s Gospel makes explicit these demands for all of us;

           Matthew 16: 24: “Take up his cross and follow me.” Jesus draws the conclusions which are valid even until now: “If anyone wants to follow me, let him renounce himself and take up his cross and follow me.” At that time, the cross was the death sentence which the Roman Empire inflicted on marginalized persons and bandits. To take up the cross and carry it behind Jesus was the same as to accept to be marginalized by the unjust system which legitimized injustice. The Cross is not fatalism, nor exigency from the Father. The Cross is the consequence of the commitment freely taken up by Jesus to reveal the Good News that God is Father and that, therefore, we all have to be accepted and treated as brothers and sisters. Because of this revolutionary announcement, Jesus was persecuted, and he was not afraid to give his life. Nobody has greater love than this: to give one’s life for his friends (Jn 15: 13). The witness of Paul in the letter to the Galatians indicates the concrete significance and importance of all this: “But as for me, it is out of the question that I should boast at all, except of the cross of our Lord Jesus Christ, through whom the world has been crucified to me, and I to the world”. (Ga 6: 14). And he ends by referring to the marks of the tortures which he suffered: “After this, let no one trouble me, I carry branded on my body the marks of Jesus” (Ga 6: 17).

           Matthew 16: 25-26: “Anyone who loses his life for my sake will find it.” These two verses make explicit universal human values which confirm the experience of many Christians and non-Christians. To save one’s life, to lose one’s life, to find one’s life. The experience of many is the following: Anyone who is always seeking goods and riches is never satisfied. Anyone who gives himself to others, forgetting himself, experiences a great happiness. This is the experience of the mothers who give themselves, and of so many people who do not think of self but think of others. Many do this and live in this way almost out of instinct, as something which comes from the bottom of the heart. Others act in this way because they have had a painful experience of frustration which has led them to change attitude. Jesus is right in saying: “Anyone who wants to save his life will lose it; but anyone who loses his life for my sake will find it”. The reason is important: “For my sake”, or like Mark says: “For the sake of the Gospel” (Mk 8: 35). And he ends saying: “What, then will anyone gain by winning the whole world and forfeiting his life? Or what can anyone offer in exchange for his life?” This last phrase recalls the Psalm where it is said that no one can pay the ransom for his life: “But no one can ever redeem himself or pay his own ransom to God; the price for himself is too high, it can never be that he will live on forever and avoid the sight of the abyss” (Ps 49: 8-10).

           Matthew 16: 27-28: The Son of Man is going to come in the glory of the Father, and he will reward each one according to his behavior. These two verses refer to the hope regarding the coming of the Son of Man in the last times, as judge of humanity, as he is presented in the vision of the Prophet Daniel (Dn 7: 1314). The first verse says: “The Son of Man is going to come in the glory of his Father with his angels and will reward each one according to his behavior”. (Mt 16: 27). This phrase speaks about the justice of the Judge. Each one will receive according to his own behavior. The second verse says: “There are some standing here who will not taste death before they see the Son of Man coming with his kingdom”. (Mt 16: 28). This phrase is an advertisement to help to perceive the coming of Jesus, the Judge of the actions of life. Some thought that Jesus would have come afterwards (1 Th 4: 15-18). But in fact, Jesus was already present in persons, especially in the poor. But they did not perceive this, Jesus himself had said: “Every time that you have helped the poor, the sick, the homeless, the prisoner, the pilgrim, you helped me, it was me!” (cfr. Mt 25: 34-45).

Personal Questions

           Anyone who loses his life will find it. What experience do I have regarding this?

           The words of Paul: “As for me, instead, there is no other glory than the cross of our Lord Jesus Christ, by whom the world has been crucified for me and I for the world”. Do I have the courage to repeat these words in my life?

Concluding Prayer

Proclaim with me the greatness of Yahweh, let us acclaim his name together.

I seek Yahweh and he answers me, frees me from all my fears. (Ps 34: 3-4)

 

www.ocarm.org

 

07.08.2026: THỨ SÁU TUẦN XVIII THƯỜNG NIÊN

 




07/08/2026

 Thứ Sáu tuần 18 thường niên

 

Bài Ðọc I: (Năm II) Nk 1, 15; 2, 2; 3, 1-3. 6-7

“Khốn cho thành khát máu”.

Trích sách Tiên tri Nakhum.

Kìa xem, trên núi có người đưa tin mừng chạy đến. Hỡi Giuđa, hãy mừng các ngày lễ trọng của ngươi, hãy thi hành lời ngươi khấn nguyện. Vì Bêlial từ nay sẽ không còn đi qua đất ngươi: nó đã bị hoàn toàn tận diệt.

Vì Chúa sẽ trồng lại cây nho Giacóp, cũng như cây nho Israel, bởi quân phá phách đã tàn phá chúng và đã bẻ cành chúng.

Khốn cho thành khát máu, tràn đầy gian dối, hung bạo, người ta không ngừng cướp phá ngươi. Hãy nghe tiếng roi quất, tiếng bánh xe lăn, ngựa hí, xe phóng nhanh, quân kỵ binh xông đến, gươm lấp lánh, giáo sáng ngời, nhiều người bị giết, tàn phá nặng nề, xác chết vô vàn, ngã quỵ trên nhau.

Ta sẽ vứt đồ ô uế trên mình ngươi, làm nhục ngươi, bêu xấu ngươi. Lúc bấy giờ, hễ ai thấy ngươi cũng ngoảnh mặt mà nói: “Ninivê thật tiêu điều! Ai thương được ngươi? Tìm đâu ra người an ủi ngươi”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Ðnl 32, 35cd-36ab. 39. 41

Ðáp: Ta sẽ giết chết và sẽ làm cho sống lại (c. 39c).

Xướng: Ngày huỷ diệt đã gần rồi, và kỳ hẹn lại chóng đến. Chúa sẽ phán xét dân Người, và xót thương kẻ làm tôi Chúa.

Xướng: Các ngươi hãy xem có một mình Ta, và ngoài Ta, không có Chúa nào khác: Ta sẽ giết chết và sẽ làm cho sống lại; Ta sẽ đánh đập và sẽ chữa lành.

Xướng: Nếu Ta mài sáng gươm Ta như chớp, và nắm giữ phán quyết trong tay Ta, Ta sẽ trả oán những kẻ thù nghịch, sẽ trả thù những kẻ ghen ghét Ta.

 

Alleluia: Tv 94, 8ab

Alleluia, alleluia! – Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Chúa, và đừng cứng lòng. – Alleluia.

(Hoặc đọc: Alleluia, alleluia! Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vị Nước Trời là của họ. – Alleluia.) 

 

Phúc Âm: Mt 16, 24-28

Người ta sẽ lấy gì mà đổi được sự sống mình“.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu ai muốn theo Thầy, thì hãy từ bỏ mình đi, và vác thập giá mình mà theo Thầy. Vì chưng, ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai đành mất mạng sống mình vì Ta, thì sẽ được sự sống. Nếu ai được lợi cả thế gian mà thiệt hại sự sống mình, thì được ích gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi được sự sống mình?

“Bởi vì Con Người sẽ đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ trả công cho mỗi người tuỳ theo việc họ làm. Thật, Thầy bảo các con: trong những kẻ đang đứng đây, có người sẽ không nếm sự chết trước khi xem thấy Con Người đến trong Nước Người”.

Ðó là lời Chúa.

 


Chú giải về sách Nakhum 2,1. 3; 3,1-3. 6-7

Hôm nay, chúng ta có một bài đọc trích từ sách Nakhum—một cuốn sách rất ngắn (chỉ gồm ba chương). Nakhum là một trong những vị ngôn sứ được gọi là "tiểu ngôn sứ" (ngôn sứ nhỏ), để phân biệt với các "đại ngôn sứ" (ngôn sứ lớn) như Isaia, Giêremia, Êdêkiel và Đaniel.

Nakhum đã đưa ra lời ngôn sứ ngay trước khi Ninivê, thủ đô của đế quốc Át-sua, sụp đổ vào năm 612 TCN. Niềm vui của ông trước sự sụp đổ của thành phố và đế quốc này là điều dễ hiểu khi xét đến sự tàn bạo khủng khiếp mà họ đã gây ra và nổi tiếng trong suốt gần ba thế kỷ. Ông hoàn toàn có lý khi gọi đó là "thành phố đầy máu".

Bài đọc hôm nay nói về sự sụp đổ cận kề của Ninivê, nơi bị lật đổ bởi một thế lực hùng mạnh mới trỗi dậy: Babylon. Đây là bài ca khải hoàn đầy hân hoan trước sự sụp đổ của một thành phố vĩ đại (hãy nhớ lại sách Giona từng mô tả rằng phải mất ba ngày mới đi hết thành phố này—dù có lẽ đó là một cách nói cường điệu).

Đoạn văn mở đầu bằng hình ảnh sứ giả băng qua những ngọn núi ở Giuđa để mang đến tin vui về hòa bình. Những thông điệp tốt lành về sự giải thoát như vậy rất phổ biến trong Kinh Thánh—ở đây là sự giải thoát khỏi mối đe dọa từ Át-sua. Sau này sẽ có sự giải thoát khỏi cảnh lưu đày tại Babylon, và xa hơn nữa, trong Thư gửi tín hữu Rôma, Thánh Phaolô sẽ nói về sự giải thoát của chúng ta khỏi tội lỗi nhờ "Tin Mừng" về Chúa Giêsu Kitô khi ngài trích dẫn đoạn văn này:

Đẹp thay bước chân người loan báo tin mừng! (Rm 10,15)

Dân chúng giờ đây được kêu gọi hãy "hoàn tất các lời khấn nguyện", tức là những lời hứa đã cam kết với Thiên Chúa trong những lúc gian nan khốn khó:

vì kẻ gian ác sẽ chẳng bao giờ còn xâm lược các ngươi nữa;

chúng đã bị tiêu diệt hoàn toàn. (Nakhum 1,15)

Lời khẳng định này đã ứng nghiệm khi Ninivê thất thủ trước người Babylon vào năm 612 TCN. Cuộc xâm lược của Át-sua vào thời vua Manassê là cuộc xâm lược cuối cùng của họ—tuy nhiên, đáng tiếc là vẫn còn những cuộc xâm lược khác xảy ra sau đó.

Giờ đây, Chúa đang khôi phục vườn nho, nghĩa là hợp nhất hai vương quốc Israel và Giuđa, những nơi đã bị kẻ thù tàn phá và hủy hoại.

Trái lại, Ninivê lại là một "thành phố đầy máu". Đó là một thành phố:

…đầy rẫy dối trá và cướp bóc—

không dứt cảnh vơ vét chiến lợi phẩm!

Có những mô tả sống động về cỗ máy chiến tranh của người Át-sua, để lại hậu quả là:

…những đống tử thi,

hàng đống xác chết,

những thi thể chất chồng bất tận…

Việc tàn sát hàng loạt các nạn nhân bị chinh phục là điều ai cũng biết. Người Át-sua khét tiếng vì sự tàn nhẫn, hung bạo và những hành động man rợ kinh hoàng. Nhiều nạn nhân của họ đã bị chặt đầu, cọc nhọn đâm xuyên người hoặc bị thiêu sống.

Một loạt các cụm từ ngắn gọn được sử dụng để khắc họa sống động hình ảnh một đạo quân hùng mạnh đang giao chiến và tràn qua đánh bại kẻ thù yếu thế hơn—tiếng roi quất, tiếng bánh xe ầm ầm, tiếng ngựa phi nước đại, xe chiến lao vun vút, kỵ binh ào ạt tấn công, gươm lửa và ngọn giáo loang loáng gieo rắc cái chết cùng sự hủy diệt—tất cả để lại những đống xác chết và thi thể ngổn ngang chất chồng.

Sử sách ghi lại rằng vua Shalmaneser III của Át-sua từng khoe khoang về việc dựng một tòa tháp bằng những cái đầu bị chặt ngay trước cổng thành của kẻ thù. Các vị vua Át-sua khác thì chất xác chết thành đống như xếp củi ngay tại cổng những thành phố vừa bị đánh bại. Những mô tả của vị tiên tri hoàn toàn không hề phóng đại.

Trong những câu bị lược bỏ khỏi phần đọc của chúng ta, Na-khum mô tả Át-sua là một gái điếm cam chịu:

Vì vô số sự trụy lạc của gái điếm,

duyên dáng quyến rũ, tình nhân của phép thuật,

kẻ biến các quốc gia thành nô lệ bằng sự trụy lạc của nó

và các dân tộc thông qua phép thuật của ,

Ta chống lại ngươi,

Đức Chúa vạn quân phán:

và sẽ vén váy lên che mặt,

và ta sẽ để các quốc gia nhìn vào sự trần truồng của ngươi

và các vương quốc thấy sự xấu hổ của ngươi.

Vì vậy, giờ đây Ninivê, thành phố kiêu hãnh và ngạo mạn, sẽ bị sỉ nhục, bị ném vào “sự ô uế”. Như một gái điếm bị hạ nhục, nó sẽ bị sỉ nhục và bị phô trương. Cô ấy sẽ bị trừng phạt như một gái điếm bị trừng phạt vì tội ngoại tình. Cô ấy đang bị trừng phạt ít hơn vì thờ ngẫu tượng hoặc thực hành mại dâm theo nghi lễ - vì dù sao cô ấy cũng là một thành phố ngoại giáo - nhưng vì sự tàn ác khủng khiếp đối với các nạn nhân của cô ấy. Bây giờ cô ấy đã bị tiêu diệt hoàn toàn và không còn một chút thương hại nào cho số phận của cô ấy. Cô ấy đã nhận được sự sa mạc của mình.

Chắc hẳn đã có lúc trong cuộc chinh phục của người Át-sua, dân Đức Chúa Trời tự hỏi liệu sự thống trị của người ngoại bang có bao giờ chấm dứt hay không. Nhưng nó đã làm được. Niềm vui của sự khám phá đó tràn ngập việc đọc. Cái ác không bao giờ có thể kéo dài mãi mãi. Nó luôn mang trong mình những mầm mống của sự hủy diệt.

 


Chú giải về Tin Mừng Mát-thêu 16,24-28

Chúa Giê-su đã khiến các môn đệ sửng sốt khi báo trước những gì sẽ xảy đến với Ngài trong tư cách là Đấng Mê-si-a. Giờ đây, Ngài còn đi xa hơn khi nói với họ rằng chính họ cũng sẽ phải dự phần vào trải nghiệm ấy của Ngài.

Họ phải bước theo dấu chân Ngài. Cũng như Ngài, họ phải sẵn sàng vác thập giá của mình—dù đó là gì đi nữa—và bước theo sau Ngài. Với một số người, điều đó có nghĩa là hy sinh mạng sống vì Đức Kitô và Nước Trời. Với những người khác, đó là sống trọn vẹn cho Đức Kitô và Nước Trời. Hãy lưu ý rằng Chúa Giê-su bảo họ vác thập giá của *chính mình*, chứ không phải thập giá của Ngài. Thập giá ấy sẽ khác nhau đối với mỗi người; nó hiện diện dưới hình thức một thử thách cam go mà ta biết rõ mình phải đón nhận chứ không được trốn tránh. Ta không nên chủ động tìm kiếm thập giá—làm vậy chẳng phải là điều lành mạnh. Nó sẽ tự đến, không được báo trước hay do ta tự chọn, nhưng lại rất rõ ràng.

Con đường còn lại—né tránh mọi nỗi đau và chỉ tìm kiếm những gì mang lại khoái lạc, hưởng thụ—chính là đi vào ngõ cụt, một lối đi không dẫn đến đâu cả. Đó chính là điều ta gọi là cố gắng "giữ lấy mạng sống mình". Đó là cách chắc chắn dẫn đến việc đánh mất nó.

Có ích gì khi giành được "cả thế giới", trở thành tỷ phú mà lại vô cùng bất hạnh? Sống chỉ cho bản thân rốt cuộc sẽ dẫn đến sự lụi tàn của chính mình. Buông bỏ mạng sống để sống vì người khác, vì chân lý, tình yêu và công lý, đó mới là sống một cuộc đời trọn vẹn, ngay cả khi cuộc đời ấy bị cắt ngắn bởi cái chết thể xác.

Nhiều vị thánh đã qua đời khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng chỉ trong vài năm ngắn ngủi, các ngài đã làm được những điều mà đa số chúng ta không thể thực hiện nổi dù sống cả một đời dài. Có một câu trong Kinh Thánh được dùng để nói về những vị thánh qua đời khi còn tương đối trẻ:

*Consummatus in breve, explevit tempora multa.*

Câu này có nghĩa là: dù cuộc đời họ kết thúc sớm, họ đã lấp đầy nó bằng biết bao điều tốt đẹp.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/o2186g/

 


Suy Niệm: Giá Trị Của Khổ Ðau

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói với các môn đệ về những điều kiện để được làm môn đệ Ngài: từ bỏ mình, vác Thập giá, và đi theo Chúa Giêsu. Cả ba kiểu nói đều đồng nghĩa với nhau, và đều nói lên cái cốt yếu của đời sống Kitô hữu, đó là đón nhận đau khổ như chính Chúa Giêsu đã đón nhận cuộc khổ nạn và cái chết dành cho Ngài.

Chúa Giêsu đã đưa ra những điều kiện trên đây liền sau khi Ngài loan báo về cuộc tử nạn của Ngài: Ngài sẽ bị đau khổ và bị treo trên Thập giá. Thập giá vốn là cái giá mà Chúa Giêsu phải trả vì cuộc sống và giáo lý của Ngài. Như vậy tất cả những ai muốn làm môn đệ Ngài đều phải trải qua con đường Thập giá ấy. Thật ra, đau khổ vốn là phần số chung của mọi người: đã mang tiếng khóc vào đời là mang lấy cả thân phận khổ đau, có khác chăng là thái độ của con người trước đau khổ mà thôi.

Chúa Giêsu đã để lại cho chúng ta một thái độ mẫu mực. Ngài không bao giờ lý giải về nguồn gốc của khổ đau, nhưng Ngài đón lấy khổ đau và biến nó thành cội nguồn của yêu thương. Thập giá vốn là tận cùng sự bỉ ổi của con người, nhưng đã được Chúa Giêsu biến thành biểu tượng của tình yêu. Chúa Giêsu chịu treo trên Thập giá, không phải để đề cao đau khổ, mà chính là để biểu lộ tình yêu của Ngài. Như vậy, chính trong mầu nhiệm Thập giá, chúng ta đón nhận khổ đau; chính trong mầu nhiệm Thập giá Chúa Giêsu mà thái độ đón nhận đau khổ của chúng ta mang lấy ý nghĩa.

Bức tượng Mẹ Maria bồng xác Chúa Giêsu trên tay, do danh họa Michel-Angelo thực hiện và hiện được đặt tại Ðền thờ thánh Phêrô ở Rôma, là một trong những kiệt tác về sự đau khổ. Mẹ Maria ôm xác Chúa Giêsu trong vòng tay Mẹ, không gì buồn thảm bằng; thế nhưng đó cũng là một trong những kiệt tác về yêu thương. Tất cả đều tùy thuộc thái độ của con người trước khổ đau. Con người có thể trốn chạy khổ đau, con người có thể suốt một đời phàn nàn về khổ đau. Nhưng con người cũng có thể biến khổ đau thành một hành động yêu thương; đó là thái độ của Chúa Giêsu và cũng phải là thái độ của tất cả những ai muốn làm môn đệ Ngài.

Nơi nào có Thập giá, nơi đó có Thiên Chúa. Nguyện xin Chúa giúp chúng ta luôn tỉnh thức để nhận ra sự hiện diện yêu thương của Ngài ngay trong khổ đau, để giữa những giờ phút tăm tối và thử thách, chúng ta vẫn còn thấy được ý nghĩa của cuộc sống.

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)