Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017


Monday of the Second Week of Advent
Lectionary: 181

Reading 1IS 35:1-10
The desert and the parched land will exult;
the steppe will rejoice and bloom.
They will bloom with abundant flowers,
and rejoice with joyful song.
The glory of Lebanon will be given to them,
the splendor of Carmel and Sharon;
They will see the glory of the LORD,
the splendor of our God.
Strengthen the hands that are feeble,
make firm the knees that are weak,
Say to those whose hearts are frightened:
Be strong, fear not!
Here is your God,
he comes with vindication;
With divine recompense
he comes to save you.
Then will the eyes of the blind be opened,
the ears of the deaf be cleared;
Then will the lame leap like a stag,
then the tongue of the mute will sing.

Streams will burst forth in the desert,
and rivers in the steppe.
The burning sands will become pools,
and the thirsty ground, springs of water;
The abode where jackals lurk
will be a marsh for the reed and papyrus.
A highway will be there,
called the holy way;
No one unclean may pass over it,
nor fools go astray on it.
No lion will be there,
nor beast of prey go up to be met upon it.
It is for those with a journey to make,
and on it the redeemed will walk.
Those whom the LORD has ransomed will return
and enter Zion singing,
crowned with everlasting joy;
They will meet with joy and gladness,
sorrow and mourning will flee.
R. (Isaiah 35:4f) Our God will come to save us!
I will hear what God proclaims;
the LORD –for he proclaims peace to his people.
Near indeed is his salvation to those who fear him,
glory dwelling in our land.
R. Our God will come to save us!
Kindness and truth shall meet;
justice and peace shall kiss.
Truth shall spring out of the earth,
and justice shall look down from heaven.
R. Our God will come to save us!
The LORD himself will give his benefits;
our land shall yield its increase.
Justice shall walk before him,
and salvation, along the way of his steps.
R. Our God will come to save us!
R. Alleluia, alleluia.
Behold the king will come, the Lord of the earth,
and he himself will lift the yoke of our captivity.
R. Alleluia, alleluia.

GospelLK 5:17-26
One day as Jesus was teaching,
Pharisees and teachers of the law,
who had come from every village of Galilee and Judea and Jerusalem,
were sitting there,
and the power of the Lord was with him for healing. 
And some men brought on a stretcher a man who was paralyzed;
they were trying to bring him in and set him in his presence. 
But not finding a way to bring him in because of the crowd,
they went up on the roof
and lowered him on the stretcher through the tiles
into the middle in front of Jesus. 
When Jesus saw their faith, he said,
"As for you, your sins are forgiven." 

Then the scribes and Pharisees began to ask themselves,
"Who is this who speaks blasphemies? 
Who but God alone can forgive sins?" 
Jesus knew their thoughts and said to them in reply,
"What are you thinking in your hearts? 
Which is easier, to say, 'Your sins are forgiven,'
or to say, 'Rise and walk'? 
But that you may know
that the Son of Man has authority on earth to forgive sins"–
he said to the one who was paralyzed,
"I say to you, rise, pick up your stretcher, and go home." 

He stood up immediately before them,
picked up what he had been lying on,
and went home, glorifying God. 
Then astonishment seized them all and they glorified God,
and, struck with awe, they said,
"We have seen incredible things today."

Meditation: "Your God will come and save you"
Is there anything in your life that keeps you from receiving the blessings of God's kingdom? The prophets foretold that when the Messiah came to usher in God's kingdom the blind would see, the deaf hear, and the lame walk (Isaiah 35:5-6). Jesus not only brought physical healing, but healing of mind, heart, and soul as well. Jesus came to bring us the abundant life of God's kingdom (John 10:10). But that new life and transformation can be stifled by unbelief, indifference, and sinful pride. Sin cripples us far more than any physical ailment can. Sin is the work of the kingdom of darkness and it holds us in eternal bondage. There is only one solution and that is the healing, cleansing power of Jesus' forgiveness.
The coming of God's kingdom restores, heals, and brings pardon and new life 
Jesus' treatment of sinners upset the religious teachers of the day. When a cripple was brought to Jesus because of the faith of his friends, Jesus did the unthinkable. He first forgave the man his sins. The scribes regarded this as blasphemy because they understood that only God had authority to forgive sins and to unbind a man or woman from their burden of guilt. Jesus claimed an authority which only God could rightfully give. Jesus not only proved that his authority came from God, he showed the great power of God's redeeming love and mercy by healing the cripple of his physical ailment. This man had been crippled not only physically, but spiritually as well. Jesus freed him from his burden of guilt and restored his body as well. 
The Lord Jesus sets us free from slavery to sin and makes us whole
The Lord Jesus is ever ready to bring us healing of body, mind, and soul. His grace brings us freedom from the power of sin and from bondage to harmful desires and addictions. Do you allow anything to keep you from Jesus' healing power?
"Lord Jesus, through your merciful love and forgiveness you bring healing and restoration to body, soul, and mind. May your healing power and love touch every area of my life - my innermost thoughts, feelings, attitudes, and memories. Pardon my offenses and transform me in the power of your Holy Spirit that I may walk confidently in your truth and righteousness."
Daily Quote from the early church fathersJesus heals spiritually and physically, by Cyril of Alexandria (376-444 AD)
"When the Savior says to him, 'Man, your sins are forgiven you,' he addresses this to humankind in general. For those who believe in him, being healed of the diseases of the soul, will receive forgiveness of the sins which they formerly committed. He may also mean this: 'I must heal your soul before I heal your body. If this is not done, by obtaining strength to walk, you will only sin more. Even though you have not asked for this, I as God see the maladies of the soul which brought on you this disease.'" (excerpt from COMMENTARY ON LUKE, HOMILY 12)

Advent Weekday

(Isaiah 35:1-10; Psalm 85)

KEY VERSE: "I say to you, rise, pick up your stretcher, and go home" (v 24).
TO KNOW: Jesus was continually confronted by the religious leaders who feared that he was not following their rigid interpretation of the law. Luke contrasted their suspicion with the faith of some men who came to Jesus out of concern for their paralyzed friend. When the men were unable to get through the crowd, they climbed the outside stairway of the house where Jesus was teaching, and removed some tiles from the roof. Then they lowered the invalid through the hole they had made down to the feet of Jesus. Jesus was concerned about the paralytic's physical well-being, but also for his spiritual health. When Jesus told the man that his sins were forgiven, the religious leaders were scandalized as only God could forgive sins. To prove his authority over both physical and spiritual affliction, Jesus healed the man. The people were astonished and gave praise to God, which is the true purpose of any miracle.
TO LOVE: To what lengths am I willing to go to bring a friend to Jesus?
TO SERVE: Lord Jesus, heal me from anything that impedes my Christian walk.

Optional Memorial of Saint Damasus I, pope

Damasus' pontificate suffered from the rise of Arianism (a heresy that denied the Divinity of Jesus Christ), and from several schisms. However, it was during Damasus' reign that Christianity was declared the religion of the Roman State by the Emperor Constantine in A.D. 313. Pope Damasus commissioned his secretary, Saint Jerome, to produce a Latin text of the Bible, which is known as the Vulgata Editio (the current text), for the reason that he used the “the common" (vulgar) language in his writing. Damasus presided over the Council of Rome in 382, at which, according to Roman Catholic tradition and the 6th century document Decretum Gelasianum, the modern Catholic canon of scripture was first set down. Damasus restored catacombs, shrines, and the tombs of martyrs. He expressed the wish that he would be buried in the catacombs with the early martyrs, but he feared that the presence of one of his lowly status would profane such an august place. Instead, when he died in 384, he was buried with his mother and sister.

Monday 11 December 2017

Advent Season of Creation.
Isaiah 35:1-10. Psalm 84(85):9-14. Luke 5:17-26.
Our God will come to save us!—Psalm 84(85):9-14.
Our God will come to save us!
Some time ago, I had the chance to visit an inspiring school on the outskirts of Lima, Peru, more than twenty kilometres from the bustling tourist areas of that city. It was called Fe y Alegria 26, a name which means Faith and Joy. These are great values to put at the heart of any community. The number 26 indicates that there is a family of such schools throughout Latin America. This particular school was established as a place of peace and safety at a time when terrorists were wrecking havoc in Peru; many people had flocked to the city in the hope of avoiding violence.
Lima is nothing if not dry. Water is such a precious resource that a tank near the school is protected by a high wall and barbed wire. The soccer pitch and playground are baked hard. There is hardly a blade of green grass anywhere to be seen. Whatever person or community was responsible for today’s first reading. The Prophet Isaiah surely understood this. Today’s reading longs for a time when:
Water gushes in the desert
Streams in the wasteland,
The scorched earth becomes a lake
The parched land springs of water.
I saw this vision come to life in Peru. At Fe y Alegria 26, students are encouraged to bring water to school every day.  Not just drinking water but also water recycled from washing and laundry at home. Each day, numbers of old soft drink bottles, filled with murky water, are lined up along the wall and counted. Students win house points for bringing the water which is then used to grow vegetables in the school garden.
So there is some greenery in the school. Tomatoes ripen on their trellis; passion fruit hangs from vines. In the middle of such an arid place, the words of Isaiah capture the spirit of what is happening: ‘let the wilderness and dry-lands exalt.’
Of course, it takes many bottles of water to make a viable garden. The whole school has to work together. This is one of the themes of the story of the paralysed man in the Gospel today. His friends have to find a way through the crowd, get him up onto the roof, remove the tiles and then lower him down. It all sounds like hard work, and it was. But the Gospel notices this. It does not say that Jesus saw his faith. It says he saw their faith.
Advent is a time when we acknowledge that we are like parched lands. Large parts of us are a wilderness, longing for rain. As we wait, we do all we can to bring water to those who are struggling around us. We pray the words of the poet Hopkins, ‘send my roots rain.’


Saint Damasus was born in Rome at the beginning of the fourth century. His father, a widower, had received Holy Orders there and served as parish priest in the church of St. Laurence.
Damasus was archdeacon of the Roman Church in 355 when the Pope, Saint Liberius, was banished to Berda. Damases followed him into exile, but afterwards returned to Rome. On the death of Saint Liberius in 366, our Saint was chosen to succeed him, at the age of sixty-two. A certain Ursinus, jealous of his election and desiring for himself that high office, had himself proclaimed pope by his followers, inciting a revolt against Damasus in Rome, in which 137 people died. The holy Pope did not choose to resort to armed defense, but the Emperor Valentinian, to defend him, drove the usurper from Rome for a time. Later he returned, and finding accomplices for his evil intentions, accused the holy Pontiff of adultery. Saint Damasus took only such action as was becoming to the common father of the faithful. He assembled a synod of forty-four bishops, in which he justified himself so well that the calumniators were excommunicated and banished.
Having freed the Church of this new schism, Saint Damasus turned his attention to the extirpation of Arianism in the West and of Apollinarianism in the East, and for this purpose convened several councils. He sent Saint Zenobius, later bishop of Florence, to Constantinople in 381 to console the faithful, cruelly persecuted by the Emperor Valens. He commanded Saint Jerome to prepare a correct Latin version of the Bible, since known as the Vulgate, and he ordered the Psalms to be sung accordingly. He rebuilt and adorned the Church of Saint Laurence, still called Saint Laurence in Damaso. He caused all the springs of the Vatican to be drained, which were inundating the tombs of the holy persons buried there, and he decorated the sepulchres of a great number of martyrs in the cemeteries, adorning them with epitaphs in verse. Before his death, he consecrated sixty-two bishops.
Saint Damasus is praised by Theodoret as head of the famous doctors of divine grace of the Latin church. The General Council of Chalcedon calls him the "honor and glory of Rome." Having reigned for eighteen years and two months, he died on December 10, 384, when he was nearly eighty years old. In the eighth century, his relics were definitively placed in the church of Saint Laurence in Damaso, except for his head, which was conserved in the Basilica of Saint Peter.
Source: The Lives of the Fathers, Martyrs and Principal Saints, by Rev. Alban Butler.

Lectio Divina: 
 Monday, December 11, 2017
2nd Week of Advent
1) Opening prayer

Lord our God,
you come among your people;
to those who are poor and paralyzed
you bring them your forgiveness
and your tender compassion
through your Son Jesus Christ.
God, make us deeply believe
that you want to liberate us
from our discouragement and powerlessness.
Give us a sincere, trusting hope
in your healing, compassionate love,
through Christ Jesus our Lord.
2) Gospel Reading - Luke 5, 17-26
Now it happened that he was teaching one day, and Pharisees and teachers of the Law, who had come from every village in Galilee, from Judaea and from Jerusalem, were sitting there. And the power of the Lord was there so that he should heal.
And now some men appeared, bringing on a bed a paralysed man whom they were trying to bring in and lay down in front of him. But as they could find no way of getting the man through the crowd, they went up onto the top of the house and lowered him and his stretcher down through the tiles into the middle of the gathering, in front of Jesus. Seeing their faith he said, 'My friend, your sins are forgiven you.'
The scribes and the Pharisees began to think this over. 'Who is this man, talking blasphemy? Who but God alone can forgive sins?' But Jesus, aware of their thoughts, made them this reply, 'What are these thoughts you have in your hearts? Which of these is easier: to say, "Your sins are forgiven you," or to say, "Get up and walk"? But to prove to you that the Son of man has authority on earth to forgive sins,' -- he said to the paralysed man-'I order you: get up, and pick up your stretcher and go home.' And immediately before their very eyes he got up, picked up what he had been lying on and went home praising God.
They were all astounded and praised God and were filled with awe, saying, 'We have seen strange things today.'
3) Reflection
• Sitting down, Jesus taught. People liked to listen to him. Which was the theme of Jesus’ teaching? He always spoke about God, of his Father, but he spoke in a new way, attractive, different from that of the Scribes and the Pharisees (Mk 1, 22.27). Jesus represented God as the great Good News for human life; a God Father/Mother who loves and accepts persons, and a God who does not threaten and does not condemn.
• A paralyzed man is brought by four men. Jesus is for them their only hope. Seeing their faith, he tells the paralytic: Your sins are forgiven you!  At that time, people believed that the physical defects (paralysis, etc.) were a punishment from God because of some sin committed. For this reason, the paralytics and many other disabled persons felt that they were rejected and excluded by God! Jesus teaches the contrary. Such a great faith of the paralytic was an evident sign of the fact that those who helped them were accepted by God. This is why Jesus declares: Your sins are forgiven you! That is: “God does not reject you!”
• The affirmation of Jesus did not coincide with the idea which the Doctors had of God. For this reason, they react: He is talking blasphemy! According to their teaching, only God could forgive sins. And only the priest could declare that a person was forgiven and purified. How could Jesus, in their eyes, a simple lay man, ever declare that the paralytic was forgiven and purified from his sins? And then, if a simple lay person could forgive sins, the doctors and the priests would have lost their functions! This is why they react and defend themselves.
• Jesus justifies his action: Which is easier to say: Your sins are forgiven or to say, Get up and walk?.  Evidently, for a man it is easier to say: Your sins are forgiven”, because nobody can verify or prove this fact. But if one says: “Get up and walk”, in this case everybody can see if he has or not this power to cure. For this reason, to show that, in the name of God, he had the power to forgive sins, Jesus says to the paralytic: “Get up and walk!” He cures the man! He shows that the paralysis is not a punishment from God because of sin, and he shows that the faith of the poor is a proof of the fact that God accepts them in his love.
4) Personal questions
• Placing myself in the position of those who helped the paralytic: Would I be capable to help a sick person, take him up to the top of the house and do what the four men did? Do I have such a great faith?
• Which is the image that I have of God in myself and which radiates on others? That of the doctors or that of Jesus? A God of compassion or of threat?
5) Concluding Prayer
I will hear what God proclaims;
the Lord – for he proclaims peace to his people.
Near indeed is his salvation to those who fear him,
glory dwelling in our land. (Ps 85)

11-12-2017 : THỨ HAI - TUẦN II MÙA VỌNG

Thứ Hai tuần 2 mùa vọng.

BÀI ĐỌC I:  Is 35, 1-10
"Chính Thiên Chúa sẽ đến và cứu thoát các ngươi".
Trích sách Tiên tri Isaia.
Sa mạc và hoang địa hãy vui mừng, đồng cỏ hoang hãy hoan hỉ và nở hoa;  hãy nở hoa như cây thuỷ tiên, hãy tràn đầy hân hoan và niềm vui! Hoang địa sẽ được vinh quang của núi Liban, và vẻ tráng lệ của Carmel và Saron. Chính họ sẽ được thấy vinh quang của Chúa, và vẻ tráng lệ của Thiên Chúa chúng ta.

Hãy nâng đỡ những bàn tay mỏi mệt, và hãy làm vững mạnh những đầu gối rã rời. Hãy nói với những tâm hồn xao xuyến: Can đảm lên, đừng sợ! Này đây Thiên Chúa các ngươi đến để phục thù. Chính Người sẽ đến và cứu thoát các ngươi.

Bấy giờ mắt người mù sẽ sáng lên, và tai người điếc sẽ mở ra. Bấy giờ người què sẽ nhảy nhót như nai, và người câm sẽ nói được, vì nước sẽ chảy lên nơi hoang địa, và suối sẽ chảy nơi đồng vắng. Đất khô cạn sẽ trở thành ao hồ, và hoang địa sẽ trở nên suối nước. Hang dã thú nơi chó rừng ẩn náu sẽ trở thành vườn lau vườn sậy.

Nơi ấy sẽ có những con đường người ta sẽ gọi là thánh lộ, không tội nhân nào được qua đường đó; đường này sẽ thuộc về các ngươi, và những kẻ ngây thơ sẽ không lạc lối. Đường ấy sẽ không có vết chân sư tử, và không ác thú nào đi trên đường này, chỉ những kẻ được giải phóng đi trên đó thôi. Những kẻ được Chúa cứu thoát sẽ trở về, và vào thành Sion với lời ca vang, cùng với triều thiên hân hoan trên đầu họ. Họ sẽ được niềm vui và hoan hỉ; họ không còn đau khổ và than van.  Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA:  Tv 84, 9ab-10. 11-12. 13-14
Đáp: Này đây Chúa chúng ta sẽ đến và cứu độ chúng ta (Is 35, 4d).

1) Tôi sẽ nghe Chúa là Thiên Chúa của tôi phán bảo điều chi? Chắc hẳn Người sẽ phán bảo về sự bình an. Vâng, ơn cứu độ Chúa gần đến cho những ai tôn sợ Chúa, để vinh quang Chúa ngự trị trong đất nước chúng tôi.  -  Đáp.

2)  Lòng nhân hậu và trung thành gặp gỡ nhau, đức công minh và sự bình an hôn nhau âu yếm. Từ mặt đất, đức trung thành sẽ nở ra, và đức công minh tự trời nhìn xuống.  -  Đáp.

3)  Vâng, Chúa sẽ ban cho mọi điều thiện hảo, và đất nước chúng tôi sẽ sinh bông trái. Đức công minh sẽ đi trước thiên nhan Chúa, và ơn cứu độ theo sau lốt bước của Người.  -  Đáp.

ALLELUIA:  Lc 3, 4. 6
Alleluia, alleluia! - Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng; và mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa. - Alleluia.

PHÚC ÂM:  Lc 5, 17-26
"Hôm nay chúng tôi đã thấy những việc lạ lùng".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Ngày ấy, Chúa Giêsu đang ngồi giảng, có cả những người biệt phái và tiến sĩ luật từ các làng mạc xứ Galilêa, xứ Giuđêa và Giêrusalem đến nghe Người, và Người dùng quyền lực của Thiên Chúa chữa nhiều người. Người ta khiêng một người bất toại đến, họ tìm cách vào nhà để đặt người bất toại trước mặt Người. Nhưng không tìm được lối vào, vì dân chúng quá đông, họ liền trèo lên sân thượng và thả người bất toại xuống giữa cử toạ trước mặt Chúa Giêsu. Thấy lòng tin của họ, Người nói: "Hỡi người kia, tội ngươi đã được tha!"

Các luật sĩ và biệt phái bắt đầu lý luận rằng: "Người này là ai mà dám nói phạm thượng?  Trừ một mình Chúa, ai có quyền tha tội?" Chúa Giêsu biết rõ điều họ suy tính, liền nói với họ: "Sao các ngươi lại nghĩ trong lòng như vậy? Nói rằng: 'Các tội của ngươi đã được tha', hay nói: 'Ngươi hãy đứng dậy mà đi', đàng nào dễ hơn? Song (như thế là) để các ngươi biết Con Người có quyền tha tội ở dưới đất". Người nói với người bất toại rằng: "Ta bảo ngươi, hãy chỗi dậy vác giường về nhà".

Tức thì anh ta chỗi dậy vác giường đi về nhà và ca tụng Thiên Chúa. Ai nấy đều sợ hãi và ngợi khen Thiên Chúa; họ kinh sợ và nói: "Hôm nay chúng ta đã thấy những việc lạ lùng". Đó là lời Chúa.

Suy Niệm : Tâm hồn bình an.
Một buổi sáng tháng 7/1971, tại một thành phố bên Hoa kỳ, một người đàn ông đã đến nộp mình tại một trạm cảnh sát gần nhà. Ông thú nhận đã giết một người đàn bà cách đó 21 năm. Ông cho biết trong 21 năm qua, ông không bao giờ chợp mắt được mỗi khi màn đêm phủ xuống. Ông nói: “Chỉ vì một phút say sưa, tôi đã biến 21 năm qua thành một cơn ác mộng. Giờ đây sau khi thú nhận tội lỗi, tôi cảm thấy thanh thản trong lương tâm, tôi cảm thấy như được tái sinh”.
Những câu chuyện nộp mình và thú nhận tội lỗi như trên đây không phải là chuyện hiếm có trong lịch sử nhân loại. Riêng với người Kitô hữu, đó là một phần của cuộc sống đức tin. Trong những cao điểm của năm phụng vụ, lời nhắc nhở của Giáo Hội về nghĩa vụ này lại càng tha thiết hơn. Đặc biệt mỗi khi Mùa Vọng về, Giáo Hội khẩn khoản kêu mời chúng ta chuẩn bị tâm hồn đón Chúa Giáng sinh, Chúa của Hòa bình. Làm sao chúng ta cảm nhận được bình an trong tâm hồn, nếu tội lỗi vẫn còn đè nặng lương tâm của chúng ta?
Có lẽ, vì muốn nhắc nhở chúng ta về sự cần thiết của Bí tích giao hòa, mà hôm nay Giáo Hội cho chúng ta lắng nghe việc Chúa Giêsu chữa lành một người bất toại. “Này anh, tôi anh đã được tha rồi”. Lời khẳng quyết của Chúa Giêsu với người bất toại cho chúng ta thấy được ý nghĩa đích thực của niềm tin được tuyên xưng bởi chính miệng anh và đám đông khiêng anh đến trước mặt Chúa. Thật thế, tuyên xưng niềm tin trước tiên là nhìn nhận thân phận tội lỗi bất toàn của mình. Ngày nay, nhiều người đã có lý để liên kết cơn khủng hoảng đức tin với việc đánh mất ý thức tội lỗi. Quả thực khi con người không còn ý thức về tội lỗi nữa, thì điều đó cũng có nghĩa là trong sâu thẳm của tâm hồn, con người cũng không còn cảm nhận được mối liên kết của mình với Thiên Chúa nữa. Đánh mất ý thức về tội lỗi cũng có nghĩa là gạt bỏ Thiên Chúa và chối bỏ những giá trị siêu việt trong cuộc sống.
Tuyên xưng đức tin không những là nhận ra thân phận tội lỗi, bất toàn của mình, nhưng còn là nhìn nhận quyền năng cứu rỗi của Thiên Chúa. Chỉ một mình Thiên Chúa Đấng tạo dựng con người mới có thể tái tạo, nghĩa là tha thứ cho con người. Tha thứ đối với con người là tái lập một quan hệ đã bị phá vỡ. Còn đối với Thiên Chúa, tha thứ chính là tái tạo, là ban lại một sức sống mới đã bị đánh mất. Quyền năng tái tạo ấy của Thiên Chúa, Chúa Giêsu đã muốn thể hiện qua các phép lạ của Ngài, nhất là các phép lạ chữa bệnh tật con người. Qua các phép lạ ấy, Chúa Giêsu cho chúng ta thấy chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể tha thứ cho con người, chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể tái tạo con người. Đó là lý do tại sao trong phép lạ chữa người bất toại, Ngài đã nói đến hành động tha thứ của Thiên Chúa.
Được Thiên Chúa tha thứ, được Thiên Chúa cứu rỗi, được Thiên Chúa tái tạo để biến thành một tạo vật mới, đó là sứ điệp quan trọng nhất mà Chúa Giêsu đã mang đến cho con người. Ngày nay, qua Giáo Hội, Chúa Giêsu cũng không ngừng nói với chúng ta sứ điệp ấy. Qua Giáo Hội, Ngài không ngừng nói với chúng ta như Ngài đã từng nói với các bệnh nhân và những người tội lỗi đương thời của Ngài: “Hãy can đảm lên, tôi con đã được tha”. “Ta cũng không kết án con”.
Mùa Vọng, tâm hồn chúng ta cảm thấy rạo rực hân hoan vì bầu khí chuẩn bị mừng Chúa Giáng sinh. Những chuẩn bị bên ngoài là cần thiết để gợi lên cho chúng ta ý nghĩa đích thực của Lễ Giáng sinh. Chúa Giêsu đã Giáng sinh là để chúng ta được sinh lại, được tái sinh. Chúng ta cần được Ngài tha thứ và tái tạo, do đó không có chuẩn bị nào cần thiết hơn là đến với Ngài trong Bí tích giải tội để được ơn tha thứ.
Vào cuối đời, Đức Gioan XXIII đã ghi lại trong nhật ký của Ngài: “Có hai ngõ dẫn chúng ta vào thiên đàng: một là tấm lòng trong sạch, hai là sự thống hối. Là những con người yếu đuối mỏng dòn, không ai trong chúng ta dám nghĩ đến ngõ thứ nhất, tuy nhiên chúng ta có thể tin chắc vào ngõ thứ hai, Chúa Giêsu đã đi qua ngõ ấy”. Ngài đã mang lấy Thập giá để đền bù tội lỗi chúng ta và mời gọi chúng ta bước theo Ngài. Nhưng theo Ngài cũng có nghĩa là sám hối, chấp nhận mỗi ngày cần được thanh tẩy thêm.
Ước gì Bí tích giải tội mà chúng ta sốt sắng lãnh nhận trong mùa vọng này đem lại cho chúng ta bình an đích thực, bình an mà các Thiên thần loan báo trong đêm Giáng sinh:
“Vinh danh Thiên Chúa trên trời,
Bình an dưới thế cho người thiện tâm”

Thứ Hai Tuần II MV
Bài đọcIsa 35:1-10; Lk 5:17-26.

Truyền thống Do-Thái tin có một sự liên hệ giữa tội lỗi và hình phạt. Một ví dụ điển hình là chủ đề chính của các Sách Tiên Tri: vì Israel phạm tội bất trung với Thiên Chúa, nên Ngài đã dùng Assyria và Babylon như roi để sửa phạt họ. Tuy nhiên, Thiên Chúa không muốn họ bị tiêu diệt muôn đời, nhưng muốn họ ăn năn hối cải để được sống. Trong Bài đọc I, Tiên Tri Isaiah cho thấy hình ảnh huy hòang khi dân chúng biết ăn năn xám hối, họ sẽ được trở về từ nơi lưu đày và được gặp gỡ Thiên Chúa. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu chính là Đấng Cứu Thế mà các tiên tri nói tới. Ngài có năng quyền chữa lành mọi bệnh phần hồn (tội lỗi) và phần xác.
1/ Bài đọc I: Niềm vui vì được cứu độ
1.1/ Sự khác biệt giữa 2 cuộc sống: có Chúa và không có Chúa.
(1) Khi có Chúa can thiệp, sa mạc khô cằn trở nên vùng đất phì nhiêu: “Vui lên nào, hỡi sa mạc và đồng khô cỏ cháy, vùng đất hoang, hãy mừng rỡ trổ bông, hãy tưng bừng nở hoa như khóm huệ, và hân hoan múa nhảy reo hò. Sa mạc được tặng ban ánh huy hoàng của núi Liban, vẻ rực rỡ của núi Carmen và đồng bằng Sharon. Thiên hạ sẽ nhìn thấy ánh huy hoàng của Đức Chúa, và vẻ rực rỡ của Thiên Chúa chúng ta.”
(2) Con người có can đảm để sống: “Hãy làm cho những bàn tay rã rời nên mạnh mẽ, cho những đầu gối bủn rủn được vững vàng. Hãy nói với những kẻ nhát gan: "Can đảm lên, đừng sợ! Thiên Chúa của anh em đây rồi; sắp tới ngày báo phục, ngày Thiên Chúa thưởng công, phạt tội. Chính Người sẽ đến cứu anh em."”
(3) Mọi bệnh tật sẽ được chữa lành: “Bấy giờ mắt người mù mở ra, tai người điếc nghe được. Bấy giờ kẻ què sẽ nhảy nhót như nai, miệng lưỡi người câm sẽ reo hò.”
1.2/ Chỉ có những ai tay sạch lòng thanh mới được tiến về Núi Thánh: Kẻ dữ sẽ không được trở về: “Ở đó sẽ có một đường đi mang tên là thánh lộ. Kẻ ô uế sẽ chẳng được qua. Đó sẽ là con đường cho họ đi, những kẻ điên dại sẽ không được lang thang trên đó.” Những người được Đức Chúa giải thoát sẽ trở về, tiến đến Sion giữa tiếng hò reo, mặt rạng rỡ niềm vui vĩnh cửu. Họ sẽ được hớn hở tươi cười, đau khổ và khóc than sẽ biến mất.
2/ Phúc Âm: Này anh, anh đã được tha tội rồi!
2.1/ Năng quyền chữa bệnh của Đức Kitô: Không ai có thể phủ nhận năng quyền chữa bệnh của Đức Kitô, ngay cả các Kinh-sư và Biệt-phái. Điểm đặc biệt trong trình thuật của Tin Mừng Luca hôm nay là cách thức họ đưa bệnh nhân đến với Chúa Giêsu và cuộc đối thọai giữa Chúa Giêsu với các Kinh-sư và Biệt-phái về năng quyền tha tội của Ngài.
“Một hôm, khi Đức Giêsu đang giảng dạy, có mấy người Biệt-phái và Kinh-sư ngồi đó; họ từ khắp các làng mạc miền Galilee, Judah, và Jerusalem đến. Quyền năng Chúa ở với Người, khiến Người chữa lành các bệnh tật. Bỗng có mấy người khiêng đến một bệnh nhân bị bại liệt nằm trên giường, họ tìm cách đem vào đặt trước mặt Người. Nhưng vì có đám đông, họ không tìm được lối đem người ấy vào, nên họ mới lên mái nhà, dỡ ngói ra, thả người ấy cùng với cái giường xuống ngay chính giữa, trước mặt Đức Giêsu.”
2.2/ Năng quyền tha tội của Đức Kitô: Cuộc đối thọai của Chúa Giêsu và các Kinh-sư cùng Biệt-phái tập trung trong đề tài chính là Chúa Giêsu có quyền tha tội không? Để chứng minh cho họ thấy Ngài vừa có quyền chữa bệnh vừa có quyền tha tội; nói cách khác, Ngài chính là Thiên Chúa; Chúa Giêsu dùng 2 niềm tin của họ để dẫn họ đến những điều họ phải chấp nhận.
(1) Niềm tin thứ nhất: tội lỗi và hình phạt. Truyền thống Do-Thái tin có sự liên hệ giữa tội lỗi và hình phạt; bệnh tật có thể là do tội của cá nhân đó hay cha mẹ anh ta, vì “đời cha ăn mặn, đời con khát nước” (Jn 9:2, 34). Sách Xuất Hành tin cơn giận của Thiên Chúa sẽ gíang xuống tới 5 đời con cháu (Exo 20:5).
(2) Niềm tin thứ hai: chỉ Thiên Chúa mới có quyền tha tội. Chúa Giêsu bắt đầu cuộc đối thọai với họ về năng quyền tha tội, khi Người bảo anh bại liệt: "Này anh, anh đã được tha tội rồi." Các Kinh-sư và các người Biệt-phái bắt đầu suy nghĩ: "Ông này là ai mà nói phạm thượng như thế? Ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa?" Điều họ nghĩ không sai: chỉ Thiên Chúa mới có quyền tha tội (Isa 43:25, 55:7). Bất cứ ai tự nhận mình có quyền tha tội là phạm thượng, vì đã tự coi mình ngang hàng với Thiên Chúa.
(3) Lý luận của Chúa Giêsu: Hình phạt được tha là tội lỗi được tha. Theo thủ tục của tòa án, hình phạt chỉ ra sau khi đã kết án tội phạm; nếu chánh án tuyên bố tha bổng, đương sự không có tội gì nữa. Ngay cả trong trường hợp đang xảy ra: Nếu các Kinh-sư và Biệt-phái tin hình phạt là do tội lỗi gây ra, họ cũng phải tin nếu hình phạt (bệnh liệt) bị lấy đi, tội lỗi cũng được tha.
Chúa Giêsu thấu biết họ đang suy nghĩ như thế, nên Người lên tiếng bảo họ rằng: "Các ông đang nghĩ gì trong bụng vậy? Trong hai điều: một là bảo: "Anh đã được tha tội rồi!" hai là bảo: "Đứng dậy mà đi!" điều nào dễ hơn? Đối với họ, điều dễ là điều thứ nhất; đối với Chúa Giêsu, cả hai điều đều dễ dàng. Ngài có cả quyền chữa lành và quyền tha tội.
(4) Hệ quả thứ nhất: Đức Kitô có quyền tha tội. Chúa Giêsu nói với họ: “Vậy, để các ông biết ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội, Đức Giêsu bảo người bại liệt: “Tôi truyền cho anh: Hãy đứng dậy, vác lấy giường của anh mà đi về nhà!" Ngay lúc ấy, người bại liệt trỗi dậy trước mặt họ, vác cái anh đã dùng để nằm, vừa đi về nhà vừa tôn vinh Thiên Chúa.
(5) Hệ quả thứ hai: Đức Kitô là Thiên Chúa. Nếu các Kinh-sư và Biệt-phái thành tâm theo niềm tin của họ tới cùng, đó là: “Không ai có quyền tha tội ngòai Thiên Chúa;” họ sẽ nhận ra Đức Kitô là Thiên Chúa, vì Ngài vừa có năng quyền chữa bệnh vừa có năng quyền tha tội. Nhưng họ đã không nhận ra những gì mà tòan dân nhận ra, vì sự ghen tị của họ: “Mọi người đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ kinh hãi bảo nhau: "Hôm nay, chúng ta đã chứng kiến những chuyện lạ kỳ!"”
- Chúng ta không thể đón Chúa với tâm hồn tội lỗi, vì Chúa là Đấng vô cùng Thánh Thiện (I Jn 1:5).
- Con người chúng ta ai cũng phạm tội; vì thế, chúng ta cần xưng thú tội lỗi trước khi được tha thứ và giao hòa với Thiên Chúa. Nếu ai nói mình không phạm tội, người đó là kẻ nói dối và sự thật không có trong họ (I Jn 1:8).
- Chúa Giêsu có quyền tha tội, và Ngài ban cho các môn đệ và các linh mục (những người kế vị) quyền cầm giữ và tháo cởi (x/c Mt 16:19, Lk 24:47, Jn 20:23). Chỉ cần chuẩn bị một thời gian ngắn và xưng thú tội lỗi, chúng ta sẽ được Chúa ngự vào lòng. 
Lm. Anthony ĐIN MINH TIÊN, OP.

Lc 5,17-26


Người bại liệt trỗi dậy… vừa đi về nhà vừa tôn vinh Thiên Chúa. (Lc 5,25)

Suy niệm: Bỏ đạo từ lâu và khi biết mình sắp chết, người anh của giám mục H. Camara (Bra-xin) hỏi ngài: “Lâu nay tôi để ý thấy không có sự cách biệt nào giữa lời giảng và việc làm của chú. Vậy tôi có thể dựa vào lòng tin của chú mà rước Chúa không?” – Em tin Chúa nhân từ thương anh. Thế nhưng, sau khi xưng tội và rước Chúa, anh thều thào: “Bây giờ tôi tin không phải dựa vào lòng tin của chú mà thực sự tôi xác tín Chúa thương tôi.” Người bại liệt trong bài Tin Mừng được cứu nhờ niềm tin của bạn bè. Tự bản thân không đến được với Đức Giê-su, anh đã nhờ sự giúp đỡ của bốn người khiêng. Những người này không đến được với Ngài bằng cửa chính, họ phải nghĩ đến con đường gay go hơn: bằng mái nhà. Niềm tin đích thực sẽ chắp đôi cánh đưa ta vượt qua mọi trở ngại trên đường đến với Chúa.

Mời Bạn: Sử gia T. Carlyle nói rằng tiếng mẹ ông như luôn vang vọng bên tai: “Con hãy tin cậy Chúa và làm điều lành.” Bao người con đã trở thành người tốt nhờ đức tin của cha mẹ; cũng như bao con người trở nên tốt đẹp hơn nhờ đức tin của những bạn thân. Hôm nay Chúa cũng mời gọi bạn tích cực hơn để đem niềm tin đến cho người khác.

Chia sẻ: Cách sống hiện nay cho thấy bạn đang giữ đạo hay truyền đạo?

Sống Lời Chúa: Hoạch định một kế hoạch sống nhằm tạo điều kiện giúp một người biết và tin theo Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, cảm tạ Chúa đã ban cho chúng con những bậc cha mẹ và các linh mục tu sĩ, giúp chúng con thăng tiến trong đức tin vào Chúa. Xin cho chúng con, đến lượt mình, cũng trở thành những mẫu gương sống đức tin cho người khác. Amen.
(5 Phút Lời Chúa)

Đng dy mà đi (11.12.2017 – Th hai Tun 2 Mùa Vng)
Mùa Vng là thi gian tri dy, ra khi s bt toi và bước đi. Có nhng bnh bt toi v mt thiêng liêng, khiến tôi không đến gn Chúa được, cũng không dám đến vi anh em.

Suy nim:
Bệnh tật nơi thân xác con người
có thể tượng trưng cho một thứ bệnh tật nào đó nơi tinh thần.
Ít người mắc bệnh câm, nhưng ai cũng có kinh nghiệm về sự câm nín,
do sợ hãi của chính mình hay do bị đe dọa bắt phải im.
Ít người mắc bệnh điếc, nhưng lại có quá nhiều cuộc đối thoại
mà hai bên chẳng hiểu nhau, vì mất khả năng nghe.
Người mù không phải chỉ là người không thấy ánh mặt trời,
nhưng còn là người không dám thấy ánh sáng của sự thật,
không nhận ra hình ảnh người anh em nơi khuôn mặt kẻ thù.
Không phải ai cũng có bàn tay khô bại, không duỗi ra được,
nhưng ai cũng có lần thấy mình khó đưa tay ra để bắt tay người khác.
Đức Giêsu đã chữa cả thảy bao nhiêu bệnh nhân, chúng ta không biết.
Nhưng chắc Ngài đã không dừng lại ở việc chữa lành thân xác.
Ngài muốn một sự lành mạnh nơi toàn diện con người.
“Bấy giờ kẻ què sẽ nhảy nhót như nai” (Is 35, 6).
Lời của ngôn sứ Isaia trong bài đọc 1 đã ứng nghiệm.
Khi anh bại liệt trỗi dậy, vác giường và đi một mạch về nhà,
chúng ta thấy niềm vui bừng tỏa trên khuôn mặt của anh và các bạn.
Cả gia đình của anh cũng sẽ ngập tràn hạnh phúc
khi thấy anh trở về, đi đứng như một người bình thường.
Nhưng có điều họ không nhận ra đó là chuyện anh được tha tội.
Đức Giêsu đã tha tội cho anh dù anh không xin,
vì điều anh quan tâm chỉ là sự bất toại thể lý.
Nhưng tâm hồn anh đã bước đi,
trước khi đôi chân anh đi được.
Sự trỗi dậy của anh là sự trỗi dậy của cả hồn lẫn xác.
Đức Giêsu có cơ hội để tỏ cho nhóm các luật sĩ và Pharisêu thấy
không nhất thiết phải đi gặp tư tế và dâng lễ đền tội mới được tha.
Chỉ bằng một lời nói đơn sơ dễ dàng, Ngài có quyền ban ơn tha thứ.
Chính việc anh bất toại được chữa lành làm chứng về quyền năng này.
Ngược với thái độ tin tưởng táo bạo của anh bất toại và các bạn,
là thái độ thụ động ngồi của các luật sĩ và Pharisêu.
Họ cứng nhắc trong suy nghĩ truyền thống của mình :
chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể tha tội.
Họ không tin Đức Giêsu được chia sẻ quyền ấy từ Cha,
dù họ đã tận mắt thấy anh bất toại đi được.
Mùa Vọng là thời gian trỗi dậy, ra khỏi sự bất toại và bước đi.
Có những bệnh bất toại về mặt thiêng liêng,
khiến tôi không đến gần Chúa được, cũng không dám đến với anh em.
Có những bất toại về trí tuệ khiến tôi bị kẹt
trong những định kiến, thiên kiến, thành kiến,
không dám mở ra để đón nhận những sự thật bất ngờ và đáng sợ.
Có những bất toại về tình cảm khiến tim tôi như bị cầm tù,
không sao thoát khỏi được chuyện yêu ghét oán hờn dai dẳng.
Xin Giêsu giải phóng tôi, cho tôi khỏi bất toại, để tôi được tự do.
Cầu nguyn:
Lạy Chúa Giêsu,
sống cho Chúa thật là điều khó.
Thuộc về Chúa thật là một thách đố cho con.
Chúa đòi con cho Chúa tất cả
để chẳng có gì trong con lại không là của Chúa.
Chúa thích lấy đi những gì con cậy dựa
để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa.
Chúa thích cắt tỉa con khỏi những cái rườm rà
để cây đời con sinh thêm hoa trái.
Chúa cương quyết chinh phục con
cho đến khi con thuộc trọn về Chúa.
Xin cho con dám ra khỏi mình,
ra khỏi những bận tâm và tính toán khôn ngoan
để sống theo những đòi hỏi bất ngờ của Chúa,
dù phải chịu mất mát và thua thiệt.
Ước gì con cảm nghiệm được rằng
trước khi con tập sống cho Chúa
và thuộc về Chúa
thì Chúa đã sống cho con
và thuộc về con từ lâu. Amen.

Lm Antôn Nguyn Cao Siêu, SJ

Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
Một Người Mẹ Trong Trật Tự Ân Sủng
“Đức Maria Vô Nhiễm đứng dưới chân Thập Giá: Mẹ đã mang thai, sinh hạ và nuôi dưỡng Đức Kitô, dâng Người cho Chúa Cha trong Đền Thờ, chia sẻ đau khổ của Con mình khi Người chết trên Thập Giá. Vì thế, Mẹ đã cộng tác cách đặc biệt vào công cuộc của Đấng Cứu Thế bằng sự vâng phục, bằng đức tin, đức cậy và đức ái nồng cháy… Vì thế Mẹ là Mẹ của chúng ta trong ân sủng.” (LG 61). Đó là giáo huấn của Công Đồng.
Và đó là lý do tại sao Mẹ Thiên Chúa cũng gắn bó mật thiết với Giáo Hội. Mẹ là hình ảnh diễn tả Giáo Hội – như thánh Ambrôsiô dạy – trong trật tự của đức tin, của tình yêu và của sự hiệp thông hoàn toàn với Đức Kitô. Thật vậy, ‘trong mầu nhiệm Giáo Hội, vốn được gọi rất đúng là ‘mẹ và trinh nữ’, thì Đức Nữ Trinh Maria đã đi đầu, đã tỏ ra là mẹ và trinh nữ trong một cách thế ưu việt và vô song” (LG 63).

Hạnh Các Thánh
11 Tháng Mười Hai

Thánh Giáo Hoàng Damasus I
(305? - 384)

Theo chứng từ của người thư ký là Thánh Giêrôme, Thánh Damasus là "một người không ai sánh bằng, rất hiểu biết Phúc Âm, một tiến sĩ trinh trắng của một Giáo Hội trinh trắng, rất yêu quý sự khiết tịnh."
Thánh Damasus có khi nào được nghe những lời tán dương đó. Những tranh giành nội bộ có tính cách chính trị, các tà thuyết, các tương giao căng thẳng với chính các giám mục của ngài và của Giáo Hội Ðông Phương đã làm lu mờ sự bình an trong triều đại giáo hoàng của ngài.
Là con của một tư tế Rôma, có lẽ thuộc gốc Tây Ban Nha, Damasus khởi sự là một phó tế trong nhà thờ của cha mình, sau đó ngài là tư tế (linh mục) của một đền thờ mà sau này là vương cung thánh đường San Lorenzo ở Rôma. Ngài phục vụ Ðức Giáo Hoàng Liberius (352-366) và đi theo đức giáo hoàng khi bị lưu đầy.
Khi Ðức Liberius từ trần, Damasus được bầu làm Giám Mục Rôma; nhưng một thiểu số khác lại chọn và tấn phong một phó tế khác là Ursinus làm giáo hoàng. Cuộc tranh luận giữa Damasus và giáo hoàng đối lập gây nên nhiều xung đột trong hai nhà thờ lớn, gây tiếng xấu cho các giám mục Ý. Trong một thượng hội đồng do Damasus triệu tập nhân ngày sinh nhật của ngài, Ðức Damasus yêu cầu các giám mục tán thành các hành động của ngài. Nhưng câu trả lời của các giám mục thật cộc lốc: "Chúng tôi quy tụ để mừng sinh nhật, chứ không để kết án một người chưa bao giờ nghe biết." Khoảng năm 378, những người ủng hộ vị giáo hoàng đối lập còn tìm cách đưa Ðức Damasus ra toà về một tội phạm -- có lẽ tội dâm dục. Ngài đã phải thanh minh trước toà dân sự cũng như trước một thượng hội đồng của Giáo Hội.
Khi là giáo hoàng, ngài có lối sống thật đơn giản trái ngược với các giáo sĩ ở Rôma, và ngài rất hăng say chống lại tà thuyết Arian và các tà thuyết khác. Một sự hiểu lầm trong văn từ về Ba Ngôi Thiên Chúa đã đe dọa mối giao hảo thân thiện với Giáo Hội Ðông Phương, và Ðức Damasus là người ôn hoà đã dàn xếp cách tốt đẹp.
Chính trong thời giáo hoàng của ngài (380) mà Kitô Giáo được tuyên bố là tôn giáo chính thức của Rôma, và tiếng Latinh trở nên ngôn ngữ chính thức trong phụng vụ nhờ sự cải cách của đức giáo hoàng. Cũng nhờ ngài khuyến khích Thánh Giêrôme học hỏi kinh thánh mà bộ Vulgate được chào đời, đó là bộ Kinh Thánh bằng tiếng Latinh mà Công Ðồng Triđentinô (11 thế kỷ sau) tuyên bố là "có giá trị để đọc giữa công chúng, được dùng để tranh luận, và để rao giảng."

Lời Bàn
Lịch sử của triều đại giáo hoàng và lịch sử Giáo Hội đã bị pha trộn với tiểu sử của Ðức Damasus. Trong một giai đoạn then chốt và nhiều khó khăn của Giáo Hội, ngài đã xuất hiện như một người bảo vệ đức tin đầy nhiệt huyết, biết khi nào phải tiến và khi nào phải thủ. Thánh Damasus giúp chúng ta ý thức hai đức tính của một người lãnh đạo xứng đáng: luôn nhận ra sự thôi thúc của Thần Khí và phục vụ. Cuộc chiến đấu của ngài nhắc cho chúng ta biết rằng Ðức Kitô không bao giờ hứa che chở Ðá Tảng của Người khỏi cơn phong ba, bão táp hay những người theo Người không gặp các khó khăn. Người chỉ đảm bảo sự chiến thắng sau cùng.

Lời Trích
"Ngài là đấng đi trên biển đã làm câm nín các ngọn sóng ác liệt, là đấng ban sự sống cho những hạt mầm tàn tạ của thế gian; Ngài là đấng tháo gỡ xiềng xích tử thần, và đã đưa về cho Martha người anh của cô sau ba ngày trong mộ tối. Tôi tin rằng, Ngài sẽ đưa Damasus chỗi dậy từ tro bụi" (văn mộ chí mà Ðức Damasus đã viết cho chính ngài).
Trích từ

11 Tháng Mười Hai

Tiếng Khóc Của Sa Mạc

Một mẩu chuyện của người Phi Châu kể lại rằng: một người Ả Rập sống ở sa mạc có thói quen nằm sát xuống đất, úp tai trên cát từng giờ lâu. Có người hỏi tại sao làm thế, anh ta giải thích như sau: "Tôi nghe sa mạc khóc vì nó rất muốn được làm một ngôi vườn xinh tươi".

Sa mạc mong mỏi được trở thành ngôi vườn, cũng thế tâm hồn con người luôn hướng về điều thiện. Khoảng cách giữa sa mạc và ngôi vườn xinh tươi đó là nước non, điều kiện thời tiết và nhất là công lao của con người. Không có sự chăm sóc của con người, sa mạc vẫn tiếp tục là bãi cát khô cằn. Cõi lòng con người sẽ mãi mãi là một sa mạc cằn cỗi nếu nó không được vun xới và tưới bằng cố gắng, phấn đấu, hy sinh và tình yêu. Phải tốn biết bao là kiên nhẫn, biết bao chống đỡ, biết bao nghị lực, biết bao mồ hôi... để biến sa mạc của tâm hồn thành một khu vườn tươi tốt... Sa mạc tâm hồn của chúng ta sẽ khóc mãi nếu chúng ta không ra tay cày xới và vun trồng mỗi ngày.
Trích sách Lẽ Sống

Lectio Divina: Luca 5:17-26
Thứ Hai, 11 Tháng 12, 2017

Thứ Hai sau CN II Mùa Vọng

1.  Lời nguyện mở đầu

Lạy Chúa là Thiên Chúa của chúng con,                                      
Chúa ngự đến ở giữa dân của Chúa;
Chúa đến với những người nghèo khó và bất toại
Chúa mang lại cho họ ơn tha thứ
Và lòng từ ái dịu dàng của Chúa
Nhờ Đức Giêsu Kitô, Con của Chúa.
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con lòng tin tưởng sâu xa
Rằng Chúa muốn giải thoát chúng con
Khỏi sự chán nản và bất lực của chúng con.
Xin Chúa ban cho chúng con một niềm hy vọng tin tưởng, chân thành
Trong tình yêu lân tuất, chữa lành của Chúa,
Nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con.

2.  Phúc Âm – Luca 5:17-26

Ngày ấy, Chúa Giêsu đang ngồi giảng, có cả những người biệt phái và tiến sĩ luật từ các làng mạc xứ Galilêa, xứ Giuđêa và Giêrusalem đến nghe Người, và Người dùng quyền lực của Thiên Chúa chữa nhiều người.
Người ta khiêng một người bất toại đến, họ tìm cách vào nhà để đặt người bất toại trước mặt Người.  Nhưng không tìm được lối vào, vì dân chúng quá đông, họ liền trèo lên sân thượng và thả người bất toại xuống giữa cử tọa, trước mặt Chúa Giêsu.  Thấy lòng tin của họ, Người nói:  “Hỡi người kia, tội ngươi đã được tha!”
Các luật sĩ và biệt phái bắt đầu lý luận rằng:  “Người này là ai mà dám nói phạm thượng?  Trừ một mình Chúa, ai có quyền tha tội?”  Chúa Giêsu biết rõ điều họ suy tính, liền nói với họ:  “Sao các ngươi lại nghĩ trong lòng như vậy?  Nói rằng:  ‘Các tội của ngươi đã được tha’, hay nói:  ‘Ngươi hãy đứng dậy mà đi’, đàng nào dễ hơn?  Song (như thế là) để các ngươi biết Con Người có quyền tha tội ở dưới đất”.  Người nói với người bất toại rằng:  “Ta bảo ngươi, hãy chỗi dậy vác chõng về nhà”.  Tức thì anh ta chỗi dậy vác chõng đi về nhà và ca tụng Thiên Chúa.
Ai nấy đều sợ hãi và ngợi khen Thiên Chúa; họ kinh sợ và nói:  “Hôm nay chúng ta đã thấy những việc lạ lùng”.

3.  Suy Niệm 

-  Chúa Giêsu đã ngồi xuống để giảng dạy.  Người ta thích nghe Chúa nói.  Chủ đề của lời giáo huấn của Đức Giêsu là gì?  Người luôn nói về Thiên Chúa, Cha của Người, nhưng Người đã nói theo một cách mới mẻ, lôi cuốn, khác với cách của các Kinh Sư và người Biệt Phái (Mc 1:22-27).  Chúa Giêsu đại diện cho Thiên Chúa là Tin Mừng tuyệt vời cho đời sống nhân loại; một Thiên Chúa là Cha/Mẹ, Đấng yêu thương và chấp nhận con người, và một Thiên Chúa không đe dọa và không lên án. 
-  Một người bất toại được bốn người khiêng đi.  Chúa Giêsu là niềm hy vọng duy nhất của họ.  Nhìn thấy đức tin của họ, Người nói với người bất toại: Tội của ngươi đã được tha!  Vào thời ấy, người ta tin rằng những kẻ bị khiếm khuyết về thể chất (bất toại, v.v.) là bị trừng phạt bởi Thiên Chúa vì một số tội họ đã phạm.  Vì lý do này, những người bất toại và nhiều người tàn tật khác cảm thấy rằng họ bị đã bị Thiên Chúa từ chối và loại bỏ!  Chúa Giêsu thì giảng dạy trái lại.  Niềm tin mạnh mẽ như thế của người bất toại là một dấu hiệu hiển nhiên cho sự thật rằng những ai tự giúp mình thì đã được Thiên Chúa chấp nhận.  Đây là lý do tại sao Chúa Giêsu tuyên bố:  Các tội của ngươi đã được tha!  Có nghĩa là:  “Thiên Chúa không hề từ chối ngươi!”  
-  Lời khẳng định của Chúa Giêsu đã không ăn khớp với ý tưởng mà các Luật Sĩ có về Thiên Chúa.  Vì lý do này, họ phản ứng:  Người này ăn nói phạm thượng!  Dựa theo giáo huấn của họ, chỉ có Thiên Chúa mới có thể tha tội.  Và chỉ có thày cả mới có thể tuyên bố một người đã được tha thứ và sạch tội.  Trong mắt họ, làm thế nào mà Chúa Giêsu, một người thế tục bình thường, lại có thể tuyên bố rằng người bất toại đã được tha thứ và sạch tội được?  Và như thế, nếu một người thế tục bình thường có thể tha tội, thì các luật sĩ và thày cả có thể sẽ bị thất nghiệp!  Đây là lý do tại sao họ lại phản ứng và tự bào chữa.    
-  Chúa Giêsu giải thích hành động của Người:  Nói rằng:  ‘Các tội của ngươi đã được tha’, hay nói:  ‘Ngươi hãy đứng dậy mà đi’, đàng nào dễ hơn?  Một cách hiển nhiên, đối với người ta, nói câu ‘các tội của ngươi đã được tha’ thì dễ dàng hơn, bởi vì không ai có thể kiểm chứng hoặc chứng thực được điều này.  Nhưng nếu một người nói rằng:  “Ngươi hãy đứng dậy mà đi”, trong trường hợp này mọi người có thể trông thấy xem Người có quyền năng chữa bệnh hay không.  Vì vậy, nhân danh Thiên Chúa, Người đã có quyền năng tha tội, Chúa Giêsu nói với người bất toại:  “Ngươi hãy đứng dậy mà đi!”  Chúa chữa lành anh ta!  Người đã cho thấy rằng tình trạng bất toại không phải là một sự trừng phạt của Thiên Chúa bởi vì tội lỗi, và Người cho thấy rằng đức tin của người nghèo là bằng chứng cho việc Thiên Chúa chấp nhận họ trong tình yêu của Người. 

4.  Một vài câu hỏi gợi ý cho việc suy gẫm cá nhân

·    Tôi tự đặt mình vào địa vị của những người giúp đỡ người bất toại:  Liệu tôi sẽ có đủ khả năng để giúp đỡ cho người bệnh tật không, khiêng người bất toại lên sân thượng và làm như những gì bốn người kia làm không?  Tôi có một đức tin vững vàng như thế không?  
·    Hình ảnh về Thiên Chúa mà tôi có và nó chiếu tỏa vào người khác là gì?  Đó là hình ảnh về Thiên Chúa của các luật sĩ hay của Đức Giêsu?  Một Thiên Chúa của tình thương hay của đe dọa? 

5.  Lời nguyện kết

Tôi lắng nghe điều Thiên Chúa phán,
Điều CHÚA phán là lời chúc bình an
Cho dân Người, cho kẻ trung hiếu
Và những ai hướng lòng trí về Người.
Chúa sẵn sàng ban ơn cứu độ cho ai kính sợ Chúa,
Để vinh quang của Người hằng chiếu tỏa trên đất nước chúng ta.
(Tv 85)