25/04/2026
Thứ Bảy tuần 3 Phục Sinh
THÁNH MÁCCÔ, TÁC GIẢ SÁCH TIN MỪNG.
Lễ kính
* Thánh
Marcô là cháu của thánh Barnaba. Người đã đi theo thánh tông đồ Phaolô trong
hành trình truyền giáo lần thứ nhất, và theo đến tận Rôma.
Người cũng là môn đệ của thánh Phêrô và là thông ngôn của thánh
Phêrô, đã soạn lời giảng của thánh Phêrô thành sách Tin Mừng. Truyền thống cho
rằng người đã sáng lập giáo đoàn Alexandria.
Bài Ðọc I: 1 Pr
5, 5b-14
“Marcô, con tôi, gửi lời chào anh em”.
Trích
thư thứ nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.
Anh
em thân mến, tất cả anh em hãy mặc lấy đức khiêm nhường để đối xử với nhau, vì
Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu căng và ban ơn cho người khiêm nhường. Vậy anh em
hãy hạ mình dưới bàn tay uy quyền của Thiên Chúa, để Người nhắc anh em lên
trong thời giờ Người thăm viếng. Anh em hãy trút bỏ cho Người mọi điều lo lắng
của anh em, bởi vì chính Người chăm sóc anh em.
Anh
em hãy ăn ở tiết độ và hãy tỉnh thức, vì kẻ thù anh em là ma quỷ, như sư tử gầm
thét, nó rình mò chung quanh, tìm kiếm một ai để nuốt. Anh em hãy vững vàng
trong đức tin mà chống lại nó, vì biết rằng hết mọi người anh em khác trong thế
gian đều phải chịu cùng một sự đau khổ đó. Nhưng Thiên Chúa nguồn mạch mọi ân sủng,
Ðấng đã kêu gọi anh em tham dự vinh quang đời đời của Người trong Ðức Giêsu
Kitô, chính Người sẽ làm cho anh em là những người chịu đau khổ ít lâu, được
hoàn thiện, vững vàng và kiên cố. Nguyện Người được vinh quang và uy quyền đến
muôn đời. Amen.
Nhờ
Silvanô, người anh em trung tín, tôi cam đoan như thế, tôi viết vắn tắt thư này
cho anh em, để khuyên nhủ và chứng thực rằng đó là ơn đích thực của Thiên Chúa,
và anh em đang tận hưởng. Hội thánh được tuyển chọn ở Babylon và Marcô, con
tôi, gởi lời chào anh em. Anh em hãy chào nhau trong cái hôn thánh thiện.
Nguyện
(chúc) ơn Chúa ở cùng tất cả anh em, những người ở trong Ðức Giêsu Kitô. Amen.
Ðó
là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 88, 2-3.
6-7. 16-17
Ðáp: Lạy Chúa, con sẽ ca
ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời (c. 2a).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: Con sẽ ca ngợi tình
thương của Chúa tới muôn đời. Qua mọi thế hệ, miệng con loan truyền lòng trung
thành Chúa. Vì Ngài đã phán: “Tình thương của Ta đứng vững muôn đời”; trên cõi
trời cao, Ngài thiết lập lòng trung tín.
Xướng: Lạy Chúa, trời xanh
ca tụng những kỳ công của Chúa, và lòng trung thành Chúa trong công hội thánh
nhân. Vì trên cõi nước mây, ai bằng được Chúa, trong các con Thiên Chúa, ai giống
như Ngài?
Xướng: Phúc thay dân tộc biết
hân hoan, lạy Chúa, họ tiến thân trong ánh sáng nhan Ngài. Họ luôn luôn mừng rỡ
vì danh Chúa, và tự hào vì đức công minh Ngài.
Alleluia: 1 Cr 1, 23.
24
Alleluia,
alleluia! – Chúng tôi rao giảng Ðức Kitô chịu đóng đinh, Ngài là quyền năng và
khôn ngoan của Thiên Chúa. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Mc 16, 15-20
“Các con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng”.
Bài
kết thúc Phúc Âm theo Thánh Marcô.
Khi
ấy, Chúa Giêsu hiện ra với mười một môn đệ và phán: “Các con hãy đi khắp thế
gian, rao giảng Tin mừng cho mọi tạo vật. Ai tin và chịu phép rửa, thì sẽ được
cứu độ; ai không tin, sẽ bị luận phạt. Và đây là những phép lạ đi theo những người
đã tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ quỷ, nói các thứ tiếng mới lạ, cầm rắn trong
tay, và nếu uống phải chất độc, thì cũng không bị hại; họ đặt tay trên những
người bệnh, và bệnh nhân sẽ được lành mạnh”.
Vậy
sau khi nói với các môn đệ, Chúa Giêsu lên trời, và ngự bên hữu Thiên Chúa. Phần
các ông, các ông đi rao giảng khắp mọi nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông,
và củng cố lời giảng dạy bằng những phép lạ kèm theo.
Ðó
là lời Chúa.
Chú giải về 1 Phê-rô 5,5-14; Mác-cô 16,15-20
Trớ
trêu thay, đoạn Kinh Thánh được đọc lại nằm ở cuối sách Phúc Âm Mác-cô,
một phần được cho là bổ sung vào văn bản gốc. Người ta tin rằng Phúc Âm Mác-cô
kết thúc ở câu 8 chương 16, nơi chúng ta đọc:
Vậy nên họ [các phụ nữ] đi ra và chạy trốn khỏi mộ, vì sự kinh hãi
và kinh ngạc đã xâm chiếm họ, và họ không nói gì với ai, vì họ sợ hãi.
Điều
này dường như được coi là một kết thúc quá đột ngột, vì vậy những tóm tắt ngắn
gọn được mượn từ các nguồn khác đã được thêm vào. Chúng bao gồm sự hiện ra với
Maria Ma-đa-lê-na (từ sách Gioan); sự hiện ra với hai môn đồ “trên đường đến xứ”, một sự ám chỉ
rõ ràng đến các môn đồ trên đường đến Emmaus (từ sách Lu-ca); sự hiện ra của
Chúa Giê-su Phục Sinh với mười một sứ đồ (từ sách Mát-thêu,
Lu-ca và Gioan); và Chúa Giê-su được cất lên trời (từ sách Lu-ca và Công Vụ Các
Tông Đồ).
Bài
đọc được trích từ sự hiện ra của Chúa Giêsu với mười một môn đồ, nơi Ngài giao
cho họ sứ mệnh rao giảng Tin Mừng cho toàn thế giới, và nơi có lời hứa rằng những
người tin sẽ có thể làm phép lạ—trừ tà, nói tiếng lạ, được che chở khỏi các thế
lực nguy hiểm và chữa lành người bệnh. Bài đọc kết thúc với một đoạn mô tả ngắn
về sự Thăng Thiên, khi Chúa Giêsu Phục Sinh trở về bên hữu Chúa Cha.
Mác-cô,
dĩ nhiên, qua Phúc Âm của mình đã nêu rõ thách thức cho những người theo Chúa
Kitô là phải noi gương Ngài trong việc sống đời sống môn đệ và hoàn thành mệnh
lệnh truyền giáo để thiết lập Nước Trời, nơi ý muốn của Thiên Chúa được thực hiện
trên đất.
Bài
đọc thứ nhất từ chương cuối của Thư thứ nhất của Phê-rô chứa đựng những chỉ dẫn
cho các nhà lãnh đạo trẻ tuổi trong cộng đồng. Chỉ dẫn đầu tiên là tất cả mọi
người nên sốt sắng phục vụ lẫn nhau và không để ai thống trị người khác. Họ
cũng được cảnh báo phải cảnh giác với các thế lực tà ác và phải vững vàng trong
đức tin. Họ cần nhận ra rằng anh chị em cùng đức tin của họ đang chịu đau khổ ở
nhiều nơi vì bị bách hại. Nhưng đến thời điểm thích hợp, Chúa sẽ củng cố họ và
đặt họ trên một nền tảng vững chắc.
Một
lần nữa, chính qua Phúc Âm của mình mà Mác-cô
đã truyền đạt thông điệp này bằng cách trình bày Chúa Giê-su là người thiết lập
Nước Trời. Mác-cô cũng làm rõ rằng mỗi người theo Chúa Giê-su phải đồng nhất với
tinh thần hy sinh của Chúa Giê-su và cùng chia sẻ điều đó. Như Chúa Giê-su đã
chấp nhận thập giá của mình, và nhờ cái chết mà được vinh hiển, thì những người
theo Ngài cũng phải vác thập giá của mình để cùng chia sẻ vinh quang đó.
https://livingspace.sacredspace.ie/f0425r/
Khách
du lịch đến thưởng ngoạn Venezia, một thành phố mơ mộng nằm trên sông nước và
được làm tăng thêm vẻ đẹp bằng những công trình kiến trúc độc đáo cũng như bằng
những tác phẩm nghệ thuật thời danh nằm ở mạn đông bắc Italia, không thể bỏ qua
công trường Marcô, công trình mang tên của vị thánh bổn mạng của thành phố
Venezia và cũng là vị thánh Giáo hội mừng kính hôm nay.
Trên
con đường tiến gần đến công trường Marcô, du khách nhìn thấy một con sư tử có
đôi cánh đứng sừng sững trên một ngọn tháp cao. Hình sư tử này nhắc đến sự nghiệp
viết sách Phúc Âm đầu tiên của thánh Marcô, như chứng từ của sử gia Papias,
sinh sống vào cuối thế kỷ thứ hai viết như sau:
"Marcô,
người thông ngôn của Phêrô, đã viết ra đúng những gì nhớ được, tuy không theo
thứ tự, về những điều Ðức Kitô đã nói và đã làm. Marcô không trực tiếp nghe
Chúa giảng, cũng không phải là môn đệ của Ngài. Nhưng ông đã tháp tùng Phêrô,
người đã giảng dạy theo những gì ông cảm thấy cần thiết, chứ không phải chủ tâm
thuật lại lời Chúa một cách có hệ thống".
Marcô
là người thông ngôn và lãnh trách nhiệm chép lại những lời Phêrô giảng, vì thế
không lạ gì ở cuối bức thư thứ nhất, Phêrô gọi ông là "Marcô, người con của
tôi".
Ngoài
sự gần gũi với thánh Phêrô, Marcô cũng tiếp xúc lân cận với Phaolô, bắt đầu vào
lần gặp gỡ đầu tiên vào năm 44, khi Phaolô và Barnaba đưa về Giêrusalem số tiền
cộng đoàn Antiokia quyên được để trợ giúp cộng đoàn Mẹ. Khi trở về, Barnaba đem
theo Marcô, là cháu của ông.
Sau
đó, trong khi đồng hành với Phaolô và Barnaba để hoạt động truyền giáo ở đảo
Cypre, vì một sự bất đồng ý kiến nào đó, Marcô đã bỏ về Giêrusalem. Vì lý do
này, trong chuyến truyền giáo thứ hai, Phaolô đã nhất quyết không cho Marcô
theo, mặc dù Barnaba tha thiết yêu cầu. Sự kiện này đã gây đổ vỡ đến sự cộng
tác giữa Phaolô và Barnaba.
Nhưng
trong những ngày cuối đời, khi chờ đợi ngày hành quyết, Phaolô đã viết thư nhắn
với Timôthê: "Hãy đem cả Marcô đến nữa, vì tôi cần sự giúp đỡ của anh ấy lắm".
Bạn bè người ta muốn gặp trong những ngày cuối đời phải là những người đồng
sinh đồng tử!
Những
chi tiết khác nhau đó của cuộc đời của thánh Marcô không lấy gì làm chắc. Có
tài liệu cho là thánh nhân chết tự nhiên. Tài liệu khác lại cho là thánh nhân
được phúc tử đạo. Vương cung thánh đường tại công trường Marcô ở Venezia tự hào
là còn giữ lại hài cốt của Ngài.
Trong
cuộc sống, Marcô đã chu toàn bổn phận mà mọi người Kitô được kêu gọi phải thực
thi: Ðó là rao giảng Tin Mừng và làm chứng về Ðức Kitô. Marcô đã thực hiện công
việc này đặc biệt qua công tác viết sách Phúc Âm, những người Kitô khác qua kịch
nghệ, âm nhạc, thơ phú hay qua việc dạy đạo cho con em quanh bàn ăn của gia
đình hoặc qua cuộc sống chứng tá trong những sinh hoạt và nếp sống hằng ngày.
‘Lẽ Sống’--Radio Veritas
Asia



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét