Trang

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2026

AUGUST 5, 2026: WEDNESDAY OF THE EIGHTEENTH WEEK IN ORDINARY TIME

 


August 5, 2026

Wednesday of the Eighteenth Week in Ordinary Time

Lectionary: 409

 

Reading 1 

Jeremiah 31:1-7

At that time, says the LORD,
I will be the God of all the tribes of Israel,
and they shall be my people.
Thus says the LORD:
The people that escaped the sword
have found favor in the desert.
As Israel comes forward to be given his rest,
the LORD appears to him from afar:
With age-old love I have loved you;
so I have kept my mercy toward you.
Again I will restore you, and you shall be rebuilt,
O virgin Israel;
Carrying your festive tambourines,
you shall go forth dancing with the merrymakers.
Again you shall plant vineyards
on the mountains of Samaria;
those who plant them shall enjoy the fruits.
Yes, a day will come when the watchmen
will call out on Mount Ephraim:
“Rise up, let us go to Zion,
to the LORD, our God.”

For thus says the LORD:
Shout with joy for Jacob,
exult at the head of the nations;
proclaim your praise and say:
The LORD has delivered his people,
the remnant of Israel.

 

Responsorial Psalm 

Jeremiah 31:10, 11-12ab, 13

R. (see 10d)  The Lord will guard us as a shepherd guards his flock.
Hear the word of the LORD, O nations,
proclaim it on distant isles, and say:
He who scattered Israel, now gathers them together,
he guards them as a shepherd his flock.
R. The Lord will guard us as a shepherd guards his flock.
The LORD shall ransom Jacob,
he shall redeem him from the hand of his conqueror.
Shouting, they shall mount the heights of Zion,
they shall come streaming to the LORD’s blessings.
R. The Lord will guard us as a shepherd guards his flock.
Then the virgins shall make merry and dance,
and young men and old as well.
I will turn their mourning into joy.
I will console and gladden them after their sorrows.
R. The Lord will guard us as a shepherd guards his flock.

 

Alleluia 

Luke 7:16

R. Alleluia, alleluia.
A great prophet has arisen in our midst
and God has visited his people.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Matthew 15:21-28

At that time Jesus withdrew to the region of Tyre and Sidon.
And behold, a Canaanite woman of that district came and called out,
“Have pity on me, Lord, Son of David!
My daughter is tormented by a demon.”
But he did not say a word in answer to her.
His disciples came and asked him,
“Send her away, for she keeps calling out after us.”
He said in reply,
“I was sent only to the lost sheep of the house of Israel.”
But the woman came and did him homage, saying, “Lord, help me.”
He said in reply,
“It is not right to take the food of the children
and throw it to the dogs.”
She said, “Please, Lord, for even the dogs eat the scraps
that fall from the table of their masters.”
Then Jesus said to her in reply,
“O woman, great is your faith!
Let it be done for you as you wish.”
And her daughter was healed from that hour.

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/080526.cfm

 


Commentary on Jeremiah 31:1-7

Today we have another upbeat reading from the prophet with a (not really deserved) reputation for doom and gloom. Jeremiah today continues his message of hope for the restoration of the two kingdoms, north and south, once again to be formed as one nation under God.

We are now at the beginning of chapter 31. Continuing the theme of restoration begun in the previous chapter, Jeremiah records the words of the Lord to:

  1. all the people of God, v 1 (prose);
  2. the restored northern kingdom of Israel, vv 2-22 (poetry);
  3. the restored southern kingdom of Judah, vv 23-26 (prose);
  4. Israel and Judah together, vv 27-40 (prose prologue, vv 27-34; poetic body, vv 35-37; prose epilogue, vv 38-40. Each section begins with the words, “The days are surely coming…”).

Today’s reading contains just the first seven verses of the chapter, which speaks of the good news of the return from exile of Israel, the Northern Kingdom. It begins with the repetition of the covenant promise:

…I will be the God of all the families of Israel, and they shall be my people.

God had never been unfaithful to this covenant, but the people had, again and again.

There is now pardon in the desert for those “people who survived the sword”. They are the just remnant which will return home from years of captivity and exile in the alien land of Babylon.

The desert or wilderness is sometimes seen by the prophets (e.g. Hosea) as a place of conversion. Israel’s original journey through the desert was seen as a time of childlike fidelity to God. Here, there is now seen a second Exodus, this time from the Arabian Desert, which will bring Israel back once again from exile and slavery into its own land.

The people who survived the sword
found grace in the wilderness;
when Israel sought for rest…

Israel originally was Jacob’s other name, but here it refers to the Northern Kingdom. It is also called by Jeremiah: Samaria, Ephraim, Jacob and Rachel.

The Lord now expresses his affection for his people:

I have loved you with an everlasting love;
therefore I have continued my faithfulness to you.

This gentle and tender language is in strong contrast to some of the severe chastisements we have seen in previous readings from the prophets, including Jeremiah himself. But this love was there even in their times of suffering when they felt they were abandoned. Later, we read in the Book of Revelation:

I reprove and discipline those whom I love. (Rev 3:19)

Now God promises to restore Israel, the Northern Kingdom, as it was. There will be music with festive tambourines and dancing, signs of religious joy. Tambourines were played especially after military victories, and this contrasts strongly with their sad plight in Babylon:

By the rivers of Babylon—
there we sat down, and there we wept
when we remembered Zion.
On the willows there
we hung up our harps…
How could we sing the Lord’s song
in a foreign land?
 (Ps 137:1-2,4)

They will plant vineyards once more in Samaria. It had been conquered in 722-721 BC, but one day would be resettled by God’s people and:

…the planters shall plant
and shall enjoy the fruit…

Since the law laid down that the fruit of a tree could not be eaten until the fifth year after planting it, a return to long-term peaceful residence is envisioned, a situation of political and social stability.

For there shall be a day when sentinels will call
in the hill country of Ephraim:
“Come, let us go up to Zion,
to the Lord our God.”

Go up, that is, to the Temple in Jerusalem. It was the role of sentinels (or watchmen) to be stationed on high points to observe the phases of the moon which would decide the celebration of the big festivals. (Today, Muslims also have watchmen to observe the rising of the new moon indicating the end of the fasting month of Ramadan.)

In the days of King Jeroboam I, the people of Ephraim, that is, the northern kingdom, were required to worship at shrines within the kingdom. But now the prophet sees them going, as they used to do, to the Temple in Jerusalem (Zion) which was in the southern kingdom—one sanctuary for a united people.

“Go up” was a technical phrase to go on pilgrimage to Jerusalem. The city was built on a hill. We see the phrase used in the New Testament also.

The reading ends with a series of acclamations of joy and triumph. Israel is the greatest of the nations, not because of its size or power, but because of its special relationship with God. The people will cry:

Save, O Lord, your people,
the remnant of Israel.

The Hebrew word ‘save’ (hosanna) is what the people of Jerusalem cried out to welcome Jesus on Palm Sunday (see Matt 21:9).

Once again we hear the same words of hope by a people who had every reason not to hope. But their hope was justified, as ours will be too. Let us pray for the restoration of modern Israel in a way that guarantees justice and peace for its people and all their neighbours.

Comments Off

 


Commentary on Matthew 15:21-28

Jesus is seen on one of his few visits outside Jewish territory. The cities of Tyre and Sidon are on the Mediterranean coast in what is today Lebanon. While he is there he is approached by a Canaanite (i.e. a non-Jewish) woman whose child is “tormented by a demon”. Whether it was an actual possession or some natural physical or mental ailment does not really matter.  Already the woman’s faith and trust in Jesus is indicated by the way she addresses him, “Lord, Son of David!” coupled with her plea for his compassion.

At first, Jesus ignores her completely. The disciples intervene and ask Jesus to give her what she wants because she is making such a nuisance of herself. Jesus replies that his mission is only to the “house of Israel”, to which this woman clearly does not belong.

In the meantime the woman continues her pleading, “Lord, help me.” She is following, in fact, advice that the Gospel gives—keep on asking. Jesus replies in words that sound very harsh, if not racist:

It is not fair to take the children’s food and throw it to the dogs.

‘Dogs’, together with ‘swine’, was a common colloquial expression among Jews for Gentiles. We see this also earlier in Matthew’s Gospel:

Do not give what is holy to dogs, and do not throw your pearls before swine, or they will trample them under foot and turn and maul you. (Matt 7:6)

The dog was regarded as an unclean and promiscuous animal. Because it was such a common expression, it is probably not as harsh as it sounds to us and, if spoken with a measure of humour (implied by Jesus’ use of the diminutive word, ‘doggies’), would not have given offence at all. As they say, everything is in the tone of voice. Jesus was not a racist—that is clear from other situations where he dealt with non-Jews and with other commonly despised groups.

For her part, the woman certainly is not in the least fazed. She comes right back, saying:

Yes, Lord, yet even the dogs eat the crumbs that fall from their masters’ table.

That was enough for Jesus. She had proved her genuineness:

Woman, great is your faith! Let it be done for you as you wish.

Her daughter was cured on the spot. It is a hint of what is to come. Membership as one of God’s people will be measured, not by birth or circumcision, but by a living faith in Jesus as Lord.

A story like this is an occasion for us to look at our own attitudes to people of other races, ethnic groups and nationalities, not to mention the socially disadvantaged or physically or mentally disabled—in other words, any people who are ‘different’. How inclusive are we in word and action? And does our parish community go out of its way to provide a welcome for the ‘outsider’? These are very real questions in societies which are becoming more and more multicultural.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/

 

 


Wednesday, August 5, 2026

Ordinary Time

Opening Prayer

Father of everlasting goodness, our origin and guide,

be close to us and hear the prayers of all who praise you. Forgive our sins and restore us to life. Keep us safe in your love.

We ask this through our Lord Jesus Christ, your Son, who lives and reigns with you and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Matthew 15: 21-28

Jesus left that place and withdrew to the region of Tyre and Sidon. And suddenly out came a Canaanite woman from that district and started shouting, 'Lord, Son of David, take pity on me. My daughter is tormented by a devil.' But he said not a word in answer to her.

And his disciples went and pleaded with him, saying, 'Give her what she wants, because she keeps shouting after us.' He said in reply, 'I was sent only to the lost sheep of the House of Israel.'

But the woman had come up and was bowing low before him. 'Lord,' she said,

'help me.' He replied, 'It is not fair to take the children's food and throw it to little dogs.'

She retorted, 'Ah yes, Lord; but even little dogs eat the scraps that fall from their masters' table.'

Then Jesus answered her, 'Woman, you have great faith. Let your desire be granted.' And from that moment her daughter was well again.

Reflection

           Context. The bread of the children and the great faith of a Canaanite woman is the theme presented in the liturgical passage taken from chapter 15 of Matthew who proposes to the reader of his Gospel a further deepening of faith in Christ. The episode is preceded by an initiative of the Pharisees and Scribes who go down to Jerusalem and cause a dispute to take place with Jesus, but which did not last long, because he, together with his disciples withdrew to go to the region of Tyre and Sidon. While he is on the way, a woman from the pagan places comes to him. This woman is presented by Matthew by the name of a “Canaanite woman” who in the light of the Old Testament, she is presented with great harshness. In the Book of Deuteronomy the inhabitants of Canaan were considered people full of sins, evil and idolatrous people.

           The dynamic of the account. While Jesus carries out his activity in Galilee and is on the way toward Tyre and Sidon, a woman came up to him and began to bother him with a petition for help for her sick daughter. The woman addresses Jesus using the title “Son of David”; a title which sounds strange pronounced by a pagan and that could be justified because of the extreme situation in which the woman lives. It could be thought that this woman already believes in some way, in the person of Jesus as final Saviour, but this is excluded because it is only in v. 28 that her act of faith is recognized, precisely by Jesus. In the dialogue with the woman Jesus seems to show that distance and diffidence which reigned between the people of Israel and the pagans. On one side Jesus confirms to the woman the priority for Israel to have access to salvation, and before the insistent prayer of her interlocutor Jesus seems to withdraw, to be at a distance; an incomprehensible attitude for the reader, but in the intention of Jesus it expresses an act of pedagogical value. To the first invocation “Have pity on me, Lord, Son of David” (v. 22) Jesus does not respond. To the second intervention this time on the part of the disciples who invite him to listen to the prayer of the woman, he only expresses rejection that stresses that secular distance between the chosen people and the pagan people (vv. 23b-24) But at the insistence of the prayer of the woman who bows before Jesus, a harsh and mysterious response follows: “It is not fair to take the children’s food and throw it to little dogs” (v. 26). The woman goes beyond the harsh response of the words of Jesus and gets a small sign of hope: the woman recognizes that the plan of God being carried out by Jesus initially concerns the chosen people and Jesus asks the woman to recognize that priority; the woman takes advantage of that priority to present a strong reason to obtain the miracle: “Ah yes, Lord, but even little dogs eat the scraps that fall from their masters’ table” (v. 27). The woman has exceeded the test of faith: “Woman, you have great faith” (v. 28); in fact, to the humble insistence of her faith corresponds a gesture of salvation.

This episode addresses an invitation to every reader of the Gospel to have that interior attitude of “openness” toward everyone, believers or not, that is to say, availability and acceptance without distinction toward all men.

Personal Questions

           The disturbing word of God invites you to break open your closeness and all your small plans. Are you capable to accept all the brothers and sisters who come to you?

           Are you aware of your poverty to be capable like the Canaanite woman to entrust yourself to the word of salvation of Jesus.

Concluding Prayer

Lord, do not thrust me away from your presence, do not take away from me your spirit of holiness. Give me back the joy of your salvation, sustain in me a generous spirit. (Ps 51: 11-12)

www.ocarm.org

 

05.08.2026: THỨ TƯ TUẦN XVIII THƯỜNG NIÊN

 


05/08/2026

 Thứ Tư tuần 18 thường niên

 

Bài Ðọc I: (Năm II) Gr 31, 1-7

“Ta đã yêu ngươi bằng mối tình muôn thuở”.

Trích sách Tiên tri Giêrêmia.

Khi ấy, Chúa phán rằng: “Ta sẽ là Thiên Chúa của mọi chi tộc Israel, và chúng sẽ là dân Ta”.

Chúa phán thế này: “Dân thoát khỏi tay gươm, đã được nghĩa trong rừng vắng: Israel sẽ đi vào nơi an nghỉ của mình. Từ xa Chúa đã hiện ra với ta mà phán rằng: “Ta yêu ngươi bằng mối tình muôn thuở, bởi đó Ta đã xót thương dắt ngươi đến. Rồi Ta lại kiến thiết ngươi, hỡi trinh nữ Israel, ngươi sẽ được tái thiết. Ngươi lại mang những trống cơm, sẽ bước đi với hội hát vui mừng. Ngươi lại trồng nho trên các núi đồi Samaria; kẻ vun trồng cứ vun trồng và sẽ không hái trái nho khi chưa đến mùa. Vì sẽ đến ngày những người canh gác trên núi Ephraim sẽ kêu lên: “Hãy chỗi dậy, chúng ta đi lên Sion, đến cùng Chúa là Thiên Chúa chúng ta”.

Vì Chúa phán thế này: “Hỡi Giacóp, hãy nhảy mừng, hãy hét to vào đầu dân ngoại; hãy nói cho người ta nghe; hãy ca hát và nói lên rằng: ‘Lạy Chúa, xin cứu dân Chúa; những kẻ còn sót lại trong Israel'”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Gr 31, 10. 11-12ab. 13

Ðáp: Chúa sẽ gìn giữ chúng ta như mục tử chăn dắt đoàn chiên mình (c. 10d).

Xướng: Hỡi các dân tộc, hãy nghe lời Chúa, hãy công bố lời Chúa trên các đảo xa xăm; hãy nói rằng: Ðấng đã phân tán Israel, sẽ quy tụ nó lại, và sẽ gìn giữ nó như mục tử chăn dắt đoàn chiên mình. – Ðáp.

Xướng: Vì Chúa đã giải phóng Giacóp, giờ đây với cánh tay mạnh mẽ hơn, Người cứu thoát nó. Chúng sẽ đến và ca hát trên núi Sion, chúng sẽ đổ xô về phía hạnh phúc của Người. – Ðáp.

Xướng: Bấy giờ người trinh nữ sẽ hân hoan nhảy mừng, các thanh niên và các cụ già cũng làm y như thế. Ta sẽ biến đổi tang chế của chúng ra niềm hân hoan; sẽ an ủi chúng và cho chúng hết đau khổ. – Ðáp.

 

Alleluia: 1 Sm 3, 9

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe; Chúa có lời ban sự sống đời đời. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 15, 21-28

“Này bà, bà có lòng mạnh tin”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mát-thêu.

Khi ấy, ra khỏi đó, Chúa Giê-su lui về miền Tyrô và Siđon, thì liền có một bà quê ở Ca-na-an từ xứ ấy đến mà kêu cùng Người rằng: “Lạy Ngài là con Vua Ðavít, xin thương xót tôi: con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm”.

Nhưng Người không đáp lại một lời nào. Các môn đệ đến gần Người mà rằng: “Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi”. Người trả lời: “Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel”.

Nhưng bà kia đến lạy Người mà nói: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi”. Người đáp: “Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó”. Bà ấy đáp lại: “Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống”.

Bấy giờ, Chúa Giê-su trả lời cùng bà ấy rằng: “Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy”. Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành.

Ðó là lời Chúa.

 


Chú giải về Giê-rê-mi-a 31,1-7

Hôm nay chúng ta lại có một bài đọc lạc quan khác từ vị tiên tri vốn nổi tiếng (không thực sự xứng đáng) với những lời tiên tri bi quan và tiêu cực. Hôm nay, Giê-rê-mi-a tiếp tục thông điệp hy vọng về sự phục hồi của hai vương quốc, phía bắc và phía nam, một lần nữa được hợp nhất thành một quốc gia dưới sự cai trị của Đức Chúa Trời.

Chúng ta đang ở đầu chương 31. Tiếp nối chủ đề phục hồi đã bắt đầu trong chương trước, Giê-rê-mi-a ghi lại lời của Chúa phán với:

1. toàn thể dân Chúa, câu 1 (văn xuôi);

2. vương quốc phía bắc của Ít-ra-en đã được phục hồi, câu 2-22 (thơ);

3. vương quốc phía nam của Giu-đa đã được phục hồi, câu 23-26 (văn xuôi);

4. Ít-ra-en và Giu-đa cùng nhau, câu 27-40 (lời mở đầu bằng văn xuôi, câu 27-34; phần thân bằng thơ, câu 35-37; lời kết bằng văn xuôi, câu 38-40. Mỗi phần đều bắt đầu bằng những từ, “Những ngày đó chắc chắn sẽ đến…”).

Bài đọc hôm nay chỉ gồm bảy câu đầu tiên của chương, nói về tin mừng về sự trở về từ lưu đày của Israel, Vương quốc phía Bắc. Nó bắt đầu bằng việc lặp lại lời hứa trong giao ước:

…Ta sẽ là Đức Chúa Trời của tất cả các gia tộc Israel, và chúng sẽ là dân của Ta.

Đức Chúa Trời chưa bao giờ bất trung với giao ước này, nhưng dân chúng thì đã nhiều lần bất trung.

Giờ đây, có sự tha thứ trong sa mạc dành cho những “người sống sót sau lưỡi gươm”. Họ là phần còn sót lại công chính sẽ trở về nhà sau nhiều năm bị giam cầm và lưu đày ở vùng đất xa lạ Babylon.

Sa mạc hay vùng hoang mạc đôi khi được các nhà tiên tri (ví dụ như Hô-sê) xem là nơi hoán cải. Cuộc hành trình ban đầu của Israel qua sa mạc được xem là thời điểm trung thành như trẻ thơ với Đức Chúa Trời. Ở đây, giờ đây người ta thấy một cuộc Xuất Hành thứ hai, lần này là từ Sa mạc Ả Rập, sẽ đưa Israel trở về một lần nữa từ cảnh lưu đày và nô lệ vào đất nước của mình.

Những người sống sót sau lưỡi gươm

đã tìm thấy ân điển trong vùng hoang mạc;

Khi Israel tìm kiếm sự nghỉ ngơi…

Ban đầu Israel là tên gọi khác của Gia-cóp, nhưng ở đây nó đề cập đến Vương quốc phía Bắc. Giê-rê-mi-a cũng gọi nó là: Sa-ma-ri, Ép-ra-im, Gia-cóp và Ra-khen.

Chúa giờ đây bày tỏ tình yêu thương của Ngài dành cho dân Ngài:

Ta đã yêu các ngươi bằng tình yêu vĩnh cửu;

 

vì vậy Ta đã tiếp tục trung tín với các ngươi.

Ngôn ngữ dịu dàng và ân cần này trái ngược hoàn toàn với một số hình phạt nghiêm khắc mà chúng ta đã thấy trong các bài đọc trước đây từ các tiên tri, kể cả chính Giê-rê-mi-a. Nhưng tình yêu này vẫn hiện hữu ngay cả trong những lúc họ đau khổ khi cảm thấy bị bỏ rơi. Sau đó, chúng ta đọc trong sách Khải Huyền:

Ta quở trách và sửa phạt những người Ta yêu mến. (Khải Huyền 3,19)

Giờ đây, Đức Chúa Trời hứa sẽ khôi phục Israel, Vương quốc phía Bắc, như xưa kia. Sẽ có âm nhạc với tiếng trống lục lạc và những điệu nhảy rộn ràng, dấu hiệu của niềm vui tôn giáo. Trống lục lạc thường được chơi sau những chiến thắng quân sự, và điều này trái ngược hoàn toàn với tình cảnh buồn thảm của họ ở Babylon:

Bên bờ sông Babylon—

ở đó chúng tôi ngồi xuống, và ở đó chúng tôi khóc

khi nhớ đến Siôn.

Trên những cây liễu ở đó

chúng tôi treo đàn hạc của mình…

Làm sao chúng tôi có thể hát bài ca của Chúa

ở một xứ lạ? (Thánh Vịnh 137,1-2. 4)

Họ sẽ trồng lại vườn nho ở Samaria. Nơi này đã bị chinh phục vào năm 722-721 trước Công nguyên, nhưng một ngày nào đó sẽ được dân Chúa tái định cư và:

…những người trồng sẽ trồng

và sẽ hưởng trái…

Vì luật pháp quy định rằng trái cây của cây không được ăn cho đến năm thứ năm sau khi trồng, nên người ta hình dung ra một sự trở lại cư trú hòa bình lâu dài, một tình trạng ổn định chính trị và xã hội. Vì sẽ có một ngày, những người canh gác sẽ kêu gọi

ở vùng đồi núi Ephraim:

“Hãy đến, chúng ta hãy lên Siôn,

đến với Chúa, Đức Chúa Trời chúng ta.”

Lên, nghĩa là lên Đền thờ ở Jerusalem. Nhiệm vụ của những người canh gác (hoặc người quan sát) là đứng ở những nơi cao để quan sát các pha của mặt trăng, quyết định việc tổ chức các lễ hội lớn. (Ngày nay, người Hồi giáo cũng có người quan sát để theo dõi sự mọc lên của trăng non, báo hiệu kết thúc tháng ăn chay Ramadan.)

Vào thời vua Jeroboam I, dân chúng Ephraim, tức là vương quốc phía bắc, được yêu cầu thờ phượng tại các đền thờ trong vương quốc. Nhưng giờ đây, nhà tiên tri thấy họ đi, như họ vẫn thường làm, đến Đền thờ ở Jerusalem (Sion) thuộc vương quốc phía nam—một nơi thánh cho một dân tộc thống nhất.

“Lên” là một cụm từ chuyên ngành để chỉ việc hành hương đến Jerusalem. Thành phố được xây dựng trên một ngọn đồi. Chúng ta cũng thấy cụm từ này được sử dụng trong Tân Ước.

Bài đọc kết thúc bằng một loạt những lời hoan hô vui mừng và chiến thắng. Israel là quốc gia vĩ đại nhất, không phải vì diện tích hay sức mạnh, mà vì mối quan hệ đặc biệt của họ với Đức Chúa Trời. Dân chúng sẽ kêu lên:

Lạy Chúa, xin cứu dân Ngài,

phần còn sót lại của Israel.

Từ tiếng Do Thái “cứu” (hosanna) là điều mà dân thành Giê-ru-sa-lem đã kêu lên để chào đón Chúa Giê-su vào Chúa nhật Lễ Lá (xem Mát-thêu 21,9).

Một lần nữa, chúng ta lại nghe thấy những lời hy vọng tương tự từ một dân tộc có mọi lý do để không hy vọng. Nhưng niềm hy vọng của họ đã được chứng minh là đúng, cũng như niềm hy vọng của chúng ta sẽ như vậy. Chúng ta hãy cầu nguyện cho sự phục hồi của Israel hiện đại theo cách đảm bảo công lý và hòa bình cho dân tộc họ và tất cả các nước láng giềng.

 

 


Chú giải về Mát-thêu 15,21-28

Chúa Giê-su được thấy trong một trong số ít những chuyến viếng thăm bên ngoài lãnh thổ Do Thái. Các thành phố Tyre và Sidon nằm trên bờ biển Địa Trung Hải, ngày nay là Li-băng. Khi Ngài ở đó, một người phụ nữ Ca-na-an (tức là không phải người Do Thái) đến gặp Ngài, con của bà bị “quỷ ám”. Cho dù đó là sự chiếm hữu thực sự hay một chứng bệnh thể chất hoặc tinh thần tự nhiên thì điều đó không thực sự quan trọng. Đức tin và sự tin tưởng của người phụ nữ nơi Chúa Giê-su đã được thể hiện qua cách bà xưng hô với Ngài: “Lạy Chúa, Con vua Đa-vít!” cùng với lời cầu xin lòng thương xót của Ngài.

Lúc đầu, Chúa Giê-su hoàn toàn phớt lờ bà. Các môn đệ can thiệp và xin Chúa Giê-su ban cho bà điều bà muốn vì bà đang làm phiền lòng họ quá nhiều. Chúa Giê-su trả lời rằng sứ mệnh của Ngài chỉ dành cho “nhà Ít-ra-en”, mà người phụ nữ này rõ ràng không thuộc về.

Trong khi đó, người phụ nữ tiếp tục cầu xin: “Lạy Chúa, xin giúp con”. Thực tế, bà đang làm theo lời khuyên mà Phúc Âm đưa ra—hãy cứ cầu xin. Chúa Giê-su đáp lại bằng những lời lẽ nghe có vẻ rất gay gắt, nếu không muốn nói là phân biệt chủng tộc:

Không công bằng khi lấy thức ăn của con cái mà ném cho chó.

Từ “chó”, cùng với “lợn”, là một cách nói thông dụng trong tiếng Do Thái để chỉ người ngoại đạo. Chúng ta cũng thấy điều này ở phần trước trong Phúc Âm Mát-thêu:

Đừng đem điều thánh cho chó, và đừng ném ngọc trai trước mặt lợn, kẻo chúng sẽ giẫm đạp lên chúng rồi quay lại cắn xé các ngươi. (Mát-thêu 7,6)

Chó được coi là loài vật ô uế và dâm loạn. Vì đó là một cách nói thông dụng, nên có lẽ nó không gay gắt như chúng ta nghe thấy và, nếu được nói với một chút hài hước (ngụ ý bởi việc Chúa Giê-su dùng từ ngữ nhỏ nhẹ “chó con”), thì sẽ không gây xúc phạm chút nào. Như người ta vẫn nói, tất cả đều nằm ở giọng điệu. Chúa Giê-su không phải là người phân biệt chủng tộc—điều đó rõ ràng từ những tình huống khác mà Ngài đối xử với những người không phải là người Do Thái và với những nhóm người thường bị khinh miệt khác.

Về phần mình, người phụ nữ ấy chắc chắn không hề nao núng. Bà đáp lại ngay lập tức:

Vâng, thưa Chúa, ngay cả chó cũng ăn những mẩu vụn rơi từ bàn ăn của chủ chúng.

Điều đó đủ làm Chúa Giê-su hài lòng. Bà đã chứng tỏ lòng chân thành của mình:

Này người phụ nữ, đức tin của bà thật lớn lao! Hãy được như bà mong muốn.

Con gái bà được chữa lành ngay tại chỗ. Đó là một dấu hiệu báo trước về những gì sẽ xảy ra. Việc trở thành một phần của dân Chúa sẽ được đánh giá không phải bằng dòng dõi hay phép cắt bì, mà bằng đức tin sống động nơi Chúa Giê-su là Chúa.

Một câu chuyện như thế này là dịp để chúng ta xem xét thái độ của chính mình đối với những người thuộc các chủng tộc, dân tộc và quốc tịch khác, chưa kể đến những người thiệt thòi về mặt xã hội hoặc người khuyết tật về thể chất hoặc tinh thần—nói cách khác, bất kỳ người nào “khác biệt”. Chúng ta bao dung đến mức nào trong lời nói và hành động? Và cộng đồng giáo xứ của chúng ta có nỗ lực hết mình để chào đón “người ngoài” không? Đây là những câu hỏi rất thực tế trong các xã hội ngày càng đa văn hóa.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/

 

 


Suy Niệm: Tâm Hồn Khiêm Tốn

Biến cố chúng ta vừa đọc lại trên đây cho thấy Chúa Giêsu đã vượt qua một biên giới, và đến gần vùng đất của dân ngoại. Và tại đây Ngài đã gặp một người đàn bà được hưởng lấy lợi ích từ tác vụ của Chúa Giêsu, tự lãnh nhận những hồng ân Thiên Chúa như những người con Do Thái đồng hương. Vừa bước vào vùng đất mới, Chúa Giêsu nghe được lời kêu van của một người đàn bà đang gặp thử thách: "Lạy Ngài, con vua Ðavít, xin dủ lòng thương tôi. Ðức con gái tôi bị quỉ ám khổ sở lắm". Nhưng Chúa Giêsu không đáp lại một lời. Trước lời kêu xin tha thiết như vậy, tại sao Chúa không đáp lại? Chúa là Ðấng nhân từ, đầy cảm thông trước cảnh cùng khổ của những ai đến với Chúa và đã dạy các tông đồ: "Hãy cầu nguyện thì sẽ được. Hãy gõ cửa thì sẽ mở cho". Thế mà tại sao Chúa lại làm thinh, không trả lời cho người đàn bà đang thành tâm kêu xin? Hẳn có lý do.

Các tông đồ không hiểu được thái độ của Chúa và cũng không muốn bị quấy rầy nên đã nói với Chúa như sau: "Xin Thầy bảo bà ấy đi đi, kẻo bà ấy cứ theo chúng ta mà kêu mãi". Các tông đồ hiểu lầm thái độ im lặng của Chúa như một sự từ chối và các ngài cũng muốn phủi tay: "Xin Chúa đuổi bà ấy đi cho, đừng để bà ấy quấy rầy nữa". Chúa Giêsu không chỉ im lặng mà Ngài còn lên tiếng nói lời chối từ như sau: "Ta chỉ được sai đến để cứu những con chiên lạc của nhà Israel mà thôi".

Chúng ta nên học hỏi thái độ khiêm tốn và kiên trì của người đàn bà: "Lạy Thầy, xin cứu giúp tôi". Bà không bực tức, không nổi giận, không trách móc Chúa tại sao thế này, tại sao thế nọ. Chúa càng im lặng thì bà càng khiêm tốn hơn nữa. Không những bà chỉ nói mà còn van xin bằng cả con người của mình. Bà sụp lạy Chúa Giêsu và nói: "Xin Ngài thương xót con". Sự im lặng của Chúa là một thử thách, thử thách trong đức tin, thử thách trong việc cầu nguyện Chúa Giêsu thử thách nhiều hơn nữa: "Không được lấy bánh dành cho con cái mà đem ném cho chó". Ðây là thử thách ở mức độ cuối cùng, ai có thể vượt qua được. Người đàn bà xa lạ và thuộc dân ngoại khiêm tốn thưa cùng Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, đúng thế, nhưng mà những con chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ trên bàn chủa rơi xuống". Có thể nói tâm hồn khiêm tốn đã giúp người đàn bà vượt qua được thử thách và trưởng thành trong đức tin. Chúa Giêsu trấn an bà như sau: "Này bà, lòng tin của bà thật mạnh. Bà muốn sao thì sẽ được như vậy". Người đàn bà chỉ xin Chúa cho lợi lộc thông thường cho con bà khỏi bị quỉ ám và bà được nhận lời.

Chúng ta có thể tượng tưởng người đàn bà sẽ vui mừng biết bao hơn nữa khi lãnh nhận được ơn Chúa. Cuối đoạn đường gian nan nhìn lại, chúng ta sẽ thấy rõ những giây phút Chúa xem ra im lặng là những giây phút quí trọng vô cùng vì những im lặng và từ chối này của Chúa giúp đức tin của chúng ta được trưởng thành. Khi đi qua đoạn đường gian nan, chúng ta có thể hiểu được chương trình của Chúa dành cho cuộc đời mình. Thử hỏi, chúng ta còn đủ nghị lực để đi qua đoạn đường nhiều gian nan thử thách hay không.

Lạy Chúa, Xin thương ban cho tất cả những ai chọn theo Chúa có được tâm hồn khiêm tốn để lãnh nhận những mầu nhiệm ân sủng của cuộc đời.

Lạy Chúa, Xin thương nâng đỡ chúng con và củng cố đức tin cho chúng con.

 

 

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2026

AUGUST 4, 2026: MEMORIAL OF SAINT JOHN VIANNEY, PRIEST

 


August 4, 2026

Memorial of Saint John Vianney, Priest

Lectionary: 408

 

Reading 1 

Jeremiah 30:1-2, 12-15, 18-22

The following message came to Jeremiah from the LORD:
For thus says the LORD, the God of Israel:
Write all the words I have spoken to you in a book.

For thus says the LORD:
Incurable is your wound,
grievous your bruise;
There is none to plead your cause,
no remedy for your running sore,
no healing for you.
All your lovers have forgotten you,
they do not seek you.
I struck you as an enemy would strike,
punished you cruelly;
Why cry out over your wound?
your pain is without relief.
Because of your great guilt,
your numerous sins,
I have done this to you.

Thus says the LORD:
See!  I will restore the tents of Jacob,
his dwellings I will pity;
City shall be rebuilt upon hill,
and palace restored as it was.
From them will resound songs of praise,
the laughter of happy men.
I will make them not few, but many;
they will not be tiny, for I will glorify them.
His sons shall be as of old,
his assembly before me shall stand firm;
I will punish all his oppressors.
His leader shall be one of his own,
and his rulers shall come from his kin.
When I summon him, he shall approach me;
how else should one take the deadly risk
of approaching me? says the LORD.
You shall be my people,
and I will be your God.

 

Responsorial Psalm

Psalm 102:16-18, 19-21, 29, 22-23

R. (17)  The Lord will build up Zion again, and appear in all his glory.
The nations shall revere your name, O LORD,
and all the kings of the earth your glory,
When the LORD has rebuilt Zion
and appeared in his glory;
When he has regarded the prayer of the destitute,
and not despised their prayer.
R. The Lord will build up Zion again, and appear in all his glory.
Let this be written for the generation to come,
and let his future creatures praise the LORD:
“The LORD looked down from his holy height,
from heaven he beheld the earth,
To hear the groaning of the prisoners,
to release those doomed to die.”
R. The Lord will build up Zion again, and appear in all his glory.
The children of your servants shall abide,
and their posterity shall continue in your presence,
That the name of the LORD may be declared on Zion;
and his praise, in Jerusalem,
When the peoples gather together
and the kingdoms, to serve the LORD.
R. The Lord will build up Zion again, and appear in all his glory.

 

Alleluia 

John 1:49b

R. Alleluia, alleluia.
Rabbi, you are the Son of God;
you are the King of Israel.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Matthew 14:22-36

Jesus made the disciples get into a boat
and precede him to the other side of the sea,
while he dismissed the crowds.
After doing so, he went up on the mountain by himself to pray.
When it was evening he was there alone.
Meanwhile the boat, already a few miles offshore,
was being tossed about by the waves, for the wind was against it.
During the fourth watch of the night,
he came toward them, walking on the sea.
When the disciples saw him walking on the sea they were terrified.
“It is a ghost,” they said, and they cried out in fear.
At once Jesus spoke to them, “Take courage, it is I; do not be afraid.”
Peter said to him in reply, “Lord, if it is you, command me to come to you on the water.”
He said, “Come.”
But when he saw how strong the wind was he became frightened;
and, beginning to sink, he cried out, “Lord, save me!”
Immediately Jesus stretched out his hand and caught him,
and said to him, “O you of little faith, why did you doubt?”
After they got into the boat, the wind died down.
Those who were in the boat did him homage, saying,
“Truly, you are the Son of God.”

After making the crossing, they came to land at Gennesaret.
When the men of that place recognized him,
they sent word to all the surrounding country.
People brought to him all those who were sick
and begged him that they might touch only the tassel on his cloak,
and as many as touched it were healed.

or:

Matthew 15:1-2, 10-14

Some Pharisees and scribes came to Jesus from Jerusalem and said,
“Why do your disciples break the tradition of the elders?
They do not wash their hands when they eat a meal.”
He summoned the crowd and said to them, “Hear and understand.
It is not what enters one’s mouth that defiles the man;
but what comes out of the mouth is what defiles one.”
Then his disciples approached and said to him,
“Do you know that the Pharisees took offense
when they heard what you said?”
He said in reply, “Every plant that my heavenly Father has not planted
will be uprooted.
Let them alone; they are blind guides of the blind.
If a blind man leads a blind man,
both will fall into a pit.”

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/080426.cfm

 

 


Commentary on Jeremiah 30:1-2,12-15,18-22

The reading is in three parts:

  1. a brief introduction (vv 1-2);
  2. the sufferings of Judah are deserved (12-15);
  3. better times are on the way (18-22).

After so many dire predictions of terrible things going to happen, a note of hope creeps into Jeremiah’s words with the promise of recovery (albeit not too soon) of the kingdoms.

Today’s reading comes from the beginning of what is often known as Jeremiah’s ‘Book of Consolation’. It speaks of the ultimate restoration of both Israel (the Northern Kingdom, centred on Samaria) and Judah (the Southern Kingdom, centred on Jerusalem). The passage seems to date from the year 587 BC, just one year before Jerusalem was destroyed by Nebuchadnezzar and its people carried off into exile to Babylon.

The Jerusalem Bible says the greater part of the Book (30:1—31:22) was written between the reform of 622 BC and the death of King Josiah in 609 BC. It is written almost entirely in poetry. The decline of Assyria had allowed King Josiah to undertake the re-conquest of Samaria and Galilee. This gave rise to the hope that the exiles of 721 BC might return to a restored kingdom of David. The section is the longest sustained passage in Jeremiah concerned with the future hope of the people of God.

Yahweh still loves the Israel of the Northern Kingdom. He will bring the exiles back to their homes, and religious unity will be restored with Zion as its centre. Later this promise of return was extended to Judah, the Southern Kingdom, conquered and exiled in its turn. Subsequent oracles associate Judah with Israel, thus giving the ‘Book of Consolation’ its final, messianic scope: Israel and Judah will unite to serve Yahweh their God, and David their king. This gathering of scattered Israel becomes a major theme of the exilic and post-exilic prophets. It is a dream which inspires Jews to this day.

Upcoming readings, all taken from chapters 30 and 31, express this hope for a better future. Today’s passage begins with the prophet’s being told by God to write down the message so that future generations may know the predictions of better times to come.

However, the opening words of the Lord to Jeremiah begin on a negative note. Jeremiah once again reminds the people of Judah that their many sufferings were the consequences of their own actions:

Your hurt is incurable;
your wound is grievous.
There is no one to uphold your cause,
no medicine for your wound,
no healing for you.
All your lovers have forgotten you…

This refers to those nations, especially Egypt, on which Judah depended for support against the Babylonians.

However, the people must realise that all of this suffering was deserved:

Why do you cry out over your hurt?
Your pain is incurable.

Assyria and Babylon were merely instruments to teach Judah better ways:

Because your guilt is great,
because your sins are so numerous,
I have done these things to you.

But new times are coming. The tents and dwellings of Jacob, referring to Judah’s cities and palaces, will be restored. The city of Jerusalem will be rebuilt on its ruins. The Hebrew word for ‘ruins’, tel(l) refers to a mound of ruins resulting from the accumulation of debris of years or centuries on which successive towns were built. (Archaeologists in this part of the world often find a town built on several layers of previous structures.)

Instead of the cries of suffering now heard:

Out of them shall come thanksgiving
and the sound of merrymakers.

The population will increase and things will be as they were in the good days of the past.

They will be ruled by one of their own and not by a governor appointed by the conquering power—Assyria or Babylon. And this ruler, chosen from among God’s own people, will have free access to the Lord’s presence. The Pentateuch tells us that unauthorised approaches into God’s presence were punishable by death. This ruler will be one fully acknowledged by Yahweh. While not immediately intended here, Jesus Christ will be the one who will ultimately fulfil this promise in a very special way.

And the passage ends with the great covenant statement:

And you shall be my people,
and I will be your God.

That was always true, but both the people of Israel and of Judah had violated their side of the pact by their immorality and idolatry.

The days of restoration will not only mean a putting back of the old structures, but a renewing of the close bond between God and his people.

The passage is full of hope, hope that knows that no matter how bad things get, truth, goodness and justice will prevail in the long run. Our own lives must always be based on such a hope.

But of course, as Jeremiah implies, the realisation of our hopes also depends on our active cooperation with doing what God wants. Many of our problems are the results of our failure to live in harmony with the gospel vision of life.

Comments Off

 


Commentary on Matthew 15:1-2,10-14

At a surface level, today’s Gospel passage is about the scribes, purification rituals and the law. However, the challenge of today’s message is a question of religious purification: What defiles a person? Is this a liturgical or moral quandary? When one begins to peel the onion, the layers reveal a rich ancient world held together by various traditions that suggest a more nuanced reading of the text.

Scribes and the tradition of the elders
It seems that a controversial argument arises with the Pharisees and scribes on one side of the debate and Jesus and his disciples on the other. That said, is helpful to remember that Jesus himself embraces some aspects of pharisaical beliefs. For example, the Pharisees believed in the resurrection of the dead, and taught that prayer and study could bring you closer to God outside the Temple. Jesus believed the same. Or, the fact that the writer of this particular Gospel from Matthew could also identify as a scribe can be viewed through a positive lens. Consider last week’s Sunday Gospel (Week 17), with its closing lines:

And he [Jesus] said to them, “Therefore every scribe who has become a disciple in the kingdom of heaven is like the master of a household who brings out of his treasure what is new and what is old.” (Matt 13:52)

In this example, Jesus speaks with high regard of the scribe who is able to discern both old traditions and new ones in light of contemporary movements. It is not that one is bad and the other good; a person must distinguish between the goods needed at the present moment, and recognize when distortions of faith are taking place in the name of tradition. But in today’s Gospel the Pharisees and scribes challenge Jesus and his disciples:

Why do your disciples break the tradition of the elders? For they do not wash their hands before they eat.

What tradition of the elders are we talking about here? At this historical period the Pharisees might be referring to the law in the sense of Torah (or Pentateuch), the first five books of Moses. There is also the oral tradition believed to be passed down through Moses, but not part of the written word of Scripture. This oral tradition is codified through generations and becomes as weighty as the written word. Matthew softens the tone in today’s scene from the same one in Mark’s Gospel (7:1-22 ). Jesus in this scene should be understood as fulfilling the law rather than abolishing it. Jesus does care about ritual purity and the many other traditions within his culture. However in this case his consideration falls to an older tradition found in the Decalogue—the Ten Commandments:

Then he called the crowd to him and said to them, “Listen and understand:it is not what goes into the mouth that defiles a person, but it is what comes out of the mouth that defiles.” 

Blind guides, words and deeds
Jesus’ real confrontation is with religious leaders and anyone who leads another person astray. Will not “both fall into the pit?” Unfortunately for us, a key passage was omitted from today’s liturgical reading. Jesus quotes Isaiah, saying:

This people honors me with their lips, but their hearts are far from me. (Matt 15:8; see also Is 29:13)

As is often the case, at the core of the debate is a reconsideration of the disconnect between lips and heart, which is another way to express the disconnect between word and deed. The Pharisees can easily claim to be ritually clean before their community, but they cannot so easily claim to be pure of heart before God who sees what is hidden from the public eye. What is needed is always a greater integration between what comes out of one’s lips, what one holds to be true in the heart and the deeds we perform in the public eye.

The Hebrew term for ‘word’ is dabar, which can mean ‘words’ and ‘deeds’ simultaneously. Thus, when God speaks (also dabar) he also initiates the action of those words. There is no separation between words and deeds in the divine life. It is no accident, therefore, that the next verses after today’s Gospel take Jesus and his disciples into the ‘unclean’ regions of Tyre and Sidon for his public ministry. Jesus’ integration of word and action brings the faith to all places, clean and unclean alike.

We as readers ought to always pay attention to these telling details.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/

 


Tuesday, August 4, 2026

Ordinary Time

Opening Prayer

Father of everlasting goodness, our origin and guide, be close to us and hear the prayers of all who praise You.

Forgive our sins and restore us to life.

Keep us safe in Your love.

We ask this through our Lord Jesus Christ, Your Son, who lives and reigns with You and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Matthew 15: 1-2, 10-14

Some Pharisees and scribes came to Jesus from Jerusalem and said, "Why do your disciples break the tradition of the elders? They do not wash their hands when they eat a meal." He summoned the crowd and said to them, "Hear and understand. It is not what enters one's mouth that defiles the man; but what comes out of the mouth is what defiles one." Then his disciples approached and said to him, "Do you know that the Pharisees took offense when they heard what you said?" He said in reply, "Every plant that my heavenly Father has not planted will be uprooted. Let them alone; they are blind guides of the blind. If a blind man leads a blind man, both will fall into a pit." 

Reflection

Today’s Gospel presents the discussion of Jesus with the Pharisees regarding what is pure and impure. The text speaks about the use and religious customs of that time, it speaks about the Pharisees who taught these uses and customs to the people and it also speaks about the instructions which Jesus gives regarding these uses and customs, many of which had already lost their significance. Here in the 15th chapter, Jesus helps the people and the disciples to better understand this very important theme concerning purity and the law of purity.

           Matthew 15: 1-2. The Pharisees criticize the behavior of Jesus’ disciples. Some Pharisees and doctors of the Law came to Jesus and asked, “Why do Your disciples break away from the tradition of the elder? They eat without washing their hands!” They pretend to be interested in knowing the reason for the behavior of the disciples. In reality, they criticize Jesus because He allows His disciples to break the norms of purity. There are three points which merit our attention: (a) The scribes are from Jerusalem, the capital. They have come to observe what Jesus does. (b) The disciples do not wash their hands before eating! Living with Jesus gives them the courage to break the norms which tradition imposed upon people, but which no longer had any sense for life. (c) The washing of hands continues even now to be an important norm of hygiene but had assumed for them a religious significance which served to control and discriminate against people.

           Matthew 15: 3-9.  The Tradition of the Elders. “The Tradition of the Elders” transmitted the norms which had to be observed by the people in order to attain the purity which the law demanded. The observance of the law was something very serious. An impure or unclean person could not receive the blessing promised by God to Abraham. The norms of the law of purity taught how to recover purity in order to be able to appear once again before God and to feel at ease in His presence. One could not appear before God just in any way, because God is the Holy One and the law said, “Be holy because I am Holy!” (Lev 19: 2). The norms of purity were, in reality, a prison, an enslavement (cf. Mt 23: 4). For the poor, it was practically impossible to observe them: to touch a leper, to eat with a tax collector, to eat without washing one’s hands, and so many other activities. All these things rendered the person impure, and any contact with a person contaminated the others. This is why people lived in fear, always threatened by the many impure things which threatened their life. They were obliged to live, fearing everything and everyone. Insisting on the norms of purity, the Pharisees arrived at emptying the sense of the commandments of the Law of God. Jesus gives a concrete example. They said, “A person who consecrates his goods to the Temple can no longer use those goods to help the needy. Thus, in the name of tradition, they eliminated the significance of the fourth commandment which commands the honor of father and mother (Mt 15: 3-6). These people seemed to be very observant, but they were only externally so. Inwardly, the heart was far away from God! Jesus said, quoting Isaiah, “These people honor me with the lips, but their heart is far away from Me (Mt 15: 7-9). The wisdom of the people no longer agreed with what was taught, and they were waiting for the Messiah to come to show them another way in which to attain purity. This hope is realized in Jesus. Through His word He purified lepers (Mk 1: 40-44), cast out demons (Mk 1: 26, 39; 3: 15, 22, etc.), and conquered death which was the source of all impurity.

Jesus touches the woman who was excluded, and she is cured (Mk 5: 25-34). Without fear of being contaminated, Jesus ate with people who were considered impure (Mk 2: 15-17).

           Matthew 15: 10-11. Jesus opens a new way to get people close to God. He tells the crowds, “Listen and understand! What goes into the mouth does not make anyone unclean: it is what comes out of the mouth that makes someone unclean!” Jesus reverses things: What is impure does not come from outside toward inside, as the doctors of the law taught, but from inside toward outside. In this way, nobody needs to ask himself if this or that food or drink is pure or impure. Jesus places what is clean and unclean on another level, the level of ethical behavior. He opens a new path to reach God, and in this way, He realizes the deepest desire of the people: to be at peace with God. Now all of a sudden everything changes! Through faith in Jesus, it was possible to attain purity and to feel well before God, without the need to observe all those norms of the “Tradition of the Elders.” This was liberation! The Good News announced by Jesus liberates people from the defensive, from fear, and gives them back the will to live, the joy of being sons and daughters of God.

           Matthew 15: 12-14.  Jesus affirms again what He had already said. The disciples tell Jesus that His words have scandalized the Pharisees, because they were contrary to what the Pharisees taught the people. Because, if the people had seriously lived the new teaching of Jesus, the whole tradition of the elders would have to be abolished, and the Pharisees and the doctors of the law would have lost their leadership and their source of income. Jesus’ response is clear and leaves no doubts: “Any plant My Heavenly Father has not planted will be pulled out by the roots. Leave them alone! They are blind leaders of the blind. And if one blind person guides another, both will fall into the pit.” Jesus did not diminish the impact of His words, and He reaffirmed what He had said before.

Personal questions

•Do you know any religious practice today which no longer makes any sense, but which continues to be taught? In your life are there some practices and customs which are considered sacred, and others which are not?

                    By what criteria would you judge these practices? Are these criteria consistent with all of Jesus’ teaching, or just a limited passage (a single passage is easy to take out of context)?

                    The Pharisees were practicing Jews, but their faith was separated from the life of the people. This is why Jesus criticizes them. And today, would Jesus criticize us? For what things?

Concluding Prayer

The angel of Yahweh encamps around those who fear Him and rescues them.

Taste and see that Yahweh is good. How blessed are those who take refuge in Him. (Ps 34: 7-8)

 

www.ocarm.org

 

 


Saint John Mary Vianney, Priest

 

John Baptist (Jean-Baptiste) Vianney was born at Dardilly, near Lyons, in 1786. He was the son of a farmer, and spent his early life as a shepherd boy. He got little formal schooling. The anti-religious violence of the French Revolution, with the outlawing of priests who remained faithful to their calling, also may have affected his opportunities for education. At the age of 20 he did begin studies for the priesthood, but they were interrupted by his being conscripted for military service.

However, like many others, he soon became a deserter and continued his seminary studies in secret until there was an amnesty in 1810. At this time he received the tonsure, the first step in becoming a cleric, and was accepted by the seminary at Verrieres. After three years he transferred to the seminary at Lyons in 1813. Studies did not come easily to him, especially the mastery of Latin which would have been the medium of instruction in philosophy and theology. He failed in his final oral examination, but was admitted to major orders (subdiaconate, diaconate and priesthood) in 1815.

Although he had the reputation of being the least capable student at Lyons, he was also regarded as the most devout. In accepting him for the priesthood, the vicar general said that the diocese needed not only learned priests, but also holy ones. For his first appointment, he became curate at Ecully for two years until his parish priest, who was very austere and deeply appreciative of Vianney, died in 1817.

Vianney was then appointed parish priest of Ars-en-Dombes, a remote and insignificant village with only about 250 inhabitants. From now on he would be known as the Curé d’Ars (the pastor of Ars). This would be his home for the rest of his life. He lived a very austere and penitential life, living mainly on potatoes. He strongly attacked all blasphemous language and obscenities. He was the cause of village inns closing down because of a lack of custom. He attacked all forms of sexual abuse, dancing and immodesty. But all was not negative.

He excelled at preaching and spiritual direction, both inside and outside the confessional. He seems to have had supernatural gifts of looking into people’s hearts, of knowing of events which had taken place far away and an ability to see into the future. There is well-established evidence that he was persecuted by poltergeists, which he attributed to Satan. These included loud noises, personal violence and even the burning of his bed.

More positively, he was responsible for the unexplained multiplication of food, especially for the orphanage which he had founded. His fame began to spread. Vianney himself attributed these happenings to St Philomena, to whom he had a special devotion and for whom he set up a shrine. But the people believed that Vianney himself was the source of all that happened. Between 1830 and 1845, as many as 300 people a day arrived by train from Lyons to see him. A special booking office had to be opened in Ars to deal with them.

Every day at 11 o’clock he preached at Mass and then spent long hours in the confessional. He could spend up to 12 hours a day hearing confessions and, in the years preceding his death, when the number of visitors reached 20,000 a year, he sometimes spent as many as 16 hours a day in the confessional. With the passing of the years and his deepening and more compassionate understanding of people, he became less severe and more understanding of human weaknesses, although listening to lists of sinful behaviour pained him deeply. He also began to insist more and more on the love of God and the power of the Church’s liturgical prayer.

Three times he left Ars with the intention of entering monastic life, but each time he returned to his parish. He turned down all ecclesiastical promotions, but with reluctance, accepted his being made a canon. But the canon’s robes he sold and gave the money to the poor. A rather surprising honour was the government’s recognising his work by the conferring of the Imperial Order of the Legion of Honour. However, he declined to attend the investiture and never wore the decoration.

Worn out by the austerity of his life and the endless numbers of people coming to him for direction, he finally succumbed on 4 August 1859 at the age of 73. He was canonized by Pope Pius XI on 31 May, 1925, and named patron of diocesan priests.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/f0804s/

 

 

04.08.2026: THỨ BA TUẦN XVIII THƯỜNG NIÊN - THÁNH GIOAN MARIA VIANÊ, LINH MỤC - Lễ Nhớ

 


04/08/2026

Thứ Ba tuần 18 thường niên.

 Thánh Gioan Maria Vianê, linh mục.

Lễ nhớ

 

Thánh nhân sinh năm 1786 tại Lyon. Sau biết bao khó khăn gian khổ, người làm linh mục và được giao phó nhiệm vụ làm cha sở họ Ars thuộc giáo phận Benle. Người quả là vị mục tử gương mẫu: hoàn toàn lo việc loan báo lời Thiên Chúa, giải tội, cầu nguyện và hãm mình. Có nhiều lúc, khuôn mặt người rạng rỡ khác thường, nhờ tình yêu bắt nguồn từ bí tích Thánh Thể mà người đem hết lòng sốt sắng để vừa cử hành, vừa thờ phượng. Người qua đời năm 1859.

 

Bài Ðọc I: (Năm II) Gr 30, 1-2. 12-15. 18-22

Vì tội lỗi ngươi quá nặng, nên Ta đã làm cho ngươi những sự ấy. Nhưng Ta sẽ đem Giacóp về nhà xếp”.

Trích sách Tiên tri Giêrêmia.

Có lời Chúa phán cùng Giêrêmia rằng: “Chúa là Thiên Chúa Israel phán thế này: Ngươi hãy chép vào sách mọi lời Ta đã phán với ngươi”.

Vì Thiên Chúa phán rằng: “Nơi giập gãy của ngươi đã bất trị, thương tích ngươi làm độc quá đỗi. Không ai đoái thương băng bó cho ngươi: không có thuốc hay chữa ngươi bình phục. Mọi kẻ yêu ngươi đã bỏ quên ngươi, không tìm kiếm ngươi nữa, vì Ta đã đánh ngươi bị thương như kẻ thù sửa phạt ngươi nặng nề, vì sự gian ác của ngươi quá nhiều, tội lỗi của ngươi quá nặng, nên Ta đã làm cho ngươi những sự ấy”.

Chúa phán thế này: “Ðây Ta đem những kẻ trong nhà xếp Giacóp bị bắt trở về gia cư họ, Ta sẽ xót thương. Thành sẽ được xây lại trên nơi cao của nó, đền thờ sẽ được trùng tu theo trật tự của nó. Thế là sẽ vang lên lời ca tụng và tiếng reo mừng. Ta sẽ làm cho nó thêm nhiều, và nó sẽ không bị hạ nhục. Con cái nó sẽ được như xưa; trước mặt Ta, cộng đồng nó sẽ đứng vững. Ta sẽ hỏi thăm mọi người áp bức nó. Thủ lãnh nó sẽ bởi nó mà ra; vua chúa nó sẽ từ trong nó mà lên. Ta sẽ cho nó triều yết và nó sẽ đến gần Ta, vì thật ra có ai dám liều mạng đến gần Ta? – Chúa phán như thế -. Bấy giờ các ngươi sẽ là dân Ta, và Ta sẽ là Thiên Chúa các ngươi”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 101, 16-18. 19-21. 29 và 22-23

Ðáp: Chúa tái lập Sion, và xuất hiện trong vinh quang xán lạn (c. 17).

Xướng: Lạy Chúa, muôn dân sẽ kính tôn danh thánh Chúa, và mọi vua trên địa cầu sẽ quý trọng vinh quang Ngài, khi Chúa sẽ tái lập Sion, Chúa xuất hiện trong vinh quang xán lạn. Chúa sẽ đoái nghe lời nguyện kẻ túng nghèo, và không chê lời họ kêu van. – Ðáp.

Xướng: Những điều này được ghi lại cho thế hệ mai sau, và dân tộc được tác tạo sẽ ca tụng Thiên Chúa. Từ thánh điện cao sang Chúa đã đoái nhìn, từ trời cao Chúa đã nhìn xuống trần thế, để nghe tiếng than khóc của tù nhân, để giải thoát kẻ bị lên án tử. – Ðáp.

Xướng: Con cháu của bầy tôi Chúa sẽ được an cư, và miêu duệ chúng sẽ tồn tại trước thiên nhan, để người ta truyền bá danh Chúa tại Sion, và lời khen ngợi Chúa ở Giêrusalem, khi chư dân cùng nhau quy tụ, và các vua nhóm họp để phụng thờ Chúa. – Ðáp.

 

Alleluia: Tv 24, 4c và 5a

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin dạy bảo con lối bước của Chúa và xin hướng dẫn con trong chân lý của Ngài. – Alleluia.

(Hoặc đọcAlleluia, alleluia! Thưa Thầy, chính Thầy là Con Thiên Chúa, chính Thầy là vua Israel. – Alleluia)

 

Phúc Âm: Mt 14, 22-36

“Xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.

Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: “Ma kìa” và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ”. Phêrô thưa lại rằng: “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”. Chúa phán: “Hãy đến”. Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: “Lạy Thầy, xin cứu con”. Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: “Người hèn tin, tại sao lại nghi ngờ?” Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!”

{Khi đã sang qua biển hồ, các ngài lên bộ và ghé vào Ghênêsarét. Nhận ra Ngài, dân địa phương liền loan tin đi khắp cả vùng xung quanh, và người ta đem đến cho Ngài hết mọi kẻ ốm đau. Họ nài xin Ngài cho họ rờ đến tua áo choàng của Ngài thôi, và ai đã rờ đến thì đều được chữa lành}.

Ðó là lời Chúa.

 

Hoặc:

Lời Chúa: Mt 15, 1-2. 10-14

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy có những luật sĩ và biệt phái từ Giêrusalem đến gặp Chúa Giêsu mà nói: "Sao môn đệ ông không giữ tập tục của tiền nhân? Vì họ không rửa tay khi dùng bữa".

Và Người gọi dân chúng lại mà bảo: "Các ngươi hãy nghe và hãy hiểu lấy: Không phải cái gì vào trong miệng mà làm cho người ta ra dơ nhớp đâu, nhưng cái từ miệng phát xuất ra cái đó mới làm cho người ta ra dơ nhớp". Bấy giờ các môn đệ của Người tiến lại thưa với Người rằng: "Thầy có biết các người biệt phái lấy làm chướng tai khi nghe Thầy nói lời đó không?" Người đáp lại rằng: "Tất cả cây nào Cha Ta trên trời đã không trồng, thì sẽ bị nhổ đi. Các con hãy để mặc chúng: chúng là những người mù dẫn dắt những người mù. Mù mà dẫn mù, cả hai sẽ lăn cù xuống hố".

Đó là lời Chúa.

 


Chú giải về Giê-rê-mi-a 30,1-2. 12-15. 18-22

Bài đọc gồm ba phần:

1. Giới thiệu ngắn gọn (câu 1-2);

2. Sự đau khổ của Giu-đa là xứng đáng (12-15);

3. Thời kỳ tốt đẹp hơn đang đến (18-22).

Sau rất nhiều lời tiên tri đáng sợ về những điều khủng khiếp sắp xảy ra, một tia hy vọng len lỏi vào lời của Giê-rê-mi-a với lời hứa về sự phục hồi (mặc dù không quá sớm) của các vương quốc.

Bài đọc hôm nay đến từ phần đầu của cuốn sách thường được gọi là ‘Sách An Ủi’ của Giê-rê-mi-a. Nó nói về sự phục hồi cuối cùng của cả Ít-ra-en (Vương quốc phía Bắc, trung tâm là Sa-ma-ri) và Giu-đa (Vương quốc phía Nam, trung tâm là Giê-ru-sa-lem). Đoạn Kinh Thánh này dường như có niên đại từ năm 587 trước Công nguyên, chỉ một năm trước khi Giê-ru-sa-lem bị Na-bu-cô-đô-nô-xo phá hủy và dân chúng bị lưu đày đến Ba-by-lôn.

Kinh Thánh Jerusalem cho biết phần lớn sách (30,1—31,22) được viết trong khoảng thời gian từ cuộc cải cách năm 622 trước Công nguyên đến khi vua Giô-si-a qua đời năm 609 trước Công nguyên. Sách được viết gần như hoàn toàn bằng thơ. Sự suy tàn của Át-sua đã cho phép vua Giô-si-a tiến hành tái chinh phục Samaria và Galilê. Điều này làm dấy lên hy vọng rằng những người bị lưu đày năm 721 trước Công nguyên có thể trở về vương quốc Đa-vít được phục hồi. Đoạn này là đoạn văn dài nhất trong sách Giê-rê-mi-a nói về niềm hy vọng tương lai của dân Chúa.

Đức Chúa vẫn yêu thương dân Ít-ra-en của Vương quốc phía Bắc. Ngài sẽ đưa những người bị lưu đày trở về nhà của họ, và sự thống nhất tôn giáo sẽ được phục hồi với Si-on là trung tâm. Sau đó, lời hứa trở về này được mở rộng đến Giu-đa, Vương quốc phía Nam, cũng bị chinh phục và lưu đày. Các lời tiên tri sau đó liên kết Giu-đa với Ít-ra-en, do đó mang lại cho "Sách An Ủi" phạm vi cuối cùng, mang tính Đấng Mê-si-a: Ít-ra-en và Giu-đa sẽ hợp nhất để phụng sự Đức Chúa, Đức Chúa Trời của họ, và Đa-vít, vua của họ. Sự quy tụ của dân Ít-ra-en tản lạc trở thành chủ đề chính của các nhà tiên tri thời lưu đày và hậu lưu đày. Đó là một giấc mơ truyền cảm hứng cho người Do Thái đến tận ngày nay.

Các bài đọc sắp tới, tất cả đều được trích từ chương 30 và 31, thể hiện niềm hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn. Đoạn Kinh Thánh hôm nay bắt đầu bằng việc Chúa bảo nhà tiên tri viết lại thông điệp để các thế hệ tương lai có thể biết được những lời tiên tri về thời kỳ tốt đẹp hơn sắp đến.

Tuy nhiên, những lời mở đầu của Chúa dành cho Giê-rê-m-ai lại bắt đầu bằng một giọng điệu tiêu cực. Giê-rê-m-ai một lần nữa nhắc nhở dân Giu-đa rằng nhiều đau khổ của họ là hậu quả của chính hành động của họ:

Nỗi đau của các ngươi không thể chữa lành;

vết thương của các ngươi rất nghiêm trọng.

Không có ai bênh vực các ngươi,

không có thuốc chữa vết thương của các ngươi,

không có sự chữa lành nào cho các ngươi.

Tất cả những người yêu mến các ngươi đã quên các ngươi…

Điều này ám chỉ những quốc gia đó, đặc biệt là Ai Cập, mà Giu-đa đã dựa vào để chống lại người Ba-by-lon.

Tuy nhiên, người dân phải nhận ra rằng tất cả những đau khổ này là xứng đáng:

Tại sao các ngươi lại kêu than về nỗi đau của mình?

Nỗi đau của các ngươi không thể chữa lành.

 Assyria và Babylon chỉ là những công cụ để dạy Giuđa những con đường tốt hơn:

Vì tội lỗi của các ngươi quá lớn,

vì tội lỗi của các ngươi quá nhiều,

ta đã làm những điều này cho các ngươi.

Nhưng thời đại mới đang đến. Lều trại và nhà ở của Gia-cóp, tức là các thành phố và cung điện của Giu-đa, sẽ được phục hồi. Thành Giê-ru-sa-lem sẽ được xây dựng lại trên đống đổ nát của nó. Từ tiếng Híp-ri có nghĩa là ‘đống đổ nát’, tel(l), dùng để chỉ một gò đất đổ nát do sự tích tụ của các mảnh vụn qua nhiều năm hoặc nhiều thế kỷ, trên đó các thị trấn kế tiếp nhau được xây dựng. (Các nhà khảo cổ học ở khu vực này thường tìm thấy một thị trấn được xây dựng trên nhiều lớp công trình trước đó.)

Thay vì những tiếng kêu than đau khổ hiện đang vang lên:

Từ họ sẽ vang lên lời tạ ơn

và tiếng reo hò vui vẻ.

Dân số sẽ gia tăng và mọi thứ sẽ như xưa tốt đẹp.

Họ sẽ được cai trị bởi một người trong số họ chứ không phải bởi một thống đốc do thế lực chinh phục bổ nhiệm—Át-sua hoặc Ba-by-lon. Và vị vua này, được chọn từ trong số dân của Đức Chúa Trời, sẽ được tự do đến gần sự hiện diện của Chúa. Ngũ Kinh cho chúng ta biết rằng việc đến gần sự hiện diện của Đức Chúa Trời mà không được phép sẽ bị trừng phạt bằng cái chết. Vị vua này sẽ là người được Đức Chúa hoàn toàn công nhận. Mặc dù không được đề cập trực tiếp ở đây, nhưng Chúa Giê-su Ki-tô cuối cùng sẽ là người hoàn thành lời hứa này theo một cách rất đặc biệt.

Và đoạn Kinh Thánh kết thúc bằng lời tuyên bố giao ước vĩ đại:

Các ngươi sẽ là dân Ta,

và Ta sẽ là Đức Chúa Trời của các ngươi.

 

Điều đó luôn luôn đúng, nhưng cả dân Ít-ra-en và Giu-đa đều đã vi phạm phần giao ước của mình bằng sự vô đạo đức và thờ thần tượng.

Những ngày phục hồi sẽ không chỉ có nghĩa là khôi phục lại những cấu trúc cũ, mà còn là sự đổi mới mối liên kết chặt chẽ giữa Đức Chúa Trời và dân Ngài.

Đoạn Kinh Thánh tràn đầy hy vọng, hy vọng rằng dù mọi việc có tồi tệ đến đâu, chân lý, lòng tốt và công lý cuối cùng sẽ thắng thế. Cuộc sống của chúng ta phải luôn dựa trên niềm hy vọng như vậy.

Nhưng dĩ nhiên, như Giê-rê-mi-a ngụ ý, việc hiện thực hóa hy vọng của chúng ta cũng phụ thuộc vào sự hợp tác tích cực của chúng ta trong việc làm những gì Đức Chúa Trời muốn. Nhiều vấn đề của chúng ta là kết quả của việc chúng ta không sống hòa hợp với tầm nhìn phúc âm về cuộc sống.

 

 


Chú giải về Mát-thêu 15,1-2. 10-14

Thoạt nhìn, đoạn Tin Mừng hôm nay nói về các thầy dạy luật, nghi lễ thanh tẩy và luật pháp. Tuy nhiên, thách thức của thông điệp hôm nay là câu hỏi về sự thanh tẩy tôn giáo: Điều gì làm ô uế một người? Đây là vấn đề về nghi lễ hay đạo đức? Khi bắt đầu bóc tách từng lớp, ta sẽ thấy một thế giới cổ đại phong phú được gắn kết bởi nhiều truyền thống khác nhau, gợi ý một cách đọc hiểu sâu sắc hơn về đoạn Kinh Thánh này.

Các thầy dạy luật và truyền thống của các trưởng lão

Dường như một cuộc tranh luận gây tranh cãi nảy sinh giữa người Pha-ri-sêu và các thầy dạy luật một bên, và Chúa Giê-su cùng các môn đệ của Ngài ở bên kia. Tuy nhiên, cần nhớ rằng chính Chúa Giê-su cũng chấp nhận một số khía cạnh trong tín ngưỡng của người Pha-ri-sêu. Ví dụ, người Pha-ri-sêu tin vào sự sống lại của người chết, và dạy rằng cầu nguyện và học hỏi có thể đưa bạn đến gần Chúa hơn bên ngoài Đền thờ. Chúa Giê-su cũng tin như vậy. Hoặc, việc tác giả của Tin Mừng Mát-thêu này cũng có thể tự nhận mình là một thầy dạy luật có thể được nhìn nhận theo hướng tích cực. Hãy xem xét bài Phúc Âm Chúa Nhật tuần trước (Tuần 17), với những dòng kết thúc như sau:

Và Ngài [Chúa Giê-su] nói với họ: “Vậy, mỗi thầy dạy luật nào đã trở thành môn đệ trong Nước Trời thì giống như chủ nhà lấy ra từ kho báu của mình những điều mới và những điều cũ.” (Mát-thêu 13,52)

Trong ví dụ này, Chúa Giê-su nói với sự kính trọng cao độ đối với thầy dạy luật, người có khả năng phân biệt cả truyền thống cũ và truyền thống mới trong bối cảnh các phong trào đương thời. Không phải cái này xấu và cái kia tốt; một người phải phân biệt giữa những điều tốt cần thiết trong thời điểm hiện tại, và nhận ra khi nào sự xuyên tạc đức tin đang diễn ra nhân danh truyền thống. Nhưng trong bài Phúc Âm hôm nay, những người Pha-ri-sêu và các thầy dạy luật thách thức Chúa Giê-su và các môn đệ của Ngài:

Tại sao các môn đệ của ông lại vi phạm truyền thống của các trưởng lão? Vì họ không rửa tay trước khi ăn.

Chúng ta đang nói về truyền thống nào của các trưởng lão ở đây? Trong thời kỳ lịch sử này, những người Pha-ri-sêu có thể đang đề cập đến luật pháp theo nghĩa của Torah (hay Ngũ Kinh), năm cuốn sách đầu tiên của Môi-se. Ngoài ra còn có truyền thống truyền miệng được cho là lưu truyền qua Môi-se, nhưng không phải là một phần của lời Kinh Thánh được viết ra. Truyền thống truyền miệng này được hệ thống hóa qua nhiều thế hệ và trở nên có trọng lượng ngang với lời Kinh Thánh được viết ra. Mát-thêu đã làm dịu giọng điệu trong cảnh hôm nay so với cùng một cảnh trong Phúc Âm Mác-cô (7,1-22). Trong cảnh này, Chúa Giê-su nên được hiểu là đang hoàn thành luật pháp chứ không phải là bãi bỏ nó. Chúa Giê-su quan tâm đến sự thanh sạch theo nghi lễ và nhiều truyền thống khác trong nền văn hóa của Ngài. Tuy nhiên, trong trường hợp này, sự quan tâm của Ngài hướng đến một truyền thống lâu đời hơn được tìm thấy trong Mười Điều Răn:

Rồi Ngài gọi đám đông đến và phán rằng: “Hãy nghe và hiểu: Không phải điều gì vào miệng mà làm ô uế người ta, nhưng là điều gì ra khỏi miệng mà làm ô uế người ta.”

Những người dẫn dắt mù quáng, lời nói và việc làm

Sự đối đầu thực sự của Chúa Giê-su là với các nhà lãnh đạo tôn giáo và bất cứ ai dẫn dắt người khác lạc lối. Chẳng phải “cả hai sẽ rơi xuống hố sâu sao?” Thật không may cho chúng ta, một đoạn Kinh Thánh quan trọng đã bị bỏ sót trong bài đọc phụng vụ hôm nay. Chúa Giê-su trích dẫn sách I-sai-a, rằng:

Dân này tôn kính Ta bằng môi miệng, nhưng lòng họ xa cách Ta. (Mát-thêu 15,8; xem thêm I-sai-a 29,13)

Như thường lệ, cốt lõi của cuộc tranh luận là xem xét lại sự tách rời giữa môi miệng và lòng, đó là một cách khác để diễn tả sự tách rời giữa lời nói và việc làm. Người Pha-ri-sêu có thể dễ dàng tuyên bố mình trong sạch về nghi lễ trước cộng đồng, nhưng họ không thể dễ dàng tuyên bố mình trong sạch về lòng trước mặt Đức Chúa Trời, Đấng nhìn thấy những gì khuất khỏi tầm mắt. Điều cần thiết luôn là sự kết hợp chặt chẽ hơn giữa những gì phát ra từ môi miệng, những gì người ta cho là đúng trong lòng và những việc làm mà chúng ta thực hiện trước mắt công chúng.

Từ tiếng Do Thái cho ‘lời nói’ là dabar, có thể có nghĩa là ‘lời nói’ và ‘việc làm’ cùng một lúc. Vì vậy, khi Đức Chúa Trời phán (cũng là dabar), Ngài cũng khởi xướng hành động của những lời đó. Không có sự tách rời giữa lời nói và việc làm trong đời sống thiêng liêng. Do đó, không phải ngẫu nhiên mà những câu tiếp theo sau bài Phúc Âm hôm nay đưa Chúa Giê-su và các môn đệ đến những vùng đất “ô uế” như Tyre và Sidon để thực hiện sứ mệnh công khai của Ngài. Sự kết hợp giữa lời nói và hành động của Chúa Giê-su đã mang đức tin đến mọi nơi, dù sạch hay ô uế.

Là độc giả, chúng ta nên luôn chú ý đến những chi tiết đầy ý nghĩa này.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/

 


Suy Niệm: Xác thịt và thần khí

Việc rửa tay trước khi ăn là một thói quen tốt giúp an toàn vệ sinh, nó như là một nét văn hoá được các giáo viên mầm non tập cho trẻ từ thuở bé. Và ở nhiều nơi trên thế giới, việc rửa tay trước khi ăn đã trở thành một tập tục, thậm chí như là một điều buộc phải làm để giữ gìn vệ sinh. Tuy nhiên, đối với các Pharisiêu thì nó được giải thích như là một điều luật và là một nghi thức tôn giáo để đánh giá con người trong sạch hay dơ bẩn.

Bài Tin Mừng hôm nay kể về việc người Biệt phái thắc mắc vì một số môn đệ Chúa Giê-su không rửa tay trước khi ăn.  Người Biệt phái thắc mắc không vì việc Chúa Giê-su không giữ an toàn vệ sinh ăn uống, mà là cho rằng việc Chúa lỗi luật và vi phạm nghi thức tôn giáo truyền thống về việc sạch dơ. Chính vì thế mà Chúa Giê-su không phải lên án việc rửa tay cũng như rửa chén đĩa hay những thứ đồ vật khác trước khi ăn, nhưng Người muốn nhân cơ hội để dạy cho các ông Pharisêu một bài học quan trọng hơn – một sự trong sạch đích thực là sự trong sạch cho tâm hồn, chứ không phải cái mã bề ngoài.

Vì quá câu nệ luật nên Biệt phái Pharisêu lẫn lộn cái chính yếu với cái phụ tùy, quá chú trọng đến cái phụ tuỳ bên ngoài mà đánh mất cái chính yếu bên trong là đức công bằng. Họ quan niệm giữ luật Chúa là tuân thủ những luật lệ, những nguyên tắc và những lễ nghi bề ngoài, nghiêm ngặt phần hình thức như “rửa tay trước khi ăn”, “dâng lễ phẩm cho Chúa thay thế sự hiếu kính cha mẹ”. Họ dùng nghi lễ bề ngoài, để thoái thác một bổn phận căn bản về phụng dưỡng cha mẹ, lấy quy ước của các tập tục phàm nhân do họ đặt ra để xóa bỏ đi điều răn của Thiên Chúa.

Lời dạy của Chúa Giê-su hôm nay lên án chuyện sạch – dơ, xem ra chẳng ăn khớp gì với nhau, bởi khi nói cái đi vào thân thể con người là thực phẩm ăn uống và cái xuất ra từ con người lại nói đến tư tưởng. Đó là hai phạm trù khác nhau giữa vật chất và tinh thần. Thật ra, Chúa Giê-su dùng chính cái lối quan niệm sai lầm về tập tục của Do-thái để tranh luận với họ. Họ coi những chuyện ăn uống đồ ăn vật chất lại làm cho tâm hồn thuộc tinh thần ra dơ uế hoặc thanh sạch.

Chuyện đồ ăn thức uống hằng ngày chỉ là nhu cầu nuôi sống thể xác, nhưng đã bị các Kinh sư đẩy lên thành một thứ luật lệ và thậm chí đặt nó thành định chế tôn giáo. Họ phân định ra những thức ăn nào là dơ và thức ăn nào là sạch, thức ăn nào bị cấm và thức ăn nào được ăn, thức ăn nào thành tội và thức ăn nào là thánh…

Chúa Giê-su không đồng tình với cách phân biệt này, Người khẳng định mọi thức ăn đều sạch, chỉ có lòng người mới là nguồn gốc của sự ô uế.

Đành rằng có thể có những đồ ăn thức uống có thể làm ảnh hưởng đến sức khoẻ vì có độc hoặc không đảm bảo vệ sinh, nhưng chắc chắn không có thứ thực phẩm nào làm cho tâm hồn ra ô uế được. Sự ô uế của tâm hồn chỉ xảy đến từ những tư tưởng xấu và những hành động xấu mà Chúa Giê-su đã liệt kê ra hôm nay: “Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế.”

Tuân giữ lề luật không phải câu nệ theo mặt chữ, mà với cả lòng yêu mến và bác ái với mọi người. Vì quá câu nệ luật nên người Pharisiêu lẫn lộn cái chính yếu với cái phụ tùy, quá chú trọng đến cái phụ tuỳ bên ngoài mà đánh mất cái chính yếu bên trong là đức công bằng. Lo rửa tay rửa chén đĩa cho sạch, mà tâm hồn thì nhơ uế đầy gian tà cướp bóc, an tâm với những việc giữ luật bề ngoài mà không màng tới tinh thần. Đó là lối sống đóng kịch và khoe khoang khi muốn tỏ ra cho những người xung quanh thấy những việc làm của họ để được ca tụng.

Lời Chúa Giê-su nói với người Pha-ri-sêu cũng là lời cảnh tỉnh cho con người thuộc mọi thời đại. Bên ngoài người ta có thể là những người rất đạo mạo, lịch sự, danh giá, chức quyền, sang trọng, nhưng bên trong lại chất chứa đầy sự tham lam độc ác “đầy những chuyện cướp bóc, gian tà”. Bên ngoài đẹp như hàng Nhật, nhưng bên trong thì là linh kiện rởm của Tàu Cộng. Nhiều người chúng ta ưa tô điểm cho vẻ bề ngoài của mình để được nổi trội, kể cả việc làm phúc bố thí, nhưng bên trong đầy những mưu mô ngầm ý về danh tiếng và danh vọng.

Lời Chúa mời gọi chúng ta trong khi lo trang điểm cho mình vẻ đẹp bề ngoài, thì cũng lo trang sức cho tâm hồn những nhân đức thánh thiện, lo cải hoá đời sống để được đổi mới trong mọi sự. Sống đạo với nghi lễ, làm đủ việc đủ giờ mà thôi thì chưa đủ, nhưng phải có tâm tình bên trong, và trong đời sống thường ngày, phải tỏ hiện lòng yêu mến Thiên Chúa và bác ái với mọi người.

Chúa Giê-su kết luận: “Cây nào mà Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời, đã không trồng, thì sẽ bị nhổ đi”. Nghĩa là, những gì đem đến mối tương giao với Thiên Chúa thì mới là đến từ Thiên Chúa, còn những thứ lề luật được vẽ ra để kỳ thị đánh giá và kết án nhau thì không phải đến từ Thiên Chúa. Và đương nhiên điều không đến từ Thiên Chúa thì không thể tồn tại.

Lạy Chúa, xin cho chúng con trong khi biết lo làm đẹp bề ngoài, thì cũng lo cho linh hồn mình nên trong sạch trước mặt Thiên Chúa. Amen.

(https://tinmungmoingay.com/)

 

 


Ngày 4 tháng 8: Thánh Gioan Maria Vianê, linh mục – Lễ nhớ

1. Ghi nhận lịch sử – phụng vụ

Lễ thánh Jean-Marie Vianney được mừng vào ngày Ngài qua đời là 4 tháng 8 năm 1859. Được phong thánh năm 1925 và Đức Giáo Hoàng Piô XI tuyên bố là bổn mạng các Cha xứ khắp thế giới, năm 1929.

Jean-Marie Vianney sinh ngày 8 tháng 5 năm 1786 ở làng Dardilly gần thành phố Lyon trong một gia đình nông dân. Mặc dầu có những dặt dè về phía ông bố, Gioan vẫn muốn làm linh mục và mãi tới 20 tuổi mới bắt đầu đi học ở nhà trường do linh mục Balley thành lập gần Ecully. Được nhận vào chủng viện Verrières, rồi chủng viện Lyon, Gioan gặp rất nhiều thử thách. Vì từ chối đăng ký theo lệnh Napoleon, Gioan phải trốn tránh trong vòng một năm rưỡi. Lại thêm ít khả năng học tập, Gioan bị đuổi khỏi chủng viện Lyon với lời phê “debilissimus” (rất yếu). Tuy nhiên nhờ sự giúp đỡ của linh mục Balley, người đã nhận ra ơn gọi của học trò mình, Gioan được chấp thuận cho thụ phong linh mục tại Grenoble ngày 13 tháng 8 năm 1815, lúc 29 tuổi, tân linh mục được chỉ định làm cha phó tại Ecully, bắt đầu thực tập công tác mục vụ với Balley, về sau được bổ nhiệm làm cha sở giáo xứ Ars, năm 1818. Cha ở lại giáo xứ bé nhỏ miền Dombes này suốt bốn mươi hai năm, cho đến ngày qua đời, mặc dù đã có những lần thử trốn trách nhiệm giáo xứ để sống đời chiêm tu.

Cha Gioan Maria Vianney đã từ bỏ chức kinh sĩ, bán chiếc áo khoác kinh sĩ lấy tiền giúp người nghèo cũng như cả cái huy hiệu Bảo Quốc huân chương nhận được năm 1843. Ngài qua đời vì kiệt sức ở tuổi bảy mươi tư, mà theo lời một người chứng kiến, “trong ánh mắt biểu lộ một vẻ tin tưởng và đơn sơ lạ thường”. Trong những năm cuối đời của thánh Gioan, khách hành hương đến Ars ngày càng đông, có thể đến trăm nghìn người.

2. Thông điệp và tính thời sự

a. Lời nguyện trong ngày khẳng định thánh Gioan Maria Vianney thực là một “linh mục đáng khâm phục, tận hiến cho chức vụ”. Qủa thế, Ngài đã tận hiến cho sứ mệnh linh mục cho đến kiệt sức, tự đặt ra cho mình những việc đền tội nặng nề với mục đích cải tạo giáo xứ mình, và luôn sẵn sàng ngồi tòa cáo giải đến mười sáu giờ hoặc mười tám giờ mỗi ngày. Các bài giảng của Ngài, buổi đầu chịu ảnh hưởng của chủ trương nghiêm ngặt phái Jansenime, nên khá nghiêm khắc, về sau trở nên quân bình hơn, nhờ sự dịu dàng và đơn sơ. Ngài đã viết trong cuốn Giáo lý (xem Phụng vụ bài đọc) : “Cầu nguyện không gì khác hơn là hiệp nhất với Chúa”.

b. Lời nguyện trong ngày cũng xin Chúa cũng ban cho chúng ta một đức bác ái có khả năng chinh phục các linh hồn về cho Chúa. Qủa thật, miền ưu tư là một mục tử tốt của giáo dân trong xứ đã thúc đẩy Cha thánh xứ Ars thực hiện một công cụ dạy giáo lý liên tục bằng những lời dạy cũng như những thúc giục đánh đông lòng tín hữu. Họ thường bảo : ” Chưa bao giờ có linh mục nào nói với chúng tôi như thế”. Hoạt động mục vụ của Cha cũng thực hiện cả trong lĩnh vực giáo dục những bé gái nhà nghèo, nên năm 1824 Cha đã mở một trường nữ miễn phí cho các em. Cha cũng lập một nhà mồ côi và tới đây dạy giáo lý mỗi ngày. Hoạt động mục vụ của vị linh mục Thánh thiện này cũng nhằm chiến đấu chống phong trào xa rời Kitô giáo của dân chúng, không còn thánh hóa Chúa nhật và đôi khi còn sa đà vào rượu chè, trụy lạc. Còn việc chiến đấu với ma qũi – Ngài thường gọi là Grappin , Ngài phải chịu đựng khá lâu năm, từ 1824 đến 1858.

c. Lời nguyện tạ lễ nhắc chúng ta nhớ rằng Cha thánh xứ Ars đã chịu đựng “một mâu thuẫn chống đối không sờn lòng”. Quả thế, Ngài từng là nạn nhân chính của một số anh em linh mục, thậm chí người ta còn vu oan cho Ngài, nhưng Ngài đã chịu đựng tất cả một cách rất Kitô giáo, đón nhận sức mạnh và can đảm trong sự sùng kính cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu và nơi Thánh Thể. Vào cuối đời, vị mẫu gương lớn trong việc truyền giáo, người mục tử lớn sẽ nói rằng : “Tốt lành biết bao được chết sau khi từng sống trên thập giá !”

ENZO LODI