Trang

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2026

SINGAPORE: LARGEST NUMBER OF NEW CATHOLICS THIS EASTER

 


Candidates inscribing their names in the Book of Elect  (Catholic News Singapore VITA Images)

 

Singapore: Largest number of new Catholics this Easter

After a decade, more than 1,200 catechumens and candidates prepare to enter the Church, as the Archdiocese of Singapore highlights growing interest in the faith.

By Fr. Mark Robin Destura, RCJ 

The Catholic Church in Singapore is preparing to receive its largest group of new Catholics in the past ten years this coming Easter.

According to the Office for Catechesis (OFC), around 978 catechumens and 155 candidates participated in the English-language Rite of Election and Call to Continuing Conversion held on February 21 and 22 at the Church of the Immaculate Heart of Mary and the Church of Christ the King. About 111 catechumens and six candidates took part in the Mandarin Rite of Election last March 1.

The journey toward Easter

The Rite of Election, typically celebrated on the First Sunday of Lent, marks the final stage of preparation for those entering the Church.

Catechumens, those not yet baptized and candidates, already baptized in other Christian traditions, are formally presented to the Church as they prepare to receive the sacraments of initiation at the Easter Vigil.

During the liturgy, catechumens approach the altar to inscribe their names in the “Book of the Elect,” signifying their commitment to follow Christ and their readiness to be fully initiated into the Church.

“God is choosing you”

According to the report of the Catholic News Singapore, OFC Catechetical Director Fr. Terence Kesavan reminded the participants that faith is ultimately a response to God’s initiative.

“You have made a choice to come to church and to learn more of God and the faith,” he said. “But today, we are celebrating God’s choice: God is choosing you.”

He also encouraged the faithful to see the Lenten season not only as a time of sacrifice but as an opportunity for deeper conversion.

“The more important question,” he said, “is whether these practices help us become who God wants us to be.”

Strengthening faith through Scripture

Reported by the Catholic News Singapore, in his homily, Cardinal William Goh urged the catechumens to deepen their relationship with God through daily reflection on Scripture.

“If you want to be strong in your faith, you need to spend at least half an hour each day reflecting on the Word of God,” he said.

Stressing this season of Lent he said, “Let us take time during this preparation period for Easter to acknowledge our sinfulness and brokenness in all humility without excuse or self-justification. Only then will we be free from our past and share in His life of joy, love and peace.”

 


Cardinal William Goh during the Rite of Election   (Catholic News Singapore VITA Images)

 

Stories of conversion

Among those preparing to enter the Church is Dr. Susanna Bay, 55, from the Academe who said she had long felt drawn to Catholicism despite her Protestant background.

Encouraged by Catholic friends and her experiences in marriage formation programs, she eventually joined the Rite of Christian Initiation of Adults (RCIA) together with her mother.

Another candidate, Mr. Wang Xi Heng, 22, a National Serviceman originally from China, shared how he encountered the Catholic faith through his landlady after struggling with cultural adjustments.

“At first, the Mass felt confusing,” he recalled. “But over time, it became a source of strength for me.”

Evangelization and witness

Fr. Kesavan noted that while no formal study has been conducted, the increase in numbers may be linked to active evangelization, especially among young people, as well as the positive impact of Pope Francis’ visit to Singapore in 2024.

“It is through the evangelization efforts of the Catholic community that people are touched and inspired to want to follow Christ,” he said.

As Easter approaches, the Archdiocese of Singapore prepares to welcome this new generation of faithful each with their own story of faith, conversion, and hope.

 

https://www.vaticannews.va/en/church/news/2026-03/singapore-southeast-asia-baptism-easter-catechumens.html

CARDINAL VĂN THUẬN : HOPE THAT REMAINS IN ALL CIRCUMSTANCES



Cardinal François Xavier Nguyễn Văn Thuận 

 

Cardinal Văn Thuận: Hope that remains in all circumstances

Marking the 50th anniversary of the publication of the book "Road of Hope," a conference reflects on the life and legacy of Cardinal Francis Xavier Nguyễn Văn Thuận, who was imprisoned in Vietnam for 13 years.

By Kielce Gussie

After spending 13 years as a political prisoner—of which nine in solitary confinement—Venerable Cardinal Francis Xavier Nguyễn Văn Thuận’s book, Road of Hope, continues to offer hope and inspiration to people around the world, 50 years after its publication.

Ordained and living the Catholic faith in the midst of an anti-Catholic Communist regime in Vietnam in the 1970s-1980s, the then Bishop of Nha Trang was arrested and imprisoned without a trial. In 2002, Văn Thuận died in Rome, and fifteen years later, Pope Francis declared him Venerable.

Now, in the same place—the Hall of the Lateran Treaties at the Lateran Palace—where the closing of the diocesan phase of Cardinal Văn Thuận’s beatification cause was signed in 2013, a conference commemorating the 50th anniversary of the book highlighted the importance of this work and the ongoing legacy of the cardinal.

At the start of the conference, the moderator, Vatican Media journalist Alessandro De Carolis, announced that Pope Leo XIV had sent a message to mark the occasion. The Pope offered his best wishes for this event, which—according to the message signed by the Cardinal Secretary of State Pietro Parolin—helps to rediscover the “fervent Christian witness” of this “generous pastor,” whose example “remains strikingly relevant today.”

Cardinal Văn Thuận reminds us, in fact, that “Christian hope is born from an encounter with Christ and takes shape in a life given to God and to others,” the Pope affirmed.

Dedicated to a divided nation

Reflecting on the life of the Vietnamese Venerable, Cardinal Michael Czerny, prefect of the Dicastery for Promoting Integral Human Development, described Cardinal Văn Thuận as not only a promoter of justice and peace but also an embodiment of “these values in word and action.”

His life reflected his mission and all that he promoted: volunteering as a chaplain in hospitals, prisons, and leper colonies. Moreover, Cardinal Văn Thuận launched a number of educational and social initiatives and dedicated his time to promoting reconciliation in a divided nation.

 


Cardinal Czerny highlighted Cardinal Văn Thuận's dedication to justice

 

As Cardinal Czerny highlighted, this work did not end with Cardinal Văn Thuận’s imprisonment. Rather, he “maintained this attitude towards the other prisoners, Christians and non-Christians alike, and even towards his prison guards.”

Following his release from prison in 1988, the Vietnamese cardinal lived in Rome from 1991, unable to return to his home country. However, it was in these years without an official role that “he did impressive work in support of Vietnamese refugees across the globe, both on a human and a spiritual level, promoting an international aid network and a wide range of initiatives.”

His legacy also continues to live on through his contribution to the creation of the Compendium of the Social Doctrine of the Church, with its goal of responding to the cry for social justice in the light of the Catholic faith.

A sister’s memory

Today, “we all witness the power of God’s presence through the story of this shepherd separated from his flock, all the while remaining intimately united through the Word of God,” said Élisabeth Nguyễn Thị Thu Hồng, Cardinal Văn Thuận’s sister.

She remembered the legacy of her family—even before her brother—who were persecuted and even killed for their faith. From 1845 to 1862, the “plan of the emperor at the time was to make them eventually forget their faith”, Thu Hồng explained, which led to many Christians losing their lives in defense of the Catholic faith.

Yet, the Christians in Vietnam did not renounce their beliefs. Rather, as Thị Thu Hồng highlighted, they “remained emotionally and spiritually united…by clinging on to a few sentences of the Gospel or prayers written on scraps of paper and hidden among their belongings.” Centuries later, in 1975, the same was true as Christians clung to their faith in the midst of persecution. It was during this time that Cardinal Văn Thuận’s 1001 Meditations began to be passed along amongst families, prison cells, and education camps.

From there, in the 1980s, these meditations were formally collected and organized into the book now known as Road of Hope. Thị Thu Hồng shared how these meditations brought “the presence of Jesus to the faithful in distress” and have become a lasting heritage for people around the world, especially those living in Asia today.

“I think for the church in Asia—now that the war is no longer as atrocious as before—for them [it's about] rebuilding society, rebuilding whatever was broken before, and starting to open up to the world. [It is also about giving] the world a model of living together in cooperation and in peace”, Thị Thu Hồng shared with Vatican News on the sidelines of the event.

A true model of Christian and priestly life               

While his life was far from easy, Cardinal Văn Thuận remained steadfast in his faith. Cardinal Lazzaro You Heung-sik, prefect of the Dicastery for the Clergy, highlighted how, after losing everything, the Vietnamese cardinal “made a new and very profound choice for the Lord: God, and not the works of God.”

Having personally met Văn Thuận, the prefect described him as “a man of great gentleness, serenity, and inner freedom” who had a heart for priests. He was a man, he said, who knew how to evangelize in every circumstance—even in ones that most wouldn’t find themselves.

 


Cardinal You Heung sik described him as “a man of great gentleness, serenity, and inner freedom”

 

Imprisoned, Venerable Văn Thuận touched the lives of his guards and fellow prisoners. Cardinal You Heung-sik recalled the testimony of one of his guards, who, years after meeting the future cardinal, was baptized. “Meeting Bishop Thuan was the most important encounter of my life,” the guard explained, “He set me on the path to becoming a citizen of the Kingdom of Heaven, a citizen of justice and peace.”

From Vietnam to the United States

In the context of the world today—full of conflict and violence—Auxiliary Bishop Thanh Nguyen of Orange County, California, stressed that Cardinal Văn Thuận’s book is a reminder that hope is not something external. 

The book, Road of Hope, offers the world an invitation to reflect on where hope comes from. As the auxiliary bishop noted, Cardinal Văn Thuận's life testified to how hope stems from “believing that there's nothing in this world that can distinguish the faith within us.” He upheld the example of one of the Buddhist prisoners who knew Cardinal Văn Thuận. The Vietnamese cardinal explained to his fellow inmate that “the communists can take everything away, but they cannot take away your faith.”

So, responding to the question of what message the world can take away from Cardinal Văn Thuận’s book of hope 50 years after it was written, Bishop Nguyen said, “There's nothing that can defeat that sense of hope if you really believe in Jesus Christ and follow Him faithfully and genuinely.”

 

https://www.vaticannews.va/en/church/news/2026-03/cardinal-van-thuan-hope-that-remains-in-all-circumstances.html

POPE'S VOCATION DAY MESSAGE: 'THE INTERIOR DISCOVERY OF GOD'S GIFT'



Pope's Vocations Day Message: 'The Interior Discovery of God's Gift'

Pope Leo XIV releases his message for the upcoming World Day of Prayer for Vocations, observed this year on Sunday, April 26, and reiterates that "every vocation is an immeasurable gift for the Church and for those who receive it with joy."

By Deborah Castellano Lubov

Pope Leo XIV has released his message for the 63rd World Day of Prayer for Vocations, which falls this year on April 26, the fourth Sunday of Easter, also called "Good Shepherd Sunday."

The Pope called the day "an occasion of grace in which we share some reflections on the interior dimension of vocation, understood as the discovery of God’s free gift that blossoms in the depths of our hearts." He also called it an opportunity to "explore together the truly beautiful path of life along which the Shepherd guides us."

His beauty makes us beautiful

Recalling that in the Gospel of John, Jesus describes Himself as the “Good Shepherd,” ready to give His life for His sheep, thus revealing God’s love, Pope Leo emphasized, "He is the Shepherd who draws us to Himself, whose gaze reveals that life is truly beautiful when one follows Him."

The Pope noted that contemplation and interiority are required to recognize this beauty, observing that only the one who pauses, listens, prays, and welcomes the Shepherd’s gaze can say with confidence, “I trust Him; life with Him can truly be beautiful." 

"What is most extraordinary," Pope Leo observed, "is that, in becoming His disciple, one truly becomes 'beautiful'; His beauty transforms us." 

He recalled that St. Augustine had this experience of life, faith, and meaning. Acknowledging the sins and errors of his youth, Augustine discovered the beauty of the divine light that guides him in the darkness.

Such a relationship based on prayer and silence, Pope Leo said, when cultivated, opens us to receive and actively respond to the gift of vocation. 

An adventure of love and happiness

The Pope said it is never "an imposition or a one-size-fits-all model to which one merely conforms" but "an adventure of love and happiness." 

"Thus, on the basis of caring for the interior life," he said, "we must urgently recommence our vocational ministry and renew our commitment to evangelization."

In light of this, the Pope invited everyone, "families, parishes, and religious communities, as well as bishops, priests, deacons, catechists, educators, and all the faithful," to commit themselves more fully to creating conditions that allow this gift to be embraced, nourished, protected, and accompanied so that it may bear abundant fruit.  

"Only when our surroundings are illumined by living faith, sustained by constant prayer and enriched by fraternal accompaniment," he said, "can God’s call blossom and mature."

His loving gaze enlightens our hearts

The Lord, Pope Leo said, knows us and enlightens our hearts with His loving gaze. In fact, he highlighted, every vocation begins with the awareness and experience of a God who is love.  

"The Lord knows us profoundly, has counted the hairs of our head, and has envisaged for each person a unique path of holiness and service," the Holy Father said.

Yet this awareness, he underscored, must always be reciprocal, for "we are invited to know God through prayer, listening to the Word, the Sacraments, the life of the Church and works of charity for our brothers and sisters." 

'Every vocation is an immeasurable gift for the Church'

The Pope called on young people to listen to the voice of the Lord, who invites them "to a full and fruitful life," calling on them to put their talents to use and to unite their limitations and weaknesses with the glorious Cross of Christ. 

For young people to come to know the Lord, he urged them to make time for Eucharistic adoration; to meditate faithfully on the Word of God, so that they may put it into practice each day; and to participate actively and fully in the sacramental and ecclesial life of the Church.

Through the intimacy of friendship with Jesus, the Pope said, they will discover how to give of themselves, whether through marriage, the priesthood, the permanent diaconate, or consecrated life. 

"Every vocation," he said, "is an immeasurable gift for the Church and for those who receive it with joy." 

St. Joseph trusted even when all seemed shrouded in uncertainty

Pope Leo noted that to know the Lord means above all learning to entrust oneself to Him and to His providence, and observed that life reveals itself as a continual act of trusting in the Lord and abandoning ourselves to Him, "even when His plans unsettle our own."

In a special way, he cited St. Joseph, who, despite the mysterious and unexpected pregnancy of the Virgin, trusted the divine message revealed in a dream and welcomed Mary and her child with an obedient heart.

"Joseph of Nazareth," he said, "is an example of complete trust in God’s designs. He trusted even when everything around him seemed shrouded in darkness and uncertainty, when events appeared to diverge from his own plans. He trusted and abandoned himself to God."

Pope Leo recalled that the Lord does not abandon us in our darkest hours, but comes to dispel every shadow with His light.

"Through the light and strength of his Spirit, even amid trials and crises," Pope Leo said, "we can see our vocation grow and mature, reflecting ever more fully the beauty of the One who has called us—a beauty shaped by fidelity and trust, despite our wounds and failures."

We are to be with Jesus in every circumstance of life

The Pope said that a vocation is not a fixed point, but a dynamic process of maturation sustained by intimacy with our Lord. We are to be with Jesus, the Pope said, allowing the Holy Spirit to act in our hearts and in the circumstances of life, and reinterpreting everything in light of this gift.

"Like the vine and the branches," the Pope said, "our whole lives must be rooted in a strong and vital bond with the Lord, so that we may more wholeheartedly respond to his call through our trials and necessary 'pruning.'”  

Nourished by a daily relationship with Him

A vocation, therefore, he explained, is not "an immediate possession—something 'given' once and for all," but rather a path that unfolds much like life itself. "The gift we have received must not only be protected but also nourished by a daily relationship with God in order to grow and bear fruit." 

Thus, the Pope called for everyone to cultivate their personal relationship with God through daily prayer and meditation on the Word.

"Pause, listen, and entrust yourselves," he said. "In this way, the gift of your vocation will mature, bringing you happiness and yielding abundant fruit for the Church and the world."

Finally, Pope Leo implored the Virgin Mary, model of the interior acceptance of divine gifts and expert in prayerful listening, to "always accompany you on this journey!" 

 

https://www.vaticannews.va/en/pope/news/2026-03/pope-leo-s-world-day-of-vocations-message-2026.html

SỨ ĐIỆP CỦA ĐỨC THÁNH CHA LÊ-Ô XIV NHÂN NGÀY THẾ GIỚI CẦU NGUYỆN CHO ƠN GỌI

 


Đức Thánh Cha Lêô XIV  (ANSA)

 

Sứ điệp của Đức Thánh Cha Lêô XIV nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi

Ngày 25/3/2026, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã công bố Sứ điệp của ngài nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ 63, được cử hành vào Chúa Nhật, 26/4/2026. Ngài nhắc lại rằng mỗi ơn gọi là một món quà vô giá cho Giáo hội và cho những người đón nhận với niềm vui, một hồng ân nhưng không của Thiên Chúa, được gieo vào sâu thẳm tâm hồn mỗi người. Ngài mời gọi vun trồng mối tương quan cá vị với Thiên Chúa qua việc cầu nguyện hằng ngày và suy niệm Lời Chúa.

SỨ ĐIỆP CỦA ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV
NHÂN NGÀY THẾ GIỚI CẦU NGUYỆN CHO ƠN GỌI
Chúa Nhật IV Phục Sinh - 26 tháng 04 năm 2026
Khám phá nội tâm về món quà của Thiên Chúa


Anh chị em thân mến, các bạn trẻ rất thân mến!

Được Chúa Giêsu Phục Sinh hướng dẫn và gìn giữ, chúng ta cử hành Chúa Nhật IV Phục Sinh, còn gọi là “Chúa Nhật Chúa Chiên Lành”, cũng là Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ 63. Đây là một dịp ân sủng để chúng ta cùng chia sẻ một vài suy tư về chiều kích nội tâm của ơn gọi, được hiểu như việc khám phá hồng ân nhưng không của Thiên Chúa nảy nở trong sâu thẳm trái tim mỗi người chúng ta. Vậy chúng ta hãy cùng nhau khám phá con đường cuộc sống thật sự tươi đẹp mà vị Mục Tử hướng dẫn chúng ta bước đi!

Con đường của vẻ đẹp

Trong Tin Mừng theo Thánh Gioan, Chúa Giêsu diễn tả mình là “Mục Tử tốt lành” (ὁ ποιμὴν ὁ καλός) theo nghĩa đen (Ga 10,11). Cách diễn đạt này chỉ một mục tử hoàn hảo, đích thực, gương mẫu, vì sẵn sàng hiến mạng sống cho đoàn chiên của mình, qua đó biểu lộ tình yêu của Thiên Chúa. Đó là vị Mục Tử hấp dẫn: ai nhìn vào Người sẽ khám phá rằng cuộc sống thật sự tươi đẹp nếu bước theo Người. Để nhận ra vẻ đẹp này, không chỉ cần đôi mắt thể lý hay những tiêu chuẩn thẩm mỹ, nhưng cần có sự chiêm niệm và đời sống nội tâm. Chỉ những ai biết dừng lại, lắng nghe, cầu nguyện và đón nhận ánh nhìn của Người thì mới có thể tin tưởng mà nói: “Con tín thác, với Người cuộc sống thật sự có thể tươi đẹp, con muốn bước đi trên con đường của vẻ đẹp này”. Và điều kỳ diệu nhất là, khi trở nên môn đệ của Người, chính chúng ta cũng trở nên “đẹp”: vẻ đẹp của Người biến đổi chúng ta. Như thần học gia Pavel Florenskij viết, khổ hạnh không tạo nên người “tốt”, nhưng tạo nên người “đẹp”.[1] Thật vậy, nét đặc trưng của các thánh, ngoài sự thiện hảo, còn là vẻ đẹp thiêng liêng rạng ngời phát xuất từ những ai sống trong Đức Kitô. Như thế, ơn gọi Kitô hữu được tỏ lộ trong toàn bộ chiều sâu của nó: tham dự vào sự sống của Người, chia sẻ sứ mạng của Người, và chiếu tỏa chính vẻ đẹp của Người.

Kinh nghiệm nội tâm này về sự sống, đức tin và ý nghĩa cũng là kinh nghiệm của Thánh Augustinô. Trong quyển ba của tác phẩm Tự thú, khi thú nhận những tội lỗi và sai lạc thời trẻ, ngài nhận ra Thiên Chúa “ở sâu trong nội tâm hơn cả phần sâu kín nhất của chính tôi”[2]. Vượt lên trên ý thức về bản thân, ngài khám phá vẻ đẹp của ánh sáng Thiên Chúa dẫn dắt mình trong bóng tối. Thánh Augustinô nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn, và điều đó hàm ý việc hiểu và sống tầm quan trọng của việc chăm sóc đời sống nội tâm như không gian gặp gỡ với Chúa Giêsu, như con đường để cảm nghiệm vẻ đẹp và sự thiện hảo của Thiên Chúa trong cuộc đời mình.

Mối tương quan này được đặt nền tảng trên việc cầu nguyện và thinh lặng, và nếu được nuôi dưỡng, sẽ mở ra cho chúng ta khả năng đón nhận và sống hồng ân ơn gọi – vốn không bao giờ là một sự áp đặt hay một khuôn mẫu có sẵn để chỉ đơn thuần tuân theo, nhưng là một dự án của tình yêu và hạnh phúc. Do đó, chúng ta phải khẩn trương khôi phục lại sứ vụ truyền giáo và canh tân sự dấn thân của mình đối với công cuộc truyền bá Tin Mừng dựa trên cơ sở của việc chăm sóc đời sống nội tâm.

Trong tinh thần ấy, tôi mời gọi tất cả mọi người – các gia đình, giáo xứ, cộng đoàn tu trì, các giám mục, linh mục, phó tế, giáo lý viên, nhà giáo dục và anh chị em giáo dân – ngày càng dấn thân hơn nữa trong việc tạo ra những môi trường thuận lợi để hồng ân này có thể được đón nhận, nuôi dưỡng, gìn giữ và đồng hành nhằm sinh hoa trái dồi dào. Chỉ khi môi trường của chúng ta tỏa sáng bởi đức tin sống động, việc cầu nguyện kiên trì và sự đồng hành huynh đệ, thì tiếng gọi của Thiên Chúa mới có thể nảy nở và trưởng thành, trở thành con đường hạnh phúc và ơn cứu độ cho mỗi người và cho thế giới. Khi bước đi trên con đường mà Chúa Giêsu, vị Mục Tử tốt lành, chỉ dẫn cho chúng ta, chúng ta mới học nhận biết cách rõ ràng hơn về chính mình và Thiên Chúa, Đấng đã kêu gọi chúng ta.

Hiểu biết lẫn nhau

“Chúa của sự sống biết chúng ta và chiếu sáng trái tim chúng ta bằng ánh nhìn yêu thương của Người”.[3] Thật vậy, mỗi ơn gọi chỉ có thể khởi đầu từ ý thức và kinh nghiệm về một Thiên Chúa là Tình Yêu (x. 1 Ga 4,16): Người biết chúng ta cách sâu xa, đã đếm từng sợi tóc trên đầu chúng ta (x. Mt 10,30) và đã nghĩ đến một con đường thánh thiện và phục vụ độc nhất cho mỗi người. Tuy nhiên, sự hiểu biết này phải luôn mang tính hỗ tương: chúng ta được mời gọi nhận biết Thiên Chúa qua cầu nguyện, lắng nghe Lời Chúa, các Bí tích, đời sống của Giáo Hội và sự trao hiến cho anh chị em. Như cậu bé Samuel, trong đêm tối, có lẽ một cách bất ngờ, đã nghe tiếng Chúa và học nhận ra tiếng ấy nhờ sự giúp đỡ của ông Eli (x. 1 Sm 3,1-10), chúng ta cũng phải tạo ra những khoảng lặng nội tâm để cảm nhận điều Chúa ấp ủ cho hạnh phúc của chúng ta. Đây không phải là một tri thức trí tuệ trừu tượng hay một sự hiểu biết học thuật, nhưng là một cuộc gặp gỡ cá vị biến đổi cuộc đời.[4] Thiên Chúa ngự trong tâm hồn chúng ta: ơn gọi là một cuộc đối thoại thân mật với Người, Đấng vẫn gọi – bất chấp những ồn ào đôi khi chói tai của thế giới – và mời gọi chúng ta đáp lại với niềm vui chân thật và lòng quảng đại.

Noli foras ire, in te ipsum redi, in interiore homine habitat veritas – Đừng đi ra ngoài chính mình, hãy trở về với bản thân, Chân Lý cư ngụ trong con người nội tâm”.[5] Một lần nữa, Thánh Augustinô nhắc chúng ta về tầm quan trọng của việc học biết dừng lại, xây dựng những khoảng lặng nội tâm để có thể lắng nghe tiếng nói của Chúa Giêsu Kitô.

Các bạn trẻ thân mến, hãy lắng nghe tiếng ấy! Hãy lắng nghe tiếng Chúa mời gọi các con sống một cuộc đời viên mãn, trọn vẹn, bằng cách làm sinh hoa kết quả những tài năng của mình (x. Mt 25,14-30) và đóng đinh những giới hạn, yếu đuối của mình vào Thập giá vinh quang của Đức Kitô. Vậy, các con hãy dừng lại trong việc chầu Thánh Thể, chuyên cần suy niệm Lời Chúa để sống mỗi ngày, tham gia cách tích cực và trọn vẹn vào đời sống bí tích và đời sống Giáo Hội. Nhờ đó, các con sẽ nhận biết Chúa và, trong sự thân mật của tình bạn, các con sẽ khám phá cách trao hiến chính mình trong con đường hôn nhân, hoặc linh mục, hoặc phó tế vĩnh viễn, hoặc đời sống thánh hiến, trong cộng đoàn tu trì hay giữa đời: mỗi ơn gọi là một hồng ân lớn lao cho Giáo Hội và cho những ai đón nhận với niềm vui. Nhận biết Chúa trước hết là học biết tín thác nơi Người và nơi sự Quan Phòng của Người, điều vốn tràn đầy trong mọi ơn gọi.

Sự tín thác

Từ sự hiểu biết nảy sinh niềm tín thác, một thái độ phát xuất từ đức tin, thiết yếu cả để đón nhận ơn gọi lẫn để kiên trì trong ơn gọi ấy. Thật vậy, cuộc sống được tỏ lộ như một hành trình liên lỉ tin tưởng và phó thác nơi Chúa, ngay cả khi kế hoạch của Người làm đảo lộn những dự định của chúng ta.

Hãy nghĩ đến Thánh Giuse, Đấng, dù đối diện với mầu nhiệm bất ngờ về việc Đức Trinh Nữ làm mẹ, vẫn tín thác vào giấc mơ đến từ Thiên Chúa và đón nhận Đức Maria cùng Hài Nhi với một trái tim vâng phục (x. Mt 1,18-25; 2,13-15). Thánh Giuse thành Nazareth là biểu tượng của sự tín thác trọn vẹn vào chương trình của Thiên Chúa: ngài vẫn tin tưởng ngay cả khi mọi sự chung quanh dường như chìm trong bóng tối và tiêu cực, khi mọi việc xem ra đi ngược lại với những gì dự tính. Ngài tin tưởng và phó thác, xác tín vào lòng nhân hậu và sự trung tín của Chúa. “Trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời mình, Thánh Giuse đã biết thưa lời ‘xin vâng’, như Đức Maria trong biến cố Truyền Tin và như Chúa Giêsu trong vườn Cây Dầu”.[6]

Như Năm Thánh Hy Vọng đã dạy chúng ta, cần phải nuôi dưỡng một niềm tín thác vững chắc và bền bỉ vào những lời hứa của Thiên Chúa, không bao giờ nhượng bộ trước sự tuyệt vọng, vượt qua sợ hãi và bất an, xác tín rằng Đấng Phục Sinh là Chúa của lịch sử thế giới và của chính mỗi người chúng ta: Người không bỏ rơi chúng ta trong những giờ phút đen tối nhất, nhưng đến để xua tan mọi bóng tối bằng ánh sáng của Người. Và chính nhờ ánh sáng và sức mạnh của Thánh Thần Người, ngay cả qua những thử thách và khủng hoảng, chúng ta có thể thấy ơn gọi của mình trưởng thành, ngày càng phản chiếu vẻ đẹp của chính Đấng đã kêu gọi chúng ta – một vẻ đẹp được dệt nên bởi sự trung tín và niềm tín thác, bất chấp những vết thương và những lần vấp ngã.

Sự trưởng thành

Thật vậy, ơn gọi không phải là một điểm đến tĩnh tại, nhưng là một tiến trình năng động của sự trưởng thành, được nuôi dưỡng nhờ sự gắn kết thân mật với Chúa: ở lại với Chúa Giêsu, để Chúa Thánh Thần hoạt động trong tâm hồn và trong các hoàn cảnh của cuộc sống, và đọc lại mọi sự dưới ánh sáng của hồng ân đã lãnh nhận, chính là lớn lên trong ơn gọi.

Như cây nho và các cành (x. Ga 15,1-8), toàn bộ cuộc sống của chúng ta phải trở thành một mối liên kết mạnh mẽ và thiết yếu với Chúa, để ngày càng trở thành một lời đáp trả trọn vẹn hơn trước tiếng gọi của Người, qua những thử thách và những lần cắt tỉa cần thiết. Những “nơi chốn” mà ý muốn của Thiên Chúa được tỏ lộ rõ nhất và nơi chúng ta cảm nghiệm tình yêu vô hạn của Người thường chính là những mối tương quan chân thành và huynh đệ mà chúng ta có thể xây dựng trong cuộc đời. Thật quý giá biết bao khi có một người hướng dẫn thiêng liêng vững vàng đồng hành trong việc khám phá và phát triển ơn gọi của chúng ta! Thật quan trọng biết bao việc phân định và kiểm chứng dưới ánh sáng của Chúa Thánh Thần, để ơn gọi có thể được thực hiện trọn vẹn trong vẻ đẹp của nó.

Vì thế, ơn gọi không phải là một sở hữu tức thời, một điều “được ban” một lần là xong: nhưng là một hành trình phát triển tương tự như đời sống con người, trong đó hồng ân đã nhận lãnh, ngoài việc được gìn giữ, còn phải được nuôi dưỡng bằng một tương quan hằng ngày với Thiên Chúa để có thể lớn lên và sinh hoa trái. “Điều này có một giá trị lớn lao, bởi vì nó đặt toàn bộ cuộc sống của chúng ta trước Thiên Chúa, Đấng yêu thương chúng ta và giúp chúng ta hiểu rằng không có gì là kết quả của một sự hỗn loạn vô nghĩa, nhưng trái lại, mọi sự đều có thể được đưa vào một hành trình đáp lại tiếng Chúa, Đấng có một kế hoạch tuyệt vời cho chúng ta”.[7]

Anh chị em thân mến, các bạn trẻ rất thân mến, tôi khích lệ anh chị em hãy vun trồng mối tương quan cá vị với Thiên Chúa qua việc cầu nguyện hằng ngày và suy niệm Lời Chúa. Hãy dừng lại, lắng nghe, tín thác: như thế, hồng ân ơn gọi của anh chị em sẽ trưởng thành, mang lại hạnh phúc cho anh chị em và sinh nhiều hoa trái cho Giáo Hội và cho thế giới.

Nguyện xin Đức Trinh Nữ Maria, mẫu gương của việc đón nhận hồng ân Thiên Chúa trong nội tâm và là bậc thầy của việc lắng nghe trong cầu nguyện, luôn đồng hành với anh chị em trên hành trình này!

Vatican, ngày 16 tháng 3 năm 2026

LÊÔ XIV

 

[1] “Sự khổ hạnh không tạo ra một người 'tốt' nhưng tạo ra một người đẹp, và đặc điểm nổi bật của các vị thánh khổ hạnh hoàn toàn không phải là 'sự tốt lành' của họ, điều ngay cả những người trần tục và rất tội lỗi có thể có, mà chính là vẻ đẹp tâm linh, vẻ đẹp chói lóa của con người rạng rỡ và đầy ánh sáng, hoàn toàn không thể với tới đối với con người thô tục và trần tục” (P. FLORENSKIJ, Cột trụ và Nền tảng của Chân lý, Roma 1974, 140-141).

[2] Thánh Augustinô, Tự thú, III, 6,11: CSEL 33, 53.

[3] Tông thư Một sự trung thành kiến tạo tương lai (08/12/2025), 5.

[4] X. Biển Đức XVI, Thông điệp Deus caritas est (25/12/2025), 1.

[5] Thánh Augustinô, De vera religione, XXXIX, 72: CCSL 32, 234.

[6] Đức Phanxicô, Tông thư Patris corde (8/12/2020), 3.

[7] Đức Phanxicô, Tông huấn hậu Thượng Hội đồng Christus vivit (25/03/2019), 248.

 

https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2026-03/dtc-leo-xiv-su-diep-ngay-the-gioi-cau-nguyen-cho-on-goi-nam-2026.html

ĐTC LÊ-Ô XIV: PHẨM TRẬT TRONG GIÁO HỘI ĐƯỢC ĐỨC KI-TÔ THIẾT LẬP ĐỂ GIÚP DÂN CHÚA ĐẠT ĐẾN ƠN CỨU ĐỘ



 ĐTC Lêô XIV: Phẩm trật trong Giáo hội được Đức Kitô thiết lập để giúp Dân Chúa đạt đến ơn cứu độ

Trong bài giáo lý tại buổi Tiếp kiến chung sáng thứ Tư ngày 25/3/2026, Đức Thánh Cha Lêô XIV nói rằng cấu trúc phẩm trật trong Giáo hội không chỉ là một phát minh của con người, mà là một thiết chế của Thiên Chúa, nhằm duy trì sứ mạng mà Đức Kitô đã giao cho các tông đồ. Các ngài có quyền bính thánh thiêng để phục vụ tất cả những người đã được rửa tội, giúp họ có thể sống trong Chúa Kitô và đạt được ơn cứu độ.

Vatican News

Thư Thánh Phaolô gửi tín hữu Êphêsô (2,19-20):

Vậy anh em không còn phải là người xa lạ hay người tạm trú, nhưng là người đồng hương với các người thuộc dân thánh, và là người nhà của Thiên Chúa, bởi đã được xây dựng trên nền móng là các Tông Đồ và ngôn sứ, còn đá tảng góc tường là chính Đức Kitô Giêsu.

Bài giáo lý của Đức Thánh Cha

Anh chị em thân mến,

Chào anh chị em và chào mừng tất cả anh chị em!

Chúng ta tiếp tục các bài giáo lý về các văn kiện của Công đồng Vaticanô II, bằng cách suy niệm về Hiến chế tín lý Lumen gentium về Giáo Hội (LG). Sau khi đã trình bày Giáo Hội như là Dân Thiên Chúa, hôm nay chúng ta sẽ xét đến cơ cấu phẩm trật của Giáo Hội.

Phẩm trật của Giáo Hội nhằm phục vụ sự hiệp nhất, sứ mạng và việc thánh hóa tất cả các chi thể

Giáo Hội Công giáo được đặt nền tảng trên các Tông đồ, những người được Đức Kitô chọn làm những cột trụ sống động của Thân Thể mầu nhiệm của Người, và Giáo Hội có một chiều kích phẩm trật nhằm phục vụ sự hiệp nhất, sứ mạng và việc thánh hóa tất cả các chi thể. Trật tự thánh này được đặt nền móng vĩnh viễn trên các Tông đồ (x. Ep 2,20; Kh 21,14), vì các ngài là những chứng nhân có thẩm quyền về sự phục sinh của Đức Giêsu (x. Cv 1,22; 1Cr 15,7) và được chính Chúa sai đi thi hành sứ mạng trong thế giới (x. Mc 16,15; Mt 28,19). Vì các Tông đồ được kêu gọi gìn giữ trung thành giáo huấn cứu độ của Thầy (x. 2Tm 1,13-14), nên các ngài truyền lại thừa tác vụ của mình cho những người kế vị, là những người tiếp tục thánh hóa, hướng dẫn và giảng dạy Giáo Hội “nhờ các vị kế nhiệm trong sứ mạng mục tử”, cho đến khi Đức Kitô trở lại, (GLHTCG, số 857).

Cơ cấu phẩm trật không phải là một công trình của con người

Sự kế vị các thánh Tông đồ này, được đặt nền tảng trên Tin Mừng và Truyền thống, được trình bày sâu hơn trong chương III của Hiến chế Lumen gentium, mang tựa đề “Cơ cấu phẩm trật của Giáo Hội và đặc biệt là hàng giám mục”. Công đồng dạy rằng cơ cấu phẩm trật không phải là một công trình của con người, nhằm tổ chức nội bộ Giáo Hội như một xã hội (x. LG, 8), nhưng là một thiết chế thần linh nhằm tiếp nối sứ mạng mà Đức Kitô đã trao cho các Tông đồ cho đến tận thế.

Việc chủ đề này được đề cập ở chương III, sau khi hai chương đầu đã chiêm ngắm bản chất đích thực của Giáo Hội (x. Acta Synodalia III/1, 209-210), không có nghĩa là cơ cấu phẩm trật là yếu tố phát sinh sau Dân Thiên Chúa: như sắc lệnh Ad gentes nhận định, “các Tông đồ đồng thời là hạt giống của Israel mới và là nguồn gốc của phẩm trật thánh” (số 5), với tư cách là cộng đoàn những người được cứu chuộc nhờ mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô, được thiết lập như phương tiện cứu độ cho thế giới.

Hai chức tư tế thừa tác và tư tế chung đều tham dự vào chức tư tế duy nhất của Đức Kitô

Để hiểu rõ ý hướng của Công đồng, cần đọc kỹ tiêu đề của chương III của Hiến chế Lumen gentium, trong đó làm rõ cơ cấu nền tảng của Giáo Hội, được nhận lãnh từ Chúa Cha thông qua Chúa Con và được hoàn tất nhờ việc tuôn đổ Chúa Thánh Thần. Các nghị phụ Công đồng không muốn trình bày các yếu tố cơ chế của Giáo Hội theo nghĩa hiện đại của từ “hiến chế”. Thay vào đó, văn kiện tập trung vào “chức tư tế thừa tác hay phẩm trật”, vốn “khác biệt về bản chất chứ không chỉ về cấp độ” so với chức tư tế chung của các tín hữu, đồng thời nhắc rằng hai chức tư tế này “được quy hướng về nhau, vì cả hai, theo cách riêng, đều tham dự vào chức tư tế duy nhất của Đức Kitô” (LG, 10). Do đó, Công đồng bàn về thừa tác vụ được trao cho những người được trao ban quyền bính thánh thiêng (x. LG, 18) để phục vụ trong Giáo Hội: đặc biệt là hàng giám mục (LG, 18-27), tiếp đến là linh mục (LG, 28) và phó tế (LG, 29) như các cấp bậc của cùng một bí tích Truyền Chức Thánh.

Chức Giám mục là để phục vụ 

Với tính từ “phẩm trật”, Công đồng muốn chỉ ra nguồn gốc thánh thiêng của thừa tác vụ Tông đồ trong hành động của Đức Giêsu, Vị Mục Tử Nhân Lành, cũng như các mối tương quan nội tại của thừa tác vụ này. Trước hết, các Giám mục, và qua các ngài, là các linh mục và phó tế, đã nhận lãnh những ơn sủng (tiếng Latinh là munera), nhằm phục vụ “tất cả những ai thuộc về Dân Thiên Chúa”, để họ “có thể nỗ lực trong tự do và trật tự hướng đến cùng một mục đích và đạt tới ơn cứu độ” (LG, 18).

Tính đoàn thể và hiệp thông của sứ mạng Tông đồ 

Hiến chế Lumen gentium nhiều lần nhấn mạnh cách mạnh mẽ tính đoàn thể và hiệp thông của sứ mạng Tông đồ này, khẳng định rằng “chức vụ mà Chúa đã trao cho các mục tử của dân Người là một sự phục vụ đích thực, điều mà trong Kinh Thánh được gọi cách đầy ý nghĩa là ‘diakonia’, tức là thừa tác vụ” (LG, 24). Vì thế, chúng ta hiểu tại sao Thánh Giáo hoàng Phaolô VI đã trình bày phẩm trật như một thực tại “được sinh ra từ tình yêu của Đức Kitô, để thực hiện, loan truyền và bảo đảm việc truyền đạt nguyên vẹn và phong phú kho tàng đức tin, gương sáng, giới răn và đặc sủng mà Đức Kitô đã để lại cho Giáo Hội của Người” (Diễn văn, 14/9/1964).

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy cầu xin Chúa ban cho Giáo Hội những thừa tác viên nhiệt thành trong đức ái Tin Mừng, tận tụy vì thiện ích của tất cả những người đã lãnh nhận bí tích Rửa tội, và là những nhà truyền giáo can đảm ở khắp nơi trên thế giới.

Buổi Tiếp kiến kết thúc với Kinh Lạy Cha và phép lành Đức Thánh Cha ban cho mọi người.

 

https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2026-03/tiep-kien-chung-25-03-2026.html

MARCH 27, 2026: FRIDAY OF THE FIFTH WEEK OF LENT

 March 27, 2026

Friday of the Fifth Week of Lent

Lectionary: 255

 


Reading 1

Jeremiah 20:10-13

I hear the whisperings of many:
“Terror on every side!
Denounce! let us denounce him!”
All those who were my friends
are on the watch for any misstep of mine.
“Perhaps he will be trapped; then we can prevail,
and take our vengeance on him.”
But the LORD is with me, like a mighty champion:
my persecutors will stumble, they will not triumph.
In their failure they will be put to utter shame,
to lasting, unforgettable confusion.
O LORD of hosts, you who test the just,
who probe mind and heart,
Let me witness the vengeance you take on them,
for to you I have entrusted my cause.
Sing to the LORD,
praise the LORD,
For he has rescued the life of the poor
from the power of the wicked!

 

Responsorial Psalm

Psalm 18:2-3a, 3bc-4, 5-6, 7

R.    (see 7)  In my distress I called upon the Lord, and he heard my voice.
I love you, O LORD, my strength,
O LORD, my rock, my fortress, my deliverer.
R.    In my distress I called upon the Lord, and he heard my voice.
My God, my rock of refuge,
my shield, the horn of my salvation, my stronghold!
Praised be the LORD, I exclaim,
and I am safe from my enemies.
R.    In my distress I called upon the Lord, and he heard my voice.
The breakers of death surged round about me,
the destroying floods overwhelmed me;
The cords of the nether world enmeshed me,
the snares of death overtook me.
R.    In my distress I called upon the Lord, and he heard my voice.
In my distress I called upon the LORD
and cried out to my God;
From his temple he heard my voice,
and my cry to him reached his ears.
R.    In my distress I called upon the Lord, and he heard my voice.

 

Verse Before the Gospel

John 6:63c, 68c

Your words, Lord, are Spirit and life;
you have the words of everlasting life.

 

Gospel

John 10:31-42

The Jews picked up rocks to stone Jesus.
Jesus answered them, “I have shown you many good works from my Father.
For which of these are you trying to stone me?”
The Jews answered him,
“We are not stoning you for a good work but for blasphemy.
You, a man, are making yourself God.”
Jesus answered them,
“Is it not written in your law, ‘I said, ‘You are gods”‘?
If it calls them gods to whom the word of God came,
and Scripture cannot be set aside,
can you say that the one
whom the Father has consecrated and sent into the world
blasphemes because I said, ‘I am the Son of God’?
If I do not perform my Father’s works, do not believe me;
but if I perform them, even if you do not believe me,
believe the works, so that you may realize and understand
that the Father is in me and I am in the Father.”
Then they tried again to arrest him;
but he escaped from their power.

He went back across the Jordan
to the place where John first baptized, and there he remained.
Many came to him and said,
“John performed no sign,
but everything John said about this man was true.”
And many there began to believe in him.

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/032726.cfm

 

 


Commentary on Jeremiah 20:10-13

Jeremiah the prophet, God’s spokesman, is attacked and denounced on all sides by his own people.

“Terror on every side!” is the mocking call of Jeremiah’s critics, satirising his constantly gloomy predictions. “Let us denounce him!”—in the way that he constantly denounces the behaviour of others.

Even his friends abandon him.

All my close friends
are watching for me to stumble.

They are waiting for him to make some fatal mistake:

Perhaps he can be enticed,
and we can prevail against him
and take our revenge on him.

Jesus was treated in exactly the same way by Pharisees and scribes constantly trying to catch him out in violation of the Law. They ‘plant’ a disabled man in a synagogue on a Sabbath day to see if he will heal him. They ask him if it is right or not to give taxes to Caesar—where either a ‘Yes’ or ‘No’ answer would be equally incriminating.

But Jeremiah has confidence in his God and his attackers will not prevail:

But the Lord is with me…my persecutors will stumble,
and they will not prevail.

For his God is a God of justice and truth, a God who is on the side of the needy:

Sing to the Lord;
praise the Lord!
For he has delivered the life of the needy
from the hands of evildoers.

The needy one, ebion, or the poor, anaw, is used in a religious sense: ill-treated by people, but confident in God, looking to Yahweh for support. By Jeremiah’s time, the term ‘poor’ and ‘needy’ had become virtually synonymous with ‘righteous’, someone whose total trust and dependence is on God.

Ultimately, Jeremiah knows, truth and justice will prevail no matter what some people try to do. It is a belief that we need to remember ourselves. It is a belief we see realised in Jesus. They could kill his body, but not his Spirit.

Comments Off

 


Commentary on John 10:31-42

Once again Jesus’ enemies want to stone him because they continue to accuse him of blasphemy:

…you, though only a human, are making yourself God.

It is clear they have no doubt about the meaning of his words. Jesus points to the Scriptures, which has God saying of some people, “You are gods”. Jesus is here referring to the people called ‘judges’ in Israel. Since they were judges of their people, taking on themselves something which belongs only to God, they were called “gods” (see Deut 1:17; Exod 21:6; Ps 82:6).

If people inspired by the word from God could be called ‘gods’, can Jesus whom the Father has consecrated and sent into the world blaspheme because he says:

I am God’s Son?

And, if they will not accept a verbal claim, Jesus appeals to what he has been doing:

…even though you do not believe me, believe the works…

To anyone with an open mind, it is clear that God is working in Jesus:

…you may know and understand that the Father is in me and I am in the Father.

Again, they tried to seize him, but he escaped from their power. His time had not yet come, and that time would not be decided by them.

On the other hand, while Jesus was being attacked by the leaders of the Jews, many of the ordinary people continued to seek him out. Jesus had gone back across the Jordan (a safer place) to the spot where John the Baptist had baptised and given such strong testimony about Jesus. Many people came looking for him there.

The people could see, as the Pharisees could not, a clear distinction between Jesus and John:

John performed no sign, but everything that John said about this man was true. And many believed in him there.

There are many who reject Christ and his message today, but let us pray that we may have open minds to believe the many signs by which God reveals his love to us each day.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1056g/

 

 


Friday, March 27, 2026

Season of Lent

Opening Prayer

Lord our God,

You are a loyal God, ever faithful to Your promises. Strengthen our faith, that with Jesus we may always keep trusting in You in spite of prejudices, ridicule or contradiction.

Give us the firm conviction that You are irrevocably committed to us in Jesus Christ our Lord.

Gospel Reading - John 10: 31-42

The Jews picked up rocks to stone Jesus. Jesus answered them, "I have shown you many good works from my Father. For which of these are you trying to stone me?" The Jews answered him, "We are not stoning you for a good work but for blasphemy. You, a man, are making yourself God." Jesus answered them, "Is it not written in your law, 'I said, 'You are gods"'? If it calls them gods to whom the word of God came, and Scripture cannot be set aside, can you say that the one whom the Father has consecrated and sent into the world blasphemes because I said, 'I am the Son of God'? If I do not perform my Father's works, do not believe me; but if I perform them, even if you do not believe me, believe the works, so that you may realize and understand that the Father is in me and I am in the Father." Then they tried again to arrest him; but he escaped from their power. He went back across the Jordan to the place where John first baptized, and there he remained. Many came to him and said, "John performed no sign, but everything John said about this man was true." And many there began to believe in him.

Reflection

We are close to Holy Week, during which we commemorate the Passion, Death, and Resurrection of Jesus. Beginning with the fourth week of Lent, the texts of the Gospel of every day are texts taken almost exclusively from the Gospel of John, two chapters which stress the dramatic tension between the progressive revelation, on the one side, which Jesus makes of the mystery of the Father which fills Him completely, and on the other side, the progressive closing up of the Jews who always become more impenetrable to the message of Jesus. The tragic aspect of this closing up is that they claim it is in fidelity to God. They refuse Jesus in the name of God.

This way in which John presents the conflict between Jesus and the religious authority is not only something which has taken place in the far past. It is also a mirror which reflects what happens today. In the name of God, some persons transform themselves into bombs and kill other persons. In the name of God, we, members of the three religions of the God of Abraham, Jews, Christians, and Muslims, have fought among ourselves throughout history. Ecumenism is difficult and at the same time, necessary. In the name of God, many horrible things have been committed and as a world, we continue to commit them every day. Lent is an important period of time to stop and to ask ourselves: What is the image of God that I have within me?

           John 10: 31-33: The Jews want to stone Jesus. The Jews prepare stone to kill Jesus and Jesus asks: “I have shown you many good works from My Father, for which of these are you stoning me?” The answer: “We are stoning you, not for doing a good work, but for blasphemy; though you are only man, you claim to be God.” They want to kill Jesus because He blasphemes. The law ordered that such persons should be stoned.

           John 10: 34-36: The Bible calls all sons of God. They want to kill Jesus because He says He is God. Jesus responds in the name of the law of God itself. “Is it not perhaps written in your Law: I said you are gods? Now, if the Law has called gods those to whom the Word of God was addressed (and Scripture cannot be set aside), to those whom the Father has consecrated and sent into the world, and you say: You blaspheme, because I have said: I am the Son of God?” Strangely, Jesus says “your law.” He could have said: “our Law.” Why does He speak in this way? The Jews understood the Law as applying the term “gods” to those who were the recipients of God’s Word. There are three ways it could be phrased: 

1) the Law, 2) our Law, or  3) your Law. 

The rabbinic interpretation precludes number 1, as it would only be applied to true Israelites. The second way would indicate a common theological understanding of the Law. His entire ministry had shown their misunderstanding of the Law, so this would not be consistent. So, in option 3, we see He not only is using the Law to explain, but also to emphasize “their” interpretations of the Law versus what He has taught. In other words it could be said: “according to the Law as you have made it out to be.”

           John 10: 37-38: At least believe in the works. Jesus again speaks of the works that He does and which are the revelation of the Father. If I do not do the works of the Father, there is no need to believe in me. But if I do them, even if you do not believe in me, at least believe in the works I do, so that you will believe that the Father is in me and I am in the Father. These are the same words that He said at the Last Supper (Jn 14: 10-11).

           John 10: 39-42: Once again they want to kill Him, but He flees from their clutches. There was no sign of conversion. They continue to say that Jesus blasphemes and insist on killing Him. There is no future for Jesus. His death has been decided, but as yet His hour has not arrived. Jesus goes out and crosses the Jordan going toward the place where John had baptized. In this way He indicates the continuity of His mission with the mission of John. He helped people to become aware of how God acts in history. The people recognize in Jesus the one whom John had announced.

Personal Questions

           The Jews condemn Jesus in the name of God, in the name of the image that they have of God. Have I ever condemned someone in the name of God?

           Do you reveal the presence of Jesus within you by the works that you do?

Concluding Prayer

Yahweh is my rock and my fortress, my deliverer is my God.

I take refuge in Him, my rock, my shield, my saving strength, my stronghold, my place of refuge. (Ps 18: 2)

www.ocarm.org

 

27.03.2026: THỨ SÁU TUẦN V MÙA CHAY

 27/03/2026

 Thứ Sáu tuần 5 Mùa Chay

 


Bài Ðọc I: Gr 20, 10-13

“Chúa ở cùng tôi như người lính chiến hùng dũng”.

Trích sách Tiên tri Giê-rê-mi-a.

Tôi đã nghe nhiều người thóa mạ và chế nhạo rằng: “Người này gieo khủng bố khắp nơi. Chúng ta hãy tố cáo nó, chúng ta hãy tố cáo nó”. Tất cả bạn hữu tôi rình tôi vấp ngã mà nói rằng: “Ước gì nó bị lừa dối để chúng ta thắng nó và sẽ trả thù nó”. Nhưng Chúa ở cùng tôi như người lính chiến hùng dũng; vì thế, những kẻ bắt bớ tôi sẽ ngã quỵ và kiệt sức. Chúng sẽ thất bại bẽ bàng, chuốc lấy sự hổ nhục muôn đời, không bao giờ quên được.

Còn Chúa, lạy Chúa các đạo binh, Ðấng xét xử người công chính, thấu suốt tâm can, lạy Chúa, ước gì con sẽ được thấy Chúa trả thù chúng cho con, vì con đã tỏ bày công việc con cho Chúa.

Hãy hát mừng Chúa, hãy ca tụng Chúa, vì Người đã cứu thoát mạng sống người bất hạnh khỏi tay kẻ dữ.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 17, 2-3a. 3bc-4. 5-6. 7

Ðáp: Trong cơn đại hoạ, tôi đã cầu khẩn Chúa, tôi đã kêu xin Thiên Chúa của tôi

Xướng: Lạy Chúa là dũng lực con, con yêu mến Chúa, lạy Chúa là Tảng Ðá, chiến luỹ, cứu tinh.

Xướng: Lạy Chúa là Thiên Chúa, là sơn động chỗ con nương mình, là khiên thuẫn, là uy quyền cứu độ, là sức hộ phù con. Con xướng ca khen ngợi cầu cứu Chúa, và con sẽ được cứu thoát khỏi tay quân thù.

Xướng: Sóng tử thần đã bao bọc thân con, và thác nước ôn dịch làm con kinh hãi. Thừng chão địa ngục đã quấn lấy con, lưới tử thần đã chụp bắt con rồi.

Xướng: Trong cơn đại hoạ, tôi đã cầu khẩn Chúa, tôi đã kêu xin Thiên Chúa của tôi; từ nơi thánh đài, Ngài nghe rõ tiếng, và tiếng tôi kêu thấu đến tai Ngài.

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm

Chúa phán: “Ta không muốn kẻ gian ác phải chết, nhưng muốn nó ăn năn sám hối và được sống”.

 

Phúc Âm: Ga 10, 31-42

“Họ tìm bắt Người, nhưng Người thoát khỏi tay họ”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.

Khi ấy, người Do-thái lượm đá để ném Chúa Giê-su. Người lên tiếng hỏi rằng: “Ta đã cho các ngươi thấy nhiều việc tốt lành bởi Cha Ta. Vậy vì việc nào mà các ngươi muốn ném đá Ta?”

Người Do-thái trả lời: “Chúng tôi muốn ném đá ông không phải vì việc lành, nhưng vì một lời lộng ngôn, bởi vì ông chỉ là người mà lại tự cho mình là Thiên Chúa”.

Chúa Giêsu đáp lại: “Nào trong sách luật của các ngươi không có chép câu này: “Ta đã nói: các ngươi là thần”? Vậy nếu sách luật gọi những kẻ được nghe lời Chúa là thần, mà Kinh Thánh không thể huỷ diệt được, thì tại sao các ngươi nói với Ðấng đã được Chúa Cha thánh hóa và sai đến trong trần gian rằng “Ông nói lộng ngôn”, vì Ta đã nói Ta là Con Thiên Chúa? Nếu Ta không làm những việc của Cha Ta, thì các ngươi đừng tin Ta. Nhưng nếu Ta làm những việc đó, thì dầu các ngươi không muốn tin Ta, cũng hãy tin vào các việc đó, để các ngươi biết và tin rằng: Cha ở trong Ta, và Ta ở trong Cha”.

Bởi đó họ tìm cách bắt Người, nhưng Người thoát khỏi tay họ. Người lại qua bên kia sông Gio-đan, nơi trước kia Gio-an đã làm phép rửa. Và Người ở lại đó. Có nhiều kẻ đến cùng Người. Họ nói: “Gio-an đã không làm một phép lạ nào. Nhưng mọi điều Gio-an nói về người này đều đúng cả”. Và có nhiều kẻ tin Người.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Giê-rê-mi-a 20,10-13

Tiên tri Giê-rê-mi-a, người phát ngôn của Đức Chúa Trời, bị chính dân mình tấn công và lên án từ mọi phía.

“Khủng bố khắp nơi!” là lời chế giễu của những người chỉ trích Giê-rê-mi-a, nhằm châm biếm những lời tiên tri u ám liên tục của ông. “Chúng ta hãy lên án hắn!”—theo cách mà ông liên tục lên án hành vi của người khác.

Ngay cả bạn bè thân thiết cũng bỏ rơi ông.

Tất cả bạn bè thân thiết của tôi

đang rình rập để chờ tôi vấp ngã.

Họ đang chờ đợi ông phạm phải một sai lầm chết người nào đó:

Có lẽ ông có thể bị cám dỗ,

và chúng ta có thể thắng thế chống lại ông

và trả thù ông.

Chúa Giê-su cũng bị đối xử y hệt như vậy bởi những người Pha-ri-sêu và các thầy dạy luật, họ liên tục tìm cách bắt quả tang Ngài vi phạm Luật. Họ “cài đặt” một người tàn tật trong hội đường vào ngày Sa-bát để xem Ngài có chữa lành cho người đó không. Họ hỏi Ngài có đúng hay không khi nộp thuế cho Xê-da—trong đó câu trả lời “Có” hoặc “Không” đều sẽ buộc tội như nhau.

Nhưng Giê-rê-mi-a tin tưởng vào Đức Chúa Trời của mình và những kẻ tấn công ông sẽ không thắng nổi:

Nhưng Chúa ở cùng tôi… những kẻ bắt bớ tôi sẽ vấp ngã,

và chúng sẽ không thắng nổi.

Vì Đức Chúa Trời của ông là Đức Chúa Trời công chính và chân thật, một Đức Chúa Trời đứng về phía người nghèo khổ:

Hãy hát ngợi khen Chúa;

hãy ngợi khen Chúa!

Vì Ngài đã giải cứu mạng sống người nghèo khổ

khỏi tay kẻ ác.

Người nghèo khổ (ebion) hay người thiếu thốn (anaw) được dùng trong ngữ cảnh tôn giáo: bị người ta đối xử tệ bạc, nhưng tin tưởng vào Đức Chúa Trời, trông cậy vào Đức Chúa để được giúp đỡ. Vào thời Giê-rê-mi-a, thuật ngữ ‘nghèo khổ’ và ‘thiếu thốn’ hầu như đồng nghĩa với ‘công chính’, người hoàn toàn tin tưởng và phụ thuộc vào Đức Chúa Trời.

Cuối cùng, Giê-rê-mi-a biết rằng, chân lý và công lý sẽ thắng thế bất kể một số người cố gắng làm gì. Đó là một niềm tin mà chúng ta cần phải ghi nhớ. Đó là một niềm tin mà chúng ta thấy được hiện thực hóa nơi Chúa Giê-su. Họ có thể giết thân xác Ngài, nhưng không thể giết linh hồn Ngài.

 

 


Chú giải về Gioan 10,31-42

Một lần nữa, kẻ thù của Chúa Giê-su muốn ném đá Ngài vì chúng tiếp tục buộc tội Ngài phạm thượng:

…dù chỉ là con người, ngươi lại tự xưng mình là Đức Chúa Trời.

Rõ ràng là chúng không hề nghi ngờ về ý nghĩa lời Ngài. Chúa Giê-su chỉ vào Kinh Thánh, trong đó có lời Đức Chúa Trời phán về một số người rằng: “Các ngươi là thần”. Ở đây, Chúa Giê-su đang nói đến những người được gọi là ‘quan xét’ ở Ít-ra-en. Vì họ là quan xét dân mình, tự nhận lấy điều chỉ thuộc về Đức Chúa Trời, nên họ được gọi là “thần” (xem Đệ Nhị Luật 1,17; Xuất Hành 21,6; Thánh Vịnh 82,6).

Nếu những người được soi dẫn bởi lời Đức Chúa Trời có thể được gọi là ‘thần’, thì Chúa Giê-su, Đấng mà Cha đã thánh hiến và sai đến thế gian, có thể phạm thượng vì Ngài nói rằng:

Ta là Con Đức Chúa Trời chăng?

Và nếu họ không chấp nhận lời khẳng định bằng miệng, Chúa Giê-su viện dẫn đến những việc Ngài đã làm:

…dù các ngươi không tin ta, hãy tin vào việc làm…

Đối với bất cứ ai có tấm lòng rộng mở, rõ ràng là Đức Chúa Trời đang hành động trong Chúa Giê-su:

…các ngươi có thể biết và hiểu rằng Cha ở trong ta và ta ở trong Cha.

Họ lại cố gắng bắt Ngài, nhưng Ngài đã thoát khỏi quyền lực của họ. Thời điểm của Ngài chưa đến, và thời điểm đó sẽ không do họ quyết định.

Mặt khác, trong khi Chúa Giê-su bị các lãnh đạo người Do Thái tấn công, nhiều người dân thường vẫn tiếp tục tìm kiếm Ngài. Chúa Giê-su đã trở lại bên kia sông Giô-đan (một nơi an toàn hơn) đến nơi mà Gioan Tẩy Giả đã làm phép rửa và làm chứng mạnh mẽ về Chúa Giê-su. Nhiều người đã đến tìm Ngài ở đó.

Người dân có thể thấy, điều mà người Pha-ri-sêu không thể thấy, sự khác biệt rõ ràng giữa Chúa Giê-su và Gioan:

Gioan không làm dấu lạ nào, nhưng mọi điều Gioan nói về người này đều đúng. Và nhiều người đã tin Ngài ở đó. Ngày nay có nhiều người từ chối Chúa Kitô và thông điệp của Ngài, nhưng chúng ta hãy cầu nguyện để có tâm trí rộng mở tin vào nhiều dấu hiệu mà Thiên Chúa dùng để bày tỏ tình yêu thương của Ngài cho chúng ta mỗi ngày.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1056g/

 


 

Suy Niệm: Thoát khỏi tay họ

Ma quỉ chống lại Thiên Chúa. Đó chính là nguồn gốc sự dữ. Những kẻ ác tiếp tục công việc của ma quỉ chống lại các sứ giả của Thiên Chúa. Vì Lời Chúa kết án lối sống vô đạo của họ. Vì đời sống công chính của các ngài vạch trần lối sống xấu xa của họ. Vì thế kẻ ác luôn tìm giết kẻ lành. Thế lực kẻ ác rất mạnh. Vì chúng có quyền trên trần gian. Nhưng người công chính vẫn luôn can đảm làm chứng cho Chúa. Và sẵn sàng chịu mọi đau khổ vất vả. Vì các ngài tin tưởng Thiên Chúa sẽ đến giúp đỡ và giải thoát các ngài. Giê-rê-mi-a, giữa cơn khốn cùng vẫn luôn tin tưởng: “Nhưng Đức Chúa hằng ở bên con như một trang chiến sĩ oai hùng. Vì thế những kẻ từng hại con sẽ thất điên bát đảo, sẽ không thắng nổi con”. Hơn nữa Thiên Chúa sẽ giải cứu các ngài: “Hãy ngợi khen Đức Chúa, vì Người đã giải thoát kẻ cơ bần khỏi tay phường hung bạo”.

Chúa Giê-su là Con Thiên Chúa. Nhưng kẻ ác vẫn không buông tha Người. Dù họ chẳng có lý lẽ nào bào chữa. Họ nại đến Lề Luật. Nhưng Lề Luật làm chứng về Người. “Nếu Lề Luật gọi những kẻ được Thiên Chúa ngỏ lời là những bậc thần thánh, mà lời Kinh Thánh không thể bị huỷ bỏ, thì tôi là người Chúa Cha đã thánh hiến và sai đến thế gian, làm sao các ông lại bảo tôi: ‘Ông nói phạm thượng’ vì tôi đã nói: ‘Tôi là Con Thiên Chúa’”.Họ ném đá Chúa vì cho rằng Người phạm thượng. Nhưng Chúa đã làm những công việc của Chúa Cha. Những điềm kỳ dấu lạ. Xua trừ ma quỉ. Phục sinh kẻ chết. Rõ ràng nếu không phải là Thiên Chúa thì không thể làm được những điều kỳ diệu vượt sức loài người như thế. Tuy nhiên dù có ghen ghét họ chẳng làm gì được Chúa. “Bấy giờ họ tìm cách bắt Người, nhưng Người đã thoát khỏi tay họ”. Và dù họ có giết chết, Người đã phục sinh và hằng sống.

Thế gian thật dữ dội. Nhưng Thiên Chúa là sức mạnh. Tôi hãy đi vào con đường của Chúa Ki-tô. Không chạy theo thế lực trần gian. Chỉ tin tưởng và trung tín với Thiên Chúa. Tôi sẽ chịu thiệt thòi. Nhưng Thiên Chúa ở với tôi. Người giải thoát tôi khỏi mọi ràng buộc của thế lực sự dữ. Người giải thoát tôi khỏi dính bén với những cám dỗ trần gian. Thoát mọi mưu mô cạm bẫy trần gian. Cho tôi đạt tới Người. Kết hợp với Người.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)