Trang

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2026

22.04.2026: THỨ TƯ TUẦN III PHỤC SINH

 22/04/2026

 Thứ Tư tuần 3 Phục Sinh

 


Bài Ðọc I: Cv 8, 1-8

“Ðến đâu, họ cũng rao giảng lời Thiên Chúa”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Ngày ấy, Hội Thánh ở Giê-ru-sa-lem bị bách hại dữ tợn. Ngoài các tông đồ, mọi người đều phân tán đi các miền Giu-đê-a và Sa-ma-ri-a. Còn những người đạo đức lo chôn cất Tê-pha-nô; họ than khóc ông rất nhiều. Lúc đó Sao-lô tàn phá Hội Thánh; ông vào nhà này sang nhà nọ, bắt đàn ông lẫn đàn bà và tống ngục họ.

Những người bị phân tán, đã đi khắp nơi rao giảng lời Thiên Chúa. Phần Phi-líp-phê thì đi xuống một thành thuộc xứ Sa-ma-ri-a rao giảng Ðức Ki-tô cho họ. Dân chúng chú ý đến những lời Phi-líp-phê rao giảng, vì họ cùng nghe biết và xem thấy các phép lạ ngài làm, quỷ ô uế đã ám nhiều người trong họ, lúc đó kêu lớn tiếng và xuất ra. Nhiều người bất toại và què quặt được chữa lành. Bởi đó, cả thành được vui mừng khôn tả.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 65, 1-3a. 4-5. 6-7a

Ðáp: Toàn thể đất nước, hãy reo mừng Thiên Chúa (c. 1).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: Toàn thể đất nước, hãy reo mừng Thiên Chúa, hãy ca ngợi vinh quang danh Ngài, hãy kính dâng Ngài lời khen ngợi hiển vinh. Hãy thưa cùng Thiên Chúa: kinh ngạc thay sự nghiệp Chúa.

Xướng: Hãy tới và nhìn coi sự nghiệp của Thiên Chúa, Ngài thi thố những chuyện kinh ngạc giữa con cái người ta!

Xướng: Người biến bể khơi thành nơi khô cạn, người ta đã đi bộ tiến qua sông, bởi đó ta hãy hân hoan trong Chúa. Với quyền năng, Ngài thống trị tới muôn đời.

 

Alleluia: Ga 10, 27

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Con chiên Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta”. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 6, 35-40

“Ý muốn của Cha Ta là: hễ ai thấy Con thì có sự sống đời đời”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.

Khi ấy, Chúa Giê-su phán với đám đông rằng: “Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ. Nhưng Ta đã bảo các ngươi rằng: Các ngươi đã thấy Ta, nhưng các ngươi không chịu tin. Những ai Cha đã ban cho Ta sẽ đến với Ta. Và ai đến với Ta, Ta sẽ không xua đuổi ra ngoài. Bởi vì Ta từ trời xuống không phải để làm theo ý Ta, nhưng để làm theo ý Ðấng đã sai Ta. Vậy ý của Cha, Ðấng đã sai Ta, là hễ sự gì Người đã ban cho Ta, Ta chẳng để mất, nhưng ngày sau hết, Ta sẽ cho nó sống lại. Quả vậy, ý của Cha Ta là hễ ai thấy Con và tin vào Người thì có sự sống đời đời”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Công vụ Tông Đồ 8,1-8

Có câu nói cổ rằng “gió độc chẳng mang lại điều tốt lành cho ai cả”. Chúng ta có thể thấy một ví dụ về điều này trong bài đọc hôm nay. Nửa đầu bài đọc hôm nay đặt nền tảng cho những gì sẽ diễn ra tiếp theo. Trước hết, nó liên quan đến những gì vừa được mô tả trong các câu trước, sự tử đạo của Stêphanô, tiếp theo là sự bách hại Ki tô giáo trên diện rộng. Điều này, đến lượt nó, sẽ dẫn đến sự cải đạo bất ngờ của kẻ bách hại chính, Sau-lô.

Sự tử đạo của Stêphanô ngay lập tức được tiếp nối bởi sự bách hại tàn bạo đối với cộng đồng Ki tô giáo non trẻ. Một người Pha-ri-sêu tên là Sau-lô là một trong những kẻ tấn công quyết liệt nhất (nhân danh Đức Chúa Trời, dĩ nhiên), lôi người ta ra khỏi nhà và tống vào tù. Đó là khởi đầu của một hiện tượng đã trở thành số phận của các tín đồ Ki tô ở nhiều nơi trên thế giới kể từ đó, cho đến tận ngày nay. Ngay cả bây giờ, vẫn có những tín đồ Ki tô bị bỏ tù chỉ vì họ công khai tuyên xưng đức tin vào Chúa Kitô. Trong khi các Tông đồ vẫn ở lại Jerusalem, nhiều Kitô hữu bắt đầu tản lạc đến vùng nông thôn Giu-đê (tỉnh mà Jerusalem tọa lạc) và tỉnh Samaria lân cận, ở phía bắc. Điều này đã mở đầu giai đoạn thứ hai của sự bành trướng của Giáo hội. Giai đoạn thứ ba sẽ bắt đầu với việc thành lập các cộng đồng Kitô giáo ở Antioch thuộc Syria.

Cuộc bách hại dường như chủ yếu nhắm vào các Kitô hữu Hy Lạp, và chính nhóm người này, bị phân tán bởi sự bách hại, đã mang đến cho Giáo hội những nhà truyền giáo đầu tiên. Chúng ta ngay lập tức được giới thiệu về một trong số họ—Phi-líp-phê. Đây là sự khởi đầu của hoạt động truyền giáo vĩ đại của Giáo hội, điều mà vẫn chưa kết thúc trong thời đại của chúng ta.

Các Tông đồ hẳn là những người Do Thái nói tiếng Aram và, bằng cách ở lại Jerusalem, họ đã khích lệ những người bị giam cầm, và trở thành trung tâm thu hút những người tản lạc. Giáo hội ở Jerusalem lúc này thực sự hoạt động bí mật—và không phải là lần cuối cùng.

Tuy nhiên, giờ đây chúng ta có thể thấy rằng cuộc bách hại ở Jerusalem là một phước lành được che giấu. Trong khi cuộc bách hại làm phân tán các Kitô hữu, họ lại mang thông điệp của mình đến những vùng đất mới. Cuối cùng—thường là do bị bức hại—họ đã mang Tin Mừng đến tận cùng thế giới La Mã.

Trong số những người chạy trốn có thầy tế lễ Philipphê. Ông là một trong Bảy người, cùng với Stêphanô, được chọn để “phục vụ” đặc biệt. Giờ đây ông là một nhà truyền giáo thực thụ, rao giảng tin mừng về Đấng Mê-si-a, chữa lành người bệnh và đuổi quỷ. Kết quả là “thành đó tràn ngập niềm vui”. Có lẽ lời nhắc đến không phải là thành phố Samaria, một thành phố Hy Lạp hóa (lúc này gọi là Sebaste), mà là toàn bộ tỉnh. Và những người được truyền giáo là “người Samaria” theo nghĩa của từ này trong tiếng Do Thái. Đó là những người có quan hệ huyết thống và tôn giáo với cộng đồng Do Thái ở Israel, nhưng bị tách rời khỏi cộng đồng này, và bị coi là sống trong lạc giáo (hãy nhớ lại cảnh giữa Chúa Giê-su và người phụ nữ Samaria bắt đầu từ Gioan 4,9).

Hết lần này đến lần khác, người ta đã chứng minh rằng khi Giáo hội bị bách hại—khi người ta muốn xóa sổ Giáo hội—Giáo hội lại tìm thấy sức sống mới và lòng can đảm để đứng lên bảo vệ những gì mình tin tưởng. Chính khi chúng ta bị coi thường và tệ hơn nữa là bị phớt lờ, thì đó là lúc chúng ta gặp nguy hiểm lớn nhất. Khi đó, chúng ta thực sự có nguy cơ bị gạt ra ngoài lề xã hội vì chúng ta không còn là “muối của đất” hay “thành trì trên đồi” nữa. Đáng buồn thay, đó là điều đang xảy ra ở nhiều nơi thịnh vượng trên thế giới ngày nay. Liệu điều đó có đang xảy ra với xã hội mà chúng ta đang sống?

 


Chú giải về Gioan 6,35-40

Trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giê-su lại nói rõ với những người nghe rằng Ngài là Bánh Sự Sống. Tất cả những ai dự phần vào Bánh này sẽ không bao giờ đói khát nữa. Toàn bộ cuộc đời của Chúa Giê-su—hành động, lời nói và mối quan hệ của Ngài với những người xung quanh—là một nguồn mạch phong phú mà chúng ta có thể dựa vào.

Tất nhiên, theo một nghĩa nào đó, chúng ta sẽ luôn đói khát sự sống trọn vẹn này, nhưng bằng cách đến gần và đón nhận Ngài và Thánh Linh của Ngài, cơn đói khát của chúng ta luôn được thỏa mãn, ngay cả khi chúng ta vẫn tiếp tục đói khát hơn nữa. Sẽ không bao giờ có lúc nào chúng ta muốn ngừng ăn và uống từ Nguồn này; khi chúng ta làm vậy, chúng ta sẽ ngừng sống.

Chúa Giê-su quở trách những người nghe vì thiếu đức tin nơi Ngài.

Nhưng Ta đã nói với các ngươi rằng, các ngươi đã thấy Ta mà không tin.

Câu hỏi đặt ra là: họ thực sự đã thấy bao nhiêu về Chúa Giê-su? Nhận thức của họ về con người thật sự của Ngài sâu sắc đến mức nào?

Đó cũng có thể là vấn đề của chúng ta. Nếu không có lòng tin sâu sắc và sự tận hiến trọn vẹn cho Chúa Kitô và tất cả những gì Ngài đại diện, chúng ta có thể thấy rằng mình không được tiếp cận trọn vẹn với Bánh Sự Sống mà chúng ta rất cần. Việc tìm kiếm sự trọn vẹn của Chúa Kitô là điều mà chúng ta sẽ không bao giờ hoàn thành trong cuộc đời này. Chúng ta chỉ hy vọng rằng mình sẽ không bao giờ ngừng tìm kiếm. Sẽ không bao giờ có một ngày nào trên trái đất này mà chúng ta có thể nói: “Tôi biết Chúa Kitô trọn vẹn.” Ngay cả toàn thể Giáo Hội cũng không thể khẳng định điều đó.

Tuy nhiên, Chúa Giêsu rất muốn chia sẻ Bánh Sự Sống, nguồn dưỡng chất đó với chúng ta.

Đây quả thật là ý muốn của Cha Ta, là tất cả những ai thấy Con và tin vào Người đều được sự sống đời đời…

Hôm nay, chúng ta hãy mở lòng mình ra để Chúa Giêsu có thể lấp đầy chúng bằng tình yêu ban sự sống của Ngài. Vì Ngài phán:

Mọi sự Cha ban cho Ta sẽ đến với Ta, và ai đến với Ta, Ta sẽ không bao giờ đuổi đi…

Chúa Giêsu có một sứ mệnh. Trong một câu nói được lặp lại sáu lần trong chương này, Ngài phán:

Ta đã từ trời xuống không phải để làm theo ý riêng Ta, nhưng để làm theo ý muốn của Đấng đã sai Ta.

Và ý muốn của Cha là gì?

…để tôi không để mất một điều gì trong tất cả những gì Ngài đã ban cho tôi, nhưng sẽ làm cho sống lại trong ngày cuối cùng.

Câu này tóm tắt toàn bộ chương. Chúa muốn mọi người được ở cùng Ngài “trong ngày cuối cùng”. Về phần chúng ta, chúng ta phải học cách “nhìn thấy Con” và “tin vào Ngài”, để một ngày nào đó chúng ta có thể nói cùng Thánh Phaolô:

…không còn phải là tôi sống nữa, mà là Đấng Ki tô sống trong tôi. (Gl 2,20)

Khi điều đó xảy ra, chúng ta sẽ biết rằng chúng ta thực sự đã được tràn đầy Bánh là Đấng Ki tô.

 

https://livingspace.sacredspace.ie/e1034g/

 

 


Suy Niệm: Ăn bằng đức tin

Hôm nay Chúa Giê-su một lần nữa khẳng định Người là Bánh Hằng Sống từ trời xuống. Nhưng Người không mời gọi chúng ta ăn bánh mà lại mời gọi chúng ta hãy đến với Người và tin vào Người để khỏi đói khỏi khát.

Mỗi loại thực phẩm có một cách tiếp thu khác nhau. Một cách “ăn” khác nhau. Hấp thụ khí trời bằng hít thở. Hấp thụ nước bằng uống. Hấp thụ nhiều loại thuốc men bằng xông hơi nước, xông hương. Hấp thụ tư tưởng bằng trí tuệ. Hấp thụ tình yêu bằng tâm hồn. Hôm nay Chúa dạy ta hấp thụ Bánh Hằng Sống bằng đức tin.

Giáo Lý Công Giáo khẳng định: Tin là gắn bó bản thân, phó thác đời mình cho Thiên Chúa (GLCG 150). Như thế tin là nên một với Chúa. Khi ta dùng thực phẩm, thực phẩm trở nên máu thịt ta. Khi ta tin vào Chúa, ta nên một với Chúa.

Nên một với Chúa, ta sẽ suy nghĩ bằng suy nghĩ của Chúa. Nói tiếng nói của Chúa. Cư xử bằng hành động của Chúa. Đi trên những nẻo đường của Chúa. Sống bằng sự sống của Chúa. Đây chính là cao điểm cho ta hoàn toàn kết hợp với Chúa.

Chính Chúa Giê-su làm gương cho ta khi Người hoàn toàn tin tưởng Chúa Cha. Nên Người không sống cho bản thân. Nhưng luôn sống và làm theo thánh ý Chúa Cha.

Các Ki-tô hữu đầu tiên làm gương cho ta khi các ngài hoàn toàn tin tưởng Chúa. Tin tưởng nên từ bỏ của cải trần gian để chia sẻ cho những người túng thiếu. Tin tưởng nên dù bị bắt bớ phải trốn chạy mà vẫn vui tươi. Tin tưởng nên đang khi trốn chạy vẫn hăng say rao giảng Lời Chúa.

Sau khi Phó tế Stê-pha-nô chịu tử đạo, phó tế Phi-lip-phê nổi bật như một người hoàn toàn kết hợp với Chúa Giê-su Phục Sinh. Vì thế ngài xuất hiện ở đâu thì Chúa Giê-su xuất hiện ở đó. Ngài rao giảng đầy thuyết phục. Ngài làm được nhiều điều kỳ diệu. Xua đuổi thần ô uế. Chữa lành nhiều bệnh tật. Và làm cho mọi người được hân hoan.

Hôm nay tôi hiểu rằng Chúa Giê-su là Bánh Hằng Sống. Cách ăn bánh này là phải tin vào Chúa. Tin vào Chúa tôi phải từ bỏ mình để Chúa sống trong tôi. Khi hoàn toàn nên một với Chúa, tôi sẽ đạt đến sự sống đời đời.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét