Trang

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2026

APRIL 29, 2026: MEMORIAL OF SAINT CATHERINE OF SIENA, VIRGIN AND DOCTOR OF THE CHURCH

 April 29, 2026

Memorial of Saint Catherine of Siena, Virgin and Doctor of the Church

Lectionary: 281

 


Reading I

Acts 12:24—13:5a

The word of God continued to spread and grow.

After Barnabas and Saul completed their relief mission,
they returned to Jerusalem,
taking with them John, who is called Mark.

Now there were in the Church at Antioch prophets and teachers:
Barnabas, Symeon who was called Niger, Lucius of Cyrene,
Manaen who was a close friend of Herod the tetrarch, and Saul.
While they were worshiping the Lord and fasting, the Holy Spirit said,
“Set apart for me Barnabas and Saul
for the work to which I have called them.”
Then, completing their fasting and prayer,
they laid hands on them and sent them off.

So they, sent forth by the Holy Spirit,
went down to Seleucia
and from there sailed to Cyprus.
When they arrived in Salamis,
they proclaimed the word of God in the Jewish synagogues.
 

Responsorial Psalm

Psalm 67:2-3, 5, 6 and 8

R.        (4)  O God, let all the nations praise you!
or:
R.        Alleluia.
May God have pity on us and bless us;
            may he let his face shine upon us.
So may your way be known upon earth;
            among all nations, your salvation.
R.        O God, let all the nations praise you!
or:
R.        Alleluia.
May the nations be glad and exult
            because you rule the peoples in equity;
            the nations on the earth you guide.
R.        O God, let all the nations praise you!
or:
R.        Alleluia.
May the peoples praise you, O God;
            may all the peoples praise you!
May God bless us,
            and may all the ends of the earth fear him!
R.        O God, let all the nations praise you!
or:
R.        Alleluia.

 

Alleluia

John 8:12

R. Alleluia, alleluia.
I am the light of the world, says the Lord;
whoever follows me will have the light of life.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

John 12:44-50

Jesus cried out and said,
“Whoever believes in me believes not only in me
but also in the one who sent me,
and whoever sees me sees the one who sent me.
I came into the world as light,
so that everyone who believes in me might not remain in darkness.
And if anyone hears my words and does not observe them,
I do not condemn him,
for I did not come to condemn the world but to save the world.
Whoever rejects me and does not accept my words
has something to judge him: the word that I spoke,
it will condemn him on the last day,
because I did not speak on my own,
but the Father who sent me commanded me what to say and speak.
And I know that his commandment is eternal life.
So what I say, I say as the Father told me.”

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/042926.cfm

 

 


Commentary on Acts 12:24 – 13:5

There are three great missionary journeys of Paul described in Acts of the Apostles and today we see the beginning of the first. (Incidentally, he is still being called ‘Saul’ at this stage. The switch to ‘Paul’ is noted a few verses after the end of today’s reading—see Acts 13:9.)

Saul and Barnabas had just returned to Antioch from Jerusalem where they had brought relief supplies to the brothers and sisters in Jerusalem who were suffering from famine. Such mutual support of brothers in need is an essential element of Christian community living. This is surely what the Gospel means when Jesus tells his Apostles that, after leaving all things for him, they will find a hundredfold mothers, brothers, sisters, houses…in a true Christian community, no one will be in want.

With them they brought John Mark. Was he the young man who fled naked on the night of Jesus’ arrest in the Garden of Gethsemane (Mark 14:51-52)? The writing of the second Gospel is attributed to him and he accompanied Barnabas and Saul on part of their first missionary journey.

We are also told today of a number of people in the church at Antioch described as ‘prophets’ and ‘teachers’. These two terms have very specific meanings in the New Testament and refer to particular ‘charisms’ (Greek, charis—meaning specific spiritual gifts) with which certain people were endowed. It does not identify in the group which was which, although there could be an overlap. However, these two roles are usually regarded as distinct charisms.  The role of the prophet was to have a deeper insight into where God was calling the community to serve. The prophet was a visionary and a pioneer and led the way into new ways of proclaiming the Gospel.

The charism of the ‘teacher’ (Greek, didaskalos—from which the word ‘didactic’ is derived), on the other hand, was his ability to instruct others on matters of morality and doctrine—instruction usually based on the Scriptures.

The role of the teacher was to communicate the common tradition in the community. The teacher conserves and hands on. Paul, in a way, had both charisms, but was very much the prophet in the sense described. He was the great innovator, in contrast to Peter, who was the keeper of the tradition.

The five prophets and teachers here named—Barnabas, Symeon called Niger, Lucius of Cyrene, Manaen (a friend of Herod the Tetrarch) and Saul—now represent the governing body of the church of Antioch. They all seem to be Hellenistic, Greek-speaking Jews, and it is possible that the names are listed in order of importance with Barnabas at the head and Saul taking the last place. It seems he was still on probation.

It suddenly becomes clear to the community in their common prayer and fasting that God is calling Barnabas and Saul for a special evangelising work. Paul’s first missionary journey does not arise from his own initiative, but is a response to the call of the Spirit made known as the community prays and fasts. Then, as a sign of missioning, all lay their hands on the two missionaries. They are to go and preach in the name of the community which has sent them.

About the upcoming journeys of Paul and his companions, it is recommended that during the coming days one consult a map, often found in good Bibles or on many biblical websites, to follow the course of the three missionary journeys and see just where the places mentioned are to be found.

They set off by going down to Seleucia and from there to Cyprus (Barnabas came from Cyprus). Seleucia was the seaport of Antioch, 27 km (16 miles) to the west and 8 km (5 miles) upstream from the mouth of the Orontes River. There were many Jews on the island and the Gospel had already been preached there.

They landed at Salamis, a town on the east coast of the central plain of Cyprus, near present-day Famagusta. (This town is not to be confused with the more famous place in Greece where the Greeks had a notable victory over the Persians.)

The first objectives of the two missionaries are the Jewish synagogues. This will become the pattern of all the mission journeys. The idea was always to approach the Jews first on the principle that they had the first claim to hear the Gospel. It would be only after their refusal to accept the message that Paul would turn to the local Gentiles.

From today’s readings we could ask ourselves:

  • To what extent do I give spiritual and material help to those in need in my community?
  • Am I a teacher or a prophet in my community? Or do I have some other charism by which I contribute to the well-being of my community?
  • In what ways do I spread the word of the Gospel in my immediate environment? Am I known to be a committed and caring Christian?

Comments Off

 


Commentary on John 12:44-50

Today we come to the end of what is called the “Book of Signs” (chaps 1-12) of John’s Gospel.  Through these signs—seven of them—Jesus clearly indicates who he is and what his mission is.

Today’s passage is a recapitulation of all that has been said in the “Book of Signs.”  The text says that Jesus “cried aloud” and spoke.  This gives extra emphasis to what Jesus is proclaiming.  It is once again a call to believe in Jesus where ‘believing in’ means much more than mere acceptance of the truth of his words.  It implies that there is also a personal commitment to Jesus and to his mission.

And to believe in Jesus is also to believe, to surrender oneself entirely, to the One who sent him—the Father.  All through this Gospel Jesus emphasises the inseparability of the Father and the Son.

I have come as light into the world, so that everyone who believes in me should not remain in the darkness.

This phrase implies Jesus’ pre-existence as the Eternal Word as well as indicating that he came with a mission—to bring light into darkness.

To put one’s faith in Jesus is to put one’s faith in God the Father, from whom he comes. And whoever really has insight into Jesus knows that he is in touch with God himself.  As he has said before, Jesus is a light taking away the darkness with which we are surrounded.  He also spells out more clearly than before what happens if we reject him and prefer darkness to light:

I do not judge anyone who hears my words and does not keep them, for I came not to judge the world but to save the world.

Jesus has come to bring salvation, to bring wholeness to the world and not to condemn it. But, he says:

The one who rejects me and does not receive my words has a judge; on the last day the word that I have spoken will serve as judge…

The sun’s role is to give light, but when there are obstacles to that light we get shadows.  That is not the sun’s doing.  Jesus, too, is the Light of the world.  But, because of certain behaviour on our part, there are shadows and even darkness.

The ‘word’ of Jesus is a challenge. It offers us a way of living and of inter-relating with God, with others and with ourselves. If we choose another way we have only ourselves to blame when our lives go downhill. But Jesus is always there to lift us up.  We only need to stretch out our hand and he will take it into his own.

Jesus tells us that his Father’s commands—which he also observes—mean eternal life. Everything that Jesus did was the carrying out of his Father’s will.  We are called to follow the same path.  If only we could realise that to follow Jesus is not to fit ourselves into a straitjacket, but is a way to total freedom.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1044g/

 

 


Wednesday, April 29, 2026

Easter Time

 

Opening Prayer

Lord our God,

through Your Son Jesus Christ You assure us that He came not to condemn us but to bring us life, a life worth living, a life that is rich and refreshing us and our world with love and a spirit of service.

Let Jesus stay with us as the light in which we see all that is good and worth living for and let us share in His life that has no end. We ask this through Christ our Lord.

Gospel Reading - John 12: 44-50

Jesus cried out and said, “Whoever believes in me believes not only in me but also in the one who sent me, and whoever sees me sees the one who sent me. I came into the world as light, so that everyone who believes in me might not remain in darkness. And if anyone hears my words and does not observe them, I do not condemn him, for I did not come to condemn the world but to save the world. Whoever rejects me and does not accept my words has something to judge him: the word that I spoke, it will condemn him on the last day, because I did not speak on my own, but the Father who sent me commanded me what to say and speak. And I know that his commandment is eternal life. So what I say, I say as the Father told me.”

Reflection

Today’s Gospel presents to us the last part of the Book of Signs (from 1 to 12), in which the Evangelist draws up a balance. Many believed in Jesus and had the courage to manifest their faith publicly, but they were afraid to be expelled from the Synagogue and many did not believe: “Though they had been present when He gave so many signs, they did not believe in Him; this was to fulfill the words

of the prophet Isaiah: “Lord, who has given credence to what they have heard from us? And who has seen in it a revelation of the Lord’s arm?” (Jn 12: 37-38). After this confirmation, John looks back on some of the central themes of his Gospel:

            John 12: 44-45: To believe in Jesus is to believe in Him who sent Him. This sentence is a summary of the Gospel of John. It is the theme that appears and reappears in many ways. Jesus is so united to the Father that He does not speak in His own name, but always in the name of the Father. He who sees Jesus, sees the Father. If you want to know God, look at Jesus. God is Jesus!

            John 12: 46: Jesus is the light who comes into the world. Here John comes back to what he had already said in the prologue: “The Word was the real light that gives light to everyone (Jn 1: 9). “The light shines in darkness, and darkness could not overpower it” (Jn 1: 5). Here he repeats: “I have come into the world as light, to prevent anyone who believes in Me from staying in the dark anymore”. Jesus is a living response to the great questions which move and inspire the search of the human being. It is a light which enlightens the horizon. It makes one discover the luminous side of the darkness of faith.

            John 12: 47-48: I have not come to condemn the world. Getting to the end of a stage, a question arises: “How will judgment be? In these two verses the Evangelist clarifies the theme of judgment. The judgment is not done according to threats, with maledictions. Jesus says, “If anyone hears My words and does not keep them faithfully, it is not I who shall judge such a person, since I have come not to judge the world, but to save the world. Anyone who rejects Me and refuses My words has his judge already: the word itself that I have spoken will be his judge on the last day. The judgment consists in the way in which the person defines himself through his choices and actions in relation to Him.

            John 12: 49-50: The Father commanded Me what to say. The last words of the Book of Signs are a summary of everything that Jesus says and does up until now. He reaffirms what He affirmed from the beginning: “For I have not spoken of My own accord, but the Father who sent Me commanded Me what to say and what to speak, and I know that His commands mean eternal life. And, therefore, what the Father has told Me is what I speak.” Jesus is the faithful reflection of the Father. For this reason, He does not offer proofs or arguments to those who provoke Him to legitimize His credentials. It is the Father who legitimizes Him through the works that He does, and in referring to works, He does not refer to great miracles, but to all that He says and does, even the most minute thing. Jesus Himself is the sign of the Father. He is the walking miracle, the total transparency. He does not belong to Himself, but is entirely the property of the Father. The credentials of an ambassador do not come from Him, but from the One He represents. They come from the Father.

Personal Questions

            John draws up an account of the revealing activity of God. If I made an account of my life, what would reveal the activity of God in me?

            Is there something in me which condemns me?

Concluding Prayer

Let the nations rejoice and sing for joy, for You judge the world with justice, You judge the peoples with fairness, You guide the nations on earth.

Let the nations praise You, God, let all the nations praise You. (Ps 67: 4-5)

 

www.ocarm.org

 

 


Saint Catherine of Siena, Virgin and Doctor

 

Catherine of Siena was a member of the Third Order of the Dominicans (Order of Preachers, OP), a scholar, philosopher and theologian. She was born in Siena, Italy, on 25 March, 1347. Her parents were Giacomo di Benincasa, a cloth-dyer, and Lapa Piagenti, daughter of a local poet. She was their 23rd child out of 25. Catherine’s twin sister, the 24th, died at birth.

The family belonged to the lower middle class of tradesmen and minor notaries, known as the “Party of the Twelve”, which, between revolutions, ruled the Republic of Siena from 1355 to 1368. Catherine received no formal education and could neither read nor write. At the age of seven she consecrated her virginity to Christ against the wishes of her family who wanted her to live a normal life and marry. Against her parents’ will, she dedicated her life to praying, meditating and living in total solitude into her late teens.

At the age of sixteen, she took the habit of the Dominican Tertiaries. Catherine gathered a group of companions, both women and men, and travelled with them throughout Northern Italy. They called for a reform of the clergy, the launching of a new crusade and told people that true repentance and renewal could only be achieved through a “total love for God”. Catherine also dedicated her life to the study of religious texts. 

About 1366, at the age of 19, Catherine experienced what she described in her letters as a “Mystical Marriage” with Jesus, after which she began to tend the sick and serve the poor, taking care of them in hospitals or homes.

In 1370, when she was 23, she received a series of visions of Hell, Purgatory, and Heaven, after which she heard a command to leave her secluded life and enter the world of public life. Although illiterate, she dictated letters to people in positions of authority, especially calling for peace between the squabbling republics and principalities of Italy and also for the return of the papacy from its exile in Avignon, in the south of France, back to Rome.

She carried on a long correspondence with Pope Gregory XI, also calling on him both to reform the clergy and the administration of the Papal States, which had become embroiled with a war with Florence. In June of 1376, Catherine went to Avignon herself, as the ambassador of Florence, to make peace with the Papal States and to urge Pope Gregory to return to Rome. She was not successful, but the following year, at the beginning of 1377, she had impressed the pope so much that he did return to Rome.

After Gregory’s death in 1378, the cardinals, mostly French, elected an Italian Pope, Urban VI, who turned out, among other defects, to be arrogant and tyrannical. The cardinals met again, declared that the first election had been under duress from the Roman mob and hence invalid. They elected a new pope, Clement VII, who established his residence at Avignon.

Catherine, now in Rome, worked tirelessly to persuade Urban to mend his ways. Her letters to him are respectful, but uncompromising. As one historian has said, she perfected the art of kissing the Pope’s feet while simultaneously twisting his arm, and she worked to persuade dissidents that the peace and unity of the Church required the recognition of Urban as lawful Pope. Despite her efforts, the Western Schism continued until 1417. It greatly weakened the prestige of the Bishops of Rome and helped to pave the way for the Protestant Reformation in the following century.

Driven by politics rather than any real theological disagreement, the schism was ended by the Council of Constance (1414-1418). Catherine remained at the papal court and tried to convince the nobility and cardinals that Urban was the rightful pope. The problems of the Western Schism would trouble her to the end of her life. Catherine’s dictated letters are considered among the great works of early Tuscan literature. More than 300 of her letters have survived. In her letters to the Pope, she often referred to him affectionately as “Papa” or “Daddy” (Babbo in Italian). Her major work is the Dialogue of Divine Providence.

After a prolonged period of suffering lasting three months, which she endured with total acceptance, she died on 29 April, 1380. Her last political achievement, accomplished practically from her death-bed, was the reconciliation of Pope Urban VI with the Roman Republic in 1380. After her death, the people of Siena wished to have her body interred in their city.

There is a legend which explains how Catherine’s head did reach the city, where it is now entombed in the basilica of San Domenico. The people of Siena knew they could not get her whole body past Papal State guards and so decided to take only her head, which they placed in a bag. They were still stopped by guards and prayed to Catherine to help them because they knew Catherine would rather lie in her native city. When they opened the bag to show the guards, it no longer held her head, but was full of rose petals. Once they got back to Siena they reopened the bag and her head was there.

Because of this legend, Catherine is often shown holding a rose. Her body is buried in the basilica of Santa Maria sopra Minerva in Rome, close to the Pantheon. Catherine was canonised in 1461. Her feast day at first was not included in the Tridentine Calendar. When it was later added to the Roman Calendar, it was put on 30 April, the day after her date of death which had already been taken by the feast of St Peter of Verona. In the 1969 revision of the Roman Catholic calendar, it was decided to leave his celebration to local calendars, as he was less known outside of Italy. St Catherine’s feast was then finally put on 29 April, the date of her death.

In 1970, Pope Paul VI gave her the title of Doctor of the Church, making her the first woman, along with Saint Teresa of Ávila, to receive this honour. In 1999, Pope John Paul II made her one of the patrons of Europe, together with Saints Benedict, Cyril and Methodius, Bridget of Sweden, and Teresa Benedicta of the Cross (Edith Stein). She is also, together with St Francis of Assisi, the patron saint of Italy.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/f0429s/

 

 

 

 

 

29.04.2026: THỨ TƯ TUẦN IV PHỤC SINH - THÁNH CATARINA SIENA, TRINH NỮ, TIẾN SĨ HỘI THÁNH - Lễ Nhớ

 29/04/2026

 Thứ Tư tuần 4 Phục Sinh.

 Thánh Catarina Siena, Trinh nữ, Tiến sĩ Hội Thánh

Lễ Nhớ

 


Bài Ðọc I: Cv 12, 24 – 13, 5a

“Hãy dành Saolô và Barnaba riêng cho Ta”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, lời Chúa được lan rộng và tiến triển. Nhưng Barnaba và Saolô, sau khi hoàn tất sứ mạng, đã rời Giêrusa-lem, đem theo Gioan cũng gọi là Marcô.

Bấy giờ trong Hội Thánh Antiôkia có những tiên tri và tiến sĩ, trong số đó có Barnaba, Simon cũng gọi là Nigê, Luxiô người thành Xyrênê, Manahê bạn của vua Hêrôđê lúc còn thơ ấu, và Saolô. Ðang khi các ông làm việc thờ phượng Chúa và ăn chay, thì Thánh Thần phán bảo các ông rằng: “Hãy để riêng Saolô và Barnaba cho Ta, để làm công việc mà Ta đã chỉ định”. Vậy sau khi ăn chay cầu nguyện, họ đặt tay trên hai ông và tiễn đưa hai ông lên đường.

Ðược Thánh Thần sai đi, hai ông xuống Xêlêucia, rồi từ đó vượt biển sang Cyprô. Khi đến Salamina, hai ông rao giảng lời Chúa trong các hội đường Do-thái.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 66, 2-3. 5. 6 và 8

Ðáp: Chư dân, hãy ca tụng Ngài, thân lạy Chúa, hết thảy chư dân hãy ca tụng Ngài

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: Xin Thiên Chúa xót thương và chúc phúc lành cho chúng con, xin chiếu giãi trên chúng con ánh sáng tôn nhan Chúa, để trên địa cầu người ta nhìn biết đường lối của Ngài, cho chư dân thiên hạ được biết rõ ơn Ngài cứu độ.

Xướng: Các dân tộc hãy vui mừng hoan hỉ, vì Ngài công bình cai trị chư dân, và Ngài cai quản các nước địa cầu.

Xướng: Chư dân, hãy ca tụng Ngài, thân lạy Chúa, hết thảy chư dân hãy ca tụng Ngài. Xin Thiên Chúa chúc phúc lành cho chúng con, và cho khắp cùng bờ cõi trái đất kính sợ Ngài.

 

Alleluia

Alleluia, alleluia! – Chúa Kitô đã sống lại và chiếu soi chúng ta, là những kẻ Người đã cứu chuộc bằng máu của Người. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 12, 44-50

“Ta là sự sáng đã đến thế gian”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu lớn tiếng nói rằng: “Ai tin vào Ta thì không phải là tin vào Ta, nhưng là tin vào Ðấng đã sai Ta. Và ai thấy Ta là thấy Ðấng đã sai Ta. Ta là sự sáng đã đến thế gian, để bất cứ ai tin Ta, người ấy sẽ không ở trong sự tối tăm. Nếu ai nghe lời Ta mà không tuân giữ, thì không phải chính Ta xét xử người ấy, vì Ta đã đến không phải để xét xử thế gian, nhưng là để cứu độ thế gian. Ai khinh dể Ta, và không chấp nhận lời Ta, thì đã có người xét xử: lời Ta đã nói sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết. Bởi vì Ta đã không tự mình nói ra, nhưng Cha là Ðấng sai Ta, chính Người đã ra lệnh cho Ta phải nói gì và phải công bố gì. Và Ta biết rằng lệnh của Người là sự sống đời đời. Những điều Ta nói, thì Ta nói theo như Cha đã dạy”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Công vụ Tông đồ 12,24 – 13,5

Sách Công vụ Tông đồ mô tả ba chuyến truyền giáo vĩ đại của Phao-lô, và hôm nay chúng ta thấy sự khởi đầu của chuyến thứ nhất. (Nhân tiện, ở giai đoạn này ông vẫn được gọi là ‘Sao-lô’. Việc đổi tên thành ‘Phao-lô’ được ghi nhận vài câu sau khi kết thúc bài đọc hôm nay—xem Công vụ Tông Đồ 13,9.)

Sao-lô và Ba-na-ba vừa trở về An-ti-ô-khi-a từ Giê-ru-sa-lem, nơi họ đã mang hàng cứu trợ đến cho anh chị em ở Giê-ru-sa-lem đang chịu nạn đói. Sự tương trợ lẫn nhau giữa anh em trong lúc thiếu thốn là một yếu tố thiết yếu của đời sống cộng đồng Ki Tô. Đây chắc chắn là điều Phúc Âm muốn nói khi Chúa Giê-su bảo các Tông đồ rằng, sau khi bỏ mọi sự vì Ngài, họ sẽ tìm thấy gấp trăm lần mẹ, anh em, chị em, nhà cửa… trong một cộng đồng Ki Tô đích thực, sẽ không ai thiếu thốn.

Họ mang theo Gioan Mác-cô. Có phải ông là chàng thanh niên đã chạy trốn trần truồng vào đêm Chúa Giê-su bị bắt trong vườn Ghết-xê-ma-ni (Mác-cô 14,51-52) không? Việc viết Phúc Âm thứ hai được cho là do ông thực hiện, và ông đã cùng Ba-na-ba và Sao-lô tham gia một phần chuyến truyền giáo đầu tiên của họ.

Ngày nay, chúng ta cũng được biết đến một số người trong hội thánh tại An-ti-ô-khi-a được mô tả là “tiên tri” và “thầy dạy”. Hai thuật ngữ này có ý nghĩa rất cụ thể trong Tân Ước và đề cập đến những “ân tứ” (tiếng Hy Lạp, charis – nghĩa là những ân tứ thiêng liêng cụ thể) mà một số người được ban cho. Nó không xác định rõ trong nhóm nào là ai, mặc dù có thể có sự chồng chéo. Tuy nhiên, hai vai trò này thường được coi là những ân tứ riêng biệt. Vai trò của tiên tri là có cái nhìn sâu sắc hơn về nơi Chúa đang kêu gọi cộng đồng phục vụ. Tiên tri là người có tầm nhìn và là người tiên phong, dẫn dắt con đường đến những cách thức mới để rao giảng Phúc Âm.

Mặt khác, ân tứ của “thầy dạy” (tiếng Hy Lạp, didaskalos – từ đó mà từ “didactic” được bắt nguồn) là khả năng hướng dẫn người khác về các vấn đề đạo đức và giáo lý – sự hướng dẫn thường dựa trên Kinh Thánh. Vai trò của người thầy là truyền đạt truyền thống chung trong cộng đồng. Người thầy gìn giữ và truyền dạy. Phao-lô, theo một cách nào đó, có cả hai ân tứ, nhưng ông đúng hơn là một nhà tiên tri theo nghĩa đã được mô tả. Ông là người đổi mới vĩ đại, trái ngược với Phê-rô, người giữ gìn truyền thống.

Năm vị tiên tri và thầy dạy được nêu tên ở đây—Ba-na-ba, Si-mê-ôn gọi là Đen, Lu-ki-ô người xứ Ky-rê-nê, Manaen (một người bạn của tiểu vương Hê-rô-đê) và Sao-lô—hiện đại diện cho cơ quan lãnh đạo của Giáo hội An-ti-ô-khi-a. Tất cả dường như đều là người Do Thái nói tiếng Hy Lạp, chịu ảnh hưởng văn hóa Hy Lạp, và có thể các tên được liệt kê theo thứ tự quan trọng với Ba-na-ba đứng đầu và Sao-lô ở vị trí cuối cùng. Có vẻ như ông vẫn đang trong thời gian thử việc.

Đột nhiên, trong lời cầu nguyện và ăn chay chung, cộng đồng nhận ra rằng Đức Chúa Trời đang kêu gọi Ba-na-ba và Sao-lô cho một công việc truyền giáo đặc biệt. Chuyến hành trình truyền giáo đầu tiên của Phao-lô không xuất phát từ sáng kiến ​​​​của riêng ông, mà là sự đáp lại lời kêu gọi của Thánh Linh được bày tỏ khi cộng đồng cầu nguyện và ăn chay. Sau đó, như một dấu hiệu của sứ mệnh, tất cả mọi người đặt tay lên hai nhà truyền giáo. Họ phải đi rao giảng nhân danh cộng đồng đã phái họ đi.

Về những chuyến đi sắp tới của Phao-lô và các bạn đồng hành, nên trong những ngày tới, người ta khuyên nên tham khảo bản đồ, thường có trong những cuốn Kinh Thánh tốt hoặc trên nhiều trang web Kinh Thánh, để theo dõi lộ trình của ba chuyến truyền giáo và xem chính xác những địa điểm được đề cập nằm ở đâu.

Họ khởi hành bằng cách đi xuống Xê-lêu-ki-a và từ đó đến Sýp (Ba-na-ba đến từ Sýp). Xê-lêu-ki-a là cảng biển của An-ti-ô-khi-a, cách cửa sông Orontes 27 km về phía tây và 8 km về phía thượng nguồn. Có rất nhiều người Do Thái trên đảo và Phúc Âm đã được rao giảng ở đó.

Họ đổ bộ xuống Xa-la-min, một thị trấn trên bờ biển phía đông của đồng bằng trung tâm Sýp, gần Famagusta ngày nay. (Không nên nhầm lẫn thị trấn này với địa điểm nổi tiếng hơn ở Hy Lạp, nơi người Hy Lạp đã giành được chiến thắng đáng kể trước người Ba Tư.)

Mục tiêu đầu tiên của hai nhà truyền giáo là các hội đường Do Thái. Điều này sẽ trở thành khuôn mẫu cho tất cả các chuyến hành trình truyền giáo. Ý tưởng luôn là tiếp cận người Do Thái trước tiên dựa trên nguyên tắc rằng họ có quyền ưu tiên nghe Phúc Âm. Chỉ sau khi họ từ chối chấp nhận thông điệp, Phaolô mới quay sang những người ngoại đạo địa phương. Từ những bài đọc hôm nay, chúng ta có thể tự hỏi:

• Tôi đã giúp đỡ những người cần giúp đỡ trong cộng đồng của mình về mặt tinh thần và vật chất đến mức nào?

• Tôi có phải là một người thầy hay một nhà tiên tri trong cộng đồng của mình không? Hay tôi có ân tứ nào khác mà nhờ đó tôi đóng góp vào sự thịnh vượng của cộng đồng?

• Tôi đã truyền bá Tin Mừng trong môi trường xung quanh mình bằng những cách nào? Tôi có được biết đến là một Kitô hữu tận tâm và chu đáo không?

 

 


Chú giải về Gioan 12,44-50

Hôm nay chúng ta đến phần cuối của “Sách các dấu lạ” (chương 1-12) trong Phúc Âm Gioan. Qua bảy dấu lạ này, Chúa Giê-su đã chỉ rõ Ngài là ai và sứ mệnh của Ngài là gì.

Đoạn Kinh Thánh hôm nay là sự tóm tắt lại tất cả những gì đã được nói trong “Sách các dấu lạ”. Kinh Thánh nói rằng Chúa Giê-su “kêu lớn” và nói. Điều này nhấn mạnh thêm điều Chúa Giê-su đang rao giảng. Đó một lần nữa là lời kêu gọi tin vào Chúa Giê-su, trong đó “tin vào” có nghĩa là nhiều hơn là chỉ chấp nhận sự thật trong lời Ngài. Nó ngụ ý rằng cũng có một sự cam kết cá nhân đối với Chúa Giê-su và sứ mệnh của Ngài.

Và tin vào Chúa Giê-su cũng có nghĩa là tin, là hoàn toàn phó thác bản thân cho Đấng đã sai Ngài đến – Đức Chúa Cha. Xuyên suốt Phúc Âm này, Chúa Giê-su nhấn mạnh sự không thể tách rời của Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con.

Ta đã đến thế gian như ánh sáng, để ai tin Ta thì không còn ở trong tối tăm nữa.

Câu nói này hàm ý sự hiện hữu từ trước của Chúa Giê-su với tư cách là Ngôi Lời Vĩnh Hằng, cũng như cho thấy Ngài đến với một sứ mệnh—mang ánh sáng vào bóng tối.

Đặt niềm tin vào Chúa Giê-su là đặt niềm tin vào Đức Chúa Cha, Đấng mà Ngài đến từ đó. Và bất cứ ai thực sự hiểu biết về Chúa Giê-su đều biết rằng mình đang ở trong sự kết nối với chính Đức Chúa Trời. Như Ngài đã nói trước đây, Chúa Giê-su là ánh sáng xua tan bóng tối bao quanh chúng ta. Ngài cũng nói rõ hơn trước đây về điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta từ chối Ngài và thích bóng tối hơn ánh sáng:

Ta không xét đoán ai nghe lời Ta mà không giữ lấy, vì Ta đến không phải để xét đoán thế gian, nhưng để cứu thế gian.

Chúa Giê-su đến để mang lại sự cứu rỗi, để mang lại sự trọn vẹn cho thế gian chứ không phải để lên án nó. Nhưng Ngài nói:

Ai từ chối Ta và không tiếp nhận lời Ta thì có một vị thẩm phán; trong ngày cuối cùng, lời Ta đã phán sẽ làm thẩm phán…

Vai trò của mặt trời là chiếu sáng, nhưng khi có những vật cản trở ánh sáng đó, chúng ta sẽ có bóng tối. Đó không phải là việc của mặt trời. Chúa Giê-su cũng là Ánh sáng của thế gian. Nhưng vì một số hành vi của chúng ta, nên có những bóng tối và thậm chí là sự tăm tối.

“Lời” của Chúa Giê-su là một thách thức. Nó mang đến cho chúng ta một cách sống và cách tương quan với Chúa, với người khác và với chính mình. Nếu chúng ta chọn một con đường khác, chúng ta chỉ có thể tự trách mình khi cuộc sống đi xuống. Nhưng Chúa Giê-su luôn ở đó để nâng đỡ chúng ta. Chúng ta chỉ cần đưa tay ra và Ngài sẽ nắm lấy tay chúng ta.

Chúa Giê-su nói với chúng ta rằng các điều răn của Cha Ngài—mà Ngài cũng tuân giữ—có nghĩa là sự sống đời đời. Mọi điều Chúa Giê-su làm đều là thực hiện ý muốn của Cha Ngài. Chúng ta được kêu gọi đi theo con đường đó. Giá như chúng ta nhận ra rằng theo Chúa Giê-su không phải là tự nhốt mình vào một chiếc áo bó, mà là con đường dẫn đến sự tự do hoàn toàn.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1044g/

 

 


Suy Niệm: Ánh sáng sự sống

Chúa Giê-su đi từ hữu hình đến vô hình. Từ lời nói đến ý tưởng. Từ ngọn đến nguồn. Nguồn sự sống. Nguồn sáng. Từ người được sai đi đến Đấng sai đi. Từ Chúa Con đến Chúa Cha. Chúa Cha vô hình nhưng Chúa Con hữu hình. Chúa Con nói nhưng là lời của Chúa Cha. “Ai tin vào tôi, thì không phải là tin vào tôi, nhưng là tin vào Đấng đã sai tôi; ai thấy tôi là thấy Đấng đã sai tôi”.

Tất cả phát xuất từ Chúa Cha. Chúa Giê-su phát xuất từ Chúa Cha. Lời Chúa nói, việc Chúa làm, đều phát xuất từ Chúa Cha. “Thật vậy, không phải tôi tự mình nói ra, nhưng là chính Chúa Cha, Đấng đã sai tôi, truyền lệnh cho tôi phải nói gì, tuyên bố gì…Vậy những gì tôi nói, thì tôi nói đúng như Chúa Cha đã nói với tôi”.

Mà lời Chúa Cha chính là lời sự sống: “Và tôi biết: mệnh lệnh của Người là sự sống đời đời”. Sự sống là ánh sáng. Cái chết là bóng tối. Chúa Giê-su đến đem lời Chúa Cha ban sự sống đời đời. Đem ánh sáng sự sống soi vào bóng tối chết chóc cõi nhân gian. “Tôi là ánh sáng, tôi đã đến thế gian, để bất cứ ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối”. Vì thế ai đón nhận Chúa Giê-su là đón nhận Chúa Cha. Là đón nhận ánh sáng. Là đón nhận sự sống.

Cộng đoàn các môn đệ và các tín hữu đầu tiên đã tin nhận Chúa Giê-su là Thiên Chúa. Vì thế các ngài đón nhận được ánh sáng và sự sống. Vì thế cộng đoàn không ngừng phát triển mạnh mẽ. Khi làm cho lời lan tràn khắp nơi. Bác-na-ba liên tục kêu gọi tăng cường nhân sự. Thoạt tiên là đi đón Phao-lô ở Tác-sô. Nay lại cho vời Gio-an Mác-cô. Cho một sức sống bừng lên mạnh mẽ, tại An-ti-ô-khi-a có một bộ khung hùng hậu: “có những ngôn sứ và thầy dạy, đó là các ông Ba-na-ba, Si-mê-on biệt hiệu là Đen, Lu-ki-ô người Ky-rê-nê, Ma-na-en, bạn thời thơ ấu của tiểu vương Hê-rô-đê, và Sao-lô”.

Vì phát triển mạnh mẽ, nên phải tách ra: “Một hôm, đang khi họ làm việc thờ phượng Chúa và ăn chay, thì Thánh Thần phán bảo: “Hãy dành riêng Ba-na-ba và Sao-lô cho Ta, để lo công việc Ta đã kêu gọi hai người ấy làm”…Vậy được Thánh Thần sai đi, …. Đến Xa-la-min, hai ông loan báo lời Thiên Chúa trong các hội đường người Do thái”.

Đón nhận Lời Chúa là ánh sáng ban sự sống, các môn đệ lớn mạnh. Ra đi khắp nơi. Rao giảng Lời Chúa không ngừng. Để soi sáng sự sống vào mọi chân trời trần gian.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

 

 


HẠNH CÁC THÁNH

Ngày 29/4: Thánh Catarina thành Siêna – Trinh nữ, tiến sĩ hội thánh (1347-1380)

Lễ nhớ

1. Ghi nhận lịch sử – Phụng Vụ

Ngày lễ nhớ Catherine de Sienne cũng là ngày kỷ niệm thánh nữ qua đời tại Rô-ma 29.04.1380, ngay lúc bắt đầu cuộc đại ly khai tại Tây Phương (1378–1417). Bà được phong thánh năm 1461 và được tôn làm Đấng Bảo Trợ nước Ý năm 1939, cuối cùng được phong tiến sĩ Hội thánh năm 1970.

Catherine Benincasa là người con thứ hai mươi lăm và là con út của một gia đình thợ thủ công. Người sinh tại Sienne vùng Toscane, có lẽ vào ngày 25.03.1347. Thân phụ là thợ nhuộm và thân mẫu là con của một thi sĩ. Bà có một tâm hồn thấm nhuần tinh thần thần bí sâu sắc và là “thần đồng kỳ diệu”, được Chúa ban cho những cảm nghiệm siêu nhiên từ lúc lên sáu hoặc bảy tuổi. Thánh nữ nói đã “nhìn thấy” Đức Kitô và Mẹ Maria và tự hiến cho Thiên Chúa khi cử hành cuộc “hôn nhân thần bí” với Đức Giê-su lúc tám tuổi.

Năm hai mươi tuổi, Catherine say mê đời sống cô tịch, khổ chế cùng kinh nguyện và được thâu nhận vào Dòng Ba Đa-minh ở Sienne, thường được dân chúng gọi là “Mantellate”. Như thế, chị thực hiện được giấc mộng xưa của mình: “Tôi muốn trở thành Nữ tu Đa-minh để rao giảng đạo Chúa và hoán cải những người lạc giáo”.

– Với tâm hồn chiêm niệm đồng thời cũng thiên về hoạt động, Catherine qui tụ quanh mình một nhóm môn đệ. Sau này, họ trở thành các nhà truyền giáo lưu động, đi khắp nước Ý, đến tận vùng Provence và quận Venaissin. Họ đọc Kinh thánh, cùng nhau suy niệm, nghiên cứu các nhà thần bí và thần học của Tôma Aquinô cùng ngâm thơ trong tác phẩm “Hài kịch thần linh” của Dante … Ba môn đệ làm “thư ký” cho người – trong đó có Raymond de Capoue. Họ tuyển tập, sắp xếp và biên soạn tập nhật ký linh đạo của Catherine vì Bà không biết viết.

– Giai đoạn lịch sử trong đời Catherine được đánh dấu bởi việc các Giáo Hoàng sống lưu vong tại Avignon (1309 – 1376). Người ta gọi giai đoạn đáng buồn này là “Cuộc lưu đày Babylon lần thứ hai”. Thế nhưng, chính nhờ những lời nài nỉ của thánh Catherine de Sienne mà Đức Giáo Hoàng Grégoire XI chấm dứt cuộc “lưu đày” này. Bà đã viết cho Đức Giáo Hoàng vào năm 1371 như sau:

“Vậy xin Đức Thánh Cha hãy lắng nghe lời Đức Giêsu Kitô nói với ngài: Triều đại ngươi ở trần thế làm hại đến Thiên triều của Ta … Vì thế ngươi hãy trở lại Rôma, trở lại Giáo Tòa của ngươi càng sớm càng tốt”. Rồi đến ngày 18 tháng 6 năm 1376, thánh nữ đến Avignon với sự hộ tống của các tu sĩ thuộc “Gia đình” Dòng tu của mình. Ba tháng sau, khoảng cuối năm, Đức Giáo Hoàng trở về Rôma.

– Vào ngày Đức Giáo Hoàng Grégoire XI (1378) qua đời và dịp bầu cử Đức Urbain VI, cuộc đại ly giáo ở Tây Phương (1378 – 1417) bùng vỡ. Đối lập với Giáo Hoàng hợp pháp Urbain VI ở tại Rôma, người ta đặt một Phản Giáo Hoàng khác, Đức Clément VII (1378 – 1394). Vị này tổ chức giáo triều của mình tại Avignon và được nước Pháp cùng vài nước đồng minh ủng hộ. Catherine de Sienne công nhận Đức Giáo Hoàng hợp pháp Urbain VI, và tự hiến làm lễ hy sinh để đem lại an bình. Song các hoạt động của Bà đã không chấm dứt được các mối phân rẽ đang xâu xé Hội thánh và các dân tộc ở Châu Âu.

– Catherine de Sienne qua đời tại Rô-ma, lúc ba mươi ba tuổi, trong khi phục vụ vị Giáo Hoàng mà Bà gọi là “Đức Ki-tô hiền lành tại thế”. Với tư cách là người tư vấn cho các Giáo Hoàng, là “dolcissima mamma” (mẹ rất hiền) cho “Gia đình” Tu sĩ lẫn giáo dân hằng tận tụy với Bà để phục vụ Tin Mừng, Bà được đặc ân lãnh nhận 5 dấu thánh, thánh nữ đã dâng hiến đời mình để chấm dứt cuộc đại ly giáo ấy.

– Ngoài vai trò chính trị và tôn giáo, Catherine de Sienne còn ảnh hưởng rất lớn đến nền Linh đạo thần bí, đặc biệt nhờ các tác phẩm của Bà: các Thư từ và cuốn Đối thoại được kể như là các tác phẩm cổ điển trong nền văn học Ý.

2. Thông điệp và tính thời sự

a. Lời nguyện nhắc đến tình yêu nồng nàn của thánh Catherine khiến Bà tha thiết chiêm ngưỡng Đức Giêsu chịu khổ nạn và hăng say phục vụ Hội thánh.

Catherine cầu nguyện: “Lạy Chúa Giêsu rất nhân lành và dịu dàng, Chúa đang ở nơi nào, trong khi hồn con đang phải chịu đựng muôn vàn đau đớn như thế này ? – Đức Giêsu trả lời: Ta ở sâu thẳm trong lòng con. Quả thật, Ta không bao giờ rời xa tâm hồn của các bạn bè Ta … Ta ngự trong tâm hồn con cũng như Ta ở trên thập giá, trong một trạng thái đau đớn và hạnh phúc”. Trong cuộc đối thoại liên tục với “Đấng yêu dấu” đã có lần nói với thánh nữ: “Hãy nhớ đến Ta và Ta sẽ nhớ đến con”, thánh nữ chỉ biết lặp lại mỗi câu này: “Lạy Chúa, Chúa biết con yêu mến Ngài ! Con chỉ yêu một mình Ngài”. Những lời sau cùng của Catherine cho thấy cả cuộc đời mình “tràn ngập tình yêu Thiên Chúa” nồng nàn: “Lạy Đấng con yêu mến, Ngài đã gọi con, giờ đây con xin đến ! Con đến mà không mang theo công trạng gì trong tay, nhưng chỉ trông chờ lòng nhân lành và quyền năng do Máu Thánh Chúa đổ ra”.

Tình yêu nhiệt nồng của Catherine là nguồn của mọi hoạt động khi Bà tiếp xúc với các Giáo Hoàng, các Hồng y, giám mục, vua Chúa, các nhà quí tộc, thương gia và với các tầng lớp dân chúng ... “Tôi là Catherine, đây là lời khai đề quen thuộc trong các thư của bà, là nữ tỳ và nô lệ cho các tôi tớ của Đức Giêsu, tôi viết thư này cho các người nhân danh Máu Thánh châu báu của Chúa chúng ta, với mong ước được thấy các người được đắm mình trong Máu Thánh của Người...”

Một giáo thuyết chắc chắn và thâm sâu xuất phát từ tâm hồn Catherine và được diễn tả bằng các hình ảnh và biểu tượng như sau: “Đức Giêsu phán: Làm sao các tôi tớ của Ta ở đời này có được các vật bảo chứng cho cuộc sống đời đời ? Quả thật, Ta nói với con: họ có được khi nhận ra trong tâm hồn họ lòng nhân lành và chân lý của Ta. Sự nhận biết ấy là do Ta soi sáng trí tuệ và do đức tin là đôi mắt của tâm hồn chiếu soi… Ánh sáng đức tin khiến họ phân biệt, hiểu biết cùng noi theo con đường và giáo thuyết về chân lý là Ngôi Lời nhập thể” (Đối thoại chương 45).

b. Qua một lá thư, Catherine cổ vũ Hồng y Lune như sau: “Chính trong Máu châu báu của Đấng Cứu Thế mà chúng ta biết được chân lý dưới ánh sáng của đức tin rất thánh thiện … Thưa Cha kính mến, xin Cha hãy say mê chân lý. Như thế, Cha sẽ trở nên rường cột trong nhiệm thể Hội thánh”. Catherine mong ước Hội thánh trở thành một vườn hoa xinh tươi, trong đó chỉ có “Các bông hoa thơm ngát; vì các mục tử và các giám chức phải là những tôi tớ chân chính của Đức Giêsu Kitô, hằng chuyên cần hoạt động để tôn vinh Thiên Chúa và cứu rỗi các tâm hồn”. Vì thế, Catherine ý thức rằng mình “đến trần thế để xóa mờ gương xấu to lớn gây nên bởi cuộc ly giáo” nên thánh nữ đã cổ vũ Đức Giáo Hoàng Grégoire XI nhổ đi “Các bông hoa thối rữa, đó là các mục tử và bề trên đang làm hoen ố Hội thánh”.

c. Vậy Catherine đã múc lấy biết bao nhiêu sự can đảm và khôn ngoan từ đâu ? “Đức Giêsu nói với Bà: Hỡi con, hãy biết rằng chỉ mình ta là Đấng hiện hữu, trong khi con, con chỉ là hư vô”. Do đó, mặc dù không ngừng hoạt động, Bà vẫn dành cuộc đời mình để tìm kiếm sự thân tình với Thiên Chúa. “Lạy Ba ngôi vĩnh cửu, Ngài ví tựa đại dương sâu thẳm, càng tìm con càng thấy; càng thấy con càng tìm … Vì khi chính bản thân con được mặc lấy Ngài, con đã thấy con là hình ảnh của Ngài … Chúa là tấm áo che cho con khỏi trần trụi. Chúa lấy sự dịu ngọt của Chúa mà nuôi dưỡng chúng con là những kẻ đang đói lả, vì Chúa ngọt ngào không chút đắng cay. Ôi lạy Ba Ngôi vĩnh cửu!” (Bài đọc – Kinh sách).

– Bí quyết của sự khôn ngoan và nên thánh của Catherine de Sienne, tiến sĩ Hội thánh, được bày tỏ trong lời kinh khi chấm dứt cuộc Đối thoại của Bà với Cha muôn thuở: “Lạy Chúa là chân lý vĩnh cửu, xin cho con được mặc lấy Ngài, để con được đi qua cuộc đời hay chết này bằng niềm vâng phục đích thực đối với Chúa và dưới ánh sáng đức tin rất thánh thiện chiếu soi. Đó là nguồn ánh sáng khiến lòng con say sưa chiêm ngắm Chúa. Tạ ơn Chúa. A-men”

Enzo Lodi