03/03/2026
Thứ Ba tuần 2 Mùa Chay
Bài Ðọc I: Is 1, 10.
16-20
“Các
ngươi hãy học làm điều lành và tìm kiếm công lý”.
Trích sách
Tiên tri I-sai-a.
Hỡi các Thủ
lãnh thành Sô-đô-ma, hãy nghe lời Chúa; hỡi dân thành Gô-mô-ra, hãy lắng nghe lề
luật của Thiên Chúa chúng ta. Các ngươi hãy tắm rửa, hãy thanh tẩy, đừng làm điều
xấu nữa, hãy làm điều lành; hãy tìm kiếm công lý, hãy cứu giúp kẻ bị áp bức,
hãy xét xử công bằng cho những trẻ mồ côi và bênh vực người góa bụa.
Và Chúa
phán: “Các ngươi hãy đến và đối chất với Ta: cho dầu tội lỗi các ngươi như màu
đỏ thắm, cũng sẽ trở nên trắng như tuyết; cho dầu đỏ như vải điều, cũng sẽ trở
nên trắng như len. Nếu các ngươi quyết tâm nghe Ta, các ngươi sẽ hưởng hoa màu
ruộng đất; nhưng nếu các ngươi cố chấp không nghe và khiêu khích Ta, thì lưỡi
gươm sẽ tiêu diệt các ngươi, vì miệng Chúa phán như thế”.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 49,
8-9. 16bc-17. 21 và 23
Ðáp: Ai đi đường ngay thẳng, Ta chỉ cho
thấy ơn Thiên Chúa cứu độ
Xướng: Ta không khiển trách ngươi về chuyện
dâng lễ vật, vì lễ toàn thiêu của ngươi đặt ở trước mặt Ta luôn. Ta không nhận
từ nhà ngươi một con bò non, cũng không nhận từ đoàn chiên ngươi những con dê đực.
Xướng: Tại sao ngươi ưa kể ra những điều
huấn lệnh, và miệng ngươi thường nói về minh ước của Ta, ngươi là kẻ không ưa lời
giáo huấn, và ném bỏ lời Ta lại sau lưng?
Xướng: Ngươi làm thế, mà Ta đành yên lặng?
Ngươi đã tưởng rằng Ta giống như ngươi? Ta sẽ bắt lỗi, sẽ phơi bày trước mặt
ngươi tất cả. Ai hiến dâng lời khen ngợi, người đó trọng kính Ta; ai đi đường
ngay thẳng, Ta chỉ cho thấy ơn Thiên Chúa cứu độ.
Câu Xướng Trước Phúc
Âm
Lạy Chúa,
lời của Chúa là thần trí và là sự sống; Chúa có những lời ban sự sống đời đời.
Phúc Âm: Mt 23,
1-12
“Họ nói
mà không làm”.
Tin Mừng
Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mát-thêu.
Khi ấy,
Chúa Giê-su phán cùng dân chúng và các môn đệ rằng: “Các Luật sĩ và các người
biệt phái ngồi trên tòa Mô-sê: vậy những gì họ nói với các ngươi, hãy làm và
tuân giữ, nhưng đừng noi theo hành vi của họ, vì họ nói mà không làm. Họ buộc
những bó nặng và chất lên vai người ta, còn chính họ lại không muốn giơ ngón
tay lay thử. Mọi công việc họ làm đều có ý cho người ta thấy, vì thế họ nới rộng
thẻ Kinh, may dài tua áo. Họ muốn được chỗ nhất trong đám tiệc và ghế đầu trong
hội đường, ưa được bái chào nơi đường phố và được người ta xưng hô là “thầy”.
Phần các ngươi, các ngươi đừng muốn được người ta gọi là thầy, vì các ngươi chỉ
có một Thầy, còn tất cả các ngươi đều là anh em với nhau. Và các ngươi cũng đừng
gọi ai dưới đất là cha, vì các ngươi chỉ có một Cha, Người ngự trên trời. Các
ngươi cũng đừng bắt người ta gọi là người chỉ đạo, vì các ngươi có một người chỉ
đạo, đó là Ðức Ki-tô. Trong các ngươi ai quyền thế hơn sẽ là người phục vụ các
ngươi. Hễ ai tự nhắc mình lên, sẽ bị hạ xuống, và ai tự hạ mình xuống, sẽ được
nâng lên”.
Ðó là lời
Chúa.
Chú giải về I-sai-a 1,10. 16-20
Bài đọc hôm nay là một lời công kích sự giả hình và lời kêu
gọi sự khiêm nhường trước mặt Đức Chúa Trời và trước mặt anh chị em chúng ta.
Đoạn Kinh Thánh này nằm ở phần đầu sách I-sai-a và chủ yếu là một lời công kích sự giả hình của dân
chúng—cùng chủ đề như trong Tin Mừng hôm nay.
I-sai-a có
những lời lẽ mạnh mẽ đối với dân chúng và những người cai trị họ. Ông gọi những
người lãnh đạo dân Chúa là “những người cai trị Sô-đôm” và nói về dân chúng như
“dân thành Gô-mô-ra”. Sô-đôm và Gô-mô-ra là hình ảnh thu nhỏ của tất cả những
gì xấu xa và ghê tởm nhất đối với Đức Chúa Trời. Chúng là những ví dụ điển hình
về những thành phố tội lỗi bị hủy diệt hoàn toàn (xem Sáng thế 13,13; 18,20-21). Và cũng như Chúa Giê-su đã
gọi Phê-rô là Sa-tan vì đã cản
trở kế hoạch của Đức Chúa Trời, thì I-sai-a cũng nói với đồng bào mình rằng họ không xứng đáng được tốt
hơn những công dân tham nhũng của những thành phố độc ác đó.
Trong những câu Kinh Thánh bị lược bỏ, Đức Chúa Trời, qua vị
tiên tri của Ngài, đã lên án vòng luẩn quẩn bất tận của các lễ vật thiêu và các
con vật tế lễ.
Việc dâng lễ vật là vô
ích;
hương trầm là điều ghê
tởm đối với Ta…
dù các ngươi cầu nguyện
nhiều,
Ta cũng sẽ không nghe.
(I-sai-a 1,13.15)
Tại sao? Bởi vì “tay các ngươi đầy máu”. Không có mối liên hệ
nào giữa những lời cầu nguyện thành kính không ngừng và hành vi hoàn toàn không
thể chấp nhận được đối với Đức Chúa Trời.
Nhưng ý muốn của Đức Chúa Trời không phải là lên án, mà là
kêu gọi dân Ngài ăn năn chân thành.
Hãy tự rửa sạch mình;
hãy làm cho mình trong sạch…
Và họ phải làm điều này như thế nào? Bằng cách dâng thêm nhiều
lễ vật nữa? Bằng cách đi xưng tội? Bằng cách đọc một lời sám hối qua loa?
Không, họ phải ăn năn và “tìm kiếm công lý”; họ phải sửa chữa những sai trái đã
gây ra cho người khác, và “bảo vệ trẻ mồ côi; bênh vực góa phụ”. Trong xã hội
Do Thái thời đó, đây là những người yếu đuối và bị bỏ rơi nhất. Sẽ không thể có
sự ăn năn thực sự nếu không quan tâm đến những người yếu thế và thiếu thốn nhất
trong xã hội. Đối với chúng ta, trong Mùa Chay, thông điệp cũng hoàn toàn như vậy.
Và vẫn có hy vọng:
Nếu tội lỗi của các
ngươi đỏ như son,
liệu chúng có trở nên
trắng như tuyết không?
Bởi vì:
Nếu các ngươi sẵn lòng
vâng phục,
các ngươi sẽ được hưởng
những điều tốt lành của đất nước…
Đối với những người thực sự ăn năn (tiếng Hy Lạp, metanoia) – và điều này được thể hiện bằng
sự thay đổi triệt để trong hành vi và cách họ đối xử với những người yếu thế và
bị bỏ rơi – sự phục hồi hoàn toàn là có thể. Đó cũng là điều chúng ta hy vọng sẽ
trải nghiệm trong Mùa Chay này.
Sự lựa chọn là của chúng ta, hoặc là phục tùng con đường đầy
lòng thương xót của Chúa và tìm thấy sự sống, hoặc là đi theo con đường nổi loạn,
ích kỷ của riêng mình và tìm thấy sự chết.
Chú giải về Mát-thêu 23,1-12
Bài Phúc Âm hôm nay có vẻ như là một lời công kích các thầy
dạy luật và người Pha-ri-sêu, nhưng thực ra chúng ta nên xem đó là lời chỉ
trích nhắm vào các thành viên của cộng đồng Ki tô, đặc biệt là các nhà lãnh đạo. Chúa Giê-su đưa ra hai lời chỉ
trích đối với người Pha-ri-sêu:
—họ không thực hành những gì họ rao giảng, và
—họ làm những việc đó để thu hút sự ngưỡng mộ của người
khác.
Thực tế, lời của Chúa Giê-su là một lời cảnh báo cho tất cả
những người có thẩm quyền. Chúa Giê-su đang công kích các thầy dạy luật và người
Pha-ri-sêu, nhưng lời của Ngài có thể được áp dụng cho nhiều vị trí trong xã hội
chúng ta. Các giám đốc điều hành, quản lý, bác sĩ, luật sư, giám mục, linh mục,
công chức và cha mẹ đều có thể được bao gồm ở đây. Trong chừng mực họ có thẩm
quyền thực sự, họ nên được lắng nghe—bác sĩ về các vấn đề y tế, luật sư về các
vấn đề pháp lý, linh mục về các vấn đề tâm linh và cha mẹ về các vấn đề gia
đình.
Người Pha-ri-sêu cố gắng gây ấn tượng bằng cách đeo những hộp
kinh thánh rộng hơn và tua dài hơn. Hộp kinh thánh là những chiếc hộp nhỏ chứa
các câu Kinh Thánh được đeo trên cẳng tay trái và trán. Những tua rua, được đeo
ở các góc áo, được luật Môi-se quy định như một lời nhắc nhở về việc giữ các điều
răn. Bằng cách làm cho mỗi vật phẩm này lớn hơn, người ta thu hút sự chú ý đến
lòng mộ đạo và sự tuân thủ luật lệ vượt trội của mình. Không khó để thấy những
điểm tương đồng trong thời đại của chúng ta.
Thật không may, sẽ là sai lầm nếu bắt chước hành vi của những
người như vậy, đặc biệt khi họ trở nên kiêu ngạo và độc đoán, sử dụng quyền lực
của mình để thu hút sự chú ý vào bản thân và khẳng định địa vị được cho là cao
hơn của họ, hoặc áp đặt gánh nặng lên những người “dưới” họ, mà chính họ lại
không làm gì để giảm bớt.
Quyền lực không phải để nắm quyền, mà là để trao quyền và tạo
điều kiện. Quyền lực thực sự là một hình thức phục vụ, không phải là một cách
kiểm soát, thống trị hay đòi hỏi đặc quyền. Vì vậy, Chúa Giê-su không có thời
gian cho những người khăng khăng đòi được gọi bằng danh xưng trang trọng của họ.
Sự công kích của Mát-thêu đối
với các thầy dạy luật và người Pha-ri-sêu chỉ ra những điểm yếu tương tự của
các nhà lãnh đạo Giáo hội trong thời của ông. Đó là điều mà chúng ta có thể quá
quen thuộc trong thời đại của chính mình:
“Chào John!”…“Gọi ông là Jacobs, nếu ông không phiền.” “Chào
Cha Steve!”…“Xin gọi Cha là Đức ông McDermott.”
Như Chúa Giê-su đã nói, cuối cùng thì tất cả chúng ta đều là
anh chị em. Và ở một nơi khác, Ngài nói với chúng ta rằng người vĩ đại nhất
trong chúng ta là người phục vụ tốt nhất nhu cầu của những người xung quanh
mình, chứ không phải người có chức danh ấn tượng nhất, hay bàn làm việc lớn nhất,
hay được ăn trong phòng ăn dành cho giám đốc điều hành, hay có ảnh trên trang
bìa tạp chí. Thật không may, chúng ta góp phần rất nhiều vào điều vô nghĩa này
bởi vì một số người trong chúng ta mơ ước được ở đó một ngày nào đó.
Tất cả những ai tự tôn
mình sẽ bị hạ xuống, và tất cả những ai khiêm nhường sẽ được tôn lên.
Mẫu mực hoàn hảo chính là Chúa Giê-su, Đấng:
…mặc dù Ngài hiện hữu
trong hình dạng của Đức Chúa Trời…đã tự hạ mình xuống, mang lấy hình dạng của một
người tôi tớ…đã vâng phục cho đến chết—thậm chí là chết trên thập tự giá. Vì vậy,
Đức Chúa Trời đã tôn Ngài lên cao hơn nữa và ban cho Ngài danh hiệu cao hơn mọi
danh hiệu khác… (Phi-líp-phê
2,6-9)
https://livingspace.sacredspace.ie/l1023g/
Suy Niệm:
Cha – Thầy – Lãnh đạo
Mùa Chay
không phải là lý thuyết. Sống mùa Chay phải thực hành. Như dân thành Sô-đô-ma
và Gô-mô-ra. Nếu thực hành Lời Chúa dạy thì tội “dù có đỏ như son, cũng ra
trắng như tuyết; có thẫm tựa vải điều, cũng hóa trắng như bông”.
Nhưng ta
thường nói mà không làm. Hoặc chỉ dạy người khác mà bản thân không thực hành.
Trước hết vì nói dễ làm khó. Đặc biệt những người có trách nhiệm đứng đầu, có bổn
phận dạy dỗ. Ta dễ méo mó công việc khi dạy lý thuyết cho người khác còn chính
bản thân không thực hành. Và tệ hơn nữa khi ta tự coi mình là cha, là thầy, là
người lãnh đạo. Hôm nay Chúa Giê-su dạy ta biết chỉ có Chúa mới là cha, là thầy,
và là người lãnh đạo.
Cha là người
ban sự sống. Ta chẳng thể ban sự sống. Chỉ Thiên Chúa mới ban sự sống. Chỉ
Thiên Chúa là Cha của chúng ta. Khôn ngoan là phải biết khiêm nhường tìm đến
Thiên Chúa là đấng ban sự sống.
Thầy là
người nắm giữ chân lý. Ta chẳng có chân lý. Chỉ Thiên Chúa mới có sự thật. Chúa
Giê-su mới là Thầy duy nhất. Vì thế khôn ngoan là khiêm tốn lắng nghe Lời Chúa.
Lãnh đạo
là người dẫn đường. Ta không biết đường. Hằng ngày phải dọ dẫm tìm đường đi. Chỉ
Thiên Chúa biết đường dẫn đến Người. Chúa Giê-su là người lãnh đạo duy nhất. Ta
phải ngoan ngoãn tuân theo hướng dẫn của Người.
Mùa Chay
ta hãy đi theo Chúa Giêsu. Người chính là “Con Đường, Sự Thật và Sự Sống”. Đi
theo Người là đi trên đường khổ nạn. Nhưng đi theo Người ta chắc chắn đi trên
Con Đường thẳng tắp dẫn đến Sự Thật, đạt đến Sự Sống muôn đời. Đi theo Người
trên con đường hiếu thảo. Luôn vâng phục thánh ý Chúa Cha. Luôn tìm thi hành
thánh ý Chúa Cha. Đó chính là tin nhận Thiên Chúa là Cha, là Thầy, là Người Hướng
Đạo.
Lạy Cha,
xin cho con sống hiếu thảo với Cha, để được là người con, nhận được Sự Sống từ
Cha. Xin cho con biết lắng nghe Lời Cha, để được biết Sự Thật. Xin cho con hằng
chăm chú học hỏi với Lời Chúa để con đạt tới Sự Thật. Xin cho con biết luôn đi
theo con đường của Con Cha, để con đạt tới chính Cha là hạnh phúc muôn đời cho
con.
(TGM Giuse
Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét