20/03/2026
Thứ Sáu tuần 4 Mùa
Chay
Bài Ðọc I: Kn 2, 1a.
12-22
“Chúng
ta hãy kết án cho nó chết cách nhục nhã”.
Trích sách
Khôn Ngoan.
Những kẻ
gian ác suy nghĩ chín chắn, đã nói rằng: “Chúng ta hãy vây bắt kẻ công chính,
vì nó không làm ích gì cho chúng ta, mà còn chống đối việc chúng ta làm, khiển
trách chúng ta lỗi luật và tố cáo chúng ta vô kỷ luật. Nó tự hào mình biết
Thiên Chúa và tự xưng là con Thiên Chúa. Chính nó là sự tố cáo những tư tưởng của
chúng ta. Vì nguyên việc thấy nó, chúng ta cũng cáu, thấy bực mình, vì nếp sống
của nó không giống như kẻ khác, và đường lối của nó thì lập dị. Nó kể chúng ta
như rơm rác, nó xa lánh đường lối chúng ta như xa lánh những gì dơ nhớp, nó
thích hạnh phúc cuối cùng của người công chính, nó tự hào có Thiên Chúa là Cha.
Vậy chúng ta hãy xem coi điều nó nói có thật hay không, hãy nghiệm xét coi những
gì sẽ xảy đến cho nó, và hãy chờ xem chung cuộc đời nó sẽ ra sao. Vì nếu nó thật
là con Thiên Chúa, Chúa sẽ bênh vực nó, sẽ giải thoát nó khỏi tay những kẻ chống
đối nó. Chúng ta hãy nhục mạ và làm khổ nó, để thử xem nó có hiền lành và nhẫn
nại không. Chúng ta hãy kết án cho nó chết cách nhục nhã, vì theo lời nó nói,
thì người ta sẽ cứu nó!” Chúng nghĩ như vậy, nhưng chúng lầm, vì tội ác của
chúng đã làm cho chúng mù quáng. Và chúng không biết ý định mầu nhiệm của Thiên
Chúa, nên cũng chẳng hy vọng phần thưởng công chính, và chúng cũng không ưa
thích vinh dự của những tâm hồn thánh thiện.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 33, 17-18.
19-20. 21 và 23
Ðáp: Chúa gần gũi những kẻ đoạn trường
Xướng: Chúa ra mặt chống người làm ác, để
tẩy trừ di tích chúng nơi trần ai. Người hiền đức kêu cầu và Chúa nghe lời họ,
Ngài cứu họ khỏi mọi nỗi âu lo.
Xướng: Chúa gần gũi những kẻ đoạn trường,
và cứu chữa những tâm hồn đau thương dập nát. Người hiền đức gặp nhiều bước
gian truân, nhưng Chúa luôn luôn giải thoát.
Xướng: Ngài gìn giữ họ xương cốt vẹn
toàn, không để cho một cái nào bị gãy. Chúa cứu chữa linh hồn tôi tớ của Ngài,
và phàm ai tìm đến nương tựa nơi Ngài, người đó sẽ không phải đền bồi tội lỗi.
Câu Xướng Trước Phúc
Âm
Hôm nay,
các ngươi đừng cứng lòng, nhưng hãy nghe tiếng Chúa phán.
Phúc Âm: Ga 7, 1-2.
10. 25-30
“Chúng
tìm cách bắt Người, nhưng chưa tới giờ Người”.
Tin Mừng
Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.
Khi ấy,
Chúa Giê-su đi lại trong xứ Ga-li-lê-a; Người không muốn đi lại trong xứ
Giu-đê-a, vì người Do-thái đang tìm giết Người. Lúc đó gần đến lễ Trại của người
Do-thái. Nhưng khi anh em của Người lên dự lễ rồi, thì Người cũng đi, nhưng
không đi cách công khai, mà lại đi cách kín đáo.
Có một số
người ở Giê-ru-sa-lem nói: “Ðây không phải là người họ đang tìm giết sao? Kìa
ông ta đang nói công khai mà không ai nói gì cả. Phải chăng các nhà chức trách
đã nhận ra ông ta là Ðấng Ki-tô? Tuy nhiên, ông này thì chúng ta biết rõ đã xuất
thân từ đâu. Còn khi Ðấng Ki-tô tới, thì chẳng có ai biết Người bởi đâu”.
Vậy lúc bấy
giờ Chúa Giê-su đang giảng dạy trong đền thờ, Người lớn tiếng nói rằng: “Phải,
các ngươi biết Ta, và biết Ta xuất thân từ đâu; Ta không tự Ta mà đến, nhưng thực
ra, có Ðấng đã sai Ta mà các ngươi không biết Ngài. Riêng Ta, Ta biết Ngài, vì
Ta bởi Ngài, và chính Ngài đã sai Ta”. Bởi thế họ tìm cách bắt Chúa Giê-su,
nhưng không ai đụng tới Người, vì chưa tới giờ Người.
Ðó là lời
Chúa.
Chú giải về Sách Khôn Ngoan 2,1.12-22
Bài đọc hôm nay đến từ những chương đầu của Sách Khôn Ngoan,
trong một đoạn mô tả cuộc sống theo quan điểm của những người vô thần (những
người “không tin kính”, xem chương 1). Chúng ta thường cảm thấy rằng nếu chúng
ta tốt lành và đức hạnh, và hơn nữa, vì chúng ta tốt lành và đức hạnh, mọi người
nên được truyền cảm hứng để noi theo và bắt chước tấm gương tốt của chúng ta.
Tuy nhiên, kinh nghiệm cho chúng ta biết rằng nhiều khi điều ngược lại xảy ra,
và mọi người cảm thấy bị đe dọa hoặc oán giận bởi hành vi tốt của chúng ta.
Sự mô tả về lòng thù địch hướng vào những người sống cuộc sống
tốt lành và đức hạnh được trình bày rất hay trong bài đọc hôm nay, và nó hoàn
toàn phù hợp với cách Chúa Giê-su bị đối xử—đến nỗi một số người coi đoạn này
như một lời tiên tri về Chúa Giê-su. Tuy nhiên, nó cũng áp dụng cho hàng trăm
người khác trong suốt các thời đại mà sự tốt lành của họ đã bị oán giận, hành
vi của họ bị coi là sự lên án và mối đe dọa đối với những người có giá trị khác
biệt. Kết quả là, những cá nhân như vậy đã bị bức hại và thậm chí bị giết chết.
Trong đoạn văn, những kẻ “vô đạo” đang nói về một vị tiên
tri (được gọi là “người công chính”) nói rằng:
Chúng ta hãy rình rập
người công chính, vì người ấy gây bất tiện cho chúng ta và chống lại hành động
của chúng ta.
Chính vì lời của vị tiên tri được cho là đúng nên chúng tạo
ra cảm giác tội lỗi cho những người bị nhắm đến.
Một lần nữa, những kẻ “vô đạo” nói:
Người ấy [người
công chính] quở trách chúng ta về những tội
lỗi chống lại luật pháp và buộc tội chúng ta về những tội lỗi trái với sự dạy dỗ
của chúng ta.
Sự quở trách không bị phủ nhận, nhưng nó bị phản đối mạnh mẽ:
Người ấy tự xưng là có
hiểu biết về Đức Chúa Trời,
và tự gọi mình là con
cái của Chúa.
Người ấy trở thành lời
khiển trách đối với những suy nghĩ của chúng ta;
chỉ cần nhìn thấy người
ấy thôi cũng là gánh nặng đối với chúng ta…
Dĩ nhiên, “người công chính” chính là người mà Kinh Thánh
nói rằng cần được tôn trọng và bảo vệ. Và điều đó không bị những kẻ “vô đạo” phủ
nhận, nhưng người như vậy lại bị coi là trở ngại cho cách sống của họ. Và sau
đó là một đoạn mô tả hay về “người công chính”:
…lối sống của người ấy
khác với những người khác, và cách sống của người ấy thật lạ lẫm.
Điều này thật đúng với Chúa Giê-su và nhiều người trong số
những môn đồ trung thành nhất của Ngài!
Tiếp theo là sự biện minh cho hành động bạo lực để loại bỏ
nguồn gốc của sự chỉ trích. Nếu nhà tiên tri thực sự là người phát ngôn của Đức
Chúa Trời, thì chắc chắn Đức Chúa Trời sẽ bảo vệ ông ta khỏi bất kỳ cuộc tấn
công bạo lực nào.
Chúng ta hãy thử thách
ông ta bằng sự sỉ nhục và tra tấn,
để chúng ta có thể tìm
ra sự hợp lý của ông ta
và thử lòng nhẫn nại của
ông ta.
Chúng ta hãy kết án
ông ta một cái chết nhục nhã,
vì, theo những gì ông
ta nói, ông ta sẽ được bảo vệ.
Đó chính xác là những gì đã xảy ra với Chúa Giê-su dưới tay
những kẻ thù của Ngài khi chúng chế nhạo Ngài trong phiên tòa:
Một số bắt đầu nhổ nước
bọt vào Ngài, bịt mắt Ngài và đánh Ngài, nói với Ngài: “Hãy tiên tri đi!” Các
lính canh cũng bắt Ngài và đánh đập Ngài. (Mác-cô 14,65)
Và một lần nữa, trên thập tự giá:
Cũng vậy, các thầy tế
lễ thượng phẩm, cùng với các thầy dạy luật và các trưởng lão, đã chế nhạo Ngài…
Ngài tin cậy Đức Chúa Trời; hãy để Đức Chúa Trời giải cứu Ngài bây giờ, nếu
Ngài muốn… (Mát-thêu 27,41-44)
Điều này đã xảy ra với nhiều người qua các thế kỷ và nó cũng
sẽ xảy ra trong thời đại của chúng ta—và vì những lý do hoàn toàn giống nhau.
Chúng ta gọi những người theo Ngài tận tụy như vậy là những người tử đạo, từ tiếng
Hy Lạp có nghĩa là ‘nhân chứng’. Họ
làm chứng một cách nổi bật cho các giá trị của Nước Trời.
Những kẻ thực hiện những hành động này có thể tự thuyết phục
mình rằng những gì chúng đang làm là đúng:
Họ lý luận như vậy,
nhưng họ đã bị lạc lối, vì sự gian ác đã làm mờ mắt họ, và họ không biết được
những ý định bí mật của Đức Chúa Trời…
Mục đích của họ là xóa bỏ nguồn gốc sự khó chịu của mình,
nhưng kết quả thường lại hoàn toàn ngược lại. Việc tạo ra những người tử đạo là
một điều rất nguy hiểm. Chúng ta nhớ câu nói của các Kitô hữu thời kỳ đầu trong
các tác phẩm của Tertullian:
Máu của những người tử
đạo là hạt giống của đức tin.
Chính Chúa Giê-su đã nói với chúng ta đừng ngạc nhiên khi
chúng ta cũng sẽ bị hiểu lầm và bị đối xử như Ngài. Việc theo Chúa Kitô bao gồm
điều được gọi là “lời chứng phản biện” đối với các giá trị đang thịnh hành
trong xã hội chúng ta. Lời chứng phản biện như vậy thường sẽ bị oán giận sâu sắc,
bị tấn công, bị coi thường và bị chế giễu, và thậm chí có thể dẫn đến bạo lực
và cái chết.
Tất nhiên, chúng ta cũng phải rất cẩn thận để lời chứng của
chúng ta dựa trên sự thật, sự chính trực và tình yêu thương; Chúng ta phải cẩn
thận để tránh bất kỳ sự vấy bẩn nào của chủ nghĩa Pha-ri-sêu hay chủ nghĩa thượng
đẳng, điều mà chúng ta rất dễ sa vào. Chúng ta đang rao giảng về Đức Chúa Trời,
chứ không phải về chính mình.
Khi Tuần Thánh đến gần, chúng ta cần suy ngẫm về những điều
này và xem chúng phù hợp với cuộc sống của chúng ta như thế nào. Tôi đang đứng
về phía ai? Nếu tôi ở trên đồi Can-vê, tôi sẽ đứng về phía ai? Trong các vấn đề
về chân lý và công lý trong xã hội của tôi, tôi được nhìn nhận ở đâu?
Chú giải về Gioan 7,1-2.10.25-30
Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta chuyển sang chương 7 của
sách Gioan, bỏ qua chương 6 về Bánh Sự Sống, chương này sẽ được đọc vào một thời
điểm khác trong chu kỳ phụng vụ. Chúng ta được biết rằng Chúa Giêsu chỉ hoạt động
trong vùng Ga-li-lê. Ngài không muốn đến Giu-đê và vùng lân cận Giê-ru-sa-lem
vì ở đó có những người muốn giết Ngài. Chúa Giêsu không tự đặt mình vào nguy hiểm
một cách không cần thiết. Ngài biết rằng sẽ đến lúc cuộc xung đột cuối cùng là
không thể tránh khỏi, nhưng thời điểm đó vẫn chưa đến.
Đó là thời điểm Lễ Lều Tạm và (mặc dù không được đề cập
trong bài đọc hôm nay) gia đình Ngài đang thúc giục Ngài lên Giê-ru-sa-lem dự lễ
và tỏ mình ra cho thế gian. Ngài nói với họ rằng thời điểm chưa chín muồi để
Ngài làm điều đó, nhưng sau đó, sau khi gia đình Ngài đã lên đường đến thành phố,
Ngài đã đi một cách riêng tư và không cho ai biết. Tuy nhiên, tại
Giê-ru-sa-lem, Chúa Giê-su đến khu vực Đền thờ và bắt đầu giảng dạy công khai,
khiến những người nghe kinh ngạc:
Người này làm sao có
được sự hiểu biết như vậy, trong khi chưa từng được dạy dỗ? (Gioan 5,15)
Một ví dụ tuyệt vời về sự trớ trêu của Gioan—Ngôi Lời không
cần phải học Ngôi Lời!
Chúa Giê-su là nguồn gốc của sự nhầm lẫn trong tâm trí nhiều
người. Một mặt, mọi người nhận thức được rằng Chúa Giê-su đã trở thành mục tiêu
của các nhà lãnh đạo tôn giáo của họ, thế nhưng Ngài vẫn đi lại công khai và
nói chuyện tự do mà không sợ hãi.
Chúa Giê-su sẽ không phải là Chúa Giê-su nếu Ngài giữ kín
thông điệp của mình. Lời Chúa không thể im lặng. Mặt khác, mọi người cũng nhầm
lẫn về danh tính của Chúa Giê-su. Liệu Ngài được phép nói chuyện tự do vì các
nhà lãnh đạo giờ đây tin rằng Ngài thực sự là Đấng Mê-si-a-Ki-tô? Nhưng mọi người đều biết Chúa Giê-su
đến từ đâu (Na-da-rét thuộc xứ Ga-li-lê). Vậy thì làm sao Ngài có thể là Đấng
Mê-si-a?
Chúa Giê-su nói với họ:
Các ngươi biết Ta, và
các ngươi biết Ta đến từ đâu.
Điều đó chỉ đúng một phần; đúng hơn, họ nghĩ rằng họ biết.
Tôi không tự mình đến.
Nhưng Đấng đã sai tôi là chân thật… Tôi biết Ngài vì tôi thuộc về Ngài, và Ngài
đã sai tôi.
Và nếu họ không biết Cha, thì làm sao họ biết Con? Và ngược
lại.
Điều này chỉ làm cho những người nghe Ngài tức giận, vì họ
biết Ngài đang ám chỉ điều gì, nhưng họ không thể bắt Ngài ngay lập tức vì “giờ
của Ngài chưa đến”. Thời điểm Ngài bị bắt sẽ chỉ phù hợp với kế hoạch của Đức
Chúa Trời.
Chúng ta có thực sự biết Chúa Giê-su là ai không? Có rất nhiều
ý kiến trái ngược nhau. Chúng ta chỉ có thể biết Chúa Giê-su thật sự bằng
cách đọc Kinh Thánh dưới sự hướng dẫn của những người khôn ngoan và sáng suốt,
những người có thể giúp chúng ta thấu hiểu ý nghĩa sâu xa hơn bên dưới văn bản
theo nghĩa đen. Chúng ta cũng có thể học hỏi được nhiều điều qua cầu nguyện và
suy niệm. Mùa Chay là thời điểm tuyệt vời để chúng ta làm cả hai điều đó, và
hơn thế nữa, để bắt đầu biến nó thành một thói quen vượt xa Mùa Chay.
https://livingspace.sacredspace.ie/l1046g/
Suy Niệm: Âm mưu giết Chúa
Ma quỉ
luôn muốn thống trị thế giới. Nó khuất phục kẻ ác để tăng thêm quân số. Và tiêu
diệt người lành để giảm bớt chướng ngại.
Thiên Chúa
là nguồn mạch sự lành. Chúa Giê-su là Đấng Cứu Thế được Chúa Cha sai đến để giải
thoát nhân loại khỏi ách thống trị của thần dữ. Nên một cuộc đối đầu là không
thể tránh khỏi. Cuộc chiến càng quyết liệt. Vì thần dữ cảm thấy bị lâm nguy nên
càng gia tăng sự độc ác. Âm mưu giết Chúa. Sách Khôn ngoan cho thấy những lý do
khiến kẻ ác muốn giết kẻ lành.
Lý do đầu
tiên là kẻ lành cản trở kẻ dữ làm điều ác: “Ta hãy gài bẫy hại tên công
chính, vì nó chỉ làm vướng chân ta, nó chống lại các việc ta làm, trách ta vi
phạm lề luật, và tố cáo ta không tuân hành lễ giáo”.
Lý do thứ
hai là vì đời sống của kẻ lành phê phán lối sống của kẻ dữ: “Nó như kẻ luôn
chê trách tâm tưởng của ta,…lối cư xử của nó hoàn toàn lập dị. Nó coi ta như bọn
lọc lừa, tránh đường ta đi như tránh đồ dơ bẩn”.
Lý do thứ
ba là vì người lành thuộc về Thiên Chúa. Còn kẻ ác thuộc về ma quỉ. “Nó
huênh hoang vì có Thiên Chúa là Cha. Ta hãy coi những lời nó nói có thật không,
và nghiệm xem kết cục đời nó sẽ thế nào”.
Lý do thứ
tư là vì muốn thử thách xem người lành có thật hiền lành không. “Ta hãy hạ
nhục và tra tấn no, để biết nó hiền hoà làm sao, và thử xem nó nhẫn nhục đến mức
nào”.
Nhiều phe
nhóm toa rập với nhau để giết chết Chúa Giê-su. Tuy nhiên đó lại là ý định của
Thiên Chúa. Chúa Giê-su tự nộp mình chịu chết để chuộc tội nhân loại. Vào âm phủ
để chiến thắng tử thần. Chết đi để tiêu diệt cái chết. Vì là do ý định của
Thiên Chúa. Nên dù kẻ ác mạnh thế. Và muốn giết Chúa. Nhưng bao lâu Chúa chưa
cho phép. Chưa đến giờ thì họ chưa làm gì được. “Bấy giờ, họ tìm cách bắt
Người; nhưng chẳng có ai tra tay bắt, vì giờ của Người chưa đến”.
Màu Chay
là mùa chiến đấu chống lại cái ác. Tôi phải chống lại thế lực sự dữ ngay trong
lòng tôi. Không có phương thế nào hiệu nghiệm hơn đi vào con đường của Chúa
Giê-su. Chịu khổ để làm theo ý Chúa. Từ bỏ chính mình để thoát ảnh hưởng của thần
dữ. Chịu chết cho bản thân. Để tiêu diệt sự chết.
(TGM Giuse
Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét