Trang

Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2019

01-09-2019 : (phần II) CHÚA NHẬT XXII THƯỜNG NIÊN năm C


01/09/2019
Chúa Nhật 22 Thường Niên năm C
(phần II)


Phụng Vụ Lời Chúa: Chúa Nhật 22 Thường niên năm C
Hc 3,17-18.20.28-29; Dt 12,18-19.22-24a; Lc 14,1.7-14
CHÚA GIÊSU KITÔ – MẪU GƯƠNG KHIÊM HẠ
“Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; 
còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Lc 14,11)

I. CÁC BÀI ĐỌC
1. Bài đọc I (Hc 3,17-18.20.28-29)
Được trích từ bộ sưu tập các châm ngôn trong sách Huấn Ca, bài đọc 1 hôm nay là những lời khuyên nhủ con người không được kiêu ngạo, nhưng phải biết khiêm tốn trong cuộc sống thường ngày. Đây không chỉ đơn thuần là quy tắc sống luân lý, nhưng còn mang động cơ và chiều kích tôn giáo: khiêm hạ là làm đẹp lòng Thiên Chúa; khiêm hạ là tôn vinh Người.
2. Bài đọc II (Dt 12,18-19.22-24a)
“Chớ từ chối không nghe Đấng phán dạy” (c.25). Câu khuyến dụ này không nằm trong đoạn trích hôm nay, nhưng nó đi liền theo sau và làm nổi bật ý nghĩa của đoạn văn. Thật ra, đây là những lời kêu gọi lòng trung tín của những người đang lo lắng về những cuộc bách hại và họ có nguy cơ muốn quay về lối sống xưa cũ của Do Thái giáo. Vì thế, lá thư đã làm cuộc so sánh giữa Giao Ước cũ với Giao Ước mới. Những dấu chỉ của Giao Ước cũ có tính cách “trần thế”, vật chất như: lửa, mây mù, bóng tối và giông tố. Những dấu chỉ này không gì khác hơn là làm sợ hãi những người con dân Israel, đến nỗi họ phải van xin “đừng để lời ấy thốt ra với họ nữa”(c.19).
Trái lại, những dấu chỉ khởi đầu của Giao Ước mới hoàn toàn trái ngược. Thực tại “thế trần” nhường chỗ cho thánh thiêng, Sion trở thành Giêrusalem thiên quốc, là thành đô của Thiên Chúa hằng sống, nơi chúng ta cùng kết hiệp với các thiên thần và các thánh mà ca tụng Thiên Chúa.
Cuối cùng, trong tất cả mọi sự, Chúa Giêsu là trung tâm, là “Trung gian Giao Ước mới”, Đấng xét xử mọi người trong cả hoàn vũ.
Bối cảnh của bức thư giúp chúng ta hiểu rằng: mặc dù phải trải qua những cuộc bách hại khốc liệt, nhưng chúng ta không được nhìn lại phía sau, và dính bén với những biểu tượng và Giao Ước xưa cũ, vốn sẽ kết thúc nơi trần thế này. Trái lại, chúng ta phải tiếp tục lắng nghe Đức Giêsu là Đấng dẫn đưa chúng ta về quê trời.
3. Bài Tin Mừng (Lc 14,1.7-14)
Thoáng đọc qua, đoạn trích có vẻ như là một bài huấn dụ khôn ngoan khi kêu gọi lối sống khiêm hạ, không ngồi tức thì nơi chỗ tốt nhất… Thực tế, đằng sau lời khuyên đó là một quy luật về Nước Thiên Chúa. Chúng ta có thể nhận thấy qua nhiều cấp độ khác nhau:
- Tại nhà người Pharisêu nơi Chúa Giêsu đang ngồi bàn là lời dạy liên quan đến cách hành xử của Chúa Giêsu. Đây là một bài học đạo đức răn dạy về việc tìm kiếm thế danh.
- Tại các cộng đoàn Kitô hữu: với họ, thánh Luca nhắc về lời dạy của Chúa Giêsu, nhằm khuyên các Kitô hữu đừng ganh đua và khinh rẻ các Kitô hữu gốc ngoại giáo hay những người nghèo khổ (xem thêm Cr 11,21-22).
- Với tất cả các Kitô hữu: là bài học chung cho những ai biết vượt qua cách hành xử thông thường mà học thấy cách hành xử của Chúa Giêsu, vì chính Người đã chọn chỗ rốt nhất và như thế, không ai có thể lấy mất chỗ đó của Người. Đây là quy tắc căn bản của Tin Mừng mà Đức Giêsu đã sống đến độ phải cúi xuống mà rửa chân cho các môn đệ.
Đây còn là một lời mời gọi sống đức ái với người nghèo khổ và không lưu tâm đến việc mình làm được trả ơn hay lấy tiếng. Đó cũng là tinh thần của Tám Mối Phúc.
II. GỢI Ý SUY NIỆM
1. Khiêm hạ là làm đẹp lòng Thiên Chúa. Khiêm hạ là tôn vinh Người. Lời dạy từ sách Huấn Ca giúp tôi hiểu trọn vẹn ý nghĩa của cách sống khiêm nhường. Và như thế, những lần tôi cao ngạo không những tôi làm mất lòng anh em, mà còn cả đến Thiên Chúa, vì tất cả, dù giàu sang hay nghèo hèn, đều là con cái Thiên Chúa. Vậy tôi có sẵn sàng là một bài ca tán tụng Thiên Chúa bằng cuộc sống đơn sơ khiêm nhường của tôi?
2. Giao Ước mới giúp con người cởi bỏ bản tính xưa cũ và hướng về những giá trị Nước Trời. Nhìn lại đời sống mình, tôi thấy tôi đã được chi phối bởi những giá trị Nước Trời hay những giá trị chóng qua của trần thế?
3. Hãy trở nên bé nhỏ và làm ơn cho những kẻ bé nhỏ. Lời dạy Chúa Giêsu hôm nay tuy có vẻ đơn giản, nhưng lại đụng chạm trực tiếp đến cách sống hảo danh vô bổ của người đời. Trong đời sống đạo, có bao giờ lối sống này theo đuổi và bám chặt vào tôi, khi luôn muốn mọi người chân nhận công trạng của mình, và đôi khi sự mong muốn này còn nhắm đến cả Thiên Chúa?
III. LỜI NGUYỆN CHUNG
Chủ tếAnh chị em thân mến! Thiên Chúa Cha đã sai Con Một của Người đến trần gian nêu gương sống khiêm nhường phục vụ, và mời gọi chúng ta noi theo để được hưởng hạnh phúc Nước Trời. Tin tưởng vào ơn trợ giúp của Chúa, cộng đoàn chúng ta cùng tha thiết cầu xin.
1. Hội thánh được mời gọi tiếp nối sứ mạng cứu thế của Chúa Kitô. Chúng ta cùng cầu xin cho các vị mục tử trong Hội Thánh, cách riêng Đức Giáo Hoàng Phanxicô và các Giám mục của chúng ta, luôn hăng say phục vụ Tin Mừng và sống hết mình vì phần rỗi mọi người.
2. “Ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.” Chúng ta cùng cầu xin cho tất cả những ai đang giữ vai trò lãnh đạo trong giáo hội cũng như xã hội, luôn khiêm tốn chân thành với mọi người, không lạm dụng quyền lực, và biết đặt lợi ích chung lên trên quyền lợi riêng tư.
3. Tham vọng và ích kỷ đã gây bao thương tích cho đời sống gia đình và xã hội. Chúng ta cùng cầu xin cho những ai đang đau khổ vì sự ích kỷ của người khác, tìm được niềm vui và nguồn an ủi nơi Chúa Giêsu Kitô là Đấng “hiền lành và khiêm nhường trong lòng.”
4. Khiêm nhường và bác ái là phương thế hữu hiệu để người tín hữu nên trọn lành. Chúng ta cùng cầu xin cho mọi người trong cộng đoàn chúng ta biết trung thành thực thi Lời Chúa dạy: chân thành yêu thương nhau và luôn tôn trọng phẩm giá của người khác.
Chủ tếLạy Chúa là Đấng quyền năng cao cả, xin đoái thương chúc lành cho những ý nguyện của chúng con. Xin giúp chúng con luôn tích cực sống khiêm nhường bác ái như Đức Giêsu Kitô, Con Chúa truyền dạy. Người hằng sống và hiển trị muôn đời.


Sợi Chỉ Đỏ Chúa Nhật 22 TN C
Chủ đề :
Khuyến khích sống khiêm hạ

“Xin ông hãy nhường chỗ” (Lc 14,9)
Sợi chỉ đỏ :
– Bài đọc I : Những châm ngôn về sự khiêm hạ được sưu tầm trong một đoạn sách Huấn ca.
– Đáp ca : Ca tụng lòng ưu ái của Thiên Chúa dành cho những người nghèo hèn yếu đuối.
– Tin Mừng : Chúa Giêsu chỉ trích thói dành chỗ danh dự trong bàn tiệc và thói thích mời những kẻ danh giá đến dự tiệc của mình.

I. Dẫn vào Thánh lễ
Anh chị em thân mến
Ba khuynh hướng xấu lớn nhất của con người là “danh, lợi và thú”. Lời Chúa hôm nay sẽ dạy chúng ta về khuynh hướng hám danh, nói cách khác là tính kiêu căng.
Chúng ta hãy chăm chú nghe Lời Chúa dạy bảo và hãy ngoan ngoãn sống theo giáo huấn của Chúa.
II. Gợi ý sám hối
– Chúng ta đều mang tính kiêu căng, mỗi người thể hiện một cách.
– Vì ham danh vọng, chúng ta đã làm nhiều điều đáng trách
– Chúng ta đối xử đặc biệt tốt đối với những người có địa vị, và khinh miệt những kẻ thấp hèn.
III. Lời Chúa
1.     Bài đọc I (Hc 3,17-18.20.28-29)
Đoạn sách Huấn ca này gom góp nhiều huấn dụ khôn ngoan về sự khiêm tốn :
– Kẻ làm việc cách khiêm tốn thì được người khác mến yêu
– Chính Thiên Chúa yêu thương những kẻ khiêm tốn
– Kẻ kiêu căng khi lâm cảnh khốn khổ thì vô phương cứu chữa.
2.                 Đáp ca (Tv 67)
Thánh vịnh này được gọi là Bài ca của kẻ nghèo hèn : Lòng yêu thương của Thiên Chúa đặc biệt dành cho những người yếu đuối, cô thế cô thân và nghèo hèn.
3.                 Tin Mừng (Lc 14,1.7-14)
Khung cảnh của câu chuyện này là Chúa Giêsu đến nhà một thủ lãnh nhóm Pharisêu để dùng bữa, và nhóm Pharisêu cố dò xét Ngài. Trong khung cảnh bữa tiệc ấy, Chúa Giêsu dạy hai bài học :
a/ Bài học về việc chọn chỗ ngồi (cc 7-11) : chỗ ngồi tượng trưng cho địa vị.
– Không nên tự mình tranh dành địa vị, vì có thể địa vị ấy không tương xứng với khả năng và phẩm giá của mình.
– Địa vị ấy, hãy để cho người khác sắp xếp cho mình, do sự đánh giá khách quan của họ đối với mình.
– Và tốt nhất là hãy để chính Chúa lo việc đó, vì “hễ ai tự nâng mình lên sẽ bị (Thiên Chúa) hạ xuống, còn ai tự hạ mình xuống sẽ được (Thiên Chúa) nâng lên”.
b/ Bài học về việc phục vụ vô vị lợi : bài học phục vụ vô vị lợi. Chúa Giêsu lấy thí dụ bằng việc mời khách dự tiệc :
– “Hãy mời những người nghèo, người què, người cà thọt và người đui” : ba hạng người sau chỉ là giải thích cho chữ “người nghèo”. Chúa Giêsu dùng ba hạng đó để diễn tả những người nghèo nhất, vì ba hạng này bị khinh miệt nhất và không được phép tham dự những lễ nghi trong Đền thờ (2Sm 5,8 ; Lv 21,18).
– “Họ không có gì đáp lễ : người đời thường cư xử với nhau theo tiêu chuẩn có qua có lại, do đó họ thường mời những kẻ mà sau này sẽ đền ơn họ bằng cách này hay cách khác. Nhưng Chúa Giêsu khuyên hãy mời những kẻ không có gì đáp lại và cũng không có khả năng đáp lại. Khi đó chính Thiên Chúa sẽ thay họ mà thưởng công cho kẻ đã mời (“ông sẽ được đáp lễ” : thể thụ động, ngụ ý Thiên Chúa là kẻ chủ động).
4.                 Bài đọc II (Dt 12,18-19.22-24a) (Chủ đề phụ)
Tác giả thư do thái tiếp tục khích lệ các kitô hữu gốc do thái : khi họ bỏ Do thái giáo để theo Kitô giáo, xem ra như họ bỏ núi Sinai (một trong những biểu tượng của Do thái giáo), nhưng bù lại họ được tiến lên núi Sion trên trời, trên đó có thành Giêrusalem trên trời, họ được đến với chính Thiên Chúa.
IV. Gợi ý giảng
* 1. Hai bài học ngược đời
            Nhân cơ hội được mời dự tiệc, Chúa Giêsu dùng hình ảnh bữa tiệc để dạy hai bài học : bài học khi được mời dự tiệc và bài học khi đứng ra đãi tiệc. Cách dự tiệc và cách đãi tiệc là hình ảnh của những cách sống.
            a/ Khi được mời dự tiệc :
            – Chúa Giêsu thấy người do thái hay chọn chỗ nhất mà ngồi. Không phải vì chỗ nhất ăn ngon hơn, mà vì chỗ đó danh dự hơn (tiếng “chủ tịch” nghĩa là làm chủ chiếc chiếu tiệc, lớn nhất trong chiếu). Như vậy “chỗ ngồi” là danh dự.
            – Những người do thái tự chọn chỗ danh dự nghĩa là tự tô vẽ danh dự cho mình. Việc tự tô vẽ như thế có khi không đúng sự thật, cho nên có thể bị mời xuống hàng dưới. Như vậy, danh dự của mình không phải do tự mình tô vẽ, mà do thực tế khách quan người ta công nhân nơi mình và đặt mình ngồi vào đó. Kẻ tự tô vẽ danh dự có thể bị hố và xấu hổ.
            – Chú ý câu cuối “Ai tự nâng mình lên sẽ bị hạ xuống” : Động từ “Bị hạ xuống” ở thể thụ động, một kiếu tránh nói trực tiếp tới Thiên Chúa : không phải người đời mà chính cả Thiên Chúa cũng hạ kẻ tự tô vẽ danh dự của mình. Như vậy, điều khám phá thứ hai là Danh dự của mình là do Thiên Chúa đặt mình vào. Mà Thiên Chúa thì thường nâng cao kẻ thấp hèn (Abel/Cain Giacóp/Êsau Giuse/Các anh Đavít/các anh Đức Maria v.v)
b/ Khi đứng ra đãi tiệc :
            – Người do thái làm theo óc tính toán : do ut dat. Cái lợi là được người ta đền đáp
            – Chúa Giêsu dạy làm ơn và phục vụ không cần người ta đền đáp, vì chính Thiên Chúa sẽ đền đáp, và như thế chắc chắn trọng hậu hơn.
* 2. Con là không, Chúa là tất cả
Một hôm Dương Chu sang nước Tống, vào ở trọ một nhà kia. Người chủ nhà có hai nàng hầu, một nàng đẹp, một nàng xấu. Để ý quan sát Dương Chu thấy trong nhà ai cũng quí trọng người thiếp xấu mà khinh rẻ người thiếp đẹp. Lấy làm lạ, ông mới dò hỏi cậu bé giúp việc.
Cậu bé tiết lộ :
– Người thiếp đẹp hay kênh kiệu, tự cho mình là đẹp nên mất đẹp. Chúng tôi chẳng ai còn nhìn ra cái đẹp của nàng. Trái lại, người thiếp xấu, tự biết mình xấu, sống hồn nhiên vô tư với mọi người, nên không ai còn nhìn thấy cái xấu của nàng nữa.
Dương Chu liền gọi học trò đến dặn :
– Các con hãy ghi nhớ lời này : Giỏi mà bỏ được cái thói tự cho mình giỏi, thì đi đâu mà chẳng được người yêu quí tôn trọng.
*
“Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống ; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Lc 14,11). Chúa Giêsu rất ưa thích sự khiêm nhường mà còn làm gương trước cho mọi người. Là một vị Thiên Chúa quyền năng, nhưng Người đã hạ mình làm kiếp phàm nhân. Là bậc thầy trong thiên hạ, lại quì xuống rửa chân cho các đệ tử. Chỗ của Người là “chỗ nhất” trên trời cao, nhưng lại chọn “chỗ cuối” dưới chân con người.
Chúa Giêsu tự hạ mình xuống như thế : không phải là để được tôn lên, vì dưới vòm trời này ngôi báu nào có thể chứa được Người. Người khiêm nhường đến tự huỷ như thế, cũng là để phục vụ con người đến hết mình, và để yêu thương họ cho đến cùng. Vì thế, khiêm nhường để gây chú ý, để được tiếng khen, để được tôn lên, mà không nhằm phục vụ, yêu thương thì chỉ là kiêu ngạo trá hình mà thôi.
Có thể nói, khiêm nhường như Chúa dạy, chính là “tự nhận mình là không và Chúa là tất cả”, nên chỉ cậy dựa vào Chúa mà hy sinh, mà phục vụ và yêu thương mọi người. Chỉ có những ai hạ mình xuống như thế mới đáng được Chúa tôn lên.
Thánh Giuse đã khiêm nhường phục vụ, yêu thương Đức Mẹ và Đức Giêsu tại quê nghèo Nadarét, nên đã được tôn làm cha nuôi Chúa Cứu Thế.
Đức Maria đã khiêm nhường nhận mình là nữ tì của Thiên Chúa, để suốt đời phục vụ chăm lo cho Con Chúa Trời, nên đã được tôn làm Mẹ Thiên Chúa.
Noi gương Chúa biết bao con người đang âm thầm xả thân cho đồng loại, họ khiêm nhường làm những công việc dơ dáy hôi tanh, để chăm sóc cho những người phong cùi lở loét, những bệnh nhân nan y bất trị, những người hấp hối nhặt được từ đường phố, những trẻ em nghèo đói, thương tật trong các nước chiến tranh, lạc hậu.
Chính khí yêu thương vô vị lợi, chính khi chúng ta “đãi tiệc những kẻ nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù, những kẻ không có khả năng mời lại”, thì chúng ta “mới thật có phúc”, vì chính Thiên Chúa sẽ trả công cho chúng ta. Người không có ý phân biệt giàu nghèo, thân sơ, vì trước mắt Thiên Chúa, chúng ta là anh em. Nhưng Người muốn lưu ý chúng ta rằng : dù người được mời giàu hay nghèo, thân hay không thân, chúng ta cũng đừng mong họ đáp trả lại theo kiểu “ăn miếng trả miếng”. Đó là lòng bác ái vô vị lợi mà Chúa muốn dạy chúng ta hôm nay.
Có thể chúng ta thực thi việc bác ái cho anh em chỉ vì vụ lợi, vì khoe khoang, vì muốn hơn người, vì trách nhiệm hay vì phần thưởng. Nhưng sự trao ban đích thực chính là trao ban vì yêu thương. Thánh Gioan viết : “Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi đã trao ban Con Một Người” (Ga 3,16). Chỉ những ai trao ban vô vị lợi, trao ban vì yêu thương, trao ban chính bản thân mới trờ nên giống Thiên Chúa.
*
Lạy Chúa, Chúa thương những kẻ khiêm nhường, vì họ luôn nhận mình yếu hèn và chỉ cậy dựa vào Chúa mà thôi.
Xin Chúa dạy chúng con biết khiêm nhường mà phục vụ, dấn thân và trao ban mà không mảy may tính toán, vì Chúa sẽ yêu thương chúng con nhiều hơn. Amen (TP)
* 3. Những bậc thang xã hội
Tổ chức xã hội nào cũng có những bậc thang cao thấp : trong cơ quan, trong trường học, trong hội đoàn v.v. Chủ tịch hay Giám đốc là cao nhất, kế đến là Phó, rồi Thư ký, quản lý v.v.
Ngay trong Giáo Hội cũng thế : có một số người luôn được ngồi ghế danh dự, luôn có quyền phát biểu trước… trong khi nhiều tín hữu khác chấp nhận thân phận thấp cổ bé miệng của mình.
Lời Chúa Giêsu hôm nay phải khiến chúng ta đặt lại vấn đề : “Những kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu, và những kẻ hàng đầu sẽ hạ xuống chót”. Làm thế nào để thực hành lời Chúa mà không khiến cộng đoàn bị xáo trộn và cũng không phải thay thế một kiểu chủ nghĩa hình thức này bằng một chủ nghĩa hình thức khác ?
Sau đây là một số hoàn cảnh chúng ta cần suy nghĩ :
– Cách chọn người đại diện cho những thành phần tín hữu.
– Những hình thức ưu tiên trong cộng đoàn.
– Cách đối xử với người nghèo, người ít học và cả người “tội lỗi” v.v.
* 4. Đức tin bị vỡ mộng
Đoạn thánh thư hôm nay được viết cho những tín hữu do thái bị vỡ mộng về đức tin : họ đã rời bỏ Do thái giáo để theo Kitô giáo. Nhưng sau một thời gian, họ bị vỡ mộng và có cảm giác bỏ mồi bắt bóng. Họ tưởng phụng vụ kitô giáo huy hoàng hơn Do thái giáo, nhưng thực tế ngược hẳn lại ; họ tưởng nếp sống kitô giáo sung sướng hơn nếp sống cũ, nhưng thực tế ngược hẳn lại… Những tín hữu gốc do thái này tiếc nuối thứ tín ngưỡng ngày xưa của họ, cũng giống như dân Israel trong sa mạc tiếc nuối củ hành củ tỏi lúc còn ở Ai cập.
Nhiều tín hữu thích sống với thứ tín ngưỡng thời thơ ấu xa xưa vì họ thấy rất đẹp, rất ngọt ngào : những chuyện thánh với rất nhiều phép lạ, những bài giáo lý dạy cho trẻ em với những lối giải thích rất đơn giản về những vấn đề của cuộc sống đời này và đời sau, những cách giải quyết vấn đề rất đơn giản hễ có công thì được thưởng và hễ có tội thì bị phạt v.v.
Thế rồi, khi họ đụng chạm với thực tế ngày nay, cái đức tin trẻ thơ ấy không trả lời được những vấn nạn hóc búa. Và họ bị vỡ mộng.
Nhưng sự vỡ mộng này là cần thiết, vì nó thúc giục chúng ta phải bồi dưỡng đức tin, củng cố đức tin. Bởi vì không thể sống một cuộc sống trưởng thành chỉ với đức tin của một đứa bé.
5.                 Chuyện minh họa
a/ Chỗ ngồi và người ngồi
Một người chủ nhà kia mở một bữa tiệc và mời nhiều người đến dự. Trong số khách mời, có một học giả nổi tiếng tên là Daniel. Khi Daniel đến, người chủ nhà mời ông ngồi bàn trên. Nhưng Daniel từ chối, nói rằng ông muốn được ngồi chung với những người bình dân nghèo nàn. Sau Daniel còn có nhiều người khách lần lượt đến. Ai cũng dành ngồi bàn trên và những bàn gần phía trên. Rốt cuộc chỉ có cái bàn tận dưới cùng, bàn mà Daniel đang ngồi, là còn chỗ trống. Sau cùng, ông thị trưởng đến. Vì không còn ghế trống ở bất cứ bàn nào khác, nên người chủ nhà buộc lòng mời Ông Thị Trưởng ấy đến ngồi bàn cuối chung với ông Daniel. Vị Thị Trưởng thắc mắc : “Nhưng đây là chiếc bàn cuối mà !” Người chủ nhà nhanh trí đáp : “Thưa không, đây là bàn danh dự, vì là bàn có Ông Daniel đang ngồi”. Vị Thị Trưởng hết thắc mắc và ngồi vào chỗ chủ nhà chỉ.
Ý nghĩa câu chuyện này là : không phải chỗ ngồi làm cho người ngồi được vinh dự ; ngược lại chính người ngồi làm cho chỗ ngồi được vinh dự.
b/ Cho thế nào mới có giá trị
Nicholas là một người nổi tiếng về lòng quảng đại vì đã dùng rất nhiều của cải để cho rất nhiều người. Ông chết và được dẫn tới cửa thiên đàng.
Thánh Phêrô chỉ cho ông thấy 2 đống vàng, một đống to và một đống nhỏ, đống nào cũng gồm nhiều cục vàng có kích cỡ khác nhau. Nicholas hỏi :
– Những cục vàng kia để làm gì thế ?
Thánh Phêrô giải thích :
– Đó là phần thưởng dành cho những người có lòng quảng đại. Mỗi cục vàng tương đương với một lần cho đi mà con người thực hiện khi còn sống.
Nicholas phấn khởi trong lòng, tin chắc mình sẽ được thưởng rất nhiều. Nhưng ngay lúc đó Thánh Phêrô nói tiếp :
– Tuy nhiên không phải lần nào người ta cho cũng đều là thật lòng cả đâu. Đa số những lần cho đều do tính toán vụ lợi. Chúng là những cục trong đống vàng lớn này, không được kể.
– Sao vậy ?
– Đống vàng lớn tượng trưng cho những thứ mà người ta cho bà con, bạn bè thân thích. Chúng chẳng có giá trị gì cả, vì ngay cả những tên trộm cướp cũng biết cho những người thân của mình như thế.
Thánh Phêrô vừa nói xong thì đống vàng lớn tan thành bụi.
Tiếp đến, thánh Phêrô lấy một cái sàng có những lỗ khá to. Rồi Ngài lấy những cục vàng trong đống còn lại để lên sàng mà sàng. Rất nhiều cục vàng bị lọt xuống. Và Thánh Phêrô giải thích :
– Những cục vàng bị lọt xuống ấy là những của người ta cho đi với tính toàn sẽ được lại. Đó không thực sự là cho, mà là đầu tư, vì thế cũng không kể.
Thế là những cục vàng ấy trở thành bụi.
Thánh Phêrô chỉnh các lỗ sàng cho rộng ra một chút. Ngài lấy những cục vàng còn lại đặt lên sàng và sàng lần nữa. Lại một số lọt xuống :
– Đây là những của người ta cho đi để được người khác khen ngợi. Cũng là một hình thức mua bán, cho nên cũng không kể.
Mớ vàng ấy lại tan thành bụi.
Thánh Phêrô lại chỉnh những lỗ sàng cho rộng hơn nữa và lại sàng mớ vàng còn lại. Một số lại lọt xuống :
– Đây là những của người ta cho đi để được cảm giác mình đã làm một việc tốt. Chúng cũng không được kể.
Và mớ vàng đó cũng lập tức tan thành bụi.
Sau lần sàng thứ tư, thánh Phêrô nói :
– Đây là những của người ta cho vì bổn phận. Cũng không được kể. Và chúng cũng tan thành bụi.
Thánh Phêrô chuẩn bị sàng lần thứ năm thì Nicholas đưa tay chặn lại : “Thôi thôi, xin Ngài đừng sàng nữa, vì nếu cứ tiếp tục thì tôi sẽ chẳng còn gì cả”. Thánh Phêrô ôn tồn đáp :
– Đúng thế, những của cho thực sự thì rất ít, cũng như vàng nguyên chất thì rất ít vậy. Tuy nhiên anh đừng nản lòng, tôi có một tin vui cho anh.
– Tin vui gì ?
– Thiên Chúa là người quảng đại thật lòng nhất. Nào chúng ta hãy đến gặp Ngài.
– Nhưng mà hai bàn tay của con rỗng không, con không có gì cả.
– Nghĩa là anh nghèo chứ gì ! Thì càng tốt, bởi vì Thiên Chúa đối xử quảng đại hào phóng nhất đối với những người nghèo mà tự biết mình nghèo.
V. Lời nguyện cho mọi người
Chủ tế : Anh chị em thân mến, lý tưởng người Kitô hữu cần đạt được trong cuộc sống trần gian là mỗi ngày một nên giống Chúa Giêsu hơn. Luôn tin tưởng vào ơn trợ giúp của Chúa, chúng ta cùng dâng lời cầu xin :
1.     Chúa Giêsu nói : / Anh em hãy học với tôi / vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các vị mục tử / luôn noi gương hiền lành và khiêm nhường của Chúa Giêsu, Vị Mục tử nhân hậu.
2.     Con người vốn có rất nhiều tham vọng : / muốn được giàu sang / đam mê quyền lực / thích được địa vị cao trong xã hội / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho mọi người / nhận thấy được tính mau qua của mọi thực tại trần gian.
3.     Chúa ghét kẻ kiêu căng và thương người khiêm tốn / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các tín hữu hiểu được chân lý này / để cố gắng khiêm tốn và hiền lành trong cung cách xử sự của mình.
4.     Đức bác ái buộc người tín hữu phải tôn trọng nhân phẩm / và chia sẻ cơm áo cho người nghèo khổ / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết cố gắng sống bác ái như Chúa đã dạy.
Chủ tế : Lạy Chúa Giêsu, Chúa mời gọi chúng con hãy nên trọn lành như Cha trên trời, mà một trong những phương thế hữu hiệu giúp người Kitô hữu đạt được mục tiêu này chính là sống theo Lời Chúa dạy trong Tin mừng. Xin cho chúng con ý thức được tầm quan trọng của Lời Chúa trong đời sống đức tin thường ngày. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời.
VI. Trong Thánh Lễ
– Trước kinh Lạy Cha : Kinh Lạy Cha nhắc chúng ta nhớ rằng mọi người chúng ta là anh em với nhau do cùng một Cha là Thiên Chúa trên trời. Vậy chúng ta hãy đối xử với nhau một cách quảng đại, thật tình chứ đừng tính toán thiệt hơn.
– Sau kinh Lạy Cha : “Lạy Cha xin cứu chúng con khỏi mọi sự dữ, đặc biệt là thói kiêu ngạo, hám danh, vụ lợi… Xin đoái thương cho những ngày chúng con đang sống được bình an…”
VII. Giải tán
Xin Chúa giúp anh chị em trong tuần này biết sống khiêm tốn và quảng đại, vì “ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống, ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên”, và nếu chúng ta giúp đỡ những người không có khả năng đáp trả thì chính Thiên Chúa sẽ thay mặt họ đáp trả bội hậu cho chúng ta.
Lm. Carolo HỒ BẶC XÁI


Lectio Divina: Chúa Nhật XXII Thường Niên (C)
Sunday 1 September, 2019
Dụ ngôn chỗ trên nhất và chỗ rốt hết:
Vì hễ ai tự nâng mình lên thì sẽ bị hạ xuống
Lc 14:1, 7-14


1.  Lắng Nghe Lời Chúa
 a)  Lời nguyện mở đầu:
 Lạy Chúa, tất cả chúng con có một nỗi khao khát được lắng nghe Chúa, và Chúa biết điều ấy, bởi vì chính Chúa đã tạo dựng nên chúng con như thế. “Chỉ có Chúa mới có lời ban sự sống đời đời” (Ga 6:68).  Chúng con tin vào những Lời này, chúng con đang đói và khát cho những Lời này; vì những Lời này, trong sự khiêm nhường và lòng yêu thương, chúng con cam nguyện với tất cả lòng trung thành chúng con.  “Lạy Chúa, xin hãy phán, tôi tớ Chúa đang lắng nghe” (1Sm 3:9).  Đây là lời cầu nguyện khẩn thiết của Samuel là người không biết; trường hợp chúng con có phần khác, nhưng đó chính là tiếng nói của Chúa, Lời của Chúa, mà đã thay đổi sự run sợ của lời cầu nguyện cổ xưa thành niềm khao khát được hiệp thông của một người con nài van cha nó:  Xin cha hãy nói vì con cha đang lắng nghe.
b)  Tin Mừng:
 1 Khi ấy, trong ngày Sabbát, Chúa Giêsu vào nhà một thủ lãnh các người Biệt Phái để dùng bữa; và họ dò xét Người.
7 Người nhận thấy cách những kẻ được mời, chọn chỗ nhất, nên nói với họ dụ ngôn này rằng:  8 “Khi có ai mời ngươi dự tiệc cưới, ngươi đừng ngồi vào chỗ nhất, kẻo có người trọng hơn ngươi cũng được mời dự tiệc với ngươi, 9 và chủ tiệc đã mời ngươi và người ấy, đến nói với ngươi rằng: ‘Xin ông nhường chỗ cho người này.’ Bấy giờ ngươi sẽ phải xấu hổ đi ngồi vào chỗ rốt hết.  10 Nhưng khi ngươi được mời, hãy đi vào chỗ ngồi rốt hết, để khi người mời ngươi đến, nói với ngươi rằng:  ‘Hỡi bạn, xin mời bạn lên trên.’  Bấy giờ ngươi sẽ được danh dự trước mặt những người dự tiệc.  11 Vì hễ ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên.’  12 Rồi Người lại nói với kẻ đã mời Người rằng:  “Khi ông dọn bữa ăn trưa hay tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, bà con hay láng giềng giàu có, kẻo đến lượt họ cũng mời ông, và như thế ông đã được trả lễ rồi.  13 Nhưng khi làm việc, hãy mời những người nghèo khó tàn tật, què quặt, và đui mù; 14 ông sẽ có phúc, bởi họ không có gì trả lễ.  Vì ông sẽ được trả lễ khi những người công chính sống lại.”
                                                                                                                                        c)  Giây phút thinh lặng cầu nguyện:
Để được thấm nhuần Lời của Chúa Kitô và để Lời Chúa trở nên xác phàm, là Đức Kitô, có thể ngự trị trong lòng chúng ta và để chúng ta có thể tuân giữ các Lời ấy, thật là cần thiết rằng có sự lắng nghe và im lặng sâu sắc.

2.  Lời Chúa được soi sáng (Lectio)
a)  Bối cảnh:
Dụ ngôn về sự chọn chỗ được kể lại, trong một ngày thứ bảy khi Chúa Giêsu đã đến thành Giêrusalem, nơi Mầu Nhiệm Vượt Qua sẽ được hoàn tất, nơi Nhiệm Tích Thánh Thể của Giao Ước Mới sẽ được cử hành, mà sau đó là cuộc gặp gỡ với Đấng hằng sống và sự ủy thác sứ vụ vào các môn đệ do đó nối tiếp sứ vụ lịch sử của Đức Giêsu.  Ánh sáng của Lễ Vượt Qua làm cho tất cả những ai được gọi để đại diện Người như là người tôi tớ, phục vụ (diakonos), trong cộng đoàn, trong các cuộc tập họp quây quần bên bàn ăn, để xem thấy con đường mà Chúa sẽ đi qua.  Đó là chủ đề của các khách mời tại bàn tiệc hoặc sống vui vẻ cùng nhau của thánh Luca.  Chúa Giêsu đã nhận ra thực tế đẹp đẽ nhất, được công bố và giảng dạy tại bàn tiệc trong một khung cảnh hòa đồng vui vẻ.
Trong chương 14, thánh Luca, với nghệ thuật một người kể chuyện có khả năng của ông, vẽ nên một bức tranh, trong đó ông đã chồng hai hình ảnh lên nhau:  Đức Giêsu tại bàn ăn xác định khuôn mặt của cộng đồng mới, được mời đến chung quanh bàn tiệc Thánh Thể.  Trang này được phân chia thành hai cảnh: cảnh thứ nhất, lời mời ăn tối tại nhà một thủ lãnh các người Biệt Phái, vào một ngày lễ, ngày thứ bảy (Lc 14:15-16), mà cũng là mối quan tâm đến vấn đề của các khách mời: ai sẽ tham gia vào bàn tiệc trên nước Trời?  Điều này chuẩn bị bắt đầu ngay từ bây giờ trong mối quan hệ với Chúa Giêsu, Đấng mời gọi những kẻ chung quanh Người gia nhập vào trong cộng đoàn-Giáo Hội.

b)  Lời chú giải:
 –  Thứ bảy, một ngày lễ và ngày giải thoát
Đây là đoạn trong Tin Mừng theo thánh Luca:  “Trong ngày Sabbát, Chúa Giêsu vào nhà một thủ lãnh các người Biệt Phái để dùng bữa; và họ dò xét Người” (Lc 14:1).  Trong một ngày lễ, Chúa Giêsu được mời bởi một người là kẻ chịu trách nhiệm về phong trào của các người tuân giữ lề luật hoặc người Biệt Phái.  Chúa Giêsu đang ngồi tại bàn ăn.  Cảnh thứ nhất diễn ra trong bối cảnh này: việc chữa lành một người đàn ông bị bệnh phù thủng đã bị cản trở bởi sự tàn phế thân thể nên không thể ngồi dự tiệc.  Những người bị bệnh trong thân thể thì bị gạt bỏ ra khỏi cộng đoàn bởi những người biệt phái theo lề luật Qumran.  Bữa ăn trong ngày Thứ Bảy mang đặc tính ngày lễ hội và thiêng liêng cách đặc biệt đối với người tuân thủ theo Lề Luật.  Thực ra, vào ngày Thứ Bảy, có sự tưởng nhớ hàng tuần của việc rời bỏ đất Ai Cập và sự tao dựng trời đất.  Chúa Giêsu, một cách chính xác vào ngày Thứ Bảy đã đem lại sự tự do và việc tái hội nhập xã hội với đầy đủ sức khỏe cho người bị bệnh phù thủng.
Vì thế, Chúa đã dùng những lời sau đây để chứng minh cho việc làm của mình trước các giảng viên và các người biệt phái:  “Trong số các ông ở đây nếu có con lừa hoặc con bò của mình bị rơi xuống giếng mà không kéo nó lên dù rằng trong ngày Sabbát không?”  Thiên Chúa quan tâm đến loài người và không phải chỉ vì của cải hoặc các tài sản của người ta.  Ngày Thứ Bảy không chỉ là ngày phải tuân giữ các lề luật về sự nghỉ ngơi thiêng liêng bên ngoài, mà đó còn là ngày có ích lợi cho con người.  Với mối quan tâm hướng về loài người, nó cũng được ban cho chiếc chìa khóa để định nghĩa các tiêu chuẩn cho việc hội họp trong cộng đoàn này được biểu tượng là bàn tiệc:  Làm cách nào để chọn vị trí chỗ ngồi? Ai được mời và ai tham gia cuối cùng tại Bàn Tiệc Nước Trời?  Cử chỉ của Chúa Giêsu là một chương trình:  Thứ bảy là ngày tạo ra cho loài người.  Vào ngày Thứ Bảy, Chúa đã làm đúng theo ý nghĩa căn bản của việc cử hành ngày kỷ niệm rời khỏi đất Ai-Cập và sự tạo dựng trời đất.

–  Về việc chọn chỗ ngồi và các khách mời
Các tiêu chuẩn để chọn vị trí chỗ ngồi không dựa trên địa vị, chức tước, hoặc danh tiếng, mà được đặt để bởi việc làm của Thiên Chúa khuyến khích những người sau rốt, “bởi vì ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống và ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên”(Lc 14:11).  Nguyên tắc này kết thúc bài dụ ngôn về các nghi lễ mới, đã làm đảo ngược các tiêu chuẩn đã có của thế gian, nói về việc làm của Thiên Chúa qua hình thức thụ động “sẽ được nhắc lên”.  Thiên Chúa cất nhắc những người bé nhỏ và nghèo hèn như Chúa Giêsu đã làm cho người đàn ông bị bệnh phù thủng, là người đã bị gạt bỏ ra ngoài, đem người ấy đến bàn tiệc và cùng ngồi ăn với ông ta trong ngày lễ Sabbát.
Sau đó chúng ta có tiêu chuẩn cho việc chọn lựa những khách mời.  Tiêu chuẩn của việc giới thiệu và sự quen biết trong cùng giai cấp đã bị loại bỏ:  Đừng mời bạn bè, anh em, bà con hay láng giềng giàu có…”  “Ngược lại, khi ngươi có một bữa tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, và đui mù…” (Lc 14:12-13).
Danh sách bắt đầu với những người nghèo khó, những người mà trong sách Tin Mừng Luca là những người thừa hưởng các Mối Phúc Thật:  “Phúc cho ai có tinh thần nghèo khó, vì nước Trời là của họ”.  Trong danh sách những khách mời, những người nghèo khó được đề cập đến như là những người bị tật phế về thể chất, người tàn tật, bị loại trừ ra khỏi tình bạn bè của các người Biệt Phái và khỏi các cuộc tế lễ (2Sm 5:8; Lv 21:18).
Danh sách này cũng được tìm thấy trong dụ ngôn về buổi tiệc lớn: kẻ nghèo khó, người tàn tật, kẻ mù lòa, què quặt được đặt vào chỗ những người khách quý (Lc 14:21).
Dụ ngôn thứ hai về tiêu chuẩn chọn lựa khách mời được loan báo với lời công bố này:  “Ông sẽ có phúc, bởi họ không có gì trả lễ.  Vì ông sẽ được trả lễ khi những người công chính sống lại” (Lc 14:14), vào lúc tận thế Thiên Chúa sẽ chứng tỏ quyền tối cao của mình bằng cách chia sẻ sự sống đời đời.  Tại thời điểm này có một thành ngữ nói về những khách mời như một món quà lưu niệm giữa hai dụ ngôn nhỏ và dụ ngôn buổi tiệc lớn:  “Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa!” (Lc 14:15).  Lời này nhắc nhớ lại những mối Phúc Thật của Nước Trời và điều kiện để gia nhập vào nước này qua hình ảnh của bữa tiệc, “ăn bánh”, giới thiệu trong dụ ngôn nói trước đó về bữa tiệc lớn trong ý nghĩa ngày tận thế.  Nhưng bữa tiệc cuối cùng này, là Nước Thiên Chúa và sự hiệp thông toàn vẹn với Người, được chuẩn bị từ lúc này bằng cách ngồi chung và ăn cùng một bàn.  Chúa Giêsu thuật lại dụ ngôn này để giải thích việc tập họp mọi người với việc công bố Nước Thiên Chúa và qua các hành động mang tính cách lịch sử của Người.

3.  Suy Gẫm Lời Chúa
a)  Khi Chúa Giêsu ở trong nhà người Biệt Phái đã mời Người đến dùng bữa, Chúa quan sát cách mà những người được mời cố để có những chỗ ngồi trên nhất.  Đó là một thái độ rất phổ biến trong cuộc sống, không những chỉ khi người ta tại bàn tiệc: mỗi người cũng cố để có được chỗ trước nhất về sự quan tâm và kính trọng từ những người khác.  Tất cả mọi người, bắt đầu từ chính mình, chúng ta đều có kinh nghiệm này.  Nhưng chúng ta hãy chú ý, Lời của Chúa Giêsu khuyên nhủ tránh không chọn chỗ trên nhất không chỉ đơn giản là một lời dạy bảo giáo dục xuông; đó còn là một quy luật trong cuộc sống.  Đức Giêsu minh xác rằng chính Thiên Chúa đã ban cho mỗi người chúng ta nhân phẩm và danh dự; chúng ta không thể tự ban phát nó cho mình, hay tự cho đó là các giá trị riêng của chúng ta.  Như Người đã nói trong bài giảng các Mối Phúc Thật, Đức Giêsu đảo ngược sự xét đoán và cách cư xử của thế gian này.  Ai tự thú nhận mình là kẻ tội lỗi và khiêm hạ thì được nhắc lên bởi Thiên Chúa; nhưng, những ai có dự định để được mọi người thừa nhận và chọn chỗ nhất thì có nguy cơ bị loại trừ khỏi bữa tiệc này.

b)  “Khi có ai mời ngươi dự tiệc cưới, ngươi đừng ngồi vào chỗ nhất, kẻo có người trọng hơn ngươi cũng được mời dự tiệc với ngươi … Bấy giờ ngươi sẽ phải xấu hổ đi ngồi vào chỗ rốt hết” (Lc 14:8-9).  Dường như Chúa Giêsu muốn bông đùa về nỗ lực trẻ con của các người khách đã cố gắng dành cho được những chỗ tốt nhất; nhưng ý định của Người có một mục đích nghiêm trọng hơn.  Nói với các thủ lãnh của người Do-thái, Chúa đã cho thấy quyền năng nào đã tạo dựng nên mối quan hệ với Nước Trời:  “Ai tự nhắc mình lên thì sẽ bị hạ xuống và ai hạ mình xuống sẽ được nhắc lên” (Lc 14:11).  Chúa nói cho họ biết “lối xử dụng quyền lực đúng đắn” được tìm thấy trong sự khiêm nhu.  Nó cũng là sức mạnh mà Thiên Chúa đã ban phát cho nhân loại trong việc Nhập Thể:  “Vì vâng theo thánh ý của Chúa Cha, để toàn thể nhân loại được cứu rỗi, Đức Kitô đã không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng Người đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, sống như người trần thế; Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập giá” (Pl 2:6-8).   Việc hoàn toàn trút bỏ vinh quang của Con Thiên Chúa có khả năng chữa lành, hòa giải và giải thoát mọi tạo vật.  Sự khiêm tốn chính là động lực xây dựng Nước Trời và cộng đoàn các môn đệ, là Giáo Hội.

4.  Cầu Nguyện – Thánh Vịnh 23
 Bài Thánh Vịnh dường như xoay quanh một tiêu đề:  “Chúa là Đấng chăn nuôi tôi”.  Các Thánh là hình ảnh của một đoàn chiên trên đường: họ được chăn dắt bởi sự tốt lành và lòng trung tín của Thiên Chúa, cho đến lúc họ cuối cùng đã tiến vào nhà Chúa Cha (L. Alonso Schokel, Các Thánh Vịnh của lòng tín thác, Sách Dehoniana, Bologna, 2006, 54).
CHÚA là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.
Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ.
Người đưa tôi tới dòng nước trong lành
và bổ sức cho tôi.
Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính
vì danh dự của Người.
Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u
con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng.
Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm.
Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù.
Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm,
ly rượu con đầy tràn chan chứa.
Lòng nhân hậu và tình thương CHÚA
ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời,
và tôi được ở đền Người
những ngày tháng, những năm dài triền miên.

Lời nguyện kết:
“Lạy Chúa, con xin cảm tạ về ánh sáng Chúa đã đổ tràn trên con, ánh sáng tràn ngập đời con với niềm xác tín rằng con là kẻ tội lỗi.  Con đã hiểu cặn kẽ hơn rằng Đức Giêsu, Con Một Chúa, là Đấng Cứu Chuộc con.
Ý chí con, tâm hồn con, tất cả thể xác con xin trao trọn nơi Chúa.  Nguyện xin tình yêu của Đấng Toàn Năng chinh phục con, Ôi lạy Chúa!  Xin hãy đánh đổ sự phản kháng thường xuyên làm cho con nổi loạn, nỗi luyến tiếc đã thúc đẩy con trở nên biếng nhác; nguyện xin Tình Yêu Chúa chinh phục được tất cả để con có thể là một giải thưởng hạnh phúc cho sự chiến thắng vinh quang của Chúa.
Niềm hy vọng của con nương tựa vào lòng trung tín của Chúa.  Cho dù con có phải lớn lên trong những cơn lốc xoáy của nền văn minh, con đã biến đổi thành một bông hoa và người gác cổng của Chúa trong mùa Xuân đã được nở rộ, đâm chồi nảy lộc từ Máu Con Thiên Chúa.  Xin Chúa nhìn vào mỗi người chúng con, Chúa chăm sóc chúng con, Chúa bảo vệ chúng con; Lạy Chúa, Đấng vun xới mùa Xuân của Cuộc Sống Đời Đời: Lạy Chúa, là Cha của Đức Giêsu, và là Cha của chúng con; lạy Cha của con!” (ĐHY Anastasio Ballestrero)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét