Trang

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2026

MAY 14, 2026: FEASTE OF SAINT MATTHIAS, APOSTLE

 May 14, 2026

Feast of Saint Matthias, Apostle

Lectionary: 564

 


Reading I

Acts 1:15-17, 20-26

Peter stood up in the midst of the brothers and sisters
(there was a group of about one hundred and twenty persons
in the one place).
He said, “My brothers and sisters,
the Scripture had to be fulfilled
which the Holy Spirit spoke beforehand
through the mouth of David, concerning Judas,
who was the guide for those who arrested Jesus.
Judas was numbered among us
and was allotted a share in this ministry.
For it is written in the Book of Psalms:
            Let his encampment become desolate,
                        and may no one dwell in it.
and:
            May another take his office.

Therefore, it is necessary that one of the men
who accompanied us the whole time
the Lord Jesus came and went among us,
beginning from the baptism of John
until the day on which he was taken up from us,
become with us a witness to his resurrection.”
So they proposed two, Joseph called Barsabbas,
who was also known as Justus, and Matthias.
Then they prayed,
“You, Lord, who know the hearts of all,
show which one of these two you have chosen
to take the place in this apostolic ministry
from which Judas turned away to go to his own place.”
Then they gave lots to them, and the lot fell upon Matthias,
and he was counted with the Eleven Apostles.

 

Responsorial Psalm

Psalm 113:1-2, 3-4, 5-6, 7-8

R.        (8)  The Lord will give him a seat with the leaders of his people.
or:
R.        Alleluia.
Praise, you servants of the LORD,
            praise the name of the LORD.
Blessed be the name of the LORD
            both now and forever.
R.        The Lord will give him a seat with the leaders of his people.
or:
R.        Alleluia.
From the rising to the setting of the sun
            is the name of the LORD to be praised.
High above all nations is the LORD;
            above the heavens is his glory.
R.        The Lord will give him a seat with the leaders of his people.
or:
R.        Alleluia.
Who is like the LORD, our God, who is enthroned on high
            and looks upon the heavens and the earth below?
R.        The Lord will give him a seat with the leaders of his people.
or:
R.        Alleluia.
He raises up the lowly from the dust;
            from the dunghill he lifts up the poor
To seat them with princes,
            with the princes of his own people.
R.        The Lord will give him a seat with the leaders of his people.
or:
R.        Alleluia.

 

Alleluia

See John 15:16

R. Alleluia, alleluia.
I chose you from the world,
to go and bear fruit that will last, says the Lord.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

John 15:9-17

Jesus said to his disciples:
“As the Father loves me, so I also love you.
Remain in my love.
If you keep my commandments, you will remain in my love,
just as I have kept my Father’s commandments
and remain in his love.

“I have told you this so that my joy might be in you
and your joy might be complete.
This is my commandment: love one another as I love you.
No one has greater love than this,
to lay down one’s life for one’s friends.
You are my friends if you do what I command you.
I no longer call you slaves,
because a slave does not know what his master is doing.
I have called you friends,
because I have told you everything I have heard from my Father.
It was not you who chose me, but I who chose you
and appointed you to go and bear fruit that will remain,
so that whatever you ask the Father in my name he may give you.
This I command you:  love one another.”

https://bible.usccb.org/bible/readings/051426-Thursday

 

 


Commentary on Acts 1:15-17,20-26; John 15:9-17

The First Reading is taken from the Acts of the Apostles and recounts the choosing of Matthias to fill the vacant place left by the treachery and death of Judas.  This took place soon after the ascension of Jesus, but before the coming of the Holy Spirit at Pentecost (following the timetable of Luke in Acts).

Matthias (who may have been one of the 72 disciples mentioned by Luke in his Gospel) then took over with the other Eleven the responsibility of an Apostle, which was to hand on, with accuracy and in its entirety, the message of Jesus’ life, teaching, suffering, death and resurrection as the Incarnate Son of God.  This is what we now call ‘Tradition’ with a capital ‘T’.  There were, of course, later traditions which became part of the life of the Church which did not have the status of Apostolic Tradition.

Perhaps the very heart of that Tradition is expressed in the Gospel reading.  It is part of the long discourse at the Last Supper which is recorded for us in John.  It begins with Jesus saying:

As the Father has loved me, so I have loved you; abide in my love.

The word for ‘love’ throughout the passage in the original Greek is agape.  This is a very special kind of love.  It is not a grasping, clinging love.  On the contrary, it is an outreaching love, unconditionally wanting the well-being of the other.  This is the love which the Father extends to Jesus and it is the love that Jesus extends to us.  And we are to “abide” or remain (a favourite Johannine word) in that agape-love.

And how are we to stay in that love?  We do it by keeping the commandments of Jesus, just as Jesus himself remains in his Father’s love by keeping his Father’s commandments.  And what are these commandments?  They are not the Commandments of the Old Testament; in fact, there is only one, and it is all-embracing:

This is my commandment, that you love one another as I have loved you.

The whole of the Gospel, the whole of the teaching of Jesus is there.  If that was all we had of the Gospel, it would be enough.

And Jesus goes further:

No one has greater love than this, to lay down one’s life for one’s friends.

This is the degree of agape-love which Jesus will soon show. And who are his friends? He says:

You are my friends if you do what I command you.

That is, friends are all those who unconditionally extend agape to their brothers and sisters.  And if that is the measure of Jesus’ love for us, it is also to be the measure of our love for others.  If we all kept this commandment, our world would be transformed!  We would become a world of people who spend their lives caring for each other’s needs.

But there is another definition of Jesus’ friends:

…I have called you friends, because I have made known to you everything that I have heard from my Father.

And the most precious thing he has told us is that central command of agape-love.  To have heard that message is a huge privilege, but also a huge responsibility, because it is a message that the whole world needs to hear.  As Jesus put it himself:

By this everyone will know that you are my disciples, if you have love for one another.

This is to be the distinctive mark of our communities.  Would it describe mine?

This is the message that Matthias and his fellow-Apostles inherited and which they passed on.  It is for us to spread the same message and it is done most effectively, not by words, but by the witness of how we live our lives and interact with one another.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/f0514r/

 

 


Thursday, May 14, 2026

Feast of St. Matthias / Ascension celebrated on Sunday

 

Opening Prayer

Lord God,

 

Your apostle Matthias was a witness to the life and death of Jesus Christ and to His glorious resurrection.

 

May your people also today bear witness to the life of Your Son by living His life as best as they can, and radiating the joy of people who are rising with Him to a new and deeper life.

 We ask this through Christ our Lord.

 

Gospel Reading - John 15: 9-17

Jesus said to his disciples: "As the Father loves me, so I also love you. Remain in my love. If you keep my commandments, you will remain in my love, just as I have kept my Father's commandments and remain in his love. "I have told you this so that my joy might be in you and your joy might be complete. This is my commandment: love one another as I love you. No one has greater love than this: to lay down one's life for one's friends. You are my friends if you do what I command you. I no longer call you slaves, because a slave does not know what his master is doing. I have called you friends, because I have told you everything I have heard from my Father. It was not you who chose me, but I who chose you and appointed you to go and bear fruit that will remain, so that whatever you ask the Father in my name he may give you. This I command you: love one another."

 

Reflection

       John 15: 9-11: Remain in My love, the source of perfect joy. Jesus remains in the love of the Father observing the commandments that He received from Him. We remain in the love of Jesus observing the commandments that He has left for us. And we should observe them in the same measure in which He observed the commandments of the Father: “If you keep My commandments you will remain in My love, just as I have kept My Father’s commandments and remain in His love. In this union of love of the Father and of Jesus is found the source of true joy: “I have told you this so that My own joy may be in you and your joy be complete.”

       John 15: 12-13: To love one another as He has loved us. The commandment of Jesus is only one: to love one another as He has loved us! (Jn 15: 12) Jesus surpasses the Old Testament. The ancient criterion was the following: “You shall love your neighbor as yourself” (Lev 18: 19). The new criterion is this: “Love one another as I have loved you.” It is the phrase that we sing even today, and which says, “There is no greater love than to give one’s life for one’s brother!”

       John 15: 14-15: Friends and not servants. “You are My friends if you do what I command you,” that is, the practice of love to the point of total gift of oneself! Immediately Jesus presents a very high ideal for the life of His disciples. He says, “I shall no longer call you servants, because a servant does not know his master’s business. I call you friends because I have made known to you everything I have learned from My Father!” Jesus no longer had any secrets for His disciples. He tells us everything that He has heard from the Father! Behold the wonderful ideal of life in community: to reach a total transparency, to the point of not having any secrets among us and to have full trust in one another, to be able to speak about the experience of God that we have and of life, and thus, be able to enrich one another. The first Christians succeeded in reaching this ideal after many years: “they had one only heart and one only soul” (Acts 4: 32; 1: 14; 2: 42-46).

This statement of Jesus is also a reminder of what it means to believe in Him and be saved (Jn 3: 16). To believe is not an idle thought or a wish. It is an action – many actions. “You are My friends if you do what I command you” means action. Some communities think that one is saved by just a thought on their part and not doing what Jesus commanded. Love not only describes a relationship, it is also an action verb!

       • John 15: 16-17: Jesus has chosen us. We have not chosen Jesus. He met us, called us, and entrusted a mission to us to go and bear fruit—a fruit which lasts. We need Him, but He also chooses to need us and our work in order to be able to continue to do today for the people as He did for the people of Galilee. The final recommendation: “This is My commandment: to love one another!”

        

For Personal Consideration

       To love our neighbor as Jesus has loved us. This is the ideal of every Christian. What are my concrete and real actions that show this?

       Do I make distinctions and only love some, and others not so much?

       All that I have heard from the Father I make known to you. This is the ideal of community: to attain total transparency. How do I live this in my community, including family?

       Using concrete examples, what does Jesus command me to do? How much do I really do?

       Is Jesus’ commandment only for certain people or certain parts of the day or week, or is it for all day, every day?

 

Concluding Prayer

Praise, servants of Yahweh, praise the name of Yahweh. Blessed be the name of Yahweh, henceforth and for ever. (Ps 113:1-2)

www.ocarm.org

 


 Saint Matthias, Apostle

 

There is only one mention of Matthias in the whole of the New Testament and that is in chapter 1 of the Acts of the Apostles, whose author is always understood to have been Luke, the author of the Gospel bearing his name.

According to Acts, after the ascension of Jesus to his Father, the Apostles returned to Jerusalem from the Mount of Olives. They gathered in a ‘room’ together with the women who had accompanied Jesus, along with Mary his mother and other relatives. This room was a refuge because, as friends and companions of Jesus, they were afraid that the authorities might come to arrest them. We are told they gathered there frequently as a group to pray.

A few days later, about 120 ‘believers’ gathered together and Peter spoke to them. He wanted to address the problem of choosing someone to replace the traitor, Judas, and keep the number of the Apostles at twelve, a number of significance, for these were the ‘patriarchs’ of the New Israel. Peter cites two passages from the Psalms:

Let his house become desolate,
and let there be no one to live in it…
(Ps 69:26)

and

Let another take his position of overseer. (Ps 109:8)

The main qualification for the candidate to replace Judas was that he would be someone who had:

…accompanied us during all the time that the Lord Jesus went in and out among us…

Two possible candidates were then chosen—Joseph, called Bar-Sabbas, and Matthias. The gathering prayed that God would indicate which of the two was his choice. They then cast lots, leaving the outcome to God, and the choice was Matthias, who was now included among the Twelve Apostles. And that, basically, is all we know about Matthias because there is no other mention of him in the Gospels or in any other New Testament writing.

Given such sparse information, it is not surprising that many stories and legends grew around Matthias. He has been identified with a number of other people or even given a different name. St Clement of Alexandria says some identified him with Zacchaeus, the tax collector from Jericho (Luke 19:1-10), while other sources identified him either with Nathanael (John 1:45, 21:2) or with Barnabas (the companion of Paul in Acts).

A legend holds he first preached the gospel in Judaea and later in Ethiopia or Colchis (now Caucusian Georgia) and that he was crucified in Colchis. A marker placed in the ruins of the Roman fortress at Gonio (Apsaros) in the modern Georgian region of Adjara claims that Matthias is buried at that site. Another legend, according to Nicephorus (in Eusebius’ Ecclesiastical History), says Matthias preached the gospel to “barbarians and meat-eaters in the interior of Ethiopia, where the sea harbor of Hyssus is, at the mouth of the river Phasis,” and that “he died at Sebastopolis, and was buried there, near the Temple of the Sun.” Still another tradition says that he was stoned in Jerusalem by Jews and then beheaded. But then again, according to Hippolytus of Rome, he died of old age in Jerusalem.

There is record of a Gospel of Matthias, which is now lost. It is claimed that the Apostle’s remains are interred in the oldest German town, Trier, at the Abbey of St Matthias and were brought there through Empress Helena, mother of the Emperor Constantine I (the Great). However, according to Greek sources, the remains of the Apostle are buried in the castle of Gonio-Apsaros, Georgia.

The Latin Rite celebrates his feast on May 14, while the Eastern Orthodox Church celebrates it on August 9.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/f0514s/

14.05.2026: THỨ NĂM TUẦN VI PHỤC SINH - THÁNH MASTTHIA, TÔNG ĐỒ - LỄ KÍNH

 14/05/2026

 THÁNH MATTHIA, Tông Đồ.

 Lễ kính

 


* Thánh Matthia là người “đã theo Chúa Giêsu, kể từ khi Người chịu phép rửa của ông Gioan cho đến ngày Người thăng thiên”.

Chính vì thế, thánh nhân đã được các Tông Đồ chọn làm người thế chỗ của ông Giuđa, để làm chứng cho Chúa Giêsu phục sinh. Thánh nhân được kể vào Nhóm Mười Hai, như sách Công Vụ Tông Đồ đã thuật lại.

 

Bài Ðọc I: Cv 1, 15-17. 20-26

“Mát-thi-a trúng thăm, ông được kể vào số mười một Tông Ðồ”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, Phê-rô đứng lên giữa anh em (đám đông có chừng một trăm hai mươi người) mà nói: “Hỡi anh em, phải ứng nghiệm lời Thánh Kinh mà Thánh Thần đã dùng miệng Ða-vít để tiên báo về Giu-đa, kẻ hướng dẫn những người bắt Chúa Giê-su. Hắn cũng là một trong số chúng ta, đã thông phần chức vụ của chúng ta. Vì chưng, trong Thánh vịnh có chép rằng: “Trại của nó sẽ trở nên hoang vắng, và không một ai ở lại trong đó, và một người khác sẽ lãnh lấy chức vụ của nó”. Vậy trong những người đi cùng với chúng ta suốt thời gian Chúa Giê-su sống giữa chúng ta, kể từ ngày Gio-an thanh tẩy cho đến ngày Chúa Giê-su lìa chúng ta mà lên trời, chúng ta phải chọn lấy một trong những người có mặt đây, để cùng với chúng ta làm chứng Người đã sống lại”.

Họ giới thiệu hai người: ông Giu-se, tức Ba-sa-ba, biệt danh là Công chính, và ông Mát-thi-a. Ðoạn họ cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa, Chúa thấu suốt tâm hồn mọi người, xin hãy tỏ ra Chúa chọn ai trong hai người này để nhận chức vụ và tước hiệu Tông đồ thay cho Giu-đa, kẻ đã hư hỏng mà đi đến nơi của nó”. Thế rồi họ bỏ thăm và Mát-thi-a đã trúng thăm: ông được kể vào số với mười một Tông đồ.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 112, 1-2. 3-4. 5-6. 7-8

Ðáp: Chúa cho người ngồi với những bậc quân vương của dân Người (c. 8).

Xướng: Hãy ngợi khen, hỡi những người tôi tớ Chúa, chư vị hãy ngợi khen danh Chúa. Nguyện danh Chúa được chúc tụng từ bây giờ và cho đến muôn đời.

Xướng: Từ mặt trời mọc lên tới khi lặn xuống, nguyện cho danh Chúa được ngợi khen. Chúa siêu việt trên hết thảy chư dân, trên muôn cõi trời, là vinh quang của Chúa.

Xướng: Ai được như Thiên Chúa chúng tôi, Người ngự trên nơi cao thẳm, và Người để mắt nhìn coi, khắp cả trên trời dưới đất?

Xướng: Người nâng cao kẻ túng thiếu từ chỗ bụi tro, và cất nhắc bạn cơ bần từ nơi phẩn thổ, hầu cho họ ngồi với những bậc quân vương, với những bậc quân vương của dân Người.

 

Alleluia: Ga 15, 16

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con, để các con đi và mang lại hoa trái, và để hoa trái các con tồn tại”. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 15, 9-17

“Thầy không còn gọi các con là tôi tớ: Thầy gọi các con là bạn hữu”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Như Cha đã yêu mến Thầy, Thầy cũng yêu mến các con. Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy. Nếu các con tuân lệnh Thầy truyền, các con sẽ ở trong tình yêu của Thầy; cũng như Thầy đã giữ lệnh truyền của Cha Thầy, nên Thầy ở lại trong tình yêu của Người. Thầy nói với các con điều đó, để niềm vui của Thầy ở trong các con, và niềm vui của các con được trọn vẹn.

“Ðây là lệnh truyền của Thầy: Các con hãy yêu mến nhau, như Thầy đã yêu mến các con. Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng vì bạn hữu mình. Các con là bạn hữu của Thầy, nếu các con thi hành những điều Thầy truyền.

“Thầy không còn gọi các con là tôi tớ, vì tôi tớ không biết việc chủ làm; Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết. Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con, và đã cắt đặt, để các con đi và mang lại hoa trái, và để hoa trái các con tồn tại, để những gì các con xin Cha nhân danh Thầy, Người sẽ ban cho các con. Thầy truyền cho các con điều này là: các con hãy yêu mến nhau”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Công vụ Tông đồ 1,15-17. 20-26; Gioan 15,9-17

Bài đọc thứ nhất được trích từ sách Công vụ Tông đồ và thuật lại việc chọn Matthias để thay thế vị trí trống do sự phản bội và cái chết của Giuđa để lại. Điều này diễn ra ngay sau khi Chúa Giêsu thăng thiên, nhưng trước khi Chúa Thánh Thần đến vào ngày Lễ Ngũ Tuần (theo thời gian biểu của Luca trong sách Công vụ Tông đồ).

Mathias (người có thể là một trong 72 môn đệ được Luca nhắc đến trong Phúc Âm của mình) sau đó cùng với mười một tông đồ khác đảm nhận trách nhiệm của một Tông đồ, đó là truyền lại một cách chính xác và trọn vẹn sứ điệp về cuộc đời, giáo huấn, sự đau khổ, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu với tư cách là Con Thiên Chúa nhập thể. Đây là điều mà ngày nay chúng ta gọi là ‘Truyền thống’ với chữ ‘T’ viết hoa. Tất nhiên, có những truyền thống sau này trở thành một phần của đời sống Giáo hội nhưng không có địa vị của Truyền thống Tông đồ.

Có lẽ cốt lõi của Truyền thống đó được thể hiện trong bài đọc Phúc Âm. Đó là một phần của bài diễn thuyết dài tại Bữa Tiệc Ly được ghi lại cho chúng ta trong sách Gioan. Nó bắt đầu bằng việc Chúa Giê-su nói:

Như Cha đã yêu thương Ta, Ta cũng yêu thương các con; hãy ở trong tình yêu của Ta.

Từ “tình yêu” xuyên suốt đoạn văn trong tiếng Hy Lạp gốc là agape. Đây là một loại tình yêu rất đặc biệt. Đó không phải là tình yêu tham lam, bám víu. Ngược lại, đó là một tình yêu vươn ra, vô điều kiện mong muốn hạnh phúc cho người khác. Đây là tình yêu mà Cha dành cho Chúa Giê-su và đó cũng là tình yêu mà Chúa Giê-su dành cho chúng ta. Và chúng ta phải “ở lại” hay duy trì (một từ ưa thích của Gioan) trong tình yêu agape đó.

Và làm thế nào để chúng ta ở lại trong tình yêu đó? Chúng ta làm điều đó bằng cách giữ các điều răn của Chúa Giê-su, giống như chính Chúa Giê-su ở lại trong tình yêu của Cha bằng cách giữ các điều răn của Cha. Và những điều răn này là gì? Chúng không phải là các Điều răn của Cựu Ước; Thực tế, chỉ có một điều răn duy nhất, và nó bao trùm tất cả:

Đây là điều răn của Ta, các con hãy yêu thương nhau như Ta đã yêu thương các con.

Toàn bộ Phúc Âm, toàn bộ giáo huấn của Chúa Giê-su đều nằm ở đó. Nếu đó là tất cả những gì chúng ta có về Phúc Âm, thì cũng đã đủ rồi.

Và Chúa Giê-su còn nói thêm:

Không ai có tình yêu lớn hơn thế, là hi sinh mạng sống mình vì bạn hữu mình.

Đây là mức độ của tình yêu agape mà Chúa Giê-su sẽ sớm bày tỏ. Và bạn hữu của Ngài là ai? Ngài phán:

Các con là bạn hữu Ta nếu các con làm theo điều Ta truyền dạy.

Nghĩa là, bạn hữu là tất cả những ai vô điều kiện mở rộng tình yêu agape đến anh chị em mình. Và nếu đó là thước đo tình yêu của Chúa Giê-su dành cho chúng ta, thì đó cũng phải là thước đo tình yêu của chúng ta dành cho người khác. Nếu tất cả chúng ta đều giữ điều răn này, thế giới của chúng ta sẽ được biến đổi! Chúng ta sẽ trở thành một thế giới của những người dành cả cuộc đời mình để chăm sóc nhu cầu của nhau. Nhưng có một định nghĩa khác về những người bạn của Chúa Giê-su:

…Ta gọi các ngươi là bạn hữu, vì Ta đã cho các ngươi biết mọi điều Ta đã nghe từ Cha Ta.

Và điều quý giá nhất mà Ngài đã nói với chúng ta chính là mệnh lệnh trọng tâm về tình yêu thương agape. Được nghe thông điệp đó là một đặc ân lớn lao, nhưng cũng là một trách nhiệm to lớn, bởi vì đó là thông điệp mà cả thế giới cần phải nghe. Như chính Chúa Giê-su đã nói:

Bởi điều này mà mọi người sẽ biết các ngươi là môn đệ của Ta, nếu các ngươi yêu thương nhau.

Đây sẽ là dấu ấn đặc biệt của cộng đồng chúng ta. Liệu nó có mô tả cộng đồng của tôi không?

Đây là thông điệp mà Mát-thêu và các tông đồ đồng nghiệp của ông đã thừa hưởng và truyền lại. Nhiệm vụ của chúng ta là truyền bá cùng một thông điệp đó, và điều đó được thực hiện hiệu quả nhất, không phải bằng lời nói, mà bằng chứng ngôn từ cách chúng ta sống và tương tác với nhau.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/f0514r/

 


 

Ðược sai đi  

Hôm nay, Giáo Hội kính nhớ thánh Mathia tông đồ. Tuy được gọi là tông đồ, nhưng thánh Mathia không thuộc nhóm Mười Hai Tông Ðồ nguyên thủy của Chúa Giêsu; ngài là người được chọn để thay thế cho kẻ phản bội là Giuđa Iscariốt.

Mathia theo tiếng Hybalai có nghĩa là "được trao ban", Tin Mừng không hề nhắc đến nhưng hầu chắc ngài đã từng là một trong số bảy mươi hai người môn đệ đã theo và sống với Chúa Giêsu, từ lúc Chúa chịu phép rửa cho đến lúc Chúa lên trời và như vậy đã chứng kiến cái chết và sự Phục Sinh của Chúa Giêsu. Nếu cộng đoàn đã đồng thanh chọn ngài để thế chỗ cho Giuđa, thì cũng để ngài trở nên nhân chứng về sự Phục Sinh của Chúa Giêsu. Ðây chính là ý nghĩa của tước hiệu Tông Ðồ.

Tông đồ theo nguyên ngữ có nghĩa là "được sai đi". Thánh Phêrô đã xác định "được sai đi để làm chứng cho sự Phục Sinh của Chúa Giêsu". Sự Phục Sinh của Chúa Giêsu chính là nền tảng của niềm tin, là chìa khóa mở ra chiếc cầu của ơn cứu độ giữa Thiên Chúa và con người, giữa thời gian vĩnh cửu. Chính nhân danh Chúa Kitô Phục Sinh mà các tông đồ đã hoán cải các dân tộc, rửa tội cho kẻ tin và thực thi những phép lạ. Sau ngày lễ Ngũ Tuần, các tông đồ đã làm chứng về sự phục sinh của Chúa khắp nơi, từ Palestina đến Hy Lạp, từ Rôma đến Ai Cập và Siri. Các ngài thiết lập các Giáo Hội, các cộng đoàn những kẻ tin Chúa Kitô Phục Sinh. Ðược cộng đoàn ủy thác cho sứ mệnh khi chọn làm tông đồ, thánh Mathia đã làm chứng cho sự phục sinh của Chúa đến cùng. Có nhiều truyền thuyết về nơi hoạt động và cách thế tử đạo của thánh Mathia. Tất cả đều hội tụ vào một điểm nổi bật là ngài đã dùng chính mạng sống mình để làm chứng cho sự phục sinh của Chúa Kitô.

Ðức tin chúng ta đang có là đức tin được các thánh tông đồ truyền lại. Sợi dây chuyền nối kết chúng ta với các thánh tông đồ tuy vô hình nhưng vô cùng sống động. Với không biết bao nhiêu xương máu, niềm tin và sự phục sinh của Chúa Kitô mà các thánh tông đồ đã dùng chính mạng sống của mình để làm chứng đã được truyền lại cho chúng ta. Ðây là gia sản quí giá nhất mà chúng ta đã được thụ hưởng, mà chúng ta cũng được mời gọi để chia sẻ với tất cả mọi người. Sự Phục Sinh của Chúa Kitô gắn liền với cuộc tử nạn của Ngài. Có đi vào cõi chết, Chúa Giêsu mới sống lại. Tiến trình này đã trở thành qui luật cơ bản của niềm tin Kitô giáo. Các thánh tông đồ đã sống qua quy luật ấy cho đến cùng khi dùng chính mạng sống của mình để làm chứng cho sự phục sinh của Chúa Kitô. Các ngài xác tín rằng không thể là nhân chứng của sự phục sinh mà không tham dự vào cuộc tử nạn của Chúa Kitô. Ðược rửa tội, nghĩa là, nói như thánh Phaolô: "được mai táng với Chúa Kitô". Ðể cũng được sống lại với Ngài, các tín hữu Kitô tham dự vào sứ mệnh tông đồ của Giáo Hội. Cũng như các thánh tông đồ, các tín hữu Kitô cũng làm chứng cho sự phục sinh của Chúa Kitô bằng cái chết từng ngày của họ. Chết đi cho những khuynh hướng thấp hèn của bản thân. Chết đi những gì đi ngược lại những giá trị của Nước Trời. Có chiến đấu và chết đi từng ngày như thế, họ mới cảm nhận được sức sống của Chúa Kitô Phục Sinh bừng lên trong họ và tỏa sáng đến những người chung quanh.

 --‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’



 Ngày 14/5: Thánh Matthia Tông đồ

1. Ghi nhận lịch sử – Phụng Vụ

Việc tôn kính thánh Matthias chỉ xuất hiện tại Rôma vào thế kỷ IX. Lễ của ngài được cử hành vào Mùa phục sinh, phù hợp với câu chuyện bầu cử ngài diễn ra giữa hai ngày lễ Chúa Thăng thiên và lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống (Cv 1, 15-26).

Matthias (hay Mathias) tiếng Do Thái mattatyah (= hồng ân của Thiên Chúa) là môn đệ của Đức Giê-su. Vài Giáo phụ như Clément d’Alexandrie, đồng hóa ngài với Giakêu. Có lẽ ngài chết tử đạo ở Giêrusalem. Song một truyền thống khác nói ở Éthiopie. Thánh tích của ngài được tôn kính tại Trèves (Đan viện thánh Matthias) và tại Rôma (Đền thờ Đức Bà Cả). Ngài được minh họa, tay cầm giáo hay thanh kiếm, và đôi khi lại bị gươm kiếm đâm thâu qua.

2. Thông điệp và tính thời sự

a. Câu chuyện trong Công vụ đọc vào ngày lễ (1,15-26) thuật lại diễn từ của Phêrô trước việc rút thăm chọn Matthias. Các Tông Đồ ý thức việc cần lập một nhóm Mười Hai tách biệt, được Đức Giêsu tuyển chọn để tiếp tục sứ vụ của Người. Vì con số ấy chỉ còn Mười Một sau bội ước của Giuđa Iscariote, nên cần một người khác nhận phần việc thay cho kẻ phản bội (Cv 1, 21), để số 12 trong Tông Đồ đoàn luôn được đầy đủ.

Quả vậy, trong Kinh thánh, con số “mười hai” được xem như là con số linh thánh và mang ý nghĩa tượng trưng: các môn đệ Đức Giêsu sẽ ngồi trên mười hai tòa để xét xử mười hai chi tộc Ítraen (Mt 19, 28; Lc 22, 30), và Giêrusalem mới sẽ có mười hai cửa mang tên mười hai chi tộc Ítraen. Cũng thế, mười hai nền móng của thành thánh mang tên mười hai Tông Đồ của Con Chiên (Kh 21, 12 – 14).

Phêrô nhắc lại các điều kiện cần thiết để được nhập vào nhóm Mười Hai và như thế tham gia vào sứ vụ đầu tiên của nhóm trong tư cách là những người trực tiếp làm chứng về Đức Kitô sống lại, từ Giêrusalem cho đến tận cùng trái đất (Cv 1, 8). Người được chọn phải là một trong các chứng nhân về cuộc đời và sự Phục Sinh của Đức Giêsu, cho đến khi Người lên trời. Phêrô nói: Vậy một trong những anh em đó phải cùng với chúng tôi làm chứng rằng Người đã phục sinh (Cv 1, 22: bài đọc một trong Thánh lễ; xem Bài giảng của thánh Gioan Kim Khẩu trong Kinh sách). Chính cảm nghiệm trong tư cách chứng nhân trực tiếp về đời sống và nhất là về sự sống lại của Thầy mình, đã đem lại cho nhóm Mười Hai sự bảo chứng, sức mạnh và sự khả tín trong sứ vụ Tông Đồ Tin Mừng của mình.

b. Phụng Vụ lễ thánh Matthias cũng nhấn mạnh một phương diện khác, không những về ơn gọi của nhóm Mười Hai, mà còn về mọi ơn gọi khác. Đức Giêsu nói với các Tông Đồ: không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái và hoa trái của anh em tồn tại (Ga 15,9 –17): bài Tin Mừng Thánh lễ). Như thế, khi Phêrô mời gọi cộng đoàn một trăm hai mươi anh em rút thăm một trong hai ứng viên để được sát nhập vào nhóm Mười Hai, thì cả hội nghị cầu nguyện rằng: Lạy Chúa, chính Chúa thấu suốt lòng mọi người; giữa hai người này, xin chỉ cho thấy Chúa chọn ai … (Cv 1, 24).

c. Ơn gọi của thánh Matthias cũng nhắc chúng ta cầu xin Chúa ban cho chúng ta được hưởng “gia sản của các thánh trong ánh sáng của Chúa” (lời nguyện sau hiệp lễ). “Hãy nhìn xem tình yêu Chúa cao cả dường bao ! Chúng ta là con Thiên Chúa, được tiền định trong thánh Tử độc nhất của Người… Mắt nhìn lên thành trì hoan lạc, chúng ta sẽ thấy được thánh Nhan uy nghi của Người” (xướng đáp bài đọc – Kinh sách)

Enzo Lodi

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2026

MAY 13, 2026: WEDNESDAY OF THE SIXTH WEEK OF EASTER

 May 13, 2026

Wednesday of the Sixth Week of Easter

Lectionary: 293

 


Reading 1

Acts 17:15, 22—18:1

After Paul's escorts had taken him to Athens,
they came away with instructions for Silas and Timothy
to join him as soon as possible.

Then Paul stood up at the Areopagus and said:
"You Athenians, I see that in every respect
you are very religious.
For as I walked around looking carefully at your shrines,
I even discovered an altar inscribed, 'To an Unknown God.'
What therefore you unknowingly worship, I proclaim to you.
The God who made the world and all that is in it,
the Lord of heaven and earth,
does not dwell in sanctuaries made by human hands,
nor is he served by human hands because he needs anything.
Rather it is he who gives to everyone life and breath and everything.
He made from one the whole human race
to dwell on the entire surface of the earth,
and he fixed the ordered seasons and the boundaries of their regions,
so that people might seek God,
even perhaps grope for him and find him,
though indeed he is not far from any one of us.
For 'In him we live and move and have our being,'
as even some of your poets have said,
'For we too are his offspring.'
Since therefore we are the offspring of God,
we ought not to think that the divinity is like an image
fashioned from gold, silver, or stone by human art and imagination.
God has overlooked the times of ignorance,
but now he demands that all people everywhere repent
because he has established a day on which he will 'judge the world
with justice' through a man he has appointed,
and he has provided confirmation for all
by raising him from the dead."

When they heard about resurrection of the dead,
some began to scoff, but others said,
"We should like to hear you on this some other time."
And so Paul left them.
But some did join him, and became believers.
Among them were Dionysius,
a member of the Court of the Areopagus,
a woman named Damaris, and others with them.

After this he left Athens and went to Corinth. 
 

Responsorial Psalm

Psalm 148:1-2, 11-12, 13, 14

R. Heaven and earth are full of your glory.
or:
R. Alleluia.
Praise the LORD from the heavens;
praise him in the heights.
Praise him, all you his angels;
praise him, all you his hosts.
R. Heaven and earth are full of your glory.
or:
R. Alleluia.
Let the kings of the earth and all peoples,
the princes and all the judges of the earth,
Young men too, and maidens,
old men and boys.
R. Heaven and earth are full of your glory.
or:
R. Alleluia.
Praise the name of the LORD,
for his name alone is exalted;
His majesty is above earth and heaven.
R. Heaven and earth are full of your glory.
or:
R. Alleluia.
He has lifted up the horn of his people;
Be this his praise from all his faithful ones,
from the children of Israel, the people close to him. 
Alleluia.
R. Heaven and earth are full of your glory.
or:
R. Alleluia.
 

Alleluia

John 14:16

R. Alleluia, alleluia.
I will ask the Father
and he will give you another Advocate
to be with you always.
R. Alleluia, alleluia.
 

Gospel

John 16:12-15

Jesus said to his disciples:
"I have much more to tell you, but you cannot bear it now.
But when he comes, the Spirit of truth,
he will guide you to all truth.
He will not speak on his own,
but he will speak what he hears,
and will declare to you the things that are coming.
He will glorify me,
because he will take from what is mine and declare it to you.
Everything that the Father has is mine;
for this reason I told you that he will take from what is mine
and declare it to you."
 

https://bible.usccb.org/bible/readings/051326.cfm

 

 


Commentary on Acts 17:15,22—18:1

We continue to accompany Paul on his Second Missionary Journey. After passing through Thessalonica (to whose Christians are addressed two of Paul’s earliest letters) and Beroea (both in Macedonia), Paul’s next destination was Athens, at that time still the cultural centre of the Mediterranean, although political power was now in Rome. Our reading begins with Paul’s arrival in the city, with instructions for Silas and Timothy to follow on as soon as possible.

At this time, Athens was really only a shadow of its former self. Some five centuries before Paul it had been at the height of its glory in art, philosophy and literature, with a culture which still influences modern life today. In the generations which followed, the city still had a reputation for philosophical thinking, and in Paul’s day there was a leading university in the city.

While waiting for his companions to arrive, Paul was quite horrified at the level of idolatry he found in such a supposedly sophisticated city. He was engaged in discussions not only with Jews and other sympathisers, but also got involved with Stoic and Epicurean philosophers who found his teaching rather strange. “What does this pretentious babbler want to say?” they asked (Acts 17:18). Because of his mention of someone called ‘Jesus’ and terms like ‘resurrection’, they said he sounded like a “proclaimer of foreign (i.e. non-Greek) divinities”. Eventually they invited him to address the Council of the Areopagus, an indication of how seriously they took him even though they found his ideas outlandish.

It should have been a very important venue for Paul. If he could win the Athenians around to accepting the message of Christ, it could have far-reaching effects. The Greeks were famous for their intellectual interests and their love of discussion and debate. As Luke comments rather laconically,

Now all the Athenians and the foreigners living there would spend their time in nothing but telling or hearing something new. (Acts 17:21)

Yet, in a way, it was this passion for discussion of ideas which made the Greeks so outstanding in philosophy and literature (see Fr Bernard Lonergan’s writings for discussion of the Athenians’ gift for conversation, a source of great intellectual creativity).

So Paul went to the Areopagus in the heart of the city and spoke to the people assembled there. And it is Paul’s address which forms the main part of today’s reading.

The Areopagus was a hill to the south of the Agora, the central market place of Athens where people gathered. Areopagus also referred to the Athenian supreme council which held its sessions there.

Paul chose as his topic the knowledge of God, a theme very popular in the propaganda of contemporary Hellenistic Judaism. The pagans are accused of not knowing God, the proof being that they worship idols. This ignorance, Paul tells them, is culpable, since all are capable of knowing God as creator and controller of the cosmos.

Nevertheless, Paul’s address is in a totally different style from what he had been giving up to this time. He makes no explicit mention of the Scriptures; he does not even mention the name of Jesus. He speaks of the Greeks as “extremely spiritual”, although the word he used could also mean “superstitious” (Greek, deisidaimon), depending on the context. Paul’s meaning will emerge as he speaks. In the context, it is clear that Paul wanted to be complimentary in order to get a hearing.

He tries to go in their door by taking as his cue an altar he saw, dedicated to an “unknown god”. Polytheists (like the Greeks) used to dedicate altars to ‘unknown gods’, in case they incurred the vengeance of gods whose names they did not know. It was a kind of all-inclusive title. While it was a way to make sure that none of the many Greek gods was left unworshipped, it also indicated the level of superstition that co-existed with the Athenians’ much-vaunted intellectualism.

Paul uses the practice for his own ends and also turns back the charge of preaching about ‘outlandish’ gods which people had never heard of. And he goes on to spell out for them just who this ‘unknown’ God really is.

He is the God who made this world and all that lives in it. This idea was common in Greek thought and Hellenistic Judaism; it is a form of the old biblical theme found in the prophet Amos 5:8 and in Psalm 50:1-6. Paul proclaims a personal Creator in contrast with the pantheistic God of the Stoics.

He is a Lord who pervades the heavens and the earth and is not confined to man-made sanctuaries. Nor does he need the help of any human. On the contrary, it is he who gives life and breath and everything with it.

He made one the whole human race, meaning that all belong to one family (Athenians, Romans, Greeks, ‘barbarians’, Jews and Gentiles). This is a belief we assert every time we pray “Our Father…”. Through his creation he made his presence evident all over the world:

…so that they would search for God and perhaps fumble about for him and find him—though indeed he is not far from each one of us.

He is the Designer God where nothing is left to mere chance, as the Epicureans thought. He even gives two quotations from Greek poets to strengthen his argument:

‘In him [i.e. God] we live and move and have our being’; as even some of your own poets have said…

This quotation is attributed to the poet Epimenides (about 600 BC) who came from Knossos in Crete, and is found in his work Cretica. And Paul also quotes the Cilician poet Aratus (about 315 to 240 BC) in his Phaenomen and in Cleanthes’ Hymn to Zeus:

‘For we, too, are his [i.e. God’s] offspring.’

Paul also questions the practice of worshipping objects of stone or metal as gods:

Since we are God’s offspring, we ought not to think that the deity is like gold or silver or stone, an image formed by the art and imagination of mortals.

In other words, how can that God be contained in images of gold, silver or stone—materials which are on a lower level than ourselves? Note that it is a very different thing—as we have in the Catholic Church—to have images representing our God or the saints. They play the same role as family photographs, as no one believes that a picture of Uncle Joe is really Uncle Joe.

Up to this, God had tolerated this practice, which was done in ignorance, but with the coming of Jesus, all that has changed. It is time now to ‘repent’ (Greek, metanoia—a word which, as we have already seen, implies a total conversion in our way of living) because God:

…will have the world judged in righteousness by a man [Jesus] whom he has appointed…

And all this, says Paul, is confirmed by Jesus’ having been raised from the dead.

But at the mention of “raising him from the dead”, some of Paul’s listeners began mocking and others, perhaps with their interest whetted, said, “We will hear you again about this.” However, it seems clear that their interest was purely on the level of intellectual speculation and not at all on the spiritual or religious. Immortality of the soul was accepted by the Greeks (see Plato’s Dialogues), but not the resurrection of a dead body.

In the Greek world, even among Christians, the doctrine of the Resurrection was strongly resisted—as we see in the First Letter to the Corinthians (15:12). The Jerusalem Sanhedrists also condemned and attacked this Christian dogma, whereas the Athenians of the Areopagus were content to mock it.

Basically then, Paul’s mission to the Athenians was a dismal failure. From now on he refuses to use the arguments from Greek philosophy. So he writes later on to the Christians of Corinth:

When I came to you, brothers and sisters, I did not come proclaiming the testimony of God to you with superior speech or wisdom. For I decided to know nothing among you except Jesus Christ and him crucified. (1 Cor 2:1-2)

As well, a little before that (in the same letter), he had written:

Where is the one who is wise? Where is the scholar? Where is the debater of this age? Has not God made foolish the wisdom of the world? For since, in the wisdom of God, the world did not know God through wisdom, God decided, through the foolishness of the proclamation, to save those who believe. For Jews ask for signs and Greeks desire wisdom, but we proclaim Christ crucified, a stumbling block to Jews and foolishness to gentiles, but to those who are the called, both Jews and Greeks, Christ the power of God and the wisdom of God.
(1 Cor 1:20-24)

From now on he would rely only on the power of the gospel message.

In spite of this, there were some converts made in Athens. Among these was Dionysius the Areopagite. The Jerusalem Bible notes:

“Luke’s readers must have known him. He became the subject of legend, especially since the 5th century when an author (the ‘pseudo-Dionysius’) published various mystical writings under his name. Later legend identifies him with St Denys, the first bishop of Paris (3rd century) or even that he was bishop of Athens.”

Another convert mentioned was Damaris. The New International Version Bible notes:

“Some have suggested that she must have been a foreign, educated woman to have been present at a public meeting such as the Areopagus. It is also possible that she was a God-fearing Gentile who had heard Paul at the synagogue.”

From Athens, Paul continued south to Corinth. He would have gone there either by land along the isthmus, a distance of about 80 km (50 miles) or else by sea from Piraeus, the port of Athens, to Cenchrea, the port of Corinth, on the eastern shore of the isthmus of Corinth.

Corinth had been rebuilt by no less a person than Julius Caesar, and became capital of the Roman province of Achaia (southern Greece). Its population was largely Roman and Latin-speaking, but it was a lively commercial centre which attracted people of all nations. There was also a considerable Jewish colony. The immorality of the city was famous, even by the standards of the day.

Paul does not seem ever to have ever returned to Athens. But once again, we see that God’s ways are not our ways. Once again, we see how Paul is turned in a different direction from what seemed the obvious way to go. His next stop will be Corinth, a city, on the face of it, which—compared to sophisticated Athens—was not at all promising, given its reputation for lewdness and immorality.

On the positive side, we should look carefully at how Paul presented his message in a language that would make sense to his hearers. He did not dilute or compromise his message, but he did try to express it in language that would give an opening to an audience totally unfamiliar with the Jewish Scriptures. This is something we need to remember whether we are bringing our message to a culture which has never heard the message before, or to one which has lost it. Much of our preaching, it has to be said, is to the converted and not to those who have not heard the message or have only heard it in distorted forms.

Comments Off

 


Commentary on John 16:12-15

Jesus continues to speak about the giving of the Spirit to his followers:

I still have many things to say to you, but you cannot bear them now.

They are still too raw in their understanding. It will take time for them fully to absorb the meaning of Jesus’ life and teaching. By then he will be long gone, so they will need the guidance of the Spirit to lead them to that fuller understanding. Jesus tells them the Spirit:

…will not speak on his own but will speak whatever he hears, and he will declare to you the things that are to come.

The Spirit will guide them in their response:

…to the things that are to come.

Following on what Jesus has taught them, from their understanding of the meaning of Jesus’ death and resurrection, and from their Pentecost experience, a whole new order—a new way of looking at the world—will result, of which they will be the inaugurators.

And that guidance still is much needed for we have not reached, and we never will reach on this earth, the fullness of the truth about God and Jesus. The establishment of the Kingdom has still a long way to go.

Once again Jesus reminds his disciples that everything they are learning comes originally from the Father through the Son, and from the Son through the Spirit. These are not three separate revelations, but one message that emanates from each one successively.

We too, as Church, as churches, as communities and as individuals, need the constant guidance of the Spirit that we may remain faithful to the truth that is given us and be always open to understanding it more deeply so that we can pass it on to others with full integrity.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1064g/

 

 

 


Wednesday, May 13, 2026

Easter Weekday

 

Opening Prayer

Lord God, our Father,

you are not far away from any of us, for in you we live and move and exist and you live in us

through your Holy Spirit. Be indeed with us, Lord, send us your Holy Spirit of truth

 and through him deepen our understanding of the life and message of your Son, that we may accept the full truth and live by it consistently. We ask you this through Christ our Lord.

 

Gospel Reading - John 16: 12-15

Jesus said to his disciples: "I still have many things to say to you but they would be too much for you to bear now. However, when the Spirit of truth comes he will lead you to the complete truth, since he will not be speaking of his own accord, but will say only what he has been told; and he will reveal to you the things to come. He will glorify me, since all he reveals to you will be taken from what is mine. Everything the Father has is mine; that is why I said: all he reveals to you will be taken from what is mine."

 

Reflection

In these weeks of Easter Time, the Gospels of each day are almost always taken from chapters 12 to 17 of the Gospel of John. That reveals something regarding the origin and the destination of these chapters. They show not only what happened before the Passion and the death of Jesus, but also and above all, the living out of faith of the first communities after the resurrection. They express the Paschal faith which animated them.

       John 16: 12: I still have many things to say to you. The Gospel today begins with this phrase: “I still have many things to say to you, but they would be too much for you to bear now”. In these words of Jesus there are two things: the environment of the farewell, which characterized the Last Supper, and the concern of Jesus, the older brother, for his younger brothers, who within a brief time will remain without his presence. The time left was very short. Within a short time, Jesus will be arrested. The work begun was not yet complete. The disciples were just at the beginning of their apprenticeship. Three years are a very short time to change life and to begin to live and to think in a new image of God. Their formation was not yet finished. Much was still lacking, and Jesus had still many things to teach them and to transmit to them, but he knows his disciples. They are not among the most intelligent. They would not be capable to know now all the consequences and implications of discipleship. They would become discouraged. They would not be able to bear this.

       John 16: 13-15: The Holy Spirit will come to their help. “However, when the Spirit of truth comes, he will lead you to the complete truth, since he will not be speaking of his own accord but will say only what he has been told; and he will reveal to you the things to come. He will glorify me, since all he reveals to you will be taken from what is mine”. This affirmation of Jesus shows the experience of the first communities. In the measure in which they sought to imitate Jesus, trying to interpret and apply his Word to the various circumstances of their life, they experienced the presence and the light of the Spirit. And this happens even today in the communities which try to incarnate the Word of Jesus in their life. The root of this experience is the words of Jesus: “Everything the Father has is mine that is why I said: all he reveals to you will be taken from what is mine”.

       The action of the Holy Spirit in the Gospel of John. John uses many images and symbols to signify the action of the Holy Spirit. Like in creation (Gen 1: 1), the Spirit also descends on Jesus, “in the form of a dove, come from Heaven”

(Jn 1: 32). It is the beginning of the new creation! Jesus speaks the words of God and communicates the Sprit without reserve to us (Jn 3: 34). His words are Spirit and Life (Jn 6: 63). When Jesus bids farewell, he said that he would have sent another Paraclete, Consoler, another defender, who will remain with us. It is the Holy Spirit (Jn 14: 16-17). By his Passion, death and Resurrection, Jesus won for us the gift of the Holy Spirit. By Baptism all of us have received this same Spirit of Jesus (Jn 1: 33). When he appeared to the apostles, he breathed on them and said: “Receive the Holy Spirit!” (Jn 20: 22). The Spirit is like the water which springs from within the persons who believe in Jesus (Jn 7: 37-39; 4: 14). The first effect of the action of the Spirit in us is reconciliation: “If you forgive anyone’s sins, they are forgiven; if you retain anyone’s sins, they are retained”. (Jn 20: 23). The Spirit which Jesus communicates to us has multiple actions: consoles and spreads (Jn 14: 16), he communicates truth (Jn 14: 17; 16: 13), makes us remember what Jesus taught (Jn 14: 26); will give witness of Jesus (Jo 15: 26); manifests the glory of Jesus (Jn 16: 14); will convince the world concerning sin, justice (Jn 16: 8). The Spirit is given to us so that we can understand the complete meaning of the words of Jesus (Jn 14: 26); 16: 1213). Encouraged by the Spirit of Jesus we can adore God in any place (Jn 4: 23-24). Here lies the liberty of the Spirit of which Saint Paul speaks: “Where the Spirit of the Lord is, there is liberty” (2 Co 3: 17).

 

Personal Questions

       How do I live my adherence to Jesus: alone or in community?

       Has my participation in the community led me, sometimes, to experience the light and the force of the Holy Spirit?

 

Concluding Prayer

The name of the Lord is sublime, his splendor transcends earth and heaven. For he heightens the strength of his people, to the praise of all his faithful, the people close to him. (Ps 148: 13-14)

 

www.ocarm.org

 

13.05.2026: THỨ TƯ TUẦN VI PHỤC SINH

 13/05/2026

 Thứ Tư tuần 6 Phục Sinh.

 


Bài Ðọc I: Cv 17, 15. 22 – 18,1

“Ðấng quý vị thờ mà không nhận biết, thì tôi xin loan báo Người cho quý vị”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, những người tháp tùng Phaolô, dẫn đưa ngài cho đến Athêna; và khi đã nhận lệnh ngài truyền cho Sila và Timôthêu đến gặp ngài lập tức, họ liền ra đi.

Bấy giờ Phaolô đứng giữa đồi Arêôpagô mà nói: “Kính thưa quý vị người Athêna, tôi nhận thấy quý vị rất sùng tín về mọi mặt. Vì khi đi ngang qua, nhìn các tượng thần của quý vị, tôi cũng thấy một bàn thờ có ghi chữ: “Kính Thần vô danh”. Vậy Ðấng quý vị thờ mà không nhận biết, thì tôi xin loan báo Người cho quý vị. Thiên Chúa, Ðấng đã tác tạo vũ trụ và vạn vật trong vũ trụ, Người là Chúa trời đất, nên không ngự nơi đền thờ do tay người phàm làm ra. Người cũng không cần bàn tay người phàm phụng sự như thể thiếu thốn điều gì, vì chính Người ban cho mọi người sự sống, hơi thở và hết mọi sự. Người đã làm cho toàn thể loài người từ một nguyên tổ lan tràn khắp mặt đất. Người phân định thời hạn rõ rệt và biên giới chỗ họ ở, để họ tìm thấy Thiên Chúa nếu họ cố gắng dò dẫm tìm gặp Người, vì thật ra Người không ở xa mỗi người chúng ta. Vì chưng ta sống, ta cử động và ta hiện hữu trong Người, như có mấy thi sĩ của quý vị đã nói: “Chúng ta thuộc tông giống Người”. Vậy bởi chúng ta là dòng giống của Thiên Chúa, chúng ta không được nghĩ rằng Thần Linh giống như vàng, hoặc bạc, hay đá do nghệ thuật chạm trổ và suy tưởng của con người làm ra. Thiên Chúa không chấp những thời gian mê muội đó, nay Người loan báo cho nhân loại nhận biết để mọi người khắp nơi ăn năn hối cải, vì Người đã quy định ngày Người sẽ xét xử vũ trụ cách công minh, do Ðấng Người đã chỉ định và cho Ðấng ấy từ cõi chết sống lại để mọi người tin”.

Khi họ nghe nói kẻ chết sống lại, thì có kẻ nhạo cười, có người lại nói rằng: “Ðể khi khác, chúng tôi sẽ nghe ông nói lại về điều đó”. Thế là Phaolô bỏ họ ra đi. Nhưng cũng có vài người theo và tin ngài, trong số đó có Ðiônysiô nhân viên thuộc Arêôpagô, một phụ nữ tên Ðamari và mấy người khác nữa. Sau đó, Phaolô rời Athêna đi Côrintô.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 148, 1-2. 11-12ab. 12c-14a. 14bcd

Ðáp: Trời đất đầy vinh quang của Chúa.

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng:  Hãy ca tụng Chúa từ muôn cõi trời, hãy ca tụng Người trên nơi cao thẳm. Các thiên thần Chúa, hãy ca tụng Người đi, ca tụng Người đi, hỡi các đạo thiên binh.

Xướng: Quân vương địa cầu và tất cả chư dân, quan chức và các vị chính quyền trên cõi đất, các thanh niên và cả những cô gái tân, những ông cụ già với đoàn con trẻ.

Xướng: Họ hãy ca tụng danh Chúa, vì danh Người siêu phàm, độc nhất, oai nghiêm. Người tràn lan trên trời dưới đất, và Người nâng cao quyền thế dân Người.

Xướng: Dân Người là đề tài ca tụng cho mọi tín hữu, cho hết thảy con cái Israel, dân tộc sống gần gũi với Người.

 

Alleluia: Ga 16, 7 và 13

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy sẽ sai Thần Chân Lý đến, Người sẽ dạy các con biết tất cả sự thật”. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 16, 12-15

“Thần Chân lý sẽ dạy các con biết tất cả sự thật”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy còn nhiều điều phải nói với các con, nhưng bây giờ các con không thể lĩnh hội được. Khi Thần Chân lý đến, Người sẽ dạy các con biết tất cả sự thật, vì Người không tự mình mà nói, nhưng Người nghe gì thì sẽ nói vậy, và Người sẽ bảo cho các con biết những việc tương lai. Người sẽ làm vinh danh Thầy, vì Người sẽ lãnh nhận từ nơi Thầy mà loan truyền cho các con. Tất cả những gì Cha có, đều là của Thầy, vì thế Thầy đã nói: “Người sẽ lãnh nhận từ nơi Thầy mà loan truyền cho các con”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Công vụ Tông đồ 17,15.22—18,1

Chúng ta tiếp tục theo chân Phao-lô trong Chuyến Truyền giáo thứ hai của ông. Sau khi đi qua Thê-sa-lô-ni-ca (nơi Phao-lô viết hai trong số những bức thư đầu tiên của mình) và Bê-rô-a (cả hai đều thuộc Ma-xê-đô-ni-a), điểm đến tiếp theo của Phao-lô là A-thê-na, lúc bấy giờ vẫn là trung tâm văn hóa của Địa Trung Hải, mặc dù quyền lực chính trị lúc này nằm trong tay Rô-ma. Đoạn Kinh Thánh chúng ta đọc bắt đầu với việc Phao-lô đến thành phố, cùng với chỉ thị cho Si-la và Ti-mô-thê đi theo càng sớm càng tốt.

Vào thời điểm này, A-thê-na thực sự chỉ còn là cái bóng của chính nó trước đây. Khoảng năm thế kỷ trước Phao-lô, thành phố này đã ở đỉnh cao vinh quang về nghệ thuật, triết học và văn học, với một nền văn hóa vẫn còn ảnh hưởng đến đời sống hiện đại ngày nay. Trong những thế hệ sau đó, thành phố vẫn nổi tiếng về tư tưởng triết học, và vào thời Phao-lô, có một trường đại học hàng đầu trong thành phố.

Trong khi chờ đợi các bạn đồng hành đến, Phao-lô đã rất kinh hãi trước mức độ thờ thần tượng mà ông tìm thấy trong một thành phố được cho là văn minh như vậy. Ông không chỉ tham gia thảo luận với người Do Thái và những người cảm thông khác, mà còn giao thiệp với các triết gia Khắc kỷ và Epicurus, những người thấy giáo lý của ông khá lạ lẫm. “Tên ba hoa tự phụ này muốn nói gì vậy?” họ hỏi (Công vụ Tông đồ 17,18). Vì ông nhắc đến một người tên là ‘Giê-su’ và những thuật ngữ như ‘phục sinh’, họ nói ông nghe giống như một “người rao giảng về các vị thần ngoại lai (tức là không phải thần Hy Lạp)”. Cuối cùng, họ mời ông phát biểu trước Hội đồng A-rê-ô-pa-gô, một dấu hiệu cho thấy họ coi trọng ông như thế nào mặc dù họ thấy những ý tưởng của ông kỳ quặc.

Đó hẳn là một diễn đàn rất quan trọng đối với Phao-lô. Nếu ông có thể thuyết phục người Athêna chấp nhận thông điệp của Chúa Kitô, nó có thể có tác động sâu rộng. Người Hy Lạp nổi tiếng với sự quan tâm trí tuệ và tình yêu đối với các cuộc thảo luận và tranh luận. Như Lu-ca đã bình luận một cách ngắn gọn,

Bây giờ tất cả người Athêna và những người ngoại quốc sống ở đó sẽ dành thời gian của họ chỉ để kể hoặc nghe điều gì đó mới mẻ. (Công vụ Tông đồ 17,21)

Tuy nhiên, theo một cách nào đó, chính niềm đam mê thảo luận về các ý tưởng đã khiến người Hy Lạp trở nên xuất sắc trong triết học và văn học (xem các tác phẩm của Cha Bernard Lonergan để thảo luận về tài năng trò chuyện của người Athêna, một nguồn cảm hứng sáng tạo trí tuệ tuyệt vời).

Vì vậy, Phao-lô đã đến A-rê-ô-pa-gô ở trung tâm thành phố và nói chuyện với những người tụ tập ở đó. Và bài diễn thuyết của Phao-lô tạo thành phần chính của bài đọc hôm nay.

A-rê-ô-pa-gô là một ngọn đồi ở phía nam của Agora, chợ trung tâm của Athêna, nơi mọi người tụ tập. A-rê-ô-pa-gô cũng đề cập đến hội đồng tối cao của Athêna, nơi tổ chức các phiên họp.

Phao-lô đã chọn chủ đề về sự hiểu biết về Đức Chúa Trời, một chủ đề rất phổ biến trong tuyên truyền của Do Thái giáo Hy Lạp đương thời. Những người ngoại đạo bị buộc tội không biết Đức Chúa Trời, bằng chứng là họ thờ cúng thần tượng. Phao-lô nói với họ rằng sự thiếu hiểu biết này là đáng trách, vì tất cả mọi người đều có khả năng biết Đức Chúa Trời là Đấng tạo hóa và cai quản vũ trụ.

Tuy nhiên, bài diễn thuyết của Phaolô có phong cách hoàn toàn khác so với những gì ông đã thể hiện trước đó. Ông không đề cập rõ ràng đến Kinh Thánh; thậm chí ông cũng không nhắc đến tên Chúa Giê-su. Ông nói về người Hy Lạp là “cực kỳ sùng đạo”, mặc dù từ ông dùng cũng có thể mang nghĩa “mê tín dị đoan” (tiếng Hy Lạp, deisidaimon), tùy thuộc vào ngữ cảnh. Ý nghĩa của Phaolô sẽ được làm rõ khi ông nói. Trong ngữ cảnh đó, rõ ràng là Phaolô muốn khen ngợi để được lắng nghe.

Ông cố gắng tiếp cận họ bằng cách lấy một bàn thờ mà ông nhìn thấy, được dành riêng cho một “vị thần vô danh”, làm tín hiệu. Những người đa thần (như người Hy Lạp) thường dành riêng bàn thờ cho ‘các vị thần vô danh’, phòng trường hợp họ phải chịu sự trừng phạt của các vị thần mà họ không biết tên. Đó là một kiểu danh xưng bao quát. Mặc dù đó là cách để đảm bảo rằng không một vị thần Hy Lạp nào bị bỏ sót, nhưng nó cũng cho thấy mức độ mê tín dị đoan cùng tồn tại với chủ nghĩa trí thức được người Athêna đề cao. Phaolô sử dụng phương pháp này cho mục đích riêng của mình và cũng bác bỏ cáo buộc rao giảng về những vị thần "kỳ lạ" mà mọi người chưa từng nghe đến. Và ông tiếp tục giải thích cho họ biết vị thần "vô danh" này thực sự là ai.

Ngài là Đức Chúa Trời đã tạo dựng thế giới này và mọi sự sống trong đó. Ý tưởng này phổ biến trong tư tưởng Hy Lạp và Do Thái giáo thời Hy Lạp hóa; đó là một hình thức của chủ đề Kinh Thánh cổ xưa được tìm thấy trong sách tiên tri Amốt 5,8 và trong Thánh Vịnh 50,1-6. Phao-lô tuyên bố về một Đấng Tạo Hóa cá nhân, trái ngược với Đức Chúa Trời toàn năng của phái Khắc kỷ.

Ngài là một Chúa tể bao trùm cả trời đất và không bị giới hạn trong những nơi thánh do con người xây dựng. Ngài cũng không cần sự giúp đỡ của bất kỳ con người nào. Ngược lại, chính Ngài là Đấng ban sự sống, hơi thở và mọi thứ cùng với nó.

Ngài đã làm cho toàn thể nhân loại trở thành một, có nghĩa là tất cả đều thuộc về một gia đình (người Athen, người La Mã, người Hy Lạp, người ‘man rợ’, người Do Thái và người ngoại). Đây là một niềm tin mà chúng ta khẳng định mỗi khi cầu nguyện “Lạy Cha chúng con…”. Qua công trình sáng tạo của mình, Ngài đã bày tỏ sự hiện diện của Ngài khắp thế giới:

…để họ tìm kiếm Đức Chúa Trời và có lẽ sẽ mò mẫm tìm kiếm Ngài và tìm thấy Ngài—mặc dù thực sự Ngài không xa cách mỗi người chúng ta.

Ngài là Đức Chúa Trời Tạo Hóa, nơi không có gì được để mặc cho sự ngẫu nhiên, như những người theo trường phái Epicurean đã nghĩ. Ngài thậm chí còn đưa ra hai trích dẫn từ các nhà thơ Hy Lạp để củng cố lập luận của mình:

“Trong Ngài [tức là Đức Chúa Trời] chúng ta sống, di chuyển và hiện hữu”; như ngay cả một số nhà thơ của các ngươi cũng đã nói…

Trích dẫn này được cho là của nhà thơ Epimenides (khoảng năm 600 trước Công nguyên) đến từ Knossos ở Crete, và được tìm thấy trong tác phẩm Cretica của ông. Và Phaolô cũng trích dẫn nhà thơ Aratus người Cilicia (khoảng năm 315 đến 240 trước Công nguyên) trong tác phẩm Phaenomen và trong Bài ca ngợi Zeus của Cleanthes:

“Vì chúng ta cũng là con cháu của Ngài [tức là Đức Chúa Trời].”

Phaolô cũng đặt câu hỏi về việc thờ cúng các vật bằng đá hoặc kim loại như thần thánh:

Vì chúng ta là con cháu của Đức Chúa Trời, chúng ta không nên nghĩ rằng thần thánh giống như vàng, bạc hay đá, một hình ảnh được tạo ra bởi nghệ thuật và trí tưởng tượng của con người.

Nói cách khác, làm sao Thiên Chúa có thể được chứa đựng trong những hình ảnh bằng vàng, bạc hay đá – những vật liệu thấp kém hơn chính chúng ta? Cần lưu ý rằng, việc có những hình ảnh đại diện cho Thiên Chúa hoặc các vị thánh là một điều hoàn toàn khác – như chúng ta thấy trong Giáo hội Công giáo. Chúng đóng vai trò tương tự như những bức ảnh gia đình, vì không ai tin rằng bức ảnh của chú Joe thực sự là chú Joe.

Cho đến nay, Thiên Chúa đã dung thứ cho việc làm này, vốn được thực hiện trong sự thiếu hiểu biết, nhưng với sự xuất hiện của Chúa Giê-su, tất cả đã thay đổi. Giờ là lúc để “ăn năn” (tiếng Hy Lạp, metanoia – một từ mà, như chúng ta đã thấy, hàm ý sự hoán cải hoàn toàn trong lối sống của chúng ta) bởi vì Thiên Chúa:

 

…sẽ cho thế gian bị phán xét trong sự công chính bởi một người [Chúa Giê-su] mà Ngài đã chỉ định…

Và tất cả điều này, Phao-lô nói, được xác nhận bởi việc Chúa Giê-su đã sống lại từ cõi chết.

Nhưng khi nhắc đến việc “làm cho Ngài sống lại từ cõi chết”, một số người nghe Phao-lô bắt đầu chế nhạo và những người khác, có lẽ vì tò mò, nói: “Chúng tôi sẽ nghe ông nói lại về điều này.” Tuy nhiên, dường như rõ ràng là sự quan tâm của họ chỉ dừng lại ở mức độ suy đoán trí tuệ chứ không hề liên quan đến tâm linh hay tôn giáo. Người Hy Lạp chấp nhận sự bất tử của linh hồn (xem Đối thoại của Plato), nhưng không chấp nhận sự phục sinh của xác chết.

Trong thế giới Hy Lạp, ngay cả trong số những người Kitô hữu, giáo lý về sự Phục sinh cũng bị phản đối mạnh mẽ—như chúng ta thấy trong Thư thứ nhất gửi tín hữu Cô-rinh-tô (15,12). Các quan lại của Tòa Công luận Giê-ru-sa-lem cũng lên án và tấn công giáo điều Kitô giáo này, trong khi người Athêna ở A-rê-ô-pa-gô thì lại chế giễu nó.

Về cơ bản, sứ mệnh của Phao-lô đối với người Athêna là một thất bại thảm hại. Từ nay trở đi, ông từ chối sử dụng các lập luận từ triết học Hy Lạp. Vì vậy, sau này ông viết cho các tín hữu Cô-rinh-tô:

Khi tôi đến với anh em, hỡi anh chị em, tôi không đến để rao giảng lời chứng của Đức Chúa Trời cho anh em bằng lời lẽ hay sự khôn ngoan vượt trội. Vì tôi đã quyết định không biết gì khác giữa anh em ngoài Đức Giê-su Ki tôt và Ngài bị đóng đinh trên thập tự giá. (1 Cô-rinh-tô 2,1-2)

Ngoài ra, trước đó một chút (trong cùng bức thư), ông đã viết:

Người khôn ngoan ở đâu? Học giả ở đâu? Người tranh luận của thời đại này ở đâu? Chẳng phải Đức Chúa Trời đã làm cho sự khôn ngoan của thế gian trở nên dại dột sao? Vì trong sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời, thế gian không nhận biết Đức Chúa Trời nhờ sự khôn ngoan, nên Đức Chúa Trời đã quyết định, bằng sự dại dột của sự rao giảng, để cứu những người tin. Vì người Do Thái đòi dấu lạ, người Hy Lạp mong muốn sự khôn ngoan, nhưng chúng ta rao giảng Đấng Ki tô bị đóng đinh trên thập tự giá, là sự vấp ngã cho người Do Thái và là sự dại dột cho người ngoại, nhưng đối với những người được gọi, cả người Do Thái lẫn người Hy Lạp, Đấng Ki tô là quyền năng của Đức Chúa Trời và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. (1 Cô-rinh-tô 1,20-24)

Từ nay trở đi, ông chỉ dựa vào sức mạnh của sứ điệp Tin Mừng.

Mặc dù vậy, vẫn có một số người cải đạo ở Athêna. Trong số đó có Đi-ô-ny-xi-ô, thành viên hội đồng A-rê-ô-pa-gô. Kinh Thánh Jerusalem ghi chú:

“Những người đọc sách của Lu-ca hẳn đã biết ông. Ông trở thành chủ đề của truyền thuyết, đặc biệt là từ thế kỷ thứ 5 khi một tác giả (người được gọi là ‘Pseudo-Dionysius’) xuất bản nhiều tác phẩm thần bí dưới tên ông. Truyền thuyết sau này xác định ông là Thánh Denys, giám mục đầu tiên của Paris (thế kỷ thứ 3) hoặc thậm chí là giám mục của Athens.”

Một người cải đạo khác được nhắc đến là Đa-ma-ri. Kinh Thánh Phiên bản Quốc tế Mới ghi chú:

“Một số người cho rằng bà hẳn là một phụ nữ ngoại quốc, có học thức mới có mặt tại một cuộc họp công khai như A-rê-ô-pa-gô. Cũng có thể bà là một người ngoại quốc kính sợ Chúa, người đã nghe Phao-lô giảng tại hội đường.”

Từ Athêna, Phao-lô tiếp tục đi về phía nam đến Cô-rin-tô. Ông có thể đã đến đó bằng đường bộ dọc theo eo đất, một khoảng cách khoảng 80 km (50 dặm) hoặc bằng đường biển từ Piraeus, cảng của Athens, đến Cenchrea, cảng của Corinth, trên bờ phía đông của eo đất Corinth.

Thành Corinth được xây dựng lại bởi chính Julius Caesar và trở thành thủ đô của tỉnh Achaia thuộc La Mã (miền nam Hy Lạp). Dân số chủ yếu là người La Mã và nói tiếng Latinh, nhưng đây là một trung tâm thương mại sầm uất thu hút người dân từ mọi quốc gia. Thành phố cũng có một cộng đồng người Do Thái khá lớn. Sự vô đạo đức của thành phố nổi tiếng, ngay cả theo tiêu chuẩn thời đó.

Phaolô dường như không bao giờ trở lại Athens. Nhưng một lần nữa, chúng ta thấy rằng đường lối của Chúa không phải là đường lối của chúng ta. Một lần nữa, chúng ta thấy cách Phaolô được hướng đến một hướng khác so với con đường dường như hiển nhiên. Điểm dừng chân tiếp theo của ông sẽ là Corintô, một thành phố, thoạt nhìn, so với Athêna văn minh, thì không hề hứa hẹn gì, xét đến tiếng tăm về sự dâm loạn và vô đạo đức của nó.

Về mặt tích cực, chúng ta nên xem xét kỹ cách Phaolô trình bày thông điệp của mình bằng ngôn ngữ mà người nghe có thể hiểu được. Ông không làm loãng hay thỏa hiệp thông điệp của mình, nhưng ông đã cố gắng diễn đạt nó bằng ngôn ngữ tạo cơ hội cho một khán giả hoàn toàn không quen thuộc với Kinh Thánh Do Thái. Đây là điều chúng ta cần ghi nhớ, cho dù chúng ta đang truyền bá thông điệp của mình đến một nền văn hóa chưa từng nghe đến thông điệp đó trước đây, hay đến một nền văn hóa đã đánh mất nó. Phải nói rằng, phần lớn những lời rao giảng của chúng ta là dành cho những người đã tin, chứ không phải cho những người chưa từng nghe đến thông điệp hoặc chỉ nghe thấy nó dưới những hình thức bị bóp méo.

 


 

Chú giải về Gioan 16,12-15

Chúa Giê-su tiếp tục nói về việc ban Thánh Linh cho các môn đồ Ngài:

Ta còn nhiều điều muốn nói với các ngươi, nhưng hiện nay các ngươi chưa thể hiểu được.

 

Sự hiểu biết của họ vẫn còn non nớt. Sẽ cần thời gian để họ hoàn toàn thấu hiểu ý nghĩa cuộc đời và lời dạy của Chúa Giê-su. Đến lúc đó, Ngài đã ra đi từ lâu, vì vậy họ cần sự hướng dẫn của Thánh Linh để dẫn dắt họ đến sự hiểu biết trọn vẹn hơn. Chúa Giê-su nói với họ về Thánh Linh:

…sẽ không tự mình nói, nhưng sẽ nói những gì Ngài nghe được, và Ngài sẽ báo cho các ngươi biết những điều sẽ xảy đến.

Thánh Linh sẽ hướng dẫn họ trong sự đáp lại của họ:

…đối với những điều sẽ xảy đến.

Tiếp theo những gì Chúa Giê-su đã dạy họ, từ sự hiểu biết của họ về ý nghĩa sự chết và sự phục sinh của Chúa Giê-su, và từ kinh nghiệm Lễ Ngũ Tuần của họ, một trật tự hoàn toàn mới—một cách nhìn mới về thế giới—sẽ hình thành, và họ sẽ là những người khởi xướng.

Và sự hướng dẫn đó vẫn rất cần thiết vì chúng ta chưa đạt đến, và sẽ không bao giờ đạt đến trên trái đất này, sự trọn vẹn của chân lý về Đức Chúa Trời và Chúa Giê-su. Việc thiết lập Nước Trời vẫn còn một chặng đường dài phía trước.

Một lần nữa, Chúa Giê-su nhắc nhở các môn đệ rằng mọi điều họ đang học đều bắt nguồn từ Đức Chúa Cha qua Đức Chúa Con, và từ Đức Chúa Con qua Đức Thánh Linh. Đây không phải là ba sự mặc khải riêng biệt, mà là một thông điệp phát ra từ mỗi sự mặc khải đó một cách liên tiếp.

Chúng ta cũng vậy, với tư cách là Giáo Hội, các giáo hội, cộng đồng và cá nhân, cần sự hướng dẫn liên tục của Đức Thánh Linh để chúng ta có thể trung thành với chân lý đã được ban cho và luôn luôn mở lòng để hiểu biết chân lý đó sâu sắc hơn, hầu cho chúng ta có thể truyền đạt lại cho người khác với sự chính trực trọn vẹn.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1064g/

 

 


Suy niệm: Sự thật toàn vẹn

Chúa Giê-su không thể nói hết. Vì quá sức chịu đựng của các tông đồ. Các ngài không thể nhớ hết. Và càng không thể hiểu nổi. Nhưng Thần Chân Lý sẽ đến và sẽ dẫn các ngài đến chân lý vẹn toàn.

Tiếng nói của Chúa Thánh Thần là tiếng nói thiêng liêng trong tâm hồn. Ai lắng nghe sẽ thấu hiểu những chân lý cao siêu. Và sự thật toàn vẹn sẽ vô cùng phong phú.

Chúa Giê-su là Ngôi Lời. Nên từ cử chỉ, lời nói, hành động, và toàn bộ cuộc sống, cái chết, phục sinh của Người đều là lời, là chân lý vô cùng phong phú, sâu xa. Thánh Gio-an chỉ sống sau các tông đồ khác khoảng gần 30 năm, nhưng Tin mừng Gio-an đã vô cùng sâu sắc và phong phú. Thánh nhân cho biết ngài chỉ viết ra những điều giúp người ta tin thôi. Nếu phải viết hết mọi điều thì thế gian không đủ chỗ chứa.

Thánh Thần sẽ dẫn ta đến chân lý vẹn toàn. Thánh Phao-lô có thể hiểu điều đó xuyên qua thất bại hôm nay. Đến A-the-na là thủ đô của sự khôn ngoan, Phao-lô đã vận dụng trí thông minh, sự khôn ngoan của người Hi lạp và kiến thức quảng bác của ngài về văn chương triết học Hi lạp để thuyết phục Hội đồng A-re-o-pa-go. Nhưng ngài đã thất bại. Bẽ bàng, ngài bỏ A-the-na đi Co-rin-tô.

Tại Co-rin-tô, ngài đã nhận ra không thể dùng sự khôn ngoan của người đời, nhưng phải dùng sự điên rồ của thánh giá: “Thưa anh em, khi tôi đến với anh em, tôi đã không dùng lời lẽ hùng hồn hoặc triết lý cao siêu mà loan báo mầu nhiệm của Thiên Chúa.… nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Thần Khí và quyền năng Thiên Chúa. Có vậy, đức tin của anh em mới không dựa vào lẽ khôn ngoan người phàm….Để nói về những điều đó, chúng tôi không dùng những lời lẽ đã học được nơi trí khôn ngoan của loài người, nhưng dùng những lời lẽ học được nơi Thần Khí (1Cr 2, 1-13).

Lạy Chúa xin ban Thánh Thần cho chúng con, để chúng con biết sự thật toàn vẹn của Chúa.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)