Trang

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2026

POPE LEO XIV'S FIRST ENCYCLICAL MAGNIFICA HUMANITAS TO BE PUBLISHED MAY 25



Pope Leo XIV

 

Pope Leo XIV’s first encyclical Magnifica humanitas to be published May 25

Pope Leo XIV’s first encyclical, Magnifica humanitas, on preserving the human person in the age of artificial intelligence, will be released on May 25. A presentation event with the Pope and various speakers is scheduled for the same day at the Vatican.

Vatican News

Pope Leo XIV’s first Encyclical Letter Magnifica humanitas, on preserving the human person in the age of artificial intelligence, will be released on May 25, 2026.

It bears the Pope’s signature dated May 15th, 135th anniversary of the publication of Pope Leo XIII’s encyclical Rerum novarum.

Magnifica humanitas will be presented on the day of its release at 11:30 a.m. at the Vatican’s Synod Hall.

The Pope will be present, along with several speakers: Cardinal Víctor Manuel Fernández, Prefect of the Dicastery for the Doctrine of the Faith; Cardinal Michael Czerny, S.J., Prefect of the Dicastery for Promoting Integral Human Development; Professor Anna Rowlands, a theologian and professor at Durham University (United Kingdom); Christopher Olah, co-founder of Anthropic (USA) and head of research on the interpretability of artificial intelligence; and Professor Leocadie Lushombo, I.T., professor of political theology and Catholic social thought at the Jesuit School of Theology / Santa Clara University in California (USA).

Cardinal Secretary of State Pietro Parolin will offer closing remarks, followed by an address and blessing by Pope Leo XIV.

 

https://www.vaticannews.va/en/pope/news/2026-05/pope-leo-xiv-first-encyclical-magnifica-humanitas.html

"MAGNIFICA HUMANITAS", THÔNG ĐIỆP ĐẦU TIÊN CỦA ĐỨC THÁNH CHA LÊ-Ô XIV SẼ ĐƯỢC CÔNG BỐ NGÀY 25/5/2026

 


Đức Thánh Cha Lêô XIV  (@Vatican Media)

 

"Magnifica Humanitas", thông điệp đầu tiên của Đức Thánh Cha Lêô XIV sẽ được công bố ngày 25/5/2026

Thông điệp "Magnifica Humanitas", thông điệp đầu tiên của Đức Thánh Cha Lêô XIV, về chủ đề "bảo vệ con người trong thời đại trí tuệ nhân tạo", đã được ngài ký vào ngày 15/5/2026 và sẽ được công bố vào ngày 25/5/2026.

Vatican News

Thông điệp "Magnifica Humanitas" đã được Đức Thánh Cha Lêô ký vào ngày 15/5/2026, nhân kỷ niệm 135 năm ngày Đức Lêô XIII ban hành thông điệp "Rerum Novarum" (Tân Sự).

Thông điệp sẽ được giới thiệu tại Hội trường Thượng Hội đồng vào trưa ngày 25/5/2026, cùng ngày Thông điệp được công bố.

Đức Thánh Cha sẽ hiện diện tại buổi giới thiệu Thông điệp. Trong số các thuyết trình viên sẽ có Đức Hồng y Víctor Manuel Fernández, Tổng trưởng Bộ Giáo lý Đức tin, và Đức Hồng y Michael Czerny, S.J., Tổng trưởng Bộ Phục vụ Phát triển Toàn diện Con người. Ngoài ra còn có Giáo sư Anna Rowlands, nhà thần học và giáo sư tại Đại học Durham ở Vương quốc Anh; Christopher Olah, đồng sáng lập công ty nghiên cứu và đảm bảo an toàn trí tuệ nhân tạo "Anthropic" (Hoa Kỳ) và trưởng nhóm nghiên cứu về khả năng giải thích của trí tuệ nhân tạo; và giáo sư Leocadie Lushombo, giáo sư thần học chính trị và tư tưởng xã hội Công giáo tại Trường Thần học Dòng Tên/Đại học Santa Clara ở California.

Sau khi Đức Hồng y Quốc vụ khanh Tòa Thánh Pietro Parolin bế mạc buổi giới thiệu, Đức Thánh Cha sẽ có bài phát biểu và sau đó chúc lành cho mọi người hiện diện.

 

https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2026-05/magnifica-humanitas-thong-diep-dau-tien-dtc-leo-xvi-cong-bo-25-5.html

MESSAGE OF HIS HOLINESS POPE LEO XIV FOR THE 60TH WORLD DAY OF SOCIAL COMMUNICATIONS



MESSAGE OF HIS HOLINESS POPE LEO XIV

FOR THE 60TH WORLD DAY OF SOCIAL COMMUNICATIONS

 

Preserving Human Voices and Faces

 

Dear brothers and sisters,

Our faces and voices are unique, distinctive features of every person; they reveal a person’s own unrepeatable identity and are the defining elements of every encounter with others. The ancients understood this well. To define the human person, the ancient Greeks used the word “face” (prósōpon), because it expresses etymologically what is before one’s gaze, the place of presence and relationship. The Latin term “person” (from per-sonare), on the other hand, evokes the idea of sound: not just any sound, but the unmistakable sound of someone’s voice.

Faces and voices are sacred. God, who created us in his image and likeness, gave them to us when he called us to life through the Word he addressed to us. This Word resounded down the centuries through the voices of the prophets, and then became flesh in the fullness of time. We too have heard and seen this Word (cf. 1 Jn 1:1-3) — in which God communicates his very self to us — because it has been made known to us in the voice and face of Jesus, the Son of God.

From the moment of creation, God wanted man and woman to be his interlocutors, and, as Saint Gregory of Nyssa [1] explained, he imprinted on our faces a reflection of divine love, so that we may fully live our humanity through love. Preserving human faces and voices, therefore, means preserving this mark, this indelible reflection of God’s love. We are not a species composed of predefined biochemical formulas. Each of us possesses an irreplaceable and inimitable vocation, that originates from our own lived experience and becomes manifest through interaction with others.

If we fail in this task of preservation, digital technology threatens to alter radically some of the fundamental pillars of human civilization that at times are taken for granted. By simulating human voices and faces, wisdom and knowledge, consciousness and responsibility, empathy and friendship, the systems known as artificial intelligence not only interfere with information ecosystems, but also encroach upon the deepest level of communication, that of human relationships.

The challenge, therefore, is not technological, but anthropological. Safeguarding faces and voices ultimately means safeguarding ourselves. Embracing the opportunities offered by digital technology and artificial intelligence with courage, determination and discernment does not mean turning a blind eye to critical issues, complexities and risks.

Do not renounce your ability to think

There has long been abundant evidence that algorithms designed to maximize engagement on social media — which is profitable for platforms — reward quick emotions and penalize more time-consuming human responses such as the effort required to understand and reflect. By grouping people into bubbles of easy consensus and easy outrage, these algorithms reduce our ability to listen and think critically, and increase social polarization.

This is further exacerbated by a naive and unquestioning reliance on artificial intelligence as an omniscient “friend,” a source of all knowledge, an archive of every memory, an “oracle” of all advice. All of this can further erode our ability to think analytically and creatively, to understand meaning and distinguish between syntax and semantics.

Although AI can provide support and assistance in managing tasks related to communication, in the long run, choosing to evade the effort of thinking for ourselves and settling for artificial statistical compilations threatens to diminish our cognitive, emotional and communication skills.

In recent years, artificial intelligence systems have increasingly taken control of the production of texts, music and videos. This puts much of the human creative industry at risk of being dismantled and replaced with the label “Powered by AI,” turning people into passive consumers of unthought thoughts and anonymous products without ownership or love. Meanwhile, the masterpieces of human genius in the fields of music, art and literature are being reduced to mere training grounds for machines.

The question at heart, however, is not what machines can or will be able to do, but what we can and will be able to achieve, by growing in humanity and knowledge through the wise use of the powerful tools at our service. Individuals have always sought to acquire the fruits of knowledge without the effort required by commitment, research and personal responsibility. However, renouncing creativity and surrendering our mental capacities and imagination to machines would mean burying the talents we have been given to grow as individuals in relation to God and others. It would mean hiding our faces and silencing our voices.

To be or to pretend to be: simulating relationships and reality

As we scroll through our feeds, it becomes increasingly difficult to determine whether we are interacting with other human beings or with “bots” or “virtual influencers.” The less-than-transparent interventions of these automated agents influence public debates and people’s choices. Chatbots based on large language models (LLMs) are proving to be surprisingly effective at covert persuasion through continuous optimization of personalized interaction. The dialogic, adaptive, mimetic structure of these language models is capable of imitating human feelings and thus simulating a relationship. While this anthropomorphization can be entertaining, it is also deceptive, particularly for the most vulnerable. Because chatbots are excessively “affectionate,” as well as always present and accessible, they can become hidden architects of our emotional states and so invade and occupy our sphere of intimacy.

Technology that exploits our need for relationships can lead not only to painful consequences in the lives of individuals, but also to damage in the social, cultural and political fabric of society. This occurs when we substitute relationships with others for AI systems that catalog our thoughts, creating a world of mirrors around us, where everything is made “in our image and likeness.” We are thus robbed of the opportunity to encounter others, who are always different from ourselves, and with whom we can and must learn to relate. Without embracing others, there can be no relationships or friendships.

Another major challenge posed by these emerging systems is that of bias, which leads to acquiring and transmitting an altered perception of reality. AI models are shaped by the worldview of those who build them and can, in turn, impose these ways of thinking by reproducing the stereotypes and prejudices present in the data they draw on. A lack of transparency in algorithmic programming, together with the inadequate social representation of data, tends to trap us in networks that manipulate our thoughts and prolong and intensify existing social inequalities and injustices.

The stakes are high. The power of simulation is such that AI can even deceive us by fabricating parallel “realities,” usurping our faces and voices. We are immersed in a world of multidimensionality where it is becoming increasingly difficult to distinguish reality from fiction.

Inaccuracy only exacerbates this problem. Systems that present statistical probability as knowledge are, at best, offering us approximations of the truth, which are sometimes outright delusions. Failure to verify sources, coupled with the crisis in field reporting, which involves constantly gathering and verifying information in the places where events occur, can further fuel disinformation, causing a growing sense of mistrust, confusion, and insecurity.

A possible alliance

Behind this enormous invisible force that affects us all, there are only a handful of companies, whose founders were recently presented as the creators of the “Person of the Year 2025,” or the architects of artificial intelligence. This gives rise to significant concerns about the oligopolistic control of algorithmic systems and artificial intelligence, which are capable of subtly influencing behavior and even rewriting human history — including the history of the Church — often without us really realizing it.

The task laid before us is not to stop digital innovation, but rather to guide it and to be aware of its ambivalent nature. It is up to each of us to raise our voice in defense of human persons, so that we can truly assimilate these tools as allies.

This alliance is possible, but needs to be based on three pillars: responsibility, cooperation and education.

First of all, responsibility. Depending on the role we play, responsibility can be understood as honesty, transparency, courage, farsightedness, the duty of sharing knowledge or the right to be informed. As a general principle, however, no one can elude personal responsibility for the future we are building.

For those at the helm of online platforms, this means ensuring that their business strategies are not guided solely by the criterion of profit maximization, but also by a forward-looking vision that considers the common good, just as each of them cares for the well-being of their own children.

The creators and developers of AI models are invited to practice transparency and socially responsibility in regard to the design principles and moderation systems underlying their algorithms and the models they develop, in order to promote informed consent on the part of users.

The same responsibility is also required of national legislators and supranational regulators, whose task it is to ensure respect for human dignity. Appropriate regulation can protect individuals from forming emotional attachments to chatbots and curb the spread of false, manipulative or misleading content, safeguarding the integrity of information as opposed to its deceptive simulation.

Media and communication companies, for their part, cannot allow algorithms designed to capture a few extra seconds of attention at any cost, to prevail over their professional values, which are aimed at seeking the truth. Public trust is earned by accuracy and transparency, not by chasing after any kind of possible engagement. Content generated or manipulated by AI are to be clearly marked and distinguished from content created by humans. The authorship and sovereign ownership of the work of journalists and other content creators must be protected. Information is a public good. A constructive and meaningful public service is not based on opacity, but on the transparency of sources, the inclusion of those involved and high quality standards.

We are all called upon to cooperate. No sector can tackle the challenge of steering digital innovation and AI governance alone. Safeguards must therefore be put in place. All stakeholders — from the tech industry to legislators, from creative companies to academia, from artists to journalists and educators — must be involved in building and implementing informed and responsible digital citizenship.

Education aims to do precisely this: To increase our personal ability to think critically; evaluate whether our sources are trustworthy and the possible interests behind selecting the information we have access to; to understand the psychological mechanisms involved; and to enable our families, communities and associations to develop practical criteria for a healthier and more responsible culture of communication.

For this reason, it is increasingly urgent to introduce media, information and AI literacy into education systems at all levels, as already promoted by some civil institutions. As Catholics, we can and must contribute to this effort, so that individuals — especially young people — can acquire critical thinking skills and grow in freedom of spirit. This literacy should also be integrated into broader lifelong learning initiatives, reaching out to older adults and marginalized members of society, who often feel excluded and powerless in the face of rapid technological change.

Media, information and AI literacy will help individuals avoid conforming to the anthropomorphizing tendencies of AI systems, and enable them to treat these systems as tools and always employ external validation of the sources provided by AI systems — which could be inaccurate or incorrect. Literacy will also allow for better privacy and data protection through increased awareness of security parameters and complaint options. It is important to educate ourselves and others about how to use AI intentionally, and in this context to protect our image (photos and audio), our face and our voice, to prevent them from being used in the creation of harmful content and behaviors such as digital fraud, cyberbullying and deepfakes, which violate people’s privacy and intimacy without their consent. Just as the industrial revolution called for basic literacy to enable people to respond to new developments, so too does the digital revolution require digital literacy (along with humanistic and cultural education) to understand how algorithms shape our perception of reality, how AI biases work, what mechanisms determine the presence of certain content in our feeds, what the economic principles and models of the AI economy are and how they might change. 

We need faces and voices to speak for people again. We need to cherish the gift of communication as the deepest truth of humanity, to which all technological innovation should also be oriented.

In outlining these reflections, I thank all those who are working towards the goals delineated above, and I cordially bless all those who work for the common good through the media.

 

From the Vatican, 24 January 2026, Memorial of Saint Francis de Sales

LEO PP. XIV

____________________________________________________

[1] “The fact of being created in the image of God means that, from the moment of his creation, man has been imprinted with a regal character [...]. God is love and the fount of love: the Fashioner of our nature has made this to be our feature too, so that through love — a reflection of divine love — human beings may recognize and manifest the dignity of their nature and their likeness to their Creator” (cf. Saint Gregory of Nyssa, On the Making of Man: PG 44, 137).

 

https://www.vatican.va/content/leo-xiv/en/messages/communications/documents/20260124-messaggio-comunicazioni-sociali.html

POPE: COMMUNICATION MUST RESPECT TRUTH OF HUMAN PERSON



 Pope: Communication must respect truth of human person

As the Church celebrates the 60th World Day of Social Communications, Pope Leo XIV encourages Catholics to help direct technological innovation toward the truth of the human person.

By Devin Watkins

The Catholic Church marked the 60th World Day of Social Communications on Sunday, May 17.

Speaking at the Regina Caeli prayer, Pope Leo XIV recalled the World Day and encouraged everyone to promote forms of communication that always respect the truth of the human person.

He pointed to the vast advances in technology in recent years regarding communication, and called for technological innovation to be directed toward the good of humanity.

“I encourage everyone to commit themselves to promoting forms of communication that are always respectful of the truth of the human person, toward which every technological innovation should be directed,” he said.

Pope’s message for 60th World Communications Day

Pope Leo XIV released his Message for the 60th World Day of Social Communications on January 24, focused on the theme: “Preserving Human Voices and Faces.”

In his message, the Pope said faces and voices are sacred, since God created human beings in His image and likeness.

“Each of us possesses an irreplaceable and inimitable vocation, which originates from our own lived experience and becomes manifest through interaction with others,” he said.

However, he said, new digital technologies threaten our uniqueness by simulating voices, faces, and emotions.

“By simulating human voices and faces, wisdom and knowledge, consciousness and responsibility, empathy and friendship,” he said, “the systems known as artificial intelligence not only interfere with information ecosystems, but also encroach upon the deepest level of communication, that of human relationships.”

The real threat to humanity is our willingness to offload our ability to listen and think critically to AI and social-media algorithms, said the Pope in his message.

“We are thus robbed of the opportunity to encounter others, who are always different from ourselves, and with whom we can and must learn to relate,” he said. “Without embracing others, there can be no relationships or friendships.”

In response, Pope Leo XIV encouraged people to embrace responsibility, cooperation, and education in our interactions with AI and one another.

“The digital revolution requires digital literacy, along with humanistic and cultural education,” he said, “to understand how algorithms shape our perception of reality, how AI biases work, what mechanisms determine the presence of certain content in our feeds, what the economic principles and models of the AI economy are and how they might change.”

“We need faces and voices to speak for people again,” concluded Pope Leo’s message. “We need to cherish the gift of communication as the deepest truth of humanity, to which all technological innovation should also be oriented.”

 

https://www.vaticannews.va/en/pope/news/2026-05/pope-leo-xiv-appeal-60th-world-communications-day.html

 

SỨ ĐIỆP CỦA ĐỨC THÁNH CHA LÊ-Ô XIV NHÂN NGÀY THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG XÃ HỘI LẦN THỨ 60



 Sứ điệp của Đức Thánh Cha Lêô XIV nhân Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 60

Trong Sứ điệp nhân Ngày Truyền thông Xã hội Thế giới lần thứ 60, sẽ được cử hành vào Chúa Nhật lễ Chúa Thăng Thiên, ngày 17/05/2026, Đức Thánh Cha Lêô XIV tập trung vào truyền thông kỹ thuật số và trí tuệ nhân tạo. Ngài nhấn mạnh sự cần thiết phải bảo vệ phẩm giá con người trong thời đại ngày càng được định hình bởi sự đổi mới công nghệ và nói rằng sự đổi mới công nghệ, đặc biệt là trí tuệ nhân tạo, là để phục vụ con người chứ không phải thay thế hoặc làm giảm phẩm giá con người.

SỨ ĐIỆP CỦA ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV
Nhân Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 60
Gìn giữ tiếng nói và khuôn mặt con người

Anh chị em thân mến!

Khuôn mặt và tiếng nói là những nét độc đáo, riêng biệt của mỗi người; chúng diễn tả căn tính độc đáo và là yếu tố cấu thành của mọi cuộc gặp gỡ. Người xưa hiểu rõ điều này. Vì vậy, để định nghĩa con người, người Hy Lạp cổ đại đã dùng từ "khuôn mặt" (prósōpon), về mặt từ nguyên, nó chỉ cái đứng trước cái nhìn, nơi của sự hiện diện và mối tương quan. Thuật ngữ Latinh persona (từ per-sonare: vang qua) lại bao hàm âm thanh: không phải bất kỳ âm thanh nào, mà là tiếng nói không thể nhầm lẫn của một ai đó.

Khuôn mặt và tiếng nói là những điều thánh thiêng. Chúng được ban tặng cho chúng ta bởi Thiên Chúa, Đấng đã tạo dựng chúng ta theo hình ảnh Người, và giống như Người. Thiên Chúa mời gọi chúng ta đến với sự sống bằng Lời mà chính Người đã ngỏ với chúng ta; Lời ấy thoạt đầu vang vọng qua các thế kỷ qua tiếng nói của các ngôn sứ, sau đó đã trở nên xác phàm trong thời viên mãn. Chúng ta đã có thể nghe và thấy Lời này – mặc khải mà qua đó Thiên Chúa tự tỏ lộ chính mình – một cách trực tiếp (x. 1 Ga 1,1-3), bởi vì Lời đã mặc khải chính mình qua tiếng nói và Khuôn mặt của Đức Giêsu, Con Thiên Chúa.

Ngay từ giây phút tạo dựng, Thiên Chúa đã muốn con người trở thành đối tác đối thoại của Người, và như Thánh Grêgôriô Nyssa đã nói,[1] Người đã in dấu trên khuôn mặt con người một phản chiếu của tình yêu thần linh, để họ có thể sống trọn vẹn nhân tính của mình thông qua tình yêu. Vì thế, gìn giữ khuôn mặt và tiếng nói con người có nghĩa là bảo tồn dấu ấn này, hình ảnh phản chiếu không thể xóa nhòa của tình yêu Thiên Chúa. Chúng ta không phải là một loài được tạo thành từ các thuật toán hóa sinh đã được xác định trước. Mỗi chúng ta có một ơn gọi không thể thay thế và không thể bắt chước, nảy sinh từ cuộc sống và biểu lộ chính trong việc truyền thông với người khác.

Nếu chúng ta không bảo vệ được điều này, công nghệ kỹ thuật số có nguy cơ làm thay đổi triệt để một số cột trụ cơ bản của nền văn minh nhân loại, những điều mà đôi khi chúng ta coi là đương nhiên. Bằng cách mô phỏng giọng nói và khuôn mặt con người, sự khôn ngoan và tri thức, ý thức và trách nhiệm, sự đồng cảm và tình bạn, các hệ thống được gọi là trí tuệ nhân tạo không chỉ can thiệp vào các hệ sinh thái thông tin, mà còn xâm chiếm đến mức độ sâu thẳm nhất của truyền thông: đó là mối quan hệ giữa người với người.

Thách đố, do đó, không phải là công nghệ, mà là nhân chủng học. Gìn giữ khuôn mặt và tiếng nói xét cho cùng là bảo vệ chính chúng ta. Đón nhận với lòng can đảm, quyết tâm và sự phân định những cơ hội mà công nghệ kỹ thuật số và trí tuệ nhân tạo mang lại không có nghĩa là che giấu đi những điều tiêu cực, không rõ ràng và các rủi ro.

Đừng từ bỏ tư duy của chính mình

Từ lâu đã có nhiều bằng chứng cho thấy các thuật toán được thiết kế để tối đa hóa sự tương tác trên mạng xã hội – vốn mang lại lợi nhuận cho các nền tảng – thường ưu tiên những cảm xúc tức thời và ngược lại, kìm hãm những biểu hiện nhân văn cần nhiều thời gian hơn như nỗ lực thấu hiểu và suy tư. Bằng cách đóng khung các nhóm người vào những "bong bóng" của sự đồng thuận và phẫn nộ một cách dễ dãi, các thuật toán này làm suy yếu khả năng lắng nghe, tư duy phản biện và làm gia tăng sự phân cực xã hội.

Thêm vào đó là sự tin tưởng ngây thơ và thiếu phê phán vào trí tuệ nhân tạo như một người "bạn" toàn tri, nơi cung cấp mọi thông tin, kho lưu trữ mọi ký ức, và là "vị quân sư" cho mọi lời khuyên. Tất cả những điều này có thể bào mòn thêm khả năng suy nghĩ phân tích và sáng tạo của chúng ta, khả năng hiểu ý nghĩa, và việc phân biệt giữa cú pháp và ngữ nghĩa.

Mặc dù AI có thể hỗ trợ và giúp đỡ trong việc quản lý các hoạt động truyền thông, việc trốn tránh nỗ lực tư duy của chính mình và bằng lòng với một bản tổng hợp thống kê nhân tạo, về lâu dài sẽ có nguy cơ làm xói mòn các khả năng nhận thức, cảm xúc và giao tiếp của chúng ta.

Trong những năm gần đây, các hệ thống trí tuệ nhân tạo ngày càng nắm quyền kiểm soát việc sản xuất văn bản, âm nhạc và video. Phần lớn ngành công nghiệp sáng tạo của con người có nguy cơ bị tháo gỡ và thay thế bằng việc dán nhãn "Được hỗ trợ bởi AI”, biến con người thành những người tiêu dùng thụ động những tư tưởng vô hồn, những sản phẩm vô danh, không có tác giả, không có tình yêu. Trong khi đó, các kiệt tác thiên tài của con người trong lĩnh vực âm nhạc, nghệ thuật và văn học lại bị hạ thấp xuống thành một môi trường huấn luyện kỹ năng thuần túy cho máy móc.

Vấn đề chúng ta quan tâm, tuy nhiên, không phải là máy móc có thể hoặc sẽ làm được gì, mà là chúng ta có thể và sẽ làm được gì để thăng tiến về nhân tính và tri thức, bằng cách sử dụng khôn ngoan những công cụ mạnh mẽ như vậy để phục vụ chúng ta. Từ xưa đến nay, con người luôn bị cám dỗ chiếm dụng thành quả của tri thức mà không cần nỗ lực dấn thân, tìm tòi và trách nhiệm cá nhân. Thế nhưng, từ bỏ quá trình sáng tạo và nhường cho máy móc các chức năng tinh thần và trí tưởng tượng của mình đồng nghĩa với việc chôn vùi những nén bạc chúng ta đã nhận được để phát triển như những con người trong tương quan với Thiên Chúa và tha nhân. Điều đó có nghĩa là che giấu khuôn mặt và làm câm lặng tiếng nói của chính mình.

“Thật hay giả”: Sự mô phỏng các mối quan hệ và thực tại

Khi chúng ta lướt qua các luồng thông tin, ngày càng khó để phân biệt liệu chúng ta đang tương tác với những người khác hay với các "người máy tự động” hoặc "người có ảnh hưởng ảo”. Sự can thiệp thiếu minh bạch của các tác nhân tự động này ảnh hưởng đến các cuộc tranh luận công khai và các lựa chọn của con người. Đặc biệt, các chatbot dựa trên các mô hình ngôn ngữ lớn (LLM) và trên khả năng tính toán của chúng đang chứng tỏ hiệu quả đáng ngạc nhiên trong việc thuyết phục ngầm, thông qua việc liên tục tối ưu hóa các tương tác cá nhân hóa. Cấu trúc đối thoại, sự thích nghi và bắt chước của các mô hình ngôn ngữ này có khả năng mô phỏng cảm xúc con người và giả lập một mối quan hệ. Sự nhân hóa này, dù có thể thú vị, nhưng đồng thời lại mang tính lừa dối, đặc biệt đối với những người dễ bị tổn thương nhất. Bởi vì các chatbot được làm cho trở nên quá mức "ân cần", luôn hiện diện và sẵn sàng, có thể trở thành những kiến trúc sư ẩn mình điều khiển trạng thái cảm xúc của chúng ta, xâm nhập và chiếm lĩnh không gian riêng tư của con người.

Công nghệ khai thác nhu cầu tương quan của chúng ta không chỉ gây ra những hậu quả đau đớn cho số phận cá nhân, mà còn có thể làm tổn hại đến cấu trúc xã hội, văn hóa và chính trị. Điều này xảy ra khi chúng ta thay thế các mối quan hệ với người khác bằng các mối quan hệ với AI được huấn luyện để phân loại suy nghĩ của chúng ta, từ đó xây dựng xung quanh chúng ta một thế giới của những gương phản chiếu, nơi mọi thứ đều được tạo ra "theo hình ảnh và giống hình ảnh của chính chúng ta". Bằng cách này, chúng ta để mình bị tước đoạt cơ hội gặp gỡ người khác – những người luôn khác biệt với chúng ta, và là những người mà chúng ta có thể và phải học cách tương tác. Nếu không đón nhận sự khác biệt, sẽ không thể có tương quan hay tình bạn.

Một thách đố lớn khác mà các hệ thống mới nổi này đặt ra là việc bóp méo thông tin, dẫn đến việc tiếp nhận và truyền tải một nhận thức sai lệch về thực tại. Các mô hình AI được hình thành bởi thế giới quan của những người tạo ra chúng, và đến lượt mình, chúng có thể áp đặt cách suy nghĩ bằng cách lặp lại các khuôn mẫu và định kiến có sẵn trong dữ liệu mà chúng khai thác. Sự thiếu minh bạch trong thiết kế thuật toán, cùng với sự thể hiện dữ liệu xã hội không đầy đủ, có xu hướng khiến chúng ta bị mắc kẹt trong những mạng lưới thao túng suy nghĩ, duy trì và đào sâu thêm những bất bình đẳng và bất công xã hội hiện có.

Rủi ro là rất lớn. AI có khả nằn mô phỏng đến mức thậm chí có thể đánh lừa chúng ta bằng việc chế tạo ra các "thực tại" song song, chiếm đoạt khuôn mặt và tiếng nói của chúng ta. Chúng ta đang sống trong một không gian đa chiều, nơi việc phân biệt giữa thực và ảo đang trở nên ngày càng khó khăn.

Thêm vào đó là vấn đề về sự thiếu chính xác. Những hệ thống coi xác suất thống kê như là tri thức thực chất chỉ cung cấp cho chúng ta những ước lượng gần đúng về sự thật, đôi khi thậm chí là những “ảo giác” hoàn toàn. Việc không kiểm chứng nguồn tin, cùng với cuộc khủng hoảng của nền báo chí thực địa – vốn đòi hỏi công việc liên tục thu thập và xác minh thông tin ngay tại nơi xảy ra sự kiện – có thể tạo ra một mảnh đất ngày càng màu mỡ cho thông tin sai lệch, gây ra cảm giác mất lòng tin, hoang mang và bất an ngày càng tăng.

Một liên minh khả thi

Đằng sau sức mạnh to lớn nhưng vô hình đang cuốn hút tất cả chúng ta, chỉ có một số rất ít công ty, những công ty mà các nhà sáng lập mới đây được giới thiệu như là những nhà sáng tạo của “nhân vật của năm 2025”, tức là những kiến trúc sư của trí tuệ nhân tạo. Điều này làm dấy lên một mối lo ngại đáng kể về sự kiểm soát mang tính độc quyền đối với các hệ thống thuật toán và trí tuệ nhân tạo có khả năng âm thầm định hướng hành vi con người, thậm chí viết lại lịch sử nhân loại – bao gồm cả lịch sử của Giáo hội – mà nhiều khi chúng ta không hề ý thức được.

Thách đố đang chờ đợi chúng ta không phải là ngăn chặn sự đổi mới kỹ thuật số, mà là định hướng nó, ý thức rõ tính hai mặt của công nghệ. Mỗi người chúng ta được mời gọi lên tiếng bảo vệ con người, để những công cụ này thực sự có thể được tích hợp như những đồng minh.

Liên minh này là điều có thể, nhưng cần được xây dựng trên ba trụ cột: trách nhiệm, hợp tác và giáo dục.

Trước hết là trách nhiệm. Tùy theo vai trò, trách nhiệm này có thể được thể hiện qua sự trung thực, minh bạch, can đảm, tầm nhìn, nghĩa vụ chia sẻ tri thức và quyền được thông tin. Nhưng nói chung, không ai có thể trốn tránh trách nhiệm của mình đối với tương lai mà chúng ta đang kiến tạo.

Đối với những người đứng đầu các nền tảng trực tuyến, điều này có nghĩa là bảo đảm các chiến lược kinh doanh của họ không chỉ được dẫn dắt bởi mục tiêu tối đa hóa lợi nhuận, mà còn bởi một tầm nhìn dài hạn vì thiện ích chung, giống như cách mỗi người quan tâm đến hạnh phúc của con cái mình.

Các nhà sáng tạo và phát triển mô hình AI cần phải minh bạch và có trách nhiệm xã hội về các nguyên tắc thiết kế cũng như hệ thống kiểm duyệt và điều tiết nền tảng của các thuật toán và mô hình mà họ xây dựng, nhằm giúp người dùng có được sự đồng thuận dựa trên hiểu biết.

Trách nhiệm tương tự cũng được đặt lên vai các nhà lập pháp quốc gia và các cơ quan quản lý siêu quốc gia, những người có bổn phận bảo vệ phẩm giá con người. Một khuôn khổ pháp lý phù hợp có thể bảo vệ con người khỏi những gắn bó cảm xúc lệch lạc với chatbot và hạn chế sự lan truyền của nội dung sai lệch, thao túng hoặc gây hiểu lầm, đồng thời gìn giữ tính toàn vẹn của thông tin trước những mô phỏng gian dối.

Các doanh nghiệp truyền thông và thông tin đại chúng cũng không thể cho phép các thuật toán – vốn chỉ nhằm giành thêm vài giây chú ý bằng mọi giá – lấn át sự trung thành với các giá trị nghề nghiệp của họ, là tìm kiếm sự thật. Niềm tin của công chúng được xây dựng bằng độ chính xác và minh bạch, chứ không phải bằng việc chạy theo mọi hình thức tương tác. Nội dung do AI tạo ra hoặc chỉnh sửa cần được ghi chú và phân biệt rõ ràng với nội dung do con người tạo nên. Cần bảo vệ quyền tác giả và quyền sở hữu trí tuệ của các nhà báo và những người sáng tạo nội dung khác. Thông tin là một thiện ích công cộng. Một dịch vụ công mang tính xây dựng và có ý nghĩa, không dựa trên sự mập mờ mà trên tính minh bạch của nguồn tin, sự bao gồm các chủ thể liên quan và các tiêu chuẩn chất lượng cao.

Tất cả chúng ta đều được mời gọi hợp tác. Không một lĩnh vực nào có thể đơn độc đối diện với thách đố của việc định hướng sự đổi mới kỹ thuật số và quản trị AI. Vì thế, cần thiết phải thiết lập các cơ chế bảo vệ. Mọi bên liên quan – từ ngành công nghệ, các nhà lập pháp, các doanh nghiệp sáng tạo, giới học thuật, nghệ sĩ, nhà báo cho đến các nhà giáo dục – đều phải tham gia vào việc xây dựng và thực hiện một tình trạng công dân kỹ thuật số có ý thức và trách nhiệm.

Đó chính là mục tiêu của giáo dục: gia tăng năng lực suy tư phản biện cá nhân, đánh giá độ tin cậy của các nguồn tin và những lợi ích ẩn sau việc chọn lọc thông tin, hiểu các cơ chế tâm lý mà chúng kích hoạt, đồng thời giúp gia đình, cộng đồng và các tổ chức xây dựng những tiêu chí thực hành cho một nền văn hóa truyền thông lành mạnh và có trách nhiệm hơn.

Chính vì vậy, việc đưa kiến thức về trí tuệ nhân tạo vào hệ thống giáo dục ở mọi cấp độ, song song với kiến thức truyền thông, ngày càng trở nên cấp thiết. Thuật ngữ MAIL (Media and Artificial Intelligence Literacy – Kiến thức về Truyền thông và Trí tuệ Nhân tạo) diễn tả rõ nhu cầu này, và một số tổ chức dân sự đã bắt đầu thúc đẩy nhận thức này. Là người Công giáo, chúng ta có thể và phải đóng góp để giúp mọi người – đặc biệt là giới trẻ – có được khả năng phát triển tư duy phản biện và phát triển trong tự do nội tâm. MAIL cũng cần được tích hợp vào các chương trình giáo dục thường xuyên, hướng đến cả người cao tuổi và những nhóm bị gạt ra bên lề xã hội, những người thường cảm thấy bị loại trừ và bất lực trước những thay đổi công nghệ quá nhanh.

MAIL sẽ giúp mọi người không chạy theo xu hướng nhân cách hóa các hệ thống AI, nhưng biết đối xử với chúng như những công cụ; luôn kiểm chứng độc lập các nguồn thông tin do AI cung cấp – vốn có thể thiếu chính xác hoặc sai lầm; đồng thời bảo vệ quyền riêng tư và dữ liệu cá nhân bằng cách hiểu các thông số an toàn và cơ chế khiếu nại. Điều quan trọng là phải giáo dục mọi người về cách sử dụng AI một cách có chủ đích, và trong bối cảnh này, bảo vệ hình ảnh (ảnh và âm thanh), khuôn mặt và giọng nói của họ, để ngăn chặn việc chúng bị sử dụng để tạo ra nội dung và hành vi có hại như gian lận kỹ thuật số, bắt nạt trực tuyến và deepfake, những hành vi vi phạm quyền riêng tư và sự thân mật của con người khi chưa có sự đồng ý.

Như cuộc cách mạng công nghiệp đòi hỏi trình độ biết chữ cơ bản để con người thích ứng với cái mới, cuộc cách mạng kỹ thuật số hôm nay cũng đòi hỏi trình độ hiểu biết kỹ thuật số – cùng với nền tảng giáo dục nhân văn và văn hóa – để hiểu cách các thuật toán định hình nhận thức của chúng ta về thực tại, cách các thiên kiến của AI vận hành, cơ chế quyết định nội dung xuất hiện trong các luồng thông tin, cũng như các giả định và mô hình kinh tế của nền kinh tế AI và khả năng biến đổi của chúng.

Chúng ta cần để khuôn mặt và tiếng nói một lần nữa diễn tả con người. Chúng ta cần gìn giữ món quà của truyền thông như chân lý sâu xa nhất của con người, và hướng mọi đổi mới công nghệ về phục vụ chân lý ấy.

Khi chia sẻ những suy tư này, tôi xin cảm ơn tất cả những ai đang nỗ lực vì những mục tiêu được nêu trên, và chân thành chúc lành cho tất cả những người đang làm việc vì thiện ích chung qua các phương tiện truyền thông.

Vatican, 24 tháng 01 năm 2026
LÊÔ XIV

 

[1] S. Gregorio di Nissa, La creazione dell’uomo: PG 44, 137.

 

https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2026-01/su-diep-cua-dtc-leo-xiv-ngay-the-gioi-truyen-thong-xa-hoi-60.html

MAY 19, 2026: TUESDAY OF THE SEVENTH WEEK OF EASTER

 May 19, 2026

Tuesday of the Seventh Week of Easter

Lectionary: 298

 


Reading 1

Acts 20:17-27

From Miletus Paul had the presbyters
of the Church at Ephesus summoned. 
When they came to him, he addressed them,
"You know how I lived among you
the whole time from the day I first came to the province of Asia.
I served the Lord with all humility
and with the tears and trials that came to me
because of the plots of the Jews,
and I did not at all shrink from telling you
what was for your benefit,
or from teaching you in public or in your homes.
I earnestly bore witness for both Jews and Greeks
to repentance before God and to faith in our Lord Jesus.
But now, compelled by the Spirit, I am going to Jerusalem.
What will happen to me there I do not know,
except that in one city after another
the Holy Spirit has been warning me
that imprisonment and hardships await me.
Yet I consider life of no importance to me,
if only I may finish my course
and the ministry that I received from the Lord Jesus,
to bear witness to the Gospel of God's grace.

"But now I know that none of you
to whom I preached the kingdom during my travels
will ever see my face again.
And so I solemnly declare to you this day
that I am not responsible for the blood of any of you,
for I did not shrink from proclaiming to you the entire plan of God."
 

Responsorial Psalm

Psalm 68:10-11, 20-21

R. (33a) Sing to God, O kingdoms of the earth.
or:
R. Alleluia.
A bountiful rain you showered down, O God, upon your inheritance;
you restored the land when it languished;
Your flock settled in it;
in your goodness, O God, you provided it for the needy.
R. Sing to God, O kingdoms of the earth.
or:
R. Alleluia.
Blessed day by day be the Lord,
who bears our burdens; God, who is our salvation.
God is a saving God for us;
the LORD, my Lord, controls the passageways of death. 
R. Sing to God, O kingdoms of the earth.
or:
R. Alleluia.
 

Alleluia 

John 14:16

R. Alleluia, alleluia.
I will ask the Father
and he will give you another Advocate
to be with you always.
R. Alleluia, alleluia.
 

Gospel

John 17:1-11a

Jesus raised his eyes to heaven and said,
"Father, the hour has come.
Give glory to your son, so that your son may glorify you,
just as you gave him authority over all people,
so that your son may give eternal life to all you gave him.
Now this is eternal life,
that they should know you, the only true God,
and the one whom you sent, Jesus Christ.
I glorified you on earth
by accomplishing the work that you gave me to do.
Now glorify me, Father, with you,
with the glory that I had with you before the world began.

"I revealed your name to those whom you gave me out of the world.
They belonged to you, and you gave them to me,
and they have kept your word.
Now they know that everything you gave me is from you,
because the words you gave to me I have given to them,
and they accepted them and truly understood that I came from you,
and they have believed that you sent me.
I pray for them.
I do not pray for the world but for the ones you have given me,
because they are yours, and everything of mine is yours
and everything of yours is mine,
and I have been glorified in them.
And now I will no longer be in the world,
but they are in the world, while I am coming to you."

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/051926.cfm

 

 


Commentary on Acts 20:17-27

In today’s reading, we are still with Paul on his Third Missionary Journey.  A great number of exciting events happen during the latter part of the journey, most of which, unfortunately, are omitted in our liturgy readings.

Paul spent two or three years in Ephesus altogether.  Yesterday, we saw him vigorously preaching to the Jews in the synagogue over a period of three months.  Eventually, however, the usual opposition arose from a number of Jews who refused to accept his message.  So Paul withdrew from the synagogue and went instead to continue his preaching in a public hall.  This continued for two years so that the Word was heard not only in Ephesus, but through all the surrounding Roman province of Asia.  Paul also revealed extraordinary healing powers so that even a piece of cloth which had been in contact with his skin would heal diseases and drive out evil spirits.

Following this, there is an incident involving wandering Jewish exorcists who tried to use the name of Jesus to drive out evil spirits, but were themselves attacked by an evil spirit who shouted:

Jesus I know, and Paul I know, but who are you?
(Acts 19:15)

This is followed by the even more exciting riot by the silversmiths of Ephesus (see Acts 19:21-41).  They made their money by selling silver images of Artemis, the goddess of the great temple.  They saw Paul and his disparaging remarks about man-made idols as a serious threat to their business.  Paul wanted to confront them, but his companions would not let him; he would almost certainly have been harmed.  The whole affray was eventually brought to a peaceful conclusion by the city clerk, who said the complainers on the one hand were exaggerating the effects of Paul’s preaching and, in any case, they could go to the courts if they had legitimate complaints.

After this, Paul crossed over to Macedonia (Thessalonica and Philippi) meeting the Christians there and then moved south to Greece, where he stayed for about three months.  He surely would have spent much of that time in Corinth. He then returned to Macedonia and took ship from Philippi for Troas (Troy).  It was here that, while Paul was preaching in the upper room of a house, there were many lamps lit, which would have made the place very warm, and:

A young man named Eutychus, who was sitting in the window, began to sink off into a deep sleep while Paul talked still longer. Overcome by sleep, he fell to the ground three floors below and was picked up dead. But Paul went down and bending over him took him in his arms and said, “Do not be alarmed, for his life is in him.” (Acts 20:9-12)

Eutychus was restored to life—a consoling story for all preachers!

From Troas, Paul moved southwards to Assos, which was quite near, and then by ship to Miletus, which lay south of Ephesus on present-day Turkey’s west coast.  It is here that today’s reading begins. Paul called for the elders (presbyteroi), or leaders of the church in Ephesus, to come to him. When they arrived, he gave them final instructions and said farewell to them.

The importance of the leadership of elders is evident throughout Paul’s ministry.  He appointed elders in each church on his First Missionary Journey and addressed the holders of this office later in Philippi, where they are called episkopoi, literally ‘overseers’ (Phil 1:1)—a word which would give us the term ‘bishop’. An ‘overseer’ seems to have been a presbyter with some executive authority in the community.  In the letters to Timothy and Titus are listed the qualifications to become a presbyter (see 1 Tim 3; Tit 1).

Now, Paul is calling the Ephesian elders to meet with him on what is, for him, a very solemn and sad occasion.  It is the third great discourse given by Paul in Acts.  Today and tomorrow we will read his words.  In summary, it is the last testament of a pastor leaving his flock for what he believes is the last time.

Many of the details of this third discourse are found in his letters and its tone is that of the Pastoral Letters (1 and 2 Timothy and Titus).  After referring to his mission in Asia, he speaks of this occasion as a final parting and seems to hint at his death.  His last advice to the elders of Ephesus (and through them to all the pastors in every church) is vigilance, selflessness and charity.   In all of this Paul appeals to his own example: the discourse therefore draws a faithful portrait of the Apostle himself.

His words form one of the most touching passages in the New Testament.  Paul was a tough man in many respects, but he was also a very emotional one and this comes out very clearly in this moving discourse.

In summary he tells the elders:

  • Since the time he came to the region, his life has been an open book for all to read.  He has nothing to hide.
  • He has served the Lord faithfully with tears and trials arising from the opposition from some of his fellow Jews.
  • He has given testimony to both Jews and Gentiles about repentance (metanoia) before God and faith in the Lord Jesus.  Being a follower of Jesus involves both total commitment in trust and a re-ordering of one’s life in accordance with the gospel vision.
  • He describes himself as already “a captive to the Spirit”. This can mean that he already anticipates his arrest or that he is being driven to Jerusalem by the Spirit of God, in spite of people’s pleas that he not go.
  • He is not sure what is going to happen to him, but the Spirit has warned him of imprisonment and coming hardships.
  • But these warnings do not depress him.  His life is not important to him.  What is important is that he complete the mission entrusted to him:

…if only I may finish my course and the ministry that I received from the Lord Jesus, to testify to the good news of God’s grace.

That is all that matters to him.  As he tells the Philippians, compared to the sharing of the gospel with others, life and death are secondary.  All he ever wanted was to love and serve his Lord, Jesus Christ and to spread the Good News about him (see Phil 1:18-24 and also 1 Cor 9:23-27 and Gal 2:19-20 for similar statements).

Paul concludes today’s passage by saying that he does not think that they will ever meet again in this world, but his conscience is clear as far as the efforts he made to share the gospel with them.  At this time, Paul was intending to return to Jerusalem and then to visit Spain.  Although it was his conviction that he would never see Ephesus again, there is evidence that he did return after his imprisonment in Rome. Tomorrow we will continue the second part of this moving farewell.

In the meantime, we could perhaps look back on our own lives and ask what has been our commitment to Jesus and his gospel, and what have we done to share it with others.  Do we have any regrets about things we have done or not done?  Is my life an open book?  Do I regret now pain or sufferings, physical or emotional, which I experienced in doing what I believed was right and just?  If I had my life to live again, what changes would I make?  In the light of that, what changes can I make now?

Comments Off

 


Commentary on John 17:1-11

Today we move on to the great chapter 17 of John.  Jesus is still with his disciples at the Last Supper and this is the final part of his discourse.  It consists of a long prayer, sometimes called the High Priestly prayer of Jesus.

The prayer can be said to be in three parts:

  • Jesus prays for his own mission;
  • he prays for his immediate disciples, who are with him as he prays;
  • he prays for all those who in later times will become his disciples.

Jesus begins by praying for the success of his mission.  He prays that, through his passion, death and resurrection, he may find glory.  In John’s Gospel, Jesus’ glory begins with his passion and the high moment is the moment of his dying on the cross, which is also the moment of resurrection and union with the Father.  This glory is not for himself, but to lead people to glorify God, of whom Jesus is the Revealer and Mediator.

In turn, he prays that all he does may lead to people everywhere sharing in the life of God. And what is that life?  It is stated here in one of the key sayings of Jesus reported in John’s Gospel: 

And this is eternal life, that they may know you, the only true God, and Jesus Christ, whom you have sent.

To know God and to know Jesus is to acknowledge their unique place as the source and end of all we have and are.  To know the Father and Jesus is to have as full as possible an understanding of Jesus’ message and to have assimilated it into one’s whole life. It is not just a knowledge of recognition, but a mutual identification of vision and values.  As the Jerusalem Bible comments:

“In biblical language, ‘knowledge’ is not merely the conclusion of an intellectual process, but the fruit of an ‘experience’, a personal contact.  When it matures, it is love.”

It is to be aware of that, to accept that fully as the secret of life, not just in the world to come, but here and now.  Everything else—and it really means everything—is secondary to this.  To put anything else, however lofty, in first place is to go astray.

Jesus has given glory to the Father by all that he has said and done.  He now prays again that glory will be given to him, because by giving glory to him we give glory to his Father also.  In fact, it is through Jesus, through our total identification with him, that we give glory to God.

Jesus now prays for his disciples: “those whom you gave me”.  Although it was Jesus who chose them, ultimately they are the gift of the Father to help Jesus continue his work on earth.  Jesus thanks God that they have recognised that he comes from the Father and that they have accepted his teaching.  And because they belong to Jesus, they also belong to the Father and through them Jesus will receive glory.

Finally, they have been chosen from the world and yet will remain in the world, though not sharing in its values.  In fact, they will give glory to Jesus precisely by challenging the values of that world and leading it to the ‘eternal life’ which they have discovered through Jesus and which they have already begun to enjoy.

We thank Jesus for his disciples. We thank them for handing on to us the secret of life. We thank them for the giving of themselves, many through a martyr’s death, to share that secret with us.  We recognise that they, like us, had many weaknesses, but Jesus still worked through them, and through them the world came to know Jesus.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1073g/

 

 

 


Tuesday, May 19, 2026

Easter Weekday

Opening Prayer

Lord our God,

your Son Jesus Christ carried out the mission you had given him, without fear and in all faithfulness to you.

God, give us a bit of his sense of mission.

Give us the strength of the Spirit to speak your word as it is, bold and demanding,

without compromising or giving in to the changing moods and fashions of the day.

And may our lives be like an open book in which people can read your word. We ask you this through Christ our Lord.

Gospel Reading - John 17: 1-11a

Jesus raised his eyes to heaven and said: Father, the hour has come: glorify your Son so that your Son may glorify you; so that, just as you have given him power over all humanity, he may give eternal life to all those you have entrusted to him. And eternal life is this: to know you, the only true God, and Jesus Christ whom you have sent.

I have glorified you on earth by finishing the work that you gave me to do. Now, Father, glorify me with that glory I had with you before ever the world existed. I have revealed your name to those whom you took from the world to give me. They were yours and you gave them to me, and they have kept your word. Now at last they have recognized that all you have given me comes from you for I have given them the teaching you gave to me, and they have indeed accepted it and know for certain that I came from you, and have believed that it was you who sent me.

It is for them that I pray. I am not praying for the world but for those you have given me, because they belong to you. All I have is yours and all you have is mine, and in them I am glorified. I am no longer in the world, but they are in the world, and I am coming to you.

Reflection

In today’s Gospel, in that of tomorrow and of day after tomorrow, we will meditate on the words that Jesus addressed to the Father at the moment of his farewell, when leaving. John keeps these words and puts them in Jesus’ mouth during his last encounter with the disciples. It is the Testament of Jesus in the form of a prayer, also called the Priestly Prayer (Jn 17: 1-26).

           Chapter 17 of the Gospel of John is the end of a long reflection of Jesus, begun in chapter 15, on the mission in the world. The communities preserved these reflections in order to be able to understand better the difficult moment that they were going through: tribulations, abandonment, doubts, and persecution. The long reflection ends with the prayer of Jesus for the communities. In it are expressed the sentiments and concerns which, according to the Evangelist, indwelled Jesus at that moment in which he was going out, leaving this world and going toward the Father. With these sentiments and with this concern Jesus now finds himself before his Father, interceding for us. Because of this the Priestly Prayer is also the Testament of Jesus. Many persons, in the moment when they leave forever, leave some message. Everyone keeps the important words of a father and of the mother, especially when they are the last moments of life. To keep these words is like keeping the persons. It is a form of respect and of affection.

           Chapter 17 is a diverse text. It is a friendlier one rather than one of reasoning. In order to grasp well the whole sense, it is not sufficient to reflect with the head, with reason. This text has to be meditated upon and accepted also in the heart. It is a text not so much to be discussed, but to meditate on and to reflect. Therefore, do not be worried if you do not understand it immediately. This text demands a whole life to meditate it and to deepen it. Such a text should be read, meditated on, thought, read again, repeated, savored, as one does with

a good sweet in the mouth. One turns it and turns it in the mouth until it is finished. For this, close the eyes, keep silence within you and listen to Jesus who speaks to you, transmitting in his Testament his greatest concern, his last will. Try to discover which is the point on which Jesus insists the most and, which he considers the most important.

           John 17: 1-3: “Father, the hour has come!” It is the long-awaited hour (Jn 2: 4; 7: 30; 8: 20; 12: 23, 27; 13: 1; 16: 32). It is the moment of the glorification which will take place through the Passion, Death, and Resurrection. In reaching the end of his mission, Jesus looks back and proceeds to a revision. In this prayer, he expresses the most intimate sentiment of his heart and the profound discovery of his soul: the presence of the Father in his life.

           John 17: 4-8: Father, they will recognize that I come from you! In reviewing his own life Jesus sees himself as a manifestation of the Father for the friends whom the Father has given him. Jesus does not live for himself. He lives in order that all may have a flash of goodness and of love which are enclosed in the Name of God which is Abba, Father.

           John 17: 9-11a: All I have is yours and all you have is mine! At the moment of leaving the world, Jesus expresses to the Father his concern and prays for the friends whom he leaves behind; and that they will continue in the world, but they are not of the world. They are of Jesus, they are God’s, and they are signs of God and of Jesus in this world. Jesus is concerned about the persons who remain, and he prays for them.

For Personal Confrontation

           Which are the words which orientate your life and which are from persons whom you love? If you were about to die which would be the message that you would like to leave to your family and to your community?

           Which is the word of the Testament of Jesus which struck you the most?

Why?

Concluding Prayer

Blessed be the Lord, day after day,

he carries us along, God our Savior. This God of ours is a God who saves; from Lord Yahweh comes escape from death. (Ps 68: 19-20)

www.ocarm.org

 

 

19.05.2026: THỨ BA TUẦN VII PHỤC SINH

 19/05/2026

 Thứ Ba tuần 7 Phục Sinh

 


Bài Ðọc I: Cv 20, 17-27

“Tôi đi cho hết quãng đường đời và hoàn tất nhiệm vụ rao giảng lời Chúa”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, từ Milê, Phaolô sai người đi Êphêxô mời các trưởng giáo đoàn đến. Khi họ đến với ngài và hội họp, ngài nói với họ: “Các ông biết ngay tự ngày đầu khi tôi vào đất Tiểu Á, tôi đã cư xử thế nào với các ông trong suốt thời gian đó, tôi hết lòng khiêm nhường phụng sự Chúa, phải khóc lóc và thử thách do người Do-thái âm mưu hại tôi. Các ông biết tôi không từ chối làm một điều gì hữu ích cho các ông, tôi đã rao giảng và dạy dỗ các ông nơi công cộng và tại tư gia, minh chứng cho người Do-thái và dân ngoại biết phải hối cải trở về với Thiên Chúa, phải tin Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Và giờ đây được Thánh Thần bắt buộc đi Giêrusalem mà không biết ở đó có những gì xảy đến cho tôi, chỉ biết là từ thành này qua thành khác, Thánh Thần báo trước cho tôi rằng: xiềng xích và gian lao đang chờ tôi ở Giêrusalem. Nhưng tôi không sợ chi cả, không kể mạng sống tôi làm quý, miễn là tôi đi cho hết quãng đường đời và hoàn tất nhiệm vụ rao giảng lời Chúa mà tôi đã lãnh nhận nơi Chúa Giêsu là làm chứng về Tin Mừng ơn Thiên Chúa. Và giờ đây, tôi biết rằng hết thảy các ông là những người được tôi ghé qua rao giảng nước Thiên Chúa, các ông sẽ chẳng còn thấy mặt tôi nữa. Vì thế hôm nay tôi quả quyết với các ông rằng: tôi trong sạch không dính máu người nào cả. Vì chưng, tôi không trốn tránh, khi phải rao giảng cho các ông mọi ý định của Thiên Chúa”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 67, 10-11. 20-21

Ðáp: Chư quốc trần ai, hãy ca khen Thiên Chúa

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: Ôi Thiên Chúa, Ngài làm mưa ân huệ xuống cho dân Ngài, và khi họ mệt mỏi, Ngài đã bổ dưỡng cho. Ôi Thiên Chúa, đoàn chiên Ngài định cư trong xứ sở, mà do lòng nhân hậu, Ngài chuẩn bị cho kẻ cơ bần. – Ðáp.

Xướng: Chúc tụng Chúa ngày nọ qua ngày kia. Thiên Chúa là Ðấng cứu độ, Ngài vác đỡ gánh nặng chúng ta. Thiên Chúa chúng ta là Thiên Chúa cứu độ, Chúa là Thiên Chúa ban ơn giải thoát khỏi tay tử thần. – Ðáp.

 

Alleluia: Ga 14, 16

Alleluia, alleluia! – Thầy sẽ xin cùng Cha, và Người sẽ ban cho các con Ðấng Phù Trợ khác, để Ngài ở với các con luôn mãi. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 17, 1-11a

“Lạy Cha, xin hãy làm vinh hiển Con Cha”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời và nói: “Lạy Cha, giờ đã đến, xin hãy làm vinh hiển Con Cha, để Con Cha làm vinh hiển Cha. Vì Cha đã ban cho Con quyền trên mọi huyết nhục, để con cũng ban sự sống đời đời cho mọi kẻ Cha đã giao phó cho Con. Sự sống đời đời chính là chúng nhận biết Cha là Thiên Chúa duy nhất chân thật, và Ðấng Cha đã sai, là Giêsu Kitô.

“Con đã làm vinh hiển Cha dưới đất, Con đã chu toàn công việc mà Cha đã giao phó cho Con. Giờ đây, lạy Cha, xin hãy làm cho Con được vinh hiển nơi Cha với sự vinh hiển mà Con đã có nơi Cha, trước khi có thế gian. Con đã tỏ danh Cha cho mọi kẻ Cha đã đưa khỏi thế gian mà ban cho Con. Chúng thuộc về Cha, và Cha đã ban chúng cho Con, và chúng đã tuân giữ lời Cha. Bây giờ chúng biết rằng những gì Cha ban cho Con, đều bởi Cha mà ra. Vì những lời Cha ban cho Con thì Con đã ban cho chúng và chúng đã lãnh nhận, và biết đích thực rằng Con bởi Cha mà ra, và chúng tin rằng Cha đã sai Con.

“Con cầu xin cho chúng, Con không cầu xin cho thế gian, nhưng cho những kẻ Cha đã ban cho Con, bởi vì chúng là của Cha. Và mọi sự của Con là của Cha, và mọi sự của Cha cũng là của Con, và Con đã được vinh hiển nơi chúng. Con không còn ở thế gian nữa, nhưng chúng vẫn còn ở thế gian, phần Con, Con về cùng Cha”.

Ðó là lời Chúa.

 


Chú giải về Công vụ Tông đồ 20,17-27

Trong bài đọc hôm nay, chúng ta vẫn theo chân Phao-lô trong chuyến hành trình truyền giáo thứ ba của ông. Rất nhiều sự kiện thú vị xảy ra trong phần sau của chuyến đi, nhưng thật không may, hầu hết trong số đó lại bị bỏ qua trong các bài đọc phụng vụ của chúng ta.

Phao-lô đã ở lại Ê-phê-sô tổng cộng hai hoặc ba năm. Hôm qua, chúng ta đã thấy ông hăng hái rao giảng cho người Do Thái trong hội đường suốt ba tháng. Tuy nhiên, cuối cùng, sự phản đối thường lệ đã nổi lên từ một số người Do Thái, những người từ chối chấp nhận thông điệp của ông. Vì vậy, Phao-lô rút khỏi hội đường và thay vào đó đi tiếp tục rao giảng trong một hội trường công cộng. Điều này tiếp tục trong hai năm, vì vậy Lời Chúa không chỉ được nghe thấy ở Ê-phê-sô mà còn khắp tỉnh A-xi-a xung quanh. Phao-lô cũng bày tỏ quyền năng chữa bệnh phi thường đến nỗi ngay cả một mảnh vải tiếp xúc với da ông cũng có thể chữa lành bệnh tật và đuổi quỷ.

Tiếp theo đó là một sự việc liên quan đến những người trừ tà Do Thái lang thang, họ cố gắng dùng danh Chúa Giê-su để đuổi tà ma, nhưng chính họ lại bị một tà ma tấn công và hét lên:

Ta biết Chúa Giê-su, ta biết Phao-lô, nhưng các ngươi là ai? (Công vụ Tông đồ 19,15)

Tiếp theo là cuộc bạo loạn còn kịch tính hơn của những người thợ bạc ở Ê-phê-sô (xem Công vụ Tông đồ 19,21-41). Họ kiếm sống bằng cách bán những tượng bạc của nữ thần Ác-tê-mi, nữ thần của đền thờ lớn. Họ coi Phao-lô và những lời chê bai của ông về các thần tượng do con người tạo ra là một mối đe dọa nghiêm trọng đến công việc kinh doanh của họ. Phao-lô muốn đối đầu với họ, nhưng những người bạn đồng hành của ông không cho phép; ông gần như chắc chắn sẽ bị hại. Toàn bộ cuộc ẩu đả cuối cùng đã được viên thư ký thành phố giải quyết một cách hòa bình, ông nói rằng những người khiếu nại một mặt đã phóng đại tác động của lời rao giảng của Phao-lô, và dù sao thì họ cũng có thể kiện ra tòa nếu họ có những khiếu nại chính đáng. Sau đó, Phao-lô vượt biển sang Ma-kê-đô-ni-a (Thê-xa-lô-ni-ca và Phi-líp-phê), gặp gỡ các tín hữu ở đó rồi đi về phía nam đến Hy Lạp, nơi ông ở khoảng ba tháng. Chắc chắn ông đã dành phần lớn thời gian đó ở Cô-rin-tô. Sau đó, ông trở lại Ma-kê-đô-ni-a và lên tàu từ Phi-líp-phê đến Trô-a (Thành Troi). Chính tại đây, khi Phao-lô đang giảng đạo trong phòng trên lầu của một ngôi nhà, có nhiều đèn được thắp sáng, khiến nơi đó rất ấm áp, và:

Một thanh niên tên là Eu-ty-khô, đang ngồi bên cửa sổ, bắt đầu ngủ thiếp đi trong khi Phao-lô vẫn tiếp tục giảng. Vì quá buồn ngủ, anh ta ngã xuống đất từ ​​tầng ba và được người ta nhặt lên trong tình trạng đã chết. Nhưng Phao-lô đi xuống, cúi xuống ôm anh ta vào lòng và nói: “Đừng sợ hãi, vì sự sống vẫn còn trong anh ta.” (Công vụ Tông đồ 20,9-12)

Eu-ty-khô đã được sống lại—một câu chuyện an ủi cho tất cả các nhà truyền đạo!

Từ Trô-a, Phao-lô di chuyển về phía nam đến Át-xô, một nơi khá gần đó, rồi đi thuyền đến Mi-lê-tô, nằm phía nam Ê-phê-sô trên bờ biển phía tây của Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay. Bài đọc hôm nay bắt đầu từ đây. Phao-lô triệu tập các trưởng lão (presbyteroi), tức là những người lãnh đạo hội thánh ở Ê-phê-sô, đến gặp ông. Khi họ đến, ông đã đưa ra những chỉ dẫn cuối cùng và nói lời tạm biệt với họ.

Tầm quan trọng của sự lãnh đạo của các trưởng lão được thể hiện rõ ràng trong suốt chức vụ của Phao-lô. Ông đã bổ nhiệm các trưởng lão trong mỗi hội thánh trong Chuyến Truyền giáo đầu tiên của mình và sau đó nói chuyện với những người nắm giữ chức vụ này ở Phi-líp-phê, nơi họ được gọi là episkopoi, nghĩa đen là 'người giám sát' (Phi-líp-phê 1,1) - một từ mà sau này sẽ cho chúng ta thuật ngữ 'giám mục'. Một 'người giám sát' dường như là một trưởng lão có một số quyền hành pháp trong cộng đồng. Trong các thư gửi cho Ti-mô-thê và Ti-tô có liệt kê các điều kiện để trở thành một trưởng lão (xem 1 Ti-mô-thê 3; Ti-tô 1).

Giờ đây, Phao-lô triệu tập các trưởng lão Ê-phê-sô đến gặp ông trong một dịp rất trang trọng và buồn bã đối với ông. Đây là bài diễn thuyết quan trọng thứ ba của Phao-lô trong sách Công Vụ Tông Đồ. Hôm nay và ngày mai chúng ta sẽ đọc những lời của ông. Tóm lại, đây là di chúc cuối cùng của một mục tử rời bỏ đàn chiên của mình, điều mà ông tin là lần cuối cùng.

Nhiều chi tiết trong bài diễn thuyết thứ ba này được tìm thấy trong các thư của ông và giọng điệu của nó giống với các Thư Mục Vụ (1 và 2 Ti-mô-thê và Ti-tô). Sau khi đề cập đến sứ mệnh của mình ở châu Á, ông nói về dịp này như một cuộc chia ly cuối cùng và dường như ám chỉ đến cái chết của mình. Lời khuyên cuối cùng của ông dành cho các trưởng lão Ê-phê-sô (và thông qua họ cho tất cả các mục tử trong mọi hội thánh) là sự tỉnh thức, lòng vị tha và lòng bác ái. Trong tất cả những điều này, Phao-lô viện dẫn chính tấm gương của mình: do đó, bài diễn thuyết vẽ nên một bức chân dung trung thực về chính Tông Đồ.

Những lời của ông tạo thành một trong những đoạn văn cảm động nhất trong Tân Ước. Phao-lô là một người cứng rắn về nhiều mặt, nhưng ông cũng là một người rất giàu cảm xúc và điều này được thể hiện rất rõ ràng trong bài diễn thuyết cảm động này. Tóm lại, ông nói với các trưởng lão:

• Từ khi đến vùng này, cuộc đời ông như một cuốn sách mở cho mọi người đọc. Ông không có gì phải giấu giếm.

• Ông đã trung thành phụng sự Chúa với nước mắt và những thử thách nảy sinh từ sự chống đối của một số người Do Thái đồng hương.

• Ông đã làm chứng cho cả người Do Thái và người ngoại về sự ăn năn (metanoia) trước mặt Đức Chúa Trời và đức tin nơi Chúa Giê-su. Trở thành người theo Chúa Giê-su bao gồm cả sự tận tâm hoàn toàn trong lòng tin và việc sắp xếp lại cuộc sống của mình theo khải tượng phúc âm.

• Ông tự mô tả mình là “người bị Đức Thánh Linh giam cầm”. Điều này có thể có nghĩa là ông đã đoán trước được việc mình bị bắt hoặc ông đang được Đức Thánh Linh của Đức Chúa Trời thúc đẩy đến Giê-ru-sa-lem, bất chấp lời khẩn cầu của mọi người rằng ông đừng đi.

• Ông không chắc điều gì sẽ xảy ra với mình, nhưng Đức Thánh Linh đã cảnh báo ông về việc bị giam cầm và những khó khăn sắp tới.

• Nhưng những lời cảnh báo này không làm ông nản lòng. Cuộc sống của ông không quan trọng đối với ông. Điều quan trọng là ông hoàn thành sứ mệnh được giao phó:

…giá như tôi có thể hoàn thành chặng đường và chức vụ mà tôi đã nhận từ Chúa Giê-su, để làm chứng về tin mừng về ân điển của Đức Chúa Trời.

Đó là tất cả những gì quan trọng đối với ông. Như ông nói với người Phi-líp-phê, so với việc chia sẻ phúc âm với người khác, sự sống và cái chết chỉ là thứ yếu. Tất cả những gì ông từng mong muốn là yêu mến và phục vụ Chúa Giê-su Ki-tô và loan truyền Tin Mừng về Ngài (xem Phi-líp-phê 1,18-24 và cả 1 Cô-rin-tô 9,23-27 và Ga-lát 2,19-20 để biết những lời tương tự).

Phao-lô kết thúc đoạn Kinh Thánh hôm nay bằng cách nói rằng ông không nghĩ rằng họ sẽ gặp lại nhau trên thế giới này, nhưng lương tâm ông trong sạch về những nỗ lực ông đã thực hiện để chia sẻ phúc âm với họ. Vào thời điểm này, Phao-lô dự định trở về Giê-ru-sa-lem và sau đó đến thăm Tây Ban Nha. Mặc dù ông tin chắc rằng mình sẽ không bao giờ nhìn thấy Ê-phê-sô nữa, nhưng có bằng chứng cho thấy ông đã trở lại sau khi bị giam cầm ở Rô-ma. Ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục phần thứ hai của lời tạm biệt cảm động này.

Trong khi đó, có lẽ chúng ta nên nhìn lại cuộc đời mình và tự hỏi mình đã cam kết như thế nào với Chúa Giê-su và Tin Mừng của Ngài, và chúng ta đã làm gì để chia sẻ điều đó với người khác. Chúng ta có hối tiếc về những điều mình đã làm hoặc không làm không? Cuộc đời tôi có phải là một cuốn sách mở không? Giờ đây tôi có hối tiếc về những nỗi đau đớn hay khổ sở, về thể xác hay tinh thần, mà tôi đã trải qua khi làm điều mà tôi tin là đúng và công bằng không? Nếu được sống lại, tôi sẽ thay đổi điều gì? Trong bối cảnh đó, tôi có thể thay đổi điều gì ngay bây giờ?

 

 


Chú giải về Gioan 17:1-11

Hôm nay chúng ta cùng đến với chương 17 tuyệt vời của sách Gioan. Chúa Giê-su vẫn ở cùng các môn đệ trong Bữa Tiệc Ly và đây là phần cuối cùng trong bài giảng của Ngài. Nó bao gồm một lời cầu nguyện dài, đôi khi được gọi là lời cầu nguyện Thượng Tế của Chúa Giê-su.

Lời cầu nguyện có thể được chia thành ba phần:

• Chúa Giê-su cầu nguyện cho sứ mệnh của chính Ngài;

• Ngài cầu nguyện cho các môn đệ thân cận của Ngài, những người đang ở cùng Ngài khi Ngài cầu nguyện;

• Ngài cầu nguyện cho tất cả những người sẽ trở thành môn đệ của Ngài trong tương lai.

Chúa Giê-su bắt đầu bằng việc cầu nguyện cho sự thành công của sứ mệnh của Ngài. Ngài cầu nguyện rằng, qua sự khổ nạn, cái chết và sự phục sinh của Ngài, Ngài sẽ tìm thấy vinh quang. Trong Tin Mừng Gioan, vinh quang của Chúa Giê-su bắt đầu với sự khổ nạn của Ngài và khoảnh khắc cao cả là khoảnh khắc Ngài chết trên thập tự giá, cũng là khoảnh khắc phục sinh và hiệp nhất với Chúa Cha. Vinh quang này không phải dành cho chính Ngài, mà là để dẫn dắt mọi người tôn vinh Thiên Chúa, Đấng mà Chúa Giê-su là Đấng Mặc Khải và Trung Bảo.

Ngược lại, ông cầu nguyện rằng mọi việc ông làm đều dẫn đến việc mọi người ở khắp mọi nơi được chia sẻ sự sống của Chúa. Và sự sống đó là gì? Điều đó được nêu rõ trong một trong những câu nói quan trọng của Chúa Giê-su được ghi lại trong Phúc Âm Gioan:

“Và đây là sự sống đời đời, là họ nhận biết Cha, Đức Chúa Trời duy nhất, và Đức Giê-su Ki-tô, Đấng mà Cha đã sai đến.”

Biết Chúa và biết Chúa Giê-su là thừa nhận vị trí độc nhất vô nhị của họ như là nguồn gốc và mục đích cuối cùng của tất cả những gì chúng ta có và là. Biết Cha và Chúa Giê-su là có được sự hiểu biết trọn vẹn nhất có thể về thông điệp của Chúa Giê-su và đã đồng hóa nó vào toàn bộ cuộc sống của mình. Đó không chỉ là sự hiểu biết để nhận ra, mà còn là sự đồng nhất về tầm nhìn và giá trị. Như Kinh Thánh Giê-ru-sa-lem bình luận:

“Trong ngôn ngữ Kinh Thánh, ‘kiến thức’ không chỉ đơn thuần là kết luận của một quá trình trí tuệ, mà là kết quả của một ‘kinh nghiệm’, một sự tiếp xúc cá nhân. Khi nó trưởng thành, đó là tình yêu.”

Đó là nhận thức được điều đó, chấp nhận điều đó trọn vẹn như là bí quyết của sự sống, không chỉ trong thế giới tương lai, mà ngay tại đây và bây giờ. Mọi thứ khác—và thực sự là mọi thứ—đều là thứ yếu so với điều này. Đặt bất cứ điều gì khác, dù cao cả đến đâu, lên hàng đầu đều là lạc lối.

Chúa Giê-su đã tôn vinh Đức Chúa Cha bằng tất cả những gì Ngài đã nói và làm. Giờ đây, Ngài lại cầu nguyện xin Chúa Cha ban vinh quang, bởi vì khi tôn vinh Ngài, chúng ta cũng tôn vinh Đức Chúa Cha. Thật vậy, chính nhờ Chúa Giê-su, nhờ sự đồng nhất hoàn toàn của chúng ta với Ngài, mà chúng ta tôn vinh Đức Chúa Trời.

Chúa Giê-su giờ đây cầu nguyện cho các môn đệ của Ngài: “những người mà Cha đã giao cho Con”. Mặc dù chính Chúa Giê-su đã chọn họ, nhưng cuối cùng họ là món quà của Đức Chúa Cha để giúp Chúa Giê-su tiếp tục công việc của Ngài trên đất. Chúa Giê-su cảm tạ Đức Chúa Trời vì họ đã nhận biết rằng Ngài đến từ Đức Chúa Cha và họ đã chấp nhận lời dạy của Ngài. Và bởi vì họ thuộc về Chúa Giê-su, họ cũng thuộc về Đức Chúa Cha và qua họ, Chúa Giê-su sẽ nhận được vinh quang.

Cuối cùng, họ đã được chọn ra khỏi thế gian nhưng vẫn sẽ ở lại trong thế gian, mặc dù không chia sẻ các giá trị của nó. Thực tế, họ sẽ tôn vinh Chúa Giê-su chính bằng cách thách thức các giá trị của thế gian đó và dẫn dắt thế gian đến “sự sống đời đời” mà họ đã khám phá ra qua Chúa Giê-su và đã bắt đầu tận hưởng.

Chúng ta cảm tạ Chúa Giê-su vì các môn đệ của Ngài. Chúng ta cảm tạ họ vì đã truyền lại cho chúng ta bí quyết sự sống. Chúng ta cảm tạ họ vì đã hiến dâng chính mình, nhiều người tử vì đạo, để chia sẻ bí quyết đó với chúng ta. Chúng ta nhận biết rằng họ, cũng như chúng ta, có nhiều điểm yếu, nhưng Chúa Giê-su vẫn hành động qua họ, và qua họ thế giới đã biết đến Chúa Giê-su.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1073g/

 

 


Suy niệm: Tình yêu và trật tự

Càng đến giờ phút giã từ trần gian, tình yêu của Chúa Giê-su càng dâng cao. Tình yêu của Người luôn qui hướng về Chúa Cha. Nhưng tình yêu đó cũng có vương vấn các tông đồ. Tình yêu Chúa Giê-su biểu lộ trong cuộc trao dâng trọn vẹn. Tặng phẩm quí nhất của tình yêu là chính bản thân Người. Người dâng hiến cho Chúa Cha cả linh hồn cả thân xác của Người. Người dâng lên Chúa Cha cả những môn đệ Người yêu quí. Nhưng tình yêu đó lớn lao không chỉ vì những cảm xúc, những quà tặng, mà còn vì được thể hiện trong trật tự.

Chúa Giê-su hiểu rằng Chúa Cha là nguồn cội của bản thân mình và của mọi loài. Mọi sự đều bởi Chúa Cha ban cho. Nên mọi sự phải qui về Chúa Cha. Chính vì thế phải chu toàn thánh ý Chúa Cha. Thân xác Chúa Giê-su là do Chúa Cha ban cho. Nên Người dâng lại cho Chúa Cha trong cái chết vâng phục trên thánh giá. Các môn đệ cũng là do Chúa Cha ban cho. Nên Người xin Chúa Cha gìn giữ để các môn đệ luôn tuân giữ lời Người mà qui hướng về Chúa Cha.

Khi con người hoàn toàn qui phục Chúa Cha thì Chúa Cha được tôn vinh. Và chính con người cũng được tôn vinh vì hoàn thành nhiệm vụ. Trong cuộc tôn vinh đó tình yêu càng dâng cao. Con người càng được hạnh phúc.

Chúa Giê-su mong ước được tôn vinh nơi chúng ta. Cũng như Chúa Cha được tôn vinh nơi Người. Vì thế Người đã cầu nguyện để xin Chúa Cha gìn giữ các môn đệ khỏi thế gian, nhưng luôn chu toàn ý Chúa cha.

Thánh Phao-lô đã hiểu được điều đó, nên luôn bày tỏ tình yêu với Thiên Chúa trong trật tự. Yêu mến hết tình nên thánh nhân dâng hiến trọn đời sống để Thiên Chúa sử dụng: “Giờ đây, bị Thần Khí trói buộc, tồi về Giê-ru-sa-lem mà không biết những gì sẽ xảy ra cho tôi ở đó, trừ ra điều này, là tôi đến thành nào, thì Thánh Thần cũng khuyến cáo tôi rằng xiềng xích và gian truân đang chờ đợi tôi”. Yêu mến trong trật tự nên thánh nhân không kể mạng sống mình là gì, chỉ mong chu toàn thánh ý Thiên Chúa: “Nhưng mạng sống tôi, tôi coi thật chẳng đáng giá gì, miễn sao tôi chạy hết chặng đường, chu toàn chức vụ tôi đã nhận từ Chúa Giê-su”.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)