Thứ Năm, 21 tháng 9, 2017


Friday of the Twenty-fourth Week in Ordinary Time
Lectionary: 447

Reading 11 TM 6:2C-12
Teach and urge these things.
Whoever teaches something different
and does not agree with the sound words of our Lord Jesus Christ
and the religious teaching
is conceited, understanding nothing,
and has a morbid disposition for arguments and verbal disputes.
From these come envy, rivalry, insults, evil suspicions,
and mutual friction among people with corrupted minds,
who are deprived of the truth,
supposing religion to be a means of gain.
Indeed, religion with contentment is a great gain.
For we brought nothing into the world,
just as we shall not be able to take anything out of it.
If we have food and clothing, we shall be content with that.
Those who want to be rich are falling into temptation and into a trap
and into many foolish and harmful desires,
which plunge them into ruin and destruction.
For the love of money is the root of all evils,
and some people in their desire for it have strayed from the faith
and have pierced themselves with many pains.

But you, man of God, avoid all this.
Instead, pursue righteousness, devotion,
faith, love, patience, and gentleness.
Compete well for the faith.
Lay hold of eternal life,
to which you were called when you made the noble confession
in the presence of many witnesses.

R. Blessed the poor in spirit; the Kingdom of heaven is theirs!
Why should I fear in evil days
when my wicked ensnarers ring me round?
They trust in their wealth;
the abundance of their riches is their boast.
R. Blessed the poor in spirit; the Kingdom of heaven is theirs!
Yet in no way can a man redeem himself,
or pay his own ransom to God;
Too high is the price to redeem one's life; he would never have enough
to remain alive always and not see destruction.
R. Blessed the poor in spirit; the Kingdom of heaven is theirs!
Fear not when a man grows rich,
when the wealth of his house becomes great,
For when he dies, he shall take none of it;
his wealth shall not follow him down.
R. Blessed the poor in spirit; the Kingdom of heaven is theirs!
Though in his lifetime he counted himself blessed,
"They will praise you for doing well for yourself,"
He shall join the circle of his forebears
who shall never more see light.
R. Blessed the poor in spirit; the Kingdom of heaven is theirs!

AlleluiaSEE MT 11:25
R. Alleluia, alleluia.
Blessed are you, Father, Lord of heaven and earth;
you have revealed to little ones the mysteries of the Kingdom.
R. Alleluia, alleluia.

GospelLK 8:1-3
Jesus journeyed from one town and village to another,
preaching and proclaiming the good news of the Kingdom of God.
Accompanying him were the Twelve
and some women who had been cured of evil spirits and infirmities,
Mary, called Magdalene, from whom seven demons had gone out,
Joanna, the wife of Herod's steward Chuza,
Susanna, and many others
who provided for them out of their resources.

Meditation: "The women provided for Jesus"
Are you ready to serve the Lord Jesus and to support the work of the Gospel with your personal resources? During his three years of public ministry Jesus traveled widely. The Gospel records that a band of women accompanied Jesus and the twelve apostles. This was a diverse group of women; some came from rich and prominent families; some had been prostitutes, and others had been afflicted with mental and physical infirmities. 
The women who served Jesus out of their own resources
We know that Mary Magdalene had lived a very troubled life before Jesus freed her from seven demons. She was privileged to be the first to see Jesus as the risen Lord. As the wife of King Herod's chief financial officer, Joanna was a wealthy lady of the court. It's unlikely that these two would have ever met under other circumstances. What brought them together and united them in a bond of friendship, service, and loyalty to Jesus? Certainly Jesus and his message of the kingdom of God had transformed them. Unlike the apostles, who took great pride in being the chosen twelve, these women did not seek position or demand special privileges. Jesus had touched them so deeply that they were grateful to do anything for him, even menial service. They brought their gifts and resources to Jesus to use as he saw fit.
Whose concerns do you put first - yours or others?
Are you more like the status-conscious apostles who were concerned for their position, or like the women who were content to serve Jesus quietly and generously with their personal resources? In our fallen state, our natural tendency is to want to be served and placed first and to avoid giving too much of ourselves to the service of others. And besides, who really prefers to take the lowly place of a servant who puts the needs of others before their own needs? Jesus is our best example who "came not to be served but to serve and to give his life as a ransom" for us (Matthew 20:28). The Gospel honors these women who imitated Jesus in his selfless sacrificial love and humble service.
Our privilege and joy is to serve the Lord Jesus
Our privilege as children of God and disciples of Jesus is to serve as Jesus served with humility, selfless love, generosity, joy, and a willingness to do whatever God asks of us. God, in his turn, gives us every good gift and grace we need to carry out our task and mission. God in his infinite power needs no one, but in his wisdom and love, he chooses to entrust his work through each one of us. His Holy Spirit equips us with all that we need to love and serve others. No one is unimportant or unnecessary in God's economy. The least in his kingdom find a home and a mission at Jesus' side. Do you know the joy of serving Jesus in company with others who love and serve him willingly?
"Lord Jesus, set my heart on fire for you that I may give freely of the gifts, talents, and resources you give me, for your sake and for the work of the Gospel."
Daily Quote from the early church fathersEveryone has something to give, by Augustine of Hippo, 354-430 A.D.
"Frankly, even the poor have something they can share with others. Let one lend feet to the lame, another become the eyes of the blind, another visit the sick, and another bury the dead. These are the things that everyone can do. Lastly, bear one another's burdens, and so you shall fulfill the law of Christ." (excerpt from Sermon 41,9) 


(1 Timothy 6:2c-12; Psalm 49)

KEY VERSE: "Accompanying him were the Twelve and some women" (vs 1, 2).
TO KNOW: Jesus journeyed from one village to another proclaiming the good news. He was accompanied by his twelve apostles and several women who "provided for them out of their own resources" (v 3). These women disciples had experienced the healing love of Jesus' mercy, and they expressed their gratitude through generous service. Jewish tradition forbade a rabbi to associate with women in public, but Jesus went beyond the cultural customs of his day. He declared that the Gospel was for all people regardless of gender. These faithful women stood by Jesus at the cross (Lk 23:49), were present at his burial (23:55), were privileged witnesses of his glorious resurrection (24:1-10), and among those waiting with the Twelve for the outpouring of the Spirit after the ascension (Acts 1:14).
TO LOVE: Is my attitude toward women in ministry like that of Jesus?
TO SERVE: Lord Jesus, help me to show my love for you through serving others.

Autumn (also known as Fall in North American English) is one of the four temperate seasons. Autumn is the period between summer and winter, usually in September (northern hemisphere) or March (southern hemisphere). In the temperate zones, autumn is the season during which most crops are harvested, and deciduous trees lose their leaves. It is also the season in which the days rapidly get shorter and cooler (especially in the northern latitudes), and of gradually increasing precipitation in some parts of the world.

Friday 22 September 2017

Day of Penance.
1 Timothy 6:2-12. Psalm 48(49):6-10, 17-20. Luke 8:1-3.
Happy the poor in spirit; the kingdom of heaven is theirs! — Psalm 48(49):6-10, 17-20.
Jesus as the traveller in curious company.
Here is Jesus travelling through towns and villages with the twelve disciples and some women, notably Mary Magdalene, Joanna and Susanna.
It is always curious to think about the character of Jesus, and today’s short passage provides a glimpse of Jesus as the traveller in curious company.
If Jesus today were to go to a job interview, he might rightly call himself ‘a team player’.
This account highlights for our thought and reflection the value for us in establishing a support base.
As was the case with Jesus’ support, this may mean that people with all sorts of histories are contributing to our journeys, and importantly, our histories are also contributing to their journeys.


On Sept. 22, the Catholic Church remembers Saint Thomas of Villanova, a 16th century Spanish Augustinian monk and archbishop who lived a life of austerity in order to provide for the spiritual and material needs of his people.
Born during 1488 in the Spanish region of Castile, in the town of Villanova de los Infantes, Thomas Garcia was raised to take after the faith and charitable works of his parents Alphonsus and Lucia. His father, a mill worker, regularly distributed food and provisions to the poor, as did his mother.
Generous and devout from an early age, their son was also intellectually gifted, beginning his studies at the University of Alcala at age 16. Within ten years he had become a professor of philosophy at that same university, where he taught for two years before being offered a more prestigious position at the University of Salamanca.
Thomas, however, chose not to continue his academic career. After his father’s death, he had determined to leave much of his inheritance to the poor and sick rather than retaining it himself. At age 28, after much deliberation, Thomas embraced a life of chastity, poverty, and religious obedience with his entry into the monastic Order of St. Augustine.
Thomas made his first vows as an Augustinian in 1517 and was ordained a priest in 1518. He taught theology within his order and became renowned for his eloquent and effective preaching in the churches of Salamanca. This led to his appointment as a court preacher and adviser to the Holy Roman Emperor Charles V.
Presented with the prospect of being named an archbishop, Thomas initially declined and instead continued his work within the Order of St. Augustine, during a period that saw its expansion across the sea to Mexico. In August of 1544, however, he was ordered by his religious superiors to accept his appointment as the Archbishop of Valencia.
Thomas arrived wearing the same well-worn monastic habit that he had worn for several years and would continue wearing for years to come. Given a donation to decorate his residence, he funnelled the money to a hospital in need of repair. After his installation, he visited local prisons and ordered changes to be made in response to their inhumane conditions.
While continuing his life of monastic asceticism, the archbishop worked to improve the spiritual lives and living conditions of the faithful. He gave special attention to the needs of the poor, feeding and sheltering them in his own residence. During the same period he worked to promote education, restore religious orthodoxy, and reform the lifestyles of clergy and laypersons.
After 11 years leading the Archdiocese of Valencia, St. Thomas of Villanova succumbed to a heart condition at the end of a Mass held in his home on Sept. 8, 1555. He is said to have died on the floor rather than in his bed, which he insisted on offering to a poor man who had come to his house. Pope Alexander VII canonized him in 1658.

Lectio Divina: 
 Friday, September 22, 2017
Ordinary Time

1) Opening prayer
Almighty God,
our creator and guide,
may we serve you with all our hearts
and know your forgiveness in our lives.
We ask this through our Lord Jesus Christ, your Son,
who lives and reigns with you and the Holy Spirit,
one God, for ever and ever. Amen.

2) Gospel Reading - Luke 8,1-3
Now it happened that Jesus made his way through towns and villages preaching and proclaiming the good news of the kingdom of God.
With him went the Twelve, as well as certain women who had been cured of evil spirits and ailments: Mary surnamed the Magdalene, from whom seven demons had gone out, Joanna the wife of Herod’s steward Chuza, Susanna, and many others who provided for them out of their own resources.

3) Reflection
• In today’s Gospel we have the continuation of yesterday’s episode which spoke about the surprising attitude of Jesus with regard to women, when he defends the woman, who was known in the town as a sinner, against the criticism of the Pharisee. Now at the beginning of chapter 8, Luke describes Jesus who goes through the villages and towns of Galilee and the novelty is that he was not only accompanied by the disciples, but also by the women disciples.
• Luke 8, 1: The Twelve who follow Jesus. In one phrase alone, Luke describes the situation: Jesus goes through towns and villages preaching and proclaiming the Good News of the Kingdom of God and the Twelve are with him. The expression “to follow Jesus” (cf. Mk 1, 18; 15, 41) indicates the condition of the disciple who follows the Master, twenty-four hours a day, trying to imitate his example and to participate in his destiny.
• Luke 8, 2-3: The women follow Jesus. What surprises is that at the side of the men there are also women “together with Jesus”. Luke places both the men and the women disciples at the same level because all of them follow Jesus. Luke has also kept some of the names of some of these women disciples: Mary Magdalene, born in the town of Magdala. She had been cured, and delivered from seven demons; Joanna, the wife of Chuza, steward of Herod Antipa, who was Governor of Galilee; Suzanne and several others. It is said that they “served Jesus with their own goods” Jesus allows a group of women “to follow” him (Lk 8, 2-3; 23, 49; Mk 15, 41). The Gospel of Mark when speaking about the women at the moment of Jesus’ death says: “There were some women who were observing at a distance and among them Mary of Magdala, Mary, the mother of James the younger and Joset, and Salome, who followed him and served him when he was still in Galilee, and many others who had gone up with him to Jerusalem (Mk 15, 40-41). Mark defines their attitude with three words: to follow, to serve, to go up to Jerusalem. The first Christians did not draw up a list of these women disciples who followed Jesus as they had done with the twelve disciples. But in the pages of the Gospel of Luke the name of seven of these women disciples are mentioned: Mary Magdalene, Jeanna, wife of Chuza, Suzanne (Lk 8, 3), Martha and Mary (Lk 10, 38), Mary, the mother of James (Lk 24, 10) and Anna, the prophetess (Lk 2, 36), who was eighty-four years old. Number eighty-four is seven times twelve: the perfect age! The later Ecclesiastical tradition does not value this fact about the discipleship of women with the same importance with which it values the following of Jesus on the part of men. It is a sin!
The Gospel of Luke has always been considered as the Gospel of women. In fact, Luke is the Evangelist who presents the largest number of episodes in which he underlines the relationship of Jesus with the women, and the novelty is not only in the presence of the women around Jesus, but also and, above all, in the attitude of Jesus in relation to them. Jesus touches them and allows them to touch him without fear of being contaminated (Lk 7, 39; 8, 44-45.54). This was different from the teachers of that time, Jesus accepts women who follow him and who are his disciples (Lk 8, 2-3; 10, 39). The liberating force of God, which acts in Jesus, allows women to raise and to assume their dignity (Lk 13, 13). Jesus is sensitive to the suffering of the widow and is in solidarity with her sorrow (Lk 7, 13). The work of the woman who prepares the meal is considered by Jesus like a sign of the Kingdom (Lk 13, 20-21). The insistent widow who struggles for her rights is considered the model of prayer (Lk 18, 1-8), and the poor widow who shares the little that she has with others is the model of dedication and donation (Lk 21, 1-4). At a time when the witness of women is not accepted as something valid, Jesus accepts women and considers them witnesses of his death (Lk 23, 49), of his burial (Lk 22, 55-56) and of his resurrection (Lk 24, 1-11. 22-24).

4) Personal questions
• How is woman considered in your community, in your country, in your Church?
• Compare the attitude of our Church with the attitude of Jesus.

5) Concluding Prayer
God, examine me and know my heart,
test me and know my concerns.
Make sure that I am not on my way to ruin,
and guide me on the road of eternity. (Ps 139,23-24)


Thứ sáu tuần 24 thường niên.

Bài Ðọc I: (Năm I) 1 Tm 6, 2c-12
"Phần con, hỡi con người của Thiên Chúa, hãy theo đuổi đức công chính".
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi Timôthêu.
Con thân mến, con hãy giảng dạy và khuyên nhủ những điều này. Nếu ai giảng dạy điều chi khác lạ và không thành tín nắm giữ những lời giáo huấn lành mạnh của Chúa chúng ta, là Ðức Giêsu, và giáo lý phù hợp với đạo đức, thì người đó là kẻ mù quáng vì kiêu ngạo, không hiểu biết gì, nhưng mải mê về những chuyện bàn cãi và tranh chấp danh từ. Do đó phát sinh ra sự ghen tương, tranh chấp, lăng nhục, nghi ngờ với ác tâm, và những cuộc cãi cọ dai dẳng của những người hư hỏng tinh thần và thiếu thốn chân lý. Họ coi đạo đức là một nguồn lợi. Thực ra đạo đức là nguồn lợi lớn cho những ai biết bằng lòng với số phận mình. Bởi vì chúng ta đã không mang gì vào thế gian này, và chắc chắn chúng ta cũng không thể lấy ra được gì. Khi có cơm ăn và áo mặc, chúng ta hãy lấy thế làm bằng lòng. Còn như những kẻ muốn làm giàu, họ sa vào cơn cám dỗ, vào cậm bẫy và nhiều dục vọng điên rồ tác hại. Những cái đó làm con người ta chìm đắm vào chỗ điêu tàn và hư hỏng. Bởi chưng gốc rễ mọi sự dữ là lòng tham tiền bạc. Một số người vì đeo đuổi lòng tham này đã lạc mất đức tin và tự chuốc vào thân nhiều nỗi khổ đau.
Phần con, hỡi người của Thiên Chúa, hãy trốn xa những chuyện đó. Hãy theo đuổi đức công chính, lòng đạo hạnh, đức tin, đức ái, đức nhẫn nại, đức hiền lành. Con hãy chiến đấu trong cuộc chiến đấu chính nghĩa của đức tin. Hãy cố đoạt lấy sự sống đời đời mà con đã được kêu gọi tới, và cũng vì đó, con đã mạnh dạn tuyên xưng đức tin trước mặt nhiều nhân chứng.
Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 48, 6-7. 8-10. 17-18. 19-20
Ðáp: Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ (Mt 5, 3).
Xướng: 1) Tại sao tôi phải kinh hãi trong ngày tai hoạ, khi ác tâm quân thù mưu hại bao bọc quanh tôi? Bọn người này tin cậy vào tài sản, chúng tự hào vì có bạc vạn tiền muôn. - Ðáp.
2) Nhưng thực ra không ai tự cứu được bản thân, cũng không ai dâng được lên Chúa giá tiền thục mạng. Giá thục mạng quá đắt, không bao giờ có đủ, hầu mong sống mãi đời đời, không phải nhìn coi sự chết. - Ðáp.
3) Ðừng e ngại khi thấy ai giàu có, khi thấy tài sản nhà họ gia tăng: bởi lúc lâm chung, họ chẳng mang theo gì hết, và tài sản cũng không cùng họ chui xuống nấm mồ. - Ðáp.
4) Dầu khi còn sống họ ca tụng mình rằng: "Thiên hạ sẽ khen ngươi, vì ngươi biết khôn ngoan tự liệu", họ sẽ tìm đến nơi đoàn tụ của tổ tiên, những người muôn thuở không được nhìn xem sự sáng. - Ðáp.

Alleluia: Tv 118, 36a và 29b
Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa, xin nghiêng lòng con theo lời Chúa răn bảo, và xin rộng tay ban luật pháp của Chúa cho con. - Alleluia.

Phúc Âm: Lc 8, 1-3
"Có mấy phụ nữ đi với Người và họ đã lấy của cải mình mà giúp Người".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa rảo qua các thành thị và xóm làng, giảng dạy và loan báo Tin Mừng nước Thiên Chúa. Có nhóm Mười Hai cùng đi với Người, cũng có cả mấy người phụ nữ đã được chữa khỏi tà thần và bệnh tật: là bà Maria cũng gọi là Mađalêna, người đã được trừ khỏi bảy quỷ ám, bà Gioanna vợ của Chusa, viên quản lý của Hêrôđê, bà Susanna và nhiều bà khác; những bà này đã lấy của cải mình mà giúp Người.
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm: Sự Bình Ðẳng Của Phụ Nữ

Vào thế kỷ 14, người ta vẫn còn xem người phụ nữ như một thứ nguy hiểm, một cám dỗ triền miên, một tạo vật thấp hèn, hay cùng lắm chỉ là phương tiện để bảo tồn nòi giống. Một quan niệm và đối xử như thế với phụ nữ vẫn còn rơi rớt trong thời đại chúng ta: trong biết bao xã hội, người phụ nữ vẫn còn bị đối xử như chưa bình đẳng với nam giới. Thời Chúa Giêsu, dĩ nhiên cách đối xử với nữ giới còn tệ hơn. Chúa Giêsu quả thực đã làm một cuộc cách mạng khi đảo lộn quan niệm về nữ giới nơi những người đồng thời với Ngài.
Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy cách đối xử của Chúa đối với nữ giới. Những người phụ nữ mà thánh Luca nhắc đến có người đã từng bị quỉ ám, bởi vì họ là đối tượng của những sức mạnh huyền bí gây xáo trộn trong cuộc sống và chức năng của họ: không những họ phải mang nặng đẻ đau mà còn bị nguyền rủa khi son sẻ. Mối quan tâm của Chúa Giêsu đối với nữ giới, nhất là việc Ngài chữa lành cho họ, là dấu chỉ cho thấy họ đã được tự do, không những được giải phóng khỏi sức mạnh tăm tối, mà còn trở nên bình đẳng trước mặt mọi người.
Ðể nói sự bình đẳng ấy, Chúa Giêsu cho các phụ nữ được tham gia vào sinh hoạt của Nhóm Mười Hai. Sự hiện diện và phục vụ của họ bên cạnh Chúa Giêsu và Nhóm Mười Hai chứng tỏ rằng trong Giáo Hội của Ngài không hề có sự phân biệt phụ nữ. Sự kiện những phụ nữ đi theo Chúa Giêsu ngay từ lúc Ngài bắt đầu sứ vụ công khai chứng tỏ rằng họ là những người đồng hàng với các Tông Ðồ trong việc loan báo Tin Mừng của Ngài. Có sứ mệnh và trách nhiệm loan báo sứ điệp Tin Mừng, đây là thể hiện cao độ nhất của sự bình đẳng của nữ giới.
Chúa Giêsu đã đến để giải phóng con người khỏi ách nô lệ tội lỗi. Ngài tái lập con người trong tước phẩm cao trọng của con cái Chúa. Chính tước phẩm ấy là nền tảng sự bình đẳng của con người: nam nữ, già trẻ, giàu nghèo, tất cả đều có một phẩm giá cao trọng như nhau. Thánh Phaolô đã diễn tả chân lý ấy trong thư Galata: "Không còn Do thái hay Hy lạp, không còn nô lệ hay tự do, không còn nam hay nữ, bởi vì tất cả là một trong Chúa Giêsu Kitô".
Chúa Giêsu đã khẳng định sự bình đẳng của nữ giới không bằng tuyên bố suông, Ngài đã chứng minh điều đó khi để cho các phụ nữ gia nhập vào nhóm mười hai Tông đồ của Ngài. Sự bình đẳng, hay đúng hơn, phẩm giá của con người được thể hiện trước tiên qua hành vi phục vụ: càng phục vụ, con người càng chứng tỏ phẩm giá cao trọng của mình. Thật ra, đây cũng chính là nghịch lý chạy xuyên suốt Tin Mừng: càng đi tìm bản thân, con người càng đánh mất bản thân; trái lại, càng quên mình phục vụ, con người càng tìm lại bản thân và chứng tỏ phẩm giá cao trọng của mình.
Xin Chúa ban đức tin để chúng ta luôn biết tôn trọng phẩm giá nơi mỗi người, nhất là biết cố gắng thể hiện phẩm giá của mình bằng cuộc sống quảng đại phục vụ và yêu thương.
Veritas Asia

Lời Chúa Mỗi Ngày
Thứ Sáu Tuần 24 TN1
Bài đọc: I Tim 6:2c-12; Lk 8:1-3.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Góp phần trong việc rao giảng Lời Chúa và loan truyền Tin Mừng.
Nhìn lại lịch sử ơn cứu độ, chúng ta thấy sự cộng tác giữa Thiên Chúa với con người và giữa con người với nhau, trong việc đem Tin Mừng đến cho muôn người. Trước hết, Thiên Chúa bắt đầu mọi sự: Ngài sai các thiên sứ, các ngôn sứ, và chính Con của Ngài đến để mang Tin Mừng cho con người. Khi các thiên sứ, các ngôn sứ, và Chúa Giêsu, Ngôn Sứ Tối Cao đến, các ngài ngoài việc rao giảng Tin Mừng, còn lựa chọn và huấn luyện môn đệ để tiếp tục thi hành sứ vụ rao giảng Tin Mừng cho con người. Mọi sự cứ tiếp tục như vậy, hết thời đại này đến thời đại kia, cho đến khi Tin Mừng được lan rộng đến mọi người trên toàn cõi đất.
Các Bài Đọc hôm nay chú trọng đến bổn phận phải góp phần vào việc loan truyền Tin Mừng. Trong Bài Đọc I, thánh Phaolô khuyên môn đệ là Timothy phải chú trọng đặc biệt đến 3 điều quan trọng: (1) rao giảng giáo lý chân thật của Chúa thay vì chạy theo sự phù phiếm của nghệ thuật hùng biện; (2) sống đơn giản để có thời gian rao giảng Tin Mừng thay vì dành thời gian để tích trữ của cải thế gian; và (3) tập luyện để sống đời nhân đức thì mới có thể thắng vượt được mọi cạm bẫy nguy hiểm của ba thù. Trong Phúc Âm, sau khi đã được Chúa Giêsu rao giảng Tin Mừng và chữa lành mọi bệnh tật xác hồn, Nhóm Mười Hai và nhóm phụ nữ đã đi theo Chúa. Họ hy sinh nghề nghiệp, gia đình, và của cải để góp phần vào việc rao giảng và loan truyền Tin Mừng cho mọi người.

1/ Bài đọc I: Hãy thi đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp vì đức tin, giành cho được sự sống đời đời.
1.1/ Hãy giảng dạy Lời Chúa thay vì chạy theo những xảo thuật của ngành hùng biện: Khi đạo Công Giáo được loan truyền vào thế giới văn hóa của Hy-lạp và Rô-ma, các tín hữu thường xuyên bị đe dọa bởi các triết thuyết của Hy-lạp và nghệ thuật hùng biện của Rô-ma. Thánh Phaolô có kinh nghiệm cá nhân về điều này; nên Ngài khuyên môn đệ Timothy: "Nếu có ai dạy một giáo lý khác, không theo sát các lời lành mạnh, tức là các lời của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, và không theo sát giáo lý phù hợp với đạo thánh, thì người ấy lên mặt kiêu căng, không biết gì cả, nhưng mắc bệnh ham tranh luận và thích cãi chữ." Phaolô biết rõ khôn ngoan của con người chỉ là tro bụi khi so với khôn ngoan của Thiên Chúa; nhưng rất nhiều con người, vì kiêu căng hay không biết, đã đặt những triết thuyết nhân loại lên trên giáo lý chân thật của Thiên Chúa.
Hậu quả là họ đi trật đường và phải lãnh bao hậu quả như: "ganh tị, tranh chấp, lộng ngôn, nghĩ xấu, đấu khẩu liên miên giữa những người đầu óc lệch lạc, mất cả chân lý và coi việc giữ đạo là một nguồn lợi."
1.2/ Hãy bằng lòng với việc có đủ cơm ăn áo mặc thay vì ham muốn giầu có.
(1) Sống ở đời này là để giữ đạo: cố gắng làm sao cho mình được cuộc sống đời đời: Khi nguyện kinh Lạy Cha, người tín hữu cầu xin cho được hằng ngày dùng đủ, để còn thời gian và có sức lực lo cho Nước Chúa trị đến, và ý Chúa được thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Thánh Phaolô cũng dạy Timothy: "Đã hẳn, việc giữ đạo là nguồn lợi lớn đối với ai lấy cái mình có làm đủ. Quả vậy, chúng ta đã không mang gì vào trần gian, thì cũng chẳng mang gì ra được. Vậy nếu có cơm ăn áo mặc, ta hãy lấy thế làm đủ."
(2) Sống ở đời này không phải để làm giàu: Nhưng biết bao tín hữu cầu nguyện một đàng, nhưng thực hiện một nẻo trong cuộc sống. Chúa Giêsu đã từng cảnh cáo: "Người giàu có, rất khó vào Thiên Đàng." Thánh Phaolô cũng đề phòng cho môn đệ Timothy: "Còn những kẻ muốn làm giàu, thì sa chước cám dỗ, sa vào cạm bẫy và nhiều ước muốn ngu xuẩn độc hại; đó là những thứ làm cho con người chìm đắm trong cảnh huỷ diệt tiêu vong. Thật thế, cội rễ sinh ra mọi điều ác là lòng ham muốn tiền bạc, vì buông theo lòng ham muốn đó, nhiều người đã lạc xa đức tin và chuốc lấy bao nỗi đớn đau xâu xé." Lòng ham muốn tiền bạc không chỉ ảnh hưởng sâu rộng đến các tín hữu; nhưng còn len lỏi vào hàng ngũ tu sĩ, linh mục, và Giáo Hội.
1.3/ Hãy cố gắng sống cuộc đời nhân đức: Để diệt trừ những thói quen xấu ngăn cản con người trên bước đường đạt tới sự sống vĩnh cửu, Phaolô khuyên người môn đệ phải chú trọng đến việc tập luyện các nhân đức: "Phần anh, hỡi người của Thiên Chúa, hãy tránh xa những điều đó; hãy gắng trở nên người công chính, đạo đức, giàu lòng tin và lòng mến, hãy gắng sống nhẫn nại và hiền hoà. Anh hãy thi đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp vì đức tin, giành cho được sự sống đời đời; chính vì sự sống ấy, anh đã được Thiên Chúa kêu gọi, và anh đã nói lên lời tuyên xưng cao đẹp trước mặt nhiều nhân chứng."
2/ Phúc Âm: Từ khắp các thành thị, người ta kéo đến cùng Đức Giêsu.
2.1/ Những người đi theo Chúa Giêsu: Đức Giêsu rảo qua các thành phố, làng mạc, rao giảng và loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Trình thuật hôm nay liệt kê hai nhóm người chính mà Chúa Giêsu đã thu phục được.
(1) Nhóm Mười Hai: Tên dành đặc biệt để chỉ 12 Tông-đồ. Các ông được Chúa huấn luyện đặc biệt, để thay thế Ngài trong vai trò điều khiển Giáo Hội và làm cho Tin Mừng được lan rộng đến mọi nơi.
(2) Nhóm phụ nữ đã được Ngài trừ quỷ và chữa bệnh: Sống trong xã hội ở một thời mà vai trò của người đàn bà chưa được đề cao, Chúa Giêsu đánh đổ sự phân chia giai cấp và dành cho các phụ nữ một vai trò quan trọng trong việc rao giảng Tin Mừng. Trình thuật hôm nay tường thuật nhóm phụ nữ đi theo Chúa; các bà đi theo vì đã được chữa lành phần hồn hay phần xác.
+ Bà Maria: gọi là Maria Magdalene, người đã được Chúa giải thoát khỏi bảy quỷ. Cả 4 Tin Mừng đều đề cập đến Bà: là người đã đứng dưới chân Thập Giá, và được Chúa hiện ra đầu tiên khi Ngài sống lại từ cõi chết.
+ Bà Joanna: vợ ông Chuda quản lý của vua Herode. Chỉ có Luca đề cập đến Bà ở đây và trong trình thuật sống lại (Lk 24:10). Bà là người khá giả, nhưng biết dùng tiền của dư thừa để góp phần vào việc rao giảng Tin Mừng.
+ Bà Susanna và nhiều bà khác nữa: Bà Susanna cũng chỉ được đề cập tới trong Tin Mừng Luca. Ngòai ra, Luca cũng đề cập đến một số bà khác nữa.
2.2/ Hy sinh và đóng góp cho việc rao giảng Tin Mừng: Không chỉ bằng lòng với việc đi theo Chúa, "các bà này đã lấy của cải mình mà giúp đỡ Đức Giêsu và các môn đệ."
+ Khi đã được hưởng lợi ích do Chúa Giêsu và Tin Mừng mang tới, mọi người đều có bổn phận góp phần vào việc loan truyền Tin Mừng cách khác nhau tùy quà tặng Thiên Chúa ban cho họ, chứ không nhất thiết là tất cả phải rao giảng. Các Tông-đồ được Chúa Giêsu huấn luyện để rao giảng Tin Mừng; các phụ nữ góp phần vào việc lo lắng cho Chúa Giêsu và các Tông-đồ ăn uống để có sức khỏe để rao giảng Tin Mừng. Cả hai đều được phần thưởng của người rao giảng.
+ Một cánh én không làm nên một mùa xuân; khi mỗi người đều góp phần theo khả năng và quà tặng mình nhận được, Tin Mừng được lan rộng ra khắp nơi: "Người ta tụ họp đông đảo. Từ khắp các thành thị, người ta kéo đến cùng Đức Giêsu."

- Chúng ta phải lấy đức tin để đáp trả đức tin, và lấy tình yêu để đáp trả tình yêu, mà Thiên Chúa, Đức Kitô, và những người đi trước đã gieo vào tâm hồn chúng ta.
- Chúng ta phải luôn nhớ: mục đích của chúng ta sống ở đời này, không phải thu tích của cải để làm giàu; nhưng là lo sao cho mọi người được hưởng ơn cứu độ.
- Đã nhận ơn là phải đền trả. Nếu chúng ta đã đón nhận mà không chịu góp phần vào việc rao giảng Tin Mừng, chúng ta phải chịu trách nhiệm trước Thiên Chúa và với tha nhân.
Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP

22/09/17 TH SÁU TUN 24 TN
Lc 8,1-3


Đức Giê-su rảo qua các thành phố, làng mạc, rao giảng và loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Cùng đi với Người, có Nhóm Mời Hai và mấy người phụ nữ đã được Người trừ quỷ và chữa bệnh. (Lc 8,1-2)

Suy niệm: Đồng hành với Đức Giê-su, không chỉ có Nhóm Mười Hai, mà còn có các phụ nữ – là những người đã được Ngài trừ cho khỏi quỷ và chữa lành bệnh. Tác giả Lu-ca còn cho biết thêm, họ “lấy của cải mình mà giúp đỡ Đức Giê-su và các môn đệ.” Tuy nhiên, không phải chỉ có vậy, đi theo ông thầy Giê-su, họ còn bị đòi hỏi nhiều hơn nữa: “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng với Thầy” (Mt 10,37). Như vậy, tất cả mọi người, không phân biệt nam hay nữ, giàu hay nghèo, kể cả hạng người tội lỗi, thu thuế hay chài lưới... đều có cơ hội như nhau trong việc bước theo Đức Giê-su. Chỉ cần họ dám sẵn sàng từ bỏ mọi sự để cùng đi với Ngài.

Mời Bạn: Khi cảm nhận được vinh dự làm môn đệ Chúa Ki-tô, thánh Phao-lô đã sung sướng kêu lên: “Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Ki-tô? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo?” (Rm 8,35). Với thánh Phao-lô, không một sức mạnh nào có thể cản bước ngài trong việc dấn thân cùng Chúa Ki-tô để phục vụ Tin Mừng. Thế còn bạn, liệu có lý do nào quan trọng hơn khiến bạn chùn bước không?

Sống Lời Chúa: Dành trọn Chúa Nhật cho các hoạt động phục vụ Tin Mừng: thăm viếng người đau yếu, cao tuổi...

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa tin tưởng kêu gọi con đi theo Chúa. Xin đừng để một sức mạnh nào có thể cản bước chân con bước đi theo Chúa.
(5 phút Lời Chúa)

My người ph n cùng đi
 Phụ nữ hôm nay được mời gọi tham gia vào những công việc chung... Làm sao có được nhiều phụ nữ thánh thiện và năng động như Mẹ Têrêsa? 

Suy nim:
Nhóm Mười hai cùng đi vi Thy Giêsu qua các thành ph, làng mc,
đ rao ging và loan báo Tin Mng Nước Thiên Chúa (c. 1).
Chuyn các môn đ nam gii đi theo Thy
là chuyn bình thường trong xã hi Do Thái.
Chuyn l đây là chuyn cùng đi vi Thy còn có các ph n.
Các bà đi theo Thy, rong rui trên nhng no đường ca vùng Galilê.
H như thuc cùng mt nhóm vi các môn đ.
Vào thi Đc Giêsu, chuyn ph n đi chung như thế qu là gây sc.
Nếu mt ph n c tiếp xúc vi nam gii ngoài h hàng,
thì bn thân ch y và gia đình s phi mang tiếng xu.
V li chng ông chng nào chu đ cho v mình làm như vy.
Nhng ph n đã đi theo Thy Giêsu t Galilê.
Câu này nói lên căn cước ca nhóm ph n.
H đã theo Thy đến ch Thy chu đóng đinh (Lc 23, 49).
H đã theo Thy đến ch Thy được mai táng (Lc 23, 55).
H là nhng người đu tiên ra thăm m vào sáng sm (Lc 24, 1-3).
Theo Tin Mng Matthêô (28, 9-10), Máccô (16, 9) và Gioan (Ga 20, 18),
chính h là nhng người đu tiên được thy Đng phc sinh
Hai môn đ Emmau tuy không tin li chng ca các ph n v Phc sinh,
nhưng hai ông đã gi h là nhng ph n trong nhóm chúng tôi (Lc 24, 22).
Nhng ph n này còn có mt cùng vi nhóm Mười Hai,
đ cu nguyn chung, sau khi Thy Giêsu được ct v tri (Cv 1, 13-14).
Như thế nhóm ph n này đã kiên trì và can đm đi theo Thy Giêsu,
t Galilê đến Núi S, và t Núi S đến cng đoàn Giáo Hi sơ khai.
Mt cách nào đó, h xng đáng được gi là người môn đ.
Đc Giêsu đã không ch thu hút được các môn đ nam theo Ngài.
Qua vic tr qu và cha bnh, Ngài đã làm cho nhiu cuc đi tươi tr li.
Mt nhóm ph n khi được cha lành, đã mun t lòng biết ơn,
trong đó có bà Gioanna, là người đã lp gia đình, giàu có và quyn quý.
H quyết đnh đi theo Đc Giêsu và các môn đ như nhng tr tá.
H dùng ca ci mình có đ phc v các ngài (c. 3).
Không nên coi vic phc v ca nhóm ph n là thp kém,
vì các môn đ cũng được mi gi làm người phc v anh em (Mc 10, 43).
Và chính Thy Giêsu cũng đã sng như mt người phc v (Lc 22, 27).
Không thy nói đến vic các ph n này được Thy Giêsu sai đi rao ging.
Có l vì vào thi đó nước Do Thái, người ta còn coi thường ph n,
và không coi các ph n như nhng chng nhân đáng tin.
Khi nhìn Nhóm Thy Giêsu cách đây hai mươi thế k,
chúng ta thy Thy đã táo bo, dám đi ngược vi nn văn hóa thi đó.
Ngài m rng thế gii ca ph n, vn ch gii hn trong gia đình.
Ph n hôm nay được mi gi tham gia vào nhng công vic chung.
Chúng ta cn thy s hin din tích cc ca các ph n lo vic bác ái,
dy giáo lý, làm vic cho giáo x, hay trong các t chc ca giáo phn.
Làm sao có được nhiu ph n thánh thin và năng đng như M Têrêsa?
Cu nguyn:

a mt thế gii đ cao quyn lc và li nhun,
xin dy con biết phc v âm thm.

a mt thế gii say mê thng tr và chiếm đot,
xin dy con biết yêu thương t hiến.

a mt thế gii đy phe phái chia r,
xin dy con biết cng tác và đng trách nhim.

a mt thế gii đy hàng rào k th,
xin dy con biết coi mi người như anh em.

y Chúa Ba Ngôi,
Ngài là mu mc ca tình yêu tinh ròng,
xin cho các Kitô hu chúng con
tr thành tình yêu
cho trái tim khô cn ca thế gii.

Xin d
y chúng con biết yêu như Ngài,
biết sng nh và sng cho tha nhân,
biết qung đi cho đi
và khiêm nhường nhn lãnh.

y Ba Ngôi chí thánh,
xin cho chúng con tin vào s hin din ca Chúa
sâu thm lòng chúng con,
và trong lòng tng con người bé nh.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
Được Vững Mạnh Nhờ Các Ân Huệ Phong Phú Của Ngài
“Nguyện xin Chúa Thánh Thần dùng các ân huệ dồi dào của Ngài mà làm cho con nên vững mạnh” (Nghi thức Thêm Sức).
Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô mở rộng cửa cho Chúa Ki-tô Đấng là “Chứng Nhân Trung Thành” (Kh 1,5) của Thiên Chúa vô hình, Đấng là “Mục Tử Tốt Lành” (Ga 10,11) của linh hồn chúng ta.
Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô mở rộng cửa cho Chúa Thánh Thần, Đấng được trao ban cho các Tông Đồ để họ có thể dũng cảm làm chứng cho Đức Kitô chịu đóng đinh và đã sống lại.
Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô hoan hỷ chào mừng tất cả những ai đến dự bàn tiệc của Chúa. Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô đặc biệt chào mừng tất cả các bạn trẻ đã lãnh nhận Bí Tích Thêm Sức. Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô chào mừng tất cả các con những người được nên vững mạnh nhờ ân huệ dồi dào của Chúa Thánh Thần. Các con đã được xức dầu thánh hiến. Cha chào tất cả các con với tình cảm dạt dào.
- suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II -
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
Daily Meditations by Pope John Paul II

Lời Chúa Trong Gia Đình
NGÀY  22-9
1Tm 6, 2c-12; Lc 8, 1-3.

LỜI SUY NIỆM: “Đức Giêsu rảo qua các thành phố, làng mạc, rao giảng và loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa.”
Trong sứ vụ của mình, Chúa Giêsu đã ra đi, để đến tận các làng mạc, cũng như các thành phố để loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Người ra đi để đến với con người, Người không phân biệt nam hay nữ, trẻ hay già, sang hay hèn, không phân biệt người trí thức hay ít học, người lành kẻ xấu, người thánh thiện hay tội lỗi, Người mời gọi họ để họ trở nên môn đệ của Người, Người tha tội và chữa lành, Người hoán cải tâm hồn Madalêna, Dakêu.. và Người còn làm cho con bà góa thành Naim, con gái 12 tuổi của ông trưởng hội đường và anh Ladarô đã chết sống lại. Người ra đi để thể hiện Tin Mừng Nước Thiên Chúa: Để chứng tỏ: Thiên Chúa là Đấng tìm gặp con người trước khi con người tìm gặp Ngài, Thiên Chúa yêu thương con người trước khi con người yêu mến Ngài.
Lạy Chúa Giêsu. Xin cho Giáo Hội của Chúa có những vị chủ chăn như Chúa; biết từ bỏ chính mình mà đến với từng con chiên, nhất là những con chiên đang đau yếu hoặc đang lạc xa đàn. Và xin cho mọi thành viên trong gia đình chúng con trong Năm Tân Phúc Âm Hóa này biết đáp lại lời mời gọi của Đức Thánh Cha Phanxicô. “Ra đi” đem Tin Mừng đến với tha nhân.
Mạnh Phương

22 Tháng Chín
Người Lính Mù
Tại nhà ga Verona, bên Italia năm 1945, dân chúng đang chờ đợi các binh sĩ trở về từ các trại tập trung của Ðức Quốc Xã. Sự xuất hiện của chuyến xe lửa đã khơi dậy những tiếng reo vui tưởng chừng như không bao giờ dứt.
Từ trên xe lửa những tấm thân tiều tụy bắt đầu bước xuống sân ga giữa tiếng cười pha lẫn tiếng khóc của người thân. Cuối cùng, một người lính trẻ mò mẫm bước đi từng bước. Anh từ từ tiến về một người đàn bà già yếu và chỉ đủ sức để thốt lên tiếng "Mẹ". Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau... Người mẹ già xót xa: "Làm sao một người mù như con lại có thể tìm đến với mẹ?" Người lính mù ấy đáp: "Thưa mẹ, con không nhìn thấy mẹ bằng đôi mắt, nhưng trái tim con đã hướng dẫn con".
Người ta không chỉ thấy bằng đôi mắt, nhưng còn bằng chính tâm hồn của mình. Người ta không chỉ hiểu biết bằng lý trí, nhưng còn bằng cả con tim của mình nữa.
Chúng ta không những hiểu được thế giới và con người bằng trí khôn của mình, nhưng còn bằng chính Ðức Tin nữa. Với ánh sáng Ðức Tin, chúng ta đi vào mầu nhiệm của sự vật bằng chính sự hiểu biết của Thiên Chúa. Hãy để cho ánh sáng của Thiên Chúa hướng dẫn chúng ta. Hãy nhìn vào con người và thế giới bằng chính cái nhìn của Thiên Chúa.
(Lẽ Sống)