Trang

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2026

MAY 2, 2026: MEMORIAL OF SAINT ATHANASIUS, BISHOP AND DOCTOR OF THE CHURCH

 May 2, 2026

Memorial of Saint Athanasius, Bishop and Doctor of the Church

Lectionary: 284

 


Reading 1

Acts 13:44-52

On the following sabbath
almost the whole city
gathered to hear the word of the Lord.
When the Jews saw the crowds, they were filled with jealousy
and with violent abuse contradicted what Paul said.
Both Paul and Barnabas spoke out boldly and said,
“It was necessary that the word of God be spoken to you first,
but since you reject it
and condemn yourselves as unworthy of eternal life,
we now turn to the Gentiles.
For so the Lord has commanded us,
I have made you a light to the Gentiles,
that you may be an instrument of salvation
to the ends of the earth.”

The Gentiles were delighted when they heard this
and glorified the word of the Lord.
All who were destined for eternal life came to believe,
and the word of the Lord continued to spread
through the whole region.
The Jews, however, incited the women of prominence who were worshipers
and the leading men of the city,
stirred up a persecution against Paul and Barnabas,
and expelled them from their territory.
So they shook the dust from their feet in protest against them
and went to Iconium.
The disciples were filled with joy and the Holy Spirit.

 

Responsorial Psalm

Psalm 98:1, 2-3ab, 3cd-4

R.    (3cd)  All the ends of the earth have seen the saving power of God.
or:
R.    Alleluia.
Sing to the LORD a new song,
for he has done wondrous deeds;
His right hand has won victory for him,
his holy arm.
R.    All the ends of the earth have seen the saving power of God.
or:
R.    Alleluia.
The LORD has made his salvation known:
in the sight of the nations he has revealed his justice.
He has remembered his kindness and his faithfulness
toward the house of Israel.
R.    All the ends of the earth have seen the saving power of God.
or:
R.    Alleluia.
All the ends of the earth have seen
the salvation by our God.
Sing joyfully to the LORD, all you lands;
break into song; sing praise.
R.    All the ends of the earth have seen the saving power of God.
or:
R.    Alleluia.

 

Alleluia

John 8:31b-32

R. Alleluia, alleluia.
If you remain in my word, you will truly be my disciples,
and you will know the truth, says the Lord.
R. Alleluia, alleluia.

 

Gospel

John 14:7-14

Jesus said to his disciples:
“If you know me, then you will also know my Father.
From now on you do know him and have seen him.”
Philip said to Jesus,
“Master, show us the Father, and that will be enough for us.”
Jesus said to him, “Have I been with you for so long a time
and you still do not know me, Philip?
Whoever has seen me has seen the Father.
How can you say, ‘Show us the Father’?
Do you not believe that I am in the Father and the Father is in me?
The words that I speak to you I do not speak on my own.
The Father who dwells in me is doing his works.
Believe me that I am in the Father and the Father is in me,
or else, believe because of the works themselves.
Amen, amen, I say to you,
whoever believes in me will do the works that I do,
and will do greater ones than these,
because I am going to the Father.
And whatever you ask in my name, I will do,
so that the Father may be glorified in the Son.
If you ask anything of me in my name, I will do it.”

 

https://bible.usccb.org/bible/readings/050226.cfm

 

 


Commentary on Acts 13:44-52

We are still with Paul and Barnabas in Asia Minor, where they are proclaiming the message about Jesus as Lord in Pisidian Antioch.  They now have the whole city coming to hear them speak the word of God.  But they now have also incurred the jealousy of some Jews who hurled abuse at the the two men.  Perhaps they believed that the word of God was only for them and not for Gentiles—pearls were not to be thrown to swine.

Paul and Barnabas (Paul is now regularly mentioned first) took this as a sign to transfer their energies to preaching among the Gentiles, who responded enthusiastically.  While Paul’s fellow-Jews in Antioch had shown themselves unfit to hear the gospel:

It was necessary that the word of God should be spoken first to you. Since you reject it and judge yourselves to be unworthy of eternal life, we are now turning to the gentiles.

He had to speak to them first—and he will do this in other places as well—because the gospel came to and was intended for the Jews first.  And Paul, of course, was himself a Jew and had great compassion for his people.  This is expressed very well in his letter to the Romans (see Rom 9:1-5; 10:1-3).

We are told that the two Apostles spoke out these words “boldly”.  The courage and confidence of the Apostles has been already stressed by Luke on a number of occasions.  Luke repeatedly attributes these qualities to Paul, and Paul himself lays emphasis on them in a number of his letters. Fortitude is one of the four cardinal virtues which should be the characteristic of every Christian.

On the other hand, they turn to the Gentiles because the Lord had told them to be:

…a light for the gentiles,
so that you may bring salvation to the ends of the earth.

This is a rendering of the Septuagint (Greek) reading from Isaiah:

I will give you as a light to the nations,
that my salvation may reach to the end of the earth.
 (Is 49:6)

The words may be taken either as referring to Paul himself, Apostle and teacher of the Gentiles, or to the risen Christ. Christ is the light of the Gentiles—he himself had said “I AM the Light of the World”—but since only the Apostles’ witness can spread this light, Paul considers this prophecy as a command that he must carry out.  In the Sermon on the Mount, Jesus had told his disciples:

You are the light of the world. (Matt 5:14)

This phrase conveys the sense that they are being called to transmit the Light that is Christ.

The Gentiles responded enthusiastically. After receiving the Word from Paul and Barnabas:

…they were glad and praised the word of the Lord, and as many as had been destined for eternal life became believers.

‘Eternal life’ refers to the life of the world to come.  These are the ones whose names are “written in heaven” (Luke 10:20) and in “the book of life”.  Actually, “destined for eternal life” was a common rabbinic expression.  For Christians, the first and necessary condition for this predestination to glory is faith in Christ.

As a result of the Gentiles’ enthusiasm for the message, “the word of the Lord spread throughout the region.”  In other words, well beyond the bounds of the city.

However, some of the Jews continued their harassments.  They incited prominent women who were believers (though not necessarily Jews) and leading men to stir up attacks on the two missionaries.  And they eventually managed to drive the two Apostles from the city.

Following the teaching of the Gospel, they shook the dust of the city from their feet (see Matt 10:14; Luke 9:5).  In doing this, they showed the severance of responsibility and the repudiation of those who had rejected their message and had brought suffering to the servants of the Lord.

They now continued on to the town of Iconium, lying to the east of Antioch on the southern borders of the province of Galatia.  Its modern name is Konya.  In Paul’s time it was an important crossroads and an agricultural centre for the central plain of Galatia.

Far from being discouraged by their experience in Antioch, we are told that:

…the disciples were filled with joy and with the Holy Spirit.

It teaches us a lesson we continually need to learn.  The preaching of the gospel, in spite of its message of love and forgiveness and justice and its rejection of all forms of violence, can incur vicious and violent opposition.  We should neither be surprised nor discouraged at this.

On the contrary, like the Apostles, we should rejoice that, with Jesus, we suffer for proclaiming the message of life and love: 

Blessed are those who are persecuted for the sake of righteousness, for theirs is the kingdom of heaven.
(Matt 5:10)

We think of the story of the three men thrown into the fiery furnace by an angry King Nebuchnadnezzar, joyfully singing the praises of God or, in much more recent times (and with more historical validity), of the civil rights marchers under Martin Luther King, Jr singing ‘We shall overcome’ as they were carried off to jail.

Comments Off

 


Commentary on John 14:7-14

Once again we have to be thankful for a disciple’s question.  Jesus has just said that those who really know him also know his Father.  In fact, he says, they have already seen him.  But after all this talk about the Father, Philip, the naive one, is puzzled:

Lord, show us the Father, and we will be satisfied.

Perhaps, like some of the other Jews, he was expecting some dramatic sign, some striking manifestation of the Father.

Jesus replies patiently:

Have I been with you all this time, Philip, and you still do not know me? Whoever has seen me has seen the Father…believe me that I am in the Father and the Father is in me, but if you do not, then believe because of the works themselves.

Philip still lacked that faith that could see the Father clearly working in and through Jesus.

Of course, what Jesus says has to be understood properly. In a sense, when we see Jesus we do see the Father; but in another sense, we do not see the Father, at least not fully. When Jesus speaks, the Father speaks; when Jesus forgives, the Father forgives; when Jesus heals, the Father heals; when Jesus gives life, it is the Father who gives life.

Jesus is the Word of God; he is the utterance of God; he is God expressing himself and communicating himself to us.  In his person, Jesus is totally united with the Father.  But in Jesus’ humanity, which is where we meet him, the Father only comes through in the dimmest fashion.  As Paul wrote to the Christians of Corinth:

For now we see only a reflection, as in a mirror, but then we will see face to face. Now I know only in part; then I will know fully, even as I have been fully known. (1 Cor 13:12)

The love that Jesus shows is the love of the Father, but reflected through his human nature; it is only the faintest image of the full reality of that love.  It is so important for us to understand this. That is why Jesus calls himself the Way—he is the Way, not the End.  The Father is the End and Goal of all living.

And so Jesus goes on to make a statement that at first seems strange:

Very truly, I tell you, the one who believes in me will also do the works that I do and, in fact, will do greater works than these, because I am going to the Father.

How can we possibly do greater, far greater things than Jesus?  Yet, in a way, it is very true.

Because of his human nature, Jesus’ accomplishments were limited during his short time here on earth. He lived in one very small place and likely spoke only one language, although he might have picked up a smattering of Greek; he reached relatively few people and was intimate with only a small number.

There are many Christians today who, with the means of travel and communications available to them, can bring the message of Jesus to far greater numbers and often more efficiently.  The pope in a major address or at a Christmas Mass can reach a potential audience of billions through television, radio and via the Web. Jesus could do none of these things.

Jesus, now in his risen Body, the Church, can indeed “do greater works than these”, and this was made possible by his going back to the Father and passing on his work into our hands.  Given the instruments at our disposal, we have a great responsibility to do those “greater works”.

But to do that work we need, of course, to rely on the help and guidance of Jesus through his Spirit.  As he says in conclusion today:

If in my name you ask me for anything, I will do it.

He has left us, but is still with us.

And to pray in his name is not just to use his name like a talisman or charm.  In invoking Jesus’ name, we also fully identify ourselves with his Way and his will.  It is not an invitation to make any kind of arbitrary request to suit our own personal whims.  Primarily, it is to ask his help in spreading his gospel.  That is a prayer which he will surely answer.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1047g/

 

 


Saturday, May 2, 2026

Easter Time

Opening Prayer

Lord our God,

you are distant and unknown, and yet so near that you know and love and save us through your Son Jesus Christ.

May he be present in us and in our actions that we may do the same works of justice, truth and loving service and thus become the sign to the world that your Son is alive and that you are a saving God now and forever.

Gospel Reading - John 14: 7-14

Jesus said to his disciples: "If you know me, you will know my Father too. From this moment you know him and have seen him.

Philip said, 'Lord, show us the Father and then we shall be satisfied.' Jesus said to him,

'Have I been with you all this time, Philip, and you still do not know me? 'Anyone who has seen me has seen the Father, so how can you say, "Show us the Father"? Do you not believe that I am in the Father and the Father is in me? What I say to you I do not speak of my own accord: it is the Father, living in me, who is doing his works. You must believe me when I say that I am in the Father and the Father is in me; or at least believe it on the evidence of these works.

In all truth I tell you, whoever believes in me will perform the same works as I do myself, and will perform even greater works, because I am going to the Father. Whatever you ask in my name I will do, so that the Father may be glorified in the Son. If you ask me anything in my name, I will do it.

Reflection

           John 14: 7: To know Jesus is to know the Father. The text of today’s Gospel is the continuation of that of yesterday. Thomas had asked: “Lord we do not know where you are going, how can we know the way?” Jesus answers: “I am the Way, I am Truth and Life! No one can come to the Father except through me.” And he adds: “If you know me, you will know the Father too. From this moment you know him and have seen him”. This is the first phrase of today’s Gospel. Jesus always speaks of the Father, because it was the life of the Father which appeared in all that he said and did. This constant reference to the Father provokes Philip’s question.

           John 14: 8-11: Philip asks: “Lord, show us the Father and then we will be satisfied!” This was the desire of the disciples, the desire of many persons of the communities of the Beloved Disciple and it is the desire of many people today: What do people do to see the Father of whom Jesus speaks so much? The response of Jesus is very beautiful and is valid even now: “Have I been with you all this time, Philip, and you still do not know me! Anyone who has seen me has seen the Father!” People should not think that God is far away from us, distant and unknown. Anyone who wants to know how and who God the Father is, it suffices that he looks at Jesus. He has revealed him in his words and gestures of his life! “I am in the Father and the Father is in me!” Through his obedience, Jesus identified himself totally with the Father. At every moment he did what the Father asked him to do (Jn 5: 30; 8: 28-29, 38). This is why, in Jesus everything is revelation of the Father! And the signs and the works are the works of the Father! As people say: “The son is the face of the father!” This is why in Jesus and for Jesus, God is in our midst.

           John 14: 12-14: The Promise of Jesus. Jesus makes a promise to say that his intimacy with the Father is not his privilege only, but that it is possible for all those who believe in him. We also, through Jesus, can succeed in doing beautiful things for others as Jesus did for the people of his time. He intercedes for us. Everything that people ask him for; he asks the Father and always obtains it. as long as it is to render service. Jesus is our advocate, he defends us. He leaves but he does not leave us defenseless. He promises that he will ask the Father and the Father will send another advocate or consoler, the Holy Spirit. Jesus even says that it is necessary for him to leave, because otherwise the Holy Spirit will not be able to come (Jn 16: 7). And the Holy Spirit will fulfil the things of Jesus in us, if we act in the name of Jesus and we observe the great commandment of the practice of love.

Personal Questions

           To know Jesus is to know the Father. In the Bible the word “to know a person” is not only an intellectual understanding, but it also presupposes a profound experience of the presence of the person in one’s life. Do I know Jesus?

           Do I know the Father?

Concluding Prayer

The whole wide world has seen the saving power of our God.

Acclaim Yahweh, all the earth, burst into shouts of joy! (Ps 98: 3-4)

www.ocarm.org

 


 

Saint Athanasius, Bishop and Doctor

 

Athanasius was born in Alexandria, in northern Egypt, in 293. He was a theologian, Patriarch of Alexandria, a Church Father, and a noted Egyptian leader of the fourth century. He is best remembered for his role in the conflict with Arius and Arianism. At the first Council of Nicaea in 325, Athanasius argued against Arius and his doctrine that Christ is of a distinct substance from the Father; in other words, that Christ was not divine. He is chronologically the first Doctor of the Church as designated by the Catholic Church and counted as one of the four Great Doctors of the Eastern Church.

Athanasius received his philosophical and theological training at Alexandria and was ordained a deacon by Patriarch Alexander of Alexandria in 319. In 325, he served as Alexander’s secretary at the First Council of Nicaea. As a recognised theologian and ascetic, he was the obvious choice to replace Alexander as the Patriarch of Alexandria on the latter’s death in 328, although the Arians were opposed to his appointment.  

In the first years he visited the people in his diocese and also the desert monks and hermits. Soon after, however, he became much involved in disputes with the Byzantine Empire and Arians and these would occupy much of his life.

In 335, he was deposed by the Arians at a meeting of bishops in Tyre. Later, he was exiled by Emperor Constantine I to Trier in the Rhineland. On the death of the emperor, Athanasius returned to Alexandria only to be banished again by the new emperor, Constantius II. Athanasius then went to Rome, but kept in contact with his people through his annual ‘Festal Letters’. Efforts by Pope Julius I for Athanasius’ reinstatement proved fruitless, but in 346 he was able to return to Alexandria. His return was welcomed by the majority of the people of Egypt, who saw him as a national hero.

This was the start of a ‘golden decade’ of peace and prosperity, during which time Athanasius assembled several documents relating to his exiles and returns from exile in the Apology Against the Arians. However, in 350, Athanasius was once again banished and took refuge in desert monasteries. During this time he wrote a number of important works attacking the Arians.

In 361, he was able to return again to Alexandria and made appeals for church unity, but in 362 there began another series of expulsions for him. Altogether he spent 17 of the 46 years of his episcopate in exile.

After long years of struggle he died peacefully 2 May, 373. He left behind a large corpus of writings and was hailed as “the pillar of the Church” by Gregory of Nazianzus. He is now numbered as one of the Doctors of the Church.  

Athanasius was originally buried in Alexandria, but his body was later transferred to Italy. During Patriarch Shenouda III’s visit to Rome in 1973, Pope Paul VI gave him the relics of St Athanasius. They are now preserved in the new St Mark Coptic Orthodox Cathedral in Deir El-Anba Rowais, Abbassiya, Cairo, Egypt.

Comments Off

 

https://livingspace.sacredspace.ie/f0502s/

 

 

02.05.2026: THỨ BẢY TUẦN IV PHỤC SINH - THÁNH ATHANASIO, GIÁM MỤC, TIẾN SĨ HỘI THÁNH - Lễ Nhớ

 02/05/2026

 Thứ Bảy đầu tháng

 Thánh Athanasio, Giám Mục và Tiến Sĩ Hội Thánh

 Lễ nhớ 

 


Bài Ðọc I: Cv 13, 44-52

“Ðây chúng tôi quay về phía các dân ngoại”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Ðến ngày Sabbat sau, hầu hết cả thành đều đến nghe lời Thiên Chúa. Các người Do-thái thấy đám đông dân chúng, thì đâm ghen tương, nói lộng ngôn, chống lại các điều Phaolô giảng dạy. Phaolô và Barnaba can đảm nói rằng: “Phải giảng lời Thiên Chúa cho các ngươi trước tiên, nhưng vì các ngươi từ chối lời Thiên Chúa và tự cho mình không xứng đáng sống đời đời, thì đây chúng tôi quay về phía các dân ngoại; vả lại Chúa đã truyền lệnh cho chúng tôi rằng: Ta đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi nên ơn cứu độ cho đến tận cùng trái đất“. Nghe vậy, các dân ngoại hân hoan ca tụng lời Chúa; những ai được Chúa tiền định hưởng sự sống đời đời, thì tin theo, nên lời Chúa được rao giảng khắp cả vùng.

Những người Do-thái xúi giục các phụ nữ khá giả đã tòng giáo, các thân hào trong thành, bắt bớ Phaolô và Barnaba, rồi trục xuất hai ngài ra khỏi ranh giới xứ họ. Còn hai ngài, sau khi phủi bụi chân lại cho họ, hai ngài đi đến Icôniô. Còn các môn đồ thì đầy hân hoan và Thánh Thần.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 97, 1. 2-3ab. 3cd-4

Ðáp: Khắp nơi bờ cõi địa cầu đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: Hãy ca mừng Chúa một bài ca mới, vì Người đã làm nên những điều huyền diệu. Tay hữu Người đã tạo cho Người cuộc chiến thắng, cùng với cánh tay thánh thiện của Người. – Ðáp.

Xướng: Chúa đã công bố ơn cứu độ của Người, trước mặt chư dân Người tỏ rõ đức công minh. Người đã nhớ lại lòng nhân hậu và trung thành để sủng ái nhà Israel. – Ðáp.

Xướng: Khắp nơi bờ cõi địa cầu đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. Toàn thể địa cầu hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hỉ, mừng vui và đàn ca. – Ðáp.

 

Alleluia: Cl 3, 1

Alleluia, alleluia! – Nếu anh em sống lại làm một với Ðức Kitô, thì anh em hãy tìm kiếm những sự cao siêu trên trời, nơi Ðức Kitô đang ngự bên hữu Thiên Chúa. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 14, 7-14

“Ai thấy Thầy là xem thấy Cha”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu các con biết Thầy, thì cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, các con biết và đã xem thấy Người”.

Philipphê thưa: “Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha và như thế là đủ cho chúng con”. Chúa Giêsu nói cùng ông rằng: “Philipphê, Thầy ở với các con bấy lâu rồi, thế mà con chưa biết Thầy ư? Ai thấy Thầy là xem thấy Cha. Sao con lại nói: Xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha? Con không tin rằng Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy ư? Những điều Thầy nói với các con, không phải tự mình mà nói, nhưng chính Cha ở trong Thầy, Ngài làm mọi việc. Các con hãy tin rằng Thầy ở trong Cha, và Cha ở trong Thầy. Ít ra các con hãy tin, vì các việc Thầy đã làm. Thật, Thầy bảo thật các con: Ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm được những việc Thầy đã làm; người ấy còn làm được những việc lớn lao hơn, vì Thầy về với Cha. Và điều gì các con nhân danh Thầy mà xin Cha, Thầy sẽ làm, để Cha được vinh hiển trong Con. Nếu điều gì các con nhân danh Thầy mà xin cùng Thầy, Thầy sẽ làm cho”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Công vụ Tông Đồ 13,44-52

Chúng ta vẫn đang ở cùng Phao-lô và Ba-na-ba tại Tiểu Á, nơi họ đang rao giảng sứ điệp về Chúa Giê-su là Chúa tại An-ti-ốt thuộc Pi-si-đi. Cả thành phố giờ đây đều đến nghe họ rao giảng lời Đức Chúa Trời. Nhưng họ cũng gặp phải sự ghen tị của một số người Do Thái, những người đã buông lời lăng mạ hai người. Có lẽ họ tin rằng lời Đức Chúa Trời chỉ dành cho họ chứ không phải cho người ngoại – như thể không nên ném ngọc trai cho lợn.

Phao-lô và Ba-na-ba (Phao-lô giờ đây thường được nhắc đến trước) coi đây là dấu hiệu để chuyển hướng sức lực của mình sang rao giảng cho người ngoại, và họ đã hưởng ứng nhiệt tình. Trong khi những người Do Thái đồng hương của Phao-lô ở An-ti-ốt đã tỏ ra không xứng đáng nghe phúc âm:

Cần phải rao giảng lời Đức Chúa Trời trước hết cho các ngươi. Vì các ngươi từ chối và tự cho mình là không xứng đáng với sự sống đời đời, nên nay chúng ta chuyển sang rao giảng cho người ngoại.

Ông phải nói chuyện với họ trước tiên—và ông cũng sẽ làm điều này ở những nơi khác nữa—bởi vì phúc âm đến với và được dành cho người Do Thái trước hết. Và tất nhiên, Phao-lô cũng là người Do Thái và có lòng thương xót lớn lao đối với dân tộc mình. Điều này được thể hiện rất rõ trong thư của ông gửi cho người Rô-ma (xem Rô-ma 9,1-5; 10,1-3).

Chúng ta được cho biết rằng hai tông đồ đã nói những lời này “một cách mạnh dạn”. Lòng can đảm và sự tự tin của các tông đồ đã được Lu-ca nhấn mạnh nhiều lần. Lu-ca nhiều lần gán những phẩm chất này cho Phao-lô, và chính Phao-lô cũng nhấn mạnh chúng trong một số thư của mình. Sự kiên cường là một trong bốn đức tính chính yếu mà mỗi Ki tô hữu nên có.

Mặt khác, họ hướng về dân ngoại vì Chúa đã bảo họ phải:

…làm ánh sáng cho dân ngoại,

để các ngươi đem ơn cứu độ đến tận cùng trái đất.

Đây là bản dịch Kinh Thánh Septuagint (tiếng Hy Lạp) từ sách Isaia:

Ta sẽ ban ngươi làm ánh sáng cho các dân tộc,

để sự cứu rỗi của Ta đến tận cùng trái đất. (Isaia 49,6)

Những lời này có thể được hiểu là nói về chính Phao-lô, Tông đồ và thầy dạy của dân ngoại, hoặc nói về Chúa Giê-su phục sinh. Chúa Giê-su là ánh sáng của dân ngoại—chính Ngài đã phán: “Ta là ánh sáng của thế gian”—nhưng vì chỉ có lời chứng của các Tông đồ mới có thể lan truyền ánh sáng này, nên Phao-lô coi lời tiên tri này như một mệnh lệnh mà ông phải thực hiện. Trong Bài giảng trên núi, Chúa Giê-su đã nói với các môn đệ của Ngài:

Các con là ánh sáng của thế gian. (Mát-thêu 5,14)

Câu nói này truyền tải ý nghĩa rằng họ đang được kêu gọi để truyền bá Ánh sáng là Chúa Giê-su.

Dân ngoại đã hưởng ứng nhiệt tình. Sau khi nhận được Lời từ Phao-lô và Ba-na-ba:

…họ vui mừng và ca ngợi lời Chúa, và tất cả những ai đã được định sẵn cho sự sống đời đời đều trở thành tín hữu.

“Sự sống đời đời” đề cập đến sự sống trong thế giới tương lai. Đó là những người có tên được “ghi trong thiên đàng” (Lu-ca 10,20) và trong “sách sự sống”. Thực ra, “được định sẵn cho sự sống đời đời” là một cách diễn đạt phổ biến của các giáo sĩ Do Thái. Đối với người Kitô hữu, điều kiện đầu tiên và cần thiết cho sự tiền định vinh hiển này là đức tin vào Chúa Kitô.

Do sự nhiệt thành của dân ngoại đối với sứ điệp, “lời Chúa lan truyền khắp vùng”. Nói cách khác, vượt xa ranh giới của thành phố.

Tuy nhiên, một số người Do Thái vẫn tiếp tục quấy rối. Họ xúi giục những phụ nữ có địa vị là tín đồ (mặc dù không nhất thiết phải là người Do Thái) và những người đàn ông có địa vị kích động các cuộc tấn công nhằm vào hai nhà truyền giáo. Và cuối cùng, họ đã đuổi được hai tông đồ ra khỏi thành phố.

Theo lời dạy của Phúc Âm, họ rũ bỏ bụi đất của thành phố khỏi chân mình (xem Mát-thêu 1,:14; Lu-ca 9,5). Khi làm như vậy, họ thể hiện sự đoạn tuyệt trách nhiệm và sự chối bỏ những người đã từ chối thông điệp của họ và đã gây đau khổ cho các tôi tớ của Chúa.

Họ tiếp tục đến thị trấn Iconium, nằm về phía đông của Antioch trên biên giới phía nam của tỉnh Galatia. Tên hiện đại của nó là Konya. Vào thời Phao-lô, đó là một ngã tư quan trọng và là trung tâm nông nghiệp của vùng đồng bằng trung tâm Galatia.

Thay vì nản lòng trước kinh nghiệm ở Antioch, chúng ta được biết rằng:

…các môn đệ tràn đầy niềm vui và Đức Thánh Linh.

Điều đó dạy chúng ta một bài học mà chúng ta cần phải liên tục học hỏi. Việc rao giảng phúc âm, bất chấp thông điệp về tình yêu thương, sự tha thứ và công lý, cũng như sự bác bỏ mọi hình thức bạo lực, vẫn có thể gặp phải sự phản đối dữ dội và bạo lực. Chúng ta không nên ngạc nhiên hay nản lòng về điều này.

Ngược lại, giống như các Tông đồ, chúng ta nên vui mừng vì cùng với Chúa Giê-su, chúng ta chịu khổ vì rao truyền thông điệp về sự sống và tình yêu thương:

Phúc cho những người bị bắt bớ vì sự công chính, vì nước thiên đàng thuộc về họ. (Mát-thêu  5,10)

Chúng ta nghĩ đến câu chuyện về ba người bị vua Na-bu-cô-đô-nô-so giận dữ ném vào lò lửa, vui mừng hát ngợi khen Đức Chúa Trời, hoặc, trong thời gian gần đây hơn (và có giá trị lịch sử hơn), về những người biểu tình đòi quyền dân sự dưới sự lãnh đạo của Martin Luther King, Jr. hát bài “Chúng ta sẽ chiến thắng” khi họ bị đưa vào tù.

 


 

Chú giải về Gioan 14,7-14

Một lần nữa, chúng ta phải biết ơn vì câu hỏi của một môn đệ. Chúa Giê-su vừa nói rằng những ai thật sự biết Ngài cũng biết Cha Ngài. Thật vậy, Ngài nói, họ đã thấy Ngài rồi. Nhưng sau tất cả những lời nói về Cha, Phi-líp-phê, người ngây thơ, lại bối rối:

Lạy Chúa, xin cho chúng con thấy Cha, thì chúng con sẽ thỏa mãn.

Có lẽ, giống như một số người Do Thái khác, ông đang mong đợi một dấu hiệu kịch tính nào đó, một sự biểu hiện nổi bật nào đó của Cha.

 

Chúa Giê-su kiên nhẫn đáp:

Ta đã ở với các ngươi suốt thời gian này rồi sao, mà các ngươi vẫn chưa biết Ta? Ai đã thấy Ta thì đã thấy Cha… hãy tin Ta rằng Ta ở trong Cha và Cha ở trong Ta; nhưng nếu các ngươi không tin, thì hãy tin vì những việc Ta làm.

Phi-líp-phê vẫn thiếu đức tin để có thể thấy rõ ràng Cha đang hành động trong và qua Chúa Giê-su.

Dĩ nhiên, những gì Chúa Giê-su nói cần phải được hiểu đúng đắn. Theo một nghĩa nào đó, khi chúng ta thấy Chúa Giê-su, chúng ta thấy Cha; nhưng theo một nghĩa khác, chúng ta không thấy Cha, ít nhất là không hoàn toàn. Khi Chúa Giê-su phán, Đức Chúa Cha cũng phán; khi Chúa Giê-su tha thứ, Đức Chúa Cha cũng tha thứ; khi Chúa Giê-su chữa lành, Đức Chúa Cha cũng chữa lành; khi Chúa Giê-su ban sự sống, chính Đức Chúa Cha ban sự sống.

Chúa Giê-su là Ngôi Lời của Đức Chúa Trời; Ngài là lời phán của Đức Chúa Trời; Ngài là Đức Chúa Trời tự bày tỏ và truyền đạt chính mình cho chúng ta. Trong thân vị của mình, Chúa Giê-su hoàn toàn hiệp nhất với Đức Chúa Cha. Nhưng trong nhân tính của Chúa Giê-su, nơi chúng ta gặp gỡ Ngài, Đức Chúa Cha chỉ hiện diện một cách mờ nhạt nhất. Như Phao-lô đã viết cho các tín hữu Cô-rin-tô:

Vì bây giờ chúng ta chỉ thấy hình ảnh phản chiếu, như trong gương; nhưng bấy giờ chúng ta sẽ thấy mặt đối mặt. Bây giờ tôi chỉ biết một phần; bấy giờ tôi sẽ biết trọn vẹn, như tôi đã được biết trọn vẹn. (1 Cô-rin-tô 13,12)

Tình yêu mà Chúa Giê-su bày tỏ là tình yêu của Đức Chúa Cha, nhưng được phản chiếu qua bản tính con người của Ngài; đó chỉ là hình ảnh mờ nhạt nhất của thực tại trọn vẹn của tình yêu đó. Điều rất quan trọng là chúng ta phải hiểu điều này. Đó là lý do tại sao Chúa Giê-su tự gọi mình là Đường đi—Ngài là Đường đi, chứ không phải là Mục đích cuối cùng. Đức Chúa Cha là Mục đích cuối cùng và là Mục tiêu của mọi sự sống. Và rồi Chúa Giê-su tiếp tục đưa ra một tuyên bố thoạt đầu có vẻ kỳ lạ:

Thật vậy, ta nói cùng các ngươi, ai tin ta cũng sẽ làm những việc ta làm, và thậm chí còn làm những việc lớn hơn nữa, vì ta sắp về cùng Cha.

Làm sao chúng ta có thể làm được những việc lớn hơn, lớn hơn nhiều so với Chúa Giê-su? Tuy nhiên, theo một cách nào đó, điều đó rất đúng.

Vì bản chất con người của mình, những thành tựu của Chúa Giê-su bị hạn chế trong thời gian ngắn ngủi Ngài ở trên trái đất. Ngài sống ở một nơi rất nhỏ và có lẽ chỉ nói một thứ tiếng, mặc dù Ngài có thể đã học được một chút tiếng Hy Lạp; Ngài tiếp cận được tương đối ít người và chỉ thân thiết với một số ít người.

Ngày nay có rất nhiều Kitô hữu, với các phương tiện đi lại và liên lạc sẵn có, có thể mang thông điệp của Chúa Giê-su đến với số lượng người đông hơn nhiều và thường hiệu quả hơn. Giáo hoàng trong một bài phát biểu quan trọng hoặc tại một Thánh lễ Giáng sinh có thể tiếp cận hàng tỷ người tiềm năng thông qua truyền hình, đài phát thanh và mạng Internet. Chúa Giê-su không thể làm được bất cứ điều gì trong số đó. Chúa Giê-su, giờ đây trong Thân Thể Phục Sinh của Ngài, là Giáo Hội, quả thật có thể “làm những việc lớn hơn thế này”, và điều này đã được thực hiện nhờ việc Ngài trở về với Chúa Cha và trao công việc của Ngài vào tay chúng ta. Với những phương tiện mà chúng ta có, chúng ta có một trách nhiệm lớn lao để thực hiện những “công việc lớn hơn” đó.

Nhưng để làm được công việc đó, dĩ nhiên chúng ta cần phải dựa vào sự giúp đỡ và hướng dẫn của Chúa Giê-su qua Thánh Linh của Ngài. Như Ngài đã nói trong phần kết luận hôm nay:

Nếu các con cầu xin Ta điều gì nhân danh Ta, Ta sẽ làm cho.

Ngài đã rời bỏ chúng ta, nhưng vẫn ở cùng chúng ta.

Và cầu nguyện nhân danh Ngài không chỉ là sử dụng danh Ngài như một bùa hộ mệnh hay vật may mắn. Khi cầu khẩn danh Chúa Giê-su, chúng ta cũng hoàn toàn đồng nhất mình với Đường Lối và Ý Muốn của Ngài. Đó không phải là lời mời gọi đưa ra bất kỳ yêu cầu tùy tiện nào để phù hợp với những ý thích cá nhân của chúng ta. Trước hết, đó là cầu xin sự giúp đỡ của Ngài trong việc truyền bá Tin Mừng của Ngài. Đó là một lời cầu nguyện mà Ngài chắc chắn sẽ đáp lời.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1047g/

 

 


Suy Niệm: Tràn đầy hoan lạc và Thánh Thần

Phi-lip-phê tâm thành muốn biết Đức Chúa Cha. Nhưng câu trả lời của Chúa Giê-su đầy bức xúc, buồn phiền lẫn với trách móc: “Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh chưa biết Thầy ư”? Hỏi về Cha mà lại trả lời về Con. Vì “Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy”. Vì thế “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha”. Hỏi về Cha như thế là chưa hiểu Con. Chưa hiểu vì chưa đi vào tình yêu. Tình yêu không thể định nghĩa. Chỉ có thể cảm nghiệm. Ai chưa yêu thì chưa hiểu được tình yêu.

Thiên Chúa là tình yêu. Ba Ngôi trong một Chúa. Một tình yêu hoàn hảo. Nên Ba Ngôi kết hợp mật thiết. Vì “Ta và Cha Ta là một”. Chúa Giêsu hoàn toàn kết hợp với Chúa Cha. Đến độ “Các lời Thầy nói với an hem, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình”. Cuộc kết hợp chặt chẽ đến nỗi Chúa Giêsu “sống nhờ Chúa Cha”. Và vì lương thực của Chúa Giêsu chính là làm theo ý Chúa Cha. Như vậy trọn tấm thân, cuộc sống, mọi tư tưởng, lời nói, việc làm của Chúa Giêsu đều là của Chúa Cha. Tình yêu trong Chúa Thánh Thần khiến Ba Ngôi trở thành nguồn mạch tình yêu, nguồn mạch sự sống, nguồn mạch hạnh phúc.

Hôm nay Chúa Giê-su cũng hỏi tôi như hỏi Phi-lip-phê: “Thầy ở với con bấy lâu mà con không biết Thầy sao”. Vì biết Chúa Giêsu thì phải đi vào tình yêu. Phải sống nhờ Chúa Giêsu. Và như Chúa Giêsu sống nhờ Chúa Cha, tôi phải để Chúa Giêsu suy nghĩ, nói năng và hành động trong tôi.

Thánh Phao-lô là người đạt đến trình độ đó. Nên ngài có thể nói: “Tôi đã chịu đóng đinh vào thập giá cùng với Chúa Kitô. Nên nếu tôi sống, không còn là tôi mà là Chúa Kitô sống trong tôi”.

Các tông đồ sau ngày Chúa Phục Sinh cũng đã đi vào tình yêu Chúa Kitô. Các ngài không còn sống theo xác thịt nữa, nhưng sống theo Chúa Thánh Thần. Các ngài sống trong tình yêu. Các ngài thực sự biét Chúa Kitô, biết Chúa Cha và luôn sống theo Chúa Thánh Thần. nên các ngài luôn bình an. Dù gặp gian nan khốn khó, bắt bớ. Nhưng các ngài luôn tràn đầy hoan lạc và Thánh Thần.

 

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

 

 


Hạnh Các Thánh

Ngày 2/5: Thánh A-tha-na-si-ô – giám mục, tiến sĩ hội thánh (295-373)

Lễ nhớ

1. Ghi nhận lịch sử – Phụng Vụ

Theo thời gian, thánh Athanase là tiến sĩ đầu tiên trong số tiến sĩ và Giáo phụ của Hội thánh. Các Giáo Hội Coptes và Byzantin từ lâu đã kính nhớ thánh nhân vào ngày 2 tháng 5. Lễ này được các tín hữu ở Pháp biết đến vào thế kỷ XII và tại Rô-ma vào thế kỷ XVI mà thôi.

Thánh nhân là người Ai Cập, gốc Alexandrie, sinh vào cuối thế kỷ thứ III. Khoảng năm 313, giám mục Alexandrie bảo trợ cho ngài và như thế, cậu thanh niên Athanase được gia nhập vào hàng giáo sĩ tại Alexandrie. Ngài biết nói tiếng cổ Ai Cập, tiếng Hy Lạp bình dân và Hy Lạp cổ điển. Khoảng năm 320, ngài viết tác phẩm đầu tay: Luận thuyết về Lương dân và Ngôi Lời Nhập Thể, trong đó, một trong các chủ đề chính được phát biểu như sau: “Công cuộc cứu rỗi không phải do từ một kẻ chết, mà do từ một Đấng sống động là Thiên Chúa”.

Năm 325, sau khi làm phó tế được 5 năm và thư ký cho giám mục thành Alexandrie, ngài được tham dự Công đồng chung thứ nhất tại Nicée (ngày nay là Isnik, ở Thổ Nhĩ Kỳ). Công đồng chung này được triệu tập “nhằm tái lập sự hiệp nhất đang bị đe dọa nặng nề”. Thật vậy, linh mục Arius đã truyền bá một lạc thuyết, chủ trương “Ngôi Lời Thiên Chúa không hiện hữu từ đời đời, nhưng được Thiên Chúa Cha sinh ra trong thời gian”. Lúc ấy, Athanase còn là một phó tế trẻ ba mươi tuổi, đã nổi bật như một nhà vô địch, đấu tranh cho đức tin chính truyền. Nhờ tài hùng biện và sức thuyết phục, ngài được nhóm lạc giáo Arius nể sợ.

Sau cùng, ngày 19 tháng 6 năm 325, đúng theo chiều hướng của lời Athanase biện hộ, và sau khi công bố “Ngôi lời đồng bản thể với Chúa Cha”, Công đồng soạn thảo lời tuyên xưng đức tin mà chúng ta được biết như ngày nay, dưới tên gọi là “Kinh Tin Kính của Công đồng Nicée”: “Tôi tin một Thiên Chúa duy nhất… Tôi tin một Chúa Giêsu Kitô…”

Athanase được bổ nhiệm làm giám mục Alexandrie lúc ba mươi lăm tuổi. Nhưng cuộc khủng hoảng do nhóm Arius gây nên vẫn tiếp tục gia tăng, khiến ngài phải sống một cuộc đời lưu đày. Trong bốn mươi năm làm giám mục, ngài phải sống mười tám năm lưu đày: ở Trèves bên nước Đức, tại Rôma, rồi sa mạc Ai Cập… Tuy nhiên, bất chấp tất cả, thánh tiến sĩ vẫn viết được một tác phẩm đáng kể: Luận thuyết chống bè Arius; Chống lương dân; Bàn về Ngôi Lời Nhập Thể; Thư gửi Épictète; Thư gửi Sérapion; Các thư mục vụ … và cuốn Tiểu sử thánh Antôn là tác phẩm ưa chuộng nhất và là cuốn sách mẫu mực về hạnh các thánh. Bộ sách quí giá này đóng vai trò quan trọng trong việc hiểu biết và phổ biến lối sống đan tu lúc khởi đầu.

Athanase qua đời đột ngột trong đêm 02 rạng ngày 03 tháng 05 năm 373, thọ bảy mươi tuổi, trong khi được thánh Basile thành Césarée khuyến khích, ngài đang tích cực chăm lo tái lập sự hiệp nhất trong Giáo hội Antiochia.

2. Thông điệp và tính thời sự

a. Phụng Vụ tôn vinh lòng trung tín của thánh Athanase, là người bảo vệ tuyệt vời đức tin vào Chúa Giêsu Kitô, như Công đồng Nicée xác định: “Người là Thiên Chúa, bởi Thiên Chúa, được sinh ra mà không phải tạo thành, đồng bản tính với Đức Chúa Cha”. Quả vậy, tiền xướng nhập lễ trích dẫn lời Kinh thánh: Ta sẽ cho xuất hiện một tư tế trung kiên để phục vụ Ta, nó sẽ phục vụ theo lời Ta và ý muốn của Ta (1 Sm 2,35).

Qua lời nguyện nhập lễ, chúng ta thưa cùng Chúa, là Đấng “đã chọn thánh giám mục Athanase để bênh vực niềm tin của Hội thánh về thiên tính của Đức Kitô, Con Một Chúa”. Như thế, chúng ta làm nổi bật công đức lớn lao nhất của vị thánh tiến sĩ này: gần như đơn độc trong cuộc đấu tranh chống lạc thuyết Arius, với một quyết tâm kiên cường, lúc nhu lúc cương, ngài đã góp phần đem lại chiến thắng cho đức tin tông truyền, vì thế đã mở một khúc ngoặc mới trong lịch sử Kitô giáo.

b. “Cùng với thánh Athanase, chúng con tuyên xưng Đức Giêsu là Thiên Chúa thật...” (Lời nguyện hiệp lễ). Thật vậy, con người không thể được cứu rỗi, nếu Đức Kitô không là Thiên Chúa thật. Vì thế, Athanase nói: “Thiên Chúa làm người để con người được nên giống Thiên Chúa”. Việc kết hợp Logos, Ngôi Lời của Thiên Chúa với con người Giêsu làm cho toàn thể nhân tính cũng phần nào mang tính chất của “lời” (chống bè Arius III,3). Vì vậy bài đọc một trong Thánh lễ đã được trích dẫn từ 1 Ga 5,1-5: Phàm ai tin rằng Đức Giêsu là Đấng Kitô, kẻ ấy đã được Thiên Chúa sinh ra … Vậy ai thắng được thế gian ? không phải là người đã tin Đức Giêsu là Con Thiên Chúa sao ?

Niềm tin vào thiên tính của Đức Ki-tô, Thiên Chúa thật và là người thật – là trọng tâm Kinh Tin Kính của Hội thánh.

Enzo Lodi