07/03/2026
Thứ Bảy tuần 2 Mùa Chay
Bài Ðọc I: Mk 7,
14-15. 18-20
“Chúa
ném mọi tội lỗi chúng tôi xuống đáy biển”.
Trích sách
Tiên tri Mi-kha.
Lạy Chúa,
với cây trượng của Chúa, xin chăn dắt dân Chúa, chăn dắt những con chiên thuộc
quyền sở hữu của Chúa, sống lẻ loi trong rừng, ở giữa núi Ca-mê-lô. Tất cả được
chăn dắt ở Ba-san và Ga-la-át như ngày xưa. Như ngày ra khỏi Ai-cập, xin tỏ cho
chúng con thấy những việc lạ lùng.
Có Chúa
nào giống như Chúa là Ðấng dẹp tan mọi bất công, và tha thứ mọi tội lỗi của kẻ
sống sót thuộc về Chúa? Chúa không khư khư giữ mãi cơn thịnh nộ của mình, vì
Chúa ưa thích lòng từ bi. Chúa còn thương xót chúng tôi, còn dày đạp những bất
công của chúng tôi dưới chân Chúa, và ném mọi tội lỗi chúng tôi xuống đáy biển.
Chúa ban cho Gia-cóp biết sự trung thành của Chúa và cho Áp-ra-ham biết lòng từ
bi mà Chúa đã thề hứa với tổ phụ chúng tôi từ ngàn xưa.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 102, 1-2.
3-4. 9-10. 11-12
Ðáp: Chúa là Ðấng từ bi và hay thương
xót
Xướng: Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng
Chúa, toàn thể con người tôi, hãy chúc tụng thánh danh Người. Linh hồn tôi ơi,
hãy chúc tụng Chúa, và chớ khá quên mọi ân huệ của Người.
Xướng: Người đã tha thứ cho mọi điều sai
lỗi, và chữa ngươi khỏi mọi tật nguyền. Người chuộc mạng ngươi khỏi chỗ vong
thân; Người đội đầu ngươi bằng mão từ bi, ân sủng.
Xướng: Người không chấp tranh triệt để,
cũng không đời đời giữ thế căm hờn. Người không xử với chúng tôi như chúng tôi
đắc tội, và không trả đũa điều oan trái chúng tôi.
Xướng: Cũng như trời xanh cao vượt trên
trái đất, lòng nhân Người còn siêu việt hơn thế trên kẻ kính sợ Người. Cũng như
từ đông sang tây xa vời vợi, Người đã ném tội lỗi xa khỏi chúng tôi.
Câu Xướng Trước Phúc
Âm
Ðây là lúc
thuận tiện, đây là ngày cứu độ.
Phúc Âm: Lc 15, 1-3.
11-32
“Em con
đã chết nay sống lại”.
Tin Mừng
Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
Khi ấy, những
người thâu thuế và những người tội lỗi đến gần Chúa Giê-su để nghe Người giảng.
Thấy vậy, những người biệt phái và luật sĩ lẩm bẩm rằng: “Ông này đón tiếp những
kẻ tội lỗi và cùng ngồi ăn uống với chúng”. Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn
này:
“Người kia
có hai con trai. Ðứa em đến thưa cha rằng: “Thưa cha, xin cha cho con phần gia
tài thuộc về con”. Người cha liền chia gia tài cho các con. Ít ngày sau, người
em thu nhặt tất cả tiền của mình trẩy đi miền xa và ở đó ăn chơi xa xỉ, phung
phí hết tiền của. Khi nó tiêu hết tiền của, thì gặp nạn đói lớn trong miền đó
và nó bắt đầu cảm thấy túng thiếu. Nó vào giúp việc cho một người trong miền,
người này sai nó ra đồng chăn heo. Nó muốn ăn những đồ heo ăn cho đầy bụng,
nhưng cũng không ai cho. Bấy giờ nó mới hồi tâm lại và tự nhủ: “Biết bao người
làm công ở nhà cha tôi được ăn uống dư dật, còn tôi, tôi ở đây phải chết đói!
Tôi muốn ra đi, trở về với cha tôi và thưa người rằng: “Lạy cha, con đã lỗi phạm
đến Trời và đến cha; con không đáng được gọi là con cha nữa, xin cha đối xử với
con như một người làm công của cha”. Vậy nó ra đi và trở về với cha nó. Khi nó
còn ở đàng xa, cha nó chợt trông thấy, liền động lòng thương; ông chạy lại ôm
choàng lấy cổ nó và hôn nó hồi lâu. Người con trai lúc đó thưa rằng: “Lạy cha,
con đã lỗi phạm đến Trời và đến cha; con không đáng được gọi là con cha nữa”.
Nhưng người cha bảo các đầy tớ: “Mau mang áo đẹp nhất ra đây và mặc cho cậu;
hãy đeo nhẫn vào ngón tay cậu, và xỏ giầy vào chân cậu. Hãy bắt con bê béo làm
thịt để chúng ta ăn mừng, vì con ta đây đã chết, nay sống lại, đã mất nay lại
tìm thấy”. Và người ta bắt đầu ăn uống linh đình.
“Người con
cả đang ở ngoài đồng. Khi về gần đến nhà, nghe tiếng đàn hát và nhảy múa, anh gọi
một tên đầy tớ để hỏi xem có chuyện gì. Tên đầy tớ nói: “Ðó là em cậu đã trở về
và cha cậu đã giết con bê béo, vì thấy cậu ấy trở về mạnh khoẻ”. Anh liền nổi
giận và quyết định không vào nhà. Cha anh ra xin anh vào, nhưng anh trả lời:
“Cha coi, đã bao nhiêu năm con hầu hạ cha, không hề trái lệnh cha một điều nào,
mà không bao giờ cha cho riêng con một con bê nhỏ để ăn mừng với chúng bạn; còn
thằng con của cha kia, sau khi phung phí hết tài sản của cha với bọn điếm nay
trở về, thì cha lại sai làm thịt con bê béo ăn mừng nó”. Nhưng người cha bảo:
“Hỡi con, con luôn ở với cha, và mọi sự của cha đều là của con. Nhưng phải ăn
tiệc và vui mừng, vì em con đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy”.
Ðó là lời
Chúa.
Chú giải về Mi-kha 7,14-15. 18-20
Bài đọc Thánh lễ hôm nay nói về ước muốn lớn lao của Thiên
Chúa là người tội lỗi ăn năn hối cải và trải nghiệm tình yêu thương và lòng
thương xót dịu dàng của Ngài. Bài đọc thứ nhất đến từ tiên tri Mi-kha, người
cùng thời với Hô-sê và I-sai-a.
Đoạn Kinh Thánh gồm một lời cầu nguyện dường như có từ thời
điểm sau khi người Do Thái trở về từ cuộc lưu đày ở Ba-by-lôn (537 TCN). Vào thời
điểm này, dân chúng vẫn còn ít người, chỉ sở hữu một phần nhỏ đất đai cũ và bị
bao vây bởi các quốc gia thù địch.
Đó là lời cầu xin Thiên Chúa chăm sóc dân tộc đang bị bao
vây của Ngài. Nhưng họ có niềm tin vì Thiên Chúa của họ hoàn toàn khác biệt so
với bất kỳ Thiên Chúa nào khác:
Ai là Thiên Chúa giống
như Ngài, tha thứ tội lỗi
và bỏ qua sự vi phạm
của phần còn lại trong
tài sản của Ngài?
Đoạn Kinh Thánh phản ánh những gì Chúa Giêsu nói với chúng
ta về Thiên Chúa trong Tin Mừng hôm nay.
Đôi khi dân chúng có thể đáng phải chịu sự giận dữ của Thiên
Chúa, nhưng điều đó sẽ không bao giờ kéo dài, vì Thiên Chúa yêu thương dân Ngài
quá nhiều. Thực tế, ngày nay thật khó để hình dung một Đức Chúa Trời lại nổi giận
khi dân Ngài phạm tội. Ngài không bao giờ xa lánh chúng ta; chính chúng ta mới
là những kẻ bất trung.
Chúng ta luôn có thể chắc chắn về “sự trung tín” và “tình yêu
bền vững” của Ngài, điều mà Ngài đã hứa từ rất lâu và nhiều lần. Ngài đã thề với
Áp-ra-ham và Gia-cóp rằng con cháu họ sẽ đông đúc như bụi đất và cát trên bờ biển,
và Ngài đã hứa với Áp-ra-ham rằng ông sẽ là cha của nhiều dân tộc. Đức Chúa Trời
sẽ không bao giờ thất hứa.
Vì vậy, chúng ta cũng có niềm tin vào sự tha thứ và hòa giải
trọn vẹn. Lòng thương xót của Đức Chúa Trời dành cho người tội lỗi và ước muốn
đón nhận họ trở lại được minh họa rõ nét trong câu chuyện kỳ diệu về Người
Con Hoang Đàng, chủ đề của bài Phúc Âm hôm nay.
Chúng ta cũng vậy, bất cứ khi nào chúng ta thực sự hối hận
và sẵn sàng thay đổi, đều có thể hoàn toàn chắc chắn sẽ gặp được lòng thương
xót và sự tha thứ tương tự.
Chú giải về Lu-ca 15,1-3. 11-32
Dụ ngôn về người con hoang đàng là một sự mặc khải tuyệt vời
về tình yêu thương và lòng thương xót vô bờ bến của Đức Chúa Trời dành cho người
tội lỗi ăn năn. Trong câu chuyện, người con đòi hỏi và nhận được phần thừa kế của
mình từ người cha yêu thương. Việc đòi thừa kế khi cha còn sống chẳng khác nào
nói rằng anh ta không thể chờ đến khi cha mình qua đời.
Rồi anh ta bỏ đi đến một xứ sở xa xôi, cách xa cha mình. Anh
ta không chỉ xa về khoảng cách mà còn xa về suy nghĩ. Anh ta phung phí gia sản
được ban cho vào những thú vui và hưởng lạc vô đạo đức nhất. Và cuối cùng, anh
ta chẳng còn gì.
Khi nạn đói xảy ra ở nơi anh ta sống, anh ta không có gì ăn
và không có tiền mua thức ăn. Anh ta bị buộc phải (thật kinh khủng đối với một
người Do Thái) cho lợn ăn, và đói đến nỗi sẵn sàng ăn cả thức ăn thừa được cho
chúng. Khó có thể tưởng tượng được mức độ nhục nhã và nghèo khổ nào thấp hèn
hơn thế.
Nhưng rồi, anh ta tỉnh ngộ. Anh ta nghĩ về ngôi nhà và người
cha yêu thương mà anh ta đã bỏ rơi một cách ngu ngốc – một ngôi nhà nơi những
người hầu thấp kém nhất và nô lệ còn sống tốt hơn anh ta, và anh ta quyết định
sẽ cố gắng trở về nhà. Nhưng sau những gì đã làm, anh ta không mong đợi được chấp
nhận trở lại. Anh ta quyết định sẽ cầu xin được nhận vào làm một trong những
người hầu thấp kém nhất, và anh ta chuẩn bị một bài phát biểu được soạn thảo cẩn
thận cho cha mình.
Rồi anh ta bắt đầu cuộc hành trình trở về trong nỗi sợ hãi
và lo lắng, biết rằng mình xứng đáng bị đối xử rất khắc nghiệt, nếu không muốn
nói là bị ruồng bỏ thẳng thừng. Anh ta sợ nghe cha mình nói: “Hãy quay về với
lũ lợn và gái điếm của mày đi!”
Nhưng khi còn ở xa, cha anh ta đã nhìn thấy anh ta. Điều mà
người con trai không hề hay biết, cha anh ta đã lo lắng chờ đợi và hy vọng suốt
thời gian qua anh ta sẽ trở về, nhưng ông chưa bao giờ sai người đi đón anh ta
về. Nếu người con trai muốn đi theo con đường riêng của mình, người cha sẽ
không ngăn cản anh ta, và ông sẽ không ép buộc anh ta trở về.
Đầy lòng thương cảm, người cha vội vã chạy ra đón con trai
trở về và ôm anh ta vào lòng. Người con trai cố gắng nói lời ăn năn hối lỗi,
nhưng hoàn toàn bị phớt lờ. Thay vào đó, người cha ra lệnh mang ra những bộ quần
áo đẹp nhất và bày biện một bữa tiệc xa hoa:
…vì con trai ta đây đã
chết mà nay sống lại; nó đã lạc mất mà nay tìm thấy!
Đó là thời điểm để ăn mừng.
Người con trai cả, làm việc ngoài đồng (vườn nho của Chúa),
trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả và nghe thấy tiếng hò reo vui vẻ. Khi
được biết chuyện gì đang xảy ra, anh ta vô cùng tức giận. Rốt cuộc, anh ta là một
người con trung thành, tận tụy, chăm chỉ, nhưng chưa bao giờ có điều gì tương tự
được dành cho anh ta. Thế mà người em trai, kẻ chìm đắm trong trụy lạc và phung
phí biết bao của cải của cha, lại được chào đón như một người hùng trở về.
Vì điều này, người con trai cả từ chối vào nhà cha (chắc chắn
đây là một trong những lời buồn nhất trong câu chuyện này). Người cha trách
móc, nói:
…con luôn ở bên ta, và
tất cả những gì của ta đều là của con. Nhưng… người anh em này của con đã chết
mà nay sống lại; đã lạc mất mà nay được tìm thấy.
Chúng ta phải ăn mừng, người cha nói.
Câu chuyện này là lời đáp trả rõ ràng cho những lời chỉ
trích của các thầy dạy luật và người Pha-ri-sêu rằng Chúa Giê-su giao du và ăn
uống với những người tội lỗi. Họ đơn giản là không hiểu được ý muốn của Đức
Chúa Trời được bày tỏ qua hành vi của Chúa Giê-su. Chúng ta hiểu điều đó đến mức
nào?
Hai bài học rõ ràng từ Tin Mừng hôm nay là:
• Tôi có thể hoàn toàn chắc chắn về lòng thương xót và sự
tha thứ của Đức Chúa Trời, miễn là tôi quay trở lại với Ngài trong sự ăn năn
chân thành;
• Tôi cần có cùng thái độ thương xót đối với những người xúc
phạm tôi. Tôi phải sẵn sàng tha thứ và hòa giải. Tôi không thể từ chối yêu
thương người mà Đức Chúa Trời yêu thương.
Có ba người trong câu chuyện này và chúng ta có thể đồng cảm
với tất cả họ:
• Người con trai đã xa rời Cha mình và đi theo con đường
riêng của mình vào những hành vi suy đồi nhất.
• Người con trai nghĩ rằng mình tốt lành và tuân thủ, nhưng
sâu thẳm trong lòng, hoàn toàn không có tâm trí của Cha mình. Ông ta giữ các điều
răn và mọi luật lệ, nhưng không có một tấm lòng tha thứ.
• Người Cha có tình yêu không bao giờ thay đổi bất kể con
cái ông làm gì, và luôn sẵn sàng đón nhận chúng trở lại mà không có ngoại lệ.
Trong ba hình mẫu này, hình mẫu nào giống tôi nhất? Tôi muốn
trở nên giống ai? Nhiều người nói rằng họ đồng cảm nhất với người con trai cả—và
tất nhiên đó chính là điểm mấu chốt của câu chuyện. Họ là những tội nhân thực sự,
những người khép kín trái tim mình trước tình yêu thương nhân từ của Chúa. Câu
chuyện ngụ ngôn không cho chúng ta biết người con trai cả cuối cùng đã quyết định
như thế nào. Chúng ta sẽ làm gì?
https://livingspace.sacredspace.ie/l1027g/
Suy Niệm: Tấm lòng Cha
Trung tâm
điểm của mùa chay, đó là trở về với Chúa là Cha chúng ta. Thiên Chúa là người
Cha rất yêu thương có tấm lòng nhân hậu vô biên. Cha là người ban sự sống.
Không có cha thì không có sự sống. Có sự sống là có tất cả. Không có sự sống là
không có gì hết. Vì thế cha không những là nguồn cội phát sinh mà còn là nguồn
mạch hạnh phúc.
Nhưng ma
quỉ đưa ra một cơn cám dỗ tinh vi. Làm cho người ta nghĩ rằng lệ thuộc vào
Thiên Chúa là mất tự do. Xui khiến người ta tìm cách làm chủ đời mình, bằng
cách tách lìa khỏi Thiên Chúa. Nhưng họ đã phải đón nhận hậu quả phũ phàng.
Khi chiếm
đoạt của cải của Thiên Chúa, con người nghĩ rằng mình giầu có. Nhưng không ngờ
con người trở nên nghèo túng nhất.
Khi ra khỏi
ảnh hưởng của Thiên Chúa, con người tưởng mình tự do. Nhưng không ngờ lại trở
nên nô lệ nhất.
Khi con
người chống lại Thiên Chúa, mọi thứ chống lại con người. Cả thiên nhiên, cả súc
vật. Và con người chống lại nhau.
Khi không
còn lệ thuộc Thiên Chúa, con người tưởng phẩm giá mình được nâng cao. Không ngờ
con người trở nên tồi tệ, mất nhân phẩm.
Nhưng khi
trở về nhà Cha, mọi sự lập tức thay đổi. Người con tưởng như không có gì mà giờ
đây có tất cả. Có áo đẹp, giầy mới, nhẫn quí và bữa tiệc thịt béo rượu ngon.
Hơn nữa nó có phẩm giá cao quí, được mọi người kính trọng. Trên hết nó được đón
nhận và được yêu thương. Về nhà người con hoang đàng thấy rõ. Lìa bỏ cha là mất
tất cả. Ở trong cha là có tất cả. Vì mọi sự của cha là của con. Và đặc biệt tấm
lòng cha bao dung tha thứ như tiên tri Mika nói: “Người không giữ mãi cơn giận,
nhưng chuộng lòng nhân nghĩa. Người sẽ lại thương xót chúng ta. Tội lỗi chúng
ta, Người chà đạp dưới chân. Mọi lỗi lầm chúng ta, Người ném xuống đáy biển”.
Tôi đang
theo mốt thời đại, muốn thể hiện sĩ diện khi muốn tự do, tách lìa quyền năng của
Thiên Chúa. Tôi đang bị cám dỗ muốn toàn quyền sử dụng tiền của, kể cả sức khỏe,
thân xác của mình và của người khác. Tôi đang phạm tội. Nhưng cha đang chờ tôi.
Hãy mau mắn như người con hoang đàng quyết định: “Vâng, tôi quyết chỗi dậy
và đi về nhà Cha”.
(TGM Giuse
Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét