22/02/2026
CHÚA NHẬT 1 MÙA CHAY năm A
Bài Ðọc I: St 2, 7-9;
3, 1-7
“Nguyên
tổ được tạo thành, và phạm tội”.
Trích sách
Sáng Thế.
Thiên Chúa
lấy bùn đất nắn thành con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở
thành một vật sống.
Thiên Chúa
lập một vườn tại Eđen về phía đông và đặt vào đó con người mà Ngài đã dựng nên.
Thiên Chúa cho từ đất mọc lên mọi thứ cây trông đẹp, ăn ngon, với cây sự sống ở
giữa vườn, và cây biết thiện ác.
Rắn là
loài xảo quyệt nhất trong mọi dã thú mà Thiên Chúa tạo thành. Nó nói với người
nữ rằng: “Có phải Thiên Chúa đã bảo: Các ngươi không được ăn mọi thứ cây trong
vườn?” Người nữ nói với con rắn: “Chúng tôi được ăn trái cây trong vườn; nhưng
trái cây ở giữa vườn thì Thiên Chúa bảo: “Các ngươi đừng ăn, đừng động tới nó,
nếu không sẽ phải chết”. Rắn bảo người nữ: “Không, các ngươi không chết đâu!
Nhưng Thiên Chúa biết rằng ngày nào các ngươi ăn trái ấy, mắt các ngươi sẽ mở
ra, và các ngươi sẽ biết thiện ác như thần thánh”. Người nữ thấy trái cây đẹp mắt,
ngon lành và thèm ăn để nên thông minh. Bà hái trái cây ăn, rồi lại cho chồng,
người chồng cũng ăn. Mắt họ liền mở ra và họ nhận biết mình trần truồng, nên kết
lá vả che thân.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 50, 3-4.
5-6a. 12-13. 14 và 17
Ðáp: Lạy Chúa, nguyện thương con theo
lòng nhân hậu Chúa
Xướng: Lạy Chúa, nguyện thương con theo
lòng nhân hậu Chúa, xoá tội con theo lượng cả đức từ bi. Xin rửa con tuyệt gốc
lỗi lầm, và tẩy con sạch lâng tội ác.
Xướng: Vì sự lỗi con, chính con đã biết,
và tội con ở trước mặt con luôn. Con phạm tội phản nghịch cùng một Chúa.
Xướng: Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả
tim trong sạch, và canh tân tinh thần cương nghị trong người con. Xin đừng loại
con khỏi thiên nhan Chúa, chớ thu hồi Thánh Thần Chúa ra khỏi con. .
Xướng: Xin ban lại cho con niềm vui ơn cứu
độ, với tinh thần quảng đại, Chúa đỡ nâng con. Lạy Chúa, xin mở môi con, để miệng
con sẽ loan truyền lời ca khen. –
Bài Ðọc II: Rm 5,
12-19
“Chỗ mà
tội lỗi đã đầy tràn, thì ân sủng đã đầy dàn dụa”.
Trích thư
Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em
thân mến, cũng như do một người mà tội lỗi đã nhập vào thế gian, và do tội lỗi
mà có sự chết, và thế là sự chết đã truyền tới mọi người, vì lẽ rằng mọi người
đã phạm tội. Trước khi có lề luật, đã có tội ở trần gian. Nhưng nếu không có luật,
thì tội không bị kể là tội. Thế mà, từ thời Ađam đến thời Môsê, sự chết đã thống
trị cả những người đã không phạm tội bất tuân lệnh Thiên Chúa như Ađam đã phạm.
Ađam là hình ảnh Ðấng sẽ tới.
Nhưng sự
sa ngã của Ađam không thể nào sánh được với ân huệ của Thiên Chúa. Thật vậy, nếu
vì một người duy nhất đã sa ngã, mà muôn người phải chết, thì ân sủng của Thiên
Chúa ban nhờ một người duy nhất là Ðức Giêsu Kitô, còn dồi dào hơn biết mấy cho
muôn người. Ơn Thiên Chúa ban cũng khác với hậu quả do một người phạm tội đã
gây ra. Quả thế, vì một người duy nhất phạm tội, con người đã bị xét xử để phải
mang án, còn sau nhiều lần sa ngã, thì lại được Thiên Chúa ban ơn cho trở nên
công chính.
Vì nếu bởi
tội của một người mà sự chết đã thống trị do một người đó, thì những người lãnh
được ân sủng và ơn huệ dồi dào bởi đức công chính, càng được thống trị hơn nữa
trong sự sống do một người là Ðức Giêsu Kitô.
Do đó, tội
của một người truyền đến mọi người đưa tới án phạt như thế nào, thì đức công
chính của một người truyền sang mọi người đưa tới bậc công chính ban sự sống
cũng như thế. Vì như bởi tội không vâng lời của một người mà muôn người trở
thành những tội nhân thế nào, thì do đức vâng lời của một người mà muôn người
trở thành kẻ công chính cũng như thế.
Ðó là lời
Chúa.
Câu Xướng Trước Phúc
Âm
Người ta sống
không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra.
PHÚC ÂM: Mt 4, 1-11
“Chúa
Giêsu nhịn ăn bốn mươi ngày đêm, và chịu cám dỗ”.
Tin Mừng
Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy,
Chúa Giêsu được Thánh Thần hướng dẫn vào hoang địa để chịu ma quỷ cám dỗ. Khi
Người đã nhịn ăn bốn mươi đêm ngày, Người cảm thấy đói. Và tên cám dỗ đến gần,
nói với Người rằng: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, hãy khiến những hòn đá này biến
thành bánh”. Nhưng Chúa Giêsu đáp lại: “Có lời chép rằng: ‘Người ta sống không
nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra'”.
Bấy giờ ma
quỷ đưa Người lên Thành thánh, và đặt Người trên góc tường Ðền thờ, rồi nói với
Người rằng: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, hãy gieo mình xuống đi, vì có lời chép
rằng: Ngài đã ra lệnh cho các Thiên Thần đến với ông, và chư vị đó sẽ nâng đỡ
ông trên tay, để ông khỏi vấp chân vào đá”. Chúa Giêsu đáp: “Cũng có lời chép rằng:
“Ngươi đừng thử thách Chúa là Thiên Chúa ngươi”.
Quỷ lại
đưa Người lên núi rất cao, và chỉ cho Người xem thấy mọi nước thế gian và vinh
quang của những nước đó, rồi nói với Người rằng: “Tôi sẽ cho ông tất cả những
cái đó, nếu ông sấp mình xuống thờ lạy tôi”. Bấy giờ Chúa Giêsu bảo nó rằng:
“Hãy lui đi, hỡi Satan! Vì có lời đã chép: “Ngươi phải thờ lạy Chúa là Thiên Chúa
ngươi, và chỉ phụng sự một mình Ngài”. Bấy giờ ma quỷ bỏ Người. Và các thiên thần
tiến lại, hầu hạ Người.
Ðó là lời
Chúa.
Sáng thế 2,7-9.
3,1-7; Rôma 5,12-19; Mátthêu 4,1-11
Bài Phúc Âm trong Thánh Lễ hôm nay luôn đề cập đến những cám
dỗ của Chúa Giêsu trong sa mạc. Điều này liên kết rõ ràng với các chủ đề Mùa
Chay về ăn chay, sám hối và hòa giải với Thiên Chúa và với anh chị em của chúng
ta.
Trong Bài Đọc Thứ Nhất, có một sự tương phản nổi bật giữa
Chúa Giêsu trong Phúc Âm và Tổ phụ chúng ta trong Vườn Ê-đen. Bài Đọc Thứ Hai kết
nối hai sự kiện này: chính tội lỗi của Tổ phụ chúng ta đã dẫn đến sự đến của
Chúa Giêsu để phục hồi mối quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa. “Ôi tội lỗi hạnh
phúc!” (O felix culpa!) như phụng vụ Canh thức Phục Sinh nói về tội lỗi đầu
tiên đó. Sự yếu đuối của Tổ phụ chúng ta đã dẫn đến sự đến của Chúa Giêsu và tất
cả những gì Ngài có ý nghĩa đối với cuộc sống của chúng ta. Đó là một ví dụ về
việc ngay cả đằng sau những điều khó chịu và thực tế là xấu xa, tình yêu của
Thiên Chúa vẫn đang hoạt động.
Chúng ta không nhất thiết phải hiểu câu chuyện về Vườn Địa
Đàng hay kinh nghiệm của Chúa Giê-su với Sa-tan như là những sự kiện lịch sử
thuần túy. Những câu chuyện này chủ yếu là phương tiện để truyền đạt những chân
lý quan trọng cho chúng ta.
Được Thánh Linh dẫn dắt
Câu chuyện Tin Mừng hôm nay tiếp nối ngay sau phép rửa của Chúa Giê-su và việc Ngài được
Cha xác nhận là “Con yêu dấu” mà chúng ta phải vâng phục.
Hãy lưu ý rằng Chúa Giê-su được “Thánh Linh” của Đức Chúa Trời
dẫn vào sa mạc. Mục đích rõ ràng không phải là để dẫn Ngài làm điều ác, mà là để
thử thách sự phù hợp của Ngài cho sứ mệnh sắp tới. Liệu Ngài sẽ thất bại như Tổ
phụ chúng ta hay như dân Ít-ra-en
xưa? Hay Ngài sẽ chứng tỏ mình xứng đáng với sứ mệnh đã được giao?
Sự thử thách sẽ không do Đức Chúa Trời trực tiếp thực hiện,
mà là bởi “ma quỷ”—Kẻ Ác, Kẻ Cám Dỗ. Nó được miêu tả là diễn ra trong một vùng
đất cằn cỗi giữa Giê-ru-sa-lem và Biển Chết. Chúa Giê-su, giống như Môi-se trước
đó, đã nhịn ăn 40 ngày. Ngài ở một mình trong sa mạc không có thức ăn. Ngài
đói, yếu đuối và dễ bị tổn thương. Giờ là lúc Kẻ Cám Dỗ ra tay.
Chúa Giê-su là ai?
Mỗi một trong ba cám dỗ đều đề cập đến danh tính của Chúa
Giê-su là Con Thiên Chúa, điều đã được bày tỏ trong phép rửa của Ngài.
Đây là Con Ta, Con yêu
dấu, Ta rất hài lòng về Người. (Mát-thêu 3,17)
Mát-thêu bắt
đầu:
Nếu ngươi là Con Thiên
Chúa, hãy truyền cho đá này biến thành bánh.
Đức Chúa Trời đã nuôi dân Ít-ra-en bằng manna trong sa mạc. Chắc chắn Ngài sẽ nuôi Con mình chứ?
Tại sao Ngài có quyền năng mà không dùng đến? Tại sao không nắm lấy cơ hội này
để chứng minh rằng ngươi thực sự là Con Thiên Chúa?
Điều quan trọng cần nhận ra là tất cả các cám dỗ—và những thử
thách này cũng không ngoại lệ—đều đến với chúng ta dưới vỏ bọc của một loại điều
tốt lành nào đó. Không một người tỉnh táo nào lại chọn điều ác thuần túy trừ
khi thấy được lợi ích tích cực nào đó đến từ nó. Trong mỗi ba thử thách ngày
hôm nay, Chúa Giê-su đang bị dẫn dắt để làm điều gì đó dường như sẽ nâng cao sứ
mệnh của Ngài với tư cách là Chúa và Đấng Cứu Thế.
Để đáp lại ma quỷ, Chúa Giê-su không chỉ dùng lời lẽ của
riêng mình, mà mỗi lần đều trích dẫn một câu nói từ Kinh Thánh Cựu Ước. Trong
thử thách đầu tiên này, Chúa Giê-su từ chối lời đề nghị bằng cách nói rằng:
Người ta không chỉ sống
bằng bánh mà thôi…
Hạnh phúc đích thực không nằm ở việc thỏa mãn những nhu cầu
vật chất hay sở hữu nhiều thứ, mà nằm ở việc hoàn toàn đồng nhất bản thân với tầm
nhìn về cuộc sống mà Đức Chúa Trời ban cho chúng ta qua Chúa Giê-su.
Hơn nữa, việc Chúa Giê-su biến đá thành bánh sẽ cho thấy sự
thiếu tin tưởng vào sự chăm sóc quan phòng của Cha Ngài, Đấng sẽ thấy rằng Ngài
có tất cả những gì cần thiết cho cuộc sống và sứ mệnh của mình.
Thử thách Đức Chúa Trời
Cách tiếp cận tiếp theo của Sa-tan là đưa Chúa Giê-su đến điểm
cao nhất của Đền thờ ở Giê-ru-sa-lem. Đây chính là nơi ở của Đức Chúa Trời. Chắc
chắn ở đây Ngài sẽ chăm sóc Con Ngài. Ma quỷ nói:
Nếu ngươi là Con Đức
Chúa Trời, hãy gieo mình xuống…
Chúa Giê-su vừa thể hiện lòng tin tưởng của mình vào Đức
Chúa Trời bằng cách không biến đá thành bánh. Bây giờ là cơ hội để thực sự chứng
minh lòng tin đó.
Hai điều sẽ xảy ra:
Thứ nhất, Đức Chúa Trời sẽ không để Chúa Giê-su bị tổn hại.
Giờ đây, chính ma quỷ lại khéo léo trích dẫn Kinh Thánh:
“Ngài sẽ truyền dạy
các thiên thần của Ngài về các ngươi,”
và “Họ sẽ nâng các
ngươi trên tay,
để các ngươi không vấp
chân vào đá.”
Chúa hứa ban sự chăm sóc quan phòng của Ngài trong cuộc sống
bình thường của chúng ta, nhưng Ngài không bao giờ hứa sự can thiệp siêu nhiên
khi chúng ta làm điều gì đó bất hợp lý. Chúng ta được dạy trong Thánh Vịnh:
Hãy phó thác gánh nặng
của ngươi cho Chúa,
và Ngài sẽ nâng đỡ
ngươi;
Ngài sẽ không bao giờ
để
người công chính bị
lay chuyển. (Thánh Vịnh
55,22)
Và Thánh Augustinô nói:
Hãy cầu nguyện như thể
mọi sự phụ thuộc vào Chúa. Hãy làm việc như thể mọi sự phụ thuộc vào bạn.
Chúa chăm sóc những người biết tự chăm sóc mình.
Thứ hai, nếu Chúa Giê-su nhảy xuống và được cứu sống một
cách kỳ diệu, thì mọi người sẽ biết nguồn gốc thần thánh của Ngài và sẽ tin vào
Ngài! Nhưng Chúa Giê-su lại trích dẫn Kinh Thánh:
Đừng thử thách Chúa, Đức
Chúa Trời của ngươi.
Đức tin thật sự là sự tin tưởng hoàn toàn; Như học giả Kinh
Thánh William Barclay nói, đây không phải là “sự nghi ngờ tìm kiếm bằng chứng”.
Cuộc đối đầu
Sau hai lần thất bại đầu tiên, Sa-tan giờ đây bỏ hết mọi sự
giả vờ. Hắn đưa Chúa Giê-su lên một ngọn núi cao và cho Ngài thấy tất cả các
vương quốc trên thế giới. Tất cả điều này có thể sẽ thuộc về Ngài, nếu Ngài quỳ xuống thờ lạy ma quỷ. Chẳng
phải đó là điều Chúa Giê-su muốn sao: đem tất cả các vương quốc trên thế gian về
Vương quốc của Ngài? Chẳng phải đó là mục đích cả đời Ngài sao?
Dĩ nhiên, đó là một
sự mặc cả bất khả thi. Thật vô lý khi cả thế giới quy phục Chúa Giê-su làm
Chúa, rồi chính Chúa Giê-su lại quy phục Ác Quỷ. Tuy nhiên, đó lại là sự mặc cả
mà chúng ta liên tục cố gắng thực hiện—thuộc về Đức Chúa Trời và làm mọi cách để
có được những điều mình muốn—giàu có vật chất, thành công, địa vị được người
khác công nhận, hoặc bất cứ điều gì chúng ta cho là quan trọng đối với hạnh
phúc của mình.
Chúa Giê-su sẽ
nói khác đi sau này:
…người ta được lợi gì nếu chiếm được cả thế giới
mà mất mạng sống mình? (Mát-thêu
16,26)
Người ta có thể đổi
gì để có được mối quan hệ sâu sắc với Đức Chúa Trời mà chúng ta được sinh ra để
có?
Chúa Giê-su hoàn
toàn bác bỏ lời đề nghị đó:
Hãy cút đi, Sa-tan!
Điều này nhắc nhở
chúng ta về một trong những lời Chúa Giê-su nói với Phê-rô khi ông cố gắng ngăn
cản con đường Ngài phải đi và được bảo:
Hãy lui ra sau ta, Sa-tan! (Mát-thêu 16,23)
Biểu tượng của những thử thách thực sự
Thực tế, ba thử
thách này thực sự là biểu tượng của những thử thách thực sự mà chúng ta thấy
trong cuộc đời của Chúa Giê-su.
Chúa Giê-su đã
làm ra rất nhiều bánh trong hai dịp, nhưng không phải cho chính Ngài, mà là để
nuôi những người đói.
Ngài đã từ chối lời
kêu gọi từ những người chống đối Ngài muốn chứng minh Ngài là ai bằng cách thực
hiện một số dấu kỳ lạ. Ngài nói rằng dấu kỳ duy nhất sẽ là cái chết và sự phục
sinh của chính Ngài.
Sau một trong những
lần cho người ta ăn (như được kể trong Phúc Âm Gioan), Ngài đã có đám đông dưới
chân mình và họ muốn tôn Ngài làm vua. Thay vào đó, Ngài đã chạy trốn lên núi để
cầu nguyện với Cha, và đưa các môn đệ đầy tham vọng của mình lên thuyền và ra
giữa cơn bão, điều này khiến họ phải suy nghĩ về một điều khác—sự sống còn của
chính họ!
Chúa Giê-su đã vượt
qua cả ba thử thách và sẽ tiếp tục làm như vậy trong suốt cuộc đời Ngài cho đến
giây phút Ngài chết. Trong vườn Ghết-xê-ma-ni, Ngài sẽ cầu xin được tha khỏi những
kinh hoàng của cuộc Khổ nạn, nhưng rồi Ngài sẽ gạt bỏ nỗi sợ hãi về đau khổ và
cái chết để chấp nhận con đường của Cha. Trên thập tự giá, Ngài sẽ kêu lên
trong tuyệt vọng:
Lạy Chúa, lạy Chúa, sao Chúa bỏ con? (Mát-thêu 27,46)
Và ngay sau đó,
trong sự phục tùng hoàn toàn, Ngài sẽ nói:
Lạy Cha, con phó thác linh hồn con trong tay Cha. (Lu-ca 23,26)
Con đường của Cha
là con đường duy nhất dẫn Ngài – và chúng ta – đến sự sống đời đời. Và rồi, mọi
giọt nước mắt sẽ được lau khô.
https://livingspace.sacredspace.ie/la011/
Khởi đầu
công cuộc cứu chuộc, Chúa Giêsu đã trải qua biến cố chịu thử thách, chịu ma quỷ
cám dỗ, nhưng Ngài đã chiến thắng. Những cám dỗ của Chúa Giêsu xét cho cùng
cũng có thể rút về hai điểm chính, là cám dỗ về thực thể mình là ai? Đến sống
trên trần gian này để làm gì?
Ma quỷ cám
dỗ Chúa Giêsu về thực thể mình là Con Thiên Chúa: "Nếu ông là Con Thiên
Chúa, thì hãy biến những hòn đá này thành thức ăn".
Thử thách
đòi có dấu lạ để trắc nghiệm xem mình có thật là Con Thiên Chúa hay không. Ma
quỷ cám dỗ Chúa nghi ngờ thay đổi sứ mạng đã lãnh nhận từ Thiên Chúa Cha:
"Nếu ông sấp mình thờ lạy ta, thì ta sẽ cho ông tất cả".
Sứ mạng của
Chúa Giêsu là con người trở về cùng Thiên Chúa, chứ đâu phải con người làm nô lệ
cho tội lỗi để củng cố vinh quang cho riêng mình Ngài. Chúa Giêsu nhắc lại:
"Con chỉ tôn thờ một mình Thiên Chúa mà thôi".
Sống vâng
phục Thiên Chúa, thi hành thánh ý Ngài đã là sứ mạng căn bản nhất của con người,
của mỗi người chúng ta đã được dựng nên giống hình ảnh Thiên Chúa và đã được
Chúa Giêsu Kitô cứu chuộc để trở thành con cái Thiên Chúa, được chia sẻ sự sống
Thần Linh của Thiên Chúa. Chúng ta được Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta con đường để
chiến thắng những cám dỗ, và chúng ta không thể nào tránh khỏi con đường này
trong cuộc sống của mình, đó là con đường vâng phục, lắng nghe Lời Chúa.
Hôm nay
chúng ta bắt đầu Mùa Chay, và chúa nhật thứ nhất Mùa Chay, chúng ta dốc quyết một
điều cụ thể cho đời sống của mình trong Mùa Chay này. Mỗi người chúng ta hãy
nhìn về cuộc sống của mình, xem mình đã có ý thức về thực thể mình là ai và xác
tín mình là con của Thiên Chúa, đã được Chúa Giêsu cứu chuộc hay không? Có ý thức
rõ ràng là sứ mạng của mình trên trần gian này là sống vâng phục Thiên Chúa, sống
với Thiên Chúa không?
Chúng ta
hãy dốc quyết một cách cụ thể trong Mùa Chay này, đọc Lời Chúa, ít ra không đọc
hàng ngày thì mỗi tuần một lần để cho Lời Chúa chỉ dẫn cuộc sống chúng ta, nhắc
cho chúng ta luôn luôn nhớ mình là con cái Thiên Chúa và sống trên trần gian
này bằng cuộc sống vâng phục thánh ý Thiên Chúa.
‘Sống Tin Mừng’--R. Veritas



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét