08/05/2026
Thứ Sáu tuần 5 Phục Sinh
Bài Ðọc I: Cv 15,
22-31
“Thánh
Thần và chúng tôi xét rằng không nên buộc thêm cho anh em gánh nặng nào khác”.
Trích sách
Tông đồ Công vụ.
Trong những
ngày ấy, các Tông đồ, kỳ lão cùng toàn thể Hội Thánh, chấp thuận chọn ít người
trong các ngài, và sai đi Antiôkia với Phaolô và Barnaba: đó là Giuđa, gọi là
Barsaba, và Sila, những vị có uy thế giữa anh em. Các ngài nhờ tay hai ông chuyển
bức thư viết như sau: “Anh em Tông đồ và kỳ lão chúng tôi kính chào các anh em
thuộc dân ngoại ở Antiôkia, Syria và Cilicia. Chúng tôi nghe tin rằng có mấy
người trong chúng tôi đã đến nói những lời gây hoang mang và làm cho tâm hồn
anh em xao xuyến, chúng tôi không uỷ quyền cho họ, vì thế chúng tôi họp lại, đồng
ý chọn một ít người và sai đến anh em làm một với Barnaba và Phaolô, những anh
em yêu quý của chúng tôi, tức là những người đã liều mạng sống mình vì danh Ðức
Giêsu, Chúa chúng tôi. Vậy chúng tôi đã sai Giuđa và Sila đến nói miệng với anh
em cũng chính những lời này: Thánh Thần và chúng tôi xét rằng không nên đặt
thêm cho anh em gánh nặng nào khác ngoài mấy điều cần kíp này là anh em hãy
kiêng đồ cúng thần, huyết, thịt thú chết ngạt và gian dâm; giữ mình khỏi các điều
đó, là anh em làm phải. Chúc anh em vạn an”.
Các ngài
giã từ và đi xuống Antiôkia, triệu tập dân chúng lại và trao cho họ bức thư. Ðọc
thư xong, họ vui mừng vì được an ủi.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 56, 8-9.
10-12
Ðáp: Lạy Chúa, con sẽ ngợi khen Chúa giữa
chư dân
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: Lòng con bền vững, lạy Chúa, lòng
con bền vững; con sẽ hát xướng, con sẽ đàn ca. Hãy thức dậy, linh hồn tôi ơi,
hãy thức dậy, hỡi đàn sắt với đàn cầm, tôi sẽ làm cho bình minh thức giấc.
Xướng: Lạy Chúa, con sẽ ngợi khen Chúa giữa
chư dân; con sẽ hát mừng Ngài trong các nước: vì đức từ bi Chúa cao tới cõi trời,
và lòng trung tín Ngài chạm ngàn mây. Lạy Chúa, xin Ngài hiện ra cao cả trên trời,
xin tỏ vinh quang Ngài trên toàn cõi đất!
Alleluia: Mt 28, 19
và 20
Alleluia,
alleluia! – Các con hãy đi giảng dạy muôn dân: Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày
cho đến tận thế. – Alleluia.
Phúc Âm: Ga 15,
12-17
“Ðây là
lệnh truyền của Thầy: Các con hãy yêu mến nhau”.
Tin Mừng
Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy,
Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Ðây là lệnh truyền của Thầy: Các con hãy
yêu mến nhau, như Thầy đã yêu mến các con. Không có tình yêu nào lớn hơn tình
yêu của người thí mạng vì bạn hữu mình. Các con là bạn hữu của Thầy, nếu các
con thi hành những điều Thầy truyền. Thầy không còn gọi các con là tôi tớ, vì
tôi tớ không biết việc chủ làm; Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì
Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết. Không phải các
con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con, và đã cắt đặt, để các con
đi, và mang lại hoa trái, và để hoa trái các con tồn tại, để những gì các con
xin Cha nhân danh Thầy, Người sẽ ban cho các con. Thầy truyền cho các con điều
này là: các con hãy yêu mến nhau”.
Ðó là lời
Chúa.
Chú giải về Công vụ Tông đồ 15,22-31
Sau khi quyết định rằng phép cắt bì không còn bắt buộc đối với
những người cải đạo không phải người Do Thái, các lãnh đạo cộng đồng cùng toàn
thể hội thánh đã nhóm họp tại Giê-ru-sa-lem để công bố quyết định này cho toàn
thể hội thánh. Họ đã cử một phái đoàn đến An-ti-ô-ki-a ở Sy-ri, nơi được coi là
trung tâm của các tín hữu Ki tô
nói tiếng Hy Lạp (cả người Do Thái và người ngoại). Thật khôn ngoan, phái đoàn
này bao gồm các đại diện từ cộng đồng Giê-ru-sa-lem.
Trong số những người đến từ Giê-ru-sa-lem, có hai lãnh đạo
được nhắc đến: Giu-đa, cũng gọi là Ba-sa-ba, và Si-la. Không rõ Ba-sa-ba là ai,
nhưng trong chương đầu tiên của sách Công vụ Tông đồ, chúng ta được biết rằng
Giô-sép Ba-sa-ba là một trong hai ứng cử viên được chọn để thay thế Giu-đa
Íscariot. Nhưng như chúng ta biết, “việc bốc thăm rơi vào Ma-thi-át”. Si-la trở
thành người bạn đồng hành truyền giáo của Phao-lô và chúng ta sẽ gặp ông trong
Chuyến Truyền giáo thứ hai. Si-la chính là người được biết đến với tên Si-lê-nê
trong một số thư của Phao-lô. Vào thời điểm đó, ông là một người lãnh đạo trong
Hội Thánh Giê-ru-sa-lem và được gọi là “tiên tri” (Công vụ Tông Đồ 15,32) và, giống như Phao-lô, là
công dân La Mã (Công vụ Tông Đồ 16,37).
Nhưng cùng với họ còn có Phao-lô và Ba-na-ba, những người đại
diện cho vùng ngoại vi của Hội Thánh, và là những người đã nêu vấn đề này ngay
từ đầu. Rõ ràng là có sự nhất trí hoàn toàn về cả việc lựa chọn sứ giả và nội
dung bức thư mà họ mang theo.
Bức thư đến từ “các tông đồ và các trưởng lão [tiếng Hy Lạp,
presbyteroi]….những người lãnh đạo giữa
các anh em” ở Giê-ru-sa-lem và được gửi đến “các anh chị em gốc ngoại bang ở
An-ti-ô-ki-a, Sy-ri và Si-li-cia”. An-ti-ô-ki-a là thành phố hàng đầu của hai tỉnh
Sy-ri và Si-li-cia liền kề. Điều đáng chú ý là các nhà lãnh đạo Giê-ru-sa-lem tự
gọi mình là “anh em” của những người cải đạo gốc ngoại bang, do đó xác định tất
cả đều thuộc cùng một gia đình.
Họ nói lời xin lỗi về những người Kitô hữu gốc Do Thái, những
người dường như tự ý đến Antioch để phàn nàn về việc những người cải đạo ngoại
giáo không chịu phép cắt bì. Đó là lý do tại sao họ cử một phái đoàn từ
Jerusalem cùng với Phaolô và Barnabas, những người được họ hoàn toàn ủng hộ. Họ
là những người:
…đã liều mạng sống vì
Chúa Giêsu Kitô.
Sau đó, họ đưa ra một tuyên bố quan trọng:
…điều đó dường như tốt
lành đối với Chúa Thánh Thần và đối với chúng tôi…
Họ không chỉ nói nhất trí nhân danh chính mình, mà họ còn biết
rằng họ được Chúa Thánh Thần hoàn toàn ủng hộ trong quyết định của mình. Sau
đó, họ liệt kê bốn trường hợp ngoại lệ được đề cập hôm qua (Thứ Năm, Tuần thứ 5
Mùa Phục Sinh) — những tập tục của người Do Thái vẫn còn ràng buộc đối với tất
cả mọi người.
Chúng ta nên lưu ý quá trình thú vị đang được mô tả trong
các bài đọc ba ngày qua. Chúa Thánh Thần ở cùng toàn thể Giáo Hội và truyền đạt
đức tin của Ngài đến trung tâm. Trung tâm sau đó phân định và nhận ra nơi Chúa
Thánh Thần đang hoạt động và đưa ra một tuyên bố có thẩm quyền xác nhận dưới sự
hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.
Giáo Hội vẫn hoạt động theo cách này. Đức Giáo Hoàng không
phải là người bảo Giáo Hội phải tin điều gì; ngài bảo Giáo Hội phải tin điều gì
sau khi lắng nghe đức tin của toàn thể Giáo Hội. Quá trình lắng nghe này từ
phía Rôma rất quan trọng đối với sự phát triển của Giáo Hội trong nhiều lĩnh vực
khác nhau với những nhu cầu và khát vọng rất khác nhau.
Có một yếu tố khác trong bài đọc hôm nay thoạt nhìn có vẻ
mâu thuẫn. Sau khi loại bỏ nghĩa vụ phải cắt bì, họ vẫn cấm ăn thịt cúng tế thần
tượng, và yêu cầu kiêng huyết, thịt động vật bị siết cổ và “tình dục vô luân”.
Tuy nhiên, điều này cho thấy cần có sự cân bằng tinh tế giữa
cảm xúc của người ngoại đạo và người Do Thái. Việc cắt bì là một vấn đề nhạy cảm
hơn nhiều (theo mọi nghĩa!), vì nó liên quan đến việc cắt xén cơ thể và ở một
khu vực đặc biệt nhạy cảm, liên quan không chỉ đến cơ thể mà còn đến toàn bộ
lĩnh vực tình dục và sinh sản.
Các truyền thống Do Thái khác vẫn đang được áp đặt có thể được
chấp nhận mà không gặp khó khăn lớn. Theo thời gian, chúng cũng sẽ biến mất. Tất
cả những vấn đề liên quan đến các nguyên tắc bất khả xâm phạm và các lĩnh vực
thỏa hiệp có thể chấp nhận được đều vẫn còn phù hợp trong Giáo hội của chúng ta
ngày nay như thuở ban đầu.
Chú giải về Gioan 15,12-17
Trong Bữa Tiệc Ly, Chúa Giê-su nói chuyện với các môn đệ tiếp
tục đề cập đến tầm quan trọng của tình yêu thương. Ngài diễn tả điều đó qua một
điều răn trọng tâm—và có lẽ điều này sẽ gây ngạc nhiên cho một số người—điều
răn này không phải là yêu mến Đức Chúa Trời, hay yêu mến Chúa Giê-su, mà là yêu
thương nhau. Không cần phải nhắc đến Đức Chúa Trời vì tình yêu đó chỉ có thể tồn
tại khi Đức Chúa Trời hành động trong và qua chúng ta.
Đó là thước đo cho sự chân thành của tình yêu chúng ta dành
cho Đức Chúa Trời. Và mức độ của tình yêu đó chính là tình yêu của Chúa Giê-su
dành cho chúng ta. Nếu điều đó chưa đủ rõ ràng, Ngài đã nói rõ hơn:
Không ai có tình yêu lớn
hơn thế, là hi sinh mạng sống mình vì bạn hữu.
Điều đó có thể có nghĩa là chết vì người khác, nhưng cũng có
thể có nghĩa là sống vì người khác; trong cả hai trường hợp, mối quan tâm chính
của chúng ta là nhu cầu của anh chị em mình. Và đây là con đường duy nhất để chứng
tỏ rằng chúng ta yêu mến Đức Chúa Trời và tình yêu của Đức Chúa Trời ở trong
chúng ta.
Chúa Giê-su bày tỏ tình yêu đó bằng chính cái chết của Ngài
vì bạn hữu Ngài. Và bạn hữu của Ngài là ai?
Các con là bạn Ta nếu
các con làm theo những gì Ta truyền dạy.
Và điều Ngài truyền dạy là chúng ta phải yêu thương nhau với
cùng mức độ như Ngài yêu thương chúng ta.
Trước đó, sau khi rửa chân cho các môn đệ, Chúa Giê-su nói với
họ rằng Ngài là Chúa và là Thầy của họ, nhưng giờ đây Ngài cũng gọi họ là bạn hữu
chứ không phải là tôi tớ. Chúa Giê-su là Chúa của chúng ta, nhưng Ngài cũng là
Anh Em và là Bạn Hữu của chúng ta. Vì điều đó, Ngài đã chia sẻ với chúng ta tất
cả những gì Ngài đã nhận được từ Cha Ngài. Rõ ràng, chúng ta cũng phải chia sẻ
tất cả những gì chúng ta biết về Chúa Giê-su với người khác.
Cuối cùng, Ngài nhắc nhở họ rằng họ là những người theo
Ngài, bởi vì Ngài đã chọn họ - chứ họ không chọn Ngài. Chúng ta không ban ơn gì
cho Chúa Giê-su bằng cách theo Ngài. Chúng ta chỉ đang đáp lại lời kêu gọi đã đến
từ Ngài. Và sự đáp lại lời kêu gọi đó là “sinh trái”, trái bền vững. Cuộc sống
của chúng ta phải hữu ích trong tình yêu thương, trong sự quan tâm, trong công
lý, trong lòng thương xót và trong việc xây dựng thế giới của Nước Trời. Và
chúng ta không cần phải sợ hãi. Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta và mọi thứ chúng
ta cần sẽ được ban cho chúng ta để trở nên hữu ích. Cuối cùng, một lần nữa, ông
nhắc lại điều răn cốt lõi:
Ta ban cho các ngươi
những điều răn này để các ngươi yêu thương nhau.
Chúng ta cần tự hỏi mình, bao nhiêu phần trong tất cả những
điều này mô tả đúng cuộc sống của chính chúng ta?
https://livingspace.sacredspace.ie/e1056g/
Suy niệm: Như Thầy yêu thương
Đơn sơ, rõ
ràng và cụ thể. Đó là Lời Chúa. Là Luật Chúa. Là Luật Mới: Yêu Thương. Đơn sơ
vì vắn gọn và tập trung vào một điểm. Rõ ràng vì ai cũng hiểu được và làm được.
Cụ thể vì chính Chúa đã thực hành trước khi truyền dạy cho ta. Yêu thương nhưng
phải yêu thương như Chúa yêu thương. Có 3 điểm.
Chúa nâng
ta lên. “Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi
Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết”. Tôi tớ được nâng lên ngang hàng với chủ
nhân. Môn sinh được nâng lên thành bạn hữu của Thầy. Ở mức cao nhất. Vì được
cùng Thầy chia sẻ tâm tư tình cảm. Kể cả chương trình hành động.
Chúa chết
vì ta. “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh
tính mạng vì bạn hữu của mình”. Chúa đã làm như vậy.
Chúa tuyển
chọn và sai ta đi. “Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn
anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái”. Đó là tình bạn
ở mức độ cao. Tin tưởng. Đồng hoá. Coi người bạn là đại diện cho mình. Cũng như
Chúa Cha và Chúa Con là một.
Thật đáng
mừng. Vì các môn đệ và các tín hữu đầu tiên đã thực hành Giới Luật Yêu Thương của
Chúa. Đã coi nhau là bạn hữu. Kể cả người dân ngoại. “Thánh Thần và chúng
tôi đã quyết định không đặt lên vai anh em một gánh nặng nào khác ngoài những
điều cần thiết”. Đã hi sinh tính mạng cho nhau. “Ông Ba-na-ba và ông
Phao-lô, những người đã cống hiến cuộc đời vì danh Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng
ta”. Vì anh em mà chấp nhận hiểm nguy, kể cả hi sinh tính mạng. Đã tin tưởng,
cắt đặt và sai đi. Cộng đoàn đặt tay sai Ba-na-ba và Phao-lô đi. “Vì thế,
chúng tôi đã đồng tâm nhát trí quyết định chọn một số đại biểu, và phái họ đến
với anh em”.
Các ngài
đã thực hành Giới Răn Mới của Chúa. Vì thế cộng đoàn tràn đầy niềm vui: “họ
vui mừng vì lời khích lệ đó”. Ta hãy Yêu Thương Như Chúa. Sẽ được niềm vui.
Và đem niềm vui cho mọi người.
(TGM Giuse
Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét