Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

APRIL 25, 2017 : FEAST OF SAINT MARK, EVANGELIST

Feast of Saint Mark, evangelist
Lectionary: 555

Reading 11 PT 5:5B-14
Beloved: 
Clothe yourselves with humility
in your dealings with one another, for:

God opposes the proud
but bestows favor on the humble.

So humble yourselves under the mighty hand of God,
that he may exalt you in due time.
Cast all your worries upon him because he cares for you.

Be sober and vigilant.
Your opponent the Devil is prowling around like a roaring lion
looking for someone to devour.
Resist him, steadfast in faith,
knowing that your brothers and sisters throughout the world
undergo the same sufferings.
The God of all grace
who called you to his eternal glory through Christ Jesus
will himself restore, confirm, strengthen, and establish you
after you have suffered a little.
To him be dominion forever. Amen.

I write you this briefly through Silvanus,
whom I consider a faithful brother,
exhorting you and testifying that this is the true grace of God.
Remain firm in it.
The chosen one at Babylon sends you greeting, as does Mark, my son.
Greet one another with a loving kiss.
Peace to all of you who are in Christ.

Responsorial PsalmPS 89:2-3, 6-7, 16-17
R. (2) For ever I will sing the goodness of the Lord.
or:
R. Alleluia.
The favors of the LORD I will sing forever;
through all generations my mouth shall proclaim your faithfulness.
For you have said, "My kindness is established forever";
in heaven you have confirmed your faithfulness. 
R. For ever I will sing the goodness of the Lord.
or:
R. Alleluia.
The heavens proclaim your wonders, O LORD,
and your faithfulness, in the assembly of the holy ones.
For who in the skies can rank with the LORD?
Who is like the LORD among the sons of God? 
R. For ever I will sing the goodness of the Lord.
or:
R. Alleluia.
Blessed the people who know the joyful shout;
in the light of your countenance, O LORD, they walk.
At your name they rejoice all the day,
and through your justice they are exalted.
R. For ever I will sing the goodness of the Lord.
or:
R. Alleluia.

R. Alleluia, alleluia.
We proclaim Christ crucified:
he is the power of God and the wisdom of God.
R. Alleluia, alleluia.

Jesus appeared to the Eleven and said to them:
"Go into the whole world
and proclaim the Gospel to every creature.
Whoever believes and is baptized will be saved;
whoever does not believe will be condemned.
These signs will accompany those who believe:
in my name they will drive out demons,
they will speak new languages.
They will pick up serpents with their hands,
and if they drink any deadly thing, it will not harm them.
They will lay hands on the sick, and they will recover."

Then the Lord Jesus, after he spoke to them,
was taken up into heaven
and took his seat at the right hand of God.
But they went forth and preached everywhere,
while the Lord worked with them
and confirmed the word through accompanying signs.



Meditation: "Go and preach the Gospel to the whole creation"
In many churches in the East and West, Mark the Evangelist is honored today. Each of the four Gospel accounts gives us a portrait of Jesus, his life, teaching, mission, and his death and resurrection. Each is different in style, length, and emphasis. But they all have a common thread and purpose - the proclamation of the good news of Jesus Christ, the Savior of the world. Among the four Gospels, Mark's account is unique in many ways. It is the shortest account and seems to be the earliest. Mark the Evangelist was an associate of the apostle Peter and likely wrote his Gospel in Rome where Peter was based. Mark wrote it in Greek. It was likely written for Gentile (non-Jewish) readers in general, and for the Christians at Rome in particular. 
It is significant that Mark, as well as Luke, was chosen by the Holy Spirit to write the Gospel account even though he wasn't one of the twelve apostles. Augustine of Hippo, explains: "The Holy Spirit willed to choose for the writing of the Gospel two [Mark and Luke] who were not even from those who made up the Twelve [Apostles], so that it might not be thought that the grace of evangelization had come only to the apostles and that in them the fountain of grace had dried up" (Sermon 239.1).
All must hear the Gospel of Jesus Christ until he comes again
Mark ends his Gospel account with Jesus' last appearance to the apostles before his ascension into heaven. Jesus' departure and ascension was both an end and a beginning for his disciples. While it was the end of Jesus' physical presence with his beloved disciples, it marked the beginning of Jesus' presence with them in a new way. Jesus promised that he would be with them always to the end of time. Now as the glorified and risen Lord and Savior, ascended to the right hand of the Father in heaven, Jesus promised to send them the Holy Spirit who would anoint them with power on the Feast of Pentecost, just as Jesus was anointed for his ministry at the River Jordan. When the Lord Jesus departed physically from the apostles, they were not left in sorrow or grief. Instead, they were filled with joy and with great anticipation for the coming of the Holy Spirit.
Jesus' last words to his apostles point to his saving mission and to their mission to be witnesses of his atoning death for sin and his glorious resurrection to new life for all who will believe in Jesus, God's beloved Son. Their task is to proclaim the good news of salvation, not only to the people of Israel, but to all the nations. God's love and gift of salvation is not just for a few, or for a nation, but it is for the whole world - for all who will accept it. The Gospel is the power of God, the power to forgive sins, to heal, to deliver from evil and oppression, and to restore life. Do you believe in the power of the Gospel?
Christ calls every believer to be his ambassador of Good News (the Gospel message)
This is the great commission which the risen Christ gives to the whole church - the people of God. All believers have been given a share in this task - to be heralds of the good news (the Gospel message) and ambassadors for Jesus Christ, the only savior of the world. We have not been left alone in this task, for the risen Lord works in and through us by the power of his Holy Spirit. Today we witness a new Pentecost as the Lord pours out his Holy Spirit upon his people to renew and strengthen the body of Christ and to equip it for effective ministry and mission world-wide. Do you witness to others the joy of the Gospel and the hope of the resurrection?
“Lord Jesus, through the gift of your Holy Spirit, you fill us with an indomitable spirit of praise and joy which no earthly trial can subdue. Fill me with your resurrection joy and help me to live a life of praise and thanksgiving for your glory. May I witness to those around me the joy of the Gospel and the reality of your victory over the grave and gift of everlasting life.”
A Daily Quote for Easter seasonThe Gospel proclaimed to all creation, by Augustine of Hippo, 354-430 A.D.
"The command to the apostles to be witnesses to him in Jerusalem, Judea, Samaria, and even to the uttermost parts of the earth (Acts 1:8) was not addressed exclusively to those to whom it was immediately spoken. They alone would not be the only ones who would carry such an enormous task to completion. Similarly he seems to be speaking to the apostles very personally when he says: 'Behold I am with you even to the end of the world' (Matthew 28:20), yet who does not know that he made this promise to the universal church which will last from now even to the consummation of the world by successive births and deaths?" (excerpt from LETTER 199,TO HESYCHIUS 49)

FEAST OF SAINT MARK, EVANGELIST
TUESDAY, APRIL 25, MARK 16:15-20

(1 Peter 5:5b-14; Psalm 89)

KEY VERSE: "Go into the whole world and proclaim the gospel to every creature" (v 15).
TO KNOW: Mark wrote what is believed to be the first Gospel, thought to be written from Rome during the persecution by Nero shortly before the destruction of Jerusalem (70 CE). Mark wrote to Gentile Christians to encourage them to endure their sufferings, and urged them to continue to proclaim the Gospel of Jesus Christ. It is believed that Mark's gospel originally ended at Mk 16:8 with the women fleeing the empty tomb in fear. But Mark's purpose in writing was complete; Jesus was raised from the dead just as he told his followers. Mark wanted to challenge his readers to preach the gospel courageously. The concluding verses (9-20) were a later summary of other events and were not in any of the early manuscripts. This "longer ending" is a picture of the tasks committed to the Church by Jesus Christ. First, the Church has a task to preach the good news of Jesus. Next, the Church has a task to bring health to the body and soul. Finally, the Church will never be left on its own to do its work. Christ works with it and in it and through it. And so the gospel ends with the message that the Christian life is filled with the power of Christ who was crucified and rose again.
TO LOVE: Risen Lord, help me to proclaim your good news everywhere I go.
TO SERVE: Is my life a "gospel" that others can read?



Tuesday 25 April 2017

Anzac Day.
Isaiah 9:1-6 / Wisdom 3:1-9. Psalms 71(72):2-4, 7-8, 12-13, 17. Ephesians 2:13-18 / 1 Corinthians 1:18-25. John 12:23-28 / John 14:23-29.
Justice shall flourish in his time and fullness of peace for ever — Psalms 71(72):2-4, 7-8, 12-13, 17.
God’s weakness is stronger than human strength.
In his novel, The Great World, David Malouf writes about two ex-servicemen, Digger and his city mate. Their wives noticed that when occasionally they met, the visits would be long. Sometimes fishing together, conversation was sparse. They were POWs together on the Burma railroad: mud, sickness, starvation, often no boats, and sharp rocks.
Digger, drowning in mud, had lost hope. The city mate, at great risk, pulled him out, and carried him to a murky creek infested with blood-sucking fish. He cleaned away the mud from Digger’s gangrenous foot and the fish did the rest. His friend was saved. In Corinthians, we hear that, for the believer, there is strength beyond any person’s ability, and this comes from the power and wisdom of the Cross of Christ. Lord, be this power and strength to all those we remember this day.


ST. MARK, THE EVANGELIST

St. Mark, the Evangelist, is the author of the second Gospel and the patron saint of notaries. He wrote the Gospel in Greek for the Gentile converts to Christianity. Tradition says the Romans asked St. Mark to record the teachings of St. Peter about Jesus.
St. Mark is also said to have traveled with St. Paul and St. Barnabas, who was Mark's cousin, on their missionary journey through Cyprus. Mark is said to have founded the Church in Alexandria.
St. Mark is sometimes called John Mark in the New Testament. Both he and his mother, Mary, were highly esteemed in the early Church, and his mother's house in Jerusalem served as a meeting place for Christians.



DIVINA LECTIO: ST. MARK, EVANGELIST - MK 16,15-20
Lectio Divina: 
 Tuesday, April 25, 2017
Easter Time


1) Opening prayer
Lord our God,
there is much in us that obscures your word
and keeps us from being truly your Church.We pray you today:
Call us, as once you called Mark,
to speak and live your word.
Inspire us through your Spirit
and teach us to live in the hope
that your kingdom will come
and remain among us
through Jesus Christ, our Lord,
now and for ever.

2) Gospel Reading - Mark 16,15-20
Jesus said to the Eleven, 'Go out to the whole world; proclaim the gospel to all creation.
Whoever believes and is baptised will be saved; whoever does not believe will be condemned. These are the signs that will be associated with believers: in my name they will cast out devils; they will have the gift of tongues; they will pick up snakes in their hands and be unharmed should they drink deadly poison; they will lay their hands on the sick, who will recover.' And so the Lord Jesus, after he had spoken to them, was taken up into heaven; there at the right hand of God he took his place, while they, going out, preached everywhere, the Lord working with them and confirming the word by the signs that accompanied it.

3) Reflection
• Today’s Gospel forms part of the appendix of the Gospel of Mark (Mk 16, 9-20) which presents the list of some apparitions of Jesus: to Magdalene (Mk 16, 9-11), to the two disciples who were walking out in the country (Mk 16, 12-13) and to the twelve apostles (Mk 16, 14-18). This last apparition together with the description of the Ascension into Heaven (Mk 16, 19-20) forms the Gospel for today.
• Mark 16, 14: The signs which accompany the announcement of the Good News. Jesus appears to the eleven disciples and reproaches them for not believing the persons who had seen him resurrected. They did not believe Mary Magdalene (Mk 16, 11), neither the two disciples on the road out in the country (Mk 16, 13). Several times, Mark refers to the resistance of the disciples in believing the witness of those who experienced the Resurrection of Jesus. Why does Mark insist so much on the lack of faith of the disciples? Probably, to teach two things: First, that faith in Jesus goes through faith in persons who give witness. Second, that no one should be discouraged when there is incredulity in the heart. Even the eleven disciples doubted!
• Mark 16, 15-18: The mission to announce the Good News to the whole world. After having criticized the lack of faith of the disciples, Jesus confers the mission to them: “Go out to the whole world, proclaim the Gospel to all creation. Whoever believes and is baptized will be saved; whoever does not believe will be condemned”. To those who had the courage to believe in the Good News and who are baptized, Jesus promises the following signs: they will cast out devils, they will have the gift of tongues, they will pick up snakes in their hands and be unharmed if they drink deadly poison, they will lay their hands on the sick who will recover. This happens even today:
- to cast out devils: it is to fight against the force of evil which destroys life. The life of many persons improves because they entered into the community and have begun to live the Good News of the presence of God in their life.
- to speak new tongues: it means to begin to communicate with others in a new way. Sometimes we meet a person whom we have never seen before, but it seems to us that we have known her for some time. This happens because we speak the same language, the language of love.
- deadly poison will not harm them: there are many things that poison life together, community There is much gossiping which destroys the relationship between persons. The one who lives in the presence of God does not pay attention to these things and is able not to be disturbed by this terrible poison.
- they cure the sick. Wherever there is a clearer and livelier conscience of God’s presence, there is also a special care given to the excluded and marginalized persons, especially the sick. What can help the cure is that the person feels accepted and loved.
• Mark 16, 19-20: Through the community Jesus continues his mission. Jesus himself who lives in Palestine, and accepts the poor of his time, revealing the love of the Father to them, and this same Jesus continues to be alive in our midst, in our community. Through us, he wants to continue his mission to reveal the Good News of God’s love to the poor. Even up to this time the resurrection takes place. And it impels us to sing: “Who will separate us from the love of Christ, who will separate us?” No power of this world is capable to neutralize the force that comes from faith in the Resurrection (Rm 8, 35-39). A community which wants to be a witness of the Resurrection should be a sign of life, should struggle against the forces of death, in such a way that the world may be a favourable place for life, where to believe that another world is possible. Above all, in Latin America, where the life of people is in danger because of the system of death which has been imposed, the communities should be a living proof of the hope which overcomes the world, without fear of being happy!

4) Personal questions
• How do theses signs of God’s presence take place in my life?
• Today, which are the signs of the presence of Jesus in our midst that convince persons the most?

5) Concluding Prayer
I shall sing the faithful love of Yahweh for ever,
from age to age my lips shall declare your constancy,
for you have said: love is built to last for ever,
you have fixed your constancy firm in the heavens. (Ps 89,1-2)


25-04-2017 : THỨ BA - TUẦN II PHỤC SINH - THÁNH MÁC-CÔ, TÁC GIẢ SÁCH TIN MỪNG - LỄ KÍNH

25/04/2017
Thứ Ba tuần 2 Phục Sinh
THÁNH MÁCCÔ, TÁC GIẢ SÁCH TIN MỪNG.
Lễ kính

* Thánh Marcô là cháu của thánh Barnaba. Người đã đi theo thánh tông đồ Phaolô trong hành trình truyền giáo lần thứ nhất, và theo đến tận Rôma.
Người cũng là môn đệ của thánh Phêrô và là thông ngôn của thánh Phêrô, đã soạn lời giảng của thánh Phêrô thành sách Tin Mừng. Truyền thống cho rằng người đã sáng lập giáo đoàn Alexandria.

Bài Ðọc I: 1 Pr 5, 5b-14
"Marcô, con tôi, gửi lời chào anh em".
Trích thư thứ nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.
Anh em thân mến, tất cả anh em hãy mặc lấy đức khiêm nhường để đối xử với nhau, vì Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu căng và ban ơn cho người khiêm nhường. Vậy anh em hãy hạ mình dưới bàn tay uy quyền của Thiên Chúa, để Người nhắc anh em lên trong thời giờ Người thăm viếng. Anh em hãy trút bỏ cho Người mọi điều lo lắng của anh em, bởi vì chính Người chăm sóc anh em.
Anh em hãy ăn ở tiết độ và hãy tỉnh thức, vì kẻ thù anh em là ma quỷ, như sư tử gầm thét, nó rình mò chung quanh, tìm kiếm một ai để nuốt. Anh em hãy vững vàng trong đức tin mà chống lại nó, vì biết rằng hết mọi người anh em khác trong thế gian đều phải chịu cùng một sự đau khổ đó. Nhưng Thiên Chúa nguồn mạch mọi ân sủng, Ðấng đã kêu gọi anh em tham dự vinh quang đời đời của Người trong Ðức Giêsu Kitô, chính Người sẽ làm cho anh em là những người chịu đau khổ ít lâu, được hoàn thiện, vững vàng và kiên cố. Nguyện Người được vinh quang và uy quyền đến muôn đời. Amen.
Nhờ Silvanô, người anh em trung tín, tôi cam đoan như thế, tôi viết vắn tắt thư này cho anh em, để khuyên nhủ và chứng thực rằng đó là ơn đích thực của Thiên Chúa, và anh em đang tận hưởng. Hội thánh được tuyển chọn ở Babylon và Marcô, con tôi, gởi lời chào anh em. Anh em hãy chào nhau trong cái hôn thánh thiện.
Nguyện (chúc) ơn Chúa ở cùng tất cả anh em, những người ở trong Ðức Giêsu Kitô. Amen.
Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 88, 2-3. 6-7. 16-17
Ðáp: Lạy Chúa, con sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời (c. 2a).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: 1) Con sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời. Qua mọi thế hệ, miệng con loan truyền lòng trung thành Chúa. Vì Ngài đã phán: "Tình thương của Ta đứng vững muôn đời"; trên cõi trời cao, Ngài thiết lập lòng trung tín. - Ðáp.
2) Lạy Chúa, trời xanh ca tụng những kỳ công của Chúa, và lòng trung thành Chúa trong công hội thánh nhân. Vì trên cõi nước mây, ai bằng được Chúa, trong các con Thiên Chúa, ai giống như Ngài? - Ðáp.
3) Phúc thay dân tộc biết hân hoan, lạy Chúa, họ tiến thân trong ánh sáng nhan Ngài. Họ luôn luôn mừng rỡ vì danh Chúa, và tự hào vì đức công minh Ngài. - Ðáp.

Alleluia: 1 Cr 1, 23. 24
Alleluia, alleluia! - Chúng tôi rao giảng Ðức Kitô chịu đóng đinh, Ngài là quyền năng và khôn ngoan của Thiên Chúa. - Alleluia.

Phúc Âm: Mc 16, 15-20
"Các con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng".
Bài kết thúc Phúc Âm theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu hiện ra với mười một môn đệ và phán: "Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin mừng cho mọi tạo vật. Ai tin và chịu phép rửa, thì sẽ được cứu độ; ai không tin, sẽ bị luận phạt. Và đây là những phép lạ đi theo những người đã tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ quỷ, nói các thứ tiếng mới lạ, cầm rắn trong tay, và nếu uống phải chất độc, thì cũng không bị hại; họ đặt tay trên những người bệnh, và bệnh nhân sẽ được lành mạnh".
Vậy sau khi nói với các môn đệ, Chúa Giêsu lên trời, và ngự bên hữu Thiên Chúa. Phần các ông, các ông đi rao giảng khắp mọi nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và củng cố lời giảng dạy bằng những phép lạ kèm theo.
Ðó là lời Chúa.


SUY NIÊM : Thánh Sử Marcô
Người ta không chắc chắn Mác-cô là tác giả sách Tin Mừng thứ hai, nhưng người ta rất đồng ý về đời sống của Ngài là một phần tử thực hiện lệnh truyền đi rao giảng Tin Mừng của Đức Giê-su Ki-tô cho mọi dân tộc không phân biệt ranh giới không gian và thời gian. Sách Công Vụ Tông Đồ (13, 13, 15, 38) đã cho chúng ta thấy Mác-cô còn trẻ người non dạ, vì Thánh Phaolô đã thất vọng từ chối không nhận  Mác-cô trong cuộc hành trình truyền giáo lần thứ hai của Ngài. Tuy nhiên khi trở về Giê-ru-sa-lem quê nhà cha mẹ, Mác-cô đã có nhiều điểm tốt phụng vụ cộng đồng Ki-tô hữu tiên khởi. (Cv. 12,12). Rồi Ngài đi với cậu mình là Bêrnabê đi truyền giáo ở đảo Síp.(Chypre), sau đó đến Rôma nhập đoàn với Thánh Phaolô đang bị tù, và Ngài đã giúp Thánh Phêrô như là một thông dịch viên, có lẽ nhờ công việc này, đã xuất bản cuốn Tin Mừng Mác-cô, rất tượng hình, rất gần kinh nghiệm của Phêrô sống với Đức Giê-su; người ta còn nói Ngài còn là Giám Mục tiên khởi Hội Thánh ở Alexandria, và sau cùng ở Venise, nên Tin Mừng của Ngài có biểu tượng nổi tiếng là con sư tử.
Chúng ta hãy trở lại Tin Mừng của Ngài. Người ta tin tác phẩm Tin Mừng là của Ngài đã để lại một tâm sự trong đoạn 14, 51-52  kể lại: “Trong khi đó có một cậu thanh niên đi theo Người, mình khoác vỏn vẹn chỉ một tấm vải gai. Họ túm lấy anh. Anh liền trút tấm vải lại, bỏ chạy trần truồng”. Đây cũng là dấu chỉ sự sống lại trong những người được sai đi rao giảng Tin Mừng và cũng đủ trả lời khá rõ ràng về tác giả Tin Mừng là của Thánh Mác-cô, một Tin Mừng có một có một sức mạnh rất cụ thể sống động chống lại sức mạnh của quỉ dữ muốn làm hại Đức Giê-su. Ngày nay người ta khá coi thường một thứ Tin Mừng có nhiều phép lạ, nó lôi kéo chú ý về những kỳ lạ hơn về sứ điệp thứ tha và giải tháot của Tin Mừng; may thay bản văn vẫn ưu tiên dành cho lời Chúa. Hãy suy nghĩ đến sức mạnh tâm hồn của các vị truyền giáo, đến những ân huệ các Ngài đã mang đến cho một thế giới trong lầm than được nghe loan báo về Đấng Cứu Thế đã toàn thắng, đã đoạt được vinh quang của ngai tòa Thiên Chúa. Như Mác-cô, khiêm tốn nhưng hăng say, chính Ngài đã tiếp tục theo chân những người nghèo khó nói những lời định mệnh cho đến tận thế để nối đất của chúng ta với trời.
L.P


Lời Chúa Mỗi Ngày
Lễ Thánh Marcô Thánh Sử (Ngày 25 tháng 4)
Bài đọc: 1 Pet 5:5b-14; Mk 16:15-20.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Trung thành với sứ vụ rao giảng Tin Mừng.

Theo truyền thống, Marcô Thánh Ký được đồng nhất với John Mark (Acts 12:12, 25; 15:37; Col 4:10; 2 Tim 4:11; Phi 24). Thánh Phêrô trong bài đọc I hôm nay gọi Marcô là “con của ngài” (1 Pet 5:13). Marcô là anh em họ (anepsios) của Barnabas (Col 4:10), là con của bà Mary. Bà này là bạn với thánh Phêrô, sống tại Jerusalem (Acts 21:12), và là một thành phần quan trọng của giáo hội sơ khai tại Jerusalem. Chính tại nhà Bà mà thánh Phêrô đến, sau khi được sứ thần của Thiên Chúa giải thoát khỏi ngục tù (Acts 12:12-13).
Khi nạn đói xảy ra vào năm 45-46 AD, Barnabas và Phaolô sau khi đã hoàn thành sứ vụ tại Jerusalem, họ mang Marcô đi với họ trong hành trình trở về Antioch (Acts 12:25). Không lâu sau đó, khi bắt đầu hành trình truyền giáo thứ nhất, họ đem Marcô theo như một trợ tá (hupereten, Acts 13:5). Theo văn mạch ám chỉ, Marcô có thể đã giúp hai ông ngay cả trong việc rao giảng Tin Mừng. Khi hai ông tiếp tục cuộc hành trình từ Perga tiến vào trong vùng trung tâm của Asia Minor, Marcô bỏ hai ông và trở về Jerusalem (Acts 13:13). Tại sao Marcô trở lại Jerusalem, không ai biết rõ lý do; nhưng có thể Marcô sợ khổ cực (Acts 15:38). Phaolô không quên biến cố này, nên ông từ chối cho Marcô đi theo trong hành trình truyền giáo thứ hai. Sự từ chối này dẫn tới việc phân ly giữa Phaolô và Barnabas, Phaolô tiếp tục cuộc hành trình, Barnabas và Marcô xuống thuyền tới đảo Cyprus (Acts 15:37-40). Sau biến cố này (khoảng 49-50 AD), chúng ta mất dấu Marcô trong CVTĐ, cho tới khi Marcô xuất hiện khoảng 10 năm sau như một bạn đồng hành của Phaolô, và đi theo Phêrô tại Rôma.
Theo cuốn Lịch Sử Giáo Hội của Eusebius (III,39), viết khoảng năm 130 AD, đặt căn bản trên thế giá của một kỳ mục, Marcô là “người thông dịch” (hermeneutes) của Phêrô, và đã viết cách chính xác, mặc dù không theo niên lịch, giáo huấn của Phêrô. Nhiều người giả sử chàng thanh niên ở trần trốn chạy từ vườn Gethsemane là Marcô (Mk 14:51). Điều này có thể vì nhà mẹ của Marcô nằm trong Jerusalem và là nơi các môn đệ hay lui tới. Ngày chết của Marcô không chắc chắn, thánh Jerome cho là năm thứ tám của triều đại Nero (62-63 AD). Thánh Marcô là quan thầy của Alexandria, Ai-cập; và là quan thầy của thành phố Venice, nước Ý.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:
1/ Bài đọc I: Hội-thánh ở Babylon, và Marcô, con tôi, gửi lời chào anh em.
1.1/ Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường.
Trình thuật hôm nay là phần khuyên nhủ và kết thúc Thư I của thánh Phêrô. Ngài tóm tắt những điều cần khuyên nhủ quan trọng tới các tín hữu.
(1) Hãy tự khiêm tự hạ dưới bàn tay uy quyền của Thiên Chúa, để Người cất nhắc anh em khi đến thời Người đã định: Đây là đức tính quan trọng hàng đầu người tín hữu cần luyện tập; nếu không có đức tính này, họ sẽ dễ dàng rơi vào bẫy giăng của ma quỉ và sa ngã như ông Adam và bà Eva trong Vườn Địa Đàng
(2) Mọi âu lo, hãy trút cả cho Người, vì Người chăm sóc anh em: Lo lắng làm con người bất an và nghi ngờ tình thương của Thiên Chúa. Để diệt lo lắng, con người cần tin tưởng nơi sự quan phòng của Thiên Chúa, chẳng lẽ Ngài bỏ rơi con cái trông đợi nơi tình thương của Ngài!
(3) Hãy sống tiết độ và tỉnh thức, vì ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé: Tin tưởng nơi sự quan phòng của Thiên Chúa không có nghĩa con người không cần phải làm chi cả. Thánh Phêrô khuyên con người hãy tập luyện để biết sống tiết độ. Nói cách khác, con người cần tập luyện nhân đức mới có thể thắng vượt các chước cám dỗ của ba thù.
(4) Hãy đứng vững trong đức tin mà chống cự, vì biết rằng toàn thể anh em trên trần gian đều trải qua cùng một loại thống khổ như thế: Đức tin cần được thử thách bằng những gian khổ, ai cũng phải trải qua tiến trình rèn luyện để vượt qua những gian khổ. Người chiến thắng là người kiên vững trong đức tin cho dù phải gian nan, đau khổ, ngay cả phải chấp nhận cái chết.
1.2/ Phần thưởng của các tín hữu là cuộc sống mai sau: Các Kitô hữu phải chịu đau khổ để thử luyện đức tin trước khi được lãnh nhận vinh quang: “Thiên Chúa là nguồn mọi ân sủng, cũng là Đấng đã kêu gọi anh em vào vinh quang đời đời của Người trong Đức Kitô. Phần anh em là những kẻ phải chịu khổ ít lâu, chính Thiên Chúa sẽ cho anh em được nên hoàn thiện, vững vàng, mạnh mẽ và kiên cường.”
Ân sủng của Thiên Chúa đủ cho các tín hữu: Khi phải chịu thử thách nặng nề, thay vì kêu trách Thiên Chúa và tha nhân, các tín hữu cần chạy đến với Thiên Chúa để xin gia tăng ơn thánh, hầu có thể đứng vững trong đức tin. Thánh Phêrô, cũng như thánh Phaolô, tin chắc ơn thánh của Thiên Chúa ban đủ sức giúp các tín hữu vượt qua mọi trở ngại trong cuộc đời: “Tôi viết ít lời để khuyên nhủ anh em và làm chứng rằng đó thật là ân sủng của Thiên Chúa: anh em hãy sống vững vàng trong ân sủng đó.”
2/ Phúc Âm: Chúa Giêsu trao sứ vụ rao giảng Tin Mừng cho các môn đệ.
2.1/ Trao sứ vụ rao giảng Tin Mừng: Người nói với các ông: "Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án." Khi Chúa Giêsu phục sinh và lên trời, Ngài đã hoàn tất sứ vụ mang lại ơn cứu độ cho con người. Giờ đây Ngài trao sứ vụ loan báo Tin Mừng cho các môn đệ, để các ông mang ơn cứu độ này cho mọi người sống trên trần thế. Để được hưởng ơn cứu độ, con người cần tin vào Đức Kitô và chịu Phép Rửa.
2.2/ Ban uy quyền cho các môn đệ để khán giả tin vào lời các ông rao giảng: Chúa hứa với các nhà rao giảng: "Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ:
(1) Khai trừ quỷ: Phaolô truyền cho quỉ xuất khỏi người đầy tớ tại Philippi (Acts 16:18)
(2) Nói được những tiếng mới lạ: Các Tông-đồ nói tiếng của thổ dân trong ngày Lễ Ngũ Tuần (Acts 2:1-11)
(3) Tránh được nguy hiểm: "Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao."
(4) Chữa lành: "Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ." Điều này đã được làm bởi Phêrô, Phaolô, và rất nhiều môn đệ.
"Nói xong, Chúa Giêsu được đưa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa. Còn các Tông Đồ ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng."

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:
- Trung thành theo Chúa đến cùng không phải là điều dễ dàng vì chúng ta phải đương đầu với ba kẻ thù nặng ký là ma quỉ, thế gian và xác thịt.
- Để có thể vượt qua các thử thách, con người cần tập luyện nhân đức và cầu nguyện xin Thiên Chúa ban ơn thánh. Chúng ta phải trỗi dậy sau mỗi lần bị ngã và tiếp tục tiến bước. Ngoài ra, chúng ta cũng phải giúp nhau để trung thành trong ơn gọi của mình.
Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP

25/04/17     TH BA TUN 2 PS
Th. Mác-cô, tác giả sách Tin Mừng Mc 16,15-20

CÓ CHÚA SONG HÀNH

“Còn các Tông Đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông.” (Mc 16,20)

Suy niệm: Trong cuộc Khổ nạn, lúc Đức Giêsu bị bắt trong vườn Ghết-sê-ma-ni, chỉ có thánh Mác-cô kể lại chi tiết sau đây: “có một cậu thanh niên đi theo Người, mình khoác vỏn vẹn một tấm vải gai. Họ túm lấy anh. Anh liền trút tấm vải lại, bỏ chạy trần truồng” (14,51-52). Các nhà chú giải cho rằng tác giả nói về chính mình. Chàng thanh niên ấy sau này là môn đệ của thánh Phê-rô, cũng như là bạn đồng hành truyền giáo của Thánh Phao-lô và Ba-na-ba. Cảnh tượng Vườn Dầu đêm ấy đã để lại một ấn tượng sâu đậm trong cuộc đời Mác-cô, để rồi từ một người nhát sợ, ông trở thành người rao giảng Chúa Giê-su Phục Sinh, đặc biệt qua việc viết cuốn Tin Mừng thứ hai. Thánh nhân được đặt làm giám mục Alexandria bên Ai Cập và chịu tử đạo tại đây.

Mời bạn: Chúa Giê-su Phục Sinh vẫn đang hiện diện và hoạt động hằng ngày trong cuộc sống chúng ta, nhất là nơi những ai mở lòng đón nhận sứ điệp của Ngài. Phải chăng, bạn và tôi cần trút bỏ “tấm áo choàng” nhát đảm, thiếu niềm tin, hy vọng, yêu mến hay một thói quen không tốt, để bước đi trên con đường Khổ Nạn và Phục Sinh của Thầy Giê-su, của Thần Khí và Sự Thật?

Sống Lời Chúa: Mỗi ngày tôi dành ít phút tĩnh lặng, cầu nguyện với Chúa, nhớ lại và cảm nghiệm sự hiện diện của Chúa trong đời mình.

Cầu nguyện: “Lạy Chúa, Chúa đã ban cho Thánh Mác-cô vinh dự rao giảng và ghi chép Tin Mừng. Xin cho chúng con được hiểu thấu những lời thánh nhân giảng dạy để trung thành bước theo Chúa Kitô.” Amen.
(Lời nguyện nhập lễ, lễ thánh Mác-cô)
(5 phút lời Chúa)

Loan báo Tin Mng (25.4.2017 – Th ba: Thánh Marcô, Tác gi sách Tin Mng)
Marcô đã k chuyn v Giêsu bng ngòi bút, viết trên giy da hay giy cói. Chúng ta có nhiu phương tin nhanh hơn, rng hơn, đ k chuyn v Giêsu.


Suy nim:
Hôm nay Giáo Hội mừng lễ thánh Marcô, tác giả sách Tin Mừng.
Ngài thường được coi là người viết cuốn sách Tin Mừng đầu tiên.
Ngài đã thu tập những tài liệu có trước, rồi sắp xếp lại thành một câu chuyện.
Marcô muốn kể một câu chuyện lý thú về Đức Giêsu.
Dù khả năng viết tiếng Hy lạp của ngài không thuộc loại giỏi,
nhưng bù lại, ngài là một nhà kể chuyện có tài.
Ngài cho chúng ta một khuôn mặt Đức Giêsu rất sống động và rất người.
Đức Giêsu ấy biết giận dữ, biết xao xuyến, biết ngạc nhiên như người khác.
Marcô đã cầm bút viết tác phẩm của mình về Thầy Giêsu
trong một giai đoạn đen tối của Giáo hội sơ khai.
Vào năm 64, bạo chúa Nêrô đốt thành Rôma và đổ tội cho các kitô hữu.
Cuộc bách hại dữ dội bắt đầu tại Rôma.
Vậy mà tại nơi ấy, giữa thời điểm căng thẳng ấy, Marcô viết sách Tin Mừng
dành cho những kitô hữu không phải là người Do Thái.
“Khởi đầu Tin Mừng Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa” (Mc 1,1):
Marcô đã bắt đầu tác phẩm của mình như thế.
Sách này thật là Tin Mừng nâng đỡ các tín hữu bị chao đảo bởi bách hại.
Đức Giêsu vác thánh giá mời gọi người ta trung tín bước theo Ngài.
Ngài đã chết nhưng hẹn gặp lại các môn đệ ở Galilê sau khi Ngài phục sinh.
Bài Tin Mừng hôm nay, tuy không phải do thánh Marcô soạn thảo,
nhưng lại hợp với ngày lễ mừng thánh nhân.
Đấng sống lại kêu gọi nhóm Mười Một đi khắp thế giới để rao giảng Tin Mừng.
Đó là Tin Mừng về Đức Giêsu bị đóng đinh nhưng nay được phục sinh,
được đưa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa (c. 19).
Các tông đồ đã vâng lời, đi rao giảng khắp nơi.
Chúa lên trời nhưng Ngài vẫn cùng làm việc với họ như xưa.
Ngài giúp họ có khả năng trừ quỷ, chữa bệnh, nói những thứ tiếng mới.
Ngài bảo vệ họ khỏi những hiểm nguy do rắn rít hay thuốc độc (cc.17-18).
Giáo Hội hôm nay cần nhiều kitô hữu say mê rao giảng Tin Mừng.
Trên quê hương vẫn còn nhiều nơi vắng tiếng chuông nhà thờ buổi sáng.
Marcô đã kể chuyện về Giêsu bằng ngòi bút, viết trên giấy da hay giấy cói.
Chúng ta có nhiều phương tiện nhanh hơn, rộng hơn, để kể chuyện về Giêsu.
Làm sao để Giêsu đến gặp con người qua internet, sách báo, phim ảnh…?
Làm sao để cuộc đời chúng ta trở thành một cuốn sách Tin Mừng
để ai đọc cũng gặp được Giêsu?
Cầu nguyn:

Lạy Cha,
Cha muốn cho mọi người được cứu độ
và nhận biết chân lý,
chân lý mà Cha đã bày tỏ nơi Đức Giêsu, Con Cha.

Xin Cha nhìn đến hàng tỉ người
chưa nhận biết Đức Giêsu,
họ cũng là những người đã được cứu chuộc.

Xin Cha thôi thúc nơi chúng con
khát vọng truyền giáo,
khát vọng muốn chia sẻ niềm tin và hạnh phúc,
niềm vui và bình an của mình cho tha nhân,
và khát vọng muốn giới thiệu Đức Giêsu cho thế giới.

Chúng con thấy mình nhỏ bé và bất lực
trước sứ mạng đi đến tận cùng trái đất
để loan báo Tin Mừng.
Chúng con chỉ xin đến
với những người bạn gần bên,
giúp họ quen biết Đức Giêsu và tin vào Ngài,
qua đời sống yêu thương cụ thể của chúng con.

Chúng con cũng cầu nguyện
cho tất cả những ai đang xả thân lo việc truyền giáo.

Xin Cha cho những cố gắng của chúng con
sinh nhiều hoa trái. Amen.

Lm Antôn Nguyn Cao Siêu, SJ

Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
25 THÁNG TƯ
Phục Sinh Trong Hiện Tại
Đức Kitô đã sống lại từ cõi chết tại một thời điểm nhất định trong thời gian. Tuy nhiên, Người vẫn đang đợi chờ sự Phục Sinh của Người tác động biến đổi mọi người. Người vẫn đang đột phá vào cuộc sống của mỗi cá nhân và vào lịch sử của mọi dân tộc. Nhưng tác động chuyển hóa của cuộc Phục Sinh đối với xã hội và cá nhân còn tùy thuộc vào sự hợp tác của con người nữa.
Trong cuộc Phục Sinh này, người ta phá vỡ sự ràng buộc của tội lỗi và sự chết. Người ta sống lại trong Đức Kitô như chính Người đã sống lại vào buổi sáng Phục Sinh cách đây hai mươi thế kỷ ấy. Vâng, bất cứ ở đâu có một trái tim thắng vượt ích kỷ, bạo lực, và đố kỵ – bất cứ ở đâu có một trái tim mở ra cho một ai đó đang cần đến mình – thì ở đó Đức Kitô được Phục Sinh từ cõi chết, được Phục Sinh trong hiện tại hôm nay. Bất cứ ở đâu có người theo đuổi công lý và hòa bình đích thực, thì sự chết bị đánh bại và cuộc Phục Sinh của Đức Kitô được khẳng định lại. Bất cứ khi nào một người lìa đời sau khi đã sống một cuộc sống đầy tràn tin, yêu, và đau khổ vì Đức Kitô … thì ở đấy và lúc ấy có sự Phục Sinh.
Cuộc Phục Sinh này – được định liệu cho mọi người – là chiến thắng tối hậu. Đó là câu trả lời của Thiên Chúa cho những đau buồn và thử thách của con người. Đó không phải là sự chết mà chính là sự sống. Đó không phải là thất vọng mà chính là hy vọng. Và Giáo Hội mời gọi mọi con người hôm nay đón nhận niềm hy vọng này.
Giáo Hội nhắc lại với chúng ta, với mọi người, lời công bố khó tin nhưng rất thật rằng: Đức Kitô đã sống lại! Mong sao cả thế giới cùng sống lại với Người! Alleluia!
- suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II -
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
LIFT UP YOUR HEARTS
Daily Meditations by Pope John Paul II


Lời Chúa Trong Gia Đình
NGÀY 25 – 4
Thánh Máccô, Tác Giả Sách Tin Mừng
1Pr 5, 5b-14; Mc 16, 15-20.

LỜI SUY NIỆM: “Đây là những điều lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khỏe.”
Đây là những đặc ân cho những ai đặt trọn niềm tin vào Danh Chúa Giêsu khi đi loan báo Tin Mừng, và đặc ân này sẽ mãi mãi ban cho những ai sau khi tin và chịu phép Rửa, lớn lên với ơn Chúa Thánh Thần.
Lạy Chúa Giêsu. Chúa đã rộng ban cho chúng con những ơn lành qua Tin Mừng. Xin Chúa cho tất cả chúng con biết nhiệt thành sống Tin Mừng và đem Tin Mừng cho những người chung quanh chúng con, để tất cả cũng nhận được mọi ơn lành Chúa ban.
Mạnh Phương


Gương Thánh Nhân
Ngày 25-04
THÁNH MARCÔ THÁNH SỬ
(Thế kỷ I)

Marcô là ai ? Chắc chắn Ngài không phải là một trong 12 tông đồ. Nhưng một người tên Marcô đã được các cộng đoàn Kitô giáo sơ khai biết đến, nhiều như là người bạn đồng hành của thánh Phaolô và như người bạn thân ái của thánh Phêrô ở Roma (Cl 4,10; 1Pr 5,13; 2Tim 4,11). Sách Công vụ ba lần nói tới một "Gioan cũng gọi là Marcô" (Cv 12,12; 25,15.17) là bạn thiết của thánh Barnaba.
Các học giả thường đồng ý rằng: Marcô đã được nói tới trong các thánh thư, Gioan tên Marcô trong sách công vụ và tác giả Phúc âm thứ II đều chỉ là một người. Đồng ý với sự đồng hóa trên, chúng ta có thể phác họa hình ảnh của thánh sử như sau:
- Ngài là con của Maria. Một góa phụ giàu có ở Giêrusalem có một người giúp việc và căn nhà rộng rãi làm nơi tụ họp các tín hữu.
Năm 43, sau khi thoát khỏi ngục tù, thánh Phêrô đã chọn nhà này làm nơi trú ngụ (Cv 12,12-17). Như thế, Marcô sớm quen thuộc với những ghi nhận của thánh Phêrô. Hai năm sau, tức là năm 45, chúng ta thấy Marcô và thánh Barnaba cùng đi trong cuộc hành trình thứ nhất của Phaolô. Nhưng khi đoàn truyền giáo đi về hướng bắc, Marcô đã từ giã để trở về Giêrusalem (Cv 13,13). Phaolô bất bình và không muốn nhận cho Marcô đi theo trong cuộc hành trình thứ hai. Năm 50, như Barnaba đề nghị, Barnaba về phe với Marcô, và đáp tàu về Cyprus là quê hương của Barnaba (Cv 15,36-39).
Chúng ta không thấy nói gì đến Marcô nữa cho tới năm 61 khi Ngài ở Roma với Phaolô (Cl. 4,10), ba năm sau tức là năm 64 thánh nhân vẫn có mặt ở Roma vì Phêrô có nhắc tới tên Người trong các lời chào của mình (1Pr 5,13). Đây là năm thánh Phêrô chịu tử đạo. Ít lâu sau đó có lẽ thánh Marcô đã bắt đầu viết sách Phúc âm ở Roma, dầu một số tác giả mới đây cho rằng ở Alexandri. Năm 67, thánh sử ở Ephesô vì một ít tháng trước khi qua đời, thánh Phaolô dặn dò Timothêô đưa theo Marcô đến Roma (2Tm 4,14). Mối bất hòa xưa đã được hàn gắn hoàn toàn.
Từ đây, chúng ta phải dựa vào truyền thống để tìm hiểu về Marcô. Có lẽ sau khi thánh Phêrô qua đời, Marcô đi rao giảng ở Alaexandria thành lập và làm giám mục giáo đoàn này. Sự kiện không được chắc vì các bậc tiến sĩ của Alexandria như Clêmente (200), và Origênê (203) không nhắc nhở gì đến.
Cuốn Chronicon-Pascale không mấy có thế giá cho rằng: Marcô đã làm giám mục ở Alexandrie và bị thiêu sống dưới thời Trajanô (năm 98 - 117).
Dựa vào bút pháp của Marcô, chúng ta cố gắng tìm hiểu tính khí của Ngài. Tính chất sống động của Phúc âm thứ II biểu lộ rõ chứng tích mục kiến của Phêrô, chứ không phải của Marcô, dầu có thể là Marcô đã chứng kiến việc bắt bớ Chúa Giêsu vì các nhà chú giải đồng hóa Ngài với người thanh niên vô danh bỏ chạy mình trần (Mc 14,50-52). Dầu vậy, thánh Marcô không phải là một máy ghi âm diễn lại lời của Phêrô, Ngài là tác giả ghi lại ký ức của Phêrô với bút pháp riêng. Ngài là người ít lời (673 câu so với 1068 câu nơi Matthêu) và có giọng văn không chải chuốt.
Người ta có thể cho rằng: Ngài không có đau khả năng viết văn cho duyên dáng. Nhưng với những khiếm khuyết này, Marcô lại tỏ ra rất chân thành, Ngài đã ương ngạnh từ chối việc bỏ bớt những sự kiện vụng về hay là giải thích chúng. Chẳng hạn không thánh sử nào giấu giếm sự chậm hiểu của các thánh tông đồ, nhưng ở Marcô nhấn mạnh: "Lòng họ ra như chai lại" ( Mc 6,51). Marcô cũng không che dấu tham vọng không thể tin nổi của họ (Mc 9,34). Chính Phêrô cũng rất thẳng thắn: "Ông không biết phải đáp ứng làm sao" (Mc 9,6). Có lẽ chứng cớ hùng hồn nhất nói lên sự lương thiện của Marcô là Ngài đã liều tỏ ra mâu thuẫn với chính mình.
Chẳng hạn đối với Ngài Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa với ý nghĩa đầy đủ nhất của từ ngữ "vượt các thiên thần" (3,32) "có quyền tha tội" (2,10). Nhưng rồi Ngài không ngần ngại viết rằng: "Ở Nazareth Người đã không làm được phép lạ nào" (6,5) Ngài cũng không dấu diếm sự kiện bà con Chúa Giêsu nghi ngờ Người thiếu khôn ngoan (3,21) hay sự kiện Chúa Giêsu thất vọng với cây vả không trái (11,13). Những chi tiết loại này khiến cho tựa đề của Marcô được nguyên vẹn (Phúc âm Chúa Giêsu Kitô Con Thiên Chúa) nhưng lại mang dáng vẻ khó hiểu vì Ngài đã không thèm dấu giếm gì hết. Với một sử gia tài danh như vậy, chúng ta rất an tâm.
Tại đền thờ thánh Marcô người ta nói có chôn dưới bàn thờ thánh nhân do các thương gia mang từ Alexandria về vào thế kỷ IX. Thánh sử được biểu trưng bằng hình con sư tử vì Phúc âm của Ngài mở dầu bằng tiếng nói oai hùng của Gioan tẩy giả từ trong sa mạc. Đọc Phúc âm theo thánh Marcô, chúng ta như có thể nghe tiếng nói thô sơ của thánh sử "Đừng nhìn tôi, hãy nhìn Người".
(daminhvn.net)


25 Tháng Tư
Sư Tử Có Ðôi Cánh

Khách du lịch đến thưởng ngoạn Venezia, một thành phố mơ mộng nằm trên sông nước và được làm tăng thêm vẻ đẹp bằng những công trình kiến trúc độc đáo cũng như bằng những tác phẩm nghệ thuật thời danh nằm ở mạn đông bắc Italia, không thể bỏ qua công trường Marcô, công trình mang tên của vị thánh bổn mạng của thành phố Venezia và cũng là vị thánh Giáo hội mừng kính hôm nay.
Trên con đường tiến gần đến công trường Marcô, du khách nhìn thấy một con sư tử có đôi cánh đứng sừng sững trên một ngọn tháp cao. Hình sư tử này nhắc đến sự nghiệp viết sách Phúc Âm đầu tiên của thánh Marcô, như chứng từ của sử gia Papias, sinh sống vào cuối thế kỷ thứ hai viết như sau:
"Marcô, người thông ngôn của Phêrô, đã viết ra đúng những gì nhớ được, tuy không theo thứ tự, về những điều Ðức Kitô đã nói và đã làm. Marcô không trực tiếp nghe Chúa giảng, cũng không phải là môn đệ của Ngài. Nhưng ông đã tháp tùng Phêrô, người đã giảng dạy theo những gì ông cảm thấy cần thiết, chứ không phải chủ tâm thuật lại lời Chúa một cách có hệ thống".
Marcô là người thông ngôn và lãnh trách nhiệm chép lại những lời Phêrô giảng, vì thế không lạ gì ở cuối bức thư thứ nhất, Phêrô gọi ông là "Marcô, người con của tôi".
Ngoài sự gần gũi với thánh Phêrô, Marcô cũng tiếp xúc lân cận với Phaolô, bắt đầu vào lần gặp gỡ đầu tiên vào năm 44, khi Phaolô và Barnaba đưa về Giêrusalem số tiền cộng đoàn Antiokia quyên được để trợ giúp cộng đoàn Mẹ. Khi trở về, Barnaba đem theo Marcô, là cháu của ông.
Sau đó, trong khi đồng hành với Phaolô và Barnaba để hoạt động truyền giáo ở đảo Cypre, vì một sự bất đồng ý kiến nào đó, Marcô đã bỏ về Giêrusalem. Vì lý do này, trong chuyến truyền giáo thứ hai, Phaolô đã nhất quyết không cho Marcô theo, mặc dù Barnaba tha thiết yêu cầu. Sự kiện này đã gây đổ vỡ đến sự cộng tác giữa Phaolô và Barnaba.
Nhưng trong những ngày cuối đời, khi chờ đợi ngày hành quyết, Phaolô đã viết thư nhắn với Timôthê: "Hãy đem cả Marcô đến nữa, vì tôi cần sự giúp đỡ của anh ấy lắm". Bạn bè người ta muốn gặp trong những ngày cuối đời phải là những người đồng sinh đồng tử!
Những chi tiết khác nhau đó của cuộc đời của thánh Marcô không lấy gì làm chắc. Có tài liệu cho là thánh nhân chết tự nhiên. Tài liệu khác lại cho là thánh nhân được phúc tử đạo. Vương cung thánh đường tại công trường Marcô ở Venezia tự hào là còn giữ lại hài cốt của Ngài.
Trong cuộc sống, Marcô đã chu toàn bổn phận mà mọi người Kitô được kêu gọi phải thực thi: Ðó là rao giảng Tin Mừng và làm chứng về Ðức Kitô. Marcô đã thực hiện công việc này đặc biệt qua công tác viết sách Phúc Âm, những người Kitô khác qua kịch nghệ, âm nhạc, thơ phú hay qua việc dạy đạo cho con em quanh bàn ăn của gia đình hoặc qua cuộc sống chứng tá trong những sinh hoạt và nếp sống hằng ngày.
(Lẽ Sống)