Trang

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2026

21.09.2026: THỨ HAI TUẦN XXV THƯỜNG NIÊN - THÁNH MÁT-THÊU TÔNG ĐỒ, TÁC GIẢ SÁCH TIN MỪNG - LỄ KÍNH

 


21/09/2026

 THÁNH MÁTTHÊU TÔNG ĐỒ, TÁC GIẢ SÁCH TIN MỪNG.

Lễ kính

 

* Thánh nhân là một nhân vật quen thuộc trong số các Tông Đồ. Câu chuyện người thu thuế ở Ca-phác-na-um là một trong những đoạn văn quen thuộc nhất trong phần nói về sứ vụ của Đức Giêsu ở Galilê. Người đã biên soạn sách Tin Mừng bằng tiếng Híp-ri.

Sách Tin Mừng hiện nay mang tên thánh nhân cho thấy sự liên tục giữa Cựu và Tân Ước. Tương truyền người đã đi giảng ở Đông Phương.

 

Bài Ðọc I: Ep 4, 1-7. 11-13

“Chu toàn chức vụ, xây dựng thân thể Chúa Kitô”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô.

Anh em thân mến, tôi là tù nhân trong Chúa, tôi khuyên anh em hãy ăn ở xứng đáng với ơn kêu gọi anh em đã lãnh nhận. Anh em hãy hết lòng khiêm nhượng, hiền hậu, nhẫn nại, chịu đựng nhau trong đức ái; hãy lo bảo vệ sự hợp nhất tinh thần, lấy bình an hoà thuận làm dây ràng buộc: Chỉ có một thân thể và một tinh thần, cũng như anh em đã được kêu gọi đến cùng một niềm hy vọng. Chỉ có một Chúa, một đức tin, một phép rửa. Chỉ có một Thiên Chúa là Cha hết mọi người, Ðấng vượt trên hết mọi người, hoạt động nơi mọi người, và ở trong mọi người.

Nhưng mỗi người trong chúng ta đã được ban ơn tuỳ theo lượng Ðức Kitô ban cho. Và chính Người đã ban cho kẻ làm Tông đồ, người làm Tiên tri, còn kẻ khác thì rao giảng Tin Mừng, kẻ khác nữa làm chủ chăn và thầy dạy, để tổ chức các thánh nhân nên hoàn bị hầu chu toàn chức vụ, xây dựng thân thể Ðức Kitô, cho đến khi mọi người chúng ta hợp nhất trong đức tin và trong sự nhận biết Con Thiên Chúa, trở nên người trưởng thành, đạt đến tầm vóc của Ðức Kitô viên mãn.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 18, 2-3. 4-5

Ðáp: Tiếng chúng đã vang cùng trái đất

Xướng: Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa, thanh không kể ra sự nghiệp của Người. Ngày này nhắc nhủ cho ngày khác, đêm này truyền tụng cho đêm kia.

Xướng: Ðây không phải lời cũng không phải tiếng, mà âm thanh chúng không thể lọt tai. Nhưng tiếng chúng đã vang cùng trái đất, và lời chúng truyền ra khắp cõi địa cầu.

 

Alleluia:

Alleluia, alleluia! – Chúng con ca ngợi Chúa là Thiên Chúa; chúng con tuyên xưng Chúa là chúa tể. Lạy Chúa, ca đoàn vinh quang các Tông đồ ca ngợi Chúa. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 9, 9-13

“Hãy theo Ta”. – Và ông ấy đứng dậy đi theo Người.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu đi ngang qua, thấy một người ngồi ở bàn thu thuế, tên là Matthêu. Người phán bảo ông: “Hãy theo Ta”. Ông ấy đứng dậy đi theo Người. Và xảy ra khi Người ngồi dùng bữa trong nhà, thì có nhiều người thu thuế và tội lỗi đến ngồi đồng bàn cùng Chúa Giêsu và các môn đệ của Người. Những người biệt phái thấy vậy, liền nói với các môn đệ Người rằng: “Tại sao Thầy các ông lại ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi như vậy?” Nghe vậy, Chúa Giêsu bảo rằng: “Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc, nhưng là người đau yếu! Các ông hãy đi học xem lời này có ý nghĩa gì: Ta muốn lòng nhân từ, chớ không phải hy lễ. Vì Ta không đến để kêu gọi người công chính, nhưng kêu gọi người tội lỗi”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Ê-phê-sô 4,1-7. 11-13; Mát-thêu 9,9-13

Bài Tin Mừng thuật lại việc Chúa Giê-su kêu gọi một người thu thuế làm môn đệ, theo cách kể của Mát-thêu Trong Tin Mừng, những người thu thuế mang tiếng xấu. Họ bị xếp vào nhóm những kẻ bị xã hội ruồng bỏ mà không một người đàng hoàng nào muốn giao du. Tại Palestine, phần lớn họ là người Do Thái được chính quyền thực dân La Mã thuê để thu thuế từ chính đồng bào mình. Công dân La Mã không phải đóng thuế; chỉ những dân tộc bị chinh phục mới phải làm điều này.

Vì thế, người thu thuế bị coi là kẻ phản bội và quay lưng lại với dân tộc; họ cũng bị xem là những người vi phạm nghiêm trọng đức tin Do Thái khi làm việc cho dân ngoại theo cách đó. Ngay cả Chúa Giê-su, khi nói về những thành viên trong cộng đoàn Kitô hữu từ chối thay đổi lối sống tội lỗi dù đã nỗ lực giúp họ sửa đổi, cũng đã phán:

…hãy coi người ấy như dân ngoại và người thu thuế vậy. (Mát-thêu 18,17)

Người thu thuế Do Thái bị đặt ngang hàng với dân ngoại – hạng người mà không một người Do Thái nào biết tự trọng lại muốn có bất kỳ mối liên hệ nào.

Thế nhưng, trong bài đọc hôm nay, chúng ta thấy Chúa Giê-su mời gọi một người như vậy làm môn đệ của Ngài! Điều này cho chúng ta biết nhiều điều về Chúa Giê-su. Nó cho thấy Ngài không nhìn người khác qua những định kiến. Ngài không nói: "Anh ta là người thu thuế, nên chắc hẳn là kẻ tội lỗi mà ta không nên tiếp xúc." Không, Ngài nhìn vào chính con người đó và thấy được tiềm năng nơi họ. Nơi Mát-thêu, Ngài nhìn thấy tiềm năng để ông trở thành một môn đệ, và thực sự là một Tông đồ – người mà sứ mệnh của Chúa Giê-su sẽ được tiếp nối qua đó. Đối với Chúa Giê-su, quá khứ của chúng ta không quá quan trọng. Điều quan trọng là hiện tại chúng ta đang ở đâu và tương lai chúng ta có thể trở thành người như thế nào.

Sau khi Chúa Giê-su nói với Mát-thêu: "Hãy theo Ta", người thu thuế liền đứng dậy và đi theo Ngài, bỏ lại sau lưng tất cả những dụng cụ và công việc của mình. Hành động này rất giống với việc Phê-rô, An-rê, Gia-cô-bê và Gio-an bỏ lại thuyền, lưới và thậm chí cả gia đình để đi theo Chúa Giê-su. Đó là sự bước theo trọn vẹn và không điều kiện.

Sau đó, Mát-thêu quyết định mở tiệc ăn mừng ơn gọi mới của mình. Ngài mời Chúa Giêsu cùng các môn đệ và cả những người bạn duy nhất của mình—những người tội lỗi và những kẻ thu thuế khác. Tất cả cùng ngồi lại với nhau trong ngôi nhà "của ông". Nhà của ai? Đó có thể là ngôi nhà nơi Chúa Giêsu đang lưu trú, một ngôi nhà được nhắc đến nhiều lần trong các sách Tin Mừng và là biểu tượng của cộng đoàn Kitô hữu, nơi Chúa Giêsu quy tụ cùng các môn đệ.

Tại đây, những người thu thuế và tội lỗi được mời vào nhà để cùng dùng bữa với Chúa Giêsu và các môn đệ của Ngài. Điều này không có nghĩa là Chúa Giêsu không quan tâm đến cách hành xử của họ, mà đúng hơn là họ đang được đặt dưới ảnh hưởng của Ngài; họ là những "con chiên lạc" đang được đưa trở về với Người Chăn Chiên.

Hoặc đó có thể là nhà của Mátthêu. Trong trường hợp này, chúng ta thấy Chúa Giêsu và các môn đệ không ngần ngại bước vào nhà một người tội lỗi và đón nhận lòng hiếu khách của ông. Tất nhiên, những người Pharisêu cảm thấy bị sốc và bất bình:

Tại sao Thầy của các anh lại ăn uống với những kẻ thu thuế và tội lỗi?

Là những người tuân giữ Luật pháp một cách nghiêm ngặt, họ sẽ không bao giờ giao du với những hạng người như vậy. Làm sao Chúa Giêsu, một vị Rabbi, lại có thể hành xử như thế?

Chúa Giêsu trả lời họ một cách thẳng thắn:

Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, chỉ người đau ốm mới cần mà thôi.

Mátthêu và bạn bè của ông là những người cần được chữa lành. Chúa Giêsu hiện diện ở đó để ban sự chữa lành cho họ. Và Chúa Giêsu trích dẫn lời ngôn sứ Hôsê:

Vì Ta muốn lòng nhân từ, chứ không muốn hy lễ. (Hôsê 6,6)

Giá trị của Chúa Giêsu và các môn đệ đích thực của Ngài được đo bằng lòng trắc ẩn và sự quan tâm dành cho những người thực sự cần giúp đỡ, chứ không phải bằng việc tuân giữ các luật lệ nghi thức.

Thực vậy, Chúa Giêsu nói rằng Ngài đến với sự quan tâm đặc biệt dành cho người tội lỗi. Những người thực sự tốt lành không thực sự cần đến sự giúp đỡ của Chúa Giêsu. Họ là những con chiên ở lại trong đàn và luôn gần gũi với Người Chăn Chiên. Chúa Giêsu quan tâm đến những con chiên đi lạc. Bài đọc này mang lại nhiều bài học cho đời sống Kitô hữu của chúng ta ngày nay.

Bài Đọc I trích từ Thư gửi tín hữu Êphêsô là một lời cầu nguyện cho sự hiệp nhất trong một Giáo hội có nhiều trách nhiệm khác nhau. Giáo hội là Thân Thể của Đức Kitô Phục Sinh và, cũng như bất kỳ cơ thể nào, Giáo hội là một thực thể thống nhất, trong đó mỗi bộ phận đều đóng một vai trò nhất định để góp phần vào sự vận hành của toàn thể. Nguồn gốc của sự hiệp nhất này là:

…chỉ có một thân thể và một Thánh Thần… một Chúa, một đức tin, một phép rửa, một Thiên Chúa và là Cha của mọi người…

Tuy nhiên, hiệp nhất không có nghĩa là đồng nhất. Hiệp nhất là khi các thành phần khác nhau hòa quyện vào nhau trong sự hài hòa tuyệt đối. Vì thế, thánh Phao-lô tiếp tục nói rằng trong cộng đoàn có những ơn gọi và trách nhiệm khác nhau. Ngài đề cập đến một số chức vụ như: các tông đồ, ngôn sứ, người loan báo Tin Mừng, mục tử và thầy dạy. Nhưng còn có nhiều chức vụ khác nữa. Mục đích của các sứ vụ này là trang bị cho các thành viên trong cộng đoàn để họ thực hiện công việc phục vụ và xây dựng Thân Thể Đức Kitô. Đó là một bức tranh tuyệt đẹp về cộng đoàn Kitô hữu: mọi người hiệp nhất sâu xa trong đức tin và tình yêu, nhưng mỗi người lại phục vụ cộng đoàn với một trách nhiệm riêng biệt.

Tất nhiên, chúng ta nhớ đến Mát-thêu với tư cách là một Tông đồ và cũng là một người loan báo Tin Mừng. Chính nhờ những ân huệ thiêng liêng này mà ngài đã góp phần xây dựng Giáo hội là Thân Thể của Chúa Kitô Phục Sinh.

Mỗi người chúng ta hãy nhận ra ân tứ trong mình để nhờ đó mà chúng ta có thể phục vụ và xây dựng cộng đồng Kitô giáo. Chúng ta hãy cùng nhau nỗ lực vì sự hiệp nhất lớn hơn trong khi vẫn trân trọng sự đa dạng của chúng ta, để Lời Chúa có thể bén rễ sâu trong lòng càng nhiều con cái Chúa càng tốt.

 

https://sacredspace.com/commentary

 

 


Vị Thánh Là Ai? 

Ngày kia một em bé được theo mẹ đi chợ. Từ nhà đến chợ, hai người phải đi qua một thánh đường nguy nga, to lớn. Em bé ngước mắt nhìn thánh đường, chợt em giơ tay chỉ cho mẹ và nói: "Mẹ xem kìa, những cửa kiếng màu bị đóng đầy bụi, xem thật dơ bẩn và không đẹp tí nào".

Bà mẹ không nói không rằng về nhận xét của con, nhưng tiếp tục nắm lấy tay dẫn em tiến vào bên trong nhà thờ. Tại đây, những cửa kiếng bên ngoài xem ra dơ bẩn, xấu xí lại trở nên sáng chói và rực rỡ nhiều màu sắc lộng lẫy.

Em bé ngạc nhiên mở to đôi mắt nhìn những cửa kiếng màu diễn tả nhiều hình ảnh đẹp mắt. Bỗng mắt em dừng lại ở cửa kiếng sau bàn thờ diễn tả hình của bốn thánh sử viết Phúc Âm trong lúc ánh mặt trời đang chiếu rọi qua. Em bé hỏi mẹ đó là những thánh nào và được mẹ giải thích vắn tắt về từng vị thánh.

Vài ngày sau, trong một lớp giáo lý, tình cờ giáo lý viên hỏi các em: "Này, trong các em có ai trả lời được: một vị thánh là ai?" Trước một câu hỏi có vẻ không có ý nghĩa, cả lớp giáo lý thinh lặng, chỉ có em bé được mẹ dẫn vào bên trong nhà thờ để nhìn ngắm các cửa kiếng giơ tay xin trả lời. Em nói: "Vị thánh là một người để cho ánh sáng mặt trời chiếu thấu qua".

Kinh nghiệm và câu trả lời của em bé trên có lẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn phần nào về cuộc đời của thánh Matthêu, vị thánh Giáo Hội mừng kính hôm nay, trước và sau khi được Ðức Giêsu kêu gọi, như được chính thánh nhân vắn tắt thuật lại như sau: Ði khỏi đấy, Ðức Giêsu thấy một người ngồiở bàn thâu thuế, tên là Matthêu. Chúa bảo ông rằng: "Hãy theo Ta". Ông Matthêu liền đứng dậy và đi theo Chúa.

Một tiếng gọi và một hành động đáp trả được diễn tả vắn gọn trong những dòng trên đây có thể nói được chỉ là bề mặt của trận chiến nội tâm diễn ra từ lâu nơi ông Matthêu. Một trận chiến giằng co để suy tính thiệt hơn, để cân nhắc cái lợi và cái bất lợi, để đắn đo nhưng cái mình phải mất với những cái mình sẽ đạt được, khi ông bỏ mọi sự để theo Chúa:

- Ông phải mất một nghề hái ra bạc nhưng tìm được một số mệnh và sứ mệnh thật sự có giá trị vĩnh viễn.

- Ông phải mất một gia tài to lớn nhưng tìm lại được danh dự.

- Ông phải mất sự bảo đảm xây dựng trên của cải vật chất để đi theo Ðức Giêsu trong một cuộc hành trình dẫn đến sự sống mà trước đó ông chưa bao giờ mơ ước.

Về phần Ðức Giêsu, khi chọn lựa và kêu gọi ông Matthêu, một người hành nghề thâu thuế, bị các người đồng hương thời đó coi như là người phản quốc, nối giáo cho giặc, bóc lột đồng bào để làm lợi cho dân ngoại xâm, cũng như bị lên án là kẻ tội lỗi, biển thủ, gian lận và bị nhóm biệt phái kết án là kẻ tội lỗi, Ðức Giêsu không nhìn những lỗi lầm, những vết nhơ bên ngoài, nhưng Ngài nhìn sâu thẳm tận tâm hồn, nhìn tận bên trong và nhất là Ngài đã lấy ánh sáng của tình yêu thương, lòng nhân hậu, quảng đại và tha thứ của Thiên Chúa để chiếu sáng và chiếu thấu, biến ông Matthêu từ một người thâu thuế thành một tông đồ và một thánh sử viết Phúc Âm.

 ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’

 

 


Ngày 21/9: Thánh Mát-thêu – Tông đồ, Thánh sử

Lễ kính

1. Ghi nhận lịch sử – phụng vụ

Việc tôn kính thánh Matthêu ở Roma lên tới thế kỷ V. Hồi đó ngưới ta mừng lễ Ngài trong nhà thờ lớn đường Merulana, và đến thế kỷ VIII lễ kính được thiết lập, có cả lễ vọng. Lễ ngày 21 tháng 9 như hiện nay là theo sổ tử đạo của thánh Jérôme, nhưng ở phương Đông mỗi nơi định mỗi khác tùy theo họ thuộc nghi lễ Byzance và Syrie (16 tháng 9) hay Coptes (9 tháng 9).

Các sách phúc âm trình bày thánh Matthêu như một nhân viên thuế vụ hay người thu thuế (Mt 9,9), con ông Alphée (Mc 2,14), có lẽ gốc người Capharnaum (Mc 27,14; Lc5,27) và là anh em với Giacôbê, vì ông này cũng là “Con ông Alphée”. Tên Matthêu (tiếng Hy lạp là Matthaios) có nguồn gốc Hébreu, có nghĩa là “Ơn của Chúa”. Ngài cũng được gọi là Lévi (Mc 2,14; Lc 5,27). Trong danh mục Nhóm Mười Hai, Ngài xếp thứ bảy hoặc thứ tám (Mc 3,18; Lc 6,15; Cv 1,13). Lời thú nhận của Mat-thêu trước khi được Đức Giêsu gọi, cho mình là một người “Không sạch”, bị phạt theo luật đạo Do Thái. Lời gọi của thầy, Đấng không đến kêu gọi người công chính, nhưng kêu mời người tội lỗi để họ cải hối (Lc 5,22) đã tạo nên nơi Lévi một câu trả lời tức thì và quảng đại: Bỏ tất cả, ông đứng dậy, đi theo thầy (Lc 5,28). Lòng quảng đại và lương thiện của người môn đồ mới được Luca đề cao:

Lévi dọn đại tiệc trong nhà để đãi Chúa Giêsu, tới dự có rất đông những người thuộc nhóm thuế vụ (5,29).

Đức giám mục Hiérapolis (ở Tiểu Á) tên là Papias, vào khoảng năm 125 kể lại rằng Matthêu đã xếp đặt các “ngôn từ” (Logia) của Chúa bằng thể ngữ Hébreu (tiếng Araméen) còn theo Eusêbe, Origène(+khoảng 254), xác nhận Matthêu là tác giả phúc âm thứ nhất, viết gửi đến những Kitô hữu gốc Do Thái. Thánh Irénée (tiền bán thế kỷ III) viết rằng Matthêu đã viết phúc âm nơi nhà những người Do Thái bằng ngôn ngữ của họ.

Theo một số truyền thuyết, thánh Matthêu đã rời Palestine sang truyền giáo nhiều miền khác nhau, ở Ba Tư, Syrie, Macédoine và Ethiopie, rồi tử đạo tại đây. Từ Éthiopie hài cốt Ngài được đưa về Paestum (Campanie), rồi Salerne, thế kỷ X, như Đức Giáo Hoàng Grégoire VII làm chứng, năm 1080. Theo một truyền thuyết khác, di hài Ngài được thánh nữ Hêlêna chuyển từ Jérusalem về Trèves (Đức) tại tu viện thánh Matthêu.

Anh tượng thường biểu diễn thánh Matthêu dưới dạng một thiên thần có cánh, tượng trưng cho phả hệ Đức Kitô ở đầu phúc âm Ngài. Các giai thoại về cuộc đời thánh Matthêu, ngoài những nơi khác, còn thấy nơi một loạt các bức họa của Caravage trong nhà thờ thánh Louis des Francais ở Roma.

2. Thông điệp và tính thời sự

Các kinh nguyện thánh lễ lấy từ sách lễ Paris năm 1738.

Lời nguyện trong ngày ca tụng lòng “Nhân từ sâu thẳm” của Chúa đã chọn “Matthêu người thu thuế đã làm thành tông đồ Chúa”. Trong phụng vụ bài đọc, thánh Bêđa khả kính nhận định rằng Chúa nhìn thấy Matthêu ngồi bàn thu thuế “Không phải bằng con mắt phần xác cho bằng cái nhìn nội tâm của lòng thương xót”. Giải thích ơn gọi dành cho Lévi, thánh nhân khẳng định ý nghĩa và bản chất lời gọi của Đức Kitô: “Khi yêu cầu ông theo Chúa, Chúa không kêu gọi ông đi theo Người cho bằng sống như Người”.

Lời nguyện trên lễ vật nhấn mạnh đề tài chính theo phúc âm Matthêu là Giáo hội: “Lạy Chúa xin yêu thương nhìn đến Giáo hội Chúa, vì Giáo hội đã được chính Chúa nuôi dưỡng đức tin bằng lời giảng dạy của các tông đồ”. Từ Giáo hội (Ekklèsia) được sử dụng từ một trăm lần trong Tân ước, đặc biệt là trong các thư thánh Phaolô, nhưng trong các phúc âm chỉ ba lần, chỉ có trong phúc âm Matthêu (16,18; 18,17). Trong 16,18: “Con là Phêrô, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh Thầy”. Từ Hội Thánh ở đây chỉ cộng đồng Chúa sắp thành lập xây dựng trên Phêrô. Trong 18,18: “Nếu kẻ ấy chối không chịu nghe họ, hãy nói với Giáo hội”, ở đây từ Giáo hội chỉ nghị viện của các tín hữu tức là đoàn tông đồ. Giáo hội cũng là cộng đoàn mới do Chúa Giêsu thiết lập, được xây dựng quanh Phêrô và các tông đồ, được mời gọi rao giảng phúc âm khắp thế giới (24,14; 26,13) và mọi dân tộc (28,19).

Nước Trời (thành ngữ xuất hiện có tới năm mươi lần trong Matthêu) là điều mới lạ do Chúa Giêsu lập nên. Đây là nước Thiên Chúa hiện hữu “Trên trời”, nhưng thực hiện ở trần gian bằng hình ảnh và việc tham dự, và sẽ kết thúc “Trên trời” vào ngày thế mạt. Hiến chương của Nước Trời là “Bài giảng trên núi” (5,3-11).

Thánh Matthêu vui mừng được đón Chúa vào nhà (lời nguyện tạ lễ) không ngần ngại mời nhiều bạn hữu, thu thuế, người tội lỗi cùng đến dự tiệc với Chúa Giêsu và các đồ đệ của Chúa (9,10). Trong thế giới Palestine, bữa ăn là giây phút cao điểm của lễ hội và gặp gỡ. Đức Giêsu khi nhận lời mời đến nhà một người “không sạch” muốn nhấn mạnh lời mời gọi nhân từ của Thiên Chúa đang mở cửa Vương Quốc của Chúa cho người tội lỗi.

Sau hết chúng ta hãy nhớ lời thánh Bêđa khả kính trong một bài giảng về thánh Matthêu: “Đấng sau này sẽ là Tông đồ và thầy dạy lương dân, lúc cải hối, đã kéo theo mình, cả một đám đông những người tội lỗi trên đường cứu rỗi” (Phụng vụ bài đọc).

Enzo Lodi

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét