Trang

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

TIẾP KIẾN CHUNG 11/3/2026 - ĐTC LÊ-Ô XIV: TRONG GIÁO HỘI, TẤT CẢ MỌI NGƯỜI ĐỀU CÓ CHỖ



 Tiếp kiến chung 11/3/2026 - ĐTC Lêô XIV: Trong Giáo hội, tất cả mọi người đều có chỗ

Trong bài giáo lý tại buổi Tiếp kiến chung sáng thứ Tư ngày 11/3/2026, Đức Thánh Cha nói rằng Giáo hội có chỗ cho tất cả mọi người. Ngài mời gọi các tín hữu trở thành dấu hiệu của niềm hy vọng và loan truyền sứ điệp của Chúa Cha, Đấng mong muốn quy tụ tất cả con cái của Người về với Người.

Vatican News

Trích sách ngôn sứ Giêrêmia (31,3):

 Đây sẽ là giao ước Ta sẽ lập với nhà Israel sau những ngày đó – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA. Ta sẽ ghi vào lòng dạ chúng, sẽ khắc vào tâm khảm chúng Lề Luật của Ta. Ta sẽ là Thiên Chúa của chúng, còn chúng sẽ là dân của Ta.

Bài giáo lý của Đức Thánh Cha

Anh chị em thân mến, chào mừng anh chị em!

Tiếp tục suy tư về Hiến chế tín lý Lumen gentium (LG), hôm nay chúng ta dừng lại ở chương thứ hai, nói về Dân Thiên Chúa.

Nguyên lý hiệp nhất của dân Chúa chính là đức tin vào Đức Kitô

Thiên Chúa, Đấng đã tạo dựng thế giới và nhân loại và mong muốn cứu độ mọi người, đã thực hiện công trình cứu độ của Người trong lịch sử bằng cách chọn một dân cụ thể và cư ngụ giữa họ. Vì thế, Người gọi ông Ápraham và hứa cho ông một dòng dõi đông đảo như sao trên trời và như cát ngoài biển (x. St 22,17-18). Với con cháu của ông Ápraham, sau khi giải thoát họ khỏi tình trạng nô lệ, Thiên Chúa lập giao ước, đồng hành với họ, chăm sóc họ, và mỗi khi họ lạc lối thì lại quy tụ họ. Vì vậy, căn tính của dân này được xác định bởi hành động của Thiên Chúa và bởi đức tin vào Người. Dân ấy được kêu gọi trở thành ánh sáng cho các dân tộc khác, như một ngọn hải đăng thu hút mọi dân tộc, toàn thể nhân loại (x. Is 2,1-5).

Công đồng khẳng định rằng “tất cả những điều ấy chỉ là chuẩn bị và là hình bóng của giao ước mới và hoàn hảo sẽ được ký kết trong Đức Kitô, và của mặc khải trọn vẹn do chính Ngôi Lời Thiên Chúa nhập thể mang đến” (LG, 9). Chính Đức Kitô, qua việc hiến ban Mình và Máu của Người, quy tụ dân này nơi chính mình và cách dứt khoát. Dân ấy giờ đây gồm những người đến từ mọi quốc gia; họ được hiệp nhất bởi đức tin vào Người, bởi sự gắn bó với Người, bởi việc sống chính sự sống của Người nhờ Thần Khí của Đấng Phục Sinh. Đó là Giáo Hội: dân Thiên Chúa kín múc sự hiện hữu của mình từ thân thể Đức Kitô[1] và dân này chính là thân thể của Đức Kitô[2]; không phải một dân như các dân khác, nhưng là dân của Thiên Chúa, được Người quy tụ và gồm những người nam và người nữ đến từ mọi dân tộc trên trái đất. Nguyên lý hiệp nhất của dân này không phải là một ngôn ngữ, một nền văn hóa hay một sắc tộc, nhưng là đức tin vào Đức Kitô: vì thế Giáo Hội – theo một cách diễn đạt tuyệt đẹp của Công đồng – là “cộng đoàn của những người hướng về Đức Giêsu bằng đức tin” (LG, 9).

Luật chi phối các mối tương quan trong Giáo Hội là tình yêu

Đó là một dân của Đấng Cứu Thế, bởi vì đứng đầu dân này là Đức Kitô, Đấng Cứu Thế. Những người thuộc về dân ấy không tự hào về công trạng hay danh hiệu nào, nhưng chỉ về hồng ân được trở thành, trong Đức Kitô và nhờ Người, con cái Thiên Chúa. Vì thế, trước bất cứ nhiệm vụ hay chức năng nào, điều thực sự quan trọng trong Giáo Hội là được gắn kết vào Đức Kitô, được nhờ ân sủng mà trở thành con cái Thiên Chúa. Đây cũng là danh hiệu duy nhất mà chúng ta, với tư cách là Kitô hữu, nên tìm kiếm. Chúng ta ở trong Giáo Hội để không ngừng lãnh nhận sự sống từ Chúa Cha và để sống như con cái của Người và như anh chị em với nhau. Do đó, luật chi phối các mối tương quan trong Giáo Hội là tình yêu, như chúng ta đón nhận và trải nghiệm nơi Đức Giêsu; và mục tiêu của tình yêu ấy là Nước Thiên Chúa, mà Giáo Hội cùng với toàn thể nhân loại đang tiến bước hướng tới.

Trong Giáo Hội có chỗ và phải có chỗ cho tất cả mọi người

Được hiệp nhất trong Đức Kitô, Chúa và Đấng Cứu Độ của mọi người nam nữ, Giáo Hội không bao giờ có thể khép kín nơi chính mình, nhưng mở ra cho tất cả và là cho tất cả. Nếu những người tin vào Đức Kitô thuộc về Giáo Hội, thì Công đồng nhắc nhở chúng ta rằng “mọi người đều được mời gọi vào đoàn Dân mới của Thiên Chúa. Vì thế, chỉ một đoàn Dân duy nhất của Thiên Chúa phải được lan rộng khắp thế giới và trải dài qua mọi thời, để hoàn thành ý định của Thiên Chúa, Đấng từ khởi nguyên đã thiết lập bản tính duy nhất của con người, và quyết định cuối cùng sẽ quy tụ tất cả con cái của Người đang tản mác khắp nơi về một mối” (LG, 13). Vì vậy, ngay cả những người chưa đón nhận Tin Mừng, theo một cách nào đó, cũng được hướng về dân Thiên Chúa; và Giáo Hội, khi cộng tác vào sứ mạng của Đức Kitô, được kêu gọi loan báo Tin Mừng ở khắp nơi và cho mọi người (x. LG, 17), để mỗi người có thể tiếp xúc với Đức Kitô. Điều này có nghĩa là trong Giáo Hội có chỗ và phải có chỗ cho tất cả mọi người, và mỗi Kitô hữu được kêu gọi loan báo Tin Mừng và làm chứng trong mọi môi trường nơi mình sống và hoạt động. Chính như thế dân này biểu lộ tính Công giáo của mình, bằng cách đón nhận những phong phú và nguồn lực của các nền văn hóa khác nhau, đồng thời trao cho họ sự mới mẻ của Tin Mừng để thanh luyện và nâng cao họ (x. LG, 13).

Theo nghĩa này, Giáo Hội là một nhưng bao gồm tất cả. Một nhà thần học lớn đã mô tả như sau: “Con thuyền duy nhất của Ơn Cứu Độ phải đón nhận nhân loại đa dạng vào lòng tàu rộng lớn của mình. Phòng tiệc duy nhất, những món ăn được phân phát ở đó được lấy từ toàn thể thụ tạo. Chiếc áo không đường may của Đức Kitô cũng chính là – và thực ra là cùng một điều – chiếc áo nhiều màu của Giuse”.[3]

Giáo hội là lời tiên báo về hiệp nhất và hòa bình

Đó là một dấu chỉ lớn của niềm hy vọng – đặc biệt trong thời đại chúng ta, đang bị xâu xé bởi nhiều xung đột và chiến tranh – khi biết rằng Giáo Hội là một dân, trong đó, nhờ sức mạnh của đức tin, những người nam và người nữ khác nhau về quốc tịch, ngôn ngữ hay văn hóa cùng chung sống: đó là một dấu chỉ đặt ngay trong lòng nhân loại, là lời nhắc nhở và là lời tiên báo về sự hiệp nhất và hòa bình mà Chúa Cha kêu gọi tất cả con cái của Người.

Buổi Tiếp kiến kết thúc với Kinh Lạy Cha và phép lành Đức Thánh Cha ban cho mọi người.

 

[1] Xem J. Ratzinger, Il nuovo popolo di Dio, Brescia 1992, 97.

[2] J. Ratzinger, Il nuovo popolo di Dio, Brescia 1992, 75.

[3] H. de Lubac, Cattolicismo. Aspetti sociali del dogma, Milano 1992, 222.

 

https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2026-03/tiep-kien-chung-11-03-2026.html

CHƯƠNG TRÌNH CHUYẾN TÔNG DU ĐẦU TIÊN CỦA ĐỨC THÁNH CHA LÊ-Ô XIV ĐẾN MONACO

 


Logo và khẩu hiệu chuyến tông du của Đức Thánh Cha Lêô XIV đến Monaco 

 

Chương trình chuyến tông du đầu tiên của Đức Thánh Cha Lêô XIV đến Monaco

Ngày 9/3/2026, Phòng Báo chí Tòa Thánh đã công bố chương trình chi tiết chuyến thăm Monaco của Đức Thánh Cha Lêô XIV vào ngày 28/3/2026. Đây sẽ là chuyến tông du quốc tế đầu tiên của ngài trong năm 2026 và cũng là chuyến công du nước ngoài thứ hai kể từ khi bắt đầu triều đại giáo hoàng. Đặc biệt, đây được xem là chuyến viếng thăm đầu tiên của một vị giáo hoàng tới Công quốc Monaco trong thời kỳ hiện đại.

Vatican News

Chương trình viếng thăm

Theo lịch trình, Đức Thánh Cha sẽ di chuyển bằng trực thăng từ Vatican đến Monaco, quốc gia nhỏ thứ hai trên thế giới. Chuyến thăm kéo dài chưa đầy 9 tiếng đồng hồ nhưng có chương trình làm việc dày đặc.

Ngày làm việc sẽ bắt đầu với lễ đón chính thức trước Cung điện Hoàng gia Monaco. Sau đó, Đức Thánh Cha sẽ có cuộc gặp riêng với Quốc vương Alberto II, người đứng đầu công quốc từ năm 2005. Hai nhà lãnh đạo đã từng gặp nhau tại Vatican vào ngày 17/1/2026, khi họ thảo luận về các vấn đề chung như bảo vệ môi trường, hỗ trợ nhân đạo và bảo vệ phẩm giá con người.

Giáo phận Monaco cho biết Đức Thánh Cha Lêô và Quốc vương Alberto II có nhiều mối quan tâm chung, đặc biệt là việc tôn trọng sự sống con người từ khi bắt đầu thụ thai cho đến cái chết tự nhiên, chăm sóc “ngôi nhà chung” của nhân loại và khuyến khích các giá trị thể thao.

Sau cuộc gặp tại cung điện, Đức Thánh Cha sẽ đến Nhà thờ chính tòa Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội để gặp gỡ cộng đồng Công giáo địa phương. Nhà thờ được thánh hiến năm 1911 trên nền của giáo xứ đầu tiên xây dựng từ năm 1252 và là nơi an táng nhiều thành viên hoàng gia Monaco, trong đó có Công nương Grace Kelly.

Tiếp đó, Đức Thánh Cha sẽ gặp gỡ các bạn trẻ và dự tòng tại Nhà nguyện Thánh nữ Devota, nơi kính nhớ vị thánh bổn mạng của Monaco. Theo Giáo phận, hiện có khoảng 70 dự tòng, phần lớn là người trẻ, đang chuẩn bị lãnh nhận các bí tích khai tâm Kitô giáo trong năm nay.

Chuyến thăm sẽ kết thúc với Thánh lễ trọng thể tại sân vận động Louis II, sân nhà của câu lạc bộ bóng đá AS Monaco, có sức chứa hơn 18.000 người. Sau Thánh lễ, Đức Thánh Cha sẽ trở về Vatican bằng trực thăng vào buổi tối cùng ngày.

Khẩu hiệu và logo của chuyến viếng thăm

Khẩu hiệu của chuyến thăm là: “Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống” (Ga 14,6), nằm ở chân logo. Phần trên của logo có hình Đức Thánh Cha mỉm cười và ban phép lành, mặc phẩm phục phụng vụ, tượng trưng cho chiều kích mục vụ và thiêng liêng của chuyến viếng thăm. Bên phải là hình cách điệu tháp của Cung điện Quốc vương Monaco, biểu tượng cho chủ quyền của Công quốc. Màu vàng nhạt của phần trên gợi nhớ màu cờ Vatican. Phần dưới ghi tên chuyến tông du, nổi bật là “Léon XIV” và “Monaco” với màu đỏ của quốc kỳ, thể hiện sự hòa hợp giữa sứ vụ của Giáo hoàng và sự đón tiếp của Monaco.

 

https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2026-03/chuong-trinh-chuyen-tong-du-duc-thanh-cha-leo-xiv-monaco.html

 

MARCH 12, 2026: THURSDAY OF THE THIRD WEEK OF LENT

 March 12, 2026

Thursday of the Third Week of Lent

Lectionary: 240

 


Reading 1

Jeremiah 7:23-28

Thus says the LORD: 
This is what I commanded my people:
Listen to my voice;
then I will be your God and you shall be my people.
Walk in all the ways that I command you,
so that you may prosper.

But they obeyed not, nor did they pay heed.
They walked in the hardness of their evil hearts
and turned their backs, not their faces, to me.
From the day that your fathers left the land of Egypt even to this day,
I have sent you untiringly all my servants the prophets.
Yet they have not obeyed me nor paid heed;
they have stiffened their necks and done worse than their fathers.
When you speak all these words to them,
they will not listen to you either;
when you call to them, they will not answer you.
Say to them:
This is the nation that does not listen
to the voice of the LORD, its God,
or take correction.
Faithfulness has disappeared;
the word itself is banished from their speech.
 

Responsorial Psalm

Psalm 95:1-2, 6-7, 8-9

R. (8) If today you hear his voice, harden not your hearts.
Come, let us sing joyfully to the LORD;
let us acclaim the Rock of our salvation.
Let us come into his presence with thanksgiving;
let us joyfully sing psalms to him.
R. If today you hear his voice, harden not your hearts.
Come, let us bow down in worship;
let us kneel before the LORD who made us.
For he is our God,
and we are the people he shepherds, the flock he guides.
R. If today you hear his voice, harden not your hearts.
Oh, that today you would hear his voice:
"Harden not your hearts as at Meribah,
as in the day of Massah in the desert,
Where your fathers tempted me;
they tested me though they had seen my works."
R. If today you hear his voice, harden not your hearts.
 

Verse Before the Gospel

Joel 2:12-13

Even now, says the LORD,
return to me with your whole heart,
for I am gracious and merciful.
 

Gospel

Luke 11:14-23

Jesus was driving out a demon that was mute,
and when the demon had gone out,
the mute man spoke and the crowds were amazed.
Some of them said, "By the power of Beelzebul, the prince of demons,
he drives out demons."
Others, to test him, asked him for a sign from heaven.
But he knew their thoughts and said to them,
"Every kingdom divided against itself will be laid waste
and house will fall against house.
And if Satan is divided against himself, 
how will his kingdom stand?
For you say that it is by Beelzebul that I drive out demons.
If I, then, drive out demons by Beelzebul,
by whom do your own people drive them out?
Therefore they will be your judges.
But if it is by the finger of God that I drive out demons,
then the Kingdom of God has come upon you.
When a strong man fully armed guards his palace,
his possessions are safe.
But when one stronger than he attacks and overcomes him,
he takes away the armor on which he relied
and distributes the spoils.
Whoever is not with me is against me,
and whoever does not gather with me scatters."
 

https://bible.usccb.org/bible/readings/031226.cfm

 

 


Commentary on Jeremiah 7:23-28

The theme of today’s readings is expressed in the final line of the Gospel:

Whoever is not with me is against me, and whoever does not gather with me scatters. (Luke 11:23)

Jeremiah makes strong statements about how God’s people do not listen to his words. The covenant was:

Obey my voice, and I will be your God, and you shall be my people; walk only in the way that I command you, so that it may be well with you.

But that is not what has happened, says Jeremiah, in spite of so many messengers and prophets sent to speak to the people:

Yet they did not obey or incline their ear, but, in the stubbornness of their evil will, they walked in their own counsels and looked backward rather than forward.

As the Gospel of today indicates in Jesus’ confrontation with some Pharisees, when people do not want to believe, there is nothing that will change their minds. They will refuse to acknowledge goodness staring them in the face.

We are not here to sit in judgement on our predecessors. Readings like this are intended to help us take a closer look at ourselves. What we need to do is to ask how these words of Jeremiah apply to us. How carefully do we listen? How well do we carry out the will of God in our lives? How clearly can we discern the presence of God in our daily situations? What kind of influence or force are we in our communities? Are we a force for greater unity or for division?

Comments Off

 


Commentary on Luke 11:14-23

Amazement in the Gospel does not always lead to faith. People are amazed to see Jesus liberate a man who was unable to speak from the evil power that prevented him from speaking. But rather than seeing here the clear intervention of God’s saving power, they see in Jesus the power of another evil spirit. More than that, they ask Jesus to give some special sign of his authority and identity.

Jesus shows up the contradictions of their position. First, he has just given a powerful sign, but they choose not to see it as such. Secondly, a divided household can only collapse:

If Satan also is divided against himself, how will his kingdom stand?

If the answer is by God’s power (the only other alternative), why should they make an exception of Jesus? And, if it is by God’s power that Jesus liberates people from evil powers, then they should know that God’s Kingdom—God’s reign—has come among them. Far from being an accomplice, Jesus is the “strong man” who is driving Satan from all his strongholds.

Both readings today urge us to listen carefully to God speaking to us in our lives. Let us not be blinded by prejudice of any kind, which might prevent us from recognising the signs, the voice, or the hand of God in people and experiences we encounter during any ordinary day.

There are many times when we write off people and events, and as such fail to realise that God is saying something important to us through them. People may be saints or sinners—it does not matter. God can and does use any channel to reach us.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1035g/

 

 


Thursday, March 12, 2026

Season of Lent

Opening Prayer

Lord our God,

many of us never had it so good and so we have become smug and self-satisfied, happy in our own little world.

God, may our ears remain open to Your word and our hearts to You and to our brothers and sisters. Do not allow us to forget You, or to place our trust in ourselves. Make us restless for You through Jesus Christ our Lord.

Gospel Reading - Luke 11: 14-23

Jesus was driving out a demon that was mute, and when the demon had gone out, the mute man spoke, and the crowds were amazed. Some of them said, "By the power of Beelzebul, the prince of demons, he drives out demons." Others, to test him, asked him for a sign from heaven. But he knew their thoughts and said to them, "Every kingdom divided against itself will be laid waste and house will fall against house. And if Satan is divided against himself, how will his kingdom stand? For you say that it is by Beelzebul that I drive out demons. If I, then, drive out demons by Beelzebul, by whom do your own people drive them out? Therefore, they will be your judges. But if it is by the finger of God that I drive out demons, then the Kingdom of God has come upon you. When a strong man fully armed guards his palace, his possessions are safe. But when one stronger than he attacks and overcomes him, he takes away the armor on which he relied and distributes the spoils. Whoever is not with me is against me, and whoever does not gather with me scatters."

Reflection

Today’s Gospel is that of Luke. We already meditated on the parallel text in Mark (Mk 3: 22-27) during January.

            Luke 11: 14-16: The diverse reactions before the expulsion of a devil. Jesus had expelled a devil which was mute. The expulsion produced two different reactions. On the one side, the crowd of people who remain astonished and surprised. The people accept Jesus and believe in Him. On the other side, those who do not accept Jesus and do not believe in Him. Among the latter, some said that Jesus cast out devils in the name of Beelzebul, the prince of devils, and others wanted a sign from heaven. Mark says that it was a question of the Scribes who had come from Jerusalem (Mk 3: 22), who were not in agreement with the liberty of Jesus. They wanted to defend tradition against the message of Jesus.

            Luke 11: 17-22: Jesus’ answer is divided into three parts:

            1st part: Comparison with a divided kingdom. (11: 17-18a) Jesus denounces the absurdity of the calumny of the Scribes. To say that he casts out devils with the help of the prince of devils means to deny the evidence. It is the same thing as saying that water is dry and that the sun is darkness. The doctors of Jerusalem slandered Him because they did not know how to explain the benefits which Jesus accomplished for the people. They were afraid to lose their position of leadership. They felt threatened in their authority before the people.

            2nd part: through whom do your own sons drive them out? (11: 18b-20) Jesus provokes the accusers and asks, “But if it is through Beelzebul that I drive out devils, in whose name do your disciples drive them out? Let them respond and explain themselves! If I drive out the devil through the finger of God, then the Kingdom of God has indeed caught you unawares.”

            3rd part: when someone stronger than himself attacks and defeats him, the stronger one takes away all weapons. (11: 21-22) Jesus compares the devil to a strong man. Nobody, except a stronger person, can rob the house of a strong man: Jesus is the strongest. This is why He succeeds in entering the house and in getting hold of the strong man. He succeeds in driving out the devils. Jesus seizes the strong man and now robs his house, that is, He liberates the people who were under the power of evil. The Prophet Isaiah had used the same comparison to describe the coming of the Messiah (Is 49: 24-25). This is why Luke says that the expulsion of the devil is an obvious sign that the Kingdom of God has arrived.

            Luke 11: 23: Anyone who is not with Me is against Me. Jesus ends His response with this sentence: “Anyone who is not with Me is against Me. And anyone who does not gather in with Me throws away.” On another occasion, also regarding the expulsion of a devil, the disciples prevented a man from using the name of Jesus to drive out the devil because he was not one of their group. Jesus answered, “You must not stop him: anyone who is not against you is for you!” (Lk 9: 50). These two declarations seem to be contradictory, but they are not. The sentence in today’s Gospel is directed to the enemies who have a prejudice against Jesus: “Anyone who is not with Me is against Me. And anyone who does not gather in with Me throws away.” The prejudice and the lack of acceptance make dialogue impossible and break the union. The other sentence is addressed to the disciples who thought they had the monopoly on Jesus. “Anyone who is not against you is for you!” Many people who are not Christian practice love, goodness, justice, many times in a much better way than Christians. We must not exclude them. They are brothers and workers in the construction of the Kingdom. We Christians are not Jesus’ owners. On the contrary, Jesus is our Lord!

Personal Questions

           To be “with Me” or “against Me” can become a complex question. At what point in belief or action would a person move from being “with” to “against” Jesus and his message?

           “Do not stop him, because anyone who is not against you is for you!” How does this apply to the various Christian interpretations of Jesus’ message today?

Concluding Prayer

Come, let us cry out with joy to Yahweh, acclaim the rock of our salvation.

Let us come into His presence with thanksgiving, acclaim Him with music. (Ps 95: 1-2)

 

www.ocarm.org

 

12.03.2026: THỨ NĂM TUẦN III MÙA CHAY

 12/03/2026

Thứ Năm tuần 3 mùa Chay

 


Bài Ðọc I: Gr 7, 23-28

“Này là dân không chịu nghe lời Chúa là Thiên Chúa của họ”.

Trích sách Tiên tri Giê-rê-mi-a.

Ðây Chúa phán: Ta truyền cho họ lời này: Các ngươi hãy nghe lời Ta, thì Ta sẽ là Thiên Chúa các ngươi, và các ngươi sẽ là dân Ta. Các ngươi hãy đi trong mọi đường lối mà Ta truyền dạy cho các ngươi, để các ngươi được hạnh phúc.

Nhưng họ không nghe, họ không chịu lắng tai, họ vẫn chạy theo ý định và lòng xấu xa của họ, họ đã ngoảnh mặt đi chứ không nhìn Ta. Từ ngày cha ông họ ra khỏi đất Ai-cập cho đến ngày nay, ngay từ sáng sớm, Ta lần lượt sai các tiên tri tôi tớ của Ta đến với họ, nhưng họ không nghe Ta, không chịu lắng tai nghe. Họ tỏ ra cứng đầu cứng cổ, và còn sống tệ hơn cha ông họ! Ngươi có nói cho họ biết tất cả các điều ấy, thì họ sẽ không nghe ngươi đâu; Vậy ngươi hãy nói cho họ biết: Này là dân không chịu nghe lời Chúa là Thiên Chúa của họ, không chấp nhận kỷ luật, lòng trung tín đã mất và miệng họ không còn nhắc đến nữa.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 94, 1-2. 6-7. 8-9

Ðáp: Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Người: Các bạn đừng cứng lòng

Xướng: Hãy tới, chúng ta hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hô Ðá Tảng cứu độ của ta! Hãy ra trước thiên nhan với lời ca ngợi; chúng ta hãy xướng ca để hoan hô Người.

Xướng: Hãy tiến lên, cúc cung bái và sụp lạy; hãy quỳ gối trước nhan Chúa, Ðấng tạo thành ta. Vì chính Người là Thiên Chúa của ta, và ta là dân Người chăn dẫn, là đoàn chiên thuộc ở tay Người.

Xướng: Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Người: “Ðừng cứng lòng như ở Mê-ri-ba, như hôm ở Ma-sa trong khu rừng vắng, nơi mà cha ông các ngươi đã thử thách Ta, họ đã thử Ta mặc dầu đã thấy công cuộc của Ta”.

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm

Ðây là lúc thuận tiện, đây là ngày cứu độ.

 

Phúc Âm: Lc 11, 14-23

“Ai không thuận với Ta là nghịch cùng Ta”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

Khi ấy, Chúa Giê-su trừ một quỷ câm. Khi quỷ ra khỏi, người câm liền nói được và dân chúng đều bỡ ngỡ. Nhưng có mấy người trong bọn họ nói rằng: “Ông ta nhờ tướng quỷ Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ”. Mấy kẻ khác muốn thử Người, nên xin Người một dấu lạ từ trời xuống. Nhưng Người biết ý của họ, liền phán:

“Nước nào tự chia rẽ, sẽ diệt vong, và nhà cửa sẽ sụp đổ chồng chất lên nhau. Vậy nếu Sa-tan cũng tự chia rẽ, thì nước nó làm sao đứng vững được? Bởi các ngươi bảo Ta nhờ Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ, vậy nếu Ta nhờ Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ, thì con cái các ngươi nhờ ai mà trừ? Bởi đó, chính con cái các ngươi sẽ xét xử các ngươi. Nhưng nếu Ta nhờ ngón tay Thiên Chúa mà trừ quỷ, ắt là nước Thiên Chúa đã đến giữa các ngươi rồi.

“Khi có người khỏe mạnh và võ trang đầy đủ canh giữ nhà mình, thì của cải người đó được an toàn; nhưng nếu có người mạnh hơn xông đến đánh bại hắn, thì sẽ tước hết khí giới hắn tin tưởng, và làm tiêu tan hết những gì đã tước đoạt. Ai không thuận với Ta là nghịch cùng Ta, và ai không thu góp với Ta là phân tán”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Giê-rê-mi-a 7,23-28

Chủ đề của bài đọc hôm nay được thể hiện trong câu cuối cùng của Phúc Âm:

Ai không ở với Ta thì chống lại Ta, và ai không cùng Ta thu góp thì phân tán. (Lu-ca 11,23)

Giê-rê-mi-a đưa ra những lời tuyên bố mạnh mẽ về việc dân Chúa không lắng nghe lời Ngài. Giao ước là:

Hãy vâng lời Ta, và Ta sẽ là Đức Chúa Trời của các ngươi, và các ngươi sẽ là dân Ta; chỉ hãy đi theo đường lối Ta truyền dạy các ngươi, để các ngươi được phước.

Nhưng điều đó đã không xảy ra, Giê-rê-mi-a nói, bất chấp rất nhiều sứ giả và tiên tri được sai đến để nói với dân chúng:

Tuy nhiên, họ không vâng lời hoặc không lắng tai, nhưng, trong sự cứng đầu của ý chí xấu xa của họ, họ đi theo lời khuyên riêng của mình và nhìn về phía sau hơn là nhìn về phía trước.

Như Phúc Âm hôm nay chỉ ra trong cuộc đối đầu của Chúa Giê-su với một số người Pha-ri-sêu, khi người ta không muốn tin, thì không có gì có thể thay đổi được suy nghĩ của họ. Họ sẽ từ chối thừa nhận sự tốt lành đang ở ngay trước mặt họ. Chúng ta không ở đây để phán xét những người đi trước. Những bài đọc như thế này nhằm giúp chúng ta nhìn nhận bản thân mình kỹ hơn. Điều chúng ta cần làm là tự hỏi những lời của Giê-rê-mi-a áp dụng cho chúng ta như thế nào. Chúng ta lắng nghe cẩn thận đến mức nào? Chúng ta thực hiện ý muốn của Chúa trong cuộc sống của mình tốt đến mức nào? Chúng ta có thể nhận ra sự hiện diện của Chúa trong những tình huống hàng ngày của mình rõ ràng đến mức nào? Chúng ta có ảnh hưởng hay sức mạnh như thế nào trong cộng đồng của mình? Chúng ta là một lực lượng thúc đẩy sự đoàn kết hay chia rẽ?

 


Chú gỉai về Lu-ca 11,14-23

Sự kinh ngạc trong Phúc Âm không phải lúc nào cũng dẫn đến đức tin. Mọi người kinh ngạc khi thấy Chúa Giê-su giải thoát một người đàn ông không thể nói được khỏi quyền lực tà ác ngăn cản ông ta nói. Nhưng thay vì nhìn thấy sự can thiệp rõ ràng của quyền năng cứu rỗi của Đức Chúa Trời, họ lại thấy nơi Chúa Giê-su quyền năng của một tà linh khác. Hơn thế nữa, họ yêu cầu Chúa Giê-su ban cho một dấu hiệu đặc biệt nào đó về quyền uy và danh tính của Ngài.

Chúa Giê-su chỉ ra những mâu thuẫn trong lập trường của họ. Thứ nhất, Ngài vừa ban một dấu hiệu mạnh mẽ, nhưng họ lại chọn không nhìn nhận nó như vậy. Thứ hai, một gia đình chia rẽ chỉ có thể sụp đổ:

Nếu Sa-tan cũng chia rẽ chính mình, thì vương quốc của hắn làm sao có thể đứng vững?

Nếu câu trả lời là nhờ quyền năng của Đức Chúa Trời (lựa chọn duy nhất khác), tại sao họ lại phải ngoại lệ với Chúa Giê-su? Và, nếu chính nhờ quyền năng của Đức Chúa Trời mà Chúa Giê-su giải thoát con người khỏi các thế lực tà ác, thì họ nên biết rằng Vương quốc của Đức Chúa Trời—sự trị vì của Đức Chúa Trời—đã đến giữa họ. Xa rời vai trò là kẻ đồng lõa, Chúa Giê-su là “người mạnh mẽ” đang đuổi Sa-tan ra khỏi tất cả các thành trì của hắn. Cả hai bài đọc hôm nay đều khuyên chúng ta hãy lắng nghe cẩn thận tiếng Chúa phán với chúng ta trong cuộc sống. Đừng để định kiến ​​làm chúng ta mù quáng, vì điều đó có thể ngăn cản chúng ta nhận ra những dấu hiệu, tiếng nói, hay bàn tay của Chúa trong những người và những trải nghiệm mà chúng ta gặp phải trong cuộc sống thường nhật.

Có nhiều lúc chúng ta xem nhẹ con người và sự kiện, và vì thế không nhận ra rằng Chúa đang nói điều gì đó quan trọng với chúng ta thông qua họ. Con người có thể là thánh nhân hay tội nhân – điều đó không quan trọng. Chúa có thể và đã sử dụng bất kỳ kênh nào để đến với chúng ta.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1035g/

 

 


Suy Niệm: Nghe và nói

Con người là một sinh vật xã hội. Không thể sống một mình. Xã hội tính phát triển nhờ thông giao. Thông giao biểu hiện bằng nghe và nói. Nghe để tiếp nhận. Nói để thông tri. Nghe để hiều về người khác. Nói để người khác hiểu về mình. Nghe để cảm thông chia sẻ. Nói cũng để cảm thông chia sẻ. Như thế thông giao làm phong phú con người. Vì thế câm điếc là khuyết tật. Mất khả năng thông giao khiến con người không phát triển. Thông thường câm là do điếc. Vì không nghe nên không nói được.

Người Do thái cho khuyết tật đó là do ma quỉ. Ma quỉ trói buộc con người trong ích kỷ cá nhân. Để tàn lụi. Chúa Giêsu chữa lành người câm điếc khi trục xuất quỉ câm. Nhưng Chúa lại không thể chữa người mắc bệnh câm điếc thiêng liêng. Người câm điếc thiêng liêng là người tự ý không nghe không nói.

Giê-rê-mi-a cho biết những người Do thái thời ông là những người câm điếc. Vì họ không chịu nghe lời Thiên Chúa. Chỉ cần mở lòng ra nghe lời Thiên Chúa họ sẽ trở thành Dân Thiên Chúa, sẽ được hạnh phúc. Nhưng gọi không trả lời. Nói không nghe. Vì thế họ không phát triển. Chúa nói họ đi thụt lùi. Và còn tệ hơn nữa khi cố tình giả điếc thì họ không có sự thật: “sự chân thật đã tiêu tan và biến khỏi miệng nó”.

Đó chính là tình trạng của những người chống đối Chúa hôm nay. Khép kín tâm hồn nên không nghe được Thiên Chúa. Dù phép lạ rành rành không thể chối cãi. Vì không nghe nên miệng họ nói lời gian dối. Bóp méo sự thật. Xuyên tạc cho rằng Chúa dùng quyền tướng quỷ mà trừ quỷ. Đó chính là tác động của ma quỉ. Thứ quỉ ám này còn nặng hơn quỉ gây nên câm điếc thể lý.

Thế giới đang hỗn loạn vì người ta không lắng nghe. Không nghe Chúa. Không nghe nhau. Không nghe lịch sử. Không nghe vũ trụ. Không nghe thiên nhiên. Và vì thế người ta nói theo ý riêng. Nói sai sự thật.

Mùa Chay Chúa mời gọi ta trở về sự thánh thiện nguyên thủy. Biết mở lòng, mở tai lòng lắng nghe. Biết mở miệng nói lời chân lý, lời xây dựng, lời yêu thương. Biết tái lập khả năng thông giao. Ta sẽ trở nên phong phú. Thế giới sẽ sống trong hòa bình.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

MARCH 11, 2026: WEDNESDAY OF THE THIRD WEEK OF LENT

 March 11, 2026

Wednesday of the Third Week of Lent

Lectionary: 239

 


Reading 1

Deuteronomy 4:1, 5-9

Moses spoke to the people and said:
"Now, Israel, hear the statutes and decrees
which I am teaching you to observe,
that you may live, and may enter in and take possession of the land 
which the LORD, the God of your fathers, is giving you. 
Therefore, I teach you the statutes and decrees
as the LORD, my God, has commanded me,
that you may observe them in the land you are entering to occupy.
Observe them carefully,
for thus will you give evidence
of your wisdom and intelligence to the nations,
who will hear of all these statutes and say,
'This great nation is truly a wise and intelligent people.'
For what great nation is there
that has gods so close to it as the LORD, our God, is to us
whenever we call upon him?
Or what great nation has statutes and decrees
that are as just as this whole law
which I am setting before you today?

"However, take care and be earnestly on your guard
not to forget the things which your own eyes have seen,
nor let them slip from your memory as long as you live,
but teach them to your children and to your children's children."
 

Responsorial Psalm

Psalm 147:12-13, 15-16, 19-20

R. (12a) Praise the Lord, Jerusalem.
Glorify the LORD, O Jerusalem;
praise your God, O Zion.
For he has strengthened the bars of your gates;
he has blessed your children within you.
R. Praise the Lord, Jerusalem.
He sends forth his command to the earth;
swiftly runs his word!
He spreads snow like wool;
frost he strews like ashes.
R. Praise the Lord, Jerusalem.
He has proclaimed his word to Jacob,
his statutes and his ordinances to Israel.
He has not done thus for any other nation;
his ordinances he has not made known to them.
R. Praise the Lord, Jerusalem.

 

Verse Before the Gospel

See John 6:63c, 68c

Your words, Lord, are Spirit and life;
You have the words of everlasting life.
 

Gospel 

Matthew 5:17-19

Jesus said to his disciples:
“Do not think that I have come to abolish the law or the prophets.
I have come not to abolish but to fulfill.
Amen, I say to you, until heaven and earth pass away,
not the smallest letter or the smallest part of a letter
will pass from the law,
until all things have taken place.
Therefore, whoever breaks one of the least of these commandments
and teaches others to do so
will be called least in the Kingdom of heaven.
But whoever obeys and teaches these commandments
will be called greatest in the Kingdom of heaven.”
 

https://bible.usccb.org/bible/readings/031126.cfm

 

 


Commentary on Deuteronomy 4:1,5-9

Moses reminds the Israelites of the great treasure they have in their laws and customs, a treasure full of “wisdom and discernment”. These laws are life-giving and will bring the people closer to their God:

For what other great nation has a god so near to it as the Lord our God is whenever we call to him? And what other great nation has statutes and ordinances as just as this entire law that I am setting before you today?

Other Jewish traditions from this period often emphasise the distance between God and man, indicated by the reluctance even to utter the name of God (as we see even in Matthew’s Gospel).

However, Deuteronomy calls attention to the loving intimacy between God and the people among whom he lives. His enduring presence was symbolised by the tabernacle and the Ark of the Covenant in the centre of the Israelites’ camp, and by the pillar of cloud by day and the pillar of fire by night, which indicated God’s accompanying presence with his people at all times.

God’s love for humanity will find its supreme expression, however, in the Incarnation, when the Word of God “became flesh and lived among us” as one of us—a concept many devout Jews would find very hard to accept.

But it is in the Law, too, that God is with his people. Through its observance, they express their closeness to him. Yet Jesus was to make radical modifications to this Law to bring it to even greater heights of sensitivity and accountability.

The greatness of any society can in part be measured, first, in the quality of its legal system and, second, in how its laws are administered and observed. This involves close cooperation between law-makers, enforcers of the law, interpreters of the law and observers of the law.

But above everything else, as Jesus clearly indicates in today’s Gospel, is the law of love which does not abrogate, but goes far beyond the Mosaic Law and includes a deep sense of justice, of compassion and unity between people.

Comments Off

 


Commentary on Matthew 5:17-19

In Matthew’s Gospel especially, Jesus is shown as not being a maverick breakaway from the traditions of the Jews. He was not a heretic or a blasphemer. He was the last in the great line of prophets sent by God to his people:

…he sent his son to them, saying, ‘They will respect my son.’ (Matt 21:37)

So in today’s passage, Jesus strongly emphasises that it is not his intention to abrogate the Jewish law, but rather to develop and complete it. In the verses that immediately follow today’s passage, Jesus gives six very clear examples of what he means. He quotes a number of moral situations contained in the Law, and shows how he expects his followers not only to observe them, but to go much further in understanding their underlying meaning.

The Law is not to be downgraded in any way. Rather, it is to be transcended to a higher level. Up to the time of Jesus—and this is clearly exemplified in the Pharisees and scribes as they appear in the Gospels—perfect observance of the Law focused on external acts. Jesus will show that true observance must also be in the heart and mind.

Christians, too, can become obsessed with external observance of Church laws and regulations. It can become a source of scrupulosity and fear. This can happen during the Lenten season when we are encouraged to do ‘penitential acts’. We need to remember that these acts do not stand on their own. They only have meaning if they deepen our relationship with God. In all things, our ultimate guide must be the law of love. No truly loving act can ever be sinful, although at times it may violate the letter of a law.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1034g/

 

 


Wednesday, March 11, 2026

Season of Lent

Opening Prayer

Lord our God,

Your prophets remind us in season and out of season of our responsibilities toward You and toward the world of people.

When they disturb and upset us, let it be a holy disturbance that makes us restless, eager to do Your will and to bring justice and love around us. We ask You this through Christ our Lord.

Gospel Reading - Matthew 5: 17-19

Jesus said to his disciples: “Do not think that I have come to abolish the law or the prophets. I have come not to abolish but to fulfill. Amen, I say to you, until heaven and earth pass away, not the smallest letter or the smallest part of a letter will pass from the law, until all things have taken place. Therefore, whoever breaks one of the least of these commandments and teaches others to do so will be called least in the Kingdom of heaven. But whoever obeys and teaches these commandments will be called greatest in the Kingdom of heaven.”

Reflection

Today’s Gospel (Mt 5: 17-19) teaches how to observe the law of God in its complete fulfillment (Mt 5: 17-19). Matthew writes in order to help the communities of converted Jews overcome the criticism of the brothers of their own race who accused them, saying, “You are unfaithful to the Law of Moses.” Jesus Himself had been accused of infidelity to the Law of God. Matthew has Jesus’ clarifying response to His accusers. Thus, Matthew sheds some light to help the communities solve their problems.

Using images of daily life, with simple and direct words, Jesus had said that the mission of the community, its reason for being, is that of being salt and light! He had given some advice regarding each one of the two images. Then follow the brief verses of today’s Gospel.

           Matthew 5: 17-18: Not one dot, nor one stroke is to disappear from the Law.

There were several different tendencies in the first Christian communities.

Some thought that it was not necessary to observe the laws of the Old Testament, because we are saved by faith in Jesus and not by the observance of the Law (Rm 3: 21-26). Others accepted Jesus, the Messiah, but they did not accept the liberty of spirit with which some of the communities lived the message of Jesus. They thought that, being Jews, they had to continue to observe the laws of the Old Testament (Acts 15: 1, 5). But there were Christians who lived so fully in the freedom of the Spirit, who no longer looked at the life of Jesus of Nazareth, nor to the Old Testament that they even went so far as to say, “Anathema Jesus!” (1 Cor 12: 3). Observing these tensions, Matthew tries to find some balance between both extremes. The community should be a place where the balance can be attained and lived. Jesus’ answer to those who criticized Him continued to be relevant for the communities: “I have not come to abolish the law, but to complete it!” The communities could not be against the Law, nor could they close themselves off in the observance of the Law. Like Jesus, they should advance and show in practice, the objective thst the Law wanted to attain in people’s lives, that is, in the perfect practice of love.

           Matthew 5: 17-18: Not one dot or stroke will disappear from the Law. It is for those who wanted to get rid of the law altogether that Matthew recalls the other parable of Jesus: “Anyone who breaks even one of the least of these commandments and teaches others to do the same will be considered the least in the Kingdom of Heaven; but the person who keeps them and teaches them will be considered great in the Kingdom of Heaven.” The great concern in Matthew’s Gospel is to show that the Old Testament, Jesus of Nazareth, and the life in the Spirit cannot be separated. The three of them form part of the same and unique plan of God and communicate to us the certainty of faith: The God of Abraham and of Sarah is present in the midst of the community by faith in Jesus of Nazareth who sends us His Spirit.

Personal Questions

           How do I see and live God’s law: as a freedom to do anything I please, as an imposition which restricts me, or as a guide to grow in love?

           What can we do today for our brothers and sisters who consider all of this type of discussion as obsolete and not relevant?

           How does this view of the Law and the Commandments affect me? As a line which defines sin, as rules to avoid vice, or as a guide in attaining virtue?

Concluding Prayer

Praise Yahweh, Jerusalem, Zion, praise your God.

For He gives strength to the bars of your gates, He blesses your children within you. (Ps 145: 12-13)

www.ocarm.org

 

11.03.2026: THỨ TƯ TUẦN III MÙA CHAY

 11/03/2026

 Thứ Tư tuần 3 Mùa Chay

 


Bài Ðọc I: Ðnl 4, 1. 5-9

“Các ngươi hãy tuân giữ các giới răn và đem thực hành bằng việc làm”.

Trích sách Ðệ Nhị Luật.

Môi-sen nói với dân chúng rằng: “Hỡi Ít-ra-en, giờ đây hãy nghe các lề luật và huấn lệnh mà tôi dạy bảo các ngươi phải thực hành, để được sống và được vào chiếm hữu phần đất mà Chúa là Thiên Chúa cha ông các ngươi sẽ ban cho các ngươi. Các ngươi nên biết, tôi thừa lệnh Chúa là Thiên Chúa tôi mà truyền dạy cho các ngươi biết lề luật và huấn lệnh của Chúa, để các ngươi thi hành các điều ấy trong phần đất mà các ngươi chiếm hữu; các ngươi phải tuân giữ và thực hành, vì đó là sự khôn ngoan và sáng suốt của các ngươi trước mặt muôn dân, để khi nghe nói đến tất cả các lề luật ấy, họ nói: “Thật, dân tộc vĩ đại này là một dân khôn ngoan và sáng suốt”. Không một dân tộc vĩ đại nào được các thần ở bên cạnh mình, như Chúa là Thiên Chúa chúng ta ở bên cạnh chúng ta khi chúng ta kêu cầu Người. Có dân tộc thời danh nào khác có lễ nghi, huấn lệnh công chính, và bộ luật như tôi trình bày trước mặt các ngươi hôm nay không?

“Vậy các ngươi hãy ý tứ và giữ mình. Trong suốt đời các ngươi, đừng quên và đừng để lòng xao lãng những điều các ngươi đã thấy. Hãy dạy cho con cháu các ngươi biết các điều ấy”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 147, 12-13. 15-16. 19-20

Ðáp: Giê-ru-sa-lem hỡi, hãy ngợi khen Chúa .

Xướng: Giê-ru-sa-lem hỡi, hãy ngợi khen Chúa. Hãy ngợi khen Thiên Chúa của ngươi, hỡi Si-on! vì Người giữ chặt các chốt cửa thành ngươi; Người đã chúc phúc cho con cái ngươi trong thành nội.

Xướng: Người đã sai lời Người xuống cõi trần ai, và lời Người lanh chai chạy rảo. Người khiến tuyết rơi như thể lông cừu, Người gieo rắc sương đông như tro bụi trắng.

Xướng: Người đã loan truyền lời Người cho Gia-cóp, những thánh chỉ và huấn lệnh Người cho Ít-ra-en. Người đã không làm cho dân tộc nào như thế, Người đã không công bố cho họ các huấn lệnh của Người.

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm

Chúa phán: “Ta không muốn kẻ gian ác phải chết, nhưng muốn nó ăn năn sám hối và được sống”.

 

Phúc Âm: Mt 5, 17-19

“Ai giữ và dạy người ta giữ, sẽ được kể là người cao cả trong Nước Trời”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

Khi ấy, Chúa Giê-su phán cùng các môn đệ rằng: “Các con đừng tưởng Ta đến để huỷ bỏ lề luật hay các tiên tri: Ta không đến để huỷ bỏ, nhưng để kiện toàn. Vì Ta bảo thật các con: Cho dù trời đất có qua đi, thì một chấm, một phẩy trong bộ luật cũng không bỏ sót, cho đến khi mọi sự hoàn thành. Bởi vậy, ai huỷ bỏ một trong những điều luật nhỏ mọn nhất, và dạy người khác làm như vậy, sẽ kể là người nhỏ nhất trong Nước Trời; trái lại, ai giữ và dạy người ta giữ những điều đó, sẽ được kể là người cao cả trong Nước Trời”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Đệ Nhị Luật  4,1.5-9

Môi-se nhắc nhở dân Ít-ra-en về kho báu lớn lao mà họ có trong luật lệ và phong tục của mình, một kho báu đầy “sự khôn ngoan và sự phân định”. Những luật lệ này mang lại sự sống và sẽ đưa dân chúng đến gần Đức Chúa Trời hơn:

Vì dân tộc lớn nào khác có thần gần gũi với họ như Đức Chúa, Đức Chúa Trời chúng ta, mỗi khi chúng ta kêu cầu Ngài? Và dân tộc lớn nào khác có luật lệ và quy định công chính như toàn bộ luật pháp mà tôi đang trình bày trước mặt các ngươi hôm nay?

Các truyền thống Do Thái khác từ thời kỳ này thường nhấn mạnh khoảng cách giữa Đức Chúa Trời và con người, được thể hiện bằng sự ngần ngại ngay cả khi thốt ra danh của Đức Chúa Trời (như chúng ta thấy ngay cả trong Phúc âm Mát-thêu).

Tuy nhiên, sách Đệ Nhị Luật lại thu hút sự chú ý đến mối quan hệ thân mật đầy yêu thương giữa Đức Chúa Trời và dân mà Ngài sống giữa họ. Sự hiện diện bền vững của Ngài được tượng trưng bởi đền tạm và Hòm Giao Ước ở trung tâm trại của dân Ít-ra-en, và bởi cột mây ban ngày và cột lửa ban đêm, cho thấy sự hiện diện đồng hành của Đức Chúa Trời với dân Ngài mọi lúc. Tình yêu của Thiên Chúa dành cho nhân loại sẽ tìm thấy sự thể hiện cao nhất trong sự Nhập Thể, khi Ngôi Lời của Thiên Chúa “trở thành xác thịt và sống giữa chúng ta” như một người trong chúng ta – một khái niệm mà nhiều người Do Thái mộ đạo sẽ thấy rất khó chấp nhận.

Nhưng cũng chính trong Luật pháp mà Thiên Chúa ở cùng dân Ngài. Qua việc tuân giữ Luật pháp, họ bày tỏ sự gần gũi của mình với Ngài. Tuy nhiên, Chúa Giê-su đã thực hiện những sửa đổi triệt để đối với Luật pháp này để đưa nó lên tầm cao hơn nữa về sự nhạy cảm và trách nhiệm.

Sự vĩ đại của bất kỳ xã hội nào có thể được đo lường một phần, thứ nhất, ở chất lượng của hệ thống pháp luật và, thứ hai, ở cách thức luật pháp được quản lý và tuân thủ. Điều này liên quan đến sự hợp tác chặt chẽ giữa những người làm luật, những người thi hành luật, những người giải thích luật và những người tuân thủ luật.

Nhưng trên hết, như Chúa Giê-su đã chỉ rõ trong Tin Mừng hôm nay, là luật yêu thương, không bãi bỏ mà còn vượt xa Luật Môi-se và bao gồm một ý thức sâu sắc về công lý, lòng thương xót và sự hiệp nhất giữa con người.

 


Chú giải về Mát-thêu 5,17-19

Đặc biệt trong Phúc Âm Mát-thêu, Chúa Giê-su được thể hiện không phải là một kẻ nổi loạn tách rời khỏi truyền thống của người Do Thái. Ngài không phải là kẻ dị giáo hay phạm thượng. Ngài là vị tiên tri cuối cùng trong dòng dõi vĩ đại các vị tiên tri được Đức Chúa Trời sai đến với dân Ngài:

…Ngài sai Con mình đến với họ, mà phán rằng: ‘Họ sẽ kính trọng Con Ta.’ (Mát-thêu 21,37)

Vì vậy, trong đoạn Kinh Thánh hôm nay, Chúa Giê-su nhấn mạnh mạnh mẽ rằng Ngài không có ý định bãi bỏ luật Do Thái, mà là phát triển và hoàn thiện nó. Trong những câu ngay sau đoạn Kinh Thánh hôm nay, Chúa Giê-su đưa ra sáu ví dụ rất rõ ràng về điều Ngài muốn nói. Ngài trích dẫn một số tình huống đạo đức chứa đựng trong Luật pháp, và cho thấy Ngài mong đợi những người theo Ngài không chỉ tuân giữ chúng, mà còn phải hiểu sâu hơn ý nghĩa tiềm ẩn của chúng.

Luật pháp không được hạ thấp dưới bất kỳ hình thức nào. Trái lại, nó phải được nâng lên một cấp độ cao hơn. Cho đến thời Chúa Giê-su—và điều này được thể hiện rõ ràng qua hình ảnh những người Pha-ri-sêu và các thầy kinh luật trong các sách Phúc Âm—việc tuân giữ Luật pháp một cách hoàn hảo tập trung vào các hành vi bên ngoài. Chúa Giê-su sẽ cho thấy rằng việc tuân giữ chân chính cũng phải ở trong tấm lòng và trí óc.

Các Kitô hữu cũng có thể bị ám ảnh bởi việc tuân giữ bên ngoài các luật lệ và quy định của Giáo hội. Điều này có thể trở thành nguồn gốc của sự lo lắng thái quá và sợ hãi. Điều này có thể xảy ra trong Mùa Chay khi chúng ta được khuyến khích thực hiện các “hành động sám hối”. Chúng ta cần nhớ rằng những hành động này không tự đứng vững. Chúng chỉ có ý nghĩa nếu chúng làm sâu sắc thêm mối quan hệ của chúng ta với Chúa. Trong mọi việc, kim chỉ nam tối thượng của chúng ta phải là luật yêu thương. Không một hành động yêu thương chân chính nào có thể là tội lỗi, mặc dù đôi khi nó có thể vi phạm luật lệ.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1034g/

 

 


Suy Niệm: Hoàn thiện lề luật

Chúa Giêsu cư xử như một người tự do, phóng khoáng với lề luật. Người ta nghĩ rằng Chúa Giêsu đến phá hủy lề luật. Nhưng Người tuyên bố rõ ràng: “Thầy đến không phải để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn” lề luật.

Người kiện toàn bằng xác định thứ tự cho lề luật. Luật Do thái nhiều vô kể. Nhưng điều răn lớn nhất là mến Chúa và yêu người. “Chẳng có điều răn nào khác lớn hơn các điều răn đó.” (Mc 12, 28-31).

Một trật tự khác: Luật Thiên Chúa phải trọng hơn luật của loài người. (x. Matthêu 15, 1-9). Không được “dựa vào truyền thống của các ông mà vi phạm điều răn của Thiên Chúa”.

Người kiện toàn bằng đưa lề luật vào nội tâm. Phải rửa bên trong để bên ngoài cũng được sạch (Mt 23, 25-26). Ăn chay cầu nguyện và bố thí phải làm cách kín đáo (x. Mt 6, 1-6.16-18). Ý hướng là quan trọng. Vì thế, chưa giết người, nhưng giận ghét đã là có tội; chưa ngoại tình, nhưng trong lòng ham muốn thì đã là phạm tội (x.Mt 5, 21-30).

Người kiện toàn lề luật bằng đề cao con người. Điển hình là luật nghỉ ngày Sabat. Chúa đã đưa ra định hướng cho luật này: “Ngày Sabat vì con người chứ không phải con người vì ngày sabat” (Mc 2, 27). Vì thế, ngày sabat để cứu sống con người, để giải thoát con người, để làm điều tốt cho con người. (Mc 3, 1-6)

Người kiện toàn bằng hướng lề luật đến tình yêu. Người Do thái giữ luật vì sợ bị phạt. Chúa Giêsu dạy ta hãy giữ luật vì tình yêu mến. Và tóm tắt mọi luật lệ vào luật mới là yêu thương: “Thầy ban cho anh em một điều răn mới, là hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13, 34). Tình bác ái quan trọng vì Chúa hóa thân làm người nghèo. Và trong ngày tận thế chúng ta sẽ bị xét xử về tình yêu.

Kiện toàn lề luật, Chúa Giêsu đổi mới cách sống đạo. Sống đạo không còn là hình thức, nhưng là tâm tình bên trong. Tâm tình đó hướng về Thiên Chúa trong tình yêu mến. Vì yêu mến nên giữ lề luật. Và cũng vì yêu mến Thiên Chúa, nên yêu mến con người. Việc giữ đạo như thế trở nên nhẹ nhàng, tự do, tự nguyện, nhưng lại đưa việc giữ lề luật đến mức hoàn hảo.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)