Trang

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2019

Pope sees Kim-Trump meeting as example of "culture of encounter"


Pope sees Kim-Trump meeting as example of "culture of encounter"
Donald Trump and Kim Jong-un shake hands during a meeting in the demilitarized zone between North and South Korea

Pope Francis sends greetings to protagonists of an historic meeting on the Korean Peninsula
By Christopher Wells
“In these last few hours, we have seen in Korea a good example of the ‘culture of encounter’,” Pope Francis said after the recitation of the Angelus on Sunday.
The Holy Father was referring to the meeting that took place between North Korean leader Kim Jong-un and U.S. President Donald Trump earlier in the day. The encounter took place in the “DMZ”, the “demilitarized zone” between North and South Korea. After shaking hands, President Trump crossed briefly into North Korea, becoming the first sitting U.S. President to do so. The two leaders then had an hour-long conversation in a building known as “Freedom House,” on the South Korean side of the border. The President of South Korea, Moon Jae-in, also was present for a short period of time.
A prayer for peace
Pope Francis sent his greetings to the “protagonists” of the meeting, with the prayer “that such a significant gesture might constitute a further step along the path of peace, not only on that [Korean] peninsula, but for the whole world.”
In a previous meeting that took place last year in Singapore, Trump and Kim committed to the “denuclearisation” of the Korean Peninsula, without going into specific details. A summit earlier this year broke down without making progress, but both nations have now agreed to set up teams to resume talks. 

Pope Francis: Itinerancy, promptness, decisiveness keys to Gospel proclamation


Pope Francis: Itinerancy, promptness, decisiveness keys to Gospel proclamation

Following Jesus means no looking back. At the Angelus on Sunday, Pope Francis says that being a disciple of the Master means being prompt, decisive, and always on the move.
By Christopher Wells
In his reflection at the Sunday Angelus, Pope Francis pointed out three figures Christ meets in the Gospel, which “highlight what is required of those who desire to follow Jesus.”
The first figure is generous, and promises to follow Jesus wherever He goes. Jesus responds that the Son of Man “has nowhere to rest His head,” but is always on the move. The Church, similarly, is called to always be in motion. “Our mission cannot be static, but is itinerant,” the Pope said. The Church, he explained, is called to go along all the paths of the world in order to arrive “at the human and existential peripheries.”
When another would-be disciple asks permission to bury his father, Jesus replies with the “deliberately provocative” words, “Let the dead bury their dead.” With this reply, the Pope said, Jesus “intends to affirm the primacy of following” the Lord, and of “the proclamation of the Gospel.” This, he said, requires promptness and full availability.
Finally, the Pope takes up Jesus’ response to a third person, who desired to say goodbye to his relatives before following the Lord. Jesus said, “No one who sets a hand to the plough and looks back… is fit for the kingdom of God.” With this answer, the Pope said, “Jesus excludes regrets and looking back, but requires the virtue of decisiveness.”
These three “conditions” of discipleship are not meant to be a series of “noes”. Instead, they are meant to emphasize “the principle objective: becoming a disciple of Christ.” This, the Pope said, is a “free and deliberate choice, made out of love, to reciprocate the inestimable grace of God, and not made as a way to promote oneself.” Jesus, he continued, “wants us to be passionate about Himself, and about the Gospel” – and passionate in a way that results in concrete actions of love toward our most needy brothers and sisters.
At the conclusion of the Angelus, the Holy Father noted the meeting between U.S. President Donald Trump and North Korean leader Kim Jong-un, and offered a prayer that their encounter might be one more step along the path of peace – not only for Korea, but for the whole world.
He also wished workers a restful summer, and offered prayers for those who are suffering most from the summer heat, especially the sick, the elderly, and those who work outdoors.

“Nếu bạn té ngã vì lỗi lầm của bạn, hãy đứng lên vì ước mơ của bạn!"


“Nếu bạn té ngã vì lỗi lầm của bạn, hãy đứng lên vì ước mơ của bạn!"
Cha Luigi Ginami

Cha Luigi Ginami, quen được gọi là Gigi, là một linh mục thuộc giáo phận Bergamo của Ý và đang làm việc tại Vatican. Cha là giám đốc Hiệp hội bác ái Santina, chuyên giúp đỡ những người nghèo khổ, bệnh tật, rốt cùng trong xã hội. Từ vài năm nay, Hội Santina cũng đã giúp cho những người nghèo khổ ở Việt Nam. Cha Gigi đến Việt Năm lần đầu tiên vào năm 2015 và có thể nói cha đã “phải lòng” Việt Nam.
Hồng Thủy - Vatican
Ngày 20.06 vừa qua (2019), hôm trước ngày kỷ niệm 33 năm thụ phong linh mục, cha Luigi đã lên đường trở lại Việt Nam. Trong chuyến đi đến Việt Nam lần này, cha sẽ dự buổi khánh thành một con đường cho một ngôi làng nghèo và một đường dẫn nước cho một làng nghèo khác. Trên chuyến bay từ Dubai đến Việt Nam, cha đã có những suy tư và chia sẻ về cuộc đời linh mục của mình.
“Các con hãy cầm lấy mà ăn, hãy cầm lấy mà uống…” Những lời thật đơn giản nhưng phi thường đối với người tin vào Chúa Giêsu và có quyền năng biến đổi một mẩu bánh và một chén rượu thành Mình và Máu Chúa Giêsu. 7 giờ sáng tại sân bay Dubai và một ngày mới của tôi bắt đầu bằng những lời này, những lời mầu nhiệm. Điều này có nghĩa là tôi sống một ngày của mình với Chúa Giêsu trong tâm hồn và như thế, cuộc hành trình từ Roma đến Sài gòn trở thành cơ hội sống nội tâm, xét mình, cầu nguyện và suy niệm: Gigi, nếu bạn không biết nhìn Chúa Giêsu trong một mẩu bánh tầm thường và nơi ly rượu thì bạn sẽ không bao giờ và không bao giờ có thể nhìn thấy Thiên Chúa nơi những em bé bị siđa mà bạn sẽ gặp ở Sài gòn, hay ở nơi nghèo khổ nhất của Việt Nam, gần biên giới Trung quốc!... Và nếu tôi không thể nhìn thấy nơi người nghèo và những người rốt cùng Thân Mình Chúa Giêsu, thì tôi sẽ không bao giờ có thể thấy nơi người nghèo này một mẩu bánh khiêm hạ của Thiên Chúa!
Mẩu bánh tôi đang cầm trong tay cuốn hút tôi và tra vấn tôi với tất cả sức mạnh của Mầu nhiệm! Làm sao có thể xảy ra? Làm sao có thể? Làm sao Thiên Chúa có thể hiện diện trong mẩu bánh? Tất cả tùy thuộc vào một cuốn sách cũ mà trên đó tôi đặt mẩu bánh đã được truyền phép, đó là cuốn sách Tin Mừng, người bạn đồng hành không thể tách rời của tôi, với những dòng chữ viết vội vã điên cuồng, và những tư tưởng được soi sáng, những đau khổ, thập giá! Cuốn Tin Mừng đượm mùi máu, mùi nước mắt, mùi con người nhưng đồng thời là hương thơm phục sinh, sự sống thật, ý nghĩa, hương thơm của nụ cười của Mađalêna, của Mẹ Maria và các Tồng đồ vào ngày Chúa Phục sinh và chứa đựng sức mạnh của chứng tá, sức mạnh của Chúa Thánh Thần. Cuốn sách cũ kỹ của tôi đã đan kết mầu nhiệm với cuộc đời tôi và cuộc đời của những người đã bị mất cuộc đời mà tôi đã gặp trong 33 năm.
33 năm, vì ngày mai là 21.06.2019, tròn 33 năm tôi chịu chức linh mục, và tôi sẽ cử hành biến cố thiêng liêng quan trọng này tại nhà nguyện của trung tâm Mai Tâm, nơi những em bé bị sida được cha Gioan chăm sóc; cách đây 3 năm, dịp kỷ niệm 30 năm linh mục, tôi đã dâng Thánh lễ tại nhà tù ở Challapalca, nằm ở độ cao 5100 mét trên dãy Ande của Peru. Tại những nơi đau khổ nhất trên thế giới, tôi cử hành ngày đẹp nhất trong cuộc đời tôi. 21.06.1986: đó là một vết xăm trong linh hồn, mỗi ngày nói cho tôi biết mình là ai; nó mang lại cho tôi niềm hạnh phúc và sức mạnh nội tâm. Điều này khó tin phải không? Nhưng còn có điều khó tin hơn. Thật khó mà tin rằng Thiên Chúa hiện diện nơi người nghèo và những người rốt cùng, khó hơn nữa khi tin Người hiện diện trong mẩu bánh và trong chút rượu: nhưng thật kinh hoàng khi tin rằng Người hiện diện trong tôi như một linh mục khi tôi tha tội và khi tôi đọc những lời tuyệt diệu như sáng nay! Nhưng làm sao để Chúa tin vào tôi? Đầy những thiếu sót, tội lỗi, thiếu thốn, một người đàn ông 58 tuổi không biết xoay xở nhiều trong cuộc sống, người chiến đấu với thử thách mỗi ngày bằng chính sự tầm thường và ngu ngốc của mình, một người đàn ông không có dáng vẻ đẹp trai, còn về nội tâm, cần phải đi xưng tội và hoán cải, có thể là ba lần mỗi tuần. Nhưng Thiên Chúa có thể nhập thể trong một con người như thế không?
Cha Gigi nhắc lại lời của ĐTC Phanxicô trong một cuộc phỏng vấn mới đây dành cho đài truyền hình Mêhicô, khi được hỏi điều gì quan trọng nhất trong cuộc đời của ngài và trong những năm làm Giáo hoàng. ĐTC trả lời: “Hãy lấy đi tất cả, chức Đức Giáo hoàng và ngay cả chức Giám mục, nhưng tôi là một linh mục hạnh phúc, đó là ý nghĩa cuộc đời tôi! Cha Gigi cũng nhắc lại lời của thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II: “Ngày nào quan trọng nhất trong cuộc đời tôi? Có phải là khi tôi trở thành giáo hoàng? Không! Hay khi tôi làm Giám mục? Không. Khi tôi thụ phong linh mục? Đúng! Cha chia sẻ: Đây là hai vị Giáo hoàng mạnh mẽ và tôi yêu thích, tôi thua xa các ngài về sự thánh thiện, trí thông mình và khả năng, nhưng như các ngài, tôi cũng nói rằng ngày quan trọng nhất trong cuộc đời tôi là ngày tôi trở thành linh mục!
Cha Gigi viết tiếp: Đây là những suy tư của tôi trên chuyến bay đưa tôi trở lại Việt Nam, khi cầm trong tay mẩu bánh và chút rượu! Tôi cầu nguyện và suy nghĩ về cuộc đời tôi, được sống vì mẩu bánh và chút rượu đó! Đây là lý tưởng và ước mơ của cuộc đời đôi, và nếu nhiều lần tôi té ngã vì những vấn đề hay tội lỗi của tôi, tôi chỗi dậy vì ước mơ này! … Cô chiêu đãi viên thông báo máy bay đang hạ cánh xuống Sài gòn, tôi phải đóng máy… Hãy nhớ: “nếu bạn té ngã vì những vấn đề của bạn, hãy đứng lên vì ước mơ của bạn!... 7,15 chiều Việt Nam. Tôi phải chạy nhanh lên để ôm lấy các em bé trước khi chúng đi ngủ. Chào Việt Nam, tình yêu của tôi! Tôi đang đến đây!

Sự khẩn cấp của Tin Mừng không chấp nhận sự chậm trễ, nhưng đòi hỏi sự sẵn sàng và dứt khoát


Sự khẩn cấp của Tin Mừng không chấp nhận sự chậm trễ, nhưng đòi hỏi sự sẵn sàng và dứt khoát

Theo Chúa Kitô là một lựa chọn tự do với ý thức, xuất phát từ tình yêu. Người môn đệ Chúa phải có sự dứt khoát quyết định và sẵn sàng ra đi vì sứ vụ loan báo Tin Mừng, chứ không tìm yên hàn trong vỏ bọc của mình.
Hồng Thủy - Vatican
Trong bài huấn dụ trước khi đọc Kinh Truyền Tin với các tín hữu tại quảng trường thánh Phêrô trưa Chúa nhật 30/06, ĐTC nói với các tín hữu ĐTC mời gọi các tín hữu, là những môn đệ của Chúa Kitô, hãy biến tình yêu và đam mê dành cho Chúa và Tin Mừng thành hành động cụ thể, đến gần và ở bên những anh chị em khốn khổ cần được ủi an và chăm sóc.
Bài huấn dụ của ĐTC
Trong bài Tin Mừng hôm nay, (x. Lc 9,51-62), thánh Luca bắt đầu tường thuật chuyến đi cuối cùng của Chúa Giêsu lên Giêrusalem; chuyến đi được kết thúc ở chương 19. Đây là một hành trình dài không chỉ về địa lý và không gian, nhưng cả về chiều kích thiêng liêng và thần học, hướng tới sự viên mãn trong sứ vụ của Đấng Mêsia. Quyết định của Chúa Giêsu rất triệt để và hoàn toàn, và tất cả những ai theo Ngài được mời gọi đánh giá mình theo thước đo của quyết định này. Thánh sử Luca trình bày với chúng ta 3 nhân vật mà chúng ta có thể gọi là 3 ơn gọi; những nhân vật này làm nổi bật yêu cầu đối với những người muốn theo Chúa Giêsu cho đến cùng.
Yên cầu thứ nhất: di động chứ không an thân trong vỏ bọc
Nhân vật thứ nhất hứa với Chúa Giêsu: “Con sẽ theo Thầy đến bất cứ nơi đâu Thầy đi” (c. 57). Nhưng Chúa Giêsu trả lời rằng Con Người, không giống như sói có hang và chim trời có tổ, “Ngài không có chỗ gối đầu” (c. 58). Thật sự Chúa Giêsu đã rời bỏ nhà cửa của cha mẹ và từ chối mọi thứ an toàn, để loan báo Vương quốc của Thiên Chúa cho những con chiên lạc của dân Ngài. Bằng cách đó, Ngài chỉ cho chúng ta, là những môn đệ của Ngài, biết rằng sứ vụ của chúng ta trong thế giới không thể ở yên một chỗ, nhưng là di động. Giáo Hội, bởi bản chất, là di động, không bất động và an thân trong vỏ bọc của mình. Giáo Hội mở ra với những chân trời rộng lớn khác nhau, được mời gọi mang Tin Mừng trên các nẻo đường và đến với các vùng ngoại biên của con người và của cuộc sống.
Yên cầu thứ hai: sẵn sàng với sứ vụ
Nhân vật thứ hai mà Chúa Giêsu gặp đã nhận được lời mời gọi trực tiếp từ Ngài, nhưng anh ta trả lời: “Thưa Thầy, xin cho tôi về chôn cất cha tôi trước đã” (c. 59). Đây là lời yêu cầu hợp lý, dựa trên điều răn thảo kính cha mẹ (x. Xh 20,12). Tuy nhiên, Chúa Giêsu trả lời: “Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết” (c. 60). Với những lời khiêu khích có chủ ý này, Chúa muốn khẳng định tính ưu việt của việc đi theo Ngài và việc loan báo Nước Thiên Chúa, ngay cả trên những thực tại quan trọng nhất, như gia đình. Sự khẩn cấp để truyền rao Tin Mừng, điều bẻ gãy xiềng xích sự chết và xây dựng cuộc sống vĩnh cửu, không chấp nhận sự chậm trễ, nhưng đòi hỏi sự sẵn sàng và hoàn toàn cho sứ vụ.
Yên cầu thứ ba: dứt khoát, quyết định
Nhân vật thứ ba cũng muốn đi theo Chúa Giêsu, nhưng chỉ sau khi đã chia tay thân quyến, thì Thầy Giêsu nói với anh: “Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đằng sau, thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa” (c. 62). Theo Chúa Giêsu thì không được hối tiếc và ngoái lại đàng sau, nhưng đòi có đức tính quyết định.
Lựa chọn tự do và ý thức, xuất phát từ tình yêu
Giá trị của những đòi hỏi mà Chúa Giêsu đưa ra – di động, sẵn sàng và quyết định – thì không nằm ở những tiếng trả lời “không” trước những điều tốt và quan trọng của cuộc sống. Thay vào đó, nó nhấn mạnh đến mục tiêu chính: trở thành môn đệ của Chúa Kitô! Một lựa chọn tự do và ý thức, được đưa ra bởi tình yêu, để đáp lại ân sủng vô giá của Thiên Chúa, và không phải là một cách để mình được tiến thân. Chúa Giêsu muốn chúng ta là những người say mê Chúa và Tin Mừng. Một đam mê từ trái tim được biến thành các hành động cụ thể, gần gũi với anh em nghèo khổ cần được đón tiếp và chăm sóc. Đó chính là cách thế mà Chúa đã sống.
Xin Đức Trinh Nữ Maria, mẫu gương của Giáo Hội lữ hành, giúp chúng ta hân hoan theo Chúa Giêsu và loan báo Tin Mừng cho các anh chị em và với tình yêu được canh tân, loan báo Tin Vui ơn cứu độ.
Sau khi đọc Kinh Truyền Tin, ĐTC nhắc đến cuộc gặp gỡ sáng nay tại biên giới hai miền Nam Bắc Triều Tiên, giữa Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump và Chủ tịch Kim Jong Un của Bắc Hàn. ĐTC nói: "Trong những giờ gần đây, chúng ta đã chứng kiến một ví dụ tốt về văn hóa gặp gỡ tại Triều Tiên. Tôi chào các nhân vật chính và cầu nguyện để cử chỉ ý nghĩa này kiến tạo thêm một bước trên con đường hòa bình, không chỉ trên bán đảo đó mà còn ủng hộ toàn thế giới.

Tòa Thánh ban hành đường hướng mục vụ cho Trung Quốc


Tòa Thánh ban hành đường hướng mục vụ cho Trung Quốc

Bản đường hướng này được Tòa Thánh ban hành vì trong thời gian qua, nhiều GM tại Trung Quốc đã xin Tòa Thánh chỉ dẫn về điều này, đặc biệt vì khi đăng ký với chính quyền, các giáo sĩ Công Giáo phải ký một văn kiện tuyên bố chấp nhận nhiều điều trong đó có nguyên tắc độc lập, tự trị và tự quản lý của Giáo Hội tại Trung Quốc, mặc dù Nhà Nước Trung Quốc đã cam kết tôn trọng đạo lý Công Giáo.
Giuse Trần Đức Anh OP - Vatican
Bản đường hướng này được Tòa Thánh ban hành vì trong thời gian qua, nhiều GM tại Trung Quốc đã xin Tòa Thánh chỉ dẫn về điều này, đặc biệt vì khi đăng ký với chính quyền, các giáo sĩ Công Giáo phải ký một văn kiện tuyên bố chấp nhận nhiều điều trong đó có nguyên tắc độc lập, tự trị và tự quản lý của Giáo Hội tại Trung Quốc, mặc dù Nhà Nước Trung Quốc đã cam kết tôn trọng đạo lý Công Giáo.
Tôn trọng lương tâm và xác tín Công Giáo
 Tòa Thánh cho biết sẽ tiếp tục yêu cầu Nhà Nước Trung Quốc làm sao để việc đăng ký dân sự này diễn ra trong sự bảo đảm tôn trọng lương tâm và xác tín sâu xa về Công Giáo của những người liên hệ. Chỉ như thế mới có thể tạo điều kiện cho sự hiệp nhất Giáo Hội cũng như để các tín hữu Công Giáo góp phần vào thiện ích của xã hội Trung Quốc.
Sự độc lập của Giáo Hội Công Giáo tại Trung Quốc không tách rời khỏi ĐGH và Giáo Hội hoàn vũ
 Văn kiện của Tòa Thánh nhắc lại sự kiện Hiến pháp Cộng hòa nhân dân Trung Quốc, trong điều khoản số 36, chính thức tuyên bố bảo vệ tự do tôn giáo. Tiếp đến, Hiệp định tạm thời ký kết ngày 22-9 năm ngoái (2018) giữa Tòa Thánh và Trung Quóc nhìn nhận vai trò đặc thù của Người Kế vị Thánh Phêrô, nên điều hợp lý là Tòa Thánh hiểu và giải thích sự độc lập của Giáo Hội Công Giáo tại Trung Quốc không theo nghĩa tuyệt đối, nghĩa là không tách rời khỏi ĐGH và Giáo Hội hoàn vũ, nhưng chỉ có nghĩa tương đối về lãnh vực chính trị, như đang xảy ra tại các nơi trên thế giới trong các quan hệ giữa ĐGH và một Giáo Hội địa phương, hoặc giữa các Giáo Hội địa phương với nhau.
Căn tính Công Giáo không thể có sự tách biệt với Người Kế Vị Thánh Phêrô
Đàng khác, khi khẳng định rằng trong căn tính Công Giáo không thể có sự tách biệt với Người Kế Vị Thánh Phêrô, không có nghĩa là biến một Giáo Hội địa phương thành một thực thể xa lạ với xã hội và văn hóa của một nước trong đó Giáo Hội sống và hoạt động.
 Một sự kiện khác nữa là trong những năm qua, nhiều GM Trung Quốc thụ phong không có sự ủy nhiệm của Tòa Thánh đã xin và được hòa giải với Người Kế Vị Thánh Phêrô, vì thế ngày nay tất cả các GM Trung Quốc đều được hiệp thông với Tòa Thánh, và họ ước muốn ngày càng hội nhập với các GM Công Giáo trên thế giới.
Không những tôn trọng luật pháp Trung Quốc nhưng cả đạo lý Công Giáo
 Văn kiện cho biết Tòa Thánh mong đợi thái độ mới từ tất cả mọi người trong việc đối phó với những vấn đề thực hành của Giáo Hội. Tòa Thánh tiếp tục đối thoại với chính quyền Trung Quốc về vấn đề đăng ký dân sự của các GM và LM để tìm ra một công thức, khi đăng ký dân sự, không những tôn trọng luật pháp Trung Quốc nhưng cả đạo lý Công Giáo nữa.
Hỗ trợ thiện ích của cộng đoàn giáo phận và làm tăng trưởng trong tinh thần hiệp nhất
 Dưới ánh sáng những điều nói trên, Tòa Thánh khẳng định rằng nếu một GM hoặc LM quyết định đăng ký dân sự nhưng văn bản tuyên ngôn phải ký khi đăng ký với nhà nước không tôn trọng đức tin Công Giáo, thì giáo sĩ ấy minh xác trên giấy tờ rằng khi ký tuyên ngôn này, mình sẽ không hề sai lỗi với các nguyên tắc đạo lý Công Giáo. Nếu không thể ghi những điều đó trên giấy tờ vì giáo sĩ ấy chỉ tuyên bố bằng miệng, và nếu có thể thì làm trước một chứng nhân. Dầu sao đi nữa, giáo sĩ ấy nên minh xác với vị Bản quyền ý hướng của mình khi đăng ký. Điều này phải được hiểu với mục đích duy nhất là hỗ trợ thiện ích của cộng đoàn giáo phận và làm tăng trưởng trong tinh thần hiệp nhất, cũng như việc loan báo Tin Mừng thích hợp với những đòi hỏi mới của xã hội Trung Quốc và việc quản lý tài sản của Giáo Hội trong tinh thần trách nhiệm.
Bảo tồn tình hiệp thông
 Ngoài ra, Tòa Thánh tuyên bố tôn trọng những người không thể đăng ký với nhà nước theo những đòi hỏi nói trên. Tòa Thánh gần gũi với họ và xin Chúa giúp đỡ họ bảo tồn tình hiệp thông với các anh chị em đồng đạo, và kể cả khi đứng trước những thử thách mà mỗi người có thể phải đương đầu”.

Thư ĐTC gửi HĐGM Đức về "con đường công nghị"


Thư ĐTC gửi HĐGM Đức về "con đường công nghị"
ĐHY Chủ tịch HĐGM Đức (AFP)

ĐTC ủng hộ con đường công nghị của HĐGM Đức nhưng nhắn nhủ Giáo Hội tại nước này đừng tiến hành một mình, trái lại quan tâm đến Giáo Hội hoàn vũ và duy trì sự hiệp nhất của Giáo Hội.
Giuse Trần Đức Anh OP - Vatican
Hồi tháng 3 năm nay, sau nhiều tranh luận sôi nổi, 66 GM chính tòa và GM phụ tá của 22 giáo phận tại Đức, trong khóa họp tại thành phố Lingen đã quyết định thực hiện một ”con đường công nghị có tính chất bó buộc”. Trong tiến trình này sẽ có nhiều diễn đàn về các đề tài như quyền bính, luân lý tính dục, và lối sống của các linh mục.
 Trong thời gian qua ở Đức, trước bối cảnh những vụ giáo sĩ lạm dụng tính dục trẻ vị thành niên trong quá khứ, nhiều người lên tiếng yêu cầu bãi bỏ luật độc thân giáo sĩ, bãi bỏ chức linh mục dành riêng cho nam giới, thay đổi luân lý tính dục cho đến nay của Giáo Hội Công Giáo. Cũng có một diễn đàn về vấn đề vai trò của phụ nữ trong Giáo Hội.
 Với sự cộng tác của các giáo dân và chuyên gia, các GM muốn minh định và làm sáng tỏ lập trường về vấn đề này.
Vị trí trung tâm của Chúa Thánh Linh
 Trong thư gửi HĐGM Đức công bố hôm 29-06, ĐTC cho biết ngài muốn lá thư này là một đóng góp vào hành trình công nghị do các GM đề ra, nhưng ngài không trả lời những câu hỏi cụ thể mà các GM nếu lên. ĐTC không cống hiến các giải pháp, không cấm thảo luận, nhưng theo đường lối của Tông Huấn Niềm Vui Phúc Âm, ngài nhắc nhở vị trí trung tâm của Chúa Thánh Linh. Thư của ĐTC có đoạn viết:
 ”Mỗi khi một cộng đoàn Giáo Hội tìm cách tự mình ra khỏi các vấn đề của mình, và chỉ tín thác vào sức riêng, vào các phương pháp và trí thông minh của mình, thì rốt cuộc Giáo Hội ấy chỉ gia tăng và nuôi dưỡng những tai ương mà họ muốn vượt qua”.
 Cùng với các GM Đức, ĐTC đau buồn nhận thấy có sự gia tăng hao mòn và suy giảm đức tin với tất cả những gì kèm theo cho về mặt tinh thần, xã hội và văn hóa, sự suy đồi ấy không dễ dàng tìm ra giải pháp mau lẹ.
Hãy can đảm; đừng rơi vào những cạm bẫy dọc đường
 ĐTC nhắc nhở Giáo Hội Công Giáo Đức hãy can đảm, đồng thời đừng rơi vào những cạm bẫy dọc đường, mà ngài gọi là cám dỗ, trong đó có cám dỗ căn cội là tin rằng câu trả lời tốt nhất cho nhiều vấn đề và những thiếu sót trong cuộc sống là tổ chức lại sự việc, thay đổi nó, điều chỉnh lại để làm cho đời sống Giáo Hội dễ dàng hơn, bằng cách thích ứng với những tiêu chuẩn thời đại hoặc của một nhóm nào đó..
Trong thời gian qua, HĐGM Đức bắt đầu tiến trình hoạch định những bước trên ”Con đường công nghị” nhắm cải tổ Giáo Hội Công Giáo tại nước này.
 Hôm 24-6 mới đây, các GM của 27 giáo phận toàn quốc đã nhóm họp tại thủ đô Berlin với mục đích vừa nói.
 Tuyên bố hôm 20-6, Đức Cha Heiner Koch, TGM Berlin, nói với khoảng 6 ngàn tín hữu rằng thật là điều tốt khi các GM họp tại một thành phố tượng trưng cho sự can đảm bắt đầu lại và lên đường.
 Theo thời khóa biểu dự tính: các đại diện của HĐGM Đức và của Ủy ban trung ương giáo dân Công Giáo Đức sẽ nhóm họp vào đầu tháng 7-2019 để bàn luận về chương trình nghị sự, về con số và đề tài các diễn đàn.
 Cuộc họp lớn đầu diện sẽ diễn ra vào trung tuần tháng 9 năm nay với khoảng 60 tham dự viên, để xác định chung kết chi tiết thời khóa biểu, các đề tài, các tham dự viên. Tiến trình công nghị sẽ chính thức bắt đầu vào chúa nhật 1-12-2019.
 Trong HĐGM Đức, ban đầu Đức Cha Rudolf Voderholzer, GM giáo phận Regensburg, và Đức Cha Konrad Zdarsa, GM mãn nhiệm của giáo phận Augsburg, phê bình ”con đường công nghị”. ĐHY Rainer Maria Woelki, TGM giáo phận Koeln, chống lại những cải tổ theo kiểu mẫu tin lành cấp tiến, nhưng ngài không đặt vấn đề con đường đã được HĐGM quyết định.

Bài giảng của ĐTC trong lễ hai thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô


Bài giảng của ĐTC trong lễ hai thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô

Trong bài giảng, ĐTC đã mô tả hai vị Tông Đồ cột trụ của Giáo hội, thánh Phêrô và Phaolô như chứng nhân về cuộc sống, về sự tha thứ và về chính Chúa Giêsu. Phêrô đã từng chối Thầy, Phaolô đã từng bách hại Giáo Hội của Chúa Kitô. Nhưng cả hai đã gặp một tình thương lớn hơn những thất bại và lỗi lầm của mình, một sự tha thứ mạnh đến độ chữa lành cả những mặc cảm tội lỗi của hai vị.
Văn Yên SJ chuyển dịch - Vatican
Hai tông đồ Phêrô và Phaolô ở trước chúng ta như những nhân chứng. Họ không bao giờ mệt mỏi loan báo và sống cho sứ mạng, trong hành trình từ vùng đất của Chúa Giêsu đến Roma. Tại đây các ngài đã làm chứng cho ​​đến cùng, hiến chính mạng sống như những vị tử đạo. Nếu chúng ta đi đến gốc rễ chứng tá của của các ngài, chúng ta sẽ thấy nơi họ là chứng nhân của cuộc sốngchứng nhân của sự tha thứ và chứng nhân của Chúa Giêsu.
Chứng nhân của cuộc sống
Dẫu cho, cuộc sống của họ đã không sạch sẽ và chính trực. Cả hai từ bản chất đều nhiệt thành trong việc giữ đạo: Phêrô, một môn đệ từ giây phút đầu tiên (x. Ga 1, 41), Phaolô thậm chí “không mệt mỏi với các truyền thống của cha ông” (Gal 1, 14). Nhưng họ đã phạm phải những sai lầm to lớn: Phêrô đã chối Chúa, Phaolô đã bắt bớ Hội thánh của Chúa. Cả hai đều trở nên trần trụi trước những câu hỏi của Chúa Giê-su: “Này anh Simon, con ông Gioan, anh có yêu mến Thầy không?” (Ga 21,15); “Phaolô, Phaolô, tại sao anh lại bắt bớ ta? (Cv 9,4). Phêrô rất buồn trước những câu hỏi của Chúa Giêsu, Phaolô bị mù bởi những lời của Ngài. Chúa Giêsu gọi họ bằng tên và thay đổi cuộc sống của họ. Và sau tất cả những phiêu lưu, Ngài tin tưởng họ, hai tội nhân hoán cải. Chúng ta có thể tự hỏi: tại sao Chúa không cho chúng ta hai nhân chứng chính trực, với một hồ sơ sạch sẽ, với một cuộc sống không nhiễm uế? Tại sao lại là Phêrô, khi Gioan đã có rồi? Tại sao là Phaolô mà không phải là Banaba?
Điểm khởi đầu của đời sống Kitô hữu không phải là họ xứng đáng
Có một giáo huấn tuyệt vời ở đây: điểm khởi đầu của đời sống Kitô hữu không phải là xứng đáng; với những người nghĩ rằng họ tốt, Chúa có thể làm được rất ít. Khi chúng ta coi bản thân mình tốt hơn những người khác, đó là khởi đầu của sự kết thúc. Chúa không thực hiện phép lạ với người nghĩ rằng mình công chính, nhưng với người biết rằng họ đang thiếu thốn. Ngài không bị cuốn hút bởi tài năng của chúng ta, đó không phải là lý do Ngài yêu chúng ta. Ngài yêu chúng ta như hiện tại của chúng ta và Ngài tìm kiếm những ai không tự cho mình là đủ, nhưng sẵn sàng mở lòng ra với Ngài. Vì thế, Phêrô và Phaolô trong suốt trước Chúa. Lập tức Phêrô nói với Chúa Giêsu: “Con là kẻ tội lỗi” (Lc 5,8). Phaolô viết rằng “tôi là người hèn mọn nhất trong số các Tông Đồ, tôi không đáng được gọi là Tông Đồ” (1 Cr 15, 9).
Sự tha thứ của Chúa: bí mật giúp người tội lỗi tiến bước
Trong cuộc sống, họ giữ sự khiêm nhường này cho đến cùng: Phêrô bị đóng đinh trong tư thế lộn ngược, vì ngài không nghĩ mình xứng đáng để bắt chước Chúa của mình; Phaolô luôn thích tên gọi mình, Phaolô có nghĩa là “nhỏ” và quên đi tên gọi khai sinh, Saulo, tên vị vua đầu tiên của dân tộc Israel. Họ hiểu rằng sự thánh thiện không nằm ở chỗ nâng mình lên, nhưng là hạ mình xuống: không phải là leo lên trong bảng xếp hạng, mà là mỗi ngày phó thác sự nghèo khó của mình cho Chúa, Đấng làm những điều vĩ đại nơi những ai khiêm nhường. Đâu là bí mật giúp họ tiến bước nơi sự yếu đuối? Là sự tha thứ của Chúa.
Nhân chứng của sự tha thứ
Do đó, chúng ta tái khám phá nơi họ là nhân chứng của sự tha thứ. Nơi những cú ngã, họ đã khám phá ra sức mạnh của lòng thương xót Chúa, điều đã làm cho họ được tái sinh. Trong sự tha thứ của Ngài, họ đã tìm thấy một sự bình an và niềm vui không thể đánh mất. Với những gì họ đã trải qua, họ có thể đã sống với cảm giác tội lỗi: bao nhiêu lần Phêrô đã nghĩ về việc chối Chúa của mình! Bao nhiêu xáo trộn đối với Phaolô, người đã làm điều tồi tệ với rất nhiều người vô tội! Đối với con người, họ đã thất bại. Nhưng họ đã gặp một tình yêu lớn hơn những thất bại của họ, một sự tha thứ mạnh mẽ đến nỗi chữa lành cảm giác tội lỗi. Chỉ khi chúng ta trải nghiệm được sự tha thứ của Chúa, chúng ta mới thực sự tái sinh. Tại đó người ta mới bắt đầu lại, từ sự tha thứ; tại đó chúng ta tìm lại được chính mình: trong Bí Tích Hoà Giải.
Nhân chứng của Chúa Giêsu
Là nhân chứng của sự sống, nhân chứng của sự tha thứ, và trên hết Phêrô và Phaolô là nhân chứng của Chúa Giêsu. Trong Tin Mừng hôm nay, Ngài hỏi: “Dân chúng nói Con Người là ai?” Các câu trả lời gợi lên những nhân vật trong quá khứ: “Gioan Tẩy Giả, Elia, Giêrêmia hoặc một trong số các tiên tri”. Họ là những người phi thường, nhưng tất cả đã chết. Phêrô trả lời: “Thầy là Đấng Kitô” (x. Mt 16,13.14.16). Đấng Kitô, nghĩa là Mêsia - Đấng Thiên Sai. Đó là một từ không nói về quá khứ, mà là tương lai: Mêsia là Đấng được trông đợi, người mới, Đấng mang đến cho thế giới sự xức dầu của Thiên Chúa. Chúa Giêsu không phải là quá khứ, mà là hiện tại và tương lai. Không phải là một nhân vật xa xôi để nhớ, nhưng là Đấng mà Phêrô nói với ngôi thứ hai: Thầy là Đấng Kitô. Đối với Phêrô, Chúa Giêsu hơn cả một nhân vật trong lịch sử, Ngài là con người của sự sống: là người mới, không phải là người đã thấy; người mới của tương lai, không phải là ký ức của quá khứ. Do đó, nhân chứng này không phải là người biết câu chuyện về Chúa Giêsu, mà là người sống một câu chuyện về tình yêu với Chúa Giêsu. Bởi vì, sau tất cả, nhân chứng nhất quyết tuyên bố: rằng Chúa Giêsu đang sống và là bí mật của cuộc sống. Thật sự, chúng ta thấy rằng Phêrô, sau khi đã nói: Thầy là Đấng Kitô, còn nói thêm: “Con Thiên Chúa hằng sống” (câu 16). Lời chứng được sinh ra từ cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu sống.
Cũng nơi trung tâm cuộc đời của Phaolô, chúng ta tìm thấy cùng một từ tràn ra từ trái tim của Phêrô: Đức Kitô. Phaolô lặp đi lặp lại danh xưng này nhiều lần, gần bốn trăm lần trong các lá thư của mình! Đối với Phaolô, Đức Kitô không chỉ là mẫu mực, gương mẫu, điểm tham chiếu: nhưng đó là sự sống. Phaolô viết: “Đối với tôi, sống là Đức Kitô” (Pl 1,21). Chúa Giêsu là hiện tại và tương lai của ngài, đến nỗi ngài xem quá khứ là rác rưởi so với mối lợi tuyệt vời là được biết về Chúa Kitô (x. Pl 3,7-8).
“Tôi có làm mới lại cuộc gặp gỡ của tôi với Chúa Giêsu mỗi ngày không?”
Trước những nhân chứng này, chúng ta tự hỏi: “Tôi có làm mới lại cuộc gặp gỡ của tôi với Chúa Giêsu mỗi ngày không?” Có lẽ chúng ta tò mò về Chúa Giêsu, chúng ta quan tâm đến những điều của Giáo hội hoặc các tin tức tôn giáo. Chúng ta mở các trang web, báo chí và nói về những điều thiêng liêng. Nhưng đấy vẫn là điều mà người ta nói, để tìm tòi, về quá khứ. Chúa Giêsu không quan tâm đến điều đó lắm. Ngài không cần các phóng viên tinh thần, hay Kitô hữu ở bề mặt. Ngài tìm kiếm những nhân chứng, những người mỗi ngày nói với Ngài: “Lạy Chúa, Ngài là cuộc sống của con”.
Tình yêu không thước đo
Gặp được Chúa Giêsu, trải nghiệm sự tha thứ của Ngài, các Tông đồ đã làm chứng cho ​​một cuộc sống mới: họ không cứu lấy mình, họ đã tự hiến. Họ không bằng lòng với thước đo nửa vời, nhưng họ đã dùng thước đo duy nhất có thể đối với những người theo Chúa Giêsu: đó là một tình yêu không thước đo. Họ “đổ máu ra làm lễ tế (x. 2 Tm 4,6).
Đừng trở thành những Kitô hữu âm ấm
Chúng ta xin ơn để không trở thành những Kitô hữu âm ấm, những người sống theo thước đo nửa vời, những người để cho tình yêu nguội lạnh. Chúng ta tìm lại mối tương quan hàng ngày với Chúa Giêsu và sức mạnh tha thứ của Ngài. Chúa Giêsu, giống như với Phêrô, cũng hỏi bạn: “Tôi là ai đối với bạn?” “Bạn có yêu tôi không?” Hãy để những lời này vào trong chúng ta và đốt cháy ước muốn không hài lòng với mức tối thiểu, nhưng nhắm đến tối đa, và chúng ta cũng trở nên nhân chứng sống của Chúa Giêsu.
Dây Pallium: các Mục tử không sống cho mình, mà cho đàn chiên
Hôm nay, những dây Pallium được làm phép cho các Tổng Giám mục được bổ nhiệm vào năm ngoái. Pallium nhắc nhớ đến con chiên mà Vị Mục Tử được kêu gọi vác trên vai: đó là dấu hiệu cho thấy các Mục tử không sống cho mình, mà cho đàn chiên; đó là dấu hiệu cho thấy, để sở hữu nó phải để mất sự sống, cho đi sự sống.
Một phái đoàn Toà Thượng phụ Chính Thống chia sẻ với chúng ta hôm nay, theo một truyền thống tốt đẹp. Tôi kính chào với lòng cảm mến. Sự hiện diện của quý vị nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta không thể đánh mất nhau trên hành trình hướng tới sự hiệp nhất trọn vẹn giữa các tín hữu, trong sự hiệp thông ở mọi cấp độ. Bởi vì cùng nhau, được hoà giải bởi Thiên Chúa và chúng ta tha thứ cho nhau, chúng ta được mời gọi trở nên chứng nhân của Chúa Giêsu bằng cuộc sống của chúng ta.