10/04/2026
Thứ Sáu tuần BÁT NHẬT PHỤC SINH.
Bài Ðọc I: Cv 4, 1-12
“Ơn cứu
độ không gặp được ở nơi một ai khác”.
Trích sách
Tông đồ Công vụ.
Trong những
ngày ấy, đang lúc Phê-rô và Gio-an giảng cho dân chúng (sau khi chữa lành người
què), thì các tư tế, vị lãnh binh cai đền thờ và các người thuộc nhóm Sa-đốc áp
tới, bực tức vì các ngài giảng dạy dân chúng và công bố việc Ðức Giê-su từ cõi
chết sống lại. Họ ra tay bắt các ngài và đem tống giam vào ngục cho đến hôm
sau, vì lúc đó đã chiều tối rồi. Nhưng trong số những kẻ nghe giảng, có nhiều
người tin, và nguyên số đàn ông cũng đã tới năm ngàn người. Ðến hôm sau, các thủ
lãnh, kỳ lão và luật sĩ ở Giê-ru-sa-lem, có cả An-na thượng tế, Cai-pha,
Gio-an, A-lê-xan-đê, và tất cả những người thuộc dòng tư tế, nhóm họp. Họ cho
điệu hai ngài ra giữa mà chất vấn rằng: “Các ông lấy quyền hành và danh nghĩa
nào mà làm điều đó?”
Lúc bấy giờ
Phê-rô được đầy Thánh Thần đã nói: “Thưa chư vị thủ lãnh toàn dân và kỳ lão,
xin hãy nghe, nhân vì hôm nay chúng tôi bị đem ra xét hỏi về việc thiện đã làm
cho một người tàn tật, về cách thức mà con người đó đã được chữa khỏi, xin chư
vị tất cả, và toàn dân Israel biết cho rằng: Chính nhờ Danh Ðức Giê-su Kitô
Na-da-rét, Chúa chúng tôi, Người mà chư vị đã đóng đinh, và Thiên Chúa đã cho từ
cõi chết sống lại, chính nhờ danh Người mà anh này được lành mạnh như chư vị thấy
đây. Chính Người là viên đá đã bị chư vị là thợ xây loại ra, đã trở thành viên
Ðá Góc tường; và ơn cứu độ không gặp được ở nơi một ai khác. Bởi chưng không một
Danh nào khác ở dưới gầm trời đã được ban tặng cho loài người, để nhờ vào Danh
đó mà chúng ta được cứu độ”.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 117, 1-2
và 4. 22-24. 25-27a
Ðáp: Phiến đá mà những người thợ xây loại
bỏ, đã biến nên tảng đá góc tường
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm,
vì đức từ bi của Người muôn thuở. Hỡi nhà Ít-ra-en, hãy xướng lên: “Ðức từ bi của
Người muôn thuở”. Hỡi những người tôn sợ Chúa, hãy xướng lên: “Ðức từ bi của
Người muôn thuở”.
Xướng: Phiến đá mà những người thợ xây loại
bỏ, đã biến nên tảng đá góc tường. Việc đó đã do Chúa làm ra, việc đó kỳ diệu
trước mắt chúng ta. Ðây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân
hoan về ngày đó.
Xướng: Thân lạy Chúa, xin gia ơn cứu độ;
thân lạy Chúa, xin ban cho đời sống phồn vinh. Phúc đức cho Ðấng nhân danh Chúa
mà đến; từ nhà Chúa, chúng tôi cầu phúc cho chư vị. Chúa là Thiên Chúa và đã
soi sáng chúng tôi.
Alleluia
Alleluia,
alleluia! – Ðây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về
ngày đó. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Ga 21, 1-14
“Chúa
Giê-su đến, cầm bánh và cá trao cho họ ăn”.
Tin Mừng
Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.
Khi ấy,
lúc các môn đệ đang ở bờ biển Ti-bê-ri-a, Chúa Giêsu lại hiện đến. Công việc đã
xảy ra như sau: Si-mon Phê-rô, Tô-ma cũng gọi là Ði-đy-mô, Na-tha-na-en quê tại
Ca-na xứ Ga-li-lê-a, các con ông Giê-bê-đê, và hai môn đệ nữa đang ở với nhau.
Si-mon Phê-rô bảo: “Tôi đi đánh cá đây”. Các ông kia nói rằng: “Chúng tôi cùng
đi với ông”. Mọi người ra đi xuống thuyền. Nhưng đêm ấy các ông không bắt được
con cá nào. Lúc rạng đông, Chúa Giê-su hiện đến trên bờ biển, nhưng các môn đệ
không biết là Chúa Giê-su. Người liền hỏi: “Này các con, có gì ăn không?” Họ đồng
thanh đáp: “Thưa không”. Chúa Giê-su bảo: “Hãy thả lưới bên hữu thuyền thì sẽ
được”. Các ông liền thả lưới và hầu không kéo nổi lưới lên, vì đầy cá. Người
môn đệ Chúa Giê-su yêu, liền nói với Phê-rô: “Chính Chúa đó”. Si-mon Phê-rô
nghe nói là Chúa, liền khoác áo vào, vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. Các
môn đệ khác chèo thuyền vào và kéo lưới đầy cá theo, vì không còn xa đất bao
nhiêu, chỉ độ hai trăm thước tay.
Khi các
ông lên bờ, thấy có sẵn lửa than, trên để cá và bánh. Chúa Giêsu bảo: “Các con
hãy mang cá mới bắt được lại đây”. Si-mon Phê-rô xuống thuyền kéo lưới lên bờ.
Lưới đầy toàn cá lớn; tất cả được một trăm năm mươi ba con. Dầu cá nhiều đến thế,
nhưng lưới không rách.
Chúa
Giê-su bảo rằng: “Các con hãy lại ăn”. Không ai trong đám ngồi ăn dám hỏi: “Ông
là ai?” Vì mọi người đã biết là Chúa. Chúa Giê-su lại gần, lấy bánh trao cho
các môn đệ; Người cũng cho cá như thế. Ðây là lần thứ ba, Chúa Giê-su đã hiện
ra với môn đệ khi Người từ cõi chết sống lại.
Ðó là lời
Chúa.
Chú giải về Công vụ Tông đồ 4,1-12
Giai đoạn tiếp theo trong sứ mệnh của các môn đồ diễn ra—sau
khi rao giảng và chữa lành là sự bắt bớ và quấy rối, như Chúa Giê-su đã hứa.
Cũng như trong Phúc Âm, chúng ta thấy những phản ứng trái
ngược giữa các nhà lãnh đạo Do Thái và dân chúng. Các nhà lãnh đạo, chủ yếu là
người Sa-đốc không tin vào sự sống lại sau khi chết, phản đối lời dạy của các
Tông đồ về sự sống lại của Chúa Giê-su, và bắt giữ họ cùng với người đàn ông mà
họ đã chữa lành.
Những người bắt giữ các Tông đồ bao gồm các thầy tế lễ, đội
trưởng đội cận vệ đền thờ và người Sa-đốc. Các thầy tế lễ là những người chịu
trách nhiệm về các nghi lễ trong đền thờ. Đội cận vệ đền thờ gồm những người
Lê-vi, và đội trưởng của họ có thứ bậc sau thầy tế lễ thượng phẩm. Người Sa-đốc,
ngoài những điều khác, đến từ các gia đình thầy tế lễ và tầng lớp thượng lưu.
Thầy tế lễ thượng phẩm là một trong số họ. Họ có xu hướng ủng hộ La Mã và do đó
coi Chúa Giê-su và những người theo Ngài là một yếu tố nguy hiểm. Người Sa-đốc
kịch liệt phản đối và chống lại người Pha-ri-sêu.
Vì trời đã tối, Phê-rô và Gioan bị tống vào tù qua đêm. Các
lễ tế buổi tối kết thúc vào khoảng 4 giờ chiều, và cổng đền thờ sẽ đóng lại sau
đó. Các phán xét liên quan đến sự sống và cái chết phải được bắt đầu và kết
thúc trong giờ ban ngày.
Bất chấp hành động của các nhà chức trách tôn giáo, nhiều
người đã nghe Phê-rô rao giảng vẫn tin vào thông điệp của ông và số lượng của họ
đã tăng lên 5.000 người, tăng từ 3.000 người vào ngày Lễ Ngũ Tuần - một con số
đáng kinh ngạc trong một thời gian ngắn như vậy.
Ngày hôm sau, Phê-rô và Gioan bị đưa ra trước một cuộc họp của
các nhà lãnh đạo cấp cao, bao gồm cả thầy tế lễ thượng phẩm và các thành viên
trong gia đình ông. Họ được dẫn đầu bởi An-na. Ông chính thức là thầy tế lễ thượng
phẩm từ năm 6-15 sau Công nguyên, nhưng bị người La Mã phế truất và được kế vị
bởi con trai ông, Ê-lê-gia, và sau đó là con rể của ông, Cai-pha (người mà
chúng ta gặp trong câu chuyện về sự khổ nạn của Chúa Giê-su). Tuy nhiên, An-na
vẫn được người Do Thái công nhận là thầy tế lễ thượng phẩm thực sự. Người tên
John được nhắc đến cùng ông có thể là con trai, còn Alexander thì không rõ danh
tính.
Điều gây ấn tượng trong cảnh này là sự dũng cảm của Phê-rô, khi so sánh với hành vi của
ông trong suốt cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su. Như Chúa Giê-su đã hứa khi còn sống,
Phê-rô được đầy dẫy Thánh
Linh, ban cho ông cả lòng can đảm và tài hùng biện để nói ra những điều mạnh dạn.
Họ nói với những người tố cáo rằng những gì họ đã làm đều được thực hiện nhân
danh Chúa Giê-su:
…người này đang đứng
trước mặt các ông trong sức khỏe tốt, nhân danh Chúa Giê-su Ki-tô ở Na-da-rét, Đấng mà các ông đã đóng đinh trên thập tự giá, Đấng
mà Đức Chúa Trời đã khiến sống lại từ cõi chết.
Trích dẫn từ Thánh
Vịnh 118, Phê-rô nói với
họ về Chúa Giê-su:
Hòn đá mà những người
xây dựng đã loại bỏ
đã trở thành hòn đá
góc nhà. (Thánh Vịnh 118,22)
Nhìn chung, sự ứng nghiệm của các lời tiên tri trong Cựu Ước
rất quan trọng trong việc rao giảng Ki-tô giáo thời kỳ đầu. Điều này đặc biệt đúng với Phúc âm Mát-thêu. Chính Chúa Giê-su đã được
trích dẫn là sử dụng đoạn Kinh Thánh này để nói về chính mình.
Đoạn văn kết thúc bằng câu:
Không có sự cứu rỗi
nào khác ngoài Ngài, vì dưới trời không có danh nào khác được ban cho loài người
mà nhờ đó chúng ta phải được cứu rỗi.
Thông điệp rất rõ ràng. Trong thế giới La Mã vào thời sách
Công Vụ Tông Đồ, sự cứu rỗi thường được quy cho hoàng đế, thường được tôn vinh
như một ‘Đấng cứu rỗi’ và một ‘thần thánh’. Tuy nhiên, Phê-rô khẳng định rằng sự
cứu rỗi thực sự chỉ có thể đến từ Chúa Kitô.
Một đoạn văn như thế này mang lại cho chúng ta sự khích lệ.
Thứ nhất, chúng ta không nên ngạc nhiên khi bị chế nhạo và tấn công vì đức tin
của mình vào Chúa Kitô và Tin Mừng của Ngài, và thứ hai, chúng ta có thể chắc
chắn rằng mình sẽ được cung cấp những gì cần thiết khi đối mặt với sự thù địch
và thậm chí là sự bắt bớ.
Chú giải về Gioan 21,1-14
Hôm nay chúng ta có một câu chuyện về sự phục sinh độc đáo của
Gioan nằm trong chương “thêm” cuối cùng của ông, có thể là một dạng phụ lục được
thêm vào sau này bởi một tác giả khác theo truyền thống của Gioan. Văn bản này
chứa một số đặc điểm gần với phong cách của Lu-ca, nhưng cũng có những đặc điểm
thuộc về Gioan. Nó có nhiều điểm tương đồng với một câu chuyện tương tự về việc
đánh bắt cá trong Lu-ca (5,1-11), và một câu chuyện khác trong Mát-thêu (14,28-31), nơi Phê-rô xuống thuyền để đến với Chúa Giê-su.
Mặc dù dường như được thêm vào văn bản gốc, chương này xuất hiện trong tất cả
các bản thảo còn tồn tại của Goan.
Giống như hầu hết các câu chuyện của Goan, đây là một câu
chuyện đầy tính biểu tượng. Chúng ta thấy một nhóm môn đồ, tổng cộng bảy người,
dường như đang rảnh rỗi không có việc gì làm. Bảy người đó là Si-môn Phê-rô, Tô-ma (sinh đôi),
Na-tha-na-en từ Ca-na ở Ga-li-lê, các con trai của Dê-bê-đê (Gia-cô-bê và Gioan)
và hai môn đồ khác.
Nathanael, người chỉ được nhắc đến trong Phúc Âm Gioan, xuất
hiện trong chương 1 của sách Gioan với tư cách là người được Philipphê gọi. Đây là lần duy nhất Gia-cô-bê và Gioan được nhắc đến trong Phúc Âm Gioan, mặc
dù họ đóng vai trò trung tâm trong ba sách Phúc Âm còn lại. Một số người suy
đoán rằng Gioan có thể là người
thứ hai trong hai môn đệ được Chúa Giê-su gọi trong Gioan 1 (người được nhắc đến
là An-rê), nhưng ông cũng có
thể là “Môn đệ được yêu mến” (“môn đệ mà Chúa Giê-su yêu thương”), chưa sẵn
sàng để được gọi như vậy.
Trong số hai môn đệ khác trên thuyền, một người được cho là
Môn đệ được yêu mến, người sẽ xuất hiện rất sớm trong câu chuyện. Con số bảy gợi
ý sự trọn vẹn của cộng đồng. Goan thích con số bảy—ông ghi lại bảy phép lạ do
Chúa Giê-su thực hiện, và bảy lời tuyên bố “Ta là”.
Phê-rô,
người lãnh đạo, quyết định hành động và nói, “Tôi đi đánh cá đây.” Đó là điều
ông biết rõ nhất, và những người khác đi theo ông. Có phải điều này ngụ ý rằng
công việc vĩ đại mà Chúa Giê-su đã bắt đầu đã kết thúc và họ trở lại lối sống
cũ của mình?
Sau cả đêm trên hồ, họ chẳng bắt được gì. (Aristotle cho
chúng ta biết rằng ban đêm là thời điểm lý tưởng để đánh cá.) Phải chăng đây
cũng là sự vang vọng của những lời được nói trong Bữa Tiệc Ly, “ngoài Ta ra,
các ngươi chẳng làm được gì” (Gioan 15,5)?
Khi bình minh ló dạng, Chúa Giê-su đứng trên bờ, nhưng như
thường xảy ra trong những cảnh hậu phục sinh này, họ không nhận ra Ngài. Ngài hỏi
câu hỏi mà những người đánh cá không thích bị hỏi:
Các con ơi, các con
không bắt được con cá nào phải không?
Họ miễn cưỡng phải thừa nhận, “không”. Sau đó, Ngài đưa ra một
vài gợi ý. Ở mức độ tự nhiên, có thể Ngài đã nhìn thấy sự di chuyển của đàn cá
mà họ không thể nhìn thấy từ trên thuyền, nhưng ý nghĩa thực sự sâu sắc hơn.
Ngài sẽ dẫn dắt cá đến với họ như Ngài sẽ dẫn dắt con người đến với họ sau này.
Sau khi làm theo chỉ dẫn của Chúa Giê-su, họ bắt được một mẻ
cá khổng lồ, nhiều đến nỗi không thể cho vào thuyền. Con số chính xác được đưa
ra: 153. Đó có phải là một ký ức thực sự hay có một ý nghĩa biểu tượng đặc biệt
nào đó trong con số này? Thánh Augustinô nghĩ theo hướng thứ hai và đưa ra những
suy đoán của riêng mình. Thánh Giêrôme coi đó là sự thể hiện tính phổ quát của
sứ mệnh Kitô giáo, nói rằng người Hy Lạp tin rằng có tổng cộng 153 loại cá. Con
số này cũng là tổng của 17 chữ số đầu tiên: 1+2+3…
Tuy nhiên, bỏ qua điều đó, điểm chính là nhấn mạnh lòng quảng
đại của Chúa, gợi nhớ lại, ví dụ, lượng nước biến thành rượu ở Cana, lượng nước
còn lại sau khi nuôi sống đám đông trong sa mạc, sự sống dồi dào mà Mục Tử Nhân
Lành ban cho, sự đầy dẫy của Thánh Linh, và dòng nước ban sự sống đảm bảo chúng
ta không bao giờ khát. Hơn nữa, lưới không bị rách. Bản thân chiếc lưới, như
trong các văn bản khác, là biểu tượng của Nước Thiên Chúa.
Tất cả điều này rõ ràng là một dụ ngôn, một biểu tượng cho
công việc tương lai của họ với tư cách là những người đánh cá người, một công
việc mà sự thành công sẽ bắt nguồn từ quyền năng của Chúa Giêsu đứng sau họ và
từ việc họ làm theo những gì Ngài bảo họ làm.
Một sự việc tương tự đã xảy ra trong cuộc đời trần thế của
Chúa Giêsu và “môn đệ mà Chúa Giêsu yêu mến” ngay lập tức nhận ra mối liên hệ.
Ông là người có sự thấu hiểu sâu sắc nhất về sự hiện diện và đường lối của Thầy
mình. “Chính là Chúa!” ông thốt lên.
Nhưng nếu “môn đồ kia” là người mà Chúa Giê-su yêu mến, thì Phê-rô là người yêu mến Chúa
Giê-su. Và chính Phê-rô, người
nóng nảy, lại là người phản ứng đầu tiên. Ông “mặc áo ngoài vào, vì ông đã cởi
nó ra”* và nhảy xuống nước để đến với Chúa Giê-su, để lại những người khác mang
thuyền và cá vào bờ. Đó là sự khao khát được ở gần Chúa của ông.
Bản dịch Kinh Thánh Quốc
tế Mới (New International Bible) nói:
“Thật kỳ lạ là ông đã
mặc chiếc áo này (từ này chỉ xuất hiện ở đây trong Tân Ước) để chuẩn bị nhảy xuống nước. Nhưng người Do
Thái coi việc chào hỏi là một hành động tôn giáo chỉ có thể được thực hiện khi
người ta mặc quần áo.”
Phê-rô đáp
lại lời gọi “Đó là Chúa” và nghe thấy nó như là lời chỉ về Chúa Giê-su như một
người đặc biệt.
Trên bờ, họ thấy Chúa Giê-su đã đốt lửa. Có bánh mì và cá
đang được nấu. (Những con cá này từ đâu đến? Đây là loại câu hỏi mà chúng ta
không cần phải hỏi khi đọc một đoạn văn đầy tính biểu tượng như thế này.)
Chúa Giê-su nói với các Tông đồ:
Hãy đem đến một số cá
mà các con vừa bắt được.
“Các con”? Vâng, theo nghĩa đen là họ đã kéo cá vào, nhưng
chúng ban đầu đến từ đâu? Điều tương tự cũng đúng với phần lớn những gì chúng
ta tuyên bố làm. Điều quan trọng là phải thừa nhận vai trò của Chúa trong hành
động của chúng ta, đặc biệt là những thành công của chúng ta.
Đáp lại mệnh lệnh, chính Phê-rô, người lãnh đạo—bây giờ và
trong tương lai—là người duy nhất mang mẻ cá lớn từ thuyền vào bờ. Việc Phê-rô
một mình kéo lưới vào là hình ảnh của Nước Trời sắp đến (so sánh với dụ ngôn bắt
đầu trong Mát-thêu 13,47).
Hành động của ông cũng biểu thị vị trí đặc biệt của Phê-rô trong sứ mệnh của
các Tông đồ. Vừa rồi cả nhóm cùng nhau cũng không thể kéo lưới vào thuyền.
Sau đó, Chúa Giê-su mời họ đến ăn bữa ăn mà Ngài đã chuẩn bị
cho họ. Ở đây cũng có những hàm ý về Bí tích Thánh Thể. Giờ đây, khi họ đứng gần
người lạ thân thiện, không ai dám hỏi “Ngài là ai?” bởi vì họ biết rất rõ đó là
Chúa, Chúa Giê-su phục sinh. Một lần nữa, chúng ta được dạy phải tìm thấy sự hiện
diện của Chúa trong tất cả những người tốt bụng với chúng ta, những người làm
điều tốt cho chúng ta bằng bất cứ cách nào, và đặc biệt là trong những người
cùng chia sẻ bữa tiệc Thánh Thể với chúng ta. Cũng như vậy, chúng ta được mời gọi
trở thành hiện thân của Chúa Giê-su đối với mọi người mà chúng ta gặp gỡ.
Nếu vẫn còn thắc mắc, thì danh tính của Chúa Giê-su giờ đây
được xác nhận bằng việc Ngài cầm lấy bánh và cá rồi trao cho họ ăn. Ngài bẻ
bánh; Ngài cử hành Thánh Thể với họ.
Như vậy, chúng ta có ở đây một số trụ cột chính của đức tin
chúng ta:
• nhận ra Chúa Kitô trong người lạ tốt bụng và tự mình đóng
vai trò đó;
• bày tỏ tình yêu thương và sự liên đới với nhau thông qua
việc cùng nhau cử hành Thánh Thể và bẻ bánh;
• làm việc với quyền năng của Chúa Giê-su để lấp đầy lưới là
Nước Trời, trở thành những người đánh cá người thực sự.
__________________________
*Tức là, Ngài trần truồng. Một số bản dịch của chúng ta sử dụng
đủ loại uyển ngữ (ví dụ: ‘ăn mặc hở hang’, Kinh Thánh Tân Mỹ) để diễn tả điều
này. Liệu chúng ta có ngạc nhiên khi vị giáo hoàng đầu tiên lại có thể ăn mặc
như vậy? Sự trần truồng của nam giới được chấp nhận hơn nhiều trong xã hội của
Phê-rô. Một dân tộc được cứu chuộc không nên có vấn đề gì với thân thể không mặc
quần áo. Chỉ sau khi phạm tội, A-đam và Ê-va mới xấu hổ về sự trần truồng của
mình. Chúa Giê-su đã đảo ngược điều đó bằng cách chết trần truồng trên thập tự
giá. Chúng ta cũng cần nhớ rằng Phê-rô vẫn còn đang chịu ảnh hưởng xấu sau khi
chối bỏ Thầy mình ba lần. Sự trần truồng chỉ dành cho người vô tội. Vì vậy,
ngay khi nghe người trên bờ là Chúa mình, có lẽ chính sự xấu hổ và tội lỗi đã
khiến ông che thân. Có thể tất cả những người khác cũng trần truồng, nhưng
không có lý do gì để che thân. Tuy nhiên, rất nhanh sau đó sẽ có sự hòa giải giữa
Chúa Giê-su và Phê-rô.
https://livingspace.sacredspace.ie/e1016g/
Suy Niệm: Phục sinh vũ trụ
Rất gần mà
rất xa. Bình thường nhưng lại rất khác thường. Thân tình nhưng lại rất cao cả.
Đơn sơ nhưng đầy quyền năng. Đó là những gì các môn đệ cảm nghiệm được về Chúa
Ki-tô phục sinh. Người đi trên bờ hồ như một bạn chài. Nhưng lại chỉ dẫn cho
các ngư phủ bắt được một mẻ cá đầy lưới đến hai thuyền chở mới hết. Người đốt lửa,
nướng cá và bánh như một người bạn thân tình. Nhưng lại quyền năng uy nghi như
vị Chúa Tể. Vì Chúa đã phục sinh.
Chúa phục
sinh khiến mọi sự thay đổi. Chúa giờ đây vẫn còn giữ những vết thương. Nhưng đã
mặc lấy vinh quang Người đã có bên Chúa Cha.
Cuộc phục
sinh của Chúa làm thay đổi vận mệnh con người. Danh Người oai phong vượt đất trời.
Quyền Người dũng mãnh bao trùm vũ trụ. Có thể cứu giúp con người. Giải thoát họ
khỏi bệnh tật. Và giải phóng được linh hồn khỏi ách ma quỉ thế gian.
Phép lạ chữa
người què từ thuở mới sinh làm chấn động Giê-ru-sa-lem. Các thượng tế phải hội
họp. Và chất vấn Phê-rô: “Nhờ quyền năng nào hay nhân danh ai mà các ông làm
điều ấy?” Phê-rô nhân cơ hội giảng giải cho họ: “Nhân danh chính Đức
Giê-su Ki-tô, người Na-da-rét, Đấng mà quý vị đã đóng đinh vào thập giá, và
thiên Chúa đã làm cho trỗi dậy từ cõi chết, chính nhờ Đấng ấy mà người này được
lành mạnh”.
Không chỉ
chữa khỏi bệnh tật, Danh Chúa còn đem lại ơn cứu độ. Biến đổi số phận con người.
Cho họ được trở thành bất tử. Sống lại với Người. Để được sự sống đời đời. Như
Phê-rô minh chứng: “Ngoài Người ra,không ai đem lại ơn cứu độ; vì dưới gầm
trời này, không có một danh nào khác đã được ban cho nhân loại, để chúng ta phải
nhờ vào danh đó mà được cứu độ”.
Phục sinh
là một biến cố lớn lao. Biến đổi vận mệnh con người. Biến đổi cả vũ trụ thế giới.
Làm cho tất cả được phục sinh. Được tham dự vào sự sống vĩnh cửu của Chúa. Được
mắt thấy tai nghe. Được cảm nghiệm ơn phục sinh. Phê-rô và các môn đệ đem cả
sinh mạng làm chứng cho Chúa.
Lạy Chúa
xin cho con được sống lại thật về phần linh hồn.
(TGM Giuse
Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét