11/04/2026
Thứ Bảy tuần BÁT NHẬT PHỤC
SINH
Bài Ðọc I: Cv 4,
13-21
“Chúng
tôi không thể nào không nói lên những điều mắt thấy tai nghe”.
Trích sách
Tông đồ Công vụ.
Trong những
ngày ấy, các thủ lãnh, kỳ lão và luật sĩ nhận thấy Phê-rô và Gio-an kiên quyết,
và biết hai ngài là những kẻ thất học và dốt nát, nên lấy làm lạ; và còn biết rằng
hai ngài đã ở cùng Ðức Giê-su; họ thấy kẻ được chữa lành đứng ở đó với hai
ngài, nên họ không thể nói gì nghịch lại được. Họ mới truyền lệnh cho hai ngài
ra khỏi hội nghị, rồi thảo luận với nhau rằng: “Chúng ta phải làm gì đối với những
người này? Vì toàn dân cư ngụ ở Giê-ru-sa-lem đều hay biết, phép lạ hai ông đã
làm rõ ràng quá chúng ta không thể chối được. Nhưng để sự việc không còn loan
truyền trong dân nữa, chúng ta hãy đe dọa, cấm hai ông không được lấy danh ấy
mà giảng cho ai nữa”. Họ liền gọi hai ngài vào và cấm nhặt không được nhân danh
Ðức Giê-su mà nói và giảng dạy nữa. Nhưng Phê-rô và Gio-an trả lời họ rằng:
“Trước mặt Chúa, các ngài hãy xét coi: nghe các ngài hơn nghe Chúa, có phải lẽ
không? Vì chúng tôi không thể nào không nói lên những điều mắt thấy tai nghe”.
Nhưng họ lại đe dọa hai ngài, rồi thả về, vì không tìm được cách nào trừng phạt
hai ngài, họ lại còn sợ dân chúng, vì mọi người đều ca tụng Thiên Chúa về việc
đã xảy ra.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 117, 1 và
14-15. 16ab-18. 19-21
Ðáp: Tôi cảm tạ Chúa vì Chúa đã nhậm lời
tôi.
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm,
vì đức từ bi của Người muôn thuở. Chúa là sức mạnh, là dũng lực của tôi, và Người
trở nên Ðấng cứu độ tôi. Tiếng reo mừng và chiến thắng vang lên trong cư xá những
kẻ hiền nhân:Tay hữu Chúa đã hành động mãnh liệt.
Xướng: Tay hữu Chúa đã cất nhắc tôi lên,
tay hữu Chúa đã hành động mãnh liệt. Tôi không chết, nhưng tôi sẽ sống, và tôi
sẽ loan truyền công cuộc của Chúa. Chúa sửa trị, Chúa sửa trị tôi, nhưng Người
đã không nạp tôi cho tử thần.
Xướng: Xin mở cho tôi các cửa công minh,
để tôi vào và cảm tạ ơn Chúa. Ðây là ngọ môn của Chúa, những người hiền đức qua
đó tiến vào. Tôi cảm tạ Chúa vì Chúa đã nhậm lời tôi, và đã trở nên Ðấng cứu độ
tôi.
Alleluia
Alleluia,
alleluia! – Ðây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về
ngày đó. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Mc 16, 9-15
“Các
con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng”.
Tin Mừng
Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mác-cô.
Khi Chúa
Giê-su sống lại, sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, thì trước hết Người hiện ra
với Ma-ri-a Ma-đa-lê-na, kẻ đã được Chúa đuổi bảy quỷ. Bà đi báo tin cho những
kẻ đã từng ở với Người và nay đang buồn thảm khóc lóc. Họ nghe bà nói Chúa sống
lại và bà đã thấy Người, nhưng họ không tin. Sau đó, Chúa lại hiện ra dưới hình
thức khác với hai môn đệ đang trên đường về miền quê. Hai ông trở về báo tin
cho anh em, nhưng họ cũng không tin các ông ấy. Sau hết, Chúa hiện ra với mười
một tông đồ lúc đang ngồi ăn. Chúa khiển trách các ông đã cứng lòng, vì các ông
không tin những kẻ đã thấy Người sống lại. Rồi Người phán: “Các con hãy đi khắp
thế gian rao giảng Tin Mừng cho muôn loài”.
Ðó là lời
Chúa.
Chú giải về Công vụ Tông Đồ 4,13-21
Đoạn Kinh Thánh hôm nay từ sách Công vụ Tông Đồ tiếp nối bài đọc thứ nhất hôm qua
và mô tả nửa sau của phiên tòa xét xử Phê-rô và Gioan trước các thành viên của
Tòa Công luận. Tòa Công luận kinh ngạc trước sự tự tin của hai tông đồ, xét thấy họ chỉ là những ngư dân
không được học hành. Họ không được đào tạo ở các trường Do Thái giáo, cũng
không có địa vị nào trong các giới tôn giáo được công nhận. Trong mắt các thẩm
phán, họ chỉ là những người giáo dân bình thường.
Điều quan trọng cần nhớ là đức tin và niềm tin không phụ thuộc
vào học vấn. Điều này cũng ngụ ý rõ ràng rằng nguồn sức mạnh và sự tự tin của họ
đến từ Chúa Giêsu. Các nhà cầm quyền, trưởng lão và thầy dạy luật:
…khi thấy sự mạnh dạn
của Phê-rô và Gioan và nhận ra rằng họ là những người không được học hành và là
những người bình thường, họ kinh ngạc và nhận ra họ là những người đồng hành của
Chúa Giêsu.
Giáo hội của chúng ta bao gồm cả những người trí thức cao nhất
cũng như những người hoàn toàn mù chữ; Tất cả mọi người đều có quyền bình đẳng
để biết và yêu mến Chúa, và tất cả đều có quyền bình đẳng để tiếp cận những cấp
độ cao nhất của sự chiêm nghiệm, thần bí và thánh thiện.
Những người xét xử các Tông đồ trong trường hợp này rõ ràng
là những kẻ hợm hĩnh về mặt trí thức, một kiểu người không hiếm gặp trong giới
Kitô giáo. Bởi vì họ không thể phủ nhận phép chữa lành phi thường đã diễn ra
trước mắt rất nhiều người, các nhà lãnh đạo Do Thái chỉ có thể bảo các Tông đồ
đừng nói gì thêm về Chúa Giêsu nữa. Trong những vấn đề như thế này, dường như
những người bị buộc tội, trừ khi họ là các thầy rabbi, không thể bị bỏ tù trừ
khi phạm tội lần thứ hai.
Chúng ta không bao giờ có thể bị ngăn cản việc rao giảng
phúc âm. Chúng ta cũng không bao giờ có thể tuân theo một mệnh lệnh như vậy.
Như Phê-rô đã nói với các thẩm phán của mình:
Các ông hãy tự phán
xét xem có đúng trước mặt Chúa khi nghe lời các ông hơn là nghe lời Chúa hay
không; vì chúng tôi không thể không nói về những gì chúng tôi đã thấy và nghe.
Điều này nhắc nhở người ta về lời của Thánh Tôma More nói với
những người buộc tội ông: “Tôi tớ tốt của nhà vua, nhưng trước hết là của
Chúa”. Các thẩm phán cảm thấy buộc phải thi hành luật, nhưng có những tình huống
mà luật pháp không thể được tuân theo.
Dĩ nhiên, chúng ta phải cẩn thận để không tuyên bố sự thật
theo cách hiểu riêng của mình. Đồng thời, chúng ta có nghĩa vụ tuân theo lương
tâm và theo đuổi sự thật mà mình biết. Nếu sai lầm, điều đó sẽ bị phơi bày. Cuối
cùng, chân lý đích thực sẽ luôn được phơi bày.
Chú giải về Mác-cô 16,9-15
Đoạn văn này, được gọi là “Phần kết dài hơn” của Phúc Âm Mác-cô, là một dạng tóm tắt tất cả những
gì chúng ta đã đọc trong tuần qua. Phần cuối của Phúc Âm Mác-cô có những câu mà nhiều nhà bình luận tin
rằng không phải là một phần của văn bản gốc. Hầu hết các nhà bình luận tin rằng
văn bản gốc kết thúc ở câu 16,8. Tuy nhiên, phần kết này quá đột ngột đến nỗi
nhiều người cảm thấy phần kết gốc bằng cách nào đó đã bị mất và phần kết này được
đặt vào vị trí của nó.
Mặc dù phong cách cho thấy nó không phải do Mác-cô viết, nhưng nó từ lâu đã được
chấp nhận là một phần chính thức của Phúc Âm, và đã được Công đồng Trentô định nghĩa như vậy. Nó đã được
Tatian và Irenaeus biết đến vào thế kỷ thứ 2, và được tìm thấy trong phần lớn
các bản thảo tiếng Hy Lạp.
Văn bản bao gồm các bản tóm tắt ngắn gọn của những câu chuyện
dài hơn xuất hiện trong các Phúc Âm khác (Lu-ca 24 và Gioan 20), ví dụ như sự
hiện ra với Maria Mađalêna,
các môn đệ đi đến Emmaus, và sự hiện ra của Chúa Giê-su trong phòng trên lầu.
Chủ đề chung là sự hoài nghi của các môn đệ, những người
không thể chấp nhận rằng Chúa Giê-su thực sự đã sống lại. Cho đến tận cuối Phúc
Âm của mình, Mác-cô vẫn tiếp
tục chỉ trích gay gắt sự thiếu hiểu biết của các môn đệ. Tất nhiên, ông không
viết về họ, mà là về chúng ta.
Đoạn văn dường như nhắm đến nhiều người cùng thời với các
Kitô hữu thời kỳ đầu, những người không chấp nhận thông điệp về sự sống lại của
Chúa Kitô. Nhưng như chúng ta thấy từ Bài Đọc Thứ Nhất hôm nay, các môn đệ
không chỉ sớm tìm thấy đức tin, mà còn sẵn sàng chịu đau khổ và chết vì nó.
Trong thời đại nghi ngờ của chúng ta, hãy nhớ đến kinh nghiệm,
tấm gương và thành quả công việc của họ. Đó là một công việc vẫn cần được thực
hiện khẩn cấp.
https://livingspace.sacredspace.ie/e1017g/
Suy Niệm: Niềm tin dấn thân
Tin không
dễ. Các môn đệ không tin dù những người mắt thấy tai nghe kể lại. Các thượng tế
thấy người què được chữa lành, vẫn không tin. Tại sao? Vì 4 lý do:
Trước hết, tin
song hành với yêu. Ta tin người mình yêu. Và ta yêu người mình tin.
Ma-đa-lê-na đứng đầu những người tin Chúa Phục Sinh. Vì bà đã yêu nhiều. Vì bà
được tha nhiều. Thánh Phê-rô cũng đứng đầu danh sách các môn đệ đã tin. Ngài
cũng được tha nhiều. Nên ngài đã yêu nhiều.
Vì thế, tin
không đi với trí tuệ. Các thầy tư tế và các nhà thông luật, dù thông thạo
Kinh Thánh, nhưng vẫn không tin. Dù người què bẩm sinh được khỏi đang đứng sờ sờ
trước mắt các ông. Cho thấy tin không phải là thái độ của trí tuệ, nhưng là
thái độ của trái tim. Phê-rô và Gio-an bị coi là những người thất học. Nhưng có
đức tin lớn lao. Đức Thánh Cha Phan-xi-cô có lý khi quả quyết: Đức tin không đi
vào tâm hồn qua trí tuệ của những nhà thông thái, nhưng qua trái tim của những
người bình dân.
Nhưng còn
một lý do nữa khó khăn hơn: tin là một hành vi dấn thân. Tin
Chúa phải từ bỏ tất cả. Có lẽ vì thế mà giới tư tế ngần ngại. Nếu tin theo Chúa
họ sẽ mất tất cả. Sẽ phải từ bỏ quan điểm. Sẽ mất quyền lực. Mất địa vị.
Mấy ai được
như thánh Phao-lô dám từ bỏ tất cả để được Chúa Ki-tô. Từ bỏ tất cả mớ kiến thức
thông kim bác cổ, để chỉ biết Chúa Giê-su Ki-tô chịu đóng đinh. Từ bỏ hết đặc
quyền đặc lợi của một người thuộc tầng lớp Biệt phái, thuộc công dân La mã, để
trở thành một Ki-tô hữu nghèo khổ, bị khinh miệt, bị săn đuổi, bị bắt bớ, bị
giam cầm và sau cùng bị xử tử.
Thánh
Phê-rô vì tin mà chấp nhận tất cả. Chịu hạch hỏi. Chịu giam cầm. Chịu đánh đòn.
Chịu chết khổ hình. Chỉ giữ niềm tin vào Chúa Giê-su Ki-tô Phục Sinh. Và ngài
vui mừng vì được chịu khổ vì Chúa.
Như thế, tin
là một lựa chọn quyết liệt: Hoặc Thiên Chúa hoặc loài người. Hôm nay
trước mặt Thượng hội đồng, thánh Phê-rô đã không ngần ngại tuyên bố: “Phải
vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời loài người”.
Như thế
tin là một cuộc phiêu lưu. Thoát khỏi thế giới hữu hình đi vào thế giới vô
hình. Vượt qua danh lợi trước mắt của trần gian để đạt tới vinh quang Nước Trời.
Siêu thoát quyền lực trần gian để vâng phục Chúa Phục Sinh. Liều mất tất cả ở đời.
(TGM Giuse
Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét