Trang

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

23.04.2026: THỨ NĂM TUẦN III PHỤC SINH

 23/04/2026

 Thứ Năm tuần 3 Phục Sinh

 


 

Bài Ðọc I: Cv 8, 26-40

“Nếu ông tin hết lòng, thì được chịu phép rửa”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, thiên thần Chúa nói cùng Phi-líp-phê rằng: “Hãy chỗi dậy, đi về mạn nam, theo con đường từ Giê-ru-sa-lem xuống Ga-xa. Ðường ấy vắng vẻ”. Người chỗi dậy ra đi. Và này có một người Ê-thi-ô-pi là thái giám quyền thế của nữ hoàng Canđa, xứ Ê-thi-ô-pi, và là tổng quản công khố của nữ hoàng, ông đến chầu lễ tại Giê-ru-sa-lem. Lúc trở về, ông ngồi trên xe, đọc sách Tiên tri I-sai-a. Thánh Thần bảo Phi-líp-phê: “Hãy tiến lên và theo cho kịp xe kia”. Phi-líp-phê chạy tới, nghe thấy ông ấy đọc sách Tiên tri I-sai-a, liền hỏi: “Ngài có hiểu được điều ngài đọc không?” Nhà quan trả lời: “Làm sao tôi hiểu được, nếu không ai chỉ giáo cho tôi”. Nhà quan liền mời Phi-líp-phê lên xe ngồi với mình. Ðoạn Thánh Kinh ông đang đọc như sau: “Như con chiên bị đem đi làm thịt, Người phải điệu đi; như con chiên trước người thợ xén lông không kêu một tiếng, Người chẳng mở miệng. Trong cảnh nhục nhã, Người bị lên án bất công. Còn ai kể lại dòng dõi của Người, vì mạng sống Người bị cất khỏi trần gian”. Viên thái giám lên tiếng hỏi Phi-líp-phê rằng: “Tôi xin hỏi ông: đấng tiên tri nói điều ấy về ai? Về chính mình hay về người nào khác?” Phi-líp-phê mở miệng rao giảng Tin Mừng Ðức Giê-su cho ông, bắt đầu từ đoạn Thánh Kinh đó. Ðang đi dọc đường, đến nơi có nước, vị thái giám liền nói: “Này nước đây, có gì ngăn trở tôi chịu phép rửa không?” Phi-líp-phê nói: “Nếu ông tin hết lòng thì được”. Nhà quan đáp lại: “Tôi tin Ðức Giê-su Ki-tô là Con Thiên Chúa”. Ông ra lệnh cho dừng xe lại, Phi-líp-phê và viên thái giám, cả hai đi xuống nước, và Phi-líp-phê làm phép rửa cho ông. Khi họ lên khỏi nước, Thánh Thần Chúa đem Phi-líp-phê đi mất và viên thái giám không còn thấy ngài nữa. Ông hân hoan tiếp tục hành trình. Còn Phi-líp-phê thì người ta gặp thấy tại A-zô, ngài rảo khắp mọi thành phố, rao giảng Tin Mừng cho đến thành Cê-sa-rê.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 65, 8-9. 16-17. 20

Ðáp: Toàn thể đất nước, hãy reo mừng Thiên Chúa

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: Hỡi chư dân, hãy chúc tụng Thiên Chúa chúng tôi, và loan truyền lời ca ngợi khen Ngài: là Ðấng đã ban cho linh hồn chúng tôi được sống, và không để chân chúng tôi xiêu té.

Xướng: Phàm ai tôn sợ Chúa, hãy đến, hãy nghe tôi kể lại, Chúa đã làm cho linh hồn tôi những điều trọng đại biết bao! Tôi đã mở miệng kêu lên chính Chúa, và lưỡi tôi đã ngợi khen Ngài.

Xướng: Chúc tụng Chúa là Ðấng không hắt hủi lời tôi nguyện, và không rút lại lòng nhân hậu đối với tôi.

 

Alleluia: Ga 14, 18

Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy sẽ không bỏ các con mồ côi: Thầy sẽ đến với các con và lòng các con sẽ vui mừng”. – Alleluia.

(Hoặc: Alleluia, alleluia! – Chúa nói: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời” – – Alleluia.)

 

Phúc Âm: Ga 6, 44-51

“Ta là bánh từ trời xuống”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.

Khi ấy, Chúa Giê-su phán với dân chúng rằng: “Không ai đến được với Ta, nếu Cha, là Ðấng sai Ta, không lôi kéo kẻ ấy, và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết. Trong sách các tiên tri có chép rằng: “Mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy bảo”. Ai nghe lời giáo hoá của Cha, thì đến với Ta. Không một ai đã xem thấy Cha, trừ Ðấng bởi Thiên Chúa mà ra, Ðấng ấy đã thấy Cha. Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ai tin vào Ta thì có sự sống đời đời. Ta là bánh ban sự sống. Cha ông các ngươi đã ăn man-na trong sa mạc và đã chết. Ðây là bánh bởi trời xuống, để ai ăn bánh này thì khỏi chết. Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống”.

Ðó là lời Chúa.

 

 


Chú giải về Công vụ Tông Đồ 8,26-40

Một lần nữa chúng ta gặp lại thầy phó tế Phi-líp-phê, người mà chúng ta thấy trong các đoạn trước là một người rao giảng phúc âm rất thành công cho dân Sa-ma-ri. Người Sa-ma-ri đang phát triển rất tốt đến nỗi Phê-rô và Gioan được sai đến để làm phép rửa tội cho họ bằng Đức Thánh Linh. Trong bài đọc hôm nay, Phi-líp-phê nhận được chỉ dẫn từ Đức Chúa Trời đi đường sa mạc đến Ga-za ở bờ biển phía nam Palestine. Khoảng cách từ Giê-ru-sa-lem đến Ga-za khoảng 80 km (50 dặm).

 

Trên đường đi, Phi-líp-phê gặp một hoạn quan người Ê-thi-ô-pi, tể tướng tài chính của hoàng hậu Ê-thi-ô-pi, người đang trên đường trở về nước sau chuyến hành hương đến Giê-ru-sa-lem. Hoạn quan thường được sử dụng trong các vị trí cao cấp và đáng tin cậy, đặc biệt là khi liên quan đến phụ nữ trong hoàng gia. Họ thường trở nên quyền lực và rất giàu có.

Ê-thi-ô-pi trong thời kỳ này tương ứng với Nubia, trải dài từ vùng Thượng sông Nile ở thác nước đầu tiên (Aswan) đến Khartoum. Ngày nay nó sẽ là một phần của Sudan. “Candace” (hoặc Kandake) là tước hiệu truyền thống của thái hậu, người chịu trách nhiệm thực hiện các nhiệm vụ thế tục của nhà vua. Nhà vua được cho là quá thiêng liêng để phải lo liệu những công việc hành chính như vậy.

Vì chúng ta được biết rằng hoạn quan đã đến Jerusalem để thờ phượng, rất có thể ông ta là người cải đạo sang Do Thái giáo hoặc là người ngoại đạo tin vào Thiên Chúa của Israel. Khi Philipphê đuổi kịp ông ta, người đàn ông đang đọc một đoạn trong sách tiên tri I-sai-a. Đó là I-sai-a 53,7-8, từ Bài ca thứ tư của Người Tôi Tớ Chịu Khổ được đọc trong phụng vụ ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, và là một đoạn văn từ lâu được Giáo hội coi là chỉ về Chúa Kitô trong cuộc khổ nạn của Ngài. Đó cũng là thông lệ vào thời đó, người ta thường đọc to, và đó là lý do tại sao Philipphê biết ông ta đang đọc gì.

Philipphê hỏi ông ta có hiểu đoạn văn đó không. Người đàn ông trả lời:

Làm sao tôi hiểu được, nếu không có ai hướng dẫn tôi?

Đây cũng là điều chúng ta cần phải thừa nhận. Thật khó (và có lẽ là không thể) hiểu trọn vẹn ý nghĩa của Kinh Thánh trừ khi có “ai đó” giải thích cho chúng ta. Chúng ta không thể chỉ đọc mà hiểu được ý nghĩa của chúng, cũng không nên mong đợi Chúa sẽ trực tiếp soi sáng cho chúng ta. Chúng ta phải sử dụng những phương tiện tự nhiên sẵn có, đó là kinh nghiệm và kiến ​​thức của các chuyên gia và những người có trí tuệ sâu sắc hơn. Các văn bản bị ngăn cách với chúng ta bởi ngôn ngữ và hàng thế kỷ phong tục và lối sống. Giống như hoạn quan, chúng ta cần người phiên dịch để giúp chúng ta hiểu.

Ở đây, hoạn quan hoàn toàn bối rối không biết đoạn Kinh Thánh nói về điều gì, và nói với Phi-líp-phê:

Tôi xin hỏi ông, vị tiên tri nói điều này về ai, về chính mình hay về người khác?

Phi-líp-phê tiếp tục chỉ cho viên quan thấy những lời đó áp dụng cho Chúa Giê-su trong sự đau khổ và cái chết của Ngài, và điều này đã cho ông cơ hội để rao truyền toàn bộ thông điệp của phúc âm.

Vị hoạn quan đã hoàn toàn bị thuyết phục đến nỗi, khi họ đi qua một đoạn nước, ông đã xin được làm phép rửa tội ngay tại đó. Nói cách khác, ông đang bày tỏ đức tin trọn vẹn của mình vào Chúa Giê-su là Chúa và Đấng Cứu Thế. Vùng nước này nằm ở đâu? Có một vài khả năng—một con suối trong Thung lũng Elah (nơi Đa-vít đã vượt qua để gặp Gô-li-át; 1 Sa-mu-en 17,40) hoặc Wadi el-Hasi, ngay phía bắc Gaza, hoặc cũng có thể là bất kỳ vùng nước nào khác phù hợp.

Ngay sau khi phép rửa tội xong, Phi-líp-phê biến mất, nhưng hoạn quan tiếp tục cuộc hành trình về nhà với lòng tràn đầy hạnh phúc. Điều này tiêu biểu cho niềm vui được gắn liền với sự cứu rỗi trong sách Công Vụ Các Tông Đồ.

Trong khi đó, công việc truyền giáo của Phi-líp-phê vẫn chưa kết thúc. Ông đến A-zo-tus, một trong năm thành phố của người Phi-li-tin, cách Gaza khoảng 30 km. Từ đó, ông đi về phía bắc đến tận Caesarea ở Syria, một quãng đường khoảng 100 km. Caesarea đã được Hê-rô-đê xây dựng lại. Với một cảng biển tuyệt vời trên Địa Trung Hải, nó từng là trụ sở của các quan tổng đốc La Mã.

Giờ đây chúng ta nói lời tạm biệt với Phi-líp-phê, nhưng ông sẽ xuất hiện trở lại khoảng 20 năm sau đó, vẫn ở Caesarea, vẫn là một nhà truyền giáo, và giờ đây đang tận hưởng hạnh phúc gia đình (Công Vụ Các Tông Đồ 21,8).

Khi đọc câu chuyện này, chúng ta có thể suy ngẫm rằng sẽ có những lúc chúng ta được trao cơ hội chia sẻ phúc âm với những người đang tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống của họ. Liệu chúng ta có sẵn sàng không? Nếu ai đó hỏi chúng ta về một đoạn Kinh Thánh hoặc một niềm tin trong đức tin Ki tô của chúng ta, liệu chúng ta có câu trả lời không? Liệu chúng ta có sẵn sàng vượt qua câu trả lời ban đầu và dẫn dắt người hỏi đến một mức độ hiểu biết sâu sắc hơn không? Nếu không, thì giống như hoạn quan, có lẽ đã đến lúc chúng ta cần nỗ lực để hiểu sâu hơn về Kinh Thánh và niềm tin Kitô giáo của mình.

 

 


Chú giải về Gioan 6,44-51

Chúng ta tiếp tục đọc chương thứ sáu của sách Gioan về Chúa Giê-su là Bánh Sự Sống. Đoạn Kinh Thánh hôm nay phần lớn lặp lại những điều đã được nói ở trên, nhưng ở cuối có một yếu tố mới được giới thiệu. Chúa Giê-su nhắc nhở chúng ta rằng không phải chúng ta tìm thấy Chúa Giê-su, mà chính Cha tìm thấy chúng ta và dẫn chúng ta đến với Chúa Giê-su như là Đường đến với Đức Chúa Trời. Ở đây, Chúa Giê-su trích dẫn từ Cựu Ước:

Và tất cả sẽ được Đức Chúa Trời dạy dỗ.

Đây là những lời được tìm thấy trong sách I-sai-a (54,13) và gợi nhớ đến những lời của Giê-rê-mi-a:

Ta sẽ đặt luật pháp của Ta trong lòng chúng, và Ta sẽ ghi khắc luật pháp ấy trên lòng chúng; Ta sẽ là Đức Chúa Trời của chúng, và chúng sẽ là dân của Ta. (Giê-rê-mi-a  31,33)

Chúng ta thấy một ví dụ tuyệt vời về điều đó trong Bài Đọc Thứ Nhất hôm nay về hoạn quan được phó tế Phi-líp-phê dẫn đến với Chúa Giê-su. Điều quan trọng ở đây là sự sẵn lòng và cởi mở của hoạn quan để được thu hút đến với chân lý.

Chúa Giê-su lại nhắc lại rằng Ngài là Bánh Sự Sống, dùng cụm từ trang trọng “Ta là” để chỉ nguồn gốc thần thánh. Không giống như manna mà tổ tiên người Do Thái đã ăn trong sa mạc, Bánh này mang lại sự sống đời đời:

Đây là bánh từ trời xuống, ai ăn bánh này sẽ không chết.

Những người thách thức Chúa Giê-su đã yêu cầu một dấu hiệu giống như manna, nhưng Chúa Giê-su nói rằng nó không ban sự sống thật:

Tổ tiên các ngươi đã ăn manna trong hoang mạc, và họ đã chết.

Bánh mà Chúa Giê-su sẽ ban sẽ mang lại sự sống đời đời cho những người ăn nó. Chúa Giê-su là Bánh Hằng Sống bởi vì Ngài chính là Ngôi Lời của Đức Chúa Trời và bởi vì Ngài hiến dâng Mình và Máu Ngài trong một hy sinh yêu thương, mang lại sự sống cho toàn thế giới.

Và Bánh này là thịt của Ngài, thịt ban sự sống. Thịt này sẽ được hiến dâng cho sự sống của thế giới—một sự trông đợi đến đồi Can-va. Việc ban sự sống đời đời sẽ phải trả giá bằng mạng sống con người của Đấng Ban cho.

Với những lời này, chương này chuyển sang ý nghĩa Thánh Thể của nó. Từ “thịt” (tiếng Hy Lạp, sarx) giới thiệu mối liên hệ giữa Bí tích Thánh Thể và sự Nhập Thể. Chúa Giêsu là Ngôi Lời nhập thể và Ngôi Lời ấy là lương thực mà tất cả chúng ta cần phải “ăn”. Việc “ăn” ở đây, trong khi bao gồm việc ăn và uống thực sự, thực chất chỉ sự đồng hóa hoàn toàn vào bản thân và vào cộng đồng quy tụ của chính Thần Khí Chúa Giêsu.

Bí tích Thánh Thể, như chúng ta sẽ thấy vào ngày mai, là dấu hiệu trọng đại của cộng đồng Kitô giáo, qua đó chúng ta vừa khẳng định vừa cử hành sự hiệp nhất của mình với Chúa Giêsu. Bằng việc ăn Bánh là thịt, chúng ta khẳng định sự gắn bó hoàn toàn của mình với tất cả những gì Chúa Giêsu là và đại diện.

https://livingspace.sacredspace.ie/e1035g/

 

 


Suy Niệm: Ân sủng và tự do

Chúa Cha không ngừng lôi kéo con người hướng thiện. Hướng về Chúa Ki-tô là Đấng Chúa Cha sai đến để đưa nhân loại về với Người. Nhưng tại sao con người không đáp lại tiếng Chúa mời gọi? Thưa vì giữa ân sủng và con người Thiên Chúa còn để một khoảng trống: đó là tự do. Để ân sủng Thiên Chúa phát sinh hiệu quả con người phải sử dụng tự do của mình mà “lắng nghe” và “đón nhận”.

Để lắng nghe cần khiêm tốn. Lắng nghe là nhìn nhận mình không biết. Lắng nghe phải dẹp bỏ những ý kiến riêng của mình. Lắng nghe là trân trọng lời người nói. Ông quan lớn trong triều đình của nữ hoàng nước Ê-thi-óp là người có chức quyền cao trọng, có nhiều tiền nhiều của. Nhưng ông đã khiêm tốn lắng nghe. Lắng nghe tiếng Chúa nên chăm chỉ đọc Sách Thánh trên đường đi. Lắng nghe lời dẫn giải của Phi-lip-phê. Nhờ lắng nghe mà ông có đức tin. Và ông đón nhận được ơn cứu độ.

Để đón nhận cần từ bỏ mình. Để đón nhận Chúa cần từ bỏ cái tôi. Để đón nhận ân sủng cần từ bỏ tội lỗi. Để đón nhận Nước Trời cần từ bỏ thế gian. Viên quan lớn tổng quản kho bạc của nữ hoàng Ê-thi-óp đã từ bỏ mình nên chịu gìm mình xuống dòng nước để được rửa tội. Từ bỏ chỗ ngồi trên xe êm ấm. Từ bỏ quần áo khô ráo. Để chịu xuống xe. Để chịu xuống nước.

Thiên Chúa không ngừng lôi kéo con người về Chúa Ki-tô. Và Thiên Chúa không ngừng dạy bảo con người. Nhưng ma quỉ, xác thịt, thế gian cũng không ngừng lên tiếng và lôi kéo con người xa lìa Thiên Chúa.

Thiên Chúa lôi kéo ta về Chúa Giê-su. Ma quỉ xác thịt thế gian lôi kéo ta về vương quốc của nó. Thiên Chúa lôi kéo ta về sự sống đời đời. Ma quỉ xác thịt thế gian lôi kéo ta về sự chết. Thiên Chúa lôi kéo để nâng ta lên. Ma quỉ xác thịt thế gian lôi kéo ta xuống để gìm ta xuống bùn đen. Thiên Chúa không thể ép buộc ta. Người chỉ lôi cuốn. Ta có tự do. Nếu biết dùng tự do để lắng nghe và đón nhận Chúa Giê-su ta sẽ đạt tới sự sống đời đời.

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét