Thứ Hai, 19 tháng 2, 2018


Tuesday of the First Week of Lent
Lectionary: 225

Reading 1IS 55:10-11
Thus says the LORD:
Just as from the heavens
the rain and snow come down
And do not return there
till they have watered the earth,
making it fertile and fruitful,
Giving seed to the one who sows
and bread to the one who eats,
So shall my word be
that goes forth from my mouth;
It shall not return to me void,
but shall do my will,
achieving the end for which I sent it.
Responsorial PsalmPS 34:4-5, 6-7, 16-17, 18-19
R. (18b) From all their distress God rescues the just.
Glorify the LORD with me,
let us together extol his name.
I sought the LORD, and he answered me
and delivered me from all my fears. 
R. From all their distress God rescues the just.
Look to him that you may be radiant with joy,
and your faces may not blush with shame.
When the poor one called out, the LORD heard,
and from all his distress he saved him.
R. From all their distress God rescues the just.
The LORD has eyes for the just,
and ears for their cry.
The LORD confronts the evildoers,
to destroy remembrance of them from the earth.
R. From all their distress God rescues the just.
When the just cry out, the LORD hears them,
and from all their distress he rescues them.
The LORD is close to the brokenhearted;
and those who are crushed in spirit he saves.
R. From all their distress God rescues the just.

Verse Before The GospelMT 4:4B
One does not live on bread alone,
but on every word that comes forth from the mouth of God.

GospelMT 6:7-15
Jesus said to his disciples:
"In praying, do not babble like the pagans,
who think that they will be heard because of their many words.
Do not be like them.
Your Father knows what you need before you ask him.

"This is how you are to pray:

Our Father who art in heaven,
hallowed be thy name,
thy Kingdom come,
thy will be done,
on earth as it is in heaven.
Give us this day our daily bread;
and forgive us our trespasses,
as we forgive those who trespass against us;
and lead us not into temptation,
but deliver us from evil.

"If you forgive men their transgressions,
your heavenly Father will forgive you.
But if you do not forgive men,
neither will your Father forgive your transgressions."

Meditation: Your heavenly Father knows what you need
Do you believe that God's word has power to change and transform your life today? Isaiah says that God's word is like the rain and melting snow which makes the barren ground spring to life and become abundantly fertile (Isaiah 55:10-11). God's word has power to penetrate our dry barren hearts and make them springs of new life. If we let God's word take root in our heart it will transform us into the likeness of God himself and empower us to walk in his way of love and holiness. 
Let God's word guide and shape the way you judge and act
God wants his word to guide and shape the way we think, act, and pray. Ambrose 
(339-397 AD), an early church father and bishop of Milan, wrote that the reason we should devote time for reading Scripture is to hear Christ speak to us. "Are you not occupied with Christ? Why do you not talk with him? By reading the Scriptures, we listen to Christ."
We can approach God our Father with confidence
We can approach God confidently because he is waiting with arms wide open to receive his prodigal sons and daughters. That is why Jesus gave his disciples the perfect prayer that dares to call God, Our Father. This prayer teaches us how to ask God for the things we really need, the things that matter not only for the present but for eternity as well. We can approach God our Father with confidence and boldness because the Lord Jesus has opened the way to heaven for us through his death and resurrection. 
When we ask God for help, he fortunately does not give us what we deserve. Instead, God responds with grace, mercy, and loving-kindness. He is good and forgiving towards us, and he expects us to treat our neighbor the same. God has poured his love into our hearts through the gift of the Holy Spirit who has been given to us (Romans 5:5). And that love is like a refining fire - it purifies and burns away all prejudice, hatred, resentment, vengeance, and bitterness until there is nothing  left but goodness and forgiveness towards those who cause us grief or harm.
The Lord's Pray teaches us how to pray
Consider what John Cassian (360-435 AD), an early church father who lived for several years with the monks in Bethlehem and Egypt before founding a monastery in southern Gaul, wrote about the Lord's Prayer and the necessity of forgiving one another from the heart:
"The mercy of God is beyond description. While he is offering us a model prayer he is teaching us a way of life whereby we can be pleasing in his sight. But that is not all. In this same prayer he gives us an easy method for attracting an indulgent and merciful judgment on our lives. He gives us the possibility of ourselves mitigating the sentence hanging over us and of compelling him to pardon us. What else could he do in the face of our generosity when we ask him to forgive us as we have forgiven our neighbor? If we are faithful in this prayer, each of us will ask forgiveness for our own failings after we have forgiven the sins of those who have sinned against us, not only those who have sinned against our Master. There is, in fact, in some of us a very bad habit. We treat our sins against God, however appalling, with gentle indulgence - but when by contrast it is a matter of sins against us ourselves, albeit very tiny ones, we exact reparation with ruthless severity. Anyone who has not forgiven from the bottom of the heart the brother or sister who has done him wrong will only obtain from this prayer his own condemnation, rather than any mercy."
Do you treat others as you think they deserve to be treated, or do you treat them as the Lord has treated you - with mercy, steadfast love, and kindness?
"Father in heaven, you have given me a mind to know you, a will to serve you, and a heart to love you. Give me today the grace and strength to embrace your holy will and fill my heart and mind with your truth and  love that all my intentions and actions may be pleasing to you. Help me to be kind and forgiving towards my neighbor as you have been towards me."
A Daily Quote for LentPardon your brother and sister, by Augustine, Bishop of Hippo, 354-430 A.D.
"Pardon, that you may be pardoned. In doing this, nothing is required of the body. It is the will that acts. You will experience no physical pain - you will have nothing less in your home. Now in truth, my brothers and sisters, you see what an evil it is that those who have been commanded to love even their enemy do not pardon a penitent brother or sister." (quote from Sermon 210,10)

TUESDAY, FEBRUARY 20, Matthew 25:31-46
Lenten Weekday

(Leviticus 19:1-2, 11-18; Psalm 19)

KEY VERSE: "Come, you who are blessed by my Father" (v. 34).
TO KNOW: Jesus' last discourse in Matthew's gospel provides an illustration of those who were either blessed or chastised at the final judgment. Jesus' picture was drawn from the sheep and goats that were pastured together during the day and separated at nightfall. He said that the favored "sheep," those who would inherit God's reign, would be placed at his right hand of God (the place of authority); however, the "goats" would be punished for having failed to heed God's commands. The criteria that Jesus used for this sorting out was the corporal works of mercy. Those who have done good deeds for one of “these least brothers of mine” (v. 40) will be blessed (vv. 34–40), but those who have failed to do these deeds for one of “these least ones” (v. 45) will be condemned (vv. 41–46). The good deeds are feeding the hungry, offering hospitality to the homeless, clothing the naked, comforting the sick, and visiting the imprisoned. Christians who recognized the suffering Christ in the world's unfortunate ones would be eternally blessed by God. St. John of the Cross wrote: "When the evening of this life comes, we will be judged on how we love."
TO LOVE: What works of mercy do I plan to do this Lent?
TO SERVE: Lord Jesus, help me to see you in all those in need.

Tuesday 20 February 2018

St Wulfric.
Isaiah 55:10-11. Psalm 33(34):4-7, 16-19. Matthew 6:7-15.
From all their afflictions God will deliver the just—Psalm 33(34):4-7, 16-19.
‘May God’s will be done.’
We are on familiar ground with today’s gospel—Jesus teaching the disciples how to pray. How often we have used the words of the Lord’s prayer!
Jesus is teaching the disciples to desire certain dispositions in their minds and hearts that will enable them to notice the ways in which God is attracting them. In his prayer, Jesus gives seven phrases, words of praise and petition, revealing the desires of his own heart and, implicitly, the desires that he has for the disciples and for us.
One of those phrases was one of Saint Mary MacKillop’s frequently used expressions: May God’s will be done. Let us do our best to pray that petition with all our hearts.

Saints Jacinta and Francisco Marto
Saint of the Day for February 20
(Jacinta: 1910 – February 20, 1920 | Francisco: 1908 – April 14, 1919)

Saints Jacinta and Francisco Marto’s Story
Between May 13 and October 13, 1917, three Portuguese shepherd children from Aljustrel, received apparitions of Our Lady at Cova da Iria, near Fátima, a city 110 miles north of Lisbon. At that time, Europe was involved in an extremely bloody war. Portugal itself was in political turmoil, having overthrown its monarchy in 1910; the government disbanded religious organizations soon after.
At the first appearance, Mary asked the children to return to that spot on the thirteenth of each month for the next six months. She also asked them to learn to read and write and to pray the rosary “to obtain peace for the world and the end of the war.” They were to pray for sinners and for the conversion of Russia, which had recently overthrown Czar Nicholas II and was soon to fall under communism. Up to 90,000 people gathered for Mary’s final apparition on October 13, 1917.
Less than two years later, Francisco died of influenza in his family home. He was buried in the parish cemetery and then re-buried in the Fátima basilica in 1952. Jacinta died of influenza in Lisbon in 1920, offering her suffering for the conversion of sinners, peace in the world, and the Holy Father. She was re-buried in the Fátima basilica in 1951. Their cousin Lúcia dos Santos, became a Carmelite nun and was still living when Jacinta and Francisco were beatified in 2000; she died five years later. Pope Francis canonized the younger children on his visit to Fátima to commemorate the 100th anniversary of the first apparition–May 13, 2017. The shrine of Our Lady of Fátima is visited by up to 20 million people a year.

The Church is always very cautious about endorsing alleged apparitions, but it has seen benefits from people changing their lives because of the message of Our Lady of Fátima. Prayer for sinners, devotion to the Immaculate Heart of Mary, and praying the rosary—all these reinforce the Good News Jesus came to preach.

Lectio Divina: 
 Tuesday, February 20, 2018
Lent Time

Lord God,
You speak Your mighty word to us,
but we cannot hear it
unless it stirs our lives
and is spoken in human terms.
Keep speaking Your word to us, Lord,
and open our hearts to it,
that it may bear fruit in us
when we do Your will
and carry out what we are sent to do.
We ask You this through Your living Word,
Jesus Christ our Lord.
Jesus said to his disciples: "In praying, do not babble like the pagans, who think that they will be heard because of their many words. Do not be like them. Your Father knows what you need before you ask him. "This is how you are to pray: Our Father who art in heaven, hallowed be thy name, thy Kingdom come, thy will be done, on earth as it is in heaven. Give us this day our daily bread; and forgive us our trespasses, as we forgive those who trespass against us; and lead us not into temptation, but deliver us from evil. "If you forgive men their transgressions, your heavenly Father will forgive you. But if you do not forgive men, neither will your Father forgive your transgressions."
There are two versions of the Our Father: Luke (Lk 11:1-4) and Matthew (Mt 6:7-13). In Luke, the Our Father is shorter. Luke writes for the communities which came from Paganism. In Matthew the Our Father is found in the Discourse on the Mountain, in the part where Jesus orientates the disciples in the practice of the three works of piety: alms (Mt 6:1-4), prayer (Mt 6:5-15) and fasting (Mt6:16-18). The Our Father forms part of a catechesis for the converted Jews. They were accustomed to pray, but had some vices which Matthew tries to correct.
Matthew 6:7-8: The faults to be corrected. Jesus criticizes the people for whom prayer was a repetition of a magic formula, strong words addressed to God to oblige Him to respond to our needs. The acceptance of our prayer by God does not depend on the repetition of words, but on God’s goodness, on God who is love and mercy. He wants our good and knows our needs even before we pray to Him.
Matthew 6:9a: The first words: Our Father, Abba Father, is the name which Jesus uses to address Himself to God. It reveals the new relationship with God that should characterize the life of the communities (Ga 4:6; Rm 8:15). We say Our Father and not My Father . The adjective places the accent on the awareness or knowledge that we all belong to the great human family of all races and creeds. To pray to the Father is to enter in intimacy with Him. It also means to be sensitive to the cry of all the brothers and sisters who cry for their daily bread. It means to seek in the first place the Kingdom of God. The experience of God as our Father is the foundation of universal fraternity.
Matthew 6:9b-10: Three requests for the cause of God: The Name, the Kingdom, the Will. In the first part we ask that our relationship with God may be re-established again. To sanctify His name: The name JAHVE means I am with you! God knows. In this name He makes Himself known (Ex 3:11-15). The name of God is sanctified when it is used with faith and not with magic; when it is used according to its true objective, not for oppression but for the liberty or freedom of the people and for the construction of the Kingdom. The coming of the Kingdom: The only Lord and King of life is God (Is 45:21; 46:9). The coming of the Kingdom is the fulfillment of all the hopes and promises. It is life in plenitude, the overcoming of frustration suffered with human kings and governments. This Kingdom will come when the Will of God will be fully accomplished. To do His will: The will of God is expressed in His Law. His will be done on earth as it is in Heaven. In Heaven the sun and the stars obey the laws of their orbit and create the order of the universe (Is 48:12-13). The observance of the law of God will be a source of order and well-being for human life.
Matthew 6:11-13: Four petitions for the cause of the brothers: Bread, Pardon, Victory, Liberty. In the second part of the Our Father we ask that the relationship among persons may be restored. The four requests show how necessary it is to transform or change the structures of the community and society in order that all the sons and daughters of God may have the same dignity. The daily bread. In Exodus the people received the manna in the desert every day (Ex 16:35). Divine Providence passed through the fraternal organization, the sharing. Jesus invites us to live a new Exodus, a new fraternal way of living together which will guarantee the daily bread for all (Mt 6:34-44; Jo 6:48-51). Forgive us our debts: Every 50 years, the Jubilee Year obliged people to forgive their debts. It was a new beginning (Lv 25:8-55). Jesus announces a new Jubilee Year, a year of grace from the Lord (Lk 4:19). The Gospel wants to begin everything anew! Do not lead us into temptation, do not put us to the test: In Exodus, people were tempted and fell (Dt 9:6-12). The people complained and wanted to go back (Ex 16:3; 17:3). In the new Exodus, the temptation will be overcome by the strength which people receive from God (I Co 10:12-13). Deliver us from evil: The Evil One is Satan, who draws away from God and is a cause of scandal. He succeeds in entering in Peter (Mt 16:23) and to tempt Jesus in the desert. Jesus overcomes him (Mt 4:1-11). He tells us: Courage, I have conquered the world! (Jn 16:33).
Matthew 6:14-15: Anyone who does not forgive will not be forgiven. In praying the Our Father, we pronounce the phrase which condemns us or absolves us. We say: Forgive our trespasses as we forgive those who trespass us (Mt 6:12). We offer God the measure of pardon that we want. If we forgive very much, He will forgive us very much. If we forgive little, He will forgive little. If we do not forgive, He will not forgive us.
Jesus prayer says forgive our debts . In some countries it is translated as forgive our offenses . What is easier to forgive, the offenses or to forgive the debts?
Christian nations of the Northern Hemisphere (Europe and USA) pray everyday: Forgive our debts as we forgive those who are in debt to us! But they do not forgive the external debt of poor countries of the Third World. How can we explain this terrible contradiction, source of impoverishment of millions of people?
Debt, in the context of society, is not only money. In fact, in referring to people who have served time in jail we say “they have paid their debt to society”. Do we accept these people back into society? Not only have they paid their “debt”, they are often treated as having not been forgiven.
How do we forgive others in terms of immigration, documented or not, and accept them into our communities?
Proclaim with me the greatness of Yahweh,
let us acclaim His name together.
I seek Yahweh and He answers me,
frees me from all my fears. (Ps 34,3-4)

20-02-2018 : THỨ BA - TUẦN I MÙA CHAY

Thứ ba tuần 1 Mùa Chay.

Bài Ðọc I: Is 55, 10-11
"Lời Ta thực hiện điều Ta mong muốn".
Trích sách Tiên tri Isaia.
Ðây Chúa phán: "Như mưa tuyết từ trời rơi xuống và không trở lên trời nữa, nhưng chúng thấm xuống đất, làm cho đất phì nhiêu, cây cối sinh mầm, cho người gieo có hạt giống, cho người ta có cơm bánh ăn, cũng thế, lời từ miệng Ta phán ra sẽ không trở lại với Ta mà không sinh kết quả, nhưng nó thực hiện ý muốn của Ta, và làm tròn sứ mạng Ta uỷ thác".
Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 33, 4-5. 6-7. 16-17. 18-19
Ðáp: Chúa cứu người hiền đức khỏi mọi nỗi âu lo (c. 18b).
Xướng: 1) Các bạn hãy cùng tôi ca ngợi Chúa, cùng nhau ta hãy tán tạ danh Người. Tôi cầu khẩn Chúa, Chúa đã nhậm lời, và Người đã cứu tôi khỏi mọi điều lo sợ. - Ðáp.
2) Hãy nhìn về Chúa để các bạn vui tươi, và các bạn khỏi hổ ngươi bẽ mặt. Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe, và Người đã cứu họ khỏi mọi điều tai nạn. - Ðáp.
3) Chúa để mắt coi người hiền đức, và tai Người lắng nghe tiếng họ cầu. Chúa ra mặt chống người làm ác, để tẩy trừ di tích chúng nơi trần ai. - Ðáp.
4) Người hiền đức kêu cầu và Chúa nghe lời họ, Người cứu họ khỏi mọi nỗi âu lo. Chúa gần gũi những kẻ đoạn trường, và cứu chữa những tâm hồn đau thương dập nát. - Ðáp.

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Mt 4,17
Chúa phán: "Hãy hối cải, vì nước trời đã gần đến".

Phúc Âm: Mt 6, 7-15
"Vậy các ngươi hãy cầu nguyện như thế này".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Khi cầu nguyện, các con đừng nhiều lời như dân ngoại: họ nghĩ là phải nói nhiều mới được chấp nhận. Ðừng làm như họ, vì Cha các con biết rõ điều các con cần, ngay cả trước khi các con xin. Vậy các con hãy cầu nguyện như thế này:
"Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày, và tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con, xin chớ đến chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.
"Vì nếu các con có tha thứ cho người ta những lầm lỗi của họ, thì Cha các con, Ðấng ngự trên trời, mới tha thứ cho các con. Nếu các con không tha thứ cho người ta, thì Cha các con cũng chẳng tha thứ lỗi lầm cho các con".
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm: Hãy Cầu Nguyện Như Thế Này
Nhắc đến cuộc đời của thánh Gioan Maria Vianey, cha sở họ Art. Người ta không thể quên câu chuyện sau đây về một nông dân xứ Art: Mỗi ngày trước khi ra đồng, anh đều ghé vào nhà thờ cầu nguyện giây lát rồi mới ra đồng. Khi trở về anh cũng ghé vào nhà thờ để cầu nguyện như vậy. Trong xứ ai cũng nể và kính phục. Một hôm có người hỏi: "Ngày ngày ông ghé vào nhà thờ mấy lần để làm gì thế?" Anh nông dân trả lời: "Tôi bàn chuyện với Chúa và Chúa bàn chuyện với tôi".
Anh chị em thân mến!
"Tôi bàn chuyện với Chúa và Chúa bàn chuyện với tôi". Câu trả lời của anh nông dân xứ Art diễn tả được tận gốc tủy của việc cầu nguyện. Hoạt động không cầu nguyện là vô ích trước mặt Thiên Chúa. Máy móc tự động có thể làm hơn con. Cầu nguyện là nền tảng của đời sống thiêng liêng, vì lúc cầu nguyện con nối liền sự kết hợp với Thiên Chúa. Bí quyết nuôi dưỡng đời sống Kitô hữu là cầu nguyện. Không cầu nguyện dù có làm phép lạ con cũng đừng tin. Các tông đồ đã thưa với Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy xin dạy chúng con cầu nguyện". Chúa Giêsu đáp: "Khi các con cầu nguyện hãy nói: Lạy Cha chúng con ở trên trời".
Chúa đã dạy đọc kinh để giúp chúng con cầu nguyện, nhưng điểm chính là gặp gỡ, là nói chuyện giữa Chúa và con. Khi con cầu nguyện đừng lo phải nói gì, chỉ vào phòng đóng cửa mà cầu nguyện với Cha của con một cách kín đáo. Và chắc chắn Ngài sẽ nhận lời con. Không cần hình thức, chỉ cần tâm tình phụ tử.
Những chia sẻ trên của Ðức cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận, tác giả "Ðường Hy Vọng" hướng dẫn chúng ta hiểu sâu xa hơn ý nghĩa của đoạn Tin Mừng mà chúng ta vừa nghe.
Giờ đây chúng ta hãy chia sẻ với nhau những ý nghĩa sâu xa của lời kinh Lạy Cha mà Chúa Giêsu đã truyền dạy cho các tông đồ. Trong mấy phút suy niệm này, chúng ta hãy chú ý đến tinh thần phải có khi cầu nguyện trong đoạn Phúc Âm trên, Chúa Giêsu đã dạy cho các môn đệ lời kinh Lạy Cha, như những lời dạy nói về tinh thần phải có khi cầu nguyện. Ðó là tinh thần tha thứ cho kẻ xúc phạm đến mình, và tinh thần đơn sơ khiêm tốn nhằm gặp gỡ thân tình với Chúa hơn là nói nhiều lời ngoài môi miệng: "Khi anh cầu nguyện thì đừng nhiều lời như những kẻ ngoại giáo, vì họ nghĩ rằng nói nhiều thì được nhiều". Vì suốt ngày mỏi mệt rao giảng Tin Mừng, nên mỗi khi đêm về quì gối trước Chúa Giêsu Thánh Thể, thánh Phanxicô có những lúc quá mệt mỏi phải ngủ gục trên bàn thờ. Lúc ấy Ngài thường cầu nguyện với Chúa một cách đơn sơ như sau: "Lạy Cha, nếu linh hồn con không tỉnh thức được với Chúa, thì ít nữa xác con đây muốn ở gần Chúa".
Cầu nguyện là giờ tâm sự với Chúa là Cha, chứ không phải là giờ làm bài. Giờ cầu nguyện là giờ của quả tim, chứ không phải là giờ của luận lý. Ðừng nặn óc bóp trán để trình bày với Chúa. Khi chúng ta cầu nguyện, chúng ta không cô độc lẻ loi một mình. Thánh Phaolô tông đồ giãi bày như sau: "Chúng ta không biết phải cầu nguyện như thế nào cho phải, nhưng Chúa Thánh Thần cầu nguyện cho chúng ta với những lời kêu van không thể diễn tả được" (Rm 8,26).
Nhờ bí tích Rửa Tội mà ta đã lãnh nhận, mỗi người Kitô hữu sẽ được kết hợp với Chúa Thánh Thần. Chúng ta hãy cố gắng sống trong Chúa Thánh Thần, để phát triển đời sống con người trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. Nếu ta không phải là người cầu nguyện, thì không ai tin ta làm việc vì Chúa. Nếu muốn biết công việc tông đồ của ai như thế nào, thì hãy xem người đó có cầu nguyện hay không? Và cầu nguyện ra sao?
Lạy Chúa, xin hãy thương ban cho chúng con được tràn đầy Chúa Thánh Thần để canh tân chính mình và anh chị em trong môi trường chúng con. Amen.
Veritas Asia

Thứ Ba Tuần I MC
Bài đọcIsa 55:10-11; Mt 6:5-17.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Thực hành ý Thiên Chúa.
Con người thời nay quá chú trọng đến “cái tôi” của mình, nên rất khó khăn cho con người thời nay khi phải làm theo những gì người khác muốn. Nhưng nếu con người chịu khó suy luận, họ sẽ nhìn ra cái vô lý của việc bắt người khác làm theo ý của mình, vì: (1) Trăm người trăm ý; làm sao một người có thể làm hài lòng tất cả mọi người được? Vì thế, phải làm theo ý kiến chung. (2) Khi có sự xung đột ý kiến, phải làm theo ý kiến nào khôn ngoan nhất. Nếu so sánh ý kiến của con người với ý của Thiên Chúa, làm sao ý con người có thể khôn ngoan bằng Thiên Chúa? Vì thế, phải tìm ra và làm theo ý Thiên Chúa là chuyện hiển nhiên.
Các Bài Đọc hôm nay xoay quanh việc con người phải làm theo thánh ý Chúa. Trong Bài Đọc I, Thiên Chúa tuyên bố sự hiệu quả của Lời Ngài: “một khi xuất phát từ miệng Ta, sẽ không trở về với Ta nếu chưa đạt kết quả, chưa thực hiện ý muốn của Ta, chưa chu toàn sứ mạng Ta giao phó.” Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu dạy các môn đệ cầu nguyện theo Kinh Lạy Cha, sau khi khuyến cáo các môn đệ cần tránh thái độ ích kỷ trong khi cầu nguyện.
1/ Bài đọc I: Lời Chúa phải sinh hoa kết quả cho con người.
1.1/ Lời Chúa được so sánh như mưa tuyết: “Cũng như mưa với tuyết sa xuống từ trời
không trở về trời nếu chưa thấm xuống đất, chưa làm cho đất phì nhiêu và đâm chồi nẩy lộc,
cho kẻ gieo có hạt giống, cho người đói có bánh ăn.”
Tuy trong hạt giống đã có tiềm năng của sự sống, nhưng cần mưa và tuyết để giúp cho sự sống của hạt giống được tăng trưởng, sinh hoa kết trái, và sinh lương thực cho con người.
1.2/ Lời Chúa phải được thực hiện và sinh lợi ích cho con người: “thì Lời Ta cũng vậy, một khi xuất phát từ miệng Ta, sẽ không trở về với Ta nếu chưa đạt kết quả, chưa thực hiện ý muốn của Ta, chưa chu toàn sứ mạng Ta giao phó.”
Trong Lời Chúa đã có tiềm năng của sự sống, và sinh lương thực phần hồn cho con người.
Nhưng Lời ám chỉ những gì và những ai?
(1) Ngôi Lời của Thiên Chúa, Đức Giêsu Kitô: Vì Ngài mà muôn vật được tạo thành; và không có Ngài, chẳng chi được tạo thành. Tất cả những gì Thiên Chúa phán được thực hiện nơi Người. Như mưa tuyết rơi xuống từ trời, Ngôi Lời cũng từ trời xuống nhập thể trong thân xác con người, để mặc khải cho dân biết các ý định của Thiên Chúa, và chu tòan sứ mạng Thiên Chúa trao phó cho Ngài trong Kế Họach Cứu Độ. Khi hòan tất ý định của Thiên Chúa, Ngài lại trở về Trời như mưa tuyết.
(2) Lời được viết ra trong Kinh Thánh: Không như tất cả những lời khác của nhân lọai, những Lời này tiềm ẩn sức sống; và mỗi khi những Lời này được loan báo, Lời Chúa lại bắt đầu một chu kỳ mới. Chúng đi vào lòng người nghe và bắt đầu tiến trình thôi thúc con người thực hiện những gì Thiên Chúa muốn con người làm. Mỗi khi Mùa Chay về, Lời Chúa lại bắt đầu một chu kỳ mới nơi mỗi người. Chúng ta nghe lại Lời Chúa phán, nghe các nhà rao giảng Tin Mừng cắt nghĩa, rồi suy đi gẫm lại trong lòng. Tiến trình này giúp chúng ta nhận ra những gì chúng ta còn thiếu sót trong cuộc sống, và quyết tâm thực hiện Lời Chúa để lấp đầy những thiếu sót đó.
2/ Phúc Âm: Cầu nguyện đúng cách.
2.1/ Thái độ phải có khi cầu nguyện: Cầu nguyện là hướng lòng lên Thiên Chúa; vì thế, phải gạt bỏ tất cả những gì làm con người bị phân tâm. Một vài điều làm phân tâm con người khi cầu nguyện mà Chúa Giêsu lưu ý hôm nay:
(1) Cầu nguyện cho mọi người thấy: “Anh em đừng làm như bọn đạo đức giả: chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em: chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.” Như thế, cầu nguyện trong nhà thờ có phải là đạo đức giả không? Chúng ta phải phân biệt hai lọai cầu nguyện: chung và riêng. Điều Chúa Giêsu có ý nói ở đây là cầu nguyện riêng. Chúa Giêsu cũng đã từng cầu nguyện lớn tiếng cho các môn đệ của Ngài (x/c Jn 17).
(2) Cầu nguyện chỉ để xin ơn: “Anh em đừng lải nhải như dân ngoại; họ nghĩ rằng cứ nói nhiều là được nhận lời. Đừng bắt chước họ, vì Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin.” Xin ơn chỉ là một phần nhỏ trong khi cầu nguyện. Chúng ta nghĩ sao nếu một người khi nào gặp chúng ta cũng mở miệng xin ơn?
2.2/ Cách cầu nguyện tốt nhất: Kinh Lạy Cha
(1) Quan tâm đến những gì của Chúa: Là con là phải quan tâm đến những lo lắng của cha, chứ không ích kỷ bắt cha quan tâm đến những nhu cầu của mình. Ba điều đầu tiên của Kinh Lạy Cha biểu tỏ những quan tâm đến Thiên Chúa: “xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển, triều đại Chamau đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.” Làm cho mọi người nhận biết và tin vào danh thánh Cha là bổn phận của mọi người tín hữu. Cầu xin cho triều đại Cha mau đến là cầu xin cho Tin Mừng được lan rộng tới mọi người. Cầu xin cho ý Cha được mọi người làm theo, chứ không ích kỷ làm theo ý muốn của mỗi người.
(2) Quan tâm đến cuộc sống của mình: “Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày.” Con người cần của ăn hằng ngày để sinh sống, nhưng không cầu xin cho có nhiều của ăn để tích trữ. “Xin tha tội cho chúng con như chúng con cũng tha cho những người có lỗi với chúng con.” Con người không chỉ cần sống mối liên hệ chiều dọc với Thiên Chúa, mà còn sống mối liên hệ hàng ngang với tha nhân, vì như Chúa Giêsu dạy: “Nếu anh em tha lỗi cho người ta, thì Cha anh em trên trời cũng sẽ tha thứ cho anh em. Nhưng nếu anh em không tha thứ cho người ta, thì Cha anh em cũng sẽ không tha lỗi cho anh em.” Lời xin sau cùng: “Xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ.” Con người bị bao vây bởi ba thù: ma quỉ, thế gian, và xác thịt; nếu không có ơn Chúa, con người không thể chống chọi với các kẻ thù này, vì nó mạnh sức hơn con người.
- Như mưa tuyết cần cho cây cối để có thể sinh hoa kết trái mang cơm bánh cho người ăn, Lời Chúa cũng cần phải thấm nhập vào tâm hồn để mang sức sống cho linh hồn chúng ta.
- Cầu nguyện không phải để được người khác khen hay để lải nhải xin ơn; nhưng là để kết hợp với Thiên Chúa và tìm ra ý Ngài trước khi có thể thi hành trong cuộc sống.
- Mùa Chay thuận tiện để chúng ta nhìn lại những thiếu xót trong cuộc đời, và nghiền gẫm Lời Chúa để tìm ra cách thức sửa chữa những thiếu sót đó.

Mt 6,7-15


“Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin.” (Mt 6,8)

Suy niệm: Có bao giờ chúng ta xin Chúa ban cho ta có không khí, có ánh sáng mặt trời, có gió mát…? Nhiều lúc chúng ta không ý thức để cầu xin những điều ấy, nhưng Thiên Chúa vẫn nhớ và âm thầm ban cho ta vì đó là những điều cần thiết cho sự sống chúng ta. Trong cuộc sống hằng ngày, mỗi người có những nhu cầu và ước muốn khác nhau, do đó lời cầu nguyện của mỗi người cũng thật đa dạng: khẩn khoản van nài hay biện minh, giải thích với Chúa… cho đến khi đạt được. Lời cầu nguyện chân thành nào cũng có giá trị trước mặt Chúa, nhưng Chúa Giê-su đã dạy ta lời cầu nguyện lý tưởng nhất chính là Kinh Lạy Cha, và tâm tình đẹp lòng Chúa nhất chính là phó thác hoàn toàn vào tình thương và sự quan phòng của Chúa: “Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin”.

Mời Bạn: Nhìn lại kinh nghiệm của mình về thời thơ ấu: luôn được cha mẹ che chở, bảo bọc và sắm sửa những thứ cần thiết dù khi chúng ta chưa nhận thấy và kêu xin. Thiên Chúa quan tâm và nhìn thấy những điều cần thiết cho chúng ta ở đời này và cả hạnh phúc đời sau. Chúng ta cứ an tâm dâng lời cầu xin cho sáng danh Chúa và cho thiện ích của tha nhân, hơn là chỉ dừng lại nơi những nhu cầu của bản thân mình. Tinh thần phó thác vào Chúa sẽ đem lại cho ta nhiều điều thật thú vị, bất ngờ.

Chia sẻ: Cảm nghiệm của bạn khi nhận được một điều tốt lành và cần thiết mà bạn chưa dám xin hay tìm kiếm.

Sống Lời Chúa: Tập cầu nguyện một cách đơn sơ và để Chúa quyết định mọi việc xảy đến với ta theo ý Ngài.

Cầu nguyện: Đọc Kinh Lạy Cha một cách chậm rãi và sốt sắng.
(5 phút Lời Chúa)

Biết rõ anh em cn gì (20.2.2018 – Th ba Tun 1 Mùa Chay)
Chúng ta vn cn bày t đ có tương quan vi Thiên Chúa, th l vi Ngài cách đơn sơ hn nhiên như con thơ nói vi cha.

Suy nim:
Mùa Chay là thời gian tăng cường việc cầu nguyện.
Nhưng vấn đề là cầu nguyện như thế nào theo đúng ý của Đức Giêsu.
Ngài đã cảnh báo về một thứ cầu nguyện có tính phô trương, tìm mình.
Ngài mời ta cầu nguyện một cách kín đáo (Mt 6, 6).
Cầu nguyện là gặp Cha, Đấng ở nơi kín ẩn và Đấng thấy ở nơi kín ẩn.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu nhắc chúng ta nhớ rằng
cầu nguyện không phải là dùng những lời kinh như một thứ ma thuật,
để lèo lái hay cưỡng bách Thiên Chúa phải theo ý mình.
Cầu nguyện là mềm mại để uốn mình theo ý Chúa.
Sức mạnh của cầu nguyện không nằm ở chỗ lắm lời,
vì không phải cứ nói nhiều là được ưng nhậm (c. 7).
Cầu nguyện cũng không phải là thông tin cho Ngài biết về tình trạng của ta,
sợ rằng nếu ta không nói thì Ngài không biết (c. 8).
Thật ra, Thiên Chúa đã biết trước nhu cầu của từng người rồi.
Tuy nhiên, chúng ta vẫn cần bày tỏ để có tương quan với Thiên Chúa,
thổ lộ với Ngài cách đơn sơ hồn nhiên như con thơ nói với cha.
Qua kinh Lạy Cha, Đức Giêsu dạy các môn đệ cầu nguyện.
Ngài dạy họ gọi Thiên Chúa là Cha, Abba.
Họ được phép gọi như Ngài đã gọi và chia sẻ chức vị làm Con của Ngài.
Một lời cầu nguyện có tính tập thể: “Lạy Cha chúng con.”
Chính vì Cha là Cha của chúng con nên chúng con là anh chị em với nhau.
“Cha ở trên trời”, vì thế Cha lại thấy hết mọi người và ở bên từng người.
Cha thật siêu việt vì Cha ở trên trời cao thẳm;
nhưng Cha lại thật gần gũi,
vì Cha lo cho từng con chim sẻ, từng bông hoa ngoài đồng,
Cha cho mặt trời mọc lên và mưa rơi xuống trên mặt đất.
Ba lời xin đầu tiên của kinh Lạy Cha hướng đến Thiên Chúa Cha.
Hẳn chúng diễn tả tâm tình chủ yếu của Đức Giêsu trong suốt đời.
Bốn lời xin tiếp theo hướng đến nhu cầu của nhóm môn đệ.
Xin bánh mỗi ngày, xin ơn tha thứ, ơn thắng được cám dỗ và sự dữ.
Có khi lời nguyện của chúng ta quá quy về mình, loay hoay với cái tôi,
với những ước mơ tính toán, những âu lo cho nhu cầu vật chất.
Hãy xin Chúa những điều lớn lao cho Nước Chúa trên trần gian,
còn mọi sự khác nho nhỏ, Ngài sẽ ban thêm cho ta.
Cầu nguyn:

Lạy Cha là Đấng Tạo Hóa nhân từ,
xin cho chúng con thấy sự hiện diện của Cha
trong vũ trụ vô cùng lớn,
trong những hạt tử vô cùng nhỏ,
và trong bộ óc vô cùng phức tạp của con người.
Cha từ ái biết bao
khi ban cho chúng con một thế giới đầy mầu sắc.
Mầu xanh cỏ non, mầu hồng trái chín,
mầu vàng mặt trời xế chiều.
Cha từ ái biết bao
khi ban cho chúng con một thế giới đầy âm thanh.
Tiếng suối róc rách, tiếng chim hót véo von,
tiếng gió rì rào qua kẽ lá.
Cha từ ái biết bao
khi ban cho chúng con một thế giới đầy hương thơm.
Hương của đồng lúa mới, của hoa bưởi, hoa cau,
hương thơm của nắng xuân dìu dịu.

Chúng con ca ngợi đôi tay khéo léo của Cha
khi tạo nên sự trong ngần ngời sáng của viên ngọc,
sự lộng lẫy phong phú của muôn loài hoa lan,
sự rực rỡ hài hòa nơi đôi cánh của loài bướm,
và nhất là sự đẹp đẽ cao cả nơi con người.

Dưới lòng đất, trên núi cao,
giữa biển sâu, trong rừng vắng,
chỗ nào chúng con cũng thấy bóng dáng Cha.

Xin cho chúng con
biết chung sống với thiên nhiên này
như một người bạn, một quà tặng Cha ban,
biết giữ gìn ngôi nhà trái đất
để nó khỏi hư hỏng, cạn kiệt,
và biết chia sẻ cho nhau bao tài nguyên còn tiềm ẩn.
Ước gì đến ngày cả trái đất, cả vũ trụ này
và muôn loài Cha đã dựng nên
được cùng với cả nhân loại chúng con
vui hưởng tự do và vinh quang trong Nước Cha. Amen.

Lm Antôn Nguyn Cao Siêu, SJ

Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
Những Bã Phù Vân
Sứ điệp đầu tiên của mùa Chay – trong ngày Thứ Tư Lễ Tro – là một sứ điệp rất sâu sắc và quyết liệt: “Hỡi người, hãy nhớ mình là tro bụi và sẽ trở về bụi tro!”
Vậy, làm thế nào chúng ta có thể thực sự tìm thấy sự viên mãn? Làm thế nào người ta có thể hoàn thành chính mình trong cõi đời này khi mà mầm hủy diệt con người đã có sẵn đấy và thế giới được đặt dưới qui luật của sự chết? Con người kiếm tìm sự sống trong thế giới xung quanh mình, nhưng điểm đến của con người lại là thực tại sự chết!
Vâng, trong cuộc đời tạm bợ này, chúng ta có thể có một số niềm thỏa mãn ‘phù du’ nào đó. Những niềm thỏa mãn ấy không thể kéo dài. “Nguơi sẽ trở về tro bụi” – Thiên Chúa nói với con người như thế.
Chúng ta phải biết lắng đọng tâm hồn và nhìn vào trong thâm sâu hữu thể của mình. Và chúng ta sẽ nhận ra những mầm mống bất tử của chính mình. Chúng ta cũng sẽ nhận ra tính bèo bọt vô ích của những nỗ lực nơi mình nhằm tìm kiếm các thỏa mãn phù vân.
Và chính khi nhận thức được như vậy, chúng ta có thể bắt đầu hiểu ra tại sao Thiên Chúa mời gọi mình: “Hãy trở về với Ta!” Vâng, Ngài mời gọi chúng ta trở về với Ngài bằng cả tấm lòng.

20 Tháng Hai

    Giáo Ðường

    Văn hào Aleksandr Solzenicyn đã ca tụng những ngôi giáo đường bằng những vần thơ như sau:

    "Thư thái trên sườn đồi, ngạo nghễ trên những ngọn núi cao, hãy ẩn mình trong những dòng sông sâu, những ngôi giáo đường đẹp như những công chúa vận xiêm y rực rỡ.

    Nhìn xuống những mái nhà gỗ tranh là những ngọn tháp chuông hùng dũng. Từ phố chợ đến thôn quê, từ đỉnh tháp hướng về trời cao, những tiếng chuông không ngừng giục giã gọi nhau.

    Từ thuở nào con người vẫn ích kỷ nhỏ nhen. Nhưng chiều về, khi tiếng chuông đổ hồi trên thôn xóm, trên đồng ruộng, trên núi rừng, người người dừng lại, ngẩng nhìn và ra khỏi cuộc sống thấp hèn của họ.

    Cha ông của chúng tôi đã để lại phần cao quý nhất cảu các ngài. Mãi mãi, tâm tình của các ngài vẫn còn ghi khắc trong những viên đá này, trong những tháp chuông này".

    Ở bất cứ nơi nào trên thế giới, giáo đường vẫn luôn là biểu trưng của sự sống. Còn gì buồn thảm cho bằng một ngôi giáo đường biến thành bảo tàng viện hoặc không còn người lui tới.

    Giáo đường là nhà của con người: gặp gỡ giữa trời cao và đất thấp, gặp gỡ giữa con người với Thiên Chúa. Nhưng quan trọng hơn cả, giáo đường chính là nơi gặp gỡ giữa người với người: gặp gỡ ở trong lời cầu nguyện, gặp gỡ nhau trong chia sẻ, gặp gỡ nhau trong lời chào bình an, trong cái bắt tay của tha thứ, của hòa giải, gặp gỡ nhau để nối kết vòng tay với người khác, gặp gỡ nhau để trở lại cuộc sống với hăng say và nhiệt thành hơn.

    Chúng ta không thể đến nhà thờ mỗi ngày mà vẫn khước từ gặp gỡ với tha nhân. Chúng ta không thể đến nhà thờ mỗi ngày mà lại không muốn gặp gỡ Chúa trong cuộc sống hằng ngày. Chúng ta không thể tách biệt nhà thờ ra khỏi cuộc sống. Bao lâu ngôi giáo đường còn đó, bấy lâu người Kitô vẫn được mời gọi để nối kết đức tin với cuộc sống hằng ngày.

    Trích sách Lẽ Sống