Trang

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2026

SEPTEMBER 4, 2026: FRIDAY OF THE TWENTY-SECOND WEEK IN ORDINARY TIME

 


September 4, 2026

Friday of the Twenty-second Week in Ordinary Time

Lectionary: 435

 

Reading 1

1 Corinthians 4:1-5

Brothers and sisters:
Thus should one regard us: as servants of Christ
and stewards of the mysteries of God. 
Now it is of course required of stewards
that they be found trustworthy.
It does not concern me in the least
that I be judged by you or any human tribunal;
I do not even pass judgment on myself;
I am not conscious of anything against me,
but I do not thereby stand acquitted;
the one who judges me is the Lord.
Therefore, do not make any judgment before the appointed time,
until the Lord comes,
for he will bring to light what is hidden in darkness
and will manifest the motives of our hearts,
and then everyone will receive praise from God.

 

Responsorial Psalm

Psalm 37:3-4, 5-6, 27-28, 39-40

R. (39a) The salvation of the just comes from the Lord.
Trust in the LORD and do good,
that you may dwell in the land and be fed in security.
Take delight in the LORD,
and he will grant you your heart’s requests.
R. The salvation of the just comes from the Lord.
Commit to the LORD your way;
trust in him, and he will act.
He will make justice dawn for you like the light;
bright as the noonday shall be your vindication.
R. The salvation of the just comes from the Lord.
Turn from evil and do good,
that you may abide forever;
For the LORD loves what is right,
and forsakes not his faithful ones.
Criminals are destroyed 
and the posterity of the wicked is cut off.
R. The salvation of the just comes from the Lord.
The salvation of the just is from the LORD;
he is their refuge in time of distress.
And the LORD helps them and delivers them;
he delivers them from the wicked and saves them,
because they take refuge in him.
R. The salvation of the just comes from the Lord.

 

 

 

Alleluia

John 8:12

R. Alleluia, alleluia.
I am the light of the world, says the Lord;
whoever follows me will have the light of life.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Luke 5:33-39

The scribes and Pharisees said to Jesus,
“The disciples of John the Baptist fast often and offer prayers,
and the disciples of the Pharisees do the same;
but yours eat and drink.”
Jesus answered them, “Can you make the wedding guests fast
while the bridegroom is with them?
But the days will come, and when the bridegroom is taken away from them,
then they will fast in those days.”
And he also told them a parable.
“No one tears a piece from a new cloak to patch an old one.
Otherwise, he will tear the new
and the piece from it will not match the old cloak.
Likewise, no one pours new wine into old wineskins.
Otherwise, the new wine will burst the skins,
and it will be spilled, and the skins will be ruined.
Rather, new wine must be poured into fresh wineskins.
And no one who has been drinking old wine desires new,
for he says, ‘The old is good.’”

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/090426.cfm

 


Commentary on 1 Corinthians 4:1-5

Paul continues the theme that he and the other Apostles and ministers in the community are merely human agents of God. He asks the Corinthians to see him and his fellow workers in the church as servants and not masters or lords. They are to be seen as stewards or house managers working for a master. And they have been entrusted with communicating the “mysteries” of God.

The word ‘mystery’ (Greek, mysterion) here does not strictly mean something that is beyond all understanding. Rather it refers to truths which we could not discover by our own human efforts, but which are now being revealed and made known by God through his agents to those who believe. The term is linked to the so-called ‘mystery religions’ of the time, where the inner workings of the religious sect were only made known to initiates.

In the Christian community, there are also ‘mysteries’ made known. They are not meant to be kept secret, but it is likely that they will only be accepted and understood by those who have faith.

Paul emphasises that what is most expected of a steward is that he can be trusted—that he is reliable and conscientious. Paul also knows, however, that he has his critics among the community, so he affirms that his trustworthiness cannot be measured by them. He does not even dare to evaluate his own trustworthiness, on the principle that one is very often a poor judge where oneself is concerned.

Nevertheless, in spite of the criticisms he has received, his own conscience is perfectly clear. But that still is not enough. Only God can be his judge. And if only God can judge, then others have no right to pass final judgement on him. Jesus certainly had something to say about that (see Luke 7:36-50).

When the Lord comes at the end of times, the hidden intentions of all (Paul and his critics) will be made plain. Then, and only then:

…each one will receive commendation from God.

We should remember that each one of us, too, is a steward of the mysteries and truths of the gospel. Through our Baptism, they have been entrusted to us and we are expected to pass them on to others.

And we must do our utmost to be faithful and reliable stewards. Even if we are carrying out our stewardship to the best of our ability, it is almost inevitable that we will run into criticism, misunderstanding and opposition. In such cases, we must do our best to be people of honesty and integrity.

Sometimes the criticisms may be valid, and sometimes not. If they are valid, we should be grateful and make the necessary changes. If our consciences are clear, we should not be too concerned with what is being said about us, and leave the judgement ultimately to God. On our part, we continue to carry out our stewardship to the best of our ability.

Jesus never promised praise and popularity to those who proclaim the gospel—quite the opposite, in fact. He himself lost his life because of the hatred his work for others generated:

A disciple is not above the teacher nor a slave above the master. (Matt 10:24)

Paul focused on loving and serving Christ and the gospel in spite of great opposition both from fellow-Jews and fellow-Christians. Let us try to follow in his footsteps.

 


Commentary on Luke 5:33-39

The call of the first disciples is followed in Luke by the cure of a leper and then of a paralytic. Then there is the call of Levi (who is called “Matthew” in Matthew’s Gospel) and the discussion with Jesus about his mixing with sinful and unclean people. It is the first of many confrontations between Jesus and the Jewish leaders.

We then come to today’s reading. Some scribes and Pharisees want to know why, when their disciples and those of John the Baptist regularly fast, Jesus’ disciples freely eat and drink. We know that John grew up in the desert and lived on an austere diet of locusts and wild honey. He also preached an austere penitential message and lived a highly disciplined life. The Pharisees also led a highly regimented and strict lifestyle. Jesus, however, together with his disciples, is frequently seen eating at the tables of Pharisees, tax collectors and in the houses of friends. But while Jesus rejected ostentatious fasting, we know he fasted (once for 40 days) and praised it together with prayer and almsgiving, provided it was done discreetly and not for display.

Jesus gives two answers to the question. First, he says that it is not appropriate for guests to fast when the bridegroom is still around. A Jewish wedding was and is a specially joyous occasion (plenty of wine needed, as we saw in Cana) and it could last for a week. It would be unthinkable to fast at such a time. Here Jesus is the bridegroom. There will come a time when he is not physically with his disciples, and then they will fast.

The second reason goes deeper and is presented in the form of a parable. One does not use a new piece of cloth to patch an old garment. At the first sign of stress, the new cloth will be stronger and the old cloth will tear out. Nor does one put new wine into old wineskins. The new wine is still fermenting and expanding. The old wineskins, made of goatskins, are already stretched and no longer flexible. When the new wine expands, the old wineskins will not be able to stretch any more and will burst. The result is lost wine and ruined wineskins. So new wine has to be poured into new wineskins.

In this Jesus is clearly saying that his whole vision of religion is new, and that it can only be accepted and adopted by people who are prepared to see things in a new way. His teaching and vision cannot be grafted on to the old religion. The old religion emphasised externals like observance of legal and ritual regulations and fasting; Jesus emphasises the interior spirit, which is the real measure of a person’s value.

This parable may also be read in conjunction with John’s account of the wedding feast at Cana, where Jesus produced new and better wine from the water in the ritual washing jars.

Jesus knows the difficulties his adversaries face:

No one after drinking old wine desires new wine but says, ‘The old is good.’

Those who had grown up with the ‘old wine’ of the Mosaic Law would find it difficult to switch to the ‘new wine’ that Jesus was offering.

Even in our Church today there are some who still hanker for the ‘old wine’ of the pre-Vatican II days. They have not made the inner shift which is necessary. They have not understood that Vatican II was much more than a change of external practices (such as have taken place in the liturgy). They nostalgically long for the Tridentine Mass in Latin and proclaim it preferable to the ‘new’ liturgy which they find superficial and lacking in reverence. But they do not seem to have grasped the thinking which is behind the liturgical changes. The new patch does not fit their old cloth. “The old wine is better,” they say.

Going forward, this thinking will not likely disappear because “the world writes the agenda for the church” and there will no doubt be other changes. The new wine will not be appreciated until the wineskins are also changed; otherwise we are in the same situation as the Pharisees were with Jesus.

 

https://sacredspace.com/commentary

 

 


Friday, September 4, 2026

Ordinary Time

Opening Prayer

Almighty God,

every good thing comes from You. Fill our hearts with love for You, increase our faith, and by Your constant care protect the good You have given us.

We ask this through our Lord Jesus Christ, Your Son, who lives and reigns with You and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Luke 5: 33-39

The scribes and Pharisees said to Jesus, "The disciples of John the Baptist fast often and offer prayers, and the disciples of the Pharisees do the same; but yours eat and drink." Jesus answered them, "Can you make the wedding guests fast while the bridegroom is with them? But the days will come, and when the bridegroom is taken away from them, then they will fast in those days." And he also told them a parable. "No one tears a piece from a new cloak to patch an old one. Otherwise, he will tear the new and the piece from it will not match the old cloak. Likewise, no one pours new wine into old wineskins. Otherwise, the new wine will burst the skins, and it will be spilled, and the skins will be ruined. Rather, new wine must be poured into fresh wineskins. And no one who has been drinking old wine desires new, for he says, 'The old is good.'"

Reflection

In today’s Gospel we witness closely a conflict between Jesus and the religious authority of the time, the scribes and the Pharisees (Lk 5: 3). This time the conflict concerns the practice of fasting. Luke narrates diverse conflicts concerning the religious practice of the time: forgiveness of sins (Lk 5: 21-25), to eat with sinners (Lk 5: 29-32), fasting (Lk 5: 33-36), and two conflicts on the observance of Saturday, the Sabbath (Lk 6: 1-5 and Lk 6: 6-11).

           Luke 5: 33: Jesus does not insist on the practice of fasting. The conflict here is concerning the practice of fasting. Fasting is a very ancient custom, practiced by almost all religions. Jesus Himself followed it for forty days (Mt 4: 2). But He does not insist with the disciples that they do the same. He leaves them free. This is why the disciples of John the Baptist and of the Pharisees, who were obliged to fast, want to know why Jesus does not insist on fasting.

           Luke 5: 34-35: When the bridegroom is with them they are not obliged to fast. Jesus responds with a comparison. When the bridegroom is with the friends of the bridegroom, that is, during the wedding feast, they should not fast. Jesus considers Himself the bridegroom. During the time when Jesus is with the disciples, it is the wedding feast. The day will come when the bridegroom will be taken away from them, and then, if they wish, they can fast. Jesus refers to His death. He knows and He is aware that if He wants to continue along this path of liberty, the authorities will want to kill Him.

Several times in the Old Testament, God presents Himself as the bridegroom of the people (Is 49: 15; 54: 5, 8; 62: 4-5; Hos 2: 16-25). In the New Testament, Jesus is considered the bridegroom of His people (Eph 5: 25). The Apocalypses speaks of the celebration of the marriage of the Lamb with His spouse, the Heavenly Jerusalem (Rev 19: 7-8; 21: 2, 9).

           Luke 5: 36-39: New Wine in new skins! These words pronounced concerning the new piece of cloth on an old cloak and about new wine in old skins should be understood like a light which gives clarity to diverse conflicts, narrated by Luke, first and after the discussions concerning fasting. They clarify the attitude of Jesus concerning all the conflicts with the religious authorities. Nowadays these would be conflicts such as these: marriage between divorced persons, friendship with prostitutes and homosexuals, receiving communion without being married in the Church, not to go to Mass on Sunday, not to fast on Good Friday, etc.

A piece of new cloth is not sewn on an old cloak, because when it is washed the new piece of cloth shrinks and tears the old cloak more. Nobody puts new wine in old skins, because the new wine, when it is fermented, makes the old skins burst. New wine in new skins! The religion taught by the religious authorities was like an old cloak, like an old skin. It is not necessary to want to combine the novelty brought by Jesus with old customs or uses. Either one or the other! The new wine which Jesus brings bursts the old skins. It is necessary to know how to separate both of these things. Very probably, Luke provides these words of Jesus to give direction to the communities of the year 80 and beyond. There was a group of Christian Jews who wanted to reduce the novelty of Jesus to the Judaism of the beginning. Jesus is not against what is “ancient.” But He does not want the ancient to be imposed on the new, preventing it from manifesting itself. It would be as if the Catholic Church reduced the message of Vatican Council II to the pre-Vatican II practices, as many people today seem to want to do.

Personal Questions

           Which conflicts about religious practices cause suffering to people today and are the cause of much discussion and polemics? What is the underlying image of God in all these preconceptions, norms and prohibitions?

           How can we understand today Jesus’ statement: “do not put a new piece of cloth on an old cloak?” What is the message which you can draw from this for your life and for the life of the community?

Concluding Prayer

Commit your destiny to Yahweh, be confident in Him, and He will act, making your uprightness clear as daylight, and the justice of your cause as the noon. (Ps 37: 5-6)

 

www.ocarm.org

 

04.09.2026: THỨ SÁU TUẦN XXII THƯỜNG NIÊN

 


04/09/2026

Thứ Sáu đầu tháng, tuần 22 thường niên

 

Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 4, 1-5

“Chúa sẽ phơi bày những ý định của tâm hồn”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, như vậy người ta coi chúng tôi như những thừa tác viên của Ðức Kitô, và những người phân phát các mầu nhiệm của Thiên Chúa. Do đó, người ta đòi hỏi nơi những người phân phát các mầu nhiệm là mỗi người phải trung tín. Phần tôi, tôi không lấy làm quan trọng khi bị anh em hay toà án nhân loại đoán xét; nhưng tôi cũng không đoán xét chính mình tôi. Vì chưng, mặc dầu lương tâm không trách cứ tôi điều gì, nhưng không phải vì thế mà tôi đã được công chính hoá. Ðấng đoán xét tôi chính là Chúa. Vì thế, anh em đừng đoán xét trước thời gian cho đến khi Chúa đến, Người sẽ đưa ra ánh sáng những điều giấu kín trong bóng tối và phơi bày những ý định của tâm hồn, và bấy giờ Thiên Chúa sẽ ban khen tương xứng cho mỗi người.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 36, 3-4. 5-6. 27-28. 39-40

Ðáp: Người hiền được Chúa ban ơn cứu độ (c. 39a).

Xướng: Hãy trông cậy vào Chúa và hãy làm lành, để được cư ngụ trong đất nước, thọ hưởng an ninh. Hãy hân hoan tin tưởng vào Chúa, Người sẽ ban cho sự lòng bạn thỉnh cầu.

Xướng: Bạn hãy phó thác đường lối mình cho Chúa, hãy trông cậy vào Người và để chính Người hành động. Người sẽ làm cho chính nghĩa bạn sáng như bình minh, và quyền lợi bạn tỏ như giờ ngọ.

Xướng: Hãy tránh ác và hãy làm lành, hầu được an cư tới ngàn thu; bởi vì Chúa yêu điều chân lý, và không bỏ rơi những tôi tớ trung thành.

Xướng: Người hiền được Chúa ban ơn cứu độ, trong cơn khốn khó, Người là chỗ họ dung thân. Chúa bang trợ và giải thoát họ, Người giải thoát và cứu họ khỏi lũ ác nhân, vì họ đã nương tựa vào Người.

 

Alleluia: Cl 3, 16a và 17c

Alleluia, alleluia! – Nguyện cho lời Chúa Kitô cư ngụ dồi dào trong anh em; anh em hãy nhờ Ðức Kitô mà tạ ơn Thiên Chúa Cha. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Lc 5, 33-39

“Khi tân lang phải đem đi khỏi họ, bấy giờ họ ăn chay”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, những người biệt phái và luật sĩ nói với Chúa Giêsu rằng: “Tại sao môn đồ của Gioan năng ăn chay và cầu nguyện, cả môn đồ của những người biệt phái cũng vậy, còn môn đệ của Thầy lại cứ ăn uống?” Người đáp lại rằng: “Các ông có thể bắt các bạn hữu đến dự tiệc cưới, ăn chay, đang khi tân lang còn ở với họ chăng? Nhưng sẽ đến những ngày mà tân lang phải đem đi khỏi họ, bấy giờ họ sẽ ăn chay trong những ngày ấy”.

Người còn nói với họ thí dụ này rằng: “Không ai xé miếng vải áo mới mà vá vào áo cũ; chẳng vậy, áo mới đã bị xé, mà mảnh vải áo mới lại không ăn hợp với áo cũ. Cũng chẳng ai đổ rượu mới vào bầu da cũ; chẳng vậy, rượu mới sẽ làm vỡ bầu da, rượu chảy ra và bầu da hư mất. Nhưng rượu mới phải đổ vào bầu da mới, thì giữ được cả hai. Và không ai đang uống rượu cũ mà lại thèm rượu mới, vì người ta nói: ‘Rượu cũ thì ngon hơn”.

Ðó là lời Chúa

 

 


Chú giải về 1 Cô-rin-tô 4,1-5

Phao-lô tiếp tục triển khai chủ đề cho thấy ông cùng các tông đồ và những người phục vụ khác trong cộng đoàn chỉ là những công cụ của Thiên Chúa. Ông mong muốn các tín hữu tại Cô-rin-tô nhìn nhận ông và các cộng sự trong Hội Thánh như những người đầy tớ chứ không phải là chủ nhân hay những bậc quyền thế. Họ cần được xem là những người quản gia hay người trông coi nhà cửa đang làm việc cho một người chủ; và họ đã được giao phó trọng trách loan báo những "mầu nhiệm" của Thiên Chúa.

Từ "mầu nhiệm" (tiếng Hy Lạp: *mysterion*) ở đây không nhất thiết mang nghĩa là điều gì đó vượt quá mọi sự hiểu biết của con người. Thay vào đó, nó ám chỉ những chân lý mà chúng ta không thể tự mình khám phá bằng nỗ lực cá nhân, nhưng nay được Thiên Chúa mặc khải và công bố cho những ai có đức tin thông qua các sứ giả của Ngài. Thuật ngữ này có liên hệ với các "tôn giáo huyền bí" (mystery religions) thời bấy giờ, nơi mà những bí mật nội bộ của giáo phái chỉ được tiết lộ cho những người đã gia nhập và được khai tâm.

Trong cộng đồng Kitô giáo cũng có những "mầu nhiệm" được công bố. Những điều này không nhằm mục đích giữ kín, nhưng có lẽ chỉ những ai có đức tin mới có thể đón nhận và thấu hiểu chúng.

Phao-lô nhấn mạnh rằng điều quan trọng nhất nơi một người quản gia là sự đáng tin cậy—nghĩa là người đó phải trung tín và tận tụy. Tuy nhiên, Phao-lô cũng biết rằng mình đang bị một số người trong cộng đoàn chỉ trích, vì vậy ông khẳng định rằng sự đáng tin cậy của mình không thể bị họ phán xét. Ông thậm chí không dám tự đánh giá mức độ đáng tin cậy của chính mình, dựa trên nguyên tắc rằng con người thường không phải là người đánh giá khách quan khi nói về bản thân.

Dẫu vậy, bất chấp những lời chỉ trích, lương tâm ông vẫn hoàn toàn thanh thản. Nhưng điều đó vẫn chưa đủ. Chỉ có Thiên Chúa mới là Đấng phán xét ông. Và nếu chỉ Thiên Chúa mới có quyền phán xét, thì người khác không có quyền đưa ra phán quyết cuối cùng về ông. Chúa Giê-su chắc chắn đã từng đề cập đến vấn đề này (xem Lu-ca 7:36-50).

Khi Chúa quang lâm vào ngày cánh chung, những ý định thầm kín của tất cả mọi người (cả Phao-lô lẫn những người chỉ trích ông) sẽ được phơi bày rõ ràng. Khi ấy, và chỉ khi ấy:

…mỗi người sẽ nhận được lời khen ngợi từ Thiên Chúa.

Chúng ta cũng cần ghi nhớ rằng mỗi người trong chúng ta đều là người quản gia đối với các mầu nhiệm và chân lý của Tin Mừng. Qua Bí tích Rửa Tội, những điều này đã được giao phó cho chúng ta, và chúng ta có trách nhiệm chia sẻ chúng cho người khác. Chúng ta phải nỗ lực hết mình để trở thành những người quản gia trung tín và đáng tin cậy. Ngay cả khi đã tận tâm thực hiện vai trò quản gia với khả năng tốt nhất của mình, việc chúng ta vấp phải những lời chỉ trích, sự hiểu lầm và chống đối gần như là điều khó tránh khỏi. Trong những tình huống đó, chúng ta cần cố gắng hết sức để sống trung thực và giữ trọn sự chính trực.

Đôi khi những lời chỉ trích là xác đáng, nhưng cũng có lúc không phải vậy. Nếu đó là những góp ý đúng đắn, chúng ta nên biết ơn và thực hiện những thay đổi cần thiết. Nếu lương tâm mình thanh thản, chúng ta không nên quá bận tâm đến những lời bàn tán về mình, mà hãy phó thác sự phán xét cuối cùng cho Đức Chúa Trời. Về phần mình, chúng ta cứ tiếp tục chu toàn vai trò quản gia bằng tất cả khả năng của mình.

Chúa Giê-su chưa bao giờ hứa hẹn sự tán dương hay danh tiếng cho những ai rao giảng Tin Mừng—thực tế thì hoàn toàn ngược lại. Chính Ngài đã hy sinh mạng sống vì lòng căm ghét mà công việc Ngài làm cho người khác đã khơi dậy:

Môn đệ không hơn thầy, đầy tớ không hơn chủ. (Mát-thêu 10,24)

Phao-lô đã chú tâm vào việc yêu mến và phục vụ Đấng Ki-tô cũng như Tin Mừng, bất chấp sự chống đối dữ dội từ cả đồng bào Do Thái lẫn các anh em cùng đức tin. Chúng ta hãy noi gương ông.

 


Chú giải về đoạn Tin Mừng Luca 5,33-39

Sau sự kiện kêu gọi các môn đệ đầu tiên, Tin Mừng Luca thuật lại việc Chúa Giêsu chữa lành một người phong cùi và sau đó là một người bại liệt. Tiếp đến là việc kêu gọi Lêvi (người được gọi là "Mátthêu" trong Tin Mừng Mátthêu) và cuộc tranh luận với Chúa Giêsu về việc Ngài giao du với những người tội lỗi và ô uế. Đây là cuộc đối đầu đầu tiên trong chuỗi nhiều cuộc xung đột giữa Chúa Giêsu và các nhà lãnh đạo Do Thái giáo.

Sau đó, chúng ta đến với bài đọc hôm nay. Một số kinh sư và người Pharisêu muốn biết lý do tại sao các môn đệ của họ và môn đệ của Gioan Tẩy Giả thường xuyên ăn chay, trong khi các môn đệ của Chúa Giêsu lại ăn uống tự nhiên. Chúng ta biết rằng Gioan đã lớn lên trong hoang địa và sống với chế độ ăn uống khắc khổ gồm châu chấu và mật ong rừng. Ông cũng rao giảng sứ điệp sám hối đầy khắc khổ và sống một cuộc đời đầy kỷ luật. Những người Pharisêu cũng có lối sống rất nghiêm ngặt và tuân thủ chặt chẽ các quy tắc. Tuy nhiên, Chúa Giêsu và các môn đệ của Ngài thường xuyên dùng bữa tại nhà của những người Pharisêu, những người thu thuế và nhà bạn bè. Dù Chúa Giêsu không tán thành việc ăn chay phô trương, nhưng chúng ta biết Ngài cũng từng ăn chay (có lần suốt 40 ngày) và đề cao việc ăn chay khi kết hợp với cầu nguyện và bố thí, miễn là được thực hiện cách kín đáo chứ không phải để khoe khoang.

Chúa Giêsu đưa ra hai câu trả lời cho câu hỏi này. Trước hết, Ngài nói rằng thật không phù hợp khi khách mời lại ăn chay trong lúc tân lang vẫn đang hiện diện. Đám cưới của người Do Thái xưa và nay đều là dịp đặc biệt vui vẻ (cần rất nhiều rượu, như chúng ta đã thấy tại Cana) và có thể kéo dài cả tuần lễ. Thật khó tưởng tượng việc lại ăn chay vào một dịp như vậy. Ở đây, Chúa Giêsu chính là tân lang. Sẽ đến lúc Ngài không còn hiện diện thể lý cùng các môn đệ nữa, và khi ấy họ sẽ ăn chay.

Lý do thứ hai sâu sắc hơn và được trình bày dưới hình thức một dụ ngôn. Người ta không dùng một mảnh vải mới để vá vào áo cũ. Khi gặp lực căng đầu tiên, mảnh vải mới bền chắc hơn sẽ làm rách lớp vải cũ. Người ta cũng không đổ rượu mới vào bầu da cũ. Rượu mới vẫn đang trong quá trình lên men và giãn nở. Những bầu da cũ, vốn làm bằng da dê, đã bị giãn ra và không còn độ đàn hồi. Khi rượu mới giãn nở, bầu da cũ không thể giãn thêm được nữa và sẽ bị bục vỡ. Kết quả là rượu bị đổ mất và bầu da cũng bị hỏng. Vì vậy, rượu mới phải được đổ vào bầu da mới.

Qua điều này, Chúa Giêsu khẳng định rõ ràng rằng toàn bộ tầm nhìn của Ngài về tôn giáo là một điều mới mẻ, và nó chỉ có thể được đón nhận bởi những ai sẵn sàng nhìn nhận mọi sự theo một cách mới. Giáo huấn và tầm nhìn của Ngài không thể bị ghép vào tôn giáo cũ. Tôn giáo cũ chú trọng đến các hình thức bên ngoài như việc tuân giữ luật lệ, các nghi thức và việc ăn chay; trong khi Chúa Giêsu lại nhấn mạnh đến tinh thần nội tâm, vốn là thước đo đích thực cho giá trị của một con người.

Dụ ngôn này cũng có thể được xem xét song song với trình thuật của Thánh Gioan về tiệc cưới tại Cana, nơi Chúa Giêsu đã biến nước trong các chum dùng cho nghi thức thanh tẩy thành loại rượu mới và ngon hơn.

Chúa Giêsu thấu hiểu những khó khăn mà các đối thủ của Ngài phải đối mặt:

Không ai sau khi uống rượu cũ lại muốn uống rượu mới, mà thường nói: "Rượu cũ ngon hơn."

Những người đã lớn lên cùng với "rượu cũ" của Luật Môsê sẽ cảm thấy khó khăn khi phải chuyển sang "rượu mới" mà Chúa Giêsu đang mời gọi.

Ngay cả trong Giáo hội ngày nay, vẫn có những người luyến tiếc "rượu cũ" của thời kỳ trước Công đồng Vatican II. Họ chưa thực hiện được sự chuyển biến nội tâm cần thiết. Họ chưa hiểu rằng Công đồng Vatican II mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với những thay đổi về hình thức bên ngoài (như những gì đã diễn ra trong phụng vụ). Họ hoài niệm về Thánh lễ Tridentine bằng tiếng Latinh và cho rằng nó tốt hơn phụng vụ "mới" – điều mà họ coi là hời hợt và thiếu sự cung kính. Tuy nhiên, dường như họ chưa nắm bắt được tư tưởng cốt lõi đằng sau những thay đổi về phụng vụ. Miếng vá mới không thể ăn khớp với tấm áo cũ của họ. Họ vẫn quả quyết rằng: "Rượu cũ ngon hơn."

Trong tương lai, tư duy này có lẽ sẽ không biến mất, bởi vì "thế giới định hình chương trình nghị sự cho Giáo hội" và chắc chắn sẽ còn nhiều thay đổi khác nữa. Rượu mới sẽ không được trân trọng nếu bầu da không được thay đổi; bằng không, chúng ta sẽ rơi vào tình cảnh giống như những người Pharisêu khi đối diện với Chúa Giêsu.

 

https://sacredspace.com/commentary

 

 


Suy niệm: Kim chỉ nam của cuộc sống

Theo sách Giảng Viên: "Ở dưới bầu trời này, mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời, một thời để chào đời, một thời để lìa thế, một thời để khóc lóc, một thời để vui cười, một thời để than van, một thời để múa nhảy". Trong Tin Mừng hôm nay khi giải thích về lý do tại sao Ngài và các môn đệ của Ngài không ăn chay, có lẽ Chúa Giêsu cũng muốn lặp lại lời dạy của sách Giảng Viên: "Mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời. Có một thời không ăn chay và một thời để ăn chay". Thời gian của Giáo Hội là thời gian vừa ăn chay vừa không ăn chay. Ðúng hơn, thời gian của Giáo Hội là thời gian của cử hành.

Khi chúng ta nói về cử hành, chúng ta thường dễ nghĩ đến lễ lạc, trong đó chúng ta có thể quên đi những khó khăn của cuộc sống và hòa mình vào đàn ca múa nhảy, ăn uống, cười vui. Thật ra, trong ý nghĩa Kitô giáo, cử hành hoàn toàn xa lạ với bầu khí ấy. Trong Kitô giáo, cử hành chỉ có thể có được khi chúng ta ý thức một cách sâu xa rằng sự sống và cái chết là hai thực tại không bao giờ tách lìa nhau. Cử hành chỉ thực sự đến khi nào tình yêu và nỗi lo sợ, niềm vui và nỗi buồn, nước mắt và nụ cười, có thể hiện hữu chung với nhau. Cử hành chỉ có thể đến khi nào chúng ta ý thức được rằng sự sống là điều quí giá vô cùng. Và sự sống quí giá không những vì nó có thể được thấy, được sờ, được cảm nghiệm, mà còn ngay cả khi nó mất. Khi chúng ta cử hành một đám cưới, chúng ta cử hành sự kết hợp và chia tay cùng một lúc; khi chúng ta cử hành cái chết, chúng ta cử hành một tình bạn đã mất nhưng đồng thời cũng cử hành một sự tự do và có được. Có thể có nước mắt sau đám cưới và những nụ cười đám tang. Thật thế, chúng ta có thể làm cho những nỗi buồn cũng như niềm vui của chúng ta trở thành một phần của cuộc cử hành cuộc sống với ý thức sâu xa rằng sống và chết không phải là hai điều đối nghịch nhau mà là bạn hữu thân tình với nhau trong mỗi một phút giây của cuộc sống chúng ta. Khi chúng ta chào đời, chúng ta được tự do để hít thở khí trời, nhưng chúng ta lại đánh mất sự an toàn trong lòng mẹ. Khi chúng ta đi học, chúng ta được tự do để đi vào một xã hội rộng lớn hơn nhưng lại đánh mất một chỗ đặc biệt trong gia đình chúng ta. Khi chúng ta lập gia đình, chúng ta tìm được một người bạn đường nhưng lại đánh mất mối liên kết đặc biệt với cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta tìm được công ăn việc làm, chúng ta có được sự độc lập để làm ra tiền, nhưng lại đánh mất khung cảnh vô tư của trường học. Khi chúng ta có con cái, chúng ta khám phá ra một thế giới mới, nhưng lại đánh mất đi một phần tự do đi lại. Khi chúng ta được thăng cấp trong công việc, chúng ta trở nên quan trọng hơn trước mắt người khác nhưng lại đánh mất những cơ may khác. Khi chúng ta về hưu, cuối cùng chúng ta có cơ may làm điều chúng ta muốn nhưng lại đánh mất niềm vui trong công việc. Khi chúng ta có thể cử hành sự sống trong mọi giây phút quyết liệt, trong đó cái được và cái mất quyện lấy vào nhau, lúc ấy chúng ta có thể cử hành ngay cả cái chết của chúng ta, bởi vì chúng ta đã học được từ cuộc sống rằng ai mất sẽ tìm thấy.

Trong mọi sự, lời của thánh Phaolô trong thư gởi cho giáo đoàn Philipphê 4,4 đáng được chúng ta lấy làm kim chỉ nam cho cuộc sống: "Anh em hãy vui lên trong Chúa, tôi nhắc lại một lần nữa, anh em hãy vui lên vì Chúa ở gần chúng ta".

 

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2026

SEPTEMBER 3, 2026: MEMORIAL OF SAINT GREGORY THE GREAT, POPE AND DOCTOR OF THE CHURCH

 


September 3, 2026

Memorial of Saint Gregory the Great, Pope and Doctor of the Church

Lectionary: 434

 

Reading 1

1 Corinthians 3:18-23

Brothers and sisters:
Let no one deceive himself.
If anyone among you considers himself wise in this age,
let him become a fool, so as to become wise.
For the wisdom of this world is foolishness in the eyes of God,
for it is written:

God catches the wise in their own ruses,

and again:

The Lord knows the thoughts of the wise, that they are vain.

So let no one boast about human beings, for everything belongs to you,
Paul or Apollos or Cephas,
or the world or life or death,
or the present or the future:
all belong to you, and you to Christ, and Christ to God.
 

Responsorial Psalm

Psalm 24:1bc-2, 3-4ab, 5-6

R. (1) To the Lord belongs the earth and all that fills it.
The LORD's are the earth and its fullness;
the world and those who dwell in it.
For he founded it upon the seas
and established it upon the rivers.
R. To the Lord belongs the earth and all that fills it.
Who can ascend the mountain of the LORD?
or who may stand in his holy place?
He whose hands are sinless, whose heart is clean,
who desires not what is vain.
R. To the Lord belongs the earth and all that fills it.
He shall receive a blessing from the LORD,
a reward from God his savior.
Such is the race that seeks for him,
that seeks the face of the God of Jacob.
R. To the Lord belongs the earth and all that fills it.
 

Alleluia

Matthew 4:19

R. Alleluia, alleluia.
Come after me, says the Lord,
and I will make you fishers of men.
R. Alleluia, alleluia.
 

Gospel

Luke 5:1-11

While the crowd was pressing in on Jesus and listening to the word of God,
he was standing by the Lake of Gennesaret.
He saw two boats there alongside the lake;
the fishermen had disembarked and were washing their nets.
Getting into one of the boats, the one belonging to Simon,
he asked him to put out a short distance from the shore.
Then he sat down and taught the crowds from the boat.
After he had finished speaking, he said to Simon,
"Put out into deep water and lower your nets for a catch."
Simon said in reply,
"Master, we have worked hard all night and have caught nothing,
but at your command I will lower the nets."
When they had done this, they caught a great number of fish
and their nets were tearing.
They signaled to their partners in the other boat
to come to help them. 
They came and filled both boats
so that the boats were in danger of sinking.
When Simon Peter saw this, he fell at the knees of Jesus and said,
"Depart from me, Lord, for I am a sinful man."
For astonishment at the catch of fish they had made seized him
and all those with him,
and likewise James and John, the sons of Zebedee,
who were partners of Simon.
Jesus said to Simon, "Do not be afraid;
from now on you will be catching men."
When they brought their boats to the shore,
they left everything and followed him.

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/090326.cfm

 


Commentary on 1 Corinthians 3:18-23

Again, Paul urges the Corinthians to put aside the “wisdom of this world” and learn to be a fool for Christ in the eyes of that world. To ‘be a fool’ means to turn away from the ‘wisdom’ of the world, which will make one, in the eyes of many, a fool. It is the first step to real wisdom. It is only when we can recognise in the apparent failure and disaster of the Cross the triumph of God’s love that we begin to have true wisdom.

People who chase after the ‘wisdom of this world’ believe that money and material wealth and success and power over others are the ways to fulfilment and happiness. Some are even ready to die for these things, but in the long run such pursuits do not lead to the fulfilment for which we all long.

Quoting from Psalms, Paul says:

The Lord knows the thoughts of the wise,
that they are futile.
 (Ps 94:11)

God’s wisdom, on the other hand, is conveyed to us through the life and death of Jesus.

So, Paul continues, no one should boast on the level of human beings. He picks up again the call to unity which he raised at the beginning of his letter (see 1 Cor 1:10-13).

He writes, for instance, about being one person’s disciple versus another’s. The Christian leaders—Paul, Apollos and others—belong to the whole Church. No group can call one leader its very own. In other words, it was quite wrong—as the Corinthians apparently had been doing—to be investing their whole self in someone like Paul, or Apollos, or Cephas (Peter), or in the world in general, in life or in death, in the present or the future. All of these things are mere servants or agents of God and we can never stop at them.

So let there be no more talk that one group is for Paul and another group for Apollos:

…all are yours, and you are Christ’s, and Christ is God’s.

Christians are in union with the Church’s true leaders and with Christ, who in turn is in union with the other members of the Trinity.

All, however they came to be members of the community, can have only Christ as the source of meaning for their lives. And it is through Christ, and only through him and not through any other human agency, that they will find access to God from whom they have come and to whom they are called to be finally united.

If the Corinthians were genuinely wise, their perceptions would be reversed, and they would see everything in the world and all those with whom they live in the church in their true relations with one another. On the level of ‘ownership’, one reads: God, Christ, church members, church leaders—in that order. But on the level of service one reads in the opposite direction.

Only when we see Church leadership in terms of service to its members will we avoid the kind of situations which Paul is denouncing. When members must serve leaders, we begin to create the factionalism that was hurting the Corinthian church. We might well apply this idea to the situation of our own church be it on the world, national or local level.

 


Commentary on Luke 5:1-11

Today we read Luke’s version of the first call of Jesus’ disciples. It differs significantly from the parallel versions in Mark and Matthew and is a combination of passages from Mark and John.

We are told that Jesus was standing by the shore of the “Lake of Gennesaret”. The other Gospel writers call it the Sea of Galilee and John twice refers to it as the Sea of Tiberias.

Because of the large crowds pressing in on him to hear the word of God, Jesus was forced to borrow one of two boats moored near the shore where their owners were washing their nets:

He got into one of the boats, the one belonging to Simon1. and asked him to put out a little way from the shore. Then he sat down and taught the crowds from the boat.

As we saw in the synagogue at Nazareth (and also in the Sermon on the Mount in Matthew’s Gospel), sitting was the usual teaching position. From a practical point of view, by preaching from the boat Jesus could avoid the pressure of the crowd and yet be close enough to speak to them.

It is a simple, straightforward statement and yet there is a symbolism here. Jesus gets into Simon’s boat and teaches from it. In the Gospels, the boat is frequently a symbol of the church community. It is very meaningful to say that Jesus stepped into that boat, that it was Simon’s boat, and that he taught from there. It is a symbol of what is to come in the near future.

Now comes the lesson and the revelation. At the end of the teaching, Simon is told to go out into the deep water and start fishing. Simon says in response:

Master, we have worked all night long but have caught nothing. Yet if you say so, I will let down the nets.

Perhaps one can sense something of the condescension of the expert towards the amateur in Simon’s response, i.e. “we know there are no fish there, but just to make you happy, we’ll put out the nets.”

But their nets were hardly in the water when they were so full of fish that they were on the point of breaking. They (Simon and those others with him in the boat) had to call their companions in the other boat to come to their help (they do not seem to have caught any fish; only Simon’s boat does). The two boats together were now so full of fish that they were on the point of sinking.

Simon, just before, so arrogant and all-knowing, is now totally overcome. He knew there were no fish there. So there was only one explanation. The man standing before him was someone very special:

Go away from me, Lord, for I am a sinful man!

It is the reaction of a person in the presence of God’s overwhelming power and goodness. We see similar reactions by Abraham (Gen 18:27), Job (42:6) and Isaiah (6:5).

Simon—the ‘expert’—realises he is nothing in the presence of this man. Instead, he becomes aware of his shortcomings. Paradoxically, it is the saints who are most ready to acknowledge their sinfulness. And his companions, James and John, were equally amazed. There is no mention of Andrew in this version of the story because he would have been in his brother Simon’s boat. The passage indicates that Simon was not alone in the boat (“we have worked hard all night…”).

Some commentators feel that Luke may have borrowed this story from John’s account of the disciples going fishing at the end of that Gospel. It has been noted that Simon calls Jesus ‘Lord’, a post-resurrection title, and refers to his sinfulness, which makes more sense after his triple denial during the Passion. The story also looks forward to Peter’s leadership (his name is changed by then), which is confirmed in the same chapter of John.

Jesus then reassures Simon and his companions:

Do not be afraid…

These are words they will hear again because he is calling them to be his partners in the work of building his Kingdom. The huge catch of fish made by the boat carrying Jesus and Simon is a sign of a much greater catch of people to be made by the new community led by the Spirit of Jesus and under the leadership of Peter.

Unlike the other Gospels, Luke has a period of teaching and miracles preceding the call of the disciples. This makes their unhesitating response less surprising and more plausible.

They heard the message, they accepted the call and:

When they had brought their boats to shore, they left everything and followed him.

In Mark and Matthew, they left their nets and boats. In Luke’s Gospel especially, the following of Jesus is understood as absolute—one must leave everything and throw in one’s lot totally with Jesus wherever that will lead. Those boats and nets were the security on which the lives of Simon, his companions and their families depended. But they left them and everything else. This is faith; this is trust. Without it, the mission cannot succeed.
_______________________________________________

  1. He will not be called Peter until Luke’s next chapter. 

 

https://sacredspace.com/commentary

 


Thursday, September 3, 2026

Ordinary Time

 

Opening Prayer

Almighty God,

every good thing comes from You. Fill our hearts with love for You, increase our faith, and by your constant care protect the good You have given us.

We ask this through our Lord Jesus Christ, Your Son, who lives and reigns with You and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

 

Gospel Reading - Luke 5: 1-11

While the crowd was pressing in on Jesus and listening to the word of God, he was standing by the Lake of Gennesaret. He saw two boats there alongside the lake; the fishermen had disembarked and were washing their nets. Getting into one of the boats, the one belonging to Simon, he asked him to put out a short distance from the shore. Then he sat down and taught the crowds from the boat. After he had finished speaking, he said to Simon, "Put out into deep water and lower your nets for a catch." Simon said in reply, "Master, we have worked hard all night and have caught nothing, but at your command I will lower the nets." When they had done this, they caught a great number of fish and their nets were tearing. They signaled to their partners in the other boat to come to help them. They came and filled both boats so that the boats were in danger of sinking. When Simon Peter saw this, he fell at the knees of Jesus and said, "Depart from me, Lord, for I am a sinful man." For astonishment at the catch of fish they had made seized him and all those with him, and likewise James and John, the sons of Zebedee, who were partners of Simon. Jesus said to Simon, "Do not be afraid; from now on you will be catching men." When they brought their boats to the shore, they left everything and followed him.

 

Reflection

In today’s Gospel we have the call of Jesus to Peter. The Gospel of Mark places the call of the first disciples after the beginning of the public ministry of Jesus (Mk 1: 16-20). Luke places it after the fame of Jesus was already extended across the whole region (Lk 4: 14). Jesus had cured many people (Lk 4: 40) and had preached in the synagogues of all Judea (Lk 4: 44). The people looked for Him and the crowds pushed Him on all sides in order to hear the Word of God (Lk 5: 1). Luke makes the call easier to understand. In the first place, Peter can listen to Jesus’ words to the people, and then he is a witness to the miraculous catch of fish. It is only after this double surprising experience that he understands the call of Jesus. Peter responds. He abandons everything and becomes a “fisher of men.”

           Luke 5: 1-3: Jesus teaches from the boat. People look for Jesus in order to listen to the Word of God. Many people get together around Jesus, making a throng around Him.

Jesus seeks help from Simon Peter and from some of his companions who had just returned from fishing. He goes into the boat with them and responds to the expectation of the people, communicating the Word of God to them. Sitting down, Jesus takes the attitude of a teacher and speaks from a fisherman’s boat. The novelty consists in the fact that He teaches, not only in the synagogue for a choice public but in any place, where there are people who wish to listen, even on the seashore.

           Luke 5: 4-5: “But if you say so, I will let down the nets.” When He had finished speaking, Jesus addresses Himself to Simon and encourages him to fish again. In Simon’s response there is frustration, fatigue and discouragement: “Master, we worked hard all night long and caught nothing!” But trustful in Jesus’ word, they throw in the nets again and continue the struggle. The word of Jesus has greater force for them than the experience of frustration of that night!

           Luke 5: 6-7: The result is surprising. The catch is so abundant that the nets are about to tear, and the boat begins to sink. Simon needs the help of John and James, who are in the other boat. Nobody is complete in himself, alone. One community must help the other. The conflict among the communities, both at the time of Luke as well as today, should be overcome to attain a common objective, which is the mission. The experience of the force of the transformative word of Jesus is the axis around which the differences are embraced and overcome.

           Luke 5: 8-11: “Be fishers of men.” The experience of the closeness of God in Jesus makes Peter understand who he is: “Leave me Lord, I am a sinful man!” Before God we are all sinners. Peter and his companions are afraid and, at the same time, they feel attracted to Jesus. Jesus drives away fear: “Do not be afraid!” He calls Peter and commits him to the mission, ordering him to be a fisher of men. Peter experiences, quite concretely, that the word of Jesus is like the word of God. It is capable of bringing about what it affirms. In Jesus those rough and tough laborers will have an experience of power, of courage, of trust. And so then, “they will abandon everything and follow Jesus!” Up until now it was only Jesus who announced the Good News of the Kingdom. Now other people will be called and involved in the mission. This way in which Jesus works, in a team, is also Good News for the people.

           The episode of the catch of fish along the lake indicates the attraction and the force of the Word of Jesus. He attracts people (Lk 5: 1). He urges Peter to offer his boat to Jesus to be able to speak (Lk 5: 3). The word of Jesus is so strong that it overcomes the resistance in Peter. It convinces him to cast the nets into the sea again and there is the miraculous catch (Lk 5: 4-6). It overcomes

in him the urge to leave Jesus and attracts him to become a “fisher of men” (Lk 5: 10). This is the way the Word of God acts in us, even now!

 

Personal Questions

           Where and how does the miraculous catch of fish take place today?

           And they leaving everything followed Jesus. What do I have to leave in order to follow Jesus?

           In joining with other communities to, to overcome conflict between communities, how do we work together when both communities have the same stated mission, but have competing or conflicting ways to attain it?

 

Concluding Prayer

Who shall go up to the mountain of Yahweh? Who shall take a stand in His holy place?

The one with clean of hands and a pure heart, who does not swear an oath in order to deceive. (Ps 24: 3-4)

 

www.ocarm.org

 


Saint Gregory the Great, Pope and Doctor

Gregory was born about 540, the son of a Roman senator and, as a young man, became a servant of the state. In 573, he sold off his considerable properties and, with the money, founded six monasteries in Sicily and another in Rome as well giving generously to the poor. In 574, he entered his own monastery of St Andrew’s on the Celian Hill. Here he led an austere life which he looked back on with pleasure in later years, but which was also the cause of constant health problems later in life.

Pope Benedict I called him from the monastery to be one of the seven deacons of Rome. The next pope, Pelagius II, made him apocrisiarius (Latin for ‘ambassador’) in Byzantium. Six years later, Gregory returned to Rome and became abbot of St Andrew’s monastery of which he had been the founder. He apparently believed that the future of Christianity lay with the monastic style of life as he watched the Eastern Roman Empire in decline. However, he would not be able to continue following this way of life.

In a well-known story he one day saw Anglo-Saxon slaves on sale in Rome. On being told they were ‘Angli’, he replied, “Non Angli, sed angeli” (Latin for’ Not English [i.e. Anglos], but angels’). They inspired him with a desire to go as a missionary among them. However, during an outbreak of the plague he was elected pope. He was at once faced with major problems—floods, famine, plague, a Lombard invasion of papal territory. There were also problems arising from the role of Byzantium in Church affairs and the need for missionary work among the so-called ‘barbarians’ coming down from the north.

In 592-593, he made peace with the Lombards. He appointed governors to Italian towns and administered the vast properties of the Church with prudence and skill. Also, following the breakdown of civil order with the collapse of the Roman Empire, the pope and the clergy had to assume many of the secular roles of a civil society.

Gregory, as mentioned, was very keen on the conversion of the Anglo-Saxons. It was he who sent St Augustine and his monks on this potentially dangerous mission. However, as the mission succeeded, Gregory continued to give advice when Augustine was not sure how to proceed. Later popes continued this policy so that England in some ways was closer to the papacy than Gaul. And it was in England that the first biography of Gregory was written. In time, with more attention being given to St Augustine and also to St Aidan, Gregory’s role as pioneer and support of the mission was partially forgotten.

Gregory is also remembered for his writings both in quantity and quality and in their accessibility both to contemporary and later readers. He was able to pass on to the Christianised ‘barbarians’ the learning of the Greek and Latin Fathers. He did this especially through his Homilies on the Gospels and his Moralia on the Book of Job. His works on pastoral care had a deep influence on bishops of the Middle Ages. His 854 letters are of particular interest to historians as they reveal his wisdom, prudence, and preoccupation in dealing with Church and State problems. This included monastic issues, the missionary role of the Church, the integrity of Church teaching and the reproof of senior clerics who liked to use impressive titles. He himself liked to be referred to as the ‘servant of the servants of God’, a title still used by popes today.

Gregory is also remembered for his interest in the development of the liturgy. Many prayers in the Roman liturgy reflect his ideas, if not being actually composed by him. He moved the Pater Noster (“Our Father”) to its present position immediately after the Eucharistic Prayer. He also added material to the Hanc igitur (“Father, accept this offering…”) in the First Eucharistic Prayer (also known as the Roman Canon). He also introduced the nine-fold Kyrie at the beginning of the Mass, as it still is in the Tridentine Rite. His name has also long been linked with Church music and especially by the Chant which bears his name. It is believed he was much involved in the development of a number of forms of plainchant.

Although his own monastery did not follow the Benedictine rule, Gregory wrote The Life of St Benedict and he was seen as embodying the Benedictine spirit. Few had more influence on medieval monastic life.

Although he was pope for just 13 years, his influence on the development of the Church and of the papacy in the Middle Ages was regarded as far-reaching. He certainly earned the title of ‘Great’ given to him.

During much of his life he suffered from gout and digestive problems, but was intellectually active to the end. He is believed to have been between 65 and 70 when he died in 604 and was soon acclaimed a saint.

The earliest pictures of Gregory show him as pope, writing, with the Holy Spirit in the form of a dove dictating what he should write. Later he figures as one of the Four Latin Doctors (along with Sts Ambrose, Jerome, and Augustine). Later again the pictures stress his role as teacher of the efficacy of prayer and the Mass in freeing souls from the pains of Purgatory. He introduced the custom of having 30 Masses for a deceased person, still known as Gregorian Masses. Gregory was also highly regarded in the East and in Ireland, where he was even provided with an Irish royal genealogy!

 

https://sacredspace.com/commentary/f0903s/

 

 

03.09.2026: THỨ NĂM TUẦN XXII THƯỜNG NIÊN - THÁNH GHÊGÔRIÔ CẢ, GIÁO HOÀNG, TIẾN SĨ HỘI THÁNH

 


03/09/2026

Thứ Năm tuần 22 thường niên

 Thánh Ghêgôriô Cả, giáo hoàng, tiến sĩ Hội Thánh.

 Lễ nhớ

 


* Thánh nhân sinh quãng năm 540 tại Rôma. Người theo con đường công danh, nhưng đã từ chối chức thái thú Rôma. Người gia nhập đan viện và sau khi làm phó tế, người nhận nhiệm vụ sứ thần Công-tăng-ti-nốp. Ngày 3 tháng 9 năm 590, người được chọn làm người kế vị thánh Phêrô suốt mười bốn năm phục vụ Hội Thánh (590-604). Dầu sức khỏe không dồi dào, người đã tận tụy chu toàn bổn phận, giúp đỡ người nghèo, củng cố và truyền bá đức tin. Người đã biên soạn nhiều tác phẩm về luân lý và thần học. Hoạt động của người được nuôi dưỡng nhờ chiêm niệm. Người qua đời ngày 12 tháng 3 năm 604.

 

Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 3, 18-23

“Tất cả là của anh em, nhưng anh em thuộc về Ðức Kitô, và Ðức Kitô thuộc về Thiên Chúa”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, đừng có ai lừa dối mình. Nếu có ai trong anh em cho mình là người khôn ngoan ở đời này, thì kẻ ấy hãy nên điên dại để được khôn ngoan: vì sự khôn ngoan của thế gian này là sự điên dại đối với Thiên Chúa, vì có lời chép rằng: “Chính Người bắt chợt những người khôn ngoan ngay trong xảo kế của họ”. Lại có lời khác rằng: “Chúa biết tư tưởng của những người khôn ngoan là hão huyền”. Vậy đừng có ai còn tự phô trương nơi loài người. Vì tất cả là của anh em, dù là Phaolô hay Apollô, hoặc Kêpha, hoặc thế gian, sự sống hay sự chết, hoặc hiện tại hay tương lai. Tất cả là của anh em; nhưng anh em thuộc về Ðức Kitô, và Ðức Kitô thuộc về Thiên Chúa.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 23, 1-2. 3-4ab. 5-6

Ðáp: Chúa là chủ trái đất và mọi vật làm sung mãn nó (c. 1a).

Xướng: Chúa là chủ trái đất và mọi vật làm sung mãn nó, chủ địa cầu và muôn loài cư trú ở trong. Vì chính Ngài xây dựng nó trên biển cả, và Ngài giữ vững nó trên chỗ nước nguồn.

Xướng: Ai khá trèo lên cao sơn của Chúa, ai được đứng trong nơi thánh của Ngài? Người tay vô tội và lòng thanh khiết, người không để lòng xu hướng bả phù hoa.

Xướng: Người đó sẽ được Chúa chúc phúc cho, và được Thiên chúa là Ðấng cứu độ ban ân thưởng. Ðó là dòng dõi người tìm kiếm Chúa, người tìm long nhan Thiên Chúa nhà Giacob.

 

Alleluia: 2 Tx 2, 14

Alleluia, alleluia! – Thiên Chúa đã dùng Tin Mừng mà kêu gọi chúng ta, để chúng ta được chiếm lấy vinh quang của Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. – Alleluia.

(Hoặc đọc: Alleluia, alleluia! Chúa nói: Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá. – Alleluia.)

 

Phúc Âm: Lc 5, 1-11

“Các ông đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, dân chúng chen nhau lại gần Chúa Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, lúc đó Người đứng ở bờ hồ Ghênêsarét. Người trông thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ; những người đánh cá đã ra khỏi thuyền và họ đang giặt lưới. Người xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin ông đưa ra khỏi bờ một chút. Rồi Người ngồi trên thuyền, giảng dạy dân chúng.

Vừa giảng xong, Người bảo ông Simon rằng: “Hãy đẩy thuyền ra chỗ nước sâu và thả lưới bắt cá”. Ông Simon thưa Người rằng: “Thưa Thầy, chúng con đã cực nhọc suốt đêm mà không được gì hết; nhưng vì lời Thầy, con sẽ thả lưới”. Các ông đã thả lưới và bắt được rất nhiều cá; lưới các ông hầu như bị rách. Bấy giờ các ông làm hiệu cho các bạn đồng nghiệp ở thuyền bên cạnh đến giúp đỡ các ông. Những người này tới, họ đổ cá đầy hai chiếc thuyền, đến nỗi những thuyền chở nặng gần chìm.

Thấy thế, ông Simon sụp lạy dưới chân Chúa Giêsu và thưa Người rằng: “Lạy Chúa, xin Chúa hãy tránh xa con, vì con là người tội lỗi”. Ông kinh ngạc và tất cả mọi người ở đó với ông cũng kinh ngạc trước mẻ cá mà các ông vừa mới bắt được; cả ông Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, bạn đồng nghiệp với ông Simon cũng thế. Nhưng Chúa Giêsu phán bảo ông Simon rằng: “Ðừng sợ hãi: từ đây con sẽ là kẻ chinh phục người ta”. Bấy giờ các ông đưa thuyền vào bờ, và đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về 1 Cô-rin-tô 3,18-23

Một lần nữa, Phao-lô khuyên các tín hữu tại Cô-rin-tô hãy gạt bỏ "sự khôn ngoan của thế gian" và học cách trở nên kẻ khờ dại vì Đấng Ki-tô trong mắt thế gian ấy. "Trở nên kẻ khờ dại" nghĩa là quay lưng lại với "sự khôn ngoan" của thế gian—điều khiến một người bị coi là kẻ ngốc trong mắt nhiều người. Đó là bước đầu tiên dẫn đến sự khôn ngoan đích thực. Chỉ khi nhận ra chiến thắng của tình yêu Thiên Chúa ngay trong sự thất bại và thảm cảnh bề ngoài của Thập Tự Giá, chúng ta mới bắt đầu có được sự khôn ngoan chân chính.

Những ai theo đuổi "sự khôn ngoan của thế gian" thường tin rằng tiền bạc, của cải vật chất, thành công và quyền lực trên người khác chính là con đường dẫn đến sự viên mãn và hạnh phúc. Một số người thậm chí sẵn sàng hy sinh tính mạng vì những điều này; nhưng về lâu dài, những sự theo đuổi ấy không mang lại sự viên mãn mà tất cả chúng ta hằng khao khát.

Trích dẫn từ sách Thánh Vịnh, Phao-lô nói:

Chúa biết tư tưởng của kẻ khôn ngoan,

rằng chúng chỉ là hư không. (Thánh Vịnh 94,11)

Trái lại, sự khôn ngoan của Thiên Chúa được truyền tải đến chúng ta qua cuộc đời và cái chết của Chúa Giê-su.

Vì vậy, Phao-lô tiếp tục khẳng định rằng không ai nên tự hào theo kiểu phàm trần. Ông nhắc lại lời kêu gọi hiệp nhất mà mình đã đưa ra ngay từ đầu thư (xem 1 Cô-rin-tô 1,10-13).

Chẳng hạn, ông viết về việc nhận mình là môn đồ của người này hay người kia. Các nhà lãnh đạo Ki-tô—như Phao-lô, A-pô-lô và những người khác—thuộc về toàn thể Hội Thánh. Không một nhóm nào có thể coi một nhà lãnh đạo là của riêng mình. Nói cách khác, thật sai lầm—như cách mà người Cô-rin-tô dường như đang làm—khi đặt trọn niềm tin và tâm trí vào một người như Phao-lô, A-pô-lô, Kê-pha (Phê-rô), hay vào thế gian nói chung, vào sự sống hay sự chết, vào hiện tại hay tương lai. Tất cả những điều đó chỉ là tôi tớ hay công cụ của Thiên Chúa, và chúng ta không bao giờ được phép dừng lại ở đó.

Vì thế, đừng còn nói rằng nhóm này theo Phao-lô còn nhóm kia theo A-pô-lô nữa:

…tất cả đều thuộc về anh em, anh em thuộc về Đấng Ki-tô, và Đấng Ki-tô thuộc về Thiên Chúa. Các Kitô hữu hiệp thông với những người lãnh đạo đích thực của Giáo hội và với Đức Kitô; về phần mình, Đức Kitô lại hiệp thông với các Ngôi Vị khác trong Chúa Ba Ngôi.

Dù gia nhập cộng đồng bằng cách nào đi nữa, tất cả mọi người đều chỉ có thể coi Đức Kitô là nguồn mạch mang lại ý nghĩa cho cuộc đời mình. Và chính nhờ Đức Kitô—chỉ duy Ngài chứ không phải bất kỳ trung gian nhân loại nào khác—họ mới có thể đến được với Thiên Chúa, Đấng là nguồn gốc của họ và cũng là Đấng mà họ được mời gọi để hiệp nhất trọn vẹn sau cùng.

Nếu thực sự khôn ngoan, người Côrintô sẽ thay đổi cách nhìn nhận và thấy được mọi sự trên thế gian cũng như tất cả những người cùng sống trong Giáo hội dưới ánh sáng của mối tương quan đích thực giữa họ với nhau. Xét về phương diện "quyền sở hữu", thứ tự sẽ là: Thiên Chúa, Đức Kitô, các tín hữu, rồi đến các vị lãnh đạo Giáo hội. Tuy nhiên, xét về phương diện phục vụ, thứ tự ấy lại đảo ngược hoàn toàn.

Chỉ khi nhìn nhận vai trò lãnh đạo trong Giáo hội như một sự phục vụ các tín hữu, chúng ta mới tránh được những tình trạng mà Thánh Phaolô từng lên án. Khi các tín hữu buộc phải phục vụ giới lãnh đạo, chúng ta bắt đầu tạo ra sự chia rẽ bè phái—điều từng gây tổn hại cho Giáo hội tại Côrintô. Chúng ta hoàn toàn có thể áp dụng tư tưởng này vào thực trạng Giáo hội của chính mình, dù là ở cấp độ toàn cầu, quốc gia hay địa phương.

 


Chú giải về đoạn Tin Mừng Luca 5,1-11

Hôm nay, chúng ta đọc tường thuật của thánh Luca về việc Chúa Giêsu kêu gọi các môn đệ lần đầu tiên. Câu chuyện này khác biệt đáng kể so với các tường thuật song song trong Tin Mừng Máccô và Mátthêu, đồng thời là sự kết hợp các chi tiết từ Tin Mừng Máccô và Gioan.

Chúng ta được biết rằng Chúa Giêsu đang đứng bên bờ "Hồ Ghennêsaret". Các tác giả Tin Mừng khác gọi nơi này là Biển Galilê, còn thánh Gioan hai lần gọi là Biển Tibêria.

Vì đám đông chen lấn vây quanh để nghe Lời Chúa, Ngài buộc phải mượn một trong hai chiếc thuyền đang neo đậu gần bờ, nơi các chủ thuyền đang giặt lưới:

Ngài bước lên một chiếc thuyền, chiếc thuyền của ông Simon, và bảo ông chèo thuyền ra xa bờ một chút. Sau đó, Ngài ngồi xuống và giảng dạy cho đám đông từ trên thuyền.

Như chúng ta đã thấy tại hội đường Nadarét (và cả trong Bài Giảng Trên Núi ở Tin Mừng Mátthêu), ngồi là tư thế giảng dạy thường thấy. Xét về mặt thực tế, việc giảng dạy từ trên thuyền giúp Chúa Giêsu tránh được áp lực từ đám đông mà vẫn đủ gần để nói chuyện với họ.

Đó là một chi tiết đơn giản, trực diện nhưng lại mang tính biểu tượng. Chúa Giêsu bước lên thuyền của Simon và giảng dạy từ đó. Trong các sách Tin Mừng, chiếc thuyền thường là biểu tượng cho cộng đoàn Giáo hội. Việc Chúa Giêsu bước lên chiếc thuyền ấy—chiếc thuyền của Simon—và giảng dạy từ đó mang ý nghĩa rất sâu sắc. Đó là hình ảnh báo trước những gì sẽ diễn ra trong tương lai gần.

Tiếp đến là bài học và sự mặc khải. Sau khi giảng dạy xong, Simon được bảo hãy chèo thuyền ra chỗ nước sâu và thả lưới. Simon đáp lời:

Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Tuy nhiên, nếu Thầy đã bảo, con sẽ thả lưới.

Có lẽ ta có thể cảm nhận được chút thái độ của một người chuyên nghiệp đối với kẻ nghiệp dư trong câu trả lời của Simon, đại ý là: "Chúng tôi biết ở đó chẳng có cá đâu, nhưng thôi, cứ thả lưới cho Thầy vui lòng vậy."

Thế nhưng, lưới vừa mới xuống nước thì đã đầy ắp cá, đến mức tưởng chừng như sắp rách. Họ (Simon và những người cùng đi trên thuyền) phải gọi các bạn đồng hành ở chiếc thuyền kia đến giúp đỡ (dường như họ không bắt được con cá nào; chỉ có thuyền của Simon mới bắt được cá). Giờ đây, cả hai chiếc thuyền đều đầy ắp cá đến mức suýt chìm.

Simon—người ít phút trước còn tỏ ra tự phụ và cái gì cũng biết—giờ đây hoàn toàn bị khuất phục. Ông biết rõ là ở đó không có cá. Vì vậy, chỉ có một cách giải thích duy nhất: Người đang đứng trước mặt ông là một Đấng vô cùng đặc biệt:

Lạy Chúa, xin hãy tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi!

Đó là phản ứng của một con người khi đứng trước quyền năng và lòng nhân lành vĩ đại của Thiên Chúa. Chúng ta cũng thấy những phản ứng tương tự nơi Áp-ra-ham (Sáng thế  18,27), Gióp (42,6) và I-sai-a (6,5).

Simon—vốn là một "chuyên gia"—nhận ra mình chẳng là gì khi đứng trước Người này. Thay vào đó, ông nhận thức được những khiếm khuyết của bản thân. Nghịch lý thay, chính các vị thánh lại là những người sẵn sàng thừa nhận tội lỗi của mình nhất. Các bạn đồng hành của ông là Gia-cô-bê và Gio-an cũng kinh ngạc không kém. Phiên bản câu chuyện này không nhắc đến An-rê vì ông hẳn đã ở trên cùng chiếc thuyền với anh mình là Simon. Đoạn văn cho thấy Simon không ở một mình trên thuyền ("chúng tôi đã vất vả suốt đêm...").

Một số nhà chú giải cho rằng có thể Lu-ca đã mượn câu chuyện này từ tường thuật của Gio-an về việc các môn đệ đi đánh cá ở phần cuối Tin Mừng đó. Người ta nhận thấy Simon gọi Chúa Giê-su là "Chúa" (Lord)—một tước hiệu thường dùng sau khi Người phục sinh—và nhắc đến tội lỗi của mình; điều này hợp lý hơn khi xét đến việc ông đã chối Chúa ba lần trong cuộc Khổ nạn. Câu chuyện cũng hướng tới vai trò lãnh đạo của Phê-rô (lúc đó ông đã được đổi tên), điều được xác nhận trong cùng chương đó của Tin Mừng Gio-an.

Sau đó, Chúa Giê-su trấn an Simon và các bạn đồng hành:

Đừng sợ...

Đây là những lời họ sẽ còn được nghe lại, bởi vì Người đang kêu gọi họ trở thành những cộng sự trong công cuộc xây dựng Vương quốc của Người. Mẻ cá khổng lồ mà chiếc thuyền chở Chúa Giê-su và Simon thu được chính là dấu báo cho một mẻ lưới thu phục con người còn vĩ đại hơn nhiều, do cộng đồng mới—được dẫn dắt bởi Thần Khí của Chúa Giê-su và dưới sự lãnh đạo của Phê-rô—thực hiện. Khác với các sách Tin Mừng còn lại, Tin Mừng Luca ghi lại một khoảng thời gian Chúa Giê-su giảng dạy và thực hiện các phép lạ trước khi Ngài kêu gọi các môn đệ. Điều này khiến cho sự đáp lại dứt khoát của họ trở nên hợp lý và bớt gây ngạc nhiên hơn.

Họ đã nghe sứ điệp, đón nhận lời kêu gọi và:

Sau khi đưa thuyền vào bờ, họ bỏ lại tất cả và đi theo Ngài.

Trong Tin Mừng Mác-cô và Mát-thêu, họ bỏ lại lưới và thuyền. Riêng trong Tin Mừng Luca, việc đi theo Chúa Giê-su được hiểu là sự dấn thân tuyệt đối—người ta phải từ bỏ mọi sự và hoàn toàn phó thác cuộc đời mình cho Chúa Giê-su, bất kể Ngài sẽ dẫn lối đến đâu. Những chiếc thuyền và tấm lưới ấy chính là chỗ dựa bảo đảm cho cuộc sống của Si-môn, các bạn đồng hành và gia đình họ. Thế nhưng, họ đã bỏ lại tất cả những thứ đó. Đó chính là đức tin; đó là sự tín thác. Nếu thiếu đi điều này, sứ mạng sẽ không thể thành công.

_______________________________________________

1.                   Ông chưa được gọi là Phê-rô cho đến chương kế tiếp của sách Luca.

 

https://sacredspace.com/commentary

 


Suy niệm: Sự hiện diện và tác động của Chúa

Ý nghĩa của mẻ cá và ơn gọi của các môn đệ đầu tiên được Luca ghi lại trong Tin Mừng hôm nay sẽ được sáng tỏ, nếu chúng ta nắm bắt được quan niệm của người Do thái về biểu tượng của nước, nhất là của biển cả. Người Do thái tin rằng biển cả là nơi cư ngụ của Satan và những lực lượng chống đối Thiên Chúa. Trong niềm mong đợi chung, người Do thái tin rằng chỉ có Ðấng Cứu Thế được Thiên Chúa sai đến mới có đủ uy quyền để chế ngự biển cả và giải thoát tất cả những ai đang bị chôn vùi trong đó.

Chúa Giêsu muốn cho các môn đệ thấy được quyền năng giải thoát của Ngài khi thực hiện mẻ cá lạ lùng trước mặt các ông. Chiếc lưới được thả vào lòng biển khơi để vớt cá lên, đó là hình ảnh của công cuộc cứu thoát mà Ngài đang thực hiện. Ngài đến là để lôi kéo con người khỏi vực sâu của tội lỗi và sự dữ. Chính trong ý nghĩa ấy, Chúa Giêsu dùng kiểu nói "đánh lưới người" mà Ngài sẽ trao phó cho các môn đệ và Giáo Hội mà Ngài sẽ thiết lập; trở thành ngư phủ đánh lưới người có nghĩa là tham dự vào công trình cứu rỗi của Chúa Giêsu.

Qua mẻ cá lạ lùng, Chúa Giêsu muốn chứng tỏ cho các môn đệ thấy rằng tự sức họ, họ không thể làm được gì. Thánh Phêrô đã ý thức được điều đó: "Chúng con đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả". Thánh Phêrô không chỉ nói lên cái giới hạn bất toàn của con người, mà còn nhận ra thân phận tội lỗi yếu hèn của mình: "Lạy Thầy, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi". Ý thức về thân phận ấy và sống cho đến cùng thân phận ấy là cả một cuộc chiến đấu cam go. Hơn ai hết, thánh Phêrô đã cảm nghiệm được sự yếu đuối mỏng giòn của con người khi chối Thầy; cả cuộc đời ngư phủ đánh lưới người của Phêrô chỉ trở thành hữu hiệu với ý thức ấy. Càng thấy mình yếu hèn, con người càng sống gắn bó với Chúa; càng thấy mình vô dụng, con người càng trở nên hữu hiệu trong quyền năng của Chúa. Ra đi tản mát khắp nơi để trở thành ngư phủ đánh lưới người, tất cả các môn đệ đều nhớ lại bài học của mẻ cá lạ ấy và tâm niệm lời Chúa Giêsu: "Không có Thầy, các con không làm được gì".

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta tin tưởng nhìn vào tác động của Chúa qua Giáo Hội. Ngài vẫn hiện diện trong con thuyền Giáo Hội, và ngoài mọi suy nghĩ, tính toán của chúng ta, Ngài vẫn tiếp tục thực hiện những điều cả thể, ngay cả những lúc Giáo Hội tưởng mình bị bó tay không làm được gì. Lời nhắn nhủ của Ðức Hồng Y Etchegaray đáng cho chúng ta suy nghĩ: Người ta dễ chú ý đến tiếng động của cây rừng ngã đổ, mà lại quên đi âm thanh nhỏ bé của những mầm non đang mọc lên.

Nguyện xin Chúa củng cố chúng ta trong niềm tin vững vào sự hiện diện và tác động của Chúa trong Giáo Hội. Xin Ngài ban cho chúng ta đôi mắt tinh tường bén nhạy để nhận ra biết bao điều cả thể Ngài đang thực hiện trong những biến cố âm thầm, mất mát, thua thiệt của Giáo Hội.

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

 


Ngày 3/9: Thánh Ghê-gô-ri-ô Cả – Giáo hoàng, Tiến sĩ Hội Thánh

Lễ nhớ

 

1. Ghi nhận lịch sử – phụng vụ

Lễ thánh Grégoire cử hành vào ngày Người được chọn làm giám mục ngày 3 tháng 9 năm 590 tại đền thánh Phê-rô ở Roma sau khi được bầu làm giáo hoàng.

Grégoire là chắt của Đức giáo hoàng Félix (+ 492), sinh tại Roma vào khoảng năm 540, thuộc gia đình dòng nghị sỹ Anicii. Thân phụ Ngài, ông Gordien, là nghị viên, thân mẫu là thánh nữ Sylvie, các bà cô là thánh nữ Tharsilla và thánh nữ Emiliana (Tarsille và Émilienne). Từ năm 573 đến 578, Ngài là thị trưởng thành phố Roma; sau khi thân phụ qua đời, cảm thấy đời tu lôi cuốn, Ngài giã từ công việc, biến ngôi nhà gia đình ở Coelius thành tu viện, sống như tu sỹ, theo luật dòng thánh Biển Đức. Ngài cũng thành lập sáu tu viện khác trên các lãnh địa của mình ở Sicile. Năm 579, Đức giáo hoàng cho Ngài thụ phong phó tế rồi sau làm sứ thần tại Constantinople; trong vòng sáu năm. Tại đây, Ngài bắt đầu chú giải Sách Gióp theo đề nghị của các tu sỹ Ngài đem từ Roma và cùng sống với Ngài.

Trở về Roma năm 586, thánh Grégoire tiếp tục đời tu dòng. Nhưng năm 590, sau cái chết của Đức giáo hoàng Pélage II vì dịch hạch, Ngài được cả nghị viện, hàng giáo sỹ và dân chúng tôn làm giáo hoàng. Lúc này thành phố còn bị tàn phá bởi dịch hạch, nạn đói đe dọa, lũ lụt sông Tibre hoành hành. Để lấy lại tinh thần dân chúng, Đức tân giáo hoàng tổ chức các cuộc kiệu, những buổi cầu nguyện trọng thể và đồng thời đảm trách việc tiếp tế lương thực cho thành phố. Chuyện kể rằng thời đó có một thiên thần hiện đến với đức Grégoire báo tin sắp hết dịch bệnh ở Roma.

Dù có ơn gọi sống đời chiêm tu, thánh Grégoire cũng là bậc thầy về linh đạo, là con người của hành động, nhà cai trị tài ba (người ta sẽ gọi Ngài là người La mã cuối cùng) và nhà chính trị sắc xảo. Được bầu làm giáo hoàng ngoài ý muốn, Ngài biến Giáo hội Roma thành lực lượng chính của phương Tây. Ngài tổ chức lại, khôi phục “di sản thánh Phêrô” trải dài đến tận Sicile và trong khi lo chống đối các dân man di, Ngài thương lượng ký kết một hoà ước với quân Lombardo đang đe dọa Roma. Về Hội Thánh, Ngài phục hồi trật tự, kỷ luật, chứng tỏ uy quyền; tại châu Phi, Ngài can thiệp vào vụ giáo phái Donatus; tại Tây Ban Nha, Ngài chống lại lạc giáo Arius; ở xứ Gaule, Ngài tái lập vị trí trưởng giáo khu cho Arles. Đức giáo hoàng Grégoire cũng can thiệp sang phương Đông chống lại hoàng đế Manrice không chấp thuận cho các quân nhân và cộng chức thụ phong linh mục, chống lại Đức Constantinople tự xưng là “oecuménique” gây xúc phạm đến tư cách cũng như quyền lợi của các thượng phụ khác.

Vị giáo hoàng không hề mỏi mệt này mặc dầu sức khỏe mỏng dòn, đã cai quản Hội Thánh trong mười bốn năm. Mặc dầu vào những năm cuối đời có yếu đi và không thể cử động, Ngài vẫn tiếp tục giáo huấn dân chúng bằng những bài giảng dọn cẩn thận và giao cho một giáo sỹ đọc. Ngài qua đời ngày 12 tháng 3 năm 604, thọ sáu mươi ba tuổi. Vị giáo hoàng đã chọn tước hiệu Servus servorum Dei (Tôi tớ của các tôi tớ Thiên Chúa) nầy, tước hiệu được các đấng kế vị gỉư lại. Ngài thật xứng đáng với tước hiệu “Vĩ đại” mà Đức Boniface VIII đặt cho. Xác Ngài được tôn kính tại Đền thờ thánh Phêrô ở Vatican. Mộ chí gọi Ngài là Consul Dei (nghị viên của Chúa).

2. Thông điệp và tính thời sự

Hai lời nguyện thánh lễ lấy từ Sách các phép thánh Grégoire, vốn đã được chọn làm nền tảng cho sách lễ Roma; sách Các phép này người ta nói là do thánh Grégoire, nhưng có lẽ có từ thời Đức Grégoire II (715 – 737).

Lời nguyện trong ngày cầu xin Chúa ban “Thần trí khôn ngoan của Chúa cho những ai có trách nhiệm dẫn dắt Giáo hội”. Trong bản Quy luật mục vụ, thánh Grégoire phác thảo các bổn phận của giám mục, cũng như trong bài giảng về Ezéchiel (Phụng vụ bài đọc trích dẫn), thánh nhân mô tả nhiệm vụ “người trinh sát”. “Người trinh sát luôn đứng trên cao để nhìn được những gì từ xa sắp xảy đến. Tất cả những người trinh sát đều phải đứng cao trên cuộc đời mình để có thể giúp đỡ, nhờ sự cảnh giác của mình… Quả thế, tôi buộc lòng phải xem xét đến khi thì những công việc của Giáo hội, lúc của các tu viện, và thường phải xét đoán về đời sống cũng như hành vi các cá nhân, khi phải bận tâm lâu ngày dài tháng về một số vấn đề dân sự, lúc khác nữa phải đau đớn trước những đợt tấn công gây chết chóc của những dân man di và lo sợ những đàn sói đang đe dọa đàn chiên Chúa giao phó cho tôi. Có lần tôi buộc lòng sử dụng một số biện pháp để khỏi thiếu sự trị liệu… lần khác tôi phải kiên nhẫn cam chịu những vụ cướp bóc và lần khác nữa phải ra mặt chống đối lại chúng hầu giữ được tình bác ái” (Bài giảng về Ezechiel 1, 11, 4 – 6). Lời nguyện hiệp lễ nhấn mạnh giáo huấn của Chúa như là nguồn mạch chân lý tình yêu – Quả thế, Đức giáo hoàng Grégoire, trong một bức thư, đã viết rằng người ta có thể “hiểu rõ tấm lòng Chúa qua trung gian các lời của Người”. Lúc khác, thánh nhân nói: “Lời Chúa phát triển cùng với kẻ đọc nó”. Nhưng lời Chúa chỉ có thể hiểu trọn vẹn trong Giáo hội: “Kinh nghiệm cho thấy thông thường tôi được nhiều điều về lời Chúa khi cùng với anh em hơn, những điều tôi không sao hiểu nổi một mình; chính anh em giúp tôi học được những gì lời dạy anh em. đây là sự thật, là: nhiều khi tôi chỉ nói lại những gì tôi đã nghe từ chính anh em” (Bài giảng về Ezechiel 2, 2, 1).

Một khía cạnh khác trong công việc mục tử của Ngài, đó là lòng nhiệt thành truyền giáo. Chính Ngài đã sai bốn mươi tu sỹ Biển Đức sang quần đảo nước Anh, với sự hướng dẫn của tu sỹ Augustin sau sẽ là tổng giám mục Cantorbery đầu tiên. Việc này đã giúp Kitô giáo phát triển sang Anh quốc, đồng thời cũng là cơ hội cho bản kỷ luật dòng Biển đức rực chiếu trong nhiều nhà dòng sẽ được xây dựng hầu khắp châu Âu.

Chăm lo cho đàn chiên mà Thánh Thần giao phó trách nhiệm (Đáp ca trong Phụng vụ bài đọc), thánh Grégoire vừa soi sáng vừa xây dựng Giáo hội – khi vạch nét căn bản cho thần học luân lý truyền thống trong một nền giáo lý thánh kinh, thánh Grégoire mãi mãi là gương mẫu cho Giáo hội mọi thời.

Enzo Lodi