Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2017


Saturday of the Twenty-eighth Week in Ordinary Time
Lectionary: 472

Reading 1ROM 4:13, 16-18
Brothers and sisters:
It was not through the law
that the promise was made to Abraham and his descendants
that he would inherit the world,
but through the righteousness that comes from faith.
For this reason, it depends on faith, 
so that it may be a gift,
and the promise may be guaranteed to all his descendants,
not to those who only adhere to the law
but to those who follow the faith of Abraham,
who is the father of all of us, as it is written,
I have made you father of many nations.
He is our father in the sight of God,
in whom he believed, who gives life to the dead
and calls into being what does not exist.
He believed, hoping against hope,
that he would become the father of many nations,
according to what was said, Thus shall your descendants be.
Responsorial Psalm PS 105:6-7, 8-9, 42-43
R. (8a) The Lord remembers his covenant for ever.
You descendants of Abraham, his servants,
sons of Jacob, his chosen ones!
He, the LORD, is our God;
throughout the earth his judgments prevail.
R. The Lord remembers his covenant for ever.
He remembers forever his covenant
which he made binding for a thousand generations –
Which he entered into with Abraham
and by his oath to Isaac.
R. The Lord remembers his covenant for ever.
For he remembered his holy word
to his servant Abraham.
And he led forth his people with joy;
with shouts of joy, his chosen ones.
R. The Lord remembers his covenant for ever.

Alleluia JN 15:26B, 27A
R. Alleluia, alleluia.
The Spirit of truth will testify to me, says the Lord,
and you also will testify.
R. Alleluia, alleluia.
GospelLK 12:8-12
Jesus said to his disciples: 
"I tell you,
everyone who acknowledges me before others
the Son of Man will acknowledge before the angels of God.
But whoever denies me before others
will be denied before the angels of God.

"Everyone who speaks a word against the Son of Man will be forgiven,
but the one who blasphemes against the Holy Spirit
will not be forgiven.
When they take you before synagogues and before rulers and authorities,
do not worry about how or what your defense will be
or about what you are to say. 
For the Holy Spirit will teach you at that moment what you should say."

Meditation: "The Holy Spirit will teach you what to say"
What is the unforgivable sin which Jesus warns us to avoid? Jesus knows that his disciples will be tested and he assures them that the Holy Spirit will give them what they need in their time of adversity. He warns them, however, that it's possible to reject the grace of God and to fall into apostasy (giving up the faith) out of cowardice or disbelief. The scriptural expression to deny someone means to disown them. Jesus also speaks against blaspheming the Holy Spirit. What is blasphemy and why is it reprehensible? Blasphemy consists in uttering against God, inwardly or outwardly, words of hatred, reproach, or defiance. It's contrary to the respect due God and his holy name. Jesus speaks of blaspheming against the Holy Spirit as theunforgivable sin. Jesus spoke about this sin immediately after the scribes and Pharisees had attributed his miracles to the work of the devil instead of to God.
A sin can only be unforgivable if repentance is impossible. If someone repeatedly closes his heart to God and shuts his ears to his voice, he comes to a point where he can no longer recognize God even when God makes himself known. Such a person ends up perceiving evil as good and good as evil (Isaiah 5:20). To fear such a sin, however, signals that one is not dead to God and is conscious of the need for God's grace and mercy. There are no limits to the mercy of God, but we can reject his mercy by refusing to ask God's pardon for our wrongdoing and by refusing to accept the help he gives us to turn away from sin and from whatever would keep us from doing his will for our lives. God gives grace and help to all who humbly call upon him. Giving up on God and refusing to turn away from sin and disbelief results from our own sinful pride and the loss of hope in God.
What is the basis of our hope and confidence in God? John the Evangelist tells us that "God so loved the world that he gave his only Son, that whoever believes in him should not perish but have eternal life" (John 3:16). Jesus' death on the cross won for us our salvation and adoption as the children of God. The love and mercy of Jesus Christ, the forgiveness of sins, and the gift of the Holy Spirit are freely given to those who acknowledge Jesus as their Lord and Savior. Is your hope securely placed in Christ and his victory on the cross?
"Lord Jesus, you are my hope and salvation. May I trust you at all times and rely on your grace in times of testing and temptation. Let the fire of your Holy Spirit burn in my heart and fill me with a consuming love for you."

Daily Quote from the early church fathersThe Holy Spirit will inspire martyrs and teach believers, by Cyril of Jerusalem, 430-543 A.D.
"You must also know that the Holy Spirit empowers the martyrs to bear witness... A person cannot testify as a martyr for Christ's sake except through the Holy Spirit. If 'no man can say "Jesus is Lord" except in the Holy Spirit' (1 Corinthians 12:3), will any man give his life for Jesus' sake except through the Holy Spirit?" (excerpt from CATECHETICAL LECTURES 16.21)


(Romans 4:13, 16-18; Psalm 105)

KEY VERSE: "For the holy Spirit will teach you at that moment what you should say" (v 12).
TO KNOW: Jesus encouraged his disciples to be fearless in their proclamation of the gospel. The disciples need not worry about how they should defend themselves when brought before the authorities. The Holy Spirit would enlighten and strengthen them as they bore witness to their faith. Jesus did not promise to save them from suffering, or even death, but he did guarantee that he would testify to their fidelity before God. Jesus warned his followers of blaspheming against the Holy Spirit. These are sins that despair of salvation, presume on God's mercy, envy another's spiritual good, resist known truths of faith, and are obstinate in sin and impenitent at death. Although each sin put an obstacle in the way of God's mercy, God's grace could overcome even these sins. But if the unrepentant refused God's power to save them, they also denied the possibility of mercy and forgiveness by Jesus.
TO LOVE: Do I thank God for the grace of faith?
TO SERVE: Holy Spirit, strengthen me when I am too weak to defend myself. 


Chapter V of the Directory on Popular Piety and the Liturgy, issued by the Holy See in December 2001, describes the Church's traditional dedication of Saturday to the Virgin Mary. "Saturdays stand out among those days dedicated to the Virgin Mary. These are designated as memorials of the Blessed Virgin Mary" (218). The chapter also describes the importance of Mary, the Mother of Jesus, in Catholic devotional life, in the Liturgy, and reflections on popular devotions to Mary, her feast days, and the Rosary. 

Saturday 21 October 2017

Romans 4:13, 16-18. Psalm 104(105):6-9, 42-43. Luke 12:9-12
The Lord remembers his covenant for ever — Psalm 104(105):6-9, 42-43.
‘The Lord remembers his covenant forever.’
Faith is unfashionable in our modern society. These days it seems there is a rational, logical explanation for just about everything. We like to think we have complete control over our destinies. Today’s readings remind us of the value of hope, faith and trust in God’s plan for us.
Abraham’s story is just one of many stories in our tradition where one person’s faith leads to the most unlikely of outcomes. Do we believe in a God who calls into existence things that do not exist? A God who gives life to the dead? Do we trust that the Holy Spirit will always teach us what we need to know?
Dare we imagine a future beyond our own dreams? What might God’s dream be for me?


Charles was born in 1887 in Lower Austria to Archduke Otto and Princess Maria Josephine of Saxony. He grew up in a Catholic family, received a solid Catholic education, and developed a strong devotion to both the Eucharist and the Sacred Heart of Jesus.
As a young man he took for his personal motto: “I strive always in all things to understand as clearly as possible and follow the will of God, and this in the most perfect way.” In 1911, at age 24, he married Princess Zita of Bourbon and Parma, and together they had eight children.
The assassination of Archduke Francis Ferdinand on June 28, 1914 triggered World War I. At this point, Charles became the presumptive heir to the throne of the Austro-Hungarian Empire. Two years later, upon the death of his great-uncle, Emperor Francis Joseph, Charles became emperor and king of Hungary. He saw his office as a mandate from God and as a way to implement Christian charity and social reform.
He worked to end the war and was the only leader to support Pope Benedict XV's efforts for peace. In March 1919, he was exiled to Switzerland. From there, he tried to prevent the rise of Communism in Central Europe. He also tried to return to power twice in 1921, but gave up at the risk of a civil war. He never gave up his crown, even when exiled to the island of Madeira, Portugal, where he lived in prayerful poverty until his death from pneumonia one year later.
Charles was beatified by Pope John Paul II in 2004.

LECTIO: LUKE 12,8-12
Lectio Divina: 
 Saturday, October 21, 2017
Ordinary Time
1) Opening prayer

our help and guide,
make your love the foundation of our lives.
May our love for you express itself
in our eagerness to do good for others.
You live and reign with the Father and the Holy Spirit,
one God, for ever and ever. Amen.
2) Gospel Reading - Luke 12,8-12
Jesus said to his disciples: 'I tell you, if anyone openly declares himself for me in the presence of human beings, the Son of man will declare himself for him in the presence of God's angels. But anyone who disowns me in the presence of human beings will be disowned in the presence of God's angels.
'Everyone who says a word against the Son of man will be forgiven, but no one who blasphemes against the Holy Spirit will be forgiven. 'When they take you before synagogues and magistrates and authorities, do not worry about how to defend yourselves or what to say, because when the time comes, the Holy Spirit will teach you what you should say.'
3) Reflection
• Context. While Jesus is on the way toward Jerusalem, we read in Luke, chapter 11, that precedes our passage, presenting Him as having the intention to reveal the abyss of the merciful acting of God and at the same time the profound misery hidden in the heart of man. Particularly in revealing this to those who have the task of being witnesses of the Word and of the work of the Holy Spirit in the world. Jesus presents such realities with a series of reflections which provoke effects in the reader, such as to feel attracted by the force of his Word to the point of feeling judged interiorly and detached from all desires of greatness which shake and agitate man (9, 46). The reader identifies himself with various attitudes that the teaching of Jesus arouses. Above all, he recognizes himself as follower of Christ in the disciple and sent to precede him in the role of messenger of the kingdom, in the one who hesitates somewhat in following him, and in the Pharisee or doctor of the Law, a slave of their interpretations and life style. In summary, the course of the reader in chapter 11 is characterized by this encounter with the teaching of Jesus who reveals to him the intimacy of God, the mercy of God’s heart, and the truth of his being a man. In chapter 12, Jesus opposes the perverted judgment of man to the goodness of God who always gives with superabundance. Man’s life enters into play here.  It is necessary to be attentive to the perversion of the human judgment and to the hypocrisy that distorts values in order to privilege only one’s own interests and advantages more than being interested in life, that life which is accepted gratuitously. The Word of God gives the reader an appeal on how to face the question regarding life: man will be judged on his behaviour at the time of threats. It is necessary to be concerned with the men who can “kill the body” but rather to have at heart the fear of God who judges and corrects. But Jesus does not promise the disciples that they will be free from threats and persecutions, but He assures them that they will have God’s help at the moments of difficulty.
• To know how to recognize Jesus. The courageous commitment to recognize the friendship of Jesus publicly implies as a consequence a personal communion with Him at the moment of his return to judge the world. At the same time, the betrayal in “who will deny me”, the one who is afraid to confess and recognize Jesus publicly, condemns himself. The reader is invited to reflect on the crucial importance of Jesus in the history of salvation. It is necessary to decide to be either with Jesus or against Him and of his Word of Grace.  This decision, to recognize or to reject Jesus, depends is critical to our salvation. Luke makes it evident that the communion that Jesus gives at the present time to his disciples will be confirmed and will become perfect at the moment of his coming in glory (“he will come in his glory and of the Father and of the angels”: 9, 26). The call to the Christian community is very evident. Even if it has been exposed to the hostility of the world, it is indispensable not to cease to give a courageous witness of Jesus, of communion with him, to value and not to be ashamed to show one is a Christian.
• Blasphemy against the Holy Spirit. Here Luke understands blasphemy as offensive speaking or speaking against. This verb was applied to Jesus when in 5, 21 He had forgiven sins. The question presented in this passage may give rise in the reader to some difficulty: is blasphemy against the Son of man less grave or serious than the one against the Holy Spirit? The language of Jesus may seem rather strong for the reader of the Gospel of Luke. Through the Gospel he has seen Jesus as showing the behaviour of God who goes to look for sinners, who is demanding but who knows how to wait for the moment of return to Him, when the sinner attains maturity. In Mark and Matthew blasphemy against the Spirit is the lack of recognizing the power of God in the exorcisms of Jesus. But in Luke it may mean the deliberate and known rejection of the prophetic Spirit that is working in the actions and teaching of Jesus, that is to say, a rejection of the encounter with the merciful acting of salvation with the Father. The lack of recognition of the divine origin of the mission of Jesus, the direct offenses to the person of Jesus, may be forgiven, but anyone who denies the acting of the Holy Spirit in the mission of Jesus will not be forgiven. It is not a question of an opposition between the person of Jesus and the Holy Spirit, or of some contrasting symbol of two diverse periods of history, that of Jesus and that of the community after the Passover, but rather, the evangelist wants to definitively show that to reject the  Holy Spirit in the mission of Jesus is equal to blasphemy against the Holy Spirit.
4) Personal questions
• Are you aware that to be a Christian requires the need to face difficulties, deceit, dangers, and even to risk one’s own life to give witness of one’s own friendship with Jesus?
• Do you become embarrassed of being a Christian? Are you more concerned about the judgments of men, their approval, are these more important for you or that of losing your friendship with Christ?
5) Concluding Prayer
Yahweh our Lord,
how majestic is your name throughout the world!
Whoever keeps singing of your majesty higher than the heavens,
even through the mouths of children, or of babes in arms. (Ps 8,1-2)


Thứ Bảy tuần 28 thường niên

Bài Ðọc I: (Năm I) Rm 4, 13. 16-18
"Mặc dầu tuyệt vọng, ông vẫn tin".
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân mến, không phải nhờ lề luật mới có lời hứa ban cho Abraham hay dòng dõi của ông trở nên kẻ thừa kế thế gian, nhưng là nhờ sự công chính của đức tin. Vì thế, do đức tin, được coi như là theo ân sủng, lời hứa cho mọi dòng dõi được vững bền, không phải chỉ cho kẻ sinh bởi lề luật, mà còn cho kẻ sinh bởi đức tin của Abraham, tổ phụ của mọi người chúng ta, như có lời chép rằng: "Ta đã đặt ngươi làm cha nhiều dân tộc". (Ông là cha chúng ta) trước mặt Thiên Chúa, Ðấng ông đã tin, Ðấng cho kẻ chết sống lại, và kêu gọi cái không có như có. Mặc dầu tuyệt vọng, ông vẫn tin rằng mình sẽ trở thành cha nhiều dân tộc, như có lời đã phán với ông rằng: "Dòng dõi ngươi sẽ như thế".
Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 104, 6-7. 8-9. 42-43
Ðáp: Tới muôn đời Chúa vẫn nhớ lời minh ước (c. 8a).
Xướng: 1) Hỡi miêu duệ Abraham là tôi tớ của Ngài, hỡi con cháu Giacóp, những người được Ngài kén chọn, chính Chúa là Thiên Chúa chúng ta, quyền cai trị của Ngài bao trùm khắp cả địa cầu. - Ðáp.
2) Tới muôn đời Ngài vẫn nhớ lời minh ước, lời hứa mà Ngài đã an bài tới muôn thế hệ, lời minh ước Ngài đã ký cùng Abraham, lời thề hứa Ngài đã thề với Isaac. - Ðáp.
3) Vì Ngài đã nhớ lời thánh thiện của Ngài, lời Ngài đã ban bố cùng Abraham là tôi tớ Ngài. Ngài đã đưa dân tộc Ngài ra đi trong niềm vui vẻ, đưa những kẻ Ngài kén chọn ra đi trong tiếng hân hoan. - Ðáp.

Alleluia: Gc 1, 18
Alleluia, alleluia! - Do ý định của Thiên Chúa, Người đã sinh chúng ta bằng lời sự thật, để chúng ta nên như của đầu mùa các tạo vật. - Alleluia.

Phúc Âm: Lc 12, 8-12
"Trong giờ ấy, Thánh Thần sẽ dạy các con phải nói thế nào".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Hễ ai xưng nhận Thầy trước mặt người đời, thì Con Người cũng sẽ xưng nhận nó trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa; nhưng ai chối bỏ Thầy trước mặt người đời, thì sẽ bị chối bỏ trước mặt thiên thần của Thiên Chúa. Và hễ kẻ nào nói phạm đến Con Người, thì nó sẽ được tha. Nhưng kẻ nào nói phạm thượng đến Thánh Thần, thì sẽ không được tha.
"Khi người ta điệu các con vào các hội đường, đến trước mặt vua quan và chính quyền, các con chớ lo lắng phải thưa làm sao, hay phải nói thế nào, vì trong giờ ấy, Thánh Thần sẽ dạy các con phải nói thế nào".
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm: Tội Phạm Ðến Chúa Thánh Thần
Ông Charles Darwin, khi về già đã tâm sự: lúc còn trẻ, ông cũng rất yêu thích thi ca và âm nhạc, thế nhưng, công việc nghiên cứu đã chiếm hết thời giờ của ông. Dành trọn cuộc đời cho sinh vật học, cho nên ông đã mất dần khả năng thưởng thức thi ca và âm nhạc, đến nỗi về sau, thi ca đối với ông chỉ còn là những lời vô bổ và âm nhạc chỉ là những tiếng động ồn ào mà thôi. Cuộc đời ông đã thiếu hẳn vẻ tươi mát và trẻ trung. Thế nên, nếu được sống lại tuổi trẻ lần nữa, ông sẽ dành thời giờ tìm đến thi ca và âm nhạc, để khỏi mất đi khả năng thưởng thức chúng, một khả năng giúp cho cuộc đời thêm hương vị.
Lời tâm sự của Charles Darwin giúp chúng ta hiểu thêm phần nào về tội phạm đến Chúa Thánh Thần được Chúa Giêsu nói đến trong Tin Mừng hôm nay.
Chúa Thánh Thần là Thần Chân Lý. Một trong những công việc của Ngài là mạc khải về chân lý, giúp con người hiểu biết chân lý mà hướng lòng họ đi tìm sự thật. Bởi thế, sau khi Chúa Giêsu về trời, thì Thánh Thần đến trên các Tông đồ để dạy dỗ và hướng dẫn các ông. Nhờ Thánh Thần, các ông đã hiểu rõ những lời nói và việc làm của Chúa Giêsu; và cũng nhờ Thánh Thần, các ông đã mạnh dạn rao giảng Tin Mừng như lời căn dặn của Chúa Giêsu trước khi Ngài về trời.
Công cuộc rao giảng Tin Mừng không phải luôn luôn dễ dàng và gặt hái thành công, như lần 3,000 người trở lại liền sau bài giảng của thánh Phêrô vào dịp lễ Ngũ Tuần; nhưng các ông đã gặp biết bao chống đối và bách hại. Dù gặp gian nan thử thách như thế, các ông vẫn hiên ngang rao giảng, vì đó là lời mời gọi của Chúa Giêsu, và hơn nữa, một điều kiện: "Ai tuyên xưng Thầy trước mặt thiên hạ, thì Con Người cũng sẽ tuyên xưng người ấy trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa". Vả lại, các ông không phải đơn độc trong gian nan, thử thách, vì có Thánh Thần luôn hiện diện với các ông. Thánh Thần sẽ dạy cho các ông phải nói gì khi bị điệu đến trước nhà cầm quyền, vì Danh Chúa Giêsu. Một sự hiện diện gần gũi và cần thiết như vậy của Thánh Thần, khiến cho tội phạm đến Thánh Thần trở thành tội không được tha. Không được tha, không phải vì Thánh Thần là một Thiên Chúa nghiêm khắc trừng phạt; Chúa Thánh Thần vẫn mãi mãi là một Thiên Chúa khoan dung, từ bi, nhân hậu, là Ðấng Bầu Chữa, an ủi, vỗ về các tâm hồn. Không được tha không phải vì Chúa Thánh Thần không muốn tha, nhưng là vì thái độ của con người.
Nếu trong con người của Darwin có những sở thích về thi ca, âm nhạc, nhưng vì không chịu tiếp xúc với các môn ấy khiến ông mất dần khả năng thưởng thức thi ca, âm nhạc, để rồi chúng trở thành vô bổ đối với ông. Cũng thế, trong mỗi người chúng ta đều có những khát vọng về chân lý, nhưng chính thái độ bịt tai nhắm mắt trước sự thật đã khiến con người mất dần khả năng cảm nhận sự thật để rồi đối với họ sự thật chẳng còn giá trị gì. Chúa Thánh Thần là Chân Lý, nhưng nếu đứng trước Ngài, con người vẫn giữ thái độ cố chấp, thì dù Ngài là Ðấng giúp con người hiểu biết và đi tìm chân lý, Ngài cũng đành bó tay. Không tìm đến với nguồn chân lý, làm sao con người có thể nhận được ơn tha thứ?
Xin Chúa cho chúng ta có một tâm hồn yêu mến và nhạy cảm trước sự thật. Xin cho chúng ta biết can đảm vượt qua những trói buộc của đam mê, ích kỷ, tội lỗi, để tìm đến với sự thật, vì chỉ có sự thật mới giải thoát chúng ta.
(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

Thứ Bảy Tuần 28 TN1
Bài đọcRom 4:13, 16-18; Lk 12:8-12.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Tin vào những gì Thiên Chúa hứa và làm chứng cho Ngài.
Nhiều người thường áp dụng cách thức con người cho Thiên Chúa; chẳng hạn, chỉ yêu những gì tốt lành. Họ nghĩ Thiên Chúa yêu con người vì những việc tốt lành con người làm cho Thiên Chúa, như giữ luật, đi nhà thờ, giảng đạo, sống tốt lành... Sự thật là Thiên Chúa yêu thương con người khi họ vẫn còn là tội nhân, yếu đuối, và đầy những khuyết điểm. Con người không có công trạng gì để xứng đáng được Thiên Chúa yêu thương; chỉ có một điều con người có thể làm là nếu tin vào tình thương và uy quyền của Thiên Chúa, họ sẽ được trở nên công chính và hưởng mọi ơn thánh Ngài hứa ban.
Các Bài Đọc hôm nay muốn làm sang tỏ chân lý này. Trong Bài Đọc I, Phaolô tranh luận với người Do-thái và nêu rõ lý do tổ Abraham được thừa hưởng lời hứa "là cha nhiều dân tộc:" không phải vì việc giữ Luật; nhưng vì niềm tin tưởng tuyệt đối nơi uy quyền và tình thương của Thiên Chúa. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu muốn các môn đệ tuyệt đối tin tưởng nơi Ngài và nơi Thánh Thần của Ngài, nhất là trong những lúc phải đương đầu với sự sai trá và làm chứng cho sự thật.


1/ Bài đọc I: Vì tin mà Abraham được thừa hưởng lời Thiên Chúa hứa.

1.1/ Lề Luật không có sức mạnh làm con người nên công chính.
(1) Không phải vì Lề Luật mà Abraham được thừa hưởng lời Thiên Chúa hứa: Lề Luật mà Thiên Chúa ban qua Moses xảy ra 430 năm sau thời của Abraham; do đó, một người không thể nói, nhờ việc giữ Lề Luật, Abraham được thừa hưởng lời Thiên Chúa hứa; mà là do bởi niềm tin của ông vào Thiên Chúa. Thánh Phaolô tuyên bố: ''Thật vậy, không phải chiếu theo Lề Luật, mà Thiên Chúa đã hứa cho ông Abraham và dòng dõi ông được thế gian làm gia nghiệp; nhưng ông được lời hứa đó, vì đã trở nên công chính nhờ lòng tin.''
Nếu đã đúng cho Abraham, cũng đúng cho tất cả chúng ta: ''Bởi vậy, vì tin mà người ta được thừa hưởng lời Thiên Chúa hứa; như thế lời hứa là ân huệ Thiên Chúa ban không, và có giá trị cho toàn thể dòng dõi ông Abraham, nghĩa là không phải chỉ cho những ai giữ Lề Luật, mà còn cho những ai có lòng tin như ông. Ông là tổ phụ chúng ta hết thảy.''
(2) Thiên Chúa đổi tên cho Abraham: Khi còn ở bên xứ Urs, tên của ông là Abram, có nghĩa "người cha được tôn vinh." Thiên Chúa đổi tên của ông thành Abraham, có nghĩa "người cha của nhiều dân tộc" (Gen 17:5). Thánh Phaolô lập lại sự kiện này như sau: ''như có lời chép: Ta đã đặt ngươi làm tổ phụ nhiều dân tộc. Ông là tổ phụ chúng ta trước mặt Thiên Chúa, Đấng ông tin tưởng, Đấng làm cho kẻ chết được sống và khiến những gì không có hoá có.''

1.2/ Tin tưởng lời Chúa hứa trong mọi hoàn cảnh: Thiên Chúa hứa cho Abraham một giòng dõi đông như sao trên trời và cát ngoài bãi biển; nhưng thực tế trong cuộc đời của ông chỉ có Isaac và Ismael. Làm sao Abraham trở thành cha nhiều dân tộc trong khi chỉ có hai người con? Dưới mắt nhân loại, đây là điều không thể; nhưng dưới mắt đức tin của Abraham, ông tin Thiên Chúa có quyền năng làm được những gì Thiên Chúa hứa: ''Mặc dầu không còn gì để trông cậy, ông vẫn trông cậy và vững tin, do đó ông đã trở thành tổ phụ nhiều dân tộc, như lời Thiên Chúa phán: Dòng dõi ngươi sẽ đông đảo như thế.''
Các nhà chú giải Kinh Thánh nghĩ Thiên Chúa đã cho ông thấy trước ngày sinh của Đức Kitô trong giòng dõi của ông; vì nhờ Đức Kitô mà ông trở thành tổ phụ của nhiều dân tộc, vì họ tin vào Ngài: "Ông Abraham là cha các ông đã hớn hở vui mừng vì hy vọng được thấy ngày của tôi. Ông đã thấy và đã mừng rỡ" (Jn 8:56).
2/ Phúc Âm: Ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa.

2.1/ Cuộc sống chứng nhân cần thiết để khơi dậy niềm tin nơi người khác: Hai điều giúp con người tin vào Đức Kitô là Tin Mừng và đời sống chứng nhân của người rao giảng; điều thứ hai nhiều khi còn quan trọng hơn cả điều thứ nhất, vì "lời nói lung lay, gương bày lôi cuốn." Chính Gandhi đã từng nói: "Nếu mọi tín hữu sống những gì Đức Kitô dạy, thế giới chắc đã tin tưởng nơi Ngài hết." Để có thể sống những gì Đức Kitô dạy, người tín hữu phải học hỏi Phúc Âm, nơi các thánh-sử ghi chép lại tất cả những gì Đức Kitô muốn lưu lại cho hậu thế; nếu không chịu học hỏi để biết, làm sao biết cách thực hành!
Cuộc sống của con người trên đời này là để làm chứng nhân cho Thiên Chúa. Mục đích sự hiện hữu của Hội Thánh và của mỗi tín hữu là làm chứng nhân cho Thiên Chúa bằng lời rao giảng và các việc làm. Nếu không chu toàn bổn phận này, làm sao các tín hữu có thể đạt được phần thưởng mà Đức Kitô đã sắm sẵn cho họ. Trong trình thuật hôm nay, Chúa Giêsu tuyên bố hậu quả của những người chu toàn hay không chu toàn sứ vụ làm chứng nhân: “Thầy nói cho anh em biết: phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Con Người cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa. Còn ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì sẽ bị chối trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa.”

2.2/ Tội phạm đến Thánh Thần là tội nào? Một cách tổng quát là tội không tin vào Đức Kitô và những gì Ngài dạy dỗ. Đối với người Do-Thái và ngay cả đối với chúng ta, sứ vụ của Chúa Thánh Thần là làm cho con người nhận thức được Sự Thật. Tội phạm đến Chúa Thánh Thần là tội từ chối không nghe và theo sự hướng dẫn của Ngài. Trong Tin Mừng của Matthêu và Marcô, cả hai Thánh Ký đều đề cập đến tội phạm đến Chúa Thánh Thần khi người Do-Thái bảo Chúa Giêsu: “Ông ấy nhờ quyền lực của tướng quỉ mà trừ quỉ” (Mt 12:31-32, Mk 3:28-29).
Tại sao không được tha? Khi con người đã mất sự nhạy cảm về sự thật đến nỗi cho điều thật là sai và cho điều sai là điều thật, hay như một số người Do-Thái, cho Chúa Giêsu là ma quỉ, làm sao họ có thể tin vào Đức Kitô để được hưởng ơn Cứu Độ. Tương tự, một khi con người đã mất hết ý thức về tội lỗi: chẳng còn cho cái gì là tội nữa, thì họ đâu cần để được tha thứ! Vì thế, khi con người từ chối không nghe sự hướng dẫn của Thánh Thần để nhận ra sự thật, con người sẽ không còn hy vọng để lãnh nhận ơn Cứu Độ.

2.3/ Vai trò của Chúa Thánh Thần trong đời sống chứng nhân: Chúa Giêsu nói rõ cho các môn đệ về vai trò của Chúa Thánh Thần: "Khi người ta đưa anh em ra trước hội đường, trước mặt những người lãnh đạo và những người cầm quyền, thì anh em đừng lo phải bào chữa làm sao, hoặc phải nói gì, vì ngay trong giờ đó, Thánh Thần sẽ dạy cho anh em biết những điều phải nói." Thánh Thần được gọi là Trạng Sư trong Tin Mừng Gioan; và nhiệm vụ của Trạng Sư là nói thay cho người bị cáo. Chính sự khôn ngoan và sức mạnh của Thánh Thần đã làm cho những con người yếu đuối và chất phác trở nên những vị tử đạo anh hùng, và lưu truyền cho hậu thế những lời khôn ngoan, bất khuất, và kiên cường.

- Tin vào những gì Thiên Chúa hứa là điều kiện để được nên công chính và hưởng những hồng ân của Ngài; và ngược lại.
- Sứ vụ quan trọng của Chúa Thánh Thần trong Kế Họach Cứu Độ là làm cho con người thấu hiểu những lời giảng dạy và mặc khải của Đức Kitô. Vì thế, chúng ta cần cầu xin với Ngài mỗi khi nghe Lời Chúa để Ngài soi lòng mở trí cho chúng ta.
- Chúng ta cần lắng nghe sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần để luôn biết tìm hiểu và nhạy cảm với sự thật. Một khi đã khinh thường và mất đi nhạy cảm với sự thật, con người không còn hy vọng được cứu rỗi.

21/10/17 THỨ BẢY TUẦN 28 TN
Lc 12,8-12


“Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Con Người cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa.” (Lc 12,8)
Suy niệm: Rao giảng Tin Mừng luôn tiềm ẩn những nguy cơ cho người rao giảng, vì Tin Mừng đụng chạm tới những vấn đề tế nhị trong cuộc sống. Do hiểu lầm hoặc do lợi ích mang tính trần thế, người ta sẵn sàng loại bỏ, tiêu diệt, xóa sổ những kẻ loan báo Tin Mừng bình an và hy vọng. Số phận bi hùng ấy của người môn đệ đã được Chúa Giê-su báo trước: “môn đệ không hơn Thầy,” được chung số phận với Thầy là vinh dự rồi. Bù lại, Chúa Giê-su hứa cho các môn đệ phần thưởng xứng đáng là cuối cùng, họ sẽ được thấy Chúa tỏ tường, được Ngài công nhận trước mặt Cha Ngài, được đồng bàn với Ngài trong Nước Trời vinh hiển. Lời Chúa phán là chứng từ bảo đảm cho tương lai của môn đệ.
Mời Bạn: Lơ là với việc loan báo Tin Mừng có thể phát xuất từ chỗ bạn chưa xác tín được bản chất của người môn đệ Chúa Ki-tô. Môn đệ Chúa Ki-tô là người bước theo Ngài, học với Ngài, làm theo lời Ngài dạy, nhất là mệnh lệnh “làm cho muôn dân trở thành môn đệ” (Mt 28,19). Một khi đã xác tín, bạn có đủ can đảm chấp nhận hay không?
Sống Lời Chúa: Ta cảm phục các môn đệ đang bôn ba khắp thế giới, chấp nhận thử thách để hiện diện nơi vùng sâu, vùng ngoại vi xa xôi. Ước gì thao thức của ta sẽ biến thành hành động thực tế trong việc loan báo Tin Mừng.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin biến chúng con thành những nhân chứng của Tin mừng, vì hạnh phúc của bản thân và của anh chị em đồng loại. Đó cũng là khát vọng Chúa đặt nơi mỗi Ki-tô hữu chúng con hôm nay. Amen.
( 5 phút Lời Chúa)

Đng lo (21.10.2017 – Th by Tun 28 Thường niên)
 Mt người dt khoát t chi Thánh Thn là t chi chính Thiên Chúa. Người y không có s m ra sn sàng đ đón nhn. 

Suy nim:
Người ta thường nói giữ đạo tại tâm.
Đức Giêsu hôm nay đòi ta phải tuyên xưng Ngài trước mặt người đời,
nghĩa là tuyên xưng một cách công khai, không giấu diếm.
Các thánh tử đạo Việt Nam ngày xưa đã có kinh nghiệm đó.
Chỉ cần bước qua thập giá là coi như chối bỏ niềm tin vào Đức Giêsu.
Không bước qua thập giá là cử chỉ tuyên xưng đức tin rõ ràng nhất.
Một đoàn người đông đúc đã sẵn lòng chịu muôn vàn khổ hình,
nhưng quyết không bước qua thập giá.
Phêrô đã có kinh nghiệm về sự công khai chối bỏ Thầy (Lc 22, 57).
Ông bảo mình không biết Thầy, không phải là người đã ở với Thầy,
đã theo Thầy như một môn đệ và như một người bạn.
Đơn giản là ông sợ bị liên lụy, sợ chịu chung số phận của Thầy.
Xưa nay chẳng ai tuyên xưng Đức Giêsu mà không phải trả giá.
Tuyên xưng bằng cách không bước qua thập giá như hồi xưa,
hay tuyên xưng bằng cách bước qua những mời mọc thời nay,
Coi nhẹ những gì thế gian mê đắm và ưa chuộng,
Như khoái lạc, địa vị, quyền lực, giàu sang.
Phêrô đã bất ngờ và dễ dàng sa ngã.
Nhưng Đức Giêsu đã cầu xin để ông được đứng lên (Lc 22, 32).
Sau này, Phêrô sẽ có kinh nghiệm khác về việc công khai tuyên xưng.
Đó là lúc ông và Gioan bị đem ra trước Hội Đồng Do Thái (Cv 4, 8)
Sau khi đã chữa một người bất toại ở cửa Đền thờ.
Phêrô được đầy tràn Thánh Thần, đã mạnh dạn làm chứng về Đức Kitô.
Hội Đồng kinh ngạc trước sự bạo dạn của ông,
vì biết ông là người ít học, quê mùa (Cv 4, 13).
Bạo dạn là nét của cộng đoàn sơ khai, khi đứng trước đe dọa (Cv 4, 29).
“Chớ lo lắng phải biện hộ làm sao hay phải nói gì,
vì Thánh Thần sẽ dạy các ông ngay giờ đó về điều phải nói” (cc. 11-12).
Không sợ và không lo,
đó là thái độ của người Kitô hữu trưởng thành trước nghịch cảnh.
Đừng phạm thượng đến Thánh Thần, vì sẽ không được tha (c. 10).
Xúc phạm đến Thánh Thần là cứ ngoan cố,
khăng khăng chống lại tác động của Ngài trong đời ta.
Những mời gọi của Thánh Thần bị bóp chết ngay từ đầu.
Một người dứt khoát từ chối Thánh Thần là từ chối chính Thiên Chúa.
Người ấy không có sự mở ra sẵn sàng để đón nhận.
Người ấy không được tha thứ, đơn giản vì không muốn nhận ơn ấy.
Xin cho chúng ta nhận được sự nâng đỡ của Thánh Thần
để làm chứng cho Giêsu giữa lòng thế giới.
Và xin cho ta chấp nhận cái giá phải trả cho một tình yêu tín trung.
Cầu nguyn:

Lạy Chúa Giêsu, vị tử đạo tuyệt vời,
Chúa đưa chúng con vào thế giằng co liên tục.
Chúa vừa chọn chúng con ra khỏi thế gian,
lại vừa sai chúng con vào trong thế gian đó.
Thế gian này vàng thau lẫn lộn.
Có khi vàng chỉ là lớp mạ bên ngoài.

Xin cho chúng con giữ được bản lãnh của mình,
giữ được vị mặn của muối,
và sức tác động của men,
để đem đến cho thế gian
một linh hồn, một sức sống.

Chúng con chẳng sợ mình bỏ đạo,
chỉ sợ mình bỏ sống đạo
vì bị quyến rũ bởi bao thú vui trần thế.

Xin cho chúng con đừng bao giờ quên rằng
chúng con mang dòng máu của các vị tử đạo,
những người đã đặt Chúa lên trên mạng sống.

Lạy Chúa Giêsu, nếu thế gian ghét chúng con,
thì xin cho chúng con cảm thấy niềm vui
của người được diễm phúc nên giống Chúa. Amen.

Lm Antôn Nguyn Cao Siêu, SJ

Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
Nhu Cầu Tiếp Nhận Nguời Tị Nạn
Các quốc gia trên thế giới cần phải hợp tác với nhau để đáp ứng nguyện vọng về chỗ định cư cho những người muốn tìm đất sống mới. Chỉ có sự hợp tác trên qui mô lớn giữa các chính phủ mới có thể có được giải pháp thỏa đáng cho vấn đề vốn dai dẳng và nghiêm trọng này. Trong Thông Điệp Pacem in terris, Đức Gioan XXIII đã đề cập đến tình trạng của những người bị trục xuất khỏi quê hương mình vì những lý do chính trị (PT 103–108). Ngài nhấn mạnh: “Những người tị nạn ấy là những nhân vị, và tất cả những quyền lợi của họ trong tư cách là những nhân vị cần phải được tôn trọng. Người tị nạn không thể mất các quyền căn bản của mình, cho dù họ bị tước đoạt quyền công dân tại xứ sở của họ”. (PT 105)
Với những lời khẳng quyết mạnh mẽ này, Đức Gioan XXIII đã đưa ra những lý do căn bản tại sao chúng ta – những Kitôhữu – phải quan tâm đến các anh chị em tị nạn. Họ đến với chúng ta từ những hoàn cảnh đau khổ và bị ngược đãi. Bổn phận của chúng ta là phải bảo vệ những quyền lợi cốt thiết của họ, những quyền căn bản của mọi con người, những quyền không thể bị chế định bởi các yếu tố của tự nhiên hay bởi những hoàn cảnh chính trị xã hội.
- suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II -
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
Daily Meditations by Pope John Paul II

21 Tháng Mười
Hai Cha Con Và Con Lừa

Một trong những câu chuyện ngụ ngôn mà người Mỹ thường kể cho con cái nghe nhất đó là câu chuyện: "Hai cha con và con lừa". Có hai cha con dắt con lừa ra chợ bán. Cha ngồi trên lưng lừa, con đi bộ theo sau. Người đi đường thấy thế bèn nói: "Cha gì mà không biết thương con! Ngồi trễm trệ trên lưng lừa, trong khi con phải đi bộ!". Nghe vậy, người cha bèn nhảy xuống khỏi lưng lừa và nhường cho con cưỡi lừa. Ði được một chốc, hai cha con lại nghe người hai bên đường chỉ trích: "Ðồ con bất hiếu, ngồi ung dung trên lưng lừa, trong khi cha lại đi cuốc bộ". Nghe như vậy, hai cha con mới bảo nhau: "Chỉ còn một cách để cho thiên hạ khỏi nói là hai ta cùng cưỡi lừa".
Thế là hai cha con cùng leo lên lưng lừa. Nhưng đi được một quãng, họ lại bắt đầu nghe một lời phê bình khác: "Thật là đồ vô nhân đạo! Làm sao con lừa chịu đựng cả một sức nặng như thế".
Nghe thế, hai cha con lại vội nhảy xuống khỏi lưng lừa. Lần này thì cũng có người phê bình: "Ðồ dại dột, có lừa mà không dám cưỡi lại phải đi bộ". Hai cha con không biết nghĩ sao, đành phải nai lưng khiêng con lừa đến chợ.
Ðôi khi chúng ta cũng bị ảnh hưởng rất nhiều vì những lời khen chê của thiên hạ. Dĩ nhiên chúng ta cần phải biết lắng nghe những ý kiến xây dựng của những người có thiện chí muốn giúp đỡ chúng ta. Tuy nhiên chúng ta không nên để mình bị "rung động" bởi những lời dèm pha thiếu nền tảng của người khác.
Trong Giáo Hội cũng có những người mắc phải chứng bệnh thích chỉ trích phê bình người khác. Họ quên rằng mình cũng chỉ là những con người đầy khiếm khuyết. Họ là những gai nhọn hoặc dấm chua trong Giáo Hội. Sự hiện diện của họ thường gây sứt mẻ hơn là góp phần xây dựng Giáo Hội trong tình yêu thương và hiệp nhất.
Lẽ Sống