14/09/2026
Thứ Hai tuần 24 thường niên
SUY TÔN THÁNH GIÁ.
Lễ kính
Bài Ðọc I: Ds 21, 4-9
“Kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng, thì được sống”.
Trích sách Dân số.
Trong những ngày ấy, dân chúng đi đường và mệt nhọc, nên nản
chí, họ kêu trách Chúa và Môsê rằng: “Tại sao các người dẫn chúng tôi ra khỏi
Ai-cập, cho chúng tôi chết trong hoang địa. Không bánh ăn, không nước uống,
chúng tôi đã ngán thức ăn nhàm chán này”. Bởi đó Chúa cho rắn lửa bò ra cắn chết
nhiều người. Họ chạy đến cùng Môsê và thưa rằng: “Chúng tôi đã phạm tội, vì
chúng tôi nói những lời phản nghịch Chúa và phản nghịch ông. Xin ông cầu nguyện
để Chúa cho chúng tôi khỏi rắn cắn”.
Môsê cầu nguyện cho dân. Và Chúa phán cùng Môsê rằng: “Ngươi
hãy đúc một con rắn đồng và treo nó lên làm dấu; kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên
rắn đồng, thì được sống”. Môsê đúc một con rắn đồng, treo nó lên làm dấu, và kẻ
nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được chữa lành.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 77, 1-2. 34-35. 36-37. 38
Ðáp: Chúng ta đừng
quên lãng những kỳ công của Chúa
Xướng: Hỡi dân
tôi, hãy nghe lời huấn dụ, hãy lắng tai nhận lấy những lời miệng tôi. Tôi sẽ xuất
khẩu nói ra lời ngạn ngữ, sẽ trình bày những điều bí nhiệm của thời xưa.
Xướng: Khi Người
sát phạt họ, bấy giờ họ kiếm tìm Người, và họ trở lại kiếm tìm Thiên Chúa. Họ
nhớ lại rằng Thiên Chúa là Ðá Tảng của họ, và Thiên Chúa Tối Cao là Ðấng cứu
chuộc họ.
Xướng: Nhưng rồi
miệng họ đã phỉnh phờ, và lưỡi họ ăn nói sai ngoa với Người. Ðối với Người,
lòng họ không ngay thẳng; họ cũng không trung thành giữ lời minh ước của Người.
Xướng: Phần Người
từ bi, tha lỗi và không huỷ diệt họ; nhiều khi Người đã tự kiềm chế căm hờn, và
không để cho thịnh nộ hoàn toàn tuôn đổ.
Bài Ðọc II: Pl 2, 6-11
“Người đã tự hạ mình; vì thế Thiên Chúa đã tôn vinh Người”.
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philípphê.
Anh em thân mến, Chúa Giêsu Kitô, tuy là [thân phận] Thiên
Chúa, đã không nghĩ phải giành cho được ngang hàng với Thiên Chúa; trái lại,
Người huỷ bỏ chính mình mà nhận lấy thân phận tôi đòi, đã trở nên giống như
loài người, với cách thức bề ngoài như một người phàm. Người đã tự hạ mình mà
vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh
Người, và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu, để khi nghe tên
Giêsu, mọi loài trên trời dưới đất và trong địa ngục phải quỳ gối xuống, và mọi
miệng lưỡi phải tuyên xưng Ðức Giêsu Kitô là Chúa, để Thiên Chúa Cha được vinh
quang.
Ðó là lời Chúa.
Alleluia:
Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa Kitô, chúng con thờ lạy Chúa;
chúng con chúc tụng Chúa, vì Chúa đã dùng cây Thập giá mà cứu chuộc thế gian. –
Alleluia.
Phúc Âm: Ga 3, 13-17
“Con Người phải bị treo lên”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng Nicôđêmô rằng: “Không ai lên trời
được, ngoài người đã từ trời xuống, tức là Con Người vốn ở trên trời. Cũng như
Môsê treo con rắn nơi hoang địa thế nào, thì Con Người cũng phải bị treo lên
như vậy, để những ai tin vào Người, thì không bị tiêu diệt muôn đời.
“Quả thật, Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một
Người, để tất cả những ai tin vào Con của Người, thì không phải hư mất, nhưng
được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Người giáng trần để luận phạt
thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ”.
Ðó là lời Chúa.
(Lưu ý: Khi lễ này được
cử hành vào ngày thường, có thể chọn một trong các bài đọc trước bài Tin Mừng.
Nếu lễ rơi vào Chúa Nhật, cả hai bài đọc đều được đọc.)
Chú giải về các bài
đọc: Dân Số 21,4-9; Philípphê 2,6-11; Gioan 3,13-17
Bài Tin Mừng được trích từ sách Gioan. Thánh sử so sánh việc
Chúa Giêsu bị treo lên Thập Giá với sự kiện trong sách Dân Số (một trong các
bài đọc hôm nay), khi dân Israel bị rắn tấn công vì cứ liên tục kêu trách Thiên
Chúa. Khi họ cầu xin Môsê giúp đỡ, Thiên Chúa bảo ông treo hình một con rắn lên
cây sào. Tất cả những ai nhìn vào con rắn đồng ấy đều được chữa lành.
Theo một cách thức sâu xa hơn nhiều, Chúa Giêsu cũng được
treo lên như vậy:
…để ai tin vào Người
thì được sự sống đời đời.
Và sự sống này có được là nhờ việc Chúa Giêsu hiến dâng mạng
sống mình trên Thập Giá – một dấu chứng cho tình yêu của Chúa Cha dành cho mỗi
người chúng ta. Bởi lẽ, như Chúa Giêsu sẽ nói với các môn đệ trong Bữa Tiệc Ly:
Không ai có tình
thương cao cả hơn tình thương của người hy sinh mạng sống mình cho bạn hữu.
(Gioan 15,13)
Và trong bài đọc hôm nay, Người cũng nói:
Quả vậy, Thiên Chúa
sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế
gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.
Từ "Suy Tôn" (Exaltation)
trong tên gọi của lễ hôm nay có nghĩa là "được nâng lên", và trong
Tin Mừng Gioan, Chúa Giêsu nói rằng khi Người "được nâng lên", Người
sẽ thu hút mọi người về phía mình. Sự "nâng lên" này không chỉ ám chỉ
việc Chúa Giêsu bị treo lên Thập Giá theo nghĩa vật lý. Trong cách trình bày của
Gioan về Mầu Nhiệm Vượt Qua, Chúa Giêsu chịu chết trên Thập Giá, bước vào sự sống
mới (Phục Sinh), trở về cùng Chúa Cha (Lên Trời) và ban Thánh Thần (Hiện Xuống).
Chúa Giêsu được "suy tôn" trọn vẹn ngay trên Thập Giá.
Bài đọc thứ hai được trích từ Thư của Thánh Phaolô gửi tín hữu
Philípphê và chứa đựng bài thánh thi nổi tiếng về sự "tự hạ" (kenosis) của Chúa Giêsu.
"Kenosis" có nghĩa là "trút bỏ" hay "tự làm cho mình
trở nên trống rỗng". Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa nhập thể và chia sẻ thần
tính ngang hàng với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần. Tuy nhiên, để mang lại cho
chúng ta ơn cứu độ và sự sống vĩnh cửu, Chúa Giêsu:
…đã trút bỏ vinh
quang,
mang lấy thân phận nô
lệ,
trở nên giống như phàm
nhân.
Ngài làm điều này để phục vụ chúng ta. Ngài hoàn toàn chia sẻ
thân phận con người của chúng ta, thậm chí còn hạ mình hơn nữa khi chấp nhận một
trong những cái chết khủng khiếp nhất: cái chết trên thập giá. Tất cả những điều
này là để giúp chúng ta thấu hiểu mức độ tình yêu mà Chúa Cha dành cho mỗi người
chúng ta.
Chính nhờ sự tự hiến và việc trút bỏ vinh quang ấy:
Mà Thiên Chúa đã tôn
vinh Ngài lên trên hết
và ban cho Ngài danh
hiệu
trổi vượt trên mọi
danh hiệu,
để khi nghe danh Chúa
Giêsu
mọi đầu gối phải quỳ
xuống,
trên trời, dưới đất và
trong nơi âm phủ,
và mọi miệng lưỡi phải
tuyên xưng
rằng Chúa Giêsu Kitô
là Chúa,
để tôn vinh Thiên Chúa
Cha.
Vì thế, Thập Giá là biểu tượng vô cùng quý giá đối với các
Kitô hữu ở khắp mọi nơi và là phương thế để họ bày tỏ đức tin của mình. Chúng
ta đặt Thánh Giá trong nhà thờ và tư gia, trong các lớp học tại trường và tại
các cơ sở Kitô giáo khác. Nhiều người còn đeo Thánh Giá như một phần trang phục
của mình.
Chúng ta ghi nhớ lời Chúa Giêsu nói với các môn đệ:
…ai không vác thập giá
mình mà theo Ta, thì không xứng đáng với Ta. Ai tìm cách giữ mạng sống mình thì
sẽ mất nó; còn ai liều mất mạng sống mình vì Ta, thì sẽ tìm lại được nó.
(Mt 10,38-39)
Như chúng ta thường hát sau phần Truyền Phép trong Thánh Lễ:
Khi chịu chết, Ngài đã
tiêu diệt sự chết của chúng con; khi sống lại, Ngài đã phục hồi sự sống cho
chúng con.
https://sacredspace.com/commentary/f0914r/
Một nhà thông thái nằm mơ thấy mình để cả cuộc đời đi tìm
một cuốn sách hay nhất gồm tóm mọi sự trên đời, cuốn sách đó chỉ tóm gọn trong
một trang hay nhất, rồi trang ấy gồm trong một dòng hay nhất, rồi dòng ấy trong
một chữ hay nhất. Ông giật mình tỉnh dậy, trên bàn ông có một chữ to tướng:
Crux, Thánh Giá.
Phải, Thánh Giá là chữ hay nhất gồm tóm những bài học hay nhất,
của một dòng chữ hay nhất, của một trang hay nhất, của một cuốn sách hay nhất.
Vậy Thánh Giá là gì? Chắc chắn ta không nhìn và giải thích về mặt thể lý: 2
thanh gỗ, sắt, đồng, chì, vàng, bạc đóng vào nhau thành hình chữ thập, dù có gắn
ảnh chuộc tội hay không.
Thánh Giá là tình thương vô biên của Thiên Chúa qua Chúa
Kitô, đã tỏ cho loài người bằng cách hứng chịu mọi đau khổ trên thập giá để cứu
độ chúng ta, và ngược lại, Chúa muốn chúng ta cũng qua Thánh Giá đóng góp phần
mình vào ơn cứu độ để cứu mình và anh em, để tất cả được sống lại vinh quang với
Chúa. Chỉ một vài dòng đơn sơ, nhưng nói đến Thánh Giá là động chạm đến bao vấn
đề hết sức quan trọng và sâu sắc.
Trước hết, Thánh Giá là tình yêu vô biên của Thiên Chúa.
Thánh Gioan viết: “Tình yêu Thiên Chúa cốt tại điều này là không phải chúng ta
đã yêu mến Thiên Chúa trước nhưng chính là Thiên Chúa đã yêu chúng ta trước.
Tình yêu của Thiên Chúa biểu hiện qua việc Ngài đã sai Con Một Ngài vào trong
thế gian để làm của lễ đền tội chúng ta”. Như thế, tình yêu Thiên Chúa là một
tình yêu nhưng không, vô vị lợi. Chúa yêu chúng ta không phải vì chúng ta tốt
hay vì Ngài cần chúng ta, nhưng chỉ vì Chúa tốt lành vô song. Tiên tri Giêrêmia
đã nói rất cảm động: “Ta đã yêu con bằng tình yêu muôn đời, bởi thế Ta đã giữ bền
ân nghĩa với con” (Giêrêmia 31,3). Thánh Augustin cũng nói: “Nguồn nước có được
lợi gì khi kẻ khát nước đến uống ở đó, mặt trời có lợi gì khi con mắt được ánh sáng
chiếu tới”. Nhà thần học Don Scot dòng Phanxicô, vào thế kỷ 14 còn nói mạnh
hơn: “Giả thiết loài người không phạm tội thì vì yêu ta Chúa cũng có thể làm
người và chịu nạn chịu chết”. Giả thiết vậy để kích thích ta thêm lòng đạo đức,
đào sâu thêm huyền nhiệm tình yêu, chứ thực tế loài người đã phạm tội và Chúa
đã sai con Ngài xuống thế gian thật để cứu chúng ta bằng cả cuộc sống của Ngài,
mà cao điểm là cuộc khổ nạn và chết trên thập giá. Trước một tình yêu cao cả và
vô vị lợi như thế sao ta lại dễ thất vọng chán nản mỗi khi gặp thử thách? Là
con cái Chúa, là tu sỹ, nhất là tu sỹ Mến Thánh Giá lại ngã lòng mỗi khi Chúa
muốn chúng ta chia sẻ Thánh Giá với Ngài? Phải chăng ta còn quá ích kỷ trong việc
mến yêu Chúa? Ta yêu Ngài chỉ vì ta cần đến Ngài chẳng khác gì coi Ngài như cái
vòi nước, khi cần thì đến vặn dùng, xong lại đóng sập lại ngay.
Một nhà mục sư Tin Lành giảng về câu Kinh Thánh của Thánh
Gioan trên rất hay: 2 gia đình, 1 Công giáo, 1 Tin lành đi lại với nhau rất
thân, gia đình Công giáo có 5 người con, ông bà Tin lành đã già mà không có
con. Họ quý mến nhau lắm và mọi sự thông cảm chia sẻ với nhau rất quảng đại. Một
hôm ông bà Tin lành mạnh dạn nói với ông bà Công giáo: Cả 2 ta cùng thờ một
Chúa Giavê, một Chúa Kitô, tuy là 2 Hội Thánh nhưng chúng ta vẫn quý mến nhau
vì cũng gặp ở một Chúa. Chúa cho gia đình bác nhiều cô cậu, còn tôi trong cảnh
già nua buồn bã, tôi muốn xin bác cho chúng tôi 1 cô hoặc 1 cậu để ông bà làm
vui. Tôi hứa sẽ yêu thương giáo dục cháu hết sức! Ông bà Công giáo cảm động quá
về bàn với nhau xem nên cho đứa nào.
- Con cả là một cậu trai tuấn tú, thông minh, ngoan
ngoãn, nhất định không được. Vả ai lại cho trưởng nam đi.
- Con thứ là một cô gái xinh đẹp đạo đức lại vừa đính hôn
với một thanh niên xứ bạn, ai lai cho đi đứa con chỉ vài ba tháng nữa sẽ về nhà
chồng.
- Con thứ ba là cậu trai tàn tật, què chân. Hai vợ chồng
buồn bã cho số phận hẩm hiu của con nên càng đem lòng ưu ái con để bù thiệt cho
nó, thì sao có thể cho nó đi và lại cho bạn một đứa con tàn tật, làm sao coi được.
- Con thứ tư là một cô thiếu nữ 10 tuổi. Vừa nói tới bà
đã khóc tru trếu vì bà coi cô như hòn ngọc. Bà coi cô là hình ảnh sống động của
mình vì lời ăn tiếng nói, nu cười, cả dáng đi đều giống hệt như bà.
- Con thứ 5 là cậu trai út, 4 tuổi, suốt ngày nói nói cười
cười, khi ngồi trên gối mẹ, lúc lại nằm trên tay cha. Đi nhà thờ, đi dạo chơi
luôn kèm theo mẹ cha sao có thể rời được. Rút cuộc đành phải báo lại cho ông bạn
Tin lành là không thể cho ông bạn được đứa nào cả
Nhà mục sư cao giọng: Con người thân thiết nhau đến thế
mà người có 5 con không thể cho ông bạn 1 đứa. Thế mà Thiên Chúa và nhân loại
có thân thiết nhau được như thế không? Tội lỗi đã làm con người nên tử thần với
Chúa, Chúa Cha lại chỉ có 1 người con vô cùng quý hóa, ấy mà Ngài lại cho con mình
xuống trần gian tội lỗi chịu trăm ngàn đau khổ ma cao điểm là Thánh Giá để loài
người được an vui.
Chúng ta nghĩ sao về tình yêu Chúa đối với ta và tình mến ta
với Chúa. Lạy Chúa, xin tha thứ cho nỗi vong ân bội nghĩa của chúng con!
Cũng vì thế mà đứng trước Thánh Giá chung con vẫn không một
chút mủi lòng. Vì không cảm hết được tình yêu Chúa đã tự triệt tiêu mình vì
chúng con. Chúng con mang Thánh Giá trong mình mà chúng con lại mau mắn xua đuổi
Thánh Giá đi xa dù chỉ là một Thánh Giá nhỏ nhẹ – một chút nhức đầu sổ mũi, một
lời nói đùa cợt, một sự góp ý xây dựng đã đủ làm con phản ứng gay gắt, đỏ mày đỏ
mặt, cử chỉ thô bạo, lắm lúc còn ấm ức tìm cách báo thù.
Ôi thật là lạ lùng! Thế mà con còn dám hãnh diện vì mình là
người yêu Thánh Giá. Lạy Chúa, nghĩ lại chúng con thật đáng xấu hổ thẹn thùng.
Thật đáng Chúa quở trách: Bọn này thờ ta bằng môi bằng miệng. Chúng con thật
đáng liệt vào hạng ngoại giáo, thu thuế và bọn Biệt phái trong Phúc Âm.
Cũng vì không cảm hết được tình Chúa yêu con đến triệt tiêu
mình cho con, nên con thường mắc bệnh chủ quan và luôn nhìn và phóng đại đau khổ
mình mà không biết nhìn đến những thánh giá kẻ khác. Đau khổ mình thì dùng kính
hiển vi mà phóng đại để tủi thân, để phàn nàn, để than trách. Còn đau khổ kẻ
khác thì lại coi nhẹ, cho là việc nhà giàu đứt tay, không đáng kể. Ôi thật là
ích kỷ! Sao con không nhìn lên Thánh Giá với những đau khổ dữ dằn hồn xác của
Chúa đã gánh chịu cho con và cho tha nhân con. Tự hào là những người yêu Thánh
Giá hơn ai, mến Chúa hơn ai mà con lại không biến cải những Thánh Giá chúng con
thành những cây Thánh Giá để nên giống Chúa, để biểu lộ tình yêu Chúa yêu tha
nhân? Thánh Têrêxa Avila thì nói: “Hoặc đau khổ hoặc chết”. Thánh Mađalêna de
Passi: “Không chết nhưng xin đau khổ mãi mãi”. Thánh Rosa Lima: “Lấy vòng gai
co mũi nhọn đội lên đầu, vác cây khổ giá nặng lâu giờ trong một ngày, ban đêm tự
treo 2 tay lên khổ giá để kết hợp với Chúa hấp hối trên thánh giá xưa. Thế mà
con, tu sỹ Thánh Giá thì lạikhiếp sợ Thánh Giá, chê chối tránh né Thánh Giá. Thật
dân này chỉ mến ta bằng môi bằng miệng. Nhà văn Montalenebat viết trong cuốn
“Các đan sỹ Phơng Tây” miêu tả lời than của cây gỗ Thánh Giá rất cảm động như
sau: Từ năm xửa năm xưa, lâu lắm rồi, tôi không còn nhớ nữa, lúc đó tôi mọc ở
khu rừng, họ đã hạ tôi xuống đất, cưa chặt và mang tôi đi. Những kẻ thù thô lỗ
đã chiếm lấy tôi để thành một trò hề. Họ đem tôi lên một ngọn núi và chôn tôi
xuống đất. Ở đo tôi thấy Chúa tể loài người trong uy quyền đi tới trèo lên tôi.
Để khỏi bất tuân với người tôi không dám gẫy cũng không dám cong, tôi cảm thấy
đất run rẩy dưới chân tôi. Tôi cũng run khi thấy vị anh hùng ôm lên lấy tôi,
nhưng tôi không dám cúi mình xuống, cũng không dám lún sâu xuống đất. Dù sao
tôi cũng phải đứng thẳng và vươn lên để dương cao trên dân chúng Đấng là vua
cao cả, là Chúa trời đất. Họ xuyên thủng tôi bằng những cai đinh màu xám, những
vết thương còn biểu hiện trên mình tôi ngày nay. Cả Ngài lẫn tôi đều bị chửi rủa.
Máu từ cạnh sườn Ngài loang đổ trên mình tôi. Mặt trời tối sẫm, cả vũ trụ than
khóc vua họ bị ngã xuống. Trong cuộc thương khó trên Núi Sọ, cây gỗ giá đã đồng
hóa mình với Chúa Giêsu, đã góp phần vào ơn cứu chuộc – Cây gỗ giá đã tuyên bố
không dám gãy không dám cong mà cứ đứng thẳng và vươn lên. Còn ta, những người
tự hào mình là kẻ hợp tác với ơn cứu độ, chuyền thông ơn cứu độ lại không dám đồng
hóa với Chúa Kitô, không dám vươn lên, không dám vươn cao cho thế giới biết Đấng
chịu đóng đinh là Chúa Trời Đất yêu thương ta vô cùng sao? Lạy Chúa,
xin cho con can đảm như Cha Charle de Foucauld: Khi tôi ôm lấy Thánh Giá thì một
trật tôi ôm lấy Chúa Kitô chịu đóng đinh vào đó.
GM. Phaolô M. Cao
Đình Thuyên



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét