Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017


Saturday of the Sixth Week of Easter
Lectionary: 296

Reading 1ACTS 18:23-28
After staying in Antioch some time,
Paul left and traveled in orderly sequence
through the Galatian country and Phrygia,
bringing strength to all the disciples.

A Jew named Apollos, a native of Alexandria,
an eloquent speaker, arrived in Ephesus.
He was an authority on the Scriptures.
He had been instructed in the Way of the Lord and,
with ardent spirit, spoke and taught accurately about Jesus,
although he knew only the baptism of John.
He began to speak boldly in the synagogue;
but when Priscilla and Aquila heard him,
they took him aside
and explained to him the Way of God more accurately.
And when he wanted to cross to Achaia,
the brothers encouraged him
and wrote to the disciples there to welcome him.
After his arrival he gave great assistance
to those who had come to believe through grace.
He vigorously refuted the Jews in public,
establishing from the Scriptures that the Christ is Jesus.

Responsorial PsalmPS 47:2-3, 8-9, 10
R. (8a) God is king of all the earth.
R. Alleluia.
All you peoples, clap your hands;
shout to God with cries of gladness.
For the LORD, the Most High, the awesome,
is the great king over all the earth.
R. God is king of all the earth.
R. Alleluia.
For king of all the earth is God;
sing hymns of praise.
God reigns over the nations,
God sits upon his holy throne. 
R. God is king of all the earth.
R. Alleluia.
The princes of the peoples are gathered together
with the people of the God of Abraham.
For God's are the guardians of the earth;
he is supreme. 
R. God is king of all the earth.
R. Alleluia.

AlleluiaJN 16:28
R. Alleluia, alleluia.
I came from the Father and have come into the world;
now I am leaving the world and going back to the Father.
R. Alleluia, alleluia.

Jesus said to his disciples:
"Amen, amen, I say to you,
whatever you ask the Father in my name he will give you.
Until now you have not asked anything in my name;
ask and you will receive, so that your joy may be complete.

"I have told you this in figures of speech.
The hour is coming when I will no longer speak to you in figures
but I will tell you clearly about the Father.
On that day you will ask in my name,
and I do not tell you that I will ask the Father for you.
For the Father himself loves you, because you have loved me
and have come to believe that I came from God.
I came from the Father and have come into the world.
Now I am leaving the world and going back to the Father." 

Meditation: "Ask in Jesus' name, that your joy may be full"
Do you pray with confidence to your heavenly Father? Jesus often taught his disciples by way of illustration or parable. Here he speaks not in "figures" (the same word used for parables), but in plain speech. Jesus revealed to them the hidden treasure of the heavenly kingdom and he taught them how to pray to the Father in his name. Now Jesus opens his heart and speaks in the plainest of language: "The Father himself loves you!" How can the disciples be certain of this?
The Lord Jesus unites us with the Father through the love and power of the Holy Spirit
Paul the Apostle states that "All who are led by the Spirit of God are sons of God" (Romans 8:14). Through the gift of the Holy Spirit, Jesus makes it possible for his disciples to have a new relationship as sons and daughters of God the Father (Romans 8:14-17). No one would have dared to call God his or her Father before this! Because of what Jesus has done for us in offering his life for our redemption we now can boldly and confidently pray to God as our Father in heaven. 
The presence and action of the Holy Spirit within us is living proof of this new relationship with the Father. Paul the Apostles says that "when we cry, ‘Abba! Father!' it is the Spirit himself bearing witness with our spirit that we are children of God" (Romans 8:15-16).
We can boldly approach God as our Father and ask him for the things we need. In love he bids us to draw near to his throne of grace and mercy. Do you approach the Father with confidence in his love and with expectant faith in his promise to hear your prayers?
"Heavenly Father, your love knows no bounds and your mercies are new every day. Fill me with gratitude for your countless blessings and draw me near to your throne of grace and mercy. Give me confidence and boldness to pray that your will be done on earth as it is in heaven."
Daily Quote from the early church fathersOffer prayers in Christ's name, by Cyril of Alexandria, 376-444 A.D.
"He urges the disciples to seek for spiritual gifts and at the same time gives them confidence that, if they ask for them, they will not fail to obtain them. He adds the word Amen, that he might confirm their belief that if they ask the Father for anything they would receive it from him. He would act as their mediator and make known their request and, being one with the Father, grant it. For this is what he means by 'in my name'. For we cannot draw near to God the Father in any other way than through the Son. For it is by him that we have access in the one Spirit to the Father (Ephesians 2:8). It was because of this that he said, 'I am the door. I am the way. No one comes to the Father but by me' (John 10:7; 14:6). For as the Son is God, he being one with the Father provides good things for his sanctified people and is found to be generous of his wealth to us... Let us then offer our prayers in Christ's name. For in this way, the Father will most readily consent to them and grant his graces to those who seek them, that receiving them we may rejoice." (excerpt from COMMENTARY ON THE GOSPEL OF JOHN 11.2)

SATURDAY, MAY 27, JOHN 16:23b-28
Easter Weekday

(Acts 18:23-28; Psalm 47)

KEY VERSE: "The hour is coming when I will no longer speak to you in figures but I will tell you clearly about the Father" (v.25).
TO KNOW: Jesus often spoke in parables using images of shepherds, vines and women in childbirth  ̶ the language of human experience meant to convey the mystery of the kingdom of God. Though Jesus’ disciples were often confused as to the meaning of his words, his passion, death and resurrection would speak clearly to them of God's love. Through the revelation of the Holy Spirit, they would understand everything Jesus told them, and they would have new insights about God's reign. For the seventh time in John's gospel, Jesus said that when he was glorified he would be present to his followers in a new way, and they would be able to pray in the authority of his name. The Father loved them and would grant them whatever they needed to do Christ's work on earth.
TO LOVE: For whom do I need to intercede in prayer today?
TO SERVE: Risen Lord, give the Church what is needed to live this day for you

Memorial of Saint Augustine of Canterbury

Augustine of Canterbury was a monk and abbot of Saint Andrew's abbey in Rome. He was sent by Pope Gregory the Great with 40 brother monks, including Saint Lawrence of Canterbury, to evangelize the British Isles in 597. One of Augustine’s earliest converts was King Ethelberht who brought 10,000 of his people into the Church. Ordained a bishop in Gaul (modern France) by the archbishop of Arles, Augustine became the Bishop of the first Archbishop of Canterbury. He helped re-establish contact between the Celtic and Latin churches, though he could not bring about his desired uniformity of liturgy and practices between them. The limited success Augustine achieved in England before his death in 605, a short eight years after he arrived in England, would eventually bear fruit long afterward in the conversion of England. Augustine of Canterbury can truly be called the “Apostle of England.” Anglican Archbishops of Canterbury are still referred to as occupying the Chair of Augustine.

Saturday 27 May 2017

St Augustine of Canterbury.
Acts 18:23-28. Psalms  46(47):2-3, 8-10. John 16:23-28.
God is king of all the earth — Psalms 46(47):2-3, 8-10.
They took an interest in him and gave him further instruction about the Way.
The image of the early church as presented in the first reading is one of strong, confident faith and warm friendship: the people are wholehearted in trying to take Jesus and his message seriously.
Jesus, please bless me and my worshipping community with something of this same spirit. Deepen our faith, and may our care for one another proclaim that we follow you not just in words. I know there will be misunderstandings and mistakes, but if we trust that the Spirit is with us we can be sure the Spirit will guide us.
Jesus, in the gospel you stress the need to pray to the Father and to ask for what we need. I pray that we may be blessed with something of that same spirit evident in the early church.


An Italian Benedictine monk who became the “Apostle of the English,” Saint Augustine of Canterbury is honored by the Catholic Church on May 27.

Under the direction of Pope Saint Gregory the Great, Augustine founded the famous See of Canterbury and preached the Catholic faith to the country's Anglo-Saxon pagans during the late sixth and early seventh centuries.

He is not be confused with the earlier St. Augustine of Hippo, the famous author of the “Confessions” and “City of God.”

Augustine's date of birth cannot be established, nor are any details of his early life known. Most likely born in Rome, to a noble family, he entered monastic life as a young man. The community he joined had been recently founded by a Benedictine monk named Gregory, who would go on to become Pope and eventually be known as St. Gregory the Great. The friendship between Gregory and Augustine had great historical consequences, as it was the Pope who would eventually send his fellow monk to evangelize England.

Around 595, five years into his 14-year pontificate, Pope Gregory set to work on a plan for the conversion of the English people. The Catholic faith had already been preached and accepted among England's original Celtic inhabitants, in earlier times; but from the mid-fifth century onward, the country was dominated by Anglo-Saxon invaders who did not accept Christianity, and were not converted by the small number of isolated Celtic Christian holdouts. Thus, England largely had to be evangelized anew.

For this task the Pope chose a group of around forty monks – including Augustine, who was to represent the delegation and communicate on its behalf. Though he was not explicitly chosen as its leader at that time, that was the role he ended up taking on with Gregory’s support. The group left for England in June 596, but some of the missionaries lost their nerve after hearing fearsome reports about the Anglo-Saxons. Augustine ended up returning to Rome, where he got further advice and support from the Pope.

Persuaded to continue on their way, the missionary-monks reached their port of departure and set sail for England in spring of 597. After arriving they gained an audience with King Ethelbert of Kent, a pagan ruler whose Frankish wife Queen Bertha was a Christian. Speaking with the king through an interpreter, Augustine gave a powerful and straightforward presentation of the Gospel message, speaking of Christ’s redemption of the world and his offer of eternal life.

Ethelbert would later convert, and eventually even be canonized as a saint. But his initial response to Augustine’s preaching was only mildly positive: he would receive the missionaries with hospitality, and permit them to evangelize without any restriction. Despite his early ambivalence, however, the king became a generous patron of the monks. They made their home in Canterbury, after dramatically entering the city in procession with the Cross and an image of Christ.

The Canterbury community lived according to the Rule of St. Benedict, as they had in Italy, but they also preached in the surrounding area in accordance with their mission. Augustine and his companions succeeded in converting King Ethelbert himself, while Queen Bertha also became more zealous in her practice of the faith after her husband’s baptism. Augustine traveled to Gaul, where he was consecrated as a bishop for the English Church. By Christmas of 597, over ten thousand people were actively seeking baptism from the missionaries.

Through his written correspondence, Pope Gregory continued to guide the work of Augustine – the first Archbishop of Canterbury – and the other Catholic missionaries. The great Pope, and the “Apostle of England,” would both die during the same year, 604.

Though Augustine had not managed to sort out some disagreements with the native Celtic bishops, he had given the faith a firm foothold among the Anglo-Saxons. Canterbury would continue on for centuries as the ranking see of English Catholicism, until its fall into schism during the 16th century.

Lectio Divina: 
 Saturday, May 27, 2017

Lord God, merciful Father,
it is hard for us to accept pain,
for we know that you have made us
for happiness and joy.
When suffering challenges us
with a provocative "why me?"
help us to discover the depth
of our inner freedom and love
and of all the faith and loyalty
of which we are capable,
together with, and by the power of,
Jesus Christ our Lord.
Jesus told to his disciples: “In all truth I tell you, anything you ask from the Father he will grant in my name. Until now you have not asked anything in my name. Ask and you will receive, and so your joy will be complete. I have been telling you these things in veiled language. The hour is coming when I shall no longer speak to you in veiled language but tell you about the Father in plain words. When that day comes you will ask in my name; and I do not say that I shall pray to the Father for you, because the Father himself loves you for loving me, and believing that I came from God. I came from the Father and have come into the world and now I am leaving the world to go to the Father.”
• John 16, 23b: The disciples have full access to the Father. This is the assurance that Jesus gives to his disciples: they can have access to God’s paternity in union with Him. The mediation of Jesus takes the disciples to the Father. It is evident that the role of Jesus is not that of substituting himself to “his own”: He does not assume it by means of a function of intercession, but he unites them to himself, and in communion with Him they present their needs.
The disciples are certain that Jesus can dispose of the riches of the Father: “”In all truth I tell you, anything you ask from the Father in my name, he will grant it to you” (v.23b). In such a way, it means, in union with Him, the petition becomes effective. The object of any petition to the Father has to be always joined to Jesus, that is to say, to his love and to his commitment to give his life for man (Jn 10, 10). The prayer addressed to the Father, in the name of Jesus, in union with Him (Jn 14, 13; 16, 23), is listened to.
Until now you have not asked anything in the name of Jesus, but they will be able to do it after his glorification (Jn 14, 13s) when they will receive the Spirit who will fully enlighten them on His identity (Jn 4, 22ff) and will create the union with Him. His own will be able to ask and receive the fullness of joy when they will go from the sensitive vision of Him to that of faith.
• Jn 16, 24-25: In Jesus the direct contact with the Father. The believers are taken into the relationship between the Son and the Father. In Jn 16, 26 Jesus once again speaks about the link produced by the Spirit and that permits his own to present every petition to the Father in union with Him. That will take place “on that day”. What does this mean: “On that day you will ask?” It is the day when He will come to His own and will communicate the Spirit to them (Jn 20, 19.22). And it is then that the disciples knowing the relationship between Jesus and the Father will know that they will be listened to. It will not be necessary for Jesus to intervene between the Father and the disciples to ask in their behalf, and not because his mediation has ended, but they, having believed in the Incarnation of the Word, and being closely united to Christ, will be loved by the Father as He loves his Son (Jn 17, 23.26). In Jesus the disciples experience the direct contact with the Father.
• John 16, 26-27: The prayer to the Father. To pray consists, then, to go to the Father through Jesus; to address the Father in the name of Jesus. The expression of Jesus in vv. 26-27: “And I do not say that I shall pray to the Father for you; because the Father himself loves you”, merits to be given special attention. The love of the Father for the disciples is founded on the adherence of “his own” to Jesus on faith in his provenance, that is to say, the acknowledgment of Jesus as gift of the Father.
After having assimilated the disciples to himself Jesus seems to withdraw from his condition of mediator but in reality he permits that only the Father to take us and to seize us: “Ask and you will receive and so your joy will be complete” (v.24). Inserted into the relationship with the Father through union in Him, our joy is complete and prayer is perfect. God always offers his love to the whole world, but such a love acquires the sense of reciprocity only if man responds. Love is incomplete if it does not become reciprocal: as long as man does not accept it remains in suspense. However, the disciples accept it at the moment in which they love Jesus and thus they render operational the love of the Father. Prayer is this relationship of love. In last instance the history of each one of us is identified with the history of his prayer, even at the moments which do not seem to be such: Longing, yearning is already prayer and in the same way, research, anguish...
• Do my personal and community prayer take place in a state of calmness, silence of peace and of great peace?
• How much effort or commitment do I dedicate to grow in friendship with Jesus? Are you convinced of attaining a real identity through communion with Him and in the love for neighbour?
God reigns over the nations,
seated on his holy throne.
The leaders of the nations rally
to the people of the God of Abraham. (Ps 47,8-9)

27-05-2017 : THỨ BẢY - TUẦN VI PHỤC SINH

Thứ Bảy tuần 6 Phục Sinh

Bài Ðọc I: Cv 18, 23-28
"Apollô trưng Thánh Kinh để minh chứng Ðức Giêsu là Ðấng Kitô".
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Sau khi ở lại Antiôkia ít lâu, Phaolô ra đi, lần lượt ngài đi qua các vùng Galata và Phrygia, làm cho tất cả môn đồ thêm vững mạnh.
Bấy giờ có một người Do-thái tên là Apollô, quê ở Alexan-dria, rất lợi khẩu và thông biết Thánh Kinh, ông đến Êphêxô. Ông đã học thông đạo Chúa; ông nhiệt tâm rao giảng và siêng năng dạy những điều về Ðức Kitô, mặc dầu ông chỉ biết phép rửa của Gioan. Vì thế ông bắt đầu hành động mạnh dạn trong hội đường. Khi Priscilla và Aquila nghe ông, liền đón ông (về nhà) và trình bày cặn kẻ hơn cho ông biết đạo Chúa. Ông muốn sang Akaia, thì các anh em khuyến khích ông và viết thơ cho các môn đồ xin họ tiếp đón ông. Ðến nơi, ông đã giúp các tín hữu rất nhiều, vì ông đã công khai phi bác những người Do-thái cách hùng hồn; ông trưng Thánh Kinh để minh chứng Ðức Giêsu là Ðấng Kitô.
Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 46, 2-3. 8-9. 10
Ðáp: Thiên Chúa là Vua khắp cõi trần gian (c. 8a).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: 1) Hết thảy chư dân, hãy vỗ tay, hãy reo mừng Thiên Chúa tiếng reo vui! Vì Chúa là Ðấng Tối cao, khả uý, Người là Ðại Ðế trên khắp trần gian. - Ðáp.
2) Vì Thiên Chúa là Vua khắp cõi trần gian, hãy xướng ca vịnh mừng Người, Thiên Chúa thống trị trên các nước, Thiên Chúa ngự trên ngai thánh của Người. - Ðáp.
3) Vua chúa của chư dân, đã nhập đoàn với dân riêng Thiên Chúa của Abraham. Vì các vua chúa địa cầu thuộc quyền Thiên Chúa: Người là Ðấng muôn phần cao cả! - Ðáp.

Alleluia: Ga 28, 19 và 20
Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Các con hãy đi giảng dạy muôn dân: Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế". - Alleluia.

Phúc Âm: Ga 16, 23b-28
"Cha yêu mến các con, bởi vì các con yêu mến và tin Thầy".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Thật, Thầy bảo thật các con: điều gì các con sẽ nhân danh Thầy mà xin Cha, thì Người sẽ ban cho các con. Cho đến bây giờ, các con chưa nhân danh Thầy mà xin điều gì. Hãy xin thì sẽ được, để các con được niềm vui trọn vẹn. Tất cả những điều đó, Thầy đã dùng dụ ngôn mà nói với các con. Ðã đến giờ Thầy sẽ không còn dùng dụ ngôn mà nói nữa, Thầy sẽ loan truyền rõ ràng cho các con về Cha. Ngày đó các con sẽ nhân danh Thầy mà xin, và Thầy không bảo là chính Thầy sẽ xin Cha cho các con đâu. Chính Cha yêu mến các con, bởi vì chúng con yêu mến Thầy và tin rằng Thầy bởi Thiên Chúa mà ra. Thầy bởi Cha mà ra, và đã đến trong thế gian, rồi bây giờ Thầy bỏ thế gian mà về cùng Cha".
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm:
Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giê-su xác định tương giao giữa con người với Thiên Chúa, một mối tương giao thâm tình giữa Cha và con, nhờ công ơn cứu độ của người Anh Cả là Chúa Giê-su Ki-tô. Để từ đây, loài người sẽ nhân danh Chúa Giê-su là Đấng Trung Gian duy nhất mà cầu xin với Cha trên trời.
Khác với quan niệm của người Do-thái, cụ thể trong thời Cựu Ước, con người quan niệm Thiên Chúa như một vị thần nghiêm khắc và ở rất xa con người, để rồi sợ Thiên Chúa như một nô lệ sợ ông chủ và không dám thân thưa với Người. Chúa Giê-su đến xô đổ quan niệm đó, Người gọi Thiên Chúa là Cha và đưa con người vào mối thân tình Cha và con nhờ Chúa Giê-su và trong Chúa Thánh Thần, như trong thư Ga-lát đã xác quyết: “Để chứng thực anh em là con cái, Thiên Chúa đã sai Thần Khí của Con mình đến ngự trong lòng anh em mà kêu lên: "Áp-ba, Cha ơi!" (Gl 4,6).

- Mối thân tình Cha và con.
Chúa Giê-su được sinh ra từ lòng Chúa Cha từ thủa đời đời xét theo tử hệ đản sinh, còn con người được Chúa Cha tạo thành ngay trong thời gian đầu của vũ trụ, nhưng vì tội lỗi con người đã đánh mất đi mối tương giao với Đấng tạo thành. Chúa Giê-su đến, nhờ cuộc Tử Nạn và Phục Sinh của Người, không chỉ khôi phục lại mối tương giao như tình trạng nguyên thủy mà còn nâng lên một mức cao hơn là được làm con Thiên Chúa, được gọi Thiên Chúa là Cha, có Chúa Giê-su là anh và mọi người là anh em với nhau.
Chính điều này trả lời cho vấn nạn rằng: Tại sao Chúa Giê-su Phục Sinh không trở lại sống như trước kia thì ai cũng biết và tin mà khỏi cần rao giảng? Nói như thế thì đã giảm thiểu Ơn Cứu Độ, vì nếu Phục Sinh mà trở lại thể trạng ban đầu thân xác đó rồi lại già đi và chết, vẫn lệ thuộc ăn uống ngủ nghỉ bệnh tật, vẫn hỉ nộ ái ố… thì nào có hơn gì; nhất là vẫn lệ thuộc không gian và thời gian vật lý (trong khi thân xác phục sinh của Chúa Giê-su thì cùng lúc hiện diện trên đường Emmau và trong nhà Tiệc Ly, vào với các môn đệ trong khi cửa vẫn đóng kín). Lại nữa, nếu thấy tỏ tường rồi thì không còn phải là đức tin và tự do, nhưng là chuyện đã rồi và bất đắc dĩ mà chấp nhận.
Chúng ta tạ ơn Chúa, nhờ Đức Giê-su đã phục sinh mà con người chúng ta không chỉ là được phục hồi về tình trạng nguyên thủy chưa phạm tội, mà còn được nâng cao như các thần minh và được làm con cái Cha trên trời, được thông phần vinh quang với Chúa Giê-su trong ngày sống lại.

- Lời cầu xin nhân danh Chúa Giê-su.
Mỗi ngày, trong các Lời Nguyện, chúng ta vẫn đọc lời kết: “Chúng con cầu xin, nhờ Đức Ki-tô, Chúa chúng con”. Nghĩa là mọi Kinh Nguyện Ki-tô Giáo đều dâng lên Chúa Cha qua Chúa Giê-su khi tin tưởng vào lời hứa của Chúa Giê-su trong Tin Mừng hôm nay: “Thật, Thầy bảo thật anh em: anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy” (Ga 16,23).
Hiệu lực của lời cầu nguyện tùy thuộc vào công nghiệp của vô giá của Chúa Giê-su, chứ không do công trạng của chúng ta đáng được Chúa Cha chấp nhận. Lại nữa, như một thần dân muốn xin với Đức Vua điều gì thì thật khó, nhưng nếu cậy nhờ đến hoàng tử can thiệp thì sẽ dễ được vua cha ban cho. Cũng thế, lời cầu nguyện của Ki-tô hữu đáng được Chúa Cha đón nhận, khi cậy nhờ đến công nghiệp của Con Một Yêu Dấu của người là Chúa Giê-su Ki-tô.
Hơn thế, Chúa Giê-su còn coi chúng ta như anh em với Người và đồng thừa kế vinh quang với Người, thì cũng vì thế mà chúng ta cũng được Chúa Cha yêu như tình yêu giữa Chúa Cha và Chúa Giê-su vậy: “Thật vậy, chính Chúa Cha yêu mến anh em, vì anh em đã yêu mến Thầy, và tin rằng Thầy từ Thiên Chúa mà đến” (Ga 16,27).
Tóm lại, Chúa Giê-su đến xô đổ quan niệm của Cựu Ước coi Thiên Chúa như một vị thần nghiêm khắc và ở rất xa con người, để rồi sợ Thiên Chúa như một nô lệ sợ ông chủ và không dám thân thưa với Người. Từ đây, con người được gọi Thiên Chúa là Cha và sống mối thân tình Cha và con. Và nhờ thế, nhờ công nghiệp của Chúa Giê-su, con người có thể xin với Cha trên trời bất cứ điều gì đẹp lòng Người và Người sẽ ban cho.

Lạy Chúa Giê-su, xin cho chúng con biết sống tình con thảo với Cha trên trời và luôn biết dâng lên lời khẩn cầu đẹp lòng Người, để nhân danh Chúa, Cha trên trời sẽ ban cho chúng con. Amen

Hiền Lâm, O.Cist.

Lời Chúa Mỗi Ngày
Thứ Bảy Tuần VI PS
Bài đọcActs 18:23-28: Jn 16:23-28.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Cùng nhau hoạt động để mang Ơn Cứu Độ cho mọi người.
Con người thường cảm thấy bất an và ghen tị khi thấy người khác nổi tiếng, uy quyền, giàu sang, và được mọi người kính trọng hơn mình. Vì thế, họ tìm cách làm sao để giảm danh giá, uy quyền, và thế lực của người khác bằng nhiều những thủ đoạn khác nhau như: nói xấu, bôi nhọ, và ngay cả hãm hại người khác. Nhưng đối với các tín hữu là những môn đệ của Chúa, họ không được phép làm như thế. Trái lại, Thiên Chúa đòi họ phải cộng tác với nhau, mỗi người một tài năng của Thánh Thần ban, cho việc xây dựng Nhiệm Thể Chúa Kitô và cho việc loan báo Tin Mừng.
Các Bài Đọc hôm nay cho chúng ta những mẫu gương về tinh thần đoàn kết và cộng tác trong Kế Hoạch Cứu Độ của Thiên Chúa. Trong Bài Đọc I, khi cộng đoàn Ephesus nhận ra ông Apollo có những tài năng xuất chúng cho việc rao giảng Tin Mừng, họ không ghen tị với ông. Trái lại, họ tìm cách bổ khuyết những gì ông còn thiếu, và tạo mọi cơ hội dễ dàng để ông đem Tin Mừng cho mọi người trong tỉnh Akaia. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu không giữ các môn đệ lại cho mình; nhưng khuyến khích các ông đến với Chúa Cha. Ngài xác tín với các môn đệ là Chúa Cha yêu con người, và sẵn sàng ban mọi điều các ông xin nhân danh Ngài.

1/ Bài đọc I: Các tín hữu cùng cộng tác với nhau trong việc rao giảng và bảo vệ Tin Mừng.
1.1/ Sự xuất hiện của một nhà rao giảng mới, ông Apollo: Trải qua lịch sử của Do-thái cũng như của Giáo Hội, Thiên Chúa không ngừng gởi tới những nhân tài: khôn ngoan, thánh thiện, can đảm, và nhiệt thành, để loan truyền những sứ điệp của Ngài; chẳng hạn, Moses, David, Solomon, Isaiah, Gioan Tẩy Giả, Phêrô và Phaolô. Trong cộng đoàn Ephesus, Thiên Chúa cũng cho xuất hiện một tài năng mới người Do-thái tên là Apollo, quê ở Alexandria, ông là người có tài hùng biện và thông thạo Kinh Thánh.
Alexandria bên Ai-cập và Antioch bên Syria là hai trung tâm nổi tiếng vế triết học và thần học của Giáo Hội trong những thế kỷ đầu tiên. Hai nơi này đã cống hiến cho Giáo Hội rất nhiều các thánh Giáo Phụ xuất chúng và nhiệt tâm bảo vệ Đạo Thánh Chúa. Apollo có những đặc tính của người rao giảng: đã được học Đạo Chúa, có tài hùng biện, và thông thạo Kinh Thánh. Với tâm hồn nồng nhiệt, ông thường lên tiếng giảng dạy chính xác những điều liên quan đến Đức Giêsu. Một điều ông còn thiếu: ông chỉ biết có Phép Rửa của ông Gioan.
1.2/ Rao giảng Tin Mừng là bổn phận của mọi người: Nhận ra tài năng và lòng nhiệt thành của Apollo, những người trong cộng đoàn giúp ông bổ khuyết những gì còn thiếu và tạo cơ hội cho ông đi rao giảng Tin Mừng trong tỉnh Akaia.
(1) Bà Priscilla và ông Aquila giúp cho ông Apollo hiểu Đạo của Thiên Chúa: Sau khi nghe ông mạnh dạn rao giảng trong hội đường, "bà Priscilla và ông Aquila mời ông về nhà để trình bày Đạo của Thiên Chúa cho ông chính xác hơn." Có nhiều điều cho chúng ta học hỏi từ biến cố này:
- Hai ông bà không ghen tị với Apollo, nhưng giúp ông hiểu biết tường tận hơn.
- Apollo không kiêu ngạo cho mình biết hết, nhưng sẵn sàng học hỏi từ người đi trước.
- Những người trong bậc gia đình có thể đóng góp trong việc giáo dục và đào tạo những người rao giảng Tin Mừng tương lai.
- Nữ giới cũng có vai trò trong việc rao giảng Tin Mừng mà không cần phải đòi cho được hưởng quyền lợi như nam giới.
(2) Các anh em trong cộng đòan giúp Apollo có cơ hội rao giảng Tin Mừng tại Akaia: "Khi biết ông Apollo muốn sang miền Akaia, các anh em khuyến khích ông và viết thư xin các môn đệ tiếp đón ông." Người khuyến khích ơn gọi và người tạo cơ hội đều góp phần trong việc rao giảng Tin Mừng. Để có người rao giảng, Thiên Chúa cần sự cộng tác của tất cả mọi người.
Kết quả là cả cộng đoàn cùng được hưởng: "Khi đến nơi, nhờ ơn Chúa, ông Apollo đã giúp ích nhiều cho các tín hữu, vì ông mạnh mẽ và công khai bẻ lại người Do-thái, dẫn Kinh Thánh mà minh chứng rằng Đức Giêsu là Đấng Kitô."
2/ Phúc Âm: Chính Chúa Cha yêu mến anh em, vì anh em đã yêu mến Thầy.
2.1/ Chúa Giêsu khuyến khích các môn đệ đến cùng Chúa Cha: Chúa Giêsu không hoạt động riêng lẻ, nhưng cùng hoạt động với Chúa Cha để sinh lợi ích cho con người. Ví dụ, Chúa Cha tạo cơ hội thuận tiện cho con người đến với Chúa Giêsu để nghe người rao giảng và chữa lành; đối lại, Chúa Giêsu nói cho con người biết về tình yêu Thiên Chúa. Trong trình thuật hôm nay, Chúa Giêsu chỉ đường cho các môn đệ đến với Chúa Cha: "Thật, Thầy bảo thật anh em: anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy. Cho đến nay, anh em đã chẳng xin gì nhân danh Thầy. Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn."
Khi không ích kỷ giữ lại cho mình, nhưng luôn rộng lượng cho đi, hậu quả là cả ba đều được hưởng: Chúa Cha yêu Chúa Giêsu, Chúa Giêsu yêu con người, và con người yêu cả Chúa Cha và Chúa Giêsu.
2.2/ Yêu thương Chúa Cha là yêu thương Chúa Giêsu: Từ chương 1 cho đến hết chương 12 của Tin Mừng Gioan, Chúa Giêsu đã dùng nhiều dụ ngôn giảng dạy cho các môn đệ và dân chúng; nhưng từ chương 13 trở đi, Ngài dành riêng để mặc khải và dạy dỗ các môn đệ. Đó là lý do Chúa Giêsu nói: "Sẽ đến giờ Thầy không còn dùng dụ ngôn mà nói với anh em nữa, nhưng Thầy sẽ nói rõ cho anh em về Chúa Cha, không còn úp mở."
Các môn đệ của Chúa có thể đến trực tiếp với Chúa Cha: "Ngày ấy, anh em sẽ nhân danh Thầy mà xin, và Thầy không nói với anh em là Thầy sẽ cầu xin Chúa Cha cho anh em. Thật vậy, chính Chúa Cha yêu mến anh em, vì anh em đã yêu mến Thầy, và tin rằng Thầy từ Thiên Chúa mà đến. Thầy từ Chúa Cha mà đến và Thầy đã đến thế gian. Thầy lại bỏ thế gian mà đến cùng Chúa Cha." Nếu Cha yêu Con, Cha cũng yêu tất cả những ai thuộc về Con (Jn 10:29). Nếu Con yêu Cha, Con sẽ gìn giữ và bảo vệ tất cả những ai Cha đã ban cho Con (Jn 6:37, 39-40).

- Rao giảng Tin Mừng cho mọi người để họ tin yêu Thiên Chúa là bổn phận của mọi người. Vì thế, người góp công, người góp của, chúng ta phải cộng tác với nhau, và làm hết sức cho Nước Chúa ngày càng mở rộng.
- Chức vụ, danh giá, uy quyền, luôn len lỏi khắp nơi trong Giáo Hội, dòng tu, và giáo xứ. Những điều này không những đã làm trì trệ trong việc loan báo Tin Mừng, mà còn làm gương xấu và làm mất đức tin cho người khác, ngay cả cho chính đương sự.
- Chúng ta đã lãnh nhận Tin Mừng cách nhưng không, thì cũng phải cho đi cách nhưng không. Thiên Chúa không cho phép chúng ta lạm dụng Tin Mừng để mưu cầu danh giá, uy quyền, và lợi lộc cho cá nhân mình.
Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP

27/05/17    TH BY TUN 6 PS
Ga 16,23b-28


“Chính Chúa Cha yêu mến anh em, vì anh em yêu mến Thầy, và tin rằng Thầy từ Thiên Chúa mà đến.” (Ga 16,27)

Suy niệm: “Ai thấy Thầy là thấy Cha” (Ga 14,9). Chúa Giê-su là hiện thân của Chúa Cha, là Con Một được Chúa Cha sai đến trần gian, là con đường đưa dẫn ta đến với trái tim của Thiên Chúa. Nhờ Chúa Giê-su, niềm vui của ta được trọn vẹn, sự hiểu biết về Thiên Chúa được đầy đủ. Hai tâm tình các môn đệ cần phải có với Chúa Giê-su là tin và yêu. Tin Ngài từ Thiên Chúa mà đến và yêu mến Ngài thì các môn đệ mới có thể tin và yêu mến Chúa Cha được. Với hai tâm tình tin và yêu mến ấy, Ngài dạy họ mạnh dạn nhân danh Ngài để cầu xin với Chúa Cha. Chắc chắn Chúa Cha sẽ nhận lời họ, vì họ là môn đệ của Ngài, là những người đang hiệp thông, đồng hình đồng dạng với Ngài. Để rồi qua trung gian của Ngài, họ đi vào tương quan thân thiết với gia đình Ba Ngôi Thiên Chúa.

Mời Bạn: Nhiều người lý luận tôi tin Thiên Chúa, nhưng chưa thể yêu Ngài, vì Ngài xa cách tôi quá. Nhưng nếu tôi tin Ngài đã cho tôi sự sống, ơn cứu độ, và chính Con Một Thiên Chúa đã hy sinh mạng sống vì yêu tôi, tôi sẽ cảm thấy yêu Ngài dễ dàng hơn. Bạn tin Chúa, nhưng đã yêu Ngài chưa?

Sống Lời Chúa: Tôi tiếp tục suy gẫm lời này của Chúa Giê-su: “Thiên Chúa yêu trần gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16) và xin ơn hiểu lời Chúa để thêm lòng tin yêu Chúa hơn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho chúng con ơn yêu mến Chúa nhiều hơn nữa, để con có thể tin Chúa mạnh hơn mỗi ngày. Chúng con cầu xin nhờ Chúa Giê-su Ki-tô, Chúa chúng con. Amen.
(5 phút Lời Chúa)

Chúa Cha yêu mến anh em (27.5.2017 – Th by Tun 6 Phc sinh)
Khi cu xin nhân danh Thy Giêsu, chúng ta hip nht vi Thy, nên li xin ca chúng ta d được Chúa Cha đoái nhn. Chúa Cha s ban cho chúng ta mi s nhân danh Đc Giêsu.

Suy nim:
Allah là tên của Thiên Chúa trong Hồi giáo.
Ngài được tôn kính bằng 99 danh hiệu khác nhau:
Đấng Tối cao, Đấng Nhân hậu, Đấng Toàn năng, Đấng Vĩnh cửu…
Danh hiệu thứ 100 sẽ được mặc khải ở đời sau.
Nhưng Allah không bao giờ được gọi là Cha,
vì Ngài không sinh con.
Kitô giáo yêu mến Đức Giêsu và tin Ngài là Con Thiên Chúa.
Thiên Chúa chính là Cha của Đức Giêsu.
Đức Giêsu vẫn gọi Thiên Chúa bằng tiếng Abba thân thương.
Cuộc đời Đức Giêsu nơi trần gian giống như một cuộc ra đi và trở về.
Ngài từ Thiên Chúa Cha mà đến thế gian (cc. 27-28),
rồi Ngài lại bỏ thế gian mà đến cùng Chúa Cha, sau khi hoàn thành sứ vụ.
Sứ vụ của Ngài là vén mở cho môn đệ về Chúa Cha (c. 25),
và đưa họ đi vào chỗ thân tình gần gũi với Người Cha ấy.
Chúa Cha ở trong thế giới thần linh,
nhưng thế giới ấy lại có những cửa sổ mở ra với thế giới con người.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Thầy Giêsu kêu mời các môn đệ
hãy mạnh dạn đến với Cha và nài xin.
Đây là điều trước đây họ chưa từng làm (c. 24a).
Đã đến lúc mạnh dạn đưa ra những thỉnh nguyện nhân danh Thầy Giêsu.
Nhân danh Thầy Giêsu mà xin cùng Chúa Cha
là điều vẫn nằm ở phần cuối của mỗi lời nguyện trong Giáo Hội.
Khi cầu xin nhân danh Thầy Giêsu, chúng ta hiệp nhất với Thầy,
nên lời xin của chúng ta dễ được Chúa Cha đoái nhận.
Chúa Cha sẽ ban cho chúng ta mọi sự nhân danh Đức Giêsu (c. 23).
Hơn thế nữa, chính Chúa Cha cũng yêu mến chúng ta (c. 27),
và muốn cho chúng ta ơn lớn nhất
là đi vào tương quan với Ba Ngôi ngay từ khi còn sống ở trần gian.
“Cứ xin đi, anh em sẽ được,
để niềm vui của anh em nên trọn vẹn” (c. 24).
Khi sắp được về hưởng niềm vui bên Chúa Cha (Ga 14, 28),
thấy các môn đệ buồn phiền, Thầy Giêsu đã nói nhiều về niềm vui.
Thầy muốn chia sẻ cho họ niềm vui của mình,
Ba lần Ngài nói đến niềm vui trọn vẹn hứa ban cho họ (Ga 15,11; 16,24; 17,13).
Ngài còn hứa cho họ niềm vui mà không ai sẽ lấy được (Ga 16, 22).
Chuẩn bị mừng lễ Chúa Thăng Thiên, chúng ta xin được niềm vui đó,
niềm vui của những người đã chạm đến trời cao.
Cầu nguyn:

Lạy Cha từ ái,
đây là niềm tin của con.
Con tin Cha là Tình yêu,
và mọi sự Cha làm đều vì yêu chúng con.
Cả những khi Cha mạnh tay cắt tỉa,
cả những khi Cha thinh lặng hay vắng mặt,
cả những khi Cha như chịu thua sức mạnh của ác nhân,
con vẫn tin Cha là Cha toàn năng nhân ái.
Con tin Cha không chịu thua con về lòng quảng đại,
chẳng để con thiệt thòi khi dám sống cho Cha.
Con tin rằng nơi lòng những người cứng cỏi nhất
cũng có một đốm lửa của sự thiện,
được vùi sâu dưới những lớp tro.
Chỉ một ngọn gió của tình yêu chân thành
cũng đủ làm đốm lửa ấy bừng lên rạng rỡ.
Con tin rằng chẳng có giọt nước mắt nào vô ích,
thế giới vẫn tồn tại
nhờ hy sinh thầm lặng của bao người.
Con tin rằng chiến thắng cuối cùng thuộc về Ánh sáng.
Sự Sống và Tình yêu sẽ chiếm ngự địa cầu.
Con tin rằng dòng lịch sử của loài người và vũ trụ
đang chuyển mình tiến về với Cha,
qua trung gian tuyệt vời của Chúa Giêsu
và sức tác động mãnh liệt của Thánh Thần.
Con tin rằng dần dần mỗi người sẽ gặp nhau,
vượt qua mọi tranh chấp, bất đồng,
mọi dị biệt, thành kiến,
để cùng nắm tay nhau đi qua sa mạc cuộc đời
mà về nhà Cha là nơi hạnh phúc viên mãn.          
Lạy Cha, đó là niềm tin của con.
Xin Cha cho con dám sống niềm tin ấy. Amen.

Lm Antôn Nguyn Cao Siêu, SJ

Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
Thánh Thần Đổi Mới Bộ Mặt Trái Đất
“Xin sai Thánh Thần Chúa đến để Ngài đổi mới bộ mặt địa cầu!” Phải chăng lời cầu nguyện ấy chỉ dành riêng cho các Tông Đồ? Chỉ dành riêng cho nhóm bé nhỏ những người liên kết trực tiếp với Đức Giêsu thuở ấy? Phải chăng lời cầu xin ấy chỉ dành riêng cho họ?
Không! Đó là lời cầu xin của cả trái đất này. Hết thảy mọi tạo vật, ngay cả dù không có lời lẫn không có tiếng, đều kêu lên: “Công trình Ngài, lạy Chúa, quả thiên hình vạn trạng!… Những loài Chúa dựng nên lan tràn mặt đất … Nếu Chúa lấy sinh khí lại, là chúng tiêu vong ngay, và trở về cát bụi. Ngài gửi sinh khí tới, là chúng được dựng nên, và Ngài đổi mới mặt đất này” (Tv 104, 24. 29 – 30). “Chính Thần Khí mới làm cho sống” (Ga 6, 63). Chính Chúa Thánh Thần đổi mới bộ mặt địa cầu.
Xin sai Thánh Thần đến trên chúng con, lạy Chúa!
- suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II -
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
Daily Meditations by Pope John Paul II

Lời Chúa Trong Gia Đình
NGÀY 27 – 5
Thánh Augustinô Cantuariô
Cv 18, 23-28; Ga 16, 23b-28.

LỜI SUY NIỆM: “Cho đến nay, anh em đã chẳng xin gì nhân danh Thầy. Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn.”
Chúa Giêsu đang muốn mỗi người trong chúng ta luôn đến với Chúa với một tâm hồn giống như những trẻ thơ nhỏng nhẻo trước cha mẹ của mình. Để nhận được tình yêu thương của Chúa và những ơn lành theo ước nguyện cho mình và cho người.
Lạy Chúa Giêsu. Xin cho chúng con luôn ý thức “Không có Thầy anh em chẳng làm gì được.” (Ga 15,5). Để luôn luôn chạy đến với Chúa mà cầu xin cho mình và cho người anh em đang sống chung quanh hưởng được mọi ơn lành của Chúa ban, giúp cho tất cả hưởng trọn niềm vui.
Mạnh Phương

Gương Thánh Nhân
Giám mục (+605)

Thánh Augustinô là tác nhân của một con người vĩ đại hơn chính Ngài, đức giáo hoàng Grêgôriô Cả, trừ các tu sĩ Ai Nhĩ Lan, hoạt động truyền giáo không hề được biết đến tại Giáo hội Tây Pbương và chính Đức giáo hoàng Grêgôriô Cả làm sống lại phong trào này.
Khi làm bề trên tu viện thánh ANRÊ, Ngài đã muốn sang truyền giáo tại Anh, nhưng vì được đắc cử giáo hoàng, nên phải từ bỏ ý định. Nước Anh đã được đón nhận đức tin từ thế kỷ đầu, nhưng rồi cuộc xâm chiếm của dân Saxon vào thế kỷ V và VI đã làm cho đức tin công giáo bị phai mờ.
Dịp may đưa tới khi Ethebert, tiểu vương miền Kent phía nam nước Anh thành hôn với người vợ công giáo là công chúa Berthe và còn tiếp nhận một giám mục xứ Gaule vào triều đình. Năm 596 Đức giáo hoàng Grêgoriô sai tới Anh quốc một tu sĩ, Augustinô lên đường với 40 tu sĩ. Khi tới miền nam xứ Gaule họ bị khủng hoảng và sai Augstinô trở về Rôma xin Đức giáo hoàng gọi họ trở về. Đáp lại, Đức giáo hoàng đã đặt Augustinô làm Đan viện phụ và bắt mọi người trong nhóm phải vâng phục Ngài.
Với quyền hạn này, Augustinô vẫn còn truyền giáo tới đảo Thanet. Thoạt đầu, Ethebert được rửa tội và bàn định với Đức Giáo hoàng một dự án chuẩn bị tái lập toà Giám mục tự Canterbury (Cantuariô) tới Lôn - Đôn (Luân Đôn) và thiết lập một giáo tỉnh khác ở York.
Theo chỉ thị của Đức Giáo hoàng, Augustinô đi Arles để thụ phong giám mục do tay Đức Tổng giám mục Vigile, đại diện tòa thánh ở xứ Gaule, nhiều biến cố dù ngăn trở những dự tính trên. Nhưng diễn tiến trong cuộc truyên giáo vẫn tiếp tục cho tới khi thánh Augustinô qua đời khoảng năm 605.
Thất bại duy nhất của thánh Augustinô khi Ngài tới nước Anh vì nỗ lực giải hoà với các Kitô hữu miền Welsh nhằm thuyết phục họ nhận cách tính ngày lễ phục sinh của Roma, sửa lại vài điều bất thường trong nghi lễ và phục quyền Ngài. Thánh Augustinô mời các vị lãnh đạo Giáo hội Welsh tới họp, nhưng lại gây cảm giác bất lợi vì Ngài đã ngồi yên khi họ tới gặp Ngài. Hình như việc này cũng làm cho thánh Bêđa mất thiện cảm nữa.
Thánh Augustinô không phải là một nhà truyền giáo anh hùng nhất, khéo léo nhất. Nhưng Ngài đã thực hiện một công cuộc vĩ đại, là một trong số rất ít người ở Gaule và ở Ý thời đó sẵn sàng tử bỏ mọi sự để ra đi rao giảng : Tin Mừng cho những miền xa xăm.

27 Tháng Năm
Thế Giới Trong Tăm Tối
Một cuốn phim mang tựa đề: "Thế giới trong tăm tối" diễn tả câu chuyện một nhà khảo cổ danh tiếng tổ chức cuộc khai quật khoa học ở Giêrusalem. Ngọn đồi Calvariô được cẩn thận đào bới, kể cả những phiến đá và hang động của một nghĩa trang bên cạnh cũng được thăm dò, khám phá kỹ lưỡng, vì theo Phúc Ăm thánh Gioan, xác của Chúa Giesu được chôn cất trong một phần mộ gần nơi ngài bị xử án tử hình thập tự.
Sau bao công khó đào xới, khám sát, một ngày kia nhà khảo cổ tuyên bố: "Tôi đã tìm được xác ông Giêsu" và ông tổ chức một cuộc họp báo rầm rộ với nhiều phóng viên và nhiếp ảnh viên, dể trình bày thành quả mỹ mãn của bao ngày tháng đào xới, khảo cứu vất vả. Ông đã trưng dẫn trước mắt mọi người một xác đã khô đét, nhưng còn có thể nhận ra tay chân của xác này bị đâm thủng, cạnh sườn bị đâm thâu, có cả những dấu chứng tỏ thân xác này bị nhuộm máu qua những tấm khăn quấn liệm xác.
Cuốn phim quay cảnh mọi người im lặng theo dõi lời thuyết trình của nhà khảo cổ, tình cờ có một phụ nữ phát biểu lớn tiếng: "Ðây là một sự thật hiển nhiên: ông ta đã bị đóng đinh, chết và được xác táng". Và nhà khảo cổ tiếp lời: "Vâng, đúng thế, chết và được an táng, nhưng... làm gì có chuyện phục sinh. Xác ông ta vẫn còn nằm đây".
Tiếp đến cuốn phim diễn tả hậu quả của cuộc tìm được xác ông Giêsu của nhà khảo cổ này: không ai còn mừng lễ Phục Sinh nữa, một vị linh mục tắt ngọn đèn chầu, cất Mình Thánh Chúa và đóng cửa nguyện đường, chuông các nhà thờ im tiếng, các nữ tu cởi khăn trùm đầu, thánh giá tại nhiều nơi bị hạ xuống, đèn bên những ngôi mộ bị dập tắt. Bóng tối chìm đắm trong màn đêm u tối dày đặc.
Cuốn phim kết thúc bằng cảnh chính nhà khảo cổ đang hấp hối. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, ông ta đã thú nhận: "Tôi đã đánh lừa thế giới, chính tôi đã làm xác giả của ông Giêsu và bí mật đặt vào trong mộ mấy năm trước khi tôi khởi sự đào bới tìm xác Ngài".
Sau lời tuyên bố đó là cảnh hàng ngàn người tuôn đến mộ thánh ở Giêrusalem như chúng ta chứng kiến hằng năm trong tuần thánh. Những ngọn nến được thắp lên và những tín hữu đã mang những ngọn nến được thắp sáng, ngọn nến của niềm hy vọng, đi khắp nơi để soi sáng những con đường tăm tối. Chuông các nhà thờ ngân vang như báo tin: Chúa Giêsu đã Phục Sinh, tình yêu mạnh hơn hận thù, sự sống mạnh hơn cái chết.
Cuộc Phục Sinh của Chúa Giêsu không chỉ liên hệ đến cuộc đời của Ngài, nhưng nó cũng ảnh hưởng trực tiếp đến vận mệnh của toàn thể nhân loại cũng như ảnh hưởng mật thiết đến cuộc sống, đến lòng tin và niềm hy vọng của chúng ta.
Chúng ta hãy chung lời cầu nguyện cho nhau và với nhau để mỗi người trong chúng ta được cùng chết, cùng an táng với Chúa Giêsu cho con người cũ ích kỷ và tội lỗi của chúng ta. Chết thật sự để chúng ta cùng sống lại với Chúa Giêsu trong một con người hoàn toàn mới, con người Phục Sinh.
(Lẽ Sống)