Trang

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2026

SEPTEMBER 14, 2026: FEAST OF THE EXALTATION OF THE HOLY CROSS

 


September 14, 2026

Feast of the Exaltation of the Holy Cross

Lectionary: 638

 

Reading 1

Numbers 21:4b-9

With their patience worn out by the journey,
the people complained against God and Moses,
"Why have you brought us up from Egypt to die in this desert,
where there is no food or water?
We are disgusted with this wretched food!"

In punishment the LORD sent among the people saraph serpents,
which bit the people so that many of them died.
Then the people came to Moses and said,
"We have sinned in complaining against the LORD and you.
Pray the LORD to take the serpents from us."
So Moses prayed for the people, and the LORD said to Moses,
"Make a saraph and mount it on a pole,
and if any who have been bitten look at it, they will live."
Moses accordingly made a bronze serpent and mounted it on a pole,
and whenever anyone who had been bitten by a serpent
looked at the bronze serpent, he lived.

 

Responsorial Psalm

Psalm 78:1bc-2, 34-35, 36-37, 38

R. (see 7b) Do not forget the works of the Lord!
Hearken, my people, to my teaching;
incline your ears to the words of my mouth.
I will open my mouth in a parable,
I will utter mysteries from of old.
R. Do not forget the works of the Lord!
While he slew them they sought him
and inquired after God again,
Remembering that God was their rock
and the Most High God, their redeemer.
R. Do not forget the works of the Lord!
But they flattered him with their mouths
and lied to him with their tongues,
Though their hearts were not steadfast toward him,
nor were they faithful to his covenant.
R. Do not forget the works of the Lord!
But he, being merciful, forgave their sin
and destroyed them not;
Often he turned back his anger
and let none of his wrath be roused.
R. Do not forget the works of the Lord!

 

Reading 2

Philippians 2:6-11

Brothers and sisters:
Christ Jesus, though he was in the form of God,
did not regard equality with God something to be grasped.
Rather, he emptied himself,
taking the form of a slave,
coming in human likeness;
and found human in appearance,
he humbled himself,
becoming obedient to death,
even death on a cross.
Because of this, God greatly exalted him
and bestowed on him the name
that is above every name,
that at the name of Jesus
every knee should bend,
of those in heaven and on earth and under the earth,
and every tongue confess that
Jesus Christ is Lord,
to the glory of God the Father.

 

Alleluia

R. Alleluia, alleluia.
We adore you, O Christ, and we bless you,
because by your Cross you have redeemed the world.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

John 3:13-17

Jesus said to Nicodemus:
"No one has gone up to heaven
except the one who has come down from heaven, the Son of Man.
And just as Moses lifted up the serpent in the desert,
so must the Son of Man be lifted up,
so that everyone who believes in him may have eternal life."

For God so loved the world that he gave his only Son,
so that everyone who believes in him might not perish
but might have eternal life.
For God did not send his Son into the world to condemn the world,
but that the world might be saved through him.

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/091426.cfm

 


(Note:When this feast is celebrated on a weekday, there is a choice of readings before the Gospel. If the feast falls on a Sunday, both readings are read.)

Commentary on Numbers 21:4-9; Philippians 2:6-11; John 3:13-17

The Gospel reading is from John. He compares Jesus’ being lifted up on the Cross to the incident in the Book of Numbers (one of today’s Readings), where a plague of serpents is sent against the Israelites because of their constant complaining against God. When they beg Moses for help, God tells him to put an image of a serpent on a pole. All those who look at the bronze serpent would be healed.

In a much more radical way, Jesus is also lifted up so:

…that whoever believes in him may have eternal life.

And this life comes because Jesus’ giving of his life on the Cross is a sign of his Father’s love for each and every one of us. For, as Jesus will tell his disciples at the Last Supper:

No one has greater love than this, to lay down one’s life for one’s friends. (John 15:13)

And in today’s reading he also says:

Indeed, God did not send the Son into the world to condemn the world but in order that the world might be saved through him.

The word “Exaltation” in the name of today’s feast means a ‘lifting up’, and in the Gospel of John, Jesus says that he, being “lifted up” will draw all peoples to himself. This ‘lifting up’ refers not only to Jesus’ being physically raised on the Cross. In John’s presentation of the Paschal Mystery, Jesus dies on the Cross, passes to new life (Resurrection), returns to the Father (Ascension), and breathes forth the Spirit (Pentecost). Jesus is totally ‘exalted’ on the Cross.

The Second Reading is from the Letter of Paul to the Philippians and contains the famous kenosis hymn about Jesus. Kenosis means an ‘emptying’. Jesus was the Incarnate Son of God and shared the divinity with his Father and the Spirit on an equal level. Yet, in order to bring us salvation and life without end, Jesus:

…emptied himself,
taking the form of a slave,
assuming human likeness.

He did this in service to us. He adopted our human condition totally and he even went lower than this by submitting to one of the most terrible forms of death, death by crucifixion. And all of this was to help us understand the extent of his Father’s love for each one of us.

Because of this self-giving and self-emptying:

Therefore God exalted him even more highly
and gave him the name
that is above every other name,
so that at the name given to Jesus
every knee should bend,
in heaven and on earth and under the earth,
and every tongue should confess
that Jesus Christ is Lord,
to the glory of God the Father.

Hence, the Cross is a much esteemed symbol for Christians everywhere and a way by which they express their faith. We place a cross in our churches and homes, in the classrooms of our schools and in other Christian institutions. Many wear a cross as part of their dress.

We remember Jesus’ words to his followers:

…whoever does not take up the cross and follow me is not worthy of me. Those who find their life will lose it, and those who lose their life for my sake will find it. (Matt 10:38-39)

As we often sing after the Consecration during the Eucharist:

Dying, you destroyed our death; rising you restored our life.

 

https://sacredspace.com/commentary/f0914r/

 


Monday, September 14, 2026

Feast of the Exaltation of the Cross

Opening Prayer

Oh Father who wanted to save man by the Cross of Christ, Your Son, grant to us who have known on earth His mystery of love, to enjoy in Heaven the fruits of His redemption. We ask this through Christ our Lord.

LECTIO

Gospel Reading – Jn 3: 13-17

Jesus said to Nicodemus:

"No one has gone up to heaven except the one who has come down from heaven, the Son of Man. And just as Moses lifted up the serpent in the desert, so must the Son of Man be lifted up, so that everyone who believes in him may have eternal life."

For God so loved the world that he gave his only Son, so that everyone who believes in him might not perish but might have eternal life. For God did not send his Son into the world to condemn the world, but that the world might be saved through him.

MEDITATIO

Key for the Reading:

The text for today’s liturgy has been taken from the Feast of the Exaltation of the Holy Cross. It should not surprise us that the passage chosen for this celebration forms part of the fourth Gospel, because, it is precisely this Gospel which presents the mystery of the cross of the Lord as the exaltation. This is clear from the beginning of the Gospel: “as Moses lifted up the snake in the desert, so must the Son of man be lifted up” (Jn 3: 14; Dan 7: 13). John explains the mystery of the Incarnate Word in the paradoxical movement of the descent-ascent (Jn 1: 14, 18; 3: 13). In fact, it is this mystery which offers the key for the reading in order to understand the evolution of the identity and of the mission of the passus et gloriosus (suffering and glorious) of Jesus Christ, and that we may well say that this is not only valid for the text of John. The Letter to the Ephesians, for example, uses this paradoxical movement to explain the mystery of Christ: “Now, when it says, ‘He went up’, it must mean that He had gone down to the deepest levels of the earth” (Eph 4: 9).

Jesus is the Son of God who becoming Son of man (Jn 3: 13) makes known to us the mysteries of God (Jn 1: 18). He alone can do this, in so far as He alone has seen the Father (Jn 6: 46). We can say that the mystery of the Word who descends from Heaven responds to the yearning of the prophets: who will go up to heaven to reveal this mystery to us? (cf. Deut 30: 12; Prov 30: 4). The fourth Gospel is full of references to the mystery of He who “is from Heaven” (1 Cor 15:

47). The following are some quotations or references: Jn 6: 33, 38, 51, 62; 8: 42; 16: 28-30; 17: 5.

The exaltation of Jesus is precisely in His descent to come to us, unto death, and death on the Cross, on which He was lifted up like the serpent in the desert, which, “anybody… who looked at it would survive” (Num 21: 7-9; Zech 12: 10). John reminds us in the scene of the death of Jesus Christ being lifted up: “They will look to the one whom they have pierced” (Jn 19: 37). In the context of the fourth Gospel, “to turn and look” means “to know,” “to understand,” “to see.”

Frequently, in John’s Gospel, Jesus speaks about His being lifted up: “When you have lifted up the Son of Man, then you will know that I am He” (Jn 8: 28); “when I am lifted up from the earth, I shall draw all peoples to Myself. By these words He indicated the kind of death He would die” (Jn 12: 32-33). In the synoptics also Jesus announces to His disciples the mystery of His condemnation to death on the cross (see Mt 20: 27-29; Mk 10: 32-34; Lk 18: 31-33). In fact, Christ had “to suffer all that to enter into His glory” (Lk 24: 26).

This mystery reveals the great love which God has for us. He is the Son given to us, “so that anyone who believes in Him will not be lost, but will have eternal life,” this Son whom we have rejected and crucified. But precisely in this rejection on our part, God has manifested Himself to us His fidelity and His love which does not stop before the hardness of our heart. And even in spite of our rejection and our contempt He gives us salvation (cf. Acts 4: 27-28), remaining firm in fulfilling His plan of mercy: God, in fact, has not sent His Son into the world to condemn the world, but in order that the world may be saved through Him.”

A Few Questions:

           What struck you in the Gospel?

           What does the exaltation of Christ and of His cross mean for you?

           What consequences does this paradoxical movement of descent-ascent imply in the living out of faith?

ORATIO

Psalm 77 (1-2, 34-38)

My people, listen to My teaching, pay attention to what I say.

I will speak to you in a parable, unfold the mysteries of the past.

Whenever He slaughtered them, they began to seek Him; they turned back and looked eagerly for Him, recalling that God was their rock, God the Most High, their redeemer.

They tried to flatter Him with their mouths; their tongues were deceitful towards Him. Their hearts were not loyal to Him; they were not faithful to His covenant. But in His compassion He forgave their guilt instead of killing them, time and again repressing His anger instead of rousing His full wrath.

CONTEMPLATIO

"Jesus Christ as Lord, to the glory of God the Father." (Phil 2: 11)

 

www.ocarm.org

 

The Exaltation of the Holy Cross

The Cross is one of the most central objects of the Christian faith. It is the symbol of God’s love for us expressed by the self-sacrificing death of Jesus, his Incarnate Son.

The public veneration of the Cross originated in the fourth century. According to legend it began with the miraculous discovery of the True Cross by Helena, mother of the Emperor Constantine, on 14 September, 326, while she was on a pilgrimage to Jerusalem. The Church of the Holy Sepulchre was then built at the site of the discovery by order of Helena and Constantine. The church was dedicated nine years later, with a portion of the cross placed inside it in 335. This was a two-day festival. Although the actual consecration of the church was on September 13, the cross itself was brought outside the church on September 14 so that the clergy and faithful could come forward to venerate it.

In the year 627, during the reign of the Emperor Heraclius I of Constantinople, the Persians conquered the city of Jerusalem and removed a major part of the Cross from its sanctuary. The emperor determined to recover the relic which he regarded as the new Ark of the Covenant for the new People of God. Before leaving Constantinople with his army, Heraclius went to the church wearing black in a spirit of penance; he prostrated himself before the altar and begged God to sustain his courage. In the ensuing war, the emperor was victorious. One of the conditions of a peace treaty was the return of the Cross in the same condition as when it was removed. On his return to Constantinople Heraclius was received by the acclamations of the people. They came out to meet him with olive branches and torches. The Cross was honoured with a grand triumph.

The emperor then wished to give thanks to God by going in person to return the Cross to Jerusalem, after an absence of 14 years. In Jerusalem, he wished to carry the Cross on his shoulders, but on reaching the gate leading to Calvary, he could not go forward. He was astonished and his retinue could not understand. The Patriarch Zachary then said to him:

Take care, O Emperor! In truth, the imperial clothing you are wearing does not sufficiently resemble the poor and humiliated condition of Jesus carrying His cross.

Heraclius then removed his shoes and bejewelled robes. Wearing a poor man’s tunic, he was able to proceed to Calvary and replace the Cross. It is said the occasion was marked by a number of miracles: a dead man returning to life, four paralytics cured, ten lepers healed, 15 blind men given their sight, several possessed people exorcised and many sick people totally healed.

 

https://sacredspace.com/commentary/f0914s

 

14.09.2026: THỨ HAI TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN - SUY TÔN THÁNH GIÁ - LỄ KÍNH

 


14/09/2026

Thứ Hai tuần 24 thường niên

 SUY TÔN THÁNH GIÁ.

 Lễ kính

 

Bài Ðọc I: Ds 21, 4-9

“Kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng, thì được sống”.

Trích sách Dân số.

Trong những ngày ấy, dân chúng đi đường và mệt nhọc, nên nản chí, họ kêu trách Chúa và Môsê rằng: “Tại sao các người dẫn chúng tôi ra khỏi Ai-cập, cho chúng tôi chết trong hoang địa. Không bánh ăn, không nước uống, chúng tôi đã ngán thức ăn nhàm chán này”. Bởi đó Chúa cho rắn lửa bò ra cắn chết nhiều người. Họ chạy đến cùng Môsê và thưa rằng: “Chúng tôi đã phạm tội, vì chúng tôi nói những lời phản nghịch Chúa và phản nghịch ông. Xin ông cầu nguyện để Chúa cho chúng tôi khỏi rắn cắn”.

Môsê cầu nguyện cho dân. Và Chúa phán cùng Môsê rằng: “Ngươi hãy đúc một con rắn đồng và treo nó lên làm dấu; kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được sống”. Môsê đúc một con rắn đồng, treo nó lên làm dấu, và kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được chữa lành.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 77, 1-2. 34-35. 36-37. 38

Ðáp: Chúng ta đừng quên lãng những kỳ công của Chúa

Xướng: Hỡi dân tôi, hãy nghe lời huấn dụ, hãy lắng tai nhận lấy những lời miệng tôi. Tôi sẽ xuất khẩu nói ra lời ngạn ngữ, sẽ trình bày những điều bí nhiệm của thời xưa.

Xướng: Khi Người sát phạt họ, bấy giờ họ kiếm tìm Người, và họ trở lại kiếm tìm Thiên Chúa. Họ nhớ lại rằng Thiên Chúa là Ðá Tảng của họ, và Thiên Chúa Tối Cao là Ðấng cứu chuộc họ.

Xướng: Nhưng rồi miệng họ đã phỉnh phờ, và lưỡi họ ăn nói sai ngoa với Người. Ðối với Người, lòng họ không ngay thẳng; họ cũng không trung thành giữ lời minh ước của Người.

Xướng: Phần Người từ bi, tha lỗi và không huỷ diệt họ; nhiều khi Người đã tự kiềm chế căm hờn, và không để cho thịnh nộ hoàn toàn tuôn đổ.

 

Bài Ðọc II: Pl 2, 6-11

“Người đã tự hạ mình; vì thế Thiên Chúa đã tôn vinh Người”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philípphê.

Anh em thân mến, Chúa Giêsu Kitô, tuy là [thân phận] Thiên Chúa, đã không nghĩ phải giành cho được ngang hàng với Thiên Chúa; trái lại, Người huỷ bỏ chính mình mà nhận lấy thân phận tôi đòi, đã trở nên giống như loài người, với cách thức bề ngoài như một người phàm. Người đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu, để khi nghe tên Giêsu, mọi loài trên trời dưới đất và trong địa ngục phải quỳ gối xuống, và mọi miệng lưỡi phải tuyên xưng Ðức Giêsu Kitô là Chúa, để Thiên Chúa Cha được vinh quang.

Ðó là lời Chúa.

 

Alleluia:

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa Kitô, chúng con thờ lạy Chúa; chúng con chúc tụng Chúa, vì Chúa đã dùng cây Thập giá mà cứu chuộc thế gian. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 3, 13-17

“Con Người phải bị treo lên”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng Nicôđêmô rằng: “Không ai lên trời được, ngoài người đã từ trời xuống, tức là Con Người vốn ở trên trời. Cũng như Môsê treo con rắn nơi hoang địa thế nào, thì Con Người cũng phải bị treo lên như vậy, để những ai tin vào Người, thì không bị tiêu diệt muôn đời.

“Quả thật, Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người, để tất cả những ai tin vào Con của Người, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Người giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


(Lưu ý: Khi lễ này được cử hành vào ngày thường, có thể chọn một trong các bài đọc trước bài Tin Mừng. Nếu lễ rơi vào Chúa Nhật, cả hai bài đọc đều được đọc.)

Chú giải về các bài đọc: Dân Số 21,4-9; Philípphê 2,6-11; Gioan 3,13-17

Bài Tin Mừng được trích từ sách Gioan. Thánh sử so sánh việc Chúa Giêsu bị treo lên Thập Giá với sự kiện trong sách Dân Số (một trong các bài đọc hôm nay), khi dân Israel bị rắn tấn công vì cứ liên tục kêu trách Thiên Chúa. Khi họ cầu xin Môsê giúp đỡ, Thiên Chúa bảo ông treo hình một con rắn lên cây sào. Tất cả những ai nhìn vào con rắn đồng ấy đều được chữa lành.

Theo một cách thức sâu xa hơn nhiều, Chúa Giêsu cũng được treo lên như vậy:

…để ai tin vào Người thì được sự sống đời đời.

Và sự sống này có được là nhờ việc Chúa Giêsu hiến dâng mạng sống mình trên Thập Giá – một dấu chứng cho tình yêu của Chúa Cha dành cho mỗi người chúng ta. Bởi lẽ, như Chúa Giêsu sẽ nói với các môn đệ trong Bữa Tiệc Ly:

Không ai có tình thương cao cả hơn tình thương của người hy sinh mạng sống mình cho bạn hữu. (Gioan 15,13)

Và trong bài đọc hôm nay, Người cũng nói:

Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.

Từ "Suy Tôn" (Exaltation) trong tên gọi của lễ hôm nay có nghĩa là "được nâng lên", và trong Tin Mừng Gioan, Chúa Giêsu nói rằng khi Người "được nâng lên", Người sẽ thu hút mọi người về phía mình. Sự "nâng lên" này không chỉ ám chỉ việc Chúa Giêsu bị treo lên Thập Giá theo nghĩa vật lý. Trong cách trình bày của Gioan về Mầu Nhiệm Vượt Qua, Chúa Giêsu chịu chết trên Thập Giá, bước vào sự sống mới (Phục Sinh), trở về cùng Chúa Cha (Lên Trời) và ban Thánh Thần (Hiện Xuống). Chúa Giêsu được "suy tôn" trọn vẹn ngay trên Thập Giá.

Bài đọc thứ hai được trích từ Thư của Thánh Phaolô gửi tín hữu Philípphê và chứa đựng bài thánh thi nổi tiếng về sự "tự hạ" (kenosis) của Chúa Giêsu. "Kenosis" có nghĩa là "trút bỏ" hay "tự làm cho mình trở nên trống rỗng". Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa nhập thể và chia sẻ thần tính ngang hàng với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần. Tuy nhiên, để mang lại cho chúng ta ơn cứu độ và sự sống vĩnh cửu, Chúa Giêsu:

…đã trút bỏ vinh quang,

mang lấy thân phận nô lệ,

trở nên giống như phàm nhân.

Ngài làm điều này để phục vụ chúng ta. Ngài hoàn toàn chia sẻ thân phận con người của chúng ta, thậm chí còn hạ mình hơn nữa khi chấp nhận một trong những cái chết khủng khiếp nhất: cái chết trên thập giá. Tất cả những điều này là để giúp chúng ta thấu hiểu mức độ tình yêu mà Chúa Cha dành cho mỗi người chúng ta.

Chính nhờ sự tự hiến và việc trút bỏ vinh quang ấy:

Mà Thiên Chúa đã tôn vinh Ngài lên trên hết

và ban cho Ngài danh hiệu

trổi vượt trên mọi danh hiệu,

để khi nghe danh Chúa Giêsu

mọi đầu gối phải quỳ xuống,

trên trời, dưới đất và trong nơi âm phủ,

và mọi miệng lưỡi phải tuyên xưng

rằng Chúa Giêsu Kitô là Chúa,

để tôn vinh Thiên Chúa Cha.

Vì thế, Thập Giá là biểu tượng vô cùng quý giá đối với các Kitô hữu ở khắp mọi nơi và là phương thế để họ bày tỏ đức tin của mình. Chúng ta đặt Thánh Giá trong nhà thờ và tư gia, trong các lớp học tại trường và tại các cơ sở Kitô giáo khác. Nhiều người còn đeo Thánh Giá như một phần trang phục của mình.

Chúng ta ghi nhớ lời Chúa Giêsu nói với các môn đệ:

…ai không vác thập giá mình mà theo Ta, thì không xứng đáng với Ta. Ai tìm cách giữ mạng sống mình thì sẽ mất nó; còn ai liều mất mạng sống mình vì Ta, thì sẽ tìm lại được nó. (Mt 10,38-39)

Như chúng ta thường hát sau phần Truyền Phép trong Thánh Lễ:

Khi chịu chết, Ngài đã tiêu diệt sự chết của chúng con; khi sống lại, Ngài đã phục hồi sự sống cho chúng con.

 

https://sacredspace.com/commentary/f0914r/

 

 


Lễ suy tôn Thánh Giá  

Một nhà thông thái nằm mơ thấy mình để cả cuộc đời đi tìm một cuốn sách hay nhất gồm tóm mọi sự trên đời, cuốn sách đó chỉ tóm gọn trong một trang hay nhất, rồi trang ấy gồm trong một dòng hay nhất, rồi dòng ấy trong một chữ hay nhất. Ông giật mình tỉnh dậy, trên bàn ông có một chữ to tướng: Crux, Thánh Giá.

Phải, Thánh Giá là chữ hay nhất gồm tóm những bài học hay nhất, của một dòng chữ hay nhất, của một trang hay nhất, của một cuốn sách hay nhất. Vậy Thánh Giá là gì? Chắc chắn ta không nhìn và giải thích về mặt thể lý: 2 thanh gỗ, sắt, đồng, chì, vàng, bạc đóng vào nhau thành hình chữ thập, dù có gắn ảnh chuộc tội hay không.

Thánh Giá là tình thương vô biên của Thiên Chúa qua Chúa Kitô, đã tỏ cho loài người bằng cách hứng chịu mọi đau khổ trên thập giá để cứu độ chúng ta, và ngược lại, Chúa muốn chúng ta cũng qua Thánh Giá đóng góp phần mình vào ơn cứu độ để cứu mình và anh em, để tất cả được sống lại vinh quang với Chúa. Chỉ một vài dòng đơn sơ, nhưng nói đến Thánh Giá là động chạm đến bao vấn đề hết sức quan trọng và sâu sắc.

Trước hết, Thánh Giá là tình yêu vô biên của Thiên Chúa. Thánh Gioan viết: “Tình yêu Thiên Chúa cốt tại điều này là không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa trước nhưng chính là Thiên Chúa đã yêu chúng ta trước. Tình yêu của Thiên Chúa biểu hiện qua việc Ngài đã sai Con Một Ngài vào trong thế gian để làm của lễ đền tội chúng ta”. Như thế, tình yêu Thiên Chúa là một tình yêu nhưng không, vô vị lợi. Chúa yêu chúng ta không phải vì chúng ta tốt hay vì Ngài cần chúng ta, nhưng chỉ vì Chúa tốt lành vô song. Tiên tri Giêrêmia đã nói rất cảm động: “Ta đã yêu con bằng tình yêu muôn đời, bởi thế Ta đã giữ bền ân nghĩa với con” (Giêrêmia 31,3). Thánh Augustin cũng nói: “Nguồn nước có được lợi gì khi kẻ khát nước đến uống ở đó, mặt trời có lợi gì khi con mắt được ánh sáng chiếu tới”. Nhà thần học Don Scot dòng Phanxicô, vào thế kỷ 14 còn nói mạnh hơn: “Giả thiết loài người không phạm tội thì vì yêu ta Chúa cũng có thể làm người và chịu nạn chịu chết”. Giả thiết vậy để kích thích ta thêm lòng đạo đức, đào sâu thêm huyền nhiệm tình yêu, chứ thực tế loài người đã phạm tội và Chúa đã sai con Ngài xuống thế gian thật để cứu chúng ta bằng cả cuộc sống của Ngài, mà cao điểm là cuộc khổ nạn và chết trên thập giá. Trước một tình yêu cao cả và vô vị lợi như thế sao ta lại dễ thất vọng chán nản mỗi khi gặp thử thách? Là con cái Chúa, là tu sỹ, nhất là tu sỹ Mến Thánh Giá lại ngã lòng mỗi khi Chúa muốn chúng ta chia sẻ Thánh Giá với Ngài? Phải chăng ta còn quá ích kỷ trong việc mến yêu Chúa? Ta yêu Ngài chỉ vì ta cần đến Ngài chẳng khác gì coi Ngài như cái vòi nước, khi cần thì đến vặn dùng, xong lại đóng sập lại ngay.

Một nhà mục sư Tin Lành giảng về câu Kinh Thánh của Thánh Gioan trên rất hay: 2 gia đình, 1 Công giáo, 1 Tin lành đi lại với nhau rất thân, gia đình Công giáo có 5 người con, ông bà Tin lành đã già mà không có con. Họ quý mến nhau lắm và mọi sự thông cảm chia sẻ với nhau rất quảng đại. Một hôm ông bà Tin lành mạnh dạn nói với ông bà Công giáo: Cả 2 ta cùng thờ một Chúa Giavê, một Chúa Kitô, tuy là 2 Hội Thánh nhưng chúng ta vẫn quý mến nhau vì cũng gặp ở một Chúa. Chúa cho gia đình bác nhiều cô cậu, còn tôi trong cảnh già nua buồn bã, tôi muốn xin bác cho chúng tôi 1 cô hoặc 1 cậu để ông bà làm vui. Tôi hứa sẽ yêu thương giáo dục cháu hết sức! Ông bà Công giáo cảm động quá về bàn với nhau xem nên cho đứa nào.

- Con cả là một cậu trai tuấn tú, thông minh, ngoan ngoãn, nhất định không được. Vả ai lại cho trưởng nam đi.

- Con thứ là một cô gái xinh đẹp đạo đức lại vừa đính hôn với một thanh niên xứ bạn, ai lai cho đi đứa con chỉ vài ba tháng nữa sẽ về nhà chồng.

- Con thứ ba là cậu trai tàn tật, què chân. Hai vợ chồng buồn bã cho số phận hẩm hiu của con nên càng đem lòng ưu ái con để bù thiệt cho nó, thì sao có thể cho nó đi và lại cho bạn một đứa con tàn tật, làm sao coi được.

- Con thứ tư là một cô thiếu nữ 10 tuổi. Vừa nói tới bà đã khóc tru trếu vì bà coi cô như hòn ngọc. Bà coi cô là hình ảnh sống động của mình vì lời ăn tiếng nói, nu cười, cả dáng đi đều giống hệt như bà.

- Con thứ 5 là cậu trai út, 4 tuổi, suốt ngày nói nói cười cười, khi ngồi trên gối mẹ, lúc lại nằm trên tay cha. Đi nhà thờ, đi dạo chơi luôn kèm theo mẹ cha sao có thể rời được. Rút cuộc đành phải báo lại cho ông bạn Tin lành là không thể cho ông bạn được đứa nào cả

Nhà mục sư cao giọng: Con người thân thiết nhau đến thế mà người có 5 con không thể cho ông bạn 1 đứa. Thế mà Thiên Chúa và nhân loại có thân thiết nhau được như thế không? Tội lỗi đã làm con người nên tử thần với Chúa, Chúa Cha lại chỉ có 1 người con vô cùng quý hóa, ấy mà Ngài lại cho con mình xuống trần gian tội lỗi chịu trăm ngàn đau khổ ma cao điểm là Thánh Giá để loài người được an vui.

Chúng ta nghĩ sao về tình yêu Chúa đối với ta và tình mến ta với Chúa. Lạy Chúa, xin tha thứ cho nỗi vong ân bội nghĩa của chúng con!

Cũng vì thế mà đứng trước Thánh Giá chung con vẫn không một chút mủi lòng. Vì không cảm hết được tình yêu Chúa đã tự triệt tiêu mình vì chúng con. Chúng con mang Thánh Giá trong mình mà chúng con lại mau mắn xua đuổi Thánh Giá đi xa dù chỉ là một Thánh Giá nhỏ nhẹ – một chút nhức đầu sổ mũi, một lời nói đùa cợt, một sự góp ý xây dựng đã đủ làm con phản ứng gay gắt, đỏ mày đỏ mặt, cử chỉ thô bạo, lắm lúc còn ấm ức tìm cách báo thù.

Ôi thật là lạ lùng! Thế mà con còn dám hãnh diện vì mình là người yêu Thánh Giá. Lạy Chúa, nghĩ lại chúng con thật đáng xấu hổ thẹn thùng. Thật đáng Chúa quở trách: Bọn này thờ ta bằng môi bằng miệng. Chúng con thật đáng liệt vào hạng ngoại giáo, thu thuế và bọn Biệt phái trong Phúc Âm.

Cũng vì không cảm hết được tình Chúa yêu con đến triệt tiêu mình cho con, nên con thường mắc bệnh chủ quan và luôn nhìn và phóng đại đau khổ mình mà không biết nhìn đến những thánh giá kẻ khác. Đau khổ mình thì dùng kính hiển vi mà phóng đại để tủi thân, để phàn nàn, để than trách. Còn đau khổ kẻ khác thì lại coi nhẹ, cho là việc nhà giàu đứt tay, không đáng kể. Ôi thật là ích kỷ! Sao con không nhìn lên Thánh Giá với những đau khổ dữ dằn hồn xác của Chúa đã gánh chịu cho con và cho tha nhân con. Tự hào là những người yêu Thánh Giá hơn ai, mến Chúa hơn ai mà con lại không biến cải những Thánh Giá chúng con thành những cây Thánh Giá để nên giống Chúa, để biểu lộ tình yêu Chúa yêu tha nhân? Thánh Têrêxa Avila thì nói: “Hoặc đau khổ hoặc chết”. Thánh Mađalêna de Passi: “Không chết nhưng xin đau khổ mãi mãi”. Thánh Rosa Lima: “Lấy vòng gai co mũi nhọn đội lên đầu, vác cây khổ giá nặng lâu giờ trong một ngày, ban đêm tự treo 2 tay lên khổ giá để kết hợp với Chúa hấp hối trên thánh giá xưa. Thế mà con, tu sỹ Thánh Giá thì lạikhiếp sợ Thánh Giá, chê chối tránh né Thánh Giá. Thật dân này chỉ mến ta bằng môi bằng miệng. Nhà văn Montalenebat viết trong cuốn “Các đan sỹ Phơng Tây” miêu tả lời than của cây gỗ Thánh Giá rất cảm động như sau: Từ năm xửa năm xưa, lâu lắm rồi, tôi không còn nhớ nữa, lúc đó tôi mọc ở khu rừng, họ đã hạ tôi xuống đất, cưa chặt và mang tôi đi. Những kẻ thù thô lỗ đã chiếm lấy tôi để thành một trò hề. Họ đem tôi lên một ngọn núi và chôn tôi xuống đất. Ở đo tôi thấy Chúa tể loài người trong uy quyền đi tới trèo lên tôi. Để khỏi bất tuân với người tôi không dám gẫy cũng không dám cong, tôi cảm thấy đất run rẩy dưới chân tôi. Tôi cũng run khi thấy vị anh hùng ôm lên lấy tôi, nhưng tôi không dám cúi mình xuống, cũng không dám lún sâu xuống đất. Dù sao tôi cũng phải đứng thẳng và vươn lên để dương cao trên dân chúng Đấng là vua cao cả, là Chúa trời đất. Họ xuyên thủng tôi bằng những cai đinh màu xám, những vết thương còn biểu hiện trên mình tôi ngày nay. Cả Ngài lẫn tôi đều bị chửi rủa. Máu từ cạnh sườn Ngài loang đổ trên mình tôi. Mặt trời tối sẫm, cả vũ trụ than khóc vua họ bị ngã xuống. Trong cuộc thương khó trên Núi Sọ, cây gỗ giá đã đồng hóa mình với Chúa Giêsu, đã góp phần vào ơn cứu chuộc – Cây gỗ giá đã tuyên bố không dám gãy không dám cong mà cứ đứng thẳng và vươn lên. Còn ta, những người tự hào mình là kẻ hợp tác với ơn cứu độ, chuyền thông ơn cứu độ lại không dám đồng hóa với Chúa Kitô, không dám vươn lên, không dám vươn cao cho thế giới biết Đấng chịu đóng đinh là Chúa Trời Đất yêu thương ta vô cùng sao? Lạy Chúa, xin cho con can đảm như Cha Charle de Foucauld: Khi tôi ôm lấy Thánh Giá thì một trật tôi ôm lấy Chúa Kitô chịu đóng đinh vào đó.

GM. Phaolô M. Cao Đình Thuyên

 

 

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2026

SEPTEMBER 13, 2026: TWENTY-FOURTH SUNDAY IN ORDINARY TIME year A

 


September 13, 2026

Twenty-fourth Sunday in Ordinary Time

Lectionary: 130

 

Reading 1

Sirach 27:30—28:7

Wrath and anger are hateful things,
yet the sinner hugs them tight.
The vengeful will suffer the LORD’s vengeance,
for he remembers their sins in detail.
Forgive your neighbor’s injustice;
then when you pray, your own sins will be forgiven.
Could anyone nourish anger against another
and expect healing from the LORD?
Could anyone refuse mercy to another like himself,
can he seek pardon for his own sins?
If one who is but flesh cherishes wrath,
who will forgive his sins?
Remember your last days, set enmity aside;
remember death and decay, and cease from sin!
Think of the commandments, hate not your neighbor;
remember the Most High’s covenant, and overlook faults.

 

Responsorial Psalm

Psalm 103:1-2, 3-4, 9-10, 11-12

R. (8) The Lord is kind and merciful, slow to anger, and rich in compassion.
Bless the LORD, O my soul;
and all my being, bless his holy name.
Bless the LORD, O my soul,
and forget not all his benefits.
R. The Lord is kind and merciful, slow to anger, and rich in compassion.
He pardons all your iniquities,
heals all your ills.
He redeems your life from destruction,
crowns you with kindness and compassion.
R. The Lord is kind and merciful, slow to anger, and rich in compassion.
He will not always chide,
nor does he keep his wrath forever.
Not according to our sins does he deal with us,
nor does he requite us according to our crimes.
R. The Lord is kind and merciful, slow to anger, and rich in compassion.
For as the heavens are high above the earth,
so surpassing is his kindness toward those who fear him.
As far as the east is from the west,
so far has he put our transgressions from us.
R. The Lord is kind and merciful, slow to anger, and rich in compassion.

 

Reading 2

Romans 14:7-9

Brothers and sisters:
None of us lives for oneself, and no one dies for oneself.
For if we live, we live for the Lord,
and if we die, we die for the Lord;
so then, whether we live or die, we are the Lord’s.
For this is why Christ died and came to life,
that he might be Lord of both the dead and the living.

 

Alleluia

John 13:34

R. Alleluia, alleluia.
I give you a new commandment, says the Lord:
love one another as I have loved you.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Matthew 18:21-35

Peter approached Jesus and asked him,
“Lord, if my brother sins against me,
how often must I forgive?
As many as seven times?” 
Jesus answered, “I say to you, not seven times but seventy-seven times. 
That is why the kingdom of heaven may be likened to a king
who decided to settle accounts with his servants. 
When he began the accounting,
a debtor was brought before him who owed him a huge amount. 
Since he had no way of paying it back,
his master ordered him to be sold,
along with his wife, his children, and all his property,
in payment of the debt. 
At that, the servant fell down, did him homage, and said,
‘Be patient with me, and I will pay you back in full.’
Moved with compassion the master of that servant
let him go and forgave him the loan. 
When that servant had left, he found one of his fellow servants
who owed him a much smaller amount. 
He seized him and started to choke him, demanding,
‘Pay back what you owe.’
Falling to his knees, his fellow servant begged him,
‘Be patient with me, and I will pay you back.’
But he refused. 
Instead, he had the fellow servant put in prison
until he paid back the debt. 
Now when his fellow servants saw what had happened,
they were deeply disturbed, and went to their master
and reported the whole affair. 
His master summoned him and said to him, ‘You wicked servant! 
I forgave you your entire debt because you begged me to. 
Should you not have had pity on your fellow servant,
as I had pity on you?’
Then in anger his master handed him over to the torturers
until he should pay back the whole debt. 
So will my heavenly Father do to you,
unless each of you forgives your brother from your heart.”

