Trang

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

JUNE 13, 2026: MEMORIAL OF THE IMMACULATE HEART OF THE BLESSED VIRGIN MARY

 June 13, 2026

Memorial of The Immaculate Heart of the Blessed Virgin Mary

Lectionary: 364/573

 


Reading 1 

1 Kings 19:19-21

Elijah set out, and came upon Elisha, son of Shaphat,
as he was plowing with twelve yoke of oxen;
he was following the twelfth.
Elijah went over to him and threw his cloak over him.
Elisha left the oxen, ran after Elijah, and said,
"Please, let me kiss my father and mother goodbye,
and I will follow you."
Elijah answered, "Go back!
Have I done anything to you?"
Elisha left him and, taking the yoke of oxen, slaughtered them;
he used the plowing equipment for fuel to boil their flesh,
and gave it to his people to eat.
Then he left and followed Elijah as his attendant.
 

Responsorial Psalm 

Psalm 16:1b-2a and 5, 7-8, 9-10

R. (see 5a) You are my inheritance, O Lord.
Keep me, O God, for in you I take refuge;
I say to the LORD, "My Lord are you."
O LORD, my allotted portion and my cup,
you it is who hold fast my lot.
R. You are my inheritance, O Lord.
I bless the LORD who counsels me;
even in the night my heart exhorts me.
I set the LORD ever before me;
with him at my right hand I shall not be disturbed. 
R. You are my inheritance, O Lord.
Therefore my heart is glad and my soul rejoices,
my body, too, abides in confidence;
Because you will not abandon my soul to the nether world,
nor will you suffer your faithful one to undergo corruption.
R. You are my inheritance, O Lord.
 

Alleluia

See Luke 2:19

R. Alleluia, alleluia.
Blessed is the Virgin Mary who kept the word of God
and pondered it in her heart.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel 

Luke 2:41-51

Each year Jesus' parents went to Jerusalem for the feast of Passover,
and when he was twelve years old,
they went up according to festival custom.
After they had completed its days, as they were returning,
the boy Jesus remained behind in Jerusalem,
but his parents did not know it.
Thinking that he was in the caravan,
they journeyed for a day
and looked for him among their relatives and acquaintances,
but not finding him,
they returned to Jerusalem to look for him.
After three days they found him in the temple,
sitting in the midst of the teachers,
listening to them and asking them questions,
and all who heard him were astounded
at his understanding and his answers.
When his parents saw him,
they were astonished,
and his mother said to him,
"Son, why have you done this to us?
Your father and I have been looking for you with great anxiety."
And he said to them,
"Why were you looking for me?
Did you not know that I must be in my Father's house?"
But they did not understand what he said to them.
He went down with them and came to Nazareth,
and was obedient to them;
and his mother kept all these things in her heart.
 

https://bible.usccb.org/bible/readings/memorial-immaculate-heart-blessed-virgin-mary

 

 


Commentary on 1 Kings 19:19-21

Immediately following the passage describing Elijah’s meeting God at Horeb (Is 19:11-16) comes today’s short passage which is actually borrowed from the Elisha cycle or tradition. Elijah has basically finished the work God had given him to do and is getting ready to hand on to his successor, Elisha.

Coming from the mountain where he had met the Lord (in the “sound of sheer silence” or “a gentle breeze” in some translations), he comes upon Elisha ploughing behind twelve oxen yoked to ploughs. Elisha himself was following the last one. It seems the other eleven were being driven by Elisha’s servants.

That number of animals and assistants indicated that Elisha was a farmer of some means, perhaps even rich by the standards of his time and place. As Elijah passed by he threw his cloak over the shoulders of Elisha. The meaning was clear. He was passing over to Elisha the prophetic vocation which had been his. The cloak represented both the person and his authority. And, in Elijah’s case, the cloak had miraculous powers which were also being passed on. Elisha immediately accepted the call and ran after Elijah. He just made one petition, namely, to go back and say a final farewell to his parents. Elijah granted his request.

Elisha went off, but at the same time, he slaughtered his pair of oxen; used the wood of his plough as fuel to roast the meat; then shared the meat with his servants. The meaning was very clear. He was ‘burning his boats’ and committing himself totally and unreservedly to his calling as God’s prophet and spokesman. Elisha’s break with his past vocation was complete. He then went off and followed Elijah as his attendant. ‘Attendant’ is the same word in Hebrew to describe Joshua’s relationship with Moses.

The story is one of a calling being passed on and being generously accepted. Elisha’s request to go back and say goodbye to his family (whom he probably never saw again) and a relatively prosperous way of life reminds us of the man who wanted to say goodbye to his family before becoming a disciple of Jesus (see Luke 10:59). Jesus said that, for a disciple of his, even that should be set aside. As Peter would say:

Look, we have left everything and followed you. (Mark 10:28)

And indeed they had.

But Elisha did show the level of his commitment by disposing of all his property and following the Lord and his teacher, Elijah, with only the clothes on his back.

We might ask what do we still cling to in our following of Jesus? What things would we find it most difficult to let go of if we were asked? What is the level of our commitment to following Jesus right now?

Comments Off

 


The Immaculate Heart of Mary – Gospel

 

Commentary on Luke 2:41-51

The Gospel reading is the story from Luke of Jesus as a young boy staying on in the Temple at Jerusalem. We are told that Jesus’ parents used to go to Jerusalem every year to celebrate the Passover.

When Jesus was 12, the year when a Jewish boy was regarded as entering adulthood and subject to the Law, he went with Mary and Joseph as usual on their annual pilgrimage. But on their way back to Nazareth, Jesus, unknown to his parents, stayed behind in the city. Presuming he was with other members of what was probably a large party of relatives and neighbours, Mary and Joseph continued for a day without seeing him.

But then they became worried and returned to the city to look for him. To lose a young boy in a large city at any time would be a source of great anxiety to parents, but during the Passover when Jerusalem would be full of strangers from all over, it could be terrifying. Anything could have happened to him.

It was finally on the third day of searching that they came across him in the Temple where he was sitting among the teachers of the Law, listening to them and asking them questions. The teachers were amazed at his intelligence and at the answers he gave to their questions. Mary and Joseph, naturally, were astonished to see him in such company.

But they were also upset. Mary asked her Son,

Child, why have you treated us like this? Your father and I have been anxiously looking for you.

But Jesus made no apology for his behaviour:

Why were you searching for me? Did you not know that I must be in my Father’s house?

But Mary and Joseph did not understand the meaning of his words. They did not comprehend the two uses of the word ‘father’—“Your father and I…” and “my Father’s house”?

Mary (and Joseph) did not yet recognize that Jesus’ life had reached a watershed. He would pass from the care of Mary and Joseph, his foster father, and move into his calling as the Son of a higher Father. Yet on this day, he would of course, go home with them and become an obedient son in the family. But a signal had been given and, later on, he will leave his home for the last time to begin his official work.

As with any mother experiencing the challenges of a child growing up, we are told that Mary:

…treasured all these things in her heart.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/the-immaculate-heart-of-mary-gospel/

 

 


Saturday, June 13, 2026

Immaculate Heart of the Blessed Virgin Mary

Opening Prayer

O God, who has prepared a worthy dwelling place of the Holy Spirit in the heart of the Blessed Virgin Mary, through her intercession grant that we, your faithful, may be a living temple of Your glory. We ask this, through Christ our Lord ...

Gospel Reading – Luke 2: 41-51

Each year Jesus' parents went to Jerusalem for the feast of Passover, and when he was twelve years old, they went up according to festival custom. After they had completed its days, as they were returning, the boy Jesus remained behind in Jerusalem, but his parents did not know it. Thinking that he was in the caravan, they journeyed for a day and looked for him among their relatives and acquaintances, but not finding him, they returned to Jerusalem to look for him.  After three days they found him in the temple, sitting amid the teachers, listening to them and asking them questions, and all who heard him were astounded at his understanding and his answers. When his parents saw him, they were astonished, and his mother said to him, "Son, why have you done this to us? Your father and I have been looking for you with great anxiety." And he said to them, "Why were you looking for me? Did you not know that I must be in my Father's house?" But they did not understand what he said to them. He went down with them and came to Nazareth, and was obedient to them; and his mother kept all these things in her heart.

Meditation

           "Every year the feast of Passover." These words help us to define the spiritual context in which the passage takes place and thus become, for us, the gateway to enter the mystery of His encounter with the Lord and His work of grace and mercy upon us.

Together with Mary and Joseph, with Jesus, we too can live the gift of a new

Passover, a "crossing," an excess, a spiritual movement that takes us "beyond.” The passage is clear and strong. What the Virgin Mary intuits in this experience with her son Jesus is the step from the street to the heart of the dispersion to interiority, from anguish to peace.

All that remains is to journey down the street and join the feast, the feast of pilgrims on their way up to Jerusalem for the celebration of Passover.

           "Their way" This is only the first of a series of verbs of motion, which follow one another along the verses of this passage:  "they went", "return to the path", "group" (from the Latin cum-ire, "walking together"); "journey"; "back"; "went down with them, " " arrive .”

In parallel with this great physical movement, there is also a deep spiritual movement characterized by the verb "look", expressed over and over again: "they began to look for," "returned in search of Him," "looking for You anxiously,” " why you sought Me?”

This tells us that the journey, the true path to which the Lord's word calls us, is not a physical journey, but a journey in search of Jesus, of His presence in our lives. And this is the direction in which we move, together with Mary and Joseph.

           "They began to look for Him" Here we can identify the core of the text, its fundamental message. It is important that we open ourselves to a deeper understanding of this reality. Also because Luke uses two different verbs to express the "search,”  the first indicating accurate, repeated, careful, as some of those who browse, from bottom to top, and second which indicates the search for something that is lost and you want to find. Jesus is the object of all this movement and deep inner being, is the object of desire, the longing of the heart.

           "Distressed" It is great to see how Mary opens her heart to Jesus, telling Him what she felt within herself. She is not afraid to tell the truth to her Son, to tell Him the feelings and experiences that they felt deeply. But what is this anguish, this pain that you saw in Mary and Joseph in search of Jesus, who went missing?

These 3 days of looking, the journey to Jerusalem, and not understanding His words afterward, may also be considered a prefiguring the narrative of His death and Resurrection.

           "Kept all these sayings in her heart" Mary does not understand the words of Jesus, the mystery of His life and His mission and for this remains silent, accepts, makes space, keeps them in her heart. This is the true path of growth in faith and relationship with the Lord.

Once again, Luke gives us a very beautiful and meaningful word which means literally "keeping through.” That is the spiritual operation that Mary carries within herself and that give us as a precious gift, a legacy for our good relationship with the Lord, so that it can take us into a journey deep, deep, that does not stop at the surface, or half, which is not coming back, but it goes deep down. Mary takes us by the hand and guides us through all her heart, all her feelings, her experiences. And there, in the secrecy of ourselves, in our hearts, we can learn to find the Lord Jesus, whom perhaps we had lost.

There is also a loss for Mary and Joseph. Up until now, Joseph was identified with “my father”. Now it is changed. He is not just her son, or their son, but son of our Heavenly Father. In all this is another sorrow, one of parents, that they do not understand their child: “But they did not understand what He said to them.”

Some Questions

           * There are many foreshadows of the Passion in this passage. Can I identify the depth of things symbolized here?

           Do I feel like I am seeking the Lord? Or does it not seem important? Is it an active part of my life every day?

           Has anxiety, spoken by Mary, ever been my companion on the journey of my life?

Maybe, thanks to this passage, I discovered that the anxiety is caused by the absence of the Lord, the loss of God.  Does this passage help me, give me a light and a key for my life?

As a parent (past, future, or present), do I see a relationship and partnership with God the Father in raising my children, and do I give room for God to be an active participant in this? Am I a wall between God and them, or am I translator, or do I allow them to build their relationship at the same time?

Closing Prayer

1 Samuel 2: 1-8

And as she worshiped the LORD, she said: "My heart exults in the LORD, my horn is exalted in my God. I have swallowed up my enemies; I rejoice in my victory. There is no Holy One like the LORD; there in no Rock like our God. 

"Speak boastfully no longer, nor let arrogance issue from your mouths. For an all-knowing God is the LORD, a God who judges deeds. The bows of the mighty are broken, while the tottering gird on strength. The well-fed hire themselves out for bread, while the hungry batten on spoil. The barren wife bears seven sons, while the mother of many languishes. 

The LORD puts to death and gives life; He casts down to the nether world; He raises up again. The LORD makes poor and makes rich, He humbles, He also exalts. He raises the needy from the dust; from the ash heap He lifts up the poor, To seat them with nobles and make a glorious throne their heritage.

For the pillars of the earth are the LORD'S, and He has set the world upon them.

www.ocarm.org

 

 

13.06.2026: THỨ BẢY TUẦN X THƯỜNG NIÊN - TRÁI TIM VÔ NHIỄM ĐỨC MẸ - Lễ Nhớ

 13/06/2026

Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ.

Lễ nhớ

 


Bài đọc I: Is 61, 9-11

“Tôi hớn hở vui mừng trong Chúa”.

Trích sách tiên tri Isaia.

Dòng dõi chúng sẽ được nổi danh giữa các dân tộc; miêu duệ chúng sẽ được biết đến giữa chư dân. Tất cả những ai thấy họ, đều nhận biết họ là dòng dõi được Chúa chúc phúc. Tôi hớn hở vui mừng trong Chúa, và lòng tôi hoan hỉ trong Chúa tôi, vì Người đã mặc cho tôi áo phần rỗi và choàng áo công chính cho tôi, như tân lang đầu đội triều thiên, như tân nương trang sức bằng ngọc bảo. Như đất đâm chồi, như vườn nảy lộc, Chúa cũng làm phát sinh công chính và lời ca tụng trước mặt muôn dân.

Đó là lời Chúa.

 

Đáp ca: 1 Sm 2, 1.4 – 5.6-7.8abcd (Đ.x.1a)

Đ. Tâm hồn con hỷ hoan vì Chúa, là Đấng cứu độ con.

Xướng. Tâm hồn con hoan hỷ vì Chúa, nhờ Chúa, con ngẩng đầu hiên ngang. Con mở miệng nhạo báng quân thù: Vâng, con vui sướng vì được Ngài cứu độ.

Xướng. Cung nỏ người hùng bị bẻ tan, kẻ yếu sức lại trở nên hùng dũng. Người no phải làm mướn kiếm ăn, còn kẻ đói được an nhàn thư thái. Người hiếm hoi thì sinh năm đẻ bảy, mẹ nhiều con lại ủ rũ héo tàn.

Xướng. Chúa là Đấng cầm quyền sinh tử, đẩy xuống âm phủ rồi lại kéo lên. Chúa bắt phải nghèo và cho giàu có, Người hạ xuống thấp, Người cũng nhắc lên cao.

Xướng. Kẻ mọn hèn, Chúa kéo ra khỏi nơi cát bụi, ai nghèo túng, Người cất nhắc từ đống phân tro, đặt ngồi chung với hàng quyền quý, tặng ngai vinh hiển làm sản nghiệp riêng.

 

Alleluia:  x. Lc 2, 19

Alleluia, alleluia! – Đức Trinh Nữ Maria hiển vinh đã ghi nhớ lời Chúa và suy niệm trong lòng. – Alleluia.

 

Phúc Âm:  Lc 2, 41-51

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Mẹ Người ghi nhớ những việc đó trong lòng”

Hằng năm cha mẹ Chúa Giêsu có thói quen lên Giêrusalem để mừng lễ Vượt qua. Lúc bấy giờ Chúa Giêsu lên mười hai tuổi, cha mẹ Người đã lên Giêrusalem, theo tục lệ mừng ngày lễ Vượt cha mẹ Người đã lên Giêrusalem, theo tục lệ mừng ngày lễ Vượt Qua. Và khi những ngày lễ đã hoàn tất, hai ông bà ra về, trẻ Giêsu đã ở lại Giêrusalem mà cha mẹ Người không hay biết. Tưởng rằng Người ở trong nhóm các khách đồng hành, hai ông bà đi được một ngày đàng, mới tìm kiếm Người trong nhóm bà con và những kẻ quen biết. Nhưng không gặp thấy Người, nên hai ông bà trở lại Giêrusalem để tìm Người. Sau ba ngày, hai ông bà gặp thấy Người trong đền thờ đang ngồi giữa các thầy tiến sĩ, nghe và hỏi các ông. Tất cả những ai nghe Người nói, đều ngạc nhiên trước sự hiểu biết và những câu Người đáp lại. Nhìn thấy Người, hai ông bà đã ngạc nhiên, và mẹ Người bảo Người rằng: “Con ơi, sao Con làm cho chúng ta như thế? Kìa cha Con và mẹ đây, đã đau khổ tìm Con”. Người thưa với hai ông bà rằng: “Mà tại sao cha mẹ tìm con? Cha mẹ không biết rằng con phải lo công việc của Cha con ư?” Nhưng hai ông bà không hiểu lời Người nói. Bấy giờ Người theo hai ông bà trở về Nadarét, và Người vâng phục hai ông bà. Maria mẹ Người ghi nhớ những việc đó trong lòng.

Đó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Luca 2,41-51

Bài đọc Phúc Âm là câu chuyện từ sách Luca về Chúa Giêsu khi còn nhỏ ở lại Đền Thờ tại Giê-ru-sa-lem. Chúng ta được biết rằng cha mẹ Chúa Giêsu thường đến Giê-ru-sa-lem mỗi năm để dự Lễ Vượt Qua.

Khi Chúa Giêsu 12 tuổi, độ tuổi mà một cậu bé Do Thái được coi là bước vào tuổi trưởng thành và phải tuân giữ Luật pháp, Ngài đã cùng Đức Mẹ Maria và Thánh Giuse như thường lệ đi hành hương hàng năm. Nhưng trên đường trở về Na-da-rét, Chúa Giêsu, không hề hay biết, đã ở lại thành phố. Cho rằng Ngài đang ở cùng với những người khác trong một nhóm lớn gồm họ hàng và hàng xóm, Đức Mẹ Maria và Thánh Giuse đã đi tiếp một ngày mà không thấy Ngài.

Nhưng rồi họ lo lắng và trở lại thành phố để tìm Ngài. Việc lạc mất một cậu bé trong một thành phố lớn vào bất kỳ thời điểm nào cũng sẽ là nguồn gốc của sự lo lắng lớn lao đối với cha mẹ, nhưng trong dịp Lễ Vượt Qua khi Giê-ru-sa-lem đầy những người lạ từ khắp nơi đến, điều đó có thể rất đáng sợ. Bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra với Ngài.

Cuối cùng, vào ngày thứ ba tìm kiếm, họ đã tìm thấy Ngài trong Đền thờ, nơi Ngài đang ngồi giữa các thầy dạy Luật, lắng nghe họ và hỏi họ những câu hỏi. Các thầy dạy Luật kinh ngạc trước trí thông minh và những câu trả lời Ngài đưa ra. Mẹ Maria và Giuse, dĩ nhiên, rất ngạc nhiên khi thấy Ngài ở giữa những người như vậy.

Nhưng họ cũng buồn lòng. Mẹ Maria hỏi Con mình:

“Con ơi, sao con lại đối xử với chúng ta như vậy? Cha và mẹ đã lo lắng tìm kiếm con.”

Nhưng Chúa Giê-su không hề xin lỗi về hành vi của mình:

 “Sao cha mẹ lại tìm kiếm con? Cha mẹ không biết rằng con phải ở trong nhà Cha con sao?”

Nhưng Mẹ Maria và Giuse không hiểu ý nghĩa lời nói của Ngài. Họ không hiểu hai nghĩa của từ “cha”—“Cha các con và Ta…” và “nhà Cha Ta”?

Mẹ Maria (và Giuse) vẫn chưa nhận ra rằng cuộc đời của Chúa Giê-su đã đến một bước ngoặt. Ngài sẽ rời khỏi sự chăm sóc của Mẹ Maria và Giuse, cha nuôi của Ngài, và bước vào ơn gọi của mình với tư cách là Con của một người Cha cao cả hơn. Nhưng vào ngày này, dĩ nhiên Ngài sẽ về nhà với họ và trở thành một người con ngoan ngoãn trong gia đình. Nhưng một tín hiệu đã được đưa ra và sau đó, Ngài sẽ rời khỏi nhà lần cuối để bắt đầu công việc chính thức của mình.

Cũng như bất kỳ người mẹ nào trải qua những thử thách khi con cái trưởng thành, chúng ta được kể rằng Maria:

…đã giữ tất cả những điều này trong lòng mình.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/the-immaculate-heart-of-mary-gospel/

 

 


Suy niệm

HÃY TÔN SÙNG MẪU TÂM

Tháng Năm, tháng Đức Bà, tháng Sáu, Tháng Trái Tim Cực Thánh Chúa Giê-su và các Linh Mục. Điều này là do mối liên hệ với Lễ Trọng kính Mình Thánh Chúa dẫn đến Lễ Trọng kính Thánh Tâm Chúa Giê-su hầu như luôn được cử hành vào tháng Sáu.

Tiếp liền sau lễ Thánh Tâm, Giáo Hội cử hành lễ Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ vào ngày thứ Bảy sau Chúa Nhật II lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, cho thấy việc đền tạ Trái Tim Cực Thánh Chúa Giê-su đi liền với việc đền tạ trái tim vô nhiễm Đức Mẹ.

Lòng sùng kính Trái tim Đức Mẹ là một truyền thống cổ xưa, gắn liền với với đoạn văn trong Tin Mừng Thánh Lu-ca nói đến trái tim của Đức Ma-ri-a: “Ma-ri-a giữ kỹ mọi điều ấy và hằng ngày suy nghĩ trong lòng” (Lc 2,19); “Một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn Bà” (Lc 2, 35). Dịp Chúa giáng sinh tại Bê-lem và dịp Chúa bị lạc năm 12 tuổi (Lc 2,51) là hai dấu mốc Mẹ ghi nhớ trong tim để suy gẫm. Các Thánh Giáo Phụ và nhiều vị thánh khác cũng như các đức giáo hoàng đã coi những lời Kinh Thánh trên tuy ngắn gọn, nhưng là nền tảng chính yếu cho lòng tôn sùng Trái Tim Đức Mẹ. Bởi nó chứa đựng tình mẫu tử thiêng liêng của Đức Ma-ri-a, Mẹ Chúa Giê-su với trái tim của một người mẹ đối các linh mục nói riêng và nhân loại nói chung.

Nhìn vào ảnh, tượng trái tim Đức Mẹ do các họa sĩ, nghệ nhân đắp, chúng ta thấy trái tim Đức Mẹ nằm bên ngoài cơ thể. Điều này muốn nói đến tình yêu vô tận của Mẹ dành cho loài người thật lớn lao, không thể giấu được bên trong. Một bàn tay Mẹ nâng trái tim lên và bàn tay chỉ về trái tim ấy, nghĩa là Mẹ muốn trao trái tim của mình cho bất cứ ai đang chiêm ngắm ảnh tượng trái tim Mẹ. Phía trên trái tim Đức Mẹ có ngọn lửa bừng cháy, nhấn mạnh đến tình yêu Mẹ dâng hiến cho Thiên Chúa và dành cho loài người.

Trái tim Mẹ có bông hồng bao quanh, một số bức tranh còn xuất hiện hoa lily tượng trưng cho sự thanh khiết, trong sạch của Mẹ, ơn vô nhiễm nguyên tội, đã tạo ra nơi Mẹ một trái tim rất vẹn sạch. Trái tim có thanh gươm đâm thâu qua ám chỉ (“một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà”), và gợi lên những đau khổ mà Mẹ phải chịu trong suốt cuộc đời, đặc biệt trong lúc Mẹ thấy con mình là Chúa Giêsu bị đóng đinh.

Cuối cùng là chùm tia sáng bao quanh trái tim Mẹ, gợi nhớ đến đoạn văn trong sách Khải Huyền 12,1, trong đó mô tả Đức Mẹ như “một người phụ nữ mình khoác áo mặt trời.”

Mừng lễ Trái tim Vô nhiễm Nguyên Tội Mẹ Ma-ri-a. Chúng ta hãy Chiêm ngưỡng Trái tim Mẹ vẹn tuyền thanh sạch, đầy tình yêu thương, trọn lành thánh thiện, trung thực phản ảnh ưu phẩm toàn mỹ, toàn thiện, toàn ái của Ba Ngôi Thiên Chúa, để chúng ta nhìn thẳng vào quả tim tội lỗi sắt đá của chúng ta.

Lạy Trái tim tân khổ và Vô nhiễm Mẹ Ma-ri-a, xin cầu cho chúng con. Amen.

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

 

 

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

JUNE 12, 2026: SOLEMNITY OF THE MOST SACRED HEART OF JESUS

 June 12, 2026

Solemnity of the Most Sacred Heart of Jesus

Lectionary: 170

 


Reading 1

Deuteronomy 7:6-11

Moses said to the people:
"You are a people sacred to the LORD, your God;
he has chosen you from all the nations on the face of the earth
to be a people peculiarly his own.
It was not because you are the largest of all nations
that the LORD set his heart on you and chose you,
for you are really the smallest of all nations.
It was because the LORD loved you
and because of his fidelity to the oath he had sworn your fathers,
that he brought you out with his strong hand
from the place of slavery,
and ransomed you from the hand of Pharaoh, king of Egypt.
Understand, then, that the LORD, your God, is God indeed,
the faithful God who keeps his merciful covenant
down to the thousandth generation
toward those who love him and keep his commandments,
but who repays with destruction a person who hates him;
he does not dally with such a one,
but makes them personally pay for it.
You shall therefore carefully observe the commandments,
the statutes and the decrees that I enjoin on you today."
 

Responsorial Psalm

Psalm 103:1-2, 3-4, 6-7, 8, 10

R. (cf. 17) The Lord's kindness is everlasting to those who fear him.
Bless the LORD, O my soul;
all my being, bless his holy name.
Bless the LORD, O my soul;
and forget not all his benefits.
R. The Lord's kindness is everlasting to those who fear him.
He pardons all your iniquities,
heals all your ills.
He redeems your life from destruction,
crowns you with kindness and compassion.
R. The Lord's kindness is everlasting to those who fear him.
Merciful and gracious is the LORD,
slow to anger and abounding in kindness.
Not according to our sins does he deal with us,
nor does he requite us according to our crimes.
R. The Lord's kindness is everlasting to those who fear him.
 

Reading 2

1 John 4:7-16

Beloved, let us love one another,
because love is of God;
everyone who loves is begotten by God and knows God.
Whoever is without love does not know God, for God is love.
In this way the love of God was revealed to us:
God sent his only Son into the world
so that we might have life through him.
In this is love:
not that we have loved God, but that he loved us
and sent his Son as expiation for our sins.
Beloved, if God so loved us,
we also must love one another.
No one has ever seen God.
Yet, if we love one another, God remains in us,
and his love is brought to perfection in us.

This is how we know that we remain in him and he in us,
that he has given us of his Spirit.
Moreover, we have seen and testify
that the Father sent his Son as savior of the world.
Whoever acknowledges that Jesus is the Son of God,
God remains in him and he in God.
We have come to know and to believe in the love God has for us.

God is love, and whoever remains in love
remains in God and God in him.
 

Alleluia

Matthew 11:29ab

R. Alleluia, alleluia.
Take my yoke upon you, says the Lord;
and learn from me, for I am meek and humble of heart.
R. Alleluia, alleluia.
 

Gospel

Matthew 11:25-30

At that time Jesus exclaimed:
"I give praise to you, Father, Lord of heaven and earth,
for although you have hidden these things
from the wise and the learned
you have revealed them to little ones.
Yes, Father, such has been your gracious will.
All things have been handed over to me by my Father. 
No one knows the Son except the Father,
and no one knows the Father except the Son
and anyone to whom the Son wishes to reveal him.

"Come to me, all you who labor and are burdened,
and I will give you rest.
Take my yoke upon you and learn from me,
for I am meek and humble of heart;
and you will find rest for yourselves. 
For my yoke is easy, and my burden light."

https://bible.usccb.org/bible/readings/061226.cfm

 

 


The Most Sacred Heart of Jesus

 

Commentary on Deuteronomy 7:6-11; 1 John 4:7-16; Matthew 11:25-30

There exists a hillside in Los Altos, California where retired priests and brothers from the Jesuit order go to reside when they have reached the age of retirement. They rest in this building that bears the name “Sacred Heart Jesuit Center”. The name is appropriate. Its residents have made choices about their path in life—decisions that involved passion or suffering—and the commitment to see it through. As they rest there and contemplate their life experiences, the symbol of the Sacred Heart of Jesus accompanies them. The readings for today’s feast offer an opportunity to reconsider what the ancients thought about when using images like the heart and emotions like love. For the seat of emotions and the seat of thought in the human person from biblical times differ slightly from modern ways of thinking about these things.

Love According to the Book of Deuteronomy
In today’s passage from Deuteronomy, Moses speaks as God’s mouthpiece to remind the people that they are set apart from the other nations. It is not that the Hebrew people were ‘special’, but rather the point made in this section is that they are chosen as an instrument and for a purpose.

It was not because you were more numerous than any other people that the Lord set his heart on you and chose you, for you were the fewest of all peoples. It was because the Lord loved you and kept the oath.

The first part of these verses uses the phrase “set his heart” to capture the sense of the line. But in the original Hebrew, the word for heart was never used; instead the author used a verb that suggests choice, desire, and thought. In the next verse, the actual word ‘love’ was selected, which also conveys a decision and thought process suggesting to ‘join together’—to be attached or devoted to someone else. It is the action and process of choosing by the Lord that is emphasized. In the Hebrew language, words like love involve a committed decision, and not a romantic emotion. The ‘heart’, as a metaphorical space in human feelings and thinking, is the seat of thought and decisions, whereas the ‘bowels’ are the place or seat of emotions. Where modern westernized people point to the mind for thinking, the ancient Hebrews pointed to the heart.

Love According to the New Testament
‘Love’ is used frequently in New Testament literature. The Greek word agape describes a selfless affection unique to the Gospels and Letters of the New Testament. In today’s Second Reading, we discover a hymn to agape-love:

Beloved, let us love one another, because love is from God; everyone who loves is born of God and knows God. Whoever does not love does not know God, for God is love.

When the author uses agape to describe a unique aspect of love’s many faces, it means to love someone more than one’s own life. This is why we attribute agape-type love to Jesus. We know that Jesus’ life was given away freely for the world since he loved us more than holding on to his own life. The image of the Sacred Heart of Jesus captures this reality. Can the ‘heart’ or love of Christ ever be exhausted? In Paul’s letter to the Corinthians, we find a helpful reminder to answer this question. Paul was thinking out loud when he wrote about his ministry to them:

I will most gladly spend and be spent for you. If I love you more, am I to be loved less? (2 Cor 12:15)

The answer is no; one cannot exhaust one’s love for another when the action is rooted in Christ. That is why we hold the image of the Sacred Heart of Jesus so dearly within the iconography of the Church. Christ’s love is never a diminishment, but rather something that expands like the image of the mustard seed for faith; it keeps growing slowly and deliberately.

Love According to Matthew
Curiously, ministry, and especially the weight of obligations to one another, can seem exhaustive to many followers of various faith traditions. This is a reality from which today’s Gospel does not shy away:

I will give you rest. Take my yoke upon you, and learn from me, for I am gentle and humble in heart, and you will find rest for your souls. For my yoke is easy, and my burden is light.

Jesus allows us to enter into his intimate prayer between himself and the Father. In the verses above, Jesus personifies the voice of divine Wisdom itself, a characteristic from the Old Testament. In our first testament, from the Hebrew Scriptures, the law could be seen or described as a ‘yoke’. It was both necessary for life and flourishing, but also a burden. Only a fool would neglect the work and labor required to take up the yoke of the Law of Moses. In today’s verses, Matthew does not speak about love as in the First and Second readings. Instead, the Evangelist shares an image of the heart of God as one who shares the load with us. In Matthew, Jesus is called ‘God-with-us’, which we sing in Christmas carols calling upon Emanuel. But Jesus shows that love in deeds, rather than words. He walks with us and in the obligations that we owe to God and to our neighbor. This is a yoke made bearable because we share in the life of Christ.

All of this is tied to the mystery of today’s solemnity for the Most Sacred Heart of Jesus. It’s like the fathers and brothers who rest at the Sacred Heart Jesuit Center in Los Altos. They have labored and been burdened through a life of service. Held in the heart of Christ, may they at last discover true rest in their souls—souls now at peace at the end of their earthly abode.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/the-most-sacred-heart-of-jesus/

 

 


Friday, June 12, 2026

Solemnity of the Most Sacred Heart of Jesus

Opening prayer

Holy God,

we often turn our hearts into houses of pride and greed rather than into homes of love and goodness where You can feel at home.

Destroy the temple of sin in us, drive out all evil from our hearts and make us living stones of a community in which can live and reign Your Son Jesus Christ, our living Lord for ever and ever.

Gospel Reading - Matthew 11: 25-30

At that time Jesus exclaimed, 'I bless You, Father, Lord of heaven and of earth, for hiding these things from the learned and the clever and revealing them to little children. Yes, Father, for that is what it pleased You to do.

Everything has been entrusted to Me by My Father; and no one knows the Son except the Father, just as no one knows the Father except the Son and those to whom the Son chooses to reveal Him.

'Come to Me, all you who labor and are overburdened, and I will give you rest. Shoulder My yoke and learn from Me, for I am gentle and humble of heart, and you will find rest for your souls. Yes, My yoke is easy and My burden light.'

Reflection

Today we celebrate the feast of the Sacred Heart of Jesus. In the Gospel we will listen to the invitation of Jesus: “Learn from me for I am meek and humble of heart”. The Gospel shows the tenderness with which Jesus welcomes, accepts the little ones. He wanted the poor to find rest and peace in Him.

The context of chapters 11 and 12 of Matthew. In this context is stressed and made evident the fact that the poor are the only ones to understand and to accept the wisdom of the Kingdom. Many people did not understand Jesus’ preference for the poor and the excluded.

            a) John the Baptist, who looked at Jesus with the eyes of the past, had doubts (Mt 11: 1-15)

            b) The people, who looked at Jesus with a purpose of their own interests, were not able to understand him (Mt 11: 16-19).

            c) The great cities around the lake, which listened to Jesus’ preaching and saw the miracles, did not want to open themselves to His message (Mt 11: 20-24).

            d) The wise and the Doctors, who judged everything according to their own science, were not able to understand Jesus’ preaching (Mt

11: 25).

            e) Not even his relatives understood Him (Mt 12: 46-50).

            f) Only the little ones understood Him and accepted the Good News of the Kingdom (Mt 11: 25-30).

            g) The others want sacrifice, but Jesus wants mercy (Mt 12: 1-8).

            h) The reaction against Jesus impels the Pharisees to want to kill Him (Mt 12: 9-14).

            i) They said that Jesus was Beelzebul (Mt 12: 22-32).

            j) But Jesus did not draw back. He continues to assume the mission of Servant, as described in the prophecies (Mt 12: 15-21). This is why He was persecuted and condemned to death.

            Matthew 11: 25-26: Only the little ones understand and accept the Good News of the Kingdom. Jesus addresses a prayer to the Father: “I bless you, Father, Lord of heaven and earth, for hiding these things from the learned and the clever and revealing them to little children. Yes, Father, for that is what it pleased You to do!” The wise, the doctors of that time, had created a series of laws which they imposed upon the people in the name of God. They thought that God demanded this observance from the people. But the Law of love, brought by Jesus, said the contrary. What is important is not what we do for God, but rather what God, in His great love, does for us! People understood Jesus’ words and were filled with joy. The wise thought that Jesus was not right. They could not understand this teaching which modified the relationship of the people of God.

            Matthew 11: 27: The origin of the New Law: The Son knows the Father. Jesus, the Son, knows the Father. He knows what the Father wanted when, centuries before, He gave the Law to Moses. What the Father wants to tell us He handed to Jesus, and Jesus revealed it to the little ones, because they opened themselves to His message. Today, also, Jesus continues to teach many things to the poor and to the little ones. The wise and the intelligent do well if they become pupils of the little ones!

            Matthew 11: 28-30: “Come to me all you who labor and are overburdened, and I will give you rest”. Jesus invites all those who are tired to find rest in Him. These are the people who are tired under the weight of the impositions and the observances which the law of purity demanded. And He says, “Learn from Me, for I am gentle and humble in heart”. Many times this sentence has been manipulated to ask people to submit themselves, to be passive. What Jesus wants to say is the contrary. He asks people to leave aside the professors of religion of that time, to rest and to begin to learn from Him, from Jesus, who is “gentle and humble of heart”. Jesus does not do like the Scribes take pride in their own science, but He is like the people who live humiliated and exploited. Jesus, the new teacher, knows from experience what happens in the heart of the people and how much the people suffer.

            The invitation of divine wisdom to all those who seek it. Jesus invites all those who are oppressed under the weight of the observance of the law to find rest in Him, because He is gentle and humble of heart, capable of relieving and consoling the people who suffer, who feel tired and depressed (Mt 11: 25-30). In this invitation resound the beautiful words of Isaiah who consoled the people who lived in exile (Isa 55: 1-3). This invitation is bound to divine wisdom, which invites people to the encounter with her (Wis 24: 19), saying, “her ways are filled with delight; her paths all lead to contentment” (Prov 3:17). And He adds: “Wisdom brings up her own children and cares for those who seek her. Whoever loves her, loves life, those who seek her early will be filled with joy” (Sir 4: 11-12). This invitation reveals a very important characteristic of the feminine face of God: tenderness and acceptance which consoles, which gives life to persons and leads them to feel well. Jesus is defense, the protection and the maternal womb which the Father offers to people who are tired (cfr. Isa 66: 10-13).

Personal Questions

           What produces tension in you and what gives you peace? For you, to live in community, is it a source of tension or of peace?

           How can Jesus’ words help our community to be a place of rest for our life?

Concluding Prayer

Yahweh is tenderness and pity, slow to anger and rich in faithful love;

His indignation does not last for ever, nor His resentment remain for all time. (Ps 103: 8-9)

www.ocarm.org

 

12.06.2026: THỨ SÁU TUẦN X THƯỜNG NIÊN - THÁNH TÂM CHÚA GIÊ-SU - LỄ TRỌNG

 12/06/2026

THỨ SÁU TUẦN X THƯỜNG NIÊN

THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU năm A

Lễ TRỌNG.

 Ngày thế giới xin ơn thánh hóa các linh mục

 


Bài Ðọc I: Ðnl 7, 6-11

“Chúa đã yêu thương và tuyển chọn các ngươi”.

Trích sách Ðệ Nhị Luật.

Môsê nói cùng dân chúng rằng: “Các ngươi là một dân hiến thánh cho Chúa là Thiên Chúa các ngươi. Chúa là Thiên Chúa các ngươi đã chọn các ngươi để làm dân riêng của Người giữa mọi dân tộc trên mặt đất. Không phải vì các ngươi đông số hơn mọi dân tộc khác mà Thiên Chúa gắn bó với các ngươi và tuyển chọn các ngươi, vì thực ra, các ngươi ít số hơn mọi dân tộc khác; nhưng vì Chúa đã yêu thương các ngươi và giữ lời đã thề hứa với tổ phụ các ngươi rằng: Người dùng tay mạnh mẽ mà dẫn đưa và cứu chuộc các ngươi khỏi cảnh nô lệ, khỏi tay Pharaon vua Ai-cập. Các ngươi sẽ biết rằng Chúa là Thiên Chúa các ngươi, chính Người là Thiên Chúa hùng mạnh, trung thành giữ lời giao ước và lòng thương xót với những kẻ yêu mến Người, và những kẻ tuân giữ lề luật Người cho đến muôn thế hệ. Người báo oán ngay những kẻ thù ghét Người, bằng cách tiêu diệt chúng không trì hoãn, trả báo tức khắc như chúng đã đáng tội. Vì vậy các ngươi hãy tuân giữ điều răn, nghi lễ và lề luật mà ta truyền cho các ngươi hôm nay, để các ngươi thi hành”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 102, 1-2. 3-4. 6-7. 8 và 10

Ðáp: Lòng yêu thương của Chúa vẫn tồn tại, từ thuở này tới thuở kia cho những ai kính sợ Người (c. 17).

Xướng: Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa! Toàn thể con người tôi, hãy chúc tụng thánh danh Người. Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, và chớ khá quên mọi ân huệ của Người.

Xướng: Người đã thứ tha cho (ngươi) mọi điều sai lỗi, và chữa ngươi khỏi mọi tật nguyền. Người chuộc mạng ngươi khỏi chỗ vong thân, Người đội đầu ngươi bằng mão từ bi, ân sủng. 

Xướng: Chúa thi hành những việc công minh, và trả lại quyền lợi cho những người bị ức. Người tỏ cho Môsê được hay đường lối, tỏ công cuộc Người cho con cái Israel. 

Xướng: Chúa là Ðấng từ bi và hay thương xót, chậm bất bình và hết sức khoan nhân. Người không xử với chúng tôi như chúng tôi đắc tội, và không trả đũa theo điều oan trái chúng tôi. 

 

Bài Ðọc II: 1 Ga 4, 7-16

“Thiên Chúa thương yêu chúng ta trước”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Gioan Tông đồ.

Các con thân mến, chúng ta phải thương yêu nhau, vì tình yêu bởi Thiên Chúa mà ra. Vì lẽ hễ ai thương yêu, thì đã sinh bởi Thiên Chúa, và nhận biết Thiên Chúa. Còn ai không yêu thương, thì không biết Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là Tình Yêu.

Ðiều này biểu lộ tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta: là Thiên Chúa chúng ta đã sai Con Một Người đến trong thế gian, để nhờ Ngài mà chúng ta được sống. Tình yêu ấy là thế này: Không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã thương yêu chúng ta trước, và đã sai Con Một Người đến hy sinh, đền thay vì tội lỗi chúng ta.

Các con thân mến, nếu Thiên Chúa thương yêu chúng ta dường ấy, thì chúng ta cũng phải thương yêu nhau. Chẳng ai thấy Thiên Chúa bao giờ, nếu chúng ta thương yêu nhau, thì Thiên Chúa ở trong chúng ta, và tình yêu của Người nơi chúng ta đã được tuyệt hảo. Do điều này mà chúng ta biết chúng ta ở trong Người và Người ở trong chúng ta: là Người đã ban Thánh Thần cho chúng ta. Và chúng ta đã thấy và chứng nhận rằng Chúa Cha đã sai Con mình làm Ðấng Cứu Thế.

Ai tuyên xưng Ðức Giêsu là Con Thiên Chúa, thì Thiên Chúa ở trong người ấy, và người ấy ở trong Thiên Chúa. Còn chúng ta, chúng ta đã biết và tin vào tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta. Thiên Chúa là Tình Yêu, và ai ở trong tình yêu, thì ở trong Thiên Chúa, và Thiên Chúa ở trong người ấy.

Ðó là lời Chúa.

 

Alleluia: Mt 11, 29ab

Alleluia, alleluia! – Các ngươi hãy mang lấy ách của Ta, và hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 11, 25-30

“Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu cất tiếng nói rằng: “Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy. Mọi sự đã được Cha Ta trao phó cho Ta. Và không ai biết Con, trừ ra Cha. Và cũng không ai biết Cha, trừ ra Con và kẻ mà Con muốn mạc khải cho.

“Tất cả hãy đến cùng Ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an. Vì ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ nhàng”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về sách Đệ Nhị Luật 7,6-11; 1 Goan 4,7-16; Mát-thêu 11,25-30

Ở Los Altos, California có một sườn đồi, nơi các linh mục và tu sĩ dòng Tên đã nghỉ hưu đến cư trú khi đến tuổi nghỉ hưu. Họ nghỉ ngơi trong tòa nhà mang tên “Trung tâm Thánh Tâm Dòng Tên”. Cái tên này rất phù hợp. Cư dân nơi đây đã lựa chọn con đường đời của mình—những quyết định liên quan đến đam mê hay đau khổ—và cam kết thực hiện đến cùng. Khi họ nghỉ ngơi ở đó và suy ngẫm về kinh nghiệm sống, biểu tượng Thánh Tâm Chúa Giêsu luôn đồng hành cùng họ. Các bài đọc trong lễ hôm nay mang đến cơ hội để xem xét lại những gì người xưa đã nghĩ khi sử dụng những hình ảnh như trái tim và những cảm xúc như tình yêu. Bởi vì quan niệm về nơi trú ngụ của cảm xúc và nơi trú ngụ của tư tưởng trong con người thời Kinh Thánh có phần khác biệt so với cách suy nghĩ hiện đại về những điều này.

Tình Yêu Theo Sách Đệ Nhị Luật

Trong đoạn Kinh Thánh hôm nay từ sách Đệ Nhị Luật, Môi-se nói thay lời Chúa để nhắc nhở dân chúng rằng họ được biệt riêng khỏi các dân tộc khác. Không phải dân Híp-ri là “đặc biệt”, mà điểm mấu chốt được nhấn mạnh trong phần này là họ được chọn làm công cụ và cho một mục đích.

Không phải vì các ngươi đông hơn bất kỳ dân tộc nào khác mà Đức Chúa đã yêu thương và chọn các ngươi, vì các ngươi là dân tộc ít nhất trong tất cả các dân tộc. Mà là vì Đức Chúa yêu thương các ngươi và giữ lời thề.

Phần đầu của những câu này sử dụng cụm từ “yêu thương” để diễn tả ý nghĩa của câu. Nhưng trong bản gốc tiếng Híp-ri, từ “yêu thương” không bao giờ được sử dụng; thay vào đó, tác giả đã sử dụng một động từ gợi ý sự lựa chọn, mong muốn và suy nghĩ. Trong câu tiếp theo, từ “yêu thương” được chọn, cũng truyền tải một quyết định và quá trình suy nghĩ gợi ý “kết hợp lại”—gắn bó hoặc tận tâm với người khác. Chính hành động và quá trình lựa chọn của Chúa được nhấn mạnh. Trong tiếng Do Thái, những từ như "tình yêu" hàm ý một quyết định cam kết, chứ không phải là một cảm xúc lãng mạn. "Trái tim", như một không gian ẩn dụ trong cảm xúc và suy nghĩ của con người, là nơi trú ngụ của tư tưởng và quyết định, trong khi "ruột" là nơi trú ngụ của cảm xúc. Trong khi người phương Tây hiện đại chỉ ra trí óc là nơi suy nghĩ, thì người Do Thái cổ đại lại chỉ ra trái tim.

Tình yêu theo Tân Ước

Từ "tình yêu" được sử dụng thường xuyên trong văn học Tân Ước. Từ Hy Lạp "agape" mô tả một tình cảm vị tha độc đáo chỉ có trong các Phúc Âm và Thư tín của Tân Ước. Trong Bài Đọc Thứ Hai hôm nay, chúng ta khám phá một bài thánh ca về tình yêu agape:

Hỡi những người yêu dấu, chúng ta hãy yêu thương nhau, vì tình yêu đến từ Thiên Chúa; ai yêu thương thì được sinh ra từ Thiên Chúa và biết Thiên Chúa. Ai không yêu thương thì không biết Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là tình yêu.

Khi tác giả sử dụng agape để mô tả một khía cạnh độc đáo trong nhiều khía cạnh của tình yêu, nó có nghĩa là yêu thương ai đó hơn cả mạng sống của mình. Đó là lý do tại sao chúng ta gán tình yêu kiểu agape cho Chúa Giê-su. Chúng ta biết rằng Chúa Giê-su đã hiến dâng mạng sống mình cho thế gian vì Ngài yêu thương chúng ta hơn cả việc giữ lấy mạng sống của chính mình. Hình ảnh Trái Tim Thánh của Chúa Giê-su thể hiện thực tế này. Liệu “trái tim” hay tình yêu của Chúa Kitô có bao giờ cạn kiệt? Trong thư của Phao-lô gửi tín hữu Cô-rin-tô, chúng ta tìm thấy một lời nhắc nhở hữu ích để trả lời câu hỏi này. Phao-lô đã suy nghĩ thành tiếng khi viết về sứ vụ của mình đối với họ:

Tôi sẽ vui lòng hiến dâng và chịu chết vì anh em. Nếu tôi yêu anh em nhiều hơn, há tôi lại bị yêu thương ít hơn chăng? (2 Cô-rin-tô 12,15)

Câu trả lời là không; người ta không thể cạn kiệt tình yêu của mình dành cho người khác khi hành động đó bắt nguồn từ Chúa Kitô. Đó là lý do tại sao chúng ta trân trọng hình ảnh Trái Tim Thánh của Chúa Giê-su trong nghệ thuật biểu tượng của Giáo hội. Tình yêu của Chúa Kitô không bao giờ suy giảm, mà là điều gì đó lan rộng như hình ảnh hạt cải tượng trưng cho đức tin; nó tiếp tục phát triển chậm rãi và có chủ đích.

Tình Yêu Theo Thánh Matthêu

Điều kỳ lạ là, việc phục vụ, và đặc biệt là gánh nặng trách nhiệm đối với nhau, có vẻ như quá sức đối với nhiều tín đồ của các truyền thống tôn giáo khác nhau. Đây là một thực tế mà Tin Mừng hôm nay không hề né tránh:

Ta sẽ cho các con được nghỉ ngơi. Hãy mang ách của Ta và học hỏi nơi Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng, và các con sẽ tìm được sự yên nghỉ cho tâm hồn mình. Vì ách của Ta dễ chịu, và gánh nặng của Ta nhẹ nhàng.

Chúa Giêsu cho phép chúng ta bước vào lời cầu nguyện thân mật của Ngài giữa Ngài và Chúa Cha. Trong những câu trên, Chúa Giêsu thể hiện chính tiếng nói của sự Khôn Ngoan thiêng liêng, một đặc điểm từ Cựu Ước. Trong Kinh Thánh Do Thái, luật pháp có thể được xem hoặc mô tả như một “ách”. Nó vừa cần thiết cho sự sống và sự thịnh vượng, nhưng cũng là một gánh nặng. Chỉ có kẻ ngu dại mới bỏ bê công việc và lao động cần thiết để mang lấy ách của Luật Môi-se. Trong những câu hôm nay, Thánh Matthêu không nói về tình yêu như trong Bài đọc thứ nhất và thứ hai. Thay vào đó, Thánh sử chia sẻ hình ảnh về tấm lòng của Thiên Chúa như một Đấng cùng chia sẻ gánh nặng với chúng ta. Trong Phúc Âm Mátthêu, Chúa Giêsu được gọi là “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”, điều mà chúng ta hát trong những bài thánh ca Giáng Sinh để cầu khẩn Emmanuel. Nhưng Chúa Giêsu thể hiện tình yêu đó bằng hành động chứ không phải bằng lời nói. Ngài đồng hành cùng chúng ta và trong những bổn phận mà chúng ta phải gánh vác đối với Thiên Chúa và đối với tha nhân. Gánh nặng này trở nên dễ chịu hơn vì chúng ta được chia sẻ sự sống của Chúa Kitô.

Tất cả điều này đều gắn liền với mầu nhiệm của lễ trọng kính Trái Tim Cực Thánh Chúa Giêsu hôm nay. Giống như các cha và các anh em đang an nghỉ tại Trung tâm Dòng Tên Trái Tim Cực Thánh ở Los Altos. Họ đã lao nhọc và gánh vác suốt cuộc đời phục vụ. Được ôm ấp trong trái tim Chúa Kitô, nguyện xin cho cuối cùng họ tìm thấy sự an nghỉ đích thực trong tâm hồn mình—những tâm hồn giờ đây được bình an khi kết thúc cuộc đời trần thế.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/the-most-sacred-heart-of-jesus/

 

 


Trái tim tình yêu – suy niệm lễ Trái Tim Cực Thánh Chúa Giê-su

Tháng 6 hằng năm, phụng vụ dành riêng cho việc kính thờ Trái Tim Chúa Giêsu. Bầu khí thiêng liêng thổi hơi ấm đạo đức bao phủ các cộng đoàn giáo xứ. Một cuộc trao đổi giữa trái tim tín hữu với trái tim Chúa Giêsu, giữa các trái tim tín hữu với cuộc đời.

Trái tim là trung tâm điểm của tình yêu. “Thiên Chúa là tình yêu”, nên nói tới tình yêu Thiên Chúa, chúng ta liên tưởng tới Trái Tim Chúa Giêsu.

1. Tôn sùng Trái Tim Chúa Giêsu

Lòng tôn sùng Rất Thánh Trái Tim Chúa Giêsu, một trái tim ‘con người’ của Ðấng là ‘Con Thiên Chúa’, mời gọi các tín hữu chiêm ngắm như dấu chỉ của Tình Yêu Thiên Chúa dành cho nhân loại. Lòng tôn sùng này đã được Thánh Gioan Euđê (1680) cổ vũ từ giữa thế kỷ XVII, và nhất là qua các thị kiến mà Thánh nữ Margarita-Maria Alacoque (1690) nhận được tại Tu viện Thăm Viếng ở Paray-le-Monial vào năm 1673 và 1675. Trong các thị kiến, M-M. Alacoque được Chúa Giêsu chỉ cho thấy Trái Tim Người, “một trái tim đã yêu thương con người đến thế, mà chỉ nhận được sự đáp trả bạc bẽo vô ơn”. Thánh nữ còn được uỷ thác việc cổ vũ xin thiết lập một ngày lễ kính Thánh Tâm. Nhưng phải đợi đến gần hai thế kỷ sau ngày ngài qua đời, vào năm 1856, Ðức Piô IX mới chính thức thiết lập ngày lễ này trong toàn Giáo Hội. Rồi sau đó, dưới thời các Ðức Giáo hoàng Lêô XIII, Piô XI và Piô XII, đã có các giáo huấn liên hệ đến việc tôn sùng Thánh Tâm qua Thông điệp “Annum Sacrum”, công bố ngày 25.5.1899 chuẩn bị Năm Thánh 1900, với việc dâng loài người cho Rất Thánh Trái Tim Chúa Giêsu, thông điệp “Miserentissimus Redemptoris” ngày 18.5.1926, “Summi Pontificatus” ngày 20.9.1939 và “Haurietis Aquas” ngày 15.5.1956.

Nền tảng Kinh Thánh cho việc tôn sùng Thánh Tâm Chúa Giêsu, đó là đoạn Tin Mừng (Ga 19,31-37), sau khi Chúa Giêsu chết trên cây thập giá, “một người lính đã lấy ngọn giáo đâm thủng cạnh sườn Người, và lập tức có máu cùng nước chảy ra”. Một đoạn Tin Mừng khác là (Mt 11,25-30) về mạc khải rất quý báu: “Hết thảy những ai khó nhọc và gánh nặng, hãy đến cùng Ta và Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho. Hãy mang lấy ách của Ta và học cùng Ta vì Ta dịu hiền và khiêm nhường trong lòng…”.

Giáo Lý Hội Thánh số 478 dạy : “Trong suốt cuộc đời, cả khi hấp hối và chịu khổ nạn, Đức Giêsu biết và yêu mến mọi người và từng người chúng ta. Người đã hiến mạng cho mỗi người chúng ta. “Con Thiên Chúa đã yêu mến tôi và thí mạng vì tôi” (Gl 2,20). Người đã yêu chúng ta bằng con tim nhân loại. Do đó Thánh Tâm Chúa Giêsu, bị đâm thâu vì tội lỗi chúng ta và để cứu độ chúng ta (x.Ga l9,34), “được coi là dấu chỉ và biểu tượng tuyệt vời của tình yêu mà Đấng Cứu Thế không ngừng dâng lên Chúa Cha hằng hữu và dành cho mọi người không trừ ai”. (Haurietis aquas : DS. 3924 ; x. DS 3812).

2. Trái tim tình yêu

Trái tim là nguồn phát máu đi nuôi thân thể con người, khi nào trái tim ngừng đập, lúc ấy không còn sự sống nữa. Trái tim làm việc kinh khủng để cung cấp máu, không hề nghỉ một giây phút, từ lúc con người sinh ra cho đến lúc chết. Tính ra mỗi phút trái tim chuyển được 10 lít máu,mỗi giờ được 600 lít, một ngày được 14.000 lít, một năm được 5.110.000 lít. Và nếu ai sống được 60 tuổi thì trái tim đã làm việc để chuyển đi được 30.000.000 lít máu. Một ngày, tim đập được 100.000 lần, có một sức mạnh tổng cộng có thể nâng được một toa xa hỏa nặng 45 tấn lên cao một mét. Quả tim có sức mạnh phi thường, không ai ngờ được. Trái tim, một công trình tạo dựng siêu bền. Rất nhỏ được đặt trong lồng ngực, nhưng hoạt động cách không thể ngờ. Mỗi người với 24 giờ, trái tim bơm và lọc được 14.000 lít máu. Thật bất ngờ khi biết được con số đó.

Trái tim lọc những dòng máu dơ bẩn khi đi qua các ngõ ngách của cơ thể, để thay vào đó dòng máu tinh tuyền và mang sức sống nuôi dưỡng và làm phát triển toàn thân. Thiên Chúa đang từng giây phút thanh lọc tôi bằng Lời của Người qua dòng đời tôi đang sống. Lời đã sáng tạo và Lời hằng làm nên cái mới. Thiên Chúa đang làm nên những cái mới lưu chảy trong tim tôi. Từng phút giây, Người vẫn không ngừng đổ rót hồng ân Thánh Thần đổi mới cuộc sống trong tôi.

Trái tim rung nhịp đập với trung bình 70 lần một phút. Theo từng nhịp đập của trái tim mỗi người đang sống. Nếu một ngày kia trái tim ngừng đập người ấy sẽ trở thành người thiên cổ

Như chức năng lọc của trái tim, Thiên Chúa đang thanh luyện cuộc đời mỗi người bằng Thánh Thần. Lọc những vị kỷ để còn vị tha. Lọc hiềm thù để còn yêu thương. Lọc những gì là ô uế để còn những gì tinh trong.

Như chức năng của máu là nuôi dưỡng những phần nhỏ nhất của cơ thể, Thiên Chúa đang tháp nhập toàn bộ cuộc sống mỗi người vào lòng yêu thương của Người bằng cách thẩm thấu. Nếu dòng máu bơm đi từ tim không tới được phần cơ thể nào, phần ấy sẽ chết, và sớm cần được cắt rời khỏi thân thể. Thiên Chúa sống từng người và đó là điều ai cảm nghiệm trong dòng máu lưu chuyển châu thân của mình, trong thân thể mỏng giòn yếu đuối con người được tham dự vào sự sống của Người. Một trái tim bằng thịt, không phải là bằng kim khí hoạt động như chiếc động cơ do con người chế tạo. Bằng thịt nên trái tim dễ bị tổn thương, và trái tim được đặt vào lồng ngực được những hàng rào xương sườn che chắn. Thiên Chúa biết con người mỏng giòn và là bình sành dễ vỡ nên đã yêu thương, bao bọc bằng ân sủng của Người.

Tình yêu của Thiên Chúa khiến con người không ngừng tự hỏi : “Phàm nhân là gì mà Chúa phải bận tâm”?

3. Xin ơn thánh hóa các linh mục.

Ngày lễ hôm nay, Giáo hội tha thiết mong mỗi tín hữu hãy cầu xin Chúa Giêsu gìn giữ, chúc lành và thánh hóa các Linh mục.

Các ngài cần phải sống mật thiết với Chúa. Các ngài mang rất nhiều bổn phận quan trọng đáng kính và đáng được nâng đỡ.Các ngài có bổn phận hiệp thông chặt chẽ với Giáo hội, một thực thể được Chúa thiết lập như dụng cụ và dấu chỉ của sự cứu rỗi.Các ngài có bổn phận cộng tác một cách khiêm nhường và hiếu thảo với Đức Giám Mục của mình. Các ngài có bổn phận phục vụ cộng đoàn được trao phó. Phục vụ theo gương Chúa Giêsu “Đấng đến không để được hầu hạ mà để hầu hạ” (Mc 10,45), Đấng nên gương phục vụ hết tình qua việc rửa chân cho các môn đệ (x.Ga 13,5) trước khi tự nguyện đi vào cuộc thương khó dẫn đến cái chết trên thánh giá (x.Ga 20,21).Các ngài có bổn phận loan báo Tin Mừng và làm chứng về Chúa cho mọi người. Những chiều kích thiêng liêng ấy là những tiếng gọi khác nhau của tình yêu Thiên Chúa. Điều quan trọng là linh mục biết đón nhận những tiếng gọi ấy. Và khi ý thức được đúng những đòi hỏi của những tiếng gọi ấy, linh mục sẽ càng cảm thấy mình rất cần đón nhận ơn Chúa và những đỡ nâng của bất cứ ai. Bởi vì, các ngài mang thân phận con người, cảm nghiệm thấm thía những yếu đuối, những bất xứng và những giới hạn của mình.

Việc cử hành thánh lễ là thừa tác vụ quan trọng nhất mà Linh mục cống hiến cho cộng đoàn tín hữu. Bởi vậy, đó là thời gian quý báu nhất của ngày sống Linh mục, cách riêng vào Chúa Nhật và các ngày Lễ Trọng của năm phụng vụ.

Ngoại trừ những trường hợp không thể được, trong mọi hoàn cảnh, Linh mục phải cố gắng trung thành với việc cử hành thánh lễ hằng ngày.Điều quan trọng là Linh mục luôn dành thời gian để chuẩn bị cá nhân cho việc cử hành và cầu nguyện cám ơn sau thánh lễ.

Cầu nguyện trước mặt Chúa Giêsu đang hiện diện trong bí tích Thánh Thể là kéo dài sự hiệp thông cách thiêng liêng với Ngài khi cử hành và là sự chuẩn bị tốt nhất cho việc cử hành. Ngay cả việc lắng nghe và suy niệm Lời Chúa cũng tìm thấy khung cảnh thuận lợi nhất trước sự hiện diện thật sự của Chúa Giêsu.

Mừng kính Trái Tim Chúa Giêsu, xin cho các linh mục được “tựa đầu vào ngực Chúa”, say mê Thánh Thể Chúa để Linh mục có con tim nhạy cảm, tấm lòng yêu thương như Chúa, nhờ đó Dân Chúa trông thấy các Linh mục hạnh phúc, thánh thiện và tươi vui trong công tác tông đồ.

Lm Giuse Nguyễn Hữu An