21/04/2026
Thứ Ba tuần 3 Phục Sinh
Bài Ðọc I: Cv 7,
51-59
“Lạy
Chúa Giê-su, xin đón nhận tâm hồn con”.
Trích sách
Tông đồ Công vụ.
Khi ấy,
Tê-pha-nô nói với dân chúng, các kỳ lão và luật sĩ rằng: “Hỡi những tên cứng cổ,
lòng và tai chẳng cắt bì kia, các ngươi luôn luôn chống đối Thánh Thần; cha ông
các ngươi làm sao, các ngươi cũng vậy. Có tiên tri nào mà cha ông các ngươi lại
không bắt bớ? Họ đã giết những người tiên báo về việc Ðấng Công chính sẽ đến, Ðấng
mà ngày nay các ngươi đã nộp và giết chết; các ngươi đã lãnh nhận lề luật do
thiên thần truyền cho, nhưng đã không tuân giữ”.
Nghe ông
nói, họ phát điên lên trong lòng, và họ nghiến răng phản đối ông. Nhưng
Tê-pha-nô đầy Thánh Thần, nhìn lên trời, đã xem thấy vinh quang của Thiên Chúa,
và Ðức Giê-su đứng bên hữu Thiên Chúa. Ông đã nói rằng: “Kìa, tôi xem thấy trời
mở ra, và Con Người đứng bên hữu Thiên Chúa”. Bấy giờ họ lớn tiếng kêu la và bịt
tai lại, và họ nhất tề xông vào ông. Khi lôi ông ra ngoài thành, họ ném đá ông.
Và các nhân chứng đã để áo của họ dưới chân một người thanh niên tên là Sao-lô.
Rồi họ ném đá Tê-pha-nô, đang lúc ông cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa Giê-su, xin
đón nhận tâm hồn con”. Thế rồi ông quỳ xuống, lớn tiếng kêu lên rằng: “Lạy
Chúa, xin đừng trách cứ họ về tội lỗi này”. Nói xong câu đó, ông đã an giấc
trong Chúa. Còn Sao-lô thì đã tán thành việc giết ông (Tê-pha-nô).
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 30, 3cd-4.
6ab và 7b và 8a. 17 và 21ab
Ðáp: Lạy Chúa, con phó thác tâm hồn
trong tay Chúa
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: Xin Chúa trở thành núi đá cho con
trú ẩn, thành chiến luỹ kiên cố để cứu độ con, bởi Chúa là Tảng đá, là chiến luỹ
của con; vì uy danh Ngài, Ngài sẽ dìu dắt và hướng dẫn con.
Xướng: Con phó thác tâm hồn trong tay
Chúa, lạy Chúa, lạy Thiên Chúa trung thành, xin cứu chữa con. Còn phần con, con
tin cậy ở Chúa, con sẽ hân hoan mừng rỡ vì đức từ bi của Chúa. – Ðáp.
Xướng: Xin cho tôi tớ Chúa được thấy long
nhan dịu hiền, xin cứu sống con theo lượng từ bi của Chúa. Chúa che chở họ dưới
bóng long nhan Ngài, cho khỏi người ta âm mưu làm hại. – Ðáp.
Alleluia: Ga 16, 7 và
13
Alleluia, alleluia!
– Chúa phán: “Thầy sẽ sai Thần Chân Lý đến cùng các con; Người sẽ dạy các con
biết tất cả sự thật”. – Alleluia.
Phúc Âm: Ga 6, 30-35
“Không
phải Mô-sê, mà chính Cha Ta mới ban bánh bởi trời đích thực”.
Tin Mừng
Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.
Khi ấy,
đám đông thưa Chúa Giê-su: “Ngài sẽ làm dấu lạ gì để chúng tôi thấy mà tin
Ngài? Ngài làm được việc gì? Cha ông chúng tôi đã ăn man-na trong sa mạc, như
đã chép rằng: “Người đã ban cho họ ăn bánh bởi trời”. Chúa Giê-su đáp: “Thật Ta
bảo thật các ngươi, không phải Mô-sê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà
chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên
Chúa phải là vật tự trời xuống, và ban sự sống cho thế gian”. Họ liền thưa với
Ngài rằng: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi bánh đó luôn mãi”. Chúa Giê-su nói:
“Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta sẽ không hề đói; ai tin vào Ta sẽ
không hề khát bao giờ”.
Ðó là lời
Chúa.
Chú giải về Công vụ Tông Đồ 7,51—8,1
Đoạn Kinh Thánh hôm nay tiếp tục câu chuyện về Stêphanô, mặc
dù phần lớn bài diễn thuyết dài của ông trước Tòa Công luận về lịch sử dân tộc
Do Thái đã bị lược bỏ trong các bài đọc của chúng ta. Bài đọc này chỉ mô tả cao
trào của câu chuyện.
Stêphanô gọi những người bắt giữ ông là “không được cắt bì
trong lòng và tai”. Mặc dù họ đã được cắt bì về thể xác, nhưng hành vi của họ
giống với những người ngoại đạo không được cắt bì xung quanh họ hơn. Họ chống lại
Thánh Linh của Đức Chúa Trời, Đấng đã phán qua Môi-se và các tiên tri. Phao-lô
sẽ nói sau này về sự vô hiệu của việc cắt bì thân thể nếu không có sự cắt bì
tương ứng trong lòng. Không phải việc cắt bì làm nên một người Do Thái, mà là sự
cam kết của họ trong việc tuân theo ý muốn của Đức Chúa Trời. Và tương tự như vậy
đối với chúng ta, không chỉ việc đổ nước khi làm phép rửa tội làm nên một người Ki tô—trở thành một Ki tô hữu có nghĩa là nhiều hơn thế.
Stêphanô chỉ trích các quan xét của mình vì đã làm điều mà
những người tiền nhiệm của họ đã làm với hàng loạt các tiên tri mà Đức Chúa Trời
đã sai đến cho dân Ngài. Giờ đây họ đã giết Chúa Giê-su, vị tiên tri vĩ đại nhất
trong tất cả. Không phải Stêphanô, mà chính họ, những vị thẩm phán của ông, mới
là những người không giữ Luật. Điều này, không có gì đáng ngạc nhiên, đã khiến
các thành viên hội đồng nổi giận, nhưng Stêphanô, được tràn đầy Đức Thánh Linh,
lúc này đã có một khải tượng về Đức Chúa Trời vinh hiển và Chúa Giê-su đứng bên
hữu Ngài:
Kìa…Tôi thấy trời mở
ra và Con Người đứng bên hữu Đức Chúa Trời!
Đây là danh hiệu mà Chúa Giê-su đã dùng để tự xưng nhằm nhấn
mạnh mối liên hệ của Ngài với các lời tiên tri về Đấng Mê-si-a và, trong Tân Ước, rất hiếm khi có ai
khác ngoài chính Chúa Giê-su sử dụng danh hiệu này. Hội đồng Sanhedrin biết rất
rõ rằng người mà Ngài đang nói đến là người mà họ đã xử tử vì tội phạm thượng của
chính mình. Nói rằng kẻ phạm thượng bị xử tử này giờ đây đang chia sẻ vinh
quang của chính Đức Chúa Trời là điều không thể tin nổi. Các nhà lãnh đạo tôn
giáo và các thẩm phán xét xử không thể chịu đựng được khi nghe những lời “khiếm
nhã” như vậy và:
…họ bịt tai lại, và với
một tiếng la lớn, tất cả xông vào ông.
Tại thời điểm này, mọi ý nghĩ về một phiên tòa đúng đắn đã
tan biến. Stêphanô bị đuổi ra khỏi tường thành và bị ném đá ngay tại đó, cũng
giống như Chúa Giê-su bị đóng đinh trên thập tự giá bên ngoài thành phố trên đồi
Gô-gô-tha. Những nhân chứng thù địch trong vụ án (ở đây là những nhân chứng
khai man) có quyền khởi xướng việc thi hành án.
Gần như là một chi tiết nhỏ, Lu-ca kể rằng các nhân chứng đã
đặt áo của họ dưới chân một người thanh niên tên là Sau-lô, người “đồng ý với
việc họ giết ông”. Người ta tin rằng chính trải nghiệm này đã gieo mầm cho đức
tin Ki tô của Phao-lô trong
tương lai. Như Tertullian đã viết:
Máu của các vị tử đạo
là hạt giống của Hội Thánh.
Khi thấy Stêphanô chết với phẩm giá và ân điển như vậy,
Phao-lô hẳn đã vô cùng xúc động—và băn khoăn.
Khi chết, Stêphanô noi gương Chúa mình. Ông dâng hiến cuộc đời
mình vào tay Chúa:
Lạy Chúa Giê-su, xin
nhận lấy linh hồn con.
Stêphanô cũng cầu nguyện cho những kẻ hành quyết mình và tất
cả những người ủng hộ họ:
Lạy Chúa, xin đừng
trách họ về tội này.
Rất nhiều yếu tố trong cái chết của Stêphanô vang vọng với
kinh nghiệm của Thầy ông:
• Việc ông thực hiện những dấu kỳ diệu giữa dân chúng.
• Việc ông kiên quyết thách thức chính quyền về tính liêm
chính (hoặc thiếu liêm chính) của họ.
• Việc những người chống đối ông không thể thắng ông trong
các cuộc tranh luận.
• Việc đưa ra những nhân chứng giả để làm mất uy tín của
ông.
• Một phiên tòa liên quan đến những nhân chứng giả này.
• Khải tượng về Đức Chúa Trời vinh hiển hoàn toàn chấp nhận
Chúa Giê-su.
• Việc ông hoàn toàn dâng hiến cuộc đời mình vào tay Đức
Chúa Trời.
• Việc ông tha thứ cho những kẻ hành hình mình.
Tóm lại, Stêphanô là hình mẫu của người theo Chúa Giê-su
hoàn hảo, và do đó là một hình mẫu cho cuộc sống của chúng ta. Tương tự như vậy,
chúng ta thấy ở đây tất cả các yếu tố của một đời sống Ki tô đích thực:
• Sự tận tâm hoàn toàn với Chúa Giê-su là Chúa.
• Sẵn sàng lên tiếng cho đức tin của mình bất chấp sự thù địch
và chống đối.
• Sẵn sàng hy sinh cả
tính mạng và tài sản vì tầm nhìn phúc âm.
• Tình yêu thương vô điều kiện dành cho tất cả mọi người, kể
cả những người muốn làm hại hoặc hủy hoại chúng ta.
• Chính sách bất bạo động bất kể sự khiêu khích nào.
Chú giải về Gioan 6,30-35
Đoạn Kinh Thánh hôm nay từ sách Gioan tiếp tục bàn về Chúa
Giê-su là Bánh Sự Sống. Một lần nữa, người Do Thái xin Chúa Giê-su một dấu lạ,
một dấu lạ giống như manna mà tổ tiên họ đã được hưởng trong sa mạc. Họ trích dẫn
Kinh Thánh cho Ngài:
Tổ tiên chúng ta đã ăn
manna trong hoang mạc, như đã chép rằng: ‘Ngài đã ban cho họ bánh từ trời để
ăn.’
(xem Xuất Hành
16,4-5; Dân Số 11,7-9; Thánh Vịnh
78,24)
Là một món quà từ Đức Chúa Trời, manna được cho là đến từ trời
(“từ các tầng trời”). Một số người cho rằng nó được đồng nhất với một chất tự
nhiên mà vẫn có thể tìm thấy với số lượng nhỏ trên bán đảo Si-nai. Ở đây, nó được
hiểu là một điều siêu nhiên, và Chúa Giê-su thấy trong đó một điềm báo trước của
Bí tích Thánh Thể. Manna, được cho là đã bị Giê-rê-mi-a giấu đi, cũng được mong đợi sẽ xuất hiện
một cách kỳ diệu trở lại vào Lễ Vượt Qua như một dấu hiệu của những ngày cuối
cùng. Như được mô tả trong Kinh Thánh
Nghiên cứu Phiên bản Quốc tế Mới:
“Một kỳ vọng phổ biến của người Do Thái là khi Đấng Mê-s-ai đến, Ngài sẽ tiếp tục ban phát
manna. Đám đông có lẽ lý luận rằng Chúa Giê-su đã làm rất ít so với Môi-se. Ông
đã nuôi 5.000 người; Môi-se đã nuôi cả một dân tộc. Ông chỉ làm điều đó một lần;
Môi-se làm điều đó trong 40 năm. Ông ban cho bánh bình thường; Môi-se ban cho
‘bánh từ trời’.”
Chúa Giê-su đáp rằng manna không phải là bánh thật từ Đức
Chúa Trời; nó chỉ là một dấu hiệu hoặc biểu tượng. Nó nuôi dưỡng thân thể,
nhưng không nuôi dưỡng tâm linh:
Vì bánh của Đức Chúa
Trời là bánh từ trời xuống, ban sự sống cho thế gian.
Họ nói với Ngài:
Thưa Ngài, xin hãy ban
cho chúng tôi bánh này mãi mãi.
Rõ ràng họ đang nói theo nghĩa vật chất. Điều này gợi nhớ đến
người phụ nữ Sa-ma-ri bên giếng, người đã xin nước để bà không bao giờ khát nữa
và không phải đến giếng mỗi ngày.
Chúa Giê-su giờ đây long trọng nói với họ:
Ta là bánh sự sống.
Lời tuyên xưng “Ta là…” nhấn mạnh sự đồng nhất giữa Chúa
Giê-su và Đức Chúa Trời, và đây là lời tuyên bố “Ta là…” đầu tiên trong bảy lời
tuyên bố xuất hiện trong Phúc Âm Gioan. Cụm từ này—trong tiếng Hy Lạp, ego eimi—gợi nhớ đến danh xưng của Đức
Chúa Trời được mặc khải cho Môi-se trong bụi cây cháy (xem Xuất Hành 3,14). Cả manna và việc nuôi 5.000 người
gần đây đều là những dụ ngôn hành động về việc Đức Chúa Trời (“Ta là”) ban
chính mình cho dân Ngài.
Chúa Giê-su tiếp tục làm rõ ý nghĩa của lời tuyên bố của
Ngài:
Ai đến với Ta sẽ không
bao giờ đói, và ai tin Ta sẽ không bao giờ khát.
“Đến với Chúa Giê-su” có nghĩa là gắn bó mật thiết với Ngài
và tất cả những gì Ngài đại diện. Và chúng ta đã thấy “tin” bao hàm điều gì. Nó
hàm ý nhiều hơn rất nhiều so với chỉ “tiếp nhận Chúa Giê-su trong Tiệc Thánh”.
Để ăn Bánh Sự Sống đó, chúng ta phải đắm mình trong đời sống
của Chúa Giê-su, thâm nhập sâu sắc vào Lời Chúa đến với chúng ta trong các sách
Phúc Âm và phần còn lại của Kinh Thánh, và đồng hóa Con Đường của Ngài vào đời
sống của chính mình. Thánh Thể mà chúng ta cử hành là dấu hiệu của Bánh Sự Sống,
thực sự luôn sẵn có suốt cả ngày cho những ai sống gần gũi với Chúa Giêsu.
Những người sống trong mối quan hệ mật thiết với Chúa Giêsu
là những người thực sự sống – ngay tại đây và bây giờ. Tôi có phải là một trong
số họ không? Đức tin của tôi, Kitô giáo của tôi, sự hiểu biết và tận tâm của
tôi đối với Tin Mừng, và sự hiểu biết của tôi về vị trí của Thánh Thể trong đời
sống Kitô giáo của chúng ta sâu sắc đến mức nào?
https://livingspace.sacredspace.ie/e1033g/
Suy Niệm: Giê-su bánh đích thực
Giê-su là
bánh đích thực. Vì là bánh Cha ban. Món quà Cha ban rất quí giá. Vì đó là Người
Con yêu dấu. Là hình ảnh tuyệt hảo của Cha. Là chính Cha. Là chính sự sống. Nhờ
Người mà muôn vật có sự sống. Vì nhờ Người “vạn vật được tạo thành” (Ga
1, 3).
Giê-su là
bánh đích thực. Vì bánh từ trời xuống. Trời là cung lòng Chúa Cha. Là tình yêu
thương của Chúa Cha. Tình yêu thương của Cha quá lớn lao. Nên đã ban cả Con Một
của Người. Đó là tất cả những gì có thể ban. Bánh từ trời vì Giê-su chính là
thiên đàng. Ở với Chúa Giê-su là ở trên thiên đàng. Như lời Chúa hứa với người
trộm lành: “Hôm nay anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng” (Lc 23, 43).
Giê-su là
bánh đích thực. Vì bánh này không bao giờ hư nát. Ai ăn bánh này sẽ không bao
giờ chết. Bánh đem lại sự sống đời đời.
Ăn bánh
này thế nào? Người Do thái hỏi và Chúa Giêsu chỉ dẫn cho họ: “Ai đến với
Tôi, không hề phải đói; ai tin vào Tôi, chẳng khát bao giờ”. Đến với Chúa
là sống với Chúa. Sống với Chúa là biến đổi nên giống như Chúa. Là suy nghĩ, ăn
nói, cư xử như Chúa. Tin vào Chúa là hiến toàn thân cho Chúa. Là kết hợp nên một
với Chúa. Là để Chúa sử dụng đời sống.
Thánh
Stê-pha-nô đã đến với Chúa và đã tin vào Chúa. Đến với Chúa và sống với Chúa
nên Stê-pha-nô để Chúa biến đổi nên giống Chúa. Hãy chiêm ngắm giờ chết của
Stê-pha-nô. Lời nói và hành động của ngài sao y lời nói và hành động của Chúa
Giê-su. Cũng xin tha cho kẻ làm hại mình. Cũng phó linh hồn trong tay Chúa. Tin
vào Chúa nên Stê-pha-nô hiến toàn thân cho Chúa. Cái chết là thể hiện ước nguyện
dâng hiến. Stê-pha-nô hân hoan đón nhận cái chết như cơ hội tuyệt vời hoàn tất
hành vi dâng hiến.
Ăn bánh bởi
trời rồi, Stê-pha-nô dứt bỏ trần gian. Sống một đời sống khác, tâm hồn
Stê-pha-nô hoàn toàn trong sạch. Nên ông đã nhìn thấy trời mở ra. Và nhìn thấy
Chúa Giê-su đến đón ông. Để đi vào cuộc kết hợp trọn vẹn. Hoàn toàn nên một với
Chúa Giê-su là tấm bánh đích thực. Để từ đây không bao giờ đói khát nữa. Để no
thỏa trong hạnh phúc trọn vẹn.
(TGM Giuse
Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét