23/05/2026
Thứ Bảy tuần 7 Phục
Sinh
Lễ Vọng Chúa Thánh Thần Hiện Xuống
Bài Ðọc I: Xh 19,3-8a. 16-20b
“Trước mắt toàn dân, Chúa sẽ ngự xuống trên núi Sinai”
Bài trích sách Xuất Hành.
Trong những ngày ấy, Môisen lên cùng Thiên Chúa.
Từ trên núi, Chúa gọi ông và bảo: “Ngươi hãy nói với nhà
Giacób, và thông báo cho con cái Israel thế này: “Chính các ngươi đã thấy những
gì Ta làm cho người Ai cập. Ta đã mang các ngươi trên cánh phượng hoàng, và đem
các ngươi đến với Ta. Từ nay, nếu các ngươi nghe lời Ta và giữ giao ước Ta, thì
các ngươi sẽ là sở hữu của Ta được tách biệt khỏi mọi dân, vì cả trái đất là của
Ta. Ðối với Ta, các ngươi sẽ là một vương quốc tư tế, một dân tộc hiến thánh.
Ðó là những lời ngươi sẽ nói lại với con cái Israel”.
Môisen trở xuống triệu tập các trưởng lão trong dân và trình
bày cho họ mọi điều Chúa đã truyền cho ông.
Toàn dân đồng thanh đáp: “Mọi điều Thiên Chúa dạy, chúng tôi
xin thi hành”.
Qua ngày thứ ba, trời vừa sáng, có sấm vang chớp loè và mây
dày đặc che phủ ngọn núi và tiếng tù và rền vang.
Toàn dân trong trại kinh hãi.
Môisen đưa dân ra khỏi trại để gặp Chúa, họ đứng dưới chân
núi.
Khắp núi Sinai bốc khói, vì Chúa ngự xuống đó trong ngọn lửa:
khói bốc lên như bởi lò lửa và cả núi rung chuyển dữ dội.
Tiếng tù và càng rúc mạnh.
Môisen nói và Thiên Chúa đáp lại trong tiếng sấm.
Chúa ngự xuống trên đỉnh núi Sinai, Người gọi Môisen lên đỉnh
núi.
Ðó là Lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 103, 1-2a và 25c, 27-28, 29bc-30
Ðáp: Lạy Chúa,
xin sai Thánh Thần Chúa đến, và xin canh tân bộ mặt trái đất.
Xướng: Linh hồn
tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, lạy Chúa là Thượng Ðế của tôi, Ngài quá ư vĩ đại!
Ngài mặc lấy oai nghiêm huy hoàng, ánh sáng choàng thân như mang áo khoác. –
Ðáp.
Xướng: Lạy Chúa,
thực nhiều thay công cuộc của Ngài! Ngài đã tạo thành vạn vật cách khôn ngoan,
địa cầu đầy dẫy loài thụ tạo của Ngài, kìa biển khơi mênh mông bát ngát, những
vật tý hon sống chung cùng loài to lớn. – Ðáp.
Xướng: Hết thảy mọi
vật đều mong chờ ở Chúa, để Ngài ban lương thực cho chúng đúng thời giờ. Khi
Ngài ban cho thì chúng lãnh, Ngài mở tay ra thì chúng no đầy thiện hảo. – Ðáp.
Xướng: Ngài rút
hơi thở chúng đi, chúng chết ngay, và chúng trở về chỗ tro bụi của mình. Nếu
Ngài gởi hơi tới, chúng được tạo thành, vì Ngài canh tân bộ mặt trái đất. – Ðáp.
Bài Ðọc II: Rom. 8,22-27
“Thánh Thần cầu xin cho chúng ta bằng những tiếng than
khôn tả”.
Bài trích thơ Thánh Phaolô Tông đồ gởi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, chúng ta biết rằng cho đến nay, mọi tạo vật
đang rên siết trong cơn đau đớn như lúc sinh nở. Nhưng không phải chỉ tạo vật
mà thôi đâu, mà cả chúng ta nữa, tức là những kẻ đã được hưởng của đầu mùa của
Thánh Thần, chúng ta cũng rên rỉ trong mình chúng ta khi mong Thánh Thần nhận
làm nghĩa tử, và cứu chuộc thân xác chúng ta. Vì chưng nhờ niềm cậy trông mà
chúng ta được cứu độ.
Nhưng hễ nhìn thấy điều mình hy vọng thì không phải là hy vọng
nữa.
Vì ai đã thấy điều gì rồi, đâu còn hy vọng nó nữa?
Nhưng nếu chúng ta hy vọng điều chúng ta không trông thấy,
chúng ta sẽ kiên tâm trông đợi.
Ðàng khác, cũng có Thánh Thần nâng đỡ sự yếu hèn của chúng
ta.
Vì chúng ta không biết cầu ngyện thế nào cho xứng hợp.
Nhưng chính Thánh Thần cầu xin cho chúng ta bằng những tiếng
than khôn tả.
Mà Ðấng thấu suốt tâm hồn, thì biết điều Thánh Thần ước muốn.
Bởi vì Thánh Thần cầu xin cho các thánh theo ý Thiên Chúa.
Ðó là Lời Chúa.
Alleluia:
Alleluia, alleluia – Lạy Chúa Thánh Thần, xin xuống tràn ngập
tâm hồn các tín hữu Chúa, và xin nhóm lửa tình yêu Chúa trong lòng họ. –
Alleluia.
Phúc Âm: Ga 7,37-39
“Phát sinh nước hằng sống“
Bài trích Phúc Âm theo Thánh Gioan.
Vào ngày cuối cùng và trọng đại của dịp lễ, Chúa Giêsu đứng
lên giảng lớn tiếng rằng: “Ai khát nước hãy đến cùng Ta và uống; ai tin nơi Ta,
thì như lời Thánh Kinh dạy: từ lòng họ nước hằng sống sẽ chảy ra như giòng
sông”.
Người nói điều ấy về Chúa Thánh Thần mà các kẻ tin nơi Người
sẽ lãnh lấy, vì bởi Chúa Giêsu chưa được tôn vinh.
Ðó là Lời Chúa.
LẠY CHÚA THÁNH THẦN, XIN NGÀI NGỰ ĐẾN
SUY NIỆM THÁNH LỄ VỌNG
(Ga 7,37-39)
Thánh lễ vọng chiều nay đưa chúng về với Chúa Giêsu và chiêm
ngắm Người vào ngày cuối cùng và trọng đại của dịp lễ, nghe Chúa giảng: “Ai
khát hãy đến cùng Ta và uống; ai tin nơi Ta, thì như lời Thánh Kinh dạy: từ
lòng họ nước hằng sống sẽ chảy ra như dòng sông” (Ga 7, 37-38). Người muốn
nói điều ấy về Chúa Thánh Thần.
Chúa Thánh Thần là nguyên lý sự hiệp nhất
Nếu như tại Babel, sự ngạo mạn kiêu căng của con người nổi
lên chống lại Thiên Chúa tự sức riêng của mình muốn “xây một thành với một
cây tháp mà ngọn nó chạm tới trời” (x. St 11,4). Hậu quả của hành động đó
là Thiên Chúa làm cho họ phân tán, bất đồng ngôn ngữ với nhau, khiến họ không
thể hiểu nhau làm gì nữa. Thì Lễ Hiện Xuống, điều ngược lại đã xảy ra: nhờ ân sủng
của Chúa Thánh Thần, các Tông Đồ nói được ngôn ngữ mà tất cả mọi người thuộc
các nền văn hóa nghe đều hiểu như tiếng thổ âm của mình (x. Cv 2,6). Mọi chia rẽ
bất đồng được vượt thắng, không còn kiêu căng chống lại Thiên Chúa nữa, cũng
không còn có sự khép kín đối với nhau, họ mở rộng lòng mình ra cho Thiên Chúa
và tha nhân, giao thiệp với nhau bằng một ngôn ngữ mới, ngôn ngữ của tình yêu
thương mà Thiên Chúa đã đổ vào lòng họ nhờ Chúa Thánh Thần (x. Rm 5,5). Chúa
Thánh Thần thúc đẩy họ làm điều thiện, an ủi họ trong cảnh sầu khổ, hoán cải nội
tâm và trao ban sức mạnh và khả năng mới, dẫn đưa họ tới chân lý vẹn toàn, yêu
thương và hiệp nhất.
Chúa Thánh Thần là Đấng sáng tạo
Câu đầu tiên trong Thánh Thi Kinh Chiều của ngày lễ Ngũ Tuần
có viết: “Xin hãy đến, Lạy Chúa Thánh Thần, Ðấng sáng tạo...” làm cho
chúng ta nhớ lại công cuộc tạo dựng vũ trụ thủa ban đầu, Thánh Thần Chúa bay lượn
trên mặt nước trong cảnh hỗn mang (x. St 1,2).
Phải khẳng định rằng, thế giới chúng ta đang sống là cộng cuộc
của Chúa Thánh Thần, Ðấng sáng tạo, nên Lễ Ngũ Tuần không chỉ là nguồn gốc của
Giáo hội, là lễ của Giáo hội, nhưng Lễ Ngũ Tuần còn là lễ của tạo vật. Thế giới
không tự mình hiện hữu; nhưng đến từ Thánh Thần sáng tạo của Thiên Chúa, đến từ
Lời có sức sáng tạo của Thiên Chúa. Vì vậy, thế giới phản chiếu sự khôn ngoan của
Thiên Chúa: “Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa, không trung loan
báo việc tay Ngài làm” (Tv 19,2). Đức nguyên Giáo hoàng
Bênêđictô nói: “Sự khôn ngoan này hé mở cho chúng ta thấy được điều gì
đó về Thánh Thần sáng tạo của Thiên Chúa. Chúng ta phải nhìn tạo vật như là hồng
ân được trao ban cho chúng ta, không phải để bị hủy diệt, nhưng để trở thành
ngôi vườn của Thiên Chúa” (Trích bài giáo lý về Chúa Thánh Thần).
Ðứng trước những hình thức khác nhau của việc lạm dụng trái
đất, “mọi tạo vật đang rên siết trong cơn đau đớn như lúc sinh nở.
Nhưng không phải chỉ tạo vật mà thôi đâu, mà cả chúng ta nữa, tức là những kẻ
đã được hưởng của đầu mùa của Thánh Thần, chúng ta cũng rên rỉ trong mình chúng
ta khi mong Thánh Thần nhận làm nghĩa tử, và cứu chuộc thân xác chúng ta“. (Rm
8,22-24)
Chúng ta tự hỏi: Chúa Thánh Thần là ai hay là gì? Làm sao
chúng ta có thể nhận ra Ngài? Bằng cách nào, chúng ta đến với Ngài và Ngài đến
với chúng ta? Ngài tác động điều chi? Thưa, Chúa Thánh Thần là Ðấng
Sáng Tạo, đến trợ giúp chúng ta. Ngài đã buớc vào trong lịch sử, và như thế,
Ngài nói với chúng ta trong cách thức mới. Ngài đến gặp chúng ta qua tạo vật.
Ngài là Tình Yêu, là sự hiệp nhất. Ngài mang đến cho chúng ta sự sống và sự tự
do. Tất cả mọi tạo vật đều khao khát Chúa Thánh Thần.
Từ lòng họ nước hằng sống sẽ chảy ra
Ngày lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống là một cuộc thần hiện
trong đó gió và lửa nhắc nhở chúng ta về tính siêu việt của Thiên Chúa. Sau khi
nhận lãnh Chúa Thánh Thần, các môn đệ nói mà không sợ hãi. Chúa Thánh Thần được
Chúa Giêsu xin Chúa Cha ban xuống cho Giáo hội như là “nước hằng sống chảy
ra như giòng sông” (Ga 7,38) vì nước ấy ở trong cung lòng của Thiên Chúa,
cùng một lúc, chúng ta khám phá ra rằng, cũng trong Giáo hội, Chúa Thánh Thần
là Đấng ban sự sống thật. Thường chúng ta đề cập đến vai trò của Chúa Thánh Thần
trong phương diện cá nhân, tuy nhiên, Lời Chúa hôm nay hiển nhiên cho thấy tác
động Chúa Thánh Thần trong cộng đoàn Kitô hữu: “Thánh Thần mà những kẻ tin
Người sẽ lãnh lấy” (Ga 7,39). Thánh Thần duy nhất biến cộng đoàn thành một
thân thể duy nhất, thân thể Chúa Kitô. Hơn nữa, Ngài là suối bẩy nguồn đa dạng
về các ơn: ơn khôn ngoan, ơn hiểu biết và ơn thông minh, ơn lo liệu, ơn
sức mạnh, ơn đạo đức và ơn kính sợ Chúa và tài năng như: tông
đồ, làm tiên tri, nói tiếng mới lạ… làm cho mỗi người chúng ta trở nên
phong phú và đa dạng.
Sự duy nhất là dấu chỉ rõ ràng về sự hiện diện của Chúa
Thánh Thần trong cộng đoàn tín hữu. Điều quan trọng nhất của Giáo hội chính là
sự hiện diện của Chúa Thánh Thần Đấng ban sự sống. Với con mắt loài người nhìn
vào Giáo hội, chúng ta không thể nhận ra sức mạnh của Chúa Thánh Thần. Trong lời
nguyện mở đầu của Thánh lễ vọng chiều nay, chúng ta cầu xin Chúa tuôn đổ Thánh
Thần để “các dân tộc trên thế giới, tuy ngôn ngữ bất đồng, được hiệp
nhất cùng nhau mà tuyên xưng danh Chúa.” (Lời nguyện nhập lễ)
“Lạy Chúa Thánh Thần, xin hãy đến! Xin hãy đổ tràn xuống
tâm hồn các tín hữu, và đốt lên trong họ ngọn lửa Tình Yêu Chúa!” Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
















