09/03/2026
Thứ Hai tuần 3 Mùa Chay
Bài Ðọc I: 2 V 5,
1-15a
“Có nhiều
người phong cùi trong Ít-ra-en, nhưng không có một người nào trong bọn họ được
chữa lành, mà chỉ có Na-a-man, người Sy-ri-a”.
Trích sách
Các Vua quyển thứ hai.
Trong những
ngày ấy, Na-a-man, tướng đạo binh của vua xứ Sy-ri-a, là người có uy thế đối với
vua và được tôn trọng, vì Chúa đã dùng ông mà cứu dân Sy-ri-a; ông còn là người
hùng mạnh và giàu có, nhưng lại mắc bịnh phong cùi. Lúc bấy giờ một vài toán
dân Sy-ri-a bắt một thiếu nữ ở đất Ít-ra-en dẫn về để hầu hạ bà Na-a-man. Cô ta
nói với bà chủ: “Chớ chi ông chủ tôi đến gặp vị tiên tri ở Sa-ma-ri-a, chắc chắn
vị tiên tri ấy sẽ chữa ông khỏi phong cùi”. Na-a-man đến tâu vua rằng: “Cô nhỏ
xứ Ít-ra-en đã nói thế này thế này”. Vua xứ Sy-ri-a liền nói: “Khanh hãy đi, trẫm
sẽ gởi cho vua Ít-ra-en một bức thơ”. Na-a-man ra đi, mang theo mười lạng bạc,
sáu ngàn nén vàng và mười bộ áo. Ông trao cho vua Ít-ra-en bức thơ nội dung như
sau: “Khi bức thơ này đến tay nhà vua, nhà vua biết tôi sai Na-a-man, tôi tớ
tôi, đến với nhà vua, để xin nhà vua chữa ông khỏi phong cùi”.
Sau khi đọc
bức thơ, vua Ít-ra-en liền xé áo và nói: “Ta có phải là Chúa, có thể giết chết
và cho sống hay sao mà vua ấy gởi người đến xin ta chữa lành phong cùi? Các
ngươi thấy không, vua ấy tìm cớ hại Ta đó”. Khi Ê-li-sa, người của Thiên Chúa,
nghe tin vua Ít-ra-en đã xé áo mình, nên sai người đến tâu vua rằng: “Tại sao
nhà vua lại xé áo? Ông ấy cứ đến với tôi thì sẽ biết trong Ít-ra-en có một vị
tiên tri”.
Na-a-man
lên xe ngựa đi, và dừng lại trước cửa nhà Ê-li-sa. Tiên tri nói với Na-a-man rằng:
“Ông hãy đi tắm bảy lần ở sông Gio-đan, thì da thịt ông sẽ được lành sạch”.
Na-a-man nổi giận bỏ đi nói rằng: “Tôi tưởng ông ấy ra đón tôi và đứng trước
tôi kêu cầu danh Chúa là Thiên Chúa của ông, rồi đặt tay lên chỗ phong cùi của
tôi và chữa tôi lành mạnh. Các con sông A-va-na và Pác-pa ở Ða-mát không sạch
hơn các con sông ở Ít-ra-en để tôi tắm và được lành sạch hay sao?” Ông trở về
lòng đầy tức giận.
Các đầy tớ
của ông đến nói với ông rằng: “Thưa cha, vị tiên tri có yêu cầu cha làm một việc
lớn lao thì cha cũng phải làm. Phương chi bây giờ người bảo cha: “Hãy đi tắm,
thì được sạch”. Na-a-man xuống tắm bảy lần ở sông Gio-đan như lời tiên tri, người
của Thiên Chúa dạy, da thịt ông lại trở nên tốt như da thịt của đứa trẻ, và ông
được sạch.
Sau đó ông
và đoàn tuỳ tùng trở lại gặp người của Thiên Chúa. Ðến nơi, ông đứng trước mặt
người của Thiên Chúa và nói: “Thật tôi biết không có Thiên Chúa nào khác trên
hoàn vũ, ngoài một Thiên Chúa ở Ít-ra-en”.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 41, 2. 3,
và Tv 42, 3. 4
Ðáp: Hồn con khát Chúa Trời, Chúa Trời
hằng sống, ngày nào con được tìm về ra mắt Chúa Trời? (x. Tv 41, 3)
Xướng: Như nai rừng khát mong nguồn nước,
hồn con khát Chúa, Chúa Trời ôi!
Xướng: Hồn con khát Chúa Trời, Chúa Trời
hằng sống, ngày nào con được tìm về ra mắt Chúa Trời?
Xướng: Xin chiếu giãi quang minh và chân
thực của Chúa, để những điều đó hướng dẫn con, đưa con lên núi thánh và cung
lâu của Ngài.
Xướng: Con sẽ tiến tới bàn thờ Thiên
Chúa, đến cùng Thiên Chúa làm cho con được hoan hỉ, mừng vui. Với cây cầm thụ
con sẽ ca ngợi Chúa, ôi Chúa là Thiên Chúa của con.
Câu Xướng Trước Phúc
Âm: Tv 129, 5 và 7
Con trông
cậy Chúa, con mong đợi lời hứa của Chúa, vì nơi Chúa sẵn có lòng từ bi và chan
chứa ơn cứu độ.
Phúc Âm: Lc 4, 24-30
“Như
Ê-li-a và Ê-li-sa, Chúa Giê-su không phải chỉ được sai đến người Do-thái mà
thôi đâu”.
Tin Mừng
Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
(Khi Chúa
Giê-su đến thành Na-da-rét, Ngài nói với dân chúng tụ họp trong hội đường rằng:
“Quả thật, Ta bảo các ngươi, chẳng có một tiên tri nào được tiếp đón tử tế ở
quê hương mình. Ta bảo các ngươi, chắc hẳn trong thời Ê-li-a có nhiều bà goá ở
Ít-ra-en, khi trời hạn hán và một nạn đói lớn hoành hành khắp nước suốt ba năm
sáu tháng, nhưng Ê-li-a không được sai đến với một người nào trong bọn họ, mà
chỉ được sai đến với một bà góa ở Sa-rép-ta xứ Si-đôn thôi. Cũng có nhiều người
phong cùi trong Ít-ra-en thời tiên tri Ê-li-sa, nhưng không một người nào trong
bọn họ được chữa lành, mà chỉ có Na-a-man, người Sy-ri-a”.
Vừa nghe đến
đó, mọi người trong hội đường đều đầy phẫn nộ. Họ đứng dậy, đẩy Người ra khỏi
thành và dẫn Người đến một triền đồi, nơi họ xây thành, để xô Người xuống vực.
Nhưng Người tiến qua giữa họ mà đi.
Ðó là lời
Chúa.
Chú giải về 2 Các Vua 5,1-15
Nhân vật trung tâm trong Bài Đọc Thứ Nhất hôm nay là Naaman,
một tướng lĩnh quân đội người Syria dưới thời vua Aram, có lẽ là Ben-Hadad II.
Ông được vua trọng vọng vì những chiến thắng quân sự, mà Kinh Thánh cho là nhờ
quyền năng của Đức Chúa Trời. Theo quan điểm của tác giả, chiến thắng phải được
quy cho Đức Chúa Trời của Israel, Đấng được xem là người cai trị và kiểm soát số
phận của tất cả các quốc gia, chứ không chỉ riêng Israel.
Naaman là người mắc bệnh phong. Kinh Thánh Tân Giê-ru-sa-lem
gọi tình trạng của ông là “bệnh ngoài da nguy hiểm” bởi vì, dù là bệnh gì đi nữa,
dường như nó không ngăn cản Naaman tiếp xúc gần gũi với mọi người. Vào thời cổ
đại, bệnh phong thực sự, thật bi thảm cho nạn nhân, thường bị nhầm lẫn với các
bệnh ngoài da mãn tính khác.
Mặc dù Israel đã ký kết hiệp ước hòa bình với người Aram dưới
thời vua Ahab, vẫn còn những cuộc xung đột nhỏ ở biên giới giữa hai nước để
giành quyền kiểm soát một nơi gọi là Ramoth Gilead. Những sự kiện này diễn ra
sau một trận chiến mà vua Ahab đã bị giết. Chính trong một trong những cuộc
giao tranh đó mà một cô gái Israel trẻ tuổi đã bị bắt làm tù binh. Cô gái này sẽ
đóng vai trò quan trọng trong việc chữa lành bệnh cho Naaman.
Chúng ta có thể dừng lại và suy ngẫm một chút về cô gái trẻ
này. Mặc dù chỉ là một nô lệ bình thường, cô ấy đã đóng một vai trò quan trọng
trong việc chữa lành và cùng với nhà tiên tri Elisha khắc khổ, đã tạo nên một sự
tương phản đáng kinh ngạc với sự giàu có phô trương của Naaman - sự giàu có
không hề đóng vai trò gì trong việc giúp ông được phục hồi sức khỏe.
Cô biết về nhà tiên tri Elisha, người đang sống ở Samaria và
đề nghị chủ nhân của mình nên đến gặp ông để được chữa lành. Vua Ben-Hadad đã
hoàn toàn chấp thuận cho Naaman đến Samaria gặp Elisha và hứa sẽ viết thư giới
thiệu cho vua Joram của Israel. Vua Syria rõ ràng tin rằng Ê-li-sa thuộc quyền
của Giô-ram và chỉ có thể mua chuộc sự phục vụ của nhà tiên tri bằng một món
quà hậu hĩnh—do đó mới có 10 ta-lê bạc (một số tiền khổng lồ), 6.000 shekel
vàng và 10 bộ lễ phục mà Na-a-man mang theo. Ông ta nghĩ rằng ơn chữa bệnh của
Chúa chỉ có thể mua được bằng tiền.
Mặt khác, vua Giô-ram kinh hãi trước điều này và xé quần áo
trong tuyệt vọng. Niềm tin của ông vào sức mạnh chữa bệnh của Chúa quá yếu ớt đến
nỗi ông nghĩ rằng Ben-Hadad chỉ đang tìm cớ gây chiến bằng cách yêu cầu điều hiển
nhiên là không thể—chữa khỏi bệnh phong. Nhưng khi Ê-li-sa nghe tin, ông quở
trách nhà vua vì đã không tham khảo ý kiến nhà tiên tri của mình.
Na-a-man lúc này đến với tất cả sự huy hoàng của một người ở
vị trí cao quý, với ngựa và xe ngựa. Ông ta sẽ làm cho nhà tiên tri choáng ngợp
bởi sự hiện diện, quyền lực và sự phô trương giàu có của mình. Chắc hẳn ông ta
đã khá ngạc nhiên khi được nhà tiên tri cho biết mình phải làm gì. Và điều ông
phải làm là tắm bảy lần trong sông Jordan. Ê-li-sa nói rõ rằng sức mạnh chữa
lành đến từ quyền năng của Đức Chúa Trời của Ít-ra-en, nhưng chỉ khi vị tướng làm theo những gì nhà tiên tri bảo.
Bản thân nhà tiên tri không hẳn là một người chữa bệnh. Việc
tắm rửa theo nghi lễ được thực hành trong các tôn giáo phương Đông như một nghi
thức thanh tẩy, và con số bảy thường được biết đến như một biểu tượng của sự trọn
vẹn. Na-a-man phải tắm trong dòng nước bùn của sông Jordan, cho thấy không có mối
liên hệ tự nhiên nào giữa việc tắm rửa và sự chữa lành mong muốn. Có lẽ điều đó
cũng ngụ ý rằng người ta cần phải đi qua sông Jordan, như dân Ít-ra-en đã làm (xem Giô-suê 3-4), để nhận
được sự chữa lành từ Đức Chúa Trời của Ít-ra-en. Rất lâu sau đó, Chúa Giê-su cũng sẽ đi qua dòng nước sông
Jordan và được tràn đầy Thánh Linh của Cha Ngài.
Naaman cảm thấy điều này là một sự xúc phạm đến phẩm giá của
mình. Ông mong đợi nhà tiên tri sẽ ra gặp ông, vẫy tay một cách kỳ diệu trên những
chỗ bị bệnh và chữa lành ngay lập tức. Thay vào đó, ông phải làm theo lời một
người mà ông coi là thuộc hạ ngoại quốc. Và tệ hơn nữa, ông bị yêu cầu tắm ở
sông Jordan. Vậy những con sông chảy qua Damascus—sông Abana và Pharpar—có vấn
đề gì? Sông Abana được người Hy Lạp gọi là "Sông Vàng" và ngày nay
thường được xác định là sông Barada, bắt nguồn từ dãy núi Anti-Lebanon và chảy
qua thành phố Damascus. Sông Pharpar chảy về phía đông từ núi Hermon, ngay phía
nam Damascus. Trên thực tế, nước của những con sông này sạch sẽ hơn nhiều so với
nước đục ngầu của sông Jordan. Nhưng đó chính là điểm mấu chốt—không phải nước
mang lại sự chữa lành.
Bị xúc phạm sâu sắc, Naaman quay lưng bỏ về nhà. Nhưng các đầy
tớ của ông nài nỉ ông. Xét cho cùng, nếu Naaman được yêu cầu làm điều gì khó
khăn, ông cũng sẽ làm. Tại sao không vâng lời nhà tiên tri khi ông ấy yêu cầu một
điều dễ dàng như vậy? Naaman gạt bỏ lòng kiêu hãnh, đi đến sông bảy lần và khi
trở ra, da ông ta giống như da của một đứa trẻ sơ sinh. Ông ta được tái sinh cả
về thể xác lẫn tinh thần.
Tuy nhiên, chúng ta cần nhận thức rằng câu chuyện này còn có
một ý nghĩa sâu sắc hơn. Naaman, người ngoại đạo phục tùng mệnh lệnh của Đức Chúa thông qua nhà tiên tri của
Ngài, được nêu lên như một sự tương phản với một Israel bất tuân, vẫn còn dao động
trong lòng trung thành chia rẽ giữa Đức Chúa và Baal. Phước lành của Chúa chỉ có thể tìm thấy trong sự
phục tùng hoàn toàn ý muốn và mệnh lệnh của Ngài. Trong bài Phúc Âm hôm nay,
Chúa Giê-su sẽ tự mình nêu lên điểm này, khiến những người Do Thái mà Ngài đang
nói chuyện cùng vô cùng tức giận. Bài học rõ ràng của câu chuyện được thể hiện ở
câu cuối cùng khi, sau khi được chữa lành, Naaman trở lại với lòng biết ơn đối
với Elisha và nói:
Bây giờ tôi biết rằng
không có Đức Chúa Trời nào trên khắp trái đất ngoại trừ ở Israel…
Một bài học nhỏ cho tất cả chúng ta xuất phát từ sự phẫn nộ
của Naaman khi bị bảo phải tắm bảy lần trong sông Jordan. Sự khôn ngoan đến từ
những người nô lệ trong nhà ông, những người đã nói với chủ của họ:
…nếu nhà tiên tri đã
ra lệnh cho ông làm điều gì khó khăn, ông chẳng lẽ không làm sao? Huống chi,
khi tất cả những gì ông ấy nói với ông là: ‘Hãy tắm rửa và được sạch sẽ’?
Chúng ta thường không nhận thấy Chúa đến trong cuộc sống của
mình vì những định kiến và điểm mù của chúng ta biết bao?
Phải hiểu từ đoạn Kinh Thánh này rằng người chữa lành thực sự
không phải là Elisha, cũng không phải là dòng nước đục ngầu của sông Jordan, mà
chính là Đức Chúa Trời. Và sự chữa lành là kết quả, không phải của việc tắm rửa
trong sông, mà là sự phục tùng và vâng lời cuối cùng của Naaman đối với người
phát ngôn của Chúa. Chính sự thiếu vắng thái độ này từ phía người dân Nazareth
(được nhắc đến trong bài Phúc Âm hôm nay) đã ngăn cản Chúa Giê-su chữa lành dân
chúng trong chính thành phố của Ngài.
Chú giải về Luca 4,24-30
Phúc Âm này, và câu chuyện về người phụ nữ Samari (Gioan 4,1-42),
đều được liên kết bởi câu chuyện được kể trong Bài đọc thứ nhất hôm nay về
Naaman, một vị tướng người Sy-ri, người đã được tiên tri Ê-li-sa chữa lành một
cách kỳ diệu.
Phúc Âm này là phần thứ hai của cảnh tượng trong hội đường ở
Na-da-rét, nơi Chúa Giê-su chính thức tuyên bố sứ mệnh của Ngài với tư cách là
Đấng Mê-si-a, Đấng Cứu Thế và
Đấng Giải Phóng. Phản ứng đầu tiên là sự kinh ngạc rằng Chúa Giê-su, người cùng
thành phố với họ, lại có thể nói với quyền năng như vậy:
Mọi người đều khen ngợi
Ngài và kinh ngạc về những lời ân điển từ miệng Ngài. (Luca 4,22)
Họ kinh ngạc, nhưng không có đức tin thực sự nơi Ngài. Sự
quen thuộc đã làm họ mù quáng trước danh tính thực sự của Ngài, và họ từ chối
Ngài. Đối với họ, Ngài chỉ là “Joe, con trai của người thợ mộc”.
Chúa Giê-su nói rằng Ngài không ngạc nhiên trước sự đón tiếp
này:
Thật vậy, ta nói cùng
các ngươi, không một tiên tri nào được chấp nhận ở quê hương mình.
Sau đó, Ngài đưa ra hai ví dụ từ cuộc đời của
hai vị tiên tri nổi tiếng trong Cựu Ước. Đó không hẳn là những ví dụ về việc
các tiên tri không được dân tộc mình đón nhận, mà là về việc các tiên tri tiếp
cận với các dân tộc khác, những người không tin.
Khi có nạn đói lớn trong dân Israel, một góa phụ ở Sidon đã
được Ê-li-a giúp đỡ. Sidon là
nơi Chúa Giê-su chữa lành con gái của một người phụ nữ ngoại đạo. Chúa Giê-su
nói rằng có nhiều người mắc bệnh phong ở Israel, nhưng Ê-li-sa được sai đến để
chữa lành Na-a-man người Sy-ri, một người ngoại đạo khác.
Những người nghe Chúa Giê-su rất tức giận trước những lời lẽ
có vẻ kiêu ngạo và xúc phạm. Trong tâm trí họ, họ không phải đang từ chối một vị
tiên tri, mà là một kẻ mạo danh. Họ thấy những lời nhận xét của Ngài về Ê-li-a và Ê-li-sa rất đáng phản đối.
Những lời nhắc đến Ê-li-a và Ê-li-sa giúp nhấn mạnh hình ảnh Chúa Giê-su mà Lu-ca khắc họa
như một vị tiên tri giống như những người đi trước Ngài. Chúng cũng đặt nền tảng
cho sứ mệnh tương lai của Sứ đồ đối với dân ngoại.
Chúng ta cũng rất dễ không nhận ra tiếng nói của Chúa trong
một số người, những người mà thực tế—dù họ có nhận thức được điều đó hay không—đang
truyền đạt một thông điệp từ Ngài. Giống như người dân Nazareth, chúng ta có thể
nghĩ rằng mình biết họ quá rõ đến nỗi không cần phải lắng nghe họ. Chúng ta cảm
thấy không thể tưởng tượng được rằng Chúa lại có thể nói chuyện với chúng ta
thông qua những người như vậy. Cần lưu ý rằng điều này có lẽ xảy ra nhiều nhất
với những người mà chúng ta gặp mỗi ngày trong cuộc sống.
https://livingspace.sacredspace.ie/l1032g/
Suy Niệm: Đức tin trong đời thường
Đức tin là
ánh sáng giúp ta nhìn thấy những gì mắt thường không thấy hay khó thấy.
Mắt thường
chỉ nhìn những gì lớn lao. Mắt đức tin nhìn những gì bé nhỏ. Chúa Giêsu dạy ta
hãy biết nhìn những gì bé nhỏ. Như cánh chim sẻ trên bầu trời. Như bông hoa huệ
ngoài đồng. Bé nhỏ nhưng lại tuyệt vời nói lên sự quan phong của Chúa Cha.
Mắt thường
chỉ nhìn những gì may mắn. Mắt đức tin mới biết nhìn những gì thiệt thòi. Bá
góa Sa-rép-ta đã tin nên dám chấp nhận thiệt thòi. Vì tin tiên tri Ê-li-a nên
bà đã dám làm bánh cho vị tiên tri ăn trước. Đây là việc làm nhỏ nhoi nhưng đức
tin thật lớn. Dám đánh cuộc cả mạng sống mình.
Mắt thường
chỉ nhìn những gì lạ lùng. Mắt đức tin biết nhìn những gì quen thuộc bình thường
trong đời sống. Người ta dễ thần tượng những người xa lạ. Người có đức tin thật
sẽ biết thấy Chúa trong những gì quen thuộc bình thường trong đời sống hằng
ngày. Dân làng Na-za-reth không tin Chúa Giê-su vì biết rõ gốc gác tầm thường của
Người.
Tướng
Na-a-man đã có đức tin. Dám tin người giúp việc cho mình. Đức tin hành động cụ thể.
Nên ông không ngại đường xa, mang theo cả lễ vật lớn lao để ra mắt vị tiên tri.
Và nhất là ông đã chấp nhận những việc tầm thường. Đó là tắm dưới sông 7 lần.
Mắt thường
không thấy Chúa đâu. Mắt đức tin thấy Chúa trong mọi sự. Ga-ga-rin, khi lên mặt
trăng, đã tuyên bố: “Tôi không thấy Thiên Chúa đâu cả”. Trái lại Amstrong, người
đầu tiên đặt chân lên mặt trăng, đã đọc kinh Lạy Cha để cảm tạ Chúa. Newton,
nhà thiên văn học lừng lẫy, khi quan sát bầu trời đầy sao đã thốt lên: Tôi thấy
Chúa đi qua viễn vọng kính của tôi.
Có lẽ
chúng ta từng kỳ vọng được có đức tin lớn lao như dám chịu tử đạo, đi rao giảng
Tin Mừng khắp nơi… Nhưng hôm nay Lời Chúa mời gọi tôi hãy có đức tin trong đời
thường để nhìn thấy Chúa trong mọi sự và trong mọi người, trong những sự bé nhỏ,
những con người tầm thường, trong những khó khăn thử thách ta gặp phải, những
thất bại cay chua, những thiệt thòi đau xót. Đó mới là đức tin thật.
(TGM Giuse
Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét