Trang

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2026

SEPTEMBER 11, 2026: FRIDAY OF THE TWENTY-THIRD WEEK IN ORDINARY TIME

 

September 11, 2026

Friday of the Twenty-third Week in Ordinary Time

Lectionary: 441

 

Reading 1

1 Corinthians 9:16-19, 22b-27

Brothers and sisters:
If I preach the Gospel, this is no reason for me to boast,
for an obligation has been imposed on me,
and woe to me if I do not preach it!
If I do so willingly, I have a recompense,
but if unwillingly, then I have been entrusted with a stewardship.
What then is my recompense?
That, when I preach, I offer the Gospel free of charge
so as not to make full use of my right in the Gospel.

Although I am free in regard to all,
I have made myself a slave to all
so as to win over as many as possible.
I have become all things to all, to save at least some.
All this I do for the sake of the Gospel,
so that I too may have a share in it.

Do you not know that the runners in the stadium all run in the race,
but only one wins the prize?
Run so as to win.
Every athlete exercises discipline in every way.
They do it to win a perishable crown,
but we an imperishable one.
Thus I do not run aimlessly;
I do not fight as if I were shadowboxing.
No, I drive my body and train it,
for fear that, after having preached to others,
I myself should be disqualified.

 

Responsorial Psalm

Psalm 84:3, 4, 5-6, 12

R. (2) How lovely is your dwelling place, Lord, mighty God!
My soul yearns and pines 
for the courts of the LORD.
My heart and my flesh
cry out for the living God.
R. How lovely is your dwelling place, Lord, mighty God!
Even the sparrow finds a home,
and the swallow a nest
in which she puts her young—
Your altars, O LORD of hosts,
my king and my God!
R. How lovely is your dwelling place, Lord, mighty God!
Blessed they who dwell in your house!
continually they praise you.
Blessed the men whose strength you are!
their hearts are set upon the pilgrimage.
R. How lovely is your dwelling place, Lord, mighty God!
For a sun and a shield is the LORD God;
grace and glory he bestows;
The LORD withholds no good thing
from those who walk in sincerity. 
R. How lovely is your dwelling place, Lord, mighty God!

 

Alleluia

See John 17:17b, 17a

R. Alleluia, alleluia.
Your word, O Lord, is truth;
consecrate us in the truth.
R. Alleluia, alleluia.
 

Gospel

Luke 6:39-42

Jesus told his disciples a parable:
"Can a blind person guide a blind person?
Will not both fall into a pit?
No disciple is superior to the teacher;
but when fully trained,
every disciple will be like his teacher.
Why do you notice the splinter in your brother's eye,
but do not perceive the wooden beam in your own?
How can you say to your brother,
'Brother, let me remove that splinter in your eye,'
when you do not even notice the wooden beam in your own eye?
You hypocrite!  Remove the wooden beam from your eye first;
then you will see clearly
to remove the splinter in your brother's eye."

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/091126.cfm

 

Commentary on 1 Corinthians 9:16-19,22-27

Paul speaks today of his calling to be an Apostle of the gospel. It is not a privileged position he boasts about because it is a commission he has received from the Lord. Paul says:

…and woe to me if I do not proclaim the gospel!

It is not a task which he has taken up of his own accord in order to get some personal gain. Rather, it is a responsibility that has been given to him. It is a call to serve, not to dominate.

Is there no reward then? Paul says:

Just this: that in my proclamation I may make the gospel free of charge, so as not to make full use of my rights in the gospel.

Paul’s reward in preaching is not material gain of any kind, but the claim that he has preached to the Corinthians without charge and has not taken advantage of the rights he deserves as a missionary.

Those rights were understood to include food and drink, shelter and some monetary recompense for bringing the gospel message. But he does not see his reward in these things and foregoes them. Earlier he had argued eloquently for the right as an Apostle to be supported by the community and, even like Peter and other Apostles, to have a wife accompanying him. But he has set aside all these rights and supported himself by working with his own hands (as a tent maker).

So, while on the one hand, he is not beholden to anyone, on the other:

I have made myself a slave to all, so that I might gain all the more.

His goal was to win as many as possible over to the gospel. Paul chose not to use his right to material support in preaching the gospel, and he also deprived himself—curtailing his personal privileges and social and religious rights—in dealing with different kinds of people. He had only one goal in mind: bringing people to the knowledge and love of Jesus Christ and to hearing the Good News.

In a famous phrase he says:

I have become all things to all people, that I might by all means save some.

Immediately before this he had said:

To the weak I became weak, so that I might gain the weak.

By ‘weak’ he meant those who were religiously and morally weak. Hence, as we saw yesterday, he declined to eat meat offered to idols so as not to upset or scandalise those still immature in their Christian faith. And his only motive for doing this is “for the sake of the gospel”, so that by sharing it with as many people as possible, he himself might also share in its promises—the fullness of life promised by Jesus.

In the final paragraph, Paul uses images from contemporary athletics to describe his work as an Apostle. The Corinthians were very familiar with the athletics in the local Isthmian games, which were held in Corinth every second year and were second only to the Olympic games.

So Paul compares himself to a runner going all out to be the winner in a race where only one can win the wreath of victory. Athletes go into strict training and make all kinds of sacrifices just to win a laurel wreath which will wither in a few days; the prize the Christian pursues lasts forever. He does not mean to imply that in the Christian race there is only one winner, but that one should go all out as if that were the case. He has a definite goal—he does not beat the air aimlessly, but severely disciplines himself so that his bodily self will serve the goals he wants. It would be tragic, he says, if having been a proclaimer of the Good News, he did not live up to its requirements himself and so would be “disqualified” at the end.

We, too, each in our own way, have been called to proclaim the gospel through our station in life. It is an inbuilt element of our being Christian—not something that is an optional accessory. We do it both by word and action, and we do it all the time wherever we are, with whomever we find ourselves to be.

We do not do it for monetary gain or for some other motive of personal profit. The only reward—and that is what makes it worthwhile—is to become more like Christ every day. There is nothing else in life that will bring greater satisfaction, peace and joy. Paul had this experience—let us pray that we also have it.

 

Commentary on Luke 6:39-42

In Matthew, the parallel passage today is addressed to the Pharisees, but in Luke it is addressed to the disciples, and Jesus makes two points.

First, the blind cannot lead the blind. The disciple, left to himself or herself, does not know very much and depends on their teacher. But once the disciple is fully trained and has learnt everything it is possible to discern from the teacher, then the learner becomes an extension of the teacher. At that point, the disciple shares the teacher’s knowledge and wisdom and can, in turn, be a guide to others.

This is something we all have to do: to listen carefully to what Jesus tells us and make it part of our own lives. Only then can we effectively lead others to him.

Second, we have to be very careful about sitting in judgement on others. Jesus uses a graphic image of someone trying to remove a speck of dust from another person’s eye while there is a large “log” in their own. How can we see properly to correct the vision of our brother or sister when our own vision is so distorted?

The faults we so easily see in others are often trivial in comparison with our own shortcomings. Of course, much of the energy we exert in putting down others (the main staple of gossiping sessions!) is sub-consciously designed to compensate for the shortcomings we are all too aware of in ourselves. Instead of lifting ourselves up by changing our ways, we try to drag others down.

And so often our judgements are based purely on external behaviour. We usually have no idea of the inner motives or intentions of other people, or an awareness of their inability to behave otherwise than they do.

And, while we can be very ready with criticism behind people’s backs, we do not dare to say such things to their face. Yet, there may be times when we will be asked to give—as far as is possible—an objective evaluation of a person’s behaviour or their fitness for some responsibility. And, not infrequently, we sadly shy away from this responsibility.

https://sacredspace.com/commentary

 

Friday, September 11, 2026

Ordinary Time

Opening Prayer

God our Father,

You redeem us and make us Your children in Christ. Look upon us, give us true freedom and bring us to the inheritance You promised.

We ask this through our Lord Jesus Christ, Your Son, who lives and reigns with You and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Luke 6: 39-42

Jesus told his disciples a parable: "Can a blind person guide a blind person? Will not both fall into a pit? No disciple is superior to the teacher; but when fully trained, every disciple will be like his teacher. Why do you notice the splinter in your brother's eye, but do not perceive the wooden beam in your own? How can you say to your brother, 'Brother, let me remove that splinter in your eye,' when you do not even notice the wooden beam in your own eye? You hypocrite! Remove the wooden beam from your eye first; then you will see clearly to remove the splinter in your brother's eye."

Reflection

Today’s Gospel gives us some of the passages of the discourse which Jesus pronounced on the plain after having spent the night in prayer (Lk 6: 12) and after He had called the twelve to be His apostles (Lk 6: 13-14). Many of the sayings in this discourse had already been pronounced on other occasions, but Luke, imitating Matthew, puts them together in this Sermon on the Plain.

           Luke 6: 39: The parable of the blind man who guides another blind man. Jesus tells a parable to the disciples: “Can a blind man guide another blind man? Will not both of them fall into a hole?” A parable of one line, quite similar to the warnings which, in Matthew’s Gospel, are addressed to the Pharisees: “Alas for you, blind guides!” (Mt 23: 16-17, 19, 24, 26) Here in the context of the Gospel of Luke, this parable is addressed to the animators of the communities who consider themselves the masters of truth, superior to others and because of this, they are blind guides.

           Luke 6: 40: Disciple – Master. “The disciple is not greater than the teacher, but the well-prepared disciple will be like the teacher” Jesus is the Master, not the professor. The professor in class teaches different subjects, but does not live with the pupils. The Master or Lord does not teach lessons; he lives with the pupils. His subject matter is himself, his life witness, his way of living the things that he teaches. Living together with the Master, the Lord has three aspects: (1) the Master is the model or example to be imitated (cf. Jn 13: 13-15). (2) The disciple not only contemplates and imitates, he commits himself to the same destiny of the Master, with his temptations (Lk 22: 28), his persecution (Mt 10:24-25), his death (Jn 11: 16); (3) He not only imitates the model, he not only assumes the commitment, but arrives at identifying himself with Him: “I live, but it is not I who live, but Christ lives in me!” (Gal 2: 20). This third aspect is the mystical dimension of the following of Jesus, fruit of the action of the Spirit.

           Luke 6: 41-42: The splinter in the brother’s eye. “Why do you observe the splinter in your brother’s eye and never notice the great log in your own? How can you say to your brother: ‘Brother, let me take out that splinter in your eye, when you cannot see the great log in your own? Hypocrite! Take the log out of your own eye first, and then you will see clearly enough to take out the splinter in your brother’s eye.” In the Sermon on the Mount, Matthew treats the same theme and explains a bit better the parable of the splinter in the eye. Jesus asks for a creative attitude which will make us capable of going and encountering others without judging them, without preconceptions and rationalizing, but accepting the brother (Mt 7: 1-5). This total openness toward others considering them as brothers/sisters will arise in us only when we are capable of relating to God with total trust as His children (Mt 7: 7-11).

Personal Questions

           Splinter and log in the eye. How do I relate with others at home and in my family, in work and with my colleagues, in community and with the brothers and sisters?

           Master and disciple. How am I a disciple of Jesus?

Concluding Prayer

Lord, how blessed are those who live in Your house; they shall praise You continually.

Blessed those who find their strength in You, whose hearts are set on pilgrimage. (Ps 84: 4-5)

www.ocarm.org

 

 

11.09.2026: THỨ SÁU TUẦN XXIII THƯỜNG NIÊN

 

11/09/2026

Thứ Sáu tuần 23 thường niên

 

Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 9, 16-19. 22b-27

“Tôi đã nên mọi sự đối với tất cả mọi người, để làm cho mọi người được cứu rỗi”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, nếu tôi rao giảng Tin Mừng, thì không phải để làm cho tôi vinh quang, mà vì đó là một nhu cầu đối với tôi. Vô phúc cho tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng. Giả như nếu tôi tự ý đảm nhận việc ấy, thì tôi có công; nhưng nếu tôi bị ép buộc, thì tôi phải làm trọn nghĩa vụ đã giao phó cho tôi. Vậy thì phần thưởng của tôi ở đâu? Khi rao giảng Tin Mừng, tôi đem Tin Mừng biếu không, tôi không dùng quyền mà Tin Mừng dành cho tôi.

Mặc dầu tôi được tự do đối với tất cả mọi người, tôi đã đành làm nô lệ cho mọi người, hầu thu hút được nhiều người hơn. Tôi đã nên mọi sự đối với tất cả mọi người, để làm cho mọi người được cứu rỗi. Tất cả những việc đó, tôi làm vì Tin Mừng để được thông phần vào lợi ích của Tin Mừng. Anh em không biết rằng những kẻ chạy trong vận động trường, thì mọi người đều chạy nhưng chỉ có một người đoạt giải đó sao? Cũng vậy, anh em hãy chạy sao để đoạt được giải. Mọi tay đua đều phải kiêng cữ đủ điều, và những kẻ ấy kiêng cữ để đoạt lấy triều thiên hay hư nát, còn chúng ta, chúng ta nhắm đoạt triều thiên không hay hư nát.

Phần tôi cũng chạy như thế, chứ không phải chạy lẩn quẩn; tôi đấu võ, không phải như đấm vào không khí, nhưng tôi chế ngự thân xác, bắt nó tùng phục tôi, kẻo lỡ ra tôi giảng dạy cho kẻ khác, mà chính tôi phải bị loại ra chăng.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 83, 3. 4. 5-6. 12

Ðáp: Ôi Chúa thiên binh, khả ái thay cung điện của Ngài (c. 2).

Xướng: Linh hồn tôi khát khao và mòn mỏi, mong vào hành lang nhà Thiên Chúa. Tâm thần và thể xác tôi hoan hỉ tìm đến cùng Thiên Chúa trường sinh.

Xướng: Ðến như chim sẻ còn kiếm được nhà, và chim nhạn tìm ra tổ ấm, để làm nơi ấp ủ con mình, cạnh bạn thờ Chúa. Ôi Chúa là Thiên Chúa thiên binh, ôi Ðại Vương và Thiên Chúa của con.

Xướng: Ôi Thiên Chúa, phúc đức ai ngụ nơi nhà Chúa: họ sẽ khen ngợi Chúa tới muôn đời. Phúc thay người được Chúa nâng đỡ, họ tiến lên ngày càng thêm hăng hái.

Xướng: Vì Thiên Chúa là thuẫn khiên, thành lũy. Thiên Chúa rộng ban ân sủng với vinh quang. Ngài không từ chối ơn lành với những ai sống sạch trong vô tội.

 

Alleluia: Ga 14, 23

Alleluia, alleluia! – Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Lc 6, 39-42

“Người mù có thể dẫn người mù được chăng?”

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này: “Người mù có thể dẫn người mù được chăng? Cả hai lại không sa xuống hố ư? Môn đệ không trọng hơn Thầy; nếu môn đệ được giống như Thầy, thì kể là hoàn hảo rồi.

“Sao ngươi nhìn cái rác trong mắt anh em, còn cái đà trong chính mắt ngươi thì lại không thấy? Sao ngươi có thể nói với người anh em: “Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh”, trong khi chính ngươi không nhìn thấy cái đà trong mắt ngươi. Hỡi kẻ giả hình, hãy lấy cái đà ra khỏi mắt mình trước đã, rồi bấy giờ ngươi sẽ trông rõ để lấy cái rác khỏi mắt anh em ngươi”.

Ðó là lời Chúa.

 

Chú giải về 1 Cô-rin-tô 9,16-19. 22-27

Hôm nay, Phao-lô nói về ơn gọi làm Tông đồ rao giảng Tin Mừng của mình. Đó không phải là một địa vị đặc quyền để ông khoe khoang, vì đó là sứ mệnh ông đã lãnh nhận từ Chúa. Phao-lô nói:

…khốn cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng!

Đây không phải là công việc ông tự nguyện đảm nhận vì lợi ích cá nhân. Trái lại, đó là trách nhiệm được giao phó cho ông. Đó là lời mời gọi phục vụ, chứ không phải để thống trị.

Vậy chẳng lẽ không có phần thưởng nào sao? Phao-lô nói:

Chỉ là điều này: khi raо giảng, tôi làm cho Tin Mừng trở nên miễn phí, để không tận dụng hết các quyền lợi mà Tin Mừng mang lại cho tôi.

Phần thưởng của Phao-lô trong việc rao giảng không phải là lợi ích vật chất dưới bất kỳ hình thức nào, mà là niềm xác tín rằng ông đã rao giảng cho người Cô-rin-tô mà không nhận thù lao, và không lợi dụng những quyền lợi chính đáng của một nhà truyền giáo.

Những quyền lợi đó bao gồm ăn uống, nơi ở và một khoản thù lao tiền bạc vì đã mang sứ điệp Tin Mừng đến cho họ. Tuy nhiên, ông không coi những điều đó là phần thưởng và đã từ bỏ chúng. Trước đó, ông đã biện luận đầy thuyết phục về quyền của một Tông đồ được cộng đồng chu cấp, và thậm chí—giống như Phê-rô và các Tông đồ khác—được phép có vợ đi cùng. Thế nhưng, ông đã gác lại tất cả những quyền lợi này và tự nuôi sống bản thân bằng chính sức lao động của mình (với nghề làm lều).

Vì vậy, một mặt, ông không lệ thuộc vào bất kỳ ai, nhưng mặt khác:

Tôi đã trở nên nô lệ cho mọi người, để có thể chinh phục được nhiều người hơn nữa.

Mục tiêu của ông là chinh phục càng nhiều người đến với Tin Mừng càng tốt. Phao-lô chọn không sử dụng quyền được chu cấp vật chất khi rao giảng Tin Mừng; ông cũng tự nguyện từ bỏ—hạn chế các đặc quyền cá nhân cũng như các quyền lợi về mặt xã hội và tôn giáo—khi tiếp xúc với những hạng người khác nhau. Ông chỉ có một mục tiêu duy nhất: đưa mọi người đến với sự hiểu biết và tình yêu dành cho Chúa Giê-su Ki-tô, cũng như giúp họ được nghe Tin Mừng.

Trong một câu nói nổi tiếng, ông bày tỏ:

Tôi đã trở nên tất cả đối với mọi người, để bằng mọi cách có thể cứu được một số người.

Ngay trước đó, ông đã nói:

Với những người yếu đuối, tôi đã trở nên yếu đuối, để có thể chinh phục được những người yếu đuối.

 Khi nói đến những người "yếu đuối", ông ám chỉ những ai còn non kém về mặt đức tin và đạo đức. Vì thế, như chúng ta đã thấy hôm qua, ông từ chối ăn thịt đã cúng cho thần tượng để không làm tổn thương hay gây cớ vấp phạm cho những người còn non trẻ trong đức tin Kitô giáo. Động cơ duy nhất của ông khi làm điều này là "vì Tin Mừng", để qua việc chia sẻ Tin Mừng cho càng nhiều người càng tốt, chính ông cũng được dự phần vào những lời hứa của Tin Mừng—đó là sự sống viên mãn mà Chúa Giêsu đã hứa ban.

Trong đoạn cuối, Phaolô sử dụng hình ảnh từ các môn thể thao thời bấy giờ để mô tả công việc Tông đồ của mình. Người Côrintô rất quen thuộc với các cuộc thi đấu thể thao tại Đại hội Isthmia ở địa phương; đại hội này được tổ chức tại Côrintô hai năm một lần và có quy mô chỉ đứng sau Thế vận hội Olympic.

Vì vậy, Phaolô ví mình như một vận động viên chạy bộ đang nỗ lực hết mình để giành chiến thắng trong cuộc đua mà chỉ một người duy nhất được trao vòng nguyệt quế vinh quang. Các vận động viên phải trải qua quá trình tập luyện nghiêm ngặt và chấp nhận mọi sự hy sinh chỉ để giành được vòng nguyệt quế sẽ héo tàn sau vài ngày; trong khi đó, phần thưởng mà người Kitô hữu theo đuổi lại tồn tại mãi mãi. Ông không có ý nói rằng trong cuộc đua đức tin chỉ có duy nhất một người chiến thắng, mà muốn nhấn mạnh rằng mỗi người cần nỗ lực hết mình như thể chỉ có một người thắng cuộc vậy. Ông có một mục tiêu rõ ràng—ông không đánh vào hư không một cách vô định, mà nghiêm khắc kỷ luật bản thân để thân xác mình phục vụ cho những mục tiêu mà ông hướng tới. Ông cho rằng thật bi đát nếu sau khi đã rao giảng Tin Mừng, chính ông lại không sống đúng với những đòi hỏi của Tin Mừng và rốt cuộc bị "loại khỏi cuộc đua".

Chúng ta cũng vậy, mỗi người theo cách riêng của mình, đều được mời gọi rao giảng Tin Mừng qua chính bậc sống và hoàn cảnh của mình. Đó là một phần cốt yếu trong căn tính Kitô hữu của chúng ta—chứ không phải là một điều gì đó tùy chọn hay chỉ là yếu tố phụ thêm. Chúng ta thực hiện điều đó bằng cả lời nói lẫn hành động, mọi lúc mọi nơi và với bất cứ ai mà chúng ta gặp gỡ.

Chúng ta không làm điều đó vì lợi ích tiền bạc hay bất kỳ động cơ vụ lợi cá nhân nào khác. Phần thưởng duy nhất—và cũng là điều làm cho công việc này trở nên đáng giá—chính là mỗi ngày trở nên giống Chúa Kitô hơn. Không có điều gì khác trong cuộc sống mang lại sự mãn nguyện, bình an và niềm vui lớn lao hơn thế. Phaolô đã có trải nghiệm này—chúng ta hãy cầu nguyện để chính mình cũng có được trải nghiệm ấy.

 

Chú giải Lu-ca 6,39-42

Trong Mátthêu, đoạn văn tương đương hôm nay nói với người Pharisêu, nhưng trong Luca nó nói với các môn đệ, và Chúa Giêsu đưa ra hai điểm.

Thứ nhất, người mù không thể dẫn người mù. Người đệ tử, bị bỏ mặc một mình, không biết nhiều lắm và lệ thuộc vào thầy của mình. Nhưng một khi người đệ tử đã được huấn luyện đầy đủ và đã học được mọi điều có thể nhận biết được từ người thầy, thì người học trò sẽ trở thành một phần mở rộng của người thầy. Vào thời điểm đó, người đệ tử chia sẻ kiến ​​thức và trí tuệ của thầy và có thể trở thành người hướng dẫn cho người khác.

Đây là điều tất cả chúng ta phải làm: lắng nghe cẩn thận những gì Chúa Giêsu nói với chúng ta và biến nó thành một phần cuộc sống của chúng ta. Chỉ khi đó chúng ta mới có thể dẫn dắt người khác đến với Ngài một cách hiệu quả.

Thứ hai, chúng ta phải hết sức cẩn thận khi phán xét người khác. Chúa Giêsu sử dụng hình ảnh sinh động về một người đang cố gắng lau một hạt bụi khỏi mắt người khác trong khi mắt họ có một “khúc gỗ” lớn. Làm thế nào chúng ta có thể nhìn đúng cách để điều chỉnh tầm nhìn của anh chị em mình khi tầm nhìn của chính chúng ta quá méo mó?

Những lỗi lầm chúng ta dễ dàng nhìn thấy ở người khác thường rất nhỏ nhặt so với những khuyết điểm của chính chúng ta. Tất nhiên, phần lớn năng lượng mà chúng ta sử dụng để hạ bệ người khác (chủ yếu trong các buổi buôn chuyện!) được thiết kế một cách tiềm thức để bù đắp cho những thiếu sót mà tất cả chúng ta đều nhận thức rõ ràng ở bản thân mình. Thay vì nâng mình lên bằng cách thay đổi cách sống của mình, chúng ta lại cố gắng kéo người khác xuống.

Và thường thì những đánh giá của chúng ta hoàn toàn dựa trên hành vi bên ngoài. Chúng ta thường không biết về động cơ hoặc ý định bên trong của người khác, hoặc nhận thức được việc họ không thể cư xử khác với những gì họ làm.

Và mặc dù chúng tôi có thể rất sẵn sàng đón nhận những lời chỉ trích sau lưng mọi người nhưng chúng tôi lại không dám nói thẳng những điều như vậy trước mặt họ. Tuy nhiên, có thể có những lúc chúng ta được yêu cầu đưa ra—trong khả năng có thể—sự đánh giá khách quan về hành vi của một người hoặc mức độ phù hợp của họ đối với một số trách nhiệm. Và không hiếm khi chúng ta né tránh trách nhiệm này một cách đáng tiếc.

 

https://sacredspace.com/commentary

 

Suy niệm: Ánh Sáng Thế Gian

Ngày 11/09/2026 Hoa Kỳ và cả thế giới đã tưởng niệm các nạn nhân của cuộc khủng bố ngày 11/09/2001. Thế giới không những tưởng nhớ những người đã chết, thế giới còn nhắc nhở để ý thức về những sức mạnh mù quáng của sự dữ đang lôi kéo con người vào vòng tội ác. Những kẻ gây ra đau thương tang tóc cho người đồng loại mà vẫn nghĩ rằng mình đang làm điều tốt. Nhiều người đang bị lôi kéo vào vòng tội ác mà không hay biết.

Chúa Giêsu là ánh sáng thế gian. Ngài đến để cứu thoát con người khỏi tăm tối của sự dữ. Ngài nói với loài người rằng họ đang bị sức mạnh mù quáng của sự dữ lôi kéo và trói buộc. Ngài đến để mang lại cho chúng ta ý thức về thân phận tội lỗi của chúng ta. Chỉ khi nào chúng ta chấp nhận thân phận tội lỗi của mình chúng ta mới thấy được sự cần thiết để được giải thoát.

Chúa Giêsu đã khẳng định: "Chỉ có sự thật mới giải thoát các ngươi". Sự thật ở đây trước hết là sự thật về thân phận yếu hèn tội lỗi của chúng ta. Thật thế, chỉ khi nào biết mình đang đi trong bóng tối chúng ta mới cảm thấy cần có ánh sáng. Trái lại bao lâu vẫn không nhận ra thân phận mù lòa của mình, bấy lâu chúng ta sẽ chẳng bao giờ cảm thấy cần có ánh sáng.

Trong Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu đã mượn hình ảnh của người mù dắt người mù để nói lên tình trạng khốn khổ của con người. Ðể có thể là người dẫn đường, chúng ta phải là người thấy đường đã. Thấy đường ở đây không hẳn là nắm bắt hay chiếm hữu chân lý. Thấy đường thiết yếu là thấy được thân phận tội lỗi của mình và từ đó có một thái độ khiêm tốn hơn trong quan hệ với người khác. Chính vì thế mà Chúa Giêsu dạy chúng ta hãy lấy cái xà trong con mắt mình trước đã rồi mới thấy rõ hầu lấy cái rác trong con mắt người anh em.

Tựu trung, chúng ta được mời gọi để sám hối và sống khiêm tốn hơn. Thế giới đang bị những sức mạnh mù quáng của sự dữ lôi kéo, xã hội trong đó chúng ta đang sống cũng đang bị nhận chìm trong tăm tối của sự dữ. Sự dữ đúc chế những danh từ hoa mỹ, sự dữ được cơ chế hóa, sự dữ được luật pháp che chở. Sống trong bóng tối con người chẳng còn phân biệt được ánh sáng và bóng tối. Ði trong tăm tối của sự dữ con người chẳng còn biết thế nào là thiện thế nào là ác, và cuối cùng ý thức về tội lỗi cũng bị đánh mất.

Lời đầu tiên của Chúa Giêsu khi khởi đầu sứ vụ công khai là kêu gọi con người sám hối và tin vào Tin Mừng. Có nhận ra thân phận tội lỗi yếu hèn của mình con người mới có thể nhận ra được sự cần thiết của ơn cứu rỗi. Ðây chính là điều Giáo Hội nhắc nhở con cái mình mỗi ngày. Ở đầu mỗi thánh lễ chúng ta đấm ngực và xưng thú tội lỗi của mình, làm như thế chúng ta không những nói lên thân phận tội lỗi của mình mà còn mời gọi mọi người ý thức về những sức mạnh của sự dữ đang hoành hành trên thế giới. Sám hối là tâm tình cơ bản nhất của người tín hữu Kitô.

Nguyện xin Chúa cho đôi mắt tâm hồn chúng ta luôn được sáng suốt để nhìn thẳng vào nội tâm sâu kín của chúng ta, hầu nhận ra những bất toàn sai sót của mình. Ý thức về tội lỗi của mình chúng ta mới nhận ra được những sức mạnh của sự dữ đang bủa vây chung quanh chúng ta, và, với sự trợ giúp của ơn Chúa chúng ta mới đủ sức để chiến đấu chống lại sự dữ.

 (‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

 

 

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2026

SEPTEMBER 10, 2026: THURSDAY OF THE TWENTY-THIRD WEEK IN ORDINARY TIME

 


September 10, 2026

Thursday of the Twenty-third Week in Ordinary Time

Lectionary: 440

 

Reading 1

1 Corinthians 8:1b-7, 11-13

Brothers and sisters:
Knowledge inflates with pride, but love builds up.
If anyone supposes he knows something,
he does not yet know as he ought to know.
But if one loves God, one is known by him.

So about the eating of meat sacrificed to idols:
we know that there is no idol in the world,
and that there is no God but one.
Indeed, even though there are so-called gods in heaven and on earth
(there are, to be sure, many “gods” and many “lords”),
yet for us there is one God, the Father,
from whom all things are and for whom we exist,
and one Lord, Jesus Christ,
through whom all things are and through whom we exist.

But not all have this knowledge.
There are some who have been so used to idolatry up until now
that, when they eat meat sacrificed to idols,
their conscience, which is weak, is defiled.

Thus, through your knowledge, the weak person is brought to destruction,
the brother for whom Christ died.
When you sin in this way against your brothers
and wound their consciences, weak as they are,
you are sinning against Christ.
Therefore, if food causes my brother to sin,
I will never eat meat again,
so that I may not cause my brother to sin.

 

Responsorial Psalm

Psalm 139:1b-3, 13-14ab, 23-24

R. (24b) Guide me, Lord, along the everlasting way.
O LORD, you have probed me and you know me;
you know when I sit and when I stand;
you understand my thoughts from afar.
My journeys and my rest you scrutinize,
with all my ways you are familiar.
R. Guide me, Lord, along the everlasting way.
Truly you have formed my inmost being;
you knit me in my mother’s womb.
I give you thanks that I am fearfully, wonderfully made;
wonderful are your works.
R. Guide me, Lord, along the everlasting way.
Probe me, O God, and know my heart;
try me, and know my thoughts;
See if my way is crooked,
and lead me in the way of old.
R. Guide me, Lord, along the everlasting way.

 

 

Alleluia

1 John 4:12

R. Alleluia, alleluia.
If we love one another,
God remains in us,
and his love is brought to perfection in us.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Luke 6:27-38

Jesus said to his disciples:
“To you who hear I say, love your enemies,
do good to those who hate you, bless those who curse you,
pray for those who mistreat you.
To the person who strikes you on one cheek,
offer the other one as well,
and from the person who takes your cloak,
do not withhold even your tunic.
Give to everyone who asks of you,
and from the one who takes what is yours do not demand it back.
Do to others as you would have them do to you.
For if you love those who love you,
what credit is that to you?
Even sinners love those who love them.
And if you do good to those who do good to you,
what credit is that to you?
Even sinners do the same.
If you lend money to those from whom you expect repayment,
what credit is that to you?
Even sinners lend to sinners,
and get back the same amount. 
But rather, love your enemies and do good to them,
and lend expecting nothing back;
then your reward will be great
and you will be children of the Most High,
for he himself is kind to the ungrateful and the wicked.
Be merciful, just as also your Father is merciful.

“Stop judging and you will not be judged.
Stop condemning and you will not be condemned.
Forgive and you will be forgiven.
Give and gifts will be given to you;
a good measure, packed together, shaken down, and overflowing,
will be poured into your lap.
For the measure with which you measure
will in return be measured out to you.”

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/091026.cfm

 

 


Commentary on 1 Corinthians 8:1-7,11-13

Paul now moves on to another local problem for the Christians of Corinth—the question of eating food offered to idols.

The New American Bible has a useful note on the issues which are at stake:

“The Corinthians’ second question concerns meat that has been sacrificed to idols; in this area they were exhibiting a disordered sense of liberation that Paul here tries to rectify. These chapters contain a sustained and unified argument that illustrates Paul’s method of theological reflection on a moral dilemma. Although the problem with which he is dealing is dated [namely, eating food offered to idols], the guidelines for moral decisions that he offers are of lasting validity.”

Essentially Paul urges them to take a communitarian rather than an individualistic view of their Christian freedom. Many decisions that they consider pertinent only to their private relationship with God have, in fact, social consequences. Nor can moral decisions be determined by merely theoretical considerations; they must be based on concrete circumstances, specifically on the value and needs of other individuals and on mutual responsibility within the community. Paul here introduces the theme of “building up” (Greek, oikodome)—i.e. of contributing by individual action to the welfare and growth of the community. (See also 1 Cor 14; Rom 14:1-15.)

The topic—meat sacrificed to idols—is immediately introduced. This refers to meat which had been offered in pagan temples to idols. Meat left over from a sacrifice might be eaten by the priests, as well as by the offerer and his friends at a feast in the temple or sold in the public meat market. (At the site of ancient Corinth, archaeologists have discovered two temples containing rooms apparently used for pagan feasts where meat offered to idols was eaten; to such feasts Christians may have been invited by pagan friends.) Some Christians felt that if they ate such meat, they participated in pagan worship and thus compromised their testimony for Christ. Other Christians did not feel this way.

Today’s passage begins with a rather abstract and vague statement which makes one wonder where Paul is leading us. In fact, he is enunciating a principle of the very greatest importance for our living together as Christians and one that we neglect at our peril.

Paul opens with an apparently well-known slogan: “All of us possess knowledge.” In Greece, knowledge was felt to be everything, but Paul says that it can make people arrogant. What really builds people up, he says, is love (a central theme of this letter). Knowledge without love is barren. People equipped with much knowledge may not have a real understanding of what life is about.

The truly wise person (like Socrates) above all knows what he does not know. One is reminded of those people on some TV programmes who may have encyclopaedic knowledge about all kinds of things, but as persons may have been quite inadequate in coping with life. Pure knowledge can lead to arrogance and a feeling of superiority; love, on the other hand, builds up. Better a person filled with genuine love and theologically ignorant than a topnotch theologian without a trace of love.

The person who loves and, in particular, the person who loves God, “is known by him”, that is, has direct experiences of God’s love and thus knows how to relate with others. This is the only knowledge really worth having.

Today’s passage serves as an introduction to a question which was very relevant to the Christians of Corinth, namely, the eating of food which may have been offered to idols. In itself, this is clearly not a problem for people in most of the Western world, but it can still be a matter of conscience in some countries of Asia and Africa.

The questions for the Corinthians then were: Should Christians eat such food or not? Would they be compromising their Christian faith by taking this food? Could they accept invitations to eat such food in a pagan house or temple?

Some Christians, especially converts from a former pagan life, felt that by eating this meat they were taking part in idol worship and were compromising their Christian faith. Others, however, including Paul and perhaps others with a Jewish background, did not feel that way at all.

Paul gives a very nuanced answer, but one which we should read carefully. He says that, in principle, enlightened Christians are completely free to decide for themselves, but they must avoid leading astray other Christians who are not yet liberated from their pre-conversion ideas. In other words, as he has already said, knowledge alone is not enough for a good decision; love of neighbour must also be taken into account.

In the reading, Paul first enunciates some of his own convictions about the issue. He says there is really no need to worry about food offered to idols because idols do not represent anything. There is only one God. The rest are pure fakes. Indeed there seem to have been many so-called gods in the Greek and Roman pantheons which were worshipped by thousands of people, but the Christian knew that they had no real existence whatever.

For Paul, and for us:

…there is one God, the Father, from whom are all things and for whom we exist, and one Lord, Jesus Christ, through whom are all things and through whom we exist.

These statements are found in different formulations throughout Paul’s letters.

Nevertheless, continues Paul, the Corinthian Christians have to acknowledge that among them there are many converts who have not completely shaken off their old superstitions. While they have abjured the worship of idols, they still have a feeling that they are somehow real. And they are inclined to think that the food they see offered to idols is being offered to something real. If, during a feast following worship in a temple, they are invited to share in the food, they feel they are taking part in idol worship and have sinned.

As mentioned, others, like Paul himself, do not feel this way at all. They know that the idol has no existence and that for them there is no real worship involved with a statue in a temple. The meat, whether it is at a temple feast or on sale in the market place, can be eaten with impunity by Christians.

However, Paul warns that those who, like Paul himself, feel ‘liberated’ in this matter must be careful not to become a stumbling block, a source of scandal to their more sensitive brothers and sisters. If the latter see a brother or sister dining together with people in a temple and eating food that has just been offered to an idol, may they not be tempted to think that it is alright to eat this meat when, in their weakness, they still attribute some reality to these idols? If this is the case, they may further be led to believe that worshipping idols is acceptable. In this way one could bring about the spiritual destruction of a weaker brother or sister. The weak Christian could be influenced by the example of the stronger Christian and, even though he or she would feel it to be wrong, would go ahead and eat the meat offered to an idol.

The weaker brother or sister may be persuaded to eat, but afterwards would be filled with guilt for doing something he or she believed was quite wrong and against the Christian faith. What is worse, if they did this often enough, they might blunt their consciences and continue to do something they still felt in their heart of hearts was not right.

In such a situation, it is the ‘stronger’ person who has sinned. A weak conscience is wounded by eating meat offered to idols. The result may be moral tragedy. There is a sin against Christ, who is present in the ‘weaker’ person, and it could break the unity of the members of the body (the church).

So Paul has made his own decision in this matter. Even though he himself has no problems about eating such meat, he has resolved never to eat meat again rather than be a source of scandal to a weaker member of the community. Paul says he will not hurt their feelings and he will abstain from something which in itself has nothing to do with his loving and serving his Lord.

There is a very important lesson for all of us here. Certainly principles, laws and rules are very important and in general they should be observed. But there is one over-riding principle—and Paul mentions it—the principle of agape-love, that is, a sensitive and empathic caring for the well-being of the brother or sister. The not-eating of meat on such occasions was a small price to pay for a brother’s or sister’s peace of mind.

In our Church today, for instance, there are people who still have not fully come to terms with changes, new ways of seeing things, which were introduced by the Second Vatican Council years ago. To take one small example, there are people who still feel they must eat fish on Fridays, even though they know it is no longer compulsory to abstain from meat. There are also those who feel they must receive Communion on the tongue and kneeling down. For many others, receiving in the hand and standing makes much more sense, and frankly it is closer to the ancient customs of the Church.

In the long run, though, it is not an issue to be fought over (though certainly it may be discussed). By being adamant over not eating fish on Friday or taking Communion in the hand, we may drive a brother or sister away who still feels scruples about touching the Eucharistic bread, something they were sternly warned about in the past.

Yet, this does not mean that we should adopt an attitude of indifference that one way is as good as another. People do need to be formed to help them understand the mind of the Church in such matters.

In the meantime, we must carefully distinguish matters where we can in no way compromise. On marginal issues, however, we need to follow Paul’s example of being flexible1. The ultimate aim is to bring all together in union with Christ present in each one.
_____________________________

  1. This particular issue is dealt with at greater length in Paul’s Letter to the Romans (chap 14), a passage, that for some reason is not read in our liturgy. 

 


Commentary on Luke 6:27-38

For many people, even those who identify themselves as Christians, this may be one of the most difficult passages in the Gospel. It seems to express an idealism that is totally unrealistic and unattainable.

We live today in a world of terrible violence, of murder, of terrorism—the horror of attacks on the innocent, of vicious vendettas often stirred up in the press (especially the tabloids) and internet media, of rampant litigation—suing and counter-suing. Are these things not to be avenged?

Where do Jesus’ words fit in? It is worth noting that the passage begins:

I say to you who are listening…

In order to understand what Jesus is really saying to us, we have to put aside our prejudices and assumptions and really listen to what he is saying. This passage, in particular, is one where we are likely to react emotionally.

Jesus says:

Love your enemies; do good to those who hate you; bless those who curse you; pray for those who mistreat you.

We may feel that to follow this teaching is to try something which is totally beyond our capacity, that it would require a tremendous amount of will-power, and that it would only encourage those people to behave even worse. In the Old Testament, hatred of evildoers is presumed to be the right attitude to have. But Jesus is extending love to the enemy and the persecutor.

This is the core of Jesus’ teaching, which he himself practised. The Golden Rule, which is sometimes expressed as “Do not do to others what you would not want them to do to you”, is expressed here in positive terms.

The first big hurdle is the word “love”. For us, it is a very emotional word, implying both affection and intimacy. For us, in English, to ‘love’ is most often associated with to ‘be in love with’, to ‘be attracted to’, to ‘desire’. But Jesus is not telling us to be in love with our enemies. He is not even telling us to like them. The Greek verb which the Gospel uses is agapao from which the noun agape comes. Agape [pronounced ‘ah-gah-pay’] is a special kind of love. It is not the physically-expressed love of lovers, nor is it the love of close friends. It is rather an attitude of positive regard towards other people by which I wish for their well-being.

This, in fact, is the love that God has for us. It is a one-sided love in the sense that a return is not expected. God reaches out in infinite love to every single person without exception. God wishes every person to experience that love; God wishes the fullest well-being of every single person. That love of his is often not returned; it is often rejected or ignored.

But it continues unabated, like the father in the story of the prodigal son waiting for his boy to come back. The father continued to love his son even in his lowest moments of debauchery and degradation. It was the same with the people who were nailing Jesus to the cross. He prayed for them—for their being forgiven—and that they might come to a realisation of just what they were doing. In this sense, loving our enemies seems altogether reasonable. And not only not impossible, but really the only thing to do.

Who are our “enemies”? First of all, they are not our enemies in the sense that we hate them or want to harm them. In that sense, a Christian should have no enemies. Rather, enemies are people who are hostile to us. They want to harm us, take revenge on us, even destroy us. There are two ways we can deal with such people. We can set out to do more harm to them, to take revenge on them, or try to wipe them out completely. Or we can try and work to turn them round.

Our problem is that we tend to focus too much on ourselves and our own immediate needs, and overlook the needs of others. To love as God loves is to focus more on others. We can only do this if we have a strong inner sense of security and self-acceptance. Then we are not too worried about what people say about us or do to us.

And then, too, we can turn our attention much more to the one who is hating or harming. We will begin to ask why do they have to act in this way. What is hurting inside them that drives them to such behaviour? Already we are, just by thinking in this way, beginning to care for our enemy and beginning to love him or her. And is not this a much better solution to the problem? Is it not better to bring peace back into that person’s life and initiate a healing process in them and between them and us?

Jesus is not at all asking us to do something ‘unnatural’. We do not naturally want to hate or be hated. We want to love and to be loved. We see many parts of the world where, for years, there has been a process of hatred and retaliation in a never-ending spiral of vengeance and loss of life. The only way to break this cycle is to follow Jesus’ advice. It is not a lose-lose or lose-win situation; it is a win-win situation where everyone benefits.

Perhaps words of the late St Teresa of Calcutta (Mother Teresa) are appropriate here:

“Love, to be true, has to hurt. I must be willing to give whatever it takes not to harm other people and, in fact, to do good to them. This requires that I be willing to give until it hurts. Otherwise, there is no love in me and I bring injustice, not peace, to those around me.”

To put Jesus’ teaching into effect is not a matter of strengthening our will to do something very difficult, but to change our conventional thinking at the deepest level, to see things his way. Once we do that, it becomes much easier.

Jesus’ application of this teaching has also been the subject of much mockery:

If anyone strikes you on the cheek, offer the other also, and from anyone who takes away your coat do not withhold even your shirt.

We think that in a world where macho reigns, this is just too much! Only wimps would follow Jesus’ advice because they are afraid to do anything else! Our movie ‘heroes’ know what to do in such cases: mow them down, knock them out, blow them up!

Again, it is a question of seeing things from Jesus’, that is, God’s viewpoint. Turning the other cheek, as it is presented here, is not at all an act of weakness. It requires great courage and great inner strength and an awareness that the one who strikes is the one who is really weak. It is easy to lash out at another person by word or act. It is easy to hit back; it is almost an instinctive reaction, but it is not the truly human response.

To hit back is to reduce oneself to the same level as one’s attacker, and it solves nothing in the long run. Deliberately and calmly not to hit back is to refuse (in the words of Canadian-born psychiatrist, Eric Berne) “to play the other person’s game”. It is to break the cycle and change the level of the playing field and move it to a higher level—the level of mutual respect and human dignity.

Jesus set the example when he was struck on the face during his trial. During the whole degradation of the Passion his dignity shines out, in contrast to the pathetic posturings of his judges and tormentors. This was the spirit that guided some leaders like Mahatma Gandhi and Martin Luther King Jr, and which is behind all movements devoted to active non-violence.

Jesus lived the example of the principle: ‘Treat others as you would like them to treat you’. You do not want to be hated or struck so you refuse, no matter what happens, to hate or strike another person. He also said:

If you love those who love you, what credit is that to you? For even sinners love those who love them.

So no, we will not react simply in the way others deal with us. As followers of Christ, we see things in a completely different way and we want to behave differently. We believe that not only do we personally benefit from following Jesus’ way, but that others too will benefit and may even come to our point of view.

Finally, Jesus calls us to follow the model of God himself:

Be merciful, just as your Father is merciful.

In Matthew’s Gospel it is written:

Be perfect, therefore, as your heavenly Father is perfect.
(Matt 5:48)

The meaning is the same: our perfection consists in our empathetic reaching out in compassionate agape to every single person. And, through us, the compassion of God can then be experienced by people.

We are not to judge or condemn persons. (This is not the same as being asked and required to give an objective and discerned evaluation of a person’s behaviour or fitness for some task or position; behavior does have consequences.) And we are to forgive. Then we will not be condemned, and we will in turn receive forgiveness.

The emphasis is on reaching out to others rather than gathering for ourselves and being turned in on our little, insecure selves. Jesus says:

Forgive, and you will be forgiven; give, and it will be given to you.

Jesus put this graphically when he told us to give not only our cloak to someone asking for it but our tunic as well. Given that the poor in those days only had two garments, that would leave the donor totally naked!

But that is the point—the one filled with the spirit of Christ has nothing to lose, nothing of which to be ashamed. Life consists in what we are able to give and not what we can get. Jesus says to us:

…the measure you give will be the measure you get back.

And that, above all, applies to agape-love. Everyone can give an endless supply of that.

https://sacredspace.com/commentary

 

 


Thursday, September 10, 2026

Ordinary Time

Opening Prayer

God our Father,

You redeem us and make us Your children in Christ. Look upon us, give us true freedom and bring us to the inheritance You promised.

We ask this through our Lord Jesus Christ, Your Son, who lives and reigns with You and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Luke 6: 27-38

Jesus said to his disciples: "To you who hear I say, love your enemies, do good to those who hate you, bless those who curse you, pray for those who mistreat you. To the person who strikes you on one cheek, offer the other one as well, and from the person who takes your cloak, do not withhold even your tunic. Give to everyone who asks of you, and from the one who takes what is yours do not demand it back. Do to others as you would have them do to you. For if you love those who love you, what credit is that to you? Even sinners love those who love them. And if you do good to those who do good to you, what credit is that to you? Even sinners do the same. If you lend money to those from whom you expect repayment, what credit is that to you? Even sinners lend to sinners, and get back the same amount. But rather, love your enemies and do good to them, and lend expecting nothing back; then your reward will be great and you will be children of the Most High, for he himself is kind to the ungrateful and the wicked. Be merciful, just as also your Father is merciful. "Stop judging and you will not be judged. Stop condemning and you will not be condemned. Forgive and you will be forgiven. Give and gifts will be given to you; a good measure, packed together, shaken down, and overflowing, will be poured into your lap. For the measure with which you measure will in return be measured out to you."

Reflection

In today’s Gospel we have the second part of the “discourse on the plain.” In the first part (Lk 6: 20-26), Jesus addresses Himself to the disciples (Lk 6: 20). In the second part (Lk 6: 27-49), He addresses Himself “to you who listen to Me,” that is, the great crowds of poor and sick people, who had come from all parts (Lk 6: 17-

19).

           Luke 6: 27-30: Love your enemies! The words that Jesus addresses to these people are demanding and difficult: to love your enemies, not to curse them, to present the other cheek to anyone who slaps you on one cheek, and do not protest or complain when somebody takes what is yours. Taken literally, these commands seem to favor the rich who rob, but not even Jesus observes them literally. When the soldier struck Him on the face, He did not offer the other cheek but rather reacted firmly: “If there is some offense in what I said, point it out, but if not why do you strike Me?” (Jn 18: 22-23). Then, how are these words to be understood? The following verses help us to understand what Jesus wants to teach us.

           Luke 6: 31-36: The Golden Rule! to imitate God. Two sayings of Jesus help us to understand what He wants to teach. The first saying is the so-called Golden Rule: “Treat others as you would like people to treat you!” (Lk 6: 31). The second saying is “Be merciful as your Father in Heaven is merciful!” (Lk 6: 36). These two directives indicate that Jesus does not want simply to change the situation, because nothing would change. He wants to change the system. The novelty which He wants to construct comes from the new experience of God the Father, full of tenderness who accepts all! The words of threat against the rich cannot be the occasion of revenge on the part of the poor! Jesus demands the contrary attitude: “Love your enemies!” Love cannot depend on what I receive from others. True love should want the good of others, independently of what he or she does for me. Love should be creative, because that is how God’s love is for us: “Be merciful, as your Heavenly Father is merciful!” Matthew says the same thing with other words: “Be perfect as your Father in Heaven is perfect” (Mt 5: 48). Never will anyone be able to say, “Today I have been perfect as the Father in Heaven is perfect! I have been merciful as the Father in Heaven is merciful.” We will always be below the measure which Jesus has placed before us.

In Luke’s Gospel, the Golden Rule says, “Treat others as you would like people to treat you!” (Lk 6: 31). Matthew, in his Gospel, gives a different formulation: “Treat others as you would like others to treat you.” And he adds, “That is the Law and the Prophets” (Mt 7: 12). Practically, all religions in the whole world have the same Golden Rule with a diverse formulation. This is a sign that a universal intuition or desire is expressed which comes from God and is part of our being in the image of God.

           Luke 6: 37-38: “Do not judge and you will not be judged; do not condemn and you will not be condemned; forgive and you will be forgiven; give and there will be gifts for you; a full measure, pressed down, shaken together, and overflowing, will be poured into your lap; because the standard you use will be the standard used for you.” These are four counsels: two in a negative form, do not judge and do not condemn; and two in positive form: to forgive and to give an abundant measure. When He says, “there will be gifts for you,” Jesus refers to the treatment which God wants to bestow on us. But when our way of treating others is mean, God cannot use with us the abundant and overflowing measure that He would want to use.

Celebrate the visit of God. The Discourse on the Plains or the Sermon on the Mount, from the beginning, leads the listeners to make a choice, to opt, in favor of the poor. In the Old Testament, several times, God placed before people this same choice, blessing or curse. People were given the freedom to choose: “Today I call heaven and earth to witness against you: I am offering you life or death, blessing or curse. Choose life, then, so that you and your descendants may live” (Deut 30: 19). It is not God who condemns, but the people themselves according to the choice that they make between life and death, good or evil. These moments of choosing are moments of the visit of God to His people (Gen 21: 1; 50: 24-25); Ex 3: 16; 32: 34; Jr 20: 10; Ps 65: 10; Ps 80: 15; Ps 106: 4). Luke is the only Evangelist who uses this image of the visit of God (Lk 1: 68, 78; 7: 16; 19: 44; Acts 15: 16). For Luke it is the visit of God which places the choice between blessing or curse before people: “Blessed are you who are poor” and “Alas for you, the rich!” But people do not recognize the visit of God (Lk 19: 44).

Personal Questions

           Do we look at life and at people with the same viewpoint as Jesus?

           What does it mean today “be merciful as your Heavenly Father is merciful”?

           Am I as literal as Jesus in love and mercy, or do I rationalize it away and compartmentalize it so it doesn’t apply to situations in my life?

Concluding Prayer

Yahweh, You examine me and know me, You know when I sit, when I rise, You understand my thoughts from afar. You watch when I walk or lie down, You know every detail of my conduct. (Ps 139: 1-3)

www.ocarom.org

 

10.09.2026: THỨ NĂM TUẦN XXIII THƯỜNG NIÊN

 


10/09/2026

Thứ Năm tuần 23 thường niên

 

Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 8, 1b-7, 11-13

“Anh em làm tổn thương lương tâm yếu đuối của họ, là anh em phạm đến Ðức Kitô”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, sự thông thái làm cho người ta ra kiêu căng, còn lòng yêu thương thì xây dựng. Nếu ai tưởng mình biết điều gì, thì kẻ ấy chưa biết mình phải biết đúng cách. Nhưng nếu ai yêu mến Thiên Chúa, thì kẻ ấy được Thiên Chúa nhận biết. Còn về đồ ăn đã cúng tế cho các ngẫu tượng, chúng ta biết ngẫu tượng ở thế này là hư vô, và chẳng có Chúa nào khác ngoài một Thiên Chúa. Vì chưng, dù trên trời dưới đất, có những vị được người ta gọi là thần, (thật ra người ta cho rằng có nhiều thần nhiều chúa), nhưng đối với chúng tôi, chỉ có một Thiên Chúa là Cha, bởi Người mà mọi sự đều có và chúng ta phải quy về Người. Và có một Chúa là Ðức Giêsu Kitô, nhờ Người mà có mọi sự, và cũng nhờ chính Người mà có chúng ta. Nhưng không phải mọi người đều có sự thông biết, vì cho đến nay, còn có ít kẻ giữ thói quen thờ ngẫu thần, nên họ ăn của cúng tế cho ngẫu tượng, và lương tâm họ vốn yếu đuối, nên ra nhơ nhớp.

Và tại sự thông biết của ngươi, mà người anh em yếu đuối phải hư đi, người anh em mà Ðức Kitô đã chết cho. Và làm tổn thương lương tâm yếu đuối của họ, là anh em phạm đến Ðức Kitô. Vì thế, nếu thức ăn làm cho người anh em tôi vấp phạm, thì tôi sẽ không ăn thịt cho tới muôn đời, kẻo làm cho người anh em tôi vấp phạm.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 138, 1-3. 13-14ab. 23-24

Ðáp: Lạy Chúa, xin hướng dẫn con trong đường lối đời đời (c. 24b).

Xướng: Lạy Chúa, Ngài thăm dò và biết rõ con, Ngài biết con lúc con ngồi, khi con đứng. Ngài hiểu thấu tư tưởng con từ đàng xa. Khi con bước đi hay nằm nghỉ, Ngài thấy hết; Ngài để ý tới mọi đường lối của con.

Xướng: Chính Ngài đã nặn ra thận tạng con, đã dệt ra con trong lòng thân mẫu. Con ngợi khen Ngài đã tạo nên con lạ lùng như thế, vì công cuộc của Ngài thực diệu huyền.

Xướng: Lạy Chúa, xin dò xét con và nhận biết lòng con; xin thử thách con và biết tỏ tư tưởng con. Xin Chúa nhìn coi hoặc giả con đi đường bất chính, và xin hướng dẫn con trong đường lối đời đời.

 

Alleluia: 2 Cr 5, 19

Alleluia, alleluia! – Thiên Chúa ở trong Ðức Kitô đã giải hoà thế gian với Người, và đã đặt lời giải hoà trên môi miệng chúng tôi. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Lc 6, 27-38

“Các con hãy tỏ lòng thương xót như Cha các con hay thương xót”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy bảo các con đang nghe Thầy đây: Các con hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn cho những kẻ ghét mình, hãy chúc phúc cho những kẻ nguyền rủa mình, hãy cầu nguyện cho những kẻ vu khống mình. Ai vả con má bên này, thì đưa cả má bên kia; ai lột áo ngoài của con, thì con cũng đừng cản nó lấy áo trong. Ai xin, thì con hãy cho, và ai lấy gì của con, thì đừng đòi lại.

Các con muốn người ta làm điều gì cho các con, thì hãy làm cho người ta như vậy. Nếu các con yêu những kẻ yêu các con, thì còn ân nghĩa gì nữa? Vì cả những người tội lỗi cũng yêu những ai yêu họ. Và nếu các con làm ơn cho những kẻ làm ơn cho các con, thì còn ân nghĩa gì? Cả những người tội lỗi cũng làm như vậy. Và nếu các con cho ai vay mượn mà trông người ta trả lại, thì còn ân nghĩa gì? Cả những người tội lỗi cũng cho những kẻ tội lỗi vay mượn để rồi được trả lại sòng phẳng.

Vậy các con hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn và cho vay mượn mà không trông báo đền. Phần thưởng của các con bấy giờ sẽ lớn lao, và các con sẽ là con cái Ðấng Tối Cao, vì Người nhân hậu với những kẻ bội bạc và những kẻ gian ác.

Vậy các con hãy ở nhân từ như Cha các con là Ðấng nhân từ. Ðừng xét đoán, thì các con sẽ khỏi bị xét đoán; đừng kết án, thì các con khỏi bị kết án. Hãy tha thứ, thì các con sẽ được thứ tha. Hãy cho, thì sẽ cho lại các con; người ta sẽ lấy đấu hảo hạng, đã dằn, đã lắc và đầy tràn mà đổ vào vạt áo các con. Vì các con đong đấu nào, thì cũng sẽ được đong trả lại bằng đấu ấy”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về 1 Cô-rin-tô 8,1-7. 11-13

Giờ đây, Phao-lô chuyển sang một vấn đề cụ thể khác của các tín hữu tại Cô-rin-tô: vấn đề ăn thịt đã được dâng cúng cho thần tượng.

Bản dịch *New American Bible* có một ghi chú hữu ích về những vấn đề cốt lõi đang được đề cập:

“Câu hỏi thứ hai của người Cô-rin-tô liên quan đến thịt đã được tế lễ cho thần tượng; trong vấn đề này, họ thể hiện một quan niệm lệch lạc về sự tự do, điều mà Phao-lô cố gắng chấn chỉnh tại đây. Các chương này chứa đựng một lập luận nhất quán và xuyên suốt, minh họa phương pháp suy tư thần học của Phao-lô về một tình huống nan giải trong đời sống đạo đức. Mặc dù vấn đề ông đang giải quyết thuộc về quá khứ [cụ thể là việc ăn thịt dâng cúng cho thần tượng], nhưng những nguyên tắc chỉ đạo cho các quyết định đạo đức mà ông đưa ra vẫn giữ nguyên giá trị lâu dài.”

Về cơ bản, Phao-lô kêu gọi họ hãy nhìn nhận sự tự do Ki-tô của mình dưới góc độ cộng đồng thay vì cá nhân. Nhiều quyết định mà họ cho là chỉ liên quan đến mối tương giao riêng tư với Chúa thực ra lại có những hệ quả đối với cộng đồng. Hơn nữa, các quyết định đạo đức không thể chỉ dựa trên những suy xét lý thuyết suông; chúng phải dựa vào hoàn cảnh thực tế, cụ thể là dựa trên giá trị và nhu cầu của người khác cũng như trách nhiệm lẫn nhau trong cộng đồng. Tại đây, Phao-lô đưa ra chủ đề về sự “gây dựng” (tiếng Hy Lạp: *oikodome*)—tức là dùng hành động cá nhân để đóng góp vào sự an vui và tăng trưởng của cộng đồng. (Xem thêm 1 Cô-rin-tô 14; Rô-ma 14,1-15.)

Chủ đề—thịt tế lễ cho thần tượng—được đề cập ngay lập tức. Điều này ám chỉ loại thịt đã được dâng cúng cho các thần tượng tại những đền thờ ngoại giáo. Phần thịt còn lại sau nghi thức tế lễ có thể được các tư tế, cũng như người dâng lễ cùng bạn bè của họ, dùng trong các bữa tiệc tại đền thờ hoặc được bán tại chợ thịt công cộng. (Tại di chỉ thành phố Cô-rin-tô cổ đại, các nhà khảo cổ đã phát hiện hai ngôi đền có những căn phòng dường như được dùng cho các bữa tiệc ngoại giáo, nơi người ta ăn thịt đã dâng cúng cho thần tượng; các tín hữu Ki-tô có thể đã được bạn bè ngoại giáo mời tham dự những bữa tiệc như vậy.) Một số tín hữu cảm thấy rằng nếu ăn loại thịt này, họ đang tham gia vào việc thờ phượng ngoại giáo và do đó làm tổn hại đến lời chứng của mình về Đấng Ki-tô. Tuy nhiên, những tín hữu khác lại không nghĩ như vậy.

Đoạn Kinh Thánh hôm nay mở đầu bằng một tuyên bố có phần trừu tượng và mơ hồ, khiến người đọc tự hỏi Phao-lô đang dẫn dắt chúng ta đến đâu. Thực ra, ông đang trình bày một nguyên tắc vô cùng quan trọng cho đời sống hiệp thông giữa các tín hữu—một nguyên tắc mà nếu bỏ qua, chúng ta sẽ phải gánh chịu hậu quả nghiêm trọng. Phao-lô mở đầu bằng một câu khẩu hiệu có vẻ rất quen thuộc: "Tất cả chúng ta đều có tri thức." Tại Hy Lạp, tri thức được coi là tất cả, nhưng Phao-lô cho rằng nó có thể khiến con người trở nên kiêu ngạo. Ông khẳng định điều thực sự xây dựng con người chính là tình yêu thương (một chủ đề trọng tâm của bức thư này). Tri thức thiếu vắng tình yêu thương thì thật cằn cỗi. Những người sở hữu nhiều tri thức chưa chắc đã thực sự thấu hiểu ý nghĩa của cuộc sống.

Người thực sự khôn ngoan (như Socrates) là người biết rõ những gì mình không biết. Điều này gợi nhớ đến những người xuất hiện trong các chương trình truyền hình, dù sở hữu kiến ​​thức uyên bác về đủ mọi lĩnh vực nhưng lại tỏ ra khá lúng túng hoặc bất lực trong việc đối diện với cuộc sống thực tế. Tri thức thuần túy có thể dẫn đến sự kiêu ngạo và cảm giác mình vượt trội hơn người khác; trái lại, tình yêu thương mang tính xây dựng. Thà là một người tràn đầy tình yêu thương chân thật dù thiếu hiểu biết về thần học, còn hơn là một nhà thần học lỗi lạc nhưng lại hoàn toàn thiếu vắng tình yêu thương.

Người biết yêu thương, và đặc biệt là người yêu mến Đức Chúa Trời, thì "được Ngài biết đến"; nghĩa là họ có trải nghiệm trực tiếp về tình yêu của Đức Chúa Trời và nhờ đó biết cách đối nhân xử thế. Đây mới chính là tri thức thực sự đáng quý.

Đoạn Kinh Thánh hôm nay đóng vai trò dẫn nhập cho một vấn đề rất thiết thực đối với các tín hữu tại Cô-rin-tô: việc ăn những thức ăn có thể đã được dâng cúng cho thần tượng. Bản thân vấn đề này rõ ràng không còn là trở ngại đối với người dân ở hầu hết các nước phương Tây, nhưng nó vẫn có thể là vấn đề liên quan đến lương tâm tại một số quốc gia ở châu Á và châu Phi.

Khi ấy, những câu hỏi đặt ra cho các tín hữu Cô-rin-tô là: Ki-tô hữu có nên ăn những thức ăn đó hay không? Liệu việc ăn những thức ăn này có làm tổn hại đến đức tin Ki-tô của họ? Họ có thể nhận lời mời dùng bữa tại nhà hoặc đền thờ của người ngoại giáo – nơi có những thức ăn như vậy – hay không?

Một số Ki-tô hữu, đặc biệt là những người mới tin Chúa sau khi từ bỏ lối sống ngoại giáo trước đây, cảm thấy rằng việc ăn loại thịt này đồng nghĩa với việc tham gia vào nghi thức thờ cúng thần tượng và làm tổn hại đến đức tin của mình. Tuy nhiên, những người khác – bao gồm cả Phao-lô và có lẽ cả những người có xuất thân Do Thái giáo – lại hoàn toàn không nghĩ như vậy.

Phao-lô đưa ra một câu trả lời rất thấu đáo và tinh tế, một câu trả lời mà chúng ta cần suy ngẫm kỹ lưỡng. Ông cho rằng, về nguyên tắc, những Kitô hữu đã được khai sáng hoàn toàn có quyền tự quyết, nhưng họ phải tránh làm lung lạc những anh chị em khác – những người chưa thoát khỏi các quan niệm cũ từ trước khi họ trở thành tín hữu. Nói cách khác, như ông đã từng khẳng định, chỉ có tri thức thôi thì chưa đủ để đưa ra một quyết định đúng đắn; cần phải tính đến cả lòng yêu thương người lân cận nữa.

Trong đoạn văn này, trước hết Phao-lô trình bày những xác tín của chính mình về vấn đề này. Ông cho rằng thực ra chẳng cần phải bận tâm về chuyện thức ăn đã được cúng cho thần tượng, bởi lẽ các thần tượng ấy chẳng đại diện cho điều gì cả. Chỉ có một Thiên Chúa duy nhất mà thôi; còn lại tất cả chỉ là đồ giả tạo. Quả thực, trong hệ thống thần linh Hy Lạp và La Mã, có vô số vị thần được hàng ngàn người tôn thờ, nhưng người Kitô hữu hiểu rõ rằng chúng hoàn toàn không có thực.

Đối với Phao-lô cũng như đối với chúng ta:

…chỉ có một Thiên Chúa là Chúa Cha; mọi sự đều do Người mà có và chúng ta hiện hữu vì Người; và chỉ có một Chúa là Đức Giê-su Ki-tô; mọi sự đều nhờ Người mà có và chúng ta hiện hữu nhờ Người.

Những lời khẳng định này xuất hiện dưới nhiều cách diễn đạt khác nhau trong các lá thư của Phao-lô.

Tuy nhiên, Phao-lô cũng lưu ý rằng các tín hữu tại Cô-rin-tô cần nhìn nhận thực tế là trong cộng đoàn họ có nhiều người mới theo đạo vẫn chưa hoàn toàn rũ bỏ được những quan niệm mê tín cũ. Dù đã từ bỏ việc thờ cúng thần tượng, họ vẫn cảm thấy các vị thần ấy có phần nào đó là thực. Họ có khuynh hướng nghĩ rằng thức ăn được dâng cúng cho thần tượng là dành cho một thực thể có thật. Nếu được mời dùng bữa trong các buổi tiệc sau nghi thức thờ phượng tại đền thờ, họ cảm thấy như mình đang tham gia vào việc thờ cúng thần tượng và phạm tội.

Như đã đề cập, những người khác – chẳng hạn như chính Phao-lô – lại không hề có cảm giác như vậy. Họ hiểu rằng thần tượng không có thực và đối với họ, việc tiếp xúc với bức tượng trong đền thờ không hề mang ý nghĩa thờ phượng thực sự nào. Do đó, người Kitô hữu có thể an tâm dùng loại thịt này, dù là trong tiệc đền thờ hay khi mua tại chợ.

Dẫu vậy, Phao-lô cảnh báo rằng những ai cảm thấy mình được "tự do" trong vấn đề này – như chính ông – cần phải cẩn trọng để không trở thành cớ vấp phạm hay nguồn gây tai tiếng cho những anh chị em có tâm hồn nhạy cảm hơn. Nếu người anh em hoặc chị em có đức tin còn non yếu nhìn thấy một tín hữu khác đang cùng người khác dùng bữa trong đền thờ và ăn thức ăn vừa được cúng cho thần tượng, liệu họ có bị cám dỗ để nghĩ rằng việc ăn loại thịt này là điều chấp nhận được hay không—trong khi vì sự yếu đuối của mình, họ vẫn coi các thần tượng đó là có thực? Nếu điều này xảy ra, họ có thể bị dẫn dắt đến chỗ tin rằng việc thờ cúng thần tượng là điều được phép. Theo cách đó, một người có thể gây ra sự hủy hoại về mặt tâm linh cho người anh em hoặc chị em yếu đuối hơn. Người Ki-tô hữu yếu đuối có thể chịu ảnh hưởng từ tấm gương của người mạnh mẽ hơn; và mặc dù cảm thấy đó là điều sai trái, họ vẫn cứ ăn loại thịt đã cúng cho thần tượng.

Người anh em hoặc chị em yếu đuối có thể bị thuyết phục để ăn, nhưng sau đó lại tràn ngập cảm giác tội lỗi vì đã làm điều mà họ tin là hoàn toàn sai trái và đi ngược lại đức tin Ki-tô. Tệ hơn nữa, nếu cứ làm như vậy nhiều lần, lương tâm họ có thể trở nên chai lì, và họ tiếp tục làm điều mà tận sâu trong lòng họ vẫn cảm thấy là không đúng đắn.

Trong tình huống như vậy, chính người "mạnh mẽ" hơn mới là người phạm tội. Lương tâm yếu đuối bị tổn thương bởi việc ăn thịt cúng thần tượng. Hậu quả có thể là một bi kịch về mặt đạo đức. Đó là tội phạm đến Đấng Ki-tô—Đấng hiện diện nơi người "yếu đuối" kia—và điều đó có thể phá vỡ sự hiệp nhất giữa các chi thể trong thân thể (tức Hội Thánh).

Vì vậy, Phao-lô đã đưa ra quyết định của riêng mình về vấn đề này. Mặc dù bản thân ông không thấy có vấn đề gì với việc ăn loại thịt đó, ông quyết định sẽ không bao giờ ăn thịt nữa thay vì trở thành nguyên nhân gây vấp phạm cho một thành viên yếu đuối hơn trong cộng đồng. Phao-lô nói rằng ông sẽ không làm tổn thương cảm xúc của họ và sẽ kiêng cữ một điều mà tự nó chẳng liên quan gì đến việc ông yêu mến và phục vụ Chúa của mình.

Có một bài học rất quan trọng dành cho tất cả chúng ta ở đây. Chắc chắn rằng các nguyên tắc, luật lệ và quy định là rất quan trọng và nhìn chung cần phải được tuân thủ. Tuy nhiên, có một nguyên tắc tối thượng—và Phao-lô đã đề cập đến điều đó—chính là nguyên tắc về tình yêu *agape*; đó là sự quan tâm đầy nhạy bén và thấu cảm đối với sự an lành của người anh em hoặc chị em mình. Việc không ăn thịt trong những dịp như vậy là một cái giá nhỏ phải trả để đổi lấy sự bình an trong tâm hồn của người anh em hay chị em mình. Chẳng hạn, trong Giáo hội ngày nay, vẫn có những người chưa hoàn toàn chấp nhận được những thay đổi hay những cách nhìn nhận mới mà Công đồng Vatican II đã đưa ra từ nhiều năm trước. Lấy một ví dụ nhỏ: có những người vẫn cảm thấy mình bắt buộc phải ăn cá vào các ngày thứ Sáu, dù họ biết rằng việc kiêng thịt không còn là quy định bắt buộc nữa. Cũng có những người cho rằng họ phải rước lễ bằng miệng và trong tư thế quỳ gối. Trong khi đó, đối với nhiều người khác, việc rước lễ trên tay và ở tư thế đứng lại hợp lý hơn nhiều; và thực ra, cách làm này cũng gần gũi hơn với các tập tục cổ xưa của Giáo hội.

Tuy nhiên, xét về lâu dài, đây không phải là vấn đề đáng để tranh cãi (dù chắc chắn ta có thể thảo luận về nó). Việc khăng khăng giữ thói quen không ăn cá vào ngày thứ Sáu hay nhất quyết không rước lễ trên tay có thể khiến một người anh chị em nào đó cảm thấy ái ngại hoặc băn khoăn khi chạm vào Bánh Thánh—điều mà trước đây họ từng bị cảnh báo nghiêm ngặt là không được làm.

Dẫu vậy, điều này không có nghĩa là chúng ta nên giữ thái độ thờ ơ, coi cách nào cũng tốt như nhau. Người tín hữu cần được hướng dẫn để hiểu rõ tinh thần của Giáo hội về những vấn đề này.

Trong khi đó, chúng ta cần phân biệt rõ ràng những vấn đề mà ta tuyệt đối không thể nhượng bộ. Tuy nhiên, đối với những vấn đề không mang tính cốt lõi, ta cần noi gương Thánh Phaolô để có thái độ linh hoạt1 . Mục đích cuối cùng là quy tụ mọi người lại với nhau trong sự hiệp nhất với Đức Kitô, Đấng đang hiện diện nơi mỗi người.

_____________________________

1.                   Vấn đề cụ thể này được bàn luận kỹ hơn trong Thư gửi tín hữu Rôma (chương 14)—một đoạn văn mà vì lý do nào đó lại không được đọc trong phụng vụ của chúng ta.

 


Chú giải về Tin Mừng Luca 6,27-38

Đối với nhiều người, kể cả những ai tự nhận mình là Kitô hữu, đây có lẽ là một trong những đoạn khó hiểu nhất của Tin Mừng. Nó dường như thể hiện một lý tưởng hoàn toàn phi thực tế và bất khả thi.

Ngày nay, chúng ta đang sống trong một thế giới đầy rẫy bạo lực khủng khiếp, giết chóc và khủng bố—những cuộc tấn công kinh hoàng nhắm vào người vô tội, những mối thù hằn tàn độc thường bị thổi bùng trên báo chí (đặc biệt là các tờ báo lá cải) và mạng internet, cùng tình trạng kiện tụng tràn lan—kiện qua kiện lại. Chẳng lẽ những điều này không đáng bị trả đũa sao?

Vậy lời dạy của Chúa Giêsu có chỗ đứng nào ở đây? Cần lưu ý rằng đoạn Tin Mừng này bắt đầu bằng câu:

Thầy bảo các con đang lắng nghe đây...

Để hiểu được điều Chúa Giêsu thực sự muốn nói với chúng ta, ta cần gạt bỏ những định kiến ​​và suy đoán của mình để thực sự lắng nghe lời Người. Riêng đoạn Tin Mừng này rất dễ khơi dậy những phản ứng đầy cảm xúc trong chúng ta.

Chúa Giêsu phán:

Hãy yêu kẻ thù; hãy làm ơn cho kẻ ghét mình; hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa mình; hãy cầu nguyện cho kẻ ngược đãi mình.

Chúng ta có thể cảm thấy rằng việc tuân theo lời dạy này là một nỗ lực vượt quá khả năng của mình, đòi hỏi một ý chí phi thường, và chỉ khiến những kẻ đó hành xử tệ hơn mà thôi. Trong Cựu Ước, thái độ đúng đắn được cho là phải căm ghét kẻ làm điều ác. Thế nhưng, Chúa Giêsu lại mở rộng tình yêu thương đến cả kẻ thù và kẻ bách hại mình.

Đây chính là cốt lõi trong lời dạy của Chúa Giêsu, điều mà chính Người đã thực hành. "Quy tắc Vàng" – đôi khi được diễn đạt là "Đừng làm cho người khác điều mà bạn không muốn họ làm cho mình" – ở đây lại được diễn đạt theo chiều hướng tích cực.

Rào cản lớn đầu tiên chính là từ "yêu". Đối với chúng ta, đây là một từ mang nặng cảm xúc, hàm ý cả tình cảm lẫn sự thân mật. Trong tiếng Anh, từ "yêu" (love) thường gắn liền với ý nghĩa "phải lòng", "bị thu hút" hoặc "khao khát". Tuy nhiên, Chúa Giêsu không bảo chúng ta phải "phải lòng" kẻ thù. Người thậm chí không bảo chúng ta phải "có cảm tình" với họ. Động từ tiếng Hy Lạp được sử dụng trong Tin Mừng là *agapao*, nguồn gốc của danh từ *agape*. Agape [phát âm là ‘ah-gah-pay’] là một loại tình yêu đặc biệt. Đó không phải là thứ tình yêu thể hiện qua sự gần gũi thể xác giữa những người yêu nhau, cũng chẳng phải là tình cảm gắn bó giữa bạn bè thân thiết. Thay vào đó, nó là thái độ trân trọng và thiện chí dành cho người khác, trong đó ta luôn mong cầu những điều tốt đẹp nhất đến với họ.

Thực ra, đây chính là tình yêu mà Thiên Chúa dành cho chúng ta. Đó là một tình yêu tự nguyện và không đòi hỏi sự đền đáp. Thiên Chúa dang rộng vòng tay với tình yêu vô biên dành cho từng người một, không loại trừ ai. Ngài mong muốn mỗi người đều được cảm nhận tình yêu ấy và hưởng trọn vẹn những điều tốt lành nhất. Tuy nhiên, tình yêu ấy thường không được đáp lại; nó thường bị khước từ hoặc ngó lơ.

Dẫu vậy, tình yêu ấy vẫn bền bỉ không hề vơi cạn, tựa như người cha trong câu chuyện về đứa con hoang đàng vẫn luôn ngóng chờ con mình trở về. Người cha ấy vẫn tiếp tục yêu thương con ngay cả khi cậu sa đà vào lối sống trụy lạc và suy đồi nhất. Điều tương tự cũng diễn ra với những kẻ đang đóng đinh Chúa Giê-su lên thập giá. Ngài đã cầu nguyện cho họ—xin cho họ được tha thứ—và mong họ nhận ra được bản chất việc làm của mình. Xét theo khía cạnh này, việc yêu thương kẻ thù dường như hoàn toàn hợp lý. Đó không những không phải là điều bất khả thi, mà thực sự là điều duy nhất đúng đắn cần phải làm.

Ai là "kẻ thù" của chúng ta? Trước hết, họ không phải là kẻ thù theo nghĩa là chúng ta căm ghét hay muốn làm hại họ. Theo nghĩa đó, một Kitô hữu không nên có kẻ thù nào cả. Thay vào đó, kẻ thù là những người có thái độ thù địch với chúng ta. Họ muốn làm hại, trả thù, thậm chí tiêu diệt chúng ta. Có hai cách để chúng ta đối phó với những người như vậy. Chúng ta có thể tìm cách gây thêm tổn thương cho họ, trả thù họ, hoặc cố gắng loại bỏ họ hoàn toàn. Hoặc chúng ta có thể nỗ lực để thay đổi họ.

Vấn đề của chúng ta là thường quá chú trọng vào bản thân và những nhu cầu trước mắt của mình, mà bỏ qua nhu cầu của người khác. Yêu thương như cách Chúa yêu thương nghĩa là biết quan tâm nhiều hơn đến người khác. Chúng ta chỉ có thể làm được điều này nếu có sự an tâm và khả năng chấp nhận bản thân một cách vững vàng từ bên trong. Khi đó, chúng ta sẽ không còn quá bận tâm về những gì người khác nói hay làm đối với mình.

Và khi ấy, chúng ta cũng có thể hướng sự chú ý nhiều hơn đến người đang căm ghét hoặc làm hại mình. Chúng ta sẽ bắt đầu tự hỏi tại sao họ lại hành xử như vậy. Điều gì đang gây đau khổ trong lòng họ, khiến họ có những hành vi như thế? Chỉ cần suy nghĩ theo hướng này thôi, chúng ta đã bắt đầu quan tâm và yêu thương kẻ thù của mình rồi. Chẳng phải đây là một giải pháp tốt hơn nhiều cho vấn đề sao? Chẳng phải tốt hơn khi mang lại sự bình an cho cuộc đời người đó, đồng thời khởi đầu một quá trình chữa lành cho chính họ cũng như cho mối quan hệ giữa họ và chúng ta hay sao?

Chúa Giêsu hoàn toàn không đòi hỏi chúng ta làm điều gì đó "trái tự nhiên". Theo lẽ tự nhiên, chúng ta không muốn căm ghét hay bị căm ghét. Chúng ta muốn yêu thương và được yêu thương. Chúng ta thấy nhiều nơi trên thế giới đã trải qua bao năm tháng chìm trong hận thù và trả đũa, tạo thành một vòng xoáy báo thù và mất mát sinh mạng không hồi kết. Cách duy nhất để phá vỡ vòng xoáy này là làm theo lời khuyên của Chúa Giêsu. Đó không phải là tình huống đôi bên cùng thua hay một bên thua một bên thắng; đó là tình huống đôi bên cùng có lợi, nơi mọi người đều được hưởng lợi ích. Có lẽ những lời của cố Thánh Têrêsa Calcutta (Mẹ Têrêsa) rất thích hợp trong bối cảnh này:

“Để tình yêu trở nên đích thực, nó phải mang lại sự đau đớn. Tôi phải sẵn sàng hy sinh bất cứ điều gì cần thiết để không làm hại người khác và thực sự làm điều tốt cho họ. Điều này đòi hỏi tôi phải sẵn sàng cho đi cho đến khi cảm thấy đau đớn. Nếu không, trong tôi chẳng có tình yêu nào cả, và tôi sẽ mang đến sự bất công chứ không phải hòa bình cho những người xung quanh.”

Việc thực hành lời dạy của Chúa Giêsu không phải là vấn đề cố gắng củng cố ý chí để làm một việc gì đó cực kỳ khó khăn, mà là thay đổi tư duy thông thường của chúng ta ở mức độ sâu sắc nhất, để nhìn nhận mọi việc theo cách của Ngài. Một khi làm được điều đó, mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Cách Chúa Giêsu thực hành lời dạy này cũng từng là đề tài cho nhiều sự chế giễu:

Nếu ai vả má bên này, hãy đưa cả má bên kia; và nếu ai lấy áo khoác của bạn, đừng giữ lại cả áo trong.

Chúng ta thường nghĩ rằng trong một thế giới đề cao sự mạnh mẽ, nam tính, thì điều này thật quá mức chịu đựng! Chỉ những kẻ hèn nhát mới làm theo lời khuyên của Chúa Giêsu vì họ sợ phải làm bất cứ điều gì khác! Các “người hùng” trong phim ảnh biết rõ phải làm gì trong những tình huống như vậy: hạ gục đối thủ, đánh ngất họ, hay cho nổ tung tất cả!

Một lần nữa, vấn đề nằm ở chỗ nhìn nhận sự việc từ quan điểm của Chúa Giêsu, tức là quan điểm của Thiên Chúa. Hành động đưa má bên kia ra, như được trình bày ở đây, hoàn toàn không phải là biểu hiện của sự yếu đuối. Nó đòi hỏi lòng can đảm to lớn, sức mạnh nội tâm vững vàng và sự thấu hiểu rằng chính kẻ ra tay đánh đập mới là người thực sự yếu đuối. Thật dễ dàng để trút giận lên người khác bằng lời nói hay hành động. Thật dễ dàng để đánh trả; đó gần như là một phản xạ tự nhiên, nhưng đó không phải là cách hành xử thực sự mang tính người.

Đánh trả nghĩa là tự hạ thấp mình xuống ngang hàng với kẻ tấn công, và về lâu dài, điều đó chẳng giải quyết được gì cả. Việc cố ý và bình tĩnh không đánh trả chính là từ chối (theo cách nói của bác sĩ tâm thần người Canada Eric Berne) “tham gia vào trò chơi của người kia”. Đó là hành động phá vỡ vòng luẩn quẩn, thay đổi cục diện và nâng tầm cuộc đối thoại lên một mức cao hơn—mức độ của sự tôn trọng lẫn nhau và phẩm giá con người.

Chúa Giêsu đã nêu gương sáng về điều này khi Ngài bị tát vào mặt trong phiên xét xử mình. Trong suốt cuộc Khổ nạn, phẩm giá của Ngài vẫn tỏa sáng, tương phản hoàn toàn với thái độ đầy vẻ thảm hại của những kẻ xét xử và hành hạ Ngài. Đó chính là tinh thần đã dẫn dắt các nhà lãnh đạo như Mahatma Gandhi và Martin Luther King Jr., đồng thời là nền tảng cho mọi phong trào dấn thân vào con đường bất bạo động tích cực.

Chúa Giê-su đã sống và nêu gương về nguyên tắc: "Hãy đối xử với người khác như cách bạn muốn họ đối xử với mình". Bạn không muốn bị ghét bỏ hay bị đánh đập, vì vậy, dù chuyện gì xảy ra, bạn cũng từ chối việc ghét bỏ hay đánh đập người khác. Ngài cũng từng phán:

Nếu anh em chỉ yêu thương những ai yêu thương mình, thì nào có công trạng gì? Vì ngay cả những kẻ tội lỗi cũng yêu thương những người yêu thương họ.

Vì thế, chúng ta sẽ không hành xử theo kiểu "ăn miếng trả miếng" với những người đối xử tệ với mình. Là môn đệ của Đấng Ki-tô, chúng ta nhìn nhận mọi việc theo một cách hoàn toàn khác và mong muốn hành xử khác biệt. Chúng ta tin rằng việc noi theo con đường của Chúa Giê-su không chỉ mang lại lợi ích cho chính bản thân mình, mà còn đem lại lợi ích cho người khác, thậm chí có thể khiến họ thay đổi quan điểm và cùng chia sẻ cách nhìn với chúng ta.

Cuối cùng, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta noi gương chính Thiên Chúa:

Hãy tỏ lòng thương xót, như Cha anh em là Đấng hay thương xót.

Trong Tin Mừng theo thánh Mát-thêu có chép:

Vậy anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện. (Mt 5,48)

Ý nghĩa thật sự là như nhau: sự hoàn thiện của chúng ta nằm ở việc chúng ta biết mở lòng ra với sự thấu cảm và tình yêu *agape* (tình yêu hy sinh, vô vị lợi) đầy lòng trắc ẩn đối với từng người. Và nhờ chúng ta, mọi người có thể cảm nhận được lòng trắc ẩn của Thiên Chúa.

Chúng ta không được xét đoán hay kết án người khác. (Điều này khác với việc được yêu cầu đưa ra đánh giá khách quan và sáng suốt về hành vi của một người hay sự phù hợp của họ đối với một nhiệm vụ hoặc chức vụ nào đó; bởi lẽ hành vi luôn đi kèm với hệ quả). Và chúng ta phải biết tha thứ. Khi ấy, chúng ta sẽ không bị kết án, và đến lượt mình, chúng ta cũng sẽ nhận được sự tha thứ.

Trọng tâm nằm ở việc hướng về người khác thay vì chỉ vun vén cho bản thân và cứ mãi quẩn quanh trong cái tôi nhỏ bé, đầy bất an của chính mình. Chúa Giêsu phán:

Hãy tha thứ, anh em sẽ được tha thứ; hãy cho, anh em sẽ được cho lại.

Chúa Giêsu đã diễn tả điều này một cách đầy hình ảnh khi Ngài bảo chúng ta không chỉ trao áo choàng cho người xin, mà còn trao cả áo trong nữa. Xét đến việc người nghèo thời đó thường chỉ có hai món y phục, thì hành động ấy đồng nghĩa với việc người cho sẽ hoàn toàn trần trụi!

Nhưng đó chính là điểm mấu chốt—người tràn đầy tinh thần của Đức Kitô sẽ chẳng có gì để mất, chẳng có gì phải hổ thẹn. Ý nghĩa cuộc sống nằm ở những gì ta có thể trao đi chứ không phải những gì ta có thể nhận về. Chúa Giêsu phán với chúng ta:

…anh em đong bằng đấu nào, thì cũng sẽ được đong lại bằng đấu ấy.

Và trên hết, điều này đặc biệt đúng với tình yêu *agape*. Bất cứ ai cũng có thể trao ban tình yêu ấy một cách vô tận.

 

https://sacredspace.com/commentary

 


Suy niệm: Yêu Thương Kẻ Thù

Thiên Chúa là Tình Yêu, ai sống trong Tình Yêu là sống trong Thiên Chúa; ai sống trong hận thù, người đó cũng chối bỏ Thiên Chúa. Ðã đi vào cuộc sống là đặt mình vào tương quan với Thiên Chúa: hoặc là sống cho và với Thiên Chúa; hoặc là chối bỏ Ngài.

Chúa Giêsu không đến trần gian để thiết lập một hệ thống luân lý, Ngài đến trước hết là để mặc khải tình yêu của Thiên Chúa và đặt con người vào mối tương quan với Thiên Chúa. Vì là hình ảnh của Thiên Chúa Tình Yêu nên con người cũng phải sống như Thiên Chúa Tình Yêu. Chỉ có một tình yêu đúng nghĩa nhất, đó là tình yêu của Thiên Chúa, và cũng chỉ có một cách yêu đúng đắn nhất, đó là yêu như Thiên Chúa yêu. Qua cuộc sống của Ngài, qua các quan hệ của Ngài với tha nhân, và nhất là qua cái chết của Ngài trên thập giá, Chúa Giêsu đã tỏ cho con người thấy được tình yêu của Thiên Chúa. Yêu như Thiên Chúa yêu là trao ban và sẵn sàng hy sinh mạng sống mình vì người mình yêu; yêu như Thiên Chúa yêu là yêu mọi người, ngay cả kẻ thù mình.

Chúa Giêsu sẽ không mặc khải trọn vẹn tình yêu của Thiên Chúa, nếu từ Thập giá, Ngài không tha thứ cho chính những kẻ đang hành hạ Ngài. Tuyệt đỉnh của yêu thương chính là đang lúc giang tay ra cho kẻ thù đóng đinh vào Thập giá mà vẫn có thể thốt lên: "Lạy Cha! Xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm". Chúa Giêsu đã không rao giảng bất cứ điều gì mà chính Ngài không sống và minh chứng trước: dạy chúng ta tha thứ cho kẻ thù, Ngài đã chứng minh đó là điều nằm trong khả năng của con người.

Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta về ơn gọi cao cả của người Kitô hữu: Như Chúa Giêsu đã tha thứ cho những kẻ hành hạ Ngài, chúng ta cũng được mời gọi để yêu thương và tha thứ không ngừng, bởi vì chỉ có lòng tha thứ, chúng ta mới thực sự trở thành nhân chứng tình yêu Thiên Chúa đối với mọi người.

 (‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)