Trang

Thứ Hai, 30 tháng 12, 2019

31-12-2019 : THỨ BA - NGÀY THỨ BẢY TRONG TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH


31/12/2019
 Thứ Ba
 Ngày thứ bảy trong tuần Bát Nhật Giáng Sinh. 


BÀI ĐỌC I: 1 Ga 2, 18-21
“Các con được Đấng Thánh xức dầu, và các con biết mọi sự”.
Trích thư thứ nhất của Thánh Gioan Tông đồ.
Hỡi các con, đây là giờ sau hết. Các con đã nghe biết là sẽ có Phản-Kitô đến, thì nay đã có nhiều Phản-Kitô xuất hiện, do đó chúng ta biết rằng đây là giờ sau hết. Họ ở giữa chúng ta mà ra, nhưng không thuộc về chúng ta, vì nếu họ thuộc về chúng ta, thì họ vẫn còn ở với chúng ta. Như vậy để chứng tỏ rằng không phải tất cả mọi người đều thuộc về chúng ta.
Còn các con, các con được Đấng Thánh xức dầu, và các con biết mọi sự. Ta viết cho các con, không phải vì các con không biết sự thật, nhưng vì các con biết sự thật, và phàm là dối trá thì không (thể) do sự thật mà có. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 95, 1-2. 11-12. 13
Đáp: Trời xanh hãy vui mừng và địa cầu hãy hân hoan (c. 11a).
Xướng: 1) Hãy ca mừng Thiên Chúa bài ca mới. Hãy ca mừng Thiên Chúa, hỡi toàn thể địa cầu. Hãy ca mừng Thiên Chúa, hãy chúc tụng danh Người, ngày ngày hãy loan truyền ơn Người cứu độ. – Đáp.
2) Trời xanh hãy vui mừng và địa cầu hãy hân hoan. Biển khơi và muôn vật trong đó hãy reo lên. Đồng nội và muôn loài trong đó hãy mừng vui, các rừng cây hãy vui tươi hớn hở. – Đáp.
3) Trước nhan Thiên Chúa, vì Người ngự tới, vì Người ngự tới cai quản địa cầu. Người sẽ cai quản địa cầu cách công minh, và chư dân cách chân thành. – Đáp.

ALLELUIA: Dt 1, 2
Alleluia, alleluia! – Ngày thánh đã dọi ánh sáng trên chúng ta. Hỡi các dân, hãy tới thờ lạy Chúa, vì hôm nay ánh sáng chan hoà đã toả xuống trên địa cầu. – Alleluia. 

PHÚC ÂM: Ga 1, 1-18
“Ngôi Lời đã làm người”.
Bắt đầu Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Từ nguyên thuỷ đã có Ngôi Lời, và Ngôi Lời vẫn ở với Thiên Chúa, và Ngôi Lời vẫn là Thiên Chúa. Người vẫn ở với Thiên Chúa ngay từ nguyên thuỷ. Mọi vật đều do Người làm nên, và không có Người, thì chẳng vật chi đã được tác thành trong mọi cái đã được tác thành. Ở nơi Người vẫn có sự sống, và sự sống là sự sáng của nhân loại; sự sáng chiếu soi trong u tối, và u tối đã không tiếp nhận sự sáng.
Có một người được Thiên Chúa sai đến tên là Gioan. Ông đã đến nhằm việc chứng minh, để ông chứng minh về sự sáng, hầu cho mọi người nhờ ông mà tin. Chính ông không phải là sự sáng, nhưng đến để chứng minh về sự sáng. Vẫn có sự sáng thực, sự sáng soi tỏ cho hết mọi người sinh vào thế gian này. Người vẫn ở trong thế gian, và thế gian đã do Người tác tạo và thế gian đã không nhận biết Người. Người đã đến nhà các gia nhân Người, và các gia nhân Người đã không tiếp nhận Người. Nhưng phàm bao nhiêu kẻ đã tiếp nhận Người, thì Người cho họ được quyền trở nên con Thiên Chúa, tức là cho những ai tin vào danh Người. Những người này không do khí huyết, không do ý muốn xác thịt, cũng không do ý muốn của đàn ông, nhưng do Thiên Chúa mà sinh ra.
Và Ngôi Lời đã hoá thành nhục thể, và Người đã cư ngụ giữa chúng tôi, và chúng tôi đã nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang Người nhận được bởi Chúa Cha, như của người Con Một đầy ân sủng và chân lý.
Gioan làm chứng về Người khi tuyên xưng rằng: “Đây là Đấng tôi tiên báo. Người đến sau tôi, nhưng xuất hiện trước tôi, vì Người có trước tôi”. Chính do sự sung mãn Người mà chúng ta hết thảy tiếp nhận ơn này tới ơn khác.
Bởi vì Chúa ban Lề luật qua Môsê, nhưng ơn thánh và chân lý thì ban qua Đức Giêsu Kitô. Không ai nhìn thấy Thiên Chúa, nhưng chính Con Một Chúa, Đấng ngự trong Chúa Cha, sẽ mạc khải cho chúng ta. Đó là lời Chúa.


Suy Niệm : Ngôi Lời Ðã Hóa Thành Nhục Thể
Khởi đầu Tin Mừng của thánh Gioan đã cho chúng ta thấy xuất xứ của Ðức Giêsu Kitô bởi Thiên Chúa mà ra. Ðức Giêsu Kitô được sinh ra không do xác thịt, cũng không bởi ý muốn của người đàn ông kết hợp với người đàn bà, nhưng bởi Thiên Chúa. Cho nên Ðức Maria đã thắc mắc với thiên thần Gabriel: "Chuyện ấy xảy ra thế nào được vì tôi không biết đến người nam". Thiên thần Gabriel đã giải thích cho Ðức Maria: "Chúa Thánh Thần đến với Trinh Nữ và uy quyền Ðấng Tối Cao sẽ bao phủ Trinh Nữ. Vì thế, Ðấng Trinh Nữ sinh ra sẽ là Ðấng Thánh và được gọi là Con Thiên Chúa".
Vậy, Ðức Kitô sinh ra bởi quyền phép Thiên Chúa và được gọi là Ngôi Hai Thiên Chúa Nhập Thể, Ngài mặc lấy thân xác con người như chúng ta và như Gioan Tẩy Giả đã giới thiệu với các môn đệ của ông: "Ðây Chiên Thiên Chúa, đây Ðấng xóa tội trần gian" và ông cũng làm chứng bằng lời nói sau đây: "Ðây là Ðấng tôi tiên báo, Người đến sau tôi nhưng xuất hiện trước tôi, vì Người có trước tôi".
Theo lẽ thường bà chị họ của Ðức Maria là Elizabeth mang thai Gioan Tẩy Giả trước sáu tháng, thì Gioan được nhìn nhận là sinh ra trước Chúa Giêsu. Nhưng Gioan Tẩy Giả lại nói: "Ngài có trước tôi", nghĩa là Gioan muốn nói lên bản tính Thiên Chúa của Ðức Giêsu Kitô.
Như vậy qua đoạn Tin Mừng này, Gioan Tẩy Giả muốn dẫn chứng cho chúng ta con người của Chúa Giêsu Kitô có hai bản tính:
- Bản tính Thiên Chúa.
- Bản tính nhân loại.
Xét theo bản tính Thiên Chúa: thì từ nguyên thủy đã có Ngài, Ngài vẫn ở với Thiên Chúa và Ngài vẫn là Thiên Chúa. Vì Chúa Giêsu là Thiên Chúa cho nên mọi vật đều được Người làm nên, và nếu không có Người thì không có vật chi đã được tác thành trong mọi cái đã được tác thành. Nơi Ngài có sự sống và chính Người là Thiên Chúa.
Theo bản tính nhân loại: Chúa Giêsu đã được sinh ra ở làng quê Belem bé nhỏ, nước Do Thái do một Trinh Nữ tên là Maria và một dưỡng phụ là Giuse. Chúa Giêsu đã sống ẩn dật ba mươi năm ở Nazareth, ba năm đi rao giảng nước Thiên Chúa rồi cũng bị bắt bớ, đánh đập và chết trên Thập Giá, an táng trong huyệt đá như mọi người đều biết.
Trong cuộc đời rao giảng của Chúa Giêsu, Ngài luôn luôn nhắc nhở đến sứ mệnh là phải chu toàn công việc Cha Ngài ủy thác, Ngài luôn luôn đề cao sự kết hợp mật thiết giữa Ngài với Chúa Cha và cả hai cùng làm việc không ngừng. Ngài cũng nhắc đến Chúa Thánh Thần sẽ được sai đến để tiếp tục công việc cứu rỗi của Ngài ở trần gian cho đến khi Ngài lại đến.
Chúa Giêsu đem ơn cứu rỗi đến cho nhân loại, vì trước Chúa Giêsu, chưa có ai nhận được ơn cứu rỗi kể từ lúc Adam và Evà phạm tội. Vì thế, bài Tin Mừng hôm nay đề cập đến sự sung mãn của Chúa Giêsu mà hết thảy chúng ta được tiếp nhận từ ơn này tới ơn khác. Bởi vì Chúa ban lề luật qua Môisen, nhưng ơn thánh và chân lý thì được ban qua Ðức Giêsu Kitô.
Qua bài Tin Mừng hôm nay, thánh sử đã giúp chúng ta thêm niềm tin vào Ðức Kitô là Con Thiên Chúa, là Ngôi Hai Thiên Chúa đã đến làm người để đem ơn cứu rỗi đến cho nhân loại tội lỗi.
Lạy Chúa, trong Mùa Giáng Sinh năm nay, xin Chúa cho mỗi người chúng con thêm vững niềm tin để chúng con xác tín mạnh mẽ hơn: Ngôi Hai Thiên Chúa Nhập Thể đem tình thương tha thứ vô biên đến cho mỗi người chúng con. Xin cho chúng con sống thực sự với mầu nhiệm Nhập Thể của Ngôi Hai Thiên Chúa làm người ở với chúng con. Amen.
(Trích trong ‘Suy Niệm Phúc Âm Hằng Ngày’ - Radio Veritas Asia)


Lời Chúa Mỗi Ngày
Ngày 31 tháng 12, BNGS
Bài đọcI Jn 2:18-21; Jn 1:1-18.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Những kẻ Phản-Kitô là những người từ chối tiếp nhận Đức Kitô.
Đối diện với sự xuất hiện của Đức Kitô, con người buộc phải tỏ thái độ: tin hay không tin. Tùy thuộc vào thái độ này, con người tự chọn cho mình phải hư đi hay đạt tới cuộc sống đời đời. Thiên Chúa không cần phán xét con người, nhưng Ngài để cho con người tự phán xét lấy. Điều này đã rõ ràng trong Tin Mừng Gioan: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ. Ai tin vào Con của Người, thì không bị lên án; nhưng kẻ không tin, thì bị lên án rồi, vì đã không tin vào danh của Con Một Thiên Chúa” (Jn 3:16-18).
Các bài đọc hôm nay xoay chung quanh việc từ chối tiếp nhận Đức Kitô. Trong Bài đọc I, Thánh Gioan đề cập đến những kẻ Phản-Kitô và cuộc giao chiến cuối cùng của các Kitô hữu với những kẻ này. Trong Phúc Âm, Thánh Gioan tường thuật hai phản ứng của con người khi Ngôi Lời xuất hiện: (1) Có những kẻ từ chối tiếp nhận Người: “Người ở giữa thế gian, và thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng lại không nhận biết Người. Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận” (Jn 1:10-11). (2) Nhưng nếu ai tiếp nhận Người thì Người ban cho họ quyền làm con Thiên Chúa (Jn 1:12).
KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:
1/ Bài đọc I: Cuộc chiến cuối cùng với những kẻ Phản-Kitô
1.1/ Cuộc chiến với những kẻ Phản-Kitô:
(1) Giờ cuối cùng là khi nào? Có 2 ý kiến khác nhau:
– Thời gian trước Ngày Tận Thế: Từ thời các Tông-đồ, con người luôn cố gắng đóan xem khi nào Ngày Tận Thế xảy ra: Thánh Phaolô trong Thư gởi tín hữu Thessalonica I đã tiên đóan Ngày này sẽ xảy ra trong tương lai gần; nhưng sau đó, ngài đã xét lại sự tiên đóan này trong các Thư: Thessalonica II, chương 2; và Corintô I, chương 7.
– Thời gian từ lúc Đấng Cứu Thế đến cho tới Ngày Tận Thế: Đây là ý kiến được đa số công nhận hơn vì được Chúa Giêsu nói tới nhiều lần trong các Tin Mừng. Chính Chúa Giêsu đã quả quyết: Ngày ấy chắc chắn sẽ xảy ra, nhưng khi nào xảy ra không ai biết, trừ một mình Thiên Chúa Cha. Vì không ai biết khi nào Ngày đó xảy ra, nên mọi người phải luôn chuẩn bị.
(2) Ai là kẻ Phản-Kitô? Giới từ anti có 2 nghĩa trong tiếng Hy-Lạp: chống lại hay thay chỗ của. Vì thế từ Phản-Kitô cũng có 2 ý nghĩa:
– Kẻ chống lại Đức Kitô: những ai trực tiếp và đơn giản chống lại Ngài, chẳng hạn: các bè rối chống thiên tính hay nhân tính của Đức Kitô hay Con Thú trong Sách Khải Huyền.
– Kẻ muốn thay thế chỗ của Đức Kitô: những ai muốn thay thế chỗ của Đức Kitô cách gián tiếp và không minh bạch, chẳng hạn: thay vì chỉ cho mọi người tới với Chúa, họ lợi dụng những gì Chúa nói để chỉ vào mình hay từ từ đưa con người xa Chúa.
1.2/ Dấu để nhận ra kẻ Phản-Kitô:
(1) Là người ở giữa chúng ta: không phải là quỉ vương ra đời như nhiều người lầm tưởng. Thánh Gioan chỉ rõ: “Chúng xuất thân từ hàng ngũ chúng ta, nhưng không phải là người của chúng ta; vì nếu là người của chúng ta, chúng đã ở lại với chúng ta. Nhưng như thế mới rõ: không phải ai ai cũng là người của chúng ta.” Vì kẻ Phản-Kitô lẫn lộn trong cộng đồng, nên các tín hữu cần cẩn thận đề phòng, vì khó nhận ra họ.
(2) Chúa Thánh Thần sẽ giúp chúng ta nhận ra kẻ Phản-Kitô: “Phần anh em, anh em nhận được dầu, do tự Đấng Thánh, và tất cả anh em đều được ơn hiểu biết. Tôi đã viết cho anh em, không phải vì anh em không biết sự thật, nhưng vì anh em biết sự thật, và vì không có sự dối trá nào phát xuất từ sự thật.” Chúa Thánh Thần là sự thật, chính Ngài sẽ giúp các tín hữu nhận ra ai là kẻ Phản-Kitô.
2/ Phúc Âm: Người ở giữa thế gian, nhưng thế gian lại không nhận biết Người.
2.1/ Ngôi Lời tỏ mình cho thế gian: Thánh Gioan nêu ra ít là 3 cách Ngôi Lời đã tỏ mình:
(1) Trong việc tạo dựng: “Nhờ Ngôi Lời, vạn vật được tạo thành, và không có Người, thì chẳng có gì được tạo thành. Điều đã được tạo thành ở nơi Người là sự sống, và sự sống là ánh sáng cho nhân loại.” Con người có thể nhận ra Thiên Chúa qua việc tạo dựng và quan phòng.
(2) Qua nhân chứng Gioan: “Có một người được Thiên Chúa sai đến, tên là Gioan. Ông đến để làm chứng, và làm chứng về ánh sáng, để mọi người nhờ ông mà tin.” Gioan Tẩy Giả là nhân chứng đã biết và đã chỉ cho dân chúng thấy khi Ngài xuất hiện: “Đây Chiên Thiên Chúa, Đấng gánh tội trần gian” (Jn 1:29).
(3) Qua biến cố Nhập Thể: “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. Chúng tôi đã được nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang mà Chúa Cha ban cho Người, là Con Một đầy tràn ân sủng và sự thật.” Các Tông-đồ đã nhìn thấy Ngôi Lời bằng xương thịt. Ngài đã ở giữa họ, đã dạy dỗ, và đã làm bao phép lạ để chứng tỏ uy quyền của Ngài. Thánh-sử Gioan làm chứng cho chúng ta, những người không có kinh nghiệm nhìn thấy Chúa, trong cả Phúc Âm và Thư của ngài.
2.2/ Phản ứng của con người: Có 2 phản ứng chính:
(1) Từ chối và không tin Ngài: “Người ở giữa thế gian, và thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng lại không nhận biết Người. Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận.” Có những người không nhìn thấy sự hiện diện của Thiên Chúa qua việc tạo dựng. Họ cũng chẳng nhận ra Thiên Chúa qua Mầu Nhiệm Nhập Thể. Sau cùng, họ cũng chẳng tin vào lời các người làm chứng cho Thiên Chúa. Thời của Chúa cũng như thời nay, vẫn có những hạng người này.
(2) Tiếp nhận và tin vào Ngài: “Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa. Họ được sinh ra, không phải do khí huyết, cũng chẳng do ước muốn của nhục thể, hoặc do ước muốn của người đàn ông, nhưng do bởi Thiên Chúa.”
ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:
– Chúng ta phải tin vào Đức Kitô để được làm con Thiên Chúa và để đạt được cuộc sống đời đời.
– Con người tự phán xét lấy mình trong việc lựa chọn tin hay không tin vào Đức Kitô.
– Chúng ta phải cẩn thận đề phòng những kẻ Phản-Kitô: những người từ chối Đức Kitô, những người mạo nhận danh nghĩa của Ngài, và những người muốn thay Ngài bằng những điều khác.
Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP


31/12/2019 – THỨ BA – NGÀY VII TRONG TUẦN BÁT NHẬT GS
Ga 1,1-18

QUYỀN LÀM CON
“Còn những ai đón nhận thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa.” (Ga 1,1-18)

Suy niệm: Một người con chào đời không chỉ là tăng thêm một nhân khẩu vào nhân số thế giới, mà – quan trọng hơn – còn hình thành một cộng đoàn mới, với những mối tương quan mới. Một người chỉ là cha khi sinh ra một người con. Mầu nhiệm Nhập Thể là mầu nhiệm của tương quan Cha-Con, nói rõ hơn, đem tương quan Cha-Con của Thiên Chúa vào tương quan Cha-Con giữa con người. Con Thiên Chúa trở thành con của loài người, để nhờ đó con người được đưa vào một mối quan hệ mới, được “quyền” làm con Thiên Chúa, “quyền” gọi Thiên Chúa là Cha: “Những ai đón nhận Người, thì Người cho họ quyền trở nên Con Thiên Chúa”. Từ một “ơn” ban vô điều kiện, tuỳ thuộc thiện ý của người cho, nay trở thành một “quyền”, điều mà người nhận có thể đòi hỏi, thậm chí có thể khiếu kiện nếu không được đáp ứng đúng mức. Quả thật, mầu nhiệm nhập thể còn lớn lao hơn ta tưởng, bởi vì nhờ đó chúng ta có quyền: quyền làm con, quyền được thừa kế “gia nghiệp thiên quốc mà Người sắp sẵn cho chúng ta từ trước khi tạo thành vũ trụ” (x. Ep 1,4tt).
Mời Bạn: tiếp tục tìm hiểu và suy nghĩ để hiểu thêm: với “quyền làm con”, chúng ta có những quyền gì, đặc ân nào, khả năng nào (x. Rm 8,15-17). Mời bạn tự hỏi mình đã làm gì để sử dụng cách tốt nhất “quyền làm con” đó.
Sống Lời Chúa: Quỳ trước hang đá (tại nhà thờ hay tại nhà bạn) chiêm ngắm Chúa Hài Nhi trở nên nghèo khó để chúng ta trở nên giàu có, nhờ quyền làm con này.
Cầu nguyện: Dâng lên Chúa lời nguyện tạ ơn của chính bạn.
(5 Phút Lời Chúa)

Suy Niệm : Ngôi Lời đã thành người

Suy niệm:
Ông Soren Kierkegaard, một triết gia người Đan Mạch, kể chuyện sau.
Một vị vua bỗng dưng đem lòng thương cô thôn nữ nghèo.
Ông tin rằng mình có thể dùng quyền vua để cưới cô ấy làm vợ.
Nhưng ông lại sợ cô lấy ông chỉ vì nể phục chứ không yêu.
Như thế tương quan giữa hai người không được trọn vẹn.
Sau khi suy nghĩ, ông thấy chỉ có cách là thực sự từ bỏ ngai vàng,
trở thành một anh nông dân nghèo, và bày tỏ tình yêu mình cho cô.
Vị vua biết làm thế là liều lĩnh, vì ông có thể mất cả cô lẫn ngôi báu.
Cô có thể chê chàng nông dân, hay chê quyết định dại dột của vị vua.
Nhưng nhà vua vẫn dám liều, vì ông quá yêu cô thôn nữ,
và ông muốn đây là một mối tình thực sự.
Câu chuyện cảm động trên đây đưa ta vào chuyện tình
đã xảy ra giữa Ngôi Lời Thiên Chúa và nhân loại.
Ngôi Lời còn cao trọng hơn vị vua kia bội phần.
Ngài là Thiên Chúa Con Một, dựng nên vạn vật (cc. 3. 18).
Ngài là Đấng duy nhất thấy Thiên Chúa và ở trong lòng Thiên Chúa,
nên chỉ Ngài mới có thể bày tỏ Thiên Chúa cho nhân loại (c.18).
Ngài tràn đầy ân sủng và sự thật, sự sống và ánh sáng (cc. 3. 14).
Tất cả những điều ấy là quà tặng của Ngôi Lời cho con người.
Nhưng quà tặng lớn lao và bất ngờ nhất làm ta ngỡ ngàng, reo vui,
đó là biến cố Ngôi Lời trở nên người phàm và ở giữa chúng ta (c. 14).
Con Thiên Chúa trở nên con của loài người và mang tên Giêsu (c. 17).
Ngài mang khuôn mặt của ta, đứng chung một dòng tiến hóa với ta.
Ngài dựng lều trên trái đất, một hành tinh bé xíu nhưng tuyệt vời,
vì đã được ghi dấu chân Con Thiên Chúa.
Ông Luther viết: “Ngài đã ăn, uống, ngủ, thức;
Ngài đã cảm thấy chán nản, biết buồn, biết vui.
Ngài khóc, cười, đói, khát; Ngài đổ mồ hôi; Ngài vất vả, cầu nguyện,
đến nỗi giữa Ngài với ta không có dị biệt nào, tuyệt nhiên không,
ngoại trừ Ngài là Thiên Chúa và Ngài vô tội.”
Khác với vị vua không muốn làm vua nữa để thành nông dân,
Ngôi Lời khi thành người vẫn là Con Thiên Chúa dưới dạng tự hủy.
Đức Giêsu Kitô là Thiên Chúa thật và là người thật.
Nếu Ngài chỉ là một con người hay một bậc vĩ nhân,
thì Ngài chỉ đáng ta kính trọng chứ không phụng thờ.
Nếu Ngài chỉ là một Thiên Chúa đội lốt người, chứ không là người thật,
thì Ngài không thể cứu độ và thần hóa con người.
Lễ Giáng sinh là lễ hội của mọi người trên mặt đất
vì Con Thiên Chúa đã muốn chia sẻ phận người của chúng ta.
Ngài đã đến với thế giới này như nhà của Ngài (cc. 9. 11).
Chỉ cần nhận biết, tin vào Ngài, đưa Ngài vào nhà (cc. 10-12)
là chúng ta được trở nên con cái Thiên Chúa.
Hơn hai ngàn năm đã trôi qua, Đức Giêsu vẫn đứng ngoài để chờ.
Có ai mở cửa cho Ngài không? (Kh 3, 20).

Cầu nguyện :
Lạy Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa,
Chúa đã muốn trở nên con của loài người,
con của trái đất, con của một dân tộc.
Chúa vẫn yêu mến dân tộc của Chúa
dù họ từ khước Tin Mừng
và đóng đinh Chúa vào thập giá.
Xin cho chúng con biết yêu mến quê hương,
một quê hương còn nghèo nàn lạc hậu
sau những năm dài chiến tranh,
một quê hương đang mở ra trước thế giới
nhưng lại muốn giữ gìn bản sắc dân tộc
và bảo vệ nền đạo lý của cha ông.
Xin cho chúng con đừng nhắm mắt ngủ yên
trong sự an toàn và tiện nghi vật chất,
nhưng biết trăn trở trước nỗi khổ đau,
và làm một điều gì đó thật cụ thể
cho những đồng bào quanh chúng con.
Ước gì chúng con biết phục vụ đất nước
bằng khối óc, quả tim và đôi tay.
Và ước gì chúng con biết khiêm tốn
cộng tác với muôn người thiện chí. Amen.
Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
31 THÁNG MƯỜI HAI
Vượt Qua Lý Lẽ Để Nắm Bắt Mầu Nhiệm
Thiên Chúa đã trở thành xác phàm vì chúng ta! Ngôi Lời Thiên Chúa đã trở thành một con người như chúng ta. Vì thế, cả trong lịch sử nhân loại lẫn trong cuộc đời riêng mỗi người, chúng ta được bảo đảm rằng Người luôn luôn hiện diện với chúng ta bằng tình yêu của Người, bằng ơn cứu độ của Người và bằng sự quan phòng của Người.
Chúng ta bắt đầu nhận ra rằng Giáng Sinh đòi hỏi đức tin, vì Giáng Sinh là một mầu nhiệm. Bằng lý luận, chúng ta sẽ chẳng thể nào hiểu được vì sao Thiên Chúa yêu thương chúng ta đến thế. Những người chăn chiên đã được trao cho một dấu chỉ. Họ sẽ gặp thấy Người trong một máng cỏ. Hài Nhi Giêsu được Mẹ Người đặt nằm trong một máng cỏ: một dấu chỉ hết sức thấp hèn, một dấu chỉ về sự khiêm hạ vô cùng của Thiên Chúa. Trí khôn nào cắt nghĩa được điều đó! Thì ra, để đón nhận sứ điệp của Đức Kitô, Đấng Cứu Chuộc muôn loài, chúng ta phải gạt mọi lý luận qua một bên. Chỉ có lòng khiêm tốn, tín thác và cung kính tôn thờ, chúng ta mới có thể hiểu và tiếp nhận được sự khiêm hạ đầy năng lực cứu độ của Thiên Chúa.
Vì thế, hình ảnh máng cỏ thấp hèn ấy phải được chúng ta chiêm ngắm mỗi ngày. Nguyện xin Đức Ma-ri-a và Thánh Giu-se cầu thay nguyện giúp cho chúng ta – để chúng ta biết khiêm cung tôn thờ Chúa và biết đặt trọn lòng tin tưởng nơi Ngài.
– suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II –
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
LIFT UP YOUR HEARTS
Daily Meditations by Pope John Paul II


Lời Chúa Trong Gia Đình
NGÀY 31/12
Thánh Silvester I giáo hoàng
1Ga 2, 8-21; Ga 1, 1-18.

LỜI SUY NIỆM: “Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời; Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa và Ngôi Lời là Thiên Chúa.”
          Khơi đầu Sách Tin Mừng của Thánh Gioan, thánh nhân muốn mỗi con người phải biết hướng về Thiên Chúa. Muốn được nhìn thấy và chiêm ngăm Thiên Chúa, mỗi người cần phải nhìn vào Chúa Giêsu Kitô. Thông qua nhân tính của Người.
          Lạy Chúa Giêsu. Xin ban Thần Khí cho chúng con, để tâm hồn mỗi người chúng con luôn hướng về Chúa Cha mà nhận lãnh ơn cứu độ; đem lại phần rỗi linh hồn cho chúng con.
Mạnh Phương


Gương Thánh Nhân
Ngày 31-12: Thánh SILVESTRÔ I
Giáo Hoàng (+335)

Thánh Silvestrô kế vị Thánh Miltiades làm giáo hoàng năm 314, sau khi Constantinô đã trả lại tự do cho Kitô giáo bằng sắc lệnh Milanô ít lâu. Có lẽ chính Ngài đã rửa tội cho Gustantinô, và đã chữa cho ông khỏi bệnh củi và nhà vua đã dâng cho Đức Silvestrô công trường Latêranô.
Cả một khối truyền thuyết cho Ngài là một thày thuốc, một nhà thần học, một luật gia. Nhưng có lẽ Ngài đã không phải như vậy.
Điều chắc chắn là Ngài đã cai quản Giáo hội dưới thời vua Constantino và đã góp phần vào việc xây dựng những đại thánh đường.
Cũng vào thời Ngài, cuộc ly khai của phái Dônatô và sự sai lầm của phái Atiô đã gây nên nhiều tai hoạ lớn lao cho Giáo hội. Cộng đồng Nicêa năm 325 dưới thời Ngài đã chặn đứng những tai hoạ ấy.
Ngài qua đời năm 335 và được mai táng tại nghĩa trang Priscilla, đường Salaria.
(daminhvn.net)


31 Tháng Mười Hai
Lẽ Sống
Ngày xưa có một ông vua, tuổi đã quá ngũ tuần mà vẫn chưa xem được một quyển sách nào. Bộ sách mà ông thèm khát được đọc nhất là bộ “Lịch sử loài người”. Nhưng khốn nỗi, cuộc đời của ông, từ mái đầu xanh cho đến tóc điểm bạc, không lúc nào được rảnh rang. Ðời ông luôn luôn sống trên lưng ngựa, nằm sương, gối tuyết trên bãi chiến trường. Nay chinh phục nước này, mai ngăn chặn nước kia xâm lăng. Mắt ông chỉ thấy có gươm giáo và máu lửa. Ông rất ân hận vì chưa đọc được một trang sách của thánh hiền… Nay nước nhà đã hòa bình, ông muốn dành thời giờ còn lại để đọc cho kỳ được bộ lịch sử loài người, để xem con người xưa nay sống để làm gì? Nhưng tuổi ông đã cao, mà bộ sách lại quá dày. Biết sức mình không thể đọc hết bộ sách, cho nên nhà vua mới ra lệnh cho viên sử thần làm hộ cho mình công việc ấy. Với sự giúp đỡ của một ban gồm 50 người, viên sử thần mới bắt tay ngày đêm miệt mài đọc sách.
Sau 10 năm cắm cúi đọc sách, viên sử thần đã có thể tóm tắt bộ lịch sử loài người thành 10 quyển sách, và cho mang vào trình lên nhà vua. Nhưng vừa nhìn thấy 10 quyển sách và đo lường tuổi tác của mình, nhà vua lại cảm thấy không đủ sức để đọc hết bộ sách đã được rút ngắn. Nhà vua mới đề nghị cho ủy ban làm việc thêm một thời gian nữa. Sau 5 năm làm việc thêm, ủy ban đã có thể tóm lược lịch sử loài người thành 5 quyển. Nhưng khi ủy ban mang 5 quyển sách vào ra mắt nhà vua, thì cũng chính là lúc nhà vua đang hấp hối trên giường bệnh. Biết mình không thể đọc được dù một trang, nhà vua mới thều thào nói với viên trưởng ban tu sử hãy tóm tắt bộ lịch sử loài người thành một câu mà thôi. Vị trưởng ban tu sử mới tâu với nhà vua như sau: “Hạ thần xin vâng mạng. Lịch sử loài người từ khai thiên lập địa đến giờ là: loài người sinh ra để khổ rồi chết”. Nhà vua gật đầu. Ðôi môi khô héo của nhà vua bỗng nở nụ cười mãn nguyện… rồi tắt thở. Và giữa lúc ấy, vị trưởng ban tu sử cũng nấc lên mấy tiếng rồi trút hơi thở cuối cùng.
Hôm nay là ngày cuối năm. Nhìn lại một năm qua với không biết bao đói khổ, chiến tranh, chết chóc cho nhân loại cũng như cho chính bản thân, có lẽ cũng có nhiều người đi đến kết luận bi quan như viên trưởng ban tu sử trong câu chuyện trên đây: “Loài người sinh ra để khổ rồi chết”.
Ði qua một đoạn đường trong cuộc lữ hành trần gian, Giáo Hội muốn chúng ta mặc lấy thái độ hân hoan và lạc quan. Bài ca trên môi miệng của chúng ta trong ngày hôm nay không phải là bài ca bi ai, tả oán, mà phải là bài ca “Te Deum”, ngợi khen Chúa, cảm tạ Chúa. Ngợi khen Chúa, cảm tạ Chúa bởi vì vinh quang của Ngài là con người được sống. Ngài là Thiên Chúa của kẻ sống chứ không phải của người chết.
Không chối bỏ thực tại của khổ đau, chết chóc, nhưng chúng ta luôn được mời gọi để không nhìn vào đó như tiếng nói cuối cùng, như ngõ cụt. Bởi vì vinh quang của Thiên Chúa là con người được sống, cho nên hướng đi của lịch sử loài người không phải là ngõ cụt của sự chết, mà là Sự Sống. Bên kia khổ đau, chết chóc, cuộc sống vẫn còn tiếp tục có ý nghĩa và đáng sống.
Còn tâm tình nào xứng hợp trong ngày cuối năm cho bằng cảm tạ và phó thác. Cảm tạ và phó thác cho Chúa bởi vì Ngài vẫn luôn là Thiên Chúa của Tình Yêu, Thiên Chúa của Sự Sống. Cảm tạ và phó thác cho Chúa bởi vì Ngài là Ðường, là Sự Thật và là Lẽ Sống của chúng ta. Cảm tạ và phó thác cho Chúa vì cuộc sống này vẫn tiếp tục có ý nghĩa và đáng sống.
(Lẽ Sống)

Lectio Divina: Gioan 1:1-18
Tuesday 31 December, 2019
Lectio Divina | Lectio Divina Năm A
Tuần Bát Nhật Giáng Sinh


1.  Lời nguyện mở đầu
 Lạy Chúa Cha nhân từ,
Chúa đã ban cho chúng con Con của Chúa là Đức Giêsu Kitô
Và đã để cho Người chia sẻ sự nghèo khó của chúng con.
Người đã đem đến cho chúng con hết ân sủng này đến ân sủng khác,
Vì tất cả những gì đến từ Chúa đều là món quà nhưng không.
Xin Chúa chấp nhận lời tạ ơn của chúng con
Về những lúc chúng con đã lãnh nhận những quà tặng của Chúa
Và đã chia sẻ chúng với nhau.
Xin Chúa chấp nhận lời cảm tạ của chúng con
Về những lần chúng con chăm chú lắng nghe lời của Con Chúa
Và đem chúng vào thực hành.
Xin Chúa giúp cho chúng con bước tới phía trước với hy vọng và lòng hân hoan
Với sự mừng vui và khuyến khích lẫn nhau
Với người bạn đồng hành trong cuộc sống mà Chúa đã ban cho chúng con,
Là Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con.
 2.  Tin Mừng – Gioan 1:1-18
Từ nguyên thủy đã có Ngôi Lời, và Ngôi Lời vẫn ở với Thiên Chúa, và Ngôi Lời vẫn là Thiên Chúa.  Người vẫn ở với Thiên Chúa ngay từ nguyên thủy.  Mọi vật đều do Người làm nên, và không có Người, thì chẳng vật chi đã được tác thành trong mọi cái đã được tác thành.  Ở nơi Người vẫn có sự sống, và sự sống là sự sáng của nhân loại; sự sáng chiếu soi trong u tối, và u tối đã không tiếp nhận sự sáng…
Có một người được Thiên Chúa sai đến tên là Gioan.  Ông đã đến nhằm việc chứng minh, để ông chứng minh về sự sáng, hầu cho mọi người nhờ ông mà tin.  Chính ông không phải là sự sáng, nhưng đến để chứng minh về sự sáng.  Vẫn có sự sáng thực, sự sáng soi tỏ cho hết mọi người sinh vào thế gian này.  Người vẫn ở trong thế gian, và thế gian đã do Người tác tạo và thế gian đã không nhận biết Người.  Người đã đến nhà các gia nhân Người, và các gia nhân Người đã không tiếp nhận Người.  Nhưng phàm bao nhiêu kẻ đã tiếp nhận Người, thì Người cho họ được quyền trở nên con Thiên Chúa, tức là cho những ai tin vào danh Người.  Những người này không do khí huyết, không do ý muốn xác thịt, cũng không do ý muốn của đàn ông, nhưng do Thiên Chúa mà sinh ra.
Và Ngôi Lời đã hóa thành nhục thể, và Người đã cư ngụ giữa chúng tôi, và chúng tôi đã nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quanh Người nhận được bởi Chúa Cha, như của người Con Một đầy ân sủng và chân lý.
Gioan làm chứng về Người khi tuyên xưng rằng:  “Đây là Đấng tôi tiên báo.  Người đến sau tôi, nhưng xuất hiện trước tôi, vì Người có trước tôi”.  Chính do sự sung mãn Người mà chúng ta hết thảy tiếp nhận ơn này tới ơn khác.
Bởi vì Chúa ban Lề Luật qua Môisen, nhưng ơn thánh và chân lý thì ban qua Đức Giêsu Kitô.  Không ai nhìn thấy Thiên Chúa, nhưng chính Con Một Chúa, Đấng ngự trong Chúa Cha, sẽ mặc khải cho chúng ta.
 3.  Suy Niệm
  Lời Tựa là điều đầu tiên mà người ta thấy khi mở sách Tin Mừng của Gioan.  Nhưng nó lại là điều sau cùng được ghi xuống.  Đó là lời tóm tắt cuối cùng, được đặt tại trang đầu.  Trong đó, thánh Gioan mô tả đường lối của Ngôi Lời Thiên Chúa.  Ngôi Lời đã ở bên cạnh Thiên Chúa, trước khi mọi vật được tạo thành, và nhờ Người mà muôn vật được tác tạo.  Tất cả mọi vật hiện hữu là do lời phán truyền của Ngôi Lời Thiên Chúa.  Như khi xảy ra với Sự Khôn Ngoan của Thiên Chúa (Cn 8:22-31), cũng trong cùng một cách Ngôi Lời muốn được gần gũi hơn với chúng ta và trở thành xác phàm trong con người của Đức Giêsu.  Người đến ở giữa chúng ta, thực hiện sứ vụ của mình và trở về với Thiên Chúa.  Đức Giêsu là Ngôi Lời Thiên Chúa.  Mọi việc Người nói và làm là sự thông tri mặc khải Chúa Cha cho chúng ta.
  Trong câu nói:  “Từ nguyên thủy đã có Ngôi Lời”, thánh Gioan nhắc lại câu đầu tiên của Kinh Thánh nói rằng:  “Lúc khởi đầu, Thiên Chúa sáng tạo trời đất” (St 1:1).  Thiên Chúa tạo dựng tất cả trời đất bằng Lời của Người.  “Người ra lệnh truyền, tất cả được dựng nên” (Tv 33:9; 148:5).  Tất cả mọi tạo vật là do lệnh truyền của Ngôi Lời Thiên Chúa.  Ngôi Lời Thiên Chúa hằng sống, hiện diện trong hết thảy mọi thứ, tỏa sáng trong bóng tối.  Bóng tối cố gắng chế ngự Người, nhưng nó không thể làm được.  Việc tìm kiếm Thiên Chúa thì luôn mới mẻ, được tái sinh trong trái tim loài người.  Không ai có thể che giấu được điều ấy.  Chúng ta không thể nào sống được mà không có Thiên Chúa trong một thời gian dài!
  Ông Gioan Tẩy Giả đến để giúp người ta khám phá và thưởng thức sự hiện diện tỏa sáng và an ủi của Ngôi Lời Thiên Chúa trong đời sống.  Việc làm chứng của ông Gioan Tẩy Giả rất quan trọng, quan trọng đến nỗi mà nhiều người đã nghĩ rằng ông ấy là Đấng Kitô (Đấng Cứu Thế) (Cv 19:3; Ga 1:20).   Đây là lý do tại sao Lời Tựa lại minh xác rằng:  “Ông Gioan không phải là sự sáng!  Nhưng ông đến để minh chứng về sự sáng!”
Như thế Ngôi Lời Thiên Chúa tự mình thể hiện trong thiên nhiên, trong sự sáng tạo, vì vậy Ngôi Lời cũng được thể hiện trong “thế gian”, đó là trong lịch sử nhân loại, đặc biệt là trong lịch sử của Dân Thiên Chúa.  Thế nhưng “thế gian” đã không nhận biết, đã không tiếp nhận Ngôi Lời.  “Người đã đến thế gian do Người tác tạo và dân Người đã không đón tiếp Người”.  Ở đây, khi tác giả nói về dân chúng, Gioan muốn chỉ về hệ thống xã hội của đế quốc cũng như của tôn giáo vào thời bấy giờ, cả hai đều tự sống khép kín trong bản thân mình, và bởi vì thế, không có khả năng nhận biết Tin Mừng (Phúc Âm), sự sáng hiện hữu của Ngôi Lời Thiên Chúa.
  Thế nhưng, những kẻ mở lòng mình để chấp nhận Ngôi Lời, thì được trở nên con cái Thiên Chúa.  Những người được trở nên con cái Thiên Chúa chẳng phải vì công trạng của họ, cũng chẳng phải vì họ thuộc dân tộc Israel, mà là chỉ vì họ đã tin vào Thiên Chúa và lòng nhân ái của Chúa, chấp nhận và đón tiếp chúng ta.  Lời Thiên Chúa thấm nhuần trong người ta và làm cho người ấy cảm thấy được nhận là con cái của Thiên Chúa.  Đây là quyền năng của ân sủng Thiên Chúa.
  Thiên Chúa không muốn vẫn còn cách xa chúng ta.  Bởi vì điều này, Ngôi Lời của Chúa, đến gần hơn, và nên hiện diện ở giữa chúng ta trong con người của Đức Giêsu.  Lời tựa theo từng chữ viết rằng:  “Và Ngôi Lời đã hóa thành nhục thể, và Người đã cư ngụ giữa chúng ta”.  Trong thời cổ xưa, vào thời kỳ Xuất Hành, Thiên Chúa đã sống trong lều ở giữa dân chúng (Xh 25:8).  Giờ đây, chiếc lều nơi mà Thiên Chúa ngự trị với chúng ta là Chúa Giêsu, “Đấng đầy ân sủng và chân lý”.  Chúa Giêsu đến để mặc khải Thiên Chúa của chúng ta là ai, Đấng hiện diện trong tất cả mọi việc, từ khởi thủy tạo thiên lập địa.
4.  Một vài câu hỏi cá nhân
*  Tất cả mọi vật hiện hữu là một lời phán ra của Ngôi Lời Thiên Chúa, một mặc khải về sự hiện diện của Người.  Tôi đã có chiêm niệm đủ để có thể tiếp nhận và trải nghiệm việc hiện diện khắp mọi nơi này của Ngôi Lời Thiên Chúa chưa?
*  Để được gọi là con cái Thiên Chúa mang ý nghĩa gì đối với tôi?
5.  Cầu nguyện
Hãy reo mừng trước tôn nhan CHÚA,
Vì Người ngự đến, Người ngự đến xét xử trần gian.
Người xét xử địa cầu theo đường công chính,
Xét xử muôn dân theo chân lý của Người.
(Tv 96:13)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét