Thứ Tư, 19 tháng 4, 2017

20-04-2017 : THỨ NĂM - TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

20/04/2017
Thứ năm tuần BÁT NHẬT PHỤC SINH


Bài Ðọc I: Cv 3, 11-26
"Ðấng ban sự sống thì anh em đã giết đi, nhưng Thiên Chúa đã cho Người từ cõi chết sống lại".
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Trong những ngày ấy, khi người què được chữa lành cứ theo sát Phêrô và Gioan, toàn dân bỡ ngỡ chạy đến hai ngài đang ở hành lang gọi là hành lang Salômôn. Thấy vậy Phêrô liền nói với dân chúng rằng: "Hỡi các người Israel, tại sao anh em ngạc nhiên về việc đó và nhìn chúng tôi như là chúng tôi dùng quyền năng hay lòng đạo đức riêng mà làm cho người này đi được? Thiên Chúa Abraham, Thiên Chúa Isaac, Thiên Chúa Giacóp, Thiên Chúa các tổ phụ chúng ta, đã làm vinh danh Chúa Giêsu, Con của Ngài, Ðấng mà anh em đã nộp và chối bỏ trước mặt Philatô trong khi Philatô xét là phải tha cho Người. Anh em đã chối bỏ Ðấng Thánh, Ðấng Công Chính, và xin tha tên sát nhân cho anh em, còn Ðấng ban sự sống thì anh em lại giết đi, nhưng Thiên Chúa đã cho Người từ cõi chết sống lại, điều đó chúng tôi xin làm chứng. Và bởi đã tin vào danh Người, nên danh Người đã làm cho kẻ mà anh em thấy và biết đây, được vững mạnh, và lòng tin vào Người chữa anh này hoàn toàn lành mạnh trước mặt hết thảy anh em.
"Hỡi anh em, thế nhưng tôi biết rằng anh em đã hành động vì không biết, như các thủ lãnh anh em đã làm. Thiên Chúa đã hoàn tất việc Ngài dùng miệng các tiên tri mà báo trước rằng Ðức Kitô của Ngài phải chịu khổ hình. Vậy anh em hãy ăn năn hối cải, ngõ hầu tội lỗi anh em được xoá bỏ, như thế để Thiên Chúa ban cho anh em thời kỳ thư thái, và sai Ðức Giêsu Kitô, Ðấng mà Chúa đã phán hứa cùng anh em trước, Ðấng phải về trời cho đến thời kỳ phục hồi vạn vật, như Chúa đã dùng miệng các thánh tiên tri Ngài mà phán từ ngàn xưa. Môsê đã nói rằng:
"Vì Chúa là Thiên Chúa các ngươi sẽ cho xuất hiện giữa anh em các ngươi một tiên tri như ta, các ngươi hãy nghe tất cả những điều Ngài sẽ nói với các ngươi. Vậy, tất cả những ai không chịu nghe theo vị tiên tri đó, thì sẽ bị khai trừ khỏi dân chúng.
"Và tất cả các tiên tri, từ Samuel và các vị kế tiếp, đều đã nói và tiên báo về ngày này. Anh em là con cháu các tiên tri và con cháu của giao ước mà Chúa đã thiết lập với các tổ phụ chúng ta, khi Người phán cùng Abraham rằng: "Chính nơi dòng dõi ngươi, mọi dân tộc trên mặt đất sẽ được chúc phúc". Chính vì anh em trước tiên mà Thiên Chúa đã cho Con của Ngài xuất hiện và sai đi chúc phúc cho anh em, để mỗi người từ bỏ tội ác".
Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 8, 2a và 5. 6-7. 8-9
Ðáp: Lạy Chúa, lạy Chúa chúng con, lạ lùng thay danh Chúa khắp nơi hoàn cầu (c. 2a).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: 1) Lạy Chúa, lạy Chúa chúng con, lạ lùng thay danh Chúa khắp nơi hoàn cầu! Nhân loại là chi mà Chúa để ý chăm nom? - Ðáp.
2) Chúa dựng nên con người kém thiên thần một chút, Chúa trang sức con người bằng danh dự với vinh quang, Chúa ban cho quyền hành trên công cuộc tay Ngài sáng tạo, Chúa đặt muôn vật dưới chân con người. - Ðáp.
3) Nào chiên, nào bò, thôi thì tất cả, cho tới những muông thú ở đồng hoang, chim trời với cá đại dương, những gì lội khắp nẻo đường biển khơi. - Ðáp.

Alleluia: Tv 117, 24
Alleluia, alleluia! - Ðây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó. - Alleluia.

Phúc Âm: Lc 24, 35-48
"Ðấng Kitô phải chịu thương khó như vậy, rồi mới được tôn vinh".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, hai môn đệ thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào. Mọi người còn đứng bàn chuyện thì Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa họ và phán: "Bình an cho các con! Này Thầy đây, đừng sợ". Nhưng mọi người bối rối tưởng mình thấy ma. Chúa lại phán: "Sao các con bối rối và lòng các con lo nghĩ như vậy? Hãy xem tay chân Thầy: chính Thầy đây! Hãy sờ mà xem: ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây". Nói xong, Người đưa tay chân cho họ xem. Thấy họ còn chưa tin, và vì vui mừng mà bỡ ngỡ, Chúa hỏi: "Ở đây các con có gì ăn không?" Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng và một tảng mật ong. Người ăn trước mặt các ông và đưa phần còn lại cho họ. Ðoạn Người phán: "Ðúng như lời Thầy đã nói với các con khi Thầy còn ở với các con, là: cần phải ứng nghiệm hết mọi lời đã ghi chép về Thầy trong luật Môsê, trong sách tiên tri và thánh vịnh". Rồi Người mở trí cho các ông am hiểu Kinh Thánh.
Người lại nói: "Có lời chép rằng: Ðấng Kitô sẽ phải chịu thương khó và ngày thứ ba Người sẽ từ cõi chết sống lại. Rồi phải nhân danh Người rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giêrusalem. Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy".Ðó là lời Chúa.


Suy Niệm: Thầy Ðây Ðừng Sợ
Vào một ngày nọ, từ mảnh vườn nhỏ nằm phía sau nhà, bỗng có một tiếng khóc của cậu con trai duy nhất mới 5 tuổi khiến cho cha mẹ cậu lo lắng. Họ vội vàng bỏ dở công việc chạy ra ẵm lấy cậu bé. Tiếng khóc của cậu nức nở đầy tức tối và tiếc nuối. Vừa khóc, cậu vừa chỉ vào con rùa nằm bật ngửa bất động: con rùa thân yêu của cậu bé đã chết, làm cho cậu bé khóc một hồi rồi mới dỗ dành được. Họ hứa sẽ cử hành đám tang con rùa thật trọng thể. Cha cậu sẽ lấy chiếc hộp sắt đẹp nhất mà bấy lâu nay gia đình đựng bánh kẹo để làm hòm đựng con rùa. Sau khi chôn cất xong, mẹ cậu sẽ làm một bữa tiệc để mời bạn bè của cậu và những người đã dự đám tang con rùa.
Tiếng khóc đã biến mất, thay vào đó là một nụ cười. Ðể trấn an cậu, người cha lại hứa hẹn thêm: "Ba sẽ dẫn con ra phố và mua cho con chùm bong bóng và những quả bóng tròn to tướng, mặc sức con vui đùa với chúng bạn. Ðang khi cậu mỉm cười sung sướng với giấc mơ của mình, thì trước sự ngạc nhiên của mọi người, chú rùa đã lật sấp trở lại rồi từ từ bò đi. Thấy chú rùa như vậy, cậu bé vội hét lên: "Ba ơi, chúng ta giết quách con rùa đi cho rồi".
Anh chị em thân mến!
Thái độ đau buồn hoặc vui mừng của cậu bé trước cái chết của chú rùa thân yêu cũng giúp cho chúng ta hiểu được tâm trạng của các tông đồ sau cái chết của Thầy mình là Ðức Kitô. Tâm trạng ấy được thánh Luca tường thuật thật rõ nét trong bài Tin Mừng hôm nay.
Sau khi Chúa Giêsu đã chết và xác Ngài được chôn cất trong mồ, các môn đệ rơi vào tình cảnh đau buồn, tuyệt vọng. Họ ngồi lại với nhau vì sợ người Do Thái; họ ngồi lại với nhau để than khóc u sầu hơn là đợi chờ hy vọng. Có hai môn đệ không chịu nổi cảnh này đã bỏ về quê. Chúa Kitô Phục Sinh đã hiện ra với hai ông và hai ông vội vã trở về Giêrusalem báo Tin Mừng. Nhóm còn lại vẫn chưa tin việc Chúa Kitô Phục Sinh. Rồi Chúa Giêsu lại hiện ra giữa họ, nhưng họ vẫn nghi ngờ là ma, không nghĩ là Thầy mình. Vì thế, Chúa Giêsu tỏ cho họ thấy thân xác thật sự của Ngài. Họ vẫn chưa tin, Ngài lại phải xin một miếng cá nướng và ăn uống bình thường với họ và họ được trấn an.
Tuy nhiên, chỉ khi được Kinh Thánh soi sáng về ý nghĩa biến cố Tử Nạn và Phục Sinh, chỉ khi được Chúa Giêsu soi lòng mở trí cho thì các môn đệ mới vững tâm và vui mừng thật sự. Và chính lúc này Ngài trao cho họ sứ mệnh rao giảng Tin Mừng.
Kitô giáo là tôn giáo của niềm vui: vui vì được Chúa từ trời cao xuống viếng thăm, vui vì được ban tặng ơn cứu rỗi, vui vì từ thân phận nô lệ tội lỗi được nâng lên hàng con cái và vui vì cuộc sống hạnh phúc vĩnh cửu đang đón chờ. Một tôn giáo của niềm vui nhưng đã bị coi là tôn giáo của khổ chế, hy sinh, và thập giá vì cuộc sống của các thành viên chưa phản ánh đủ căn bản của niềm tin, như các môn đồ được nói đến trong bài Tin Mừng hôm nay.
Thực tế, cuộc sống trước mắt đã khiến cho các Kitô hữu u buồn và bi quan mà quên đi sự cao quí của hy sinh Thập Giá. Ðau khổ dẫn đến vinh quang. Cái chết trên Thập Giá sẽ mang lại sự phục sinh khải hoàn. Ðành rằng, con người bị hạn hẹp trong không gian và thời gian, không thể biến viễn ảnh thành hiện tại.
Tuy nhiên, không phải vì thế mà viễn ảnh trở thành ảo ảnh phản ánh Phục Sinh vinh quang của Kitô hữu là nối dài của điểm khởi đầu biến cố Phục Sinh của Ðức Kitô. Ðây là một biến cố đã được Ðức Kitô báo trước và đã xảy ra và mãi mãi là chất men làm sống dậy những cuộc sống khác.
Lạy Chúa, trên hành trình đức tin, nhiều lúc con đã ngại ngùng sợ hãi không dám dấn thân vào con đường Chúa mời gọi con bước tới. Con đường ấy có quá nhiều chông gai, thử thách. Xin Chúa cho con hiểu rằng, bên trên các gai nhọn là đóa hồng rực rỡ. Bên trên lớp mây mù ảm đạm là vầng thái dương huy hoàng. Có được một xác tín như vậy, chắc chắn cuộc sống của con sẽ là chuỗi ngày vui mừng, hy vọng và tràn trề cậy trông vào Chúa Kitô Phục Sinh. Amen.

Veritas Asia



Lời Chúa Mỗi Ngày
Thứ Năm Tuần I BNPS
Bài đọcActs 3:11-26; Lk 24:35-48.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Làm thế nào để biết và tin chắc Chúa đã sống lại?
Mỗi năm, vào dịp các Kitô hữu chuẩn bị kỷ niệm cuộc Thương Khó, cái chết, và sự sống lại của Chúa Giêsu, các tuần báo Mỹ như Times và Newsweek luôn đặt những câu hỏi giật gân chung quanh việc sống lại của Chúa như: Chúa Giêsu có thực sự sống lại không? Không một nhân chứng nào thấy tận mắt lúc Chúa sống lại và ra khỏi mộ! Ngành khảo cổ không tìm thấy vết tích gì cả về ngôi mộ của Chúa. Tại sao lại có hai nơi đều nhận là “mộ Chúa” bên Jerusalem? Mục đích của họ là để con người đặt lại niềm tin vào sự sống lại đời sau, đúng như thánh Phaolô nói: “Nếu Đức Kitô không sống lại, niềm tin của chúng ta vô ích.”
Nhưng đi tìm những dữ kiện quanh ngôi mộ trống là cách thấp nhất để chứng minh sự kiện Chúa sống lại. Các Bài Đọc hôm nay cho chúng ta những bằng chứng cao hơn. Trong Bài Đọc I, thánh Phêrô minh chứng sự kiện Chúa sống lại bằng việc làm cụ thể: Ngài dùng quyền năng của Chúa Kitô phục sinh để chữa lành một người què từ lúc mới sinh, và minh chứng sự kiện phục sinh đã được các ngôn sứ đề cập đến nhiều lần trong Kinh Thánh. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu trực tiếp hiện ra với các tông đồ, và Ngài đã ăn uống trước mặt các ông để chứng minh Ngài là người thật, chứ không phải là ma hay ảo ảnh mà các ông đang sợ hãi. Ngài cũng dùng lời Kinh Thánh để chứng minh Ngài phải chịu đau khổ và được sống lại.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:
1/ Bài đọc I: Phêrô và Gioan chứng minh Chúa đã sống lại thật.
1.1/ Phêrô làm chứng cho Chúa Phục Sinh bằng việc chữa lành: Phêrô muốn chứng tỏ với dân 2 điều:
(1) Quyền chữa lành không đến từ con người: Ông Phêrô lên tiếng nói với dân: "Thưa đồng bào Israel, sao lại ngạc nhiên về điều đó, sao lại nhìn chúng tôi chằm chằm, như thể chúng tôi đã làm cho người này đi lại được, nhờ quyền năng riêng hay lòng đạo đức của chúng tôi?”
(2) Quyền chữa lành đến từ Đức Kitô:
- Đức Kitô, Người mà anh em giết đi, đã sống lại: “Thiên Chúa của cha ông chúng ta, đã tôn vinh Tôi Trung của Người là Đức Giêsu, Đấng mà chính anh em đã nộp và chối bỏ trước mặt quan Philatô, dù quan ấy xét là phải tha. Anh em đã giết Đấng khơi nguồn sự sống, nhưng Thiên Chúa đã làm cho Người trỗi dậy từ cõi chết: về điều này, chúng tôi xin làm chứng.”
- Đức Kitô ban cho Phêrô uy quyền chữa lành: “Chính nhờ lòng tin vào danh Người, mà Người đã làm cho kẻ anh em nhìn và biết đây trở nên cứng cáp; chính lòng tin Người ban đã cho anh này được khỏi hẳn như thế, ngay trước mắt tất cả anh em.”
1.2/ Phêrô làm chứng cho Chúa bằng việc giải thích Kinh Thánh.
(1) Chúa Giêsu phải chịu khổ hình: Việc các thủ lãnh Do-thái giết Chúa Giêsu không phải là chuyện ngẫu nhiên xảy ra; nhưng đã được sắp đặt trước bởi Thiên Chúa, và được loan báo trước bởi hầu hết các ngôn sứ của Người (Isaiah, Jeremiah, Hoseah). Ông Phêrô trấn an dân: “Thưa anh em, giờ đây tôi biết anh em đã hành động vì không hiểu biết, cũng như các thủ lãnh của anh em. Nhưng, như vậy là Thiên Chúa đã thực hiện những điều Người dùng miệng tất cả các ngôn sứ mà báo trước, đó là: Đấng Kitô của Người phải chịu khổ hình. Vậy anh em hãy sám hối và trở lại cùng Thiên Chúa, để Người xoá bỏ tội lỗi cho anh em. Như vậy thời kỳ an lạc mà Đức Chúa ban cho anh em sẽ đến, khi Người sai Đấng Kitô Người đã dành cho anh em, là Đức Giêsu.”
(2) Chúa Giêsu làm trọn lời loan báo của các ngôn sứ: Những gì xảy ra cho Đức Kitô khi Ngài sống trên trần gian, đã được loan báo trước bởi các ngôn sứ; mỗi ngôn sứ loan báo một khía cạnh của cuộc đời Ngài. Tổng hợp tất cả lời loan báo của các ngôn sứ cho chúng ta sự hiểu biết về cuộc đời của Ngài. Ông Phêrô liệt kê 3 ngôn sứ trong trình thuật hôm nay:
- Lời chứng của Moses: “Từ giữa đồng bào của anh em, Đức Chúa là Thiên Chúa của anh em sẽ cho trỗi dậy một ngôn sứ như tôi để giúp anh em; tất cả những gì vị ấy nói với anh em, anh em hãy nghe. Kẻ nào mà không nghe ngôn sứ ấy, thì sẽ bị diệt trừ khỏi dân” (Deut 18:15-20).
- Lời chứng của Samuel và các ngôn sứ khác: Sau đó, mọi ngôn sứ, kể từ ông Samuel đến các vị kế tiếp, khi lên tiếng thì cũng đã loan báo những ngày chúng ta đang sống (Lk 1:70).
- Lời chứng mà Thiên Chúa đã hứa với tổ phụ Abraham: “Nhờ dòng dõi ngươi, mọi gia tộc trên mặt đất sẽ được chúc phúc” (Gen 22:18, 26:4). Thiên Chúa đã cho Tôi Trung của Người trỗi dậy để giúp anh em trước tiên, và sai đi chúc phúc cho anh em, bằng cách làm cho mỗi người trong anh em lìa bỏ những tội ác của mình.
2/ Phúc Âm: Chúa hiện ra với các tông đồ.
2.1/ Chúa chứng minh cho các tông đồ biết Ngài là người thật: Khi một người nhìn thấy hồn người chết hiện về, cảm tưởng của họ chắc cũng như các tông đồ: “Các ông kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma.” Để chứng minh Ngài là người thật, Chúa Giêsu làm hai việc:
(1) Cho các ông sờ vào thân thể Ngài: Người nói với các ông: "Sao lại hoảng hốt? Sao lòng anh em còn ngờ vực? Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương có thịt như anh em thấy Thầy có đây?" Nói xong, Người đưa tay chân ra cho các ông xem.
(2) Ăn uống trước mắt các ông: Các ông còn chưa tin vì mừng quá, và còn đang ngỡ ngàng, thì Người hỏi: "Ở đây anh em có gì ăn không?" Các ông đưa cho Người một khúc cá nướng. Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông.
2.2/ Chúa chứng minh cho các tông đồ những lời Kinh Thánh đã nói về Ngài.
(1) Toàn bộ Kinh Thánh cần thiết để hiểu Đức Kitô: Chúa Giêsu nhắc lại những lời dạy dỗ của Ngài cho các ông khi Ngài còn ở với các ông: "Khi còn ở với anh em, Thầy đã từng nói với anh em rằng tất cả những gì Sách Luật Moses, các Sách Ngôn Sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm." Các ông không thể hiểu những lời này mà không có Đức Kitô; đồng thời các ông cũng không thể hiểu cuộc đời Chúa Kitô mà không được soi sáng bởi những lời này.
(2) Tiên-tri Hosea đã nói về sự sống lại của Ngài: "Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại” (Hos 6:2).

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:
- Chúng ta đừng bao giờ để các báo chí lung lạc niềm tin vào Chúa sống lại của chúng ta.
- Có nhiều bằng chứng về sự kiện Chúa sống lại: những lần Ngài hiện ra với các môn đệ, những phép lạ các môn đệ nhân danh Ngài là làm, cuộc sống chứng nhân và thay đổi hoàn toàn của các môn đệ, Kinh Thánh, và những cuộc trở lại của nhiều người. Chúng ta không chỉ có 2 nhân chứng như Luật đòi, nhưng ức triệu nhân chứng cho sự sống lại của Chúa Giêsu.
- Lịch sử Giáo Hội hơn 2000 năm qua là bằng chứng hùng hồn Chúa Giêsu vẫn đang họat động và ở lại trong Giáo Hội giữa bao chống đối, bắt bớ, và tù đày.
Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP

20/04/17     TH NĂM TUN BÁT NHT PS
                                                        Lc 24,35-48

CON ĐƯỜNG NÀO ĐỂ SỐNG LẠI?

“Đấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại, và phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân.” (Lc 24,46-47)

Suy niệm: Lời ấy của Đức Giê-su được Người nói lên hơn một lần, và được các tác giả Sách Thánh ghi lại nhiều lần. Lời ấy chất chứa một cái gì đó rất đặc trưng Kitô giáo, một cái gì đó trở thành qui luậtsống của người môn đệ Đức Ki-tô: Để tới vinh quang, phải đi qua thập giá! Nhiều người ‘ngán’ Ki-tô giáo vì họ ‘dị ứng’ với hai tiếng “khổ hình.” Ki-tô giáo không dạy người ta đi đường tắt, không hứa hẹn đưa người ta đi từ vinh quang tới vinh quang. Nhiều người, nhất là người trẻ trong trào lưu hưởng thụ hôm nay, muốn chọn ‘Đức Ki-tô sống lại’ nhưng lại tìm mọi cách tránh né ‘Đức Ki-tô chịu đóng đinh trên thập giá.’ Mấy tiếng ‘hy sinh’, ‘hãm mình’, ‘chịu khó’… dường như không còn gặp thấy trong ngôn ngữ của các bạn trẻ nữa.

Mời Bạn: Không ‘chết đi’ thì làm sao ‘sống lại’? Chúng ta cám ơn khoa học kỹ thuật tiến bộ đã giúp làm cho cuộc sống con người được tiện nghi, dễ chịu hơn; nhưng chúng ta ý thức rằng ‘khổ hình’ vẫn mãi là một phần tất yếu của cuộc sống, nhất là cuộc sống của người môn đệ Đức Ki-tô. Chúng ta không săn tìm đau khổ, nhưng chúng ta sẵn sàng đón nhận đau khổ và trao ý nghĩa cho đau khổ, như Đức Ki-tô đã làm gương mẫu cho chúng ta.

Chia sẻ kinh nghiệm của bạn về ‘thập giá nở hoa’ trong đời bạn.

Sống Lời Chúa: Bước theo Thầy Giê-su, chúng ta tích cực chấp nhận hy sinh, chịu khó, để phục vụ trong yêu thương.

Cầu nguyện: Đọc kinh của Thánh I-nhã: “Lạy Chúa, xin dạy con biết sống quảng đại, biết phụng sự Chúa cho xứng đáng…” (xem toàn bài kinh ở trang 62).
(5 phút lời Chúa)

Anh em là chng nhân (20.4.2017 – Th năm trong Tun Bát nht Phc sinh)
Chuyn Ðc Giêsu phc sinh là chuyn khó tin. Nhưng nếu chúng ta sng quên mình phc v thì người ta có th gp được Ðng đang sng.


Suy nim:
Sợ ma không phải chỉ là chuyện của trẻ con.
Cả người lớn như các tông đồ cũng sợ ma.
Có lần Ðức Giêsu đi trên mặt nước mà đến với họ,
nhưng họ kinh hoàng tưởng Thầy là ma.
Khi Ðức Giêsu phục sinh hiện ra với các môn đệ,
họ cũng hoảng hốt tưởng là thấy ma.
Ðấng sống lại đã kiên nhẫn làm hết cách
để đưa các môn đệ ra khỏi nỗi ám ảnh kinh khủng.
Ngài mời họ xem và đụng đến tay chân Ngài
để thấy Ngài là người bằng xương bằng thịt.
Ngài còn ăn một miếng cá nướng
để cho họ thấy Ngài không phải là một bóng ma.
Khi các môn đệ yếu đức tin,
họ coi Ðức Giêsu phục sinh chỉ là bóng ma.
Nhưng khi đức tin của họ được củng cố,
họ mới thấy Ngài có thực.
Lắm khi chúng ta vẫn tưởng Chúa là bóng ma đe dọa,
vì Chúa đến gặp ta một cách quá bất ngờ,
giữa lúc con thuyền đời ta chòng chành vì gió ngược,
hay lúc căn nhà lòng ta khép kín vì nỗi buồn đau.
Chúa vẫn đến lúc ta tưởng Ngài không thể đến.
Ngài mời gọi ta làm chứng nhân cho Ngài.
Kitô hữu là chứng nhân của niềm hy vọng.
Ðức Giêsu bị đóng đinh đã sống lại ra khỏi mồ.
Bạo lực, bất công, dối trá, hận thù bị thảm bại.
Quyền lực của bóng tối chỉ là tạm thời.
Chiến thắng cuối cùng thuộc về Tình Yêu và Ánh Sáng.
Bởi thế người Kitô hữu vẫn hy vọng không ngơi
ngay giữa lúc sự dữ có vẻ thắng thế.
Kitô hữu là chứng nhân của sự sống.
Thế giới hôm nay bị mê hoặc bởi sự chết.
Những cuộc chiến tranh, xung đột, ám sát, bạo động.
Những loại ma tuý khiến người ta chết không ra người.
Những vụ phá thai quá dễ dàng nơi các cô gái trẻ.
Những vụ tự tử chỉ vì những lý do không đâu.
Kitô hữu phải làm cho sự sống có mặt,
và hấp dẫn gấp ngàn lần sự chết.
Họ phải là nguồn sống dồi dào,
sống đơn sơ, thanh bạch, nhưng hạnh phúc.
Kitô hữu là chứng nhân của niềm vui.
Bao trẻ thơ buồn vì thiếu thầy cô, thiếu trường học.
Bao bệnh nhân ở xa thành phố, cần đến thầy thuốc.
Bao người nghèo khổ sống trong nỗi muộn phiền.
Nếu chúng ta thực sự có niềm vui của Chúa,
nếu chúng ta đã ra khỏi nỗi âu lo về mình,
chắc chúng ta sẽ ra đi công bố Tin Mừng Phục Sinh,
bằng việc đem lại nụ cười cho những người bất hạnh.
Chuyện Ðức Giêsu phục sinh là chuyện khó tin.
Nhưng nếu chúng ta sống quên mình phục vụ
thì người ta có thể gặp được Ðấng đang sống.
Cầu nguyn:

Giữa một thế giới
chạy theo tiện nghi, hưởng thụ,
xin cho con biết bằng lòng với cuộc sống đơn sơ.

Giữa một thế giới còn nhiều người đói nghèo,
xin cho con đừng thu tích của cải.

Giữa một thế giới mà sự sống bị chà đạp,
xin cho con biết quý trọng phẩm giá từng người.

Giữa một thế giới không tìm thấy hướng sống,
xin cho con biết xây lại niềm tin.

Lạy Chúa Giêsu,
xin cho con cảm được
cơn đói đang giày vò bao người,
xin cho con nghe được lời mời của Chúa:
“Các con hãy cho họ ăn đi.”

Ước gì chúng con dám trao
tất cả những gì chúng con có cho Chúa,
để Chúa trao tất cả những gì Chúa có
cho chúng con và cho cả nhân loại.

Lm Antôn Nguyn Cao Siêu, SJ

Hãy Nâng Tâm Hồn Lên
20 THÁNG TƯ
Sự Sống Tiềm Tàng Với Đức Kitô Trong Thiên Chúa
“Anh em hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới” (Cl 3,1). Chúng ta mừng cuộc Phục Sinh của Chúa. Người cất lên lời kêu gọi ấy là Tông Đồ Phao-lô. Một cách đặc biệt, thánh nhân đã kinh nghiệm được sức mạnh của Đấng Phục Sinh: “Nếu… anh em đã được sống lại cùng với Đức Kitô, thì anh em hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới… Hãy để lòng trí mình nơi những gì thuộc thượng giới, chứ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới… Vì sự sống của anh em được tiềm tàng với Đức Kitô trong Thiên Chúa” (Cl 3,1-3).
Sứ điệp Phục Sinh là một lời chứng. Những người đưa ra lời chứng là những người đã gặp thấy ngôi mộ trống rỗng. Họ là những người đã kinh nghiệm sự hiện diện của Chúa Phục Sinh. “Điều mắt chúng tôi đã xem thấy, điều tay chúng tôi đã sờ thấy” (1Ga 1,1) – như đôi bàn tay của Tô-ma cứng lòng – “chúng tôi… công bố cho anh em” (1Ga 1,3). “Sự sống đã được tỏ bày; chúng tôi đã thấy và làm chứng” (1Ga 1,2). Sự sống được tỏ bày, khi mà tất cả mọi sự dường như đã chìm ngập trong bóng tối của sự chết.
Một tảng đá lớn đã được lăn tới lấp kín cửa mộ. Người ta đóng chặt và niêm kín. Nhưng sự sống lại tỏ hiện! Vâng, sứ điệp Phục Sinh là một lời chứng và là một thách đố. Đức Kitô đã đến trần gian vì chúng ta. Người đã bị đóng đanh thập giá. Nhưng qua cái chết của Người, Người trao ban cho chúng ta sự sống. Và như vậy có nghĩa rằng sự sống của chúng ta giờ đây được tiềm tàng với Đức Kitô trong Thiên Chúa. (Cl 3,3)
- suy tư 366 ngày của Đức Gioan Phaolô II -
Lm. Lê Công Đức dịch từ nguyên tác
LIFT UP YOUR HEARTS
Daily Meditations by Pope John Paul II


Lời Chúa Trong Gia Đình
NGÀY 20 – 4
Thứ Năm Trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh.
Cv 3, 11-26; Lc 24, 35-48.

LỜI SUY NIỆM: “Khi còn ở với anh em, Thầy đã từng nói với anh em rằng tất cả những gì Sách Luật Môsê, các sách ngôn sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm.”
Ngày thứ năm trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh. Chúa Giêsu cho chúng ta thấy được tất cả những gì sách Luật Môsê, các ngôn sứ, Thánh vịnh, đều quy hướng về Người.
Lạy Chúa Giêsu. Xin cho mỗi người trong chúng con được ơn yêu thích đọc Kinh Thánh Cựu Ước và Tân Ước, để tất cả những lời trong Sách, giúp cho chúng con nhận ra tất cả đều là “Hồng Ân” của Chúa ban, để sống yêu thương phục vụ nhau vì là tất cả đều là con cái của Chúa và cùng hưởng một Máu Cứu chuộc của Chúa.
Mạnh Phương


20 Tháng Tư
Hãy Thắp Lên Một Que Diêm
Một bữa nọ, ông John Keller, một diễn giả nổi tiếng được mời thuyết trình trước khoảng 100 ngàn người tại vận động trường Los Angeles bên Hoa Kỳ. Ðang diễn thuyết ông bỗng dừng lại và nói: "Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận động này".
Ðèn tắt, sân vận động chìm sâu trong bóng tối dày đặc, ông John Keller nói tiếp: "Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. Những ai nhìn thấy ánh lửa của que diêm tôi đốt thì hãy kêu lớn lên: Ðã thấy!". Một que diêm được bật lên, cả vận động trường vang lên những tiếng kêu: "Ðã thấy!".
Sau khi đèn được bật sáng lên, ông John Keller giải thích: "Ánh sáng của một hành động nhân ái dù bé nhỏ như một que diêm sẽ chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy".
Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại tắt. Một giọng nói vang lên ra lệnh: "Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hãy đốt cháy lên!". Bỗng chốc cả vận động trường rực sáng.
Ông John Keller kết luận: "Tất cả chúng ta hợp lực cùng nhau, cóthể chiến thắng bóng tối, sự dữ và oán thù bằng những đóm sáng nhỏ của tình thương và lòng tốt của chúng ta".
Hòa bình không chỉ là môi trường sống vắng bóng chiến tranh. Hòa bình không chỉ là cuộc sống chung im tiếng súng. Vì trong sự giao tiếp giữa người với người, đôi khi con người giết hại nhau mà không cần súng đạn, đôi khi con người làm khổ nhau, đàn áp và bóc lột nhau mà không cần chiến tranh.
Ngoài ra, hòa bình không chỉ được xây dựng trong những văn phòng của các nhà lãnh đạo. Hòa bình không chỉ được xây dựng qua những cuộc họp, qua những buổi thảo luận, mặc cả của các nhà chính trị. Mọi người chúng ta phải trở thành những người thợ xây dựng hòa bình. Bởi lẽ nguồn gốc của hòa bình xuất phát từ phẩm chất của các mối liên lạc giữa người với người.
Người biết yêu mến là người thợ xây dựng hòa bình. Kẻ biết giúp đỡ là kẻ xây đắp hòa bình. Những ai biết tha thứ, những ai biết phục vụ tha nhân, những ai biết luôn khước từ hận thù, bạo lực là những người thợ xây dựng hòa bình. Những ai biết chia sớt của cải mình cho người túng thiếu hơn, những ai có lòng nhân từ, có lòng khoan dung và thông cảm đều là những kẻ giúp cho hòa bình nảy nở giữa loài người.
Tóm lại, cách thức tốt nhất để xây dựng hòa bình là tăng thêm cho thật nhiều những hành động yêu thương và hảo tâm đối với đồng loại. Những hành động yêu thương xuất phát từ lòng nhân hậu sẽ như những ánh sáng nho nhỏ của một que diêm. Nhưng nếu mọi người cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ, những hành động yêu thương sẽ có đủ sức mạnh để xua đuổi bóng tối của những đau khổ và sự dữ.
(Lẽ Sống)

Lectio Divina: Luca 24:35-48
Thứ Năm, 20 Tháng 4, 2017


Thứ Năm trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh     




1.  Lời nguyện mở đầu



Lạy Thiên Chúa Toàn Năng và là Cha của chúng con,

Chúa Giêsu đã chết cho chúng con trên cây thập giá

Và Chúa đã cho Người sống lại từ cõi chết.

Chúng con đã không nhìn thấy những dấu đinh nơi tay của Người

Cũng không chạm vào vết thương nơi cạnh sườn của Người,

Nhưng chúng con tin rằng Người đang sống

Và hiện diện tại đây ở giữa chúng con.

Xin Chúa hãy mở lòng trí chúng con cho Lời của Người

Và hãy cho chúng con động chạm đến Người trong bánh của Bí Tích Thánh Thể,

Để Người có thể cho chúng con sống lại từ tội lỗi của chúng con

Và hoán cải chúng con thành những con người mới.

Để từ đó chúng con có thể làm chứng cho Đấng Phục Sinh, Con của Chúa,

Nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con.



2.  Bài Đọc Tin Mừng – Luca 24:35-48

Khi ấy, hai môn đệ thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.

Mọi người còn đứng bàn chuyện thì Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa họ và phán:  “Bình an cho các con!  Này Thầy đây, đừng sợ”.  Nhưng mọi người bối rối tưởng mình thấy ma.  Chúa lại phán:  “Sao các con bối rối và lòng các con lo nghĩ như vậy?  Hãy xem tay chân Thầy:  chính Thầy đây!  Hãy sờ mà xem:  ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây”.  Nói xong, Người đưa tay chân cho họ xem.  Thấy họ còn chưa tin, và vì vui mừng mà bỡ ngỡ, Chúa hỏi:  “Ở đây các con có gì ăn không?”  Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng và một tảng mật ong.  Người ăn trước mặt các ông và đưa phần còn lại cho họ.  Đoạn Người phán:  “Đúng như lời Thầy đã nói với các con khi Thầy còn ở với các con, là:  cần phải ứng nghiệm hết mọi lời đã ghi chép về Thầy trong luật Môisen, trong sách tiên tri và thánh vịnh”.

Rồi Người mở trí cho các ông am hiểu Kinh Thánh.  Người lại nói:  “Có lời chép rằng:  Đấng Kitô sẽ phải chịu thương khó và ngày thứ ba Người sẽ từ cõi chết sống lại.  Rồi phải nhân danh Người rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giêrusalem.  Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy”.



3.  Suy Niệm

-  Trong những ngày sau lễ Phục Sinh, các văn bản của Tin Mừng thuật lại các cuộc hiện ra của Chúa Giêsu.  Lúc đầu, vào những năm đầu tiên sau cái chết và sự Phục Sinh của Chúa Giêsu, các Kitô hữu đã lo bênh vực về việc Phục Sinh nhờ các cuộc hiện ra.  Chính họ, cộng đoàn sống động, là một cuộc hiện ra tuyệt vời của Chúa Giêsu Phục Sinh.  Nhưng trong phạm vi mà lời chỉ trích của những kẻ đối đầu lại niềm tin vào Chúa Phục Sinh tăng lên, và trong nội bộ, đã phát sinh những lời chỉ trích và nghi ngờ liên quan đến các nhiệm vụ khác nhau trong cộng đoàn (xem 1Cl 1:12), họ bắt đầu nhớ lại những cuộc hiện ra của Chúa Giêsu.  Có hai loại hiện ra:  (a) với những ai nhấn mạnh đến sự nghi ngờ và chống đối của các môn đệ trong việc tin vào sự Phục Sinh, và (b) với những người kêu gọi sự chú ý đến các mệnh lệnh của Chúa Giêsu truyền cho các môn đệ - nam cũng như nữ - trao một số sứ vụ cho họ.  Phản ứng đầu tiên đối với sự chỉ trích đến từ bên ngoài.  Những điều này cho thấy rằng các Kitô hữu không phải là người ngây thơ và cả tin là những người chấp nhận tất cả mọi thứ và bất cứ điều gì, trái lại là đàng khác.  Chính bản thân họ cũng đã có nhiều nghi ngờ trong việc tin vào sự Phục Sinh.  Những người khác phản ứng lại với sự chỉ trích từ bên trong và đã tìm thấy chức năng và nhiệm vụ của cộng đoàn, không chỉ dựa trên phẩm chất của loài người là những điều luôn gây tranh cãi, mà là dựa trên thẩm quyền và các mệnh lệnh nhận được từ Chúa Giêsu Phục Sinh.  Các cuộc hiện ra của Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay kết hợp hai khía cạnh khác nhau:  những nghi ngờ của các môn đệ và sứ vụ đi loan báo và ơn tha thứ nhận được từ Chúa Giêsu.   

-  Luca 24:35:  Tóm tắt câu chuyện trên đường Emmau.  Quay trở lại Giêrusalem, hai môn đệ đã gặp được cộng đoàn và họ chia sẻ với nhau về kinh nghiệm mà họ đã trải qua.  Các ông kể cho nhau về những gì đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.  Cộng đoàn tụ họp nhau lại, lần lượt, chia sẻ việc hiện ra của Chúa Giêsu với ông Phêrô.  Đây là một sự chia sẻ lẫn nhau về kinh nghiệm của sự Phục Sinh, vì nó cũng xảy ra ngày nay khi các cộng đoàn tụ họp nhau lại để chia sẻ và tuyên xưng đức tin, niềm cậy trông và lòng yêu mến của họ.  

-  Luca 24:36-37:  Việc hiện ra của Chúa Giêsu gây sợ hãi nhiều cho các môn đệ.  Vào lúc ấy, Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa họ và phán:  “Bình an cho các con!”  Đây là lời chào hay gặp nhất của Chúa Giêsu:  “Bình an cho các con!” (Ga 14:27; 16:33; 20:19,21,26).  Nhưng các môn đệ đã sợ hãi khi thấy Chúa Giêsu và đã không nhận ra Người.  Đứng trước mặt các ông là Chúa Giêsu bằng xương bằng thịt, nhưng các ông lại nghĩ rằng mình đang nhìn thấy ma, một hồn ma bóng quế.  Các ông không thể tin được.  Đó không phải là cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu Nagiarét và Chúa Giêsu Phục Sinh. 

-  Luca 24:38-40:  Chúa Giêsu giúp cho các ông vượt qua nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ.  Chúa Giêsu làm hai việc để giúp các môn đệ vượt qua nỗi sợ hãi và sự không tin.  Người cho các ông xem tay chân của Người và nói rằng:  “Chính Thầy đây!” và bảo các ông hãy sờ mà xem:  ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây!”  Chúa Giêsu cho các ông xem tay và chân của mình bởi vì trên đó còn có các dấu đinh (xem Ga 20:25-27).  Chúa Kitô Phục Sinh chính là Đức Giêsu Nagiarét, cũng là người đã bị đóng đinh trên thập giá và không phải là một hồn ma Kitô như các môn đệ tưởng tượng, khi các ông trông thấy Người.  Người bảo các ông hãy chạm vào người mình, bởi vì sự Phục Sinh là Phục Sinh của cả con người, thể xác lẫn linh hồn.  Sự Phục Sinh không có liên hệ gì tới lý thuyết về linh hồn bất tử, mà người Hy Lạp đã dạy.

-  Luca 24:41-43:  Cử chỉ khác để giúp các ông vượt qua sự nghi ngại.  Nhưng việc sờ chạm vào người vẫn chưa đủ!  Luca nói rằng các ông đã không thể tin bởi vì niềm vui mừng của các ông đã lớn lao đến nỗi mà họ đã chết lặng.  Chúa Giêsu hỏi các ông “Ở đây các con có gì ăn không”  Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng và Người ăn trước mặt các ông, để giúp các ông vượt qua sự nghi ngờ.

-  Luca 24:44-47:  Chìa khóa bài đọc để hiểu được ý nghĩa mới của Kinh Thánh.  Một trong những khó khăn lớn nhất của các Kitô hữu tiên khởi  là chấp nhận việc Đấng chịu đóng đinh là Chúa Cứu Thế đã được hứa, bởi vì Luật dạy rằng người bị đóng đinh là “kẻ bị Thiên Chúa nguyền rủa”  (Đnl 21:22-23).  Vì lý do này, điều quan trọng là phải biết rằng Kinh Thánh đã loan báo từ trước “Đức Kitô phải chịu khổ hình và sống lại từ cõi chết vào ngày thứ ba và nhờ vào danh Người, việc hoán cải và lãnh ơn tha tội sẽ được rao giảng cho muôn dân”.  Chúa Giêsu cho các ông thấy rằng điều này đã được viết trong Luật Môisen, trong sách các tiên tri và trong các Thánh Vịnh.  Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết, sống ở giữa các ông, trở thành chìa khóa để mở ra cho các ông ý nghĩa hoàn toàn của Kinh Thánh. 

-  Luca 24:48:  Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy.  Trong huấn lệnh cuối cùng này được gói ghém toàn bộ sứ vụ của cộng đoàn Kitô hữu:  làm nhân chứng cho sự Phục Sinh, theo cách mà tình yêu Thiên Chúa chấp nhận chúng ta và tha thứ cho chúng ta sẽ được thể hiện, và muốn chúng ta sống trong cộng đoàn như con cái trong cùng một nhà, là anh chị em với nhau.   



4.  Một vài câu hỏi gợi ý cho việc suy gẫm cá nhân

-  Có những lần, sự cứng lòng và nghi ngờ trong lòng và làm suy yếu điều mà đức tin ban cho chúng ta liên quan đến sự hiện diện của Thiên Chúa trong đời sống chúng ta.  Bạn đã có bao giờ sống như thế này chưa?  Làm thế nào mà bạn đã vượt qua được điều đó?

-  Sứ vụ của chúng ta, và cũng là sứ vụ của tôi, là làm chứng nhân cho tình yêu Thiên Chúa mặc khải trong Đức Giêsu.  Tôi có phải là một chứng nhân cho tình yêu này không? 



5.  Lời nguyện kết

Ngắm tầng trời tay Chúa sáng tạo,

Muôn trăng sao Chúa đã an bài,

Thì con người là chi, mà Chúa cần nhớ đến,

Phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?

(Tv 8:4)