Trang

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2026

AUGUST 3, 2026: MONDAY OF THE EIGHTEENTH WEEK IN ORDINARY TIME


 

August 3, 2026

Monday of the Eighteenth Week in Ordinary Time

Lectionary: 407/408

 

Reading 1 

Jeremiah 28:1-17

In the beginning of the reign of Zedekiah, king of Judah,
in the fifth month of the fourth year,
the prophet Hananiah, son of Azzur, from Gibeon,
said to me in the house of the LORD
in the presence of the priests and all the people:
“Thus says the LORD of hosts, the God of Israel:
‘I will break the yoke of the king of Babylon.
Within two years I will restore to this place
all the vessels of the temple of the LORD which Nebuchadnezzar,
king of Babylon, took away from this place to Babylon. 
And I will bring back to this place Jeconiah,
son of Jehoiakim, king of Judah,
and all the exiles of Judah who went to Babylon,’ says the LORD,
‘for I will break the yoke of the king of Babylon.’”

The prophet Jeremiah answered the prophet Hananiah 
in the presence of the priests and all the people assembled
in the house of the LORD, and said:
Amen! thus may the LORD do!
May he fulfill the things you have prophesied
by bringing the vessels of the house of the LORD
and all the exiles back from Babylon to this place!
But now, listen to what I am about to state in your hearing
and the hearing of all the people.
From of old, the prophets who were before you and me prophesied
war, woe, and pestilence against many lands and mighty kingdoms.
But the prophet who prophesies peace
is recognized as truly sent by the LORD
only when his prophetic prediction is fulfilled.

Thereupon the prophet Hananiah took the yoke
from the neck of the prophet Jeremiah and broke it,
and said in the presence of all the people:
“Thus says the LORD: ‘Even so, within two years
I will break the yoke of Nebuchadnezzar, king of Babylon,
from off the neck of all the nations.’” At that, the prophet Jeremiah went away.

Some time after the prophet Hananiah had broken the yoke
from off the neck of the prophet Jeremiah,
The word of the Lord came to Jeremiah:
Go tell Hananiah this:  
Thus says the LORD:
By breaking a wooden yoke, you forge an iron yoke!
For thus says the LORD of hosts, the God of Israel:
A yoke of iron I will place on the necks
of all these nations serving Nebuchadnezzar, king of Babylon,
and they shall serve him; even the beasts of the field I give him.

To the prophet Hananiah the prophet Jeremiah said:
Hear this, Hananiah!
The LORD has not sent you,
and you have raised false confidence in this people.
For this, says the LORD, I will dispatch you from the face of the earth;
this very year you shall die,
because you have preached rebellion against the LORD.
That same year, in the seventh month, Hananiah the prophet died.

 

Responsorial Psalm

Psalm 119:29, 43, 79, 80, 95, 102

R. (68b) Lord, teach me your statutes.
Remove from me the way of falsehood,
and favor me with your law.
R. Lord, teach me your statutes.
Take not the word of truth from my mouth,
for in your ordinances is my hope.
R. Lord, teach me your statutes.
Let those turn to me who fear you
and acknowledge your decrees.
R. Lord, teach me your statutes.
Let my heart be perfect in your statutes,
that I be not put to shame.
R. Lord, teach me your statutes.
Sinners wait to destroy me,
but I pay heed to your decrees.
R. Lord, teach me your statutes.
From your ordinances I turn not away,
for you have instructed me.
R. Lord, teach me your statutes.

 

Alleluia 

John 1:49b

R. Alleluia, alleluia.
Rabbi, you are the Son of God;
you are the King of Israel.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Matthew 14:22-36

Jesus made the disciples get into a boat
and precede him to the other side of the sea,
while he dismissed the crowds.
After doing so, he went up on the mountain by himself to pray.
When it was evening he was there alone.
Meanwhile the boat, already a few miles offshore,
was being tossed about by the waves, for the wind was against it.
During the fourth watch of the night,
he came toward them, walking on the sea.
When the disciples saw him walking on the sea they were terrified.
“It is a ghost,” they said, and they cried out in fear.
At once Jesus spoke to them, “Take courage, it is I; do not be afraid.”
Peter said to him in reply,
“Lord, if it is you, command me to come to you on the water.”
He said, “Come.”
Peter got out of the boat and began to walk on the water toward Jesus.
But when he saw how strong the wind was he became frightened;
and, beginning to sink, he cried out, “Lord, save me!”
Immediately Jesus stretched out his hand and caught him,
and said to him, “O you of little faith, why did you doubt?”
After they got into the boat, the wind died down.
Those who were in the boat did him homage, saying,
“Truly, you are the Son of God.”

After making the crossing, they came to land at Gennesaret.
When the men of that place recognized him,
they sent word to all the surrounding country.
People brought to him all those who were sick
and begged him that they might touch only the tassel on his cloak,
and as many as touched it were healed.

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/080326.cfm

 

 


Commentary on Jeremiah 28:1-17

We read today of the dispute with the false prophet, Hananiah. It is nice, of course, to hear encouraging words, but not if they are false and misleading—that is what we see in today’s reading.

Internal evidence seems to indicate that chapters 27-28 were a distinct unit from the rest of the text. They may have formed a special collection for those in exile. The setting is the beginning of the reign of King Zedekiah over Judah, and the year is 593 BC. Zedekiah had been installed by the Babylonians as a puppet king; he would not last long.

The prophet Hananiah addresses Jeremiah, also a prophet, in the Temple. The name ‘Hananiah’ means ‘The Lord is gracious’. It was a fitting name for a prophet who brought soothing, but misleading, promises of the return of the exiles and the temple vessels.

Speaking with the same words of authority that Jeremiah uses (“Thus says the Lord of hosts, the God of Israel…”), Hananiah predicts that in two years’ time, the yoke of King Nebuchadnezzar of Babylon over Judah will be broken. Everything that Nebuchadnezzar had carried away, especially the vessels from the Temple, will be brought back. Jeconiah, the exiled son of King Jehoiakim, and all the exiles will also return. Jehoiakim had been taken to Babylon in 597 BC. Saying that all this would take place within two years directly contradicted what Jeremiah had predicted earlier, namely, that the Babylonian occupation would last 70 years (Jer 25:11-12).

Jeremiah then makes a response to Hananiah’s prophecy. In a strongly sarcastic tone he says it would be wonderful if the words of Hananiah were indeed true and that the exiles and the temple vessels could return. Then he gives a warning. In the past (“from ancient times”), prophets normally would forecast war, famine and plague. Very often their prophecies came true because these things were likely to happen anyway. They were the results of the people’s sinfulness and idolatry.

But Jeremiah says:

…the prophet who prophesies peace, when the word of that prophet comes true, then it will be known that the Lord has truly sent the prophet.

In other words, Hananiah’s genuineness as a prophet will only be proved if his prophecy about Nebuchadnezzar is fully realised and peace returns to Judah and Jerusalem. Which, of course, did not happen.

As if to prove his point by a symbolical gesture, Hananiah then removes a wooden yoke from the shoulder of Jeremiah and smashes it. This, he predicts, is how the yoke of Nebuchadnezzar will be broken within two years. By so acting, Hananiah was perhaps symbolically trying to break the power of Jeremiah’s earlier prophecies, which contradicted his own.

At that point, Jeremiah went off, but Yahweh soon had a message for him. Hananiah is to be told:

You have broken wooden bars only to forge iron bars in place of them!

Now, an iron yoke will be placed on the shoulders of all the peoples Nebuchadnezzar has conquered and they will be reduced to servitude, along with their animals. The yoke of the King of Babylon will not be broken until the Lord sees fit to do so. It will, of course, eventually be broken, but the pie-in-the-sky promises of Hananiah will be proved illusory.

Jeremiah then confronts Hananiah. He is no true prophet; he has not been sent by God. Thanks to him the people have been given a false sense of security. Hananiah will be removed and he will be sent to his death within the year. And this indeed happened. Making false predictions was tantamount to rebellion and was punishable by death. He who had predicted restoration within two years himself died within two months.

The fulfilment of this short-term prophecy by Jeremiah gives credibility to his other more important prophecies. It was, in a way, an indication of who was the true and who was the false prophet, and which of their predictions about the future should be believed.

Perhaps Hananiah meant well and he may even have believed what he told the people. On the other hand, he may have been simply seeking popularity and his own advantage. His words were in fact little more than propaganda with little basis in reality.

Jeremiah had earned a great deal of unpopularity in predicting suffering and defeat for his people and in telling them in the plainest words that their difficulties were entirely due to their own failure to follow God’s way. Very often the truth hurts, but we need to hear it. There are times and places for encouragement (the apocalyptic literature is full of it), but there are also times when people need to be brought face to face with reality.

Comments Off

 


(Note: In liturgical Year A when Matthew’s Gospel about the feeding of the 5,000 [Matt 14:13-21] is read on Sunday, this Gospel is read on Monday; otherwise it is read on Tuesday of Week 18.)

Commentary on Matthew 14:22-36

As soon as the people had been filled with the food that Jesus gave them, Jesus packs his disciples off in the boat to the other side of the lake. He sends the crowds away and then retreats to the mountain to pray all by himself.

We know from John’s account that the people wanted to make him a king. If Jesus wanted to take control of the crowd, this was the moment; they were ready to follow enthusiastically. Jesus was indeed their King, but not the kind they were expecting. He would draw the crowds to him in a very different way, hanging in shame on a cross.

It looks too as if he did not want his disciples to get any wrong ideas either. They must have been elated at their role in the extraordinary event of feeding more than 5,000 people. So, perhaps with a lot of grumbling, they are sent off even before the excited crowds have dispersed.

As they make their way across the lake in this dark mood, things get even worse. They run into a big storm and their boat is being tossed about like a cork. Then out of the darkness, between 3 and 6 in the morning hours, they see Jesus approaching them across the water. Far from being delighted, they are terrified out of their wits. Superstitious men that they are, they think it is a ghost. Ghosts were very much a part of their world.

Words of encouragement come across the water:

Take heart, it is I [Greek, ego eimi = I AM]; do not be afraid.

Jesus gives himself the very name of Yahweh; this is all the reassurance they need. Their God is with them.

Only in Matthew’s account of this story do we have Peter’s reaction:

Lord, if it is you, command me to come to you on the water.

To which, Jesus replies:

Come.

Peter gets out of the boat and goes towards Jesus. It is an act of love, faith and trust. But not quite enough. The power of the wind and waves gets stronger than his desire to be with Jesus. He begins to sink.

Lord, save me!

Jesus lifts him up and says:

You of little faith, why did you doubt?

As soon as Jesus and Peter get into the boat, there is a complete calm.

The rest of the disciples are overwhelmed and bow down before him saying:

Truly you are the Son of God.

We have here behind this story an image of the early Church, of which the boat and the disciples are a symbol. The surrounding water is the world, and the wind and waves are the forces which threaten the tiny community. Jesus seems to be far away, but he is not, and he appears in the midst of the storm. Once he steps inside the boat, there is calm, not only because the surrounding storm has stopped, but also because of the peace which the awareness of Jesus’ presence gives.

There is an added element in this story in that Peter, the leader of the community, comes hand in hand into the boat with Jesus. In time, the authority of Jesus will be passed over to him.

There is also, of course, in the calming of the storm an indication of Jesus’ real identity, expressed in the awe-filled words of the disciples, “Truly you are the Son of God”, echoing Jesus’ own statement of “I AM”.

There is a brief epilogue at the end of our passage. The boat reaches the area of Gennesaret. The name refers either to the narrow plain, about four miles long and less than two miles wide on the northwest shore of the Sea of Galilee, north of Magdala, or a town in the plain. Significantly for the work that Jesus was about to do, the plain was considered a garden land, fertile and well-watered.

As soon as Jesus reaches the shore the crowds again gather in huge numbers especially to have their sick cured. So great was their faith that they asked only to touch the fringe of his garment. All those who did so (in faith) were healed.

Jesus had sent away the crowds earlier probably because of the late hour, but also perhaps because of the mood of the crowd which was taking on political overtones not wanted by Jesus. But now they are back to seek from him what he came to give them—healing and wholeness.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/monday-of-week-18-of-ordinary-time-year-a-gospel/

 

 


Monday, August 3, 2026

Ordinary Time

Opening Prayer

Father of everlasting goodness, our origin and guide, be close to us and hear the prayers of all who praise you. Forgive our sins and restore us to life. Keep us safe in your love.

We ask this through our Lord Jesus Christ, your Son, who lives and reigns with you and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Matthew 14: 22-36

At once Jesus made the disciples get into the boat and go on ahead to the other side while he sent the crowds away. After sending the crowds away he went up into the hills by himself to pray.

When evening came, he was there alone, while the boat, by now some furlongs from land, was hard pressed by rough waves, for there was a headwind. In the fourth watch of the night he came towards them, walking on the sea, and when the disciples saw him walking on the sea they were terrified. 'It is a ghost,' they said, and cried out in fear.

But at once Jesus called out to them, saying, 'Courage! It's me! Don't be afraid.' It was Peter who answered. 'Lord,' he said, 'if it is you, tell me to come to you across the water.' Jesus said, 'Come.' Then Peter got out of the boat and started walking towards Jesus across the water, but then noticing the wind, he took fright and began to sink. 'Lord,' he cried, 'save me!' Jesus put out his hand at once and held him. 'You have so little faith,' he said, 'why did you doubt?' 32 And as they got into the boat the wind dropped. 33 The men in the boat bowed down before him and said, 'Truly, you are the Son of God.'

Having made the crossing, they came to land at Gennesaret. When the local people recognized him they spread the news through the whole

neighbourhood and took all that were sick to him, begging him just to let them touch the fringe of his cloak. And all those who touched it were saved.

Reflection

The Gospel today describes the difficult and tiresome crossing of the sea of Galilee in a fragile boat, pushed by a contrary wind. Between the discourse of the Parables (Mt 13) and of the Community (Mt 18), there is once again, the narrative part (Mt 14 to 17). The discourse of the Parables calls our attention again on the presence of the Kingdom. Now, the narrative part shows the reactions in favor and against Jesus provoked by that presence. In Nazareth, he was not accepted (Mt 13: 53-58) and King Herod thought that Jesus was a sort or reincarnation of John the Baptist, whom he had murdered (Mt 14: 1-12). The poor people, though, recognized in Jesus the one who had been sent by God and they followed him to the desert, where the multiplication of the loaves took place (Mt 14: 13-21). After the multiplication of the loaves, Jesus takes leave of the crowd and ordered the disciples to cross the lake, as it is described in today’s Gospel (Mt 14: 22-36).

           Matthew 14: 22-24: To begin the crossing asked by Jesus. Jesus obliges the Disciples to go into the boat and to go toward the other side of the sea, where the land of the pagans was. He goes up to the mountain to pray. The boat symbolizes the community. It has the mission to direct itself toward the pagans and to announce among them the Good News of the Kingdom also, which was the new way of living in community. But the crossing was very tiring and long. The boat is agitated by the wave because the wind is contrary. Despite having rowed the whole night, there is still a great distance left before reaching the land. Much was still lacking in the community to be able to cross and go toward the pagans. Jesus did not go with his disciples. They had to learn to face together the difficulties, united and strengthened by faith in Jesus who had sent them. The contrast is very great: Jesus is in peace together with God, praying on the top of the mountain, and the Disciples are almost lost there below, in the agitated sea.

           The crossing to the other side of the lake also symbolizes the difficult crossing of the community at the end of the first century. They should get out of the closed world of the ancient observance of the law toward the new manner of observing the Law of love., taught by Jesus; they should abandon the knowledge of belonging to the Chosen People, privileged by God among all other peoples, for the certainty that in Christ all peoples would be united into one Only People before God; they should get out from isolation and intolerance toward the open world of acceptance and of gratitude. Today also, we are going through a difficult crossing toward a new time and a new way of being Church. A difficult crossing, but which is necessary. There are moments in life in which we are attacked by fear. Good will is not lacking, but this is not sufficient. We are like a boat faced with the contrary wind.

           Matthew 14: 25-27: Jesus comes close to them but they do not recognize him. Toward the end of the night, that is between three and six o’clock in the morning, Jesus goes to meet the Disciples. Walking on the water, he gets close to them, but they did not recognize him. They cried out in fear, thinking that it was a ghost. Jesus calms them down saying: “Courage! It is me! Do not be afraid!” The expression “It is me!” is the same one with which God tried to overcome the fear of Moses when he sent him to liberate the people from Egypt (Ex 3: 14). For the communities, of today as well as for those of yesterday, it was and it is very important to be always open to novelty: “Courage. It is me! Do not be afraid!”

           Matthew 14: 28-31: Enthusiasm and weakness of Peter. Knowing that it is

Jesus, Peter asks that he also can walk on the water. He wants to experience

the power which dominates the fury of the sea. This is a power which in the bible belongs only to God (Gn 1: 6; Ps 104: 6-9). Jesus allows him to participate in this power. But Peter is afraid. He thinks that he will sink and he cries out: “Lord, save me!” Jesus assures him and takes hold of him and reproaches him: “You have so little faith! Why did you doubt?” Peter has more strength than he imagined but is afraid before the contrary waves and does not believe in the power of God which dwells within him. The communities do not believe in the force of the Spirit which is within them and which acts through faith. It is the force of the Resurrection (Eph 1: 19-20).

           Matthew 14: 32-33: Jesus is the Son of God. Before the waves that come toward them, Peter begins to sink in the sea because of lack of faith. After he is saved, he and Jesus, both of them, go into the boat and the wind calms down. The other Disciples, who are in the boat, are astonished and bowed before Jesus, recognizing that he is the Son of God: “Truly, you are the Son of God”. Later on, Peter also professes the same faith in Jesus: “You are the Christ, the Son of the living God!” (Mt 16: 16). In this way Matthew suggests that it is not only Peter who sustains the faith of the Disciples, but also that the faith of the Disciples sustains Peter’s faith.

           Matthew 14: 34-36: They brought all the sick to him. The episode of the crossing ends with something beautiful: “Having made the crossing they came to Gennesaret. When the local people recognized him they spread the news through the whole neighborhood and took all who were sick to him, begging him just to let them tough the fringe of his cloak. And all those who touched it were saved”.

Personal Questions

           Has there been a contrary wind in your life? What have you done to overcome it? Has this happened sometimes in the community? How was it overcome?

           Which is the crossing which the communities are doing today? From where to where? How does all this help us to recognize today the presence of Jesus in the contrary waves of life?

Concluding Prayer

Keep me far from the way of deceit, grant me the grace of your Law.

I have chosen the way of constancy, I have moulded myself to your judgements. (Ps 119: 29-30)

 

www.ocarm.org

 

03.08.2026: THỨ HAI TUẦN XVIII THƯỜNG NIÊN

 


03/08/2026

 Thứ Hai tuần 18 thường niên năm A

 

Bài Ðọc I: (Năm II) Gr 28, 1-17

“Hỡi Hanania, Chúa không hề sai anh, anh đã làm cho dân tin tưởng sự giả dối”.

Trích sách Tiên tri Giêrêmia.

Năm ấy, vào đầu triều đại Sêđêcia, vua Giuđa, tháng năm, năm thứ tư, có tiên tri Hanania, con của Azur, quê ở Gabaon, nói với Giêrêmia trong Ðền thờ Chúa, trước mặt các tư tế và toàn dân rằng: “Chúa các đạo binh, Thiên Chúa Israel phán thế này: “Ta đã bỏ ách của vua Babylon. Còn hai năm nữa thì tất cả những đồ dùng trong Ðền thờ Chúa, mà Nabucôđônosor, vua Babylon, đã đoạt đem qua Babylon, Ta sẽ đem về nơi này. Giêcônia, con Gioakim, vua Giuđa, cùng tất cả những người Giuđa bị lưu đày đi Babylon, Ta cũng sẽ đem về nơi này: vì Ta bỏ ách vua Babylon. Chúa phán như thế”.

Bấy giờ tiên tri Giêrêmia trả lời tiên tri Hanania trước mặt các tư tế và toàn dân đang đứng trong Ðền thờ Chúa. Tiên tri Giêrêmia nói: “Ðược, Chúa cứ làm như vậy. Chúa cứ thực hiện những lời anh đã nói tiên tri. Ngài cứ đem các đồ dùng trong Ðền thờ Chúa và mọi người lưu đày từ Babylon về nơi này. Nhưng anh hãy nghe lời tôi nói cho anh và toàn dân nghe: Các tiên tri trước anh và tôi, đã nói tiên tri từ lâu, cho nhiều xứ và vương quốc vĩ đại biết có chiến tranh, cơ cực và đói khát. Nhưng tiên tri nào nói tiên tri cho biết có hoà bình, khi ứng nghiệm lời mình nói, thì mới được nhận là tiên tri thật Chúa sai đến”.

Bấy giờ tiên tri Hanania giật cái ách nơi cổ của tiên tri Giêrêmia mà bẻ đi. Rồi Hanania nói trước mặt toàn dân rằng: “Chúa phán thế này: Hai năm nữa, Ta sẽ bẻ ách của Nabucôđô-nosor, vua Babylon, nơi cổ mọi dân tộc như thế đó”. Và tiên tri Giêrêmia bỏ đi. Nhưng sau khi tiên tri Hanania giật cái ách nơi cổ tiên tri Giêrêmia mà bẻ đi, thì có lời Thiên Chúa phán cùng Giêrêmia rằng: “Hãy đi nói với Hanania rằng: Chúa phán thế này: “Ngươi đã bẻ ách gỗ, thì Ta sẽ lấy ách sắt thay vào”. Vì Chúa các đạo binh, Thiên Chúa Israel phán: “Ta đã đặt ách sắt vào cổ mọi dân tộc này, để chúng làm tôi Nabucô-đônosor, vua Babylon. Chúng sẽ làm tôi vua ấy, và cả đến thú vật ngoài đồng, Ta cũng nạp cho vua ấy”.

Tiên tri Giêrêmia liền nói với tiên tri Hanania rằng: “Hỡi Hanania, hãy nghe đây: Chúa không hề sai anh. Anh đã làm cho dân này tin tưởng sự giả dối. Vì vậy, Chúa phán thế này: ‘Ðây Ta sẽ cất ngươi khỏi mặt đất: năm nay ngươi sẽ chết, vì ngươi đã nói chống lại Chúa’ “. Và tiên tri Hanania đã chết trong tháng bảy năm ấy.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 118, 29. 43. 79. 80. 95. 102

Ðáp: Lạy Chúa, xin dạy bảo con những thánh chỉ của Chúa (c. 68b).

Xướng: Xin đưa con xa cách con đường gian dối, và rộng tay ban luật pháp của Ngài cho con.

Xướng: Xin Chúa đừng rút lời chân lý khỏi miệng con, vì con trông cậy vào sắc dụ của Ngài.

Xướng: Tâm hồn chúng như mỡ đặc, vô cảm giác; phần con biết sướng vui do luật pháp của Ngài.

Xướng: Nguyện cho lòng con trọn vẹn hướng về thánh chỉ, để con không bị xấu hổ thẹn thùng.

Xướng: Những tên ác nhân đợi chờ để thủ tiêu con, nhưng con vẫn quan tâm đến lời Ngài nghiêm huấn.

Xướng: Con không bước trật đường thánh dụ của Ngài, bởi vì chính Ngài dạy bảo con.

 

Alleluia: Mt 4, 4b

Alleluia, alleluia! – Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 14, 22-36

“Xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.

Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: “Ma kìa” và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ”. Phêrô thưa lại rằng: “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”. Chúa phán: “Hãy đến”. Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: “Lạy Thầy, xin cứu con”. Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: “Người hèn tin, tại sao lại nghi ngờ?” Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!”

Khi đã sang qua biển hồ, các ngài lên bộ và ghé vào Ghênêsarét. Nhận ra Ngài, dân địa phương liền loan tin đi khắp cả vùng xung quanh, và người ta đem đến cho Ngài hết mọi kẻ ốm đau. Họ nài xin Ngài cho họ rờ đến tua áo choàng của Ngài thôi, và ai đã rờ đến thì đều được chữa lành.

Ðó là lời Chúa.

 


Chú giải về Giê-rê-mi-a 28,1-17

Hôm nay chúng ta đọc về cuộc tranh luận với tiên tri giả Kha-nan-gia. Tất nhiên, thật tốt khi nghe những lời khích lệ, nhưng không phải nếu chúng sai lầm và gây hiểu lầm—đó là điều chúng ta thấy trong bài đọc hôm nay.

Bằng chứng nội tại dường như cho thấy rằng chương 27-28 là một đơn vị riêng biệt so với phần còn lại của văn bản. Chúng có thể đã tạo thành một bộ sưu tập đặc biệt dành cho những người bị lưu đày. Bối cảnh là đầu triều đại của vua Xê-đê-ki-a trên Giu-đa, và năm đó là năm 593 trước Công nguyên. Xê-đê-ki-a đã được người Ba-by-lôn dựng lên làm vua bù nhìn; ông ta sẽ không tại vị được lâu.

Tiên tri Kha-nan-gia nói chuyện với Giê-rê-mi-a, cũng là một tiên tri, trong Đền thờ. Tên ‘Kha-nan-gia có nghĩa là ‘Chúa nhân từ’. Đó là một cái tên thích hợp cho một tiên tri mang đến những lời hứa an ủi, nhưng gây hiểu lầm, về sự trở về của những người bị lưu đày và các vật dụng của đền thờ.

Với cùng lời lẽ đầy uy quyền mà Giê-rê-mi-a đã dùng (“Chúa các đạo binh, Đức Chúa Trời của Ít-ra-en phán như vậy…”), Kha-nan-gia tiên tri rằng trong vòng hai năm nữa, ách thống trị của vua Na-bu-cô-đô-nô-xo của Ba-by-lon trên Giu-đa sẽ bị phá vỡ. Tất cả những gì Na-bu-cô-đô-nô-xo đã mang đi, đặc biệt là các vật dụng trong Đền thờ, sẽ được mang trở lại. Giơ-khôn-gia, con trai bị lưu đày của vua Giơ-hô-gia-kim, và tất cả những người bị lưu đày cũng sẽ trở về. Giơ-hô-gia-kim đã bị đưa đến Ba-by-lôn vào năm 597 trước Công nguyên. Việc nói rằng tất cả điều này sẽ diễn ra trong vòng hai năm mâu thuẫn trực tiếp với lời tiên tri trước đó của Giê-rê-mi-a, cụ thể là sự chiếm đóng của Ba-by-lon sẽ kéo dài 70 năm (Giê-rê-mi-a 25,11-12).

Sau đó, Giê-rê-mi-a đáp lại lời tiên tri của Kha-nan-gia. Với giọng điệu mỉa mai mạnh mẽ, ông nói rằng sẽ thật tuyệt vời nếu lời của Kha-nan-gia quả thật là đúng và những người bị lưu đày cùng các vật dụng trong đền thờ có thể trở về. Sau đó, ông đưa ra một lời cảnh báo. Trong quá khứ (“từ thời cổ đại”), các nhà tiên tri thường dự báo chiến tranh, nạn đói và dịch bệnh. Rất thường xuyên, lời tiên tri của họ trở thành sự thật bởi vì những điều này dù sao cũng có khả năng xảy ra. Chúng là kết quả của tội lỗi và sự thờ thần tượng của con người.

Nhưng Giê-rê-mi-a nói:

…nhà tiên tri nào tiên tri về hòa bình, khi lời của nhà tiên tri ấy trở thành sự thật, thì người ta sẽ biết rằng Chúa thật sự đã sai nhà tiên tri ấy đến.

Nói cách khác, tính chân thực của Kha-nan-gia với tư cách là một nhà tiên tri sẽ chỉ được chứng minh nếu lời tiên tri của ông về Na-bu-cô-đô-nô-xo được ứng nghiệm hoàn toàn và hòa bình trở lại Giu-đa và Giê-ru-sa-lem. Điều này, dĩ nhiên, đã không xảy ra.

Như thể để chứng minh luận điểm của mình bằng một cử chỉ mang tính biểu tượng, Kha-nan-gia liền tháo ách gỗ khỏi vai Giê-rê-mi-a và đập vỡ nó. Ông dự đoán rằng, đây là cách ách của Na-bu-cô-đô-nô-xo sẽ bị phá vỡ trong vòng hai năm. Bằng hành động như vậy, Kha-nan-gia có lẽ đang cố gắng một cách tượng trưng để phá vỡ quyền năng của những lời tiên tri trước đó của Giê-rê-mi-a, những lời tiên tri mâu thuẫn với lời tiên tri của chính ông. Lúc đó, Giê-rê-mi-a bỏ đi, nhưng Đức Chúa sớm có một thông điệp dành cho ông. Kha-nan-gia được bảo rằng:

Ngươi đã bẻ những thanh gỗ chỉ để rèn những thanh sắt thay thế chúng!

Giờ đây, một ách sắt sẽ được đặt lên vai tất cả các dân tộc mà na-bu-cô-đô-nô-xo đã chinh phục và họ sẽ bị bắt làm nô lệ, cùng với gia súc của họ. Ách của vua Ba-by-lon sẽ không bị phá vỡ cho đến khi Chúa thấy thích hợp để làm như vậy. Tất nhiên, cuối cùng nó sẽ bị phá vỡ, nhưng những lời hứa hão huyền của Kha-nan-gia sẽ được chứng tỏ là ảo tưởng.

Sau đó, Giê-rê-mi-a đối chất với Kha-nan-gia. Ông ta không phải là một tiên tri chân chính; ông ta không được Đức Chúa Trời phái đến. Nhờ ông ta mà dân chúng đã có được cảm giác an toàn giả tạo. Kha-nan-gia sẽ bị cách chức và bị xử tử trong vòng một năm. Và điều này quả thật đã xảy ra. Đưa ra những lời tiên tri sai lầm tương đương với sự nổi loạn và bị trừng phạt bằng cái chết. Chính người đã tiên tri về sự phục hồi trong vòng hai năm lại chết trong vòng hai tháng.

Sự ứng nghiệm của lời tiên tri ngắn hạn này của Giê-rê-mi-a đã củng cố độ tin cậy cho những lời tiên tri quan trọng khác của ông. Theo một cách nào đó, đó là dấu hiệu cho thấy ai là tiên tri chân chính và ai là tiên tri giả, và lời tiên tri nào của họ về tương lai nên được tin tưởng.

Có lẽ Kha-nan-gia có ý tốt và thậm chí ông ta có thể đã tin vào những gì mình nói với dân chúng. Mặt khác, ông ta có thể chỉ đơn giản là tìm kiếm sự nổi tiếng và lợi ích riêng của mình. Lời nói của ông ta thực chất chỉ là tuyên truyền, ít có cơ sở trong thực tế. Giê-rê-mi-a đã phải chịu nhiều sự phản đối khi tiên đoán về sự đau khổ và thất bại cho dân tộc mình, và khi nói thẳng thừng với họ rằng những khó khăn của họ hoàn toàn là do chính họ đã không tuân theo đường lối của Chúa. Thường thì sự thật rất đau lòng, nhưng chúng ta cần phải nghe điều đó. Có những lúc và những nơi cần sự khích lệ (văn học khải huyền đầy rẫy những điều đó), nhưng cũng có những lúc con người cần phải đối mặt với thực tế.

 


(Lưu ý: Trong Năm Phụng vụ A, khi Phúc Âm Mátthêu về việc Chúa Giê-su cho 5.000 người ăn [Mátthêu 14:13-21] được đọc vào Chúa Nhật, thì Phúc Âm này được đọc vào Thứ Hai; nếu không thì nó được đọc vào Thứ Ba của Tuần 18.)

Chú giải về Mátthêu 14,22-36

Ngay khi dân chúng đã no nê với thức ăn mà Chúa Giê-su ban cho, Chúa Giê-su đưa các môn đệ lên thuyền sang bờ bên kia hồ. Ngài cho đám đông ra về rồi lui về núi cầu nguyện một mình.

Chúng ta biết từ lời tường thuật của Gioan rằng dân chúng muốn tôn Ngài làm vua. Nếu Chúa Giê-su muốn kiểm soát đám đông, thì đây chính là thời điểm thích hợp; họ đã sẵn sàng nhiệt tình đi theo. Chúa Giê-su quả thật là Vua của họ, nhưng không phải là loại vua mà họ mong đợi. Ngài sẽ thu hút đám đông đến với mình theo một cách rất khác, bằng cách chịu nhục nhã trên thập tự giá.

Dường như Ngài cũng không muốn các môn đệ có bất kỳ suy nghĩ sai lầm nào. Họ hẳn đã rất vui mừng vì vai trò của mình trong sự kiện phi thường là nuôi sống hơn 5.000 người. Vì vậy, có lẽ với nhiều lời cằn nhằn, họ bị đuổi đi ngay cả trước khi đám đông phấn khích giải tán.

Khi họ vượt qua hồ trong tâm trạng u ám này, mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn. Họ gặp phải một cơn bão lớn và thuyền của họ bị xô đẩy như một cái nút chai. Rồi từ trong bóng tối, vào khoảng từ 3 đến 6 giờ sáng, họ thấy Chúa Giê-su đang tiến đến bên kia hồ. Thay vì vui mừng, họ lại kinh hãi tột độ. Là những người mê tín, họ nghĩ đó là ma. Ma quỷ là một phần rất lớn trong thế giới của họ.

Những lời khích lệ vang lên từ bên kia hồ:

Hãy vững lòng, chính Ta đây [tiếng Hy Lạp, ego eimi = TA LÀ]; đừng sợ hãi.

Chúa Giê-su tự xưng mình là Yahweh; đó là tất cả sự trấn an mà họ cần. Đức Chúa Trời của họ ở cùng họ.

Chỉ trong bản tường thuật của Mátthêu về câu chuyện này, chúng ta mới thấy phản ứng của Phê-rô:

Lạy Chúa, nếu quả thật là Chúa, xin hãy truyền cho con đến với Chúa trên mặt nước.

Chúa Giê-su đáp:

Hãy đến.

Phê-rô bước ra khỏi thuyền và đi về phía Chúa Giê-su. Đó là một hành động của tình yêu thương, đức tin và sự tin tưởng. Nhưng vẫn chưa đủ. Sức mạnh của gió và sóng mạnh hơn khát vọng được ở bên Chúa Giê-su của ông. Ông bắt đầu chìm xuống.

Lạy Chúa, xin cứu con!

Chúa Giê-su nâng ông lên và nói:

Người ít đức tin, sao ngươi lại nghi ngờ?

Ngay khi Chúa Giê-su và Phê-rô lên ​​thuyền, mọi thứ hoàn toàn yên tĩnh.

Các môn đệ còn lại đều kinh ngạc và quỳ xuống trước mặt Ngài mà rằng:

Quả thật Ngài là Con Đức Chúa Trời.

Đằng sau câu chuyện này, chúng ta thấy hình ảnh của Giáo Hội sơ khai, mà chiếc thuyền và các môn đệ là biểu tượng. Nước xung quanh là thế giới, và gió cùng sóng là những thế lực đe dọa cộng đồng nhỏ bé. Chúa Giê-su dường như ở xa, nhưng Ngài không ở xa, và Ngài hiện ra giữa cơn bão. Khi bước vào thuyền, mọi thứ trở nên yên tĩnh, không chỉ vì cơn bão xung quanh đã ngừng, mà còn vì sự bình an mà nhận thức về sự hiện diện của Chúa Giê-su mang lại.

Câu chuyện này còn có thêm một yếu tố nữa là Phê-rô, người lãnh đạo cộng đồng, cùng lên thuyền với Chúa Giê-su. Rồi đến lúc quyền năng của Chúa Giê-su sẽ được truyền lại cho ông.

Tất nhiên, việc cơn bão lắng xuống cũng là một dấu hiệu về thân phận thực sự của Chúa Giê-su, được thể hiện qua những lời đầy kính sợ của các môn đệ: “Quả thật Ngài là Con Đức Chúa Trời”, vang vọng lời tuyên bố “Ta là Đấng Hiện Hữu” của chính Chúa Giê-su.

Có một đoạn kết ngắn ở cuối đoạn văn. Thuyền đến vùng Gennesaret. Tên gọi này có thể đề cập đến vùng đồng bằng hẹp, dài khoảng bốn dặm và rộng chưa đến hai dặm ở bờ tây bắc của Biển Ga-li-lê, phía bắc Magdala, hoặc một thị trấn trong đồng bằng. Điều quan trọng đối với công việc mà Chúa Giê-su sắp làm là vùng đồng bằng này được coi là đất vườn, màu mỡ và được tưới tiêu tốt.

Ngay khi Chúa Giê-su đến bờ, đám đông lại tụ tập rất đông, đặc biệt là để được chữa lành bệnh tật. Đức tin của họ lớn lao đến nỗi họ chỉ xin được chạm vào mép áo của Ngài. Tất cả những ai làm như vậy (với đức tin) đều được chữa lành.

Trước đó, Chúa Giê-su đã cho đám đông giải tán, có lẽ vì trời đã khuya, nhưng cũng có thể vì tâm trạng của đám đông đang mang màu sắc chính trị mà Chúa Giê-su không muốn. Nhưng giờ đây họ đã quay lại để tìm kiếm nơi Ngài điều mà Ngài đến để ban cho họ—sự chữa lành và sự trọn vẹn.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/monday-of-week-18-of-ordinary-time-year-a-gospel/

 

 


Suy Niệm: Ðừng Sợ

Biến cố Chúa đi trên mặt biển cũng được tường thuật nơi Phúc Âm thánh Maccô chương 6 và nơi Phúc Âm thánh Gioan chương 6, nhưng nơi Phúc Âm thánh Mátthêu thì có thêm chủ ý hành văn của tác giả và ý định trình bày một cái nhìn. Các nhà chú giải đồng ý có ba phương diện giúp dễ hiểu đoạn Phúc Âm này hơn:

- Bình diện thứ nhất là bình diện của biến cố khi được tường thuật.

- Bình diện thứ hai là bình diện thần học về việc Chúa mạc khải Thần Khí của Người.

- Bình diện thứ ba là ý nghĩa xã hội học của biến cố.

Trước hết, về bình diện tường thuật biến cố thì câu chuyện được kể đơn sơ, dễ hiểu: "Sau biến cố bánh hóa nhiều, Chúa Giêsu truyền cho các tông đồ xuống thuyền sang bờ bên kia. Còn Người thì ở lại giải tán dân chúng, rồi lên núi cầu nguyện. Ðến khuya, Chúa đi trên mặt biển đang bị động để đến với các tông đồ".

Nhưng nếu nhìn biến cố trong viễn tượng việc Chúa mạc khải chính mình thì biến cố mang một đặc điểm mới. Chúa Giêsu có quyền trên mọi biến cố thiên nhiên. Câu nói của Chúa: "Thầy đây, đừng sợ!" nhắc lại công thức Thiên Chúa mạc khải chính mình bằng lời quả quyết: "Ta là Ðấng Ta là".

Ý nghĩa xã hội học được trình bày qua hình ảnh con thuyền tượng trưng cho Giáo Hội Chúa. Thuyền gặp bão, Giáo Hội Chúa gặp thử thách. Nhưng Chúa Giêsu không để cho các tông đồ một mình chống lại với bão táp, không thể để cho Giáo Hội một mình gặp thử thách: "Ta sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế". Chúa muốn cho các tông đồ luôn kiên trì trong đức tin, đừng lo sợ mê man. Chúa đến với các tông đồ, Chúa đến với Giáo Hội trong cơn thử thách. Chúng ta hãy để cho Chúa đến với chúng ta và hiện diện với chúng ta mãi mãi.

Lạy Chúa, Ðấng đã kêu gọi mọi người "Ðừng sợ".

Xin thương củng cố đức tin chúng con trong những lúc gặp gian nan thử thách.

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

 

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2026

AUGUST 2, 2026: EIGHTEENTH SUNDAY IN ORDINARY TIME year A

 


August 2, 2026

Eighteenth Sunday In Ordinary Time

Lectionary: 112

 

Reading 1 

Isaiah 55:1-3

Thus says the LORD:
All you who are thirsty,
come to the water!
You who have no money,
come, receive grain and eat;
Come, without paying and without cost,
drink wine and milk!
Why spend your money for what is not bread;
your wages for what fails to satisfy?
Heed me, and you shall eat well,
you shall delight in rich fare.
Come to me heedfully,
listen, that you may have life.
I will renew with you the everlasting covenant,
the benefits assured to David.

 

Responsorial Psalm 

Psalm 145:8-9, 15-16, 17-18

R. (cf. 16) The hand of the Lord feeds us; he answers all our needs.
The LORD is gracious and merciful,    
    slow to anger and of great kindness.
The LORD is good to all
    and compassionate toward all his works.
R. The hand of the Lord feeds us; he answers all our needs.
The eyes of all look hopefully to you,
    and you give them their food in due season;
you open your hand
    and satisfy the desire of every living thing.
R. The hand of the Lord feeds us; he answers all our needs.
The LORD is just in all his ways
    and holy in all his works.
The LORD is near to all who call upon him,
    to all who call upon him in truth.
R. The hand of the Lord feeds us; he answers all our needs.

 

Reading 2 

Romans 8:35, 37-39

Brothers and sisters:
What will separate us from the love of Christ? 
Will anguish, or distress, or persecution, or famine,
or nakedness, or peril, or the sword? 
No, in all these things we conquer overwhelmingly
through him who loved us. 
For I am convinced that neither death, nor life,
nor angels, nor principalities,
nor present things, nor future things,
nor powers, nor height, nor depth,
nor any other creature will be able to separate us
from the love of God in Christ Jesus our Lord.

 

Alleluia

Matthew 4:4b

R. Alleluia, alleluia.
One does not live on bread alone,
but on every word that comes forth from the mouth of God.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Matthew 14:13-21

When Jesus heard of the death of John the Baptist,
he withdrew in a boat to a deserted place by himself.
The crowds heard of this and followed him on foot from their towns.
When he disembarked and saw the vast crowd,
his heart was moved with pity for them, and he cured their sick.
When it was evening, the disciples approached him and said,
“This is a deserted place and it is already late;
dismiss the crowds so that they can go to the villages
and buy food for themselves.”
Jesus said to them, “There is no need for them to go away;
give them some food yourselves.”
But they said to him,
“Five loaves and two fish are all we have here.”
Then he said, “Bring them here to me,”
and he ordered the crowds to sit down on the grass.
Taking the five loaves and the two fish, and looking up to heaven,
he said the blessing, broke the loaves,
and gave them to the disciples,
who in turn gave them to the crowds.
They all ate and were satisfied,
and they picked up the fragments left over—
twelve wicker baskets full.
Those who ate were about five thousand men,
not counting women and children.

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/080226.cfm

 

 


Commentary on Isaiah 55:1-3; Romans 8:35,37-39; Matthew 14:13-21

The Gospel today opens with Jesus withdrawing to a “deserted” place with his disciples. We are told that this happened on receiving the news of John the Baptist’s execution. We know that Galilee in those times was quite heavily populated and Jesus had become already a well-known figure. What was the reason for this withdrawal? It could have been to provide a period of rest and reflection for Jesus and his disciples, or a time for the disciples to be taught by Jesus. However, a more obvious reason was to avoid possible danger after the execution of John the Baptist. It is worth noting that Jesus had no streak of recklessness nor did he go out of his way to court opposition or suffering. Several times the Gospels record Jesus prudently getting out of the public eye when things were getting too hot.

Deep compassion
However, on this occasion, Jesus and his companions were observed slipping away. So while they made for the other side of the lake by boat:

…the crowds heard it, they followed him on foot from the towns.

When Jesus stepped ashore, he was faced with a large crowd of people. His immediate reaction was:

…compassion for them and [he] cured their sick.

This Gospel contrasts with Mark’s version, where Jesus’ compassion leads to teaching the crowds. The healing, of course, in its own way was a kind of teaching, as the teaching was also a kind of healing. Jesus’ aim was always to restore people to wholeness in body and spirit. That is the meaning of salvation.

We might reflect ourselves at this juncture on how we react to sudden and unexpected calls on our time and energy. Are we always filled with compassion for those who ask for help—especially if those asking are strangers or people we do not particularly like? How many real opportunities for bringing some wholeness into a person’s life have been lost because a request was made in conflict with plans that I had made, not least religious plans? (Remember the priest and Levite who ignored the mugging victim on the road to Jericho because they were on the way to the Temple?)

There are two reactions possible to calls for help. On the one hand, I can completely ignore such calls when they conflict with what I have planned to do. In this case, I always put my own perceived needs first and I am not going to put myself out for others. Once this gets known, you won’t often be asked for help, but it is hardly the Christ-like response.

On the other hand, I may be one of those persons who cannot say “no”. In that case, I put aside what I have planned and go to help the person even though I do not want to do so, and I may feel highly resentful. On the outside I will be all smiles while on the inside I am in knots of anger and frustration. The final outcome of this kind of response is ‘burnout’. If I am one of these kinds of people, it is very important for me to be seen as a helpful person and I will make any sacrifice to preserve that image. Such persons need to be needed, and deep down, they are answering their own needs rather than those of another.

Obviously neither of these responses is appropriate and they are not the ones that Jesus made. It requires great sensitivity and discernment to know when we are required to show compassion by giving all the help we can, even at some inconvenience, and when we show equal compassion by making people stand on their own feet rather than resort to manipulating others in their dependence. I am not responsible for saving the whole world. I will have to watch many people going without my help. But there will be times when I am the only person who can help this person now. Recognising these moments needs a combination of honesty and firmness.

Give them something to eat
There are times, like today, when Jesus immediately responds to the people’s needs. There are others when, in spite of their requests, he either withdraws to a solitary place alone or goes elsewhere (see Mark 1:35-38 and John 6:15).

Another reason why we are often reluctant to give help is that we think we have nothing to give. In today’s Gospel, as the day wore on, the disciples became anxious about the crowd. They say to Jesus:

…the hour is now late; send the crowds away so that they may go into the villages and buy food for themselves.

But Jesus tells them:

They need not go away; you give them something to eat.

The disciples respond:

We have nothing here but five loaves and two fish.

Jesus is teaching them self-confidence and urging them to share the little they have. They will be surprised how far it will go. And if we do the same, we can be pleasantly surprised too. Like the disciples, we are called again and again to be mediators between Jesus and others, offering the little we have with total generosity.

Jesus then took the bread and fish, raised his eyes to heaven (towards God his Father), and said the regular Jewish blessing on the food. He then began breaking the bread and gave it to his disciples to distribute. Lo and behold:

…all ate and were filled, and they took up what was left over of the broken pieces, twelve baskets full.

The twelve baskets clearly represent the twelve tribes of Israel now under the twelve disciples who are part of the New Israel. They will become the twelve sources of God’s generous concern for his people.

Matthew says that:

…those who ate were about five thousand men, besides women and children.

According to some commentators, this means that there could have been as many as 20,000-30,000 people present. They represent the people of Israel being fed, echoing the manna and quail during the years in the desert (see Exodus, chap 16) and the multiplying of oil and bread by Elisha (see 2 Kings chap 4).

The food that Jesus gives is a clear symbol of all our needs being fulfilled, and fulfilled in abundance. And the miracle itself is a symbol of the Eucharist, the sacrament of unity and sharing of the broken bread as a sign of a community that shares and provides in abundance for the needs of its members. Alas, our Eucharists are so often an empty symbol of the intended reality!

Why so many hungry?
If God really cares, why are so many needs still unfulfilled? Why is there so much hunger, so much loneliness? Why are there so many people without homes, without food, without education, without many different basic needs? Can we really take the First Reading seriously when it says:

…come to the waters;
and you who have no money,
come…

Where does such a world exist where we are told:

…come, buy and eat!
Come, buy wine and milk
without money and without price.

The next sentence is much more to the point:

Why do you spend your money for that which is not bread
and your earnings for that which does not satisfy?

This is especially so if that money could be spent on bread for others and on needs that can be satisfied. Jesus says:

Listen carefully to me, and eat what is good,
and delight yourselves in rich food.
Incline your ear, and come to me;
listen, so that you may live.

Yes, if we really listened to the Lord, especially to the Lord Jesus in the Gospel, we would discover that there are ways for everyone to have their needs satisfied in abundance.

Paul can say in the Second Reading that nothing:

…in all creation will be able to separate us from the love of God in Christ Jesus our Lord…

This is the case even if we are troubled or worried, or being persecuted, or lacking food or clothes, or being threatened or even attacked. These are the trials through which we triumph because:

…in all these things we are more than victorious through him who loved us.

This is because nothing can ever come between us and the love of God made visible in Christ Jesus our Lord.

Three lessons
In short, the Gospel and these two readings are saying:

  • That God really cares about his people and that there is enough, and more, for everybody;
  • That the ups and downs of life—whether they are spiritual, emotional, physical, or material, whether they are personal tragedies or natural disasters—are basically unavoidable, but are in no way a contradiction of God’s loving care for us. In fact, these things are in their own way necessary for us to grow in our awareness of where true peace and happiness lie;
  • That a great deal of God’s care and compassion devolves on our own shoulders. A great deal of the human suffering in the world has been caused by human agency and can be relieved by human agency. Jesus did not feed the crowd directly. He left that to his disciples—and he still does. It is too easy to blame God, too easy to blame governments, too easy see these things as other people’s problems. But they are also ours—they are yours and mine.

That is the meaning of the Eucharist we celebrate here today. Namely, that as Christians, we commit ourselves to sharing in the work of God to communicate his compassion to all. Our God is a loving and caring God, and my ongoing co-operation with him can help demonstrate just how caring he really is.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/oa181/

 


Sunday, August 2, 2026

Eighteenth Sunday in Ordinary Time

Opening Prayer

Father of everlasting goodness, our origin and guide, be close to us and hear the prayers of all who praise you. Forgive our sins and restore us to life. Keep us safe in your love.

We ask this through our Lord Jesus Christ, your Son, who lives and reigns with you and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Matthew 14: 13-21

When Jesus received this news of John beheading, he withdrew by boat to a lonely place where they could be by themselves. But the crowds heard of this and, leaving the towns, went after him on foot. So as he stepped ashore he saw a large crowd; and he took pity on them and healed their sick.

When evening came, the disciples went to him and said, 'This is a lonely place, and time has slipped by; so send the people away, and they can go to the villages to buy themselves some food.' Jesus replied, 'There is no need for them to go: give them something to eat yourselves.' But they answered, 'All we have with us is five loaves and two fish.' So he said, 'Bring them here to me.' He gave orders that the people were to sit down on the grass; then he took the five loaves and the two fish, raised his eyes to heaven and said the blessing. And breaking the loaves he handed them to his disciples, who gave them to the crowds.

They all ate as much as they wanted, and they collected the scraps left over, twelve baskets full. Now about five thousand men had eaten, to say nothing of women and children.

Reflection

           Context. Chapter 14 of Matthew which contains the account of the multiplication of the loaves, proposes an itinerary that guides the reader in a progressive discovery of faith in Jesus: from the lack of faith on the part of his fellow countrymen to the acknowledgment of the Son of God, passing through the gift of bread. The fellow citizens of Jesus marveled at his wisdom but do not understand that this is what acts behind his works. Besides, having a direct knowledge of Jesus’ family, of his mother, of his brothers, and of his sisters, they only succeed in seeing in him his human condition alone: he is the son of the carpenter. Not being understood in his own hometown, from now on, Jesus will live in the midst of his people, to whom he will give all his attention and his solidarity. Healing and feeding the crowds.

           The dynamic of the account. Matthew has carefully narrated the episode of the multiplication of the loaves. The episode is enclosed between two expressions of transition in which he tells us that Jesus withdrew “separated himself” from the crowds, from the disciples, from the boat (vv. 13-14; vv. 22-23). Verse 13 does not only serve as transition but offers us the reason why Jesus went to a desert place. Such a device serves to create the environment in which the miracle takes place. The evangelist concentrates the account on the crowd and on the attitude of Jesus in regard to the crowd.

           Jesus was moved deeply to pity. At the moment when Jesus arrives, he finds himself before a crowd awaiting him; in seeing the crowd he took pity on them and healed their sick. This is a “tired and depressed crowd for they were like sheep without a shepherd” (9: 36; 20: 34). The verb that expresses the compassion of Jesus is really meaningful: “Jesus’ heart was broken”; and this corresponds to the Hebrew verb that expresses the maternal visceral love.

This is the same sentiment experienced by Jesus before the tomb of Lazarus (Jn 11: 38). Compassion is the subjective aspect of the experience of Jesus that becomes effective with the gift of the bread.

           The gift of the bread. The account of the multiplication of the loaves is opened with the expression, “when evening came” (v. 15) that will introduce the account of the Last Supper (Mt 26: 20) and also that of the burial of Jesus (Mt 27: 57). In the evening, then, Jesus invites the Apostles to feed the crowd. In the middle of the desert, far away from the villages and from the cities, Jesus and the disciples find themselves before a very big human problem; to feed that the big crowd that follows Jesus. But they cannot take care of this task to provide for the material needs of the crowd without the power of Jesus. Their immediate response is that of sending the crowd back home. In the face of human limitations Jesus intervenes and works the miracle satisfying the hunger of all the people who follow him. To feed the crowd is the response of Jesus, from his heart which breaks in the face of a very concrete human need. The gift of the bread is not only sufficient to satisfy the crowd, but it is so superabundant that it becomes necessary to gather what was left over. In v. 19b we can see that Matthew gave a Eucharistic significance to the episode of the multiplication of the loaves: “he raised his eyes to heaven and said the blessing, and breaking the loaves he handed them to his disciples”; the role of the disciples is also made evident in their function of mediation between Jesus and the crowd: “and the disciples distributed to the crowd” (v. 19c). The gestures that accompany the miracle are identical to those that Jesus will fulfil later on the “night when he was betrayed”: he raised his eyes, blessed the bread and breaks it. From here comes the symbolical value of the miracle: it can be considered an anticipation of the Eucharist. Besides, on the part of Jesus, feeding the crowds is “a sign” that he is the Messiah and that he prepares a banquet of joy for the whole humanity. The disciples learn from Jesus, who distributes the bread to them, the value of sharing. A symbolical gesture that contains a real fact that goes beyond the episode itself and is projected on the future: in our daily Eucharistic celebration, where we relive that gesture of the broken bread, it is necessary that it be multiplied throughout the whole day.

Personal Questions

           Do you try to fulfil gestures of solidarity toward those who are close to you or who share close to you the journey of life? In the face of very concrete problems of your friends or relatives, do you know how to offer your help and your availability to collaborate to find a solution?

           Before breaking the bread, Jesus raised his eyes to heaven: do you know how to thank the Lord for the daily gift of bread? Do you know how to share your goods with others, especially with the poorest?

Concluding Prayer

Keep me far from the way of deceit, grant me the grace of your Law.

Do not deprive me of that faithful word, since my hope lies in your judgements. (Ps 119: 29, 43)

 

www.ocarm.org

 

02.08.2026: CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN năm A

 


02.08.2026

CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN năm A

 

Bài Ðọc I: Is 55, 1-3

“Hãy đến mua lúa mà ăn”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Ðây Chúa phán: “Hỡi tất cả những ai khát nước, hãy đến uống nước; hỡi kẻ không tiền bạc, hãy đến mua lúa mà ăn; hãy đến mà mua rượu và sữa, không cần trả tiền, không cần đổi chác gì. Tại sao các ngươi không dùng tiền mà mua bánh, sao không dùng tiền lương mà mua đồ nuôi thân? Vậy hãy lắng tai nghe, hãy đến ăn đồ bổ, và các ngươi sẽ được thưởng thức món ăn mỹ vị. Hãy lắng tai và đến cùng Ta, hãy nghe, thì các ngươi sẽ được sống; Ta sẽ ký kết với các ngươi một giao ước vĩnh cửu, đó là những hồng ân đã hứa cho Ðavít”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 144, 8-9. 15-16. 17-18

Ðáp: Lạy Chúa, Chúa mở rộng bàn tay ra, và thi ân cho chúng con được no nê (x. c. 16).

Xướng: Chúa nhân ái và từ bi, chậm bất bình và giàu ân sủng. Chúa hảo tâm với hết mọi loài, và từ bi với mọi công cuộc của Chúa. 

Xướng: Muôn loài để mắt cậy trông vào Chúa, và Ngài ban lương thực cho chúng đúng theo giờ. Chúa mở rộng bàn tay ra, và thi ân cho mọi sinh vật được no nê.

Xướng: Chúa công minh trong mọi đường lối, và thánh thiện trong việc Chúa làm. Chúa gần gũi kẻ kêu cầu Ngài, mọi kẻ kêu cầu Ngài cách thành tâm.

 

Bài Ðọc II: Rm 8, 35. 37-39

“Không một tạo vật nào có thể tách biệt chúng ta khỏi lòng yêu mến của Thiên Chúa trong Ðức Kitô, Chúa chúng ta”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến, ai sẽ tách biệt chúng ta ra khỏi lòng yêu mến của Ðức Kitô được? Hay là gian truân, buồn sầu, đói khát, trần truồng, nguy hiểm, bắt bớ, gươm giáo sao?

Nhưng chúng ta vượt thắng được trong tất cả những sự ấy, vì Ðấng đã yêu thương chúng ta. Tôi chắc chắn rằng dù sự chết hay sự sống, dù thiên thần hay các bậc quyền quý, tài sức, dù những sự hiện tại hay tương lai, hoặc sức mạnh, dù cao hay sâu, dù tạo vật nào khác, cũng không có thể tách biệt chúng ta ra khỏi lòng yêu mến của Thiên Chúa, trong Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.

Ðó là lời Chúa.

 

Alleluia: x. Ep 1, 17-18

Alleluia, alleluia! – Cha của Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, đã soi lòng trí để chúng ta biết thế nào là sự cậy trông Chúa kêu gọi chúng ta. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 14, 13-21

“Mọi người đều ăn no”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy Chúa Giêsu nghe tin Gioan Tẩy Giả đã chết, thì Người rời bỏ nơi đó, xuống thuyền đi đến nơi hoang địa vắng vẻ. Dân chúng nghe biết, thì từ các thành phố đi bộ theo Người. Ra khỏi thuyền, Người thấy dân chúng đông đảo, thì thương xót họ, và chữa những người bệnh tật trong họ.

Chiều tới, các môn đệ đến gần thưa Người rằng: “Ðây là nơi hoang địa, mà giờ đã chiều rồi, xin Thầy giải tán dân chúng, để họ vào các làng mạc mà mua thức ăn”. Nhưng Chúa Giêsu nói với các ông rằng: “Họ chẳng cần phải đi, các con hãy cho họ ăn”. Các ông thưa lại rằng: “Ở đây chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá”. Người bảo các ông rằng: “Hãy đem lại cho Thầy”.

Khi Người đã truyền cho dân chúng ngồi trên cỏ, Người cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ, các ông này phân phát cho dân chúng. Mọi người đều ăn no. Và người ta thu lượm được mười hai thúng đầy những miếng bánh vụn. Số người ăn là năm ngàn người đàn ông, không kể đàn bà và con trẻ.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về I-sai-a  55,1-3; Rô-ma 8,35. 37-39; Mát-thêu 14,13-21

Bài Phúc Âm hôm nay mở đầu bằng việc Chúa Giê-su cùng các môn đệ rút lui đến một nơi “hoang vắng”. Chúng ta được biết rằng điều này xảy ra khi nhận được tin về việc Gioan Tẩy Giả bị hành quyết. Chúng ta biết rằng Ga-li-lê vào thời đó khá đông dân và Chúa Giê-su đã trở thành một nhân vật nổi tiếng. Lý do cho sự rút lui này là gì? Có thể là để Chúa Giê-su và các môn đệ có thời gian nghỉ ngơi và suy ngẫm, hoặc để các môn đệ được Chúa Giê-su dạy dỗ. Tuy nhiên, một lý do rõ ràng hơn là để tránh nguy hiểm có thể xảy ra sau khi Gioan Tẩy Giả bị hành quyết. Điều đáng chú ý là Chúa Giê-su không hề liều lĩnh, cũng không cố tình tìm kiếm sự chống đối hay đau khổ. Nhiều lần trong các sách Phúc Âm ghi lại việc Chúa Giê-su khôn ngoan tránh xa tầm mắt công chúng khi mọi việc trở nên quá căng thẳng.

 

Lòng thương xót sâu sắc

Tuy nhiên, trong dịp này, người ta thấy Chúa Giê-su và các môn đệ lặng lẽ rời đi. Vậy nên trong khi họ đi thuyền sang bờ bên kia hồ:

…đám đông nghe thấy, họ đi bộ theo Ngài từ các thị trấn.

Khi Chúa Giê-su bước lên bờ, Ngài đối diện với một đám đông lớn. Phản ứng tức thì của Ngài là:

…thương xót họ và [Ngài] chữa lành những người bệnh của họ.

 

Phúc Âm này trái ngược với phiên bản của Mác-cô, nơi lòng thương xót của Chúa Giê-su dẫn đến việc giảng dạy cho đám đông. Việc chữa lành, dĩ nhiên, theo cách riêng của nó là một loại giảng dạy, cũng như việc giảng dạy cũng là một loại chữa lành. Mục đích của Chúa Giê-su luôn là phục hồi sự trọn vẹn cho con người cả về thể xác lẫn tinh thần. Đó là ý nghĩa của sự cứu rỗi.

Tại thời điểm này, chúng ta có thể tự suy ngẫm về cách chúng ta phản ứng với những lời kêu gọi đột ngột và bất ngờ về thời gian và năng lượng của mình. Chúng ta có luôn tràn đầy lòng thương xót đối với những người cầu xin sự giúp đỡ—đặc biệt nếu những người cầu xin là người lạ hoặc những người mà chúng ta không đặc biệt thích? Đã có bao nhiêu cơ hội thực sự để mang lại sự trọn vẹn cho cuộc sống của một người đã bị mất đi vì một yêu cầu được đưa ra trái với những kế hoạch mà tôi đã lập ra, nhất là các kế hoạch tôn giáo? (Hãy nhớ đến vị tư tế và người Lêvi đã phớt lờ nạn nhân bị cướp trên đường đến Giê-ri-cô vì họ đang trên đường đến Đền thờ?)

Có hai phản ứng có thể xảy ra trước những lời kêu gọi giúp đỡ. Một mặt, tôi có thể hoàn toàn phớt lờ những lời kêu gọi đó khi chúng mâu thuẫn với những gì tôi đã lên kế hoạch. Trong trường hợp này, tôi luôn đặt nhu cầu của bản thân lên hàng đầu và tôi sẽ không hy sinh bản thân vì người khác. Một khi điều này được biết đến, bạn sẽ không thường xuyên được yêu cầu giúp đỡ, nhưng đó khó có thể là phản ứng giống như Chúa Kitô.

Mặt khác, tôi có thể là một trong những người không thể nói “không”. Trong trường hợp đó, tôi gác lại những gì mình đã lên kế hoạch và đi giúp người đó mặc dù tôi không muốn làm vậy, và tôi có thể cảm thấy rất bực bội. Bên ngoài tôi sẽ luôn tươi cười trong khi bên trong tôi đang rối bời vì tức giận và thất vọng. Kết quả cuối cùng của kiểu phản ứng này là “kiệt sức”. Nếu tôi là một trong những người như vậy, điều rất quan trọng đối với tôi là được coi là một người hay giúp đỡ và tôi sẽ hy sinh bất cứ điều gì để giữ gìn hình ảnh đó. Những người như vậy cần được người khác cần đến, và sâu thẳm trong lòng, họ đang đáp ứng nhu cầu của chính mình hơn là nhu cầu của người khác.

Rõ ràng cả hai phản ứng này đều không phù hợp và chúng không phải là những phản ứng mà Chúa Giê-su đã đưa ra. Cần có sự nhạy bén và sáng suốt để biết khi nào chúng ta cần thể hiện lòng thương xót bằng cách giúp đỡ hết sức có thể, ngay cả khi gặp một số bất tiện, và khi nào chúng ta thể hiện lòng thương xót tương đương bằng cách giúp mọi người tự lập thay vì lợi dụng sự phụ thuộc của người khác. Tôi không có trách nhiệm cứu rỗi cả thế giới. Tôi sẽ phải chứng kiến ​​nhiều người sống mà không có sự giúp đỡ của tôi. Nhưng sẽ có những lúc tôi là người duy nhất có thể giúp đỡ người đó ngay lúc này. Nhận ra những khoảnh khắc này cần sự kết hợp giữa sự trung thực và sự kiên định.

 

Hãy cho họ chút gì để ăn

Có những lúc, như hôm nay, Chúa Giê-su lập tức đáp ứng nhu cầu của mọi người. Nhưng cũng có những lúc, bất chấp lời cầu xin của họ, Ngài hoặc là rút lui đến một nơi vắng vẻ hoặc đi nơi khác (xem Mác-cô 1,35-38 và Gioan 6,15).

Một lý do khác khiến chúng ta thường ngần ngại giúp đỡ là vì chúng ta nghĩ mình chẳng có gì để cho. Trong bài Phúc Âm hôm nay, khi ngày càng trôi qua, các môn đệ lo lắng về đám đông. Họ thưa với Chúa Giê-su:

…giờ đã muộn rồi; xin cho đám đông giải tán để họ có thể vào các làng mua thức ăn.

Nhưng Chúa Giê-su bảo họ:

Họ không cần phải đi; các con hãy cho họ chút gì để ăn.

Các môn đệ đáp:

Chúng con chỉ có năm ổ bánh và hai con cá thôi.

Chúa Giê-su đang dạy họ sự tự tin và khuyên họ chia sẻ những gì ít ỏi mình có. Họ sẽ ngạc nhiên khi thấy điều đó có thể lan tỏa đến đâu. Và nếu chúng ta cũng làm như vậy, chúng ta cũng sẽ ngạc nhiên một cách thú vị. Giống như các môn đồ, chúng ta được kêu gọi hết lần này đến lần khác trở thành người trung gian giữa Chúa Giê-su và những người khác, dâng hiến những gì ít ỏi mình có với lòng quảng đại trọn vẹn.

Chúa Giê-su cầm lấy bánh và cá, ngước mắt lên trời (hướng về Đức Chúa Cha), và đọc lời chúc phúc thông thường của người Do Thái cho thức ăn. Sau đó, Ngài bắt đầu bẻ bánh và trao cho các môn đồ để phân phát. Và kìa:

…tất cả đều ăn và no nê, và họ nhặt những mảnh bánh vụn còn lại, đầy mười hai giỏ.

Mười hai giỏ rõ ràng tượng trưng cho mười hai chi tộc Israel hiện đang dưới sự dẫn dắt của mười hai môn đồ, những người là một phần của Israel Mới. Họ sẽ trở thành mười hai nguồn thể hiện lòng quan tâm quảng đại của Đức Chúa Trời dành cho dân Ngài.

Mát-thêu nói rằng:

…những người ăn là khoảng năm ngàn người đàn ông, ngoài phụ nữ và trẻ em.

Theo một số nhà bình luận, điều này có nghĩa là có thể có tới 20.000-30.000 người hiện diện. Chúng tượng trưng cho dân Israel được nuôi dưỡng, gợi nhớ đến manna và chim cút trong những năm ở sa mạc (xem Xuất Hành, chương 16) và phép lạ hóa bánh và dầu của Ê-li-sa (xem 2 Các Vua, chương 4).

Thức ăn mà Chúa Giê-su ban cho là một biểu tượng rõ ràng cho việc mọi nhu cầu của chúng ta được đáp ứng, và được đáp ứng một cách dư dật. Và chính phép lạ đó là một biểu tượng của Bí tích Thánh Thể, bí tích của sự hiệp nhất và chia sẻ bánh đã bẻ ra như một dấu hiệu của một cộng đồng chia sẻ và cung cấp dư dật cho nhu cầu của các thành viên. Than ôi, Bí tích Thánh Thể của chúng ta thường chỉ là một biểu tượng trống rỗng so với thực tại đích thực!

 

Tại sao lại có quá nhiều người đói?

Nếu Chúa thực sự quan tâm, tại sao vẫn còn rất nhiều nhu cầu chưa được đáp ứng? Tại sao lại có quá nhiều đói nghèo, quá nhiều cô đơn? Tại sao lại có quá nhiều người không nhà cửa, không thức ăn, không được học hành, không được đáp ứng nhiều nhu cầu cơ bản khác? Chúng ta có thực sự coi trọng Bài đọc thứ nhất khi nó nói:

…hãy đến với dòng nước;

và những người không có tiền,

hãy đến…

Một thế giới như vậy tồn tại ở đâu khi chúng ta được bảo:

…hãy đến, mua và ăn!

Hãy đến, mua rượu và sữa

mà không cần tiền và không cần trả giá.

Câu tiếp theo còn đúng trọng tâm hơn:

Tại sao các ngươi lại tiêu tiền vào những thứ không phải là bánh mì

và tiêu tiền kiếm được vào những thứ không làm thỏa mãn?

Điều này đặc biệt đúng nếu số tiền đó có thể được dùng để mua bánh mì cho người khác và đáp ứng những nhu cầu có thể được thỏa mãn. Chúa Giê-su nói:

Hãy lắng nghe Ta, và ăn những gì tốt lành,

và hãy vui thích trong những món ăn ngon.

Hãy nghiêng tai và đến với Ta;

hãy lắng nghe, để các ngươi được sống.

Vâng, nếu chúng ta thực sự lắng nghe Chúa, đặc biệt là Chúa Giêsu trong Phúc Âm, chúng ta sẽ khám phá ra rằng có những cách để mọi người đều được thỏa mãn nhu cầu của mình một cách dư dật.

Thánh Phaolô có thể nói trong Bài đọc thứ hai rằng không gì:

…trong toàn thể tạo vật có thể phân cách chúng ta khỏi tình yêu của Thiên Chúa trong Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta…

Điều này đúng ngay cả khi chúng ta gặp khó khăn, lo lắng, bị bách hại, thiếu thốn thức ăn hoặc quần áo, bị đe dọa hoặc thậm chí bị tấn công. Đây là những thử thách mà chúng ta chiến thắng vì:

…trong tất cả những điều này, chúng ta chiến thắng hơn cả nhờ Đấng đã yêu thương chúng ta.

 

Bởi vì không gì có thể xen vào giữa chúng ta và tình yêu của Thiên Chúa được thể hiện rõ ràng trong Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.

 

Ba bài học

Tóm lại, Phúc Âm và hai bài đọc này đang nói rằng:

• Thiên Chúa thực sự quan tâm đến dân Ngài và có đủ, thậm chí dư dật, cho tất cả mọi người;

• Những thăng trầm trong cuộc sống—cho dù đó là về mặt tâm linh, cảm xúc, thể chất hay vật chất, cho dù đó là những bi kịch cá nhân hay thảm họa thiên nhiên—về cơ bản là không thể tránh khỏi, nhưng hoàn toàn không trái ngược với tình yêu thương chăm sóc của Chúa dành cho chúng ta. Trên thực tế, những điều này theo cách riêng của chúng là cần thiết để chúng ta trưởng thành trong nhận thức về nơi có sự bình an và hạnh phúc đích thực;

• Phần lớn sự chăm sóc và lòng thương xót của Chúa đặt lên vai chúng ta. Phần lớn sự đau khổ của con người trên thế giới là do hành động của con người gây ra và có thể được giảm bớt bởi hành động của con người. Chúa Giê-su không trực tiếp nuôi sống đám đông. Ngài để việc đó cho các môn đệ của Ngài—và Ngài vẫn làm như vậy. Thật dễ dàng để đổ lỗi cho Chúa, quá dễ dàng để đổ lỗi cho chính phủ, quá dễ dàng để coi những điều này là vấn đề của người khác. Nhưng chúng cũng là của chúng ta—chúng là của bạn và của tôi.

Đó là ý nghĩa của Thánh Thể mà chúng ta cử hành ở đây hôm nay. Cụ thể là, với tư cách là những người Kitô hữu, chúng ta cam kết chia sẻ công việc của Chúa để truyền đạt lòng thương xót của Ngài đến tất cả mọi người. Đức Chúa Trời của chúng ta là một Đức Chúa Trời yêu thương và quan tâm, và sự hợp tác liên tục của tôi với Ngài có thể giúp chứng minh Ngài thực sự quan tâm đến tôi như thế nào.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/oa181/

 

 


Anh em hãy cho họ ăn – Suy niệm Chúa nhật XVIII thường niên A

Trong cuộc sống có biết bao nhu cầu cần thiết, như ăn uống, làm việc, nghỉ ngơi, vui chơi giải trí, nhu cầu được chữa lành bệnh tật phần hồn và phần xác, nhu cầu học tập, trau dồi kiến thức…, nhất là nhu cầu được sống và sống hạnh phúc.

Chúa Giêsu Kitô là Đấng Mesia đến cứu độ trần gian, vì yêu thương nhân loại, Ngài luôn quan tâm đến mọi nhu cầu của con người. Sau những lần đi rao giảng Tin Mừng, Chúa Giêsu cảm thấy mệt nhọc, Ngài cũng có nhu cầu được nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng lấy lại sức và cầu nguyện, nên sau khi rao giảng, “Đức Giêsu lánh khỏi nơi đó, đi thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt” (Mt 14, 13-21). Dân chúng cũng có nhu cầu được lắng nghe lời Chúa, khao khát được nghe những lời hằng sống của Chúa. Khi thấy Chúa Giêsu lên thuyền rời xa họ, dân chúng đã đoán được nơi Ngài sẽ đến. Vì vậy, họ đã đi theo Người: “đông đảo dân chúng từ các thành đi bộ mà theo Người” (Mt 14, 13). Dân chúng đã đi và đến trước nơi Chúa đến. “Ra khỏi thuyền, Đức Giêsu trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ” (Mt 14, 14).

Chúa “chạnh lòng thương” là phản ứng của người có lòng trắc ẩn, hay thương xót, cảm thông với những nhu cầu, với những hoàn cảnh éo le, đau khổ của đám đông dân chúng. Vì thế, mặc dù chính Chúa cũng có nhu cầu đang cần được nghỉ ngơi, cần ở một mình để cầu nguyện với Chúa Cha, nhưng Ngài đã quên nhu cầu của mình mà lo cho những nhu cầu của đám đông. Ngài đã đón tiếp họ và “chữa lành các bệnh nhân của họ”. Chúa không chỉ chữa lành bệnh tật phần xác, Ngài còn chữa lành bệnh phần hồn. Ngài giảng dạy họ nhiều điều, an ủi động viên và nhất là ban cho họ lời hằng sống. Đám đông say mê lắng nghe Lời Chúa quên đi mệt nhọc, quên cả đói, quên cả thời gian, làm các môn đệ của Chúa phải lo lắng. Các ông thấy trời đã xế chiều nên lại gần thưa với Chúa Giêsu: “Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn” (Mt 14, 15).

Thấy dân chúng đói khát, ốm đau bệnh tật phần hồn phần xác, Chúa Giêsu “chạnh lòng thương và chữa lành các bệnh nhân của họ”. Ngài chữa lành cả phần hồn phần xác. Vì vậy, trước lời đề nghị của các môn đệ là “giải tán đám đông”, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn. Vì yêu thương dân chúng, Chúa Giêsu không nỡ để họ nhịn đói mà về, sợ họ bị xỉu dọc đường: “Nếu Thầy giải tán, để họ nhịn đói mà về nhà, thì họ sẽ bị xỉu dọc đường. Trong số đó, lại có những người ở xa đến” (Mc 8, 3). Chúa đã yêu cầu các môn đệ cho họ ăn: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn” (Mt 14, 16). Các môn đệ không hiểu được ý định của Chúa, các ông hiểu một cách rất thực tế, vì các ông không có đủ tiền để mua bánh cho đám đông chừng năm ngàn người đàn ông, chưa kể đàn bà và con trẻ. Nhu cầu của đám đông thì quá lớn, khả năng của các ông thì quá hạn hẹp, nên các ông đã thưa với Chúa: “Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá!” (Mt 14, 17). Chúa đã mời gọi các ông cộng tác với Người để nuôi dưỡng dân chúng bằng cả việc chữa trị, nuôi dưỡng phần hồn và phần xác, nên “Người bảo: ‘Đem lại đây cho Thầy!’ Rồi sau đó, Người truyền cho dân chúng ngồi xuống cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ để họ trao cho dân chúng” (Mt 14, 19-20). Vì chạnh lòng thương Chúa không nỡ để đám đông dân chúng ra về trong tình trạng mệt nhọc đói khát. Chúa đã cầm lấy năm cái bánh và hai con cá để làm phép lạ nhân bánh và cá ra nhiều để nuôi dân chúng. Sau khi nhân bánh ra nhiều Chúa sai các môn đệ phân phát cho dân, “ai nấy đều được ăn no nê” (Mt 14, 20).

Qua việc Chúa làm phép lạ “hóa bánh ra nhiều” Chúa mạc khải cho ta biết quyền phép vô biên và lòng thương yêu vô cùng của Chúa đối với loài người chúng ta. Chúa luôn quan tâm đến mọi nhu cầu vật chất, tinh thần và tâm linh của con người. Chúa hy sinh thì giờ, sức khỏe, hy sinh cả những nhu cầu riêng tư để giảng dạy, chữa bệnh phần hồn, phần xác cho dân chúng. Vậy, chúng ta chạy đến với Chúa, lắng nghe Người giảng dạy, hãy đặt hết niềm tin tưởng, vững lòng trông cậy, phó thác mọi sự trong tay Chúa, vì Người quyền phép vô biên và yêu thương vô cùng. Người không nỡ để những ai, khiêm tốn biết chạy đến với Người và hết lòng tin tưởng, phó thác nơi Người phải đau khổ, ốm đau bệnh tật, đói khát phần hồn phần xác. Chúa sẽ ra tay chữa lành những bệnh tật phần xác, ban lời hằng sống để chữa lành bệnh tật phần hồn. Ngài ban cho chúng ta của ăn nuôi dưỡng phần xác và mọi nhu cầu chính đáng trong cuộc sống trần gian.

Lời Chúa Giêsu nói với các môn đệ khi xưa: “chính anh em hãy cho họ ăn” (Mt 14, 16), vẫn luôn là lệnh truyền của Chúa đối với chúng ta hôm nay: “chính anh em hãy cho họ ăn”. Bởi thế giới hôm nay còn biết bao người đói khát về mọi mặt: về tâm linh về tinh thần và vật chất. Là kitô hữu, chúng ta có bổn phận đem Tin Mừng giới thiệu cho người chưa biết Chúa, họ là những người đói khát “đói khát tâm linh”, giúp họ tìm đến với Chúa, lắng nghe Lời Chúa và được “no say lời Chúa”, được hưởng ơn cứu độ Người ban và được sống hạnh phúc với Chúa trên Nước Trời. Với những người đau buồn sầu khổ “đói khát tinh thần”, chúng ta hãy học nơi Chúa gạt bỏ nhu cầu riêng tư để lắng nghe những ai cần chia sẻ, biết nói lời an ủi, động viên, khích lệ, làm cho cuộc sống của tha nhân được vui tươi phấn khởi. Với những người nghèo đói vật chất, chúng ta có bổn phận chia cơm sẻ áo, làm phúc bố thí giúp cho người nghèo đói, những người cô đơn, tàn tật có cơm ăn, có nước uống, người ốm đau có thuốc chữa bệnh. Chúng ta luôn có bổn phận làm thế giới này bớt đi người đau khổ do thiếu hiểu biết, do chưa biết Chúa, không được lắng nghe Lời Chúa, do thiếu những lời ủi an chia sẻ, do thiếu lương thực, nước uống, do thiếu thuốc chữa bệnh…

Jos. Hồng Ân