Trang

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2026

AUGUST 27, 2026: MEMORIAL OF SAINT MONICA

 


August 27, 2026

Memorial of Saint Monica

Lectionary: 428

 

Reading 1

1 Corinthians 1:1-9

Paul, called to be an Apostle of Christ Jesus by the will of God,
and Sosthenes our brother,
to the Church of God that is in Corinth,
to you who have been sanctified in Christ Jesus, called to be holy,
with all those everywhere who call upon the name of our Lord Jesus Christ,
their Lord and ours.
Grace to you and peace from God our Father
and the Lord Jesus Christ.

I give thanks to my God always on your account
for the grace of God bestowed on you in Christ Jesus,
that in him you were enriched in every way,
with all discourse and all knowledge,
as the testimony to Christ was confirmed among you,
so that you are not lacking in any spiritual gift
as you wait for the revelation of our Lord Jesus Christ.
He will keep you firm to the end,
irreproachable on the day of our Lord Jesus Christ.
God is faithful,
and by him you were called to fellowship with his Son, Jesus Christ our Lord.

 

Responsorial Psalm

Psalm 145:2-3, 4-5, 6-7

R.  (1) I will praise your name for ever, Lord.
Every day will I bless you,
and I will praise your name forever and ever.
Great is the LORD and highly to be praised;
his greatness is unsearchable.
R. I will praise your name for ever, Lord.
Generation after generation praises your works
and proclaims your might.
They speak of the splendor of your glorious majesty
and tell of your wondrous works.
R. I will praise your name for ever, Lord.
They discourse of the power of your terrible deeds
and declare your greatness.
They publish the fame of your abundant goodness
and joyfully sing of your justice.
R. I will praise your name for ever, Lord.

 

 

Alleluia

Matthew 24:42a, 44

R. Alleluia, alleluia.
Stay awake!  
For you do not know when the Son of Man will come.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Matthew 24:42-51

Jesus said to his disciples:
“Stay awake!
For you do not know on which day your Lord will come.
Be sure of this: 
if the master of the house
had known the hour of night when the thief was coming,
he would have stayed awake
and not let his house be broken into.
So too, you also must be prepared,
for at an hour you do not expect, the Son of Man will come.

“Who, then, is the faithful and prudent servant,
whom the master has put in charge of his household
to distribute to them their food at the proper time?
Blessed is that servant whom his master on his arrival finds doing so.
Amen, I say to you, he will put him in charge of all his property.
But if that wicked servant says to himself, ‘My master is long delayed,’
and begins to beat his fellow servants,
and eat and drink with drunkards,
the servant’s master will come on an unexpected day
and at an unknown hour and will punish him severely
and assign him a place with the hypocrites,
where there will be wailing and grinding of teeth.”

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/082726.cfm

 

 


Commentary on 1 Corinthians 1:1-9

Today we begin reading from the First Letter of Paul to the Christians in the southern Greek city of Corinth. Paul had gone there after his dismal failure with the sophisticated citizens of Athens. Here, in a city of very mixed population and with not a terribly good reputation for its morals, he did very much better. This letter is one of the most important documents of the New Testament and contains some of Paul’s most central teaching. So we will be staying with this letter up to the end of Week 24—three and a half weeks altogether.

As is usual in letters of the period, Paul begins by identifying himself and numbers himself among the Apostles called by God. In its original meaning ‘apostle’ means ‘someone who is sent on a mission or with a message to communicate’. In the New Testament the word can be used in a general sense about someone who is sent on a mission (Greek verb, apostello). More particularly, it is used of the Twelve we meet in the Gospels, but was also applied later to Paul (who calls himself “the least of the Apostles”). The title is also sometimes given to a wider group including Barnabas, James “the brother of the Lord” and possibly Andronicus and Junias, whom we meet in the Letter to the Romans.

Paul uses the title of himself in most of his letters to affirm his authority as a messenger of Christ, an authority that was sometimes challenged. He reinforces his claim here by adding “by the will of God”. In other words, he is not self-appointed.

The greeting also contains the name of Sosthenes, who may possibly be the synagogue ruler who was attacked by his fellow-Jews in Corinth when their complaint against Paul was rejected by Gallio, the pro-consul of the local province of Achaia. (The story occurs in Acts 18 and is part of the First Reading on Friday of Week 6 of Easter.) If it is the same person, then he must have become a Christian either while Paul was preaching in Corinth or during the ministry of Apollos.

Paul addresses his letter to the “church of God that is in Corinth”. “Church of God” is one of his favourite expressions and used only by him. It refers to the community of Christians gathered together, often in one of their homes. Its Old Testament counterpart is “assembly (or community) of the Lord”. At this stage there is no formal building or institutional structure.

He also calls them a people “sanctified”, i.e. made holy in Christ. This refers not so much to their behaviour—for, as Paul will not hesitate to point out, they had many faults—but because they had been called, with Christians in other churches, to be a people set apart, distinguished by their commitment to the Way of Christ. The Greek word hagios, translated ‘holy’, means ‘set apart’, and the “saints” is a term used of all Christians in Paul’s letters, and not just those outstanding in virtue.

The opening greeting ends with a blessing and prayer for the “grace and peace” of God the Father and the Lord Jesus, a greeting we now use in our Eucharistic liturgy.

“Grace” (in Greek, charis) implies God’s love being given gratuitously, and not because it is deserved. No matter how good we are, God is never indebted to us. The first initiative of love always comes from God, never from us, nor can we ever do anything to earn it. It is always there first waiting to be accepted by us.

The letter now properly begins with Paul’s uttering words of thanks for all the testimonies of God’s love, his “grace”, that have been showered on the Corinthians in Christ Jesus. He is especially thankful for the gifts of “speech and knowledge”, exemplified in their preachers and teachers. These are special gifts of the Spirit (mentioned later on among other gifts). ‘Speech’ is the gift of being able to proclaim the gospel effectively. ‘Knowledge’ implies a deep understanding of the gospel message and not just facts about the message.

The “witness to Christ”, which Paul gave to them, has not been at all in vain; on the contrary, it has clearly been confirmed by the gifts of the Spirit of Jesus which are evident among them. Those gifts of the Spirit enable them to serve the body of Christ, which is the Church, until the time when the Lord Jesus will be revealed at the end of time—the time of his final coming. Paul will speak at greater length about these gifts in chapters 12-14.

According to those chapters, a spiritual gift is a manifestation of the Holy Spirit enabling one to minister to the needs of Christ’s body, the Church. The gifts are not intended for oneself, but to enable one to respond to the community’s needs. There are different gifts for different needs. (Notice that Jesus’ final coming is no longer seen as imminent, as in the Letter we read earlier in the week.)

The Corinthians will need these gifts as they wait for the full revelation of Jesus Christ, when the hidden plans of God are to be made known. Then Christ will reveal himself at the end of time, the time of his parousia (Greek, ‘final coming’) and his Appearing. Before this, “the lawless one” will have ‘revealed’ himself, only to be destroyed by Christ (2 Thess 2:3-8).

And it is God who will give them the help they need to remain “steady and without blame” until “the day of our Lord Jesus Christ”, when he will return to take all his own to himself. By God’s calling them, they are united in a special way with Jesus Christ. (The ‘day of the Lord’ in its various forms was mentioned in this past Tuesday’s reading.)

And, Paul says in conclusion, “God is faithful”. He is a God who always keeps his promises. His love is unchanging no matter what we may do. And he is the One who has called us into fellowship with him through Jesus Christ, his Son and our Lord.

Paul will have many criticisms to make of the Corinthians in the course of his letter, but for now he begins with words of thanks for all the genuine good that he sees among them.

We can so easily be aware of the shortcomings of individuals and groups inside and outside the Church, and we are not slow to express our views when we get together with others to gossip. But it is important for us to be able to see the good in every person, in groups of people and even in ourselves.

Let us always begin by being thankful for our blessings, for all the good things that we see in ourselves and all those around us. It is sad when we are not able to give genuine words of praise and appreciation.

And let us especially today reflect on the graces that God has poured into our own lives. Let us, on the one hand, thank him sincerely for them and, on the other, ask ourselves how we have used them for his love and service and the love and service of our brothers and sisters. After all, that is why they were given to us in the first place (we will hear more about that later in this letter).

 

 


Commentary on Matthew 24:42-51

We enter the final phase of our readings from Matthew, which will conclude on Saturday of this week. We will see selected readings from chapters 24 and 25 which form what is called the “Eschatological Discourse”. This is the fifth and final discourse, each of which is a collection of the teachings of Jesus and which are a feature of Matthew’s Gospel. This discourse is concerned with the end of all things, and the second and final coming of Christ to bring all things together.

The earlier part of chapter 24 includes the foretelling of the destruction of Jerusalem, an event which for the Jews of the time (including those who had converted to Christianity) must have seemed like the end of the world (just as, later on, the collapse of the Roman Empire seemed to be the end of the world for St Augustine and his contemporaries).

The early Christians had expected to see the Second Coming in their lifetime and the sacking of Jerusalem and the sacrilegious destruction of the Temple must have seemed the certain signs of the eschaton (Greek, meaning “last thing”). But by the time Matthew’s Gospel came into circulation, that was already at least 15 years in the past. The end, although certain to happen, did not seem any more quite so imminent.

Matthew includes as part of the discourse a number of Parousia (Final Coming) parables. Following a pattern we have seen in other parts of this Gospel, they are seven in number. We have two short ones in today’s reading. Both consist of an exhortation for readiness to welcome the final coming of the Lord.

In the first we should be as alert in watching for the coming of the Lord as a householder would be to prevent his house being broken into and robbed. Like a thief, Jesus will come when we least expect him.

In the second parable, Jesus compares us to a servant who has been put in charge of the house while the master is away. This may refer to the community leaders in Matthew’s church and, by extension, to leaders of communities everywhere. It will be well for that servant when the master unexpectedly returns and finds his servant diligently doing his job. Readiness is measured by people’s consistency in carrying out their responsibilities. On the other hand, the servant may think that there is no sign of the master (who had been expected to come earlier) and goes about beating up the other servants and leading a debauched life. It will be too bad for that servant when the master does suddenly appear on the scene.

The lesson is clear. Many of the Christians, who had expected the Lord to come soon, now see no sign of him and begin to backslide in the living of their Christian faith. We can be tempted to do the same thing. “Let’s have a good (i.e. morally bad) time now and we can convert later.” It is not a very wise policy. In the long run, the really good life, that is, a life based on truth and integrity, on love and compassion and sharing, will always be better than one based on phoniness, on selfishness, greed, hedonism and immediate gratification of every pleasure.

And the “Final Coming” may never come for some of us (in our lifetime), along with the chance to turn back to him who is the Way, Truth and Life—but our individual lives will come to an end. The wisest people are those who consistently try to seek and serve their Lord at every moment of every day. They both experience happiness now, and also find that Jesus will not be a stranger when he comes to call them to himself. They are the ones who are both faithful and prudent.

 

https://sacredspace.com/commentary

 

 


Thursday, August 27, 2026

Ordinary Time

Opening Prayer

Father, help us to seek the values that will bring us enduring joy in this changing world.

In our desire for what you promise make us one in mind and heart.

We ask this through our Lord Jesus Christ, your Son, who lives and reigns with you and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Matthew 24: 42-51

Jesus said to his disciples: 'So stay awake, because you do not know the day when your master is coming. You may be quite sure of this, that if the householder had known at what time of the night the burglar would come, he would have stayed awake and would not have allowed anyone to break through the wall of his house. Therefore, you too must stand ready because the Son of man is coming at an hour you do not expect.

'Who, then, is the wise and trustworthy servant whom the master placed over his household to give them their food at the proper time? Blessed that servant if his master's arrival finds him doing exactly that. In truth I tell you, he will put him in charge of everything he owns. But if the servant is dishonest and says to himself, "My master is taking his time," and sets about beating his fellowservants and eating and drinking with drunkards, his master will come on a day he does not expect and at an hour he does not know. The master will cut him off and send him to the same fate as the hypocrites, where there will be weeping and grinding of teeth.'

Reflection

The Gospel today speaks about the coming of the Lord at the end of time and exhorts us to be watchful, to watch. At the time of the first Christians, many persons thought that the end of this world was close at hand and that Jesus would have returned afterwards. Today many persons think that the end of the world is close at hand. And therefore, it is well to reflect on the meaning of vigilance, of watching.

           Matthew 24: 42: Watch. “So stay awake! Watch, because you do not know the day when your master is coming”. Concerning the day and the hour of the end of the world, Jesus had said: “But as for that day or hour, nobody knows it, neither the angels in heaven, nor the Son, no one but the Father!" (Mk 13: 32). Today, many people live concerned thinking about the end of the world. Have you seen when walking through the streets of the city that it is written on the walls: “Jesus will return!” And how will this coming be? After the year 1000, basing themselves on the Gospel of John, people began to say (Rev 20: 7): “1000 years have gone by, but 2000 will not pass by!” This is why, as the year 2000 approached, many were worried. There were even some people who were anguished because of the proximity of the end of the world, so much so that they committed suicide. Others, reading the Apocalypse of John, even were able to foretell the exact hour of the end. But the year 2000 came and nothing happened. The end of the world does not arrive! Many times, the affirmation “Jesus will return” is used to frighten people and oblige them to belong to a given church! Others, because they have waited so long and have speculated so much concerning the coming of Jesus, are not aware of his presence among us, in the most common things of life, in the facts of every day.

           The same problems existed in the Christian communities of the first centuries. Many persons of the communities said that the end of this world was close at hand and that Jesus would have returned. Some of the community of Thessalonica in Greece, basing themselves on the preaching of Paul said: “Jesus will return!” (1 Th 4: 13-18; 2 Th 2: 2). And this is why, there were even persons who no longer worked because they thought that the coming of the end was so close at hand, within a few days or a few weeks so, “Why work, if Jesus will return afterwards?” (cf. 2 Th 3: 11). Paul responds that it was not so simple as they imagined. And to those who had stopped working he would say: “Anyone who does not want to work, has no right to eat!” Others remained looking up at the sky, waiting for the return of Jesus in the clouds (cf. Ac 1: 11). Others rebelled because he delayed coming back (2 P 3: 4-9). In general, the Christians lived with the expectation of the imminent coming of Jesus. Jesus was coming to realize or carry out the Final Judgement to end with the unjust history of this world and to inaugurate the new phase of history, the definitive phase of the New Heaven and the New Earth. They believed that this would have taken place within one or two generations. Many persons would still be alive when Jesus would have appeared again, glorious in Heaven (1 Th 4: 16-17; Mc 9: 1). Others, tired of waiting would say: “He will never come back!” (2 P 3).

           Up until now the coming of Jesus has not arrived! How can this delay be understood? It is because they are not aware that Jesus has already returned and lives in our midst: “I am with you always, till the end of time.” (Mt 28: 20). He is already at our side, in the struggle for justice, for peace, for life. The fullness has not as yet been attained, but a guarantee of the Kingdom is already in our midst. This is why, we expect with a firm hope the full liberation of humanity and of nature (Rm 8: 22-25). And while we wait and struggle, we say with certainty: “He is already in our midst” (Mt 25: 40).

           Matthew 24: 43-51: The example of the householder and of his servants. “Consider this: if the householder had known at what time of the night the burglar would come, he would have stayed awake and would not have allowed anyone to break through the wall of his house.” Jesus says this very clearly. Nobody knows anything regarding the hour: "Concerning this day and this hour, nobody knows anything, neither the angels, or the Son, but only the Father What is important is not to know the hour of the end of this world, but rather to be capable to perceive the coming of Jesus who is already present in our midst in the person of the poor (cf. Mt 25: 40) and in so many other ways and events of our daily life. What is important is to open the eyes and to keep in mind the commitment of the good servant of whom Jesus speaks about in the parable.

Personal Questions

           On which signs do people base themselves to say that the end of the world is close at hand? Do you believe that the end of the world is close at hand?

           What can we respond to those who say that the end of the world is close at hand? Which is the force which impels you to resist and to have hope?

Concluding Prayer

Day after day I shall bless you, Lord,

I shall praise your name for ever and ever. Great is Yahweh and worthy of all praise, his greatness beyond all reckoning. (Ps 145: 2-3)

 

www.ocarm.org

 

 


Saint Monica

Monica was of Berber descent. She was born in 332 AD at Tagaste (located in modern-day Souk Ahras, Algeria). Her parents brought her up as Christian and married her to an older, pagan man named Patricius. He was a man of great energy, but also had a violent temper and was sexually promiscuous. However, their son Augustine reports that, although domestic abuse was common at the time, because of Monica’s submission to her husband, he never beat her. Her almsgiving and habit of prayer irritated him yet led him to respect her. It was said that by her sweetness and patience, she was able to exercise a good influence among other abused wives and mothers. They knew she suffered as they did and so were moved by her example.

Monica was very devout and attended church daily, which helped her cultivate the virtue of patience. She would say to other women who had difficult marriages:

“If you can master your tongue, not only do you run less risk of being beaten, but perhaps you may even, one day, make your husband better.”

And in fact, she won over her mother-in-law in a short time. She also converted her pagan husband to Christianity and calmed his violent tendencies.

Monica and Patricius bore three children: Augustine the eldest, Navigius the second, and a daughter, Perpetua. Augustine made her happy because of his successes as a scholar and teacher, but she was also ashamed of his debauched lifestyle. Augustine lived for 10 years with his mistress and also became a Manichaean. Although Monica asked a bishop to convince Augustine of his errors, he was not able to change the young man. He told the mother to keep praying for her son. He told her, “It is impossible that the son of so many tears should perish.”

When Patricius died, Monica went to Italy to join her son. He had been in Rome, but when she arrived he had already gone to Milan so she followed him there. Through St Ambrose, bishop of Milan, she had the joy of seeing Augustine, aged 28, converted after 17 years of her prayers. Mother and son spent six months at Cassiacum, after which Augustine was baptised in the church of St John the Baptist in Milan. They then decided to return to Africa, stopping at Civita Vecchia and Ostia. It was here that Monica died. The year was 387 and she was 56 years old. Her last words to her son were:

“There was indeed one thing for which I wished to tarry a little in this life and that was that I might see you a Christian before I died. My God hath answered this more than abundantly, so that I see you now his servant spurning all earthly happiness. What more have I to do here?”

After her death, her son wrote extensively of her virtues and his life with her in his Confessions. Her relics were later removed from Ostia to the Church of Sant’Agostino in Rome.

As part of the 1969 revision of the Roman Catholic calendar of saints, Monica’s feast was moved to August 27, the day before the feast of her son Saint Augustine. Saint Monica is the Patron Saint of patience, wives, mothers, and victims of abuse.

 

https://sacredspace.com/commentary/f0827s/

 

27.08.2026: THỨ NĂM TUẦN XXI THƯỜNG NIÊN - THÁNH NỮ MÔNICA - Lễ Nhớ

 


27/08/2026

Thứ Năm tuần 21 thường niên

Thánh nữ Mônica.

Lễ nhớ.

 Bổn mạng Giới Hiền Mẫu

 


Thánh nữ MONICA sinh năm 331 tại Ta-gát, châu Phi trong một gia đình theo Kitô giáo. Lúc còn thanh xuân, thánh nữ đã kết hôn với anh Pa-tri-xi-ô và sinh được những người con, trong đó có thánh Âu-tinh. Khi Âu-tinh mất đức tin, thánh nữ đã dâng những dòng lệ tựa những lời cầu nguyện âm thầm lên Thiên Chúa. Khi thấy Âu-tinh trở lại, thánh nữ đã tràn ngập vui mừng. Người không còn gì để chờ đợi ở trần gian này nữa, Thiên Chúa đã gọi người về ở Ốt-ti-a, năm 387, khi người đang sửa soạn trở về châu Phi, quê hương của người. Thánh nữ là tấm gương sáng chói cho những người làm mẹ: nuôi dưỡng lòng tin bằng lời cầu nguyện và chiếu tỏa ra bên ngoài bằng các nhân đức.

 

Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 1, 1-9

“Trong mọi sự, anh em hãy nên giàu có trong Người”.

Khởi đầu thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Phaolô, do thánh ý Chúa, được kêu gọi làm Tông đồ của Chúa Giêsu Kitô, và Sôtênê, anh em chúng tôi, kính chào Hội Thánh Chúa ở Côrintô, những người được thánh hoá trong Chúa Giêsu Kitô, được kêu gọi nên thánh, làm một với tất cả mọi người khắp nơi đang kêu cầu thánh danh Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta: Nguyện xin ân sủng và bình an của Thiên Chúa là Cha chúng ta, và của Ðức Giêsu Kitô, ở cùng anh em.

Tôi hằng cảm tạ Chúa thay cho anh em, vì ơn đã ban cho anh em trong Chúa Giêsu Kitô. Vì chưng, trong Người, anh em được tràn đầy mọi ơn: ơn ngôn ngữ và ơn hiểu biết, đúng như Chúa Kitô đã minh chứng nơi anh em, khiến anh em không còn thiếu ơn nào nữa trong khi mong chờ Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta tỏ mình ra. Cũng chính Người sẽ ban cho anh em bền vững đến cùng, không có gì đáng khiển trách trong ngày Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta ngự đến. Thiên Chúa là Ðấng Trung Tín, đã kêu mời anh em hiệp nhất với Con của Người, là Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 144, 2-3. 4-5. 6-7

Ðáp: Lạy Chúa, con sẽ chúc tụng danh Chúa tới muôn đời (c. 1b).

Xướng: Hằng ngày con sẽ chúc tụng Chúa, và con sẽ khen ngợi danh Chúa tới muôn đời, Chúa vĩ đại và rất đáng ngợi khen, sự vĩ đại của Chúa không thể đo lường được.

Xướng: Thế hệ này rao giảng cho thế hệ kia hay công việc Chúa, và thiên hạ loan tin quyền năng của Ngài. Người ta nói đến vinh quang cao cả oai nghiêm, và phổ biến những điều kỳ diệu của Chúa.

Xướng: Người ta nói tới quyền năng trong những việc đáng sợ, và kể ra sự vĩ đại của Ngài. Người ta lớn tiếng khen ngợi lòng nhân hậu bao la, và hân hoan vì đức công minh của Chúa.

 

Alleluia: Cl 3, 16a và 17c

Alleluia, alleluia! – Nguyện cho lời Chúa Kitô cư ngụ dồi dào trong anh em; anh em hãy nhờ Ðức Kitô mà tạ ơn Thiên Chúa Cha. – Alleluia.

(Hoặc đọc: Alleluia, alleluia! – Anh em hãy canh thức và hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến. – Alleluia.)

 

Phúc Âm: Mt 24, 42-51

“Các con hãy sẵn sàng”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con hãy tỉnh thức, vì không biết giờ nào Chúa các con sẽ đến. Nhưng các con phải biết điều này, là nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông ta sẽ canh phòng, không để cho đào ngạch khoét vách nhà mình. Vậy các con cũng phải sẵn sàng, vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến.

“Vậy các con nghĩ ai là đầy tớ trung tín và khôn ngoan mà chủ đã đặt lên coi sóc gia nhân, để cứ giờ mà phân phát lương thực cho họ? Phúc cho đầy tớ ấy, khi chủ nó đến thấy nó đang làm như vậy. Thầy bảo thật các con, chủ sẽ đặt người ấy lên coi sóc tất cả gia sản ông. Nhưng nếu đầy tớ ấy xấu, nghĩ trong lòng rằng: “Chủ tôi về muộn”, rồi nó đánh đập các bạn đầy tớ, lại còn chè chén với lũ say sưa: chủ đầy tớ ấy trở về vào ngày nó không ngờ, vào giờ nó không biết, ông sẽ xé xác nó ra, và cho nó chung số phận với những kẻ giả hình: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về 1 Cô-rin-tô 1,1-9

Hôm nay, chúng ta bắt đầu đọc Thư thứ nhất của Phao-lô gửi các tín hữu tại Cô-rin-tô, một thành phố ở miền nam Hy Lạp. Phao-lô đã đến đó sau thất bại ê chề khi rao giảng cho những cư dân Athens vốn tự hào về sự uyên bác của mình. Tại Cô-rin-tô—một thành phố có dân cư đa dạng và không mấy tiếng tăm tốt đẹp về mặt đạo đức—ông đã đạt được kết quả khả quan hơn nhiều. Bức thư này là một trong những văn bản quan trọng nhất của Tân Ước và chứa đựng những giáo huấn cốt lõi của Phao-lô. Vì vậy, chúng ta sẽ cùng suy niệm về bức thư này cho đến cuối Tuần 24—tổng cộng là ba tuần rưỡi.

Theo thông lệ của các bức thư thời bấy giờ, Phao-lô bắt đầu bằng việc giới thiệu bản thân và liệt kê mình vào hàng ngũ các Tông đồ được Thiên Chúa kêu gọi. Theo nghĩa gốc, từ "tông đồ" (apostle) có nghĩa là "người được phái đi thực hiện một sứ mệnh hoặc truyền đạt một thông điệp". Trong Tân Ước, từ này có thể được dùng theo nghĩa chung để chỉ bất kỳ ai được sai đi làm nhiệm vụ (từ động từ tiếng Hy Lạp *apostello*). Cụ thể hơn, từ này được dùng để chỉ Nhóm Mười Hai mà chúng ta gặp trong các sách Tin Mừng, nhưng sau đó cũng được áp dụng cho Phao-lô (người tự gọi mình là "kẻ hèn mọn nhất trong các Tông đồ"). Danh hiệu này đôi khi cũng được dành cho một nhóm rộng hơn, bao gồm Ba-na-ba, Gia-cô-bê ("anh em của Chúa") và có thể là An-đrô-ni-cô cùng Giu-ni-a—những người được nhắc đến trong Thư gửi tín hữu Rô-ma.

Phao-lô sử dụng danh hiệu này trong hầu hết các bức thư của mình để khẳng định thẩm quyền của ông với tư cách là sứ giả của Đấng Ki-tô—một thẩm quyền đôi khi bị người khác thách thức. Tại đây, ông củng cố lời khẳng định của mình bằng cách thêm cụm từ "theo ý muốn của Thiên Chúa". Nói cách khác, ông không tự phong cho mình chức vị này.

Lời chào đầu thư cũng nhắc đến tên Sốt-then; có thể ông chính là vị trưởng hội đường từng bị chính đồng bào Do Thái tại Cô-rin-tô hành hung khi lời tố cáo của họ chống lại Phao-lô bị quan tổng trấn Ga-li-ô bác bỏ (Ga-li-ô là quan tổng trấn cai quản tỉnh A-khai-a). (Câu chuyện này được ghi lại trong sách Công vụ Tông đồ chương 18 và là một phần của Bài Đọc 1 vào ngày Thứ Sáu của Tuần 6 Mùa Phục Sinh). Nếu đó thực sự là cùng một người, thì hẳn ông đã trở thành Kitô hữu vào thời điểm Phao-lô đang rao giảng tại Cô-rin-tô hoặc trong giai đoạn A-pô-lô thi hành sứ vụ tại đây.

Phao-lô gửi bức thư này cho "Hội Thánh của Thiên Chúa tại Cô-rin-tô". “Hội Thánh của Thiên Chúa” là một trong những cụm từ ông ưa thích và chỉ riêng ông sử dụng. Cụm từ này chỉ cộng đoàn các Kitô hữu quy tụ lại với nhau, thường là tại tư gia của họ. Tương ứng với nó trong Cựu Ước là “cộng đoàn (hay hội chúng) của Đức Chúa”. Vào giai đoạn này, chưa hề có tòa nhà hay cơ cấu tổ chức chính thức nào.

Ông cũng gọi họ là những người được “thánh hóa”, nghĩa là trở nên thánh thiện trong Đức Kitô. Điều này không chủ yếu nói về cách cư xử của họ—vì như Phaolô thẳng thắn chỉ ra, họ có nhiều thiếu sót—mà nói về việc họ đã được kêu gọi, cùng với các Kitô hữu ở những hội thánh khác, để trở thành một dân riêng biệt, nổi bật nhờ sự dấn thân vào Con Đường của Đức Kitô. Từ *hagios* trong tiếng Hy Lạp, được dịch là “thánh”, có nghĩa là “được tách riêng”, và thuật ngữ “các thánh” được dùng để chỉ tất cả các Kitô hữu trong các thư của Phaolô, chứ không chỉ những người có đức hạnh xuất sắc.

Lời chào mở đầu kết thúc bằng một lời chúc phúc và cầu nguyện xin “ân sủng và bình an” từ Thiên Chúa Cha và Chúa Giêsu; đây là lời chào mà ngày nay chúng ta vẫn sử dụng trong phụng vụ Thánh Thể.

“Ân sủng” (tiếng Hy Lạp là *charis*) hàm ý tình yêu của Thiên Chúa được ban tặng nhưng không, chứ không phải do con người xứng đáng được hưởng. Dù chúng ta có tốt lành đến đâu, Thiên Chúa cũng không bao giờ mắc nợ chúng ta. Sáng kiến ​​yêu thương luôn đến từ Thiên Chúa chứ không phải từ chúng ta, và chúng ta cũng không thể làm bất cứ điều gì để giành lấy nó. Ân sủng luôn hiện diện trước tiên, chờ đợi chúng ta đón nhận.

Giờ đây, bức thư thực sự bắt đầu khi Phaolô cất lời tạ ơn về mọi minh chứng cho tình yêu của Thiên Chúa—tức “ân sủng” của Người—đã tuôn đổ trên cộng đoàn Côrintô trong Đức Giêsu Kitô. Ông đặc biệt tạ ơn về những ân huệ “lời nói và sự hiểu biết”, được thể hiện qua các nhà giảng thuyết và giáo viên của họ. Đây là những ân huệ đặc biệt của Chúa Thánh Thần (sẽ được đề cập sau này cùng với các ân huệ khác). “Lời nói” là ân huệ có khả năng loan báo Tin Mừng một cách hiệu quả. “Sự hiểu biết” hàm ý sự thấu hiểu sâu sắc về sứ điệp Tin Mừng, chứ không chỉ là những dữ kiện về sứ điệp đó.

Lời chứng về Đức Kitô mà Phaolô đã trao cho họ hoàn toàn không uổng phí; trái lại, lời chứng ấy đã được xác nhận rõ ràng qua các ân huệ của Thần Khí Đức Giêsu đang hiện diện sống động nơi họ. Những ân huệ của Thần Khí giúp họ phục vụ Thân Thể Đức Kitô—tức là Hội Thánh—cho đến khi Chúa Giêsu được tỏ hiện vào thời cánh chung, tức là lúc Người quang lâm lần cuối cùng. Phaolô sẽ bàn chi tiết hơn về các ân huệ này trong các chương 12-14.

Theo các chương đó, ân huệ thiêng liêng là sự biểu lộ của Chúa Thánh Thần, giúp một người đáp ứng các nhu cầu của Thân Thể Đức Kitô là Hội Thánh. Các ân huệ này không dành cho lợi ích cá nhân, mà để giúp người nhận đáp ứng nhu cầu của cộng đoàn. Có những ân huệ khác nhau cho những nhu cầu khác nhau. (Lưu ý rằng sự quang lâm của Đức Giêsu không còn được xem là sắp xảy ra ngay lập tức như trong lá thư chúng ta đã đọc vào đầu tuần.)

Người Côrintô sẽ cần đến những ân huệ này trong khi chờ đợi sự tỏ hiện trọn vẹn của Đức Giêsu Kitô, khi những kế hoạch ẩn giấu của Thiên Chúa được công bố. Khi ấy, Đức Kitô sẽ tỏ mình ra vào thời cánh chung, thời điểm của cuộc quang lâm (tiếng Hy Lạp là *parousia*) và sự xuất hiện của Người. Trước đó, "kẻ vô luật pháp" sẽ 'tự phơi bày' bản chất của mình, để rồi bị Đức Kitô tiêu diệt (2 Tx 2,3-8).

Chính Thiên Chúa sẽ ban cho họ sự trợ giúp cần thiết để họ giữ được sự "vững vàng và không tì vết" cho đến "ngày của Chúa Giêsu Kitô chúng ta", ngày Người trở lại để quy tụ tất cả những ai thuộc về Người. Nhờ được Thiên Chúa kêu gọi, họ được hiệp nhất một cách đặc biệt với Đức Giêsu Kitô. (Khái niệm "ngày của Chúa" dưới nhiều hình thức khác nhau đã được đề cập trong bài đọc hôm thứ Ba vừa qua.)

Và Phaolô kết luận rằng: "Thiên Chúa là Đấng trung tín". Người là Thiên Chúa luôn giữ lời hứa. Tình yêu của Người bất biến, bất kể chúng ta hành động ra sao. Và chính Người là Đấng đã kêu gọi chúng ta bước vào sự hiệp thông với Người qua Đức Giêsu Kitô, Con của Người và cũng là Chúa của chúng ta.

Trong lá thư này, Phaolô sẽ đưa ra nhiều lời khiển trách đối với người Côrintô, nhưng trước hết, ông bắt đầu bằng lời tạ ơn về tất cả những điều tốt đẹp đích thực mà ông nhận thấy nơi họ. Chúng ta rất dễ nhận thấy những thiếu sót của các cá nhân và hội nhóm, dù ở trong hay ngoài Giáo hội, và cũng chẳng ngần ngại bày tỏ quan điểm khi tụ họp để bàn tán về người khác. Tuy nhiên, điều quan trọng là chúng ta biết nhìn thấy những điều tốt đẹp nơi mỗi con người, nơi các cộng đoàn và ngay cả nơi chính bản thân mình.

Hãy luôn bắt đầu bằng lòng biết ơn đối với những hồng ân mình đã lãnh nhận, cũng như những điều tốt đẹp mà ta thấy nơi bản thân và những người xung quanh. Thật đáng buồn khi ta không thể dành cho nhau những lời khen ngợi và sự trân trọng chân thành.

Và đặc biệt trong ngày hôm nay, hãy cùng suy ngẫm về những ân sủng mà Thiên Chúa đã tuôn đổ xuống cuộc đời mỗi người chúng ta. Một mặt, hãy chân thành cảm tạ Người; mặt khác, hãy tự hỏi xem ta đã sử dụng những ân sủng ấy như thế nào để thể hiện tình yêu và sự phục vụ đối với Thiên Chúa cũng như đối với anh chị em mình. Suy cho cùng, đó chính là mục đích ban đầu mà những ân sủng ấy được trao ban cho chúng ta (chúng ta sẽ còn nghe nói thêm về điều này ở phần sau của lá thư).

 


Chú giải về Tin Mừng Mát-thêu 24,42-51

Chúng ta bước vào giai đoạn cuối cùng của các bài đọc trích từ Tin Mừng Mát-thêu, sẽ kết thúc vào thứ Bảy tuần này. Chúng ta sẽ theo dõi các đoạn trích chọn lọc từ chương 24 và 25, hợp thành nội dung được gọi là "Bài giảng về Cánh chung" (Eschatological Discourse). Đây là bài giảng thứ năm và cũng là bài giảng cuối cùng trong chuỗi các bài giảng của Chúa Giê-su – một nét đặc trưng của Tin Mừng Mát-thêu. Bài giảng này đề cập đến ngày tận thế và sự quang lâm (lần đến thứ hai và cũng là lần cuối cùng) của Đức Ki-tô để quy tụ muôn vật.

Phần đầu của chương 24 có đề cập đến lời tiên báo về sự tàn phá thành Giê-ru-sa-lem; đối với người Do Thái thời bấy giờ (kể cả những người đã theo đạo Ki-tô), sự kiện này hẳn đã mang dáng dấp của ngày tận thế (tương tự như việc Đế chế La Mã sụp đổ sau này đã được Thánh Âu-gút-ti-nô và những người cùng thời coi như ngày tận thế vậy).

Các tín hữu Ki-tô giáo thời sơ khai từng mong đợi được chứng kiến ​​sự Quang Lâm ngay trong cuộc đời mình; việc thành Giê-ru-sa-lem bị tàn phá và Đền Thờ bị hủy hoại một cách phạm thánh hẳn đã được xem là những dấu hiệu chắc chắn về thời cánh chung (từ tiếng Hy Lạp có nghĩa là "sự kiện cuối cùng"). Tuy nhiên, vào thời điểm Tin Mừng Mát-thêu được phổ biến, sự kiện đó đã lùi xa ít nhất 15 năm. Ngày tận thế, dù chắc chắn sẽ xảy ra, dường như không còn là điều quá cấp bách hay sắp sửa diễn ra ngay lập tức nữa.

Trong bài giảng này, Thánh Mát-thêu đã đưa vào một số dụ ngôn nói về sự Quang Lâm (Parousia). Theo mô thức thường thấy trong các phần khác của Tin Mừng này, có tất cả bảy dụ ngôn như vậy. Bài đọc hôm nay trình bày hai dụ ngôn ngắn. Cả hai đều mang lời khuyên nhủ chúng ta phải luôn sẵn sàng đón chờ ngày Chúa quang lâm.

Ở dụ ngôn thứ nhất, chúng ta được mời gọi hãy tỉnh thức chờ đợi Chúa đến, giống như một gia chủ canh chừng để ngăn kẻ trộm đột nhập và lấy cắp tài sản. Chúa Giê-su sẽ đến bất ngờ như một kẻ trộm, vào lúc chúng ta ít ngờ tới nhất.

Trong dụ ngôn thứ hai, Chúa Giê-su ví chúng ta như người đầy tớ được giao trông coi nhà cửa khi chủ vắng mặt. Hình ảnh này có thể ám chỉ các vị lãnh đạo trong cộng đoàn của Thánh Mát-thêu, và rộng hơn là các nhà lãnh đạo cộng đoàn ở khắp mọi nơi. Thật hạnh phúc cho người đầy tớ nào khi chủ bất ngờ trở về và thấy anh ta vẫn đang cần mẫn chu toàn công việc của mình. Sự sẵn sàng được đo lường bằng sự kiên định của con người trong việc thực thi trách nhiệm của mình. Ngược lại, người đầy tớ có thể nghĩ rằng chẳng thấy tăm hơi chủ đâu cả (dù lẽ ra ông phải về sớm hơn), nên quay sang đánh đập các đầy tớ khác và sống một cuộc đời sa đọa. Thật tai hại cho người đầy tớ ấy khi người chủ bất ngờ xuất hiện.

Bài học thật rõ ràng. Nhiều Kitô hữu từng mong đợi Chúa sớm trở lại, nay không thấy dấu hiệu nào của Ngài nên bắt đầu sa sút trong đời sống đức tin. Chúng ta cũng có thể bị cám dỗ hành xử như vậy: “Hãy cứ vui chơi thỏa thích (dù là những thú vui sai trái về mặt đạo đức) bây giờ đã, rồi tính chuyện quay về với Chúa sau.” Đó không phải là một cách tính toán khôn ngoan. Về lâu dài, một cuộc sống thực sự tốt đẹp—tức là cuộc sống dựa trên sự thật và lòng chính trực, trên tình yêu thương, lòng trắc ẩn và sự sẻ chia—luôn tốt hơn hẳn một cuộc sống dựa trên sự giả tạo, ích kỷ, tham lam, lối sống hưởng thụ và việc thỏa mãn tức thì mọi khoái lạc.

Và “Ngày Chúa Quang Lâm” có thể sẽ không bao giờ đến trong cuộc đời của một số người trong chúng ta—kéo ​​theo việc mất đi cơ hội quay về với Đấng là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống—nhưng cuộc đời của mỗi cá nhân chúng ta chắc chắn sẽ có lúc kết thúc. Những người khôn ngoan nhất là những ai luôn kiên trì tìm kiếm và phục vụ Chúa trong từng khoảnh khắc của mỗi ngày. Họ vừa được tận hưởng niềm hạnh phúc ngay lúc này, vừa nhận ra rằng Chúa Giêsu sẽ không còn là người xa lạ khi Ngài đến để gọi họ về với Ngài. Họ chính là những người vừa trung tín vừa khôn ngoan.

 

https://sacredspace.com/commentary

 

 


TỈNH THỨC CHỜ NGÀY CHÚA ĐẾN

Chúa Giê-su đã đến trần gian để mở cửa Nước Trời cho con người. Ngài là con đường để dẫn đưa con người bước vào trong vinh quang và hạnh phúc viên mãn trên Thiên Quốc. Nước Trời đã xuất hiện ở thế gian này nhưng sự hiện diện của nó chưa trọn vẹn. Vẫn còn cỏ lùng xen lẫn lúa tốt trong cánh đồng của Chúa và người tín hữu được mời gọi hãy vượt qua những cám dỗ, thử thách cho đến ngày Chúa Giê-su Ki-tô trở lại trong vinh quang. Tuy nhiên, chúng ta không biết được giờ phút nào Chúa sẽ đến. Vì thế, một sự tỉnh thức và thái độ sẵn sàng để chờ đợi Ngài luôn là điều cần thiết. Chính Chúa Giê-su đã nhắc nhở chúng ta về điều này trong bài Phúc Âm hôm nay.

Tỉnh thức giúp chúng ta sống một đời sống tốt lành, thánh thiện, noi gương người Thầy chí thánh. Tỉnh thức làm cho chúng ta nhận ra ý Chúa qua Lời Chúa hay trong từng biến cố cuộc đời và giúp chúng ta sống theo thánh ý Ngài. Là người tín hữu, chúng ta không thể sống theo những ý muốn của con người xác thịt, nhưng là sống sao cho xứng với danh hiệu Ki-tô hữu mà chúng ta lãnh nhận qua bí tích Rửa tội. Cuộc sống trần gian luôn đầy những thú vui, lôi cuốn và chúng rất hấp dẫn đối với chúng ta. Tiền bạc, danh lợi, lạc thú… luôn làm cho chúng ta cảm thấy thích và nếu chúng ta không cảnh tỉnh, chúng ta dễ coi chúng là những kho tàng quý giá và sẵn sàng đặt mọi tâm trí của chúng ta vào đó. Như thế, chúng ta được mời gọi hãy tỉnh thức và cố gắng tìm ra đâu là kho tàng thực sự cho cuộc đời mình trong hành trình dương thế nhiều gian nan và chông gai.

Xin Chúa luôn ở bên và nâng đỡ cho chúng ta. Amen.

Lm. Gio-an Trần Văn Viện

 

 


Ngày 27/8: Thánh nữ Mô-ni-ca (332-387)

Lễ nhớ

1. Ghi nhận lịch sử – phụng vụ

Thánh nữ Mônica qua đời tại Ostie gần Roma mùa thu năm 387, lễ kính được ghi vào lịch Roma ngày 4 tháng 5, áp lễ kỷ niệm cuộc trở lại của con là thánh Augustin. Ngày nay lễ được cử hành vào áp trước lễ duy nhất mừng thánh Augustin vào ngày 28 tháng tám.

Thánh nữ Mônica sinh tại Thagaste (Souk-Ahras, Algérie) năm 332 trong một gia đình công giáo. Kết bạn với Patricius, một nghiệp chủ ở Thagaste thương vợ nhưng nóng nảy, bà học cách thương chồng, và cả chịu đựng những chuyện thiếu chung thủy của chồng một cách hiền lành và kiên nhẫn. Bà có với Patricius ba người con: Augustin, Navigius và một người con gái, chết lúc còn làm bề trên nữ tu viện Hippone. Năm 424. Patricius vốn là một người lính viễn chinh Roma ngoại đạo trở thành dự tòng năm 370 và lãnh bí tích thánh tẩy vào năm sau, trên giường bệnh. Ông để lại cho vợ cậu con trai Augustin mười sáu tuổi, đang là dự tòng, nhưng tính tình lộn xộn. Bà đi theo con trai từ Madaure đến Carthage, nhất quyết sống cạnh cậu quí tử sa đọa chứ không xa con vì các sai lạc của cậu. Nhưng bà thất vọng đau đớn khi Augustin sang Italia, về sau bà mới đến được với cậu ở Milan, khi Augustin nhận ghế giáo sư tu từ học và đã được thánh giám mục Ambroise chinh phục cải đạo cho. Phục sinh 387, đêm 24 tháng tư, bà vui mừng được dự lễ rửa tội cho con trai.

Nhưng cũng vào chính cuối năm đó, sau một thời gian sống với con trai và bạn hữu ở Cassiciacum, bà qua đời tuổi mới năm mươi lăm, ở Ostie, bên cạnh Augustin, khi đang chuẩn bị trở về Châu Phi. Xác bà được chôn cất trong chính ngôi nhà nơi bà tắt thở. Với những ai thắc mắc có sợ bỏ xác nơi đất khách quê người không, bà trả lời: “Đối với Chúa, không có gì là xa hay gần, đâu có sợ vào ngày thế mạt Chúa không nhận ra nơi đã phục sinh tôi” (Confessions IX,II)

2. Thông điệp và tính thời sự

Lời nguyện trong ngày nhắc đến “những giọt nước mắt thánh nữ Mônica đổ ra cho sự trở lại của Augustin con trai mình” đã được Chúa đón nhận với lòng yêu thương. Bà đã được yên ủi lần đầu tiên khi nghe những lời tiên báo của vị giám mục ở Thagaste lúc Bà nhờ Người đánh tan các điều lầm lạc của con trai: “Thôi mà … Tôi nói thật đấy, đứa con đã làm bà rơi nhiều nước mắt, không thể hư mất đâu” (Confessions III,12).

Phụng vụ bài đọc dẫn một trang trong sách Tự Thuật nhắc lại những ngày cuối đời của thánh nữ Mônica ở Ostie và cuộc tâm sự với Augustin: “Vậy là chỉ có chúng con nói chuyện với nhau, thật êm đềm. Quên đi quá khứ, nghĩ tới tương lai, chúng con cùng nhau tìm hiểu nơi Đấng chân lý, nghĩa là nơi Chúa, thế là cuộc sống vĩnh cửu của các thánh mà mắt chưa thấy, tai chưa nghe, trái tim không thể hiểu thấu. Tâm hồn chúng con hăm hở mở rộng đón những đợt sóng thiên đình từ nguồn mạch của Ngài, nguồn mạch sự sống trong Ngài”. Cũng trong trích đoạn đó, thánh Augustin kể lại những lời nói cuối cùng của bà mẹ thánh thiện này: “Con ơi, đối với mẹ không còn gì ở trần gian này làm mẹ vui thích. Mẹ còn làm gì ở đây đâu? Sao mẹ còn ở đây? Mẹ không biết. Trông đợi ở đời này đối với mẹ giờ đây đã cạn. Chỉ còn một điều mà mẹ muốn nán lại nơi đời này ít lâu là trước khi mẹ nhắm mắt, được thấy con thành người công giáo; về điều này Chúa đã ban cho mẹ quá hơn mong đợi, vì mẹ thấy giờ đây con đã là tôi tớ Chúa đến độ coi khinh các hoan lạc trần thế. Mẹ còn làm gì ở đây?” (IX,10)

Trong nước mắt và lời cầu nguyện, thánh Mônica đã biết tin tưởng vào Chúa và giao con trai Augustin cho Người. Gương mẫu của bà cho chúng ta thấy rằng muốn đưa một linh hồn về với Chúa, cần hành động một cách hiền từ, tin tưởng và kiên nhẫn, bởi vì Chúa không dập tắt đốm lửa sắp tàn (Is 42,3), Người sẽ can thiệp vào thời điểm của Người.

Enzo Lodi

 

 

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2026

AUGUST 26, 2026: WEDNESDAY OF THE TWENTY-FIRST WEEK IN ORDINARY TIME

 


August 26, 2026

Wednesday of the Twenty-first Week in Ordinary Time

Lectionary: 427

 

Reading 1

2 Thessalonians 3:6-10, 16-18

We instruct you, brothers and sisters,
in the name of our Lord Jesus Christ,
to shun any brother
who walks in a disorderly way
and not according to the tradition they received from us.
For you know how one must imitate us.
For we did not act in a disorderly way among you,
nor did we eat food received free from anyone.
On the contrary, in toil and drudgery, night and day we worked,
so as not to burden any of you.
Not that we do not have the right.
Rather, we wanted to present ourselves as a model for you,
so that you might imitate us.
In fact, when we were with you, we instructed you that
if anyone was unwilling to work, neither should that one eat.

May the Lord of peace himself
give you peace at all times and in every way.
The Lord be with all of you.

This greeting is in my own hand, Paul’s.
This is the sign in every letter; this is how I write.
The grace of our Lord Jesus Christ be with all of you.

 

Responsorial Psalm

Psalm 128:1-2, 4-5

R. (1) Blessed are those who fear the Lord.
Blessed are you who fear the LORD,
who walk in his ways!
For you shall eat the fruit of your handiwork;
blessed shall you be, and favored.
R. Blessed are those who fear the Lord.
Behold, thus is the man blessed
who fears the LORD.
The LORD bless you from Zion:
may you see the prosperity of Jerusalem
all the days of your life.
R. Blessed are those who fear the Lord.

 

 

Alleluia

1 John 2:5

R. Alleluia, alleluia.
Whoever keeps the word of Christ,
the love of God is truly perfected in him.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Matthew 23:27-32

Jesus said,
“Woe to you, scribes and Pharisees, you hypocrites.
You are like whitewashed tombs, which appear beautiful on the outside,
but inside are full of dead men’s bones and every kind of filth.
Even so, on the outside you appear righteous,
but inside you are filled with hypocrisy and evildoing.

“Woe to you, scribes and Pharisees, you hypocrites.
You build the tombs of the prophets
and adorn the memorials of the righteous, 
and you say, ‘If we had lived in the days of our ancestors,
we would not have joined them in shedding the prophets’ blood.’
Thus you bear witness against yourselves
that you are the children of those who murdered the prophets;
now fill up what your ancestors measured out!”

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/082626.cfm

 


Commentary on 2 Thessalonians 3:6-10,16-18

We have our final reading today from 2 Thessalonians—a short work with only three chapters. The teaching is a warning against people who do not work and do not pull their weight in the community.

It seems that this was partly related to the expectation of the Lord’s imminent second coming among the very early Christians. They believed that Jesus would return while they were still alive. As time passed, this belief receded, and this is reflected in the later books of the New Testament.

If the end of the world was so near, what was the point in killing oneself working? Paul (or the anonymous author of 2 Thessalonians) will have none of that. Paul’s own behaviour is proposed as an example to follow.

Next to the question of the Second Coming, he pays more attention to this related issue than anything else. It seems to have worsened since the earlier letter to the Thessalonians. The Christians are even told to keep away from, and to have nothing to do with, those who will not work. The word Paul uses is strong, an authoritative word with a military ring about it. This would not imply a complete separation from people who were in effect brothers and sisters in Christ, but rather a total refusal to identify with their behaviour. Idleness is sinful and disruptive, but those guilty of it are still brothers. Such behaviour was not at all in accordance with the “traditions” that had been handed on to them.

Instead, the Thessalonians are called on to imitate Paul, to make him their model. The Jerusalem Bible comments:

By imitating Paul, Christians will be imitating Christ, who is himself the one that Paul is imitating. Christians must also imitate God, and they must imitate each other. Behind this community of life is the idea of a model of doctrine, that has been received by tradition. The leaders who transmit the doctrine must themselves be ‘models’, whose faith and life are to be imitated. (edited)

The New International Version makes this comment:

The order in Christian imitation is:

  1. Believers in Macedonia and Achaia imitated the Thessalonians, just as the Thessalonians imitated the churches in Judea;
  2. The Thessalonians imitated Paul, just as the Corinthians did and just as all believers were to imitate their leaders;
  3. Paul imitated Christ as did the Thessalonians;
  4. All were to imitate God. (edited)

In case of any misunderstanding, Paul spells out just what he means. Whenever he was with the Thessalonians, he always worked to support himself, and even paid for the food that he was offered. To “eat…bread” is a Hebraic term for ‘making a living’. Paul, of course, does not say he never accepted hospitality (in fact, he says below that it is the missionary’s right), but that he did not depend on others for his general living. He and his companions worked hard “with toil and labor” so as not to be a burden on any community. (We know from elsewhere that Paul was a tent-maker.) They did this, not because they had no right to expect some material support from those to whom they were preaching, but because they wanted to set a good example which they expected the Thessalonians to follow.

It is another example of Paul’s setting aside a principle—in this case, the community’s duty to support the missionary—for something he believed was more important: that each one pull their weight in the community. (Another example is his refraining from eating certain foods which the scrupulous might regard as ‘unclean’ or in having Timothy, who had a Jewish mother and a Gentile father, circumcised, even though he himself did not believe in the necessity of circumcision.)

Paul had even laid down a ruling with them that food was not to be given to those who refused to work. There was apparently a secular proverb in the form, “He who does not work does not eat”. Paul sets it down as a rule to be followed in the community. He clearly had no time for spongers and social parasites, however exalted their motives.

The reading ends with the final blessing of the letter, a prayer of blessing for peace “at all times in all ways”. He then signs off in his own handwriting. Although he normally dictated his letters (there are hints his sight was poor—was this the “thorn…in the flesh” he speaks about in 2 Cor 12:7-10?), he sometimes added a handwritten signature as a sign of the letter’s genuineness. Here he tells us that this practice was his distinguishing mark. And although he had had words of criticisms for his readers, he concludes with a typical prayer that the loving grace of the Lord Jesus be with them all.

We could perhaps reflect today on our attitudes towards work. On the one hand, there are the ‘workaholics’, those who are compulsive workers, irrespective of the need to do what they are doing, or of the rewards it produces. There are others who work very hard simply to earn more and more, often way beyond the needs of a modestly decent standard of living. In both cases, other personal, family and social needs are neglected and the individual, as a result, can suffer. Paul clearly would not approve of this.

On the other hand, there are those who have a strong aversion to work and who will do all they can to live off others, whether that be their family, friends or the state. Paul would not approve of them either.

There are others who work hard and make significant contributions to society, but whose work cannot always be quantified in monetary or economic terms. Two obvious examples are the full-time parent or the adult caregiver of an aging relative. As well, many of those who work for churches or social service organisations serve as volunteers or agree to accept a token salary. They certainly deserve that their needs (not necessarily all their ‘wants’) be provided by the parish or diocesan community. Surely Paul would give his approval here.

So I need to look at my life and see whether, given my various resources, I make an appropriate contribution to my society:

  • Do I work too much?
  • Do I work enough?
  • Do I work as a service to others? Is that how I see the job or profession I am in?
  • Do I work only for the material reward?
  • Am I sufficiently and appropriately remunerated for the work I do?

 


Commentary on Matthew 23:27-32

We come today to the last two of the seven ‘Woes’ which Jesus throws against Pharisaism.  Again it is an attack on hypocrisy and he gives two examples:

6. …you are like whitewashed tombs… (vv 27-28)

On the one hand he compares the Pharisees to “whited sepulchres” (“whitewashed tombs” in the NRSVue translation), a phrase (like many others) that has found its way into everyday English through the King James version of the Bible. In other words, they are like the tombs that people in Palestine could often see spotlessly clean in their whitewashed stones, but which inside were full of the decaying and rotting bodies of the dead. 

One reason they were whitewashed was because a person who unwittingly stepped on a grave became ritually unclean.  Whitewashing made them more visible, especially in the dark. The Pharisees put on an external show of religious perfection down to the tiniest detail, but inside, their hearts and minds were full of pride and hatred and contempt for their fellow man.  It was epitomised in the story that Jesus told of the Pharisee and the tax collector who went to the Temple to pray.  The sanctimonious prayer of the Pharisee was:

God, I thank you that I am not like other people: thieves, rogues, adulterers, or even like this tax collector.
(Luke 18:11)

It was, of course, to some extent true, but it closed his mind to a different kind of sin altogether—his pride and imagined self-sufficiency.  As Jesus will say in another place, the greatest sin of the pharisaical is their sheer blindness, the inability to see themselves for what they really are. This, I suppose, is the most dangerous sin of the pious in any age, and yet the one least likely to be confessed and repented. And it can happen to any of us.

7. …you build the tombs of the prophets and decorate the graves of the righteous… (vv 29-32)

On the other hand, mention of tombs leads Jesus to comment on the Pharisees’ pride over the tombs they have built in memory of the prophets and other holy people. They congratulate themselves that, if they had been present, they would never have partaken in the actions which brought persecution and death to the prophets.  Yet here is Jesus, the prophet of all prophets, whom they are preparing to kill. 

In the last verse of our reading, Jesus tells them to go ahead and complete the murdering of the prophets, referring to what is going to happen to himself.  This is another classic example of the blindness of the self-righteous. The more committed we are to our Christian faith and to the behaviour that it expects, the greater the danger that we, too, can fall into the same trap and see ourselves on a higher level than others whose behaviour we deplore and perhaps even attack. 

Whole groups of such people have been appearing in recent years, people who claim to know the Church better than the Pope, who still deplore the ‘heresies’ of the Second Vatican Council, or who close themselves off into elitist groups afraid of being contaminated not only by the ‘world’, but even by other Catholics!

 

https://sacredspace.com/commentary

 

 


 

Wednesday, August 26, 2026

Ordinary Time

Opening Prayer

Father, help us to seek the values that will bring us enduring joy in this changing world.

In our desire for what you promise make us one in mind and heart.

We ask this through our Lord Jesus Christ, your Son, who lives and reigns with you and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Matthew 23: 27-32

Jesus said: 'Alas for you, scribes and Pharisees, you hypocrites! You are like whitewashed tombs that look handsome on the outside but inside are full of the bones of the dead and every kind of corruption. In just the same way, from the outside you look upright, but inside you are full of hypocrisy and lawlessness. 'Alas for you, scribes and Pharisees, you hypocrites! You build the sepulchres of the prophets and decorate the tombs of the upright, saying, "We would never have joined in shedding the blood of the prophets, had we lived in our ancestors' day." So! Your own evidence tells against you! You are the children of those who murdered the prophets! Very well then, finish off the work that your ancestors began.

Reflection

These two last ‘Alas for you ...’ which Jesus pronounced against the doctors of the law and the Pharisees of his time, take again and strengthen, the same theme of the two ‘Alas for you ...’ of the Gospel of yesterday. Jesus criticizes the lack of coherence between the word and the practice, between what is interior and what is exterior.

           Matthew 23: 27-28: The seventh, ‘Alas for you ...” against those who are like whitewashed tombs. You appear upright on the outside, but inside you are

full of hypocrisy and lawlessness”. The image of “whitewashed sepulchers” speaks for itself and needs no commentaries. Jesus condemns those who have the fictitious appearance of upright persons, but who interiorly are the total negation of what they want to appear outside.

           Matthew 23: 29-32: The eighth ‘Alas for you...’ against those who build the sepulchers of the prophets and decorate the tombs of the upright, but do not imitate them. The doctors and the Pharisees said: “We would never have joined in shedding the blood of the prophets, had we lived in our ancestors’ day”. And Jesus concludes saying: The persons who speak like this “confess that they are children of those who killed the prophets”, then they say “Our fathers”. And Jesus ends saying:” Very well then, finish off the work that your ancestors began!” In fact, at that moment they had already decided to kill Jesus. In this way they were finishing off the work of their ancestors.

Personal Questions

           Still two other expressions, ‘Alas for you...’ but two reasons for being criticized severely by Jesus. Which of these is in me?

           Which image of myself do I try to present to others? Does it correspond, in fact, to what I am before God?

Concluding Prayer

How blessed are all who fear Yahweh, who walk in his ways!

Your own labors will yield you a living, happy and prosperous will you be. (Ps 128: 1-2)

www.ocarm.org

 

26.08.2026: THỨ TƯ TUẦN XXI THƯỜNG NIÊN

 


26/08/2026

Thứ Tư tuần 21 thường niên

 

Bài Ðọc I: (Năm II) 2 Tx 3, 6-10. 16-18

“Nếu ai không muốn làm việc, thì đừng có ăn”.

Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Thêxalônica.

Anh em thân mến, nhân danh Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, chúng tôi truyền cho anh em hãy lánh xa khỏi bất cứ người anh em nào sống lười biếng, không theo truyền thống đã nhận lãnh nơi chúng tôi. Vì chưng, chính anh em biết phải noi gương chúng tôi thể nào, bởi chúng tôi đã không lười biếng lúc ở giữa anh em, cũng không ăn bám của ai, nhưng chúng tôi làm lụng khó nhọc vất vả đêm ngày, để không trở nên gánh nặng cho người nào trong anh em. Không phải chúng tôi không có quyền, nhưng là để nêu gương cho anh em, để anh em bắt chước chúng tôi. Bởi vì khi chúng tôi còn ở với anh em, chúng tôi đã truyền dạy anh em rằng: “Nếu ai không muốn làm việc, thì đừng có ăn”.

Nguyện xin Chúa bình an ban cho anh em được bình an luôn mãi trong mọi nơi. Xin Chúa ở cùng tất cả anh em. Chính tay Phaolô này viết lời chào anh em: đó là dấu riêng trong các thư tôi gửi: Tôi viết như vậy đó. Nguyện chúc ân sủng của Chúa chúng ta, là Ðức Giêsu Kitô, ở cùng tất cả anh em! Amen.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 127, 1-2. 4-5

Ðáp: Phúc thay những bạn nào tôn sợ Thiên Chúa (c. 1a).

Xướng: Phúc thay những bạn nào tôn sợ Thiên Chúa, bạn nào ăn ở theo đường lối của Người. Công quả tay bạn làm ra bạn an hưởng, bạn được hạnh phúc và sẽ gặp may.

Xướng: Nguyện xin Thiên Chúa từ Sion chúc phúc cho bạn, để bạn nhìn thấy cảnh thịnh đạt của Giêrusalem, hết mọi ngày trong đời sống của bạn, và để bạn nhìn thấy lũ cháu đàn con.

 

Alleluia: Pl 2, 15-16

Alleluia, alleluia! – Anh em hãy tích trữ lời ban sự sống, anh em hãy chiếu sáng như những vì sao ở giữa thế gian. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 23, 27-32

“Các ngươi là con cháu những kẻ đã giết các tiên tri”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Khốn cho các ngươi, hỡi những luật sĩ và biệt phái giả hình: vì các ngươi giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ tốt đẹp, nhưng bên trong đầy xương kẻ chết và mọi thứ dơ nhớp. Các ngươi cũng thế, bên ngoài, các ngươi có vẻ là người công chính, nhưng bên trong, các ngươi đầy sự giả hình và gian ác. Khốn cho các ngươi, hỡi những luật sĩ và biệt phái giả hình, các ngươi xây đắp phần mộ các tiên tri, trang hoàng mồ mả những người công chính, và các ngươi nói rằng: “Nếu chúng tôi sống thời cha ông chúng tôi, ắt chúng tôi không thông đồng với các ngài trong việc đổ máu các tiên tri”. Vì thế, các ngươi tự chứng thực các ngươi là con cháu những kẻ đã giết các tiên tri. Vậy các ngươi cứ đong cho đầy đấu của cha ông các ngươi”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về 2 Thê-xa-lô-ni-ca 3,6-10. 16-18

Hôm nay chúng ta có bài đọc cuối cùng từ thư 2 Thê-xa-lô-ni-ca—một tác phẩm ngắn chỉ gồm ba chương. Lời dạy trong thư là một lời cảnh báo nhắm vào những người không chịu làm việc và không gánh vác trách nhiệm chung trong cộng đồng.

Dường như điều này có liên quan một phần đến niềm mong đợi về sự tái lâm sắp đến của Chúa nơi các Kitô hữu thời sơ khai. Họ tin rằng Chúa Giêsu sẽ trở lại ngay khi họ còn đang sống. Theo thời gian, niềm tin này dần phai nhạt, và điều đó được phản ánh trong các sách viết sau này của Tân Ước.

Nếu ngày tận thế đã cận kề, thì việc lao lực làm việc có ích gì nữa? Thánh Phaolô (hoặc tác giả ẩn danh của thư 2 Thê-xa-lô-ni-ca) hoàn toàn không chấp nhận quan điểm đó. Chính cách sống của Phaolô được đưa ra làm gương mẫu để noi theo.

Bên cạnh vấn đề về sự Tái Lâm, ngài dành nhiều sự quan tâm cho vấn đề liên quan này hơn bất kỳ điều gì khác. Tình hình dường như đã trở nên tồi tệ hơn so với lúc viết lá thư đầu tiên gửi cho người Thê-xa-lô-ni-ca. Các Kitô hữu thậm chí còn được dặn phải tránh xa và không dính líu gì đến những kẻ không chịu làm việc. Từ ngữ Phaolô sử dụng rất mạnh mẽ, mang tính uy quyền và gợi lên sắc thái quân sự. Điều này không có nghĩa là cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ với những người vốn là anh chị em trong Chúa Kitô, mà đúng hơn là dứt khoát từ chối đồng tình với hành vi của họ. Sự lười biếng là tội lỗi và gây rối loạn, nhưng những người phạm lỗi đó vẫn là anh em. Hành vi như vậy hoàn toàn không phù hợp với những "truyền thống" đã được truyền lại cho họ.

Thay vào đó, người Thê-xa-lô-ni-ca được kêu gọi noi gương Phaolô, coi ngài là mẫu mực. Bản dịch Jerusalem Bible (Kinh Thánh Jerusalem) bình giải rằng:

Khi noi gương Phaolô, các Kitô hữu sẽ noi gương Chúa Kitô, Đấng mà chính Phaolô đang noi gương. Các Kitô hữu cũng phải noi gương Thiên Chúa và noi gương lẫn nhau. Đằng sau nếp sống cộng đoàn này là ý niệm về một khuôn mẫu giáo lý đã được tiếp nhận qua truyền thống. Những người lãnh đạo truyền đạt giáo lý cũng phải là những "tấm gương", mà đức tin và lối sống của họ đáng để người khác noi theo. (đã biên tập)

Bản dịch New International Version (NIV) đưa ra nhận xét sau:

Trình tự trong việc noi gương nơi người Kitô hữu là:

1.            Các tín hữu tại Ma-xê-đô-ni-a và A-khai-a đã noi gương người Thê-xa-lô-ni-ca, cũng như người Thê-xa-lô-ni-ca đã noi gương các hội thánh tại Giu-đê;

 2.           Người Thê-xa-lô-ni-ca đã noi gương Phao-lô, cũng như người Cô-rin-tô và tất cả các tín hữu đều phải noi gương những người lãnh đạo của mình;

3.            Phao-lô noi gương Đấng Ki-tô, và người Thê-xa-lô-ni-ca cũng vậy;

4.            Tất cả mọi người đều phải noi gương Đức Chúa Trời.

Để tránh mọi sự hiểu lầm, Phao-lô giải thích rõ ràng ý định của mình. Mỗi khi ở cùng người Thê-xa-lô-ni-ca, ông luôn làm việc để tự nuôi sống bản thân, thậm chí còn trả tiền cho những bữa ăn mà người khác mời ông. Cụm từ "ăn bánh" là một cách diễn đạt theo lối Do Thái để chỉ việc "kiếm sống". Tất nhiên, Phao-lô không nói rằng ông chưa bao giờ nhận sự tiếp đãi (thực tế, ở phần sau ông khẳng định đó là quyền của nhà truyền giáo), mà ý ông là ông không dựa vào người khác để trang trải cuộc sống thường nhật. Ông cùng các cộng sự đã làm việc vất vả, "nhọc nhằn và khó nhọc", để không trở thành gánh nặng cho bất kỳ cộng đồng nào. (Chúng ta biết từ các nguồn khác rằng Phao-lô làm nghề thợ may lều.) Họ làm như vậy không phải vì họ không có quyền mong đợi sự hỗ trợ vật chất từ ​​những người mà họ đang rao giảng, mà vì họ muốn nêu một tấm gương tốt để người Thê-xa-lô-ni-ca noi theo.

Đây là một ví dụ khác về việc Phao-lô tạm gác lại một nguyên tắc—trong trường hợp này là bổn phận của cộng đồng trong việc hỗ trợ nhà truyền giáo—để ưu tiên cho điều mà ông tin là quan trọng hơn: mỗi người đều phải góp phần gánh vác trách nhiệm trong cộng đồng. (Một ví dụ khác là việc ông kiêng ăn một số loại thực phẩm mà những người có lương tâm nhạy cảm có thể coi là "ô uế", hoặc việc ông cho Ti-mô-thê—người có mẹ là người Do Thái và cha là người ngoại—chịu phép cắt bì, mặc dù chính ông không tin rằng phép cắt bì là điều bắt buộc.)

Phao-lô thậm chí còn đặt ra quy định rằng không được cấp thức ăn cho những ai từ chối làm việc. Dường như đã có một câu tục ngữ thế tục với nội dung: "Ai không làm việc thì không được ăn". Phao-lô đã thiết lập điều này thành một quy tắc cần tuân thủ trong cộng đồng. Rõ ràng là ông không chấp nhận những kẻ ăn bám và những kẻ sống dựa dẫm vào người khác, bất kể động cơ của họ có cao đẹp đến đâu.

Bài đọc kết thúc bằng lời chúc lành cuối thư, một lời cầu xin sự bình an "mọi lúc và bằng mọi cách". Sau đó, ngài tự tay ký tên mình vào thư. Mặc dù thường đọc cho người khác chép lại thư (có những dấu hiệu cho thấy thị lực của ngài kém—liệu đây có phải là "cái dằm... nơi thân xác" mà ngài nhắc đến trong 2 Cô-rin-tô 12,7-10 không?), nhưng đôi khi ngài vẫn thêm chữ ký tay để xác nhận tính xác thực của bức thư. Ở đây, ngài cho chúng ta biết rằng thói quen này là dấu hiệu nhận biết riêng của ngài. Và mặc dù đã có những lời khiển trách dành cho độc giả, ngài vẫn kết thúc bằng một lời cầu nguyện đặc trưng: xin ân sủng đầy yêu thương của Chúa Giê-su ở cùng tất cả họ.

Hôm nay, có lẽ chúng ta nên suy ngẫm về thái độ của mình đối với công việc. Một mặt, có những người "nghiện việc"—những người làm việc một cách cưỡng chế, bất chấp việc liệu công việc đó có thực sự cần thiết hay mang lại lợi ích gì hay không. Lại có những người làm việc cật lực chỉ để kiếm ngày càng nhiều tiền, thường vượt xa mức cần thiết cho một cuộc sống đàng hoàng, giản dị. Trong cả hai trường hợp, các nhu cầu cá nhân, gia đình và xã hội khác đều bị bỏ bê, và hậu quả là chính cá nhân đó phải chịu thiệt thòi. Chắc chắn Phao-lô sẽ không tán thành điều này.

Mặt khác, có những người rất ngại làm việc và tìm mọi cách để sống dựa vào người khác, dù là gia đình, bạn bè hay nhà nước. Phao-lô cũng sẽ không tán thành những người như vậy.

Lại có những người làm việc chăm chỉ và đóng góp đáng kể cho xã hội, nhưng công việc của họ không phải lúc nào cũng có thể đong đếm bằng tiền bạc hay giá trị kinh tế. Hai ví dụ điển hình là người cha hoặc người mẹ dành toàn thời gian chăm sóc gia đình, hay người trưởng thành chăm sóc người thân đang già yếu. Ngoài ra, nhiều người làm việc cho các nhà thờ hoặc tổ chức dịch vụ xã hội thường phục vụ với tư cách tình nguyện viên hoặc chỉ nhận một khoản thù lao tượng trưng. Họ hoàn toàn xứng đáng được giáo xứ hoặc cộng đồng giáo phận chu cấp cho các nhu cầu thiết yếu (không nhất thiết là mọi "mong muốn" của họ). Chắc chắn Phao-lô sẽ tán thành điều này.

Vì vậy, tôi cần nhìn lại cuộc sống của mình và xem liệu với những nguồn lực sẵn có, tôi có đang đóng góp một cách thích hợp cho xã hội hay không:

             Tôi có đang làm việc quá nhiều không?

             Tôi có đang làm việc đủ mức cần thiết không?

             Tôi có làm việc như một sự phục vụ người khác không? Đó có phải là cách tôi nhìn nhận công việc hay nghề nghiệp hiện tại của mình không?

             Tôi có làm việc chỉ vì lợi ích vật chất không?

             Tôi có được thù lao thỏa đáng và xứng đáng cho công việc mình làm không?

 

 


Chú giải về Mát-thêu 23,27-32

Hôm nay, chúng ta đi đến hai lời "Khốn cho các ngươi" cuối cùng trong số bảy lời quở trách mà Chúa Giê-su dành cho tinh thần Pha-ri-sêu. Một lần nữa, đây là sự lên án thói đạo đức giả, và Ngài đưa ra hai ví dụ:

6. …các ngươi giống như những ngôi mộ được quét vôi trắng… (câu 27-28)

Một mặt, Ngài ví những người Pha-ri-sêu như những "ngôi mộ quét vôi trắng" (hay "mồ mả quét vôi" trong bản dịch NRSVue)—một cụm từ (giống như nhiều cụm từ khác) đã đi vào ngôn ngữ Anh thường ngày thông qua bản Kinh Thánh King James. Nói cách khác, họ giống như những ngôi mộ mà người dân Palestine thường thấy sạch sẽ tinh tươm với lớp đá quét vôi trắng bên ngoài, nhưng bên trong lại chứa đầy xác chết đang phân hủy và thối rữa.

Một lý do khiến các ngôi mộ được quét vôi trắng là vì bất kỳ ai vô tình giẫm phải mộ sẽ bị coi là ô uế theo luật lệ tôn giáo. Việc quét vôi giúp người ta dễ dàng nhận biết vị trí ngôi mộ, đặc biệt là trong bóng tối. Những người Pha-ri-sêu luôn phô trương vẻ ngoài hoàn hảo về mặt tôn giáo đến từng chi tiết nhỏ nhất, nhưng bên trong, lòng trí họ lại chứa đầy sự kiêu ngạo, lòng căm thù và thái độ khinh miệt đồng loại. Điều này được thể hiện rõ nét qua câu chuyện Chúa Giê-su kể về người Pha-ri-sêu và người thu thuế cùng lên Đền thờ cầu nguyện. Lời cầu nguyện đầy vẻ tự phụ của người Pha-ri-sêu là:

Lạy Đức Chúa Trời, con tạ ơn Ngài vì con không giống như những người khác: kẻ trộm cướp, kẻ bất chính, kẻ ngoại tình, hay thậm chí là giống như người thu thuế này. (Lu-ca 18,11)

Tất nhiên, lời nói đó có phần đúng sự thật, nhưng nó lại khiến tâm trí ông ta mù quáng trước một loại tội lỗi hoàn toàn khác—đó là sự kiêu ngạo và ảo tưởng rằng mình đã đủ tốt lành. Như Chúa Giê-su từng nói ở một chỗ khác, tội lỗi lớn nhất của những người mang tinh thần Pha-ri-sêu chính là sự mù quáng hoàn toàn, là việc không thể nhìn thấy con người thật của chính mình. Tôi cho rằng đây là tội lỗi nguy hiểm nhất đối với những người sùng đạo ở bất kỳ thời đại nào, nhưng lại là tội ít được xưng nhận và ăn năn nhất. Và điều này có thể xảy ra với bất kỳ ai trong chúng ta.

 7. …các ngươi xây lăng mộ cho các ngôn sứ và trang hoàng phần mộ của những người công chính… (các câu 29-32)

Mặt khác, việc nhắc đến các lăng mộ đã dẫn Chúa Giêsu đến chỗ nhận xét về sự kiêu ngạo của người Pharisêu đối với những ngôi mộ mà họ đã xây dựng để tưởng nhớ các ngôn sứ và những bậc thánh nhân khác. Họ tự mãn cho rằng, nếu được sống vào thời đó, họ sẽ không bao giờ nhúng tay vào những hành động gây ra sự bách hại và cái chết cho các ngôn sứ. Thế nhưng, ngay lúc này đây, chính Chúa Giêsu – Đấng ngôn sứ của mọi ngôn sứ – lại đang là người mà họ toan tính giết hại.

Trong câu cuối của đoạn Tin Mừng này, Chúa Giêsu bảo họ cứ việc hoàn tất công việc sát hại các ngôn sứ, qua đó ám chỉ đến những gì sắp xảy ra cho chính Ngài. Đây lại là một ví dụ điển hình cho sự mù quáng của những kẻ tự cho mình là công chính. Chúng ta càng gắn bó với đức tin Kitô giáo và những chuẩn mực hành xử mà đức tin ấy đòi hỏi, thì nguy cơ chúng ta sa vào cùng một cái bẫy ấy lại càng lớn; khi đó, ta tự coi mình ở đẳng cấp cao hơn những người khác – những người mà ta chê trách hành vi, thậm chí công kích gay gắt.

Những năm gần đây đã xuất hiện nhiều nhóm người như thế: những kẻ tự cho mình am hiểu Giáo hội hơn cả Đức Giáo hoàng, những người vẫn lên án các "lạc thuyết" của Công đồng Vatican II, hay những người tự khép mình vào các nhóm "tinh hoa" vì sợ bị vấy bẩn – không chỉ bởi "thế gian", mà thậm chí bởi cả những người Công giáo khác!

 

https://sacredspace.com/commentary

 

 


Suy niệm: Xét lại đời sống mình

Lời trách của Chúa Giêsu gọi các văn sĩ và những người biệt phái Pharisiêu sống giả hình như những mả tô vôi thật là rõ ràng và thức tỉnh chúng ta hãy xét lại đời sống của mình. Tục lệ của dân Do Thái Palestine thời Chúa Giêsu là sơn mồ mả bằng màu vôi trắng để cho người khác dù ở xa cũng có thể nhận ra dễ dàng và dừng lại đàng xa để khỏi bị nhiễm ô uế.

Hình ảnh cái mả tô vôi trắng làm cho mỗi người chúng ta hiểu sâu xa hơn về sự giả hình. Giả hình là một thái độ gán cho mình điều tốt mà thật ra mình không có hay không làm. Bên ngoài chúng ta chứng tỏ mình là người tuân giữ luật Chúa nhưng bên trong tâm hồn thì lại tích chứa những điều xấu xa không như là những mệnh lệnh của Chúa đòi hỏi.

Nhìn về kinh nghiệm sống của mình, chúng ta có thể cảm nghiệm được tầm mức của những lời kết án của Chúa không phải như là chuyện đã qua của thời quá khứ nhưng có liên quan đến mỗi người chúng ta hôm nay, chúng ta có che giấu những tội lỗi tật xấu của mình bằng những tấm kịch cho qua lúc. Chỉ có phương thế duy nhất để tránh những lời kết án trên của Chúa là sự thật lòng ăn năn trở lại, là khiêm tốn và can đảm bỏ đi những mặt nạ mà chúng ta quen mang từ trước đến nay. Chúng ta đừng trở thành những người chỉ có danh hiệu là Kitô mà kỳ thực là những con người xa lìa Chúa. Chúng ta đừng sống theo ảo tưởng của những lời khen tặng của kẻ khác mà tưởng mình là kẻ chi chi, nhưng hãy ý thức rõ về thân phận tội lỗi của mình và khiêm tốn xin Chúa thứ tha.

Lạy Cha,

Chúng con chúc tụng Cha, Ðấng ngự trên trời, vì đã giải thoát chúng con khỏi làm nô lệ cho tội lỗi và sự chết nhờ qua cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa Giêsu Kitô, Con Cha. Xin Cha hãy đổ tràn ân sủng tình yêu của Cha trong tâm hồn chúng con ngõ hầu chúng con biết đáp lại những ơn soi sáng của Cha một cách chân thành.

Lạy Cha, xin giải thoát chúng con khỏi sự giả hình.

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)