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/091326.cfm

 


Commentary on Ecclesiasticus 27:33—28:9; Romans 14:7-9; Matthew 18:21-35

Last Sunday’s Gospel, from the same chapter as today’s, was about fraternal correction and about the possible necessity to expel a member from the Christian community. We are talking about someone who persists in behaving in a way which is totally at variance with the values of a community whose life vision is based on the gospel. Such expulsion may be necessary, if the community is to be a credible witness to the gospel and to be seen as the visible Body of Christ. But such an expulsion need not be permanent, and in fact, it is hoped that it will not be. At the first sign of repentance, the offender is to be welcomed back and helped to re-integrate into the community.

So, today’s Gospel is about forgiveness. Peter, who is beginning to learn his Master’s ways, asks how many times he should forgive—as many as seven times? It sounds pretty generous. But it is not generous enough for Jesus who says:

Not seven times, but, I tell you, seventy-seven times.

In other words, one should forgive indefinitely.

A story of two servants
And, to make his point, Jesus goes on to speak of a king and his two servants who owe very differing sums of money. One owes a huge amount to the king and, by rights, should be thrown into a debtor’s prison until he has paid off his debt—something he was unlikely to be able to do. After passionate entreaties, his debt is wiped out by the king. After leaving the king, the same servant goes after a fellow-servant who owes him what is relatively a paltry sum. Because this second servant cannot pay up at once, he is thrown into the debtor’s prison. When the king hears about it he throws the first servant to the torturers until he has paid off the debt. The message is perfectly clear:

So my heavenly Father will also do to every one of you, if you do not forgive your brother or sister from your heart.

God forgives us without limit. If we are to be like him—and that is our calling in life—we must do the same. And it is not just a piece of advice. Our very salvation depends on it.

Vengeance is mine
What Jesus is condemning is made clear in today’s First Reading from the Book of Ecclesiasticus:

Anger and wrath, these also are abominations, yet a sinner holds on to them. The vengeful will face the Lord’s vengeance. Forgive your neighbor the wrong he has done and then your sins will be pardoned when you pray.

And note that the writer says that when we forgive a brother or sister, it is my sin, not their sin which is forgiven by God.

Does anyone harbor anger against another and expect healing from the Lord? If people have no mercy toward those like themselves, can they then seek pardon for their own sins? If mere mortals harbor wrath, who will make an atoning sacrifice for their sins? Remember the end of your life and set enmity aside; remember corruption and death and be true to the commandments. Remember the commandments and do not be angry with your neighbor; remember the covenant of the Most High and overlook faults.

How to forgive
If hate and resentment get us nowhere, what are we to say about forgiveness? Is it just a matter of turning a blind eye to what people do to us or to others? Are we to say, “Oh, never mind! Forget about it!” Can we turn a blind eye to murder, violence, physical abuse, gross dishonesty and corruption, sexual abuse and infidelity? That’s not acceptable according to last Sunday’s Gospel, which said that if a person remains unrepentant of the harm he/she has done, then:

let such a one be to you as a gentile and a tax collector.
(Matt 18:17)

In the Gospels, forgiveness is also always accompanied by an attempt at reconciliation and personal healing. It also includes unconditional love (Greek, agape), the love of our God who makes his sun and rain to fall on good and bad alike. Forgiveness in the Gospels, as with God, must include not just overlooking the wrong done, but an attempt to bring back the wrongdoer. The parables of the good shepherd and his lost sheep, the woman and her lost coin, the loving father and his prodigal son tell us how God acts—and how we, too, should act.

It is important to note at this point that our faith is not simply a question of good and bad actions, but of relationships. Forgiveness is not about undoing evil actions (“What is done is done and cannot be undone.”), but of restoring broken relationships, about healing and reconciliation.

A sacrament for reconciliation
So we speak now, not of the ‘Sacrament of Confession’ or the ‘Sacrament of Penance’, but of the Sacrament of Reconciliation. This sacrament is not, as many seem to believe, a sacrament of wiping out our past acts as if they no longer existed. Rather, it is a matter of turning back to, of restoring our relationship with God and also with all those who have been touched (and may still be hurting) from our sins, our failures to love.

And just as we expect God to accept us back into his loving arms again and again without limit, so he expects us to be ready to do the same for others. Of course, it can be a long process. Like God, like the father in the parable, we often have to wait patiently, lovingly, hopefully for the turning point of someone who has hurt us.

As the Gospel earlier this week reminded us, those who have hurt us, our “enemies”, most need our prayers, they need God’s blessings to soften their hearts. And when it happens, we need to be ready to receive back our brother or sister just we expect God to receive us back when we say ‘Sorry’ to him.

 

https://sacredspace.com/commentary/oa241/

 


Sunday, September 13, 2020

Twenty-Fourth Sunday in Ordinary Time

Opening Prayer

Lord Jesus, send Your Spirit to help us to read the Scriptures with the same mind that You read them to the disciples on the way to Emmaus. In the light of the Word, written in the Bible, You helped them to discover the presence of God in the disturbing events of Your sentence and death. Thus, the cross that seemed to be the end of all hope became for them the source of life and of resurrection. Create silence in us so that we may listen to Your voice in Creation and in the Scriptures, in events and in people, above all in the poor and suffering. May Your word guide us so that we too, like the two disciples on the way to Emmaus, may experience the force of Your resurrection and witness to others that You are alive in our midst as source of fraternity, justice and peace. We ask this of You, Jesus, son of Mary, who revealed the Father to us and sent us Your Spirit. Amen.

Gospel Reading – Matthew 18: 21-35

A Division of the Text to Help with the Reading:

           Matthew 18: 21: Peter’s question 

           Matthew 18: 22: Jesus’ reply

           Matthew 18: 23-26: 1st part of the parable 

           Matthew 18: 27-30: 2nd part of the parable         Matthew 18: 31-35: 3rd part of the parable A Key to the Reading:

In the Gospel of the 24th Sunday of Ordinary Time, Jesus tells us of the need to forgive our brothers and sisters. It is not easy to forgive. There are some offences and insults that go on hurting us. Some say, “I forgive, but I do not forget.” I cannot forget! Resentment, tensions, different opinions, provocations make it difficult to forgive and be reconciled. Why is forgiving so difficult? Do I create a space in my family, my community, my work and my relationships for reconciliation and forgiveness? How? Let us meditate on the third part of the “Sermon on the Community” (Mt 18:21-35), where Matthew puts together the sayings and parables of Jesus on limitless forgiveness. As you read, think of yourself and try to look back on your life. The Text:

21 Then Peter went up to Him and said, 'Lord, how often must I forgive my brother if he wrongs me? As often as seven times?' 22 Jesus answered, 'Not seven, I tell you, but seventy-seven times. 23 'And so the kingdom of Heaven may be compared to a king who decided to settle his accounts with his servants. 24 When the reckoning began, they brought him a man who owed ten thousand talents; 25 he had no means of paying, so his master gave orders that he should be sold, together with his wife and children and all his possessions, to meet the debt. 26 At this, the servant threw himself down at his master's feet, with the words, "Be patient with me and I will pay the whole sum."

27 And the servant's master felt so sorry for him that he let him go and cancelled the debt. 28 Now as this servant went out, he happened to meet a fellow-servant who owed him one hundred denarii; and he seized him by the throat and began to throttle him, saying, "Pay what you owe me." 29 His fellow-servant fell at his feet and appealed to him, saying, "Be patient with me and I will pay you." 30 But the other would not agree; on the contrary, he had him thrown into prison till he should pay the debt. 31 His fellow-servants were deeply distressed when they saw what had happened, and they went to their master and reported the whole affair to him. 32 Then the master sent for the man and said to him, "You wicked servant, I cancelled all that debt of yours when you appealed to me. 33 Were you not bound, then, to have pity on your fellow-servant just as I had pity on you?" 34 And in his anger the master handed him over to the torturers till he should pay all his debt. 35 And that is how My heavenly Father will deal with you unless you each forgive your brother from your heart.'

A Moment of Prayerful Silence

so that the Word of God may penetrate and enlighten our life

Some Questions

to help us in our personal reflection.

           Which part of the parable struck you most? Why?

           What counsels does Jesus give us to help us reconcile and forgive?

           Looking in the mirror of the parable, with which character do I identify myself most: the king who wants to audit his servants or with the forgiven servant who does not want to forgive his companion?

           Looking at the present situation of our family, our community, our church, our society and our world, is there among us a space for forgiveness and reconciliation so that reconciliation spreads among us? Where do we need to begin so that reconciliation may spread among us?

To Go Deeper Into the Text

The Context Within Which Our Text is Placed in Matthew’s Gospel:

           The comparison that Jesus uses to show the obligation to forgive and be reconciled brings together parable and allegory. When Jesus speaks of the King who wants to settle his accounts with his servants, He is thinking of God who forgives all. When He speaks of the debt of the servant forgiven by the King, He is thinking of our huge debt with God who always forgives us. When He speaks of the attitude of the forgiven servant who will not forgive, he is thinking of us, forgiven by God, but who will not forgive our brothers and sisters.

           At the end of the first century, the Judeo-Christians of the communities of Syria and Palestine had serious and grave problems of reconciliation with the brothers and sisters of the same race. At the time of the great disaster of the destruction of Jerusalem by the Romans in the 70’s, both the Synagogue and the Ecclesia were trying to reorganize themselves in the regions of Syria and Palestine. That is why there was a great and growing tension between them that was the source of much suffering within families. This tension is the background to Matthew’s Gospel. A Commentary on the Text:

           Matthew 18: 21: Peter’s question: how many times forgive?

On hearing Jesus’ words on reconciliation, Peter asks: “How often must I forgive? Seven times?” Seven is a number indicating perfection and, in the case of Peter’s proposal, seven is synonymous with always.

           Matthew 18: 22: Jesus’ reply: seventy times seven!

Jesus sees further. He eliminates any possible limitation to forgiveness: “Not seven, but seventy times seven!” There is no proportion between the forgiveness we receive from God and our forgiving our brother and sister. So as to make His reply to Peter clear, Jesus tells a parable. It is the parable of limitless forgiveness!

           Matthew 18: 23-26: The first part of the parable: the situation of the debtor

When He speaks of the King, Jesus is thinking of God. A servant owes the king ten thousand talents, that is, 164 tons of gold. The servant says he will pay. But even if he worked the whole of his life, he, his wife, his children and all his family, he would not be able to acquire 164 tons of gold to pay back the king. In other words, we shall never be in a position to pay back our debt with God. Impossible! (cf. Psalm 49: 8-9).

           Matthew 18: 27-30: The second part of the parable: The great contrast

At the servant’s insistence, the king forgives him his debt of 164 tons of gold. A fellow servant owes him a hundred denarii, that is, 30 grams of gold. There is no comparison between the two debts! A grain of sand and a mountain! Before God’s love that freely forgives our debt of 164 tons of gold, it is only just that we should forgive a debt of 30 grams of gold. But the forgiven servant would not forgive, not even at the insistence of the debtor. He behaves towards his fellow servant the way the king should have behaved towards him but did not: he ordered that he be thrown in jail until the debt of 30 grams of gold was paid! The contrast speaks for itself and needs no commentary!

           Matthew 18: 23-35: The third part of the parable: the moral of the story

The shameful attitude of the forgiven servant who will not forgive strikes even his mates. They report him to the king and the king acts accordingly: he puts into motion the procedure of justice and the forgiven servant who in turn would not forgive, is thrown into jail, where he will stay until his debt is paid! He should still be there today! He will never be able to pay 164 tons of gold! The moral of the parable: “This is how My Father will deal with you unless you each forgive your brother from your heart!” The only limit to the free mercy of God who always forgives us is our refusal to forgive the brother and sister! (Mt 18: 34; 12:15; Lk 23: 34).

A Deepening: Forgiveness After ing after 11 September 2001!

On 11 September 2001, a group of terrorists flew two planes into the two towers of

New York and killed more than three thousand persons while shouting “Holy

War!” The immediate cry in reply was: “Crusade.” Both sides used the name of God to legitimize violence. No one recalled the saying: “Seventy times seven!” And one of the sides calls itself Christian!

On the occasion of the war in Iraq, Pope John Paul II shouted at a public audience, “War is Satanic!”, and invited all to fight for peace. At an ecumenical meeting of representatives of Jews and Muslims in Jerusalem in 2000, the Pope said, “We cannot call on the name of God to legitimize violence!”

Pope Francis continued to work for peace, taking some extraordinary steps to facilitate nations coming together. The current pope, Leo XIV has repeatedly called for peace among all people from the moment he first stepped out on the balcony of St. Peters, stating “Peace be with you!” It has become the leitmotif of his pontificate. It was the centerpiece of his first Easter message. “Let those who have weapons lay them down! Let those who have the power to unleash wars choose peace!”

The last sentence of the Old Testament through which the people of God entered the New Testament and that expresses the nucleus of its messianic hope for reconciliation, is the oracle of the prophet Malachi: “Lo, I will send Elijah, the prophet, before the day of the Lord comes, the great and terrible day, to turn the hearts of the fathers to their children, and the hearts of the children to their fathers, lest I come and strike the land with doom” (Mal 3: 23). To turn the hearts of fathers to their children, and the hearts of children to their fathers, means to rebuild relationships between persons. There will be no future of peace unless we make a great effort at rebuilding human relationships in the small nucleus, that is, in the family and in the community. The community is where families meet to preserve and pass on the values that they hold. Indifference came into the world with the first-born of the first union: Cain who kills Abel (Gen 4: 8). This indifference has grown with double vengeance. Cain will be avenged sevenfold, but Lamech seventy times sevenfold (Gen 4: 24). Peter wants to undo the error and proposes a reconciliation of seven times (Mt 18: 21). But his proposal is weak. It does not go to the root of violence. Jesus goes much further and demands seventy times seven (Mt 18: 22). To this day, and especially today, reconciliation is the most urgent task for us, followers of Jesus. It is worthwhile remembering Jesus’ warning: “That is how My Father will deal with you unless you each forgive the brother from your heart!” Seventy times seven!

Prayer: Psalm 62

God, Our Only Hope

In God alone there is rest for my soul, from Him comes my safety;

He alone is my rock, my safety,

my stronghold so that I stand unshaken. How much longer will you set on a victim, all together, intent on murder, like a rampart already leaning over, a wall already damaged? Trickery is their only plan, deception their only pleasure, with lies on their lips they pronounce a blessing, with a curse in their hearts.

Rest in God alone, my soul! He is the source of my hope.

He alone is my rock, my safety, my stronghold, so that I stand unwavering. In God is my safety and my glory, the rock of my strength. In God is my refuge;

trust in Him, you people, at all times. Pour out your hearts to Him, God is a refuge for us.

Ordinary people are a mere puff of wind, important people a delusion; set both on the scales together,

and they are lighter than a puff of wind. Put no trust in extortion, no empty hopes in robbery; however much wealth may multiply, do not set your heart on it.

Once God has spoken, twice have I heard this: Strength belongs to God, to You, Lord, faithful love; and You repay everyone as their deeds deserve.

Final Prayer

Lord Jesus, we thank You for the word that has enabled us to understand better the will of the Father. May Your Spirit enlighten our actions and grant us the strength to practice that which Your Word has revealed to us. May we, like Mary, Your mother, not only listen to but also practice the Word, You who live and reign with the Father in the unity of the Holy Spirit forever and ever. Amen.

 

www.ocarm.org

 

13.09.2026: CHÚA NHẬT XXIV THƯỜNG NIÊN năm A

 


13/09/2026

 CHÚA NHẬT 24 THƯỜNG NIÊN năm A 

 

Bài Ðọc I: Hc 27, 33 – 28, 9

“Hãy tha thứ cho kẻ làm hại ngươi, thì khi ngươi cầu nguyện, ngươi sẽ được tha”.

Trích sách Huấn Ca.

Thịnh nộ và giận dữ, cả hai đều đáng ghê tởm, người có tội đều mắc cả hai. Ai muốn báo thù, sẽ bị Chúa báo thù, và Chúa nghiêm trị tội lỗi nó. Ngươi hãy tha thứ cho kẻ làm hại ngươi, thì khi ngươi cầu nguyện, ngươi sẽ được tha. Người này tích lòng giận ghét người kia, mà dám xin Chúa cứu chữa sao? Nó chẳng thương xót người đồng loại với nó, mà còn cầu xin tha thứ tội lỗi nó làm sao? Nó là xác thịt mà tích lòng thịnh nộ, thì dám xin Chúa tha thứ làm sao? Ai sẽ khẩn cầu cho tội ác nó?

Ngươi hãy nhớ đến điều sau hết, và chấm dứt hận thù: hãy nhớ đến sự hư nát và sự chết, hãy trung thành với các giới răn. Hãy nhớ kính sợ Thiên Chúa, và đừng giận ghét kẻ khác. Hãy nhớ đến giao ước của Ðấng Tối Cao, và hãy bỏ qua sự lầm lỗi của kẻ khác.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 102, 1-2. 3-4. 9-10. 11-12

Ðáp: Chúa là Ðấng từ bi và hay thương xót, chậm bất bình và hết sức khoan nhân

Xướng: Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, toàn thể con người tôi, hãy chúc tụng thánh danh Người. Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, và chớ khá quên mọi ân huệ của Người.

Xướng: Người đã thứ tha cho mọi điều sai lỗi, và chữa ngươi khỏi mọi tật nguyền. Người chuộc mạng ngươi khỏi chỗ vong thân; Người đội đầu ngươi bằng mão từ bi, ân sủng.

Xướng: Người không chấp tranh triệt để, cũng không đời đời giữ thế căm hờn. Người không xử với chúng tôi như chúng tôi đắc tội, và không trả đũa theo điều oan trái chúng tôi.

Xướng: Nhưng cũng như trời xanh cao vượt trên trái đất, lòng nhân hậu Người còn siêu việt hơn thế trên kẻ kính sợ Người. Cũng như từ đông sang tây xa vời vợi, Người đã ném tội lỗi xa khỏi chúng tôi.

 

Bài Ðọc II: Rm 14, 7-9

“Dù chúng ta sống hay chết, chúng ta đều thuộc về Chúa”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến, không ai trong anh em được sống cho mình, và cũng không ai chết cho mình. Vì nếu chúng ta sống, là sống cho Chúa; nếu chúng ta chết, là chết cho Chúa. Vậy, dù sống hay chết, chúng ta đều thuộc về Chúa. Vì lẽ ấy, nếu Ðức Kitô đã chết và sống lại, là để cai trị kẻ sống và kẻ chết.

Ðó là lời Chúa.

 

Alleluia: Ga 6, 64b và 69b

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, lời của Chúa là thần trí và là sự sống, Chúa có lời ban sự sống đời đời. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 18, 21-35

“Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Phêrô đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần. Có phải đến bảy lần không?” Chúa Giêsu đáp: “Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.

“Về vấn đề này, thì Nước Trời cũng giống như ông vua kia muốn tính sổ với các đầy tớ. Trước hết, người ta dẫn đến vua một người mắc nợ mười ngàn nén bạc. Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ. Người đầy tớ liền sấp mình dưới chân chủ và van lơn rằng: “Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn và tôi sẽ trả cho ngài tất cả”. Người chủ động lòng thương, trả tự do và tha nợ cho y.

“Khi ra về, tên đầy tớ gặp một người bạn mắc nợ y một trăm bạc: Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng: “Hãy trả nợ cho ta”. Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van lơn rằng: “Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết nợ cho anh”. Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong.

“Các bạn y chứng kiến cảnh tượng đó, rất khổ tâm, họ liền đi thuật với chủ tất cả câu truyện. Bấy giờ chủ đòi y đến vào bảo rằng: “Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?” Chủ nổi giận, trao y cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ.

“Vậy Cha Ta trên trời cũng xử với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Huấn Ca 27,33—28,9; Rôma 14,7-9; Mátthêu 18,21-35

Bài Tin Mừng Chúa Nhật tuần trước, cũng thuộc cùng chương với bài hôm nay, nói về việc sửa lỗi cho anh em và sự cần thiết phải loại trừ một thành viên khỏi cộng đồng Kitô hữu trong những trường hợp nhất định. Đó là trường hợp một người cứ khăng khăng hành xử hoàn toàn trái ngược với các giá trị của cộng đồng—một cộng đồng có tầm nhìn sống dựa trên Tin Mừng. Việc loại trừ như vậy có thể là cần thiết để cộng đồng trở thành chứng nhân đáng tin cậy cho Tin Mừng và được nhìn nhận là Thân Thể hữu hình của Đức Kitô. Tuy nhiên, sự loại trừ này không nhất thiết phải là vĩnh viễn, và thực tế là người ta hy vọng nó sẽ không kéo dài mãi. Ngay khi có dấu hiệu ăn năn, người phạm lỗi cần được đón nhận trở lại và được giúp đỡ để tái hòa nhập vào cộng đồng.

Vì thế, bài Tin Mừng hôm nay nói về sự tha thứ. Phêrô, người đang bắt đầu học theo cách hành xử của Thầy mình, đã hỏi xem ông nên tha thứ bao nhiêu lần—có phải là bảy lần không? Con số đó nghe có vẻ khá rộng lượng. Nhưng chừng đó vẫn chưa đủ rộng lượng đối với Chúa Giêsu; Ngài phán:

Không phải bảy lần, mà là bảy mươi bảy lần.

Nói cách khác, người ta cần phải tha thứ không giới hạn.

Câu chuyện về hai người đầy tớ

Và để làm rõ ý của mình, Chúa Giêsu kể tiếp câu chuyện về một vị vua và hai người đầy tớ mắc những khoản nợ chênh lệch nhau rất lớn. Một người nợ nhà vua một khoản tiền khổng lồ và theo lẽ thường, anh ta phải bị tống giam vào ngục cho đến khi trả hết nợ—một điều mà anh ta khó lòng thực hiện được. Sau khi khẩn khoản nài xin, anh ta được nhà vua xóa sạch nợ. Rời khỏi chỗ nhà vua, chính người đầy tớ ấy lại đi đòi nợ một người bạn đồng nghiệp đang nợ mình một khoản tiền tương đối nhỏ. Vì người đầy tớ thứ hai không thể trả nợ ngay lập tức, anh ta liền bị tống giam. Khi hay tin, nhà vua đã giao người đầy tớ thứ nhất cho bọn lý hình tra tấn cho đến khi trả hết nợ. Thông điệp thật rõ ràng:

Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với mỗi người trong anh em như vậy, nếu anh em không tha thứ cho anh chị em mình từ đáy lòng.

Thiên Chúa tha thứ cho chúng ta một cách vô hạn. Nếu chúng ta muốn trở nên giống Ngài—và đó chính là ơn gọi của đời ta—thì chúng ta cũng phải hành động như vậy. Và đây không chỉ là một lời khuyên đơn thuần; sự cứu rỗi của chính chúng ta còn tùy thuộc vào điều đó.

Sự báo thù thuộc về Ta

Điều mà Chúa Giê-su lên án được làm sáng tỏ trong Bài Đọc Một hôm nay, trích từ sách Huấn Ca:

Cơn giận và sự phẫn nộ là những điều ghê tởm, vậy mà kẻ tội lỗi lại cứ khư khư giữ lấy. Kẻ hay báo thù sẽ phải đối mặt với sự báo thù của Chúa. Hãy tha thứ cho người lân cận những lỗi lầm họ đã gây ra, và khi ấy, tội lỗi của chính bạn cũng sẽ được tha thứ khi bạn cầu nguyện.

Và hãy lưu ý rằng tác giả nói khi ta tha thứ cho anh chị em mình, thì chính tội lỗi của ta—chứ không phải tội lỗi của họ—mới là điều được Thiên Chúa tha thứ.

Có ai lại nuôi lòng giận dữ với người khác mà vẫn mong chờ sự chữa lành từ Chúa không? Nếu con người không có lòng thương xót đối với những người đồng loại, liệu họ có thể tìm kiếm sự tha thứ cho tội lỗi của chính mình chăng? Nếu những phàm nhân cứ nuôi lòng phẫn nộ, thì ai sẽ dâng lễ đền tội cho họ? Hãy nhớ đến ngày cuối đời và gạt bỏ lòng thù hận; hãy nhớ đến sự hư nát và cái chết để sống trung thành với các điều răn. Hãy nhớ đến các điều răn và đừng giận dữ với người lân cận; hãy nhớ đến giao ước của Đấng Tối Cao và bỏ qua những lỗi lầm.

Cách thức tha thứ

Nếu lòng căm thù và oán giận chẳng mang lại kết quả gì, thì ta nên nói gì về sự tha thứ? Liệu đó chỉ đơn thuần là việc nhắm mắt làm ngơ trước những gì người khác làm với ta hay với người khác? Phải chăng ta chỉ cần nói: "Ồ, không sao đâu! Quên chuyện đó đi!"? Liệu ta có thể nhắm mắt làm ngơ trước tội giết người, bạo lực, ngược đãi thể xác, sự gian dối và tham nhũng nghiêm trọng, lạm dụng tình dục và sự bội bạc trong hôn nhân? Điều đó không thể chấp nhận được theo tinh thần Tin Mừng Chúa Nhật tuần trước; Tin Mừng dạy rằng nếu một người không chịu hối cải về những tổn hại mà họ đã gây ra, thì:

…hãy coi người ấy như dân ngoại và kẻ thu thuế. (Mt 18,17)

Trong các sách Tin Mừng, sự tha thứ luôn đi đôi với nỗ lực hòa giải và chữa lành cá nhân. Nó cũng bao hàm tình yêu vô điều kiện (tiếng Hy Lạp là *agape*)—tình yêu của Thiên Chúa, Đấng cho mặt trời mọc và mưa rơi xuống trên cả người lành lẫn kẻ dữ. Sự tha thứ theo tinh thần Tin Mừng, cũng như cách Thiên Chúa hành động, không chỉ đơn thuần là bỏ qua lỗi lầm đã phạm, mà còn là nỗ lực đưa người lầm lỗi trở về. Các dụ ngôn về người mục tử nhân lành và con chiên lạc, người phụ nữ và đồng bạc bị mất, hay người cha nhân hậu và đứa con hoang đàng cho chúng ta thấy cách Thiên Chúa hành động—và cách chúng ta cũng nên hành động.

Điều quan trọng cần lưu ý ở đây là đức tin của chúng ta không chỉ xoay quanh những hành động tốt hay xấu, mà còn là vấn đề của các mối tương quan. Tha thứ không phải là xóa bỏ những hành động sai trái đã qua (“Chuyện đã rồi thì không thể thay đổi được”), mà là khôi phục những mối tương quan bị rạn nứt, là sự chữa lành và hòa giải.

Bí tích Hòa giải

Vì vậy, giờ đây chúng ta không nói về “Bí tích Xưng tội” hay “Bí tích Thống hối”, mà nói về Bí tích Hòa giải. Bí tích này không phải là việc xóa sạch những hành động trong quá khứ như thể chúng chưa từng tồn tại—điều mà nhiều người vẫn lầm tưởng. Thay vào đó, đây là việc quay trở về và khôi phục mối tương quan với Thiên Chúa cũng như với tất cả những ai đã bị tổn thương (và có thể vẫn đang đau khổ) bởi tội lỗi hay sự thiếu sót trong tình yêu thương của chúng ta.

Và cũng như chúng ta mong đợi Thiên Chúa đón nhận mình trở lại vòng tay yêu thương của Ngài hết lần này đến lần khác mà không giới hạn, thì Ngài cũng mong đợi chúng ta sẵn sàng làm điều tương tự đối với người khác. Tất nhiên, đó có thể là một quá trình lâu dài. Giống như Thiên Chúa, giống như người cha trong dụ ngôn, chúng ta thường phải kiên nhẫn, yêu thương và hy vọng chờ đợi bước ngoặt thay đổi nơi người đã làm tổn thương mình.

Như bài Tin Mừng đầu tuần này đã nhắc nhở, những người làm tổn thương chúng ta—những “kẻ thù” của chúng ta—là những người cần lời cầu nguyện của chúng ta nhất; họ cần ân phúc của Thiên Chúa để làm mềm lòng họ. Và khi điều đó xảy ra, chúng ta cần sẵn sàng đón nhận lại anh chị em mình, cũng như chúng ta mong đợi Thiên Chúa đón nhận lại chính mình khi chúng ta nói lời “Xin lỗi” với Ngài.

 

https://sacredspace.com/commentary/oa241/

 


Sự tha thứ 

Điểm đặc biệt trong đời sống Kitô hữu là mỗi người được Lời Chúa trong Chúa Nhật 24 nhắc nhở rõ ràng là sự tha thứ cho nhau. Bài đọc thứ nhất trích từ sách Huấn Ca (Hc 27,33-28,9), loan báo trước giáo huấn của Chúa Giêsu trong Phúc Âm, giáo huấn về sự tha thứ cho những lỗi phạm của anh em: "Xin tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con".

Bài Phúc Âm thánh Mátthêu cho chúng ta biết sự tha thứ cho anh em được Chúa nói rõ ràng trong câu trả lời cho Thánh Phêrô đến hỏi Chúa: "Tôi phải tha thứ bao nhiêu lần, đến bảy lần chăng?". Phêrô đến với Chúa bằng một tâm thức câu nệ hình thức, tâm thức của luật dân Chúa đang tuân giữ và ông nghĩ rằng, tha thứ đến bảy lần là đã làm trọn luật Chúa dạy. Noi gương của Thiên Chúa như đã được kể lại trong sách Cách Ngôn: "Thiên Chúa luôn tha thứ cho người công chính bảy lần" (Cn 24,16). Tha thứ bảy lần là tha thứ có giới hạn, nhưng Chúa Giêsu đã trả lời không phải bảy lần mà là bảy mươi lần bảy. Cách nói bảy mươi lần bảy cũng là cách nói được dùng trong sách Sáng Thế Ký (x. St 4, 24), có nghĩa là tha thứ luôn luôn, không có giới hạn, không có tính toán.

Đoạn Phúc Âm thánh Mátthêu được trích lại nằm trong toàn bộ chương XVIII nói về những đặc điểm nếp sống mới của những đồ đệ Chúa Kitô, và nền tảng cho nếp sống mới là căn cứ theo mẫu gương của Thiên Chúa Cha: "Chúng con hãy nên trọn lành như Cha các con ở trên trời là Đấng trọn lành" (Mt5,48). Mỗi một thái độ sống của người đồ đệ Chúa đều được Chúa qui hướng về việc bắt chước theo mẫu gương của Thiên Chúa Cha.

Chính vì thế mà để làm nổi bật khía cạnh đặc điểm tha thứ cho anh em, Chúa Giêsu đã kể một dụ ngôn để diễn tả thái độ của Thiên Chúa Cha như ông chủ tha thứ cho người tôi tớ vì tình thương hơn là chính người tôi tớ tha thứ cho bạn của mình, vậy chúng ta cũng phải luôn luôn tha thứ cho anh em mình, cho những người xúc phạm hay làm tổn thương đến chúng ta bằng cách này hay cách khác.

Đặc điểm thứ hai cần lưu ý là mối liên quan giữa nếp sống Kitô và lời cầu nguyện. Điều này được nhắc đến trong bài đọc thứ nhất, đó là sự liên kết giữa cuộc sống hàng ngày và đời sống cầu nguyện, vì tha thứ cho kẻ làm hại đến mình thì con người sẽ được tha thứ như vậy. Không thể không có tha thứ đích thực nếu không tuân giữ luật Chúa dạy. Các tiên tri nhiều lần đã lên tiếng cảnh cáo những thái độ sống giả hình, đó là dâng lễ vật lên Thiên Chúa mà vẫn hà hiếp, áp bức anh chị em xung quanh: "Thiên Chúa muốn tình thương hơn là lễ vật" (Mt12,7). Và: "Khi các con đến dâng của lễ mà nhớ có điều gì bất bình với anh em thì hãy bỏ của lễ lại mà đi làm hòa với anh em con trước đã, rồi hãy đến dâng lễ vật" (Mt5,23-24). Giáo huấn này được Chúa Giêsu nhấn mạnh hơn nữa khi Ngài đưa nó vào lời kinh Lạy Cha mà Ngài đã dạy cho các Tông Đồ: "Xin Cha tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con".

Tha thứ là một điều rất dễ nói nhưng lại rất khó thực hành. Vào thời hậu thế chiến thứ hai bên Âu Châu, cô Coritanbum, người sống sót từ trại tập trung Đức Quốc Xã đã đi khắp nơi để giảng thuyết về sự tha thứ và hòa giải. Khi thế chiến thứ hai bùng nổ, gia đình của cô Coritanbum sinh sống ở Amsterdam, Hòa Lan, sống nhờ cửa tiệm làm và bán đồng hồ. Khi quân đội Đức Quốc Xã chiếm Hòa Lan thì gia đình cô dấn thân trợ giúp người Do Thái, và hậu quả là có người chỉ điểm làm cho toàn gia đình cô bị bắt vào trại tập trung, chỉ còn lại một mình cô sống sót tại trại tập trung mà thôi.

Sau thế chiến thứ hai, cô đi khắp nơi bên Âu Châu để giảng thuyết về sự tha thứ và hòa giải. Một hôm sau buổi thuyết trình tại Munich, Miền Nam nước Đức, một người đứng lên cám ơn cô về bài thuyết trình thật hay, nhưng cô chết điếng người khi nhận ra người đàn ông sắp đưa tay ra bắt lấy cô chính là người lính Đức Quốc Xã trước kia canh trại tập trung, đã giam giữ cô và gia đình. Cô bỗng chốc nhớ lại tất cả những hành động bỉ ổi của người lính đã xúc phạm đến con người, nhất là phẩm giá của những nữ tù nhân trong trại mà anh lính này đã làm trước mắt cô ngày trước. Cô Coritanbum lúng túng không kịp đưa tay ra bắt lấy tay người đã hành hạ mình, và lúc đó cô mới hiểu thấm thía nói dễ nhưng làm khó. Chính lúc bấy giờ cô khám phá ra mình cũng chưa thật sự tha thứ cho người đã xúc phạm đến mình trước đây.

Kinh nghiệm của cô Coritanbum cũng chính là kinh nghiệm của mỗi người chúng ta hôm nay, dù hình thức có thể khác đi nhưng tựu trung nội dung vẫn giống nhau. Khi nói về sự tha thứ, thường thì khuyên kẻ khác tha thứ rất dễ, nhưng khi trực tiếp đối diện với kẻ xúc phạm đến mình, phải thực hành một việc tha thứ cách cụ thể cho người đang đứng trước mặt mình thì quả thật khó khăn vô cùng. Có thể chúng ta cũng không vượt qua được về những cảm xúc đó như cô Coritanbum. Ông Alexande Box đã có lần nói: "Lầm lỗi là chuyện thường tình của con người, nhưng tha thứ phải là chuyện của Thiên Chúa". Cần có sức mạnh của Thiên Chúa chúng ta mới có thể tha thứ cho nhau được.

Phúc Âm hôm nay cho chúng ta thấy rõ vấn đề, không phải chỉ giữ luật tha thứ như Phêrô nghĩ là tha thứ đến bảy lần, vì luật Môisen chỉ dạy tha thứ có bảy lần mà thôi, nhưng hệ ở chỗ là tâm hồn luôn luôn tràn đầy tình yêu thương để tha thứ cho anh em mình. Tha thứ đến bảy mươi lần bảy, nghìa là tha thứ luôn luôn, chúng ta cần phải có tâm hồn như Chúa, tha thứ như Chúa, không tính toán số lượng, số lần theo luật định, nhưng phải với tâm hồn đã được ơn Chúa biến đổi là tha thứ vô hạn định.

Xin Chúa đến với chúng con ngày hôm nay trong Bí Tích Thánh Thể, đặc biệt khi chúng con rước Chúa vào tâm hồn, chúng con xin Chúa biến đổi tâm hồn chúng con được trở nên giống như Chúa, tâm hồn tràn đầy tình thương của Chúa để chúng con tha thứ cho tha nhân như Chúa, xin Chúa gìn giữ mỗi người chúng con trong đức tin mà chúng con tuyên xưng qua Kinh Tin Kính.

‘Sống Tin Mừng’--Radio Veritas Asia