09/04/2026
Thứ Năm tuần BÁT NHẬT PHỤC SINH
Bài Ðọc I: Cv 3,
11-26
“Ðấng
ban sự sống thì anh em đã giết đi, nhưng Thiên Chúa đã cho Người từ cõi chết sống
lại”.
Trích sách
Tông đồ Công vụ.
Trong những
ngày ấy, khi người què được chữa lành cứ theo sát Phê-rô và Gio-an, toàn dân bỡ
ngỡ chạy đến hai ngài đang ở hành lang gọi là hành lang Sa-lô-môn. Thấy vậy
Phê-rô liền nói với dân chúng rằng: “Hỡi các người Ít-ra-en, tại sao anh em ngạc
nhiên về việc đó và nhìn chúng tôi như là chúng tôi dùng quyền năng hay lòng đạo
đức riêng mà làm cho người này đi được? Thiên Chúa Áp-ra-ham, Thiên Chúa
I-sa-ác, Thiên Chúa Gia-cóp, Thiên Chúa các tổ phụ chúng ta, đã làm vinh danh
Chúa Giê-su, Con của Ngài, Ðấng mà anh em đã nộp và chối bỏ trước mặt Phi-la-tô
trong khi Phi-la-tô xét là phải tha cho Người. Anh em đã chối bỏ Ðấng Thánh, Ðấng
Công Chính, và xin tha tên sát nhân cho anh em, còn Ðấng ban sự sống thì anh em
lại giết đi, nhưng Thiên Chúa đã cho Người từ cõi chết sống lại, điều đó chúng
tôi xin làm chứng. Và bởi đã tin vào danh Người, nên danh Người đã làm cho kẻ
mà anh em thấy và biết đây, được vững mạnh, và lòng tin vào Người chữa anh này
hoàn toàn lành mạnh trước mặt hết thảy anh em.
“Hỡi anh
em, thế nhưng tôi biết rằng anh em đã hành động vì không biết, như các thủ lãnh
anh em đã làm. Thiên Chúa đã hoàn tất việc Ngài dùng miệng các tiên tri mà báo
trước rằng Ðức Ki-tô của Ngài phải chịu khổ hình. Vậy anh em hãy ăn năn hối cải,
ngõ hầu tội lỗi anh em được xóa bỏ, như thế để Thiên Chúa ban cho anh em thời kỳ
thư thái, và sai Ðức Giê-su Ki-tô, Ðấng mà Chúa đã phán hứa cùng anh em trước,
Ðấng phải về trời cho đến thời kỳ phục hồi vạn vật, như Chúa đã dùng miệng các
thánh tiên tri Ngài mà phán từ ngàn xưa. Mô-sê đã nói rằng:
“Vì Chúa
là Thiên Chúa các ngươi sẽ cho xuất hiện giữa anh em các ngươi một tiên tri như
ta, các ngươi hãy nghe tất cả những điều Ngài sẽ nói với các ngươi. Vậy, tất cả
những ai không chịu nghe theo vị tiên tri đó, thì sẽ bị khai trừ khỏi dân
chúng.
“Và tất cả
các tiên tri, từ Sa-mu-en và các vị kế tiếp, đều đã nói và tiên báo về ngày
này. Anh em là con cháu các tiên tri và con cháu của giao ước mà Chúa đã thiết
lập với các tổ phụ chúng ta, khi Người phán cùng Áp-ra-ham rằng: “Chính nơi
dòng dõi ngươi, mọi dân tộc trên mặt đất sẽ được chúc phúc”. Chính vì anh em
trước tiên mà Thiên Chúa đã cho Con của Ngài xuất hiện và sai đi chúc phúc cho
anh em, để mỗi người từ bỏ tội ác”.
Ðó là lời
Chúa.
Ðáp Ca: Tv 8, 2a
và 5. 6-7. 8-9
Ðáp: Lạy Chúa, lạy Chúa chúng con, lạ
lùng thay danh Chúa khắp nơi hoàn cầu
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: Lạy Chúa, lạy Chúa chúng con, lạ
lùng thay danh Chúa khắp nơi hoàn cầu! Nhân loại là chi mà Chúa để ý chăm nom?
Xướng: Chúa dựng nên con người kém thiên
thần một chút, Chúa trang sức con người bằng danh dự với vinh quang, Chúa ban
cho quyền hành trên công cuộc tay Ngài sáng tạo, Chúa đặt muôn vật dưới chân
con người.
Xướng: Nào chiên, nào bò, thôi thì tất cả,
cho tới những muông thú ở đồng hoang, chim trời với cá đại dương, những gì lội
khắp nẻo đường biển khơi.
Alleluia
Alleluia,
alleluia! – Ðây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về
ngày đó. – Alleluia.
Phúc Âm: Lc 24, 35-48
“Ðấng
Kitô phải chịu thương khó như vậy, rồi mới được tôn vinh”.
Tin Mừng
Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Lu-ca.
Khi ấy,
hai môn đệ thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người
lúc bẻ bánh như thế nào. Mọi người còn đứng bàn chuyện thì Chúa Giê-su hiện ra
đứng giữa họ và phán: “Bình an cho các con! Này Thầy đây, đừng sợ”. Nhưng mọi
người bối rối tưởng mình thấy ma. Chúa lại phán: “Sao các con bối rối và lòng
các con lo nghĩ như vậy? Hãy xem tay chân Thầy: chính Thầy đây! Hãy sờ mà xem:
ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây”. Nói xong, Người đưa tay
chân cho họ xem. Thấy họ còn chưa tin, và vì vui mừng mà bỡ ngỡ, Chúa hỏi: “Ở
đây các con có gì ăn không?” Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng và một tảng mật
ong. Người ăn trước mặt các ông và đưa phần còn lại cho họ. Ðoạn Người phán:
“Ðúng như lời Thầy đã nói với các con khi Thầy còn ở với các con, là: cần phải ứng
nghiệm hết mọi lời đã ghi chép về Thầy trong luật Mô-sê, trong sách tiên tri và
thánh vịnh”. Rồi Người mở trí cho các ông am hiểu Kinh Thánh.
Người lại
nói: “Có lời chép rằng: Ðấng Ki-tô sẽ phải chịu thương khó và ngày thứ ba Người
sẽ từ cõi chết sống lại. Rồi phải nhân danh Người rao giảng sự thống hối và sự
ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giê-ru-sa-lem. Còn các
con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy”.
Ðó là lời
Chúa.
Chú giải về Công vụ Tông đồ 3,11-26
Ngay sau
khi chứng kiến phép lạ chữa lành người ăn xin “tật què từ khi sinh ra” trong
Đền thờ, Phê-rô
đã nắm lấy cơ hội để nói chuyện với đám đông đang tụ tập, giải thích ý nghĩa của
những gì họ vừa chứng kiến.
Cảnh tượng
diễn ra tại “Hiên nhà Sa-lô-môn”. Đây là một hiên nhà dọc theo phía trong bức
tường bao quanh sân ngoài, với những hàng cột đá cao 7,1 mét và mái bằng gỗ tuyết
tùng. Vì vậy, đó là một công trình có mái che—hơi giống với một stoa của Hy Lạp. Có một niềm tin phổ biến,
nhưng sai lầm, rằng nó có từ thời Sa-lô-môn.
Thông điệp
mà Phê-rô truyền đạt
cho đám đông đang kinh ngạc tụ tập xung quanh tương tự như các bài diễn thuyết
khác trong Giáo hội sơ khai và bao gồm: 1) lời giải thích về những gì đang xảy
ra; 2) phúc âm của Chúa Giê-su Ki-tô—sự
chết, sự phục sinh và sự vinh hiển của Ngài; và 3) lời kêu gọi ăn năn và thay đổi
đời sống, được tượng trưng bằng phép rửa tội.
Trước hết,
Phê-rô nói rõ rằng phép chữa lành vừa diễn ra trước mắt họ không phải do quyền
năng của ông hay của người bạn đồng hành, Gioan. Họ không nên ngạc nhiên như thể
được cho là có quyền năng siêu nhiên. Điều đã được thực hiện là nhờ quyền năng
của Chúa Giê-su, Đấng được Đức Chúa Trời mà tất cả họ tin tưởng, Đức Chúa Trời
của Áp-ra-ham, I-sa-ác và Gia-cóp, ban cho quyền năng.
Chúa
Giê-su là người mà những người nghe Ngài “giao nộp” cho Phi-la-tô. Ở đây, chúng
ta lại thấy cụm từ “giao nộp”, một cụm từ lặp đi lặp lại xuyên suốt Phúc Âm. Và
người mà họ giao nộp là “Đấng Thánh và Công Chính”, cho thấy mối quan hệ đặc biệt
của Chúa Giê-su với Đức Chúa Cha và sự vô tội của Ngài—trái ngược hoàn toàn với
tội lỗi của Ba-ra-ba, kẻ giết người.
Phi-la-tô
rất muốn thả Chúa Giê-su, vì biết Ngài vô tội, nhưng ông đã nhượng bộ trước yêu
cầu của đám đông và chấp nhận sự lựa chọn của họ là một kẻ giết người bị kết
án, Ba-ra-ba. Trước đám đông, Phê-rô nói:
…các ngươi đã giết Đấng ban sự sống…
Trong khi
Ba-ra-ba đã cướp đi sự sống và được thả tự do, thì Chúa Giê-su—nguồn sự sống—lại
bị kết án tử hình. Đoạn Kinh Thánh trong Thánh Lễ Chúa Nhật Phục Sinh viết:
Dux vitae mortuus regnat vivus.
Dịch theo
nghĩa đen là: “Đấng Lãnh Đạo sự sống, sau khi chết, lại sống lại.”
Phê-rô và
các môn đệ của ông là những chứng nhân chứng minh rằng Chúa Giê-su đã sống lại.
Và chính nhờ danh Chúa Giê-su mà người ăn xin nghèo khổ đã được phục hồi sức khỏe
và khả năng đi lại.
Đức Chúa
Trời đã “tôn vinh tôi tớ Ngài” qua sự phục sinh và thăng thiên của Chúa Giê-su.
Từ “tôi tớ” gợi nhớ đến Bài Ca về Người Tôi Tớ Chịu Khổ trong sách I-sai-a (và chúng ta đã đọc vào đầu Tuần
Thánh), đặc biệt là I-sai-a
52,13—53,12. Chính Chúa Giê-su cũng đã nói về việc mình là tôi tớ khi Ngài rửa
chân các môn đệ và khi Ngài nói rằng Ngài đến để phục vụ chứ không phải để được
phục vụ. Tất cả những điều này không hoàn toàn phù hợp với hình ảnh về Đấng
Mê-si-a
mà người Do Thái đang mong đợi. Và chính nhờ đức tin nơi Đức Chúa Giê-su mà người
ăn xin nghèo khổ, “tàn tật từ khi sinh ra” và nổi tiếng trong đám đông thường
xuyên đến Đền thờ, đã được “được mạnh khỏe”:
…đức tin nhờ Đức Chúa Giê-su đã ban
cho người ấy sức khỏe hoàn hảo trước mặt tất cả anh em.
Phê-rô
bào chữa cho những người nghe (như chính Chúa Giê-su đã làm), nói rằng lúc đó họ
chưa hoàn toàn nhận ra điều mình đang làm. Tuy nhiên, sự đau khổ của Đấng Ki-tô đã được các tiên tri báo trước từ
lâu. Các tín đồ Ki-tô
đầu tiên đã thấy sự đau khổ và cái chết của Chúa Giê-su được chỉ rõ trong các lời
tiên tri Cựu Ước. Tuy nhiên, người Do Thái không mong đợi một Đấng Mê-s-ai chịu đau khổ và chết—hoàn toàn
ngược lại. Họ thấy trong Bài ca về Tôi tớ của I-sai-a sự đau khổ của chính dân tộc mình.
Giờ đây vẫn
chưa quá muộn để họ “ăn năn” (lại là sự thay đổi tâm tính), nghĩa là thay đổi
hoàn toàn lối sống của mình và nhờ đó tội lỗi được xóa bỏ. “Ăn năn” không chỉ
đơn thuần là bày tỏ sự hối tiếc; nó bao gồm việc thiết lập lại mối quan hệ mật
thiết với Đức Chúa Trời và hoàn toàn quy phục Đường lối của Ngài. Từ tương
đương gần nhất trong tiếng Anh là “con-version”, nghĩa là “quay trở lại”, tất
nhiên có nghĩa là “quay về phía”.
Xét cho
cùng, Chúa Giê-su là vị tiên tri được Môi-se báo trước, người mà Phê-rô nói với đám đông rằng đã nói:
Đức Chúa, Đức Chúa Trời của các ngươi, sẽ dấy
lên cho các ngươi từ giữa dân các ngươi một tiên tri giống như ta. Các ngươi phải
nghe theo mọi điều người ấy nói với các ngươi.
Đây là một
trích dẫn không chính xác từ sách Đệ Nhị Luật (18,15). Thực tế, vào thời Chúa
Giê-su, một số người Do Thái mong đợi một vị tiên tri độc nhất vô nhị đến để ứng
nghiệm lời Kinh Thánh này. Vì vậy, Ki-tô giáo sơ khai đã áp dụng truyền thống
và Kinh Thánh này cho Chúa Giê-su, đặc biệt là ở những nơi mà giáo lý Ki-tô giáo dường như khác biệt với Do
Thái giáo truyền thống.
Và quả thật,
Phê-rô nói, mọi
tiên tri từ Sa-mu-en trở xuống đều đã tiên tri về những điều đang diễn ra trước
mắt họ. Sa-mu-en là một trong những tiên tri đầu tiên và là người đã xức dầu
cho Đa-vít, tổ phụ của Chúa Giê-su, làm vua. Vì vậy, những người Do Thái đang lắng
nghe ông là những người thừa kế thông điệp của các tiên tri; họ là những người
thừa kế giao ước được lập từ rất lâu với Áp-ra-ham:
…và nhờ dòng dõi ngươi mà muôn dân
trên đất sẽ được phước lành, vì ngươi đã vâng giữ tiếng ta. (Sáng thế 22,18)
Đã đến lúc
dân chúng phải thừa nhận giao ước thiêng liêng này, được làm mới qua Chúa
Giê-su Ki-tô,
và họ sẽ làm điều đó bằng cách chấp nhận Chúa Giê-su là Đấng Cứu Thế của họ và
từ bỏ lối sống tội lỗi để bước đi theo Con Đường của Chúa Giê-su. Điều tương tự
cũng áp dụng cho chúng ta.
Chú giải về Lu-ca 24,35-48
Chúng ta
tiếp tục câu chuyện hôm qua về việc các môn đồ đi đến Emmaus. Trở lại
Giê-ru-sa-lem, họ chia sẻ kinh nghiệm về Chúa Giê-su phục sinh với các bạn đồng
hành, những người cũng đã nghe nói rằng Chúa Giê-su đã hiện ra với Si-môn Phê-rô.
Đột nhiên,
chính Chúa Giê-su hiện ra giữa họ. Việc Ngài đến đột ngột, mặc dù cửa đã khóa,
cho thấy sự hiện diện của Ngài lúc này mang một ý nghĩa khác.
Ngài chúc
họ bình an. Đó là lời chào Shalom
thông thường của người Do Thái, nhưng lại mang ý nghĩa đặc biệt trong bối cảnh
Phục Sinh này. Trước khi chịu khổ nạn, Chúa Giê-su đã nói với các môn đồ rằng:
“Bình an Ta để lại cho các con;
bình an của Ta, Ta ban cho các con. Ta không ban cho các con như thế gian ban
cho.” (Gioan 14,27)
Sự bình an
của Chúa Giê-su Phục Sinh hoàn toàn là một phước lành Mê-si-a.
Mặc dù đã
nghe những điều đó, họ vẫn kinh hãi và nghĩ rằng họ đang nhìn thấy ma. Chúa
Giê-su hỏi họ: “Tại sao các con sợ hãi,
và tại sao trong lòng các con lại có nghi ngờ?”
Ngài cho họ
xem hai bàn tay và hai bàn chân bị đâm thủng của Ngài. Người Hy Lạp chế giễu ý
tưởng về sự phục sinh thân xác, nhưng Lu-ca nhấn mạnh thực tại vật chất của
thân thể phục sinh của Chúa Kitô, tức là sự toàn vẹn của con người Chúa Giê-su
phục sinh.
Ngài mời họ
đến và chạm vào Ngài. Ma không có thịt và xương. Khi Ngài cho họ xem những vết
thương trên tay và chân, nỗi sợ hãi của họ biến thành sự pha trộn giữa niềm vui
và sự kinh ngạc tột độ. Họ không thể tin vào mắt mình. Chúa Giê-su phải xin họ
cho Ngài chút gì đó để ăn. Ma không ăn và Chúa Giê-su không phải là ma; Ngài
không phải là một linh hồn không có thân xác. Cũng có sự nhấn mạnh rằng cái chết
không phải là sự 'thoát khỏi' thân xác, mà là toàn bộ con người đi vào đời sống
tiếp theo.
Sau đó,
Chúa Giê-su tiếp tục giải thích, như Ngài đã làm với các môn đệ ở Emmaus, làm
thế nào tất cả những gì đã xảy ra với Ngài hoàn toàn phù hợp và là sự ứng nghiệm
của Luật pháp, các tiên tri và các thánh vịnh. Đề cập đến ba phần cấu thành của
Cựu Ước, Chúa Giê-su cho biết rằng Đấng Mê-si-a đã được tiên tri qua toàn bộ Kinh
Thánh Do Thái.
Và từ sự
đau khổ, cái chết và sự phục sinh của Chúa Kitô mà sứ mệnh được nảy sinh là rao
giảng sự hòa giải với Thiên Chúa qua Chúa Giêsu cho toàn thế giới. Chúa Giêsu
nói với họ:
Các con là những chứng nhân của những
điều này.
Sứ mệnh của
họ là tiếp tục thiết lập Nước Trời trên khắp thế giới. Hay như được diễn đạt ở
đây:
…rằng sự ăn năn và tha thứ tội lỗi
phải được rao giảng nhân danh Đấng Mê-si-a cho mọi dân tộc, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem.
Nước Trời
được hiện thực hóa khi con người trải qua quá trình hoán cải triệt để và thay đổi
cuộc sống (tức là ‘ăn năn’ – metanoia)
dẫn đến sự hòa giải sâu sắc của mỗi người với Thiên Chúa, với tất cả những người
xung quanh và với chính mình – khi mọi sự chia rẽ tan biến, khi nỗi sợ hãi và
thù địch được thay thế bằng tình yêu thương quan tâm lẫn nhau.
Nếu chúng
ta chưa làm được điều đó, hãy trở thành một phần của công việc vĩ đại đó ngay
hôm nay.
https://livingspace.sacredspace.ie/e1015g/
Suy Niệm: Giêsu, điểm tới của Thánh Kinh
Nếu có ai
đưa cho ta một bản đồ bí mật chỉ chỗ cất giấu kho tàng, chắc chắn ta không ngần
ngại bỏ công sức nghiên cứu tìm tòi cho ra con đường dẫn đến kho tàng đó. Thánh
Kinh chính là tấm bản đồ chỉ cho ta chỗ kho tàng chôn giấu trong ruộng. Thánh
Kinh cho ta biết kho tàng cao quí nhất là Chúa Giê-su. Sao ta không cất công
nghiên cứu kỹ lưỡng tấm bản đồ quí giá này để tìm cho ra kho tàng Giê-su?
Nếu có ai
bảo ta Chúa hiện ra ở chỗ này, Mẹ hiện ra ở chỗ nọ, chắc chắn ta không ngại bỏ
công sức, thời giờ và tiền bạc để đến kính viếng nơi linh thiêng in dấu chân
Chúa, thấp thoáng tà áo Mẹ. Thánh Kinh là nơi Chúa tỏ mình, sao ta không chịu đến
chiêm ngưỡng dung nhan thực sự của Chúa?
Thánh
Giê-rô-ni-mô quả quyết: Ai không biết Thánh Kinh là không biết Chúa Giê-su.
Không biết ở đây không chỉ là không biết đến. Nhưng còn là không biết cặn kẽ.
Người Do Thái rất thông thuộc Thánh Kinh. Thế mà không biết Chúa Giê-su.
Hôm nay
Chúa Giê-su đã mở lòng trí cho các Tông đồ hiểu Thánh Kinh. Và dẫn chứng Mô-sê,
các tiên tri và các Thánh Vịnh đều chép về Người. Và những điều ấy đã được ứng
nghiệm.
Trong bài
giảng đầu tiên, thánh Phê-rô cũng nhắc lại cho người Do thái thấy mọi điều
trong Thánh Kinh, từ Mô-sê cho đến các tiên tri đều ứng nghiệm nơi Chúa Giê-su.
Chúa
Giê-su là điều Thánh Kinh hướng đến. Người là Đấng hoàn thành lời hứa. Người là
Đấng thực hiện những lời tiên báo về Đấng Cứu Thế. Người chính là điểm đến của
Thánh Kinh.
Xin cho
chúng con biết yêu mến Thánh Kinh. Vì Chúa ẩn mình trong đó. Xin cho con đọc
Thánh Kinh với lòng yêu mến. Chỉ có ánh sáng của trái tim mới thấu hiểu được sứ
điệp tình thương trong Thánh Kinh. Xin cho con đọc Thánh Kinh với lòng khao
khát Chúa. Chỉ có người khát nước mới tìm được nguồn nước hằng sống. Xin cho
con biết kiên tâm tìm kiếm Chúa là kho tàng chôn giấu trong thửa ruộng Thánh
Kinh. Xin cho con biết mài dũa Thánh Kinh để lộ ra viên ngọc Giê-su cao đẹp.
(TGM Giuse
Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét