Trang

Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2026

SEPTEMBER 6, 2026: TWENTY-THIRD SUNDAY IN ORDINARY TIMEE year A

 


September 6, 2026

Twenty-third Sunday in Ordinary Time

Lectionary: 127

 

Reading 1

Ezekiel 33:7-9

Thus says the LORD:
You, son of man, I have appointed watchman for the house of Israel;
when you hear me say anything, you shall warn them for me.
If I tell the wicked, "O wicked one, you shall surely die, "
and you do not speak out to dissuade the wicked from his way,
the wicked shall die for his guilt,
but I will hold you responsible for his death.
But if you warn the wicked,
trying to turn him from his way,
and he refuses to turn from his way,
he shall die for his guilt,
but you shall save yourself.
 

Responsorial Psalm

Psalm 95:1-2, 6-7, 8-9

R. (8) If today you hear his voice, harden not your hearts.
Come, let us sing joyfully to the LORD;
let us acclaim the rock of our salvation.
Let us come into his presence with thanksgiving;
let us joyfully sing psalms to him.
R. If today you hear his voice, harden not your hearts.
Come, let us bow down in worship;
let us kneel before the LORD who made us.
For he is our God,
and we are the people he shepherds, the flock he guides.
R. If today you hear his voice, harden not your hearts.
Oh, that today you would hear his voice:
"Harden not your hearts as at Meribah,
as in the day of Massah in the desert,
where your fathers tempted me;
they tested me though they had seen my works."
R. If today you hear his voice, harden not your hearts.
 

Reading 2

Romans 13:8-10

Brothers and sisters:
Owe nothing to anyone, except to love one another;
for the one who loves another has fulfilled the law.
The commandments, "You shall not commit adultery;
you shall not kill; you shall not steal; you shall not covet, "
and whatever other commandment there may be,
are summed up in this saying, namely,
"You shall love your neighbor as yourself." 
Love does no evil to the neighbor;
hence, love is the fulfillment of the law.
 

Alleluia

2 Corinthians 5:19

R. Alleluia, alleluia.
God was reconciling the world to himself in Christ
and entrusting to us the message of reconciliation.
R. Alleluia, alleluia.
 

Gospel

Matthew 18:15-20

Jesus said to his disciples:
"If your brother sins against you,
go and tell him his fault between you and him alone. 
If he listens to you, you have won over your brother.
If he does not listen,
take one or two others along with you,
so that 'every fact may be established
on the testimony of two or three witnesses.'
If he refuses to listen to them, tell the church. 
If he refuses to listen even to the church,
then treat him as you would a Gentile or a tax collector.
Amen, I say to you,
whatever you bind on earth shall be bound in heaven,
and whatever you loose on earth shall be loosed in heaven.
Again, amen, I say to you,
if two of you agree on earth
about anything for which they are to pray,
it shall be granted to them by my heavenly Father. 
For where two or three are gathered together in my name,
there am I in the midst of them."

https://bible.usccb.org/bible/readings/090626.cfm

 


Commentary on Ezekiel 33:7-9; Romans 13:8-10; Matthew 18:15-20

We are reminded today that to belong to the Church is to belong to a community of brothers and sisters in Christ. This means that being a Christian is not a private, purely personal affair, although that is the way some people seem to behave. When God asked Cain, “Where is your brother?”, Cain answered, “Am I my brother’s keeper?” (Gen 4:9) The teaching of today’s Gospel is that indeed I am responsible for my brothers and sisters.

Not only that, our relationship with Jesus, with God, depends intimately on how we relate with other people—be they members of our own family or complete strangers:

By this everyone will know that you are my disciples, if you have love for one another. (John 13:35)

And:

Truly I tell you, just as you did it to one of the least of these brothers and sisters of mine, you did it to me…just as you did not do it to one of the least of these, you did not do it to me. (Matthew 25:40,45)

Many of us are reluctant to involve ourselves in other people’s affairs. Sometimes that attitude is good and wholesome, but sometimes it is not. Our government, for instance, now frequently asks us to report on instances of abuse of which we may be aware. Such behaviour against defenceless people is something about which we need to be really concerned, to the point of taking appropriate action to protect the victims. If such things happen within the family it can be even more difficult to take action. It is not easy to see a father or mother taken away by the police or investigated by a social worker, even though it may be in the best interests of all concerned.

Community relations
The Gospel passage of today deals with such situations within the Christian community. The whole of Matthew chapter 18 is a discourse on mutual relations within the Christian community and, especially, what to do when divisions arise, as must inevitably happen. We are communities of sinners trying to be saints and there are many pitfalls on the way. In today’s passage we see first of all a three-stage procedure for dealing with a community member who has done ‘something wrong’. Presumably, it is some form of external behaviour which is harmful to the quality of the community’s witnessing to the Gospel.

The whole thrust of the passage is that we should all work towards reconciliation rather than punishment. There will also be a desire to keep the issue at as low a profile as possible. Sadly, we read regularly in our newspapers what happens when people drag their mutual grievances against each other to the law courts. So, the first stage is for the people concerned to solve the issue among themselves. If it works out at that level, that is the ideal situation—you have “regained” your brother or sister. “Regained” (or ‘won back’ in some translations) here is a Jewish technical term for conversion. For it is not enough that he merely stop his offensive behaviour, there also needs to be a genuine change of attitude and a genuine reconciliation with the offending person.

If the offender refuses to listen to his “brother”, then others should be brought in as confirming witnesses. And, if he refuses to listen to these, then “tell it to the church”—in Greek, ekklesia. ‘Church’ is here understood as the local community because, in the thinking of the Christian Testament, each self-contained community is a ‘church’ (for example, Revelation 1:4-3:22, where letters are written to seven ‘churches’ or local communities).

Exclusion
In the last resort, if the offender still refuses to listen or to change, then:

…let such a one be to you as a gentile and a tax collector.

That is to say, let him be put out from the community and be regarded as an outsider. Obviously, this is a drastic and final step, not to be taken in a spirit of revenge or vindictiveness, but out of real concern for the well-being of the whole community. It requires very sensitive discernment because it is easy to ‘get rid of’ someone who may in fact be telling the community some wholesome truths it needs to hear.

Many genuinely prophetic people have had this experience. It is easy to be too concerned about the ‘respectable image’ of the community or being seen as in conflict with the established authorities. The only well-being that can justify such ‘excommunication’ is behaviour that is totally at variance with the community’s mission to be the Body of Christ and to be witness of the Gospel message.

How, someone may ask, can this be squared with Jesus’ openness to sinners, including corrupt tax collectors and prostitutes, or with the story of the Prodigal Son? But Jesus’ reception of these people was not unconditional. It depended on their change of heart and the abandonment of their sinful ways. Jesus sat down with sinners, not because he liked them more than good people, but because he hoped to lead them back. When he forgave the woman taken in adultery, he told her to “sin no more”. The Prodigal Son was received with open arms after he had decided he no longer wanted to live his life of debauchery and, by his own decision, came back to his father.

The common good and the individual good
So, it is in the interests of both the community and of the individual that, if a person persists in anti-Christian behaviour, the person should be separated from the community. We practice this partly by not allowing a person in serious sin to receive the Eucharist. There is a serious contradiction between a person’s acting contrary to the Gospel and at the same time wanting to share in the Body of Christ, which has been wounded by his or her behaviour.

The situation, obviously, can be changed by a change in the attitude and behaviour of the wrongdoer. Once the person repents and converts, they will be—indeed must be—received back with joy:

Truly I tell you, whatever you bind on earth will be bound in heaven, and whatever you loose on earth will be loosed in heaven.

These words also indicate that the church has the power, given it by God, to make a judgement on who is fit to belong to the Body of Christ, i.e. the church community. It is a necessary power to preserve the integrity of the community as a witness to the gospel. It is a power which must be exerted only with loving concern for the well-being of a wrongdoer. That said, it is also a dangerous power which could be abused.

Again, truly I tell you, if two of you agree on earth about anything you ask, it will be done for you by my Father in heaven. For where two or three are gathered in my name, I am there among them.

Wherever Christians meet together in truth and love, whether it be for prayer, study, or decision-making, Jesus is present and Jesus speaks and acts. This is both a tremendous gift and also a great responsibility.

Centrality of love
And so it is that Paul in the Second Reading puts the emphasis on love. It contains all other Christian obligations:

Love does no wrong to a neighbor; therefore, love is the fulfilling of the law.

To keep the commandments without love—and it is possible—is to become not another Jesus, but a Pharisee. If I really care in compassion for my neighbour, then I know that I am keeping the commandments and that I also am loving God. I have to look carefully at the needs of my brothers and sisters. If I see them hurting themselves or someone else, that is my business.

So the First Reading says:

If I say to the wicked, “O wicked ones, you shall surely die,” and you do not speak to warn the wicked to turn from their ways, the wicked shall die in their iniquity, but their blood I will require at your hand.

I am my brother’s and my sister’s keeper. But not absolutely, for:

…if you warn the wicked to turn from their ways and they do not turn from their ways, the wicked shall die in their iniquity, but you will have saved your life.

I have a responsibility to save my brother in sin, but I am not ultimately responsible for his salvation. The last choice will always be with him. There is no need, after one has done one’s best, to feel guilt over the evil behaviour of another.

Only path to salvation
It is easy to think that being a Catholic means being concerned with the relationship between God and me, that my duty is to “save my soul”. But in fact, the only way to “save my soul” is by becoming a truly loving and caring person as part of a loving and caring community of people united in Christ. And sometimes that caring may involve bringing the brother/sister face to face with the loving demands of the gospel. We do not help each other by turning a blind eye to behaviour which is clearly unchristian.

As a community we have a responsibility for each other’s well-being. We do not further the witness of a loving community when we, in false “charity”, ignore social problems such as drug-taking, alcoholism, compulsive gambling, violence in the home, discrimination against people with physical or mental disabilities, racial exploitation and the like taking place in our parish community. It is not enough just to deal with these things in the privacy of “Confession” for, ultimately, reconciliation must be at the community level. And, as such, this is the responsibility of the community exercising its calling as the Body of Christ.

 

https://sacredspace.com/commentary/oa231/

 


Sunday, September 6, 2026

Twenty-Third Sunday in Ordinary Time 

Opening Prayer

Lord Jesus, send Your Spirit to help us to read the Scriptures with the same mind that You read them to the disciples on the way to Emmaus. In the light of the Word, written in the Bible, You helped them to discover the presence of God in the disturbing events of Your sentence and death. Thus, the cross that seemed to be the end of all hope became for them the source of life and of resurrection. Create silence in us so that we may listen to Your voice in Creation and in the

Scriptures, in events and in people, above all in the poor and suffering. May Your word guide us so that we too, like the two disciples on the way to Emmaus, may experience the force of Your resurrection and witness to others that You are alive in our midst as source of fraternity, justice and peace. We ask this of You, Jesus, son of Mary, who revealed the Father to us and sent us Your Spirit. Amen.

Gospel Reading – Matthew 18: 15-20

A Division of the Text to Help with the Reading:

              Matthew 18: 15-16: Correcting the brother or sister and re-establishing unity

              Matthew 18: 17: Those who do not listen to the community cut themselves off

              Matthew 18: 18: Decisions made on earth are accepted in heaven

              Matthew 18: 19: Prayer in common for those who leave the community

              Matthew 18: 20: Jesus’ presence within the community

A Key to the Reading

Matthew’s Gospel organizes the words of Jesus into five great Sermons or Discourses. This shows that at the end of the first century, the time of the final edition of Matthew’s Gospel, the Christian communities had already taken on concrete forms of catechesis. The five Discourses were five great markers showing the way on the journey. They offered concrete criteria to teach people and help them solve problems. The Sermon on the Community (Mt 18: 1-35), for instance, gives instructions as to how the members of the community should live together so that the community may be a revelation of the Kingdom of God.

On this 23rd Sunday of ordinary time we shall read and meditate on the second part of the Sermon on the Community and we shall see closely two aspects: fraternal correction, that is how to proceed in case of conflict among the members of the community (18: 15-18), and prayer in common: how to take care of those who have left the community (18: 19-20). The Text:

15 'If your brother does something wrong, go and have it out with him alone, between your two selves. If he listens to you, you have won back your brother. 16 If he does not listen, take one or two others along with you: whatever the misdemeanor, the evidence of two or three witnesses is required to sustain the charge. 17 But if he refuses to listen to these, report it to the community; and if he refuses to listen to the community, treat him like a gentile or a tax collector. 18 'In truth I tell you, whatever you bind on earth will be bound in heaven; whatever you loose on earth will be loosed in heaven. 19 'In truth I tell you once again, if two of you on earth agree to ask anything at all, it will be granted to you by My Father in heaven. 20 For where two or three meet in My name, I am there among them.'

A Moment of Prayerful Silence

so that the Word of God may penetrate and enlighten our life

Some Questions

to help us in our personal reflection.

           Which part of the text struck you most? Why?

           What advice does Jesus give to help people solve the problems of the community and reconcile the members among themselves?

           What is the basic requirement that comes out of Jesus’ advice?

           In Mt 16: 19, the power to forgive is given to Peter; in Jn 20: 23, this same power is given to the apostles. Here, the power to forgive is given to the community. How does our community use this power to forgive given to us by Jesus?

           Jesus said, "Where two or three meet in My name, I am there among them." What does this mean for us today?

To Go Deeper into the Text

The Context of Our Text in Matthew’s Gospel:

In organizing the words of Jesus into five great sermons or discourses,

Matthew’s Gospel imitates the five books of the Pentateuch and presents the Good News of the Kingdom as a New Law. This Sunday’s liturgy challenges us with the New Law that teaches fraternal correction within the community and our attitude towards those who exclude themselves from the community.

A Commentary on the Text:

           Matthew 18: 15-16: Correcting the brother and sister and rebuilding unity. Jesus gives simple and concrete norms to tell us how to proceed in case of conflict in the community. If a brother or sister sins, that is, behaves contrary to the life of the community, you must not denounce him/her publicly before the community. First, you must speak to him/her alone. Try to find out why he/she acted in that way. If you get no result, then call two or three members of the community to see whether you can get some result. Matthew writes his Gospel around the 80’s or 90’s, almost at the end of the first century, for the community of converted Jews coming from Galilee and Syria. If he recalls so insistently these words of Jesus, it is because, in fact, in those communities there were great divisions concerning the acceptance of Jesus Messiah. Many families were divided and persecuted by their own parents who did not accept Jesus as Messiah (Mt 10: 21, 35-36).

           Matthew 18: 17: Anyone who does not listen to the community cuts him/herself off. In extreme cases and after trying everything possible, the reticent brother or sister has to be brought before the community. And if that person will not listen to the advice of the community, then he or she has to be considered “as a publican or pagan”, that is, as a person not belonging to the community and who much less wishes to be part of the community. Thus you are not excluding anyone, but the person him/herself is excluding him/herself from the common life of the community.

           Matthew 18: 18: Decisions made on earth are accepted in heaven. In Mt 16: 19, the power to forgive is given to Peter, in Jn 20: 23, this same power is given to the apostles. Now, in this text, the power to forgive is given to the community: “whatever you bind on earth will be bound in heaven and whatever you loose on earth will be loosed in heaven.” Here we see the importance of reconciliation and the enormous responsibility of the community in dealing with its members. The community does not excommunicate the person but simply ratifies the exclusion that the person had already assumed publicly by leaving the community.

           Matthew 18: 19: Prayer in common for the brother or sister who has left the community This exclusion does not mean that the person is abandoned to his or her fate. Rather, he or she may be separated from the community, but will not be separated from God. Thus, if talking to the community has not borne results and if the person no longer wishes to be part of the life of the community, we still have the obligation to pray together to the Father to achieve reconciliation. And Jesus guarantees that the Father will listen.

           Matthew 18: 20: Jesus’ presence within the community. The reason for the certainty of being heard is Jesus’ promise: “Where two or three meet in my name, I am there among them!” Jesus says that He is the center, the axle of the community and, as such, prays to the Father together with the community that He may grant the gift of the return of the brother or sister who has left.

A Deepening:

           The community as alternative space of solidarity and fraternity:

Today’s neo-liberal society, marked by consumerism, is hard and heartless. It does not welcome the poor, the little ones, strangers and refugees. Money has no place for mercy. The society of the Roman Empire also was hard and heartless, with no room for the little ones. They sought a refuge for their hearts but found none. The synagogues too were demanding and did not offer them a place of rest. In the Christian communities, there were those who wished to introduce the rigor of the Pharisees in the observance of the Law. They brought into the fraternity the same unjust criteria of society and the synagogue. Thus, within the communities there arose the same divisions as those in society and the synagogue between Jew and non-Jew, rich and poor, rulers and ruled, word and silence, man and woman, race and religion. Instead of making the community a place of welcome, it became a place of judgement. Recalling the words of Jesus in the Discourse on the Community, Matthew wants to shed light on the journey of the Christian so that the community may be an alternative space of solidarity and fraternity. It must be Good News for the poor.

           Excommunication and exclusion from fraternal life: 

Jesus does not wish to add to the exclusion. Rather, He wishes to promote inclusion. He did this all His life: He welcomed and reintegrated people who, in the name of a false idea of God, were excluded from the community. But He could not prevent a person who disagreed with the Good News of the Kingdom from refusing to belong to the community and exclude him/herself from the community. This is what some Pharisees and doctors of the law did. Even then, the community must behave like the Father in the parable of the Prodigal Son. It must hold the brother or sister in its heart and pray for him/her so that he/she may change his/her mind and come back to the community.

Prayer: Psalm 32

Free Admission of Sin

How blessed are those whose offense is forgiven, whose sin blotted out. How blessed are those to whom Yahweh imputes no guilt, whose spirit harbors no deceit.

I said not a word, but my bones wasted away from groaning all the day; day and night Your hand lay heavy upon me; my heart grew parched as stubble in summer drought.

I made my sin known to You, did not conceal my guilt.

I said, 'I shall confess my offense to Yahweh.' And You, for Your part, took away my guilt, forgave my sin.

That is why each of Your faithful ones prays to You in time of distress. Even if great floods overflow,

they will never reach Your faithful. You are a refuge for me, You guard me in trouble, with songs of deliverance You surround me.

I shall instruct you and teach you the way to go; I shall not take my eyes off you.

Be not like a horse or a mule;

that does not understand bridle or bit; if you advance to master them, there is no means of bringing them near. Countless troubles are in store for the wicked,

but one who trusts in Yahweh is enfolded in His faithful love. Rejoice in Yahweh, exult all you upright, shout for joy, you honest of heart.

Final Prayer

Lord Jesus, we thank You for the word that has enabled us to understand better the will of the Father. May Your Spirit enlighten our actions and grant us the strength to practice that which Your Word has revealed to us. May we, like Mary, Your mother, not only listen to but also practice the Word. You who live and reign with the Father in the unity of the Holy Spirit forever and ever. Amen.

www.ocarm.org

 

06.09.2026: CHÚA NHẬT XXIII THƯỜNG NIÊN năm A

 


6/09/2026

CHÚA NHẬT 23 THƯỜNG NIÊN năm A

 

Bài Ðọc I: Ed 33, 7-9

“Nếu ngươi không chịu nói cho kẻ gian ác, thì Ta đòi máu nó bởi tay ngươi”.

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Ðây Chúa phán: “Hỡi con người, Ta đã làm cho ngươi trở nên người lính canh nhà Israel: vậy khi nghe lời miệng Ta nói, ngươi hãy loan báo cho chúng thay Ta. Khi Ta phán cùng kẻ gian ác rằng: “Hỡi kẻ gian ác, mi sẽ phải chết”; nếu ngươi không chịu nói để kẻ gian ác bỏ đường lối mình, thì chính kẻ gian ác sẽ chết trong sự gian ác của nó, nhưng Ta đòi máu nó bởi tay ngươi. Còn khi ngươi loan báo cho kẻ gian ác bỏ đường lối nó, nếu nó không chịu bỏ đường lối nó, thì nó sẽ chết trong sự gian ác của nó, nhưng ngươi cứu được mạng sống ngươi”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 94, 1-2. 6-7. 8-9

Ðáp: Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Người: “Các ngươi đừng cứng lòng” (x. c. 8).

Xướng: Hãy tới, chúng ta hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hô Ðá Tảng cứu độ của ta! Hãy ra trước thiên nhan với lời ca ngợi, chúng ta hãy xướng ca để hoan hô Người!

Xướng: Hãy tiến liên, cúc cung bái và sụp lạy, hãy quỳ gối trước nhan Chúa, Ðấng tạo thành ta. Vì chính Người là Thiên Chúa của ta, và ta là dân Người chăn dẫn, là đoàn chiên thuộc ở tay Người.

Xướng: Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Người: Ðừng cứng lòng như ở Mêriba, như hôm ở Massa trong khu rừng vắng, nơi mà cha ông các ngươi đã thử thách Ta, họ đã thử Ta mặc dầu đã thấy công cuộc của Ta.

 

Bài Ðọc II: Rm 13, 8-10

“Yêu thương là chu toàn cả lề luật”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến, anh em chớ mắc nợ ai ngoài việc phải yêu mến nhau. Vì ai yêu người, thì đã giữ trọn lề luật. Ðó là: “Chớ ngoại tình; chớ giết người; chớ trộm cắp; chớ làm chứng gian; chớ mê tham”, và nếu có điều luật nào khác, thì cũng tóm lại trong lời này là: “Ngươi hãy yêu mến kẻ khác như chính mình”. Lòng yêu thương không làm hại kẻ khác. Vậy yêu thương là chu toàn cả lề luật.

Ðó là lời Chúa.

 

Alleluia: Ga 15, 15b

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết”. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 18, 15-20

“Nếu nó nghe ngươi, thì ngươi đã lợi được người anh em”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu anh em ngươi lỗi phạm, hãy đi sửa dạy nó, riêng ngươi và nó thôi. Nếu nó nghe ngươi, thì ngươi đã lợi được người anh em. Nếu nó không nghe lời ngươi, hãy đem theo một hoặc hai người nữa, để mọi việc được giải quyết nhờ lời hai hoặc ba nhân chứng. Nếu nó không nghe họ, hãy trình với cộng đoàn. Và nếu nó cũng không nghe cộng đoàn, ngươi hãy kể nó như người ngoại giáo và như người thu thuế.

“Thầy bảo thật các con, những gì các con cầm buộc dưới đất thì trên trời cũng cầm buộc, và những gì các con tháo gỡ dưới đất, thì trên trời cũng tháo gỡ.

“Thầy lại bảo các con, nếu hai người trong các con, ở dưới đất, mà hiệp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời, sẽ ban cho họ điều đó. Vì ở đâu có hai hoặc ba người tụ họp nhân danh Thầy, thì Thầy ở giữa những người ấy”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Ê-dê-ki-en 33,7-9; Rô-ma 13,8-10; Mát-thêu 18,15-20

Hôm nay, chúng ta được nhắc nhở rằng thuộc về Giáo hội nghĩa là thuộc về một cộng đoàn anh chị em trong Chúa Kitô. Điều này có nghĩa là trở thành Kitô hữu không phải là chuyện riêng tư hay thuần túy cá nhân, mặc dù dường như có những người hành xử như thể đó là chuyện riêng của mình. Khi Thiên Chúa hỏi Ca-in: "Em ngươi đâu?", Ca-in đã đáp: "Con đâu có phải là người giữ em con?" (Sáng thế ký 4,9). Bài Tin Mừng hôm nay dạy rằng, thực ra tôi có trách nhiệm đối với anh chị em của mình.

Không chỉ vậy, mối tương quan của chúng ta với Chúa Giêsu và với Thiên Chúa còn gắn bó mật thiết với cách chúng ta đối xử với người khác—dù họ là thành viên trong gia đình hay là những người hoàn toàn xa lạ:

Người ta sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau. (Gioan 13,35)

Và:

Thầy bảo thật anh em: mỗi lần anh em làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất trong anh em đây, là anh em đã làm cho chính Thầy vậy... mỗi lần anh em không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là anh em đã không làm cho chính Thầy vậy. (Mát-thêu 25,40. 45)

Nhiều người trong chúng ta ngại can thiệp vào chuyện của người khác. Đôi khi thái độ đó là tốt và lành mạnh, nhưng cũng có lúc lại không phải vậy. Chẳng hạn, chính quyền hiện nay thường yêu cầu chúng ta báo cáo về các trường hợp ngược đãi mà chúng ta biết được. Những hành vi ngược đãi nhắm vào những người yếu thế là điều chúng ta cần thực sự quan tâm, thậm chí phải hành động thích hợp để bảo vệ nạn nhân. Nếu những chuyện như vậy xảy ra trong gia đình, việc hành động còn khó khăn hơn nữa. Thật không dễ gì khi chứng kiến ​​cảnh cha hoặc mẹ bị cảnh sát bắt đi hay bị nhân viên xã hội điều tra, dù rằng điều đó có thể mang lại lợi ích tốt nhất cho tất cả những người liên quan.

Mối tương quan trong cộng đoàn

Đoạn Tin Mừng hôm nay đề cập đến những tình huống như vậy trong cộng đoàn Kitô hữu. Toàn bộ chương 18 của Tin Mừng Mát-thêu là bài giáo huấn về mối tương quan giữa các thành viên trong cộng đoàn Kitô hữu, và đặc biệt là cách ứng xử khi nảy sinh sự chia rẽ—điều chắc chắn sẽ xảy ra. Chúng ta là những cộng đoàn gồm các tội nhân đang nỗ lực trở nên thánh thiện, và trên hành trình đó có rất nhiều cạm bẫy. Trong đoạn Kinh Thánh hôm nay, trước hết chúng ta thấy một quy trình gồm ba bước để giải quyết vấn đề với một thành viên trong cộng đoàn đã làm điều gì đó "sai trái". Có lẽ đó là một hành vi biểu hiện ra bên ngoài gây tổn hại đến chất lượng việc làm chứng cho Tin Mừng của cộng đoàn.

Trọng tâm của cả đoạn văn là tất cả chúng ta nên hướng tới sự hòa giải thay vì trừng phạt. Đồng thời, cũng cần giữ cho vấn đề ở mức kín đáo nhất có thể. Đáng buồn thay, chúng ta thường đọc trên báo chí về những hậu quả xảy ra khi mọi người đưa những bất đồng, hiềm khích cá nhân ra tòa án. Vì vậy, bước đầu tiên là những người liên quan tự giải quyết vấn đề với nhau. Nếu giải quyết được ở cấp độ đó thì thật lý tưởng—bạn đã "giành lại" được người anh em hay chị em của mình. Từ "giành lại" (hay "thu phục lại" trong một số bản dịch) ở đây là một thuật ngữ chuyên môn của người Do Thái dùng để chỉ sự hoán cải. Bởi lẽ, chỉ việc người đó chấm dứt hành vi gây tổn thương thôi là chưa đủ; cần phải có sự thay đổi thực sự về thái độ và sự hòa giải chân thành với người đã gây ra lỗi lầm.

Nếu người có lỗi từ chối lắng nghe "người anh em" của mình, thì cần mời thêm những người khác tham gia với tư cách là nhân chứng xác nhận. Và nếu người đó vẫn không chịu nghe họ, thì hãy "trình báo cho Hội Thánh"—trong tiếng Hy Lạp là *ekklesia*. Từ "Hội Thánh" ở đây được hiểu là cộng đoàn địa phương, bởi vì theo quan điểm của Tân Ước, mỗi cộng đoàn độc lập đều được coi là một "Hội Thánh" (ví dụ: sách Khải Huyền 1,4–3,22, nơi các lá thư được gửi đến bảy "Hội Thánh" hay bảy cộng đoàn địa phương).

Sự loại trừ

Trong trường hợp cuối cùng, nếu người vi phạm vẫn không chịu lắng nghe hay thay đổi, thì:

…hãy coi người ấy như dân ngoại và người thu thuế.

Nghĩa là, hãy để người ấy bị tách khỏi cộng đoàn và bị xem như người ngoài cuộc. Rõ ràng, đây là một bước đi quyết liệt và cuối cùng; nó không được thực hiện với tinh thần trả đũa hay oán hận, mà xuất phát từ sự quan tâm thực sự đến lợi ích của toàn thể cộng đoàn. Việc này đòi hỏi sự sáng suốt và tế nhị, bởi lẽ rất dễ xảy ra sai lầm khi "loại bỏ" một người – người mà thực ra có thể đang nói cho cộng đoàn biết những sự thật lành mạnh và cần thiết.

Nhiều người thực sự mang tinh thần ngôn sứ đã từng trải qua điều này. Người ta rất dễ quá bận tâm đến "hình ảnh đáng trọng" của cộng đoàn hoặc lo ngại bị coi là đang xung đột với các cấp lãnh đạo đương quyền. Lý do chính đáng duy nhất cho việc "khai trừ" như vậy là khi hành vi của một người hoàn toàn đi ngược lại sứ mạng của cộng đoàn – sứ mạng trở nên Thân Thể Đức Kitô và làm chứng cho sứ điệp Tin Mừng.

Có người sẽ hỏi: làm sao điều này có thể dung hòa với thái độ cởi mở của Chúa Giêsu đối với những người tội lỗi – kể cả những kẻ thu thuế tham lam hay gái mại dâm – hoặc với câu chuyện về Người Con Hoang Đàng? Tuy nhiên, việc Chúa Giêsu đón nhận những người này không phải là vô điều kiện. Nó tùy thuộc vào sự thay đổi tâm hồn và việc họ từ bỏ lối sống tội lỗi của mình. Chúa Giêsu ngồi ăn uống với những người tội lỗi không phải vì Ngài quý mến họ hơn những người tốt lành, mà vì Ngài hy vọng đưa họ trở về. Khi tha thứ cho người phụ nữ phạm tội ngoại tình, Ngài đã bảo chị "đừng phạm tội nữa". Người Con Hoang Đàng chỉ được đón nhận với vòng tay rộng mở sau khi anh quyết định không còn muốn sống cuộc đời phóng đãng nữa và tự nguyện quay về với cha mình.

Lợi ích chung và lợi ích cá nhân

Như vậy, việc tách một người khỏi cộng đoàn nếu họ cứ khăng khăng giữ những hành vi đi ngược lại tinh thần Kitô giáo là điều có lợi cho cả cộng đoàn lẫn chính cá nhân đó. Chúng ta thực hiện điều này một phần qua việc không cho phép người đang mắc tội trọng rước Thánh Thể. Có một sự mâu thuẫn nghiêm trọng khi một người hành động trái với Tin Mừng nhưng đồng thời lại muốn hiệp thông vào Thân Thể Đức Kitô – Thân Thể vốn đã bị tổn thương bởi chính hành vi của người ấy. Rõ ràng, tình thế có thể thay đổi nhờ sự thay đổi trong thái độ và hành vi của người lầm lỗi. Một khi họ ăn năn và hoán cải, họ sẽ được—và thực sự phải được—đón nhận trở lại với niềm vui:

Thầy bảo thật anh em: bất cứ điều gì anh em cầm buộc dưới đất cũng sẽ được cầm buộc trên trời, và bất cứ điều gì anh em tháo cởi dưới đất cũng sẽ được tháo cởi trên trời.

Những lời này cũng cho thấy Giáo hội có quyền năng do Thiên Chúa ban để phán quyết ai là người xứng đáng thuộc về Thân Thể Đức Kitô, tức là cộng đoàn Giáo hội. Đó là quyền năng cần thiết để gìn giữ sự vẹn toàn của cộng đoàn như một chứng nhân cho Tin Mừng. Đó là quyền năng chỉ được thực thi với lòng quan tâm đầy yêu thương đến lợi ích của người lầm lỗi. Tuy nhiên, đó cũng là một quyền năng nguy hiểm có thể bị lạm dụng.

Thầy còn bảo thật anh em: nếu ở dưới đất, hai người trong anh em cùng nhau cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Đấng ngự trên trời, sẽ ban cho. Vì ở đâu có hai hoặc ba người họp lại nhân danh Thầy, thì Thầy ở giữa họ.

Bất cứ nơi nào các Kitô hữu họp nhau lại trong sự thật và tình yêu—dù là để cầu nguyện, học hỏi hay đưa ra quyết định—thì Chúa Giêsu đều hiện diện, lên tiếng và hành động. Đây vừa là một ân huệ lớn lao, vừa là một trách nhiệm trọng đại.

Vai trò trung tâm của tình yêu

Chính vì thế, trong Bài Đọc Hai, thánh Phaolô đã nhấn mạnh đến tình yêu. Tình yêu bao hàm tất cả các bổn phận khác của người Kitô hữu:

Yêu thương thì không làm hại người đồng loại; do đó, yêu thương là chu toàn lề luật.

Giữ các điều răn mà thiếu vắng tình yêu—điều hoàn toàn có thể xảy ra—sẽ biến ta thành một người Pharisieu chứ không phải là một người giống Chúa Giêsu. Nếu tôi thực sự quan tâm và xót thương người lân cận, thì tôi biết rằng mình đang giữ các điều răn và cũng đang yêu mến Thiên Chúa. Tôi phải quan tâm sâu sắc đến những nhu cầu của anh chị em mình. Nếu thấy họ làm hại bản thân hay người khác, thì đó là việc tôi cần phải lưu tâm.

Vì vậy, Bài Đọc Một có đoạn:

Nếu Ta phán với kẻ gian ác rằng: “Hỡi kẻ gian ác, ngươi chắc chắn sẽ phải chết”, mà ngươi không lên tiếng cảnh báo để kẻ gian ác từ bỏ đường lối của mình, thì kẻ gian ác ấy sẽ chết trong tội lỗi của nó, nhưng Ta sẽ đòi nợ máu nó nơi tay ngươi.

Tôi chính là người gìn giữ anh chị em mình. Nhưng không hoàn toàn là như vậy, bởi vì:

…nếu ngươi cảnh báo kẻ gian ác hãy từ bỏ lối sống của mình mà họ không chịu từ bỏ, thì kẻ gian ác ấy sẽ chết trong tội lỗi của chính mình, nhưng ngươi sẽ cứu được mạng sống mình.

Tôi có trách nhiệm cứu người anh em đang lầm lạc trong tội lỗi, nhưng tôi không phải là người chịu trách nhiệm cuối cùng về sự cứu rỗi của họ. Quyết định sau cùng luôn thuộc về chính họ. Một khi đã nỗ lực hết mình, ta không cần phải cảm thấy tội lỗi vì hành vi sai trái của người khác.

Con đường duy nhất dẫn đến ơn cứu độ

Dễ có suy nghĩ rằng trở thành người Công giáo nghĩa là chỉ quan tâm đến mối tương quan giữa Thiên Chúa và cá nhân mình, rằng bổn phận của tôi là “cứu rỗi linh hồn” mình. Nhưng thực tế, cách duy nhất để “cứu rỗi linh hồn” là trở thành một con người thực sự biết yêu thương và quan tâm, như một thành viên của cộng đồng đầy tình yêu thương và sự quan tâm, hiệp nhất trong Đức Kitô. Và đôi khi, sự quan tâm ấy đòi hỏi ta phải giúp anh chị em mình đối diện trực tiếp với những đòi hỏi đầy yêu thương của Tin Mừng. Chúng ta không thực sự giúp đỡ nhau nếu nhắm mắt làm ngơ trước những hành vi rõ ràng đi ngược lại tinh thần Kitô giáo.

Là một cộng đồng, chúng ta có trách nhiệm đối với sự an vui và tốt đẹp của nhau. Chúng ta không thể làm chứng tá cho một cộng đồng yêu thương nếu – nhân danh một sự “bác ái” sai lệch – ta lại phớt lờ các vấn đề xã hội đang diễn ra ngay trong giáo xứ, chẳng hạn như nạn nghiện ma túy, nghiện rượu, cờ bạc bệnh hoạn, bạo lực gia đình, sự kỳ thị người khuyết tật thể chất hoặc tâm thần, sự bóc lột chủng tộc và những tệ nạn tương tự. Chỉ giải quyết những vấn đề này trong sự kín đáo của Bí tích Hòa giải là chưa đủ; bởi lẽ, xét cho cùng, sự hòa giải cần phải diễn ra ở cấp độ cộng đồng. Và vì thế, đây là trách nhiệm của cộng đồng khi thực thi ơn gọi của mình với tư cách là Thân Thể Đức Kitô.

 

 

https://sacredspace.com/commentary/oa231/

 

 


Vẽ chân dung   

Lời Chúa hôm nay dạy các môn đệ của Ngài, dạy cho dân chúng cũng như dạy cho tất cả chúng ta một việc rất quan trọng trong đời sống hằng ngày, đó là tinh thần bác ái trong việc xét đoán, phê bình người khác. Chúng ta cùng nhau chia sẻ một vài ý tưởng qua bài Phúc Âm theo thánh Mátthêu (x. Mt 18,15-20).

Khi đọc lại đoạn Tin Mừng trên, hẳn mỗi người chúng ta đều bật cười và lẩm bẩm rằng: Chúa Giêsu dạy thật có lý, vì rõ ràng đức bác ái dạy rất phù hợp với đạo tự nhiên của con người, bằng chứng là lúc chưa được may mắn nghe Tin Mừng của Chúa, mọi người chúng ta đã từng dạy con cháu trong đạo xử thế: "Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ".

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng lặp lại cùng một tư tưởng đó nhưng với kiểu văn châm biếm: "Hãy lấy cái đà ra khỏi mắt ngươi trước đã thì ngươi sẽ thấy rõ để lấy hạt bụi ra khỏi mắt anh em ngươi". Qua đó chúng ta nhận thấy rằng, trong cái triết lý đời sống nơi trần gian này cũng như của đời sống vĩnh cửu, chúng ta phải tôn trọng vì theo nguyên tắc: "Muốn cho đi thì phải có trước đã, vì không ai có thể cho cái mình không có bao giờ". Cũng như muốn làm việc gì, chúng ta phải biết mình có khả năng hay không. Và trong lời dạy của Chúa Giêsu bao giờ cũng tiềm tàng đức bác ái và tinh thần khiêm nhượng trong đó. Trong việc giúp đỡ người khác là anh em thì tôi phải kính trọng họ, tôi phải nhận thấy rõ chính tôi cũng là người tội lỗi yếu đuối như bao người khác trước mặt Thiên Chúa chí tôn chí thánh.

Trong đời sống thực hành hằng ngày, cụ thể qua việc sửa sai cho nhau, phải thực sự là một việc giúp đỡ chứ không phải là cuộc xét xử, chỉ trích, lên án nhau. Để được như thế, mỗi người chúng ta phải hiểu rằng, con người được Chúa dựng nên không phải để xét xử, chỉ trích, lên án anh chị em mình, nhưng để sống đời sống làm con Thiên Chúa và để giúp đỡ anh chị em khác trở thành con Chúa và cùng chung sống đời sống gia đình mà có Thiên Chúa là Cha. Đó chính là đức bác ái Công Giáo mà Chúa Giêsu đã dạy trong Tin Mừng.

Hôm nay trong tinh thần bác ái của Chúa dạy, chúng ta hãy xin lỗi Chúa vì những lời phê bình, kết án, xét đoán, chỉ trích, thiếu bác ái. Xin Chúa giúp chúng con biết sống tinh thần tha thứ cho anh em trong cùng một Cha trên trời là Đấng luôn ban cho người công chính cũng như cho những kẻ lầm đường lạc lối. Chính vì thế mà trong Tông Thư Ngàn Năm Thứ Ba Đang Đến, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã kêu gọi tất cả con cái của Giáo Hội hãy làm một cuộc tự vấn lương tâm và sám hối về những lầm lỗi của mình trong quá khứ. Giáo Hội đã nhận ra rằng, trong quá khứ con cái của mình đã có những hành động thiếu khoan nhượng trong khi loan báo Tin Mừng. Chúng ta không thể quên được những cuộc thập tự viễn chinh để triệt hạ người Hồi Giáo, các tòa điều tra để thiêu sống những người bị xem là lạc giáo trong thời Trung Cổ, những cuộc chiến tranh giữa Công Giáo và Tin Lành hồi thế kỷ XVII. Chúng ta cũng khó quên được những hoạt động truyền giáo, vì nhiệt tình loan báo Chúa Kitô, các tín hữu đã không ngần ngại dùng võ lực và nhiều sức ép khác để bóp nghẹt niềm tin và tư tưởng của người khác.

Lịch sử đã sang trang, ngày nay Giáo Hội thấy cần phải sám hối và quay trở lại gần với Tin Mừng của Chúa hơn. Tin Mừng của Chúa thiết yếu là chính con người của Chúa Giêsu, Đấng đã đồng bàn ngồi với những người bị xã hội gạt ra bên lề, cảm thông tha thứ không ngừng cho những người tội lỗi. Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy cư xử như Ngài. Từ sáng chói nhất mà Giáo Hội cho chúng ta lắng nghe trong Tin Mừng hôm nay phải là hai chữ "Anh Em". Khi người anh em lỗi phạm thì ngươi hãy đến với nó, chuyện vãn với nó, khuyến dụ nó, dù tội lỗi đốn mạt xấu xa đến đâu thì tha nhân vẫn là người anh em của chúng ta. Chúa dạy ta hãy đến với người anh em không phải với thái độ miệt thị, loại trừ, mà bằng sự cảm thông tha thứ.

Tựu trung đi bước trước để gặp gỡ, lắng nghe, đối thoại, cảm thông tha thứ, đó là cách cư xử giữa những người anh em con cùng một Cha trên trời. Mỗi ngày Chúa Nhật chúng ta đến gặp gỡ trong tình anh em ấy, Chúa Giêsu nói với chúng ta: "Nếu ngươi đến dâng của lễ nơi Bàn Thờ mà chợt nhớ có điều bất bình với người anh em, hãy bỏ của lễ mà đi làm hòa với người anh em trước đã, rồi hãy đến dâng của lễ" (Mt 5,23-24).

Nguyện xin Chúa tha thứ và ban ơn giúp sức cho chúng ta, để mỗi ngày Chúa Nhật, sau khi ra khỏi nhà thờ chúng ta cảm thấy được bổ sức hơn, hầu sống và làm chứng cho Tin Mừng của Chúa một cách tốt đẹp hơn.

‘Sống Tin Mừng’--Radio Veritas Asia

 

 

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2026

SEPTEMBER 5, 2026: SATURDAY OF THE TWENTY-SECOND WEEK IN ORDINARY TIME

 


September 5, 2026

Saturday of the Twenty-second Week in Ordinary Time

Lectionary: 436

 

Reading 1

1 Corinthians 4:6b-15

Brothers and sisters:
Learn from myself and Apollos not to go beyond what is written,
so that none of you will be inflated with pride
in favor of one person over against another.
Who confers distinction upon you?
What do you possess that you have not received?
But if you have received it,
why are you boasting as if you did not receive it?
You are already satisfied; you have already grown rich;
you have become kings without us!
Indeed, I wish that you had become kings,
so that we also might become kings with you.

For as I see it, God has exhibited us Apostles as the last of all,
like people sentenced to death,
since we have become a spectacle to the world,
to angels and men alike.
We are fools on Christ’s account, but you are wise in Christ;
we are weak, but you are strong;
you are held in honor, but we in disrepute.
To this very hour we go hungry and thirsty,
we are poorly clad and roughly treated,
we wander about homeless and we toil, working with our own hands.
When ridiculed, we bless; when persecuted, we endure;
when slandered, we respond gently.
We have become like the world’s rubbish, the scum of all,
to this very moment.

I am writing you this not to shame you,
but to admonish you as my beloved children.
Even if you should have countless guides to Christ,
yet you do not have many fathers,
for I became your father in Christ Jesus through the Gospel.

 

Responsorial Psalm

Psalm 145:17-18, 19-20, 21

R. (18) The Lord is near to all who call upon him.
The LORD is just in all his ways
and holy in all his works.
The LORD is near to all who call upon him,
to all who call upon him in truth.
R. The Lord is near to all who call upon him.
He fulfills the desire of those who fear him,
he hears their cry and saves them.
The LORD keeps all who love him,
but all the wicked he will destroy.
R. The Lord is near to all who call upon him.
May my mouth speak the praise of the LORD,
and may all flesh bless his holy name forever and ever.
R. The Lord is near to all who call upon him.

 

 

Alleluia

John 14:6

R. Alleluia, alleluia.
I am the way and the truth and the life, says the Lord;
no one comes to the Father except through me.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Luke 6:1-5

While Jesus was going through a field of grain on a sabbath,
his disciples were picking the heads of grain,
rubbing them in their hands, and eating them.
Some Pharisees said,
“Why are you doing what is unlawful on the sabbath?”
Jesus said to them in reply,
“Have you not read what David did
when he and those who were with him were hungry?
How he went into the house of God, took the bread of offering,
which only the priests could lawfully eat,
ate of it, and shared it with his companions?”
Then he said to them, “The Son of Man is lord of the sabbath.”

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/090526.cfm

 

 


Commentary on 1 Corinthians 4:6-15

In the reading which continues from yesterday’s passage, Paul has been describing himself and Apollos as stewards or managers of God’s message. The focus should be totally on the message rather than on the messengers (also good advice for today’s Church!). As Paul says elsewhere, the messengers are just leaking vessels, vessels of brittle clay. The Corinthians therefore should not be taking sides and pitting one messenger against another, accepting one and rejecting the other. They have no right to be doing such a thing. They should keep to “what is written”. This may refer to Scripture or the written traditions and teachings that had been passed on to them.

The Corinthians themselves can only make judgements based on the teaching they were given, and they should not act as if their ideas were their own. Paul says:

Already you have all you want! Already you have become rich! Quite apart from us you have become kings!

There is a strong element of irony and sarcasm here as Paul points out their arrogance coupled with their spiritual poverty, in comparison with those by whom they were taught. He wishes it could be otherwise so Paul could share in their riches, but the sad fact is that those riches do not exist.

And in spite of their calling to be apostles, missionaries and teachers, Paul and his fellow evangelisers seem to be at the very bottom of the social ladder:

…God has exhibited us apostles as last of all…

It is as if Paul and the other evangelisers were numbered last in the line of condemned men called to fight for their lives in the gladiatorial arena and on display before the whole world.

There is more irony as Paul mockingly compares his position with the imagined superiority of the Corinthians:

We are fools for the sake of Christ, but you are sensible people in Christ. We are weak, but you are strong. You are honored, but we are dishonored.

The fact was, as he had reminded them earlier, they were neither learned nor powerful nor influential. They came from the lower strata of their society.

On the other hand, what Paul says of himself was largely true. He proceeds to give a litany of the trials and hardships he and his companions have to go through to fulfil their mission of proclaiming Christ to the world:

To the present hour we are hungry and thirsty, we are naked and beaten and homeless, and we grow weary from the work of our own hands.

Paul and his companions worked hard to support themselves. For example, we know that Paul supported himself as a tent-maker.

But following the teaching and example of their Master, they turn the other cheek to all the abuse showered on them:

When reviled, we bless; when persecuted, we endure; when slandered, we speak kindly. We have become like the rubbish of the world, the dregs of all things, to this very day.

And as it seems to be implied, some of this abuse comes from the Corinthians themselves.

Paul is saying all this not to shame or condemn them, but “to admonish you as my beloved children”, and to help them realise the real meaning of the gospel they have been called on to embrace. They may have “ten-thousand guardians in Christ”, but they should remember they have only one father, only one person who originally established the gospel among them and that person is Paul:

Indeed, in Christ Jesus I fathered you through the gospel.

All too often we hear Church leaders and pastors being criticised, sometimes with justification. But we do need to remember that, from top to bottom, we are a Church of flawed people. And so, we should keep in mind what Paul says—namely, that what we really need to focus on is the Message rather than the messengers. Some people abandon the Message on the basis of the behaviour of one or two messengers. Sometimes this is a rationalisation for not accepting the Message. We might remember Jesus’ words about being too conscious about the splinter in the eye of the other while there is a large beam of wood in our own. Messengers have had their shortcomings since the very beginning. Just look at Peter and Paul. The gospel, too, is addressed equally to all and the same fidelity is required of every member and not more from some and less from others.

 


Commentary on Luke 6:1-5

Yet another confrontation between Jesus and some Pharisees is described in today’s Gospel. Following immediately, as it does, after the parable about the patch and the wineskins (Luke 5:33-39), it confirms what Jesus said about the gap between the traditionalists and his vision.

He and his disciples were walking through a cornfield and it was a Sabbath day. The disciples were plucking heads of grain, rubbing them in their hands and eating them. The Sabbath did not forbid walking short distances. And custom did not forbid ‘gleaning’, that is, taking grain left over by reapers. It did forbid reaping and threshing. Only a very narrow-minded interpretation could have described plucking as reaping and rubbing between the hands as threshing, but that seems to be what is happening here.

The disciples are asked:

Why are you doing what is not lawful on the Sabbath?

Jesus answers very quickly and to the point. He makes no reference to the narrow-minded legalism that his critics reveal, the ‘old wineskin’ mentality. Instead, he throws at them an incident from the past. David and his men were hungry so they went into the house of God and, with his approval, ate the holy bread of the Presence which only the priests were allowed to eat (1 Sam 21:6). Each Sabbath, twelve loaves of fresh bread were set on a table in the Holy Place. The stale bread was eaten by the priests.

As king, David put himself above the law. Both David’s and the disciples’ actions involved godly men doing something forbidden by law. However, it is never a violation of a law to do what is good and to save life (eating for survival). In that sense both David and the disciples were within the spirit, though not the letter, of the law.

And Jesus, too, is above the law:

The Son of Man is lord of the Sabbath.

Jesus has the authority to overrule man-made laws concerning the Sabbath, particularly as interpreted by the Pharisees. This does not mean, of course, that Jesus (or even God for that matter) will do anything he feels like doing. Jesus will never go against anything that involves the True or the Good; with his Father he is the Source of all that is true and good.

But many of the Jewish laws (like civil laws) are ‘positive law’. In themselves, they involve matters which are neither good nor bad. In itself, it is neither good nor bad to stop at a green light or go through a red one. It is neither good nor bad of itself to abstain from work on the Sabbath. What makes these acts good or bad is the deeper good of which they are a sign. That deeper good may sometimes involve their non-observance. Hunger and survival may over-ride a rule to fast. In a matter of extreme urgency it may be necessary to drive (safely) through a red light. The letter of the law is violated, but not the good it intends.

As noted in the Jerusalem Bible, “some manuscripts of Luke contain a very pertinent [but likely spurious] saying at this point”:

On the same day, seeing a man working on the Sabbath day, Jesus said to him: ‘Friend, if you know what you are doing, you are blessed; but if you do not know, you are accursed as a breaker of the Law’.

That is a sentiment that goes with new wine and new wineskins. If truth and goodness are not violated by doing or not doing something, can we say there is sin or evil there?

 

https://sacredspace.com/commentary

 


Saturday, September 5, 2026

Ordinary Time

Opening Prayer

Almighty God,

every good thing comes from You. Fill our hearts with love for You, increase our faith, and by Your constant care protect the good You have given us.

We ask this through our Lord Jesus Christ, Your Son, who lives and reigns with You and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Luke 6: 1-5

While Jesus was going through a field of grain on a sabbath, his disciples were picking the heads of grain, rubbing them in their hands, and eating them. Some Pharisees said, “Why are you doing what is unlawful on the sabbath?” Jesus said to them in reply, “Have you not read what David did when he and those who were with him were hungry? How he went into the house of God, took the bread of offering, which only the priests could lawfully eat, ate of it, and shared it with his companions?” Then he said to them, “The Son of Man is lord of the sabbath.”

Reflection

The Gospel today speaks about the conflict concerning the observance of the

Sabbath– Saturday. The observance of the Sabbath was a central law, one of the Ten Commandments. This was a very ancient Law, the value of which was stressed after the Exile. During the Exile, the people had to work seven days a week from morning until evening, without any provisions to meet and meditate on the Word of God, to pray together and to share faith, their problems and their hopes. Therefore, there was an urgent need to stop at least one day a week to get together and encourage one another during the very difficult time of the exile. Otherwise, they would have lost their faith. It was then that faith was reborn and the observance of Saturday was re-established.

           Luke 6: 1-2: The cause of the conflict. On Saturday the disciples were walking across the cornfields, and they were picking ears of corn. Matthew 12: 1 says that they were hungry (Mt 12: 1). The Pharisees invoke the bible to say it was a transgression of the law of the Sabbath: Why do you do what is not permitted on the Sabbath?” (cf. Ex 20: 8-11).

           Luke 6: 3-4: Jesus’ response. Immediately Jesus responds recalling that David himself also did things which were prohibited, because he took the sacred bread from the temple and gave it to the soldiers to eat because they were hungry (I Sam 21: 2-7). Jesus knew the bible and referred to it to show that the arguments of others had no foundation. In Matthew, Jesus’ response is more complete. He not only recalls the story of David but also quotes the legislation which permits the priests to work on Saturday, and He quotes the prophet Hosea: “Mercy is what pleases me, not sacrifice.” He quotes a biblical text or a historical text, a legislative text, and a prophetic text (cf. Mt 12: 1-18). At that time there was no printed bible as we have today. In each community there was only one bible, handwritten, which remained in the synagogue. If Jesus knew the bible so well, it means that in the 30 years of his life in Nazareth He participated intensely in the life of the community, where every Saturday the scriptures were read. We still lack the same familiarity with the bible and the same participation in community that other had then.

           Luke 6: 5: The conclusion for all of us. Jesus ends with the following statement: The Son of Man is master of the Sabbath! The Lord of Saturday! Jesus, Son of Man, who lives in intimacy with God, discovers the meaning of the bible not from outside, but from inside. He discovers the meaning starting at the roots, beginning with His intimacy with the author of the bible, who is God Himself. Because of this, He calls Himself Master of the Sabbath. In the Gospel of Mark, Jesus revitalizes the law of Saturday, saying, “Saturday was instituted for man and not man for Saturday.”

Personal Questions

           How do you spend Sunday, which is our “Sabbath”? Do you go to Mass because it is an obligation in order to avoid sin, or to be with God?

           Jesus knew the bible almost by heart. What does the bible represent for me?

Concluding Prayer

My mouth shall always praise Yahweh, let every creature bless His holy name for ever and ever. (Ps 145: 21)

www.ocarm.org

 

05.09.2026: THỨ BẢY TUẦN XXII THƯỜNG NIÊN

 


05/09/2026

Thứ Bảy đầu tháng, tuần 22 thường niên

 

Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 4, 6-15 (hoặc 9-15)

“Chúng tôi chịu đói khát và trần trụi”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, anh em hãy học hỏi nơi tôi và Apollô lời tục ngữ rằng: “Ðừng làm quá điều đã chép”, để anh em đừng kiêu căng mà theo phe người này chống lại phe người khác. Vì có ai làm cho ngươi được nổi bật đâu? Nào ngươi có điều gì mà không phải là ngươi đã nhận lãnh? Nếu ngươi đã nhận lãnh, lẽ nào ngươi khoe mình dường như ngươi không nhận lãnh?

Phải rồi! anh em đã được no đầy rồi đấy, đã trở nên giàu có rồi đấy, anh em đã cai trị mà không cần đến chúng tôi. Chớ chi anh em được làm vua, để chúng tôi cùng được cai trị với anh em. Vì tôi nghĩ rằng] chúng tôi là những tông đồ rốt hết, mà Thiên Chúa đã phơi bày chúng tôi ra như những người bị tử hình: vì chúng tôi đã nên trò cười cho thế gian, cho các Thiên Thần và loài người. Chúng tôi là những kẻ ngu dại vì Ðức Kitô, còn anh em là những người khôn ngoan trong Ðức Kitô; chúng tôi là những kẻ yếu đuối, còn anh em là những người hùng mạnh; anh em là những người sang trọng, còn chúng tôi là những kẻ hèn hạ. Cho đến giờ này, chúng tôi phải chịu đói khát, trần trụi, bị xỉ vả và long đong, chính tay chúng tôi đã vất vả làm việc; khi bị chúc dữ, chúng tôi chúc lành; bị bắt bớ, chúng tôi chịu đựng; bị thoá mạ, chúng tôi năn nỉ. Chúng tôi trở nên như đồ phế thải của thế gian này, và như cặn bã của mọi loài cho đến giờ này.

Tôi viết những điều này, không phải để làm nhục nhã anh em, nhưng tôi khuyến cáo anh em như con cái rất yêu dấu của tôi. Vì dẫu anh em có hàng vạn thầy dạy trong Ðức Kitô, nhưng anh em không có nhiều cha đâu; vì nhờ Tin Mừng, tôi đã sinh anh em ra trong Ðức Giêsu Kitô.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 144, 17-18. 19-20. 21

Ðáp: Chúa gần gũi mọi kẻ kêu cầu Người (c. 18a).

Xướng: Chúa công minh trong mọi đường lối, và thánh thiện trong việc Chúa làm. Chúa gần gũi mọi kẻ kêu cầu Người, mọi kẻ kêu cầu Người cách thành tâm.

Xướng: Chúa thực hiện ý muốn của những ai tôn sợ Người, Người nghe tiếng họ kêu và Người cứu họ. Chúa gìn giữ tất cả những ai mến yêu Người, và Người hủy diệt hết mọi kẻ bất nhân.

Xướng: Miệng tôi hãy xướng lời ca khen ngợi Chúa, mọi loài huyết nhục hãy chúc tụng danh Chúa tới muôn đời.

 

Alleluia: Tv 110, 8ab

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, mọi giới răn Chúa được lập ra cho tới muôn ngàn đời. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Lc 6, 1-5

“Tại sao các ông làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat?”

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Trong một ngày Sabbat, khi Chúa Giêsu đi qua đồng lúa, thì các môn đệ bứt bông lúa miến, vò xát trong tay, rồi ăn. Có mấy người biệt phái nói với các ông rằng: “Tại sao các ông làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat?” Chúa Giêsu trả lời họ rằng: “Các ông chưa đọc điều Ðavit đã làm khi ông và các người tuỳ tùng bị đói sao? Ngài đã vào đền thờ Thiên Chúa, lấy bánh dâng hiến mà ăn và cho các người bạn tuỳ tùng ăn, bánh đó họ không được phép ăn, nhưng chỉ dành cho các trưởng tế mà thôi”. Và Người bảo họ rằng: “Con Người làm chủ cả ngày Sabbat”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về 1 Cô-rin-tô 4,6-15

Trong phần đọc tiếp nối đoạn Kinh Thánh hôm qua, Phao-lô mô tả bản thân và A-pô-lô như những người quản gia hay người quản lý sứ điệp của Đức Chúa Trời. Trọng tâm cần được đặt hoàn toàn vào sứ điệp thay vì những người truyền đạt sứ điệp (đây cũng là lời khuyên hữu ích cho Hội Thánh ngày nay!). Như Phao-lô đã nói ở những chỗ khác, những người truyền đạt chỉ là những chiếc bình rò rỉ, những chiếc bình bằng đất nung dễ vỡ. Do đó, người Cô-rin-tô không nên chia bè kết phái và đặt người truyền đạt này đối đầu với người kia, chấp nhận người này mà chối bỏ người nọ. Họ không có quyền làm điều đó. Họ cần tuân giữ "những gì đã được chép". Điều này có thể ám chỉ Kinh Thánh hoặc các truyền thống và giáo huấn bằng văn bản đã được truyền lại cho họ.

Chính người Cô-rin-tô chỉ có thể đưa ra phán đoán dựa trên những giáo huấn mà họ đã nhận được, và họ không nên hành xử như thể những ý tưởng đó là của riêng mình. Phao-lô nói:

Anh em đã có mọi điều mình muốn! Anh em đã trở nên giàu có! Anh em đã trở thành những vị vua mà không cần đến chúng tôi!

Có một yếu tố mỉa mai và châm biếm mạnh mẽ ở đây khi Phao-lô chỉ ra sự kiêu ngạo đi đôi với sự nghèo nàn về mặt tâm linh của họ, khi so sánh với chính những người đã dạy dỗ họ. Ông ước gì mọi sự khác đi để ông có thể cùng chia sẻ sự giàu có đó, nhưng thực tế đáng buồn là sự giàu có ấy không hề tồn tại.

Và bất chấp ơn gọi làm tông đồ, nhà truyền giáo và thầy dạy, Phao-lô cùng các đồng sự dường như lại ở vị trí thấp kém nhất trong thang bậc xã hội:

…Đức Chúa Trời đã phơi bày chúng tôi, những tông đồ, như là những kẻ đứng hàng chót…

Cứ như thể Phao-lô và các nhà truyền giáo khác là những người đứng cuối cùng trong hàng ngũ các tử tù bị đưa ra đấu trường giác đấu để chiến đấu giành sự sống và bị phơi bày trước toàn thế giới.

Sự mỉa mai còn thể hiện rõ hơn khi Phao-lô châm biếm so sánh địa vị của mình với sự ưu việt mà người Cô-rin-tô tự huyễn hoặc:

Chúng tôi là những kẻ khờ dại vì Đấng Ki-tô, còn anh em là những người khôn ngoan trong Đấng Ki-tô. Chúng tôi yếu đuối, còn anh em mạnh mẽ. Anh em được trọng vọng, còn chúng tôi bị coi thường.

Thực tế là, như ông đã nhắc nhở họ trước đó, họ không phải là những người uyên bác, quyền lực hay có tầm ảnh hưởng. Họ xuất thân từ tầng lớp thấp trong xã hội.

Mặt khác, những gì Phao-lô nói về bản thân mình phần lớn là sự thật. Ông tiếp tục liệt kê hàng loạt những thử thách và gian khổ mà ông cùng các bạn đồng hành phải trải qua để hoàn thành sứ mệnh loan báo Đấng Kitô cho thế giới:

Cho đến giờ phút này, chúng tôi vẫn chịu đói khát, trần trụi, bị đánh đập, không nhà cửa, và phải nhọc nhằn làm việc bằng chính đôi tay mình.

Phaolô và các bạn đồng hành đã làm việc vất vả để tự nuôi sống bản thân. Chẳng hạn, chúng ta biết rằng Phaolô đã tự trang trải cuộc sống bằng nghề làm lều.

Tuy nhiên, noi theo lời dạy và gương mẫu của Thầy mình, họ sẵn sàng đưa má bên kia ra khi phải hứng chịu mọi sự ngược đãi:

Khi bị nguyền rủa, chúng tôi chúc lành; khi bị bách hại, chúng tôi kiên nhẫn chịu đựng; khi bị vu khống, chúng tôi đáp lại bằng lời lẽ ôn hòa. Cho đến tận hôm nay, chúng tôi vẫn bị coi như rác rưởi của thế giới, như cặn bã của vạn vật.

Và dường như có ngụ ý rằng, một phần sự ngược đãi này lại đến từ chính các tín hữu Côrintô.

Phaolô nói tất cả những điều này không phải để làm họ xấu hổ hay lên án họ, mà là để "khuyên bảo anh em như những đứa con yêu dấu", và giúp họ nhận ra ý nghĩa đích thực của Tin Mừng mà họ đã được kêu gọi đón nhận. Họ có thể có "hàng vạn người giám hộ trong Đức Kitô", nhưng họ cần nhớ rằng mình chỉ có một người cha, chỉ có một người duy nhất đã khởi xướng việc rao giảng Tin Mừng giữa họ, và người đó chính là Phaolô:

Quả thật, chính nhờ Tin Mừng mà tôi đã sinh ra anh em trong Đức Kitô Giêsu.

Chúng ta thường xuyên nghe thấy những lời chỉ trích nhắm vào các nhà lãnh đạo Giáo hội và các mục tử, đôi khi là những lời chỉ trích xác đáng. Tuy nhiên, chúng ta cần nhớ rằng, từ trên xuống dưới, chúng ta là một Giáo hội gồm những con người đầy khiếm khuyết. Vì vậy, hãy ghi nhớ lời Phaolô dạy: điều chúng ta thực sự cần chú trọng là Thông điệp chứ không phải những người truyền tải thông điệp đó. Một số người từ bỏ Thông điệp chỉ vì cách hành xử của một hoặc hai người truyền tải. Đôi khi, đây chỉ là cái cớ để họ không chấp nhận Thông điệp. Chúng ta có thể nhớ lại lời Chúa Giêsu về việc quá chú tâm đến cái dằm trong mắt người khác trong khi lại có cả một khúc gỗ lớn trong mắt mình. Ngay từ thuở ban đầu, những người truyền tải sứ điệp đã luôn có những khiếm khuyết. Hãy nhìn vào Phêrô và Phaolô thì rõ. Tin Mừng cũng được ngỏ lời với tất cả mọi người một cách bình đẳng, và đòi hỏi sự trung thành như nhau nơi mỗi thành viên, chứ không phải yêu cầu cao hơn ở người này và thấp hơn ở người kia.

 


Chú giải về Tin Mừng Luca 6,1-5

Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại một cuộc đối đầu khác giữa Chúa Giêsu và một số người thuộc phái Biệt Phái. Sự kiện này diễn ra ngay sau dụ ngôn về miếng vá và bầu da mới (Luca 5,33-39), qua đó khẳng định lại điều Chúa Giêsu đã nói về khoảng cách giữa những người giữ luật theo lối truyền thống và tầm nhìn của Ngài.

Ngài cùng các môn đệ đang đi ngang qua một cánh đồng lúa mì vào ngày Sabát. Các môn đệ bứt những bông lúa, vò trong lòng bàn tay rồi ăn. Luật ngày Sabát không cấm việc đi lại một quãng đường ngắn. Tập tục thời đó cũng không cấm việc "mót lúa" – tức là nhặt nhạnh những bông lúa còn sót lại sau khi thợ gặt đã làm việc xong. Tuy nhiên, luật cấm việc gặt lúa và đập lúa. Chỉ có cách giải thích thiển cận mới coi việc bứt bông lúa là gặt lúa và việc vò lúa trong lòng bàn tay là đập lúa, nhưng dường như đó chính là điều đang xảy ra ở đây.

Các môn đệ bị chất vấn:

Tại sao các ông lại làm điều không được phép làm trong ngày Sabát?

Chúa Giêsu trả lời rất nhanh và đi thẳng vào vấn đề. Ngài không đả động đến lối giữ luật cứng nhắc, hẹp hòi mà những người chỉ trích Ngài bộc lộ – cái tư duy của "bầu da cũ". Thay vào đó, Ngài nhắc lại một sự kiện trong quá khứ. Vua Đavít và thuộc hạ khi đó đang đói bụng nên đã vào Nhà Thiên Chúa; với sự cho phép của tư tế, họ đã ăn bánh tiến – loại bánh thánh chỉ dành riêng cho các tư tế (1 Samuel 21,6). Cứ mỗi ngày Sabát, mười hai ổ bánh mới lại được đặt trên bàn trong Nơi Thánh, còn những ổ bánh cũ sẽ được các tư tế dùng làm thức ăn.

Với tư cách là vua, Đavít đã đặt mình lên trên luật lệ. Hành động của cả Đavít lẫn các môn đệ đều là việc những người kính sợ Thiên Chúa làm một điều bị luật cấm. Tuy nhiên, việc làm điều thiện và cứu mạng sống (như ăn uống để duy trì sự sống) không bao giờ bị coi là vi phạm luật pháp. Theo nghĩa đó, cả Đavít và các môn đệ đều hành động đúng tinh thần của luật, dù có thể không tuân thủ đúng từng chữ trong luật.

Và chính Chúa Giêsu cũng đứng trên luật lệ:

Con Người làm chủ ngày Sabát.

Chúa Giêsu có thẩm quyền bác bỏ những luật lệ do con người đặt ra về ngày Sabát, đặc biệt là những quy định theo cách giải thích của phái Biệt Phái. Tất nhiên, điều này không có nghĩa là Chúa Giêsu (hay thậm chí là Thiên Chúa) sẽ làm bất cứ điều gì Ngài tùy hứng muốn làm. Chúa Giêsu sẽ không bao giờ đi ngược lại bất cứ điều gì liên quan đến Chân lý hay sự Thiện; cùng với Chúa Cha, Ngài là Nguồn mạch của mọi sự chân thật và tốt lành.

Tuy nhiên, nhiều luật lệ Do Thái (chẳng hạn như luật dân sự) thuộc loại "luật thực định" (positive law). Bản thân chúng liên quan đến những vấn đề không mang tính thiện hay ác. Tự thân hành động dừng lại khi đèn xanh hay vượt đèn đỏ không phải là tốt hay xấu. Việc kiêng làm việc vào ngày Sabát tự nó cũng không phải là tốt hay xấu. Điều làm cho những hành động này trở nên tốt hay xấu chính là giá trị thiện hảo sâu xa hơn mà chúng biểu thị. Giá trị thiện hảo sâu xa đó đôi khi lại đòi hỏi việc không tuân thủ các quy tắc ấy. Cơn đói và nhu cầu sinh tồn có thể quan trọng hơn quy định về việc ăn chay. Trong tình huống cực kỳ khẩn cấp, có thể cần thiết phải lái xe (một cách an toàn) vượt qua đèn đỏ. Khi đó, dù chữ nghĩa của luật bị vi phạm, nhưng giá trị thiện hảo mà luật hướng tới thì không.

Như được ghi chú trong Kinh Thánh Jerusalem, "một số bản chép tay Tin Mừng Luca có chứa một câu nói rất xác đáng [nhưng có lẽ không phải nguyên bản] tại đoạn này":

Cũng trong ngày đó, khi thấy một người đang làm việc vào ngày Sabát, Chúa Giêsu bảo người ấy: "Này anh, nếu anh biết mình đang làm gì thì anh thật có phúc; nhưng nếu không biết, thì anh bị nguyền rủa vì là kẻ vi phạm Luật pháp".

Đó là tư tưởng tương đồng với hình ảnh rượu mới và bầu da mới. Nếu việc thực hiện hay không thực hiện một hành động nào đó không vi phạm chân lý và sự thiện, liệu ta có thể nói rằng ở đó có tội lỗi hay sự dữ hay không?

 

https://sacredspace.com/commentary

 


Suy niệm: Ý nghĩa đích thực của lề luật

Một trong những sợi chỉ chạy xuyên suốt các sách Tin Mừng là cuộc đối đầu giữa Chúa Giêsu và các nhà lãnh đạo tôn giáo, tức là những người đứng ra bảo đảm cho việc thi hành Lề Luật. Thật ra, như Chúa Giêsu đã từng khẳng định Ngài đến không phải để hủy bỏ Lề Luật mà để hoàn thành nó.

Với Chúa Giêsu, sống tốt lành, thánh thiện không hệ tại ở chỗ thi hành Lề Luật mà chính là sống theo tinh thần Lề Luật. Một người có thể giữ hết mọi Lề Luật nhưng có thể chưa phải là một người thánh thiện. Lề Luật tự nó là tiêu cực, Lề Luật thường đưa ra những điều cấm đoán. Chúa Giêsu thì trái lại, luôn tích cực. Ngài công bố Lề Luật mới xây dựng trên tình yêu. Con người phải nên thánh thiện như Cha trên trời. Thiên Chúa thánh thiện không phải do tuân giữ Lề Luật. Thiên Chúa thánh thiện bởi vì Ngài là tình yêu và vì Thiên Chúa là tình yêu cho nên ai sống trong tình yêu thì thuộc về Thiên Chúa và nên thánh thiện. Trong bài diễn văn chung luận về ngày sau hết, Chúa Giêsu sẽ không dùng Lề Luật để phán xét con người mà chỉ hỏi con người có yêu thương tha nhân không mà thôi.

Trong bài Tin Mừng hôm nay sự kiện các môn đệ đi qua cánh đồng lúa và bứt lúa ăn trong ngày sabát làm nổi bật sứ điệp của Chúa Giêsu. Cuộc chạm trán ngắn ngủi giữa Chúa Giêsu và các biệt phái cho thấy ý nghĩa đích thực của Lề Luật. Bánh thánh là biểu hiện sự hiện diện của Thiên Chúa giữa cộng đồng. Bánh Thánh của người Do Thái cũng mầu nhiệm như bánh thánh của Chúa Kitô, nó biểu hiện phép Thánh Thể. Không người Do Thái nào dám sờ đến bánh thánh cũng như không một người công giáo nào dám mở nhà chầu lấy bánh thánh để ăn trưa. Thật là trái tai khi nghe Chúa Giêsu biện hộ cho hành vi của vua Ðavít. Tuy nhiên, qua lời biện hộ này chúng ta hiểu được quan niệm của Chúa Giêsu về Lề Luật. Lề Luật là chỉ để hướng dẫn và hỗ trợ cho con cái của Thiên Chúa, không nên biến nó thành một gánh nặng, nó phải đáp lại nhu cầu của con người. Chính vì thế mà Chúa Giêsu tuyên bố: "Lề Luật được lập ra cho con người chứ không phải con người cho Lề Luật, ngày sabát được lập ra cho con người chứ không phải con người cho ngày sabát". Con cái của Thiên Chúa là thánh thiện chứ không phải Lề Luật.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại cách sống đạo của chúng ta, có khi chúng ta giữ đạo một cách chi ly nhưng chưa thực sự sống đạo, chúng ta tuân giữ mọi Lề Luật nhưng chưa sống tinh thần của Lề Luật. Cốt lõi của Lề Luật chính là tình yêu. Tất cả mọi Lề Luật đều thu tóm về giới răn yêu thương, sống yêu thương là chu toàn Lề Luật. Lời của thánh Phaolô trong thư thứ nhất gửi giáo đoàn Côrintô đoạn 13 cần được chúng ta đem ra Suy niệm và thực hành:

"Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của các thiên thần đi nữa, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng khác nào thanh la phèng phèng, chũm chọe xoang xoảng. Giả như tôi được ơn nói tiên tri và được biết hết mọi chuyện bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu hay có được tất cả những đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì. Giá như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi".

 (‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)