14/03/2026
Thứ Bảy tuần 3 Mùa Chay
Bài Ðọc I: Hs 6,
1b-6
“Ta muốn
tình yêu, chớ không muốn hy lễ”.
Trích sách
Tiên tri Hô-sê.
Ðây Chúa
phán: Trong cảnh khốn khổ, từ ban mai, họ chỗi dậy chạy tìm kiếm Ta. “Hãy đến,
và chúng ta quay trở về với Chúa, vì Chúa bắt chúng ta, rồi sẽ tha chúng ta;
Chúa đánh chúng ta, rồi sẽ lại chữa chúng ta. Sau hai ngày Người cho chúng ta sống
lại, đến ngày thứ ba, Người đỡ chúng ta đứng lên, và chúng ta sẽ sống trước mặt
Người. Chúng ta hãy nhận biết Chúa và hãy ra sức nhận biết Chúa. Người sẵn sàng
xuất hiện như vừng đông, và sẽ đến cùng chúng ta như mưa thuận và như mưa xuân
trên mặt đất”.
Hỡi
Ép-ra-im, Ta sẽ làm gì cho ngươi? Hỡi Giu-đa, Ta sẽ làm gì cho ngươi? Tình
thương các ngươi như đám mây ban sáng, như sương sớm tan đi. Vì thế, Ta dùng
các tiên tri nghiêm trị chúng, và Ta dùng lời từ miệng Ta phán ra mà giết
chúng. Án phạt các ngươi bừng lên như ánh sáng. Vì chưng, Ta muốn tình yêu, chớ
không muốn hy lễ. Ta muốn sự hiểu biết Thiên Chúa hơn là của lễ toàn thiêu.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 50, 3-4.
18-19. 20-21ab
Ðáp: Ta muốn tình yêu, chớ không muốn
hy lễ
Xướng: Lạy Chúa, nguyện thương con theo
lòng nhân hậu Chúa, xoá tội con theo lượng cả đức từ bi. Xin rửa con tuyệt gốc
lỗi lầm, và tẩy con sạch lâng tội ác.
Xướng: Bởi vì Chúa chẳng ưa gì sinh lễ, nếu
con dâng lễ toàn thiêu Chúa sẽ không ưng. Của lễ con dâng, lạy Chúa, là tâm hồn
tan nát, lạy Chúa, xin đừng chê tấm lòng tan nát, khiêm cung.
Xướng: Lạy Chúa, xin thịnh tình với Sion
theo lòng nhân hậu, hầu xây lại thành trì của Giê-ru-sa-lem. Bấy giờ Chúa con sẽ
nhận những lễ vật chính đáng, những hy sinh với lễ toàn thiêu.
Câu Xướng Trước Phúc
Âm: Ga 8, 12b
Chúa phán:
“Ta là sự sáng thế gian, ai theo Ta, sẽ được ánh sáng ban sự sống”.
Phúc Âm: Lc 18, 9-14
“Người
thu thuế ra về được khỏi tội”.
Tin Mừng
Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
Khi ấy,
Chúa Giê-su nói dụ ngôn sau đây với những người hay tự hào mình là người công
chính và hay khinh bỉ kẻ khác: “Có hai người lên đền thờ cầu nguyện, một người
biệt phái, một người thu thuế. Người biệt phái đứng thẳng, cầu nguyện rằng: “Lạy
Chúa, tôi cảm tạ Chúa vì tôi không như các người khác: tham lam, bất công, ngoại
tình, hay là như tên thu thuế kia; tôi ăn chay mỗi tuần hai lần, và dâng một phần
mười tất cả các hoa lợi của tôi”. Người thu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt
lên trời, đấm ngực mà nguyện rằng: “Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội”.
Ta bảo các ngươi: người này ra về được khỏi tội, còn người kia thì không. Vì tất
cả những ai tự nâng mình lên, sẽ bị hạ xuống; và ai hạ mình xuống, sẽ được nâng
lên”.
Ðó là lời
Chúa.
Chú giải về Hô-sê 5,15—6,1-6
Cả hai bài đọc hôm nay đều nói về thái độ của chúng ta trong
mối quan hệ với Chúa qua lời cầu nguyện. Đoạn Kinh Thánh từ sách Hô-sê trong
Bài đọc thứ nhất thường được đọc vào mỗi Thứ Sáu Tuần Thánh. Như được mô tả
trong Sách Lễ của Công đồng Vatican II:
“…vương quốc phía bắc (Ép-ra-im) và vương quốc phía nam
(Giuda) bị chỉ trích vì tôn giáo hời hợt và tin tưởng vào việc dâng tế lễ bằng
động vật. Chúa muốn một đời sống phục vụ chân thành.”
Ở đây, vị tiên tri soạn một lời cầu nguyện sám hối và đặt
vào miệng dân Chúa, những người đang kinh hãi trước những lời đe dọa trừng phạt
và bị Chúa bỏ rơi. Họ khuyên nhủ nhau trở về với Đức Chúa, nhưng sự trở về đó chỉ là hời hợt—không
có sự ăn năn thực sự.
Dân chúng nói:
Hãy đến, chúng ta hãy
trở về với Chúa…
Mặc dù đó là lời kêu gọi của họ, nhưng nó thiếu sự chân
thành. Dân chúng phàn nàn rằng Chúa đã đối xử khắc nghiệt với họ, nhưng họ tin
chắc rằng Ngài sẽ chữa lành cho họ một lần nữa.
…Ngài đã đánh ngã
chúng ta, và Ngài sẽ băng bó vết thương cho chúng ta.
Sau hai ngày, Ngài sẽ
làm cho chúng ta sống lại;
Ngày thứ ba, Ngài sẽ
khiến chúng ta sống lại,
để chúng ta sống trước
mặt Ngài.
Một số người đã thấy trong những lời này một sự ám chỉ đến sự
phục sinh của Chúa Kitô, nhờ đó sự chữa lành của Đức Chúa Trời sẽ được mang trở
lại cho dân Ngài.
…Ngài sẽ đến với chúng
ta như những cơn mưa rào,
như những cơn mưa xuân
tưới mát đất.
Dân Israel tin rằng, chắc chắn như những cơn mưa theo mùa đã
rơi xuống và làm hồi sinh đất đai, ân huệ của Đức Chúa Trời sẽ trở lại và phục
hồi họ, và cơn giận của Ngài sẽ chấm dứt.
Lý do cho sự nghiêm khắc của Đức Chúa Trời là sự hời hợt
trong lòng thành kính của họ đối với Ngài. Tình yêu của họ:
…giống như một đám mây
buổi sáng,
giống như sương sớm
tan biến.
Đức Chúa Trời nhìn thấu sự trống rỗng trong những lời lẽ đạo
đức giả của họ:
Ta sẽ làm gì với các
ngươi, hỡi Ép-ra-im [vương quốc phía bắc]?
Ta sẽ làm gì với các
ngươi, hỡi Giu-đa [vương quốc phía nam]? Tình yêu của các ngươi giống như một
đám mây buổi sáng,
giống như sương sớm
tan biến.
Họ đã dùng những lời lẽ ăn năn cao cả, nhưng hành động của họ
không phù hợp với lời nói. Vì vậy, Ta đã đốn hạ chúng qua các tiên tri;
Ta đã giết chúng bằng
lời miệng Ta,
và sự phán xét của Ta
sẽ tỏa sáng như ánh sáng.
Dĩ nhiên, Ta không giết chúng theo nghĩa đen, mà là lên án
hành vi tội lỗi của chúng.
Giờ đây, Chúa đã nói rõ điều đó (và câu này được trích dẫn
hai lần trong Phúc Âm Mátthêu):
Vì Ta muốn tình yêu bền
vững chứ không phải của lễ hy sinh,
sự hiểu biết về Đức Chúa Trời hơn là của lễ thiêu.
Điều Chúa muốn từ họ là những hành động yêu thương chân
thành, chứ không phải những nghi lễ trống rỗng, dù được thực hiện có vẻ sùng
kính đến đâu. Hiểu biết về Đức Chúa Trời không chỉ đơn thuần là hiểu biết về Đức
Chúa Trời, mà là sự hiểu biết hàm ý một mối quan hệ sâu sắc giữa người với người
thay vì những lễ vật thiêu phô trương.
Đây cũng là điều chúng ta thấy bị chỉ trích trong Phúc Âm
hôm nay. Và đối với chúng ta, điều quan trọng nhất không phải là những Thánh Lễ
chúng ta tham dự, hay những lời cầu nguyện chúng ta nói, mà là tình yêu chân
thành của Chúa được thể hiện qua cách chúng ta sống và cách chúng ta đối xử với
những người xung quanh. Lời cầu nguyện của chúng ta phải xuất phát từ lối sống
như vậy và đồng thời, tạo ra một cách sống như vậy.
Chú giải về Lu-ca 18,9-14
Trong bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta thấy hai cách cầu nguyện.
Một cách kiêu ngạo, tự phụ và khinh thường người khác. Khi người Pha-ri-sêu ‘cầu
nguyện’, dường như Chúa cũng cảm thấy biết ơn vì ít nhất vẫn còn một vài người
tuân thủ luật lệ như ông ta, so với kẻ ngoại đạo tội lỗi và đáng khinh, được tượng
trưng bởi người thu thuế đứng sau ông ta:
Lạy Chúa, con cảm tạ
Chúa vì con không giống như những người khác: kẻ trộm cắp, kẻ gian xảo, kẻ ngoại
tình, hoặc thậm chí như người thu thuế này.
Ngược lại, người Pha-ri-sêu nhịn ăn hai lần một tuần và đóng
thuế thập phân trên tất cả những gì mình kiếm được—ông ta làm nhiều hơn những
gì luật pháp đòi hỏi.
Tuy nhiên, ‘lời cầu nguyện’ của ông ta không được chấp nhận.
Nó thực sự không phải là một lời cầu nguyện, mà là một bài ca ngợi chính mình.
Là người Công giáo, hoặc là những người thường xuyên đi nhà thờ, đôi khi chúng
ta cảm thấy mình vượt trội hơn những người đã bỏ đạo, những người không có tôn
giáo, những người sống cuộc sống mà chúng ta coi là ‘vô đạo đức’.
Người thu thuế chắc chắn là một tội nhân; Điều đó không thể
phủ nhận. Nhưng ông ấy biết và thừa nhận tội lỗi của mình. Ông ấy vô cùng ăn
năn và hoàn toàn phó thác mình cho lòng thương xót của Chúa:
Lạy Chúa, xin thương
xót con, một kẻ tội lỗi.
Lời cầu nguyện của ông được chấp nhận vì ông thừa nhận Chúa
là Chúa và Đấng Cứu Thế của mình. Hơn nữa, ông không so sánh mình với bất kỳ ai
khác; ông không phán xét bất kỳ ai khác—chỉ phán xét chính mình.
Lời cầu nguyện của chúng ta phải luôn là sự thể hiện sự phụ
thuộc hoàn toàn của chúng ta vào Chúa. Không có gì chúng ta có thể dâng cho
Ngài mà Ngài chưa từng ban cho chúng ta trước. Tất cả những gì chúng ta có thể
làm là nỗ lực đáp lại một phần nhỏ tình yêu thương mà Ngài không ngừng ban cho
chúng ta. Chúng ta đang và sẽ mãi mãi mang ơn Ngài.
https://livingspace.sacredspace.ie/l1037g/
Suy Niệm: Được nên công chính
Nhìn bề
ngoài thì ai cũng thấy người Pha-ri-sêu được đánh giá cao hơn. Ông thuộc tầng lớp
đạo đức, được mọi người kính trọng. Làm nhiều việc lành hơn cả luật đòi hỏi.
Người thu
thuế bị mọi người khinh miệt. Bị coi là người tội lỗi công khai. Bị coi là người
phản quốc, vì tiếp tay với ngoại bang để hà hiếp dân chúng. Bị coi là gian dối,
vì thu thuế đồng nghĩa với tham nhũng hối lộ.
Thái độ
trong nhà thờ khi cầu nguyện tiếp nối cách sống ở ngoài đời. Người Pha-ri-sêu đứng
thẳng người trên cung thánh và lớn tiếng cầu nguyện. Còn người thu thuế quì sụp
xuống đất ở cuối nhà thờ, chỉ nài xin Chúa tha tội. Nhưng kết quả trái ngược hẳn
với những gì ta thấy bên ngồi. Tại sao?
Người
Pha-ri-sêu kiêu ngạo. Thực ra ông không cầu nguyện, ông chỉ khoe khoang và tự
đánh giá mình cao hơn người thu thuế. Còn người thu thuế khiêm nhường. Ông cầu
nguyện thầm thĩ, đấm ngực ăn năn, và xin tha thứ.
Người thu
thuế được nên công chính, người Pha-ri-sêu thì không. Có 3 lý do:
Chúa kết
luận: “Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên”.
Chẳng ai có quyền tự hào. Tất cả là của Chúa. Tất cả phải trả về cho Chúa. Đó
là điều phải làm. Tôi chỉ là đầy tớ vô dụng mà thôi.
“Ta
muốn tình yêu chứ không cần hi lễ, thích được các ngươi nhận biết hơn là được của
lễ toàn thiêu”. Thiên Chúa là tình yêu và giầu có vô cùng. Người chỉ cần
tình yêu chứ không muốn gì khác. Người thu thuế đến với Chúa bằng tấm lòng yêu
mến và nghèo công phúc. Nên được công chính.
Thư Rôma 3,
27: “Người ta được nên công chính vì tin, chứ không phải vì làm những gì Luật
dạy”. Người Biệt phái làm điều luật dạy, nên tự hào. Người thu thuế chẳng
dám tự hào, chỉ tin vào lòng thương xót của Chúa. Nên ông được công chính.
Mùa Chay
là lúc ta nhận biết mình tội lỗi, yếu hèn và không thể tự mình đạt được ơn cứu
độ. Ta hãy noi gương người thu thuế nhận thức tội lỗi của mình. Nài xin ơn tha
thứ. Cậy trông vào lòng thương xót của Chúa, để ta được công chính, được ơn cứu
độ.
(TGM Giuse
Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét