Trang

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2026

05.03.2026: THỨ NĂM TUẦN II MÙA CHAY

 05/03/2026

 Thứ Năm tuần 2 Mùa Chay

 


Bài Ðọc I: Gr 17, 5-10

“Khốn thay cho kẻ tin tưởng người đời; phúc thay cho người tin tưởng vào Thiên Chúa”.

Trích sách Tiên tri Giê-rê-mi-a.

Ðây Chúa phán: “Khốn thay cho kẻ tin tưởng người đời, họ nương tựa vào sức mạnh con người, còn tâm hồn họ thì sống xa Chúa. Họ như cây cỏ trong hoang địa, không cảm thấy khi được hạnh phúc; họ ở những nơi khô cháy trong hoang địa, vùng đất mặn không người ở. Phúc thay cho người tin tưởng vào Thiên Chúa, và Chúa sẽ là niềm cậy trông của họ. Họ sẽ như cây trồng nơi bờ suối, cây đó đâm rễ vào nơi ẩm ướt, không sợ gì khi mùa hè đến, lá vẫn xanh tươi, không lo ngại gì khi nắng hạn mà vẫn sinh hoa kết quả luôn. Lòng người nham hiểm khôn dò, nào ai biết được? Còn Ta, Ta là Chúa, Ta thấu suốt tâm hồn và dò xét tâm can, trả công cho mỗi người tuỳ theo cách sống và hậu quả hành vi của họ”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 1, 1-2. 3. 4 và 6

Ðáp: Phúc thay người đặt niềm tin cậy vào Chúa

Xướng: Phúc cho ai không theo mưu toan kẻ gian ác, không đứng trong đường lối những tội nhân, không ngồi chung với những quân nhạo báng, nhưng vui thoả trong lề luật Chúa, và suy ngắm luật Chúa đêm ngày.

Xướng: Họ như cây trồng bên suối nước, trổ sinh hoa trái đúng mùa; lá cây không bao giờ tàn úa. Tất cả công việc họ làm đều thịnh đạt..

Xướng: Kẻ gian ác không được như vậy; họ như vỏ trấu bị gió cuốn đi, vì Chúa canh giữ đường người công chính, và đường kẻ gian ác dẫn tới diệt vong.

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm

Chúa phán: “Ta không muốn kẻ gian ác phải chết, nhưng muốn nó ăn năn sám hối và được sống”.

 

Phúc Âm: Lc 16, 19-31

“Con đã được sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

Khi ấy, Chúa Giê-su phán cùng những người biệt phái rằng: “Có một nhà phú hộ kia vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người hành khất tên là La-da-rô, nằm bên cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Những con chó đến liếm ghẻ chốc của người ấy. Nhưng xảy ra là người hành khất đó chết và được các thiên thần đem lên nơi lòng Áp-ra-ham. Còn nhà phú hộ kia cũng chết và được đem chôn. Trong hoả ngục, phải chịu cực hình, nhà phú hộ ngước mắt lên thì thấy đằng xa có Áp-ra-ham và La-da-rô trong lòng Ngài, liền cất tiếng kêu la rằng:

“Lạy Cha Áp-ra-ham, xin thương xót tôi và sai La-da-rô nhúng đầu ngón tay vào nước để làm mát lưỡi tôi, vì tôi phải quằn quại trong ngọn lửa này. Áp-ra-ham nói lại: “Hỡi con, suốt đời con, con được toàn sự lành, còn La-da-rô gặp toàn sự khốn khổ. Vậy bây giờ La-da-rô được an ủi ở chốn này, còn con thì chịu khốn khổ. Vả chăng, giữa các ngươi và chúng tôi đây đã có sẵn một vực thẳm, khiến những kẻ muốn tự đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ đó qua đây được”.

Người đó lại nói: “Ðã vậy, tôi nài xin cha sai La-da-rô đến nhà cha tôi, vì tôi còn năm người anh em nữa, để ông bảo họ, kẻo họ cũng phải sa vào chốn cực hình này”. Áp-ra-ham đáp rằng: “Chúng đã có Mô-sê và các tiên tri, chúng hãy nghe các Ngài”. Người đó thưa: “Không đâu, lạy Cha Áp-ra-ham! Nhưng nếu có ai trong kẻ chết về với họ, thì ắt họ sẽ hối cải”. Nhưng Áp-ra-ham bảo người ấy: “Nếu chúng không chịu nghe Mô-sê và các tiên tri, thì cho dù kẻ chết sống lại đi nữa, chúng cũng chẳng chịu nghe đâu”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Giê-rê-mi-a 17,5-10

Chủ đề của Thánh lễ hôm nay liên quan đến những ưu tiên và trách nhiệm của chúng ta đối với những người xung quanh. Thánh lễ đề cập đến câu hỏi của Ca-in: “Tôi có phải là người trông nom em tôi không?” và câu chuyện về người ăn xin (La-da-rô) và người giàu có.

Trong Bài đọc thứ nhất, Giê-rê-mi-a đã tạo ra sự tương phản mạnh mẽ giữa hai loại người:

• những người nghĩ rằng họ tự túc, đắm chìm trong thế giới vật chất và bỏ qua vị trí của Thiên Chúa trong cuộc sống của họ. Họ cảm thấy mình “đã có tất cả”; và

• những người đặt trọn niềm tin vào Thiên Chúa và vào con đường sống mà Thiên Chúa gợi ý.

Cuộc sống của loại người thứ nhất về cơ bản là khô cằn và trống rỗng:

Họ sẽ giống như bụi cây trong sa mạc…

Họ không có con mắt nhìn nhận điều gì thực sự tốt lành. Được bao quanh bởi sự xa hoa và thú vui, họ vô tình sống trong sa mạc. Họ đo lường cuộc sống của mình bằng những gì họ có – chứ không phải bằng chính bản thân họ là ai, và càng không phải bằng mối quan hệ của họ với người khác.

Nhóm người thứ hai là:

 

…giống như cây trồng bên bờ nước,

rễ đâm sâu xuống dòng suối.

Nó sẽ không sợ khi nắng nóng đến,

và lá của nó sẽ vẫn xanh tươi;

trong năm hạn hán, nó không lo lắng,

và nó không ngừng kết trái.

Những người như vậy có thể sống cuộc đời giản dị về vật chất, nhưng lại gần gũi với nguồn của cải sâu sắc hơn: chân lý, sự khôn ngoan và tình yêu của Chúa.

Cuối cùng, có lời cảnh báo về “món quà” tự lừa dối của chúng ta. Câu 11, không được trích dẫn (vì lý do nào đó) trong bài đọc hôm nay, rất thích hợp:

Giống như chim đa đa ấp trứng mà nó không đẻ,

thì tất cả những ai tích lũy của cải bất chính cũng vậy;

ở tuổi trung niên, của cải sẽ rời bỏ họ,

và khi kết thúc cuộc đời, họ sẽ chứng tỏ mình là những kẻ ngu dại.

Bạn không thể mang theo của cải khi chết và, khi bạn còn có nó, bạn cần chia sẻ nó với những người thực sự thiếu thốn. Đây rõ ràng cũng là thông điệp của Tin Mừng hôm nay.

Rất dễ bị thuyết phục rằng hạnh phúc nằm ở việc sở hữu của cải, địa vị, quyền lực. Nhưng Chúa không quan tâm đến những thứ gây ấn tượng bên ngoài; Ngài chỉ phán xét những gì diễn ra trong sâu thẳm trái tim. Tôi đứng ở đâu trong tất cả những điều này? Tôi đặt niềm tin vào đâu? Giá trị của tôi là gì?

 

 


Chú giải về Luca 16,19-31

Trong bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta đã được minh họa bằng dụ ngôn hai lời chúc phúc của Luca:

Phúc cho những người đói khát, vì các ngươi sẽ được no thỏa. (Luca 6,21)

…khốn cho những người giàu có, vì các ngươi đã được hưởng sự an ủi rồi. (Luca 6,24)

Mối liên hệ với Bài Đọc Thứ Nhất là rõ ràng.

Một mặt, ta có một người giàu mặc áo tím và vải lanh mịn, cả hai đều là dấu hiệu của sự giàu có tột bậc. Ông ta cũng có một bàn ăn thịnh soạn và được thưởng thức những món ăn ngon nhất mỗi ngày. Mặc dù người giàu đôi khi được gọi là Dives (trọc phú), nhưng đây chỉ đơn giản là từ tiếng Latinh có nghĩa là ‘giàu có’. Trên thực tế, người giàu không có tên tuổi. Bất chấp tất cả tiền bạc của mình, ông ta chẳng là ai cả.

Đồng thời, ta có một người nghèo tên là La-da-rô. Ông ta đói khát và thèm muốn, giống như những con chó, nhặt nhạnh những mảnh vụn rơi vãi từ bàn ăn. Những con chó thậm chí còn liếm những vết thương của ông ta. Đối với người Do Thái, chó là loài vật đáng ghét, vì vậy đây là một điều đặc biệt nhục nhã.

Điều đáng chú ý trong cảnh này là dường như không có gì xảy ra. Người giàu đang ăn, người nghèo đang ngồi chờ đợi. Không có lời nói nào giữa họ. Người nghèo không bị ngược đãi hay đuổi đi, anh ta chỉ đơn giản bị phớt lờ—như thể anh ta không tồn tại.

Thật vậy, ta nói cùng các ngươi, hễ các ngươi làm điều đó cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của ta, thì các ngươi làm điều đó cho ta. (Mát-thêu 25,40)

Rồi cả hai người đều chết. La-da-rô được các thiên sứ đưa đến bên lòng Áp-ra-ham. Nhưng người giàu bị kết án phải chịu đựng sự đau khổ tột cùng ở Âm phủ, nơi của người chết. Người giàu giờ đây cầu xin dù chỉ là sự giúp đỡ nhỏ nhất từ ​​người mà ông ta đã phớt lờ suốt cuộc đời. Nhưng giờ đã quá muộn.

Người giàu đã có cơ hội và ông ta đã bỏ lỡ nó. Ông ta đã có cuộc sống “tốt đẹp” và giờ ông ta biết chúng thực sự “tốt đẹp” đến mức nào. Giờ đến lượt La-da-rô được hưởng điều tốt lành nhất, đó là sự đồng hành của Đức Chúa Trời.

Người giàu cầu xin thay mặt cho các anh em mình rằng hãy cảnh báo họ. Áp-ra-ham đáp lại:

Họ có Môi-se và các tiên tri [tức là toàn bộ truyền thống tôn giáo Do Thái]; họ nên lắng nghe họ.

 

Người giàu đáp lại:

…nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, họ sẽ ăn năn.

Áp-ra-ham đáp lại:

Nếu họ không nghe Môi-se và các tiên tri, thì ngay cả khi có người sống lại từ cõi chết, họ cũng sẽ không tin.

Điều này chắc chắn là ám chỉ chính Chúa Giê-su, và nhiều người Do Thái đã từ chối tin vào Ngài ngay cả sau khi Ngài phục sinh. Ngày nay có những người muốn có những dấu hiệu đặc biệt từ Đức Chúa Trời để tin. Chúng ta có Tin Mừng của Tân Ước và sự hiện diện sống động, có thể cảm nhận được của Chúa Giê-su giữa chúng ta. Chúng ta không cần gì hơn nữa. Chúng ta có tất cả sự hướng dẫn cần thiết để sống một cuộc đời đảm bảo rằng chúng ta sẽ dành tương lai của mình bên cạnh La-da-rô

 

 


Suy Niệm: Giàu và nghèo

Ai giầu ai nghèo? Tùy cách nhìn và tầm nhìn. Giê-rê-mi-a có một cách nhìn và một tầm nhìn xa rộng khi cho biết ai tin ở người đời sẽ nghèo nàn và mau tàn lụi. Như bụi cây trong hoang địa khô cằn tàn tạ. Chỉ người tin tưởng ở Thiên Chúa mới trường tồn và phong phú. Như cây trồng bên dòng nước xanh tươi không ngừng trổ sinh hoa trái. Giầu nghèo đời này và đời sau thật khác biệt.

Chỉ say mê của cải đời này thì thật nghèo nàn. Vì cơm áo gạo tiền không phải là tất cả. Tài nguyên của vũ trụ còn mênh mông không thể đo lường. Ông phú hộ khi bước vào đời sau mới thấy mình trắng tay. La-za-rô nghèo ở đời này nên chỉ trông cậy kho tàng thiêng liêng. Nhưng khi bước vào đời sau ông thật giầu có. Kho tàng thiêng liêng vô tận. Quí giá nhất là được hạnh phúc với Chúa.

Chỉ đóng kín vào bản thân thì thật chật hẹp. Con người là tương giao. Càng mở rộng càng phong phú. Ông phú hộ chỉ nhìn vào bản thân, chỉ nghĩ đến bản thân, chỉ chăm chút cho bản thân. Khi chết mới thấy mình cô đơn. La-za-rô không có gì nên biết mở lòng ra. Nên khi chết ông được nằm trong lòng thương mến của mọi người, của Chúa và các thánh. Ông phong phú biết bao.

Chỉ tin vào người đời thì thật dại dột. Vì người đời giới hạn. Dù thành tâm nhưng cũng chẳng hiểu biết mọi lẽ của vũ trụ. Người đời cũng yếu ớt mong manh, mau tàn. Cậy dựa vào người đời khác nào tựa vào thân cây mục nát. Gẫy đổ sẽ kéo theo con người rơi xuống vực thẳm. Ông phú hộ rơi xuống vực sâu vô tận không có thể thoát ra. La-za-rô không tìm gì được ở nơi người đời. Ông chỉ tin vào Thiên Chúa. Nên ông có chỗ dựa vững chắc. Đời đời.

Chỉ nhìn vào mặt đất thì thật thiển cận. Còn trời cao. Còn Thiên Chúa. Còn đời sau. Ông phú hộ khi chết rồi mới biết ngước nhìn lên. Nhưng đã muộn. Chỉ còn hối tiếc. La-za-rô không mong gì dưới đất. Lòng trí ông hướng lên trời. Tầm nhìn ông mở rộng. Vì thế khi chết ông vươn cao bay xa. Ông đạt đến viên mãn.

Mùa Chay hãy biết xác định lại các bậc thang giá trị để chọn lựa đúng đắn. Chọn lựa đúng đắn theo Chúa giúp ta được phong phú, được giầu sang, được vững chắc và viên mãn trong hạnh phúc.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét