Trang

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2026

27.02.2026: THỨ SÁU TUẦN I MÙA CHAY

 27/02/2026

 Thứ Sáu tuần 1 Mùa Chay.

 


Bài Ðọc I: Ed 18, 21-28

“Có phải Ta muốn kẻ gian ác phải chết, chớ không muốn nó bỏ đàng tội lỗi và được sống ư?”

Trích sách Tiên tri Ê-dê-ki-en.

Ðây Chúa là Thiên Chúa phán: “Nếu kẻ gian ác ăn năn sám hối mọi tội nó đã phạm, tuân giữ mọi giới răn của Ta, và thực thi công bình chính trực, nó sẽ sống chớ không phải chết. Ta sẽ không nhớ lại mọi tội ác nó đã phạm: nó sẽ sống nhờ việc công chính mà nó đã thực hành! Chúa là Thiên Chúa phán: “Có phải Ta muốn kẻ gian ác phải chết, chớ không muốn nó bỏ đàng tội lỗi và được sống ư?

Còn nếu kẻ công chính bỏ đàng công chính, và phạm tội ác cách ghê tởm như người gian ác quen phạm, có phải nó được sống ư? Chẳng ai còn nhớ đến mọi việc công chính nó đã thực hiện, vì sự bất trung nó đã làm và tội lỗi nó đã phạm, nó sẽ phải chết.

Các ngươi nói rằng: “Ðường lối của Chúa không chính trực”. Vậy hỡi nhà Ít-ra-en, hãy nghe đây: Có phải đường lối của Ta không chính trực ư? Hay trái lại đường lối của các ngươi không chính trực? Khi người công chính từ bỏ lẽ công chính và phạm tội ác, nó phải chết, chính vì tội ác nó phạm mà nó phải chết. Nếu kẻ gian ác bỏ đàng gian ác nó đã đi, và thực thi công bình chính trực, nó sẽ được sống. Nếu nó suy nghĩ và từ bỏ mọi tội ác nó đã phạm, nó sẽ sống chớ không phải chết”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 129, 1-2. 3-4ab. 4c-6. 7-8

Ðáp: Nếu Chúa con nhớ hoài sự lỗi, lạy Chúa, nào ai chịu nổi được ư?

Xướng: Từ vực sâu, lạy Chúa, con kêu lên Chúa. Lạy Chúa, xin nghe tiếng con cầu; dám xin Chúa hãy lắng tai, hầu nghe thấu tiếng van nài của con. .

Xướng: Nếu Chúa con nhớ hoài sự lỗi, lạy Chúa, nào ai chịu nổi được ư? Nhưng Chúa thường rộng lượng thứ tha, để cho thiên hạ tôn thờ kính yêu.

Xướng:Tôi hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn tôi trông cậy ở lời Ngài. Linh hồn tôi mong đợi Chúa tôi, hơn người lính gác mong trời rạng đông.

Xướng: Hơn lính gác mong hừng đông dậy, Ít-ra-en đang mong đợi Chúa tôi: Bởi vì Chúa rộng lượng từ bi, và Chúa rất giàu ơn cứu độ. Và chính Ngài sẽ giải thoát Ít-ra-en cho khỏi mọi điều gian ác.

 

Câu Xướng Trước Phúc Âm

Chúa phán: “Ta là sự sống lại và là sự sống; ai tin Ta, sẽ không chết đời đời”.

 

PHÚC ÂM: Mt 5, 20-26

“Hãy đi làm hòa với người anh em ngươi trước đã”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mát-thêu.

Khi ấy, Chúa Giê-su phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu các con không công chính hơn các luật sĩ và biệt phái, thì các con chẳng được vào Nước Trời đâu. Các con đã nghe dạy người xưa rằng: Không được giết người. Ai giết người, sẽ bị luận phạt nơi tòa án. Còn Ta, Ta bảo các con: Bất cứ ai phẫn nộ với anh em mình, thì sẽ bị tòa án luận phạt. Ai bảo anh em là “ngốc”, thì bị phạt trước công nghị. Ai rủa anh em là “khùng”, thì sẽ bị vạ lửa địa ngục. Nếu con đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ người anh em đang có điều bất bình với con, thì con hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em con trước đã, rồi hãy trở lại dâng của lễ. Hãy liệu làm hòa với kẻ thù ngay lúc còn đi dọc đường với nó, kẻo kẻ thù sẽ đưa con ra trước mặt quan tòa, quan tòa lại trao con cho tên lính canh và con sẽ bị tống ngục. Ta bảo thật cho con biết: Con sẽ không thoát khỏi nơi ấy cho đến khi trả hết đồng bạc cuối cùng!”

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Ê-dê-ki-ên 18,21-28

Tiên tri Ê-dê-ki-ên hôm nay đưa ra hai luận điểm. Một mặt, nếu người đã làm điều ác thành tâm ăn năn về những gì mình đã làm, người đó sẽ được tha thứ hoàn toàn:

Không một tội lỗi nào họ đã phạm sẽ bị ghi nhớ chống lại họ, vì sự công chính họ đã làm, họ sẽ được sống.

Điều này là bởi vì Đức Chúa Trời muốn chúng ta sống hơn là chết.

Mặt khác, nếu người từng tốt lành quay sang đời sống tội lỗi, người đó sẽ chết trong tội lỗi của mình. Một số người có thể phản đối rằng điều đó không công bằng. Tại sao người đó lại bị trừng phạt khi trước đây đã làm rất nhiều điều tốt?

Trong Cựu Ước có một khuynh hướng tin rằng con người không chỉ có tội vì những tội lỗi trong quá khứ, mà còn vì tội lỗi của cha mẹ họ. Chúng ta nhớ trong Phúc Âm Gioan, Chúa Giê-su đã được hỏi liệu người mù bẩm sinh là do tội lỗi của chính mình hay do tội lỗi của cha mẹ mình. Những khuyết tật mãn tính—mù lòa, liệt, điếc và những bệnh tương tự—thường được xem là hình phạt cho tội lỗi. Khi người đàn ông bị liệt được thả xuống từ mái nhà đến chân Chúa Giê-su, điều đầu tiên Chúa Giê-su nói với ông là:

Này bạn, tội lỗi của bạn đã được tha. (Lu-ca 5,20)

Và sự chữa lành sau đó của ông được coi là bằng chứng cho thấy tội lỗi của ông thực sự đã được tha, bởi vì nguyên nhân cũng đã được loại bỏ.

Nhưng ở đây, Ê-dê-ki-ên khẳng định rằng tội lỗi là điều thuộc về cá nhân. Và chính thái độ hiện tại của một người, và chỉ điều này, mới quyết định sự phán xét của Đức Chúa Trời.

Một điều được nêu rõ ràng trong Kinh Thánh, đặc biệt là Tân Ước, là Đức Chúa Trời có trí nhớ rất ngắn. Thay vì là một khuyết điểm, đó lại là một phẩm chất rất có lợi cho chúng ta.

Người mà Đức Chúa Trời nhìn thấy là người mà tôi hiện tại. Điều quan trọng là mối quan hệ của tôi với Ngài hiện tại. Quá khứ, dù tốt hay xấu, đều bị lãng quên. Không có sổ sách kế toán thiêng liêng nào với các khoản tín dụng và nợ phải được cân bằng vào cuối ngày. Giu-đa, một sứ đồ được chọn, đã bị hư mất vì lựa chọn cuối cùng mà ông đã đưa ra trong đời. Tên cướp giết người trên thập tự giá cùng với Chúa Giê-su đã ăn năn và được lên thiên đàng cùng với Chúa Giê-su.

Một số người có thể phàn nàn rằng những gì Chúa làm là bất công. Nhưng đoạn Kinh Thánh đã làm rõ tình hình:

Khi người công chính lìa bỏ sự công chính của mình và phạm tội ác, họ sẽ phải chết vì điều đó; vì tội ác mà họ đã phạm, họ sẽ phải chết…khi kẻ ác lìa bỏ sự gian ác mà họ đã phạm và làm điều đúng đắn và công chính, họ sẽ được cứu mạng sống.

Không phải Đức Chúa Trời lên án chúng ta. Chính chúng ta lựa chọn ở bên Đức Chúa Trời hay xa cách Ngài; và Đức Chúa Trời nhận biết sự lựa chọn của chúng ta.

Vì vậy, chúng ta cũng không cần phải lo lắng về quá khứ của mình. Điều quan trọng là mối quan hệ của tôi với Đức Chúa Trời hôm nay và mỗi ngày về sau. Và sự lựa chọn ở bên Đức Chúa Trời hay xa cách Ngài hoàn toàn là của chúng ta. Nếu hôm nay tôi từ chối Chúa, trực tiếp hoặc thông qua cách tôi đối xử với những người xung quanh, thì dù trước đây tôi có đức hạnh đến đâu, tôi cũng đã loại bỏ Ngài ra khỏi cuộc đời mình. Ngược lại, nếu hôm nay tôi chọn Chúa, thì tôi không có gì phải sợ hãi, bất kể trước đây tôi có phạm lỗi gì.

Để tự suy ngẫm, chúng ta có thể được an ủi rằng, bất kể chúng ta đã làm gì trong quá khứ, điều đó sẽ không ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng ta với Chúa miễn là chúng ta tìm đến Ngài ngay bây giờ. Mặt khác, không được phép tự mãn. Những thành tích tốt đẹp trong quá khứ của chúng ta có thể bị xóa bỏ hoàn toàn nếu chúng ta quay lưng lại với Ngài bất cứ lúc nào.

 

 


Chú giải về Mát-thêu 5,20-26

Bài đọc hôm nay nói về sự ăn năn hối cải những lỗi lầm chúng ta đã phạm và sự bảo đảm về lòng thương xót của Chúa. Đoạn Tin Mừng này đến từ Bài Giảng Trên Núi, và là phần đầu tiên trong sáu phần được gọi là “phép đối lập”, nơi Chúa Giê-su đối chiếu những đòi hỏi của Luật pháp với những đòi hỏi của Tin Mừng.

Đối với các thầy dạy luật và người Pha-ri-sêu, đức hạnh chủ yếu được đo lường bằng việc tuân thủ luật pháp bên ngoài. Đối với Chúa Giê-su, điều đó là chưa đủ. Đối với Ngài, đức hạnh thực sự nằm trong lòng. Có một điều răn không được giết người, nhưng Chúa Giê-su nói rằng ngay cả sự thù hận và giận dữ (tức là bạo lực trong lòng, thường được thể hiện bằng lời lẽ lăng mạ) cũng phải tránh. Hơn nữa, chúng ta không thể có một mối quan hệ khác nhau với Chúa và với con người.

Vì vậy, không ích gì khi đi cầu nguyện và dâng lễ vật cho Chúa nếu chúng ta đã làm hại anh chị em mình. Tôi phải để lễ vật của mình ở bàn thờ, và trước hết phải đi làm hòa với anh chị em mình. Chỉ sau đó tôi mới có thể đến dâng lễ vật. Tôi không thể nói rằng tôi yêu Chúa nếu tôi ghét anh chị em mình:

Những ai nói: “Tôi yêu Chúa,” mà lại ghét anh chị em mình thì là kẻ nói dối… (1 Gioan 4,20)

Thật vậy, ta nói cùng các ngươi, hễ các ngươi không làm điều đó cho một trong những người bé nhỏ nhất này, thì các ngươi cũng chẳng làm điều đó cho ta. (Mát-thêu 25,45)

Sự ăn năn phải được bày tỏ cả với Chúa và với người mà tôi đã làm tổn thương. Không thể hòa giải với người này mà không hòa giải với người kia.

Chúng ta có điều tương tự như vậy trong mỗi lễ cử hành Thánh Thể, mặc dù trên thực tế, nó có thể được thực hiện rất hời hợt. Khi bắt đầu Rước Lễ, chúng ta cùng nhau đọc Kinh Lạy Cha, trong đó tất cả chúng ta đều nói:

…xin tha thứ tội lỗi cho chúng con, như chúng con tha thứ cho những người phạm tội nghịch cùng chúng con…

Chúng ta có thường ý thức được việc nói những lời đó không, và chúng ta có thực sự có ý đó không?

Ngay sau đó, chúng ta được mời chia sẻ dấu hiệu bình an với những người xung quanh. Một lần nữa, điều này có thể được thực hiện một cách rất qua loa. Nhưng ý nghĩa của cử chỉ này là chúng ta muốn hoàn toàn hòa hợp và gắn kết với nhau trước khi cùng nhau đến Bàn Tiệc Thánh để bẻ Bánh – dấu hiệu của sự hiệp nhất giữa chúng ta với tư cách là các thành viên trong Thân Thể Ngài.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/l1016g/

 

 


Suy Niệm: Thanh tẩy tâm hồn

Thiên Chúa là tình yêu. Tội lỗi đem đến chết chóc. Thiên Chúa không ngừng mong chờ, thúc giục con người từ bỏ tội lỗi, sống công chính để được sự sống.

Thiên Chúa mong muốn con cái Người công chính hơn người Biệt phái. Nếu người Biệt phái chỉ giữ lề luật theo hình thức, Thiên Chúa mong muốn con cái của Người giữ lề luật bằng tình yêu.

Theo luật thường, ai xúc phạm đến thân xác đồng loại mới bị trừng phạt. Nhưng Chúa dậy ta ai xúc phạm đồng loại chỉ bằng lời nói, thậm chí chỉ trong tư tưởng thôi cũng đã bị trừng phạt rồi.

Như thế Chúa không hài lòng với vẻ hài hòa bên ngoài. Chúa nhìn tận đáy sâu tâm hồn. Chúa đòi hỏi tình yêu thực sự phát xuất từ đáy lòng. Vì thế, không làm ác là chưa đủ. Vì nếu ta chất chứa lòng ghen ghét trong tâm hồn thì mầm mống chiến tranh hận thù vẫn còn đó. Sẽ có lúc bùng nổ. Không làm ác mới chỉ bằng người Biệt phái mà thôi. Chúa muốn con cái Chúa phải công chính hơn người Biệt phái. Phải có tình yêu từ đáy tâm hồn. Phải nghĩ tốt và nói tốt cho người khác.

Và ngạc nhiên chưa, Chúa còn đi một bước nhảy vọt. Buộc ta phải làm hòa với người bất bình với ta. Tại sao thế? Vì Chúa muốn thế giới sạch bóng thù hận ghen ghét để tình yêu thống trị. Dù ta không gây ra chia rẽ bất hòa, ta vẫn có nhiệm vụ hàn gắn chia rẽ bất hòa. Vì ta đã là duyên cớ dù vô tình cho người oán ghét. Vì ta có nhiệm vụ tiếp tay với Chúa làm cho thế giới sống hài hòa.

Chỉ sau khi làm hòa ta mới có thể dâng của lễ. Vì Chúa là tình yêu không thể nhận của lễ khi thế giới còn chia rẽ bất hòa. Vì của lễ ta dâng đẹp lòng Chúa không phải là lễ vật đắt tiền quí giá, nhưng là sự hi sinh kiến tạo hòa bình, xây dựng tình yêu. Điều đó buộc ta không chỉ thanh tẩy mình mà còn phải thanh tẩy cả thế giới. Không chỉ tắm rửa cho bản thân, nhưng con phải lau sạch cả căn nhà. Không chỉ không giận ai mà còn phải làm cho không ai giận mình. Lúc ấy thế giới mới thật sự tươi đẹp.

Nếu thế mùa chay này tôi còn rất nhiều việc phải làm để xứng đáng dâng lễ Chúa Phục Sinh.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét