27/06/2020
Thứ Bảy tuần 12
thường niên
BÀI ĐỌC I: Ac 2, 2.
10-14. 18-19
“Trên tường thành thiếu nữ
Sion, lòng họ kêu vang lên Thiên Chúa”.
Trích sách Ai Ca.
Chúa phá tan các báu vật nhà Giacóp chẳng nương tay: trong cơn thịnh nộ,
Chúa phá huỷ thành luỹ thiếu nữ Giuđa. Người quật xuống đất và làm sỉ nhục cả
vương quốc, cả quan chức cao sang.
Các kỳ lão của thiếu nữ Sion ngồi dưới đất thinh lặng, mình mang áo nhặm
và rắc tro trên đầu. Còn các trinh nữ Giêrusalem gục đầu xuống đất. Mắt tôi hao
mòn vì quá khóc than, lòng tôi bàng hoàng thổn thức, gan tôi đổ tràn trên đất,
vì các tai hoạ của thiếu nữ dân tôi: các trẻ thơ, hài nhi măng sữa, xỉu la liệt
giữa phố phường. Chúng xin mẹ: “Bánh mì rượu tốt ở đâu?” Chúng ngã xỉu ngoài đường
phố như bị gươm đao. Chúng tắt thở ngay nơi lòng mẹ.
Hỡi thiếu nữ Giêrusalem, ta sánh ngươi cùng ai, ta ví ngươi như kẻ nào? Hỡi
trinh nữ Sion, ta sánh ngươi cùng ai để an ủi? Vì nỗi khổ ngươi man mác tựa biển
khơi, nào ai chữa nổi ngươi? Các tiên tri của ngươi nói bậy nói sai, chẳng vạch
cho ngươi một vài gian ác, cùng chẳng giục ngươi khóc lóc ăn năn, mà chỉ tiên
kiến những điều giả dối, khiến ngươi bị trục xuất và lưu đày.
Trên tường thành thiếu nữ Sion, lòng họ kêu vang lên Chúa. Hãy chan hoà
suối lệ đêm ngày, đừng để mắt ngươi yên nghỉ. Hãy chỗi dậy, hãy ca ngợi mỗi đầu
canh đêm, hãy giốc đổ lòng ra như nước trước Nhan Chúa, hãy giơ tay cầu khẩn
Chúa cho lũ trẻ thơ, chúng ngã xỉu vì đói ở góc đường xó chợ. Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 73, 1-2.
3-5a. 5b-7. 20-21
Đáp: Đời sống
con người cơ khổ, xin Chúa đừng nỡ quên hoài (c. 19b).
Xướng:
1) Lạy Chúa, tại sao Chúa ruồng bỏ chúng con hoài? Tại sao Chúa nung nấu
lửa hận với đoàn chiên Chúa? Xin nhớ lại cộng đồng Chúa thiết lập tự thuở xa
xưa, xin nhớ bộ lạc Chúa đã chuộc để làm phần tư hữu, xin nhớ lại núi Sion, nơi
Chúa đã đặt ngai toà! – Đáp.
2) Xin Chúa dời gót tới nơi hoang tàn vĩnh viễn: tên thù đã tàn phá hết
trong thánh điện của Ngài. Trong hội đường của Chúa, quân nghịch đã rống lên,
chúng đã đặt cờ hiệu của chúng trên đài chiến thắng. – Đáp.
3) Chúng giống như kẻ trong rừng rậm vung lưỡi rìu! Chúng cũng dùng rìu
búa bổ vào cửa hội đường như thế, chúng đã châm lửa đốt thánh điện của Ngài,
chúng chà đạp cung lâu danh Ngài tận đất! – Đáp.
4) Xin Chúa nhìn lại lời minh ước, vì nơi hang hốc và đồng ruộng đầy dẫy
bạo hành. Xin đừng để người khiêm cung trở về tủi hổ, xin cho người cơ hàn
nghèo khổ được ngợi khen danh Chúa. – Đáp.
ALLELUIA: 1 Sm 3, 9
Alleluia, alleluia!
– Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe; Chúa có lời ban sự
sống đời đời. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Mt 8, 5-17
“Những người từ phương đông và
phương tây sẽ đến trong nước trời”.
Tin Mừng Chúa Giêsu
Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu vào thành Capharnaum, thì có một đại đội trưởng đến
thưa Chúa rằng: “Lạy Thầy, thằng nhỏ nhà tôi đau nằm ở nhà, nó bị tê liệt đau đớn
lắm!” Chúa Giêsu phán bảo ông rằng: “Tôi sẽ đến chữa nó”. Nhưng viên đại đội
trưởng thưa Người rằng: “Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà
tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh. Vì
chưng, cũng như tôi chỉ là người ở dưới quyền, nhưng tôi cũng có những người
lính thuộc hạ, tôi bảo người này đi thì anh đi, tôi bảo người kia đến thì anh đến,
tôi bảo gia nhân làm cái này thì nó làm!” Nghe vậy, Chúa Giêsu ngạc nhiên và
nói với những kẻ theo Người rằng: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một
lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel. Ta cũng nói cho các ngươi biết rằng: nhiều
người từ phương đông và phương tây sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacóp
trong nước trời. Còn con cái trong nước sẽ bị vứt vào nơi tối tăm bên ngoài, ở
đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng”. Đoạn Chúa nói với viên sĩ quan rằng: “Ông cứ
về, ông được như ông đã tin”. Và ngay giờ ấy, gia nhân ông đã được lành mạnh.
Khi Chúa Giêsu vào nhà ông Phêrô, thấy bà mẹ vợ ông đang sốt rét liệt giường.
Chúa chạm đến tay bà và cơn sốt biến đi. Bà chỗi dậy tiếp đãi các ngài.
Đến chiều, họ đưa đến cho Chúa nhiều người bị quỷ ám: Chúa dùng lời đuổi
quỷ, và chữa lành tất cả các bệnh nhân, để ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói rằng:
“Người đã gánh lấy các bệnh tật của chúng ta, và đã mang lấy những nỗi đau
thương của chúng ta”. Đó là lời Chúa.
Suy Niệm : Tuyên xưng
niềm tin
Tin Mừng hôm nay thuật lại câu truyện lòng tin của viên bách quản Rôma, một
lòng tin đã khiến Chúa Giêsu phải ngạc nhiên. Nếu Chúa Giêsu đã khen lòng tin của
người đàn bà bị bệnh loạn huyết khi bà nghĩ rằng chỉ cần đụng vào gấu áo Ngài
cũng đủ để được khỏi, thì lòng tin của viên bách quản này còn mạnh hơn nhiều:
Ông tin rằng Chúa Giêsu chỉ cần nói một lời, thì đầy tớ của ông, dù có ở xa đến
đâu cũng sẽ được lành. Trước lòng tin ấy, Chúa Giêsu đã thốt lên: "Tôi
không thấy một người Israel nào có lòng tin như thế".
Lời tuyên xưng của viên bách quản là kết quả hiểu biết đúng đắn về bản
thân và quyền năng của Thiên Chúa nơi Chúa Giêsu. Ðể có sự hiểu biết đúng đắn cần
phải có thái độ khiêm nhường và thành thật. Vì con người là một tinh thần kết hợp
với thể xác: thể xác bị ràng buộc bởi các điều kiện không gian và thời gian,
còn tinh thần chẳng bị một ràng buộc nào; thể xác đang nằm sát đất, nhưng tinh
thần có thể vươn tới trời cao; thể xác đang ở hiện tại, nhưng tinh thần có thể
lùi lại quá khứ hoặc hướng tới tương lai rất xa.
Óc tưởng tượng đưa con người viễn du khắp nơi, cả những vùng không tưởng.
Óc tưởng tượng vẽ ra cho con người muôn vàn hình ảnh, mà nếu không khiêm nhường
trong hiểu biết, con người sẽ bám víu mãi vào đó. Khiêm nhường đem tinh thần
con người trở về với thân xác hạn hẹp yếu đuối; khiêm nhường chỉ cho con người
thấy thực tại của thân phận làm người, đó là hoàn toàn lệ thuộc vào Thiên Chúa;
tất cả những gì con người có đều là do Thiên Chúa ban. Nhận thức được chân lý
này, nên niềm tin của viên bách quản được Chúa Giêsu khen thưởng, và Giáo Hội
đã mượn lời tuyên xưng này để hằng ngày trong Thánh Lễ, người tín hữu có thể
dâng lên Chúa tâm tình khiêm tốn, bất xứng của mình.
Ước gì lời Chúa hôm nay là một nhắc nhở chúng ta trong công việc hằng
ngày, giúp chúng ta vững tin và nhận ra mọi ơn lành đến từ Chúa và dâng lời cảm
tạ Ngài.
(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)
Lời Chúa Mỗi Ngày
Thứ Bảy Tuần 12 TN2
Bài đọc: Lam 2:2, 10-14, 18-19; Mt 8:5-17.
GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ:
Hãy luôn biết tin tưởng và trông cậy nơi Thiên Chúa.
Đau khổ, đói khát và chết chóc xảy ra phần lớn là do tội bất trung của
con người. Họ không chịu vâng lời và làm theo những điều Chúa truyền dạy. Khi
phải sống trong đau khổ, con người có thể có hai thái độ: hoặc nhận ra tội lỗi
đã xúc phạm đến Thiên Chúa và ăn năn trở lại, hoặc ngã lòng trông cậy, chửi trời
và trách người.
Các bài đọc hôm nay cung cấp cho con người niềm hy vọng và tin tưởng nơi
Thiên Chúa. Trong bài đọc I, tác giả Sách Ai Ca, sau khi khóc than về những u sầu
đau thương mà con cái Israel phải lãnh nhận, ông nhận ra đó là hậu quả của việc
bất trung với Thiên Chúa. Ông khuyên họ phải biết than khóc tội lỗi của mình
ngày đêm và tin tưởng trông cậy nơi tình thương Thiên Chúa sẽ giải thoát họ.
Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu thương xót và chữa lành mọi người chạy đến với Ngài,
ngay cả người đầy tớ của viên Đại Đội Trưởng Dân Ngoại.
KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:
1/ Bài đọc I: Bài thương ca về biến cố mất
nước Judah năm 587 BC
1.1/ Đừng tin vào quyền thế của vua chúa hay sức mạnh quân sự.
Tác giả của bài thương ca muốn nói rõ cho mọi người biết: Đức Chúa là
nguyên nhân chính, vua Babylon chỉ là nguyên nhân phụ trong biến cố mất nước của
Judah: Chính Đức Chúa huỷ diệt chẳng chút xót thương mọi nơi cư ngụ của Jacob;
chính Người triệt hạ đồn luỹ của thiếu nữ Judah; chính Người xô xuống đất và
làm nhục vương quốc và thủ lãnh của nàng.
Tội của vua chúa và những nhà lãnh đạo ảnh hưởng đến nỗi nhục của toàn
dân. Họ phải ăn năn vì các tội của họ: “Hàng kỳ mục của thiếu nữ Sion ngồi
thinh lặng ngay trên thềm đất,
đầu rắc đầy tro bụi, mình mặc áo vải thô.” Chính tội của họ làm cho các con gái
của họ bị hãm hiếp bởi Dân Ngoại, cho trẻ thơ dân họ phải vất vưởng kiếm ăn, phải
hỏi mẹ chúng lương thực “Bánh con đâu?” vì quá đói, rồi chúng ngã gục trên các
quảng trường của thành phố. Như những người bị đâm, chúng trút linh hồn ngay
trên tay mẹ.
Jacob, Judah, Sion, Jerusalem là những tên khác nhau để chỉ một thực tại:
vương quốc Judah. Tác giả cũng đổ tội cho vua chúa và các nhà lãnh đạo đã nghe
lời các ngôn sứ giả: “Ngôn sứ của ngươi tỏ cho ngươi thấy toàn điều hư ảo, toàn
chuyện khói mây, còn lỗi lầm ngươi, chúng không vạch rõ để đảo ngược vận số của
ngươi. Điều chúng thấy là điều huyền hoặc, chỉ đưa ngươi vào ảo tưởng mà thôi.”
1.2/ Chỉ có Đức Chúa mới có thể giải thoát Israel.
Trong cảnh khổ nơi lưu đày, con cái Israel phải biết than khóc ngày đêm tội
lỗi của mình: “Tự đáy lòng, hãy kêu lên Chúa, hỡi tường thành của thiếu nữ
Sion! Cứ để mặc suối lệ ngươi tuôn chảy, ngày đêm chẳng khi ngừng. Chớ khi nào
ngơi nghỉ, cũng đừng để dòng lệ khô đi.” Vì chỉ với tấm lòng ăn năn thành thật
và kêu cầu lên Đức Chúa, họ mới có thể hy vọng Ngài giải thoát họ khỏi cảnh lưu
đày nơi đất khách quê người, con cháu họ mới thoát khỏi cảnh đói khát hiện giờ.
Tác giả khuyến khích dân chúng: “Đứng dậy đi, la lên trong đêm tối, khi năm
canh chỉ mới bắt đầu! Trước nhan Chúa, hãy trút niềm tâm sự, giơ tay hướng về
Người mà cầu cho sinh mạng của đoàn con đang lịm dần vì đói đầu đường, góc phố,
khắp nơi nơi.”
2/ Phúc Âm: Tôi không thấy một người
Israel nào có lòng tin như thế.
2.1/ Đức tin của viên Đại Đội Trưởng thành Capernaum
(1) Cách biểu lộ đức tin của ông cho thấy:
– Ông là người có lòng thương xót: Người ông van xin Chúa Giêsu chữa khỏi
bại liệt không phải là máu mủ ruột thịt gì của ông, nhưng chỉ là một người đầy
tớ. Theo truyền thống Rôma, người đầy tớ chỉ được coi như một món hàng để mua
bán và để xử dụng. Chúng ta không lạ gì khi Chúa Giêsu đáp trả lòng thương xót
của ông, vì Ngài là Đấng Thương Xót.
– Ông là người rất tinh tế và khiêm nhường: Ông biết truyền thống Do-thái
không cho phép người Do-thái vào cùng một mái nhà với người Dân Ngoại; vì thế,
để tránh tai tiếng cho Chúa Giêsu, viên Đại Đội Trưởng đáp: “Thưa Ngài, tôi chẳng
đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh.”
Câu trả lời này đã được Giáo Hội dùng để chuẩn bị tâm hồn các tín hữu trước khi
rước Mình Thánh Chúa.
– Ông là người rất tin tưởng: Khi nghe Chúa Giêsu trả lời “Chính tôi sẽ đến
chữa nó;” ông không một chút nghi ngờ quyền năng của Chúa Giêsu. Hơn nữa, với
kinh nghiệm của một sĩ quan, ông còn tin Chúa Giêsu có thể chữa bệnh mà không cần
hiện diện.
(2) Phản ứng của Chúa Giêsu: Trước cách biểu lộ đức tin của một viên sĩ
quan Dân Ngoại,
Đức Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: “Tôi bảo thật
các ông: Tôi không thấy một người Israel nào có lòng tin như thế.” Sự thật đau
lòng, nhưng phải mở mắt tất cả tín hữu: những người vô đạo nhiều khi biểu lộ đức
tin cách sâu xa hơn những người có đạo!
– Ngài cũng cảnh cáo những con cái trong nhà mà thiếu đức tin: “Tôi nói
cho các ông hay: từ phương Đông phương Tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các
tổ phụ Abraham, Isaac và Jacob trong Nước Trời; nhưng con cái Nước Trời thì sẽ
bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.”
Con cái trong nhà có quyền thừa hưởng gia tài của cha ông để lại; nhưng nếu con
cái bất nhân bất nghĩa, gia tài sẽ được trao cho những ai có lòng tin yêu và biết
cách xử dụng gia tài tốt hơn. Quyền thừa hưởng gia tài của Thiên Chúa chỉ dành
cho những ai tin và trung thành với Thiên Chúa.
– Niềm tin yêu của viên Đại Đội Trưởng được đền đáp xứng đáng: Rồi Đức
Giêsu nói với viên đại đội trưởng rằng: “Ông cứ về đi! Ông tin thế nào thì được
như vậy!” Và ngay giờ đó, người đầy tớ được khỏi bệnh.
2.2/ Người đã mang lấy các tật nguyền của ta: Matthew tiếp tục tường thuật
hai phép lạ nữa và trích dẫn lời tiên-tri Isaiah trong Bài Ca Thứ Tư về Người
Tôi Trung của Yahveh: “Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các
bệnh hoạn của ta.”
– Gương sáng của bà mẹ vợ Phêrô: Chúa Giêsu chữa bệnh cho bà, vì bà là mẹ
vợ của Phêrô, môn đệ yêu mến của Ngài. Được Chúa Giêsu chữa khỏi, Bà không nại
cớ mới bệnh dậy để nghỉ ngơi dưỡng sức; nhưng vội vã chỗi dậy để phục vụ Chúa
và các môn đệ của Ngài. Đây phải là gương sáng cho chúng ta noi theo: Đã nhận
được cách nhưng không thì cũng phải cho đi cách nhưng không. Người chỉ biết đưa
tay nhận lãnh sẽ không tiến xa trong cuộc đời.
– Chúa Giêsu chữa lành mọi người bị đau khổ tật nguyền: “Chiều đến, người
ta đem nhiều kẻ bị quỷ ám tới gặp Đức Giêsu. Người nói một lời là trừ được các
thần dữ và Người chữa lành mọi kẻ ốm đau.” Điều này chứng minh: Thiên Chúa
không muốn con người phải đau khổ. Các đau khổ xảy ra là do chính con người gây
nên hay ảnh hưởng của thời tiết; tuy nhiên, Ngài để các đau khổ xảy ra cho các
mục đích tốt đẹp hơn mà chúng ta đã nhiều lần đề cập tới.
ÁP DỤNG TRONG CUỘC
SỐNG:
– Khi phải đương đầu với đau khổ, chúng ta đừng ngã lòng trông cậy; nhưng
hãy biết xét mình để nhận ra những tội lỗi chúng ta đã xúc phạm đến Thiên Chúa.
– Thiên Chúa sẽ không bỏ rơi những ai biết ăn năn và kêu xin lòng thương
xót của Ngài.
Linh mục Anthony
Đinh Minh Tiên, OP
27/06/2020 – THỨ BẢY TUẦN 12 TN
Th. Sy-ri-lô, giám mục A-lê-xan-ri, tiến sĩ HT
Mt 8,5-17
LÒNG TIN CỦA NGƯỜI NGOẠI ĐẠO
“Chính tôi sẽ đến chữa nó.” (Mt 8,7)
Suy niệm: Viên đại đội trưởng trong bài Tin Mừng hôm nay là
người ngoại đạo nhưng lại gây ngạc nhiên cho Chúa Giê-su. Ông tin rằng vị Thầy
Giê-su ấy có thể chữa bệnh cho đầy tớ mình từ xa, không cần phải thân chinh đến
nhà. Một đàng, ông rất tế nhị, am hiểu luật Do Thái: không được bước vào nhà
người ngoại để khỏi bị nhơ uế; đàng khác, ông đã nghe biết các việc kỳ diệu
Chúa đã làm. Đó là nền tảng để ông tin Ngài có thể thực hiện việc chữa lành cho
thân nhân ông ngay từ đằng xa. Lòng tin của người lương dân ấy còn đi xa hơn nữa
khi xác tín rằng bất cứ ai, dù Do Thái hay dân ngoại, cũng được thừa hưởng lòng
nhân lành của Thiên Chúa, miễn là tin vào Ngài. Đức tin này là đức tin “bao
hàm,” đối nghịch với thứ đức tin “loại trừ” mà thần học Ki-tô giáo vốn không chấp
nhận.
Mời Bạn: Bạn nghĩ gì về lời Chúa Giê-su khen viên đại đội
trưởng: “Tôi không thấy một người Ít-ra-en nào có lòng tin như thế?” Chắc chắn
Ngài tâm phục khẩu phục ông, vui mừng nhìn thấy trước hạt giống đức tin đang hoạt
động trong tâm hồn ông, cũng như nhìn thấy trước Tin Mừng sẽ được loan báo cho
muôn dân khắp cùng trái đất. Còn bạn, bạn dám tin vào quyền năng và lòng thương
xót của Chúa Giê-su chưa?
Sống Lời Chúa: Tôi xác tín rằng tin thế nào sẽ nhận được thế ấy.
Tôi tập sống đức tin qua việc phó thác cậy trông vào Thiên Chúa là Đấng quyền
năng và là Cha nhân lành.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, con cám ơn Chúa đã ban ơn đức tin cho
con, nhờ vậy con trở thành con cái Chúa, môn đệ Chúa Ki-tô. Thế nhưng, đức tin
con còn non yếu lắm. Xin Chúa thêm lòng tin cho con. Amen.
(5 Phút Lời Chúa)
SUY NIỆM : Từ phương
đông phương Tây
Suy niệm:
Đức Giêsu mới chữa cho
một người phong bằng một tiếp xúc gần,
nay Ngài lại chữa lành
cho một người bị đau liệt ở xa.
Người được khỏi chính
là đầy tớ thân tín của viên đại đội trưởng.
Con người sống gắn bó
với nhau bằng những mối dây.
Viên đại đội trưởng là
chủ, nhưng ông cảm được nỗi đau của anh đầy tớ:
“Đầy tớ của tôi bị liệt
nằm ở nhà, đau đớn kinh khủng” (c. 6).
Người đầy tớ được khỏi
là nhờ tình thương của chủ đối với anh,
chính ông đã đi gặp Đức
Giêsu và xin Ngài chữa cho anh đầy tớ (c. 5).
Và chính lòng tin của
ông đối với Đức Giêsu đã khiến anh được khỏi (c. 10).
Những điều tốt lành của
Thiên Chúa vẫn đến với ta qua người khác.
Khi Đức Giêsu nghe lời
kêu xin, thì Ngài sẵn sàng lên đường ngay (c. 7),
dù biết rằng nhà của
viên đại đội trưởng là nhà dân ngoại, bị coi là ô uế.
Có thể vì sợ Ngài bị ô
uế mà ông ta đã can ngăn bằng câu nói nổi tiếng :
“Tôi chẳng đáng Ngài
vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời,
đầy tớ tôi sẽ được khỏi
bệnh” (c. 8).
Ông ý thức về sự bất xứng
của mình, của căn nhà mình ở.
Và ông xác tín vào sức
mạnh của việc “Ngài chỉ nói một lời.”
Viên đại đội trưởng nhận
mình là người có quyền.
Uy quyền của ông nằm
trong lời ông ra lệnh cho cấp dưới (c. 9).
Ông tin lời của Đức
Giêsu cũng có uy quyền như vậy.
Chỉ một lời ra lệnh của
Ngài cũng đủ đẩy lui bệnh tật và thần dữ.
Đức Giêsu ngây ngất
trước lòng tin của viên sĩ quan dân ngoại,
một lòng tin vừa mạnh
mẽ, vừa khiêm tốn.
Một lòng tin như thế,
Ngài chưa từng gặp nơi dân Ítraen (c. 10).
Đức Giêsu nghĩ đến
ngày cánh chung, quanh bàn tiệc Nước Trời,
có bao người đến từ
muôn phương, những kẻ không phải là người Do thái.
Họ làm nên một cộng
đoàn mới gồm những kẻ tin vào Ngài.
Họ vui sướng được ngồi
bên các tổ phụ và những người Ítraen chân chính.
Đức Giêsu cho thấy
dòng lịch sử đang đi vào ngã rẽ quan trọng.
Ơn cứu độ phổ quát do
Ngài đem lại được mở ra cho mọi người.
Chỉ ai cố tình chối từ
Tin Mừng Nước Trời mới bị loại (c. 12).
Đức Giêsu không chỉ
rao giảng Nước Trời bằng lời.
Ngài còn chứng minh Nước
Trời đã đến bằng bao việc tốt lành, kỳ diệu.
Lời Ngài giảng cũng là
lời chữa cho người phong, cho tên đầy tớ.
“Ngài nói một lời là
trừ được các thần dữ” (c. 16).
Lời uy quyền khi giảng
cũng là lời uy quyền khi chữa bệnh.
Nhưng Đức Giêsu cũng đụng
chạm đến nỗi đau của con người.
Ngài đụng đến người
phong, và đụng đến bàn tay mẹ vợ ông Phêrô (c. 15).
Hôm nay, Giáo Hội vẫn
cần những người rao giảng như Giêsu.
Cầu nguyện :
Lạy Chúa,
xin chiếu tỏa trên con
ánh sáng của Chúa
và dạy con bước đi
ngay trong đêm tối
cũng như giữa ban ngày.
Xin truyền cho con sức
mạnh của Người.
Ước gì những cánh tay
rã rời vì thất bại của con
tìm lại được sức trẻ
để gieo trồng hàng
ngàn cây xanh
cho một thế giới mới
Ước gì mồ hôi con
pha lẫn mồ hôi của
Chúa trong Vườn Cây Dầu.
Ước gì máu con
hòa lẫn với Máu Chúa
trên Núi Sọ
để tưới gội cho mảnh đất
đã bị khô cằn
vì bất công và ích kỷ.
Chúc tụng Chúa là Cha,
đã dẫn con đi đến
cùng,
đến tận Emmaus, nơi
Chúa hiển dung
với tràn trề bình an
và niềm vui. Amen. (ĐHY Roger Etchegaray)
Lm. Ant. Nguyễn Cao
Siêu SJ.
Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
27 THÁNG SÁU
Trong Sự Chăm Sóc
Ân Cần Của Cha
Ngay từ thuở ban đầu,
sự quan phòng của Thiên Chúa được xem như một chân lý nền tảng của đức tin. Huấn
quyền của Giáo Hội luôn luôn khẳng định điều ấy, tuy rằng mãi đến Công Đồng
Vatican I chân lý này mới được tuyên bố chính thức về mặt tín lý. Công Đồng nói
về sự quan phòng của Thiên Chúa nơi tạo vật: “Mọi sự mà Thiên Chúa đã sáng tạo,
Ngài gìn giữ và dẫn dắt bằng sự quan phòng của Ngài – sự quan phòng ấy bao trùm
từ chân trời này tới chân trời kia và cai quản tất cả một cách tốt đẹp” (Kn
8,1), “Tất cả đều trần trụi và phơi bày trước mắt Ngài (Dt 4,13), kể cả những
gì sẽ xảy ra do sáng kiến tự do của các thụ tạo” (DS 3003).
Bản văn của Vatican I
nhằm đáp ứng cho những nhu cầu cụ thể của các tín hữu Công Giáo sống trong thế
kỷ 19. Trước hết, Công Đồng muốn xác nhận giáo huấn vốn sẵn có của Giáo Hội về
sự quan phòng, một giáo huấn bất biến có liên kết chặt chẽ với toàn bộ sứ điệp
Thánh Kinh. Chúng ta nhận ra điều này trong những bản văn Cựu Ước và Tân Ước đã
được trích dẫn trong bản văn của Công Đồng.
Qua việc xác nhận giáo
thuyết này, Công Đồng chống lại những sai lạc của thuyết duy vật và thuyết tự
nhiên thần giáo (deism) của thế kỷ 19. Thuyết duy vật phủ nhận sự hiện hữu của
Thiên Chúa. Thuyết tự nhiên thần giáo tuy nhìn nhận sự hiện hữu của Thiên Chúa
và sự sáng tạo thế giới song lại chủ trương rằng Thiên Chúa không hoạt động
trong thế giới mà Ngài đã sáng tạo. Vì thế, có thể nói rằng thuyết này (deism)
trực tiếp chống lại chân lý về sự quan phòng của Thiên Chúa.
– suy tư 366 ngày của
Đức Gioan Phaolô II –
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
LIFT UP YOUR HEARTS
Daily Meditations
by Pope John Paul II
Lời Chúa Trong Gia Đình
Ngày 27/6
Thánh Cyrillô
Alexndria, tiến sĩ Hội Thánh
Ac 2,
2.10-14.18-19; Mt 8, 5-17.
Lời Suy Niệm: “Thưa Ngài,
tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi
được khỏi bệnh.”
Niềm tin của vị Đại Đội Trưởng, và nhận biết thân phận của mình trước mặt Chúa
Giêsu và cả đám đông, đã nên gương sáng cho mỗi người chúng ta hôm nay. Đặc biệt
khi chuẩn bị rước Mình Thánh Chúa trong mọi Thánh Lễ.
Lạy Chúa Giêsu. Xin cho chúng con biết ngước nhìn Mình Thánh Chúa với tâm tình
sám hối: “Lạy Chúa con chẳng đáng được Chúa ngự vào lòng con, nhưng xin Chúa
phán một lời thì linh hồn con liền sạch trong,”
Mạnh Phương
Gương Thánh Nhân
Ngày 27-06: Thánh
CYRILLÔ ALEXANDRINÔ
Giám Mục, Tiến Sĩ Hội
Thánh (+444)
Năm 412 thánh Cyrillô
kế vị cậu Ngài là Theophilô làm giám mục Alexandria. Khi ấy Ngài đã vào khoảng
trung tuần. Người ta không biết gì về cuộc sống Ngài trước đó, trừ trường hợp,
Ngài có mặt trong vụ kết án thánh Gioan Kim Khẩu năm 408. Hiển nhiên là Ngài đã
có thời sống như một ẩn sĩ trong sa mạc và đã được giáo dục kỹ lưỡng về văn
chương Hy Lạp.
Vào thế kỷ V, các giáo
phụ Alexandria đã trở thành những giám mục giàu có và uy quyền nhất trong đế quốc.
Trở thành Kitô, người Ai cập vẫn còn mang những gì còn lại trong tâm tình dân tộc
của mình. Các giám mục tự mô tả như là những Đấng kế vị thánh Marcô, nhưng cũng
kế nhiệm các thượng tế Amen Ra và có phong cách nào đó của Pharao.
Suốt 15 năm đầu làm
giám mục, thánh Cyrillo đã đập tan thế hệ cầm quyền và những nhà đổi tiền Do
thái ở Alexandria. Việc thực thi đức ái của Ngài đối với người nghèo khó, bệnh
hoạn cũng như lòng thương cảm sâu xa của Ngài với mọi tội nhân hối cải, luôn
kèm theo một chút cứng rắn. Chắc chắn là các kẻ thù của Ngài cũng là kẻ thù của
Thiên Chúa. Nhiệt tâm với các linh hồn và say mê bảo vệ đức tin Kitô giáo, Ngài
sẵn sàng dùng đến mọi phương tiện trong tay như là của cải, tài khích lệ quần
chúng và lực lượng các thầy dòng.
Điều này giúp chúng ta
hiểu được tại sao cuộc tranh luận về Kitô học mà Ngài giữ một vai trò lớn lao
đã có màu sắc pha trộn chính trị lâu dài như vậy.
Năm 438, thày dòng
Nestôriô trở thành thượng phụ Constantinople. Dường như ông ta đã làm giám mục
tại triều đình có tham vọng mãnh liệt, tin vào hiệu quả lớn mạnh do đời sống cầu
nguyện của mình và có ý tiêu diệt mọi lạc thuyết. Đàng khác, không chắc rằng
ông đã muốn trở thành lạc giáo. Vào đầu thế kỷ V, các thần học gia đền nhận rằng:
đức Kitô vừa là Thiên Chúa vừa là con người. Dầu vậy chưa có định tín về mối
tương quan giữa Thiên tính và nhân tính của Người như thế nào. Thánh Cyrillo chủ
trương rằng: cả hai bản tính kết hợp mật thiết với nhau, đến độ Mẹ Chúa Kitô
cũng được gọi là Mẹ Thiên Chúa. Nestôriô thì phân biệt rằng Mẹ Con Trẻ Giêsu chỉ
được gọi là Mẹ Chúa Kitô mà thôi. Mỗi bên đều tố cáo bên kia là lạc giáo.
Thánh Cyrillo liên kết
với các tu sĩ Đông phương Ngài còn được Đức giáo hoàng nâng đỡ và cử làm Vị đại
diện ở Đông phương. Với mệnh lệnh này, năm 430 Ngài kết án Nestôriô là lạc giáo
tại một hội nghị ở Alexandria. Mùa hè năm 431, Ngài triệu tập và chủ tọa cộng đồng
chung ở Ephesô. Nestôriô không những bị kết án mà còn bị truất phế nữa. Đức
trinh Nữ được tuyên xưng là Mẹ Thiên Chúa.
Công đồng Ephêsô được
Đức giáo hoàng chuẩn nhận. Nhưng hoàng đế lại không công nhận vì thánh Cyrillo
đã không đợi 43 giám mục có thiện cảm với Nestôriô tới họp. Thánh Cyrillo bị bắt
ở Tiểu Á và bị giam tù trong hai tháng. Thánh phụ Antiôkia và các người dưới
quyền cắt đứt hiệp thông với Ngài. Thánh nhân trốn về Ai cập và năm 433 kết hợp
lại được với Antiôkia. Từ đó Ngài lại thúc đẩy hoàng đế chấp nhận các sắc lệnh
của công đồng Ephêsô. Hoàng đế vẫn nghi ngờ Ngài cho đến khi Ngài qua đời vào
năm 444. Thánh Cyrillo vẫn còn dấn thân vào cuộc tranh luận Kitô học này cho đến
chết.
Không có nhà thần học
Hy Lạp nào lớn hơn thánh Cyrillo. Ngài có khả năng tổng hợp và nhận định có thể
so sánh được với thánh Augustinô. Không có thánh nhân nào bị phê bình tàn khốc
như thánh nhân, nhưng ít có thánh nhân nào đã hăng hái như Ngài. Cả những người
ghen ghét cũng không thề chất vấn về sự cao cả của Ngài. Bên dưới sự hăng hái của
Ngài là cả một tình yêu mạnh mẽ đối với đức Kitô với niềm tin mãnh liệt vào
lòng thương xót của Người. Đức giáo hoàng Celestinô xưng tụng Ngài là đấng bảo
vệ Giáo hội và Đức tin”.
(daminhvn.net)
27 Tháng Sáu
Con Chim Trong Bàn Tay
Người Ba Tư có kể
câu chuyện ngụ ngôn như sau:
Ngày xưa, tại quảng
trường của một thành phố nọ, có một nhà hiền triết xuất hiện và tuyên bố giải
đáp được tất cả mọi thắc mắc của bất cứ ai đến vấn kế.
Một hôm, giữa đám
người đang say mê lắng nghe nhà hiền triết, có một mục tử từ trên núi cao đến.
Nghe tiếng đồn về sự thông thái và khôn ngoan của nhà hiền triết, anh muốn chứng
kiến tận mắt, nghe tận tai và nhất là để hạ nhục nhà hiền triết giữa đám đông.
Anh tiến đến gần
nhà hiền triết, trong tay bóp chặt một con chim nhỏ. anh đặt câu hỏi như sau:
‘Thưa ngài, trong tay tôi có cầm một con chim. Ngài là bậc thông thái biết được
mọi sự. Xin ngài nói cho tôi biết con chim tôi đang cầm trong tay sống hay chết?”.
Nhà hiền triết biết
đây là một cái bẫy mà người mục tử tinh ranh đang giăng ra. Nếu ông bảo rằng
con chim đang còn sống, thì tức khắc người mục tử sẽ bóp cho nó chết trước khi
mở bàn tay ra. Còn nếu ông bảo rằng con chim đã chết thì lập tức con người khôn
manh ấy sẽ mở bàn tay ra và con chim sẽ bay đi.
Sau một hồi thinh lặng,
trước sự chờ đợi hồi hộp của đám đông, nhà hiền triết mới trả lời như sau: “Con
chim mà ngươi đang cầm trong tay ấy sống hay chết là tùy ở ngươi. Nếu ngươi muốn
cho nó sống thì nó sống, nếu ngươi muốn cho nó chết thì nó chết”.
Ai trong chúng ta cũng
khao khát hạnh phúc. Ai trong chúng ta cũng mong ước được cuộc sống an bình,
vui tươi. Nhưng lắm khi chúng ta chạy theo chiếc bóng mờ ảo của hạnh phúc hơn
là hưởng nếm chính hạnh phúc đang cầm trong tầm tay của chúng ta. Hạnh phúc
đích thực chính là con chim mà mỗi người chúng ta đang có ở trong lòng tay. Con
chim ấy sống hay chết là tùy ở mỗi người chúng ta. Chúng ta được hạnh phúc,
chúng ta được an bình hay không là do chính chúng ta.
Hạnh phúc đích thực của
chúng ta, niềm vui đích thực của chúng ta chính là Thiên Chúa. Nếu chúng ta để
cho Thiên Chúa chiếm ngự, nếu chúng ta để cho Thiên Chúa lấp đầy, thì cho dẫu
ngoại cảnh có làbầu trời đen tối đi nữa, chúng ta vẫn cảm thấy an bình, hạnh
phúc.
Ý thức được sự hiện diện
của Chúa trong tâm hồn, để cho Chúa chiếm trọn tâm tư, lấy Chúa làm tất cả
trong cuộc sống, chúng ta sẽ có được niềm vui đích thực.
(Lẽ Sống)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét