12/05/2026
Thứ Ba tuần 6 Phục Sinh
Bài Ðọc I: Cv
16, 22-34
“Anh
hãy tin vào Chúa Giêsu, thì anh và cả nhà anh sẽ được cứu thoát”.
Trích sách
Tông đồ Công vụ.
Trong những
ngày ấy, dân thành Philipphê xúm lại chống đối Phaolô và Sila; các nhà chức
trách cho người xé áo choàng các ngài, và ra lệnh đánh đòn. Khi đã đánh các
ngài nhừ tử, họ cho tống ngục, và truyền cho viên canh ngục canh giữ cẩn thận.
Ðược lệnh như thế, viên cai ngục giam các ngài vào ngục sâu nhất, và còng chân
các ngài lại.
Ðến nửa
đêm, Phaolô và Sila cầu nguyện ca tụng Thiên Chúa; các tù nhân đều lắng nghe
các ngài. Bỗng xảy ra một cuộc động đất lớn, làm rung chuyển cả nền móng ngục
thất. Tức khắc mọi cửa đều mở tung, và xiềng xích mọi tù nhân đều rơi xuống.
Viên cai ngục giật mình thức dậy, thấy các cửa ngục mở tung, thì rút gươm toan
tự vẫn, vì tưởng những người bị xiềng đã tẩu thoát. Nhưng Phaolô kêu lớn tiếng
rằng: “Anh chớ hại mình, vì chúng tôi còn tất cả ở đây”. Viên cai ngục gọi lấy
đèn, rồi chạy vào tù, và run rẩy sấp mình dưới chân Phaolô và Sila; đoạn dẫn
hai ngài ra ngoài và nói: “Thưa các ngài, tôi phải làm gì để được cứu thoát?”
Hai ngài đáp: “Hãy tin vào Chúa Giêsu, thì anh và cả nhà anh sẽ được cứu độ”.
Hai ngài
giảng dạy lời Chúa cho anh và mọi người trong nhà. Ngay lúc đó, giữa ban đêm,
viên cai ngục đem hai ngài đi, rửa vết thương, và lập tức anh ta được chịu phép
rửa cùng với tất cả người nhà. Rồi anh đưa hai ngài lên nhà, dọn bàn ăn. Anh và
cả nhà vui mừng vì đã tin Thiên Chúa.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 137, 1-2a.
2bc-3. 7c-8
Ðáp: Lạy Chúa, tay hữu Chúa khiến con
được sống an lành
Hoặc đọc:
Alleluia.
Xướng: Lạy Chúa, con sẽ ca tụng Chúa hết
lòng, vì Chúa đã nghe lời miệng con xin; trước mặt các thiên thần, con đàn ca mừng
Chúa, con sấp mình thờ lạy bên thánh điện Ngài.
Xướng: Và con sẽ ca tụng uy danh Chúa, vì
lòng nhân hậu và trung thành của Chúa. Khi con kêu cầu, Chúa đã nhậm lời con,
Chúa đã ban cho tâm hồn con nhiều sức mạnh.
Xướng: Tay hữu Chúa khiến con được sống
an lành. Chúa sẽ hoàn tất cho con những điều đã khởi sự, lạy Chúa, lòng nhân hậu
Chúa tồn tại muôn đời, xin đừng bỏ rơi công cuộc tay Ngài.
Alleluia: Ga 14, 26
Alleluia,
alleluia! – Thánh Thần sẽ dạy các con mọi điều; và sẽ nhắc nhở cho các con tất
cả những gì Thầy đã nói với các con. – Alleluia.
Phúc Âm: Ga 16, 5b-11
“Nếu Thầy
không đi, thì Ðấng Phù Trợ sẽ không đến với các con”.
Tin Mừng
Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy,
Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Bây giờ Thầy về với Ðấng đã sai Thầy, mà
các con không ai hỏi Thầy: Thầy đi đâu? Nhưng vì Thầy đã nói với các con điều
đó, nên lòng các con tràn ngập u sầu. Dầu vậy Thầy phải nói sự thật cho các
con: Thầy đi thì ích lợi cho các con, vì nếu Thầy không đi, thì Ðấng Phù Trợ sẽ
không đến với các con, nhưng nếu Thầy ra đi, Thầy sẽ sai Người đến với các con.
Khi Người đến,Người sẽ tố cáo thế gian về tội lỗi, về sự công chính và về án phạt.
Về tội lỗi vì họ đã không tin vào Thầy. Về sự công chính, vì Thầy về cùng Cha,
và các con sẽ không còn thấy Thầy. Về án phạt, vì thủ lãnh thế gian này đã bị
xét xử”.
Ðó là lời
Chúa.
Chú giải về Công vụ Tông đồ 16,22-34
Hôm nay chúng ta có một phần của một trong những sự kiện kịch
tính nhất trong sách Công vụ các Tông đồ. Phao-lô vẫn đang ở Phi-líp-phê. Chúng ta có thể ngạc nhiên trước
cuộc tấn công bất ngờ vào Phao-lô và Si-la mà bài đọc hôm nay mở đầu. Đó là một
sự thay đổi lớn so với sự đón tiếp nồng hậu mà họ đã nhận được cho đến lúc này.
Trên thực tế, phần đầu của câu chuyện và cả phần tiếp theo đều bị lược bỏ trong
bài đọc, nhưng chúng cần thiết nếu chúng ta muốn hiểu đầy đủ đoạn Kinh Thánh
hôm nay.
Một ngày nọ, trên đường đến sông để cầu nguyện, Phao-lô đã
chọc giận chủ của một cô gái nô lệ có khả năng bói toán (xem Công vụ Tông đồ
16,16-22). Văn bản dịch theo nghĩa đen là “với thần Python”. Python là con rắn
hoặc rồng canh giữ đền thờ tiên tri ở Đa-li-sa-lem. Sau này, nó được dùng để chỉ
một “linh hồn ác độc phán truyền lời tiên tri” và cũng là một người nói tiếng bụng,
người mà người ta cho rằng có linh hồn như vậy trong bụng.
Cô gái này cứ la hét theo họ:
Những người này là tôi
tớ của Đức Chúa Trời Chí Cao, là những người rao giảng cho các ngươi con đường
cứu rỗi. (Công vụ Tông Đồ 16,17)
Mặc dù những gì cô ấy nói có thể được hiểu theo hướng có lợi,
nhưng Phao-lô vẫn bực mình vì sự quấy rầy của cô ấy và đã trừ tà khỏi cô ấy. Cô
ấy lập tức mất khả năng ngoại cảm và kết quả là không còn kiếm được tiền cho chủ
nữa. Chủ nhà đương nhiên không hài lòng về điều này, và đã lôi Phao-lô và Si-la
ra tòa. Họ buộc tội họ là người Do Thái gây rối trật tự công cộng và vi phạm luật
La Mã. Về cơ bản, họ bị buộc tội truyền đạo, điều này quả thực trái với luật La
Mã.
Chính tại điểm này, bài đọc hôm nay tiếp tục câu chuyện. Lúc
này, đám đông đã trở nên kích động, vì vậy các quan tòa đã kết án Phao-lô và bạn
đồng hành của ông bị đánh đòn bằng roi, và bị ném vào một phòng giam bên trong
và bị cùm chân. Ở đây họ có thể bị giám sát chặt chẽ, và không thể trốn thoát
hoặc được bạn bè giải cứu. Trong đêm, khi Phao-lô và Si-la cầu nguyện và hát ngợi
khen Đức Chúa Trời (họ vui mừng chịu khổ vì danh Chúa Kitô), một trận động đất
dữ dội xảy ra (Hy Lạp rất dễ xảy ra động đất). Nhà tù sụp đổ, xiềng xích rơi khỏi
tường và cổng bị bật tung. Viên cai ngục, người chịu trách nhiệm bằng cả mạng sống
của mình về sự an toàn của các tù nhân, cho rằng tất cả họ chắc hẳn đã bỏ trốn
và đã chuẩn bị tự tử. Tự tử sẽ xóa bỏ nỗi xấu hổ và đau khổ, và tốt hơn là bị xử
tử công khai. Chính lúc đó, ông nghe thấy Phao-lô gọi từ bên trong:
Đừng tự làm hại mình,
vì chúng tôi đều ở đây.
Rồi:
Viên cai ngục gọi người
mang đèn đến, và chạy vào, ông run rẩy quỳ xuống trước mặt Phao-lô và Si-la.
Ông bắt đầu nhận ra rằng những người mà ông đối xử như những
tên tội phạm nguy hiểm thực ra là sứ giả của Đức Chúa Trời.
Trong lòng biết ơn sâu sắc, viên cai ngục hỏi ông phải làm
gì để được cứu. Có lẽ ông muốn nói đến điều đó theo nghĩa trực tiếp hơn đối với
cấp trên của mình, những người có thể đổ lỗi cho ông về việc mất các tù nhân.
Mặt khác, giữa trận động đất kinh hoàng và nguy cơ tù nhân
trốn thoát, ông đã cận kề cái chết. Ông cũng nhận ra mình đang ở trước mặt hai
người rất đặc biệt. Tất cả điều này rõ ràng đã khiến ông suy ngẫm. Rất có thể
ông đã nghe nói rằng những người này là những người rao giảng về con đường cứu
rỗi. Giờ đây, với trận động đất và việc suýt chết, ông muốn biết về Con đường của
họ. Phao-lô đã chỉ cho ông biết sự cứu rỗi thực sự nằm ở đâu:
Hãy tin vào Chúa
Giê-su, và anh em sẽ được cứu rỗi, cả anh em và gia đình anh em.
Và như vậy, người cai ngục và cả gia đình ông đều được dạy dỗ
về lời Chúa. Dù đã khuya, người cai ngục vẫn:
…đưa họ đi và rửa sạch
vết thương cho họ; rồi ông và cả gia đình ông lập tức chịu phép rửa
tội. Ông đưa họ lên nhà và dọn thức ăn cho họ, và ông cùng cả gia đình
ông vui mừng vì ông đã trở thành người tin Chúa.
Dù dưới hình thức nào, đó thực sự là một bữa tiệc Thánh Thể,
một bữa tiệc tạ ơn cho tất cả những người liên quan. Hơn nữa, những kẻ tố cáo họ
không thấy đâu; có lẽ họ quá bận tâm đến thiệt hại do trận động đất gây ra
trong thành phố nên không để ý đến hai người rao giảng lang thang.
Đến đây thì đoạn đọc kết thúc, nhưng đó không phải là kết
thúc của câu chuyện, cần phải nghe để hiểu trọn vẹn. Sáng hôm sau, các quan tòa
trình cho các lictor một lệnh thả Phao-lô và Si-la. Lictor là những người tương
đương với cảnh sát, trong số những nhiệm vụ của họ có việc bắt giữ và trừng phạt
tội phạm. Người cai ngục đã truyền đạt thông điệp cho Phao-lô. Ông nói với họ rằng
họ được tự do đi và chúc họ mọi điều tốt lành.
Tuy nhiên, điều đó vẫn chưa đủ đối với Phao-lô, người đã
nói:
Họ đã đánh đập chúng
tôi trước mặt mọi người, không bị kết án, những người La Mã, và đã bỏ tù chúng
tôi, giờ họ lại định thả chúng tôi ra cách bí mật sao? Chắc chắn là không! Hãy
để họ đến và tự mình đưa chúng tôi ra. (Công vụ Tông Đồ 16,37)
Đã có một sự bất công nghiêm trọng, và các quan tòa đã lo ngại
rằng họ đã đối xử với hai công dân La Mã như vậy. Quyền công dân La Mã ban cho
những đặc quyền đặc biệt liên quan đến tố tụng hình sự. Luật La Mã cấm, với
hình phạt nghiêm khắc, việc đánh đập công dân La Mã. Đây sẽ không phải là lần
cuối cùng Phao-lô gây lo ngại bằng cách tiết lộ quyền công dân của mình, điều
mang lại những đặc quyền hoàn toàn không được biết đến đối với cư dân bình thường
của các thuộc địa La Mã.
Các quan tòa đã khiêm nhường trình diện, dẫn Phao-lô và
Si-la ra khỏi nhà tù và nài xin họ rời khỏi thành phố. Tuy nhiên, trước tiên
Phao-lô và Si-la đã đến chào tạm biệt Ly-đi-a, chủ nhà của họ, và các anh chị
em Ki tô khác, và chỉ sau đó
mới rời khỏi thành phố. Câu chuyện này một lần nữa cho thấy cách Chúa có thể viết
thẳng bằng những đường cong. Từ những gì tưởng chừng như thảm họa đối với cả những
người truyền giáo (bị đánh đòn và bỏ tù) và người cai ngục (trận động đất và hậu
quả của nó), đã nảy sinh điều gì đó tốt đẹp cho tất cả họ, và giữa tất cả là
tình yêu của Chúa Kitô. Một cộng đồng thịnh vượng đã được hình thành và họ sẽ
là những người nhận được một trong những bức thư hay nhất của Phaolô.
Chúng ta cũng tiếp tục được hưởng lợi từ câu chuyện này. Giá
như chúng ta có thể nhìn thấy Chúa Giê-su ở trung tâm của mọi điều xảy ra trong
cuộc sống của mình!
Chú giải về Gioan 16,5-11
Các môn đệ buồn vì Chúa Giê-su sắp rời bỏ họ. Ngài trấn an họ
rằng, trái ngược với những gì họ đang nghĩ lúc này, việc Ngài ra đi là tốt hơn.
Nếu Chúa Giê-su không đi, thì Đức Thánh Linh, Đấng An Ủi, sẽ không đến.
Chừng nào Chúa Giê-su còn ở cùng các môn đệ trong hình hài
hiện tại, thì sự hiện diện của Ngài thực sự bị giới hạn. Điều đó tốt miễn là tất
cả họ đều ở cùng nhau, nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu họ bị phân tán đến nhiều nơi
khác nhau để làm công việc của Ngài? Và còn nhiều môn đệ khác ở những nơi xa
xôi, những người sẽ không bao giờ có cơ hội được tiếp xúc trực tiếp với Chúa
Giê-su thì sao?
Chính nhờ Đức Thánh Linh của Chúa Giê-su, Chúa Giê-su phục
sinh và thăng thiên, mà Ngài có thể tiếp tục ở cùng dân Ngài mọi lúc mọi nơi
trên trái đất. Vâng, tốt hơn là Chúa Giê-su nên đi và trở lại qua Đức Thánh
Linh. Và Đức Thánh Linh:
…sẽ chứng minh thế
gian đã sai lầm về tội lỗi, sự công chính và sự phán xét…
Nghĩa là, Đức Thánh Linh sẽ vạch trần sự sai lầm của thế
gian—thế gian thuần túy thế tục—khi không đặt niềm tin vào Con Đường của Chúa
Giê-su.
Tội lỗi của thế gian chủ yếu là sự thiếu đức tin, sự “chưa sẵn
sàng” mở lòng đón nhận khải tượng về sự sống mà Chúa Giê-su ban cho. Đức Thánh
Linh sẽ chứng tỏ rõ ràng sự đúng đắn của Chúa Giê-su trong lời tuyên bố Ngài đến
từ Đức Chúa Trời và là Lời của Đức Chúa Trời cho thế gian. Đức Thánh Linh sẽ tiết
lộ ý nghĩa của cái chết của Chúa Kitô như là sự lên án tất cả những gì gian ác
trên thế gian, trên hết là sự phủ nhận tình yêu thương như là trung tâm của cuộc
sống.
Bản dịch Kinh Thánh
Tân Ước (New American Bible) diễn đạt như sau:
“Những câu này minh họa tính chất xét xử trong vai trò của Đấng
An Ủi: trong diễn đàn lương tâm của các môn đồ, Ngài truy tố thế gian. Ngài dẫn
dắt các tín đồ nhận thấy (a) rằng tội lỗi cơ bản là và vẫn là từ chối tin vào
Chúa Giê-su; (b) rằng, mặc dù Chúa Giê-su bị kết tội và dường như chết trong nhục
nhã, nhưng trên thực tế sự công chính đã chiến thắng, vì Chúa Giê-su đã trở về
với Cha Ngài; (c) cuối cùng, rằng chính “kẻ cai trị thế gian này”, Sa-tan, đã bị
kết án qua cái chết của Chúa Giê-su”.
Tôi đứng về phía nào—phía của Thánh Linh hay phía của thế
gian?
https://livingspace.sacredspace.ie/e1063g/
Suy niệm: Đấng bảo vệ
Các môn đệ
đã từ bỏ tất cả để gắn bó với Chúa Giê-su. Nay Người ra đi hỏi sao các môn đệ
không buồn phiền lo lắng. Nhưng Chúa Giê-su quả quyết: “Thầy ra đi thì có lợi
cho anh em. Thật vậy, nếu Thầy không ra đi, Đấng Bảo Vệ sẽ không đến với anh
em; nhưng nếu Thầy đi, Thầy sẽ sai Đấng ấy đến với anh em”.
Chúa
Giê-su ra đi thì có lợi. Vì các môn đệ từ nay không sống bằng thế giới khả giác
nữa, nhưng đi vào thế giới siêu nhiên mầu nhiệm. Ánh mắt dõi theo Chúa trong
ngày lễ Thăng Thiên sẽ hướng về nội tâm, để họ kết hợp với Chúa Giê-su vinh hiển
trong thế giới thần linh. Đó là thế giới của mầu nhiệm Ba Ngôi. Và biểu hiện mạnh
mẽ qua Chúa Thánh Thần.
Ngôi Lời
nhập thể hữu hình trong thời gian phải chịu những giới hạn của con người. Nay
Người ra đi về thế giới thần linh. Để quyền năng của Người thể hiện qua Chúa
Thánh Thần. Chúa Thánh Thần là sự sống của Chúa Giê-su. Là Thần Khí Đức Ki-tô.
Đấng Bảo Vệ
đến bảo vệ các môn đệ. Điều đó thể hiện cụ thể trong bài sách thánh hôm nay.
Người bảo vệ Phao-lô và Si-la tuy bị đánh đập nhưng không phải chết. Tuy bị
giam cầm nhưng tâm hồn vẫn tự do và vui tươi. Vẫn ca hát và dậy dỗ, khuyên nhủ
và rao giảng. Cửa sắt và gông xiềng chẳng đủ sức trói buộc các ngài.
Thần Chân
Lý đến cho thế gian thấy sự sai lầm. Thế gian cụ thể qua viên cai ngục. Sau biến
cố động đất và cửa ngục cùng gông xiềng bật tung ra, viên cai ngục nhận biết
mình tội lỗi vì đã không tin Chúa. Nên quì sấp mặt xin Phao-lô tha tội. Ông muốn
sống công chính khi trả về cho Chúa quyền năng trên cuộc đời minh. Nên ông tuân
phục Thiên Chúa. Và ông tránh án phạt. Vì không tin Chúa là đi vào sự chết. Chỉ
tin Chúa mới đem đến sự sống. Ông đã hỏi Phaolô: “Tôi phải làm gì để được ơn
cứu độ”. Thánh Phaolô đã vạch cho ông con đường sự sống: “Phải tin vào
Chúa Giêsu”.
Tạ ơn Chúa
Giêsu hiển vinh đã ban Đấng Bảo Vệ và Thần Chân Lý đến. Xin Chúa Thánh Thần xuống
tràn đầy trong con. Để con được bình an hoan lạc. Và luôn sống theo sự thật của
Chúa.
(TGM Giuse
Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét