20/05/2026
Thứ Tư tuần 7 Phục Sinh
Bài Ðọc I: Cv 20, 28-38
“Tôi xin ký thác các ông cho Thiên Chúa, Ðấng có quyền
năng kiến tạo và ban cho các ông được dự phần gia nghiệp”.
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Trong những ngày ấy, Phaolô nói với các trưởng giáo đoàn
Êphêxô rằng: “Các ông hãy thận trọng, và săn sóc đoàn chiên mà Thánh Thần đã đặt
các ông làm giám quản điều khiển giáo đoàn của Chúa đã được Người cứu chuộc bằng
máu. Phần tôi, tôi biết rằng sau khi tôi đi rồi, sẽ có những sói dữ đột nhập giữa
các ông, chúng không dung tha đoàn chiên; và ngay giữa các ông sẽ có những kẻ
ăn nói xảo trá nổi dậy để lôi kéo các môn đồ theo họ. Vì thế, các ông hãy tỉnh
thức, và nhớ rằng trong ba năm trời, đêm ngày tôi không ngừng sa lệ mà khuyên bảo
từng người. Và bây giờ, tôi xin ký thác các ông cho Thiên Chúa và cho lời ân sủng
của Người, Người là Ðấng có quyền năng kiến tạo và ban cho các ông được dự phần
gia nghiệp làm một với tất cả mọi người đã được thánh hoá. Tôi đã không ham muốn
bạc, vàng, hay y phục của ai hết, như chính các ông đã biết. Những đồ gì tôi và
những kẻ ở với tôi cần dùng, thì chính hai bàn tay này đã làm ra. Bằng mọi
cách, tôi đã chỉ bảo cho các ông rằng phải làm việc như vậy, để nâng đỡ những
người yếu đuối, và ghi nhớ lời Chúa Giêsu đã phán: “Cho thì có phúc hơn là nhận”.”
Nói xong, ngài quỳ xuống cầu nguyện với mọi người. Ai nấy đều
khóc lớn tiếng, và ôm cổ Phaolô mà hôn, họ đau buồn nhất là vì lời ngài vừa nói
rằng họ sẽ không còn thấy mặt ngài nữa. Rồi họ tiễn đưa ngài xuống tàu.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 67, 29-30. 33-35a. 35b-36c
Ðáp: Chư quốc trần
ai, hãy ca khen Thiên Chúa (c. 33a).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: Ôi Thiên
Chúa, xin tỏ ra quyền năng của Chúa. Ôi Thiên Chúa, xin củng cố sự việc Chúa đã
làm cho chúng con! Vì thánh đài của Chúa ở Giêrusalem, các vua sẽ tiến dâng
Ngài lễ vật.
Xướng: Chư quốc
trần ai, hãy ca khen Thiên Chúa, hãy xướng lên bài ca mừng Chúa, mừng Ðấng ngự
giá qua cõi trời, cõi trời ngàn thu! Kìa Ngài lên tiếng, tiếng nói quyền năng:
“Các ngươi hãy nhìn biết quyền năng Thiên Chúa”.
Xướng: Oai nghiêm
Ngài chiếu giãi trên Israel, và quyền năng Ngài trên cõi nước mây. Từ thánh điện
của Ngài, Thiên Chúa đáng tôn sợ. Thiên Chúa của Israel, chính Ngài ban cho dân
Ngài được quyền năng và mãnh lực.
Alleluia: Mt 28, 19 và 20
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Các con hãy đi giảng dạy
muôn dân: Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”. – Alleluia.
Phúc Âm: Ga 17, 11b-19
“Ðể chúng được nên một như Ta”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời cầu nguyện rằng: “Lạy
Cha chí thánh, xin hãy gìn giữ trong danh Cha những kẻ Cha đã ban cho Con, để
chúng được nên một như Ta. Khi Con còn ở với chúng, Con đã gìn giữ chúng trong
Cha. Con đã gìn giữ những kẻ Cha đã giao phó cho Con, không một ai trong chúng
bị mất, trừ ra con người hư vong, để lời Kinh Thánh được nên trọn. Bây giờ Con
về cùng Cha, và Con nói những điều này khi Con còn dưới thế, để chúng được đầy
sự vui mừng của Con trong lòng.
“Con đã ban lời Cha cho chúng, và thế gian đã ghét chúng, vì
chúng không thuộc về thế gian, cũng như Con không thuộc về thế gian. Con không
xin Cha đem chúng ra khỏi thế gian, nhưng xin gìn giữ chúng cho khỏi sự dữ.
Chúng không thuộc về thế gian, cũng như Con không thuộc về thế gian. Xin hãy
thánh hoá chúng trong chân lý: lời Cha là chân lý. Cũng như Cha đã sai Con vào
thế gian, thì Con cũng sai chúng vào thế gian. Và vì chúng, Con đã tự thánh
hoá, để cả chúng cũng được thánh hoá trong chân lý”.
Ðó là lời Chúa.
Chú giải về Công vụ Tông đồ 20,28-38
Để nhắc lại, chúng ta vẫn đang cùng Phao-lô trong Chuyến
Truyền giáo thứ ba của ông. Và hôm nay chúng ta có phần thứ hai trong bài diễn
thuyết chia tay của ông với các trưởng lão của hội thánh tại Ê-phê-sô. Trong phần
đầu, Phao-lô chủ yếu nói về chính mình.
Trong bài đọc hôm nay, ông bắt đầu bằng việc nhắc nhở họ rằng
họ phải thực hiện trách nhiệm được hàm chứa trong danh xưng của họ. Là “trưởng
lão” (tiếng Hy Lạp, presbyteroi), họ
được kêu gọi để trông coi bầy chiên đã được giao phó cho họ. Họ đã được bổ nhiệm
làm “giám mục”. Các trưởng lão được gọi là “giám mục” (tiếng Hy Lạp, episkopoi, từ đó xuất phát các từ như
‘giám mục’ và ‘giám chức’) và
được bảo phải chăn dắt (“chăn chiên”) bầy chiên—cho thấy rằng cùng một người có
thể được gọi là “trưởng lão”, “giám mục” hoặc “mục tử” tùy thuộc vào cách nhìn
nhận vai trò của họ trong hội thánh. Cộng đồng này là “hội thánh của Đức Chúa
Trời”, được mua bằng chính huyết của Ngài. Vì chính Đức Chúa Trời không đổ máu,
chúng ta có thể hiểu điều đó có nghĩa là công việc của Cha và của Con được xem
là một; những gì Chúa Giê-su làm, bao gồm cả việc đổ máu của Ngài, là sự thể hiện
của tất cả những gì Cha Ngài muốn.
Phao-lô hình
dung những cuộc tấn công dữ dội vào cộng đồng sau khi ông ra đi:
…những con sói hung dữ
sẽ đến giữa các ngươi, không tha cho bầy chiên.
Ngay cả trong số họ, sẽ có những người nổi lên, “bóp méo sự
thật”, cố gắng gây chia rẽ giữa một số tín hữu. Vì vậy, ông cầu xin họ hãy ghi
nhớ tất cả những lời dạy mà ông đã truyền dạy cho họ trong suốt ba năm.
Tiếp theo, Phao-lô nhắc nhở họ rằng ông không mắc nợ họ. Ông
chưa bao giờ xin tiền bạc hay quần áo từ bất cứ ai. Nhu cầu của ông và của các
bạn đồng hành đều do chính tay ông đáp ứng. Đây là điều ông đã nhắc đến nhiều lần
với một chút tự hào và hài lòng. Ngược lại, mối quan tâm của ông luôn hướng về
những người yếu đuối và thiếu thốn. Và ông trích dẫn lời của Chúa Giê-su:
Ban cho thì có phước
hơn là nhận lãnh.
Nhân tiện, câu nói này không được trích dẫn trong bất kỳ
sách Phúc Âm nào, nhưng dĩ nhiên, hẳn phải có nhiều lời dạy của Chúa Giê-su
không được ghi lại bằng văn bản.
Đoạn văn kết thúc bằng cảnh chia tay đầy xúc động với những
lời cầu nguyện, nước mắt, những nụ hôn và cái ôm. Họ tin rằng họ sẽ không bao
giờ còn được gặp lại Cha của Giáo Hội mình nữa. Trên thực tế, họ đã gặp lại
nhau trong chốc lát.
Chắc chắn có rất nhiều điều ở đây để chúng ta suy ngẫm.
Chúng ta phải sẵn sàng cho việc cộng đồng Kitô giáo của chúng ta ngày nay bị tấn
công, ngay cả khi—hoặc chính xác là vì—chúng ta đang sống theo các giá trị Phúc
Âm. Chúng ta cũng phải thừa nhận rằng thường có sự chia rẽ giữa chúng ta và
chúng ta có thể bóp méo lời Phúc Âm để phù hợp với bản thân và lợi ích của
mình.
Chúng ta cần tự hỏi mình thực sự chăm sóc những người yếu đuối
hơn trong chúng ta đến mức nào. Chúng ta không thể tách rời nhu cầu của thân thể
khỏi nhu cầu của tâm linh.
Chú giải về Gioan 17,11-19
Hôm nay, Chúa Giê-su tiếp tục cầu nguyện cho các môn đồ của
Ngài. Ngài cầu nguyện cho lòng trung thành của họ đối với sứ điệp Tin Mừng và
cho sự hiệp nhất giữa họ. Ngài đã giữ họ trung thành với danh Ngài. Một người
đã bị lạc mất, mặc dù điều đó đã được thấy trước từ muôn thuở.
Họ đã chấp nhận sứ điệp của Chúa Giê-su và vì điều đó, họ sẽ
bị thế gian ghét bỏ như chính Chúa Giê-su đã bị ghét bỏ. Bởi vì, giống như Chúa
Giê-su, họ không đồng nhất với các giá trị và ưu tiên của thế gian.
Đồng thời, Chúa Giê-su nói rõ rằng Ngài không yêu cầu họ bị
tách rời khỏi môi trường thế gian, mà chỉ yêu cầu họ được bảo vệ khỏi những ảnh
hưởng xấu xa của nó. Chỉ khi ở trong thế gian, họ mới có thể truyền bá sứ điệp
Tin Mừng. Được trang bị lẽ thật và sự chính trực của chính Chúa Giê-su, Ngài
sai họ vào giữa thế gian. Đó là nơi họ phải làm công việc của mình. Như Ngài đã
nói ở nơi khác, họ phải là “muối của đất” và “men trong bột”.
Chúa Giê-su cầu nguyện rằng họ được thánh hiến trong lẽ thật,
lẽ thật của chính Đức Chúa Trời. Chân lý này không bao gồm một tập hợp các giáo
điều. Thay vào đó, nó bao gồm việc sống một cuộc đời trọn vẹn và chính trực,
hòa hợp hoàn hảo với ý muốn của Chúa Cha và Con Đường của Chúa Giêsu, và tận hiến
để mang sự chân thật và chính trực đó đến thế giới. Các môn đệ làm điều này bằng
cách sống một cuộc đời yêu thương, một tình yêu được thể hiện qua việc phục vụ
cho hạnh phúc của tất cả mọi người. Họ nhận được sự ủng hộ hoàn toàn của Chúa
Giêsu, Đấng phán rằng:
…Ta tự thánh hóa mình,
để họ cũng được thánh hóa trong chân lý.
Vậy hôm nay chúng ta hãy cầu nguyện:
• cho sự hiệp nhất giữa chúng ta mà Chúa Giêsu đã cầu nguyện
nơi các môn đệ của Ngài;
• để chúng ta sẵn sàng đối mặt với sự thù địch và thờ ơ của
thế gian;
• để chúng ta nhận ra rằng, nếu muốn làm chứng cho Tin Mừng,
chúng ta phải hoàn toàn hòa nhập vào thế giới xung quanh. Trở nên “thánh thiện”
không phải là trốn tránh và tách biệt bản thân về mặt thể chất khỏi thế giới
đó, điều mà nhiều người bị cám dỗ hoặc thậm chí nghĩ là điều đúng đắn cần làm*;
• để chúng ta trở thành những người hoàn toàn chính trực,
tràn đầy sự thật và thành thật, để những gì mọi người thấy ở chúng ta chính là
con người thật sự của chúng ta và điều chúng ta muốn trở thành: môn đệ của Chúa
Giê-su.
__________________________
*Tuy nhiên, vẫn có những cộng đồng tu kín và chiêm niệm, mặc
dù tách biệt về mặt thể chất khỏi 'thế giới', nhưng họ dành thời gian và sức lực
để cầu nguyện cho thế giới đó.
https://livingspace.sacredspace.ie/e1074g/
Suy niệm: Niềm vui trọn ven
Chúa Giêsu yêu mến Chúa Cha. Tình yêu luôn khát khao kết hợp.
Kết hợp tạo nên hạnh phúc. Hạnh phúc đem đến niềm vui. Nay Chúa hết thời hạn ở
trần gian để trở về cùng Chúa Cha. Nên Chúa tràn đầy niềm vui, Đó là niềm vui
trọn vẹn.
Vì yêu thương, Chúa muốn các môn đệ được tham dự vào tình
yêu đó. Được hòa nhập trong tình yêu hiệp thông của Ba Ngôi. Được hưởng niềm
vui trọn vẹn.
Tuy nhiên còn có khó khăn vì các môn đệ còn ở trần gian. Vì
thế phải sống tất cả những mâu thuẫn của ơn gọi. Phải sống giữa thế gian nhưng
không thuộc về thế gian. Phải thuộc về Thiên Chúa nhưng còn phải chịu xa cách
Người. Phải làm chứng về Nước Trời cho trần gian. Phải sống đời siêu nhiên
trong tự nhiên. Phải yêu mến nhưng lại phải dứt bỏ trần gian. Đó là những nghịch
lý. Hóa giải và vượt qua những nghịch lý đó là nhiệm vụ của người môn đệ.
Chính Chúa Giêsu đã trải qua những khó khăn đó với tất cả những
cám dỗ, những thử thách, những đau khổ. Chúa đã phải chiến đấu với chính mình đến
toát mồ hôi máu ra. Nên Chúa cầu nguyện xin Chúa Cha gìn giữ môn đệ để tuy sống
giữa thế gian nhưng họ không bị nô lệ cho ác thần.
Và Chúa xin Chúa Cha thánh hóa môn đệ bằng Lời Chân Lý. Lời
Chân Lý vạch ra những giả trá của thế gian. Lời Chân Lý dẫn đưa đến sự thật và
sự sống. Chính Chúa Giêsu đã dùng Lời Chân Lý mà chống lại lời giả trá của ma
quỉ trong ba cuộc cám dỗ. Và Chúa làm gương cho các môn đệ khi tự hiến thân
mình khi hoàn toàn dứt khoát từ chối trần gian. Chỉ sống theo thánh ý Chúa Cha.
Thánh Phao-lô là một môn đệ gương mẫu đã thực hành lời Chúa
dạy. Ngài cảnh báo các kỳ mục Ê-phê-sô về sự giả trá và chia rẽ xuất phát từ
chính nội bộ. Đó chính là thế gian với những lời lẽ giả trá. Phao-lô thuộc về
Chúa nên từ chối thế gian. Không ham mê của cải danh vọng chức quyền thế gian.
Trái lại ngài làm chứng cho Nước Trời bằng cuộc sống siêu thoát và cho đi. Và
ngài hiến dâng đoàn chiên cho Thiên Chúa, cho lời ân sủng của Thiên Chúa.
Phao-lô làm gương tự hiến mình để mọi người thấy chỉ có Chúa là sự sống, là sự
thật và là hạnh phúc. Chỉ nơi Chúa niềm vui mới trọn vẹn.
(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét