24/12/2019
Thứ Ba tuần 4 mùa
vọng
BÀI ĐỌC I: 2 Sm 7, 1-5.
8b-12. 16
“Vương quốc Đavít sẽ tồn tại
trước mặt Chúa đến muôn đời”.
Trích sách Samuel
quyển thứ hai.
Khi ấy vua Đavít ngự trong đền và khi Chúa cho ông được bằng yên tư bề,
khỏi mọi quân thù chung quanh, thì vua nói với tiên tri Nathan rằng: “Ông thấy
không? Ta ở trong nhà làm bằng gỗ bá hương, còn hòm bia Chúa thì để ở trong lều
bằng da ư?” Nathan trả lời với vua rằng: “Điều gì vua nghĩ trong lòng, vua hãy
đi thực hiện, vì Chúa ở với vua”.
Nhưng xảy ra (là) đêm ấy có lời Chúa phán cùng Nathan rằng: “Hãy đi nói với
Đavít tôi tớ Ta rằng: ‘Chúa phán thế này: Có phải ngươi sẽ xây cất cho Ta một
ngôi nhà để ở chăng?’ Ta đã đem ngươi ra khỏi đồi cỏ lúc ngươi còn theo sau
đoàn chiên, để ngươi trở nên thủ lãnh Israel dân Ta, và Ta đã ở cùng ngươi
trong mọi nơi ngươi đi; Ta đã tiêu diệt mọi quân thù trước mặt ngươi. Và Ta sẽ
làm cho danh ngươi nên cao trọng, như danh các bậc vĩ nhân trên mặt đất. Ta sẽ
đặt chỉ một nơi cho Israel dân ta, và Ta sẽ vun trồng nó tại đó. Nó sẽ ở đó và
sẽ không còn bị quấy rối nữa. Con cái sự dữ sẽ không còn đến đàn áp nó như xưa
nữa, như ngày Ta thiết lập các vị Thẩm phán trên Israel dân Ta. Ta sẽ cho ngươi
được bằng yên khỏi mọi quân thù. Và Chúa phán trước cho ngươi biết là Chúa sẽ tạo
lập cho ngươi một nhà. Nhà của ngươi và triều đại ngươi sẽ vững chắc đến muôn đời
trước mặt Ta; ngôi báu ngươi sẽ vững bền mãi mãi”. Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 88, 2-3.
4-5. 27 và 29
Đáp: Lạy Chúa, con
sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời (x. c. 2a).
Xướng: 1) Tôi sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời, qua mọi thế hệ
miệng tôi loan truyền lòng trung thành Chúa, vì Ngài đã phán: “Tình thương của
Ta đứng vững muôn đời”; trên cõi trời cao, Ngài thiết lập lòng trung tín. –
Đáp.
2) Ta đã ký minh ước cùng người Ta tuyển lựa, Ta đã thề cùng Đavít là tôi
tớ của Ta rằng: “Cho tới muôn đời Ta bảo tồn miêu duệ của ngươi, và Ta thiết lập
ngai báu ngươi qua muôn thế hệ”. – Đáp.
3) Chính người sẽ thưa cùng Ta: “Chúa là Cha con, là Thiên Chúa và Đá Tảng
cứu độ của con”. Đời đời Ta sẽ dành cho người lòng sủng ái,và lời ước Ta ký với
người sẽ được mãi mãi duy trì. – Đáp.
ALLELUIA:
Alleluia, alleluia!
– Lạy Đức Thượng Trí của Đấng Tối Cao, Ngài an bài mọi sự cách mạnh mẽ và dịu
dàng, xin hãy đến dạy dỗ chúng con con đường khôn ngoan. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc 1, 67-79
“Vầng đông từ cao thẳm tới viếng
thăm chúng ta”.
Tin Mừng Chúa Giêsu
Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Dacaria, cha của Gioan, được đầy Thánh Thần, liền nói tiên tri rằng:
“Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa Israel, Người đã viếng thăm và cứu chuộc dân
Người. Từ dòng dõi trung thần Đavít, Người đã cho xuất hiện Vị Cứu Tinh quyền
thế để giúp ta, như Người đã dùng miệng các vị thánh ngôn sứ mà phán hứa tự
ngàn xưa: Sẽ cứu ta thoát khỏi địch thù, thoát tay mọi kẻ hằng ghen ghét; sẽ trọn
bề nhân nghĩa với tổ tiên, và nhớ lại lời xưa giao ước Chúa đã thề với tổ phụ
Abraham: rằng sẽ giải phóng ta khỏi tay địch thù, và cho ta chẳng còn sợ hãi, để
ta sống thánh thiện công chính trước nhan Người mà phụng thờ Người suốt cả đời
ta.
“Hài nhi hỡi, con sẽ mang tước hiệu là ngôn sứ của Đấng Tối Cao: Con sẽ
đi trước Chúa, mở lối cho Người, bảo cho dân Chúa biết: Người sẽ cứu độ, là tha
cho họ hết mọi tội khiên. Thiên Chúa ta đầy lòng trắc ẩn, cho Vầng Đông tự chốn
cao vời viếng thăm ta, soi sáng những ai ngồi nơi tăm tối, và trong bóng tử thần,
dẫn ta bước vào đường nẻo bình an”. Đó là lời Chúa.
Suy Niệm : Lời Ca Ngợi
Thiên Chúa Của Zacharia
Trong bài trích sách Samuel quyển thứ II, chúng ta thấy: "Khi ấy vua
David ngự trong đền và khi Thiên Chúa cho ông được bình an tư bề, khỏi mọi quân
thù chung quanh thì David nói với tiên tri Nathan rằng: Ông thấy không, ta ở
trong nhà làm bằng gỗ bá hương, còn Hòm Bia Chúa thì để ở trong lều bằng da ư?
Và xảy ra đêm ấy có lời Chúa phán cùng Nathan rằng: "Hãy đi nói với David
tôi tớ của Ta rằng, có phải ngươi sẽ xây cất cho Ta một ngôi đền để ở chăng? Ta
đã đem ngươi ra khỏi đồi cỏ lúc ngươi còn theo sau đàn chiên để trở nên thủ
lãnh Israel dân Ta, và Ta đã ở cùng ngươi mọi nơi ngươi đi, Ta sẽ làm cho ngươi
nên cao trọng như danh các bậc vĩ nhân trên mặt đất. Nhà của ngươi và triều đại
của người sẽ vững bền đến muôn đời".
Sau khi đem David ra khỏi nghề chăn chiên để lên làm vua Israel, dẹp yên
mọi quân thù thì ý Thiên Chúa muốn David làm một ngôi Ðền Thờ để thờ phượng
Thiên Chúa. Vua David cũng muốn thế và ông đã thực hiện. Con người không thể cầu
nguyện ở những nơi đông đúc giữa ngã tư đường phố, nơi chợ búa ồn ào được, nhưng
cầu nguyện ở nơi yên tĩnh để tâm sự nói chuyện với Chúa. Chúa Giêsu đã nổi cơn
thịnh nộ khi thấy dân Do Thái biến nơi tôn nghiêm thành nơi buôn bán đổi chác
tiền bạc: "Các ngươi đã biến nhà Ta thành nơi trộm cắp. Nhà Ta là nhà cầu
nguyện".
Thiên Chúa hằng vẫn ở với chúng ta trong Nhà Tạm, Ngài luôn kêu mời mỗi
người chúng ta đến với Ngài, đến để tìm nguồn an ủi trong cuộc sống, đến để tim
nguồn nghị lực và sức mạnh để lướt thắng mọi trở ngại ngăn lối về nhà Cha.
Nhưng mấy ai đã tìm đến với Ngài hay chỉ có ngọn đèn dầu màu đỏ leo lét hẩm hiu
vô tri làm bạn với Chúa hằng ngày mà thôi.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Zacharia được đầy tràn Chúa Thánh Thần, ông
nói tiên tri về Chúa Kitô là Ðấng cứu rỗi sẽ đến. Không phải ai cũng có thể nói
tiên tri được, chỉ những người thánh thiện, sống đẹp lòng Chúa, Chúa mới cho họ
quyền nói tiên tri, làm phép lạ, nói được các thứ tiếng loài người như trong
ngày lễ ngũ tuần các tông đồ chỉ giảng bằng tiếng của mình mà những người nghe
đều hiểu theo tiếng bản xứ của họ.
Nhưng Thiên Chúa yêu thích hơn nếu chúng ta có tâm tình mến Chúa thực sự:
"Nếu tôi được ơn nói tiên tri mà tôi không có đức mến Chúa thì cũng chẳng
có ích gì. Nếu làm được nhiều phép lạ mà tôi không có lòng mến Chúa thì cũng
ích gì cho tôi". Ðức tin và đức cậy sẽ mất khi con người nhắm mắt, chỉ còn
lòng mến Chúa là tồn tại mãi trong Nước Trời. Cho nên Thập Giới của đạo Công
Giáo chỉ tóm gọn trong đức "Mến Chúa - Yêu Người", vì thế mà đạo Công
Giáo còn được gọi là đạo của "Yêu Thương".
Lạy Chúa, xưa Chúa đã phán: "Nhà Ta là nhà cầu nguyện", xin
Chúa cho chúng con luôn nhớ điều đó để chúng con luôn tìm đến với Chúa trong những
lúc âu lo chán nản, đau khổ và thất vọng để chính lúc đó chúng con biết cầu
nguyện cách thật sốt sắng và chỉ biết bám chặt, tin tưởng trọn vẹn vào Ngài.
Lạy Chúa, luật của Chúa thật ngắn gọn và đơn sơ, đó là "Mến Chúa và
Yêu Người" nhưng không dễ áp dụng, xin Chúa cho chúng con nhìn thấy Chúa
qua mọi người chung quanh để chúng con dễ yêu mến họ hơn.
Lạy Chúa, hôm nay là ngày cuối của Mùa Vọng, xin Chúa cho chúng con biết
chuẩn bị tâm hồn và thể xác, bên trong lẫn bên ngoài để chúng con hiệp ý với
Giáo Hội hân hoan mừng đón Chúa Giáng Sinh, vì Ngài đến để đem ơn cứu rỗi và sự
bình an cho mọi người. Amen.
(Trích trong ‘Suy Niệm Phúc Âm Hằng Ngày’ - Radio Veritas Asia)
24/12/2019
Lc 1,67-79
CHẲNG CÒN SỢ HÃI
“Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa Ít-ra-en, đã viếng
thăm cứu chuộc dân Người…, và cho ta chẳng còn sợ hãi…” (Lc 1,68.74)
Suy niệm: Sống ở đời, con người thường bị đe doạ bởi nhiều sợ
hãi: sợ đói, sợ lạnh, sợ già, sợ xấu, sợ bệnh, sợ cô đơn, sợ thất bại…, và còn
sợ những “khách không mời mà tới” như thiên tai, khủng bố, tai nạn… Tất cả sợ
hãi này phát xuất từ nỗi sợ lớn nhất: đó là sợ chết. Sợ chết vì ham sống, vì muốn
hưởng thụ cuộc sống, dù cuộc sống “méo mó”, nhưng “méo mó có hơn không”. Vì bất
lực, nên sợ rồi tìm cách chạy trốn, lẩn tránh cái chết, nhưng “nhân sinh tự cổ
thuỳ vô tử”…? Thiên Chúa “đã viếng thăm cứu chuộc dân Người” chính
là để giải thoát ta khỏi mọi nỗi sợ hãi như thế. Ngoài Ngài ra, không ai có thể
cứu thoát chúng ta, vì chỉ có Ngài là Chúa của Sự Sống, không những sự sống đời
này, mà nhất là sự sống đời đời.
Mời Bạn: Bạn đang sợ hãi những gì? và Bạn làm gì trước những
nỗi sợ đó? Chạy trốn lẩn tránh hay phó mặc cuộc đời như “bèo dạt mây trôi”? Bạn
không tin rằng mình thuộc về “dân của Người” ư? Chúa sinh xuống làm người để trở
thành Em-ma-nu-en, là Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Bạn chẳng còn phải sợ!
Chia sẻ: Cái sợ
nào đáng sợ nhất đang ám ảnh bạn, cộng đoàn của bạn?
Sống Lời Chúa: Bạn dành vài phút trước hang đá giáo xứ để chiêm ngắm
mầu nhiệm “Chúa viếng thăm và cứu chuộc dân Người” và cầu xin
cho Bạn, cũng như mọi người đừng sống trong sợ hãi, nhưng được can đảm TIN và SỐNG
như “dân” của Người.
Cầu nguyện: Đọc
lại cả đoạn Phúc Âm hoặc những câu Phúc Âm trên đây và tâm sự với Chúa.
(5 phút Lời Chúa)
Suy Niệm : Thiên
Chúa viếng thăm
Suy niệm:
Sau hơn chín tháng bị câm, khi Gioan đã sinh được tám ngày,
lời nói đầu tiên của ông Dacaria là một bài ca chúc tụng.
Ông chúc tụng Đức Chúa, Thiên Chúa của Israel
vì Ngài đã viếng thăm và cứu chuộc dân Ngài (c. 68).
Mọi việc Thiên Chúa sắp làm cho đoàn dân riêng
được gói gọn trong một động từ rất đơn sơ: viếng thăm.
Thiên Chúa đi thăm dân Ngài để cứu độ và ban ơn tha tội (c. 77).
Gioan, con của ông, được hân hạnh là người đi trước mở đường (c. 76).
Dacaria vui vì niềm vui của cả dân tộc và của riêng gia đình ông.
Thiên Chúa đi thăm dân qua Đức Giêsu, Người Con Một.
Đó là Vị Cứu Tinh quyền thế đến từ dòng dõi Đavít (c. 69).
Do lòng từ bi thương xót của Thiên Chúa,
Đấng Mêsia đã được sai đến như Vừng Đông tự chốn cao vời (c. 78).
Vừng sáng này đến thăm những ai ngồi trong bóng tối sự chết
và đưa dắt dân Ngài vào con đường bình an (c. 79).
Bình an là được giải thoát khỏi tay kẻ thù (c. 71), khỏi tội lỗi (c. 77),
là được tự do phụng thờ Thiên Chúa trên quê hương (cc. 74-75).
Cả đời sống Đức Giêsu là một cuộc viếng thăm của Thiên Chúa.
Đây là cuộc viếng thăm độc nhất vô nhị,
vì là cuộc viếng thăm của đích thân Con Thiên Chúa.
Ngài không chỉ thăm như người khách ghé qua.
Ngài đã thăm và ở lại, dựng lều cư ngụ với loài người (Ga 1, 14).
Khi Đức Giêsu hoàn sinh người con của bà góa thành Nain,
đám đông reo lên: Thiên Chúa đã viếng thăm dân Ngài (Lc 7, 16).
Nhưng trong thực tế dân Ngài đã khước từ cuộc thăm viếng ấy.
Ngôi Lời đã đến nhà mình,
nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận (Ga 1, 11).
Mãi mãi con người có tự do để ở lại trong bóng tối và sự chết,
và cũng có quyền khước từ bình an thật của trời cao (Lc 19, 42).
Giêrusalem đã bị sụp đổ vào năm 70 dưới tay kẻ thù,
vì đã từ khước sự thăm viếng chở che của Thiên Chúa (Lc 19, 44).
Đó là một bi kịch và hơn nữa, là một thảm kịch.
Tiếc thay thảm kịch ấy vẫn tiếp diễn trên thế giới.
Hôm nay Thiên Chúa từ ái, bao dung vẫn đến thăm con người,
và nhiều người trong chúng ta vẫn giữ thái độ chối từ, khép kín.
Ơn cứu độ, ơn giải phóng, ánh sáng, và bình an của trời cao,
là những điều còn xa lạ với bao người, kể cả các Kitô hữu.
Bóng tối của sự chết, của hận thù ghét ghen vẫn thống trị địa cầu.
Mừng lễ Giáng Sinh là mừng cuộc viếng thăm của Thiên Chúa.
Cách duy nhất để mừng là mở cửa lòng cho Con Thiên Chúa vào.
Hãy tiếp đón Ngài đến với ta dưới những hình thái bất ngờ:
một trẻ thơ nghèo hèn, yếu đuối; một Mêsia không tấc sắt trong tay;
một ông thợ mộc ở vùng quê Nadarét; một tử tội bị đóng đinh thập tự.
Hãy thắp lên một ngọn nến trong đêm Noel để chào mừng Ánh Sáng.
Cầu nguyện :
Giữa giá rét của mùa đông,
xin cho con gặp Chúa.
Giữa những long đong
và bấp bênh của phận người,
xin cho con gần Chúa.
Giữa cảnh nghèo khó và trơ trụi,
xin cho con thấy Chúa đi với con và hiểu con.
Lạy Chúa Giêsu bé thơ nằm trong máng cỏ,
xin cho con cảm được sự bình an của Chúa,
ngay giữa những âu lo hằng ngày.
Xin cho con đón lấy cuộc đời con
với bao điều không như ý.
Và cuối cùng,
xin cho con dám sống như Chúa
vì Chúa đã dám sống như con. Amen.
Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.
————————————————————————–
Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
24 THÁNG MƯỜI HAI
Được Chuộc Lại Bởi
Đấng Cứu Độ
Mùa Vọng, một cách tự
nhiên, đem đến cho môi miệng chúng ta lời cầu xin ơn cứu độ. Chúng ta nhìn lại
nỗi thao thức mong chờ ơn cứu độ qua suốt giòng lịch sử Cựu Ước và tiếp tục vào
giai đoạn Tân Ước. Thánh Phaolô nói: “Chúng ta đã được cứu trong lòng cậy trông”
(Rm 8,24) “Vì qua Thánh Thần, nhờ đức tin, chúng ta mong đợi niềm hy vọng được
nên công chính” (Gl 5,5). Ngay cả những lời cuối cùng của Thánh Kinh cũng là một
tiếng kêu van xin Chúa Giêsu, Đấng Cứu Độ chúng ta, đến và tỏ hiện hoàn toàn:
“Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến!” (Kh 22,20).
Ơn cứu độ! Đó là niềm
khát vọng sâu xa của con người. Mọi trang Kinh Thánh đều làm chứng điều đó.
Thánh Kinh mời gọi chúng ta khám phá nguồn gốc đích thực của ơn cứu độ. Thánh
Kinh cho chúng ta biết Đấng Giải Thoát và Đấng Cứu Chuộc thực sự của mình là
ai.
Kinh nghiệm nền tảng về
ơn cứu độ mà Dân Thiên Chúa đã trải qua trong Cựu Ước là cuộc giải phóng khỏi
ách nô lệ Ai cập. Thánh Kinh gọi đó là sự cứu chuộc, thục hồi, giải phóng, cứu
độ. Đó là hình thức cứu chuộc đầu tiên mà dân Thiên Chúa kinh nghiệm một cách tập
thể trong lịch sử. Hồi ức về ơn cứu độ này in sâu trong đức tin của Israel.
Biến cố cứu độ lớn thứ
hai trong Thánh Kinh là sự giải phóng khỏi cuộc lưu đày Babylon. Cả hai biến cố
ấy – giải phóng khỏi Aicập và khỏi Babylon – được đan kết với nhau trong các
Sách Ngôn Sứ. Cuộc giải phóng khỏi tình trạng lưu đày bên Babylon là sự cứu chuộc
thứ hai, hay đúng hơn đó là sự tiếp tục và hoàn thành cuộc cứu chuộc thứ nhất.
Và tác nhân của cuộc cứu chuộc ấy vẫn chính là Thiên Chúa, Đấng Thánh của
Israel, Đấng Giải Thoát và Đấng Cứu Chuộc của dân Người. Ngôn Sứ Giêrêmia nói:
“Chúa phán, đây sắp tới ngày Ta sẽ hoàn tất lời Ta đã hứa với nhà Israel và nhà
Giuđa” (Gr 33,14).
– suy tư 366 ngày của
Đức Gioan Phaolô II –
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
LIFT UP YOUR HEARTS
Daily Meditations
by Pope John Paul II
Lời Chúa Trong Gia Đình
NGÀY 24/12
Vọng Giáng Sinh
Is 62, 1-5; Mt 1,
1. 18-25.
LỜI SUY NIỆM: “Này đây,
Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là
Emmanuen, nghĩa là ‘Thiên Chúa ở cùng chúng ta.’”
Chuẩn bị đón mừng ngày Lễ Chúa Giáng Sinh, Giáo Hội mời gọi con cái mình phải
có tâm tình háo hức mà tiên tri Isaia đã loan báo: “Rồi muôn dân sẽ được chiêm
ngưỡng đức công chính của Người, mọi đế vương sẽ được ngắm nhìn vinh quang tỏ rạng.
Người ta sẽ gọi người bằng tên mới, chính là tên miệng Đức Chúa đặt cho.” (Is
63,2); và hôm nay chúng ta được nghe: “Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ
một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuen, nghĩa là ‘Thiên Chúa ở
cùng chúng ta.’”
Lạy Chúa Giêsu. Trong ngày vọng Chúa Giáng Sinh, mỗi một gia đình đều đã trang
hoàng bên ngoài nhiều ánh sáng và màu sức; xin cho mỗi người chúng con cũng biết
chuẩn bị tâm hồn tốt đẹp như vậy, để đón mừng Chúa đến với chúng con, với mỗi
gia đình và toàn thể nhân loại.
Mạnh Phương
24 Tháng Mười Hai
Cặp Kính Lão
Tại một viện dưỡng
lão nọ, ai ai cũng cảm thấy vui, vì ngày Giáng Sinh sắp đến. Lễ Giáng Sinh
không những là lễ của nhận quà, mà còn là của tặng quà nữa. Cho nên, dù không
dư dả, các lão ông lão bà cũng cặm cụi suốt ngày để chuẩn bị một món quà gửi tặng
cho thân nhân, người quen.
Duy chỉ có một bà
lão xem chừng như dửng dưng trước những rộn rịp xung quanh. Bà ngồi trong một
góc nhà, gặm nhấm từng nỗi cô đơn của mình. Bà không còn một người thân nào
trên trần gian này. Kỳ thực, bà còn một người con trai, nhưng người con ấy kể
như đã chết với bà. Từ lâu, anh đã bị giam trong một trại khổ sai chung thân.
Dù vậy, đối với
trái tim của một người mẹ, một đứa con, cho dù có đốn mạt đến đâu, vẫn là một
người con. Cũng như những lão ông lão bà khác, người đàn bà đáng thương cũng đã
có ý nghĩ gửi một món quà cho đứa con bạc phước của mình. Nhưng bà không có một
đồng xu dính túi. Tất cả tài sản của bà chỉ là cặp kính lão còn đeo trên mắt…
Người đàn bà ước ao được gửi cho người con của mình một gói thuốc lá. Một gói
thuốc không là bao, nhưng gói trọn tình thương mà bà vẫn dành cho anh.
Bà đi trao đổi với
các cụ già, nhưng không ai có gì để trao tặng bà. Cuối cùng, có một ông lão còn
một gói thuốc lá, loại thuốc mà có lẽ con trai bà ưa thích. Nhưng trong viện dưỡng
lão này, dường như ai cũng sống theo nguyên tắc “có qua có lại”. Lão ông chỉ
trao cho bà gói thuốc với điều kiện bà cũng trao tặng cho ông một món quà nào
đó.
Người đàn bà đành lấy
cặp kính khỏi đôi mắt và trao cho ông lão. Gương mặt người đàn ông sáng rỡ lên
vì ông đã có thể đọc được tỏ tường. Cuộc trao đổi chấm dứt. Người đàn bà gói
bao thuốc lá lại thành một món quà Giáng Sinh quý giá để gửi tặng cho con.
Trở lại góc phòng của
mình, người đàn bà làm một cử chỉ máy móc: bà đưa tay lên mắt để để sửa lại cặp
kính lão. Nhưng cặp kính không còn nữa. Dù vậy, người đàn bà cảm thấy vui hơn
bao giờ hết: bởi vì người con trai của bà nơi trại khổ sai sẽ vui vì nhận được
quà Giáng Sinh, bởi vì lão ông trong viện dưỡng lão sẽ đọc được báo trong những
ngày Giáng Sinh.
Quà tặng chỉ có ý
nghĩa khi nó là biểu tượng của người tặng. Người tặng quà không chỉ gửi đi một
cánh thiệp, một cái áo, một chiếc bánh, một món đồ chơi, mà gói ghém tất cả
tình cảm, sự biết ơn, lòng ngưỡng mộ, tâm tình thương mến của mình. Một cách
nào đó, khi tặng quà, chúng ta muốn trao tặng chính bản thân mình.
Do đó, sự trao tặng
nào cũng là một mất mát: mất mát một chút tiền của, mất mát một ít thì giờ. Sự
mất mát càng lớn, thì quà tặng càng có giá trị. Bà cụ trong viện dưỡng lão trên
đây quả thực đã mất mát nhiều: bà đã mất đi một phần ánh sáng của mình. Nhưng
bù lại, niềm vui của người con và niềm vui của người đồng viện của bà sẽ lớn
hơn. Mất đi một chút ánh sáng để cho người khác được thấy, chấp nhận một chút
đau khổ để cho người khác được vui, thua thiệt một phần để cho người khác được
cười: đó là tất cả ý nghĩa của sự tặng quà đích thực.
Nhưng đó cũng là niềm
vui đích thực, bởi vì niềm vui của người chính là niềm vui của ta. Mục đích của
quà tặng là làm cho người khác được vui. Do đó, niềm vui của người khác phải là
quà tặng đích thực mang lại niềm vui cho ta.
Ðó chính là nghịch lý
của Kitô Giáo chúng ta. Càng trao ban, càng mất mát, chúng ta càng được nhận
lãnh.
Chúng ta sẽ khám phá
được nghịch lý ấy trong những ngày mừng lễ Giáng Sinh. Niềm vui của Thiên Chúa,
Vinh Danh của Ngài, quà tặng cao cả nhất mà Ngài đã trao tặng cho chúng ta: đó
là Người Con Một của Ngài. Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một của
Ngài.
Chúng ta đón nhận qùa
tặng của Thiên Chúa với tất cả cảm mến tri ân. Nhưng mùa Giáng Sinh không chỉ
là mùa của nhận quà, mà còn là mùa của tặng quà nữa. Chúng ta hãy dâng tặng
Thiên Chúa tất cả con người của chúng ta.
(Lẽ Sống)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét