Trang

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2026

02.07.2026: THỨ NĂM TUẦN XIII THƯỜNG NIÊN

 02/07/2026

 Thứ Năm đầu tháng, tuần 13 thường niên. 

 


Bài Ðọc I: (Năm II) Am 7, 10-17

Ngươi hãy đi nói tiên tri cho dân Ta”.

Trích sách Tiên tri Amos.

Trong những ngày ấy, một vị tư tế ở Bêthel, là Amasia, sai người đến với Giêrôbôam, vua Israel, mà thưa rằng: “Amos đã nổi loạn chống đức vua, ngay trong nhà Israel, xứ sở không chịu nghe các lời của y”. Vì đây, Amos nói rằng: “Giêrôbôam sẽ chết vì gươm, và dân Israel sẽ bị đày xa xứ sở”.

Và Amasia đã nói với Amos: “Hỡi nhà tiên tri, hãy trốn sang đất Giuđa mà kiếm ăn và nói tiên tri. Ðừng ở Bêthel mà tiếp tục nói tiên tri nữa. Vì đây là nơi thánh của vua, là đền thờ của vương quốc”. Nhưng Amos trả lời Amasia rằng: “Tôi không phải là tiên tri, cũng không phải con của tiên tri: nhưng tôi là một mục tử, chuyên trồng cây sung. Chúa đã bắt tôi khi tôi đi theo đoàn vật, và Chúa bảo tôi: “Ngươi hãy đi nói tiên tri cho dân Israel của Ta”. Và này, hãy nghe lời Chúa phán: “Người bảo: Chớ nói tiên tri chống lại Israel, chớ chỉ trích dòng họ kẻ theo dị thần”. Chính vì thế mà Chúa phán như sau: “Vợ ngươi sẽ gian dâm trong thành phố. Con trai con gái ngươi sẽ gục ngã dưới lưỡi gươm. Ruộng vườn ngươi sẽ bị phân tán. Chính ngươi, ngươi sẽ chết trên đất nhơ nhớp, và dân Israel sẽ bị đày ải xa quê hương mình”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 18, 8. 9. 10. 11

Ðáp: Phán quyết của Chúa chân thật, công minh hết thảy (c. 10b).

Xướng: Luật pháp Chúa toàn thiện, bồi bổ tâm linh; chỉ thị Chúa cố định, phá ngu kẻ dốt. – Ðáp.

Xướng: Giới răn Chúa chính trực, làm hoan lạc tâm can; mệnh lệnh Chúa trong ngời, sáng soi con mắt. – Ðáp.

Xướng: Lòng tôn sợ Chúa thuần khiết, còn mãi muôn đời; phán quyết của Chúa chân thật, công minh hết thảy. – Ðáp.

Xướng: Những điều đó đáng chuộng hơn vàng, hơn cả vàng ròng; ngọt hơn mật và hơn cả mật chảy tự tàng ong. – Ðáp.

 

Alleluia: Ga 8, 12

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ta là sự sáng thế gian, ai theo Ta, sẽ được ánh sáng ban sự sống”. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 9, 1-8

“Họ tôn vinh Thiên Chúa đã ban cho loài người quyền năng như thế”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu xuống thuyền, vượt biển mà về thành của Người. Bấy giờ người ta đem đến cho Người một kẻ bất toại nằm trên giường. Thấy họ có lòng tin, Chúa Giêsu nói với người bất toại rằng: “Hỡi con, con hãy vững tin, tội con được tha rồi”. Bấy giờ mấy luật sĩ nghĩ thầm rằng: “Ông này nói phạm thượng”. Chúa Giêsu biết ý nghĩ của họ liền nói: “Tại sao các ngươi suy tưởng những sự xấu trong lòng? Bảo rằng “Tội con được tha rồi”, hay nói “Hãy chỗi dậy mà đi”, đàng nào dễ hơn? Nhưng (nói thế là) để các ngươi biết rằng trên đời này Con Người có quyền tha tội”. Bấy giờ Người nói với người bất toại: “Con hãy chỗi dậy, vác giường mà về nhà con”. Người ấy chỗi dậy và đi về nhà. Thấy vậy dân chúng sợ hãi và tôn vinh Thiên Chúa đã ban cho loài người quyền năng như thế.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về A-mốt 7,10-17

Hôm nay chúng ta thấy A-mốt bị đuổi khỏi đền thờ ở Bết-Ên, như đã đề cập, thuộc về Ít-ra-en, Vương quốc phía Bắc. Đoạn Kinh Thánh bắt đầu với việc A-mát-gia, thầy tế lễ ở Bết-Ên, nói với Gia-róp-am, vua Ít-ra-en, về những điều A-mốt đã nói chống lại nhà vua:

Gia-róp-am sẽ chết bởi gươm,

Ít-ra-en phải đi lưu đày

xa khỏi đất nước của mình.

Từ “Gia-róp-am” mà ông dùng là hoàng tộc, tên của nhà vua cũng đại diện cho triều đại. Thực tế, Gia-róp-am sẽ chết một cách tự nhiên (2 Vua 14,29), nhưng con trai và người kế vị của ông là Dơ-khác-gia sẽ bị ám sát (2 Vua 15,8. 10).

Theo bất kỳ tiêu chuẩn nào, những lời này đều được coi là lời phản quốc và chúng đã được nhìn nhận như vậy. Việc chúng có được chứng minh là đúng hay không không quan trọng vào thời điểm này. Và, đối với A-mốt, ông chỉ đơn giản là truyền đạt lời cảnh báo từ Chúa đến dân mình. A-mát-gia, vị tư tế, người dường như quan tâm đến địa vị và sự nghiệp cá nhân với nhà vua hơn là phụng sự Chúa, quyết tâm loại bỏ kẻ gây rối này.

Sự khinh miệt mà A-mát-gia dành cho A-mốt rất rõ ràng:

Hỡi nhà tiên tri, hãy đi, trốn sang xứ Giu-đa, kiếm sống ở đó…

A-mốt không bao giờ được phép tiên tri trong đền thờ ở Bết-Ên nữa, nơi mà A-mát-gia mô tả là thánh điện của nhà vua và là đền thờ hoàng gia. Lòng trung thành của A-mát-gia là với Vua Sa-ma-ri chứ không phải với Vua trên trời của Ít-ra-en. A-mốt bị coi thường như một nhà tiên tri được thuê, không cần phải được coi trọng.

 

Tuy nhiên, A-mốt không tự nhận mình là thành viên của một trường phái tiên tri ‘chuyên nghiệp’. Ông không phải là một nhà tiên tri cũng không phải là con trai của một nhà tiên tri. Ông phủ nhận mọi mối liên hệ với bất kỳ trường phái tiên tri nào hoặc các môn đệ của họ. Không ai thuê ông để công bố phán xét chống lại Gia-róp-am và Israel.

Ông nói rằng ông là một người chăn cừu bình thường (mặc dù từ tiếng Do Thái khác thường được sử dụng có thể có nghĩa là ông cũng chăn gia súc) và là người “chăm sóc cây sung”. “Cây sung” ở đây là một loại cây lớn cho quả giống quả sung và cũng cho gỗ tốt. Để đảm bảo mùa màng bội thu, người làm vườn phải rạch ngọn mỗi quả sung và điều này có lẽ được ngụ ý bởi từ hiếm gặp “chăm sóc” cây sung.

A-mốt nói:

…Chúa đã cất tôi khỏi việc chăn bầy chiên, và Chúa phán với tôi rằng: ‘Hãy đi, hãy nói tiên tri cho dân Ít-ra-en của ta.’

Nếu A-mốt đang nói tiên tri, thì đó chỉ đơn giản là để đáp lại những chỉ dẫn mà Đức Chúa Trời đã ban cho ông. Ông đã được tạo thành một loại người chăn chiên khác cho một bầy chiên đang lạc lối xa khỏi Chúa.

Sau đó, A-mốt tiếp tục đưa ra một lời tiên tri gay gắt chống lại thầy tế lễ A-mát-gia, mặc dù A-mát-gia đã bảo A-mốt đừng nói tiên tri (thực chất là bảo nhà tiên tri bất tuân lệnh Chúa). Lời tiên tri của ông có bốn điểm:

1. A-mát-gia sẽ bị lưu đày đến vùng đất của dân ngoại, “ô uế” và thờ thần tượng, nơi sự thanh khiết theo nghi lễ của ông với tư cách là một thầy tế lễ sẽ bị ô uế;

2. Con trai và con gái của ông sẽ bị giết;

3. Ông sẽ mất gia sản;

4. Vợ ông sẽ phải làm gái mại dâm để sống sót.

Và ông lặp lại lời tiên tri mà ông đã đưa ra trước đó: dân Ít-ra-ensẽ bị đuổi đi lưu đày, lặp lại chính xác những lời mà A-mát-gia đã gán cho A-mốt ở đầu bài đọc. Tất cả những điều này, dĩ nhiên, đã xảy ra.

Bài đọc này tóm gọn vai trò đầy thách thức nhưng không thể thiếu của nhà tiên tri. Trách nhiệm của ông là nói rõ những chân lý mà ông nhìn thấy, dù chúng có khó nghe đến đâu. Ông chắc chắn sẽ phải đối mặt với sự thù địch từ những người không muốn nghe những gì ông nói. Tuy nhiên, các nhà tiên tri là vô cùng cần thiết; chúng ta cần họ, ngay cả khi chúng ta không thích thông điệp của họ.

Có một dòng dõi các nhà tiên tri lỗi lạc trong Cựu Ước, trong đó A-mốt là một ví dụ xuất sắc. Nhưng cũng có các nhà tiên tri trong Tân Ước. Chúa Giê-su là một nhà tiên tri, cũng như Gioan Tẩy giả (mặc dù thường được coi là nhà tiên tri cuối cùng của Cựu Ước). Cả hai đều chết vì những thông điệp mà họ truyền đạt bằng lời nói và việc làm.

Các thư của Phao-lô xếp hạng ‘các nhà tiên tri’ rất cao trong danh sách các ân tứ trong Giáo hội—ngay sau ‘các sứ đồ’:

Giờ đây, anh em là thân thể của Chúa Kitô và từng người là chi thể của thân thể ấy. Và Đức Chúa Trời đã đặt trong Hội Thánh trước hết là các sứ đồ, thứ hai là các tiên tri… (1 Cô-rin-tô 12,27-28)

Trải qua nhiều thế kỷ, thật may mắn, đã có một danh sách dài các tiên tri, một số người trong số họ đã trở thành nạn nhân của chính Giáo hội. Ngay cả một số người bị coi là dị giáo cũng là những tiên tri theo cách riêng của họ và, mặc dù phần lớn những gì họ nói được coi là không phù hợp với truyền thống, họ thường buộc Giáo hội phải thay đổi hướng đi. Nếu không có Luther và các nhà cải cách Tin Lành khác, liệu có Công đồng Trentô không? Liệu có cuộc Phản Cải cách không?

Công đồng Vatican II cũng đã sản sinh ra nhiều tiếng nói tiên tri dẫn đến những hiểu biết mà những người tổ chức ban đầu không thể ngờ tới. Một ví dụ là Giám mục Helder Camrara của Recife ở Brazil. Ông từng được cho là đã nói: “Khi tôi giúp đỡ người nghèo, người ta gọi tôi là thánh; khi tôi hỏi tại sao họ nghèo, họ gọi tôi là Cộng sản.” Giám mục Camrara là một tiên tri. Trong quá khứ gần đây, người ta cũng nghĩ đến Giám mục Oscar Romero, người tử đạo ở El Salvador, hoặc mục sư Tin Lành tử đạo Martin Luther King, Jr. Trong trường hợp thứ nhất, đó là tiếng nói tiên tri cho những người nghèo bị áp bức, và trong trường hợp thứ hai, đó là tiếng nói đòi bình đẳng cho người da đen ở Hoa Kỳ.

Ai là những nhà tiên tri trong cộng đồng Kitô giáo của chúng ta ngày nay? Chúng ta có nhận ra họ không? Chúng ta có lắng nghe họ không? Mong rằng chúng ta sẽ có thêm nhiều người như vậy.

 


Chú giải về Mát-thêu 9,1-8

Sau khi chữa lành hai người bị quỷ ám (xem đoạn Tin Mừng ngày thứ Tư tuần thứ 13 Mùa Thường Niên), Chúa Giê-su và các môn đệ lại vượt hồ và đến thành phố của Ngài. Đây không phải là Na-da-rét, mà là Ca-phác-na-um, trung tâm hoạt động của Ngài ở Ga-li-lê. Như thường lệ với Mát-thêu, ông chỉ thuật lại những điểm chính của câu chuyện, trong khi Mác-cô kể lại một cách thú vị hơn nhiều (2,1-12). Mát-thêu tập trung vào những gì Chúa Giê-su nói và làm—ông bỏ qua các chi tiết.

Một số người đem một người bại liệt nằm trên chiếu đến với Chúa Giê-su. Cảm động trước đức tin của họ, Chúa Giê-su nói với người ấy:

“Hãy vững lòng, con ơi; tội lỗi con đã được tha.”

Trong bản của Mác-cô, mức độ đức tin của người đàn ông được thể hiện qua việc ông được một số người bạn khiêng lên mái nhà và thả xuống dưới chân Chúa Giê-su. Mát-thêu không nói gì về điều này.

Người đàn ông có lẽ không ngờ rằng Chúa Giê-su sẽ nhắc đến tội lỗi của mình. Đối với ông ta, đó không phải là lý do ông đến gặp Chúa Giê-su. Một số thầy dạy luật gần đó cũng ngạc nhiên và thậm chí kinh ngạc. Họ nghĩ:

Người này đang phạm thượng.

Biết rõ họ đang nghĩ gì, Chúa Giê-su hỏi họ:

Vì điều nào dễ hơn: nói: “Tội ngươi đã được tha,” hay nói: “Hãy đứng dậy và đi”?

Rõ ràng, nói “Tội ngươi đã được tha” thì dễ hơn nhiều. Làm sao biết được điều đó đã xảy ra? Nhưng Chúa Giê-su tiếp tục:

Nhưng để các ngươi biết rằng Con Người có quyền tha tội trên đất—Ngài phán với người bại liệt—“Hãy đứng dậy, vác giường của ngươi mà về nhà.”

Và người ấy làm đúng như vậy: ông cuộn chiếu lại và đi ra khỏi nhà về nhà mình.

Những người xung quanh kinh ngạc và ngợi khen Chúa vì đã ban quyền năng như vậy cho loài người. Họ chưa hoàn toàn nhận ra danh tính của Chúa Giê-su, nhưng họ nhận ra rằng Chúa đang hành động ngay trước mắt họ. Về phần mình, các thầy dạy luật im lặng. Việc Mátthêu sử dụng từ “người” dường như ám chỉ quyền năng của Chúa Giê-su được truyền lại cho những người theo Ngài—quyền năng chữa lành và tha thứ.

Để hiểu câu chuyện này, chúng ta cần nhận thức được mối liên hệ mật thiết mà người thời đó nhìn nhận giữa bệnh tật và tội lỗi. Bệnh tật, đặc biệt là bệnh mãn tính, thường được coi là hình phạt cho tội lỗi, hoặc là tội lỗi của chính người bệnh hoặc của cha mẹ. Chúng ta nhớ lại trong Phúc Âm Gioan, người ta đã hỏi Chúa Giê-su rằng người đàn ông đó bị mù bẩm sinh là do tội lỗi của chính mình hay do tội lỗi của cha mẹ (Gioan 9,2). Tương tự, sau khi Chúa Giê-su chữa lành một người bị què suốt 38 năm, Ngài bảo người đó đừng phạm tội nữa, vì sợ điều tồi tệ hơn sẽ xảy đến với mình (Gioan 5,14).

Khi nói với người bị bại liệt rằng tội lỗi của ông đã được tha thứ, Chúa Giê-su đã đi đến tận gốc rễ vấn đề của ông. Có lẽ chúng ta có thể nói rằng tội lỗi dưới hình thức này hay hình thức khác là gốc rễ của mọi vấn đề của chúng ta. Chúa Giê-su đã bị thách thức vì nói với người đàn ông rằng tội lỗi của ông đã được tha thứ. Để chứng minh rằng mình có quyền năng làm điều đó, ông đã chữa khỏi chứng tê liệt cho người đàn ông, điều mà trong suy nghĩ của những người chứng kiến, là hậu quả của tội lỗi ông ta. Nếu không còn chứng tê liệt nữa, vốn là do tội lỗi gây ra, thì tội lỗi cũng đã được xóa bỏ.

Ngày nay, chúng ta không coi chứng tê liệt hay khuyết tật là sự trừng phạt của Chúa – chúng ta không tin rằng Chúa hành động như vậy. Mặt khác, rất có thể nhiều vấn đề sức khỏe mà chúng ta gặp phải có liên quan đến sự bất hòa trong cuộc sống, phát sinh từ mâu thuẫn giữa con người thật sự mà chúng ta hướng đến và con người mà chúng ta thường trở thành. Chúng ta gọi một số bệnh tật là "bệnh không lành mạnh". Chúng là kết quả của căng thẳng có hại khi chúng ta không hòa hợp với chính mình, với người khác và với môi trường xung quanh. Theo nghĩa đó, chúng ta có thể thấy một mối liên hệ rõ ràng giữa tội lỗi và bệnh tật.

Có lẽ nếu nhìn vào cuộc sống của chính mình, chúng ta có thể thấy rằng một số bệnh tật về thể chất và tinh thần của chúng ta là do thiếu sự hòa hợp giữa Chúa và những người khác cũng như môi trường xung quanh. Hãy suy nghĩ về điều đó hôm nay.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/o2135g/

 

 


Suy Niệm: Sống niềm tin

Con người là con vật xã hội. Xã hội không dành riêng phần đất cho những người tự đóng kín vào mình. Vừa mở mắt chào đời, con người đã phải đón nhận sự nâng đỡ của người khác, rồi trong suốt cuộc đời, không ai có thể tự hào mình không cần nhờ vả đến ai. Sống là một luân lưu của những trao đổi và cảm thông. Tôi phải nhờ đến người khác và cũng có bổn phận để người khác nhờ đến tôi.

Ðời sống đức tin cũng không ra ngoài định luật ấy. Ơn cứu độ được gửi đến cho tất cả, chứ không cho riêng một ai, mỗi cá nhân đón nhận nhưng rồi phải san sẻ cho người khác. Sự thánh thiện hoặc tội lỗi của một người cũng có ảnh hưởng đến người khác. Chúa Giêsu đã lên án mạnh mẽ những ai làm cớ vấp phạm cho người khác xa lìa Thiên Chúa.

Tin Mừng hôm nay thuật lại một phép lạ xẩy ra nhờ ảnh hưởng của tập thể. Một người tê liệt được khiêng đến cho Chúa Giêsu. Phúc Âm Marcô và Luca cho thấy rõ hơn quang cảnh của phép lạ này: vì không có chỗ để chen vào, người ta leo lên gỡ mái nhà và thòng người tê liệt xuống trước mặt Chúa Giêsu. Tất cả sự việc diễn ra không kèm theo một câu nói hay một lời van xin nào, thế nhưng, hành vi của họ đã đủ diễn đạt tấm lòng của họ. Chúa Giêsu thấy lòng tin của họ, tức lòng tin của những người khiêng người tê liệt, Ngài đã chữa lành bệnh nhân.

Dấu lạ đòi hỏi lòng tin. Một khi lòng tin đã đáp ứng lời mời gọi của Thiên Chúa, thì con người sẽ dễ dàng gặp được dấu lạ và lòng tin có thể chuyển dấu lạ hay ơn lành sang cho người khác. Với đám đông đang vây quanh Chúa Giêsu để nghe Ngài giảng, thì việc đưa bệnh nhân đến gần Ngài quả là một cố gắng vượt mức. Nhìn vào cố gắng này, chắc chắn nhiều người sẽ đặt câu hỏi về Chúa Giêsu: Ngài là ai mà con người phải cố gắng tìm gặp đến thế? Ðặt câu hỏi tức là đã bắt đầu tiến đến gần Thiên Chúa.

Xin Chúa cho chúng ta biết sống niềm tin, dù cho có gặp nhiều cản trở, nhờ đó chúng ta sẽ nhận được ơn lành của Chúa, và củng cố niềm tin nơi nhiều người xung quanh.

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét