Trang

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2026

MARCH 20, 2026: FRIDAY OF THE FOURTH WEEK OF LENT

 March 20, 2026

Friday of the Fourth Week of Lent

Lectionary: 248

 


Reading 1

Wisdom 2:1a, 12-22

The wicked said among themselves, 
thinking not aright:
"Let us beset the just one, because he is obnoxious to us;
he sets himself against our doings,
Reproaches us for transgressions of the law
and charges us with violations of our training.
He professes to have knowledge of God
and styles himself a child of the LORD.
To us he is the censure of our thoughts; 
merely to see him is a hardship for us,
Because his life is not like that of others,
and different are his ways.
He judges us debased;
he holds aloof from our paths as from things impure.
He calls blest the destiny of the just
and boasts that God is his Father.
Let us see whether his words be true;
let us find out what will happen to him.
For if the just one be the son of God, he will defend him
and deliver him from the hand of his foes.
With revilement and torture let us put him to the test
that we may have proof of his gentleness
and try his patience.
Let us condemn him to a shameful death;
for according to his own words, God will take care of him."
These were their thoughts, but they erred;
for their wickedness blinded them,
and they knew not the hidden counsels of God;
neither did they count on a recompense of holiness
nor discern the innocent souls' reward.
 

Responsorial Psalm

Psalm 34:17-18, 19-20, 21 and 23

R. (19a) The Lord is close to the brokenhearted.
The LORD confronts the evildoers,
to destroy remembrance of them from the earth.
When the just cry out, the LORD hears them,
and from all their distress he rescues them.
R. The Lord is close to the brokenhearted.
The LORD is close to the brokenhearted;
and those who are crushed in spirit he saves.
Many are the troubles of the just man,
but out of them all the LORD delivers him.
R. The Lord is close to the brokenhearted.
He watches over all his bones;
not one of them shall be broken.
The LORD redeems the lives of his servants;
no one incurs guilt who takes refuge in him.
R. The Lord is close to the brokenhearted.
 

Verse Before the Gospel

Matthew 4:4b

One does not live on bread alone,
but on every word that comes forth from the mouth of God.

 

Gospel

John 7:1-2, 10, 25-30

Jesus moved about within Galilee;
he did not wish to travel in Judea,
because the Jews were trying to kill him.
But the Jewish feast of Tabernacles was near.

But when his brothers had gone up to the feast,
he himself also went up, not openly but as it were in secret.

Some of the inhabitants of Jerusalem said,
"Is he not the one they are trying to kill?
And look, he is speaking openly and they say nothing to him.
Could the authorities have realized that he is the Christ?
But we know where he is from.
When the Christ comes, no one will know where he is from."
So Jesus cried out in the temple area as he was teaching and said,
"You know me and also know where I am from.
Yet I did not come on my own,
but the one who sent me, whom you do not know, is true.
I know him, because I am from him, and he sent me."
So they tried to arrest him,
but no one laid a hand upon him,
because his hour had not yet come.
 

https://bible.usccb.org/bible/readings/032026.cfm

 

 


Commentary on Wisdom 2:1,12-22

Today’s reading comes from early on in the Book of Wisdom, in a passage describing life as seen by the godless (the “ungodly”, see chap 1). We often feel that if we are good and virtuous and, even more, because we are good and virtuous, people should be inspired to follow and imitate our good example. However, experience tells us that many times exactly the opposite happens, and people feel somehow threatened by or resentful of our good behavior.

The description of the animosity directed against those who live good and virtuous lives is well put in today’s reading, and it applies so perfectly to how Jesus was treated—so much so that some people see in this passage a prophecy about Jesus. However, it also applies to hundreds of others down the ages whose goodness has been resented, whose behaviour is seen as a condemnation and a threat to those with different values. Such individuals, as a result, have been persecuted and even killed.

In the passage, the “ungodly”, who are speaking about a prophet (called “the righteous man”) say:

Let us lie in wait for the righteous man, because he is inconvenient to us and opposes our actions.

It is because the prophet’s words are felt to be true that they create feelings of guilt in those against whom they are directed.

Again, the “ungodly” say:

He [the righteous man] reproaches us for sins against the law and accuses us of sins against our training.

The reproach is not denied, but it is strongly resented:

He professes to have knowledge of God,
and calls himself a child of the Lord.
He became to us a reproof of our thoughts;
the very sight of him is a burden to us…

Of course, “the righteous man” is the very person whom Scripture says should be respected and protected. And that claim is not denied by the “ungodly”, but such a one is seen as an obstruction to how they live.

And then there follows a good description of the “righteous man”:

…his manner of life is unlike that of others, and his ways are strange.

How true of Jesus and of many of his most faithful followers!

Subsequently comes the justification for violent action to remove the source of criticism. If the prophet is really a spokesperson for God, then surely God will protect him against any violent attack.

Let us test him with insult and torture,
so that we may find out how reasonable he is
and make trial of his forbearance.
Let us condemn him to a shameful death,
for, according to what he says, he will be protected.

It is exactly what happened to Jesus at the hands of his opponents as his enemies mocked him during his trial:

Some began to spit on him, to blindfold him, and to strike him, saying to him, “Prophesy!” The guards also took him and beat him. (Mark 14:65)

And again, on the cross:

In the same way the chief priests also, along with the scribes and elders, were mocking him…He trusts in God; let God deliver him now, if he wants to… (Matt 27:41-44)

This has happened to many down through the centuries and it will happen in our times as well—and for exactly the same reasons. We call such dedicated followers martyrs, from the Greek word for ‘witness’. They give striking witness to the values of the Kingdom.

Those who carry out these actions can convince themselves that what they are doing is right:

Thus they reasoned, but they were led astray, for their wickedness blinded them, and they did not know the secret purposes of God…

Their aim is to obliterate the source of their discomfort, but the result is often the very opposite. It is a very dangerous thing to create martyrs. We remember the early Christian saying from the writings of Tertullian:

The blood of martyrs is the seed of faith.

Jesus himself has told us not to be surprised that we too will be misunderstood and treated as he was. The following of Christ involves what is called a ‘counter-witness’ to the prevailing values in our societies. Such a counter-witness will often be deeply resented, attacked, rubbished and ridiculed, and it may invite even violence and death.

Of course, we also have to be very careful that our witness is based on truth, integrity and love; we have to be careful to avoid any taint of Pharisaism or superior elitism, which we can fall into so easily. It is God we are proclaiming, not ourselves.

As we approach Holy Week, we need to reflect on these things and see how they fit into our lives. Whose side am I on? If I had been on Calvary, with whom would I have been standing? In issues of truth and justice in my own society, where am I seen?

Comments Off

 


Commentary on John 7:1-2,10,25-30

In today’s Gospel we move to the 7th chapter of John, skipping chapter 6 on the Bread of Life, which will be read at another time in the liturgical cycle. We are told that Jesus was confining his activities to Galilee. He did not want to go to Judea and the vicinity of Jerusalem because there were people there who wanted to kill him. Jesus does not expose himself unnecessarily to danger. He knows that a time is coming when the final conflict will be inevitable, but that time is not yet.

It is the time of the Feast of Tabernacles and (though not contained in today’s reading) his family are urging him to go up to Jerusalem for the feast and show himself to the world. He tells them the time is not ripe for him to do this, but later on, after his family have left for the city, he goes privately and unbeknown to others. However, in Jerusalem, Jesus goes to the Temple area and begins to teach openly, to the amazement of his listeners:

How does this man have such learning, when he has never been taught? (John 5:15)

A marvelous example of Johannine irony—the Word does not need to study the Word!

Jesus is a source of some confusion in the minds of many people. On the one hand, the people are aware that Jesus has become a target of their religious leaders, and yet he goes about openly and speaking freely and without fear.

Jesus would not be Jesus if he were to keep his message to himself. The Word of God cannot remain silent. On the other hand, the people are also confused about the identity of Jesus. Is he allowed to speak freely because the leaders now believe he really is the Messiah-Christ? But everyone knows where Jesus comes from (Nazareth in Galilee). How, then, can he be the Messiah?

Jesus then tells them:

You know me, and you know where I am from.

That is only partially true; rather, they think they know.

I have not come on my own. But the one who sent me is true…I know him because I am from him, and he sent me.

And, if they do not know the Father, how can they know the Son? And vice versa.

This only angers his listeners who know what he is implying, but they cannot arrest him there and then because “his hour had not yet come.” The time of his arrest will only be in accordance with God’s plan.

Do we really know who Jesus is? There are many conflicting opinions out there. We can only know the real Jesus by reading the Scriptures under wise and perceptive guides who can help us penetrate the deeper meaning beneath the literal text. We can also learn a lot by prayer and contemplation. Lent is an excellent time for us to do both and, better still, to begin making it a practice that goes far beyond Lent.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1046g/

 

 


Friday, March 20, 2026

Season of Lent

Opening Prayer

Our God and Father,

we claim to be Your sons and daughters, who know that You love us, and that You call us to live the life of Jesus, Your Son.

Give us the courage to live this life consistently not to show off, not to reprove others, but simply because we know that You are our Father and we Your sons and daughters, brothers and sisters of Jesus Christ, our Lord.

Gospel Reading - John 7: 1-2, 10, 25-30

Jesus moved about within Galilee; he did not wish to travel in Judea, because the Jews were trying to kill him. But the Jewish feast of Tabernacles was near. But when his brothers had gone up to the feast, he himself also went up, not openly but as it were in secret. Some of the inhabitants of Jerusalem said, "Is he not the one they are trying to kill? And look, he is speaking openly, and they say nothing to him. Could the authorities have realized that he is the Christ? But we know where he is from. When the Christ comes, no one will know where he is from." So, Jesus cried out in the temple area as he was teaching and said, "You know me and also know where I am from. Yet I did not come on my own, but the one who sent me, whom you do not know, is true. I know him, because I am from him, and he sent me." So, they tried to arrest him, but no one laid a hand upon him, because his hour had not yet come.

Reflection

Throughout the chapters from 1 to 12 of the Gospel of John, one discovers the progressive revelation which Jesus makes of himself to the disciples and to the people. At the same time and in the same proportion, the closing up and the opposition of the authority against Jesus increases, up to the point of deciding to condemn Him to death (Jn 11: 45-54). Chapter 7, on which we are meditating in today’s Gospel, is a type of evaluation in the middle of the journey. It helps to foresee what will be the implication at the end.

           John 7: 1-2, 10: Jesus decides to go to the feast of the Tabernacles in Jerusalem. The geography of the life of Jesus in the Gospel of John is different from the geography in the other three Gospels. It is more complete. According to the other Gospels, Jesus went only once to Jerusalem, the time when He was taken and condemned to death. According to the Gospel of John He went at least two or three times to Jerusalem for the feast of the Passover. This is why we know that the public life of Jesus lasted approximately three years. Today’s Gospel informs us that Jesus directed himself more than once to Jerusalem, but not publicly, but hidden, because in Judah the Jews wanted to kill Him.

           In this chapter 7 as well as in the other chapters, John speaks about the “Jews” and of “you Jews,” as if he and Jesus were not Jews. This way of speaking shows the situation of a tragic breaking which took place at the end of the first century between the Jews (Synagogue) and the Christians (Ecclesia). Throughout the centuries, this way of speaking in the Gospel of John contributes to anti-Semitism. Today, it is very important to keep away from this type of division so as not to foster anti-Semitism. We can never forget that Jesus is a Jew. He was born a Jew, lives as a Jew and dies as a Jew. He received all His formation from the Jewish religion and culture.

           John 7: 25-27: Doubts of the people of Jerusalem regarding Jesus. Jesus is in Jerusalem and He speaks publicly to those who want to listen to Him. People remain confused. They know that the authorities want to kill Jesus and He does not hide from them.

Would it be that the authorities have come to believe in Him and recognize that He is the Messiah? But how could Jesus be the Messiah? Everybody knows that He comes from Nazareth, but nobody knows the origin of the Messiah, from where He comes. In reality, they did not know or acknowledge where He came from, which was from God, thus fulfilling their own definition of the origin of the Messiah, even though they did not see it!

           John 7: 28-29: Clarification on the part of Jesus. Jesus speaks about His origin. “You know me and you know where I come from.” But what people do not know is the vocation and the mission which Jesus received from God. He did not come on His own accord, but like any prophet He has come to obey a vocation, which is the secret of His life. ”Yet, I have not come of My own accord but He who sent Me is true, and you do not know Him. But I know Him, because I have My being from Him and it was He who sent Me.”

           John 7: 30: His hour had not yet come. They wanted to arrest Him, but no one laid a hand on Him, “because His hour had not yet come.” In John’s Gospel

the one who determines the hour and the events which will take place are not those who have the power, but it is Jesus. He is the one who determines the hour (cf. Jn 2: 4; 4: 23; 8: 20; 12: 23, 27; 13: 1; 17: 1). Even up to the time when He was nailed to the Cross, it is Jesus who determines the hour of His death (Jn 19: 29-30).

Personal Questions

           How do I live my relationship with the Jews? What have I done to study or become informed about the Jewish tradition Jesus lived?

           As Christians we are sent to proclaim the Word. Do we do it openly, or travel in secret out of fear?

Concluding Prayer

Yahweh ransoms the lives of those who serve Him, and there will be no penalty for those who take refuge in Him. (Ps 34: 24)

www.ocarm.org

 

 

20.03.2026: THỨ SÁU TUẦN IV MÙA CHAY

 20/03/2026

Thứ Sáu tuần 4 Mùa Chay

 


Bài Ðọc I: Kn 2, 1a. 12-22

“Chúng ta hãy kết án cho nó chết cách nhục nhã”.

Trích sách Khôn Ngoan.

Những kẻ gian ác suy nghĩ chín chắn, đã nói rằng: “Chúng ta hãy vây bắt kẻ công chính, vì nó không làm ích gì cho chúng ta, mà còn chống đối việc chúng ta làm, khiển trách chúng ta lỗi luật và tố cáo chúng ta vô kỷ luật. Nó tự hào mình biết Thiên Chúa và tự xưng là con Thiên Chúa. Chính nó là sự tố cáo những tư tưởng của chúng ta. Vì nguyên việc thấy nó, chúng ta cũng cáu, thấy bực mình, vì nếp sống của nó không giống như kẻ khác, và đường lối của nó thì lập dị. Nó kể chúng ta như rơm rác, nó xa lánh đường lối chúng ta như xa lánh những gì dơ nhớp, nó thích hạnh phúc cuối cùng của người công chính, nó tự hào có Thiên Chúa là Cha. Vậy chúng ta hãy xem coi điều nó nói có thật hay không, hãy nghiệm xét coi những gì sẽ xảy đến cho nó, và hãy chờ xem chung cuộc đời nó sẽ ra sao. Vì nếu nó thật là con Thiên Chúa, Chúa sẽ bênh vực nó, sẽ giải thoát nó khỏi tay những kẻ chống đối nó. Chúng ta hãy nhục mạ và làm khổ nó, để thử xem nó có hiền lành và nhẫn nại không. Chúng ta hãy kết án cho nó chết cách nhục nhã, vì theo lời nó nói, thì người ta sẽ cứu nó!” Chúng nghĩ như vậy, nhưng chúng lầm, vì tội ác của chúng đã làm cho chúng mù quáng. Và chúng không biết ý định mầu nhiệm của Thiên Chúa, nên cũng chẳng hy vọng phần thưởng công chính, và chúng cũng không ưa thích vinh dự của những tâm hồn thánh thiện.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 33, 17-18. 19-20. 21 và 23

Ðáp: Chúa gần gũi những kẻ đoạn trường

Xướng: Chúa ra mặt chống người làm ác, để tẩy trừ di tích chúng nơi trần ai. Người hiền đức kêu cầu và Chúa nghe lời họ, Ngài cứu họ khỏi mọi nỗi âu lo.

Xướng: Chúa gần gũi những kẻ đoạn trường, và cứu chữa những tâm hồn đau thương dập nát. Người hiền đức gặp nhiều bước gian truân, nhưng Chúa luôn luôn giải thoát.

Xướng: Ngài gìn giữ họ xương cốt vẹn toàn, không để cho một cái nào bị gãy. Chúa cứu chữa linh hồn tôi tớ của Ngài, và phàm ai tìm đến nương tựa nơi Ngài, người đó sẽ không phải đền bồi tội lỗi.

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm

Hôm nay, các ngươi đừng cứng lòng, nhưng hãy nghe tiếng Chúa phán.

 

Phúc Âm: Ga 7, 1-2. 10. 25-30

“Chúng tìm cách bắt Người, nhưng chưa tới giờ Người”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.

Khi ấy, Chúa Giê-su đi lại trong xứ Ga-li-lê-a; Người không muốn đi lại trong xứ Giu-đê-a, vì người Do-thái đang tìm giết Người. Lúc đó gần đến lễ Trại của người Do-thái. Nhưng khi anh em của Người lên dự lễ rồi, thì Người cũng đi, nhưng không đi cách công khai, mà lại đi cách kín đáo.

Có một số người ở Giê-ru-sa-lem nói: “Ðây không phải là người họ đang tìm giết sao? Kìa ông ta đang nói công khai mà không ai nói gì cả. Phải chăng các nhà chức trách đã nhận ra ông ta là Ðấng Ki-tô? Tuy nhiên, ông này thì chúng ta biết rõ đã xuất thân từ đâu. Còn khi Ðấng Ki-tô tới, thì chẳng có ai biết Người bởi đâu”.

Vậy lúc bấy giờ Chúa Giê-su đang giảng dạy trong đền thờ, Người lớn tiếng nói rằng: “Phải, các ngươi biết Ta, và biết Ta xuất thân từ đâu; Ta không tự Ta mà đến, nhưng thực ra, có Ðấng đã sai Ta mà các ngươi không biết Ngài. Riêng Ta, Ta biết Ngài, vì Ta bởi Ngài, và chính Ngài đã sai Ta”. Bởi thế họ tìm cách bắt Chúa Giê-su, nhưng không ai đụng tới Người, vì chưa tới giờ Người.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Sách Khôn Ngoan 2,1.12-22

Bài đọc hôm nay đến từ những chương đầu của Sách Khôn Ngoan, trong một đoạn mô tả cuộc sống theo quan điểm của những người vô thần (những người “không tin kính”, xem chương 1). Chúng ta thường cảm thấy rằng nếu chúng ta tốt lành và đức hạnh, và hơn nữa, vì chúng ta tốt lành và đức hạnh, mọi người nên được truyền cảm hứng để noi theo và bắt chước tấm gương tốt của chúng ta. Tuy nhiên, kinh nghiệm cho chúng ta biết rằng nhiều khi điều ngược lại xảy ra, và mọi người cảm thấy bị đe dọa hoặc oán giận bởi hành vi tốt của chúng ta.

Sự mô tả về lòng thù địch hướng vào những người sống cuộc sống tốt lành và đức hạnh được trình bày rất hay trong bài đọc hôm nay, và nó hoàn toàn phù hợp với cách Chúa Giê-su bị đối xử—đến nỗi một số người coi đoạn này như một lời tiên tri về Chúa Giê-su. Tuy nhiên, nó cũng áp dụng cho hàng trăm người khác trong suốt các thời đại mà sự tốt lành của họ đã bị oán giận, hành vi của họ bị coi là sự lên án và mối đe dọa đối với những người có giá trị khác biệt. Kết quả là, những cá nhân như vậy đã bị bức hại và thậm chí bị giết chết.

Trong đoạn văn, những kẻ “vô đạo” đang nói về một vị tiên tri (được gọi là “người công chính”) nói rằng:

Chúng ta hãy rình rập người công chính, vì người ấy gây bất tiện cho chúng ta và chống lại hành động của chúng ta.

Chính vì lời của vị tiên tri được cho là đúng nên chúng tạo ra cảm giác tội lỗi cho những người bị nhắm đến.

Một lần nữa, những kẻ “vô đạo” nói:

Người ấy [người công chính] quở trách chúng ta về những tội lỗi chống lại luật pháp và buộc tội chúng ta về những tội lỗi trái với sự dạy dỗ của chúng ta.

Sự quở trách không bị phủ nhận, nhưng nó bị phản đối mạnh mẽ:

Người ấy tự xưng là có hiểu biết về Đức Chúa Trời,

và tự gọi mình là con cái của Chúa.

Người ấy trở thành lời khiển trách đối với những suy nghĩ của chúng ta;

chỉ cần nhìn thấy người ấy thôi cũng là gánh nặng đối với chúng ta…

Dĩ nhiên, “người công chính” chính là người mà Kinh Thánh nói rằng cần được tôn trọng và bảo vệ. Và điều đó không bị những kẻ “vô đạo” phủ nhận, nhưng người như vậy lại bị coi là trở ngại cho cách sống của họ. Và sau đó là một đoạn mô tả hay về “người công chính”:

…lối sống của người ấy khác với những người khác, và cách sống của người ấy thật lạ lẫm.

Điều này thật đúng với Chúa Giê-su và nhiều người trong số những môn đồ trung thành nhất của Ngài!

Tiếp theo là sự biện minh cho hành động bạo lực để loại bỏ nguồn gốc của sự chỉ trích. Nếu nhà tiên tri thực sự là người phát ngôn của Đức Chúa Trời, thì chắc chắn Đức Chúa Trời sẽ bảo vệ ông ta khỏi bất kỳ cuộc tấn công bạo lực nào.

Chúng ta hãy thử thách ông ta bằng sự sỉ nhục và tra tấn,

để chúng ta có thể tìm ra sự hợp lý của ông ta

và thử lòng nhẫn nại của ông ta.

Chúng ta hãy kết án ông ta một cái chết nhục nhã,

vì, theo những gì ông ta nói, ông ta sẽ được bảo vệ.

Đó chính xác là những gì đã xảy ra với Chúa Giê-su dưới tay những kẻ thù của Ngài khi chúng chế nhạo Ngài trong phiên tòa:

Một số bắt đầu nhổ nước bọt vào Ngài, bịt mắt Ngài và đánh Ngài, nói với Ngài: “Hãy tiên tri đi!” Các lính canh cũng bắt Ngài và đánh đập Ngài. (Mác-cô 14,65)

Và một lần nữa, trên thập tự giá:

Cũng vậy, các thầy tế lễ thượng phẩm, cùng với các thầy dạy luật và các trưởng lão, đã chế nhạo Ngài… Ngài tin cậy Đức Chúa Trời; hãy để Đức Chúa Trời giải cứu Ngài bây giờ, nếu Ngài muốn… (Mát-thêu 27,41-44)

Điều này đã xảy ra với nhiều người qua các thế kỷ và nó cũng sẽ xảy ra trong thời đại của chúng ta—và vì những lý do hoàn toàn giống nhau. Chúng ta gọi những người theo Ngài tận tụy như vậy là những người tử đạo, từ tiếng Hy Lạp có nghĩa là ‘nhân chứng’. Họ làm chứng một cách nổi bật cho các giá trị của Nước Trời.

Những kẻ thực hiện những hành động này có thể tự thuyết phục mình rằng những gì chúng đang làm là đúng:

Họ lý ​​luận như vậy, nhưng họ đã bị lạc lối, vì sự gian ác đã làm mờ mắt họ, và họ không biết được những ý định bí mật của Đức Chúa Trời…

Mục đích của họ là xóa bỏ nguồn gốc sự khó chịu của mình, nhưng kết quả thường lại hoàn toàn ngược lại. Việc tạo ra những người tử đạo là một điều rất nguy hiểm. Chúng ta nhớ câu nói của các Kitô hữu thời kỳ đầu trong các tác phẩm của Tertullian:

Máu của những người tử đạo là hạt giống của đức tin.

Chính Chúa Giê-su đã nói với chúng ta đừng ngạc nhiên khi chúng ta cũng sẽ bị hiểu lầm và bị đối xử như Ngài. Việc theo Chúa Kitô bao gồm điều được gọi là “lời chứng phản biện” đối với các giá trị đang thịnh hành trong xã hội chúng ta. Lời chứng phản biện như vậy thường sẽ bị oán giận sâu sắc, bị tấn công, bị coi thường và bị chế giễu, và thậm chí có thể dẫn đến bạo lực và cái chết.

Tất nhiên, chúng ta cũng phải rất cẩn thận để lời chứng của chúng ta dựa trên sự thật, sự chính trực và tình yêu thương; Chúng ta phải cẩn thận để tránh bất kỳ sự vấy bẩn nào của chủ nghĩa Pha-ri-sêu hay chủ nghĩa thượng đẳng, điều mà chúng ta rất dễ sa vào. Chúng ta đang rao giảng về Đức Chúa Trời, chứ không phải về chính mình.

Khi Tuần Thánh đến gần, chúng ta cần suy ngẫm về những điều này và xem chúng phù hợp với cuộc sống của chúng ta như thế nào. Tôi đang đứng về phía ai? Nếu tôi ở trên đồi Can-vê, tôi sẽ đứng về phía ai? Trong các vấn đề về chân lý và công lý trong xã hội của tôi, tôi được nhìn nhận ở đâu?

 


Chú giải về Gioan 7,1-2.10.25-30

Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta chuyển sang chương 7 của sách Gioan, bỏ qua chương 6 về Bánh Sự Sống, chương này sẽ được đọc vào một thời điểm khác trong chu kỳ phụng vụ. Chúng ta được biết rằng Chúa Giêsu chỉ hoạt động trong vùng Ga-li-lê. Ngài không muốn đến Giu-đê và vùng lân cận Giê-ru-sa-lem vì ở đó có những người muốn giết Ngài. Chúa Giêsu không tự đặt mình vào nguy hiểm một cách không cần thiết. Ngài biết rằng sẽ đến lúc cuộc xung đột cuối cùng là không thể tránh khỏi, nhưng thời điểm đó vẫn chưa đến.

Đó là thời điểm Lễ Lều Tạm và (mặc dù không được đề cập trong bài đọc hôm nay) gia đình Ngài đang thúc giục Ngài lên Giê-ru-sa-lem dự lễ và tỏ mình ra cho thế gian. Ngài nói với họ rằng thời điểm chưa chín muồi để Ngài làm điều đó, nhưng sau đó, sau khi gia đình Ngài đã lên đường đến thành phố, Ngài đã đi một cách riêng tư và không cho ai biết. Tuy nhiên, tại Giê-ru-sa-lem, Chúa Giê-su đến khu vực Đền thờ và bắt đầu giảng dạy công khai, khiến những người nghe kinh ngạc:

Người này làm sao có được sự hiểu biết như vậy, trong khi chưa từng được dạy dỗ? (Gioan 5,15)

Một ví dụ tuyệt vời về sự trớ trêu của Gioan—Ngôi Lời không cần phải học Ngôi Lời!

Chúa Giê-su là nguồn gốc của sự nhầm lẫn trong tâm trí nhiều người. Một mặt, mọi người nhận thức được rằng Chúa Giê-su đã trở thành mục tiêu của các nhà lãnh đạo tôn giáo của họ, thế nhưng Ngài vẫn đi lại công khai và nói chuyện tự do mà không sợ hãi.

Chúa Giê-su sẽ không phải là Chúa Giê-su nếu Ngài giữ kín thông điệp của mình. Lời Chúa không thể im lặng. Mặt khác, mọi người cũng nhầm lẫn về danh tính của Chúa Giê-su. Liệu Ngài được phép nói chuyện tự do vì các nhà lãnh đạo giờ đây tin rằng Ngài thực sự là Đấng Mê-si-a-Ki-tô? Nhưng mọi người đều biết Chúa Giê-su đến từ đâu (Na-da-rét thuộc xứ Ga-li-lê). Vậy thì làm sao Ngài có thể là Đấng Mê-si-a?

Chúa Giê-su nói với họ:

Các ngươi biết Ta, và các ngươi biết Ta đến từ đâu.

Điều đó chỉ đúng một phần; đúng hơn, họ nghĩ rằng họ biết.

Tôi không tự mình đến. Nhưng Đấng đã sai tôi là chân thật… Tôi biết Ngài vì tôi thuộc về Ngài, và Ngài đã sai tôi.

Và nếu họ không biết Cha, thì làm sao họ biết Con? Và ngược lại.

Điều này chỉ làm cho những người nghe Ngài tức giận, vì họ biết Ngài đang ám chỉ điều gì, nhưng họ không thể bắt Ngài ngay lập tức vì “giờ của Ngài chưa đến”. Thời điểm Ngài bị bắt sẽ chỉ phù hợp với kế hoạch của Đức Chúa Trời.

Chúng ta có thực sự biết Chúa Giê-su là ai không? Có rất nhiều ý kiến ​​trái ngược nhau. Chúng ta chỉ có thể biết Chúa Giê-su thật sự bằng cách đọc Kinh Thánh dưới sự hướng dẫn của những người khôn ngoan và sáng suốt, những người có thể giúp chúng ta thấu hiểu ý nghĩa sâu xa hơn bên dưới văn bản theo nghĩa đen. Chúng ta cũng có thể học hỏi được nhiều điều qua cầu nguyện và suy niệm. Mùa Chay là thời điểm tuyệt vời để chúng ta làm cả hai điều đó, và hơn thế nữa, để bắt đầu biến nó thành một thói quen vượt xa Mùa Chay.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1046g/

 

 


Suy Niệm: Âm mưu giết Chúa

Ma quỉ luôn muốn thống trị thế giới. Nó khuất phục kẻ ác để tăng thêm quân số. Và tiêu diệt người lành để giảm bớt chướng ngại.

Thiên Chúa là nguồn mạch sự lành. Chúa Giê-su là Đấng Cứu Thế được Chúa Cha sai đến để giải thoát nhân loại khỏi ách thống trị của thần dữ. Nên một cuộc đối đầu là không thể tránh khỏi. Cuộc chiến càng quyết liệt. Vì thần dữ cảm thấy bị lâm nguy nên càng gia tăng sự độc ác. Âm mưu giết Chúa. Sách Khôn ngoan cho thấy những lý do khiến kẻ ác muốn giết kẻ lành.

Lý do đầu tiên là kẻ lành cản trở kẻ dữ làm điều ác: “Ta hãy gài bẫy hại tên công chính, vì nó chỉ làm vướng chân ta, nó chống lại các việc ta làm, trách ta vi phạm lề luật, và tố cáo ta không tuân hành lễ giáo”.

Lý do thứ hai là vì đời sống của kẻ lành phê phán lối sống của kẻ dữ: “Nó như kẻ luôn chê trách tâm tưởng của ta,…lối cư xử của nó hoàn toàn lập dị. Nó coi ta như bọn lọc lừa, tránh đường ta đi như tránh đồ dơ bẩn”.

Lý do thứ ba là vì người lành thuộc về Thiên Chúa. Còn kẻ ác thuộc về ma quỉ. “Nó huênh hoang vì có Thiên Chúa là Cha. Ta hãy coi những lời nó nói có thật không, và nghiệm xem kết cục đời nó sẽ thế nào”.

Lý do thứ tư là vì muốn thử thách xem người lành có thật hiền lành không. “Ta hãy hạ nhục và tra tấn no, để biết nó hiền hoà làm sao, và thử xem nó nhẫn nhục đến mức nào”.

Nhiều phe nhóm toa rập với nhau để giết chết Chúa Giê-su. Tuy nhiên đó lại là ý định của Thiên Chúa. Chúa Giê-su tự nộp mình chịu chết để chuộc tội nhân loại. Vào âm phủ để chiến thắng tử thần. Chết đi để tiêu diệt cái chết. Vì là do ý định của Thiên Chúa. Nên dù kẻ ác mạnh thế. Và muốn giết Chúa. Nhưng bao lâu Chúa chưa cho phép. Chưa đến giờ thì họ chưa làm gì được. “Bấy giờ, họ tìm cách bắt Người; nhưng chẳng có ai tra tay bắt, vì giờ của Người chưa đến”.

Màu Chay là mùa chiến đấu chống lại cái ác. Tôi phải chống lại thế lực sự dữ ngay trong lòng tôi. Không có phương thế nào hiệu nghiệm hơn đi vào con đường của Chúa Giê-su. Chịu khổ để làm theo ý Chúa. Từ bỏ chính mình để thoát ảnh hưởng của thần dữ. Chịu chết cho bản thân. Để tiêu diệt sự chết.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026

POPE AT AUDIENCE: 'EVERY BAPTIZED PERSON IS TO BEAR CONSISTENT WITNESS TO CHRIST'



 Pope Leo XIV at General Audience 

 

Pope at Audience: 'Every baptized person is to bear consistent witness to Christ'

During his weekly General Audience, Pope Leo XIV continues reflecting on the Second Vatican Council's 'Lumen gentium' and insists that "every baptized person is an active agent of evangelization, called to bear consistent witness to Christ."

By Deborah Castellano Lubov

"Every baptized person is an active agent of evangelization, called to bear consistent witness to Christ in accordance with the prophetic gift which the Lord bestows upon His whole Church."

Pope Leo XIV expressed this during his weekly General Audience on Wednesday morning.

READ THE POPE'S FULL ADDRESS

Continuing his catechesis series on the Second Vatican Council and a reading of its documents, the Pope this week revisited the second chapter of the Conciliar Constitution Lumen gentium, dedicated to the Church as the People of God, recalling that the messianic people receive from Christ the participation "in the priestly, prophetic and kingly work office through which His salvific mission is carried out."

Common mission that unites the ordained ministries and lay faithful.

The Pope remembered that the Council Fathers teach that the Lord Jesus, through the new and eternal Covenant, have established a kingdom of priests, constituting his disciples as a ‘royal priesthood.' He highlighted that this common priesthood of the faithful is given with Baptism, which enables us to worship God in spirit and truth, and to “confess before men the faith which they have received from God through the Church.”

Furthermore, through the sacrament of Confirmation, he notes all the baptized “are more perfectly bound to the Church … and the Holy Spirit endows them with special strength so that they are more strictly obliged to spread and defend the faith, both by word and by deed, as true witnesses of Christ.”

This consecration, the Pope said is at the root of the common mission that unites the ordained ministries and the lay faithful.

In this regard, Pope Leo remembered when Pope Francis had observed that, “looking at the People of God is remembering that we all enter the Church as lay people. The first sacrament, which seals our identity forever, and of which we should always be proud, is Baptism." Pope Leo reiterated that through Baptism and by the anointing of the Holy Spirit, the faithful "‘are consecrated as a spiritual house and a holy priesthood’ so that everyone forms the faithful Holy People of God.”

Aimed at our sanctification

The Pope recalled that the exercise of the royal priesthood takes place in many ways, all aimed at our sanctification, first and foremost through participation in the offering of the Eucharist.

"Through prayer, asceticism and active charity, we thus bear witness to a life renewed by God’s grace," the Pope said. As the Council summarizes, “it is through the sacraments and the exercise of the virtues that the sacred nature and organic structure of the priestly community is brought into operation."

The Pope also recalled that the Council Fathers teach that the holy People of God also participate in the prophetic mission of Christ.

"Sense of the faith" and the "consensus of the faithful"

The Holy Father reminded that in this context the important theme of the sense of the faith and the consensus of the faithful is introduced. He recalled that the Doctrinal Commission of the Council specified that this sensus fidei “is like a faculty of the whole Church, by which she, in her faith, recognises the revelation handed down, distinguishing between true and false in matters of faith, and at the same time penetrates it more deeply and applies it more fully in life.”

The sense of faith, Pope Leo emphasized, therefore belongs to individual believers not in their own right, but as members of the People of God as a whole.

Lumen gentium, the Pope explained, focuses on this latter aspect, and places it in relation to the infallibility of the Church, to which that of the Roman Pontiff is inherent and by which it is served.

The Holy Father quoted the passage in Lumen gentium that states: “The entire body of the faithful, anointed as they are by the Holy One, cannot err in matters of belief. They manifest this special property by means of the whole peoples’ supernatural discernment in matters of faith when from the Bishops down to the last of the lay faithful they show universal agreement in matters of faith and morals.” 

With this in mind, Pope Leo XIV observed, "the Church, therefore, as the communion of the faithful – which naturally includes the pastors, cannot err in matters of faith: the organ through which this truth is preserved, founded on the anointing of the Holy Spirit, is the supernatural sense of faith of the entire People of God, which is manifested in the consensus of the faithful."

Our responsibility as the People of God

From this unity, which the Magisterium of the Church safeguards, the Pope continued, "it follows that every baptized person is an active agent of evangelization, called to bear consistent witness to Christ in accordance with the prophetic gift which the Lord bestows upon His whole Church."

Reminding that the Holy Spirit, “distributes special graces among the faithful of every rank," Pope Leo said that it is through these gifts that the Holy Spirit "makes them fit and ready to undertake the various tasks and offices which contribute toward the renewal and building up of the Church.”

The Pope noted that a particular demonstration of this charismatic vitality is offered by consecrated life, which continually germinates and flourishes through the work of grace. "Ecclesial associations, too," he said, "are a shining example of the variety and fruitfulness of spiritual fruits for the edification of the People of God."

With this sentiment, Pope Leo XIV concluded with an invitation: "Let us rekindle in ourselves the awareness of and gratitude for having received the gift of being part of God’s People, and also the responsibility that this entails."

https://www.vaticannews.va/en/pope/news/2026-03/pope-leo-xiv-at-audience-second-vatican-council-18-march-2026.html

TIẾP KIẾN CHUNG 18/03/2026 - ĐTC LÊ-Ô XIV: KI-TÔ HỮU TÍCH CỰC LOAN BÁO TIN MỪNG BẰNG CHỨNG TÁ ĐỜI SỐNG

 


Tiếp kiến chung 18/03/2026 - ĐTC Lêô XIV: Kitô hữu tích cực loan báo Tin Mừng bằng chứng tá đời sống

Trong buổi tiếp kiến ​​chung sáng ngày 18/4/2026, tiếp tục loạt bài giáo lý về văn kiện "Lumen Gentium" của Công đồng Vatican II, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã suy tư về cộng đồng Giáo hội như một "dân tộc tư tế và ngôn sứ": một hồng ân chúng ta được nhận lãnh, nhưng cũng là một trách nhiệm. Ngài khẳng định rằng mỗi người đã được rửa tội đều là "chủ thể tích cực của việc loan báo Tin Mừng" thông qua các đặc sủng mà Chúa ban cho.

Vatican News

Trích thư thứ nhất của Thánh Phêrô (2,9-10):

Còn anh em, anh em là giống nòi được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là dân thánh, dân riêng của Thiên Chúa, để loan truyền những kỳ công của Người, Đấng đã gọi anh em ra khỏi miền u tối, vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền. Xưa anh em chưa phải là một dân, nay anh em đã là Dân của Thiên Chúa ; xưa anh em chưa được hưởng lòng thương xót, nay anh em đã được xót thương.

Bài giáo lý của Đức Thánh Cha

Sứ mạng chung liên kết các thừa tác viên có chức thánh và giáo dân

Anh chị em thân mến, chào anh chị em và chào mừng tất cả anh chị em!

Hôm nay, tôi muốn tiếp tục dừng lại ở chương thứ hai của Hiến chế Công đồng Lumen gentium (LG), nói về Giáo Hội như Dân Thiên Chúa.

Dân thiên sai (LG, 9) nhận được từ Đức Kitô sự tham dự vào chức vụ tư tế, ngôn sứ và vương đế, qua đó hiện thực hoá sứ mạng cứu độ của Người. Các Nghị phụ Công đồng dạy rằng Chúa Giêsu đã thiết lập, qua Giao Ước mới và vĩnh cửu, một vương quốc tư tế, làm cho các môn đệ của Người trở thành những “tư tế vương giả” (x. 1 Pr 2,9; 1 Pr 2,5; Kh 1,6). Chức tư tế chung của các tín hữu được ban qua Bí tích Rửa tội, giúp chúng ta thờ phượng Thiên Chúa trong thần khí và sự thật, và “tuyên xưng công khai đức tin đã lãnh nhận từ Thiên Chúa qua Giáo Hội” (LG, 11). Ngoài ra, nhờ Bí tích Thêm sức, mọi người đã được rửa tội “được gắn bó chặt chẽ hơn với Giáo Hội, được ban một sức mạnh đặc biệt của Chúa Thánh Thần, và nhờ đó có nghĩa vụ mạnh mẽ hơn trong việc loan truyền và bảo vệ đức tin bằng lời nói và hành động, như những chứng nhân đích thực của Đức Kitô” (ibid.). Sự thánh hiến này là nền tảng cho sứ mạng chung liên kết các thừa tác viên có chức thánh và giáo dân.

Bí tích Rửa tội là điều chúng ta phải luôn tự hào

Về điều này, Đức Giáo Hoàng Phanxicô nhận xét thế này: “Nhìn vào Dân Thiên Chúa là nhớ rằng tất cả chúng ta bước vào Giáo Hội với tư cách là giáo dân. Bí tích đầu tiên, bí tích ghi dấu ấn mãi mãi căn tính của chúng ta và là điều chúng ta phải luôn tự hào, chính là Bí tích Rửa tội. Nhờ đó và nhờ việc xức dầu của Chúa Thánh Thần, [các tín hữu] ‘được thánh hiến để trở thành một đền thờ thiêng liêng và một chức tư tế thánh’ (LG, 10), nhờ đó tất cả chúng ta trở thành Dân thánh trung tín của Thiên Chúa” (Thư gửi Chủ tịch Ủy ban Giáo hoàng về Châu Mỹ Latinh, 29/3/2016).

Thi hành chức tư tế vương giả: Thánh Thể, cầu nguyện, khổ chế và bác ái

Việc thi hành chức tư tế vương giả được thực hiện bằng nhiều cách, tất cả đều hướng tới việc thánh hóa chúng ta, trước hết là qua việc tham dự vào hy tế Thánh Thể. Qua cầu nguyện, khổ chế và bác ái tích cực, chúng ta làm chứng cho một đời sống được đổi mới bởi ân sủng của Thiên Chúa (x. LG, 10). Như Công đồng tóm kết: “tính chất thánh thiêng và cơ cấu hữu cơ của cộng đoàn tư tế được thực hiện qua các bí tích và các nhân đức” (LG, 11).

Cảm thức đức tin

Các Nghị phụ Công đồng cũng dạy rằng Dân thánh của Thiên Chúa còn tham dự vào sứ mạng ngôn sứ của Đức Kitô (x. LG, 12). Trong bối cảnh này, xuất hiện chủ đề quan trọng về cảm thức đức tin (sensus fidei) và sự đồng thuận của các tín hữu. Ủy ban Tín lý của Công đồng giải thích rằng cảm thức đức tin này “như là một khả năng của toàn thể Giáo Hội, nhờ đó Giáo Hội nhận ra mặc khải được truyền lại, phân biệt đúng sai trong các vấn đề đức tin, và đồng thời đào sâu hơn và áp dụng đầy đủ hơn trong đời sống” (x. Acta Synodalia, III/1, 199). Vì thế, cảm thức đức tin thuộc về từng tín hữu, không phải cách riêng lẻ, nhưng như là những chi thể của toàn thể Dân Thiên Chúa.

Giáo Hội, trong sự hiệp thông của các tín hữu (bao gồm cả các mục tử), không thể sai lầm trong đức tin

Hiến chế Lumen gentium nhấn mạnh khía cạnh này và liên kết với tính vô ngộ của Giáo Hội, trong đó có vai trò phục vụ của Đức Giáo Hoàng. “Toàn thể các tín hữu, những người đã nhận được sự xức dầu từ Đấng Thánh (x. 1 Ga 2,20.27), không thể sai lầm trong đức tin, và biểu lộ đặc tính này qua cảm thức siêu nhiên của đức tin nơi toàn dân, khi từ các Giám mục đến người giáo dân thấp nhất cùng bày tỏ sự đồng thuận phổ quát về các vấn đề đức tin và luân lý” (LG, 12). Do đó, Giáo Hội, trong sự hiệp thông của các tín hữu (bao gồm cả các mục tử), không thể sai lầm trong đức tin. Cơ chế của đặc tính này, dựa trên sự xức dầu của Chúa Thánh Thần, chính là cảm thức đức tin siêu nhiên của toàn thể Dân Thiên Chúa, được biểu lộ qua sự đồng thuận của các tín hữu. Từ sự hiệp nhất này, được Huấn quyền Giáo Hội gìn giữ, chúng ta có thể suy ra rằng mỗi người đã chịu phép Rửa là một chủ thể tích cực trong việc loan báo Tin Mừng, được mời gọi làm chứng cho Đức Kitô một cách nhất quán theo hồng ân ngôn sứ mà Chúa ban cho toàn thể Giáo Hội.

Những ân sủng đặc biệt được ban phát cho các tín hữu

Thật vậy, Chúa Thánh Thần, Đấng đến từ Đức Kitô Phục Sinh, “ban phát cho các tín hữu thuộc mọi bậc sống những ân sủng đặc biệt, nhờ đó làm cho họ trở nên thích hợp và sẵn sàng đảm nhận các nhiệm vụ và chức vụ khác nhau, hữu ích cho việc canh tân và phát triển Giáo Hội” (LG, 12). Một minh chứng đặc biệt cho sức sống đặc sủng này là đời sống thánh hiến, luôn không ngừng nảy sinh và phát triển nhờ ân sủng. Các hình thức hiệp hội trong Giáo Hội cũng là dấu chỉ sáng ngời của sự phong phú và đa dạng của các hoa trái thiêng liêng nhằm xây dựng Dân Thiên Chúa.

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy khơi dậy trong mình ý thức và lòng biết ơn vì đã nhận được hồng ân được thuộc về Dân Thiên Chúa; đồng thời cũng nhận lấy trách nhiệm mà điều đó đòi hỏi.

https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2026-03/tiep-kien-chung-18-03-2026.html

POPE LEO XIV: HEALTH CANNOT BE A LUXURY FOR FEW

 


File photo of a poor and marginalised person in Italy 

 

Pope Leo XIV: Health cannot be a luxury for few

Pope Leo XIV reflects on situations of poverty, loneliness and isolation experienced by many people in Europe today and decries increasing inequalities and injustice in the field of healthcare which he warns, can also lead to conflict.

Vatican News

Pope Leo XIV on Wednesday expressed his belief that “Universal health coverage is not merely a technical goal to be achieved; it is primarily a moral imperative for societies that wish to call themselves just,” but also to prevent injustice from becoming a cause of conflict.

The Pope was addressing participants in the Conference “Today who is my neighbour?” organised by the Council of the Bishops’ Conferences of Europe, the World Health Organization (European Region), and the Italian Episcopal Conference during a private audience in the Vatican.

Speaking on the day in which the second “WHO European Health Equity Status Report” is released, the Pope noted that the document “draws attention to the situations faced by many poor and isolated people in Europe.

Noting that inequalities in the field of healthcare are growing in many European nations, he also called for urgent attention to people’s mental health, particularly that of young people.

Healthcare and social peace

“Health cannot be a luxury for the few,” the Pope said, highlighting also that it is “an essential condition for social peace.”

“Healthcare must be accessible to the most vulnerable, not only because their dignity requires it but also to prevent injustice from becoming a cause of conflict,” he said.

After having reflected on passages from the Gospel, from the Book of Genesis, from Saint Augustine’s writings and from Pope Francis’ Encyclical Fratelli tutti, Pope Leo said “Distance, distraction and desensitisation to the sight of violence and the suffering of others lead us toward indifference.  Yet all men and women, especially Christians, are called to fix their gaze on those who suffer: on the pain of the lonely, on those who, for various reasons, are marginalised and considered “outcasts.”  For without them, we cannot build just societies founded on the human person.”

Only together, he continued, “can we build communities of solidarity capable of caring for everyone, in which wellbeing and peace can flourish for the benefit of all.”

“Caring for the humanity of others helps us to live our own lives to the full.”

May the Christian lifestyle reflect the Samaritan spirit

The Pope concluded, reaffirming the Church’s role that is always at the “service of the advancement of humanity and of universal fraternity.”

He said that the Churches in Europe and throughout the world, in cooperation with international organisations, can “play a decisive role today in combating inequalities in healthcare, particularly in support of the most vulnerable populations”.

And finally, he appealed to Christians to ensure “our Christian lifestyle will always reflect this fraternal, ‘Samaritan’ spirit – one that is welcoming, courageous, committed and supportive, rooted in our union with God and our faith in Jesus Christ.”

https://www.vaticannews.va/en/pope/news/2026-03/pope-leo-xiv-healthcare-for-all-injustice-church-samaritan.html

ĐỨC THÁNH CHA: CHĂM SÓC SỨC KHỎE KHÔNG PHẢI LÀ ĐẶC QUYỀN CỦA MỘT SỐ ÍT NGƯỜI

 


Đức Thánh Cha Lêô XIV gặp gỡ các tham dự viên hội thảo quốc tế chủ đề “Hôm nay ai là người lân cận của tôi?”  (@Vatican Media)

 

Đức Thánh Cha: Chăm sóc sức khỏe không phải là đặc quyền của một số ít người

Gặp gỡ các tham dự viên hội thảo quốc tế với chủ đề “Hôm nay ai là người lân cận của tôi?” vào sáng ngày 18/3/2026, Đức Thánh Cha Lêô XIV khẳng định rằng sức khỏe không phải là đặc quyền mà là nền tảng hòa bình xã hội. Bảo hiểm y tế toàn dân là mệnh lệnh đạo đức; cần bảo đảm cho những người dễ bị tổn thương được chăm sóc sức khỏe để bảo vệ phẩm giá của họ và ngăn bất công gây xung đột.

Vatican News

Hội thảo quốc tế với chủ đề “Hôm nay ai là người lân cận của tôi?” do Hội đồng các Hội đồng Giám mục châu Âu, Tổ chức Y tế Thế giới khu vực châu Âu (WHO Europe) và Hội đồng Giám mục Ý tổ chức.

Thực trạng đáng lo ngại về bất bình đẳng y tế tại châu Âu

Trong bài phát biểu, Đức Thánh Cha nhấn mạnh thực trạng đáng lo ngại về bất bình đẳng y tế tại châu Âu, được nêu bật trong “Báo cáo châu Âu về công bằng y tế” của Tổ chức Y tế Thế giới. Nhiều người dân, đặc biệt là những người nghèo, đang phải đối diện với cô đơn, bị gạt ra bên lề và không thể tiếp cận các dịch vụ chăm sóc sức khỏe cơ bản. Ngài lưu ý rằng sức khỏe tâm thần, nhất là nơi giới trẻ, đang trở thành một thách đố cấp bách, bởi “những vết thương vô hình của tâm hồn không hề nhẹ hơn những tổn thương thể lý”.

Chăm sóc sức khỏe là điều kiện thiết yếu cho hòa bình xã hội

Đức Thánh Cha khẳng định: chăm sóc sức khỏe không thể là “đặc quyền của một số ít”, nhưng là điều kiện thiết yếu cho hòa bình xã hội. Việc bảo đảm chăm sóc y tế toàn diện không chỉ là mục tiêu kỹ thuật, mà còn là một đòi hỏi luân lý đối với những xã hội muốn trở nên công bằng. Ngài cảnh báo rằng bất công trong lĩnh vực này có thể trở thành mầm mống của xung đột.

Dám tiến đến với tha nhân, nhất là những người đang đau khổ

Từ câu hỏi trong Tin Mừng theo thánh Luca: “Ai là người lân cận của tôi?”, ngài mời gọi mỗi người tự vấn lương tâm và đưa ra câu trả lời cụ thể trong đời sống hằng ngày. Ngài nhấn mạnh rằng câu trả lời không nằm ở lý thuyết, nhưng ở hành động: dám tiến đến với tha nhân, nhất là những người đang đau khổ. Ngài nhận định: “Trong những hoàn cảnh khác nhau mà chúng ta đang sống, câu trả lời sẽ khác nhau; điều không thay đổi là lời mời gọi hãy đến với tha nhân, đặc biệt là những người đang đau khổ”.

Không “đi ngang qua” trước nỗi đau của người khác

Liên hệ với câu chuyện Cain và Abel trong sách Sáng Thế, Đức Thánh Cha khẳng định: mỗi người đều được mời gọi trở thành “người bảo vệ anh em mình”. Qua dụ ngôn người Samari nhân hậu, Kitô hữu được kêu gọi vượt qua sự thờ ơ, không “bỏ đi ngang qua” trước nỗi đau của người khác.

Kết thúc bài diễn văn, Đức Thánh Cha nhấn mạnh vai trò của Giáo hội và các tổ chức quốc tế trong việc cùng nhau xây dựng một xã hội liên đới, nơi mọi người được chăm sóc và tôn trọng phẩm giá. Ngài kêu gọi sống tinh thần “Samari nhân hậu” – dấn thân, can đảm và đầy lòng trắc ẩn – như nền tảng để kiến tạo hòa bình và hạnh phúc chung.

https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2026-03/dtc-leo-xiv-suc-khoe-bat-cong-hoa-binh.html

TÒA THÁNH VÀ IRAN TRONG TRẬT TỰ THẾ GIỚI MỚI: PHÂN TÍCH CỦA CHA ANTONIO SPADARO

 


Đức Giáo hoàng Phanxicô gặp gỡ Đại giáo chủ Ali al-Sistani tại Najaf (Iraq)  (Vatican Media)

 

Tòa Thánh và Iran trong trật tự thế giới mới: phân tích của Cha Antonio Spadaro

Trước bối cảnh chiến tranh leo thang tại Trung Đông, cha Antonio Spadaro, dòng Tên, giám đốc tạp chí “Văn minh Công giáo”, và cũng là Phó Tổng Thư ký Bộ Văn hóa và Giáo dục của Tòa Thánh, đã có bài phân tích nói về mối quan hệ ngoại giao giữa Tòa Thánh và Iran trong bối cảnh xung đột hiện nay ở Trung Đông. Phân tích của Cha Spadaro cho thấy vai trò của đối thoại tôn giáo và ngoại giao Tòa Thánh trong việc tìm kiếm hòa bình cho khu vực.

Vatican News

Cuộc xung đột bùng nổ tại Trung Đông từ ngày 28/2/2026, sau các cuộc không kích của Mỹ và Israel nhằm vào Iran cùng với những đòn đáp trả bằng tên lửa của Tehran, đã đẩy khu vực vào một tình trạng căng thẳng chưa từng có. Những cuộc tấn công này không chỉ gây ra thiệt hại lớn về nhân mạng và cơ sở hạ tầng mà còn có nguy cơ vẽ lại bản đồ chính trị của Trung Đông. Trong bối cảnh ấy, tiếng nói của Tòa Thánh vang lên với lời kêu gọi hòa bình, đối thoại và trách nhiệm đạo đức của các bên liên quan. Theo cha Spadaro, để hiểu được tầm quan trọng và ảnh hưởng của tiếng nói đó, cần nhìn lại con đường lâu dài và kiên nhẫn mà các vị Giáo hoàng đã xây dựng trong quan hệ với Iran và thế giới Hồi giáo Shia — một con đường được dệt nên từ các cuộc gặp gỡ, những lời nói thận trọng và những cử chỉ mang tính ngôn sứ, một hành trình càng có ý nghĩa sâu sắc hơn trong bối cảnh bi kịch chiến tranh hiện nay.

Ngoại giao Vatican và Iran dưới triều Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI

Quan hệ giữa Tòa Thánh và Cộng hòa Hồi giáo Iran trải qua giai đoạn phức tạp dưới triều đại Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI, vừa được thúc đẩy bởi mong muốn đối thoại chân thành, vừa bị chi phối bởi những căng thẳng khó tránh khỏi. Bài diễn văn của ngài tại Regensburg (Đức) vào tháng 9 năm 2006, trong đó ngài trích dẫn một nhận định lịch sử về “thánh chiến” Hồi giáo, đã gây phản ứng mạnh mẽ trong thế giới Hồi giáo. Nhiều lãnh đạo tôn giáo và chính trị tại Iran chỉ trích bài diễn văn này, thậm chí xem đó như một phần của âm mưu nhằm kích động xung đột giữa các tôn giáo.

Tuy nhiên, với sự kiên nhẫn đặc trưng của nền ngoại giao Vatican, Đức Bênêđictô XVI đã nỗ lực hàn gắn các mối quan hệ. Trong bài nói chuyện với Đại sứ Iran cạnh Tòa Thánh ngày 29/10/2009, ngài khẳng định rằng “việc thiết lập các mối quan hệ thân thiện giữa các tín hữu của những tôn giáo khác nhau là một nhu cầu cấp bách của thời đại chúng ta”. Ngài cũng bày tỏ niềm vui trước các cuộc gặp gỡ thường xuyên giữa Hội đồng Tòa Thánh về Đối thoại Liên tôn và Tổ chức Văn hóa và Quan hệ Hồi giáo của Iran về những chủ đề cùng quan tâm.

Một điểm đáng chú ý trong cách tiếp cận của Đức Bênêđictô XVI là sự quan tâm đến cộng đồng Kitô hữu tại Iran. Ngài nhắc rằng Kitô giáo đã hiện diện tại quốc gia này từ những thế kỷ đầu tiên, và cộng đồng Kitô hữu tại đây là một phần của xã hội Iran, với truyền thống chung sống hòa bình lâu dài với người Hồi giáo. Vì vậy, ngài kêu gọi chính quyền Iran bảo đảm quyền tự do tôn giáo cho các Kitô hữu.

Các cuộc đối thoại liên tôn đã được củng cố bằng những bước đi cụ thể. Năm 2010, Đức Hồng y Jean-Louis Tauran, khi đó là Chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh về Đối thoại Liên tôn, đã đến Tehran để tham dự vòng đối thoại thứ bảy giữa Tòa Thánh và Iran. Nhân dịp này, ngài trao một bức thư cá nhân của Đức Bênêđictô XVI cho Tổng thống Mahmoud Ahmadinejad, trong đó bày tỏ sự tôn trọng đối với Iran và mong muốn hợp tác trong các vấn đề đạo đức toàn cầu và hòa bình thế giới.

Phía Iran cũng thể hiện sự cởi mở. Đại sứ Ali Akbar Naseri cho biết Tổng thống Mahmoud Ahmadinejad đã chính thức mời Đức Thánh Cha đến thăm Iran, nhấn mạnh rằng quan hệ giữa hai bên “rất chân thành và thân thiện”. Lời mời này được lặp lại vào tháng 2/2012 sau chuyến thăm Tehran của Đức Hồng y Tauran, cho thấy vào thời điểm đó chính quyền Iran sẵn sàng sử dụng kênh ngoại giao Vatican như một cách để giảm bớt sự cô lập trên trường quốc tế.

Ngoại giao thời Đức Thánh Cha Phanxicô: “văn hóa gặp gỡ”

Khi Đức Thánh Cha Phanxicô được bầu vào tháng 3/2013, chính sách ngoại giao của Tòa Thánh đối với Trung Đông bước sang một giai đoạn mới, được định hình bởi “văn hóa gặp gỡ” mà vị giáo hoàng người Argentina đặt ở trung tâm giáo huấn của mình. Theo cách nhìn này, sự dấn thân của Tòa Thánh với thế giới trong triều đại Đức Phanxicô được đặc trưng bởi một cuộc đối thoại toàn diện; đối thoại với mọi bên — dù có bất đồng sâu sắc — vẫn là con đường cần thiết để xây dựng hòa bình. Ngoại giao Vatican trong thời Đức Phanxicô được đặc trưng bởi việc duy trì đối thoại với nhiều lãnh đạo trên thế giới.

Trong bối cảnh đó, cần hiểu cam kết của Tòa Thánh trong việc coi Iran như một đối tác đối thoại toàn cầu. Trước xung đột nội bộ trong thế giới Hồi giáo giữa người Sunni và người Shia, Tòa Thánh phải tránh nguy cơ bị cuốn vào sự đối đầu giữa Riyadh và Tehran nếu đứng về một phía.

Một cột mốc quan trọng trong quan hệ giữa Tòa Thánh và Iran là chuyến thăm Vatican của Tổng thống Hassan Rouhani vào ngày 26/1/2016. Trong cuộc gặp này, hai bên đã thảo luận về nhiều chủ đề, từ các giá trị tinh thần chung, đời sống của Giáo hội tại Iran, đến việc thúc đẩy phẩm giá con người và tự do tôn giáo. Ngoài ra, các cuộc trao đổi cũng đề cập đến thỏa thuận hạt nhân Iran và vai trò của Tehran trong việc tìm kiếm giải pháp chính trị cho các cuộc xung đột tại Trung Đông.

Hai bên cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của đối thoại liên tôn trong việc thúc đẩy hòa giải và hòa bình. Đây không chỉ là một cử chỉ ngoại giao thông thường mà còn là sự công nhận lẫn nhau trên bình diện quốc tế. Thực tế, Tòa Thánh duy trì quan hệ ngoại giao với Iran, trong khi không có quan hệ ngoại giao chính thức với một số quốc gia khác trong khu vực, ví dụ như Ả Rập Saudi. Mối quan hệ này tiếp tục được củng cố với chuyến thăm của Ngoại trưởng Iran Mohammad Javad Zarif ngày 17/5/2021.

Những căng thẳng và giới hạn của đối thoại

Dù vậy, quan hệ giữa Tòa Thánh và Iran không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Các vấn đề về nhân quyền và tự do chính trị tại Iran vẫn thường xuyên gây tranh cãi. Sau cái chết của Mahsa Amini năm 2022, các cuộc biểu tình mang khẩu hiệu “Phụ nữ, Sự sống, Tự do” bùng nổ trên khắp đất nước và bị chính quyền đàn áp mạnh mẽ.

Trước tình hình này, Đức Phanxicô đã chọn bài diễn văn đầu năm trước các đại sứ cạnh Tòa Thánh như cơ hội để bày tỏ lo ngại về sự bế tắc trong các cuộc đàm phán hạt nhân, đồng thời lên án tình trạng tại một quốc gia “nơi quyền sống bị đe dọa bởi án tử hình, được sử dụng dưới danh nghĩa công lý của nhà nước”. Ngài cũng thừa nhận rằng các cuộc biểu tình “đòi hỏi sự tôn trọng hơn đối với phẩm giá của phụ nữ”. Tuy nhiên, ngài vẫn tiếp tục duy trì con đường đối thoại với Iran, bởi theo quan điểm của Vatican, việc nói lên sự thật và duy trì đối thoại không loại trừ lẫn nhau.

Cuộc gặp lịch sử tại Najaf

Một bước ngoặt quan trọng trong quan hệ giữa Tòa Thánh và thế giới Hồi giáo Shia là chuyến tông du Iraq của Đức Phanxicô vào năm 2021. Tại thành phố Najaf, ngài đã gặp Đại giáo chủ Ali al-Sistani, một trong những lãnh đạo tôn giáo có ảnh hưởng lớn nhất trong Hồi giáo Shia.

Cuộc gặp này mang ý nghĩa lịch sử. Lần đầu tiên Đại giáo chủ tiếp một nguyên thủ quốc gia, và ông cũng đã đứng dậy chào Đức Thánh Cha — điều chưa từng xảy ra trước đây. Hai nhà lãnh đạo nhấn mạnh tầm quan trọng của sự hợp tác giữa các tôn giáo và của việc thúc đẩy hòa bình, khoan dung và tình liên đới nhân loại. Đức Thánh Cha Phanxicô gọi cuộc gặp này là “không thể quên”. Mohammad Ali Abtahi, Phó Tổng thống dưới thời Tổng thống Khatami, mô tả đây là “một trong những bước ngoặt lịch sử của các tôn giáo độc thần”.

Thông điệp của cuộc gặp gỡ này có ý nghĩa địa chính trị sâu sắc. Nó cho thấy rằng Hồi giáo Shia không phải là một khối đồng nhất và rằng các truyền thống tôn giáo khác nhau có thể đối thoại với nhau mà không bị chi phối bởi các lợi ích chính trị.

Tiếng nói của Đức Thánh Cha Lêô XIV trước bi kịch chiến tranh

Ngày nay, khi chiến tranh lại bùng nổ tại Trung Đông, Đức Thánh Cha Lêô XIV tiếp tục truyền thống kêu gọi hòa bình của các vị Giáo hoàng. Trong buổi đọc kinh Truyền Tin ngày 1/3, Chúa Nhật II Mùa Chay, ngài bày tỏ sự lo lắng sâu sắc trước những diễn biến tại Iran và Trung Đông. Ngài nhấn mạnh rằng hòa bình không thể được xây dựng bằng vũ khí hay những lời đe dọa lẫn nhau, mà chỉ có thể đạt được thông qua đối thoại chân thành và có trách nhiệm. Ngài kêu gọi các bên liên quan chấm dứt vòng xoáy bạo lực trước khi nó dẫn đến một thảm họa không thể cứu vãn.

Vài giờ sau, khi thăm giáo xứ Chúa Thăng Thiên tại khu Quarticciolo ở Roma, Đức Lêô XIV lại nhắc đến bi kịch đang diễn ra: “Tôi rất lo lắng về những gì đang xảy ra trên thế giới, đặc biệt ở Trung Đông, hôm qua, hôm nay, và tôi không biết sẽ kéo dài bao nhiêu ngày nữa.  Chiến tranh lại xảy ra một lần nữa!”.

Ngài cũng nói với các trẻ em quy tụ ở đó về thảm kịch Gaza, nơi “rất nhiều trẻ em đã chết, rất nhiều em mất cha mẹ, mất trường học và mất mái nhà”. Những lời này tiếp nối truyền thống lên tiếng mạnh mẽ của Đức Phanxicô về Trung Đông, đồng thời mang tính cấp bách hơn trong bối cảnh hiện nay.

Chiến tranh và những câu hỏi lớn

Theo nhiều nhà quan sát, cuộc chiến hiện nay không thể được nhìn đơn giản như cuộc đối đầu giữa thiện và ác. Đằng sau nó là những tính toán địa chính trị phức tạp và lợi ích quyền lực của các quốc gia. Trong khi đó, những người phải chịu hậu quả nặng nề nhất lại là dân thường — đặc biệt là phụ nữ, trẻ em và người già.

Cái chết của các lãnh đạo chính trị không nhất thiết mang lại hòa bình. Thậm chí, nó có thể làm gia tăng nguy cơ bất ổn và xung đột nội bộ trong một quốc gia vốn đã chịu nhiều áp lực.

Trong bối cảnh đó, các lãnh đạo tôn giáo nhấn mạnh rằng tôn giáo không nên bị lợi dụng cho các mục tiêu chính trị. Điều cần thiết là phải đặt lợi ích của con người và các dân tộc lên trên mọi toan tính quyền lực.

Con đường duy nhất: đối thoại và ngoại giao

Theo quan điểm của Tòa Thánh, giải pháp bền vững duy nhất cho Trung Đông vẫn là đối thoại ngoại giao. Những nỗ lực trong nhiều năm qua — từ các cuộc gặp gỡ với lãnh đạo Iran, chuyến thăm Najaf, đến các sáng kiến đối thoại liên tôn — đã tạo nên một nền tảng quan trọng cho việc xây dựng hòa bình trong tương lai.

Đức Phanxicô từng viết trong thông điệp Fratelli tutti rằng mỗi cuộc chiến đều khiến thế giới trở nên tồi tệ hơn so với trước khi nó bắt đầu. Vì thế, lựa chọn hòa bình không phải là sự ngây thơ, nhưng là một hành động khôn ngoan và có trách nhiệm.

Trong bối cảnh hiện nay, lời kêu gọi của Đức Giáo hoàng Lêô XIV không chỉ là một lời cầu nguyện, mà còn là một định hướng cho cộng đồng quốc tế: chỉ có “đối thoại hợp lý, chân thành và có trách nhiệm” mới mở ra lối thoát chấm dứt bạo lực. Nhưng để ngoại giao lấy lại vai trò của mình, các cường quốc trên thế giới phải từ bỏ điều mà Đức Phanxicô từng gọi là cám dỗ “đùa với lửa, với tên lửa và bom, với những vũ khí gieo rắc nước mắt và cái chết, phủ lên ngôi nhà chung của chúng ta tro bụi và hận thù”.

Tương lai của Trung Đông — và có thể cả hòa bình thế giới — sẽ phụ thuộc vào việc các quốc gia có sẵn sàng chọn con đường đối thoại thay vì bạo lực hay không. Lời cầu nguyện mà Đức Lêô XIV dâng lên từ cửa sổ Dinh Tông Tòa cũng là một chương trình chính trị, theo nghĩa cao nhất của từ này: chấm dứt bạo lực, khôi phục vị thế hàng đầu của ngoại giao và hướng đến lợi ích của các dân tộc.  Và đó cũng chính là thông điệp cốt lõi mà Tòa Thánh đã kiên trì nhắc nhở trong nhiều thập niên qua.

https://www.vaticannews.va/vi/vatican-city/news/2026-03/toa-thanh-iran-trong-trat-tu-the-gioi-moi-cha-antonio-spadaro.html