Trang

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2026

AUGUST 18, 2026: TUESDAY OF THE TWENTIETH WEEK IN ORDINARY TIME

 


August 18, 2026

Tuesday of the Twentieth Week in Ordinary Time

Lectionary: 420

 

Reading 1

Ezekiel 28:1-10

The word of the LORD came to me: Son of man,
say to the prince of Tyre: 
Thus says the Lord GOD:

Because you are haughty of heart,
you say, “A god am I!
I occupy a godly throne
in the heart of the sea!”—
And yet you are a man, and not a god,
however you may think yourself like a god.
Oh yes, you are wiser than Daniel,
there is no secret that is beyond you.
By your wisdom and your intelligence
you have made riches for yourself;
You have put gold and silver
into your treasuries.
By your great wisdom applied to your trading
you have heaped up your riches;
your heart has grown haughty from your riches–
therefore thus says the Lord GOD:
Because you have thought yourself
to have the mind of a god,
Therefore I will bring against you
foreigners, the most barbarous of nations.
They shall draw their swords
against your beauteous wisdom,
they shall run them through your splendid apparel.
They shall thrust you down to the pit, there to die
a bloodied corpse, in the heart of the sea.
Will you then say, “I am a god!”
when you face your murderers?
No, you are man, not a god,
handed over to those who will slay you.
You shall die the death of the uncircumcised
at the hands of foreigners,
for I have spoken, says the Lord GOD.

 

Responsorial Psalm

Deuteronomy 32:26-27ab, 27cd-28, 30, 35cd-36ab

R. (39c)  It is I who deal death and give life.
“I would have said, ‘I will make an end of them
and blot out their name from men’s memories,’
Had I not feared the insolence of their enemies,
feared that these foes would mistakenly boast.”
R. It is I who deal death and give life.
“‘Our own hand won the victory;
the LORD had nothing to do with it.’”
For they are a people devoid of reason,
having no understanding.
R. It is I who deal death and give life.
“How could one man rout a thousand,
or two men put ten thousand to flight,
Unless it was because their Rock sold them
and the LORD delivered them up?”
R. It is I who deal death and give life.
Close at hand is the day of their disaster,
and their doom is rushing upon them!
Surely, the LORD shall do justice for his people;
on his servants he shall have pity.
R. It is I who deal death and give life.

 

 

Alleluia

2 Corinthians 8:9

R. Alleluia, alleluia.
Jesus Christ became poor although he was rich
So that by his poverty you might become rich.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Matthew 19:23-30

Jesus said to his disciples:
“Amen, I say to you, it will be hard for one who is rich
to enter the Kingdom of heaven.
Again I say to you,
it is easier for a camel to pass through the eye of a needle
than for one who is rich to enter the Kingdom of God.”
When the disciples heard this, they were greatly astonished and said,
“Who then can be saved?”
Jesus looked at them and said,
“For men this is impossible,
but for God all things are possible.”
Then Peter said to him in reply,
“We have given up everything and followed you.
What will there be for us?”
Jesus said to them, “Amen, I say to you
that you who have followed me, in the new age,
when the Son of Man is seated on his throne of glory,
will yourselves sit on twelve thrones,
judging the twelve tribes of Israel.
And everyone who has given up houses or brothers or sisters
or father or mother or children or lands
for the sake of my name will receive a hundred times more,
and will inherit eternal life.
But many who are first will be last, and the last will be first.”

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/081826.cfm

 


 

Commentary on Ezekiel 28:1-10

The message of today’s reading is very clear and as relevant now as it was then. Tyre was a Phoenician city on the coast of the Mediterranean in what is now Lebanon. The Phoenicians were famous in ancient times as traders and for their skill in seafaring. It is not fully clear whether Ezekiel is personally attacking King Ittobaal, ruler of Tyre at the time, or the whole city for placing itself on the same level as God.

The city bases this claim on its collective wisdom. Says the prophet rather mockingly:

You are indeed wiser than Daniel…

This claimed wisdom was, as believed, the source of the city’s enormous wealth and power. Daniel, like Solomon, was a byword for wisdom in the Old Testament. This does not so much allude to the Daniel who is the hero of Daniel chapters 1-12, but rather to the Daniel of chapter 13 (in many translations), who solved the case of the alleged adultery of Susanna (see Sus 1:47-64 in the NRSVue Bible).

However, the prophet says, with growing wealth and power has come increasing pride and arrogance, a sense of omnipotence. The empty base of this sense of security will soon be shattered when the city is attacked by foreigners who are even more powerful—referring to the Babylonians. They will bring death and destruction. Then, what will become of the claims to divine power?

Says God through his prophet:

…you are but a mortal and no god,
[helpless] in the hands of those who pierce you…

They will die the same death as the “uncircumcised”, the most uncivilised of barbarians. (Note that the Phoenicians, like the Israelites and the Egyptians, practised circumcision.)

Times and attitudes have not changed very much. There are still people in our own time and in our own society who believe that a high level of education, wealth and power give a kind of invincibility. It includes those who have such great wealth and power and those who struggle all their lives to get some of it. With money, anything can be bought—everyone has their price.

Yet, the lives of all, rich and poor, educated and illiterate, powerful and marginalised, can be snuffed out in the twinkling of an eye. But our destiny is in other hands, and the sooner we realise that the better for our happiness and peace of mind.

Comments Off

 


Commentary on Matthew 19:23-30

After hearing the sad story of the rich young man who could not accept his invitation to be a disciple, Jesus gives some comments on the effects of wealth. Jesus says:

Truly I tell you, it will be hard for a rich person to enter the kingdom of heaven. Again I tell you, it is easier for a camel to go through the eye of a needle than for someone who is rich to enter the kingdom of God.

It could be that Jesus was referring to a narrow entrance in the city wall of Jerusalem called the ‘eye of the needle’. In either case, Jesus is indicating something which is extremely difficult, in fact, next to impossible.

Some of us may likely feel discomfort about this. Even if we are not rich ourselves, we might like to see our children get rich some day, or we admire people who have, by their hard work, become wealthy. What is wrong with having a lot of money which one has earned by one’s own sweat and labour?

What does the Gospel mean by being rich? To be rich here means to have a large surplus of money and possessions while around one are people who do not have what they need to live a life of dignity. How can I continue to hold on to ‘my’ possessions when such a situation prevails? How can I claim to belong to the Kingdom, the reign of God, which is a kingdom of love and justice? Jesus said that “you” did not give me to eat or drink; “you” did not visit me or show any compassion when I was:

…hungry or thirsty or a stranger or naked or sick or in prison… (Matt 25:44)

Instead, “you” piled up all that money in the bank or on the stock exchange or you splurged it on fancy cars, restaurants and expensive clothes.

In the Gospel, to be rich means refusing to share what you have with those who have not. As long as you behave like that, you cannot be eligible for the Kingdom. It really is like trying to get a camel through the eye of a needle. There is a radical incompatibility.

The disciples were quite amazed at Jesus’ words. They were thinking along lines traditional to their culture and their religion. Wealth was a sign of God’s blessings—poverty and sickness a sign of his punishment. But Jesus is turning their traditions on their head.

It was something the young man could not understand either. He was under the impression that his wealth was a grace, a sign of God’s favour. The idea of giving alms was to be highly commended, but to share his wealth with the poor and create a more just playing field was something for which he felt no obligation and which made no sense.

Then Peter, the optimist, begins to see the bright side:

Look, we have left everything and followed you. What then will we have?

Jesus gives a twofold reply. As the leaders of the new community and people who have generously put their whole security in Jesus, his disciples will be especially rewarded. And indeed everyone who leaves family and goods for Jesus’ sake will be rewarded many times over with father, mother, brothers, sisters, goods. This is not just a pie-in-the-sky promise. It is one that can be realised and, in many parts of the world, is being realised. When everyone works for the good of the other, everyone benefits.

The wealth-is-good world believes that it is every man for himself. There is only a limited amount of the cake and it is up to each one to get as big a piece as he can—too bad about the losers.

In the world of Jesus, everyone gets because everyone gives; because everyone gives, everyone receives. It is not a ‘gimme’ world; it is a ‘reaching out to others’ world. And when everyone reaches out, everyone is benefiting. In such a world, I do not have to worry about a roof over my head, or about brothers and sisters, or property or security. It is where love and justice meet. For too many people in our world, there is neither love nor justice.

If the rich man had liberated himself from his wealth and shared it with the poor and become a follower of Jesus in the new community, he might never have been rich again, but he would have had all his needs attended to.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/

 

 


Tuesday, August 18, 2026

Ordinary Time

Opening Prayer

God our Father,

may we love You in all things and above all things and reach the joy You have prepared for us beyond all our imagining.

We ask this through our Lord Jesus Christ, Your Son, who lives and reigns with You and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.  

Gospel Reading - Matthew 19: 23-30

Jesus said to his disciples: "Amen, I say to you, it will be hard for one who is rich to enter the Kingdom of heaven. Again I say to you, it is easier for a camel to pass through the eye of a needle than for one who is rich to enter the Kingdom of God." When the disciples heard this, they were greatly astonished and said, "Who then can be saved?" Jesus looked at them and said, "For men this is impossible, but for God all things are possible." Then Peter said to him in reply, "We have given up everything and followed you. What will there be for us?" Jesus said to them, "Amen, I say to you that you who have followed me, in the new age, when the Son of Man is seated on his throne of glory, will yourselves sit on twelve thrones, judging the twelve tribes of Israel. And everyone who has given up houses or brothers or sisters or father or mother or children or lands for the sake of my name will receive a hundred times more, and will inherit eternal life. But many who are first will be last, and the last will be first."

Reflection

The Gospel today is the immediate continuation of yesterday’s Gospel. It gives Jesus’ commentary regarding the rich young man’s negative reaction.

           Matthew 19: 23-24: The camel and the eye of the needle. After the young man leaves, Jesus comments on his decision: “In truth I tell you, it is hard for someone rich to enter the kingdom of Heaven. Yes, I tell you again, it is easier for a camel to pass through the eye of a needle than for someone rich to enter the kingdom of Heaven.” Two observations concerning this affirmation of Jesus: a) the proverb of the camel and of the eye of the needle was used to say that something was impossible and unthinkable, humanly speaking. b) The expression “that someone rich enters the kingdom of Heaven” is a question, in the first place, not of entrance into Heaven after death, but of entering into the community around Jesus. And even now this is true. It is very difficult for the rich to enter and to feel at home in the communities which try to live the Gospel according to Jesus’ standards and which try to be open to the poor, the migrants and to those excluded by society. However, this does not also mean that riches bring their own temptations which distance the person from God.

           Matthew 19: 25-26: The disciples’ fear. The young man had observed the commandments, but without understanding the reason for the observance. Something similar was happening with the disciples. When Jesus called them, they did exactly the same thing which Jesus had asked the young man: they left everything and followed Jesus (Mt 4: 20, 22). But they were astonished at Jesus’ remark concerning the impossibility for someone rich to enter the Kingdom of God. This was a sign that they had not understood well the response which Jesus had given to the rich young man: “Go, sell all you possess, give it to the poor and then come and follow Me!” If they had understood, they would not have been so surprised by the requests of Jesus. When wealth or the desire for riches occupies one’s heart and one’s outlook on life, one does not understand the meaning of life and of the Gospel. God alone can help! “This is impossible for man, but for God all is possible!”

           Matthew 19: 27: Peter’s question. The background of the disciples’ misunderstanding appears in the question asked by Peter: “Look, we have left everything and have followed You. What are we to have then?” In spite of the beautiful generosity of abandoning everything, they still have the old mentality. They have abandoned everything in order to get something in exchange. They still had not grasped the meaning of service and gratuitousness.

           Matthew 19: 28-30: Jesus’ reply. "In truth I tell you, when everything is made new again and the Son of Man is seated on His throne of glory you yourselves will sit on twelve thrones to judge the twelve tribes of Israel. And everyone who has left houses, brothers, sisters, father, mother, children or land for the sake of My name will receive a hundred times as much and also inherit eternal life. Many, who are first, will be last, and the last, first.” In this response, Jesus describes the new world, the foundation of which had been laid by His work and that of the disciples. Jesus stresses three important points: (a) The disciples will sit on twelve thrones next to Jesus to judge the twelve tribes of Israel (cf. Rev 4: 4). (b) In exchange they will receive many things which they had abandoned: houses, brothers, sisters, mother, children land and will inherit eternal life. (c) The future world will be the reverse of the present world.

There, the last ones will be the first ones and the first ones will be the last ones. The community around Jesus is the seed and the manifestation of this new world. Even today the small community of the poor continues to be the seed and manifestation of the Kingdom.

Every time that in the history of the people of the Bible a new movement arises to renew the Covenant, it begins by re-establishing the rights of the poor, of the excluded. Without that, the Covenant will not be reconstructed. This is the sense and the reason for the insertion of the community of Jesus into the midst of the poor. It draws from these roots, and it inaugurates the New Covenant.

Personal questions

           To abandon houses, brothers, sisters, father, mother, children, fields, for the sake of Jesus: how does this take place in your life? What have you already received in exchange? What are you expecting?

           Today, the majority of poor countries are not of the Christian religion, while the majority of the rich countries are. How can the saying that it is easier for a camel to pass through the eye of a needle be applied today?

Concluding Prayer

Even were I to walk in a ravine as dark as death I should fear no danger, for You Lord, are at my side.

Your staff and Your crook are there to soothe me. (Ps 23: 4)

www.ocarm.org

 

18.08.2026: THỨ BA TUẦN XX THƯỜNG NIÊN

 


18/08/2026

Thứ Ba tuần 20 thường niên

 

Bài Ðọc I: (Năm II) Ed 28, 1-10

“Ngươi chỉ là người phàm, chớ không phải Thiên Chúa, mà lòng ngươi dám tự cho mình là Chúa”.

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Có lời Chúa phán cùng tôi rằng: Hỡi con người, hãy bảo vua Tirô rằng: Chúa là Thiên Chúa phán như thế này: bởi vì ngươi tự kiêu mà rằng: “Ta là Thiên Chúa, ta ngồi trên toà Thiên Chúa giữa biển”, vì ngươi chỉ là người phàm, chứ không phải là Chúa, mà lòng ngươi dám tự cho mình là Chúa! Phải rồi, ngươi khôn ngoan hơn Ðaniel! Không điều bí ẩn nào mà ngươi không biết: Nhờ tài trí và khôn ngoan mà ngươi nên hùng mạnh, và ngươi đã tích trữ vàng bạc trong kho tàng. Nhờ tài trí dồi dào trong việc buôn bán, ngươi đã gia tăng của cải, và tâm hồn ngươi tự cao tự đại về sự phú cường của ngươi.

Vì thế Chúa là Thiên Chúa phán như thế này: Bởi lòng ngươi dám tự cho mình là Chúa, thì đây Ta sẽ dẫn quân ngoại bang, là những kẻ hung bạo nhất trong các dân, đến giày xéo trên ngươi, họ sẽ tuốt gươm chống lại sự khôn ngoan tốt đẹp của ngươi, và làm ô danh ngươi. Họ sẽ giết và triệt hạ ngươi, ngươi sẽ chết như những kẻ chết chìm dưới lòng biển. Trước mặt những kẻ giết ngươi, nào ngươi còn dám nói: “Ta là Thiên Chúa” nữa sao? Vì ngươi là người chứ không phải là Chúa trong tay những kẻ hạ sát ngươi. Ngươi sẽ chết trong tay ngoại bang, như những kẻ không chịu cắt bì: vì Ta đã phán! Chúa là Thiên Chúa phán như vậy.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Ðnl 32, 26-27ab. 27cd-28a. 30. 35cd-36ab

Ðáp: Ta sẽ giết chết và sẽ làm cho sống lại (c. 39).

Xướng: Ta đã phán: “Chúng đang ở đâu?” Ta sẽ làm cho người ta không còn nhớ đến chúng. Nhưng vì giận quân thù, Ta đã giãn ra, kẻo quân thù chúng sẽ nhạo cười.

Xướng: Chúng sẽ nói rằng: “Tay chúng ta cao cả, chẳng phải Chúa đã làm những sự này”. Dân này chẳng có lo lắng, và không có khôn ngoan chút nào. –

Xướng: Bởi đâu một người lại đuổi theo nghìn người, hai người lại đuổi theo một vạn? Vậy chẳng phải vì Chúa đã bán chúng, và Chúa đã chẳng bỏ mặc chúng sao?

Xướng: Ngày tiêu diệt đã gần, và thời hẹn chóng đến. Chúa sẽ xét xử dân Người, và xót thương kẻ làm tôi Chúa.

 

Alleluia: Tv 118, 36a và 29b

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin nghiêng lòng con theo lời Chúa răn bảo, và xin rộng tay ban luật pháp của Chúa cho con. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 19, 23-30

“Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy bảo thật các con: Người giàu có thật khó mà vào Nước Trời. Thầy còn bảo các con rằng: Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời”. Các môn đệ nghe vậy thì bỡ ngỡ quá mà thưa rằng: “Vậy thì ai có thể được cứu độ?” Chúa Giêsu nhìn các ông mà phán rằng: “Ðối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể được”. Bấy giờ Phêrô thưa Người rằng: “Này đây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy, vậy chúng con sẽ được gì?” Chúa Giêsu bảo các ông rằng: “Thầy bảo thật các con: Các con đã theo Thầy, thì trong ngày tái sinh, khi Con Người ngự trên toà vinh hiển, các con cũng sẽ ngồi trên mười hai toà mà xét xử mười hai chi tộc Israel. Và tất cả những ai bỏ nhà cửa, anh chị em, cha mẹ, vợ con, ruộng nương vì danh Thầy, thì sẽ được gấp trăm và được sự sống đời đời. Nhưng có nhiều kẻ trước hết sẽ nên sau hết, và kẻ sau hết sẽ nên trước hết”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Ê-dê-ki-en 28,1-10

Thông điệp của bài đọc hôm nay rất rõ ràng và vẫn còn nguyên giá trị thực tiễn cho đến ngày nay. Tyre (Tia) là một thành phố của người Phoenicia nằm bên bờ Địa Trung Hải, thuộc lãnh thổ Lebanon ngày nay. Người Phoenicia nổi tiếng thời cổ đại với tư cách là những thương nhân và nhờ kỹ năng đi biển điêu luyện. Không hoàn toàn rõ liệu ngôn sứ Ê-dê-ki-en đang trực tiếp chỉ trích Vua Ittobaal—người cai trị Tyre vào thời điểm đó—hay đang lên án cả thành phố vì đã tự đặt mình ngang hàng với Thiên Chúa.

Thành phố này dựa vào trí tuệ tập thể của mình để đưa ra tuyên bố đó. Vị ngôn sứ nói với giọng đầy mỉa mai:

Ngươi quả thực khôn ngoan hơn cả Đa-ni-en…

Người ta tin rằng sự khôn ngoan được ca tụng này chính là nguồn gốc tạo nên sự giàu sang và quyền lực to lớn của thành phố. Trong Cựu Ước, Đa-ni-en—cũng như Sa-lô-môn—là biểu tượng của sự khôn ngoan. Điều này không hẳn ám chỉ nhân vật Đa-ni-en là người hùng trong các chương 1-12 của sách Đa-ni-en, mà là nhân vật Đa-ni-en trong chương 13 (theo nhiều bản dịch), người đã giải quyết vụ án cáo buộc ngoại tình của bà Susanna (xem Sus 1:47-64 trong bản Kinh Thánh NRSVue).

Tuy nhiên, vị ngôn sứ cho biết: cùng với sự gia tăng về của cải và quyền lực là sự kiêu ngạo và ngạo mạn ngày càng lớn, cùng ảo tưởng về quyền năng vô hạn. Nền tảng mong manh của cảm giác an toàn này sẽ sớm tan vỡ khi thành phố bị tấn công bởi những kẻ ngoại bang hùng mạnh hơn—ám chỉ người Babylon. Họ sẽ mang đến cái chết và sự hủy diệt. Khi đó, những tuyên bố về quyền năng thần thánh sẽ ra sao?

Thiên Chúa phán qua vị ngôn sứ của Ngài rằng:

…ngươi chỉ là người phàm chứ chẳng phải thần linh,

[bất lực] trong tay những kẻ đâm thâu ngươi…

Họ sẽ phải chịu cái chết giống như những kẻ "không chịu phép cắt bì"—những kẻ man di mọi rợ nhất. (Lưu ý rằng người Phoenicia, cũng như người Israel và người Ai Cập, đều thực hành nghi thức cắt bì.)

Thời thế và thái độ con người dường như không thay đổi nhiều. Ngay trong thời đại và xã hội của chúng ta, vẫn có những người tin rằng trình độ học vấn cao, sự giàu sang và quyền lực mang lại một sự bất khả chiến bại nào đó. Điều này bao gồm cả những người đang nắm giữ quyền lực và của cải to lớn, lẫn những người dành cả đời để đấu tranh giành lấy chúng. Họ tin rằng với tiền bạc, có thể mua được mọi thứ—và ai cũng có cái giá của mình. Tuy nhiên, sinh mạng của tất cả mọi người—dù giàu hay nghèo, có học thức hay mù chữ, nắm quyền lực hay bị gạt ra bên lề xã hội—đều có thể vụt tắt chỉ trong chớp mắt. Song, vận mệnh của chúng ta lại nằm trong tay người khác; và càng sớm nhận ra điều này thì càng tốt cho hạnh phúc cũng như sự an yên trong tâm hồn mỗi người.

 


Chú giải về đoạn Tin Mừng Mát-thêu 19,23-30

Sau khi nghe câu chuyện buồn về chàng thanh niên giàu có đã không thể chấp nhận lời mời gọi trở thành môn đệ, Chúa Giê-su đưa ra những nhận định về tác động của sự giàu sang. Chúa Giê-su phán:

Thầy bảo thật anh em: người giàu khó vào Nước Trời. Thầy còn bảo anh em: con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.

Có thể Chúa Giê-su đang ám chỉ đến một lối vào hẹp trên tường thành Giê-ru-sa-lem được gọi là "lỗ kim". Dù hiểu theo cách nào, Chúa Giê-su cũng đang nói về một điều cực kỳ khó khăn, thậm chí gần như là bất khả thi.

Một số người trong chúng ta có thể cảm thấy không thoải mái về điều này. Ngay cả khi bản thân không giàu có, chúng ta vẫn mong con cái mình sẽ trở nên giàu có vào một ngày nào đó, hoặc chúng ta ngưỡng mộ những người đã làm giàu nhờ sự chăm chỉ lao động. Có gì sai khi sở hữu nhiều tiền bạc do chính mồ hôi và công sức mình làm ra?

Tin Mừng muốn nói gì khi nhắc đến sự giàu có? Giàu có ở đây nghĩa là sở hữu lượng tiền bạc và của cải dư thừa lớn, trong khi xung quanh lại có những người thiếu thốn các điều kiện cần thiết để sống một cuộc đời xứng phẩm giá. Làm sao tôi có thể tiếp tục giữ khư khư những của cải "của mình" khi tình cảnh như vậy đang diễn ra? Làm sao tôi có thể tự nhận mình thuộc về Nước Trời – vương triều của Thiên Chúa, vương quốc của tình yêu và công lý? Chúa Giê-su đã phán rằng "các ngươi" đã không cho Ta ăn hay uống; "các ngươi" đã không thăm hỏi hay tỏ lòng thương xót khi Ta:

…đói, khát, là khách lạ, trần trụi, đau yếu hay ngồi tù… (Mát-thêu 25,44)

Thay vào đó, "các ngươi" lại tích trữ tiền bạc trong ngân hàng, trên thị trường chứng khoán, hoặc phung phí vào những chiếc xe sang trọng, các nhà hàng và quần áo đắt tiền.

Trong Tin Mừng, giàu có nghĩa là từ chối chia sẻ những gì mình có với những người không có gì. Chừng nào còn hành xử như vậy, bạn không thể đủ điều kiện để bước vào Nước Trời. Điều đó thực sự giống như việc cố gắng đưa một con lạc đà chui qua lỗ kim vậy. Đó là sự mâu thuẫn hoàn toàn và triệt để.

Các môn đệ đã vô cùng kinh ngạc trước những lời của Chúa Giê-su. Họ suy nghĩ theo những quan niệm truyền thống của văn hóa và tôn giáo mình: sự giàu sang là dấu chỉ của ân phước Chúa ban, còn nghèo khó và bệnh tật là dấu chỉ của sự trừng phạt. Thế nhưng, Chúa Giê-su lại đảo ngược hoàn toàn những quan niệm truyền thống ấy.

Chàng thanh niên kia cũng không thể hiểu nổi điều đó. Anh đinh ninh rằng sự giàu có của mình là một ân huệ, một dấu chỉ cho thấy anh được Chúa ưu ái. Dù việc bố thí rất đáng được tán dương, nhưng chuyện phải chia sẻ tài sản cho người nghèo để tạo ra sự công bằng hơn lại là điều anh cảm thấy không có nghĩa vụ phải làm và cũng chẳng thấy hợp lý chút nào.

Rồi Phê-rô, người luôn nhìn đời bằng con mắt lạc quan, bắt đầu nhận ra khía cạnh tích cực:

"Này Thầy, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì?"

Chúa Giê-su đưa ra câu trả lời gồm hai phần. Là những người lãnh đạo cộng đồng mới và là những người đã quảng đại đặt trọn sự an toàn của mình nơi Chúa Giê-su, các môn đệ sẽ nhận được phần thưởng đặc biệt. Và quả thực, bất cứ ai từ bỏ gia đình và của cải vì Chúa Giê-su đều sẽ được đền bù gấp bội—với cha, mẹ, anh, chị, em và cả của cải. Đây không phải là lời hứa viển vông. Đó là điều có thể trở thành hiện thực, và ở nhiều nơi trên thế giới, điều đó đang thực sự diễn ra. Khi mọi người cùng hành động vì lợi ích của nhau, thì ai cũng được hưởng lợi.

Thế giới coi trọng sự giàu sang thường tin rằng "mạnh ai nấy lo". Chiếc bánh chỉ có hạn, và mỗi người phải cố giành lấy phần lớn nhất có thể—còn ai thua thiệt thì đành chịu.

Trong thế giới của Chúa Giê-su, ai cũng nhận được vì ai cũng biết cho đi; và vì ai cũng cho đi, nên ai cũng được nhận lại. Đó không phải là thế giới của sự đòi hỏi hay vơ vét cho riêng mình, mà là thế giới của sự quan tâm và hướng về người khác. Và khi mọi người cùng hướng về nhau, tất cả đều được hưởng lợi. Trong một thế giới như vậy, tôi không cần phải lo lắng về nơi ăn chốn ở, về tình anh em, hay về của cải và sự an toàn. Đó là nơi tình yêu và công lý gặp gỡ nhau. Trong khi đó, đối với quá nhiều người trên thế giới này, cả tình yêu lẫn công lý đều vắng bóng.

Nếu người giàu có kia chịu giải phóng mình khỏi sự giàu sang, chia sẻ nó với người nghèo và trở thành môn đệ của Chúa Giê-su trong cộng đồng mới, thì có thể anh sẽ không còn giàu có như trước nữa, nhưng mọi nhu cầu của anh chắc chắn sẽ được đáp ứng đầy đủ.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/

 

 


Suy Niệm: Giáo Hội Của Người Nghèo

 

"Giáo Hội của người nghèo", "Ưu tiên phục vụ người nghèo", đó là những khẩu hiệu đã trở thành thời trang trong Giáo Hội kể từ vài thập niên qua. Bất cứ ai có ý thức về công bằng xã hội hoặc đôi chút trăn trở về Giáo Hội trong thế giới ngày nay, cũng đều thốt lên những khẩu hiệu ấy. Nhưng Giáo Hội có thực sự là Giáo Hội của đại đa số dân nghèo khổ chưa?

Sự hiện diện của người nghèo quả là một thách đố lớn cho Giáo Hội. Ngày nay, tiếng kêu than của họ luôn là một nhắc nhớ cho Giáo Hội về bản chất và sứ mệnh của mình trong thế giới. Cuộc trở lại của Hoàng đế Constantinople vào thế kỷ thứ 4 đã chấm dứt những cuộc bách hại đẫm máu và đã biến Tây Phương thành thế giới Kitô giáo, nhưng không chừng đã làm Giáo Hội quên đi bản chất đích thực của mình. Sự tương nhập giữa thế quyền và giáo quyền đã biến Giáo Hội thành một thế lực chính trị, và các vị lãnh đạo Giáo Hội thành những vua chúa trần gian. Nhiều người đã có lý để nói rằng nhờ những lay động của Karl Marx mà Giáo Hội đã lắng nghe được tiếng kêu than của người nghèo, đồng thời ý thức được vai trò và sứ mệnh của mình trong thế giới ngày nay.

Ngay từ khi mới khai sinh, cộng đoàn Kitô tiên khởi đã ý thức được vấn đề ấy. Tin Mừng hôm nay là một phản ánh về những trăn trở của cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi, cách riêng cộng đoàn Giêrusalem là cộng đoàn gồm toàn những người nghèo trong xã hội thời bấy giờ. Ðọc lại giáo huấn của Chúa Giêsu về thái độ của Kitô hữu đối với tiền bạc của cải, cộng đoàn tiên khởi đặt lại vấn đề về sự hiện diện của người giầu trong Giáo Hội. Theo quan niệm quen thuộc của người Do thái, thì sự giầu sang phú quí là một chúc lành của Thiên Chúa. Chúa Giêsu đánh đổ quan niệm sai lầm ấy, khi nói rằng: "Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó", và rằng sự nghèo khó là điều kiện thiết yếu để vào Nước Trời.

Giáo Hội của người nghèo, điều đó có nghĩa là trước tiên tất cả những ai thuộc về Giáo Hội đều phải có tinh thần nghèo khó đích thực, họ phải sống phó thác và quảng đại chia sẻ cho nhau. Các Kitô hữu tiên khởi đã hiểu được điều ấy: họ để chung của cải lại, chia sẻ với nhau và yêu thương đùm bọc nhau như trong cùng một gia đình. Giáo Hội của người nghèo, điều đó cũng có nghĩa là các tín hữu phải lấy sự phục vụ người nghèo làm ưu tiên hàng đầu. Bản sắc của người Kitô hữu do đó được xác nhận bằng chính tương quan với người nghèo.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta duyệt xét lại cách sống đạo của chúng ta. Thách đố của Giáo Hội hiện nay cũng chính là thách đố của mỗi người chúng ta. Nếu những người cùng khổ chưa phải là thao thức trăn trở của chúng ta, thì có lẽ chúng ta còn quá xa với Giáo Hội Chúa Kitô. Nếu cuộc sống chúng ta chưa phải là cuộc sống liên đới chia sẻ với người khốn khổ, thì có lẽ chúng ta chỉ là những Kitô hữu hữu danh vô thực.

 (‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

 

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2026

AUGUST 17, 2026: MONDAY OF THE TWENTIETH WEEK IN ORDINARY TIME

 


August 17, 2026

Monday of the Twentieth Week in Ordinary Time

Lectionary: 419

 

Reading 1

Ezekiel 24:15-23

The word of the LORD came to me: 
Son of man, by a sudden blow
I am taking away from you the delight of your eyes,
but do not mourn or weep or shed any tears.
Groan in silence, make no lament for the dead,
bind on your turban, put your sandals on your feet,
do not cover your beard, and do not eat the customary bread.
That evening my wife died,
and the next morning I did as I had been commanded.
Then the people asked me, “Will you not tell us what all these things
that you are doing mean for us?”
I therefore spoke to the people that morning, saying to them:
Thus the word of the LORD came to me:
Say to the house of Israel:  
Thus says the Lord GOD:
I will now desecrate my sanctuary, the stronghold of your pride,
the delight of your eyes, the desire of your soul.
The sons and daughters you left behind shall fall by the sword.
Ezekiel shall be a sign for you:
all that he did you shall do when it happens.
Thus you shall know that I am the LORD.
You shall do as I have done,
not covering your beards nor eating the customary bread.
Your turbans shall remain on your heads, your sandals on your feet.
You shall not mourn or weep,
but you shall rot away because of your sins and groan one to another.

 

Responsorial Psalm

Deuteronomy 32:18-19, 20, 21

R. (see 18a)  You have forgotten God who gave you birth.
You were unmindful of the Rock that begot you.
You forgot the God who gave you birth.
When the LORD saw this, he was filled with loathing
and anger toward his sons and daughters.
R. You have forgotten God who gave you birth.
“I will hide my face from them,” he said,
“and see what will then become of them.
What a fickle race they are,
sons with no loyalty in them!”
R. You have forgotten God who gave you birth.
“Since they have provoked me with their ‘no-god’
and angered me with their vain idols,
I will provoke them with a ‘no-people’;
with a foolish nation I will anger them.”
R.  You have forgotten God who gave you birth.

 

Alleluia

Matthew 5:3

R. Alleluia, alleluia.
Blessed are the poor in spirit;
for theirs is the Kingdom of heaven.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

Matthew 19:16-22

A young man approached Jesus and said,
“Teacher, what good must I do to gain eternal life?”
He answered him, “Why do you ask me about the good?
There is only One who is good.
If you wish to enter into life, keep the commandments.”
He asked him, “Which ones?”
And Jesus replied, “You shall not kill;
you shall not commit adultery;
you shall not steal;
you shall not bear false witness;
honor your father and your mother;
and you shall love your neighbor as yourself.”
The young man said to him,
“All of these I have observed. What do I still lack?”
Jesus said to him, “If you wish to be perfect, go,
sell what you have and give to the poor,
and you will have treasure in heaven.
Then come, follow me.”
When the young man heard this statement, he went away sad,
for he had many possessions.

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/081726.cfm

 

 


Commentary on Ezekiel 24:15-24

In today’s reading, the death of the prophet’s wife becomes a symbol of how the people are to respond to the loss of their Temple. God warns Ezekiel that he is going to lose his wife, the “delight of [his] eyes”, through sudden illness and death. She would be taken away in “one blow”, some swiftly fatal disease, perhaps some form of plague.

However, when it happens, Ezekiel is to display none of the traditional forms of mourning, but is to suffer his loss privately. He is not to mourn or weep. He is to “groan quietly” in the silence of his own heart, not to lament the dead. He is to keep his turban fastened (it was normal for the mourner to uncover his head and put dust on it). He is to keep his sandals on and not to cover his beard (a gesture of shame or uncleanness). Nor is he to eat the customary bread, perhaps referring to a funeral meal in which neighbours would take part as an expression of sympathy and commiseration.

That very evening his wife died and Ezekiel told the people what he had been instructed to do. Not surprisingly, the people wanted to know the meaning of this rather unusual and unfeeling behaviour. Ezekiel then passes on the message that God had given him for the people.

The beloved sanctuary of God, the Temple: “the pride of your power, the delight of your eyes, and your heart’s desire”, is about to be desecrated, i.e. burnt down by Nebuchadnezzar. When it happens, the people are to do what Ezekiel did after the death of his wife. This does not mean that the citizens of Jerusalem are forbidden to lament their sins, but that there will simply be no time for mourning; the catastrophe will be too sudden and cataclysmic. Many, in fact, will simply be cut down by the Babylonian invaders. It will be the punishment for the people’s immorality and idolatries.

Ezekiel and his behaviour over the death of his wife are to be a sign for the people:

Thus Ezekiel shall be a sign to you; you shall do just as he has done. When this comes, then you shall know that I am the Lord God.

It is not the Temple they are to mourn for, but for themselves and their failure to recognise that Yahweh is Lord. The loss of a building is something far less significant than the loss of their own integrity and wholeness.

Obviously, there is no teaching here to discourage people from mourning the loss of loved ones. Rather, the lesson is that we can become so focused on these losses that we fail to see how much should be mourned in our own lives because of our repeated failures in our relationships with God and our living neighbours.

Comments Off

 


Commentary on Matthew 19:16-22

We have here a story of a young man who did not have that simple trust of the child which Jesus spoke about in the immediately preceding passage (note that only Matthew describes him as ‘young’).

He was apparently a good man—an unusually good man. He asks Jesus what he needs to do in order to have eternal life. However, he seemed to be operating out of a legalistic mindset with the emphasis on external actions. For Jesus, what we are is more important than what we do. The man also asked about “eternal life”. In Matthew (and in Mark and Luke) ‘eternal life’ is really synonymous with ‘entering the Kingdom of Heaven [God]’ and ‘being saved’. It is to be totally taken up into God’s world and sharing God’s understanding of life.

Jesus asks him

Why do you ask me about what is good? There is one who is good.

This seems to be a way of telling the man that goodness is not something merely external. The real source of goodness is inside, although, of course, it will flow out to the exterior. Is it also a way of asking the man who he really thinks Jesus is?

In any case, Jesus tells the man:

If you wish to enter into life, keep the commandments.

As we have just said, to “enter into life” is equivalent to entering the Kingdom. And Jesus mentions just four of the commandments, all touching on relationships with other people. And he adds:

Also, you shall love your neighbor as yourself.

The man is not satisfied:

I have kept all these; what do I still lack?

Jesus tells him that if he wants to be perfect, he should sell off everything he has, give it to the poor and then become a disciple of Jesus.

Obviously, the man was not expecting this. He was very rich and, although he wanted to serve God, he was not prepared to separate himself from the security of his wealth. And he walked away from Jesus full of sadness. It is an example of Jesus’ words earlier on that we cannot at the same time serve God and wealth.

In this context, to be ‘rich’ is not just to have a lot of money. It is to have a lot more money than others and especially to have more money than one needs in a world where there are people who do not have enough for a life of dignity. And wealth is very relative: a person close to the poverty line in some western countries could be seen as very rich in a remote village elsewhere in the world.

So, as long as the man had to cling to his money, he could not—as he claimed—be loving his neighbour as his own self. Clearly he was not yet ready for an unconditional following of Jesus. He was not able to follow the example of Peter and Andrew and James and John, who left their boats, nets and family to go and put all their security with Jesus.

Before we think that this Gospel does not particularly concern us because we do not see ourselves as numbered among the rich, we should listen to what Jesus is really saying. He touched on the one thing that the man was not ready to give up—his money and all that it brought. But if we are honest, we will admit that we all have some things we would be very slow to let go of. Things we would not like God to ask us to give up.

It might be a good exercise today for us to ask ourselves what would be the most difficult thing for us to give up if Jesus asked us to do so. It might be some thing we own like our house, or it might be a relationship, or our job, or our health. Whatever it is, could it be coming between us and our total following of Jesus? Do the things we own really own us? Why not ask for the strength to be ready, if called on, to give it up? Only then do we know that we are truly free and truly followers of Jesus.

One final point—this story has been used in the past as an example of someone’s getting a special ‘vocation’. According to this view, all are expected to keep the commandments, but only some are invited to follow a ‘counsel’, such as living a life of ‘poverty’, as members of religious institutes do. It would be quite wrong to see Jesus here suggesting two levels of living the Christian life. What is said here applies to every person who wants to follow Christ. All the baptised are called to the same level of service, although there are different ways of doing this.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/o2202

 

 


Monday, August 17, 2026

Ordinary Time

Opening Prayer

God our Father, may we love you in all things and above all things and reach the joy you have prepared for us beyond all our imagining.

We ask this through our Lord Jesus Christ, your Son, who lives and reigns with you and the Holy Spirit, one God, for ever and ever. Amen.

Gospel Reading - Matthew 19: 16-22

A man came to Jesus and asked, 'Master, what good deed must I do to possess eternal life?' Jesus said to him, 'Why do you ask me about what is good? There is one alone who is good. But if you wish to enter into life, keep the commandments.' He said, 'Which ones?' Jesus replied, 'These: You shall not kill. You shall not commit adultery. You shall not steal. You shall not give false witness. Honor your father and your mother. You shall love your neighbor as yourself.' The young man said to him, 'I have kept all these. What more do I need to do?' Jesus said, 'If you wish to be perfect, go and sell your possessions and give the money to the poor, and you will have treasure in heaven; then come, follow me.'

But when the young man heard these words, he went away sad, for he was a man of great wealth.

Reflection

The Gospel today speaks to us about a young man who asks Jesus which is the way to eternal life. Jesus indicates to him the way of poverty. The young man does not accept the proposal of Jesus because he is very rich. A rich person is protected by the security of the riches which he possesses. He has difficulty to open the hand of his security. Attached to the advantages of his goods, he lives concerned to defend his own interests. A poor person does not have this concern. But there are some poor people who have the mentality of the rich. Many times, the desire for riches creates in them a great dependence and renders the poor, slaves of consumerism, because they seek riches everywhere. They no longer have time to dedicate themselves to the service of neighbor.

           Matthew 19: 16-19: The commandments and eternal life. A person approaches Jesus and asks him: “Master, what good deed should I do to possess eternal life?” Some manuscripts say that it was a young man. Jesus responds abruptly: “Why do you ask me about what is good? There is one alone who is good!” Then he responds to the question and says: “If you wish to enter into life keep the commandments”. The young rich man reacts and asks: “Which commandments?” Jesus very kindly enumerates the commandments which the young man already knew: “You shall not kill, you shall not commit adultery, you shall not steal, you shall not bear false witness, honor father and mother, love your neighbor as yourself.” The response of Jesus is very significant. The young man had asked what to do to obtain eternal life. He wanted to live close to God! But Jesus recalls only the commandments which refer to respect for the life close to others! He does not mention the first three commandments which define the relationship with God. According to Jesus, we will be well with God only if we are well with our neighbor. It is not worth it to deceive oneself. The door to reach God is our neighbor.

           In Mark, the question of the young man is different: “Good Master what must I do to inherit eternal life?” Jesus answers: “Why do you call me good? No one is good, but God alone.” (Mk 10: 17-18). Jesus deviates the attention from himself toward God, because what is important is to do God’s will, to reveal the project of the Father.

           Matthew 19, 20: What does it serve to observe the commandments? The young man responds: “I have always observed all these things. What more do I need to do?” What follows is strange. The young man wanted to know the way which leads to eternal life. Now, the way of eternal life was and continues to be: to do God’s will, expressed in the commandments. In other words, the young man observed the commandments without knowing for what purpose. If he had known it he would not have asked the question. It is like for many Catholics who do not know why they are Catholics. “I was born a Catholic and this is why I am Catholic!” It is as if was a custom!

           Matthew 19: 21-22: The proposal of Jesus and the response of the young man. Jesus answers: “If you wish to be perfect, go and sell your possessions and give the money to the poor, and you will have a treasure in heaven; then come follow me”. But on hearing these words the young man went away very sad because he was very rich. The observance of the commandments is only the first degree of a stairway that goes beyond, much farther and much higher. Jesus asks more! The observance of the commandments prepares the persons to be able to reach the point of giving oneself completely to the neighbor. Mark says that Jesus looked at the young man with love (Mk 10; 21). Jesus asks for very much, but he asks for it with much love. The young man did not accept the proposal of Jesus and goes away, “because he was very rich”.

           Jesus and the option for the poor. A two-fold slavery marked the situation of the people at the time of Jesus: the slavery of the politics of Herod, supported by the Roman Empire and maintained by a whole system which was well organized for exploitation and repression, and the slavery of the official religion, maintained by the religious authority of the time. For this reason, the clan, the families, the community, were disintegrating and the majority of the people were excluded, marginalized, homeless, without either a religion or a society. So, for this reason, there were diverse movements which, like Jesus, tried to build up life in the communities: Essens, Pharisees and later, the Zelots. But in the community of Jesus, there was something new which made it different from the other groups. There was the attitude concerning the poor and the excluded. The communities of the Pharisees lived separated. The word “Pharisee” meant “separated”. This was the attitude concerning the poor and the excluded. The communities of the Pharisees lived separated from the impure people. Some Pharisees considered the people, ignorant and damned (Jn 7: 49), in sin (Jn 9: 34). They could learn nothing from the people (Jn 9: 34). On the contrary, Jesus and his community lived in the midst

of persons who were excluded, considered impure; tax collectors, sinners, prostitutes, lepers (Ml 2: 16; 1: 41; Lk 7: 37). Jesus recognizes the richness and the values which the poor possess (Mt 11: 25-26; Lk 21: 1-4). He proclaims them blessed, because the Kingdom is theirs, of the poor (Lk 6: 20; Mt 5: 3). He defines his mission in this way: “To announce the Good News to the poor” (Lk 4: 18). He himself lives poorly. He possesses nothing for himself, not even a stone where to recline his head (Lk 9: 58). And to anyone who wants to follow him, who wants to live like him, he orders that he choose either God or money! (Mt 6: 24). He orders to choose the poor, as he proposed it to the rich young man! (Mk 10: 21). This different way of accepting the poor and of living with them is a sign of the Kingdom of God.

Personal questions

           Can a person who lives concerned about his wealth or with acquiring the goods which the propaganda of consumerism offers, free himself from all this in order to follow Jesus and live in peace in a Christian community? Is this possible? What do you think?

           What does it mean for us today: “Go, sell all you possess and give it to the poor?” Is it possible to do this concretely? Do you know anybody who has succeeded to do this for the Kingdom?

Concluding Prayer

Yahweh is my shepherd, I lack nothing. In grassy meadows he lets me lie. By tranquil streams he leads me to restore my spirit. He guides me in paths of saving justice as befits his name. (Ps 23: 1-3)

www.ocarm.org

 

17.08.2026: THỨ HAI TUẦN XX THƯỜNG NIÊN

 


17/08/2026

Thứ Hai tuần 20 thường niên

 

Bài Ðọc I: (Năm II) Ed 24, 15-24

“Êdêkiel sẽ là điềm báo trước cho các ngươi, các ngươi cũng sẽ làm đúng như người đã làm”.

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Có lời Chúa phán cùng tôi rằng: “Hỡi con người, này bằng cái chết bất ngờ, Ta cất khỏi ngươi điều mắt ngươi ưa thích: ngươi chớ than vãn, kêu khóc và rơi lệ. Ngươi hãy âm thầm than van, đừng để tang người chết: hãy vấn khăn trên đầu, xỏ giày vào chân, chớ lấy áo che miệng, chớ dùng bữa nơi nhà hiếu”.

Vậy ban sáng tôi đã nói cùng dân chúng, và chiều thì vợ tôi chết. Sáng hôm sau, tôi thi hành đúng như Chúa đã truyền dạy tôi. Và dân chúng hỏi tôi rằng: “Tại sao ông không giải thích cho chúng tôi biết ý nghĩa việc ông làm?” Tôi bảo họ: “Lời Chúa phán cùng tôi rằng: Hãy nói với nhà Israel: Chúa là Thiên Chúa phán như thế này: Ðây Ta sẽ để đền thờ Ta ra ô uế, đền thờ đó là sự hãnh diện của vương quốc các ngươi, sự mắt các ngươi ưa thích, nơi lòng các ngươi kính sợ. Con trai con gái các ngươi để lại, sẽ ngã gục dưới lưỡi gươm. Bấy giờ các ngươi sẽ hành động như tôi đã hành động: Các ngươi không lấy áo che miệng, không dùng bữa nơi nhà hiếu, cứ đội khăn trên đầu và mang giày dưới chân, sẽ không than vãn, không kêu khóc, nhưng sẽ hao mòn trong sự gian ác các ngươi, và ai nấy sẽ than thở với anh em mình. Êdêkiel sẽ nên điềm báo trước cho các ngươi: các ngươi cũng sẽ làm đúng như Êdêkiel đã làm, và khi mà sự việc xảy ra, các ngươi sẽ biết Ta là Thiên Chúa”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Ðnl 32, 18-19. 20. 21

Ðáp: Ngươi đã bỏ Chúa, Ðấng đã sinh ra ngươi (c. 8a).

Xướng: Ngươi đã bỏ Chúa, Ðấng đã sinh ra ngươi; đã quên Chúa, Ðấng tạo thành ngươi. Chúa đã thấy, và Người đã nổi cơn thịnh nộ: vì con trai, con gái Người đã trêu chọc Người.

Xướng: Chúa phán: “Ta sẽ che giấu mặt Ta khỏi chúng, và nhìn xem tương lai chúng sẽ ra sao: vì là dòng giống ngỗ nghịch và là con bất hiếu.

Xướng: “Chúng đã trêu chọc Ta bằng thứ chẳng phải là Chúa, đã lấy sự dối trá mà chọc giận Ta; Ta sẽ trêu chúng bằng thứ không phải là dân tộc, và sẽ dùng dân tộc dại dột làm cho chúng tức giận”.

 

Alleluia: Tv 118, 34

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin giáo huấn con, để con tuân cứ luật pháp của Chúa và để con hết lòng vâng theo luật đó. – Alleluia.

(Hoặc đọc: Alleluia, alleluia! Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. – Alleluia.)

 

Phúc Âm: Mt 19, 16-22

“Nếu ngươi muốn nên trọn lành, hãy về bán hết của cải ngươi có, thì ngươi sẽ được kho tàng trên trời”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, có một người đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm việc lành gì để được sống đời đời?” Người bảo kẻ ấy rằng: “Sao ngươi hỏi Ta về việc lành? Chỉ có một Ðấng nhân lành là Thiên Chúa. Nếu ngươi muốn vào nơi hằng sống, ngươi hãy tuân giữ các giới răn”. Người ấy hỏi rằng: “Những giới răn nào?” Chúa Giêsu đáp: “Ngươi chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng dối. Hãy thảo kính cha mẹ, và yêu thương kẻ khác như chính mình”. Người thanh niên thưa lại rằng: “Tất cả những điều đó tôi đã giữ từ khi còn niên thiếu, vậy tôi còn thiếu sót gì nữa chăng? Chúa Giêsu bảo anh: “Nếu ngươi muốn nên trọn lành, hãy về bán hết của cải ngươi có và bố thí cho người nghèo khó, thì ngươi sẽ được kho tàng trên trời, rồi đến mà theo Ta”. Khi người thanh niên nghe lời đó thì buồn rầu bỏ đi, vì anh có nhiều sản nghiệp.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Ê-dê-ki-en 24,15-24

Trong bài đọc hôm nay, cái chết của người vợ vị tiên tri trở thành biểu tượng cho cách dân chúng phải phản ứng trước việc mất đi Đền Thờ của họ. Thiên Chúa báo trước cho Ê-dê-ki-en rằng ông sẽ mất người vợ – "niềm vui của mắt ông" – do một cơn bạo bệnh dẫn đến cái chết đột ngột. Bà sẽ bị cướp đi chỉ trong "một đòn" – một căn bệnh gây tử vong nhanh chóng, có lẽ là một dạng dịch bệnh nào đó.

Tuy nhiên, khi sự việc xảy ra, Ê-dê-ki-en không được thể hiện bất kỳ hình thức tang chế truyền thống nào, mà phải âm thầm chịu đựng nỗi đau mất mát. Ông không được than khóc hay rơi lệ. Ông chỉ được "rên rỉ lặng lẽ" trong thâm tâm, không được than van cho người đã khuất. Ông phải giữ nguyên khăn quấn đầu (trong khi người chịu tang thường phải bỏ khăn và rắc bụi lên đầu). Ông phải mang dép và không được che râu (hành động vốn biểu thị sự xấu hổ hoặc ô uế). Ông cũng không được ăn loại bánh tang lễ thường thấy – có lẽ ám chỉ bữa ăn tang lễ mà hàng xóm thường tham dự để bày tỏ sự cảm thông và chia sẻ nỗi đau.

Ngay tối hôm đó, vợ ông qua đời và Ê-dê-ki-en đã nói cho dân chúng biết những gì ông được chỉ thị phải làm. Không có gì ngạc nhiên khi dân chúng muốn biết ý nghĩa của hành vi có phần khác thường và có vẻ vô cảm này. Sau đó, Ê-dê-ki-en truyền đạt lại thông điệp mà Thiên Chúa đã giao phó cho ông để nói với dân chúng.

Nơi thánh được yêu mến của Thiên Chúa, tức Đền Thờ – "niềm tự hào về sức mạnh, niềm vui của mắt và khao khát của lòng các ngươi" – sắp bị xúc phạm, nghĩa là bị vua Na-bu-cô-đô-nô-xo thiêu rụi. Khi điều đó xảy ra, dân chúng phải hành động y như cách Ê-dê-ki-en đã làm sau cái chết của vợ mình. Điều này không có nghĩa là người dân Giê-ru-sa-lem bị cấm than khóc về tội lỗi của mình, mà đơn giản là sẽ không còn thời gian cho việc để tang; thảm họa sẽ ập đến quá đột ngột và dữ dội. Thực tế, nhiều người sẽ bị quân xâm lược Ba-by-lon giết hại ngay lập tức. Đó sẽ là hình phạt cho sự vô luân và thói thờ ngẫu tượng của dân chúng.

Ê-dê-ki-en và cách ứng xử của ông trước cái chết của người vợ sẽ trở thành một điềm báo cho dân chúng:

Như vậy, Ê-dê-ki-en sẽ là một điềm báo cho các ngươi; các ngươi sẽ làm y hệt như những gì ông đã làm. Khi điều đó xảy ra, các ngươi sẽ biết rằng Ta là Chúa, là Thiên Chúa.

Họ không phải than khóc vì Đền Thờ, mà là vì chính bản thân mình và vì đã không nhận biết rằng Gia-vê là Chúa. Việc mất đi một tòa nhà chẳng thấm tháp gì so với việc đánh mất sự chính trực và trọn vẹn nơi chính con người họ.

Rõ ràng, không có ý dạy rằng người ta không được phép đau buồn trước sự ra đi của những người thân yêu. Trái lại, bài học ở đây là chúng ta có thể quá chú tâm vào những mất mát đó mà quên mất rằng còn biết bao điều đáng phải đau lòng trong chính cuộc đời mình, do những lần chúng ta liên tục thất bại trong mối tương quan với Thiên Chúa và với những người lân cận đang sống quanh ta.

 


Chú giải về đoạn Tin Mừng Mát-thêu 19,16-22

Ở đây, chúng ta bắt gặp câu chuyện về một chàng trai trẻ thiếu đi lòng tin cậy đơn sơ của trẻ thơ mà Chúa Giê-su đã đề cập trong đoạn ngay trước đó (cần lưu ý rằng chỉ có Mát-thêu mới mô tả anh là người "trẻ").

Anh dường như là một người tốt—một người tốt một cách đặc biệt. Anh hỏi Chúa Giê-su xem mình cần làm gì để có được sự sống đời đời. Tuy nhiên, tư duy của anh dường như bị chi phối bởi tinh thần duy luật, chú trọng vào các hành động bên ngoài. Đối với Chúa Giê-su, con người bên trong của chúng ta quan trọng hơn những gì chúng ta làm. Người thanh niên này cũng hỏi về "sự sống đời đời". Trong Tin Mừng Mát-thêu (cũng như Mác-cô và Lu-ca), "sự sống đời đời" thực chất đồng nghĩa với việc "được vào Nước Trời [Nước Thiên Chúa]" và "được cứu độ". Đó là việc được hoàn toàn hòa nhập vào thế giới của Thiên Chúa và chia sẻ cái nhìn của Ngài về sự sống.

Chúa Giê-su hỏi anh:

Tại sao anh hỏi tôi về điều thiện? Chỉ có một Đấng là Đấng Thiện Hảo mà thôi.

Dường như đây là cách Chúa Giê-su muốn nói với anh rằng sự thiện hảo không phải là điều gì đó chỉ mang tính bên ngoài. Nguồn gốc đích thực của sự thiện hảo nằm ở bên trong, mặc dù tất nhiên nó sẽ tuôn trào ra bên ngoài. Phải chăng đây cũng là cách để hỏi xem anh thực sự nghĩ Chúa Giê-su là ai?

Dù sao đi nữa, Chúa Giê-su bảo anh:

Nếu anh muốn được vào sự sống, hãy tuân giữ các điều răn.

Như đã nói ở trên, "vào sự sống" cũng tương đương với việc vào Nước Trời. Chúa Giê-su chỉ nhắc đến bốn điều răn, tất cả đều liên quan đến mối tương quan với người khác. Và Ngài nói thêm:

Ngoài ra, hãy yêu người thân cận như chính mình.

Người thanh niên vẫn chưa thỏa mãn:

Tôi đã giữ tất cả những điều đó rồi; tôi còn thiếu điều gì nữa?

Chúa Giê-su bảo anh rằng nếu muốn nên trọn hảo, anh hãy bán hết tài sản, đem cho người nghèo và sau đó trở thành môn đệ của Ngài.

Rõ ràng, người thanh niên không lường trước điều này. Anh rất giàu có và dù muốn phụng sự Thiên Chúa, anh lại chưa sẵn sàng từ bỏ sự an toàn mà của cải mang lại. Anh đã rời bỏ Chúa Giê-su với nỗi buồn phiền. Đây là minh chứng cho lời Chúa Giê-su đã nói trước đó: chúng ta không thể vừa phụng sự Thiên Chúa vừa phụng sự tiền của. Trong bối cảnh này, "giàu có" không chỉ đơn thuần là có nhiều tiền. Đó là việc sở hữu số tiền lớn hơn nhiều so với người khác, và đặc biệt là có nhiều hơn mức cần thiết trong một thế giới mà vẫn còn những người không có đủ điều kiện cho một cuộc sống xứng đáng với phẩm giá con người. Sự giàu nghèo mang tính tương đối: một người sống gần ngưỡng nghèo ở một số quốc gia phương Tây có thể lại được coi là rất giàu có tại một ngôi làng hẻo lánh ở nơi khác trên thế giới.

Vì vậy, chừng nào người đàn ông ấy còn bám víu vào tiền bạc, ông ta không thể—như chính ông đã khẳng định—yêu người lân cận như yêu chính bản thân mình. Rõ ràng là ông chưa sẵn sàng để bước theo Chúa Giêsu một cách vô điều kiện. Ông không thể noi gương Phêrô, Anrê, Giacôbê và Gioan—những người đã bỏ lại thuyền, lưới và gia đình để đi theo và đặt trọn niềm tin cậy nơi Chúa Giêsu.

Trước khi vội nghĩ rằng bài Tin Mừng này không liên quan đến mình vì ta không tự coi mình thuộc hàng ngũ người giàu, hãy lắng nghe điều Chúa Giêsu thực sự muốn nói. Ngài đã chạm đến đúng điều mà người đàn ông kia chưa sẵn sàng từ bỏ: tiền bạc và tất cả những gì nó mang lại. Nhưng nếu thành thật, ta sẽ thừa nhận rằng ai trong chúng ta cũng có những điều rất khó buông bỏ—những thứ mà ta không muốn Thiên Chúa đòi hỏi ta phải từ bỏ.

Hôm nay, sẽ thật hữu ích nếu ta tự hỏi đâu là điều khó từ bỏ nhất đối với mình nếu Chúa Giêsu yêu cầu. Đó có thể là một tài sản như ngôi nhà, một mối quan hệ, công việc hay sức khỏe của ta. Dù là gì đi nữa, liệu nó có đang ngăn cách ta với việc bước theo Chúa Giêsu một cách trọn vẹn không? Phải chăng những gì ta sở hữu lại đang làm chủ chính ta? Tại sao ta không cầu xin sức mạnh để sẵn sàng từ bỏ những điều đó nếu được mời gọi? Chỉ khi ấy, ta mới biết mình thực sự tự do và thực sự là môn đệ của Chúa Giêsu.

Một điểm cuối cùng: trước đây, câu chuyện này thường được dùng làm ví dụ về việc một người nhận được "ơn gọi" đặc biệt. Theo quan điểm đó, mọi người đều phải tuân giữ các điều răn, nhưng chỉ một số ít được mời gọi thực hành các "lời khuyên Tin Mừng"—chẳng hạn như sống đời "nghèo khó" như các thành viên của các dòng tu. Sẽ hoàn toàn sai lầm nếu cho rằng ở đây Chúa Giê-su đang gợi ý về hai cấp độ sống đời Kitô hữu. Những gì được nói đến ở đây áp dụng cho mọi người muốn bước theo Đấng Kitô. Tất cả những ai đã lãnh nhận phép rửa đều được mời gọi dấn thân phục vụ ở cùng một mức độ, mặc dù có những cách thức thực hiện khác nhau.

https://livingspace.sacredspace.ie/o2202

 

 


Suy Niệm: Ðường Ðến Sự Sống Ðời Ðời

Tin Mừng hôm nay ghi lại cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và người thanh niên giàu có. Người thanh niên đến gặp và xin Chúa Giêsu chỉ con đường dẫn đến sự sống đời đời, đó là một ý nghĩ khôn ngoan. Tuy nhiên, thái độ của anh đáp ứng Lời Chúa Giêsu chứng tỏ anh mới chỉ có ý nghĩ một chút về sự khôn ngoan. Anh thoáng thấy của cải không phải là hạnh phúc đích thực, vì thế, anh đến với Chúa để tìm sự khôn ngoan. Khốn nỗi, con đường khôn ngoan mới vạch ra đã bị của cải cản lối khiến anh không nhận ra được rằng sự sống đời đời mới là của cải quí giá nhất mà anh phải tìm kiếm.

Người thanh niên tìm đến với Chúa Giêsu, vì nhận thấy Ngài là một tôn sư có gì khôn ngoan hơn những bậc thầy trong dân Israel mà anh thường gặp. Anh chưa nhận ra Chúa Giêsu chẳng những là tôn sư dạy sự khôn ngoan, mà còn là chính sự khôn ngoan; Ngài không chỉ đưa ra một lời dạy khôn, mà còn là lời ban sự sống đời đời; ai đón nhận và thực hiện lời Ngài sẽ được sống đời đời. Chính vì thế, anh đã sầm nét mặt, buồn sầu bỏ đi khi Chúa Giêsu bảo anh: Hãy về bán hết của cải, rồi đến theo Ngài. Anh yêu của cải hơn sự sống và hạnh phúc đời đời. Anh tưởng Lời Chúa chỉ là một trong những lời chỉ giáo muôn mặt của các bậc thầy trong Israel, có theo hay không cũng chẳng sao, cứ nắm giữ lề luật cha ông truyền lại đã đủ chiếm được Nước Trời. Do đó, anh làm sao hiểu được lời này: "Anh chỉ còn thiếu một điều".

Anh đã thực hiện những gì ghi trong lề luật, nhưng anh còn thiếu một điều, mà thiếu điều đó, những gì anh đã nắm giữ mới chỉ là thứ công chính của Biệt phái không thể vào Nước Trời được. Ðiều anh còn thiếu chính là tin nhận Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, là liên kết với Ngài và thực hiện Lời Ngài. Vì Lời Ngài là lời thần linh làm cho việc tuân giữ giới răn trở thành sức sống trong tâm hồn con người.

Thật ra, tự nó, của cải không cản trở người ta vào Nước Trời, nhưng thái độ ham mê của cải cản trở người ta yêu mến Thiên Chúa và Chúa Kitô.

Cần phải có tinh thần sẵn sàng từ bỏ mọi của cải, mọi đam mê, để được tự do nghe tiếng Chúa dạy dỗ trong tâm hồn. Thái độ từ bỏ của cải và đam mê, không nhất thiết bắt người ta trở thành nghèo mạt, bởi vì từ bỏ mọi sự vì Chúa và vì Tin Mừng, chẳng những không làm người ta bị thiệt thòi, mà còn mở rộng tương giao xã hội của họ, vì họ sẽ được đại gia đình nhân loại, và rồi với những thử thách đã vượt qua, họ sẽ được hưởng sự sống đời đời.

Nguyện xin Chúa kiện toàn nơi chúng ta những gì Ngài đã khởi sự, và cho chúng ta đạt tới lý tưởng là sống theo Chúa, Ðấng là đường, là sự thật và là sự sống đời đời.

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)