Trang

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2019

Pope inflight presser: 'He who builds walls will end up imprisoned by them'


Pope inflight presser: 'He who builds walls will end up imprisoned by them'

Answering questions put to him by reporters on the papal flight back from Morocco, Pope Francis touched on various topics including dialogue with Islam, the need to protect the rights of migrants, and freedom of conscience.
By Linda Bordoni
During the flight bringing Pope Francis back to Rome after his two-day apostolic visit to Morocco,  Francis spent over half an hour chatting to reporters and answering questions on different subjects.
Christian-Muslim Dialogue
Asked what he thinks the consequences of this visit will be for world peace and dialogue between different cultures, Pope Francis said “I will say that now there are flowers, the fruits will come later”.
He expressed satisfaction for having been able to talk about peace, unity and fraternity during the visit to Morocco and also during the previous one to Abu Dhabi, during which he recalled the important Document on Human Fraternity that he signed together with the Grand Iman of Al-Ahzar.
He upheld the religious freedom he witnessed in Morocco and the respect with which all brothers and sisters are welcomed.
“This is a beautiful flower of coexistence that promises to bear fruit. We must not give up!” he said.
The Pope acknowledged there are still difficulties because, he said, “In every religion there is always a fundamentalist group that does not want to go ahead and lives on bitter memories, on the struggles of the past, looking for more war and also sowing fear”.
But he reiterated the need to continue to work for fraternal dialogue, pointing out that dialogue can only flourish when there is a human relationship at various levels.
“If it is human, it is with the mind, the heart and the hands, thus agreements are signed” he said.
And he referred to the signing in Rabat of the common appeal for Jerusalem, which he said, was “a step forward made not by an authority of Morocco and by an authority of the Vatican, but by brother believers who suffer to see that this city of hope is still not as universal as we all want it to be: Jews, Muslims and Christians”.
“We are all citizens of Jerusalem, all believers” he said.
Build bridges, not walls 
Speaking of those who prefer to build walls instead of bridges he said “they will end up imprisoned by the walls they have built” while those who build bridges will go a long way.
Pope Francis conceded that building bridges takes a great deal of effort.  He revealed he has always been touched by a phrase from Ivo Andrich's novel "The Bridge on the Drina" in which he says that the bridge is made by God with the wings of angels so that men can communicate... “.
Instead walls, he said, are against communication, they are for isolation and those who build them will become prisoners.
Freedom of worship and of conscience
Regarding the question of Muslims who convert to Christianity and who are not safe in all countries, the Pope noted that the Catholic Church removed the death penalty for heretics from the Catechism 300 years ago, because, he said, the Church has grown in consciousness and in the capacity to understand its own faith which in turn promotes respect for the person and for religious freedom.
Acknowledging that in some countries there continues to be a problem of conversion he upheld the example of Morocco where, he said,   people of all faiths are protected.
But he also highlighted limitations of freedom of conscience in some Christian countries where, for example, some doctors are deprived of the right to conscientious objection when it comes to euthanasia.
“How has it happened?” he asked “that the Church has gone forward and Christian countries are going backwards?” 
Today, we Christians, the Pope added, are in danger of some governments taking away from us the freedom of conscience: that is the first step towards freedom of worship.
Cardinal Barbarin
Regarding the situation of French Cardinal Barbarin who is under investigation in France for allegedly covering up clerical sexual abuse, Pope Francis reiterated the juridical principle that at present there is the presumption of innocence and the case is open.
He invited the journalists to think twice before issuing a media condemnation until the Court gives the final judgement.
Migrants
Underscoring Pope Francis’s repeated appeals to policy-makers and government leaders to protect and help migrants, one journalist highlighted the fact that European politics are going in the exact opposite direction and that populist policies reflect the opinion of mostly Christian voters.  “How do you feel about this sad situation?” she said.
"I see that so many people of good will, not only Catholics, (…) appear to be gripped by fear” that is the fodder of populism, he said.
Fear, the Pope continued, is the beginning of dictatorships.
He recalled the fall of the Weimar Republic and the birth of Nazi Germany and expressed his belief that we must not forget the lessons of history.
“To sow fear is to make a collection of cruelty, of closures and also of sterility. Think of the demographic winter in Europe. Even we who live in Italy are below zero” he said.
The Pope decried the lack of historical memory pointing out that Europe “was made” by migrations and this is its wealth.
He noted that European nations sell weapons to Yemen to kill children, calling on it to be consistent as it continues to preach the need for “safety”.
“I say this as an example, but Europe sells weapons” he said.
“Then there is the problem of hunger and thirst. If Europe wants to be mother Europe and not grandmother Europe, it must invest; it must intelligently try to help growth through education, through investment”.
You cannot prevent emigration by force but by generosity, education and economic investment, he said.
And reflecting on how to receive and distribute migrants who come to Europe, the Pope  said that it is true that a single country can't receive everyone, “but there's all of Europe to distribute migrants” and he reiterated that the reception must be with “an open heart, that accompanies, promotes and integrates".


The free and inalienable gift of being loved and awaited by the Father


The free and inalienable gift of being loved and awaited by the Father
Pope Francis visits Morocco

During his homily at Mass in Rabat, Pope Francis comments on the Gospel parable of the Prodigal Son, an icon of the Father’s infinite mercy. The “greatest wealth for a Christian is to share in this love”.
By Andrea Tornielli
“All that is mine is yours” (Lk 15:31), says the father to his eldest son. He is referring not only to material goods but to the sharing of his love and compassion. This is the greatest legacy and wealth of a Christian. Because, instead of measuring ourselves or ranking ourselves according to a moral, social, ethnic or religious status, we know that there is another status that no one can erase or annihilate since it is pure gift: it’s the status of children who are loved, awaited and celebrated by the Father”.
This is one of the reflections that Pope Francis offered today in Rabat during the homily following the proclamation of the Gospel when he spoke of the parable of the merciful Father, better known as that of the prodigal Son. It’s an uncomfortable parable for us today, just as it was for the men and women of past centuries. A parable that is difficult to understand and even more difficult to accept. Why is the Father anxiously awaiting the youngest son who had squandered and wasted half of the paternal riches he had obtained in advance of his inheritance? Why does the Father, with open arms, welcome that foul-smelling son who had reduced himself to tending to the pigs after conducting a dissolute life? Why does he organize a great feast to celebrate his return? Why does he almost stop him from speaking, from acknowledging his sins, from humiliating himself by listing them? Why doesn't he put him in quarantine, order him to do just penance, impose on him a period of re-education as we would have done?
The answer to these questions is within the heart of the message of divine mercy, which is free and superabundant. For God no one is pure or impure, but all are helped to rise if only they allow themselves to be embraced. A God who is not afraid to enter the darkness of sin, who seeks every opportunity to forgive. The divine characteristic of that mercy is far from our pettiness and from our calculations.
Let's confess: we can all see ourselves in the attitude of the eldest son who reacts badly to this gratuitous and overflowing love of the Father for the other son. That younger brother who knew the abyss of sin and came back home, not with the hope of being readmitted to his father's table, but of being with the servants of the house. And instead he was embraced, he went back - undeservedly according to human calculations – to be welcomed as a son, the recipient of a love that had never been interrupted and from which he, and only he, had wanted to recede.
In this parable, which is so difficult to accept for so many of us “elder sons and daughters” that consider ourselves superior and “in the right”, so different from “impure” sinners, there is a great teaching. The eldest son is called to participate in the feast for his ‘found again’ brother and he is called, above all, to acknowledge that his greatest inheritance and wealth is in being part of – and trying to make his own - this infinite mercy.


Pope at Mass: Jesus invites us to contemplate heart of the Father


Pope at Mass: Jesus invites us to contemplate heart of the Father

Pope Francis reflects on the parable of the Prodigal Son during his homily for Mass on Sunday – the final public event of his two-day Apostolic Visit to Morocco.
By Christopher Wells
Robed in rose-coloured vestments for Laetare Sunday – the fourth Sunday of Lent – Pope Francis celebrated Mass in Rabat’s Prince Moulay Abdellah Sports Complex.
Sharing in the Father's joy
In his homily, the Pope focused on the older brother in the parable of the Prodigal Son. The father in the parable, who welcomed back the prodigal, also went out to seek his other son, who was upset at the welcome his brother received.
The story of the prodigal son shows us something of the mystery of human relations, Pope Francis said, both in the celebration for the son who was lost, but also in the feeling of “betrayal and indignation” on the part of his brother. “On the threshold of that home,” the Pope said, “we see our own divisions and strife”. But, he continued, “we also see in all its radiant clarity, with no ifs and buts, the father’s desire that all his sons and daughters should share in his joy”.
Contemplating the heart of our Father
Pope Francis said that, with this parable, “Jesus invites us to stop and contemplate the heart of our Father”. Only from this perspective, he said, “can we acknowledge once more that we are brothers and sisters”.
The father’s words, “All that is mine is yours”, addressed to the older son, refer more to his love and compassion than to any material goods. “‘All that is mine is yours’, says the Father, including my capacity for compassion”, the Pope explained. “This”, he said, “is the greatest legacy and wealth of a Christian”.
Completing the story
Concluding his homily, Pope Francis noted that Jesus leaves the story of the prodigal son “open-ended” – we don’t know if the older son went in to the celebration for his brother. “We can imagine”, the Pope said, “that this open ending is meant to be written by each individual and every community. We can complete it by the way we live, the way we regard others, and how we treat our neighbour”.
Finally, Pope Francis encouraged everyone “to continue to let the culture of mercy grow, a culture in which no one looks at others with indifference, or averts his eyes in the face of their suffering… Continue to be a sign of the Father’s loving embrace”.


Đức cha Pablo Virgilio David: khi bị bách hại, Giáo hội trở nên sống động hơn


Đức cha Pablo Virgilio David: khi bị bách hại, Giáo hội trở nên sống động hơn
Các nữ tu Philippines kêu gọi cảng sát chấm dứt bạo lực (AFP)

Đức cha Pablo Virgilio David: "Chính khi Giáo hội bị gạt ra ngoài lề, bị bách hại, hay bị đối xử như một nhóm thiểu số thì Giáo hội lại trở nên sống động và hiệu quả hơn".
Hồng Thủy - Vatican
Cuối tháng 2 vừa qua (2019), các Giám mục Philippines đã bảo vệ Giáo hội khi tổng thống Rodrigo Duterte nói rằng trong 25 năm nữa, vì những vụ giáo sĩ lạm dụng tính dục trẻ vị thành niên và giáo dân, Giáo hội Công giáo sẽ biến mất; người dân sẽ quên Giáo hội Công giáo vì những cáo buộc lạm dụng của Giáo hội.
Đáp lại lời tổng thống Duterte, Đức cha Pablo Virgilio David, Giám mục của Caloocan, đăng lại những lời ngài đã viết trên Facebook: “Từ nhiều thế kỷ, người ta đã dự đoán về ngày chấm dứt của Giáo hội, nhưng Giáo hội vẫn tồn tại”.
2 năm trước, vào tháng 03.2017, Đức cha David đã viết trên Facebook: “Một số người thậm chí đã cố gắng tiêu diệt Giáo hội Công giáo. Ồ, dường như ngay cả những tội lỗi và sự yếu đuối con người của các thành phần của Giáo hội cũng không thể phá hủy Giáo hội, bao lâu chúng ta có đủ khiêm tốn để thừa nhận những hành động sai trái đó và làm điều gì đó để sửa chữa chúng, như Đức Giáo hoàng Phanxicô đang yêu cầu chúng ta thực hiện”.
Giáo hội như hạt cải, ngọn đèn, hạt muối, chút men
Đức cha viết tiếp: “Thật trớ trêu là khi Giáo hội hành xử như một đế chế trần gian, thì Giáo hội trở nên không có giá trị. Đã có những khi Giáo hội bị suy giảm hay trở thành thiểu số, như đã xảy ra tại một số nước. Thật kỳ lạ, chính khi Giáo hội bị gạt ra ngoài lề, bị bách hại, hay bị đối xử như một nhóm thiểu số thì Giáo hội lại trở nên sống động và hiệu quả hơn. Chính khi đó, Giáo hội có thể hoạt động như một hạt cải, hay như ngọn đèn yếu ớt trong bóng đêm, hay như một nhúm muối trong nồi thịt hoặc một ít men trong một khối bột”.
Chúa Thánh Thần giữ cho Giáo hội sống động
Đức cha kết luận: “Giáo hội vẫn tồn tại, không phải vì chúng ta hay thậm chí chúng ta có thể thế nào đi nữa. Chỉ Chúa Thánh Thần giữ cho Giáo hội, Thân mình của Chúa Kitô, sống động; tôi muốn nói là trong sự khiêm nhường hoàn toàn”.


ĐTC hôn tay đan sĩ Jean-Pierre, người cuối cùng còn sống của đan viện Tibhirine


ĐTC hôn tay đan sĩ Jean-Pierre, người cuối cùng còn sống của đan viện Tibhirine

ĐTC đã gặp và cúi chào đan sĩ Jean-Pierre, 95 tuổi, đan sĩ cuối cùng còn sống của đan viện Tibhirine ở Algeria.
Sáng ngày 31.03 vừa qua, tại nhà thờ chính tòa ở thủ đô Rabat, Maroc, ĐTC Phanxicô đã gặp gỡ các linh mục và tu sĩ đang hoạt động tại Maroc, trong đó có tu huynh Jean-Pierre, dòng Trappist. ĐTC đã cúi chào và hôn tay vị đan sĩ 95 tuổi.
Chứng tá của đời thánh hiến
Ngồi trên hàng ghế đầu trong buổi gặp gỡ là sơ Ersillia Mantovani, 97 tuổi, dòng Phan sinh người Ý, vừa mới mừng 80 năm tu dòng. Bên cạnh sơ là tu huynh Jean-Pierre, người cuối cùng sống sót sau vụ bắt giữ con tin vào năm 1996 tại Algeria; sau 2 tháng bị bắt cóc, 7 đan sĩ đã bị giết.
Khi linh mục đại diện giới thiệu hai tu sĩ cao niên này, mọi người hiện diên đã vỗ tay chào và chúc mừng hai vị. ĐTC Phanxicô đã rời chỗ ngồi, đến trước vị đan sĩ già, ngài cúi đầu và cúi xuống hôn tay của vị đan sĩ.
Sau buổi gặp gỡ, tu huynh Jean-Pierre cho đài truyền hình RAI 2 của Ý biết mình cũng hôn tay ĐTC và diễn tả đó là giây phút không thể quên.
7 đan sĩ tử đạo
Đêm ngày 26 rạng sáng ngày 27 tháng 03.1996, 7 đan sĩ đã bị bắt cóc tại đan viện Đức Bà ở Tibhirine, 100 cây số về phía đông nam Algeri. Một nhóm vũ trang đã gõ cửa tu viện yêu cầu vị đan sĩ cao niên nhất, 82 tuổi, là một bác sĩ, đi theo họ. Khi đan viện phụ từ chối, họ đã đột nhập vào đan viện và buộc 7 đan sĩ đi theo họ.” Hai tu huynh, Amedee (qua đời năm 2008) và Jean-Pierre đã khóa kín cửa trong phòng và thoát được những kẻ bắt cóc.
Các đan sĩ đã bị bắt giữ làm con tin để trao đổi với các chiến binh đang bị bắt giữ. Hai tháng sau, khi cuộc thương thuyết không thành công, ngày 23.05.1996, các ngài đã bị chặt đầu.
Bảy đan sĩ đã được tôn phong chân phước ngày 08.12.2018. Còn đan sĩ Jean-Pierre hiện đang sống tại đan viện Đức Mẹ Atlas ở Midelt, Maroc.


ĐTC họp báo trên máy bay từ Maroc về Roma


ĐTC họp báo trên máy bay từ Maroc về Roma

Trong cuộc họp báo trên chuyến bay từ Maroc về Roma chiều tối ngày 31-3-2019, ĐTC đã đề cập đến việc đón tiếp người di dân, nạn lạm dụng tính dục, ma quỷ trong những hoạt động này và vụ ĐHY Barbarin từ chức nhưng không được ĐTC chấp nhận.
G. Trần Đức Anh OP - Vatican
 ĐTC Phanxicô đã về đến Roma bằng an lúc gần 9 giờ tối chúa nhật 31-3 vừa qua, kết thúc tốt đẹp chuyến viếng thăm mục vụ gần 2 ngày tại Maroc. Trong chuyến bay khoảng 3 tiếng đồng hồ từ thủ đô Rabat về Roma, như thường lệ, ĐTC đã thực hiện một cuộc họp báo với 69 ký giả cùng đi trong chuyến bay. Sau đây là nội dung cuộc phỏng vấn ĐTC:
 Xây tường và hàng rào chống di dân
 H. Trong diễn văn trước chính quyền tại Maroc, ĐTC đã nói: hiện tượng di dân không giải quyết được bằng những hàng rào thể lý, nhưng cạnh nước Maroc này, Tây ban nha đã dựng hai hàng rào kẽm gai có dao sắc bén để ngăn chặn những người muốn vượt qua. Và Tổng thống Trump của Mỹ trong những ngày này tuyên bố muốn hoàn toàn đóng biên giới và hơn nữa ông muốn ngưng viện trợ cho 3 nước Trung Mỹ. Vậy ĐTC muốn nói gì với chính phủ 3 nước ấy?
 ĐTC: Trước tiên: những người xây tường, dù là bằng kẽm gai sắc bén hay bằng dao hoặc bằng gạch, sẽ trở thành tù nhân của những bức tường họ dựng lên. Thứ hai: tôi đã thấy một đoạn kẽm gai với những con dao sắc bén ấy. Tôi thành thực nói rằng tôi xúc động và rồi khi rời nơi ấy ra đi, tôi đã khóc. Tôi khóc vì không tưởng tượng nổi sự tàn ác như vậy. Tôi không tưởng nghĩ được sự kiện có những ngườichết đuối trong Địa Trung Hải. Chúng ta hãy lập những cây cầu ở các cửa.
 Xây hàng rào và xây tường không phải là cách giải quyết vấn đề trầm trọng như vấn đề di cư. Tôi hiểu: đối với một chính phủ, vấn đề này giống như một củ khoai nóng bỏng phải cầm trong tay, nhưng họ phải giải quyết nó một cách khác, một cách nhân đạo. Khi tôi thấy những kẽm gai ấy với những con dao sắc bén, tôi không thể tin nổi. Rồi một lần tôi có dịp xem một phim về nhà tù với những người tị nạn bị xua đuổi, bị giam trong đó.
 Có những nhà tù không chính thức, những nhà tù của những kẻ buôn người.. Những điều ấy làm đau lòng.. có những phụ nữ và trẻ em trong đó, có những người đàn ông, và những cuộc tra tấn mà đoạn phim trình bày thật là không thể tưởng tượng nổi. Đó là những phim quay lén, với những nhà vệ sinh..
 Có nước không cho người di dân vào, vì không có chỗ. Nhưng có những nước khác, có tình nhân đạo của Liên hiệp Âu Châu, toàn Liên hiệp Âu Châu. Ta để cho họ chết đuối trên biển hay sao, ta đuổi họ đi dù biết rằng bao nhiêu người sẽ rơi vào tay những kẻ buôn người, những kẻ bán phụ nữ và trẻ em, họ sẽ giết hoặc tra tấn các đàn ông để biến thành nô lệ hay sao? Một lần tôi đã nói với một nhà lãnh đạo chính quyền mà tôi tôn trọng, tôi nói tên ông, ông là Alexis Tsipras [thủ tướng Hy Lạp] và khi nói về những điều ấy cũng như những hiệp định không để cho người di dân nhập cư, ông giải thích cho tôi về những khó khăn, nhưng ông cũng thành tâm nói câu này: “Các quyền con người ở trên những hiệp định”: câu nói này đáng được giải Nobel”.
 Nhiều người Công giáo ủng hộ hạn chế di dân
 ** H. Chính trị Âu Châu hoàn toàn đi ngược lại những gì ĐTC nói. Âu Châu trở thành một pháo đài chống người di dân. Chính sách này phản ánh dư luận của các cử tri. Phần lớn các cử tri là những người Công Giáo. ĐTC cảm thấy thế nào trước tình trạng đau buồn ấy?
 ĐTC: Tôi thấy có bao nhiêu người thiện chí, không phải chỉ có người Công Giáo mà thôi, những người tốt lành, thiện chí, có phần bị sợ hãi xâm chiếm, và bài giảng thông thường của những người mỵ dân là sự sợ hãi. Người ta gieo vãi sự sợ hãi rồi đưa ra những quyết định. Sợ hãi là khởi đầu của những chế độ độc tài. Chúng ta hãy trở lại thế kỷ vừa qua, khi cộng hòa Weimar ở Đức sụp đổ, tôi nhiều lần lập lại điều này. Nước Đức bấy giờ cần có một lối thoát, với những lời hứa và sợ hãi, và Hitler tiến lên. Chúng ta biết kết quả của những sự kiện đó.
 ”Chúng ta hãy học bài học lịch sử, đây không phải là điều mới mẻ: người ta gieo sợ hãi và gặt hái sự tàn ác, khép kín và cả sự son sẻ. Các bạn hãy nghĩ đến mùa đông dân số ở Âu Châu. Cả chúng ta cũng có tình trạng đó ở Italia: mức gia tăng dân số dưới số không. Hãy nghĩ đến sự thiếu ký ức lịch sử: Âu Châu được thành hình nhờ di dân và đây là điều làm cho đại lục phong phú. Chúng ta hãy nghĩ đến lòng quảng đại của bao nhiêu nước, ngày nay đang gõ cửa Âu Châu, với những người di dân Âu Châu từ năm 84 ngược về trước, 2 thời hậu chiến tranh, những đợt di dân ồ ạt, Bắc Mỹ, Trung Mỹ, Nam Mỹ. Cha tôi đã di cư sang Nam Mỹ sau thế chiến thứ hai và được đón tiếp.. Tôi nhớ ơn..
 Đúng vậy, để nói đủ hơn, hiện nay chúng ta không có nhu cầu tìm kiếm những người di cư vì chiến tranh hoặc vì đói.. Nhưng nếu Âu Châu rất quảng đại trong việc bán võ khí cho Yemen để sát hại các trẻ em, vậy điều mà Âu Châu đang làm có hợp lý không? Đó là một ví dụ, nhưng Âu Châu đang bán võ khí. Rồi có vấn đề đói khát. Nếu Âu Châu muốn là mẹ chứ không là bà nội bà ngoại, thì phải đầu tư, phải tìm cách giúp đỡ một cách khôn ngoan, nâng cao bằng giáo dục, bằng đầu tư. Đó không phải là lời của tôi nhưng là lời bà thủ tướng Melkel đã nói. Đó là điều mà bà thi hành khá nhiều: nghĩa là không dùng võ lực để ngăn chặn việc xuất cư, nhưng bằng quảng đại, đầu tư giáo dục, kinh tế, v.v. đó là điều rất quan trọng.
 Thứ hai là phải hành động cách nào: Hiển nhiên là một nước không để nhận tất cả mọi người di dân, nhưng toàn Âu Châu có thể phân chia số người di dân, toàn Âu Châu. Vì sự đón tiếp phải thực hiện với con tim mở rộng, rồi phải đồng hành, thăng tiến và hội nhập. Nếu một nước không thể hội nhập thì phải nghĩ nay đến việc nói với các nước khác: Anh có thể nhận bao nhiêu, để mang lại một cuộc sống xứng đáng cho dân chúng. Cần có lòng quảng đại, ý muốn tiến bước, nhưng chúng ta không thể tiến bằng sự sợ hãi, với những bức tường, chúng ta sẽ bị nhốt trong các bức tường.
 Củng cố đối thoại
 ** H. ĐTC đã gặp Vua Maroc và thấy ý chí của Nhà Vua muốn đối thoại. Vậy cần phải làm gì cụ thể để củng cố đối thoại?
 ĐTC: Khi có một cuộc đối thoại huynh đệ, thì luôn có một tương quan ở nhiều cấp độ. Xin cho phép tôi dùng một hình ảnh: đối thoại không thể là điều ở trong phòng thí nghiệm, nó phải giống như con người, nghĩa là với tâm trí, với đôi tay, và ta ký những hiệp ước. Ví dụ lời kêu gọi chung về thành Jerusalem là một bước tiến không phải do chính quyền Maroc hay Vatican, nhưng là do những anh chị em tín hữu chịu đau khổ, khi thấy Jerusalem ”Thành Hy vọng” vẫn chưa có tính chất đại đồng như mọi người mong muốn: Do thái, Hồi giáo, Kitô. Tất cả chúng ta đều mong muốn điều đó. Vì thế chúng tôi đã ký kết ước muốn ấy: đó là một ước muốn, một lời kêu gọi tình huynh đệ tôn giáo là biểu tưởng tại Thành Jerusalem cũng là thành của chúng ta. Tất cả chúng ta là công dân của Jerusalem, tất cả các tín hữu.
 Ma quỷ và nạn lạm dụng tính dục
 **H. ĐTC thường tố giác hoạt động của ma quỷ, như ngài đã làm trong Hội nghị thượng đỉnh mới đây về việc bảo vệ trẻ vị thành niên. Vậy phải làm gì để chống lại ma quỷ, nhất là về những xì căng đan lạm dụng tính dục trẻ em?
 ĐTC: Sau bài diễn văn của tôi kết thúc Hội nghị thượng đỉnh về việc bảo vệ trẻ vị thành niên ấy, một tờ báo đã viết: Giáo Hoàng này ”ma giáo”, ban đầu ông nói lạm trụng tính dục trẻ em là một vấn đề của thế giới, rồi của Giáo Hội, và sau cùng rửa tay, gán tội cho ma quỷ.
 Nhận định như thế thật là đơn giản hóa vấn đề! Một triết gia người Pháp, trong thập niên 1970, đã đưa ra một sự phân biệt mà tôi thấy là mang lại nhiều ánh sáng. Ông nói: ”Để hiểu một tình trạng cần phải trình bày tất cả những giải thích và tìm kiếm ý nghĩa của chúng”. Điều ấy có nghĩa gì về phương diện xã hội? về mặt bản thân hoặc tôn giáo? Tôi tìm cách đưa ra mọi giải thích. Nhưng có một điều mà người ta không thể hiểu nếu không để ý đến mầu nhiệm sự ác. Hãy nghĩ đến nạn ấu dâm, dâm ô trẻ em trên mạng. Đã có hai hội nghị quan trọng về vấn đề này, một tại Roma và một tại Abu Dhabi. Tôi tự hỏi làm sao nạn lạm dụng ấy trở thành điều xảy ra hằng ngày? Làm sao mà khi nói về các thống kê nghiêm túc, nếu bạn muốn thấy một vụ lạm dụng trẻ em trực tuyến thì có thể vào mạng, họ cho bạn thấy. Tôi không nói dối.
 Tôi tự hỏi: các giới hữu trách có thể không làm gì sao? Trong Giáo Hội chúng tôi cố gắng làm tất cả những gì có thể để chấm dứt tai ương ấy, làm tất cả những gì có thể. Trong bài diễn văn vừa nói, tôi đã đề ra những biện pháp cụ thể. Trước Hội nghị Thượng Đỉnh, khi các vị Chủ tịch HĐGM gửi cho tôi danh sách những biện pháp, tôi đã chuyển cho tất cả mọi người? Phải chăng những kẻ trách nhiệm về những điều nhơ bẩn ấy là những người vô tội? Và những người kiếm lợi với những hành động ấy thì sao? Tại Buenos Aires, với hai vị hữu trách các thành phố, chúng tôi đã làm một qui định không có tính chất bó buộc đối với các khách sạn hạng sang, tại quầy tiếp khách của các khách sạn có đề bảng: ”tại khách sạn này không được phép có quan hệ tình dục với trẻ vị thành niên”. Nhưng không khách sạn nào muốn đặt bảng đó. Họ nói chống chế: ”không thể làm như vậy, nó có vẻ nói rằng chúng tôi là những người bẩn. Xin hãy biết rằng chúng tôi không để cho những quan hệ tình dục với trẻ em xảy ra tại đây, nhưng chúng tôi không đặt bảng như vậy”.
 Một chính quyền không thể khám phá ra nơi nào họ làm những phim dâm ô với trẻ em sao? Tất cả những phim ấy đều quay trực tiếp. Để nói rằng tai ương thế giới ấy thật lớn nhưng cũng để nói rằng ta không thể hiểu hiện tượng ấy nếu không nhắc đến ác quỷ, đó là một vấn đề cụ thể. Để giải quyết vấn đề đó, có hai bài báo mà tôi khuyên đọc, một bài của Gianni Valente đăng trên Vatican Insider nói về những người theo thuyết Donato. Nguy cơ đối với Giáo Hội là ngày nay người ta theo thuyết Donato, đề ra những qui luật nhân trần, mà quên đi các chiều kích khác. Cầu nguyện, thống hối đền tội, phải chăng chúng ta không quen làm những điều đó? Cần làm cả hai. Để chiến thắng thần dữ không phải là rửa tay khi nói ”ma quỷ làm điều ấy”: không phải vậy. chúng ta phải chiến đấu chống ma quỷ, nhưng chúng ta cũng phải đưa ra những biện pháp con người.
 Tác phẩm thứ hai do báo Civilta Cattolia ấn hành. Tôi cũng đã viết một cuốn sách hồi năm 1987 ”Những lá thư sầu muộn”, đó là những lá thư của cha Tổng quyền dòng tên khi dòng sắp bị giải tán. Tôi đã viết một lời tựa, các tu sĩ đã học hỏi về những thư mà tôi đã viết cho các GM và dân chúng Chile. Làm sao thực hiện cả hai phần: phần khoa học và phần thiêng liêng. Tôi cũng đã làm như vậy với các GM Mỹ: các đề nghị có tính chất quá phương pháp, nhưng không có ý chí, và chiều kích linh đạo bị lơ là. Tôi muốn nói với các bạn: Giáo Hội không phải là duy cộng đồng (congregazionista), nhưng là Công Giáo, trong đó GM và cả Giáo Hoàng phải hành động như một mục tử. Nghĩa là với những biện pháp kỷ luật, nhưng cả các biện pháp như thống hối, cầu nguyện, xưng thú tội. Tôi biết ơn nếu quí vị học hai điều: phần con người và phần thiêng liêng”.
 ĐTC không chấp nhận đơn từ chức của ĐHY Barbarin
 **H. Thưa ĐTC, liên quan ĐHY Philippe Barbarin, bên Pháp: tuần qua Hội đồng tư vấn giáo phận Lyon đã bỏ phiếu hầu như nhất trí yêu cầu tìm một giải pháp lâu dài cho việc ĐHY rút lui. ĐTC là người vẫn đề cao công nghị tính của Giáo Hội, ĐTC có thể lắng nghe lời kêu gọi này của một giáo phận ở trong một tình trạng khó khăn như thế hay không?
 ĐTC: ĐHY Barbarin là một người của Giáo Hội, đã từ chức, nhưng tôi không thể chấp nhận việc từ chức ấy về phương diện luân lý, vì xét về mặt pháp lý, cả trong luật pháp truyền thống của thế giới, cũng có nguyên tắc một người được coi là vô tội bao lâu vụ án còn được cứu xét. ĐHY Barbarin đã kháng án và vụ án còn đang mở ngỏ. Sau khi tòa án cấp cao tuyên án, chúng ta sẽ xem điều gì xảy ra. Nhưng luôn luôn với nguyên tắc một bị cáo là vô tội cho đến khi có phán quyết chung kết. Đây là điều quan trọng vì đi ngược lại với sự kết án hời hợt của báo chí, của giới truyền thông. Có thể là ĐHY không vô tội, nhưng có nguyên tắc vừa nói. Một lần tôi đã nói về một vụ ở Tây Ban Nha, sự kết án của báo chí đã làm tàn đời các linh mục và sau đó tòa án đã xác nhận các LM ấy vô tội. Vậy trước khi báo chí lên án, chúng ta hãy suy nghĩ hai lần. ĐHY đã chọn một giải pháp lương thiện, nghĩa là nói: ”Tôi không rút lui, tôi chỉ tự ý nghỉ một thời gian và để cho vị Tổng đại diện điều hành giáo phận cho đến khi tòa án tuyên bố phán quyết chung kết”.


Thánh lễ duy nhất ĐTC cử hành tại Maroc


Thánh lễ duy nhất ĐTC cử hành tại Maroc

Chiều chúa nhật 31-3-2019, ĐTC Phanxicô đã cử hành thánh lễ duy nhất trong cuộc viếng thăm 2 ngày tại Maroc. Ngài mời gọi các tín hữu làm chứng về lòng thương xót của Chúa trong đời sống thường nhật.
G. Trần Đức Anh OP - Vatican
 Lúc 2 giờ rưỡi chiều, ĐTC đã đến Trung tâm thể thao Hoàng Thân Moulay Abdellah ở thủ đô Rabat, cách Tòa Sứ thần Tòa Thánh 8 cây số để cử hành thánh lễ duy nhất trong chuyến viếng thăm này. Hoàng thân Moulay Abdella là con út của Vua Mohammed V và là em của Vua Hassan II, tức là chú ruột của Vua Mohammed VI hiện nay của Maroc.
 Hơn 8 ngàn tín hữu đến từ nhiều nơi ở Maroc đã có mặt tại thao trường để chào đón ĐTC và tham dự thánh lễ do ngài chủ sự. Đồng tế với ĐTC có các Hồng Y GM thuộc đoàn tùy tùng, 2 vị TGM tại Maroc, và khoảng 10 GM từ các nước lân cận như Algérie, Tây Ban Nha, cùng với hàng chục linh mục.
 Bài giảng của ĐTC
 Trong bài giảng, ĐTC đã diễn giải bài Tin Mừng thuật lại dụ ngôn người cha nhân từ chờ đợi và vui mừng đón tiếp người con thứ hoang đàng trở về, còn người con cả thì giận dữ trước thái độ của người cha đón tiếp đứa con hư hỏng trở về và truyền mở tiệc ăn mừng. ĐTC nhận xét rằng:
 Thái độ của người con cả
 ”Trong sự thiếu khả năng tham dự bữa tiệc mừng, người con cả không những không nhìn nhận đứa em và cũng chẳng nhìn nhận cha mình. Anh ta thích thân phận kẻ mồ côi hơn là tình huynh đệ, thích cô lập hơn là gặp gỡ, thích cay đắng hơn là tiệc mừng. Không những anh ta chẳng hiểu và tha thứ cho đứa em, nhưng cũng chẳng chấp nhận sự kiện mình có một người cha có khả năng tha thứ, sẵn sàng chờ đợi và cảnh giác để không ai bị loại trừ, tắt một lời, đó là một người cha có khả năng cảm thương.
 Dụ ngôn phản ánh thực tại nhân loại
 Từ nhận xét đó, ĐTC nói: ”Trên ngưỡng cửa nhà ấy, dường như có biểu lộ mầu nhiệm nhân loại chúng ta: một đàng có tiệc mừng vì người con được tìm lại, và đàng khác có một thứ tâm tình nổi loạn và phẫn nộ vì sự kiện người ta ăn mừng sự trở về của đứa em. Một đàng là sự đón tiếp người đã cảm nghiệm lầm than và đau khổ, hôi hám và mong được ăn thực phẩm heo ăn; đàng khác là sự giận dữ vì người ta dành chỗ cho kẻ không xứng đáng và không đáng được hưởng vòng tay ôm như thế.
 Vì thế, nơi đây một lần nữa, ta thấy sự căng thẳng xuất hiện nơi dân chúng, trong các cộng đoàn chúng ta và thậm chí nơi chính chúng ta nữa. Một sự căng thẳng, đi từ Cain và Abel, đang ở trong chúng ta và chúng ta được mời gọi nhìn thẳng mặt nó. Ai là người có quyền ở lại giữa chúng ta, được một chỗ nơi bàn ăn của chúng ta, trong các cuộc hội họp, giữa những lo âu và bận tâm của chúng ta, trong các quảng trường và thành thị của chúng ta? Dường như câu hỏi giết em này tiếp tục vang âm: ”Tôi có phải là người canh giữ em tôi đâu?” (Xc St4,9)
 Nhân loại bị chia rẽ và oán thù
 ĐTC giải thích rằng ”Chắc chắn cũng có bao nhiêu hoàn cảnh có thể nuôi dưỡng chia rẽ và xung đột; không thể chối là có những tình trạng có thể đưa chúng ta đến chỗ xung đột và chia rẽ. Chúng ta không thể phủ nhận điều đó. Chúng ta luôn bị đe dọa vì cám dỗ tin tưởng nơi oán ghét và báo thù như những hình thức hợp pháp để đạt công lý một cách mau lẹ và hữu hiệu. Nhưng kinh nghiệm cho chúng ta thấy oán ghét, chia rẽ và báo thù chỉ giết hại tâm hồn dân chúng ta, làm cho niềm hy vọng của con cái chúng ta bị ô nhiễm, và phá hủy, tước mất tất cả những chỉ chúng ta yêu mến”.
 Để vượt thắng cần hướng nhìn trái tim Người Cha
 Vì thế, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy nhìn và chiêm ngắm trái tim Người Cha. Chỉ từ đó chúng ta mới có thể khám phá mỗi ngày chúng ta là anh chị em với nhau. Chỉ từ chân trời mở rộng ấy mới có thể giúp chúng ta vượt thắng những tiêu chuẩn thiển cận, chia rẽ, và nhờ đó chúng ta mới có thể đạt tới một cái nhìn không chủ trương che đậy hoặc phủ nhận những khác biệt giữa chúng ta, bằng cách tìm kiếm một sự ép buộc hiệp nhất hoặc âm thầm gạt ra ngoài lề. Chỉ khi nào chúng ta có khả năng mỗi ngày ngước mắt lên trời và đọc kinh ”Lạy Cha chúng con”, chúng ta mới có thể đi vào năng động giúp chúng ta nhìn và dám sống với nhau, không phải như kẻ thù, nhưng như anh chị em với nhau”.
 Tham gia vào tình thương xót của Cha
 Tiếp tục bài giảng, ĐTC giải thích lời người Cha nói với người con cả: “Tất cả những gì của cha là của con” (Lv 15,31), đây không phải chỉ là của cải vật chất, nhưng còn là sự tham gia vào chính tình thương và lòng cảm thương của Cha. Đó là gia tài và là sự phong phú lớn nhất của Kitô hữu.
 ”Tất cả những gì của cha là của con”, cả khả năng thương xót của cha nữa. Chúng ta đừng chiều theo cám dỗ thu hẹp thân phận làm con của chúng ta vào vấn đề luật lệ và cấm đoán, các nghĩa vụ và những chu toàn. Sự kiện chúng ta thuộc về cha và sứ mạng của chúng ta không nảy sinh từ sự duy ý chí, duy luật lệ, duy tương đối hoặc duy hoàn hảo, nhưng từ những người tin tưởng, hằng ngày khiêm tốn và kiên trì cầu khẩn: ”Xin cho nước Cha được hiển trị!”
 Mỗi người bổ túc phần kết bỏ ngỏ của dụ ngôn
 ĐTC nhận xét rằng dụ ngôn Tin Mừng ở đây để ngỏ phần kết. Chúng ta thấy người cha xin người con cả hãy vào dự tiệc lòng thương xót. Thánh Sử Tin Mừng không cho biết đâu là quyết định của người con cả về vấn đề này? Anh ta có vào dự tiệc mừng không? Chúng ta có thể nghĩ rằng phần kết thúc này được bỏ ngỏ với mục đích để mỗi cộng đoàn, mỗi người chúng ta, có thể viết vào đó bằng cuộc sống của mình, bằng cái nhìn và thái độ đối với người khác. Kitô hữu biết rằng trong nhà Cha có nhiều chỗ, chỉ những ai không muốn vào để tham gia niềm vui mới ở ngoài mà thôi.
 Cám ơn và khích lệ các tín hữu tại Maroc
 Và ĐTC cám ơn các tín hữu Công Giáo Maroc vì cách thức của họ làm chứng cho Tin Mừng lòng thương xót tại đất nước này. Ngài nói:
 ”Cám ơn anh chị em vì những cố gắng đã làm để các cộng đoàn của anh chị em trở thành những ốc đảo của lòng thương xót. Tôi khuyến khích và thúc giục anh chị em hãy tiếp tục làm tăng trưởng nền văn hóa thương xót, một nền văn hóa trong đó không ai nhìn người khác trong thái độ dửng dưng hoặc quay đi nơi khác khi thấy đau khổ của tha nhân”. Anh chị em hãy tiếp tục gần gũi những người bé nhỏ và nghèo hèn, những người bị phủ nhận, bị bỏ rơi và bị làm ngơ không biết tới, hãy tiếp tục là dấu chỉ vòng tay ôm và con tim của Chúa Cha”
 Lời cám ơn của Đức TGM giáo phận Rabat
 Cuối thánh lễ, Đức TGM Lopez Romero của giáo phận Rabat sở tại đã ngỏ lời cám ơn ĐTC vì đã đến đây để ”củng cố chúng con trong đức tin và khích lệ chúng con trong sứ mạng xây dựng Nước Chúa trên phần đất Maroc này... Cuộc viếng thăm của ĐTC là một sự khích lệ cho tất cả chúng con. ĐTC vẫn liên tục mời gọi các Kitô hữu đi ra ngoài, tới những khu ngoại biên, và ĐTC cũng thực hiện nêu gương cho chúng con..
 ”Cám ơn ĐTC đã khích lệ chúng con dấn thân bênh vực những người nghèo khổ túng thiếu nhất, và cũng nâng đỡ chúng con trong cuộc đối thoại giữa người Hồi giáo và Kitô.. Chúng con muốn được như ĐTC, trở thành những người kiến tạo những nhịp cầu, chứ không xây tường, hoặc đào hào đào hố, và cũng chẳng lập những hàng rào tại biên giới.”
 Lời cám ơn cuối lễ của ĐTC
 Trước khi rời địa điểm hành lễ, ĐTC còn lên tiếng ”chúc tụng Chúa đã cho ngài được thực hiện chuyến viếng thăm này, để trở thành người phục vụ Hy Vọng trước mặt và cùng với anh chị em”. Ngài cũng cám ơn Nhà Vua, chính quyền, các GM, LM tu sĩ nam nữ và tất cả các tín hữu và giáo dân ở Maroc đang phục vụ cuộc sống sứ mạng của Giáo Hội, cũng như tất cả những người đã cộng tác vào việc tổ chức chuyến viếng thăm của ngài.
 ĐTC bày tỏ lòng biết ơn và khuyến khích các tín hữu hãy kiên trì trên con đường đối thoại và cộng tác với các anh chị em Hồi giáo, cộng tác để tình huynh đệ đại đồng này được trơ nên cụ thể, tình huynh đệ bắt nguồn từ nơi Thiên Chúa.
 Thánh lễ kết thúc lúc 4 giờ rưỡi chiều và liền đó, ĐTC đã ra phi trường thủ đô Rabat. Tại đây Quốc vương Mohammed VI đã chờ sẵn đễ tiễn biệt ngài trong nghi thức đơn sơ.
 Chiếc Boeing 737-800 của hãng hàng không hoàng gia Maroc cất cánh lúc quá 5 giờ chiều, chở ĐTC và đoàn người cùng đi, theo dự kiến sẽ về Roma lúc 9 giờ rưỡi tối, kết thúc chuyến viếng thăm mục vụ thứ 28 của ngài tại nước ngoài.