Trang

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026

 


Đức Thánh Cha Lêô XIV sẽ viếng thăm châu Phi, Tây Ban Nha và Monaco

Ngày 25/2/2026, Phòng Báo chí Tòa Thánh đã công bố các chuyến tông du của Đức Thánh Cha Lêô XIV trong thời gian tới: mười ngày ở Châu Phi, bao gồm Algeria, Cameroon, Angola và Guinea Xích đạo, một ngày ở Monte Carlo, và sáu ngày ở Tây Ban Nha, bao gồm Madrid, Barcelona và Quần đảo Canary.

Vatican News

Châu Phi: Algeria, Cameroon, Angola và Guinea Xích đạo

Trong chuyến đi dài nhất, từ ngày 13-23/4/2026, trước tiên, Đức Thánh Cha sẽ thực hiện hành trình theo bước chân Thánh Augustinô ở Algeria: viếng thăm hai thành phố Algiers và Annaba từ ngày 13-15/4/2026. Sau đó ngài sẽ viếng thăm khu vực Trung Phi, đầu tiên là Cameroon, từ ngày 15-18/4/2026, với các địa điểm Yaoundé, Bamenda và Douala; tiếp đến, từ ngày 18-21/4/2026, ngài sẽ thăm Angola, gồm các thành phố Luanda, Muxima và Saurimo; và cuối cùng, ngài sẽ viếng thăm các thành phố Malabo, Mongomo và Bata của Guinea Xích đạo từ ngày 21-23/4/2026.

Chuyến thăm châu Phi là một chuyến đi phức tạp, trong đó có hành trình tưởng nhớ Thánh Augustinô mà Đức Thánh Cha có mối liên hệ. Ngài cũng đến thăm hai quốc gia đang phát triển, đặc biệt tập trung vào những người dễ bị tổn thương nhất, người nghèo và những người chăm sóc họ. Hòa bình cũng sẽ là một trong những mục tiêu của Đức Thánh Cha khi ngài sẽ thăm vùng nói tiếng Anh ở miền bắc Cameroon, nơi một cuộc nội chiến đã diễn ra suốt mười năm, liên quan đến lực lượng vũ trang chính quy và phe ly khai. Điểm dừng chân cuối cùng là Guinea Xích đạo, quốc gia nói tiếng Tây Ban Nha duy nhất ở châu Phi.

Công quốc Monaco

Trước đó, dự kiến vào ngày 28/3/2026, Đức Thánh Cha sẽ thăm Công quốc Monaco, đáp lại những lời mời liên tục từ chính quyền Monaco, đầu tiên là dành cho Đức Giáo hoàng Phanxicô và sau đó là cho chính ngài. Công quốc này đại diện cho một thực tế châu Âu nơi Công giáo là quốc giáo và nơi đối thoại giữa các thể chế dân sự và Giáo hội duy trì tầm quan trọng cụ thể, ngay cả trong các cuộc tranh luận công khai. Sự dấn thân cho hòa bình của Công quốc này cũng rất đáng chú ý. Đây sẽ là lần đầu tiên trong thời hiện đại nước này đón tiếp một vị Giáo hoàng.

Tây Ban Nha: Madrid, Barcelona và quần đảo Canary

Cuối cùng, từ ngày 6-12/6/2026, Đức Thánh Cha sẽ viếng thăm Tây Ban Nha: thủ đô Madrid và sau đó là Barcelona, để khánh thành tòa tháp mới và cao nhất của Đền thờ Sagrada Familia (Thánh Gia). Chuyến thăm trùng với kỷ niệm 100 năm ngày qua đời của kiến trúc sư tài ba Antoni Gaudí, người được tuyên bố là Tôi tớ Chúa vào năm ngoái. Từ Barcelona, Đức Thánh Cha sẽ di chuyển đến quần đảo Canary, để hoàn thành một hành trình vốn được ngài mong muốn, như Hồng y Tổng Giám mục Madrid José Cobo Cano đã nhấn mạnh hồi tháng Giêng năm ngoái. Ngài sẽ viếng thăm hai đảo Tenerife và Gran Canaria.

https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2026-02/dtc-leo-xiv-vieng-tham-chau-phi-tay-ban-nha-monaco.html

FEBRUARY 26, 2026: THURSDAY OF THE FIRST WEEK IN LENT

 February 26, 2026

Thursday of the First Week in Lent

Lectionary: 227

 


Reading I

Esther C:12, 14-16, 23-25

Queen Esther, seized with mortal anguish,
had recourse to the LORD.
She lay prostrate upon the ground, together with her handmaids,
from morning until evening, and said:
“God of Abraham, God of Isaac, and God of Jacob, blessed are you.
Help me, who am alone and have no help but you,
for I am taking my life in my hand.
As a child I used to hear from the books of my forefathers
that you, O LORD, always free those who are pleasing to you.
Now help me, who am alone and have no one but you,
O LORD, my God.

“And now, come to help me, an orphan.
Put in my mouth persuasive words in the presence of the lion
and turn his heart to hatred for our enemy,
so that he and those who are in league with him may perish.
Save us from the hand of our enemies;
turn our mourning into gladness
and our sorrows into wholeness.”

 

Responsorial Psalm

Psalm 138:1-2ab, 2cde-3, 7c-8

R.        (3a)  Lord, on the day I called for help, you answered me.
I will give thanks to you, O LORD, with all my heart,
            for you have heard the words of my mouth;
            in the presence of the angels I will sing your praise;
I will worship at your holy temple
            and give thanks to your name.
R.        Lord, on the day I called for help, you answered me.
Because of your kindness and your truth;
            for you have made great above all things
            your name and your promise.
When I called, you answered me;
            you built up strength within me.
R.        Lord, on the day I called for help, you answered me.
Your right hand saves me.
The LORD will complete what he has done for me;
            your kindness, O LORD, endures forever;
            forsake not the work of your hands.
R.        Lord, on the day I called for help, you answered me.
 

Verse Before the Gospel

Psalm 51:12a, 14a

A clean heart create for me, O God;
give me back the joy of your salvation.

Gospel

Matthew 7:7-12

Jesus said to his disciples:
“Ask and it will be given to you;
seek and you will find;
knock and the door will be opened to you.
For everyone who asks, receives; and the one who seeks, finds;
and to the one who knocks, the door will be opened.
Which one of you would hand his son a stone
when he asked for a loaf of bread,
or a snake when he asked for a fish?
If you then, who are wicked,
know how to give good gifts to your children,
how much more will your heavenly Father give good things
to those who ask him.

“Do to others whatever you would have them do to you.
This is the law and the prophets.”

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/022626.cfm

 

 


Commentary on Esther C:12,14-16,23-25*

Esther, a Jewish woman and queen to King Assuerus (Greek, Xerxes) of Persia, used her influence to avert a massacre of her people by the Persians. As she prepared to enter the presence of the king she made the prayer in today’s passage.

She prays to God to stretch his protecting hand over his people and to help her, particularly in the task she has to do. She acknowledges her weakness and that, without God’s help, there is nothing she can do. But she, so to speak, reminds God of the promises he made long ago to his chosen people, chosen as a “lasting inheritance”. It is a prayer of pure petition.

She knows that she and her people are totally in God’s hands. She does not threaten or try to manipulate God or bargain with him. She leaves the outcome entirely to him.

We are encouraged by today’s Gospel to ask, to search, and to knock as a way of acknowledging our total dependence on God. At the same time, whatever we ask for, like Esther, we leave the outcome totally in his hands. As Jesus prayed in the Garden:

Father…not my will but yours be done. (Luke 22:42)

_________________________
*The text references for this passage from the Book of Esther vary from Bible to Bible. The citation above is from chapter C in the New American Bible (Revised Edition). The Book of Esther consists of an original Hebrew text with a later (but still pre-Christian) text in Greek added. Non-Catholic Bibles tend to omit the Greek text as apocryphal. Today’s reading comes from a part of the Greek text.

Comments Off

 


Commentary on Matthew 7:7-12

Today’s readings are about prayer, and specifically, prayer of petition. The Gospel reading sounds marvellous:

Ask, and it will be given to you; search, and you will find…

It seems all I have to do is pray for something and I will get what I ask for. And yet, we all know from experience, that is simply not true. I pray to win the lottery, but don’t even get one of the minor prizes. I pray for the recovery of a person with cancer, but the person dies. What is happening? Is Jesus telling lies? Are there some hidden conditions of which we are not aware?

I believe the answer lies in the second half of the passage. First, Jesus asks whether a father would offer a stone to his son asking for bread, or whether a snake would be offered instead of a fish.

If you, then, who are evil, know how to give good gifts to your children, how much more will your Father in heaven give good things to those who ask him!

In other words, if we human beings, in spite of our shortcomings, care for the well-being of our children, then surely God, who is all good, will be infinitely more caring. The problem is not that God does not answer our prayers; the difficulty is that we tend to ask for the wrong things. We do not give a child a sharp knife to play with even though, when we refuse to do so, he throws a temper tantrum and gets angry with us. A good parent, of course, will try to give the child something else which satisfies the child’s real need at the moment.

Jesus is saying that God will give “good things” to those who ask. In fact, as Jesus says elsewhere (Matt 6:8), God already knows all our needs so it is not necessary to tell him. Then why pray at all? The purpose of prayer is for us to become more deeply aware of what our real needs are.

The things we ask for in prayer can be very revealing of our relationship with God and with others. It can be very revealing of our values and our wants (which are very different from our needs). The deepest prayer of petition will be to ask God to give us those things which most benefit our long-term well-being, those things which will bring us closer to him and help us to interact in truth and love with those around us. It is a prayer to be the kind of person we ought to be. It is difficult to see that prayer not being answered.

It may be useful for us to look at the prayer of petition of Jesus in the garden and how it was answered. Paul, in the second letter to the Corinthians also shares an experience of petitionary prayer which he made (2 Cor 12:7-10) and the surprising answer that he got.

Today’s Gospel passage ends with the so-called Golden Rule:

In everything do to others as you would have them do to you, for this is the Law and the Prophets.

Note that it is expressed positively rather than negatively and that makes a considerable difference. The negative version can be observed by doing nothing at all—not so the positive version. Although it is a separate saying, it can be linked with what Jesus says about petitionary prayer. If we expect God to be kind and generous to us, surely we are expected to be equally kind and generous to those who come asking our help.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1015g/

 


LECTIO DIVINA

Thursday, February 26, 2026

Season of Lent

 

Opening Prayer

Lord, our God,

You are a generous Father, who give us what is good for us simply because You love us.

Give us grateful hearts, Lord, that we may learn from You to give and share without counting the costbut simply with love and joy, as Jesus, Your Son, did among us, who lives with You and the Holy Spirit forever.

Gospel Reading - Matthew 7: 7-12

Jesus said to his disciples: "Ask and it will be given to you; seek and you will find; knock and the door will be opened to you. For everyone who asks, receives; and the one who seeks, finds; and to the one who knocks, the door will be opened. Which one of you would hand his son a stone when he asked for a loaf of bread, or a snake when he asked for a fish? If you then, who are wicked, know how to give good gifts to your children, how much more will your heavenly Father give good things to those who ask him. "Do to others whatever you would have them do to you. This is the law and the prophets."

Reflection

The Gospel today gives a part of the Sermon on the Mount, the new law of God which has been revealed to us by Jesus. The Sermon on the Mount has the following structure.

       Mathew 5: 1-16 - The entrance door: the Beatitudes (Mt 5: 1-10) and the mission of the disciples: to be the salt of the earth and the light of the world (Mt 5: 12-

16).

       Mathew 5: 17-18 - The new relationship with God: The new justice (Mt 5: 17-48) which does not expect a reward for practicing almsgiving, for praying and fasting (Mt 6: 1-18).

       Mathew 6: 19-34 - The new relationship with the goods of the earth (Mt 6: 1921), do not look at the world with a jaundiced eye (Mt 6: 22-23), do not serve God and money (Mt 6: 24), do not be concerned about food and drink (Mt 6: 23-34).

       Mathew 7: 1-23 - The new relationship with other people: do not look for the splinter in your brother’s eye (Mt 7: 1-5); do not throw your pearls in front of pigs (Mt 7: 6); the Gospel today: do not be afraid to ask things from God (Mt 7: 7-11); and the Golden Rule (Mt 7: 12); choose the hard and narrow roads (Mt 7: 13-14), beware of false prophets (Mt 7: 15-20).

       Mathew 7: 21-29 - Conclusion: do not only speak but also practice (Mt 7: 21-23); the community built on this basis will resist the storm (Mt 7: 24-27). The result of these words is a new conscience before the scribes and the doctors (Mt 7: 28-29).

       Mathew 7: 7-8 - Jesus’ three recommendations: to ask, to seek and to knock: “Ask and you shall receive; seek and you shall find; knock and it shall be opened to you!” A person is asked. The response depends both on the person as well as on the insistence with which it is asked (cf Lk 18: 1-7). The seeking is defined by some criteria. The better the criteria, the more certainty one can have of finding what one is looking for. To knock at the door is done with the hope that there will be someone on the other side of the door at home. Jesus completes the recommendation, offering the certainty of the response: “Ask and you shall receive; seek and you shall find; knock and it will be opened; because anyone who asks receives, and anyone who seeks will find and to anyone who knocks the door will be opened”. That means that when we ask God, He listens to our petition. When we seek God, He allows Himself to be found (Isa 5: 5-6). When we knock on the door of God’s house, He opens the door for us.

       Mathew 7: 9-11 - Jesus’ question to the people. “Is there anyone among you who would hand his son a stone when he asked for bread? Or would hand him a snake when he asked for a fish?” Here appears the simple and direct way which Jesus has for teaching the things of God to the people. Speaking to the parents, He connects Himself to the daily experience. Between the lines of the question one can guess the response the people yelled out: “No!” because nobody gives a stone to a son who asks for bread. There is no father and no mother who would give a snake to their son when he asks for a fish. And Jesus draws the conclusion: “If you, then, evil as you are, know how to give your children what is good, how much more will your Father in heaven give good things to those who ask Him!” Jesus calls us evil to stress the certainty of being listened to by God when we ask Him for something. And this, because if we who are not saints, know how to give good things to our children, how much more is the Father in heaven. This comparison has as its objective to take away from our heart any doubt concerning the prayer addressed to God with trust. God will listen! Luke adds that God will give the Holy Spirit (Lk 11: 13).

       Mathew 7: 12 - The Golden Rule. "So always treat others as you would like them to treat you; that is the law and the prophets.” This is the summary of the entire Old Testament, of the law and the prophets. And this is the summary of everything which God wants to tell us, the summary of all the teaching of Jesus. This Golden Rule is not found only in the teaching of Jesus, but also, in one way or other, in all religions. This responds to the most profound and more universal sentiment of humanity.

Personal Questions

               Ask, seek, knock on the door: How do you pray and speak with God?

               Are you persistent in what you ask for, as the widow in  Lk 18: 1-7 was, or do you give up after not getting results immediately? Would you pray persistently (and insistently) for years, or just months, or just a week?

               How are your wants aligned with what God would want for you?

               How do you live the Golden Rule?

Concluding Prayer

Lord I praise Your name for Your faithful love and Your constancy; Your promises surpass even Your fame. You heard me on the day when I called, and You gave new strength to my heart. (Ps 138: 2-3)

www.ocarm.org

 

26.02.2026: THỨ NĂM TUẦN I MÙA CHAY

 26/02/20246

 Thứ Năm tuần 1 Mùa Chay

 


Bài Ðọc I: Est 14, 1. 3-5. 12-14

“Lạy Chúa, con không có sự trợ giúp nào khác ngoài Chúa”.

Trích sách Ét-te.

Trong những ngày ấy, nữ hoàng Ét-te kinh hoàng vì lâm nguy, nên tìm nương tựa nơi Chúa. Bà nài xin Chúa là Thiên Chúa Israel rằng: “Lạy Chúa con, chỉ mình Chúa là Vua chúng con, xin cứu giúp con đang sống cô độc, ngoài Chúa không có ai khác giúp đỡ con. Con đang lâm cơn nguy biến. Lạy Chúa, con nghe cha con nói rằng Chúa ưu đãi Ít-ra-en hơn mọi dân tộc, ưu đãi cha ông chúng con hơn bậc tiền bối của các ngài, đã nhận các ngài làm phần cơ nghiệp muôn đời và đã thực thi lời hứa với các ngài.

“Lạy Chúa, xin hãy nhớ (đến chúng con) và hãy tỏ mình ra cho chúng con trong cơn gian truân của chúng con. Lạy Chúa là Vua các thần minh và mọi bậc quyền bính, xin ban cho con lòng tin tưởng. Xin đặt trong miệng con những lời khôn khéo trước mặt sư tử, xin Chúa đổi lòng sư tử để nó ghét kẻ thù của chúng con, để kẻ thù ấy và những ai đồng loã với hắn sẽ phải chết. Nhưng phần chúng con, thì xin Chúa ra tay giải thoát chúng con và phù trợ con, vì lạy Chúa, ngoài Chúa là Ðấng thông suốt mọi sự, không ai giúp đỡ con”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 137, 1-2a. 2bc-3. 7c-8

Ðáp: Lạy Chúa, khi con kêu cầu, Chúa đã nhậm lời con

Xướng: Lạy Chúa, con sẽ ca tụng Chúa hết lòng, vì Chúa đã nghe lời miệng con xin; trước mặt các Thiên Thần, con đàn ca mừng Chúa, con sấp mình thờ lạy bên thánh điện Ngài.

Xướng: Và con sẽ ca tụng uy danh Chúa, vì lòng nhân hậu và trung thành của Chúa. Khi con kêu cầu, Chúa đã nhậm lời con, Chúa đã ban cho tâm hồn con nhiều sức mạnh.

Xướng: Tay hữu Chúa khiến con được sống an lành. Chúa sẽ hoàn tất cho con những điều đã khởi sự, lạy Chúa, lòng nhân hậu Chúa tồn tại muôn đời, xin đừng bỏ rơi công cuộc tay Chúa.

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm:

Chúa phán: “Ta là sự sống lại và là sự sống; ai tin Ta, sẽ không chết đời đời”.

 

Phúc Âm: Mt 7, 7-12

“Ai xin thì sẽ nhận được”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mát-thêu.

Khi ấy, Chúa Giê-su phán cùng các môn đệ rằng: “Hãy xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ gặp, hãy gõ cửa thì sẽ mở cho. Vì bất cứ ai xin thì sẽ nhận được, ai tìm thì sẽ gặp, ai gõ cửa sẽ mở cho. Nào ai trong các con thấy con mình xin bánh, mà lại đưa cho nó hòn đá ư? Hay là nó xin con cá mà lại trao cho nó con rắn ư? Vậy nếu các con, dù là kẻ xấu, còn biết lấy của tốt mà cho con cái, thì huống chi Cha các con, Ðấng ở trên trời, sẽ ban những sự lành biết bao cho kẻ cầu khẩn Người!

“Vậy tất cả những gì các con muốn người ta làm cho mình, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế: Ðấy là điều mà Lề luật và các tiên tri dạy”.

Ðó là lời Chúa.

 


Chú giải về sách Ét-te 12:14-16,23-25*

Ét-te, một phụ nữ Do Thái và là hoàng hậu của vua A-suê-rô (Hy Lạp, Xerxes) của Ba Tư, đã dùng ảnh hưởng của mình để ngăn chặn cuộc tàn sát dân tộc mình bởi người Ba Tư. Khi chuẩn bị vào diện kiến ​​nhà vua, bà đã cầu nguyện trong đoạn Kinh Thánh hôm nay.

Bà cầu xin Chúa dang tay che chở dân Ngài và giúp đỡ bà, đặc biệt là trong nhiệm vụ bà phải làm. Bà thừa nhận sự yếu đuối của mình và rằng, nếu không có sự giúp đỡ của Chúa, bà không thể làm gì được. Nhưng, có thể nói, bà nhắc nhở Chúa về những lời hứa Ngài đã ban từ lâu cho dân được chọn của Ngài, được chọn làm “di sản lâu dài”. Đó là một lời cầu xin chân thành.

Bà biết rằng bà và dân tộc mình hoàn toàn nằm trong tay Chúa. Bà không đe dọa hay cố gắng thao túng Chúa hoặc mặc cả với Ngài. Bà phó thác hoàn toàn kết quả cho Ngài.

Bài Phúc Âm hôm nay khích lệ chúng ta cầu xin, tìm kiếm và gõ cửa như một cách để thừa nhận sự phụ thuộc hoàn toàn của chúng ta vào Chúa. Đồng thời, bất cứ điều gì chúng ta cầu xin, giống như Ét-te, chúng ta đều phó thác kết quả hoàn toàn vào tay Ngài. Như Chúa Giê-su đã cầu nguyện trong Vườn Ghết-sê-ma-ni:

Lạy Cha… không phải ý muốn con, mà là ý muốn Cha được nên. (Lu-ca 22,42)

_________________________

*Các tham chiếu văn bản cho đoạn này từ Sách Ét-te có thể khác nhau giữa các bản Kinh Thánh. Trích dẫn trên là từ chương C trong Kinh Thánh Tân Ước (Bản sửa đổi). Sách Ét-te bao gồm một văn bản gốc tiếng Do Thái với một văn bản sau này (nhưng vẫn trước Công nguyên) bằng tiếng Hy Lạp được thêm vào. Các bản Kinh Thánh không thuộc Công giáo thường bỏ qua văn bản tiếng Hy Lạp vì cho rằng đó là ngụy thư. Bài đọc hôm nay đến từ một phần của văn bản tiếng Hy Lạp.

 


Chú giải về Mát-thêu 7,7-12

Bài đọc hôm nay nói về cầu nguyện, cụ thể là cầu nguyện xin ơn. Đoạn Tin Mừng nghe thật tuyệt vời:

Hãy xin, thì sẽ được; hãy tìm, thì sẽ gặp…

Dường như tôi chỉ cần cầu nguyện điều gì đó là sẽ được điều mình xin. Tuy nhiên, chúng ta đều biết từ kinh nghiệm rằng điều đó không đúng. Tôi cầu nguyện trúng số độc đắc, nhưng thậm chí không trúng một giải nhỏ nào. Tôi cầu nguyện cho người bị ung thư khỏi bệnh, nhưng người đó lại chết. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Có phải Chúa Giê-su đang nói dối? Có những điều kiện ẩn giấu nào mà chúng ta không biết?

 

Tôi tin rằng câu trả lời nằm ở nửa sau của đoạn Kinh Thánh. Trước hết, Chúa Giê-su hỏi rằng liệu một người cha có đem đá cho con mình khi xin bánh, hay liệu người ta có đem rắn thay cho cá hay không.

Vậy nếu các ngươi, là những kẻ xấu xa, còn biết cho con cái mình những món quà tốt lành, thì Cha các ngươi ở trên trời há chẳng ban những điều tốt lành hơn nữa cho những người cầu xin Ngài sao!

Nói cách khác, nếu chúng ta, dù có những thiếu sót, vẫn quan tâm đến hạnh phúc của con cái mình, thì chắc chắn Đức Chúa Trời, Đấng toàn thiện, sẽ còn quan tâm hơn nữa. Vấn đề không phải là Đức Chúa Trời không đáp lời cầu nguyện của chúng ta; khó khăn là chúng ta thường cầu xin những điều sai trái. Chúng ta không cho con một con dao sắc để chơi ngay cả khi chúng ta từ chối, nó sẽ nổi cơn thịnh nộ và giận dữ với chúng ta. Một người cha mẹ tốt, dĩ nhiên, sẽ cố gắng cho con một thứ khác đáp ứng được nhu cầu thực sự của con vào lúc đó.

Chúa Giê-su đang nói rằng Đức Chúa Trời sẽ ban “những điều tốt lành” cho những người cầu xin. Thực tế, như Chúa Giê-su nói ở một nơi khác (Mát-thêu 6,8), Đức Chúa Trời đã biết tất cả nhu cầu của chúng ta nên không cần phải nói cho Ngài biết. Vậy thì tại sao lại phải cầu nguyện? Mục đích của việc cầu nguyện là để chúng ta nhận thức sâu sắc hơn về những nhu cầu thực sự của mình.

Những điều chúng ta cầu xin trong lời cầu nguyện có thể tiết lộ rất nhiều về mối quan hệ của chúng ta với Đức Chúa Trời và với người khác. Nó có thể tiết lộ rất nhiều về các giá trị và mong muốn của chúng ta (rất khác với nhu cầu của chúng ta). Lời cầu nguyện tha thiết nhất là xin Chúa ban cho chúng ta những điều có lợi nhất cho hạnh phúc lâu dài của chúng ta, những điều sẽ đưa chúng ta đến gần Ngài hơn và giúp chúng ta tương tác trong sự thật và tình yêu thương với những người xung quanh. Đó là lời cầu nguyện để trở thành người mà chúng ta nên trở thành. Thật khó để thấy lời cầu nguyện đó không được đáp ứng.

Có lẽ sẽ hữu ích nếu chúng ta xem xét lời cầu nguyện tha thiết của Chúa Giê-su trong vườn Ghết-xê-ma-ni và cách nó được đáp ứng. Phao-lô, trong thư thứ hai gửi tín hữu Cô-rinh-tô, cũng chia sẻ kinh nghiệm về lời cầu nguyện tha thiết mà ông đã thực hiện (2 Cô-rinh-tô 12,7-10) và câu trả lời đáng ngạc nhiên mà ông nhận được.

Đoạn Tin Mừng hôm nay kết thúc với cái gọi là Quy tắc Vàng:

Trong mọi việc, hãy đối xử với người khác như bạn muốn họ đối xử với bạn, vì đó là Luật pháp và các Tiên tri.

Hãy lưu ý rằng nó được diễn đạt theo hướng tích cực chứ không phải tiêu cực và điều đó tạo nên sự khác biệt đáng kể. Phiên bản tiêu cực có thể được quan sát bằng cách không làm gì cả - không phải như vậy đối với phiên bản tích cực. Mặc dù đó là một câu nói riêng biệt, nhưng nó có thể được liên kết với những gì Chúa Giê-su nói về lời cầu nguyện tha thiết. Nếu chúng ta mong đợi Chúa nhân từ và rộng lượng với mình, thì chắc chắn chúng ta cũng phải nhân từ và rộng lượng với những người đến cầu xin sự giúp đỡ của chúng ta.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1015g/

 


 

Suy Niệm: Hãy xin thì sẽ được

Chúa Giêsu nói những lời đầy hi vọng. “Cứ xin thì sẽ được. Cứ tìm thì sẽ thấy. Cứ gõ cửa sẽ mở cho”. Câu chuyện về Hoàng hậu Ét-te là một minh họa sống động. Ta phải học hỏi tấm gương cầu nguyện của bà.

Bà được nhận lời vì chỉ trông cậy một mình Chúa. Ở trong lúc bơ vơ khốn khổ chỉ có Chúa là nơi nương tựa duy nhất. Trong thân phận cô đơn yếu thế chỉ có Chúa là điểm tựa duy nhất. Trong cơn hiểm nguy cùng cực chỉ có Chúa là vị cứu tinh duy nhất. Vì chỉ trông cậy một mình Chúa nên bà chọn cầu nguyện là giải pháp duy nhất. Là giải pháp đầu tiên. Là giải pháp cuối cùng.

Bà được nhận lời vì đi vào chương trình của Thiên Chúa. Thiên Chúa đã tuyển chọn Ít-ra-en làm dân riêng để từ đó phát xuất ra Đấng Cứu Thế. Để chương trình cứu độ được thực hiện Chúa ra tay bảo vệ dân riêng Chúa đã chọn. Để trung tín với lời hứa, Chúa giải cứu Ít-ra-en trong lúc gian nguy.

Chúa Giê-su dạy ta cầu nguyện là đi vào mối tương giao thân tình với Thiên Chúa. Thiên Chúa là Cha của ta. Còn nơi nương tựa nào vững chắc hơn là người Cha. Còn vị cứu tinh nào thần thế hơn người Cha. Cha là tất cả. Cha sẽ lo cho con tất cả.

Chúa Giê-su cũng dậy ta cầu nguyện phải đi vào chương trình của Thiên Chúa. Chúa có chương trình cho mỗi người. Chương trình đó là tuyệt hảo, tối ưu. Nếu ta cầu nguyện theo ý riêng, những điều đó chưa chắc đã ích lợi cho ta. Nhưng nếu ta cầu nguyện theo ý Chúa, điều đó chắc chắn ích lợi cho ta.

Chúa Cha là người Cha nhân lành và quan phòng, không bao giờ ban cho ta những điều có hại cho ta. Nhưng Chúa sẽ ban những gì tốt đẹp nhất cho ta không chỉ bây giờ mà còn sau này và mãi mãi.

Vì thế cầu nguyện phải đi đến chỗ hòa hợp ý ta với ý Thiên Chúa. Để ta hoàn toàn kết hợp với Thiên Chúa. Để ý ta hoàn toàn phù hợp với ý Thiên Chúa. Để ý Chúa trở thành ý ta. Khi đó ta sẽ đạt được mọi điều mong muốn và còn hơn thế nữa. Khi nào thánh ý Chúa được thể hiện, con người sẽ được hạnh phúc.

Cứ đến với Cha như người con bé nhỏ yếu đuối, chắc chắn Cha sẽ thương ban ơn che chở. Cứ gõ vào cánh cửa tình thương của Cha chắc chắn Cha sẽ mở cho con. Cứ tìm thánh ý Cha chắc chắn sẽ thấy chương trình Cha dành cho con vô cùng tốt đẹp.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

FEBRUARY 25, 2026: WEDNESDAY OF THE FIRST WEEK OF LENT

 February 25, 2026

Wednesday of the First Week in Lent

Lectionary: 226

 


Reading 1

Jonah 3:1-10

The word of the LORD came to Jonah a second time:
"Set out for the great city of Nineveh,
and announce to it the message that I will tell you."
So Jonah made ready and went to Nineveh,
according to the LORD's bidding.
Now Nineveh was an enormously large city;
it took three days to go through it.
Jonah began his journey through the city,
and had gone but a single day's walk announcing,
"Forty days more and Nineveh shall be destroyed,"
when the people of Nineveh believed God;
they proclaimed a fast
and all of them, great and small, put on sackcloth.

When the news reached the king of Nineveh,
he rose from his throne, laid aside his robe,
covered himself with sackcloth, and sat in the ashes.
Then he had this proclaimed throughout Nineveh,
by decree of the king and his nobles:
"Neither man nor beast, neither cattle nor sheep,
shall taste anything;
they shall not eat, nor shall they drink water. 
Man and beast shall be covered with sackcloth and call loudly to God;
every man shall turn from his evil way
and from the violence he has in hand.
Who knows, God may relent and forgive, and withhold his blazing wrath,
so that we shall not perish."
When God saw by their actions how they turned from their evil way,
he repented of the evil that he had threatened to do to them;
he did not carry it out.
 

Responsorial Psalm

Psalm 51:3-4, 12-13, 18-19

R. (19b) A heart contrite and humbled, O God, you will not spurn.
Have mercy on me, O God, in your goodness;
in the greatness of your compassion wipe out my offense.
Thoroughly wash me from my guilt
and of my sin cleanse me.
R. A heart contrite and humbled, O God, you will not spurn.
A clean heart create for me, O God,
and a steadfast spirit renew within me.
Cast me not out from your presence,
and your Holy Spirit take not from me. 
R. A heart contrite and humbled, O God, you will not spurn.
For you are not pleased with sacrifices;
should I offer a burnt offering, you would not accept it.
My sacrifice, O God, is a contrite spirit;
a heart contrite and humbled, O God, you will not spurn.
R. A heart contrite and humbled, O God, you will not spurn.
 

Verse Before the Gospel

Joel 2:12-13

Even now, says the LORD,
return to me with your whole heart
for I am gracious and merciful.

 

Gospel

Luke 11:29-32

While still more people gathered in the crowd, Jesus said to them,
“This generation is an evil generation;
it seeks a sign, but no sign will be given it,
except the sign of Jonah. 
Just as Jonah became a sign to the Ninevites,
so will the Son of Man be to this generation.
At the judgment 
the queen of the south will rise with the men of this generation 
and she will condemn them,
because she came from the ends of the earth
to hear the wisdom of Solomon,
and there is something greater than Solomon here. 
At the judgment the men of Nineveh will arise with this generation
and condemn it,
because at the preaching of Jonah they repented,
and there is something greater than Jonah here.”
 

https://bible.usccb.org/bible/readings/022526.cfm

 

 


Commentary on Jonah 3:1-10

Jonah, probably not a historical figure, is nevertheless one of the most attractive characters in the Bible. Although he is listed among the Minor Prophets, his book is more a cautionary tale than prophecy in the strict sense. There is an underlying humour through the whole book of Jonah which one does not often find in the Old Testament. The book also indicates a softening of attitudes by the Jews towards Gentiles. They were not totally beyond God’s compassion and mercy.

Jonah is asked by God to go east to preach to the pagan people of Niniveh, the capital city of Assyriah, described as being so big that it took three days to walk across it. Archaeological excavations indicate that the later imperial city of Nineveh was about 13 km in circumference, or a larger area comprising a four-city complex (‘Greater Niniveh’) which would have been about 100 km in circumference. However, we are not dealing with a historical document and the idea is simply to say that it was a huge city with a lot of people—all unbelievers in the true God.

However, we see in chapter 1, instead of doing what God tells him, Jonah takes a ship and goes west—in the opposite direction. He cannot believe that God could show mercy to such wicked pagans. After a huge storm threatens to sink the ship and all on board, the crew become aware that Jonah, in disobeying a mission from his God, is the cause of all their trouble. So he is unceremoniously dumped overboard where he is promptly swallowed by a huge fish (traditionally, a whale). Even the whale does not particularly enjoy the presence of Jonah and, after three days, coughs him up on the shore (see chap 2).

In our reading today, Jonah finally accepts the message that God means business and he reluctantly proceeds to go and preach to the people of Niniveh, a city synonymous with paganism and idolatry. He threatens the city with destruction if the people do not change their ways:

Forty days more, and Nineveh shall be overthrown!

The 40 days is reminiscent of the Flood, God’s punishment on a wicked world, which lasted 40 days, or of the 40 years that the Israelites spent wandering in the desert. The Hebrew expression for ‘overthrown’ is also an echo of the ‘overthrowing’ of the wicked cities of Sodom and Gomorrah by a special act of God.

To Jonah’s great surprise there is an immediate response to his call for penance:

And the people of Nineveh believed God; they proclaimed a fast, and everyone, great and small, put on sackcloth.

In today’s Gospel, Jesus mentions this unexpected conversion and compares it with those Jews who refuse to believe in him.

From the greatest to the least, the citizens of Niniveh begin to fast and wear penitential sackcloth. Even the king:

…rose from his throne, removed his robe, covered himself with sackcloth, and sat in ashes.

Even animals were not to be given food. Inclusion of the domestic animals was unusual, but expressed the urgency with which the Ninevites sought God’s mercy. Even then, forgiveness seemed too much to hope for:

Who knows? God may relent and change his mind; he may turn from his fierce anger, so that we do not perish.

The result was that God did indeed look kindly on their efforts to change their ways and relented. The threatened punishment for their wickedness was not inflicted. Clearly, repentant Gentiles were also the object of God’s love and forgiveness.

The thrust of this story seems to be that, contrary to traditional Jewish belief (of which Jonah himself was an example), “wicked” Gentiles could respond to God’s call and change their ways. This is an anticipation of what would happen in the early Church, where the first Jewish Christians gradually came to realise that the gospel call was extended to people everywhere.

For us, at this time of Lent, it is a reminder of our need to repent, both in the sense of being truly sorry for all the wrong we have done and the good we have failed to do, and to reflect on how our lives can be brought more in line with the call of the gospel. It is also a time to reflect on our attitudes to non-Catholics and non-Christians or ex-Christians. Jesus himself says that we will be surprised at the number and kinds of people who will enter into his Kingdom. Let us make sure that we will be among them. Lent is a time to make the right preparations.

Comments Off

 

 


Commentary on Luke 11:29-32

Today’s readings are about doing penance for our sins and they are linked by the name of Jonah.

In Mark’s Gospel, the crowds are often shown as recognising God’s presence in Jesus better than the scribes and Pharisees do. In Luke, however, they are sometimes shown as people curious to see signs and wonders, but without any real commitment to following Jesus.

So today we are told that “the crowds were increasing” and Jesus spoke to them. But what he said was not very flattering:

This generation is an evil generation; it asks for a sign, but no sign will be given to it except the sign of Jonah.

Jesus, like Jonah, is a call to repentance and radical conversion. And Jesus implies that many of his listeners are not ready or willing to hear that call. They don’t need any more signs—Jesus has been giving them an abundance of signs through his teaching and healing work.

On the judgment day, they, the chosen people of God, will be surprised to see:

The queen of the South will rise at the judgment with the people of this generation and condemn them, because she came from the ends of the earth to listen to the wisdom of Solomon, and indeed, something greater than Solomon is here!

As well:

The people of Nineveh will rise up at the judgment with this generation and condemn it, because they repented at the proclamation of Jonah, and indeed, something greater than Jonah is here!

Jesus is far superior to either Solomon or Jonah!

We, too, who claim to be God’s people, may be surprised to see who will be called to God’s side on judgment day because they heard and followed God’s word according to their capacity. The question is, where will we be on that day? Thomas à Kempis, writer of the famous medieval treatise The Imitation of Christ, asked that very same question. He was worried about whether he would persevere in serving Christ to the very end of his life. He said he was told in answer to his prayer:

Do now what you would like to have done then, and you will have nothing to worry about.

Where will I be on the Day of Judgement? The answer to that question can be decided by me this very day and every single day from now on.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1014g/

 

 


Wednesday, February 25, 2026

Season of Lent

Opening Prayer

Forgiving, merciful God,

we pray to You for a good measure of humility and honesty to acknowledge before You and people that we are weak and fallible men and women, who often try to turn a blind eye to our shortcomings and our sins.

Strong with the grace won in the hard way by Your Son on the cross, we beg You for the courage to seek Your forgiveness and to turn and return wholeheartedly to You and to serve You and people. We ask this through Christ our Lord.

Gospel Reading - Luke 11: 29-32

While still more people gathered in the crowd, Jesus said to them, “This generation is an evil generation; it seeks a sign, but no sign will be given it, except the sign of Jonah. Just as Jonah became a sign to the Ninevites, so will the Son of Man be to this generation. At the judgment the queen of the south will rise with the men of this generation, and she will condemn them, because she came from the ends of the earth to hear the wisdom of Solomon, and there is something greater than Solomon here. At the judgment the men of Nineveh will arise with this generation and condemn it, because at the preaching of Jonah they repented, and there is something greater than Jonah here.”

Reflection

We are in Lent. The Liturgy presents texts which can help us to convert ourselves and to change our life. What helps more in conversion are the facts of the history of the People of God. In today’s Gospel, Jesus presents two episodes of the past: Jonah and the Queen of the South and transforms this into a mirror in such a way that one can discover God’s call to conversion.

           Luke 11: 29: The evil generation which asks for a sign. Jesus calls the generation evil because it does not want to believe in Jesus and continues to ask for signs which can indicate that Jesus has been sent by the Father. But Jesus refuses to present these signs, because if they ask for a sign, it is because they do not believe. The only sign which will be given is that of Jonah.

           Luke 11: 30: The sign of Jonah. The sign of Jonah has two different aspects. The first one is what the text of Luke affirms in today’s Gospel. Jonah was a sign, through his preaching, for the people of Nineveh. Listening to Jonah, the people were converted. In the same way, the preaching of Jesus was a sign for His people, but the people did not show any sign of conversion. The other aspect is that which the Gospel of Matthew affirms when he quotes the same episode: For as Jonah remained in the belly of the sea- monster for three days and three nights, so will the Son of man be in the heart of the earth for three days and three nights (Mt 12: 40). When the fish vomited Jonah into the dry land, he went to announce the Word of God to the people of Nineveh. In the same way, after the death and resurrection on the third day, the Good News will be announced to the people of Judah.

           Luke 11: 31: The Queen of the South. Following this, Jesus recalls the story of the Queen of the South, who came from the ends of the earth to meet Solomon, and to learn from his wisdom (cfr. I Kg 10: 1-10). Twice Jesus affirms: Look, there is something greater than Solomon here, and look, there is something much greater than Jonah here.

A very important point in the discussion between Jesus and the leaders of His people is the way in which Jesus and His enemies place themselves before God. The Book of Jonah is a parable which criticizes the mentality of those who wanted God only for the Jews. In the story of Jonah, the pagans were converted listening to the preaching of Jonah and God accepts them in His goodness and does not destroy the city. When Jonah sees that God accepts the people of Nineveh and does not destroy the city Jonah became very indignant. He fell into a rage. He prayed to the Lord: Lord, is not this what I said would happen when I was still in my own country? That was why I first tried to flee to Tarshish, since I knew You were a tender, compassionate God, slow to anger, rich in faithful love, who relents about inflicting disaster. So now, Lord, please take my life, for I might as well be dead as go on living!. (Jon 4: 1-3). For this reason, Jonah was a sign for the Jews of the time of Jesus and it continues to be for us Christians. He wants for all to be disciples (Mt 28: 19), that is, that they be persons who, like Him, radiate and announce the Good News of the love of God for all peoples (Mk 16: 15).

Personal Questions

           Lent, the time for conversion. What has to change in the image of God that I

have? Am I like Jonah or like Jesus?

           On what is my faith based, founded? In signs or in the Word of Jesus?

Concluding Prayer

God, create in me a clean heart, renew within me a resolute spirit, do not thrust me away from Your presence, do not take away from me Your spirit of holiness. (Ps 51: 10-11)

www.ocarm.org

 

25.02.2026: THỨ TƯ TUẦN I MÙA CHAY

 25/02/2026

Thứ Tư tuần 1 Mùa Chay.

 

 


Bài Ðọc I: Gn 3, 1-10

“Dân thành Ni-ni-vê đã bỏ đàng tội lỗi”.

Trích sách Tiên tri Giô-na.

Lời Chúa phán cùng Giona rằng: “Hãy chỗi dậy và đi đến Ni-ni-vê, một thành phố lớn, và rao giảng cho nó điều Ta sẽ nói cho ngươi”. Giô-na chỗi dậy và đi đến Ni-ni-vê theo lời Chúa dạy. Ni-ni-vê là một thành phố lớn, rộng bằng ba ngày đàng. Giô-na tiến vào thành phố, đi một ngày đàng, rồi rao giảng rằng: “Còn bốn mươi ngày nữa, Ni-ni-vê sẽ bị phá huỷ”. Dân thành tin tưởng nơi Chúa; họ công bố việc ăn chay và mặc áo nhặm, từ người lớn đến trẻ nhỏ.

Vua thành Ni-ni-vê nghe điều đó, liền bỏ ngai vàng, cởi áo cẩm bào, mặc áo nhặm và ngồi trên đống tro. Trong thành Ni-ni-vê, người ta rao sắc lệnh sau đây của nhà vua và các vương hầu: “Người, vật, bò, chiên, không được nếm, không được ăn uống gì hết; người và vật phải mặc áo nhặm, phải kêu to lên cùng Chúa và phải cải thiện đời sống, phải bỏ đàng tội lỗi và những điều bất chính đã phạm. Biết đâu Chúa sẽ đổi ý thứ tha, nguôi giận và chúng ta khỏi chết?” Chúa thấy việc họ làm, vì họ bỏ đời sống xấu xa, Chúa đổi ý định phạt họ, và Người không thực hiện điều đó.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 50, 3-4. 12-13. 18-19

Ðáp: Lạy Chúa, xin đừng chê tấm lòng tan nát, khiêm cung

Xướng: Lạy Chúa, nguyện thương con theo lòng nhân hậu Chúa, xoá tội con theo lượng cả đức từ bi. Xin rửa con tuyệt gốc lỗi lầm, và tẩy con sạch lâng tội ác.

Xướng: Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch, và canh tân tinh thần cương nghị trong người con. Xin đừng loại con khỏi thiên nhan Chúa, chớ thu hồi Thánh Thần Chúa ra khỏi con.

Xướng: Bởi vì Chúa chẳng ưa gì sinh lễ, nếu con dâng lễ toàn thiêu, Chúa sẽ không ưng. Của lễ con dâng, lạy Chúa, là tâm hồn tan nát, lạy Chúa, xin đừng chê tấm lòng tan nát, khiêm cung.

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm

Chúa phán: “Ta là sự sáng thế gian. Ai theo Ta, sẽ được ánh sáng ban sự sống”.

 

Phúc Âm: Lc 11, 29-32

“Không ban cho dòng giống này điềm lạ nào ngoài điềm lạ của tiên tri Giona”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Lu-ca.

Khi ấy, thấy dân chúng từng đoàn lũ tụ tập lại, Chúa Giê-su phán rằng: “Dòng giống này là dòng giống gian ác. Chúng đòi điềm lạ, nhưng sẽ không ban cho chúng điềm lạ nào, ngoài điềm lạ của tiên tri Giô-na. Vì Giô-na đã nên điềm lạ cho dân thành Ni-ni-vê thế nào, thì Con Người cũng sẽ là điềm lạ cho dòng giống này như vậy. Ðến ngày phán xét, nữ hoàng phương nam sẽ đứng lên tố cáo và lên án dòng giống này, vì bà đã từ tận cùng trái đất mà đến nghe sự khôn ngoan của Sa-lô-môn. Nhưng ở đây còn có người hơn Sa-lô-môn. Dân thành Ni-ni-vê cũng sẽ đứng lên tố cáo và lên án dòng giống này, vì họ đã sám hối theo lời Giô-na giảng, nhưng ở đây còn có người hơn Giô-na nữa”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Giô-na 3,1-10

Giô-na, có lẽ không phải là một nhân vật lịch sử, tuy nhiên lại là một trong những nhân vật hấp dẫn nhất trong Kinh Thánh. Mặc dù ông được liệt kê trong số các Tiểu Tiên Tri, sách của ông giống một câu chuyện cảnh báo hơn là lời tiên tri theo nghĩa chặt chẽ. Có một sự hài hước ngầm xuyên suốt toàn bộ sách Giô-na mà người ta không thường thấy trong Cựu Ước. Sách này cũng cho thấy sự mềm mỏng hơn trong thái độ của người Do Thái đối với dân ngoại. Họ không hoàn toàn nằm ngoài lòng thương xót và nhân từ của Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời yêu cầu Giô-na đi về phía đông để rao giảng cho dân ngoại ở Ni-ni-ve, thủ đô của Assyria, được mô tả là rất lớn đến nỗi phải mất ba ngày mới đi hết được. Các cuộc khai quật khảo cổ cho thấy rằng thành phố Ni-ni-ve sau này có chu vi khoảng 13 km, hoặc một khu vực lớn hơn bao gồm một quần thể bốn thành phố (‘Ni-ni-ve Đại’) có chu vi khoảng 100 km. Tuy nhiên, chúng ta không đang bàn về một tài liệu lịch sử và ý tưởng đơn giản là nói rằng đó là một thành phố lớn với rất nhiều người—tất cả đều là những người không tin vào Đức Chúa Trời chân thật.

Tuy nhiên, chúng ta thấy trong chương 1, thay vì làm theo lời Chúa, Giô-na lên thuyền và đi về phía tây—theo hướng ngược lại. Ông không thể tin rằng Chúa có thể tỏ lòng thương xót đối với những người ngoại đạo độc ác như vậy. Sau một cơn bão lớn đe dọa nhấn chìm con tàu và tất cả mọi người trên tàu, thủy thủ đoàn nhận ra rằng Giô-na, vì không tuân theo mệnh lệnh của Chúa, là nguyên nhân gây ra mọi rắc rối của họ. Vì vậy, ông bị ném xuống biển một cách không thương tiếc và ngay lập tức bị một con cá khổng lồ (theo truyền thống là cá voi) nuốt chửng. Ngay cả con cá voi cũng không đặc biệt thích sự hiện diện của Giô-na và, sau ba ngày, đã nhả ông lên bờ (xem chương 2).

Trong bài đọc hôm nay, Giô-na cuối cùng cũng chấp nhận thông điệp rằng Chúa nghiêm túc và ông miễn cưỡng đi rao giảng cho dân chúng Niniveh, một thành phố đồng nghĩa với ngoại giáo và thờ thần tượng. Ông đe dọa thành phố sẽ bị hủy diệt nếu dân chúng không thay đổi lối sống:

Bốn mươi ngày nữa, Ni-ni-ve sẽ bị lật đổ!

Con số 40 ngày gợi nhớ đến trận Đại hồng thủy, sự trừng phạt của Chúa dành cho một thế giới gian ác, kéo dài 40 ngày, hoặc 40 năm dân Ít-ra-en lang thang trong sa mạc. Cụm từ tiếng Do Thái cho “bị lật đổ” cũng là tiếng vọng của việc “lật đổ” các thành phố gian ác Sô-đôm và Gô-mô-ra bởi một hành động đặc biệt của Chúa.

Trước sự ngạc nhiên lớn của Giô-na, lời kêu gọi sám hối của ông đã nhận được sự đáp lại ngay lập tức:

Và dân thành Ni-ni-ve tin Chúa; họ tuyên bố ăn chay, và mọi người, lớn nhỏ, đều mặc áo vải gai.

Trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giê-su đề cập đến sự hoán cải bất ngờ này và so sánh nó với những người Do Thái từ chối tin vào Ngài.

Từ người lớn nhất đến người nhỏ nhất, công dân Ni-ni-ve bắt đầu ăn chay và mặc áo vải gai sám hối. Ngay cả nhà vua cũng vậy:

…đứng dậy khỏi ngai vàng, cởi áo choàng, khoác áo vải gai và ngồi trong tro bụi.

Ngay cả động vật cũng không được cho ăn. Việc bao gồm cả gia súc là điều bất thường, nhưng thể hiện sự khẩn thiết mà người dân Ni-ni-vê tìm kiếm lòng thương xót của Chúa. Ngay cả khi đó, sự tha thứ dường như quá khó để hy vọng:

Ai biết được? Chúa có thể thương xót và thay đổi ý định; Ngài có thể nguôi cơn giận dữ, để chúng ta không bị diệt vong.

Kết quả là Chúa quả thật đã nhìn đến những nỗ lực thay đổi lối sống của họ với lòng nhân từ và đã thương xót. Hình phạt đe dọa cho sự gian ác của họ đã không được thi hành. Rõ ràng, những người ngoại đạo ăn năn cũng là đối tượng của tình yêu thương và sự tha thứ của Chúa.

Ý nghĩa cốt lõi của câu chuyện này dường như là, trái ngược với niềm tin truyền thống của người Do Thái (mà chính Giô-na là một ví dụ), những người ngoại đạo “gian ác” có thể đáp lại lời kêu gọi của Chúa và thay đổi lối sống của họ. Đây là sự báo trước về những gì sẽ xảy ra trong Giáo hội sơ khai, nơi những người Do Thái theo đạo Ki tô đầu tiên dần dần nhận ra rằng lời kêu gọi của phúc âm được mở rộng đến mọi người ở khắp mọi nơi.

Đối với chúng ta, trong Mùa Chay này, đó là lời nhắc nhở về nhu cầu sám hối, cả về nghĩa thành tâm hối tiếc những điều sai trái đã làm và những điều tốt lành đã không làm được, và để suy ngẫm về cách làm sao để cuộc sống của chúng ta phù hợp hơn với lời kêu gọi của Tin Mừng. Đây cũng là thời gian để suy ngẫm về thái độ của chúng ta đối với những người không phải là Công giáo, không phải là Kitô hữu hoặc những người đã rời bỏ Kitô giáo. Chính Chúa Giêsu đã nói rằng chúng ta sẽ ngạc nhiên trước số lượng và loại người sẽ bước vào Nước Trời của Ngài. Chúng ta hãy chắc chắn rằng mình sẽ nằm trong số đó. Mùa Chay là thời gian để chuẩn bị đúng đắn.

 


Chú giải về Lu-ca 11,29-32

Bài đọc hôm nay nói về việc sám hối tội lỗi và chúng được liên kết bởi tên của Giô-na.

Trong Phúc Âm Mác-cô, đám đông thường được miêu tả là nhận biết sự hiện diện của Đức Chúa Trời nơi Chúa Giê-su rõ hơn các thầy dạy luật và người Pha-ri-sêu. Tuy nhiên, trong Phúc Âm Lu-ca, đôi khi họ được miêu tả là những người tò mò muốn xem các dấu lạ và phép lạ, nhưng không thực sự cam kết đi theo Chúa Giê-su.

Vì vậy, hôm nay chúng ta được kể rằng “đám đông càng ngày càng đông” và Chúa Giê-su đã nói chuyện với họ. Nhưng những gì Ngài nói không mấy dễ nghe:

Thế hệ này là một thế hệ gian ác; nó đòi một dấu lạ, nhưng sẽ không có dấu lạ nào được ban cho nó ngoại trừ dấu lạ của Giô-na.

Giống như Giô-na, Chúa Giê-su là lời kêu gọi ăn năn và hoán cải triệt để. Và Chúa Giê-su ngụ ý rằng nhiều người nghe Ngài chưa sẵn sàng hoặc không muốn nghe lời kêu gọi đó. Họ không cần thêm dấu lạ nào nữa—Chúa Giê-su đã ban cho họ rất nhiều dấu lạ qua việc giảng dạy và chữa bệnh của Ngài.

Vào ngày phán xét, họ, dân được Chúa chọn, sẽ ngạc nhiên khi thấy:

Nữ hoàng phương Nam sẽ đứng lên cùng với dân của thế hệ này trong ngày phán xét và lên án họ, bởi vì bà đã đến từ tận cùng trái đất để lắng nghe sự khôn ngoan của Solomon, và quả thật, có điều gì đó vĩ đại hơn Solomon ở đây!

Cũng như vậy:

Dân thành Nineveh sẽ đứng lên cùng với thế hệ này trong ngày phán xét và lên án nó, bởi vì họ đã ăn năn khi nghe lời rao giảng của Giô-na, và quả thật, có điều gì đó vĩ đại hơn Giô-na ở đây!

Chúa Giê-su vượt trội hơn cả Solomon lẫn Giô-na!

Chúng ta, những người tự xưng là dân của Chúa, cũng có thể ngạc nhiên khi thấy ai sẽ được gọi về phía Chúa trong ngày phán xét bởi vì họ đã nghe và làm theo lời Chúa theo khả năng của mình. Câu hỏi đặt ra là, chúng ta sẽ ở đâu vào ngày đó? Thomas à Kempis, tác giả của luận thuyết nổi tiếng thời trung cổ "Sự bắt chước Chúa Kitô", đã đặt ra chính câu hỏi đó. Ông lo lắng liệu mình có kiên trì phục vụ Chúa Kitô đến cuối đời hay không. Ông nói rằng ông đã nhận được câu trả lời cho lời cầu nguyện của mình:

Hãy làm ngay bây giờ những gì con muốn được làm lúc đó, và con sẽ không còn gì phải lo lắng nữa.

Tôi sẽ ở đâu vào Ngày Phán Xét? Câu trả lời cho câu hỏi đó có thể do chính tôi quyết định ngay hôm nay và mỗi ngày kể từ bây giờ.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1014g/

 

 


Suy Niệm: Nhạy bén với dấu chỉ

Chúa Giêsu khen nữ hoàng Saba và dân thành Ni-ni-vê. Họ có những phẩm chất của Tin Mừng.

Nhạy bén. Họ nhạy bén lắng nghe. Từ Sa-ba xa xôi mà nữ hoàng cũng nghe được tiếng tăm Sa-lo-mon. Dù đang phạm tội, dân thành Ni-ni-vê cũng nghe được tiếng Gio-na. Họ nhạy bén đón nhận. Họ lắng nghe chăm chú. Họ đón nhận, Họ để sứ điệp đụng chạm bản thân, thấm nhập tâm hồn. Họ nhạy bén hành động: đón nhận rồi họ hành động tức khắc. Nữ hoàng rong buồm ra đi, dân Ni-ni-vê cải đổi đời sống.

Khiêm nhường. Họ nhạy bén vì họ rất khiêm nhường. Nữ hoàng biết mình kém hiểu biết nên khao khát nghe sự khôn ngoan của Sa-lo-mon; dân Ni-ni-vê biết mình tội lỗi nên đã hối cải theo lời khuyên của Gio-na.

Thành tâm. Khiêm nhường vì thành tâm, khao khát điều tốt. Khi biết điều hay lẽ phải lập tức tuân hành. Những người thời Chúa Giê-su không được như thế.

Người thời Gio-na đã nghe lời ông. Người thời Chúa Giê-su không nghe lời Chúa. Dù Chúa trổi vượt hơn Gio-na về tất cả. Gio-na được Thiên Chúa sai đến. Chúa Giê-su chính là Thiên Chúa đích thân đến. Gio-na miễn cưỡng đến Ni-ni-vê. Chúa Giê-su tự nguyện xuống trần. Gio-na ở trong bụng cá ba ngày nhưng không chết. Chúa Giê-su chịu vùi chôn trong lòng đất vì đã chết thật. Gio-na không tự mình sống lại. Chúa chiến thắng thần chết và sống lại hiển vinh.

Nữ hoàng Sa-ba ngưỡng mộ sự khôn ngoan của Sa-lo-mon. Người thời Chúa Giê-su không hiểu sự khôn ngoan của Chúa Giê-su. Dù Chúa Giê-su trổi vượt Sa-lo-mon muôn ngàn lần. Sa-lo-mon được Thiên Chúa ban sự khôn ngoan. Chúa Giê-su là Ngôi Lời, là chính sự khôn ngoan của Thiên Chúa. Sa-lo-mon chỉ là sự khôn ngoan của trần gian. Chúa Giê-su là sự khôn ngoan của Nước Trời. Sự khôn ngoan của thập giá. Sự khôn ngoan của tình yêu. Sự khôn ngoan dẫn ta đến sự sống đời đời.

Mùa Chay là mùa rèn luyện tâm hồn nhạy bén. Để nhận được những tín hiệu Chúa gửi. Để sứ điệp của Chúa thấm sâu vào tâm hồn. Biến thành hành động tức khắc và cụ thể.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)