Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2017

15-04-2017 : (phần II) THỨ BẢY TUẦN THÁNH - ĐÊM THÁNH VỌNG CHÚA PHỤC SINH

15/04/2017
Thứ bảy tuần thánh
Ðêm Thánh Vọng Chúa Phục Sinh
(phần 2)


Lectio Divina: Thứ Bảy Tuần Thánh
Thứ Bảy, 15 Tháng 4, 2017


Ánh sáng của Tân Lang, chiếu sáng khắp đêm đen

Lc 23:50-56



1.  Cầu nguyện

Lạy Chúa, vào ngày này, chỉ có sự trống rỗng và cô đơn, thiếu vắng và yên lặng:  một ngôi mộ, một thi thể bất động, và bóng đêm.  Chúa không còn được trông thấy nữa, không lời nói, không hơi thở.  Chúa đang giữ ngày Sabbát, hoàn toàn nghỉ ngơi.  Con biết đi tìm Chúa ở đâu, giờ đây con đã mất Chúa rồi phải không?

Con sẽ theo chân những người phụ nữ, con cũng sẽ ngồi xuống cùng với họ, trong im lặng, để chuẩn bị các loại dầu thơm của tình yêu.  Lạy Chúa, từ trái tim con, con sẽ lấy những dầu thơm hảo hạng nhất, quý giá nhất, giống như người phụ nữ kia đã làm, khi bà đập vỡ bình ngọc trắng đựng dầu thơm và hương thơm của nó lan tỏa khắp nơi.

Và con sẽ kêu cầu Chúa Thánh Thần, với những lời của tân nương, con sẽ lại nói:  “Gió bấc hãy thổi lên đi, gió nam hãy lùa tới, thổi mát vườn của tôi, cho hương thơm lan tỏa!” (Dc 4:16)



2.  Bài Đọc



Trích Tin Mừng theo thánh Luca (23:50-56)



50 Khi ấy có một người tên là Giuse, thành viên của Thượng Hội Đồng, một người lương thiện, công chính. 51 Ông đã không tán thành quyết định và hành động của Thượng Hội Đồng.  Ông là người thành Arimathê, một thành của người Do Thái, và cũng là người vẫn mong chờ Nước Thiên Chúa. 52 Ông đến gặp tổng trấn Philatô để xin thi hài Đức Giêsu. 53 Ông hạ xác Người xuống, lấy tấm vải gai mà liệm, rồi đặt Người vào trong ngôi mộ đục sẵn trong núi đá, nơi chưa chôn cất ai bao giờ. 54 Hôm ấy là ngày áp lễ, và ngày Sabbát bắt đầu ló dạng. 55 Cùng đi với ông Giuse, có những người phụ nữ đã theo Đức Giêsu từ Galilêa.  Các bà để ý nhìn ngôi mộ và xem xác Người được đặt như thế nào. 56 Rồi các bà về nhà, chuẩn bị dầu và thuốc thơm.  Nhưng ngày Sabbát, các bà nghỉ lễ như Luật truyền.



3.  Suy gẫm Lời Chúa

“Bây giờ”, một câu nói rất đơn giản, đầy sức sống và sự thật, đánh dấu sự hiện hữu của tiếng kêu phá vỡ sự thờ ơ, đem chúng ta ra khỏi sự tê liệt của mình, và làm xé rách mạng che mặt.  Nó đứng đối diện và như là một lối thoát từ rất xa bởi các môn đệ của Chúa Giêsu qua cuộc Khổ Nạn của Người.  Phêrô đi theo Chúa ở đàng xa (Lc 22:54); tất cả những người quen biết Chúa và những người phụ nữ đã đi theo Người, chứng kiến từ đàng xa (Lc 23:49), nhưng ông Giuse thành Arimathê, tiến tới phía trước, đến gặp tổng trấn Philatô và xin thi hài Chúa Giêsu.  Ông Giuse đã ở đó, không được kể trong số những người vắng mặt, ông ở gần, không đứng ở đàng xa, và ông sẽ không bao giờ bỏ đi.

“Đó là ngày Chuẩn Bị, và ngày Sabbát đang bắt đầu”.  Tin Mừng này được đặt trong thời điểm phân chia bóng tối của đêm đen với ánh sáng của ngày mới.  Động từ chữ Hy Lạp được dùng bởi thánh Luca dường như mô tả rõ ràng hoạt động của Thứ Bảy Tuần Thánh này, rằng từ từ hiện lên từ tối tăm và dần dần xuất hiện và vượt hẳn sánh sáng.  Trong sự chuyển động sống lại này, chúng ta cũng theo sát, khi chúng ta tiếp cận với phần Kinh Thánh này trong đức tin.  Thế nhưng, chúng ta phải chọn lựa, hoặc là ở lại trong cái chết, trong sự chuẩn bị, đó chỉ là chuẩn bị chứ không phải là thực hiện, hoặc là chấp nhận bước vào sự chuyển động để được sống lại trong ánh sáng.  Như Chúa đã xử dụng cùng một động từ và nói:  “Tỉnh giấc đi, hỡi người đang ngủ!  Từ chốn tử vong, trỗi dậy đi nào!  Và Đức Kitô sẽ chiếu sáng ngươi!”  (Êp 5:14)

 “Những người đến từ Galilêa với Người, đã đi theo Người”, những lời rất tuyệt đẹp này, đề cập đến việc di chuyển của những người phụ nữ, bởi vì họ giúp chúng ta nắm bắt được tất cả mức độ tham gia của họ trong những gì đang xảy ra với Chúa Giêsu.  Thật vậy, thánh Luca xử dụng những sắc thái nhất định, ví dụ, dùng một thể của động từ “đi theo” cho thấy cường độ mãnh liệt hơn.  Việc nhắc đến chữ “với Người” cũng có tác dụng tương tự.  Một cách dứt khoát, họ đi cùng với nhau, thúc đẩy bởi tình yêu của họ.  Cuộc hành trình của họ, bắt đầu từ miền Galilêa, tiếp tục, thậm chí qua cái chết, và sự vắng mặt.  Có lẽ họ cảm thấy rằng họ không đơn độc và họ bắt đầu công bố rằng Chúa đang hiện hữu.

“Và họ đã thấy ngôi mộ”, thật tuyệt vời khi lưu ý rằng trong mắt của những người phụ nữ này có một sự sáng mạnh mẽ hơn đêm tối!  Các bà có thể nhìn thấy xa hơn, họ quan sát, họ lưu ý, họ nhìn chăm chú và với lòng quan tâm thực sự:  nói tóm lại, họ chiêm ngắm.  Con mắt của trái tim mở ra với thực tế về những gì đang xảy ra.  Như ánh mắt của Đức Giêsu nhìn về phía họ, họ mang trong mình hình ảnh của Người, khuôn mặt của tình yêu đã đến thăm và soi sáng toàn thể sự hiện hữu của họ.  Thậm chí ngay cả cái chết thê lương và việc chia cách thể lý cũng không có thể dập tắt được Vầng Thái Dương không bao giờ lặn, mặc dù đó là ban đêm.

“Sau đó, họ trở về”, cũng như thế, họ vẫn còn đủ sức lực trong người để quyết định, để làm điều gì đó, để ra đi lần nữa.  Họ quay lưng lại với cái chết, với sự thiếu vắng, và họ trở về nhà, giống như các chiến sĩ ca khúc khải hoàn.  Họ không có những chiến tích, nhưng trong con tim của họ, họ có một sự quả quyết, lòng can đảm của một tình yêu mãnh liệt.

“chuẩn bị thuốc thơm và mộc dược”.  Đây là nhiệm vụ của các thày tư tế, như Kinh Thánh đã viết (1Sb 9:30); đó là nghĩa vụ thiêng liêng, gần như là phụng vụ, cũng gần giống như lời kinh nguyện.  Trên thực tế, những người phụ nữ của Tin Mừng cầu nguyện và thành công trong việc biến đêm đen của cái chết trở nên nơi đầy ân sủng, hy vọng, yêu thương và ân cần chăm sóc.  Không một ánh mắt, không một động tác hay cử chỉ nào là vô nghĩa đối với họ.  Họ chuẩn bị, hay nói chính xác hơn, như chúng ta thấy từ ý nghĩa của động từ tương ứng trong tiếng Do Thái, họ tận dụng mọi kiến thức hiểu biết để pha trộn các nguyên liệu cần thiết để chế biến dầu thơm, trong việc cân đo đúng liều lượng:  một nghệ thuật hoàn toàn nữ tính, hoàn toàn thuộc tình mẫu tử, từ thuở sinh ra, từ trong lòng mẹ, nơi chốn dành cho tình yêu thương.  Thật thế, thứ Bảy Tuần Thánh cũng giống như một cung lòng đang cưu mang sự sống:  cái ôm ấp để bảo vệ và nuôi dưỡng một tạo vật sắp sửa được sinh ra.

“Vào ngày Sabbát, họ nghỉ ngơi”, chúng ta đang thực sự nói về việc nghỉ ngơi gì?  Điều gì chấm dứt, những gì sắp xảy đến trong cuộc sống của những người phụ nữ này, trong sâu thẳm của trái tim họ?  Động từ mà thánh Luca dùng cho thấy rõ ràng gợi ra “sự im lặng”, một sự im lặng biến thành diễn viên chính trong ngày Sabbát này, Thứ Bảy Tuần Thánh của sự chờ đợi, như cơn gió của Chúa Thánh Thần thổi đến (xem G 38:17) và hương thơm tỏa lan.  Một bản thánh ca chợt hiện về trong tâm trí, trong đêm khuya (Tv 77:7):  đó là bài thánh vịnh về tình yêu, được lặp lại bởi những người phụ nữ, và cùng với họ, ông Giuse, và tất cả mọi người, giống như ông ấy, không bị ràng buộc bởi các quyết định và hành động của những người khác (câu 5) ở thế gian này.  Những lời là văn từ mà Tân Nương trong sách Diễm Ca lặp lại, những chữ cuối, được dành riêng cho Người Môn Đệ Chúa Yêu, khi tại đoạn cuối của cuốn sách, cô ta nói rằng:  “Chạy trốn mau, người yêu hỡi, hãy làm linh dương, làm nai nhỏ của em tung tăng trên núi đồi cỏ thơm bát ngát” (Dc 8:14).  Đây là tiếng kêu của sự sống lại, bài hát chiến thắng trên sự chết.



4.  Một vài câu hỏi cho việc suy niệm

Hôm nay tôi đang ở đâu?  Có phải tôi đang đứng, ở xa xa, không muốn đến gần hơn với Chúa Giêsu, không muốn tìm kiếm Người, không muốn chờ đợi Người không?
Điều gì đang xảy ra bên trong con người tôi, trong thái độ của con tim tôi?  Tôi sẽ có thể nào đi theo những người phụ nữ, và bước đi vào trong đêm tối, vào trong cái chết, vào trong sự vắng mặt, vào trong sự trống vắng không?
Tôi có mở mắt để nhìn thấy nơi an táng, tảng đá che giấu Chúa Giêsu không?  Tôi có thể trải nghiệm được sự chiêm niệm không, đó là, tôi có thể nhìn thấy những điều trong chiều sâu, vượt khỏi cái lớp bề ngoài không?  Tôi có tin vào sự hiện diện của Chúa, thì mạnh mẽ hơn ngôi mộ và tảng đá không?
Tôi có sẵn sàng để quay trở lại, đi cùng với những người phụ nữ không?  Có nghĩa là, phải đi qua một hành trình hoán cải, thay đổi không?
Có một không gian nào trong tôi dành cho sự im lặng, cho sự chú ý đến tâm hồn, để có thể chọn lựa thuốc thơm xứng hợp, những hương liệu tốt nhất cho đời sống, cho món quà của chính thân mình, cho sự rộng mở với Thiên Chúa không?
Tôi có cảm thấy nảy sinh trong tôi lòng ước ao đi công bố sự phục sinh, sự sống mới trong Đức Kitô với tất cả những người chung quanh tôi không?  Hay phần nào tối thiểu, tôi cũng có giống như những người phụ nữ trong sách Tin Mừng, những người lặp lại lời mời của Tân Lang:  “Hãy chỗi dậy!” không?


5.  Lời Nguyện kết



Lạy Chúa, đối với Chúa thì ban đêm cũng chiếu sáng như ban ngày!

Bài ca vịnh của Lòng Tín Thác và Cậy Trông vào Thiên Chúa

Lạy Chúa Trời, xin giữ gìn con,

vì bên Ngài, con đang ẩn náu.

Con thưa cùng CHÚA: "Ngài là Chúa con thờ,

ngoài Chúa ra, đâu là hạnh phúc?"



Lạy CHÚA, Chúa là phần sản nghiệp con được hưởng,

là chén phúc lộc dành cho con;

số mạng con, chính Ngài nắm giữ.

Phần tuyệt hảo may mắn đã về con,

vâng, gia nghiệp ấy làm con thoả mãn.



Con chúc tụng CHÚA hằng thương chỉ dạy,

ngay cả đêm trường, lòng dạ nhắn nhủ con.

Con luôn nhớ có Ngài trước mặt,

được Ngài ở bên, chẳng nao núng bao giờ.



Vì thế, tâm hồn con mừng rỡ, và lòng dạ hân hoan,

thân xác con cũng nghỉ ngơi an toàn.

Vì Chúa chẳng đành bỏ mặc con trong cõi âm ty,

không để kẻ hiếu trung này hư nát trong phần mộ.


Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống:

trước Thánh Nhan, ôi vui sướng tràn trề,

ở bên Ngài, hoan lạc chẳng hề vơi!

(Trích Thánh Vịnh 16)