13/02/2026
Thứ Sáu tuần 5 thường
niên
Bài Ðọc I: (Năm II) 1 V 11, 29-32; 12, 19
“Israel
lìa bỏ nhà Ðavít”.
Trích sách
Các Vua quyển thứ nhất.
Khi ấy,
Giêroboam từ Giêrusalem đi ra, thì tiên tri Ahia, người Silô mặc áo choàng mới,
gặp ông dọc đường. Lúc đó chỉ có hai người ở ngoài đồng. Ahia cầm lấy áo choàng
mới ông đang mặc, xé ra làm mười hai phần và nói với Giêroboam rằng: “Ông hãy cầm
lấy mười phần cho ông, vì Chúa là Thiên Chúa Israel phán thế này: ‘Ðây, Ta sẽ
phân chia vương quốc từ tay Salomon, và Ta sẽ cho ngươi mười chi tộc. Vì Ðavít
tôi tớ Ta, và vì thành Giêrusalem mà Ta đã lựa chọn trong mọi chi tộc Israel,
Ta sẽ dành cho Salomon một chi tộc’ “. Như thế, Israel lìa bỏ nhà Ðavít cho đến
ngày nay.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 80,
10-11ab. 12-13. 14-15
Ðáp: Ta là Chúa, là Thiên Chúa của
ngươi, ngươi hãy nghe Ta răn bảo (c. 11a & 9a).
Xướng: Ở nơi ngươi đừng có một chúa tể
nào khác cả, ngươi cũng đừng thờ tự một chúa tể ngoại lai: vì Ta là Chúa, là
Thiên Chúa của ngươi, Ta đã đưa ngươi ra ngoài Ai-cập.
Xướng: Nhưng dân tộc của Ta chẳng có nghe
lời Ta, Israel đã không vâng lời Ta răn bảo. Bởi thế nên Ta để mặc cho chúng cứng
lòng để chúng sinh hoạt tuỳ theo sở thích.
Xướng: Phải chi dân tộc của Ta biết nghe
lời Ta, Israel biết theo đường lối của Ta mà ăn ở: thì lập tức Ta sẽ triệt hạ kẻ
thù của chúng, và để đập tan quân địch của chúng, Ta sẽ trở tay!
Alleluia
Alleluia –
Alleluia – Lạy Chúa, xin dạy bảo tôi về lối bước của Chúa và xin hướng dẫn tôi
trong chân lý của Ngài – Alleluia.
PHÚC ÂM: Mc 7,
31-37
“Người
làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được”.
Bài trích
Phúc Âm theo Thánh Marcô.
Khi ấy,
Chúa Giêsu từ địa hạt Tyrô, qua Siđon đến gần biển Galilêa giữa miền thập tỉnh.
Người ta đem đến cho Người một kẻ điếc và xin Người đặt tay trên kẻ ấy. Người
đem anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi
anh. Ðoạn ngước mắt lên trời, Người thở dài và bảo: Ephata, nghĩa là “hãy mở
ra”, tức thì tai anh được sõi sàng. Chúa Giêsu liền cấm họ: đừng nói điều đó với
ai cả. Nhưng Người càng cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn. Họ đầy lòng thán
phục, mà rằng: “Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và
người câm nói được”. Đó là lời Chúa
Chú giải về 1 Các Vua 11,29-32; 12,19
Lời tiên tri được đưa ra vào thời vua Sa-lô-môn nay đang được
ứng nghiệm. Sa-lô-môn đã băng hà và con trai ông là Rơ-kháp-am muốn lên ngôi. Nhưng như chúng
ta đã thấy, Đức Chúa Trời rất bất bình với hành vi thờ thần tượng của Sa-lô-môn
và sẽ không trao vương quốc cho con trai ông.
Thay vào đó, Gia-róp-am,
một người hầu trong triều đình của Sa-lô-môn, sẽ trở thành người cai trị và Rơ-kháp-am sẽ bị dân chúng ruồng bỏ.
Gia-róp-am thuộc chi tộc
Ép-ra-im, là một thanh niên giàu có và tháo vát, gây ấn tượng với Sa-lô-môn,
nên ông được giao phụ trách toàn bộ lực lượng lao động của nhà Giu-se
Trong đoạn Kinh Thánh hôm nay, khi Gia-róp-am rời Giê-ru-sa-lem, ông gặp tiên
tri A-khi-gia. Chỉ có hai người
họ ở đó và tiên tri đang mặc một chiếc áo choàng mới. Sau đó, bằng một cử chỉ
mang tính biểu tượng cao, ông cho biết điều sắp xảy ra. (Trong Cựu Ước, việc
các tiên tri đưa ra những lời tuyên bố bằng hành động mang tính biểu tượng,
không chỉ có ý nghĩa mà còn tạo ra kết quả thực tế, không phải là điều hiếm gặp—xem
Giê-rê-mi-a 18,11.)
A-khi-gia
lấy chiếc áo choàng mới của mình và cắt nó thành mười hai mảnh. Đồng thời, ông
nói với Gia-róp-am rằng vương
quốc đang bị lấy đi từ Sa-lô-môn và mười chi tộc của Ít-ra-en (mỗi chi tộc được đặt tên theo một
trong 12 người con trai của Gia-cóp) và sẽ được trao cho Gia-róp-am. Họ sẽ hình thành nên cái được gọi
là Vương quốc phía Bắc (gọi là Ít-ra-en
hoặc Ép-ra-im).
Hai mảnh còn lại tượng trưng cho chỉ một chi tộc còn lại cho
người kế vị Sa-lô-môn, đó là Giu-đa, chi tộc đã sáp nhập Si-mê-ôn. Họ sẽ trở
thành Vương quốc phía Nam (hay Giu-đa). Trên thực tế, sự phân chia này bắt nguồn
từ thời các Thủ Lãnh, nhưng
dưới thời Đa-vít và Sa-lô-môn, hai lãnh thổ đã tạm thời được hợp nhất. Giờ đây,
chúng lại chia tách—và là vĩnh viễn.
Lý do một phần vương quốc của Sa-lô-môn sẽ vẫn thuộc về gia
tộc ông là vì lòng trung thành của Đức Chúa Trời đối với Đa-vít và cũng vì lợi
ích của Giê-ru-sa-lem, vốn nằm trong lãnh thổ của Giu-đa. Đó là thành phố được
Chúa chọn, thành phố của Đa-vít và là nơi sự hiện diện trên đất của Ngài được
tượng trưng trong Đền thờ.
Điều này không có trong đoạn Kinh Thánh chúng ta đang đọc,
nhưng A-khi-gia tiếp tục đưa
ra lý do tại sao phần lớn vương quốc của Sa-lô-môn bị tước đoạt khỏi gia đình
ông và người kế vị trực tiếp của ông. Đó là vì Sa-lô-môn thờ cúng các thần giả
và lìa bỏ các luật lệ mà cha ông, Đa-vít, đã trung thành tuân giữ. Tuy nhiên,
Sa-lô-môn sẽ được phép giữ ngai vàng cho đến khi chết và sau đó một chi tộc sẽ
được giao cho con trai ông cai trị. Và, nếu Gia-róp-am trung thành trong việc phụng sự Đức Chúa, Chúa sẽ ở cùng ông. Ông sẽ có một triều
đại lâu dài và đó sẽ là vương quốc Ít-ra-en.
Khi Sa-lô-môn nghe về điều này, ông coi Gia-róp-am là kẻ nổi loạn và là mối đe dọa
đối với sự cai trị của mình. Gia-róp-am
buộc phải chạy trốn lưu vong đến triều đình Ai Cập, nơi ông ở cho đến khi
Sa-lô-môn qua đời. Điều này báo hiệu sự kết thúc của vương quốc Đa-vít, nhưng
nó sẽ được phục sinh - theo một cách rất khác - với sự đến của Chúa Giê-su.
Ngày nay, chúng ta phải thừa nhận rằng, theo một cách nào
đó, vương quốc của Chúa Giê-su bị chia thành nhiều phe phái, cả trong Giáo hội
Công giáo và giữa nhiều giáo phái Kitô giáo khác nhau. Chắc chắn đó không phải
là ý muốn của Ngài như đã được bày tỏ trong lời cầu nguyện của Chúa Giê-su với
Cha Ngài tại Bữa Tiệc Ly:
Con cầu xin không chỉ
cho những người này mà còn cho những người tin vào Con nhờ lời của họ, để…họ được
hiệp nhất, như chúng ta hiệp nhất…để thế gian biết rằng Cha đã sai Con đến và
đã yêu thương họ như Cha đã yêu thương Con.
(Gioan 17,20-23)
Đừng để ai trong chúng ta trở thành nguồn gây chia rẽ trong
nhà thờ hay giáo xứ của mình, hoặc trong mối quan hệ của chúng ta với các Kitô
hữu thuộc các giáo phái khác. Nguyện xin cho tất cả chúng ta có một Chúa và một
Mục Tử.
Chú giải về Mác-cô 7,31-37
Chúa Giê-su vẫn đang ở trong lãnh thổ của dân ngoại. Ngài đã
di chuyển về phía đông từ bờ biển Địa Trung Hải vào sâu trong nội địa, phía
đông Biển Ga-li-lê, trong khu vực Decapolis (tiếng Hy Lạp nghĩa
là “Mười Thành”).
Một người câm điếc được đem đến cho Chúa Giê-su để chữa
lành. Ngài đưa người ấy sang một bên, đặt ngón tay vào tai người ấy, dùng nước
bọt chạm vào lưỡi người ấy, ngước mắt lên trời và cầu nguyện: “Hãy mở ra!”.
Ngay lập tức tai người ấy được mở ra, lưỡi người ấy được giải thoát và người ấy
có thể nói chuyện rõ ràng. Như thường xảy ra trong Phúc Âm này, những người chứng
kiến phép lạ được dặn dò không được nói gì về điều đó với ai:
…nhưng Ngài càng dặn
dò họ, họ càng hăng hái loan báo.
Mọi người “vô cùng kinh ngạc” và họ nói:
Ngài đã làm mọi việc
thật tốt đẹp; Ngài thậm chí còn khiến người điếc nghe được và người câm nói được.
Như thường thấy trong các sách Phúc Âm, đặc biệt là trong
sách Mác-cô, điều chúng ta thấy
ở đây không chỉ đơn thuần là một câu chuyện về phép lạ, tức là sự chữa lành một
bệnh tật về thể chất. Chúng ta đang tiến đến phần cao trào của Phúc Âm này, và
đoạn văn này dẫn đến phần đó. Điều Chúa Giê-su làm cho người đàn ông này là điều
sẽ xảy ra với tất cả những người theo Ngài, kể cả các môn đệ thân cận của Ngài.
Tất cả chúng ta cần phải mở tai ra để có thể nghe và hiểu trọn
vẹn thông điệp của Chúa Giê-su. Thêm vào đó, một khi chúng ta đã nghe và hiểu,
hệ quả tự nhiên là chúng ta sẽ ra đi và công khai nói với thế giới về những gì
chúng ta đã nghe và hiểu. Cả việc nghe và nói đều không thể tách rời đối với
người môn đệ Kitô giáo.
Và vì vậy, trong hình thức cũ hơn của nghi thức rửa tội, người
chủ lễ chạm vào tai của người được rửa tội và bôi nước bọt lên môi (khi đó người
ta vẫn tin rằng nước bọt có khả năng chữa bệnh). Nghi thức này tượng trưng cho
ân sủng của bí tích, qua đó người mới được rửa tội (khi nói về người trưởng
thành) nghe và đón nhận Lời Chúa, và gánh vác trách nhiệm loan truyền Lời Chúa
bằng lời nói và hành động.
Và, như trong câu chuyện hôm nay, khi chúng ta thực sự trải
nghiệm được sức mạnh của thông điệp đó và tình yêu của Chúa trong cuộc sống của
chính mình, chúng ta không thể không làm điều mà người đàn ông đó đã làm—lan
truyền nó rộng rãi.
https://livingspace.sacredspace.ie/o2056g/
Suy Niệm: Hãy mở ra
Michel-Angelo
là một trong những danh họa đã để lại nhiều tác phẩm bất hủ nhất, bất hủ vì giá
trị nghệ thuật siêu vượt thời gian đã đành, mà còn bất hủ vì sự sống động mà
ông đã mặc cho các tác phẩm của ông, điển hình là bức tượng Môsê. Người ta kể lại
rằng sau khi hoàn thành bức tượng này, Michel-Angelo đứng chiêm ngắm một cách
say sưa, và sự sống động của pho tượng làm ông ngây ngất đến độ ông đã cầm búa
gõ vào và thốt lên: "Hãy nói đi".
Quả thật,
lời nói là một trong những biểu lộ sống động nhất của sự sống. Khi chúng ta mở
miệng thốt ra lời, là lúc chúng ta muốn biểu lộ sự sống, đồng thời nói lên rằng
chúng ta đang sống cùng và sống với người khác. Sự hiện diện của chúng ta trong
thế giới này cần phải được xác nhận bằng tiếng nói của chúng ta. Những người
câm điếc một phần nào bị hạn chế trong sự liên lạc với thế giới xung quanh, sự
hiện diện của họ dễ bị người khác quên lãng. Nhưng đáng thương hơn, có lẽ là những
người thấp cổ bé miệng, những người mà tiếng nói không được nhìn nhận, những
người bị tước đoạt quyền được lên tiếng, quyền sống của họ gần như bị khước từ.
Sống xứng
với phẩm giá con người, đó là phải được có tiếng nói. Có lẽ đó cũng là điều mà
Chúa Giêsu, Ngôi Lời nhập thể cũng muốn khẳng định với chúng ta qua cuộc sống
và cái chết của Ngài. Phép lạ chữa người câm điếc như được ghi lại trong Tin Mừng
hôm nay, không chỉ là một chữa lành bệnh tật thân xác, mà còn là dấu chỉ của một
thực tại cao siêu hơn, đó là sự sống đích thực mà Chúa Giêsu muốn mang lại cho
con người. Khi phục hồi người câm điếc trong khả năng nghe và nói, có lẽ Chúa
Giêsu muốn nói với chúng ta rằng con người không chỉ sống bằng cơm bánh, mà còn
bằng Lời Chúa nữa; con người chỉ có thể sống thực, sống trọn phẩm giá con người,
khi nó biết mở rộng tâm hồn đón nhận và sống Lời Hằng Sống của Chúa.
Cử chỉ
Chúa Giêsu trong phép lạ chữa lành người câm điếc, đã có một thời được Giáo Hội
lặp lại khi cử hành Bí tích Rửa tội. Thật thế, Bí tích Rửa tội cũng là một phép
lạ trong đó chúng ta được chữa lành và tái sinh trong đời sống mới. Trong phép
lạ này, Chúa Giêsu cũng nói với mỗi người chúng ta: Ephrata, Hãy mở ra. Hãy mở
lớn đôi tai để nghe được tiếng Ngài trong từng biến cố, từng giây phút của cuộc
sống. Hãy mở rộng con tim và đôi tay để cảm thông và chia sẻ với người khác.
Hãy mở miệng để cảm tạ, chúc tụng và loan báo tình thương Chúa; để nói những lời
của yêu thương và hòa bình, của cảm thông và tha thứ.
Chúa Giêsu
mời gọi chúng ta mở rộng tâm hồn đón nhận Lời Hằng Sống của Chúa, chính Ngài là
lương thực mang lại sự sống đích thực cho chúng ta. Xin cho sự sống ấy tràn ngập
tâm hồn chúng ta để chúng ta lớn lên trong tình yêu Chúa và không ngừng yêu
thương, liên đới, chia sẻ với mọi người xung quanh.
(‘Mỗi Ngày
Một Tin Vui’)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét