Trang

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2018

30-05-2018 : THỨ TƯ - TUẦN VIII THƯỜNG NIÊN


30-05-2018
Thứ Tư Tuần VIII Mùa Thường Niên Năm chẵn

Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Pr 1, 18-25
"Anh em được cứu độ bằng máu châu báu của Ðức Kitô, Con Chiên tinh tuyền".
Trích thư thứ nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.
Anh em thân mến, anh em biết rằng không phải bằng vàng bạc hay hư nát mà anh em đã được cứu chuộc khỏi nếp sống phù phiếm tổ truyền, nhưng bằng máu châu báu của Ðức Kitô, Con Chiên tinh tuyền, không tì ố. Người đã được tiền định trước khi tác thành vũ trụ và được tỏ bày trong thời sau hết vì anh em. Nhờ Người, anh em tin vào Thiên Chúa, Ðấng làm cho Người sống lại từ cõi chết, và ban vinh quang cho Người để anh em đặt cả lòng tin và niềm hy vọng nơi Thiên Chúa.
Khi anh em thánh hoá linh hồn anh em trong sự vâng phục đức ái, trong tình bác ái huynh đệ, anh em hãy thật lòng yêu mến nhau với một tâm hồn đơn sơ. Anh em đã được tái sinh không phải do hạt giống hay hư nát, mà là do hạt giống không hư nát, nhờ lời Thiên Chúa hằng sống và tồn tại muôn đời. Vì chưng xác phàm chẳng qua là cỏ rác và tất cả vinh quang của nó ví như hoa cỏ: cỏ thì khô cháy và hoa rũ tàn, còn lời Chúa thì tồn tại muôn đời. Ðó là Tin Mừng đã rao giảng cho anh em.
Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 147, 12-13. 14-15. 19-20.
Ðáp: Giêrusalem hỡi, hãy ngợi khen Chúa (c. 12a).
Xướng: 1) Giêrusalem hỡi, hãy ngợi khen Chúa. Hãy ngợi khen Thiên Chúa của ngươi, hỡi Sion! vì Người giữ chặt các then cửa ngươi, Người chúc phúc cho con cái ngươi trong thành nội. - Ðáp.
2) Người đã sai lời Người xuống cõi trần ai, và lời Người lanh chai chạy rảo. Người khiến tuyết rơi như thể lông cừu, Người gieo rắc sương đông như tro bụi trắng. - Ðáp.
3) Người đã loan truyền lời Người cho Giacóp, những thánh chỉ và huấn lệnh Người cho Israel. Người đã không làm cho dân tộc nào như thế, Người đã không công bố cho họ các huấn lệnh của Người. - Ðáp.
  
Alleluia: Tv 129, 5
Alleluia, alleluia! - Con hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn con trông cậy ở lời Chúa. - Alleluia.

Phúc Âm: Mc 10, 32-45
"Giờ đây chúng ta lên Giêrusalem và Con Người sẽ bị nộp".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, các môn đệ và Chúa Giêsu lên đường đi Giêrusalem, Chúa Giêsu dẫn đầu đi trước họ, và các ông hết sức bỡ ngỡ, những người theo sau thì sợ hãi. Người gọi mười hai ông lại gần và nói cho các ông biết những gì sẽ xẩy đến cho Người: "Giờ đây chúng ta lên Giêrusalem và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế, các luật sĩ và các kỳ lão. Họ sẽ kết án tử hình Người và nộp Người cho dân ngoại. Họ sẽ nhạo cười Người, phỉ nhổ vào Người, đánh đòn và giết Người, và ngày thứ ba Người sẽ sống lại".
Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, đến gần Người và thưa Người rằng: "Lạy Thầy, chúng con muốn Thầy ban cho chúng con điều chúng con sắp xin Thầy". Người đáp: "Các con muốn Thầy làm gì cho các con?" Các ông thưa: "Xin cho chúng con một người ngồi bên hữu, một người ngồi bên tả Thầy trong vinh quang của Thầy". Chúa Giêsu bảo: "Các con không biết các con xin gì. Các con có thể uống chén Thầy sắp uống và chịu cùng một phép rửa Thầy sắp chịu không?" Các ông đáp: "Thưa được". Chúa Giêsu bảo: "Chén Thầy uống, các con cũng sẽ uống, và phép rửa Thầy sắp chịu, các con cũng sẽ chịu. Còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì không thuộc quyền Thầy ban, nhưng là dành cho những ai đã được chỉ định". Mười môn đệ khác nghe chuyện đó liền bực tức với Giacôbê và Gioan. Chúa Giêsu gọi các ông lại gần mà bảo: "Các con biết rằng những người được coi là lãnh tụ các nước thì sai khiến dân chúng như ông chủ, và những người làm lớn thì lấy uy quyền mà trị dân. Còn các con không như thế. Trái lại, ai trong các con muốn làm lớn, thì hãy tự làm đầy tớ anh em. Và ai muốn thành người cầm đầu trong các con, thì hãy tự làm nô lệ cho mọi người. Vì chính Con Người cũng không đến để được phục vụ, nhưng để phục vụ và ban mạng sống mình làm giá cứu chuộc cho nhiều người".
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm: Tiên báo cuộc Tử Nạn
Dù không có ghi lại những chỉ dẫn địa lý chính xác, người ta cũng biết rằng Chúa Giêsu đang tiến đến gần các biến cố trọng yếu của định mệnh Ngài. Ngài đã băng ngang vùng Galilê từ Bắc tới Nam. Thánh sử Marcô đã nhấn mạnh hành trình lên Yêrusalem này qua ba lần loan báo về cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, và đây là lần loan báo thứ ba.
Thật vậy, trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đề cập đến cái chết của Ngài như một con đường tất yếu phải đi qua. Giữa lúc mọi người đang thán phục về những lời rao giảng và các phép lạ của Ngài, giữa lúc mọi người đang chờ những điều phi thường hơn nữa, thì Chúa Giêsu lại tuyên bố: "Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời, sẽ bị đánh đòn và bị giết chết".
Chết là điều tất yếu của thân phận làm người. Ðã nhập thể làm người, Chúa Giêsu cũng không thoát khỏi định luật ấy. Thế nhưng, khi loan báo về cái chết của mình, Chúa Giêsu muốn nối kết nó với sứ mệnh của Ngài. Sứ mệnh của Ngài chỉ được thực hiện bằng con đường sự chết. Người ta chống đối Ngài, người ta giết chết Ngài vì cuộc sống, lời nói và việc làm của Ngài là một tố cáo tội ác của con người; Ngài bị chống đối đến cùng, vì cuộc sống và sứ mệnh của Ngài là một hành trình đi ngược dòng đời.
Người Kitô hữu đích thực cũng không thể tránh được số phận ấy. Là chứng nhân của Ðấng đã đi ngược dòng đời, họ cũng không thể thoát khỏi những chống đối. Cái chết âm thầm, cái chết từng giây phút chống lại tội lỗi và sự dữ là điều tất yếu trong cuộc sống người môn đệ Chúa Kitô; có chết như thế, họ mới biết rằng mình đang đi đúng con đường của Chúa Kitô, con đường dẫn đến sự sống đích thực.
Dù sống trong nghèo nàn, dù sống trong cơ cực, khổ đau, xin cho chúng ta luôn vững tin vào Ðấng đã đi qua con đường sự chết để dẫn đưa chúng ta vào cõi trường sinh.
Veritas Asia



Lời Chúa Mỗi Ngày
Thứ Tư Tuần 8 TN2, Năm Chẵn
Bài đọc1 Pet 1:18-25; Mk 10:32-45.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Sống như nào sẽ lãnh nhận hậu quả như vậy
Sự hiểu biết của con người rất quan trọng, vì biết thế nào sẽ tin như thế. Kế tiếp, tin thế nào sẽ sống như vậy, dù điều này cũng có luật trừ vì tính yếu đuối của xác thịt. Sau cùng, sống thế nào sẽ lãnh hậu quả tương xứng. Một số người đưa ra một lý luận rất nguy hiểm: không cần học biết, vì biết mà không làm sẽ có tội. Nhưng những người này phải hiểu tuy họ không có trách nhiệm luân lý; họ vẫn phải lãnh nhận hình phạt. Một ví dụ dẫn chứng, một người vượt đèn đỏ bị cảnh sát bắt dừng lại: biết hay không người đó vẫn phải trả tiền phạt. Trong lãnh vực chung cuộc của đời người cũng thế, con người cần bỏ thời gian học hỏi để biết đâu là đích điểm của cuộc đời và cách thức để đạt đích điểm đó.
Các bài đọc hôm nay muốn hướng dẫn con người biết sự thật, để rồi con người biết sống sự thật và đạt được kết quả như Thiên Chúa tiên định. Trong bài đọc I, tác giả Thư Phêrô I cho con người biết ý định của Thiên Chúa muốn cứu con người nhờ bửu huyết của Đức Kitô đã đổ ra, để con người biết sống làm sao cho xứng đáng với tình yêu Thiên Chúa để đạt được cuộc sống đời đời. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu phải sửa sai các tông đồ khi các ông bắt đầu tranh giành quyền hành. Ngài nhấn mạnh đến việc hy sinh, phục vụ như là con đường để chung hưởng vinh quang với Ngài trong Nước Thiên Chúa.
KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:
1/ Bài đọc I: Anh em đã được cứu chuộc nhờ bửu huyết của Con Chiên vẹn toàn là Đức Kitô.
1.1/ Lối sống phù phiếm do cha ông anh em truyền lại: Tác giả nhắc cho các tín hữu biết lối sống của họ trước khi trở lại và tin theo Đức Kitô. Mục đích của tác giả là muốn cho các tín hữu không chỉ tin; nhưng còn biết sống theo những gì Đức Kitô truyền dạy.
+ Theo sự giả trá: Đối với những Dân Ngoại, họ quan niệm chết là hết. Điều này là một sự sai lầm, ngược lại với ý định của Thiên Chúa. Người Hy-lạp tiến bộ hơn, họ đã biết lý luận: thân xác sẽ tiêu tan vì là vật chất; nhưng linh hồn bất tử vì không lệ thuộc vật chất.
+ Hưởng thụ vật chất: Nếu chết là hết, con người sẽ dùng mọi cố gắng để hưởng thụ tối đa những gì thế gian dâng tặng. Họ sẽ tranh đấu mọi cách để có quyền hành, danh vọng, và hưởng thụ khoái lạc đời này.
+ Tranh dành và chia rẽ: Vì mọi người đều mong hưởng thụ nên họ sẽ tìm mọi cách để tranh dành quyền lợi, mà không để ý gì đến công bằng, bác ái và hiệp nhất.
Hậu quả của lối sống phù hoa: Cỏ khô, hoa rụng. Mọi phàm nhân đều như cỏ và tất cả vinh quang của họ cũng đều như hoa cỏ.
1.2/ Lối sống theo Lời Chúa như đã được cứu độ bởi Đức Kitô:
+ Theo sự thật: Tác giả tóm gọn Kế Hoạch Cứu Độ của Thiên Chúa vào biến cố cứu độ của Đức Kitô: Anh em đã được cứu chuộc không phải nhờ những của chóng hư nát như vàng hay bạc; nhưng nhờ bửu huyết của Con Chiên vẹn toàn, vô tỳ tích, là Đức Kitô. Người là Đấng Thiên Chúa đã biết từ trước, khi vũ trụ chưa được dựng nên, và Người đã xuất hiện vì anh em trong thời cuối cùng này. Tuy nhiên, tác giả vẫn nhấn mạnh vào tích cách liên tục của Lời Chúa, vì Lời Chúa vẫn tồn tại đến muôn thuở muôn đời. Đó chính là Lời đã được loan báo cho anh em như một Tin Mừng.
+ Hướng về cuộc sống đời sau: Nhờ Người, anh em tin vào Thiên Chúa, Đấng đã cho Người trỗi dậy từ cõi chết, và ban cho Người được vinh hiển, để anh em đặt niềm tin và hy vọng vào Thiên Chúa. Nhờ Đức Kitô, cuộc sống đời đời dành cho tất cả những ai tin và làm theo những gì Ngài truyền dạy.
+ Yêu thương huynh đệ: Một khi đã tin vào cuộc sống đời sau, con người không nên dành mọi thời gian và nỗ lực để mưu cầu ích lợi đời này. Tác giả khuyên: “Nhờ vâng phục sự thật, anh em đã thanh luyện tâm hồn để thực thi tình huynh đệ chân thành. Anh em hãy tha thiết yêu mến nhau với tất cả tâm hồn.”
2/ Phúc Âm: Ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ mọi người.
Đây là lần thứ ba Marcô tường thuật Chúa Giêsu nói cho các tông đồ biết những gì sẽ xảy ra cho Ngài tại Jerusalem: “Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ lên án xử tử Người và sẽ nộp Người cho dân ngoại. Họ sẽ nhạo báng Người, khạc nhổ vào Người, họ sẽ đánh đòn và giết chết Người. Ba ngày sau, Người sẽ sống lại.” Lần thứ nhất, Phêrô khuyên Chúa Giêsu gạt bỏ ý định lên Jerusalem để chịu chết. Lần thứ hai, các môn đệ tranh luận ai sẽ là người lớn nhất trong số họ, khi Chúa Giêsu khôi phục vương quốc của Cha Ngài.
2.1/ Lối sống của người đời: Các tông đồ của Chúa Giêsu vẫn còn bị ảnh hưởng bởi lối sống của thế gian.
+ Ham muốn uy quyền và danh vọng: Sau lời tiên báo, hai người con ông Zebedee là Giacôbê và Gioan đến gần Đức Giêsu và nói: “Xin cho hai anh em chúng con, một người được ngồi bên hữu, một người được ngồi bên tả Thầy, khi Thầy được vinh quang.” Hai ông ham muốn chức vị vì muốn được mọi người biết đến và phục vụ. Tuy nhiên, các ông sẵn sàng thông phần vào cuộc khổ nạn của Chúa, chứ không chỉ muốn vinh quang mà thôi.
+ Khi ham muốn mà không nhận được, con người tức tối và thù ghét nhau: “Nghe vậy, mười môn đệ kia đâm ra tức tối với ông Giacôbê và ông Gioan.” Các ông tức tối là vì tất cả các ông đều muốn như thế. Nếu Giacôbê và Gioan ngồi hai địa vị quan trọng nhất, các ông sẽ ngồi đâu, vì các ông cũng theo Chúa!
+ Hậu quả là cộng đoàn bị phân chia: Chúa Giêsu nhìn thấy trước những gì sẽ xảy ra nếu các tông đồ cứ giữ thái độ tranh dành quyền hành và địa vị như thế. Họ sẽ bị phân chia và sẽ không nhớ sứ vụ rao giảng Tin Mừng, làm sao ơn cứu độ được rao truyền tới muôn người.
2.2/ Lối sống của người môn đệ Đức Kitô: Chúa Giêsu tập họp các ông và khuyên bảo các tông đồ ba điều:
+ Không được theo lối sống của người đời: “Những người được coi là thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Nhưng giữa anh em thì không được như vậy.”
+ Sống phục vụ: “Ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em; ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ mọi người.”
+ Sống theo gương Đức Kitô: “Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người.”
ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:
– Chúng ta cần học hỏi Kinh Thánh để biết sự thật Thiên Chúa muốn cho con người. Nếu không, chúng ta sẽ dễ dàng nghe theo để sống lối sống của thế gian và của ma quỉ.
– Nếu chúng ta muốn lãnh nhận ơn cứu độ, chúng ta phải làm những gì Thiên Chúa muốn. Nếu không, chúng ta sẽ phải lãnh nhận hậu quả của những người không tuân phục Thiên Chúa.
Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP

30/05/2018 – THỨ TƯ TUẦN 8 TN
Mc 10,32-45
ĐẾN ĐỂ PHỤC VỤ
“Ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em; ai muốn làm đầu thì phải làm đầy tớ mọi người. Vì Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người.” (Mc 10,43-45)
Suy niệm: Sau lần thứ ba loan báo về cuộc khổ nạn sắp chịu, Chúa Giê-su cùng các môn đệ tiến về Giê-ru-sa-lem. Thế mà, trong khung cảnh đó, các môn đệ lại tưởng rằng sắp tới lúc được hưởng vinh hoa phú quí. Gia-cô-bê và Gio-an “tranh thủ” đến gặp Chúa Giê-su để xin được ngồi bên hữu bên tả trong vinh quang của Chúa. Các môn đệ khác cũng “tham-sân-si” chẳng kém gì hai người con ông Giê-bê-đê kia. Bằng chứng là các ông cũng tức giận trước “hai tên phá bĩnh” này. Đối lại thái độ đó, Đức Giê-su dạy các ông lối hành xử của Ngài: Muốn làm lớn thì phải làm tôi tớ. Và Ngài không đến để bắt người khác phục vụ, nhưng để phục vụ mọi người. Khi chọn con đường cứu chuộc bằng thập giá, Chúa Giê-su đã muốn sống tinh thần phục vụ.
Mời Bạn: Chúa Giê-su đã định nghĩa lại “làm lớn” nghĩa là “phục vụ”. Phục vụ không phải là những mỹ từ để hô hào, quảng cáo mà phải là cuộc sống thực: là “rửa chân cho nhau”, là “chịu đóng đinh thập giá”; có thế mới cứu độ được thế giới. Vậy bạn hãy trả lời cho Chúa: “Con có uống nổi chén đắng mà Thầy sắp uống đây không?”
Chia sẻ: Làm gì để việc phục vụ của bạn trở thành cuộc sống thực chứ không chỉ là những mỹ từ?
Sống Lời Chúa: Làm một việc phục vụ cụ thể, khiêm tốn cho một ai đó đang sống gần bạn.
Cầu nguyện: Hát “Kinh Hoà Bình” hoặc “Bài Ca Phục Vụ”.
(5 Phút Lời Chúa)

Không được như vy (30.5.2018 – Th Tư Tun 8 Thường niên)
Suy nim:
Khi nghĩ đến nhng đau kh Đc Giêsu phi chu
chúng ta thường nghĩ ngay đến cuc Kh nn ca Ngài.
Chúng ta ít nghĩ đến mt đau kh khác,
đó là Ngài phi chu đng s chm hiu ca các môn đ.
Bài Tin Mng hôm nay là mt thí d khá rõ.
Khi đang trên đường lên Giêrusalem,
Thy Giêsu kéo riêng Nhóm Mười Hai đ loan báo cho h ln th ba
v nhng gì sp xy đến cho mình trong cuc Kh nn (c. 32).
Tiếc thay, hai môn đ thân tín là Giacôbê và Gioan,
vn loay hoay li trong tham vng v chc quyn ca mình.
H nói vi Thy Giêsu mt câu không được lch s lm:
“Chúng con mun Thy làm cho chúng con bt k điu gì chúng con xin.
Vy mà Thy vn nh nhàng tr li h:
“Các anh mun Thy làm gì cho các anh? (c. 36).
H đã dám xin được ngi hai ch cao nht trong vinh quang Nước Thy.
Thy Giêsu thú nhn mình không có quyn cho điu đó,
nhưng Thy li mi hai ông chia s chén đng Thy sp ung
và dìm mình tht sâu trong phép ra Thy sp chu (c. 38).
Khi thy mười môn đ kia tc gin vi Giacôbê và Gioan,
Thy Giêsu đã hun d cho c nhóm v cách lãnh đo trong Giáo Hi.
Cách lãnh đo này khác hn cách lãnh đo ngoài đi,
thường dùng quyn uy đ thng tr và mưu cu tư li.
“Gia anh em thì không được như vy! (c. 43).
Mi chc v và quyn bính là đ phc v cho Dân Chúa.
Thy Giêsu ch cách hành x cho nhng ai mun làm ln, làm đu.
Đó là sng như người đy t, người phc v (c. 44).
Thy Giêsu đã không nói suông, nhưng sng điu Ngài ging.
Rõ ràng Thy là người có uy quyn (Mc 1, 22.27; 2, 10).
Nhưng quyn uy đó ch được dùng đ rao ging và đ gii phóng.
Sut đi Thy đã sng như mt người phc v.
Và gi đây, cái chết ca Thy chính là mt vic phc v cao nht.
Ln đu tiên Thy Giêsu nói rõ ý nghĩa cái chết ca mình.
Như người Tôi Trung trong ngôn s Isaia (Is 52,13 - 53,12)
Thy phi tr giá bng mng sng đ cu chuc muôn người (c. 45).


Không d kéo các môn đ ra khi nhng tham vng trn tc.
Thy Giêsu vn thy mình lc lõng bên cnh các môn đ.
H không hiu được Thy, và cũng chng mun đi đường Thy đi.
Làm sao đ chúng ta cm được hnh phúc ca vic phc v?
Làm sao đ chúng ta hiu rng phc v không làm con người hèn h,
nhưng li nâng cao con người và ban cho nó s ln lao đích thc?
Chính Chúa Giêsu, Đng được thành toàn nh sut đi phc v,
là ch da đy hy vng ca chúng ta.
Cu nguyn:

Gia mt thế gii đ cao quyn lc và li nhun,
xin dy con biết phc v âm thm.
Gia mt thế gii say mê thng tr và chiếm đot,
xin dy con biết yêu thương t hiến.
Gia mt thế gii đy phe phái chia r,
xin dy con biết cng tác và đng trách nhim.
Gia mt thế gii đy hàng rào k th,
xin dy con biết coi mi người như anh em.
Ly Chúa Ba Ngôi,
Ngài là mu mc ca tình yêu tinh ròng,
xin cho các Kitô hu chúng con
tr thành tình yêu
cho trái tim khô cn ca thế gii.
Xin dy chúng con biết yêu như Ngài,
biết sng nh và sng cho tha nhân,
biết qung đi cho đi
và khiêm nhường nhn lãnh.
Ly Ba Ngôi chí thánh,
xin cho chúng con tin vào s hin din ca Chúa
sâu thm lòng chúng con,
và trong lòng tng con người bé nh.
 Lm Antôn Nguyn Cao Siêu, SJ



Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
30 THÁNG NĂM
Công Cuộc Của Thiên Chúa Ba Ngôi
“Khi Thần Khí sự thật đến, Ngài sẽ tôn vinh Thầy, vì Ngài sẽ lấy những gì của Thầy mà loan báo cho anh em. Mọi sự Chúa Cha có đều là của Thầy; vì thế Thầy đã nói: Ngài sẽ lấy những gì của Thầy mà loan báo cho anh em” (Ga 16, 13 – 15).
Đức Kitô đã nói những lời đó vào buổi tối trước khi vào cuộc Khổ Nạn. Người đang nói về Chúa Cha, về chính Người, và về Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần là Đấng “lấy từ Chúa Con” – trong sự hoàn thành nhiệm cục cứu độ. Ngài lấy những gì thuộc về Chúa Con và những gì – nơi Chúa Con – thuộc về Chúa Cha: “Mọi sự Chúa Cha có đều là của Thầy”.
Từ Chúa Cha, qua Chúa Con, trong Chúa Thánh Thần – đó là công cuộc sáng tạo. Từ Chúa Cha, qua Chúa Con, trong Chúa Thánh Thần – đó là công cuộc cứu chuộc. Đó là công cuộc đổi mới thiêng liêng của tất cả những gì đã được tạo dựng. Bất luận cái gì được đổi mới trong Chúa Thánh Thần qua cuộc hy sinh của Chúa Con đều phải qui hồi về với Chúa Cha là Đáng Sáng Tạo. Và, như vậy, mọi sự đều tham dự vào sự sống. Thiên Chúa “không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là của kẻ sống” (Mc 12, 27).
– suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II –
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
LIFT UP YOUR HEARTS
Daily Meditations by Pope John Paul II



Lời Chúa Trong Gia Đình
Ngày 30/ 5
1Pr 1, 18-25; Mc 10, 32-45.
Lời suy niệm: Đức Giêsu gọi các ông lại và nói: ‘Anh em biết những người được coi là thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Nhưng giữa anh em thì không được như vậy; ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em, ai muốn là đầu anh em thì phải làm đầy tớ mọi người.’”
                  Trong cuộc sống của con người trần gian luôn luôn muốn bản thân mình chiếm những vị trí cao nhất có nhiều quyền nhất để thống trị người khác, và coi thường những người khác, đặc biệt với những con người nhỏ bé, yếu hèn. Đối với hai Tông Đồ Gioan và Giacôbê cũng chưa thoát khỏi quan niệm và ý muốn đó, mặc dầu trong khi Chúa loan báo sự thương khó của Người. Qua ước muốn của Gioan và Giacôbê với sự cầu xin của hai ông. Chúa Giêsu đã cho một giáo huấn đi ngược lại với quan niệm của thế gian, giúp cho các Tông Đồ của Chúa canh tân lại chính mình.
                  Lạy Chúa Giêsu, khi chúng con nghe lại Tin Mừng này chúng con cũng bị giật mình, vì những tham vọng và ước muốn của chúng con đang đi ngược lại với giáo huấn của Chúa. Xin cho chúng con nhận ra ý Chúa qua giáo huấn này để chúng con sống với nhau được đẹp lòng Chúa hơn.
Mạnh Phương


30 Tháng Năm
Một Chỗ Khủng Khiếp
Câu chuyện xảy ra tại một nhà giam bên Liên Xô. Một cựu tù nhân, bà Arsenjeff, thuật lại một kinh nghiệm mắt thấy tai nghe diễn ra tại đó, nơi bà gọi là “Một chỗ khủng khiếp” như sau: Một buổi chiều kia, một cô gái trẻ cùng bị giam với chúng tôi kề miệng vào tai tôi khẽ nói: chị biết mai là ngày gì không? Rồi không đợi tôi trả lời, cô ta nói tiếp: “Mai là ngày lễ Phục Sinh”.
Nghe thế, tôi tự hỏi: “Lễ Phục Sinh đã đến rồi sao, lễ của niềm vui và hy vọng? Nhưng trong tù, niềm vui của chúng tôi đã héo úa và khô cằn. Còn niềm hy vọng?…”. Tôi đi lại trong phòng và không dám suy nghĩ tiếp.
Bỗng một tiếng reo vang nổi lên phá tan bầu không khí nặng nề: “Ðức Kitô đã sống lại thật”.
Quá sức sửng sốt, các nhân viên trở nên bất động như những tượng gỗ. Có lẽ trong tâm trí, họ giận dữ lên án một diễn tiến không bao giờ xảy ra tại đây. Sau một lúc yên lặng, tôi nghe tiếng giày nặng nề tiến đến gần phòng giam của chúng tôi. Rồi cửa phòng được mở tung. Hai nhân viên giận dữ hỏi ai đã xướng câu mê tín dị đoan và hùng hổ túm lấy cô gái, lôi cô ta sền sệt ra khỏi phòng.
Một tuần lễ sau, cô ta được thả về phòng giam, mặt cô ta xanh xao, người gầy đi thấy rõ. Qua tuần lễ Phục Sinh, người ta đã biệt giam cô vào một phòng không có lò sưởi, để cái lạnh thấu xương và cơn đói hành hạ thân thể một con người họ cho là cuồng tín. Sau khi nằm yên tại một góc phòng hồi lâu, cô ta vẫy tay gọi tôi lại thều thào: “Dù sao tôi cũng đã tuyên xưng niềm tin vào sự Phục Sinh trong trại giam. Những cái khác không quan trọng gì cho lắm”. Nói xong cô cố gắng mỉm cười và tôi thấy ánh mắt cô vẫn lóe sáng lên như dạo nào.
Ðược dịp tuyên xưng niềm tin Phục Sinh cách đặc biệt như cô gái trên thật hiếm hoi. Nhưng mẫu gương can đảm của cô phải nhắc nhở chúng ta cố gắng thực thi lời nguyện chúng ta luôn cùng nhau xướng lên sau những lời truyền phép: “Chúng con loan truyền việc Chúa chịu chết và tuyên xưng việc Chúa sống lại, cho đến khi Chúa lại đến”.
Tuyên xưng việc Chúa sống lại bằng cách hiểu rõ ý nghĩa và giá trị của sự chết, của những đau khổ, của những vấn đề khó khăn. Cuộc sống của chúng ta không chỉ đóng khung và chấm cùng tại đó. Nhưng người mang niềm tin Phục Sinh phải chiến đấu để vượt qua, để lướt thắng những khó khăn, hạn chế những đau khổ, những sự dữ, những tội lỗi, để phát huy cuộc sống mới của những tạo vật được tái sinh nhờ cái chết và sự Phục Sinh của Chúa Kitô.
(Lẽ Sống)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét