18/03/2026
Thứ Tư tuần 4 Mùa Chay
Bài Ðọc I: Is 49,
8-15
“Ta đã
đặt ngươi nên giao ước của dân, để ngươi phục hưng xứ sở”.
Trích sách
Tiên tri I-sai-a.
Ðây Chúa
phán: “Trong thời thuận tiện, Ta đã nghe lời ngươi; trong ngày cứu độ, Ta đã cứu
giúp ngươi; Ta đã gìn giữ ngươi và đã đặt ngươi nên giao ước của dân, để ngươi
phục hưng xứ sở, và thu hồi các tài sản bị phân tán, để ngươi nói với tù nhân rằng:
“Các ngươi hãy ra”, và nói với những kẻ ở trong tối tăm rằng: “Các ngươi hãy ra
ngoài sáng”. Họ được nuôi dưỡng trên các nẻo đường, và các đồi trọc sẽ trở
thành đồng cỏ. Họ sẽ không còn đói khát nữa, gió nóng và mặt trời không làm khổ
họ, vì Ðấng thương xót họ sẽ là người hướng dẫn họ và đưa họ đến uống ở suối nước.
Ta sẽ biến đổi tất cả các núi của Ta thành đường đi, và các lối đi của Ta sẽ được
bồi đắp cho cao. Này đoàn người từ xa đến. Kìa những kẻ từ hướng bắc và hướng
tây lại, và những người từ miền nam lên.
Trời hãy
ca ngợi, đất hãy nhảy mừng, núi đồi hãy hân hoan chúc tụng! Vì Chúa đã an ủi
dân Người và sẽ xót thương những người cùng khổ.
Nhưng
Si-on nói: “Chúa bỏ rơi tôi, Chúa đã quên tôi rồi”. Nào người mẹ có thể quên
con mình mà không thương xót chính đứa con mình đã cưu mang ư? Cho dù người mẹ
đó có quên, nhưng Ta sẽ không quên ngươi đâu”.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 144, 8-9.
13cd-14. 17-18
Ðáp: Chúa là Ðấng nhân ái và từ bi
Xướng: Chúa nhân ái và từ bi, chậm bất
bình và giàu ân sủng. Chúa hảo tâm với hết mọi loài, và từ bi với mọi công cuộc
của Chúa.
Xướng: Chúa trung thành trong mọi lời
Ngài phán, và thánh thiện trong mọi việc Ngài làm. Chúa nâng đỡ hết thảy những
ai sa ngã, và cho mọi kẻ khòm lưng đứng thẳng lên.
Xướng: Chúa công minh trong mọi đường lối,
và thánh thiện trong việc Chúa làm. Chúa gần gũi mọi kẻ kêu cầu Ngài, mọi kẻ
kêu cầu Ngài cách thành tâm.
Câu Xướng Trước Phúc
Âm
Ðây là lúc
thuận tiện. Ðây là ngày cứu độ.
Phúc Âm: Ga 5, 17-30
“Chúa
Cha cho người chết sống lại và làm cho họ sống thế nào, thì Chúa Con cũng vậy,
Người làm cho ai sống là tuỳ ý Người”.
Tin Mừng
Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.
Khi ấy,
Chúa Giê-su trả lời dân Do-thái rằng: “Cha Ta làm việc liên lỉ, Ta cũng làm việc
như vậy”. Bởi thế, người Do-thái càng tìm cách giết Người, vì không những Người
đã phạm luật nghỉ ngày Sa-bat, lại còn gọi Thiên Chúa là Cha mình, coi mình
ngang hàng với Thiên Chúa. Vì thế, Chúa Giêsu trả lời họ rằng:
“Quả thật,
quả thật, Ta nói cho các ngươi biết: Chúa Con không thể tự mình làm gì nếu
không thấy Chúa Cha làm. Ðiều gì Chúa Cha làm, thì Chúa Con cũng làm y như vậy.
Vì chưng, Chúa Cha yêu Chúa Con và bày tỏ cho Chúa Con biết mọi việc mình làm,
và sẽ còn bày tỏ những việc lớn lao hơn thế nữa, đến nỗi các ngươi sẽ phải thán
phục. Bởi vì, cũng như Chúa Cha cho người chết sống lại và làm cho họ sống thế
nào, thì Chúa Con cũng vậy, Ngài làm cho ai sống là tuỳ ý Ngài. Vì hơn nữa,
Chúa Cha không xét xử ai cả, mà trao cho Chúa Con trọn quyền xét xử, để cho mọi
người tôn trọng Chúa Con cũng như tôn trọng Chúa Cha: ai không tôn trọng Chúa
Con thì không tôn trọng Chúa Cha, Ðấng đã sai Ngài. Quả thật, quả thật, Ta bảo
các ngươi: Ai nghe lời Ta và tin Ðấng đã sai Ta, thì được sống đời đời và khỏi
bị xét xử, nhưng được từ cõi chết mà qua cõi sống. Quả thật, quả thật, Ta bảo
các ngươi, vì đến giờ và ngay bây giờ, kẻ chết nghe tiếng Con Thiên Chúa, và ai
đã nghe thì sẽ được sống. Cũng như Chúa Cha có sự sống nơi chính mình thế nào,
thì Người cũng cho Chúa Con có sự sống nơi mình như vậy, và Người đã ban cho
Chúa Con quyền xét xử, vì Ngài là Con Người. Các ngươi đừng ngạc nhiên về điều
này, vì đến giờ mọi kẻ trong mồ sẽ nghe tiếng Con Thiên Chúa và ra khỏi mồ; kẻ
đã làm việc lành thì sống lại để được sống, còn kẻ đã làm việc dữ thì sống lại
để bị xét xử. Ta không thể tự mình làm điều gì. Nghe sao, Ta xét xử vậy. Và án
Ta xử thì công minh, vì Ta không tìm ý riêng Ta, mà tìm ý Ðấng đã sai Ta”.
Ðó là lời
Chúa.
Chú giải về I-sai-a 49,8-15
Đoạn Kinh Thánh này là một phần của lễ kỷ niệm sự trở về vui
mừng của dân chúng từ cuộc lưu đày ở Ba-by-lôn về quê hương Giê-ru-sa-lem. Nó
được trích từ sách I-sai-a thứ
hai, một cuốn sách tràn đầy hy vọng và an ủi, hướng đến sự kết thúc của cuộc
lưu đày và việc dân chúng trở về nhà.
Dân Do Thái
vẫn đang trong cảnh lưu đày, và mặc dù cuộc sống của họ đầy gian khổ và cay đắng,
nhưng nhà tiên tri đảm bảo với họ rằng những thời kỳ tốt đẹp hơn đang đến. Đáp
lại tiếng kêu than của dân Chúa:
Chúa phán rằng:
Trong thời kỳ ân điển,
Ta đã đáp lời các ngươi;
trong ngày cứu rỗi, Ta
đã giúp đỡ các ngươi.
Có lẽ đoạn này ám chỉ đến năm hồng ân, nhưng sự trở về từ cuộc
lưu đày sẽ mang lại sự phục hồi đất đai cho dân chúng giống như năm hồng ân đã
làm cho những người, vì vấn đề nợ nần, có thể đã phải bán đất của mình.
Vậy nên Chúa giờ đây kêu gọi dân Ngài:
…thiết lập đất nước,
phân chia những phần
thừa kế hoang tàn,
phán với những người bị
giam cầm rằng: “Hãy ra khỏi đây,”
với những người đang ở
trong bóng tối rằng: “Hãy hiện ra.”
Đây là thời điểm khôi phục công lý cho tất cả mọi người. Sự
kết thúc nỗi đau khổ của họ được tượng trưng bằng những câu như:
…họ sẽ không đói khát,
gió thiêu đốt hay nắng
nóng cũng không thể quật ngã họ…
Đức Chúa Trời của họ ở cùng họ:
…Đấng thương xót họ sẽ
dẫn dắt họ
và sẽ hướng dẫn họ bên
những dòng suối nước.
Con đường trở về của họ sẽ được dọn sạch:
Ta sẽ biến tất cả núi
non của Ta thành đường đi,
và các con đường lớn của
Ta sẽ được nâng lên.
Ngài sẽ trả lại cho họ đất đai bị kẻ xâm lược ngoại bang chiếm
đoạt. Ngài sẽ mang lại tự do cho những người bị giam cầm và ánh sáng cho những
người trong bóng tối. Họ sẽ được bao quanh bởi những vùng đất màu mỡ, không bị
nắng nóng hay khát nước, và sẽ được hưởng thụ trong những dòng suối nước ngọt.
Những con đường trở về quê hương sẽ được dọn sạch và những người lưu vong sẽ trở
về từ những nơi xa xôi như “vùng đất Syene” (hay Sinim—nay được biết đến là
Aswan, thác nước đầu tiên trên sông Nile ở Ai Cập).
Đó là thời điểm của niềm vui lớn lao, trong đó toàn bộ thiên
nhiên nên tham gia:
Hãy hát mừng, hỡi trời,
và hãy hân hoan, hỡi đất;
hãy cất tiếng hát, hỡi
núi non!
Tuy nhiên, Si-ôn vẫn hoài nghi:
Chúa đã bỏ rơi tôi;
Chúa tôi đã quên tôi.
Nhưng họ đã sai—hoàn toàn sai. Chúa không quên dân Ngài.
Ngài đầy lòng thương xót và nhân từ, dịu dàng như bất kỳ người mẹ nào, được thể
hiện trong những lời lẽ vô cùng dịu dàng và trìu mến đó:
Liệu một người phụ nữ
có thể quên đứa con đang bú của mình
hay không thương xót đứa
con trong bụng mình?
Ngay cả những người ấy
cũng có thể quên,
nhưng Ta sẽ không quên
các ngươi.
Trong những khoảnh khắc đen tối nhất của chúng ta, đừng quên
cường độ bất biến của tình yêu Chúa dành cho chúng ta.
Chú giải về Gioan 5,17-30
Bài Phúc Âm hôm nay tiếp nối ngay câu chuyện hôm qua về việc
chữa lành người đàn ông không thể đi lại bên hồ nước tại Cổng Chiên. Đoạn Kinh
Thánh đó kết thúc bằng những lời:
Vì vậy, người Do Thái
bắt đầu bắt bớ Đức Chúa Giê-su, vì Ngài làm những việc như vậy trong ngày
Sa-bát. (Gioan 5,16)
Chúng ta có thể chỉ ra, cũng như một số phép chữa lành khác
trong ngày Sa-bát, rằng hoàn toàn không có sự gấp gáp nào khi phải chữa lành
trong ngày Sa-bát cho một người đã chờ đợi 38 năm. Đó chỉ là một dấu hiệu khác
về quyền năng thiêng liêng mà Chúa Giê-su sử dụng trong công việc.
Câu trả lời của Chúa Giê-su rất trực tiếp và không hề hối tiếc:
Cha Ta vẫn đang làm việc,
và Ta cũng đang làm việc.
Vì sách Sáng Thế nói
về việc Đức Chúa Trời nghỉ ngơi vào ngày thứ bảy (nguồn gốc của ngày Sa-bát của
người Do Thái), nên người ta tranh luận liệu Đức Chúa Trời có hoạt động theo bất
kỳ cách nào trong ngày Sa-bát hay không. Một số người tin rằng công việc tạo dựng
và bảo tồn công trình của Ngài vẫn tiếp diễn, và những người khác tin rằng Ngài
vẫn tiếp tục phán xét trong ngày đó. Dù sao đi nữa, ở đây Chúa Giê-su đang khẳng
định mình có cùng thẩm quyền làm việc trong ngày Sa-bát như Cha Ngài và có cùng
quyền năng trên sự sống và sự chết.
Các lãnh đạo Do Thái tức giận vì Chúa Giê-su nói về Đức Chúa
Trời như chính Cha mình, và họ muốn giết Ngài. Họ hiểu qua lời Ngài rằng Chúa
Giê-su đang tự cho mình ngang hàng với Đức Chúa Trời. Chúa Giê-su, thay vì phủ
nhận lời buộc tội, chỉ xác nhận điều đó.
Thật vậy, ta nói cùng
các ngươi, Con không thể tự mình làm gì cả, nhưng chỉ làm những gì Con thấy Cha
làm; vì bất cứ điều gì Cha làm, Con cũng làm như vậy.
Câu nói này được lấy từ hình mẫu của người học việc trong một
nghề. Người con học việc làm chính xác những gì cha mình làm. Mối quan hệ của
Chúa Giê-su với Cha Ngài cũng tương tự:
Cha yêu thương Con và
tỏ cho Con biết tất cả những việc Ngài đang làm, và Ngài sẽ tỏ cho Con biết những
việc lớn hơn thế nữa, đến nỗi các ngươi sẽ kinh ngạc. Thật vậy, cũng như Cha
làm cho kẻ chết sống lại và ban sự sống cho họ, thì Con cũng ban sự sống cho bất
cứ ai Ngài muốn.
Và, chúng ta có thể thêm vào, bất cứ khi nào Ngài muốn. Việc
ban sự sống như vậy chỉ thuộc về Đức Chúa Trời—cũng như quyền phán xét, điều mà
Chúa Giê-su nói đã được giao phó cho Ngài.
Chúa Giê-su là tấm gương hoàn hảo của Đức Chúa Cha. Đức Chúa
Cha hành động trong Ngài và qua Ngài. Ngài là Ngôi Lời của Đức Chúa Trời—Đức
Chúa Trời phán và hành động trực tiếp qua Ngài. Ngôi Lời của Đức Chúa Trời là
Ngôi Lời sáng tạo. Chúa Giê-su, giống như Đức Chúa Cha, là Đấng ban sự sống, là
nguồn sống.
Quyền phán xét đã được Đức Chúa Cha giao phó cho Đức Chúa
Con. Và từ chối tôn kính Đức Chúa Con là từ chối tôn kính Đức Chúa Cha. Trong mọi
việc, Chúa Giê-su chỉ hành động theo ý muốn của Đức Chúa Cha và làm những gì Đức
Chúa Cha muốn.
Vậy thì, Chúa Giê-su là Đường đi—Con đường mà qua đó chúng
ta đến với Đức Chúa Trời. Đối với chúng ta, không có Con đường nào khác. Ngài
là Ngôi Lời của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta.
https://livingspace.sacredspace.ie/l1044g/
Suy Niệm: Như người mẹ
Từ thời
lưu đầy, I-sai-a đã loan báo ngày Thiên Chúa phục hồi dân Người. Giải thoát khỏi
ách nô lệ. Con người được chăm sóc bồi bổ. “Như bầy chiên, chúng sẽ được nuôi
ăn trên các nẻo đường, sẽ gặp được đồng cỏ trên mọi đồi hoang”. Đất nước được
tái thiết. Đến sa mạc cũng trở nên thành thị. “Mọi núi non của Ta, Ta sẽ biến
thành đường sá, những con lộ của Ta, Ta sẽ đắp cao”. Vì Thiên Chúa cũng có
một trái tim để cảm thương dân Người. Sẽ đến phục hồi dân. “Vì Đức Chúa ủi
an dân Người đã chọn và chạnh lòng thương những kẻ nghèo khổ của Người”. Và
còn hơn nữa, đó là trái tim của người mẹ. Hiền dịu bao dung. “Xi-on từng
nói: ‘Đức Chúa đã bỏ tôi, Chúa Thượng tôi đã quên tôi rồi!’ Có phụ nữ nào quên
được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau?
Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ”.
Tất cả đã ứng
nghiệm nơi Chúa Giê-su. Chúa Giê-su làm người. Đầy quyền năng. Nhưng lại mang
trái tim nhân loại. Trái tim người mẹ.
Trong Chúa
Giê-su Thiên Chúa yêu thương. Yêu thương trước hết bằng hành động. Làm việc
không ngừng. “Cho đến nay, Cha tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm việc”.
Làm những việc tốt lành. Chữa lành bệnh tật. An ủi con người. Xua trừ ma quỉ. Chính
vì chữa bệnh trong ngày sa-bát mà Chúa bị chống đối.
Trong Chúa
Giê-su Thiên Chúa phục hồi con người. Đặc biệt là ban sự sống. “Chúa Cha làm
cho kẻ chết trỗi dậy và ban sự sống cho họ thế nào, thì người Con cũng ban sự sống
cho ai tuỳ ý”. Sự sống phần xác chỉ là hình bóng của sự sống linh hồn. sự sống
linh hồn bị tổn thương vì tội lỗi. Chúa đến xét xử tội lỗi. Nhưng không lên án.
Mà để phục hồi.
Điều kiện
để có sự sống là phải tin vào Chúa Giê-su: “Thật, tôi bảo thật các ông: ai
nghe lời tôi và tin vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét
xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống”. Tin là sống như Chúa. Không
làm theo ý riêng. Nhưng luôn theo ý Chúa: “Tôi không làm theo ý riêng tôi,
nhưng theo ý Đấng đã sai tôi”.
Mùa Chay
là mùa thanh luyện đức tin. Ăn chay là làm theo ý Chúa. Chúa sẽ phục hồi chúng
ta.
(TGM Giuse
Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét